Ngôn Tình Thập Niên 70: Hệ Thống Manh Bảo Sinh Hoạt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70: Hệ Thống Manh Bảo Sinh Hoạt
Chương 40: 40: Dưa Hấu 3


Thấy Lục Đào ngây ngốc không phản ứng, bé trai tóc xoăn lại nhắc nhở một câu: “Sau hai là ba, không phải bốn.

”“À.

” Lúc này Tiểu Lục Đào mới hoàn hồn, cúi đầu tách ngón tay nhỏ: “Sau hai là ba, vậy sau ba là mấy? Sau ba là mấy nhỉ?”Nếu như lúc này hệ thống 250 còn ở đây, nhất định sẽ dạy dỗ cô bé một trận: [Không phải đã nói với con một hai ba bốn một hai ba bốn sao? Con còn hỏi sau ba là mấy, số bốn con vứt đi đâu rồi hả?]Nhưng hệ thống 250 không có ở đây, cho nên người tiếp nhận trí thông minh của Tiểu Lục Đào liền trở thành bé trai tóc xoăn vô tội đi ngang qua Ngụy Triều.

Sau khi liên tục dạy hơn mười lần từ một đến mười, cậu bé có chút câm nín: “Em có thể nói cho anh biết em đếm dưa hấu để làm gì không?”Lục Đào gãi mái tóc xoăn của mình: “Cậu em nói, chỉ cần em đếm đúng sẽ mua cho em một quả.

”Ngụy Triều càng câm nín hơn.

Một lúc sau, cậu bé mới đề nghị: “Anh cảm thấy, nếu em cầu nguyện những quả dưa hấu này nhanh chóng được bán đi, sẽ dễ dàng hơn nhiều.

”“Tại sao?” Tiểu Lục Đào không hiểu nháy nháy con mắt.

Ngụy Triều mặt không biểu tình nói: “Bởi vì, nếu như bán được chỉ còn lai ba quả, cậu có thể đếm được.

”“Đúng ha.

” Lục Đào dùng nắm tay nhỏ gõ vào lòng bàn tay, vẻ mặt sao mình lại không nghĩ ra nhỉ.

Hai mắt cô bé tỏa sáng, tràn ngập sùng bái nhìn về phía Ngụy Triều: “Anh ơi, anh thật lợi hại, có phải anh đã đi học mẫu giáo rồi không?”Ngụy Triều đang học tiểu học: “! ”Lúc này, mẹ của Ngụy Triều đã mua xong đồ hộp, bước ra khỏi cửa hàng bách hóa.

Người phụ nữ xinh đẹp cao ráo vẫy tay với cậu bé: “Đi thôi, chúng ta đến thăm ông Từ của con.

”Ngụy Triều như được đại xá, vội vàng quay người đi theo.

Lục Đào một lòng nghĩ cách bán hết dưa, vẫy tay với cậu bé: “Tạm biệt anh.

” Sau đó cắn ngón tay nhỏ tự hỏi.

Dưa hấu của dì khó bán quá, Đào Đào ở đây đếm cả nửa ngày rồi mà mới bán được hai quả.

Hay là Đào Đào giúp dì lấy lòng.

Cô nhóc chớp mi hai lần, đứng trước quầy dưa hấu nhìn chung quanh.

Nhìn thấy có một bà cụ mặt mũi hiền lành đi tới, cô bé lập tức lộc cộc chạy tới: “Bà ơi, bà muốn mua dưa hấu ạ?”Bà cụ không ngờ đột nhiên lại có một cô nhóc xinh xắn nhảy ra, sững sờ trong giây lát.

Sau đó, khuôn mặt nhăn nheo của bà nở nụ cười, hỏi người bán hàng: “Tiểu Cổ, đây là bé nhà cháu à? Dáng dấp thật đáng yêu.

”“Nhà cháu lấy đâu ra đứa trẻ xinh xắn như vậy chứ?” Người bán hàng Tiểu Cổ buồn cười nói: “Đây là do người khác dẫn đến đấy ạ, đứng đây đếm dưa hấu nửa ngày trời rồi.

Nghe cậu cô bé bảo nếu như đếm đúng số dưa hấu sẽ mua cho cô bé một quả.

”Tiểu Lục Đào thật thà chất phác gật đầu theo: “Dạ.

Bà mua một quả đi bà, bà mua một quả, Đào Đào đỡ phải đếm thêm một quả.

”“Bé con thật thông minh.

” Bà cụ cười ha ha nói: “Được rồi, bà sẽ mua một quả cho con đỡ phiền phức nhé.

”Dù sao cũng sắp đến Tết Trung Thu, nhà họ cũng phải mua dưa để ăn.

Sớm hay muộn cũng đều phải mua, thấy cô nhóc khiến người ta yêu thích như vậy, mua sớm vài ngày cũng chẳng sao.

Cuộc làm ăn đầu tiên cứ như vậy mà thành, đôi mắt Tiểu Lục Đào cong thành vầng trăng khuyết, hí ha hí hửng nện bước chân nho nhỏ, tiễn bà cụ đi thật xa: “Bà đi thong thả nha bà, hẹn gặp lại bà ạ.

” Miệng ngọt giống như bôi mật.

Mấy người bán hàng bên cạnh đều cảm thấy thú vị, tập hợp lại nhỏ nhẹ bàn tán.

“Hình như con bé bán thật đấy, lần đầu tiên tôi thấy đứa bé nhỏ như vậy bán hàng nha.

”“Chắc là do xinh xắn quá nhỉ? Nếu không vì không nuôi nổi, tôi cũng muốn trộm về nhà.

”“Xuỵt, mau nhìn kìa, con bé lại đến tìm người khác mua dưa…”Chờ Trần Phương Tú khám xong, trời gần như tối hẳn, trên quầy dưa cũng chỉ còn lại một quả dưa hấu.

Khuôn mặt nhỏ của cô bé tỏa sáng, vừa nhìn thấy cậu đã nhào tới: “Cậu ơi cậu ơi, Đào Đào đếm rõ rồi! Đếm rõ rồi!”“Đếm rõ rồi?” Trần Bảo Khoa sững sờ: “Hơn mấy chục quả dưa, cháu đã đếm hết chưa?”Tiểu Lục Đào gật đầu, duỗi ra một ngón tay nhỏ: “Đào Đào giúp dì bán, chỉ còn lại một quả dưa hấu thôi ạ.

”Trần Bảo Khoa càng thêm bất ngờ: “Cháu còn giúp người ta bán dưa hấu cơ à?”Thấy anh ấy không tin, cô nhóc kéo anh ấy về phía quầy dưa hấu: “Thật sự chỉ còn lại một quả thôi ạ…”Nhưng vừa mới quay đầu, cô bé đã nhìn thấy một chú trẻ tuổi đưa tiền, ôm quả dưa hấu còn lại biến mất tại ngã rẽ.

Cô nhóc sửng sốt hai giây, rồi đột nhiên òa khóc: “Dưa hấu của Đào Đào! Dưa hấu của Đào Đào không còn nữa rồi!”.
 
Thập Niên 70: Hệ Thống Manh Bảo Sinh Hoạt
Chương 41: 41: Báo Thù 1


Lục Huy đã làm xong bài tập từ lâu, vì thế đợi ở một bên, nhìn em gái mình đang tỏ vẻ dễ thương bằng giọng nói mềm dẻo như sữa.

Mặc dù sau khi cô bé đổi kiểu tóc xoăn thì càng đáng yêu, nhưng cậu bé vẫn không muốn thừa nhận con bé nịnh bợ kia là em gái ruột của cậu bé.

Thấy có người đến mua quả dưa cuối cùng, cậu bé vốn dĩ muốn nhắc nhở.

Kết quả gọi mấy lần, Tiểu Lục Đào chỉ biết hăng hái, căn bản không nghe thấy.

Bây giờ cô bé lại khóc, cậu bé cũng không biết phải nói gì, chỉ có thể im lặng đứng một bên.

Trần Bảo Khoa cũng không nghĩ tới, thời gian ngắn như vậy mà toàn bộ dưa hấu đều đã bán hết.

Nhìn quầy hàng trống không, anh ấy mới phát hiện cô cháu gái nói với anh ấy chỉ còn một quả ấy vậy mà lại là nói thật.

Trần Bảo Khoa vội vàng ôm lấy cô bé dỗ dành: "Đào Đào, cháu thật sự giúp dì bán hàng rồi hả?" "Bán, bán rồi!.

" Tiểu Lục Đào vừa khóc vừa gật đầu, vô cùng thương tâm.

"Ôi chao, Đào Đào của chúng ta lợi hại quá đi, đã biết giúp mọi người bán dưa hấu rồi.

Đào Đào, cháu bán như thế nào vậy? Nói với cậu để cậu học tập theo cháu.

"Trần Bảo Khoa vội vã dốc lòng khen cô cháu gái, cũng là để phân tán sự chú ý của cô bé, Tiểu Lục Đào lại thút thít quay mặt qua, chăm chú nhìn theo hướng dưa hấu đã đi xa.

Nhìn thấy ánh mắt nhỏ bé chứa đầy bi thương, Trần Bảo Khoa hận không thể quay lại hai tiếng trước, vả miệng mình hai cái.

Ai cho mày nói vớ vẩn! Ai cho mày lừa gạt đứa nhóc! Lừa gạt xảy ra chuyện rồi đó!Lộ Quế Anh nhìn không nổi nữa, tới giúp đỡ dỗ dành đứa nhỏ: "Lại đây, bà ngoại hôn một cái, Đào Đào của chúng ta biết giúp dì bán dưa hấu, thật lợi hại.

Bà ngoại lúc bằng cháu bây giờ, dưa hấu như thế nào còn không nhận ra.

" "Thật, thật ạ?" Lông mi cô bé run run ướt nhẹp, nửa tin nửa ngờ.

"Thật.

" Tất cả mọi người đều gật đầu, khen nàng: "Đào Đào lợi hại nhất, ba tuổi đã biết buôn bán.

" Lộ Quế Anh lại bế cô bé chuẩn bị đi vào trong cửa hàng: "Đào Đào nhà chúng ta giỏi như vậy, nhất định phải thưởng.

Đi nào, bà ngoại mua cho cháu cái khác, chúng ta ăn táo được không?""Không muốn, không muốn! Đào Đào muốn dưa hấu, không muốn táo!"Tiểu Lục Đào không chịu nể mặt mũi, bàn tay nhỏ túm lấy vai áo của bà ngoại, gắng sức lắc đầu.

Nếu như là lúc khác, bà ngoại bảo không được, cô bé cũng chịu thôi, cùng lắm là hơi bĩu môi, chu miệng nũng nịu.

Nhưng cô bé bán dưa hấu lâu như vậy, thế nhưng, thế nhưng một quả cuối cùng cũng không còn.

Thấy Lộ Quế Anh cũng không dỗ lại, Trần Phương Tú ngồi trên máy kéo đưa tay ra: "Mẹ, đưa Đào Đào cho con đi.

"Trời tối rồi, bọn họ không về nhưng ông Thường vẫn phải về nhà, làm gì có thời gian ở chỗ này mà dây dưa.

Hồ Thu Hương cũng hơi sốt ruột: "Đã đến giờ này rồi, cũng không biết không có tôi ở nhà, Cẩu Thặng có ngoan ngoãn ăn cơm hay không?"Đúng lúc này, người bán hàng Tiểu Cổ cầm một quả dưa hấu nhỏ bước nhanh tới, hạ giọng: "Chỗ tôi còn một quả, định giữ lại để ăn.

Nếu mọi người muốn, đưa tôi năm hào là được.

" Cô ấy cười sờ lên mái tóc xoăn của Tiểu Lục Đào, nói: "Coi như là thưởng cho người bán hàng nhỏ của chúng ta.

" Hồ Thu Hương sửng sốt, nhìn Lục Đào rồi lại nhìn sang Tiểu Cổ.

Trước đó cô ta hỏi, người bán hàng này không phải nói đây là của công xã, cô ấy cũng không quyết định được hay sao? Bây giờ lại có thể quyết định được rồi hả?Phải biết là, hiện tại trên thị trường dưa hấu có giá là một hào ba xu nửa cân, năm hào này đoán chừng nửa quả dưa cũng không mua được.

Vẫn là Trần Bảo Khoa phản ứng nhanh, vội vàng bỏ tiền ra: "Chúng tôi mua, năm hào đúng không? Tôi có đây.

" Mua xong, ở trước mặt Lục Đào, anh ấy để quả dưa lên trên máy kéo.

Cô bé lập tức giãy giụa, để cho bà ngoại cũng đặt cô bé lên máy kéo, cái mông nhỏ cong lên ôm lấy quả dưa hấu.

Tư thế kia, thật giống như thể nếu cô bé buông lỏng tay ra, quả dưa hấu sẽ mọc cánh mà bay đi mất.

Trần Bảo Khoa mừng rỡ vô cùng, đưa tay búng lên cái mũi nhỏ của cô cháu gái: "Lần này thoả mãn rồi chứ?""Cám, cám ơn cậu.

" Cô bé ngại ngùng, lại quay đầu về phía Tiểu Cổ: "Cảm ơn cô.

""Cảm ơn cái gì? Không phải cháu giúp cô bán dưa sao? Trời tối rồi, nhanh về đi.

" Tiểu Cổ xua tay, quay người thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan ca.

.
 
Thập Niên 70: Hệ Thống Manh Bảo Sinh Hoạt
Chương 42: 42: Báo Thù 2


Dưa hấu này thật sự là của công xã, trừ phi bị rơi vỡ, nếu không cô ấy thật sự là không quyết định được.

Nhưng cha cô ấy ở gần vùng nông thôn, trong nhà cũng có một mảnh ruộng nhỏ trồng dưa, hàng năm bên trên đều có thể thu vào một chút dưa hấu.

Hôm nay Tiểu Lục Đào bán những cái kia, đại đa số đều là của nhà cô ấy, là cô ấy lén trộn lẫn vào, có thể kiếm được không ít.

Bởi vì bán được nhanh, lại không cần lo lắng có lãnh đạo xuống kiểm tra, phát hiện số lượng dưa hấu không đúng, cô ấy vui mừng bán ân tình này.

Cuối cùng, Trần Phương Tú cũng không lấy hết quả dưa kia, chỉ lấy một nửa, một nửa còn lại đưa cho Hồ Thu Hương mang về cho hai đứa cháu nhỏ.

Ông Thường rất tốt bụng, đưa người nhà họ Trần ở gần huyện thành về trước rồi mới quay lại đại đội Đại Hoa.

Lúc về đến nhà, các hộ gia đình đều đã tắt đèn rồi.

Lộ Quế Anh vội vàng nói cảm ơn với ông Thường, đỡ con gái và dẫn cháu trai cháu gái vào trong phòng.

Bà thực sự không yên lòng, vì thế để con trai và con dâu về trước, chính mình ở lại chăm sóc con gái một đêm.

Điều đáng mừng chính là, sau khi làm kiểm tra xong, đầu con gái không có việc gì, không cần phải nằm viện.

Tình trạng ở chân cũng không phải là quá tốt, có khả năng lúc mới đầu không cố định, lại hoạt động linh tinh, phỏng chừng về sau sẽ để lại di chứng.

Chỉ cần vừa nghĩ tới con gái mình về sau có thể trở thành người què, Lộ Quế Anh lại hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Nếu không phải Diệp Cúc Hoa, bà ta muốn bán Tiểu Huy, Tú Nhi có đến mức phải lết cái chân đang bị thương kia đi ra ngoài hay không? Bà ta còn không đoái hoài gì đến tính mạng của Tú Nhi, không đưa Tú Nhi đi bệnh viện, bà ta!.

Lộ Quế Anh thực sự ngủ không nổi, lại trở mình.

Trong bóng tối, giọng nói nhẹ nhàng của Trần Phương Tú đột nhiên vang lên: "Mẹ, mẹ vẫn chưa ngủ à?""Vẫn chưa.

" Lộ Quế Anh trả lời, xong nghĩ đến điều gì đó, lại hỏi: "Ban ngày Đào Đào nói cái gì mà cha cha, rốt cuộc chuyện là như thế nào?"Trần Phương Tú trầm mặc một lúc, mới nghẹn ngào lên tiếng: "Là anh Quốc Bình, là anh Quốc Bình trở về rồi.

" Cô kể hết những điều kỳ lạ trên người con gái và những suy đoán của chính mình cho Lộ Quế Anh nghe.

Kể xong, xì mũi nói: "Con tuyệt đối sẽ không đuổi anh Quốc Bình đi, nếu như mẹ để bụng, con sẽ không trở về nữa.

" Dù cho không nhìn thấy, không sờ được, nhưng chỉ cần anh Quốc Bình ở bên cạnh Đào Đào, thì ở trong lòng cô, bọn họ một nhà bốn người vẫn ở cùng một chỗ.

Lộ Quế Anh im lặng nửa ngày không đáp lời lại đột nhiên khóc rống: "Mẹ để ý cái này, mẹ đau lòng thương xót cho con gái mẹ! "Hai mẹ con khóc thật lâu, sáng hôm sau, mắt đều đã sưng húp lên.

Tiểu Lục Đào nhìn thấy hoàn toàn không hiểu gì: "Sao mắt mẹ lại sưng lên vậy? Còn cả bà ngoại nữa?""Trong nhà có muỗi.

" Lộ Quế Anh lừa cô bé.

Cô bé bị doạ lập tức giơ tay lên che mặt: "Có muỗi! Chỗ nào có muỗi?"Đáng tiếc tay quá nhỏ, che được mặt lại không che được cái trán, che cái trán thì lại để lộ cằm, cô bé sốt ruột đến mức dậm mạnh chân.

"Được rồi, con muỗi bị bà ngoại đánh chạy rồi.

" Lộ Quế Anh bật cười: "Nhanh đi rửa mặt rồi tới ăn cơm, ăn cơm xong chúng ta sẽ ăn dưa hấu.

Dưa này là do Đào Đào nhà chúng ta kiếm được, lát nữa sẽ cho cháu miếng to.

"Tiểu Lục Đào nghe xong, kiêu ngạo mà ưỡn ngực lên: "Đúng, Đào Đào kiếm được, Đào Đào rất lợi hại.

"Lục Huy nghe thấy hết sức khinh bỉ, cầm tay nhỏ vẽ lên trên mặt :"Làm gì có ai tự khen chính mình? Bớt bớt lại đi.

"Lục Đào không phục: "Đào Đào lợi hại, anh trai mới phải bớt bớt lại đấy!"Hai anh em cứ anh một câu em một câu tranh nhau nói, Lộ Quế Anh nhìn thấy vậy cười không ngớt, những ấm ức và buồn bực chất chứa trong lòng từ tối hôm qua chắc hẳn đã bớt đi ít nhiều.

Quả dưa Tiểu Cổ cho này tuy rằng không lớn nhưng lại chín, ruột đỏ lại xốp.

Hôm qua lúc bổ quả dưa, mũi dao vừa đâm qua, quả dưa đã tự tách thành hai nửa.

Tối hôm qua Lộ Quế Anh đã ngâm dưa hấu vào trong nước lạnh, cơm nước xong xuôi tiêu bớt đi rồi lại ăn, cảm giác đúng là tuyệt vời.

Tiểu Lục Đào trước đó còn vây quanh mẹ và bà ngoại ríu rít, nháy mắt đã im lặng, cầm một miếng dưa ngồi ăn, trên mặt toàn là nước.

Lục Huy cũng vui vẻ mà ăn, ăn xong còn cầm vỏ dưa hỏi Trần Phương Tú: "Mẹ ơi, hôm nay chúng ta có dùng vỏ dưa hấu trộn với xà lách không?" Vỏ dưa ăn hết phần đỏ và cạo đi phần vỏ xanh bên ngoài, sau đó rửa sạch cắt miếng, trộn với nhau, cũng được coi là một món ăn ngon miệng.

.
 
Thập Niên 70: Hệ Thống Manh Bảo Sinh Hoạt
Chương 43: 43: Báo Thù 3


Năm ngoái lúc cha trở về, ăn xong dưa mẹ cũng làm như vậy, Lục Huy nhớ rất kỹ.

Trần Phương Tú và Lộ Quế Anh đều không nỡ ăn, chỉ cắt một miếng, nếm thử mùi vị.

Trần Phương Tú đang muốn khích lệ Lộ Quế Anh cũng ăn một miếng, nghe thấy vậy thuận miệng đáp: "Ừ.

"Lục Huy nghe xong im lặng một chút lại hỏi: "Này, vỏ dưa này anh lấy được không? Cả cái này nữa.

""Anh muốn vỏ dưa hấu làm gì?" Tiểu Lục Đào nghi hoặc ngẩng đầu, trên cằm còn dính hạt dưa màu đen.

Lục Huy cười hì hì: "Anh báo thù cho em.

" Cầm vỏ dưa chạy ra khỏi cửa.

Mấy phút sau, Lục Quốc Phú đeo lại thắt lưng từ trong nhà vệ sinh đi ra, đi chưa được hai bước đã trượt chân ngã đập mông xuống đất.

Cú ném này không chỉ có cái mông ngã xuống, mà quần cũng xoạc một tiếng, rách một miếng to.

"Mẹ kiếp, đứa lưu manh nào ném vỏ dưa vậy! "Anh ta mở miệng là mắng chửi, mắng được một nửa lại bỗng nhiên im bặt, nét mặt hoảng sợ không thôi.

Hôm qua từ nhà Mã Đại Tiên trở về, trong lòng anh ta và bà cụ Lục hoảng sợ, sợ anh cả về báo thù.

Vì để phòng ngừa lỡ như, mẹ anh ta còn đuổi vợ anh ta, nhân lúc trời chưa tối, tranh thủ thời gian đưa Đại Cường về nhà ngoại ở vài ngày.

Kết quả lo lắng vô ích một đêm, chẳng xảy ra cái quái gì cả, để người khác cũng nghi ngờ chuyện ngày hôm qua, có thể thật sự chỉ là ngoài ý muốn.

Ai ngờ trong lòng vừa nhẹ nhõm được chút, trong nhà không biết tại sao lại có vỏ dưa hấu, chẳng lẽ! Càng nghĩ trong lòng càng kinh hãi, Lục Quốc Phú sững sờ giữ nguyên tư thế ngã xuống đất, không dám làm một cử động nhỏ nào.

Lục Huy trốn cách đó không xa nhìn lén thực sự nhịn không nổi cười thành tiếng.

Lục Quốc Phú lúc này mới phát giác có khả năng chính mình suy nghĩ nhiều: "Ai? Mẹ kiếp mày không muốn sống nữa đúng không? Dám chơi tao!"Bị phát hiện, Lục Huy quay người bỏ chạy, trở về kể cho em gái nghe tin tức tốt này.

Lục Quốc Phú xách chiếc quần rách đuổi theo, vừa vặn trông thấy cậu bé đi vào trong phòng nhỏ, tức giận đen cả mặt.

Trở lại phòng chính, Lục Quốc Phú vội vàng thay quần, nói với bà cụ Lục: "Mẹ, tiếp tục như vậy không được, mình phải nghĩ biện pháp.

"Bà cụ Lục hôm qua bị ngã, sau khi tỉnh lại, lưng lại đau, đang nằm trên giường nghỉ ngơi.

Nghe thấy lời nói này của con trai, bà ta tức giận nói: "Con cho rằng mẹ không nghĩ à? Tối qua mẹ suy nghĩ cả đêm, không thể nào ngủ được.

""Mẹ nghĩ cái gì?" Lục Quốc Phú tiến tới hỏi: "Hay là chúng ta tìm một đạo sĩ lợi hại hơn để thu phục anh cả? Hôm qua con thấy đạo sĩ Mã kia cũng không thật sự có bản lĩnh, về sau bà ta còn bị dọa sợ hơn con.

"Bà cụ Lục nghe vậy mắt trợn trắng: "Con nói nghe dễ dàng quá nhỉ, vậy con cho mẹ biết phải đi chỗ nào tìm đi? Mấy năm nay bài trừ mê tín dị đoan, yêu ma quỷ quái đã không còn, đây là nhờ dì họ con tìm giúp.

" "Vậy không còn cách nào để trị anh cả rồi hả?" Lục Quốc Phú sốt ruột cứ đi đi lại lại trong phòng: "Thực sự không được, chúng ta chuẩn bị chút tiền vàng rồi đốt ở trong sân, chuộc lỗi với anh cả.

" "Thế thì không cần.

" Bà cụ Lục nói: "Nhận lỗi với nó, còn không bằng đuổi ba mẹ con kia đi, vậy là xong hết mọi chuyện.

Trước kia, mẹ luôn nghĩ, nói không chừng ngày nào đó Quốc Bình sẽ trở về, hiện tại! "Lục Quốc Phú có chút lo lắng: "Đuổi đi được không? Lỡ như người nhà ông Trần đến cãi nhau thì làm thế nào?""Mẹ thấy nhà bọn họ cũng không nguyện ý dính dáng đến chuyện này.

"Bà cụ Lục hừ lạnh: "Con nhìn đi, sự việc xảy ra nhiều ngày như vậy, nhà bọn họ mới có người đến, mà đến cũng không gây phiền phức.

Bà Trần có ba cậu con trai, đứa thứ ba còn chưa có vợ, bà ấy làm gì có hơi đâu mà suốt ngày lo chuyện của con gái.

Chúng ta chỉ cần đưa con nhóc bất thường kia qua! "Lục Quốc Phú lắng nghe hết sức nghiêm túc, vừa nghe vừa gật đầu.

Nhưng bà cụ Lục mới nói được một nửa, cửa phòng đột nhiên bị đá văng ra, Lộ Quế Anh và ông chồng Trần Quảng Phát khí thế hùng hổ đi vào.

Phía sau bọn họ là ba người con trai cao lớn vạm vỡ, mỗi người đều cao một mét tám.

Câu nói tiếp theo của bà cụ Lục cứ thế mà kẹt lại ở cổ họng, mắt thiếu chút trợn trắng lên, lại ngất đi.

.
 
Thập Niên 70: Hệ Thống Manh Bảo Sinh Hoạt
Chương 44: 44: Ở Riêng 1


Trần Bảo Khoa không phải người có thể bình tĩnh, tối qua trở về, anh ấy đã kể lại chuyện này cho người cha già Trần Quảng Phát nghe.

Trần Quảng Phát vừa nghe thấy con gái chịu đủ rồi, muốn ra ở riêng, buổi sáng gọi ba người con trai đến, họp gia đình.

Sau đó, bốn người đàn ông nhà họ Trần hôm nay không ai đi làm, cơm nước xong xuôi chạy thẳng tới đại đội Đại Hoa, làm chỗ dựa cho Trần Phương Tú.

Chồng bà cụ Lục mất sớm, một mình bà ta nuôi hai đứa con trai, lại còn mất một đứa, trước tiên về số người đã không chiếm được ưu thế.

Lại nhìn vào chất lượng.

Trần Quảng Phát thời trẻ lưu lạc đến Quan Đông, kế tiếp lại đi qua quan nội, là một đại hán Sơn Đông điển hình.

Tổ tiên của Lộ Quế Anh có huyết thống dân tộc Mãn, cũng không phải bà lão nhỏ nhắn xinh xắn, con trai sinh ra vô cùng cường tráng khoẻ mạnh.

Phía bên bà cụ Lục, đứa con trai vừa cao vừa lớn kia đã không còn, chỉ còn lại một bảo bối quý giá như trứng, dáng người cũng giống như quả trứng.

Lục Quốc Phú có lẽ cũng hơn một mét bảy, dáng dấp vừa đen lại vừa gầy, cũng chỉ có thể ức h**p những bạn nhỏ như Lục Huy và Lục Đào.

Thấy người nhà họ Trần đến không có ý tốt, bà cụ Lục trong lòng đột nhiên nghĩ ngợi.

Cũng không biết những lời bà ta vừa mới nói kia bọn họ có nghe thấy không, nếu có nghe thấy! Lúc này, ba người con trai nhà họ Trần đã xếp ghế xong, cuối cùng, Trần Bảo Khoa đang cõng Trần Phương Tú tiến vào cẩn thận đặt trên ghế.

Chắc là trước khi sang đây đã đặc biệt sửa soạn, Trần Phương Tú chải tóc cẩn thận tỉ mỉ, áo khoác ngoài cũng đã thay.

Cô ngẩng đầu cười với bà cụ Lục, nhưng trong đáy mắt lại không hề vui vẻ: "Mẹ, chúng ta nói chuyện tách ra ở riêng đi!"Ra ở riêng?Bà cụ Lục và Lục Quốc Phú liếc mắt nhìn nhau, không nghĩ tới bọn họ còn chưa đuổi, Trần Phương Tú đã chủ động muốn tách ra ở riêng.

Chỉ vì có con nhóc kỳ lạ như Lục Đào, ra ở riêng lại đúng ý muốn của bọn họ.

Có điều là muốn ra ở riêng, vấn đề lớn nhất là chia tài sản như thế nào, bà cụ Lục cũng không muốn thua thiệt cái này.

Bà ta nói: "Ra ở riêng cũng được, nhưng mà Xuân Lan cũng là một người trong nhà, chuyện lớn như vậy, không thể không thông báo với nó một tiếng.

Hay là mọi người trước tiên cứ chờ một chút, tôi bảo Quốc Phú đi đón nó về, hôm qua nó và Đại Cường đã về nhà ngoại.

" Mấy năm nay Lục Xuân Lan giúp bà cụ Lục chèn ép chị dâu, trực tiếp hay gián tiếp chiếm đoạt không ít thứ của nhà cô.

Trần Phương Tú không phản đối: "Được, vừa vặn con cũng có chút lời muốn nói với em dâu, con nhớ từ nhà mẹ đẻ em ấy đến đây cũng không xa.

" "Xa hay không xa, đạp xe cũng mất hơn 20 phút.

" Lục Quốc Phú nói.

Nghe anh ta đề cập đến đạp xe, trong mắt Trần Phương Tú lại hiện lên một tia lạnh lùng.

Chiếc xe đạp 26 trong nhà kia vốn dĩ là của cô.

Là anh Quốc Bình đi bộ đội lấy được phiếu, mua riêng cho cô.

Anh Quốc Bình nói con còn nhỏ, cô bế về nhà ngoại quá mệt mỏi, đạp xe sẽ dễ dàng mang theo đằng trước một đứa, đằng sau một đứa.

Xe vừa mua về, nhà chú hai đã mượn mấy lần, cô tốt bụng, cũng không quá để ý.

Không ngờ tới, sau khi không có tin tức gì của Quốc Bình, vợ chú hai ấy thế mà lại xúi giục chồng đổi khoá xe, quang minh chính đại chiếm làm của mình.

Hơn nửa năm nay, cô đều không thể đụng vào xe, đi tới nhà mẹ đẻ toàn phải đi nhờ.

Lục Quốc Phú không hề chú ý tới sắc mặt của Trần Phương Tú, thấy người nhà họ Trần không phản đối, lập tức chuẩn bị sang nhà bố vợ đón vợ về.

Bà cụ Lục đỡ lưng đuổi theo sau, nhỏ giọng dặn dò: "Con bảo Xuân Lan gọi anh em nhà nó cùng đi.

Ra ở riêng là chuyện lớn, mình không thể để người nhà ông Trần chèn ép, nhất định phải nhiều hơn mấy người.

"Nhìn thấy Trần Quảng Phát và ba anh em nhà họ Trần vạm vỡ, khoẻ mạnh, bản thân Lục Quốc Phú cũng cảm thấy sợ hãi.

.
 
Thập Niên 70: Hệ Thống Manh Bảo Sinh Hoạt
Chương 45: 45: Ở Riêng 2


Nghe vậy hắn vội vàng gật đầu: "Con biết rồi mẹ, con nhất định sẽ gọi nhiều hơn vài người.

" Cũng như chạy trốn khỏi cửa.

Lục Quốc Phú vừa đi, bà cụ Lục mới phát hiện bà ta lại càng trơ trọi rồi.

Bên Trần Phương Tú có sáu người, ngồi trên giường, trên ghế, lại còn đứng cạnh cửa, trực tiếp bao vây lấy bà ta.

Bà ta đã hơn 60 tuổi lại còn đang bị thương, đứng ở giữa, vừa nhỏ yếu đáng thương lại bất lực.

"À thì, nhà ông bà sui gia có muốn uống chút nước không?" Bà ta thử phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này.

Lộ Quế Anh nghe vậy hừ lạnh: "Cửa nhà chúng tôi nhỏ, không dám nhận hai tiếng sui gia này của bà.

"Mấy người đưa cả ba đứa con trai sang đây ra oai phủ đầu, lại còn nói mình cửa nhà nhỏ?Bà cụ Lục oán thầm trong lòng, ngoài miệng lại không dám nói gì, dù sao hảo hán bỏ qua thiệt thòi trước mắt.

Đôi mắt bà ta đảo quanh một lượt, sau đó lại mang theo ý cười hòa nhã, hỏi Trần Phương Tú: "Phương Tú à, cái chân này của cô phải duỗi thẳng phải không? Hay là cô lên giường ngồi đi.

" Trần Phương Tú làm dâu đến tám, chín năm rồi, nói ít làm nhiều, đối xử với mẹ già cũng hiếu thuận, nếu không phải vậy bà ta nào dám gây khó dễ cho cô.

Bà cụ Lục cũng chỉ là khách khí một câu, tỏ vẻ chính mình cũng đối xử không tệ với con dâu, đoán chừng Trần Phương Tú cũng không dám đồng ý.

Không ngờ tới Trần Phương Tú lại còn nói được, để em trai đỡ mình lên trên giường.

Trong chốc lát, bà cụ Lục là chủ nhà ngược lại chỉ có thể ngồi vào trên ghế đối diện giường, luận khí thế, vô hình lại thua ngươi ta một cái đầu.

Lần này bà cụ không dám tiếp tục tùy tiện mở miệng nữa, kiên trì ngồi cùng với người nhà họ Trần, chờ đợi con trai trở về.

Chiếc đồng hồ nhỏ đặt trên bàn bên cạnh giường kêu tích tắc, cũng không biết đã trôi qua bao lâu, Lục Quốc Phú và người nhà họ Lý cuối cùng cũng đã tới.

Cậu hai nhà họ Lý giọng lớn, vừa vào cửa đã bắt đầu la to: "Thím, Xuân Lan mang thai, mấy ngày nay không khoẻ lắm.

Để em ấy trở về một mình chúng cháu không yên tâm nên đã theo tới để xem một chút, thím không tức giận chứ?"Ngay cả lý do cũng đã chuẩn bị tốt, mắt thấy trên mặt bà cụ Lục đã có ý cười: "Không sao, không sao, mau vào ngồi đi.

"Tiếp theo, vợ chồng Lục Quốc Phú và bốn anh em nhà Lý Xuân Lan đi vào.

Trong phòng thoáng cái chen chúc mười ba người, ngay cả chỗ đứng cũng không có.

Lộ Quế Anh vừa nhìn đã hiểu rõ ràng bà cụ Lục đang có ý gì, cười khẩy một cái.

Bà cụ Lục giả vờ như không nhìn thấy.

Lúc trước, sở dĩ bà ta cho con trai lấy Lý Xuân Lan cũng là bởi vì Lý Xuân Lan có bốn người anh em trai, mẹ của cô ta có thể sinh con trai.

Tuy nhiên, Lý Xuân Lan vào cửa mười năm, mới cho nhà bọn họ được một thằng nhóc, nhưng thời khắc mấu chốt, bốn người anh em trai của cô ta cũng có thể có ích không ít.

Về số người như trên cũng thu được chút thắng lợi mang tính áp đảo, bà cụ Lục cũng đã có lực lượng, trực tiếp bắt đầu nói chuyện ra ở riêng với người nhà họ Trần: "Quốc Bình không có tin tức gì mới một năm, Phương Tú đã ầm ĩ muốn ra ở riêng, nói thật nằm ngoài dự liệu của tôi.

Có phải nó có ý gì khác hay không?"Bà ta còn chưa nói dứt lời, đã bị Trần Phương Tú cắt ngang: "Ra ở riêng là ra ở riêng, đừng lôi những chuyện không có vào.

"Lộ Quế Anh cũng cười nhạo một tiếng: "Bà chỉ thiếu điều chụp bô cứt lên đầu con gái tôi, vì sao Tú Nhi muốn ra ở riêng, trong lòng bà còn không rõ hay sao? Nếu bà không rõ, chúng tôi có thể mời các đồng chí trong Hiệp hội phụ nữ đến, lại cho bà một khóa học, xong rồi bàn lại chuyện ra ở riêng, chúng tôi không vội.

"Bà cụ Lục nghẹn lời.

Ngay trước mặt nhiều người như vậy bị bẽ mặt, một lần là đủ rồi, bà ta cũng không muốn lại bị người khác nói tư tưởng bên trên có vấn đề, phải làm báo cáo.

Lục Quốc Phú thấy vậy tiến lên hoà giải: "Mẹ, hay là vẫn cứ nói chuyện ra ở riêng đi.

".
 
Thập Niên 70: Hệ Thống Manh Bảo Sinh Hoạt
Chương 46: 46: Ở Riêng 3


Bà cụ Lục âm thầm nói: "Vậy cứ nói chuyện ra ở riêng đi.

Sân sau là ruộng đất sở hữu riêng trước khi Phương Tú gả tới đây đã có rồi, nhà cửa cũng là dùng nền móng của nhà chúng tôi xây dựng lên, hai thứ này đều không có phần của nó.""Bà tính như vậy là không đúng rồi." Lộ Quế Anh cười một tiếng: "Ruộng đất của nhà bà là không sai, nhưng rau cỏ bên trên thì không phải như vậy.

Mùa xuân trồng, mùa thu bắt đầu thu hoạch, bình thường tưới nước bón phân đều là Phương Tú lầm.

Còn về nhà cửa...."Nói đến nhà cửa, bà chỉ tay ra ngoài cửa sổ: "Tôi nhớ rõ, lúc Phương Tú gả tới đây, chỗ ở nhà mấy người chỉ bằng một nửa bây giờ.

Gian phòng đứa con thứ nhà bà hiện tại đang ở, còn có cái phòng nhỏ này, hai gian phòng đều là Quốc Bình bỏ tiền ra làm."Bà cụ Lục không hề đỏ mặt mà nói: "Quốc Bình là con trai tôi, nó bỏ tiền ra làm nhà cho tôi thì sao? Có gì không thoả đáng à?""Cũng không có gì." Trần Phương Tú nói: "Lúc trước làm nhà có những chuyện là con lo liệu, không tính đến việc mời những người đồng hương tới giúp đỡ ăn cơm, mua vật liệu gì đó hết cả thảy 1100 đồng.

Con cũng không cần nhiều, mọi người đưa con 500 là được."Bà cụ Lục không nghĩ tới cô mở miệng đã đòi tiền, mặt sa sầm xuống: "Dựa vào cái gì mà tôi phải đưa tiền cho cô?"Trần Phương Tú nói: "Dựa vào việc phòng này cũng là một phần tài sản, còn là phòng lớn chúng tôi bỏ tiền ra để làm, tôi đủ tư cách để phân chia.

Tất nhiên tôi không có ý định ở chỗ này, nhà cửa tôi cho mấy người, mấy người đem tiền bù lại cho tôi, không quá đáng chứ?"Bà cụ Lục đập bàn đứng dậy: "Lại còn có tư cách phân chia, cô như thế này khác nào đi cướp?"Lộ Quế Anh lập tức đứng dậy bảo vệ con gái: "Con rể tôi bỏ tiền làm nhà, con gái tôi đòi tiền thì sao? Bà lại còn muốn động thủ hay sao?"Ở phòng chính bên này bởi vì việc phân chia gia sản, hai bên đã cãi nhau càng lúc càng căng thẳng. Ở phòng nhỏ bên kia, Tiểu Lục Đào đứng trên băng ghế nhỏ, đối diện với tấm gương hí hoáy nghịch những lọn tóc xoăn kia của cô bé. "Mẹ nói, không thể tết tóc xoăn được, như này là rất đẹp, có thật hay không?" Cô bé hỏi anh trai Lục Huy. Trong lòng Lục Huy đang suy nghĩ, bài tập cũng không quan tâm, nghe vậy thuận miệng đáp: "Đẹp."Vừa rồi trước khi Trần Phương Tú ra ngoài, dặn dò cậu bé rất kĩ, ở nhà trông em gái, chớ để cho Đào Đào chạy lung tung. Cậu bé lại mơ hồ có cảm giác, khả năng mẹ và bà ngoại đi giao chiến với bà nội. Vừa rồi người nhà thím hai tới nhiều như vậy, chân mẹ còn chưa lành, cũng không biết có phải chịu thiệt không nữa. Lục Huy nhíu mày, nặng nề tâm sự. Dường như có tâm linh tương thông, Tiểu Lục Đào lúc này cũng nghĩ tới mẹ, từ trên ghế nhỏ nhảy xuống lại gần thấp giọng hỏi: "Anh ơi, anh nói xem mẹ và bà ngoại có phải đi trả thù cho Đào Đào không?"Hôm qua cô bé vừa bị vẩy máu vừa bị đốt tóc, ấn tượng khắc sâu, đến bây giờ vẫn còn ghi thù. Đang nói, bên tai cô bé đột nhiên vang lên một giọng nói yếu ớt không nghe thấy được [Bé Đào Đào...]Tiểu Lục Đào không nghe thấy rõ, sửng sốt mấy giây mới thử thăm dò hỏi: "Cha? Cha tỉnh chưa?"Nghe thấy cô bé gọi cha, Lục Huy cũng nhìn lại, cầm bút chì nhưng không dám lên tiếng. Tiểu Lục Đào đợi mấy giây, mới nghe thấy tiếng nói: [Con đứng ở....!nơi có ánh nắng đi...]Nơi có ánh nắng?Lục Đào nhìn quanh bốn phía, sau cùng lộc cộc chạy tới sân, đứng ở bên dưới mặt trời: "Chỗ này được không?"[Được.] Hệ thống 250 tiếp tục dùng âm thanh yếu ớt nói: [Năng lượng mặt trời cũng là năng lượng...!để cha xoa dịu lại… Mẹ kiếp cha thiếu chút nữa...!thiếu chút nữa là vô dụng rồi...]Tiểu Lục Đào đứng ở trong sân nhô cái đầu tóc xoăn lên, nỗ lực ra vẻ như chính mình là một đoá hoa hướng dương đang nở rộ. Qua một lúc lâu, cô bé nghe thấy bên phía bà nội có tiếng động lớn, không nhịn được mà di chuyển đôi chân nhỏ. Lúc này, hệ thống 250 vất vả kéo một cái màn hình mờ mờ đến trước mặt cô bé. [Nhiệm vụ chính (phiên bản Lục Đào): Giúp mẹ đoạt lại tài sản. Giới thiệu nhiệm vụ: Không thể nhịn được nữa, không cần nhẫn nhịn nữa.

Bà nội độc ác và chú hai vô lương tâm từng bước chèn ép, ra ở riêng là điều bắt buộc phải làm.

Thân là một cái áo bông nhỏ thân thiết, xin mời ký chủ thông qua sự cố gắng của bản thân giúp mẹ có được nhiều lợi ích hơn trong lần phân chia tài sản tiếp theo. Phần thưởng nhiệm vụ: Phần thưởng được cấp dựa vào tổng giá trị tài sản đoạt lại được.

Giá trị tài sản thấp nhất đoạt lại được là hệ thống 250 coi như là hoàn thành nhiệm vụ, có thể nhận được một con gà rừng và mười điểm.].
 
Thập Niên 70: Hệ Thống Manh Bảo Sinh Hoạt
Chương 47: 47: Tranh Đấu 1


Nghĩ đến Tiểu Lục Đào không biết chữ, hệ thống 250 tốn một chút thời gian giải thích nội dung nhiệm vụ cho cô bé.

Vì muốn k1ch thích cô bé tích cực làm nhiệm vụ, nó còn tự ép khô mình, cho cô bé nhìn xem mấy loại khen thưởng của nhiệm vụ.

Loại thứ nhất là khen thưởng cơ bản, gà rừng thân hình gầy gò với lông đuôi thật dài.

Loại thứ hai là khen thưởng phiên bản nâng cấp, thỏ rừng mũm mĩm có bộ lông màu xám.

Loại thứ ba! Trên bảng trước mắt Tiểu Lục Đào, đột nhiên xuất hiện một con heo nhỏ màu hồng phấn: “Mình là heo nhỏ Peppa, hừ.

Đây là George, em trai của mình, hừ hừ…”Cô bé trợn tròn mắt một chút, nhưng mà hình ảnh chỉ chợt lóe rồi biến mất, sau đó biến thành một cái đầu lợn rừng có cặp răng nanh sáng bóng như tuyết.

[Ui, năng lượng không đủ, thả nhầm rồi.

Được rồi, không có vấn đề gì nữa, đây chính là loại khen thưởng cuối cùng cho con.

Chỉ cần con trong nhiệm vụ lần này, giúp mẹ con đoạt lại đồ vật giá trị 1000 đồng trở lên, cha sẽ cho con một con heo rừng nhỏ.

]“Con có thể không lấy cái đó được không?” Mặt Tiểu Lục Đào ghét bỏ: “Đào Đào muốn cái vừa rồi cơ.

”[Hả? Con nói thỏ hoang sao? Thịt thỏ không nhiều bằng thịt heo rừng đâu.

]“Không phải không phải, là hừ hừ, hừ hừ.

”Cô bé bắt chước âm thanh của heo Peppa hừ một tiếng, hệ thống 250 lại vô tình nói:[Con cướp được 1000 đồng trước rồi nói sau.

]Tiểu Lục Đào không còn cách nào khác, chỉ có thể quệt mồm, lộc cộc chạy tới chỗ anh trai nói tạm biệt: “Anh ơi, anh ở nhà ngoan ngoãn nghe lời, Đào Đào cùng cha đi đánh người xấu.

Đào Đào muốn cướp đồ vật, lấy con thỏ, lấy hừ hừ!”“Thế nhưng mà, không phải mẹ không cho em chạy loạn sao?” Khuôn mặt Lục Huy xoắn xuýt.

Tiểu Lục Đào cây ngay không sợ chết đứng: “Cha bảo em thế đấy.

” Hùng hổ nói xong, phảng phất như thổ phỉ xuống núi, lao thẳng về phía nhà chính.

Khi Đào thổ phỉ tiến vào chiến trường quân địch, song phương đang giương cung bạt kiếm giao đấu với nhau, chiến sự hết sức căng thẳng.

Bởi vì một câu nói của bà cụ Lục: “Tôi lúc đầu sao lại mắt mù như vậy, cưới cái sao chổi như cô vào cửa? Tôi thấy Quốc Bình xảy ra chuyện cũng chính là do cô khắc!”Giai đoạn hao phí nước bọt trước cuộc chiến của hai bên đã xong, chuẩn bị tùy thời giao chiến.

Tính tình cậu hai nhà họ Trần Trần Bảo Dân là hung bạo nhất, một tay đẩy cậu tư nhà họ Lý đang ngăn ở trước mặt: “Mày tránh ra, tao cũng phải hỏi bà ta một chút, có mặt mũi gì mà nói Tú Nhi nhà chúng tao là sao chổi? Tao thấy bà ta mới là sao chổi, khắc chết con trai bây giờ lại muốn khắc chết con dâu! ”Cậu hai nhà họ Lý thấy em trai ăn thiệt thòi, vươn tay nắm chặt cổ áo của Trần Bảo Dân: “Mày đẩy ai đấy?”Lục Quốc Phú nhìn mấy người chú bác nhà mình, dựa vào số lượng người hay khí thế đều chiếm ưu thế, cũng muốn góp chút sức.

Anh ta chọn Trần Bảo Dân đang bị cậu hai Lý nắm chặt, chuẩn bị xuống tay: “Tao trước kia nhường nhịn mày, mà mày còn lên mặt với tao đúng không? Con mẹ nó chứ hôm nay không đánh chết mày, tên tao không phải là Lục Quốc Phú!”Nắm đấm vừa giơ lên, Lý Xuân Lan đang núp ở phía sau đột nhiên kêu to một tiếng: “Đào Đào! Đào Đào tới kìa!”Lục Quốc Phú dừng lại hành động, khí thế đang dâng cao nhanh chóng tiêu tán hơn phân nửa: “Ở… ở đâu?”Lý Xuân Lan nuốt một ngụm nước miếng, lặng lẽ chỉ ra bên ngoài: “Hình như đi, đi vào phòng của chúng ta.

”Khí thế còn lại một nửa của Lục Quốc Phú c*̃ng bắt đầu lung lay sắp đổ, nắm đấm giơ cao thu cũng không được mà đấm cũng không xong.

Nhìn bộ dáng em rể do dự như vậy, cậu hai Lý bực tức: “Chú rốt cuộc có ra tay hay không?”“Em, em! ” Lục Quốc Phú đang muốn mở miệng biện giải hai câu, ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân lộc cộc.

Anh ta thu hồi nắm đấm: “Chuyện này, có chuyện gì thì từ từ bàn, đều là người nhà, đỏ mặt tía tai làm gì?”Cậu hai Lý: ! Thật ra Đào thổ phỉ người ta căn bản không có ý định đi vào.

Cô bé đã phát hiện ra mấy cái súng gỗ của anh trai ở trong phòng chú hai thím hai.

Nhân lúc không ai chú ý, thổ phỉ nhỏ đeo lên đôi vai nhỏ quai xách của thanh súng gỗ dài nhất, ôm lấy tay cầm còn thừa mà chạy đi.

Âm thanh của hệ thống 250 thở hổn hển vang lên bên tai cô bé: [Cha kêu con đoạt tài sản, con lại đoạt cho cha cái này? Mấy cái súng gỗ có thể đáng bao nhiêu tiền?].
 
Thập Niên 70: Hệ Thống Manh Bảo Sinh Hoạt
Chương 48: 48: Tranh Đấu 2


Cô bé mặc kệ có đáng tiền hay không, cô bé chỉ biết là, những cái súng gỗ kia đều là cha khắc cho anh trai.

Lúc trước súng gỗ bị anh Đại Cường cướp đi, anh trai khóc vô cùng đau lòng, Đào Đào muốn giúp anh trai cướp về.

Nhìn thấy Đào thổ phỉ không quay đầu mà chạy đi, bà cụ Lục và con trai con dâu cùng nhau nhẹ nhàng thở ra.

Nhưng bị giày vò như vậy, khí thế phách lối vừa rồi của bọn họ c*̃ng không còn, cậu hai Lý đang níu kéo tay Trần Bảo Dân cũng phải bỏ ra.

Gừng càng già càng cay, bà cụ Lục là người đầu tiên lấy lại trạng thái chiến đấu: “Hôm nay tôi để lời nói ở nơi này, trừ phi tôi chết, các người cũng đừng hòng nghĩ lấy đi một phần từ chỗ này của tôi! Tôi cũng không tin chúng tôi nhiều người như vậy, còn sợ, sợ! ”Lời nói đến một nửa đầu lưỡi bà ta đột nhiên giống như bị thắt nút, trơ mắt nhìn Tiểu Lục Đào đi rồi mà quay lại, đi vào phòng này của bọn họ.

Nhìn thấy trong phòng nhiều người như vậy, cô bé rõ ràng c*̃ng có chút sững sờ.

Nhưng Đào thổ phỉ có cha làm chỗ dựa, Đào thổ phỉ cái gì cũng không sợ.

Ngược lại là Trần Phương Tú bị cô bé làm giật nảy mình: “Đào Đào, con đến đây làm gì? Không phải đã nói con phải ngoan ngoãn ở nhà sao?”Trần Bảo Khoa vội vàng vươn tay, muốn bế cháu gái giấu ra sau lưng.

Nhưng mà cô bé phản ứng còn nhanh hơn bọn họ, đã khóa chặt mục tiêu, bổ nhào qua ôm chặt lấy đùi của Lý Xuân Lan.

Lý Xuân Lan kêu rít lên một tiếng, gào to: “Cháu cháu cháu muốn làm gì?”Mấy anh em họ Lý chưa từng nghe cô ta lớn tiếng kêu như vậy, không có bị Tiểu Lục Đào hù, ngược lại đã bị cô ta dọa trước rồi.

Đào thổ phỉ cũng cảm thấy giọng của thím quá lớn, lỗ tai có chút đau.

Nhưng cô bé còn nhớ rõ mình tới đây làm gì, bèn ngẩng khuôn mặt nhỏ dữ dằn nói: “Đưa, đưa đồng hồ của mẹ con cho cháu!”Đừng nghĩ cô bé không biết, cái đồng hồ kia cô bé đã nhìn thấy mẹ đeo rất nhiều lần, ấn tượng khắc sâu.

Cô bé không biết đồng hồ sao lại ở trên tay của thím, nhưng giúp mẹ lấy lại, chắc chắn không có sai.

Anh em nhà họ Lý là lần đầu tiên chứng kiến trẻ con đến tranh gia sản, đều bị chọc tức quá hóa cười.

“Mày nói trả lại cho mày thì phải trả lại cho mày sao?”“Nhưng mà, nhà các người không còn ai sao? Lại đem con nhóc này đến! ”Nhưng mà không chờ bọn họ cười xong, Lý Xuân Lan đã tháo cái đồng hồ như có độc trên cổ tay xuống, vội vàng ném vào trong ngực Lục Đào: “Trả lại cháu trả lại cháu này, cháu muốn cái gì đều cho cháu, cháu cháu cháu mau chóng buông tay! Buông tay ra!”Anh em họ Lý hoàn toàn không dám tin vào hai mắt mình: “Nó muốn là em lập tức cho hả? Xuân Lan, em có phải điên rồi hay không?”Thổ phỉ nhỏ c*̃ng không nghĩ tới sẽ thuận lợi như vậy, ôm đồng hồ đeo tay kia có chút ngây ngẩn.

Nhân lúc này, Trần Bảo Khoa một tay kéo cháu gái qua, nhét vào trong ngực của bà chị đang đứng phía sau.

Được mẹ ấm áp ôm lấy, Tiểu Lục Đào mới hoàn hồn, giống như hiến bảo vật giơ đồng hồ đeo tay lên trước mặt mẹ: “Mẹ ơi, Đào Đào lấy lại được rồi.

”Trần Phương Tú sở dĩ đồng ý Lục Quốc Phú đi kêu Lý Xuân Lan, hơn phân nửa là vì cái đồng hồ này.

Cái đồng hồ này cô rất quý trọng, xưa nay lúc làm việc không dám mang, đều đặt ở trong ngăn kéo, sợ nước vào hoặc là bị đập hỏng.

Cô cũng không biết lý Xuân Lan lấy đi lúc nào, dù sao cô đi tìm đối phương muốn lấy về, đối phương một mực chắc chắn đồng hồ này là mình mua, kiên quyết không thừa nhận.

Trần Phương Tú cho tới bây giờ không nghĩ đến, đồng hồ sẽ lấy loại phương thức này trở lại, chạm vào mặt đồng hồ bóng loáng, ánh mắt cô phức tạp.

Đúng lúc này, âm thanh của hệ thống 250 vang lên bên tai Lục Đào:[Lấy lại đồng hồ nhãn hiệu Thượng Hải, trị giá 125 đồng.

]Thổ phỉ nhỏ lập tức tỉnh táo tinh thần, mắt to chuyển động, nhìn xung quanh tìm kiếm mục tiêu kế tiếp.

Xem xét biểu cảm kia của cô bé, Lý Xuân Lan trong lòng run rẩy: “Chỗ này của thím không có gì cả, đừng tìm thím.

”Trên mặt bà cụ Lục c*̃ng căng thẳng kịch liệt: “Đào Đào, người lớn bàn công chuyện, cháu về nhà trước có được hay không?”“Không đúng.

” Tiểu Lục Đào nói, ánh mắt đã khóa chặt chữ viết của đồng hồ trên bàn: “Cái này cũng là của nhà Đào Đào!”Cô bé với tay nhỏ nhảy lên, đáng tiếc cô bé còn quá nhỏ, căn bản với không tới.

Trần Quảng Phát đứng gần đó, cầm lấy đồng hồ bỏ xuống bên cạnh giường.

.
 
Thập Niên 70: Hệ Thống Manh Bảo Sinh Hoạt
Chương 49: 49: Tranh Đấu 3


Thổ phỉ nhỏ vội vàng bổ nhào qua ôm lấy: “Cám ơn ông ngoại.

” Còn đắc ý sờ s0ạng hai cái.

Quả nhiên một giây sau, âm thanh của hệ thống 250 lại vang lên bên tai cô bé:[Lấy lại một cái đồng hồ chuông nhỏ để bàn, trị giá 37 đồng.

]Dường như cô bé thấy được bé heo màu hồng đang vẫy tay gọi mình, con mắt đều cười đến cong cong, xoa tay chuẩn bị làm một vố lớn.

Mấy anh em họ Lý thực sự chịu không được: “Các người là đang chia nhà sao? Các người là đang ăn cướp trắng trợn thì có.

”“Đó là những đồ vật của con gái nhà tôi, Đào Đào muốn lấy lại thì thế nào? Đồ vật bị lấy đi không phải của nhà chúng tôi sao?” Lộ Quế Anh không nhượng bộ chút nào.

Cậu hai Lý bị chọc tức không nhẹ, quay đầu trừng mắt nhìn Lục Quốc Phú: “Bọn họ cứ như vậy ăn cướp trắng trợn, chú c*̃ng không ngăn lại?”Lục Quốc Phú ấp úng nửa ngày, c*̃ng không thả ra được cái rắm nào.

Cậu hai Lý tức giận đến mức đánh lên trán anh ta: “Chú khốn kiếp, con mẹ nó chú có còn là đàn ông hay không?”Sau khi kêu to, cậu hai Lý chuẩn bị tự mình ra tay.

Đối mặt bác Lý hung thần ác sát, thổ phỉ nhỏ tuyệt đối không sợ: “Bác đừng tới đây, cẩn thận cháu kêu cha đánh bác! Đánh bác kêu bịch bịch!”Cậu hai Lý tức quá hóa cười: “Đừng cho là tao không biết cha mày chết rồi, có giỏi thì mày gọi anh ta đánh đi.

”Lời mới vừa ra khỏi miệng, anh ta bị em gái nhà mình kéo lại.

Lý Xuân Lan cho anh ta một ánh mắt giết gà cắt cổ: “Anh, anh đừng đi qua, trên người con bé có ma.

”Có ma?Mấy anh em họ Lý đều sửng sốt: “Xuân Lan em nói mò cái gì vậy? Trên đời này lấy ở đâu ra thứ kia?”“Thật đó.

” Lý Xuân Lan nhìn cũng không dám nhìn Lục Đào ở bên kia: “Không tin anh hỏi Quốc Phú, anh ấy cùng mẹ chồng em đã từng bị đánh.

”Ánh mắt của mọi người lại nghi ngờ chuyển hướng Lục Quốc Phú.

Lục Quốc Phú không nói chuyện, chỉ khẽ gật đầu, liều mạng tránh sau lưng mấy người chú bác.

Lần này mấy người họ Lý cũng không biết phải nói gì.

Bọn họ ở phía trước xông pha chiến đấu, một nhà em rể ở phía sau sợ rúc thành một đoàn, cái này mẹ nó bọn họ đến cùng là vì ai tranh đấu đây?Cảm giác được bầu không khí đối diện không đúng, Trần Bảo Khoa nhanh tay ôm lấy đồng hồ nhỏ: “Đào Đào đến đây, cậu giúp cháu đưa đồ vật về.

”Bất kể là có ma hay không có ma, thừa dịp bọn họ không dám bước ra, tranh thủ thời gian cầm đồ vật đi.

Tiểu Lục Đào nghe xong, lộc cộc đi theo phía sau anh ấy ra cửa: “Cậu, cậu cẩn thận một chút, đừng để chuông bị đổ.

”Cô bé vừa ra khỏi cửa, sắc mặt của mấy người bên bà cụ Lục lập tức buông lỏng, thấy vậy anh em nhà họ Lý thật sự muốn văng tục.

Bà cụ Lục lại không lo được nhiều như vậy, phất tay đuổi người nhà họ Trần rời đi: “Đồng hồ cho các người, chuông cũng cho các người.

Có thể chia thì đã chia rồi, các người đi nhanh lên, đừng để tôi hối hận.

”Bà ta không dám tìm Lục Đào đòi lại, vì không để tổn thất càng nhiều, tranh thủ nhân lúc con bé không ở đây, tốc chiến tốc thắng.

Nếu bây giờ không tiễn người nhà họ Trần, đoán chừng chiếc xe đạp trong nhà kia cũng không giữ được.

Ba người anh nhà họ Trần, anh cả là người thành thật nhất.

Thấy đồng hồ và chuông đều đã cướp về, anh ấy nhỏ giọng hỏi em gái: “Không tồi đúng không? Anh nhìn bà mẹ chồng của em, ý tứ lúc đầu là một phân tiền cũng không tính cho em, chúng ta như này cũng không tính bị thua thiệt! ”Anh ấy nói còn chưa dứt lời đã bị mẹ mình hung hăng trừng mắt: “Không biết nói chuyện thì ngậm miệng, bớt quấy rối đi.

”Bà cụ Lục nghe được lại thở phào nhẹ nhõm, giữ được cái xe đạp rồi.

Bà ta hắng giọng, đang muốn nói mấy câu lời hay, thu hồi một chút mặt mũi đã bị mất thì trong sân đột nhiên truyền đến thanh âm vui sướng của cô bé.

“Đúng rồi, còn có chiếc xe đạp! Cậu cậu, cái xe kia cũng là cha mua!”Đầu của bà cụ Lục ong ong, vội vàng đẩy mấy người nhà họ Lý trước mặt mình, lảo đảo đi ra ngoài: “Dừng tay! Khóa xe chuông xe đều là Quốc Phú đổi, là của nhà bọn tôi, các người không thể lấy đi được!”.
 
Thập Niên 70: Hệ Thống Manh Bảo Sinh Hoạt
Chương 50: 50: Thanh Toán 1


Lời nói của bà cụ Lục đã có thể xem là giận dữ.

Nếu eo bà ta không bị vẹo, không chừng có thể trực tiếp tự mình ra tay.

Trần Bảo Khoa nghe vậy lại cười ra tiếng: “Chẳng phải chỉ là đổi cái khóa với cái chuông xe sao? Đơn giản thôi.

” Anh ấy nói xong, không biết từ nơi nào lấy ra cái tua vít, vài tiếng ken két, đã tháo xuống khóa và chuông xe: “Còn có chỗ nào là của nhà các người đổi không, bà nói đi, tôi sẽ tháo xuống từng cái, chúng tôi tuyệt đối không chiếm hời của bà đâu.

” Bà cụ Lục nghe nói vậy, kém chút thở không ra hơi, cái mạng già cũng muốn đi.

Không có xe đạp, bà ta lấy chuông với khóa xe làm gì? Trang trí cho đẹp sao? Sắc mặt bà cụ Lục cực kỳ khó coi, Trần Bảo Khoa giống như không nhìn thấy, cười nói: “Nếu không còn gì nữa, tôi lấy chiếc xe này nhé.

” Nói xong, tay trái anh ấy ôm đồng hồ, tay phải nhấc lên, dễ dàng đem xe đạp vác đi.

Bà cụ Lục nhìn theo bóng lưng cao lớn cường tráng của anh ấy, thật muốn xông lên cào nát mặt của anh.

Nhưng nhìn thấy Đào thổ phỉ chân ngắn bước nhỏ hí ha hí hửng đi bên cạnh, lại phải chịu đựng, nhịn muốn nội thương.

Lúc này, Lục Quốc Phú c*̃ng từ cổng thò đầu ra: “Mẹ, xe, xe bọn họ c*̃ng lấy đi sao?” Bà cụ Lục trầm mặt không nói chuyện.

Lục Quốc Phú vỗ đùi, đau đến muốn khóc: “Giời ơi, tại sao cái gì cũng để bọn họ lấy đi? Xe của con…” Anh ta vừa dứt lời, từ đầu tường bên kia hiện ra khuôn mặt của bà cụ Vương: “Ui, nhà các người có chuyện gì sao? Thật là náo nhiệt.

” “Liên quan gì đến bà!” Bà cụ Lục lập tức nhịn đau thẳng eo, đáp trả một câu, lôi kéo Lục Quốc Phú trở về phòng.

Nhưng trong nhà mấy cái đồ vật có giá trị đa số đều bị lấy đi rồi, căn bản là không còn lại mấy thứ đáng tiền, còn tranh cái gì.

Anh em họ Lý là đến giúp đỡ, nhưng gặp một nhà em rể sợ thành như vậy, c*̃ng quăng gánh không làm.

“Thôi bỏ đi, các người thích thế nào thì làm thế đó, mấy thứ này cũng không phải của nhà họ Lý chúng tôi, chúng tôi ra sức làm gì chứ?” “Chỉ là, chuyện này tiêu tốn hơn nửa ngày, còn không biết bị khấu trừ bao nhiêu công điểm.

” “Đi đi, trở về làm việc, thật mẹ nó một chuyến đi không.

” Bốn anh em họ Lý hùng hổ đi về, còn lại bà cụ Lục cùng con trai con dâu đối mặt với người nhà họ Trần, dáng vẻ kiêu căng lập tức biến mất.

Lý Xuân Lan cảm nhận bầu không khí không đúng, lập tức che bụng: “Con, bụng con khó chịu quá, muốn đi về phòng nằm một lát trước.

Mẹ, mẹ và Quốc Phú nói chuyện với bọn họ đi, con không có ý kiến, đều nghe mọi người.

” Lục Quốc Phú lập tức tỏ vẻ anh ta muốn đỡ con dâu mang thai, cũng phải đi: “Mẹ, tự mẹ bàn đi.

” “Đồ vật đều không có để chia, còn có cái gì mà bàn?” Bà cụ Lục tức giận tới mức trừng mắt.

“Ai nói không có đồ vật để chia?” Trần Phương Tú đột nhiên nói: “Năm trăm đồng tiền xây nhà, các người còn chưa có trả lại đâu.

” “Không có, không có tiền.

” Bà cụ Lục cắn răng: “Tiền thì không có chỉ có mạng già này, có giỏi thì các người giết tôi đi.

” Trần Bảo Khoa vừa mới sắp xếp đồ vật trở về đây, vừa nghe nói không có tiền, lập tức ôm cháu gái sau lưng ra, cười to nói: “Đào Đào, bà nội cháu nói bà ấy không có tiền.

Cháu đi hỏi bà ấy một chút, có phải là thật hay không?” “Được ạ”.

Tiểu Lục Đào đáp giòn tan, lộc cộc chạy tới trước mặt Bà cụ Lục, ngẩng khuôn mặt nhỏ ra vẻ nghiêm túc: “Bà nội, có cái gì bà còn chưa trả cho nhà cháu không? Bà nhanh chóng trả đi, cháu sẽ không bảo cha đánh bà đâu.

” “Mày!” Mặt bà cụ Lục lúc ấy tái đi.

Nhưng mà sợ hãi thì sợ hãi, bà ta lần này cắn chết không nhả, nói mình không có tiền.

Tiểu Lục Đào hỏi nửa ngày c*̃ng không hỏi được, cắn ngón tay nhỏ, khuôn mặt xoắn xuýt: “Thật không có sao? Không thể nào?” Cha nói, cái xe đạp vừa rồi bị hư hại nhiều nên chỉ có thể tính là 150 đồng tiền.

Mình hiện tại mới cướp về hơn ba trăm, cách hừ hừ còn phải thật xa thật xa, rốt cuộc phải làm sao bây đây ta? Cố bé trầm tư suy nghĩ, c*̃ng không nghĩ ra được ý kiến hay, đến lông mày nhỏ thanh tú cũng muốn xoắn vào nhau.

Lúc này, Trần Quảng Phát từ đầu đến giờ luôn giữ im lặng lại cười, từ trong túi quần lấy ra một cuộn thuốc lá sợi đốt: “Không muốn đưa tiền cũng được.

Căn nhà này Tú Nhi đã không muốn ở, c*̃ng không mang đi được, vậy dứt khoát phá đi.

”.
 
Back
Top Bottom