Ngôn Tình Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt

Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 640


Hôm nay là lần đầu tiên gặp cô, tuy rằng bụng của cô to như một cái sọt, cũng mập ra giống như mấy người phụ nữ mang thai khác, nhưng mà khí chất toát ra từ trong xương cốt làm hai chị em Lục Thu Cúc theo bản năng cho rằng cô không phải loại người bình thường.

Hiện tại nhìn thấy cô nói chuyện vui vẻ với mấy người lớn trong nhà, đĩnh đạc tự tin nhắc đến mấy chuyện công việc phức tạp, mà bọn họ lại không thể góp lời lấy một câu, đột nhiên phát hiện bọn họ và cô cách xa nhau như trời với đất.

Lúc trước bọn họ thật sự khinh thường Cung Linh Lung có xuất thân nông thôn, hiện tại mới phát hiện hai chị em bọn họ mới là ếch ngồi đáy giếng.

Cơm nước xong, mấy người lớn cùng nhau di chuyển ra phòng khách tiếp tục nói chuyện, hai chị em Lục Thu Cúc không thể chen chân vào cuộc nói chuyện này, cũng không có ai chủ động tìm bọn họ nói chuyện, hai người phụ giúp dọn dẹp chén đũa, sau đó đi vào phòng bếp rửa chén.

Gần chín giờ Cung Linh Lung mới về đến nhà, mấy người Cung Khải Châu đều đang ở trong phòng khách xem ti vi.

“Mẹ, ngày mai là ngày vui của mẹ với chú Hàn, mẹ đi ngủ sớm đi, ngày mai mới có tinh thần.”

Cung Vãn Đường đang đợi cô về, cười liếc nhìn cô nói: “Còn sớm mà.”

Cung Linh Lung thay giày đi vào, tiện tay lấy hai cái hộp từ trong không gian ra, đưa đến trong tay của bà nói: “Mẹ, đây là của hồi môn con chuẩn bị cho mẹ, mẹ cầm đi sống thật hạnh phúc với chú Hàn.”

“Mẹ không cần con chuẩn bị của hồi môn cho mẹ.” Cung Vãn Đường cười vỗ nhẹ lên mu bàn tay của cô.

Cung Khải Châu cũng đang cười, ông ấy đã chuẩn bị của hồi môn vô cùng phong phú cho con gái, còn nhiều hơn lần đầu tiên kết hôn, cười nói: “Vãn Đường, đây là tấm lòng của Linh Lung, con cứ nhận lấy đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-640.html.]

“Mẹ, con biết ông ngoại và các cậu đã chuẩn bị rất nhiều cho mẹ rồi, bọn họ đều là người giàu sụ, tài sản con dành dụm còn không bằng một cọng lông của bọn họ, con cũng không lấy trang sức quý trọng gì đó cho mẹ làm của hồi môn, con chỉ rập khuôn những người khác, ủng hộ mẹ một chút về mặt kinh tế mà thôi.”

Thứ cô chuẩn bị thật sự là rất rập khuôn người khác, một cái hộp đựng 8888 đồng tiền mặt, cái hộp nhỏ còn lại là một miếng ngọc phần có tỉ lệ cực tốt.

Cung Vãn Đường cười nhận lấy tấm lòng của con gái, cũng lập tức lấy ngọc phật ra mang lên.

“Vãn Đường, Linh Lung, hai đứa về phòng ngủ sớm đi.”

Hôn nhân của con gái quá nhấp nhô, hiện tại cuối cùng cũng tìm được bến đỗ thích hợp, trong lòng Cung Khải Châu cũng có rất nhiều cảm xúc, ông ấy cũng đứng lên quay về phòng, về phòng cầm ảnh chụp của người vợ đã qua đời nói chuyện nhớ về chuyện quá khứ.

Ngày hôm sau, hôn lễ được cử hành tại tiệm ăn quốc tân, nhà họ Hàn có địa vị rất cao, các lãnh đạo cấp cao đều có mặt chúc mừng, toàn bộ quá trình hôn lễ có vẻ vô cùng nghiêm túc và giản dị.

Sau khi hôn lễ kết thúc, Hàn Tế và Cung Vãn Đường cùng nhau đi đến nhà mới ở quân khu kinh đô, bọn họ sẽ ở lại nhà mới một tuần mới có thể về nhà.

Hiện tại Cung Linh Lung đang trong thời kỳ cuối của thai kỳ, nhất định phải có người ở bên cạnh, trong khoảng thời gian này hai cha con nhà họ Cung cũng phải thường xuyên đi ra ngoài thăm bạn cũ, không thể ở bên cạnh cô mãi được, để tránh cho mấy người lớn trong nhà lo lắng, cô lần lượt đi đến nhà họ Lục, nhà họ Chu và nhà họ Hàn chơi, ngồi nói chuyện tâm sự với bà nội bà ngoại.

Ba bà cụ đều rất thích cô, hiện tại cô đi đứng cũng coi như còn thuận tiện, bọn họ cũng sẽ dẫn cô đi đến nhà hàng xóm xung quanh thăm hỏi giới thiệu, trong khoảng thời gian này cô cũng đã mở rộng được rất nhiều mối quan hệ.

Cung Linh Lung có sức hấp dẫn riêng của cô, lại còn có cả IQ và EQ, nói chuyện lại biết chừng mực, mỗi ngày đều trò chuyện vui vẻ với các lãnh đạo, có đôi khi còn có thể ăn ké cơm trưa với bọn họ, nếm thử tay nghề của những lãnh đạo này, tóm lại trong mấy ngày về kinh đô này, cô thật sự rất thoải mái thảnh thơi.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 641


Chỉ mới chớp mắt mà đã đến cuối năm, hai hôm trước kinh đô vừa mới đổ một trận tuyết lớn, toàn bộ thành phố đều bị bao phủ trong tuyết trắng xóa.

Hiện tại cơ thể của Cung Linh Lung đã rất nặng nề rồi, chỉ riêng việc đi đứng cũng cực kỳ vất vả, tuần này không thể đi ra ngoài chơi được nữa, mỗi ngày đều nằm trong nhà đọc sách dệt áo lông.

Cung Vãn Đường ở trong nhà chuẩn bị ba bữa cơm mỗi ngày, canh chừng ở bên cạnh cô không rời nửa bước, trong khoảng thời gian này Hàn Tế đều ở quân khu kinh đô, mỗi ngày tan ca sẽ quay về nơi này, nhà cha vợ đã thành nhà mới của bọn họ.

“Reng reng reng… Reng reng reng…”

Điện thoại trên bàn trà vang lên, Cung Vãn Đường lập tức buông cuộn len trong tay xuống, đứng dậy đi nghe được thoại: “Alo, ai đấy?”

Cú điện thoại này là do Cung Thành Tuấn gọi đến, hôm nay cả gia đình sáu người nhà Cung Thành Lãng và cô Cũng Tĩnh Di sẽ về kinh đô, ngồi máy bay từ thành phố Dương đến kinh đô, may mà hôm nay không có tuyết rơi, thời tiết còn khá tốt, máy bay hạ cánh bình an ở sân bay.

Lúc nãy mấy người Cung Thành Tuấn vừa mới đến sân bay đón bọn họ xong, gọi điện thoại về nhà báo trước để Cung Vãn Đường sắp xếp chuẩn bị sẵn sàng.

“Linh Lung, mấy người cậu hai của con đã đến rồi, hiện tại đang trên đường về nhà.”

Cung Linh Lung nằm ở trên ghế sofa, muốn nhúc nhích cũng sẽ rất khó khăn, hơi nhíu mày nói: “Cũng không biết anh Tĩnh có thể về trước năm mới không nữa? Con cảm giác mấy nhóc con này sắp chào đời rồi, có lẽ sẽ sinh trong vòng tuần này thôi.”

Cung Vãn Đường cũng không thể trả lời câu hỏi này của cô.

Đến cả Hàn Tế cũng không biết được tiến độ tập huấn của mấy người Lục Tĩnh Xuyên, càng không biết rõ địa điểm tập huấn cụ thể ở nơi này, mấy người ông cụ Chu và ông cụ Lục cũng không rõ.

Đợi chừng bốn năm mươi phút sau, ngoài cửa truyền đến tiếng động cơ ô tô tắt máy, Cung Vãn Đường lập tức đứng dậy mở cửa, cười vui vẻ chào đón: “Cô, anh hai, chị hai.”

Hôm nay bọn họ lái hai chiếc xe đi đón người nhà, người lớn thì ngồi xe trước với Hàn Tế, bốn đứa con nhà Cung Thành Lãng thì ngồi trên chiếc xe của Cung Thành Tuấn ở phía sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-641.html.]

Lúc này mấy đứa nhỏ đều mở cửa đi ra ngoài, ai nấy đều cười chào hỏi: “Cô.”

“Trung Hi, Tinh Tinh, Trung Thịnh, Trung Vinh, hoan nghênh mấy đứa về nhà.”

Cung Vãn Đường đi qua đó xách hành lý xuống giúp bọn họ, mời mọi người vào nhà: “Để cô xách hành lý, mấy đứa mau vào phòng đi, bên ngoài lạnh lắm, đừng để bị cảm.”

Cung Thành Lãng xuống xe lập tức đi thẳng vào trong phòng, cũng không thèm để ý đến đống hành lý, xông vào phòng nhìn thấy cháu gái, vui vẻ gọi: “Linh Lung.”

“Cậu hai.”

Cung Linh Lung cũng muốn đứng lên đón bọn họ, nhưng cô thật sự không đứng dậy nổi.

Nhìn thấy cái bụng to của cô, Cung Thành Lãng lo lắng muốn chết: “Con nằm yên đó, đừng có nhúc nhích.”

Hai người cậu có gương mặt khá giống nhau, nhưng mà cậu cả có đôi mắt giống ông ngoại, mắt của cậu cả lại giống mẹ, cậu hai cũng thấp hơn cậu cả một chút.

Những người khác cũng lần lượt đi vào nhà, Cung Linh Lung cười khanh khách chào hỏi: “Bà cô, mợ.”

“Ui cha, Linh Lung.”

Hai người lớn nhanh chóng bước đến gần cô, Cung Tĩnh Di dù đã hơn sáu mươi tuổi nhưng vẫn cứ ung dung ưu nhã đi đến gần nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, trong mắt tràn ngập vẻ hiền từ nói: “Bé ngoan, cuối cùng cũng gặp được con rồi.”

“Bà cô, bà đi đường xa mệt nhọc, đã vất vả rồi.” Cung Linh Lung cười nói.

“Đã hơn ba mươi năm bà cô không về nơi này, tuy rằng đường về rất xa, đi cũng rất vất vả, nhưng lại rất thú vị.”

Chỉ có những người đã trải qua mới có thể hiểu được cảm giác của đứa con xa quê về nhà, Cung Tĩnh Di đặt chân lên mảnh đất quen thuộc này, cuối cùng cũng cảm thấy yên tâm, cảm nhận được cảm giác an lòng vì lá rụng về cội.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 642


Vợ của Cung Thành Lãng tên Ôn Tuệ Tuyền là người sinh ra và lớn lên ở Hồng Kông, là một người ưu nhã trí thức lại hoạt bát, tiếng phổ thông của bà ấy không được chuẩn cho lắm, nói chuyện rất thong thả chậm rãi, cũng mang đến cảm giác rất lạ: “Linh Lung, rất vui vì được gặp con.”

“Mợ xinh đẹp, con cũng rất vui vì gặp được mợ, hoan nghênh mợ và các em cùng nhau về nhà.”

Bốn anh chị em Cung Trung Hi đều xông đến, Cung Thành Lãng vẫn luôn dạy mấy đứa nhỏ tiếng phổ thông, bọn họ phát âm rất chuẩn và trôi chảy, cũng rất lễ phép: “Chị Linh Lung, chào chị.”

“Trung Hi, Tinh Tinh, Trung Thịnh, Trung Vĩnh, chào các em.”

Bốn đứa nhỏ nhà Cung Thành Lãng đều rất xinh đẹp, cha mẹ đều có gen tốt, con cái đương nhiên cũng sẽ được di truyền nét đẹp và khí chất của bọn họ.

Cung Khải Châu khiêng hành lý vào nhà giúp bọn họ, cười nói: “Tĩnh Di, Tuệ Tuyền, trong nhà có khí sưởi, hai đứa cởi áo khoác dày ra đi, hiện tại trên người Linh Lung rất nặng, không thể đứng lên đi lại được, hai đứa ngồi xuống nói chuyện với con bé.”

Nói xong lại nói với bốn đứa cháu trai cháu gái: “Bốn đứa nhóc bọn con, lúc nãy mới vừa xuống máy bay đã đòi đi chơi tuyết, bây giờ đi chơi ngay hay là lại ngồi nghỉ một lát.”

“Chơi liền bây giờ ạ.”

Đây là lần đầu tiên bốn anh chị em bọn họ nhìn thấy tuyết, lúc nãy khi xuống máy bay nhìn thấy tuyết thì vô cùng kích động, ước gì có thể nhào lên tuyết lăn lộn.

“Được rồi, đi đi.” Cung Khải Châu cười vỗ nhẹ lên bả vai cháu gái nói: “Chơi nửa tiếng rồi nghỉ, bên ngoài lạnh lắm, đừng để bị đông lạnh cảm đó”

“Đây cũng là lần đầu tiên em nhìn thấy tuyết, em cũng muốn đi chơi.”

Ôn Tuệ Tuyền cũng nói với chồng một tiếng, vô cùng vui vẻ đi theo con đi ra ngoài chơi.

Tuyết ở sân trước cao đến đầu gối, là Cung Khải Châu cố ý để dành cho bọn họ chơi, sáng nay còn chưa quét đi, lúc này năm mẹ con bọn họ đang chơi ném tuyết ở ngoài sân.

Bọn họ vừa đến, trong nhà lập tức trở nên vô cùng náo nhiệt, căn nhà rộng rãi toàn là tiếng cười nói vui vẻ của mấy người bọn họ.

Ôn Tuệ Tuyền là một người có tính cách hoạt bát rộng rãi, bốn đứa nhỏ đều được bà dạy dỗ rất tốt, vừa lễ phép lại hào phóng, có lẽ là bởi vì mối quan hệ huyết mạch thân tình, bọn họ cũng không có ngăn cách tuổi tác với Cung Linh Lung, chỉ mới nửa ngày đã thân thiết với nhau rồi.

Mặc dù bên ngoài đang là băng thiên tuyết địa, bốn đứa nhỏ lại dạt dào hứng thú, năn nỉ ỉ ôi kéo Cung Thành Lãng dẫn bọn họ đi ra ngoài chơi, chạy tới chạy lui khắp mấy con hẻm nhỏ cùng với mấy đứa nhỏ khác, lại đi dạo hội tập chùa chiền, xách theo máy ảnh liên tục chụp chụp chụp, chơi vô cùng vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-642.html.]

Cung Linh Lung cũng muốn đi ra ngoài chơi, nhưng mà ba đứa nhỏ trong bụng đã sắp đến ngày sinh, hai chân sưng phù vô cùng khó chịu, toàn thân giống như bị phong ấn trên giường và ghế sofa.

Đến một ngày trước giao thừa, mấy người Cung Thành Lãng cũng không đi ra ngoài chơi, ở trong nhà chuẩn bị cơm tất niên.

“Cốc cốc cốc…”

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Cung Trung Vinh nhỏ tuổi nhất đứng lên đi ra ngoài mở cửa, thấy người đàn ông đứng bên ngoài rất lạ mặt, vừa đen vừa gầy, đề phòng hỏi: “Chú là ai thế?”

“Gọi anh là anh rể.”

Người về chính là Lục Tĩnh Xuyên.

Anh vừa xuống xe lửa đã chạy thẳng về nhà, biết được vợ đang ở nhà họ Cung, toàn bộ người nhà họ Cung đã từ Hồng Kông về kinh đô ăn tết, thậm chí còn không kịp uống một hớp nước trà đã bảo em trai lái xe đưa anh đến đây ngay.

Cung Trung Vinh tạm thời không kịp phản ứng lại, quay đầu lại kêu: “Cha, có một ông chú đen thùi bắt con gọi là anh rể kìa.”

Ông chú đen thùi?

Lục Tĩnh Xuyên nghiến răng.

Lục Tĩnh Dương đi sát theo phía sau nghe thế bật cười, anh của cậu đặc huấn suốt ba tháng trời, đúng là vừa đen vừa gầy, lúc anh vừa mới về đến nhà, hai mẹ con bọn họ cũng phải nhìn vài giây mới nhận ra được.

Lục Tĩnh Xuyên đoán được đây là con trai của cậu hai, không nói nhảm nhiều với cậu bé, ngẩng đầu vừa lúc nhìn thấy bóng dáng của thầy, kêu to: “Thầy.”

“Tĩnh Xuyên, con về rồi à.”

Hàn Tế nghe tiếng nhanh chóng bước qua đó, nói với Cung Trung Vinh: “Trung Vinh, đây là anh rể của con, là chồng của chị Linh Lung.”

“Ồ.”

Cung Trung Vinh nghiêng người tránh ra, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đen thùi này, dùng giọng Hồng Kông hỏi: “Chị Linh Lung gả cho người ở đâu thế? Dân châu Phi à?”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 643


“Linh Lung!”

Giọng nói của Lục Tĩnh Xuyên giống như âm thanh của tự nhiên xuyên thấu qua màn tai, trong lòng Cung Linh Lung đột nhiên run lên, xoay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông gầy và đen đến mức biến thành một người hoàn toàn mới, giọng nói bình thường rất trong trẻo cũng trở nên khàn đi nói: “Anh Tĩnh, anh về rồi.”

“Anh về rồi.”

Lục Tĩnh Xuyên sải bước nhanh chóng đi đến trước mặt cô, dùng một tay ôm lấy đầu cô vào lòng, giọng nói trầm thấp khàn khàn cũng đang phát run: “Linh Lung, xin lỗi, làm em lo lắng rồi.”

“Về là tốt rồi.”

Hai mắt Cung Linh Lung run run, mấy ngày nay tuy rằng ngoài miệng cô chưa nói gì, nhưng thật ra trong lòng lại rất nhớ anh, cũng rất lo lắng cho anh.

Hiện tại anh đã bình an quay về rồi, cuối cùng anh cô cũng yên tâm, chỉ là nhìn thấy anh vừa đen vừa gầy như thế, trong mắt tràn ngập lo lắng: “Anh Tĩnh, sao anh gầy nhiều thế? Có bị thương ở đâu không?”

“Không có bị thương.”

Lục Tĩnh Xuyên buông cô ra, để cô tiếp tục nằm dựa vào đầu giường, ngồi xuống mép giường, bàn tay đầy vết chai nắm chặt lấy tay của cô: “Nhiệm vụ huấn luyện khá gian khổ, chỗ huấn luyện có hoàn cảnh rất khắc nghiệt, ai cũng gầy, nhưng mà không phải vấn đề gì lớn, quay về ăn tết bồi bổ là có thể khôi phục lại ngay.

Thấy anh vừa đen vừa gầy nhưng tinh thần vẫn còn khá tốt, khí chất cũng thay đổi rõ rệt so với lúc rời đi, trước kia anh giống như một cây lao, hiện tại lại giống như một thanh kiếm sắc bén sắp sửa ra khỏi vỏ.

“Linh Lung, anh nghe mẹ nói dạo gần đây cơ thể của em đã nặng nề đến mức đi không nổi, tay chân cũng phù rất nặng, có phải bây giờ khó chịu lắm không?”

Lúc Lục Tĩnh Xuyên hỏi, đã xốc chăn đang đắp trên người cô lên, nhìn thấy bụng của cô to tròn giống như một cái bong bóng sắp nổ tung, trái tim như nhảy ra khỏi cổ họng, vội vàng đứng lên nói: “Linh Lung, chúng ta đến bệnh viện ở đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-643.html.]

“Anh Tĩnh, ông ngoại đã mời bác sĩ về nhà, bác sĩ nói có lẽ trong hai ba ngày tới sẽ sinh, em cũng cảm giác được mấy đứa nhỏ đang tuột xuống, chắc là sắp sinh rồi.”

“Đã sắp xếp bệnh viện xong rồi, có thể nhập viện bất cứ lúc nào, nhưng mà ở trong nhà cũng ấm áp thoải mái một chút, ngày mai lại là giao thừa, em muốn ở nhà ăn xong bữa cơm đoàn viên với mấy người lớn trong nhà sau đó lại dọn đến bệnh viện ở.”

Sau hai mươi năm dài dòng, cuối cùng người nhà họ Cung cũng đã đoàn tụ, bữa cơm đoàn viên năm nay có ý nghĩa rất lớn, Lục Tĩnh Xuyên cũng có thể hiểu được, nhẹ nhàng đắp chăn lên cho cô nói: “Được rồi, chúng ta ăn một bữa cơm đoàn viên với ông ngoại xong rồi lại đến bệnh viện.

Mấy người Cung Khải Châu đều đang ở phòng khác ở bên ngoài, không đi vào quấy rầy hai vợ chồng bọn họ nói chuyện, Cung Linh Lung dịu dàng cười nhạt: “Anh Tĩnh, ông ngoại cũng đang ngóng trông anh về đó, anh đi ra chào hỏi bọn họ đi.”

“Được rồi.”

Lục Tĩnh Xuyên khom lưng hôn nhẹ lên má của cô: “Anh đi nói chuyện với ông ngoại và hai cậu một chút, lát nữa lại vào với em.”

Cung Linh Lung duỗi tay kéo râu của anh, hôm nay anh chắc chắn là vội vàng chạy đến, áo bông mặc trên người nhăm dúm dó, râu ria xồm xoàm cũng không biết cạo, tóc không cắt, trông giống hệt như dân chạy nạn, mắt mang theo ý cười: “Anh đi tắm rửa vệ sinh cá nhân đi, tắm cho ky vào, trong ngăn tủ có quần áo mới chuẩn bị cho anh, anh tắm xong rồi mặc vào.”

“Chê anh à?” Trong ánh mắt sắc bén của Lục Tĩnh Xuyên mang theo một chút nguy hiểm.

“Không chê, không chê.”

Cung Linh Lung cười tươi rói lộ ra má lúm đồng tiền xinh đẹp, điên cuồng nịnh nọt: “Đồng chí Lục Tĩnh Xuyên nhà em đẹp trai tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng, đẹp như Phan An, người ngoài hay gọi là mặt ngọc phi long, à, không đúng, hiện tại là mặt đen phi long.”

“Nghịch ngợm.” Lục Tĩnh Xuyên nhéo nhéo gương mặt đầy thịt của cô, ý cười trong mắt như sắp tràn ra ngoài.

Cung Linh Lung cố ý đùa giỡn vui đùa với anh, vì không muốn để người lớn ở bên ngoài chờ lâu, giục anh: “Anh mau đi đi, đi chào hỏi người lớn xong rồi đi tắm, tắm nhanh rồi về, chắc là sắp đến giờ ăn cơm trưa rồi.”

“Được rồi.” Lục Tĩnh Xuyên lập tức đứng lên, nhanh chóng đi ra ngoài.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 644


Lúc này mấy người Cung Khải Châu đều đang ở trong phòng khách, ai nấy đều dùng ánh mắt đánh giá nhìn về phía Lục Tĩnh Xuyên, lúc trước mấy người bọn họ đều đã nhìn thấy ảnh chụp của Lục Tĩnh Xuyên rồi, chỉ có điều dáng vẻ hiện tại của anh rất khác với trong ảnh chụp.

Không cần mẹ vợ đứng bên cạnh giới thiệu, Lục Tĩnh Xuyên chủ động lần lượt chào hỏi mấy người lớn trong nhà họ Cung, cũng thân thiện làm quen với bốn đứa nhỏ nhà cậu hai.

Ngồi trò chuyện chừng mười phút, Cung Vãn Đường cầm quần áo ra cho anh nói: “Tĩnh Xuyên, gần đây có nhà tắm, con bảo Tĩnh Dương đưa con đi tắm, tắm xong rồi nhanh chóng về nhà ăn cơm.”

Lục Tĩnh Xuyên đứng lên, chào hỏi mấy người lớn và Cung Linh Lung một tiếng rồi nhanh chóng đi ra ngoài tắm rửa vệ sinh cá nhân của mình.

Dưới lầu một có một căn phòng nhỏ dùng để làm phòng thuốc, trong phòng bày đầy quầy thuốc, Cung Vãn Đường đã sắp xếp nơi này vô cùng gọn gàng, lúc này bắt đầu cầm chìa khóa đi mở cửa vào phòng phối dược.

“Vãn Đường, em phối thuốc cho ai thế?” Hàn Tế đi theo bà vào phòng.

“Phối một ít thuốc cho Tĩnh Xuyên và Quý Duy.”

Lúc nãy Cung Vãn Đường còn chưa kịp bắt mạch cho con rể, cũng không hỏi thăm anh về chuyện tập huấn, nhưng mà xác định ba tháng nay cơ thể của anh đã bị tiêu hao rất nhiều, nếu không bổ sung dinh dưỡng điều trị kịp thời sẽ bị ảnh hưởng đến sức khỏe cơ thể.

Bà ngồi xuống bà, đầu tiên là viết phương thuốc, sau đó đứng dậy lấy cân chuẩn bị bốc thuốc, ngoài miệng lại hỏi: “A Tế, sau khi Tiểu Quý về thì chắc là đã về nhà rồi đúng không?”

“Ừ, về nhà.”

Nhà của Quý Duy cũng là người kinh đô, anh ấy là con cháu của gia đình có truyền thống làm lính, địa vị của nhà họ Quý cũng chỉ thua kém nhà họ Hàn một chút mà thôi.

“Chờ em điều phối thuốc xong rồi, anh lại đưa qua đó cho nó, bảo nó tranh thủ lúc tết âm lịch ở nhà nghỉ ngơi nhớ phải uống thuốc đúng giờ, phải bồi bổ lại những tiêu hao trong cơ thể mới được.” Cung Vãn Đường vừa nói vừa làm việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-644.html.]

Hàn Tế gật đầu, tiện tay đóng cửa lại, giơ tay kéo bà ôm vào lòng.

“Đừng có nghịch.” Cung Vãn Đường trở tay đánh ông ấy.

Từ sau khi kết hôn đến bây giờ, mối quan hệ của hai người bọn họ đều đường mật ngọt ngào, còn dính lấy nhau hơn cả mấy người trẻ tuổi nữa.

Hàn Tế khi ở bộ đội luôn trưng ra vẻ mặt nghiêm túc lạnh nhạt, chờ đến lúc về nhà thì lại giống như thay đổi thành một người hoàn toàn khác, ước gì có thể dính lấy bà mọi lúc mọi nơi, ông ấy giống như một cái đuôi, bà đi đâu ông ấy sẽ đi theo đó, dính người đến mức Cung Thành Lãng cũng thường xuyên trêu ghẹo ông ấy.

Hai người ở trong phòng thuốc một lúc lâu, chờ đến khi Hàn Tế đi ra ngoài, trong mắt mang theo ý cười, trong tay còn xách theo hai chồng thuốc đông y.

“Cha, con đi ra ngoài một chút, đưa vài thứ cho Quý Duy.”

Cung Khải Châu thấy ông ấy xách theo gói thuốc, nghĩ có lẽ là do con gái điều phối, gật đầu nói: “A Tế, cha còn chưa gặp được cậu học trò này của con, con thay mặt cha mời thằng bé tết âm lịch này đến nhà chúng ta ngồi chơi.”

“Dạ vâng, con sẽ chuyển lời.” Hàn Tế thay giày đi ra ngoài.

Ông ấy đi không được bao lâu, Lục Tĩnh Xuyên đã quay về. Anh cắt tóc, cạo râu, mặc quần áo và giày mới gọn gàng sạch sẽ, trông có vẻ vô cùng có tinh thần.

Lục Tĩnh Dương đưa anh đến nơi đây rồi chuẩn bị đi về, Cung Vãn Đường xách một cái rổ nặng trĩu lên xe cậu nói: “Tĩnh Dương, dì Ôn của con mới vừa làm điểm tâm đồ ngọt Hồng Kông xong, con mang một ít về cho chị sui và Tiểu Vận ăn, trưa mai con lại dẫn bọn họ đến đây cùng nhau ăn một bữa cơm đoàn viên. Tình hình hiện tại của Linh Lung có chút đặc biệt, con bé không tiện đi qua đó đón giao thừa với nhà con được, ở nhà dì ăn bữa cơm đoàn viên, sau đó buổi chiều sẽ đưa nó đến bệnh viện.”

“Dạ vâng, sáng mai con và bọn họ sẽ đến.” Lục Tĩnh Dương trả lời.

“Đường rất trơn, con nhớ lái xe chậm thôi.”

Cung Vãn Đường đặt rổ lên ghế phụ, nhìn theo cậu rời đi rồi mới xoay người vào nhà.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 645


Trong khoảng thời gian này Lục Tĩnh Xuyên huấn luyện rất vất vả, thật ra cơ thể đã mệt mỏi đến cùng cực, anh biết vợ sắp sửa vỡ chum sinh con, tiếp theo đây còn phải chăm sóc cho vợ và con, cho nên vừa ăn cơm trưa xong đã lập tức vào phòng nghỉ ngơi ngủ bù.

Trong nhà có khí sưởi, thoải mái lại hợp lòng người, tinh thần vừa mới thả lỏng lại, anh đã nhanh chóng tiến vào giấc ngủ sâu.

Buổi trưa Cung Linh Lung xuống giường ăn cơm rồi vận động một chút, buổi chiều lại lên giường nằm với anh tiếp, cầm một quyển sách yên lặng ở bên cạnh xem.

Lục Tĩnh Xuyên thật sự quá buồn ngủ và mệt mỏi, ngủ một giấc đến sáng hôm sau mới tỉnh lại, ngủ một giấc thật no, tơ m.á.u trong mắt rõ ràng đã ít đi rất nhiều, tinh thần tỏa sáng rực rỡ.

Tối hôm qua Cung Vãn Đường đã hầm canh gà thuốc bắc cho anh, thấy anh ngủ ngon nên cũng không gọi anh dậy, sáng nay lại hâm nóng lại cho anh, coi như là bữa sáng.

“Tĩnh Xuyên, cả nhà đều đã ăn sáng xong rồi, con cứ ăn từ từ thôi.”

Lục Tĩnh Xuyên cảm ơn, đứng dậy đi vào phòng bếp lấy một cái chén không, xé hai cái đùi gà xuống, chuẩn bị mang vào phòng cho Cung Linh Lung ăn.

Cung Vãn Đường vội ngăn cản: “Tĩnh Xuyên, Linh Lung không ăn được, con ăn đi.”

“Sao vậy mẹ?” Lục Tĩnh Xuyên hỏi.

“Con gà này mẹ hầm với thuốc, là dùng để điều trị cơ thể cho con, có một số dược liệu có tác dụng lưu thông máu, Linh Lung đang mang thai không thể ăn được.”

Bọn họ nói chuyện không nhỏ, Cung Linh Lung ở trong phòng nghe được lớn tiếng nói: “Anh Tĩnh, anh ăn đi, sáng nay em ăn no rồi, mẹ rất hay hầm gà cho em ăn.”

“Được rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-645.html.]

Lục Tĩnh Xuyên ngồi ở bên cạnh bàn ngồi xuống, đầu tiên là xử lý hết một tô sủi cảo cực to, lại xé thịt gà ra ăn.

Tối hôm qua lại có một trận tuyết không nhỏ rơi xuống, trong sân tích tụ một đống tuyết cao chừng nửa chân, lúc này bốn anh em Cung Trung Hi đang đắp người tuyết, chơi vô cùng vui vẻ.

Lúc mấy người Chu Lan Cầm lại đây, Lục Tĩnh Xuyên còn chưa ăn hết con gà trong chén, bà ấy cười hỏi: “Con đang ăn sáng hay là chị sui lại thêm cơm cho con vậy?”

“Ăn sáng, con mới ngủ dậy.”

Hôm nay Chu Lan Cầm đến đây chúc tết, xách theo không ít quà tặng, mua rượu ngon và t.h.u.ố.c lá tốt cho Cung Khải Châu, còn chuẩn bị sẵn bao lì xì cho con dâu và bốn đứa cháu trai cháu gái nhà họ Cung.

Giang Vận nói chuyện vài câu với người lớn trong nhà họ Cung, sau đó lập tức vào phòng với Cung Linh Lung, vừa ngồi xuống đã nói ngay: “Linh Lung, chiều hôm qua em và Tĩnh Dương cùng nhau đến cửa hàng hoa kiều mua quà tết, gặp được Nguyễn Ngọc Miên và chồng của bà ta, còn có Lục, ồ, không đúng, hiện tại phải gọi là Nguyễn Thu Hà mới đúng.”

“Không phải cô ta bị phán sáu tháng tù sao? Được thả ra sớm hơn à?”

Lúc trước Cung Linh Lung đã nghe Lục Tĩnh Dương nói qua rồi, dựa theo tình huống bình thường thì phải đến năm sau Nguyễn Thu Hà mới có thể ra tù.

Giang Vận bĩu môi nói: “Nói là cô ta ở trong tù biểu hiện rất tốt, đã ý thức được sai lầm của mình, tư tưởng giác ngộ tăng lên rõ ràng, hơn nữa còn có chồng hiện tại của Nguyễn Ngọc Miên giúp đỡ, để cô ta được thả ra trước giao thừa.”

Cung Linh Lung cũng đã nghe bà nội Lục nói đến chồng hiện tại của Nguyễn Ngọc Miên rồi, ông ta lớn hơn Nguyễn Ngọc Miên mười sáu mười bảy tuổi, vợ trước c.h.ế.t bệnh từ năm sáu năm trước, trong nhà con cái thành đàn, còn có ba bốn đứa cháu, cháu nội lớn nhất trong nhà cũng sắp học cấp ba.

Lúc trước khi ông già kia tái hôn với Nguyễn Ngọc Miên con cái trong nhà đều phản đối kịch liệt, bọn họ không phản đối cha tìm một người phụ nữ làm bạn, nhưng lại không đồng ý cho ông ta cưới Nguyễn Ngọc Miên, chủ yếu là bởi vì danh tiếng của bà ta quá xấu, hơn nữa lúc đó nhà họ Nguyễn còn là một khối u ác tính, bọn họ không muốn dính phải của nợ này.

Nhưng không biết là vì nguyên nhân gì, ông già kia lại kiên quyết muốn cưới Nguyễn Ngọc Miên, từ đó về sau mâu thuẫn trong nhà trở nên gay gắt, lúc đó hai đứa con trai còn vô cùng quyết liệt nói muốn cắt đứt quan hệ với ông ta.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 646


Không bao lâu sau, con cái trong nhà ông ta lại thay đổi ý kiến, đồng ý cho Nguyễn Ngọc Miên vào nhà, chẳng qua bọn họ vẫn cứ không kính trọng bà ta chút nào.

Từ sau khi bà ta gả đến nhà đó, bọn họ chưa bao giờ thèm để ý đến bà ta, cả nhà đều khinh thường bà ta, đi ra ngoài cũng chẳng thèm nể mặt, đến cả mấy đứa nhỏ trong nhà cũng đều coi bà ta như không khí.

“Mới ba tháng không gặp, Nguyễn Ngọc Miên lại giống như thay đổi thành một người khác, hiện tại trở nên vô cùng tối tăm và tiều tụy, đi theo bên cạnh người kia giống như là một cô vợ bé nhỏ phạm sai lầm, cúi gằm đầu không dám nhìn ai.”

“Tính cách của Nguyễn Thu Hà lại chẳng hề thay đổi chút nào, có lẽ đi tù còn chưa biết chuyện mẹ mình đã đi thêm bước nữa, còn gả cho một ông già đáng tuổi ông nội mình, khi đi theo bọn họ mua đồ, trên mặt luôn mang theo vẻ độc ác và chán ghét, không thèm che giấu sự chán ghét đối với Nguyễn Ngọc Miên, đứng ở bên đường khóc lóc mắng to, đòi cắt đứt quan hệ với Nguyễn Ngọc Miên.”

Lúc đó Giang Vận đứng ở góc khuất khó nhìn thấy, mấy người Nguyễn Ngọc Miên không phát hiện ra bọn họ, cô ấy và Lục Tĩnh Dương lại nghe rõ ràng những lời mà hai mẹ con bọn họ nói.

“Cô ta đã cắt đứt quan hệ với cha, còn nói là cho dù có c.h.ế.t cũng sẽ không làm cháu gái của nhà họ Lục, hiện tại lại muốn cắt đứt quan hệ với mẹ mình, không lẽ cô ta còn có đường lui nào nữa à?” Cung Linh Lung hơi nhướng mày.

“Đi nhà họ Tề đó” Giang Vận cười hì hì nói cho cô.

Cung Linh Lung còn chưa phản ứng lại: “Nhà họ Tề nào?”

“Trước khi Nguyễn Thu Hà bị bắt ngồi thù thì rất thân thiết nồng cháy với Tề Bân của nhà họ Tề, Nguyễn Văn Văn nói bọn họ đã thông đồng với nhau từ lâu rồi, ngoại trừ chuyện quan trọng cuối cùng ra, mấy chuyện khác đều đã làm hết rồi.”

“Sau khi Nguyễn Thu Hà và nhà họ Nguyễn xảy ra chuyện rồi, nhà họ Tề lập tức phủi sạch sẽ mọi chuyện, nói với người ngoài là không có mấy chuyện linh tinh rối loạn này, sau đó lại sắp xếp cho Tề Bân ra kinh đô.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-646.html.]

“Hiện tại ăn tết, Tề Bân về kinh đô ăn tết với cha mẹ, có lẽ nhà họ Tề cũng không nghĩ đến chuyện Nguyễn Thu Hà được thả ra trước, càng không ngờ rằng cô ta sẽ mặt dày đến mức đi đến tận cửa ép nhà người ta phải cưới mình.”

“Chiều ngày hôm qua Nguyễn Thu Hà đã đến nhà họ Tề, cô ta thật sự là học được chân truyền của Nguyễn Ngọc Miên, trước khi đi đã chơi một chút thủ đoạn âm mưu, đi đến trước cửa nhà họ Tề khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, không biết xấu hổ mà nói ra mấy chuyện hẹn hò hỗn loạn của cô ta và Tề Bân, còn gọi bạn bè của Tề Bân đến tận nơi làm chứng trực tiếp.”

“Cha mẹ nhà họ Tề suýt chút nữa đã giận đến ngất đi, cuối cùng vì mặt mũi nên đành mời cô ta vào nhà, sau đó hai vợ chồng hỗn hợp đánh kép, nghe nói là đánh mặt mày Tề Bân sưng vù như đầu heo.”

“Sau đó ông cụ nhà họ Tề nghe được tin tức đi qua đó, nổi trận lôi đình, phạt Tề Bân đi ra ngoài băng thiên tuyết địa quỳ suốt một tiếng đồng hồ.”

“Hiện tại nhà họ Tề đã công khai với mọi người, chờ năm sau đơn vị cơ quan đi làm, Tề Bân và Nguyễn Thu Hà sẽ lập tức đi đăng ký kết hôn, sau khi kết hôn bọn họ lập tức rời khỏi kinh đô, đi đến nơi Tề Bân đang làm việc hiện tại để định cư.”

Cung Linh Lung nghe vậy hơi cong môi lên nói: “Nguyễn Thu Hà đang đi lại con đường xưa của mẹ cô ta.”

“Đúng vậy, cô ta tự làm cho mình không còn đường để lui, hiện tại đang cần một chỗ để an thân, chỉ có thể lựa chọn con đường này.”

Giang Vận cũng biết Tề Bân, anh ta là một cậu ấm không hề có ý chí phấn đấu, cả ngày chỉ biết chơi bời lêu lỏng cho qua ngày, lúc này anh ta cũng coi như đã bị nhà họ Tề vứt bỏ, cuộc sống sau này của Nguyễn Thu Hà và anh ta chắc chắn sẽ gà bay chó sủa.

“Tết nhất mà cô ta lại làm ra trò hề lớn thế này, có lẽ ông nội lại bị chọc tức đến khó chịu nữa rồi.” Cung Linh Lung vẫn rất kính trọng hai ông bà cụ nhà họ Lục.

Trước khi đến đây mấy người Giang Vận đã đến nhà họ Lục rồi, lập tức cười nói với cô: “Hôm qua ông bà nội đã nghe nói chuyện này rồi, lần này lại không tức giận. Bọn em vừa mới đi qua đó, trong nhà nhộn nhịp vui vẻ lắm, em họ nhà cô cả lặng lẽ quen một người bạn gái, cô ấy là phóng viên soạn thảo tin tức bản thảo tin tức ở tòa soạn, năm nay cùng nhau về nhà ăn tết, lúc nãy hai vợ chồng son bọn họ mới đến nhà ông bà nội chơi, ông nội đang vui lắm.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 647


“Nói chuyện gì mà vui vẻ thế.”

Lục Tĩnh Xuyên ăn sáng xong lập tức đi vào phòng, còn bưng một đĩa trái cây cho Cung Linh Lung, ngồi xuống mép giường đút cho cô ăn.

Ngày hôm qua anh về nhà, Cung Linh Lung còn chưa kịp nói cho anh chuyện của Nguyễn Ngọc Miên và nhà họ Nguyễn, lúc này mới nói lại những chuyện Giang Vận vừa mới kể cho anh nghe, để anh biết rõ ràng.

“Cô ta đã sửa họ, cắt đứt quan hệ, vậy thì đã là người của nhà họ Nguyễn, có làm chuyện gì thì cũng không liên quan đến chúng ta.”

Lục Tĩnh Xuyên không có bất cứ tình cảm gì với mấy mẹ con nhà họ Nguyễn, thậm chí không muốn nói đến bọn họ, ngược lại hỏi Giang Vận: “Sư muội, đã quyết định ngày kết hôn chưa? Kết hôn xong rồi định tính toán như thế nào, hai đứa sẽ ở chung với mẹ hay là đi ra ngoài ở riêng?”

“Đã quyết định rồi, ngày tám tháng tư.”

“Ông nội Cung chuẩn bị một căn nhà tứ hợp viện cho chị dâu làm của hồi môn, đã sửa sang trùng tu lại rồi, chị dâu tính chờ được gọi về kinh đô sẽ dọn qua bên đó ở. Cả gia đình năm người nhà anh cứ ở nhà của mình đi, bọn em sẽ ở chung với mẹ chồng, nếu không mẹ ở một mình sẽ rất cô đơn và quạnh quẽ.”

Lục Tĩnh Xuyên còn chưa biết chuyện của hồi môn tứ hợp viện, Cung Linh Lung cười nói cho anh nghe: “Ông ngoại đã bổ sung của hồi môn cho em rồi, là gia sản trước kia của nhà họ Cung, ở gần khu vực hoàng cung, cậu cả đã cho người sửa sang trang trí lại rồi.”

“Anh chỉ là đi tập huấn ba tháng về nhà, đã đột nhiên biến thành con rể của gia đình giàu có, anh không quen cho lắm, để anh bình tĩnh lại đã.” Lục Tĩnh Xuyên tự trêu chọc mình.

Ngày hôm qua về nhà anh cũng đã nhận được quà gặp mặt mà mấy người lớn trong nhà họ Cung tặng, thật sự là người nào cũng đều rộng rãi hào phóng, ông ngoại tặng cho anh một chiếc xe, bà cô tặng cho anh một căn nhà mặt tiền theo phong cách tây ở một đoạn đường phồn hoa tại thành phố Dương, hai vợ chồng cậu hai tặng cho anh một cuốn sổ tiết kiệm, trong sổ là mười vạn đồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-647.html.]

Mấy món quà gặp mặt này thật sự quá đắt đỏ và sang quý, anh chỉ nhìn thoáng qua rồi đưa cho Cung Linh Lung bảo quản, anh cũng không có thứ gì tương xứng để đáp lễ, lấy miếng nguyên thạch ngọc thượng phẩm của nước M mà anh tập huấn ở nước ngoài lấy được coi như lễ gặp mặt tặng lại cho bốn đứa nhỏ nhà cậu hai.

Giang Vận vui vẻ cười to, trêu ghẹo anh: “Nhị sư huynh, anh phải học tập thầy nhiều hơn mới được, thầy đã quen với thân phận con rể nhà giàu có rồi, bây giờ ở lại nơi này rất thoải mái tự nhiên.”

Anh không thể quay về tham dự ngày kết hôn của mẹ vợ và thầy, cũng không nhận được tin vui kịp lúc, lúc nói đến việc này, Lục Tĩnh Xuyên cũng còn có chút tiếc nuối.

Chu Lan Cầm ở bên ngoài nói chuyện với Cung Tĩnh Di, lúc này cũng đi vào phòng, vừa vào đã kéo con trai ra, ngồi xuống mép giường, giúp Cung Linh Lung xoa bóp bắp chân sưng vù, cũng chỉ huy con trai dọn dẹp đồ đạc, chuẩn bị sẵn sàng để chiều nay nhập viện.

Bữa cơm đoàn viên ngày hôm nay là do hai chị em chồng Cung Vãn Đường và Ôn Tuệ Tuyền cùng nhau chuẩn bị, một nửa là đồ ăn địa phương, nửa kia là món ăn đặc sản ở Hồng Kông, bày hai cái bàn tròn cực lớn trong phòng khách.

Năm nay là một năm cực kỳ đặc biệt, là một năm rất quan trọng, gặp đủ loại chuyện cực vui và cực buồn.

Đêm giao thừa, khắp các nơi trong kinh đô đều vang lên tiếng pháo, nổ đùng đoàng không ngừng, tiễn đi những bất hạnh trong năm nay, cũng vô cùng nhộn nhịp vui vẻ mà nghênh đón đầu năm đến.

Bữa cơm đoàn viên được bưng lên bàn, Cung Khải Châu đích thân bật lửa đốt pháo, b.ắ.n tan mây đen bao phủ trên đỉnh đầu nhà họ Cung trong suốt hai mươi năm qua.

Mấy người lớn ngồi một bàn, bốn người Lục Tĩnh Xuyên và bốn anh em Cung Trung Hi ngồi chung một bàn.

Tuy rằng bốn đứa nhỏ không trưởng thành ở trong nước, nhưng bọn họ cũng tràn ngập ước mơ làm anh hùng giống như mấy đứa nhỏ khác, thật lòng sùng bái kính trọng những người quân nhân bảo vệ quốc gia.

Bốn người bọn họ đều là người hoạt bát lại hướng ngoại, còn rất có lòng hiếu học, trên bàn cơm mỗi người nói một câu trò chuyện vui vẻ, còn kích động trông mong nhìn anh rể, bảo anh biểu diễn công phu chiến đấu võ thuật cho bọn họ xem.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 648


Để thỏa mãn nguyện vọng của mấy đứa nhỏ, Lục Tĩnh Xuyên ăn cơm xong nghỉ ngơi một chút xong lập tức cùng Giang Vận quyết đấu một trận, hai sư huynh muội đều dùng ra bản lĩnh chân chính của mình.

Tài võ thuật của Giang Vận thuộc top đầu xuất sắc nhất trong số các chị em phụ nữ, nhưng vẫn còn thua kém Lục Tĩnh Xuyên một chút, nhất là sau khi trải qua kỳ tập huấn ba tháng này, võ nghệ của anh rõ ràng đã mạnh hơn rất nhiều, mỗi một chiêu mà anh đánh ra đều vô cùng sắc bén và chính xác, không có chút vẻ hoa hòe làm dáng nào, chỉ đánh nhau mười mấy chiêu, Giang Vận rõ ràng đã rơi xuống hạ phòng ngay.

Hai giờ chiều, mọi người trong nhà đều đã chuẩn bị xong xuôi, Hàn Tế gọi điện thoại đến bệnh viện tổng hợp quân khu, xác nhận bên kia đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, bọn họ lập tức xuất phát đến bệnh viện.

Hiện tại còn chưa đến lúc sinh sản, Cung Linh Lung không cho tất cả mọi người đi theo mình, chỉ bảo Lục Tĩnh Xuyên và mẹ chồng đi theo là được.

Đến bệnh viện, cô lại đi làm kiểm tra sơ bộ, buổi chiều vẫn cứ sóng êm gió lặng, buổi tối cùng bình yên không có việc gì.

Cung Linh Lung khá là bình tĩnh, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, mệt thì nhắm mắt nghỉ ngơi, không buồn ngủ thì ngồi nói chuyện tâm sự chuyện nhà với bọn họ, không hề hồi hộp vì sắp sinh chút nào.

Đêm giao thừa, các gia đình đều vây quanh bếp lò đón giao thừa, tiếng pháo ở bên ngoài liên tục vang lên, không hề có dấu hiệu sẽ dừng lại.

“Hiện tại cũng không có động tĩnh gì, xem ra lại phải chờ đến ngày mai.”

Chu Lan Cầm ở bên cạnh cô canh chừng không rời nửa bước, thấy sắp sửa đến mười hai giờ đêm, bà ấy lập tức đứng lên, định đi đến cái giường bên cạnh nằm xuống nghỉ ngơi.

Bà ấy vừa mới đứng lên, Cung Linh Lung đột nhiên thay đổi sắc mặt, lớn tiếng nói: “Mẹ, anh Tĩnh, hình như con sắp sinh rồi.”

Lục Tĩnh Xuyên lập tức nhảy b.ắ.n lên hỏi: “Linh Lung, em bị vỡ nước ối rồi sao?”

“Đúng vậy.”

Vừa nghe nói cô đã vỡ nước ối, Lục Tĩnh Xuyên lập tức chạy ra ngoài gọi bác sĩ khoa sản đến, Chu Lan Cầm cũng nghe theo lời dặn dò trước đó của bác sĩ, kiểm tra sơ bộ cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-648.html.]

Chờ đến khi bác sĩ chạy đến thì bên ngoài vừa lúc vang lên tiếng chuông chào năm mới.

“Ba đứa nhóc này biết lựa ngày thật đó.”

Bác sĩ xác nhận cô sắp sinh, chuyển dạ rất nhanh, lập tức sắp xếp: “Đoàn trưởng Lục, cậu đến giúp đỡ, đưa đồng chí Cung đến phòng sinh chờ sinh đi.”

Chu Lan Cầm thấy t* c*ng nở rất nhanh, trong lúc con trai đưa cô đến phòng bệnh, bà ấy lập tức mượn điện thoại của bệnh viện, gọi đến cho nhà họ Cung, nhà họ Lục và nhà họ Chu, cũng gọi điện thoại cho Lục Nam Chinh.

Nhà họ Cung cách bệnh viện rất gần, là người đến đầu tiên, ngoại trừ năm mẹ con Ôn Tuệ Tuyền và Cung Tĩnh Di ra, những người khác đều chạy đến.

Cung Vãn Đường vội vàng chạy đến, vừa đến nơi đã hỏi ngay: “Chị sui, Tĩnh Xuyên vào phòng sinh với con bé rồi hả?”

“Đúng vậy, nó đi vào rồi.”

“Được rồi, mọi người cứ ở bên ngoài chờ đi, tôi đi vào đó.

Cung Vãn Đường gõ cửa, xách theo hòm thuốc riêng của bà, nói với con rể đang ngồi canh chừng ở bên giường nói: “Tĩnh Xuyên, con đi ra ngoài đi, để mẹ ở đây với Linh Lung.”

“Mẹ, con không đi ra ngoài, con ở chỗ này với em ấy.” Lục Tĩnh Xuyên muốn ở bên cạnh cô trong thời khắc quan trọng này.

“Anh Tĩnh, anh đi ra ngoài đi.”

Từ nãy đến giờ Cung Linh Lung vẫn đang khuyên nhủ anh đi ra ngoài, cô không muốn để cho chồng nhìn thấy quá trình sinh sản, quá trình sinh sản rất m.á.u me đáng sợ, cô không muốn để lại tâm lý bóng ma trong lòng anh.

“Tĩnh Xuyên, con đi ra ngoài chờ đi, con ở lại chỗ này sẽ ảnh hưởng đến Linh Lung đó.”

Cung Vãn Đường trực tiếp giơ tay đẩy anh đi ra ngoài, đẩy anh đến ngoài cửa, còn khóa trái cửa phòng sinh.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 649


Thấy anh đi ra ngoài, Cung Linh Lung rõ ràng cũng thả lỏng lại, còn nói với bọn họ: “Mẹ, bác sĩ, không phải nói lúc sinh con t* c*ng co rút sẽ đau lắm sao? Sao con không thấy đau chút nào hết vậy?”

“Con không đau hả?” Cung Vãn Đường và bác sĩ đồng thanh hỏi lại.

“Không đau, không có chút cảm giác nào luôn, nhưng con lại cảm nhận được mấy đứa nhỏ đang lăn lộn trong bụng, giống như sắp sửa chui ra rồi.”

Lúc này đầu óc của Cung Linh Lung vô cùng tỉnh táo, cảm giác được rất rõ ràng, có thể cảm nhận được động tĩnh trong bụng, nhưng cô thật sự không cảm thấy đau, không hề đau chút nào luôn.

Lúc này bác sĩ dùng ánh mắt quái dị nhìn về phía cô nói: “Tôi đã làm nghề này được hơn hai mươi năm rồi, cũng gặp được mấy người phụ nữ mang thai sẽ không chịu quá đau, nhưng mà đây thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy người mang thai ba đứa nhỏ lại không hề thấy đau chút nào như cô.”

Cung Vãn Đường nghĩ việc này có lẽ có liên quan đến việc ăn uống bình thường của cô, những thứ cô ăn đều là đồ trong không gian, nước uống mỗi ngày cũng là nước giếng trong không gian, có lẽ vì thế cho nên cơ thể mới khá khác thường.

Để tránh cho người khác nghi ngờ, bà vội vàng nói: “Chắc là dây thần kinh cảm giác đau của Linh Lung có hơi thô, từ nhỏ đã không biết đau là gì, đánh nhau với người ta bị trầy da chảy m.á.u mà con bé cũng giống như không có việc gì.”

Cung Linh Lung chớp chớp mắt, phối hợp với lời mẹ nói, cười gượng một tiếng.

Bác sĩ nghe thế cười cười nói: “Thể chất của mỗi một người đều khác nhau, việc này cũng bình thường thôi.”

Bọn họ ở trong phòng sinh nói chuyện này, bên ngoài cũng đang nói, Lục Nam Chinh và hai ông bà cụ nhà họ Lục cùng nhau chạy đến nơi, đi đến đây lại không nghe được tiếng r*n r* kêu đau của Cung Linh Lung, bọn họ cũng đang hỏi chuyện này.

Không bao lâu sau trong phòng đã có tiếng động, bác sĩ đang kêu to: “Rặn đi. Đồng chí Cung, lại rặn mạnh thêm nữa, đã nhìn thấy đầu rồi.”

“Đùng… Rầm… Ầm!”

Bầu trời bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng sấm nổ đì đùng.

Mấy người đang đứng ngoài hành lang chờ đồng loạt nhìn ra ngoài cửa sổ, gần như đồng thanh nói: “Sao lại có sét đánh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-649.html.]

Thời tiết ngày hôm nay rất đẹp, lúc trước bọn họ còn từng nghe dự báo thời tiết, trong giai đoạn tết âm lịch này đều có thời tiết rất đẹp, không có mưa không có tuyết rơi, tất cả đều là trời nắng nhẹ.

Cung Thành Tuấn đi đến bên cạnh mở cửa sổ ra, lú đầu đi ra ngoài nhìn thử thấy không trung vẫn còn đầy sao, nói: “Cũng đâu có chuyển mưa đâu.”

“Oa…”

Ông ấy vừa mới nói xong, trong phòng sinh đã vang lên tiếng khóc nỉ non vang dội.

“Ầm ầm ầm…”

Bên ngoài lại vang lên tiếng sấm lần nữa, nhưng lúc này mọi người đều dồn lực chú ý lên người đứa bé mới chào đời, không để ý đến tiếng sầm này nữa.

“Sinh, sinh rồi, sinh nhanh thật.” Chu Lan Cầm vô cùng kích động.

Lục Tĩnh Xuyên cũng đã chạy đến trước cửa phòng sinh, cơ thể căng thẳng đến cứng đờ cũng dần dần thả lỏng lại, cười nói với bọn họ: “Nghe giọng thế này, chắc là một thằng nhóc thối rồi.”

Cung Vãn Đường ở trong phòng sinh đã ôm cháu ngoại đi ra ngoài, lớn tiếng báo tin vui với mọi người ở bên ngoài: “Tĩnh Xuyên, đứa bé đầu tiên là một bé trai.”

Thấy thật sự là con trai, Lục Tĩnh Xuyên cười, ghé sát lên cửa hô to: “Mẹ, Linh Lung thế nào rồi?”

“Linh Lung khá tốt, con không cần lo lắng.”

Lúc này trạng thái của Cung Linh Lung rất tốt, không hề giống như đang sinh con chút nào, duỗi dài cổ muốn đi ngắm con trai, ngoài miệng còn liên tục thúc giục: “Mẹ, mẹ ôm lại đây, cho con xem với.”

“Trông khá giống Tĩnh Xuyên đó, da trắng nõn lại sạch sẽ, không giống như con nít mới sinh ra chút nào.” Cung Vãn Đường đang lau người cho cháu trai.

Bác sĩ cũng nói: “Đồng chí Cung, ba đứa bé trong bụng cô hấp thu chất dinh dưỡng rất tốt, đứa bé đầu tiên khoảng bốn cân, vô cùng khỏe mạnh chắc nịch.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 650


Cung Vãn Đường lau người cho cháu ngoại xong, dùng khăn dày gói kỹ lại, đưa đến trước mặt cô nói: “Linh Lung, xem bé lớn nè.”

Nhìn thấy cậu con trai tóc tai rậm rạp, gương mặt có chút giống Lục Tĩnh Xuyên, cảm giác huyết mạch nối liền lập tức ập vào trong lòng, cảm xúc của Cung Linh Lung dâng trào ra, trong nháy mắt lập tức đỏ mắt lên: “Cục cưng.”

“Nó gào một cái rồi nhắm mắt ngủ rồi.”

Cung Vãn Đường nhẹ nhàng ôm lấy bé con, nói với cô: “Linh Lung, còn có hai đứa nhỏ nữa, con tiếp tục rặn theo khẩu lệnh của bác sĩ, mẹ ôm bé lớn ra mọi người xem trước.

Lúc bà ôm bé lớn đi ra ngoài, bên ngoài lại đột nhiên có một con gió lớn ập đến, cửa kính của bệnh viện bị gió thổi kêu rầm rầm.

Người nhà họ Lục đều nhào lên trước vui vẻ ôm lấy nhóc con, ba cha con Cung Khải Châu ở lại ở đối diện, dùng ánh mắt giao lưu hàm ý gì đó mà cả ba người đều hiểu.

Lúc tiếng sấm lạ thường đầu tiên vang lên, bọn họ cũng không suy nghĩ quá nhiều, tiếng sấm bất ngờ lần thứ hai vang lên vừa lúc xuất hiện ngay lúc đứa bé này chào đời.

Mà hiện tại lại có một cơn gió khác thường xuất hiện…

Nhà họ Cung bọn họ có truyền thừa đặc biệt, có bí mật mà người ngoài không thể nào biết được, có được các loại kỳ ngộ không phù hợp khoa học, lúc Linh Lung mang thai đã có biểu hiện rất khác thường, nói không chừng ba đứa nhỏ chào đời lần này đều có cơ duyên đặc biệt gì đó.

“Lão Lục, tôi nhìn cháu cố ngoan của tôi cái nào.”

Cung Khải Châu lại gần, ông cụ Lục vui vẻ hớn hở nhường cháu cố cho ông ấy ôm, cười tít cả mắt: “Bé xíu xiu, giống y như đúc lúc Tĩnh Xuyên vừa mới sinh ra.”

Cung Khải Châu ôm lấy cười nói: “Gương mặt giống Tĩnh Xuyên, da lại giống Linh Lung, trắng nõn sạch sẽ.”

“Oa!”

Trong phòng sinh lại vang lên tiếng khóc, giọng nói và âm lượng giống hệt như bé cả.

Lục Tĩnh Xuyên nghe tiếng khóc là lập tức xác định: “Lại là một thằng nhóc thối.”

Cùng lúc đó, gió ở bên ngoài lại mạnh hơn, phần phật không ngừng, giống như tiếng dã thú như sư tử hổ báo đang tru lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-650.html.]

“Dự báo thời tiết không chính xác chút nào, lúc nãy là sấm, bây giờ lại có gió to, xem ra trời sắp mưa rồi.”

Lúc này ông cụ Lục cũng chú ý đến sự thay đổi thời tiết ở bên ngoài, ông ấy lại không nghĩ quá nhiều, chỉ hỏi: “Lan Cầm, Tĩnh Xuyên, hai đứa có mang theo đủ quần áo và đệm chăn giữ ấm chưa? Linh Lung và ba đứa nhỏ không thể bị cảm lạnh được.”

“Ông nội, con mang đủ rồi.”

Lục Tĩnh Xuyên cũng cảm thấy thời tiết hôm nay rất kỳ lạ, cũng tưởng là trời sắp có mưa, duỗi tay ôm lấy đứa con trai trong tay ông ngoại, nhẹ nhàng vỗ nhẹ lên m.ô.n.g nhỏ của bé con nói: “Bé cả thối, mới vừa đi ra đã ngủ, con không mở mắt ra nhìn cha cái à?”

Cung Vãn Đường ôm đứa thứ hai ra, cũng được khăn gói kín mít, cười nói cho bọn họ: “Lại là một bé trai, bé hai nặng hơn một lạng.”

“Chị sui, vất vả rồi.”

Chu Lan Cầm còn chưa ôm được cháu nội, cười đón lấy bé con, thấy đôi mắt nhóc con này còn nhúc nhích, một con mắt giống như cố mở to, vội nói: “Bé hai, bà là bà nội của con nè.”

Hai đứa nhỏ lớn lên giống nhau y như đúc, để ở bên cạnh thì mọi người sẽ không thể phân biệt ra được.

Đứa bé thứ ba ra đời có hơi chậm hơn, phải đợi chừng mười mấy phút, phòng sinh mới lại có động tĩnh, không bao lâu sau cũng vang lên tiếng khóc nỉ non của con nít.

Nghe thấy âm thanh còn vang dội hơn cả hai người anh, mặt Lục Tĩnh Xuyên căng thẳng, có chút rầu rĩ nói: “Có lẽ lại là một thằng con trai rồi.”

“Cả ba đứa đều không có một đứa con gái à?” Cung Thành Lãng híp mắt.

Lục Tĩnh Xuyên nghiêng người nhìn về phía ông ấy nói: “Cậu hai, không phải cậu cũng đẻ bốn đứa mới có một đứa con gái sao?”

Cung Thành Lãng: “…”

“Ha ha ha.”

Những người khác ở bên cạnh đều cười.

Chu Lan Cầm ôm cháu nội không buông tay, cười vui vẻ nói: “Con trai con gái đều được. Nếu cả ba đều là con trai, vậy sau này bốn cha con nhà con cùng nhau bảo vệ Linh Lung, nếu đứa bé thứ ba là con gái, vậy ba cha con nhà con bảo vệ hai mẹ con bọn họ. Nếu hai vợ chồng của con đều muốn có con gái, vậy chờ cơ thể Linh Lung nghỉ ngơi khỏe rồi, ba đứa bé lại lớn hơn, lại lên kế hoạch sinh thêm đứa nữa.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 651


Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, hai cha con Cung Khải Châu và Cung Thành Tuấn đều đứng ở vị trí dựa cửa sổ, lúc này cả hai đều nhìn về phía cái cây ở bên ngoài.

Nói chính xác hơn thì là mầm non vừa mới mọc trên nhánh cây bên ngoài.

Bởi vì chuyện thời tiết thay đổi quái dị ở bên ngoài lúc nãy, lúc đứa bé thứ ba chào đời, bọn họ đều phân tâm để ý đến bên ngoài.

Kết quả đã nhìn thấy được cành cây vốn dĩ đã khô vang bắt đầu mọc ra mầm non xanh biếc, còn có mùi thơm cơ cây nồng đậm từ khe hở cửa sổ chui vào, ập thẳng vào lỗ mũi của bọn họ.

Tiếng sấm động trời, gió mạnh rít gào, cây đ.â.m chồi vào trời đông giá rét.

Thiên địa dị tượng này và ba đứa nhỏ chào đời làm cha con nhà họ Cung vừa mừng vừa lo.

Mừng là vì tương lai ba đứa nhỏ này chắc chắn sẽ không phải người bình thường, lo là bởi vì tình huống quá đặc biệt, sau này sẽ phát sinh ra chuyện mà người nhà họ Cung không thể nào khống chế được.

Chờ đến lúc Cung Vãn Đường ôm đứa bé thứ ba đi ra, Lục Tĩnh Xuyên lại mở miệng giành nói trước: “Mẹ, Linh Lung thế nào rồi.”

“Linh Lung khá tốt, sinh thường rất bình an, bác sĩ đang vệ sinh cho con bé, sẽ ra nhanh thôi.

Thấy vợ bình an, Lục Tĩnh Xuyên cũng yên tâm, hỏi đến giới tính của đứa trẻ thứ ba: “Mẹ, bé ba là con trai hay con gái?”

“Con đoán xem!”

Cung Vãn Đường kéo chặt khăn quấn em bé, không cho anh nhìn thấy mặt nhóc con.

Thấy bé ba được quấn bằng khăn màu xanh sọc hồng, Lục Tĩnh Xuyên vui vẻ muốn chết: “Là con gái.”

“Chị sui, là cháu gái thật sao?”

Chu Lan Cầm cũng xông đến, còn đưa đứa bé thứ hai trong tay cho bà cụ Lục ôm: “Mẹ, mẹ ôm bé hai giúp con, để con ôm cháu gái.”

Cung Vãn Đường thấy bọn họ đều đang ngóng trông có con gái, cười nhét đứa bé thứ ba vào trong tay bà ấy, không nói một lời cười đứng bên cạnh quan sát biểu cảm của bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-651.html.]

Hai mẹ con Chu Lan Cầm tụm đầu vào nhau, nhìn chằm chằm vào đứa bé thứ ba trong tã lót không chớp mắt.

Thấy nhóc con này cũng giống y như hệt bé cả và bé hai, cũng đang mở to mắt, nhìn thoáng qua là biết ngay là một bé trai, Lục Tĩnh Xuyên cười nhẹ giơ tay chọc nhẹ vào mũi của nhóc con nói: “Cũng là một nhóc ranh thối.”

Bé ba trề môi, giống như nhìn thoáng qua mọi người xung quanh rồi lập tức nhắm mắt lại.

Không bao lâu sau Cung Linh Lung cũng được đẩy ra ngoài, ngoại trừ gương mặt được lộ ra ngoài ra, những nơi khác đều bị quấn kín mít, lúc nãy khi sinh cô cũng không cảm thấy đau đớn gì, cũng không mất quá nhiều sức lực, lúc này thể lực và tinh thần đều khá tốt, đi ra ngoài còn có thể nói chuyện tâm sự với mấy người lớn trong nhà.

Đưa bốn mẹ con bọn họ về phòng bệnh, mọi người ngồi lại một lúc rồi Chu Lan Cầm bảo bọn họ đi về trước, hai mẹ con bọn họ ở lại nơi này chăm sóc cho cô là được rồi.

Lúc này cũng đã khuya rồi, chờ bọn họ đi về, Chu Lan Cầm thúc giục con dâu: “Linh Lung, con mau nghỉ ngơi đi, ba đứa nhỏ này sẽ nhanh chóng quấy khóc đòi ăn, con mau tranh thủ thời gian chợp mắt đi.”

“Dạ vâng.”

Lúc này Cung Linh Lung cũng cảm thấy có chút mệt và buồn ngủ, nghiêng đầu nhìn thoáng qua mấy đứa con trai đang ngủ ở giường bên cạnh, mỉm cười chìm vào trong giấc ngủ.

“Mẹ, mẹ cũng đi ngủ đi, con ngồi đây canh chừng, chờ đến khi mấy đứa nhỏ quấy khóc đòi ăn, con lại gọi mẹ thức dậy giúp đỡ.” Lục Tĩnh Xuyên khẽ nói với bà ấy.

“Được rồi, mẹ đi ngủ một lúc, chờ đến rạng sáng lại thay ca với con.”

Ba đứa nhỏ đều rất lớn giọng, chờ đến khi đưa nhỏ đầu tiên đói bụng lại tiểu vào tả tru lên thì hai đứa nhỏ còn lại cũng bắt đầu khóc theo.

Đây là lần đầu tiên Lục Tĩnh Xuyên làm cha, còn chưa có kinh nghiệm gì, lúc mới bắt đầu luống cuống tay chân, may mà có Chu Lan Cầm ở bên cạnh giúp đỡ dạy dỗ, anh mới dần dần bắt được nhịp điệu.

“Mẹ, em bé không chịu uống sữa của con.”

Mấy đứa nhỏ vừa bắt đầu khóc là Cung Linh Lung đã thức dậy, ngồi thẳng người dùng tư thế tiêu chuẩn để đút sữa mẹ, nhưng bé cả bị cô ôm lại c.h.ế.t sống không chịu mở miệng, còn nghiêng đầu sang một bên.

Chu Lan Cầm đi đến giúp đỡ, nhưng bé cả lại lộn xộn không chịu phối hợp, thử vài lần, cậu bé giống như cũng mất kiên nhẫn, há to miệng khóc càng to hơn.

“Thôi, nếu nhóc con này không uống thì đút sữa bột đi.”

Chu Lan Cầm đã pha sẵn hai bình sữa để chuẩn bị rồi, cũng là vì sợ cô cho con b.ú không kịp, huống chi sữa mẹ cũng không đủ để nuôi ba đứa nhỏ, phải phối hợp với sữa bột nữa mới được.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 652


Chờ đến khi bà ấy ôm bé cả vào lòng, nhét bình sữa vào miệng cô bé, bé cả lập tức dùng hết sức lực uống ừng ực.

“Linh Lung, bé cả uống sữa bột rồi.”

“Dạ, vậy để nó uống sữa bột đi, con cho bé hai với bé út bú.”

Nhưng mà chờ đến khi Lục Tĩnh Xuyên ôm bé hai đến, nhóc con này cũng không uống, kháng cự còn kịch liệt hơn bé cả, cái đầu bé xíu cứ lắc lư qua lại.

Bé cả không uống, bé hai kháng cự, bé út cũng ngậm chặt miệng không uống cái gì.

“Chuyện gì thế này?”

Cung Linh Lung thật sự rất khó hiểu, nhíu chặt mày lại hỏi: “Mẹ, có phải sữa mẹ có mùi vị khó ngửi không?”

Đây cũng là lần đầu tiên Chu Lan Cầm nhìn thấy cảnh này, tấu bên cạnh có một cái bình sữa không nói: “Linh Lung, con vắt sữa mẹ vào trong bình, Tĩnh Xuyên con cầm đút thử xem, xem xem bọn họ có uống không.”

Cung Linh Lung thử một chút, chỉ khoảng hai mươi ml.

Lục Tĩnh Xuyên cầm bình sữa nhét vào trong miệng bé út, kết quả nhóc con này cũng không kháng cự gì, m*t chụt chụt vô cùng vui vẻ.

Cung Linh Lung: “... Mẹ, nó uống kìa.”

Chu Lan Cầm nghe thế mỉm cười nói: “Được rồi, xem ra ba nhóc con này khác với mấy đứa trẻ bình thường, phải dùng bình sữa đút mới được, sau này con cứ vắt sữa vào trong bình trước đi.”

Lúc này trong lòng Cung Linh Lung xuất hiện một chút cảm xúc khác thường, lúc trước cô cũng chú ý đến vẻ mặt kháng cự của ba đứa nhỏ, còn có ánh sáng bên trong đôi mắt hẹp dài kia nữa, lúc này, một phỏng đoán làm da đầu của cô tê rần ập thẳng vào trong lòng của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-652.html.]

Không có chuyện đó đâu, không thể nào…

Lục Tĩnh Xuyên thấy cô cúi đầu cũng không biết suy nghĩ cái gì, nói: “Linh Lung, em nằm xuống nghỉ ngơi đi, anh đút mấy đứa nhỏ uống sữa bột.”

Cung Linh Lung điều chỉnh lại tâm trạng, ngẩng đầu nói: “Anh Tĩnh, anh đưa cho em một cái bình sữa, em lại vắt một ít sữa nữa.”

Con nít vừa mới ra đời không ăn uống quá nhiều, mấy đứa nhỏ uống sữa no là ngủ, nhưng lại thêm khoảng hai tiếng nữa là lại quấy, Lục Tĩnh Xuyên nhanh tay lẹ chân pha xong sữa bột, lần lượt cho mấy đứa nhỏ ăn, Chu Lan Cầm ở bên cạnh thì phụ trách thay tã và dỗ ngủ.

Lúc Cung Vãn Đường đến đây đưa bữa sáng thì bốn mẹ con bọn họ đều đang ngủ ngon lành, Lục Tĩnh Xuyên và Chu Lan Cầm nhẹ tay nhẹ chân đi ra ngoài, xách theo cà mên đi ra ngoài ăn cơm.

Cung Linh Lung thức dậy nhìn thấy mẹ đang ngồi ở mép giường, cười nói: “Mẹ, mẹ đến sớm thật đó.”

“Không sớm, đã bảy giờ rưỡi rồi.”

Thấy trạng thái tinh thần của cô rất tốt, khôi phục rất nhanh, Cung Vãn Đường đứng lên rót một ly nước ấm cho cô, nói nhỏ: “Chị sui đi ra ngoài ăn sáng, Tĩnh Xuyên đã ăn xong từ trước rồi, đang đi giặt mớ tả vừa thay ngày hôm qua.”

Cung Linh Lung vén chăn lên, chậm rãi ngồi dậy, thương lượng với bà ấy: “Mẹ, hôm nay con xuất viện được không?”

“Đừng có vội xuất viện quá, con lại nằm viện một hai ngày đi.”

“Mẹ, cơ thể của con không có vấn đề gì cả, ngủ một giấc đã cảm giác thể lực khôi phục rồi. Con không thích mùi nước sát trùng trong bệnh viện, con thấy ba đứa nhỏ cũng đều rất khỏe mạnh, không cần phải ở lại nơi này, về nhà ở sẽ càng thoải mái hơn, mẹ và mọi người cũng không cần đón gió tuyết vất vả đi tới đi lui nữa.”

Cung Vãn Đường thấy cô muốn đi về, buông công việc dang dở trong tay xuống, đi đến bắt mạch cho cô, xác định mạch đập của cô rất trầm ổn, lúc này mới gật đầu nói: “Con thương lượng với Tĩnh Xuyên trước đi, nếu nó đồng ý thì hôm nay chúng ta xuất viện về nhà.”

Lục Tĩnh Xuyên xác định cơ thể của cô không có vấn đề gì, đương nhiên là đồng ý, chờ bác sĩ khai chứng minh xuất viện xong, anh lập tức đi làm thủ tục.

Cho nên, sáng ngày hôm đó bốn mẹ con bọn họ đã được đón về nhà, Cung Linh Lung cũng thoải mái dễ chịu ở cữ trong nhà.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 653


Vừa về đến nhà, Lục Tĩnh Xuyên dàn xếp cho bốn mẹ con bọn họ xong, lập tức gọi điện thoại chúc tết và báo tin vui cho những người lớn trong nhà, gọi liên tiếp mười mấy cuộc điện thoại đi ra ngoài.

Cung Linh Lung thì nằm trong phòng ăn canh, mới sáng sớm mợ đã nấu một nồi canh thanh đạm lại bổ dưỡng của người Hồng Kông cho cô, vị ngọt thanh tươi ngon, cô ăn liên tục hai chén to, còn cảm thấy chưa đã thèm: “Mợ nấu canh ăn ngon quá.”

“Linh Lung, trong nồi vẫn còn, mợ lại múc một chén cho con.” Ôn Tuệ Tuyền cầm lấy chén của cô, lại đi ra sau bếp múc canh.

Cung Tĩnh Di ôm bé cả ở bên cạnh đút sữa cho bé uống, cười nói: “Linh Lung, con vừa mới sinh xong, phải ăn nhiều canh thanh đạm ấm áp vào, có thể bổ sung dinh dưỡng lại tăng mạnh sức đề kháng, cũng có thể có nhiều sữa để nuôi con hơn. Chỉ cần con có thể ăn được thì cứ ăn nhiều vào, hiện tại đừng nghĩ đến chuyện giảm cân gì đó.”

“Linh Lung, con đừng cố ý để ý đến chuyện giảm cân, chờ con sinh con xong rồi sẽ từ từ gầy đi thôi, nhưng nhất định đừng có gầy lại thành cây trúc như lúc mới kết hôn” Chu Lan Cầm cảm thấy con gái phải béo một chút mới có phúc, cũng sẽ càng khỏe mạnh hơn.

Cung Linh Lung biết thẩm mỹ của thời đại này khác với tương lai, thật ra cô cũng không cho rằng thẩm mỹ kiểu trắng, cao, ốm kia là đẹp, ngược lại cô càng thích nét đẹp của sự chững chạc và khỏe mạnh hơn, quan niệm có chút giống với thế hệ của mẹ chồng.

“Mẹ, hiện tại cuộc sống tốt thế này, bình thường không chỉ có thể ăn no mà còn ăn đầy đủ dinh dưỡng, con muốn gầy thành gậy trúc thì cũng gầy không nổi.”

Ôn Tuệ Tuyền lại bưng canh vào cho cô, mấy đứa nhỏ Cung Trung Hi cũng đi vào cùng để xem em bé, bốn đôi mắt nhìn tới nhìn lui giữa ba đứa nhỏ đang uống sữa, Cung Tinh Tinh lộ ra vẻ mặt sầu khổ nói: “Ba bé con giống nhau quá, con không phân biệt được đâu là anh đâu là em.”

Lúc vừa mới về đến nhà bọn họ cũng đã xem em bé một lần rồi, nhưng mới đi ra ngoài chơi một vòng đi vào, lại không phân biệt được nữa.

Lục Tĩnh Xuyên mới vừa gọi điện thoại xong đi vào, vừa lúc nghe được những lời này của cô bé, duỗi tay sờ đầu cô bé nói: “Tinh Tinh, em còn có đồ cột tóc không, kiểu đồ cột tóc nhỏ xíu đó?”

“Dạ còn.” Cung Tinh Tinh quay đầu nhìn về phía anh hỏi: “Anh rể, anh muốn cột tóc hả?”

“Đúng vậy, anh muốn cột tóc, em cho anh sáu cái được không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-653.html.]

“Dạ được.” Cung Tinh Tinh đồng ý, sau đó lại hỏi: “Anh rể, anh định cột tóc cho ai vậy?”

“Em lấy cho anh là sẽ biết thôi.”

Chờ cô bé mang theo đủ loại dây thun cột tóc vào phòng, Lục Tĩnh Xuyên ngồi xổm xuống trước người bé cả đầu tiên, thành thạo nắm một nhúm tóc lên, cột cho cậu bé một chùm tóc nhỏ: “Con là bé cả, có một cái chùm tóc xinh xinh.”

“Ha ha ha…” Những người ở bên cạnh đều cười ầm lên.

“Anh rể, để em cột tóc cho bé hai.”

Cung Tinh Tinh cầm hai sợi thun cột tóc, chạy đến trước mặt bà cô, vui vẻ cột tóc cho bé hai đang uống sữa, cột hai chùm tóc nhỏ xíu ở hai bên, trông như hai cái sừng dê xinh xinh.

Nhìn mấy chùm tóc nho nhỏ trên đầu ba đứa con trai cung, Cung Linh Lung cười mãi không ngừng, cười đến rơi cả nước mắt, ngoài miệng còn kêu to: “Trung Hi, con đi tìm cha con lấy máy ảnh lại đây, chụp cho ba bé con vài tấm hình làm kỷ niệm.”

Chờ cậu bé lấy máy ảnh đến, Lục Tĩnh Xuyên khởi động trạng thái cuồng chụp ảnh, ngày hôm qua ở bệnh viện không tiện chụp ảnh, hôm nay về đến nhà, anh đã sắp xếp cho cả nhà cùng nhau chụp ảnh gia đình, Cung Linh Lung cũng được anh ôm vào phòng khách chụp hai ba bức ảnh.

Mới vừa vào phòng nằm xuống xong, cả gia đình nhà họ Lục được hai ông bà cụ dẫn đầu đi đến nhà chúc tết, cũng đến thăm bốn mẹ con Cung Linh Lung luôn.

“Tĩnh Xuyên, Linh Lung, chúc mừng chúc mừng.” Vu Phái Dung dẫn chị em dâu và con gái cháu gái đi vào phòng.

“Bác cả gái, thím, cô, chị dâu, Hiểu Đình…”

Mấy người phụ nữ đều ùa vào phòng, mỗi người đều đưa ba cái bao lì xì làm lễ gặp mặt, không bao lâu sau trên bàn đã chất đầy bao lì xì đỏ rực, Cung Linh Lung cười lần lượt nói lời cảm ơn.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 654


“Thím, chúc mừng năm mới.” Bạn nhỏ Lục Trăn nhanh nhẹn luồn lách chui vào phòng.

“Tiểu đồng chí Lục Trăn, chúc mừng năm mới.”

Cung Linh Lung đã chuẩn bị sẵn bao lì xì mừng tuổi, mở ngăn kéo ở bên cạnh ra, cười đưa vào tay cậu bé: “Ngày hôm qua thím đến bệnh viện sinh em, còn chưa kịp tặng tiền mừng tuổi cho con, chúc Tiểu Trăn nhà chúng ta tuổi tuổi bình an, vạn sự như ý, vui sướng trưởng thành không có chuyện gì phải lo lắng.”

Cảm ơn thím.”

Bao lì xì mà cô đưa sang cực dày, Lục Trăn cười hì hì nhét vào túi áo, lại kích động chạy đến xem em bé: “Bà nội, cho con xem em trai với.”

“Sao mấy em trai lại cột tóc vậy ạ?”

“Sao bọn họ giống y hệt nhau thế?”

“A, con biết rồi, cột một chùm tóc là em cả, hai chùm là em hai, ba chùm là em ba.”

“Thím ơi, sao thím không sinh cho con một em gái vậy? Sao toàn là em trai thế?”

“Con muốn có em gái, Thạch Đầu có một em gái, nhưng con không có. Thím sinh toàn em trai, không có em gái, con không có em gái để bảo vệ rồi.”

“…”

Lục Trăn là một nhóc con lảm nhảm, vừa vào phòng đã nói mãi không ngừng.

Lục Tĩnh Xuyên đi vào phòng bế cậu bé lên, thấy trên giường chất đầy bao lì xì lễ gặp mặt, cười nói: “Anh phải đi làm một cái sọt mới được, chắc hôm nay sẽ thu được một sọt bao lì xì đó, sau này anh phải dựa vào ba đứa nhỏ này để làm giàu rồi.”

Cung Vãn Đường đang dọn gọn bao lì xì lại, cười nói: “Tĩnh Xuyên, con ôm mấy nhóc con này ra ngoài cho những người lớn khác xem đi, mấy đứa nhỏ còn chưa lấy tên, tranh thủ hiện tại ông bà nội, cha mẹ và chú bác của con đều có mặt, mọi người thương lượng xem phải đặt tên gì.”

Lúc ôm ra ngoài, ba đứa nhỏ đều còn thức, lúc này đều đang mở to đôi mắt đen láy, các đồng chí nam của nhà họ Lục đều tặng lễ gặp mặt, Lục Tĩnh Xuyên thật sự cầm sọt đến đựng đầy một sọt to.

Hai ông bà cụ nhà họ Lục và Lục Nam Chinh mỗi người ôm một đứa nhỏ ngồi trên ghế sofa, bắt đầu thương lượng chuyện đặt tên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-654.html.]

“Tĩnh Xuyên, con lấy tên cúng cơm chưa?” Lục Nam Chinh hỏi trước.

“Dạ chưa.”

Lục Tĩnh Xuyên lắc đầu, hai vợ chồng bọn họ còn chưa thương lượng chuyện đặt tên, cũng không có chuẩn bị trước, tên cúng cơm vô cùng tự nhiên mà gọi thẳng là bé cả, bé hai và bé ba.

“Tên cúng cơm này dễ mà, tiếng chuông năm mới vừa mới gõ là bọn nhỏ đã ra đời, mùng một đầu năm là ngày lành, cứ Chiêu Tài, Tiến Bảo và Lai Phúc là được rồi.” Cung Thành Lãng cười nói.

“Ha ha ha…”

Ba cái tên cúng cơm này vừa mới được ông ấy nói ra, mọi người đều cười ầm lên.

Cung Linh Lung ở trong phòng nghe được, cười to kháng nghị: “Con bỏ một phiếu chống!”

Cung Vãn Đường cũng cười đau cả bụng: “Cậu hai của con đùa thôi.”

“Chiêu Tài, Tiến Bảo, Lai Phúc, nghe may mắn biết bao nhiêu.”

Cung Thành Lãng cười trêu đùa ba đứa nhỏ, thấy bọn nhóc đều nhìn mình, gương mặt bé xíu nhăn nhó, nhướng mày: “Mấy đứa cũng thích mà đúng không, cứ quyết định như vậy đi.”

“Oa…”

Đứa đầu tiên khóc, hai đứa còn lại cũng lập tức khóc theo.

“Ui cha, tè rồi.” Ông cụ Lục giơ tay bế một đứa lên.

Lục Nam Chinh cũng ôm cháu nội lên, sờ m.ô.n.g nhóc con một cái, nói với Chu Lan Cầm: “Lan Cầm, mau đi lấy nước lấy tả, nhóc này hình như ị phân rồi.”

“Nhóc con bên mẹ hình như cũng tè rồi.” Bà cụ Lục cũng đứng lên.

Cung Khải Châu ngồi bên cạnh uống trà, nghe thế cười nói: “Xem ra cả ba đều không thích tên cúng cơm mà Thành Lãng đặt rồi, đều dùng phân và nước tiểu để kháng nghị.”

“Ha ha ha, là ba nhóc con thông minh.” Ông cụ Lục vui vẻ muốn chết.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 655


Vệ sinh sạch sẽ, thay tã mới xong, Lục Tĩnh Xuyên lại nhanh chóng nhét ba bình sữa ấm áp đến, nhét vào ba cái miệng bé xíu kia.

“Hai vợ chồng nhà con tự thương lượng suy nghĩ tên cúng cơm cho ba đứa nhỏ đi, ông và hai ông ngoại của con thương lượng đặt tên chính thức.”

Ông cụ Lục đã chuẩn bị sẵn từ lâu rồi, lấy một tờ giấy trong túi áo ra, bên trên viết hai cái tên, nói với Cung Khải Châu nói: “Lão Cung, tôi và lão Chu đã đặt hai cái tên rồi, sáng nay lão Chu đã gọi điện thoại cho tôi, bảo chúng tôi đến đây trước, buổi chiều nhà họ Chu mới sang đây.”

“Ba đứa nhỏ đều được chào đời sau khi tiếng chuông năm mới vang lên, năm mới vừa mới bắt đầu, sấm nổ đì đùng, gió lạnh rít gào.”

“Lão Chu nói ông ấy từng đọc được một câu thơ: Chuyên đãi xuân lôi kinh mộng hồi, nhất thanh trường khiếu an thiên hạ. Ông ấy cảm thấy câu thơ này rất phù hợp, cũng rất có ý nghĩa.”

“Tôi đặt tên cho bé cả là Sơ Minh, ông ấy đặt tên cho bé hai là Trường Khiếu, tên bé ba do ông đặt đi.”

“Lúc Linh Lung vừa mới mang thai thì tôi cũng đã thương lượng với Tĩnh Xuyên rồi, ba đứa nhỏ sẽ có hai đứa theo họ Lục, một đứa theo họ Cung của mẹ. Sau này nếu bọn họ lại sinh thêm thì cũng theo họ của Linh Lung, tên cũng do nhà họ Cung đặt.”

Cung Khải Châu vô cùng cảm động trước tấm lòng của nhà họ Lục, mọi lời nói đều biến thành một câu nói: “Lão Lục, cảm ơn.”

“Phải là chúng tôi cảm ơn các ông mới đúng, cảm ơn nhà họ Cung đã gả một cô cháu gái xinh đẹp lại tài giỏi như thế đến nhà họ Lục, còn khai chi tán diệp, kéo dài phúc khí cho nhà họ Lục.” Ông cụ Lục cười nói.

Cung Thành Tuấn biết cha đã chuẩn bị sẵn tên từ lâu rồi, nhanh chóng lấy giấy và bút mực ra, bày ở trên bàn trà, mời ông ấy cầm bút viết tên.

Cung Khải Châu am hiểu thư pháp nhất, hạ bút giống như rồng bay, hai cái tên Lục Sơ Minh và Lục Trường Khiếu xuất hiện trên giấy đầu tiên, chờ đến khi viết đến tên của bé ba, ông ấy hơi tạm dừng lại, nhìn thoáng ba bé con đang trợn tròn mắt uống sữa, viết xuống cái tên “Cung Bồng Trạch”.

“Bồng, dồi dào sức sống, tích cực hăng hái. Trạch, tươi tốt cho vạn vật. Chúc cho Cung Bồng Trạch tràn ngập sức sống tích cực, khỏe mạnh mà lớn lên, sau này sẽ cố gắng học tập để báo đáp cho tổ quốc, dốc hết sức lực để báo đáp cho xã hội và nhân dân.”

“Hay, tên rất hay.” Ông cụ Lục vỗ tay.

Lục Tĩnh Xuyên đi đến cầm giấy lên, cười nói cảm ơn: “Cảm ơn ông nội, cảm ơn ông ngoại.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-655.html.]

Nói xong, anh cầm theo tên của ba đứa con vào phòng.

Cung Linh Lung rất hài lòng về tên của ba đứa con trai, cười vui vẻ nói: “Đây là tranh thư pháp đẹp của ông ngoại đó, lồng khung treo lên.”

“Được.” Lục Tĩnh Xuyên cười đồng ý.

“Anh Tĩnh, vậy chúng ta cũng không cần thiết phải lấy tên cúng cơm riêng cho mấy đứa nhỏ, cứ trực tiếp gọi tên của bọn nhỏ đi.”

Ba đứa nhỏ này khá đặc biệt, nếu dùng mấy cái tên Chiêu Tài, Tiến Bảo, và Lai Phúc thì sẽ dùng nước tiểu và phân để kháng nghị, mấy cái tên đáng yêu mà những người khác thường dùng, mấy đứa nhỏ chắc chắn cũng sẽ khó chịu không thích, cho nên dứt khoát không đặt luôn cho rồi.

Tên cúng cơm có thể đặt cũng có thể không, không có ai quy định nhất thiết phải lấy, Lục Tĩnh Xuyên cũng đồng ý với suy nghĩ của cô: “Được.”

Mấy người nhà họ Lục ngồi lại chơi hơn nửa tiếng đồng hồ, không ở lại nơi này ăn cơm, chỉ nhận lấy một ít điểm tâm và kẹo xinh đẹp mà nhà họ Cung chuẩn bị, lại kéo nhau đi về nhà.

Ăn cơm trưa xong, nhà họ Chu và nhà họ Hàn cùng nhau đi đến nơi này, hai gia đình đều con đàn cháu đống, vừa mới đến đã làm cho phòng khách rộng rãi trở nên chật ních.

“Linh Lung.”

Chu Lan Bình ở bên ngoài trò chuyện với người nhà họ Cung xong, lâp tức đi vào trong phòng thăm cháu dâu.

Cung Linh Lung vốn dĩ đang nằm nghỉ ngơi, nghe được tiếng của dì, lập tức xoay người bò dậy: “Dì.”

“Ui cha, con đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích, con vừa mới sinh xong, cứ nằm nghỉ ngơi cho nhiều vào.” Chu Lan Bình đi lên đè cô nằm xuống, cười vui vẻ nói: “Chúc mừng con đã lên chức làm mẹ.”

“Cảm ơn dì.” Cung Linh Lung nhìn thấy bà ấy, cảm giác vô cùng thân thiết nói: “Dì, dượng và Thao có đến không?”

“Có, đang ở bên ngoài đó.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 656


Chu Lan Bình mở túi xách của mình, lấy ra một bao lì xì đỏ thẫm dày cộm nhét vào trong tay cô, cười hiền hòa nói: “Bao lì xì mừng tuổi này là dì dượng tặng cho con, chúc con năm mới vạn sự như ý.”

“Cảm ơn dì.” Cung Linh Lung hào phóng nhận lấy, còn duỗi tay ôm lấy bà ấy.

Chu Lan Cầm và em gái Chu Lan Chi và các cháu gái đi vào phòng theo, thấy hai người bọn họ thân thiết với nhau giống như mẹ con, Chu Lan Chi cười vui vẻ nói: “Chị cả, chị tinh mắt thật đó, chọn cho Tĩnh Xuyên một cô vợ tốt ghê.”

“Ha ha, chị nào có chọn chứ, là hai người bọn nó tự ưng ý nhau thì có” Chu Lan Bình cười vui vẻ.

Cung Linh Lung bò dậy ngồi ngay ngắn, chào hỏi mọi người làm quen xong, ánh mắt nhìn về phía một đồng chí nữ đứng ở ngoài rìa nhất mà cô chưa bao giờ thấy qua hỏi: “Dì, đây là chị Nhan sao?”

“Đúng vậy, đây là Tống Nhan, con gái của dì, lúc nãy gia đình của bọn họ cũng đến chung với dì, anh rể và cháu ngoại của con đang ở phòng khách bên ngoài.”

“Chị Nhan, năm mới vui vẻ.” Cung Linh Lung chủ động duỗi tay.

“Em dâu họ, năm mới vui vẻ, chúc mừng em và Tĩnh Xuyên đều lên chức làm cha mẹ.” Khi Tống Nhan cười trông rất giống Chu Lan Bình, cũng là một người cởi mở hoạt bát.

Mấy người bọn họ ở trong phòng nói chuyện, hai ông bà cụ nhà họ Chu cũng đi đến, ông cụ Chu gọi với vào trong phòng: “Lan Bình, Lan Cầm, Lan Chi, ba đứa ôm ba đứa nhỏ ra để cho mọi người xem một cái.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-656.html.]

“Dạ.”

Ba đứa nhỏ đang ngủ ngon lành, Chu Lan Cầm lần lượt bế ba đứa nhỏ lên đưa cho chị em, còn lớn tiếng kêu con trai: “Tĩnh Xuyên, mau xách sọt tới đựng bao lì xì nè.”

Mang thai ba đứa nhỏ một lượt rất hiếm thấy, ở trong mắt mọi người đây là chuyện cực kỳ may mắn, vừa mới ôm ra ngoài đã lập tức trở thành đoàn sủng, các lãnh đạo lớn trong nhà thay phiên nhau ôm, ai nấy đều không nỡ buông tay.

Sau khi người nhà họ Chu rời khỏi phòng rồi, bà cụ Hàn lại dẫn con dâu và mấy cháu gái trong nhà vào thăm Cung Linh Lung, không chỉ cho cô bao lì xì mà còn tặng rất nhiều quà tặng đồ ăn có dinh dưỡng để bồi bổ cơ thể, bà cụ Hàn còn đích thân dệt áo lông cho ba đứa nhỏ.

Trong nhà có nhiều khác đến thăm như thế, Cung Vãn Đường và Ôn Tuệ Tuyền cũng đều bận đến muốn bay lên, may mà bọn họ đã chuẩn bị sẵn từ trước, các loại điểm tâm bánh quy và đồ chiên có thể để trong thời gian dài và trái cây đều được chuẩn bị rất nhiều, lúc này cứ liên tục bưng lên mời khách khứa ăn.

Chu Lan Bình ôm một đứa nhỏ, nói chuyện với những người khác một lúc rồi lại đi vào phòng với Cung Linh Lung.

Cuối năm nay hai vợ chồng bọn họ đã nhận được thông báo điều nhiệm, hiện tại đã được điều đến tỉnh thành, chờ ăn tết âm lịch xong sẽ lập tức đến tỉnh thành nhận chức. Con trai cả của bọn họ đang làm việc ở thành phố Hải, sáu tháng cuối năm ngoái đã có được thành tích công việc rất cao, lại có người lớn trong nhà giúp đỡ, tháng hai năm nay là có thể hồi kinh rồi.

Bình thường mọi người đều làm việc rất bận rộn, quanh năm suốt tháng đều không gặp được mặt nhau, năm nay cuối cùng cũng có thể đoàn tụ cùng nhau ăn tết, các đồng chí nữ đều nói chuyện công việc và gia đình, lại bàn đến chuyện công việc, hôn nhân và học tập của mấy đứa con, có vẻ như nói mãi cũng không hết.

Nhà họ Chu và nhà họ Hàn cũng không ở lại ăn cơm, đều không muốn làm phiền nhà họ Cung quá nhiều, nhưng mà Cung Vãn Đường đều chuẩn bị một phần quà tặng nặng trĩu cho hai bên gia đình.

Lúc người nhà họ Chu rời đi, Chu Hoài Hữu kéo luôn anh em chơi thân với mình lúc còn nhỏ là Cung Thành Lãng đi mất, lôi ông ấy đến nhà mình uống rượu, Ôn Tuệ Toàn cũng dẫn theo con cái đến nhà bọn họ chúc tết.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 657


Cung Linh Lung đang ở cữ nên không thể đi ra ngoài, chỉ có thể giao chuyện chúc tết bà con họ hàng cho Lục Tĩnh Xuyên, bắt đầu từ mùng hai tết, anh đã bắt đầu xách theo quà tặng đến nhà mọi người thăm hỏi.

Cung Khải Châu cũng đã hẹn trước với các ông bạn già năm xưa, mấy người Cung Thành Tuấn cũng đều đi theo ông ấy ra ngoài chúc tết, đây là năm đầu tiên sau khi kết hôn của Cung Vãn Đường, cũng đi theo Hàn Tế đến nhà bà con họ hành lãnh đạo chúc tết.

Chu Lan Cầm phải chăm sóc cho con dâu đang ở cữ, trong lúc tết âm lịch cố gắng xin nghỉ mười ngày, chuyện chúc tết giao hết cho hai đứa con trai, bà ấy thì tập trung chăm sóc cho con trai và ba đứa cháu nội cưng.

Cơ thể Cung Linh Lung rất khỏe mạnh, lại ăn toàn món ngon để bồi bổ, mới vừa sinh xong hai ngày đã giống như không có việc gì.

“Oe.”

Bé con trên giường phát ra tiếng khóc nho nhỏ.

Cung Linh Lung nghiêng đầu, thấy gương mặt của bé hai nhăn nhó hết cả lại, giống như rối rắm lại buồn bực, chờ đến khi thấy cô nhìn sang, cậu nhóc lại nhanh chóng thu hồi biểu cảm trên mặt lại.

Cung Linh Lung tận mắt nhìn thấy cậu bé thay đổi sắc mặt, trên cơ bản đã xác nhận phỏng đoán trong lòng của mình, lúc này tâm trạng thật sự rất khó có thể diễn tả thành lời.

“Bé hai, sao con lại khụt khịt rồi? Khó chịu ở đâu sao?”

Chu Lan Cầm mới vừa đi lấy mớ quần áo đã khô vào phòng, thính tai nghe được tiếng rầm rĩ nhỏ xíu của bé hai.

Cung Linh Lung hơi đảo mắt nói: “Mẹ, chắc là bé hai lại tè rồi.”

Chu Lan Cầm để quần áo sang một bên, lập tức nhẹ nhàng bế cậu bé lên, sờ m.ô.n.g nhỏ nói: “Không có tè, tã vẫn còn khô.”

“Mẹ, lúc nãy bé con đã uống sữa được một lúc rồi, chắc là sắp tè, mẹ xi tè cho bé hai đi.”

“Được rồi.”

Chu Lan Cầm ôm bé hai đi đến một bên, cầm bô để ở dưới chân, cởi tả ra bắt đầu xi tiểu: “Bé hai, nào, con tè đi, xùy xuỳ…”

Chu Lan Cầm ngồi đối diện với Cung Linh Lung, bé hai đương nhiên là “lõa lồ” đối diện với cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-657.html.]

“Bé hai, xùy xìu, mau đi tiểu đi, xong rồi bà nội lại xi tiểu cho anh hai và em bút nữa.”

Chu Lan Cầm tập trung tinh thần xi tiểu, hoàn toàn không nhìn thấy gương mặt rối rắm và biểu cảm nhắm chặt mặt “giả chết” của bé hai.

Bà ấy không nhìn thấy, nhưng Cung Linh Lung ở đối diện lại nhìn thấy rất rõ ràng.

Xấu hổ!

Cung Linh Lung nhìn thấy hai chữ này trên mặt cậu bé, duỗi tay che miệng lại, che đi nụ cười không giấu được của mình.

“Ào ào…”

Hệ thống tiết niệu của trẻ sơ sinh còn chưa phát triển hoàn thiện, bé con có thể nhịn thì cũng không nhịn được, lập tức tè ra.

“Ui cha, bé hai nhà chúng ta muốn đi tè thật à, đúng là bé ngoan, còn biết báo cho bà nội biết trước.”

Chu Lan Cầm chờ cậu bé tè xong, lại lót tã lót lại lần nữa, nhẹ nhàng bỏ cậu bé lên giường, sau đó ôm lấy bé cả và bé ba bắt đầu xi tiểu.

Hai anh em bọn họ cũng muốn đi tè, cho dù có xấu hổ hơn nữa thì cũng không thể thắng được phản ứng sinh lý.

Chờ bọn họ đi tẽong, Chu Lan Cầm lập tức xách bô đi đổ, quay về lại nói: “Linh Lung, mấy đứa nhỏ vừa mới uống sữa xong không được bao lâu, tạm thời không cần cho con b.ú sữa, chờ chừng nào bọn nhỏ đói lại cho con uống sữa tiếp.”

“Dạ.”

Cung Linh Lung đang đắp chăn cho bọn họ, thấy bọn họ đều không buồn ngủ, đều đang trợn tròn mắt nhìn cô, cô tìm cơ để dụ mẹ chồng đi ra ngoài: “Mẹ, cũng sắp đến giờ cơm trưa rồi, mẹ đi hâm nóng đồ ăn trước đi, chúng ta ăn cơm xong trước rồi lại cho ba đứa nhỏ ăn sau.”

“Được rồi, mẹ đi làm cơm trước, có chuyện gì lại gọi mẹ.” Chu Lan Cầm nói xong lập tức đi ra ngoài.

Chờ bà ấy đi rồi, Cung Linh Lung khom lưng, nắm lấy ngón tay của ba đứa nhỏ, như cười như không nhìn bọn họ, dùng giọng nói rất nhỏ nói: “Ba nhóc con thối, mẹ biết mấy đứa không giống như mấy đứa nhỏ bình thường, mấy đứa là mang theo ký ức kiếp trước xuyên không đến đây.”

Nghe được lời này của cô, ba đôi mắt đều híp lại, động tác không khác gì nhau, nếu nhìn kỹ thì sẽ nhìn thấy trong mắt lộ ra một chút nguy hiểm.

Chỉ có điều bọn họ còn quá nhỏ, chút nguy hiểm này chẳng tạo thành uy h.i.ế.p gì cả.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 658


“Mẹ là mẹ của mấy đứa, mấy đứa không cần phải đề phòng mẹ, mẹ sẽ không uy h.i.ế.p gì đến an toàn của ba đứa.”

Cung Linh Lung nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của bọn họ, lần lượt hôn nhẹ, mỉm cười nói: “Mẹ cũng giống như mấy đứa, mẹ cũng mang theo ký ức của kiếp trước xuyên không đến nơi này. Điểm khác biệt duy nhất chính là mẹ không phải xuyên vào thai nhi mà là đột nhiên xuyên không vào thân thể này.”

Ba đôi mắt lập tức sáng lên, cứ nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt.

“Được rồi, hiện tại ba đứa vừa mới sinh ra, còn chưa thể nói chuyện, chờ ba đứa lớn lên một chút, biết nói rồi, chúng ta lại tâm sự với nhau thêm.”

Cung Linh Lung rất có hứng thú với lai lịch linh hồn của ba đứa con trai này, trực giác mách bảo cô rằng ba nhóc con này không phải dạng vừa, cô vốn dĩ không biết được hiện tượng thiên nhiên khác lạ lúc sinh sản, sáng nay trước khi cậu cả đi ra ngoài đã vào tìm cô, nói cho cô biết tình hình lúc đó.

Cô đã từng trải qua một lần hồn xuyên, cho dù chuyện có huyền huyễn hơn nữa thì cô cũng có thể chấp nhận được, lúc này cũng loáng thoáng đoán được có lẽ thế giới trước đó của bọn họ cũng khác với kiếp trước của cô.

“Bé Minh, A Khiếu, Tiểu Bồng, mẹ không biết ba đứa đến từ nơi nào, có bản lĩnh đặc biệt gì, lại hoặc là bởi vì nguyên nhân đặc biệt gì đó, hoặc là mang theo sứ mệnh đặc biệt mà đến đây, chúng ta tạm thời không nói đến những chuyện này, chờ sau này đến thời cơ thích hợp, ba đứa muốn nói thì lại nói cho mẹ biết.”

“Hiện tại mấy đứa phải nhớ cho kỹ, ba đứa là con nít vừa mới được sinh ra, ba đứa có thể thể hiện mình thông minh hơn những đứa trẻ bình thường một chút, nhưng tuyệt đối không được biểu hiện quá đáng.”

“Mấy đứa có được linh hồn của người trưởng thành, có lẽ cũng biết được đạo lý “hoài bích có tội”.”

“Tuy rằng nơi này chỉ là một thế giới bình thường không có gì đặc biệt, nhưng tình hình quốc gia hiện tại khá đặc biệt, cục diện không ổn định, thật ra bên ngoài còn có rất nhiều nguy hiểm mà ba đứa không thể nào tưởng tượng được.”

“Với lại ngày hôm qua bọn con cũng đã gặp được các ông cố rồi, chắc cũng đã thông qua cuộc nói chuyện của bọn họ để đoán được tình hình trong nhà, tuy rằng tình hình hiện tại tạm thời đã ổn định, nhưng vẫn còn có rất nhiều thế lực ở bên ngoài đang trốn tránh trong bóng tối nhìn chằm chằm vào chúng ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-658.html.]

“Hiện tại ba đứa vừa mới sinh ra, không có năng lực tự bảo vệ mình, tuyệt đối không được để lộ ra bản lĩnh đặc biệt gì, nhất định phải cố gắng khiêm tốn giấu dốt. Ba đứa nhất định phải tin tưởng cha mẹ, chúng ta sẽ bảo vệ tốt cho các con, cũng có đủ năng lực để bảo vệ tốt các con.”

“Hiện tại ba đứa không cần suy nghĩ gì cả, nhớ kỹ hiện tại mình là trẻ con, cứ yên tâm làm quen thích ứng với quy tắc sinh trưởng tự nhiên của loài người đi.”

“Cứ ngoan ngoãn uống sữa, đi ngủ, khỏe mạnh lớn lên.”

Sau khi nói xong, cô lại nắm tay bọn nhỏ hôn nhẹ, dịu dàng cười hỏi: “Có nhớ kỹ lời mẹ nói chưa? Nhớ rồi thì chớp mắt đi.”

Lúc này coi như cũng bày tỏ tình cảm với nhau, ba anh em đều ăn ý chớp mắt.

“Ngoan quá.”

Cung Linh Lung nhẹ nhàng chọc nhẹ vào mũi của bọn họ: “Mau ngủ đi, con nít phải ngủ nhiều vào, mới có thể làm tế bào não phát triển nhanh được. Mấy đứa đói bụng hay muốn đi vệ sinh thì cứ kêu một tiếng giống như A Khiếu lúc nãy là được rồi. Những lúc mấy đứa tắm rửa hay đi vệ sinh thì đừng có ngại gì cả, ba đứa vẫn còn là trẻ sơ sinh, không phải người trưởng thành, mấy đứa phải nhanh chóng làm quen với thân phận mới của mình.”

Chờ đến khi Chu Lan Cầm bưng chén đến thì nghe được cô đang nói chuyện với bọn họ, thấy cô ngồi trên mép giường, cười nói: “Linh Lung, ba đứa nó vẫn chưa ngủ à?”

“Dạ chưa, con đang nói chuyện với bọn nhỏ, trông có vẻ đã buồn ngủ rồi.”

Cung Linh Lung âm thầm nháy mắt ra hiệu cho ba đứa con, đứng lên nói: “Bà nội bưng canh đến rồi, mẹ phải ăn canh.”

Chu Lan Cầm bưng một chén canh cá trích đến cho cô, đặt đến bàn nhỏ bên cạnh nói: “Linh Lung, con ăn canh trước đi, mấy món khác vẫn còn đang hấp nóng lại, lát nữa mẹ mang đến cho con.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 659


Ăn cơm trưa xong, Chu Lan Cầm lại đút sữa cho mấy đứa cháu nội, chờ bọn họ ngủ rồi, mẹ chồng nàng dâu mới nằm trên giường ngủ trưa.

“Cốc cốc cốc… Cốc cốc cốc…”

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Chu Lan Cầm nhanh chóng xoay người bò dậy, chạy chậm ra ngoài đón.”

“Chào đồng chí, đây là nhà họ Cung sao?”

Người đến toàn là những gương mặt xa lạ, Chu Lan Cầm chưa từng gặp qua, trả lời ông cụ kia: “Chào ông, nơi này là nhà họ Cung, các ông là?”

“Tôi họ Thủy, là thầy của Vãn Đường, chúng tôi đến thăm Linh Lung và mấy đứa nhỏ.”

Người đến thăm là gia đình giáo sư Thủy, hai ông bà cụ bọn họ, con gái và hai đứa cháu nội đều đến, trong tay còn cầm theo rất nhiều quà tặng.

“Thì ra là giáo sư Thủy, tôi đã nghe nói về ông từ lâu rồi, rất vinh hạnh được quen biết ông.”

Chu Lan Cầm lập tức mở cửa phòng ra, cười vui vẻ tiếp đón bọn họ: “Tôi là mẹ chồng của Linh Lung, tôi họ Chu, bên ngoài rất lạnh, mời mọi người vào nhà.”

“Xin chào phó cục trưởng Chu.” Người nhà họ Thủy vội vàng chào hỏi.

Mời cả gia đình bọn họ vào nhà rồi, Chu Lan Cầm lập tức đi vào phòng thông báo: “Linh Lung, mấy người giáo sư Thủy đến, còn tặng rất nhiều thực phẩm dinh dưỡng đến cho con.”

“Mẹ, mẹ mau mời bọn họ vào đi, con sửa soạn một chút sẽ đi ra ngoài ngay.”

Chờ đến khi Cung Linh Lung ăn mặc gọn gàng đi ra ngoài thì người nhà họ Thủy đã ngồi trong phòng khách uống trà rồi, Chu Lan Cầm đang nói chuyện với bọn họ.

“Linh Lung (chị Linh Lung).” Người nhà họ Thủy nhìn thấy cô đều mỉm cười

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-659.html.]

“Giáo sư Thủy, bà nội Thủy, cô Thủy, Bân Tử, Kiệt Tử, chúc mừng năm mới.”

“Chúc mừng năm mới.”

Thủy Mỹ Dung đứng lên, đỡ cô ngồi xuống ghế sofa, quan tâm nói: “Linh Lung, ngày hôm qua Vãn Đường gọi điện thoại đến nhà cô chúc tết, cả nhà mới biết được sáng mùng một tết con sinh được ba đứa nhỏ bình an, mấy ngày nay cơ thể của con đã khôi phục lại chưa?”

“Cô Thủy, cơ thể con khôi phục khá tốt, bây giờ bảo con đi ra ngoài chạy tám trăm mét cũng không có vấn đề gì.”

“Người nhà họ Thủy nghe thế đều mỉm cười, bà cụ Thủy nắm lấy tay cô, cười hiền hòa nói: “Linh Lung, con còn trẻ cơ thể khỏe mạnh, nhưng mà vẫn cần phải chú ý cẩn thận, trong khoảng thời gian ở cữ cần phải nằm nghỉ ngơi nhiều hơn. Mới vừa sinh xong đã hao tổn quá nhiều huyết khí, lại phải nuôi ba đứa con trai, phải ăn nhiều đồ dinh dưỡng vào, nghỉ ngơi nhiều nữa.”

“Mỗi ngày người nhà đều đang nhìn chằm chằm vào con, bình thường con đều nằm trên giường nghỉ ngơi.”

Cung Linh Lung nói xong thò tay vào túi lấy hai cái bao lì xì mừng tuổi ra, cười đưa cho hai anh em Thủy Hồng Kiệt: “Bân Tử, Kiệt Tử, chúc mừng năm mới.”

“Cảm ơn chị Linh Lung.”

Sau khi hai anh em bọn họ quay về kinh đô, tình thần và khí chất đã tốt hơn rất nhiều, hiện tại đang mặc áo bông gọn gàng ngăn nắp, người cũng cao hơn, ngũ quan trên gương mặt đều nảy nở một chút.

“Linh Lung, con nói chuyện với mấy người giáo sư Thủy đi, mẹ đi đẩy giường em bé ra, để cho bọn họ nhìn xem em bé.” Chu Lan Cầm nói.

“Dạ vâng.”

Thủy Mỹ Dung lại đứng lên lần nữa: “Phó cục trưởng Chu, để tôi đi cùng chị.”

Giường ngủ nhỏ được đẩy đến phòng khác, ba bé con đều đang ngủ ngon, người nhà họ Thủy vây quanh bọn nhỏ ngắm nghía một lúc lâu, lại bỏ một đồng bao lì xì làm lễ gặp mặt lên bên cạnh giường nhỏ.

Nhìn em bé xong, giáo sư Thủy lại báo cho Cung Linh Lung thêm một tin vui khác: “Linh Lung, chiều ngày hôm qua ông đã nhận được thư mà con trai ông nhờ người mang về đến, hai vợ chồng bọn họ đã đến nước M từ năm năm trước, con sinh cho hai đứa Kiệt Tử một đứa em gái. Mấy năm nay bọn họ gửi thư về nước rất nhiều lần, nhưng đều bị mấy tên khốn nạn kia chặn lại, không đến được tay của ông. Hôm nay ông đến đây là muốn nhờ ông ngoại của con giúp đỡ một chút, nhờ bọn họ gửi thư hồi âm đi giúp ông.”
 
Back
Top Dưới