Ngôn Tình Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân

Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 20


Cố Hoài An muốn có một người vợ đủ tư cách, cô cũng muốn tìm một tấm phiếu ăn lâu dài ngon miệng, nói không dễ nghe một chút thì nếu như lúc này, cả hai người họ còn ra vẻ nhăn nhó hoặc cao cao tại thượng, vậy thì sẽ không có ý nghĩa gì.

Đây vốn là công lợi khi đi xem mắt mà, vẫn là trực tiếp một chút sẽ tốt hơn.

Vì thế, Lâm Vãn Thanh mỉm cười gật đầu: “Tôi cũng cảm thấy rất tốt, vậy thì chúng ta….”

Hợp tác vui vẻ?

Lâm Vãn Thanh lại vươn ra thăm dò.

Cố Hoài An nhếch môi mỏng lên: “Ngày mai tôi sẽ báo cáo kết hôn với bộ đội.”

Hai người xem mắt từ trong phòng đi ra, mợ hai thấp thỏm bất an, bác gái Hách cũng vui vẻ nghênh đón họ.

Mợ hai còn chưa mở miệng, bác Hách đã nhìn ra được điều gì đó từ trong vẻ mặt của hai người.

“Đây là… Có thành hay không?” Mợ hai há miệng, bác gái Hách vội vàng đưa tay kéo mợ lại rồi cười nói: “Thành rồi, nhất định là được rồi.”

“Chuyện đã thành, đa tạ hai vị nhiều lắm.” Cố Hoài An nói ngắn gọn, sau đó lấy ra một vài lễ vật mà mẹ Cố đã chuẩn bị cho mợ hai và bác gái Hách.

Điều này có thật hay không?

Mợ hai giống như đang ở trong mộng, còn không thể tin được tất cả mọi thứ bên cạnh.

“Nguyệt Mai, cháu đây còn chưa chịu tin sao, cháu gái chúng ta ở đây, không tin thì cháu liền tự mình hỏi cháu gái đi.”

Trong tay bác gái Hách nắm chặt lương phiếu, cười chân thành ý thiết.

Phần lễ vật mẹ Cố đưa cho thật không tệ, ước chừng có mười cân lương phiếu.

Cái này có thể phục vụ cho gia đình một bữa ăn ngon trong vài ngày.

Bác gái Hách cảm thấy vô cùng mỹ mãn, mợ hai quay đầu nhìn Lâm Vãn Thanh.

Lâm Vãn Thanh chỉ có thể giả vờ ngượng ngùng, sau đó khẽ gật đầu.

Trái tim của mợ hai lúc này mới rơi xuống đất. Có trời mới biết, chuyện để cháu gái xem mắt Cố Hoài An khiến mợ hai gánh vác nhiều gánh nặng tâm lý nặng nề đến mức nào.

Ở trong lòng, mợ hai cảm niệm việc nhà họ Lâm đối với nhà bọn họ đã rất chiếu cố nhiều năm qua, nếu trong nhà có điều kiện tốt, mợ ấy cũng sẽ không cần phải ngày đêm lo lắng về sau cuộc sống nên sống như thế nào.

Mợ ấy cũng muốn cháu gái có thể có một kết thúc tốt đẹp, nhưng Cố Hoài An trong miệng bác gái Hách có phải là một kết thúc tốt đẹp hay không?

Mợ hai cũng không dám cam đoan.

Trước khi buổi xem mắt bắt đầu, mợ ấy đã từng một lần hối hận, muốn nói với bác gái Hách rằng không có ý định cho cô đi đến buổi xem mắt này.

Vẫn là bác gái Hách khuyên nhủ mợ ấy, trước tiên bảo Lâm Vãn Thanh và Cố Hoài An nên gặp mặt nhau trước, xem hai người có thể xử thế hay không, nếu cháu gái thật sự không muốn, chuyện này có bỏ qua cũng không muộn.

Vì thế nên mợ hai cũng tự mình khuyên nhủ mình ở trong lòng, điều tốt đẹp nhất là đồng chí Cố này chính là kết thúc tốt đẹp của Thanh Thanh.

Mợ Hai không quan tâm mẹ Cố đã chuẩn bị lễ vật gì, chỉ cần Thanh Thanh gật đầu là trúng.

Đợi đến khi cậu hai Đường tan tầm trở về, mợ hai đã ngâm nga tiểu khúc nhi ở nhà chuẩn bị của hồi môn.

“Thu Sơn đã trở về rồi sao? Anh xem em kéo chăn cho Thanh Thanh có đẹp không? Tơ tằm đỏ đến Từ Tô Châu, vừa nhìn đã biết là chất liệu tốt, làm cho Thanh Thanh chúng ta hai cái chăn mới vừa vặn.”

Mợ hai vui vẻ, một bên đo kích thước, một bên cắt vải bận rộn vô cùng.

Có vẻ như là bận rộn như vậy, mợ hai vẫn còn rảnh để có thể nói chuyện với cậu hai Đường.

Cậu hai Đường trầm mặc, hỏi trong nhà lấy tiền từ đâu ra mua chăn đẹp như vậy?

Nói đến chuyện này, mợ hai càng cao hứng hơn.

“Phải nói là do Thanh Thanh nhà chúng ta gặp được người tốt, đây là tiền mà người ta bỏ ra cho phó đoàn trưởng, lúc người đi còn cho nhà chúng ta năm trăm đồng, cùng với rất nhiều vé lương thực, nói là nhờ chúng ta lo liệu hôn sự cho thật tốt. Đây cũng là do phụ huynh hai bên đều không có ở đây, cũng không phải là do chúng ta chuẩn bị.”

Cháu gái mang lại lợi lộc như thế, khóe mắt mợ hai đều mừng đến giãn hết cả ra.

Cậu hai Đường vẫn trầm mặc, hắn gật gật đầu nói muốn vào trong phòng tìm cháu gái nói chuyện.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 21


Mợ hai liền gọi b.ắ.n lại: “Này, anh đừng đi, trong phòng không có ai, Thanh Thanh của chúng ta không có ở nhà đâu.”

“Con bé đang làm gì vậy?”

“Còn có thể làm gì nữa, hai vợ chồng son cùng đi ra ngoài. Anh lớn tuổi rồi nên không hiểu hết được, này, anh đứng gọn sang một bên đi, đừng làm che mất ánh sáng!”

Cậu hai Đường: “……”

Trên đường cái bên này, Lâm Vãn Thanh vừa mới từ trong công viên cung ứng tiêu thụ đi ra nhìn Cố Hoài An xách túi lớn túi nhỏ trong tay, trợn mắt há hốc mồm: “Anh đây mua nhiều đồ như vậy sao?”

“Tất cả là để tặng cho cô.”

Cố Hoài An thấy mắt hạnh tròn xoe của cô, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Tặng cho người vợ tương lai của tôi - đồng chí Lâm.”

Cố Hoài An cúi đầu, nhếch môi với Lâm Vãn Thanh.

“Bùm bùm, bùm bùm….”

Giờ khắc này, trái tim nhỏ bé của Lâm Vãn Thanh không chịu thua kém mà đập thình thịch.

Lạy trời, không phải trong cuốn sách gốc nói rằng phiếu ăn dài hạn là một tủ lạnh cũ lạnh lùng sao?

Sao lúc này lại có thể hành động như vậy?

Chẳng lẽ phiếu ăn dài hạn là đi theo lộ trình ngoài lạnh trong nóng sao?

Trách không được khi người xưa đều nói đừng nhìn mặt mà bắt hình dong!

Nhìn gương mặt xinh đẹp quá mức của tấm phiếu ăn lâu năm, Lâm Vãn Thanh sau khi biết được liền tỉnh ngộ, cuộc sống tương lai của cô hẳn là sẽ rất đặc sắc

Mợ hai vui vẻ cộng thêm bác gái Hách nhiệt tình tràn đầy nhiệt huyết, rất nhanh của hồi môn của Lâm Vãn Thanh đã ra lò.

Hai chiếc chăn bông mới màu đỏ thẫm, bên trong là màu tuyết trắng tinh rất mới, một thân áo cưới mới, hai đôi giày mới, hai cái áo ấm mới, một chậu gốm sứ mới, một chiếc đồng hồ nữ thương hiệu Hoa Mai.

Đây chính là toàn bộ của hồi môn của Lâm Vãn Thanh.

Lại nói tiếp phần của hồi môn này ở trong huyện thành cũng coi như nặng nề.

Một tuần sau, việc chấp thuận kết hôn của Cố Hoài An đã được thông qua.

Dựa theo thỏa thuận trước đó của hai người, hôn sự hết thảy đều là giản lược.

Đến ngày đi huyện thành, Lâm Vãn Thanh có chút trịnh trọng thay áo sơ mi trắng, váy dài màu đen nếp gấp, tóc dài đen nhánh mềm mại tạo thành hai b.í.m tóc bánh quai chèo, lông mày như núi, đôi mắt to trong trẻo, môi điểm một lớp son nhẹ.

Cố Hoài An một thân quân phục màu xanh lá cây, dưới mũ quân đội là một gương mặt tuấn lãng cực đẹp, cặp thanh niên có nhan sắc xuất chúng này cứ như vậy mà đi lĩnh chứng, chính thức trở thành vợ chồng.

Buổi sáng khi Lâm Vãn Thanh ra ngoài, mợ hai không biết lấy từ đâu ra hai đóa hoa đỏ thẫm, nhất định phải yêu cầu cô đừng mặc áo sơ mi trắng, nói đến lúc đó lúc chụp ảnh cưới phải vừa đẹp vừa vui vẻ.

Lâm Vãn Thanh đánh giá một chút bông hoa đỏ thẫm to bằng miệng bát, khóe miệng giật giật, trong lòng như đang đánh trống bỏi.

Cháu gái có vẻ không thích hoa đỏ của mình, mợ hai cảm thấy rất buồn phiền.

Đợi đến khi cậu hai Đường rời giường, mợ hai không phiền lòng nữa, cô vui vẻ đùa nghịch hoa đỏ thẫm trong tay, nói: “Hoa hồng này con sẽ giữ lại, đợi đến khi bốn tiểu tử thúi trong nhà lớn lên, lúc kết hôn, con sẽ tặng cái khác, nhất định là sẽ rất đẹp mắt.”

Cậu hai Đường: “…..” Căn bản là vẫn không cần.

Không cần cũng không phải do cậu hai Đường không muốn, dù sao lúc người một nhà chuyển nhà, mợ hai liền quý trọng đem hoa đỏ đặt vào trong tủ.

Ba ngày sau, gia đình cậu hai Đường chuyển nhà, Lâm Vãn Thanh cũng cùng Cố Hoài An ngồi trên tàu hỏa đi đến quân khu.

Mà tất cả những chuyện này ngoại trừ cậu cả Đường và mợ Đường biết, những người khác của nhà họ Đường ở nông thôn đối với chuyện này đều hoàn toàn không biết gì cả.

Đợi đến khi Vương Xuân Hoa và Đường Thu Đào dương dương đắc ý đi đến huyện thành một lần nữa để đòi tiền, lại nhìn thấy nhà của cậu hai Đường đã khoá cửa rồi.

Gia đình này đi đâu hết rồi vậy?

Ngay lúc hai mẹ con Vương Xuân Hoa hai mặt ngây ra nhìn nhau, hàng xóm gần đó nói với họ: “Một nhà Thu Sơn quả thật là tốt số mà, bọn họ đã sớm chuyển đến phần huyện bên cạnh để xây dựng nhà máy mới rồi, cháu gái giống như thiên tiên trong nhà lão Đường kia, căn bản cũng là một người có phúc khí, được gả cho một đoàn trưởng đẹp trai, theo chồng đến quân khu hưởng phúc rồi.”
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 22


Cái gì chứ?!!!

Tiểu tiện nhân Lâm Vãn Thanh kia lặng lẽ lập gia đình, còn gả cho một đại sĩ quan đẹp trai sao? Còn có cả nhà cậu hai Đường cũng chạy đến phần huyện bên cạnh ư?!!

Đường Thu Đào tức giận đến đỉnh điểm, lôi kéo Vương Xuân Hoa nổi giận đùng đùng trở về nhà họ Đường, sau đó liền cáo trạng với lão Đường.

“Cha à! Con đã nói rồi, Lâm Vãn Thanh chính là một con sói mắt trắng vong ân phụ nghĩa, lúc khốn khó thì nó đến nhà chúng ta để ở, kết quả bây giờ lập gia đình cũng không nói với cha một tiếng, đây là kiểu hành xử gì vậy chứ!?”

Trong lòng Đường Thu Đào ghen tị thấy rõ nhưng vẫn giả mạo tức giận thay cho lão Đường, lời nói cũng không dễ nghe chút nào.

Kể từ khi lão Đường trúng gió đến nay, tay trái của ông ấy cũng không còn nhanh nhẹn được nữa, cả người cũng già nua như gió thu tàn nến, lúc này mặt ông ấy xám xịt lại, tay trái còn run rẩy, hoàn toàn không có khả năng răn dạy được Đường Thu Đào, có thể thấy được trong lòng cũng đồng ý với lời cô ta nói.

Cậu hai Đường cùng với Thanh Thanh này thật sự là ly gián với ông ấy rồi, cậu hai Đường cũng trở nên bất hiếu thuận, còn Thanh Thanh cũng là một người mất lương tâm, không phải là đã ăn ở ở nhà họ Đường biết bao nhiêu lâu rồi sao? Cái này là đang hận lão già này lắm sao?

Đường Thu Đào còn đang ôm cánh tay mắng chửi tục tĩu, mợ Đường ở trong sân rửa rau, nghe thấy lời này, trong lòng cười lạnh một tiếng.

Thật sự là người cha ra sao thì sẽ ảnh hưởng tới đứa con như vậy, lão Đường hoàn toàn không nghĩ tới, khi Thanh Thanh còn ở nhà, lúc nào cũng đều đưa tiền sinh hoạt đầy đủ, chuyện nhà họ Đường đều là do lão Đường tự mình làm ra, sao có thể có mặt mũi nào mà dám trách cậu hai Đường và Thanh Thanh chứ?

Lúc Lâm Vãn Thanh và Cố Hoài An kết hôn, cô đã mời cậu cả Đường và mợ Đường ăn một bữa cơm ở huyện thành.

Trước khi chia tay, Lâm Vãn Thanh còn nhét cho mợ Đường năm mươi cân lương thực.

Mợ Đường làm sao có thể nhận được, hai người từ chối một phen, cuối cùng chỉ có thể nhận lấy.

Xe lửa màu xanh lá cây kiểu cũ bấm còi xe đi tới, trong xe có mùi hôi thối, may mắn Lâm Vãn Thanh ngồi ở chỗ bên cạnh cửa sổ, cô ăn hộp cơm tàu hỏa, nhàn rỗi không có việc gì làm, thuận tiện thu dọn giày và đệm giày mà mợ Đường và mợ hai chuẩn bị cho cô.

Cố Hoài An ngồi đối diện, từ khi ăn cơm trưa xong, anh luôn dựa vào chỗ ngồi nhắm mắt ngủ một giấc.

Lâm Vãn Thanh bận rộn như một con chuột đồng, thật vất vả mới xong việc, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Cố Hoài An tài sắc vẹn toàn đang ngồi đối diện.

Chậc, vé cơm dài hạn thật sự không còn gì để nói, không phải quanh năm anh đều ở bộ đội dẫn binh hay sao, sao da dẻ lại có thể tốt được như vậy, còn có hàng lông mi cũng giống như cái quạt nhỏ vừa dài vừa dày nữa, từng sợi từng sợi lông mi trông thật rõ nét, thật đúng là làm cho người ta muốn nhìn ngắm mãi không thôi.

Ngay khi Lâm Vãn Thanh nhìn anh không chớp mắt, Cố Hoài An ngồi đối diện đột nhiên mở mắt ra.

Lâm Vãn Thanh: “………”

Rất nhanh đã vào ban đêm, hành khách trên tàu đều nghiêng về phía chỗ ngồi mà ngủ gật, Lâm Vãn Thanh cũng ngủ say.

Xe lửa màu xanh lá cây thường xuyên đi vào đường hầm, ban đêm của mùa hè có hơi lạnh, xe lửa chạy nhanh trong đường hầm, lúc sáng lúc tối, gió lạnh ngoài cửa sổ đua nhau chui vào cửa sổ, Lâm Vãn Thanh bị gió lạnh thổi khẽ nhíu mày.

Cố Hoài An ở trong bộ đội ban đêm nên đã quen ngủ muộn, trong xe lúc sáng lúc tối, đôi mắt anh đen lấp lánh như những ngôi sao trên trời, anh cởi áo khoác của mình ra, sau đó khoác lên người Lâm Vãn Thanh.

Có lẽ là cảm nhận được sự ấm áp thoải mái, Lâm Vãn Thanh giống như con mèo con làm nũng, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên cọ xát vài cái trên tay người đàn ông, sau đó xoay người tiếp tục ngủ say.

Cố Hoài An nhếch môi rồi lại trở về chỗ ngồi.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 23


Ba giờ chiều ngày hôm sau, tàu hỏa dừng ngay điểm đến quân khu rất đúng giờ, dọc theo đường đi, Lâm Vãn Thanh đã ngủ được hai giấc, ăn cơm hộp trên tàu, tinh thần đã bắt đầu sảng khoái hơn, thể lực tràn đầy, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, một chút cũng không có cảm giác mệt mỏi khi đi du lịch.

Cố Hoài An cũng là người hành quân nhiều năm, huấn luyện dã ngoại trong bộ đội, mấy ngày mấy đêm không chớp mắt là chuyện bình thường, ngồi xe lửa mười mấy tiếng đồng hồ cũng chỉ là chuyện nhỏ, trên gương mặt anh cũng không hề hiện lên vẻ mệt mỏi chút nào.

Tàu đến ga, hành khách nhộn nhịp bắt đầu vác hành lý đi ra ngoài, trong dòng người xám xịt, cặp vợ chồng trẻ có nhan sắc nổi bật đặc biệt thu hút sự chú ý của mọi người.

Cố Hoài An xách túi lớn túi nhỏ, không tốn chút sức lực nào mà đi về phía trước, Lâm Vãn Thanh nhàn nhã đi ở phía sau, đối với hành động của vé cơm dài hạn, cô rất hài lòng.

Vừa rồi tàu vừa đến ga, Lâm Vãn Thanh còn chưa nhúc nhích, Cố Hoài An đã rất tự giác xách hành lý xuống xe.

Lâm Vãn Thanh cũng không khách khí, nếu sau này cô muốn cùng Cố Hoài An sống qua ngày, khách khí gì đó là không cần thiết.

Dù sao sau này cuộc sống còn dài, trước đây có như thế nào thì cuộc sống này vẫn phải sống tiếp mà thôi.

Ở cửa ga tàu huyện Tiêu, có một chiếc xe jeep của quân sự đậu ở đó, cảnh vệ Trương Thành dẫn theo ba đứa nhỏ con thấp bé đứng ở cửa chờ.

“Chú Tiểu Trương, thím mà chú Cố cưới về có xinh đẹp hay không ạ?”

Trong đó có một nhóc đầu đội trần ngửa mặt lên hỏi.

“Xinh đẹp, khẳng định là rất xinh đẹp.”

Trương Thành là cảnh vệ viên của Cố Hoài An, từ khi Cố Hoài An nhận nuôi ba đứa con trai của đoàn trưởng Cố, hắn liền trở thành người có trách nhiệm nuôi con, ba tiểu tử nhà phó đoàn trưởng Cố, chỉ có mỗi Cố Tiểu Nhị và Cố Cảnh là nói nhiều nhất.

Trong ba ‘lão đại’ tương lai, đứa lớn nhất là Cố Trạch năm nay bảy tuổi, tính tình nội liễm hiểu chuyện nhất, là người trời sinh học bá, tương lai trở thành người có tầm ảnh hưởng nhất đẳng Hoa Quốc.

Đứa nhỏ thứ hai Cố Cảnh năm nay năm tuổi, tính tình quỷ nhất trong cả ba anh em, cũng là đứa thông minh nhất, là một đứa nhỏ lắm lời, tính tình vui vẻ, tương lai cũng rất có thành tựu, trở thành kiến trúc sư hàng đầu của Hoa Quốc.

Còn đứa cuối cùng là Cố An, năm nay mới hơn hai tuổi một chút, vẻ bề ngoài trắng trẻo mập mạp, giống như một cái cây béo ú vậy, là một đứa nhỏ trời sinh rất ngoan ngoãn.

Lúc này Tiểu Cố An nắm tay anh cả Cố Trạch, giọng nói còn hôi mùi sữa nói chuyện cùng với anh cả.

“Thím, xinh đẹp!”

Cố Trạch trời sinh tính tình an tĩnh, tuy rằng không nói gì, nhưng cũng đồng ý gật gật đầu.

Chú Cố là chú tốt nhất khắp thiên hạ, thím cưới về nhà cũng nhất định là thím xinh đẹp nhất thiên hạ.

Cảnh vệ Tiểu Trương mang theo ba đứa nhỏ, nhìn đám người chảy xiết không ngừng, ánh mắt Cố Tiểu Nhị là tinh nhất, lập tức phát hiện ra một người mặc quân phục màu lam trong đám người đông nghịt trước mặt.

“Chú Cố, cháu thấy chú Cố rồi! Có cả dì xinh đẹp nữa!” Cố Tiểu Nhị nhảy nhót.

Cảnh vệ Tiểu Trương tập trung nhìn thoáng qua, quả nhiên đã nhìn thấy trong đám người lộ ra Cố Hoài An mặc quân phục và Lâm Vãn Thanh ở phía sau anh.

“Phó đoàn trưởng Cố!” Tiểu Trương cảnh vệ kích động vạn phần, dẫn theo ba đứa nhỏ ra nghênh đón.

“Chú Cố! Chú ơi!”

Cảnh vệ Tiểu Trương chào quân lễ với Cố Hoài An, ba đứa nhỏ cũng nhào tới ôm lấy cặp chân dài của Cố Hoài An.

Cố Hoài An đã quen với việc chào hỏi này rồi, đối mặt với cảnh vệ nhiệt tình Tiểu Trương và ba đứa nhỏ thì anh cũng chỉ thản nhiên gật gật đầu, giới thiệu cho Lâm Vãn Thanh phía sau từng người.

“Đây là Trương Thành, lính canh của tôi. Đây là ba đứa con của tôi, Tiểu Trạch, Tiểu Cảnh, Tiểu An.”

“Thím trông tốt bụng quá đi!”

“Thím lại còn rất xinh đẹp nữa!”

Cảnh vệ Tiểu Trương vội vàng chào hỏi Lâm Vãn Thanh, ba đứa nhỏ cũng nhiệt tình không chịu nổi.

“Xin chào mọi người.” Lâm Vãn Thanh cười tủm tỉm chào hỏi mọi người.

Tiểu Cố An nhìn thấy thím xinh đẹp, lập tức vứt bỏ Cố Hoài An, cất bước chân ngắn nhào tới.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 24


“Thím xinh đẹp, con thích thím.”

Nhón đôi chân nhỏ mập mạp này mà nhào tới, Lâm Vãn Thanh sợ tiểu tử sẽ bik ngã, lập tức mở tay ôm lấy Tiểu An.

“Thím cũng thích con đấy, chúng ta ăn đường có được không?” Lâm Vãn Thanh thuận thế ôm Tiểu Cố An vào lòng, lấy kẹo sữa từ trong túi ra chia cho ba đứa nhỏ.

Tụi nhỏ đều có dáng người thấp bé, khuôn mặt non nớt, vừa nhìn thấy kẹo sữa thỏ trắng trong tay Lâm Vãn Thanh, ánh mắt đều sáng lên.

Trong ánh mắt bọn chúng như thể khẳng định kẹo sữa thỏ trắng lớn này rất ngọt ngào lại còn rất ngon.

Ba đứa nhỏ đồng loạt đáp lại Lâm Vãn Thanh: “Cám ơn thím.”

“Không cần cám ơn đâu, tụi con ngoan lắm, mau ăn thử đi.”

Lâm Vãn Thanh cười khanh khách, lần lượt xoa xoa đầu tóc đã xù lên của bọn nhỏ.

Ha ha ha, thím chẳng những xinh đẹp mà tính tình còn rất tốt.

Cố Tiểu Nhị nhìn Lâm Vãn Thanh cười ha ha ha không ngừng.

Cố Trạch ban đầu còn lo lắng thím không dễ ở chung, bây giờ cũng yên tâm nở nụ cười rồi.

Tiểu Cố An hai tuổi lại ôm cổ Lâm Vãn Thanh không buông tay, khi Cố Hoài An đưa tay muốn ôm cậu nhóc thì lại bị cự tuyệt.

“Không đâu, không chịu đâu mà, chú rất cứng rắn, thím mềm mại lại còn thơm ngát, thoải mái hơn chú nhiều.”

Tiểu tử kia mới hơn hai tuổi, cách nói chuyện và biểu đạt còn chưa mạch lạc, có điều ý tứ trong lời nói này của cậu bé, mọi người ở đây đều nghe hiểu rõ.

Ý tứ này của Tiểu Cố An là đang nói Cố Hoài An cơ bắp cứng rắn, mỗi khi ôm cậu nhóc sẽ có cảm giác khó chịu không thoải mái, Lâm Vãn Thanh da dẻ mềm mại, lại còn thơm ngát, tiểu tử kia mà muốn anh ôm mới là lạ đó.

Tiểu tử kia làm ầm ĩ không cho ôm, mặt Cố Hoài An khẽ nhăn lại. Từ khi anh tốt nghiệp trường quân đội đã bắt đầu đến bộ đội, mấy năm nay phơi nắng không ngừng, thường xuyên dẫn theo tân binh tập huấn trong dã ngoại, cơ bắp trên người rất rắn chắc, Tiểu Cố An mỗi khi được ôm ở trong n.g.ự.c anh quả thật đều không thoải mái là vì vậy.

Lâm Vãn Thanh cười tủm tỉm nhìn mái tóc dài của Phó đoàn Cố, một lúc lâu sau mới nói: “Tiểu An vẫn là để tôi ôm, anh mau đi lấy hành lý tới đây đi, bằng không lát nữa trời sẽ mưa.”

Cố Hoài An ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u, én và chuồn chuồn bay thấp trên cánh đồng, thấy vậy liền gật gật đầu, trên vai vác túi lớn túi nhỏ, một tay nắm lấy tay Cố Trạch, một tay dắt theo Cố Tiểu Nhị, đứng cùng một chỗ với Lâm Vãn Thanh trên tay đang ôm Tiểu Cố An, thoạt nhìn chẳng khác nào là một gia đình trời sinh thực sự.

‘Bóng đèn’ Trương Thành trong lòng có hơi cảm khái một chút, một giây sau khi ánh mắt Cố Hoài An quét tới, hắn rất thông minh mở miệng.

“Phó đoàn trưởng, trong bộ đội còn có việc, tôi xin phép về trước, anh cùng với chị dâu…. Ha ha, chính ủy Trần bảo tôi chuyển lời tới anh và chị dâu, các anh em trong đoàn chúng tôi chúc anh và chị dâu tân hôn đại hỉ, trăm năm hoà hợp! Chính ủy còn chúc cho anh cùng với chị dâu sẽ cố gắng nhiều hơn, tranh thủ ba năm ôm hai, năm năm ôm ba! Sinh thêm vài đứa con, quân khu chúng ta liền trở nên náo nhiệt, chị dâu cố lên, chúng tôi có lòng tin vào hai người!”

Cảnh vệ Tiểu Trương giống như một khẩu pháo song song, lẩm bẩm như thể đang nói chuyện điện thoại vậy, trước khi lên xe còn không quên thò đầu ra khỏi cửa sổ, làm động tác giơ ngón tay với Lâm Vãn Thanh.

Lâm Vãn Thanh: “…..” Binh lính trong quân đội đều là như vậy hết sao?

Cái gì mà ba năm ôm hai, năm năm ôm ba, đây là chẳng khác nào coi cô như con thỏ, sinh con cái một lần một tổ hay sao?

Lần này đến phiên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Vãn Thanh nóng lên, ánh mắt cô đối mặt với người nào đó sâu thẳm, chỉ có thể giả bộ ngây ngốc nói: “Hôm nay cũng không còn sớm gì nữa, chúng ta nên nhanh chóng về nhà đi.”

Câu nói này của cô nói về nhà vô cùng tự nhiên, Cố Hoài An nghe vào tai, trong lòng nóng lên, môi mỏng liền cong lên.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 25


“Ùng ục….”

Bụng nhỏ của Cố Tiểu Nhị đột nhiên reo lên hai tiếng, cậu nhóc liền lấy tay che bụng nhỏ, không hề ngượng ngùng mà còn nhếch miệng cười.

“Ha ha, con đói bụng, chú ơi, chúng ta về nhà ăn khoai tây nướng đi! Thím ơi, khoai tây nướng của chú rất ngon, lát nữa về nhà con thì thím cũng nếm thử một chút nha.”

Bụng đói đến mức kêu lên ùng ục, cậu nhóc còn không quên cho Lâm Vãn Thanh có cơ hội nếm thử món khoai tây nướng của Cố Hoài An làm.

Chú Cố nướng khoai tây là đỉnh nhất thiên hạ. Cố Trạch và Tiểu Cố An cũng không ngừng gật đầu.

“Được, về nhà thím cũng sẽ nếm thử.”

Lâm Vãn Thanh đưa tay lên xoa xoa đầu Cố Tiểu Nhị, đột nhiên có chút nghi vấn.

Bây giờ là mùa hè, là mùa của trái cây lên ngôi, cũng không phải là mùa đông thiếu rau, thiếu dưa hấu, nhiều món ăn ngon như vậy, làm thế nào mà mấy đứa nhỏ này chỉ thích ăn khoai tây nướng vậy chứ?

Là bọn nhỏ có tình yêu đặc biệt đối với khoai lang nướng sao?

Lâm Vãn Thanh đầu đầy hắc tuyến, liền mở miệng hỏi một câu: “Nhiều món ăn ngon như thịt, gà, vì sao tụi con lại muốn ăn khoai tây nướng vậy?”

Không nghĩ tới cô vừa hỏi, khuôn mặt tuấn tú của Cố Hoài An lại trở nên tự hào.

“Thím, thím không biết đâu, chú chỉ biết nướng khoai tây thôi, chú sẽ không làm món ăn ngon như thịt đâu.”

Cố Tiểu Nhị chớp chớp đôi mắt to sáng bóng, đập vào miệng hai cái.

Tuy rằng chú Cố nướng khoai tây cực kỳ ngon, nhưng cậu bé vẫn muốn ăn thức ăn ngon như thịt nha.

Ánh mắt Cố Trạch cũng mong ngóng, lúc chú Cố ở nhà, đại đa số thời gian bọn họ đều ăn đồ ăn của căn tin bộ đội, trong căn tin bộ đội đều là đàn ông lớn tuổi, nấu cơm không thể nói là khó ăn, nhưng nếu xếp hạng về độ ngon thì đó cũng là một điều rất khó, chỉ có thể nói là tạm ăn được.

Tiểu Cố An một đứa nhỏ thèm ăn thịt đang nằm trong lòng Lâm Vãn Thanh cũng ngầm nói: “An An muốn ăn thịt.”

Lâm Vãn Thanh nhìn khuôn mặt non nớt của ba đứa nhỏ, trong lòng chua xót không thôi, kiếp trước cô còn nhỏ tuổi không có cha mẹ, mấy đứa nhỏ này lại còn mất đi sự che chở của cha mẹ…

Cô cũng không nói nhiều, chỉ nói với ba đứa nhỏ một cách ôn nhu: “Hôm nay chúng ta về nhà, thím sẽ nấu món nào đó ngon, ăn cùng với thịt có chịu không?”

Thật sao?

Ánh mắt ba đứa nhỏ lập tức sáng ngời, nhìn thím khẳng định gật đầu, Cố Tiểu Nhị liền vui vẻ đến mức nhảy nhót lên.

Tối nay tụi nhỏ có thể ăn thịt được rồi!

Có lẽ bọn nhỏ nghĩ đến việc có thể ăn thịt, trong lòng liền cao hứng quá mức, ngay cả Cố Trạch bình thường hướng nội cũng lộ ra nụ cười thích thú, Tiểu Cố An giống như một con kangaroo mà ôm lấy Lâm Vãn Thanh, mở miệng khen không ngớt: “Thím tốt, thích thím.”

Đứa nhỏ mềm mại, miệng còn hôi mùi sữa, vui mừng hôn lên mặt cô,

trực tiếp khiến cho Lâm Vãn Thanh mềm lòng.

Lâm Vãn Thanh cũng hôn lại một cái, làm cho đứa nhỏ ngại ngùng không thôi.

Cả nhà đã về đến nhà, Lâm Vãn Thanh cười khanh khách ôm lấy Cố An, mới đi được mấy vòng quanh nhà, cô cảm thấy sau lưng có cảm giác lạnh thấu xương, giống như có một khối băng phát ra khí lạnh sau lưng vậy.

Chờ đến khi cô khó hiểu quay đầu lại, vừa lúc đụng phải ánh mắt sâu thẳm và lạnh lùng của Cố Hoài An, không biết vì cái gì, từ trong ánh mắt của Cố Hoài An toát lên chút…. Tủi thân???

Điều này là không thể nào!

Lâm Vãn Thanh lắc lắc đầu, cảm thấy bản thân mình nhất định là đã nhìn lầm.

Cố Hoài An ở trong nguyên thư chính là quân nhân mình đồng da sắt, bị thương chảy m.á.u cũng không hé răng kêu đau dù chỉ một tiếng, một con người sắt thép như vậy thì không thể nào cảm thấy tủi thân được!

Cô nhìn lầm rồi, nhất định là cô đã bị hoa mắt nên nhìn lầm.

Khu nhà của gia đình quân khu được xây dựng dưới chân núi, nhìn từ những cánh đồng xanh mướt trên núi, thì sẽ thấy một thửa ruộng bậc thang rộng lớn bao quanh.

Những ruộng bậc thang này đều là do binh lính và bộ đội từng chút một khai sản ra, tục ngữ nói dựa vào núi ăn núi, dựa vào nước ăn nước.

Hiện giờ dân chúng của một quốc gia đều có cuộc sống không mấy dễ dàng, bộ đội dựa vào núi cao mà giàu có, khai phá ruộng, tuy rằng không hẳn hoàn toàn là tự sản xuất, nhưng cũng không sai biệt lắm.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 26


Bây giờ đang là mùa hè mưa nhiều, mấy ngày trước ở vùng núi vừa mới có một trận mưa, dòng sông nhỏ trên núi chảy xuôi, đường trong núi, bùn đất đã vô cùng lầy lội khó đi, Lâm Vãn Thanh vừa ôm Tiểu Cố An đi theo con đường mòn, một bên trong lòng thầm nghĩ, năm nay phần lớn sân ở nông thôn đều là sân đất, không biết sân của quân khu này có phải cũng giống như ở nông thôn hay không?

Nếu như sân nhà họ Cố cũng giống như ở nông thôn, không bằng lấy một ít đá cuội từ bãi sông nhỏ vừa rồi về nhà trải ra ở trong sân, như vậy trời mưa sẽ sạch và dễ đi hơn, ngày thường cũng có thể rèn luyện thân thể, đúng là một công đôi việc mà.

Dọc theo đường đi, trong lòng cô không ngừng nghĩ đến sự tình này, bước đi cũng nhanh hơn.

Cố Hoài An là một người trầm mặc, Cố Trạch cũng không thích nói chuyện, Cố Tiểu Nhị thì hoạt bát hơn, nói chuyện với Tiểu Cố An, đứa này một câu đứa kia một câu, rất nhanh đã về đến nhà.

Những ngôi nhà trong khu vực gia đình được xây dựng rất đẹp, gạch đỏ và ngói xanh, một kiểu gạch đỏ đan xen, nằm rải đầy dưới chân núi, thêm rất nhiều pháo hoa làm cho những ngọn núi trở nên xinh đẹp hơn.

Cố Hoài An đi ở phía trước, anh dừng trước một tòa tiểu viện ở phía đông, Cố Tiểu Nhị bước chân sáo, nhảy năm bước ba đến trước cửa hàng rào, bày ra bộ dạng ‘chủ nhân’ của ngôi nhà mà đưa tay mở cửa: “Thím ơi, đây là nhà chúng ta đấy ạ.”

“Về đến nhà rồi.”

Cố Hoài An xoa xoa đầu Cố Tiểu Nhị, từ trong ba lô lấy ra một chồng sách, giao cho Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị: “Dẫn theo em trai đi đọc sách đi.”

Tiểu Cố An là đứa nhỏ thích đọc sách nhất, vừa nhìn thấy sách, cậu nhóc từ trong lòng Lâm Vãn Thanh liền nhảy dựng lên: “Sách, sách, thím đọc sách.”

Cố An lăn lộn trong vòng tay của Lâm Vãn Thanh, thiếu chút nữa là cô không giữ nổi, dưới chân lảo đảo, thiếu chút nữa là té ngã.

May mà Cố Hoài An đưa tay đỡ lấy cô, có điều tiểu tử kia còn đang nhào tới, cô lập tức ngã nhào vào trong n.g.ự.c Cố Hoài An cùng với đứa nhỏ.

Vòng tay người đàn ông nóng bỏng rắn chắc, quanh người đều mang theo mùi xà phòng thơm phức, được ôm trong lòng người đàn ông này rất thoải mái, không hiểu sao trong đầu Lâm Vãn Thanh lại tự động nhảy ra suy nghĩ này.

“Không sao chứ?”

Giọng nói của Cố Hoài An vang lên ở phía trên, Lâm Vãn Thanh mới nhanh chóng ôm đứa nhỏ mập mạp đứng dậy khỏi lòng anh như một con thỏ sợ hãi.

“Ha ha, tôi không có sao, có anh đỡ rồi mà.”

Lâm Vãn Thanh cười ha ha hai tiếng, muốn dùng cách này để che giấu sự xấu hổ của mình, ai ngờ rằng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp ướt át của cô đã sớm bán đứng cô, ánh mắt Cố Hoài An vội quét qua, tâm tình trở nên cực kỳ tốt.

Bởi vì Cố An thiếu chút nữa đã hại thím bị ngã xuống, cho nên cậu nhóc đã bị hai người anh của mình nghiêm túc giảng dạy một phen.

Đứa nhỏ lập tức gật đầu ngoan ngoãn, cho rằng thím bị đau là vì mình, cậu bé liền xin lỗi Lâm Vãn Thanh, còn lấy miệng thổi vù vù cho cô: “Thím không đau, đau đớn bay đi.”

Lâm Vãn Thanh bị giọng sữa của Cố An làm cho thích thú, mặt mày hớn hở, nhìn thấy thím nở nụ cười, Cố An mới cao hứng lên, sau đó theo sau hai anh trai ăn bánh ngọt rồi trở về phòng đọc sách.

Lâm Vãn Thanh lo lắng mấy đứa nhỏ đói bụng, lấy ra một ít bánh trứng gà ở quê ra cho tụi nhỏ ăn đệm lót bụng trước.

Cô thì đi vào phòng bếp, kiếp trước Lâm Vãn Thanh là cô nhi, đừng nhìn bản thân cô hay nũng nịu tiểu thư, trên thực tế cô có thể nấu ăn rất ngon.

Phòng bếp nhỏ nhà họ Cố dùng gạch xanh đắp lên, tuy rằng không lớn, nhưng nguyên liệu đều có đầy đủ, mấy gian phòng cũng được dọn dẹp sạch sẽ chỉnh tề.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 27


Trong nguyên thư, Cố Hoài An chính là một người đàn ông của gia đình, mấy năm anh kết hôn với nguyên chủ, tuy rằng thường xuyên ở trong quân đội dẫn binh, nhưng chỉ cần anh ở nhà, việc trong nhà như là gánh nước, đốn củi, quét tước, thậm chí giặt quần áo hay rửa bát đũa, cũng không cần nguyên chủ phải quan tâm hay đụng tay vào, trợ cấp hàng tháng cũng đều có một phần không ít được giao cho nguyên chủ.

Theo lý thuyết thì ba đứa nhỏ rất ngoan ngoãn lại còn nghe lời, cuộc sống nguyên chủ trôi qua vô cùng yên ổn và thoải mái, chỉ cần không làm gì sai trái, ngày sau cuộc sống khẳng định sẽ càng trở nên tốt hơn.

Thế nhưng lòng người không đủ làm rắn nuốt voi(*).

[
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 28


Hàng xóm đều đi ra ngoài hết, nhà họ Cố bên này cũng không thể không ra ngoài.

Ba đứa nhỏ trong nhà nghe thấy tiếng mắng bên ngoài, tò mò nhìn ra ngoài. Lâm Vãn Thanh sợ bên ngoài sẽ làm tổn thương ba đứa nhỏ, cô liền cầm lấy cuốn truyện rồi ôm Tiểu Cố An, ngồi kể truyện xưa cho tụi nhỏ nghe.

Giọng nói mềm mại của cô mang theo chút ngọt ngào, từng chữ từng chữ rất rõ ràng, giọng điệu uyển chuyển, hơn nữa câu truyện cũng rất xuất sắc.

Nhóm ba anh em trong nháy mắt liền bị hấp dẫn, quên đi bên ngoài đang vô cùng hỗn loạn, nhao nhao nâng khuôn mặt nhỏ nhắn chăm chú nghe truyện xưa.

Cố Hoài An liền thấy yên tâm, anh đứng dậy đi ra cửa.

Bên ngoài có mưa phùn, Vương Mỹ Quyên và Hàn Kim Hoa đứng cãi nhau không ngừng trên con đường đất lầy lội, các chị em dâu trong khu nhà đứng cách đó không xa, cũng không biết nên tiến lên khuyên bảo như thế nào, các cô ấy cũng không biết là đã xảy ra chuyện gì, vậy thì sao mà có thể khuyên người được?

Có chị dâu liền ra chủ ý, không bằng đi gọi chị dâu nhà chính ủy Trần đến đây đi?

Hơn hai mươi hộ gia đình theo quân khu, chức vụ quân sự cao nhất chính là chính ủy Trần, vợ của chính ủy Trần họ Lâm, năm nay hơn bốn mươi tuổi, tất cả mọi người đều gọi chị ấy là chị dâu cả Lâm, chị dâu Lâm là một người phụ nữ có năng lực, là một người rất thoải mái và tốt bụng, xử sự lại công chính, ở quê thường được gọi là nữ chủ nhiệm trong thôn, đến quân khu liền trở thành “chủ nhiệm quân tẩu”, mọi người đều rất phục chị ấy.

Bình thường các chị dâu làm nháo loạn gì đó không vui, đều là nhờ chị dâu cả Lâm đến để hòa giải.

Chị dâu Lâm vừa mới từ trong phòng bếp đi ra, đeo khăn quàng cổ xong liền vội vàng chạy tới, đến đối diện với hai người đó, sau đó liền rống lên một tiếng: “Vương Mỹ Quyên, Hàn Kim Hoa! Sao hai người lại cãi nhau vậy hả, đều dừng tay lại hết đi! Bộ hai người không sợ làm mất mặt người đàn ông nhà mình hay sao?! Còn mấy người nữa, đứng ngây ngốc ra đó làm gì, còn không mau đi lên kéo hai người này ra đi!”

Chị dâu Lâm đứng ở phía trước, phía sau là mấy chị em dâu khác, mọi người vừa khuyên vừa kéo, cuối cùng cũng kéo được hai người đó ra.

Chuyện liên quan đến mặt mũi của người đàn ông nhà mình, hơn nữa chuyện này mắt thấy càng náo loạn sẽ càng làm lớn chuyện, Vương Mỹ Quyên và Hàn Kim Hoa không dễ gì mà kết thúc nhưng cũng đã dừng tay.

Tuy rằng dừng tay, nhưng khí thế vẫn còn nguyên vẹn.

Khi mọi người hỏi là chuyện gì, Vương Mỹ Quyên vẫn trừng mắt nói bản thân không lấy cắp trứng của nhà họ Hàn.

Trên thực tế bà ta đã sớm biết chuyện gà mái nhà họ Hàn sẽ đến sân nhà mình đẻ trứng, có điều con người bà ta trời sinh đã thích tham lam tiện nghi lớn nhỏ của người khác, trứng gà mà gà mái đẻ ra ở nhà đều để cho bà ta cất về phòng, hoặc là sẽ tráng bánh trứng gà cho con mình ăn, hoặc là nấu canh trứng cho người đàn ông nhà mình.

Trứng không tốn tiền mua nên khi ăn tất nhiên là rất thơm ngon.

Có điều lần này bà ta ra ngoài lấy trộm được trứng gà thì lại bị Hàn Kim Hoa bắt gặp được.

Lại nói tiếp, các chị dâu tùy quân phần lớn đều là cô gái sinh ra và lớn lên từ nông thôn, lúc còn trẻ được gả cho người đàn ông trong quân nhân, sinh được mấy đứa nhỏ rồi lo liệu việc nhà, hầu hạ đất đai, người đến tuổi trung niên thì vẫn có thể theo quân để hưởng phúc, tính tình hơn nửa đời người cũng không thể nào sửa được.

Để phục vụ cho cuộc sống, mấy chị dâu đều sẽ nuôi vài con gà vịt trong sân nhà của mình, cũng có nhà có cả lợn con.

Đây vốn là chuyện tốt, nhưng mà ai có ngờ rằng điều này cũng có thể gây ra phiền toái.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 29


Các nhà trong quân khu xây sân đều là dùng hàng rào vây quanh, thấp bé lại chật hẹp, đầu năm nay trong nhà không có lương thực dư thừa cho gà ăn, gà trong nhà các chị dâu đều là nuôi thả, lưng dựa vào núi lớn, cỏ cây phong phú, sâu cũng nhiều, gà nuôi rải rác mỗi ngày đều có thể ăn no, trứng gà cũng có chút dinh dưỡng.

Ở nông thôn thường có một câu nói rằng, gà nuôi thả đều là gà biết nhận nhà, biết nhà mình ở đâu để mà đẻ trứng ở đó, hết lần này tới lần khác, dù sao cũng có những con gà mái không biết điều đó, sân nhà mình vừa lớn vừa rộng rãi, nó không đẻ trứng trong sân nhà mình, mà nhất định phải chạy đến trong sân nhà người khác.

Gà mái đẻ của Hàn Kim Hoa chính là một con gà kiểu như vậy, chiều nay, Hàn Kim Hoa từ trên ruộng trở về, đang ngồi xổm trong sân rửa rau, chợt nghe thấy trong ổ gà kêu lên vài tiếng “khanh khách”.

Cô ấy cho rằng là chồn đến ăn vụng, khẩn trương đi qua nhìn, ai ngờ rằng gà mái đẻ trong nhà lại nhảy ra từ trong ổ gà, bay qua hàng rào, nhảy đến sân nhà bên cạnh, sau đó đặt m.ô.n.g xuống mà đẻ trứng, đẻ xong lại kêu “khanh khách” quay về nhà.

Hàn Kim Hoa nhìn thấy một màn này thì trợn mắt há hốc mồm, trách không được đám gà mái đẻ nhà mình đẻ trứng ít, thì ra là đều chạy đến nhà họ Vương cách vách.

Không được, trứng gà này cô ấy phải lấy trở về, một quả trứng gà cũng đáng giá vài phần tiền rồi.

Nghĩ như vậy, Hàn Kim Hoa liền buông bỏ công việc trong tay rồi bước đến nhà họ Vương, ai ngờ rằng Vương Mỹ Quyên là một tên côn đồ, bà ta một mực khẳng định không lấy trứng gà của nhà Hàn Kim Hoa, trong miệng còn không ngại buông những lời “không sạch sẽ” mà mắng người.

Hàn Kim Hoa lúc ở nông thôn cũng là một người không phải dạng vừa, làm sao có thể chịu được cơn tức giận này, cô ấy lập tức đưa tay ra, liền cào vào mặt Vương Mỹ Quyên, Vương Mỹ Quyên thét lên chói tai, sau đó hai người liền đánh nhau túi bụi.

Nghe xong ngọn nguồn của sự việc, đám chị dâu đứng ở đó: “…..”

Hai người phụ nữ này đánh nhau chỉ vì một quả trứng gà thôi sao?

Thật không biết phải nói gì cho hợp tình hợp lý đây…

Đám chị dâu không nói gì, chị dâu cả Lâm cũng bất đắc dĩ, chuyện này đều là do Vương Mỹ Quyên tham lam gây họa.

Chị dâu Lâm làm chủ bảo bà ta về nhà đền lại một túi trứng gà cho Hàn Kim Hoa, xem như là quà nhận lỗi, chuyện này cứ như vậy mà cho qua.

Vương Mỹ Quyên lòng dạ hẹp hòi lại keo kiệt như thế làm sao chịu nghe, lúc bà ta còn đang trợn mắt lên muốn đáp trả lại rồi làm náo loạn, Cố Hoài An lạnh lùng sải bước đi ra đứng ở đó, làm một bức tường lạnh như băng ở đấy.

Vương Mỹ Quyên vốn còn muốn náo loạn giống như con gà bị bóp cổ, căn bản liền sợ hãi, về nhà đem mấy quả trứng gà ra đưa cho Hàn Kim Hoa.

Chị dâu Lâm thấy thế thì âm thầm buồn cười.

Xem ra lão Trần nhà chị ấy nói đúng thật, chỉ cần Cố Hoài An lộ diện, người phụ nữ lưu manh gian xảo cũng lập tức có thể thành thật.

Có điều là không biết khuôn mặt lạnh lùng này của Cố Hoài An, lúc đối mặt với vợ mới sẽ như thế nào? Hơn nữa nhà họ Cố còn có ba đứa nhỏ, cũng không biết cô con dâu nhà họ Cố là một cô gái như thế nào.

Nghĩ như vậy, chị dâu Lâm thiếu chút nữa quên mất trên bếp nhà mình đang còn hầm thức ăn, chị ấy sợ thức ăn sẽ bị nhão nên liền cất bước về nhà.

Sự tình đã được giải quyết, các chị em dâu khác cũng tự mình trở về nhà.

Lúc này sắc trời đã hoàn toàn tối sầm lại, trên không trung nổi lên cơn mưa phùn, rơi tí tách đập vào ngói trên nóc nhà, tấu lên một khúc điền viên vui vẻ.

Trong phòng đã thắp đèn lên, Lâm Vãn Thanh vẫn cầm sách kể truyện xưa, chẳng qua ban đầu đứa nhỏ trong n.g.ự.c cô, Tiểu Cố An lúc này đã đắp chăn bông trên giường ngủ ngon lành rồi.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 30


Hai anh em Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị thì ngược lại, tinh thần vẫn rất sảng khoái, nâng mặt lên nghe truyện xưa, thỉnh thoảng gặp phải chỗ không rõ, còn hỏi vài câu hỏi hài hước với cô, Lâm Vãn Thanh cũng rất kiên nhẫn giải đáp lại.

Lâm Vãn Thanh vừa kể truyện cho hai anh em, thỉnh thoảng cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ thầm thời gian Cố Hoài An đi ra ngoài cũng không ngắn, sao giờ này vẫn còn chưa về?

Chẳng lẽ bên ngoài náo loạn quá lớn nên giải quyết không được hay sao?

Có điều nghĩ đi nghĩ lại thì cảm thấy không đúng, có người nào có thể đánh nhau trước địa bàn của Cố Hoài An hay không?

Đang suy nghĩ lung tung thì cửa truyền đến tiếng mở cửa, Lâm Vãn Thanh quay đầu nhìn, vé cơm dài hạn cuối cùng cũng quay trở về.

“Chú Cố, chú về rồi à? Câu chuyện thím kể cho tụi con nghe rất hay đó, cả thiên hạ đệ nhất cũng đều muốn nghe cho mà xem, em trai con nghe kể xong liền ngủ luôn rồi ạ.”

Cố Tiểu Nhị vừa thấy Cố Hoài An trở về, lập tức cất chân chạy tới ôm lấy cặp chân dài của anh.

Cố Trạch cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Câu truyện rất hay và dễ nghe nên Tiểu béo ú cũng ngủ luôn rồi.

Trong đôi mắt đen lạnh lùng của Cố Hoài An hiện lên chút ý cười, anh vươn bàn tay to xoa xoa đầu Cố Tiểu Nhị, nói: “Thím kể truyện xưa có dễ nghe như bài hát ru không?”

Ha ha ha, chú Cố đây là đang hỏi khó cậu nhóc đây.

Cố Tiểu Nhị cười ha ha rồi không nói gì nữa, Cố Trạch cũng mím môi cười.

Lâm Vãn Thanh: “…..”

Đêm khuya, mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn.

Vào mùa hè, ba đứa nhỏ trong nhà phải tắm mỗi ngày, ngày mưa cũng không ngoại lệ.

Cố Hoài An rửa bát đũa xong, từ trong phòng bếp đi ra, bổ củi đốt một nồi nước lớn, động tác thuần thục tắm rửa cho hai đứa nhỏ.

Hai anh em Cố Trạch tắm rửa xong, trên người ướt đẫm đi giày cỏ trở về phòng.

Ngoài phòng, Lâm Vãn Thanh dùng khăn lau sạch sẽ, rửa tay chân nhỏ bé cho Cố An đang ngủ say, thời gian ra ngoài rót nước, Cố Hoài An cũng đun nước tắm của cô.

Lâm Vãn Thanh nhìn Cố Hoài An, mở miệng nói: “Đêm nay tôi sẽ ôm Tiểu An ngủ ở phòng phía nam đúng không?”

Lúc Cố Hoài An đi ra ngoài, Lâm Vãn Thanh thừa dịp hai anh em Cố Trạch đi vệ sinh, đi dạo một vòng trong phòng nên đã tìm hiểu rõ phòng ốc của nhà họ Cố.

Nhà họ Cố có tổng cộng năm gian phòng chính, liên tiếp với phòng bếp là nhà vệ sinh nhỏ, sân có hơn nửa mẫu đất lớn.

Năm gian phòng chính, ngoại trừ gian lớn nhất ở giữa dùng làm phòng khách, còn lại phòng đều bày giường cùng với bàn ghế, cách bày trí đơn giản, nhưng đều được dọn dẹp rất sạch sẽ.

Lâm Vãn Thanh tìm hiểu sơ qua với Cố Tiểu Nhị, biết được bình thường lúc Cố Hoài An ở nhà sẽ ôm Cố An ngủ ở phòng phía bắc, hai anh em Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị ở phòng phía tây, phòng phía nam và phòng đông đều để trống.

Buổi tối khi Cố Hoài An làm nhiệm vụ, cảnh vệ Tiểu Trương sẽ đến nhà chăm con hộ, bình thường sẽ ngủ ở phòng phía đông.

Như vậy tính ra cũng chỉ còn lại phòng phía nam là không có người ở.

Theo lý thuyết, vợ chồng nhỏ mới cưới như bọn họ, hẳn là sẽ thân thiết ngủ chung một cái chăn.

Có điều… Cuộc hôn nhân công lợi của cô với vé cơm dài hạn, đừng nói là ngủ trong một cái chăn, cho dù là ngủ trên một cái giường, cùng một phòng cũng đủ khó xử lắm rồi.

Cũng may Cố Hoài An đã sớm nghĩ đến điểm này, anh hơi trầm ngâm một chút, mở miệng nói: “Bài trí phòng phía nam có hơi đơn giản hơn một chút, chờ ngày mai tôi đi tìm người đến thu dọn sơ qua, đêm nay cô sẽ phải ở tạm một chút vậy.”

Không có việc gì, không có việc gì, phòng ở phía nam đã rất tốt rồi, giường mới, cửa sổ bằng kính, sàn gỗ, lại còn rất sạch sẽ, so với nhà họ Đường bị rò rỉ mưa dột thì tốt hơn nhiều.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 31


Nghĩ đến buổi tối có thể ngủ trên giường lớn ấm áp, Lâm Vãn Thanh vui vẻ xua xua tay, tỏ vẻ không cần phiền phức như vậy.

Cố Hoài An cũng không nhiều lời, nhìn người phụ nữ vui vẻ ôm Tiểu Cố An đang ngủ say trở về phòng, hương thơm ngọt ngào quanh quẩn bên người biến mất, anh nhắm mắt lại, xoay người trở về phòng.

Giường của căn phòng phía nam được xếp chồng lên nhau rất gọn gàng, bàn ghế lau dọn sạch sẽ.

Trên chăn bông màu xanh lá cây có hơi mùi không khí ngoài trời, Lâm Vãn Thanh phỏng đoán hẳn là cảnh vệ Tiểu Trương hoặc chị dâu Lâm cách vách đã giúp phơi nắng.

Giường mềm mại lại còn thoải mái, Lâm Vãn Thanh sắp xếp chỗ cho Tiểu Cố An, cầm khăn bông và xà phòng đi tắm nước nóng, đặt áo lót vào trong chậu rồi đặt ở nơi không dễ thấy, nghĩ sáng mai dậy sẽ rửa sạch sau.

Ai ngờ rằng cô ngủ say một đêm, ngày hôm sau đột nhiên lại không thấy chậu rửa mặt đâu nữa.

Để giặt xong sớm đống quần áo bẩn, Lâm Vãn Thanh đã cố ý dậy sớm.

Nhà họ Cố không nuôi gà, cô liền điều chỉnh đồng hồ, nghe gà trống nhà chị Trương cách vách báo để biết giờ giấc.

Gà trống nhà chị Trương rất tận tụy, đúng 5 giờ sáng, nó sẽ đứng trên tường hàng rào mà kêu lên.

Tiếng quân hiệu cũng vang lên, Lâm Vãn Thanh mê man trừng mắt từ trên giường đứng dậy, ba đứa nhỏ trong nhà vẫn còn ngủ say mê, Cố Hoài An đã sớm ăn mặc chỉnh tề, mang theo mũ quân đội đi tập thể dục buổi sáng.

“Chào buổi sáng.” Lâm Vãn Thanh chào hỏi Cố Hoài An.

“Chào buổi sáng.”

Cố Hoài An vẫn ít nói như trước, vén chăn cho ba đứa con trong nhà, nói mấy câu với Lâm Vãn Thanh, nói mình đi đến khu bộ đội ăn điểm tâm, nước nóng trong nhà đã được nấu xong, đặt ở ngay trên bếp, làm điểm tâm cũng không cần đun nước, thịt ngày hôm qua còn lại một ít, muốn ăn thì ăn, Lâm Vãn Thanh gật đầu như gà con, anh khẽ nhếch môi rồi liền ra ngoài đi quân doanh.

Giờ phút này sắc trời vẫn còn chưa sáng, các sĩ quan trong khu nhà đều đã chuẩn bị ra cửa.

Lâm Vãn Thanh còn mơ mơ màng màng cầm bàn chải đánh răng đi đến bên cạnh thùng nước, đánh răng rửa mặt bôi kem ngọc trai, đợi đến khi tinh thần cô sảng khoái trở lại thì chuẩn bị quét dọn vệ sinh.

Lúc giặt quần áo mới ngạc nhiên phát hiện trong nhà đã sớm được dọn dẹp sạch sẽ, sân đã quét sạch, bát đũa rửa sạch để ráo nước, sắp xếp gọn gàng trong bồn rửa chén, bàn ghế trong nhà đã lau sạch, nước trong bể đã đầy, ngay cả củi trước bếp nhỏ cũng chất đống chỉnh tề, hơn nữa quần áo cô để trong chậu nước cũng không thấy đâu.

Lâm Vãn Thanh: “???”

Chẳng lẽ là cô nương nào đó hoá thân tới dọn dẹp sao?

Cô dạo một vòng quanh sân, phát hiện trên dây phơi đồ trong viện đã chất đầy một hàng quần áo, đồ lót nhỏ của cô cũng đang nằm chình ình trên dây phơi, lúc này cô mới đỏ bừng mặt, trong nhà không phải là có một cô nương nào tới, mà là có một anh thanh niên chăm chỉ làm việc nhà.

Anh trai hiền lành lại còn có năng lực, khiến cho Lâm Vãn Thanh xúc động không thôi.

Trên dưới hai đời, cô đều là một cô gái cùng tồn tại song song với lý trí, tuy rằng kiếp trước cô lớn lên ở cô nhi viện, nhưng có viện trưởng và phó viện trưởng quan tâm, cô cũng là được lớn lên trong tình yêu.

Trước khi đi, viện trưởng còn kéo tay cô lại, khuyên bảo cô rằng ngày hạnh phúc cho tới bây giờ đều là do con người sáng tạo ra, chỉ cần có một trái tim hướng tới điều tốt, ngày lành sẽ luôn tìm đến.

Gà trống nhà chị Trương cách vách lại kêu lên, ánh nắng ban mai chói loá, xuyên qua ô cửa sổ chiếu lên đầu giường, ánh mặt trời đập vào mặt, Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị nằm trên giường gỗ dần dần mở mắt ra.

Hai anh em không phải bị ánh mặt trời ở đầu giường đánh thức, mà là bị mùi hương toả ra đầy phòng làm cho thức tỉnh.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 32


“Anh ơi, cái gì mà thơm quá vậy?”

Cố Tiểu Nhị từ trên giường bật dậy, cái mũi nhỏ dùng sức ngửi.

Cố Trạch cũng ngồi dậy: “Hẳn là hương thơm của thím nấu bữa sáng.”

Thím Thanh Thanh làm bữa sáng tuyệt đối là vừa ngon vừa bổ dưỡng đấy nha.

Cố Tiểu Nhị nhớ lại mỹ vị tối hôm qua, liền nhịn không được mà đập đập cái miệng, nhanh chóng mặc quần áo đứng dậy chạy ra khỏi phòng.

Tính tình Cố Trạch trầm ổn, cậu nhóc mặc quần áo xong, gấp chăn của mình lại, gấp thêm cả chăn và ga trải giường lộn xộn của em trai, sau đó mới ra khỏi phòng.

Trước cửa phòng bếp, Cố Tiểu Nhị đứng ở cửa hướng về phía Lâm Vãn Thanh mà hỏi thăm: “Thím làm cái gì ngon đúng không ạ? Sao lại thơm được như vậy chứ?”

Lâm Vãn Thanh làm nóng chảo lên trên bếp, trong nồi toả ra mùi mỡ lợn, sau đó lật bánh thịt trong nồi, cười nói: “Không có gì đâu, buổi sáng nay thím làm mấy cái bánh nướng cùng với thịt ấy mà.”

Là bánh nướng thịt sao?

Khóe miệng Cố Tiểu Nhị thèm muốn ch** n**c miếng, ngay cả Cố Trạch vừa từ trong phòng đi ra cũng nhịn không được mà nuốt nước miếng.

Các anh em nhà họ Cố từ nhỏ được lớn lên ở phương bắc, thích ăn mì ống còn thích ăn cơm nữa.

Từ khi đến quân khu, mấy anh em còn chưa được ăn cái bánh nướng ngon lành nào.

Lâm Vãn Thanh nhìn bộ dạng nhỏ nhắn của hai anh em lại nở nụ cười:

“Trong nồi có cháo gạo trắng, cũng có cả canh trứng nữa, đi rửa mặt một lát rồi ra ăn cơm.”

“A a a….”

Cố Tiểu Nhị hoan hô một tiếng chạy đến bên cạnh thùng nước để rửa mặt, Cố Trạch yên lặng rửa mặt xong lại trở lại phòng bếp, nói với Lâm Vãn Thanh: “Thím, để con giúp thím đốt lửa nhé.”

Lâm Vãn Thanh gật đầu, sờ sờ đầu Cố Trạch, cười tủm tỉm: “Được rồi, Tiểu Trạch nhà chúng ta thật sự là một cậu bé tốt bụng.”

Cố Trạch ngượng ngùng, khuôn mặt đỏ ửng ngồi trên băng ghế nhỏ đốt lửa.

Cố Tiểu Nhị đánh răng xong rửa mặt rồi lại rửa tay, chạy ào ào vào phòng bếp, cao hứng cười không ngớt: “Thím ơi, con rửa tay với đánh răng xong rồi ạ.”

Ý tứ trong lời nói của đứa nhỏ này, đương nhiên là cô hiểu, là đang nhắc nhở cô nên ăn cơm thôi.

“Đúng là nhóc tham ăn mà.”

Lâm Vãn Thanh chọc vào trán Cố Tiểu Nhị, thân mật mà nói một câu, liếc mắt nhìn bánh thịt đã nấu trong nồi, cô tuyên bố đã đến giờ ăn cơm.

Cố Tiểu Nhị lại hoan hô một tiếng, Cố Trạch thì hiểu chuyện nên giúp đỡ bày bàn và bát đũa ra.

Lâm Vãn Thanh nấu bánh nướng chung với thịt, cháo gạo trắng, thêm một nồi canh trứng cho hai người lớn, hấp thêm trứng gà cho Tiểu Cố An hai tuổi nữa.

“Tiểu Trạch với Tiểu Cảnh ngồi đây ăn cơm ngon nhé, thím đi vào coi em trai đã dậy chưa.”

Lâm Vãn Thanh bày bát đũa xong, dặn dò hai đứa nhỏ ngồi ăn cơm, còn cô thì vào nhà xem Tiểu Cố An.

Hai đứa nhỏ ngồi ở bàn ăn ngoan ngoãn gật đầu.

Lâm Vãn Thanh yên tâm đi vào phòng phía nam, lúc này đã hơn bảy giờ sáng, trong quân doanh truyền đến từng trận tiếng khẩu hiệu.

Lúc cô vào phòng, Tiểu Cố An đang ngủ trên giường vừa tỉnh lại, đứa bé tự mình ngồi dậy, nghiêng đầu tìm người chung quanh.

“Ô ô, thím……”

Cố An không tìm được người liền bĩu môi muốn khóc, Lâm Vãn Thanh nghe được động tĩnh, vội vàng vào phòng ôm thằng nhóc lên.

“Tiểu An tỉnh rồi sao, thím ở đây, chúng ta đánh răng rửa mặt sạch sẽ rồi ra ăn canh trứng gà non có được không?”

Tiểu Cố An vốn là một thằng bé ngoan ngoãn, cậu nhóc thấy thím thì liền nín khóc, gật đầu nói: “Được, ăn canh trứng gà.”

Nói xong còn duỗi ngón tay út chỉ vào phòng khách, ý là đến đó ăn cơm.

Lâm Vãn Thanh ôm thằng nhóc đi vào phòng bếp, trong phòng bếp, hai anh em Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị đang cầm bánh nướng ăn rất ngon miệng.

Canh trứng được đặt trên bàn ăn, cô ôm đứa nhỏ đi ra sân, si tiểu cho cậu nhóc, sau đó lại rửa khuôn mặt nhỏ, lau sạch bàn tay nhỏ bé rồi mới trở về phòng ngồi xuống, dùng thìa đút cho cậu bé ăn cơm.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 33


Hai anh lớn cũng ăn được rất nhiều, một bữa điểm tâm sáng, Cố Trạch ăn một cái bánh nướng thịt, một bát canh trứng, một chén cháo, Cố Tiểu Nhị cũng ăn một cái bánh nướng, một quả trứng luộc, nhưng lại không ăn cháo.

Tiểu Cố An ăn một bát canh trứng gà lớn, một miếng bánh nướng nhỏ, miệng còn muốn ăn thêm, nhưng Lâm Vãn Thanh sợ tên nhóc này ăn nhiều quá sẽ bị khó tiêu, thế nên cô không cho ăn nữa.

Tiểu Cố An cũng rất ngoan ngoãn, thím không cho ăn nữa thì cũng không khóc nháo, ăn xong điểm tâm rồi lại vào trong phòng xem sách truyện cùng với hai anh lớn.

Lâm Vãn Thanh thu dọn bát đũa xong, rửa sạch để ráo nước đặt trong máng bát, vừa nghĩ đến sẽ ra sân ngồi giải sầu thì trong nhà có khách tới cửa.

Người tới là mấy chị dâu trong quân khu, vốn đêm qua, lúc Vương Mỹ Quyên và Hàn Kim Hoa náo loạn, các chị dâu thấy Cố Hoài An mấy ngày không lộ diện ra cửa, liền biết con dâu mới của nhà Tiểu Cố đã tới.

Các chị dâu đều biết là mẹ Tiểu Cố giới thiệu cho con trai một cô gái, nghe nói cô gái này là học sinh trung học của tỉnh thành, cha mẹ bởi vì ngoài ý muốn mà ra đi.

Mấy ngày nay Tiểu Cố không ở nhà, chính là do bận rộn đi đón vợ.

Quân khu cũng chỉ là một xã nhỏ, các chị em dâu trong khu nhà rảnh rỗi không có việc gì làm thì sẽ tụ tập cùng một chỗ nói chuyện, tâm sự chuyện gia đình.

Các chị dâu tán gẫu xong xuôi, liền có người tò mò con dâu mới của nhà họ Cố trông như thế nào.

Có người nói không biết vợ nhà phó đoàn trưởng Cố là một cô gái có văn hóa, hẳn là sẽ đối xử tử tế với ba đứa con mà đoàn trưởng lưu lại.

Cũng có người bĩu môi, nói mẹ kế đâu phải dễ làm như vậy, một cô gái trong thành nũng nịu làm mẹ kế cho ba đứa con nhỏ, không tới mấy ngày nữa sẽ nháo lên đòi trở về thành cho xem.

Người bĩu môi chính là Vương Mỹ Quyên, người đã gây sự ngày hôm qua, trong lòng bà ta oán hận Cố Hoài An mặt lạnh đi ra dọa người, dọa bà ta không thể về nhà yên ổn mà phải đem một túi trứng gà qua cho Hàn Kim Hoa, vì vậy nên cũng giận chó đánh mèo với Lâm Vãn Thanh, trong miệng toàn thốt ra những lời lẽ không hay.

Ngay khi Vương Mỹ Quyên mở miệng nói một tràng, chị dâu Lâm mang theo một giỏ trái cây đang muốn đi về phía nhà họ Cố, nghe thấy Vương Mỹ Quyên miệng thốt ra những lời không hay ho, lông mày liền nhướng lên, nghĩa chính ngôn từ huấn luyện người trước mặt một trận.

Vương Mỹ Quyên dám chọc vào những chị dâu khác, nhưng cũng không dám đắc tội với chị dâu Lâm, chỉ có thể ủ rũ nghe huấn luyện, ôm cục tức mà trở về nhà.

Đám chị dâu còn lại trên mặt tràn đầy vẻ đắc ý, cười ha ha một tiếng rồi cũng chuồn mất.

Chị dâu Lâm thấy mấy chị dâu này như vậy, lắc đầu tiếp tục cất giỏ đi về phía nhà họ Cố, trên đường gặp chị dâu Trương và Doanh trưởng cùng với chị dâu Sở nhà Liên trưởng Sở, hai chị ấy nghe chị dâu Lâm nói muốn đến nhà họ Cố xem một chút, bản thân cũng mang theo một giỏ rau cùng nhau đi đến nhà họ Cố.

Lâm Vãn Thanh đương nhiên không biết chuyện xảy ra ở phía trước, có khách tới nhà, cô mang băng ghế ra mời mấy chị dâu ngồi xuống trong sân, sau đó vào bếp pha ba chén trà hoa hồng, rắc một ít mật ong núi vào, bưng ra cho các chị dâu uống.

Trà hoa hồng và mật ong núi đều là do mợ Đường đưa cho, lão Đường là một lão nông thôn, bình thường không có việc gì làm liền ở nhà trồng hoa hay lên núi hái mật ong, lão Đường đưa cho mợ Đường, mợ ấy liền đem những thứ này đưa lại cho cháu gái.

Ba đứa nhỏ trong nhà cũng đi ra hỗ trợ, Cố Trạch giúp đỡ lấy điểm tâm, Cố Tiểu Nhị lấy đậu phộng, tiếng gọi non nớt của Cố Tiểu An lần lượt gọi thím xinh đẹp, gọi ba người chị dâu Lâm mặt mày hớn hở.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 34


“Thật đúng là ba đứa trẻ ngoan. Tiểu Lâm à, xiêm y trong sân là do em giặt hết sao? Em siêng năng thật đó, còn dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ như vậy.”

Chị dâu Lâm cầm chén trà hoa hồng lên uống một ngụm, tỏ vẻ kinh ngạc nói: “Trà này sao lại ngọt như vậy chứ?”

Lâm Vãn Thanh cười: “Em có cho thêm một chút mật ong núi đó ạ.”

“Hả, mật ong núi này chính là thứ tốt, bồi bổ thân thể, bình thường muốn uống cũng không dễ gì mà có được.” Chị dâu Trương mở miệng nói.

“Vậy hôm nay chúng ta được hưởng chút phúc khí từ Tiểu Lâm rồi.” Chị dâu Sở híp mắt cười.

Lâm Vãn Thanh khoát tay áo: “Đâu phải phúc khí của em gì đâu ạ, mấy giỏ trái cây chị dâu đưa cho còn quý giá hơn thứ này nhiều. Muốn cảm ơn cũng là cảm ơn các chị dâu mới phải.”

Lời này vừa khách sáo lại vừa dễ nghe, mấy người chị dâu Lâm đều nở nụ cười, vừa lúc Tiểu Cố An muốn thím bế, cất chân ngắn ra sân tìm Lâm Vãn Thanh, nghe thấy lời này cũng học theo: “Cám ơn các chị dâu.”

Lâm Vãn Thanh và mấy chị dâu vừa nghe được lời này, đầu tiên là có hơi sửng sốt một chút, sau đó đều cười ha ha.

“Ai da, Tiểu Cố An của thím, con đúng thật là một tiểu bảo bối đáng yêu.”

Chị dâu Lâm rất thích những đứa trẻ ngoan và dễ thương, ý cười hiện rõ lên trong ánh mắt, hai tay ôm lấy Tiểu Cố An rồi nói: “An An đi theo thím về nhà nhé, thím sẽ hầm trứng gà cho con ăn có được không?”

Đầu năm nay, trong nhà đứa nhỏ nào có thể được ăn canh trứng gà, là đứa nhỏ đó đã có một cuộc sống rất xa xỉ rồi, chị dâu Lâm cũng là người lớn lên trong ngôi nhà có một trai một gái đều có công việc, cuộc sống thoải mái nên mới nói như vậy, trong lòng chị ấy nghĩ đứa nhỏ này tám chín phần sẽ gật đầu cùng chị ấy đi theo về nhà.

Không ngờ rằng đầu Tiểu Cố An lắc lư giống như tiếng trống, nhào vào lòng Lâm Vãn Thanh: “Không cần, An An muốn thím, không ăn trứng.”

Ôi, đứa nhóc này ngay cả trứng gà cũng không thèm ăn mà chỉ muốn thím thôi.

Đồng thời mấy chị dâu cũng vô cùng kinh ngạc, trong lòng lại có nhận thức, xem ra Lâm Vãn Thanh đối với ba đứa nhỏ quả thật rất tốt, bằng không đứa nhỏ này sao lại không cần ăn trứng gà mà chỉ cần thím đây thôi chứ!

Chị dâu cả nhà họ Lâm yên tâm rồi, nói chuyện phiếm cùng với Lâm Vãn Thanh một lúc, đến lúc chị ấy nhìn lại đồng hồ thì thời gian đã là buổi trưa.

Các chị dâu đứng dậy chào tạm biệt để quay về nhà nấu cơm, Lâm Vãn Thanh đã gói một ít điểm tâm và bánh ngọt từ nhà gửi cho họ mang về.

“Có qua có lại mới toại lòng nhau.” Vì các chị dâu lúc đến đây đều mang theo quà tặng tới, cô không đáp lễ lại thì không thích hợp cho lắm.

Hơn nữa, sau này cô muốn tiếp tục sống trong quân khu, nhất định phải tạo mối quan hệ tốt với các chị dâu, họ đều là những người lương thiện, cô vui vẻ nguyện ý kết giao với họ.

Một vài người chị dâu lúc nhận quà tặng còn không được thoải mái, đẩy tới đẩy lui, cuối cùng Lâm Vãn Thanh nói rằng muốn trồng một vườn rau nhỏ ở ngay trong sân, chỉ là trong nhà không có hạt giống.

Chị dâu Lâm nói vấn đề này rất dễ giải quyết, trong sân vườn của họ có tất cả các loại rau, đến lúc đó chỉ cần mang vài cây rau trồng xuống, còn nói lúc nào cô làm vườn rau chỉ cần nói với họ một tiếng, họ nhất định sẽ tới giúp đỡ.

Lâm Vãn Thanh mỉm cười nhận lời, ba chị em dâu nhà họ Lâm mới hài lòng đi về nhà.

Cô thấy đã quá giờ trưa mà Cố Hoài An vẫn chưa về nhà ăn cơm, Lâm Vãn Thanh và ba đứa nhỏ ở nhà, những chiếc giỏ mà các chị dâu đã mang đến cái gì cũng có, có rau tề rất tươi ngon và cả rau chân vịt, trộn lại ăn hoặc dùng nấu canh đều ăn rất ngon.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 35


Lâm Vãn Thanh xào một dĩa trứng gà cùng với rau tề, luộc một bát canh rau chân vịt, cô lại mang bánh thịt nướng ăn sáng còn dư làm nóng để ăn tiếp, thế là cô đã làm xong một bữa trưa ngon miệng ăn cùng với ba đứa nhỏ rồi.

Sau khi ăn trưa xong, bầu trời bên ngoài trở nên âm u. Gió đang thổi qua và trời sắp đổ cơn mưa rồi. Lâm Vãn Thanh bèn vội lấy quần áo phơi bên ngoài vào nhà.

Ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi lách tách, những lúc như vậy việc thích hợp nhất là đi ngủ.

Ba đứa trẻ trong nhà ngày thường đều có thói quen ngủ trưa, Lâm Vãn Thanh nhìn hai đứa lớn đang ngủ trên giường rồi nhẹ nhàng bế đứa nhỏ đang ngủ trên tay quay về phòng, thoải mái nằm chợp mắt.

Sau giấc ngủ trưa, cơn mưa qua đi, bầu trời lại trong sáng, không khí của núi rừng trong lành phảng phất hương cỏ xanh mát.

Lúc Lâm Vãn Thanh thức dậy, ba đứa nhỏ trong nhà còn chưa rời giường.

Cô bước ra ngoài, không đánh thức mấy đứa nhỏ, tự chơi một mình ở phòng bếp, muốn làm bánh hoa hồng cho bọn trẻ ăn.

Đúng lúc trong nhà vẫn còn trứng gà thừa, bột mì, mỡ lợn vẫn còn, lúc trước mợ Đường có tặng cô cánh hoa hồng, cô không thích dùng nó để làm nước uống, vì vậy chi bằng làm bánh hoa hồng cho mấy đứa nhỏ ăn, những cái bánh vừa ngon miệng vừa đẹp mắt.

Nói làm là làm, Lâm Vãn Thanh chuẩn bị nguyên liệu, lấy lòng đỏ và lòng trắng trứng gà tách riêng ra, cô rửa sạch rồi vò nát cánh hoa hồng khô, cho thêm một chút mỡ lợn và cả mật ong rừng trộn đều.

Tay cô đập trứng với bột rồi trộn lên, rắc thêm muối và bỏ cánh hoa hồng vò, nhào nặn thành từng viên tròn, để vào chiếc rổ và phủ khăn lên cho nghỉ nửa giờ, sau đó làm thành từng miếng bánh nhỏ cỡ lòng bàn tay, cho mỡ lợn vào chảo nóng rồi cứ thế chiên cho đến khi chín vàng cả hai mặt, mùi thơm dần lan tỏa ra khắp nhà.

Lâm Vãn Thanh cắn thử một miếng, một miếng bánh ngọt ngào đầy hương thơm, mùi thơm của hoa hồng còn vương trên đầu lưỡi, cô hài lòng gật đầu.

Đã rất lâu rồi cô không làm bánh nhưng tay nghề vẫn chưa bị tuột dốc, chỉ là hơi tiếc một chút, nếu như trong nhà có chút bơ, bánh hoa hồng cô làm sẽ càng thơm ngọt hơn.

Sau khi những chiếc bánh được đưa ra khỏi chảo không lâu, ba hạt đậu nhỏ đang ngủ đã thức dậy rồi.

Cố Tiểu Nhị đang uể oải ngáp: “Anh, em ngửi thấy mùi rất thơm, có phải là thím làm đồ ăn ngon không?”

Bây giờ còn chưa đến giờ cơm mà.

Cố Trạch cũng đã ngửi thấy được mùi thơm, nhìn lên đồng hồ: “Anh không biết nữa, chúng ta ra ngoài xem thử đi!”

Cố Tiểu Nhị đồng ý liền, lập tức chạy nhanh ra cửa, Cố Trạch đang dọn dẹp giường ngủ trong phòng nghe thấy tiếng reo hò ở bên ngoài, giây tiếp theo cậu em trai hớn hở chạy vào cửa, vừa cười vừa nói: “Anh, thím đã làm bánh hoa hồng, rất ngọt rất ngon đó.”

Cố Trạch hiếm khi đặt chăn bông trên tay xuống khi chưa dọn dẹp xong, vậy mà bây giờ cậu nhóc lại vội vàng cùng Cố Tiểu Nhị chạy ra khỏi phòng, bánh hoa hồng của thím làm, cậu nhóc chưa từng ăn qua.

Hai anh em nhỏ chạy đến trông mong nhìn Lâm Vãn Thanh, cô cười rồi chia cho mỗi đứa một dĩa bánh hoa hồng nhỏ, còn cẩn thận dặn dò: “Bánh hoa hồng còn nóng lắm, mấy đứa đợi một lát bánh nguội hãy ăn, đừng để bỏng miệng nhé.”

Cố Trạch nghe xong ngoan ngoãn gật đầu, Cố Tiểu Nhị cười hì hì rồi cũng gật đầu theo.

Thím đang lo cho cậu nhóc, vì vậy cậu nhóc đương nhiên phải nghe lời rồi.

Mấy anh em đợi một lát để bánh hoa không còn nóng nữa, từng đứa đều nóng lòng muốn ăn.

Ngay khi vừa bỏ chiếc bánh hoa hồng vào miệng, hai mắt của Cố Tiểu Nhị liền trợn tròn ngạc nhiên.

Ngon, thật sự rất ngon, vừa ngọt vừa giòn, còn mang hương thơm của hoa hồng và mỡ lợn, ngọt và thơm.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 36


Cố Tiểu Nhị ăn xong một cái bánh, lại ăn thêm một cái nữa, còn Cố Trạch bên cạnh thì ăn một cách rất duyên dáng nhưng tốc độ ăn cũng không hề chậm.

Hai anh em nhỏ đều ăn rất ngon lành, Lâm Vãn Thanh thấy vậy thì rất vui vẻ, cô đi tới giường nhỏ của Tiểu Cố An, cậu nhóc lúc này vừa mới ngủ dậy, cô bế nhóc đi rửa mặt rồi lau tay cho bé, sau đó ôm trở về phòng và ngồi xuống ghế.

Lúc này Tiểu Cố An vừa mới tỉnh ngủ đã nheo mắt thấy mấy anh trai đang ăn bánh hoa hồng, cậu nhóc liền phục hồi tinh thần, vươn đôi bàn tay nhỏ nhắn ra chỉ chỉ bánh trên tay hai anh trai rồi bi bô nói: “Bánh bánh, An An ăn bánh.”

Lâm Vãn Thanh bẻ một miếng bánh nhỏ đút cho cậu nhóc, cũng giống như hai người anh trai, đứa nhỏ rất thích ăn bánh ngọt thơm này.

Bánh hoa hồng rất ngon, nhưng không thể ăn quá nhiều được.

Đây chỉ là điểm tâm của buổi chiều.

Lâm Vãn Thanh nghĩ, đợi lúc mấy đứa trẻ ăn xong bánh hoa, ngoài sân đã truyền tới âm thanh của mấy đứa trẻ đang đùa giỡn vui chơi.

Mấy ngày nay, bầu trời ở quân khu đều có mưa rơi, đường núi trơn trượt rất khó đi, nhóm quân tẩu lo lắng mấy đứa trẻ gặp chuyện nguy hiểm ngoài ý muốn nên giữ mấy đứa trẻ ở nhà không cho ra ngoài.

Cuối cùng thì trời cũng đã ngừng mưa, trời quang mây tạnh mới khiến cho nhóm các chị em quân tẩu yên tâm để cho lũ trẻ ra ngoài chơi, một đám trẻ con như bầy dê vui vẻ được thả ra khỏi chuồng tung tăng chạy nhảy khắp nơi.

Mãn Thương và cậu em trai Lương Thương cùng với ba đứa trẻ nhà họ Cố chơi rất thân, bây giờ mặt trời đã xuất hiện, không còn âm u mưa dông kéo dài nữa, nhóc Mãn Thương cùng với cái đầu trọc, đứng trước cửa nhà họ Cố đưa hai tay lên miệng làm thành loa rồi kêu lên gọi người.

“Cố Tiểu Nhị, Cố Trạch, bọn này lên núi chơi đánh dã, hai người có muốn cùng đi không?”

Đánh dã trên núi, đó là biệt danh trò chơi của những đứa trẻ trong quân khu tự đặt ra, nghĩa là lên núi chơi mấy trò như hái rau rừng, quả dại, xuống suối tắm cùng với trò bắt tôm cá.

Cố Tiểu Nhị thích nhất là tham gia vào những trò náo nhiệt, ngay lập tức nhảy ra khỏi ghế, nhìn Lâm Vãn Thanh với đôi mắt sáng ngời đầy mong đợi.

“Thím ơi, con mang mấy cái bánh hoa hồng này theo đi chơi được không ạ?”

Lúc chơi đánh dã, nhóc có thể mang mấy chiếc bánh hoa hồng thím làm ra khoe khoang với đám đồng bọn.

Bọn trẻ muốn ra ngoài, đương nhiên Lâm Vãn Thanh sẽ không ngăn cản chúng, chỉ là bên ngoài mới hết mưa, Lâm Vãn Thanh quay vào nhà và trở lại với hai đôi ủng đi mưa trên tay để đứa mấy đứa nhỏ dùng.

Ngày trước hai anh em Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị rất hiếm khi nhận được sự quan tâm này, bây giờ cả hai cậu nhóc đều thấy ấm áp trong lòng.

Thấy hai anh em ngoan ngoãn gật đầu, Lâm Vãn Thanh yên tâm gói một gói bánh hoa hồng, đổ đầy nước uống vào bình nước quân dụng ở nhà, cô bỏ vài viên đá mát lạnh vào bình.

Cố Trạch, Cố Tiểu Nhị vui vẻ mang những chiếc bánh hoa hồng nhỏ và bình nước quân dụng bước ra khỏi cửa.

Lúc tụ họp, mấy đứa nhỏ lâu ngày không được gặp nhau, giờ gặp lại tay bắt mặt mừng, còn bắt chước dáng vẻ của lãnh đạo nhà nước.

“Chào đồng chí Cố.”

“Chào đồng chí Trương.”

“Mấy ngày không gặp, đồng chí Cố đã cao lên nhiều rồi.”

“Ha ha ha, đồng chí Trương cũng không tệ nha.”

“Ha ha ha, trong túi đồng chí Tiểu Cố có gì vậy?”

“Bánh hoa hồng thím tôi làm đấy.”

“Bánh hoa hồng, đây là cái gì chứ?”

“Chính là hoa hồng dùng làm bánh, thơm nức mũi đó nha, đồng chí muốn ăn một cái không?”

Nói xong, Cố Tiểu Nhị lấy ra vài cái bánh hoa trong túi và phân phát cho hai anh em Trương Mãn Thương và Trương Lương Thương. Hai anh em nhà họ Trương cắn một miếng bánh, đột nhiên mắt sáng bừng lên.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 37


Ngon! Thật sự rất ngon!

Mãn Thương, Lương Thương đều rất thích, ăn xong một cái lại muốn được ăn thêm một cái bánh nữa.

Cố Tiểu Nhị là đứa trẻ rất hào phóng, lại đưa cho Mãn Thương một cái bánh, cũng đưa cho Lương Thương một cái bánh khác.

Anh em nhà họ Trương rất hiểu chuyện, biết rằng món bánh này rất đắt tiền, vì vậy sau khi ăn xong vài cái bánh thì không muốn ăn thêm nữa.

Chỉ là khi vừa mở miệng ra hai đứa đã ngửi thấy mùi thơm trong miệng mình, cả hai đều ghen tị với nhà họ Cố khi có một người thím khéo tay biết làm bánh ngon, mấy đứa trẻ đều kêu la rằng lúc trở về nhà muốn mẹ làm cho mấy đứa ăn.

Cố Tiểu Nhị giống như một tiểu khổng tước, biết mình đẹp nhưng vẫn muốn xòe đuôi khoe khoang.

Ôi chao, thím của nhóc chính là tốt nhất đấy.

Cố Trạch, cậu bé ngày thường vẫn luôn ít nói trầm tính, giờ cũng có chung niềm tự hào này mà nhếch cằm lên.

Trong phòng, Lâm Vãn Thanh không biết rằng chiếc bánh hoa hồng của cô ở trong giới người nhà tại quân khu đã trở nên nổi tiếng, hiện tại cô đang cân nhắc nên dọn dẹp vườn rau nhỏ trong nhà như thế nào.

Lâm Vãn Thanh thay áo dài quần dài, tóc búi thành hình củ tỏi trên đầu, chân thì xỏ đôi ủng hay đi vào những ngày trời mưa, một mình cô ôm Tiểu Cố An ra cửa.

Bé con này mới được có hai tuổi, không thể cùng anh trai chạy lên núi chơi được nên cô đành phải chăm sóc. Mang theo túi kẹo đường hương trái cây, cô đi đến nhà chị dâu Trương ở ngay bên cạnh.

Chị dâu Trương cùng với người đàn ông của chị ấy đều là doanh trưởng, cả hai vợ chồng họ đều họ Trương, nhưng mà cả hai cũng đã xuất ngũ lâu rồi.

Lúc này đoàn trưởng Trương hiện đang ở quân doanh để huấn luyện tân binh, hai đứa con của họ đã chạy ra ngoài chơi nên trong nhà chỉ còn chị dâu Trương.

Bố cục tiểu viện của nhà họ Trương và nhà họ Cố không khác biệt lắm, đều là nhà ngói gạch xanh gạch đỏ, tường rào bằng tre thấp bé, cửa bằng gỗ.

Nhưng phòng ở của nhà họ Trương lại ít hơn, chỉ có ba phòng, so với nhà họ Cố thì ít hơn hai phòng.

Việc chia phòng ở quân khu đều dựa theo chức vị cao hay thấp của người đàn ông trong nhà, nếu phòng được chia nhỏ ở không đủ, có thể xin phép bên trên là có thể xây thêm.

Thời điểm Lâm Vãn Thanh đi tới cửa nhà họ Trương, chị dâu Trương lúc này đang ở dưới mái hiên đan chăn bông.

Nghe thấy tiếng đập cửa, chị dâu Trương nhấc đầu lên nhìn liền cười:

“Thì ra có khách tới chơi, hoan nghênh hoan nghênh.”

Chị dâu Trương đứng dậy, vào nhà rót hai ly nước đường, nhiệt tình tiếp đón Lâm Vãn Thanh.

Lâm Vãn Thanh vừa nhận ly nước vừa nói lời cảm ơn, cô ngồi xuống uống một ngụm nước đường, cũng đưa một ngụm nước đường nhỏ cho Tiểu Cố An trong n.g.ự.c uống.

“Thím ơi, ngọt.”

Tiểu Cố An cất lên thanh âm ngọt ngào, giọng nói như được pha sữa vậy.

“Ừ, thím Trương tặng cho con nước đường thì Tiểu Cố An phải nói gì nào?”

Lâm Vãn Thanh hướng dẫn bé con từng bước.

Tiểu Cố An ngọt ngào nói: “Cảm ơn thím Trương nhiều lắm ạ.”

“Ôi, không cần cảm ơn thím đâu, cháu thật là đứa bé ngoan.”

Chị dâu Trương rất yêu thích trẻ con, nhìn thấy Tiểu Cố An vừa ngoan vừa biết nói ngọt, chị ấy lại càng yêu thích, liền tiện tay hái xuống một bông hoa đưa cho bé con chơi.

“Chị dâu, ngày đầu tiên em tới nhà chị chơi, có mang theo chút kẹo đường tặng mấy đứa nhỏ ăn cho ngọt miệng.”

Lâm Vãn Thanh cười tủm tỉm lấy túi kẹo đường hương trái cây đưa qua.

Chị dâu Trương thấy túi kẹo vội xua tay:

“Em làm gì vậy, hàng xóm láng giềng qua chơi chị vui vẻ lắm, còn mang đồ qua tặng thế này thì chị không vui đâu.”

“Em nghe lời chị dâu, lần sau qua chơi em sẽ không mang nữa, nhưng mà lần này là lần đầu qua nên em vẫn muốn tặng một chút cho bọn trẻ ăn ngọt miệng.” Lâm Vãn Thanh vẫn cười tủm tỉm.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 38


Tiểu Cố An cầm trên tay bông hoa hồng mà nhìn ngắm, cái miệng nhỏ cũng lẩm bẩm theo.

“Tặng…Bọn trẻ…Ngọt miệng.”

Nhóc con này thật là!

Chị dâu Trương cười vui vẻ, cuối cùng cũng nhận lấy túi kẹo.

Chị dâu Trương là một người có tính cách vui vẻ, cởi mở lại hào phóng, thêm vào đó, Lâm Vãn Thanh cũng không phải người hay e dè, ngượng ngùng, vì thế mà chỉ trong chốc lát cả hai đã tán gẫu đến việc nhà rồi.

“Chị dâu, sân vườn nhà chị chăm sóc thật tốt, đặc biệt là vườn rau nhỏ này, nhìn y như một bức tranh vậy.”

Lâm Vãn Thanh ôm Tiểu Cố An, mắt cô nhìn ra vườn rau nhỏ xanh mát tươi tốt mà lòng tràn đầy vui vẻ.

Những cây hành lá thì xanh non mơn mởn, cây dưa chuột và cây đậu que leo ở trên cao thì nở đầy hoa, cùng với từng luống rau xanh tươi tốt, cô cảm thấy những người khác nếu nhìn thấy khung cảnh này giống mình thì chắc họ cũng sẽ vô cùng thoải mái và dễ chịu.

“Người thôn quê ấy mà, cái khác có lẽ không biết nhưng nhất định phải biết chăm hoa màu.”

Chị dâu Trương cất lời khiêm tốn, trong mắt mang theo ý cười, hai tay thì không ngừng đan chăn bông, trong đầu chị ấy hiện lên hình ảnh cái sân trụi lủi của nhà họ Cố, liền nói:

“Tiểu Thanh này, sân nhà em cũng không nhỏ, không bằng cũng trồng một vườn rau đi! Chúng ta ở gần núi gần sông, trong nhà có một vườn rau, lại làm thêm ổ gà ổ vịt, nuôi chút gà vịt, việc ăn uống trong nhà cũng trở nên dễ dàng hơn.”

Lâm Vãn Thanh cũng có tính toán như vậy, cô sờ sờ gương mặt ngây thơ lại mũm mĩm của Tiểu Cố An trong lòng n.g.ự.c mình, gật đầu nói:

“Chị dâu, chị biết chỗ nào có bán hạt giống hoa màu, gà con và vịt con không?”

Cô muốn hỏi thăm chị dâu Trương nơi có thể mua được hạt giống rau xanh, cùng với gà con và vịt con, chờ thêm vài ngày nữa sau khi dọn dẹp xong sân vườn, cô sẽ đi mua chúng.

Hạt giống sẽ để trồng trong vườn, gà vịt để nuôi ở trong sân, chỉ cần nghĩ thôi cũng đủ khiến cô cảm thấy vui vẻ rồi.

Chị dâu Trương lập tức vỗ đùi nói:

“Ở gần quân khu chúng ta có một cái chợ, gọi là chợ thôn Triệu, hồi năm sáu mươi mấy năm trước nó được xem là chợ lớn ở vùng này. Hiện tại bên trên cai quản nghiêm ngặt nên giờ nó nhỏ không phát triển như ngày trước nữa. Ngày thường mọi người xung quanh có gì là mang qua đó bán, chợ đó không thiếu gà vịt và đồ ăn vặt, còn hạt giống thì Tiểu Thanh à, em đừng lo, nhà chị có đủ loại hạt giống hoa màu, em nhìn trúng hạt giống nào thì chọn ra đem về, đừng chạy tới chạy lui vừa phiền toái vừa mệt thân.”

Lâm Vãn Thanh kinh ngạc nói: “Chuyện này không được đâu chị.”

“Có gì mà không được, chị sao có thể để mấy đứa nhỏ nhà chị ăn không kẹo đường nhà em được? Tiểu Thanh, nếu em không thích như vậy thì em mang túi kẹo đường về đi, sau này hai nhà chúng ta không cần lui tới nữa.”

Chị dâu Trương giả vờ nghiêm mặt.

“Cái gì mà lui tới hay không lui tới vậy?”

Chị dâu Sở cùng với chị dâu cả Lâm vừa đi tới cửa nhà họ Trương, liền nghe thấy Lâm Vãn Thanh đang muốn làm một vườn rau nhỏ trong nhà.

Chị dâu Trương kể chuyện vừa rồi cho họ nghe, chị dâu cả Lâm cũng phì cười, đây là chuyện gì vậy, quân khu của họ những thứ khác có thể không có, nhưng hạt giống đúng là không thiếu, không thì để bọn họ giúp đỡ Tiểu Thanh chăm sóc vườn nhà em ấy đi?

Mấy người chị dâu ăn nhịp đồng ý với nhau, về nhà cầm cái xẻng, cái cuốc chạy qua nhà họ Cố, họ tốn mất cả một buổi chiều.

Các chị em đều nhiệt tình giúp đỡ dọn dẹp sân vườn nhà họ Cố, họ giúp Lâm Vãn Thanh dọn cỏ, bón phân, gieo hạt giống, trồng cây non, tất cả đều vô cùng sung sức.

Lâm Vãn Thanh muốn ngăn cản nhóm chị dâu cũng cản không được, cô đành bưng trà, rót nước tiếp đãi họ, cô cũng muốn vừa bế Tiểu Cố An vừa hỗ trợ bọn họ nữa.
 
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Chương 39


Kết quả là nhóm chị dâu ngại Tiểu Cố An hái hoa ôm đồ ăn vặt quấy rối bọn họ, họ đuổi cả hai người qua một bên không cần làm phiền công việc của cả nhóm.

Mọi thứ cứ như vậy cho đến khi chạng vạng, Cố Hoài An từ quân khu trở về nhà…

Anh vừa vào cửa liền nhìn thấy cả sân vườn sạch sẽ, từng luống cây mầm đứng thẳng phấp phới đón gió, mọi thứ khác lạ khiến anh buộc phải dừng bước chân, mặt không biểu cảm tự hỏi bản thân, có phải anh đi nhầm nhà rồi không?

Trong nhà, Lâm Vãn Thanh đang gói sủi cảo, cô liếc mắt nhìn đồng hồ, đã 7 giờ, cô thầm nghĩ chắc Cố Hoài An sắp về đến nhà, liền ôm Tiểu Cố An ra cửa.

Vừa ra khỏi cửa phòng, cô liền thấy Cố Hoài An đang đứng ở trước cửa nhà, anh đang nhìn mấy cây mầm trong vườn với vẻ mặt ngơ ngác.

Lâm Vãn Thanh vui vẻ nói: “Phó đoàn trưởng Cố đã trở về rồi sao?”

“Chú Cố.”

Tiểu Cố An bước chân ngắn ngủn đi qua ôm lấy chân thon dài của Cố Hoài An.

Cố Hoài An nhìn cậu nhóc đang ôm chân mình, liền cứ để vậy mà bước đi mấy bước, Lâm Vãn Thanh thấy anh làm trò nguy hiểm như thế thì ngứa tay, cô có cảm giác muốn đánh người, cuối cùng nhịn lại rồi nói: “Anh về đúng lúc lắm, tôi vừa mới làm cơm xong.”

“Ừ.”

Sắc mặt của Cố Hoài An ôn hòa, bế nhóc con lên rồi ném lên cao mấy lần, khiến cậu bé Tiểu Cố An vui vẻ cười khanh khách.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng ồn ào ầm ĩ, Lâm Vãn Thanh nghe thấy liền tò mò nhìn ra ngoài, thì ra là bọn nhỏ ban ngày lên núi chơi hiện tại đã trở về.

Trong tay cả đám, mỗi người đều xách mấy con cá, cùng với sọt tre nặng nề cõng trên lưng, trông dáng vẻ đám nhóc này thì đúng là vui vẻ thắng lợi trở về.

Bọn nhỏ từng người một trở về nhà, Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị cũng mang theo hai đầu cá chép trở về.

Cả hai ở trong núi chơi cả buổi, tất cả đều mệt mỏi và đói bụng, chạy vào nhà liền tìm nước uống.

Lâm Vãn Thanh nhìn hai cậu bé mà vừa thương vừa xót, cô vội vàng đốt lửa nấu sủi cảo.

Cố Hoài An nhóm lửa, Lâm Vãn Thanh đổi chiếc nồi khác để nấu, Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị đưa Cố Tiểu An ra chơi ở trong sân, cả hai nhóc nghe thấy tối nay cả nhà ăn sủi cảo thì đều cao hứng vui vẻ mà nhảy dựng lên.

Nhân sủi cảo là hồi hương non kết hợp cùng với trứng gà, cô lấy lá hồi hương non làm nhân, vừa thơm vừa ngon.

Ba đứa trẻ trong nhà đều rất yêu thích mùi hương độc đáo của cây hồi hương, hai đứa lớn mỗi người một chén lớn, đứa nhỏ thì ăn chén nhỏ, cả đám đều ăn rất ngon.

Lâm Vãn Thanh vốn dĩ ăn uống rất ít, cô ăn nửa chén liền cảm thấy no, do đó sủi cảo còn dư lại để Cố Hoài An ăn hết, cuối cùng cả bàn sủi cảo không dư lại cái nào cả.

Sau khi ăn tối xong, Cố Hoài An đi dọn dẹp bát đũa.

Lâm Vãn Thanh ôm Tiểu Cố An, nhìn bọn nhỏ còn đang đắm chìm trong mùi thơm của sủi cảo, cô cười nói:

“Thấy mấy đứa thích ăn như vậy, để lần sau thím lại làm sủi cảo, thím sẽ làm nhân thịt nghêu sò cùng với tôm bóc vỏ nhé, như vậy sẽ lại càng thơm ngon hơn.”

Thịt nghêu sò cùng tôm bóc vỏ sao? Nhân này có vẻ ăn rất ngon.

Khóe miệng Cố Tiểu Nhị đã có nước bọt muốn chảy ra, Cố Trạch cũng vui mừng gật đầu, từ khi thím gả vào nhà mấy đứa, chất lượng thức ăn trong nhà một đường thẳng tắp bay lên, nếu cứ để lâu dài như vậy, mấy nhóc sẽ béo ra rất nhanh chóng cho mà xem.

Ở nhà có thím và chú, dù có béo mập thì mấy nhóc cũng rất vui vẻ.

Thầy giáo có nói qua, gọi là gì nhỉ, đúng rồi, gọi là phúc béo.

Cố Tiểu Nhị toét miệng cười, nhưng một lát sau liền cười không nổi.

Cố Trạch lấy sách ghép vần mà chú Cố mua ra, khuôn mặt non nớt nghiêm túc kêu Cố Tiểu Nhị vào nhà.
 
Back
Top Dưới