Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá

Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 20: Chương 20


Cô mở to đôi mắt đen nhánh, nhìn chằm chằm phía trước qua khe hở của khăn quàng cổ.

Có thể phát hiện nếu có ai đó xuất hiện trước tiên!

Mà trong lúc chờ đợi, Thẩm Triều Triều nhớ lại những gì cô đã làm hôm nay, ngay cả chính mình cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, cô còn tưởng rằng đời này sẽ không bao giờ bước ra khỏi cửa nhà nữa, cũng sẽ không trò chuyện với bất kỳ ai bên ngoài trừ ba mẹ của mình.

Nhưng hôm nay cô đã rất dũng cảm, rất tuyệt vời!

Lần này ra ngoài nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài khiến Thẩm Triều Triều nhớ tới bản thân vô tư lự khi còn bé, khi ấy cô cũng không giống như bây giờ, trái lại còn được trưởng bối và bạn cùng lứa tuổi yêu thích vì ngoại hình đáng yêu, mỗi ngày giống như ngựa con vui vẻ dẫn theo bạn bè đi chơi khắp nơi, tiêu hao rất nhiều tinh lực.

Cho đến khi một cuốn tạp chí hết hạn bị xé nát xuất hiện ở trạm phế liệu.

Sau khi cô tò mò miễn cưỡng ghép vài trang lại, lúc này mới phát hiện trên đó đều là phụ nữ xinh đẹp dáng người thướt tha, trên người mặc sườn xám màu sắc rực rỡ, thiết kế cắt may hợp với hình thể, phác họa ra đường cong dáng người, tràn ngập sức hấp dẫn, giống như một đóa hoa hồng nở rộ xinh đẹp.

Thẩm Triều Triều ngây người tại chỗ, ngay sau đó trong lòng cô dấy lên một ngọn lửa.

Cô cũng muốn tạo ra những bộ trang phục xinh đẹp như vậy!!!

Đây không phải nhiệt độ ba phút đột nhiên xuất hiện, mấy ngày sau Thẩm Triều Triều nho nhỏ đều nằm mơ nhìn thấy mình được đi khắp các căn phòng chất đầy vải vóc lấy không hết cùng những bộ quần áo xinh đẹp vô cùng do cô tự mình cầm kéo và kim chỉ tạo ra.

Mỗi ngày cô đều thức dậy với nụ cười trên môi.

Khi Thẩm Triều Triều nói cho mẹ biết sở thích chế tác trang phục của mình, lúc ấy Bạch Vân còn làm biên tập viên báo chí đã vô cùng ủng hộ.

Sau khi Thẩm Hà tan tầm về nhà, hai người lớn mới phối hợp với nhau, không chỉ ủng hộ trên mặt lời nói mà còn biểu hiện ra từ trong hành động, lúc này bọn họ đã đến cửa hàng mua một đống vải vóc và dụng cụ may quần áo.

Niềm vui bất ngờ to lớn trực tiếp rơi xuống người Thẩm Triều Triều khiến cô hưng phấn thét lên nhảy nhót, sau đó bắt đầu "công việc" hàng ngày của thợ may, không chỉ làm quần áo của chính cô mà ngay cả ba mẹ cũng không tránh khỏi vận mệnh làm người mẫu.

Mặc quần áo kỳ quái trên người mà còn phải khen ngợi rằng rất có sức sáng tạo.

Khi đó, cuộc sống hạnh phúc của một nhà ba người là bến cảng tràn ngập tình yêu.

Cho đến khi Thẩm Triều Triều cảm thấy quần áo mà mình biết quá ít nên lén lút rời khỏi nhà một mình, đến trạm phế liệu khác tìm sách, sau đó!

Nghĩ tới đây, khóe miệng bất giác nhếch lên của Thẩm Triều Triều chậm rãi hạ xuống, trái tim giống như bị siết chặt vô cùng đau đớn.

Trong trí nhớ, người phụ nữ mang theo mục đích không tốt lừa gạt cô, người đàn ông có khuôn mặt dữ tợn hung ác cưỡng ép lôi cô lên xe mặc cho cô phản kháng!
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 21: Chương 21


Mãi đến khi được người tốt phát hiện ra chỗ không đúng và cứu giúp, nếu không Thẩm Triều Triều suýt nữa là đã bị đưa lên xe lửa.

Cảnh này chính là ngọn nguồn của sợ hãi, liên tiếp xuất hiện trong giấc mơ của cô.

Thẩm Triều Triều.

m thanh vang lên đánh thức Thẩm Triều Triều từ trong hồi ức đau khổ, nước mưa trên đỉnh đầu đột nhiên biến mất khiến động tác của cô có chút chậm chạp, khi cô ngẩng đầu lên nhìn lại, chỉ thấy Diệp Phương đang nghiêng chiếc ô cầm trong tay che mưa to giúp cô.

Biểu cảm trên gương mặt Diệp Phương không thay đổi, không tò mò sau khi Thẩm Triều Triều đến gặp Cố Hằng, cũng không lộ ra nét mặt khác thường trước hành vi kỳ lạ của Thẩm Triều Triều, chỉ nói tiếp với cô: "Muốn vào trong uống một ly nước nóng không?"

Tuy Diệp Phương trở về là vì lấy tiền đóng tiền viện phí cho bà Vương Thải Hà, nhưng lúc này nhìn thấy Thẩm Triều Triều có hơi đáng thương quá đỗi nên đã chậm trễ một chút thời gian, nhưng thế cũng không sao.

Còn nữa, chứng bệnh khiến bà tò mò cũng cần tìm hiểu thêm một bước nữa mới có thể xác định.

Có lẽ là biểu hiện của Diệp Phương quá mức bình thường, hoặc là lần này cô có việc cầu xin người khác nên Thẩm Triều Triều không từ chối.

Đợi đến khi cô ướt sũng đi vào cửa nhà nhà họ Cố, tiến vào phòng khách ở lầu một dưới sự dẫn dắt của Diệp Phương, chỉ thấy diện tích không gian bên trong không nhỏ, bên trong đặt một bộ sô pha màu xám dựa vào góc tường, đối diện với bàn trà bằng gỗ, ở góc tường cách đó không xa chính là một chiếc ti vi có kích thước không nhỏ.

Đứng lâu ở một chỗ, mặt đất sạch sẽ dưới chân Thẩm Triều Triều nhanh chóng xuất hiện một vũng nước mưa nhỏ xuống từ gấu quần của cô khiến cô hoảng hốt không thôi, nhưng lại không dám lộn xộn.

Cô giống như một con mèo con bẩn thỉu đột nhiên bước vào một ngôi nhà sạch sẽ.

Không biết Thẩm Triều Triều đã bắt đầu căng thẳng bất an, Diệp Phương thu hồi ô trong tay lại đặt ở cửa, sau khi thuận tay đóng cửa lại mới nhanh chóng lấy ra một chiếc khăn lông từ trong phòng khách bên cạnh đưa cho Thẩm Triều Triều.

Cũng không biết đứa nhỏ này đã đợi trong mưa bao lâu?

Kẻo lại ngã bệnh.

Nhưng Thẩm Triều Triều lại lắc đầu, từ chối chiếc khăn này.

Mặc dù cô là vì tự cứu mình nên mới có thể không từ thủ đoạn, muốn gả cho Cố Kỳ Việt, nhưng hiện tại người đứng ở trước mặt cô là Diệp Phương mẹ anh nên cảm giác áy náy to lớn cuồn cuộn mà đến, chỉ trích cô vì sao lại đối xử với một người tốt như vậy!

Khiến Thẩm Triều Triều xấu hổ cắn chặt môi, cô muốn nói gì đó nhưng lại không biết mình muốn nói gì.

Mâu thuẫn trong lòng khiến Thẩm Triều Triều bắt đầu trở nên nôn nóng bất an, hai tay dùng sức nắm chặt góc áo, Diệp Phương nhìn thấy nên cũng không cưỡng ép đưa khăn cho Thẩm Triều Triều nữa, mà là dùng giọng điệu ôn hòa nói: "Không ngờ lại gặp mặt nhau nhanh như vậy, cô có chuyện muốn nói với tôi sao? Không cần sợ, tôi sẽ lắng nghe nghiêm túc.

"

Diệp Phương biết Thẩm Triều Triều đang bất an, bởi vậy lựa chọn đi thẳng vào vấn đề chính.
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 22: Chương 22


Có thể tiến hành giao tiếp ngôn ngữ là có thể hiểu rõ nguyên nhân cụ thể.

Diệp Phương dịu dàng như thế khiến khóe mắt Thẩm Triều ửng đỏ, cô chịu đựng cơn áy náy trong lòng, giọng nói nghẹn ngào run rẩy mở miệng: "Chủ nhiệm Diệp, xin lỗi, tôi muốn! kết hôn với Cố Kỳ Việt! "

"! "

Diệp Phương không ngờ lại nghe được tên con trai mình từ trong miệng Thẩm Triều Triều, bà không khỏi sửng sốt, sau đó không đợi bà hỏi ra nguyên nhân thì chợt nghe một tiếng "rầm", cửa lớn bị người từ bên ngoài bạo lực đá văng.

Một giây sau, người đó giống như bị chọc tức đến cười mà hỏi: "Cô muốn gả cho tôi?"

Gió từ cánh cửa bị đạp văng thổi tới xen lẫn nước mưa trực tiếp hắt lên người Thẩm Triều Triều đang đứng ở cửa.

Rõ ràng quần áo đã sớm bị nước mưa thấm ướt nhưng bây giờ cô lại đột nhiên cảm thấy rét lạnh, tựa như gió thổi vào trong khe xương, cô không tự chủ được muốn cuộn lại ôm chặt lấy mình.

Cơn hoảng loạn lại quay trở lại.

Mà Thẩm Triều Triều đứng đó với thân thể cứng ngắc, gương mặt bị khăn quàng cổ quấn kỹ đầy kỳ quái khiến Cố Kỳ Việt cười lạnh một tiếng, sau đó nhấc chân đi tới, vòng quanh vài vòng tựa như đang nhìn vật lạ gì đó, không biết rốt cuộc là tên nào hỏng não mà lại muốn kết hôn cùng anh!

Ha! Anh là người có thanh danh "tốt" ở thành phố Giang Lâm này, nhưng lại khiến người ta nhìn thấy là sẽ đi đường vòng.

Kết quả, bây giờ thậm chí có người chủ động đụng chạm với anh ở đây, nhưng nhìn mấy vòng cũng không thấy ba đầu sáu tay ở đâu cả!

Mặc kín như vậy vào mùa hè là có bệnh sao?

Cuối cùng Cố Kỳ Việt đứng lại trước mặt Thẩm Triều Triều, anh cao gần một mét chín, dáng người cao lớn khôi ngô, so với Thẩm Triều Triều đối diện chỉ có một mét sáu lăm đã hình thành sự tương phản rõ ràng.

Trong mắt Thẩm Triều Triều, anh càng giống người khổng lồ, làm cô sợ tới mức không dám động, ngay cả dũng khí ngẩng đầu nhìn đối phương cũng không có.

Mặc dù trước khi đến nhà họ Cố, Thẩm Triều Triều đã hạ quyết tâm rồi.

Lấy con trai của quản đốc Cố để thoát khỏi số phận bi thảm trong tương lai.

Thế nhưng, điều khiến cô không ngờ tới là Cố Kỳ Việt lại cao lớn như vậy, chỉ đứng ở nơi đó đã khiến người ta sợ hãi, gả cho một người như vậy, có lẽ cô sẽ bừng tỉnh khỏi giấc mơ mỗi ngày mất.

Cùng với thái độ rõ ràng không tốt của Cố Kỳ Việt càng thể hiện con đường đi này khó khăn trùng trùng.

Này, không phải vừa rồi nói năng rất hăng hái sao? Bây giờ tôi đang ở đây, sao cô không nói nữa! Nào, nhìn tôi rồi lặp lại lần nữa đi.

Đang lúc Thẩm Triều Triều bị dọa đến sắp khóc, Cố Kỳ Việt lại càng không chịu buông tha, thậm chí còn khom lưng cúi thấp người, hai tay chống lên đùi, ý đồ nhìn thẳng Thẩm Triều Triều.

Mái tóc ngắn bị nước mưa xối ướt dán sát vào mặt vài sợi, cặp mắt sắc bén như chim ưng kia nhìn cô chằm chằm.

Tầm mắt này khiến Thẩm Triều Triều bị ép phải nhìn lại, cô nhìn xuyên qua khe hở khăn quàng cổ, thật bất ngờ, Cố Kỳ Việt cũng không phải loại hình tượng đàn ông thô lỗ l* m*ng có thể dọa khóc trẻ con mà trái lại vô cùng trẻ tuổi đẹp trai.
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 23: Chương 23


Dáng xương xuất sắc, mặt mày tinh xảo.

Nhất là đôi mắt hoa đào, dù cho lúc này tức giận nhưng bên trong vẫn cất giấu sao trời.

Chỉ là, nếu như đối diện với thời gian hơi dài sẽ phát hiện trong mắt của anh còn cất giấu vẻ kiêu ngạo lẫn cuồng vọng, cả người sáng loáng viết mấy chữ không dễ chọc vào.

Mà khi bị người khác đột nhiên tới gần, Thẩm Triều Triều căng thẳng níu lấy góc áo, thân thể của cô bắt đầu run rẩy khe khẽ, theo bản năng muốn nói xin lỗi nhưng lại không mở miệng ra được.

Sau khi gặp Cố Kỳ Việt, Thẩm Triều Triều biết kế hoạch của cô sắp thất bại rồi.

Người đàn ông này sẽ không dễ dàng bị người khác chi phối.

Tựa như hiện tại, dùng khí thế đè ép người khác, để cô biết khó mà lui.

Ánh mắt Thẩm Triều Triều chua xót, nước mắt không khống chế được trào ra thấm ướt lông mi, khóe mắt cô hồng hồng cực kỳ giống thỏ trắng nuôi trong nhà đang mở to mắt nhìn đối phương.

Cô cố gắng khống chế cảm xúc của mình, cho dù đã biết kết quả cuối cùng nhưng lúc này vẫn bướng bỉnh muốn hỏi.

"Anh! có muốn! Kết hôn! "

"Cô bị cà lăm à? Muốn kết hôn với tôi cũng không hỏi thăm xem tôi là hạng người gì, bên ngoài đều nói tôi là tên xấu xa không chuyện ác nào là không làm! Chẳng qua, cho dù tôi có là tên xấu xa, tôi cũng không muốn kết hôn cùng cô đâu!"

Đối mặt với người phụ nữ đột nhiên tìm đến nhà nói chuyện kết hôn, Cố Kỳ Việt căn bản không có ý lưu tình ngoài miệng.

Khóe miệng anh gợi lên một nụ cười ác liệt, tiếp tục nói: "Miễn bàn đến cô giấu đầu che mặt kỳ quái, cho dù cô là tiên trên trời, tôi cũng không muốn kết hôn cùng một người xa lạ, nếu như cô hối hận rồi thì tôi có thể giúp cô giới thiệu! "

Cố Kỳ Việt!

Mắt thấy Cố Kỳ Việt càng nói càng thái quá, Diệp Phương nhíu mày lớn tiếng quát lên, không để anh tiếp tục nói lung tung nữa.

Chuyện đặc biệt thì đối xử đặc biệt, nếu Thẩm Triều Triều là người bình thường thì bà đã sớm mời cô ra ngoài rồi.

Cho dù có cứu được bà Vương Thải Hà thì cũng không thể lấy hôn nhân của con trai bà ra để bồi thường được.

Nhưng nghĩ đến trạng thái đặc biệt của Thẩm Triều Triều cùng với kiên định muốn gặp Cố Hằng ngay từ đầu của cô, sau đó cô lại đội mưa đến nhà họ Cố chờ bà trở về, có lẽ trong đó còn có chuyện mà bà chưa biết rõ.

Bình thường thái độ của Diệp Phương đối với người khác rất lãnh đạm, chỉ khi đối mặt với bệnh nhân mới có thể trở nên hiền lành dễ gần.

Hiện giờ hiển nhiên bà đã xem Thẩm Triều Triều trở thành bệnh nhân của mình, bởi vậy nên vô cùng bao dung.

Nhưng lại làm cho Cố Kỳ Việt cảm thấy câm nín, khóe miệng giương cao của anh dần dần hạ xuống, sắc mặt ngay sau đó không chút thay đổi mà đứng thẳng người dậy, khó chịu xì một tiếng về phía Thẩm Triều Triều, cảm thấy đồng chí Diệp Phương hôm nay uống nhầm thuốc rồi.

Sao lại mẹ tốt với một người phụ nữ xa lạ như vậy?

Mà sau khi Thẩm Triều Triều chính tai nghe được "đáp án", dũng khí lập tức biến mất không còn đâu khiến cô lại khôi phục về trạng thái dễ bị khủng hoảng và sợ hãi, sắc mặt được che lấp dưới lớp khăn quàng cổ tái nhợt, thân thể cô run rẩy càng lúc càng dữ dội.
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 24: Chương 24


Cô nhanh chóng đưa tay nắm lấy tay kia, muốn ngăn cản cơn run rẩy nhưng thất bại.

Nhất định phải nhanh chóng rời khỏi nơi đây!

Đối mặt với một Diệp Phương thân thiện, cho dù thân thể Thẩm Triều Triều không thoải mái thế nào thì cô vẫn phải kiên trì chính miệng nói lời tạm biệt với Diệp Phương.

Từ sau khi đột nhiên nhìn thấy tương lai bi thảm đen tối của mình, Thẩm Triều Triều vô cùng quý trọng những người đã dành cho cô ý tốt.

Chủ nhiệm Diệp, xin lỗi, quấy rầy...!Cô...!Tạm biệt, tôi phải đi đây...

Nói xong, Thẩm Triều Triều không đợi Diệp Phương mở miệng đã cúi người thật thấp, sau đó trực tiếp lao ra khỏi cánh cửa mở rộng, rời khỏi nhà họ Cố, chạy nhanh trong mưa to.

Đối với Thẩm Triều Triều mà nói, hôm nay vô cùng dài.

Từ sợ hãi đối với tương lai đến dấy lên hy vọng, cố gắng tự cứu mình nhưng hy vọng lại tan vỡ, chuyện này làm cho người ta cảm thấy mệt mỏi.

Bây giờ cô chỉ muốn về đến nhà, khóa cửa lại, nằm vào trong chiếc chăn mềm mại ấm áp, nhanh chóng để mình rơi vào giấc mộng, quên đi hết thảy trong hiện thực.

Mà bên phía nhà họ Cố, Diệp Phương nhìn thấy bóng lưng Thẩm Triều Triều quyết tuyệt rời đi khiến bà lo lắng đi tới đi lui tại chỗ, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm ngoài viện, lông mày cau đến độ sắp biến thành một chữ Xuyên.

Khiến Cố Kỳ Việt mất hứng bĩu môi, nói thẳng: "Mẹ, người phụ nữ vừa rồi là ai vậy, nhìn mẹ quan tâm đến cô ta như vậy còn tưởng rằng cô ta là con gái của mẹ đấy, mẹ quên mất đứa con trai ruột này rồi!"

Lời này khiến Diệp Phương nhàn nhạt liếc nhìn anh một cái, sau đó ngoài cười nhưng trong không cười trả lời: "Cố Kỳ Việt, mẹ không nói nhưng không có nghĩa là mẹ không biết chuyện con lại vào đồn công an.

"..."

Nghe thấy ba chữ đồn công an, Cố Kỳ Việt bực bội giơ tay vò tóc, sau đó thành thật ngậm miệng lại.

Đồng thời anh giơ tay cầm lấy chiếc ô đặt ở cạnh cửa, trực tiếp đi ra ngoài, không đợi Diệp Phương hỏi thì anh đã chủ động mở miệng: "Con đi đưa ô cho người phụ nữ kia, đỡ cho người phụ nữ họ Diệp nửa đêm đau lòng ngủ không yên.

Cố Kỳ Việt giơ tay vẫy vẫy, ỷ vào chiều cao và chân dài mà phân biệt dấu chân mới dọc đường, nhanh chóng đuổi theo Thẩm Triều Triều.

Lần này anh không mở miệng nói những lời khó nghe nữa, mà trực tiếp đưa tay túm lấy cổ áo Thẩm Triều Triều.

Động tác trên tay anh không nhẹ không nặng, lập tức kéo người ta ngã vào cây phía sau, anh cũng nhanh chóng tới gần, một tay chống lên thân cây bên tai Thẩm Triều Triều, cúi đầu nhìn cô gằn từng chữ nói: "Mặc kệ rốt cuộc cô có mục đích gì, đừng để tôi nhìn thấy cô tiếp cận mẹ tôi nữa, nếu không, tôi sẽ khiến cô phải hối hận.

Khi nói chuyện, hai người cách nhau gần nhau, có thể nghe thấy hơi thở của nhau.

Thẩm Triều Triều bị cảnh cáo chỉ cảm thấy lưng bị va chạm rất đau đớn, nhưng lần này cô không khóc, chỉ im lặng nhìn chằm chằm Cố Kỳ Việt, trịnh trọng nói: "Chủ nhiệm Diệp...!là người tốt...!Tôi...!không muốn làm gì bà ấy cả!"

Tốt nhất là như vậy, được rồi, đi đi!

Nghe cô nói như thế, Cố Kỳ Việt cười cười, cũng không nói tiếp nữa.
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 25: Chương 25


Sau khi cưỡng ép nhét ô vào tay đang đeo găng tay của Thẩm Triều Triều, anh trực tiếp xoay người rời đi, đội mưa to chạy về phía nhà mình, tốc độ nhanh đến mức trong nháy mắt đã không nhìn thấy bóng người đâu nữa.

Thẩm Triều Triều cầm ô trong tay còn chưa kịp phản ứng lại, một mình yên lặng ngẩn người nhìn chằm chằm phía trước không có một bóng người nào.

!

Sau khi vất vả về đến nhà, Thẩm Triều Triều bất ngờ ngã bệnh.

Cô liên tục sốt cao mấy ngày, cũng may trong nhà có thuốc dự phòng giúp cô không cần mang nỗi sợ hãi đến bệnh viện.

Đợi đến khi sốt cao rút đi, cuối cùng cô cũng có thể ra khỏi phòng, thời tiết bên ngoài sáng sủa, hương hoa thanh tịnh nương theo gió thổi tới làm tâm trạng người ta cũng tốt hơn vài phần.

Sắc mặt trắng bệch vì ngã bệnh của Thẩm Triều Triều có thêm một nụ cười ngọt ngào.

Cô thích thời tiết đẹp như thế này!

Làm cho tâm trạng người ta vui vẻ.

Chỉ cần Thẩm Triều Triều rời khỏi phòng là sẽ trang bị đầy đủ, hôm nay cũng là tổ hợp áo dài quần dài và khăn quàng cổ.

Cô dời một cái ghế ngồi ở trong viện, tâm trạng ổn định, mấy ngày nay bởi vì ngã bệnh nên cô đã tạm thời quên đi tình huống hiện thực, trái lại sốt cao không những không khiến cô cảm thấy khó chịu mà còn hy vọng có thể kéo dài thêm một ít thời gian.

Cho dù đây chỉ là lừa mình dối người.

Sau khi cố lấy dũng khí ra ngoài nhưng không đạt được kết quả mong muốn, cô trở nên sợ rời khỏi nhà hơn nữa, Thẩm Triều Triều nghĩ, có thể cô sẽ không có dũng khí để rời khỏi nhà lần thứ hai.

Càng sợ gặp người khác.

Trong khoảng thời gian này ngay cả chị Đại Lâm hàng xóm muốn chăm sóc cô cũng đều bị Thẩm Triều Triều từ chối, cô chỉ muốn một mình an tĩnh trốn trong nhà, không gặp ai.

Giống như con vật nhỏ bị thương lặng lẽ l**m láp vết thương.

Hôm nay cuối cùng cô cũng đã khá hơn không ít.

Chỉ là, kế hoạch muốn thay đổi vận mệnh và tự cứu mình đã thất bại, mà trong những hình ảnh đột nhiên xuất hiện kia, hôm nay là lần thứ hai quản đốc Vương Kiến Thiết của xưởng máy móc đến.

Dựa theo sự phát triển ban đầu, Vương Kiến Thiết có đến cũng không gặp được cô, chỉ có thể ở ngoài cửa nói chút lời khiến người ta buồn nôn.

Cô chỉ cần trốn ở nhà và giả vờ không nghe thấy.

Cửa sân đã khóa lại, cô an toàn.

Về phần chuyện sau đó thì sau đó hãy nói! Thẩm Triều Triều nhát gan giơ tay nắm chặt góc áo, bây giờ dũng khí của cô đã biến mất, cô chỉ muốn tạm thời trốn tránh.

Đồng chí Thẩm Triều Triều, cô có nhà không?

Đang lúc Thẩm Triều Triều an ủi mình trong lòng, giọng của Vương Kiến Thiết đúng giờ vang lên làm cho Thẩm Triều Triều lập tức đứng dậy khỏi ghế ngồi, chuẩn bị trở về phòng để không nghe thấy.

Nhưng mà, không đợi cô xoay người, chỉ thấy góc tường phát ra tiếng lẹt xẹt, một giây sau, đôi tay của đàn ông bám vào vách tường đang cố gắng trèo vào bên trong.
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 26: Chương 26


Tình huống đột ngột làm Thẩm Triều Triều sợ đến mức liên tục lui về phía sau, thân thể vừa mới khỏi bệnh của cô lung lay như sắp đổ.

Không giống!

Tương lai đã thay đổi!!!

Thẩm Triều Triều hoảng hốt chạy vào trong phòng, hai tay cô run rẩy khóa cửa lại.

Tại sao mọi thứ lại thay đổi?

Chẳng lẽ vào thời điểm Vương Kiến Thiết tới lần đầu tiên, cô đã đáp lại? Hoặc là ra ngoài tìm kiếm cơ hội, sinh ra biến số khác?

Trong lúc nhất thời, Thẩm Triều Triều suy nghĩ đến mức đầu đau như muốn nứt ra khiến cô khó chịu muốn nôn khan, chỉ là bây giờ còn có chuyện nghiêm trọng hơn cần giải quyết, không thể chậm trễ.

Nếu Vương Kiến Kiến thực sự đột nhập vào thì cô phải làm sao, lớn tiếng kêu cứu ư?

Không được.

Bây giờ trong nhà chỉ còn lại một mình cô, một khi gọi những người khác tới, đến lúc đó thật sự có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không tẩy sạch nổi, có lẽ Vương Kiến Thiết còn có thể không biết xấu hổ mà thuận nước đẩy thuyền, dựa vào đó bịa đặt mối quan hệ của hai người.

Trong trí nhớ của Thẩm Triều Triều, Vương Kiến Thiết năm nay ba mươi sáu tuổi, năm xưa mất vợ không con.

Gã có ngoại hình trung bình nhưng có thân phận tốt khó ai bằng nên đã khiến không ít phụ nữ để mắt tới.

Số công nhân xưởng máy móc muốn làm mai với gã suýt nữa đã vượt quá cửa nhà họ Vương, càng miễn bàn đến bà mối gần đấy, mỗi ngày đều đi tìm ba mẹ Vương Kiến Thiết nói chuyện, muốn giới thiệu người cho gã tái hôn.

Nhưng Vương Kiến Thiết lại nói với bên ngoài rằng gã muốn trông coi người vợ đã qua đời, sẽ không tái hôn, những lời này khiến tất cả mọi người nghe xong đều giơ ngón tay cái lên, nhao nhao khen quản đốc Vương là một người đàn ông tốt.

Vương Kiến Thiết thiết lập một hình mẫu yêu sâu đậm nhưng thực chất lại có quan hệ không rõ ràng với rất nhiều phụ nữ khác ở bên ngoài.

Gã hưởng thụ lòng nhiệt tình tre già măng mọc của đám phụ nữ, có thể tùy tiện chơi đùa với trạng thái chưa kết hôn, hơn nữa còn nhờ tính cẩn trọng trời sinh nên không để lại bất kỳ bằng chứng gì, bởi vậy đến nay cũng không bị phát hiện.

Trong cảnh tượng tương lai, Vương Kiến Thiết vừa gặp Thẩm Triều Triều đã yêu, muốn cưới cô bằng được! Bởi vậy, giả sử hôm nay Thẩm Triều Triều hô to cầu cứu, ngày mai gã sẽ cả gan đi mời bà mối tới cửa cầu hôn.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Thẩm Triều Triều nhất định phải gặp quản đốc Cố Hằng, bởi vì người bình thường sẽ không thể giải quyết được vấn đề khó khăn này!
Vương Kiến Thiết sẽ không dễ dàng buông tha cho cô, cho dù có xuống nông thôn thì cũng gã sẽ nhiều lần đưa ra chỉ tiêu trở về thành phố.

Còn chỉ đích danh gọi một mình Thẩm Triều Triều.

Chính chỉ tiêu trở về này đã khiến Thẩm Triều Triều bị các thanh niên trí thức khác cô lập, khi cô từ chối chỉ tiêu trở về thành phố còn bị người ta trào phúng là giả bộ thanh cao.

Cũng bởi vì xuất hiện chỉ tiêu về thành phố liên tiếp mới làm cho người xấu ở công xã chú ý tới Thẩm Triều Triều.
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 27: Chương 27


Nghĩ đến những thứ này, Thẩm Triều Triều chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo như rơi vào hầm băng, cô dùng sức kéo góc áo, nôn nóng bất an đi tới đi lui trong phòng, dùng sức cắn môi đến nỗi chảy máu tươi, nhanh chóng nhỏ xuống theo khóe miệng rồi nhỏ xuống cần cổ trắng như tuyết, màu đỏ chói mắt vô cùng.

Đau đớn gọi tỉnh táo trở về.

Bây giờ cũng không có cách nào tốt để trở ra toàn thân, cô chỉ có thể liều mạng.

Bất kể như thế nào cũng sẽ không để cho Vương Kiến Thiết được như ý.

Thẩm Triều Triều chậm rãi dừng bước, lập tức nhanh chóng đi vài bước tới trước bàn trang điểm, tay phải run rẩy lấy cây kéo cắt may từ trong ngăn kéo ra, lưỡi kéo sắc bén lóe ra tia sáng lạnh.

Cô dùng sức vung vẩy vài cái, Thẩm Triều Triều buông kéo xuống, dùng nó làm vũ khí thì quá ngắn.

Cô cũng không dám đâm mũi kéo nhọn vào cơ thể người khác.

Sau đó nhìn xung quanh đồ bày biện trong phòng một lần, nhìn thấy cây gậy gỗ dùng để làm búp bê thử quần áo, Thẩm Triều Triều lập tức tiến lên rút một cây gậy gỗ dài nhất ra, to bằng hai nắm tay cô, cũng khá nặng.

Thẩm Triều Triều hít sâu một hơi, nét mặt cô trở nên kiên định.

Thời gian chuẩn bị không lâu, Vương Kiến Thiết ngoài viện vẫn chưa thành công vượt qua bức tường, Thẩm Triều Triều nhìn chằm chằm bên ngoài xuyên qua cửa sổ giấy, cô giơ tay mở khóa cửa phòng ra.

Sau đó cô trốn ở sau cửa, cho dù Vương Kiến Thiết xông vào cũng sẽ không phát hiện ra ngay được.

Mà cô phải lợi dụng khoảng thời gian ngắn ngủi này đánh Vương Kiến Thiết đến mức không còn sức đánh trả.

Nếu không may thất bại, chiếc kéo đặt sau lưng cô là sức mạnh cuối cùng của Thẩm Triều Triều!

"Đồng chí Thẩm Triều Triều, cô có khỏe không, xin lỗi, chỉ là tôi lo lắng cho cô quá, nếu như cô không sao thì ra ngoài đi, tôi sẽ đếm đến mười, nếu như cô không đáp lại, tôi sẽ vào bên trong xem xét tình huống.

"

Tuy Vương Kiến Thiết đã đến tuổi trung niên nhưng không ăn đến nỗi não đầy ruột béo, dáng người gã vô cùng gầy gò.

Chiều cao cũng giống như đại đa số người bây giờ, không tới một mét bảy, ngoại hình bình thường, hốc mắt lõm sâu và có quầng thâm, trên gương mặt cực kỳ khô quắt có không ít nếp nhăn, trông già hơn mười mấy tuổi.

Thể lực không tốt nên gã trèo tường rất gian nan, tuy ngoài miệng nói đếm từ một đến mười nhưng cũng đã sớm đi nhanh về phía phòng ở.

Vương Kiến Thiết đã nghe ngóng từ trước, biết con gái Thẩm Hà ở gian phòng nào, lúc này gã đi về phía phòng của Thẩm Triều Triều vô cùng chính xác, trực tiếp giơ tay đẩy cửa phòng ra rồi vội vã chui vào trong.

Kết quả không đợi Vương Kiến Thiết kịp nhìn thấy rõ gian phòng được bài trí ra sao thì đã bị gậy gỗ vung lên phía sau đập trúng đầu.

Ngay sau đó là đầu rơi máu chảy.

Đầu gã lập tức dâng lên cảm giác choáng váng khiến thân thể gã lảo đảo ngã sấp xuống.

Thẩm Triều Triều căng thẳng nhưng vẫn không dừng tay, cô không thể khống chế thân thể run rẩy của mình nhưng động tác trong tay vẫn tiếp tục như cũ, quơ gậy gỗ hung hăng nện Vương Kiến Thiết, muốn phát tiết toàn bộ nỗi sợ hãi, bất an và phẫn nộ lẫn oán hận trong lòng.

Đều do tên khốn kiếp này hại cô chết!!!
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 28: Chương 28


Chỉ là, Thẩm Triều Triều nghĩ mình có thể giải quyết vấn đề, nhưng không ngờ cô không lên tiếng kêu cứu mà Vương Kiến Thiết bị đánh lại không hề để ý thể diện, thê thảm lớn tiếng kêu la.

Khi Thẩm Triều Triều kịp phản ứng lại thì đã không còn kịp nữa rồi, hàng xóm xung quanh đã nhanh chóng chạy tới.

Có người sốt ruột trực tiếp trèo tường muốn nhìn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, kết quả vừa mới vào trong viện đã thấy cửa phòng mở rộng, Thẩm Triều Triều che kín toàn thân cầm gậy gỗ đang đánh một người đàn ông nằm trên đất k** r*n.

"Triều Triều có sao không? Bên trong mau chóng mở cửa đi, cho chúng tôi vào trong!"

Ngoài cửa, chị Đại Lâm lo lắng đưa tay dùng sức nện cửa viện làm người trèo tường vào đã nhìn đến ngây ngốc kịp lấy lại tinh thần, nhanh chóng xoay người mở cửa viện ra.

Trong nháy mắt, năm sáu người tràn vào trong viện nhà họ Thẩm.

Chị Đại Lâm lại càng đứng mũi chịu sào, sau khi nhìn thấy đột nhiên có thêm một người đàn ông trong nhà họ Thẩm, còn bị con gái nhà họ Thẩm thì đánh đập người đó khiến người xông vào là chị cũng sửng sốt mấy giây.

Nhưng chị nhanh chóng nghĩ đến nhà họ Thẩm chỉ còn lại có một người con gái thì đàn ông từ đâu ra?

Vừa nghĩ như vậy, chị Đại Lâm nổi giận, chị xắn hai tay áo lên, mắng chửi hùng hổ: "Thằng khốn này ở đâu chui ra vậy, dám đến hẻm Điềm Thủy của chúng ta làm càn, hôm nay bà đây sẽ khiến mày đẹp mặt!"

Đột nhiên nhìn thấy nhiều người như vậy, Thẩm Triều Triều hoảng sợ, gậy gỗ trong tay cô rơi xuống đất "bịch" một tiếng rồi cô căng thẳng lùi về góc.

Cảm giác bất lực sau khi đánh người khác đến khiến tay chân Thẩm Triều Triều như nhũn ra.

Mà chị Đại Lâm thì một bước dài vọt tới, đưa tay túm tóc tên đàn ông đã ngã xuống đất rồi xách gã lên bằng hết sức của mình, nhìn cũng không nhìn đã trực tiếp nện lên mặt tên đàn ông một cái "chát".

Sau đó tiếp tục mắng: "Không làm người tốt mà cứ phải làm tên trộm vặt, bà đây sẽ làm tay mày! Quản! quản đốc Vương! "

Khi chị Đại Lâm cuối cùng cũng nhìn thấy mặt tên đàn ông, lời nói trong miệng chị cũng bắt đầu trở nên lắp bắp.

Chị lập tức hậm hực buông lỏng tay ra, thừa dịp Vương Kiến Thiết còn hôn mê, chị nhanh chóng trốn ra sau lưng người khác.

Ông trời ơi, thật là ghê gớm, chị vừa mới đánh quản đốc!

Người ở hẻm Điềm Thủy đều là công nhân của xưởng máy móc, coi như là người một nhà, cũng đã gặp quản đốc của xương máy móc là Vương Kiến Thiết, cho nên liếc mắt một cái đã nhận ra ngay.

Mà người đi vào phía sau nghe được hai chữ quản đốc cũng kinh ngạc, tuyệt đối không ngờ lại nhìn thấy Vương Kiến Thiết ở nhà họ Thẩm.

Là tới đưa tiền trợ cấp của Thẩm Hà sao?

Đối với Thẩm Triều Triều che giấu toàn thân kín đáo cả ngày, hàng xóm trái phải cũng không nghĩ lung tung đến phương diện khác, nhưng đối với chuyện cô cố ý đánh quản đốc Vương thì lập tức dùng vẻ mặt không đồng ý nhìn về phía Thẩm Triều Triều.

Sao con bé này lại bạo lực như vậy chứ?

Cho dù Thẩm Hà hy sinh vì nhiệm vụ thì cũng không phải lỗi của quản đốc Vương, có giận chó đánh mèo cũng không nên ra tay!
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 29: Chương 29


Đợi đến khi bọn họ luống cuống tay chân đỡ Vương Kiến Thiết ngồi dậy, đầu óc choáng váng của Vương Kiến Thiết mới hơi phục hồi lại một chút, gã giơ tay ôm miệng vết thương đau đớn trên đầu, máu tươi nhuộm đỏ kẽ tay rồi chảy dọc cánh tay gã.

Trông toàn thân gã rất thê thảm chật vật.

Thế mà gã còn giải thích thay cho Thẩm Triều Triều: "Mọi người, không sao, đồng chí Thẩm Triều Triều chỉ là nhất thời không thể chấp nhận được, cô ấy! "

Nhìn dáng vẻ làm bộ làm tịch của Vương Kiến Thiết thật khiến người ta buồn nôn, Thẩm Triều Triều dùng sức níu góc áo, cô thật sự không chịu nổi một phút đồng hồ nào được nữa, trực tiếp hô to: "Là gã trèo tường vào nhà tôi, muốn quấy rối tôi, tôi muốn báo cảnh sát!!!"

Vừa nói ra lời này, mọi người im lặng.

Vương Kiến Thiết ôm miệng vết thương cúi đầu, ánh mắt hiện lên vài phần lạnh lẽo, không ngờ Thẩm Triều Triều lại còn biết làm lớn chuyện!

Chẳng qua báo cảnh sát thì đã sao, hươu chết về tay ai còn chưa biết.

!

Cuối cùng vẫn có người báo cảnh sát theo yêu cầu của Thẩm Triều Triều.

Đến khi cảnh sát dẫn Thẩm Triều Triều rời khỏi nhà, lúc bước ra khỏi cửa viện, Thẩm Triều Triều đột nhiên nhớ đến trước đó không lâu, cô còn nghĩ mình có thể sẽ không bao giờ bước ra khỏi nhà nữa.

Kết quả lần thứ hai ra ngoài lại nhanh như vậy!

"Đồng chí Thẩm Triều Triều, cô có chứng cứ chứng minh Vương Kiến Thiết có ý đồ xấu với cô không? Căn cứ vào ghi chép lời khai của những người khác, bọn họ tận mắt nhìn thấy cô thực hiện hành vi đánh đập đối với Vương Kiến Thiết, cô có muốn giải thích gì về chuyện này không?"

Trong đồn công an, Thẩm Triều Triều bất an ngồi ở trong đại sảnh, Vương Kiến Thiết ngồi một bên băng bó vết thương đơn giản, kiên trì đi điều tra cùng.

Hiện giờ chuyện vẫn chưa được kết án, hơn nữa bản thân Vương Kiến Thiết không truy cứu nên chuyện vẫn còn ở trong phạm vi có thể hòa giải, vì vậy cũng không thẩm vấn riêng.

Ngoài lời chứng nhận của những người khác thì còn phát hiện phong bì có tiền trợ cấp trên người Vương Kiến Thiết, chứng minh mục đích gã đến nhà họ Thẩm.

Tính đến nay, tất cả chứng cứ đều bất lợi cho Thẩm Triều Triều, nếu Thẩm Triều Triều tiếp tục kiên trì báo cảnh sát, ngược lại sẽ rơi vào tội danh cố ý làm tổn thương người khác.

Cảnh sát phụ trách vụ án này vẫn khuyên giải là chính, nhưng Thẩm Triều Triều lại bướng bỉnh lắc đầu từ chối.

Khiến cảnh sát thở dài một tiếng, lập tức đứng dậy đi lấy tài liệu liên quan, trong khoảng thời gian ngắn đó, trong đại sảnh đồn công an chỉ còn lại Thẩm Triều Triều ngồi trên ghế và Vương Kiến Thiết bên cạnh, nhưng sự yên tĩnh cũng không kéo dài quá lâu, Vương Kiến Thiết đột nhiên nở nụ cười.

Sau đó gã thấp giọng: "Thẩm Triều Triều, rốt cuộc anh cũng nhìn thấy em rồi, em thơm quá, ha ha ha, em nhất định sẽ là người của anh, giãy giụa thế nào cũng vô dụng thôi, anh sẽ khiến em! "

Lời của Vương Kiến Thiết giống như giòi bám xương khiến người ta ghê tởm, Thẩm Triều Triều lại càng sợ tới mức thân thể run rẩy thêm lần nữa.
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 30: Chương 30


Dù cho lúc này đang ở đồn công an, dù cho cô đã báo cảnh sát nhưng vẫn không có ai tin tưởng lời nói của cô.

Tựa như quản đốc xưởng sắt thép cũng không tin cô, tất cả mọi người đều cho rằng cô đang nói năng bậy bạ.

Nhưng mà, sự thật đúng là như vậy, vì sao lại không tin cô?

Thẩm Triều Triều dùng sức cắn môi, cố nén không khóc nhưng tủi thân lại vọt tới như thủy triều lập tức bao phủ cả người khiến cô ngay sau đó lâm vào cảm giác ngạt thở.

"Mẹ nó, phiền ghê.

"

Không đợi cái miệng của Vương Kiến Thiết tiếp tục quấy rầy, vị trí sau lưng hai người đột nhiên phát ra tiếng vang.

Từ tư thế nằm biến thành tư thế ngồi, quần áo đắp trên mặt trượt xuống để lộ một khuôn mặt anh tuấn, gương mặt điển trai này còn mang theo vẻ khó chịu.

Một giây sau, một đôi chân dài trực tiếp duỗi tới, dùng sức đá văng Vương Kiến Thiết khỏi ghế ngồi.

Gã lăn cả một đường như quả bóng cao su khôi hài, mãi đến khi đụng vào vách tường mới dừng lại.

Chuyện xảy ra đột ngột khiến Thẩm Triều Triều vừa mơ màng quay đầu nhìn lại đã thấy đối phương nhướn mày nói: "Đồng chí Thẩm Triều Triều kỳ quái, lại gặp mặt rồi.

Không ngờ rằng vậy mà lại gặp Cố Kỳ Việt ở đồn công an, Thẩm Triều Triều nhìn thoáng qua rồi lập tức hoảng hốt cúi đầu, mặc dù không dám nhìn Cố Kỳ Việt nhiều nhưng trong lòng cô lại vô cùng cảm kích.

Bởi vì cảm giác không ai tin tưởng và tủi nhục của cô đã biến mất theo một cú đá vừa rồi.

"Chào! anh! "

Cố Kỳ Việt đã hơi quen với sự lắp bắp của Thẩm Triều Triều, dù sao cũng không phải là lần đầu tiên nghe thấy, anh cúi đầu nhìn thân thể gầy gò nho nhỏ của đối phương đang bất an cuộn mình trong ghế, hai tay nắm chặt góc áo không buông.

Cô vẫn là dáng vẻ này, giống như con chó nhỏ lang thang bị người ta bắt nạt.

Vô cùng đáng thương.

Về phần những thứ khác, trên mặt Thẩm Triều Triều vẫn duy trì trang phục độc đáo đeo khăn quàng cổ, không giống với lần trước chính là còn đội thêm mũ trên đầu.

Che còn kĩ hơn.

Cũng khó trách vì sao anh liếc một cái là nhận ra ngay, ngoài những câu nói đòi lấy chồng kinh người kia ra thì cách ăn mặc đặc biệt cũng làm cho ký ức người ta vẫn còn như mới, chẳng qua anh không ngờ rằng lần thứ hai gặp nhau lại là ở đồn công an.

Điều này làm cho Cố Kỳ Việt không lên tiếng trước mà tiếp tục duy trì tư thế nằm đó.

Dưới lớp áo khoác che mặt, lỗ tai anh lại vểnh lên.

Anh có chút tò mò.

Anh đánh người nên vào đồn công an, còn Thẩm Triều Triều thì sao?

Người phụ nữ vừa nghe anh nói mấy câu đã sợ tới mức không chịu được thì làm chuyện gì?

Ôm nỗi tò mò trong lòng, Cố Kỳ Việt quang minh chính đại nghe lén, sau đó khi nghe thấy Thẩm Triều Triều cầm gậy gỗ đánh người ta đầu rơi máu chảy làm anh thiếu chút nữa đã "oa" lên một tiếng, không ngờ Thẩm Triều Triều lại lợi hại như vậy.

Đúng là giấu nghề!
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 31: Chương 31


Ngay sau đó, cảnh sát hỏi người bị đánh, đối phương nói rõ ràng và có thể đưa ra bằng chứng chứng tỏ gã chỉ là đến thăm hỏi, đến đưa tiền trợ cấp cho đồng chí Thẩm Hà.

Nếu như hành vi của gã làm cho Thẩm Triều Triều hiểu lầm, gã chấp nhận xin lỗi, ngoài ra cũng sẽ không truy cứu, hy vọng chuyện này không biến thành ảnh hưởng đối với Thẩm Triều Triều.

Nhưng Thẩm Triều Triều nghe vậy vẫn kiên trì báo án, nói Vương Kiến Thiết trèo tường có ý đồ gây rối với cô!

Nhưng mà, bởi vì hàng xóm nghe được âm thanh nên mới đến, cho dù có là trèo tường cộng thêm việc rất nhiều người đến thì bảo cảnh sát đến nơi đó điều tra cũng sẽ không tra ra được gì, cho dù xung quanh có dấu vết thì cũng đã bị những người khác giẫm mất rồi.

Cho nên, nếu Thẩm Triều Triều tiếp tục kiên trì, cô sẽ bị giam giữ vì tội cố ý gây thương tích.

Nghe đến đó, Cố Kỳ Việt chép miệng, không biết nên bình luận như thế nào, ấn tượng đầu tiên mà Thẩm Triều Triều để lại cho anh cũng không tốt lắm, người bình thường làm sao có thể ngay cả mặt mũi còn chưa gặp đã có thể nói muốn gả cho anh, bởi vậy rất làm cho người ta hoài nghi hiện tại cô là đang lạt mềm buộc chặt dụ dỗ đàn ông.

Tên Vương gì gì đó này là quản đốc xưởng máy móc, tốt hơn một tên côn đồ không làm việc đàng hoàng như anh nhiều.

Chẳng qua không có chứng cứ bày ra trước mặt nên Cố Kỳ không tùy tiện định nghĩa, tựa như người khác đều đang nói rằng anh là ác bá không việc ác nào không làm! Rốt cuộc chân tướng là gì, không thể dễ dàng đưa ra quyết định được.

Chờ cảnh sát vừa đi, họ Vương này trực tiếp lộ ra bộ mặt thật, khiến người ta nghe xong chỉ cảm thấy ghê tởm.

Đừng nói Thẩm Triều Triều, ngay cả anh cũng không nghe nổi, trực tiếp đứng dậy đá người ta ngã văng.

Trong nháy mắt, lỗ tai thanh tịnh, tâm trạng cũng tốt hơn.

Thật sự không nên so sánh mình với tên cặn bã này, dù cho anh lăn lộn thế nào thì cũng mạnh hơn tên chó này nhiều!!!

Cố Kỳ Việt ngẫm lại bèn tức giận, Vương Kiến Thiết lăn một đường làm vết thương trên đầu nặng thêm, băng vải màu trắng quấn trước đó không lâu nhanh chóng nhuộm một mảnh đỏ rực, gã r*n r* đưa tay che đầu lại, thái độ đối xử với Cố Kỳ Việt cũng sẽ không tốt: "Mày là ai, cảnh sát, cảnh sát mau tới đây đi, có người đả thương người khác ở đồn công an này!"

Tiếng kêu to của Vương Kiến Thiết nhanh chóng gọi người khác tới, ngoại trừ vị cảnh sát tiếp đãi ra thì còn có một nam cảnh sát trung niên mặt chữ điền cũng đi theo cùng, nhìn thấy lại là Cố Kỳ Việt đánh người, lông mày của hắn ta nhíu lại rất chặt.

Đầu tiên là trấn an Vương Kiến Thiết một phen, sau đó lập tức xoay người đi tới trước mặt Cố Kỳ Việt, đứng lại nói: "Cố Kỳ Việt, cậu đánh người vào đồn công an rất vinh quang sao, lại còn ra tay ở đồn công an, lần này cậu không muốn đi nữa đúng không!

Nói xong, cảnh sát Chu vẫn tức không chịu được, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà tiếp tục nói: "Cố Kỳ Việt, cậu nói xem cậu còn là một đứa trẻ ranh to xác, không chịu đi làm chuyện tốt, cho dù là đi làm thêm thì cũng còn hơn là cả ngày gây chuyện, may mà cậu có một gia đình tốt, nếu không cậu! "
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 32: Chương 32


Được rồi được rồi, lão Chu, cũng không phải ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau, chú có nói nhiều hơn nữa tôi cũng không nghe lọt đâu.

Cảnh sát Chu khá tức giận, Cố Kỳ Việt lại nhếch khóe miệng nở nụ cười, chủ yếu là nước đổ đầu vịt.

Thẩm Triều Triều ở một bên nhiều lần muốn mở miệng nhưng lại không tìm được cơ hội thích hợp, vất vả lắm mới chờ được hai người dừng lại, cô lập tức run giọng nói: "Cảnh sát Chu, bởi vì anh ấy giúp! Giúp tôi! "

Nhưng mà không đợi Thẩm Triều Triều nói hết lời, Vương Kiến Thiết đã lập tức nghiến răng nghiến lợi đưa tay chỉ vào Cố Kỳ Việt, không định sẽ bỏ qua cho anh: "Cậu bị tình nghi cố ý đả thương người khác, tôi muốn kiện cậu, loại lưu manh như cậu phải bị nhốt lại mới không làm thương tổn dân chúng vô tội!"

Lúc Vương Kiến Thiết nói chuyện, trong mắt lóe lên vẻ ghen ghét, gã vừa nhìn thấy hết cả rồi.

Thẩm Triều Triều vậy mà lại biết anh, dáng vẻ còn rất quen thuộc khiến sự cảnh giác dấy lên trong lòng Vương Kiến Thiết, gã bắt đầu phòng bị Cố Kỳ Việt, sợ tên lưu manh này sẽ làm ảnh hưởng đến kế hoạch sau này của gã, cản trở gã ôm mỹ nhân về nhà.

Hôm nay nhất định phải đưa người đàn ông này vào ngục giam!

Mà Cố Kỳ Việt bị người khác dùng ngón tay chỉ cũng lười phản ứng.

Dường như anh ngại đứng mệt nên đôi chân dài lui về phía sau vài bước, một lần nữa ngồi yên trên ghế xếp, lập tức cà lơ phất phơ vắt chân, khóe miệng nhếch xuống phía dưới, trên mặt mang theo vẻ ghét bỏ rõ ràng.

Tuy anh không nói một chữ nào nhưng vẫn khiến người ta vô cùng tức giận.

"Cảnh sát Chu, tại sao anh không bắt cậu ta lại, loại sâu bọ như vậy nên bị phê phán, cậu ta! "

Lời nói tức giận của Vương Kiến Thiết mới thốt ra được một nửa lại chọc cười Cố Kỳ Việt, anh ngẩng đầu nhìn lên, cặp mắt kia lóe sáng vẻ trào phúng, anh lên tiếng nhắc nhở: "Sâu bọ như tôi? Ha, quản đốc Vương, lúc anh đến nhà tôi thăm hỏi cũng đâu có nói thế này.

"

"!"

Lời này đã làm trong lòng Vương Kiến Thiết cả kinh, lúc này gã mới cẩn thận nhìn kỹ dáng vẻ của đối phương.

Càng nhìn càng cảm thấy quen mắt.

Một lát sau, như là nhận ra rồi nhưng Vương Kiến Thiết lại giữ sự im lặng, gã không tin một cô gái mồ côi như Thẩm Triều Triều lại có quen biết với con trai quản đốc xưởng sắt thép!

Thế nhưng, Cố Kỳ Việt lại không muốn ngậm miệng, anh tiếp tục cợt nhả: "Quản đốc Cố, con trai chú thật sự là nhân tài mà, ở bên ngoài tài giỏi vô cùng, không bình thường giống như tôi, sức khỏe không tốt, lớn tuổi thì! "

Cố Kỳ Việt hắng giọng bắt chước giọng điệu của gã, cái điệu đê tiện cực kỳ này khiến Thẩm Triều Triều không nhịn được mà nhìn đi nhìn lại.

Tâm trạng hồi hộp bất an của cô cũng dần dần được thả lỏng một chút.

Vương Kiến Thiết bị nhái lại thì sắc mặt xanh mét, gã không ngờ lại có chướng ngại vật nhảy ra giữa đường, mà đối phương cũng không phải người bình thường, vậy thì không thể đưa vào ngồi tù được.

Tuy đều là quản đốc nhưng xưởng sắt thép là sản nghiệp đầu tàu của thành phố Giang Lâm, ngoài ra, gia thế của Cố Hằng cũng không tầm thường.
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 33: Chương 33


Ba Cố Hằng là tư lệnh của một quận nào đó, ông ấy chính là thủ trưởng, chỗ dựa vô cùng lợi hại.

Hơn nữa, người trong nhà họ Cố đều tòng quân theo chính trị, rút dây động rừng sẽ như dây vào mãnh thú tráng niên, không thể tùy tiện trêu chọc.

Nhưng nếu như leo lên nhà họ Cố, vậy thì tiền đồ một đường xán lạn.

Bởi vậy trước kia Vương Kiến Thiết thường xuyên đến nhà họ Cố một chuyến, bên ngoài là liên lạc tình cảm nhưng trên thực tế là chủ động lấy lòng.

Thêm một người bạn, thêm một con đường.

Đáng tiếc, Cố Hằng bước ra từ quân đội, tính tình cứng rắn như khối sắt, căn bản không để mình bị đẩy vòng vòng.

Vài lần như thế qua đi, Cố Hằng trực tiếp làm rõ để Vương Kiến Thiết về sau không cần đến nữa!
Vốn cho rằng Cố Hằng tính tình lạnh lùng cứng rắn khó có thể tiếp cận, nào ngờ con trai ông lại trò giỏi hơn thầy, anh còn khó đối phó hơn.

Gã và nhà họ Cố đúng là kẻ thù mà!

Cho dù trong lòng mất hứng thế nào, Vương Kiến Thiết cũng không thể không tiếp tục bình tĩnh, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, thái độ nhanh chóng biến thành hiền lành rồi lên tiếng: "Thì ra là con trai của quản đốc Cố, đây thật sự là nước lớn tràn vào miếu Long vương mà! Cảnh sát Chu, không có việc gì không có việc gì, chúng tôi quen biết nhau.

"

Cố Kỳ Việt cũng không chịu nổi, không chút lưu tình nói: "Đừng nói như vậy, chúng ta cũng không phải người một nhà, tôi ngại ghê tởm.

Lời này khiến gương mặt ngụy trang của Vương Kiến Thiết suýt nữa không giữ được, nhưng gã vẫn chịu đựng như cũ, biết hôm nay mình sẽ không chiếm được gì ở chỗ này.

Nhưng không sao, gã vẫn có rất nhiều thời gian.

Vương Kiến Thiết quay đầu cười sâu xa với Thẩm Triều Triều.

Một cô gái mồ côi không có gì cả, cho dù có khuôn mặt xinh đẹp nhưng lại không dám lộ mặt thì làm sao có thể nắm giữ được tên ác bá Cố Kỳ Việt này đây?

Chờ xem, cuối cùng rồi vẫn sẽ rơi vào trong tay gã thôi!

Bị Vương Kiến Thiết dùng ánh mắt khiến người ta buồn nôn nhìn, Thẩm Triều Triều yên lặng nắm chặt bàn tay, cô biết đối phương sẽ không dễ dàng bỏ cuộc! Hiện giờ không có bất kỳ chứng cứ nào, ngược lại còn khiến cô rơi vào thế yếu.

Thẩm Triều Triều vẫn luôn biết cô tiếp tục kiên trì cũng sẽ không đạt được kết quả tốt, nhưng dưới tình huống không ai chịu tin tưởng cô, cô vẫn không muốn từ bỏ, không rõ là vì một chút hy vọng có thể đạt được hay là vì hờn dỗi nghẹn khuất trong lòng.

Nhưng mà, một cú đá kia của Cố Kỳ Việt khiến cô như được cổ vũ.

Thẩm Triều Triều cô sẽ nghĩ ra cách tốt hơn để bảo vệ chính mình!

Mà khi Thẩm Triều Triều đang nghĩ, Cố Kỳ Việt lại có chút không đành lòng, anh chán ghét trực tiếp mở miệng: "Cười cái gì mà cười, mặt đầy nếp nhăn.

Khiến nụ cười của Vương Kiến Thiết cứng đờ, cơn tức dồn lên, gã không muốn ở lại chỗ này để tiếp tục bị khinh bỉ nữa nên đã nhẫn nhịn đứng lên khỏi mặt đất, sau đó sải bước ra khỏi đồn công an.

Chẳng qua không đợi Vương Kiến Thiết rời đi, Cố Kỳ Việt đã lắc mình ngăn cản lại, vươn một tay về phía gã: "Khoan đi đã, tiền trợ cấp của ba người ta đâu, lấy ra đây.

"

"! "
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 34: Chương 34


Vương Kiến Thiết cắn răng tức giận nhưng không làm được gì, chỉ có thể luyến tiếc lấy phong thư từ trong ngực ra.

Gã còn muốn mượn tiền trợ cấp để tiếp cận Thẩm Triều Triều.

Đáng tiếc!

Không quen nhìn động tác chậm chạp của Vương Kiến Thiết, Cố Kỳ Việt trực tiếp giành lấy phong thư, lúc này mới không thèm liếc mắt khoát tay: "Được rồi, cút đi.

Đợi đến khi Vương Kiến Thiết nổi giận đùng đùng rời đi, Cố Kỳ Việt mới đi vài bước, đưa phong thư thật dày trong tay cho Thẩm Triều Triều.

Anh đã có chút hiểu rõ tình cảnh không xong của Thẩm Triều Triều, cô vốn không được bình thường lại còn bị cặn bã dây dưa làm cho người ta đồng cảm, nhưng anh chỉ có thể khô cằn khuyên nhủ vài câu: "Đừng sợ tên đê tiện kia, cô làm rất tốt, nếu lần sau gã còn dám đến nữa thì làm phía dưới của gã cũng! "

Khụ khụ, Cố Kỳ Việt, chú ý một chút, người ta là con gái.

Cảnh sát Chu ở một bên yên lặng nhìn ho khan hai tiếng, cắt đứt lời phát biểu của Cố Kỳ Việt khiến anh tức giận trợn trắng mắt, anh cảm thấy mình nói không sai!

Thẩm Triều Triều nhìn Cố Kỳ Việt, cơn cảm động tựa như sóng triều mãnh liệt thổi quét cả người cô.

Dưới sự che đậy của khăn quàng cổ, không ai biết hốc mắt cô ửng hồng nhưng khóe miệng lại bất giác khẽ nhếch lên.

Sau đó, Cố Kỳ Việt nhìn thoáng qua Thẩm Triều Triều không lên tiếng, nghĩ đến hành động vĩ đại của đối phương, anh có chút phiền não gãi đầu, tuy đối phương đáng thương nhưng anh vẫn phải cảnh cáo: "Sau này có việc thì tới đồn công an, chắc chắn sẽ có người làm chỗ dựa cho cô, đừng làm chuyện cực đoan một mình, cũng đừng đánh chủ ý lên tôi!"

Thẩm Triều Triều vẫn ngơ ngác ngồi trên ghế, không đáp lại, nhưng trong lòng cô lại nói một tiếng xin lỗi với Cố Kỳ Việt.

Ngọn lửa hy vọng đã hóa tro tàn lại cháy lên, cuối cùng cô vẫn muốn thử thêm một lần nữa.

Cảnh sát Chu, bây giờ mọi người đã đi rồi, cô ấy cũng không sao rồi chứ?"

Sau khi Cố Kỳ Việt cảnh cáo Thẩm Triều Triều một chút, lập tức nhìn về phía cảnh sát Chu, dáng vẻ cười hì hì khiến cảnh sát Chu bất đắc dĩ lắc đầu, cũng không biết nên làm gì bây giờ mới tốt.

Nói thì anh cũng không nghe.

Đánh à?

Cảnh sát Chu giương mắt nhìn trên dưới Cố Kỳ Việt cao lớn, không chỉ trông dọa người mà tên này đánh nhau còn có thể lấy một chọi mười, người bình thường thật đúng là đánh không lại anh.

Một mầm non tốt thích hợp làm lính.

Đáng tiếc, bản thân Cố Kỳ Việt không có chí hướng tòng quân, sau khi tốt nghiệp trung học cũng không tìm việc làm mà mỗi ngày đều cà lơ phất phơ không lý tưởng.

Chỉ là cảnh sát mà hắn ta gửi đến hiện trường bắt người đã bắt được Cố Kỳ Việt không dưới ba mươi lần, là một tên vô cùng cứng đầu!

Lần này bị đưa vào đồn công an là bởi vì đánh một thằng nhóc ở quận Lâm An phố Tây.

Người ở quận Lâm An kia cũng không phải người bình thường, theo lý mà nói thì ít nhiều cũng coi như là hàng xóm, không chừng bình thường ra ngoài nhìn thấy còn phải lên tiếng chào hỏi, kết quả không biết lại có thâm cừu đại hận gì mà tên Cố Kỳ Việt này lại trực tiếp đánh người ta hộc máu nằm viện.
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 35: Chương 35


Lần này chuyện tình ầm ĩ, trong nhà đối phương không chịu bỏ qua.

Mà bên quản đốc Cố cũng không có thời gian xử lý, chỉ có thể để Cố Kỳ Việt đợi ở đồn công an trước.

Nghĩ vậy, cảnh sát Chu tức giận lườm Cố Kỳ Việt một cái: "Cô ấy không sao, còn cậu! Lần này cậu đánh người ta vào bệnh viện, cậu thật sự muốn ngồi tù sao!"

Cố Kỳ Việt nghe vậy, khinh thường bĩu môi, trên khuôn mặt đẹp trai hiện lên vài phần chán ghét, nói thẳng: "Đó là do cậu ta đáng đời, lần sau nhìn thấy, tôi còn đánh nữa đấy!"

"! "

Cảnh sát Chu cảm thấy mình không có cách nào để nói chuyện với Cố Kỳ Việt, nói tiếp nữa thì hắn ta sẽ tăng huyết áp vì bị tên này chọc giận mất.

Hắn ta ghét bỏ vẫy tay với Cố Kỳ Việt, lập tức xoay người nhìn về phía Thẩm Triều Triều, giọng điệu trở nên ôn hòa: "Đồng chí Thẩm Triều Triều, sau này có khó khăn gì thì tới đồn công an giải quyết, đừng tự tiện ra tay nữa, nếu không sẽ tạo thành hậu quả nghiêm trọng, cô sẽ bị xử phạt đấy, còn trẻ như vậy nếu để lại án thì về sau sẽ không tốt đâu.

Thẩm Triều Triều nghiêm túc gật đầu, thái độ ngoan ngoãn nhận sai khiến cảnh sát Chu vui mừng không ít, đây là một người biết nghe lời!

Đột nhiên nghĩ tới đứa con gái nhà mình cùng tuổi với cô, từ nhỏ đã là một tiểu bá vương, cả ngày leo cây trèo tường, có đôi khi hắn ta còn hoài nghi có phải mình sinh ra một đứa con trai không.

Hắn ta chỉ muốn một cái áo bông nhỏ, chứ không phải mũ giáp sắt!

Sau khi nhận được sự cho phép rời đi từ miệng cảnh sát, Thẩm Triều Triều lặng lẽ nhìn thoáng qua hướng Cố Kỳ Việt đang ở, trước khi rời đi cô còn cố lấy dũng khí nói lời tạm biệt với Cố Kỳ Việt: "Cố Kỳ Việt, cảm ơn anh đã giúp tôi, tạm biệt!"

Lần mở miệng này nói năng liền mạch khiến Cố Kỳ Việt không nhịn được nhướn mày, trong mắt hiện lên vài phần kinh ngạc.

Nghe không giống như nói lắp!

Chẳng qua, Thẩm Triều Triều nói xong là đi ngay, không cho Cố Kỳ Việt cơ hội có được đáp án! Sau khi ra khỏi đồn công an, Thẩm Triều Triều giơ tay vỗ ngực, cô cũng cảm thấy kinh ngạc đối với sự phát huy vượt xa người thường vừa rồi của mình.

Hình như nói chuyện với người khác cũng không khó như vậy!

Trong lớp khăn quàng cổ che kín, Thẩm Triều Triều bất giác hé miệng cười, đột nhiên có thêm không ít dũng khí.

Vốn định cô đợi qua vài ngày nữa, nhưng hiện tại cô đã muốn hành động rồi, tốt nhất là hôm nay có thể có luôn kết quả! Cũng nhân lúc cô đang có đầy đủ lòng can đảm, không còn sợ hãi và khủng hoảng như thế nữa.

Thẩm Triều Triều quyết định xong cũng không chậm trễ, khác với lần đi lại trong trời mưa lúc trước, lần này trên đường có rất nhiều người đi đường.

Vì để không bị người khác vây xem, cô chỉ có thể cởi khăn quàng cổ xuống một chút, để lộ ánh mắt trong suốt như nước thu.

Trong veo sáng ngời.

Nhưng hiển nhiên là Thẩm Triều Triều cũng không quen, cô dùng sức kéo thấp vành nón, cố gắng muốn che kín mặt.

Đồng thời nhịp bước chân cũng nhanh hơn, tranh thủ nhanh chóng đến nhà họ Cố!

Ký ức đội mưa đến nhà họ Cố mấy ngày trước vẫn còn đó, Thẩm Triều Triều trực tiếp chọn một con đường nhanh nhất, không đến nửa giờ đã tới nơi! Đương nhiên, trong lúc đó vì tránh né người đi đường và trẻ con đi tới nên cô đã không thể không mất một ít thời gian.

Cũng may không gặp chuyện gì nguy hiểm.
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 36: Chương 36


Lúc này Thẩm Triều Triều lại đeo khăn quàng cổ lên, che kín đến mức không nhìn thấy gương mặt, bấy giờ cô mới đứng ở ngoài cửa viện nhà họ Cố, hít một hơi thật sâu chuẩn bị sẵn sàng, sau đó giơ tay gõ cửa.

Ai vậy!

Theo tiếng "cốc cốc" vang lên, trong viện nhanh chóng có người đáp lại, nghe là giọng Diệp Phương.

Sau đó, cửa viện nặng nề "két" một tiếng mở ra, khi nhìn thấy Thẩm Triều Triều, trên mặt Diệp Phương cũng lộ ra vẻ kinh ngạc rõ ràng, không ngờ mới cách mấy ngày đã gặp lại cô gái đặc biệt này.

Biết Thẩm Triều Triều tương đối nhạy cảm nên Diệp Phương cũng không nói nhảm, trực tiếp đưa cô vào nhà.

Lần này, trong nhà họ Cố còn có những người khác ở đây, nhìn thấy bà lão ngồi ở trên sô pha nhíu mày khổ não làm cho Thẩm Triều Triều vốn được thả lỏng khi nhìn thấy Diệp Phương lại lập tức trở nên câu nệ, cô cứng ngắc đứng tại chỗ không dám động đậy.

Sau đó Diệp Phương thấy vậy thì chủ động nói: "Không cần sợ hãi, đây là mẹ chồng của tôi, bà Vương Thải Hà, cũng là người lúc trước cô đã cứu trong mưa!"

Nói xong câu này, bà lại giới thiệu với bà lão: "Mẹ, đây là Thẩm Triều Triều, lần trước nếu như không phải cô ấy ra tay tương trợ thì tình huống của mẹ có thể đã rất nguy hiểm rồi."

Sau một phen giới thiệu, Vương Thải Hà không còn bày ra vẻ mặt mặt ủ mày chau nữa, rõ ràng sau đó đã thân thiện hơn rất nhiều, bà ấy cảm kích cười với Thẩm Triều Triều một tiếng, nhanh chóng mở miệng: "Thì ra là đồng chí giúp tôi, cô cứ gọi tôi là bà Vương là được, thật sự rất cảm ơn cô, ngày đó mưa to làm bức tường đổ sập, nếu như không có cô thấy việc nghĩa hăng hái làm thì bộ xương già tôi đây đoán chừng là đã xong đời rồi."

"Không...!Không cần cảm ơn..."

Nói chuyện liền mạch hình như mất linh.

Thẩm Triều Triều lên tiếng lần nữa lại đứt quãng nối tiếp, thật ra cô có hơi sợ người nhiệt tình, bởi vì cô biết mình không có cách nào đưa ra được câu trả lời mong muốn nên không muốn nhìn thấy biểu cảm thất vọng của đối phương.

Hơn nữa, lần này cô tới là có mục đích khác.

Vì phòng ngừa dao động kịch liệt trong lòng mà do dự, Thẩm Triều Triều dứt khoát nói ra một hơi: "Chủ nhiệm Diệp, bà...!bà Vương...!Mặc dù vô cùng mạo muội...!nhưng...!tôi muốn gả cho Cố Kỳ Việt...!Hy vọng hai người có thể đồng ý..."

Mặc dù cô nói năng khó khăn nhưng không hề khó hiểu.

Cũng chính bởi vì như vậy nên đã làm cho nụ cười trên mặt Vương Thải Hà dần dần biến mất, lông mày của bà ấy lại nhíu lại.

Mặc dù rất cảm ơn ơn cứu mạng của Thẩm Triều Triều, nhưng không phải ai cũng có thể gả cho cháu trai của bà ấy.

Khuôn mặt của Tiểu Việt nhà bà ấy lớn lên rất đẹp trai, về sau cưới vợ cũng phải cưới một người như tiên trên trời chứ không phải kiểu người giấu đầu che mặt giống như Thẩm Triều Triều...!Không được, tuyệt đối không được, bà ấy không đồng ý!

Khác với Vương Thải Hà rõ ràng mất hứng, Diệp Phương lại có hứng thú, bà kéo Thẩm Triều Triều đang đứng cứng ngắc đến sô pha ngồi xuống, có kinh nghiệm đã nghe qua một lần nên Diệp Phương bây giờ vô cùng bình tĩnh.
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 37: Chương 37


Thậm chí là có chút tò mò.

Vì sao Thẩm Triều Triều còn có thể trở lại? Đã qua vài ngày rồi, bà còn tưởng rằng chuyện này sẽ không còn phần tiếp theo chứ.

"Triều Triều, chúng ta cũng đã gặp mặt nhau vài lần rồi, đều rất quen thuộc! Dì muốn hỏi một câu, vì sao con muốn gả cho Cố Kỳ Việt?"

Theo quan sát của Diệp Phương, Thẩm Triều Triều không giống kiểu người muốn leo lên quyền thế, trái lại còn vô cùng nhát gan, rõ ràng e sợ tiếp xúc với người khác nhưng hôm nay lại cố gắng chịu đựng để hành động.

Cho nên, rốt cuộc là lý do gì lại khiến cô coi trọng thằng con trai lưu manh cà lơ phất phơ chuyên trêu mèo chọc chó đó của bà?

Đối mặt với câu hỏi của Diệp Phương, Thẩm Triều Triều căng thẳng nắm chặt góc áo, tim cô đập cực nhanh nhưng vẫn kiên trì trả lời: "Con gặp...!người xấu, Cố Kỳ Việt giúp con đánh gã bỏ chạy...!Cho nên con...!muốn gả cho anh ấy..."

Ban đầu Thẩm Triều Triều cũng muốn ăn ngay nói thật.

Nhưng mà loại chuyện này không có cách nào để giải thích rõ ràng được, cũng không thể nói rằng cô đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng trong tương lai, biết được vận mệnh bi thảm của mình nên muốn mượn việc kết hôn cùng Cố Kỳ Việt để thoát khỏi ác mộng!

Ngoại trừ làm cho người ta cảm thấy hoang đường ra thì còn có thể làm cho người ta cảm thấy đầu óc cô có bệnh.

Trong khoảng thời gian này liên tiếp gặp người không tin mình, Thẩm Triều Triều biết mình không thể hành động lung tung nữa.

Mà nguyên nhân anh hùng cứu mỹ nhân dễ làm cho người ta tin phục nhất, đồng thời cũng khiến người ta không nghi ngờ với lần đầu tiên Thẩm Triều Triều đến nhà nói muốn gả cho Cố Kỳ Việt, khiến người ta tự nhiên lý giải là Thẩm Triều Triều mở miệng hai lần đều bởi vì cùng một nguyên nhân.

Diệp Phương nghe vậy thì lắc đầu, nói với Vương Thải Hà: "Không ngờ Tiểu Việt còn có thể gặp chuyện bất bình mà ra tay giúp đỡ, thật sự là làm cho người ta kinh ngạc!"

Khác với Diệp Phương cảm khái, Vương Thải Hà mang theo vẻ đương nhiên: "Tiểu Việt của chúng ta vẫn luôn là đứa trẻ ngoan, đều là người khác nói bừa nên mới làm cho thanh danh của Tiểu Việt càng ngày càng xấu!"

Nghe nói như thế, Diệp Phương không phụ họa nữa mà nhìn về phía Thẩm Triều Triều.

Diệp Phương dịu dàng cười một tiếng, sau đó nghiêm túc mở miệng: "Triều Triều, dì cũng không giấu giếm con, hiện tại Cố Kỳ Việt phiền toái quấn thân, nếu như muốn gả cho nó thì có thể con sẽ bị liên lụy, cho dù như vậy, con cũng nguyện ý sao?"

Nghe thấy mình thật sự có cơ hội, ánh mắt Thẩm Triều Triều sáng lên.

Cô vội vàng dùng sức gật đầu rồi vội vàng lên tiếng: "Con...!nguyện ý, mặc kệ sau này sẽ xảy ra chuyện gì...!Con đều nguyện ý gả cho...!Cố Kỳ Việt!"

Khi nhìn thấy Thẩm Triều Triều sốt ruột như thế, trong lòng Diệp Phương yên lặng thở dài một hơi, mấy ngày trước nghe Thẩm Triều Triều nói muốn gả cho Cố Kỳ Việt, phản ứng đầu tiên của bà chính là không đồng ý.

Chuyện kết hôn này hẳn nên là hai bên đều đồng ý.

Nếu không sẽ thúc đẩy một đôi vợ chồng bất hoà.
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 38: Chương 38


Hơn nữa, con trai Cố Kỳ Việt của bà lúc nào cũng chống đối, bướng bỉnh như con lừa, không ai có thể làm chủ của đời anh! Nhưng tình huống hiện tại thì khác, nếu như không cưới Thẩm Triều Triều thì anh cũng sẽ cưới người khác.

Con trai mình tự mình biết, nếu thật sự muốn Cố Kỳ Việt cưới con gái thứ hai của nhà họ Lưu thì anh tình nguyện ngồi tù!

Nghĩ như vậy, Thẩm Triều Triều xuất hiện đúng lúc cũng là một chuyện tốt.

Chẳng qua vẫn cần phải nói rõ ràng một chút về chuyện xảy ra gần đây của Cố Kỳ Việt, không thể để cho Thẩm Triều Triều chẳng hay biết gì, chờ nói xong những gì cần nói, nếu như Thẩm Triều Triều vẫn nguyện ý như trước, vậy thì kết hôn!

"Khoan nóng vội đã, Triều Triều con nghe dì nói! "

"Nói cái gì mà nói, mẹ không đồng ý, nhà họ Lưu cũng không thể một tay che trời, nếu cứ ép buộc thì mẹ sẽ đi tìm ông già nói một chút, dạy dỗ cho nhà họ Lưu phải thành thật!

Không đợi Diệp Phương giải thích, Vương Thải Hà bên cạnh lại đột nhiên bộc phát, bà ấy hừ lạnh một tiếng, nhìn Thẩm Triều Triều ngồi đối diện cũng không còn thân thiện như lúc đầu.

Nói xong còn ngại không đủ, bà ấy lại tiếp tục chỉ cây dâu mắng cây hòe: "Cũng không biết mấy cô gái bây giờ đang suy nghĩ cái gì, cháu trai tôi tốt xấu gì lớn lên cũng đẹp trai, dựa vào đâu mà phải cưới một người không chịu lộ mặt, tôi cũng thay Tiểu Việt! "

Nghe được lời nói không chút khách khí của Vương Thải Hà, Diệp Phương khẽ cau mày, không đợi bà lên tiếng ngăn cản, Thẩm Triều Triều vốn đang ngồi rất ngoan lại đột nhiên giơ tay lên, tháo khăn quàng cổ quấn trên mặt xuống từng vòng một.

Lông mi dài của cô khẽ run, trong mắt tràn đầy vẻ căng thẳng và bất an.

Sau đó, khi nhìn thấy khuôn mặt của Thẩm Triều Triều cuối cùng cũng lộ ra, hai người ngồi đối diện sô pha đều ngây ngẩn cả người.

Qua một hồi lâu sau bọn họ mới hoàn hồn từ trong chấn động của dung nhan tuyệt sắc này, ngay cả Diệp Phương cũng không ngờ Thẩm Triều Triều lại xinh đẹp như vậy, bà đã sống nhiều năm như thế rồi nhưng còn chưa từng gặp qua người nào đẹp hơn Thẩm Triều Triều.

Bây giờ bà đột nhiên cảm thấy con trai mình mới không xứng.

Đối diện với khuôn mặt xinh đẹp của Thẩm Triều Triều, độ khoan dung thoáng cái được kéo cao, ngay cả nói chuyện cũng không dám lớn tiếng, Diệp Phương quay đầu nhìn về phía mẹ chồng nhà mình, chuẩn bị khuyên nhủ một chút để bà ấy đừng dọa đến cô gái này nhưng nào ngờ Vương Thải Hà lại đột nhiên vỗ tay một cái.

Gương mặt vốn dĩ xụ xuống của bà ấy bây giờ lại vui mừng.

Bà ấy nói với Thẩm Triều Triều: "Ôi chao, cháu dâu bà thật xinh đẹp, con và Tiểu Việt thật là một đôi trời sinh, hai đứa đẹp trai xinh gái, tháng này kết hôn luôn đi!"

Đối mặt với sự thay đổi sắc mặt của mẹ chồng Vương Thải Hà như kinh kịch, Diệp Phương kịp phản ứng lại cũng thật sự dở khóc dở cười.

Chẳng qua cẩn thận ngẫm lại cũng có thể hiểu được.

Bà ấy rất thích người lớn lên xinh đẹp!
 
Thập Niên 70: Người Đẹp Sợ Giao Tiếp Gả Cho Ác Bá
Chương 39: Chương 39


Không phải ông Cố chỉ có một đứa con trai là Cố Hằng, tổng cộng số con trai lẫn con gái cũng cả bảy người con, kéo dài thêm cho đến khi cháu chắt cành lá sum suê, mà trong những đứa cháu này, hai ông bà coi trọng Cố Kỳ Việt nhất.

Nguyên nhân Vương Thải Hà thích Cố Kỳ Việt rất đơn giản.

Bởi vì anh là một trong những đứa cháu xinh đẹp nhất, mỗi ngày nhìn thấy đều cảm thấy tâm trạng vui vẻ, vì thế bà ấy trực tiếp chuyển từ nhà viện quân khu tới đây ở.

Quân khu bên kia thúc giục rất nhiều lần nhưng Vương Thải Hà đều không chịu trở về.

Đương nhiên, trong đó cũng có nguyên nhân Giang Lâm là một thành phố thích hợp để cư trú, náo nhiệt hơn nhiều so với nhà viện quân khu, cũng không có quá nhiều hạn chế, nếu người già mà không hưởng thụ một chút, tiếp tục sống khổ cực thì mới thật sự là ngu xuẩn.

Chẳng qua, Vương Thải Hà không cần che giấu việc mình thiên vị đứa cháu trai lớn Cố Kỳ Việt này, bình thường bà ấy hay treo ngoài miệng nhiều nhất chính là tìm cho cháu trai mình một người vợ xinh đẹp, sau đó chắt của mình nhất định sẽ là tiên đồng hạ phàm.

Mà bà ấy chính là bà cụ nội của tiên đồng!

Chỉ ngẫm lại thôi bà ấy đã cười đến mức không ngậm miệng lại được, đây cũng là nguyên nhân chân chính khiến thái độ của Vương Thải Hà lập tức thay đổi sau khi nhìn thấy gương mặt của Thẩm Triều Triều, giờ phút này bà ấy cảm thấy Thẩm Triều Triều và Cố Kỳ Việt thật sự là một đôi trai tài gái sắc.

Khụ, tuy Thẩm Triều Triều có hơi xinh đẹp nhưng cháu trai bà ấy cũng không tệ.

Tuổi trẻ khỏe mạnh, tiền vốn dồi dào.

Chỉ cần nhìn số cơ bắp cứng rắn kia là có thể nhìn ra được.

Trong lòng Thẩm Triều Triều đang khủng hoảng bất an, cô không ngờ chuyện sẽ phát triển thành như vậy, cô còn tưởng rằng mình phải trải qua một phen khó xử, bởi vì bà Vương khi giận dữ trông rất không dễ chọc vào.

Tựa như việc lấy đi kho báu của rồng trong chuyện xưa và bị săn đuổi mãi mãi về sau đó.

Sở dĩ Thẩm Triều Triều cởi khăn quàng cổ xuống là bởi vì cô nghe theo lời khuyên, giấu đầu che mặt đến đàm phán hôn sự, người bình thường cũng sẽ không chấp nhận!
Cũng may mà chủ nhiệm Diệp hiền lành, nếu đổi thành những người khác thì chỉ sợ đã sớm mời cô rời đi rồi.

Cho nên, dù sợ hãi gương mặt này của mình lộ ra trước mặt người khác, Thẩm Triều Triều vẫn yên lặng cắn răng kiên trì.

Không ngờ vậy mà lại thật sự thành công!

Cô có thể gả cho Cố Kỳ Việt rồi?

Giống như bị miếng bánh trên trời rơi xuống đập trúng, Thẩm Triều Triều có chút choáng váng ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Phương, đôi mắt đen nhánh ánh nước nhìn chằm chằm bà như không dám tin mà chờ đợi một đáp án.

Bị Thẩm Triều Triều nhìn chằm chằm như vậy, Diệp Phương có hơi không chịu nổi mà né tránh tầm mắt, bà đột nhiên hiểu được mẹ chồng mình.

Người đẹp như vậy, ai mà không thích chứ!
 
Back
Top Bottom