Ngôn Tình Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị
Chương 40


Ngẫu nhiên cô cũng sẽ theo đuổi những thứ lãng mạn ví dụ như pha trà, cắm hoa, phối hương liệu, ngắm tuyết, vẽ tranh, tập thư pháp...

Sau khi Tề Việt tỏ ra khá hài lòng ngửi ống tay áo của cô một chút, nhóc con ấy lại ra vẻ ghét bỏ mà đẩy tay cô ra.

Trên người bà mẹ kế này thơm thật. Nghĩ vậy nhưng khi nhóc con ấy nói ra miệng lại thành: “Không dễ ngửi chút nào, thối muốn chết.”

Khương Song Linh cũng không giận, cô cất giọng nhẹ nhàng như lúc dỗ dành trẻ con để dặn dò bạn nhỏ Tề Việt: “Cháu ngồi bên trong chờ ba ba trở về nhé.”

Tề Việt không phản ứng lại cô, thằng bé chỉ hừ một tiếng rồi dịch mông ngồi nhích sang bên cạnh, nó muốn ngồi xa Khương Song Linh một chút.

Lúc này, bạn nhỏ Khương Triệt đang ngồi trong cùng cảm thấy vô cùng bối rối, lại tiếp tục chen về phía cửa sổ, thân thể nhỏ nhắn của nó dán vào khung tàu, y như một con thằn lằn nhỏ trong lòng đầy sợ hãi.

Cậu bé đang nỗ lực hết sức để mình cách xa Tề Việt kia một chút, còn dùng ánh mắt cầu xin giúp đỡ nhìn về phía chị mình.

Khương Song Linh: “……”

Cô muốn cười, lại biết lúc này mình không nên cười.

“Em trai, phốc —— em ngồi cho tử tế đi.”

Tính cách của Tề Việt có chút xấu xa, nhóc con này thấy Khương Triệt không muốn tới gần mình, nó lại càng thích chen về phía cậu bé.

Khương Triệt có ý đồ đẩy nhóc con ấy ra, nhưng tay chân cậu bé quá nhỏ, không được cứng cỏi như Tề Việt kia, đẩy nhóc con kia ra không nổi. Kết quả là hai đứa trẻ dính vào nhau, không ngừng đẩy tới đẩy lui.

“A…… Chị ơi.”

Khương Song Linh thấy vậy có chút đau đầu, rốt cuộc là cô có nên đi lên tách hai đứa nhỏ xui xẻo này ra không, nãy giờ chúng nó cứ như dính vào nhau kìa?

Đồng thời cô cũng thầm cảm thấy may mắn trong lòng, bởi vì hai đứa Khương Triệt và Tề Việt này đều không phải những đứa trẻ hay khóc, bằng không lúc chắc chắn chúng nó khóc lên sẽ đáng sợ hơn nhiều.

Trong lúc Khương Song Linh còn đang do dự, hai bạn nhỏ đẩy tới đẩy đi một hồi lại cảm thấy không thú vị, Tề Việt cầm lấy cuốn tranh liên hoàn kia, cúi đầu ngồi ở ghế dựa lật xem, thanh âm lật sách nghe rào rào rào.

Khiến cho bạn nhỏ Khương Triệt vốn đang sợ nhóc con ấy chẳng khác gì rắn rết lại không nhịn được tò mò cũng thò đầu lại gần muốn xem.

Vì thế Khương Song Linh lại lấy cho em trai mình một quyển tranh liên hoàn khác.

Khương Triệt ôm cuốn tranh liên hoàn mới rồi thành thành thật thật mở ra xem.

Tề Việt thấy có cuốn mới, nó lại ngang ngược cướp đi cuốn tranh liên hoàn trong tay Khương Triệt, đổi cho cậu bé quyển cũ kia.

Khương Triệt tính tình dễ chịu, cũng không tức giận, cậu bé có thứ gì thì đọc thứ ấy, không hề kén chọn.

Vậy là hai người bạn nhỏ cúi đầu nghiêm túc xem tập tranh trong tay mình.

Còn Khương Song Linh nhẹ nhàng thở dài một hơi, cô nghĩ thầm cuối cùng cũng chịu ngừng nghỉ rồi.

Bỗng nhiên có cảm giác cô như là một người chị cả không đáng tin cậy mang theo hai đứa em trai vậy.

Sau đó, cô lại không nhịn được nghiêng đầu nhìn về hướng cửa xe, trong lòng thầm nhủ…

—— Khi nào Tề Hành mới trở về?

Không bao lâu sau, Tề Hành đã vác theo một bao đồ lên xe, anh đưa bao đồ đó cho Khương Song Linh, còn mình lại một lần nữa ôm Tề Việt ngồi xuống ghế.

Khương Song Linh ôm em trai vào trong ngực, tò mò mở một bao đồ kia ra, lại phát hiện bên trong chính là kẹo sữa thỏ trắng, sữa bột và sữa mạch nha.

Cô có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn Tề Hành một cái, trong lòng bỗng dưng nổi lên một thứ cảm xúc không rõ.

Nhưng dù sao đây cũng là ý tốt của người ta, cô khẽ cười một cái, mở hộp kẹo sữa kia ra, cho Khương Triệt ăn một viên, tự mình ăn một viên, lại lột một nửa lớp giấy gói kẹo của chiếc thứ ba, sau đó đưa viên kẹo vẫn còn một nửa lớp giấy gói ấy tới bên miệng Tề Việt.
 
Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị
Chương 41


Người bạn nhỏ Tề Việt vốn kiên trinh bất khuất đương nhiên là lập tức từ chối viên đạn bọc đường của địch nhân, nhóc con ấy trực tiếp xoay đầu, ra vẻ không ăn.

Khương Song Linh đã đoán trước tình huống này rồi, cô chỉ muốn làm thỏa mãn sở thích được từ chối mọi người của nhóc con ấy thôi.

Giây tiếp theo, cô đã đưa viên kẹo ấy tới trước mặt Tề Hành.

Chuyện xưa tái diễn.

Tề Hành căn bản là không muốn nhận.

Khương Song Linh bắt được một chút e ngại trong ánh mắt đối phương, xem ra anh thật sự không thích những loại đồ ăn quá ngọt này, miếng bánh sữa hồi nãy đã khiến anh sợ hãi rồi.

Vốn dĩ cô đang muốn thu tay lại, nhưng đột nhiên nghĩ tới vừa rồi con trai của đối phương dám bắt nạt em trai của cô, có phải cô cũng nên đáp lễ nho nhỏ một chút cho có qua có lại hay không?

Vì thế Khương Song Linh nâng tay lên cao hơn một chút, đưa thẳng tới bên miệng anh còn khẽ cười nói: “Ăn không?”

Tề Hành nhìn cô một cái, anh chẳng buồn hé răng một lời, chỉ đành ăn viên kẹo đó vào trong miệng. Ngay sau đó, hai hàng chân mày càng nhăn chặt hơn nữa.

Thấy đối phương ăn thật, ngược lại bây giờ Khương Song Linh mới là người cảm thấy hơi xấu hổ, cô hơi đắn đo, dường như cô làm vậy có chút quá đáng rồi.

Lại vào lúc này, nhãi con kiêu ngạo đang ngồi trên đùi Tề Hành nghiêng người qua một cái, rồi nhanh chóng lấy đi một viên kẹo từ hộp kẹo trong lòng ngực Khương Song Linh.

Giây tiếp theo, nhóc con ấy lại đưa viên kẹo ra trước mặt Khương Song Linh.

Ý của nó chính là cô hãy đút cho nó ăn đi.

Sau khi sửng sốt chừng một giây, Khương Song Linh bỗng dưng hiểu được tính tình của tiểu ngang bướng này, đại khái bạn nhỏ này có suy nghĩ là “Cô cho tôi, tôi không thèm”, nhưng “Người khác đều có, tôi cũng nhất định phải có.”

Khương Song Linh bật cười, cô cũng dịu dàng cho nhóc con ấy ăn một viên kẹo.

Sau khi bạn nhỏ Tề Việt ăn kẹo xong, nó lại xoay qua một bên không thèm nhìn cô nữa.

Mãi tới một lát sau, không biết vì sao nhóc con ấy lại quay đầu hướng về phía Khương Triệt hung dữ hô một tiếng: “Này!”

Khương Triệt nghi hoặc quay đầu nhìn nó.

Tề Việt cầm một viên kẹo của mình đưa cho cô, lúc sau nhóc con ấy lại tỏ vẻ khó chịu xoay người qua chỗ khác.

Khương Song Linh thấy một màn này, đột nhiên cô có dự cảm bốn người bọn họ chung sống cùng nhau, cuộc sống trong tương lai sẽ thường xuyên rơi vào cảnh gà bay chó sủa.

Ô ô… xe lửa chạy nhanh giữa màn đêm, trong xe chỉ có một chút ánh đèn mờ mờ ảo ảo, tất cả khuôn mặt những hành khách đang ngồi tại chỗ của mình đều mờ mịt, không cách nào nhìn được quá rõ ràng.

Khương Song Linh uống một ngụm nước, vừa rồi cô đã được thưởng thức thứ cơm hộp xe lửa thuộc về thập niên 70.

Nếu lấy nó ra so sánh với đồ ăn của vài thập niên sau, có thể nói tuy rằng cơm hộp xe lửa của thời đại này tương đối đơn sơ, nhưng hương vị lại không tồi.

Cô còn nghe nói trước kia vị sư phụ quản lý toa ăn trên xe lửa này đã từng là một vị đầu bếp danh tiếng của tiệm cơm nào đó.

Giá cả cũng không quá đắt, 5 mao tiền một hộp, có cá phi lê, có thịt sợi xào ớt xanh, lượng cơm cũng nhiều, đảm bảo người lớn ăn là đủ no.

Bởi vậy bốn người bọn họ chỉ cần ba hộp cơm đã giải quyết xong một bữa.

Ngay từ đầu, Khương Song Linh còn cảm thấy dường như nhà mình đã mua hơi nhiều. Cô cho rằng bọn họ ăn không hết nhiều cơm hộp như vậy.

Bởi lượng cơm ban đêm của cô không lớn, phỏng chừng sẽ ăn không hết nửa hộp cơm, còn lại hai đứa nhỏ mới bốn, năm tuổi kia, không nhất định có thể cùng nhau ăn hết một suất……

Tình hình thực tế cũng không khác là mấy so với cô dự đoán, cô và hai đứa nhỏ ghé vào cùng nhau, ba người mới miễn cưỡng ăn hết một hộp cơm.
 
Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị
Chương 42


Chỉ có thể nói lượng cơm hộp này chia đầy đủ quá, mà người bán cơm hộp lại hơi thành thật quá mà thôi.

Để tránh lãng phí, Khương Song Linh còn ăn tới mức no căng bụng. Một người lớn là cô lại cộng thêm hai đứa nhỏ phải ăn ước chừng nửa giờ mới giải quyết xong cơm chiều, trong khi đó người đàn ông bên cạnh cô kia, anh chỉ tốn vài phút thời gian, đã giải quyết sạch sẽ hai hộp cơm.

Sau đó anh còn lạnh nhạt nhướng mày nhìn ba người chậm chạp ngồi đó đánh vật với một hộp cơm.

May mắn lúc ấy sắc trời đã tối rồi, ánh đèn cũng mờ ảo, bằng không cái nhìn của đối phương sẽ khiến người ta cảm giác như có kim chích sau lưng.

Bởi vậy, kể cả nhóc con ngang bướng Tề Việt kia cũng thành thành thật thật cúi đầu ăn cơm mà không nói lời nào. Nhóc con ngang bướng đó còn vậy, càng đừng nói tới Khương Triệt da mặt mỏng kia.

Cuối cùng hai đứa nhỏ đều ăn xong chén cơm nhỏ của chúng, chỉ còn lại một mình Khương Song Linh vẫn còn từ từ xử lý phần cơm của cô.

Không có cách nào khác, ai bảo đồ ăn trong chén của cô là nhiều nhất, mà sức ăn của cô lại không lớn.

Đã vậy, ở thời buổi này không được lãng phí đồ ăn, kiểu gì cô cũng phải ăn hết sạch. Lại thêm từ xưa tới nay cô vẫn có thói quen nhai kỹ nuốt chậm nữa…

Và như thế, sau khi hai đứa nhỏ đều ăn xong, ánh mắt kia càng ngày càng trở nên buốt lạnh.

Khương Song Linh ngẩng đầu nhìn thoáng qua phương hướng Tề Hành, vừa lúc chạm phải ánh mắt của anh.

—— đó là hàn quang lãnh đạo đang đốc thúc người làm công.

Đó là người nào đó ghét bỏ vì cô ăn quá chậm.

Khương Song Linh hít một hơi thật sâu, cô nghĩ thầm loại trình độ lạnh lùng này tính là gì chứ, còn không ảnh hưởng tới bàn tay cầm bút của tôi đâu, tôi vẫn đủ bình tĩnh để tiện tay vẽ cho anh xem một cái hình tròn hoàn hảo, bảo đảm không run tay chút nào.

Vì thế cô cúi đầu, tiếp tục ung dung nhai kỹ nuốt chậm.

Nhưng nếu cẩn thận quan sát một chút, sẽ thấy bàn tay cầm hộp cơm của cô không tránh khỏi đang run lên nhè nhẹ.

Miễn cưỡng chống đỡ được hơn nửa giờ, Khương Song Linh cũng thành thành thật thật ăn xong cơm của mình.

Cô đưa trả hộp cơm không cho Tề Hành, còn mình ngồi tại chỗ uống nước mà lòng vẫn còn sợ hãi.

Ánh mắt của người đàn ông này quá đáng sợ.

Cô ôm em trai co rụt lại gần cửa sổ, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Tề Hành liếc mắt nhìn người phụ nữ sắp sửa dán người vào vách thùng xe, sau đó anh quay đầu nhìn về phía lưng ghế đằng trước, tiếp theo đôi mắt lạnh lùng đi khép lại, còn làn môi mỏng kia nhẹ nhàng mím một cái.

Một lát sau, trong bóng đêm yên tĩnh, Khương Song Linh cảm giác có một thứ gì đó rất ấm áp đến gần mình, còn nhét vào tay cô một cái gì đó nữa.

Là một vật thể hơi cưng cứng.

Cô tò mò cúi đầu mở lòng bàn tay ra, phát hiện trong tay mình là một viên kẹo sữa thỏ trắng.

Ngay lập tức, cô có chút kinh ngạc quay đầu nhìn sang, lại vừa lúc bắt gặp một bên sườn mặt góc cạnh rõ ràng, đối phương đã nhắm mắt, trên khuôn mặt ấy chẳng có chút biểu cảm nào, dường như chuyện vừa rồi là cô đang nằm mơ vậy.

Vậy cứ coi như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra đi.

Khương Song Linh lại một lần nữa ngồi ngay ngắn tại vị trí của mình, cô lột lớp giấy gói kẹo trong tay.

Trong bóng đêm, cả thùng xe trở nên cực kỳ yên tĩnh, bởi vậy thanh âm sột soạt của giấy gói kẹo vang lên.

Kẹo sữa thỏ trắng được cô ngậm trong miệng đang từ từ tan chảy tản ra mùi sữa thơm mát, Khương Song Linh lại quay đầu nhìn bầu trời đêm bên ngoài.

Thời gian bọn họ đến địa điểm kia là 9 giờ sáng ngày mai.

Cũng có nghĩa là bọn họ chỉ cần ở trong toa xe lửa này một buổi tối nữa thôi.
 
Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị
Chương 43


Từ buổi chiều đến bây giờ, cô đã ngồi cả một ngày dài, cứ lẳng lặng ngồi đến đờ cả người trên ghế không được nhúc nhích, chân cẳng và eo lưng đều không còn linh hoạt nữa.

Hai đứa nhỏ ngủ rồi, ban đêm lạnh lắm, Khương Song Linh khoác lên người em trai một cái áo.

Lúc này đã khá muộn, cô không kiềm được cũng ngáp một cái, sau đó dán người trên lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Ở hoàn cảnh gian khổ như vậy, Khương Song Linh cứ ngỡ mình sẽ không tài nào ngủ được, phỏng chừng còn phải cố gắng chống đỡ cho qua một đêm dài đằng đẵng, ai ngờ đâu, vừa nhắm mắt được một khoảng thời gian ngắn ngủi, lắng nghe tiếng vang loảng xoảng loảng xoảng của đoàn tàu vang lên đều đặn bên tai, cô đã thϊếp đi từ lúc nào không biết.

Ngủ đến mơ mơ màng màng, cô cảm giác có chút lạnh, bởi vậy cầm lòng không được mà nhích người lại gần nguồn nhiệt ấm áp gần đó.

Khương Triệt vốn đang nằm trong lòng ngực cô đã tự mình nghiêng về phía cửa sổ xe ngủ say rồi, Khương Song Linh mơ màng nghiêng bên nọ ngả bên kia, cuối cùng trong mông lung đôi tay cô bắt được một thứ gì đó thật ấm áp.

Cô không chút do dự ôm lấy nó vào trong ngực, còn khe khẽ dụi đầu lên.

Tề Hành mở to mắt, tay trái anh đang ôm Tề Việt, tay phải lại bị người phụ nữ bên cạnh ôm vào trong ngực.

Tư thế ngủ của đối phương vô cùng kỳ lạ. Chỉ thấy một tay cô ôm cánh tay anh, tay còn lại buông xuống túm quần áo, đã vậy còn dụi vầng trán lên cánh tay anh.

Xe lửa vẫn đang chạy nhanh, thùng xe nơi bọn họ ngồi có chút rung lắc, vầng trán của cô cũng nương theo chuyển động của thùng xe mà đánh tới đánh lui trên cánh tay anh.

Tề Hành: “……”

Anh bất đắc dĩ nhắm mắt lại, đành phải từ bỏ ý định muốn rút cánh tay mình ra.

Trong mơ hồ, dường như anh còn ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt.

Ngày hôm sau, chừng 6 giờ rưỡi Khương Song Linh đã tỉnh dậy, khi đó cũng vừa lúc mặt trời sáng sớm bên ngoài vừa ló dạng. Ánh nắng vàng nhàn nhạt khẽ khàng le lói, xuyên qua tầng mây.

Cô ý thức được bản thân mình đã ngồi trên xe lửa này được mười mấy giờ rồi. Chuyến xe lửa ấy cũng đưa cô tới một nơi cực kỳ xa lạ.

Nghĩ tới đây, đột nhiên cô cảm giác tâm tình của mình hơi nảy lên một chút nhẹ nhàng và suиɠ sướиɠ.

Suy cho cùng, cô cũng không phải cô gái Khương Song Linh luôn sống tại nông thôn, chưa từng biết chút gì về thế giới bên ngoài ấy. Lúc còn ở trong thôn, Khương Song Linh phải cực kỳ vất vả mới cố ý gò ép được hành vi và tính cách của mình, mô phỏng theo những thói quen của Khương Song Linh trước kia.

Nhưng chung quy lại người ấy không phải là cô.

Nhưng bây giờ, cô đã có một khởi đầu hoàn toàn mới, cô đã tới một nơi hoàn toàn xa lạ, một nơi mà tất cả mọi người đều không hề biết cô là ai…

Cuối cùng cô cũng có thể từ từ trở lại làm chính mình, từ từ thiết lập một hình tượng hoàn toàn mới trong mắt của những người xung quanh.

Nghĩ đến đây, cô cười nhạt mở ra bao hành lý, mò được tờ giấy vẽ bên trong, liếc mắt nhìn chúng một cái.

Nhưng không bao lâu sau, dường như ánh mắt cô chỉ khẽ chạm vào những hình vẽ trên đó, cô đã đành phải hậm hực mà nhét chúng trở lại trong bao.

Đến bao giờ cô mới có thể tự do tự tại vẽ những bức tranh yêu thích của mình đây? Thật mong ngày ấy đến càng nhanh càng tốt.

Thế nhưng chút hậm hực này cũng không ảnh hưởng tới tâm tình vui sướng đón ánh bình minh của cô, Khương Song Linh nhẹ nhàng ngân nga khúc Nanniwan ("Nanniwan" là một bài hát cách mạng được viết vào năm 1943, đến ngày hôm nay nó vẫn trở thành một trong những bài hát nổi tiếng nhất ở Trung Quốc), rồi đi múc nước rửa mặt chải đầu.

Tiếp theo đó, cô tự pha cho mình nửa ly nước mật ong, thưởng thức xong thứ đồ uống ngon lành lại có tác dụng thanh lọc cơ thể kia.
 
Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị
Chương 44


Khương Song Linh lại chuyển sang vuốt gọn lại mái tóc hơi có chút rối loạn của mình, còn nhân tiện làm gọn phần lông mày nữa.

Tối hôm qua cô thϊếp đi lúc hơn tám tiếng tối, lại ngủ một mạch đến hơn sáu giờ sáng nay mới tỉnh giấc, ước chừng cô đã ngủ tới mười mấy tiếng đồng hồ rồi.

Nói thật, Khương Song Linh cũng không tưởng tượng nổi, cô lại có thể ngủ say như chết trên loại xe lửa đơn sơ như vậy.

Phỏng chừng là cô đã quá hoảng sợ rồi nên mới đánh một giấc say sưa như vậy.

Thế nhưng ngủ nhiều cũng có chỗ tốt của ngủ nhiều, buổi sáng dậy sớm soi trong gương sẽ cảm nhận rõ làn da trở nên hồng hào mịn màng, không hề có bộ dáng gian nan vất vả khi đi cả một đoạn đường dài như vậy.

Được rồi, cô chỉ mới ngồi mười mấy giờ trên xe lửa thôi mà…

Khương Song Linh trở về chỗ ngồi của mình, lại phát hiện ba người một lớn hai nhỏ nhà mình đã bắt đầu ăn bữa sáng ở đằng kia, là màn thầu được xe lửa cung cấp, cô cũng lấy ra một nắm cơm gạo nếp bọc trong bao giấy dầu chuẩn bị sẵn từ nhà.

“Đây là món tôi làm ở nhà, vừa nhờ sư phụ trong toa ăn hâm nóng lại.”

Tề Hành đưa lại cơm gạo nếp cho cô nói: “Không cần.”

Nhưng Khương Song Linh không nhận lại, chỉ nói ngắn gọn: “Yên tâm đi, đồ mặn đó.”

Nghe xong lời này, quả nhiên đối phương không còn kiên quyết muốn trả lại cho cô nữa.

Khương Song Linh: “……”

Đúng là người này sợ ăn ngọt.

Đương nhiên, anh từ chối cũng vì sợ món ăn cô đưa cho lại tiếp tục là một món ngọt nữa.

Suy cho cùng lực sát thương của bánh trứng sữa ngày hôm qua quá mạnh mẽ rồi.

Cô thầm trêu chọc trong lòng: Ai bảo anh ăn nhanh như vậy, không nghẹn chết anh mới là lạ đó.

Vốn dĩ lần này người bạn nhỏ Tề Việt cũng muốn làm một nhóc con kiên trinh bất khuất, thế nhưng mà cơm gạo nếp kia thơm quá, nhóc con này vừa định từ chối, lại thấy Khương Triệt không chút áp lực tâm lý bên kia đang mở bao giấy dầu, để lộ ra một tầng cơm gạo nếp trắng như tuyết bên dưới.

Cậu bé tùy tiện cắn một miếng, ngay lập tức, những miếng thịt khô nho nhỏ màu hồng hồng đã xuất hiện bên trong cơm gạo nếp.

Đã vậy, cơm gạo nếp này còn bao nhiêu là vị khác, có củ cải chua giòn, có thịt chiên, có cả nhân đậu mềm mềm, mặn mặn nữa, lúc cắn một miếng cơm mềm mại sẽ bắt gặp ngay dư vị xốp giòn của đồ ăn kèm, hương vị phải nói là tuyệt hảo.

Mà mùi thơm lại càng thêm mê người.

Đã thấy đồ ăn ngon như vậy rồi, bạn nhỏ Tề Việt lập tức cảm thấy màn thầu trong tay mình trở nên nhạt nhẽo vô vị.

Trên xe còn có người muốn dùng phiếu gạo trao đổi món cơm gạo nếp kia với Khương Song Linh chẳng qua cô không hề muốn đổi.

Rất nhanh đã tới hơn 9 giờ, xe lửa cũng đến Dung Thành, bốn người bọn họ đi theo những người khác xuống xe.

Ga tàu hỏa ở Dung Thành rất lớn, lúc tàu vào ga lại càng thêm đông đúc nhộn nhịp, Khương Song Linh nắm tay em trai đi về phía trước, Tề Hành một tay ôm Tề Việt, một tay xách theo hành lý.

Anh còn bảo Khương Song Linh đưa hành lý của mình qua cho anh, cô ngạc nhiên hỏi: “Một tay anh có thể xách nhiều như vậy sao?”

Câu trả lời đối phương dành cho cô chỉ là một cái nhướng mày nhẹ nhàng.

Khương Song Linh có chút do dự, thế nhưng sự thật đã chứng minh cho cô thấy, đúng là một tay anh cũng có thể xách được hơn trăm cân hành lý, mà chẳng xảy ra chút vấn đề nào, thậm chí đi đường cũng không thấy anh thở hổn hển lấy một cái.

Thể lực như vậy khiến người ta hâm mộ vô cùng. Thấy cảnh này, cô chỉ thầm nghĩ, sớm biết như vậy, lẽ ra cô nên mang nhiều hành lý một chút!

Bọn họ lên phương tiện giao thông công cộng trong thành phố đi tới ngoại ô.

Ở ngay điểm vận chuyển vật tư, có hai người đàn ông trẻ tuổi mặc quân trang đang đứng bên cạnh một chiếc xe jeep quân dụng.
 
Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị
Chương 45


“Hôm nay có phải ngày doanh trưởng Tề trở về không nhỉ …… Nghe nói anh ấy còn dẫn theo cô vợ mới cưới, còn là một cô gái nông thôn nữa?”

“Không hiểu vì sao anh ấy lại cưới một cô gái nông thôn nhỉ? Có biết bao nhiêu bác sĩ giáo viên thích anh ấy, lại thêm mấy cô gái xinh đẹp ở đoàn văn công nữa ……”

“Là giáo viên Diêu giới thiệu đó.”

……

“Lớn lên có xinh đẹp không?”

“Với dáng dấp của doanh trưởng Tề, chắc chắn anh ấy không cưới một cô vợ quá khó coi đâu.”

“…… Kể cả xinh đẹp cũng không thể bằng vô vợ nhà đoàn trưởng Hà đâu. Người ta chính là bông hoa của đoàn văn công đó, xứng danh cô vợ quân nhân xinh đẹp nhất trong khu gia đình quân nhân.”

Hai người bọn họ đang mải nói chuyện, đột nhiên một người có vóc dáng cao, lại thêm đôi mắt thật tinh tường trông thấy một đám người đang tiến về phía này, khoảng cách giữa đám người ấy với bọn họ chỉ ngoài trăm mét: “Thôi, đừng nói nữa. Nhìn đằng kia mà xem, có phải người đang ôm đứa nhỏ kia là doanh trưởng Tề không?”

Ngay lập tức, Chương Ưng và Nhạc Vệ Cương vội vàng chạy lên nhiệt tình chào đón.

“Doanh trưởng Tề, ưm, đây là chị dâu mới ư?”

Ngay khi nhìn thấy cô gái đang đứng bên cạnh Tề Hành, Chương Ưng cảm thấy kinh ngạc vô cùng, hắn nghĩ thầm chị dâu mới này trông cũng xinh đẹp thật.

Tuy quần áo trên người cô rất bình thường, mái tóc dài cũng được thắt bím đơn giản, nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt ngập nước trong veo, cực kỳ có hồn, lại thêm nụ cười nhàn nhạt, như có như không trên gương mặt kia, cũng khiến người ta cảm thấy trước mắt sáng ngời.

Một dung nhan chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ cảm mến.

“Hai cậu là trung đội trưởng Chương Ưng và tiểu đội trưởng Nhạc Vệ Cương, thuộc liên bốn, doanh hai, đoàn một đúng không?”

Nhạc Vệ Cương cảm giác được ưu ái mà kinh sợ, trên mặt hắn lập tức nở nụ cười rạng rỡ: “Doanh trưởng Tề, anh còn nhớ tôi ư?”

“Đúng là không gặp thì không biết. Trí nhớ của doanh trưởng Tề thật lợi hại, chỉ cần đã từng gặp mặt, nhất định sẽ nhớ rõ tên.”

Khương Song Linh nhìn hai người bọn họ, cười chào hỏi: “Chào hai vị đồng chí.”

“Chào chị dâu.”

Khương Song Linh nghe đến mấy cái danh xưng gì mà doanh một, doanh hai, đoàn a, đoàn b… linh tinh rối loạn gì đó, chỉ cảm thấy không hiểu rõ chuyện gì.

Đã khó hiểu như vậy, lại còn từ chỗ nào ấy nhảy ra một vị lớp trưởng nữa (tiểu đội trưởng và lớp trưởng đều dùng chung một từ 班长 ban trưởng)!

Cô chỉ là một sinh viên mỹ thuật bình thường, không rõ lắm về chế độ xây dựng quân đội, chỉ đại khái biết cái gì gọi là tam tam chế (chế độ tổ chức quân đội của Trung Quốc, cứ ba tiểu đội thành một trung đội, ba trung đội thành một đại đội, ba đại đội thành một tiểu đoàn) mà thôi.

Thế nhưng cô vẫn nhớ mình từng chơi cờ tướng lúc còn nhỏ, dường như có năm chữ “Quân sư lữ đoàn doanh(*)” thì phải.

*Cách chia chế độ quân đội từ lớn cho tới nhỏ: quân đoàn - sư đoàn - lữ đoàn - trung đoàn - tiểu đoàn - đại đội.

Ở trong “Quân sư lữ đoàn doanh”, doanh trưởng xếp sau cùng, nhưng bên dưới vẫn còn cái gì mà liên đội, trung đội, tiểu đội gì đó nữa, cho nên Khương Song Linh cảm thấy Tề Hành còn trẻ tuổi đã được lên làm doanh trưởng, cũng là một người trẻ tuổi tương đối ưu tú.

Bởi vì căn cứ vào kinh nghiệm xem phim truyền hình của mình, cô cảm thấy chức vụ đoàn trưởng kia đã cực kỳ lợi hại rồi, mà doanh trưởng chỉ thấp hơn đoàn trưởng một bậc thôi.

Nhưng một đoàn có bao nhiêu người?

Và một doanh có bao nhiêu người nhỉ?

……

Tùy tiện suy nghĩ một chút đã cảm thấy quá phức tạp rồi, loại vấn đề kiểu này luôn khiến người ta cảm thấy không hiểu ra sao. Hơn nữa, bản thân Khương Song Linh vốn đã không mẫn cảm với các con số.

Điểm toán thi đại học của cô chỉ được trên một trăm điểm, mà đó còn là thành quả đạt được dựa trên quá trình huấn luyện kịch liệt tận mấy tháng trước khi thi.
 
Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị
Chương 46


Thế nhưng sau khi thi xong, chẳng được mấy năm, cô đã trả lại toàn bộ chữ nghĩa cho giáo viên rồi.

Đại bộ phận công thức toán học hầu như cô đã quên sạch, chỉ còn nhớ rõ cách cộng trừ nhân chia bình thường mà thôi.

Quên đi, dù sao đó cũng không phải thứ cô nên quan tâm.

Tề Hành sắp xếp cho cô và mấy đứa nhỏ cùng với đống hành lý lên một chiếc xe, để người lái xe đưa cô tới khu người nhà, còn bản thân anh lại nói có chuyện cần làm, không đi cùng bọn họ được.

“Cứ tới khu người nhà, lính cần vụ sẽ đến đón cô.”

Khương Song Linh gật gật đầu, cô dẫn theo hai đứa nhỏ lên xe. Lúc này hai đứa nhỏ đều mệt mỏi rồi, cả Khương Song Linh nữa, buổi sáng cô dậy hơi sớm, tới hiện giờ đã bắt đầu cảm thấy mệt rã rời.

Bởi vậy, cô cũng mặc kệ binh ca lái xe kia sẽ đưa mình và hai bạn nhỏ kia đi tới thung lũng hay kênh rạch mương máng nào đó, việc của cô là ngã vào ghế sau và đánh một giấc say sưa.

Uớc chừng hơn một giờ sau, cô bị người ta đánh thức.

“Chị dâu, tới rồi.”

Một tiểu đồng chí mặc quân trang màu lục nhìn dáng vẻ cực kỳ nhanh nhẹn đang nở nụ cười rạng rỡ đứng ngay bên ngoài cửa sổ xe.

Tiểu đồng chí này nói mình tên là Tiểu Trương, là lính cần vụ của doanh trưởng Tề.

“Chào cậu, đồng chí Trương.”

Khương Song Linh nhờ hai đồng chí binh ca hỗ trợ ôm hai đứa nhỏ vẫn còn say giấc nồng từ trên xe xuống dưới, còn cô lại đứng bên cạnh nhà xe quan sát tình huống nơi này.

Khu người nhà này khá rộng rãi, những căn nhà mái bằng xếp san sát nhau, ở ngay phía trước mỗi căn đều có một mảnh đất trồng rau nho nhỏ, được dùng thanh trúc quây thành một khoảng sân con con.

Đám rau xanh trong mảnh vườn này lớn lên thật tươi tốt, liếc mắt một cái cũng nhìn thấy màu xanh mướt mắt, um tùm.

Tiểu Trương đưa cô tới trước cửa một căn nhà, hắn nhẹ nhàng đẩy ra, nói đây là gian phòng được phân cho doanh trưởng Tề.

“Lúc trước, đây là nhà của chính ủy đoàn hai, sau này người ta được điều đi rồi, căn nhà ấy trở thành không có người ở, trống trải đã một khoảng thời gian khá dài.”

“Nhưng bên trong đều được quét dọn sạch sẽ cả rồi, thứ gì nên dọn đi, đều đã được dọn sạch.”

Khương Song Linh liếc mắt một cái đã thấy phía trên mảnh đất trồng rau kia đều là đám mạ non nhỏ bé xấu xí, hình dáng kỳ quái, cùng với một chiếc xe đạp Phượng Hoàng mới tinh đang dựng dưới mái hiên.

Bên cạnh hàng rào tre còn mấy loại cây khác nữa, phòng chừng mảnh sân nhỏ này cũng được năm, sau mươi mét vuông.

Cô quay đầu nhìn mảnh sân cách vách, lại phát hiện khoảng đất trồng rau của nhà bên này cũng chẳng ra gì, nhưng ít ra dăm ba cái cây trong vườn nhà bọn họ cũng đang ra hoa.

Tiểu Trương nhìn theo ánh mắt của cô thì cười giới thiệu nói: “Nhà bên cạnh là của đoàn trưởng Hà.”

Khương Song Linh gật gật đầu, cô nghĩ thầm, là nhà của đoàn trưởng ư?

Chẳng lẽ là cấp trên của Tề Hành? Nhưng sao người ta lại ở gần bọn họ như vậy?

Thế nhưng ngẫm lại, căn nhà cô chuẩn bị dọn vào này, trước kia từng thuộc về chính ủy, nghĩ tới đây, cũng thấy mọi chuyện trở nên hợp lý hơn rồi.

Vừa vặn căn phòng ở của nhà cô lại là căn ở sát mép ngoài nhất trong cả dãy nhà mái bằng này, nhìn chếch qua phía sân chừng mười mét sẽ bắt gặp một cái giếng khoan có van áp lực, bên cạnh là một lối đi nhỏ, men theo lối đi nhỏ này qua bên kia sẽ là khoảng sân của một khu nhà lầu hai tầng.

“Bên kia là nhà của sư trưởng Chu, nhưng có khả năng hôm nay cô giáo Diêu không có mặt ở nhà.”

“Cô giáo Diêu ư?”

“Chính là phu nhân của sư trưởng Chu.”

Khương Song Linh vội vàng gật gật đầu, sau đó cô cũng không nhìn loạn khắp nơi nữa, chỉ sợ nếu cô tiếp tục nhìn qua phía đối diện sẽ nhảy ra thêm một vị lữ trưởng nào đó.
 
Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị
Chương 47


Bên trái là nhà sư trưởng, bên phải là nhà đoàn trưởng, căn nhà của cô có phong thủy cũng tốt thật.

Vì sao lại xếp nhà của bọn họ ở một nơi đầy bất an kiểu này chứ? Nơi các doanh trưởng tụ tập ở đâu rồi?

Chẳng lẽ do Tề Hành xin chậm cho nên chỉ còn mỗi vị trí này thôi sao?

Khương Song Linh không nghĩ thêm nữa, bởi vì có nghĩ cũng chẳng ích lợi gì, cô bước vào phòng.

Vừa bước vào cửa đã có một gian phòng nhỏ, bên cạnh là phòng bếp, bên phải còn hai cái phòng nữa, chờ tới khi Khương Song Linh bước vào căn phòng lớn nhất, cô mới phát hiện bên trong này lại nối liền với một gian phòng khác nữa.

Hai vị binh ca trực ban ở khu người nhà rất nhiệt tình hỗ trợ cô ôm hai đứa nhỏ đặt lên trên giường, sau đó mới đi ra ngoài.

“Cảm ơn hai người.”

Cô tiếp tục hành trình khám phá căn nhà mới của mình, đằng sau phòng ở là khu vực của nhà vệ sinh.

Trong phòng này trống rỗng, nhưng cũng có một ít gia cụ cơ bản, thậm chí ở trong góc phòng còn có máy may và radio, thoạt nhìn chắc những món đồ này đều mới được sắm sửa, Khương Song Linh tò mò đi qua sờ sờ hai thứ đồ vật ấy.

Hai món đồ này đều cực kỳ cồng kềnh, trên chiếc máy may ánh lên màu sáng bóng của kim loại, thế nhưng cô chỉ nhìn thấy mỗi cái máy không trơ trọi ở đó, chứ chẳng thấy chỉ tơ gì cả.

Chẳng lẽ Tề Hành mua thứ này để chuẩn bị cho cuộc hôn nhân sắp tới?

Tựa hồ trong niên đại này vẫn lưu hành trào lưu chuẩn bị bốn món đồ ba chuyển một vang trước khi kết hôn.

Ba chuyển trong đó là đồng hồ, xe đạp, máy may, còn một vang là radio.

Cô cúi đầu đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay mình, đầy đủ bốn món đồ ba chuyển một vang rồi nhé. Qua chuyện này cũng hiểu của cải của Tề Hành phong phú tới mức nào.

Phải nói rằng, ở những gia đình bình thường chỉ cần có một món trong bốn loại đồ vật này thôi, đã khiến người ta hâm mộ rồi, huống chi hiện giờ trong nhà cô lại có đủ cả bốn món.

Nói về chiếc đồng hồ này trước, thoạt nhìn nó chính là món đồ xa hoa nhất, tinh xảo nhất, trong khi đó, máy may lại là thứ thực dụng nhất.

Nói cho cùng ở thời đại này, có rất nhiều nhà đều khâu khâu vá vá quần áo, dùng được ít nhất là ba năm, hầu như không thịnh hành mua quần áo ở bên ngoài.

Thử hỏi nếu không có máy may, người ta sẽ phải khâu tay tới bao giờ đây? Tốn công sức tốn thời gian ghê gớm.

Trong bốn thứ kia, radio là món đồ giải trí nhất, lúc không có việc gì có thể nghe một chút âm nhạc.

Còn thứ cuối cùng, xe đạp càng là món đồ chơi thời thượng mà người trẻ tuổi hiện nay ưa chuộng nhất.

Nếu trong nhà một bạn nam nào đó có một chiếc xe đạp, khả năng coi mắt thành công sẽ tăng thêm vài phần.

Nhìn mấy thứ trước mắt này…… phỏng chừng nếu là một cô gái nào khác, chắc chắn người ta sẽ muốn chết vì hạnh phúc mất.

Nhưng Khương Song Linh lại cảm giác được một chút da đầu tê dại, dù loại tê dại này cũng thật tinh tế.

Bởi vì sao? Vì cô không biết dùng radio, không biết dẫm máy may, càng không hề biết đi xe đạp.

Có thể nói ba thứ kia được đặt ở nhà cô mà cô chẳng hề quen chúng nó, chỉ có mỗi chiếc đồng hồ này còn có tác dụng thôi.

Thế nhưng sau khi học được cách sử dụng radio, cô cũng có thể nghe chút âm thanh giải sầu, khi học được cách sử dụng máy may…

Trên thực tế, Khương Song Linh đã từng cũng xem qua không ít những mẫu thiết kế trang phục, tuy chưa thấy heo chạy nhưng cô đã ăn thịt heo rồi, có lẽ dựa vào chiếc máy may này, cô có thể làm ra vài bộ quần áo.

Chiếc xe đạp thì sao…… Cảm giác thăng bằng của cô khi ở trên xe đạp quá kém, luôn sợ một giây sau mình sẽ ngã xuống.
 
Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị
Chương 48


Nói thật, cô đã từng cố gắng học đi cái thứ phương tiện này hơn chục lần rồi, nhưng không có một lần này thành công, chỉ cần người đằng sau vừa buông tay ra, cô liền té ngã.

Khương Song Linh: “……”

Khương Song Linh xoa nhẹ khuôn mặt của mình một chút, thầm nhủ với lòng mình, không cần tự mình coi mình quan trọng thế đâu, chắc Tề Hành sẽ biết đi xe đạp, đây là anh tự mua cho chính bản thân mình thôi.

Tiểu Trương cũng đi theo vào cửa, khi hắn nhìn thấy radio lại không nhịn được ngạc nhiên nói: “Đây là radio ư? Thật xinh đẹp.”

Hắn đi đến phía trước radio, ngồi xổm xuống. Cũng chẳng có gì lạ lùng, ở thời đại này, radio là một thứ rất hấp dẫn sự chú ý của người khác.

Khương Song Linh lại chẳng nhận ra thứ đồ vụng về màu bạc kia đẹp mắt ở chỗ nào, nhưng cô cũng gật gật đầu phụ họa: “Đồng chí Tiểu Trương, cậu có biết dùng không? Phải làm thế nào mới mở được nó ra?”

Tiểu Trương nhìn kỹ vài lần rồi nói: “Tôi chưa từng thấy loại hình dạng và kết cấu radio này, không hề giống những loại trước kia tôi từng thấy. Chị dâu à, tôi cũng không hiểu mấy thứ đồ chơi này lắm đâu, không dám sờ lung tung.”

Khương Song Linh tìm kiếm bên cạnh một hồi, cô chợt phát hiện ra, thứ này không hề có hướng dẫn sử dụng……

Lại nói, dường như ở thời đại này còn chưa có cái gì gọi là hướng dẫn sử dụng đâu?

“Nhà cô giáo Diêu cũng có radio, nếu không chị dâu qua nhà cô ấy hỏi một chút đi.”

Khương Song Linh ngượng ngùng cười: “Chờ về sau lại nói.”

Cô giáo Diêu trong miệng đối phương, tựa hồ là phu nhân của sư trưởng, đồng thời cũng là nhà hàng xóm cách vách ở không xa nhà bọn họ, chắc chắn sau này cô sẽ phải qua thăm hỏi thôi.

…… Trước mắt cứ vậy đã, dù sao cô cũng không quá gấp gáp phải dùng thứ này ngay.

Sau đóm Khương Song Linh dời lực chú ý của mình khỏi bốn món đồ vậy kia, cô phát hiện ra trong sảnh lớn nhà mình có một cái bàn dài, cộng thêm bốn chiếc ghế dựa, trong một góc có tủ bát nữa.

Khương Song Linh đưa mắt nhìn vào phòng bếp, bên trong đã chuẩn bị sẵn hai cái nồi mới, cả chén đũa cũng đầy đủ hết rồi.

Cứ nhìn thấy nồi là cô an tâm rồi.

“Chị dâu, có gì cần tôi hỗ trợ nữa không? Chị cứ nói đi, đừng ngại.”

“Tạm thời không cần nữa. Cảm ơn cậu, đồng chí Tiểu Trương.”

Nhà cô vừa dọn qua nơi này, chắc chắn có rất nhiều thứ cần làm, nhưng hiện giờ cô lại không biết mình nên bắt đầu từ đâu.

Bởi vậy, Khương Song Linh quyết định cứ chờ Tề Hành trở về sẽ hỏi anh một chút, coi anh muốn sắp xếp như thế nào.

Khương Song Linh tặng cho Tiểu Trương một chút kẹo nhưng đối phương liên tục từ chối: “Chị cứ giữ lại cho mấy đứa nhỏ ăn đi.”

“Không sao mà, đứa nhỏ nhà tôi vẫn còn, cậu cứ nhận đi.”

Sau khi Tiểu Trương rời đi, Khương Song Linh mới bắt tay vào dọn dẹp đồ đạc, cô cũng không dọn dẹp được bao lâu, đã đi nấu nước chuẩn bị tắm rửa rồi.

Lúc ngồi trên xe lửa còn cảm thấy mình không có vấn đề gì, nhưng từ sau khi bước xuống xe lửa, chẳng hiểu sao cô bắt đầu cảm thấy trên người mình có một thứ mùi gì đó rất kỳ quái. Nếu cứ tiếp tục cố nhịn không tắm rửa, Khương Song Linh sợ bản thân mình sẽ chịu không nổi.

Cả hai đứa nhỏ trong phòng nữa, đứa nào đứa nấy đều bẩn vô cùng, Khương Song Linh phải trải quần áo lên giường rồi mới đặt chúng nó lên trên đó ngủ.

Cô đi nấu nước trước, sau đó mới đánh thức hai đứa nhỏ. Khương Triệt tỉnh lại thì ngoan ngoãn nghe lời ngồi yên trên ghế nhỏ, khiến Khương Song Linh dùng khăn lông lau tay cho cậu bé thật dễ dàng.

Thời điểm nhóc con ngang bướng Tề Việt kia vừa tỉnh lại nó còn có chút ngốc ngốc, nhưng khi phát hiện Tề Hành không có mặt ở nhà, hai cẳng chân nhỏ nghịch ngợm đã lập tức chạy tới chạy lui trong phòng.
 
Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị
Chương 49


“Phỏng chừng buổi tối cha của cháu mới trở về.” Khương Song Linh cũng không lo lắng nhóc con nghịch ngợm này sẽ chạy ra ngoài.

Mà kể cả nó có chạy ra ngoài thì ở bên ngoài khu người nhà quân nhân này lúc này cũng có người đứng gác bảo vệ, cô không sợ đứa nhỏ này chạy đi đâu mất, nhiều nhất nó chỉ chạy vào nhà người ta mà thôi.

Thêm nữa, đứa nhỏ này lớn lên có vài phần giống Tề Hành, bộ dáng Tề Hành lại cực kỳ xuất sắc, chắc chắn chỉ thoáng nhìn thấy nó thôi, những người quanh đây sẽ dễ dàng đoán được nó là con cái nhà ai ngay.

Tóm lại, cô không sợ nó chạy đi mất.

Nhưng đương nhiên là tốt nhất là nó cứ ngoan ngoãn đừng chạy thì hơn.

Cũng có lẽ do nó vừa tới một nơi thật xa lạ, trong khi cha lại không ở bên người, cho nên Tề Việt ấy chỉ nghiêm mặt đi ‘tuần tra’ các phòng và sân nhà mình một lần rồi lập tức chạy về đứng trước mặt Khương Song Linh.

Khương Song Linh thuận tiện rửa tay cho nhóc con ấy.

“Để chị đưa hai đứa đi tắm rửa.” Khương Song Linh nghĩ hai đứa này đều là bé trai, chẳng cần kiêng kị gì hết, cho nên cô dứt khoát cho chúng nó tắm cùng nhau, tiết kiệm được chút thời gian.

Khương Triệt gật gật đầu, cậu bé tỏ ra thật nghe lời chờ chị mình sai bảo.

Chẳng qua Tề Việt lại lắc lắc đầu, nó từ chối tắm rửa.

Khương Song Linh không nói gì, chỉ cầm lấy ống tay áo của nhóc con ấy đưa ra sát bên mũi nó, cho bạn nhỏ này thử ngửi mùi vị của mình rồi mới cười tủm tỉm nói: “Cháu có ngửi được mùi hôi không?”

Bạn nhỏ bẩn thỉu vô cùng này chẳng tự mình hiểu mình chút nào hết.

Tề Việt mở to hai mắt nhìn nhìn cô một cái rồi nói: “Cô cũng hôi nữa!”

“Ừ được rồi, chẳng ai được chê ai hết, ba chúng ta đều hôi như nhau, cho nên sau khi tắm cho hai đứa nhóc con này, chị——”

Chị sẽ đi tắm.

Khương Song Linh mới nói được một nửa đã nghẹn lại. Cô nhìn hai đứa nhỏ trước mắt, một đứa là em trai ruột, một đứa lại là con riêng trên danh nghĩa, vai vế của chúng nó hoàn toàn không giống nhau nha.

Lại nói tiếp, cậu em trai ngoan ngoan của cô còn là cậu của nhóc con bá đạo ngang bướng bên kia đó.

Thế hệ nhỏ nhất trong nhà chính là nhóc con kia.

“Chờ sau khi hai đứa tắm rửa xong, cô sẽ đi tắm, bây giờ nước đã đun sôi rồi, nếu còn không chịu tắm, nước sẽ nguội mất.”

Khương Song Linh cho hai đứa nhỏ kia đi tắm, sau đó cô cũng đi tắm, còn gội mái tóc thật dài của mình một lần.

Chờ xong xuôi mọi việc, cũng qua giờ ngọ (qua 1 giờ chiều), lại có người mang cơm qua đây, người ta nói doanh trưởng Tề kêu bọn họ mang qua.

Qua chuyện này, Khương Song Linh phát hiện con người của Tề Hành này thật cẩn thận.

Nhưng nếu anh đừng bảo người ta mang tới nhiều cơm như vậy thì hay hơn!!!

Tiểu Trương vừa từ nhà Khương Song Linh đi ra ngoài không bao lâu, đã có mấy chị vợ quân nhân vẫy vẫy tay với hắn, gọi qua bên đó rồi tò mò tìm hiểu tình huống.

“Doanh trưởng Tề mới cưới vợ ư? Nhà bọn họ vừa chuyển đến nơi này?”

“Cả con trai cũng tới?”

“Có phải là hai đứa nhỏ hay không?”

“Nghe nói vợ anh ấy là một cô gái ở nông thôn, lớn lên thế nào vậy?”

Tiểu Trương bị mấy người người phụ nữ này mồm năm miệng mười vây quanh dò hỏi, thực sự đáp không xuể, cuối cùng hắn khoe khoang nói: “Người thương của doanh trưởng Tề lớn lên rất xinh đẹp đó.”

Một chị vợ quân nhân trong đám này thấy hắn nói như vậy, lại mở miệng trêu ghẹo: “Ha? Xinh đẹp nha? Vậy cô ấy xinh đẹp tới mức nào? So sánh với vị kia nhà đoàn trưởng Hà thì sao?”

Tiểu Trương nghiêm trang nói: “Tôi cảm thấy chị dâu nhà doanh trưởng đẹp hơn.”

Mấy chị vợ quân nhân kia không quá tin tưởng, ngược lại còn liên tục cười trêu ghẹo hắn là “Vua nịnh nọt”.

“Tôi cảm thấy chị dâu mới này lớn lên rất đẹp, tính cách cũng dịu dàng, hào phóng.”
 
Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị
Chương 50


“Giọng nói vô cùng ngọt ngạo, nghe chị ấy nói chuyện cứ như tiếng chim hoàng oanh hót vậy. Tôi là một người đàn ông thô kệch cũng cảm thấy chị ấy và doanh trưởng thực xứng đôi……

Lại nói vẫn là ánh mắt của cô giáo Diêu cực kỳ tinh tường, không ngờ cô giáo lại giới thiệu cho doanh trưởng một đối tượng ưu tú như vậy.”

“Cậu đúng là vua nịnh nọt, mở miệng ra là biết ranh ma rồi, đang nói một chuyện mà cũng nhân tiện khen người nhà sư trưởng được.”

Lúc ấy, tại nhà đoàn trưởng Hà cách vách, một người phụ nữ mặc áo sơ mi màu nhạt, phối với một chiếc váy ngắn xếp li đang ngồi ở trước gương, cô ấy giơ tay gỡ dây cột tóc trên đầu xuống.

Trên người cô ấy mang theo một loại khí chất mạnh mẽ thuộc về võ giả.

Một người đàn ông mặt chữ quốc (国) mặc quân trang màu lục đang đứng sau lưng cô ấy, uống ly nước trên tay, rồi mở miệng hỏi: “Em có nghe thấy động tĩnh cách vách không? Dường như có người dọn vào rồi?”

“Anh không hề muốn làm hàng xóm với tiểu tử Tề Hành kia một chút nào.”

“Đoàn trưởng Hà, anh nói kiểu gì vậy? Doanh trưởng Tề người ta trêu chọc anh sao?”

Người phụ nữ kia cười một cái, rồi đưa tay vén tóc ra sau tai mới tiếp tục câu chuyện: “Nghe nói anh ấy cưới một cô gái ở nông thôn.”

“Em cũng cảm thấy ngạc nhiên vì chuyện này ư?”

“Phải nói là rất ngạc nhiên mới đúng. Trong đoàn văn công của em có mấy cô gái xinh đẹp, mà tất cả bọn họ đều thích anh ấy.”

“Nếu em không gặp anh trước, chắc em cũng thích cậu ta?”

“Đoàn trưởng Hà ơi, anh cũng tự mình hiểu mình nhỉ? Người ta trẻ tuổi, lớn lên anh tuấn, bản chất lại ưu tú. Bất kì cô gái tinh mắt nào cũng sẽ coi trọng anh ấy thôi.”

Đoàn trưởng Hà chống tay vào eo, chậc chậc chậc vài tiếng, sau đó chỉ vào người phụ nữ trước mắt nói: “Tại phụ nữ các em còn quá ngây thơ thôi. Anh nói cho em nghe này, cuộc sống sau khi kết hôn không giống lúc chọn đối tượng đâu.”

“Một cô gái muốn có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, phải biết chọn một người chồng chu đáo tỉ mỉ, biết yêu thương vợ của mình.

Lấy ví dụ như anh nhé, em thấy ngày thường anh nói chuyện dí dỏm không nào? Luôn biết cách dỗ dành cho em vui vẻ nhé!

Có thể nói, cưới được người vợ như em, công lao của cái miệng dẻo này là lớn nhất.”

Người phụ nữ kia cười lạnh nói: “Hừ, lúc trước đúng là em bị cái miệng dẻo quẹo của anh lừa mới gả cho kẻ góa vợ như anh, mới làm mẹ kế của ba đứa nhỏ nhà anh.”

“Thì nói là nói như vậy, nhưng ít nhất anh cũng là người chồng biết thương vợ, không chỉ biết nói ngoài miệng thôi đâu, anh còn tích cực hành động nha. Chắc chắn chồng của em khá hơn nhiều so với tiểu tử Tề Hành kia.”

Đáp lại hắn chính là đôi mắt hình viên đạn của người phụ nữ nọ.

Nhìn thấy ánh mắt không có ý tốt của vợ, đoàn trưởng Hà vội vàng hít hà một hơi: “Hôm nay anh chỉ nói tới đây thôi. Nếu cậu ta biết thương vợ, trừ phi mặt trời mọc đằng Tây, cậu ta chính là……”

“Bây giờ anh lại bắt đầu cảm thấy may mắn vì có tiểu tử này ở sát vách nhà mình. Có cậu ta làm đối lập, em mới biết người đàn ông của em biết săn sóc, yêu chiều vợ mình thế nào.”

“Để sau này á, em mới nhận ra rằng, mình đang có phúc mà không biết hưởng.”

Đó là chuyện nhà bọn họ, trở lại với gia đình nhỏ của Khương Song Linh. Đồ ăn buổi trưa người ta mang tới nhiều như vậy, hiển nhiên cô và hai đứa nhỏ không thể nào ăn hết, vì vậy tới buổi tối, Khương Song Linh nhắn người ta không mang cơm tới nhà cô nữa, cô nói với họ mình muốn tự nấu cơm.

Cô nắm phần cơm nếp còn chưa ăn xong thành những viên hình tròn, lại bỏ vào trong nồi dùng dầu nóng chiên lên.

Như vậy, dưới tác động của dầu, phần gạo nếp đã nhuyễn trắng như tuyết kia lại trở nên dẻo dai hơn.
 
Back
Top Bottom