Ngôn Tình Thập Niên 70 Mỹ Nhân Kiều Mềm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Mỹ Nhân Kiều Mềm
Chương 40: 40: Con Muốn Chú Nhỏ


“Hôm nay thật sự rất cảm ơn anh, cả chuyện lần trước tôi bị thương anh đã đưa tôi đến trung tâm y tế nữa!” Hôm nay bởi vì ở trên núi cả một ngày, mái tóc của cô hơi lỏng một chút, có mấy sợi tóc rơi ra, áp sát gương mặt, sau khi Thụ Ảnh vén mấy lọn tóc lòa xòa đó ra sau tai, đã để lộ hai má trắng hồng xinh đẹp của cô.

Trái tim của Trần Tỉ đập lỡ mất một nhịp, ánh mắt anh vô ý thức rơi xuống gương mặt xinh đẹp của cô gái nhỏ, nhưng ngay sau đó lại vội vàng nhìn đi chỗ khác: “Là lúc nào?”Dương Thụ Ảnh tính toán thời gian rồi trả lời anh, Trần Tỉ cũng nhanh chóng nhớ lại chuyện này, có chút bất ngờ nói: “Là cô à?”“Vâng vâng, là tôi! Thật sự rất cảm ơn anh!”Hai người nói chuyện cũng không lâu, nhưng mà trước khi đối phương đạp xe đi, đã hỏi cô một câu khiến cho cô cảm thấy bất ngờ: “Ở thôn của cô thì bao nhiêu tuổi lấy chồng? Cô có người yêu chưa?”Đợi sau khi đối phương đạp xe đi, Dương Thụ Ảnh mới giật mình lấy lại tinh thần, nhưng mà nhớ đến có lẽ đối phương chỉ là tùy tiện hỏi một chút, cô cũng không nghĩ nhiều nữa, quay người đi vào trong nhà.

Trong sân, Đại Hổ và Nhị Hổ đang vui vẻ khoe khoang với hai cháu gái nhỏ của cô.

Câu nào câu nấy đều không quên nhắc đến chuyện được ngồi xe đạp.

Mẹ Dương cũng vội vàng đi ra khỏi phòng, vẻ mặt của chút tiếc nuối hỏi cô: “Cậu chàng lớn lên trông rất phong độ đó về rồi à?”Dương Thụ Ảnh gật gật đầu.

“Hai đứa có nói gì không?” Mẹ Dương hỏi.

Dương Thụ Ảnh sợ mẹ Dương lại muốn làm mai cho mình, vội vàng trả lời: “Không có ạ!”“Sao có thể không có chứ?” Vẻ mặt của Mẹ Dương có chút thất vọng.

Cậu thanh niên vừa rồi trông rất ưu tú đấy?Dáng người thẳng tắp, vẻ ngoài cũng đoan chính đẹp trai, lại còn cao ráo, hơn nữa còn là quân nhân!Nếu như là người ở trong thôn hoặc là ở các thôn bên cạnh thì bà ấy nhất định phải tìm người giúp mai mối cho con gái mình.

Tiếc là không phải người trong thôn, trong lòng bà ấy âm thầm nghĩ cho dù muốn tìm người mai mối cũng không biết tìm ai.

“Sao cậu thanh niên đó lại không phải người trong thôn chứ!”Dương Thụ Ảnh: “……”Hổng Tiểu Quyên, chị dâu cả nhà họ Dương và Vương Dung, chị dâu thứ ba nhà họ Dương đã nghe Đại Hổ và Nhị Hổ nói có một người đạp xe đạp đưa chúng và cô nhỏ về từ lâu rồi.

Sau khi hai người làm xong việc của mình, cũng bí mật nhìn ra ngoài sân.

Thực sự nhìn thấy người thanh niên đã đưa cô em chồng về nhà.

Không cần phải nói, trong mắt Hồng Tiểu Quyên và Vương Dung, viên sĩ quan trẻ tuổi mặc áo màu xanh ô liu không chỉ lớn lên đẹp trai, khí chất trên người nhìn qua cũng không giống như người tầm thường, có lẽ là người đến từ thành phố, sao cô em chồng của họ có thể xứng đôi với người ta được chứ?Chưa kể đến bây giờ cô em chồng đang nhớ mãi không quên thanh niên trí thức Tưởng ở ký túc xá của thanh niên trí thức.

Đừng đến lúc đó lại đắc tội với người ta.

Hơn nữa, thật ra hai người họ cũng rất muốn cô em chồng của mình nhanh chóng gả đi ra ngoài, đừng lúc nào cũng nghĩ đào góc tường của ‘bạn thân’ nữa.

Hai người càng lo lắng cô em chồng nhìn thấy vị quân nhân kia đẹp trai, lại thay đổi mục tiêu, coi trọng người ta, chạy đến quấy rầy đối phương, đến lúc đó thanh danh trong thôn càng thêm khó nghe, gây ảnh hưởng đến nhà họ Dương thì làm sao bây giờ?Cho nên Hồng Tiểu Quyên, chị dâu cả nhà họ Dương vội vàng nói: “Con đoán người đó có lẽ là người thành phố, nếu như tìm người yêu thì cũng muốn tìm người trong thành phố!”Một câu nói này đã hoàn toàn đáng gãy suy nghĩ mai mối trong lòng của mẹ Dương, Dương Thụ Ảnh cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này hai cô cháu gái và Tiểu Hổ cũng chạy đến đây, tính cách của hai đứa cháu gái này khá ngại ngùng, chỉ dám nhìn không dám đến gần, Tiểu Hổ thì tự nhiên chạy đến ôm lấy cẳng chân của Dương Thụ Ảnh nói: “Cô nhỏ, con muốn chú nhỏ, muốn ngồi xe đạp!”Dương Thụ Ảnh: “……”.
 
Thập Niên 70 Mỹ Nhân Kiều Mềm
Chương 41: 41: Danh Tiếng Không Tốt


Sau khi Trần Tỉ rời khỏi Dương gia thì trời đã sắp tối, anh nhanh chóng chạy vào huyện.

Chỉ là khi chạy được nửa đường, đến cửa thôn thì gặp phải chiến hữu của mình là Trịnh Phong Thu và bị anh ta kéo về Trịnh gia.

Theo lời anh ta nói lúc này trời đã tối, nếu tiếp tục chạy đến huyện thành cũng không đuổi kịp nữa, đi từ thôn đến huyện lại mất hai tiếng rưỡi, cũng không thấy rõ đường đi, không bằng đêm nay vẫn tiếp tục ở tạm trong nhà anh ta.

Trần Tỉ do dự một hồi thì đồng ý.

Trịnh gia.

Trịnh Lam đang hỗ trợ trong phòng bếp, nghe được tiếng nói bên ngoài nên ra sân nhìn thử, cô không ngờ Trần Tỉ đã đi nhưng quay lại nên vô cùng phấn khởi.

Chẳng qua sau khi cúi đầu nhìn một bộ vải bông mỏng, màu xám và bị bẩn trên người mình, tóc cũng được buộc lại rất qua loa, cô hối hận vì sao hôm nay bản thân lại không sửa soạn cho dễ nhìn hơn.

Trịnh Lam vô cùng nhiệt tình, vừa thẹn thùng hô: “Anh Trần.

”Gọi xong cô đã lập tức chạy về phòng mình, thay một bộ quần áo khác, là một bộ váy liền màu xanh, phối hợp với quần thụng, còn chải thêm hai bím tóc trước ngực.

Trịnh Phong Thu và Trần Tỉ đang ngồi trước chiếc bàn ở phòng khách nói chuyện với nhau.

Mẹ Trịnh nhiệt tình đi từ phòng bếp đến, bưng thêm hai ly trà đặt trên bàn.

Trần Tỉ cảm ơn, hỏi: “Chú vẫn chưa trở về ạ?”Mẹ Trịnh trả lời: “Chú của cháu đoán chừng vẫn còn bận bịu ở trạm y tế, cháu chờ thêm một chút nữa, chú của cháu trở về thì chúng ta sẽ lập tức có thể ăn cơm tối.

”“Phiền phức thím rồi.

” Trần Tỉ lễ phép nói.

Mẹ Trịnh có ấn tượng rất tốt với Trần Tỉ, anh vô cùng hiểu đạo lý đối nhân xử thế, lại lễ phép, mỗi lần đến nhà bà, anh đều mang không ít thứ đến đây, hơn nữa anh còn là chiến hữu có mối quan hệ rất tốt với con trai của bà, mẹ Trịnh làm sao không chào đón.

Hai người hàn huyên thêm vài câu, mẹ Trịnh cũng không quấy rầy con trai và chiến hữu nói chuyện nữa mà quay về phòng bếp.

Trịnh Phong Thu rất tò mò, hỏi anh vì sao đã trễ thế này mà vẫn còn ở trong thôn như thế?Buổi chiều anh ta đã nhín chút thời gian để tự mình tiễn người bạn này.

Trần Tỉ lời ít ý nhiều nói mình hỗ trợ đưa người về thôn.

Chờ cho đến khi Trịnh Phong Thu hỏi được Trần Tỉ đưa về trong thôn là một cô gái trẻ thì trong lòng anh ta càng tò mò hơn.

Anh ta nói bóng nói gió, cuối cùng đã hỏi ra được thì ra cô gái mà Trần Tỉ đã đưa về thôn là ai.

Không phải cô gái Dương gia có đầy chuyện cẩu huyết với các thanh niên trí thức kia thì còn là ai?Gần đây danh tiếng của cô gái Dương gia kia đã vang đi rất xa, danh tiếng đào gốc tường người bạn thân thanh niên trí thức.

Dương gia là một họ lớn ở xã Hồng Dương.

Anh ta và lão tứ của Dương gia Dương Kiến Chương cùng tuổi với nhau nhưng không tính là có quen biết.

Nhà của Dương Kiến Chương là một trong số các gia đình thuộc họ lớn Dương gia xã Hồng Dương.

Đời đời kiếp kiếp danh tiếng của họ đều cực kỳ không tệ, trước kia trong thôn cũng xem như nổi tiếng.

Ngoại trừ mẹ Dương sinh liền một hơi bốn đứa con trai nhưng vẫn không chịu thua kém ra, thì chuyện Dương gia cưng chiều con gái cũng cực kỳ nổi tiếng.

Trong thôn có nhà yêu thương cưng chiều con gái nhưng còn lâu mới làm quá được như Dương gia, họ xem con gái còn quan trọng hơn con trai.

Tuy trong nhà nghèo nhưng vẫn cắn răng cho con gái học đến trường cấp ba.

Nếu không phải do cô con gái này không thích học hành, kiên trì muốn bỏ học, cộng thêm cuộc thi đại học hiện đã bị hủy bỏ thì anh ta nghĩ rằng cha Dương và mẹ Dương sẽ cho con gái học lên đến đại học.

Đáng tiếc một cô gái tốt lại bị làm hư.

.
 
Thập Niên 70 Mỹ Nhân Kiều Mềm
Chương 42: 42: Cực Kỳ Nhiệt Tình


Hiện tại danh tiếng đều không tốt, còn làm liên lụy đến danh tiếng của Dương Kiến Chương.

Trịnh Phong Thu nghe nhắc đến thì nhăn mày, trong phút chốc anh ta cũng không biết có nên nhắc đến chuyện này với bạn mình không.

Dù sao người bạn tốt này của mình cũng có gia thế tốt, năng lực mạnh, tướng mạo cũng tốt hơn thanh niên trí thức họ Tưởng kia rất nhiều.

Lỡ như cô gái Dương gia kia thay đổi suy nghĩ, muốn dây dưa với bạn tốt của mình thì làm thế nào?Trịnh Phong Thu còn chưa kịp mở miệng.

Một bên khác, Trịnh Lam không biết đã ra khỏi phòng từ lúc nào, lúc này đã chen vào nói: “Anh Trần, lần sau nếu lại đụng phải Dương Thụ Ảnh, ngàn vạn lần phải cách xa cô ta.

Anh không biết cô ta khó chơi biết bao nhiêu đâu, nhân phẩm cũng không tốt.

”Trịnh Lam sợ Trần Tỉ bị dây dưa nên vội vàng kể lại chuyện Dương Thụ Ảnh đào góc tường của người bạn thân thanh niên trí thức họ An kia.

Sắc mặt Trần Tỉ lạnh xuống.

“Anh không biết thanh niên trí thức họ An này tốt với Dương Thụ Ảnh bao nhiêu đâu, thế nhưng Dương Thụ Ảnh lại vụng trộm yêu thích vị hôn phu của thanh niên trí thức An kia, còn muốn đào góc tường của cô ấy, may mắn là thanh niên trí thức Tưởng đã biết bộ mặt thật của cô ta từ trước nên cô ta mới không thực hiện được mục đích của mình.

” Trịnh Lam nói tiếp.

Mẹ Trịnh ở trong nhà bếp nghe thấy con gái nhà mình không ngừng nhắc đến chuyện nhân phẩm của con gái Dương gia không tốt thế nào thì lông mày đã cau lại, bà vội vàng gọi Trịnh Lam vào phòng bếp.

Trịnh Lam còn muốn nói nhiều lời hơn nữa để Trần Tỉ biết rõ mặt thật của Dương Thụ Ảnh nên lưu luyến không rời không chịu đi.

Mẹ Trịnh lại gọi thêm mấy lần.

Lần này Trịnh Lam mới cẩn thận bước đi, trước khi đi còn dặn dò Trịnh Phong Thu: “Anh, em sang phòng bếp giúp mẹ, anh và anh Trần từ từ nói chuyện, tuyệt đối đừng để Dương Thụ Ảnh quấn lấy anh Trần.

”Trịnh Lam cảm thấy đêm nay Dương Thụ Ảnh kia là cố ý để anh Trần đưa mình về thôn, nói không chừng cô nhìn thấy anh Trần còn tốt hơn thanh niên trí thức họ Tưởng kia, lại là quân nhân có tiền đồ thì lập tức coi trọng anh Trần.

Nghĩ đến đây, trong lòng Trịnh Lam vô cùng sốt ruột, cô không tập trung bước vào phòng bếp.

Sau khi bước vào phòng bếp, cô vẫn không nhịn được nói với mẹ Trịnh: “Mẹ, con thấy loại người như Dương Thụ Ảnh này là người xấu xa, nên bắt cô ta đi dễu phố.

”“Chuyện của con gái Dương gia, con xem náo nhiệt làm gì?” Mẹ Trịnh lại nói: “Mẹ thấy con gái Dương gia rất tốt.

”Trịnh Lam còn muốn cãi lại nhưng đã bị mẹ Trịnh đuổi đi rửa rau.

Trong phòng khách.

Trịnh Phong Thu bị em gái mình nói một trận những lời xấu xí về em gái của Dương Kiến Chương thì cũng có chút xấu hổ.

Từ lần đầu tiên Trần Tỉ đến nhà anh ta, thái độ em gái của anh ta đã vô cùng khác thường, cực kỳ nhiệt tình.

Đáng tiếc hai nhà lại có sự chênh lệch quá lớn.

Tuy những người khác cũng không rõ ràng về gia đình của Trần Tỉ, chỉ biết nhà anh ở thủ đô, nhưng Trịnh Phong Thu lại hết sức rõ ràng, gia đình người bạn này của mình là một gia tộc lớn, cha ruột còn là tư lệnh.

Hơn nữa người bạn này có năng lực rất xuất sắc, trong quân khu cũng có rất nhiều cô gái thích anh, trong đó còn không thiếu các cô gái trong đoàn văn công có gia thế cực kỳ tốt, cứ liên tục kẻ trước ngã xuống lại có kẻ phía sau tiến lên.

Em gái của anh ta làm sao leo lên trên được.

Anh ta không phải không có ý muốn giới thiệu em gái mình cho Trần Tỉ.

.
 
Thập Niên 70 Mỹ Nhân Kiều Mềm
Chương 43: 43: Nước Phù Sa Chảy Ruộng Người Ngoài


Đáng tiếc mấy năm nay, hàng năm người bạn này đều đến thăm nhà anh ta một lần nhưng anh ta không nhận ra người bạn này có ý gì đặc biệt với em gái mình.

Vì thế Trịnh Phong Thu cũng bỏ ngay suy nghĩ này.

Vừa rồi em gái của mình đã phê bình em gái của Dương Kiến Chương là không sai nhưng sai là khi cô có lòng riêng.

Trịnh Phong Thu ho khan vài tiếng, anh ta muốn nói đỡ cho em gái mình vài lời nhưng đã nghe bạn tốt bỗng lên tiếng: “Có một số tin đồn chưa hẳn là có thể tin, tôi cảm thấy cô gái kia là người không tệ.

”Có thể kiên nhẫn, lại dịu dàng với trẻ nhỏ, nhân phẩm sẽ không kém.

Trịnh Phong Thu ngạc nhiên.

Làm sao mà bạn tốt của mình lại có ấn tượng rất tốt về em gái của Dương Kiến Chương như thế.

Dương gia.

Lúc ăn cơm tối, mẹ Dương vẫn nhớ mãi không quên anh lính kia, thế là bà nói chuyện với cha Dương và mấy anh em Dương gia.

Bà vừa nói vừa tỏ ra tiếc nuối: “Tôi đã ở nông thôn nhiều năm nay nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một tên nhóc tuấn tú và có tinh thần như vậy.

Cậu ta rất cao, đoán chừng phải một mét tám bảy, còn là sĩ quan, vừa vặn rất xứng với con gái chúng ta!”Cha Dương gật đầu: “Đúng là rất xứng với con gái chúng ta.

”Dương Thụ Ảnh che mặt: … Cha Dương và mẹ Dương hẳn là đã dùng rất nhiều kính lọc để nhìn cô.

Hai anh em Dương gia là lão đại và lão tứ cũng phụ họa theo mẹ Dương, tuy trên mặt chị dâu cả Hồng Tiểu Quyên và chị dâu thứ ba Vương Dung không biểu hiện cảm xúc gì ra mặt nhưng trong lòng thì khịt mũi khinh thường.

Sĩ quan có điều kiện tốt như vậy, dáng dấp cũng vô cùng tuấn tú chỉ cần không phải mắt mù sẽ không bao giờ nhìn trúng cô em chồng hay sai bảo cháu trai cháu gái này.

Chị dâu cả Hồng Tiểu Quyên rất bất mãn việc hôm nay cô em chồng đã sai sử hai đứa con của cô ta lên núi hái nấm, mà Vương Dung trước giờ vẫn rất bất mãn cô em chồng chỉ ăn không ngồi rồi này.

Mẹ Dương đột nhiên “ai da” một tiếng, cha Dương, Dương lão đại và lão tứ đều gấp gáp nhìn sang, còn tưởng là đã xảy ra chuyện gì, sau đó lập tức nghe mẹ Dương nói: “Cậu ấy là người trong thành phố, lúc này trời lại tối như vậy, không thấy rõ đường đi về huyện thành thì làm sao? Vừa rồi tôi vẫn nên giữ cậu ấy ở lại nhà chúng ta một đêm.

”Lúc này Dương Kiến Chương chợt nhớ đến tin đồn mấy ngày trước có một quân nhân cao lớn, tuấn tú, dáng dấp cực kỳ tốt đến nhà của Trịnh Phong Thu.

Lời này không phải Trịnh Phong Thu nói, mà là người trong thôn đang bàn tán với nhau.

Hai ngày trước anh ta và Trịnh Phong Thu còn chạm mặt nhau, bên cạnh anh ta đúng là có một chiến hữu.

Người này và người mẹ anh ta đang miêu tả không sai biệt lắm, dáng người cao khoảng một mét tám bảy đến một mét tám tám, gương mặt lạnh lùng, xem khí thế trên người cũng không giống người bình thường.

Dương Kiến Chương nói: “Mẹ, con đã từng gặp người kia, là chiến hữu của Trịnh Phong Thu, đoán chừng lúc này đang ở nhà của Trịnh Phong Thu.

”Mẹ Dương nghe thấy lời này thì thở phào một hơi, ánh mắt cũng sáng lên.

Làm sao Dương Thụ Ảnh nhìn không ra ý đồ của mẹ Dương, cô vội vàng nói: “Mẹ, Trịnh gia cũng có con gái, nói không chừng Trịnh gia muốn giới thiệu con gái nhà mình cho sĩ quan kia, mẹ tuyệt đối không được tìm đến Trịnh gia giật loan dây cho con!”Cha Dương và anh em Dương gia cũng phụ họa theo.

“Sĩ quan kia vô cùng ưu tú, làm sao Trịnh gia lại để nước phù sa chảy ruộng người ngoài.

”.
 
Thập Niên 70 Mỹ Nhân Kiều Mềm
Chương 44: 44: Muốn Ở Bao Lâu Thì Ở


Lần này mẹ Dương mới chịu từ bỏ, tuy vẫn không cam tâm: “Mẹ đã ở nông thôn nhiều năm như vậy nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy một người có dáng dấp và có tinh thần như thế, người cũng vô cùng lễ phép và kiên nhẫn.”Sao lại không thể trở thành con rể?Mãi cho đến khi mọi người trong nhà đã ăn cơm xong, ngồi hóng mát trong sân thì mẹ Dương vẫn còn rầu rĩ, không vui.Dương Thụ Ảnh đi tắm rửa, thay quần áo mang đến chậu gỗ trong sân trước, giặt quần áo ở đó.

Cô bước về phía trước mấy bước nói: “Mẹ, con không nghĩ mình có thể tìm đúng đối tượng nhanh như vậy, con muốn ở nhà với mọi người thêm mấy năm nữa, mẹ có thể đừng nóng vội gả con đi như vậy không?”Mấy ngày trước, lúc cô vừa xuyên đến đây thì không suy nghĩ nhiều như vậy, nhưng bây giờ suy nghĩ đến việc ở niên đại này, hầu hết đều kết hôn sớm, mà đặc biệt là người ở nông thôn.Dương Thụ Ảnh cũng không muốn cha Dương và mẹ Dương nhanh như vậy lại cho cô đi xem mắt tìm đối tượng kết hôn, cô phải vội vàng đề phòng.Mẹ Dương được con gái nhà mình dỗ dành thì hớn hở ra mặt: “Mẹ biết con gái của mình hiếu thảo, không nỡ rời xa mẹ.”Một bên khác chị dâu cả Hồng Tiểu Quyên và chị dâu thứ ba Vương Dung sau khi đã rửa bát xong, đang ngồi hóng mát nghe thấy cô em chồng này còn muốn ở nhà thêm mấy năm thì trong lòng đều nguội lạnh.Cha Dương cũng đồng ý lên tiếng: “Cứ để con gái ở nhà thêm mấy năm nữa!”Anh cả Dương gia: “Em gái muốn ở nhà ngây ngốc bao lâu cũng được, anh cả nuôi em.”Dương gia lão tứ lập tức phụ họa theo: “Đúng vậy! Em gái, anh tư cũng nuôi em.

Muốn ở nhà bao lâu thì ở.”Hồng Tiểu Quyên: “…”Vương Dung: “…”Trong lòng Dương Thụ Anh giống như có môt dòng nước ấm chạy qua, đuôi lông mày cũng mềm ra.

Cảm giác có người nhà ở bên cạnh mình tốt biết bao.Lúc này, Vương Dung đã ngồi không yên được nữa, đột nhiên nói: “Em gái, em không muốn gả cho người ta hay vẫn còn lưu luyến thanh niên tri thức họ Tưởng kia?”Một câu đã đánh vỡ không khí ấm áp trong sân.

Sắc mặt mọi người Dương gia đều thay đổi, họ còn chưa kịp chất vấn (con gái) em gái nhà mình.Bên ngoài sân nhỏ, An Mai Tuyết đã tìm đến trước cửa Dương gia.

Anh tư Dương gia đi mở cửa sân, khi nhìn thấy An Mai Tuyết thì sắc mặt anh ta đã không được tốt.“Anh Dương, lần này Thụ Ảnh có ở đây không? Tôi đi tìm cậu ấy có việc gấp.” An Mai Tuyết vừa nói vừa nhón người nhìn vào trong, cô ta nóng vội chỉ muốn lập tức nhìn thấy Dương Thụ Ảnh.Anh Tư Dương gia không hề do dự trả lời An Mai Tuyết: “Em gái tôi không có ở nhà.” Nói xong cũng muốn đóng cửa lại.

Nhưng vừa mất đi bàn tay vàng, An Mai Tuyết sao có thể cam tâm rời đi như vậy, cô ta vội vàng hô lớn tiếng từ bên ngoài: “Thụ Ảnh, tớ là Mai Tuyết, cậu có ở nhà không? Tớ và anh Tưởng tìm cậu có chút việc.”Giọng nói của An Mai Tuyết rất lớn truyền vào trong sân, người Dương gia nghe được lời này thì sắc mặt lại càng âm u hơn.Vừa rồi mẹ Dương còn muốn giặt quần áo thay cho con gái, bây giờ sắc mặt lại càng thêm đen, nhưng bà không đành lòng mắng con gái út, trong lòng phải kìm nén cơn giận lại.Cha Dương cũng ngồi đằng xa thở dài, tay rút lấy sợi thuốc lá..
 
Thập Niên 70 Mỹ Nhân Kiều Mềm
Chương 45: 45: Sắp Phát Điên Lên Rồi


Chị dâu thứ ba Vương Dung đắc ý nói: “Mẹ, mẹ xem! Con đã nói mà, em gái không muốn gả cho người ta là vì còn nhớ thương thanh niên trí thức họ Tưởng, nhưng thanh niên trí thứ Tưởng kia là vị hôn phu của thanh niên trí thức An.

Bây giờ cả thôn đều biết em gái đào góc tường thanh niên trí thức An, hiện tại em gái vẫn còn dây dưa với thanh niên trí thức Tưởng thì sau này gia đình chúng ta làm sao ở lại trong thôn được nữa.

Con cũng không còn mặt mũi.

”Chị dâu cả Hồng Tiểu Quyên lập tức phụ họa theo: “Bản thân con có thanh danh tốt hay không cũng không quan trọng, nhưng sau này mấy đứa Đại Hổ, Nhị Hổ, Tiểu Hổ đến tuổi tìm đối tượng thì phải làm sao?Dương Thụ Ảnh: “…”Khá lắm!Nhìn thấy mấy đứa Đại Hổ, Tiểu Hổ đang chơi bùn ở đằng xa, Dương Thụ Ảnh thật sự không còn cách nào tưởng tượng được mình lại có thể ảnh hưởng đến chuyện hôn nhân của mấy đứa bé.

”Nhưng lúc này thấy chị dâu cả Hồng Tiểu Quyên và chị dâu thứ ba Vương Dung đều nhất trí tận lực muốn lập tức gả cô đi thì cô chỉ có thể nói trước kia nguyên chủ làm người rất kém.

Gần đây cô không dám làm gì khiến sụp đổ nhân vật đã được thiết lập từ trước, cũng không dám làm thay đổi quá nhiều.

Dương Thụ Ảnh sợ cha Dương và mẹ Dương bị hai chị dâu nói mà động lòng nên vội vàng mở miệng: “Mẹ, con không thích thanh niên trí thức Tưởng kia nữa.

”Anh cả Dương gia là một người thành thật, vẻ mặt anh ta đau khổ, nói: “Em gái, trước kia em cũng nói như vậy, nhưng sang ngày hôm sau không phải đã lập tức đi theo phía sau thanh niên trí thức Tưởng kia sao?”Dương Thụ Ảnh: “…”Khó có lúc mẹ Dương cứng rắn được một lần, nói: “Con gái, con trở về phòng đi! Đêm nay con không được đi gặp thanh niên trí thức An và thanh niên trí thức Tưởng!”Nói thật thì An Mai Tuyết hớt hải tìm đến cô như vậy là đã nằm trong dự đoán của cô.

Trước kia cô vẫn còn đánh giá tác dụng làm trắng đẹp của cam lộ, vừa rồi còn lo lắng ra ngoài sẽ dễ dàng bị lộ.

Cô không sợ vạch mặt với An Mai Tuyết nhưng lúc này còn chưa đến lúc vạch mặt, cô còn phải mượn đối phương để tẩy trắng cho danh tiếng của nguyên chủ.

Cho nên vừa thấy mẹ Dương đã tìm cho mình một cái cớ rất hay thì Dương Thụ Ảnh lập tức ngoan ngoãn trở lại phòng mình.

Còn về chuyện hôn sự của mình, cô dự định sẽ nói rõ ràng với mẹ Dương vào ngày mai, tuyệt đối không được gả cô cho người ta sớm như vậy.

Ban đầu mẹ Dương còn lo lắng không cho cô gặp thanh niên trí thức Tưởng cô sẽ làm ầm ĩ lên, nhưng thấy cô ngoan ngoãn trở về phòng của mình thì mẹ Dương yên tâm thở dài một tiếng.

Sắc mặt của cha Dương cũng khá hơn rất nhiều, những người khác thì đưa mắt nhìn nhau.

Nhất là chị dâu cả Hồng Tiểu Quyên và chị dâu thứ ba Vương Dung.

Các cô còn nghĩ nếu hôm nay cô em chồng làm ầm ĩ đòi đi gặp thanh niên trí thức An và thanh niên trí thức Tưởng sẽ tốt hơn, như thế việc họ thuyết phục cô em chồng lấy chồng sẽ có xác suất lớn hơn.

Hai người họ chờ đợi em chồng làm ầm ĩ, nhưng ai ngờ cô lại ngoan ngoãn, nghe lời như vậy, thế là một bụng những lời dùng để thuyết phục cha Dương và mẹ Dương nhanh chóng gả em chồng đi đành tiếp tục nghẹn trong bụng.

Sau khi về phòng, lỗ tai Dương Thụ Ảnh dựng đứng lên, cô muốn nghe xem người Dương gia sẽ đối phó thế nào với An Mai Tuyết.

An Mai Tuyết vừa mất đi bàn tay vàng nên chắc chắn không dễ đuổi cô ta đi.

Đúng là An Mai Tuyết không hề dễ đuổi, bàn tay vàng có thể giúp cô ta xinh đẹp đột nhiên không có, suýt nữa An Mai Tuyết đã phát điên lên rồi.

.
 
Thập Niên 70 Mỹ Nhân Kiều Mềm
Chương 46: 46: Cảm Thấy Kỳ Lạ


An Mai Tuyết không hiểu vấn đề ở đâu, rõ ràng trước đó mọi chuyện vẫn còn tốt đẹp, cô ta nghĩ tới nghĩ lui vẫn nghi ngờ lớn nhất với Dương Thụ Ảnh.

Đứng trước của lớn của Dương gia, rất lâu sau đó vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng Dương Thụ Ảnh xuất hiện, trong lòng cô ta đã gấp không chịu được, thậm chí cô ta còn nghi ngờ có phải Dương Thụ Ảnh đã cướp mất bàn tay vàng hay không nên mới có tật giật mình mà không dám ra gặp cô ta.

Lông mày An Mai Tuyết cau lại, ánh mắt độc ác nhưng rất lo lắng, móng tay cô ta đâm vào da thịt mà vẫn không thấy đau.

Đợi rất lâu cũng không thấy bóng dáng của Dương Thụ Ảnh xuất hiện, An Mai Tuyết mất hết kiên nhẫn, cô ta đẩy Dương Kiến Chương ra muốn xông vào.

Dương Kiến Chương không có đề phòng nên bị đầy ra, anh ta lảo đảo lùi lại một bước.

Hiển nhiên anh ta không ngờ một nữ thanh niên trí thức sẽ ra tay như vậy.

Thấy An Mai Tuyết muốn xông vào nhà mình, Dương Kiến Chương vừa muốn mở miệng thì giọng nói không dễ nghe của mẹ Dương đã truyền đến từ xa: “Thanh niên trí thức An, cô muốn làm gì? Đây là nhà tôi, cô xô đẩy con trai tôi làm gì?”Đi theo mẹ Dương đến còn có Hồng Tiểu Quyên và Vương Dung, hai người cũng phụ họa theo.

Không phải trong thôn thường nói vị thanh niên trí thức họ An này rất lễ phép sao? Làm sao lại động ta với chú nhỏ thế này?Hai người họ cảm thấy rất kỳ lạ.

An Mai Tuyết miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nói với mẹ Dương: “Thím Dương, cháu tìm Thụ Ảnh thật sự có việc gấp, thím để cho cậu ấy ra gặp cháu một lần được không?”Tuy mẹ Dương là nông dân nhưng đã sống nhiều năm như vậy, ánh mắt cũng xem như biết nhìn người.

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy người gọi là thanh niên trí thức An này, bà đã không ưa thích cô ta, bà cảm thấy cô gái này quá nhiều ý đồ, trong khi con gái của bà lại không suy nghĩ cẩn thận nên bà thật sự không muốn con gái mình đi chúng với vị thanh niên trí thức An này.

Mẹ Dương không hề do dự từ chối: “Trời đã tối thế này rồi, con gái tôi vẫn phải giúp gia đình làm việc, nào có ở không mà ra ngoài với cô?”An Mai Tuyết nghiêm mặt, cô ta không tìm được cớ, chỉ có thể lập lại liên tục: “Thím Dương, cháu tìm Thụ Ảnh thật sự là có chuyện gấp.

Thím bảo cậu ấy ra đây đi, cháu và cậu ấy đứng ở ngay cửa này nói vài câu thôi cũng được.

”Vừa nói cô ta vừa lớn tiếng gọi tên Dương Thụ Ảnh, gọi đến mức khiến mặt mày mẹ Dương đen xì.

Trong thôn hàng xóm ở gần nhau, có người nghe được trước cửa Dương gia có chuyện nên cố ý nhìn sang vài lần.

Trong phòng mình, Dương Thụ Ảnh nghe thấy thì cũng chỉ im lặng.

Xem ra cô gái nữ phụ này mất đi bàn tay vàng nên thật sự rất gấp.

Dương Thụ Ảnh còn đang lo lắng mẹ Dương sẽ không đối phó nổi An Mai Tuyết thì không lâu sau đó cô đã nghe tiếng đóng cửa “bằng” một tiếng từ ngoài cửa lớn.

Trong lòng Dương Thụ Ảnh rất tò mò, cô đứng ở cửa vụng trộm nhìn thêm vài lần, vừa khéo bị mẹ Dương trở về bắt lấy.

“Mẹ, em gái chắc chắn còn nhớ thanh niên trí thức Tưởng.

”“Mẹ, hay là chúng ta nhanh chóng tìm đối tượng cho em gái đi! Nếu em gái lại dây dưa với thanh niên trí thức Tưởng kia thì phải làm sao?”Hay lắm!Người của cô bây giờ cũng đã ở đây rồi, còn muốn thổi gió khiến mẹ Dương mau chóng gả cô ra ngoài.

Anh cả Dương gia dù không nỡ em gái nhà mình nhưng anh ta cũng rất lo lắng: “Lỡ như sau này danh tiếng của em gái càng ngày càng kém, muốn tìm người trong sạch để gả em gái cũng không dễ dàng.

”Lời này có thể đã chạm vào đáy lòng mẹ Dương, dù nằm mơ mẹ Dương cũng muốn tìm cho con gái mình một đối tượng tốt, có điều kiện có nhân phẩm, giống như vị sĩ quan kia đúng là cực kỳ không tệ.

.
 
Thập Niên 70 Mỹ Nhân Kiều Mềm
Chương 47: 47: Hoàn Thành Nhiệm Vụ


Mắt thấy cả cha Dương và anh tư Dương gia đều đã động lòng, Dương Thụ Ảnh cũng không muốn hỏi chuyện vừa rồi của An Mai Tuyết nữa mà vội vàng nói: “Mẹ, con thật sự không thích thanh niên trí thức Tưởng nữa, lần này là thật ạ.

Trước kia con không biết anh ta là vị hôn phu của thanh niên trí thức An, mà thanh niên trí thức An cũng chưa từng nói với con như vậy, cô ta còn một mực cổ vũ con theo đuổi anh ta, con cảm thấy thanh niên trí thức An kia làm vậy là không đúng.”Lời này của Dương Thụ Ảnh khiến Dương gia như ong vỡ tổ.“Cái gì? Cái gì?”“Em gái, em nói cái gì?”“Thanh niên trí thức An cổ vũ em theo đuổi thanh niên trí thức Tưởng?”Tất cả mọi người của Dương gia đều không tin.Người nông thôn hầu hết đều có lòng dạ đơn thuần, chất phác, người Dương gia cũng thế.

Từng người trong số họ cứ nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra vì sao thanh niên trí thức An kia lại làm như vậy.Dương Thụ Ảnh nói tiếp: “Thanh niên trí thức An từng nói cô ta và thanh niên trí thức Tưởng không phải là người yêu của nhau, cô ta chỉ ngăn cản hoa đào giúp thanh niên trí thức Tưởng.

Đến hiện tại con vẫn không hiểu hai người họ đến cùng là có quan hệ gì.

Mỗi lần con đưa thức ăn cho thanh niên trí thức Tưởng thì anh ta đều tặng lại cho thanh niên trí thức An.”Những lời này triệt để khiến Dương gia vỡ tổ.Sắc mắt mọi người trong Dương gia lúc trắng lúc xanh, mặt mũi tràn đầy lửa giận“Ôi, con gái tôi sao lại ngốc thế này!” Hóa ra thanh danh của con gái bà xấu thế này là có người hãm hại.Biết được sự thật này anh cả Dương gia và Dương lão tứ Dương Kiến Chương cũng không nhịn được nữa, họ chỉ muốn lập tức chạy đến nơi ở của thanh niên trí thức đánh người.Có kiểu bắt nạt người khác như vậy sao?Còn dám bắt nạt em gái nhà họ, còn muốn hủy hoại thanh danh em gái nhà mình.Hai người họ bị Dương Thụ Ảnh ngăn lại: “Anh cả, anh tư, em biết mọi người muốn tốt cho em, nhưng nếu họ không thừa nhận, lại giội nước bẩn lên nhà chúng ta thì xử lý thế nào?”Trên trán Dương Kiến Chương nổi đầy gân xanh: “Lúc trước anh đã biết hai người này chẳng phải thứ tốt lành gì mà.”Lần này, hai người Hồng Tiểu Quyên và Vương Dung đều đồng tình nhìn sang cô em chồng.

Nếu việc này là thật thì cô em chồng nhà họ đúng là quá thảm rồi.“Vậy phải làm sao bây giờ?” Anh cả Dương gia là người thành thật cũng không có suy nghĩ nào hay.Mẹ Dương giận dữ nói: “Vừa rồi mẹ không nên nể mặt cô ta là thanh niên trí thức, phải tống trực tiếp cô ta ra ngoài mới đúng.”Cha Dương hút một ngụm thuốc, sắc mặt cũng buồn bã.

Danh tiếng đã xấu đi, lấy trở về đâu phải dễ dàng.Nhưng Dương Thụ Ảnh vội vàng nói: “Cha, mẹ, mọi người yên tâm đi ạ! Sau này con sẽ không bao giờ thích thanh niên trí thức Tưởng nữa.”Cho nên cha mẹ tuyệt đối không được tìm người gả cô ra ngoài sớm như vậy.Thấy sắc mặt Dương gia đều buồn như vậy Dương Thụ Ảnh thật sự không đành lòng.

Sau đó cô ra ngoài sân lấy chậu gỗ đi vào nhà chính, nói sang chuyện khác: “Mẹ, con đi giặt quần áo.”“Con gái, mẹ giặt quần áo giúp con, con đi ngủ sớm một chút đi!” Mẹ Dương đau lòng con gái n ói.“Ting! Nhiệm vụ ngẫu nhiên! Chuyện của mình tự mình làm! Mời ký chủ tự giặt quần áo của mình, hoàn thành nhiện vụ! Phần thưởng là một cân thịt ba chỉ.”Dương Thụ Ảnh còn chưa kịp vui mừng thì ánh mắt chị cả Hồng Tiểu Quyên đã lóe lên: “Em gái, có phải trong chậu gỗ của em là xà phòng em đã đổi trước đó?”Thấy Dương Thụ Ảnh gật đầu thừa nhận, Hồng Tiểu Quyên và Vương Dung thốt lên sợ hãi, hai người không dám tin, đồng thanh nói: “Em dùng xà phòng đắt tiền như vậy giặt quần áo?”.
 
Thập Niên 70 Mỹ Nhân Kiều Mềm
Chương 48: 48: Dùng Xà Phòng


Dương Thụ Ảnh thầm nói xà phòng còn không phải dùng để giặt quần áo sao? Nó có thể làm gì nữa?Nhưng mà sau khi nhìn thấy sắc mặt của những người khác cũng thay đổi, mẹ Dương cũng là dáng vẻ đau lòng nhìn cô với ánh mắt nhìn tên bại gia.

Khóe miệng của Dương Thụ Ảnh giật nhẹ, chỉ có thể lung tung tìm một cái cớ: “Mẹ, là do con không tìm thấy bồ kết, cho nên…”Cô còn chưa nói dứt lời, mẹ Dương vội vàng ngắt lời của cô: “Con gái, bồ kết ở trong phòng bếp đấy, mẹ lập tức đi lấy cho con.

”Lúc mẹ Dương chạy vào phòng bếp tìm bồ kết cũng không quên lấy khối xà phòng trong bồn gỗ.

Một khối xà phòng lớn vừa mới mở đóng gói, mẹ Dương càng nhìn càng thấy thích, bèn nói: “Con gái, sau này giặt quần áo dùng bồ kết là được rồi, đừng bao giờ học theo những thanh niên trí thức nghèo đó, xà phòng này để mẹ cất đi, về sau con muốn rửa mặt thì nói với mẹ.

”Dương Thụ Ảnh: “…”Xà phòng bị mẹ Dương cất đi, cuối cùng trong lòng chị dâu cả Hồng Tiểu Quyên và chị dâu thứ ba Vương Dung cũng dễ chịu hơn một ít.

Lần này việc sử dụng xà phòng giặt quần áo làm hai người bọn họ cảm thấy em gái út học mấy thanh niên trí thức đó cầu kỳ lãng phí tiền.

Nhưng mà vừa rồi hai người bọn họ có vội vàng nhìn thoáng qua vài lần.

Khối xà phòng đó trông rất chất lượng, hình dạng cũng khá lớn.

Hai người lại nghĩ em gái út dùng khối xà phòng này tắm rửa một lần thế mà lại trắng hơn rất nhiều, trong nhất thời cảm thấy trong lòng hơi ngứa ngáy, nhưng không dám đi hỏi mẹ Dương.

Chờ cả nhà giải tán, mọi người quay về phòng của mình.

Chỉ có một mình mẹ Dương còn ở lại định giặt đồ thay Thụ Ảnh, nhưng bị Dương Thụ Ảnh từ chối.

Không nói đến hệ thống khen thưởng miếng thịt kia, cô đã lớn như vậy rồi, sao có thể làm mẹ Dương bận rộn làm việc cả ngày còn phải giúp cô giặt quần áo giống nguyên chủ được.

Dương Thụ Ảnh nói: “Mẹ, mẹ về phòng nghỉ ngơi đi, tự con giặt được.

”“Chao ôi, con gái của tôi thật biết đau lòng mẹ!” Mẹ Dương cảm động nói.

Dương Thụ Ảnh xấu hổ muốn che mặt lại, mẹ Dương nói tiếp: “ Mẹ cũng không thổi đèn dầu hỏa, lát nữa con giặt quần áo xong quay về phòng thì tự mình tắt.

Mẹ Dương đi được vài bước thì chợt nhớ ra đứa nhỏ này rất không biết tiết kiệm, bà dặn đi dặn là đèn dầu hỏa tốn dầu tốn tiền, phải tắt sớm một chút.

“Con biết rồi, mẹ!” Dương Thụ Ảnh nói tiếp: “Đúng rồi, mẹ, khối xà phòng kia mẹ đừng cất cho con rửa mặt, cứ để trong phòng bếp cho mẹ, cha và mấy anh trai bọn họ cùng nhau rửa mặt tắm rửa.

”“Như vậy sao được?”Mẹ Dương không phát hiện con gái nhà mình cố ý tránh đi hai người chị dâu.

“Mẹ, xà phòng kia dùng để rửa mặt thì rất sạch sẽ, ngày thường mọi người bận rộn trong ngoài, dùng xà phòng tắm rửa sạch sẽ rồi, về phòng ngủ cũng cảm thấy thoải mái!”Thấy mẹ Dương còn muốn từ chối, Dương Thụ Ảnh vội lấy cha Dương ra nói, lúc này mẹ Dương mới đồng ý.

Thật ra nếu không phải thập niên 60 quá khan hiếm vật tư thì cô cũng sẽ không kiến nghị sử dụng xà phòng rửa mặt, như vậy rất dễ làm khô da mặt.

Nhưng sử dụng xà phòng còn tốt sử dụng bồ kết của thập niên 60 và những phân tro gì đó, ít nhất là nó có thể rửa sạch sẽ dầu mỡ và vết bẩn.

.
 
Thập Niên 70 Mỹ Nhân Kiều Mềm
Chương 49: 49: Thưởng Thịt


Trước kia cô nghe mẹ Dương nói, ở nông thôn người nào hơi chú ý một chút thì sẽ sử dụng bồ kết tắm rửa và giặt quần áo, còn đại đa số người bình thường chỉ tắm rửa bằng nước, không bôi thêm thứ gì nữa, giặt quần áo cũng vậy, chỉ dùng gậy gõ gõ là xong.

Cô thật sự không tưởng tượng được, cũng may người nhà họ Dương vẫn có chút chú ý, có sử dụng chút bồ kết.

Mùa hè quần áo vừa mỏng vừa ít, chỉ mặc một ngày nên cũng không quá bẩn, cô bỏ bồ kết x** n*n hơn mười phút rồi xả lại mấy lần, sau đó vắt khô quần áo rồi treo trên sào phơi đồ ngoài sân.

Thụ Ảnh vừa đi vào phòng, trong đầu cô lập tức vang lên một tiếng tinh.

“Tinh, ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên, khen thưởng một cân thịt ba chỉ, đã gửi vào không gian, mời kiểm tra và nhận!”Vừa rồi Dương Thụ Ảnh đang suy nghĩ chuyện, thật sự đã quên mất vụ này.

Đột nhiên nghe thấy khen thưởng, cô kích động lập tức mở không gian xem thử.

Chờ nhìn thấy một khối thịt ba chỉ mỡ nạc đan xen nhau, có lẽ bởi vì lâu quá rồi không nhìn thấy thịt, cho nên cô vẫn còn có chút không dám tin.

Chờ xác định thật sự là hệ thống khen thưởng cho cô một cân thịt ba chỉ, trong đầu của cô lập tức hiện mấy món ăn có liên quan đến thịt, ví dụ như thịt kho tàu, thịt luộc phiến, thịt xào ớt xanh.

Miệng cô thèm đến mức suýt chút nữa muốn gặm thịt tươi.

Mấy ngày nay, mặc dù mẹ Dương đau lòng cô, nhưng nhà họ Dương thật sự quá nghèo.

Mỗi ngày đều ăn cháo bắp, nhiều nhất là nấu canh trứng cho cô hoặc là trộm cho cô một quả trứng luộc, miệng của cô đã nhạt như chim.

Còn thương trường, mặc dù đã mở ra, nhưng quyền hạn của cô chỉ mở khóa khu vực đồ ăn vặt ở tầng thứ nhất.

Lúc trước cô còn nghĩ không biết đến năm nào tháng nào mới có thể được ăn thịt, không ngờ nhiệm vụ ngẫu nhiên lại có thứ này!Tốt quá!Tâm trạng kích động của Dương Thụ Ảnh rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, suy nghĩ xem mình phải làm sao để lấy khối thịt này ra một cách hợp lý!Cô quyết định ngày mai sẽ đi huyện thành một chuyến trước.

Vừa vặn mấy ngày nay cô cần tránh né An Mai Tuyết một chút.

Những người khác có lẽ không nhìn ra tác dụng của cam lộ, nhưng An Mai Tuyết thì chưa chắc.

Cô không sợ An Mai Tuyết, nhưng lo lắng cô ta biết bàn tay vàng bị cô cướp trở về sẽ chó cùng rứt giậu, làm điều bất lợi cho nhà họ Dương.

Đúng rồi, hình xăm cá âm dương trên cánh tay phải!Dương Thụ Ảnh vén tay áo lên, tay trái sờ lên hình xăm bên cánh tay phải, nghĩ phải làm sao để che giấu hình xăm này.

Cô vừa nảy ra suy nghĩ này, hình xăm bên cánh tay phải đột nhiên nhạt dần cho đến khi biến mất.

Dương Thụ Ảnh chớp mắt, s* s**ng cánh tay trơn bóng vài lần, ngay từ đầu cô còn có chút hoảng hốt, không bao lâu sau, hình xăm cá âm dương lại xuất hiện trên cánh tay phải của cô, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.

.
 
Thập Niên 70 Mỹ Nhân Kiều Mềm
Chương 50: 50: Có Lòng Không Có Sức


Tới tới lui lui vài lần, cô cũng hiểu rõ quy luật của coi cá âm dương, hình như hình xăm này có liên quan đến suy nghĩ của cô.

Cô muốn nó xuất hiện hay biến mất, sờ hình xăm này làm nó cảm thụ nhận được suy nghĩ của cô là được.

Điều này thật sự quá tốt!Không cần suy nghĩ nhiều, lần sau An Mai Tuyết gặp cô, chắc chắn cô ta sẽ xem thử cảnh tay phải của cô có hình xăm hay không đầu tiên.

Cô sờ hình xăm cá âm dương, lại lần nữa làm nó biến mất.

Sau đó cô vào thương trường xem nấm, đêm nay nấm vừa mới hái về chưa được bao lâu, cô đưa nấm lên cửa hàng trong thương thành.

Cô click vào, phát hiện số nấm đó vẫn còn ở trên, vẫn chưa có người mua, điểm tích lũy trong thương trường vẫn là không, Dương Thụ Ảnh cảm thấy có chút tiếc nuối.

Ngày hôm sau cuối cùng cô vẫn không thể đi huyện thành.

Gần đây đang thu hoạch vụ thu, trong thôn đang bận, nhà cô cũng bận, ngay cả Đại Hổ và Nhị Hổ và hai cháu gái nhỏ cũng xuất động đi nhặt lúa mạch.

Hơn nữa cha Dương và mẹ Dương vẫn còn sợ cô lại đi tìm Tưởng Tĩnh Nghiễm, nên vẫn luôn bảo anh tư nhà họ Dương trông chừng cô.

Nháy mắt đã một tuần trôi qua.

Mắt thấy mọi người trong nhà họ Dương ngày nào cũng đi sớm về trễ vội thu hoạch vụ thu.

Mỗi buổi sáng, mọi người đều để bụng đói uống nước lã, giữa trưa và buổi tối chỉ ăn cháo bắp đến năm sáu phần no, một tuần ngắn ngủn trôi qua, mọi người trong nhà họ Dương ngoài cô ra ai cũng đen hơn mấy tông màu, còn gầy hơn rất nhiều.

Trong đó người cường tráng như anh cả và anh tư nhà họ Dương đều là chủ lực thu hoạch vụ thu, làm việc nhiều nhất, ăn thì cũng giống như mọi khi, sau một tuần trôi qua, hai người đều gầy một vòng lớn, gầy khô, nhìn chẳng có chút mỡ nào.

Mấy cháu trai cháu gái cũng bởi vì đi hỗ trợ nhặt lúa mạch, ăn ít nên sắc mặt uể oải, gầy hơn rất nhiều, Dương Thụ Ảnh xem mà ngồi không yên.

Hạ quyết tâm sáng mai nhất định phải đi huyện thành một chuyến, lấy miếng thịt ba chỉ kia ra đưa cho mọi người tẩm bổ một chút trước.

Một tuần này cũng bởi vì thu hoạch vụ thu, cho nên trong thôn rất bận rộn, các thanh niên trí thức cũng như vậy, ngày nào cũng đều phải làm việc từ sáng sớm đến đêm khuya.

An Mai Tuyết muốn tìm cô cũng là có lòng mà không có sức.

Thỉnh thoảng có vài hôm trời đã khuya, An Mai Tuyết đến nhà họ Dương tìm cô, nhưng đều bị người nhà họ Dương đuổi ra ngoài.

Một tuần này, cô không dám trực tiếp dùng cam lộ, cô có thử sử dụng cam lộ gội đầu, dùng nửa giọt cam lộ pha với một chậu nước.

.
 
Back
Top Bottom