Ngôn Tình Thập Niên 70 Phát Sóng Trực Tiếp Bán Hàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Phát Sóng Trực Tiếp Bán Hàng
Chương 40: Chương 40


Trần Sinh gật gật đầu, trong lòng lại có thêm vài phần lo lắng:“Bảo bối kia của em không phải không thể để người trong thôn nhìn thấy à? Em lấy ra khi ở ngoài ruộng, vạn nhất bị người ta nhìn thấy thì làm sao bây giờ?”Phương Tình cũng có hơi buồn rầu, nhưng vẫn muốn đi theo nhìn thử, luôn ở trong sân chụp ảnh, fan sớm muộn gì cũng có lúc chán không buồn xem, cũng không nói nhiều với Trần Sinh, cứ như thế mà đi theo phía sau anh, chỉ là cô còn không biết, đi cùng Trần sinh lại so với ngày thường một mình anh đi làm sẽ phải nhận nhiều sự chỉ trỏ như thế.

Hôm nay thôn dân trong thôn đi làm đang nói chuyện vui vẻ, nghe nói Phương Tình và Trần Sinh cùng nhau đi làm, đều ba ba đi theo phía sau bọn họ nhìn chằm chằm, trong miệng còn không tự chủ được thì thầm:"A, đứa ngốc này có phải là không có mặt mũi hay không, cha mẹ cô ta đã ra đường nói rõ đoạn tuyệt quan hệ với cô ta, nếu tôi đã sớm xấu hổ chui vào trong khe hở trong sân rồi, cô ta thế mà còn có mặt mũi ra cửa.

""Cha mẹ còn không cần, thôn chúng tôi có một người đầu tiên là cô ta, cô ta bình thường căn bản không đi làm, thừa dịp hôm nay náo nhiệt, nhất định phải đi ra góp vui, cô nói đây là sao, không phải trời sinh khốn nạn xấu xa hay sao?"Phương Tình càng nghe càng không nhịn được tính tình của mình, Trần Sinh vốn dĩ tự mình nghe những lời đồn nhảm này còn chưa tính, trong lòng anh đã sớm xây dựng tường đồng vách sắt căn bản sẽ không quan tâm, nhưng Phương Tình ở đây, tình huống lại khác, Phương Tình nghe thêm một câu nói tục tĩu, anh sẽ càng đau lòng.

Trần Sinh vươn hai tay che lỗ tai nhỏ của Phương Tình, sau đó hung tợn quay đầu nhìn về phía thôn dân đang lẩm bẩm, sống lưng thẳng tắp:"Tôi muốn xem ai luôn lẩm bẩm sau lưng người khác, chỉ có thể lẩn trong đám đông nói như vậy, cô có bản lĩnh đứng lên, quang minh chính đại chỉ vào mũi chúng tôi mà nói.

Cả ngày đứa ngốc đứa ngốc đặt ở bên miệng, cô ấy đã sớm không còn bị câm, so với những người trong lòng bẩn thỉu không tự biết thì sức khỏe tốt hơn gấp bao nhiêu lần đấy, tôi thấy các người ăn no nhàn rỗi, có thời gian này sao không đi làm nhiều thêm vài công việc tích góp thêm chút công điểm chứ.

”Biểu tình trên mặt Trần Sinh xen lẫn vài phần tức giận, dân làng trong lúc nhất thời không cách nào phản ứng lại được, động tác này của Trần Sinh sao lại chói mắt như thế? Anh rất cẩn thận che lỗ tai đứa ngốc? Đứa ngốc ở bên cạnh anh làm sao lại có bộ dáng được bảo hộ thế này?Trần Sinh sao vừa gặp đứa ngốc đã bắt đầu biến sắc? Trước kia dù nói thế nào cũng không tức giận, hiện tại lại không chịu buông tha bọn họ mà nổi giận đùng đùng?Dân làng căn bản không dám lên tiếng, trong nháy mắt trở nên an tĩnh, Phương Tình vốn còn có vài phần tức giận, Trần Sinh đã thay cô ra khẩu khí này trước, vì thế, Phương Tình xoay người, đột nhiên lộ ra một nụ cười với bà con, nụ cười này ít nhiều có chút ý không tốt.

Trong nụ cười xen lẫn vài phần miệt thị sau khi thực hiện được mưu kế, làm cho dân làng hít một hơi khí lạnh, bọn họ hình như bị đứa ngốc này khinh thường tập thể?Hạ Ngôn ẩn trong đám người nhìn bóng lưng Phương Tình và Trần Sinh, thật lâu sau cũng không thể nhúc nhích, tại thời khắc dân làng xúm lại chửi rủa, tức giận trong lòng anh ấy cũng không ngừng tụ lại tăng lên, thiếu chút nữa anh ấy đã nói ra bất mãn của mình, nhưng anh ấy chung quy không có tư cách gì.

Bên cạnh Phương Tình, đã có người quang minh chính đại che ô cho cô, người này, may mắn biết bao.

Trong ánh mắt Hứa Thải Liên quả thực đã bốc lên liệt hỏa mãnh liệt, hiện tại cô ta ghen tị hận không thể xông lên vặn hai lỗ tai Phương Tình xuống, Trần Sinh chưa từng cẩn thận bảo hộ cô ta như vậy, ngay cả ở trong ảo tưởng, cô ta cũng chưa dám nghĩ tới hình ảnh như vậy, đứa câm được tiện nghi kia, cô dựa vào cái gì?Hứa Thải Liên nắm chặt tay thành quyền, cực lực khắc chế cảm xúc của mình, đi đến bên ruộng, vung cuốc, phát tiết tất cả lửa giận xuống đất.

Đầu đầy mồ hôi cô ta nhìn mặt trời bên trên cánh đồng, miệng khô lưỡi khô mà lấy ra ấm đun nước của mình, chuẩn bị uống nước, tròng mắt nhẹ nhàng đảo quanh, giơ tay ném bình nước xuống đất.

Phương Tình ngồi trên một tảng đá lớn bên cạnh cánh đồng, mắt thấy bà con trong ruộng đã bắt đầu vất vả lao động, căn bản không ai để ý động tác của cô, nhẹ nhàng đưa tay vào túi áo, ý đồ lấy điện thoại di động ra lén chụp một ít hình ảnh Trần Sinh đang làm việc, vừa mới lấy điện thoại di động ra, từ xa truyền đến tiếng kêu ngọt ngào:"Anh Sinh, hôm nay em quên mang theo bình nước, mặt trời nóng sắp làm em xỉu rồi, có thể cho em chút nước uống được không?".
 
Thập Niên 70 Phát Sóng Trực Tiếp Bán Hàng
Chương 41: Chương 41


Phương Tình sợ tới mức giật mình một cái, nhanh nhẹn nhét điện thoại di động trở lại túi áo, cọ một tiếng từ trên tảng đá lớn đứng lên, chống thắt lưng khí thế hùng hổ nhìn Hứa Thải Liên từ xa đi tới.Hứa Thải Liên làm bộ vừa mới nhìn thấy Phương Tình, bước chân đột nhiên dừng lại, Trần Sinh còn chưa nói gì, cô ta làm bộ rất cẩn thận, vô tội nhìn chằm chằm mặt Trần Sinh:"A, anh Sinh, em không biết hôm nay chị Phương Tình đến, ngày thường đều là một mình anh đi làm, nếu em biết chị Phương Tình cũng ở đây, em khát chết cũng sẽ không tới tìm anh, anh Sinh, em biết Phương Tình không thích em.

Tôi không có ý đó, trời ạ, quên đi, giải thích không rõ ràng, em, em đi đây.”Hứa Thải Liên nói xong câu cuối cùng nước mắt lại bắt đầu đảo quanh ở hốc mắt, một bộ dáng uất ức đáng thương hề hề, Trần Sinh nhìn có hơi ngốc, anh không hiểu từ đầu đến cuối một chữ anh cũng không nói ra miệng, ngay cả Phương Tinh cũng không nói gì.

Hứa Thải Liên sao lại muốn khóc? Cô ta đến đây, để diễn vở kịch nào thế?Phương Tình nhìn bóng lưng Hứa Thải Liên vội vàng chạy trốn, bất mãn đá tảng đá bên chân vào trong ruộng, mặt cũng tức giận phồng lên.

Trần Sinh cuống quít ném cuốc đi về phía Phương Tình, Phương Tình tức giận liếc mắt nhìn anh một cái: “Anh đừng tới, xem ra em và anh cũng đi làm thật đúng là vướng ngại chuyện của anh, chậm trễ em gái tốt kia của anh tìm anh để xin nước uống, nhìn bộ dáng chạy trốn chung quanh vẻ mặt chột dạ cô ta khi thấy ta em, nhìn thế nào thì quan hệ với anh cũng không bình thường."Trần Sinh có hơi bất đắc dĩ định thân lại, Phương Tình không cho anh tiếp tục tới gần, một bước anh cũng không dám đi về phía trước, tính tình nhỏ của Phương Tình nói bạo sẽ nổ, nếu anh còn dám đi thêm một bước, lời Phương Tình uy h**p nói đánh chết anh nhất định sẽ nói ra miệng.Trần Sinh tuy rằng không dám nhúc nhích, nhưng miệng vẫn luôn biện hộ cho mình:"Anh không nói gì, ai biết cô ta chạy tới làm gì, ngày thường cô ta đều chạy tới đưa nước cho anh uống, ai biết hôm nay sao đột nhiên quên mang theo nước, em cũng đừng tức giận, trước kia cho dù cô ta đưa nước cho anh, anh cũng chưa từng uống một ngụm.

Thân phận của anh là gì anh rất rõ ràng, cho dù cô ta đưa thiện ý với anh thì anh cũng không phải người sẽ chiếm tiện nghi nhỏ.

Anh luôn giữ khoảng cách với cô ta, nếu em không vui thì anh tìm một cơ hội để nói rõ ràng với cô ta, bảo cô ta không có gì thì đừng tới tìm anh nữa.”Phương Tình đột nhiên bị lời nói của Trần Sinh đánh thức, nếu xon nhóc Hứa Thải Liên này ngày thường luôn đưa nước tới, làm sao có thể tự mình không cầm theo nước, vậy hôm nay tới đây làm chuyện gì? Mình đi theo Trần Sinh đến làm việc hận không thể truyền khắp thôn, Hứa Thải Liên sao có thể không biết?Con nhóc này sợ là cố ý diễn ra như vậy.

Cố ý làm bộ làm tịch trước mặt bọn họ, muốn khiến cho mình và Trần Sinh hiểu lầm, tốt nhất là cãi nhau một trận, ầm ĩ tán loạn mới tốt.Phương Tình hít sâu một hơi, nhìn gương mặt Trần Sinh lo lắng thì giải thích:"Anh biết những người như em gái tốt của anh được gọi là gì trên bầu trời chỗ chúng em không? Cô ta là một trà xanh tiêu chuẩn.”Trần Sinh nghe có hơi không hiểu, người cũng ngơ ngác, Phương Tình không tự chủ được học ngữ khí của Hứa Thải Liên, làm bộ uất ức vô tội.

Nắm cổ họng nói chuyện:"Anh Sinh, người ta không biết chị Phương Tình vì sao chán ghét em, người ta hiện tại cũng không dám cùng anh nói chuyện nữa, sợ chị Phương Tình tức giận.

Anh Trần Sinh, không có quan hệ, ở trước mặt chị Phương Tình anh không cần để ý tới em, em không cảm thấy uất ức.”Trần Sinh nhìn khuôn mặt làm bộ làm tịch của Phương Tình, lo lắng vừa rồi đã sớm không còn sót lại chút gì, Phương Tình đột nhiên trở nên nũng nịu, lúc học Hứa Thải Liên biểu tình trên mặt so với Hứa Thải Liên vừa rồi còn khoa trương hơn, Trần Sinh không tự chủ được phốc một tiếng cười ra tiếng.Phương Tình thấy Trần Sinh còn có thể cười, hai ba bước đi tới trước mặt anh, nắm đấm nho nhỏ không chịu buông tha rơi vào trên người anh:“Anh cười gì, nói, em gái Thải Liên mỗi lần nửa nũng nịu nửa uất ức nói chuyện với anh, trong lòng anh có phải rất sảng khoái hay không? Đàn ông các anh có thích loại này hay không?”Trong lòng Phương Tình xen lẫn vài phần tức giận, quyền thiết cốt thép rơi vào trên người Trần Sinh, đánh anh quả thực có hơi đau, Trần Sinh mỉm cười nắm lấy bàn tay Phương Tình đang vung vẩy, cúi đầu lại gần bên tai Phương Tinh, thanh âm đè xuống rất thấp:"Cô ấy nói chuyện với tôi tôi không để ý nhiều, tôi cũng không cảm thấy cô ấy đang làm nũng, tôi càng không cảm thấy cô ấy ủy khuất, nhưng ngươi học, tôi sẽ mềm lòng, tôi còn không biết, ngươi cũng sẽ nũng nịu như vậy.".
 
Thập Niên 70 Phát Sóng Trực Tiếp Bán Hàng
Chương 42: Chương 42


Trong lòng Phương Tình xen lẫn vài phần tức giận, quyền thiết cốt thép rơi vào trên người Trần Sinh, đánh anh quả thực có hơi đau, Trần Sinh mỉm cười nắm lấy bàn tay Phương Tình đang vung vẩy, cúi đầu lại gần bên tai Phương Tinh, thanh âm đè xuống rất thấp:"Cô ấy nói chuyện với tôi tôi không để ý nhiều, tôi cũng không cảm thấy cô ấy đang làm nũng, tôi càng không cảm thấy cô ấy ủy khuất, nhưng ngươi học, tôi sẽ mềm lòng, tôi còn không biết, ngươi cũng sẽ nũng nịu như vậy.

"Thanh âm Trần Sinh rất trầm thấp, giữa ban ngày ban ngày, lại thêm vài phần ái muội, Phương Tình nhất thời không cách nào chống đỡ, mặt lại muốn đỏ lên, trong lòng lo lắng, nắm quyền tránh thoát hai tay Trần Sinh đang giam cầm cô, một quyền lại một quyền đánh vào người anh: "Trần Sinh, anh nói gì nhảm nhí, em thấy anh không muốn sống, hôm nay em sẽ đánh chết anh.

"Trần Sinh vẫn mỉm cười nhìn nắm đấm nhỏ của Phương Tình vung lung tung, ánh mắt cực nóng căn bản không dời khỏi mặt cô, không nhịn được lại cúi đầu mở miệng:"Anh đã bao giờ nói với em, mỗi khi em đe dọa mọi người đều giống như làm nũng.

"Phương Tình kinh ngạc dừng lại nắm đấm mình đang vung vẩy, cô tự cho là mình ở trước mặt Trần Sinh đủ hùng hổ, cho dù không phải mãnh hổ thì ít nhất cũng giống như một con báo săn, không nghĩ tới, rơi vào trong mắt Trần Sinh, thế mà thành làm nũng?Bầu không khí trong đất vàng lại ái muội vài phần, Bánh Nhân Đậu ở trong đầu Phương Tình thậm chí còn nhắm mắt lại, vợ chồng son tán tỉnh qua lại gì đó quả thực là không có nhân tính.

Mặt Phương Tình càng ngày càng đỏ, cô còn muốn duy trì khí thế của mình, căn bản không muốn bị Trần Sinh nhìn ra sơ hở gì, chột dạ tới mức tức giận xoay người, trong miệng ba ba lẩm bẩm:"Hừ, ai làm nũng với anh, em thấy anh chưa từng nếm qua uy lực của em, không nói với anh nữa, ở lại dưới ruộng cũng không quay được video, em gái tốt kia của anh không biết khi nào lại đến đột kích, mặt trời sắp làm em choáng váng rồi, em trở về.

Anh làm tốt công việc của anh đi.

”Phương Tình nói đi là đi, chân dài bước rất nhanh, Trần Sinh ba bước đi tới bên cạnh cô, cùng cô duy trì bước chân giống nhau, Phương Tình bất mãn liếc mắt nhìn anh: "Anh không"Anh không làm việc đi làm gì với em?”Vẻ mặt Trần Sinh thản nhiên:"Đã trưa rồi, anh chuẩn bị về nhà ăn cơm, vừa vặn thuận đường với em.

"Phương Tình thở phì phì càng đi càng nhanh, Trần Sinh cũng không chịu buông tha, Phương Tình giương mắt nhìn thấy Hứa Thải Liên bận rộn ở dưới ruộng, tròng mắt đột nhiên đảo quanh, trực tiếp dừng bước.

Trần Sinh thấy Phương Tình dừng lại cũng tự giác ngừng lại, muốn nhìn Phương Tình tức giận lại muốn làm gì anh thế nào, lại bất ngờ không kịp đề phòng nhìn thấy Phương Tình vươn hai tay về phía mình, khẩu khí có hơi giống như hạ mệnh lệnh:"Cõng em.

"Trong lòng Trần Sinh có vài phần kinh ngạc, nhưng nhìn mặt Phương Tình, anh căn bản không cách nào từ chối, thân thể theo bản năng ngồi xổm xuống, cõng Phương Tình lên.

Đi rất ổn định.

Phương Tình ở đầu vai Trần Sinh liếc mắt nhìn Hứa Thải Liên ngẩng đầu từ dưới ruộng, thanh âm đột nhiên lớn hơn vài phần:"Anh Trần Sinh, em thích hoa ven đường, anh hái cho em một đóa.

"Thân thể Trần Sinh đột nhiên dừng lại chút, không biết Phương Tình trên lưng làm trò quỷ gì, bàn tay nhỏ bé của Phương Tình vụng trộm hung hăng véo ở trên cổ Trần Sinh một cái, Trần Sinh lập tức phản ứng lại, cõng cô đi đến ven đường, hái một đóa hoa diễm diễm nhất trên con đường này.

Tiếng cười của Phương Tình quanh quẩn bên tai Hứa Thải Liên, tay cô ta cầm cuốc càng nắm càng chặt, Phương Tinh không cần nhìn cũng có thể đoán được biểu tình nghiến răng nghiến lợi của Hứa Thải Liên, đáy lòng càng thêm thoải mái.

Nếu Hứa Thải Liên muốn châm ngòi ly gián, Phương Tình muốn cho cô ta nhìn thấy hình ảnh mình ở trước mặt Trần Sinh được cưng chiều, xem ai có thể tức chết ai.

Hứa Thải Liên cảm thấy mặt trời trên đỉnh đầu chiếu có hơi phiền, cô ta tìm được ấm đun nước mình ném xuống đất, ngồi ở trong ruộng ừng ực uống vài ngụm, bóng dáng Phương Tình và Trần Sinh ở trong đầu cô ra trải dài một thời gian không tan, cô ta tức giận ném cuốc thật xa.

Dân làng nhìn Trần Sinh lại cõng đứa câm về nhà, trong miệng không nhịn được nói thầm:"Mỗi ngày đều cõng, còn hái hoa cho cô ta, đứa câm kia cũng không phải không có chân, hai người ngán ngẩm qua lại, thật không biết xấu hổ.

"Trần Sinh cõng Phương Tình về nhà mới thả xuống, tâm tình Phương Tình tựa như rất tốt, trong miệng không ngừng ngâm nga hát hò vào phòng bếp, Trần Sinh đi theo phía sau cô một phen đóng lại cửa phòng bếp, trong phòng bếp có hơi tối tăm, Phương Tình đột nhiên bị Trần Sinh bức vào góc tường.

Trái tim không tự chủ được nâng lên.

.
 
Back
Top Bottom