Ngôn Tình Thập Niên 70 Phú Tam Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 20: Chương 20


"Đúng thế." Lý Thanh Thúy gật đầu rồi mới nghĩ nếu có thể về thành phố sẽ tốt hơn, chẳng phải lúc đó cô cũng có thể đến thành phố à?Lý Thanh Thúy chưa từng đi xa nhà, cảm thấy vô cùng hứng thú với thành phố mà nhóm thanh niên trí thức nhắc đến, cán cân cũng bắt đầu nghiêng về phía mục tiêu mới.

Cô cảm thấy trước kia mình đối với Gia Thụ không phải là yêu, chỉ vì trước kia gặp ít người nên cảm giác Gia Thụ tốt, đây là tình cảm sai lầm.Cô không thể để Gia Thụ hiểu lầm được, cuối cùng tìm cớ về nhà trước, không đi cùng Thẩm Gia Thụ.Sợ đến lúc đó Thẩm Gia Thụ tiếc nuối, muốn dây dưa với cô.Thẩm Gia Thụ: "..." Cô ta sao thế, đề phòng ai vậy.

Nhớ ngày xưa được ngàn vạn thiếu nữ theo đuổi, một lần được bình chọn là chồng quốc dân, bây giờ lại bị một cô gái cao lớn thô kệch chê bai.Cũng may Thẩm Gia Thụ tự mình hiểu lấy, biết tình hình bây giờ của mình, sức hấp dẫn không bằng lúc trước...Đừng nói Lý Thanh Thúy, anh cũng muốn tìm một người cha vợ tốt.Không dám nói nhà giàu nhất nhưng chủ nhiệm, xưởng trưởng cũng được.Khụ khụ...!Thẩm Gia Thụ sờ đầu, anh không nhắm vào ai cả, chỉ là so sánh mà thôi.Nói chuyện so sánh, Thẩm Gia Thụ càng nghĩ càng xa.Ví dụ như nhóm thanh niên trí thức muốn về thành phố cũng không sao, tình yêu đến không ai ngăn được.

Ngộ nhỡ người ta thích anh, về thành phố cũng muốn dẫn anh đi thì sao?Mặc dù bây giờ hộ khẩu của anh ở nông thôn nhưng có rất nhiều ưu điểm.

Đầu óc nhanh nhẹn, đẹp trai, có đạo đức giới hạn cuối cùng, con ở với ai cũng không sao.Dù sao đến lúc đó anh ở chung với đối phương, nếu cuối cùng người ta vứt bỏ anh thì anh sẽ không dây dưa, chỉ cần cha vợ cho anh một cơ hội là được rồi.Thẩm Gia Thụ cũng không thấy bản thân không có tương lại.Ăn được cơm bằng bản lĩnh của mình, sao lại cảm thấy không có tương lai?Người bình thường có thể ăn được à? Cha anh đã nói khi không có tiền vốn thì phải lợi dụng bất cứ ưu điểm nào của mình để giành lấy cơ hội.Anh mang theo suy nghĩ to lớn này, khi quay về nhà họ Thẩm, anh còn vui vẻ khẽ hát.Người nhà họ Thẩm cũng tan làm trở về, Lưu Quế Hoa đang chuẩn bị ăn cơm, mọi người thấy dáng vẻ đắc ý của Thẩm Gia Thụ thì thi nhau nhìn qua.Có chuyện gì tốt thế?"Lão Tứ, hôm nay đi đón thanh niên trí thức rồi à?" Thẩm Gia Lương lại gần hỏi: "Sao rồi, những người đến từ thành phố có lợi ích gì không?"Thẩm Gia Thụ nói: "Không biết những người khác thế nào, nhưng em có."Thẩm Gia Lương trợn to mắt: "Nhìn triển vọng của em thì được cái gì, có thể cho em miếng cơm ăn à?"Trong lòng Thẩm Gia Thụ thầm nhủ anh không hiểu được đâu, chuyện này không nói rõ được, chỉ là anh vẫn chưa hạ quyết tâm thôi.Không phải không vừa ý cha vợ, anh chỉ cảm thấy có lỗi với con gái nhà người ta, kiểu gì cũng chờ trưởng thành rồi hãy nói.

Mười tám tuổi có thể đăng ký kết hôn rồi, trước đó phải ở chung để người ta thật lòng thích anh.

Nếu không sau này cô ấy hối hận thì phải làm sao bây giờ?Nhìn cô gái trắng noãn như nước, nếu khóc lên chẳng phải không để yên sao?Tạo nghiệt đấy.Thẩm Gia Thụ ngồi lên ghế chờ ăn cơm, thở dài.Lưu Quế Hoa bưng thức ăn nhìn anh như thế thì quát: "Còn không đi thay quần áo? Buổi chiều đi gặt cỏ heo còn ăn mặc như thế à?".
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 21: Chương 21


Thẩm Gia Thụ nói: "Sao, chiều nay còn phải đi gặt cỏ heo ạ?""Chẳng lẽ hôm nay con muốn nghỉ cả ngày?" Lưu Quế Hoa chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, sao lại sinh ra một đứa con trai lười như thế chứ?Lúc này, Thẩm Gia Thụ mới vào nhà thay quần áo, vừa thay vừa suy nghĩ.Cô gái ấy rất đáng thương, anh cũng rất đáng thương.Anh cần một người cha vợ tốt.Lúc ăn cơm, trong lòng Thẩm Gia Thụ còn buồn bực, người khác ăn cơm vội vã nhưng anh vẫn ăn không vào, chỉ có thể miễn cưỡng ăn chút canh và cơm.

Vừa ăn vừa oán hận nhìn Thẩm Kim Sơn.Khiến Thẩm Kim Sơn ăn cơm cũng không ngon."Nhìn ông đây làm gì?" Thẩm Kim Sơn không khách sáo nói.Thẩm Gia Thụ nói: "Cha, cha nói xem nếu cha thật sự cho con một quả núi vàng thì tốt biết bao nhiêu.

Con có thể ung dung nằm chơi, cả đời ăn không hết."Thẩm Kim Sơn nghe vậy, tức giận đến mức muốn cởi giày: "Trả lại cho mày núi vàng, ông đây cho mày thêm mấy mẫu ruộng, lúc đó mày không còn ngồi ở đây ăn cơm đâu.

Đang ở trong phúc mà không biết hưởng, càng nghèo càng quang vinh có biết không, nhà tao mười tám đời bần nông, tao tự hào!"Thẩm Gia Thụ vội lau miệng chạy vào phòng.Lưu Quế Hoa còn ở bên ngoài lẩm bẩm: "Thật sự là càng ngày càng không đàng hoàng."...Bên phía thanh niên trí thức, mọi người vội vàng dọn dẹp chỗ ở của mình.Đường Niên Niên vừa dọn vừa muốn khóc.Nơi này khổ quá rồi.Hơn nữa da cô mềm mại thu hút muỗi, trước đó ở trong thành phố con muỗi chỉ cắn mình cô.Tới nơi này muỗi nhiều hơn, không biết xử lý thế nào.

Vừa nghĩ đến cuộc sống bi thảm trong tương lai, Đường Niên Niên vô cùng khó chịu, trong lòng cảm thấy tuyệt vọng.Khương Hồng thấy cô thu dọn chậm chạp nên tới giúp.Diệp Lan cười lạnh nói: "Cô còn thương xót cô ta, không chừng sau này người ta về thành phố trước đó.

Người ta chỉ khổ một chút, không biết chúng ta phải khổ bao lâu đây."Khương Hồng chưa nói gì, Đường Niên Niên đã nói với Diệp Lan: "Ai nói khổ? Là cô giác ngộ không cao! Vậy mà lại nói khổ!"Hừ, nghĩ là cô dễ bắt nạt, trước khi đến cô đã chuẩn bị rồi, tính cách không thể yếu đuối dễ bị bắt nạt.

Lần đầu có người khi dễ phải đáp lại, để người ta biết cô không dễ chọc, lần sau mới không dám bắt nạt cô nữa.Diệp Lan bị đáp trả tức giận sắc mặt thay đổi."Mạnh miệng, cô không cảm thấy khổ, vậy dáng vẻ sắp khóc tới nơi của cô cho ai xem đấy?""Dù sao cũng không phải cho cô xem, tôi nhớ nhà không được sao? Tình cảm tôi phong phú!" Đường Niên Niên sưng mặt tức giận: "Ai giống như cô, vừa đến đây đã bắt nạt người ta, cô thấy tôi dễ bắt nạt đúng không." Nói xong xắn tay áo lên chuẩn bị đánh nhau.Khương Hồng: "..."Nhìn yếu đuối nhưng vẫn rất hung hăng.Diệp Lan thấy Đường Niên Niên ra vẻ hời hợt thì cảm thấy không có ý nghĩa, vừa đến đây cô ấy không muốn gây chuyện ầm ĩ.Vì thế, cô ấy xoay người xem như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục đi thu dọn đồ đạc.Khương Hồng nháy mắt ra hiệu với Đường Niên Niên, ý là cô thắng rồi.Lúc này Đường Niên Niên mới kiêu ngạo tiếp tục thu dọn đồ đạc.Nhưng vẫn đau lòng, tới đây chịu khổ thì thôi, lại có người giậu đổ bìm leo*.

Thời gian sau này còn dài phải trôi qua thế nào đây.*Giậu đổ bìm leo: Câu thành ngữ có ý muốn nói đến việc lợi dụng người ta gặp điều không hay hoặc khó khăn, hoạn nạn để lấn lướt, áp đảoHơn nữa cô biết chuyện của mình, cô không thể về thành phố được..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 22: Chương 22


Trong nhà sẽ không sắp xếp công việc khi cô về thành phố, qua thời gian dài sẽ có lời vạch trần, vậy đến lúc đó phải làm sao đây?Sau khi thu dọn đồ đạc xong, tất cả mọi người đầy bụi đất.

Vừa rồi Trần Thanh không lên tiếng bây giờ mới nói: "Tôi nghe thấy trong thôn có giếng nước, chúng ta dùng nước phải đi qua đó.

Tôi muốn đi múc nước, mọi người có muốn đi không?""Đi, chúng ta nên nấu cơm nước." Khương Hồng nói.Đường Niên Niên nhìn tay rồi cắn răng nói: "Đi."Giếng nước ở trong thôn không xa nhưng chuyện múc nước này không thoải mái.Ít nhất Đường Niên Niên chưa từng làm chuyện này.Trước kia cô giặt quần áo cho người nhà đều dùng nước máy.Cho nên bây giờ xách thùng nước thì cô chỉ có thể xách nửa thùng.Nhắc đến thì chính Đường Niên Niên cũng muốn khóc, thân thể cô yếu ớt, ở trong mắt người khác chắc chắn nghĩ cô được nuông chiều.

Nhưng trên thực tế từ năm mười lăm tuổi, sau khi mẹ sinh em trai thì cô đã bắt đầu làm việc nhà.Đầu tiên là học giặt tã, giặt quần áo sau đó học nấu cơm.

Vì mẹ ở cữ nên những chuyện trong nhà đều cần người làm.

Chị kế không chấp nhận cô và mẹ nên không trông cậy vào được.Cho dù làm bao nhiêu việc thì tay cô không hề có vết chai, nhưng sau khi giặt quần áo xong thì tay sẽ đỏ lên, lúc nặng còn rách da rất đau.Dì ở trong nhà nói cô sinh ra để được hưởng phúc trải qua ngày tốt lành.Nhưng Đường Niên Niên cảm thấy số mệnh mình không tốt.

Trước kia làm việc nhà, bây giờ ở nông thôn làm việc nhà nông.Hưởng phúc chỗ nào chứ? Rõ ràng là số chịu khổ, người khác chịu khổ còn quen, còn cô mãi mãi không quen được.…Thẩm Gia Thụ còn chưa bắt đầu tấn công mục tiêu thì trong đội đã tạo cơ hội cho anh.Đội trưởng Lý là người hiểu chuyện, biết những thanh niên trí thức vừa đến, đừng nói giúp đỡ mùa vụ, chỉ cần không gây thêm phiền phức là được rồi.Cho nên những đồng chí nữ được xếp đi gặt cỏ heo, đồng chí nam thì phơi thóc.Mà những đồng chí nữ trước đó được đổi đi làm việc khác.Trong nhóm gặt cỏ heo, Thẩm Gia Thụ là bạn của phụ nữ, phụ trách giúp nhóm thanh niên trí thức làm nhiệm vụ gian khổ này.Anh không biết chuyện này có khiến những đồng chí nữ rời khỏi việc gặt cỏ heo có bất mãn không, anh chỉ thấy trong lòng mình rất vui vẻ.Trên đường đi, anh còn cố ý tìm hồ nước, thấm nước rửa ráy một phen.Trong lòng anh bùi ngùi.Không ngờ có một ngày Thẩm Gia Thụ anh phải dựa vào mặt để kiếm cơm.Thẩm Gia Thụ tới muộn, những thanh niên trí thức nữ này đã chia đồ, ký tên ở nơi điểm danh.Người điểm danh thấy Thẩm Gia Thụ tới thì nhíu mày, luôn cảm thấy người này không đáng tin cậy.Nhưng không có cách nào, bây giờ ngày mùa là lúc cần người.

Những đồng chí nữ làm việc nhanh hơn Thẩm Gia Thụ đều bị điều đi, chỉ có mình anh ở lại nơi này."Những đồng chí nữ này giao cho cậu, nhất định cậu phải dạy bọn họ đàng hoàng."Rồi mới khẽ nói với Thẩm Gia Thụ: "Đừng làm ra chuyện gì quá quắt đấy."Thẩm Gia Thụ vỗ ngực: "Yên tâm đi, nhất định tôi sẽ cố gắng giúp những đồng chí mới đến này thích ứng cuộc sống ở nơi đây."Người điểm danh luôn cảm thấy không đáng tin nhưng vẫn lựa chọn thở dài, gật đầu, lại chào hỏi bốn thanh niên trí thức nữ, lúc này mới rời đi.Chờ người đi, mấy đồng chí nữ đều vây quanh chào hỏi Thẩm Gia Thụ."Đồng chí, may mà anh đến, không thì chúng ta không biết xử lý thế nào.".
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 23: Chương 23


Diệp Lan cười chào hỏi Thẩm Gia Thụ.Thẩm Gia Thụ nói: "Trong đội đã giao các cô cho tôi, nhất định tôi sẽ dẫn dắt các cô.

Một lát đi theo tôi, tôi dạy các cô."Khương Hồng hỏi: "Haiz, vậy trước đó anh luôn làm việc này à?""Đương nhiên không phải." Thẩm Gia Thụ nghiêm túc nói."Trước đó, tôi chủ yếu lao động, phấn đấu ở tuyến một.

Bây giờ vì các cô đến nên tôi tạm thời đổi cương vị, bởi vì tôi là một trong những thanh niên có trình độ cao nhất trong đội.""Thì ra là như thế." Mọi người bừng tỉnh, cảm thấy bình thường.

Thảo nào một đồng chí nam lại đến dạy các cô chuyện này, thì ra là đặc biệt chăm sóc các cô.Đường Niên Niên tò mò hỏi: "Anh học đến lớp mấy rồi?""..." Thẩm Gia Thụ cười: "Mặc dù tôi chỉ tốt nghiệp cấp hai nhưng mỗi kỳ thi đều đứng nhất.

Tôi vốn muốn học lên cấp ba, nhưng vì phải có danh sách, tạm thời trong đội không có danh sách nên tôi phải chờ đợi." Hạng nhất đếm ngược cũng là hạng nhất.Nghe Thẩm Gia Thụ nói thế, không ai cảm thấy trình độ cấp hai của anh không cao.Lúc này do điều kiện đặc biệt nên rất nhiều người không thể học cấp ba.Trong mấy người bọn họ, chỉ có Diệp Lan và Đường Niên Niên học cấp ba.

Đường Niên Niên học cấp ba chưa tốt nghiệp đã phải đi nông thôn.Sau khi trò chuyện, Thẩm Gia Thụ mau chóng phân chia công việc cho bọn họ, dạy bọn họ dùng dao thế nào, dặn bọn họ đừng làm mình bị thương.Khi bắt đầu làm việc, Thẩm Gia Thụ lén đi đến cạnh Đường Niên Niên, nói chuyện không đâu tiếp cận cô.Đặc biệt thiên vị cô."Nếu cô không hiểu có thể hỏi tôi." Thẩm Gia Thụ nhiệt tình nói.Bây giờ Đường Niên Niên đi vào nơi xa lạ, tâm trạng vô cùng sa sút, hơn nữa hôm nay ở nhà của thanh niên trí thức cũng không thoải mái.Trong đó luôn có Diệp Lan luôn nhắm vào cô, tìm cô gây chuyện.Điều duy nhất an ủi cô là gặp được người bản địa nhiệt tình như Thẩm Gia Thụ."Cảm ơn anh."Gương mặt trắng nõn của cô đỏ lên.Thẩm Gia Thụ không dám nhìn nhiều, luôn cảm thấy lòng mình u ám.Thẩm Gia Thụ thực sự muốn ăn một ngụm cơm dẻo mềm thơm ngon.Nhưng lúc nhìn thấy ngụm cơm dẻo thơm ngon này, trong lòng anh lại dâng lên cảm giác áy náy.Khi nhìn thấy ánh mắt chân thành cảm tạ bản thân, anh cảm thấy bản thân có chút b**n th**.Thật sự là một cô gái tốt, mình đây là không phải là quá ti tiện rồi?Thẩm Gia Thụ cố gắng bẻ thẳng tam quan đang lung lay sụp đổ của bản thân.Ngay cả nhìn Đường Niên Niên nhiều anh cũng ngại.

Nhanh chóng cách xa cô.

Nỗ lực nói với bản thân, lựa chọn còn rất nhiều, có lẽ phía sau sẽ càng có ngụm cơm mềm dẻo thích hợp hơn.

Đừng đi lừa gạt một cô gái đơn thuần không biết gì.Anh suy nghĩ cho Đường Niên Niên, nhưng Đường Niên Niên không biết.Cô chỉ cảm thấy cái người thanh niên này ban đầu ở nông thôn rất nhiệt tình tại sao đột nhiên trở nên im lìm rồi.Lại nhớ đến bản thân trong nhà cũng không được mọi người yêu thích, mẹ luôn nói tính nết của cô khó ưa.Nhất thời có chút khó chịu.Đường Niên Niên là một người nhạy cảm.Từ khi cô bắt đầu có ký ức, cô đã đi theo mẹ tái giá, ăn nhờ ở đậu.

Từ bé đã bị người khác gọi là con ghẻ.

Ở trong nhà ngoại trừ mẹ đối tốt với cô một chút, cha dượng cùng với chị kế đều không thích cô.Do đó, cô đặc biệt nhạy cảm với thái độ và cảm xúc của người khác đối với mình từ khi còn nhỏ..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 24: Chương 24


Ai thực sự không thích cô, hoặc ai ghét cô, cô đều có thể cảm nhận được.Cô cảm nhận được, người này đột nhiên có vẻ ghét mình.Đường Niên Niên mím chặt môi, quay lại làm việc chăm chỉ.Tự nói với bản thân mình đừng có nghĩ nhiều, vốn dĩ là tình cờ gặp nhau, tại sao phải để ý người ta ghét có ghét bản thân mình không?Có thể cô là người khó ưa như vậy.Một lúc sau, mu bàn tay trắng nõn của Đường Niên Niên bị lá cây cứa vào, lòng bàn tay cũng đầy vết xước.Cô nghiến răng, không để bản thân mình phát ra tiếng đau đớn.Nhưng ngược lại các cô gái ở bên cạnh ầm ĩ xảy ra không ít vấn đề.Khương Hồng ngu ngốc làm đứt tay mình, cô ta khóc lóc thảm thiết.

Thẩm Gia Thụ vội vàng tìm một loại lá cây, để cô ta nhai nát và đắp lên vết thương.Khương Hồng khóc ngày càng to hơn.Vẫn là Đường Niên Niên nhanh chóng lấy khăn tay sạch của mình băng bó vết thương cho cô ta.

Sau đó Khương Hồng vinh quang ngồi ở bên cạnh dưỡng thương.Trong lòng Thẩm Gia Thụ vừa mới thở phào nhẹ nhõm, Diệp Lan một lòng cảm thấy bản thân mình có khả năng lại bị một con rắn lột ra dọa đến mức xuýt chút nữa ngất trên mặt đất.Thẩm Gia Thụ: “…”Anh đột nhiên có một chút hiểu được tâm trạng những người khác lúc làm việc cùng với anh rồi.

Có phải cũng là phát điên như vậy?Thẩm Gia Thụ cảm thấy bản thân có chút choáng váng rồi mới cảm thấy dẫn dắt thanh niên trí thức là một việc cùng đơn giản nhẹ nhàng.Anh nhìn những cô gái thanh niên trí thức, đều là những cô gái trẻ.Trong đó người lớn nhất là Diệp Lan, dường như chỉ mới mười chín tuổi.Anh biết vào thời điểm này, việc tốt nhất là anh nên làm, giống như một nam tử hán gánh vác nhiệm vụ quan trọng cắt cỏ.

Để các cô gái ấy nghỉ ngơi chút.Vào lúc này nhất định có thể giành lấy thiện cảm của các cô gái.Nhưng mà…“Khụ khụ, tất cả nhìn tôi làm gì, làm việc chăm chỉ.

Đây là vì tốt cho các cô.

Mọi người không biết sao, trong đội chúng tôi cũng có nhiều cơ hội phân công công việc tốt.

Tiêu chuẩn phân công này căn cứ vào cái gì? Đương nhiên căn cứ vào biểu hiện bình thường của mọi người.

Mọi người biểu hiện càng tốt, sau này cơ hội sẽ càng nhiều.”Diệp Lan nghe xong, nhanh chóng hỏi: “Sẽ có cơ hội tốt sao?”“Ví dụ như là nhân viên chấm điểm, giáo viên tiểu học, nhân viên quản kho thóc…” Thẩm Gia Thụ đếm trên đầu ngón tay: “Nhiều lắm, tốt hơn là sẽ được phân công đi công xã làm trợ lý.

Đây là những công việc cần phải xem biểu hiện.

Cho nên mọi người cần phải nhanh chóng điều chỉnh tốt trạng thái, thể hiện năng lực của bản thân, biểu hiện thật tốt.”Sau đó nhỏ giọng nói: “Người khác tôi sẽ không nói, tôi cũng biết mọi người không dễ dàng gì.”Mấy cô gái mới tới nên không biết tình hình ở đây thế nào.

Nhìn thấy vẻ mặt Thẩm Gia Thụ chân thành, lập tức tràn đầy ý chí phấn đấu.Các cô gái ấy cũng không có lý tưởng cao đẹp như những thanh niên trí thức ngày xưa.

Chỉ là muốn tranh thủ vì bản thân mà kiếm được một phần công việc tốt.

Như vậy mới khiến cho cuộc sống ở nông thôn không khó khăn nữa.Vốn dĩ những cô gái không thể chống đỡ được nữa bỗng nhiên lại tràn trề sức lực.Ngay cả Khương Hồng cũng bị sợ tụt lại phía sau.

Cầm lưỡi liềm mà tiếp tục làm việc.Nhìn thấy những thanh niên trí thức bắt đầu làm việc, Thẩm Gia Thụ lai mồ hôi trên trán ..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 25: Chương 25


Làm việc cho họ là không có khả năng, anh cũng muốn tìm người làm việc thay cho anh đó.Từ trước đến nay anh chưa bao giờ khinh thường đồng chí nữ.

Anh cảm thấy các cô gái thực ra cũng có tiềm năng vô hạn.

Trong các ngành các nghề, đều có bóng dáng sáng ngời của họ.Vậy trên phương diện cắt cỏ này, sao có thể để rớt lại phía sau được?So với những tay lính mới vào này, trái lại dù sau Thẩm Gia Thụ cũng trở thành tay lão luyện rồi.

Rất nhanh anh đã làm xong nhiệm của bản thân.

Sau đó không làm nữa.Làm nhiều là chuyện không thể.

Làm nhiều rồi cũng không thể cho anh thêm một phần cơm nào.Thẩm Gia Thụ đeo găng tay vào, vác cỏ đi bàn giao.

Lúc đi ngang qua Đường Niên Niên, đúng lúc cô đang ngẩng đầu lên lau mồ hôi trên mặt.Có thể là do trước đây anh đối với cô có tâm tư không thể cho ai biết, lúc Thẩm Gia Thụ nhìn cô, cảm thấy trong lòng bản thân khác lạ, không được thoải mái.Ngay sau đó anh liền nhanh chóng thu hồi ánh mắt.Lại không cẩn thân lướt nhanh qua thấy mu bàn tay trắng nõn của cô, nhìn thấy trên bàn tay toàn là vết xước.“…”Quả thực là không dễ dàng gì, chỉ mới mười bảy tuổi.

Vào tuổi này của anh vẫn còn đang học bài.

Tuổi trẻ không có việc gì thì đi dạo phố, uống trà sữa và đi xem phim.Thẩm Gia Thụ tháo găng tay xuống, lúc đi ngang qua cô thì đưa găng tay qua.Đường Niên Niên mím môi nhìn anh.“Tôi làm xong rồi, không cần nữa.

Cô cứ dùng trước đi, bằng không khi trở lại không làm được nữa đâu.”Đường Niên Niên không nhận, trong lòng cô đang suy xét, người này rốt cuộc có đang ghét cô không.

Tại sao lại không giống với những người ghét cô trước đây?Cô không nhận, Khương Hồng nhanh chóng đi qua nhận: “Đưa cho tôi đi, tay của tôi vẫn còn khó chịu, cũng không phát găng tay bảo hộ lao động.

Nếu không tay của tôi cũng sẽ không bị đứt rồi.”Thẩm Gia Thụ nhìn bàn tay trống không của mình, sau đó lại nhìn đôi găng tay trong tay của Khương Hồng.

Sau đó chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Đường Niên Niên rồi rời đi.Tại sao cô gái này lại ngu ngốc như vậy? Lợi ích tới tay rồi lại có thể để người khác cướp đi.Cha của cô tại sao lại sẵn lòng để cô đến nông thôn được nhỉ?Lão già này… xưởng trưởng làm cha có chút không đủ tư cách.

Anh lắc đầu rồi rời đi.Diệp Lan và Trần Thanh cũng nhìn thấy tiếng động của bên này, biết rằng Thẩm Gia Thụ vừa mới chủ động đưa găng tay cho Đường Niên Niên.

Trần Thanh tiếp tục cúi đầu xuống làm việc, nhưng trái lại Diệp Lan vênh mặt lên.“Thật là mỏng manh.

Cô mau chóng bảo người cha làm quản đốc của cô đưa cô trở về đi.”Đường Niên Niên cũng đang phiền muộn, nghe được lời này liền cả giận nói: “Tôi không đi, không đi đó!” Muốn đi cũng không đi được, chung quy tại sao phải nhắc đến chuyện này làm gì?Cô hừ một tiếng thật mạnh, rồi nhanh chóng làm việc.Bản thân sau khi làm xong việc, lại còn giúp đỡ cho Khương Hồng.Trong lòng Khương Hồng cảm động.

Sau khi đến nơi này, cô ta luôn cảm thấy người có thể giúp người khác làm việc, cô ta đều liều mạng kết giao.“Niên Niên cô tốt với tôi quá.”“Xin chào.” Đường Niên Niên xấu hổ cười.

Rất nhiều người không thích cô, vì vậy cô cần phải tốt với những người thích cô.“Có điều Niên Niên, thật đó, nếu như cô có đường đi rồi, thì mau chóng quay về đi.

Như vậy quá khổ rồi..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 26: Chương 26


Khương Hồng vẻ mặt u buồn như đang nhìn khuôn mặt của mình.Đường Niên Niên: “…”Lúc bàn giao công việc vào buổi trưa, tất nhiên là không đạt tiêu chuẩn.Lúc nhân viên chấm điểm trừng mắt nhìn Thẩm Gia Thụ, thiếu chút nữa tròng mắt đã lồi ra ngoài.

“Tại sao lại không đưa họ đến để hoàn thành công việc?”Thẩm Gia Thụ vẻ mặt của người vô tội: “Phần công việc của tôi đã làm xong rồi.”“Vậy bọn họ đâu? Cậu không quản, tốt xấu gì cậu cũng giúp đỡ một ít chứ.

Chủ yếu là phải hoàn thành nhiệm vụ.”Thẩm Gia Thụ ngay lập tức bày ra vẻ mặt ngốc nhìn anh ta: “Công việc này có thể tùy tiện giúp sao? Nam chưa vợ gái chưa chồng, tôi giúp rồi, quay về rồi truyền ra điều tiếng không tốt thì làm sao? Đến lúc đó những lời hay tốt đẹp là yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu, những lời không hay là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.”Nghe nói như thế, Đường Niên Niên chợt bừng tỉnh ra, cảm thấy bản thân đã ngộ ra chút gì đó.

Hóa ra là như vậy, hóa là đang tránh hiềm nghi, người này cũng suy nghĩ quá chu đáo rồi.Nhân viên chấm điểm nghe được những oán này thiếu chút nữa sặc nghẹn rồi.Đây là Thẩm Gia Thụ, người lười biếng thì không cần nói, nói đạo lý không ra gì.

Đọc vài cuốn sách còn thở gấp.

Ngày trước cũng không nhìn thấy anh hồ đồ như vậy.Hết lần này tới lần khác các cô gái thanh niên trí thức còn có vẻ mặt tán thành với dáng vẻ đó.Nhân viên chấm điểm ghi công điểm của anh, sau đó nhìn Thẩm Gia Thụ nói: “Cậu cứ như vậy, quay về tôi nói với đội trưởng một tiếng, đổi vị trí của cậu.

Để đồng chí nữ đến dẫn dắt các cô ấy.”Thẩm Gia Thụ thở dài: “Tôi biết rồi, tôi vừa mới có thành tích, liền có người đến hái đào.

Mọi người như vậy là đang đố kị tôi.”Nhân viên chấm điểm cuối cùng bị chọc tức đến mức bỏ đi.Thẩm Gia Thụ nhìn những cô gái thanh niên trí thức nói: “Hãy nhìn xem tôi đã bỏ ra bao nhiêu công sức để giành cơ hội cho mọi người.

Nếu như người thích biểu hiện dẫn dắt mọi người, thì ai có thể nhìn thấy sự tiến bộ của mọi người?”“Công việc này đối với tôi thật sự không quan trọng, vẫn còn rất nhiều vị trí quan trọng phù hợp với tôi.” Khi nói ra lời này, anh có vẻ tự tin, không có một chút áy náy vì sự khoác lác.

Thật là lừa người.Ít nhất những cô gái thanh niên trí thức này đã bị lừa.Trên đường đi trả công cụ với Thẩm Gia Thụ còn cảm ơn anh.Thẩm Gia Thụ xua tay.Đang định nói không cần khách sáo, liền nhìn thấy trước cửa kho thóc, Lý Thanh Thúy đang ngượng ngùng nói chuyện với vài nam thanh niên trí thức.Người dẫn đầu trong nhóm nam thanh niên trí thức là một người cao to, đương nhiên, cao lớn này chỉ dành cho những nam thanh niên trí thức khác.Thẩm Gia Thụ cảm thấy so với bản thân mình vẫn kém hơn một chút.Nhưng vì một người như vậy mà khiến cho đồng chí Lý Thanh Thúy trong nháy mắt thay lòng đổi dạ.Anh quan sát đánh giá vài lần, nhìn thấy trong mắt của Trình Hướng Dương đối với Lý Thanh Thúy là khinh thường, nhất thời bĩu môi đi qua nói: “Thanh Thúy, đây là làm sao vậy? Giữa trưa mà còn nói chuyện với người khác sao?”Lý Thanh Thúy nhìn thấy Thẩm Gia Thụ thì có chút chột dạ, có chút hoảng sợ.Cô ấy cảm thấy mình đã phản bội Thẩm Gia Thụ, lại sợ Trình Hướng Dương hiểu lầm, nhanh chóng nói: “Không có gì, cùng với đồng chí mới tới nói về một số việc trong đội..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 27: Chương 27


Anh trả công cụ sao, vậy đi trả đi.

Thuận tiện giúp em nhìn kho thóc, vậy, em, em về trước ăn cơm đây.”Công việc Lý Thanh Thúy cũng không quản nữa, trực tiếp chạy vì chột dạ.Lúc này Trình Hướng Dương cùng với những nam thanh niên trí thức rời khỏi, trước khi đi còn quay lại nhìn những cô gái thanh niên trí thức, sau đó ngẩng đầu ưỡn ngực đi.“Đây là lôi kéo cái gì vậy?” Khương Hồng bất mãn nói.Những cô gái thanh niên trí thức không có phụ họa, bởi vì quá mệt rồi.

Không có tâm tư suy nghĩ.Thẩm Gia Thụ giúp họ ghi tên.Đến phiên Đường Niên Niên, anh nhìn thấy cô dùng tay có đầy những vết cắt viết chữ, nhanh chóng dời mắt, lại đối diện với ánh mắt của Đường Niên Niên.Đường Niên Niên: “Cảm ơn anh, đồng chí Thẩm Gia Thụ.” Chưa từng có người nguyện ý vì cô mà suy nghĩ.

Mặc dù Thẩm Gia Thụ không muốn bị lan tràn tin đồn, nhưng đây cũng là thật tâm suy nghĩ cho người khác.

Anh là người tốt.

Trước đây bản thân hiểu lầm anh, còn đã từ chối ý tốt của anh.Thẩm Gia Thụ, “…” Cảm ơn gì vậy? Chẳng lẽ cảm ơn vì chuyện anh không đánh chủ ý lên người cô?Lý Thanh Thúy về nhà sớm, mọi người trong nhà đều bất ngờ.Dù sao Thanh Thúy là nhân viên phát đồ bảo hộ ở cửa kho hàng, phải đợi mọi người đem đồ trả xong thì mới quay về được.

Có lúc phải có người đưa cơm.Vợ đội trưởng hỏi: “Thanh Thúy, sao con về sớm vậy?”“Dạ, không sao, con để Thẩm Gia Thụ thay con một chút.” Bởi vì đã chạy, hơn nữa thêm chuyện vừa rồi khiến tâm trạng cô ấy luống cuống, bây giờ trên mặt của cô ấy có chút đỏ bừng.Nhìn thấy phản ứng của cô ấy, vợ đội trưởng dường như đã thấy bản thân hiểu được gì rồi.Con gái bà có người trong lòng rồi, người kia có lẽ là tên lười biếng Thẩm Gia Thụ không được mọi người xem trọng.

Nghĩ đến khả năng này, trong phút chốc sắc mặt của bà liền trở nên khó coi.Bà thử thăm dò: “Thanh Thúy à, con cùng với Gia Thụ có quen biết?”“Không có, không có chuyện này!” Lý Thanh Thúy suýt chút nữa nhảy dựng lên.

Cô ấy chột dạ, cảm thấy có lỗi với Thẩm Gia Thụ, vậy nên không muốn người nhà nhắc đến chuyện này nữa.Hơn nữa cũng sợ đến lúc đó Trình Hướng Dương hiểu lầm.Lý Thanh Thúy thực sự đang chịu rất nhiều áp lực trong lòng, cô ấy đang chấp nhận sự lên án về đạo đức.Cái phản ứng này của cô ấy khiến cho vợ đội trưởng trong mắt thấy được, đó chính là...con gái mình đang chột dạ, con bé thực sự đã nhìn trúng Thẩm Gia Thụ, sợ người trong nhà nói nên không dám thừa nhận.Vợ đội trưởng hoảng sợ rồi.Giữa buổi trưa, cũng không nên ở trước mặt con trai và con dâu nói đến chuyện này.Thực sự, mấy đứa con khác cũng không khiến người khác lo lắng, tại sao hết lần này đến lần khác đứa con gái út bảo bối của họ lại bị làm mờ mắt?Đứa con gái lớn của bà là Thanh Diệp, tốt xấu gì cũng gả lên thị trấn trên rồi.Cô gái nhỏ này nên có một tầm nhìn cao hơn.Cơm trưa bà cũng không ăn, lúc đợi đội trưởng Lý từ bên ngoài trở về nhà, mấy lần bà muốn nói nhưng lại thôi.Đợi mấy đứa trẻ ăn cơm xong đều đi ngủ trưa, lúc Thanh Thúy cũng đi đến nhà kho, bà mới ở trong phòng bếp lén lút nói về chuyện của con gái mình.Kết quả đội trưởng Lý cũng không ngạc nhiên chút nào: “Tôi đã sớm nhìn ra rồi.”“Sao ông không nói sớm với tôi?” Trong lòng vợ đội trưởng buồn bực phiền muộn, nếu sớm biết một chút bà đã sớm ngăn chặn rồi ..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 28: Chương 28


Đội trưởng Lý thả một ngụm thuốc: “Thực ra tôi vẫn từng suy nghĩ...”Vợ đội trưởng kích động nói: “Tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý.”Đội trưởng Lý xua tay: “Yên tâm, sau đó tôi đã thay đổi chú ý rồi.

Gia Thụ đứa trẻ đó không giúp được.

Vừa lười biếng lại ngu ngốc, không hiểu đạo lí đối nhân xử thế, tôi ra hiệu ngầm cho nó, nó hoàn toàn nghe không hiểu.

Đứa trẻ này làm gì cũng không thành, sau này cũng vô dụng.

Quay về chúng ta cùng làm công tác tư tưởng cho nó, chuyện này nhất định là không được.”Nghe được người đàn ông nhà mình nói vậy, vợ đội trưởng thở phào nhẹ nhõm.Thẩm Gia Thụ làm con rể của bà, đây là điều không thể nào xảy ra.Lúc này Thẩm Gia Thụ đang ở trong nhà k** r*n.Anh mơ hồ một lúc, thay Lý Thanh Thúy làm, vậy mà nha đầu này vừa đi là không quay trở lại.

Đợi đến lúc anh đói đến mức không thể chịu được, lúc đem chìa khóa đóng cửa kho rồi chạy về nhà, đồ ăn trong nhà đã ăn hết rồi.Lưu Quế Hoa chột dạ: “Con cũng không có nói con đi thay người khác tăng ca, mẹ tưởng con ở bên ngoài ăn bừa rồi.”“Mẹ không công bằng, không thương con, không yêu con.” Thẩm Gia Thụ ôm bụng khó chịu: “ Tôi bị mẹ ruột mình cho chết đói rồi.”Lưu Quế Hoa nói: “Mẹ đi làm chút gì đó cho con ăn.

Trong nhà vẫn còn chút dưa muối.”“Con không ăn, con không ăn dưa muối.

Con thực sự rất đói, ăn cái này rất dễ khó chịu.”Cha anh Thẩm Kim Sơn hút một ngụm thuốc hỏi: “Chứ con muốn ăn gì?”“Miễn cưỡng thì mì trứng đi.”Mấy đứa cháu đều đang chơi ở trong sân, nghe được câu nói này của chú nhỏ, đôi mắt lập tức trông mong nhìn bà.Lưu Quế Hoa: “...”Thẩm Kim Sơn nói, “Mì trứng đúng không..” Ông lập tức vớ được cây gậy trúc đi về phía bên này: “Để tao cho mày ăn trúc xào thịt trước đã!”Thẩm Gia Thụ lập tức chạy: “Này, này, cha à.

Sao một lời nói không hợp cha đã động thủ rồi?”“Hôm nay mày đã làm gì.

Còn tưởng tao không biết sao? Tao đi trên đường đã bị nhân viên chấm công chặn lại, người ta nói mày làm không nhiều bằng mấy nữ thanh niên trí thức, chính là so sánh mấy nữ thanh niên mới tới.

Nói mày mấy câu mà mày đã làm người ta nghẹn họng.”Thẩm Kim Sơn vừa nói vừa tức, cầm đầu tẩu thuốc chỉ vào con trai: “Lúc đó tất cả mọi người đều nhìn ông già này, mày làm mặt mũi của tao mất hết rồi.”Thẩm Gia Thụ không nghe lời nói của ông nữa, nhanh chóng chui về phòng, sau đó từ cửa sổ mà hét: “Dù thế nào cha cũng tin tưởng người ngoài nói cũng không tin tưởng con! Con đoán là cha nhặt con từ ngoài về đó, không coi trọng con!”Thẩm Kim Sơn tức giận ném cây tre, muốn đá cửa phòng, bị Lưu Quế Hoa ngăn lại: “Cha nó à, đừng đánh nữa, nghĩ đến mẹ chúng ta.”Thẩm Gia Thụ xúc động: “Mẹ, mẹ đối với con sợ là quá tốt rồi, vẫn là mẹ thương con.”Lúc này anh nịnh nọt, Lưu Quế Hoa lại nói: “Nếu như đánh lão Tứ bệnh rồi, lại tạo cơ hội cho tiểu tử này lười biếng.

Không dễ dàng gì mới đưa nó đi làm, không thể nào cứ quay trở về nhàn rỗi nữa.”Sau đó quay đầu gọi: “Lão đại, lão Nhị, lão Tam, lôi nó ra đây, đánh hai cái là xong.”Thẩm Gia Thụ: “…”Thẩm Gia Lương một mặt khó xử: “Mẹ đừng làm chúng con khó xử, Gia Thụ nói rồi, nếu con ăn h**p nó, sau này con kết hôn sẽ rình nghe trước cửa sổ của con.”.
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 29: Chương 29


Lưu Quế Hoa: “….

Đây là không cần mặt mũi nữa sao!”Bà dứt khoát không ngăn cản nữa, để Thẩm Kim Sơn tới đá cửa.Thẩm Kim Sơn vừa mới buông ra, chưa kịp đá cửa Thẩm Gia Thụ đã ở trong phòng hét lớn: “Bà nội ơi, trên đời này chỉ có nội là tốt với con thôi.

Con làm gì cũng sai.

Nội ơi, con lại bị bắt nạt.”“…”Thẩm Kim Sơn nhất thời giống như bị tạt một gáo nước lạnh, xoay người đi đến ngồi xổm trong góc hút thuốc.Thẩm Gia Lương lén lút nói với hai anh: “Thấy chưa, em biết sẽ như vậy mà.

May mà chúng ta không lên, quay đầu cha đã hối hận rồi, còn trách chúng ta.”Hết cách rồi, ai bảo lão Tứ là người được bà nội nuôi lớn.

Cha lại là đứa con hiếu thuận.Bà nội vĩnh viễn là lá bùa hộ thân của lão Tứ.Đến cuối cùng Thẩm Gia Thụ vẫn không thể ăn được tô mì trứng.

Lưu Quế Hoa cho anh ăn dưa muối xào với cơm.Một bát mì trứng là không có khả năng.

Trong nhà nhiều ánh mắt nhìn như vậy, ai dám làm cho anh khác biệt?Cho lão Tứ ăn rồi, cho dù ba người anh không có ý kiến, mấy đứa cháu trai và cháu gái cũng có ý kiến.

Ai bảo lão Tứ không có đóng góp gì cho gia đình này chứ?Thẩm Gia Thụ đã đói lâu lắm rồi, cầm lên ăn hai ngụm, suýt chút nữa nghẹn ở cổ họng.Mẹ của anh một chút nước luộc cũng không nỡ bỏ ra.

Cơm khô cùng với dưa muối, quả thực muốn lấy mạng người khác mà.Mỗi lần Thẩm Gia Thụ ăn một ngụm đều phải uống một ngụm nước.Vừa ăn, trong lòng vừa ch** n**c mắt: “Cuộc sống này mình không có cách nào sống nổi nữa, cơm cứng như vậy sao mà nuốt nổi chú? Thực sự không có cách nào sống nổi nữa.” Không cần tam quan, không cần đạo đức, chỉ là muốn ăn cơm, ăn no bụng thôi.Hết lần này đến lần khác Thẩm Gia Lương đi đến bên này: “Lão Tứ, sao hôm nay em nhiệt tình như vậy, còn giúp đỡ Lý Thanh Thúy nữa? Không phải em ….đã nhìn trúng cô ấy rồi chứ.”Thẩm Gia Thụ phun một ngụm về phía anh ta.Thẩm Gia Lương: “…”“Đừng nói bừa!” Thẩm Gia Thụ nói: “Là cô ấy chạy nhanh!” Lúc đó anh cũng chưa từng nghĩ nhiều, trong lòng chỉ nghĩ chính mình có nên nảy sinh lòng dạ đen tối hay không.Thẩm Gia Lương lau khô nước trên mặt: “Thực ra cũng không có gì, nhà bọn họ điều kiện cũng tốt, nếu như em có thể thành…” Anh ta nháy mắt mấy cái với Thẩm Gia Thụ: “Cuộc sống sau này của em sẽ tốt hơn.

Anh ủng hộ em.” Chủ yếu là có người tiếp nhận lão Tứ, mấy anh em bọn họ sau này cũng không cần lo lắng tương lai bị đứa em trai lười biếng này kéo chân.Trong lòng Thẩm Gia Thụ nghĩ, mọi người ủng hộ có ích gì?Nhưng trong lòng anh lại có khúc mắc, lập tức thở dài nói: “Quả thực em có vài dự định, cũng là vì nhà của chúng ta.

Mặc dù nhà chúng ta đều có người giỏi giang, nhưng thế hệ kế tiếp thì không chắc, anh nói có đúng không.

Em không phải đang suy nghĩ nhiều thêm một chút cho gia đình ta sao? Phải tìm một người cha vợ có bản lĩnh, sau này kéo gia đình cùng đi lên.”Thẩm Gia Lương trừng mắt, anh ta chưa bao giờ dám nói chuyện này một cách tự tin như vậy.

Bản thân nghĩ ăn cơm mềm cũng được, còn muốn mang theo cả gia đình dựa vào cha vợ.

Nhà ai xui xẻo mới bị em mình nhìn trúng vậy?Anh ta đánh giá em trai mình, và đột nhiên phát hiện ra rằng anh thực sự có tài năng này..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 30: Chương 30


Trước tiên những người đàn ông bình thường đều không có dáng vẻ này, lão Tứ nhà anh hoàn toàn không có vấn đề, da mặt rất dày.Thứ hai là gương mặt này, da mặt cũng đẹp.

Lão Tứ cũng không có vấn đề gì, bề ngoài giống như tiểu bạch kiểm trong kịch nam.

Nhớ lúc trước diễn dịch trong đội, anh được yêu cầu đóng vai đứa con trai ngốc nghếch của một gia đình địa chủ.Mấu chốt là lão Tứ đã đọc qua nhiều cuốn sách, nhìn mánh khóe anh oán giận cha mẹ, liền biết người này biết cách dỗ người.Nhưng mà, Thẩm Gia Lương cũng là người có tam quan, luôn cảm thấy đây không tốt.Con gái nhà ai cưới…không, gả cho lão Tứ, đó đều là hại người cả.“Nghĩ sau này được sắp xếp công việc nhẹ nhàng, không chừng còn có cơ hội đi học Đại học Công Nông Binh.

Đặc biệt là anh ba có thể nhanh chóng cưới rồi, anh không phải thích chị dâu ba, vừa gặp đã yêu sao? Anh không muốn sắp xếp công việc dễ dàng cho chị ấy sao?”Lần này Thẩm Gia Lương động lòng rồi.Chị dâu này của anh khá tốt.

Năm ngoái đi công xã xem phim, trong nhóm người đã thấy, vừa nhìn đã vừa ý.Trời nóng như vậy, làm sao có thể để chị dâu nhỏ chịu khổ chứ?Anh nhìn thấy chị dâu cả và chị dâu hai của mình, đã bắt đầu đau lòng cho chị dâu nhỏ tương lai rồi.Lúc này anh ta không ý thức được rằng đứa em trai này của anh ta có dỗ người khác được, cũng có thể dỗ anh ta.

Anh ta thật sự đang nghĩ về khả năng này.“Nhưng mà anh cảm thấy em không dựa vào được đâu.

Hơn nữa, nhà của Thanh Thúy cũng không được, trong nhà còn có anh chị….

có thể thuận tiện cho chúng ta bao nhiêu?”“Ai nói nhất định là Thanh Thúy, trong tay em còn có người khác.

Ví dụ như lần sau em đi dạo ở công xã, em không tin không có con gái của cán bộ nào….không nhìn trúng vẻ ngoài và cách ăn nói phong độ của em….”Thẩm Gia Thụ cơm cũng không ăn nữa, vỗ vỗ thân thể của bản thân: “Anh cũng cảm thấy thế đúng không.”Thẩm Gia Lương trợn mắt há miệng.Anh ta không ngạc nhiên vì ngoại hình của em trai mình, mà vì suy nghĩ của anh.Lão Tứ thật tự rất muốn ăn cơm mềm.Hơn nữa còn rất mưu cầu địa lợi, một chút áp lực trong lòng cũng không có.

Còn đặc biệt rất tự tin.Thẩm Gia Lương lúc này thực sự bắt đầu nhìn thẳng vào em trai mình.

Vốn dĩ không có nhìn phương diện khác, cho nên luôn cảm thấy em trai mình luôn không đúng tý nào, bây giờ đổi lại phương hướng suy nghĩ, em trai anh ta về phương diện này là nhân tài.Không chừng thực sự có khả năng.Nếu sự việc này có thể diễn ra như ý.

Không vì bản thân, cũng vì vợ mình sau này có công việc tốt.

Hơn nữa nếu như sau này em trai có lỗi với em dâu, anh ta nhất định sẽ đánh Gia Thụ, cứ như vậy, anh ta cảm thấy đối với em dâu cũng không mang cảm giác tội lỗi.Vì vậy, Thẩm Gia Lương bí mật đưa Thẩm Gia Thụ đến con sông nhỏ gần đó, từ bên trong lấy ra một chiếc giỏ tre có nắp đậy, trong đó có một con cá dài bằng lòng bàn tay.Thẩm Gia Thụ: “….anh vậy mà lén ăn!”“Nói gì đấy, anh cũng là lúc vô ý mới phát hiện ra.

Mỗi ngày chỉ có như vậy, anh đem về cho ai ăn? Còn không đủ cho cha mẹ.

Mấy đứa trẻ cũng không đủ phần.” Dù thế nào Thẩm Gia Lương cũng viện ra nhiều cớ..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 31: Chương 31


Thẩm Gia Thụ cũng không thèm vạch trần anh ta.

Bản thân cũng muốn ăn một mình, mỗi ngày một cái trứng hấp, đều chia cho mấy đứa nhóc.

Anh cũng chỉ là ngửi mùi thơm, những ngày này đều không thể nghĩ tới, nghĩ tới là không có cách nào sống nổi.“Quay về chúng ta nhặt một ít nấm, làm một nồi canh cá.” Thẩm Giai Lượng nuốt nước miếng.Miệng Thẩm Gia Thụ cũng vậy.

Anh chưa từng sống ở nông thôn, cũng chưa từng làm những việc này, cho nên ở nông thôn anh thật sự không có bản lĩnh như vậy.“Lão Tứ, anh đã lấy thành ý ra thể hiện rồi, sau này đừng quên anh.” Thẩm Gia Lương nhắc nhở.Thẩm Gia Thụ ho khan một tiếng: “Yên tâm đi.” Anh không nóng nảy, bây giờ có thể gặm anh ba cứ trước tiên cứ gặm đã.

Nào có người anh nào mà không chăm sóc cho em mình chứ?Những thanh niên trí thức tại điểm thanh niên trí thức cũng ăn muộn, họ là nhóm người chưa từng dùng bếp đất, ở đây không có những thanh niên trí thức lớn tuổi giúp đỡ, hướng dẫn nên cơm trưa nấu không ngon, cơm cũng nửa sống nửa chín, nếu không phải vì quá đói thì không tài nào nuốt nổi.Một số thanh niên trí thức mang theo chút đồ ăn nhẹ và bánh quy đến, họ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để lót bụng khi đói.Đường Niên Niên lấy ra một ít bánh quy, uống cùng sữa mạch nha.Đây là mẹ cho cô mang đến, lần này về quê, những đồ ngày thường cô rất ít khi được ăn cũng cho cô mang theo.Ngày lên đường đi, mọi người trong khu nhà đều ca ngợi mẹ cô là người hiền hậu, biết chăm sóc con cái, hết mực yêu thương và cha dượng của cô là người hào phóng.Cô mặc kệ trong lòng có vui hay không, dù sao cầm theo gì cũng được.

Trong thâm tâm cô biết rằng, lần này đi, cô sẽ không còn cơ hội quay lại.

Những ngày tháng ở quê đúng là cuộc sống tự do của bản thân.

Nếu không mang nhiều đồ đi một chút cô sẽ cảm thấy có lỗi với bản thân mình.Mùi sữa mạch nha tỏa ra, những người khác đều uống nước đường đỏ hoặc nước đun sôi, ngửi thấy mùi thơm, mũi của bọn họ cũng bắt đầu động đậy.Mọi người đều biết rằng điều kiện gia đình của Đường Niên Niên rất tốt.Chỉ là khoảnh khắc này dường như rất chân thực.Vốn dĩ mọi người đều cùng xuống nông thôn, nếu điều kiện gia đình tốt thì sao? Không phải đều phải làm ruộng sao? Nhưng bây giờ gia đình cô cho cô ăn thức ăn ngon, lập tức khoảng cách giữa bọn họ trở nên rõ ràng.

Điều kiện tốt, có thể gửi đồ cho con cái ở nông thôn.

Chỉ cần có đủ nguồn cung cấp, ở nông thôn sẽ không quá khó khăn.

Khi không có gì để ăn, vẫn có thể uống sữa mạch nha.Khương Hồng sụt sịt mũi: “Thơm quá”.

Nước đường đỏ trong tay cô ta đã không còn ngọt nữa.Nhìn thấy dáng vẻ tham ăn của cô ta, Đường Niên Niên cười: “Tôi cho cô nếm thử một muỗng nha?”“Được, được.” Cô ta lập tức đi tới, sau đó lấy lọ đường đỏ của mình ra: “Tôi cũng mang một ký đường đỏ, trở về tôi sẽ cho cô uống.”“Được nha.” Cô không khách sáo.

Cô biết mình ở nông thôn không quen, không có bạn bè.

Cô cần bạn bè.

Tuy Khương Hồng tính tình có chút vô tư nhưng chính vì điều này nên họ càng dễ sống chung với nhau.Cô là người nhạy cảm, rất thích chơi với những người như vậy.Diệp Lan uống nước đường đỏ, nhìn sự thân thiết của hai người không khỏi nhăn mặt.Nhưng Trần Thanh lại cúi đầu, uống chén nước sôi trong tay cô ta một cách đàng hoàng..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 32: Chương 32


Trong phòng của các nam thanh niên trí thức bên cạnh, mọi người cũng đang ăn uống.

Nhưng các nam thanh niên không mỏng manh như họ, cho nước vào gạo tiếp tục nấu sôi, tự tay trộn thêm một ít dưa muối mang đến.

Nếu có điều kiện sẽ cho thêm ít đường đỏ.Trình Hướng Dương mang dưa muối do mẹ hắn tự làm.

Bởi vì gia vị không đủ nên mùi vị cũng không được ngon.

Chỉ có thể nói là hơi mặn.Đồng Lỗi trẻ tuổi và nhiệt tình muốn cho hắn một thìa đường, nhưng hắn từ chối: “Anh không cần, anh không thích ăn ngọt.”Cậu ta: “Anh Hướng Dương không ăn ngọt sao, thật đáng tiếc.”Lâm Vĩ cười: “Em nghĩ rằng mọi người đều giống như em sao, cứ như một đứa trẻ vậy.”Cậu ta buồn rầu: “Như một đứa trẻ thì có gì sai, em ước mình sẽ không bao giờ lớn lên và đi đến vùng nông thôn này.” Cậu ta nói mà nước mắt chảy ra: “Cuộc sống này quá khó khăn, hôm nay em đã kiệt sức khi làm công trên đồng.

Nghe nói họ đang vội vàng cho vụ mùa, sao lại phân công chúng ta đến đây vào lúc này chứ?”Lâm Vĩ Đạo lắc đầu cười, sau đó nói chuyện với Đồng Lỗi: “Này, em bằng tuổi với Đường Niên Niên, vậy sao không theo đuổi cô ấy, để cha cô ấy đưa em trở lại thành phố?”“Anh đang nói nhảm cái gì vậy?” Cậu ta đỏ mặt: “Em không có ý đó”.

Cậu ta là người muốn theo đuổi tình yêu.Lâm Vĩ nói: "Hoàn cảnh nhà cô ấy đúng là tốt thật, em xem người ta còn được uống sữa mạch nha kìa, bố là xưởng trưởng, mẹ là chủ nhiệm.”“Người ta cũng không nhất sẽ định nhìn trúng tôi, trừ phi đó là anh Hướng Dương”.

Đồng Lỗi liếc mắt nhìn Trình Hướng Dương một cái, nói.Hắn cao ráo, đẹp trai, mang dáng vẻ thư sinh.

Thoạt nhìn, chính là loại được các nữ sinh trong trường đặc biệt yêu thích.Lâm Vĩ Đạo: “Tôi cũng đang định nói đến vấn đề này.

Không phải tính khí của Hướng Dương không phù hợp sao? Anh ấy đã từng theo đuổi người khác chưa? Tôi học cùng trường với anh ấy, tôi biết rất rõ tính tình của anh ấy”.Hắn ăn hết bát cơm của mình: “Bởi vì điều kiện của Niên Niên quá tốt nên anh sẽ không bao giờ theo đuổi cô”.Đồng Lỗi và Lâm Vĩ lập tức giơ ngón tay cái lên “Có chí khí!”Buổi chiều, thanh niên trí thức vẫn tiếp tục làm những công việc lúc trước.Tất cả gặp nhau ở cửa kho hàng, Thẩm Gia Thụ biết Lý Thanh Thúy có ý với nam thanh niên trí thức Trình Hướng Dương, vì vậy khi thấy đã giành trước lấy găng tay bảo hộ lao động của thanh niên trí thức ngay trước mặt hắn.Găng tay bảo hộ lao động là món đồ hiếm nhưng cũng rất dễ hỏng.

Vì vậy, ngay cả khi trong đội có người nào đó được phát găng tay thà rằng làm việc bằng tay không cũng không nỡ dùng.Chỉ có người yếu ớt mỏng manh như Thẩm Gia Thụ, nhất định ngày nào cũng phải đeo găng tay làm việc.

Vì vậy, Lý Thanh Thúy đã bỏ qua điểm này.

cha cô ấy đã dặn dò, có thể không đưa găng tay thì đừng đưa, những thứ này đều phải tiết kiệm.Cô ấy vô thức liếc nhìn Trình Hướng Dương, trong lòng cảm thấy khó chịu.

Cô ấy liếc nhìn Thẩm Gia Thụ phàn nàn: “Sao anh không nói sớm hơn”.Anh: “…”Lý Thanh Thúy nhanh nhẹn đưa cho mỗi người một đôi găng tay bảo hộ và dặn mọi người phải giữ kỹ.Cô ấy lại liếc nhìn Trình Hướng Dương: “Nếu nó thực sự bị mòn thì cứ đến chỗ tôi đổi cái mới”.Thẩm Gia Thụ chỉ cảm thấy ê răng..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 33: Chương 33


Anh thực sự muốn nhắc nhở đại đội trưởng, nếu ông không quản cô gái này thì trái tim của ông sẽ bay theo cô ấy mất.

Nhìn Trình Hướng Dương kia đi, lỗ mũi của hắn hướng lên tận trời.

Còn kiêu ngạo hơn cả anh trước kia.Mọi người đều hài lòng với găng tay mới.Trên đường đi, Khương Hồng ngửi thấy mùi cá từ cơ thể của anh: “Đồng chí Thẩm Gia Thụ, buổi trưa cậu ăn cá sao?”Thẩm Gia Thụ: “Chớ nói bậy bạ”.“Tôi ngửi được!” cô ấy nói: “Cậu ăn cá rồi”.“Có thể là người khác ăn, tôi đi ngang qua tình cờ bị ám mùi…” Loại chuyện này có thể nói ở khắp mọi nơi sao? Không được, tất nhiên không được.

Ăn mảnh một mình chỉ muốn một mình anh biết.Khương Hồng: “...’Thấy Thẩm Gia Thụ không thừa nhận, cô ấy cũng không tiếp tục dây dưa nữa mà bắt đầu than vãn.

Nói hôm nay cơm chưa nấu, mọi người đều không ăn được, chỉ có thể uống chút nước đường đỏ với sữa mạch nha, ăn chút bánh quy.Những điều này trước đây mà nói, đều không một chút hấp dẫn đối với anh.

Anh đã nhiều năm không uống nước đường đỏ, còn sữa mạch nha thì...!“Sữa mạch nha là gì?”“Đó là sữa mạch nha, khi uống mùi sữa thơm ngọt ngào” Khương Hồng vui vẻ kể lại “Niên Niên cho tôi uống”.Khi nghe cô ấy miêu tả Thẩm Gia Thụ bắt đầu hình dung, trong lòng không tự chủ được bắt đầu rung động.

Đây không phải do anh muốn, mà là phản ứng tự nhiên của cơ thể.Nhìn đi, thật tốt khi có gì đó để ăn ở nhà.

Tới nông thôn rồi mà thức ăn còn ngon hơn anh.Không giống anh, mới ăn mấy miếng thịt cá, toàn thân đã muốn bay lên.

Những người này còn cho rằng uống nước đường và ăn bánh là bình thường, miễn cưỡng.Thẩm Gia Thụ bất giác nhìn Đường Niên Niên, cô vẫn luôn mỉm cười.Thảo nào trông cô trắng trẻo thanh tú như vậy, hóa ra là cô do uống sữa mạch nha quá nhiều.

Nếu trước kia mỗi ngày anh đều được uống sữa tươi, nhìn dáng dấp anh cũng đẹp hơn người khác.Ban đầu Thẩm Gia Thụ nghĩ rằng buổi chiều anh có thể tiếp tục lăn lộn công việc cắt cỏ hàng ngày, nhưng đại đội trưởng đã phá tan giấc mộng của anh.Sau khi nhân viên ghi điểm báo cáo thành tích buổi sáng lên, anh được cử đi cho lợn ăn.Để cho một nữ đồng chí khác đến thay thế công việc của anh.Khi biết tin, cả người Thẩm Gia Thụ đều không muốn.Anh đã từng đến chuồng lợn, nơi đó rất hôi.

Cho heo ăn không chỉ đơn giản là cho heo ăn mà còn phải vệ sinh chuồng heo.Toàn thân anh đều thấy không được: “Cái này không phải quá đơn giản sao? Tôi cảm thấy việc đó mà nói không phải chính là tôi có tài mà không được trọng dụng sao.”Nhân viên ghi điểm: “Đại đội trưởng nói, em có thể lựa chọn đi khuân vác cùng Thẩm Gia Lương”.Thẩm Gia Thụ chỉ cảm thấy vai có hơi đau: “Cho lợn ăn cần có kỹ năng, việc như vậy rất nặng, chỉ có thể để em làm”.Vì vậy, anh nghiêm túc nói với Đường Niên Niên và những người khác: "Các đồng chí thanh niên trí thức, tôi chỉ có thể giúp các bạn đến đây thôi, tiếp theo phải dựa vào các bạn rồi.” Sau khi ký tên xong, anh bỏ dao rựa và giỏ tre xuống, đi đến trang trại nuôi lợn trên núi.Nhìn bóng lưng của anh, cô vẫn có chút bất đắc dĩ, dù sao anh cũng là người cô quen đầu tiên ở đây.Chẳng qua là anh sắp làm chuyện lớn, cô cũng không thể lúc nào cũng trông chờ vào người khác.Anh một lần nữa cảm thấy thật là thiệt thòi khi không có một người cha vợ tốt bụng..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 34: Chương 34


Thời điểm Lý Thanh Thúy chưa thay lòng, đội trưởng Lý đã chăm sóc anh rất tốt, lại còn muốn sắp xếp trường học cho anh, sắp xếp việc cắt cỏ cho anh.

Rất sợ anh chịu khổ, mệt mỏi.Bây giờ thì tốt rồi, đội trưởng Lý đã thay lòng, anh bị ném vào làm những công việc mệt mỏi và hôi hám này.

Dù mệt nhưng anh vẫn nghĩ đến việc cô ấy chăm sóc anh, không muốn cô ấy bị lừa.

Không ngờ thực tế bây giờ đội Trưởng Lý lại như vậy!Anh bịt mũi, cảm thấy rất tức giận.

Xúc một xẻng phân heo cho vào sọt, mang tới cây mận để đổ.Không thể đầu hàng, cho dù anh phải làm công việc này cả đời, cũng không thể nào ăn cơm nhà họ Lý.Một ông lão đi đến bên cạnh, lặng lẽ nhặt phân heo.Thẩm Gia Thụ liếc nhìn ông ta,càng muốn khóc hơn.Anh đã từng xem TV, những người cử xuống chuồng bò và chuồng heo đều là những ông chủ lớn, nhưng đội ngũ sản xuất của anh thì khác, đây là bác sĩ Phương, vì tuyên truyền phong kiến mê tín, cho người dân uống nước bùa để chữa bệnh làm người bệnh nôn mửa tiêu chảy, sau khi bị tố cáo ông ta được đưa đến đây để giáo dục.Còn những người khác, họ cũng là những thành phần không tốt trong tổ sản xuất này.

Dù sao cũng không có ai để nương tựa.Mùi hôi thúi của chuồng heo làm tan bớt mùi cá buổi trưa.Đây không phải là khoảng thời gian mệt mỏi nhất đối với anh, nhưng chắc chắn là khoảng thời gian tồi tệ nhất.Thấy xung quanh ít người hơn, anh cầm xẻng đặt xuống, tìm một nơi để nghỉ ngơi.

Dù sao, tệ nhất là anh sẽ bị mắng khi quay lại mà thôi.

Vẫn còn một ít thức ăn ở nhà, anh tình nguyện ăn ít một chút, cũng phải bớt làm một chút.Anh tìm một cái cây lớn phía sau chuồng heo, dựa vào gốc cây ngồi xuống, thoải mái thở dài.

Anh ngủ thiếp đi lúc nào không biết, trong giấc ngủ mơ mơ màng màng, dường như anh nghe thấy có người đang nói chuyện.“Kiếm được bao nhiêu?”“Tối hôm qua tôi tới ngôi mộ, một đêm kiếm được tám tệ”.“Nhiều như vậy?”“Đâu có nhiều, đây vẫn là còn ít đấy”.Thẩm Gia Thụ lập tức mở mắt ra, sau đó anh cẩn thận lắng nghe.Anh nhận ra giọng nói này, hai người này phụ trách việc nhặt phân heo, là phần tử xấu trong trang trại heo, trước đây là những địa chủ nhỏ trong thôn.Hai người này âm thầm tự kinh doanh bán lẻ.

Có vẻ như họ đang kiếm tiền.

Hình như đã tìm ra cách để lấy hàng và bán chúng trên thị trường chợ đen.Trái tim Thẩm Gia Thụ lập tức trở nên kích động.Anh đang suy nghĩ xem có nên tìm cách liên lạc với họ hay không, sau đó quay về kiếm ít tiền, một tháng kiếm hai lần, so với làm ruộng còn thoải mái hơn.

Cũng có thể mở một bếp nhỏ hoặc một cái gì đó.Cuối cùng, anh nghe thấy một người trong số họ nói: “Gần đây nên cẩn thận một chút, mấy ngày trước có một người chết”.Thẩm Gia Thụ: “...!!!”“Chết như thế nào?”“Nửa đường bị người bán ở chợ đen giết”.Chết người, chết người rồi! Sống trong thời đại hòa bình, Thẩm Gia Thụ được các vệ sĩ bảo vệ, không nhịn được nổi da gà phía sau lưng.Anh ngay cả động đậy cũng không dám, sợ có người phát hiện ra anh nghe lén.Kinh doanh hay gì đó đi, anh không phù hợp.Cả ông nội và bố của anh đều nói rồi, anh không phù hợp với công việc này.

Chỉ thích hợp nằm ở nhà để ăn, uống sống cả đời.Buổi chiều sau khi làm xong việc, Thẩm Gia Thụ trở về, trong lòng nghĩ vẫn còn sợ hãi..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 35: Chương 35


Cho dù vậy, anh vẫn không quên giữ thể diện, chán ghét thân thể hôi hám, cố ý chen qua đám người, một mình về nhà.Suốt chặng đường anh luôn nghĩ không thể tiếp tục sống như vậy được, nhất định phải có cách, anh vẫn còn cha và anh trai.Anh phải làm gì đó.Lúc đầu, ông nội làm ăn phát tài, nếu cha có thể phát tài thì anh có thể hưởng tài sản đến già.Đã như vậy, hiện tại anh còn có ba, còn có cha anh trai, sao anh không thể nằm không hưởng tới già?Thẩm Gia Thụ cũng đã nghĩ xong.

Phải cổ vũ cha và anh trai làm việc chăm chỉ, để cho họ cố gắng phấn đấu, k*ch th*ch sức mạnh tiềm tàng.

Đều trở thành người có ích.Lưu Quế Hoa cũng vừa đi làm về, đang chuẩn bị nấu ăn thì ngửi thấy mùi trên người con trai bảo anh nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, để không ảnh hưởng đến bữa cơm của cả nhà.Anh kêu gào muốn tắm nước nóng.

Do thời tiết hiện nay nắng nóng nên nhà tiết kiệm củi đốt, đều là trực tiếp xách nước từ ngoài sông mang về tắm.Anh cảm thấy trong nước có côn trùng, đã chịu đựng trong vài ngày, cuối cùng hôm nay không thể chịu đựng được nữa.“Nếu không con cũng không tắm, mọi người cứ ăn cơm, con ngồi ở bên cạnh!”cha chưa từng thấy qua những người trẻ tuổi khác có thể giở trò quỷ như con trai bà.

Anh đã bao nhiêu tuổi rồi, còn có thể làm ra chuyện này.

Cháu trai lớn cũng không làm ra chuyện như vậy.“Lão tam, con đi thêm nước vào nồi đi”.Thẩm Gia Lương hôm nay làm việc cả ngày, đang định nghỉ ngơi lại nghe thấy những lời này, anh ta đột nhiên không vui: “Mẹ, sao có thể làm như vậy, để cho em ấy tự làm không được sao?”“Mẹ chê nó quá hôi, sợ nó vào bếp làm cho nhà bếp bốc mùi”.Thẩm Gia Thụ ở bên cạnh đắc ý hếch cằm sang một bên.Thẩm Gia Lương không nói nên lời.Anh ta cảm thấy mẹ đã thay đổi, năm xưa mẹ hiểu rõ anh ta nhất, anh ta luôn cảm thấy Gia Thụ không hiểu chuyện.

Bây giờ thì tốt rồi, cha cứ luôn miệng nói không thích Gia Thụ, nhưng chưa một lần nào không chiều theo ý của anh?Đúng thật là em bé phải khóc thì mới có sữa uống.Anh cả Thẩm Gia Trụ hiểu chuyện, biết lão tam đã mệt rồi bèn nói: “Để anh đi cho”.“Anh thật tốt bụng” Thẩm Gia Thụ theo hướng leo lên, đi tới thân thiết với anh cả: “Anh, sau này em sẽ báo đáp anh”.Thẩm Gia Trụ không nói nên lời: “Lão tứ, nếu em thật sự muốn anh tốt thì đừng có yếu ớt như vậy.

Giống như nữ đồng chí.

Tắm gì mà tắm nước nóng.

Đàn ông nên tắm nước lạnh đi.”Anh chợt hiểu ra: “Anh à, có lẽ mẹ em sinh em ra sai giới tính rồi, có lẽ số mệnh của cha là sinh một đứa con gái.

Các anh hãy nói cho em biết, nếu em là em gái của các anh, các anh sẽ đối xử với em tốt biết bao.”Anh ta im lặng đi lấy nước.

Nếu có một cô em gái như vậy, anh ta sẽ lo lắng không có ai chịu lấy về.Anh hai Thẩm Gia Đống vừa mới vui mừng vì anh ta không dính vào, liền nghe thấy Thẩm Gia Thụ lớn tiếng kêu: “Anh trai, anh không làm gì thì múc thùng nước tắm đi, tắm rửa thật không thoải mái”.Thẩm Gia Đống: “..

.”Ông già Thẩm Kim Sơn về muộn nên ông không thấy con trai ông làm trò quỷ.

Khi ông quay lại, anh đã tắm rửa sạch sẽ.Vốn dĩ ông biết hôm nay lão tứ sẽ đến trại nuôi heo, ông đã sẵn sàng để nghe đứa trẻ này làm ầm lên, kết quả đứa con trai này thực sự rất im lặng..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 36: Chương 36


Buổi tối ăn cơm cũng không nói chuyện, ngược lại cứ nhìn ông chằm chằm.Ông bị nhìn đến phát cáu: “Nhìn cha làm gì?”“Ba, ăn tối xong con với cha nói chuyện nhé?”“…” Thẩm Kim Sơn có chút cảm động bởi vì mấy đứa con trai của ông không bao giờ gặp riêng ông để nói chuyện.Ông lúng túng: “Cũng được, để cha xem con có thể nói ra điều tốt đẹp gì”.Mấy anh em đều nhìn Thẩm Gia Thụ, cũng có người nhìn ông, nhưng họ không muốn dính vào.Không biết tại sao, luôn có cảm giác xấu.Sau bữa tối, anh và cha cùng trò chuyện dưới gốc cây lớn ở ngoài cửa.

Thẩm Kim Sơn lấy điếu thuốc ra, hút một điếu thuốc với vẻ mặt thoải mái và hưởng thụ.Ông chỉ thích cuộc sống như vậy, có con có cháu, có cơm ăn áo mặc, không có chuyện gì phải phiền lòng.

Ngoại trừ ...!ông liếc nhìn con trai út trước mặt.Anh lên tiếng trước: “Ba, cha có hài lòng với cuộc sống hiện tại không?” “Cũng không hài lòng lắm.” Thẩm Kim Sơn nói, “Nếu con có thể hiểu chuyện hơn thì cha sẽ hài lòng ngay”.“Không liên quan gì đến con” anh nói, “Con đang nói về cha có hài lòng với cuộc sống hiện tại không?”“Dĩ nhiên là rất hài lòng, không ai bị chết đói, tại sao lại không hài lòng?”“...!cha sai rồi.

cha có biết người dân trong thành phố sống như thế nào không?” Anh miêu tả cuộc sống sinh hoạt trong thành phố.

Sau khi anh nói xong, cha anh mới nó: “cha không nói đến việc sống ở thành phố, ít nhất ...!thức ăn lúc này đã ngon hơn, nhà ở tốt hơn, con nghĩ có đúng không?”Anh nghiêm túc: “Ba, cha nghĩ xem cha có nên cân nhắc kiếm tiền bằng cách nào không? Con có cha anh trai, nhà chúng ta người đông thế mạnh, cha cẩn thận suy nghĩ thử xem, con đường kiếm tiền nhất định phải có”.

So với anh không biết cách kiếm tiền ở nông thôn, ông già có kinh nghiệm sống phong phú hẳn là có thể tìm ra cách chứ?Thẩm Kim Sơn không biết trong đầu con trai ông đang nghĩ gì, ông cảm thấy cần phải để con trai biết rõ thân phận của mình: “Lão tứ này, có chuyện này cha muốn nói rõ với con”.“cha nói đi, con nghe”.

Thẩm Gia Thụ rất có phẩm hạnh, nếu muốn ăn bám thì nhất định phải nghe lời ba.Ông nói: “cha và cha con có bốn người con trai, chắc chắn không thể để các con ở cùng một nhà.

Anh cả con là con trai cả, theo như cha nghĩ, khẳng định sau này có tách ra, cha và anh cả con sẽ sống chung với nhau.

Anh cả sẽ phụng dưỡng cha tuổi về già.

Con thì cha không thể trông cậy vào, nói cách khác, chờ đến khi các con kết hôn rồi thì cũng sẽ tách ra sống cuộc sống riêng.

Gia tài của cải nhất định sẽ đưa cho anh trai con, cho nên cha kiếm bao nhiêu tiền cũng không liên quan gì đến con, lão tứ”.Thẩm Gia Thụ: “...”…Buổi tối anh dựa vào đùi của anh ba, lại mở ra một bếp lò nhỏ.

Nhưng không có nhiều thứ, tôm cá bé tí cũng không đủ nhét kẽ răng.

Mùi vị cũng không ngon.

Miễn cưỡng mở một miếng thịt, hồi lâu cũng không xong.Thẩm Gia Thụ và anh ba nói đến chuyện làm ăn đầu cơ trục lợi.

Muốn k*ch th*ch anh ba một chút, để anh ba làm việc chăm chỉ hơn.

Nhìn xem công việc nguy hiểm như vậy mà người ta còn dám làm.

anh ba không nói làm việc này, làm nhiều việc chút để kiếm được nhiều điểm lao động hơn.“Em nghe người ta nói kiếm tiền như vậy, có chút nguy hiểm.

Anh ba, anh nghĩ như thế nào?”“Có đường sao?” anh ta đang gặm miếng cá nhỏ..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 37: Chương 37


Thẩm Gia Thụ kinh ngạc: “Anh ba, anh có hứng thú hả!”“Có thể kiếm tiền, thỉnh thoảng kiếm chút tiền cũng tốt mà”.“Em nghe nói rất nguy hiểm” Thẩm Gia Thụ nói.Thẩm Gia Lương nhổ xương cá ra: “Sợ cái gì, đừng tham lam quá, kiếm chút tiền cũng được mà”.Thẩm Gia Thụ kinh ngạc nhìn anh ba.

Không ngờ tới, thật sự không ngờ tới, suy nghĩ của anh ba còn vượt quá mức bình thường.Thật ra thì anh vẫn chưa hiểu hết con người của thời đại này.Không phải nhát gan không dám làm, miễn là có đường thì đều sẵn sàng kiếm một chút thu nhập.

Chẳng qua sợ không có đường để làm thôi.Thẩm Gia Đống chậc chậc lên tiếng, sau đó giơ ngón tay cái lên: “Anh à, anh giỏi thật đấy.

Em không ngờ đấy...!Anh à, sau này anh nhất định có tiền đồ, đừng quên mang cho em đồ ăn ngon và quần áo đẹp nha”.

Không nghĩ tới, không nghĩ tới nha, sau này thật sự có thể trông cậy vào anh ba.

Anh nói, lúc này có thể ngồi ăn mảnh một mình, nhất định không phải là người bình thường.

anh ba có một sức mạnh tiềm tàng.“Em đang mơ mộng đẹp gì vậy?” Thẩm Gia Lương tàn nhẫn nói: “Anh còn đang nói em đó.

Nếu như anh có năng lực, anh không phải còn phải nuôi được chị dâu em, tương lai nuôi cháu trai cháu gái của em? Anh và chị dâu tương lai của em cũng đã có kế hoạch, sinh ba đứa…”Lời nói của Thẩm Gia Lương như gáo nước lạnh dội xuống.cha phải chăm sóc những người con trai khác, các anh trai cũng có con phải chăm sóc.Thẩm Gia Lương tiếp tục: “Nếu không phải vì chị dâu của em, anh có thể chia sẻ những thức ăn này với em không?”Anh ta hỏi Thẩm Gia Thụ: “Lão tứ, khi nào thì em hành động? Em định khi nào tìm em dâu cho anh? Hay là lấy Thanh Thuý đi.

Em cũng biết rõ gia thế nhà cô ấy.

Ở nhà sau cũng cưng chiều cô ấy, có lẽ cô ấy có thể giúp chúng ta”.Anh nghĩ thầm, đó chỉ là một giấc mơ.

Bây giờ lòng anh rất chán nản.

Chị dâu muốn vào cửa ngay bây giờ, cho nên sau này không ăn được của tam ca nữa.Là con một, còn là đứa con trai duy nhất trong gia đình chín thế hệ, cuối cùng anh cũng ý thức được hoàn cảnh của mình trong gia đình đông con này.

Tức là không thể có tài sản...!mặc dù bây giờ cũng không có tài sản gì.Anh em sẽ không giúp...!vì anh em không phải là ba, còn buộc phải lo cho con cháu của họ.Anh hoàn toàn hoảng sợ, dường như thời gian không còn nhiều nữa…Ở bên trong chỗ thanh niên trí thức, Đường Niên Niên nằm trên giường, lặng lẽ lấy nước lau vết thương trên tay.

Ngoài ra còn có túi phòng côn trùng cắn.Hầu hết các cô gái không quen với lối sống này.

Nhưng tình hình của cô rõ ràng là nghiêm trọng hơn.Khương Hồng cảm thấy rằng làn da của cô đặc biệt mỏng manh, khuyên cô nên nhanh chóng tìm cách đi về.

Chỗ này có thể đợi sao?Đường Niên Niên: “Không sao, chỉ cần quen với nó là được”.Diệp Lan cười nói: “Không phải là do cô không thể quay lại sao, trước đây cô chỉ biết khoác lác”.Cô cảm thấy chột dạ, lập tức nói: "Ai nói vậy? Tôi không có khoác lác.

cha tôi là xưởng trưởng, mẹ tôi là trưởng khoa, chuyện này có thể điều tra được.

Có gì đáng để tôi nói dối chứ?”Khương Hồng cũng bảo vệ cô: “Đúng vậy, thật vô nghĩa khi nói dối về những điều này.

Chị Diệp Lan, chị không cần phải làm khó Niên Niên”.Diệp Lan: “Chị chính là không quen nhìn loại người này, điều kiện gia đình tốt hơn một chút, chẳng qua là yêu kiều hay gì đó mà thôi ..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 38: Chương 38


Hôm nay còn có Thẩm Gia Thụ che chở cho, cô cũng chỉ thấy bản thân xinh đẹp nên tìm một người chống lưng ở vùng nông thôn này mà thôi.”“Hứ” cuối cùng cô cũng tức giận đứng lên, xắn tay áo phô trương thanh thế: “Đừng có đoán mò, chị đang đổ nước bẩn lên người em.

Như vậy cũng là xúc phạm lòng tốt của đồng chí Thẩm Gia Thụ”.“Cái gì mà có lòng tốt, hôm nay nghe chị Mai - người dẫn đường cho chúng tôi hôm nay nói anh ta sống chính là không được, không có tài cán gì mới phân công cùng chúng ta đi cắt cỏ heo.

Sở dĩ bị phân công cho lợn ăn là vì anh không làm được việc, đại đội trưởng rất tức giận”.Cô không tin: “Đừng nói bậy! Đồng chí Thẩm Gia Thụ là một người tốt”.

Coi như cô và anh không có gì thì cô cũng không muốn nghe mọi người nói những điều không hay về anh.

Anh thậm chí còn mang trả găng tay cho cô.

Còn dạy cô rất nhiều đạo lý.Diệp Lan chỉ cảm thấy cô ở nhà được nuông chiều lớn lên một cách ngu ngốc.

“Em không tin cũng không sao.

Chị cảm thấy người ta tiếp cận em không có ý tốt.

Cẩn thận sau này gả ở đây, không thể trở về thành phố được”.Đường Niên Niên đỏ mặt giận dữ.

Thực sự rất muốn đánh nhau với Diệp Lan.Khương Hồng vội vàng ngăn cô lại.Một thanh niên trí thức khác, Trần Thanh cũng vội vàng ngăn cô lại: “Đừng ồn ào nữa.

Đã nửa đêm rồi”.Cô cắn chặt môi dưới, rất tức giận, cô cho rằng bị Diệp Lan đổ nước bẩn lên người anh, toàn nói bậy!Diệp Lan mím môi: “Dù sao tôi cũng không nói bậy”.Sau khi hai người bị nam thanh niên trí thức đối diện kêu to, bên này mới im lặng.Nhưng cô nằm trên giường không ngủ được nữa, cảm thấy vô cùng uất ức.Cô cảm thấy cô không có trêu chọc người khác, vậy tại sao lại khiến người ta nhắm vào cô như vậy? Làm liên luỵ đến đồng chí Thẩm Gia Thụ cũng bị nói xấu.Chẳng lẽ cô thực sự khiến người khác khó chịu giống như mẹ cô nói sao?Các nam thanh niên trí thức ở phòng đối diện cũng đang bàn luận.Lâm Vĩ, người vừa mới đi tới và hét lên: "Đồng chí Đường Niên Niên có tính tiểu thư, ồn ào, dáng vẻ giống như muốn tìm người đánh nhau”.Cậu ta: “Không thể nhìn ra đó”.Trình Hướng Dương khịt mũi coi thường: “Điều kiện gia đình tốt, được nuôi với dáng vẻ xinh đẹp mà tính tình lại như vậy”.Thẩm Gia Thụ không biết chuyện gì đã xảy ra ở bên chỗ thanh niên trí thức.Sáng sớm, anh đến nhà kho tìm Lý Thanh Thuý và nhờ cô ấy giúp anh nói với đội trưởng Lý rằng anh thà làm công việc khác còn hơn là xúc phân lợn trong trại lợn.Nếu là trước đây, cô ấy nhất định sẽ cảm thấy đau lòng.Nhưng bây giờ trong lòng cô ấy đã có người trong mộng, so sánh với anh, cô ấy luôn cảm thấy anh kém hơn một chút.Vẫn là câu nói đó, không có bộ lọc của người thành phố, Lý Thanh Thuý thực sự cảm thấy Thẩm Gia Thụ không đủ tốt.

Vì vậy, cô ấy cố tình tránh mặt anh.Thẩm Gia Thụ ho khan một tiếng: “Thanh Thúy, anh nhớ lần trước đại đội trưởng nói muốn để anh làm giáo viên tiểu học, em xem bây giờ nghĩ lại anh có nên tìm thời gian nói chuyện với ông ấy không?”Nghe đến đây, Lý Thanh Thúy hơi giật mình.

Điều này có thể thảo luận được sao?Lúc ấy cha cô ấy nói như vậy là vì có chút hiểu lầm.Nếu bây giờ anh đi tìm cha cô ấy mà ông gật đầu đồng ý...!Vậy thì quá tệ.“Thanh Thuý, hay là vẫn để anh tự đi nói với ông đi, anh nghĩ đội trưởng Lý khá thích anh”..
 
Thập Niên 70 Phú Tam Đại
Chương 39: Chương 39


“Đừng, anh không thể đi!” cô ấy vội vàng nói.Thẩm Gia Thụ nghi ngờ: “Tại sao?”“cha em gần đây tâm trạng không được vui, tính tình hơi xấu.

Để em đi nói, vẫn nên để em nói cho.

Buổi sáng, anh cứ làm nửa ngày đi, giữa trưa em về nói với ông”.Anh suy nghĩ một chút: “Được rồi, Thanh Thúy, vậy cảm em.

Anh đi trước”.Cô ấy tranh thủ thời gian tiễn anh ra ngoài rồi lau mồ hôi trên trán.

Hối hận khi đó sao cô ấy lại trêu ghẹo Thẩm Gia Thụ làm gì?Bây giờ thì tốt rồi, anh vẫn nghĩ rằng anh thích cô ấy.

Có lẽ nghĩ rằng họ đang hẹn hò với nhau?Anh cần tìm cơ hội để nói rõ ràng.Xúc phân lợn không được, buổi trưa Thẩm Gia Thụ cũng không đi làm.Anh thật sự chịu không nổi mùi phân heo, ngày hôm qua tắm rửa xong, trên người vẫn còn có mùi.

Ở đây không có sữa tắm hay dầu thơm.

Anh cảm thấy toàn thân bốc mùi.Vừa đi làm, anh đã giả vờ đau bụng rồi bỏ chạy.Người ghi điểm không quan tâm, dù sao, nếu anh không làm, thì không có điểm lao động.Anh không dám trở về nhà, sợ bị mẹ đuổi đánh, anh quyết định tìm một nơi trong núi để nghỉ ngơi.

Trong lòng suy nghĩ bước tiếp theo nên làm gì.Sao không đi qua xã bên kia xem thử?Anh đang suy nghĩ, bỗng nghe thấy tiếng khóc.Tai anh động đậy, anh nhìn sang, xuyên qua kẽ lá, anh thấy cô bé đang mang gùi lén lau nước mắt.Cô bé mím chặt môi, cố nén tiếng khóc, không ngừng lấy mu bàn tay lau nước mắt, không khỏi xót xa.Thẩm Gia Thụ đang định bỏ đi, cảm thấy gặp nhau trong tình huống này rất khó xử.Nhưng mới đi được hai bước, anh lại nghiến răng nghiến lợi, xoay người đẩy bụi cây sang một bên: “Trí thức Đường, sao cô lại khóc? Bị rắn dọa sợ hay bị côn trùng cắn à?”Đường Niên Niên giương đôi mắt kinh ngạc nhìn anh.

Đôi mắt đỏ như con thỏ.Tác giả có lời muốn nói: Xin lỗi, buổi chiều tôi ra ngoài kiểm tra thị lực, mắt rất mỏi, sợ kính mắt không phù hợp nên phải ra ngoài.

Cho nên hơi chậm.“Đồng chí Thẩm Gia Thụ, là anh sao” Đường Niên Niên vội vàng lau nước mắt.Cũng may là gặp được anh, nếu không thì thật xấu hổ.

Mặc dù cô không quá thân quen với anh nhưng ấn tượng của cô về anh là một người nhiệt tình, là một người tốt.Hơn nữa còn không ghét cô.Thẩm Gia Thụ: “Vừa rồi cô đã xảy ra chuyện gì vậy?” Anh không muốn quan tâm.

Anh thực sự không muốn quan tâm.

Cuộc sống của anh đã đủ khó khăn, làm sao có thể quan tâm đến người khác?Nhưng nếu sau này thật sự sống không nổi nữa, chẳng phải còn phải tìm cách ăn cơm của Đường gia sao?Đường Niên Niên lau nước mắt: “Không có gì, chỉ là… Chỉ là nhớ nhà thôi.

”“Ừm, tôi hiểu rồi” Thẩm Gia Thụ hiểu quá rõ, anh lúc nào cũng nghĩ đến lúc anh ở nhà… Ăn uống đàng hoàng.

Những người bạn tốt của anh, thậm chí ngay cả cha anh cũng chỉ biết kiếm tiền, không quan tâm đến anh.Có người cha biết kiếm tiền thực sự rất tuyệt, tại sao trước đây anh lại nghĩ rằng cha anh lại không thương anh chứ?“Người nhà của cô nhất định là rất tốt với cô.

Ở thành phố ăn uống cũng tốt, mỗi ngày đều có bạn cùng chơi với cô…” Thẩm Gia Thụ vô cùng hồi ức nói.Đường Niên Niên: “...” Cô sống tốt như vậy từ khi nào vậy?Nhưng ở trước mặt Thẩm Gia Thụ, cô lại không muốn tỏ ra cay đắng ha ha.

“Đúng là vô cùng tốt, ở nhà mỗi ngày đều có thể ăn thịt, sáng sớm được uống sữa bò, tiền tiêu vặt không hết, một tháng có thể mua được một chiếc váy hoa, nếu không có việc gì làm thì đi dạo, xem phim, cùng bạn học đi mua sắm, ở chỗ chúng tôi còn có một nhà hàng tây ..
 
Back
Top Bottom