Ngôn Tình Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
Chương 40: 40: Ăn Uống No Say 2


Cố Vệ Cường thấy mẹ mình không cần thật, vậy ông cũng không đùn qua đẩy lại nữa, mà là cất tiền vào túi: “Mẹ, mẹ có trách con không? Bởi vì con đã chia rẽ cả nhà, còn không cho Cố Thư học cấp III.”Chu Ái Cúc cất cao giọng: “Sao mẹ lại trách con được? Từ trước đến nay đều là do con ngốc Vương Đại Anh kia làm cái nhà này tan tác, là cả nhà thằng hai không biết tốt xấu.

Ở trong mắt của mẹ, Vệ Cường con là người có khả năng nhất, một người chống nửa bầu trời.

Còn Cố Thư, mẹ cẩn thận suy tính một chút, nếu như nó biết tiết kiệm, thì thằng hai có thể lo được cho nó hết cấp III.” Bà cụ hiểu lý lẽ, làm lòng của Cố Vệ Cường cũng dễ chịu chút.Hai người lại nói chuyện riêng, sau đó liền vào nhà.Lúc này mọi người đã dọn nhà xong xuôi, rào tre dựng lên tạm thời cũng cao hơn nửa người, xem như phòng phía tây tách biệt hoàn toàn với nhà họ Cố.Đây mới là căn nhà nhỏ chân chính của Tứ phòng, ăn gì cũng không cần lo lắng do dự, mua quần áo cho con gái cũng không bị nói, muốn mua sách cho con trai cũng không bị người chọc cột sống, nói là thiên vị.Thật ra, khi Cố Vệ Cường đứng trước sân của phòng phía tây, nhìn vào bên trong, lòng ông thoải mái cực kỳ.Người hỗ trợ chuyển nhà đi hết rồi, chỉ còn lại con gái và con trai của ông.Thấy Cố Vệ Cường tiến vào, đôi mắt của Cố An An sáng lên, cô chỉ vào một đống đồ ở góc tường: “Cha, đây là chú Hoa Tử, còn có các chú các thím hàng xóm cho chúng ta.

Nói là để tối chúng ta có thể ăn cơm nóng.

Con bảo bọn họ lấy đi, thì bọn họ chạy nhanh như bay ấy.”Cố Vệ Cường cũng thấy được, đống đồ vật cao nửa người ở góc tường, có hai quả bí đỏ, nửa miếng bí đao, còn có bảy tám củ cải trắng, ba cây cải thảo mới được thu hoạch trên nền tuyết, còn dính vụn tuyết.Hai ba cân gạo trắng, một dúm muối, hai cây đậu đũa khô, còn có hai miếng thịt khô, nhưng mỡ chiếm đa số.

Thời buổi này, chưa có ai thích ăn thịt nạc, đều thích ăn thịt mỡ, vừa có thể lọc dầu vừa đỡ đói.Lúc nhìn thấy những nguyên liệu nấu ăn này, Cố Vệ Quốc thân là đàn ông cũng đỏ mắt.Ông nói: “An An, Tùng Tùng lại đây! Các con nói cho cha nghe xem đây là đồ của ai, đây là ân tình, chúng ta phải nhớ rõ để trả lại.” Có đôi khi, những người ngoài còn tốt hơn người thân nhiều.Cố An An gật đầu, bẻ đầu ngón tay tính tính: “Bí đỏ là thím Quế Phương cho; bí đao là dì ba cho; cải thảo và củ cải là Bán Hạ đào; gạo trắng, đậu đũa khô, thịt khô là nội thừa dịp không có ai chú ý lấy từ tường sân sau đưa cho con.

Đúng rồi, nội còn đưa con năm mươi đồng, con không lấy.”Nói đến đây, An An nghiêm túc: “Cha, bọn họ đều là người tốt.” Bao gồm bà nội của cô.“Đúng rồi.

Đợi cha đi ra ngoài một chuyến.” Nói xong, Cố Vệ Cường liền đi ra ngoài.An An và Tùng nhìn nhau.

Tuy trước đây An An chưa từng nấu cơm, nhưng nguyên thân biết.Nhìn nguyên liệu nấu ăn, cô liền thấy ngứa ngáy tay chân.

Cô tự giác cầm lên, bắt đầu chuẩn bị cơm chiều.

Đây là bữa cơm đầu tiên sau khi phân gia của bọn họ, chắc chắn phải ăn thật ngon, làm Vương Đại Anh tức chết! Còn phải gọi nội qua ăn chung, không thể để nội ăn một mình được.Chỉ mới ở chung mấy ngày mà An An đã quen thuộc với hoàn cảnh này rồi.

Nội, cha và chú Hoa Tử, đây đều là những người tốt nhất.Cô bảo Tùng Tùng đi nhóm lửa.

Thừa dịp cậu bé không nhìn thấy, An An đổi thịt khô và gạo thành nguyên liệu bên trong siêu thị của cô.

Tuy gạo của nội khá tốt, những lại kém xa gạo thơm của siêu thị.Còn có miếng thịt khô to bằng hai bàn tay, tuy không tồi nhưng quá cứng, lại có hơn phân nửa đều là thịt mỡ, An An nhìn đã không muốn ăn.

Cô trực tiếp lấy một miếng thịt khô nạc mỡ đan xen.Còn những nguyên liệu khác, cô không dám lấy ra, bởi vì sợ bị phát hiện.An An học nấu ăn từ thím Cúc Hương và bác cả, tám tuổi liền bắt đầu vào bếp, nấu ăn rất thuận buồm xuôi gió..
 
Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
Chương 41: 41: Ăn Uống No Say 3


Cô nhìn đồ vật trên thớt, định làm cơm cháy thịt khô.

Phải biết rằng đây là bếp đắp từ đất, nhét củi vào trong lòng bếp, lửa cháy biến cơm thành cơm cháy, rất thơm.Đợi đến khi Cố Vệ Cường trở về, An An đã xào bí đao, còn có cải thảo chua cay.

Dấm được lấy từ siêu thị, ớt cay thì lấy từ cửa sổ phòng phía tây, chỉ cần hai ba quả là đã đủ cay rồi.Lúc này, cơm cháy thịt khô trong nồi đã sắp chín, Tùng Tùng ngồi trước nơi để củi, lửa cháy hừng hực bên trong lòng bếp, chiếu vào làm khuôn mặt nhỏ của cậu bé đỏ bừng.

Cậu bé không ngừng nuốt nước bọt, giương cổ, thúc giục: “Chị, khi nào cơm cháy thịt khô mới chín?”An An lau mồ hôi, mở nắp gỗ trên nồi, chỉ chừa ra một khe hở.

Cô nhìn thoáng qua: “Còn phải đợi vài phút nữa.

Tùng Tùng, em giảm nhỏ lửa lại cho chị, lúc này cơm đang chuyển thành cơm cháy.” Đừng nói, An An chỉ mở ra một chút, mà mùi hương trong nồi đã bay ra.

Cố Vệ Cường cầm theo một con gà, ngửi được hương thơm này, thậm chí ông còn nghĩ có phải gà này còn không thơm bằng thịt khô do con gái ông làm hay không.Ông đẩy cánh cửa nhỏ ra, đặt gà đã được làm sạch lên thớt, hỏi: “An An, con nấu gì đấy? Thơm như vậy, cha đứng ở cửa cũng ngửi thấy.”An An quay đầu lại thì nhìn thấy gà trên tay của cha mình, mắt cô sáng lên: “Còn thiếu canh gà mái già nữa!”“Tối nay chúng ta ăn cơm cháy thịt khô, canh gà mái già hầm củ cải, thêm hai món chay, chắc chắn rất ngon.” Cô còn chưa nấu đó! Nghe xong, Cố Vệ Cường liền nuốt nước bọt với Tùng Tùng.Ông múc một gáo nước đá lạnh đến xương ra khỏi lu nước, rửa sạch gà, băm thành khối rồi đưa cho An An.An An liền phụ trách hầm canh.

Sau khi đuổi cha và Tùng Tùng ra khỏi phòng bếp, lúc này cô mới vào siêu thị tìm kiếm, lấy được túi nguyên liệu hầm canh gà mái ở khu dưỡng sinh, còn có long nhãn, táo đỏ, kỷ tử.

Cô lại chọn hai miếng gừng, canh gà này, nếu không cẩn thận thì dễ bị tanh.

Gừng có thể khử mùi tanh.Nồi to nấu ăn nhanh, lửa cháy hừng hực trong lòng lò, thịt gà nhanh mềm.

Lúc sắp xong, An An kéo sợi dây buộc bọc nhỏ gia vị ra, sau đó ném vào siêu thị xóa sạch dấu vết.Ít nhất nếu nhìn trong nồi, thì chỉ thấy đây là canh gà hầm củ cải chứ không có nguyên liệu gì khác.

Nhưng mùi thì không giống như xưa, rất thơm.Canh gà đã xong, gạo thơm trong nồi dán vào trên nồi đã thành cơm cháy vàng từ lâu.

An An mở nắp nồi, sau đó cô rưới dầu mè và sốt chan cơm cháy lên, rồi kêu lên: “Mời cha ăn cơm, Tùng Tùng ăn cơm!” Lúc này cô mới nhận ra, siêu thị của cô là công cụ gian lận rất tốt.

Là thứ giúp cô cải thiện sinh hoạt.Cố Vệ Cường và Tùng Tùng dán ở cửa phòng bếp lập tức đẩy cửa ra, hương vị lập tức bay khắp sân, bay đến mấy phòng gần đó.Bởi vì mới ra ở riêng, các phòng bên cạnh không giống với phòng của cha con An An.

Buổi chiều người nhiều, nên chỉ nấu qua loa.Bên kia, nhà ông cả và nhà ông hai dùng chung một cái bếp.

Lại bởi vì mới ra riêng, không có gì ăn, bữa tối chỉ có mì dưa chua.

Mì được làm từ lúa mì nhà trồng, nghiền thành bột, dùng chày cán bột cán thành sợi mì, là nửa màu nâu, rất khó ăn.Vương Đại Anh nấu cơm không khác cơm lợn là bao.

Mì dưa chua, lại nấu dưa chua xào.

Vì không nỡ cho dầu, bà ta dùng vải xô thấm dầu rồi quét quanh nồi, xem như cho có.Ngoài Chu Ái Cúc, năm người ở Nhị phòng, còn có ông nội Cố ngồi trên bàn ngửi được mùi hương ở bên cạnh.

Vương Đại Anh dám cá rằng cả đời này bà ta cũng chưa bao giờ ngửi được món nào thơm như vậy.Thịt khô kia thơm nứt mũi.Cả nhà chọc bát mì dưa chua.

Cố Song là đứa không nhịn được đầu tiên, nó cầm bát đặt mạnh lên bàn, nước mì trong bát vương vãi khắp bàn.

Nó gào lên: “Mẹ, con muốn ăn thịt thơm ngào ngạt, không muốn ăn mì dưa chua khó nuốt gần chết!”Mọi khi Vương Đại Anh rất thương con út, nay lại đập đũa lên đầu Cố Song: “Ăn ăn ăn, mày chỉ biết ăn, mày không ăn thịt đó được đâu.” Bà ta cố ý cất cao giọng: “Đó là chú Tư của mày lấy từ bên ngoài về, mày là cái thá gì? Mày lại không phải con trai của người ta, không có phần của mày đâu.”.
 
Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
Chương 42: Chương 42


Cánh tay đang bới cơm của Cố An An dừng lại một chút, cô nhìn Cố Vệ Cường, nói: “Cha, nhà bên cạnh đang chỉ cây dâu mắng cây hòe.”Cố Vệ Cường trực tiếp lấy tay lấy một miếng cơm cháy bỏ vào miệng.

Cơm cháy vừa thơm vừa giòn, thêm thịt khô, chỉ cần cắn một miếng thì thiếu điều muốn nuốt luôn đầu lưỡi.

Ông cũng không biết khả năng nấu ăn của con gái mình lại tốt đến vậy.Nghe An An nói, ông vừa nhai vừa lên tiếng: “Cứ để bọn họ nói, dù sao thì cha đã tách ra ở riêng, ai lo phận nấy, mình có đồ ngon cũng không có phần của của bọn họ.” Dừng một chút, ông tỏ ra hả hê: “Chúng ta ăn thịt, để bọn họ hít mùi cũng không tồi.”Cha à! Cha như vậy là dễ bị đánh lắm đó! An An gật đầu, cười giống hồ ly trộm thịt.

Đối với cô, Cố Vệ Cường là quan trên, thái độ của ông quyết định thái độ của cô với cả nhà bên cạnh kia.Bới cơm xong, An An chọn một miếng thịt khô lớn nhất trong nồi, sau đó nhét vào trong miệng Tùng Tùng, nói: “Tùng Tùng, cầm bát thịt khô và canh gà mái già này đưa cho bác gái cả.

Bình An quá gầy, phải bồi bổ cẩn thận mới được.

Lúc lại đây thì gọi nội qua nhà chúng ta ăn cơm!”An An là người thù dai nhớ lâu, ai tốt với cô, ai không tốt với cô, thì cô đều nhớ kỹ.Khi cô bị ốm, hai con cá trắm cỏ lớn kia là bác cả đã giẫm lên lớp tuyết dày mấy thước để đến bờ sông, phá vỡ lớp băng, câu mấy con cá ra tới.

Với tiết trời băng giá này, muốn câu cá cũng không dễ dàng, nếu không thì nhà nào cũng đi rồi.

Chỉ có Cố Vệ Quốc mới chịu được khổ cực này, sau khi phá vỡ lớp băng, ông ta duỗi hai bàn tay nóng hầm hập vào trong nước đá, mấy con cá liền bơi đến nơi có nguồn nhiệt.Miệng của Tùng Tùng tràn đầy thịt, nên nói không rõ: “Chị, em có thể lớn tiếng không?”“Được.” Hai chị em liếc nhau, An An biết ngay Tùng Tùng có ý gì.

Cậu bé rất thông minh, biết chọc giận cả nhà Nhị phòng.

Dù sao ban ngày bác gái hai mắng bọn họ ăn không ngồi rồi, Tùng Tùng đều nhớ rõ.Bên ngoài lạnh lẽo, Tùng Tùng ôm hai cái bát lớn, đi đến gõ của nhà bác cả, cố ý lớn giọng: “Bác gái cả, chị của cháu nói lần trước chị bị ốm, cá của bác cả bắt được ăn rất ngon.

Hôm nay chị của cháu xuống bếp hầm canh gà củ cải, còn có cơm cháy thịt khô, thơm ngon lắm, mời bác ăn thử ạ!” Đôi mắt của đứa trẻ sáng lấp lánh, sau khi đưa đồ ăn cho Triệu Quân Nhạn, cậu bé chạy ngay, không đợi Triệu Quân Nhạn từ chối.Ở nông thôn, chỉ cần quan hệ tốt, nếu nhà ai làm thức ăn ngon thì đều sẽ cầm bát qua.Nhà Cố Hoa Tử cách nhà họ Cố hơi xa, bưng qua thì thức ăn cũng nguội lạnh, còn không bằng lần sau mời cả nhà bọn họ qua ăn bữa cơm.

Đây là suy nghĩ ban đầu của An An.Triệu Quân Nhạn nhìn hai cái bát lớn trong lòng ngực, bà ta cười khổ rồi bê vào phòng: “Ông xã, Tùng Tùng vừa đưa không ít thức ăn.”Bình An đang nằm trên giường đất ngửi được mùi thì bật dậy, liếc mắt liền thấy đồ vật trên tay của mẹ mình, cậu bé nuốt nước bọt: “Mẹ, gì vậy ạ? Sao lại thơm đến thế!”“Nhà chú tư của con nấu cơm cháy và canh gà mái.”Cố Vệ Quốc ngồi ở cửa, một cái sọt ở trên đùi của ông ta.

Ông ta đang xoa dây thừng, một cân dây thừng ba phần tiền, xoa cả đêm cũng được tầm ba hào.

Dây thừng ấy mà, trông thì nhiều đấy, nhưng nếu cân lên thì không khác gì bông, nhiều nhưng rất nhẹ.Ông ta không có bản lĩnh gì, sau khi tách ra ở riêng, vợ và con chỉ có thể chịu khổ cùng ông ta.

Ông ta không sợ khổ, chỉ cần có thể kiếm được tiền, để vợ con sống thoải mái một chút.Nghe vợ mình nói, khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn của ông ta tươi tắn hơn chút: “Chú Tư là người tốt.” Ông ta ngẩng đầu nhìn hai cái bát trong lòng Triệu Quân Nhạn: “Em ăn với Bình An đi, tối nay chỉ ăn canh bánh bao, lúc này chắc em cũng đói rồi.” Khi mới tách riêng, hai vợ chồng bọn họ không muốn đến phòng bếp lớn mượn nồi nấu cơm, cho nên chỉ nấu nước nấu bánh bao, xem như giải quyết một bữa cơm.Triệu Quân Nhạn đặt hai cái bát lên bàn con, lại kéo Cố Vệ Quốc lại, kiên trì: “Anh lại đây, chúng ta cùng nhau ăn.” Bà ta gắp một miếng thịt khô bỏ vào miệng của chồng mình, lại đút cho con trai một miếng.Mắt của Bình An sáng lên: “Wow, ngon quá!” Cậu bé lại cầm chiếc đũa đảo canh, vui vẻ nói: “Mẹ, có một cái đùi gà lớn ơi là lớn!”Triệu Quân Nhạn có chút chua xót, bà ta gật đầu, cười dịu dàng: “Ừm, đùi gà là của Bình An nhà chúng ta.”Bình An đã lớn như vậy rồi, nhưng đây là lần đầu tiên cậu bé được ăn đùi gà.

Trước kia nhà nghèo không ăn nổi, sau khi nhà hơi khá giả, đùi gà đều được chia cho mấy đứa con của Nhị phòng và Tứ phòng, không có phần của Bình An.Cố Vệ Quốc sờ đầu Bình An: “Sau này cha sẽ kiếm tiền để Bình An có đùi gà ăn mỗi ngày.”.
 
Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
Chương 43: Chương 43


Nhà bên cạnh, giữa sân là nhà của Nhị phòng.

Khi Cố Tùng Tùng bê chén đưa cho Triệu Quân Nhạn, cố ý lớn giọng thì cả bàn cơm nhà Vương Đại Anh nghe rõ ràng.Cố Song vốn dĩ đang không vui giờ đây càng làm loạn hơn.

Nó vẫn luôn ngồi la lối khóc lóc trên mặt đất, gào khan cả giọng: “Mẹ, con muốn ăn đùi gà!”Cố Vệ Phú đang ngậm cục tức, ông ta tát đứa con út cưng của mình một cái: “Không ăn thì cút đi!”Lần này dọa Cố Song, nó không dám khóc nữa.Nhưng điều này lại khiến Vương Đại Anh đau lòng chết đi được: “Con nó muốn ăn đùi gà, thì ngày mai chúng ta làm cho thằng bé là được rồi, anh đánh con làm gì?”Cố Thư yên lặng buông bát: “Con no rồi, con vào trong ôn bài đây.” Cố Đan ngồi bên cạnh anh ta từ trước đến nay luôn là người tàng hình, anh ta ăn sạch mì dưa chua, nói: “Sư phụ giao nhiệm vụ cho con, con đi làm hai cái ghế dựa để nhà chúng ta dùng.”Ông nội Cố cũng không có tâm trạng ăn cơm, đặc biệt là tiếng cười nói vui vẻ ở bên phòng phía tây làm ông ta càng nghe càng thấy khó chịu.Vốn dĩ Chu Ái Cúc đang bực bội cả buổi trưa, giờ đến nhà phía tây, nhìn một phen thì thấy nhà cửa của con trai út gọn gàng ngăn nắp.

Không chỉ có như vậy, ba người cháu gái và cháu trai còn có con trai đều nghĩ cách làm bà vui vẻ.Lý do để bà không vui là gì?Còn không phải là bởi vì lo lắng sau khi tách ra ở riêng, bọn nhỏ sống không tốt hay sao?Nhưng khi bà lại đây, không nói đến chuyện khác, chỉ cần nhìn bàn ăn kia, một đĩa bí đao xào thật lớn, còn có cải thảo chua cay, cơm cháy thịt khô vàng giòn, một nồi to canh gà mái già hầm củ cải, mỗi món đều đủ chất béo.Chu Ái Cúc dám nói, bà sống cả đời, cũng nấu ăn cả đời nhưng chưa bao giờ được ăn món nào thơm như vậy.Đặc biệt là cơm cháy thịt khô kia, cắn một miếng, cơm cháy vừa thơm vừa giòn, thịt khô vừa ngon vừa có mùi hương đặc biệt, dù sao thì chúng rất ngon.Còn có canh gà mái, cũng không biết An An nấu như thế nào, mà canh không có chút mùi tanh, còn có mùi hương nhàn nhạt.

Uống một ngụm, cả người đều thấy thoải mái.Bà cảm thán: “An An! Khả năng nấu ăn của cháu tốt thật đấy!”Cố Vệ Cường ăn đến no căng: “Đúng vậy ạ, con thấy tay nghề của An An còn tốt hơn đầu bếp lớn ở nhà hàng ở tỉnh lị.”An An gạt một miếng cơm cháy, cười trộm: “Con học thím Cúc Hương đó.” Còn vì sao cô không nói học từ Đường Lan Chi? Đó là bởi vì sau khi Đường Lan Chi gả vào nhà họ Cố, số lần bà ta nấu cơm có thể đếm bằng bàn tay.Ăn xong, tiểu đậu và Chu Ái Cúc cùng nhau rửa bát.Một nồi cơm cháy thịt khô bị ăn sạch, thiếu điều muốn vét sạch đáy nồi.Còn canh gà mái hầm củ cải thì còn dư lại một bát lớn.

Dù sao cả một con gà, lại thêm bốn củ cải lớn, lại đổ nửa nồi nước, số lượng rất lớn.Cố Vệ Cường nhìn một bát canh lớn, tâm tư dần lung lay.Sau khi dọn dẹp xong, An An nằm trên giường lò ấm áp.

Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, nhưng sau khi tách ra ở riêng, cô thấy giường lò cũng trở nên ấm áp đôi chút.Tiểu đậu đang quấn một cái chăn khác, ngủ ngon lành, vẻ mặt thỏa mãn.An An mở to hai mắt, nhìn chằm chằm trần nhà.

Cô phải nghĩ cách kiếm tiền, lúc này mới ra riêng, phỏng chừng cha của cô cũng không có bao nhiêu tiền.Mặc kệ là thời đại nào, nếu trên tay không có tiền thì lòng luôn không yên.Còn Cố Vệ Cường, thừa dịp bọn nhỏ ngủ say, ông lấy một bát lớn canh gà trong nồi ra, che lại bằng áo bông dày rồi đi đến nhà tranh dưới chân núi.Lúc ông đi, ba người Lang Vĩnh Linh, Phùng Hiển Quyền và Phùng Thanh Nham đang ngồi trên giường lò đánh bài lá.Đương nhiên, Lang Vĩnh Linh là sư phụ.

Phải biết rằng, từ con em của Hoàng Thành đến Bát Kỳ, người biết chơi nhất là Lang Vĩnh Linh.

Từ chọi gà, đá dế, chơi chim, đánh bài lá, Lang Vĩnh Linh học từ các bạn già của mình.Cửa ải cuối năm ở trước mặt, thôn Cố Gia mổ bốn con lợn, lợn nhỏ thì chưa bán được, ba người bọn họ cũng trở nên nhàn nhã.Lang Vĩnh Linh bảo Cố Vệ Quốc cho mấy quyển vở là để làm bài lá, ba người cùng đánh, khá là náo nhiệt.Khi Cố Vệ Cường đến thì đã hơn chín giờ tối, lúc này, ngoài trời giá rét, toàn bộ thôn Cố Gia đều trở nên tĩnh lặng.Ông gõ cửa, Phùng Thanh Nham trẻ nhất ra mở cửa như thường lệ.Ông vào nhà, lắc người, một lúc lâu mới cảm thấy ấm áp: “Bên ngoài lạnh cóng.”Lang Vĩnh Linh giật mũi, ngẩng đầu nhìn Cố Vệ Cường: “Tiểu Cố, ông mang đồ ngon gì đến đấy?”Cố Vệ Cường ngẩn ra một chút, ông lấy bát lớn canh gà ra, cảm thán nói: “Mũi của ông cũng linh thật! Tôi còn chưa lấy ra mà ông đã ngửi được rồi!”.
 
Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
Chương 44: Chương 44


Con gà hôm nay ông lấy về là của nhà tranh.

Ban đầu, Lang Vĩnh Linh bỏ tiền ra để Cố Vệ Cường giúp mang về từ thị trấn, nào ngờ, buổi sáng ông vừa mới thả gà xuống thì nhà liền xảy ra chuyện.Buổi chiều ra riêng, ông còn đang nghĩ nhà chỉ toàn thức ăn chay, không thịt, lúc đó ông mới đặt sự chú ý lên con gà này.Buổi chiều, lúc ông đến nhà tranh, gà đã được Phùng Thanh Nham làm sạch, chuẩn bị tối nấu ăn, lại bị Cố Vệ Cường cướp đi.Buổi tối đám người Phùng Thanh Nham chỉ có thể ăn bánh bột ngô nửa sống nửa chín, uống thêm nước sôi để nguội, xem như xong bữa tối.Lúc này đây, Cố Vệ Cường cảm thấy áy náy, thấy trong nhà còn có một bát lớn canh gà nên liền bê tới, để ba người có bữa ngon.Còn nhân tình thì sau này nghĩ cách trả lại vậy.Lang Vĩnh Linh ném bài lá lên bàn, mái tóc hoa râm run lên, ông ta nhận lấy cái bát lớn từ tay Cố Vệ Cường, đặt ở trước mũi rồi ngửi: “Ồ, ông thả không ít đồ ngon.” Dù sao ông ta cũng là người trải đời, mấy năm nhà vẫn còn giàu có, có thể nói, miệng của Lang Vĩnh Linh được chiều chuộng khá tốt.

Bây giờ vừa ngửi mùi, ông ta liền biết bên trong canh gà có không ít nguyên liệu tốt.Cố Vệ Cường hơi không hiểu ra làm sao, ông cởi áo bông ra gác lên ghế: “Là con gái tôi nấu, chỉ dùng củ cải và gà mái, không có gì đáng tiền hết.”Lang Vĩnh Linh nhìn Cố Vệ Cường với ánh mắt đầy ẩn ý, nhưng ông ta không vạch trần.

Xem ra tiểu Cố vẫn còn một ít của cải.Thời buổi này, có thể gom đủ táo đỏ, long nhãn, củ mài, gừng, rễ nhân sâm để hầm canh, có thể nói của cải không tồi.Nếu tiểu Cố không muốn nói thì lão già mình đây cũng không muốn lắm miệng.

Nhưng mình cũng nên cảm ơn tiểu Cố, đây là đồ bổ, mấy năm rồi mình chưa được uống.Một hiểu lầm đẹp đẽ cứ nảy sinh như vậy.Cố Vệ Cường không biết gì cả tỏ vẻ đắc ý: “Canh gà này ngon lắm! Con gái tôi làm cơm cháy thịt khô, món đó mới tuyệt nhất! Tôi thiếu điều muốn l**m sạch nồi.”Phùng Thanh Nham cầm bát sứ thô, rót non nửa bát canh gà, uống một ngụm, cảm thán: “Thời tiết này mà uống một bát canh gà nóng hầm hập, quá thoải mái! Ơ không đúng, anh Cố, anh vừa nói gì vậy?”Vừa dứt lời, Cố Vệ Cường liền hối hận, ông lỡ miệng rồi.Lang Vĩnh Linh có tính trẻ con, ông ta ganh tị nói: “Tiểu Cố nói vừa rồi ông ấy ăn thức ăn do An An nấu, còn có cơm cháy thịt khô là tuyệt nhất.

Tiếc rằng chúng ta không thể ăn được.”“Còn ngon hơn canh gà sao?” Phùng Thanh Nham tuyệt đối không thừa nhận là mình chưa hiểu việc đời.

Trước đây, khi còn là cậu chủ, người giúp việc nhà anh ta nấu canh gà cũng không ngon bằng bát canh này.“Tất nhiên rồi!” Cố Vệ Cường bày ra dáng vẻ con của ông là tất cả: “Lần sau nếu An An lại nấu, tôi sẽ mang cho các ông nếm thử.”Lang Vĩnh Linh hừ một tiếng: “Nếu tôi là An An, tôi sẽ không nhận người cha như ông, cũng chẳng thèm nấu cơm cho ông đâu.” Lang Vĩnh Linh xem An An như cháu gái, cũng biết một chút chuyện xấu của nhà họ Cố.

Đây cũng là vì thân với Cố Vệ Cường nên ông ta mới nói chuyện tùy ý như vậy.Cố Vệ Cường đứng dậy, cầm lấy bát lớn trống không, nói: “Ông Lang, ông yên tâm, An An có tôi đây.

Sau này nếu ai dám ức h**p An An, người đó liền tới số với tôi.”“Nếu như người đó là vợ và con gái út của ông thì sao?”Cơ thể của Cố Vệ Cường cứng lại: “Ai cũng không được.” Ông lại bổ sung: “Hiện tại tôi chỉ có con gái và con trai út.” Còn Lan Chi và Uyển Uyển, ông cũng không định nhận.

Lúc ra riêng, ông nói vậy chỉ vì để kể khổ mà thôi.

Sống với Đường Lan Chi mười mấy năm, người khác thì không rõ tính tình của bà ta chứ ông thì quá rõ rồi.Sau khi đến thành phố, nếu gặp được người thích hợp, dựa theo tính cách của Đường Lan Chi, chắc chắn bà ta sẽ tái giá.

Còn Uyển Uyển thì cũng như vậy, cô ta sẽ dứt khoát sửa họ.Hai mẹ con bọn họ là một loại người.

Mặc kệ là khi nào thì bọn họ đều nghĩ làm cách nào để bản thân sống tốt.Khi đang nói chuyện, ông lấy hai nắm đậu phộng và hạt bí ra, tất cả đều được lột vỏ, sấy bằng bếp lò, nhai vào thơm ngào ngạt.Đám người của ông Lang đánh bài lá, nhai đậu phông, cắn hạt dưa, quá thoải mái.Đậu phộng được lấy từ nhà của Hoa Tử, vợ Hoa Tử làm.

Ban đầu ông định đưa cho An An và Tùng Tùng, nào ngờ ông lại quên mất nên còn rất nhiều.

Cố Vệ Cường biết miệng Lang Vĩnh Linh không ngừng nghỉ được, lúc này mới mang cho bọn họ một ít.Quả nhiên, Cố Vệ Cường vừa đặt lên bàn thì mắt Lang Vĩnh Linh sáng lên, ông ta đuổi người: “Tiểu Cố, ông về nhà sớm chút, đi đường cẩn thận!”Cố Vệ Cường lắc đầu, mặc áo khoác vào rồi đi ra khỏi nhà tranh.Ông đi rồi..
 
Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
Chương 45: Chương 45


Lang Vĩnh Linh bốc mấy hạt bí đỏ cho vào miệng, ăn cực kỳ thỏa mãn: “Ngày nào đó phải bảo con bé An An kia lại đây làm cơm cháy thịt khô cho chúng ta.

Nhìn dáng vẻ khoe khoang kia của Tiểu Cố, không được, tôi nhất định phải ăn được cơm cháy do An An làm.

Nếu không lòng tôi sẽ cảm thấy khó chịu!”Phùng Thanh Nham và cha của anh ta liếc nhìn nhau một cái, cười khổ: “An An không phải đầu bếp của nhà chúng ta, cụ Lang, bệnh nhà giàu của bác lại tái phát rồi.”Lang Vĩnh Linh híp mắt, nhớ lại khi xưa: “Vẫn là cuộc sống trước đây tốt hơn.”Ai nói không phải?Cũng không biết khi nào cuộc sống này mới kết thúc.Trong ba người này, Phùng Hiển Toàn là người bị hại thảm nhất.

Lúc trước ông ấy du học nước ngoài trở về, xem như nhảy dù xuống bệnh viện ở tỉnh lị, phá hủy không ít lợi ích của nhiều người, chọc không ít kẻ thù.Nhưng cũng may, y thuật của ông ấy vượt qua thử thách, chậm rãi đứng vững gót chân.

Chỉ đôi tay này của ông ấy cầm dao phẫu thuật cứu không biết bao nhiêu người.Nhưng mà, y thuật tốt lại không đáng một đồng trước mặt ích lợi.Lúc trước, người mà Phùng Hiển Toàn đắc tội, sau khi tố cáo ông ấy xong, không những dẫn người bắt nhà họ Phùng, mà còn cố ý nhốt ông ấy vào phòng tối ba ngày.

Ba ngày đó, Phùng Hiển Toàn trải qua cuộc sống không phải của con người.

Trên mặt đất có vụn thủy tinh, vậy mà ông ấy bị bắt quỳ trên đó, đầu gối lập tức chảy máu tươi ròng ròng.

Nhưng đây chỉ là việc nhỏ, ít ra thì ông ấy vẫn bảo vệ được đôi tay.Nhưng đối thủ của Phùng Hiển Toàn cũng là bác sĩ, quá hiểu rõ tầm quan trọng của đôi tay.

Gã đó sai người đánh gãy đôi tay của Phùng Hiển Toàn, còn không cho người trị liệu.Dẫn đến hiện tại, nhiều năm trôi qua như vậy rồi, nhưng mỗi lần Phùng Hiển Toàn cầm đũa thì tay của ông ấy đều sẽ liên tục run rẩy.

Điều này đối với bác sĩ là thương tổn trí mạng, nếu khi cầm dao phẫu thuật mà tay vẫn luôn run, vậy thì chẳng khác nào giết người.So với những gì Phùng Hiển Toàn đã trải qua, có thể nói Lang Vĩnh Linh tốt hơn.

Lúc ấy ông ta đưa ra quyết định nhanh chóng, quả quyết giao hết tài sản trong nhà ra ngoài, kết hợp với sự giúp đỡ của con nuôi, ông ta chỉ chịu khổ trên đường bị lưu đày.

Khi đến thôn Cố Gia, hai năm đầu nuôi lợn, mùi hơi nặng, còn mấy năm nay thì ông ta cũng quen rồi.Lại gặp Phùng Hiển Toàn cứu Cố Vệ Cường, sau khi thân nhau, Cố Vệ Cường cũng rất nghĩa khí, thường thường lén mang thức ăn cho bọn họ, cuộc sống cũng không quá kém.Khi Cố Vệ Cường trộm vào nhà, cánh tay của ông không cẩn thận chạm vào dây ớt khô treo trên cửa sổ, tiếng ào ào sột soạt vang lên, trong đêm tối, âm thanh này chói tai vô cùng.

An An nghe được có tiếng động, mơ màng ngồi dậy, giọng nói của cô mềm như bông: “Ai đó?”Nghe được con gái nhà mình hỏi, cơ thể của Cố Vệ Cường hơi cứng lại.

Dù sao thì trời cũng tối rồi, ông lại ra ngoài một mình nên hơi chột dạ.

Ông bóp giọng, giả tiếng mèo: “Meo~”Biết chỉ là có con mèo không cẩn thận đụng phải, An An cũng an tâm không ít.

Cô vỗ Tùng Tùng đang ngủ trong ổ chăn, khẽ nói: “Ngủ đi em, chỉ là mèo con.”Tùng Tùng gật đầu.Chị em hai người lại chìm vào giấc ngủ say.Cố Vệ Cường đứng trước cửa sổ hơn mười phút không dám động.

Ông dán lỗ tai lên cửa sổ, sau khi nghe được tiếng hít thở dần trở nên đều đều, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Ông rón ra rón rén đẩy cửa ra, lung tung dùng nước lạnh rửa mặt một phen.Sau đó Cố Vệ Cường vào trong phòng phụ.

Căn phòng phụ này chỉ lớn bằng bàn tay, một cái giường lò chiếm gần hai mét.

Một người đàn ông trưởng thành như Cố Vệ Cường nằm ở bên trong có chút không duỗi người nổi.

Ban đầu phòng phụ là nơi Cố An An ngủ, phòng phía Tây là nơi hai vợ chồng Đường Lan Chi và Cố Vệ Cường ở.

Nhưng Cố Vệ Cường hiếm khi ở nhà, cho nên người ngủ ở phòng phía tây có Cố Uyển Uyển và Đường Lan Chi, đôi lúc Tùng Tùng cũng có thể đến đó để ngủ trên giường lò ấm áp, cũng là Cố An An đưa Tùng Tùng qua đó.Khi xây giường lò của phòng phụ, tiền trong nhà không đủ nên ăn bớt ăn xén không ít nguyên vật liệu.

Cho nên mỗi lần phòng bếp đốt củi, thì bên trong phòng phụ cũng nóng lên, khói bay mù mit làm mắt cay xè không mở ra được.

Không chỉ có vậy, giường lò không giữ ấm được, chỉ ngủ đến nửa đêm về sáng là giường lò liền trở nên lạnh lẽo.Cố An An đã quen với cái khổ, nên cũng ở quen.

Không ít lần Chu Ái Cục gọi An An vào phòng của bà để ngủ với Tùng Tùng, nhưng Cố An An cảm thấy nếu cô ngủ với Chu Ái Cúc, thì bác gái hai sẽ nói lời không hay, cho nên liền cố chịu đựng..
 
Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
Chương 46: Chương 46


Còn vì sao không sửa lại giường lò của phòng phụ?Bởi vì phòng phụ này sát bên phòng phía đông.

Sở dĩ phòng phụ có nhiều bồ hóng như vậy, là bởi vì phòng phía đông thổi tới hơn phân nửa.

Sửa giường lò của phòng phụ xong, vậy toàn bộ bồ hóng sẽ bị giữ lại ở phòng phía đông.

Với tính tình của Vương Đại Anh, sao bà ta có thể chịu thiệt được? Mỗi lần Chu Ái Cúc nhắc đến việc muốn sửa giường lò của phòng phụ, Vương Đại Anh lập tức la lối khóc lóc, cãi nhau, làm cả nhà không yên.Kẻ có ăn có học gặp người không nói lý lẽ thì cũng bất lực, đây là chỉ Chu Ái Cúc và Vương Đại Anh.

Dù sao thì Chu Ái Cúc là người đọc sách, không giống loại người không cần mặt mũi như Vương Đại Anh.

Lần nào đề xuất thì Vương Đại Anh cũng không đồng ý, hơn nữa Đường Lan Chi cũng không hé răng, việc này liền bị nán lại.Đây là lần đầu tiên Cố Vệ Cường ngủ ở phòng phụ, không những giường lò phải nóng hầm hập trở nên lạnh như băng, mà bồ hóng sặc người còn bay khắp phòng.Ông nằm trên giường lò, đốt đèn dầu hỏa lên.

Lúc này ông mới cẩn thận quan sát kết cấu của phòng phụ, càng nhìn càng tức giận, đây không phải là ức h**p người khác hay sao? Ống khói của giường lò phòng phía đông để sát tường phòng phía tây, thảo nào, thảo nào khói dày đặc như vậy.Nếu hôm nay ông không đến nơi này, thật đúng là ông không biết trước đây con gái lớn từng sống cuộc sống như thế nào.Nghĩ đến đây, Cố Vệ Cường liền cảm thấy mặt nóng rát.

Lại nói tiếp, Cố Vệ Cường ông thương con gái cả, mỗi lần có thứ gì tốt thì đều mang cho con cả.

Nhưng ông không biết rằng, những thứ đó con cả không dùng được, ông cũng không biết nơi ở của con cả có tốt không, có ăn no hay không.Ông thở dài rồi vuốt mặt một phen.Cũng tại ông! Đều là do ông cả!Ông cho rằng mình bôn ba ở bên ngoài, thì Lan Chi vợ ông sẽ xử lý nhà cửa gọn gàng ngăn nắp.

Ông biết bà ta thiên vị con gái út, nhưng ông không ngờ sự thiên vị lại chênh lệch lớn đến vậy.Ông dám nói, nếu Uyển Uyển ở nơi như thế này, không đến một ngày, chỉ cần nửa ngày thôi là Lan Chi đã làm ầm lên rồi.Nhưng mà An An ở trong phòng phụ nho nhỏ này suốt hai năm, bà ta cũng chưa hé nửa lời.

Đêm nay, Cố Vệ Cường mở to hai mắt, không hề chớp lấy một cái.Ông thẹn với con cả.Xấu hổ cực!An An ngủ ở phòng phía tây, dưới thân là giường lò nóng hầm hập.

Từ sau khi cô xuyên đến thì liền bị ốm, vẫn luôn ngủ trên giường lò ở phòng phía tây.

Nên cô không biết ở bên phòng phụ kia, cha của mình không ngủ suốt đêm.

Còn cô thì cũng quên mất phòng phụ, không nhớ đến chuyện này.Chưa đến năm giờ sáng, từng nhà trong thôn bắt đầu dậy.

Người nhà quê nên đều dậy sớm.Cố Vệ Cường cũng không ngoại lệ.

Ông không chợp mắt cả đêm, ánh mắt chứa đầy tơ máu, nhưng cả người vẫn tràn đầy sức sống.

Sáng sớm, ông dọn dẹp phòng phụ qua một lần.

Sau đó ông lấy một cục than củi từ phòng bếp, bôi bôi vẽ vẽ lên vách tường, đại khái là ông vẽ một cái sườn, hiển nhiên là tính toán sửa lại phòng phụ.Đường Lan Chi mù, nhưng ông thì không.Đường Lan Chi không thương con cả thì ông thương.Thật ra, ngay cả Cố Vệ Cường cũng không nhận ra, đêm đầu tiên vợ mình đi, trên giường lò lạnh băng, người ông nên nhớ là vợ mình.

Nhưng khi nhìn cảnh tượng ở phòng phụ, ông rất hận, hận bà ta chạy nhanh một bước, nếu không chắc chắn ông sẽ đập bà ta một trận.

Đáng lẽ ra con gái cả của Tứ phòng sẽ không bị hành hạ như vậy.Bởi vì quá sớm, giờ mà đi mời người đến sửa giường đất thì người ta chưa ăn cơm sáng.

Hơn nữa, tuyết ngừng rơi một ngày rồi lại rơi tiếp, giờ ông ra cửa thì tuyết cao đến đầu gối, vừa bước vào thì sẽ bị lún xuống đó.Cố Vệ Cường quyết định đến phòng bếp, nhìn xuống lu nước.

Hôm qua lúc rửa gà mái, ông dùng hơi nhiều nước, nên bây giờ nước không còn được bao nhiêu.Ông cầm lấy đòn gánh và thùng gỗ, định đến sân trước gánh nước.Toàn bộ thôn Cố Gia có ba giếng nước, một cái ở đầu thôn, một cái ở cuối thôn, cái còn lại thì ở giữa thôn.

Nhà họ Cố cách giếng nước năm phút đi bộ, nhưng đường đi đóng một lớp tuyết dày, không dễ đi nên người gánh nước không nhiều lắm.Cố Vệ Cường là người đầu tiên đi, ông còn cầm cái xẻng, vừa đi vừa xúc tuyết, xúc ra một con đường nhỏ vừa đủ một người đi.Ông xúc vừa xong thì có người bắt đầu ra ngoài gánh nước.

Gặp được người quen hoặc người lớn tuổi, Cố Vệ Cường còn sẽ giúp đỡ một phen..
 
Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
Chương 47: Chương 47


Sáng sớm Vương Đại Anh bị chồng mình đá xuống giường lò.

Bà ta mơ màng ngồi trên mặt đất lạnh lẽo.

Cái lạnh chạy từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, cơn buồn ngủ nháy mắt bị quét sạch, người cũng tỉnh táo không ít.

Lúc này bà ta mới nhớ ra, sau khi ra riêng, việc múc nước, nấu cơm và rửa bát đều là của bà ta, không dậy thì không được.Bà ta vỗ mông, lúc đứng dậy thì kéo phải vết thương ở ngực.

Ngực là nơi bị thương nặng nhất.

Hôm qua Cố Vệ Phú đá rất mạnh.Nửa đêm ngủ không được bà ta còn nghĩ, cũng may bà ta mạng lớn, nếu không một chân này cũng lấy mất nửa cái mạng của bà ta.Vương Đại Anh cố đánh bay cảm xúc lung tung rối loạn trong đầu rồi thở dài.

Bà ta chưa thấy lợi ích của việc ra riêng.

Ngày xưa đều là con bé An An chết tiệt kia hoặc là ông cả Cố Vệ Quốc đi múc nước, nấu cơm có chị dâu cả Triệu Quân Nhạn, cùng lắm thì bà ta chỉ ngồi ở phòng bếp nhóm lửa, gọi mọi người đến ăn cơm.Lúc này bà ta mới nhận ra, cuộc sống yên bình như trước đây hoàn toàn biến mất.Vương Đại Anh đỡ bàn, chậm rãi đứng lên, sau đó mặc áo bông vào.

Trước khi ra cửa, bà ta nhìn thoáng qua người đàn ông đang ngủ như chết trên giường lò, lại thở dài rồi mở cửa lớn của phòng phía đông ra.Nhìn một mảnh trắng phau phau ở bên ngoài, Vương Đại Anh sờ đòn gánh lạnh băng ở trên tay, bà ta càng không muốn ra ngoài.

Thời tiết này chỉ thích hợp nằm trên giường đất chứ không thích hợp ra ngoài làm việc.Khi bà ta đang ngây ra, trong phòng, Cố Vệ Phú mở mắt, hùng hùng hổ hổ: “Bà già chết tiệt, bà muốn đông chết tôi à? Còn không đi làm việc đi, bọn nhỏ sắp dậy rồi kìa!”Vương Đại Anh chà xát hai tay vào nhau, túm chặt áo khoác rồi vội vàng ra cửa.Mới vừa ra ngoài, bà ta liền gặp được ông cả Cố Vệ Quốc đội một cái mũ nỉ rách, đang lấy đòn gánh trên người Triệu Quân Nhạn xuống: “Nhạn Nhị, em về phòng đi, đường tuyết không dễ đi, để anh gánh nước.”Triệu Quân Nhạn nhìn xuống lớp tuyết dày, nghĩ một chút, đúng là đường khó đi thật.

Bà ta đưa đòn gánh cho Cố Vệ Quốc, xoay người lại thì thấy em dâu hai đi đến, cũng đang cầm thùng nước, bà ta hơi ngượng ngùng hỏi: “Em dâu hai, hay là em cũng để anh cả gánh nước giúp!”Lúc này, khuôn mặt của Vương Đại Anh cực kỳ khó chịu.

Bà ta vẫn luôn cảm thấy trong tất cả những người làm dâu ở nhà họ Cố, bà ta là vợ của đại đội trưởng, thân phận cao nhất, cuộc sống cũng là tốt nhất.Nhưng hiện thực lại là.Vương Đại Anh cảm thấy mình sống tốt nhất, hiện giờ lại phải ra ngoài gánh nước giữa trời tuyết như thế này, còn chồng mình thì vẫn đang ngủ say như chết trên giường lò.Bà ta khinh thường cả nhà ông cả làm việc nặng nhất, có cuộc sống kém cỏi nhất.

Hiện giờ ra riêng, chồng của Triệu Quân Nhạn biết thương vợ, còn chồng của bà ta thì…Vương Đại Anh cảm thấy khó chịu, nhưng vẫn cười đắc ý: “Chị dâu cả à, em nói cho chị nghe, đàn ông ấy là phải làm việc lớn, đừng để bọn họ bị mấy việc nhỏ như này cản trở.

Giống như Vệ Phú nhà em ấy, ngày hôm nay muốn đón con gái lớn giúp nhà bà góa Trịnh về nhà ăn tết.

Bà góa Trịnh cho anh ấy năm đồng tiền cảm ơn đó.”Thời buổi này, năm đồng tiền là một con số không nhỏ.

Bà góa Trịnh là người ở thôn bên cạnh.

Khi còn trẻ, bà ta xem trọng đồ tể Chương ở thôn Cố Gia, lúc ấy chuyện này gây chấn động một thời.

Điều kiện của nhà mẹ đẻ của bà góa Trịnh không tồi, cho nên chướng mắt đồ tể Chương.

Nhưng bà góa Trịnh lại thích, vẫn muốn gả cho đồ tể Chương, đến cả một chút lễ hỏi cũng không cần.Gả cho đồ tể Chương nhiều năm như vậy, năm sáu mươi mấy, trong thôn không cho nuôi lợn, chỉ Nhà nước mới có quyền nuôi.

Đồ tể Chương thành kẻ thất nghiệp, không còn cách nào khác, ông ta đành ra ngoài kiếm cơm.Lại không ngờ, ông ta ra đi nhiều năm như vậy lại không hề trở về.Bà góa Trịnh dựa vào sự tiếp tế của nhà mẹ đẻ, hơn nữa bà ta cũng mạnh mẽ, một người nuôi lớn ba đứa con gái.

Không chỉ có như vậy, mỗi ngày bà ta đều giành ra chút thời gian đứng ở cửa thôn chờ chồng, tựa như hòn vọng phu.Đều nói góa phụ trước cửa nhiều thị phu, nhưng bà góa Trịnh biết làm người, đối xử tốt với hàng xóm quê nhà.

Ở trong mắt mọi người, bà góa Trịnh như trinh tiết liệt phụ ở thời cổ đại.Cho nên, tuy Vương Đại Anh sợ những người phụ nữ khác mơ ước chồng mình, nhưng lại rất yên tâm bà góa Trịnh.

Không những trong lòng người phụ nữ kia chỉ có đồ tể Chương, mà bà ta còn lớn hơn Cố Vệ Phú năm tuổi, hai người không có khả năng đến với nhau..
 
Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
Chương 48: Chương 48


Nghe Vương Đại Anh nói, Cố Vệ Quốc xấu hổ không thôi.

Dù sao thì ông ta cũng là người không biết ăn nói, nên cũng không biết đáp lại thế nào.

Ông ta thấy, so với em hai, ông ta vô dụng hơn.

Đừng bảo là sáng sớm kiếm năm đồng, đến cả một tháng thì ông ta cũng không kiếm được bấy nhiêu đó tiền.Nhưng Triệu Quân Nhạn không giống vậy, mọi khi bà ta không muốn để ý đến Vương Đại Anh nên mới không hé nửa lời.

Bà ta nói: “Vệ Quốc chỉ có bản lĩnh thương vợ như thế này thôi.

Kiếm không ra tiền cũng không sao, người một nhà, dù có khổ đến mấy cũng có thể chịu đựng, chị bằng lòng ở bên cạnh anh ấy.”Chỉ một câu bình bình đạm đạm như thế này, mà đã làm Cố Vệ Quốc thật thà chất phác đỏ hốc mắt.

Ông ta giơ bàn tay to nứt nẻ của mình lên bóp chặt tay của Triệu Quân Nhạn.

Cho dù Triệu Quân Nhạn bị bóp đau, nhưng bà ta không nỡ trách Cố Vệ Quốc.Cố An An chỉ khoác áo đi vệ sinh, không ngờ lại thấy được một màn cảm động như vậy, cô cũng nhìn thấy Vương Đại Anh bị chọc tức xanh cả mặt.

Cố An An không nhịn được mà bật cười, cô túm chặt áo khoác, che nơi bị lọt gió lại rồi giơ ngón cái với Triệu Quân Nhạn: “Bác cả, nếu bác không đối xử tốt với bác gái cả, cháu sẽ bảo Bình An đánh bác.” Đây cũng là vì Cố An An thân với nhà ông cả, cho nên mới trêu chọc như thế này.

Mấy buổi sáng lúc trước, khi Cố An An không gánh nước nổi, thì Cố Vệ Quốc vừa làm đồng trở về luôn giúp cô gánh nước.Bị cháu gái trêu chọc, Cố Vệ Quốc đỏ mặt, ừ một tiếng như muỗi kêu rồi cầm đòn gánh đi đến giếng nước.Cố An An cười nói: “Bác gái cả, đi về ngủ thôi, giường lò kia ấm áp thật đấy!”Triệu Quân Nhạn giơ tay chọc cái trán của An An một cái, hai người cùng đi vào nhà.Còn Vương Đại Anh.Bà ta thương chồng, chồng của bà ta là người làm việc lớn.Vậy để bà ta đi gánh nước đi.Người ta không cảm thấy khổ.Thì người ngoài như bọn họ có thể nói gì bây giờ?Bên ngoài lạnh như băng.

Lạnh đến tận xương.

Đây là phản ứng đầu tiên của Cố An An, cô cắn răng, cơ thể bị đông lạnh đến run rẩy.

Cô chạy vào phòng phía tây, nhanh chóng đóng cửa lại, phi đến giường lò ấm áp.Cô vừa quay đầu thì đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh.

An An cười nói: “Tùng Tùng, em tỉnh rồi sao?”Cố Tùng Tùng duỗi tay ra khỏi ổ chăn, kéo tay của Cố An An ra khỏi chăn của cô, nói: “Chị, để em ủ ấm cho chị.”Từ nhỏ, Tùng Tùng lớn lên ở trên lưng của Cố An An, sau này, nếu Chu Ái Cúc bận, Tùng Tùng đều ngủ cùng một cái chăn An An.Sau đó, chậm rãi trưởng thành, hai người mới dùng hai chiếc chăn, nhưng vẫn còn ngủ cùng giường, quan hệ của hai chị em rất tốt.An An nhìn chằm chằm đứa nhỏ trước mắt, tay của cậu bé hơi đen, còn nứt da.

Nhưng khi cầm tay của An An, miệng của cậu bé không ngừng mở ra, thổi hơi ấm vào tay cô, còn đôi mắt sáng lấp lánh thì mở to, hỏi: “Chị, có ấm hơn chút nào không?”“Ấm lắm.” An An cười, khuôn mặt tràn đầy sự ấm áp.

Cô cố ý đặt bàn tay lạnh lẽo lên cổ của Tùng Tùng, chà xát.Cố Tùng Tùng cuộn thành một đống.

Cậu bé lăn lộn trên giường, liên tục rụt cổ: “Chị, lạnh… lạnh quá!” Một lát sau, An An lấy tay ra, Cố Tùng Tùng lại nghiêm trang giống ông cụ non: “Chị, chị vói tay vào đi, em không sợ lạnh.”An An xoa đầu tóc của cậu bé, tóc của Tùng Tùng rất mềm, giống như tóc của con gái.

Cô cười mắng: “Đứa ngốc.” Sao lại không lạnh cho được?Cố Tùng Tùng bị cô mắng là kẻ ngốc cũng không giận, cậu bé cười ha hả túm chặt tay của Cố An An bỏ vào cổ của mình.Chuyện này cũng là do Cố An An.

Ban đầu cô buồn đi vệ sinh đến tỉnh ngủ, nhà vệ sinh cách phòng hơi xa.

Vốn dĩ thời gian qua lại chỉ mất ba phút, cô lại đi nghe lén, biến thành tám phút.Dưới thời tiết âm mấy độ này, Cố An An chỉ khoác một cái áo khoác bị đông lạnh thành kẻ ngốc.Cố Vệ Cường vừa gánh nước về, nghe được tiếng cười ở phòng phía tây, khuôn mặt lạnh băng của ông cũng trở nên dịu dàng hơn.Còn Vương Đại Anh, mặc kệ bà ta vậy.Vừa rồi Vương Đại Anh từ chối sự giúp đỡ của Triệu Quân Nhạn, tự đi gánh nước.

Nhưng sau khi đến giếng nước, bà ta mới biết được việc đập vỡ khối băng trong giếng nước sâu mấy mét để lấy nước không hề dễ chút nào, nhất là đối với phụ nữ như bà ta.Trong lúc Vương Đại Anh đang hối hận.Thì bà ta thấy Cố Vệ Cường đang múc nước giúp hàng xóm.

Bà ta chớp mắt, lập tức có cách.

Bà ta đặt thùng nước bên cạnh Cố Vệ Cường, lên giọng sai khiến như thường lệ: “Chú Tư, anh hai của chú bảo chú lấy nước lên giúp tôi.”.
 
Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
Chương 49: Chương 49


“Đùng” một cái, Cố Vệ Cường thả thùng đầy nước xuống, nước lạnh tận xương bên trong thùng văng lên người Vương Đại Anh.

Ông cười mỉa: “Chúng ta quen nhau không?”Đúng là mặt dày, hôm qua còn đối xử không tốt với con gái mình, hôm nay lại bảo mình xách nước giúp như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Chị ta nghĩ mình còn là thằng ngốc một lòng một dạ lo cho cả nhà như xưa à?Nói xong, ông cũng không để ý đến Vương Đại Anh mặt mày tái xanh, mà quay đầu nói: “Chú thím, con của cháu còn đợi cháu về nấu cơm.

Cháu đi trước đây ạ.”Còn Vương Đại Anh, bà ta là ai chứ?Vốn dĩ Cố Vệ Cường đang phát bực bởi người đàn bà Vương Đại Anh này, nhưng vừa đi đến cửa, ông liền nghe được tiếng động bên trong, thì vẻ mặt của ông cũng trở nên dịu đi.Cố Vệ Cường đổ đầy nước vào lu.

Sau đó ông nhìn cháo bí đỏ trong nồi, lại lấy mười mấy quả trứng gà muối ra.

Ông mượn trứng gà muối này từ nhà Hoa Tử.

Người nhà quê sợ trứng gà hỏng, cho nên dùng tro trong bếp, bỏ vào cái bình sứ rồi quấy lên, thêm chút muối hạt rồi cho trứng vào.

Như vậy, có để trứng nửa năm thì cũng không sao cả.Hơn nữa, thời gian dài, muối ngấm vào trứng, trở thành trứng gà muối.

Lòng đỏ trứng vàng óng ả, cắn một miếng, cực kỳ thơm ngon.Cố Vệ Cường rửa trứng gà bằng nước, sau đó ném vào trong nồi, bỏ thêm một đống củi lửa, bên trong lòng bếp lập tức trở nên nóng hổi.

Sau khi lửa tắt thì trứng gà muối cũng chín.Không chỉ có như vậy, trong nồi nhỏ còn có nửa nồi nước sôi.Làm xong, ông vẩy khí lạnh trên người rồi mới vào phòng phía tây, gọi hai đứa nhỏ trên giường lò dậy.Thật ra, từ khi nguyên chủ Cố An An có nhận thức cho đến nay, cô chưa từng được ngủ trên giường lò đến tám chín giờ, cơm đều được nấu chín, để người lớn bưng đến tận giường.Nhưng còn An An, trước kia khi ở nhà, cha Cố và mẹ Cố cũng thường xuyên đối xử với cô như vậy.Cho nên cô không cảm thấy lạ.

Tiểu đậu bên cạnh túm góc áo của Cố Vệ Cường, nhìn cháo bí đỏ và trứng gà muối bên bàn, cảm thán: “Cha, ngày nào cha cũng ở nhà được không, như vậy thì ngày nào con với chị cũng có thể sung sướng như vậy.”Cố Vệ Cường cố ý xụ mặt: “Khó mà làm được.

Cha phải kiếm tiền nuôi mấy đứa.” Nói rồi, ông quay đầu nhìn An An: “Trong nồi có nước ấm, con dẫn em đi rửa mặt.

Cha bới cơm lên, ăn xong rồi, cha sẽ gọi chú Quý Tài lại đây sửa giường lò phòng phụ cho chúng ta.”An An nghiêng đầu nhìn về phía phòng phụ, hỏi theo bản năng: “Giường lò phòng phụ làm sao vậy cha?”“Giường lò không nóng, còn có khói.

Đứa nhỏ này, con ngủ đến choáng váng rồi sao?”An An thè lưỡi, nũng nịu: “Con quên mất.”Thấy sắc mặt của Cố Vệ Cường không thay đổi, cô liền dắt Tùng Tùng đến phòng bếp rửa mặt.

Nguy hiểm thật, suýt nữa thì bị phát hiện.

Cô thầm nghĩ.An An uống một ngụm cháo nóng hầm hập, đột nhiên nhớ ra: “Cha, sao hôm qua cha bỏ canh gà còn lại vậy?” Buổi sáng dậy nấu cháo, còn phải luộc trứng gà, xào dưa chua.

Quá phiền phức!Cố Vệ Cường đang lột trứng gà cho Tùng Tùng, nghe con gái hỏi, hay lắm, suýt thì trứng gà đã bóc vỏ bị văng hết ra ngoài.

Người ông cứng đờ, lắp bắp: “Tối hôm qua… Cha đói bụng, nên đã uống hết số canh gà còn lại.” Trên bàn có trẻ nhỏ, ông không để con mình biết chuyện giữa ông với nhà tranh.

An An còn đỡ, nhưng Tùng Tùng, trẻ nhỏ thường không giữ miệng, dễ dàng rước tai họa.“Ồ.” An An gật đầu, lại nói tiếp: “Vậy thì được, con tưởng mèo ăn sạch canh gà, vậy thì tiếc quá!”“…” Người nào đó bị xem là miêu thầm rơi lệ.

Con gái quá khôn khéo, ông suýt bị lộ tẩy.Ăn cơm sáng xong, An An muốn đi dọn dẹp bàn để rửa bát, thì bị Cố Vệ Cường đuổi vào nhà.

Ông ấp úng: “Không phải con gái có mấy ngày không thoải mái, không thể dùng nước lạnh sao? Đi vào trong nghỉ ngơi nhanh lên!” Người cha Cố Vệ Cường chưa từng ngượng ngùng như vậy.

Tuy rằng cô là con gái ông, nhưng nhắc đến chuyện đó thì ông vẫn thấy ngại.Cố An An ngẩn ra một chút: “Ngày gì ạ?”Cố Vệ Cường thẹn quá thành giận, ông giật lấy bát, sai bảo con trai út: “Tùng Tùng, đưa chị con vào nhà đi!” Tưởng ông làm cha dễ lắm sao?Cố Tùng Tùng nghe lời, ngoan ngoãn đẩy Cố An An vào phòng.Cố An An vốn suy nghĩ đơn giản nên nghĩ mãi mới biết được Cố Vệ Cường đang nói đến điều gì.Hóa ra là chuyện bà dì đến.Này thì có gì?Cố Vệ Cường là cha của cô mà?Trước đây, khi cô vẫn còn là An An, khi đau bụng kinh, cha Cố thiếu điều muốn dẫn Cố An An tìm đến bác sĩ trên toàn thế giới, để tìm ra phương thuốc cổ truyền.Đến mùa đông, ông ấy căn dặn càng kỹ lưỡng hơn, nào là không thể động vào nước lạnh.Nghĩ đến đây, Cố An An cảm thấy rất ấm lòng.

Thật ra cha mẹ khắp thiên hạ đều như nhau cả..
 
Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
Chương 50: Chương 50


Hơn mười giờ sáng, Cố Vệ Cường mời chú Quý Tài đến.

Tuổi của ông ta không nhỏ, cùng tuổi với ông cụ Cố, mặt đầy nếp nhăn, nhưng trông rất hiền từ.

Ông ta đội mũ dạ rách, mang giày vải, trên giày vải có một lớp cỏ tranh dày, có thể giữ ấm, bảo vệ chân vào không thấm nước.Bằng không khi đi trên tuyết, giày vải sẽ bị ướt nhẹp.Khi ông ta đến, Cố Vệ Cường đã dọn hết đồ vậy bên trong ra, chỉ còn lại một cái giường lò trống rỗng.Chú Quý Tài rít một hơi thuốc lá, rồi gõ điếu cày lên tường.

Ông ta lắc đầu, giọng điệu căm hận: “Là thằng khốn nào làm vậy? Đây không phải là hại người sao?” Người của thế hệ trước làm việc kiên định.

Hơn nữa cả đời Quý Tài xây giường lò cho người khác, nên chỉ cần gõ một cái thì ông ta liền biết lúc trước, người xây giường lò không những ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, mà còn không xây chuẩn.Lúc Chu Ái Cúc ra cửa, thấy Quý Tài đi vào phòng phía tây, bà liền đi theo sau.

Vừa nghe Quý Tài nói vậy, bà đập tường một cái, sắc mặt tối sầm lại, giải thích: “Lúc xây nhà, nhà đang bận, mà Quý Tài anh đây lại đến nhà Vệ Tân ở thị trấn, không ở thôn.

Tôi giao chuyện xây giường lò cho vợ thằng hai là Vương Đại Anh, lúc đó cô ta nói mời một thợ xây lợi hại ở thôn nhà mẹ đẻ, hơn nữa giá cả còn rẻ, cho nên tôi mới đồng ý để cô ta mời người nhà mẹ đẻ đến xây.”Cố Vệ Tân là con trai của Cố Quý Tài, chỉ là ông ta đang phụ bếp ở tiệm cơm trong thị trấn.

Khi nhà họ Cố xây nhà, Cố Quý Tài đến thị trấn, nhà họ Cố không tìm được người xây giường lò, Vương Đại Anh lại bày mưu tính kế, cho nên Chu Ái Cúc mới tin Vương Đại Anh, để bà ta mời người đến làm.Nghĩ đến đây, sắc mặt của Chu Ái Cúc hơi trầm xuống: “Quý Tài, anh xem mấy cái giường đất ở đây có vấn đề gì hay không.”Quý Tài xây giường lò cả đời, cũng thấy nhiều chuyện xấu ở mỗi nhà.

Ông ta nhàn nhạt rít một hơi thuốc lá, chậm rãi phun ra: “Kiểm thôi.

Bằng không cơ thể đều bị cháy hỏng.”Xây giường lò cũng cần có kỹ thuật.

Nếu không xây đúng, không những bốc khói mà giường còn không ấm.

Nếu xây quá mức, độ ấm quá cao, dễ làm cơ thể đang yêu đang lành xảy ra chuyện.Quý Tài kiểm tra giường lò của phòng phía tây trước, ông ta lắc đầu.Nếu Cố Vệ Cường đã mời người tới, vậy ông ta cũng đi xem mấy phòng khac sluoon.Thật ra không cần xem, thì Cố Vệ Cường cũng có thể đoán được ít chuyện.

Cái hôm xây nhà, bọn họ tiêu hết tiền, nhưng một phần tiền này lại lọt vào túi của Vương Đại Anh.

Bà ta mời một thợ xây kém cỏi, cho nên chất lượng giường lò của cả nhà đều kém.Xem phòng phía tây xong, tiếp theo là phòng của Chu Ái Cúc và ông cụ Cố.

Vấn đề như nhau, đều là ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu và không đúng phương hướng.Bà chưa bỏ cuộc, lại dẫn người đến phòng phía đông.

Vương Đại Anh tỏ ra nghi ngờ, cố gắng chặn ở cửa không cho ai vào.

Cố Vệ Cường xụ mặt, nắm cổ của bà ta nhấc lên, bà ta lập tức không dám hó hé nửa lời.Quý Tài cầm điếu cày gõ lên giường lò, âm thanh truyền đến hơi rỗng, nếu không lắng nghe thì sẽ không nghe hiểu.

Ông ta quay đầu lại nói với mấy người: “Như nhau, giường đất này cũng bị giảm không ít nguyên vật liệu.”Nghe nói vậy, Vương Đại Anh ở phía sau run rẩy, đầu váng mắt hoa, mọi chuyện đã bị bại lộ rồi.Ở nơi xó xỉnh này của bọn họ, mùa đông rất lạnh, cho nên xây giường lò là chuyện hệ trọng, cần phải tốn một số tiền lớn.Lúc trước, gian nhà gạch nói đỏ này của nhà họ Cố là thứ độc nhất của thôn, làm không biết bao nhiêu người mơ ước.Phải tốn số tiền lớn mới xây được.

Nào ngờ, bên ngoài đẹp đẽ bao nhiêu thì bên trong lại tệ bấy nhiêu.Vương Đại Anh ngồi phịch xuống đất: “Mẹ, con cũng bị lừa! Mẹ phải tin con!”Bà ta có bị lừa hay không thì lòng ai cũng rõ.Đặc biệt là Vương Đại Anh, lúc xây giường lò, Chu Ái Cúc đưa bà ta gần bốn trăm đồng.

Trong nhà có tổng cộng tám cái giường lò, cho dù có dùng nguyên vật liệu tốt nhất, cộng thêm tiền công thì nhiêu đó cũng đủ rồi..
 
Back
Top Bottom