Ngôn Tình Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt

Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 760


Thương lượng chuyện này với mẹ chồng xong, Cung Linh Lung lập tức chủ động nhận việc: “Để con chuẩn bị đồ đạc cho, chờ vài ngày nữa con lại hẹn với hai vợ chồng Tĩnh Dương, bọn con tranh thủ buổi tối hôm nào rảnh đi tặng quà.”

“Được, có cần mẹ giúp gì không?” Chu Lan Cầm hỏi cô.

“Không cần, ngày mai con liệt kê danh sách đưa cho bạn, nhờ anh ấy chuẩn bị giúp con là được.”

Chu Lan Cầm biết nhà họ Cung có sắp xếp người để xử lý những chuyện lặt vặt giúp cô, cũng không hỏi thăm quá nhiều, phất tay chào tạm biệt với ba anh em đang ngồi trong xe: “Chào tạm biệt mấy cục cưng.”

“Tạm biệt bà nội.” Ba anh em cũng phất tay với bà ấy.

Cung Linh Lung mở cửa xe ra, ngồi ở hàng ghế sau với bọn họ, ngồi xong rồi mới nói với hàng phía trước: “Anh Tĩnh, đi thôi.”

Chờ đến khi bọn họ về đến nhà, bạn nhỏ Hàn Xích Xích đang khóc ré lên, giọng thật sự rất lớn, chị Ngọc đang ôm cậu bé đi qua đi lại, thấy bọn họ đã về, cười trêu chọc cậu bé: “Xích Xích, chị và anh rể đã về rồi kìa, con đừng khóc nữa, con mà khóc là mấy người bé Minh lại trêu chọc cậu út nữa đó.”

“Lại không ăn no sao?” Cung Linh Lung vừa vào nhà đã hỏi ngay.

“Ăn no rồi, trời tối là lập tức dính mẹ, Vãn Đường mới đi vệ sinh.”

Cung Linh Lung đổi giày, giao mấy thứ đang cầm cho Lục Tĩnh Xuyên, đi qua ôm lấy cậu bé nói: “Nào, chị ôm ha.”

Thay đổi người khác ôm, đổi sang hương vị mới, dường như nhóc con quen thuộc với hương vị trên người cô, không gân cổ lên khóc nữa, miệng nhỏ mếu máo khụt khịt, mở to mắt nhìn theo cô.

“Xích Xích ngoan quá, chị ôm một cái là không khóc ngay, lát nữa chị tắm cho em nha.”

Ba anh em cũng nhích lại gần xem, bé cả nhìn cô nói: “Mẹ ơi, bọn con không tắm ở nhà đâu, con đi theo cha đến nhà tắm tắm rửa, bọn con thích nghịch nước ở nhà tắm.”

“Được rồi, ba đứa đi tắm với cha đi, đừng có ngâm nước quá lâu, nửa tiếng thôi là được rồi.”

Mỗi lần bọn họ đến nhà tắm đều phải chơi gần hai tiếng đồng hồ mới về, cực kỳ thích bơi tới bơi lui trong nước, chơi rất vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-760.html.]

“Một tiếng.” Lục Sơ Minh thương lượng với cô.

“Được rồi.”

Cung Linh Lung đồng ý, cơ thể của bọn họ đã được linh thủy trong không gian tẩm bổ, thể chất rất tốt, ngâm nước lâu một chút cũng không sao, nếu đổi thành mấy đứa nhỏ khác thì cô sẽ không đồng ý cho ngâm nước lâu như thế.

Lục Tĩnh Xuyên đi về phòng lấy quần áo, nhanh chóng dẫn bọn họ đi ra ngoài tắm, Cung Linh Lung cũng bảo chị Ngọc đổ nước, ở trong nhà tắm rửa cho Xích Xích.

Sáng sớm hôm sau, trời vừa sáng Cung Linh Lung đã đi ra ngoài, đầu tiên là đi tìm Tôn Cục, bán một đám heo, gà, vịt, lương thực rau củ trước tết.

Một lần cung ứng một trăm con heo mập, gà vịt cũng hơn một ngàn con, toàn bộ đều dùng sọt tre đựng sẵn, còn có mười sọt trứng gà trứng vịt.

Trong không gian còn dự trữ một lượng lớn lương thực, lần này cô cung ứng mười vạn cân gạo, bột mì, các loại rau củ mùa đông như củ cảo trắng, bắp cải cũng chứa đầy một kho hàng, còn cung ứng hơn một ngàn cân trái cây mùa đông, nói dối là từ phương nam chở đến đây, vào dịp tết này có thể bán được với giá tốt.

Mỗi lần cô cung ứng hàng hóa đều rất nhiều, tất cả đều là hàng tốt, Tôn Cực cũng không quan tâm nguồn gốc hàng hóa, mỗi lần nhận được thông báo của cô là lập tức điều động người đi bán hàng hóa, bán hàng hóa xong lập tức đi tính tiền.

Hiện tại đã gần cuối năm, những hàng hóa mà cô cung ứng đi bán rất chạy, hoàn toàn không cần phải bán đi nơi khác, chỉ bán ở kinh đô hai ba ngày là hết sạch.

Cung Linh Lung bảo anh ấy g.i.ế.c heo xong để lại cho cô ba con heo, cắt thành từng phần chừng hai ba cân, lại xử lý giúp cô ba bốn chục con gà vịt, tan ca cô sẽ chạy đến lấy, chuẩn bị tối nay cầm đi tặng cho bà con họ hàng.

Lúc cô đi về thì ba anh em vừa thức dậy, Lục Tĩnh Xuyên đang mặc quần áo cho bọn họ, hỏi cô: “Linh Lung, đã chuẩn bị xong hết rồi hả?”

“Đúng vậy, em tan ca sẽ đi lấy đồ, tranh thủ hôm nay anh có ở nhà, tối nay chúng ta đi tặng quà đáp lễ luôn.”

Cung Linh Lung đi đến mang giày giúp bọn nhỏ, cũng nói với ba đứa con trai: “Bé Minh, hôm nay mẹ đi làm phải mở họp, không có thời gian rảnh chăm ba đứa, cha dẫn ba đứa đi xem điện ảnh.”

“Dạ.”

Ngày mai Lục Tĩnh Xuyên phải quay về đơn vị rồi, lần này không thể dẫn theo ba đứa nhỏ, phải đến giao thừa mới có thể về.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 761


Cung Linh Lung chuẩn bị rất nhiều quà đáp lễ, cô gọi điện thoại cho em chồng trước, bảo tối nay hai vợ chồng bọn họ lái xe đến chở hàng hóa phụ, cũng gọi điện thoại cho bà ngoại, tối nay cả gia đình bọn họ sẽ đến nhà họ Chu ăn cơm.

Lúc đến nhà họ Chu thì trời đã tối, ông cụ Chu cũng vừa mới tan ca về đến nhà, thấy bọn họ dỡ hàng hóa như chuẩn bị chuyển nhà, đứng ở cửa nói: “Mấy đứa muốn chuẩn bị đáp lễ thì mua vài thứ tượng trưng là được rồi, mua nhiều như thế làm gì.”

“Cha, bọn con không chuẩn bị quá nhiều quà đáp lễ, Linh Lung nói cha thích ăn rau nên cố ý tìm bạn ở phương nam chở một ít rau củ còn tươi đến, mang đến cho cha ăn lẩu.”

Chu Lan Cầm ôm ba đứa cháu xuống xe, cười dạy dỗ bọn họ: “Bé Minh, A Khiếu, Tiểu Bồng, đây là ông cố, con còn nhớ ông cố không?”

“Ông cố.”

Ba anh em sải chân ngắn nhỏ đi qua, hào phóng lễ phép chào hỏi, thấy trong phòng còn có người khác, cũng ngẩng đầu gọi: “Bà cố.”

“Ừ.” Bà cụ Chu nhìn thấy bọn họ lập tức mỉm cười, kéo ông bạn già nói: “Ông đứng ở cửa chắn đường làm cái gì, mau dẫn ba anh em vào nhà đi, bên ngoài lạnh, đừng để cháu bị lạnh.”

Ông cụ Chu bảo ba đứa nhỏ đi vào nhà trước, cũng gọi hai đứa cháu dâu: “Tiểu Vận, Linh Lung, cứ để cho hai đứa nó khiêng đồ, hai đứa vào nhà trước đi.”

Lúc nãy Cung Linh Lung còn không đi đến nhà cậu út và cậu út, gọi điện thoại báo trước với bọn họ, bọn họ đều nói tối nay có việc không ở nhà, cho nên gửi quà tặng ở nhà ông ngoại, bọn họ có thời gian sẽ chạy đến lấy.

“Bốn sinh viên đại học trường danh giá, hoan nghênh, hoan nghênh.”

Chu Hoài Tá cười vui vẻ đích thân pha trà cho bọn họ: “Lần này nhà chúng ta thi không được tốt lắm, ngoài trừ bốn đứa ra, thằng Thao cũng đậu khoa chính quy, Thanh Tùng nhà bác, Thanh Dương nhà thằng tư và Tuệ Mẫn nhà em út cũng đều thi đậu trung cấp, cộng lại cũng được tám sinh viên, chiến tích khá tốt đó chứ.”

Hôm nay ông cụ Chu cũng vui vẻ muốn chết, bưng chén trà ngồi xuống, cười vui vẻ nói: “Ba đứa Thanh Tùng bọn nó còn phải cảm ơn Linh Lung mới được, nếu không có con bé vất vả chuẩn bị tư liệu ôn tập kỹ càng tỉ mỉ cho bọn nó, ba đứa nó tự học thì có lẽ lần này không đậu được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-761.html.]

Lục Tĩnh Dương cười nói tiếp: “Tài liệu ôn tập của con cũng do chị dâu chuẩn bị, sau đó còn điên cuồng làm bài một tháng, tối nào chị ấy cũng sửa bài phần tích những câu sai cho con, nếu không có chị ấy ôn tập cho con thì con cũng không thi được điểm cao như thế.”

“Đều là người một nhà mà, phải giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tiến bộ.” Cung Linh Lung cười nói.

Mọi người trò chuyện một lúc, đồ ăn trong phòng bếp đã nấu xong, mọi người đứng dậy đi vào nhà ăn, Chu Hoài Tá lấy một chai rượu ra, uống vài chén với ông cụ và hai đứa cháu ngoại để chúc mừng.

Lúc ăn cơm, bà cụ Chu nói: “Linh Lung, Vãn Đường đang ở cữ, cơ thể khôi phục thế nào rồi?”

“Cơ thể khôi phục khá tốt, nhưng mà sữa mẹ vẫn không nhiều lắm, Xích Xích lại ăn rất khỏe, miễn cưỡng cho em ấy ăn no thôi.”

“Còn chưa đầy tháng mà sữa mẹ đã thiếu như thế, sau này lượng sữa thằng bé cần uống càng lúc càng lớn thì làm sao đủ nuôi con đây, thằng bé không uống miếng sữa bột nào sao?” Bà cụ Chu hỏi.

“Đúng vậy, không uống một giọt luôn, vừa vào miệng là phun ra ngay, kén ăn lắm.”

Cung Linh Lung vừa gắp đồ ăn cho ba đứa nhỏ vừa nói: “Chú Hàn nói chờ ở cữ xong sẽ lập tức dọn đến viện gia thuộc của quân khu ở, bên đó có một quân tẩu mới sinh con hồi ba tháng trước, có rất nhiều sữa, đã nói trước với người ta rồi, nhờ chị ấy nuôi phụ vài tháng, cho b.ú đến bảy tám tháng rồi cai sữa.”

“Cũng đúng, con nít uống sữa của trăm nhà lại càng dễ nuôi hơn.”

Thời buổi này nuôi con đều là như thế, nếu sữa không đủ thì đều đi tìm những người phụ nữ khác đang cho con b.ú nhờ nuôi phụ, dù sao thì sữa bột rất đắt, không phải nhà nào cũng mua nổi.

“Linh Lung, Vãn Đường là đợi ăn tết xong mới dọn đến viện gia thuộc đúng không?” Bà cụ Chu hỏi lại.

“Đúng vậy, sẽ chờ sang năm sau.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 762


Cung Linh Lung theo trực giác cảm thấy bà ngoại có chuyện cần tìm mẹ, hỏi bà ấy: “Bà ngoại, có chuyện gì sao?”

“Vãn Đường có y thuật tốt, dì của con muốn dẫn Nhan Nhi đi tìm mẹ con khám bệnh, nhưng mà phải chờ đến lúc ăn tết bọn họ mới có thể quay về kinh đô.”

“Bà ngoại, chị Nhan bị làm sao thế?” Lục Tĩnh Xuyên ngẩng đầu hỏi.

Bà cụ Chu nói đến cháu ngoại là lại thở dài, nói cho bọn họ: “Nhan Nhi sinh xong đứa bé đầu tiên là không còn mang thai nữam hiện tại Ni Ni đã sắp năm tuổi rồi, nhà chồng con bé cứ liên tục thúc giục bảo con bé sinh thêm đứa nữa, hai năm trước nói chuyện còn tính là dễ nghe, nhưng mà mấy năm nay thái độ với con bé càng lúc càng chanh chua khắc nghiệt.”

“Con bé Nhan Nhi này ở nhà chồng chịu tủi thân cũng không biết nói cho ông bà biết, lần trước bà đến nhà bạn chơi, đi ngang qua nhà con bé, định đi vào thăm con bé và Ni Ni, kết quả vừa đi đến cửa nhà đã vừa lúc nghe được mẹ chồng mắng Nhan Nhi, lời bà ta nói ra khó nghe lắm, lại còn dám nói Nhan Nhi là gà mái không biết đẻ trứng.”

“Cháu gái nhà họ Chu chúng ta lại bị người khác nhục nhã như thế, lúc đó bà phát bực, lôi bà ta ra mắng chửi một trận, quay về nhà cũng gọi điện thoại cho Lan Bình.”

“Sau đó Trịnh Siêu Lâm có đến xin lỗi, liên tục cam đoan với ông bà là sẽ không cho mẹ nó ăn h.i.ế.p Nhan Nhi nữa, còn nói nếu không sinh được thì thôi, có một đứa con gái là Ni Ni cũng đủ rồi, nhưng mà bà thấy thằng đó cũng không phải nói thật lòng, chỉ là sợ sẽ đắc tội chúng ta thôi.”

“Cuối tháng trước dì út của con tranh thủ thời gian dẫn Nhan Nhi đến bệnh viện kiểm tra, cơ thể con bé không có vấn đề gì cả, chỉ có chút bệnh vặt, bác sĩ nói không ảnh hưởng đến việc mang thai.”

“Dì của con lo lắng cho Nhan Nhi, bệnh viện kiểm tra nói không có vấn đề gì, nhưng con bé lại thật sự không mang thai, cho nên mới muốn dẫn con bé đến cho mẹ con khám thử, xem xem có thể kê một ít thuốc để điều dưỡng hay không.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-762.html.]

Cung Linh Lung đã hiểu, nói ngay: “Bà ngoại, bà cứ nói với chị Nhan, chị ấy có thể đến nhà con bất cứ lúc nào, không cần chờ dì về đâu.”

“Haizz, lúc trước con bé đó rộng rãi hoạt bát lắm, từ sau khi gả đến nhà họ Trịnh thì tính cách thay đổi rõ rệt, hiện tại lại càng thêm hướng nội ít lời, có việc gì cũng giấu kín trong lòng không chịu nói ra.”

“Nếu không phải bà đột nhiên ghé thăm nhìn thấy cảnh mẹ chồng trách mắng con bé thậm tệ như thế, con bé chắc chắn cũng sẽ không oán giận với bà nửa câu, cũng sẽ không đến bệnh viện khám, còn sẽ ở trong nhà liên tục uống đủ loại thuốc cổ trắng đắng ngắt mà mụ già kia nấu.”

Cung Linh Lung nghe thế nhíu mày lại nói: “Thuốc cũng có ba phần độc, có lẽ chị Nhan cũng hiểu đạo lý này, cho dù bị bệnh thì cũng nên đi tìm bác sĩ khám bệnh, không nên uống thuốc bậy bạ như thế.”

“Đúng đó, thuốc chứ có phải cơm đâu, không thể uống bậy được.”

“Bà đi vào nhà của bọn họ, trong nhà toàn là mùi thuốc đông y sặc mùi, sau đó bà lại lôi Nhan Nhi ra hỏi cẩn thận, sau đó mới biết con bé ở nhà đã uống thuốc đông y hơn nửa năm, tất cả đều là phương thuốc cổ truyền mà mẹ chồng con bé đi ra ngoài tìm người mua về, mỗi ngày ba bữa đều nấu thuốc rồi bắt con bé uống.”

Mấy người Chu Lan Cầm hoàn toàn không biết những việc này, bà ấy nghe xong mặt mày đen kịt: “Nhan Nhi hồ đồ thật đó.”

“Haizz, hiện tại con bé đã đổi tính rồi, trong lòng cất giấu rất nhiều chứ, có hỏi kiểu gì cũng không được, hỏi nữa là con bé lại rơi nước mắt. Trước khi kết hôn thì xinh đẹp hoạt bát, thích cười nhất, hiện tại đến cả cười giả tạo cũng không cười, suốt ngày xụ mặt xuống, cũng gầy đi nhiều lắm, mẹ nhìn mà đau lòng.”

“Chờ cơm nước xong con lại qua đó tìm con bé.”

Chu Lan Cầm có chút áy náy, cháu gái ở nhà chồng bị ấm ức, vậy mà bà ấy làm dì lại không biết gì, thật sự không có mặt mũi gặp lại chị và anh rể.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 763


Chu Lan Cầm nhớ thương chuyện cháu gái, cơm nước xong vội vàng đứng lên, bảo hai đứa con trai cùng bà ấy chạy đến nhà cháu gái, Cung Linh Lung và Giang Vận thì ở lại nhà họ Chu nói chuyện với ông bà.

Lúc bọn họ đi đến cửa nhà họ Trịnh, trùng hợp thế nào mà đứng ở cửa đã nghe được tiếng bà già họ Trịnh kia đang trách mắng Tống Nhan, dùng đủ loại cách buộc cô ấy phải uống thuốc đông y.

“Rầm rầm rầm…”

Chu Lan Cầm nghe được vài câu đã đập mạnh vào cửa nhà.

Người đi ra mở cửa là Trịnh Siêu Lâm, anh ta mở cửa ra thấy dì và hai đứa em họ đến, sắc mặt thay đổi, xấu hổ cười cười nói: “Dì hai, Tĩnh Xuyên, Tĩnh Dương, sao ba người lại đến đây?”

Nhà họ Trịnh đang ăn cơm, đồ ăn đều bày trên bàn, trước mặt những người khác đều là cơm, chỉ có trước mặt Tống Nhan bày một chén thuốc đông y đen thùi.

“Phó cục trưởng Chu, sao hôm nay chị lại có rảnh đến đây, mau mời vào.”

Cha Trịnh nhìn thấy bà ấy cũng thay đổi sắc mặt, âm thầm trừng mắt liếc nhìn mẹ Trịnh, còn giục con trai: “Siêu Lâm, mau mời dì hai và hai đứa em họ của con vào nhà ngồi chơi đi.”

“Dì hai, sao dì lại đến đây?”

Tống Nhan cũng đứng lên, nắm tay kéo con gái đứng lên, dạy dỗ con bé: “Ni Ni, đây là ba dì và cậu họ, mau thưa bà dì và cậu họ đi.”

“Con chào bà dì, chào cậu Xuyên, chào cậu Dương.”

Ni Ni biết bọn họ, nhìn thấy bọn họ lập tức mỉm cười, khi cười trông rất giống Tống Nhan lúc còn nhỏ.

“Ni Ni ngoan quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-763.html.]

Chu Lan Cầm bước chân đi vào nhà, duỗi tay sờ đầu Ni Ni, nhìn thoáng qua chén thuốc nóng hổi bốc khói trên bàn, hỏi Tống Nhan: “Nhan Nhi, con ăn cơm chưa?”

“Dạ, vẫn chưa.” Tống Nhan hơi kéo khóe môi.

“Chưa ăn cơm thì dẫn Ni Ni về nhà ông ngoại ăn cơm đi.”

Sắc mặt Chu Lan Cầm có chút trầm xuống, lại nói với cha mẹ nhà họ Trịnh: “Tôi đã nghe mẹ tôi nói rồi, em gái tôi đã dẫn Nhan Nhi đến bệnh viện khám, cơ thể con bé không có vấn đề gì, bác sĩ nói nó cũng không cần uống thuốc.”

“Mấy người lo lắng đi tìm thuốc bổ hay là bí dược sinh con gì tôi không biết, cháu ngoại nhà họ Chu không có phúc để hưởng mấy cái này, tôi thay mặt chị và anh rể của tôi, từ chối lòng tốt của mấy ngày.”

“Con cháu nhà họ Chu chúng tôi có bệnh thì uống thuốc, không có bệnh ăn nhiều cơm, ăn cơm nuôi cơ thể khỏe mạnh một chút là được, còn những chuyện khác sẽ không suy xét đến.”

Nói xong, bà ấy nói với Tống Nhan đang cúi đầu: “Nhan Nhi, con đi sửa soạn lấy quần áo của con và Ni Ni, trước khi cha mẹ của con về kinh đô, con cứ đến nhà dì hai ở.”

Tống Nhan mấp máy môi, muốn nói gì đó, Lục Tĩnh Xuyên lại nghiêm mặt nói: “Chị Nhan, chị nghe lời mẹ em đi.”

Lục Tĩnh Dương trực tiếp giơ tay kéo cô ấy, lôi cô ấy đi vào trong phòng ngủ dọn dẹp đồ đạc.

“Phó cục trưởng Chu, chị làm thế là có hơi…”

Sắc mặt cha Trịnh không được đẹp cho lắm, còn chưa nói hết câu đã bị Chu Lan Cầm ngắt ngang: “Nếu muốn nói chúng tôi quá đáng thì không cần phải nói, mấy người ghét bỏ chê Nhan Nhi không sinh được con trai thì cứ nói thẳng, mấy người cũng có thể kêu hai đứa nó ly hôn, nhưng mấy người tuyệt đối không nên nhục nhã ăn h.i.ế.p con bé như thế. Nhan Nhi nể mặt Ni Ni, có thể nhường nhịn mấy người. Nhưng mấy người đừng có quên, con bé là cháu nội nhà họ Tống, là cháu ngoại nhà họ Chu, mặt mũi của nhà họ Chu và nhà họ Tống không phải là thứ mà mấy người có thể đánh.”

“Dì hai nó à, chị nói thế là hơi quá rồi, chúng tôi làm thế cũng là vì tốt cho nó thôi. Tôi bỏ công bỏ tiền đi tìm thuốc hay về cho nó cũng không phải là muốn hại nó, tôi chỉ là muốn cho nó sinh một đứa con trai sớm, đủ nếp đủ tẻ, gia đình lại càng hạnh phúc hơn thôi.” Mẹ Trịnh cảm thấy rất ấm ức.

“Trịnh Siêu Lâm!”

Chu Lan Cầm lười đi nói chuyện với bà già này, gọi thẳng họ tên cháu rể.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 764


“Dì hai.” Khi đối mặt với ba mẹ con bọn họ, Trịnh Siêu Lâm theo bản năng cảm thấy sợ hãi, lúc trả lời giọng có hơi nhỏ.

“Tôi hỏi cậu một vấn đề, đã bao lâu rồi cậu không thấy Nhan Nhi cười?”

Đối diện với ánh mắt sắc bén của bà ấy, hai mắt Trịnh Siêu Lâm cứ đảo tới đảo lui, môi mấp máy nhưng cũng không lên tiếng trả lời.

Chu Lan Cầm cũng không chờ anh ta trả lời, tiếp tục nói: “Lúc Nhan Nhi vừa mới gả đến nhà họ Trịnh, con bé rộng rãi lạc quan đầy sức sống, hiện tại mới chỉ năm sáu năm trôi qua, con bé lại giống như biến thành một người hoàn toàn khác.”

“Cậu có nhớ rõ con bé bắt đầu thay đổi từ lúc nào không?”

“Cậu có biết vì sao con bé lại biến thành người như thế này không?”

“Lúc người nhà cậu ăn cơm, con bé không có cơm, chỉ có thuốc để uống, mẹ cậu làm như thế thật sự chỉ là vì muốn tốt cho con bé sao?”

“Lúc trước khi cậu kết hôn với Nhan Nhi, cậu có còn nhớ rõ mình đã nói những gì, hứa hẹn những gì trước mặt cha mẹ vợ không?”

“Cậu nói cậu sẽ làm con bé hạnh phúc vui sướng cả đời, hiện tại con bé muốn cười cũng cười không nổi, đây là hạnh phúc vui vẻ của cậu đó hả?”

Bà ấy liên tục đặt vô số câu hỏi, hỏi đến mức Trịnh Siêu Lâm cúi gằm đầu xuống.

“Nếu cậu không thích con gái nhà họ Chu chúng tôi, không thể mang lại hạnh phúc vui sướng cho con bé thì có thể trả về cho chúng tôi.”

“Hai mươi năm trước tôi ly hôn, cha mẹ anh chi em đều hoan nghênh tôi quay về nhà mẹ đẻ, chưa bao giờ khinh thường tôi. Hôm nay mấy người khinh thường Nhan Nhi, không cần cô con dâu này thì mấy người có thể ly hôn, Nhan Nhi cũng không phải là không có chỗ để đi, nhà họ Chu và nhà họ Tống cũng đều sẽ mở rộng cửa hoan nghênh con bé quay về nhà mẹ đẻ.”

Thấy bà ấy nói đến chuyện ly hôn, Trịnh Siêu Lâm vội vàng nói: “Dì hai, không có, con không có muốn ly hôn với Nhan Nhi, không có.”

“Cậu không muốn ly hôn với con bé, nhưng lại cho phép mẹ của cậu chà đạp nhục nhã nó như vậy, cho phép mẹ của cậu xem cháu gái của nhà họ Chu và nhà họ Tống chúng tôi thành một con gà mái đẻ trứng.”

“Trịnh Siêu Lâm, bây giờ tôi nói thẳng cho cậu biết, hôm nay nếu không phải nể mặt Ni Ni, tôi sẽ cho cậu nếm thử cảm giác no đòn là như thế nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-764.html.]

Nói xong, bà ấy cũng không thèm liếc nhìn hai vợ chồng nhà họ Trịnh cái nào, nhanh chóng đi vào phòng ngủ dọn dẹp hành lý giúp cháu gái.

Tống Nhan nghe thấy hết toàn bộ những lời dì hai nói, lúc này đang ngồi xổm ở mép giường khóc thút thít.

Nhìn thấy cô ấy như thế, Chu Lan Cầm cũng rất đau lòng, lại có chút bực bội trước sự yếu đuối của cô: “Tống Nhan, con cháu nhà họ Chu có thể đổ máu, có thể đổ mồ hôi nhưng tuyệt đối không được rơi lệ, lúc nhỏ ông ngoại con dạy con cái gì, không lẽ con đã quên hết rồi sao?”

“Dì hai, con xin lỗi.” Tống Nhan vừa khóc vừa lau nước mắt.

“Người con có lỗi không phải là dì, mà là chính con, là cha mẹ của con.”

“Bọn họ vất vả nuôi con lớn khôn, dạy dỗ con thành tài, không phải là để gả con đến nhà chồng rồi bị người ta nhục nhã.”

“Nếu con không sống nỗi nữa thì cứ việc ly hôn.”

“Con vì một vài người không đáng mà tự hành hạ mình ra nông nỗng này, coi có được không hả.”

“Con không tự đứng lên thì làm sao có thể cho Ni Ni một cuộc sống tự do vui vẻ được đây?”

“Nếu cơ thể của con bị hành hạ suy sụp, ai sẽ bảo vệ cho Ni Ni? Không lẽ con còn ngóng trông mấy người chỉ biết có con trai kia sẽ bảo vệ con bé sao?”

Tống Nhan cũng hiểu rõ đạo lý này, chỉ có điều trong đầu cô ấy quá rối loạn, bị lún sâu trong mớ chuyện lộn xộn kia, vẫn luôn không có đủ can đảm để bước ra bước cuối cùng, thấy người nhà nhọc lòng lo lắng vì chuyện của cô ấy như thế, cô ấy áy náy muốn chết, ôm đầu tiếp tục khóc.

“Mẹ, mẹ nói ít vào câu đi, dọn dẹp quần áo giúp chị Nhan trước, chờ về nhà lại nói.” Lục Tĩnh Xuyên đứng ở cửa khuyên nhủ.

“Mẹ.”

Ni Ni thấy mẹ khóc, con nít nhạy cảm nên mắt cũng đỏ theo.

“Ni Ni, xin lỗi, bà dì không phải cố ý muốn mắng mẹ con.”

Chu Lan Cầm ngồi xổm xuống trấn an cô bé, nhẹ nhàng ôm bé con này vào trong lòng nói: “Mẹ cảm thấy khó chịu, bà dì đón mẹ và Ni Ni về nhà bà dì ở một khoảng thời gian, chờ mẹ con khỏe rồi, ông bà ngoại của con về, bọn họ sẽ mua quà cho con đó.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 765


“Bà dì, bà dì đừng cho mẹ uống thuốc đen thùi nữa, mẹ không thích uống, bà mua thuốc ngọt thiệt ngọt cho mẹ uống có được không ạ?” Ni Ni nhỏ giọng nói.

“Mẹ bị bệnh không nặng, không cần uống thuốc, ngủ nhiều một chút là sẽ khôi phục. Chờ mẹ nghỉ ngơi khỏe lại rồi, bà dì lại nấu đồ ăn ngon cho con và mẹ, ăn nhiều thịt, cá và trứng gà là mẹ của con sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi.”

Ni Ni nghe nói mẹ không cần phải uống thuốc, giống như rất vui vẻ, tiếng nói cũng lớn hơn: “Mẹ ơi, bà dì nói mẹ không cần phải uống thuốc, sau này bà nội nấu thuốc, mẹ đừng uống nữa.”

“Ừ, được rồi, sau này mẹ không uống nữa.” Tống Nhan nghẹn ngào.

“Ni Ni, bà dì dọn quần áo giúp mẹ, con đi xuống lầu với cậu trước đi, chúng ta về nhà ông cố ăn cơm.”

Chu Lan Cầm đẩy Ni Ni đến trước mặt con trai, toàn bộ hành trình đều không thèm để ý đến Trịnh Siêu Lâm cũng đã đi vào theo, nhanh chóng cầm hai cái túi sửa soạn hành lý giúp hai mẹ con bọn họ, sau đó kéo Tống Nhan rời đi.

Trịnh Siêu Lâm lộ ra vẻ mặt phức tạp đi ra ngoài, thấy Tống Nhan muốn leo lên xe, gọi cô ấy lại: “Nhan Nhi…”

Tống Nhan dừng chân, hai mắt đẫm lệ quay đầu lại, nhắm mắt nói một câu: “Chúng ta tranh thủ làm thủ tục ly hôn trước tết đi, Ni Ni đi theo tôi, mấy thứ khác của nhà anh tôi đều không cần, tôi chỉ lấy đi của hồi môn của tôi.”

“Nhan Nhi, chúng ta không đến mức này mà, anh không muốn ly hôn với em, anh sẽ nói với cha mẹ, bọn họ sẽ không ép em phải sinh con trai nữa.” Trịnh Siêu Lâm trông có vẻ rất đau khổ.

“Anh nói, bọn họ sẽ nghe sao?” Tống Nhan lạnh nhạt hỏi lại.

Trịnh Siêu Lâm mấp máy cánh môi, giọng nói có phần yếu đi: “Anh sẽ nói chuyện đàng hoàng với bọn họ.”

“Trịnh Siêu Lâm, tôi sẽ không bao giờ tin tưởng lời hứa của anh nữa.”

Trái tim của Tống Nhan đã rét lạnh từ lâu rồi, hai mắt tối om không chút ánh sáng: “Chúng ta xử lý thủ tục ly hôn sớm đi, anh cũng đi mà khuyên mẹ anh, đừng có đi ra ngoài ăn nói bậy bạ. Lúc trước tôi nể tình bà ta là mẹ anh, là bà nội của Ni Ni, cho nên mới kính trọng bà ta, sau này thì không có chuyện đó nữa. Nếu tôi lại nghe được bà ta nói xấu làm hư danh dự của tôi, đến lúc đó đừng trách tôi trở mặt vô tình, không chừa mặt mũi cho nhà họ Trình mấy người.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-765.html.]

“Nhan Nhi, em đừng…”

Trịnh Siêu Lâm tiến lên kéo cô ấy, lại bị Lục Tĩnh Xuyên đẩy ra, ánh mắt sắc bén làm anh ta hoảng sợ dừng động tác lai.

Ánh mắt của anh rất sắc bén và lạnh lùng, Trịnh Siêu Lâm sợ đến mức run lên, muốn nói gì đó, nhưng lại nghĩ đến danh tiếng của Lục Tĩnh Xuyên, không dám nói dù chỉ nửa chữ.

Nhìn chiếc xe biến mất trong màn đêm, Trịnh Siêu Lâm nản lòng ngồi phịch xuống đất, niềm hạnh phúc khi kết hôn lúc trước vẫn còn rõ ràng ở trước mắt, anh ta cũng không biết vì sao lại đi đến nông nỗi phải ly hôn, cũng không hiểu vì sao gia đình đang êm ấm lại vỡ nát.

“Siêu Lâm, nó thích ly hôn thì cứ ly đi, nó dẫn Ni Ni đi thì lại càng tốt, sau này mẹ lại tìm đứa khác cho con, không có con cái vướng víu, con còn có thể tìm được một đứa con gái nhà lành.” Mẹ Trịnh đứng trước cửa nói.

“Bà câm miệng cho tôi!”

Cha Trịnh ở trong phòng quát to, còn tức giận đập bễ chén: “Bà đúng là cái thứ ngu xuẩn tóc dài kiến thức ngắn, hai đứa nó ly hôn thì trong nhà mình chẳng có lợi ích gì cả, bà bị đui rồi à, không nhìn thấy rõ sao?”

Bối cảnh địa vị của nhà họ Tống và nhà họ Chu đều hơn xa nhà họ Trịnh, nhà bọn họ cưới được Tống Nhan về làm vợ, rõ ràng là phải đi thắp nhang cảm ơn.

Lúc trước khi bọn họ kết hôn, hàng xóm ở xung quanh đều vô cùng hâm mộ, mấy năm nay nhà họ Trịnh cũng vì mối quan hệ này mà hai cha con bọn họ đều được thăng chức, con gái cũng gả được cho gia đình giàu có, mẹ Trịnh đương nhiên biết có được loại họ hàng này sẽ tốt đến cỡ nào.

Chỉ có điều thứ bà ta để ý lại là cháu nội, xụ mắt nói: “Tôi còn không phải là vì hương khói của nhà họ Trịnh sao? Còn không phải là để sau này chúng ta c.h.ế.t đi sẽ có người mặc áo tang sao?”

“Người ta có phải là không sinh con được đâu, nó cũng đã đến bệnh viện khám, bác sĩ nói cơ thể nó không có bệnh tật gì cả, sớm muộn gì cũng sẽ sinh đứa thứ hai, đứa thứ ba thôi.”

“Muộn một chút thì cứ muộn đi, bà sốt ruột buộc nó làm cái gì?”

“…”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 766


Nhà họ Trịnh cãi nhau như thế nào, mấy người Chu Lan Cầm đều không rõ lắm, lúc này bọn họ đã về đến nhà họ Chu.

Mấy người ông cụ Chu đều vui vẻ đón chào, không hỏi đến những chuyện khác, Lâm Thư Nguyệt lập tức đi nấu đồ ăn ngon cho hai mẹ con bọn họ.

“Chị ơi, ăn kẹo.”

Ba anh em được Cung Linh Lung ra hiệu, cả ba đều lấy kẹo trong túi ra đưa cho Ni Ni.

Ni Ni không hiểu chuyện của người lớn, lúc nãy trên đường về mấy người Lục Tĩnh Xuyên trêu chọc cô bé, dọc đường về cô bé đều rất vui vẻ, nhìn thấy ba em trai lại càng vui hơn, còn vui vẻ nói với Tống Nhan: “Mẹ ơi, ba em trai giống hệt nhau, con không phân biệt được.”

“Mẹ cũng không phân biệt được.”

Lần trước khi Tống Nhan gặp được ba anh em là lúc bọn họ khoảng nửa tuổi, lúc đó cũng gặp nhau ở nhà ông ngoại, cô ấy cười với bọn họ hỏi: “Ba cục cưng, các con có thể tự giới thiệu cho dì không?”

“Dì, con là bé cả Lục Sơ Minh.”

“Con là Lục Trường Khiếu.”

“Con là em út Cung Bồng Trạch.”

Ba anh em nói rõ ràng từng câu giới thiệu.

Cung Linh Lung cắt cho hai mẹ con bọn họ một đĩa cam đường, đặt trước mặt bọn họ nói: “Chị Nhan, Ni Ni, ăn trái cây lót dạ trước đi.”

“Cảm ơn mợ.” Ni Ni cười với cô.

“Ni Ni nhà chúng ta ngoan quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-766.html.]

Cung Linh Lung ngồi xổm xuống trước mặt cô, cười mời: “Ni Ni, con và mẹ đến nhà bà dì ở vài hôm, mợ lại làm trứng cuộn cho con ăn.”

“Hình như con từng ăn trứng cuộn rồi.” Ni Ni còn có chút ấn tượng.

“Đúng rồi, lần trước trong tiệc mừng thọ của ông cố mợ đã làm trứng cuộn, mợ nhớ là Ni Ni thích ăn lắm.”

Hình như Ni Ni đã nhớ ra một chút, ngửa đầu nói với mẹ: “Mẹ, con muốn ăn trứng cuộn.”

“Mẹ không biết làm, lần sau lúc mợ làm, mẹ học cách làm với mợ, sau này con muốn ăn, mẹ sẽ làm cho con ăn, có được không?”

“Dạ được.” Ni Ni cười vui vẻ.

Lâm Thư Nguyệt nhanh chóng hâm nóng thức ăn, còn nấu một chén canh trứng gà thịt bằm thật to cho hai mẹ con bọn họ: “Nhan Nhi, Ni Ni, hai đứa ăn cơm trước, ăn no rồi lại tính chuyện khác.”

“Mợ cả, phiền mợ rồi.” Tống Nhan cảm ơn bà ấy.

“Bây giờ con đúng là càng ngày càng khách sáo với người nhà rồi.” Lâm Thư Nguyệt bực mình trừng mắt liếc nhìn cô ấy.

Nụ cười của Tống Nhan có phần gượng gạo, cô ấy cũng biết người lớn trong nhà đều đang giận cô ấy, hiện tại ở trước mặt con gái cũng không tiện nói nhiều, ôm con gái ngồi ngay ngắn, hai mẹ con cùng nhau ăn cơm trước.

Chờ hai mẹ con ăn cơm xong, Lục Tĩnh Xuyên dẫn Ni Ni và ba anh em ra ngoài sân đắp người tuyết, để người lớn nói chuyện với Tống Nhan về hiện trạng hôn nhân gia đình hiện tại của cô ấy.

Thật ra chuyện gia đình của cô ấy cũng không có gì phức tạp, chỉ là cha mẹ chồng trọng nam khinh nữ, mẹ chồng lại cường thế gian xảo và chanh chua, chồng lại là một người mềm yếu vô dụng gặp chuyện gì cũng chỉ biết trốn tránh.

Mẹ chồng của cô ấy thèm cháu đích tôn đến phát điên rồi, chạy khắp các loại bệnh viện, hiện tại còn nhờ bà con bạn bè đi xuống nông thôn tìm các phương phương sinh con và phương thuốc cổ truyền, dùng đủ mọi cách buộc cô ấy phải sinh con trai để kế thừa hương khó.

Cô ấy và Trịnh Siêu Lâm là tự do yêu đương rồi tiến tới hôn nhân, hai người có tình cảm rất sâu, lúc mới bắt đầu cô ấy cố nhịn là vì tình yêu, dần dần tình cảm cũng biến mất hết, sau này cô ấy chỉ cố gắng vì muốn để con gái có được một gia đình hoàn chỉnh mà thôi.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 767


Chờ sau khi cô ấy kể xong, Cung Linh Lung hỏi một câu: “Chị Nhan, chuyện sinh con cũng không phải chuyện của một mình phụ nữ, chị nói cơ thể chị không có vấn đề gì, bọn họ có bảo Trịnh Siêu Lâm đi kiểm tra không?”

“Anh ta chưa từng đi khám bệnh.”

Tống Nhan lộ ra vẻ mặt đau buồn: “Lúc trước sinh Ni Ni, mẹ anh ta cảm thấy anh ta không có vấn đề gì, vấn đề chắc chắn nằm trên người củ chị.”

“Em cảm thấy tám chín mươi phần trăm là anh ta có vấn đề.” Giang Vận bĩu môi nói.

“Mặc kệ là vấn đề của ai thì chị cũng không muốn sống như thế nữa. Lúc nãy chị đã nói với anh ta rồi, sẽ làm xong xuôi thủ tục trước tết, Ni Ni đi theo chị, sau này chị và con bé sẽ sống với nhau”

Trước kia Tống Nhan mang theo rất nhiều ảo tượng tốt đẹp đối với hôn nhân và tình yêu, lúc mới bắt đầu cũng cảm thấy thật sự rất hạnh phúc, nhưng mà hai ba năm qua trải qua rất áp lực, mọi ảo tưởng tốt đẹp trong lòng cô ấy đều đã hoàn toàn tan biến.

“Con đừng suy nghĩ những chuyện khác, hiện tại cứ xử lý chuyện của hiện tại đi.” Ông cụ Chu nhíu mày nói.

Tống Nhan rất kính trọng ông ngoại, cúi đầu gật đầu nói: “Dạ.”

“Nhan Nhi, con đã xác định rồi sao?” Ông cụ Chu hỏi lại cô ấy.

“Con xác định rồi. Thật ra con đã muốn ly hôn từ lâu rồi, năm ngoái đã muốn ly hôn, nhưng lại nghĩ Ni Ni còn nhỏ quá, cha mẹ ly hôn, con bé sẽ là người bị ảnh hưởng lớn nhất, lúc đó con cũng không muốn làm cha mẹ lo lắng, cho nên mới không nhắc đến.”

Hiện tại Tống Nhan có chút hối hận, lẽ ra cô ấy nên đưa ra yêu cầu ly hôn từ năm ngoái mới đúng, con còn nhỏ, có thể nhanh chóng tiếp thu chuyện cha mẹ ly hôn, tuổi càng lớn ngược lại càng làm cho con gái nhớ kỹ một vài chuyện không hay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-767.html.]

Ông cụ Chu cũng ủng hộ chuyện cô ấy ly hôn, nhưng mà việc này còn cần phải báo cho anh chị sui một tiếng, lúc này ông ấy cũng gọi điện thoại sang cho nhà họ Tống.

Hai ông bà cụ nhà họ Tống cũng rất lo lắng cho cháu gái, chỉ có điều Tống Nhan không chịu nói thật cho bọn họ, bọn họ muốn giúp cũng không tiện nhúng tay vào, lúc này cô ấy đã có ý tưởng ly hôn, bọn họ cũng ủng hộ.

Ông cụ Tống còn cầm điện thoại mắng: “Cháu gái của nhà họ Tống chúng ta không đến lượt nhà họ Trịnh bọn họ đi ăn h**p. Hai cái tên ác độc nhà họ Trịnh này, vừa bám lấy mối quan hệ của nhà họ Tống và nhà họ Chu để thăng chức, lại vừa ăn h.i.ế.p nhục nhã cháu gái nhà chúng ta, bọn họ cho rằng mấy ông già nhà họ Tống họ Chu chúng ta đều c.h.ế.t sạch rồi sao? Bọn họ bò từ chỗ nào lên thì lăn xuống lại chỗ đó hết đi.”

Mắng xong, lại nói với cháu ngoại ở đầu dây bên kia: “Nhan Nhi, con dẫn theo Ni Ni đến nhà dì ở một đoạn thời gian trước đi, chuyện khác cứ giao cho bọn ông xử lý, ông đây sẽ cho bọn họ biết cháu gái nhà họ Tống không thể khinh nhục.”

“Ông nội, con xin lỗi.” Tống Nhan khóc lóc như mưa.

“Khóc cái gì mà khóc, ông đây còn chưa có c.h.ế.t đâu.”

Ông cụ Tống cũng là một người nóng tính, cầm điện thoại quở trách cô ấy: “Lúc trước ông bà dạy con như thế nào, chắc là con đã quên đến chín tầng mây rồi đúng không.”

“Con muốn đối phó với loại đàn bà đanh đá như bà già họ Trịnh thì cần gì phải chừa mặt mũi cho bà ta chứ? Bà ta xứng sao?”

“Nhà họ Tống và nhà họ Chu có một đống người làm chỗ dựa cho con, con tủi thân, con nói không lại bà ta, mắng không lại bà ta, lại không biết chạy về nhà khóc sao? Con mọc ra hai cái chân làm gì?”

“Cái thứ vô dụng nhát gan như Trịnh Siêu Lâm, đúng là đồ hèn nhát đến cả vợ cùng không bảo vệ được, con còn giữ nó lại làm cái gì, còn sống chung hết năm này đến năm khác, lại chờ giữ đến bây giờ, con đúng là quá dại dột.”

“Trước kia con là một người có chủ kiến lại rất sáng suốt, sao lại bị cả gia đình khốn nạn kia ăn h.i.ế.p đến nông nỗi đó chứ, những thứ con học được đều bỏ vào bụng chó hết rồi hả?”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 768


Tống Nhan bị ông nội mắng đến nước mắt rơi như mưa, nức nở nói: “Ông nội, con xin lỗi, con biết lỗi rồi, là do con ngu ngốc.”

“Khóc khóc khóc, khóc thì có ích lợi gì chứ, trên đời này thứ vô dụng nhất chính là nước mắt, con có khóc c.h.ế.t đi thì người ta cũng sẽ không hối hận tự trách. Con có hơi sức ngồi đó khóc, còn không bằng ưỡn thẳng lưng làm người, cố gắng quy hoạch thật tốt cuộc sống sau khi ly hôn của con.”

Ông cụ Tống quát to, bà cụ Tống ở bên kia cũng đang liên tục khuyên nhủ: “Ông bớt nói lại đi, Nhan Nhi đã khó chịu lắm rồi.”

Bà ấy còn cướp điện thoại đi, hiền hòa khuyên nhủ: “Nhan Nhi, hôn nhân này không hạnh phúc thì cứ việc ly hôn, thời buổi này ly hôn cũng không mất mặt, sống không nỗi nữa thì không cần thiết phải dây dưa.”

“Con cũng không cần lo lắng ly hôn xong bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ, đây không phải lỗi của con, người trong nhà đều sẽ không chê trách vì con đã ly hôn, cả nhà đều hoan nghênh con dẫn theo đứa nhỏ quay về nhà mẹ đẻ.”

“Mấy ngày nay con cứ ở lại nhà dì hai bình tĩnh lại, thả lỏng tâm trạng, dẫn theo Ni Ni đi chơi.”

“Cha mẹ và hai đứa em trai của con đều sẽ ủng hộ con ly hôn, chờ khoảng mười ngày nữa bọn họ sẽ về, bọn họ sẽ ra mặt thay cho con, con chịu ấm ức gì, bọn họ cũng đều sẽ trả lại hết.”

“Con không cần phải xen vào những chuyện khác, cứ để cho người lớn ra mặt giải quyết, hai mẹ con con chỉ cần vui vẻ là được.”

Người lớn trong nhà đều yêu thương che chở cho cô ấy như thế, trong lòng Tống Nhan lại càng áy náy, nước mắt rơi như mưa: “Bà nội, xin lỗi, làm bà lo lắng rồi.”

“Người nên nói xin lỗi là bà nội mới đúng, cha mẹ con không ở kinh đô, mỗi năm khi quay về đều nhờ bà chăm sóc con nhiều một chút, nhưng mà bà lại không phát hiện ra con ở nhà họ Trịnh chịu nhiều tủi thân như thế, là cha mẹ phụ lòng gửi gắm của cha mẹ con.” Bà cụ Tống nghĩ đến chuyện cháu gái bị tủi thân là lại đau lòng muốn chết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-768.html.]

Nói chuyện điện thoại với nhà họ Tống xong, bà cụ Chu lại gọi điện thoại cho con gái và con rể ở phương nam xa xôi.

Lúc này hai vợ chồng Chu Lan Bình cũng giận điên, hòn ngọc quý bọn họ nâng niu trong tay lại bị nhà họ Trung ăn h.i.ế.p khinh nhục như thế, bọn họ lập tức gọi điện thoại đến cho nhà họ Trịnh, không thèm nói chuyện với mụ đàn bà đanh đá ngu xuẩn mẹ Trịnh, trực tiếp ở trong điện thoại mắng chửi hai cha con nhà họ Trịnh một trận, buộc Trịnh Siêu Lâm ngoan ngoãn đi giải quyết thủ tục ly hôn.

Mấy người Cung Linh Lung ở lại gần một tiếng đồng hồ mới về, hai mẹ con Tống Nhan xách theo hành lý đi đến viện gia thuộc của công an, tạm thời sẽ ở tạm tại nơi này.

Mấy người Chu Lan Bình vốn dĩ định chờ đến tết mới nghỉ phép quay về kinh đô, nhưng bởi vì chuyện của con gái, bà ấy xin nghỉ một tuần, bà ấy và Tống Thao cùng nhau quay về kinh đô.

Hai người bọn họ vừa mới đến kinh đô, ngày hôm sau hai mẹ con đã nổi giận đùng đùng đi đến nhà họ Trịnh, Tống Thao trực tiếp đánh đến cửa, xốc bàn ăn của nhà họ Trịnh, quăng tên nhát gan vô dụng Trịnh Siêu Lâm xuống nền tuyết, đánh anh ta một trận ngay trước mặt toàn bộ hàng xóm viện gia thuộc.

Chu Lan Bình cũng tát cho mẹ Trịnh hai bạt tai, còn cố ý đổ một thùng thuốc đáng mà bà ấy cố ý mang từ trong nhà đến vào miệng bà ta, không để lại chút mặt mũi nào cho nhà bọn họ, thông báo cho mọi người biết chuyện mụ đ* già này hành hạ con dâu như thế nào, để mọi người nhìn cho rõ sắc mặt trọng nam khinh nữ của đám người này.

Nhà họ Trịnh suy xét đến tương lai phát triển của nhà họ Trịnh, không đồng ý cho con trai ly hôn, vốn dĩ còn muốn dẫn con trai đi đến cửa xin lỗi để cứu vãn lại cuộc hôn nhân này.

Nhưng mà mấy người Chu Lan Bình lại kiên quyết yêu cầu ly hôn, đánh Trịnh Siêu Lâm một trận tơi bời xong, lại bạo lực lôi anh ta đến ủy ban nhân dân, đè anh ta ấn dấu tay vào đơn ly hôn, sau đó dẫn theo của hồi môn phong phú rời khỏi nhà họ Trịnh.

Hai mẹ con nhà họ Trịnh đều bị đánh tơi tả, nhất là Trịnh Siêu Lâm, bị đánh đến mặt mũi bầm dập, nằm rạp trên nền tuyết không bò dậy nổi, cuối cùng là hàng xóm đưa anh ta đến bệnh viện.

Cha Trịnh nhận được tin tức vội vàng chạy trở về, nhưng thủ tục ly hôn đã làm xong, hối hận đến mức lại tát cho mẹ Trịnh thêm hai cái tát.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 769


Trong khoảng thời gian cuối năm này Cung Linh Lung đã bận muốn bay lên, mỗi ngày đều đi sớm về trễ, có đôi khi buổi tối còn phải ở lại đơn vị tăng ca mở họp, hôm nay cô lại tan ca đúng giờ, về đến nhà lập tức gọi điện thoại cho mẹ chồng.

Biết được hôm nay Tống Nhan đã ly hôn thành công, dì đã dẫn theo hai mẹ con bọn họ quay về nhà họ Tống, cô vội vàng hỏi số điện thoại của nhà họ Tống.

“Alo, ai đó?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng nói của một ông cụ, Cung Linh Lung đoán đó là ông cụ Tống: “Là ông Tống sao?”

“Tôi là Tống Trung Khôn, cô là ai thế?” Ông cụ Tống vừa mới tan ca về đến nhà.

“Ông Tống, chào ông, con là Cung Linh Lung, vợ của Lục Tĩnh Xuyên, cho con hỏi dì con có ở nhà không ạ?”

“À, à, là Tiểu Cung à.”

Ông cụ Tống đã nghe đến chuyện của cô, nhưng chưa gặp cô lần nào, vội vẫy tay gọi con dâu: “Lan Bình, vợ Tĩnh Xuyên gọi điện thoại tìm con nè.”

Chu Lan Bình vội vàng chạy đến nghe điện thoại, cầm điện thoại lập tức nói ngay: “Linh Lung, con tan ca rồi hả?”

“Dì, hôm nay mọi chuyện có thuận lợi không?”

“Cũng coi như thuận lợi.”

Lúc nãy Chu Lan Bình cũng đang nói chuyện này cho cha mẹ chồng và chị em dâu, cảm ơn cô: “Linh Lung, lần này dì đến đây chỉ lo xử lý chuyện của chị họ con, còn chưa kịp gọi điện thoại cho nhà con, con thay dì cảm ơn mẹ con. Mẹ con còn đang ở cử mà nhà dì lại quấy rầy bà ấy nghỉ ngơi, còn phiền bà ấy phải phối thuốc cho Nhan Nhi, thật sự rất cảm ơn nhà của con.”

“Dì à, dì đừng nói mấy lời khách sáo như thế, con nghe xong sẽ giận, mẹ con nghe xong cũng sẽ giận luôn đó.” Cung Linh Lung rất kính trọng dì, cũng rất biết ơn những sự quan tâm của bà ấy lúc trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-769.html.]

“Được rồi, được rồi, dì cũng không nói lời khách sáo với cháu dâu của dì nữa.” Chu Lan Bình cười nói.

“Dì, hôm nay mẹ con đã bốc thuốc xong rồi, lúc khám bệnh mẹ con có hỏi chu kỳ sinh lý của chị Nhan, nói là bắt đầu từ ngày mai uống thuốc sẽ có hiệu quả tốt nhất, dì nói địa chỉ cho con biết đi, con ăn cơm chiều xong sẽ đưa đến cho chị Nhan.”

“Linh Lung, để dì bảo thằng Thao đến lấy.” Chu Lan Bình vội nói.

“Dì, bên ngoài đang có tuyết, lại còn có gió to nữa, đừng bảo Thao đạp xe đạp đến. Con lái xe sẽ tiện hơn, vừa lúc con chưa đến nhà họ Tống bao giờ, sẵn tiện đến chào hỏi người lớn trong nhà họ Tống luôn.”

Chu Lan Bình nghe thế cười cười, mời: “Linh Lung, từ nhà con đến nhà dì cũng không quá xa, con đến đây ăn cơm chiều luôn đi.”

“Dì, con không đến ăn cơm chiều đâu, trong nhà đã nấu đồ ăn xong hết rồi, con ăn cơm xong sẽ đến, khoảng bảy giờ rưỡi đến nơi.”

“Được rồi, vậy con ghi địa chỉ lại đi.”

Cúp điện thoại, bạn nhỏ Cung Bồng Trạch kéo ống quần của cô cười tủm tỉm nói: “Mẹ, mẹ dẫn bọn con đi theo chơi với có được không?”

“Được, ăn cơm xong rồi đi với mẹ.”

Mấy ngày nay bên ngoài rất lạnh, Cung Linh Lung cũng chưa từng dẫn bọn họ ra ngoài chơi, suốt ngày ba đứa nhỏ đều ở trong nhà, đã chán đến c.h.ế.t rồi.

Đồ ăn tối hôm nay đều là do Từ Giai Du làm, cô ấy hầm một nồi móng heo kho tàu màu sắc vô cùng hấp dẫn, cô ấy đã đi theo Cung Linh Lung học được không ít phương pháp công thức nấu ăn mới, ở phương diện nấu nướng cô ấy cũng rất có năng khiếu, làm việc lại cẩn thận kiên nhẫn, các món ăn đều được trang trí rất xinh đẹp, đồ ăn được nấu ra cũng có mùi vị đặc biệt hơn.

Tối nay Cung Vãn Đường cũng ăn canh móng heo, bà đã ăn xong từ lâu rồi, lúc này đang ôm con trai đi ra ngoài xem bọn họ ăn cơm.

Cung Linh Lung thấy bà nhìn chằm chằm vào đồ ăn trong chén, hai mắt sáng rực lên, cười khanh khách trêu ghẹo bà: “Mẹ, mẹ đừng ch** n**c miếng, chờ năm ngày nữa là mẹ đã được giải phóng rồi, chờ đến lúc đó con lại nấu một nồi siêu cay cho mẹ ăn.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 770


Cung Linh Lung vẫn còn nhớ như in mùi vị nhạt nhẽo của cơm ở cữ, đối với một người đã ăn đồ ăn mặn và cay lớn lên như cô mà nói, một tháng không được ăn ớt thì chẳng khác nào tra tấn.

“Ha ha ha…”

Chị Ngọc và Từ Giai Du đều cười nhẹ.

Cung Vãn Đường cũng rất muốn ăn một ít đồ cay đỡ thèm, nhưng mà bà phải yêu quý cơ thể của mình, cũng để ý đến con trai nói: “Ở cữ xong cũng không thể ăn đồ cay được, vẫn phải ăn đồ ăn có vị thanh đạm, nếu không sữa sẽ bị nóng, cuối cùng người khó chịu chính là Xích Xích.”

“Đúng vậy, ở cữ xong cũng không thể ăn đồ mặn và cay được, chỉ thêm một chút dầu muối thôi.” Chị Ngọc cười nói.

Bản thân Cung Vãn Đường cũng rất có chừng mực nói: “Linh Lung, mấy đứa bé Minh nói muốn ăn trứng cuộn, mẹ đã bảo Giai Du bằm thịt heo trước rồi, lát nữa con đi làm trứng cuộn đi, tối nay cho bọn nhỏ ăn một chút, lại mang một ít cho Ni Ni.”

“Dạ, chờ ăn cơm xong con đi làm ngay.”

Cung Linh Lung thấy ba đứa con trai đều thích ăn móng heo kho tàu, cầm thịt gặm ngon lành, lại gắp cho mấy đứa con mỗi đứa một miếng thịt, còn gắp một ít rau.

“Ba đứa nhỏ đều ăn cơm rất ngoan, còn ăn rất sạch sẽ, cũng không lãng phí thức ăn, thật đúng là mấy đứa nhỏ dễ chăm nhất mà tôi từng thấy.” Chị Ngọc rất thích ba đứa nhỏ.

Cung Linh Lung nhanh chóng ăn cơm nước xong rồi lập tức vào phòng bếp bận rộn, tối nay chỉ làm một nồi nhỏ, không tốn quá nhiều thời gian, hơn nửa tiếng đã làm xong rồi, chờ ba anh em ăn xong, bốn mẹ con mới cùng nhau xách theo đồ đạc cùng nhau đi ra ngoài.

“Ting ting… Ting ting…”

Cung Linh Lung đậu xe trước cửa nhà họ Tống, ấn kèn vài tiếng, không bao lâu sau đã có người ở bên trong mở cửa ra.

“Chị dâu.”

Người đi ra mở cửa chính là Tống Thao, thấy ba anh em được cô ôm xuống xe, cười vui vẻ nói: “Ui cha, ba cục cưng cũng đến mà.”

“Bé Minh, A Khiếu, Tiểu Bồng, đây là cậu họ Tống Thao, là cậu út của chị Ni Ni

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-770.html.]

“Chào cậu họ.” Ba anh em đều ngẩng đầu chào hỏi.

“Ngoan quá.”

Tống Thao thấy bọn nhỏ đứng yên không nhúc nhích, còn tưởng rằng ba anh em còn chưa biết đi, ngồi xổm xuống ôm lấy bọn họ: “Nào, cậu họ ôm ba đứa vào nhà nha.”

“Cậu họ, bọn con tự đi được, không cần cậu ôm.”

“Ui cha, đã biết nói chuyện trôi chảy như thế rồi sao?” Tống Thao hơi kinh ngạc nói.

“Ba đứa nó đều biết đi và biết nói rất sớm, nói chuyện còn trôi chảy hơn mấy đứa nhỏ hai ba tuổi nữa đó.”

Cung Linh Lung xách theo quà tặng cười nói: “Đi thôi, chúng ta vào nhà thôi, đi vào gặp ông cố bà cố nhà họ Tống nào.”

Ba anh em đi rất vững vàng, mặc áo bông màu xanh ô liu mô phỏng theo quân trang, đội mũ quân đội, vừa vào nhà đã ngọt ngào chào hỏi, được tất cả mọi người trong nhà họ Tống hoan nghênh nhiệt liệt, các đồng chí nữ đều tranh nhau muốn ôm.

Cung Linh Lung xách theo không ít quà tặng đến, ngoại trừ rượu và t.h.u.ố.c lá để tặng cho người lớn ra, số còn lại đều là trái cây tươi và các loại hạch đào táo đỏ, còn mang cho Tống Nhan một bó hoa mai vàng xinh đẹp.

“Chị Nhan, không trải qua rét lạnh thấu xương thì sao có thể nở ra một đóa hoa mai ngát hương, chúc mừng chị thoát khỏi bể khổ lại lên bờ, em tin chắc rằng tương lai của chị chắc chắn còn sẽ cứng cỏi dũng cảm hơn cành mai trong trời đông giá rét, nhất định có thể đón tuyết nghênh sương, tỏa hương thơm trong gió rét.”

Hôm nay giải quyết xong thủ tục ly hôn, cả nhà đều cổ vũ cô ấy, lời cổ vũ của Cung Linh Lung khá độc đáo, lại chọc trúng chỗ mềm yếu nhất trong lòng cô ấy.

Hai mắt Tống Nhan rưng rưng, nở một nụ cười xinh đẹp nhất, cầm lấy bó hoa tươi xinh đẹp trong tay cô, nghẹn ngào nói: “Linh Lung, cảm ơn em.”

“Tiểu Cung, lại đây ngồi.”

Ông cụ Tống cười mời cô ngồi xuống, còn cầm kẹo đưa cho ba anh em: “Con không chỉ giỏi sinh mà còn giỏi nuôi dạy, ba đứa nhỏ này đúng là người gặp người thích.”

“Chứ còn gì nữa, trắng trẻo đáng yêu, ăn mặc quần áo gọn gàng ngăn nắp, thông minh lanh lợi lại hiểu lễ phép, được dạy dỗ rất tốt.”

Bà cụ Tống cũng rất thích ba anh em, lúc nãy đã ôm hết ba đứa rồi, hai ông bà cụ còn tặng quà gặp mặt cho bọn nhỏ, nghe bọn nhỏ ngọt ngào nói cảm ơn, trái tim như muốn hòa tan.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 771


Chu Lan Bình cắt trứng cuộn mà cô vừa mới mang đến, bưng lên bàn trà cho người lớn và trẻ nhỏ ăn, lại gọi ba anh em: “Bé cả, bé hai, bé út, mau ăn đi, trứng cuộn mẹ vừa mới làm xong, còn nóng hổi luôn đó.”

“Bà dì, bọn con đã ăn ở nhà rồi, đây là cố ý mang đến cho chị Ni Ni ăn.”

Bé út hào phóng trả lời, đẩy chén đến trước mặt Ni Ni và hai ông bà cụ Tống: “Ông cố, bà cô, ông bà và chị Ni Ni ăn đi ạ.”

“Ngoan quá, con ăn đi, ba anh em con và chị Ni Ni cùng nhau ăn đi.”

Trong mắt bà cụ Tống tràn ngập hiền từ, cười nói với bạn già: “Chẳng trách mỗi lần lão Chu nhắc đến ba anh em đều cười có vẻ vô cùng khoe khoang, mấy đứa nhỏ ngoan ngoãn thông minh lại lễ phép như thế, nếu ở nhà chúng ta thì mỗi ngày tôi cũng phải đi ra ngoài khoe khoang một lần.”

“Lão Chu còn coi như là khiêm tốn, người khoe khoang nhiều nhất là lão Lục đó, ngày nào cũng giống như gà chọi, đuôi sắp vểnh lên bầu trời luôn rồi.” Ông cụ Tống cười nói.

Con trai trưởng nhà họ Tống ở bên cạnh uống trà cười nói: “Năm ngoái sức khỏe của chú Lục không được tốt cho lắm, sắc mặt cũng kém đi không ít, năm nay lại cứ như mùa xuân quay về, tóc mọc ra cũng toàn là màu đen.”

“Trong nhà liên tục có tin tức mới, con cháu đều rất tài giỏi, lại có cháu cố ngoan ngoãn thông minh như thế, lần này trạng nguyên đại học cũng là của nhà họ Lục, liên tục có chuyện vui. Ông già này chẳng khác nào uống thuốc bổ, hiện tại nói chuyện cũng rất hùng hồn mạnh mẽ, cơ thể khỏe mạnh đến mức có thể vác s.ú.n.g lên chiến trường, tôi thấy ông ấy chắc chắn sẽ là một lão bất tử, kiểu gì cũng có thể sống đến trăm tuổi.”

Ông cụ Tống cũng có tính cách khá giống với hai ông cụ nhà họ Chu và nhà họ Lục, nhưng mà nhà họ Tống làm chính trị, bình thường cũng hay nói đùa với nhau, mối quan hệ rất tốt.

Cung Linh Lung ngồi nói chuyện với mấy người lớn một chút, cũng nói chuyện với Tống Thao: “Thao, nghe nói em báo danh học viện bưu chính kinh đô đúng không, lần này đến đây rồi thì không về tỉnh thành nữa hả?”

“Không về nữa, em đã nhận được thư thông báo trúng tuyển rồi, cũng đã mang hết toàn bộ hành lý theo, chờ đến cuối tháng hai khai giảng sẽ lập tức đi học.”

“Cậu họ, cậu cũng học ngoại ngữ giống mẹ của con sao?” Lục Sơ Minh đột nhiên mở miệng hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-771.html.]

“Không phải, cậu họ báo danh ngành kỹ thuật thông tín.”

“Kỹ thuật thông tín là cái gì vậy à?” Ba anh em đều không hiểu lắm, lúc trước cũng chưa từng nghe người khác nhắc đến chuyện này.

Ba anh em bọn họ đều rất hiếu học, Cung Linh Lung lập tức dạy dỗ, chỉ vào điện thoại trên bàn trà: “Điện thoại mà chúng ta sử dụng thường ngày chính là một dụng cụ thông tín, còn có điện báo dì gửi đến mà lần trước mẹ dẫn bọn con đến bưu điện xem đó, ngoài ra còn có radio mà bình thường mà ba đứa hay nghe, mấy thứ này đều là một loại phương thức thông tín.”

Ba đứa nhỏ đều đã hiểu, Lục Sơ Minh lên tiếng hỏi: “Cậu họ, cậu có thể nghiên cứu ra một cái điện thoại bỏ túi có thể mang theo bên người không?”

Tống Thao: “… Cậu sẽ cố gắng hết sức.”

Cậu ấy còn chưa bước chân vào cổng trường đại học, bọn nhỏ đã đưa cho cậu ấy một vấn đề khó khăn như thế, dựa theo bản lĩnh hiện tại của cậu ấy, cậu ấy tạm thời không thể cam đoan được.

Cung Linh Lung nghe thế mím môi cười cười: “Cậu họ vừa mới đi học đại học, sau này còn có rất nhiều tri thức còn phải học tập, ba đứa lại chờ cậu một đoạn thời gian, sau này cậu chắc chắn sẽ nghiên cứu phát minh ra được.”

“Cậu họ, cậu học nhanh lên, mau mau chế tạo ra điện thoại bỏ túi, sau đó con tìm cậu mua.”

Lục Sơ Minh nói xong còn vỗ nhẹ vào cái túi phình phình của mình, nói thêm: “Con có tiền.”

“Ha ha ha…”

Cả gia đình đều bật cười trước hành vi “giàu có” của cậu bé.

“Ba đứa nhỏ này thú vị thật đó.” Chu Lan Bình ôm Ni Ni, tay còn lại v**t v* đầu bé cả.

Ni Ni rất thích ba em trai này, cô bé cũng sờ vào trong túi, nhưng lại không có đồng nào, nói: “Bà ngoại, con không có tiền, con mua không nổi.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 772


“Chờ cậu nghiên cứu phát minh ra rồi, bà ngoại lại mua cho Ni Ni, mua loại tốt nhất. Sau đó Ni Ni bỏ vào trong túi, nhớ bà ngoại thì có thể gọi điện thoại với bà ngoại bất cứ lúc nào, có được không?” Chu Lan Bình rất thương chạy ngoại, bình thường cũng thường xuyên gọi điện thoại nói chuyện với cô bé.

“Chờ con lớn rồi, con cũng đi kiếm tiền, con sẽ mua cho bà ngoại một cái.” Ni Ni cũng là một đứa nhỏ có hiếu.

“Ni Ni của bà ngoại ngoan quá.”

Chu Lan Bình nghĩ một đứa bé đáng yêu như thế, vậy mà lại bị nhà họ Trịnh ghét bỏ, mụ đ* già kia suốt ngày cứ nhắc đến chuyện sinh con trai và sinh em trai trước mặt cô bé, trong lòng bà lại lập tức đau lòng.

“Chị Nhan, Ni Ni đã đi học chưa?” Lúc trước Cung Linh Lung cũng chưa kịp hỏi chuyện này.

“Đang học nhà trẻ, tháng chín năm sáu sẽ lên lớp một.”

Tống Nhan làm việc ở cục xuất bản thời sự, làm biên tập kiểm tra bản thảo, công việc bình thường không quá bận, cô ấy cũng rất coi trọng việc giáo dục con gái, mỗi ngày đều do cô ấy phụ trách đưa đón con đi học và về nhà, đích thân dạy cô bé đọc sách viết chữ, còn mời một giáo viên về dạy cô bé vẽ tranh.

“Em trai, các em đã đi học chưa?” Ni Ni hỏi ba anh em.

“Em trai còn quá nhỏ, ba em còn chưa tròn một tuổi nữa, hiện tại còn chưa đến tuổi đi học, chờ thêm hai năm nữa mới có thể đi học nhà trẻ.” Chu Lan Bình cười nói cho cô bé.

“Bọn con không học nhà trẻ đâu, bọn con muốn đi học đại học với mẹ cơ.” Lục Sơ Minh đột nhiên đưa ra quyết định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-772.html.]

Bọn họ không thèm đi học chơi đùa với một đám con nít ấu trĩ đâu, bọn họ chỉ cần đọc sơ qua một lần là có thể nắm được hết những kiến thức trong sách giáo khoa, không muốn lãng phí vào những chuyện này.

Mẹ lại báo danh chuyên ngành ngoại ngữ, học tập ngôn ngữ của quốc gia khác, bọn họ khá có hứng thú với thứ này, dự tính đi theo mẹ đi học.

Người khác chỉ cho rằng cô bé nói chơi, không nỡ đi xa mẹ, muốn đi theo mẹ đi học, chỉ có Cung Linh Lung biết bọn nhỏ là nghiêm túc, bọn họ thật sự muốn đi theo cô học tập ngoại ngữ.

Cung Linh Lung không có ý kiến gì, ba đứa nhỏ này khác với những đứa con nít khác, dẫn theo bọn họ đi học cũng được thôi, nhưng mà phải nói trước với giáo viên trong trường học mới được, cười nói: “Tình huống thi đại học năm nay khá đặc biệt, có lẽ sẽ có rất nhiều sinh viên mới dẫn theo con đi học.”

“Đúng là sẽ có không ít, không chỉ lần này, khóa học sinh tiếp theo có lẽ cũng sẽ như thế. Thời kỳ đặc biệt, tình huống đặc biệt, chỉ có thể lập kế hoạch đặc biệt thôi.” Ông cụ Tống nói.

Tống Thao vốn dĩ muốn ở lại ký túc xá trong trường, hiện tại tình huống như thế, cậu ấy cũng không muốn ở lại trong trường nữa, thương lượng với mẹ: “Mẹ, mấy ngày tới con đi tìm nhà, chúng ta mua một căn nhà, sau này con ở chung với hai mẹ con nhà chị.”

“Được, lúc trước đơn vị phân phòng cho chị của con, chị con đã nhường cho đồng nghiệp rồi, hiện tại ly hôn cũng cần có chỗ ở khác, chúng ta đi mua một căn nhà, con ở chung với chị, cũng vừa lúc có thể chăm sóc chị và cháu luôn.”

Trong khoảng thời gian này Tống Nhan cũng đang suy xét chuyện này, nói: “Mẹ, trong tay của con còn dành dụm một chút tiền, để con mua nhà là được, em trai ở chung với con”

“Cứ để cha mẹ mua nhà, cho con đứng tên. Con không cần suy nghĩ quá nhiều, việc này nghe lời mẹ, con chỉ cần chăm sóc tốt cho Ni Ni, điều trị tốt cơ thể bị mụ già kia hành hạ là được.”

Tống Nhan vừa rời khỏi nhà họ Trịnh, ngày hôm sau đã lập tức đi tìm Cung Vãn Đường, lúc đó bắt mạch đã khám ra cô ấy bị thiếu hư khí huyết, mạch tượng hỗn loạn không ổn định, là bởi vì uống thuốc trong thời gian dài làm hại cơ thể, không có bất cứ lợi ích nào trong phương diện chuẩn bị mang thai, cho dù có thai cũng chưa chắc có thể giữ được.

Cơ thể con gái bị tàn phá thành như thế, đây cũng là chuyện làm Chu Lan Bình tức giận nhất, cho nên hôm nay bà ấy mới không thèm quan tâm đến mặt mũi hình tượng, tức giận xông đến nhà họ Trịnh đánh người.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 773


Ngồi ở nhà họ Tống chơi một tiếng đồng hồ, chờ về đến nhà cũng đã là chín giờ tối, Cung Linh Lung nhanh chóng rót nước rửa mặt rửa chân cho ba anh em, cô cũng vệ sinh cá nhân đơn giản rồi về phòng.

“Mấy cục cưng, ba đứa ngủ trước đi, mẹ đi vào không gian làm việc một chút.”

Mấy con heo trong không gian đều đã bị cô bán đi hết rồi, nhưng mà lại nuôi tiếp mười con heo con, mỗi ngày đều phải tốn thời gian cho heo ăn, còn phải nuôi nấng gà vịt ngỗng vân vân.

“Mẹ ơi, mẹ có thể mang bọn con vào trong đó không?” Lục Trường Khiếu nắm chặt lấy tay cô.

“Được chứ.”

Trong cơ thể của bọn họ đều đang chảy dòng m.á.u của nhà họ Cung, có thể đi vào không gian, lúc trước cô cũng đã dẫn những người khác của nhà họ Cung đi vào, nhưng mà lại không dẫn bốn anh anh Cung Trung Hi vào đó.

Lúc đó Cung Thành Lãng cũng đã có tính toán, muốn đợi cho bọn họ mười tám tuổi, tiếp thu truyền thừa rồi lại dẫn bọn họ vào không gian, như vậy thì sẽ không tiết lộ bí mật trong không gian.

Ba anh em rất đặc biệt, có được linh hồn của người trưởng thành, không cần sợ bọn họ sẽ tiết lộ ra ngoài, cho nên Cung Linh Lung vô cùng dứt khoát dẫn ba đứa con trai đi vào trong.

Lúc trước ba anh em bọn họ đã nghe cô nói đến tình hình trong không gian, bọn họ ở thế giới tu luyện cũng từng gặp qua vô số loại không gian nhỏ độc lập ở thế giới bên ngoài như thế này, đi vào không gian cũng không hề kinh ngạc chút nào, cũng biết rõ cô là chủ nhân của không gian này, tùy ý nhìn thoáng qua, lập tức lộp cộp chạy xung quanh.

“Mẹ ơi, bọn con cho gà ăn giúp mẹ.”

Bên cạnh chuồng gà có vài sọt thóc, bọn họ cầm muỗng rãi hạt thóc vào bên trong chuồng gà, phụ giúp công việc giúp cô.

“Mẹ ơi, ngoài ruộng có rất nhiều trứng gà.”

“Còn có trứng vịt nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-773.html.]

Cung Linh Lung đang cho heo ăn, nhìn bọn họ gọi: “Mấy đứa có thể nhặt trứng giúp mẹ không?”

“Dạ được.”

Ba anh em cầm sọt nhỏ, đẩy cửa hàng rào ra, vô cùng ăn ý chia nhau ra nhặt.

Từ trước đến nay bọn họ chưa từng trải qua loại chuyện này, từ nhỏ đã tu luyện, có linh lực giúp đỡ nên không cần phải vất vả làm việc, hiện tại lại phải khom lưng chậm rãi nhặt từng quả trứng một, cuộc sống bình thường này làm bọn họ cảm thấy rất mới mẻ, cũng rất hưởng thụ cuộc sống vô ưu vô lự này.

Cung Linh Lung nhanh chóng cho heo ăn xong đi đến, giúp bọn họ nhặt trứng gà trứng vịt xong, lại dẫn bọn họ đi dạo vườn trái cây.

Trong không gian còn trồng cây nho, Cung Linh Lung đã dựng dàn nho từ lâu rồi, còn tự chế một cái bàn đu dây, lúc này ôm ba đứa đặt lên bàn đu dây, sau đó đứng ở đằng sau chơi đùa với bọn họ.

“Mẹ ơi, trong không gian có linh khí, linh khí còn rất dày đặc, tối nay bọn con muốn ngủ ở trong không gian, có được không?” Cung Bồng Trạch ngẩng đầu hỏi cô.

“Linh khí này cũng giống như trong thế giới tu luyện sao?” Cung Linh Lung hỏi bọn họ.

“Đúng vậy, giống nhau, độ dày của linh khí cũng không khác thế giới bọn con sinh ra bao nhiêu, nhưng mà lại thua xa ở Thần giới.”

Lục Sơ Minh nhàn nhã dựa ra sau, ngẩng đầu hỏi cô: “Mẹ ơi, không gian của mẹ là đồ gia truyền của tổ tiên nhà họ Cung truyền lại sao? Có điển tịch gì đó ghi chép lại không?”

Cung Linh Lung lấy vòng tay ra cho bọn họ xem: “Đây, là cái vòng tay này nè, mẹ đã dùng m.á.u nhận chủ.”

Vòng tay này là linh khí của thế giới tu luyện, bọn họ nhìn thoáng qua đã phát hiện ra ngay, tùy ý nhìn thoáng qua lại trả lại cho cô.

“Những điển tịch tổ tiên để lại mẹ đều đã xem hết rồi, không có ghi chép lại lai lịch vòng tay không gian này, thân phận lai lịch của tổ tiên nhà họ Cung cũng chỉ được ghi chép lại vài câu, không nhắc đến bất cứ chuyện gì liên quan đến thế giới tu luyện.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 774


“Mẹ ơi, vậy sao mẹ lại biết được thế giới tu luyện huyền huyễn vậy? Sao lại còn biết đến các loại linh căn nữa.” Ba anh em đều nhìn cô.

Nói đến chuyện này, Cung Linh Lung lại xoay người ngồi ở băng ghế trước mặt bọn họ, kể lại chuyện kiếp trước của cô: “Mẹ khác với mấy đứa, mẹ không phải chuyển thế đầu thai mà là tháng ba năm ngoái…”

Chờ cô kể hết chuyện của mình, ba anh em chớp mắt, Lục Sơ Minh mở miệng nói trước: “Cho nên tên già họ Diêm kia để bọn con đầu thai vào bụng của mẹ là có ý gì?”

“Mẹ quậy tưng bừng ở điện Diêm Vương, quậy chỗ ông ta nát bét, chắc là mấy đứa cũng như thế. Ông ta lại không có cách nào đối phó chúng ta, lại keo kiệt thù dai, cho nên mới đưa ba đứa vào bụng mẹ, muốn chúng ta tự tai họa lẫn nhau, sau đó ông ta đứng ở bên ngoài xem trò hề.”

Cung Linh Lung đoán như thế, bởi vì ngoại trừ nguyên nhân này ra, cô thật sự không nghĩ ra nguyên nhân nào khác.

Lục Trường Khiếu vắt chéo chân, cười đầy thâm ý: “Hiện tại chúng ta là người bình thường, tuổi thọ nhiều nhất cũng chỉ khoảng trăm tuổi, chờ cơ thể này c.h.ế.t già rồi, linh hồn của bọn con sẽ lại đi đến Quỷ giới một chuyến, sau này bốn mẹ con chúng ta cùng nhau tấn công nơi đó, trực tiếp mưu quyền soán vị luôn đi.”

Cung Linh Lung: “… Ý kiến hay đó.”

“Mẹ ơi, mẹ đến từ vài chục năm sau, có gì khác với hiện tại không?”

Ba anh em cảm thấy nơi này quá nghèo quá lạc hậu, nhưng mà cũng có các vật phẩm khoa học kỹ thuật mới làm bọn họ cảm thấy rất có hứng thú, cũng thấy được quốc gia này rất coi trọng việc giáo dục nghiên cứu khoa học kỹ thuật, có lẽ tương lai sẽ có thay đổi rất lớn.

“Bắt đầu từ năm sau, sau khi chính sách cải cách, mảnh đất nơi chúng ta đang sống sẽ thay đổi theo từng ngày, hiện tại vẫn còn rất nghèo và lạc hậu, nhưng ba bốn mươi năm sau sẽ trở thành quốc gia lớn đứng top về mặt kinh tế.”

Tối nay, Cung Linh Lung nói cho ba đứa con trai rất nhiều chuyện về kiếp sau, ba anh anh bọn họ cũng kể lại rất nhiều chuyện thú vị trong thế giới tu luyện cho cô nghe, bốn mẹ con bọn họ ở lại trong không gian đến gần mười hai giờ, mãi đến khi buồn ngủ mới đi ngủ.

Bởi vì ba anh em đều muốn ngủ ở trong không gian, tối hôm đó Cung Linh Lung đã dọn giường vào bên trong, ở trong không gian ngủ với bọn họ.

Hiện tại đã gần cuối năm, trong đơn vị có rất nhiều việc lặt vặt vặt vãnh, mãi đến hai mươi sáu tháng chạp mới được nghỉ.

Bởi vì Chu Lan Cầm đã được điều động công việc nên năm nay được nghỉ sớm một lần, tết âm lịch năm nay được nghỉ nửa tháng, đã đón ba anh em về nhà mình ở từ sớm, lại hẹn chị em dâu nhà họ Chu cùng nhau đi mua sắm mua hàng tết, cũng dẫn các cháu trai cháu gái của các gia đình cùng nhau đi xem điện ảnh, mỗi ngày đều vô cùng bận rộn phong phú.

“Ting ting… Ting ting…”

Trên đường về nhà, Cung Linh Lung vừa lúc nhìn thấy đội ngũ mẹ chồng đang đi dạo hội chùa ở bên đường, lập tức ấn loa điện thoại nhắc nhở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-774.html.]

“Mẹ ơi.” Ba anh em nhìn thấy cô đầu tiên.

“Mẹ đậu xe ở đằng trước, sau đó lại đến tìm bọn họ.” Cung Linh Lung phất tay với bọn họ.

Dạo gần đây Tống Thao cũng rảnh rỗi không có chuyện gì làm, mỗi ngày đều đi dạo phố với người lớn, cũng giúp bọn họ chăm sóc trẻ nhỏ.

Lúc này bé cả đang ngồi trên vai cậu ấy, chỉ vào quầy hàng ở đằng trước: “Cậu họ, còn muốn cái món có thể thổi khí kia.”

“Cái đó là bong bóng.”

Tống Thao cõng cậu bé đi qua đó, hỏi cậu bé: “Con muốn màu nào?”

“Màu xanh.”

“Bán cho tôi một cái bong bóng màu xanh.”

Tống Thao vừa lấy tiền vừa hỏi mấy đứa nhỏ khác: “Ni Ni, bé hai, bé út, Nhạc Nhạc, Thạch Đầu, mấy đứa thích màu gì?”

Bọn họ dẫn theo một đống con nít đi ra ngoài, Ni Ni là chị gái lớn nhất, ba anh em nhỏ nhất, những đứa nhỏ khác đều khoảng ba bốn tuổi.

Con nít thích bong bóng nhất, bước đến ríu rít nói mãi không ngừng, mua một cái còn không đủ, có đứa còn đòi hai ba cái.

Lúc Cung Linh Lung đến, bọn họ đều đang vây quanh ở trước quầy bán bong bóng, thấy ba anh em đều đang cầm một cái bong bóng, vẫy tay với bọn họ: “Ba cục cưng, lại đây, mẹ thổi bong bóng cho mấy đứa.”

“Con muốn tự thổi.”

Bọn họ không cần cô giúp đỡ, muốn tự thổi, bắt chước người lớn bắt đầu tự thổi.

“Được rồi, vậy ba đứa tự thổi đi.”

Cung Linh Lung thấy mấy người mẹ chồng mua rất nhiều đồ, ai nấy đều xách theo bao lớn bao nhỏ, vội đi qua giúp đỡ: “Mẹ, dì, dì út, mợ, mọi người đưa đồ cho con, con bỏ vào xe trước, dẫn theo con nít lại xách theo đồ sẽ vất vả lắm.”

“Được rồi, Linh Lung, con cứ để lên xe trước đi.” Chu Lan Cầm phụ cô xách đồ cất trên xe, để những người còn lại ở chỗ này trông con nít.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 775


Bọn họ dồn toàn bộ lực chú ý lên trên người mấy đứa nhỏ, không để ý đến người quen đứng đằng sau quầy bán bong bóng, còn có gương mặt tràn ngập kinh ngạc kia nữa.

“Mộng Bình, đó là…”

Hai người kia chính là mẹ Thôi và Tiền Mộng Bình, quầy bán bong bóng mà bọn họ đang mua chính là của hai anh em Thôi Văn Đống và Thôi Phán Nhi mở.

Trong khoảng thời gian này kinh đô trên cơ bản đã thả lỏng, trên đường có rất nhiều người bày quán bán hàng hóa, hai anh em bọn họ tìm người nhập hàng đầu có trục lợi cũng đã nếm được ngon ngọt, mấy ngày nay gió mặc gió, mưa mặc mưa đều đến đây bày quán kiếm tiền.

Càng đến gần cuối năm thì buôn bán càng đắt hơn, có đôi khi bận đến mức không thể về nhà ăn cơm được.

Hai ông bà cụ nhà họ Thôi vốn dĩ không đồng ý cho bọn họ đi ra ngoài buôn bán, nhưng cả gia đình ở trong nhà cứ miệng ăn núi lở mãi cũng không được, hai anh em bọn họ còn kiên quyết muốn đi ra ngoài kiếm tiền, thấy bọn họ kiếm được không ít tiền, cũng không bị bắt đi, hai ông bà cụ mới chịu đồng ý, Tiền Mộng Bình thỉnh thoảng cũng sẽ đến giúp đỡ, còn thường xuyên đến đây đưa cơm cho bọn họ.

Hai mẹ chồng nàng dâu bọn họ vừa mới đến nơi này đưa cơm, sẵn tiện đi dạo hít thở không khí, lại không ngờ rằng sẽ gặp được Cung Linh Lung ở nơi này, còn có cả gia đình của Chu Lan Cầm nữa.

Mẹ Thôi vừa nhìn thấy gương mặt của Cung Linh Lung, trái tim không hiểu sao lại hơi co lại, sau đó lại nhìn ba anh em đang đứng trước quầy hàng của bọn họ, đã đoán được cô chính là con dâu trưởng của Chu Lan Cầm, là cháu dâu của nhà họ Lục.

Chỉ có điều, đường nét trên mặt cô…

“Mẹ, kéo khăn quàng cổ lên đi.”

Tiền Mộng Bình không muốn để mấy người Chu Lan Cầm nhận ra mình, lúc mấy người bọn họ đến gần, lập tức dùng khăn quàng cổ che mặt mình lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-775.html.]

Lúc trước bọn họ cũng là người nhà cán bộ cao cao tại thượng, đi ra ngoài cũng vô cùng vinh quang, nhưng hiện tại lại là người nhà của tội phạm, lưu lạc đến mức phải dựng quầy hàng buôn bán kiếm sống, Tiền Mộng Bình không muốn để người quen nhìn thấy dáng vẻ nghèo túng của bọn họ, cũng không muốn để người ngoài chế giễu mình.

Lúc nãy mẹ Thôi dồn toàn bộ lực chú ý lên trên người Cung Linh Lung, lúc này cũng lập tức kéo khăn quàng cổ che mặt lại, kéo bà ta xoay người rời đi: “Mộng Bình, cô gái giống Cung Vãn Đường mà con gặp được lần trước chính là cô gái kia đúng không?”

“Đúng vậy, đó là vợ của Lục Tĩnh Xuyên, ba đứa bé trai kia là con của bọn họ.”

Mẹ Thôi nhìn chằm chằm vào ba đứa nhỏ vài lần, thấy Cung Linh Lung cất đồ vào xe xong lại quay về, đôi mắt già hơi híp lại, cẩn thận nhìn chằm chằm ngũ quan của cô.

Mấy đứa nhỏ cầm lấy bong bóng rồi lập tức rời đi, Cung Linh Lung cũng không quá để ý đến người ở bên cạnh, tiếp tục đi dạo với bọn họ.

Nhìn theo bóng dáng của mấy người bọn họ, sắc mặt của mẹ Thôi vô cùng phức tạp, nói nhỏ với con dâu; “Mộng Bình, bà con xa nhà con có một đứa con trai cưới cháu ngoại nhà họ Chu đúng không?”

“Đúng vậy, con có một bà con xa bên nhà mẹ đẻ cưới được con gái của chị gái phó cục trưởng Chu về làm dâu, nhà bọn bọn mượn thế của nhà họ Chu và nhà họ Tống, mấy năm nay đã phát triển rất tốt.” Gia đình mà Tiền Mộng Bình nói chính là nhà họ Trịnh, lại hỏi bà ta: “Mẹ, mẹ hỏi cái này làm gì?”

“Mộng Bình, con đi tìm bà con của con hỏi thăm thử xem, xem xem vợ của Lục Tĩnh Xuyên có phải là con gái của Cung Vãn Đường không, lại điều tra ngày tháng năm sinh cụ thể của cô gái đó.”

Mẹ Thôi vừa nhìn thấy Cung Linh Lung lần đầu tiên thì trong lòng đã có suy đoán nào đó, cô quá giống Cung Vãn Đường, nhưng lại có một vài phần giống…

“Mẹ, mẹ điều tra chuyện này làm gì?” Tiền Mộng Bình nhíu mày.

“Mộng Bình, con không phát hiện cô gái kia có chút giống thằng hai sao?” Mẹ Thôi không tự giác cất cao giọng một chút.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 776


Con ngươi Tiền Mộng Bình hơi co rụt lại: “Hình, hình như là có một chút.”

“Cô gái kia có nét rất giống thằng hai.”

Mẹ Thôi vô cùng khẳng định, bà ta quen thuộc con trai mình hơn bất cứ người nào, lúc nãy khi Cung Linh Lung mỉm cười, khóe môi cong lên trông rất giống.

“Bà nội, mẹ, hai người đang nói cái gì thế.

Hai người bọn họ nói quá nhỏ, Thôi Văn Đống không nghe rõ, nhưng mà lại đoán được có lẽ bọn họ đã gặp được người quen.

“Văn Đống, bà và mẹ có việc cần làm, hai anh em bọn con ở chỗ này buôn bán tiếp đi.”

Mẹ Thôi sốt ruột muốn chạy đi điều tra ngay, kéo Tiền Mộng Bình rời đi: “Đi thôi, chúng ta đi về trước.”

Căn nhà mà bọn họ thuê cách nơi này không xa, mẹ chồng nàng dâu đi cũng rất nhanh, không đến mười phút đã đến nhà.

Mẹ Thôi vừa vào phòng đã gọi chồng mình ra, kể lại cho ông ta nghe những chuyện bà ta vừa phát hiện được: “Lão Thôi, tôi thấy cô gái kia cũng khoảng hai mươi tuổi, giống Cung Vãn Đường bảy tám phần, lại cũng có nét rất giống thằng hai.”

“Mẹ, cho dù cô gái kia là con gái của em hai thì bọn họ cũng đã ly hôn từ lâu rồi, em hai cũng không biết đến sự tồn tại của đứa con gái này, có lẽ cô gái kia cũng theo họ Cung của Cung Vãn Đường, không có liên quan gì đến nhà của chúng ta hết.”

“Còn nữa, nhà của chúng ta rơi vào nông nỗi như ngày hôm nay cũng có liên quan mật thiết đến nhà họ Cung, nói đến cùng thì nhà họ Cung chính là kẻ thù của chúng ta.”

Trong lòng Tiền Mộng Bình vẫn luôn cho rằng là do Cung Vãn Đường hại nhà bọn họ thê thảm như thế, nếu không có nhà họ Cung âm thầm thúc đẩy mọi chuyện thì chồng và con trai bà ta cũng sẽ không ngồi tù, nhà bọn họ cũng sẽ không rơi vào nông nỗi này.

Trong lòng mẹ Thôi cũng rất oán hận nhà họ Cung, chỉ có điều trong lòng bà ta lại có tính toán khác, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Mộng Bình, mẹ muốn con đi điều tra là vì muốn xác nhận xem rốt cuộc cô gái kia có phải là con gái của thằng hai hay không.”

“Con hận Cung Vãn Đường vô tình, mẹ cũng hận nó không chịu nghĩ đến tình cảm ngày xưa, nhưng hiện tại người ta đã là vợ của J trưởng cao cao tại thượng, nhà mẹ đẻ, nhà chồng của nó và nhà chồng của con gái nó đều là người mà chúng ta không chọc nổi.”

“Hai cha con thằng cả và thằng ba đều đã bị phán xử rồi, cho dù chúng ta bất chấp bộ xương già này thì cũng không thể nào cứu bọn nó đi ra ngoài được ngay.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-776.html.]

“Hiện tại mẹ cũng đã nghĩ thông suốt rồi, thay vì lãng phí công sức đi cứu bọn họ lại không có tác dụng gì thì còn không bằng dồn tinh lực có hạn của mình để quy hoạch cho tương lai.”

“Hiện tại Văn Đống và Phán Nhi buôn bán nhỏ kiếm được tiền, cuộc sống của chúng ta miễn cưỡng cũng có thể sống tiếp, nhưng về lâu về dài cứ tiếp tục như thế mãi cũng không được.”

“Còn nữa, năm năm sau thằng ba sẽ được thả ra ngoài, Văn Hào cũng chỉ cần ở trong đó ba năm là ra được, bọn họ có tiền án không thể làm chính trị được nữa, cũng không thể đến đơn vị quốc doanh đi làm, sau này cả nhà chúng ta chỉ có thể dựa vào việc buôn bán mưu sinh.”

“Toàn bộ đường phát triển của bọn họ đều đã bị phá hỏng, đời thứ ba cũng không thể xoay người, ở lại nơi này cũng không còn đường ra.”

Những lời này của bà ta, Tiền Mộng Bình cũng nghe lọt được, nghiêm mặt nói: “Mẹ, mẹ có tính toán gì không?”

“Cả nhà chúng ta rời khỏi nơi này, đến nước M tìm thằng hai, đổi nơi khác bắt đầu lại lần nữa.”

Đây là kế hoạch của mẹ Thôi.

Bà ta xoay người nhìn về phía ông già họ Thôi, thấy gương mặt ông ta căng chặt, khuyên nhủ: “Lão Thôi, tôi biết ông không cam lòng, nhưng ông cũng phải chấp nhận hiện thực. Chúng ta ở lại nơi này thật sự không thể vực dậy được, chúng ta không có năng lực để cứu thằng cả, chúng ta chỉ có thể đi nương nhờ thằng hai, để nó cố gắng giảm bớt thời hạn thi hành án của thằng cả.”

“Mẹ, chuyện chúng ta đi cậy nhờ em hai và chuyện ngày hôm nay cũng đâu có liên quan gì đến nhau đâu.” Tiền Mộng Bình hỏi

“Sao lại không liên quan chứ?”

Mẹ Thôi trừng mắt nhìn bà ta nói: “Con ranh Thôi Lan Chi vô ơn kiếm quyết không muốn liên lạc với thằng hai giúp chúng ta, lúc trước chúng ta đi tìm bà con bạn học của thằng hai, nhờ đối phương viết thư giúp cũng không thấy hồi âm, nói không chừng là Thôi Lan Chi đã viết thư báo trước với thằng hai rồi, cho nên nó mới không thèm để ý đến chúng ta.”

“Chúng ta chỉ cần xác định Cung Vãn Đường sinh cho nó một đứa con gái, lại gửi tin tức này cho nó, dựa theo tính cách của nó, nó chắc chắn sẽ đi về nước ngay.”

“Đến lúc đó chúng ta lại bắt nó bỏ tiền chuẩn bị, thằng cả ở trong tù cũng có thể dễ chịu hơn một chút, nói không chừng thằng bà và Văn Hào cũng sẽ được thả ra sớm hơn, hai đứa Văn Đống cũng không cần phải mở quầy buôn bán trong gió tuyết, sau này bảo thằng hai đưa bọn nó ra được ngoài, tìm kiếm công việc nở mày nở mặt cho bọn nó.”

Tiền Mộng Bình nghe mẹ chồng nói thế, trong đầu cũng bắt đầu tính toán, tạm thời buông bỏ oán hận đối với nhà họ Cung, gật đầu lia lịa nói: “Dạ được, con nghe lời mẹ, bây giờ sẽ đi hỏi thăm ngay.”

“Con mau đi tìm bà con họ hàng xa của con, hỏi thăm kỹ càng tỉ mỉ một chút, tốt nhất là có thể tra ra được ngày tháng năm sinh.” Mẹ Thôi thúc giục.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 777


Hai mẹ chồng nàng dâu bọn họ đưa ra quyết định, cha Thôi cũng không lên tiếng ngăn cản, im lặng chẳng khác nào cam chịu ủng hộ.

Chờ Tiền Mộng Bình rời khỏi nơi này rồi, ông ta mới lên tiếng: “Chúng ta đến nhà của Thôi Lan Chi đi.”

Khi hai người bọn họ, Thôi Lan Chi vừa mới dẫn theo hai đứa con mua hàng tết xong, bọn họ đang ở trong nhà do bộ phận thông tín phân phối, hai phòng ngủ một phòng khách, diện tích nhà không quá rộng lớn, nhưng lại được dọn dẹp rất gọn gàng sạch sẽ.

Thái độ của Thôi Lan Chi đối với bọn họ rất lạnh nhạt, mở cửa cũng không mời bọn họ vào, pha hai ly trà nóng đặt lên bàn, cũng không chủ động mở miệng.

“Lan Chi, có phải con có liên lạc với Cung Vãn Đường hay không?”

Người mở miệng là cha Thôi, trên đường đến đây, cha Thôi đã dặn dò mẹ Thôi đừng nói chuyện.

Hai mẹ con bọn họ trời sinh đã không hợp ý nhau, mỗi lần mở miệng đều sẽ cãi nhau, nếu lại cãi nhau, sẽ không hỏi thăm được bất cứ tin tức nào nữa.

“Không có.”

Thôi Lan Chi trả lời rất dứt khoát, chỉ có hai chữ.

“Trên đường đi cha mẹ vừa mới gặp được một người, cô gái kia rất giống Cung Vãn Đường.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-777.html.]

Cha Thôi cố ý nói đến một nửa, Thôi Lan Chi cũng không nghĩ đến ông ta đang thử mình, nghe được lời này của ông ta, nhíu mày lại.

Cũng chỉ là một biểu cảm cục nhỏ này, cha Thôi đã xác định lúc nãy bà ấy đang nói dối, tiếp tục nói: “Cô gái kia có nét rất giống anh hai của con, khoảng hai mươi tuổi, chắc là con cũng biết chuyện của cô gái kia đúng không.”

Thôi Lan Chi còn khá hiểu biết cha của mình, trong nhà này ông ta là người có tâm kế sâu nhất, hiện tại cũng đã thấy rõ, lúc nãy ông ta đang cố ý thử bà ấy.

“Tôi biết thì thế nào, không biết thì lại làm sao. Chị ấy đã ly hôn với anh hai từ lâu rồi, mọi chuyện đều đã phân chia rạch ròi rõ ràng, hai người bọn họ đều không ai nợ ai. Hiện tại chị ấy đã tái hôn có gia đình mới, hai người lại hỏi chuyện của chị ấy là có ý gì đây?”

Mẹ Thôi mở miệng muốn nói gì đó, nhưng cha Thôi dùng ánh mắt cản bà ta lại kịp lúc, tiếp tục nói: “Xem ra con đã biết cô gái kia là con gái của anh hai con từ lâu rồi, con oán hận cha mẹ, cố ý lừa gạt cha mẹ, cha mẹ cũng có thể hiểu được, nhưng vì sao con lại không chịu nói cho anh hai của con chứ? Con và anh hai con luôn rất thân thiết với nhau, chắc con cũng hiểu biết tính cách của nó, đối với nó mà nói đây là một tin vui, con không nên lừa gạt anh con như thế.”

Thôi Lan Chi cũng không bị ông ta dắt mũi, cười mỉa nói: “Ông cũng không cần thiết đi hỏi thăm gì đó, tôi ngoại trừ trong cơ thể chảy dòng m.á.u của nhà họ Thôi, mang họ Thôi ra, những thứ khác đều không còn liên quan gì đến nhà họ Thôi nữa.”

Bà ấy biết lúc này bọn họ lại muốn đổi cách khác để tìm bà ấy đòi cách liên lạc với anh hai, đừng nói đến chuyện bà ấy thật sự không biết, cho dù bà ấy có biết thì cũng sẽ không nói cho bọn họ.

“Thôi Lan Chi, cho dù thế nào thì cha mẹ cũng sinh con ra, nuôi con lớn lên, là cha mẹ của con.”

“Hiện tại cha mẹ không bắt con phải phụng dưỡng, nghèo túng cũng không có đến đây buộc con phải báo hiếu nuôi cha mẹ, cha mẹ chỉ là muốn kiếm một con đường sống cho cháu trai cháu gái của con mà thôi.”

“Năm xưa là cha mẹ có lỗi với con, hiện tại cha mẹ, anh cả, anh ba và chị của con đều bị báo ứng hết rồi, nhưng cháu trai cháu gái của con cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với con, con cứ nhẫn tâm nhìn bọn họ nửa đời sau cứ thế mà bình thường không có tương lai gì hay sao?”

Cha Thôi biết trong lòng bà ấy rất hận bọn họ, cũng hận anh chị em, chỉ có thể lấy mấy đứa cháu trai cháu gái ra năn nỉ.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 778


Thôi Lan Chi lạnh nhạt nhìn bọn họ, giọng điệu cũng rất bình thường: “Bình thương không có gì xấu cả, cha mẹ bọn họ đã bị hai người dạy dỗ quá nhiều tư tưởng sai lầm, bị hai người từ từ tính kế để đẩy lên phía trước, đi đến độ cao mà hai người tự cho là quang vinh, cuối cùng lại cùng nhau ngã vào trong vực sâu. Có được bài học kinh nghiệm nhớ đời này, mấy người cũng không biết tỉnh lại, vẫn cứ tiếp tục tính kế không ngừng, đúng là đến c.h.ế.t cũng không biết hối cải.”

“Thôi Lan Chi!”

Mẹ Thôi nhịn không được quát to: “Mày đúng là đồ nghiệp chướng, tao thật sự quá hối hận vì lúc trước không trấn nước cho mày c.h.ế.t chìm.”

Lúc trước Thôi Lan Chi nghe được những lời này sẽ cảm thấy thất vọng buồn lòng, hiện tại lại chẳng có chút cảm giác gì, đã quen đến c.h.ế.t lặng từ lâu rồi, lạnh nhạt trả lời: “Hai người có thể đi rồi, không cần lại đến nhà tôi nữa.”

Lại một lần ta rã trong không vui, lúc cha Thôi rời đi mặt mày xanh mét, mẹ Thôi thì vừa đi vừa hùng hùng hổ hổ mắng.

Nhìn theo bọn họ đi xa, Hiểu Lỗi mới đóng cửa lại, đi đến gần hỏi: “Mẹ, rốt cuộc thì bọn họ muốn làm cái gì thế?”

“Bọn họ đều là loại người không có lợi thì sẽ không dậy sớm, chắc chắn là lại đang tính kế cái gì đó.”

Thôi Lan Chi đứng lên, mở ngăn kéo lấy danh bạ điện thoại ra, nói với bọn họ: “Hai đứa ở trong nhà sửa soạn hàng tết, mẹ đi ra ngoài gọi điện thoại một chút.”

“Mẹ, mẹ gọi điện thoại cho… Người kia sao?” Hiểu Nguyệt hỏi nhỏ.

“Ừ, mẹ cũng không biết bọn họ muốn làm cái gì, chỉ có thể gọi điện thoại nhắc nhở hai mẹ con bọn họ thôi.”

Lần thứ hai gặp nhau, Thôi Lan Chi đã trao đổi cách liên lạc với Cung Vãn Đường, nhưng lại chưa bao giờ liên lạc, cũng không đi quấy rầy cuộc sống hiện tại của bọn họ, nếu không phải chuyện này liên quan đến Cung Linh Lung, bà ấy cũng sẽ không gọi điện thoại đến.

Lúc này mấy người Cung Linh Lung đang ở trong tiệm cơm ăn cơm, hôm nay cô làm bà chủ, mời mọi người ăn thịt dê, không chỉ gọi lẩu dê ăn cho ấm người mà còn gọi không ít thịt dê nướng.

Mấy đứa nhỏ đều siêu thích ăn thịt dê nướng, lúc này mỗi tay cầm một xâu ăn ngon lành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-778.html.]

Ăn uống no đủ xong, mọi người cũng không đi dạo nữa, giải tán ngay tại chỗ, ai về nhà nấy.

Hôm nay Hàn Tế ở trong nhà, đang ôm con trai đi tới đi lui, ba anh em vừa vào nhà đã đưa thịt dê nướng đóng gói về cho ông ấy nói: “Ông ngoại, bọn con mang theo thịt dê nướng về, ông mau ăn đi.”

“Mấy đứa đã ăn chưa?”

“Bọn con ăn rồi, ăn no lắm.”

Hôm nay ba anh em ăn không ít, thấy Cung Vãn Đường từ trong phòng đi ra, Lục Trường Khiếu nhích lại gần nói: “Bà ngoại, bà không ăn thịt dê nướng được, bọn con chỉ mua cho ông ngoại và bà Ngọc thôi.”

“Bà ngoại không ăn, chờ chừng nào cậu cai sữa lại ăn.”

Cung Vãn Đường đến đây ôm con trai đi, để Hàn Tế ăn que nướng trước, xoay người nói với con gái: “Linh Lung, lúc nãy Thôi Lan Chi vừa mới gọi điện thoại đến.”

“Hửm? Có chuyện gì sao?” Cung Linh Lung nhướng mày.

“Hôm nay lúc con đi dạo phố chắc là đã bị hai ông bà già nhà họ Thôi nhìn thấy, bọn họ thông qua gương mặt của con đoán được, chắc là trong đầu đang tính toán cái gì đó, Thôi Lan Chi gọi điện thoại đến nhắc nhở chúng ta đề phòng một chút.”

Nếu vẫn còn trong thời kỳ đặc biệt của quá khứ, có lẽ Cung Vãn Đường sẽ lo lắng thân phận du học sinh của Thôi Trí Viễn sẽ ảnh hưởng đến công việc tương lai của con gái, hiện tại thời kỳ đặc biệt đã kết thúc, bà không sợ người ngoài, cũng không sợ người nhà họ Thôi lấy việc này ra uy h.i.ế.p mình.

Nhưng mà hai ông bà già nhà họ Thôi đều là người chỉ biết đến lợi ích, hiện tại mấy người Thôi Ninh Viễn đều đã bị phán tội chịu phạt, nhà cửa cũng bị tịch thu, có lẽ chuyện sinh hoạt hằng ngày cũng là một vấn đề, dựa theo đức hạnh của bọn họ và Tiền Mộng Bình, sau khi xác nhận được thân phận của Cung Linh Lung rồi, chắc chắn sẽ có tính toán gì khác.

Cung Linh Lung lại không thèm để ý, vẫy tay nói: “Mẹ, không sao hết, hiện tại nhà họ Thôi chẳng khác nào một con gà rừng bị rút lông, cánh cũng vẫy không nổi, không có bản lĩnh để trở mình.”

Lúc trước Hàn Tế cũng đã nói những lời tương tự, Cung Vãn Đường thấy cô bình tĩnh tự nhiên như thế, cũng không nói quá nhiều.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 779


Cùng lúc đó, cuối cùng Tiền Mộng Bình cũng tìm được mẹ Trịnh ở trong bệnh viện.

Lúc trước bà ta từng đến nhà họ Trịnh, lúc nãy không chút chần chừ đi thẳng đến nhà họ Trịnh, nhưng gõ cửa rất lâu cũng không có ai ra mở cửa, sau đó mới hỏi thăm hàng xóm, biết được Trịnh Siêu Lâm đã ly hôn với Tống Nhan rồi, hai mẹ con nhà họ Trịnh bị mẹ con Chu Lan Bình đánh nhập viện.

Tìm hiểu đầu đuôi mọi chuyện xong, Tiền Mộng Bình cũng sợ đến ngây người, lúc đó cũng đã âm thầm mắng mẹ Trịnh, bà ta từng gặp người ngu, lại chưa từng thấy ai ngu như người này.

Nếu không phải vì muốn hỏi thăm tin tức của Cung Linh Lung, bà ta cũng không muốn tiếp xúc với loại người ngu xuẩn này, chỉ đi vào cửa hàng mua đại một vài thứ làm quà, xách đến bệnh viện thăm bệnh.

“Mộng Bình, sao em lại đến đây?”

Mẹ Trịnh nhìn thấy bà ta cũng rất kinh ngạc, từ sau khi nhà họ Thôi xảy ra chuyện rơi đài, bọn họ đã không còn tiếp xúc qua lại gì với nhau nữa, lúc đó bà ta cũng nhanh chóng phân rõ giới hạn, sợ bị nhà họ Trịnh và nhà họ Thôi liên lụy.

Bà ta lại không ngờ rằng vào lúc bà ta bị thương cảm thấy ấm ức nhất, ngoại trừ con gái ra, người đầu tiên đến thăm mình lại là chị em họ hàng xa Tiền Mộng Bình.

“Hôm nay tôi đi ra ngoài làm việc, trong lúc vô tình nghe nói chuyện nhà của chị.”

Tiền Mộng Bình nói dối, đặt mấy thứ mình mang đến lên đầu tủ, nhìn thoáng qua Trịnh Siêu Lâm nằm ở giường bên cạnh, quan tâm hỏi: “Siêu Lâm, con thế nào?”

“Không có việc gì.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-779.html.]

Trịnh Siêu Lâm bị Tống Thao đánh rất nặng, gương mặt vốn dĩ khá điển trai cũng bị đánh cho bầm dập xanh tím đan xen, miệng và hốc mắt đều sưng lên, toàn thân từ trên xuống dưới đều đau đớn, nhưng tất cả đều là bị thương ngoài da, nằm nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng là sẽ không có vấn đề gì.

Vết thương trên người không quá nặng, nhưng tâm lý lại bị đả kích rất nặng nề, trạng thái tinh thần lại có chút hốt hoảng mê mang.

Tiền Mộng Bình nhìn thấy gương mặt bầm xanh bầm tím của anh ta, lại nhìn mẹ Trịnh bị sưng một bên mặt, thở dài, nhịn không được lên tiếng quở trách: “Chị Quyên, tôi đã nghe nói chuyện nhà chị rồi, chị cũng đừng trách tôi nói chuyện khó nghe, nhưng mà chị thật sự quá hồ đồ, ván bài tốt như thế lại bị chị đánh đến nát bét, tương lai tốt đẹp của nhà họ Trịnh cũng bị chị phá hủy hết rồi.”

Mấy ngày nay mẹ Trịnh đã nghe thấy rất nhiều lời nói như thế này, đến cả con gái và con rể bà ta cũng đều đang mắng cô ta quá ngu xuẩn, thật ra bà ta đã hối hận từ lâu rồi, hiện tại hối hận đến xanh cả ruột.

“Năm đó Siêu Lâm cưới Tống Nhan, bám được hai cây đại thụ là nhà họ Tống và nhà họ Chu, ai mà không hâm mộ nó chứ.”

“Tống Nhan xinh đẹp, lại có gia thế bối cảnh rất lớn, tính cách cũng tốt, bình thường lại rất kính trọng hai vợ chồng nhà chị, còn có công việc chén vàng vô cùng có mặt mũi, con gái như thế, đốt đèn lồng cũng khó mà kiếm được.”

“Cô ấy đồng ý gả thấp đến nhà họ Trịnh, mượn thế nhà mẹ đẻ để trợ giúp nhà chồng, nếu như nhà người khác có được cô con dâu như thế thì mọi người đã cung phụng lên từ lâu rồi, chỉ có chị là hồ đồ, lại còn dám đối xử với cô ấy như thế. Tôi cảm thấy mấy năm nay chị sống tốt quá, trong nhà vừa có chút tương lai là bắt đầu lâng lâng, ảo tưởng đến mức quên hết tất cả.”

“Nếu chị nói con dâu hoàn toàn không có năng lực sinh dục, chưa từng sinh cho nhà họ Trịnh đứa con nào, chị mua đủ loại thuốc về điều trị cơ thể cho con dâu thì còn có thể miễn cưỡng giải thích với người ngoài.”

“Nhưng mà người ta gả đến nhà họ Trịnh xong đã lập tức sinh một đứa con gái, chứng minh cơ thể không có vấn đề gì cả, lại còn đến bệnh viện kiểm tra, cơ thể cũng không hề có bệnh tật gì, có thể sinh con, chị cần gì phải ngược đãi, khinh thường người ta như thế chứ?”

“Tống Nhan cũng không phải người có xuất thân từ gia đình bình thường, nếu như là nhà bình thường, trong nhà không có bối cảnh, chị muốn khinh thì cứ khinh đi, nhưng mà người ta là cháu gái nhà họ Tống, cháu ngoại nhà họ Chu đó.”

“Trước khi chị ăn h.i.ế.p người ta, cho dù không suy nghĩ cho Siêu Lâm thì cũng phải ngẫm lại bối cảnh thân phận của nhà mẹ đẻ của con dâu chứ.”
 
Back
Top Dưới