Ngôn Tình [Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 40


Đổng Giai Tuệ hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu xanh lam, mặc chiếc quần đen đơn giản, cách ăn mặc này thường thấy ở nông thôn, nhưng kiểu mẫu quần áo này của Đổng Giai Tuệ là do chính cô tự thiết kế, kết hợp với con mắt thẩm mĩ của mình. Vì thế, người khác không thể tìm ra điểm nào để chê cả, mà ngược lại bộ quần áo này còn toát lên khí chất riêng của cô.

Mấy tháng nay ngồi ở nhà không phải đi làm đồng, Đổng Giai Tuệ kiên trì mỗi ngày đều rửa mặt bằng nước vo gạo, trước khi đi ngủ cắt nửa quả dưa chuột để đắp mặt nạ, vì thế làn da thô ngăm đen do phơi nắng của cô đã trắng lên một nửa, tuy chưa đến mức trắng hồng hào nhưng ở nông thôn thì như này cũng được coi là khá trắng.

Trong bộ quần áo màu xanh lam, nhìn Giai Tuệ tinh khôi, sạch sẽ, Triệu Đông Lâm thấy cô mà trong lòng như có suối trong vắt chảy qua núi rừng, chuông reo leng keng vì vui mừng.

"Hôm nay tôi đến thị trấn để mang một số tài liệu đến cho bí thư Đổng."

Thực ra anh không nhất thiết phải mang theo tập tài liệu này, nhưng bí thư Chung tình cờ nhắc đến thôn Đại Vũ, Triệu Đông Lâm liền chủ động bảo anh tiện đường nên có thể mang qua luôn.

Sau khi Triệu Đông Lâm cầm tập tài liệu rời đi, bí thư Chung mới nhận ra, theo góc nhìn địa lý, thôn Đại Vũ ở phía đông còn thôn Thượng Hà ở phía Nam, dường như không hề thuận đường chút nào.

Suy nghĩ này chợt thoáng qua trong đầu bí thư Chung, chỉ trong một thời gian ngắn như vậy, nhưng vì nó không phải là chuyện gì to tát nên bí thư Chung nhanh chóng bỏ đi.

“Thế này đi, nhà của anh Hạo Điền ở bên kia sông.”

Đổng Giai Tuệ mỉm cười và chỉ về một gia đình ở bên kia sông, khuất sau một bụi tre.

Triệu Đông Lâm nhìn theo tay Đổng Giai Tuệ, sau đó nhanh chóng quay lại chăm chú nhìn Đổng Giai Tuệ.

"Cái này nặng lắm, cô không chuyển được đâu, hay để tôi giúp một tay."

Vừa mới giơ tay lên, Triệu Đông Lâm đã chú ý đến cánh tay gầy gò của cô, cổ tay không hề thô ráp, một chậu củ ấu lớn như vậy, tự mình chuyển về phải tốn bao nhiêu công sức.

Hôm nay đến đây xem mình có thể tình cờ gặp cô ấy không, ai ngờ lại có duyên như vậy, vừa đến đầu làng đã gặp rồi.

Nếu Triệu Đông Lâm hỏi: “Có cần tôi giúp không?” thì Đổng Giai Tuệ có lẽ sẽ khách sáo, nhưng đằng này anh bỏ qua câu này và nhanh nhẹn nhúng tay vào giúp luôn, làm Đổng Giai Tuệ chẳng có cớ gì làm giá mà bảo không cần.

Triệu Đông Lâm đưa cho Đổng Giai Tuệ chiếc xe đạp, tự mình bê cái chậu gỗ đi theo Đổng Giai Tuệ về nhà họ Đổng.

"Bí thư Triệu, cảm ơn anh rất nhiều. Anh ngồi nghỉ uống cốc nước đi."

Lúc này, cả nhà họ Đổng đều đã đi làm, mùa hè nóng nực. Trong đội đã thay đổi thời gian đi làm, trước đây là từ 8 giờ sáng đến 12 giờ trưa, nhưng bây giờ là từ 6 giờ sáng đến 9 giờ sáng, thời gian đi làm vào buổi chiều cũng bị hoãn lại, tránh lúc nắng nóng nhất.

Triệu Đông Lâm nhìn vào sân của nhà họ Đổng, ngôi nhà xây bằng gạch mộc thường thấy ở nông thôn, được dọn dẹp gọn gàng, chuồng gà và ruộng rau ở một góc, đống rơm và cành cây khô, trên cây ăn quả buộc một khung xích đu đơn giản gồm một tấm gỗ treo bằng dây thừng, chắc là để cho trẻ chơi ở nhà.

Sân của nông thôn hầu như đều như thế, nhưng sân của nhà họ Đổng xem ra vẫn chỉnh tề chút.

“Cô, chúng con đã viết xong bài tập, có thể đi ra ngoài chơi không?”

Nghe thấy động tĩnh trong sân, mấy đứa cháu trai bị Đổng Giai Tuệ giam giữ ở nhà để làm bài tập mở màn bước ra.

Nhìn thấy trong sân có người lạ, ánh mắt hiếu kì của ba đứa trẻ đổ dồn vào Triệu Đông Lâm.

"Trẻ con nên lễ phép, nhìn thấy người lớn tuổi thì phải chủ động chào, gọi chú đi."

"Chú."
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 41


Ba đứa nhỏ đồng thanh hét lớn, Triệu Đông Lâm sờ sờ túi của mình, trống rỗng, đến một thanh kẹo cũng không có. "Hôm nay chú không mang theo kẹo, lần sau gặp lại chú sẽ bù thêm."

"Bí thư Triệu, không sao đâu, làm sao có thể gặp ai cũng ăn kẹo."

Đổng Giai Tuệ cho rằng lời Triệu Đông Lâm nói là khách sáo, quả thực có những người cư xử khá tinh tế, nhìn thấy trẻ em mà không đem ra chút đồ gì thì thật xấu hổ.

"Cô, cháu chưa bao giờ nhìn thấy chú này."

Chùy Tử vốn không sợ đời. Triệu Đông Lâm tuy rằng lớn lên có chút anh tuấn uy vũ nhưng trên môi anh lại nở nụ cười, trông khá thân thiện.

Đổng Giai Tuệ vươn tay vỗ vỗ đầu Chùy Tử: “Cháu chưa từng thấy thì có gì không bình thường sao? Chẳng lẽ người trên toàn thế giới thì cháu đều biết à?"

Đổng Giai Tuệ dang rộng lòng bàn tay và ra hiệu cho cháu trai đem bài tập cho cô kiểm tra rồi nói tiếp.

"Cô nói cho các cháu biết, bài tập làm đúng mới coi là hoàn thành, nếu không đúng thì các cháu phải viết lại."

"Ơ kìa cô, chúng cháu đã làm thì đã hoàn thành rồi. Cô nhìn xem ở thôn của chúng ta có ai đang làm bài tập. Chỉ có cô ép chúng ta mỗi ngày đều làm bài tập."

Người khác không nói gì, chỉ mỗi Chùy Tử nói nhiều, Đổng Giai Tuệ cũng không để ý đến cậu bé, cúi đầu xem kỹ bài tập của chúng.

Hổ Tử đang học lớp 4, Chùy Tử học lớp 2, Lượng Tử vừa mới học lớp 1. Sau khi kiểm tra, bài tập Hổ Tử miễn cưỡng có thể thông qua. Bài tập về nhà của Lượng Tử là dễ nhất, bài phép tính đã tính sai hai câu. Đổng Giai Tuệ khoanh tròn cho để cậu đi sửa, cuối cùng còn Chùy Tử.

"Không cần cô nói trong lòng cháu cũng hiểu rồi đúng không? Cháu làm bài tập như thế này là để đối phó ai đây?"

Chùy tử hiển nhiên là không chịu thua, tất nhiên không thể đổ lỗi hoàn toàn cho Chùy Tử, hiện giờ hầu hết các bậc cha mẹ ở nông thôn đều cảm thấy việc con mình học giỏi hay không không quan trọng, dù sao học nhiều học ít thì sau này đều về nhà trồng trọt, biết đọc vài chữ không đến nỗi là mù chữ là được rồi.

Nhưng Đổng Giai Tuệ là một người xuyên không, biết rằng đất nước sẽ mở kỳ thi tuyển sinh cao đẳng trong một vài năm nữa, chỉ bằng cách học thông qua con đường thi đỗ đại học, trẻ em ở nông thôn mới có thể nhận ra giá trị bản thân và thay đổi tầng lớp xã hội ban đầu.

Bằng cấp là bước đi nước cờ để thành công, học thật giỏi, học thêm nhiều điều thì không bao giờ là dư thừa.

Chùy Tử là một đứa trẻ thông minh, hơn nữa còn nhanh nhạy, nhưng không đủ bình tĩnh, một đứa trẻ như vậy nhất định sẽ trở thành một người tài nếu được chỉ dẫn tốt.

"Cô quan tâm việc học của cháu là vì tốt cho cháu, là cha mẹ cháu đã giao quyền cho cô. Cháu thử nghĩ xem, nếu mỗi lần thi cháu đều đứng đầu lớp hoặc thậm chí là đứng đầu khối, cho dù cháu hơi ham chơi một chút, thì cô giáo còn có thể thường xuyên đến thăm hỏi nhà chúng ta không?"

Trong mấy tháng mà Đổng Giai Tuệ ở đây, cô giáo của Chùy Tử đã đến nhà ba lần, bị điểm thi kém, đánh nhau với bạn học nam, có lần bắt con cóc hù dọa học sinh nữ trong lớp, và làm một số nữ sinh trong lớp sợ đến phát khóc.

"Không phải là không để cháu chơi, mà chỉ là nên dành 1/3 thời gian chơi cho việc học. ‘Thiếu tráng bất nỗ lực, lão đại đồ thương bi’. Cháu có biết điều này có ý nghĩa gì không? Chính là lúc còn nhỏ không chăm chỉ học hành, lớn lên cháu sẽ hối hận, khi người khác ăn thịt thì chỉ biết ăn bánh bao, rau dại."

Đổng Giai Tuệ cũng không mong đợi có thể thuyết phục Chùy Tử chăm chỉ học tập ngay lập tức, nhưng Chùy Tử lần này không nói lại nữa, lấy lại sách bài tập của mình ngoan ngoãn quay trở lại phòng để làm lại.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 42


"Được rồi, hôm nay hai cháu làm tốt lắm, có thể ra ngoài chơi, nhưng không được phép xuống sông, cũng không được phép lên núi, muốn đi thì phải có người lớn đi cùng mới được. Hổ Tử, cháu là anh lớn, nên để ý em trai nhiều hơn một chút. "

Hồ Tử vội vàng gật đầu, cùng Lượng Tử nhanh chóng chạy ra ngoài sân.

Triệu Đông Lâm ngồi một bên nhìn Đổng Giai Tuệ kiểm tra bài tập cho mấy đứa nhóc, còn giải thích cặn kẽ cho các nhóc những chỗ làm sai, đặc biệt là những điều cô nói với Chùy Tử, quả thực khiến anh sáng mắt.

Điều khiến Triệu Đông Lâm ngạc nhiên là khi thấy khí chất và suy nghĩ của Đổng Giai Tuệ hoàn toàn không giống một cô gái nhà quê chưa từng trải đời.

Cô giảng cho mấy đứa cháu trai của mình nghe về câu danh ngôn “Thiếu tráng bất nỗ lực, lão đại đồ thương bi”, dặn dò chúng phải chú ý an toàn, không được tới những nơi ao hồ hay vực thẳm, bảo anh lớn phải chăm sóc cho em nhỏ. Toàn bộ sự quan tâm này đều xuất phát từ tận đáy lòng của cô.

Có thể thấy cô là người rất coi trọng kiến thức, hiểu được tầm quan trọng của kiến thức, cách cô nói chuyện rành mạch dễ nghe, cách cư xử đúng mực không một chút tự cao, điều này khiến Triệu Đông Lâm nhớ đến người hướng dẫn đã làm việc với anh nhiều năm trước.

Triệu Đông Lâm nhấp một ngụm nước để che đi nụ cười trên khóe miệng, trong lòng bấm bụng mừng thầm, vì chỉ vô tình đến đây một chuyến mà bản thân có được nhiều thu hoạch như vậy, nếu như nói ấn tượng tốt với Đổng Giai Tuệ trong mắt anh trước đây là vẻ ngoài ưa nhìn khó tả bằng lời, thì hôm nay, anh đã có tiến thêm một bước về thế giới nội tâm của Đổng Giai Tuệ và từ đó anh đã âm thầm hạ quyết tâm.

Anh là một người lính, và ngay cả khi đã rời quân ngũ anh vẫn coi mình là một người lính.

Người lính đã quen với việc lập kế hoạch rồi sau đó mới hành động, đã quen với những viên đạn luôn bắn trúng bia đạn, có mục tiêu nhất định phải theo đuổi mục tiêu đến cùng, không được có một chút chần chừ do dự. Đây chính là những phẩm chất chuyên nghiệp mà một người lính cần phải có.

"Anh Triệu, thật ngại quá, để cho anh chê cười rồi."

Giải quyết xong đống bài tập về nhà của cháu trai, Đổng Giai Tuệ quay lai ngại ngùng mỉm cười.

"Không đâu, cô nói rất đúng."

Triệu Đông Lâm đặt cốc nước trên tay xuống, đứng dậy định rời đi thì Đổng Giai Tuệ đã nhanh chân tiễn anh ra cửa và chỉ cho anh đường đến nhà của Đổng Hạo Điền.

……

Triệu Đông Lâm đạp xe đưa bản báo cáo đến nhà cho Đổng Hạo Điền. Gần sát đó có một quán ăn, Đổng Hạo Điền niềm nở hiếu khách, phải giữ được Triệu Đông Lâm ở lại ăn bữa tối mới thôi.

Thật trùng hợp, Triệu Cúc Hoa, vợ của Đổng Hạo Điền cũng đến từ thôn Thượng Hà, mặc dù không cùng đội sản xuất với Triệu Đông Lâm nhưng họ đã biết nhau từ khi còn nhỏ.

"Đông Lâm, tôi tuy có lớn hơn cậu mấy tuổi, nhưng mà trước đây chúng ta đi học cùng nhau đấy.”

“Em học muộn, 8 tuổi mới bắt đầu vào lớp 1, điều kiện khi đó khó khăn, cả trường chúng em chỉ có một giáo viên. Tất cả học sinh học xen kẽ trong một phòng học lớn, dạy xong lớp một lại dạy lớp hai, dạy xong lớp hai lại dạy lớp ba, em vẫn nhớ lúc Đông Lâm mới vào trường, cậu ấy chỉ lớn hơn hạt đậu một chút, nhưng cậu ấy thông minh, học cái gì cũng nhanh hơn các bạn cùng lớp. Giáo viên rất quý, để cậu ấy nhảy hai lớp liền. Lúc em học xong tiểu học, Đông Lâm đã học lớp 4 rồi.”

Mấy cô gái ở nông thôn có vẻ không hứng thú với việc đi học cho lắm, Triệu Cúc Hoa sau khi học xong cấp Một đã nghỉ học, ở nhà phụ việc, giặt giũ, nấu cơm, cho lợn ăn, nhặt phân bò và còn phải trông mấy đứa em, cô bé mười lăm tuổi đầu đi làm chỉ được tính nửa công.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 43


Nhắc về quá khứ, Triệu Cúc Hoa không còn cảm giác hụt hẫng và buồn bã như ngày trước nữa, những năm tháng thiếu cơm ăn áo mặc cũng đã qua rồi, những người có điều kiện tốt hơn cô cũng có, nhưng những người gia cảnh kém hơn cô còn nhiều hơn.

"Mấy ngày trước tôi về nhà mẹ đẻ, nghe có người nhắc đến cậu, bảo cậu là chàng trai có triển vọng nhất của thôn mình. À đấy cậu mới từng này tuổi mà đã trở thành bí thư chi bộ của thôn rồi."

Triệu Đông Lâm khiêm tốn lắc đầu: “Làm gì có chứ, tôi như này sao mà có triển vọng được."

"Sao lại không có triển vọng chứ, bây giờ cậu là công nhân viên chức được hưởng lương, cậu coi anh Hạo Điền của cậu xem, tầm này tuổi rồi mà vẫn còn chỉ biết đi quậy phá trong thôn kia kìa."

Tội nghiệp Đổng Hạo Điền, anh ngồi không cũng dính đạn, đành cười trừ nâng ly rượu, cạn ly với Triệu Đông Lâm rồi hai người uống cùng nhau.

Triệu Cúc Hoa ăn một miếng thức ăn, lén nhìn Triệu Đông Lâm sau đó nói với giọng điệu thăm dò: “Tôi nghe nói thím Xảo đang đi tìm vợ cho cậu, cậu thích hình mẫu như nào cứ nói với tôi một tiếng, biết đâu người làm chị như tôi lại có thể tìm cho cậu một người thích hợp."

Thật ra mọi người đều muốn nói Triệu Đông Lâm quá khắt khe, đến con gái nhà Lý Vượng Tài còn chẳng thèm để ý. Giờ Triệu Đông Lâm là bí thư rồi, phong thái ngút trời, anh từng ly hôn mà còn một thân nuôi hai cậu con trai, thế mà không chịu con gái cưng nhà Hoàng Hoa Đại người ta.

Triệu Đông Lâm cúi đầu cười, nghe Triệu Cúc Hoa nói những lời này, anh cũng phần nào hiểu ra đầu đuôi câu chuyện, không phải anh không biết những lời xì xào bàn tán sau lưng mà chẳng qua do anh lười phải giải thích với người khác.

"Chị dâu đã có ý hỏi thì tôi vừa hay cũng có chuyện này muốn phiền chị chút."

Triệu Đông Lâm ngẩng đầu nhìn Triệu Cúc Hoa rồi cười, như thể trong đầu anh đã có tính toán gì đó, đánh nhanh thắng nhanh mới là phương án chắc chắn, anh đang đau đầu đi tìm bà mai thích hợp, ai ngờ Triệu Cúc Hoa lại tự mình chui đầu vào rọ, tự nhận làm mai mối.

Thứ nhất, Triệu Cúc Hoa là vợ của Đổng Hạo Điền, lỡ đâu cũng có quan hệ họ hàng xa, thứ hai chị ta cũng xuất thân từ vùng quê thôn Thượng Hà, cũng xem như đồng hương có chút qua lại.

"Có chuyện gì sao? Cậu yên tâm, chỉ cần chị dâu tôi đây có thể giúp được thì nhất định tôi sẽ giúp hết mình."

"Tôi muốn nhờ chị làm mai mối giúp tôi."

Triệu Cúc Hoa trợn tròn mắt, quay sang nhìn chồng Đổng Hạo Điền, có thể thấy rõ sự lo sợ trong mắt của họ.

Chị ta ban nãy chỉ buột miệng nói ra, ai ngờ bây giờ lại đột nhiên bị lôi đi làm mai mối thật?

Đây là Triệu Đông Lâm thấy ai vừa ý bèn để người đó làm bà mai luôn sao?

Vài giây ngắn ngủi sau đó, Triệu Cúc Hoa đầu óc quay cuồng, không nghĩ được gì.

"Làm mai mối sao? Chuyện nhỏ, cậu ưng ý cô gái nhà nào thì cứ nói với tôi một tiếng, tôi sẽ giúp cậu tới hỏi chuyện nhà bên đó."

Triệu Đông Lâm nâng ly rượu rồi cười bí hiểm, xoay ly về phía Đổng Hạo Điền nói: “Chị dâu chắc chắn biết người này, cô ấy là người đi cùng bí thư Đổng mà lần trước chúng ta gặp ở trên thị trấn."

Đổng Hạo Điền nghe xong tỏ ra vô cùng kinh ngạc, ngước mắt lên nhìn Triệu Đông Lâm bởi anh ta biết rõ người mà Đông Lâm đang nói tới là ai. Chính vì biết đó là con gái từng ly hôn của nhà họ Đổng nên Đổng Hạo Điền mới lấy làm ngạc nhiên như vậy.

Nhưng nghĩ lại, Triệu Đông Lâm cũng đã từng ly hôn, về phía cô con gái nhà họ Đổng kia nhan sắc tính cách cũng không kém, mà cô vẫn còn trẻ, mới ngoài hai mươi tuổi. Nếu như không phải do gả cho nhà họ Lư quá sớm thì ở độ tuổi này cô cũng chẳng phải lo không tìm được người tốt.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 44


Đúng là chỉ có đàn ông mới hiểu rõ được suy nghĩ của nhau, Triệu Đông Lâm từng kết hôn và còn có hai cậu con trai do vợ trước để lại, cho dù con gái nhà họ Đổng không có khả năng sinh con thì cũng chẳng sao.

Một ý nghĩ chợt thoáng qua trong đầu Đổng Hạo Điền, nhìn hai người họ cũng khá hợp nhau.

"Người mà Đông Lâm nói là ai?"

Triệu Cúc Hoa tò mò nhìn về phía Đổng Hạo Điền.

"Là con gái nhà họ Đổng, Giai Tuệ."

Triệu Cúc Hoa và chồng đều trợn tròn mắt ngạc nhiên, quay sang nhìn biểu cảm của Triệu Đông Lâm có vẻ như cậu ta không hề nói đùa. Sau khi xác nhận chính xác người đó là Đổng Giai Tuệ, Triệu Cúc Hoa cũng vừa ngạc nhiên vừa mừng cho cô ấy.

Ngày mà Đổng Giai Tuệ bị gia đình nhà họ Lư đuổi về, Triệu Cúc Hoa không có mặt ở đó để đòi công bằng cho cô ấy, tội nghiệp Đổng Giai Tuệ còn trẻ mà đã phải gả cho gia đình nhà chồng đối xử với cô chẳng ra gì.

"Thế thì tốt quá, Đông Lâm có cuộc sống ổn định, nếu hai người ở cùng nhau, cuộc sống nhất định sẽ rất hạnh phúc."

Triệu Đông Lâm là bí thư chi bộ của thôn, có năng lực, tính cách tốt, ngày trước còn được nhận trợ cấp hàng tháng hơn bảy mươi tệ trong quân ngũ, điều kiện gia cảnh nhà họ Triệu có thể nói xếp hàng đầu trong thôn.

"Chuyện này cứ để tôi lo, ăn cơm xong tôi sẽ đi tìm thím Quế Hương, thím ấy cũng đang phải đau đầu tìm chồng cho Giai Tuệ."

Giai Tuệ cũng là cô gái rất đáng thương, bị nhà họ Lư đuổi về không thương tiếc, từ đó suốt ngày phải nhận lời chỉ trích xoi mói của người khác. Hơn nữa, những người giới thiệu cho cô thì cũng toàn những người chẳng ra gì, thím Quế Hương cũng không hài lòng về họ, nếu không tìm được người thích hợp thì thà để Giai Tuệ ở nhà suốt đời như vậy còn hơn để cô chịu uất ức trong nhà người khác.

Triệu Đông Lâm nâng ly rượu, cười và nói với Triệu Cúc Hoa: “Chuyện này phải cảm ơn chị dâu nhiều rồi."

Triệu Đông Lâm dùng xong bữa thì đi về, Triệu Cúc Hoa dọn dẹp xong đống xoong nồi, cô ngồi lau tay, cởi tạp dề và nói với chồng Đổng Hạo Điền: “Em sẽ đến nhà của thím Quế Hương nói chuyện xem sao, anh ở nhà để ý Mạch Tử nhé.”

Đổng Hạo Điền quay lại nhìn cậu con trai nhỏ Mạch Tử đang ngủ trưa trên giường, rồi gật đầu: “Được rồi, em đi đi, nhớ nói tốt về Đông Lâm nhiều vào nhé.”

“Còn cần anh phải nói? Nói không phải khoe chứ, với điều kiện của Đông Lâm nhà mình, chẳng cần nói đến chuyện đã ly hôn, ngay cả con gái cưng của Hoàng Hoa Đại cũng khó mà với tới, nếu Giai Tuệ bỏ qua cơ duyên này, từ nay về sau sẽ không bao giờ có cơ hội lần thứ hai nữa.”

Lần đầu tiên được làm mai mối, Triệu Cúc Hoa vô cùng hào hứng. Cô nghĩ rằng mối nhân duyên này có thể thành thì tốt quá, cô vừa có thể nhận được một món quà mai mối, mà sự nghiệp mai mối của cô sẽ được bắt đầu.

Không lâu sau khi nhà họ Đổng ăn xong bữa trưa, con trai trong nhà đã chợp mắt nghỉ trưa, chỉ còn mấy cô con dâu dọn dẹp bếp núc. Trần Quế Hương không cần làm mấy việc này nhưng cũng không có thói quen ngủ trưa, bà ngồi trong nhà khâu đế giày.

"Thím, đang làm gì thế?"

"Ồ, Cúc Hoa à, đến đây có việc gì thế? Vào đây, mau vào đây ngồi uống cốc trà thảo mộc nào.”

Triệu Cúc Hoa mỉm cười nghe lời ngồi xuống, nóng lòng hỏi: "Thím à, cháu có chuyện muốn hỏi thím, cô Giai Tuệ đã kể với thím về đằng ấy chưa?"

Trần Quế Hương vừa nghe dứt lời là biết Triệu Cúc Hoa đến đây vì chuyện gì, bà dừng lại, nâng đế giày đang khâu được một nửa lên và hỏi: "Sao thế, cháu đang muốn giới thiệu ai cho Giai Tuệ à?"

Triệu Cúc Hoa mặt đầy kiêu hãnh gật đầu: “Ừm…cháu á, thì bên cháu đây cũng có một chàng trai khá tốt, đảm bảo thím nhìn cái là ưng luôn."

"Thật vậy sao? Cháu nói rõ hơn xem nào."

Triệu Cúc Hoa nhanh chóng nói cụ thể về hoàn cảnh hiện tại của Triệu Đông Lâm.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 45


"Không phải là cháu khoe khoang đâu, mà Đông Lâm cậu ấy thực sự rất giỏi. Cậu ấy mới được điều về cách đây vài tháng, vừa về, đã trở thành bí thư chi bộ của thôn, là cán bộ được chính quyền chú trọng đào tạo, cậu ấy xuất sắc lắm thím ạ."

"Ừ thì... "Trần Quế Hương cảm thấy như có một chiếc bánh ngọt rơi trúng đầu vậy: “Cậu ấy ưu tú như vậy sao lại muốn kết hôn với Giai Tuệ nhà chúng ta?"

Mấy lần trước, người khác giới thiệu toàn những người không ra gì, Trần Quế Hương tức giận thề rằng quyết không bao giờ gả con gái, nhưng hôm nay Triệu Cúc Hoa giới thiệu chàng trai này quá tốt, trong lòng bà lại có chút lo được lo mất.

Trần Quế Hương cũng biết tình hình hiện nay, thời điểm này công nhân viên chức, mặc kệ là công nhân viên chức gì đều chỉ cần nhận lương là chắc chắn có công ăn việc làm ổn định, hơn nữa cái cậu Triệu Đông Lâm này còn trẻ như vậy mà đã làm bí thư chi bộ của thôn thì chắc chắn sau này sẽ có tiền đồ đáng kì vọng, Triệu Cúc Hoa còn nói Triệu Đông Lâm trước kia cũng từng giữ chức cán bộ trong quân ngũ. Trần Quế Hương càng thêm hài lòng.

Đầu năm nay dân chúng đặc biệt có cảm tình đối với quân nhân, hình tượng và địa vị của người quân nhân đều được đánh giá rất cao, được mọi người dân tin tưởng, ngưỡng mộ.

"Thím, những gì muốn nói cháu cũng nói rồi, giờ thím còn thắc mắc gì nữa không. Thím xem, từ trước đến giờ, cháu chưa làm mai mối bao giờ, thím cứ yên tâm, bí thư Triệu này là hàng xóm của nhà mẹ đẻ cháu ở trong thôn, nắm bắt được rõ tình hình rồi cháu mới chạy qua nhà thím hỏi chuyện đó chứ. Hơn nữa chúng ta là họ hàng với nhau, cháu coi Giai Tuệ như em gái ruột của mình vậy, cháu nào có dám hại con bé, cũng chỉ hi vọng con bé sau này có cuộc sống yên bình, hạnh phúc."

Triệu Cúc Hoa giấu chuyện Triệu Đông Lâm để ý tới Đổng Giai Tuệ vì sợ Trần Quế Hương sẽ có những suy nghĩ không hay về cậu ta.

Trần Quế Hương trong lòng vui mừng vô cùng, nhưng bà không thể hiện rõ ra bên ngoài vì sợ rằng nếu mình vui mừng quá sớm, sẽ xảy ra chuyện không tốt.

Trần Quế Hương sau khi nghe Triệu Cúc Hoa nói trong lòng vô cùng vui mừng, nhưng bà là người từng trải thêm đó do những cảm xúc hụt hẫng từ những niềm vui đến hụt trước kia, vậy nên hôm nay cho dù vui đến đâu thì cũng không để tâm trạng vui mừng bộc lộ rõ ra bên ngoài.

Trần Quế Hương tra hỏi kỹ thông tin cá nhân của Triệu Đông Lâm, Triệu Cúc Hoa chẳng giấu diếm gì mà kể cho Trần Quế Hương nghe, như Triệu Đông Lâm thông minh từ nhỏ, từng là đại đội trưởng trong quân ngũ hơn mười năm, được lãnh đạo quân ngũ tin tưởng và bổ nhiệm chức vụ.

Về cuộc hôn nhân trước của Triệu Đông Lâm, Triệu Cúc Hoa đổ hết lỗi cho Uông Mai, nói cô ta không chịu được cuộc sống khổ cực ở nông thôn, và nói ban đầu cô ta kết hôn với Triệu Đông Lâm cũng có mục đích riêng.

“Thím, thím yên tâm, hôm nay cháu đã mất công đến tận đây, nào có thể giới thiệu cho Giai Tuệ người không đàng hoàng được. Gia đình nhà họ Triệu này thực sự là một gia đình tốt nhất nhì trong thôn chúng cháu, mẹ cậu ta, thím Xảo từ xưa đến nay chưa thấy ai trong thôn bàn tán là đối xử tệ bạc với con dâu.”

Thím Xảo đối xử với con dâu trước Uông Mai vô cùng tốt, trong thôn có người nói chính tại Triệu gia đối xử quá tốt với Uông Mai nên cô mới có đà lấn tới, được voi đòi tiên, không biết thỏa mãn với cuộc sống hiện tại.

Trần Quế Hương một bên suy nghĩ một bên tự hỏi, Triệu Cúc Hoa trong mắt của Trần Quế Hương là một người rất đáng tin cậy, người đàn ông mà đích thân cô ta đến giới thiệu điều kiện chắc chắn sẽ tốt, mới còn trẻ tuổi như này mà đã làm bí thư chi bộ của thôn, có thể coi là người có địa vị tốt trong xã hội.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 46


Nếu chuyện này thực sự thành hiện thực, những kẻ trước kia coi thường Giai Tuệ chỉ vì cô từng ly hôn chẳng qua cũng chẳng qua là những kẻ thân phận thấp hèn, diện mạo xấu xí. Lần này phải để bọn họ trống mắt lên mà coi, con gái cưng nhà họ Đổng đây vẫn có người theo đuổi.

"Vậy ý của cậu ta như thế nào?"

"Đương nhiên cậu ta muốn kết hôn với Giai Tuệ rồi. Thím à, thím chỉ cần đồng ý, chuyện này chúng ta sẽ thu xếp sau đó luôn."

Trần Quế Hương suy nghĩ một lúc, nói thế nào thì tốt nhất vẫn nên gặp nhau một lần. Nghe nói những thanh niên trẻ trong thành bây giờ cũng tự do yêu đương, họ đều tìm cho mình những người bạn đời cùng chung chí hướng.

Thế nhưng ở vùng nông thôn của họ không chú trọng việc này, vẫn cổ hủ chấp niệm quan niệm cũ là kết hôn nhờ vào việc mai mối. Lần này Trần Quế Hương bằng lòng bắt kịp theo xu thế thời đại, để con gái đi gặp mặt rồi tự mình quyết định, tuyệt đối không được lặp lại những sai lầm giống như nhà họ Lư.

"Bản thân thím đồng ý gặp mặt một lần, còn về phía Giai Tuệ thím còn phải hỏi con bé nữa."

Nghe Trần Quế Hương nói những lời này, Triệu Cúc Hoa cũng đã yên tâm phần nào, ai mà chẳng biết rằng hầu hết mọi việc trong gia đình họ Đổng đều do thím Quế Hương quyết định.

"Vậy được, cháu xin phép về trước để không làm mất thời gian thím nói chuyện với Giai Tuệ. Mà chừng nào Giai Tuệ có câu trả lời thì thím thông báo sớm cho cháu, để chúng ta thu xếp việc hôn sự càng sớm càng tốt "

Hai người cười đùa nói chuyện, Trần Quế Hương tiễn Triệu Cúc Hoa ra tới ngoài sân, sau đó quay về phòng của Đổng Giai Tuệ.

Đổng Giai Tuệ vừa mới chìm vào giấc ngủ chưa được bao lâu, nhưng cô ngủ không sâu giấc, dễ bị đánh thức bởi một chút tiếng ồn. Trần Quế Hương và Triệu Cúc Hoa lúc đầu nói chuyện không lớn tiếng nhưng lúc sau càng nói càng phấn khích thế nên vô tình tạo tiếng ồn lớn, vừa rồi tiếng cánh cổng đóng mạnh sau khi Trần Quế Hương tiễn Triệu Cúc Hoa về, đã làm Đổng Giai Tuệ hoàn toàn tỉnh giấc.

"Giai Tuệ à, ban nãy chị dâu của con, Cúc Hoa sang đây thưa chuyện. Lần này con thực sự đã gặp may mắn rồi đó."

Trần Quế Hương ngồi xuống bên giường của Đổng Giai Tuệ, nắm lấy tay cô, kể cho cô toàn bộ câu chuyện mà Triệu Cúc Hoa vừa nói ban nãy. Đổng Giai Tuệ mới tỉnh dậy, đầu óc vẫn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, mà sau khi nghe Trần Quế Hương nói, ngay lập tức cô có tinh thần hẳn lên.

"Bí thư thôn Thượng Hà?"

Người đó không phải là Triệu Đông Lâm sao? Không phải hồi sáng mới gặp anh ta hay sao, anh còn giúp Giai Tuệ vận chuyển củ ấu nữa.

Khoan đã, bí thư Triệu nói đến làng Đại Vũ để đưa tài liệu cho anh Hạo Điền. Chị dâu Cúc Hoa là vợ của Hạo Điền, vậy có thể nói, bí thư Triệu đến nhà anh Đổng Hạo Điền để đưa tài liệu, sau đó chị dâu Cúc Hoa đến nhà mình để làm mai mối luôn sao?

"Mẹ? Chuyện này liệu có phải do chị dâu Cúc Hoa tự mình làm chủ không?"

Trần Quế Hương sững sờ một lúc, tỏ vẻ khó hiểu hỏi Giai Tuệ: "Sao vậy? Không phải ai giới thiệu thì cũng đều giống nhau sao? Cúc Hoa nói rồi, chỉ cần nhà chúng ta đồng ý, chị ấy sẽ thu xếp chuyện này trong thời gian ngắn nhất có thể. "

Đổng Giai Tuệ có chút khó xử vì mẹ cô không biết chuyện cô và Triệu Đông Lâm từng quen nhau, nếu là người lạ thì không sao, nhưng đây lại là người quen, rõ ràng là điều tối kỵ trong buổi xem mắt mà.

"Mẹ, hay mẹ bảo với chị Cúc Hoa là không được đi."

Vẻ mặt của Trần Quế Hương biến sắc ngay lập tức, bà chưa từng nghĩ rằng con gái mình lại không đồng ý với lựa chọn này.

"Tại sao vậy? Con không thích là bởi vì người ta từng kết hôn, hay là không thích con của vợ trước để lại? Để mẹ nói cho con nghe, điều kiện gia đình của bí thư Triệu này thực sự rất tốt. Chị dâu Cúc Hoa của con mà lại nỡ hại con sao?”
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 47


Nếu không phải là đối tượng tốt thì Trần Quế Hương đã từ chối từ lâu.

Đổng Giai Tuệ không còn cách nào khác đành phải kể cho Trần Quế Hương chuyện trước đây. Trần Quế Hương nghe xong, ban đầu bà ta chỉ thấy ba phần đáng tin cậy, giờ đã nắm chắc bảy phần.

"Con gái ngây thơ của ta, người ta quen biết con mà còn nhiệt tình giúp đỡ con như vậy thì chắc chắn để ý con rồi. Chị dâu của con, Cúc Hoa, còn mất công đến tận nhà chúng ta để làm mai mối cho con, dù không phải là ý của cậu ta thì chắc chắn cậu ta cũng bằng lòng. Nếu không thì sao Cúc Hoa chắc chắn rằng chỉ cần gia đình chúng ta đồng ý thì sẽ sắp xếp nhanh nhất có thể. "

Sau khi nghe Trần Quế Hương phân tích, Đổng Giai Tuệ cũng cảm thấy có lý, nhưng cô vẫn thấy không thoải mái khi hẹn hò qua lại với người quen, và dường như cô khó chấp nhận điều này.

Trong cái thời đại này, chỉ cần gặp mặt xong mà không có ý kiến gì về đối phương thì cuộc hôn nhân của họ sẽ coi như được định sẵn. Bản chất bên trong của Giai Tuệ là con người hiện đại, cô thích tình cảm đến một cách tự nhiên hơn, thế nhưng bản thân cô cũng biết rõ được thân phận hiện tại của mình, đương nhiên khó tránh khỏi một số việc bị sắp đặt.

Một cô gái đã ly hôn sống trong một ngôi làng khép kín và lạc hậu của những năm 1970, thì việc tái hôn chính là lối thoát duy nhất của cô. Trần Quế Hương có nói nếu Giai Tuệ không tìm được người phù hợp thì suốt đời ở nhà như này cũng chẳng sao, thế nhưng Giai Tuệ biết dù mẹ có nói như thế nhưng từ trước đến giờ chưa bao giờ từ bỏ ý định tìm chồng cho cô.

Không phải Triệu Đông Lâm thì cũng là Vương Đông Lâm, Lý Đông Lâm hay Đông Lâm gì gì đó.

Thành thật mà nói, Giai Tuệ có ấn tượng tốt với Triệu Đông Lâm, với thân phận như cô bây giờ, tìm được một người như Triệu Đông Lâm đã là lựa chọn tốt nhất trong hàng loạt lựa chọn. So với những người địa phương trước kia cô ấy từng gặp, thì Triệu Đông Lâm ở một tầm cao khác.

Xét vẻ bề ngoài của Triệu Đông Lâm rất ưa nhìn, ngũ quan đầy đủ, mặt mày sắc sảo, dáng người cao ráo. Không những thế, anh ta còn là viên chức nhà nước được hưởng lương ổn định, thế không phải quá tốt hay sao. Ngay cả ở thế kỷ hai mươi mốt, những người đi thi cấp tỉnh, cấp quốc gia cũng lên tới con số hàng mấy triệu, mấy trăm nghìn người, ai cũng đều muốn tranh giành chiếc thuyền độc mộc.

Ngoài vẻ bề ngoài ưa nhìn và công việc ổn định ra, tính cách của Triệu Đông Lâm cũng được nhiều người kính trọng. Anh lịch sự, lễ phép, nhiệt tình giúp đỡ người khác, cách nói chuyện chuẩn mực của anh ta khiến đối phương vô cùng hài lòng. Trong mắt của Đồng Giai Tuệ, chỉ cần Triệu Đông Lâm không phạm phải bất kỳ nguyên tắc khi làm việc thì chắc chắn trong tương lai sẽ có bước tiến lớn trong công việc, và sẽ không dừng lại ở vị trí bí thư chi bộ của thôn.

Tóm lại, Đổng Giai Tuệ rất hài lòng với Triệu Đông Lâm, chỉ có điều, nhưng cô không có mặt mũi nào đi gặp mặt với anh ta, bởi cô là người ít khi chủ động mở lòng.

Trần Quế Hương thấy con gái mình ôm đầu không nói lời nào, Giai Tuệ không nói Triệu Đông Lâm tốt mà cũng chẳng nói xấu, một người hiểu tính con gái như bà, bà biết chắc trong lòng con gái đã âm thầm đồng ý rồi.

"Vậy để mẹ nói với Cúc Hoa một tiếng để sắp xếp thời gian cho chúng ta gặp mặt Triệu Đông Lâm. Dù có thành công hay không thì cậu ta cũng đã từng giúp con thì nói một lời cảm ơn cũng hợp tình hợp lý mà.”

Trần Quế Hương nói xong, nở một nụ cười rồi đứng dậy, trong lòng bà đặc biệt quan tâm đến buổi xem mắt này.

Trần Quế Hương nhất định phải nắm bắt được cơ hội này cho con gái Đổng Giai Tuệ của mình, Triệu Cúc Hoa cũng nhanh chóng trả lời, buổi xem mắt sẽ được tổ chức vào buổi chiều hai ngày sau, tại nhà của Triệu Cúc Hoa.

"Xem ra vị bí thư Triệu này rất quan tâm đến con."
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 48


Bí thư thôn, một người vô cùng bận rộn, nào là trong thôn có bao nhiêu lữ đoàn, chuyện lớn chuyện nhỏ cũng nhiều không kể xiết, nào là lên lịch họp xã, nhưng vừa nghe tin, anh ta liền nhanh chóng lên lịch hẹn gặp mặt, không cần phải nói, cũng thấy được thái độ của anh ta thể hiện rõ sự quan tâm đặc biệt dành cho đối phương.

Trong bếp, Trần Quế Hương vừa nhào bột vừa vui vẻ nói chuyện với con gái Đổng Giai Tuệ đang ngồi trước bếp lửa.

"Mẹ, nếu chuyện này không đến nơi đến chốn thì tính sao ạ?”

Khuôn mặt của Đổng Giai Tuệ đỏ bừng dưới ánh lửa bếp, không biết là do ánh lửa phản chiếu hay là Trần Quế Hương làm cô xấu hổ.

Thực sự mà nói, Đổng Giai Tuệ cũng không kỳ vọng nhiều về cuộc gặp mặt lần này, cô chưa từng có buổi xem mắt nào như này trước kia, cô cảm thấy làm như vậy giống như việc tự đặt mình lên giá đồ rồi để người mua tùy ý lựa chọn. Những chị em quanh cô từng xem mắt cũng toàn nói buổi xem mắt không đáng tin cậy. Tình yêu đích thực không thể gặp hoa lạ mà nở hoa, điều này lại khiến Giai Tuệ càng không muốn đi gặp Triệu Đông Lâm.

Đối với cô, hài hòa về mặt tâm hồn cao hơn tất cả điều kiện bên ngoài, tìm được người đàn ông có nhà, có xe, có công ăn việc làm, gia đình gia giáo liệu có chắc chắn hạnh phúc hay không? Tại sao tỷ lệ kết hôn giảm mà tỷ lệ ly hôn lại ngày càng tăng ở giới trẻ? Những yếu tố bên ngoài thì phù hợp, nhưng khi thực sự tiếp xúc, chung sống với nhau mới phát hiện ra rằng khoảng cách giữa hai trái tim sâu và dài như hẻm núi Brahmaputra vậy, không thể hòa chung một nhịp được.

Hai lần được giới thiệu mai mối trước, Đổng Giai Tuệ cũng chỉ miễn cưỡng đi, mỗi lần cô chưa kịp làm gì thì Trần Quế Hương đã từ chối trước như thể không muốn bị mất mặt. Nhưng lần này hoàn toàn khác, Trần Quế Hương dường như rất kỳ vọng vào buổi gặp mặt lần này, bà còn rất hài lòng với cậu bí thư Triệu kia, làm Đổng Giai Tuệ khó xử không biết làm thế nào mới được.

Hai ngày sau, khi nhà họ Đổng ăn cơm xong, Trần Quế Hương gọi mấy cô con dâu dọn dẹp bát đũa, rồi đưa Đổng Giai Tuệ đi thay quần áo để chuẩn bị ra ngoài.

"Mẹ, trưa hôm nay mẹ đi đâu đấy ạ?"

Lưu Tú Vân nhìn mẹ chồng đưa em dâu ra ngoài, từ trong bếp ngó nhìn ra ngoài, cô rất tò mò, dù bất kể là chuyện gì, cô cũng phải tìm hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện. Lý do mà Trần Quế Hương không nói cho cô con dâu thứ ba về buổi gặp mặt lần này là do cô không biết giữ bí mật.

Mọi người đều rất vui mừng nếu buổi gặp mặt giữa Giai Tuệ và bí thư Triệu diễn ra tốt đẹp, còn ngộ nhỡ không thành nếu không làm to chuyện thì cũng không đến nỗi nào. Người ngoài nhìn vào không hiểu chuyện lại xì xào bàn tán riêng, nói con gái bà là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

Hai cô chị dâu kia cặm cụi làm việc, cũng lười tìm hiểu, hóng hớt như Lưu Tú Vân, chuyện rõ ràng ngay trước mắt thế mà cũng không hiểu? Trước khi ra ngoài, Giai Tuệ đặc biệt trang điểm đẹp, mặc chiếc áo sơ mi trắng mà cô chỉ mặc khi đi thăm họ hàng, mẹ của cô nữa, đầu tóc được chải chuốt gọn gàng, đôi giày mọi khi lấm lem bùn đất đã được thay bằng đôi giày mới tinh tươm sạch sẽ.

Vì sao lại long trọng như vậy? Chẳng phải là vì hôn sự của Giai Tuệ sao? Nhưng lần này mẹ lại không hề nói với cả nhà lời nào, lặng lẽ đưa Giai Tuệ rời đi, quả thực có chút không bình thường.

Lão Đại và lão Tam mặt đối mặt nhìn nhau chằm chằm, trong mắt họ hiện lên vẻ hứng thú, chỉ có Lưu Tú Vân đầu óc không suy nghĩ gì cả, nhưng mồm miệng lại rất nhanh nhảu.

Mặt trời cuối tháng bảy thật nóng nực, Đổng Giai Tuệ vừa đi ra ngoài đã cảm thấy như mình sắp bị thiêu cháy, cô mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay màu trắng, mái tóc đen dài được tết sau đầu, trên đầu đội một chiếc mũ rơm tre, dưới ánh nắng mặt trời vành mũ tạo thành một cái bóng lốm đốm trên khuôn mặt cô ấy.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 49


Năm nay kiểu tóc thịnh hành của mấy cô gái ở nông thôn là tóc ngắn mái thưa và tết bím tóc hai bên, tóc ngắn mái thưa thì sẽ có xu hướng trưởng thành hơn, còn với kiểu tết bím tóc hai bên thì sẽ hơi trẻ con một chút. Mỗi lần nhìn thấy cô gái nào trong làng mặc bộ đồ hoa nhí, chải tóc kiểu tết hai bên cô ấy sẽ liên tưởng đến bài "Tiểu Phương" nổi tiếng.

"Có một cô gái trong làng tên là Tiểu Phương, vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, cô ấy có một đôi mắt to và đẹp cùng với chiếc bím tóc dày và dài..."

Điều tuyệt vời hơn nữa là trong làng có khá nhiều cô gái cũng tên là Tiểu Phương.

Chiếc áo sơ mi trắng mà Đổng Giai Tuệ đang mặc là do người trong nhà mua một tấm vải rồi cùng nhau làm, cũng may mà nhờ có Đổng Giai Tuệ may vá áo quần cho mọi người, đổi được hai tấm vé vải, một tấm, cô ấy tự móc tiền túi của mình để mua vải cho mọi người trong nhà, mỗi người một chiếc.

Màu trắng của chiếc áo thể hiện được thần thái của người mặc, nhưng lại dễ dính bẩn nên thường cô chỉ mặc khi ra ngoài thăm họ hàng.

Trước khi đi ra ngoài, ban đầu Đổng Giai Tuệ định mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu xanh da trời, Trần Quế Hương gọi cô vào nhà thay lại áo, Đồng Giai Tuệ ngắm nhìn bản thân mình, không vấn đề gì cả, có mặc đẹp hay không, cũng là mình chọn quần áo để mặc chứ không phải quần áo chọn mình để mặc, biết là thế nhưng để Trần Quế Hương không lải nhải nữa, thế là Đổng Giai Tuệ vẫn thay chiếc áo màu trắng.

Trần Quế Hương quay lại nhìn con gái, trong lòng vừa vui mừng vừa xót xa, mừng vì sức sống trên khuôn mặt của con gái đã quay trở lại, như thể thiếu nữ tuổi mười tám, xót vì đã để con gái phải chịu khổ suốt mấy năm qua, nếu như không phải là do Lư gia cố chấp, con gái của mình tốt như vậy thì chẳng có loại đàn ông nào cũng không xứng với nó. Mà cũng chẳng cần vì một người như bí thư Triệu mà lo được lo mất.

Triệu Đông Lâm đã đến nhà Đổng Hạo Điền rồi, Triệu Cúc Hoa chào hỏi và mời cậu vào phòng lớn uống trà, Đổng Hạo Điền mời khách với vai trò là chủ nhà.

"Đông Lâm, cậu ngồi nghỉ ngơi trước đi, đợi một lát thím Hương và cô Giai Tuệ đến ngay đây."

Triệu Đông Lâm cầm tách trà uống một ngụm, che đi nụ cười trên khóe miệng.

Theo lý mà nói cậu ấy đã vượt qua cái tuổi của mấy chàng thanh niên vò đầu bứt tai cả đêm khi nhìn thấy cô gái mình thích, nhưng từ khi có quyết định trong lòng anh vẫn luôn luôn nhớ đến Đổng Giai Tuệ.

Anh yêu thích cái vẻ đẹp đoan trang và thùy mị của cô, yêu thích sự hiểu biết và nhận thức thấu đáo của cô, cùng sự dạy dỗ, quan tâm và chăm sóc mà cô dành cho những đứa trẻ. Cái cảm giác ái mộ xen lẫn cả tấm lòng yêu thương như thế này từ trước đến nay anh chưa từng trải qua.

Nếu như nói Đổng Giai Tuệ giống như một đóa hoa đỗ quyên trầm lặng thơm ngát thì vợ cũ Uông Mai của anh lại là một đóa hoa đỗ quyên rực lửa.

"Đến rồi, đến rồi."

Khi Triệu Đông Lâm đang trôi đi theo dòng suy nghĩ của mình, giọng nói của Triệu Cúc Hoa đã thu hút sự chú ý của cậu ấy trở lại, và nhìn theo hướng ngón tay trỏ của Triệu Cúc Hoa, Triệu Đông Lâm nhìn thấy được người, đó chính là cô gái khiến anh hằng đêm nhớ nhung.

"Thím, Giai Tuệ, cháu rất mong chờ hai người."

Xung quanh sân của Đổng Hạo Điền trồng rất nhiều tre, tre ưa ẩm, thường được trồng bên sông, đi theo dọc theo bờ suối nhỏ này dường như được một luồng gió điều hòa tự nhiên, điều này cũng khiến tâm trạng của Đổng Giai Tuệ bớt lo lắng hơn.

Có vài người đứng dưới mái hiên chào hỏi, Đổng Giai Tuệ ngại ngùng cúi đầu chào, ánh mắt khó hiểu của Triệu Đông Lâm sớm đã nhìn quanh cô một vòng, đợi khi mọi người đến gần, cậu ấy lại như một chính nhân quân tử không một chút nhìn vào Đổng Giai Tuệ, mà chuyển sự tập trung sang người của Trần Quế Hương.

"Cháu chào thím, cháu là Triệu Đông Lâm."
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 50


Triệu Đông Lâm dáng người cao ráo, gương mặt toát lên vẻ chính trực, khi nhìn mọi người, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định, chân thành, trên mặt lại nở nụ cười tươi, cái vẻ kì cục đó, trộn lẫn với sự thật thà nghiêm túc nhưng lại rất gần gũi với mọi người, Trần Quế Hương thực sự có ấn tượng rất tốt với anh!

"Chà chà, là bí thư Triệu đây sao?"

Trên mặt Triệu Đông Lâm hiện lên một nụ cười, anh nhẹ nhàng đỡ cánh tay Trần Quý hương dìu bà vào nhà, khiêm tốn nói: "Làm gì có bí thư Triệu nào đâu ạ, cứ gọi cháu là Tiểu Triệu hoặc Đông Lâm được rồi ạ.”

Chỉ với vài câu nói, Trần Quế Hương đã bị Triệu Đông Lâm làm cho cười rồi, Đổng Giai Tuệ đứng sang một bên nhìn, từ đáy lòng ngưỡng mộ anh bí thư Triệu này.

"Nhà chúng ta hôm nay náo nhiệt hẳn lên nhỉ. Mọi người mau ngồi xuống nói chuyện, uống chút trà lúa mạch cho đỡ khát. Nào, nào! Giai Tuệ, đừng đứng một mình nữa, lại đây ngồi với chị dâu này."

Theo vị trí mà Triệu Cúc Hoa sắp xếp, Đổng Giai Tuệ và Triệu Đông Lâm ngồi đối diện với nhau, Triệu Cúc Hoa mang một tách trà lúa mạch cho Đổng Giai Tuệ uống.

"Thím à, đúng thật là Giai Tuệ rất dịu dàng nết na, ngay cả việc uống nước cũng tinh tế hơn những người khác."

Triệu Cúc Hoa khen cô hết lời như vậy, làm Đổng Giai Tuệ suýt chút nữa thì bị sặc nước, cô đỏ mặt ho khan hai tiếng, cảm nhận ánh mắt Triệu Đông Lâm dừng lại trên người cô, cả vành tai của Đổng Giai Tuệ đỏ bừng.

Đổng Giai Tuệ đã cởi chiếc mũ rơm bước vào phòng, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, mái tóc đen và lông mày rậm, đôi mắt biết cười, nụ cười ấy khiến quầng mắt cô sâu hơn càng khắc thêm vẻ đẹp dịu dàng.

Triệu Cúc Hoa vô cùng kinh ngạc, Giai Tuệ thật sự càng ngày càng xinh đẹp, không phải là so với mấy tháng trước, mà hồi cô ấy còn bé, Giai Tuệ quả thật là một cô gái xinh đẹp, nhưng vẫn không đẹp như hiện tại đâu, chẳng trách Triệu Đông Lâm vừa nhìn đã mê.

Chỉ có thể nói là "tâm sinh tướng", dung mạo hiện tại của Đổng Giai Tuệ càng ngày càng giống với vẻ đẹp thật sự của chính mình, bởi vì sự thay đổi của cô ấy được tích lũy qua từng ngày, nhà họ Đổng ngày nào cũng gặp Giai Tuệ nên không cảm thấy có sự khác biệt, nhưng Triệu Cúc Hoa lâu lâu mới gặp Giai Tuệ một lần nên một phát đã nhận ra sự thay đổi về nhan sắc của cô ngay.

“Thím, tôi có chút chuyện này muốn hỏi thím, hay là chúng ta vào phòng nói đi.”

Triệu Cúc Hoa làm như vậy để cố tình cho hai nhân vật chính của buổi ra mắt hôm nay có cơ hội được trò chuyện tiếp xúc với nhau. Đây là thói quen thường thấy trong những buổi ra mắt. Trần Quế Hương hiểu được ý của Cúc Hoa, và những người khác ngồi ở đây trong lòng cũng hiểu quá rõ điều đó.

“Được, vậy hai chúng ta cùng đi ra ngoài nói chuyện.”

Sau gần mười phút nói chuyện, Trần Quế Hương phần nào đã sơ lược nắm được tình hình, bà rất hài lòng về Triệu Đông Lâm, ngoại trừ việc anh lớn tuổi hơn con gái một chút, còn các điều kiện khác đều khá tốt, ít nhất là tốt hơn nhiều so với cái tên khốn Lư Thành Nguyên.

Bà nhanh chân đi theo Triệu Cúc Hoa sang phòng bên cạnh, Đổng Hạo Điền cũng kiếm lý do có chuyện trong thôn cần xử lý để ra ngoài. Trong phòng lúc này chỉ còn hai người Đổng Giai Tuệ và Triệu Đông Lâm.

Đổng Giai Tuệ nhìn xuống cốc trà tráng men mà cô đang cầm trên tay, đáy cốc làm bằng sứ trắng vẽ hai người một nam một nữ đang mặc quân phục, phía trên bức tranh là năm chữ lớn "Vì nhân dân phục vụ" được viết bằng phông màu đỏ.

Có một vài hạt lúa mạch chiên nổi lềnh bềnh trên mặt trà lúa mạch màu vàng sậm, số còn lại chúng đã chìm xuống đáy cốc. Xin thứ lỗi cho Đổng Giai Tuệ vì cô thực sự không quen với buổi gặp mặt như này, lúc đó ngoài xấu hổ ra cô chẳng biết làm gì nữa.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 51


"Đổng đồng chí, tình huống ta ngươi cũng đã hiểu rõ, ta trước đó ở bộ đội, ba tháng trước mới chuyên nghề hồi hương, trong nhà của ta có hai đứa bé, phụ mẫu thân thể khỏe mạnh, có 1 muội muội chưa xuất giá, ở cùng gia đình đệ đề trong một viện tử"

"Trong nhà có bốn gian nhà ngói, viện tử rất lớn, mẹ ta ở nhà nuôi năm con gà còn có một đầu heo mẹ, tiền lương là 62 đồng một tháng, mặt khác ăn tết sẽ phát phúc lợi."

"Trong nhà hai đứa bé, đứa lớn năm nay bốn tuổi, đứa bé mới tám tháng, bình thường đều là mẹ ta cùng nuôi muội ta trông nom.

Từ Triệu Đông Lâm mở miệng, Đổng Giai Tuệ vẫn nghe, giọng hắn nói thuộc về loại trầm âm thấp, có thể là ở bộ đội thời gian dài, giọng nói trầm ổn hữu lực, để người nghe vào có cảm giác kiên định không thể thay đổi, phảng phất sự tình hắn nói không phải là tự thuật mà là tại trần thuật tình huống của người khác.

"Bởi vì từng có một lần thất bại hôn nhân, ta khắc sâu sự minh bạch giữa vợ chồng là tín nhiệm lẫn nhau lý giải tầm quan trọng, ta hiện tại muốn tìm cũng không phải là một cái thanh niên tri thức, cũng không phải phải là người sẽ giúp ta chiếu cố hài tử, ta hi vọng mình có thể tìm tới một bạn đời trong sinh hoạt, tôn trọng lẫn nhau, bao dung lẫn nhau, thời gian chúng ta ở cùng nhau sau này sẽ mỹ mãn."

Lời nói này làm Đổng Giai Tuệ không có dự liệu được, nói nội tâm có chút xúc động, nàng giương mắt nhìn một chút đối diện Triệu Đông Lâm, không ngờ Triệu Đông Lâm một mực đang nhìn nàng, ánh mắt hai người bắt gặp nhau, Đổng Giai Tuệ cuống quít né tránh ánh mắt nóng bỏng đó, chỉ nhớ rõ ánh mắt của hắn cô nhìn thấy bên trong sự chân thành cùng sầu lo vì sợ không thành đôi

"Ta..." Đổng Giai Tuệ mở miệng, vừa nói một chữ cảm giác cổ họng của mình căng lên, nàng uống một hớp thấm giọng rồi tiếp tục nói chuyện.

"Triệu thư ký, ta trước đó gặp qua ngài hai lần, không dối gạt ngài, ta đối với ngài ấn tượng rất tốt, cảm thấy ngài là một vị phi thường chính trực đáng giá người khác kính trọng người. Tình huống của tôi, ngài c*̃ng hẳn phải biết, là bị nhà chồng trả về, lời đồn không tốt luôn xuất hiện, nói thật tại nông thôn một người phụ nữ đã ly hôn muốn tìm một đối tượng tốt rất khó khăn, ngài điều kiện tốt như vậy, ngài liền tìm ta không sợ người khác phía sau nghị luận ngài sao?"

Đổng Giai Tuệ nói đều là lời trong lòng mình, thừa dịp hết thảy không có bắt đầu, nàng đem tất cả khó khăn bày ra đến, trên thực tế, tại thời điểm đặt câu hỏi nàng đac biết câu trả lời, nam nhân như Triệu Đông Lâm tuyệt đối là người theo tiêu chí "Tính trước làm sau", nếu như hắn thật sự quan tâm thanh danh của mình thì không thể nào mời người tới làm mai.Đừng nói nàng già mồm cái gì, ở thời đại này, nàng chỉ là một cái nông thôn hộ khẩu, liền đi trong thành làm công nhân tư cách đều không có, muốn trong thôn xuất ra hộ tịch chứng minh thân phận

Nàng có thể đi đâu, có thể làm cái gì? Dù là thi đại học vậy thì cũng phải mấy năm về sau, một nữ nhân ly hôn, thời đại này bối cảnh có thể cho phép nàng một mực lưu tại nhà mẹ đẻ sao?

Cho dù Trần Quế Hương mẹ nàng luôn đối tốt với nàng, cũng chỉ là cung cấp cho ngà 1 một nơi ngủ nghỉ, để nàng ở nhà mẹ đẻ không phải đến mức lưu lạc đầu đường mà thôi, mấy tháng này, Trần Quế Hương chưa từng có từ bỏ ý nghĩ tìm nhà chồng mới chi cô, bởi vì đối Trần Quế Hương, đối người Đổng gia mà nói, một nữ nhân kết cục tốt nhất chính là tìm một người tốt để gả, đã lần trước đã vấp phải sai lầm, vậy lần này liền hảo hảo cảnh giác cao độ tìm người, không thể để cho khuê nữ lại chịu ủy khuất.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 52


Đây đã là nhân từ lớn nhất của Đổng gia rồi, rất nhiều hôn nhân mà nữ nhi bất hạnh, các nàng không có nhà mẹ đẻ che chở, chỉ có thể từng ngày chịu đựng đau khổ, trải qua thời gian sinh hoạt và sống một cách người không ra người quỷ không ra quỷ, không bằng cả heo chó.

Vấn đề hôn nhân của Đổng Giai Tuệ lần nữa lại trở thành nỗi sầu muộn của Đổng gia, một người phụ nữ từng ly hôn, còn bị nhà chồng cũ ruồng bỏ nói là đàn bà không thể sinh con có thể gả cho ai đây?

Người đàn ông nghèo không thể lấy được vợ? Người thì vợ mất để lại đàn con nhỏ? Hay là người bị bệnh hiểm nghèo hoặc bị tàn tật?

Triệu Đông Lâm là lựa chọn duy nhất và tốt nhất của nàng, huống hồ nàng đối với Triệu Đông Lâm ấn tượng thật sự là không tệ, nàng không còn thanh cao đến mức chướng mắt người cầm bát sắt như Triệu Đông Lâm.

"Điểm này em yên tâm, chuyện quá khứ chúng ta không đề cập tới, em gả cho tôi thì chính là nàng dâu của tôi, tôi nhất định sẽ che chở em không để em chịu bất kỳ ủy khuất nào hết."

Triệu Đông Lâm kiên nghị không thôi mà hứa hẹn lập tức, Đổng Giai Tuệ rất hài lòng về lời hứa của Triệu Đông Lâm vì cô biết anh ta sẽ làm được

"Anh là quân nhân, tôi tin tưởng nói lời của anh, nhất định là nói được sẽ làm được."

Lần này, Đổng Giai Tuệ không tiếp tục trốn tránh, mà là lấy dũng khí ngẩng đầu, dũng cảm cùng Triệu Đông Lâm đối mặt.

"Cảm ơn anh Triệu thư ký, tôi c*̃ng không có điều gì không hài lòng cả. Tôi đồng ý gả cho anh."

Triệu Đông Lâm sững sờ một cái chớp mắt, rất nhanh liền câu lên khóe miệng, suиɠ sướиɠ cười vui vẻ.

"Vậy thì tốt quá, em cũng không cần gọi tôi là "Triệu thư ký", cứ gọi tên tôi là được, nếu em ngượng ngùng thì có thể gọi tôi là đồng chí Triệu cũng được, không sao cả."

Đổng Giai Tuệ đỏ mặt gật đầu, vừa mới câu nói kia là cô nhấc lên dũng khí rất lớn mới có thể nói ra, nếu trước mặt cô mà là người đàn ông khác thì da mặt cô không dày như thế, đồng ý gả cho người ta nhanh vậy. Nhưng Đổng Giai Tuệ tin tưởng Triệu Đông Lâm là người mà cô không hề chọn sau

Hai người ở nhà chính nói chuyện âm thanh không lớn, bên kia phòng Triệu Cúc Hoa nghiêng lỗ tai cũng chỉ đại khái nghe được hai câu, cái gì hài tử, cái gì "Che chở ngươi không để ngươi chịu ủy khuất" loại hình.

"Chúng ta nên đi ra xem một chút đi? Cũng không biết hai người bọn họ nói thế nào."

Trần Quế Hương trong lòng cũng gấp, nhưng nàng nhìn qua so với Triệu Cúc Hoa nên càng phải bình tĩnh hơn

"Được, vậy chúng ta liền đi ra xem một chút, tính tình Giai Tuệ hướng nội, xem chừng không chịu mở miệng nói chuyện."

Triệu Cúc Hoa nhớ tới tính tình Giai Tuệ liền gật đầu đồng ý nói, " đúng, vẫn là phải có người ở bên cạnh nói chuyện khuyên nhủ mới được"

Nói rồi lui về sau, hai người sửa sang lại tóc tai xong xuôi liền ra khỏi gian phòng hướng tới nhà chính mà đi.
 
Back
Top Bottom