Ngôn Tình Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 20: 20: Người Quý Ở Chỗ Tự Mình Biết Mình


“Thanh niên trí thức Tưởng ơi, cháu đừng có làm nhanh như vậy, chậm thôi, nếu không qua một lúc nữa sẽ hết sức lực mất, làm việc phải thong thả một chút, đây là kinh nghiệm của người từng trải.

"Tưởng Vân nghe thấy những lời của thím Khiên Ngưu, tần suất vung cuốc thích hợp giảm xuống một chút.

Quả thật có hơi mệt mỏi.

Mới vừa rồi cô làm còn rất hăng say nên không cảm nhận được, lúc này động tác làm việc chậm lại thì hai cánh tay cũng từ từ đau nhức.

Hơn nữa mặt trời trên đỉnh đầu càng ngày càng chói chang.

Tưởng Vân ném cái cuốc xuống đất, quay đầu nhìn về phía thím Khiên Ngưu, nói với thím Khiên Ngưu: "Thím, thím cứ làm từ từ đi, cháu nhìn mặt trời càng ngày càng lớn…Thím cho cháu biết bình thường mọi người sẽ làm bao nhiêu việc vào buổi sáng là được ạ, cháu sẽ không kéo chân của mọi người, làm xong việc sẽ trở về nghỉ ngơi sớm một chút.

"Cô đã dùng ý thức để điều khiển đầu bếp Vân trong nơi trú ẩn Tinh Hà nấu canh đậu xanh cho cô, sau khi nấu xong thì để lạnh một chút, trở về vừa vặn có thể uống.

Thím Khiên Ngưu giơ tay chỉ vào một cây liễu già ở giữa cánh đồng rồi nói: "Nửa ngày làm được bao nhiêu thì thím không thể nói chính xác được, dù sao thì một ngày làm việc, cháu gần như có thể làm tới cây liễu lớn kia, điểm lao động chắc chắn sẽ không ít hơn những người khác.

"Tưởng Vân nhìn cây liễu lớn ở thật xa ngoài kia, lại nhìn cái cuốc đất trước chân, cảm thấy rất áp lực.

Trong lúc cô nói chuyện, mỏi nhừ, căng tức, đau nhức đã ập đến rồi.

Tưởng Vân xoa xoa bả vai mỏi nhừ đang vô cùng đau nhức, đột nhiên có hơi nản lòng.

Cô đã biết được hướng đi đại khái tương lai lịch sử từ trên người của Bạch Mẫn, biết bản thân có cơ hội trở về thành phố, nhưng cơ hội kia là sáu bảy năm sau…Trong sáu bảy năm này làm sao mà cô có thể chịu đựng kiếp sống tham gia đội sản xuất ở nông thôn được chứ?Lúc này chỉ mới ngày đầu thôi mà!…Thím Khiên Ngưu không làm việc đồng áng lưu loát như Tưởng Vân, mặc dù người ta làm việc chậm chạp nhưng lại làm không ngừng, còn trong lòng Tưởng Vân vẫn chưa thoát khỏi gió thảm mưa sầu, cho nên tiến độ làm việc của thím Khiên Ngưu đã sắp đuổi kịp cô rồi.

Thím Khiên Ngưu hỏi: "Thanh niên trí thức Tưởng, cháu làm sao vậy?"“Cháu không sao cả, chỉ là cảm thấy trên người có hơi không thoải mái.

"Tưởng Vân ăn ngay nói thật nói, cô đánh giá vùng đất xanh tươi trước mặt, trong lòng nghĩ đến chuyện thu thập tài nguyên.

Hệ thống chữa bệnh không chỉ có thể châm cứu, còn có thể bào chế thuốc nước, thuốc viên, cô muốn chuẩn bị một số loại thuốc có thể làm giãn nở cơ bắp và lưu thông máu huyết, để xoa dịu cơn đau, làm giảm sự mệt mỏi trong cơ thể.

Ngoài ra còn có mấy bộ thể dục dụng cụ theo nhạc của đài được tích hợp ở nơi trú ẩn trong Tinh Hà cũng phải cần rèn luyện.

Nếu không cơ thể này thực sự không thể chịu đựng được.

Ban đầu cô chỉ cảm thấy hai cánh tay vô cùng đau nhức và sưng tấy, bây giờ lại phát hiện trong lòng bàn tay đau như bị từng đợt kim đâm, mở lòng bàn tay ra thì thấy các mụn nước đã bị bong ra.

Thím Khiên Ngưu thấy vẻ mặt Tưởng Vân khóc không ra nước mắt đang chằm chằm vào lòng bàn tay của mình, bà ấy tò mò đi tới nhìn lướt qua: "Ha ha, đám thanh niên trí thức các cháu thật đúng là da thịt non nớt, lúc này mới làm có bao nhiêu việc đâu mà lòng bàn tay đã bắt đầu nổi mụn nước lên rồi.

""Thím nói cho cháu biết nha, Tiểu Tưởng, người nên tự biết lấy chính mình, cháu không thích hợp làm công việc đồng áng, một mình cháu cũng ăn không nhiều lương thực mấy, làm việc không cần phải vất vả như vậy, kiếm điểm lao động đủ để ăn một mình thì không phải là được rồi sao? Làm nhiều thì ăn nhiều, làm ít thì thắt lưng buộc bụng.

""Tội gì phải liều mạng như vậy… Cháu tiếp tục nghỉ ngơi đi, thím còn phải tiếp tục làm việc, nếu không hôm nay sẽ mất hơn nửa điểm lao động.

"Nếu người khác nghe được câu nói kia "Người quý ở chỗ phải tự mình biết mình" trong lòng nói không chừng sẽ tức giận, dù sao thì lời này nghe vào tai cực kỳ giống như một lời giễu cợt bản thân không biết tự lượng sức mình.

Nhưng Tưởng Vân không cảm thấy thím Khiên Ngưu đang chế nhạo cô.

Cô cảm thấy thím Khiên Ngưu nói rất đúng, người quý ở chỗ phải tự mình biết mình, bản thân cô vốn là phượng hoàng trên bầu trời, cho dù trong lúc nhất thời có rơi vào chuồng gà cũng không cần phải so sánh với gà xem mỗi ngày ai sẽ đẻ trứng nhiều hơn làm gì! Tuy rằng phép so sánh này có chút không hợp lý nhưng cũng khiến trong lòng của Tưởng Vân nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Cô lại không phải trông cậy dựa vào điểm lao động để ăn cơm, vậy tại sao cô phải ra sức làm việc như thế làm gì?Tâm trạng của Tưởng Vân sáng tỏ thông suốt, cô bắt đầu thò đầu dò xét bốn phía xung quanh, khi nhìn về phía bờ ruộng, cô phát hiện Bạch Mẫn và Trương Xuân Hoa lúc này mới đến, trong tay hai người đều đeo một đôi găng tay màu trắng, có vẻ như hai người họ cũng muốn ra đây mò cá.

Chỉ là khu đất được giao cho Bạch Mẫn và Trường Xuân Hoa cách chỗ cô ở hơi xa, nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm như vậy, nếu như cô cứ chạy qua đó như thế thì sẽ rất bất tiện.

Vẫn nên âm thầm quan sát thì tốt hơn.

.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 21: 21: Cô Cũng Rất Thích Diễn Kịch


Tưởng Vân tìm một chỗ dưới bóng cây để ngồi một lúc, nơi trú ẩn trong Tinh Hà đã thu thập các tài nguyên có thể được thu thập gần đó, mô hình chữa bệnh đã sản xuất ra một chai thuốc màu nâu đỏ, trên hướng dẫn có nói chai thuốc có tác dụng giảm đau và tăng cường thể chất, Tưởng Vân lập tức uống ngay một ngụm.

Cừ thật, cái này có mùi rỉ sét, cảm giác giống như đang uống một chai nước rỉ sét cũ vậy.

Nhưng mà, đau nhức trên người cũng bị áp chế, thay vào đó là từng đợt ấm áp, trong ấm áp thậm chí còn có chút châm chích, da thịt trên người có hơi ngứa ngáy.

Tưởng Vân ngồi dưới bóng cây khoảng mười lăm phút, thím Khiên Ngưu và những người đến sau đã đuổi kịp tiến độ và vượt qua cô gần ba mươi thước.

Tưởng Vân nhìn thoáng qua phương hướng của Bạch Mẫn và Trương Xuân Hoa, thấy hai người họ đang ngồi xổm trên bờ ruộng nhổ cỏ, cô hít một hơi thật sâu rồi cầm cuốc tiếp tục làm cỏ.

Khi cô vẫn âm thầm quan sát Bạch Mẫn và Trương Xuân Hoa, Bạch Mẫn và Trương Xuân Hoa cũng âm thầm quan sát cô.

"Mẫn Mẫn, rốt cuộc thì Tưởng Vân kia có phải là người thành phố hay không, sao dáng vẻ vung cuốc của cô ấy lại ra dáng như vậy?" Trương Xuân Hoa nghi ngờ hỏi.

Trong lòng Bạch Mẫn cũng buồn bực: "Nói không chừng trước đây cô ấy đã từng sống ở nông thôn, cũng trải qua việc đồng áng.

""Nhưng cô ấy làm vậy để làm gì, cô ấy không biết mệt à? Mình chỉ nhổ một ít cỏ như vậy thôi mà đã mệt muốn xỉu rồi.

"Bạch Mẫn trợn mắt nói: "Cậu không muốn ra sức làm việc là bởi vì người trong nhà đã đưa tiền và gửi phiếu cho cậu, có lẽ điều kiện trong nhà của Tưởng Vân không tốt lắm, không gửi cho cô ấy thì sao?""Cậu nhìn cái bánh cô ấy ăn trên đường đi, chỗ nào giống điều kiện gia đình không được tốt lắm hả?" Trương Xuân Hoa tức giận đứng dậy, ném cỏ dại trong tay xuống đất, tháo găng tay bỏ vào túi, nói với Bạch Mẫn: "Mình phải tìm cô ấy để nói chuyện, khuyên cô ấy nên làm việc chậm một chút, cô ấy làm nhanh như vậy, ngược lại dường như hai chúng ta là đồ phế vật vậy.

""Hơn nữa, cô ấy cũng không quen thuộc nơi này, ngộ nhỡ mệt mỏi sinh bệnh thì làm sao bây giờ?"Bạch Mẫn cũng tháo găng tay rồi đi theo Trương Xuân Hoa đến chỗ Tưởng Vân đang làm việc.

Hai người họ đi tới bờ ruộng bên cạnh Tưởng Vân, Tưởng Vân cũng chú ý đến hai người họ, đặt cuốc xuống đi tới, hỏi: "Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"Lý do ban đầu mà Trương Xuân Hoa đã nghĩ ra xong cũng không thốt ra miệng được.

Những lời ích kỷ như vậy, sao cô ấy có thể nói ra được đây?“Tưởng Vân ơi Tưởng Vân, cô làm việc chậm lại một chút, nếu không sẽ khiến hai chúng tôi trở thành đồ vô dụng mất!”Lời này cô ấy không thể nói ra được!Trương Xuân Hoa ấp úng cả buổi trời, nhưng vẫn nặn không ra được nửa chữ.

Trong lòng Bạch Mẫn xem thường, nói: "Chỉ là chúng tôi thấy cô làm việc chậm như vậy, lo lắng không biết cô có lương thực để ăn hay không, hoặc là đội sản xuất cho lương thực không đủ! "Trước kia Bạch Mẫn tìm thử mọi cách để kiểm tra cô, lúc này đột nhiên cô ta lại nói những lời như vậy, đương nhiên là Tưởng Vân phải trở nên cảnh giác.

Cô cũng rất thích diễn kịch nên cũng thở ra một hơi thật dài, vẻ mặt đầy u sầu nói: "Lương thực mà đội sản xuất đưa cho tôi, thật sự không đủ ăn! Chẳng lẽ hai người đủ ăn sao?""Cũng không đủ, nghe mấy thanh niên trí thức cũ ở khu thanh niên trí thức nói, có thể đào một ít rau dại để ăn tạm, sau khi thu hoạch vụ hè cũng sẽ chia chút lương thực, sau đó lại chờ thu hoạch vụ thu, hai chúng tôi dự định qua mấy ngày nữa sẽ đi đến thị trấn Thạch Đường, để coi có chỗ nào bán lương thực hay không, nếu không thì đến huyện Cản Hải xem như nào, cô có muốn đi cùng không?"Tưởng Vân suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Trước khi đi thì gọi cho tôi một tiếng, chúng ta cùng đi.

".
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 22: 22: Thông Suốt


Thật ra Bạch Mẫn có đủ lương thực, lương thực mà cô ta cất trong kho siêu thị bàn tay vàng cũng đủ để cô ta ăn tới kiếp sau, nhưng cô ta không định chỉ ăn không ngồi rồi như thế, ăn kiểu đó thì đến núi vàng cũng lở.

Cô ta muốn thâm nhập vào chợ đen xem thử có thể bán một ít lương thực bên trong bàn tay vàng hay không, đổi thành tiền và phiếu, sau đó lại dùng tiền và phiếu đổi lấy những thứ quý giá hơn, thậm chí những thứ có thể tăng cao về giá trị.

Hơn nữa Bạch Mẫn còn có ý định tìm “nguồn hàng” cho lương thực bên trong bàn tay vàng của cô ta, nói với mọi người lương thực này được mua bằng tiền và phiếu, nhưng thực tế bản thân cô ta lại dùng lương thực bên trong bàn tay vàng để bán lấy tiền mua phiếu! Cô ta biết lịch sử sau này, với sự hưng thịnh của xã hội và sự phát triển của đất nước, những ngày không đủ ăn sẽ hoàn toàn trở thành dĩ vãng, trong vài chục năm tới, lương thực sẽ không còn là thứ khan hiếm nữa.

----------Tưởng Vân nhìn theo Bạch Mẫn và Trương Xuân Hoa đến bờ ruộng phía bên kia để làm công việc vẫn còn đang bỏ dở, tâm trí cũng linh hoạt trở lại.

Cô không cần phải nhốt mình trong công việc đồng áng làm mãi không xong và hao phí sức lực vào bên trong như thế! Dù sao cô cũng không hoàn toàn dựa vào việc kiếm điểm lao động để ăn cơm.

Thím Khiên Ngưu vừa quay đầu lại, lại thấy Tưởng Vân ngồi dưới bóng cây, bà ấy hơi ngạc nhiên, sau đó cầm cuốc đi tới trước mặt Tưởng Vân, cũng ngồi xuống, cười một tiếng rồi nói: "Đại Thuyên bảo thím tới giúp đỡ cháu một chút, nói cháu rất hiểu chuyện, nếu trong lòng có bất kỳ gút mắc nào, ông ấy bảo thím tới khuyên cháu nhiều chút.

Thím thấy vừa rồi cháu còn rất làm việc hăng hái, sao chỉ qua một lúc đã tê liệt không muốn làm nữa rồi?"Tưởng Vân nói: “Cháu cảm thấy dạ dày của cháu nhỏ, không ăn được nhiều lương thực như thế, còn có thể đi cửa hàng lương thực dầu mỏ để mua, cho nên cũng không cần phải tự làm khó bản thân như vậy.

Làm công việc đồng áng quá mệt mỏi! "Thím Khiên Ngưu nhìn trên mặt đầy vẻ “sống không còn gì để luyến tiếc” của Tưởng Vân, vui tới mức suýt chút nữa đã cười ra tiếng.

"Làm gì mà chả mệt chứ? Tuy nói hai năm qua không có mất mùa, nhưng ai có thể đoán được cảnh tượng năm sau sẽ như thế nào đâu? Bây giờ số điểm lao động của cháu chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, trong tay cháu thật sự còn lương thực dự trữ sao? Nói một câu khó nghe, ngộ nhỡ ngày nào đó cháu bị bệnh bị thương, không thể xuống đồng kiếm điểm lao động, đến lúc đó cháu định uống nước lạnh cho no bụng hả?"Những gì thím Khiên Ngưu nói đều xuất phát từ đáy lòng, Khương Vân suy nghĩ rồi nói: "Thím, thím cứ làm việc của mình trước đi ạ, chút nữa cháu sẽ qua đó.

"Tưởng Vân vừa mới uống một chai thuốc có vị rỉ sét, đau nhức trên người đã thuyên giảm rất nhiều, cô cũng ngại nhìn người khác đều bận rộn còn bản thân thì nhàn rỗi, như vậy nhất định là đang đẩy bản thân vào thế đối lập với quần chúng nhân dân rồi.

Hơn nữa, ở thời buổi này thanh niên trí thức muốn trở về thành phố sớm cần phải xếp hàng viết giấy giới thiệu, cô không muốn hủy hoại thanh danh của mình.

"Coi như là ra ngoài rèn luyện thân thể vậy! "Tưởng Vân thoáng an ủi bản thân một chút, cô nhặt cái cuốc rơi trên mặt đất lên, cam chịu số phận đi về phía ánh mặt trời, sau đó tiếp tục làm việc trên cánh đồng vừa mới nhổ cỏ xong.

Mười lăm phút sau, cô bắt kịp tiến độ của thím Khiên Ngưu.

Sau ba mươi phút, cô đã bỏ xa thím Khiên Ngưu một đoạn dài!.

.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 23: 23: Cái Chết Xã Hội


Trương Xuân Hoa và Bạch Mẫn luôn ở phía xa quan sát Tưởng Vân ở bên này, nhìn thấy Tưởng Vân hệt như một con lừa ra đang sức làm việc trong đội sản xuất như vậy, hai người họ đều trợn tròn mắt.

"Mẫn Mẫn, cô nàng Tưởng Vân này… Có phải đầu óc có bệnh hay không?" Trương Xuân Hoa hỏi.

Bạch Mẫn cũng chưa bao giờ thấy một người nào nhiệt tình yêu thương công việc đồng áng đến vậy, suy đoán trong lòng cô ta về việc Tưởng Vân cũng là người xuyên không tới đây đã giảm đi mấy phần.

Nếu Tưởng Vân đúng thật là người từ thời đại tương lai xuyên tới, sao có thể dám làm công việc đồng áng được chứ? Không phân biệt được ngũ cốc cũng là chuyện bình thường thôi.

Dù sao nếu cô ta không nhìn kỹ, sẽ không phân biệt được đâu là mạ lúa mì và đâu là cỏ dại.

Bạch Mẫn và Trương Xuân Hoa vẫn đang chú ý âm thầm quan sát như cũ, cho đến khi nhìn thấy Tưởng Vân gọi đội trưởng của đội sản xuất Hồng Kỳ đến, ghi xong điểm lao động, nói câu tạm biệt với thím Khiên Ngưu, sau đó vác cuốc quay về nhà.

Bạch Mẫn ngẩng đầu nhìn mặt trời càng ngày càng lớn ở trên đỉnh đầu, thầm nghĩ kem chống nắng mà cô ta lén bôi lúc sáng nhất định không thể chống lại được cái nắng to thế này, cô ta chợt hiểu vì sao Tưởng Vân lại cố gắng làm nhanh như vậy rồi: Đây không phải là đang tốc chiến tốc thắng làm xong công việc rồi chạy lấy người à?Nghĩ đến nỗi sợ hãi khi bị đen đi, tốc độ nhổ cỏ trong tay của Bạch Mẫn lập tức nhanh hơn rất nhiều.

Nhưng vừa rồi cô ta cù cưa kéo dài công việc rất lâu rồi, lúc này đã bị phần lớn đội bỏ ở phía sau, nếu muốn vượt qua tiến độ của chủ lực thì khó khăn biết bao?----------Đợi đến giữa trưa khi chấm điểm lao động, Bạch Đại Thuyên đi gặp người ghi điểm lao động để lấy bảng điểm lao động, trước sự chứng kiến của mọi người ở đồng ruộng, tặng cho những thanh niên trí thức mới đến này một cái chết xã hội**Là một từ thông dụng trên Internet , nó chủ yếu đề cập đến việc tự lừa dối bản thân trước công chúng, và nó cũng thường đề cập đến việc làm điều gì đó đáng xấu hổ trong vòng xã hội, không thể ngẩng cao đầu và không thể thực hiện tương tác xã hội bình thường"Trương Thuận Lợi, hai điểm lao động.

""Lệnh Thái Nhạc, hai điểm lao động, nhưng cậu làm việc có chút cẩu thả, lần sau phải làm cho chất lượng vào, nên chỉ có thể cho cậu một điểm rưỡi lao động.

""Bạch Mẫn, một điểm lao động, tôi không biết cô là từ nơi nào tới, làm việc chậm chạp lề mề.

Cô và thanh niên trí thức Tưởng tới cùng lúc, người ta chỉ dùng có một buổi sáng đã làm xong công việc mà người khác phải làm trong một ngày, cỏ dại ở hai bên bờ ruộng được cuốc một cách sạch sẽ! Cùng là đồng chí nữ như nhau, mà chỉ một buổi sáng người ta đã kiếm được bảy điểm lao động, còn cô ngay cả một nửa của người ta cũng không có.

""Trương Xuân Hoa, nửa điểm lao động.

Cô là kém nhất đấy.

Nếu không phải tôi thấy cô cả buổi sáng đều không có rảnh tay, thì cũng không muốn ghi cho cô nửa điểm lao động đâu.

Cô xem cô đã làm gì kìa, đó mà gọi là làm việc sao? Hoa màu đều bị cô xem là cỏ mà nhổ hết, cô có chỗ nào là thanh niên trí thức về quê xây dựng quê hương hả, cô rõ ràng là đang cản trở xây dựng nông thôn thì có!".
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 24: 24: Đột Nhiên Cô Ta Cảm Thấy Bản Thân Rất Ngu Ngốc


“Đám thanh niên trí thức mấy người nghe cho rõ đây, các cô các cậu mới đến được vài ngày, tôi có thể tha thứ cho sự tay chân vụng về của cô cậu.

Nếu ba ngày hoặc năm ngày nữa mà vẫn cứ như vậy, làm được bao nhiêu thì tính bấy nhiêu điểm lao động, điểm lao động không đủ sẽ không có lương thực, đến lúc đó phải bị đói thì cũng ráng mà chịu ha!""Trong nhà các người có tiền, trong tay có phiếu, mỗi người đều là tổ tông thần thông quảng đại, không hiếm lạ gì điểm lao động đổi lấy lương thực, nhưng tôi nói cho các cô các cậu biết, nếu như cô cậu còn muốn quay trở về thành phố, muốn trong thôn viết thư giới thiệu cho các người thì phải nghiêm túc làm việc, Chúng tôi đều nhìn ra cô cậu là loại người gì, nếu cả ngày lừa gạt chúng tôi lại còn lãng phí lương thực...Đến lúc đó đừng có cầu xin chúng tôi viết những điều tốt đẹp trong thư giới thiệu cho cô cậu!""Cũng không cần cố gắng làm màu cho đẹp gì cả, miễn là các người viết ra những việc làm thực sự của mình, các người có thể trở về thành phố được hay không, tự các người suy nghĩ đi."Trương Xuân Hoa như bị sét đánh, sắc mặt trắng bệch.Đồng tử Bạch Mẫn hơi co rụt lại, không khỏi siết chặt bàn tay đang nắm lấy vạt áo của cô ta.Đúng vậy...!Những thanh niên trí thức này có thể trở lại thành phố hay không còn tùy thuộc vào việc chính quyền địa phương có bằng lòng thả người hay không.

Nếu trong thôn cắn chết không chịu cấp giấy giới thiệu cho bọn họ, cho dù cô ta có bản lĩnh liên hệ trực tiếp gây ầm ĩ tới văn phòng thanh niên trí thức, phỏng chừng cũng sẽ không giải quyết được vấn đề, còn có thể sẽ rơi vào tai tiếng.Cô ta phải học hỏi một chút từ Tưởng Vân, xây dựng mối quan hệ tốt với những người ở Bạch gia trang.Lúc này Bạch Mẫn tự cho rằng bản thân cô ta đã tỉnh ngộ, khi quay đầu nhìn lại mối quan hệ thân thiết giữa Tưởng Vân và thím Khiên Ngưu, trong lòng cô ta càng thêm sáng tỏ.Thím Khiên Ngưu chính là vợ của đội trưởng đội sản xuất Hồng Kỳ mà!Hóa ra ngay từ đầu Tưởng Vân đã có biện pháp rồi!Đột nhiên cô ta cảm thấy bản thân cô ta rất ngu ngốc.

Bởi vì có bàn tay vàng lại còn từ thời đại tương lai xuyên tới nên cô ta cảm thấy bản thân vô cùng lợi hại, kết quả không hiểu rõ đạo lý đối nhân xử thế, còn suýt chút nữa đã “lật xe” trong cống ngầm..."Cảm ơn chú Bạch thật lòng nhắc nhở, mặc dù chúng tôi không biết nhưng có thể học! Nhất định sẽ không kéo chân của mọi người đâu." Bạch Mẫn chân thành nói.----------Sau khi Tưởng Vân hoàn thành công việc thì lấy cớ thân thể không thoải mái mà đi tìm người ghi điểm lao động để xin nghỉ rồi trở về nơi ở của mình.Sau khi về đến nhà, cô khóa trái cửa lại, đi vào nơi trú ẩn để tắm rửa, uống một bát canh đậu xanh lạnh, thấy dâu tây và việt quất trồng trong hầm trú ẩn đã chín bèn hái đầy một rổ, rửa sạch rồi đặt vào trong một cái bát, để ở mép giường lò rồi ung dung nằm xuống, chân lắc lư qua lại.Ăn hoa quả xong thì đầu bếp Vân cũng đã chuẩn bị tốt bữa trưa, là một đĩa đậu que xào với thịt heo và một bát mì ăn kèm.

Tưởng Vân ăn xong thì cảm thấy buồn ngủ nên kéo chăn ra rồi đánh một giấc ngủ trưa.Khi thức dậy, cô yên lặng một hồi, ánh nắng bên ngoài không quá gay gắt nữa.Tưởng Vân nhìn giấy trên nóc nhà đã sắp bị ố vàng, vẫn còn có hơi không tỉnh táo.Tưởng Vân dạo trong cõi thần tiên ba phút, sau đó mới đứng dậy dọn dẹp giường, dùng nước lạnh lau mặt, rồi cầm cuốc đi ra ngoài cửa..
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 25: 25: Không So Sánh Sẽ Không Có Đau Thương


Khi đến đồng ruộng, thím Khiên Ngưu vẫn đang ra sức làm việc, gần như đã bắt kịp tiến độ của Tưởng Vân lúc sáng.

"Thím ơi, thím không đi nghỉ ngơi một chút sao ạ?" Tưởng Vân chào hỏi nói.

Thím Khiên Ngưu trợn mắt nhìn cô: "Thím làm việc đồng áng hơn hai mươi năm rồi thế mà lại không nhanh nhẹn bằng cô gái trẻ như cháu, thím đang mất mặt muốn chết đây nè! Nếu còn nghỉ ngơi nữa thì cái mặt già của thím phải giấu ở đâu bây giờ?"“Ngược lại là cháu á, chỉ trong một buổi sáng mà cháu đã kiếm được điểm lao động bằng người khác làm việc cả ngày rồi, hay là cháu về nghỉ ngơi đi? Nếu như ghi điểm viên tới đây thì thím sẽ xin phép giúp cháu, nói là thân thể của cháu còn rất khó chịu.

"Tưởng Vân cười hì hì, tìm được “phần đuôi” lúc sáng còn sót lại, vung cuốc bắt đầu làm việc: "Không cần, không cần, sao cháu có thể kéo chân nhân dân lao động được chứ? Hơn nữa, thời gian cháu nghỉ ngơi cũng không ngắn mà.

Thím ơi, không nói nữa, cháu tiếp tục mần ruộng đây ạ!"Thuốc mà mô hình chữa bệnh đưa cho cô xác thực rất có hiệu quả, uống một chai chẳng những giải tỏa được sự mệt mỏi trong cơ thể, đồng thời cơ bắp cũng không còn cảm giác đau nhức nữa.

Trong lòng Tưởng Vân đã vạch xong kế hoạch cho bản thân.

Từ giờ trở đi, buổi sáng cô sẽ tới đây sớm, giữa trưa thì về sớm một tí, buổi chiều muộn một chút mới tới đây, sau đó sẽ cùng đại đội trở về.

Như vậy, cô chẳng những sẽ kiếm được nhiều điểm lao động mà còn hoàn thành tốt đẹp công việc đồng áng, cũng sẽ không có người nào chướng mắt đến tìm cô để bắt lỗi nữa, còn có thể tránh được "khổ hình" khi phải làm việc dưới cái nắng như bị thiêu đốt.

Thím Khiên Ngưu nhìn Tưởng Vân hùng hổ giống hệt như con trâu già toàn thân hăng hái lao về phía trước, trong mắt đầy vẻ hâm mộ, nếu như con gái nhà bà ấy có thể làm việc đồng áng lưu loát như vậy, sao đến mức phải bị nhà chồng vừa mắng vừa ghét bỏ chứ? Nếu không phải ông chồng nhà bà ấy có chút bản lĩnh, thanh danh ở Bạch gia trang cũng không kém, chỉ sợ là con gái bà ấy đã bị người ta “trả về nơi sản xuất” từ lâu rồi.

Bà ấy chỉ ngẩn người một lúc, mà Tưởng Vân đã “đi” thêm được một đoạn đường rất xa rồi.

Trương Xuân Hoa và Bạch Mẫn ở phía xa xa rơi vào im lặng.

Bọn họ nghỉ trưa chưa đầy một giờ đã theo một đám lão thanh niên trí thức ra đồng làm việc, mệt mỏi đến mức xương sống thắt lưng đều đau nhức, hai mắt nổ đom đóm luôn mới đẩy mạnh tiến độ hơn mười thước, thế mà nhìn sang bên kia, lúc này mới qua bao lâu mà Tưởng Vân đã lủi tới một đoạn xa rồi?Quả thật nếu không so sánh thì sẽ không có đau thương mà!Trương Xuân Hoa mang vẻ mặt tuyệt vọng hỏi Bạch Mẫn: "Mẫn Mẫn, cậu nói thử xem, bao giờ hai chúng ta mới có thể luyện ra tốc độ làm việc nhanh như Tưởng Vân đây?"Bạch Mẫn suy nghĩ, nghiêm túc nói: "Mình đoán khoảng chừng mười hay hai mươi năm nữa chúng ta cũng không thể luyện ra được đâu.

Cậu nhìn những lão thanh niên trí thức đến trước chúng ta, rồi lại nhìn những người khác trong thôn xem, mặc dù họ làm việc nhanh hơn chúng ta nhưng vẫn không nhanh bằng Tưởng Vân, phỏng chừng Tưởng Vân rất có thiên phú trong việc làm ruộng đó.

"Trong lòng Trương Xuân Hoa hâm mộ loại thiên phú này của Tưởng Vân không thôi.

Ai muốn bị đội trưởng đội sản xuất quở trách xem thành tài liệu giảng dạy tiêu cực đâu chứ, mấy cô gái trong thành phố không cần mặt mũi nữa rồi đúng không?.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 26: 26: Trèo Tường


Chiều nay Tưởng Vân ra đồng có hơi muộn một chút, đợi đến lúc tan tầm, ghi điểm viên chấm sáu điểm lao động cho cô, ít hơn buổi sáng một điểm.

Tính toán điểm lao động mà Tưởng Vân đã kiếm được trong ngày hôm nay, cho dù là người lão làng kinh nghiệm đầy mình trong việc làm ruộng cũng phải trợn mắt há mồm mà nhìn.

Quào, mười ba điểm lao động lận đó! Chỉ có những tay kỳ cựu ở trong thôn phải chăm chỉ và khéo léo làm việc dữ lắm, mới có thể kiếm được nhiều điểm lao động như vậy.

Ghi điểm viên đọc xong điểm lao động của Tưởng Vân thì đọc đến điểm lao động của Bạch Mẫn: "Bạch Mẫn được ba điểm, vừa vặn chỉ bằng con số lẻ của Tưởng Vân mà thôi!"Sau khi đọc xong, người ghi điểm còn đặc biệt nhìn Tưởng Vân, trong mắt tràn đầy phức tạp.

Ánh mắt kia dường như đang hỏi: "Đều là thanh niên trí thức, giữa người với người với nhau tại sao lại có sự khác biệt lớn như vậy?"Bạch Mẫn bởi vì suy nghĩ viển vông của bản thân mà tổn thương vô cùng.

Trương Xuân Hoa bị lời khích lệ của ghi điểm viên đả kích tới thương tích đầy mình, ghi điểm viên nói: "Trương Xuân Hoa được hai điểm lao động, không tệ không tệ, có tiến bộ, buổi chiều một điểm rưỡi, gấp ba lần buổi sáng.

"Trương Xuân Hoa là thành viên đội sổ của đội sản xuất Hồng Kỳ, đứng trong gió lộn xộn trong một thời gian dài.

Sau khi ghi điểm viên đọc xong điểm lao động, thấy tất cả mọi người không có ý kiến gì phản đối, thì kẹp sổ điểm lao động dưới nách rồi rời đi, những người khác giải tán ngay tại chỗ, ai về nhà nấy.

Trương Xuân Hoa ngay cả sức lực đi đường cũng không có, được Bạch Mẫn kéo quay về.

Sau khi đưa Trương Xuân Hoa trở lại khu thanh niên trí thức, Bạch Mẫn nằm trên giường chung rồi suy nghĩ một lúc lâu, nghe thấy tiếng ngáy của Trương Xuân Hoa thì tâm phiền ý loạn.

Cô ta không hiểu rõ, tại sao bàn tay vàng của cô ta lại đưa cô ta về năm 1971 mà không phải năm 1977 chứ? Nếu như cô ta có thể quay về năm 1977 thì tốt rồi, quay thẳng về thành phố thi đại học, như vậy cô ta không cần phải khổ sở làm ruộng ở nông thôn như này.

Trong khi Bạch Mẫn đang trằn trọc thì Tưởng Vân đã ăn xong món thịt bò xào của đầu bếp Vân,còn trộn thêm một phần salad trái cây, sau khi ăn xong thì thanh thản chìm vào mộng đẹp.

Tuy rằng bên ngoài vẫn chưa tối, nhưng ở thời đại này không có hoạt động giải trí gì, cô muốn tìm một quyển sách giải sầu, lại sợ tiếp xúc với thứ xui xẻo gì đó rồi bị người ta báo cáo, về phần thiết bị điện tử thì càng đừng nghĩ tới.

Trong chỗ trú ẩn Tinh Hà mặc dù có mô hình giải trí, nhưng cô không thể chịu nổi bản thân xuyên đến một thế giới lớn hoàn toàn xa lạ, chỗ trú ẩn Tinh Hà là một máy đơn lẻ, mô hình giải trí nhìn được chứ không chơi được, ngay cả một trò chơi offline cũng không tìm thấy.

Cuộc sống nhàm chán như vậy, nếu không đi ngủ thì có thể làm gì đây?Trăng dần lên cao, tiếng côn trùng ríu rít nối đuôi nhau vang lên trên cánh đồng.

Trong bóng tối, một chiếc túi được ném xuyên qua bức tường rơi vào trong sân nhà nơi mà Tưởng Vân đang sống.

Tưởng Vân hình như nghe được động tĩnh bên ngoài, cô trở mình một cái, chép chép miệng, tiếp tục ngủ.

Một người dùng hai tay bám vào tường lật người tiến vào trong sân nhà, nhưng dưới chân đứng không vững, trẹo chân một chút, suýt chút nữa đã ngã xuống đất.

Trong bầu trời đêm yên tĩnh, hình như người nọ cười một tiếng.

---Nam chính lên sàn ^^.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 27: 27: Bạch Xuyên


Tưởng Vân bị đánh thức bởi tiếng nước trong sân nhà.

Cô theo bản năng dùng nơi trú ẩn Tinh Hà để liên hệ với hộp xua đuổi sóng âm, nhưng trước khi cô khởi động hộp xua đuổi sóng âm lại có chút do dự.

Cô có thể chắc chắn trong sân có người.

Nếu không thì tiếng nước này từ đâu ra?Nhưng nếu như người đi vào là người xấu, vậy vì sao không có hành động tiếp theo, mà chỉ ở trong sân “nghịch nước”?Chẳng lẽ kẻ xấu này định dùng tiếng nước dọa chết cô?Tưởng Vân nhanh nhẹn mặc quần áo vào, thần kinh cô căng thẳng, sẵn sàng kích hoạt hộp đẩy lùi sóng âm bất cứ lúc nào, đồng thời cô cũng lấy ra một cây gậy điện tự vệ cao áp từ nơi trú ẩn của Tinh Hà, sau đó cô mới rón rén đi tới trước cổng, rồi bỗng nhiên mở cửa ra, tim cô nhảy vọt tới cổ họng.

Đập vào mắt lại là một người đàn ông đang trần tru.ồng, đang đứng đối diện cô, đối mặt với cô mà tắm rửa.

Trong tay anh đang cầm một gáo nước lạnh dội lên đầu, động tác cứ như vậy dừng lại.

Tưởng Vân nuốt một ngụm nước miếng, hai mắt trống rỗng.

Hai người như hoàn hồn cùng một lúc, đồng thời cùng hỏi: “Anh/Cô là ai?”Anh hỏi: “Cô đang làm gì trong nhà tôi?”Tưởng Vân bị anh hỏi ngược lại làm cho bật cười: “Đây là nhà anh? Bạch đội trưởng rõ ràng là bảo tôi ở đây, sao lại biến thành nhà của anh rồi?”Vừa nói xong, Tưởng Vân lập tức nghĩ tới một khả năng.

Người đang tuỳ tiện tắm rửa trong sân chẳng lẽ là con trai của chủ nhà đã mất, đang đi lính ở bên ngoài đó chứ? Cô đã từng nghe đội trưởng sản xuất Bạch Đại Thuyên nói qua.

Bạch Xuyên nghe Tưởng Vân nói năng hùng hồn đầy lý lẽ là do Bạch đội trưởng cho ở lại, lại lục lọi trong suy nghĩ một lần nữa, nhưng Bạch gia trang không có người như vậy, nên anh mới suy đoán: “Cô là thanh niên trí thức từ nơi khác tới à?”Tưởng Vân gật đầu.

"À, vậy cô ở đi, đây là nhà tôi, nghỉ phép hằng năm tôi trở về đốt ít giấy tiền vàng bạn cho ba mẹ tôi xong rồi lại đi.

Nếu như là chú Đại Thuyên sắp xếp, vậy thì cô cứ ở lại đi.

”Suy đoán trong lòng Tưởng Vân đã được chứng thực, cô nghĩ đến mình vừa rồi muốn đuổi chủ nhà nơi này đi ra ngoài, gương mặt không khỏi ửng hồng, còn có chút nóng lên: “Vậy, vậy anh tắm rửa trước đi? Có cần tôi giúp gì không?”Bạch Xuyên lúc này mới nhớ rằng mình đang trần t.ruồng, lại còn đứng trước mặt một người con gái xa lạ, khuôn mặt vốn đã sạm đen do thường ngày được huấn luyện lập tức đỏ bừng, có điều bóng đêm dày đặc làm cho Tưởng Vân không nhìn thấy.

Cô hoảng hốt trở về phòng, nằm trên giường nằm trong chốc lát, lại cảm thấy mình cứ như vậy mà nằm thì có chút không hiểu chuyện.

Tốt xấu gì cũng là ở trong nhà của người ta! Tưởng Vân lại đứng lên, lấy ra một muỗng gạo mà thím mập mặt bánh bao đã đưa cho cô, đốt bếp lửa lên, chờ nước sôi rồi cho gạo vào nồi, rồi lại ra lệnh cho đầu bếp Vân làm hai cái bánh bột ngô khô không nhân.

Sau khi nghe tiếng nước bên ngoài dần dần ngừng lại, Tưởng Vân ra khỏi phòng, nhìn ngoài sân vài vòng, thấy trong phòng phía đông có ánh nến sáng lên, cô lần mò đi qua, gõ cửa.

Lúc này Bạch Xuyên đã mặc xong quần áo, đang thu dọn căn phòng đầy tro bụi.

Bạch Xuyên mở cửa ra, hỏi Tưởng Vân: “Có chuyện gì vậy?”“Tôi có nấu chút cháo, anh ăn một chút rồi hãy nghỉ ngơi.

”Bạch Xuyên vội vàng lắc đầu: "Không cần không cần, lúc tôi trở về có mang theo lương khô, cũng đã ăn trên đường.

”Ngoài miệng anh nói như vậy, nhưng cái bụng lại bán đứng anh.

Một tràng thanh âm ùng ục vang lên, Bạch Xuyên xấu hổ đến mức các ngón chân đều co chặt lại.

Tưởng Vân cười: “Không sao đâu, tôi đang nấu rồi, anh thu dọn trước đi, đợi tôi nấu xong sẽ mang tới đây cho anh.

”Trai đơn gái chiếc ở chung một nơi! Tuy rằng không phải là một phòng, nhưng cũng là một nhà, thật sự có hơi không tốt.

Trong lòng Tưởng Vân mong Bạch Xuyên là một người đàng hoàng, bằng không cô phải dùng tới hộp xua đuổi sóng âm.

Làm một người có tinh thần bình thường biến thành một kẻ ngốc, dù sao cũng có chút tạo nghiệt.

Trong lúc cô phân tâm thì cháo trong nồi đã chín, Tưởng Vân lấy hai cái bánh bột ngô mà đầu bếp Vân làm xong ra, tay trái một chén cháo, tay phải một chén bánh, bưng đến phòng phía đông.

“Anh… anh Bạch, cháo chín rồi này, anh ăn trước đã rồi lát nữa hãy dọn dẹp tiếp.

”Bạch Xuyên đã quét dọn giường lò sạch sẽ, nhìn dáng vẻ của anh chắc chỉ định quét dọn chỗ kia để ngủ vài ngày, chứ không phải ở lâu dài.

Tưởng Vân thử thăm dò: “Anh Bạch, anh là xuất ngũ để đổi nghề sao?”Bạch Xuyên sửng sốt, giải thích: "Không phải, do sắp đến ngày giỗ của ba mẹ tôi, nên tôi về sớm, đốt giấy xong cho hai vợ chồng già qua ngày giỗ tôi sẽ đi.

”.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 28: 28: Tay Nghề Nấu Nướng Không Tệ Nha!


Tưởng Vân thở phào nhẹ nhõm.Cô không có dự định sẽ sống chung lâu dài với một người đàn ông trong một nhà.

Nếu Bạch Xuyên không ở lại thường xuyên, cô cũng yên tâm, cùng lắm thì đề phòng vài ngày thôi.“Anh Bạch, anh ăn xong thì thu dọn sớm rồi nghỉ ngơi đi, tôi không quấy rầy, ngày mai tôi còn phải đi làm.”Tưởng Vân nói hai câu khách sáo thì rời khỏi phòng.Bạch Xuyên nhìn chén cháo nóng hổi bày trước mặt, anh không ăn cháo trước, mà cắn một miếng bánh bột ngô.Lông mày của anh nhướng lên cao, dường như là bị hương vị của miếng bánh bột ngô này làm cho kinh ngạc.Không biết là do nguyên nhân trên đường trở về đói bụng, hay là do tay nghề nấu nướng của nữ thanh niên trí thức sống trong nhà anh không tệ, bánh bột ngô khô ran không có miếng nhân nào lại ăn vô cùng thơm ngọt.Bạch Xuyên ăn một cái bánh xong, lại lấy tô cháo loãng uống sạch, sau đó lần mò đi ra ngoài đến trước giếng nước rửa chén.

Rửa chén xong lại nhẹ nhàng đặt lên bệ cửa sổ bên ngoài gian phòng của Tưởng Vân đang ở, rồi lại rón ra rón rén trở về phòng.Tưởng Vân ở trong phòng đang gắt gao nín thở, hộp xua đuổi sóng âm đang đợi lệnh của cô, sẵn sàng cho Bạch Xuyên một kích trí mạng, đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng của Bạch Xuyên đóng lại, cô mới dám thả lỏng tinh thần.“Anh Bạch này chắc không là phải người xấu.”-Bởi vì có đàn ông ở cùng nhà, cả đêm nay Tưởng Vân ngủ không yên giấc, hơi có chút gió thổi cỏ lay cô đều sẽ tỉnh lại.Thật vất vả mới chờ được đến bình minh, Tưởng Vân nghe tiếng gà trống trong thôn bắt đầu gáy thì ngồi dậy.

Lương thực trong nơi trú ẩn của cô còn nhiều, cho nên lúc làm đồ ăn sáng cũng không keo kiệt, tiện tay làm luôn một phần mang qua cho Bạch Xuyên.Bạch Xuyên nghe thấy tiếng động trong sân thì tỉnh giấc.Anh ăn mặc chỉnh tề rồi đi ra khỏi phòng, trên cổ đeo khăn mặt, có vẻ anh muốn đi ra ngoài.Tưởng Vân nói: “Anh Bạch, đồ ăn sáng tôi đã làm cho anh rồi, anh vận động xong trở về thì lấy đồ trong nồi ăn là được, tôi ăn cơm xong sẽ đi làm.”Bạch Xuyên lúc này cũng không từ chối.Anh nghĩ, mình còn một ít phiếu lương thực, trước khi đi thì để lại cho nữ thanh niên trí thức này một ít, không thể ăn không đồ ăn của người ta được.

Nếu anh mặt dày ăn chùa thêm mấy ngày, nữ thanh niên trí thức này chắc chắn là sẽ hết lương thực bị đói lâu lắm.Tưởng Vân ăn sáng xong thì nhanh chóng rời đi.

Khi cô đi đến nơi, lúc này chỉ mới có vài người siêng năng ra tới.Tưởng Vân tìm được chỗ mình làm lúc trước rồi tiếp tục cuốc đất.

Đêm qua cô không ngủ yên, cô tính buổi trưa hôm nay sẽ ngủ nhiều hơn một tí để bù đắp, cho nên buổi sáng phải làm thêm một chút, buổi chiều nếu mà ngủ quên, thì thôi không cần đến cũng được.Trong lòng có ý nghĩ này thúc đẩy, Tưởng Vân làm việc với tốc độ như bay, đến khi thím Khiên Ngưu đi tới nơi, Tưởng Vân đã làm được một đoạn khá xa.Thím Khiên Ngưu nhìn thấy chênh lệch giữa mình và Tưởng Vân, biết là chính mình đuổi theo cũng không kịp.Vì vậy bà ấy bèn mặc kệ, không thèm đuổi theo!Thím Khiên Ngưu để cái cuốc ở chỗ mình làm, rồi giẫm lên bờ ruộng nhanh như chớp chạy đến trước mặt Tưởng Vân, ngọn lửa hóng hớt trên mặt như sắp phát ra đốm lửa.“Thanh niên trí thức Tưởng, hôm qua Xuyên Tử đã trở về à?”“Hả? Là ai ạ?” Tưởng Vân không hiểu gì.“Xuyên Tử đó, là Bạch Xuyên! Nhà cô đang ở chính là nhà của nó, lúc tôi định gọi cô đi làm, thấy nó ở trong sân đang rửa bát.

Nó mượn bếp của cô để nấu cơm à?”Tưởng Vân trong lòng ghi nhớ tên của Bạch Xuyên, sắc mặt không thay đổi nói: “Anh ấy mới trở về đêm qua, cháu nghe thấy tiếng động trong sân, suýt tý nữ đã bị dọa cho chết khiếp rồi.”Vẻ mặt thím Khiên Ngưu có hơi thất vọng: “Vậy…Hai đứa không xảy ra chuyện gì chứ?”“Xảy ra chuyện gì ạ?” Trán Tưởng Vân đầy vạch đen, thím Khiên Ngưu nói gì vậy chứ? Đây là không mong cô được yên ổn hả trời? Mới vừa bắt một tên Răng Vàng, rồi giờ tới anh chủ nhà nhỏ là sao?.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 29: 29: “dưa” Này Có Vẻ Ngon Đấy!


Thím Khiên Ngưu ý thức được bản thân lỡ miệng, vội vã sửa lời, giải thích: “Tiểu Tưởng à, thím cháu biết, Xuyên Tử là một đứa trẻ tốt, mặc dù ba mẹ nó không còn, nhưng không mấy người có năng lực như Xuyên Tử đâu! Thanh niên trai trẻ làm lính, hàng tháng lãnh hàng chục đồng tiền trợ cấp, nếu cháu đi theo Xuyên Tử, sau này tuyệt đối không cần lo ăn mặc đâu.”Tưởng Vân: “...!Thím nói đi đâu vậy, làm việc đi ạ.”Dì Dắt Ngưu nóng nảy: “Tiểu Tưởng, cháu đây là không tin thím sao? Xuyên Tử là thím nhìn lớn lên, một thanh niên tốt như vậy thế nhưng ba mẹ không còn, không ai giúp đỡ.

Nếu như thím giúp nó có được một mối nhân duyên tốt, ba mẹ nó ở dưới còn phải cám ơn thím nữa đấy, hơn nữa thím thật sự cũng không muốn nhìn bọn trẻ các cháu bị bỏ lỡ.”“Tiểu Tưởng, cháu suy nghĩ một chút đi nhé? Nếu cháu đi theo Xuyên Tử vừa không cần phải làm ruộng nè, vừa còn có thể theo nó đi bộ đội nữa, không cần phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà làm việc, cháu không rung động chút nào sao?”Tạ Vân nghĩ đến đêm qua lúng túng gặp mặt, mặt nghẹn đến đỏ bừng.Thím Khiên Ngưu nhìn gương mặt đỏ bừng của Tưởng Vân như vậy thì vô cùng hài lòng: “Nhìn dáng vẻ này của cháu xem, rung động rồi chứ gì? Thím nói cho cháu biết nhá, trong thôn có rất nhiều cô gái lớn nhỏ coi trong Bạch Xuyên lắm đấy, nếu không phải do…” Thím Khiên Ngưu đột nhiên dừng lại, ấp úng cả buổi mới nói tiếp: “Chuyện tốt này cũng không đến lượt cháu đâu.”"Nếu không phải là gì? Thím, có phải thím có chuyện giấu cháu không?” Tưởng Vân nhạy bén nắm bắt được “điểm nghi vấn”.Thím Khiên Ngưu bĩu môi, nói: “Có gì mà giấu hay không giấu hả! Có hai nguyên nhân,, một là mệnh của Bạch Xuyên cứng rắn, lục thân duyên* quá mỏng manh, hơn nữa họ hàng cũng không nhiều, có ai lại muốn gả con gái mình cho một người con rể lục thân duyên cạn như vậy? Nhỡ đâu đứa con rể này khắc ba mẹ vợ, thì đây không phải tìm con rể, mà là tìm Diêm vương rồi.”*Là một từ ghép, có nghĩa là không có nhiều duyên phận với những người thân như cha mẹ, anh em, vợ con…“Vĩ nhân nói muốn bài trừ phong kiến, mê tín dị đoan, sao mọi người còn làm vậy?”Thím Khiên Ngưu bị lời nói của Tưởng Vân làm cho nghẹn họng, sắc mặt tối sầm hơn rất nhiều: “Quy củ tổ tiên truyền từ đời này qua đời khác, quan niệm ăn sâu vào tâm trí, sao có thể ngày một ngày hai mà thay đổi được?”“Còn nguyên nhân thứ hai chính là, trước đây sau khi Bạch Xuyên chôn cất ba mẹ xong có nói rằng, hiện giờ ba mẹ nó không còn nữa, sau này nó cũng sẽ không thường xuyên trở lại.

Hơn nữa nó cũng đã nhờ chú Đại Thuyên hỏi thăm một chút, nếu có người nào bằng lòng mua nhà của nó thì nó sẽ bán cho.

Đất ruộng cày xới là tài sản công của đội sản xuất, không có ai canh tác thì dĩ nhiên sẽ không được phân chia lương thực rồi.”“Bạch Xuyên đã nói sau này không định trở về nữa, gả con gái cho nó chẳng phải là rảnh rỗi không có gì làm kiếm chuyện hay sao? Vất vả nuôi con gái khôn lớn, ai lại cam lòng gả con đi xa chứ? Sau này muốn gặp mặt con gái phải đi xa tám ngàn sao được? Cho nên, mặc dù Xuyên Tử rất ưu tú nhưng không phải là tiêu chuẩn con rể tốt mà người trong thôn lựa chọn.

Về phần cô nàng góa chồng xinh đẹp không biết thân biết phận, sao Bạch Xuyên có thể thích được…”Trong lúc nói chuyện, thím Khiên Ngưu còn quay sang phía Tây nhìn nhìn mấy lần, cũng không biết bà ấy đang nhìn ai nữa.Tưởng Vân đoán, có lẽ góa phụ xinh đẹp mà thím Khiên Ngưu nói đến đang làm việc ở cánh đồng phía Tây.Quào, “dưa” này có vẻ ngon đấy! Trở về cô phải “bắt chuyện làm quen” với mấy người dân trong thôn mới được! ≧◔◡◔≦.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 30: 30: Anh Ghét Nhất Là Kiểu Tư Tưởng Lệch Lạc Tà Đạo Như Này!


Trong khoảng thời gian thím Khiên Ngưu và Tưởng Vân tám chuyện, Bạch Xuyên đã đi gặp mấy nhà họ hàng thân thích, một mặt là nói làm lễ cúng đầy năm sẽ đốt giấy tiền cho ba mẹ quá cố, một mặt là hỏi thăm có ai đồng ý muốn mua nhà của anh hay không.Anh nghe được trong thôn có người định bỏ tiền ra mua nhà của anh để làm nhà ở cho thanh niên tri thức, nên anh đi tìm Bạch Đại Thuyên.Bạch Đại Thuyên vì ba mẹ Bạch Xuyên không còn ở đây mà đòi tiền bừa bãi, anh lại đưa ra một cái giá công bằng khách quan, sau khi ước định xong thì lập khế ước trong cùng một ngày, Bạch Đại Thuyên luôn tiện còn tiết lộ một vài chuyện khác.“Xuyên Tử, lúc cháu đốt giấy tiền cho ba mẹ cháu, nhớ đốt thêm ở trong sân một ít, nói rõ với ba mẹ cháu về chuyện cháu đã bán nhà, đừng để ba mẹ cháu làm ầm ĩ nữa.”Bạch Xuyên không nghe hiểu: “Chú Thuyên, chú nói lời này...!cháu nghe không hiểu.

Ba mẹ cháu đều đã không còn, sao có thể làm ầm ĩ?”Bạch Đại Thuyên thở dài một hơi, nghiêng miệng hút hai hơi thuốc lá rồi mới nói: “Chuyện là mấy ngày trước, không phải chú Đại Thuyên lừa cháu đâu nhé, cháu cứ tìm đại một người mà hỏi.

Trên huyện bố trí thanh niên tri thức xuống chỗ chúng ta, nhà ở cho thanh thiếu niên trí thức trong thôn chúng ta đã đầy, nên không còn chỗ để ở, chú nghĩ đến chuyện lúc trước cháu có nói với chú là cháu muốn bán nhà của mình, nên chú cho thanh niên trí thức Tưởng vào ở trước.”“Chỉ là đêm đó thanh niên trí thức Tưởng vào ở, ba mẹ cháu giống như là trở về làm ầm ĩ.

Thanh niên Tưởng thì không gặp phải chuyện gì lạ, nhưng Cẩu Tử trong thôn chúng ta, à, không phải chú chó nuôi trong nhà đâu nha, mà là chú Cẩu Tử của cháu đấy, cháu còn có ấn tượng gì không? Gã ta là một tên côn đồ, trước kia thì đến khu thanh niên trí thức nhìn trộm nữ thanh niên trí thức người ta tắm rửa, mấy ngày trước lại đi trèo tường nhìn lén thanh niên trí thức Tưởng, kết quả hình như là...!gặp phải ba mẹ cháu, hiện giờ gã ta trở nên đần độn rồi.”Bạch Xuyên nhíu mày trầm tư một lát, đang lúc Bạch Đại Thuyên không biết Bạch Xuyên có suy nghĩ gì, thì anh đã hỏi: “Chú Đại Thuyên, trong thôn xảy ra chuyện gây hại như vậy, chẳng lẽ không ai xử lý? Cứ để bọn họ tùy ý tiếp tục gây hại cho thanh niên trí thức như vậy sao?”Bạch Đại Thuyên cười khổ: “Chú cũng muốn xử lý, nhưng người của Bạch gia trang thì đều chung một họ, mấy đời đều liên quan đến nhau, sao có thể tóm bọn họ đưa đến đồn cảnh sát được? Hơn nữa, lần này Cẩu Tử cũng không chiếm được lợi gì, gã ta có thể khoẻ lại hay không còn chưa biết, nếu không vượt qua được nói không chừng có lẽ sẽ mất mạng.”Bạch Xuyên không nói gì nữa, anh ghét nhất là kiểu tư tưởng lệch lạc tà đạo như này, nhưng đáng tiếc anh thấp cổ bé họng, cũng không có cách nào dọn sạch những chuyện gây hại như vậy.Sau khi gặp Bạch Đại Thuyên xong, Bạch Xuyên đi một vòng trong thôn, đi tìm những bà cụ biết làm các vật dụng tang lễ làm bằng giấy ngồi một lát, rồi bỏ tiền mời những bà cụ này hỗ trợ làm các vật dụng tang lễ khác làm bằng giấy, cuối cùng mới vội vàng trở về nhà vào giờ cơm.Mặt trời hôm nay không gắt lắm, thời tiết còn có hơi âm u, Tưởng Vân làm cả buổi sáng cũng không thấy mệt mỏi, vì vậy cô làm đến giữa trưa thì đi tính công..
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 31: 31: Mua Một Gian Phòng!


Mười hai điểm công lại lần nữa làm cho tất cả mọi người kinh ngạc.

Nhưng mà Tưởng Vân làm việc ở nơi đó, mọi người đều nhìn thấy rõ, nên cũng không có ai nói được gì.

Trương Xuân Hoa và Bạch Mẫn thì hoàn toàn chết lặng.

Bạch Mẫn cắn răng cố gắng kiên trì cả buổi chiều, không dám lười trốn việc, tay bị lá cỏ đâm cho chỗ xanh chỗ đỏ, mãi đến bây giờ mới miễn cưỡng kiếm được ba điểm công, tạm thời ngang bằng với nhóm phụ nữ của Bạch gia trang.

Trương Xuân Hoa thì chỉ kiếm được hai điểm công, một lần nữa trở thành đối tượng châm chọc khiêu khích của ghi điểm viên, Trương Xuân Hoa bèn khóc lóc quay trở lại khu thanh niên trí thức.

Bạch Mẫn vì “người đồng đội” Trương Xuân Hoa mà mệt mỏi không thôi, cô ta cũng không phải mẹ ruột của Trương Xuân Hoa, cũng không cần thiết mọi chuyện đều phải theo Trương Xuân Hoa làm gì, cô ta không thèm để ý tới, chỉ cùng Lệnh Thái Nhạc nói nói cười cười mà trở về.

Tưởng Vân không muốn nghỉ làm sớm một chút, ít nhiều cũng là do trong nhà có người.

Cô vác cuốc trên vai, miệng ngậm một cọng cỏ non về nhà, thì thấy Bạch Xuyên quả nhiên đã về đến nhà.

Bạch Xuyên thấy Tưởng Vân đi vào, chủ động nói: “À… Tôi đã bán nhà này cho đội sản xuất, cô có thể an tâm mà ở.

Chắc là không bao lâu nữa, sẽ có thanh niên trí thức khác chuyển tới.

”Tưởng Vân gật gật đầu, trong lòng đột nhiên nảy ra một nghi ngờ.

Hiện tại cô đang ở có một mình, tự do tự tại, nhưng nếu có thanh niên trí thức khác lại đây ở, nhất định là phải ở cùng nhau, cô còn có thể ung dung như bây giờ sao?Sợ là sau này sẽ không được thong dong như thế nữa rồi!Không thể vào trong nơi trú ẩn tắm rửa, không thể lấy thức ăn ngon của đầu bếp Vân làm ra để ăn, chuyện gì cũng phải phòng trái phòng phải.

Trong lòng cô chùng xuống, hỏi Bạch Xuyên: “Anh đã ăn chưa? Nếu chưa thì ăn chung nhé?”Bạch Xuyên có chút ngượng ngùng: “Vậy thì làm phiền cô, lúc tôi trở về có mang theo lương khô và đồ hộp, cô chờ tôi một chút, tôi lấy cho cô vài cái.

”Lúc anh trở về mang theo tổng cộng sáu cái lon, bây giờ lấy ra ba cái, một cái buổi trưa sẽ ăn, hai cái còn lại thì đưa cho Tưởng Vân giữ lại ăn từ từ.

Tưởng Vân cầm lương thực đi tìm thím Khiên Ngưu đổi một giỏ rau, dùng thịt hộp nấu chung với rau xanh xào được thành hai món, rồi nấu thêm một nồi cơm.

Tay nghề của cô tuy rằng còn kém xa so với đầu bếp Vân, nhưng cũng không nhìn ra được chỗ nào có vấn đề, hơn nữa lúc cô nấu cơm còn bỏ thêm nguyên liệu, mùi vị đồ ăn sao có thể dở được chứ?Lúc ăn cơm, Tưởng Vân vẫn luôn tính toán chuyện sau này.

Cô hỏi Bạch Xuyên: “Nhà này anh bán cho đội sản xuất bao nhiêu tiền? Anh có thể bán lẻ cho tôi căn phòng mà tôi đang ở được không? Chờ tôi đi rồi, lại bán lại cho đội sản xuất.

”Bạch Xuyên sửng sốt: “Cô định mua căn phòng đó sao?”Trong giây lát, anh đã hiểu được ý của Tưởng Vân, chắc là Tưởng Vân không muốn cùng người khác ở chung một phòng.

Anh nói: “Tôi cùng chú Đại Thuyên nói chuyện thì tổng hết là ba trăm đồng, đất là một trăm tám mươi đồng, bốn gian phòng tính chung, mỗi phòng là ba mươi đồng.

Nếu cô định mua, thì đưa tôi ba mươi đồng là được, tôi thay cô nói với chú Đại Thuyên.

Chuyện này sẽ không có vấn đề gì.

”Tưởng Vân buông bát xuống: “Anh chờ tôi một chút, tôi đi lấy tiền.

”.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 32: 32: Nếu Không Có Tiền Thì Chẳng Làm Được Gì Cả!


May mà trước khi đi Triệu Hồng Mai kiên quyết nhét tiền cho cô, không thì lúc này cô thật sự không biết lấy tiền ở đâu ra.Trải qua chuyện này, Tưởng Vân nhận thức được tầm quan trọng của tiền bạc, lập tức hạ quyết tâm dành thời gian đi huyện Cản Hải một chuyến.

Trong nơi trú ẩn Tinh Hà có rất nhiều vật tư, còn có thể chăn nuôi và trồng trọt, bây giờ toàn bộ trứng gà tích góp được nếu bán ra cũng có thể đổi về được mấy trăm đồng, chưa kể đến đống quả ở trên cây nữa.“Mặc kệ bạn đang ở thời đại nào, nếu không có tiền thì chẳng làm được cái méo gì cả…”Tưởng Vân cầm ba mươi đồng đưa cho Bạch Xuyên, nhưng lại bị Bạch Xuyên từ chối.Tưởng Vân kiên quyết đưa tiền cho Bạch Xuyên, Bạch Xuyên lại kiên quyết đưa lại.Anh đẩy tôi xô khó tránh khỏi thân thể có chút tiếp xúc.

Tưởng Vân thì không có phản ứng gì nhưng Bạch Xuyên lại đỏ mặt trước.

Anh nghiêm mặt nói: “Tôi không lấy của cô ba mươi đồng, không phải là có ý đồ gì với cô, là tôi muốn giúp cô một chút thôi.

Dù sao cô cũng không rời khỏi Bạch gia trang ngay lập tức, ba mẹ tôi cũng không còn, tôi chỉ được xin nghỉ phép hằng năm để trở về làm lễ cúng giỗ.

Tết Thanh Minh và tết Trung Thu tôi thật sự cũng không rảnh, nhưng không thể bởi vì tôi bất hiếu mà để cho mộ phần ba mẹ lạnh lẽo được.

Cho nên cô giúp tôi tìm người làm chút giấy tiền rồi đốt ở mộ phần hai ông bà, nếu được thì làm thêm chút thức ăn, thay tôi ở trước mặt hai ông bà nói chuyện một tý, hy vọng bọn họ có thể thông cảm cho tôi.

Với lại cúng giỗ hằng năm, cũng phải làm sáu món ăn, tay nghề của tôi cũng không giỏi, cũng lười nấu cơm, nguyên liệu nấu ăn tôi sẽ chuẩn bị trước, cô giúp tôi nấu được không?”Tưởng Vân: “...”Cô không đưa tiền cho Bạch Xuyên nữa, cũng hơi do dự tí rồi đáp ứng: “Được rồi, địa chỉ của tôi anh cũng biết, nếu anh có cái gì cần tôi ở bên này hỗ trợ, anh đừng khách sáo với tôi.”Ba mươi đồng nói ra cũng không ít, nhưng kéo dài đến ba năm, mỗi năm cũng chỉ có mười đồng, tết Thanh Minh và tết Trung Thu bày cho mỗi người năm đồng, cũng giúp cho Bạch Xuyên đỡ được bao nhiêu việc.Nhưng mà cô vẫn được lợi, Bạch Xuyên chỉ nói giá nhà, chứ không nói tiền đất, căn phòng cô ở đã chiếm đất đã không nói thì thôi, cô còn dùng nhà xí thì cũng phải dùng tới giếng nước của người ta đó, nào có ai lại sinh hoạt bình thường trong phần đất mà chủ đất đã bán rồi chứ?Có điều những thứ này không cần phải tính toán tỉ mỉ như vậy, cô tin tưởng Bạch Xuyên có thể cùng Bạch Đại Thuyên nói chuyện rõ ràng.Sau khi xác định mình không cần ở chung một phòng với những nữ thanh niên tri thức khác, trong lòng Tưởng Vân thoải mái hơn nhiều, cô vốn dĩ không hài lòng với cơm mình nấu, nhưng lúc này cũng ăn hết sạch.Trong lòng Bạch Xuyên phỏng chừng lượng cơm của hai người ăn, lại nhìn túi vải lương thực đặt bên cạnh bếp, trong lòng càng xác định mình ăn không ít khẩu phần ăn của Tưởng Vân.“Cô ấy cũng là một người nhiệt tình đáng thương, có thể giúp được gì thì giúp vậy.” Bạch Xuyên thầm nghĩ-Đêm hôm trước Tưởng Vân ngủ không ngon, nên hôm nay ngủ trưa thì ngủ luôn cho đã, tỉnh lại cũng đã hơn gần bốn giờ chiều rồi.Trời thì xám xịt, nhìn cũng biết là không tốt.Tưởng Vân nghĩ đến mười ba điểm công mình đã kiếm được, định trốn buổi chiều này không đến.Cô trở mình tiếp tục ngủ..
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 33: 33: Cô Ấy Đang Quan Tâm Mình Sao


Bạch Xuyên ở bên ngoài gõ cửa, Tưởng Vân chỉ có thể rời giường đi ra mở cửa.

Bạch Xuyên đứng ở cửa nói với cô: “Buổi tối cô không cần nấu cơm phần cho tôi.

Tôi cùng với trưởng thôn và chú Đại Thuyên ký khế ước bán nhà, rồi dùng bữa ở nhà trưởng thôn luôn.

”“Tôi biết rồi, nếu như có uống rượu, anh nhớ uống ít một chút nhé.

”Tưởng Vân khách sáo dặn dò một câu, không nghĩ tới ánh mắt Bạch Xuyên đứng đối diện cô tối đi vài phần.

Đây là! Cô đang quan tâm đến anh phải không? ►_◄Trong lòng Bạch Xuyên đột nhiên có chút vui vẻ.

Đây là một kiểu hạnh phúc chưa từng có, anh cũng không giải thích được.

Còn vui vẻ hơn khi còn bé uống được một bát nước đường.

Bạch Xuyên thu hồi ý nghĩ đột ngột này, sững sờ rời đi.

Tưởng Vân nhìn theo bóng lưng Bạch Xuyên đi khỏi, trong lòng cũng suy nghĩ, người này thật sự rất tốt, không biết trong tương lai ai sẽ lấy được “của hời” này đây!Tưởng Vân gạt bỏ hết những suy nghĩ linh tinh ra khỏi đầu, cô trở về phòng, lấy từ trong hành lý ra một cây bút và một xấp giấy viết thư, cô định viết cho Triệu Hồng Mai một bức thư.

Cô nói ngắn gọn một ít về tình hình của mình ở bên này, sau đó hỏi thăm sức khỏe của Triệu Hồng Mai, cũng quan tâm một chút đến hôn sự của Tưởng Miêu, rồi lại đôn đốc Tưởng Chính một chút, thế là bức thư này đã viết xong.

Về phần Tưởng Ái Quốc, người nào có liên quan đến ông ta thì đi mà quan tâm ông ta đi ha!Nhưng mà chuyện của Bạch Xuyên đã gióng lên một hồi chuông cảnh báo cho cô, tính cách Triệu Hồng Mai vốn mềm yếu, chuyện nhỏ có thể cằn nhằn vài câu, nhưng chuyện lớn từ trước đến giờ đều không lay chuyển được Tưởng Ái Quốc.

Tưởng Ái Quốc quyết định cho cô xuống nông thôn, mặc kệ Triệu Hồng phản đối như thế nào, cũng không thể thay đổi được quyết định của Tưởng Ái Quốc.

Triệu Hồng Mai kiên quyết nhét tiền và vé cho cô, có thể là gạt Tưởng Ái Quốc, hoặc cũng có thể Tưởng Ái Quốc đều biết, nhưng mặc kệ nói như thế nào, cô cũng nhận phần tình cảm này.

Nếu không cô muốn mua căn nhà này cũng sẽ không có tiền để trả.

Tưởng Miêu cũng nhét tiền cho cô, nhưng cô lại không muốn lấy.

Về phần Tưởng Chính, nó chỉ là một tên nhát gan, mặc dù tương lai có thể sẽ là trụ cột trong nhà nhưng hiện tại vẫn chỉ là một thằng nhóc ngây thơ, không cần ghi hận nó làm gì.

Trong lòng Tưởng Vân nghĩ đến cái gì thì viết cái đó, đến khi không còn gì để nói nữa thì dừng bút.

Cô gấp giấy viết thư lại rồi cất vào trong nơi trú ẩn, đợi lát nữa hỏi thím Khiên Ngưu xem người trong thôn muốn gửi thư đi thì bình thường gửi bằng cách nào? Có bưu tá đến tận nơi lấy hay là cần phải đi một chuyến đến thị trấn Thạch Đường, hoặc là bưu điện huyện Cản Hải?.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 34: 34: Cảm Ơn Cô Đã Nhắc Nhở


Tin tức Bạch Xuyên nhờ Bạch Đại Thuyên bán nhà cho đội sản xuất như thể có cánh vậy, chỉ trong vòng một buổi chiều mà đã lan truyền khắp toàn bộ Bạch gia trang rồi.Người trong thôn cái gì cũng nói, có người nói Bạch Xuyên quên mất tổ tiên, sau khi thành danh ở bên ngoài thì quên mất gốc gác của mình, coi thường những người thân nhân nghèo khó, quên đi nơi đã nuôi dưỡng mình.

Cũng có người nói anh làm như vậy là đúng, ba mẹ của anh đều đã mất, anh còn ở lại nơi đau lòng này làm gì? Ở bên ngoài cưới một người vợ rồi sống cho thật tốt, anh sống tốt thì ba mẹ anh ở dưới đó cũng thấy yên tâm rồi.Sau khi những thanh niên trí thức nghe được tin này thì tâm trí của họ cũng trở nên lung lay.Phòng của nam thanh niên trí thức và phòng của nữ thanh niên trí thức đã chật kín, hiện tại thời tiết càng ngày càng nóng, mùi mồ hôi cơ thể mà mùi hôi chân trong phòng của nam thanh niên trí thức đã nồng nặc, đến mùa hè thì không chỉ có mùi mồ hôi mà còn có vị chua.Hơn nữa những thanh niên trí thức cũng không phải là một khối thống nhất, mọi người đều có ý kiến khác nhau, hiện tại nhà cửa rộng rãi nên bọn họ đương nhiên hy vọng được sống ở một nơi thoải mái hơn, cũng không muốn có mâu thuẫn trong sinh hoạt.Bạch Mẫn ăn qua loa mấy miếng cơm tối, sau khi cô ta rửa chén xong thì rời khỏi khu thanh niên trí thức, đi thẳng đến nơi ở của Tưởng Vân.Tưởng Vân xào một đĩa rau xanh, nấu một nồi cháo ngũ cốc, đang ngồi ở trong sân ăn cơm.Sau khi Bạch Mẫn đến thì cô ta cũng không khách sáo với Tưởng Vân mà đi đến ngồi xuống bên cạnh Tưởng Vân, hỏi: “Tưởng Vân, tôi nghe nói căn nhà này sẽ được bán cho khu thanh niên trí thức? Chúng ta thương lượng một chút, hay là sống cùng được không? Bên khu thanh niên trí thức có vài nữ thanh niên trí thức tính tình không được tốt cho lắm, tính cách bướng bỉnh, chúng tôi cũng chưa nói được với nhau mấy câu, mà chỉ toàn là những lời khó nghe thôi.

Tôi không muốn sống cùng họ, nếu chúng ta sống cùng nhau thì sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.”Tưởng Vân giải thích với vẻ mặt áy náy: “Thật là ngại quá, tôi đã nói với Bạch Xuyên rồi, tôi sẽ mua lại gian phòng đang ở hiện giờ.

Tôi muốn sống một mình, đóng cửa giặt giũ cũng tiện, có bếp nấu riêng nên không cần ăn chung với người khác, có thể giảm bớt không ít mâu thuẫn.”Bạch Mẫn sửng sốt: “Còn có thể như vậy sao?”Cô ta đứng dậy mà không thèm phủi mông, bụi bẩn trên mông cũng bay ra, vội vàng chạy ra bên ngoài: “Cảm ơn cô đã nhắc nhở, nếu không tôi cũng không biết.

Tôi đi tới nhà đội trưởng trước, hỏi xem có thể bán cho tôi một phòng như vậy không.

Nếu có thể ở một mình ai lại muốn ở chung với người khác ở chứ!”Tưởng Vân: “...”Cô nghĩ đến hoàn cảnh của Bạch Mẫn, cô ta không phù hợp sống cùng với người khác, nếu không tình cờ tiết lộ một vài thông tin sẽ bị người ta rêu rao ra ngoài thì cô ta nhất định sẽ có kết cục thảm hại..
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 35: 35: Hai Người Có Quan Hệ Gì Thế


Khi Bạch Xuyên trở lại còn có cả Bạch Mẫn đi cùng, trong lòng cô ta ôm một đống đồ đạc, theo sau là Trương Xuân Hoa với vẻ mặt đầy miễn cưỡng.Tưởng Vân kinh ngạc nói: “Cô mua thật sao? Mua gian phòng nào vậy?”Sắc mặt Bạch Mẫn có chút tối sầm, chỉ về căn phòng phía Tây nói: “Tôi định mua căn phòng lớn ở giữa, nhưng nói thế nào ông Bạch cũng không bán cho tôi, còn bảo rằng căn phòng ở giữa và căn phòng phía Đông là dành cho nhóm thanh niên trí thức ở, bán đi còn phải xây lại nhà.

Tôi phải thuyết phục mãi thì ông ấy mới đồng ý bán căn nhà ở phía Tây cho tôi.”Tưởng Vân liếc nhìn Trương Xuân Hoa và hỏi: “Hai người cùng nhau mua nó hả? Tốn bao nhiêu tiền thế?”“Năm mươi đồng, là tôi tự mình mua.

Xuân Hoa nghe nói tốn nhiều tiền như vậy thì có chút không nỡ, cô ấy quyết định vẫn ở chung với mấy nữ thanh niên trí thức như cũ.”Giọng nói của Bạch Mẫn mang theo chút ý tứ hận sắt không thành thép*, nhưng trên mặt lại không có chút nào hối hận.

Cô ta cũng muốn được sống một mình như Tưởng Vân, thật thoải mái biết bao!*yêu cầu nghiêm khắc đối với người khác, mong muốn họ được tốt hơnCăn phòng phía Tây mà Bạch Mẫn mua chắc chắn không thể so sánh với căn phòng chính, buổi sáng nắng nóng, buổi chiều lại không đón được nắng, ánh sáng hạn chế.

Hơn nữa, diện tích của nó cũng không lớn bằng căn phòng chính, việc bảo quản và bảo dưỡng cũng không tốt bằng căn phòng chính, thế mà lại đắt hơn căn phòng mà cô đang ở hai mươi đồng…Nhất định là Bạch Xuyên đã giảm giá cho cô, trong lòng Tưởng Vân một lần nữa cảm ơn Bạch Xuyên.Cô giúp Bạch Mẫn dọn dẹp nhà cửa, nhìn dáng vẻ của Bạch Mẫn như thế hẳn là đêm nay cô ta muốn ở lại đây rồi.Bạch Xuyên liếc nhìn đống củi trong nhà, thấy đống củi chỉ còn lại những cành cây to bằng lòng bàn tay, anh nói với Tưởng Vân một tiếng rồi đi ra ngoài.Ngay khi Bạch Xuyên vừa đi, ngọn lửa nhiều chuyện của Bạch Mẫn lập tức bùng cháy, cô ta nhìn bóng lưng của Bạch Xuyên qua cửa sổ rồi nháy mắt hỏi Tưởng Vân: “Hai người có quan hệ gì vậy? Mới có một ngày thôi mà đã hợp nhãn rồi hả?”Tưởng Vân: “...!Lo mà dán tường của cô đi! Buổi tối còn muốn ngủ không đấy?”Bạch Mẫn nhanh chóng quét lớp hồ đã pha sẵn lên trên tường, rồi dán từng tờ báo lên trên, nhưng vẫn không quên buôn chuyện: “Nếu không thì người ta đi nhặt củi cho cô làm gì? Tôi còn nghĩ chiều mai sau khi làm việc xong, hai chúng ta đi đến khu rừng nhỏ ở cuối thôn để nhặt củi! Xem ra tôi phải tự mình làm, còn cô đã có người nhặt giúp rồi.”Tưởng Vân: “...!Anh ấy xấu hổ thôi.

Anh ấy mới trở về được mấy ngày, tôi và anh ấy góp gạo thổi cơm chung được mấy bữa, anh ấy ăn cơm tôi nấu, đi nhặt củi cho tôi thì có làm sao? Cô đường đường là một thanh niên trí thức, mới đến nông thôn có mấy ngày, tại sao lại biến thành một người phụ nữ mồm mép như vậy chứ?”Bạch Mai bị Tưởng Vân phản dame làm cho nghẹn họng, cô ta lúng túng nói: “Phương thức giải trí ở nông thôn quá khan hiếm, cô để tôi vui một chút không được sao?”“Tôi xem cô là bạn bè, cô còn lấy tôi làm trò cười?”Dưới cái nhìn chết chóc của Tưởng Vân, Bạch Mẫn thức thời ngoan ngoãn ngậm miệng lại..
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 36: 36: Trương Xuân Hoa Khóc


Bạch Xuyên vác theo một bó củi lớn trở về, chúng đều là gỗ dày bằng cổ tay có thể đốt cháy được.

Tưởng Vân nhìn thấy phía sau tay áo ngắn của Bạch Xuyên dính đầy đất và lá cây, cô đang do dự có nên chủ động giặt áo cho Bạch Xuyên hay không, thì đã thấy Bạch Xuyên bơm một chậu nước từ giếng lên, sau đó giặt cái áo tay ngắn của mình rồi phơi lên.

Tưởng Vân lặng lẽ trở về căn phòng mà cô đang sống, kiểm kê các loại trái cây theo mùa phổ biến ở tỉnh Đông Sơn, sau đó trồng một đợt trong nơi trú ẩn Tinh Hà.

Một cây ăn quả có thể ra rất nhiều trái, khi quả chín cô nhất định sẽ ăn không hết, đến lúc đó bảo đầu bếp Vân làm thành hoa quả sấy khô gửi cho Bạch Xuyên một ít.

Thiết kế ban đầu của nơi trú ẩn Tinh Hà chính là hướng đến mục đích sống còn và sinh thái, các loại động vật và thực vật phổ biến có phôi thai với hoạt động sinh sản cao đều tập hợp đầy đủ, chỉ cần lấy chúng từ nhà kho ra rồi kích hoạt là được.

Tưởng Vân suy nghĩ một lát, sau đó đồng loạt kích hoạt các phôi thai bò, cừu, lừa, lợn, gà, vịt và ngỗng, nhấp chuột cài đặt chế độ nhân giống và lưu trữ, sau đó bắt đầu chờ đợi sự xuất hiện liên tục của thịt.

Rau củ quả cũng cần phải trồng, loại nào phổ biến thì trồng nhiều, loại nào hiếm thì trồng ít hơn một chút.

Sau này người ở trong nhà này sẽ càng ngày càng nhiều, cho dù cô đóng cửa nấu cơm, cũng khó tránh khỏi có người không cẩn thận đẩy cửa xông vào nhìn thấy, cho nên có một số thứ vẫn phải giải quyết trong nơi trú ẩn Tinh Hà thì hơn.

Tưởng Vân suy nghĩ xong rồi, sau này cô sẽ nói lương thực của mình không nhiều lắm, một ngày chỉ ăn hai bữa, bữa ngon còn lại sẽ ăn trong nơi trú ẩn!Tưởng Vân ôm theo cả bụng suy nghĩ chìm vào giấc ngủ, đến rạng sáng hôm sau mới tỉnh lại, thời tiết cuối cùng đã không còn âm u nữa mà bắt đầu mưa luôn rồi.

Bạch Mẫn đã dậy từ sớm, trời mưa không thể ra đồng làm việc được nên cô ta dứt khoát nấu một nồi cháo, ở trong phòng bếp hơ lửa cắn hạt dưa, sau đó ném vỏ hạt dưa còn sót lại vào bếp lửa để phi tang chứng cứ.

Tưởng Vân liên tục ăn cháo gạo mấy ngày như vậy, thật sự không còn khẩu vị gì với cháo nữa.

Cô lấy ra một ít bột mì, trộn với rau mới đổi ngày hôm qua với thím Khiên Ngưu và rau xanh trồng trong nơi trú ẩn Tinh Hà, tiếp theo khui một lon thịt đóng hộp trộn vào, băm nhỏ hỗn hợp làm nhân bánh, gói thành vài cái bánh kếp nhân thịt, sau đó đặt lên vỉ nướng mà ba mẹ Bạch Xuyên để lại để nướng.

Cô gửi hai cái cho Bạch Xuyên, một cái khác cho Bạch Mẫn, còn một cái thì giữ lại cho bản thân.

Tưởng Vân vừa cắn cái bánh kếp nhân thịt, vừa lo lắng nhìn nước mưa nhỏ từng giọt từ mái hiên.

Đến lúc đi thị trấn mua đồ rồi, cô cần mua thứ gì đó nhiều một chút mới được, nếu không muốn ăn cái gì cũng không tiện lấy ra.

Tưởng Vân còn chưa kịp ăn xong cái bánh kế, đã thấy Trương Xuân Hoa khóc lóc chạy vào sân, cũng không thèm nhìn căn phòng phía Tây mà lao thẳng đến bên cạnh cô.

.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 37: 37: Tôi Không Muốn Bọn Họ Được Hời


Tưởng Vân nhìn hai mắt Trương Xuân Hoa sưng lên vì khóc thì hoảng hồn, đang định bước tới để giúp đỡ, đột nhiên cô ngửi thấy một mùi kinh tởm, bước chân lập tức dừng lại.

Cô quan sát Trương Xuân Hoa từ trên xuống dưới, nhìn thấy trên quần áo của Trương Xuân Hoa có mấy đốm xanh vàng, sắc mặt thay đổi rõ rệt: “Trương Xuân Hoa, trên người cô là cái gì vậy? Sao hôi thế này? Cô đừng lại đây nha!”Trương Xuân Hoa càng khóc to hơn, quay người đi đến phòng của Bạch Mẫn.

Chẳng qua rất nhanh, Tưởng Vân đã nghe thấy tiếng la hét của Bạch Mẫn.

Tưởng Vân vội vàng lấy chậu hứng một ít nước mưa dưới mái hiên, lau sạch dấu chân của Trương Xuân Hoa trên mặt đất, đồng thời mở cửa ra vào và cửa sổ để xua tan mùi hôi, lúc này cô mới cảm thấy mùi vị khiến người ta mắc ói kia nhạt bớt.

Bạch Xuyên nhìn thoáng qua, thấy Tưởng Vân buồn bực nhìn cái bánh kếp đang ăn dở với vẻ mặt khó chịu, anh hỏi: “Sao vậy? Vừa rồi tôi nghe thấy có người khóc.

”“Là Trương Xuân Hoa! Không biết cô ta có phải rơi vào hố phân hay không mà cả người dính đầy phân chạy vào đây, tôi còn chưa ăn sáng xong nữa đó!” Tưởng Vân tức giận đặt cái bánh sang một bên, định ném nó vào nơi trú ẩn cho gà ăn.

Bạch Xuyên nhíu mày nhìn thoáng qua bên ngoài, hai tai đầy tiếng ầm ĩ từ phòng phía Tây truyền tới.

Anh cũng không định tiếp tục nghe nữa mà nói với Tưởng Vân: “Trưa nay phiền cô giúp tôi làm một chút đồ ăn để cúng ba mẹ tôi nhé.

Tôi cúng giỗ ba mẹ xong rồi chiều nay sẽ đi luôn.

”Tưởng Vân không chút do dự đáp lại: “Được, tôi lập tức chuẩn bị.

”Bạch Xuyên lại nói: “Trong phòng tôi và phòng chính vẫn còn một ít đồ, cô xem có cần thứ gì không, nếu cô muốn thì cứ việc lấy đi, còn không cần thì để lại hết cho đội sản xuất.

Tôi đoán người trong thôn sẽ tới lục lọi, có thể sẽ có người lấy đi, Nói không chừng còn có một số người bất hòa với mẹ tôi lúc sinh thời tới lấy nữa…Tôi không muốn bọn họ được hời.

”Tưởng Vân nghe ra được giọng điệu Bạch xuyên không vui, cô mỉm cười, nói: “Tôi vừa mới tới, cái gì cũng thiếu, đợi lát nữa anh giúp tôi một tay được không? Chuyển hết chúng vào phòng tôi nhé.

Tôi không biết trong nhà anh có đồ nào tốt, anh cứ xem đi rồi mang qua cho tôi ha, chỉ cần anh đưa qua tôi đều cần hết.

”Ý của cô là tùy ý để Bạch Xuyên lựa chọn, Bạch Xuyên không nỡ để người khác lấy đi rồi làm hỏng nó, cho nên cô sẽ giữ gìn tất cả.

Bạch Xuyên thật sự rất vui.

.
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 38: 38: Bạch Cẩu Tử Chết Rồi!


Tưởng Vân bắt đầu chuẩn bị các món ăn dùng để cúng tế.

Vì là ngày giỗ đặc biệt nên có món mặn, có món chay, có món nóng, có món gỏi, hơn nữa còn phải chuẩn bị sủi cảo.Cô thấy trong nhà không có nhiều rau, cô lấy từ trong túi lương thực ra một bát ngũ cốc, bỏ vào trong túi vải, nói với Bạch Xuyên: “Anh mang ngũ cốc đến nhà Thím Khiên Ngưu để đổi vài loại rau đi.

Rau hôm qua đổi được không nhiều lắm, nếu có miến thì tiện thể cũng đổi luôn một ít nhé.”Bạch Xuyên nhìn thoáng qua túi ngũ cốc gần như trũng xuống, trong lòng cảm động không thôi, vội vàng nói: “Cảm ơn cô, cô yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không lấy không phần lương thực này đâu.

Lát nữa tôi sẽ để lại tiền và phiếu lương thực, phiền cô đi thị trấn một chuyến.

Tôi thực sự quay lại rất vội, nếu không tôi sẽ mua lại cho cô.”“Ôi trời, không sao đâu mà.

Lương thực hết thì có thể mua thêm mà, anh cũng đã giúp tôi tiết kiệm được một khoản tiền để mua căn phòng này rồi.”Bạch Xuyên tìm một cái mâm tráng men để đựng ngũ cốc, vào phòng lấy một chiếc mũ rơm đội lên đầu, bất chấp trời mưa đi tìm Thím Khiên Ngưu để đổi rau và miến.Tưởng Vân bận rộn trong nhà, nhân lúc nước trong nồi sôi, cô nhanh chóng lấy một số đậu đũa từ nơi trú ẩn ra rồi luộc chúng, sau đó đặt sang một bên rồi lấy một cái mâm đậy lên.

Nếu Bạch Xuyên nghi ngờ, cô sẽ nói rằng nó đã được luộc từ trước.Các loại lương thực phụ mà đội sản xuất phát cho xử lý sớm một chút cũng tốt, ăn chúng khiến cổ họng cô thật sự rất đau, cho nên Tưởng Vân không thích ăn.Bạch Mẫn ra ra vào vào lấy nước mấy lần liền, tiếng khóc trong phòng cuối cùng cũng lắng xuống.

Sau khi lỗ tai được yên tĩnh, Bạch Mẫn cầm theo một nắm hạt dưa đến gặp Tưởng Vân để tán gẫu.“Cô có muốn ăn không?”Tưởng Vân nghĩ một lúc, Trương Xuân Hoa vừa mới vào phòng của Bạch Mẫn, mà hình như Trương Xuân Hoa...!được Bạch Mẫn giúp dọn dẹp sạch sẽ.

Tưởng Vân nghĩ đến đây…Hạt dưa trong tay Bạch Mẫn đột nhiên có mùi.“Không, không, tôi đang bận! Cô ấy bị sao thế? Sao người ngợm như thế mà chạy thẳng đến đây vậy?”Tưởng Vân vừa hỏi, tinh thần muốn tâm sự của Bạch Mẫn lập tức online.

Cô ta ngồi xuống trước bếp lò, vừa ném vỏ hạt dưa vào bếp vừa giải thích những gì mình nghe được.“Cô biết không? Cái gã Bạch Cẩu Tử hôm trước chạy qua đây nhìn trộm cô ấy, gặp phải ma, chết rồi.”Tưởng Vân sửng sốt: “Hả? Chết rồi? Bệnh chết sao?”Bạch Mẫn cười khẩy hai tiếng: “Gã ta không phải bệnh chết, mà là ngã xuống hố phân chết.”Tưởng Vân: “...” Đây là cái kiểu chết quái quỷ gì thế này?Đột nhiên cô nhớ đến cảnh tượng Trương Xuân Hoa vừa khóc vừa chạy vào bên đây,, một suy đoán vô lý bất chợt xuất hiện trong đầu Tưởng Vân: “Không lẽ là…”“Đúng vậy! Gã súc sinh kia thật đúng là không ra gì! Nghe nói gã vừa mới tỉnh lại, còn chưa nhận ra mọi người đã vội vàng chạy đến nhà vệ sinh trong khu thanh niên trí thức ngồi để giải quyết bầu tâm sự.

Cô chưa thấy qua nhà vệ sinh ở khu thanh niên trí thức đâu, nó là hai cái hố nằm song song với nhau.

Lúc đó Trương Xuân Hoa đang đi vệ sinh bên trong, gã súc sinh này cứ thế cười khà khà dâm đ.ãng tiến vào.

Trương Xuân Hoa sợ hãi hét to kéo quần lên, gã khốn kiếp kia thấy vậy thì nào tới, ai ngờ trời mưa mặt đất trơn trượt, thế là gã ta trượt chân cắm đầu thẳng xuống hầm cầu.”“Người ta nói chó không đổi được thức ăn.

Mẹ kiếp, gã súc sinh này cũng tốt số thật, trước khi chết còn ăn được một bữa no.”(Ai hiểu gì khum ╮(╯▽╰)╭)Tưởng Vân tưởng tượng ra cảnh đó, vẻ mặt như muốn như nứt ra từng chút một.“Cô đừng nói nữa, tôi đang nấu cơm đó.” Tưởng Vân tức giận nói.Bạch Mẫn vừa nhai hạt dưa vừa tưởng tượng đến cảnh kia, đột nhiên cô ta cảm thấy mùi vị hạt dưa trong miệng thay đổi, bèn cắn vài ngụm để đè nén cảm giác buồn nôn..
 
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Chương 39: 39: Nấu Cỗ!


Cô ta hỏi Tưởng Vân: “Cô vừa mới ăn sáng xong mà, sao bây giờ lại đang nấu cơm trưa rồi?Tôi thấy điệu bộ của cô giống như định làm một bữa ngon vậy?”Tưởng Vân ngắn gọn giới thiệu một câu: “Trưa nay Bạch Xuyên cúng giỗ ba mẹ anh ấy, cho nên anh ấy nhờ tôi làm giúp.”Bạch Mẫn bắt đầu “chậc chậc” không ngừng.“Còn nói quan hệ giữa hai người là trong sáng, như thế này làm sao mà trong sáng cho được? Lễ giỗ của ba mẹ người ta đều do cô chuẩn bị, không ngờ cô lại là loại mẹ hiền dâu đảm nha.”Tưởng Vân liếc mắt: “Nếu cô không ngậm miệng được thì trở về phòng an ủi Trương Xuân Hoa đi, cô ấy hẳn là bị dọa không nhẹ đâu.

Đúng rồi, gã Bạch Cẩu Tử kia thì sao? Đã vớt xác lên chưa?”Bạch Mẫn bĩu môi: “Có người đi mò rồi, mà gia đình bên kia cũng ‘zui’lắm.

Cô đoán xem Trương Xuân Hoa nói cái gì với tôi?”Tưởng Vân liếc nhìn Bạch Mẫn đang nóng lòng tâm sự, đặc biệt thể hiện kỹ năng diễn xuất bằng vẻ mặt đầy mong đợi: “Cô ấy nói gì?”“Cô ấy bảo sau khi gia đình kia đến khu thanh niên trí thức, việc đầu tiên họ làm không phải là đi đến hầm cầu kiếm người, mà là tìm cô ấy đòi bồi thường.

Trương Xuân Hoa nói muốn đến đồn công an, người bên nhà kia còn định đánh cô ấy, vì vậy cô ấy mới chạy đến đây…”Tưởng Vân nghe thấy mà choáng váng: “Cho nên, Trương Xuân Hoa không dám quay lại chỗ thanh niên trí thức?”“Chứ sao nữa? Nhà kia nhất định muốn quậy phá, cô ấy làm sao dám trở về, cô ấy nói tạm thời ở lại chỗ này hai ngày đã, chờ người nhà của Bạch Cẩu Tử không gây sự nữa thì sẽ trở về.

Tôi đoán, sau khi chôn cất gã kia xong thì sẽ không ầm ĩ nữa đâu.”Tưởng Vân thì lại không lạc quan như vậy, cô híp mắt nhìn Bạch Mẫn và hỏi: “Cô nghĩ là có thể không? Vốn dĩ nhà bọn họ cũng không để ý chuyện này, nhìn trộm nữ thanh niên trí thức đi vệ sinh rồi rơi xuống, cho dù có bị phơi bày ra thì cũng là nhà bọn họ xấu mặt.

Đã như vậy rồi mà nhà bọn họ vẫn còn mặt mũi làm ầm ĩ lên, điều này cho thấy nhà bọn họ vốn không cần thể diện, cô còn trông mong qua một thời gian ngắn bọn họ sẽ im lặng à? Nếu Trương Xuân Hoa không nhét vào mồm đám người kia một khoản tiền thì bọn họ chắc chắn sẽ không dừng lại đâu.”Bạch Mẫn nghe Tưởng Vân phân tích như vậy, cũng trở nên bi quan: “Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”“Sao tôi biết được phải làm sao? Chuyện đó cũng có phải của tôi đâu.

Cô tránh sang một bên, tôi còn phải nấu ăn nữa..

Mà sao cô không trở về an ủi bạn của cô đi? Cô ấy cần cô an ủi, còn tôi thì cần cô tránh chỗ.”Bạch Mẫn bị Tưởng Vân ghét bỏ, bĩu môi rời đi.Tưởng Vân còn chưa kịp yên tĩnh được hai phút thì Bạch Mẫn lại mang theo một túi lương thực tới nữa.

Cô ta nói với Tưởng Vân: “Dù sao cô cũng đang nấu cơm, hay là nhân tiện nấu luôn bữa trưa cho tôi và Trương Xuân Hoa nhé?”Tưởng Vân nhìn lướt qua đồ Bạch Mẫn xách tới, tức giận hỏi: “Buổi trưa cô chỉ ăn cơm, không ăn thức ăn à?”Bạch Mẫn cười nói: “Không phải cô cầm lương thực đi đổi hết rồi sao? Lương thực của tôi nhiều như vậy, đổi một bữa cơm trưa hai người tuyệt đối không thiệt thòi cho cô đâu.

Hai này nữa tôi định đi mưa lương thực nè, đến lúc đó chúng ta đi chung ha!”Bạch Mẫn mang đến rất nhiều lương thực, nhưng đó đều là những lương thực phụ mà Tưởng Vân không thích.

Nhìn chiếc túi đầy thành ý này, Tưởng Vân không thể từ chối.“Cô mau đi an ủi chị em tốt nhà cô đi, không có việc gì thì đừng quấy rầy tôi, tôi còn phải làm sủi cảo nữa, cô tưởng tôi rảnh rỗi có thời gian ngồi tám như cô à?”Sau khi Tưởng Vân đuổi Bạch Mẫn đi, cô đóng cửa lại, bảo đầu bếp Vân làm một số việc cơ bản như trộn bột mì để làm thành vỏ sủi cảo, rồi lại điều chỉnh nhân bánh, bắt đầu làm sủi cảo.Vì không có chỗ mua thịt nên hiển nhiên là đây sủi cảo chay.Khi Bạch Xuyên quay lại, sủi cảo đã gần xong, Bạch Xuyên nhìn những thứ đã được đặt trên bếp, vô cùng kinh ngạc: “Ôi trời, cô nhanh nhẹn thật đấy, mới đây mà đã làm được nhiều món như này rồi!”“Tôi không thể gây trở ngại cho anh được, anh đi làm chuyện khác đi trước đi, giỗ đầu cũng không phải chuyện nhỏ, anh không cần ngồi ở đây nhìn chằm chằm tôi đâu.

Tôi nhất định không để anh thiếu sót đâu.”Lễ giỗ quả thật có rất nhiều thứ cần chuẩn bị, Bạch Xuyên bỏ tiền thuê vài bà cụ đáng tin cậy ở Bạch gia trang để làm mấy vật dụng tang lễ bằng giấy, nhưng bây giờ trời còn mưa, mấy đồ bằng giấy đó có thể đốt được sao? Nếu không, bọn họ phải tạm thời dựng một cái lều..
 
Back
Top Bottom