Ngôn Tình Thập Niên 70 Hằng Ngày Làm Ruộng Nuôi Tôm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Hằng Ngày Làm Ruộng Nuôi Tôm
Chương 40: Chương 40


Thẩm Giang Viễn nhếch khóe môi, không chút khách sáo đuổi người ra bên ngoài, không nể mặt chút nào.

Trương Cúc Phương chỉ còn biết ngậm ngùi chứ không còn nói thêm được lời nào nữa!“Mẹ, nếu anh Thẩm Nhị đã nói như thế, chúng ta không cần nhiều chuyện nữa, về nhà đi.”Vở diễn này Vương Tiểu Anh không nhìn nổi nữa.

Nghe thấy đối thoại của bọn họ, cô ta khó chịu hận không thể tìm một chỗ để chui vào ngay.Đặc biệt là Thẩm Giang Viễn, trong trí nhớ của cô ta thì tính cách anh luôn tốt, sắc mặt âm trầm đó lúc trước cô ta chưa bao giờ thấy qua.Trương Cúc Phương không cam lòng nhưng bà ta không dám đối nghịch với Thẩm Giang Viễn, đành phải vừa thẹn vừa bực đi xuống dưới bậc thang mà con gái tạo ra.“Vương Tiểu Anh, cô đã gả chồng nên hãy thành thật kiên định mà sống.

Về sau không cần không có việc gì mà mang mẹ cô chạy đến nhà tôi.

Dù là tôi không có ở nhà, cô cũng nên kiêng kị mới đúng!”Lời này nói ra như là một con dao đâm thẳng, dù là lúc trước Vương Tiểu Anh có tâm tư gì, lúc này không dám có một chút gì cả, cảm giác giống như bị người ta l*t s*ch quần áo để nhìn.Ngược lại, Kim Nguyệt Bảo thấy hai nhà đã xé rách mặt, cũng không chút do dự, dứt khoát hát đệm: “Anh Thẩm Nhị nói rất đúng, tôi sẽ ghen đấy!”Vương Tiểu Anh vừa mới bước ra ngạch cửa đã trượt chân, suýt chút nữa nằm ngã sấp xuống đất!Thẩm Giang Viễn: “...”Đám trẻ nhà họ Thẩm: “...”Không khí căng thẳng trong nháy mắt bị phá vỡ.

Thẩm Trạch Lâm khó khăn lắm mới nhịn được cười, không tạo ra tiếng động mà chỉ đối khẩu hình với Kim Nguyệt Bảo: “Chị dâu hai, chị xong đời rồi!”Không thấy anh hai nhà mình đang tối sầm mặt lại sao?Ngược lại Kim Nguyệt Bảo không để bụng, còn dõng dọc cãi lại: “Ừm, không sao đâu.” Anh vừa nhìn thấy cô mặt đã đỏ lên, còn có thể thế nào?“Khụ! Ăn cơm trước đi!”Thẩm Giang Viễn ho mạnh một tiếng, cố ý xem nhẹ động tác nhỏ giữa các cô.

Anh nhìn thẳng về phía nhà chính, cố gắng hít sâu, nỗ lực làm tâm trạng bình tĩnh lại.Cô gái này còn dám nói cơ à!?Còn ghen nữa chứ!Học từ đâu ra dáng vẻ này vậy?Mọi người ngồi xuống, toàn bộ căn phòng trở nên vô cùng yên tĩnh.

Thẩm Giang Viễn nhìn đồ ăn và cơm nóng trên bàn vuông, góc nào đó trong lòng bị xúc động.

Anh không nhớ rõ bao lâu rồi anh chưa được ăn bữa ăn tử tế ở trong nhà.Anh cả là người thành thật, thương vợ thương con, trong nhà ngoài ngõ một mình gánh chịu.

Mấy anh chị em ở dưới căn bản không chịu thiệt thòi nhiều lắm.

Thậm chí vợ anh ấy đến đây ở được bảy tám năm nhưng ngày xuống bếp chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.Nhưng lúc đó, anh em bọn họ vẫn là dựa vào nhau.

Nhưng từ lúc anh cả đi rồi, nhà này liền lộn xộn.Hai đứa bé còn tốt, có mẹ ruột chăm sóc nhưng khổ nhất là Hương Vân và Trạch Lâm, hoàn toàn rơi vào trạng thái nuôi thả.Đồ ăn gì đó chỉ cần nấu chín, đâu giống như mấy món ăn đầy đủ màu sắc hương vị trước mắt chứ? Vừa thấy đã biết là tận tâm làm.“Có phải vị thơm tới rồi đúng không?”Kim Nguyệt Bảo chớp chớp mắt, tự mình thêm một đôi chén đũa cho Thẩm Giang Viễn, thuận tiện ngồi trên cùng một băng ghế với anh.

Mùi hương nhàn nhạt của phụ nữ trộn lẫn vào trong không khí.“Em lại nói bậy gì đó?”Bỗng nhiên chóp mũi cảm nhận được một mùi hương xộc thẳng vào, mùi hương thoang thoảng khiến cho Thẩm Giang Viễn cả kinh.Anh vô thức nghiêng người ra sau, cũng không phải phản cảm, ngược lại có cảm giác cả người thư thái thoải mái, giống như sự mệt mỏi mấy ngày qua theo đó mà giảm bớt.Kim Nguyệt Bảo không khỏi buồn rầu, nhìn mấy đứa nhỏ hỏi: “Chẳng lẽ đồ ăn em làm không thơm à?”“Thơm, thơm lắm!”“Thịt thím hai làm là thơm nhất.”.
 
Thập Niên 70 Hằng Ngày Làm Ruộng Nuôi Tôm
Chương 41: Chương 41


Thẩm Trạch Lâm vội vàng biểu quyết đầu tiên, hai đứa nhỏ cũng vội vàng phụ họa.

Nhà họ Thẩm tôn trọng người lớn, anh cậu ấy chưa động đũa thì bọn họ không thể động, lúc này đã thèm chết đi được rồi.“Bọn họ đều nói là rất thơm.”Kim Nguyệt Bảo bất đắc dĩ buông tay với Thẩm Giang Viễn.

Người này bất ngờ về nhà, cũng không thể trách cô không chuẩn bị.

Ai biết anh thích ăn cái gì đâu.Thích ăn ngọt hay là ăn mặn!Đầu óc đang nhảy thình thịch của Thẩm Giang Viễn lập tức thở dài nhẹ nhõm: “...”Hóa ra là mùi thơm này!Nhờ hương thơm này mà kéo gần được khoảng cách của hai người, ngượng ngùng nói: “Đồ ăn em làm quả thật rất thơm!”Kim Nguyệt Bảo chớp chớp mắt, mặt đầy nghi ngờ nhìn người đàn ông này, sắc mặt thay đổi cũng nhanh quá đấy.“Khụ khụ, Trạch Lâm, ngẩng đầu lên đi.”Ánh mắt nóng rực dừng trên người anh làm anh không thoải mái lắm.

Đặc biệt là nghĩ đến chuyện lát nữa sắp phải làm, lập tức cảm thấy xây dựng tâm lý tốt trước khi về nhà tất cả đều là uổng phí.“À, vâng!”Nghe anh hai nói như vậy, Thẩm Trạch Lâm giống như sống lại lần nữa.

Vẫn là chị dâu có cách, nói mấy câu đã có thể làm anh hai ngoan ngoãn ngồi ăn cơm!“Hãy trỗi dậy, mặt trời đỏ mọc đằng đông.

Chao ôi, mặt trời đỏ mọc lên một vài lần!”Tiếng hát vang lên, ánh đèn dầu hỏa tối tăm chiếu lên trên mặt Thẩm Giang Viễn.

Ánh sáng màu đỏ nhỏ, vừa đúng lúc Kim Nguyệt Bảo ngẩng đầu nhìn thấy.Nỗ lực nhớ lại một loạt động tác vừa rồi của mình, kết hợp với việc Thẩm Giang Viễn khẽ động, trong đầu cô không khỏi nảy ra một ý tưởng lớn mật.Chắc chắn nói: “Có phải anh hiểu lầm điều gì không?”Cô vừa nói vừa suy nghĩ điều gì đó, ngửi ngửi hai ống tay áo của mình.

Người đàn ông này sẽ không cho rằng cô quyến rũ anh, hỏi anh trên người cô có thơm hay không à? Tuy rằng không có ý đó nhưng xác thật trên người cô có mùi thơm độc đáo.Thẩm Giang Viễn nhìn động tác của cô, mặt lập tức đỏ hơn.

Đặc biệt mấy đứa nhóc không hiểu rõ nguyên do, vẻ mặt đơn thuần nhìn hai người tương tác.“Đồng chí Kim Nguyệt Bảo, im lặng đi!”Thẩm Giang Viễn cố gắng duy trì nét mặt, nghiêm nghị nhìn vào đôi mắt của cô.Đôi mắt của cô gái long lanh, bên trong còn phản chiếu bóng hình anh.

Anh bất đắc dĩ đành phải nói bổ sung: “Vừa lơ đãng ăn đến giọng khí, sẽ rất khó chịu.”Giọng điệu này quá dịu dàng, mấy đứa trẻ kinh ngạc mở to hai mắt nhìn!Thẩm Giang Viễn nheo mắt, ngay cả anh cũng chưa từng nghĩ rằng sẽ có hiệu quả như vậy!“Được!” Đồng ý với anh!Kim Nguyệt Bảo chợt nhướng mày cười, không nhìn ra được người đàn ông nhà mình vẫn là anh lính yêu mơ mộng mà còn trong sáng!Ăn xong, Thẩm Giang Viễn lấy lại bình tĩnh, đứng dậy rời khỏi nhà chính: “Đồng chí Kim Nguyệt Bảo, mời em lại đây, anh có lời muốn nói với em.”“Chị dâu, cố lên!”“Dũng cảm tiếp nhận rồi xử lý đi ạ!”Thẩm Trạch Lâm chớp chớp mắt, dẫn theo hai đứa nhỏ không tiếng động, cùng làm thủ thế cố lên với chị dâu nhà mình.

Chỉ đơn thuần nhìn một cái thì không cảm thấy ra sao nhưng nhìn ba bàn tay nhỏ cùng nhau làm một động tác quả thật quá dễ thương.Thẩm Giang Viễn nhướng mày, động tác nhỏ này hoàn toàn không thể gạt được anh, quay người lại nói: “Đúng rồi, Trạch Lâm lớn, nên vì cháu trai cháu giá mà làm gương tốt, cùng thu dọn chén đũa đi.”“Vâng, được ạ.”Trước đó Thẩm Trạch Lâm còn thấy may mắn vì chị dâu bị điểm danh, vậy mà giờ lại lập tức ỉu xìu.

Không phải cậu ấy không muốn rửa chén, hoàn toàn là bởi vì cậu ấy đột nhiên bị điểm danh.“Không thành vấn đề ạ!”Kim Nguyệt Bảo thật ra lại rất thản nhiên, thậm chí còn chủ động lướt qua Thẩm Giang Viễn đi về phía trước.

Về vấn đề xưng hô này, cô đã sớm muốn ý kiến.Một cái sân có thể lớn đến cỡ nào? Kim Nguyệt Bảo đi vài bước đã vào phòng cưới của hai người.

Trước mắt họ là căn phòng còn dán chữ hỷ màu đỏ thẫm.

Cô cảm thấy đẹp nên không có xé xuống..
 
Thập Niên 70 Hằng Ngày Làm Ruộng Nuôi Tôm
Chương 42: Chương 42


Thẩm Giang Viễn đang đi phía sau vợ của mình thì hơi nhíu mày.

Anh vốn dĩ tính nói ở trong sân, nhưng mà… Cũng được, nói ở trong phòng vừa lúc có thể tránh được mấy đứa nhỏ nghe lén!“Em cũng có chuyện muốn nói!”“Thật ra anh muốn nói…”Thẩm Giang Viễn đóng cửa lại, hai người trăm miệng một lời nói.“Anh trước!”“Em trước!”Câu tiếp theo cũng nói cùng một lúc.“Để tôi nói trước đi!”Trong lúc Kim Nguyệt Bảo chờ Thẩm Giang Viễn nói “ưu tiên phụ nữ” gì đó thì chưa gì đã nghe thấy người ta nói tiếp.

Cô há miệng th* d*c.“Trong khoảng thời gian này em chăm sóc nhà rất tốt, anh đại diện nhà họ Thẩm cảm ơn em từ tận đáy lòng.” Thẩm Giang Viễn mím môi, lời nói đến bên miệng rồi nhưng lại thay đổi cách nói khác: “Đồng thời, đối với em, lúc trước lựa chọn quyết định ở lại nhà họ Thẩm, anh thật sự rất cảm động.

Em yên tâm, nhà họ Thẩm tuyệt đối sẽ không bạc đãi em.”Nếu cô hối hận, nhất định trên mặt sẽ lộ ra vẻ miễn cưỡng.Bởi vậy khi nói lời này, anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt của đối phương.

Đôi mắt của cô gái long lanh, phản chiếu bóng hình anh, trông rất là trong sáng.Thật ra trước khi anh về nhà thì cũng đã nghĩ kỹ rồi, bình tâm tĩnh khí ngồi xuống ngả bài với cô.

Cho dù hai người là đường ai nấy đi hay là tiếp tục ở bên nhau, Thẩm Giang Viễn vẫn nghĩ kỹ đường lui cho cả hai.Thậm chí sau khi đường ai nấy đi, anh đã nghĩ kỹ cả việc bồi thường cho đối phương.

Cho dù cô muốn làm ăn hay là muốn bước vào nhà xưởng, hay là trực tiếp đòi tiền, anh đã suy xét rành mạch.Thậm chí anh còn sẽ dốc hết sức lực để giúp cô tìm được người thân thật sự, để cô bắt đầu cuộc sống mới.Nhưng hôm nay sau khi nhìn thấy mấy đứa nhỏ đều ỷ lại vào cô như vậy, anh do dự, sau khi ly hôn khó có thể tiếp tục được.Con người đều rất ích kỷ mà!“Chẹp!”Kim Nguyệt Bảo chẹp miệng, cô rất hứng thú nhìn người trước mắt.

Thẩm Giang Viễn bị cô nhìn nên chột dạ, nhưng bằng ý thức trách nhiệm và nghị lực độc hữu của quân nhân anh không có tránh né.“Vậy còn anh?”Vẻ mặt của cô gái không tán thành mà nhìn thẳng vào anh.

Tròng mắt người đàn ông này là màu đen tuyền rất hiếm thấy, giống như một cái hố sâu: “Anh...!sẽ bạc đãi em à?”Thẩm Giang Viễn: “...”Lại một lần nữa trải nghiệm câu hỏi khó của vợ!“Không cần trốn, nhìn vào mắt em đi.

Thẩm Giang Viễn, anh sẽ bạc đãi em, phụ bạc em hay sao?”Kim Nguyệt Bảo lấy tốc độ tia chớp vươn tay ôm mặt đối phương đối diện mặt mình.Bỗng nhiên cả người Thẩm Giang Viễn cứng đờ.

Căn bản là anh không muốn tránh né mà? Nhưng vẫn nói năng khí phách: “Đương nhiên là sẽ không.”“Vậy anh sẽ giao hết tiền lương cho em giữ sao?”Thẩm Giang Viễn: “Tất nhiên!” Vợ quản lý tiền là điều đương nhiên.“Trong nhà ngoài ngõ, anh sẽ tôn trọng ý kiến của em sao?”“Đương nhiên!” Thời đại mới mỗi người đều bình đẳng!“Đời này anh sẽ mãi luôn ở bên cạnh em sao?”“Đúng vậy!”Mặt Thẩm Giang Viễn càng nóng bừng.

Mấy vấn đề này anh chưa bao giờ nghĩ đến, nhưng lúc này trả lời chỉ cảm thấy theo lý chắc là vậy.“Vậy em còn có điều gì không yên tâm chứ!”Kim Nguyệt Bảo vừa lòng mà buông tay, bản thân đoán được mấy đáp án này không giống với việc tự nghe bằng chính tai mình.

Nhưng cô cũng không thể tự hiểu được, biết chuyện tình cảm này không đến, cho nên chỉ hỏi anh có thể ở bên cạnh cô cả đời không mà không phải là yêu cô cả đời!Cô buông lỏng tay, Thẩm Giang Viễn thở phào nhẹ nhõm, những gì đè nén trong lòng từ nãy giờ đều buông thả xuống đất.“Tắm rửa rồi ngủ đi, muộn rồi.”Kim Nguyệt Bảo không có gì để nói, trong lòng rất vui mừng.

Không nghĩ rằng để chứng thực thân phận chị dâu nhà họ Thẩm cũng không khó!“Hả?”Đề tài bị chuyển đổi quá nhanh, hơn nữa tình cảnh đêm đó rõ ràng trước mắt.

Thẩm Giang Viễn nhìn đầu giường, hơi run rẩy cả người: “Chờ một chút, anh còn có cái này cho em.”.
 
Thập Niên 70 Hằng Ngày Làm Ruộng Nuôi Tôm
Chương 43: Chương 43


Anh vội vàng lấy từ trong ngực ra một chồng tiền và phiếu giảm giá: “Đây là số tiền anh tích cóp ở trong bộ đội, có tiền thưởng còn có trợ cấp công huân.

Lần trước anh không kịp mang về, lần này sẽ đưa hết cho em.”“Nhiều như vậy sao?”Kim Nguyệt Bảo cầm lấy rồi ước lượng, vậy mà phát hiện bên trong còn có phiếu mua TV.Buổi chiều hôm nay cô còn cân nhắc xem sau khi mở điện có nên mua TV hay không.

Nhưng nghĩ đến việc thời đại này cũng không dễ tìm mua TV nên từ bỏ.“Anh là giỏi nhất!”Kim Nguyệt Bảo vươn ngón tay cái lên: “Phiếu mua TV và tiền em nhận lấy, còn lại thì anh cầm đi.

Ra bên ngoài anh không cần tiết kiệm, trong nhà đã có em lo.” Cô vừa đổi số tiền đủ dùng trong một năm, tạm thời không có thiếu!“Ừm, em phải nhanh chóng báo tin tức tốt này cho bọn nhỏ.

Khẳng định bọn nó sẽ rất vui mừng!”Dừng một chút, cô chạy vội vàng ra ngoài, trước khi ra cửa còn không quên đưa ra một cái hôn gió vang dội.Trong lòng Thẩm Giang Viễn chấn động, cảm thấy nụ hôn gió kia dường như thật sự rơi lên trên mặt mình, đầu lưỡi nuốt một ngụm nước miếng.

May mà vợ đi ra ngoài, bằng không anh sẽ không thể kiềm chế được.“Đúng rồi, em quên nói, về sau không cần kêu đồng chí với em.” Mới vừa đi ra cửa, bỗng dưng Kim Nguyệt Bảo nhớ đến ý đồ bản thân đến: “Nếu không chê thì trực tiếp gọi tên của em đi.”“Khụ, được rồi!”Đột nhiên Thẩm Giang Viễn ngẩng đầu, gắt gao nắm chặt nắm tay.

Lần này tim anh thật sự muốn nhảy ra ngoài sao?Người đi rồi, dừng hồi lâu, lúc này anh mới hồi phục lại tinh thần.

Đến nỗi gọi bằng tên? Vậy gọi như thế nào?Nguyệt Bảo? Hay là Bảo Bảo hoặc là Nguyệt Nguyệt sao?Thẩm Giang Viễn bắt đầu cảm thấy rối rắm!Hôm sau khi mặt trời đã lên cao, Kim Nguyệt Bảo mới bắt đầu rời khỏi giường.

Cô thuận tay s* s**ng bọn nhãi ranh còn đang ngủ say, thấy tã khô ráo nên cũng an tâm.Người lớn đều xuống giường đi tiểu lúc 7 giờ giống nhau, bọn nhỏ thì sớm hơn một chút, vào lúc 6 giờ rưỡi.Kim Nguyệt Bảo nhìn vào đồng hồ để bàn ở trên bàn để xem giờ, mới hơn 6 giờ nên cũng không gọi bọn chúng dậy.Ngày hôm qua hai đứa nhỏ hồ hởi hỏi cô khi nào sẽ mua TV, chúng hỏi đến hơn nửa đêm, cho nên hôm nay mới ngủ say thế này.“Sao lại không ngủ thêm một lát nữa?”Mới vừa đi ra cửa đúng lúc chạm mặt Thẩm Giang Viễn vừa tập thể dục buổi sáng về, trên người anh để trần, bên dưới mặc một chiếc quần quân đội không mới cũng chẳng cũ.

Mồ hôi trong suốt men theo gương mặt chảy xuống, sắc mặt anh ửng đỏ như ánh sáng mặt trời sớm mai vậy.

“Không sao đâu, tại em quen thế rồi.”Kim Nguyệt Bảo nheo mắt, vội vàng nhìn sang chỗ khác.Đêm qua mấy đứa nhỏ làm ầm ĩ quá, cho nên dù hai người ngủ cùng một giường, nhưng sau cùng cũng không có xảy ra chuyện gì.

Cuối cùng cô chịu không nổi, đành để Thẩm Giang Viễn dỗ hai đứa bé ngủ.Thẩm Giang Viễn cười cười không nói chuyện, anh bắt đầu đi chẻ củi.Kim Nguyệt Bảo thấy thế thì cũng vào bếp, chỉ chốc lát sau khói bếp đã lượn lờ, khung cảnh một buổi sáng yên tĩnh trông thật ấm áp!Thẩm Giang Viễn chẻ hết toàn bộ củi trong nhà, sau đó đem hết vào nhà bếp, nhìn thấy Kim Nguyệt Bảo đã bắt đầu làm cơm, lại còn phải nhóm lửa, cũng không nói gì thêm mà chỉ ngồi xuống hỗ trợ cô làm việc.Người đàn ông trong nhà chính là lao động chính trong nhà, vừa thổi gió vừa quạt củi, rất nhanh lửa đã cháy lên rồi.

Bữa sáng làm món cháo khoai lang đỏ và bí đỏ, ăn rất thanh đạm lại còn ngon miệng, khoai lang đỏ thơm ngọt mềm mại kết hợp với bí đỏ, nấu gần chính thì bỏ thêm gạo kê vào nấu cháo, chỉnh lửa nhỏ chầm chậm ninh dần.

Chỉ chốc lát sau đã có thể ngửi được một mùi hương ngọt ngào lại ngon miệng bay khắp gian phòng..
 
Thập Niên 70 Hằng Ngày Làm Ruộng Nuôi Tôm
Chương 44: Chương 44


Sau khi nấu cháo, Kim Nguyệt Bảo cố ý múc ra nửa chén cháo nhỏ đặt vào nước, sau khi nguội bớt thì đưa cho Thẩm Giang Viễn: “Nếm thử xem sao.

”Thẩm Giang Viễn nghĩ rằng cô muốn cho anh nếm thử xem thế nào, cũng không chối từ, trực tiếp hớp hai miếng, khoai lang đỏ hầm cùng bí đỏ ngọt ngọt, cho vào miệng là tan ra ngay, mang theo mùi hương nồng đậm.

Hơn nữa bởi vì đây là cháo nấu nhừ hương vị vừa vặn, không giống như cháo ở nhà ăn của quân khu, cả một nồi to nấu chỉ toàn nước.

Gạo mễ vốn dĩ cũng không có mùi vị gì nhiều, cho nên Thẩm Giang Viễn nếm thử liền có cảm giác thật là thỏa mãn, húp hai ngụm nuốt xuống bụng.

“Ngon lắm, rất là ngọt! ”Thẩm Giang Viễn không hề ngần ngại giơ ngón cái lên, không khỏi cảm thán chính mình đã cưới được một người vợ giỏi, cho dù chỉ nấu cháo cũng thơm ngon hơn hẳn nhà người khác.

“Anh thích thì tốt rồi!”Kim Nguyệt Bảo gật đầu, thầm nghĩ người đàn ông này quả nhiên là thích vị ngọt.

Thẩm Giang Viễn không thể ở nhà nhiều được, trước 3 giờ chiều còn phải chạy đến quân khu huấn luyện, cho nên vừa ăn xong cơm sáng thì anh đã phải đi.

Hai đứa nhỏ một đứa ôm chân trái một đứa ôm chân phải của anh, lưu luyến không nỡ buông tay.

“Chú hai ơi, chừng nào chú mới được về nữa?”“Chuyện xưa hôm qua chú còn chưa kể hết cho bọn con mà.

”“Chúng ta chỉ mới biết đến đoạn báo thù Ngưu Ma Vương mà thôi!”“……”Hai đứa bé mỗi đứa một câu, vừa nói vừa ứa nước mắt.

Kim Nguyệt Bảo cũng không khỏi xót xa, không thể không nói, mặc dù nhìn Thẩm Giang Viễn có vẻ hung dữ, nhưng vẫn khiến cho bọn trẻ yêu thích.

“Uyển Tĩnh, Gia Minh, chú hai của mấy đứa là anh hùng dân tộc, vẫn có việc quan trọng phải làm, ngoan nào, đợi lần sau chú về chú sẽ kể tiếp chuyện xưa cho mấy đứa nghe nha?”Kim Nguyệt Bảo không đành lòng, nhưng nhìn sắc trời không còn sớm, đành phải đem hai bảo bối nhỏ kéo về.

“Dạ, bọn con là bé ngoan, bọn con sẽ không làm cho chú hai thím hai phải lo lắng.

”Hai nhóc con bẹp bẹp miệng, ngoan ngoãn bỏ tay ra khỏi người Thẩm Giang Viễn, sau đó chào tạm biệt anh.

“Trạch Lâm đã trưởng thành rồi, sau này phải giúp đỡ chị hai việc trong nhà nữa!”Thẩm Giang Viễn vỗ vỗ bả vai của thằng em trai nhà mình, tuy nói đây là em út trong nhà, nhưng lại không có mấy tính nết hư hỏng như những đứa trẻ con khác.

“Đi thôi, lên xe đạp nào.

”Thẩm Giang Viễn vốn dĩ định chạy bộ đến huyện thành, nhưng sau đó lại đổi sang đi xe riêng của quân khu, Kim Nguyệt Bảo biết được thì dứt khoát lôi chiếc xe đạp trong nhà ra.

“Vừa đúng lúc em cũng phải đi huyện thành mua vài thứ, mình đi cùng nhau đi.

”“Cũng được, vậy vất vả cho em rồi.

”Từ mấy phong thơ nhà gửi lên, anh đã biết Kim Nguyệt Bảo biết lái xe đạp, lúc này nhìn thấy được anh cũng không có ý kiến gì.

Hai người liền xuất phát, Kim Nguyệt Bảo tính thời gian, ứơm chừng ba tiếng nên 8 giờ đã xuất phát.

Lúc đến huyện thành, vừa đúng lúc 11 giờ, Thẩm Giang Viễn có thể kịp lên xe.

Có đàn ông ở đây nên Kim Nguyệt Bảo sẽ không khách khí, cô chủ động nhường xe cho Thẩm Giang Viễn chở, còn mình thì yên vị ở cái yên sau mềm mại của xe đạp.

Thời gian này là lúc bắt đầu giờ làm việc, trong thôn không có người, cũng coi như là thanh tịnh, bánh xe từ từ di chuyển, rất nhanh đã vào trong thành.

Kim Nguyệt Bảo ngạc nhiên, phát hiện ra dọc theo đường đi bọn họ không có tạm dừng, lúc tới huyện thành còn dư hẳn một giờ.

Nam nhân hiển nhiên là có nhiều sức lực rồi, sức chịu đựng cũng tốt, Kim Nguyệt Bảo âm thầm gật đầu.

“Thời gian còn sớm, em muốn mua cái gì không, anh sẽ đi với em.

”Thẩm Giang Viễn đẩy xe, ngừng ở trước cửa một cửa hàng bách hoá.

Kim Nguyệt Bảo nghĩ một chút rồi đồng ý.

.
 
Thập Niên 70 Hằng Ngày Làm Ruộng Nuôi Tôm
Chương 45: Chương 45


Hôm nay cô mặc một cái áo ngoài màu đỏ, tóc đen mượt, dùng dây gân cột thành đuôi ngựa, toàn bộ thân hình trông thật cao gầy và trong sáng.

Hai người đi ở trên đường, thoạt nhìn trông rất đẹp đôi!Đặc biệt là Thẩm Giang Viễn đang mặc quân trang màu xanh lục càng là tiêu điểm khiến cho người ta hâm mộ và sùng bái, nhưng mà rất nhanh thì ánh mắt hâm mộ đó liền rơi xuống trên người Kim Nguyệt Bảo.

Cô nương này cũng không biết là con nhà ai mà có phúc khí như vậy, có thể đi cùng một chỗ với anh chàng quân đội kia, xem dáng vẻ này của bọn họ nếu không phải là vợ chồng thì cũng là đối tượng.

“Đại Hoa, đừng nhìn nữa, bản thân con gái nhà người ta điều kiện tốt thật, nếu không thì sao có thể được đi cùng anh quân nhân bên cạnh chứ?”“Cẩu Đản, anh có ý gì, ý anh là điều kiện của tôi không tốt cho nên chỉ có thể xứng với anh phải không?”“…”Đôi tình nhân vừa mới quen nhau thành công làm tổn thương nhau.

Tai Kim Nguyệt Bảo khá tốt, cô đã sớm phát hiện bản thân trở thành tiêu điểm cho mọi người chú ý, cô lập tức tức giận mà trừng mắt liếc Thẩm Giang Viễn một cái.

Thẩm Giang Viễn hình như cảm giác được, anh khó hiểu đón nhận ánh nhìn của vợ, lại theo phản xạ có điều kiện sờ lên mặt của mình, có chút hoài nghi không biết trên mặt mình có phải dính gì hay không!Hai người mua một ít thức ăn, sau đó lại quẹo vào một hiệu sách, trong lúc Thẩm Giang Viễn vẫn luôn gắt gao đi theo phía sau của vợ, trên người đeo đầy bao lớn bao nhỏ, tay còn phải đẩy xe đạp.

Hai nhân viên trong hiệu sách nhìn thấy anh lập tức ngây người, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng nhìn Thẩm Giang Viễn.

Họ chỉ cảm thán anh lính này quả thực có lòng trách nhiệm, rất biết săn sóc người khác, khó trách người ta đều nói: Chức trách của quân nhân chính là phục tùng mệnh lệnh!“Đem mấy thứ này và hai quyển sách kia bao lại giúp tôi nhé, cảm ơn.

”Kim Nguyệt Bảo lựa sách rất nhanh, có ba cuốn truyện cổ tích là cho trẻ con dùng để tập đọc, còn có hai quyển là tư liệu chuyên dùng cho học sinh tốt nghiệp tiểu học, cái này là cho Thẩm Trạch Lâm.

Còn về bản thân cô thì cô tự mua cho mình một chuyển sách về kỹ thuật chăn nuôi, cùng với mấy quyển bình luận về sự phát triển của thời đại mới.

Xu hướng phát triển xã hội của thời đại này cô vốn đã nắm rõ, nhưng về phần chi tiết hơn thì cô vẫn phải cẩn thận tìm hiểu.

Thẩm Giang Viễn rất tò mò, lúc ra khỏi cửa nhịn không được mà hỏi: “Em cũng đọc sách nữa sao?”Kim Nguyệt Bảo vừa nghe lời này, tức khắc nổi giận: “Sao em lại không thể đọc sách chứ hả? Dù sao em cũng… cũng đã học tới sơ trung mà!” Mặc dù chỉ có hai ngày! Lời này không hề thuyết phục, nhưng mà cô lại không có cách nào khác, không thể để lộ lai lịch thật của mình được!Nhớ tới mấy kiếp trước kia, cô còn từng trải qua một đời làm giáo sư sinh vật học ở thủ đô nữa đó!“Ha ha ha, em có thể đọc mà!”Thẩm Giang Viễn nhịn không được mà bật cười: “Em mang tư tưởng tiến bộ dĩ nhiên là tốt rồi.

”Kim Nguyệt Bảo nhăn mặt, cô biết anh hẳn là nghĩ rằng cô chỉ nói giỡn đây mà, hung hăng mà quát anh rồi liếc mắt một cái.

Thẩm Giang Viễn thấy vợ bày ra sắc mặt này, tức khắc dở khóc dở cười, biết rõ lúc này không nên cười, nhưng thấy lúm đồng tiền hiện lên trên gương mặt xinh đẹp ấy, liền cảm thấy không cách nào nhịn được.

Sủng nịch đưa một bàn tay ra véo véo lúm đồng tiền trên mặt cô.

Thật là mềm mại quá đi!Đôi mắt này khiến ai nhìn vào cũng tức khắc nhốn nháo trong lòng, anh quân nhân cũng là một người lãng mạn nha, cả động tác lưu manh như vậy mà cũng có thể tạo ra một hành động sủng nịnh như thế đấy!“Rồi anh có đi hay không?”.
 
Thập Niên 70 Hằng Ngày Làm Ruộng Nuôi Tôm
Chương 46: Chương 46


Kim Nguyệt Bảo hất bay móng heo của anh, đàn ông con trai thời này gan lớn vô cùng nha, niên đại này vẫn còn cực kỳ bảo thủ.

Cho dù là giữa hai vợ chồng đi đường với nhau vẫn phải giữ khoảng cách nửa thước, bộ anh thật sự nghĩ nhân viên quản lí ở đây không dám bắt anh hay gì?“Đi, đi chứ!”Thẩm Giang Viễn bỗng dưng phục hồi tinh thần lại, bàn tay nhỏ nhắn của vợ đánh vào tay mình chẳng thấy đau tẹo nào, thậm chí còn có điểm ngứa.

“Liên đội trưởng! Thật là có duyên quá nha, anh cũng tới sớm như vậy à!?”Đúng lúc này, từ xa có một anh chàng mặc quân phục chạy tới đây, từ xa đã hướng về phía hai người mà chào một cái rồi.

“Đây là chị đâu phải không, chào chị dâu!”Lưu mặt rỗ cười ha ha ha, vừa nãy lúc liên đội trưởng nhà mình chơi sờ mặt thì cậu ta đã ở đây rồi, trông thấy mà kích động thiếu chút nữa té sấp mặt.

Về sau nếu ai nói liên đội trưởng nhà mình không biết ghẹo người, cậu dám đảm bảo với người ta, liên đội trưởng nhà này rõ ràng là tài xế già!“Chào đồng chí!”Rốt cuộc có người ngoài ở đây, Kim Nguyệt Bảo không so đo với anh nữa, thoải mái hào phóng cùng chào người ta một cái là xong.

Há há, thái độ này, nếu như trang điểm thêm thì khi so sánh với mấy em gái ở đoàn văn nghệ văn công thì còn đẹp hơn, khó trách ngày thường liên đội trưởng chỉ muốn giấu đi, cũng không cho ai nhắc tới!“Lão Thẩm nhà tôi tính tình không được tốt lắm, phiền toái các cậu chăm sóc anh ấy nhiều hơn!”Kim Nguyệt Bảo nghĩ nghĩ, lấy thân phận hiện giờ của cô như một người vợ mà thiện ý bổ sung thêm một câu.

“Ái chà, vẫn là tẩu tử đau lòng cho đội trưởng đây mà!”Không ngờ lời vừa ra khỏi miệng, Lưu mặt rỗ phảng phất như thấy được tri kỉ, vỗ đùi giống như một diễn tinh(*) nhập thể, làm cho Kim Nguyệt Bảo dở khóc dở cười.

[
 
Thập Niên 70 Hằng Ngày Làm Ruộng Nuôi Tôm
Chương 47: Chương 47


Vừa nãy lúc Thẩm Giang Viễn đi mua đồ cùng với cô thì cô cũng thấy được mấy thẻ đặt hàng TV, loại TV trắng đen to chừng chín tấc vậy mà dù có ra giá cao cũng không có người bán.

Vì thế lúc này Kim Nguyệt Bảo cũng động lòng, cân nhắc nghĩ không biết có thể dùng cách khác để mua một cái TV màn hình màu hay không.

Cho dù màn hình nhỏ chút cũng không sao, miễn là có thể thấy rõ người là được.Vì thế cô mới trấn an Thẩm Giang Viễn là chờ đến lúc đại đội bộ có TV rồi thì bọn họ cũng sẽ sắm một chiếc, thế là Thẩm Giang Viễn liền bằng lòng.“Ui, cô bé này, đã lâu không thấy nha!”Tên chua ngoa đanh đá vừa thấy cô lại đến đây đã vội vàng bỏ qua tên đàn ông đang cùng lão cò kè mặc cả mà chạy ra tiếp đón cô, con bé này đáng yêu quá đi mất!“Ít nói nhảm lại đi, mau giúp tôi một chút đi!”Kim Nguyệt Bảo vừa nói vừa kéo người đến một cái góc hẻo lánh.

Cô lấy ra tấm phiếu TV kia: “Ông biết đây là loại mặt hàng gì chứ?”“Gì, phiếu TV sao?”Khương Mạch không còn bình tĩnh nữa, không phải ông ta chưa từng thấy qua thứ này.

Mà nguyên nhân chính là vì ông ta biết rất rõ ràng giá trị của thứ này nên mới cảm thấy giật mình không thôi!Ở cái thời đại này nếu mà không có phương pháp thì dù có lấy bao nhiêu tiền mặt ra cũng không có cách nào lấy được phiếu TV, còn muốn nói về phương pháp, đó lại là thứ càng bí ẩn hơn.“Cô đang định đem cái phiếu TV này bán cho tôi sao?”Khương Mạch nuốt nước bọt ừng ực, nếu đây là ý đồ của cô thì thành thật mà nói, ông ta đã có thể tưởng tượng ra viễn cảnh kiếm được nhiều tiền từ cô rồi.Con bé này thật sự quá đáng yêu!“Ông đang tưởng tượng cái gì đó?”Kim Nguyệt Bảo tức giận mà trừng mắt với lão một cái: “Nhìn tôi có phải loại người nghèo nàn như vậy không? Tôi đây là muốn mua TV!”“Loại mà có màu sắc sống động ấy! Ông có phương pháp nào giúp tôi kiếm một cái TV không?”Cô tức giận mà trừng mắt liếc đối phương một cái, thuận thế đem phiếu TV thu vào tay áo, đề phòng bị người khác thó mất, giá trị của thứ trong tay cô hoàn toàn hiểu rõ.“Trời má!”Khương Mạch sợ ngây người, không nhịn được mà buột miệng nói ra một câu thô thiển.Thật đúng là to gan mà!Trong nhà người khác tới TV đen trắng còn chưa có nữa là, cái người này thế mà bạo dạn tới nghĩ tới phải tìm cách mua bằng được TV màu.“Sao thế? Không có biện pháp nào sao?”Kim Nguyệt Bảo không khỏi xụ mặt, vì cái phiếu TV này mà đến cả Thẩm Giang Viễn cũng phải phí không ít công sức mới có thể lấy về được.

Nếu mà tùy tiện mua một cái TV bình thường thì cũng thật sự phí công sức của anh ấy.Nhớ trước đây cô từng sống qua cái thời đại mà TV có thể to bằng cái mặt tường, so với lúc này thì TV chỉ có chín tấc, thật là nhỏ bé làm sao.Chủ yếu là TV đen trắng còn không bắt sóng tốt, nhìn không rõ chẳng khác gì một người mắt cận 300 độ nhìn ra ngoài thế giới, chẳng có chút gì đặc sắc cả.“Cũng không phải không có cách nào, nhưng mà cần phải tốn kha khá thời gian.” Khương Mạch giải thích nói: “Cô biết đó, loại tivi này tới năm 70 mới ra đời, hơn nữa sản lượng rất có hạn.

Những người có thể lấy được đều là gia đình cán bộ cao cấp cả.”“Cần mất bao lâu?” Kim Nguyệt Bảo hỏi.Lần này Thẩm Giang Viễn trở về đã nói cho bọn họ chuyện đại duyệt binh cho lễ quốc khánh, mấy đứa nhỏ trong nhà đều biết chuyện, chỉ chờ mong sẽ được nhìn thấy phong thái của anh mà thôi..
 
Thập Niên 70 Hằng Ngày Làm Ruộng Nuôi Tôm
Chương 48: Chương 48


“Ít nhất phải chờ đến đầu xuân năm sau, trước tiên phải chiếm lấy cơ hội đề tên trong danh sách chờ mua TV màu, sau đó phải chờ thêm một hai năm, chờ TV màu ra đời mới được!”Khương Mạch không đành lòng dội nước lạnh vào mặt cô, nhưng vẫn ăn ngay nói thật: “Hơn nữa muốn có được đến tay ít nhất phải có sáu trăm đồng tiền.

Có điều nếu cô có thể bỏ ra được số tiền đó, cũng có thể tự mua ở bên ngoài.

Nhưng mà rất là nguy hiểm, chỉ là nếu để cho cô dùng thì cô có dám dùng không ấy?”Trong nhà có một chiếc TV màu không rõ nguồn gốc, nếu bị người khác cử báo chắc chắn phải ngồi xổm ở nhà giam!“Thôi thì cứ để đó, ông cứ làm việc đi, tôi muốn nghĩ cách khác xem sao.”Kim Nguyệt Bảo thất vọng thở dài, có nói như thế nào thì nhà họ Thẩm cũng là hộ gia đình có người tham gia quân ngũ.

Gia đình cô cũng coi như có chút quan hệ.Nếu phải ngồi xổm trong phòng giam ở cục cảnh sát thì không phải là làm ra chuyện cho người ngoài cười rụng răng sao? Còn không bằng tạm thời mua trước cái TV đen trắng làm bọn nhỏ đỡ ghiền vậy!“Đi mau, có người tới!”Đúng lúc này, mấy đứa nhỏ canh chừng ở đầu hẻm đột nhiên chạy vào.Vừa rồi đám tiểu thương vẫn còn tốp năm tốp ba chuyển hàng hoá, bây giờ đã lập tức tản ra tứ phía tán loạn khắp ngõ nhỏ, ai ai cũng tìm chỗ để trốn.Khương Mạch trước hết phản ứng lại: “Cô bé, việc này hôm nào lại nói, tôi chạy trước nha!”Nói xong thì nhanh như chớp chạy.Kim Nguyệt Bảo cũng lập tức đi khỏi, khẽ cắn môi chọn bừa một phương hướng chạy ra bên ngoài.“Ái chà!”Trong lúc hoản loạn không biết là ai đã làm vướng chân của một cụ già, làm người ta té ngã.

Kim Nguyệt Bảo chạy tới trông thấy thì dừng lại một chút, trong lòng không bỏ mặc được nên đã quay đầu nâng người ta dậy rồi cùng đi ra ngoài.Cũng may chỗ này đã cách đầu hẻm rất gần, hai người lủi hủi một lúc cũng thuận lợi ra tới bên ngoài.“Cô bé, cảm ơn cháu nha!”Cụ già kéo tay cô, trong lòng rất biết ơn.“Không có gì đâu ạ, học Lôi Phong(*) làm việc tốt thôi mà!”[
 
Thập Niên 70 Hằng Ngày Làm Ruộng Nuôi Tôm
Chương 49: Chương 49


“Đây là nhà cụ, cháu vào đây ngồi một lát nhé.”Kim Nguyệt Bảo dựng xe đạp cũng chưa nói cái gì, chỉ đỡ bà cụ già đi vào trong sân nhà.Đây là một cái tứ hợp viện khá lớn, được xây dựng lên từ rất nhiều viên gạch xanh màu xám, nhìn dáng vẻ còn rất mới, không giống như là của những thế kỷ trước lưu lại.“Bà ơi, bà về rồi, cá viên đâu ạ? Đã đổi được chưa?”Có bé con mập mạp đang ngồi ở bậc thang vui sướng mà chạy đi lên, nhưng mà vừa thấy đôi tay trống trơn của bà cụ thì lập tức biểu hiện lên vẻ mặt thất vọng.“Lý Tam béo, đã bảo cái thứ đó ở cửa hàng người ta không có bán, sao mày cứ phải đòi bà đi đổi bằng được vậy?”Lúc này một người phụ nữ trung niên cũng hoang mang hớt hải chạy từ ngoài cửa vào nhà, nhìn thấy bà cụ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Mẹ, mẹ cũng thật là cứng đầu quá à, con mới không để ý một tí thôi mà mẹ đã lặng lẽ trốn ra ngoài để đổi đồ, mẹ biết làm vậy người ta nói sao không? Lỡ như bị người ta phát hiện…”Nói được một nửa thì chị ta mới phát hiện bên cạnh bà cụ còn có một người nữa, chị ta vội vàng im lặng.Kim Nguyệt Bảo chớp chớp mắt, có hơi xấu hổ một chút.“Không có sao đâu, cô bé này không phải người ngoài, cô bé còn cứu mẹ mà.”Bà cụ thân thiết mà lôi kéo người đi vào trong phòng: “Cháu đừng nghe cô ta nói năng hung hăng, kỳ thật bản chất cũng không có hung dữ như thế đâu, chỉ là cụ đi đổi đồ ăn cho đứa cháu nội, chuyện này đâu có nghiêm trọng như vậy.”“Mấy ngày trước, cụ đang ở trên phố gặp được một người phụ nữ, không hiểu sao lại kéo cụ vào trong một góc, hỏi cụ có muốn mua cá viên hay không.

Cụ nhìn thấy cũng không tệ lắm nên liền mua một ít, cháu không biết đâu, cái thứ đó ăn ngon lại thơm.

Thằng cháu của cụ lại rất thích món đó, ăn được lần đầu lại muốn ăn nữa nên cụ mới đến cái ngõ nhỏ đó tìm mua, nào ngờ cái người lần trước họ nói không còn nữa.

Cháu nói xem có khó chịu không cơ chứ?”“Là thịt cá băm làm thành viên sao ạ? Bên trong còn thả thịt tôm, hơn nữa ăn lên không có mùi cá!”Kim Nguyệt Bảo cũng là hết chỗ nói rồi, xem ra mấy thứ lung tung này đều có ngọn nguồn từ cô mà ra à!“Cháu cũng biết cái đó sao? Chẳng lẽ cháu cũng từng ăn qua rồi hả?”Bà cụ Lý vừa ngạc nhiên lại mừng rỡ, giống như gặp được tri kỉ vậy.“Cũng không giấu gì cụ, cái thứ cụ ăn qua đó chính là do cháu làm, trước kia do trong nhà không có phiếu thịt, cháu mới suy nghĩ đến việc làm ít đồ ăn để đi đổi phiếu thịt, cũng phải tìm hiểu quanh co mới tìm được cách để đổi.”Kim Nguyệt Bảo không có giấu giếm, tóm lại những việc này cũng không đáng để cho người ta tò mò hoặc để họ suy đoán lung tung, chi bằng chính mình tự nói ra.Ít ra như vậy còn có vẻ thật thành, rốt cuộc thì nơi mà cái người kia và bà cụ này hội họp chính là ở cái ngõ nhỏ kia.“Có điều sau khi trong nhà có thể xoay sở được thì cháu cũng không làm mấy thứ như vậy nữa.

Lần này cháu đi qua đó chủ yếu là muốn tìm hiểu xem có cách nào để mua được TV hay không thôi.” Cứ như vậy Kim Nguyệt Bảo đã nói sơ qua chuyện cô muốn mua TV màu.“Ồ, hóa ra chuyện là như thế này à?!”Sau khi bà cụ nghe cô giải bày thì như thể suy tư gì đó rồi gật gật đầu: “Cái loại TV đen trắng kia chẳng ra gì, có điều TV màu cũng thật sự khó mà kiếm được.

Cứ như vậy, nếu không thì tới ngày quốc khánh đó cháu cứ mang bọn nhỏ tới nhà của cụ xem, như thế có được không? TV màu của nhà cụ cũng là do năm trước xin được, năm nay mới được nhận.”“Chuyện này sao có thể làm vậy được ạ? Như thế thì thật là không biết xấu hổ rồi ạ.” Kim Nguyệt Bảo lần này có hơi thẹn thùng.“Có gì đâu mà ngượng ngùng?”.
 
Thập Niên 70 Hằng Ngày Làm Ruộng Nuôi Tôm
Chương 50: Chương 50


Bà cụ già chớp chớp mắt: “Không nói gạt cháu đâu, cá viên cháu làm ngon lắm, nếu cháu thật sự ngượng ngùng thì cứ làm cho cụ đi, cụ sẽ bỏ tiền ra mua.”“Mẹ, sao mà mẹ có thể làm phiền người ta như thế được!”Chị dâu Lý nghe không nổi nữa, khó trách mọi người đều nói người càng già tính nết càng trẻ con, cụ bà nhà mình cũng là một cụ già có tính nết trẻ con thế mà lại nghĩ được vậy ngay à!?“Hừ, cô bé nhà người ta còn không chê mẹ đây phiền nữa, con ở đó mà ghét bỏ cái gì?”Bà cụ Lý lập tức trở nên tức giận trừng mắt liếc nhìn cô con dâu một cái, lại nhìn Kim Nguyệt Bảo hỏi: “Cô bé này, con nói xem đúng không?” Giọng điệu nghịch ngợm này chẳng giác gì mấy đứa nhỏ đang muốn lôi bè kéo cánh tẹo nào.Lời này Kim Nguyệt Bảo không biết trả lời sao, đành phải ở một bên cười gượng!“Đúng rồi, chị này, lúc nãy trên đường về thì cụ có bị té một cái, thấy có vẻ như là trẹo chân, nếu chị có thời gian thì tốt nhất vẫn nên mang cụ đi bệnh viện kiểm tra thử xem.”Trước khi đi, mặc dù là bà cụ Lý đã cản trở nhiều lần nhưng Kim Nguyệt Bảo vẫn đem chuyện bà ấy bị té ngã kể lại kỹ càng tỉ mỉ.

Quả nhiên chị dâu Lý vừa nghe thấy mặt mũi lập tức đen thui lại.Bà cụ Lý lại vô cùng đau đớn: “Cái nha đầu Tiểu Kim này, cả cháu mà cũng muốn bán đứng cụ!”Kim Nguyệt Bảo nghe vậy thì nghịch ngợm thè lưỡi.Nhưng thật ra chị dâu Lý nửa giận nửa thương nói với bà: “Cô bé Tiểu Kim nhà người ta đó là quan tâm mẹ mà mẹ còn không cảm kích! Về nhà con sẽ đưa mẹ đi bệnh viện đâm kim chích đấy.”“Đồng chí Tiểu Kim à, lần này thật là đa tạ em, người già tuy rằng không đáng tin cậy, nhưng có những lúc nói câu rất đúng.

Em đã cứu bà thì đây là duyên phận, mặc kệ nói như thế nào, về sau thường xuyên lui tới, nhà họ Lý cũng xem em như là bằng hữu vậy.”Chị dâu Lý cũng là người thành thật, thấy Kim Nguyệt Bảo không có cố ý giấu giếm chuyện cô đi buôn bán cá viên nên từ đáy lòng cũng muốn kính nể với cô.

Chuyện này nói to thì to, nói nhỏ thì nhỏ, có thể không có việc gì mà dám thoải mái nói ra chính là dũng khí.Không phải ai cũng có thể dựa hơi vào bà mẹ chồng của cô đâu!Sau khi hẹn rõ ngày giờ với bà cụ Lý thì đã tới nửa buổi chiều rồi.

Cũng vừa lúc hôm nay là thứ sáu, lúc này trường học được nghỉ.

Kim Nguyệt Bảo trực tiếp đến trước cổng trường học đón Thẩm Hương Vân tan học về.Lúc Thẩm Giang Viễn được nghỉ phép về nhà thăm người thân thì con bé lại không được nghỉ, chắc nó cũng buồn lòng lắm.Có điều cũng may, rất nhanh thôi là con bé có thể nhìn thấy Thẩm Giang Viễn ở trên TV, cũng coi như là được bù đắp một ít vậy.Trên đường đi học là phải đi dọc theo đường đi bên sườn núi, lúc về sẽ đi theo đường dưới của sườn núi.

Vì vậy nên tốn không ít sức lực, nhưng mặc dù là như vậy, lúc mới đi được nửa đường, trên mặt Kim Nguyệt Bảo đã chảy từng lớp mồ hôi mỏng.“Nếu mà em cũng biết chạy xe đạp thì tốt quá rồi.” Thẩm Hương Vân thập phần băn khoăn: “Như vậy là em có thể chở chị rồi đó chị dâu.”Kim Nguyệt Bảo nghe vậy, trong lòng bỗng bật ra một suy nghĩ: “Này có khó gì? Đợi khi nào có thời gian nhàn rỗi chị sẽ dạy cho em.”“Có được không chị?”Mặt Thẩm Hương Vân lập tức giãn ra, bắt đầu đánh giá chiếc xe đạp này từ trên xuống dưới một cách cẩn thận.“Đương nhiên rồi!” Kim Nguyệt Bảo rất tự tin, ngoại hình người nhà họ Thẩm đều thuộc dạng cao gầy, mặc dù là Thẩm Hương Vân năm nay mới có mười bốn tuổi, nhìn qua cũng phải một mét sáu trở lên..
 
Back
Top Bottom