Ngôn Tình [Thập Niên 70] Mẹ Ruột Xinh Đẹp

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Thập Niên 70] Mẹ Ruột Xinh Đẹp
Chương 40


Chuyện thêu thùa may vá cô không biết làm nhưng có miệng có tay có thể học, cứ cho không may quần áo cho Lưu Trường Chinh thì bản thân cô cũng cần mặc mà. Dù sao hiện tại cũng không cần đi làm thức đêm 996(*), thời gian dư dả rất nhiều, Lưu Mỹ Vân lại không để bụng học thêm một tay nghề.

(*) 996: 9 giờ sáng đi làm, 9 giờ tối tan ca, một tuần làm 6 ngày.

Người trong lòng làm áo cho, Lục Trường Chinh nào có ý không vui, nuốt xuống một miếng bánh mì loại lớn, sự ngọt ngào dâng lên trong lòng.

Từ hợp tác xã đi ra, Lục Trường Chinh đạp xe ba gác, Lưu Mỹ Vân bế Lưu Bác Văn ngồi đằng sau, khi băng qua một con ngõ nhỏ nhìn thấy vài người mặc áo bông chắp vá vải đen vẻ mặt hốt hoảng chạy ra khỏi ngõ nhỏ, Lưu Mỹ Vân hơi suy nghĩ mới biết những người này là làm cái gì.

Mặc dù thời đại này đầu cơ tích trữ được quản rất nghiêm ngặt, nhưng cũng không ngăn được những người đến đường cùng mà kiếm tiền trên lưỡi dao.

Trước mắt Lưu Mỹ Vân có sổ tiết kiệm của nguyên chủ nên không quá thiếu tiền nhưng cô thiếu phiếu, phiếu gì cũng thiếu. Nếu dùng được tiền để mua phiếu trong tay bọn buôn lậu phiếu, bán đi bán lại thì chút tiền này trong tay đủ dùng trong khoảng thời gian ngắn, thời gian dài khẳng định là túng thiếu.

Dĩ nhiên tiền lương của Lưu Trường Chinh có thể nuôi sống cô, người ta đang là tiểu đoàn trưởng, tiền trợ cấp một tháng cũng hơn mấy chục tệ.

Nhưng kiếp trước từ nhỏ Lưu Mỹ Vân đều là tự mình nuôi sống mình, nếu bảo hoàn toàn dựa vào người khác thì cô dựa không nổi. Hơn nữa cô còn có gia đình nguyên chủ cần chăm sóc, nếu tất cả đều trông cậy vào tiền lương của Lục Trường Chinh tới nuôi, thế thì cô thật sự trở thành quỷ hút máu rồi. Sau khoảng thời gian dài đừng nói phía Lục Trường Chinh có than phiền hay không, thì chính bản thân cô cũng sẽ xem thường chính mình.

Cô phải tiết kiệm tiền và phiếu, nhất định phải tiết kiệm được một khoản lớn trước khi tùy quân. Nơi chuyển đến mới của Lục Trường Chinh là trên một hoang đảo, nhìn ra sao cũng thấy khó khăn, những thứ nên chuẩn bị đều chuẩn bị đầy đủ.

Chẳng qua bây giờ Lưu Trường Chinh còn đang ở trước mặt, cô lại vừa đến thành phố Hộ đường xá còn chưa quen thuộc, sau này làm sao cũng phải đợi được Lưu Trường Chinh quay về kinh thành cô mới có thể ra ngoài nghe ngóng.

Vừa đi ra khỏi ngõ được vài phút đường phố liền huyên náo tấp nập, Lưu Bác Văn đang ngồi trong xe ba gác có chút không thoải mái mà ôm chặt lấy Lưu Mỹ Vân, mặt mày nhăn nhó.

Có lẽ đã lâu không ra ngoài đi dạo, Lưu Mỹ Vân cảm thấy gan đứa trẻ này thật sự nhỏ, nhỏ đến mức không dám chạm mắt với người lạ.

Nhưng việc giáo dục con cái không phải chú ý phương pháp thực hiện từng bước một sao.

“Hôm nay Bác Văn thể hiện rất tốt, được thưởng một viên kẹo.” Lưu Mỹ Vân mở chiếc kẹo vừa mua từ hợp tác xã, bóc giấy gói kẹo cho vào miệng thằng nhóc.

Kẹo trái cây ngọt ngào tan chảy trong miệng, thằng nhỏ mắt sáng lên ngay lập tức lông mày cong cong nhìn Lưu Mỹ Vân, ánh mắt tràn ngập sự ỷ lại.

Lưu Bác Văn giống Lưu Mỹ Vân bảy tám phần, đặc biệt là đôi mắt hẹp dài long lanh với lông mi vừa dài vừa cong, khi hai người ở cạnh nhau không ai có thể nghi ngờ mối quan hệ máu mủ của họ.

Lục Trường Chinh nhìn chằm chằm ba gác rồi quay đầu nhìn lại, vừa hay trông thấy chuyện này, không nhịn được mà hối hận: “Nếu như biết sớm buổi sáng anh nên mua nhiều túi kẹo hơn."

Sữa bột, bánh quy, bánh bao thịt đều vào bụng thằng nhỏ, ăn xong vẫn mặc kệ người như cũ.

“Ăn nhiều không tốt cho răng, lâu lâu ăn một lần là được rồi.” Lưu Mỹ Vân mỉm cười đập tan ảo tưởng tốt đẹp của anh.

Dù biết người yêu mình tìm là đẹp nhất nhưng Lục Trường Chinh vẫn bị nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt của Lưu Mỹ Vân làm cho hoa mắt, nhất là khi anh nghĩ đến cảnh Lưu Mỹ Vân ôm Lưu Bác Văn ngồi trên xe ba gác anh lái, cực kỳ giống hình ảnh của một nhà ba người, Lục Trường Chinh cảm thấy nhiệt huyết dâng trào trong lòng.

"Được, về sau đều nghe em!"
 
[Thập Niên 70] Mẹ Ruột Xinh Đẹp
Chương 41


Lưu Mỹ Vân không biết rằng tâm trí lúc này của Lục Trường Chinh đều dành hết vào vấn đề giáo dục sinh con, nuôi con, đối xử với con sau khi họ kết hôn.

Cô mua kẹo không phải để dỗ Lưu Bác Văn mà là mua cho Chu Tuệ Như.

Chu Tuệ Như thỉnh thoảng cảm thấy chóng mặt, Lưu Mỹ Vân đoán rằng đó là do thiếu dinh dưỡng dẫn đến tụt huyết áp. Lần này đến hợp tác xã cô không chỉ mua ngũ cốc tinh luyện và mì trắng cho gia đình, còn có đồ hộp và đường nâu. Hiện tại cũng không mua được thịt gà, bằng không cô còn muốn hầm gà cho cặp vợ chồng già để bồi bổ cơ thể. Dù sao thì căn nhà mái bằng nhỏ dựa vào nhà vệ sinh cũng không sợ mùi vị bay ra ngoài bị người báo cáo.

Trở lại trường học, Lục Trường Chinh thuận đường trả lại chiếc xe ba gác đã mượn, sau đó cùng Lưu Mỹ Vân đưa Lưu Bác Văn với mấy túi đồ lớn nhỏ mua từ chỗ hợp tác xã đi về nhà mái bằng.

Khi họ chuẩn bị về đến nhà, một nhóm trẻ em choai choai bất ngờ lao ra ngoài đường, chúng nhặt bùn trên mặt đất ném lên người Lưu Bác Văn đang được Lưu Mỹ Vân dắt.

"Thằng chó."

"Thằng chó mặc đồ mới! Nhanh cởi xuống cho tao!"

Một thằng nhóc mập ú cầm đầu nhìn phỏng chừng sáu bảy tuổi, nắm bùn ném đi vừa mạnh vừa chuẩn, chỉ huy một đám đầu củ cải chặn trước Lưu Bác Văn, bàn tay đen nhẻm chuẩn bị kéo người Lưu Bác Văn xuống.

“Dừng tay!” Lưu Mỹ Vân lạnh lùng quát lớn, che chở Lưu Bác Văn ở sau lưng, thằng nhỏ ôm lấy chân cô, cơ thể kịch liệt run rẩy.

Chiếc áo bông cô vừa mặc cho Lưu Bác Vân mới ấm lên lúc này trước ngực toàn là bùn đất bắn tung tóe, Lưu Mỹ Vân tức đến nỗi hận không thể ném tất những đứa trẻ nghịch ngợm này vào trong bùn đất để nướng bánh.

“Mày là con chó nào? Cả nhà họ đều là người xấu!”

Thằng nhóc mập ú người khỏe mạnh, mồm miệng linh hoạt, đôi mắt nhỏ trừng trừng nhìn Lưu Mỹ Vân, căm phẫn dâng trào giống hệt cái pháo ống nhỏ.

"Chị là chị nhóc này, mấy đứa bắt lại nó lần nữa chị đánh mấy đứa đến khi mông nở hoa!"

Nếu như Lưu Mỹ Vân trong tay có roi da, thật sự sẽ đánh từng đứa một trong đám trẻ nghịch ngợm răng còn chưa mọc đủ đã bắt đầu bắt nạt người, thậm chí còn có đứa còn đang sụt sịt mũi, trong tay toàn bùn đất còn dính thêm nước mũi.

"Chị là chị nó, thế chị cũng không phải người tốt!"

Thằng bé béo hai tay chống hông, hất cằm núc ních thịt lên, vênh váo đắc ý, vừa muốn ra lệnh ném bùn lên người người khác bỗng nhiên sau gáy bị nhấc bổng, hai chân rời khỏi đất cả người bất ngờ treo lơ lửng giữa không trung.

“Cậu là ranh con nhà nào?” Lục Trường Chinh chau mày một tay xách thằng nhóc mập ú.

Ngũ quan anh cứng rắn, khi không cười hiện rõ vẻ nghiêm túc, lại quanh năm lăn lộn trong quân đội, trên người tự nhiên mang theo một khí chất làm cho người ta cảm thấy sợ hãi, mấy đứa trẻ nhìn thủ lĩnh của mình bị anh xách lên thì dọa sợ đều muốn bỏ chạy.

Lục Trường Chinh nhanh tay nhanh mắt, lại tiện tay giữ chặt một đứa chân ngắn chạy chậm.

“Mau cứu tao! Anh ta là tên khốn nạn!” Thằng mập trong không trung khua khắng không yên, vừa vươn tay cào vừa duỗi chân đá, nhưng vẫn không đủ để chạm đến Lục Trường Chinh, còn tự khiến mình tốn sức.

Lại nhìn đứa bé đang ch** n**c mũi gầy gầy nhỏ bé bên cạnh, vừa đạp hai cái quần đã lỏng rồi, nửa tuột nửa không treo trên mông, gió lạnh vù vù thổi vào trong, sợ đến độ nó cũng không dám cử động chỉ biết oa oa khóc lớn.

“Nhóc mới là tên khốn nạn, lớn bắt nạt nhỏ thì thôi đi, còn cậy đông bắt nạt ít, một câu thằng chó là ai dạy nhóc?” Lưu Mỹ Vân đi đến véo má ú nu thịt của thằng mập, không khách khí dùng 3 phần lực.

“Nó chính là thằng chó! Mấy người cũng thế!” Thằng nhóc mập ú không chịu bỏ qua, quai hàm bị bóp đau nó cũng không khóc, chỉ là khi nhìn thấy đồng bọn bỏ rơi mình chạy hết đi trong lòng có hơi tức giận.
 
[Thập Niên 70] Mẹ Ruột Xinh Đẹp
Chương 42


Không có “lính nhỏ” có thể chỉ huy nó đành phải dựa vào mình, nhìn thấy Lưu Mỹ Vân đứng rất gần thì muốn giơ chân đá qua.

Nào biết nó mới vừa có suy nghĩ này sau cổ bỗng nhiên được thả, cổ chân bị người túm lấy, sau đó một trận trời đất quay cuồng chóng mặt, khi mở mắt cả thế giới dường như đã đảo lộn.

Ngay tức khắc thằng mập bị dọa cho không dám hé răng.

“Giờ thành thật được rồi.” Lục Trường Chinh một tay xách ngược người trên không trung giống như đang xách một con cá béo.

Con sên gầy còm bên cạnh nhìn thấy cảnh này cũng bị dọa sợ không nhẹ, nắm bùn trong tay cũng nhanh chóng vứt đi, nhìn Lục Trường Chinh, thằng nhóc mập ú khóc thút thít nói: “Anh ấy mặc quân phục, là quân giải phóng không phải người xấu!”

“Nhóc vẫn khá thông minh.” Lục Trường Chinh liếc đứa trẻ không chớp mắt, ai biết nhìn thấy được hai dòng nước mũi đục đục với nước mắt được tên ngốc khịt về, ngay lập tức hối hận vì vừa rồi ra tay như vậy.

Nghe được quân giải phóng, thằng mập mở to mắt nhìn một vòng, cũng không hắng giọng chửi mắng mà dứt khoát dùng hết sức khóc thét lên.

“Lại khóc! Anh đã buông tay rồi.” Lục Trường Chinh ghét bỏ túm cổ chân lắc lư, thằng mập tròn trịa một thân đầy thịt nhưng thật sự rắn chắc.

"Oa ~" Do sợ hãi nên càng khóc càng xung hơn, cùng con sên song ca, ồn ào khiến người bực bội.

Lưu Mỹ Vân nhặt bùn đất trên mặt đất, ngồi xổm xuống trước mặt người thằng nhóc mập ú, dọa nạt nói: "Khóc nữa chị sẽ nhét những thứ này vào miệng nhóc.”

Tên mập mạp sợ tới mức lập tức lấy tay che miệng, giật giật mấy cái,vừa sợ vừa hung dữ trừng mắt nhìn Lưu Mỹ Vân, con sên bên cạnh cũng làm theo vậy, vì sợ rằng Lưu Mỹ Vân sẽ thật sự cho chúng ăn bùn.

Bên tai nháy mắt yên tĩnh lại, Lục Trường Chinh không khâm phục không được, anh cảm thấy người yêu mình tìm dường như vô cùng lợi hại, không chỉ có thể đối phó được bà lão khó chơi còn có thể chỉnh đốn lũ trẻ.

“Thành thật khai báo, vì sao dẫn đầu bắt nạt em trai chị, còn cướp áo bông của nó, áo bông của nó bị mấy đứa cướp đi đâu rồi?”

Ban đầu Lưu Mỹ Vân không gặp thì bỏ đi, bây giờ đã để cô bắt được, áo bông của Bác Văn đều phải đòi lại được về. Phiếu vải khó kiếm nhất, còn có bông vải cũng cần phiếu, cho dù lấy về không mặc được cô cũng có thể để Chu Tuệ Như moi bông ra lót vào giày.

Bị bắt nạt còn phải chịu thiệt, đây không phải tính cách của Lưu Mỹ Vân.

Thằng nhóc mập ú kiên cường không lên tiếng, Lưu Mỹ Vân bóp cằm làm tư thế chuẩn bị cho nó ăn bùn, thế nhưng chưa qua được ba giây, thằng nhóc mập ú đã oa lên một tiếng thành thật khai báo: "Bà nội tôi nói cả nhà các cô không có tư cách mặc áo bông!”

Lưu Mỹ Vân càng tức giận hơn khi hay tin, không ngờ còn có người lớn thằng nhóc ở sau lưng xui khiến.

“Thế áo bông của em trai chị đâu?” Lưu Mỹ Vân lại hỏi, vô cùng dữ tợn, dáng vẻ không dễ chọc vào.

“Bà nội tôi cho em gái tôi mặc!” Thằng mập khóc thút thít, cơ thể bị treo ngược vừa khó chịu vừa sợ hãi, đặc biệt là Lưu Mỹ Vân còn dữ tợn như kia, nó sợ chết rồi, muốn về nhà, muốn tìm bà nội cáo trạng.

“Tôi muốn về nhà! Tôi muốn nói với bà nội tôi! Các người bắt nạt tôi!”

Thằng nhóc mập ú gào xé họng xong nhanh chóng lấy tay bịt miệng.

Lưu Mỹ Vân am hiểu lòng người, vừa hay có thể thỏa mãn nguyện vọng này của nó.

Cô đứng dậy, nhìn con sên đứng ngây bên cạnh, hỏi: “Nhóc biết nhà nó ở đâu không?”

Con sên gật đầu.

“Thế nhà chị thì sao?” Lưu Mỹ Vân lại hỏi.

Con sên nhỏ do dự một lúc nhìn Lưu Mỹ Vân lại nhìn Lưu Bác Văn đang trốn đằng sau ôm chân Lưu Mỹ Vân chỉ dám ló cái đầu, hít hít nước mũi nhỏ giọng nói: “Em biết.”

Biết thì tốt.
 
[Thập Niên 70] Mẹ Ruột Xinh Đẹp
Chương 43


Lưu Mỹ Vân hài lòng xoa xoa đầu nó, ra hiệu Lục Trường Chinh buông đứa nhỏ ra, sau đó cúi xuống, nhẹ giọng nói: "Vậy bây giờ em đến nhà nó gọi người, để cho người nhà nó mang cái áo bông cướp từ tay em trai chị, dẫn người đến nhà chị.”

“Nghe hiểu không?” Khi thấy mãi mà đứa trẻ không trả lời, Lưu Mỹ Vân lặp lại một lần nữa.

“Hiểu...” Con sên nhỏ kéo quần mình gật đầu, Lục Trường Chinh vừa buông tay liền chạy đi.

Lưu Mỹ Vân nhìn từ phía sau cảm thấy vừa buồn vừa tức giận.

Trong đám trẻ con này, thằng nhóc mập ú trông có vẻ sống khá giả, ăn ngon mặc dày, đồ mặc trên người con sên kia còn không bằng Lưu Bác Văn nhà cô, một cái quần đơn nhìn biết là nhặt của anh trai chị gái, quần áo đó lớn hơn một vòng mà cái mông cậu nhóc đó còn bị lọt gió.

“Đưa nó về trước.” Lưu Mỹ Vân bế Lưu Bác Văn từ trên mặt đất lên, ném thằng mập ú và gói hàng cho Lục Trường Chinh.

Về đến nhà, Lưu Mỹ Vân cất đồ vào tủ, kéo Lưu Bác Văn lem nhem bẩn đợi ở ngoài sân.

Những đứa trẻ nghịch ngợm ở một con phố cách đó không xa, Lưu Mỹ Vân đợi khoảng mười phút, người nhà của thằng nhóc mập ú đã tới cửa.

"Nhà họ Lưu đâu! Các ngươi trả cháu trai của ta về!" Bà lão gù lưng nhưng đầu tràn đầy tinh thần, trên đầu quấn một chiếc khăn vải đen, khuôn mặt đầy vết nhăn lộ ra vài phần cay nghiệt.

Bên cạnh bà còn có một người phụ nữ, ngoan ngoãn đỡ lấy bà cụ, dáng vẻ của cô vợ trẻ bị ức h**p.

Lưu Mỹ Vân mở cửa, lạnh lùng nhìn hai người họ: “Áo bông của em trai tôi đâu?"

"Áo bông cái gì! Đồ độc ác, mày đưa cháu trai quý giá của ta đi đâu?" Bà lão lao vào sân nhà họ Lưu muốn vào buồng trong, nhưng lại phát hiện có một cánh cửa khóa chặt từ bên ngoài, đứa cháu trai quý giá của bà đang bám vào khung cửa sổ khóc.

“Mày nhốt cháu tao ở trong nhà làm gì, mày là kẻ giết người, mày muốn làm gì cháu tao, còn không mau mở cửa cho tao!” Giọng bà lão chói tai tràn đầy tức giận, người vợ cùng đi qua nhìn thấy con trai minh vẫn ổn, trong lòng thở phào nhẹ nhõm một hơi, đồng thời cũng oán hận trừng mắt với Lưu Mỹ Vân.

Hai đôi mắt như bị nhiễm độc đều dán vào người của Lưu Mỹ Vân, nhưng Lưu Mỹ Vân không hề hoảng sợ chút nào.

"Bà à, đừng ở đây giả bộ không biết gì với tôi, bà xúi giục cháu trai bắt nạt em trai tôi còn lấy đi áo bông của nó, tất cả quần áo bông dày của nhà tôi đều rơi vào nhà bà rồi, loại hành vi này không thể chấp nhận được!”

"Nếu hôm nay bà không trả lại chiếc áo bông của em tôi, chúng ta lên phố, lên cục công an để nói lý lẽ! Để họ phán xét xem có phải bà bóc lột hay không!"

Lưu Mỹ Vân nhanh chóng tàn nhẫn đội chiếc mũ lên đầu bà già, ra tay trước tiêu diệt ba phần hung hăng càn quấy của bà ta.

Khi bà cụ và cô con dâu đang la lối hàng xóm cũng đến xem vui, vừa nghe lời tố cáo chính đáng của Lưu Mỹ Vân, trong lòng mọi người líu lưỡi nói không lên lời. Bảo sao lâu không thấy thằng nhỏ nhà họ Lưu ra khỏi cửa, hóa ra là bị bắt nạt sợ rồi nên không dám ra ngoài.

Có cả cô gái họ Lưu này nữa, nghe nói cô ấy vẫn luôn ở trong đoàn văn công trong quân đội, năm ngoái cô ấy về thăm gia đình, không ở được mấy ngày thì về rồi. Giờ đột nhiên lại quay lại, bỏ qua chuyện cô gái này càng lớn càng xinh đẹp đi, nếu không phải tình hình gia đình nhà cô thì các thím xung quanh đều muốn cân nhắc cô làm người yêu của con trai mình.

"Mày nói hươu nói vượn gì đó! Tao không cướp áo bông của em trai mày, mày há mồm ra nói bừa bãi cẩn thận ta xé rách miệng mày!" Bà lão cũng không phải dạng ăn chay, mặc dù bị cái miệng của Lưu Mỹ Vân làm cho giật mình, nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa con gái bà không sợ.
 
[Thập Niên 70] Mẹ Ruột Xinh Đẹp
Chương 44


“Bà định xé miệng của ai?” Lục Trường Chinh đi từ cửa vào, vừa đi sang nhà bên cạnh mượn than hòn nhóm lửa, vừa vào nhà đã nghe thấy bà lão kiêu ngạo hống hách. Nếu như đây đổi thành cô gái nhút nhát khác chắc chắn không ứng phó nổi, nhưng anh biết Lưu Mỹ Vân rất lợi hại.

Nhưng lợi hại thì lợi hại, làm một người đàn ông anh cũng không thể hai tay đút túi đứng ở bên nhìn được, đến lúc cần hỗ trợ thì phải hào phóng đứng ra, bất chấp phía đối diện là một bà già khó tính hay là đầu trâu mặt ngựa gì đó, vợ mình nhất định phải để mình bảo vệ.

"Ha, cậu là đàn ông, đàn ông còn có thể bắt nạt bà lão ta!"

Nhìn thấy khí thế Lục Trường Chinh uy nghiêm mặc trên mình quân phục, bà lão lùi lại một bước, giọng điệu hiển nhiên không còn cứng rắn như trước.

"Bà à, có bao nhiêu người vây xem như vậy, tôi cách bà tám thước, bà lại nói tôi bắt nạt bà. Tôi và người yêu về nhà thăm người thân nhìn thấy đứa trẻ trong nhà ngày đông lạnh không có một cái áo bông nào, chú thím tôi bỏ quần áo của mình để cho đứa trẻ này mặc. Kết quả mặc một cái bị cháu trai bà dẫn người lột một cái, còn chưa đi đến cửa nhà lại đụng phải cháu trai bà trực tiếp dẫn người tới cướp. Người yêu tôi cũng là quân nhân, đứa trẻ này như thế nào cũng là người nhà của quân nhân. Chúng tôi ở phía trước biên bảo vệ quê hương đất nước, kết quả người nhà mình lại bị bắt nạt như thế. Như này nếu đổi lại là bà, trong lòng bà yên tâm không?”

Trong thời gian này, Lục Trường Chinh đã học được một chút kỹ năng mồm mép từ Lưu Mỹ Vân, bây giờ vừa hay được dùng trong chiến đấu thực tế.

Khỏi phải nói hiệu quả thực sự không tồi.

Dù sao thì những người hàng xóm sau khi nghe được những lời của Lục Trường Chinh đã bắt đầu trách mắng bà lão.

Trong bọn họ cũng có con trai đang phục vụ trong quân đội, mấy năm chưa về nhà một lần, nếu như vừa về nhà thì nhìn thấy gia đình bị ức h**p, đặt vào ai thì ai cũng chẳng chịu nổi?

"Cái gì mà người nhà của quân nhân cơ, cha cô chỉ là tên đi quét tước nhà vệ sinh, còn mẹ cô trước kia là con gái nhà giàu."

Trước những lời buộc tội từ một phía, bà lão tức giận lắm rồi, nói chuyện liền không cố kỵ gì nữa, loại chuyện như thế này nghĩ đến là được rồi, còn nói ra đương nhiên không chiếm được lý, hơn nữa lại gặp phải loại người Lưu Mỹ Vân biết nắm bắt cơ hội này nữa chứ.

"Bà à, bà xem những lời bà nói kìa, dọn dẹp vệ sinh là việc mà cấp trên giao cho cha tôi để cải tạo lao động, để giáo dục lại tư tưởng của cha tôi, mỗi ngày cha tôi đều làm việc cần cù, thật thà thành khẩn, còn hoàn thành một cách vinh quang nhiệm vụ mà tổ chức giao cho, sao tới nơi này của người, dọn dẹp vệ sinh lại trở thành người đê tiện, thấp hèn vậy. Người nói nhà chúng tôi không xứng mặc áo bông, trên người ta còn đang mặc quân trang đây. Vì sao tư tưởng của người lại thế này, luôn trái ngược lại với những tư tưởng mà các vị lãnh tụ đã dạy chúng tôi."

"Mày… cô đang nói hươu nói vượn cái gì đấy?" Cho dù bà lão không có văn hóa đi chăng nữa, cũng hiểu cái lý mà Lưu Mỹ Vân nói rất lợi hại.

Miệng lưỡi con nhóc này linh hoạt, bên cạnh còn có một người đàn ông thoạt nhìn không hề dễ chọc, bà lão thấy xem ra lần này không cãi nhau được rồi, liền ngồi luôn xuống đất, bắt đầu gào khóc thật to.

"Ai nha... Tôi không sống nữa, cô mở miệng ra là nói gì đó, muốn bắt nạt một bà già như tôi chưa từng được đi học à. Tôi mặc kệ, nếu hôm nay cô không thả cháu trai của tôi ra, tôi liền đâm đầu chết ở cửa nhà các người, mọi người đừng ai mong được sống tốt."

Lý lẽ của bà lão không bằng được Lưu Mỹ Vân, nhưng khóc lóc om sòm thì bà lão đứng đầu.
 
[Thập Niên 70] Mẹ Ruột Xinh Đẹp
Chương 45


Lưu Mỹ Vân cười một tiếng, mới gặp chút chuyện lớn đã định lấy cái chết ra để dọa người khác, nếu hôm nay cô không cho bà lão này một bài học, đúng là có lỗi với những người vây xem xung quanh rồi.

"Muốn chết đúng không." Lưu Mỹ Vân cầm lấy gạch rơi xuống chỗ góc tường, không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của những người xung quanh, ném đến trước mặt bà lão: "Cửa của nhà tôi làm bằng gỗ, lâu năm rồi không đâm được đâu, bà dùng cái này, đập một cái lên đầu, nếu đập xong mà chết rồi, xem như tôi tặng bà một cái áo bông mặc, nếu không chết, tôi sẽ báo cảnh sát cứu thương đến mang bà đi bệnh viện. Tôi muốn xem xem, là ai sống không tốt đây."

Đôi mắt kiều mỵ của Lưu Mỹ Vân lúc này đang toát ra khí lạnh bức người, thân ảnh đơn bạc đứng giữa đám người thẳng thắn lại cứng cỏi.

Rất nhiều người bị khí lạnh của cô gái nhỏ này toát ra làm cho khiếp sợ, bọn họ không ngờ, một cô gái mềm yếu lại nói ra những lời ác độc như vậy, dáng vẻ cũng không giống như đang giả vờ.

Còn báo cảnh sát trước nữa, nếu nghiêm trọng, trên đường đến bệnh viện không chừng còn tắt thở, cô nhóc này bụng dạ đủ đen tối.

"Cô." Bà lão bị gạch nện xuống, sợ tới mức run run lên, giương mắt nhìn lại thấy con ngươi sắc lạnh của Lưu Mỹ Vân, sống lưng bà ta lạnh toát, cổ họng như bị thứ gì chắn ngang, không thể nói được một câu đầy đủ, may mà có một con dâu nhỏ đứng bên cạnh cho bà lão một bậc thang đi xuống.

"Mẹ, trên mặt đất lạnh lắm, con đỡ mẹ đứng lên trước." Người phụ nữ kia cố gắng nâng bà lão dậy, nhỏ giọng thì thầm bên tai bà vài câu.

Hai mắt bà lão quét qua người Lưu Mỹ Vân và Lục Trường Chinh, không biết nàng dâu kia nói gì bên tai bà lão, mà đột nhiên bà lão dừng lại, hừ lạnh một tiếng, rất không tình nguyện nói: "Không phải chỉ là một cái áo bông rách nát thôi sao? Tôi bảo vợ con trai tôi trở về đưa cho cô một cái. Trẻ con cãi nhau ầm ĩ hết cả lên, nhiều chuyện."

Sao Lưu Mỹ Vân có thể thật thà mà tin tưởng bà lão thực sự trở về lấy áo bông cho cô được chứ.

Nhưng mà dù là thật hay giả, hôm nay cô cũng không định buông tha cho nhà này. Không đơn giản chỉ là một chiếc áo bông, cô còn muốn giết gà dọa khỉ, cảnh báo những người ở xung quanh.

Lưu Mỹ Vân vẫn nhớ rõ, Chu Tuệ Như bị thương ở thắt lưng cũng vì có người cố tình đổ nước xà phòng ra mặt đất. Hôm nay, cho dù có lấy áo bông về hay không, chờ đến khi cô về quân đội, chắc chắn có người sẽ mang thù mà ngáng chân với gia đình nguyên chủ, cho nên không độc ác, sợ rằng trí nhớ của vài người không được lâu.

Quả nhiên bà ta vội vàng rời đi, cũng không đi về phía nhà mình mà đi về phía ngã tư đường.

Chỉ một lúc sau, bà ta đã dẫn hai nhân viên công tác đến đây.

"Chính là cô ta, đã nhốt con tôi vào trong phòng, còn bắt nạt mẹ chồng tôi."

Chỉ thấy người phụ nữ vừa rồi chỉ cụp mi mắt xuống, đứng trước mặt bà lão không kêu không rên một tiếng, bây giờ nói chuyện lại lưu loát linh hoạt như kể chuyện, nói Lưu Mỹ Vân còn độc ác hơn cả những người phụ nữ độc ác nhất.

"Đồng chí, đây là chuyện gì thế, vị thím này báo cáo, nói rằng một mình cô mang con trai bà ta đến đây nhốt?" Hai nhân viên công tác đều còn rất trẻ, có vẻ chỉ hơn Lưu Mỹ Vân vài tuổi, bình thường hay đi xung quanh nơi này, xử lý các tình huống tranh cãi cùng mâu thuẫn nhỏ.

Nếu tình huống hơi nghiêm trọng một chút, bọn họ sẽ đưa người đến đồn công an để thẩm vấn.

Nhưng nhìn thấy hai người Lưu Mỹ Vân và Lục Trường Chinh đều mặc quân trang, bọn họ đã nhẹ nhàng đi rất nhiều, không thể chỉ nghe lời nói một phía của vị phụ nhân(*) kia.

(*) Chỉ người phụ nữ đã có chồng.
 
[Thập Niên 70] Mẹ Ruột Xinh Đẹp
Chương 46


"Xin chào đồng chí." Lưu Mỹ Vân đứng ra, dáng người cao dài, chào người trước mặt bằng cái chào kính cẩn của người trong quân đội, sau đó mới nói: "Tôi không bắt, là bà lão của nhà này giật dây cháu trai của mình, cướp áo bông của tôi về cho cháu gái bà ta mặc, nói trẻ con của nhà chúng tôi không xứng mặc áo bông, nhưng tôi còn đang mặc quân trang đây.”

Tôi đưa cháu trai của bà lão đến nhà tôi là muốn bà lão hòa bình trả lại áo bông cho tôi, tôi còn cho cháu trai bọn họ ăn kẹp, kẹo cũng là người yêu của tôi tới đây mua, đứa nhỏ thèm ăn. Chờ đến khi chúng tôi vừa đi múc nước, đứa nhỏ này dùng ghế giữ cửa, một gói kẹo lớn của tôi có lẽ đều bị thằng nhãi con kia ăn hết mất rồi.

"Nói bậy, rõ ràng là do cô khóa cửa." Bà lão dùng sức rống lên, khiến lỗ tai người khác đều đau, hai chân vòng kiềng lại đi về phía cửa nói: "Đồng chí, các người xem, con cáo tinh này trợn mắt nói dối, chính cô ta đã khóa cửa nhốt cháu trai tôi bên trong."

Bà lão nói xong lại cẩn thận đi đẩy cửa, nhưng không đẩy được, để chiếm sự chú ý bà ta lại khóc om sòm cả lên: "Cháu trai bảo bối đáng thương của tôi ơi, bị con cáo tinh này nhốt ở trong phòng, không biết phải chịu khổ đến thế nào đây."

Lưu Mỹ Vân không có kiên nhẫn nghe bà ta cằn nhằn, nhìn hai nhân viên công tác giải thích: "Đã sớm phá khóa ra rồi, vẫn đang treo ở đằng kia, mắt khóa đã bị người ta phá hỏng rồi, tôi đập khóa, bên kia còn có cửa sổ, không tin các người nhìn xem là biết ngay."

Hai nhân viên công tác, một người đi kiểm tra khóa cửa, vừa vươn tay ra, đúng như lời Lưu Mỹ Vân nói, đây là một ổ khóa bị hỏng chỉ cần cẩn thận nhìn một chút là có thể nhìn thấy, người còn lại nhìn vào cửa sổ, cũng nhìn thấy một đứa trẻ béo đang ngồi xổm dưới cửa sổ, khóc thút tha thút thít, khóe miệng còn có vết kẹo, trên mặt để đầy vỏ kẹo tứ tung.

"Bà lão, mọi chuyện chúng tôi đều đã thấy rồi, bà nhanh chóng trả áo bông lại cho người ta, để cháu trai bà đang giữ cửa mở ra, một gói kẹo to cũng không phải không rẻ đâu." Nhân viên công tác nhíu mày, nhìn về phía bà lão đang làm ầm ĩ trên mặt đất.

"Tôi làm gì có áo bông nào, chính là con cáo tinh này đưa cháu trai tôi đến đây nhốt lại, cô ta chính là loại người không có lòng tốt. Bắt nạt những người nhà quê nông thôn thành thật chúng tôi.”

Bà lão thấy người được gọi đến ở ngã tư đường cũng không làm gì được con nhóc kia, bà ta không có cách nào khác, nhìn con dâu đang đứng bên cạnh không kêu không rên một tiếng, tức giận không thể trút vào đâu, lại giở trò cũ, ngồi trên mặt đất gào khóc thật to, hai nhân viên công tác trẻ tuổi đứng bên cạnh cũng không biết nên làm gì.

Những người đến xem náo nhiệt, thấy bà lão ăn vạ trên mặt đất như vậy, bắt đầu đồng cảm với Lưu Mỹ Vân.

Bị cướp áo bông cũng thôi đi, ở trong nhà người ta còn ăn kẹo của người ta soàn soạt, gia đình này có tiếng xấu ở trong khu, ai gặp cũng trốn, một cô gái nhỏ như cô, sao có thể trêu chọc vào được bà lão khóc lóc om sòm chứ, có lẽ cuối cùng cũng không giải quyết được gì.

Lúc này Lưu Mỹ Vân vừa mới được lên đạn súng, còn chưa chính thức nổ súng kìa, sao có thể không giải quyết được cơ chứ.

Cô nhìn bà lão đang ngồi gào khóc dưới đất, còn có một người phụ nữ làm khẩu súng tiểu liên của bà lão khi cần thiết, đột nhiên cô cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn hai người nói: "Đồng chí, tôi cũng muốn báo cáo. Đàn ông nhà bà ta công tác trong nhà máy thịt, mỗi ngày nhà bọn họ đều có thịt để ăn, nhưng theo tôi được biết, nhà máy thịt này phải cung ứng khẩn trương trong mấy năm gần đây, đến cả phúc lợi thịt của công nhân cũng bị hủy bỏ. Nói là nhà bà ta có thể tự mua thịt, nhưng hiện tại cho dù là người ở đơn vị công tác, mấy tháng nay đều không được ăn miếng thịt nào, tại sao mỗi ngày nhà bà ta đều có thể ăn thịt.
 
[Thập Niên 70] Mẹ Ruột Xinh Đẹp
Chương 47


"Đàn ông nhà bà ta ỷ vào công việc, xâm chiếm tài sản quốc gia, làm hao lông cừu của xã hội chủ nghĩa, hành vi như vậy là đáng xấu hổ. Kiên quyết không được làm."

Đùng đoàng, lời nói của Lưu Mỹ Vân như một quả đạn tạc, đột nhiên ném lên nhà của bà lão.

Khiến cho đôi mắt cô con dâu đứng bên cạnh bà lão mở lớn, phía sau lưng toát ra mồ hôi lạnh.

Ngay cả hai nhân viên công tác cũng nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét thẳng tới người bà lão.

"Cô nói hươu nói vượn cái gì thế, làm gì có chuyện ngày nào nhà chúng tôi cũng được ăn thịt? Cái đồ lẳng lơ này, còn nói bậy nữa, cẩn thận tôi xé rách miệng cô." Bà lão bị ánh mắt của người qua đường nhìn tới mức run run, cũng không cần con dâu đỡ mà tự mình đứng dậy.

"Đúng vậy, nhà của tôi hơn nửa năm nay không được ăn thức ăn mặn rồi, đồng chí, anh cũng không thể nghe một mình cô ta nói bừa, không phải chỉ là một cái áo bông thôi sao, chúng tôi về lấy là được." Phụ nhân bên cạnh ý thức được Lưu Mỹ Vân không phải là một người dễ chọc, làm không tốt, còn dẫn lửa đến nhà bà ta, liền nhanh chóng nháy mắt với bà lão.

Nhưng bà lão kia đã làm mẹ nhiều năm rồi, sao có thể bị con dâu nói làm gì là làm đấy được, cũng không hiểu được chuyện như vậy, vừa nghe thấy con dâu nói muốn trả áo bông lại thì không làm, mạnh tay bóp con dâu "Ăn nói vụng về lại ngu xuẩn” này một cái: "Trả cái gì mà trả, cô ta nói nhà của chúng tôi ăn thịt, nhà của chúng tôi liền thực sự thành ngày nào cũng ăn thịt rồi đấy à. Con cáo tinh này, muốn đổ oan cho nhà tôi, lương tâm đi đâu rồi hả. Mọi người mau bắt cô ta lại."

"Đồng chí, nhà bà ta ngày nào cũng ăn thịt không phải do tôi nói, mà do cháu trai bà ta nói ra, không tin các người có thể đi hỏi thử xem." Lưu Mỹ Vân nhìn vào hướng phòng đang có cậu bé mập mạp bị giam giữ.

Lục Trường Chinh nhận được ánh mắt ám thị của Lưu mỹ Vân, đưa Lưu Bác Văn cho cô, còn bản thân nhảy vào trong phòng, lấy băng ghế, bàn ở phía sau cửa ra, rồi đưa cậu bé mập ra ngoài.

Cậu bé mập đã sớm bị dọa cho ngơ ngẩn, nhào vào lòng bà lão, bắt đầu khóc hu hu, miệng còn dính miếng kẹo, cậu bé sợ khóc làm rơi mất nên cũng không dám mở to miệng.

"Cháu ngoan của bà, nói cho bà nội biết, cô ta bắt nạt cháu thế nào." Bà lão ôm cháu mình lên, vô cùng đau lòng, còn bắt đầu dụ dỗ cháu trai mình nói bậy về Lưu Mỹ Vân.

Nhưng hôm nay không biết làm sao, bình thường cháu trai nghe bà lão nói chuyện bây giờ lại không chịu phối hợp, còn vừa l**m vết kẹo nơi khóe môi, rầm rì bên cạnh, cũng không dám liếc nhìn Lưu Mỹ Vân và Lục Trường Chinh một cái.

Bà lão cảm thấy sốt ruột, nghĩ đến chuyện cháu mình bị Lưu Mỹ Vân bắt nạt, trong lòng càng tức giận.

“Nếu cháu trai tôi bị làm sao, tôi không để yên cho cô đâu." Bà lão chỉ vào Lưu Mỹ Vân uy h**p.

Lưu Mỹ Vân không thèm để ý, cười cười nói: "Hay để tôi tới hỏi xem."

"Lại đây, nào, Vương Cẩu Đản, nói cho mọi người biết có phải ngày nào nhà em cũng được ăn thịt không?" Lưu Mỹ Vân cúi người, cưởi tủm tỉm, âm thanh cất lên tuy nhẹ nhàng, nhưng ai cũng nghe thấy.

Vương Cẩu Đản bị Lưu Mỹ Vân nhìn chăm chú, rụt cơ thể lại, lại nhìn thấy có hai người hung ác mặc quần áo lao động nhìn chằm chằm vào mình, cậu bé sợ tới mức hai chân mềm nhũn ra, òa khóc: "Không phải ngày nào em cũng được ăn thịt."

Bà lão cùng với mẹ của Vương Cẩu Đản thở phào nhẹ nhõm, đang đắc ý, lại nghe thấy Vương Cẩu Đản hét lên một câu: "Cách ngày lại ăn một lần, không phải ngày nào cũng ăn. Xin các người, sau này đừng bắt em nữa, về sau, không bao giờ… em ăn nữa... Cũng đừng bắt ba em, hu hu."

"Vương Cẩu Đản." Bà lão cùng với phụ nhân tức giận, đi lên bịt miệng cậu bé lại.

Đáng tiếc, không còn kịp nữa rồi.
 
[Thập Niên 70] Mẹ Ruột Xinh Đẹp
Chương 48


Hai nhân viên công tác ở ngoài, còn có những hàng xóm đến xem náo nhiệt xung quanh nghe được câu nói kia liền hiểu.

Hóa ra nhà bà lão cách ngày liền có thể ăn thịt, thời buổi này mà vẫn cách ngày có thể ăn thịt là khái niệm thế nào chứ, có người một năm còn không được ăn chút thức ăn mặn, nghe xong quả thực không dám nghĩ đến.

Bảo sao cháu trai của bà ta lại khác biệt với mấy đứa trẻ suốt hai dãy phố như thế, được nuôi cho khỏe mạnh, không riêng gì cháu trai bà, khuôn mặt một nhà bà lão đều bóng nhẫy.

Nghe bốn phía đang chỉ trỏ bàn luận, bà lão cùng với con dâu lúc này mới ý thức được mọi chuyện đã phát triển theo hướng bọn họ không lường trước được.

"Cái đó… đừng nghe lời trẻ con nói hươu nói vượn, nó thì biết được cái gì chứ."

Đến lúc này, bà lão coi như hoàn toàn biết sự lợi hại của Lưu Mỹ Vân, làm liên lụy đến vấn đề công tác của con mình, bà ta không cúi đầu không được, chỉ sợ Lưu Mỹ Vân không thuận theo, không buông tha, khiến cho người ta tra đến con bà ở đơn vị công tác, vội vàng nói với Lưu Mỹ Vân: "Cô nhóc này, cô cũng không thể cáo trạng oan uổng chúng tôi được, Cẩu Đản nhà tôi vì ham thịt mà nói bừa thôi. Không phải chỉ là vài cái áo bông hay sao, bà lão tôi tự mình trở về lấy cho cô, cô xem có được không?"

Được không?

Sao có thể thế được.

Ban đầu Lưu Mỹ Vân định giết gà dọa khỉ, đương nhiên không dễ nói chuyện như vậy, không chỉ khó nói chuyện thôi đâu, cô còn phải trả lại cho người nhà này, đến rút củi dưới đáy nồi.

"Mẹ à?" Chỉ thấy trong đám người có một người đàn ông trung niên vội vàng chen vào, mặc một bộ quần áo lao động màu lam, còn xách theo một chiếc túi màu đen.

Anh ta chen vào bên trong, nhìn thấy sắc mặt của mẹ cùng với vợ mình không đúng lắm, lại nhìn thấy hai người mặc quần áo cảnh phục, sợ tới mức biến sắc, theo bản năng anh ta giấu chiếc túi ra sau lưng.

"Giấu cái gì mà giấu, mang lại đây." Ánh mắt nhân viên công tác lúc này như mắt chim ưng, đi qua khống chế người đàn ông lại, đoạt lấy cái túi mở ra.

Chàng trai này giỏi thật đấy, là một miếng thịt lớn béo, ít nhất tới nửa cân.

"Từ đâu đây?"

"Tôi mua đấy."

"Mua ở nơi nào, mang tôi đến đấy xem một chút, xem rốt cuộc số thịt này có phải anh mua hay không." Nhân viên công tác cũng không phải kẻ ngốc, người đàn ông nói là mua, vậy đưa người đi đối chất, chỉ có mấy trạm cung ứng ở gần đây mà thôi, hơn nữa người mà có thể cách ngày mua được một miếng, vậy tiền ở đâu ra, đều phải tra rõ, nếu thực sự tra ra tiền này có lai lịch gì bất thường, so với thịt lợn không rõ nguồn gốc, tiền không rõ nguồn gốc còn có tính chất nghiêm trọng hơn.

"Mẹ." Người đàn ông hoảng sợ nhìn bà lão, sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, anh ta không biết đã xảy ra chuyện gì, vừa mới tan tầm, có một đứa trẻ ch** n**c mũi chạy tới, nói con của ở trong nhà hỗn loạn lắm, bà lão nói anh ta nhanh chóng đến đây.

Người đàn ông vừa nghe thấy, còn gì không rõ nữa, đứa con này lại nháo đòi ăn thịt rồi.

Cho nên anh ta nhanh chóng mang nửa cân thịt chạy về nhà, còn chưa về đến nhà lại nghe nói con của anh ta, mẹ anh và cả vợ đều đang ở sân nhà nhà họ Lưu, bị bắt nạt, người đàn ông sốt ruột quá liền ôm thịt chạy tới, chưa nghĩ gì đã chạy từ ngoài đường vào.

Trơ mắt nhìn con mình bị người ta bắt đi mất, hai chân bà lão mềm nhũn, lúc này thực sự không còn sức mà ngã xuống đất.

Lưu Mỹ Vân đi qua cũng không để ý đến bà lão, mà nhìn người phụ nữ khuôn mặt trắng bệch đứng bên cạnh, lạnh lùng nói: "Áo bông của em trai tôi, lúc này các người nên trả cho tôi rồi chứ?"

Người phụ nữ cắn chặt đôi môi trắng bệch, thần sắc phức tạp trừng mắt nhìn Lưu Mỹ Vân, hơn nửa ngày mới phun ra mấy chữ: "Giờ tôi trở về lấy."

Bà lão được con dâu nâng từ mặt đất dậy.
 
[Thập Niên 70] Mẹ Ruột Xinh Đẹp
Chương 49


Cho dù có chán ghét Lưu Mỹ Vân đến mức nào, bà lão cũng biết rằng, hiện tại quan trọng nhất là đưa con trai về nhà, sau đó đi tìm người, xem xem làm sao mới có thể bình ổn lại chuyện ăn thịt này xuống, cũng không thể làm cho con bà không còn việc làm được.

"Đúng rồi."

Một nhà bà lão sắp ra khỏi cửa, Lưu Mỹ Vân đứng sau lại bổ sung một câu: "Nếu mang áo bông tới mà bị thiếu chỗ nào, hổng chỗ nào, hay là có vết bẩn, vậy các người đừng mang đến đây nữa, tôi đến cục công an nhờ bọn họ một chút, chúng tôi sẽ đánh giá rồi bà trực tiếp bồi thường cũng được."

Nếu lời này cất lên trước khi bà lão bước vào sân, có thể bà ta sẽ cảm thấy Lưu Mỹ Vân đúng là cái đồ lừa gạt, chút chuyện nhỏ này sao có thể làm loạn tới tận cục cảnh sát được, nhưng vì con mình vừa mới bị bắt đi, nên bà lão cũng không dám đối nghịch với Lưu Mỹ Vân nữa.

Cãi nhau qua lại cũng vô ích, giở trò cũng vô dụng, đi báo cáo rồi cuối cùng lại khiến con trai mình bị bắt, có thể nói cả đời này bà lão cũng chưa từng gặp thất bại nào như hôm nay.

Xem như bà ta đã nhìn ra, phụ nữ của cái nhà này, không chỉ có dáng vẻ cáo tinh, mà tâm địa cũng độc ác.

Bà lão vừa đi, những người đến xem náo nhiệt cũng tản ra, hôm nay nhìn thấy một loạt các sự việc ở sân nhà họ Lưu, quay đầu lại có chuyện để nói trên bàn cơm rồi, trừ chuyện nhà của Vương Cấu Đản cách ngày lại được ăn thịt, còn có con gái của nhà họ Lưu vào đoàn văn công xong, đột nhiên dẫn một đối tượng sĩ quan trở về, điều đáng nói hơn, Lưu Mỹ Vân hiện tại không còn là cô gái nhìn thấy người khác chỉ biết cúi đầu thẹn thùng nữa, mà tính tình mạnh mẽ, mồm miệng lanh lợi, Lưu Mỹ Vân có thể đối phó lại được với bà Vương - người khó đối phó nhất ở cách vách.

Mọi người đều nghĩ rằng sự thay đổi lớn của Lưu Mỹ Vân có liên quan đến đối tượng sĩ quan của cô.

Quan quân kia vừa nhìn đã biết là người không dễ chọc vào, Lưu Mỹ Vân tìm được đối tượng sĩ quan có năng lực như vậy, sống lưng thẳng lên là điều đương nhiên.

Lục Trường Chinh cũng không quan tâm người khác nghĩ gì cả, anh chỉ biết rằng, sau khi tiếp xúc với Lưu Mỹ Vân, cậu bé càng ngày càng phát hiện, Lưu Mỹ Vân giống như cái bảo tàng vậy, có thể cho cậu bé những bất ngờ vô hạn.

Vương Cẩu Đản trên đường còn giương nanh múa vuốt, đòi về nhà, nhưng bị Lưu Mỹ Vân lừa cho mấy viên kẹo, liền nói ra chuyện mỗi ngày đều được ăn thịt, lại bị hù dọa thêm lần nữa, đến khi thằng nhóc này nhìn thấy người mặc đồng phục, tưởng tới bắt mình, sợ tới mức nhanh như chớp nói ra những chuyện bà cậu bé dặn có đánh chết cũng không thể nói.

Người phụ nữ này chạy ra bên ngoài cáo trạng, cô ấy đã bảo cậu bé sên trốn trong đám người kia đến xưởng làm việc báo tin giả cho ba đứa trẻ, đến nơi thì thu hết tang vật.

Thủ đoạn này, mưu đồ này, còn dáng vẻ không bao giờ chịu thiệt kia nữa, trong mắt Lục Trường Chinh, tất cả đều có lực hấp dẫn trí mạng.

"Mệt mỏi rồi đúng không, anh đi lấy cho em chén nước." Lục Trường Chinh ân cần rót cho Lưu Mỹ Vân chén nước.

Lưu Mỹ Vân uống xong, quay đầu nhìn bóng dáng đen tuyền, cô nói: "Em vào đi."

Chỉ thấy cậu nhóc vẫn luôn trốn trong đám người, hít hít cái mũi, cuối cùng dưới ánh mắt cổ vũ của Lưu Mỹ Vân mới tiến vào.

Lưu Mỹ Vân ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa đầu hắn, nhẹ giọng hỏi: "Em tên là gì?"

"Ngưu Cường ạ." Cậu nhóc sợ hãi trả lời.

"Được rồi, đồng chí Ngưu Cường, hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc, đây là phần thưởng đã hứa cho em." Lưu Mỹ Vân lấy một gói kẹo to trên bàn xé ra, đổ vào trong túi của cậu nhóc kia, đến tận khi hai túi áo đều đầy rồi cô mới dừng lại.
 
[Thập Niên 70] Mẹ Ruột Xinh Đẹp
Chương 50


Quần áo của trẻ em năm sáu tuổi, cho dù cho đầy túi áo cũng không được bao nhiêu.

Lưu Mỹ Vân cảm thấy không được nhiều, nhưng trong mắt đứa trẻ lại là thứ hiếm có, cậu đã lớn như vậy cũng chưa được mấy lần ăn kẹo cả, lúc đó nghe chị gái xinh đẹp nói chạy hai lần có thể đổi được nhiều kẹo như vậy, cậu vô cùng vui vẻ, ánh mắt đều cười thành hình mặt trăng, không ngừng hít hít cái mũi, mong rằng nhanh chóng được chạy về nhà, lấy kẹo ra khoe với mọi người.

"Sau này không được tiếp tục đi theo Vương Cẩu Đản bắt nạt người khác nữa đấy, bắt nạt người khác đều là đứa trẻ hư, mà đứa trẻ hư lớn lên sẽ bị bắt nhốt lại." Lưu Mỹ Vân cho ngon ngọt xong, cũng không quên hù dọa người.

Cậu bé do dự một lát, cuối cùng gật đầu giống như Lưu Mỹ Vân nói gì cũng đúng, bằng không sao cha của Vương Cẩu Đản có thể bị bắt lại được.

Cất bọc kẹo đi, cậu nhóc ôm lấy như bảo bối của mình vậy, đến cả đi đường cũng không dám bước mạnh, đi tới cửa, đột nhiên cậu bé dừng lại, xách quần lên, quay đầu chạy đến trước mặt Lưu Bác Văn, khuôn mặt hồng nhỏ nhắn nói: "Xin lỗi nhé."

Lưu Bác Văn đứng yên tại chỗ không biết nên làm gì, còn ngốc nghếch nhìn Lưu Mỹ Văn.

"Cậu ấy nói xin lỗi em, sau này sẽ không bắt nạt em nữa, nếu em có thể tha thứ cho anh ấy thì nói cho anh ấy biết."

Hiện giờ Lưu Bác Văn nhát gan lại rụt rè, hay buồn, hoàn toàn do bị bắt nạt tạo thành, Lưu Mỹ Vân sẽ chăm sóc để thay đổi tính tình cho cậu bé, cũng chỉ có thể từ từ từng bước, không thể dỗ dành cậu bé ngay được.

Tuy rằng kiếp trước cô chưa từng kết hôn, cũng chưa từng sinh con, cô lại lớn lên ở cô nhi viện, sau khi ra xã hội có đến cô nhi viện một thời gian, cô mãi mãi nhớ rõ, có một giáo viên truyền lại kinh nghiệm cho cô, ở chung cùng trẻ em là quan trọng nhất, ở một thời điểm nhất định đừng coi nó như trẻ nhỏ.

Lưu Mỹ Vân vì để thấm nhuần triết lý giáo dục này nên cô đã hất cái tay nhỏ bé của Lưu Bác Văn ra, để cậu bé đứng tại chỗ, còn cô đưa Lục Trường Chinh đi thu dọn phòng ở, khắp nơi trên mặt đất đều là dấu vết gói kẹo mà Vương Cẩu Đản ném ra.

Một mình Lưu Bác Văn đứng một chỗ, đối diện là cậu nhóc đang kéo quần, nước mũi chảy ra. Cậu bé đó từng đi theo Vương Cẩu Đàn lấy áo bông của cậu, còn ném bùn lên người cậu. Giờ cậu cũng không biết nên làm gì, chỉ cúi đầu, không lên tiếng mà đứng yên một chỗ, khuôn mặt nhỏ xoắn xuýt.

"Xin lỗi, sau này tôi sẽ không bắt nạt cậu nữa..."

Cậu bé trai lại thành khẩn nói xin lỗi một lần nữa, cậu bé không muốn làm đứa trẻ hư, cũng không muốn sau này bị bắt lại.

Lưu Bác Văn sợ hãi cúi đầu, hai tay nắm chặt tay áo, một lúc lâu cũng không hé răng, cũng không dám ngẩng đầu lên liếc nhìn người ta một cái, cậu bé sên kia kiên nhẫn đợi hồi lâu, ánh mắt dần ảm đạm, cuối cùng chỉ có thể xoay người bước ra bên ngoài.

Lưu Bác Văn quay đầu lại nhìn chị cậu, không hề quan tâm cậu, lại nhìn sân nhà trống rỗng, hốc mắt hồng lên, nắm chặt tay nhỏ, rối rắm một lúc lâu, cuối cùng vẫn lựa chọn bước ra bên ngoài, lấy viên kẹo cuối cùng từ trong túi tiền ra nhét vào tay con sên.

"Mỹ Vân, sau này con của chúng mình, chắc chắn từ nhỏ đã được em dạy dỗ đến hiểu chuyện."

Ánh chiều tà chiếu xuống, Lục Trường Chinh không nhịn được, nắm chặt tay Lưu Mỹ Vân trong tay mình, đôi mắt mang theo vẻ lưu luyến say mê.

Lưu Mỹ Vân bị hành động của anh làm cho không tự nhiên, nhưng cũng không rút tay ra, chỉ nói: "Lúc nhỏ quá hiểu chuyện cũng không tốt, khỏe mạnh vui vẻ mới là điều quan trọng."

"Đúng vậy, em nói đúng."

Giọng nói của Lục Trường Chinh hơi khàn, ánh nắng nhàn nhạt chiếu lên người Lưu Mỹ Vân, giống như một lớp kim sa mỏng phủ lên khuôn mặt xinh đẹp, khiến cô đã xinh đẹp nay lại càng khiến người ta ngạc nhiên hơn.
 
Back
Top Bottom