Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt

Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 900


Lương Vịnh Văn muốn vớt một chút gia sản cho con gái, sau này cũng có thể tăng lên tiêu chuẩn tìm bạn đời, nếu cô ta gả cho người tốt, bà ta và người nhà họ Lương cũng không cần sống nghẹn khuất và khó chịu như thế nữa.

“Nó gả đi có mặt mũi thì cô và nhà họ Lương của cô có mặt mũi, chẳng liên quan gì đến tôi cả.”

Thôi Trí Viễn cũng không muốn bỏ tiền để mua cái thứ gọi là mặt mũi kia, ông ấy đã nhìn thấu con người Lương Tư Dao rồi, cô ta chẳng có bản lĩnh gì ra hồn, sau này cô ta không mang đến phiền phức cho ông ấy đã tốt lắm rồi, ông ấy cũng chẳng dám chờ mong đến cảnh cô ta sẽ hiếu thảo với mình.

“Hiện tại tôi lại nhắc lại một lần nữa cho cô, mọi tài sản và tiền dành dụm của tôi không có liên quan gì đến Lương Tư Dao, tôi sẽ dựa theo hợp đồng, nuôi nấng nó đến mười tám tuổi, sau khi nó trưởng thành rồi, tôi sẽ không quan tâm đến nữa.”

“Chuyện sau này nó sẽ yêu đương, đính hôn, kết hôn thế nào, cô và nhà họ Lương cứ tự do làm chủ, tôi sẽ không nhúng tay vào, của hồi môn của nó cũng do cô tự chuẩn bị, tôi sẽ không ngó đến.”

Thấy thái độ của ông ấy kiên quyết như thế, thật sự sẽ không cho con gái cái gì, mặt Lương Vịnh Văn đen kịt: “Thôi Trí Viễn, sao anh lại m.á.u lạnh vô tình như thế hả? Anh có phải là không có tiền đâu, em cũng có bảo anh phải cho Tư Dao toàn bộ gia sản đâu, chỉ là một phần nhỏ mà thôi.”

“Nếu cô cảm thấy tôi làm thế là m.á.u lạnh vô tình, vậy thì cô nên đi trách cha mẹ và anh cô, trách chính cô đi.”

Thôi Trí Viễn vẫn luôn hận người nhà họ Lương, lúc này vẻ mặt lạnh như băng: “Cô đừng cho rằng có một vài việc đã mười năm trôi qua, hiện tại có Tư Vi thì tôi sẽ quên sạch. Tôi đồng ý cưới cô, nuôi cô và Lương Tư Dao, tôi đã quá đủ nhân từ với người nhà họ Lương của cô rồi, cô đừng có đạp lên giới hạn cuối cùng của tôi nữa, nếu không thì người nhà họ Lương của cô đều cút đi hết cho tôi.”

Nói xong, ông ấy còn nhấn mạnh lại quyết định của mình: “Cô nghe cho kỹ đây, tất cả mọi thứ của tôi sẽ chỉ để lại cho con gái và con trai ruột của tôi, Lương Tư Dao là con gái của cô, không có quan hệ huyết thống với tôi, tất cả mọi thứ tôi vất vả dốc sức làm lụng, nó đều không có tư cách kế thừa.”

“Không cho thì không cho, tôi không thèm.”

Trong mắt Lương Tư Dao mang theo vẻ oán hận, mày mày dữ tợn gào thé kéo Lương Vịnh Văn rời đi: “Mẹ, đi thôi, đừng ở đây cầu xin bọn họ, sau này con sẽ tự kiếm tiền nuôi mẹ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-900.html.]

“Xùy…”

Thôi Tư Vi nghe được lời nói giận dỗi này của cô ta, trợn trắng mắt, nếu cô ta có thể tự kiếm tiền nuôi sống mình, cậu bé sẽ sửa họ Lương theo cô ta luôn

“Thôi Tư Vi, thái độ của em là có ý gì hả, em ngứa đòn đứng không.” Lương Tư Dao tức giận nhìn cậu bé.

“Suốt ngày chị ngoại trừ hung dữ mắng người đánh người ta thì chị còn có bản lĩnh gì khác không?” Thôi Tư Vi cho cô ta một ánh mắt khinh bỉ.

“Chị đá c.h.ế.t em.”

Lương Tư Dao duỗi chân muốn đá cậu, nhưng mà Lương Vịnh Văn lại kéo cô ta lại kịp lúc, bực bội quát lên: “Đừng có cãi nhau nữa.”

Kéo hai người bọn họ ra rồi, Lương Vịnh Văn cố đè lửa giận trong lòng xuống, xụ mặt chất vấn: “Thôi Trí Viễn, những gì anh nói lúc nãy là nghiêm túc sao?”

“Tôi đã từng nói dối bao giờ chưa?” Thái độ của Thôi Trí Viễn vô cùng lạnh nhạt.

“Thôi Trí Viễn, có phải anh cho rằng hiện tại nhà họ Lương đã sụp đổ, không thể làm gì được anh nữa, cho nên anh muốn xoay người không?” Lương Vịnh Văn tức giận trừng mắt nhìn ông ấy.

Thôi Trí Viễn nghe thế bật cười, nụ cười có chút lạnh lùng: “Lúc trước khi nhà họ Lương của cô không sụp đổ thì tôi cũng chả sợ, lúc trước tôi đồng ý lời uy h.i.ế.p vô sỉ của cha anh cô là vì tôi không muốn liên lụy đến bạn học của tôi, không muốn thành quả tâm huyết mười năm của hai chúng tôi bị bọn họ phá hủy mà thôi.”

“Mấy năm nay tôi không đi tìm nhà họ Lương tính sổ, vào lúc bọn họ bị rơi đài không đi tìm bọn họ tính sổ, đều là vì tôi nể mặt Tư Vi.”

“Lương Vịnh Văn, không phải tôi nói mạnh miệng, người nhà họ Lương của cô có thủ đoạn gì thì cứ việc lấy ra đi, chỉ cần mấy người dám làm cái gì, tôi bảo đảm có thể đưa cả nhà cô ngồi tù đến lúc c.h.ế.t già, bao gồm cả cô.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 901


Lúc trước khi nhà họ Lương chưa sụp đổ, Lương Vịnh Văn cũng vô cùng kiêu ngạo và ngang ngược, bình thường khi đi ra ngoài đều hỉnh lỗ mũi lên với người khác, thanh danh trong giới người Hoa cực kỳ xấu, mọi người đều là sợ sẽ bị nhà họ Lương hại nên mới không dám đối đầu với bà ta, tránh xa bà ta ra.

Từ sau khi nhà mẹ đẻ bị đổ, bà ta mà đi ra ngoài ra vẻ kiêu căng ngạo mạn là người khác bắt đầu đánh trả báo thù, giai đoạn đầu kia, bà ta cũng bị người ta trả thù sau lưng rất nhiều lần.

Bà ta bị người khác ăn h**p, chạy về nhà tìm Thôi Trí Viễn giúp đỡ, nhưng ông ấy đều không thèm để ý, còn bắt bà ta phải đi xin lỗi.

Dần dần, bà ta mới ý thức được không có ai giúp bà ta, tính cách cũng từ từ khiêm tốn lại, đi ra ngoài cũng không còn kiêu ngạo nữa, chỉ có điều mãi vẫn không thể nào hòa nhập với mọi người, không có ai muốn để ý đến bà ta, có đôi khi người khác nói chuyện với bà ta đều là vì nể mặt Thôi Trí Viễn.

Bà ta vẫn luôn cho rằng bà ta sinh Thôi Tư Vi rồi, Thôi Trí Viễn sẽ thay đổi thái độ với bà ta, mãi đến hôm nay bà ta mới phát hiện mình đã suy nghĩ nhiều rồi, trong lòng ông ấy vẫn luôn nhớ rõ chuyện nhà họ Lương ép buộc sỉ nhục ông ấy.

Bà ta không có địa vị gì trong nhà, cũng không có quyền lên tiếng, đến cả con trai cũng không thèm nghe lời bà ta, bà ta đột nhiên cảm thấy cuộc sống thế này cũng chẳng có gì vui vẻ.

Lời đe dọa lúc nãy của Lương Vịnh Văn cũng chỉ là hổ giấy mà thôi, bà ta không có nhà họ Lương ủng hộ, gia tộc chính của nhà họ Lương không thèm quan tâm đến bọn họ, lần trước bọn họ đến Hồng Kông thăm hỏi, bác trai bác gái của gia tộc chính thậm chí còn không thèm mở cửa đón chào, chỉ tìm cớ nói là đi ra ngoài du lịch rồi, bà ta không có bất cứ cách gì để áp chế Thôi Trí Viễn.

Hai mẹ con bọn họ quay về phòng rồi, Lương Vịnh Văn nằm trên giường khóc hu hu, Lương Tư Dao nghe mà phát phiền nói: “Mẹ, đừng khóc, con đã nói là sau này con sẽ kiếm tiền nuôi mẹ, mẹ đừng có thèm mớ tiền lẻ của ông ta nữa.”

“Bốp!”

Lương Vịnh Văn giơ tay đánh mạnh vào lưng cô ta: “Con kiếm tiền? Con có thể làm được cái gì hả? Học thì không giỏi, làm việc chê mệt, cái này thì chê, cái kia cũng không thích, mẹ còn không hiểu con sao, con không kiếm thêm phiền phức cho mẹ, mẹ đã cảm ơn con lắm rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-901.html.]

Nếu không phải cô ta gây sự quá nhiều, rước về quá nhiều phiền phức thì Lương Vịnh Văn cũng không lo lắng cho cô ta đến thế, cũng không vội vã muốn chia một chút gia sản cho cô ta để phòng thân như thế này.

Bà ta đánh rất mạnh, lưng Lương Tư Dao bị đánh đến phát đau, nhảy cẫng lên, mặt lộ rõ vẻ khó chịu: “Mẹ, mẹ lại phát điên cái gì nữa vậy? Con bị mẹ đánh muốn gãy xương luôn rồi nè.”

“Mẹ chỉ đánh nhẹ một cái, làm gì đến mức gãy xương chứ.”

Lương Vịnh Văn nhìn thấy cô ta cũng rất phiền, xoay người đưa lưng nhìn về phía cô ta, không muốn để ý đến cô ta nữa.

Lương Tư Dao xoay người nằm xuống, bực bội oán trách: “Lúc trước ông ngoại bà ngoại bị mù rồi, một đống đàn ông không đi chọn, lại đi chọn người keo kiệt nhất cho mẹ. Đi theo ông ta thì sẽ có cơm ăn, không bị đói chết, nhưng cũng đừng hòng sung sướng gì, con mua cái túi xách hay đồ trang điểm gì đắt một tí đều sẽ bị mắng.”

“Cũng không biết lúc đó mẹ suy nghĩ kiểu gì nữa, chọn tới lựa đi lại chọn trúng ông ta, cho dù mẹ chọn trúng cha kế của Lộ Ti cũng đỡ hơn.”

“Tuy rằng cha kế của Lộ Ti xấu một chút, nhưng lại cực kỳ hào phóng, thường xuyên mua rất nhiều đồ tốt cho hai mẹ con bọn họ, còn thường xuyên dẫn bọn họ đi ăn cơm tây xa hoa và các loại tiệc rượu cao cấp.”

“Mẹ của Lộ Ti kém xa mẹ, dáng người cũng không đẹp bằng mẹ, mập như một con heo, bà ta cũng dẫn theo một đứa con riêng, nhưng ánh mắt của người ta lại tốt hơn mẹ nhiều.”

“Mẹ không biết đâu, tủ quần áo của Lộ Ti có rất nhiều quần áo xa hoa xinh đẹp, toàn là lễ phục dạ hội, đều là do cha kế của cô ta mua cho cô ta đó, lúc trả tiền thanh toán cũng chưa từng nháy mắt cái nào.”

“Đâu có giống như Thôi Trí Viễn, keo kiệt muốn chết, tiền sinh hoạt mỗi tháng còn có giới hạn, con cũng ngại không dám nói cho bạn học, sợ bị bọn họ cười nhạo.”

“..”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 902


Lương Tư Dao bla bla nói một đống, Lương Vịnh Văn vẫn chưa ngủ, trợn tròn mắt nghe cô ta nói.

Lương Tư Dao biết bà ta còn chưa ngủ, càng nói càng hăng say, nói đến hưng phấn còn bò dậy đẩy bà ta nói: “Mẹ, con thấy ông ta đã muốn đuổi hai mẹ con chúng ta đi từ lâu rồi, ông ta thật sự rất hẹp hòi keo kiệt, ông ta nói được là làm được đó, sau này chắc chắn sẽ không cho con một đồng của hồi môn nào đâu. Hiện tại ông ngoại bà ngoại đã không thể khống chế được ông ta rồi, nếu mà mẹ kiếm chuyện thì cũng sẽ bị ông ta đuổi ra khỏi nhà.”

“Hôm nay ông ta đi ra ngoài gặp cha mẹ và bà con của ông ta, cả gia đình đó đều là dân phạm tội, ở chỗ này không còn đường sống nữa, nói không chừng còn không có cơm để ăn, bọn họ chắc chắn sẽ năn nỉ nhờ ông ta giúp đỡ.”

“Ông ta không nói chuyện nhà họ Thôi cho chúng ta biết, cũng không dấn theo chúng ta đi, chắc chắn là muốn đưa bọn họ đến nước M, ông ta biết mẹ sẽ không đồng ý cho nên mới cố ý không nói cho mẹ, còn bắt thằng ranh Thôi Tư Vi ăn cây táo rào cây sung kia bao che giúp nữa.”

“Nói không chưng cha mẹ ông ta đều đã bảy tám chục tuổi rồi, còn có một đống con nít, nếu ông ta dẫn hết đám người kia đi, đến lúc đó hai chúng ta sẽ thành bảo mẫu, mỗi ngày mẹ đều sẽ phải ở nhà hầu hạ bọn họ ăn uống tiêu tiểu, hầu hạ người già xong lại chăm sóc cho trẻ nhỏ, nói không chừng còn phải đổ phân đổ nước tiểu cho bọn họ nữa.”

Lần này Lương Vịnh Văn nghe lọt tai lời cô ta nói, mấy ngày nay Thôi Trí Viễn cứ luôn không cho bà ta gặp mặt người nhà họ Thôi, ông ấy chắc chắn muốn giấu bà ta làm chuyện gì đó.

Thấy bà ta không nói tiếng nào, Lương Tư Dao đẩy bà ta nói: “Mẹ, mẹ có nghe thấy không vậy?”

“Nghe rồi.”

Lương Vịnh Văn nhíu chặt mày, nói nhỏ: “Nghe nói anh cả, cháu cả, em trai và em rể của ông ta đều bị bắt hết rồi, trong nhà còn hai ông bà già, chị dâu cả, hai đứa cháu trai cháu gái và một đứa cháu đời thứ ba, ngoài ra nhà em trai ông ta còn có ba đứa nhỏ, nhà em gái lớn cũng có ba đứa, em gái út lại thêm hai đứa, đại đa số mấy đứa này đều chưa đến tuổi trưởng thành.”

“Vậy là tiêu đời ra, đống người này tính ra cũng mươi mấy hai chục người, nếu sau này bọn họ đều ở trong nhà chúng ta, phòng ngủ của con đều sẽ bị cướp mất, sau này hai mẹ con chúng ta sẽ thành bảo mẫu mất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-902.html.]

Lương Tư Dao chỉ cần nghĩ đến chuyện sẽ có nhiều người họ Thôi như thế sắp đi qua đó là lập tức luống cuống, bình thường ở trong nhà cô ta cũng không muốn đi vào phòng bếp, trong nhà có bảo mẫu, cô ta sống cuộc sống quần áo tới vươn tay, cơm tới há mồm, nếu người nhà họ Thôi đều qua đó, cuộc sống sung sướng của cô ta coi như chấm hết, chắc chắn sẽ bị bọn họ đuổi ra khỏi nhà.

“Không được, mẹ không thể để ông ấy dẫn toàn bộ người nhà đi được.” Lương Vịnh Văn lập tức xoay người bò dậy, chuẩn bị đi tìm Thôi Trí Viễn nói chuyện.

“Mẹ, mẹ ngăn cản thì có ích lợi gì chứ, mẹ cảm thấy ông ta sẽ nghe lời mẹ sao? Mẹ không thấy ông ta chẳng coi mẹ ra cái gì à, tiền ở trong tay ông ta, ông ta đã đi ra ngoài được hai ngày rồi, nói không chừng đã lén giấu chúng ta đưa mấy người kia đi rồi.” Lương Tư Dao túm chặt cánh tay bà ta.

Lương Vịnh Văn nghĩ lúc nãy Thôi Trí Viễn quay về sắc mặt có vẻ rất tươi tắn, tâm trạng trông rất sung sướng, trong lòng hốt hoảng giật mình, cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

“Tư Dao, vậy phải làm sao bây giờ?”

“Mẹ, cho dù có c.h.ế.t con cũng sẽ không đi làm bảo mẫu cho bọn họ.”

Lương Tư Dao vô cùng kiêu căng, khinh bỉ người nơi này: “Bắt con đi hầu hạ đám người nhà quê kia, còn không bằng bảo con đi chết.”

“Con nói bậy cái gì thế.” Lương Vịnh Văn vỗ nhẹ cô ta, lòng nóng như lửa đốt: “Không được, mẹ phải nghĩ cách ngăn cản mới được, không thể để bọn họ vào nhà mình được.”

“Mẹ cản được lần này, có thể cản được mấy lần tiếp theo sao?”

“Nếu ông ta đã quyết tâm muốn dẫn cả gia đình già trẻ đi qua đó, cho cả gia đình bọn họ đi vào nhà mình ở, mẹ cũng chẳng có cách nào với ông ta. Nếu mẹ gây sự, nói không chừng chúng ta sẽ lập tức bị đuổi ra ngoài, đến lúc đó người bị mất mặt chính là chúng ta, người bị đuổi đi lưu lạc đầu đường chính là chúng ta.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 903


Lương Vịnh Văn nghĩ đến lời Thôi Trí Viễn nói lúc nãy, trong lòng cũng lạnh đi, có lẽ mấy năm nay con gái bà ta liên tục kiếm chuyện gây sự đã làm ông ấy bực bội phản cảm đến cùng cực, đã muốn tìm cớ quang minh chính đại đuổi cô ta ra khỏi nhà từ lâu rồi.

Nếu ông ấy dẫn toàn bộ người nhà họ Thôi qua đó, có lẽ không cần ông ấy ra mặt, nhưng người khác trong nhà họ Thôi đều sẽ chủ động sắm vai kẻ ác, đến lúc đó hai mẹ con bọn họ thật sự sẽ không còn chỗ dừng chân nữa.

Lúc trước bà ta còn nghĩ đến chuyện sinh con trai rồi sẽ có người dựa dẫm, bà ta lợi dụng con trai kiểu gì cũng sẽ tìm được chỗ đứng vững chắc trong cái nhà này, nhưng hiện tại thằng ranh con Thôi Tư Vi khốn nạn kia lại không thèm nghe lời bà ta, mỗi ngày chỉ biết răn dạy giáo dục hai mẹ con bọn họ, đã bị cha của cậu tẩy não hoàn toàn rồi.

Lương Vịnh Văn nghĩ đến những chuyện này đã lập tức cảm thấy phiền muốn chết, cũng rất hoảng sợ: “Con nói đúng lắm, nếu người nhà họ Thôi vào nhà chúng ta, không chỉ hai mẹ con chúng ta mà đến cả ông ngoại bà ngoại của con cũng sẽ bị đuổi đi, sau này cũng đừng hòng đặt chân vào nhà nữa.”

“Trước kia khi ông ngoại con còn chưa sụp đổ, trong tay còn có người, ông ta còn sẽ kiêng dè một chút.”

“Hiện tại bọn họ đã sụp đổ hoàn toàn, không có bạn bè giúp đỡ, nhưng lại có rất nhiều kẻ thù đến trả thù, cậu của con lại không ra tù được, gia tộc chính lại không thèm để ý đến chúng ta, thằng ranh Thôi Tư Vi khốn nạn cũng không giúp đỡ, ông ta muốn đá chúng ta đi thì chỉ cần nói một câu là được.”

Thấy cuối cùng mẹ của cô ta cũng đã nghĩ thông suốt, Lương Tư Dao bĩu môi nói: “Hiện tại mẹ đã biết chưa, ông ta chẳng đáng tin chút nào, lúc trước ông ngoại bị mù rồi mới chọn trúng ông ta. Lúc trước bọn họ chỉ cần đổi sang mục tiêu khác, nói không chừng hiện tại hai mẹ con chúng ta đã có tương lai sáng lạn hơn rất nhiều, mấy người ông ngoại cũng sẽ không sụp đổ, hômnay càng không cần để cái vùng khỉ ho cò gáy này để bị khinh bỉ và bị đánh.”

“Hiện tại con nói mấy lời này thì có ích lợi gì nữa chứ.” Thật ra Lương Vịnh Văn nghe cô ta nói xong cũng đã có chút hối hận.

“Mẹ, hiện tại nói mấy lời này không có tác dụng gì, nhưng mà chúng ta phải chuẩn bị, cũng không thể vừa quay về đã bị ông ta đuổi ra khỏi nhà ngay lập tức được, đến lúc đó chúng ta thậm chí không có chỗ để ở, sẽ bị những người khác cười nhạo c.h.ế.t mất.”

Lương Vịnh Văn nghe lọt tai những lời cô ta nói, ngồi ở mép giường nói: “Mấy năm nay mẹ cũng dành dụm được chút tiền, không đến mức bị đuổi ra ngoài sẽ không có cơm ăn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-903.html.]

“Mẹ, số tiền cỏn con mẹ dành dụm chẳng xài được bao lâu, mẹ đừng quên, hiện tại mấy người ông ngoại bà ngoài đều dựa vào mẹ và dì nuôi sống đó.”

“Dượng cũng chẳng khác Thôi Trí Viễn là bao nhiêu, hai người đều keo kiệt muốn chết, dương cũng đã không muốn gặp ông ngoại bà ngoại từ lâu rồi, mỗi lần đưa tiền đều vô cùng keo kiệt, mẹ cũng đã nghe ông bà ngoại nói rồi mà.”

Những lời cô ta nói, Lương Vịnh Văn đều nhớ ra, nghiêm mặt nói: “Cho dù thế nào thì mẹ cũng sinh Tư Vi, ông ta sẽ không lập tức đưa mẹ ra khỏi nhà, sau này mẹ sẽ tìm cách đòi tiền ông ta nhiều hơn, sau này chờ con trưởng thành rồi, mẹ mua một căn nhà nhỏ cho con, mỗi tháng tranh thủ cho con ít tiền.”

“Mẹ, mẹ muốn ở lại đó làm bảo mẫu, hầu hạ mười mấy hai mươi con quỷ hút m.á.u nhà họ Thôi kia à?” Lương Tư Dao cũng không dám tin vào ánh mắt mình.

Lương Vịnh Văn: “… Đương nhiên là không rồi, mẹ sẽ không hầu hạ bọn họ đâu.”

“Mẹ không hầu hạ bọn họ? Mẹ chơi lại bọn họ à?”

“Bọn họ nhiều người như thế, không bàn đến chuyện đánh nhau, mẹ cãi nhau cũng cãi không lại, mỗi người chỉ cần phun một miếng nước bọt thôi cũng đã đủ làm mẹ c.h.ế.t đuổi rồi.”

“Nếu như mẹ không nghe lời bọn họ, không hầu hạ bọn họ cho cẩn thận, không bưng trà rót nước, hầu hạ bọn họ như bảo mẫu, bọn họ sẽ mách lẻo với Thôi Trí Viễn, mẹ cảm thấy ông ta sẽ giúp đỡ mẹ sao?”

“Ông ta vốn dĩ không thích mẹ, còn hận ông ngoại bà nói, nói không chừng ông ta còn đang ước gì người nhà họ Thôi ăn h.i.ế.p mẹ để báo thù cho ông ta nữa kìa.”

“Nếu mẹ còn ở lại nơi đó, nói không chừng còn thảm hơn bảo mẫu da đen của nhà hàng xóm nữa, không chỉ phải làm việc nhà, bọn họ nhìn mẹ ngứa mắt còn sẽ đánh mẹ, có lẽ mẹ sẽ sống còn không bằng heo chó nữa đó.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 904


Cô ta càng nói càng hăng hái, Lương Vịnh Văn nghe xong nhíu mày lại: “Con đừng ăn nói lung tung”

“Con ăn nói lung tung chỗ nào chứ, mẹ có phải là chưa từng thấy con dâu bị cả gia đình ăn h.i.ế.p đâu chứ, không phải mấy năm trước ở phố nam còn có một người bị ép đến phải nhảy lầu sao? Còn có một người bị nhốt trong tầng hầm ngầm trong nhà bị đánh tàn phế, bị tra tấn đến mức người không ra người quỷ không ra quỷ, lúc đó mẹ còn đến nhiều chuyện nữa đó.”

Bình thường Lương Tư Dao rất hay chạy ra ngoài chơi, khu vực mà bọn họ sống đại đa số đều là người châu Á người Hoa, thường nghe rất nhiều gia đình nói chuyện tám chuyện.

Những gì cô ta nói đều là sự thật, trong lòng Lương Vịnh Văn cũng có chút sợ hãi, xụ mặt nói: “Mẹ không ở lại trong nhà thì còn có thể ở nơi nào nữa?”

“Mẹ ly hôn với ông ta đi.”

Lúc nãy khi còn ở phòng bên cạnh, Lương Tư Dao nghe được những lời nói lạnh nhạt vô tình của Thôi Trí Viễn xong thì trong lòng cô ta cũng đã xuất hiện ý tưởng này, cô ta phải xúi giục mẹ mình ly hôn, hai mẹ con bọn họ dọn ra ngoài ở.

“Ly hôn?” Lương Vịnh Văn không nghĩ đến chuyện này, lắc đầu nói: “Không thể ly hôn, nếu ly hôn thì mẹ không có chỗ nào để đi hết, chúng ta cũng không có thu nhập nữa.”

“Mẹ, không phải lúc trước ông ta đã nói rồi sao, nếu như mẹ không muốn sống với ông ta nữa, muốn ly hôn với ông ta, ông ta sẽ bồi thường kinh tế cho mẹ.”

“Thay vì chờ bị ông ta và người nhà họ Thôi đuổi ra khỏi nhà, còn không bằng chủ động đưa ra yêu cầu ly hôn, đòi ông ta một số tiền lớn, một căn nhà rộng rãi, cũng lấy luôn chi phí nuôi dưỡng con đến năm mười tám tuổi mà ông ta đã hứa hẹn. Chúng ta không cần sợ không có tiền, cũng không cần lo không có nhà ở, còn có thể đón ông ngoại bà ngoại đi sang đó ở, sau này không cần phải nhìn sắc mặt của bọn họ nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-904.html.]

Cô ta đã lên kế hoạch hết rồi, nhưng Lương Vịnh Văn lại từ chối: “Không được, nếu như mẹ ly hôn, mấy kẻ thù kia thấy Thôi Trí Viễn không để ý đến chúng ta, chắc chắn sẽ ra tay trả thù ông ngoại con, chúng ta cũng không thể sống yên được.”

Lúc nãy Lương Tư Dao cũng không nghĩ đến chuyện này, thấy cái này không được, cái kia cũng không xong, trong lòng cô ta vô cùng bực bội: “Không lẽ kiếp này chúng ta đều phải nhìn sắc mặt của ông ta mà sống sao?”

“Tư Dao, mẹ cũng không muốn.”

Trước khi nhà họ Lương sụp đổ, Lương Vịnh Văn cũng chưa từng chịu đau khổ và bị khinh thường bao giờ, càng chưa từng phải nhìn sắc mặt của ai mà sống, lúc trước bà ta được cha mẹ bao che sống vô cùng kiêu căng, tính càng còn chanh chua tùy hứng hơn Lương Tư Dao rất nhiều, hiện tại là bị hiện thực buộc cho phải thu liễm tính cách của mình lại.

Lương Tư Dao thất vẻ mặt của bà ta vô cùng bất đắc dĩ, trong đầu chợt lóe lên một ý tưởng khác, giơ tay túm chặt lấy cánh tay bà ta, hai mắt sáng lên: “Mẹ, hiện tại mẹ còn trẻ, mới hơn ba mươi tuổi, mẹ lại xinh đẹp như thế, mẹ ly hôn với ông ta xong lại có thể đi tìm một người đàn ông có quyền có thể khác để tái giá, như vậy mẹ vừa có thể dẫn theo con sống sung sướng, cũng có thể bảo vệ ông ngoại bà ngoại.”

Lương Vịnh Văn nghe xong ý kiến này của cô ta, giật mình một lúc lâu sau cũng không phát ra được bất cứ âm thanh nào, giống như bị sét đánh

Lương Tư Dao còn tưởng rằng bà ta đang suy xét, mặt mày hớn hở nói: “Mẹ, mẹ của Lộ Ti lớn tuổi hơn mẹ, vừa mập vừa xấu, vậy mà bà ta còn có thể tìm được một người đàn ông giàu có, chỉ cần mẹ muốn, mẹ có thể tìm được rất nhiều người đàn ông có tiền có thể.”

“Thôi Trí Viễn cũng có phải giàu có lắm đâu, ở khu vực chúng ta sống, ông ta cũng chỉ thuộc dạng trung bình thôi, bên ngoài có rất nhiều người giàu hơn ông ta. Sau này mẹ lại tìm một người có tiền có thế hơn ông ta, lại hào phóng với chúng ta hơn, sau đó chúng ta quay lại vả mặt ông ta, báo thù trở lại.”

“Sau này mẹ ở trong nhà làm phu nhân nhà giàu, đi đến những bữa tiệc rượu cao cấp để mở rộng tầm mắt, mẹ dẫn con đi theo luôn, bình thường nếu chúng ta rảnh rỗi không có chuyện gì làm thì lại đi mua sắm dạo phố, mua đủ các loại hàng xa xỉ, chờ con lớn rồi cũng sẽ gả cho một cậu ấm nhà giàu, sau đó lại đạp c.h.ế.t tên Thôi Trí Viễn keo kiệt hẹp hòi này.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 905


Lương Tư Dao càng nói càng hưng phấn, trong đầu cũng ảo tưởng cuộc sống của cô chủ nhà giàu ngợp trong vàng son, ước gì có thể lập tức thoát khỏi gia đình nghẹn khuất này, vô cùng kích động xúi giục: “Mẹ, mẹ nghe lời con, đi theo Thôi Trí Viễn thật sự không có tương lai gì hết, con nói một câu khó nghe, mẹ đi theo ông ta cũng chỉ có thể ăn cơm no, không bị c.h.ế.t đói mà thôi, đừng hòng nghĩ đến chuyện sống giàu sang phú quý gì.”

“Cho dù ông ta có tiền có thực lực, ông ta cũng sẽ không cho mẹ sống sung sướng, ông ta sống ở cái nơi rách nát này, trước kia đã quen với cuộc sống muốn ăn thịt cũng không có mà ăn, ông ta có tiền cũng không nỡ xài.”

“Hiện tại ông ta keo kiệt như thế, đi ra ngoài ăn một bữa cơm cũng không nỡ gọi món thịt, mỗi ngày toàn là ăn mấy thứ đồ rẻ mạt, keo kiệt c.h.ế.t đi được.”

“Còn nữa, ông ta chẳng coi mẹ là vợ, mẹ gả cho ông ta nhiều năm như thế nhưng mẹ và ông ta luôn ngủ riêng với nhau, mẹ đừng cho rằng con không biết, cuộc sống của mẹ chẳng khác nào bà nội của Khải Luân, đang ở góa khi chồng còn sống, mẹ có chồng mà có khác gì không có chồng đâu.”

“Đủ rồi!”

Những lời này của Lương Tư Dao chọc trúng chỗ đau mà Lương Vịnh Văn không muốn nhắc tới nhất, tức giận quát khẽ ngắt ngang lời cô ta.

Thấy bà ta tức giận, Lương Tư Dao chu miệng bĩu môi: “Con nói có sai đâu, mẹ rõ ràng là đang ở góa khi chồng còn sống mà, có vợ chồng nhà ai mà ngủ riêng với nhau đâu, chỉ có mẹ với ông ta là chưa bao giờ ngủ chung với nhau.”

Những lời cô ta nói đều là sự thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-905.html.]

Bắt đầu từ ngày Thôi Trí Viễn kết hôn với Lương Vịnh Văn thì bọn họ đều tách ra ngủ riêng với nhau, bà ta mang thai Thôi Tư Vi là vì bà ta đã bỏ thuốc tính kế ông ấy, kết quả chỉ một lần đã trúng thưởng, sau đó cũng chưa từng có sinh hoạt vợ chồng, ông ấy cũng cấm không cho bà ta vào phòng mình, mỗi đêm khi đi ngủ ông ta đều khóa trái cửa phòng lại.

Ở góa khi chồng còn sống, mấy chữ này k*ch th*ch rất lớn đối với Lương Vịnh Văn, cũng làm tổn thương tôn nghiêm của bà ta, nước mắt nóng bỏng lập tức rơi xuống.

Thấy bà ta khóc, Lương Tư Dao không dám k*ch th*ch bà ta giống như lúc trước nữa, nhưng mà ngoài miệng vẫn cứ đang nói: “Mẹ, tuy rằng lời con nói không dễ nghe, nhưng đó là sự thật, mẹ đi theo ông ta cũng chẳng có ngày lành gì, đến cả con cũng không chẳng có tương lai.”

“Chuyện lúc trước thì không nói, nhưng mẹ cũng phải tính toán cho con, còn phải tính toán cho chính mình nữa, mẹ cũng không thể cứ tiếp tục như thế mãi.”

“Hiện tại mẹ chỉ mới hơn ba tuổi, nói không chừng mẹ tái giả còn có thể gả cho người đàn ông càng có tiền có thế hơn, cuộc sống của hai mẹ con chúng ta cũng đều có thể tốt hơn.”

“Mẹ nhìn xem bác hai của gia tộc chính nhà họ Lương đi, ông ta cưới ba người vợ, người vợ thứ ba mới ba mươi tuổi, nghe nói lúc trước chỉ là người bán rượu ở quán bar, cô ta vừa mới gả vào đã sinh một đứa con trai, bây giờ muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, bác trai còn chia cổ phần trong công ty cho hai mẹ con bọn họ, chẳng khác nào là gà rừng bay lên cành cao biến thành phượng hoàng.”

“Bà vợ thứ ba kia cũng là loại người bình thường, chỉ là biết cách trang điểm mà thôi, mẹ đẹp hơn cô ta, nếu trang điểm tỉ mỉ cũng sẽ đẹp hơn cô ta nhiều, cô ta có thể gả cho người có tiền, mẹ cũng có thể tìm được một người đàn ông có tiền khác.”

Lương Tư Dao tập trung tinh thần thuyết phục bà ta ly hôn gả cho người khác, bà ta cảm thấy chỉ cần mẹ gả cho gia đình giàu có, vậy cô ta cũng sẽ nước lên thì thuyền lên, sống cuộc sống sung sướng như cô chủ nhà giàu, sau này cũng sẽ gả cho cậu ấm nhà giàu có tiền có thế, sống cuộc sống sung sướng cao quý.

Tối nay, Lương Tư Dao liên tục tẩy não cho bà ta, liên tục dùng mộng tưởng hão huyền để thôi thúc bà ta, làm nguyên đêm nay Lương Vịnh Văn cũng không ngủ ngon, thật ra trong lòng cũng có chút d.a.o động.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 906


Sáng sớm hôm sau, Thôi Tư Vi đến gõ cửa phòng bọn họ từ sớm.

Lương Tư Dao ngủ mơ mơ màng màng, đầu bù tóc rối đi ra mở cửa, bị đánh thức nên rất gắt gỏng, mặt đầy oán niệm: “Mới sáng sớm em gõ cửa làm cái gì?”

Hôm qua gần nửa đêm Lương Vịnh Văn mới ngủ, lúc nãy cũng còn chưa ngủ đủ, nhưng mà bà ta đã ngồi dậy, híp mắt nói: “Tư Vi, chỉ mới hơn sáu giờ sáng, con dậy sớm như thế làm gì?”

“Mẹ, hôm nay cha có việc phải đi ra ngoài, mẹ và chị có muốn đi ăn sáng với bọn con không?”

Đúng sáu giờ sáng, hai cha con bọn họ đã thức dậy, lúc này đã rửa mặt xong, đang chuẩn bị xuống lầu ăn sáng.

Lương Vịnh Văn thấy hai người bọn họ dậy sớm như thế, trong đầu vẫn còn nhớ chuyện Lương Tư Dao nói tối hôm qua, hỏi cậu bé: “Hôm nay cha con đi đâu?”

“Cha có hẹn với người khác.”

Miệng của Thôi Tư Vi rất cứng, không nói cho bọn họ biết chuyện chị gái cùng cha khác mẹ, nếu không bọn họ chắc chắn sẽ quậy long trời lở đất.

“Hẹn sớm thế à?” Lương Vịnh Văn xoay người bò xuống giường, trực giác mách bảo Thôi Trí Viễn có chuyện giấu bà ta.

“Người ta hẹn gặp cha lúc bảy giờ.”

Thôi Tư Vi đứng ở cửa, không đi vào phòng, chỉ hỏi lại lần nữa: “Mẹ và chị có muốn đi ăn sáng cùng hay không?”

Lương Tư Dao ngáp dài, đang định quay về giường nằm xuống ngủ tiếp thì Lương Vịnh Văn lại nắm tay cô ta, nói với con trai: “Con và cha đi xuống trước đi, mẹ và chị con dậy rửa mặt thay quần áo rồi xuống ngay.”

“Dạ.” Thôi Tư Vi nói xong lập tức rời đi

“Mẹ, con còn chưa ngủ đủ, con không đi.” Lương Tư Dao nói xong lập tức xoay người nằm xuống ngủ tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-906.html.]

Lương Vịnh Văn đóng cửa phòng lại, kéo cô ta ngồi dậy, nói nhỏ: “Hai cha con bọn họ chắc chắn có chuyện giấu chúng ta, chúng ta đi theo bọn họ theo dõi sát sao vào, xác nhận xem có phải Thôi Trí Viễn đã sắp xếp đưa người nhà họ Thôi đến nước M hết rồi hay không.”

Vừa nghe đến chuyện này, cơn buồn ngủ của Lương Tư Dao lập tức biến mất sạch sẽ, lập tức bò dậy ngay: “Được rồi, chúng ta lén đi theo bọn họ.”

Hai mẹ con bọn họ vội vàng rửa mặt xong, chờ đến khi xuống lầu đi vào nhà ăn thì hai cha con Thôi Trí Viễn đã bắt đầu ăn cơm, hai cha con đều ăn bánh bao, bánh quẩy và sữa đậu nành, bữa sáng mà nhà ăn khách sạn cung ứng khá đơn giản, hai mẹ con bọn họ cũng gọi món giống hệt.

Thấy Thôi Trí Viễn liên tục xem đồng hồ, cứ cách vài phút lại xem một lần, sắc mặt Lương Vịnh Văn vô cùng âm u, liếc nhìn con gái, yên lặng đẩy nhanh tốc độ ăn cơm.

Chờ đến khi Thôi Trí Viễn buông chén đũa xuống thì chỉ mới sáu giờ năm mươi, những người khác đều chưa ăn xong, ông ấy đã đứng lên nói: “Tư Vi, cha đi ra ngoài trước, có lẽ trưa nay sẽ không về, con ở lại khách sạn một ngày, ngày mai cha lại dẫn con ra ngoài.”

“Dạ.”

Thôi Tư Vi vốn dĩ cũng không có ý định đi theo ông ấy, có lẽ cha và chị gái kia còn có rất nhiều chuyện muốn nói, cậu ấy không đi làm bóng đèn thì sẽ tốt hơn.

Thấy ông ấy thậm chí còn không dẫn con trai theo, Lương Vịnh Văn híp mắt, thấy con trai đã ăn gần xong rồi, thúc giục: “Tư Vi, con ăn xong thì đi lên phòng trước đi, lúc nãy mẹ xuống gấp quá, cũng không nhớ là đã đóng cửa phòng chưa nữa, con đi lên kiểm tra giúp mẹ đi.”

“Dạ.”

Thôi Tư Vi cũng không suy nghĩ quá nhiều, cậu bé đã uống xong sữa đậu nành rồi, cầm lấy bánh quẩy còn chưa ăn xong rời đi.

Chờ cậu bé rời đi, hai mẹ con Lương Vịnh Văn tùy ý ăn vài món, sau đó đều đứng lên đi ra cổng chính, thấy Thôi Trí Viễn đang đứng ở ven đường chờ đợi, trong tay còn cầm một tờ báo, hai mẹ con bọn họ đều trốn đằng sau cửa sổ rình coi.

Thôi Trí Viễn cũng không biết hai mẹ con bọn họ đang trốn ở chỗ tối nhìn lén, ông ấy nhanh chóng đọc báo xong, nhìn thoáng qua hai bên đường, chờ đến khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc từ hướng nam chạy đến, ông ấy lập tức đi sát ra vỉa hè, cười vui vẻ phất tay: “Linh Lung, ở đây.”

Ông ấy gọi khá to, hai mẹ con nhà họ Lương đều nghe được, Lương Tư Dao đảo mắt nói: “Mẹ, là phụ nữ đó.”

Lương Vịnh Văn biết đây là tên của phụ nữ, một ngọn lửa giận không tên cháy hừng hực trong lòng ngực, bà ta mang theo cơn giận kh*ng b*, mặt mày xanh mét đi ra ngoài.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 907


“Thôi Trí Viễn!”

Xe vừa mới đậu lại ở ven đường, Thôi Trí Viễn còn chưa kịp mở cửa ngồi vào trong xe, thấy Lương Vịnh Văn chạy đến, mặt mày lạnh nhạt hỏi: “Có chuyện gì?”

“Anh hẹn hò với ai?”

Lương Vịnh Văn thấy rõ người lái xe là một cô gái, mặc áo sơ mi màu xanh da trời, dáng người thon thả yểu điệu, chỉ nhìn góc nghiêng thôi cũng đã nhận ra đây là một người phụ nữ rất xinh đẹp.

“Tôi đã nói rồi, chuyện của tôi không cần cô xía vào.”

Thôi Trí Viễn mở cửa xe ra, ngồi xuống ghế phụ, khi đối mặt với Cung Linh Lung thì vẻ mặt lại trở nên hiền hòa: “Linh Lung, không cần để ý đến người này, đi thôi.”

Sáng nay Cung Linh Lung không cột tóc, mái tóc dài xinh đẹp xõa tùy ý, che khuất nửa bên mặt, cô tùy ý nhìn thoáng qua hai mẹ con Lương Vịnh Văn, hai mẹ con bọn họ còn chưa kịp chạy đến thì cô đã đạp chân ga rời đi rồi.

Lúc nãy Lương Tư Dao cũng không nhìn thấy rõ mặt của cô, thấy mẹ mình tức giận đến mức toàn thân phát run, lập tức dậm mắm thêm muối: “Mẹ, bây giờ mẹ thấy rõ chưa, ông ta vừa mới đến đây đã tằng tịu với con hồ ly tinh kia, nói cái gì mà đi xử lý chuyện nhà họ Thôi, còn không cho chúng ta đi theo, con thấy ông ta không muốn mẹ phá hư chuyện tốt của ông ta thì có.”

“Hiện tại ông ta còn dám đi dang díu với người ta trước mặt mẹ, chờ đến khi chúng ta về nước M rồi, ông ta sẽ lập tức đuổi chúng ta ra khỏi nhà, sau đó dẫn theo con hồ ly tinh này và người nhà họ Thôi vào nhà ở.”

Lương Vịnh Văn vốn dĩ muốn đi theo dõi, nhưng đối phương có xe, hiện tại đã chạy đi mất tăm rồi, bà ta chỉ có hai cái chân, không thể nào đuổi kịp, chỉ đành xụ mặt quay về khách sạn.

Bà ta nổi giận đùng đùng chạy về phòng của Thôi Tư Vi, thấy cậu bé đang nằm trên giường đọc sách, tức giận quát to với cậu: “Thôi Tư Vi, sao mẹ lại đẻ ra một đứa ngu ngốc như con chứ?”

Thôi Tư Vi: “… Mẹ, mẹ lại nổi điên gì thế nữa?”

“Cha con đi ra ngoài tằng tịu với hồ ly tinh, con đừng có nói với mẹ là con không biết gì hết”

Lương Vịnh Văn giận đến mức gương mặt được bảo dưỡng tỉ mỉ trở nên vặn vẹo, cầm sách quăng về phía cậu bé: “Mẹ mới là mẹ của con, con không giúp mẹ thì thôi, vậy mà còn đi yểm trợ cho cha con và con hồ ly tinh kia, sao mẹ lại đẻ ra một đứa còn không bằng heo chó như con chứ?”

Thấy bà ta mắng khó nghe như thế, sắc mặt Thôi Tư Vi cực kỳ khó coi: “Mẹ, mẹ đừng có đứng ở đây nói khùng nói điên nữa, người đó chẳng phải là hồ ly tinh gì cả, đó là…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-907.html.]

Lời nói đã đến bên miệng, Thôi Tư Vi lại dừng lại kịp lúc.

“Nó là cái gì của cha con hả?” Lương Vịnh Văn hỏi tiếp.

“Chị ấy là người thân của cha, tối hôm qua bọn con ăn cơm với nhau, bọn họ đã hẹn hôm nay sẽ đến nhà máy của chị ấy tham quan.” Thôi Tư Vi không thể nói rõ thân phận của Cung Linh Lung, chỉ có thể nói dối một chút.

“Thôi Tư Vi, em đi mà lừa quỷ đi, nếu là người thân thì lúc nãy em cứ nói thẳng ra là được rồi, rõ ràng em đang nói dối.” Lương Tư Dao không tin lời cậu bé nói.

Thôi Tư Vi nhặt sách lên, đang muốn cãi lại gì đó, bên cạnh đã có người phục vụ đến gõ cửa: “Đồng chí Lương, chồng cô có ở trong phòng không? Dưới lầu có hai ông bà cụ tự nhận là cha mẹ anh ấy đến tìm.”

“Chồng tôi không có ở đây.”

Lương Vịnh Văn đang nổi giận, giọng điệu vô cùng hằn học.

Người phục vụ nhìn thoáng qua bà ta, cũng không nói gì nữa, xoay người rời đi.

“Mẹ, sao mẹ lại quát người ngoài chứ.”

Thôi Tư Vi cầm sách đặt lên đầu tủ, vội vàng chạy ra ngoài, khách sáo lễ phép nói với người phục vụ: “Chị Lý, xin lỗi, mẹ em nóng tính, em thay mặt mẹ xin lỗi chị, cha em mới vừa đi, em đi gặp bọn họ.”

“Được rồi.”

Người phục vụ biết cả gia đình bọn họ là từ nước ngoài về, hai mẹ con kia đều có tính cách rất xấu, hai cha con thì lại rất thân thiện và lễ phép.

Cô ấy còn muốn nói gì nữa, thấy hai ông già già họ Thôi kia đi lên lầu, nói với cậu bé: “Thôi Tư Vi, bọn họ đến rồi kia.”

“Tư Vi, con ở đây thật à.”

Bà già họ Thôi vừa nhìn thấy cậu bé lập tức cười hiền hòa: “Ngày hôm qua con và cha đi vội vàng quá, ông bà nội quên hỏi địa chỉ của con, lúc nãy đi tìm vài cái khách sạn mới tìm được đến nơi này.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 908


Thôi Tư Vi thấy bọn họ, đầu tiên là lễ phép chào hỏi: “Ông nội, bà nội, cha con mới vừa đi ra ngoài, đi chưa được năm phút.”

“Hả? Đi ra ngoài rồi à?”

Ông già họ Thôi thấy bọn họ đã đến sớm như thế, vậy mà Thôi Trí Viễn vẫn cứ đi ra ngoài, vội hỏi: “Tư Vi, cha con đi đâu thế? Sao hôm nay con không đi cùng cha?”

“Cha có hẹn đi làm việc với người khác rồi.” Thôi Tư Vi trả lời.

“Cái gì mà có hẹn đi làm việc chứ, rõ ràng là đi hẹn hò với hồ ly tinh thì có.”

Lương Tư Dao cũng đi ra theo, đứng ở đằng sau la to, giống như sợ người ngoài không biết chuyện này vậy.

Thôi Tư Vi thấy cô ta nói chuyện như thế, nhíu mày nói: “Lương Tư Dao, chị nói khùng nói điên cái gì thế hả, cha thật sự đi ra ngoài với người thân.”

“Tư Vi, hai người này là?”

Hai ông bà già nhà họ Thôi nhìn về phía hai mẹ con Lương Vịnh Văn, bọn họ đã đoán được thân phận, thấy Lương Vịnh Văn chỉ đứng ở cửa không chào hỏi tiếng nào, hai người lập tức không vui.

“Ông nội, đây là mẹ và chị của con.” Thôi Tư Vi giới thiệu cho bọn họ: “Mẹ, đây là ông nội và bà nội.”

“Hừ.”

Hiện tại Lương Vịnh Văn đang vô cùng bực bội, thậm chí còn không thèm chào hỏi tiếng nào, trực tiếp xoay người đi vào phòng.

Bà ta không chào hỏi, Lương Tư Dao đương nhiên càng sẽ không chào hỏi, bắt chước bà ta, xoắn m.ô.n.g rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-908.html.]

Thôi Tư Vi xấu hổ đứng yên tại chỗ, thấy ông bà nội xụ mặt, cậu bé gượng gạo giải thích: “Ông nội, bà nội, tính cách của mẹ và chị con không được tốt cho lắm, lại đang hiểu lầm cha, cho nên đang nổi giận.”

Đã lâu lắm rồi hai ông bà già họ Thôi chưa từng thấy người nào kiêu căng vô lễ như thế, thấy tính cách của Lương Vịnh Văn kiêu ngạo như thế, lúc này cũng biết vì sao ngày hôm qua Thôi Trí Viễn không dẫn bọn họ đi cùng rồi, chỉ e hai người này đều là loại người thích phủng cao dẫm thấp, khinh thường nhà họ Thôi hiện tại.

“Không có ai hiểu lầm ông ta hết, ông ta rõ ràng là đi hẹn hò với hồ ly tinh, cố ý không dẫn chúng ta theo thì có.” Lương Tư Dao lại chạy ra khỏi phòng kêu to.

Người phục vụ còn chưa rời đi, đứng ở cầu thang, thấy hai người bọn họ nói như thế, nhắc nhở: “Thôi Tư Vi, rốt cuộc thì cha của em đi ra ngoài cùng với người thân hay là giống như những gì chị em nói thế? Nếu thật sự đúng như những gì chị em nói, vậy chỗ chị sẽ báo công an điều tra.”

“Chị Lý, chị em chỉ nói khùng nói điên thôi, cha em thật sự đi ra ngoài với người thân, tối hôm qua em còn đi ăn cơm với bọn họ, cha em hẹn với chị ấy đi đến nhà máy mà chị ấy làm việc để tham quan.”

Thôi Tư Vi cảm thấy nếu không giải thích rõ ràng chuyện này thì chỉ sợ sẽ mang đến phiền phức cho cha, còn sẽ làm xấu danh tiếng của chị.

“Tư Vi, cha con đi ra ngoài với ai thế?” Ông già họ Thôi hỏi.

Thôi Tư Vi chần chờ một chút, cuối cùng vẫn cứ trả lời: “Là chị gái họ Cung kia, cô út liên lạc với chị ấy giúp bọn con, tối hôm qua bọn con và nhà cô út hẹn chị ấy đi ăn một bữa cơm.”

Trong lòng ông già họ Thôi đã hiểu, gật đầu nói với người phục vụ: “Đó là con cháu trong nhà tôi, là người cùng thế hệ với Tư Vi, là quân tẩu.”

Thấy đó là quân tẩu, còn là con cháu trong nhà, người phục vụ nhìn Lương Tư Dao với ánh mắt quái dị, nói một câu: “Con bé này ăn nói phải có chừng mực, đừng có nói khùng nói điên nói xấu cha mình, em muốn hại c.h.ế.t cha mình à?”

Lương Vịnh Văn đứng ở trong cửa, nghe được người bên ngoài nói chuyện, thấy đó là bà con thật, vội vàng đi ra: “Đồng chí, con bé không có ý này, đây chỉ là hiểu lầm thôi.”

“Lúc trước cô ở trong phòng nói cái gì, tôi cũng nghe được.”

Ánh mắt của người phục vụ khi nhìn về phía bà ta không được tốt cho lắm, nói thầm một câu: “Còn chưa làm rõ ràng mọi chuyện đã la lối khắp nơi, làm xấu danh tiếng của chồng mình, người không rõ còn tưởng rằng vợ chồng cha con nhà cô là kẻ thù của nhau nữa đó.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 909


Tuy rằng cô ấy đang nói thầm, nhưng âm lượng lại không nhỏ, Lương Vịnh Văn nghe thấy rất rõ ràng, sắc mặt vốn dĩ đã khó coi lại giống như ngưng kết một lớp băng mỏng.

Thấy hai ông bà già nhà họ Thôi đứng ở cửa cầu thang, Lương Vịnh Văn cũng không mời bọn họ vào nhà ngồi, còn bày ra dáng vẻ kiêu ngạo: “Thôi Trí Viễn đã nói chuyện nhà họ Thôi mấy người không liên quan gì đến tôi, không cho tôi can thiệp nhúng tay vào, mấy người có chuyện gì thì đi mà tìm anh ấy đi.”

Nói xong, bà ta lập tức kéo Lương Tư Dao về phòng, cũng không để ý đến Thôi Tư Vi.

“Tư Vi, bình thường mẹ con ở nhà cũng có thái độ như thế sao?”

Bình thường ở nhà họ Thôi, bà già họ Thôi luôn bày ra dáng vẻ mẹ chồng, đừng nói là Tiền Mộng Bình, lúc trước đến cả Vương Mãn Đình cũng đều bị bà ta đè đầu trở nên ngoan ngoãn, con trai con gái cũng không dám làm việc ngông nghênh phát giận với bà ta.

Thôi Tư Vi biết chuyện nhà họ Thôi, có ấn tượng không tốt lắm với hai ông bà già này, nhưng mà vẫn giữ lễ phép nên có: “Tính cách của bọn họ không được tốt cho lắm.”

“Cái này mà không tốt cái gì chứ, rõ ràng là không biết lễ phép gì cả.”

Bà già họ Thôi xụ mặt nói, lúc bà ta đang định nói gì thì ông già Thôi kéo cánh tay bà ta, sau đó mở miệng nói: “Tư Vi, cha con có nói chừng nào sẽ về không?”

“Không nói, chỉ nói buổi trưa sẽ không quay về ăn cơm.”

Thấy ông ấy nhanh nhất cũng phải đến chiều mới về, ông già Thôi suy nghĩ một chút rồi nói: “Ông bà có chuyện cần nói với cha của con, nếu cha con không ở đây thì ông bà đi về trước, buổi tối lại đến, chờ cha con về, con nhớ nói lại với cha.”

“Dạ vâng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-909.html.]

Thôi Tư Vi cũng chẳng thân thiết gì với bọn họ, cậu bé chỉ là một đứa con nít, không biết nên tiếp đãi bọn họ như thế nào, hiện tại bọn họ đi về thì không có gì tốt hơn.

Tiễn bọn họ đi rồi, Thôi Tư Vi quay về phòng, ngồi trong phòng đọc sách một mình.

Sau khi hai ông bà già họ Thôi ra khách sạn rồi, đi đến trạm xe buýt cách đó không xa chờ xe, bà già họ Thôi nói: “Lão Tôi, tôi thấy vợ của Trí Viễn chẳng phải loại người hiền lành gì, con nhóc ranh kia cũng quá mất dạy, chẳng có tí lễ phép nào, hai mẹ con ăn mặc hoa hòe lòe loẹt, nếu sau này chúng ta ở chung dưới một mái nhà với bọn nó, nói không chừng sẽ là gà bay chó sủa.”

“Tạm thời không bàn đến những chuyện này, chờ gặp được Trí Viễn rồi, cẩn thận nói chuyện xong lại tính tiếp.” Ông già họ Thôi cong lưng, mặt mày không được tốt cho lắm.

“Cái con ranh Thôi Lan Chi khốn nạn kia, thì ra nó vẫn luôn tiếp xúc qua lại với hai mẹ con Cung Vãn Đường, lúc trước nó còn nói dối chúng ta nữa.”

“Cái con ranh bất hiếu kia, tôi thật sự quá hối hận, tại sao lúc trước còn dìm nó c.h.ế.t chìm luôn đi.”

Bà già họ Thôi nghĩ đến đứa con gái này, bà ta lại nhịn không được nói không lựa lời tức giận mắng mở, miệng bla bla: “Lần này Trí Viễn về, chắc chắn là con ranh kia đã mách lẻo ở sau lưng, cho nên thái độ của nó mới lạnh nhạt vô tình như thế.”

“Bà đây vất vả mang thai mười tháng mới đẻ ra nó, tay phân tay nước tiểu nuôi nó lớn lên, nhà mẹ đẻ xảy ra chuyện để nó gánh vác trách nhiệm một chút, chúng ta cũng đã xin lỗi nó rồi, nó lại còn hận chúng ta lâu như thế, bây giờ còn muốn quậy cho cả gia đình không được yên bình”

“Nếu không phải hôm qua nó nói mấy chuyện đó ra, Văn Đồng cũng sẽ không xa cách chúng ta, Mộng Bình cũng sẽ không có mấy suy nghĩ lung tung kia, cũng sẽ không làm cho chúng ta ở trong nhà lại khó xử như thế.”

“Kiếp này của tôi đúng là thiếu con nghiệp chướng kia, chắc là nó vẫn còn đang theo dõi sát sao chúng ta, mỗi ngày đều đang nguyền rủa chúng ta, ước gì chúng ta đi c.h.ế.t sớm.”

“…”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 910


Bà ta đứng ở ven đường liên tục mắng, Thôi Lan Chi hoàn toàn không biết những chuyện này, lúc này bà ấy vừa mới đến chỗ làm việc, pha một ly trà rồi đi đến văn phòng lãnh trước, trả lại căn nhà lúc trước bà ấy ở cho đồng nghiệp có yêu cầu, cũng nói rõ nguồn gốc của căn nhà mới.

Ba mẹ con bọn họ không có quá nhiều hành lý, chiều hôm qua bọn họ đã dọn đến nhà mới rồi, hai đứa nhỏ đều có phòng riêng, cả hai đều vô cùng vui vẻ, hôm nay hai anh em ở nhà phụ trách dọn dẹp nhà cửa.

Bên kia, Cung Linh Lung lái xe nửa tiếng đồng hồ đến nhà máy, dọc theo đường đi này đều trò chuyện về phương diện công việc và học tập với Thôi Trí Viễn.

Hôm nay là lần đầu tiền Thôi Trí Viễn ngồi xe của con gái, tâm trạng vô cùng vui vẻ, dọc theo đường đi đều cười vui vẻ, đề tài trò chuyện đều là do ông ấy chủ động hỏi, cô cũng không lạnh nhạt ngó lơ, tuy rằng không quá nhiệt tình, nhưng ông ấy đã vô cùng thỏa mãn rồi.

Đây chỉ mới là lần thứ hai bọn họ gặp mặt thôi, sau này còn có rất nhiều thời gian ở chung với nhau.

Đậu xe, Cung Linh Lung xách theo túi xách xuống xe, nói với ông ấy: “Nhà máy của tôi là nhà máy thực phẩm, chú trọng sạch sẽ vệ sinh, đi vào xưởng sản xuất phải thay quần áo.”

“Được rồi.”

Thấy con gái ăn mặc rất nghiêm chỉnh, áo sơ mi màu xanh nhạt phối hợp với quần tây, kiểu dáng đơn giản lại phóng khoáng, tinh thần giỏi giang cũng không mất đi vẻ xinh đẹp và ưu nhã. Trong mắt Thôi Trí Viễn tràn ngập ý cười, đây mới là con gái mà ông ấy thích và coi trọng.

Cung Linh Lung dẫn ông ấy vào văn phòng trước, dùng mười phút để xử lý những chuyện khẩn cấp, sau đó dẫn ông ấy đi đến nhà máy sản xuất thay quần áo.

Bởi vì nhận đơn hàng lớn của Hoắc Tâm Quỳnh, mấy ngày nay nhà máy kẹo tăng ca làm việc cả ngày lẫn đêm để sản xuất cho kịp, tất cả các dây chuyền sản xuất đều rất bận rộn, trên cơ bản không có ai ngẩng đầu lên nhìn bọn họ, mọi người đều tranh thủ thời gian làm việc

“Linh Lung, con mua dây chuyền sản xuất này ở Hồng Kông sao?” Thôi Trí Viễn nhìn thoáng qua là lập tức nhận ra ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-910.html.]

“Đúng vậy. Mười năm nay trong nước rung chuyển rất nhiều, kinh tế trì trệ không phát triển, thiết bị máy móc không đủ tiên tiến, ông ngoại mua dây chuyền sản xuất này ở Hồng Kông giúp tôi. Cũng là vì chờ bộ thiết bị này, trong lúc đó còn phải làm đủ loại thủ tục trang bị, mất rất nhiều thời gian, lề mề kéo dài đến hai tuần trước mới chính thức khai trương.”

“Con mua bộ thiết bị này hết bao nhiêu tiền?” Thôi Trí Viễn hỏi giá.

Đứng trước chuyên gia, Cung Linh Lung cũng không giấu diếm, dùng tay ra dấu một con số, nói nhỏ: “Thật ra giá cả mua sắm cũng còn tạm được, nhưng mà các loại thuế này nọ lại tốn không ít tiền.”

Thôi Trí Viễn hơi cong môi gật đầu nói: “Tình huống này cũng rất thường thấy.”

Nhà máy sản xuất này dùng dây chuyền sinh sản mới nhất, nhà máy sản xuất còn lại dùng thiết bị cũ đời trước, tất cả đều còn mới sáu bảy phần, hiệu suất sản xuất thấp hơn hai mươi phần trăm, nhưng mà đã là thiết bị tốt nhất trong nước rồi.

Thôi Trí Viễn là người xuất thân trong ngành kỹ thuật, ở lại trong nhà máy sản xuất khá lâu, quan sát rất cẩn thận, nhìn chừng nửa tiếng đồng hồ mới nói với cô: “Kỹ thuật trong nước đúng là lạc hậu hơn rất nhiều, không nói đến Âu Mỹ, hiệu suất của thiết bị do RH sản xuất cũng cao hơn rất nhiều.”

“Chờ đến khi chính sách cải cách được xác thực rồi, sau này sẽ nhanh chóng phát triển, dù sao thì nơi đây cũng có gần một tỷ, trong một đống người như thế, luôn sẽ có rất nhiều người tài giỏi.” Cung Linh Lung lại vô cùng chờ mong với tương lai.

Thôi Trí Viễn cong môi mỉm cười, lúc trước bạn học của ông ấy suy xét đến việc về nước xem thử, nhưng ông ấy lại kiến nghị chờ thêm một đoạn thời gian suy xét lại, hiện tại con gái ở nơi này, trong lòng ông ấy cũng có chút tính toán, có lẽ về nước phát triển cũng là một ý kiến không tệ lắm.

Nơi này có một tỷ người, chỉ cần thức tỉnh, sớm hay muộn nơi này cũng sẽ trở thành một con sư tử hùng mạnh ở phương đông.

Khi còn trẻ ông ấy luôn muốn hướng đến phương xa, luôn cho rằng ánh trăng của quốc gia bên kia đại dương là tròn, không khí thơm ngọt, chờ đến khi thật sự đặt chân lên mảnh đất kia rồi, ông ấy mới phát hiện trang không tròn, không khí cũng không thơm ngọt, hoàn cảnh vị trí tràn ngập kỳ thị và bất công.

Mấy năm đầu tiên, ông ấy nếm đủ sự ấm lạnh trên đời, nhìn thấy mọi mặt trên đời, chịu đủ uy h.i.ế.p và khinh thường, thật sự là dựa vào ý chí và nghị lực mới có thể chịu đựng được đến ngày hôm nay.

Hiện tại quốc gia bắt đầu phát triển, tiền cảnh trong tương lai không thể đo lường, bọn họ cũng muốn về nước phát triển, tương lai cũng có thể lá rụng về cội.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 911


Rời khỏi nhà máy sản xuất, bọn họ lại đi đến nhà máy đóng gói tham quan.

Thấy công nhân làm việc nơi này đều đang đóng gói sản phẩm, mọi chuyện đều đâu vào đấy, túi giấy bọn họ đang đóng gói vô cùng xinh đẹp và bắt mắt, Thôi Trí Viễn tiện tay cầm một cái lên xem, anh mắt nhìn về phía mấy câu thơ từ kia, cong khóe môi lên nói: “Rất có ý thơ, rất phù hợp với dịp lễ quốc khánh và Tết Trung Thu.”

Người nào nhìn thấy bao bì đóng gói này đều khen ngợi, những cửa hàng kẹo khác đều bán lẻ kẹo, sau đó dùng giấy gói lại, có một số nơi sẽ dùng chai nhựa, trên cơ bản không có ai dùng loại bao bì xa hoa như trong nhà máy của cô, cho nên vừa đưa ra thị trường là lập tức hấp dẫn được rất nhiều người.

Cung Linh Lung đến kho hàng lấy hai hộp, đưa cho ông ấy nói: “Ông mang về cho Tư Vi và Hiểu Lỗi, Hiểu Nguyệt đi.”

“Được rồi.”

Thôi Trí Viễn cười nhận lấy, đi theo cô vào trong văn phòng.

Sau khi vào văn phòng rồi, thấy trên bàn cô có không ít hồ sơ, nói; “Linh Lung, con làm việc đi, không cần để ý đến cha, cha ở bên cạnh đọc báo.”

“Được rồi.”

Cung Linh Lung cầm ly trà lên, mở ngăn tủ lấy lá trà ngon ra, lại lấy nước sôi đến pha trà cho ông ấy, còn hái hai chùm nho cho ông ấy ăn.

Khi xử lý công việc, cô vô cùng nghiêm túc, cũng rất tập trung, khi cô tập trung tinh thần thường sẽ theo thói quen mím môi lại, phương diện này thì lại giống Thôi Trí Viễn y như đúc.

Thôi Trí Viễn cũng không phát ra bất cứ âm thanh gì quấy rầy cô, thỉnh thoảng cúi đầu đọc báo, nhưng đại đa số thời gian đều nhìn về phía cô, lúc cô uống hết nước trà rồi, ông ấy sẽ nhẹ tay nhẹ chân châm thêm trà cho cô.

Hiệu suất làm việc của Cung Linh Lung khá cao, gần mười giờ rưỡi đã xử lý xong hết toàn bộ công việc, dặn dò những việc còn lại cho Tôn Đĩnh xong, đi đến chỗ ông ấy nói: “Tôi đã xử lý xong hết việc trong ngày hôm nay rồi, bây giờ tôi đưa ông về.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-911.html.]

“Linh Lung, cha không có việc gì để làm cả, nếu con không có công việc gì thì chúng ta nói chuyện khác đi.” Thôi Trí Viễn muốn hỏi thăm chuyện hai mẹ con bọn họ và chuyện nhà họ Cung.

“Được thôi.” Cung Linh Lung lại rót cho ông ấy một chút trà, ngồi xuống bàn làm việc: “Ông muốn hỏi cái gì thì cứ hỏi thẳng đi.”

Thấy cô đồng ý nói, Thôi Trí Viễn cũng không quanh co lòng vòng hỏi thẳng: “Linh Lung, con kể cho cha nghe về cuộc sống của hai mẹ con con mấy năm nay đi.”

“Lúc trước nhà họ Cung cháy to không phải là chuyện ngoài ý muốn, có người mơ ước tài sản của nhà họ Cung, cho người hại nhà họ Cung, bà ngoại vì bảo vệ cậu hai mà bị đâm, bị thương nặng rồi mất.”

“Vụ hỏa hoạn năm đó không phải do người ngoài làm mà là ông ngoại không muốn khuất phục, đưa mẹ đi trước sau đó phóng hỏa đốt sạch, lại dẫn theo những người khác đi theo con đường ngầm khác bỏ trốn.”

“Mẹ không đi chung với bọn họ, lúc đó mẹ cho rằng mọi người trong nhà đều đã c.h.ế.t trong biển lửa, vô cùng tuyệt vọng muốn tự sát, lúc đó mới phát hiện ra mình đã mang thai.”

“Sau đó vì con nên mẹ quyết định sống tiếp, đi đến phương nam nhờ người quen bạn bè giúp đỡ, nhưng trên đường đi gặp phải lũ lụt, bởi vì hỗn loạn nên bị thương, vết thương nằm ở phần đầu dẫn đến mất trí nhớ.”

“Kết quả có một tên chó khốn nạn còn thua cả súc sinh tranh thủ lúc mẹ mất trí nhớ để nói dối ông ta mới là chồng mẹ, bắt mẹ về một thôn nhỏ ở vùng hẻo lánh, đó là nơi tôi sinh ra, hai mẹ con tôi ở nơi đó làm trâu làm ngựa gần hai mươi năm.”

“Rầm!”

Thôi Trí Viễn đ.ấ.m mạnh lên bàn làm việc, hai chén trà đều bị chấn động từ mặt bàn làm ngã, hai mắt đỏ ngầu, toàn thân giận đến mức run lẩy bẩy.

Ông ấy đã từng đoán đến đủ loại trường hợp, nhưng lại không ngờ rằng mấy năm nay hai mẹ con bọn họ sẽ gặp phải tình cảnh thê thảm như thế.

Ông ấy còn tưởng rằng bọn họ ở Hồng Kông…
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 912


Chuyện quá khứ đã qua đi, Cung Linh Lung đã buông bỏ từ lâu, lạnh nhạt nhìn ông ấy một cái rồi tiếp tục nói: “Mãi đến đầu năm bảy mươi sáu, cả gia đình tên khốn nạn kia ăn h.i.ế.p mẹ, dùng gậy đập vào đầu mẹ, mẹ ngược lại nhờ họa được phúc khôi phục lại trí nhớ. Sau đó chúng tôi cùng nhau ra tay đưa tên khốn nạn kia vào tù, cũng tính toán từng bước một quay về kinh đô báo thù, cuối cùng đến tháng tám tháng chín năm ngoái đã báo thù rửa hận xong.”

Cô kể lại một cách nhẹ nhàng hờ hững, Thôi Trí Viễn nghe xong lại cảm thấy trái tim như bị đao cắt, vô tận áy náy tràn ngập trong tim, đau đớn muốn chết: “Xin lỗi, xin lỗi, là cha có lỗi với Vãn Đường, có lỗi với con.”

“Không liên quan gì đến ông cả.”

“Cho dù lúc trước ông không ly hôn với mẹ, đám người kia vẫn cứ sẽ hại nhà họ Cung, sẽ nhổ cỏ tận gốc với mẹ, dựa theo năng lực của ông cũng không thể bảo vệ được mẹ, càng không bảo vệ được tôi.”

“Bọn họ có quyền cao chức trọng, dựa theo danh tiếng và bối cảnh của nhà họ Cung năm xưa mà bọn họ còn dám nghênh ngang vào nhà hành hung g.i.ế.c người, nếu lúc trước nhà họ Thôi của ông đối đầu với bọn họ thì cũng chỉ là lấy trứng chọi đá, nếu lúc đó ông và mẹ không ly hôn, nói không chừng ông cũng đã mất mạng rồi.”

“Chuyện này ông đừng suy nghĩ quá nhiều, cũng không cần áy náy, hai mẹ con chúng tôi chưa bao giờ oán trách ông, người chúng tôi thù hận chỉ là đám kẻ thù đã hại nhà họ Cung.”

Cô càng nói như thế thì Thôi Trí Viễn lại càng áy náy, nghĩ đến hai mẹ con bọn họ bị tên khốn nạn nào đó lừa gạt ngược đãi, tim ông ấy lại đau đến mức không thở nỗi: “Linh Lung, con có xác định răng tên cặn bã kia đã c.h.ế.t chưa?”

“Chết rồi, chúng tôi đã tận mắt nhìn thấy, chỉ có một tấm chiếu mỏng cuốn lấy rồi đem chôn.”

Cung Linh Lung không muốn nhắc đến đám khốn nạn xấu xa nhà họ Bạch kia, cầm khăn lau khô nước đổ trên bàn, giọng điệu bình tĩnh nói: “Những chuyện đó đều đã qua hết rồi, nếu không phải ông hỏi thì chúng tôi cũng sẽ không nhớ đến nữa.”

“Mẹ đã tự chữa lành vết thương đó, buông bỏ quên đi những ngày tháng nhục nhã từ lâu rồi, cơ thể cũng đã được điều dưỡng khỏe lại. Ông ngoại và hai cậu đều còn sống, có cuộc sống hạnh phúc, sau đó cũng đã báo được thù, mẹ cũng đã hoàn thành ước mơ của mình, cho nên mới đồng ý lời cầu hôn của chú Hàn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-912.html.]

“Mấy năm nay mẹ sống rất khổ rất mệt, muốn nuôi lớn con cũng chẳng dễ dàng gì, chú Hàn và ông bà Hàn đều rất quan tâm mẹ, chú Hàn rất yêu thương mẹ, coi mẹ như châu báu, mẹ đã chậm rãi đi ra khỏi quá khứ, sau khi có em trai thì lại càng hạnh phúc hơn.”

Tối hôm qua Thôi Trí Viễn cũng đã nhận ra, Hàn Tế đối xử với bà rất tốt, trong mắt ông ấy chỉ có bà, khi đối mặt với người ngoài thì vô cùng nghiêm túc lạnh lùng, chỉ khi đối mặt với bà mới trở nên dịu dàng ấm áp.

Ông ấy xác định Hàn Tế không phải cố ý làm thế cho ông ấy nhìn, mà đây là hình thức ở chung bình thường của hai vợ chồng bọn họ, thật sự đặt bà ở trong tim trân trọng.

Về phương diện này thì Hàn Tế đã làm tốt hơn ông ấy rất nhiều.

“Linh Lung, cha biết. Cha sẽ không phá hư hạnh phúc hiện tại của Vãn Đường, càng sẽ không vạch trần vết sẹo của em ấy. Chỉ cần mẹ con hạnh phúc thì cha cũng yên tâm rồi.” Thôi Trí Viễn hiểu cô nói thế là có ý gì.

Cung Linh Lung tin tưởng ông ấy thật lòng nghĩ thế, tin tưởng ánh mắt nhìn người của mẹ, lại nói: “Từ đầu đến cuối mẹ chưa bao giờ nói nửa lời không tốt về ông với tôi, cũng chưa bao giờ nói cho tôi biết vì sao hai người lại ly hôn, trước kia mẹ không nói cho tôi biết cha ruột là ai cũng là vì tình hình trước kia quá đặc biệt, sợ bối cảnh du học của ông sẽ ảnh hưởng đến hôn nhân và công việc của tôi, chờ giai đoạn đặc biệt qua rồi, mẹ mới nói cho tôi biết.”

“Linh Lung, mẹ con làm thế là đúng, không nói cho con biết thật ra mới là cách tốt nhất để bảo vệ con.”

Lúc trước Thôi Trí Viễn từng cùng em gái trò chuyện về chuyện diễn ra trong mười năm qua, vô số phần tử trí thức bị hãm hại đến chết, còn có rất nhiều người kiên trinh bất khuất bị tra tấn nhục nhã, xung quanh xảy ra vô số trường hợp như thế, ông ấy nghĩ thôi cũng cảm thấy trái tim băng giá.

Lúc trước nhà họ Cung cũng có bối cảnh nhà tư bản, có rất nhiều mối quan hệ với nước ngoài, nếu lúc đó nhà bọn họ không xảy ra chuyện rời khỏi kinh đô, có lẽ mười năm nay cũng sẽ sống rất thảm.

Lúc trước ba cha con bọn họ đi đến Hồng Kông phát triển là hành vi vô cùng sáng suốt, cho có điều hai mẹ con bọn họ lại vì chút ngoài ý muốn mà chịu đủ đau khổ.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 913


“Linh Lung, ai là người đã hại nhà họ Cung thế?” Thôi Trí Viễn muốn biết chuyện này.

“Chúng tôi đã báo thù xong rồi, tất cả đều đã chết, con cái cũng không có cơ hội xoay người nữa.”

Vụ án của nhà họ Trịnh và nhà họ Tiết đã được kết án từ lâu, toàn bộ con cháu nhà họ Trịnh đều không có kết cục tốt, con cái của Trịnh Phủ Nhân ít nhất đều phải ngồi tù mười lăm năm, hơn phân nửa đời cháu bị bỏ tù, nửa còn lại cũng bị sung quân đến hải đảo xa xôi để cải tạo lao động, đời này bọn họ đều không thể quay về trung tâm quyền lực kinh đô nữa.

Hiện tại mọi chuyện đều đã giải quyết xong, nếu ông ấy muốn biết, Cung Linh Lung cũng lựa một vài chi tiết quan trọng nói cho ông ấy nghe.

“Tiết Hải Huy?”

Thôi Trí Viễn biết ông ta, mặt mày xanh mét: “Đúng là một tên khốn vong ơn phụ nghĩa, lúc trước anh Tuấn coi ông ta như anh em, ông ta còn thường xuyên đến nhà họ Cung chơi, ông ngoại bà ngoại con đều đối xử rất tốt với ông ta, nhà họ Cung còn giúp đỡ ông ta rất nhiều trong công việc.”

“Ông ta đạp lên xác của bà ngoại tôi mới có thể bò lên địa vị cao như thế, cũng là vì có Trịnh Phủ Nhân đứng ở đằng sau chống lưng, cho dù anh cả của ông được Trương Trọng Kiều yêu thích thì cũng không thể làm lại ông ta, hai người bọn họ là đối thủ một mất một còn cạnh tranh rất nhiều năm, hai người bọn họ lần lượt sụp đổ trong vòng một tháng.”

Gương mặt Thôi Trí Viễn trở nên căng thẳng, hỏi cô: “Linh Lung, anh cả của cha có hãm hại nhà họ Cung hay không?”

“Bọn họ thì không, nhưng mà sau khi nhà họ Cung bị cháy chừng nửa năm thì lại mặt dày bá chiếm bất động sản của hồi môn của mẹ tôi, lúc mẹ tôi đi đòi lại còn kiên quyết không chịu thừa nhận.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-913.html.]

Cung Linh Lung ăn ngay nói thật, nhưng mà nghĩ đến mấy người nhà họ Thôi cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, lại nói một câu: “Mấy năm nay ủy ban cách mạng nắm quyền làm xằng làm bậy, anh cả của ông có thể thăng chức vững vàng như thế cũng không phải vì ông ta có năng lực tài giỏi đến thế nào. Ông ta không đạp lên m.á.u của người nhà họ Cung để bò lên, nhưng chắc chắn đã đạp lên m.á.u của người bị hại khác, tóm lại chẳng phải thứ tốt lành gì, nghe nói chứng cứ phạm tội của ông ta dày chừng một gang tay, ông ta bị phán tù chung thân đã là quá hời rồi.”

Cô nghe mẹ chồng nói về vụ án của nhà họ Thôi, những gì kể lại cho ông ấy nghe đều là thật, còn nhắc nhở ông ấy một câu: “Vụ án của ông ta không thể nào xoay chuyển được, cho dù ông có bỏ trăm vạn ngàn vạn thì cũng không thể thay đổi kết quả.”

“Linh Lung, bọn họ vi phạm pháp luật quốc gia, đã làm sai thì phải gánh vác hậu quả, kết quả hiện tại đều là do bọn họ gieo gió gặt bão.”

“Cha sẽ không lãng phí tiền bạc để làm việc tốn công vô ích, bọn họ không đáng để cha làm như thế.”

“Ngày hôm qua cha đã đến nhà họ Thôi, đã bày tỏ rõ thái độ với bọn họ, cho cháu trai một vạn, để thằng bé đưa một ít đồ ăn quần áo cho bọn họ, coi như làm hết tình anh em.”

“Cha cũng chỉ có thể làm nhiêu đó với bọn họ mà thôi.”

Thấy ông ấy phân rõ trái phải, rất có nguyên tắc ở phương diện này, Cung Linh Lung lại có thêm ấn tượng tốt với ông ấy, cũng không hề nhắc đến chuyện của nhà họ Thôi nữa, tiếp tục đề tài chính: “Ông còn muốn hỏi gì nữa không?”

Thôi Trí Viễn còn có rất nhiều chuyện muốn hỏi, muốn biết mọi thứ về hai mẹ con bọn họ, chỉ có điều ông ấy không nên hỏi quá nhiều về chuyện của Cung Vãn Đường, chỉ đành hỏi chuyện của cô: “Lúc trước cha nghe Tĩnh Xuyên nói hai đứa kết hôn vào đầu năm bảy mươi sáu, hai đứa đến với nhau như thế nào?”

Cung Linh Lung biết ông ấy muốn hỏi quá trình trưởng thành của cô, chuyện này cũng không có gì không thể trả lời, dứt khoát bắt đầu kể từ chuyện khi cô còn nhỏ, lại nói đến quá trình xem mắt, kết hôn, mang thai, sinh con và thi đại học.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 914


Cô nói rất bình tĩnh, những mà cuộc sống ở vùng nông thôn mà hai mẹ con bọn họ trải qua, Thôi Trí Viễn nghe mà tim đau nhói, tuy rằng cô bất đắc dĩ bị buộc phải đi xem mắt, đi nhầm bàn lại may mắn gặp được một người đàn ông tốt, nhưng khi đó cô phải bất lực tuyệt vọng đến cỡ nào, nếu không đến bước đường cùng thì cô cũng sẽ không dùng hạnh phúc cả đời để đổi lấy hai trăm đồng tiền lễ hỏi kia.

Khi còn nhỏ cô sống vất vả như thế, nhưng Lương Tư Dao nuôi ở nhà ông ấy lại chưa từng chịu khổ gì, đôi bên khác biệt như thế, Thôi Trí Viễn đã bị bao phủ bởi áy náy.

Con gái ruột của ông ấy thì ở trong nước chịu khổ, ăn bữa nay lo bữa mai, có lẽ còn chưa bao giờ được ăn no, còn nhỏ đã phải gánh lấy trách nhiệm bảo vệ mẹ, còn phải đối kháng với cả gia đình cặn bã khốn nạn kia, cuộc sống như thế, ông ấy không dám tưởng tượng.

Còn có sau này, bọn họ lần lượt tính kế báo thù, chỉ e chỉ có bọn họ mới biết quá trình này gian khổ như thế nào, mà những thứ này, cô chỉ dùng một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ để nói lướt qua.

Sau đó Thôi Trí Viễn còn hỏi rất nhiều chuyện, ông ấy muốn biết gì, Cung Linh Lung cũng không giấu diếm, nói hết cho ông ấy.

“Reng reng reng… Reng reng reng…”

Hai người nói chuyện đến tận mười một giờ rưỡi, mãi đến khi điện thoại vang lên, bọn họ mới dừng cuộc nói chuyện lại.

“A lô, xin hỏi ai đó?” Cung Linh Lung cầm điện thoại lên nghe máy, nghe được tiếng nói ở đối diện, cô mỉm cười nói: “Cha.”

Tiếng gọi “cha” ngọt ngào này, Thôi Trí Viễn nghe được, trái tim phát run, ông ấy biết cô không gọi mình, chắc là cha của Lục Tĩnh Xuyên gọi đến.

“Dạ được, con sẽ đến ký tên ngay.”

Cung Linh Lung trả lời với đầu dây bên kia, nhìn đồng hồ đeo tay nói: “Cha, bây giờ con đang ở trong nhà máy, nhanh nhất cũng phải nửa tiếng nữa mới đến, cha phải ở lại trong văn phòng chờ con một chút rồi. Con còn có một người khách nữa, lát nữa sẽ giới thiệu cho cha, trưa nay chúng ta cùng nhau ăn cơm đi.”

Lục Nam Chinh ở bên kia trả lời Cung Linh Lung cúp điện thoại, nói với Thôi Trí Viễn: “Là cha chồng của tôi gọi đến, ông ấy làm việc ở bộ phận tài nguyên đất đai, hồ sơ đất của hai dự án thí điểm của tôi cần phải đi ký tên đăng ký, trưa nay chúng ta đi ăn cơm cùng ông ấy đi.”

“Được rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-914.html.]

Thôi Trí Viễn vốn dĩ cũng muốn đi gặp anh chị sui, đứng lên nói: “Hôm nay mẹ chồng của con cũng đi làm đúng không?”

“Đúng vậy, hai văn phòng cách nhau không xa.”

Cung Linh Lung nói rồi lập tức gọi điện thoại cho mẹ chồng, ngoài miệng lại giới thiệu với ông ấy: “Cha mẹ chồng tôi đã ly hôn từ lâu rồi, lúc anh Tĩnh còn nhỏ đã ly hôn, nhưng mà bọn họ cũng không vì ly hôn mà không qua lại với nhau, hiện tại coi nhau như bạn bè, đối xử rất tốt với tôi và ba đứa nhỏ.”

“Được, cha biết rồi.” Trong lòng Thôi Trí Viễn đã hiểu.

Chu Lan Cầm nhận được điện thoại của cô, vui vẻ đồng ý trưa nay cùng nhau ăn cơm, sẽ ở văn phòng chờ bọn họ đến.

Cúp điện thoại rồi, Cung Linh Lung lập tức dọn dẹp đồ đạc: “Đi thôi, bây giờ chúng ta đi qua đó”

Lên xe rồi, Thôi Trí Viễn nhớ ông ấy còn có một chuyện chưa hỏi, mở túi lấy giấy bút ra nói: “Linh Lung, con ghi lại số điện thoại nhà con và công ty cho cha đi, với cả địa chỉ nhà của con nữa.”

Cung Linh Lung cũng không từ chối, hiện tại trên cơ bản cô đã có thể khẳng định sau này bọn họ còn sẽ tiếp xúc với nhau rất nhiều, để lại số điện thoại cho nhau cũng tốt.”

“Được rồi, ông ghi lại đi.”

Cô đọc số điện thoại cả hai nơi cho ông ấy, cũng nói luôn địa chỉ nhà: “Hiện tại nơi chúng tôi đang ở là nhà của cậu cả, ông ngoại mua cho tôi và mẹ một căn nhà làm của hồi môn, nhà của tôi thì đã tân trang sửa lại xong rồi, là một căn tứ hợp viện bên cạnh cố cung, nhưng chúng tôi không dọn qua đó ở, dự định chờ ông ngoại về rồi lại chuyển nhà. Hiện tại mẹ đang ở viện gia thuộc quân khu kinh đô, dạo gần đây là vì cậu cả về thăm cho nên mẹ mới dẫn theo Xích Xích về ở cùng chúng tôi.”

“Linh Lung, bình thường Tĩnh Xuyên đều phải đến trường quân đội học tập và đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, con đều ở nhà một mình với ba đứa nhỏ sao? Con có thuê vệ sĩ và bảo mẫu không?”

“Không.”

Cung Linh Lung lắc đầu nói: “Nơi này không phải nước M, chỉ có lãnh đạo cấp cao mới có cảnh vệ viên và trợ lý sinh hoạt, nhưng người khác thì không được phép, nếu bị phát hiện còn sẽ bị tố cáo là nhà tư bản.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 915


Thôi Trí Viễn đã rời đi gần hai mươi năm, hiện tại ngược lại không quen với nơi này cho lắm, lúc ông ấy ra nước ngoài, những gia đình giàu có như nhà họ Cung đều sẽ thuê tài xế và bảo mẫu vân vân.

“Vậy một mình con chăm sóc ba đứa nhỏ, vừa chăm con lại còn vừa đi học và làm việc, chắc việc đi lại giữa các gia đình cũng do con xử lý, con có làm xuể không?” Thôi Trí Viễn khá đau lòng trước sự ngoan ngoãn của cô.

“Nhà máy kẹo chỉ mới khai trương dạo gần đây thôi, tôi có sắp xếp người quản lý, chỉ là giai đoạn đầu có chút chuyện lặt vặt cần tôi xử lý, chờ đến khi đi học rồi, tôi sẽ giao toàn bộ cho bọn họ.”

“Còn việc đi lại giữa các gia đình thì đại đa số đều có mẹ và mẹ chồng giúp đỡ, trừ phi một vài trường hợp không thể vắng mặt, tôi sẽ tranh thủ thời gian dẫn ba đứa nhỏ đi tham dự.”

“Ba anh em bé Minh thì từ nhỏ đã rất thông minh và có hiếu, có năng lực tự gánh vác, bình thường cũng sẽ không gây sự gì cho tôi, đi học còn nghiêm túc hơn cả tôi, có đôi khi còn có thể chăm sóc ngược lại tôi, cho nên cũng không vất vả, đúng là có bận một chút, nhưng cuộc sống lại vô cùng phong phú.”

Nhắc đến mấy đứa con, Cung Linh Lung hoàn toàn giũ bỏ sự khôn khéo giỏi giang, nụ cười cũng xinh đẹp và tươi hơn lúc trước nhiều, trong đầu toàn là hình ảnh đáng yêu hoạt bát của ba đứa con.

Cung Linh Lung lái xe rất nhanh, thời buổi này còn chưa có đèn xanh đèn đỏ, quy tắc giao thông không quá nghiêm ngặt, cô đi đường quen nên chưa đến nửa tiếng đồng hồ đã chạy đến bên ngoài tòa nhà văn phòng.

“Ui cha, Tiểu Cung, sao hôm nay em lại có thời gian rảnh đến đây thế? Từ lúc em đi học đến bây giờ, cũng đã nửa năm rồi chúng ta chưa gặp em, em đúng là càng ngày càng xinh đẹp.”

Mới vừa đi đến tòa nhà văn phòng của bộ phận quản lý đất đai đã gặp được một nhóm đồng chí công chức mà cô quen biết đang tan ca đi đến nhà ăn ăn cơm, mọi người nhìn thấy cô đều dừng chân lại chào hỏi.

Trước kia Cung Linh Lung cũng khá quen thuộc với bọn họ, lúc nãy cô còn xách theo một túi nho ra, tiện tay phát cho bọn họ vài chùm, cười tươi rói nói: “Miệng của chị Phương chúng ta ngọt thật đó, còn ngọt hơn cả nho của em nữa.”

Chị Phương ngắt một trái nho bỏ vào trong miệng, cười tít mắt: “Vẫn không ngọt bằng nho của em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-915.html.]

“Tiểu Cung, cô đến tìm bộ trưởng Lục hả?” Một đồng chí nam cười hỏi.

“Đúng vậy, cha tôi về rồi, trưa nay hẹn ăn một bữa cơm với cha mẹ chồng tôi.”

Cung Linh Lung giới thiệu như thế, Thôi Trí Viễn đứng ở bên cạnh vui như mở cờ trong bụng, khóe miệng ngoác đến tận mang tai, chủ động bắt tay với mọi người: “Chào các đồng chí, tôi là cha của Linh Lung, rất vui được quen biết với mọi người.”

Mọi người đều lễ phép bắt tay với ông ấy, chị Phương cười nói: “Cha đẹp trai như thế, mẹ cũng là người đẹp, chẳng trách Tiểu Cung lại đẹp như tiên nữ.”

Bọn họ đứng trước cửa nói chuyện vài câu rồi tách ra, chờ hai mẹ con bọn họ lên lầu rồi, một đồng chí nữ ở bên cạnh nói: “Mọi người có phát hiện cha của Tiểu Cung trông rất quen không?”

“Đúng là rất quen.”

“Nhà của Tiểu Cung đều quen biết với những người không giàu cũng sang, có lẽ cha của cô ấy cũng là người trong giới, nói không chừng chúng ta đã gặp qua rồi.” Chị Phương nói, không nói chuyện lung tung nữa, cầm nho vừa ăn vừa đi nói: “Đi thôi, đi ăn cơm thôi.”

Văn phòng của Lục Nam Chinh ở lầu ba, lúc trước Cung Linh Lung đã đến rất nhiều lần, cửa văn phòng mở sẵn, cô gõ nhẹ lên cửa gọi: “Cha.”

“Linh Lung, vào đi.”

Lục Nam Chinh còn đang xử lý hồ sơ, ánh mắt nhìn về phía người đứng phía sau cô, đứng lên hỏi: “Linh Lung, đây là?”

“Đây là cha ruột nghe tiếng đã lâu nay mới được gặp mặt của con đó.” Cung Linh Lung nghịch ngợm cười cười.

Thôi Trí Viễn nghe thấy kiểu giới thiệu của cô cũng cười, chủ động tiến lên giới thiệu: “Anh sui, tôi là cha của Linh Lung, tên tôi là Thôi Trí Viễn, rất hân hạnh được quen biết anh.”
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 916


“Thì ra là anh sui à, chào anh, chào anh, anh về nước lúc nào thế?” Lục Nam Chinh vội vàng đi đến tiếp đón.

“Tôi về kinh đô được hai ba ngày rồi.”

Bọn họ ở bên cạnh nói chuyện, Cung Linh Lung mượn điện thoại trong văn phòng của cha chồng, đầu tiên là gọi điện thoại cho mẹ chồng, hẹn bà ấy sẽ gặp nhau ở trước tòa nhà văn phòng, sau đó nhanh chóng ký tên vào hồ sơ rồi cùng bọn họ đi xuống lầu ăn cơm

“Linh Lung.” Chu Lan Cầm đến sớm hơn bọn họ một chút, ánh mắt cũng nhìn về phía Thôi Trí Viễn nói: “Đây là?”

Cung Linh Lung cũng giới thiệu như thế: “Đây là cha ruột nghe tiếng đã lâu nay mới được gặp mặt của con.”

Chu Lan Cầm: “… Thì ra là anh sui à.”

“Chào chị sui.”

Đôi bên chào hỏi nói chuyện đơn giản với nhau, Cung Linh Lung dẫn bọn họ lên xe, nói với Thôi Trí Viễn: “Đồ ăn của nhà hàng tối hôm qua chúng ta ăn khá ngon, hay là trưa nay lại đến đó ăn được không?”

“Được chứ.” Thôi Trí Viễn nghĩ hình như ba anh em cũng rất thích đồ ăn trong tiệm cơm kia, nói: “Linh Lung, con đi đón Tĩnh Xuyên và ba đứa nhỏ đi, trưa nay chúng ta cùng nhau ăn cơm.”

“Dạ được.”

“Linh Lung, hôm nay mấy đứa nó lại đi bán hàng vỉa hè nữa hả?” Lục Nam Chinh hỏi.

Trong khoảng thời gian này hai chị em Lục Thu Cúc cũng đều đi sớm về trễ, nếu không bán hàng giúp bọn họ thì cũng sẽ tự nhập hàng buôn bán, trong mắt hai chị em giống như chỉ còn lại tiền, cũng hoạt bát hơn bình thường rất nhiều.

“Ngoại trừ những lúc trời mưa ra, mỗi ngày đều sẽ đi.”

Cung Linh Lung cũng khá bội phục nghị lực của ba đứa con trai, cười nói với bọn họ: “Mỗi ngày ba anh em chúng nó đều sẽ tự chọn một loại sản phẩm, cạnh tranh nội bộ, về đến nhà sẽ đếm tiền so thắng thua, người thắng sẽ thưởng cho anh Tĩnh. Nhờ bọn họ thưởng mà hiện tại túi tiền của anh Tĩnh căng phồng lên rất nhiều, cuối cùng cũng có tiền riêng, tối hôm qua còn chia cho con năm trăm đồng nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-916.html.]

“Ha ha ha…”

Chu Lan Cầm rất yêu thương ba đứa cháu nội đáng yêu, thường xuyên tuyên truyền phương pháp giáo dục đặc biệt của con dâu cho người ngoài.

Thôi Trí Viễn ngồi ở ghế phụ, quay đầu nói với hai anh chị sui: “Ba đứa nhỏ đều rất thông minh, ngoan ngoãn lại lễ phép, Tĩnh Xuyên và Linh Lung đã dạy ba đứa nhỏ rất tốt.”

“Chủ yếu là nhờ Linh Lung biết cách dạy dỗ, ở phương diện dạy dỗ con cái, con bé đã đầu tư rất nhiều. Tính chất công việc của Tĩnh Xuyên khá đặc biệt, không ở nhà quá lâu, lần này cũng là vì nó bị thương nên ở trong nhà tĩnh dưỡng, mới có thể có nhiều thời gian rảnh để bầu bạn với mấy đứa nhỏ.”

“Linh Lung cực kỳ tài giỏi xuất sắc, mọi chuyện từ trong nhà đến ngoài ngõ đều do một mình con bé quán xuyến, chúng tôi cũng chẳng giúp đỡ được bao nhiêu, Tĩnh Xuyên có thể cưới được một cô vợ ưu tú như con bé là vinh hạnh lớn nhất đời này của nó.”

Đời này người khiến Chu Lan Cầm hài lòng nhất không phải là hai đứa con trai ưu tú mà là hai cô con dâu vừa thông minh lại có hiếu

Ở trong lòng bà ấy, Cung Linh Lung và Giang Vận thật sự là con dâu tốt nhất trên đời, hai người bọn họ không thua kém gì nhau, đều có ưu điểm và sở trưởng riêng, đều là người phụ nữ của thời đại mới, lên được phòng khách xuống được phòng bếp.

“Anh sui, chị sui, cảm ơn hai anh chị đã yêu quý Linh Lung.” Thôi Trí Viễn cảm thấy may mắn vì con gái gặp được cha mẹ chồng tốt.

Chờ đến khi Cung Linh Lung lái xe đến, mấy người Lục Tĩnh Xuyên đang chuẩn bị đi ăn cơm, hôm nay mấy người Lục Thu Cúc cũng đến giúp đỡ, đang định đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm.

“Mẹ ơi.” Ba anh em vừa nhìn thấy cô, lập tức phất tay.

Lục Tĩnh Xuyên thấy cha mẹ đều ở trên xe, đi qua đó chào hỏi, nhướng mày nói: “Linh Lung, trưa nay có kế hoạch gì sao?”

“Em đi đón cha mẹ đi ăn cơm trưa, vẫn là nhà hàng ngày hôm qua.”

Cung Linh Lung thấy Tống Thao và Lý Sùng không ở đây, hai anh em Thôi Văn Đống cũng đã dọn dẹp sạp hàng hóa, chỉ có bọn họ, nói; “Anh Tĩnh, anh bế ba đứa bé Minh lên xe, anh lại lái máy kéo chở hai đứa Thu Cúc đến, em đi gọi đồ ăn trước.”

Ba người lớn mỗi người ôm một đứa nhỏ, chờ bọn họ ngồi vững rồi, Cung Linh Lung lập tức đạp chân ga xuất phát.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 917


Hai chị em Lục Thu Cúc phụ giúp anh dọn dẹp hàng hóa lên máy kéo, khi xuất phát cũng hỏi: “Anh cả, đồng chí ngồi ở ghế phụ lái lúc nãy là ai thế? Hình như em chưa gặp bao giờ.”

“Đó là cha của Linh Lung, mới từ nước M về.”

Chờ đến khi bọn họ quay về tiệm cơm, Cung Linh Lung đã gọi món xong rồi, đang đứng ở cửa chờ bọn họ, thấy trong xe còn có một ít trái cây, hỏi bọn họ: “Muốn ăn nho hay ăn dưa hấu?”

“Ăn dưa hấu đi cho mát.” Lục Tĩnh Xuyên đi đến lựa chọn một trái to.

Khi bọn họ quay về phòng bao, ba anh em đã tụm đầu lại với nhau, cởi giày leo lên ghế đứng, toàn bộ số tiền lẻ đủ loại màu sắc đã bị đổ hết ra bàn, ba anh em bọn họ đang bắt đầu đếm tiền, ba người lớn thì ngồi ở bên cạnh cười mãi không ngừng.

“Ui chu choa, hôm nay lại lời to rồi.” Cung Linh Lung nhìn thấy dáng vẻ tham tiền của bọn họ cũng buồn cười.

Lục Tĩnh Xuyên bảo hai đứa em gái cắt dưa hấu ra, cầm khăn tay đi ra ngoài thấm nước, quay về chộp lấy một cái đầu nhỏ bắt đầu lau, lau mạnh bạo như đang lau bàn, lau mặt xong lại lau đến cổ.

Ba anh em đều đã quen rồi, bọn họ không phải là con nít mảnh mai, tùy ý anh thích thô lỗ thế nào cũng được.

“Con làm nhẹ thôi.”

Chu Lan Cầm đau lòng cho ba đứa cháu yêu, giơ tay đánh nhẹ lên đùi con trai, cướp lấy khăn tay trong tay anh, nhẹ nhàng lau mặt cho cháu nội.

Lục Tĩnh Xuyên bất đắc dĩ bật cười nói: “Mẹ, lúc trước mẹ tắm rửa lau mặt cho con và Tĩnh Dương cũng như thế này mà.”

“Hai đứa con da dày thịt béo, sao có thể sánh bằng ba bé con mềm mại đáng yêu được chứ?”

Hai anh em bọn họ sinh ra ở quân doanh, từ nhỏ đã lăn lê bò lếch trong bộ đội, đều là mấy nhóc con chắc nịch, Chu Lan Cầm chưa bao giờ nuôi bọn họ theo phương pháp cẩn thận tỉ mỉ.

Ba nhóc con: “... Bà nội, bọn con là đàn ông, không thể dùng từ mềm mại đáng yêu để miêu tả bọn con được.”

Chu Lan Cầm nghe xong cười nắc nẻ: “Ba đứa mới hơn một tuổi, xương cốt cũng còn mềm, da và thịt cũng mềm mại mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-917.html.]

“Đường Đường mới mềm.”

Lục Sơ Minh không thích hai chữ này dính líu đến mình, còn nói sang đề tài khác: “Sáng hôm nay con kiếm được nhiều tiền nhất, ba thùng đồ hộp đều bán sạch luôn.”

“Ba cục cưng đều rất giỏi.”

Chu Lan Cầm lau mặt cho bọn họ xong, thấy hai chị em Lục Thu Cúc mang dưa hấu đến, hỏi thăm: “Thu Cúc, Thu Đồng, dạo gần đây mỗi ngày bọn con đều đi ra ngoài bán hàng sao?”

“Dạ, có đôi khi con bán phụ anh cả, có đôi khi sẽ chia lại một ít hàng hóa của bọn họ rồi đi đến nơi khác bán kiếm chút tiền tiêu vặt.”

Lúc trước hai người Lục Thu Cúc chưa từng bán hàng vỉa hè bao giờ, lúc đến giúp đỡ cũng là vì được ba anh em cổ vũ mới dám bước ra bước đầu tiên, việc này cũng không khó khăn giống như trong tưởng tượng, hiện tại lại nghĩ đến chuyện mỗi ngày đều kiếm tiền, hai chị em đều rất vui vẻ.

Chu Lan Cầm gật đầu, giới thiệu với bọn họ: “Đây là cha của Linh Lung, anh sui còn nhỏ hơn cha hai đứa vài tuổi, hai đứa cứ gọi là chú đi.”

“Dạ vâng.”

Hai chị em trả lời, cũng lễ phép chào hỏi: “Chào chú thôi.”

“Chào hai đứa, Thu Cúc, Thu Đồng.”

Thôi Trí Viễn luôn mang theo bao lì xì trên người, tặng cho hai người bọn họ mỗi người một cái bao lì xì quà gặp mặt: “Đây là chút tấm lòng của chú, hai đứa cầm lấy mua đồ mà mình thích.”

Người lớn tặng không thể từ chối, hai người bọn họ đều lễ phép cảm ơn: “Cảm ơn chú Thôi.”

Ba đứa nhỏ đã tính toán xong thu nhập của sáng hôm nay, lời được không ít tiền, ba anh em đều vô cùng hào phóng mỗi người rút ra mười đồng tiền đưa cho Cung Linh Lung nói: “Mẹ, trưa nay bọn con mời mọi người ăn cơm, mẹ cầm tiền đi thanh toán đi.”

“Được rồi, cảm ơn ba cục cưng.”

Cung Linh Lung nhanh nhẹn nhận lấy nhét vào túi, duỗi tay lần lượt ôm lấy ba đứa con, hôn lấy cả ba, cố ý làm cho bọn họ cảm thấy nhột.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 918


“Mẹ ơi, bọn con mới rửa mặt xong đó.” Lục Trường Khiếu duỗi tay đẩy mặt cô ra.

“Nước miếng của mẹ còn sạch hơn khăn của cha con đó.”

Cung Linh Lung ôm lấy cậu bé hôn tới tấp, bôi hết toàn bộ son môi lên mặt bọn họ, làm ba đứa nhỏ đều biến thành ba đứa nhóc mặt mèo.

Bốn mẹ con bọn họ chơi đùa, những người khác đều đang mỉm cười.

Hiện tại ba anh em không đấu lại cô, vuốt mặt dính đầy nước miếng và son môi, chỉ đành cầu cứu: “Cha, cứu mạng.”

“Con chê gì chứ, cha muốn còn không được đây nè.”

Vợ của anh chỉ thích hôn con, rất hiếm khi chủ động hôn anh như thế này, anh cũng rất hi vọng cô sẽ luôn bôi son môi của cô lên mặt anh như thế này.

Ba đứa nhỏ: “... Bọn con chuyển nhượng cho cha nè.”

“Ha ha ha…”

Mọi người trong phòng cười ầm lên, Cung Linh Lung cũng cười không ngừng, phối hợp nhét con vào trong lòng n.g.ự.c Lục Tĩnh Xuyên, để bọn cha con bọn họ giao lưu trao đổi nước bọt và son môi của cô.

Sau khi đùa nghịch xong, kết quả đương nhiên là bốn cha con bọn họ đều đứng lên đi rửa mặt.

Thôi Trí Viễn nhìn bọn họ chơi đùa vui vẻ hạnh phúc như thế, cảm giác khó chịu và áy náy đọng lại trong lòng suốt buổi sáng cũng vơi bớt đi rất nhiều, lúc trước hai mẹ con bọn họ chịu đủ cực khổ, hiện tại cũng đã khổ tận cam lai rồi.

Mấy đứa nhỏ chơi đùa, Lục Nam Chinh và Chu Lan Cầm cũng không bỏ quên khách, lúc này cũng bắt đầu trò chuyện với Thôi Trí Viễn.

Thôi Trí Viễn sống ở nước ngoài rất nhiều năm, tương đối hiểu biết về các chính sách của các quốc gia phương tây, có đề tài chung với hai người bọn họ, ba người nhanh chóng trò chuyện vui vẻ.

Đồ ăn lần lượt được bưng lên bàn, ba người lớn bảo Cung Linh Lung và mấy đứa nhỏ ăn trước, bọn họ chờ đồ ăn bưng lên đầy đủ rồi lại ăn sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-918.html.]

Cung Linh Lung chăm sóc cho ba đứa nhỏ ăn cơm, cũng mời hai em chồng ăn trưa, đây là lần đầu tiên bọn họ đến nhà hàng ăn cơm, giá cả nơi này rất đắt, người đến nơi này đều có thân phận địa vị cao, đồ ăn đều khá cao cấp, đại đa số toàn là các món mà bọn họ chưa từng ăn, có vài món còn chưa từng thấy bao giờ.

“Mẹ, món này ngon quá, mẹ có biết nấu không?” Cung Bồng Trạch ghim một viên thịt heo viên gặm.

“Đây là sư tử đầu, mẹ cũng biết làm đó, nhưng có lẽ sẽ không ngon bằng đầu bếp có tay nghề, chờ sau này mẹ về nhà sẽ làm thử xem sao.”

Con trai thích ăn, Cung Linh Lung đều sẽ thử làm.

Lúc nãy cô gọi hai phần sư tử đầu, mỗi người một viên, đẩy chén trong tầm tay mình đến trước mặt người lớn nói: “Cha mẹ cung nếm thử đi.”

“Được rồi.” Chu Lan Cầm cầm lấy đũa dùng chung, đầu tiên là gắp cho Thôi Trí Viễn nói: “Anh sui, nào, anh nếm thử đi.”

“Cảm ơn chị sui.”

Thôi Trí Viễn thấy ba anh em bọn họ đều thích ăn, nói: “Linh Lung, con lại gọi thêm một phần nữa đi, đóng gói mang về tối nay cho mấy đứa bé Minh ăn.”

“Tối nay không ăn cơm ở nhà, ngày mai cậu cả và dì Hoắc phải đến nơi khác làm việc, tối nay cả nhà cùng nhau ăn vịt quay, đã có kế hoạch sẵn từ trước rồi.”

Bọn họ đã có kế hoạch, Thôi Trí Viễn cũng không đóng gói thức ăn nữa, nhưng mà vẫn nhớ kỹ chuyện này, dự tính chờ vài ngày nữa ông ấy sẽ đóng gói một phần mang đến.

Lúc nãy ba anh em đều có nghe người lớn nói đến chuyện nước ngoài, Cung Bồng Trạch chủ động hỏi: “Ông ngoại, ông đã đi qua bao nhiêu quốc gia rồi?”

Thấy cậu bé gọi mình là “ông ngoại”, Thôi Trí Viễn vô cùng vui vẻ, cười tươi rói nói: “Ông ngoại từng đến mười mấy quốc gia, chủ yếu là các quốc gia Âu Mỹ phương tây, đều là người có làm ăn buôn bán với ông, mỗi năm ông đều sẽ đi tham gia đủ loại cuộc họp.”

“Những quốc gia đó có khác nơi này nhiều lắm không?” Cung Bồng Trạch hỏi thêm.

Hiện tại cậu bé đang học tiếng nước ngoài, cũng nghe giáo viên miêu tả phong cảnh và phong tục nước ngoài, nhưng mà giáo viên cũng đã lâu rồi không đi nước ngoài, không còn nắm bắt được những thay đổi ở hiện tại nữa.

“Hiện tại thì vẫn còn khác nhau rất lớn, các quốc gia ông đi đến đều phát triển kinh tế khá tốt, hiện tại giàu có hơn trong nước rất nhiều, nhưng mà cuộc sống giàu có hiện tại của bọn họ đều là nhờ những thứ cướp đoạt được của các quốc gia khác…”

Ba đứa nhỏ đều rất có lòng hiếu học, Thôi Trí Viễn cố gắng giải thích dễ hiểu nhất cho bọn họ, còn nói rất nhiều ví dụ thực tế trong lịch sử, cũng nhắc đến thu nhập, kinh tế của các quốc gia phương tây hiện tại, nói khá kỹ càng tỉ mỉ.
 
Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
Chương 919


Cơm nước xong, Thôi Trí Viễn được Lục Nam Chinh mời đến văn phòng đơn vị của ông ấy.

Hiện tại trong nước đang bắt đầu cải cách chính sách đất đai, Lục Nam Chinh đang muốn tìm hiểu thêm về tình hình nước ngoài, tìm ông ấy hiểu thăm là tốt nhất, vừa khéo hai người bọn họ lại hợp ý nhau, chờ nên chiều nay lại hẹn thêm vài đồng nghiệp đến văn phòng trò chuyện vui vẻ.

Buổi tối Lục Nam Chinh lại đứng ra làm ông chủ mời khách, Thôi Trí Viễn ăn cơm với bọn họ xong mới quay về khách sạn, Lục Nam Chinh lái xe đưa ông ấy đến trước cửa khách sạn Văn Hoa.

“Cha.”

Thôi Tư Vi thấy ông ấy quay về, lập tức chạy đến chào hỏi.

Ba mẹ con bọn họ mới vừa đi ra ngoài ăn cơm xong quay về, hai ông bà già nhà họ Thôi và Thôi Văn Đống đã đứng ở cửa đời từ lâu, mới vừa gặp mặt còn chưa nói với nhau được mấy câu.

Lương Vịnh Văn thấy người đưa ông ấy về là đàn ông, đi đến trước cửa xe, cũng không bày ra dáng vẻ kiêu ngạo hỏi: “Trí Viễn, đây là bạn của anh sao? Anh không giới thiệu cho em à?”

“Anh sui, đây là vợ anh sao?” Lục Nam Chinh mở miệng hỏi trước.

“Đúng vậy, đây là vợ tôi, Lương Vịnh Văn.”

Thôi Trí Viễn còn chưa kịp giới thiệu thì Lương Vịnh Văn đã nhíu mày: “Anh sui?”

“Chờ về phòng lại nói.”

Thôi Trí Viễn thấy cha mẹ ông ấy cũng đến, không có ý định đứng đây nói chuyện, phất tay chào tạm biệt Lục Nam Chinh: “Anh sui, anh đi về cẩn thận, chờ vài ngày nữa lại hẹn gặp nhau ở nhà Linh Lung, lần sau gặp lại.”

“Được rồi, lần sau gặp lại.” Lục Nam Chinh lạnh nhạt gật đầu với Lương Vịnh Văn coi như chào hỏi, sau đó lái xe rời đi.

Lúc này hai ông bà già họ Thôi cũng đã đi đến, lúc này bọn họ mới nhìn thấy rõ người đàn ông lái xe chính là Lục Nam Chinh, cha Thôi mở miệng trước: “Trí Viễn, hôm nay con đến thăm nhà họ Lục sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-919.html.]

“Không đến nhà họ Lục, chỉ đi gặp cha mẹ chồng Linh Lung thôi.”

Thấy lúc nãy bọn họ đều đang đứng ở cửa, Thôi Trí Viễn hỏi: “Cha mẹ đã ăn cơm chưa?

“Ăn rồi.”

Ba mẹ con Lương Vịnh Văn là đi đến tiệm cơm bên ngoài ăn, người nhà họ Thôi thì ăn cơm nước xong mới đến.

“Đi thôi, chúng ta lên lầu vào phòng rồi nói chuyện.”

Thôi Trí Viễn biết bọn họ nếu không có việc thì sẽ không đến tam bảo điện, chắc chắn vẫn cứ là vì chuyện trong nhà nên mới đến, xem ra tối nay lại phải cãi nhau rồi.

Vào phòng rồi, Thôi Trí Viễn đi châm trà trước, thấy nước trong bình thủy không đủ, cầm theo bình nước trống đi lấy nước: “Cha mẹ, cha mẹ ngồi xuống trước đi, tôi đi lấy nước pha trà.”

Bà già họ Thôi thấy Lương Vịnh Văn vừa vào phòng đã lập tức ngồi xuống, con gái cũng giống bà ta, đến cả lễ nghi tiếp khách cơ bản nhất cũng không có, xụ mặt nói: “Con đi ra ngoài vất vả cả ngày rồi, mấy chuyện bưng trà rót nước này cứ để vợ con đi làm đi.”

Lương Vịnh Văn không thèm nhúc nhích, cũng không lên tiếng nói gì, Lương Tư Dao giống như bà ta, còn âm thầm dùng khẩu hình miệng nói gì đó với bà ta.

Thấy hai mẹ con bọn họ đều không thèm nhúc nhích, chẳng có lễ phép chút nào, Thôi Văn Đống nhíu mày, cầm lấy bình thủy trong tay chú hai nói: “Chú hai, con đi lấy nước cho, chú nghỉ ngơi một chút đi.”

“Văn Đống, phiền con rồi, con xuống lầu một tìm người phục vụ là được.”

Thôi Trí Viễn bảo những người khác ngồi trước, ông ấy cầm khăn lông, đi đến phòng vệ sinh công cộng ở cuối hành lang lấy nước rửa mặt.

Lúc này hai ông bà già họ Thôi cũng đã hiểu, ông ấy ở nước M cưới phải một bà cố nội kiêu căng vô lễ, nuôi một đứa con gái cũng mất dạy kiêu ngạo không kém, cũng không biết ánh mắt của ông ấy có vấn đề gì mà lại đi chọn loại người này, nếu như ở trong nước, cho dù có c.h.ế.t bọn họ cũng sẽ không cho phép loại người này đặt chân vào cổng nhà họ Thôi.

Thôi Văn Đống xách bình thủy đi lên, thấy Thôi Tư Vi đã đổ trà ra ấm sẵn rồi, anh ta vội đổ nước sôi vào pha trà, sau đó lại bưng cho ông bà nội mỗi người một ly, sau đó ngồi xuống một góc cạnh cửa.
 
Back
Top Bottom