Ngôn Tình Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 40: 40: Kiên Quyết Không Thức Đêm


Cô vòng một miếng đất ở bên hồ, đặc biệt dùng để nuôi đám gà này, còn mua lưới sắt của hệ thống, chính là thứ như cửa to, cao hai mét rộng cỡ 1m5, phía dưới có đế đứng chắc, có khóa 2 bên để cài vào nhau tạo thành hình tròn.

Vòng to khoảng một ngàn mét vuông, lưới sắt này tốn của cô hai vạn tệ, khiến cô đau lòng muốn chết.

Ngay cả vùng nước nhỏ bên hồ cũng vòng vào, như vậy tương lai nuôi vịt nuôi ngỗng tiện hơn, hơn nữa cũng không cần phải đặc biệt chuẩn bị nước cho đám gia cầm này.

Cố Thanh Thanh thêm chút lương thực vào, đảm bảo đàn gà con này đủ lương thực ăn, sau đó cầm lưới đánh cá đến trong sông vớt cá.

Hệ thống giai đoạn sơ cấp cá tôm trong sông là miễn phí, chính là vớt ra nấu ăn đặt lên giá của cửa hàng cơm hộp thì không ảnh hưởng tới tích phân và thăng cấp như đồ ăn cô lấy được từ trong khoang vật tư.

Số dư trong hệ thống của cô trống, trước khi rau dưa trong vườn chín, ngoại trừ 100 phần chân gà rút xương ban đầu ra, tiền dư đều dựa vào cô vớt cá tôm trong sông bán đi được tiền.

Nhưng mà cá tôm miễn phí chỉ tồn tại ở hệ thống sơ cấp, đợi tích cóp đủ 2000 tích phân, số dư đạt tới 100 vạn, cá tôm trong sông không thể vớt, nếu vớt cần trừ tiền.

Hiện giờ lương thực và rau dưa đã chín, cô muốn kiếm tiền dễ hơn một chút, nhân lúc còn chưa thăng cấp, cô nhanh chóng vớt chút cá tôm đặt vào trong ao hồ nuôi.

Cá tôm trong sông mất tiền, nhưng mà nuôi đến ao hồ của mình chính là của mình.

Vớt nửa tiếng, ném hết cá tôm lớn bé vào trong ao hồ của mình, Cố Thanh Thanh quay về ngôi nhà nhỏ.

Thời gian đã khuya, hiện giờ hệ thống vẫn là sơ cấp, thời gian đồng bộ với thế giới bên ngoài, chỉ khi thăng cấp mới giảm thời gian.

Hiện giờ đã là 11 giờ tối, cô tắm rửa đắp mặt nạ bảo vệ da xong, trước khi 12 giờ nhanh chóng trở về lên giường đất ngủ.

Trước đây luôn là khoảng 10 giờ đi ngủ, hôm nay Lục Hướng Dương trở về muộn, đã sắp 12 giờ.

Cơ thể còn chưa dưỡng tốt hơn!Kiên quyết không thức đêm.

Sáng sớm hôm sau, đám thanh niên trí thức ngủ nướng, mệt mỏi lâu như vậy cần nghỉ ngơi.

Cố Thanh Thanh ngủ đến 8 giờ mới rời giường, rửa mặt đánh răng ăn cơm sáng.

Hai cái bánh quẩy, một quả trứng luộc nước trà và một cốc sữa bò, chính là cơm sáng của cô.

Bánh quẩy và trứng luộc trong nước trà là cô dự trữ trong kho chứa hàng, sữa bò là sữa bột Lục Hướng Dương cho cô lúc trước, hương vị cũng không tệ lắm, rất thuần tự nhiên.

Trong sân không có người, Cố Thanh Thanh cầm rổ đến vườn hái rau.

Đậu que dài có thể hái được, số lượng quá nhiều, một mình cô không cẩn thận hái đầy cả rổ.

Rổ này hơi to, cô xách hơi lao lực, đôi tay xách chân lại ngắn, chỉ có thể bước từng bước về trước.

Khi rẽ vào sân Lục Hướng Dương vừa vặn cầm quần áo bẩn ra khỏi phòng, thấy cô không xách được thì thuận tay xách giúp.

Anh cao chân còn dài sức lực mạnh, Cố Thanh Thanh xách hai tay chỉ có thể dịch từng bước về trước, nhưng anh dùng một tay xách bước đi như bay.

Sức lực của đàn ông, Cố Thanh Thanh hâm mộ không thôi.

Hai người cùng đi tới bên giếng.

“Sao hái nhiều như vậy?” Lục Hướng Dương hỏi.

“Ngâm đậu que!”Cố Thanh Thanh cầm đậu que đi rửa sạch:“Gần đây ra nhiều quả, trên giàn còn đầy, nhân lúc còn non phải nhanh hái đi, đợi già rồi thì không thể ăn.

”“Anh đói bụng chưa? Sủi cảo còn thừa tối qua vẫn còn ở đó, đi nấu ăn nhé.

”Ở chung thời gian dài như vậy, trong lòng Cố Thanh Thanh cũng có chút hiểu rõ Lục Hướng Dương.

Loại người như Lục Hướng Dương thật sự rất chịu trách nhiệm, trừ phi ngay từ đầu không đồng ý với cô, chỉ cần đồng ý thu nhận cô, như vậy trên cơ bản anh sẽ chịu trách nhiệm tới cùng.

Ở chung hàng ngày như vậy thì không thể quá mức câu nệ, dưới tiền đề chú ý đúng mực, ở chung bình thường là được.

Quả nhiên cô thuận miệng nói một câu tự anh đi hấp sủi cảo, Lục Hướng Dương nghe xong cũng không có khác thường gì.

Anh ngâm quần áo trước, rất thản nhiên đến phòng nấu sủi cảo, nhìn thấy sủi cảo trên bàn vẫn là số lượng tối qua, anh hỏi:“Sáng nay em không ăn cơm à?”.
 
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 41: 41: Lần Đầu Tiên Đại Lão Gọi Tên Cô


“Em ăn rồi, uống sữa bò cộng thêm trứng gà.

Sủi cảo không nhiều lắm, để cho hai anh ăn sáng.

”Vương Vũ còn đang ngủ, Lục Hướng Dương thêm nước vào nồi sắt nhỏ dùng bếp lò đun, chỉ nấu một phần, để lại một ít cho Vương Vũ.

Cố Thanh Thanh tiếp tục chạy tới sân sau hái đậu que, lần này không lấy rổ trực tiếp hái ôm trở về.

Đợi đến khi cô hái vòng thứ ba, Vương Vũ ngáp đi tới, Lục Hướng Dương đang ở bên giếng giặt giày.

Đúng là người đàn ông cần mẫn!Nhìn Vương Vũ mà xem, quả thực đối lập rõ ràng.

Lục Hướng Dương cần mẫn như vậy, Cố Thanh Thanh có chút bất ngờ.

Cô vốn chuẩn bị sẵn sàng làm hết việc nhà giúp Lục Hướng Dương, nhưng không nghĩ tới ngoại trừ nấu cơm, cuộc sống cá nhân của Lục Hướng Dương hoàn toàn không cần cô vươn tay.

Nhìn đại lão lạnh lùng kiêu ngạo xem, Cố Thanh Thanh vốn tưởng rằng anh là thiếu gia mười ngón tay không dính nước xuân!Lục Hướng Dương liếc mắt nhìn Vương Vũ một cái: “Trong phòng còn có mấy cái sủi cảo, anh giải quyết đi.

”Vương Vũ ồ một tiếng: “Thời gian không còn sớm nữa, hay là chúng ta làm lươn ăn cơm trưa đi.

”Tối qua đã ăn sủi cảo, anh ta càng thích lươn hơn.

“Tôi và Thanh Thanh đã ăn, chỉ còn thừa mấy cái, anh giải quyết xong lại làm cơm trưa.

”Vương Vũ chậm rãi đứng dậy: “Được!”Anh ta nhanh chóng rửa mặt đánh răng nấu sủi cảo, Cố Thanh Thanh thì không ngừng hồi tưởng lại giọng nói của Lục Hướng Dương gọi tên cô.

Thanh Thanh!Đại lão chính là đại lão, giọng nói đúng là dễ nghe.

Dễ nghe giống y như giọng cục cưng hệ thống nhà cô, trầm thấp nội liễm, thành thục ổn trọng, vừa nghe lập tức cảm thấy rất đáng tin.

Ở chung lâu như vậy, đại lão nói chuyện với cô bình thường đều là nói thẳng, Vương Vũ gọi cô đều là em gái, hay là em gái nhỏ, đây là lần đầu tiên cô nghe Lục Hướng Dương gọi tên cô đấy!Vương Vũ ăn xong thì đến ngồi dưới cây đại thụ nói chuyện phiếm với mọi người.

Khu thanh niên trí thức này có chút phong cách của tứ hợp viện, bốn phía đều là phòng ở, trong sân có hai cái cây, bình thường khi nghỉ ngơi mọi người đều thích tụ tập ở chỗ này, bên cạnh chính là giếng nước.

Đám thanh niên trí thức lục tục tỉnh dậy, tối hôm qua ngủ sớm, hôm nay thức dậy muộn, cuối cùng cũng có chút tinh thần.

Có người rảnh rỗi không có việc gì làm, có người giặt quần áo giặt giày.

Nhưng mà không ai làm cơm sáng, đều đợi trực tiếp ăn cơm trưa.

Cố Thanh Thanh vẫn rửa đậu que dài như cũ, Vương Vũ ngồi ở một bên, nói với Lục Hướng Dương:“Lão Lục, đi xử lý lươn đi, giữa trưa chúng ta ăn!”Lục Hướng Dương giặt quần áo giày xong, lúc này đang giặt ga trải giường.

Lần này là lần thứ hai Cố Thanh Thanh thấy anh giặt ga trải giường, có lẽ là khoảng một tuần giặt một lần, trong tình huống làm việc mệt như thế vẫn như vậy, xem ra là một người rất để ý vệ sinh.

Người đàn ông có thể thu dọn sạch sẽ như thế, đúng là số ít.

Vương Vũ ở bên cạnh chưa từng như thế.

Lục Hướng Dương ngẩng đầu, nhìn anh ta một cái:“Anh đi giặt ga trải giường vỏ chăn của mình sạch sẽ đi, giữa trưa sẽ ăn lươn.

”Vương Vũ lập tức lộ ra vẻ mặt đau khổ: “Không bẩn mà, trước cuối năm giặt một lần là được.

”“Tôi tới lâu như vậy, chưa từng thấy anh giặt ga trải giường.

”“Anh mới đến chưa được một tháng.

”“Trước khi tôi tới ga trải giường của anh đã có một khoảng thời gian chưa giặt.

”Vương Vũ: “…”Vương Vũ lẩm bẩm không vui, anh ta không muốn giặt ga trải giường chút nào.

Đám thanh niên trí thức càng tụ càng nhiều, Trịnh Giai Giai cũng ở đây, lúc này cuối cùng cô ta cũng tìm được cơ hội.

“Loại chuyện giặt đồ như thế này đều do phụ nữ làm, Vương Vũ, anh không muốn giặt thì đơn giản thôi! Bảo Cố Thanh Thanh giặt giúp anh không phải là xong à? Mỗi ngày cô ta đều không có việc gì làm, giặt quần áo có gì đâu?”Đôi mắt Vương Vũ sáng lên: “Đúng vậy! Em gái, sau này ga trải giường vỏ chăn còn có quần áo giày của anh em giặt sạch cho anh, anh cho em…”“Cô ấy không giặt được.

”Thực ra Cố Thanh Thanh không muốn giặt, dù sao ngay cả Lục Hướng Dương cũng không bảo cô làm những chuyện này, bên Vương Vũ cô càng không thích làm.

Nhưng mà thân phận của cô xấu hổ, thật sự không tiện từ chối.

.
 
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 42: 42: Tranh Cãi


Không nghĩ tới cô còn chưa kịp nói gì, Lục Hướng Dương đã từ chối thay cô.

Lục Hướng Dương bảo vệ như vậy, khiến Trịnh Giai Giai không phục lắm:“Anh Lục, sao cô ta không giặt được? Không phải là người quý giá cỡ nào, anh bỏ ra nhiều tiền như thế, bị cô ta hại thảm như vậy, chẳng lẽ chỉ để cô ta làm ba bữa cơm?”“Trước đây cô ta ở Lý gia không phải hầu hạ cả gia đình sao? Lúc ấy giặt quần áo là chuyện thường ngày, hiện giờ tới đây thì không thể làm sao?”Trên gương mặt lạnh lùng của Lục Hướng Dương không có bất cứ biểu cảm gì, nhưng mở miệng nói thì không khách sáo.

“Người là do tôi đưa về, tôi bảo cô ấy làm gì thì cô ấy làm thế đó, cô quản nhiều như vậy làm gì?”“Em…” Trịnh Giai Giai không nghĩ tới Lục Hướng Dương sẽ có thái độ với một cô gái như cô ta như vậy, trong lúc nhất thời đôi mắt đỏ lên, vô cùng ấm ức.

“Em chỉ quan tâm anh mà thôi, mỗi ngày anh làm việc mệt như thế còn phải làm việc vặt, rõ ràng là anh không cần có gánh nặng như vậy, anh…”“Nam nữ khác biệt, tôi thực sự rất tốt, thanh niên trí thức Trịnh không cần quan tâm tôi.

Hơn nữa tôi và cô không thân, những lời này của cô truyền ra sẽ có thanh danh không tốt đối với cô, vẫn nên duy trì khoảng cách thì hơn.

”Mọi người: “…”Đúng là tuyệt tình!Nhìn anh chiếu cố Cố Thanh Thanh như vậy, còn tưởng anh là người sẽ thương hương tiếc ngọc, không nghĩ tới lại là như vậy.

Trịnh Giai Giai suýt nữa ch** n**c mắt ra, cắn môi cố gắng không khóc ra ngay tại chỗ.

Lúc này Lục Hướng Dương đã giặt ga trải giường xong, xoắn thành dây thừng sau đó kéo ghế đến bên cạnh Cố Thanh Thanh, cùng rửa đậu que với cô.

“Những thứ này đều phải rửa sao?”Cố Thanh Thanh nhìn anh, chỉ cảm thấy lúc này Lục đại lão càng thêm đẹp trai, con mẹ nó quá có mùi vị của đàn ông, đôi mắt của cô lấp lánh ngôi sao nhỏ, liên tục gật đầu:“Vâng vâng!”Bầu không khí bên giếng nước lập tức hơi an tĩnh, Vương Vũ trừng mắt nhìn người này lại nhìn người kia, anh ta chỉ nói mấy câu với lão Lục, sao liên lụy tới nhiều chuyện như thế?Khi Tống Manh nghe thấy Lục Hướng Dương bảo vệ Cố Thanh Thanh, trong lòng tràn ngập hứng thú.

Thạch Lỗi và Hứa Quốc Bưu cũng giống như cô ấy, toàn bộ hành trình đều ăn dưa.

Hiện giờ ba người liếc nhau, nhìn người này lại nhìn người kia, cúi đầu, tiếp tục làm việc không nói lời nào.

Giặt giày thì giặt giày, giặt quần áo thì giặt quần áo, rõ ràng giày đã giặt sạch, quần áo cũng đã giặt xong, nhưng mà không chịu rời đi.

Ánh mắt nhìn ngó khắp nơi, đám quần chúng ăn dưa giao lưu bằng ánh mắt, đè trái tim nhỏ kích động, bọn họ cảm thấy Trịnh Giai Giai chắc chắn còn chưa kết thúc.

Quả nhiên dưới chờ mong của mọi người, Trịnh Giai Giai lại mở miệng lần nữa.

“Anh Lục, anh bảo vệ cô ta như vậy…”“Anh còn chưa đi sao? Giặt sạch sẽ đống quần áo thối giày thối của anh đi.

” Lục Hướng Dương nhanh chóng mở miệng cắt ngang lời Trịnh Giai Giai nói, trực tiếp gây khó dễ cho Vương Vũ.

Vương Vũ nhướng mày, nghĩ có nên thêm chút lửa hay không, nhưng mà nhìn gương mặt lạnh lùng của Lục Hướng Dương, cuối cùng không dám.

“Đại lão gia của tôi ơi, cần giặt sạch như vậy làm gì?”Lục Hướng Dương thản nhiên nói: “Anh thu dọn sạch sẽ, hai ngày nữa tôi dẫn anh lên núi đánh lợn rừng.

”Vương Vũ lập tức bật dậy: “Thật sao?”Lục Hướng Dương gật đầu: “Thật, nhân lúc trước tết có thời gian, lên núi nhiều chút kiếm đồ ăn ngon qua mùa đông.

”Vương Vũ kích động trực tiếp chạy về phòng: “Đây là anh nói đấy nhé! Nhất định phải đánh được lợn rừng to đấy.

”Anh ta biết rất rõ thân thủ của Lục Hướng Dương rất tốt, nếu anh đi lên núi, xác suất giết được lợn rừng sẽ tăng lớn.

Thịt!Thịt đó!Thấy được hi vọng có thịt, Vương đại thiếu gia nguyện ý giặt quần áo.

…Nghe được Lục Hướng Dương và Vương Vũ muốn đi lên núi đánh lợn rừng, mấy thanh niên trí thức động lòng.

Cho dù bọn họ không bắt được con lợn rừng, đi kiếm hai con gà rừng cũng được!Đó đều là thịt.

Đừng nhìn Vương Vũ thường ngày lười chỉ biết ăn, làm việc cũng không tính xuất sắc, nhưng thân thủ của anh ta cũng rất tốt, lên núi kiếm đồ ăn, ba lần thì hai lần mang về được gà rừng hoặc thỏ hoang.

Hơn nữa trước đây có người đi tìm Vương Vũ gây phiền phức, một mình Vương Vũ có thể đánh năm sáu người không thở gấp, ở trong mắt người thường như bọn họ chuyện này tương đối lợi hại.

.
 
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 43: 43: Thanh Thanh Đặt Tủ Nhỏ


Thanh niên trí thức bọn họ tới sớm, từng thấy được bản lĩnh của Vương Vũ, hiện giờ thấy Vương Vũ tôn sùng Lục Hướng Dương như vậy, vậy chẳng phải nói lên Lục Hướng Dương còn lợi hại hơn Vương Vũ sao?Lợn rừng đấy!Ít nhất Vương Vũ tới nơi này hai năm, chưa bao giờ bắt được lợn rừng.

“Hai chúng tôi có thể đi không?”Nói chuyện là Thạch Lỗi và Hứa Quốc Bưu, hai người này đều là người tích cực nhất.

Lục Hướng Dương nhìn qua, Hứa Quốc Bưu lập tức cười rất hàm hậu, thậm chí có chút lấy lòng:“Chúng tôi không có bản lĩnh bắt được lợn rừng, nhưng có thể đi hái ít đặc sản vùng núi, các anh bắt lợn rừng phải đi sâu vào trong núi đúng không! Chúng tôi đi hái chút nấm cũng được!”Lục Hướng Dương nhướng mày: “Rau dưa ở vườn rau còn chưa đủ ăn à?”Thạch Lỗi cười ha ha:“Chuyện đó… Có người nào ghét bỏ ăn nhiều thêm một chút? Trời lạnh rau sẽ không giữ nổi, sắp phải mỗi ngày củ cải trắng hầm khoai tây.

”Lục Hướng Dương: “…”“Chúng tôi đi có thể giúp cầm đồ mà! Nếu anh có thể bắt được lợn rừng, chúng tôi có thể giúp nâng về, hai chúng tôi cũng rất khỏe.

”“Đúng vậy đúng vậy, sức lực của chúng tôi cũng lớn, nhỡ đâu không chỉ một con lợn rừng? Người đa tài có thể bắt được cả một động thì sao.

”Lục Hướng Dương: “…”Mọi người: “…”Có thể bắt được một con đã rất may mắn, vậy mà anh còn muốn càng nhiều hơn?Nhưng mà Thạch Lỗi và Hứa Quốc Bưu rất thức thời, rõ ràng có thể phát triển thành tiểu đệ, nên Lục Hướng Dương gật đầu:“Được, đến lúc đó hai người đi cùng đi.

”Đám thanh niên trí thức khác cũng động lòng.

“Chúng tôi cũng muốn đi cùng? Người nhiều sức lực lớn.

”“Đúng vậy đúng vậy! Người nhiều cũng an toàn hơn, trong núi còn rất nguy hiểm.

”Lục Hướng Dương không muốn dẫn theo nhiều người, chính là vì trong núi có nguy hiểm mới không thể dẫn theo nhiều, nếu không anh không để ý hết được.

Cố Thanh Thanh cũng muốn đi, ở trong nhà lâu như vậy cũng rất nhàm chán, cô muốn ra ngoài một lát.

Nhưng mà Lục Hướng Dương có vẻ không nguyện ý dẫn, trước mặt nhiều người như thế cô chắc chắn sẽ không hỏi, nếu không Lục Hướng Dương không tiện từ chối người khác.

Quả nhiên Lục Hướng Dương không đồng ý với những người đó.

“Lần đầu tiên tôi đi vào trong núi, còn chưa quen thuộc, một lần không thể dẫn theo quá nhiều người tránh gặp nguy hiểm.

Đợi sau này tôi quen thuộc hơn, lại tìm cơ hội dẫn các anh vào.

”Tuy mọi người có chút thất vọng, nhưng dù sao không thân với Lục Hướng Dương, người ta cũng đã từ chối, nên không nói gì nữa.

Cố Thanh Thanh rửa sạch sẽ hết đậu que, đặt trên bàn nhỏ phơi khô, cô hỏi Lục Hướng Dương ở bên cạnh:“Anh Lục, giữa trưa muốn ăn gì thế? Em làm cho anh ăn.

”Cô gái nhỏ này khóe mắt đuôi lông mày đều mang theo ý cười, anh nói giúp cô hai câu mà cô vui như thế ư?Vương Vũ vừa vặn cầm giày thối ra:“Lươn, lươn đi! Lão Lục, nhanh đi xử lý lươn, giữa trưa chúng ta ăn lươn.

Tôi đảm bảo sẽ giặt sạch sẽ tất cả giày thối tất thối, không để lại một đôi.

”Hóa ra anh định để lại một đôi ư?Lục Hướng Dương không muốn để ý tới người này, nói với Cố Thanh Thanh: “Em đi nấu cơm trước đi, anh đi xử lý lươn.

”Cố Thanh Thanh lập tức đi vo gạo nấu cơm.

Cô dùng gạo, là gạo trắng thêm chút gạo lứt và bột bắp.

Không có biện pháp, đám thanh niên trí thức đều ở đây, cô không thể khiến người ta quá hận, tuy gạo trắng còn không ít, nhưng vẫn thêm chút lương thực phụ.

Như vậy ở trong mắt mọi người vẫn là đồ ăn ngon, thời buổi này có lương thực phụ để ăn no cũng là chuyện vô cùng hạnh phúc.

Có một số thanh niên trí thức còn đang gặm lương thực phụ màn thầu rau dại!Vẫn nên dùng ít dầu ít muối rau dại đi.

Cơm đặt trên bếp lò nhỏ nấu, cô cầm rổ nhỏ đi hái rau, mới ra khỏi phòng thì có người tới trong sân khu thanh niên trí thức.

Người tới là một người đàn ông trung niên, nâng một cái xe đẩy tay, trên xe đẩy tay là một ít đồ nhỏ.

“Cô nhóc, chú tới đưa đồ cho cháu.

”Những lời này là nói với Cố Thanh Thanh.

Cố Thanh Thanh lập tức cười nói: “Chú hai Vương, đã làm xong rồi sao?”Chú hai Vương tên Vương Vệ Quốc, là em trai của đại đội trưởng Vương Chính Quốc, làm nghề mộc, thường xuyên làm đồ mộc cho người trong thôn.

Chú hai Vương để xe đẩy tay ở trong sân, cười nói: “Đã xong, nhân lúc có thời gian thì tới đưa cho cháu.

”Nhìn đồ trên xe đẩy tay, Cố Thanh Thanh rất vui.

.
 
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 44: 44: Ghen Ghét


Hai cái tủ lùn cao nửa người, chú hai Vương lấy từ trên xe xuống bưng vào nhà.

Vương Vũ vừa giặt giày, vừa cười khanh khách nói: “A! Em gái nhỏ, em còn đặt đồ à!”Lục Hướng Dương đi tới giúp đỡ, bưng hai tủ lùn đi vào.

Chỉ là ngăn tủ rất bình thường, một cái cao một cái lùn hơn một chút, cao thì tới bả vai Cố Thanh Thanh, lùn thì tới ngực.

Vóc dáng Lục Hướng Dương cao, rất dễ dàng di chuyển vào, dựa theo yêu cầu của Cố Thanh Thanh đặt song song dựa tường.

Một cái ở bên ngoài không quét sơn, nhưng đánh bóng cũng không tệ lắm, cái khác cao hơn một chút, mặt ngoài quét một lớp sơn màu nâu.

Lại lấy vào sáu cái lồng hấp to nhỏ, cao ba tầng, nhỏ cũng ba tầng.

To có thể đặt ở trên nồi sắt to bên ngoài hấp màn thầu, nhỏ có thể đặt ở bếp lò của mình nấu.

Những thứ này đều là Cố Thanh Thanh tìm ông ta làm, ngoài ra còn có hai cái rèm.

Rèm chính là cọc cao lương được đóng đinh vào nhau để đặt bánh bao hay sủi cảo, bình thường đều hình trong nhưng khi Cố Thanh Thanh biết sẽ tặng cái này thì muốn một cái hình tròn một cái hình chữ nhật.

Hình chữ nhật vừa vặn có thể bỏ vào ngăn tủ, kích cỡ đều được quy hoạch riêng rất tốt.

Một tệ, sáu quả trứng gà, ba phiếu công nghiệp, hai phiếu vải, là giá của mấy thứ này.

Cố Thanh Thanh đưa tiền giấy cho chú hai Vương, cười khanh khách nói lời cảm ơn với ông ta:“Cảm ơn chú, chú hai Vương.

”Chú hai Vương nhận lấy đồ, rất vui vẻ cất vào trong lòng.

“Không cần phải khách sáo, vậy các cháu bận việc đi, chú đi trước.

”Chú hai Vương kéo xe đẩy tay của mình rời đi, Cố Thanh Thanh v**t v* ngăn tủ của mình vô cùng vui vẻ.

Cuối cùng trong nhà không cần lộn xộn nữa, cuối cùng đống lương thực kia cũng có chỗ để đặt.

Cô hài lòng nhét hết mấy thứ linh tinh trên đất vào trong ngăn tủ.

Lục Hướng Dương có chút ngây ngốc với số tiền vừa rồi!“Mấy thứ vừa rồi, là em đã đưa tiền cọc sau đó thanh toán nốt sao?”Cố Thanh Thanh lắc đầu: “Không có, tổng cộng chỉ có vậy, nếu không phải cần sơn tủ này, giá còn rẻ hơn nữa!”Lục Hướng Dương: “…”Anh có nhận thức mới đối với giá trị của món hàng.

“Nếu rẻ như vậy, vậy như thế đủ dùng không? Có cần làm thêm hai cái không?”Cố Thanh Thanh thực sự yêu chết dáng vẻ hào phóng này của Lục Hướng Dương, nhỏ giọng nói:“Khiêm tốn chút!”Lục Hướng Dương lập tức bật cười.

“Chú hai Vương nói đống đồ gỗ chú ấy làm cho em đều là vật liệu thừa còn dư lại lúc trước, cho nên không tốn tiền lắm, thực ra chú ấy càng muốn đống phiếu kia hơn.

”Sau khi nói xong, Lục Hướng Dương thấy cô lấy ra một cái bình trong ngăn tủ nhỏ đầu giường đất, sau đó nhét vào tủ cao, cũng nhét gạo còn dư lại vào trong tủ cao.

Bột mì lúc trước cô nói không còn, nhưng thực ra còn khoảng một cân rưỡi, cũng được cô nhét vào.

Sau đó Lục Hướng Dương thấy cô lấy một cái rổ nhỏ trong một đống túi bao vây ra, bên trong là trứng gà, có khoảng hơn 40 quả.

Cô cầm lấy một cái sọt nhỏ, lấy ra 30 quả trứng bỏ vào, sau đó nhét vào tủ cao.

Lục Hướng Dương: “…”Như vậy còn chưa xong, anh trơ mắt nhìn cô gái nhỏ mang một bát thịt từ trong ngăn tủ nhỏ ở đầu giường đất tới.

Lục Hướng Dương trợn to mắt.

Là một miếng thịt to, còn chưa thái, trực tiếp đặt bên trong tô to, mỡ nhiều nạc ít, đây đã xem như là thịt đứng đầu ở thời đại này, rất khó mua được.

Miếng thịt này khoảng một cân rưỡi.

Cô gái nhỏ này khá lắm!Nhìn cô nhanh chóng nhét thịt vào trong ngăn tủ, Lục Hướng Dương nhìn bình nhét vào lúc đầu kia, anh có chút tò mò trong bình là gì.

Không nhịn được vươn tay ra mở nắp bình nhìn một lát, cô nhóc này khá lắm, tràn ngập một bình mỡ heo.

Nhìn khoảng một cân rưỡi hai cân.

Lục Hướng Dương biết trong nhà còn không ít dầu, dù sao mới đầu anh mang theo không ít, sau đó anh lại thêm một chút vào, nhưng anh không nghĩ tới trong tay cô gái nhỏ này còn nhiều như vậy.

Bên bếp lò có một bình dầu, bên trong vốn dư lại một chút, đây là anh mang đến lúc ban đầu, hiện giờ phía trên có lớp mới, tóp mỡ ngày hôm qua ăn sủi cảo rán ra, vậy mà chỗ của cô vẫn còn nhiều như thế!.
 
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 45: 45: Lục Đại Lão Nổi Bão Đừng Trách Tôi Không Khách Sáo Với Cô 1


Hai người duỗi đầu ở trước ngăn tủ, liếc nhau, Cố Thanh Thanh nhỏ giọng nói:“Khiêm tốn, sắp phải qua mùa đông, những thứ này là em vất vả tích trữ được, trứng gà kia đừng nhìn có mấy chục quả, thực ra trời lạnh gà sẽ không đẻ trứng, như vậy rất khó kiếm được trứng gà.

Bên hợp tác xã mua bán thì gần như không mua được, có cơ hội em tìm mấy thím đổi, tích trữ qua mùa đông.

”Cố Thanh Thanh cảm thấy mỹ mãn đóng cửa tủ vào: “Cần phải mua khóa khóa vào.

”Lục Hướng Dương nhịn cười: “Anh sẽ kiếm khóa cho em, chắc chắn một cái khóa đủ sao?”Sau khi nói xong anh còn nhìn thoáng qua ngăn tủ đầu giường đất, tủ bên giường đất kia là tặng, mỗi phòng thuê riêng đều có, sữa bột, sữa mạch nha, kẹo sữa thỏ trắng của Cố Thanh Thanh chắc chắn ở đó.

Cố Thanh Thanh cười hì hì: “Nếu có hai cái thì càng tốt!”Lục Hướng Dương mỉm cười: “Vậy kiếm hai cái cho em!”Một số thứ quý giá bỏ vào ngăn tủ cao, dư lại đều ở trong tủ thấp, trong phòng lập tức rộng rãi hơn không ít.

Thu dọn đồ xong Cố Thanh Thanh đi hái rau nấu cơm, Lục Hướng Dương tiếp tục xử lý lươn.

Trong sân, mấy thanh niên trí thức nữ nhìn tủ trong nhà Cố Thanh Thanh, trong mắt đều là hâm mộ.

Một mình ở một phòng đã khiến người ta hâm mộ, không nghĩ tới cô ở chưa đến một tháng đã bắt đầu mua đồ đạc trong nhà.

Là phụ nữ, có người nào không muốn một không gian riêng tư?Có người nào không muốn một cái tủ riêng đặt đồ của mình?Bọn họ bảy tám người ở chung một phòng, chật chội muốn chết, cũng không tiện để đồ, muốn đổi cũng không có sức để đổi.

Cuộc sống ở nông thôn gian nan, quanh năm suốt tháng không thấy được đồ ăn mặn gì đó, muốn ăn no đều khó khăn.

Cố Thanh Thanh vốn đáng thương hơn cả bọn họ, ngày đó cô được người Lý gia khiêng tới, giống y như con chó chết ném bên chân Lục Hướng Dương.

Vốn tưởng rằng cô gái này sẽ là kẻ đáng thương, lúc ấy bọn họ còn đặc biệt thương hại cô, kết quả bây giờ mới phát hiện, vậy mà vai hề là mình.

Cô sống còn sướng hơn tất cả bọn họ.

Trịnh Giai Giai đã ghen tị đến điên lên, Lục Hướng Dương càng đối xử tốt với Cố Thanh Thanh, cô ta càng cảm thấy là Cố Thanh Thanh đoạt hết mọi thứ cô ta vốn nên có được.

Rõ ràng là cô ta thích Lục Hướng Dương trước, lúc ấy Cố Thanh Thanh còn chưa xuất hiện đâu!Quan trọng nhất là Cố Thanh Thanh còn lấy phương thức như vậy tiến vào cuộc sống của Lục Hướng Dương.

Chuyện này khiến Trịnh Giai Giai không thể chấp nhận được.

“Cô ta thật sự coi nơi này là nhà mình à? Phòng to như vậy, bỏ nhiều đồ cũng không nỡ, còn làm ra vẻ mua thêm hai cái tủ, quả nhiên là tiêu tiền của người khác không thấy đau lòng.

”Không ai để ý cô ta.

Trịnh Giai Giai đỏ mắt, không cam lòng nói:“Anh Lục, anh đừng sủng cô ta quá, cuộc sống trước đây của cô ta không thể so được với hiện giờ, thời gian dài cô ta sẽ tập mãi thành thói quen.

Anh đối xử tốt với cô ta như thế, tương lai còn không biết sẽ thế nào, bị một người ăn xài phung phí như thế quấn lấy, sau này anh sẽ có phiền phức đếm không hết.

”Lục Hướng Dương không muốn để ý tới cô ta, lúc trước anh đã nói rất rõ, sao cô gái này như không nhớ gì vậy nhỉ?Vương Vũ thấy luôn không có người để ý tới cô ta, nhíu mày nói:“Cô bớt tranh cãi đi! Cô gái nhỏ này thân thế đáng thương, trước đây sống không được tốt lắm, không phải là bây giờ có tôi và lão Lục giúp đỡ sao?”“Mỗi ngày cô gái nhỏ luôn nghiêm túc nấu cơm cho bọn tôi như vậy, chúng tôi chiếu cố cô ấy không phải là lẽ đương nhiên sao? Hai cái tủ mà thôi, có cần phải có biểu cảm như thế không?”Không ai để ý tới cô ta, Trịnh Giai Giai cảm thấy ấm ức phẫn hận, có người để ý cô ta, vừa vặn là con đường để cô ta xả giận.

“Cô ta đáng thương người khác phải đồng tình cô ta sao? Cô ta đáng thương thì có thể đúng lý hợp tình ăn xài phung phí tiền của anh Lục ư? Anh nhìn xem cô ta ăn mặc ở, đều là thứ trước đây cô ta có thể mơ ước sao?”.
 
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 46: 46: Lục Đại Lão Nổi Bão Đừng Trách Tôi Không Khách Sáo Với Cô 2


Vương Vũ cạn lời tới cực hạn, tiêu tiền của Lục Hướng Dương, Lục Hướng Dương chưa nói gì cô kích động làm gì!Hơn nữa Cố Thanh Thanh đâu cần cô ta đồng tình?Đâu có tiêu tiền không hợp lý?Chỉ là một bé gái mồ côi, nếu Lục Hướng Dương không cho cô tiền, cô căn bản không tiêu một đồng.

Sao tới miệng cô ta, lại giống như Cố Thanh Thanh cưỡng ép Lục Hướng Dương như vậy?Tư duy đều không rõ lắm, quả thực là đầu óc có bệnh.

Dương Xuân Hồng ở bên cạnh kéo Trịnh Giai Giai:“Cô bớt tranh cãi đi! Cô ta còn nhỏ, không phải nói cơ thể không tốt cần dưỡng một thời gian sao? Thanh niên trí thức Lục đối xử tốt với cô ta một chút chiếu cố một chút, có sao đâu? Hơn nữa đã tiêu nhiều tiền lễ hỏi tiền thuốc men như vậy, hiện giờ không thể mặc kệ cô ta được.

”Cố Thanh Thanh mặt ngoài nhìn như đứa bé 13-14 tuổi mà thôi, vì giảm bớt phiền phức, khi cô đi vào khu thanh niên trí thức chưa từng nói về tuổi mình.

Nguyên chủ vẫn luôn vùi đầu làm việc ở Lý gia, thực ra rất nhiều người không biết tuổi của cô, đám thanh niên trí thức này càng không biết, trước đây vốn không quen nhau.

Cho nên ở trong mắt đám người này, Cố Thanh Thanh chỉ là một cô gái nhỏ.

Tống Manh ở bên cạnh ngẩng đầu nhìn Dương Xuân Hồng một cái, rõ ràng chỉ mua hai ngăn tủ mà thôi, sao lại kéo tới cơ thể không tốt, tiền lễ hỏi thuốc men?Chuyện này liên quan gì tới ngăn tủ?Nghĩ tới 300 tệ lễ hỏi kia Trịnh Giai Giai nghiến răng nghiến lợi, tức giận nói:“Cứu cô ta một mạng đã là tận tình tận nghĩa, cơ thể cô ta vốn không tốt, sinh ra ở gia đình như vậy, cho dù bệnh chết cũng là cô ta đáng đời.

”Vương Vũ ngẩng đầu liếc mắt nhìn Trịnh Giai Giai một cái, đúng là độc ác.

Anh ta quyết định sau này cách xa Trịnh Giai Giai một chút, người phụ nữ này nhìn không giống người tốt!Lục Hướng Dương ngẩng đầu nhìn về phía Trịnh Giai Giai, ánh mắt có chút lạnh lẽo:“Dường như tôi đã nói rõ với cô, bớt quản chuyện của tôi thôi, tôi không thân với cô.

Sau này gọi tôi là thanh niên trí thức Lục hoặc là đồng chí Lục, đừng gọi tôi là anh Lục nữa, cô không cần thanh danh nhưng tôi cần!”“Trịnh Giai Giai, đây là lần cuối cùng tôi cảnh cáo cô, nếu cô còn không nghe hiểu tiếng người, đừng trách tôi không khách sáo với cô!”Toàn bộ sân yên tĩnh lại.

…Cho dù là người vây quanh bên cạnh giếng nước, hay là ở chỗ khác trong sân, dù sao chỉ cần nghe thấy câu này đều dừng lại.

Giặt quần áo giặt giày đều dừng lại, toàn bộ sân yên tĩnh đến đáng sợ.

Bình thường Lục Hướng Dương nhìn không dễ chọc, trên mặt ít khi có biểu cảm, vẫn luôn nghiêm túc lạnh lùng, lúc này nhìn Trịnh Giai Giai đôi mắt tràn ngập tức giận, ánh mắt lạnh lẽo dọa người.

Xuống nông thôn thời gian dài như thế, đây là lần đầu tiên Lục Hướng Dương tức giận, mặt ngoài nhìn như không có phản ứng gì lớn, nhưng những lời nói ra rất quá đáng.

Cuối cùng Trịnh Giai Giai không chịu nổi, nước mắt lập tức chảy ra.

Khí thế của Lục Hướng Dương dọa người như vậy, lúc này không có người đứng ra nói giúp cô ta, cô ta không chịu nổi khuất nhục như thế, khóc lóc chạy về ký túc xá.

Thấy kết cục này của cô ta, Dương Xuân Hồng vẫn luôn xem như là lão đại của đám thanh niên trí thức nữ muốn đứng ra nói mấy câu hòa giải với Lục Hướng Dương, nhưng nhìn tư thế đó của anh, môi cô ta giật giật không dám nói lời nào.

Lúc này Cố Thanh Thanh xách rổ trở về, đi tới bên cạnh giếng nước, thấy bầu không khí hơi kỳ lạ thì hỏi:“Sao mọi người đều không nói lời nào thế?”Mọi người: “…”Lục Hướng Dương ngẩng đầu nhìn mặt cô một cái, vừa vặn nhìn thấy vết sẹo đen ở khóe mắt cô tróc ra, anh nhíu mày:“Mặt em làm sao vậy?”Cố Thanh Thanh sửng sốt, sờ gương mặt: “Làm sao vậy? Có bùn đất ư?”Tống Manh cũng ngẩng đầu lên nhìn, kinh hãi nói: “Thanh Thanh, vết sẹo đen chỗ khóe mắt cô sao lại tróc ra vậy? Nhìn như sắp rơi ra.

”Cố Thanh Thanh vươn tay sờ một lát, vừa sờ vừa vặn đẩy vết sẹo đen kia rơi ra.

“A!”Cố Thanh Thanh ngạc nhiên vui mừng nhìn thứ như kết vảy trong tay: “Có phải trên mặt tôi không còn gì nữa không? Chỗ đó không đen đúng không?”.
 
Back
Top Bottom