Ngôn Tình [Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,553,405
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-70-nhi-hon-the.jpg

[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Tác giả: Châu Thị
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Ngôn tình, Cận đại, Hiện đại, Tình cảm, Xuyên thư Ngọt sủng, Làm ruộng, Nhẹ nhàng, Niên đại văn.

Văn án 1:

Con gái Đổng gia, Đổng Giai Tuệ kết hôn ba năm không có con bị Lư gia đuổi ra khỏi nhà, không còn mặt mũi nào, Đổng Giai Tuệ liền nhảy sông tìm đến cái chết, được người khác cứu lên, tâm cũng thay đổi.

Cũng cách thôn, nơi Đổng gia sinh sống năm dăm, Triệu Đông Lâm có người vợ là thanh niên tri thức bỏ lại hai đứa trẻ trở về thành, vì chăm sóc hai đứa trẻ, Triệu Đông Lâm sắp lên làm trại trưởng, phải giải ngũ hồi hương.

"Cái này là ý trời, ban đầu khóc muốn gả cho Đông Lâm tôi, bây giờ ngay cả con cũng bỏ lại để về thành phố!"

Văn án 2:

Vì đứa con gái sáu tháng tuổi Bảo Anh, Triệu Đông Lâm vội vàng tìm mẹ kế cho hai đứa trẻ, từ chối người làm mai hơn mười lần, cuối cùng chọn phải Đổng Giai Tuệ không sinh được con.

Triệu Đông Lâm trong đầu nghĩ, anh thật sự không để ý đến việc Giai Tuệ có thể sinh hay không, anh cưới cô vì tin tưởng cô sẽ xem hai đứa trẻ như con của mình, cũng nhìn ra cô là một người phụ nữ tốt.

Anh âm thầm quyết định, chỉ cần cô đối xử tốt với hai đứa trẻ, anh sẽ tốt với cô cả đời.

Đêm động phòng hoa chúc, Đổng Giai Tuệ rốt cuộc phát hiện vì sao nguyên chủ không thể có con, ra là cô vẫn còn là con gái!​
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 1


Đổng Giai Tuệ nằm trên giường, trên đầu trùm một cái khăn Lưng.

Gương mặt cô vừa gầy vừa hốc hác, gò má hằn sâu, môi trắng bệch, ánh mắt nhìn chằm chằm nóc nhà màu vàng phòng lương, sáng có chút dọa người.

Trần Quế hương vén màn cửa lên, bưng chén trứng gà hấp đi tới, thấy ánh mắt của con gái cứ nhìn chằm chằm nóc nhà, hốc mắt đỏ lên, lại rơi lệ..

"Con nói xem đứa con gái như con sao để người khác phiền lòng như vậy, có cái gì nghĩ không thông mà lại tìm cái chết chứ! Nếu không phải chú con cố gắng đấu tranh với tử thần, thì con đã sớm chết rồi, nào còn mạng nằm ở đây!"

Trần Quế Hương trong lòng vừa đau vừa tức, bà nuông chiều quá, nói không là gì yếu dần, trong giọng nói đều là sự đau lòng.

Có thể không đau lòng sao? Có một cô con gái ngoan, mười tám năm sống bên gia đình, vốn tưởng rằng cả đời cô sẽ thuận lợi, bình an như ý, ai ngờ kết hôn ba năm, không có dấu hiệu gì liền bị nhà chồng đuổi về, lấy ba năm không có gì làm lý do, không cần người con dâu này.

Tin tức đột ngột làm cho cả nhà Đổng gia như bị sét đánh, đầu năm nay, dân quê thường suy nghĩ đơn giản, chỉ cần kết hôn, cho dù tốt xấu như thế nào cũng là qua một đời.

Con gái lớn Hoàng Hoa vừa kết hôn ba năm liền thành giẻ rách, nguyên nhân ly hôn là do không sinh được con, cái này còn quan trọng "Nhiều con nhiều phúc", "Nhiều người lực lượng lớn", ở nông thôn giống như là án tử vậy, sau này còn sao dám nhìn mặt người nhà!

Có thể không trông cậy vào việc nhảy sông tìm cái chết chứ, đều nói chết tử tế không bằng sống nhục nhã, chỉ phải sống mới có hy vọng sao?

Trần Quế Hương đặt chén trứng gà hấp nóng hỏi trên hộc tủ cạnh mép giường, ngồi xuống nắm tay con gái.

Đôi tay này trước kia mềm mại, ở nhà bà rất yêu chiều con gái, nhà có ba người con trai, lao động như vậy là đủ rồi, con gái cũng chỉ là ở nhà giúp nấu cơm, cho gà ăn, cắt cỏ, tưới cây, làm chút việc đơn giản mà thôi, nhưng mới gả ra ngoài có ba năm, tay con gái đã trở nên thô kệch như vậy, có thể tưởng tượng được ba năm qua, những ngày ở Lư gia là như thế nào.

Trần Quế Hương hối hận mình không phát hiện sớm Lư gia ức h**p con gái, từ khi gả con gái đi, hai nhà cách nhau một chặng đường ba mươi phút, con gái trừ ngày lễ tết cũng rất ít về nhà mẹ.

Bà cũng sớm hối hận, mình không sớm đến làm chỗ dựa cho con gái, để cho con gái sống ba năm trong khổ sở.

Ngày đó, con gái mang quần áo trở về, mắt sưng đỏ, tóc tai rối bời, mới hơn hai mươi, vốn phải là độ tuổi rực rỡ giống như hoa vậy, nhưng dáng vẻ khô cằn, không sức sống.

Cô nói Lư gia không cần cô, của hồi môn Lư gia cách ngày sẽ cho người đưa tới.

Người của Đổng gia không chịu được cục tức này, ba anh em Đổng Giai Tuệ đưa người đi đến thôn nhỏ tìm Lư gia tính sổ, nhưng Lư gia cũng là ngang ngược, trực tiếp lấy lý do Đổng Giai Tuệ kết hôn ba năm không sinh được con, là bất hiếu, là vô hậu, Đổng Giai Tuệ kết hôn ba năm không có con, nếu là ngày xưa thì cũng đã bỏ mạng.

"Đổng gia các người cũng đừng ỷ đông người đến tìm chúng tôi gây chuyện, như vậy sau này còn ai dám cưới con gái của các người? Không sinh được con cũng được đi, còn thế nào cũng phải làm cho người ta tuyệt hậu mới cam tâm sao!"
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 2


Lời nói này không phải chỉ để cho cán bộ hai thôn không xen vào nữa, mà cũng để cho người của Đổng gia ngừng công kích.

Nghiêm túc nói tới, Lư gia cũng không phải là không có đạo lý, dù sao Lư Thành Nguyên cũng là người con trai duy nhất của Lư gia, tuy nói đuổi cô con dâu ba năm về nhà mẹ đẻ cũng không đúng, nhưng bây giờ, theo luân lý mà nói, thừa kế, hương khói đối với người dân ở quê mà nói chính là chuyện quan trọng, không sinh được con thì Lư gia tuyệt hậu, như vậy thật thì sau này, trăm năm nữa ai khói hương, ai đốt giấy?

"ai nói không sinh được con là vấn đề của Giai Tuệ? Nói không chừng qua hai năm có thể sinh đâu, Lư Thành Nguyên, cậu có phải đàn ông không, ngay cả vợ mình cũng không bảo vệ được!"

Lư Thành Nguyên mặt đỏ au, núp ở xó xỉnh không nói lời nào, mẹ anh cũng chính là chống eo nhổ nước bọt vào Tổng Giai Tuệ.

"Phi, Lư gia chúng tôi cũng coi như là có nhân nghĩa, nếu không phải do con gái Đổng gia các người, Thành Nguyên nhà tôi lại lãng phí mất ba năm sao, muốn tìm con gái nhà khác, nói không chừng cháu trai Lư gia chúng tôi có thể xách hồ ra cửa nấu tương."

Bà Lư lời nói khó nghe, người của thôn Lĩnh cũng theo chỉ chỉ chỏ chỏ, mấy anh em Đổng gia gương mặt không dừng được, đen mặt lại lấy hết đồ cưới của Đổng Giai Tuệ mang về, đến đây, hai nhà Đổng - Lư coi như cắt đứt quan hệ.

Hai người lúc đầu kết hôn không làm giấy đăng ký kết hôn, lúc này ly hôn cũng không cần cái gì làm chứng.

Chuyện này truyền khắp mấy thôn xung quanh, những người tâm tính lương thiện thì tức giận cho Đổng Giai Tuệ, cảm thán, cuộc sống của cô sau này không dễ, những người lòng dạ không tốt, sau lưng liền bắt đầu châm chọc.

Phải biết ban đầu Đổng Giai Tuệ gả vào Lư gia, ai cũng hâm mộ cô có cuộc sống tốt, chồng là đội trưởng đội sản xuất, Lư Thành Nguyên lại là con trai duy nhất, không có chị em dâu đi theo làm phền, chờ hai ông bà Lư gia trăm tuổi chầu trời, sản nghiệp Lư gia không phải đều để lại cho bọn họ sao?

Lư gia có một đứa con trai, chỉ cần cho Lư gia thêm một đứa cháu trai, Lư gia liền có thể đối xử với cô như hoàng hậu vậy, làm hài lòng người khác chính là như vậy, ban đầu người người hâm mộ Đổng Giai Tuệ, trong nháy mắt lại không sinh được con.

Không sinh được con là sự thật, cho dù trong lòng có tức đi chăng nữa cũng có chút đuối lý, người Đổng gia làm loạn một trận rồi cũng trở về, bởi vì chuyện này, người nhà cũng đối xử với Đổng Giai Tuệ rất là dè dặt.

Các anh thì không cần phải nói, từ nhỏ đều rất thương cô, còn chị dâu trong lòng dù có nghĩ như thế nào, trước mặt cô vừa nói ra cái gì cũng nghe không ổn.

Nhưng người trong nhà thì không quản được miệng người ngoài, cái này, con dâu hàng xóm Thím Tam bế đứa trẻ đứng ở cửa nói lời khó nghe, Đổng Giai Tuệ bị k*ch th*ch, âm thầm chạy ra ngoài nhảy sông, con sông đó đổ ra sông lớn Trường Giang, nếu không phải vừa hay có người gặp phải cứu lên chắc chắn bị nước cuốn trôi ra sông Trường Giang rồi.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 3


Thời tiết tháng ba, nước sông vẫn đủ lạnh, người tuy được cứu lên, nhưng liền sốt cao, sốt đúng một ngày một đêm, cuối cùng vẫn là vị thầy thuốc trong thôn lấy nửa cây sâm rừng đào được từ trên núi, nấu lên làm thuốc uống, cơn sốt mới có thể hạ.

"Giai Tuệ, nghe mẹ khuyên, đừng có đến những chỗ có vấn đề nữa, con còn trẻ, mới hai mươi mốt tuổi, độ tuổi đẹp như vậy, không sinh được con cũng không nhất định là con có vấn đề, con dâu Trương gia lúc trước con cũng đã gặp, kết hôn sáu năm mới có con đầu lòng, sau này sinh liên tiếp, cũng đến đứa thứ năm."

Lúc này, khả năng chữa bệnh cũng có hạn, không giống sau này có thể làm các loại kiểm tra có thể biết được bệnh, những suy nghĩ của người nông dân, chỉ cần không sinh được con là do người phụ nữ.

Nhưng chuyện sinh con thì thật ra cũng cần phải xem vận khí, có người mới kết hôn liền có con, có người sống chết cũng không mang thai được, còn cái loại đó, cùng một người đàn ông không sinh được, đổi chồng một cái liền có bầu, dù sao Trần Quế Hương cũng không tin con gái mình thật không thể sinh được con.

"Là ban đầu mẹ nhìn lầm Lư gia, vốn tưởng rằng Lư Nguyên Thành là người tốt, ai biết nó chính là một mềm hai cào, cái gì cũng nghe mẹ nó, nói tới nói lui đều do mẹ nó hại con. Trước hết con nghỉ ngơi thật tốt, qua chuyện này mẹ đi tìm bà Lục, bà ấy là bà mai nổi tiếng gần xa, đời này làm mai được không ít nhân duyên tốt, mười dặm tám xã đều biết bà ấy, bà Lục từ nhỏ đã thương con, nhất định sẽ tìm cho con một người tốt."

Đổng Giai Tuệ lúc này đầu đau không chịu được, cả người mềm nhũn không phản ứng được gì, nguyên chủ sau khi nhảy sông, sau đó cô đã tới đây rồi, sau khi tỉnh lại cô đang sắp xếp lại trí nhớ của nguyên chủ, biết nguyên chủ bởi vì sau khi cưới ba năm không thể có con mà bị nhà chồng ruồng bỏ, không khỏe nên nhiều chuyện mơ mơ màng màng không nghĩ rõ lắm, đặc biệt liên quan tới Lư Thành Nguyên, ngay cả dáng vẻ anh ta ra sao cũng đều quên hết.

Ai, làm sao lại chuyển kiếp vào một khí phụ* này đây, bây giờ là vùng nông thôn những năm bảy mươi, không nghĩ cũng biết sau này phải trải qua cuộc sống như thế nào.

(*người phụ nữ bị chồng bỏ rơi.)

Thật không trách nguyên chủ muốn nhảy sông tự vẫn, niên đại bảy mươi, ly hôn chắc chắn bị xem là chuyện xấu, cô là một cô gái tâm địa hiền lành, tính cách hiền diệu, có chút ngang bướng, ở nhà chồng bị mẹ chồng ngược đãi, cộng thêm sau khi cưới không sinh được con, người của Lư gia cũng coi thường cô.

Nguyên chủ tính tình quá hiền lành, ở nhà chồng không tốt, về nhà mẹ cũng không dám nói, mỗi lần mẹ cô hỏi qua có ổn không, cô đều nói người của Lư gia đối xử với cô rất tốt.

Có lúc "Người đáng thương thì chắc chắn có chỗ đáng thương nhất" những lời này cũng rất có đạo lý, mọi người đều là kẻ mạnh bắt nạt yếu, thường là nguyên chủ ở nhà chồng biểu hiện tốt một chút, mẹ chồng chắc chắn cũng không đối xử với cô như vậy.

Sau khi ly hôn, nội tâm của nguyên chủ cũng rất đau khổ, tính cách của cô chính là mọi sự không thoải mái, bực tức đều để ở trong lòng, nếu bị bên ngoài k*ch th*ch, liền dẫn đến hành động tự sát, cũng là cảm thấy không được yêu thương.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 4


Nếu như là chính cô, chuyện như vậy quả thật không cần phải nhảy sông, ly hôn là gì chứ, thế kỉ hai mươi mốt tỷ lệ ly hôn so với kết hôn còn cao hơn nhiều, nhưng cô cũng không phải nguyên chủ, cũng không có trải qua nỗi khổ của nguyên chủ, nhất định là không thể có cách nào mà đồng cảm chung.

"Đây, uống chén trứng gà hấp này, mẹ cố ý cho thêm hai giọt dầu mè, thơm lắm."

Bây giờ là năm 1975, tuy nói qua, nhưng cuộc sống ở nông thôn cũng không hề tốt, nhà nhà đều phải làm việc kiếm công phân, một năm qua ăn uống ra còn dư lại được bao nhiêu, những hạt dầu mè này là để ăn tết, Đổng gia ba con dâu thay nhau sinh con, dầu mè, củ cải, trứng gà, chỉ có khi con dâu ở trong tháng Trần Quế Hương mới chịu lấy ra dùng.

Đổng Giai Tuệ người không chút sức lực, bụng cô sớm cũng đói kêu lớn, chén trứng gà này vừa mang vào phòng liền tỏa ra mùi thơm, cô đã sớm thèm.

Ai, xuyên đến niên đại bảy mươi thiếu y thiếu thực, trứng gà hấp, thế kỉ hai mươi mốt có ai ăn, Đổng Giai Tuệ vô cùng hoài niệm những món ngon ở hiện đại.

Bánh ngọt, thịt nướng, trà sữa, nghĩ đến cũng khiến cô ch** n**c miếng.

Nhưng một suy nghĩ cũng không nên để chết đói vì bát trứng gà hấp, cô nhịn đến bây giờ cũng đã rất khổ cực.

Trần Quế Hương nhìn con gái uống cạn sạch chén trứng gà, trong lòng cũng yên tâm, chỉ cần ăn được là được, nói rõ là trong lòng cũng ổn định.

Nhìn cô con gái gầy guộc, mặt không chút thịt, tay cũng chỉ là da bọc xương, đau lòng không nhịn được, trìu mến nhìn cô nói: "Con xem con gầy như thế này, nhà còn có chút bột mì, mẹ nhớ khi con còn bé thích ăn nhất là bánh ngô với hành lá cắt nhỏ, buổi tối mẹ làm cho con ăn."

Bánh ngô hành cũng rất dễ làm, chỉ cần cho bột vào nước, cho một muỗng dầu vào chảo, đun cho nóng lên, rồi cho bột đã hòa với nước dọc theo mặt chảo, dùng thìa dàn đều mặt bột, đợi mặt bột hơi khô lại rồi rải hành lá cắt nhỏ lên, hành lá cắt nhỏ sau khi được nấu chín liền tỏa ra một mùi hương thơm, đây là món ăn ngon dễ làm mà hiếm có ở nông thôn.

Đổng Giai Tuệ tiếp nhận trí nhớ của nguyên chủ, biết đầu năm nay nhà nhà chi tiêu tiết kiệm, bột mì chỉ có tết mới được ăn, nhà mẹ nguyên chủ có ba chị dâu, năm cháu trai và một cháu giá, cô ấy làm sao có thể ăn một mình được.

"Mẹ, không cần chỉ làm riêng cho con, con ăn cùng mọi người là được."

Trần Quế Hương nghe cô nói như vậy, nước mắt lại rơi xuống.

"Đều do mẹ từ nhỏ đã dạy con sống thành thật như vậy, mẹ luôn nói với con, người một nhà phải sống dĩ hòa vi quý, sau khi lập gia đình phải biết hiếu thuận với cha mẹ chồng, con chính là quá nghe lời mẹ mới chịu nhiều ủy khuất như vậy, nói tới nói lui là một phần cũng do mẹ sai."

Trần Quế Hương vừa nói như vậy, nước mắt Đổng Giai Tuệ cũng không tự chủ được mà chảy xuống, hẳn là tình cảm của nguyên chủ còn lưu lại bộc phát.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 5


Đổng Giai Tuệ nằm trên giường ba ngày, hôm nay không còn cảm giác vô lực nữa, đi xuống giường, lần đầu tiên thấy rõ sân toàn cảnh gia đình Đổng Gia.

Năm căn phòng xây bằng đất sét, căn phòng phía nam ở giữa là phòng chính, hai bên là hai giang buồng, sân được dọn dẹp sạch sẽ, có một cái giếng cũ, một cây đào, góc tường chất một đống cỏ tranh và củi đốt, một bên kia có một vườn rau nhỏ, bên trong trồng cải trắng, rau hẹ, ớt xanh, tỏi, rau cải, cạnh vườn rau có một chuồng gà, bên trong có ba con gà mái đang cục ta cục tác kêu lớn.

Đây là một sân vườn rất có hương vị nông thôn, loại phòng đất như thế này thế kỉ hai mươi mốt cũng rất ít thấy qua, Đổng Giai Tuệ khi còn bé đi theo cha mẹ đến thăm những căn cứ cách mạng, trong mắt cũng tự giữ gìn hoàn hảo những di tích lịch sử.

Sáng sớm sau khi ăn sáng xong, những người lao động trong Đổng gia đều đi ra ruộng, thằng bé lớn đi học, những đứa nhỏ thì cũng mang ra chòi nghỉ ở ruộng, trong nhà chỉ còn lại Đổng Giai Tuệ.

"Lư Gia kia cũng quá thất đức, Giai Tuệ vừa quay về nhà mẹ, bọn họ chân sau liền tìm một con dâu mới, con dâu mới cũng thật sự lợi hại, muốn đưa cô ta vào cửa trước hết phải đăng kí kết hôn, có giấy sau này Lư gia có muốn ly hôn cũng khó khăn."

"Hả, việc cưới xin sao có thể nói cưới liền cưới, còn không phải do Giai Tuệ quá trung thực, ở nhà bị mẹ chồng xét nét. Con dâu mới của Lư gia tốn bao nhiêu tiền lễ vật đám hỏi?"

"Bởi vì chuyện của Giai Tuệ, danh tiếng nhà họ kém đi nhiều, cũng nói bà Lư quá lợi hại, con dâu mới vào cửa sợ ăn khổ, bà Lư cắn răng cho ba mươi tám đồng làm tiền lễ vật đám hỏi, còn có ba mươi quả trứng gà, năm cân dầu đậu."

"Ui, nhiều như vậy sao! Lúc trước Giai Tuệ vào cửa cũng chỉ có hai mươi đồng tiền lễ vật đám hỏi đi."

"Ai, con bé Giai Tuệ đáng thương này, Trần Quế Hương đoán chừng cũng biết con dâu mới của Lưi gia, hai ngày này cũng vội vàng tìm chồng mới cho Giai Tuệ, nhưng còn con gái thì mới dễ tìm, đã kết hôn rồi thì dù sao cũng phải kém một tầng."

"Cũng phải, không phải độc thân do nghèo, cũng là lớn tuổi nhưng vợ chết, nếu là nguyên nhân khác cũng được đi, lại là bởi vì chuyện không sinh được con, đầu năm nay đàn ông cưới vợ không phải vì sinh con nối dõi tông đường sao, không thể sinh con thì đàn ông nào chịu cưới? Trần Quế Hương còn có thể chịu gả con gái cho một người ngốc sao?"

"Cho nên nói mới thấy đáng tiếc, đều là thấy con bé lớn lên, dáng người thì không cần nói, tính tình cũng rất tốt."

"Người phụ nữ cũng chỉ như vậy, tốt số thì có thể có được cuộc sống tốt, không thì chỉ có thể khổ cả đời."

"Được rồi, chúng ta cũng chỉ là nói mấy lời ong tiếng ve, lời khó nghe bà cũng đừng đứng ngay trước cổng người ta mà nói như vậy, đặc biệt là Giai Tuệ, con bé còn trẻ, nhưng tâm tư nặng, không nghe được những thứ này."

"Tôi biết, cái này còn cần bà nhắc? Tôi với con bé cũng không thù không oán, làm gì cố ý trước mặt nó nói lời khó nghe, sợ con bé sống lâu quá sao?"

Đổng Giai Tuệ ngồi trong sân phơi nắng, thình lình liền nghe được những chuyện liên quan đến nguyên chủ, nghe giọng nói là từ sân nhà hàng xóm phía đông truyền đến.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 6


Cô xuyên không cũng chưa hoàn toàn có được trí nhớ của nguyên chủ, chỉ nhớ một vài người quan trọng cùng một số chuyện, những thứ linh tinh cũng không muốn để ý.

Cô không phải nguyên chủ, tự nhiên cũng không quan tâm chuyện Lư Thành Nguyên tìm vợ mới, cô chỉ quan tâm mình, mặc cho thân phận khí phụ của Đổng Giai Tuệ, không thể nào cả đời ở nhà mẹ mà không lấy chồng, thật như vậy thì anh, chị dâu cũng không tha cho cô.

Có thể như thực tế hàng xóm nói, một người phụ nữ bị chồng bỏ, còn là không thể sinh con, ở thời đại này thì có thể tìm được một người như thế nào?

Cô không phải nguyên chủ, không phải thời đại này lấp no bụng là có thể thỏa mãn, cô đến từ thế kỉ hai mốt, tiếp nhận chương trình giáo dục đại học, có lý tưởng, muốn theo đuổi, đối với một nửa kia cũng có tiêu chuẩn riêng của mình, quả thực cô không có cách nào tưởng tượng được việc mình sẽ gả cho một người không có học thức, không thích sạch sẽ, ăn nói sỗ sàng, vừa mở miệng ra là một mùi hôi thối, như vậy thật đúng là không bằng lại nhảy sông chết đi một lần nữa.

Đổng Giai Tuệ lo lắng phơi nắng, nghe được đồng hồ ở gian nhà chính đã kêu lên, báo hiệu mười giờ, Đổng Giai Tuệ đi vào bếp xem có thể giúp làm cơm không.

Khi còn bé, cha mẹ công việc bận rộn, hàng năm nghỉ hè nghỉ đông cũng đưa cô đến nhà bà ngoại, cô thường xuyên giúp bà ngoại nhóm bếp, cho nên những bếp lò ở nông thôn, căn bản cũng biết dùng.

Đổng Giai Tuệ ở trong phòng bếp tìm kiếm một hồi, tìm được lu gạo, ở góc tường còn chất đống khoai lang đỏ.

Cô mới tới đây mấy ngày, thấy người của Đổng gia nấu cơm đều cho thêm một chút khoai lang đỏ vào gạo, đầu năm nay ăn cơm gạo cũng chỉ có tết, hoặc là giỗ tổ mới có.

Đổng Giai Tuệ dùng một cái bầu gạo tự chế bằng sành múc nửa bầu, lại từ trong góc tường chọn ra sáu củ khoai lang đỏ, đi đến bên cạnh giếng rửa sạch sẽ, lấy dao gọt đi những chỗ hỏng, cắt thành nhiều khối, sau khi vo gạo, liền cho gạo và khoai lang vào trong nồi, cho một lượng nước vừa phải rồi đậy nắp nồi lại.

Công việc chuẩn bị cũng thật thuận lợi, chính là lúc đốt lửa, bởi vì không dùng quen diêm quẹt ở thời đại này nên đốt lửa cũng có mất chút thời gian.

Mọi chuyện xong, thì đồng hồ cũng kêu lên một tiếng, cũng đã qua nửa giờ.

Sau khi nấu cơm xong, Đổng Giai Tuệ lại đi vào vườn rau, hái được một bắp cải trắng, bấm nửa giỏ rau hẹ, chọn thức ăn ngon sau đó rửa sạch bằng nước giếng, cô cũng không biết Đổng gia bình thường làm thức ăn như thế nào, sợ tự mình làm không tốt, liền rửa sạch thức ăn đặt ở phòng bếp, chờ Trần Quế Hương về làm cơm.

Mười một giờ, Trần Quế Hương quay về, đội sản xuất cũng có thời gian quy định, tám giờ sáng đến mười hai giờ trưa.

Trần Quế Hương thấy con gái rời giường, lại làm cơm cho mọi người, bà vừa sợ con gái sức khỏe không tốt, lại vì con gái hiểu chuyện mà cảm thấy vui mừng.

"Mẹ còn vội vàng quay về, con đây là làm xong cơm chưa?"

"Cơm con nấu rồi, nhưng không có thức ăn, con mới rửa sạch sẽ chờ mẹ về nấu."

Trần Quế Hương mở nắp nồi lên, thấy trong nồi là khoai và cơm trắng, lượng cơm không nhiều cũng không ít, liền hài lòng gật đầu.

"Được rồi, con chuẩn bị xong, mẹ xào cũng nhanh."

Bà xoay người từ trong tủ lấy ra chén tôm sông, đây là tôm đã ướp qua dầu, chuẩn bị xào với rau hẹ.

Trừ tôm ra, bà còn lấy ra một hũ sành nhỏ, bên trong đựng mỡ heo, dùng một miếng nấu lại, một hũ sành đầy bây giờ chỉ còn lại gần nửa hủ.

"Cải trắng xào với mỡ heo, nhà không có cặn dầu, nếu là cặn dầu mà xáo với cái đó thì rất nhiều người thích."

Uy lực của mỡ heo Đổng Giai Tuệ đã thấy qua, khi còn bé bà ngoại thường xuyên làm mỡ heo trộn cho cô ăn, cô nhỏ như vậy, mỗi lần ăn cũng có thể ăn được một chén, bà ngoại chỉ thích ở bên cạnh nhìn cô ăn, nói nhìn cô ăn cái gì cũng trở nên ngon miệng.

Trần Quế Hương xào thức ăn, Đổng Giai Tuệ đốt lửa, cũng âm thầm quan sát cách Trần Quế Hương xào rau, chuẩn bị học theo cách của bà, để giảm bớt việc mình bị lộ ra chân tướng.

Trong bếp lên cơm cũng thật nhanh, nồi đun nóng một chút, xào qua xào lại đôi ba lần thức ăn liền chín, mùi hương thơm nức lan trong không khí, sau khi nấu ăn xong, Trần Quế Hương lấy hai quả trứng gà trong tủ, đánh lên, thêm chút hành lá cắt nhỏ cùng muối ăn, trực tiếp bỏ chén vào trong nồi cơm trưng.

Hôm nay, bữa cơm này, thức ăn là do nhà mình trồng, tôm cũng là do nhà mình dùng lưới bắt dưới sông lên.

Thôn Đại Vũ trước là sông nước, sau lưng tựa núi, là một nơi vô cùng thích hợp để sinh sống.

Cổ nhân nói "Kháo sơn cật sơn, kháo thủy cật thủy", mặc dù cơm ăn không đủ no, nhưng cá tôm trong sông, những món thịt thú trên núi, ngược lại là có thể khiến mòn răng.

Vì vậy, bữa cơm này đáng tiền nhất chính là hai quả trứng kia, đầu năm nay gà bị bệnh dịch, cung tiêu xã cũng có đặc biệt thu trứng gà, một quả trứng năm xu tiền, trừ hết công phân, người dân nông thôn có thể làm chủ lấy được tiền, vì vậy đặc biệt trân quý.

Ở trong trí nhớ của nguyên chủ, điều kiện Lư gia như vây, ăn chén cơm trắng, ăn chén trứng chiên cũng coi là quá tốt, làm người trong thôn không ngừng hâm mộ cuộc sống của cô, dĩ nhiên, cho dù Lư gia có cơm trắng với trứng chiên, nguyên chủ những thứ này cũng không nuốt trôi được, nếu không vì sao nguyên chủ lại có thể gầy đến da bọc xương, những người không ăn không đủ no, không có người gầy, nhưng ở niên đại bảy mươi cũng coi là gầy.

Gần mười hai giờ, người của Đổng gia cũng lục tục trở về, Điềm Nữu và Tiểu Mãn được chú Ba ôm, mặc một chiếc áo bông thật dày, trên mặt hai gò má ửng đỏ, Tiểu Mãn trông giống như bị cảm, hai hàng nước mũi xanh treo dưới lỗ mũi, hít một cái, hít một cái giống như hai sợi rau cải.

"Giai Tuệ dậy rồi, cơ thể có khá hơn chút nào không?"

Người hỏi là chị dâu lớn Chu Ngân của Đổng Giai Tuệ, chính là vợ của anh cả Đổng Ái Hoa của cô.

Chị dâu Chu Ngân sinh người con trai lớn cùng với đứa cháu gái duy nhất của Đổng gia Điềm Nữu, khuôn mặt vuông, tính khí cũng rất mạnh mẽ, là con dâu mà Trần Quế Hương ưng nhất, là người đứng dầu, làm việc gì cũng rất trôi chảy, rất có nguyên tắc.

Người đã đông đủ liền dọn cơm, người đàn ông ăn nhiều, làm việc nặng, được một chén cơm lớn cùng với khoai, phụ nữ chén nhỏ hơn, mấy đứa trẻ chén lại nhỏ hơn.

Trần Quế Hương lấy cái muỗng múc cho Điềm Nữu cùng Tiểu Mãn mỗi người một miếng trứng gà hấp, cũng cho Đổng Giai Tuệ một muỗng.

Múc ba muỗng thì trong chén cũng không còn lại gì, Trần Quế Hương lấy chén trứng đưa cho chồng Đổng Đại Quý, Đổng Đại Quý lắc đầu không muốn, con trai con dâu cũng không tiện lấy những miếng vụn trứng còn dư lại, vì vậy Trần Quế Hương lấy muỗng cạo sạch sẽ, cho cháu trai nhỏ nhất Tiểu Mãn.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 7


Người con dâu Lưu Tú Vân trong lòng có chút khó chịu, hai đứa con trai Truy Tử cùng với Quân Tử hôm nay đi học không ở nhà, nói cách khác, trứng hôm nay đều là của con cả và con thứ ba.

Đứa trẻ của mình không ăn trứng cũng không nói gì, cô em chồng Đổng Giai Tuệ lớn như thế rồi vẫn còn ăn, cái này khiến cho Lưu Tú Vân hết sức tức giận.

Thật ra thì Đổng Giai Tuệ về nhà mẹ, trong lòng Lưu Tú Vân cũng có chút ý kiến, chỉ là kiềm lại trong lòng không nói ra.

Vừa mới bắt đầu, cô cũng cảm thấy người phụ nữ ly hôn bị chồng đuổi cũng rất đáng thương, cô cũng rất yêu quý cô em chồng, sau đó Đổng Giai Tuệ nhảy xong, hấp hối được người ta cứu trở lên, Lưu Tú Vân liền đồng cảm với cô.

Nhưng trên thế giới này bất kỳ chuyện gì cũng tuân theo quy luật "Vật cực tất phản, doanh mãn tắc khuy"*, khi mà sự đồng cảm đến cực điểm, liền bắt đầu đi xuống.

(*nghĩa là một vật hoặc một sự việc khi đi đến điểm cực độ trong giới hạn thì sẽ phản đảo lại.)

Người so đo như cô tạm thời coi như dáng vẻ hào phóng bên ngoài, nhưng trong lòng vẫn so đo, Lưu Tú Vân trong lòng nghĩ là, dựa vào cái gì mình cả ngày ngoài ruộng kiếm công phân nhưng một miếng trứng gà cũng không được ăn, Đổng Giai Tuệ mới qua một lần cửa tử, suốt ngày nằm trong nhà, chuyện gì cũng không làm, còn được ăn uống đàng hoàng, bồi bổ, chính là cả đại đội sản xuất đạt được mười sáu công xã cũng không có chuyện này.

Cũng không thể trách Lưu Tú Vân so đo, bởi vì cuộc sống của mọi người đều quá khó khăn.

Trong mười năm qua, các vùng nông thôn trên toàn quốc đều đang thực hiện phong trào ‘Nông nghiệp mô phỏng theo nông trại lớn’, nông thôn ăn cùng nồi cơm lớn, mỗi nông dân là một xã viên, phải tham gia lao động để kiếm điểm công.

Phân chia công việc cụ thể như thế nào để được tính điểm là do các đội sản xuất tự quyết định, một ngày lao động tính mười điểm công, dựa vào giới tính khác nhau ở các độ tuổi khác nhau mà phê duyệt điểm công khác nhau.

Đây là một thời đại trăm phế chờ hưng thịnh, đất đai cằn cỗi, năng suất thấp, dân cư lại nhiều. Sau khi các đại đội thu lương thực xong còn phải giao công, sau khi giao công xong thì đống lương thực còn lại mới có thể dựa theo số điểm công của mỗi xã viên mà tiến hành phân chia lương thực.

Con dâu trẻ tuổi như Lưu Tú Vân, không làm được công việc nặng nhọc, một ngày làm sáu, bảy công việc, mỗi công việc được chia sáu xu, đây là nhờ thôn Đại Vũ vừa có núi vừa có biển, hằng năm ngoại trừ lương thực ra, còn có một vài động vật trên núi, cá tôm dưới biển có thể mang đến xã cung ứng và tiêu thụ đổi lấy tiền.

Điểm quan trọng nhất là, cuối năm, khi phân chia lương thực còn phải trừ tiền khẩu phần lương thực, còn lại mới có thể chia cho mọi người, bởi vậy nhà nào nhà nấy đều khốn khó, đừng nói ăn trứng hay ăn thịt, có thể ăn no cơm thôi cũng đã là chuyện cực kỳ khó khăn.

Mỗi ngày ba con gà mái trong nhà sẽ đẻ ba quả trứng gà, điều kiện nhà họ Đổng cũng không tệ lắm, không đến mức phải lấy trứng gà bán đổi lấy tiền. Ngoại trừ con dâu đang ở cữ và mấy đứa trẻ nhỏ, ngẫu nhiên mọi người trong nhà cũng có thể ăn một bữa trứng gà chiên.

Nhưng trên dưới nhà họ Đổng cũng tầm mười người, một ngày ba quả trứng nhất định là không đủ ăn, Lưu Tú Vân nhớ rõ lần mình ăn trứng gà gần nhất chính là một tháng trước.

Cô ta còn biết, mấy ngày nay, từ ngày em chồng nhảy sông được cứu về, mẹ chồng lén lút nấy cho Đổng Giai Tuệ không ít đồ ăn, trứng gà, mì trắng, đường nâu vân vân... Cũng sắp bằng đãi ngộ của người đang ở cữ luôn rồi.

Cho dù trong lòng Lưu Tú Vân có ý nghĩ nhưng cô ta cũng không ngu, không thể biểu hiện ra ngoài mặt ngay trước mặt người trong nhà, nhiều lắm cũng là về phòng lải nhải vài câu với chồng, bởi vậy thoạt nhìn cô ta cũng không có bao nhiêu khác thường.

Mà phải nói, ba con dâu nhà họ Đổng từ vẻ ngoài tới nhân phẩm đều không kém. Con dâu lớn Chu Ngân Nga và cô con dâu thứ ba Triệu Lệ Quyên, khi còn ở nhà mẹ đẻ đều là làm chị lớn, tính tình biết nhường nhịn. Mà Lưu Tú Vân ấy à, ở nhà mẹ đẻ không phải lớn cũng không phải nhỏ, mấy đứa nhỏ ở giữa thường xuyên bị cha mẹ bỏ qua, hơn nữa điều kiện nhà mẹ đẻ cũng không tốt lắm, khi còn bé cô ta sống quá khổ sở, chịu đói, chịu ghẻ lạnh, bởi vậy lòng tính toán được mất càng nặng, cũng càng thêm để ý tới việc ăn mặc.

...

Sau khi sức khỏe của Đổng Giai Tuệ tốt hơn, mỗi ngày đều ở nhà giúp làm việc nhà, giặt quần áo, nấu cơm, cho gà ăn, dọn dẹp ruộng rau.

Hôm nay, đứa cháu thứ hai, Chùy Tử mang theo mặt mũi bầm dập về nhà, trên quần áo còn có một lỗ lớn, bông bên trong cũng đều rơi ra ngoài. Lưu Tú Vân vừa nhìn thấy đã tức giận không chịu nổi, cái áo khoác này mới làm vào dịp Tết, tính kỹ thì cũng chỉ mới mặc hơn một tháng, thế mà đã bị Chùy Tử làm thành thế này!

Cô ta đen mặt lấy một cây gậy từ trong nhà bếp ra, đuổi theo Chùy Tử đòi đánh nó.

“Cái thằng nhóc thúi này, sinh ra chính là để đòi nợ mà, một ngày không bị đánh thì sẽ ngứa da có phải không hả, xem tao có đánh gãy chân mày hay không!”
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 8


Chùy Tử bảy tuổi, chính là tuổi ăn chơi phá phách, làm sao có thể ngoan ngoãn đứng chờ mẹ nó tới đánh được chứ. Hai chân nó chạy nhanh hơn thỏ, chớp mắt đã từ cửa chạy ra ngoài, trước khi đi còn làm mặt quỷ với mẹ của nó.

Lưu Tú Vân vỗ ngực th* d*c, chỉ vào Chùy Tử tàn nhẫn nói: “Thằng nhóc thúi mày chờ đó cho tao, có giỏi thì hôm nay mày đừng có về, về đây tao nói ba mày đánh mày.”

“Vết rách này quá lớn, khâu lại sợ là không đẹp.”

Nếu quần áo bị rách lỗ còn có thể tìm một miếng vải khác vá lên, rách một lỗ lớn như vậy, còn không phải là một đường thẳng, cũng đồng nghĩa phải vá nhiều mảnh nhỏ.

Mấy chị em dâu cầm chiếc áo Chùy Tử cởi ra nhìn một vòng đều nói khó, nhưng dù khó khăn đến đâu cũng phải khâu thôi, chỉ đáng tiếc cái áo mới này, đầu năm nay có được một miếng vải cũng là khó khăn.

Tạm thời không nói đến chuyện mỗi năm một người chỉ có vé một trượng(*) năm thước vải, chút vé này chỉ đủ cho người lớn may một bộ quần áo, trẻ em thì may ra còn dư ra một chút, nhưng một năm có bốn mùa xuân hạ thu đông, xuân thu mặc áo dài tay, mùa hè mặc áo ngắn tay, mùa đông còn phải mặc thêm áo bông, một trượng năm thước vải này có thể làm gì đây chứ?

(*) Trượng là một đơn vị đo chiều dài cổ của Việt Nam và Trung Hoa. Nó nằm trong các đơn vị đo độ dài cổ theo hệ thập phân dựa trên một cây thước cơ bản. Một trượng bằng 10 thước.

Trước khi Pháp chiếm đóng Đông Dương, tồn tại nhiều loại thước ở Việt Nam, phục vụ cho các mục đích khác nhau và có độ dài khác nhau. Theo các tư liệu ghi chép và khảo cứu thì có ba loại thước chính: thước đo vải từ 0,6 đến 0,65 mét, thước đo đất khoảng 0,47 mét và thước nghề mộc từ 0,28 đến 0,5 mét[1][2][3][4]. Từ các loại thước trên để suy ra chiều dài các loại trượng tương ứng.

Ngoại trừ vé vải ra, mua vải cũng phải tốn tiền. Tết năm nay nhà họ Đổng chỉ may cho sáu dứa nhỏ, mỗi đứa một chiếc áo bông mới, người lớn trong nhà, một người cũng không nỡ thêm áo mặc.

Vốn nghĩ tới Tết xong rất nhanh sẽ bắt đầu mùa xuân, mấy chiếc áo bông nhiều lắm cũng chỉ mặc thêm hai, ba tháng nữa là cất đi, chỉ cần áo quần không rách không hỏng, Tết năm sau vẫn có thể tiếp tục mặc.

Mặc dù có đứa nhỏ lớn nhanh không thể mặc vừa, vậy cũng có thể đưa xuống cho em trai hoặc em gái nhỏ hơn, tuyệt đối sẽ không lãng phí.

Vốn đã tính toán tốt đẹp, quần áo mới đảo mắt đã phải vá, cũng khó trách khuôn mặt Lưu Tú Vân bị chọc tức đến đen.

Đang lúc Lưu Tú Vân cau mày không biết xoay sở thế nào, Đổng Giai Tuệ mỉm cười đi tới.

“Chị dâu, nếu không thì cứ để em thử đi.”

“Em ấy hả?”

Lưu Tú Vân khó tin nhìn Đổng Giai Tuệ, hai chị em dâu hai mặt nhìn nhau.

“Em có thể may vá được sao?”

Lưu Tú Vân có chút không tin, năm đó khi cô ta gả vào nhà họ Đổng, Đổng Giai Tuệ vẫn còn là một thiếu nữ mới lớn, tính tình hướng nội không thích nói chuyện, mãi cho đến khi Đổng Giai Tuệ mười tám tuổi, trưởng thành, gả vào nhà họ Lư, chưa từng lộ ra tài năng thêu thùa may vá.

“Có lẽ là không có vấn đề gì đâu, nếu chị dâu tin tưởng em, vậy thì cứ để em thử xem.”

Lưu Tú Vân nửa tin nửa ngờ đưa áo cho Đổng Giai Tuệ, sau khi đưa qua vẫn còn lo lắng, lại dặn dò một câu: “Không được thì cũng đừng cố quá, cùng lắm thì chị bỏ tiền tìm thợ may trên trấn.”

Cho nên đừng làm hỏng quần áo.

“Em biết rồi, chị dâu cứ yên tâm đi.”

Đổng Giai Tuệ nghe ra ý ngoài lời của Lưu Tú Vân, cũng không tức giận, nếu cô đã mở miệng thì tất nhiên là nắm chắc mười phần rồi.

Bà ngoại của cô là người Tô Châu, nghe nói trước kia cũng là một gia đình rất có danh vọng trong thành Tô Châu, chỉ vì thời thế loạn lạc mà chạy nạn đến nông thôn gả cho ông ngoại.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 9


Bà ngoại có tay nghề thêu thùa cực kỳ tốt, bà dạy kỹ năng này cho Đổng Giai Tuệ, tuy rằng tay nghề của cô kém bà ngoại, nhưng vá áo quần nhất định không thành vấn đề.

Đổng Giai Tuệ cầm áo của Chùy Tử trở về phòng, căn phòng này vốn dĩ là phòng chứa đồ, đồ vật chất đống trong phòng, sau khi Đổng Giai Tuệ trở về, Trần Quế Hương bảo người trong nhà dọn dẹp, lấy một cái giường nhỏ cho cô nằm.

Căn phòng như vậy quả thực không thể so sánh với nơi trước kia cô từng ở, cha mẹ cô đều là người trí thức, gia đình cũng tính là tầng lớp trung lưu, cô lại là con gái duy nhất trong nhà, có thể nói từ nhỏ đến lớn đều được người nhà yêu thương chiều chuộng.

Nhưng con người cho dù là ở trong hoàn cảnh nào cũng đều phải học cách thích ứng với hoàn cảnh, môi trường sống của thời đại này chính là như thế, có thể có giường để ngủ, có chỗ che nắng che mưa, đã là hạnh phúc lớn lao rồi.

Xỏ kim luồng chỉ, tay nghề nhanh nhẹn lưu loát, trước sau chưa tới mười phút, chờ đến khi Đổng Giai Tuệ cầm áo bước ra, tất cả mọi người đều khiếp sợ.

“Chà? Thật sự là nhìn không ra đó, Giai Tuệ, em có tay nghề này từ khi nào vậy?”

Lỗ hổng kia không chỉ được vá lại, còn chẳng hề nhìn ra được chút dấu vết nào, nếu không phải trước đó biết được chỗ rách nằm ở đâu, có lẽ tìm kỹ thế nào cũng không thể tìm ra được.

“Cũng không dám nhận tay nghề gì, bản thân em cứ rảnh rỗi là sẽ lại nghĩ lung tung.”

Đổng Giai Tuệ nhàn nhạt chuyển chủ đề, cũng may người nhà họ Đổng cũng không nghĩ nhiều, đều cho rằng đây là bản lĩnh cô học được sau khi gả cho nhà họ Lư.

“Tay nghề thế này dư dả làm thợ may rồi.”

Năm nay thợ có tay nghề kiếm rất được, quầy bán vải của xã cung ứng và tiêu thụ có thợ may, có nhận may quần áo, cũng có nhận khâu vá giúp mọi người, theo mọi người thấy, cho dù đưa cái áo này cho thợ may, hiệu quả sau khi khâu vá cũng chưa chắc đã tốt hơn Đổng Giai Tuệ làm.

“Giai Tuệ, bản lĩnh khâu vá của em tiến bộ nhanh thật đó, còn nhớ trước kia nói em vá đôi tất em cũng không vá được.”

Chị dâu ba Triệu Lệ Quyên nhanh miệng, cô ấy vừa nói ra xong câu kia cũng cảm thấy không đúng, vội vàng nhìn vẻ mặt của Đổng Giai Tuệ, sợ k*ch th*ch đến cô.

Khâu vá thuộc loại công việc tinh tế, dựa vào sự thành thục hoặc là sự khéo léo trời sinh. Trước khi gả chồng, Đổng Giai Tuệ khâu một cái nút cũng không nhìn được mắt, bây giờ tay nghề tốt như vậy, vì sao tiến bộ nhanh như vậy còn cần phải nói rõ nữa sao?

“Không sao, chuyện đã qua rồi, em chẳng hề cảm thấy đau khổ chút nào.”

Nhìn thấy ánh mắt dè dặt của mọi người, Đổng Giai Tuệ cười tỏ rõ thái độ của mình, nhưng mọi người hoàn toàn không tin cô thật sự không đau khổ, chỉ coi là cô đang cố gắng cười vui vẻ mà thôi.

Trần Quế Hương đảo mắt, bà vừa nghĩ tới chuyện con gái chịu khổ ở nhà họ Lư là lại muốn rơi nước mắt.

“Được rồi, nếu quần áo đã được vá rồi thì chúng ta nhanh dọn cơm ăn đi.”

Lau khóe mắt, Trần Quế Hương gọi mọi người ăn cơm. Canh ngô đơn giản, rau diếp cá xào cùng dưa muối, mặn rất ngon miệng, ngay cả Tiểu Mãn nhỏ nhất cũng ăn một chén nhỏ.

“Chùy Tử đâu, trời đã tối rồi sao còn chưa trở về?”

Đổng Ái Dân uống hai chén canh lớn xuống bụng rồi mới phát hiện con trai lớn Chùy Tử không có ở nhà.

“Quan tâm tới nó làm gì chứ, lớn chừng đó rồi anh còn sợ nó đói nữa sao?”

Bởi vì áo đã được sửa, cơn giận trong lòng Lưu Tú Vân đã tiêu hơn phân nửa. Nhưng Chùy Tử xưa nay luôn nghịch ngợm, quậy phá gây chuyện không hề ít, cho dù là mẹ ruột cũng không có bao nhiêu kiên nhẫn với nó.

“Trong phòng bếp có để lại một chén canh, chờ khi nào nó về thì con nói với nó một tiếng.”
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 10


Trần Quế Hương gõ bàn dặn dò một tiếng, trong nhà mỗi bữa cơm nên nấu bao nhiêu, bao nhiêu người ăn, mỗi người ăn chừng bao nhiêu bà đều nắm rõ, cam đoan sẽ không để ai phải đói bụng, cho dù Chùy Tử không có ở nhà lúc ăn cơm cũng không thể thiếu phần cơm của nó. Đầu năm nay, nhà ai mà có lương thực dư thừa đâu, không về ăn cơm thì còn có thể đi đâu để lấp đầy bụng chứ?

Bởi vì chuyện vá quần áo, thái độ của Lưu Tú Vân đối với cô em chồng Đổng Giai Tuệ này đã tốt hơn không ít.

Đến lúc này, Đổng Giai Tuệ ở nhà mẹ đẻ lại có thêm một công việc, chính là khâu vá đủ loại quần áo.

Nói đến cũng là kỳ quái, cùng một thứ, vá lại, đồ của Đổng Giai Tuệ vá ra luôn khiến người khác cảm thấy chỉnh tề ngay ngắn, không thể nói rõ được là nó đẹp ở chỗ nào, dù sao thì chính là nhìn vào lại khiến người khác cảm thấy thoải mái.

Một ngày nọ, chị dâu ba nhà họ Đổng, Triệu Lệ Quyên mặc áo quần lao động đã được cải tiến ra ngoài làm việc, thu hút không ít sự chú ý của các nàng dâu, cô gái trong thôn.

“Chà, Lệ Quyên à, bộ quần áo trên người cô là mới may đó hả?”

“Nhìn chất vải không giống như đồ mới, chỉ là trước kia cũng chưa từng thấy cô mặc nó mà.”

“Kiểu dáng thật là đẹp, chị mặc vào cứ như người trong thành phố ấy.”

“Phải đấy, rất giống người thành phố, chỉ là còn thiếu một thứ, chính là một đôi giày da.”

Cho dù là thời đại nào, phụ nữ mà tụ tập một chỗ đều sẽ có tin đồn thị phi, bàn tán nói chuyện đều khó tránh khỏi đề tài quần áo giày dép hay là cách ăn mặc.

“Cô nói đúng rồi đó, bộ quần áo này chính là được sửa đổi từ đồ cũ, tay nghề của Giai Tuệ nhà chúng tôi tốt lắm, cho dù là vải vóc gì đến tay em ấy tuyệt đối đều sẽ không lãng phí, dù sao cũng có thể biến thành đồ tốt.”

Mọi người nhìn thấy vẻ mặt đầy kiêu ngạo của Triệu Lệ Quyên khi nhắc dến cô em chồng Đổng Giai Tuệ đều rất ngạc nhiên.

Mọi người đều biết Đổng Giai Tuệ, một tháng này cô chính là nhân vật chính trong lời bàn tán của các nhà, không chỉ bởi vì cô không thể sinh con mà bị nhà họ Lư đuổi về nhà mẹ dẻ trở thành người đàn bà bị chồng bỏ, còn bởi vì nửa tháng trước cô nghĩ không thông mà nhảy sông Thông Châu, thiếu chút nữa mất cả mạng.

Trong khoảng thời gian này, Đổng Giai Tuệ không ra cửa lớn dù chỉ một bước, hơn nữa nghiêm khắc mà nói, một cô gái đã từng gả chồng một lần như cô không được tính là xã viên của thôn Đại Vũ, cũng không cần đi làm cùng với mọi người, bởi vậy mấy ngày nay mọi người đều chưa từng nhìn thấy mặt Đổng Giai Tuệ.

Chuyện này rất nhanh một truyền mười, mười truyền trăm khắp cả thôn, nhà họ Đổng lập tức trở thành nơi mọi người tụ tập. Tất cả mọi người đều muốn nhìn xem Đổng Giai Tuệ rốt cuộc có tay nghề thế nào, nghe nói không cần máy may, chỉ dựa vào kim chỉ cũng đã có thể làm ra một bộ quần áo.

Lúc này, thôn Thượng Hà cách thôn Đại Vũ hơn mười dặm(*), Trương Xảo Nhi đang ôm cháu gái Ảnh Bảo chỉ mới sáu tháng tuổi của mình, cho bé ăn cháo gạo.

(*) Dặm: Đơn vị tính khoảng cách xuất hiện từ thời cổ xưa. 1 dặm bằng 1,609 km, 1 km bằng 1000m, vậy 1 dặm sẽ bằng 1.609m (Một nghìn sáu chăm linh chín mét)

Bây giờ Trương Xảo Nhi đã thay đổi tính tình tiết kiệm trước kia, thế mà vẫn nỡ thêm nửa lòng đỏ trứng gà vào cháo gạo, còn nhỏ thêm một giọt dầu mè.

Cháu gái Anh Bảo ăn từng muỗng từng muỗng cháo, đôi mắt tròn trịa trên gương mặt nhỏ gầy có vẻ quá nổi bật, vui vẻ khi được cho ăn, cả hai tay hai chân vui vẻ vỗ vào nhau, nhảy nhót trên người Trương Xảo Nhi.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 11


Anh Bảo càng vui vẻ, trong lòng Trương Xảo Nhi càng bực bội. Nghĩ đến cô con dâu thanh niên trí thức đã bỏ lại đứa bé trở về thành phố, bà hận không thể cầm băng ghế ra trước cửa nhà ngồi mắng ba ngày ba đêm.

“Mẹ, Anh Bảo ăn thật là vui vẻ.”

Triệu Mỹ Hương ngồi trên băng ghế bên cạnh bàn Tứ Tiên chà xát dây cỏ, những sợi dây này người nhà nông dùng rất nhiều, buộc củi, bó rơm rạ, buộc bao tải, tóm lại có tác dụng rất lớn, chỉ là không rắn chắc lắm.

Cô nghe nói ở xã cung ứng và tiêu thụ có bán một loại dây nylon, loại đây đó cực kỳ rắn chắc, ngay cả buộc gỗ và đồ nội thất cũng sẽ không bị đứt, nhưng dây nylon phải có vé công nghiệp mới có thể mua được, giá cả cũng không rẻ, không phải vật phẩm một gia đình bình thường có thể dùng.

Nếu có thể mua mấy mét dây nylon về thì tốt rồi, như vậy thì bản thân cũng không cần phải chà xát dây cỏ nữa, cách hai ngày phải chà xát một lần, lòng bàn tay cô cũng đã bị mài ra kén, trong tay một cô gái trẻ lại có kén, thật là khó coi mà.

“Nó là một đứa bé còn chưa có răng thì biết gì chứ, mẹ cũng chạy mất rồi, sau này chính là một đứa bé không có mẹ, còn ai có thể thật sự đau lòng cho nó chứ.”

Đứa bé không có mẹ như một cọng cỏ. Trước kia cho dù Trương Xảo Nhi nhìn không thuận mắt cô con dâu thanh niên trí thức kia, nhưng cô ta cũng là mẹ ruột của cháu bà.

Không ngờ người phụ nữ kia lại là một người có lòng dạ lớn, thôn Thượng Hà không giữ được cô ta, nhà họ Triệu bọn họ cũng không giữ được cô ta.

Vì để trở về thành phố mà cô ta ly hôn với Đông Lâm, bỏ lại hai đứa con Hắc Đản và Anh Bảo. Nghe nói cô ta vì được ký tên đóng dấu, còn thông đồng với bí thư Nhiêu ở trên thị trấn, quả thực là mất lương tâm mà!

Trương Xảo Nhi thật sự hối hận vì lúc trước đã tìm một đứa con dâu như vậy vào cửa. Nhưng rõ ràng là lúc trước chính người phụ nữ kia đã khóc lóc đòi gả cho Đông Lâm mà!

“Mẹ, vậy sau này Hắc Đản và Anh Bảo phải làm thế nào bây giờ? Anh cả không ở nhà, chị dâu cả cũng đi rồi, mẹ tính chăm cho hai đứa nó sao?”

Trương Xảo Nhi sinh bốn đứa con, hai nam hai nữ, con gái lớn Triệu Hồng Hà, con trai lớn Triệu Đông Lâm, con trai út Triệu Đông Hà, con gái nhỏ Triệu Mỹ Hương.

Con gái lớn Triệu Hồng Hà đã lập gia đình từ tám năm trước, sau đó Triệu Đông Lâm và Triệu Đông Hà cũng lần lượt kết hôn, bây giờ trong nhà chỉ còn một đứa chưa kết hôn là Triệu Mỹ Hương.

Triệu Đông Lâm mười bảy tuổi đã đi bộ đội làm binh, trong mười hai năm nay, dựa vào nghị lực kiên cường bất tận và dũng khí không sợ khó khăn không sợ hy sinh, đã từ một người lính bình thường thăng lên làm đại đội trưởng, tiền lương hằng tháng ước chừng bảy mươi mấy đồng, là một thành phần lợi hại có năng lực trong thôn, cả nhà đều được hưởng phúc theo anh, quả thực chính là một người quân nhân đầy vinh quang.

Cuộc sống này vốn rất tốt. Con trai là sĩ quan, con dâu là thanh niên trí thức, sinh một trai một gái đã trở thành một chữ ‘Tốt’. Nhưng lòng người vốn tham lam, tiện nhân Uông Mai kia có một cuộc sống tốt đẹp như vậy, nhưng dù đầu rơi máu chảy vẫn muốn trở về thành phố. Trương Xảo Nhi thật sự nghĩ không ra, cuộc sống trong thành phố thật sự tốt đẹp như vậy sao? Tốt đến mức có thể vứt bỏ cả chồng cả con, cái gì cũng không cần?

Trương Xảo Nhi thật sự nghĩ không thông. Cuộc sống nhà họ Triệu bọn họ đã là gia đình thượng đẳng ở trong thôn rồi, cuộc sống như vậy vẫn không giữ được trái tim Uông Mai sao?

“A, a a.”

Trương Xảo Nhi đang suy nghĩ, Anh Bảo ăn hết cháo trong miệng không đợi thấy miếng cháo tiếp theo, há miệng kêu a a.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 12


Trương Xảo Nhi lấy lại tinh thần cúi đầu nhìn, đối diện với đôi mắt sáng ngời của Anh Bảo, thiếu chút nữa đã rơi nước mắt.

Bà nhịn chua xót trong lòng xuống, trả lời con gái.

“Cái gì mà chị dâu cả chứ, sau này đừng gọi cô ta là chị dâu cả nữa, sau này cô ta không còn bất cứ quan hệ gì với chúng ta nữa.”

Triệu Mỹ Hương xoa xoa dây cỏ không đáp lời, thật ra cô ấy cũng không cảm thấy chán ghét chị dâu cả Uông Mai lắm, có thể là do ấn tượng đầu tiên của cô ấy với Uông Mai quá tốt, mặc dù cô ta làm ra chuyện như vậy nhưng trong lòng cô ấy vẫn không thể sinh lòng chán ghét được.

Trương Xảo Nhi nói xong chính bản thân bà cũng cảm thấy vô vị, trực tiếp chuyển sang đề tài khác.

“Mấy năm nay, hằng tháng anh cả của con đều gửi tiền về, chúng ta ăn mặc tiêu dùng đều có một phần nhờ anh cả con kiếm được, con chăm con giúp anh con, chờ con lập gia đình, mẹ sẽ dùng tiền anh cả con gửi về mua cho con một phần đồ cưới đàng hoàng.”

Đối với Trương Xảo Nhi mà nói, bốn đứa con đều là thịt, cho dù là ngón tay nào dài, ngón tay nào ngắn, đều nên giúp đỡ lẫn nhau tiến về phía trước.

Triệu Mỹ Hương vẫn còn là một cô gái trẻ, nghe thấy mấy chữ lập gia đình thì mặt đã đỏ ửng cả lên. Mẹ cũng thật là, bản thân còn chưa tìm được đối tượng thì nói gì cưới gả rồi của hồi môn chứ.

Hơn nữa, cho dù mẹ không cố ý dặn dò như vậy, người làm cô út như cô ấy nhất định sẽ giúp anh trai chăm sóc tốt cho cháu trai và cháu gái.

Mặc dù chị dâu Uông Mai có tính tình không tốt, ở chung với ai cũng đều là dáng vẻ thích thì trả lời không thích thì làm lơ, nhưng không thể phủ nhận cháu trai và cháu gai đều giống mẹ, đặc biệt là Anh Bảo, cực kỳ giống Uông Mai, làn da trắng, mắt to, nhìn qua đặc biệt khiến người khác đau lòng.

Gần đây, nhà họ Đổng có thể nói là cửa đình như chợ. Sau khi mọi người được nhìn thấy và xác nhận tài nghệ may vá của nữ công nhân Đổng Giai Tuệ, thỉnh thoảng mọi người sẽ lấy ít đồ tới nhờ cô làm giúp.

Hoặc là khâu vá, hoặc làm làm áo sửa quần, hoặc là thêu hoa văn gì đó. Đương nhiên mọi người nhờ cô giúp cũng không phải đi tay không, mang theo trứng gà mái trong nhà, hoặc là rau quả trái cây trồng được trong vườn nhà mình, khách sáo một chút thì còn có cá tôm lươn ốc trên ruộng, tóm lại bữa ăn gần đây của nhà họ Đổng tốt hơn so với trước kia không phải chỉ là một chút.

Về phần vì sao chỉ đưa đồ vật chứ không đưa tiền, đầu năm nay, có nhà ai mà dư tiền đâu, hơn nữa, thời đại thiếu ăn thiếu uống, đồ ăn cũng tương đương với tiền rồi, có tiền có khi còn không mua được, ví như nấm hoang dã trong núi, trứng gà hoặc trứng vịt, ngẫu nhiên còn có mấy con chim sẻ nhỏ.

Đổng Giai Tuệ không ngờ tới, sau khi bản thân xuyên không lại có thể dựa vào tay nghề bà ngoại truyền lại mà nuôi sống bản thân, nếu bà ngoại biết được tình huống của cô, không biết sẽ đau lòng hay là vui mừng.

Tính ra, sáu năm nay bà ngoại chạy nạn đến nông thôn quê nhà, huyện Canh cách nơi này có chút xa, nhất định phải đi tàu hỏa mới có thể tới nơi, cô nghĩ, chờ đến khi nào thuận tiện, bản thân nhất định phải về quê thăm bà ngoại, cho dù không thể nhận mặt bà ấy, vậy đi một chuyến làm quen cũng được.

“Quế Hương à.”

Hôm nay, Trần Quế Hương đang trộn bột cho gà ăn, thím ba nhà họ Đổng ở đầu thôn đẩy cửa bước vào.

“A, chào thím Ba.”

Nhà chú ba Đổng không cùng một đội sản xuất với nhà bọn họ, lúc trước chia tổ hợp tác là một đội sản xuất gồm ba mươi hộ, nhà bọn họ là đội sản xuất số một, nhà chú ba Đổng là đội sản xuất số hai.

“Chỗ tôi có chuyện tốt đây, là về Giai Tuệ.”
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 13


Trần Quế Hương vừa nghe đã hiểu, nhìn về phía phòng con gái ở phía Tây, mời thím ba vào phòng nói chuyện, rót cho bà ta một ly trà đường nâu, còn lấy mấy quả dại hái trên núi mời bà ta.

Thím ba Đổng cười ha ha nói: “Gần đây có không ít người hỏi thăm Giai Tuệ, tôi vẫn luôn muốn tìm một gia đình tốt cho Giai Tuệ. Hôm nay lên thị trấn gặp một bà chị quen biết trước kia, bà ấy nói với tôi muốn tìm một nàng dâu, cha của đứa bé kia là nhân viên thống kê của trạm lương thực, vợ trước của nó mất rồi, người trong nhà muốn tìm một người vợ khác cho nó, tôi nghĩ tới, Giai Tuệ cũng không tệ, cho dù vẻ ngoài hay tính tình đều rất tốt, người trẻ tuổi, lại có tay nghề may vá, cho dù không thể sinh con cũng không sao cả, đứa nhỏ kia đã có ba đứa do vợ trước để lại.”

Trần Quế Hương cau mày, loại điều kiện này bà cũng không hề lạ, người đến nhà họ Đổng nói chuyện mai mối phần lớn đều là chồng mất vợ, cũng đều là vợ trước có để lại con cái, cũng bởi vì tai tiếng con gái không thể sinh đẻ tràn lan bên ngoài, cho nên thanh niên trai tráng đều không ai chịu đến cửa cầu hôn.

Kết hôn ba năm không mang thai vốn dĩ cũng không phải là chuyện lớn gì, trong thôn cũng có không ít những cô con dâu vài năm sau khi cưới mới mang thai, nhưng nhà họ Lư lại lấy lý do này làm lý do, Đổng Giai Tuệ cũng chỉ có thể chịu loại thiệt thòi này.

Mặc dù Trần Quế Hương không hài lòng lắm với mối hôn sự mà thím ba Đổng nói tới, nhưng vẫn tinh tế hỏi vài câu, trên đời này chuyện nhân duyên là do trời dẫn dắt, nhỡ đâu là tốt thì sao?

“Người này bao nhiêu tuổi? Cậu ta làm việc ở đâu? Sao vợ trước lại mất? Có bao nhiêu đứa trẻ, tuổi tác của chúng nó thế nào?”

Mấy câu hỏi liên tiếp khiến thím ba Đổng thiếu chút nữa không chống đỡ được, bà ta thở dài, nói hết tình huống mà mình biết.

“Hơn ba mươi, họ Trần, tuổi hổ, vợ trước mất là vì bệnh mà chết, bà chị kia có chút thân thiết với nhà bọn họ, cũng chỉ là vui miệng nói ra mà thôi, nhà họ Trần bèn nhờ tôi về nói giúp vài lời, bọn họ tỏ thái độ, chỉ cần Giai Tuệ đồng ý, bọn họ nguyện ý bỏ ra một trăm đồng tiền lễ vật.”

Trần Quế Hương nhìn dáng vẻ mặt mày hớn hở của dì ba, biết nhà họ Trần này khẳng định đã hứa một khoản tiền mai mối không nhỏ với bà ta, nếu không, với tính tình của thím ba, không thể có chuyện nhờ vả bằng miệng thôi mà đồng ý được.

Trong lòng bà tính toán một chút, tuổi Hổ, năm nay ba mươi bảy, lớn hơn Giai Tuệ hơn một giáp.

Đương nhiên, tuổi tác gì đó cũng không phải là một chuyện khó khăn, nếu thật sự tốt, vậy lớn tuổi hơn một chút cũng chẳng sao. Chỉ là việc này không thể tùy tiện đưa ra câu trả lời, vẫn phải thăm hỏi cẩn thận lại.

“Thím ba, tình huống của Giai Tuệ chị cũng biết, bây giờ tôi cũng không thể trả lời ngay được, nếu không hôm nay thím cứ về trước đi, chờ tôi nói chuyện với Giai Tuệ trước rồi lại nói sau.”

Thím ba Đổng cũng không trông cậy vào hôm nay là xong việc ngay, bà ta uống trà đường nâu xong, lau miệng đứng dậy: “Được, vậy tôi sẽ chờ tin tức tốt của bà.”

Chờ con dâu lớn làm việc trên ruộng về, Trần Quế Hương lén nói chuyện này với cô ấy, sở dĩ nói với Chu Ngân Đệ, bởi vì em trai thứ hai của Chu Ngân Đệ làm việc ở thị trấn, là kế toán của xã cung ứng và tiêu thụ, xã cung ứng và tiêu thụ nằm ngay trước mặt trạm lương thực, hỏi thăm chuyện của nhà họ Trần cũng thuận tiện hơn.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 14


“Mẹ, con biết rồi, ngày mai con sẽ về nhà một chuyến.”

Chu Ngân Đệ nghe mẹ chồng nói lập tức đồng ý, cô ấy vẫn luôn thật lòng quan tâm cô em chồng Đổng Giai Tuệ này, cũng mong cô có thể tìm được một người chồng hợp lòng thuận ý, sau này sẽ yêu thương cô thật tốt, không phải chịu khổ chịu mệt mỏi nữa.

Trần Quế Hương gật đầu, lại dặn dò một câu: “Con về nhà mẹ đẻ cũng đừng đi tay không, cầm mười quả trứng gà tích góp trong nhà mà về.”

Chu Ngân Đệ vội vàng lắc đầu: “Mẹ, không cần đâu, cứ giữ trứng gà lại cho cả nhà ăn, con về có thuận đường đi qua thị trấn, mua chút gì đó cho cháu trai trong nhà là được rồi.”

Ví dụ như bánh cây, trái cây hay kẹo gì đó là được rồi, mang về vừa lịch sự vừa tiện dụng, giá cả cũng không đắt.

Trần Quế Hương vỗ vỗ cánh tay của cô ấy, rõ ràng là không đồng ý với lời của con dâu.

“Mẹ nói con mang đi thì cứ mang đi, con mua là đồ của con, còn của nhà chúng ta thì lại khác chứ.”

Sáng sớm hôm sau, Trần Quế Hương tiễn con dâu cả Chu Ngân Đệ xong, đi vào trong phòng của con gái, nhìn thấy Đổng Giai Tuệ đang khâu từng mũi kim.

Hôm trước có người đưa tới một miếng vải, bảo Giai Tuệ may một bộ đồ cho cô ta, chính là áo quần lao động đang thịnh hành hiện nay, thù lao là hai cân gạo, ba cân khoai lang.

Khoai lang không hiếm, gạo rất hiếm, hai cân gạo đủ cho cả nhà ăn một bữa cơm trắng.

“Đáng tiếc nhà chúng ta không có máy may, dùng máy may làm nhanh hơn.”

Mấy con dâu cưới vào nhà sớm, khi đó điều kiện nhà nào cũng khó khăn, không có tiền dư thừa để mua thứ đáng giá này, hơn nữa, máy may không chỉ cần tiền để mua, còn phải dùng phiếu công nghiệp, không phải một nông dân bình thường có thể mua dược.

“Không sao, dù sao bây giờ con cũng không có việc gì làm, may mấy bộ quần áo mà thôi, cũng không phải là chuyện lớn gì.”

Tính tình của Đổng Giai Tuệ cũng không phải là người thích chiếm lợi của người khác, thân phận hiện tại của cô chính là một người phụ nữ bị bỏ rơi về nhà mẹ đẻ, không thể sinh con được và chỉ có thể ở nhà không thể ra ngoài đồng làm việc.

Nông thôn ở thời đại này chú ý chính là con gái gả ra ngoài như bát nước đổ đi, đừng nói tới mấy chuyện như trước kia cô cũng là con gái nhà họ Đổng gì đó, dù gì thì trong mắt người khác, tình huống và thân phận hiện tại của cô đúng là bị người ta chỉ trích.

Răng của mình có đôi khi còn có thể cắn trúng đầu lưỡi, cha mẹ và mấy anh trai không quan tâm, nhưng mấy chị dâu suy nghĩ như thế nào thì làm sao đoán được chứ. Cô cũng chỉ có thể tận lực làm chút cống hiến cho gia đình, lúc ăn cơm cũng ăn hợp tình hợp lý một chút.

Trần Quế Hương ngồi xuống sờ tóc con gái, suy nghĩ của Đổng Giai Tuệ, người làm mẹ như bà dù ít dù nhiều cũng có thể hiểu được, nếu không phải lo lắng tới cái nhìn của người khác, bà thật sự rất muốn giữ con gái ở bên cạnh cả đời.

Nhưng một ngày nào đó bà và chồng rồi sẽ già đi, cũng không thể để cho con gái sống bơ vơ một mình trên đời này được, vẫn là nên tìm cho cô một gia đình tốt thì mới được.

...

“Đông Lâm, anh phải suy nghĩ rõ ràng, nếu anh rời đi một bước thì sẽ uổng phí mười năm nỗ lực này đấy. Tôi tiết lộ với anh một câu, lần này anh rất có có hội thăng tiến, thăng thêm một cấp thì anh chính là doanh trưởng, bây giờ anh xuất ngũ có thể nói là thất bại trong gang tấc.”

Hiện tại quân nhân rất được kính trọng, ngay cả chủ tịch cũng nói chỉ thích vũ trang. Những đứa trẻ đi ra từ nông thôn, đi từng bước tới ngày hôm nay là cực kỳ khó khăn, ăn biết bao nhiêu cực khổ rớt bao nhiêu mồ hôi chịu bao nhiêu thương tích mới được!
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 15


Triệu Đông lâm yên lặng hút một điếu thuốc, anh cao lớn khôi ngô, mặt chữ Quốc, mặt mày kiên nghị quả cảm, là một người đàn ông cường tráng chính trực sáng lạn.

“Tôi đã suy nghĩ rõ ràng rồi, cứ như vậy đi, đời người, dù sao cũng phải có bỏ mới có được, trong nhà có chút chuyện, hơn nữa trước đó chân của tôi đã bị thương, cho dù ở lại cũng không nhất định có thể đi được bao xa.”

Chuyện anh và Uông Mai ly hôn, anh không hề nói với ai trong quân đội. Lý do thì ngoại trừ cảm thấy có chút mất mặt ra, anh cũng không muốn các chiến hữu lo lắng.

“Haiz, tôi chỉ là thấy đáng tiếc, chúng ta là chiến hữu nhiều năm như vậy, thật sự tách ra thật là không nỡ mà.”

Triệu Đông Lâm nhả ra một vòng khói trong màn đêm, anh giật giật khóe miệng, búng tàn thuốc xuống, dụi điếu thuốc nhìn về phía bầu trời đêm xa xa, bầu trời đầy sao, giống như trong lòng anh chứa ngàn vạn sầu, không sao đếm được.

Vài tháng trước, anh nhận được thư của Uông Mai. Đối với người vợ này, anh yêu thương và kính trọng, yêu thương vì cô ta là vợ của anh, kính trọng cũng bởi vì cô ta là vợ của anh.

Năm đó về nhà thăm người thân, gặp được Uông Mai ở nông thôn. Cô ta đang cố hết sức cõng một túi lúa mì, đi vài bước lại phải dừng lại, mồ hôi đầm đìa, anh đi qua khiêng túi lúa mì giúp cô ta, đưa đến nhà máy xay gạo trong thôn để chế biến.

“Cảm ơn anh, có phải anh là một người lính không? Tên anh là gì?”

Nụ cười của cô ta tươi sáng rực rỡ, nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt sáng lấp lánh mang theo ý cười trong trẻo, gieo xuống mầm mống tình yêu trong lòng anh.

Sau đó hai người đến với nhau thế nào anh cũng không nhớ rõ, chỉ nhớ Tết năm đó anh kết hôn với Uông Mai, năm sau anh đã có con trai Hắc Đản.

Mấy năm nay bọn họ ở bên nhau thì ít mà chia ly thì nhiều, thời gian ở bên nhau cộng lại cũng không quá hai tháng. Trong thư Uông Mai có nói, cô ta không muốn sống cuộc sống góa bụa này nữa, cũng không muốn sống cuộc sống nghèo khó như vậy nữa. Cô ta khát vọng rời khỏi nông thôn, khát vọng rời khỏi anh, rời khỏi nhà họ Triệu, bắt đầu lại cuộc sống mới.

Triệu Đông Lâm đã cố gắng vãn hồi, nhưng Uông Mai vô cùng kiên quyết. Cô ta nói trong thành phố có công việc đang chờ cô ta, thúc giục anh nhanh chóng ký hết tất cả giấy tờ ly hôn.

“Đông Lâm, đừng để tôi hận anh, tôi chờ ngày nay đã quá lâu rồi, lúc trước về nông thôn chính là sai lầm, gả cho anh cũng là sai lầm, tôi không thể để cuộc đời của mình tiếp tục sai lầm nữa, đây là lần cuối cùng tôi cầu xin anh, xin anh cho phép tôi sống cho bản thân một lần đi.”

Lời nói của cô ta khiến anh đau lòng, không, phải nói là đau thấu tâm can và cũng là nản lòng thoái chí, giống như lần đầu tiên quen biết Uông Mai, cũng hiểu được quyết tâm của cô ta.

Triệu Đông Lâm ký vào giấy ly hôn, dưa cố ép xanh thì không ngọt, cuộc hôn nhân này giờ nhớ lại giống như một vở kịch vậy.

Có lẽ cũng giống như Uông Mai nói, ngay từ ban đầu, bọn họ đã là sai lầm.

Triệu Đông Lâm nhắm mắt lại, trong lòng nghĩ, cứ như vậy đi, nhiều năm như vậy, thật ra anh cũng đã sớm mệt mỏi rồi.

Buổi chiều, Chu Ngân Đệ từ nhà mẹ đẻ về tới, về đến nhà đã đi vào phòng của mẹ chồng Trần Quế Hương để nói chuyện, chị dâu Lưu Tú Vân thấy vậy bĩu môi.

“Bây giờ cũng không phải lúc không có mùa nông, chị dâu cả vậy mà còn trở về nhà mẹ đẻ suốt cả một ngày, mất điểm công của một ngày rồi.”

Triệu Lệ Quyên cắt lá rau dại từ chân núi về, chuẩn bị trộn với cám gạo rồi cho gà ăn.

“Mất thì mất thôi, có cần chị đứng đó lẩm bẩm càm ràm không.”
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 16


Vừa trở về đã chạy ngay vào phòng mẹ, là người ngu cũng biết lý do hôm nay chị dâu cả bỏ ngày công đi làm việc gì đó có liên quan tới mẹ, chị dâu hai có lúc khôn khéo có lúc hồ đồ, cũng không biết là thông minh thật hay là giả ngu.

Chu Ngân Đệ vừa vào phòng, đóng cửa xong đã vội vàng nói với Trần Quế Hương: “Mẹ, em trai của con đã đi hỏi thăm, không thể gả vào nhà họ Trần này được.”

“Con trai cả nhà họ Trần là tên vũ phu, bọn họ nói vợ trước của anh ta bệnh chết, thật ra là bởi vì thường xuyên bị anh ta đánh, cô ấy thật sự nản lòng thoái chí, nghĩ không thông, uống thuốc tìm chết.”

“Ôi! Thím ba kia sao có thể giới thiệu một người như vậy cho Giai Tuệ chứ!”

Trần Quế Hương tái mặt, trong lòng không khỏi có chút tức giận, người này trước khi đi mai mối cũng không biết hỏi thăm một chút, lại còn là họ hàng thân thích với mình nữa chứ, nếu Giai Tuệ thật sự gả cho nhà kia thì chẳng phải lại nhảy vào một hố lửa khác sao!

Từ khi bà tiết lộ với bên ngoài chuyện tìm nhà chồng mới cho Giai Tuệ tới nay, mọi người giới thiệu với bà chẳng có ai là người tốt cả, có phải tất cả bọn họ đều cho rằng con gái của bà ly hôn thì không còn đáng giá nữa phải hay không?! Thứ bẩn thứ thối gì cũng đều đưa tới trước mặt bà, đây là đánh vào mặt Trần Quế Hương bà đây!

“Việc này cũng đừng nói với Giai Tuệ, đừng để cho nó cảm thấy không thoải mái trong lòng.”

Rõ ràng tâm trạng của Trần Quế Hương không tốt, trong lòng Chu Ngân Đệ cũng không dễ chịu. Cô ấy cũng nhìn thấy Giai Tuệ từ một cô gái nhỏ trưởng thành một cô gái trẻ, luôn xem cô như em gái ruột của mình, cô ấy cũng mong Giai Tuệ có thể tìm được người tốt.

“Mẹ, con biết, con sẽ không nhiều lời, cho dù là Tú Vân và Lệ Quyên có hỏi tới thì con cũng chỉ nói không thích hợp mà thôi, sẽ không nói gì nhiều.”

Ai mà biết lời nói ra sẽ bị đồn thành thế nào chứ, chuyện này cứ trực tiếp nói lại với thím ba là được, tốt nhất là coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nếu có người nào nói nhiều thêm vài câu, gắn ghép Giai Tuệ với cậu cả nhà họ Trần, ba người thành hổ, nhiều người thích buôn chuyện, đến cùng chịu thiệt cũng chỉ có thể là Giai Tuệ.

Trần Quế Hương hài lòng gật đầu, bà coi trọng cô con dâu cả nhất, cũng bởi vì con dâu cả làm việc chu toàn, biết suy nghĩ cho người khác, ở vấn đề giữ kín miệng cũng rất kỹ càng.

“Được, việc này đến đây là xong chuyện, sau này đừng nhắc tới nữa, mẹ cũng không tin, con gái của Trần Quế Hương này lại không thể tìm được một người tốt.”

Chuyện này đâm mạnh một dao vào lòng Trần Quế Hương, trong lòng bà âm thầm tự thề độc, cả đời này cho dù bà không gả con gái cũng được, nhưng nhất định phải tìm cho con gái một mối thật sự tốt.

Chu Ngân Đệ nghe vậy thở dài một hơi, nói: “Giai Tuệ thật sự không thuận lợi trong chuyện hôn sự, đáng tiếc bây giờ đã trễ, nếu không chúng ta có thể mang Giai Tuệ đến miếu bái lạy, xem có thể cầu cho em ấy một mối nhân duyên tốt hay là không.”

Một câu nói trong lúc vô tình của Chu Ngân Đệ lại khiến trong lòng Trần Quế Hương có suy tính.

Quốc gia đã phá bỏ phong kiến mê tín dị đoan, nhưng núi thì cao mà Hoàng Đế thì xa xôi, ai có thể mỗi ngày đều chăm chú quan sát về chuyện này được chứ?

Bà quyết định ngày mai đến chùa thắp nén hương, bà thật sự muốn hỏi một vài câu, con gái của nhà bà rốt cuộc đã đắc tội thần tiên nhà nào, sao Nguyệt Lão lại không buộc một sợi chỉ đỏ đáng tin cậy vào tay con gái của bà chứ.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 17


Thôn Tiểu Lĩnh, Lư Thành Nguyên đang gây ồn ào với cô vợ mới cưới Lý Thái Phượng.

“Nhà các người thật sự quá đáng lắm rồi, đuổi con dâu trước về nhà, nói người ta không sinh được con, làm rầm làm rộ cuối cùng thì ra vấn đề nằm ở chỗ của anh, anh mà cũng là đàn ông sao, còn không biết xấu hổ hắt nước bẩn lên người phụ nữ!”

Lý Thải Phượng, cô vợ mới của Lư Thành Nguyên, vào đêm động phòng hoa chúc phát hiện Lư Thành Nguyên có chỗ bất thường, anh ta thế mà không cương được, còn chưa tìm được chỗ vào đã không được rồi.

Lý Thải Phượng là loại phụ nữ hoàn toàn khác Đổng Giai Tuệ, cô ta thích ầm ĩ, thường xuyên mắt đưa mày lại với đám thanh niên trong thôn, hiểu rõ chuyện nam nữ hơn Đổng Giai Tuệ rất nhiều.

Cô ta đẩy Lư Thành Nguyên trên người mình ra, cầm lấy áo quần rải rác ở bên cạnh mặc vào, ánh mắt nhìn Lư Thành Nguyên tràn đầy sự mỉa mai, giống như là đang xem trò khôi hài.

Gương mặt Lư Thành Nguyên đỏ thẫm, trên thái dương còn có mồ hôi vì vừa mới làm việc, anh ta không để ý so đo với sự trào phúng của Lý Thải Phượng, trong lòng vừa hoảng vừa sợ.

Vấn đề của anh ta, anh ta tự biết, anh ta vốn tưởng rằng lấy vợ khác là có thể tốt lên, trước khi động phòng còn cố ý tìm mẹ của anh ta nói chuyện, nói mẹ của anh ta đừng đứng góc tường nghe lén nữa, ai biết thế mà vẫn không được!

Trước khi Lư Thành Nguyên kết hôn với Đổng Giai Tuệ thì cũng chưa từng yêu đương qua lại với người phụ nữ nào khác, khi còn trẻ đều là tự mình giải quyết, lúc ấy cảm thấy bản thân không có vấn đề.

Nếu thật sự muốn anh ta nói rõ, rốt cuộc là bản thân anh ta trời sinh đã không được, hay là bị dọa đến không được, chính bản thân anh ta cũng không nói rõ được.

“Mối hôn sự này tôi không chấp nhận, ngày mai chúng ta đi chứng nhận ly hôn đi.”

Lý Thải Phượng không ngốc, Đổng Giai Tuệ là bởi vì không sinh được con mới bị nhà họ Lư đuổi về nhà mẹ đẻ, tình huống này của Lư Thành Nguyên, có lẽ cả đời này của nhà họ Lư cũng không thể có thêm đời sau được nữa, chẳng lẽ cô ta phải chờ ba năm sau bị nhà họ Lư dùng lý do như vậy để đuổi cô ta về sao?

Không nói đến thời gian ba năm lãng phí, chỉ nói đến ba năm lẻ loi không làm việc kia, cô ta cũng sẽ không vui!

Ly hôn sớm một chút, nói mọi chuyện cho rõ ràng, như vậy bản thân cô ta sẽ không chịu thiệt, cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc cô ta lập gia đình. Về phần những món quà mà nhà họ Lư tặng tất nhiên sẽ không trả lại, nghiêm túc mà tính toán, nhà họ Lư chính là lừa kết hôn!

Lư Thành Nguyên vừa nghe thấy Lý Thải Phượng muốn ly hôn mới phản ứng lại, tính cách của anh ta yếu đuối, được cha mẹ bảo vệ không tệ, nhưng anh ta cũng là một người đàn ông có tôn nghiêm, nếu như chuyện bản thân anh ta có vấn đề ở phương diện kia bị người ta đồn ra ngoài, vậy sau này anh ta phải làm người thế nào chứ!

“Đừng, cầu xin em đừng ly hôn, anh không phải là trời sinh như vậy, chỉ cần em không ly hôn, anh sẽ đi tìm bác sĩ, đến thành phố tìm, nhất định sẽ chữa khỏi bệnh.”

Lý Thải Phượng đã mặc lại quần áo chỉnh tề, tóc cũng xõa trên vai, dưới ánh đèn mờ nhạt, thoạt nhìn còn đẹp hơn lúc ban ngày không ít.

Lý Thải Phượng hơi mập, làn da có chút ngăm đen, không trắng nõn bằng Đổng Giai Tuệ, mắt phượng, đuôi mắt hơi nâng lên, lúc trừng mắt nhìn người khác có vẻ có chút hung ác.

Đổng Giai Tuệ thì không như vậy, tính cách của cô rất nhẹ nhàng, nói chuyện làm việc đều chậm rãi.

Suốt ba năm qua cho đến bây giờ Lư Thành Nguyên cũng chưa từng nhìn thấy cô tức giận với ai, lúc trước cô ở đây, mặc kệ mẹ anh ta nói như thế nào cô cũng chưa từng cãi lại một câu, chỉ vùi đầu làm việc.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 18


Nói đến tình cảm, Lư Thành Nguyên đương nhiên có tình cảm với Đổng Giai Tuệ, loại tình cảm này giống như sự ấm áp, không nóng bỏng, cũng không có hương vị gì, nhưng bất cứ thứ gì trên đời này cũng không thể so sánh được. Đổng Giai Tuệ giống như một loại nước ấm, không nóng không lạnh, phù hợp với sở thích của Lư Thành Nguyên hơn là loại ớt cay như Lý Thải Phượng này.

Từ sau khi quen biết Lý Thải Phương, Lư Thành Nguyên thường xuyên hoài niệm những điểm tốt của Đổng Giai Tuệ.

Anh ta không nên ly hôn với Đổng Giai Tuệ, nếu như ông trời đã quyết định đời này của anh ta không thể sinh được con, cho dù ôm một đứa về nuôi cũng được, sống cùng Đổng Giai Tuệ bình thản qua một đời, cũng tốt hơn là sống với Lý Thải Phượng.

Đây là ngày đầu tiên bọn họ kết hôn, Lư Thành Nguyên cũng đã dự liệu được những ngày sau này.

“Hừ, anh nghĩ cũng thật là đẹp, vì sao tôi lại phải tiêu phí cuộc đời của mình vào anh chứ, nếu tôi ly hôn với anh, chỉ trong một phút thôi là tôi có thể tìm được một người đàn ông tốt hơn anh gấp ngàn vạn lần, đàn ông mà phương diện đó không được mà cũng là đàn ông sao?”

Mặt Lư Thành Nguyên vừa đỏ lại vừa đen, hiển nhiên lời nói vừa rồi của Lý Thải Phượng khiến anh ta chịu nhục cực kỳ.

Mặc dù trong lòng không muốn, nhưng anh ta cũng không thể để Lý Thải Phượng làm lớn chuyện. Lư Thành Nguyên muốn mặt mũi, nhà họ Lư bọn họ cũng cần mặt mũi, chuyện này bị nói ra ngoài, cả đời nhà họ Lư bọn họ đều sẽ bị người khác chỉ trỏ.

“Bệnh thì anh sẽ chữa, em muốn cái gì anh cũng sẽ thỏa mãn em, chỉ cần em đừng làm ồn ra ngoài.”

Những lời này trái lại rất có khí phách đàn ông, đáng tiếc lại không cương lên được.

Lý Thải Phương nhìn Lư Thành Nguyên, ba của anh ta là cán độ trong đại đội, lúc trước sở dĩ Lý Thải Phượng đồng ý kết hôn làm vợ thứ hai của Lư Thành Nguyên, chính là nhìn trúng điểm đó.

Mẹ của cô ta sinh ra tám đứa con, cô ta không phải là người xuất sắc nhất trong các chị em, cũng không phải là người được cha mẹ ưu ái nhất. Có lẽ là vì chịu quá nhiều sự ghẻ lạnh, cô ta có khát vọng sau này bản thân có thể sống một cuộc sống tốt đẹp, tốt nhất là phải tốt hơn so với các anh chị em khác.

Cô ta hiểu chuyện sớm, suy nghĩ cũng nhiều, tuy rằng không có ai dạy cô ta, nhưng chính bản thân cô ta ngộ ra một đạo lý, đó chính là cả đời này, cô ta chỉ có một lần cơ hội có thể xoay người vào lúc kết hôn. Nhưng chính bản thân cô ta cũng tự biết mình, dáng người không tính là xuất sắc, gương mặt cũng không có ưu thế, nhà họ Lư có thể chọn cô ta làm con dâu cũng thật là bất ngờ.

Đầu năm nay ăn không đủ no còn phải liều mạng mà làm việc, phần lớn mọi người đều gầy, dáng người mập mạp như Lý Thải Phượng này lại có vẻ cực kỳ nổi bật.

“Cô gái này, vừa nhìn là đã biết là một người tốt.”

Rất mạnh mẽ, thật sự, không giống như Đổng Giai Tuệ kia, gầy yếu, đi hai bước thôi cũng có thể bị gió thổi ngã.

Kết hôn với Lư Thành Nguyên chính là cơ hội để xoay người mà Lý Thải Phượng đã chờ đợi hai mươi năm nay, có thể nói, nếu như không phải vì Lư Thành Nguyên từng ly hôn một lần, sợ là mối hôn sự này không đến lượt cô ta.

Vừa rồi cô ta nói muốn ly hôn cũng chỉ là dọa Lư Thành Nguyên mà thôi, cô ta tất nhiên là có thể rời khỏi nhà họ Lư, cũng có nắm chắc chắn rằng trên người mình sẽ không có nước bẩn gì. Nhưng sau khi về nhà mẹ đẻ, số phận sau này của cô ta vẫn nằm trong tay cha mẹ anh chị em, lần sau tái giá cũng không biết là sẽ gả cho loại người nào.
 
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
Chương 19


Thật ra ở lại cũng tốt, Lư Thành Nguyên có điểm yếu này ở trong tay cô ta, nhất định cô ta nói gì anh ta cũng sẽ nghe nấy, điều kiện nhà họ Lư không kém, nhà cũng là nhà ngói, chi phí ăn mặc không chỉ tốt hơn nhà cô ta một đẳng cấp, sau này sẽ không chịu đói chịu lạnh.

Hơn nữa nhà họ Lư chỉ có duy nhất một đứa con trai là Lư Thành Nguyên, nói một câu hơi bất kính là, chờ ngày nào đó hai vợ chồng nhà họ Lư già trở về với đất mẹ, tất cả của nhà họ Lư đều là của Lý Thải Phượng này đây!

“Được, nếu như anh đã cầu xin vậy thì em sẽ cho anh một cơ hội khác, không phải anh đã nói mặc kệ em muốn điều kiện gì anh cũng sẽ đồng ý sao, vậy em muốn năm mươi đồng, muốn hai bộ áo quần mới, một chiếc đồng hồ đeo tay, còn muốn một đôi giày da.”

Lý Thải Phượng đòi tiền là bởi vì số sính lễ nhà họ Lư đưa tới thì nhà họ Lý cũng không hề đưa cho Lý Thải Phượng, không chỉ như thế, nhà họ Lý cũng không hề quan tâm chuẩn bị đồ cưới gì cho cô ta, cô ta cũng chỉ là nhân cơ hội cầu lợi ích cho bản thân mình mà thôi.

Nếu Lư Thành Nguyên đã nói mặc kệ là điều kiện gì anh ta cũng đồng ý, vậy xem anh ta có thể là được hay không nào.

Lư Thành Nguyên im lặng nhìn Lý Thải Phượng một lúc lâu, điều kiện mà Lý Thải Phượng nói ra, thậm chí đủ để cưới một cô vợ trong thành phố.

Năm mươi đồng thì anh ta có, hai bộ quần áo và giày da thì cũng không có vấn đề gì, khó chính là ở cái đồng hồ, đó là thứ phải dùng vé công nghiệp mới có thể mua được. Hơn nữa giá cả của đồng hồ cũng không rẻ, mặc dù trong người anh ta có dư một ít tiền thì quả thật cũng không đủ để mua nhiều đồ như vậy.

“Này, nghe nói nhà họ Lư mới cưới một cô con dâu rất là ghê gớm, ngay cả bà mẹ chồng nhà đó cũng đấu không lại, vừa kết hôn được một ngày đã làm loạn một hồi, khiến cho bà Lư tức giận nằm trên giường kêu khổ tận trời, nói không nên cưới một cô con dâu trời đánh như vậy về nhà.”

Tin tức bên ngoài không được lưu thông nhiều ở trong thôn, có nhiều người có tuổi lớn rồi vẫn chưa biết chữ, có thể viết được tên của mình một cách rõ ràng thì cũng coi như có văn hóa.

Không đọc sách, không đọc báo cũng không có TV hay thứ gì để giải trí, ngay cả đài radio cũng không có, ngoại trừ chiếc loa lớn ở đầu thôn thỉnh thoảng có cán bộ đọc một hai bài văn, nông dân không thể tiếp nhận kiến thức, cũng không có cách nào nói về tư tưởng tiến bộ gì đó, chỉ có thể dựa vào những lời bàn tán, nói chuyện phiếm để giết thời gian.

Vốn chuyện mẹ chồng nàng dâu ở thôn Tĩnh Lĩnh hay thôn Đại Vũ cũng không phải là chuyện gì lớn, thôn nào mà không có chuyện mẹ chồng nàng dâu bất hòa, đấu khẩu nhau chứ, sao lại phải quan tâm bàn tán của thôn khác làm gì chứ?

Nhưng nhà họ Lư ở thôn Tiểu Lĩnh thì lại khác, con trai duy nhất của nhà họ Lư, lúc trước cưới con gái nhà họ Đổng thôn Đại Vũ của bọn họ, mấy tháng trước vì bị nhà họ Lư đuổi về, con gái nhà họ Đổng còn vì thế tìm đến cái chết. Bây giờ nhà họ Lư cưới vợ mới, con dâu mới và mẹ chồng làm loạn ầm ĩ, loại tin đồn này ở thôn Đại Vũ vẫn rất được lưu truyền.

“Đáng đời, bà Lư này chính là bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, lúc trước đối xử với Giai Tuệ không phải rất oai phong sao, bây giờ coi như tìm được kẻ đối đầu.”
 
Back
Top Bottom