Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh

Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 341: Chương 341


Hàn Đông Nguyên vừa rồi còn đang trong trạng thái cuồng nhiệt, nhưng sau khi nghe được lời nói của cô, thì anh lại cảm thấy trái tim mình bị cô lôi kéo.

Cô thực sự biết cách thao túng anh.

"Vậy là em căn bản là không muốn giúp đỡ cái nhà máy tồi tàn đó bằng bất kỳ thiết kế nào rồi, và em chạy về, chỉ là để bình tĩnh lại thôi sao? Em định đá anh sau khi bình tĩnh lại à?"

Hàn Đông Nguyên dùng tay ấn cằm cô, anh đang tức giận đến tim phổi đau nhức, sau đó còn cười lạnh rồi nói: “Anh chính là đang bị đầu óc mê muội như vậy rồi sao? Không có gì để bình tĩnh đâu, anh nói cho em biết, em hãy ngoan ngoãn ở nhà hai tuần sao đó thì xuống nông thôn với anh, em không quay về thì anh cũng sẽ quay lại, đến lúc đó thì em đừng trách anh sao không nghe em nói, em sợ người trong nhà biết, còn anh thì không sợ đâu.

Trình Ninh: "…. "

Dịu dàng ở đâu chứ, dịu dàng chỉ có vài lần, bản tính của người này sẽ nhảy lên bất cứ lúc nào.

Cho nên, chính Hàn Nhất Mai, cũng đã đánh giá anh quá cao.

Cô đang nghĩ tới điều gì đó, cho nên liền vươn tay ra để mở lấy bàn tay anh ra rồi nói: “Không phải lúc đó anh nói chúng ta chỉ thử xem sao? Nếu em không thích anh và cho rằng không được, thì từ bây giờ chúng ta sẽ đi theo con đường riêng, và chúng ta sẽ không liên lạc với nhau cho đến khi c.h.ế.t đi, hoặc có lẽ chúng ta sẽ thử xem giống như trước đây?"

Hàn Đông Nguyên gần như tức giận đến mức cười nhạo cô.

“Vậy bây giờ em đang nghĩ về chuyện này à?"

Anh chạm vào cổ cô, và cũng không hiểu, vì sao họ mới vừa thân mật, mà cô lại có thể quay lại và đ.â.m anh một nhát.

Nhưng anh có thể làm được gì?

"Trình Ninh, em chỉ nghĩ cuộc sống của anh quá dễ dàng phải không? Cho nên em mới nói chuyện như vậy, hơn nữa vì sao lại muốn anh rời khỏi đây? Em muốn anh sống lại cuộc đời của mình như thế nào đây hả?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Anh thở dài, mà đẩy cô lại vào lòng mình rồi nói: "Trình Ninh, em đừng chần chừ, đừng tiến một bước mà luôn nghĩ đến việc lùi lại một bước. Nếu em làm như vậy, thì ngay cả anh một người có tính tình như một thần tiên thì cũng sẽ bị em làm cho tức c.h.ế.t mà thôi."

Cái gì gọi là sự mê muội và lý trí, hơn nữa còn có những ý nghĩ hỗn loạn trong sự mê muội, tất cả các từ ngữ đó cô đều biết rất nhiều.

Trình Ninh: "..."

Nghe anh nói cô lại giận rồi. Nhưng khi nghe câu “ Những ngày sau khi trở về em sẽ sống ra sao”, cô lại mềm lòng.

Cô cũng tự biết khi ở bên cạnh anh, cô không thể mềm lòng, anh vốn đã hống hách và mạnh mẽ, nếu cô mềm lòng quá thì anh sẽ được đằng chân lân đằng đầu.

Thế nhưng...

Cô giơ tay ra v**t v* mặt anh, nói: “ Anh đừng bắt nạt em."

Sau đó liền buồn bã nói: “ Em không muốn vì bất cứ điều gì mà lại phải nhượng bộ nữa, chỉ là cảm thấy chúng ta bây giờ như này là nhanh quá, lúc mới đầu em đã nói rõ ràng là chỉ cho anh cơ hội theo đuổi em, nhưng mà anh xem anh đi.."

Hán Đông Nguyên nhìn thấy dáng vẻ ấm ức của cô và nghe cô nói “ Anh đừng bắt nạt em” thì sự tức giận ban đầu liền “ lạch cạch” một cái mà bị biến mất hoàn toàn rồi.

Đúng vậy, anh đúng thật là hơi có chút vội.

Nhưng mà anh thật sự là không nhịn nổi.

Vậy nên với tình hình hiện tại anh sẽ không lại nhượng bộ nữa, anh đã dùng không biết bao nhiêu là sự nhẫn nại và khống chế rồi.

Anh im lặng một lúc mà ôm cô, sau đó mới thấp giọng xin lỗi cô, nói: “ Xin lỗi"
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 342: Chương 342


Lặng đi một lúc nói: “Vậy khoảng thời gian này em ở lại nhà nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện gì hoặc là nhớ anh thì viết thư cho anh.”

Nhưng rốt cuộc thì vẫn không yên tâm, lại nói: “ Em không thích như vậy cũng không sao, vậy sau này anh sẽ kiềm chế hơn, nhưng em cũng đừng do dự, đừng lúc nào cũng nghĩ đến việc rời xa anh, được không?"

Trình Ninh cứ nhìn chằm chằm anh.

Cô nhìn thấy sự lo lắng, kiên nhẫn và thậm chí là có chút cô đơn giữa đôi lông mày của anh.

Ở kiếp sau, sự lo lắng và nhẫn nại không còn hiện rõ trên gương mặt anh mà khi không có ai bên cạnh hoặc trong đêm khuya, nỗi cô đơn giường như đã thấm sâu vào tận xương tủy và đọng lại ở đó.

Trình Ninh duỗi tay xoa nhẹ lông mày anh, thấp giọng nói: “ Em không muốn rời xa anh, cho dù chia xa một khoảng thời gian, cuối cùng vẫn là quay lại bên nhau. Em chỉ là một năm nay có rất nhiều chuyện xảy ra, vì vậy mà cảm thấy nên chậm một chút thì tốt hơn, nhanh quá em có chút sợ."

Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng nhưng dường như có một loại sức mạnh tĩnh lặng và chữa lành trái tim người khác.

Loại tĩnh lặng này cũng khiến tim anh trở nên tĩnh lặng theo.

Anh nói: “ Sợ cái gì, em nói anh nghe nào."

Trình Ninh thật ra cũng không biết.

“Sợ anh sao?" Anh hỏi cô.

Sợ anh ấy không?

Cô đưa tay ra sờ cánh tay và xoa đầu anh.

Vân Mộng Hạ Vũ

Thật ra không cần biết anh đã làm gì với cô, hôn cô, hoặc là cho dù anh làm nhiều hơn như thế, cô cũng không sợ anh.

Hoặc là do sau khi c.h.ế.t ở kiếp trước, mấy chục năm nay cuộc sống trôi qua quá tĩnh lặng rồi, nên có chút sợ sự mất kiểm soát này.

Hoặc là sợ anh ấy chịu tổn thương, chuyện của kiếp trước vẫn chưa được giải quyết, chỉ cần nghĩ đến việc anh có thể sẽ chịu tổn thương, trong lòng cô liền dấy lên sự lo sợ, đây dường như là một loại di chứng, di chứng của kiếp trước khắc sâu vào trong lòng anh.

Hàn Đông Nguyên thực ra đã hiểu lầm rồi.

Cô xoa đầu, nói không phải sợ anh ấy.

Anh ấy lại càng hiểu nhầm cô, sợ sự phản đối của gia đình, bởi vì quan hệ của bọn họ vẫn chưa công khai, vì vậy vẫn còn chưa xác định, vậy nên mới không an tâm.

Anh kéo lấy cô, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, nói: “ Không sao, vậy nếu em có chuyện gì thì nói với anh, chuyện bất ngờ hay bất cứ chuyện gì khác, chuyện em muốn làm, em nói với anh, anh giúp em làm, chuyện của chúng ta em cũng đừng sợ, có chuyện gì thì anh xử lý, Ninh Ninh, em thử tin tưởng anh, được không?"

Thử tin tưởng anh ấy?

Thật ra cô căn bản đã luôn tin tưởng anh.

Chỉ là vẫn còn sợ mà thôi.

Cô nhìn anh ấy, nhìn cách anh nhìn cô bằng ánh mắt đầy cầu khẩn hi vọng, bản thân cô chỉ có thể đồng ý với anh, nên nói: “ Em vốn đã tin tưởng anh rồi, anh ba, em vẫn luôn tin tưởng anh.”

Không có ai có thể tin anh hơn em.

Khi cô ở trong vòng tay anh với đôi mắt ngấn nước và nói những lời như vậy với anh, trong mắt cô lúc đấy chỉ có anh.

Trong lòng Hàn Đông Nguyên nổi lên một hồi cuồn cuộn, mềm đến mức rối tinh rối mù, sau đó có chút lúng túng mà quay mặt đi.

Cô nhìn thấy ánh sáng lóe ra từ ánh mắt của anh khi nghe cô nói lời đó, nhìn thấy anh mới nhìn bản thân bằng ánh mắt dịu dàng mà tận sâu trong đó là sự khao khát, và cũng nhìn thấy sự nhẫn nại của anh ấy, sau đó quay đầu.

Trong lòng cô nói thật ra, thật ra cũng không cần nhất thiết phải như thế.

Lúc đầu không phải anh hôn quá bạo, quá dọa người thì cô cũng không đến mức cuống quá làm liều, xí.

Cô im lặng một lúc, cuối cùng vẫn vòng tay qua vai anh, nghiêng người về phía trước và ngập ngừng hôn lên khóe môi anh.

Hàn Đông Nguyên: “Trình Ninh!"
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 343: Chương 343


Anh nhịn không nổi cho đến khi gân trên tay nổi lên anh mới đưa tay ôm cô vào trong lòng mình, chửi bới: “ Nếu em không cho anh làm loạn thì cũng đừng dụ dỗ anh, anh là con người, đâu phải là thần tiên"

Vẫn là thích cô ấy, ngày ngày trong mơ đều hận không thể ăn được người đàn ông của cô ấy.

Trình Ninh cảm thấy bản thân hình như có chút lật lọng.

Cô nghĩ ngợi trong lòng nói ấp úng: “Cũng không phải là không thể hôn, nhưng anh dịu dàng chút, giống tối hôm đó, cũng được.”

Nói đến đoạn sau thì âm thanh đã trở nên trầm như muỗi vây.

Trả lời cho cô là một Hàn Đông Nguyên không có một chút ôn nhu nào.

Hai người cũng không biết đã quấn lấy nhau bao lâu, bầu trời bên ngoài đã trở nên tối rồi.

Dưới lầu cũng truyền đến thấp thoáng tiếng nói chuyện.

Một lát mà có người đến đây thì đúng thật là.

Vân Mộng Hạ Vũ

Trình Ninh cuối cùng không thèm để ý sự chọc phá của Hàn Đông Nguyên mà dứt khoát đẩy anh ra, chỉnh lại quần áo, rồi sợ mặt của mình, hỏi anh: “Anh có gương không?"

Hàn Đông Nguyên liền dựa vào bàn phía trước mà ngắm cô, lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lấm tấm mây bay, đôi mắt mang một màu nước khác, khóe mắt hơi nhếch lên, vừa nhìn là biết dáng vẻ sau khi được yêu thương.

Nghĩ đến đây, lòng anh lại nóng lên, c.h.ế.t người, anh hận không thể tiếp tục ôm cô, hôn cô và v**t v* cô, nếu cô thích anh dịu dàng thì liền trở nên dịu dàng, nhưng thật ra điều này đối với anh mà nói thì giống như một sự tra tấn ngọt ngào.

Nhưng cho dù là sự tra tấn thì anh vẫn bằng lòng chấp nhận, không tình nguyện rời xa nửa bước.

Anh thở dài.

Anh trước đây hơn mười năm chưa từng thở dài, chắc cả đời này anh sẽ chỉ vì cô mà thở dài.

Sau đó anh cúi thấp đầu từ trong ngăn kéo đưa cho cô một chiếc gương.

Cô nhận lấy chiếc gương, Hàn Đông Nguyên tiện tay chải tóc cho cô, rồi lại giúp cô chỉnh lại quần áo, cuối cùng lại không chịu nổi mà hôn lên cổ cô, Trình Ninh một tay cầm gương một tay đẩy anh ra, cô bước sang một bên, né xa anh, trừng mắt nhìn anh, rồi phớt lờ anh, nhìn kỹ hơn rồi đưa tay chạm lên môi, xác nhận mọi thứ từ khuôn mặt đều quần áo đều ổn, rồi cô thu dọn đồ đạc, ôm nhật ký và tập tài liệu, cô đi xuống lầu dưới ánh mắt yếu ớt nhưng lại có sự đốt cháy của Hàn Đông Nguyên.

Lại nói về bên phía Hàn Nhất Mai.

Buổi trưa Hàn Nhất Mai cuối cùng không về nhà, ở nhà ăn ăn cơm rồi về văn phòng.

Buổi trưa trước khi đi cô cho nổ một quả b.o.m như vậy, khi về chắc chắn sẽ bị mọi người bao vây.

Chị Vương hỏi cô ấy: “ Nhất Mai à, đang yên đang lành, có chuyện gì vậy? Không phải cô đã cùng với tiểu Lưu bàn chuyện hôn sự rồi sao? Sao đang yên đang lành lại tự nhiên nói gia đình không đồng ý, thế là tan vỡ à? Đây, đây có phải là nhà cô đề ra điều kiện mà nhà tiểu Lưu không làm được không?"

“Nhất Mai à, tôi biết điều kiện nhà cô tốt, nhà tiểu Lưu là gia đình công nhân, điều kiện gia đình chắc chắn không thể so được với nhà cô, nếu như kết hôn thì cũng nên thông cảm cho nhà người ta.”

Nhà chị Vương với nhà họ Lưu có mối quan hệ thân thiết.

Chị Vương là chị họ xa của mẹ Lưu Tồn Cương, đây là người làm mối cho Hàn Nhất Mai và Lưu Tồn Cương, chị ấy còn nhận được một phần quà lớn từ nhà họ Lưu.

“Dừng!"

Hàn Nhất Mai giơ tay lên ngắt lời chị ấy, lại nhìn một lượt từng người đang ngồi ở đó nhô đầu lên và ánh mắt tràn đầy sự hiếu kỳ, nhiều chuyện, nói: “Chuyện này không cần nói lại nữa, bây giờ tôi đi in một số thứ, lát nữa mọi người truyền nhau đọc là biết thôi."

Mọi người: “ ???"

Còn in ra luôn á?

Đưa cho mọi người truyền nhau đọc?

Trong phút chốc mọi người đều kinh ngạc há hốc miệng, cả buổi trời không khép lại được.
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 344: Chương 344


Sau đó nhìn thấy Hàn Nhất Mai đi tới phía trước máy in của văn phòng:“ lạch cạch” bắt đầu đánh chữ.

Lời mà trước kia Hàn Nhất Mai nói với Lưu Tồn Cương không phải là nói đùa, hoặc là đơn thuần muốn ép buộc Lưu Tồn Cương.

Cô ấy thật sự rất nghiêm túc.

Cô “lạch cạch” đánh chữ, rất nhanh đã đánh xong một lá thư xin lỗi, bên trên viết là những lời mà cô đã nói với Lưu Tồn Cương trước kia: “Thư xin lỗi: Tôi Lưu Hồng Châu, bởi vì mới hai mười tuổi, tuổi tác còn nhỏ, vậy nên đã không nhịn được mà nổi lòng ghen tị với khuôn mặt xinh đẹp của em gái Hàn Nhất Mai là Trình Ninh, liền bịa đặt nói xấu cô ấy, cố ý phá hoại thanh danh của cô ấy, để đạt được sự cân bằng trong lòng mình, sau đó đằng sau còn có một phần ký tên “ Em gái của Lưu Tồn Cương, Lưu Hồng Châu” và ngày tháng.

Cô đem bức thư xin lỗi đã được đánh xong còn nóng hôi hổi rút ra ngoài, lắc nhẹ cho khô rồi đưa cho một nam thư ký gần nhất trong văn phòng, nam thư ký cầm lấy nhìn với vẻ nghi ngờ, rồi đột nhiên trợn mắt há hốc mồm nhìn lá thư xin lồi rồi lại nhìn Hàn Nhất Mai, biểu cảm đó, thật sự rất khó để diễn tả bằng lời.

Bây giờ sự tò mò của mọi người càng được khơi dậy và họ tập trung lại thành một vòng tròn.

Chị Vương là người đầu tiên chạy tới, giật lấy tờ giấy từ tay nam thư ký, sau đó liếc nhìn hai lần, chị cũng giật mình.

“ Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?"

Một người đồng nghiệp nữ hỏi: “ Nhất Mai, em gái của Lưu Tồn Cương bịa đặt nói xấu em gái cô thế nào? Phỉ báng cái gì? Sao cô lại biết? Ôi đúng rồi, em gái cô họ Trình, không phải họ Hàn?"

“Sao lại biết á?"

Hàn Nhất Mai cười nhạt một cái: “ Hôm qua mọi người nhà họ Lưu đến nhà tôi bàn hôn sự, đúng lúc em tôi về quê xử lý một số chuyện, cô ta thấy em tôi nói thì liền ngắt lời, đứng trước mặt mọi người trong nhà tôi nói bạn học mà trước kia thích em gái tôi là bạn trai của em gái tôi, em gái tôi hoàn toàn chả nhớ đấy là ai, cô ta bắt đầu làm đủ thứ chuyện vô nghĩa, cuối cùng em gái liền dứt khoát nói cô ta bị tâm thần, sau đó toàn bộ người nhà họ Lưu bị bà nội tôi dùng chổi đuổi ra khỏi nhà tôi, còn hôn sự, bà tôi nói rồi, người nhà họ Lưu sau này bà tôi cứ gặp là dùng chổi đánh.”

Mọi người: “!!!"

“Đây, đây là không thể nào."

Vân Mộng Hạ Vũ

Chị Vương kinh ngạc đến mức suýt nữa thì ngã xuống, nói “ Tôi khá thân với Lưu Hồng Châu, cô ấy không giống người như vậy?"

Sao lại có thể trong lúc hai nhà đang bàn hôn sự mà ở trước mặt người nhà họ Hàn đặt điều phỉ báng em gái của Hàn Nhất Mai được cơ chứ ?

Hàn Nhất Mai nghe chị ta nói thế thì liền không vui vẻ.

Cô hất cằm, lao đến chỗ chị Vương nói: “ Cô ta không phải người như vậy? Chị cảm thấy cô ta là loại người như thế nào? Vậy tôi nói cho chị biết tại sao cô ta dám trước mặt người nhà tôi đặt điều phỉ báng em gái tôi, phát ngôn bừa bãi"

Nói xong cô lại liếc nhìn một lần cái người đồng nghiệp nữ ban nãy hỏi cô, nói “Chị Lưu, không phải chị vừa hỏi tại sao tôi họ Hàn, em gái tôi họ Trình sao? Có phải bình thường tôi không bao giờ nói với mọi người là tôi còn có một người em gái? Tôi nói với mọi người là tại sao này, bởi vì em gái tôi không phải em gái ruột, là mẹ kế của tôi đưa con chồng trước vào nhà tôi, vì vậy mà tôi không thích nhắc đến cô ấy"
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 345: Chương 345


“Chắc có lẽ vì lý do đó mà khi Lưu Hồng Châu nhìn thấy em gái tôi, sự ghen ghét đố kị được kìm nén bao năm nay liền bùng cháy, cô ta cứ nghĩ rằng tôi không ưa em gái tôi, vì vậy mà bắt đầu ăn nói xằng bậy, muốn đứng trước mặt người nhà tôi hủy hoại thanh danh của em gái tôi, người nhà họ Lưu càng đáng hận!"

Cô ấy vừa nói liền hướng nhìn chị Vương, nói: “ Vậy mà người nhà họ Lưu lại còn muốn kéo thêm cả tôi, nói cái gì mà á Lưu Hồng Châu là em gái ruột của Lưu Tồn Cương, sau này sẽ là cô nhỏ của tôi, còn em tôi là người như nào? Chẳng qua là con của chồng trước được mẹ kế tôi đưa vào nhà tôi.”

Cô nói rồi đập mạnh xuống bàn, chửi: “Một gia đình có tâm địa độc ác đã khiêu khích tôi và mẹ kế trước mặt cả nhà tôi, lại còn muốn mắng em gái tôi, lòng họ độc ác mà đến đầu óc cũng đen tối sao? Hừ, cái gì mà cô nhỏ, cô ta xứng chắc, từng sợi tóc mượt của em gái tôi còn trắng hơn cô ta gấp nhiều lần, tôi nói cho mấy người biết về sau ai còn nhắc đến việc Lưu Tồn Cương đó là bạn trai tôi thì người đó sẽ gặp rắc rối với tôi, cái gì mà đẹp đôi chứ, khốn kiếp!"

Mọi người: “..."

Mọi người đều biết Hàn Nhất Mai tính khí nóng nảy, nhưng cũng không đến mức nóng tính như này chứ.....

Chị Vương bị mắng đến mức há hốc mồm, sắc mặt cũng thay đổi, cú đập bàn đó càng dọa chị ta hơn.

Tuy nhiên đối tượng mà Hàn Nhất Mai mắng không phải chị ta nhưng đây chẳng khác gì là đang mắng với chị ta sao?

“ Nhất Mai à, chuyện này là sự thật sao?" Một người hỏi.

Nếu nói như vậy thì người nhà họ Lưu có dụng ý xấu rồi.

Sợ là ý định ban đầu là muốn gây xích mích cho mối quan hệ của Hàn Nhất Mai và mẹ kế, muốn khiến cho cô ấy có hiềm khích với mẹ kế, như vậy về sau không còn có sự trợ giúp từ nhà mẹ đẻ.

Kết quả là không ngờ khiêu khích không thành, cả nhà họ bị một pha tự vả.

“Mọi người không tin?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Hàn Nhất Mai “ ha ha” một tiếng rồi nói “ Thế thì đơn giản, tôi gọi Lưu Tồn Cương qua đây, để anh ta đối chứng với mọi người."

Nói xong lại từ lấy lại bức thư xin lỗi từ tay người cầm cuối cùng, nói: “ Cũng không sao, hôm khác tôi bảo Lưu Hồng Châu trả lời tờ giấy này, mọi người từng người một xem lại một lần, thì sẽ biết lời tôi nói là thật hay là giả thôi"

Cô ấy nói như vậy khiến sự chú ý của mọi người liền bị “ thư xin lỗi” thu hút.

“Trời ơi thư xin lỗi như này thật sự có người dám trả lời sao?”

Cái chị Liễu trước đó hỏi: “ Nhất Mai à, không phải chị không tin em, chị tin em, em từ trước vẫn luôn là người đáng tin cậy nhất. Nhưng mà, cho dù chuyện này là thật thì Lưu Hồng Châu đó, cô ta làm sao mà chắc chắn sẽ trả lời thư xin lỗi này được?

Vậy một khi đã trả lời thì cả đời này đều phải mang trên mình cái mác đó.

Hàn Nhất Mai cười nhạt một cái, nói: “ Cô ta nếu đã dám nói trước mặt mọi người nhà tôi thì sao lại không dám trả lời? Ngược lại mọi người đợi đi, chuyện mà cô ta tự làm ra, không muốn trả lời cũng phải trả lời!"

Có người lại hỏi: “ Nhất Mai, em gái cô thật sự rất đẹp?"

Hàn Nhất Mai trông cũng rất xinh đẹp, nhưng đó là kiểu đẹp của khí khái anh hùng, một khi trừng mắt nhìn ai thì không phải là khí thế anh hùng mà là hung dữ.

Nếu như em gái cô trông cũng giống cô thì Lưu Hồng Châu đó ngu ngốc đến mức dám trước mặt người nhà họ Hàn nói xấu, tung tin đồn về cô ấy.

"Ha."

Hàn Nhất Mai lại cười nhạt một tiếng, quay đầu hướng về người nữ đồng nghiệp luôn há hốc miệng và bị chuyện này khiến sốc đến sững sờ, nói:

“ Nguyễn Chân Chân, cô từng đến nhà tôi, cô nói xem em gái tôi trông có đẹp không?"
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 346: Chương 346


Nguyễn Chân Chân không ngờ bị gọi tên: “ A” một tiếng, lập tức phản ứng lại, nói: “ Đẹp lắm, cả đời này mọi người chưa chắc đã gặp được người nào đẹp như cô ấy, hôm đó tôi đến nhà Nhất Mai, lúc đó cô ấy vẫn đang đọc sách, tôi nhìn đến mức ngây ngốc ra luôn, ái, vừa xinh vừa ngoan, không biết đây là một cô gái tốt như nào, Lưu Hồng Châu và nhà họ Lưu thật đáng sợ. Nhất Mai, thật tốt khi chuyện này xảy ra trước khi chị và Lưu Tồn Cương kết hôn, không thể không cảm thấy buồn nôn, cả đời đời này có khi sẽ bị kẹt mãi mất"

Mọi người bàn tán không ngừng một lúc. Còn có người đến chỗ chị Vương nói: “Chị Vương, chị là dì họ của Lưu Tồn Cương thì chắc sẽ biết nội tình của nhà họ Lưu nhỉ, thế mà lại đi giới thiệu từng người một cho Nhất Mai, chị như thế không phải là cố tình hại Nhất Mai đó chứ?"

Chị Vương lúc này chỉ hận đến mức muốn nhảy tưởng nhà họ Lưu này đúng là tự hại chính mình mà! Vội vàng phủ sạch quan hệ, nói thật ra mình không thân với nhà họ Lưu.

Một phòng riêng biệt trong văn phòng mở ra, có người kéo cửa sổ xuống, cười nói: “ Chung chủ nhiệm, tôi chỉ là qua đây để bàn với anh một số chuyện, không ngờ lại được thấy một cảnh nhộn nhịp như này"

Chung chủ nhiệm ở trong văn phòng chủ nhiệm bất lực ấn thái dương, lắc đầu lắc đầu nói: “ Chê cười rồi, chê cười rồi."

Buổi chiều Hàn Nhất Mai xin nghỉ sớm về nhà. Đang ngồi ở bàn ăn thì thấy Trình Ninh cầm nhật ký và tập tài liệu của mình đi xuống lầu.

Cô nhìn thấy Trình Ninh từ trên lầu đi xuống, vô cùng bất ngờ.

Trưa hôm nay cô hùng hùng hổ hổ với mọi người: “ đầy phẫn nộ chính đáng” cô tố cáo “ hành vi tội ác” của nhà họ Lưu, lại đi đến xưởng kiểm tra chất lượng, xong việc cảm thấy không vui liền ở lại văn phòng cùng những người cũng đang không có việc tán chuyện phiếm, chuyện này ấy à, nói một lần là thành rồi, cô không vui mà lải nhải với mọi người mấy tiếng đồng hồ về chuyện của nhà cô với nhà họ Lưu, chuyện vặt vãnh giữa cô và Lưu Tồn Cương.

Vì vậy cô đã xin nghỉ về nhà trước với văn phòng chủ nhiệm. Cô quay về nhà đã được hai tiếng, hai tiếng này cô không thấy Trình Ninh đâu, vốn dĩ cứ nghĩ là hai người bọn họ đi ra ngoài rồi vẫn chưa về nhà.

Vậy mà không ngờ lại thấy Trình Ninh từ trên lầu đi xuống.

Dám chắc hai tiếng này, không, thậm chí là lâu hơn cô ấy đều ở trong phòng của em trai mình? Cô cứ nhìn Trình Ninh đang từ trên lầu đến khi xuống lầu.

Trình Ninh vừa mới ở với Hàn Đông Nguyên một thời gian khá lâu nên trong lòng có chút áy náy, mặc dù cô đã soi gương từ đâu đến chân mấy lần nhưng dưới ánh mắt như đèn pha của Hàn Nhất Mai, cô vẫn cảm thấy có chút không tự nhiên.

Cô ấy vội vàng chạy xuống lầu, nở ra một nụ cười lịch sự, gật đầu với Hàn Nhất Mai, gọi to một tiếng: “Chị hai.”

Hàn Nhất Mai:“???"

Vân Mộng Hạ Vũ

Càng kỳ lạ hơn rồi!

Bình thường Trình Ninh gặp cô từ trước đến nay chưa bao giờ chào hỏi hai người không ai thèm để ý ai. Cô cứ nhìn chằm chằm Trình Ninh mãi đến khi cô ấy về phòng.

Trình Ninh về phòng, Hàn Nhất Mai cũng không có tâm trí ăn uống nữa, cô nghĩ ngợi, đặt đũa xuống bàn, liền “ đùng đùng đùng” đi lên lầu.

Cô gõ cửa phòng Hàn Đông Nguyên, nghe thấy tiếng lười biếng phát ra từ bên trong “ vào đi” liền đẩy cửa đi vào. Đi vào thì trước tiên là quan sát một lượt căn phòng, sau đó nhìn chiếc gương được đặt ở trên bàn. Gương?

Trình Ninh mới ở đây một hai tiếng, trong này có một chiếc gương, làm cái gì vậy? Trong lòng cô dấy lên sự hoài nghi, cuối cùng là đem ánh mắt đang nhìn chiếc gương chuyển sang nhìn người em trai của mình sau đó gặp ánh mắt Hàn Đông Nguyên nhìn cô.
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 347: Chương 347


Hàn Đông Nguyên liền ngồi ở đó, nhìn Hàn Nhất Mai từ xa, cười như không cười nói: “ Hàn Nhất Mai, em nói này, chị tự nhiên lao vào phòng em, xong giống chó săn chỉ khác là bị nghẹt mũi, chị làm gì đấy?"

Hàn Nhất Mai: “!!!"

Em nói kiểu gì đấy?!" Hàn Nhất Mai tức giận nói.

Cô vào đây không phải để cãi nhau với anh.

Hơn nữa, cô làm sao mà cãi thắng được anh, làm sao mà không bị anh chọc tức c.h.ế.t cho được?

Cô đưa tay ra kéo cái ghế trước mặt Hàn Đông Nguyên, ngồi xuống nhìn em trai của mình.

Anh nhìn cô nói: “có chuyện gì à?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Hàn Nhất Mai nhẫn nhịn, trong lòng“ ha” một tiếng, nói: “Đông Nguyên, em bây giờ có vẻ khá thích Trình Ninh nhỉ."

“ Ô, đúng ạ.” Hàn Đông Nguyên là ai cơ. Thấy Hàn Nhất Mai cứ nhìn, cứ hỏi như thế, nếu anh không biết cô ấy qua đây để làm gì thì anh không phải Hàn Đông Nguyên.

Anh uể oải, vẫn là giọng điệu và thái độ khiến người ta tức giận mà không phải đền mạng đó, nói: “ Thậm chí cô ấy có thể giúp em một số việc, điều này thật không dễ dàng ở một thung lũng xa xôi."

Hàn Nhất Mai trong lòng lại “ ha” một tiếng, nói: “ Đúng rồi, chị nghe nói không ít cô gái tri thức về quê, đến nơi đó đều được rất nhiều các bác người địa phương yêu thích, Trình Ninh trông xinh đẹp như vậy, cô ấy về quê sẽ có khá nhiều người thích cô ấy nhỉ?"

Hàn Đông Nguyên nheo nheo mắt bình thường anh không quan tâm rất nhiều chuyện thì những lời nói của Hàn Nhất Mai bình thường cũng không kích động được anh ấy.

Nhưng người cô đang nói là Trình Ninh, anh ấy không vui khi nghe nói sẽ có nhiều người thích Trình Ninh đâu, điều này khiến anh ấy không khoái.

Anh nói: “ Hàn Nhất Mai, chuyện của chị còn chưa giải quyết, thế mà có lại có tâm trí để quan tâm việc có ai thích Trình Ninh không á, chị cứ nhìn thấy cô ấy không phải là cánh mũi dài như bay lên bầu trời, trời mưa đều không muốn ra ngoài sao?"

Hàn Nhất Mai: “…”

Nói chuyện với Hàn Đông Nguyên, cô đều đang đứng trên bờ vực bị tấn công mọi lúc, hít thở thật sâu, Hàn Nhất Mai cười, nói: “ Đúng thế, chị cũng không muốn quan tâm em ấy, đây là bởi vì hôm nay khi đi công xưởng có người đến tìm chị hỏi về em ấy sao? Hỏi cô ấy về quê sống có tốt không, dạo này như thế nào rồi, có viết thư về nhà không, trên mặt lộ rõ ràng sự yêu thích rồi.”

“Đúng, chị không thích Trình Ninh, nhưng suy cho cùng chị cũng đã chứng kiến cô ấy lớn lên từ một cô bé cho nên dù không thích cô ấy nhưng chị cũng sẽ không coi thường cô ấy. Nếu cô ấy về quê và thực sự tìm được một người cùng làng để kết hôn ở đó, thì nhìn dáng vẻ có thể bị gió thổi đi đó của cô ấy cũng khiến mọi người lo lắng c.h.ế.t đi được, vì vậy có thể sớm quay về thành phố thì tất nhiên vẫn nên để cho cô ấy về sớm một chút."

"Người tìm chị hỏi về cô ấy tên Lương Hằng Châu, anh ấy là sinh viên đại học của khóa cuối cùng vượt qua được kì thi, anh ấy đã chính thức tốt nghiệp chuyên ngành thiết kế chế biến gỗ, anh ấy là một nhà thiết kế tàu trẻ mà giám đốc nhà máy của chúng ta rất tin tưởng. Không biết trong nhà máy có biết bao nhiêu người muốn làm mai cho anh ấy nhưng Trình Ninh là người duy nhất mà anh ấy quan tâm, anh ấy từ trước đến nay đều không dính vào những chuyện như thế.”

“ Thật ra trước kia em gặp anh ấy rồi, khi anh ấy còn học đại học thường đến nhà chúng ta, hình như cứ cách một khoảng thời gian lại đến để thăm Trình Ninh một lần, cũng trôi qua vài năm rồi, cũng có thể thấy được sự chân thành của anh ấy rồi."
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 348: Chương 348


“Trước kia, dì Trình không hài lòng chuyện này, một mặt là bởi vì anh ấy lớn hơn Trình Ninh nhiều tuổi, một mặt là bởi nhà anh ấy ở phía nam, sợ là nếu Trình Ninh đi theo anh ấy thì phải đi theo về phía nam, nhưng mà bây giờ anh ấy đã vào xưởng đóng tàu của chúng ta rồi, cũng không cần phải lo vấn đề nếu cô ấy đi theo anh ấy thì phải đi về phía nam, thậm chí là tuổi tác, thật ra cũng không lớn hơn là bao, bố mình không phải là cũng lớn hơn dì Trình những mười mấy tuổi sao?”

“Tuổi tác lớn, tính cách còn chín chắn nữa, tính tình ổn định, biết quan tâm, không giống một số người suốt ngày cáu kỉnh, một khi có chuyện là lại tức giận, suốt ngày gây rắc rối, từ nhỏ đã không biết đưa bao nhiêu người vào bệnh viện rồi, cứ cái kiểu đấy thì không thể không suốt ngày bị tức chết.”

Hàn Nhất Mai ban đầu chỉ định qua đây thăm dò nhưng mới bị Hàn Đông Nguyên chọc tức nên nói một hồi những mối thù hận cũ lại tràn về, những lời nói cuối cũng không tránh được việc chứa đựng những ý cá nhân.

Sắc mặt của Hàn Đông Nguyên lúc đầu càng ngày càng xanh nhưng cuối cùng anh cũng bình tĩnh lại khi nghe những lời bóng gió của chị về mình.

Anh ngồi xuống, đá vào chân bàn rồi lùi lại, chân ghế chạm đất phát ra tiếng “cạch cạch”, cười khẩy nói với Hàn Nhất Mai: “ Chị đúng là có triển vọng thật đấy, nói quả là rõ ràng mạch lạc, chị cũng tìm người yêu là cái dạng gì kìa, những chuyện vặt vãnh thường ngày của chị còn chưa dọn hết đâu, lại đổi nghề làm bà mối à?"

Hàn Nhất Mai hoàn toàn choáng váng rồi, cô cầm chiếc gương trên bàn ném về phía Hàn Đông Nguyên, mắng: “Chị tìm người yêu kiểu gì thì liên quan gì đến em, ít nhất anh ấy không cần chạy đến nông thôn xa xôi để cày cấy, chị cảm thấy không ổn thì chị có thể một phát mà đá anh ấy. Nhưng nhìn em xem, em giỏi, em lợi hại, bình thường mắt em toàn để trên đỉnh đầu ấy, kết quả em chỉ cần thấy mắt người ta đỏ lên là em liền đem công việc giao cho người khác, một mình chạy về quê, người ta muốn quay lại Bắc thành, em vội vàng đi đường tốn mười mấy tiếng đồng hồ để đưa cô ấy quay lại, chị thấy em không biết từ lúc nào sợ là đến mạng cũng muốn đưa có người ta rồi!"

Chiếc gương đập vào người Hàn Đông Nguyên, rồi rơi xuống đất Hàn Đông Nguyên đưa mắt nhìn theo chiếc gương đang lăn đến góc tường, đến khi đổ xuống mặt đất thì mới quay lại nhìn Hàn Nhất Mai. Ban đầu anh còn thấy phiền khi nghe Hàn Nhất Mai nói về danh sách dài trước mặt, nhưng bây giờ lại vô cùng bình tĩnh.

Anh cười khẩy, chậm rãi nói: “Em bằng lòng, thì sao?"

Hàn Nhất Mai: “…"

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô ấy trước vẫn còn rất tức giận, nhưng ánh mắt và câu nói này của Hàn Đông Nguyên lại khiến cho cơn tức giận của cô ấy “bùm” một cái hoàn toàn biến mất.

Trong lòng chỉ còn lại tro tàn vô tận, khó chịu mà không thể trút ra ngoài.

“Em bằng lòng, em bằng lòng...”

Cô ấy cười khẩy mấy lần mới nói: “Vậy con bé thì sao? Con bé cũng bằng lòng sao? Em đừng quên người thích con bé từ nhỏ đến lớn có bao nhiêu, em đấy, em cũng không nghĩ đến những việc mà em làm bao năm qua, em có điểm nào khiến cô của con bé vừa lòng kia chứ?”

“Chị không biết hai đứa bây giờ như thế nào, nhưng với dáng vẻ nghe lời cô của Trình Ninh, em có chắc nếu cô của con bé phản đối thì con bé có bằng lòng theo em nữa không? Chờ đến khi cô con bé đưa nó trở về thành phố, liệu em có mốc meo ở trong khe núi đó luôn không?"

Hàn Đông Nguyên nhướng mày nói: “Vậy em cũng bằng lòng, thì sao? Chị vẫn nên lo chuyện của chị đi."

"Em!"

Hàn Nhất Mai suýt chút nữa bị anh làm cho tức ngất đi, nói “được” vài lần rồi lại nói: “Ngược lại thật sự không ngờ rằng, cái đồ đần độn, vô pháp vô thiên nhất nhà chúng ta thế mà một người giàu tình cảm!"
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 349: Chương 349


“Nói xong chưa? Nói xong rồi thì chị có thể đi.” Anh nói.

Nhưng mà không đợi Hàn Nhất Mai đi thì bà nội Hàn và Trình Ninh đã từ dưới lầu đi lên trước.

“Ôi chao, hai đứa làm sao vậy?"

Bà nội Hàn bước lên cầu thang, giậm cây nạng nói Trình Ninh đỡ bà ở bên người mình Hàn Nhất Mai nhìn thấy Trình Ninh, ngược lại không hề tức giận với cô, chỉ quay người lại trừng mắt nhìn Hàn Đông Nguyên, không muốn nói gì nữa, xoay người “lộc cộc” xuống lầu.

Bà nội Hàn cũng không kéo Hàn Nhất Mai lại, hỏi Hàn Đông Nguyên, nói: “Có chuyện gì vậy? Hả? Ôi chao, hai đứa đều lớn cả rồi, sao còn làm ầm ĩ như vậy"

Hàn Đông Nguyên không có gì để nói.

Vân Mộng Hạ Vũ

Anh nói: “Sao cháu biết chị ấy phát điên cái gì chứ?"

Bà nội Hàn nghe anh nói như vậy thì thở dài, nhưng vẫn mắng anh: “Đông Nguyên, cháu cũng lớn rồi, đã là xưởng trưởng rồi, sao vẫn còn bốc đồng như trước chứ, chị hai cháu mới trải qua chuyện kia ở nhà họ Lưu, nên trong lòng không vui, cho dù có chuyện gì thì cháu hãy nhường nó một chút... Nhưng mà dù nó chạy tới tìm cháu tức giận thì cũng phải có nguyên nhân chứ?"

Hàn Đông Nguyên có thể nói cho bà biết nguyên nhân được không đương nhiên là không. Anh có thể làm như không có chuyện gì xảy ra với Hàn Nhất Mai, nhưng rốt cuộc thì trong lòng vẫn không vui, anh đẩy lưỡi chạm vào răng hàm, nói: “Cháu đã nhường chị ấy rồi, cháu chỉ đứng đây nhìn chị ấy phát điên thôi"

Bà nội Hàn: “...”

Đều thật oan nghiệt.

Trình Ninh tiến lên đỡ bà nội Hàn nói: “Bà nội, bà biết tính tình của anh ba và chị hai mà, thật ra có thể không có chuyện gì chỉ là một câu không hợp nên cãi nhau mà thôi, lúc trước ở nhà có ngày nào không nói nhau mấy câu đâu? Giống như không nói mấy câu khó nghe thì không thể thể hiện khả năng ăn nói của mình vậy, nếu bà tức giận với hai người họ, vậy thì bà phải tức giận mãi đấy, cứ mặc kệ họ đi."

Hàn Đông Nguyên: “...”

Hàn Đông Nguyên không nói nên lời, nhưng bà nội Hàn mới thật sự yên tâm, cười nói: “Cháu nói cũng đúng, ôi chao, Đông Nguyên xuống nông thôn hơn nửa năm, trong nhà yên tĩnh không ít, bà thế mà quên mất chuyện này"

Hàn Đông Nguyên và Trình Ninh: “….”

Trình Ninh đỡ bà nội Hàn xuống lầu, đi được nửa đường thì quay đầu lại nhìn thấy Hàn Đông Nguyên dựa vào cửa nhìn chằm chằm mình, Trình Ninh trong lòng có chút bất an, đỡ bà nội Hàn xuống lầu, do dự một lát rồi nói với bà nội Hàn: “Bà nội, cháu vẫn nên lên xem anh ba thì hơn, mặc dù hơn nửa là do tính khí bọn họ không tốt, nhưng mà chị hai không phải vừa mới mâu thuẫn với nhà họ Lưu sao? Nói đến vẫn là do cháu gây ra, cháu không thể hỏi chị Hai, vậy đi hỏi anh Ba xem có phải là vì chuyện này hay không. Bà nội, bà đi hỏi chị Hai đi"

“Được."

Bà nội Hàn vỗ nhẹ tay Trình Ninh, nói: “Đi đi, cháu hiện tại cùng xuống nông thôn với Đông Nguyên, cùng nhau làm việc, cũng có chút hiểu biết, qua đó hỏi nó. Nếu không có chuyện gì thì chính là đang nóng nảy, cứ nói tốt một chút, thằng bé lần này về nhà được hai ngày, cứ muốn cho cái nhà này gà bay chó sủa làm gì, còn chưa đủ khó chịu hay sao chứ? Cháu xem thằng bé bây giờ vẫn chịu nghe lời cháu"

“Nghe cái gì chứ."

Trình Ninh vội vàng phủ nhận, nói: “Bà nội, bà không phải không biết, đó đều là tức giận chưa dứt, cháu không có cách nào cả, không phải cháu mỗi ngày phải đối mặt với anh ấy đó sao? Cứ mặc kệ anh ấy, cháu sẽ làm như không nghe thấy, kẻ ngốc mới tức giận với anh ấy"

Bà nội Hàn nhịn không được mà cười, nói: “Mặc kệ thằng bé, càng để ý đến nó, nó lại càng cáu gắt, nhưng nếu thằng bé bắt nạt cháu, cháu cứ nói với bà nội."

Trình Ninh nghe thấy từ “bắt nạt”, nhịn không được đỏ mặt đáp lại rồi “lộc cọc” đi lên lầu cô cũng biết lên lầu thật sự không phải hành động sáng suốt vào lúc này.
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 350: Chương 350


Nhưng cách Hàn Đông Nguyên nhìn cô vừa rồi cứ khiến cô phải suy nghĩ, lúc này nếu không lên lầu thì sẽ không có cơ hội nói lời nào với anh ấy một mình cho đến sáng mai.

Hơn nữa, cô vừa đi xuống lầu thì đụng phải Hàn Nhất Mai, sau đó quay người lại thì Hàn Nhất Mai đã chạy vào phòng Hàn Đông Nguyên, lúc này hai người mới bắt đầu cãi nhau khiến cô cảm thấy không bình thường. Cô lên lầu, Hàn Đông Nguyên vẫn dựa vào bên cửa cô đi qua, anh liền để cô đi vào, cô đứng ở cửa nửa giây cũng cảm thấy nói chuyện như thế này không tiện nên đi theo trong, sau đó Hàn Đông Nguyên liền dùng chân đóng cửa lại.

Trình Ninh nhìn về phía cửa, lại nhìn anh, hỏi: “Anh Ba, vừa rồi anh và chị Hai rốt cuộc có chuyện gì vậy?"

Hàn Đông Nguyên trong lòng không vui nhưng cũng sẽ không vì mấy lời đó của Hàn Nhất Mai mà mang cảm xúc buồn bực này lên người Trình Ninh.

Người ngoài nói tính tình của anh rất kém, nhưng chỉ là anh trước giờ chưa từng nể ai, thường xảy ra xung đột khi nói chuyện khiến người khác tức giận, nhưng thực tế anh luôn có khả năng kiềm chế cảm xúc rất tốt, chỉ là anh có muốn hay không mà thôi.

Anh cười với cô, nói: “Không sao.”

Trình Ninh nghi ngờ, nói: “Anh vừa nãy nhìn trông giống rất có chuyện đấy.

Hàn Đông Nguyên cười, nhìn cô nói: “ Anh chỉ là muốn em lên nói chuyện với anh, nếu không thì sao em có thể lên chứ?"

Trình Ninh: “...”

Cô chỉ nhìn anh như thế.

Anh thuận tiện lại nói: “Em qua đây hôn anh một cái thì càng không sao đấy"

Trình Ninh: “….”

Anh cho rằng cô sẽ tức giận, cô thật sự nhìn có chút tức giận, nhưng nằm ngoài dự đoán của anh, cô không cầm thứ gì đánh anh, ngược lại còn tiến đến, sau đó kéo áo anh và hôn lên cằm anh, nhưng nụ hôn vừa rời đi, trong sự kinh ngạc của anh, cô lại hỏi anh: “Có phải chị Hai nhìn ra gì đó rồi phải không, nên vừa nãy mới chạy đến tức giận với anh?"

Anh nhìn cô, nói: “Em không tức giận hay lo lắng sao?"

Cô tức giận với anh và lo lắng về phản ứng của người trong nhà.

Trình Ninh lắc đầu, lại gật đầu, nói: “Vậy cũng không thể làm gì được.”

Lại hỏi anh: “Chị ấy chất vấn anh rồi hả? Chị ấy đã nói gì?"

Hàn Đông Nguyên đưa tay giữ vai của cô kéo về gần mình, nhìn vào mắt cô nói: “Chị ấy nói anh không xứng với em, nói người thích em nhiều như thế, cô của em cũng sẽ không vừa mắt anh, em sớm muộn gì cũng sẽ đá anh"

Trình Ninh sửng sốt cô cho rằng Hàn Nhất Mai coi thường cô cho rằng chị ấy thấy cô không xứng với Hàn Đông Nguyên, cho rằng là cô câu dẫn anh ấy.

Cô hỏi anh, nói: “Vậy anh nói thế nào?"

“Anh nói với chị ấy anh bằng lòng"

Anh cười, nói: “Anh bằng lòng"

Trình Ninh mở to mắt, vươn tay nắm lấy cánh tay của anh, rồi kiễng chân hôn anh.

Hàn Đông Nguyên loạng choạng, để cô hôn lên mặt mình, hai tay vòng qua eo cô, sau đó cười nói: “Trình Ninh, em lại câu dẫn anh rồi, để anh nói cho em biết, anh một chút cũng không mắc câu, em như vậy, sau này đừng hét lên là anh bắt nạt em đấy"

Vân Mộng Hạ Vũ

Trình Ninh chớp mắt, lại hôn lên mặt anh một cái rồi rời đi Hàn Đông Nguyên ấn cô lại muốn hôn cô, lại bị cô tránh né.

“Trình Ninh, em chính là cố tình khiến anh không vui” Anh nói.

“Anh không nghe thấy tiếng dưới lầu hả, mọi người đều về rồi, nói không chừng sẽ có người lên gõ cửa.”

Trinh Ninh kéo tay anh ra, nói: “Thả tay em ra.”

Hàn Đông Nguyên cũng biết lời cô nói là thật mọi chuyện vốn đã hơi lộn xộn, không thể để lộn xộn hơn được nữa.

Anh thả cô ra, nói: “Anh ở lại với em một thời gian, một tuần nữa chúng ta về cùng nhau”.

Anh không thể để cô một mình đối mặt với những chuyện này.

“Không cần đâu". Trình Ninh lắc đầu: “Tốt hơn là cứ theo kế hoạch ban đầu, nếu anh ở lại thì có thể càng tệ hơn đấy".
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 351: Chương 351


Thật ra người trong nhà đều là người thông minh, anh đưa cô về, Trình Ninh không thể không nghĩ tới người trong nhà có thể tìm ra manh mối nào đó.

“Chuyện này em có thể ứng phó, nhưng mà cần anh phối hợp với em một chút"

Cô cẩn thận nhìn anh, nói: “ Được không?"

Hàn Đông Nguyên nhìn cô.

Trong lòng có một dự cảm không lành.

“Phối hợp? Phối hợp như thế nào?" Anh hỏi.

Trình Ninh nhìn vào mắt anh, họ một tiếng, không được tự nhiên quay mặt đi, nói: “Chính là không phải chị hai nhìn ra gì đó rồi sao? Vậy thì mấy ngày này, nếu mọi người đều cảm thấy anh thích em, thì anh không muốn phủ nhận thì cũng được nhưng cũng đừng quá thừa nhận, chính, chính là giống như lần trước em xuống nông thôn vậy, anh có chút thích em, nhưng cũng không phải giả vờ rất tốt hay sao? Sau đó em nói với cô rằng em không thích anh, chờ nhà máy của chúng ta lớn hơn, em nhất định sẽ trở về thành phố, thế nào?"

Lúc hỏi anh “thế nào” cô đã quay lại nhìn anh với ánh mắt thận trọng và cầu xin không thể nào cả Hàn Đông Nguyên trong lòng không vui.

Trình Ninh làm nũng với anh, nói:“Tạm thời cứ như vậy đi? Thêm một thời gian nữa, nếu không cô sẽ không để em về núi nữa, em có thể kiên trì, nhưng nhất định sẽ gây náo loạn trong nhà, tốt nhất nên đợi tháng bảy qua lại tính, được không anh?"

Hàn Đông Nguyên sắc mặt âm trầm không nói gì Trình Ninh kéo áo anh làm nũng, như vậy sao anh có thể chịu được chứ, hơn nữa anh cũng biết rằng đây có lẽ là một cách an toàn chỉ là trong lòng không vui thậm chí còn không nói đồng ý hay không mà kéo cô lại hôn.

Lần này Trình Ninh mặc cho anh hôn một lát rồi mới tránh đi, sau đó nói tiếp: “Vậy hai ngày này chúng ta phải chú ý một chút, nhất định không được như ngày hôm nay, nếu không phải hôm nay....Chị hai có thể cũng sẽ không phát hiện ra."

Cô có hơi ảo não, vẫn là vì bản thân thiếu kiên quyết.

Hàn Đông Nguyên:....

Ý tưởng này thật tồi tệ, hơn nữa điều này có liên quan gì đến việc hôn cô hay không chứ nhưng anh có thể nói gì đây ngoài việc bảo cô quay lại nông thôn sớm một chút, thì cái gì cũng không thể nói được.

Anh nói với cô: “Vậy khi em quay về nông thôn thì phải để anh muốn hôn em bao nhiêu tùy ý."

Lần này anh thấy rõ ràng, việc cô quay về nông thôn trước tháng bảy rất quan trọng, ngược lại không cần lo lắng cô sẽ không trở về.

Mặt Trình Ninh nóng bừng, cô nhéo anh mấy cái để anh buông tay, nhưng anh không chịu, cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng đáp ứng, thấp giọng nói: “Cũng không thể quá đáng"

“Anh còn có thể quá đáng thế nào được chứ?"

Quay lại bên phía bà nội Hàn và Hàn Nhất Mai.

Lúc này hai người chị dâu lớn và Trình Tố Nhã đều đã trở về, vào bếp nấu ăn bà nội Hàn đến phòng Hàn Nhất Mai, Hàn Nhất Mai nằm trên giường kéo chăn qua đầu.

Bà nội Hàn vỗ vỗ chăn của cô ấy, nói: “Vừa nãy bà đã mắng em trai của cháu rồi, nhưng trái bầu kín miệng đó cái gì cũng không chịu nói, Ôi chao, Mai Tử à, cháu cũng biết tính tình của em cháu đấy, thằng bé từ nhỏ đã ngốc, đừng cãi nhau với nó, dù sao nó hai ngày nữa cũng sẽ đi phải không? Cháu nghĩ xem thằng bé ở trong khe núi nghèo đó, muốn ăn bánh mè cũng phải ngồi xe bò đi 45 tiếng mới có thể mua được, mỗi ngày phải đi chẻ củi, nên đừng so đo với nó"

“Chẻ củi, ai bắt nó quay về trong núi chẻ củi chứ?!"

Vân Mộng Hạ Vũ

Hàn Nhất Mai vốn dĩ còn đang cố gắng nguôi giận, nhưng nghe bà nội nói như vậy thì lại tức giận nói giống như cô ấy so đo với Hàn Đông Nguyên vậy vốn dĩ cô ấy nằm trên giường cũng không phải vì tâm trạng bản thân không được tốt.
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 352: Chương 352


Cô ấy chỉ là lo lắng Hàn Đông Nguyên thế mà lại rơi vào tay Trình Ninh, cảm giác này thật sự rất tồi tệ.

Cô ấy ngồi dậy, nói: “Công việc tốt như vậy, không phải nó tự mình nói cho người nhà thì cho người nhà, nói muốn về nông thôn thì về nông thôn sao? Có ai ép nó hả?"

Mặt Bà nội Hàn tối đi.

Bà ấy nói: “Mai Tử, Cháu như vậy là có ý gì? Cho nên, cháu không phải tức giận em trai cháu, cháu là đang tức giận Ninh Ninh, tức giận Đông Nguyên giao công việc cho Ninh Ninh, thay con bé xuống nông thôn?"

Sự tức giận của Hàn Nhất Mai chợt nguôi ngoai trước khuôn mặt lạnh lùng của bà nội Hàn một lúc sau, cô ấy mới thấp giọng nói: “Bà nội, thật ra cháu không trách Trình Ninh cháu chỉ là"

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô ấy thở dài rồi lại nằm xuống, mở mắt nhìn lên trần nhà, một lúc sau mới nói: “Bà nội, bà cảm thấy Lưu Tồn Cương thế nào? Cháu còn nhớ lần đầu đưa anh ta về, bà còn nói anh ta không tồi"

Nhưng hiện tại lại phát hiện sự thật như vậy nhắc đến Lưu Tồn Cương, bà nội Hàn lại đau lòng cho cháu gái mình.

“Chuyện này bà nội cũng không nhìn rõ"

Bà ấy nói: “Vốn nghĩ rằng cháu có tư tưởng lớn, tính tình cũng lớn nên tìm một người dịu dàng, trong nhà họ điều kiện cũng tốt, chỉ cần Lưu Tồn Cương tính tình tốt, chịu được cháu, một nhà họ Lưu đó chắc chắn sẽ không dám làm gì cháu, lại không ngờ người nhà đó vậy mà diễn cũng không diễn cho hết, còn chưa kết hôn đã có thể chạy đến nhà chúng ta gây sự. Còn có tên Lưu Tồn Cương kia, cha mẹ nó hành hạ cháu, thế mà nó lại không dám nói một lời trước mặt chúng ta, chờ đến khi kết hôn rồi, cháu còn có thể mong đợi nó bảo vệ cháu hay sao? Trước kia là bà nghĩ sai, Nhất Mai, kết hôn là chuyện cả đời, chúng ta nên tỉnh táo tìm người có thể bảo vệ cho cháu, nhân cách phải tốt."

Có thể bảo vệ cô ấy? Hàn Nhất Mai trước đây chưa bao giờ nghĩ đến việc tìm người có thể bảo vệ mình. Cô ấy chỉ nghĩ có thể tìm được người vừa mắt, nghe lời mình, đừng suốt ngày không chọc giận cô ấy là được rồi.

Cô ấy trầm mặc, nói: "Vậy Đông Nguyên thì sao? Bà nội, bà cảm thấy giống Đông Nguyên không? Nếu Đông Nguyên không phải là cháu nội bà, bà có cháu gái thì bà có bằng lòng gả cháu gái cho người đàn ông như vậy không?"

Bà nội Hàn sửng sốt bà cẩn thận nhìn cháu gái, ánh mắt lúc đó sắc bén nhưng rất nhanh lại trở lại dáng vẻ bình thường, nói: "Sao cháu lại hỏi chuyện này?"

Dừng một chút, nói: “Đông Nguyên lớn lên ngay trước mắt chúng ta, tính tình của nó như thế nào bà biết rõ, tuy có chút ngốc, tính tình không tốt, nhưng nhân cách lại không tệ. Nhắc mới nhớ, tính tình của Đông Nguyên thật ra giống bố của nó nhất, nhưng môi trường của hai người khác nhau, bố cháu từ nhỏ đã phụ thuộc vào bà, gánh trên vai gánh nặng cuộc sống, cho nên dè dặt và kiên định hơn Đông Nguyên rất nhiều, cũng biết cách quan tâm và ân cần với người khác, Đông Nguyên thì khác, thằng bé chịu đựng những khó khăn khác với bố cháu, tính khí của thằng bé cũng trông khác với bên ngoài"

"Cháu muốn nói rằng, nếu bà có cháu gái, có bằng lòng gả nó cho người như Đông Nguyên hay không, vậy thì bà cũng không biết, phải xem Đông Nguyên, với tính tình của thằng bé, những người thực sự quan tâm đến con gái người ta chắc chắn sẽ lo lắng, nhưng nó đối với người ngoài thì thế này, ai mà biết được đối với vợ sẽ thế nào? tốt nhất vẫn phải xem nó, phải thử mới biết đôi giày có vừa chân không chứ, nhưng mà….”

Bà liếc nhìn cháu gái mình, không sợ làm tổn thương cô ấy, nói: “Nhưng cháu đừng lo lắng về việc thằng bé có tốt hay không, chắc chắn không phải là loại người khi xảy ra chuyện chỉ biết rút lui không dám nói một lời, khi gặp chuyện nó chắc chắn có thể tự mình quyết định, người khác không thể lay chuyển được nó. Cháu thử xem, nếu nó thực sự thích một cô gái, cháu có thể đến nhà đối phương gây sự để xem nó có xử cháu hay không.”

Hàn Nhất Mai:"…"
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 353: Chương 353


Hàn Nhất Mai nghiến răng, nói: “Vậy Trình Ninh thì sao, bà nội, bà cảm thấy Trình Ninh có phù hợp với Đông Nguyên không?"

Bà nội Hàn nhìn cô ấy một lúc rồi nói: “Cháu vì chuyện này mà chạy tới chỗ thằng bé gây sự hả? "

Bà nội Hàn có chút không nói nên lời: "Bà nói cho cháu biết, Nhất Mai, sao cháu mười mấy năm nay không có tiến triển gì vậy? lúc ba cháu lấy vợ cháu làm loạn, lúc đó vẫn có thể nói cháu còn nhỏ, bây giờ cháu đã là một cô gái hai mươi mấy tuổi rồi, bản thân cũng sắp kết hôn, chỉ vì cháu nghi ngờ em trai cháu có thể thích Ninh Ninh cho nên chạy tới đó gây sự với thằng bé sao? Não của cháu có phải có vấn đề không hả?"

“Bà đã nói từ lâu rồi, cháu không được duỗi tay quá xa, nhưng cháu không nghe. Với tính tình của Đông Nguyên, dù thằng bé có ý nghĩ gì, cháu chạy đến nói với nó, cho dù có chuyện hay không thì nó có thể cho cháu sắc mặt tốt hay sao?"

“Vậy thì mặc kệ nó?” Hàn Nhất Mai buồn bực.

Đầu óc cô ấy có vấn đề, lẽ nào không phải đầu óc Hàn Đông Nguyên có vấn đề sao?

Mặc dù sợ bị bà nội mắng nhưng cô ấy vẫn không nhịn được nói: “Bà nội, cháu biết bà thích Trình Ninh, nhưng cháu chỉ là cảm thấy Đông Nguyên và Trình Ninh không thích hợp. Không biết tại sao, nhưng cháu luôn cảm thấy Đông Nguyên nếu lao vào thì sau này sẽ bị ăn sạch"

Bà nội Hàn: "... Tùy cháu. Cháu không phiền nếu Đông Nguyên không cho cháu sắc mặt tốt thì cứ làm những gì cháu muốn, nhưng bà nói với cháu rằng, đừng đi quá xa, dù sao thì bà cũng lười quản mấy đứa"

Vân Mộng Hạ Vũ

Mỗi một người tính tình đều cố chấp, ai quản nổi?

Lại nói: “Nhưng bà vẫn cảm thấy, người vẫn cần phải sống một cuộc sống trong sáng trước rồi mới có thể sáng suốt nhìn nhận chuyện của người khác."

Hàn nhất Mai: Tức giận!

Sao chứ, chỉ vì hẹn hò với một đối tượng tồi mà cô ấy thậm chí không thể nói chuyện hả?

Hôm nay, Không khí trên bàn ăn rất kỳ lạ.

Sau bữa tối, trước khi mọi người giải tán, Hàn Nhất Mai đột nhiên nói với Trình Ninh: "Trình Ninh, cô có nhớ kỹ sư Lương ở công xưởng của chúng ta không? Lương Hằng Châu, trước đây cũng đã đến nhà chúng ta gặp cô."

“Hôm qua anh ấy gặp tôi, còn đặc biệt hỏi đến cô. Thật ra cô làm thiết kế vật dụng này cũng giống chuyên gia như anh ấy một nửa. Hình như trước đây tôi từng nghe anh ấy nói rằng gia đình anh ấy từng mở một xưởng mộc nhỏ, người trong nhà đều là bậc thầy làm mộc, bản thân anh ấy từ nhỏ đã làm nghề mộc, sau này lại học chuyên ngành thiết kế mộc, chuyên thiết kế đóng tàu, hai người chắc sẽ có chuyện để nói, anh ấy nhờ tôi hỏi cô, khi nào có thời gian rảnh, anh ấy muốn đến nhà chúng ta gặp cô, mấy ngày này cô có rảnh không? Có muốn tôi giúp cô hẹn gặp anh ấy không? Đến lúc đó nếu có thắc mắc gì thì có thể hỏi anh ấy?"

Trình Ninh sửng sốt. Lương Hằng Châu trước đây có đến nhà gặp cô rồi hả? Có lẽ là do ký ức đã quá lâu rồi mà cô thậm chí còn không nhớ ra người này nhưng cô cảm thấy người này dường như tồn tại trong một ký ức của cô, như thể cô đã mất đi một ký ức vô cùng quan trọng vậy. Cô vô thức liếc nhìn Hàn Đông Nguyên, thấy anh xị mặt, rõ ràng không vui...

Trong lúc Trình Ninh đang ngơ ngác đồng thời cố gắng tìm kiếm ký ức về người này, Hàn Nhất Mai quay người hỏi Trình Tố Nhã: "Dì Trình, thế này có tiện không? Con chỉ là không thể tự mình quyết định, nên khi anh ấy hỏi vẫn chưa trả lời"

“Tiểu Lương sao?"

Trình Tố Nhã liếc nhìn Trình Ninh, cười nói: “Thằng bé hỏi Ninh Ninh sao? Vậy thì để nó đến ăn cơm vào buổi tối hoặc cuối tuần khi nó rảnh đi"

Bà nhìn ra vẻ mặt bối rối của Trình Ninh, biết cô có lẽ không nhớ ra người này, nên giải thích nói: “Thằng bé là con trai nhà chú Lương, lúc đó con còn nhỏ, lúc thằng bé đến cô không nói kỹ cho con biết, cho nên e rằng con không nhớ được.

Chú Lương sao, cô lại sửng sốt.

Trình Tố Nhã nhìn thấy phản ứng của cô thì bất lực.
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 354: Chương 354


Trình Tố Nhã nói tiếp: “Chính là con trai của gia đình bố dượng con. Nhưng khi chú Lương của con vào quân đội, mẹ thằng bé đã kết hôn và đưa nó đi cùng, thằng bé lớn lên ở đó, sau đó thi đỗ đại học, thi vào Đại học Bắc Thành, tốt nghiệp thì ở lại Bắc Thành. Sau khi con xuống nông thôn thì thằng bé có đến nhà chúng ta tìm con một lần"

Trình Tố Nhã hy vọng Trình Ninh sẽ mạnh mẽ hơn.

Trước giờ không nuôi dưỡng con nhóc quá kĩ, nên khi còn nhỏ bà không ngại nhắc đến mẹ ruột Tiêu Lan trước mặt con nhóc, chỉ là không cho phép Tiêu Lan mang Trình Ninh đi mà thôi.

Thứ nhất, Trình Ninh là đứa trẻ duy nhất của anh cả bà, cũng là độc đinh của nhà họ Trình, thứ hai, bà cũng cảm thấy tính tình Tiêu Lan không thích hợp nuôi con nên khi Tiêu Lan tái hôn, bà đã giao ước với nhà họ Tiêu. Cho đến khi Trình Ninh mười tám tuổi, hoặc cho đến khi Trình Tố Nhã cảm thấy không phù hợp, thì Tiêu Lan không thể mang Trình Ninh đi. Nhưng bà không ngăn cản nhà họ Tiêu hay Tiêu Lan đến gặp Trình Ninh.

Chỉ là nhà họ Tiêu có lẽ sợ Trình Ninh ảnh hưởng đến Tiêu Lan nên mấy năm nay cũng chưa bao giờ liên lạc với bọn họ. Tiêu Lan cũng không đến gặp Trình Ninh.

Phải đến khi Lương Hằng Châu vào đại học ở Bắc Thành và đến thăm nhà họ Hàn thì mới biết được một số tin tức bên kia. Vì nhiều năm thờ ơ nên Trình Tố Nhã có một số ý kiến đối với nhà họ Tiêu, tuy nhiên bà đã gặp Lương Hằng Châu vài lần, sau đó gặp bố dượng của Trình Ninh, bà có ấn tượng tốt với họ, nghĩ đến tính tình của Tiêu Lan, nên cũng cho qua. Tất cả đều mạnh khỏe là đã rất tốt rồi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nghe Trình Tố Nhã giải thích như vậy, cuối cùng Trình Ninh cũng nhớ ra chút gì đó.

Khi còn bé cô chưa từng được gặp mẹ đẻ của mình.

Nhưng cô nhớ rõ sau lần đầu tiên Hàn Đông Nguyên gặp nạn trên núi, trạng thái tinh thần của cô không tốt lắm, hình như mẹ đẻ cô đã tới Bắc Thành một chuyến. Bà muốn đón cô về, nói là dẫn cô đến phía Nam điều dưỡng cơ thể, nhưng cô không biết vì sao mình lại không chịu đi, cho dù cô cũng nói sẽ đi cùng cô nhưng cô cũng không chịu. Sau đó lại đến lúc Hàn Đông Nguyên xảy ra chuyện lần thứ hai, không lâu sau đó cô cũng chết.

Lúc ấy trong số những người đi tới đây cùng với mẹ ruột của cô ngoài bố dượng ra thì còn có một thanh niên trẻ tuổi nữa, có phải người đó là Lương Hằng Châu này hay không?

Trình Ninh nhớ lại, lúc này bà nội Hàn cũng nói tiếp: "Kỹ sư Tiểu Lương đó sao? Bà nhớ cậu ấy, đứa bé đó rất tốt, tính tình chín chắn, hình như tuổi tác cũng xêm xêm Nhất Mai. Cũng là duyên phận cả, lúc tốt nghiệp nó lại được điều đến làm việc ở xưởng đóng tàu của Nhất Mai."

Trình Ninh nghe bà nội nói vậy, cô lập tức hiểu ngay.

Không phải Hàn Nhất Mai ấy vừa gặp biến cố gì đó mà, sao bà nội lại muốn giật dây bắc cầu cho hai người này vậy chứ?

Là kỹ sư, sau kỳ thi tốt nghiệp trung học trở thành sinh viên đại học Bắc Thành, tính tình rất chín chắn, cô nhớ lại một chút, tuy rằng không nhớ cụ thể lắm nhưng chắc cũng không tệ nhỉ?

Thấy cô không ghét anh ấy, bà nội cũng nói anh ấy không tệ, đây chắc hẳn là một người rất tốt.

Chắc chắn đáng tin cậy hơn Lưu Tồn Cương nhiều.

“Được, chị hai giúp em hẹn gặp anh ấy một bữa đi”. Trình Ninh nói.

Hàn Nhất Mai nhìn cô một cái, rồi lại nhìn sang đứa em trai ngốc nghếch của mình.

Mặt anh đen kịt như thể đang hờn dỗi!

Sau đó cô nghe thấy Hàn Đông Nguyên nói: "Nếu là người quen của mẹ Ninh Ninh thì chi bằng nhân dịp anh đang ở đây, ngày mai mời anh ta tới đi"

Hai chữ "Ninh Ninh" của anh khiến Hàn Nhất Mai run rẩy.

Còn nhân dịp anh ở đây hẹn Lương Hằng Châu tới luôn vào ngày mai?

Tại sao phải nhân lúc này chứ?
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 355: Chương 355


Hàn Nhất Mai chắc chắn rằng em trai mình uống lộn thuốc rồi.

Cô ấy lại nhìn Trình Ninh một cái, dáng vẻ cực kỳ ngây thơ.

Tâm tình Hàn Nhất Mai lại càng phức tạp.

Chuyện cứ quyết như vậy đi.

Hàn Nhất Mai cũng không hiểu cho lắm, rõ ràng Hàn Đông Nguyên luôn dùng ánh mắt cao cao tại thượng đầy khinh thường nhìn Trình Ninh, tính tình lại còn hung dữ như thế, sao nay anh lại lao đầu vào cô ấy rồi?

Cũng chẳng phải do không có cô gái xinh đẹp nào từng thích anh, nhưng anh lại không thèm liếc nhìn lấy một cái.

Cô ấy nhìn Trình Ninh lần nữa, ánh mắt dừng lại trên mặt cô hai giây.

Cuối cùng lại thở dài.

Ngoại hình của cô xinh như thế này, dù gì thì Hàn Đông Nguyên cũng là đàn ông mà!

Buổi tối Hàn Nhất Mai nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, cuối cùng cô ấy không nhịn được nữa, gõ vào vách ngăn giữa cô ấy và Trình Ninh, hỏi: "Trình Ninh, cô ngủ chưa?"

Tuy rằng người trong nhà có thể nhìn ra chuyện giữa cô và Hàn Đông Nguyên, nhưng Trình Ninh thì ngủ thật rồi.

Cô cảm thấy được ngủ sau một khoảng thời gian làm việc thật dài là chuyện tốt đẹp biết bao.

Nhưng cô cũng vừa mới thϊếp đi thôi, chưa ngủ sâu cho lắm nên khi Hàn Nhất Mai vừa gõ vách ngăn là cô đã tỉnh rồi.

Cô hơi mơ hồ đáp lời, nói: "Sao vậy, chị hai?"

Hàn Nhất Mai hỏi cô: "Trình Ninh, rốt cuộc tại sao lúc trước cô cứ nhất quyết phải theo Đông Nguyên xuống nông thôn vậy?"

Tới rồi.

Trình Ninh lập tức tỉnh lại.

Cô nghĩ ngợi một chút về cách người khác nghĩ về mình ở thời điểm đó rồi cân nhắc nói: “Anh ba xuống nông thôn thay em khiến em cảm thấy rất áp lực, chuyện cô phải đối mặt với dượng trong tình cảnh đó cũng làm em thấy áy náy lắm. Em không thích như vậy, chi bằng cứ để em xuống nông thôn thay luôn. Tuy rằng chuyện này không giúp ích được gì cho bọn họ nhưng em thấy rất vui vẻ."

Hàn Nhất Mai liếc mắt một cái, nói: "Trình Ninh, cô thích Đông Nguyên không?"

Quả thật cô ấy đặt câu hỏi rất thẳng thắn.

“Trả lời đi"

Trình Ninh cảm thấy không nên làm như cách của Hàn Nhất Mai, giải quyết một lần cho xong là được rồi.

Cô nói: "Chị hai, hơn nửa đêm không ngủ được, hôm nay còn cãi nhau với anh ba, có phải chị cảm thấy em mặt dày dính lấy anh ba nên trong lòng chị khó chịu đúng không? Thấy anh ấy phải thay em xuống nông thôn, lại phải chăm sóc em đủ kiểu, em giống như một gánh nặng lớn lắm phải không? Chị yên tâm, thật ra em không phải không biết xấu hổ, em thật sự cảm thấy chuyện anh ba thay em xuống nông thôn là em nợ anh ấy, cho nên muốn xuống nông thôn giúp anh ấy làm chút chuyện, đợi đến khi anh ấy có thể sống thật tốt ở nông thôn thì em sẽ trở về."

Nói tới đây, cô đã vượt qua chướng ngại vật một cách thuận lợi, lời nói cũng trôi tuột đi, chuyển sang lải nhải nói chuyện mình ở trên núi giúp Hàn Đông Nguyên xây dựng xưởng như thế nào, còn dùng tiền trợ cấp của bố để chi trả chi phí cho xưởng sản xuất như thế nào, bác bỏ mọi chuyện mọi người nghi ngờ bàn tán.

Nghe vậy Hàn Nhất Mai sửng sốt.

Ngay từ đầu cô ấy nghe cô nói những lời này còn cảm thấy rất tức giận, nhưng nghe đến vế sau, nghe xong cũng cảm thấy quả thật Trình Ninh đã làm không ít chuyện khi xuống nông thôn. Nếu mấy chuyện cô nói đều là sự thật thì Hàn Đông Nguyên lao đầu vào cô cũng không sai.

Trình Ninh nói xong thì phát hiện một lúc lâu sau cô ấy không có động tĩnh gì.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Chị hai?"

Cô dừng lại, nói: "Chị hai ngủ rồi sao?"

“Chưa ngủ."

Hàn Nhất Mai khôi phục tinh thần, muốn hỏi cô "Có thích thằng ba không?" Nhưng cô ấy nhanh chóng phản ứng lại, mình đã hỏi câu này trước đó rồi, vô dụng thôi.

Cô ấy quay lại nói: "Cô bảo đến lúc Đông Nguyên sống tốt ở nông thôn rồi, không cần trồng trọt sống qua ngày nữa thì cô sẽ trở về hả?"

“Đúng vậy"
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 356: Chương 356


Trình Ninh rất chắc chắn: "Khi nào về được thì chắc chắn em sẽ về ngay.

Trả lời không do dự chút nào.

Bởi vì sau này ai cũng sẽ trở về thôi.

Con bé này đúng là không tim không phổi mà.

Thật sự không nhận ra mình hấp dẫn người khác thế nào sao?

Hàn Nhất Mai nhớ đến cảnh em trai mình kiêu ngạo nói câu "Em tự nguyện", cũng không biết nên giận nó hay thương hại nó nữa.

Quên chuyện đó đi.

Sau đó cô ấy bật đèn lên “tạch” một tiếng làm Trình Ninh giật mình.

Ngay lúc đó Trình Ninh còn nghĩ có phải mình vừa nói câu nào chọc đến tính tình nóng nảy của chị hai hay không, lúc đang không biết cô ấy muốn làm gì, Hàn Nhất Mai ném tờ giấy từ phía trên vách ngăn lên giường cô, nói: "Xem xem, dù sao cũng là thư xin lỗi để cho người khác ký, nhìn xem như vậy đã được hay chưa?"

Trình Ninh có chút kinh ngạc, cô nhặt tờ giấy lên, nhìn xong còn tưởng rằng mình nhìn lầm, cô lại nhìn lại lần nữa.

Hàn Nhất Mai không nghe thấy cô nói gì, bèn nhíu mày, nói: "Thế nào?"

“Rất tốt, chị hai.

Trình Ninh nói: "Thế nhưng cô ấy chịu ký thứ này không? Có muốn em viết thêm báo cáo nữa không?"

Trình Ninh lại nghĩ ngợi rồi nói: "Thật ra cũng không cần để cô ấy ký, để Lưu Tồn Cương ký là được, nếu bọn họ chịu câm miệng, nhìn thấy chúng ta thì phải đi đường vòng không đụng mặt là tốt nhất"

Hàn Nhất Mai vỗ vỗ giường, nói: "Nói rất đúng, sao tôi không nghĩ tới nhỉ! Nếu anh ta không ký thì tôi sẽ dán giấy xin lỗi này lên bảng thông báo của xưởng chúng ta.”

Dù sao cô ấy cũng chẳng sợ ai bàn tán.

Khóe miệng Trình Ninh giật giật, im lặng trong chốc lát, nghiêm túc nói: "Chị hai, em không ngờ việc dùng cách ngang ngược cay nghiệt, vô lý bám chặt không buông người ta này sẽ tốt vậy đấy. Nhưng chị đừng cưới Lưu Tồn Cương, lấy Lưu Tồn Cương rồi chị sẽ không phát huy được tài năng này nữa, không lấy sẽ có tương lai tốt đẹp hơn!"

Hàn Nhất Mai: "???"

Ngang ngược cay nghiệt, vô lý dính chặt người ta?

Rốt cuộc là miệng ai cay nghiệt hơn thế?!

Cô ấy châm chọc nói: "Gần mực thì đen, Trình Ninh, cô đi theo Đông Nguyên làm việc ba ngày mà phải làm cho người ta nhìn cô với ánh mắt khác xưa rồi!"

Đương nhiên Trình Ninh nghe hiểu lời châm chọc mỉa mai của Hàn Nhất Mai.

Nhưng có cần phải so đo với một quả b.o.m nổ chậm không?

Không cần đâu.

Cho nên cô khiêm tốn nói: "Chị hai còn tốt hơn, em vẫn còn kém xa chị mà.

Hàn Nhất Mai: "…."

Sáng sớm hôm sau Hàn Nhất Mai nhìn thấy Hàn Đông Nguyên chạy bộ rồi tắm rửa xong xuống lầu, ánh mắt lập tức trở nên đầy thương cảm anh.

Hàn Đông Nguyên: "???"

Anh bị cô ấy nhìn với ánh mắt đó cảm thấy hơi dựng tóc gáy, anh cắn hai miếng bánh lớn rồi cuối cùng nhịn không được, ngẩng đầu hỏi Hàn Nhất Mai: "Chị uống nhầm thuốc hả? Có phải vẫn giận lẫy vụ nhà họ Lưu không?"

Khuôn mặt Hàn Nhất Mai trở nên lạnh lẽo.

Tên khốn kiếp này, đáng đời anh gặp phải Trình Ninh một kẻ không tim không phổi!

Cô ấy "bốp" một cái đập đũa lên bàn, cũng không muốn ăn gì nữa, đứng dậy đi ra ngoài.

Ăn cục tức no luôn rồi.

Hàn Đông Nguyên nhìn cô ấy nổi giận đùng đùng đập đũa, đẩy băng ghế rồi nổi giận đùng đùng ra cửa, anh lại tiếp tục chậm rãi ăn bữa sáng của mình.

Lúc này mới giống bình thường này.

Bà nội Hàn đi ra khỏi nhà bếp, thấy Hàn Nhất Mai rõ ràng mới ăn được một nửa bữa sáng đã nghe thấy tiếng "rầm" ở cửa chính vang lên. Bà ấy nhìn cửa chính, rồi lại nhìn sang bữa sáng, hỏi Hàn Đông Nguyên rằng: "Con bé làm sao vậy?"

“Làm sao cháu biết được?"

Hàn Đông Nguyên không hề ngước mắt lên, nói: "Chắc vẫn còn giận.

Bà nội Hàn: "…"

Hàn Nhất Mai đến xưởng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô ấy đến phân xưởng kiểm tra chất lượng một vòng, nhưng trong lòng vẫn lo nghĩ đến chuyện của Hàn Đông Nguyên.

Tuy rằng rất giận Hàn Đông Nguyên, cảm thấy anh đáng đời rơi vào miệng hố nhưng dù gì cô ấy cũng là chị gái, cảm thấy vẫn nên cứu anh một phen.
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 357: Chương 357


Nếu Trình Ninh có đối tượng thì anh sẽ hết hy vọng đúng không nhỉ?

Cho nên kiểm tra chất lượng xong, cô ấy lập tức đến bộ phận nghiên cứu tìm Lương Hằng Châu.

Bộ phận nghiên cứu quản lý tương đối nghiêm ngặt.

Đến cửa phòng phải điền đơn đăng ký mới được vào.

Hàn Nhất Mai điền vào đơn, cán sự nhận đơn đăng ký nhìn thoáng qua, sau đó lại nhìn Hàn Nhất Mai rồi nhìn đồng hồ, sau đó lại nhìn Hàn Nhất Mai rồi đột nhiên nở nụ cười, quay đầu gọi người bên trong: "Lương công, chị gái thư xin lỗi đến tìm anh.

Anh ta nói một tiếng như vậy, tất cả mọi người trong phòng làm việc đều thò đầu ra.

Hàn Nhất Mai: "???"

Lương Hằng Châu đi ra, phía sau còn có Phí Tự hôm trước cô ấy gặp.

“Chị gái thư xin lỗi? Cái quái gì vậy?"

Hàn Nhất Mai hỏi cán sự kia.

Cán sự nhìn Hàn Nhất Mai mỉm cười tỏ ý tôi hiểu mà, nói: "Đồng chí Hàn, chuyện cô kêu em gái đồng chí Lưu Tồn Cương ký giấy xin lỗi, khắp bộ phận của chúng tôi đều biết hết cả rồi"

Hàn Nhất Mai đưa mắt nhìn Lương Hằng Châu và Phí Tự: ???

Chuyện này, hai người này cũng hơi nhiều chuyện nhỉ?

“Chuyện này không liên quan đến chúng tôi."

Lương Hằng Châu rất bất đắc dĩ giải thích: "Thư ký phòng làm việc của chúng tôi là em trai của một đồng chí thuộc bộ phận bên đó, cho nên sáng sớm hôm nay bộ phận này đều đã truyền tai nhau chuyện này đi khắp nơi rồi. Đương nhiên, trong lúc này có thể có chút hiểu lầm, chúng tôi thật sự có thể giúp đỡ giải thích một chút"

Hàn Nhất Mai nghe anh ấy nói như vậy thì cũng không để ý tới việc này nữa.

Cô ấy làm thư xin lỗi, vốn là vì định dùng chuyện này để dẫn dắt dư luận.

Cô ấy lập tức trực tiếp hỏi Lương Hằng Châu: "Lương công, tối nay anh có rảnh không? Dì Trình mời anh tối nay đến ăn cơm với nhà tôi."

“Được" Lương Hằng Châu nói.

Đến khi Hàn Nhất Mai đi rồi, cán sự đang ngồi ở phía sau nhổm đầu lên nói: "Vị đồng chí Hàn này thật đúng là kiểu người đào hoa, vừa chia tay với vị đồng chí Lưu Tồn Cương kia mà đã hẹn anh đi ăn cơm luôn sao?"

Lương Hằng Châu quay đầu nhìn cán sự, thế nhưng không đợi anh ấy nói gì, Phí Tự đã đánh một cái vào đầu cán sự, cười mắng: "Nói bậy bạ gì vậy? Lương công là bà con nhà đồng chí Hàn, hôm qua Lương công đã hỏi vị đồng chí Hàn này xem xem mấy ngày nay có thể đến thăm nhà cô ấy không. Đừng có mà cả ngày chỉ biết nói lung tung, chẳng lẽ cậu cũng muốn người ta in một lá thư xin lỗi để cậu ký tên hả?"

Cán sự rụt đầu lại, nói: "Được rồi, tha cho em đi mà, là do em miệng nhanh hơn não, nhưng thật sự không có chút ác ý nào. Thật ra, nếu có thì cô ấy cũng không phí công làm vậy đâu, em vừa mới gặp đồng chí Hàn, lúc nào gặp cô ấy cũng là nữ đồng chí hiên ngang gọn gàng, cho dù em nói vậy trước mặt cô ấy cô ấy cũng sẽ chỉ cười mắng ngược lại em, để cho người như cô ấy phải viết thư xin lỗi, chắc chắn là do người đó nói lời quá xúc phạm và thất đức."

Phí Tự cười nói: "Tôi thấy đầu óc cậu cũng xoay chuyển rất nhanh đấy"

Nói xong anh ta đuổi theo Lương Hằng Châu đã xoay người rời đi mặc kệ bọn họ nói chuyện, nói: "Hằng Châu, tối nay cho tôi đi cùng đi, để tôi kể anh nghe, tôi qua tôi về đúng lúc cô ấy tới, mới biết được em họ của cô ấy cũng đến huyện Hợp làm thanh niên tri thức, hình như là ở một nơi gọi là đại đội Thượng Hàn, Hàn Nhất Mai không phải họ Hàn sao? Nói không chừng có liên quan gì đó."

Lương Hằng Châu dừng bước: "Đại đội Thượng Hàn?"

“Đúng vậy"

Vân Mộng Hạ Vũ

Nghĩ một lúc, Lương Hằng Châu nói với Phí Tự: “Buổi tối đi cùng tôi đi."

Có người nói nhiều như vậy đi cùng, bữa ăn cũng không sợ chán ngắt.

Anh ta chỉ mất nhiều lắm là một ngày đã có thể tra ra em họ thân thích của mình đến đại đội Thượng Hàn, có thể thấy được anh ta là người không đơn giản.
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 358: Chương 358


Thế nhưng anh ấy lại cảm thấy Phí Tự có chút kỳ quái, nhìn kỹ anh ta một cái, nói: "Nhưng mà, anh có ý với cô ấy sao? Mới gặp có vài lần thôi mà?"

Phí Tự cười, nhìn kỹ thấy xung quanh không có ai mới nói: “Tôi tò mò. Thấy không, đồng chí Hàn vừa trải qua chuyện buồn với con trai nhà họ Lưu, lúc này làm sao có hứng thú với việc tiếp xúc với người khác, hơn nữa, muốn tiếp xúc thêm một bước cũng phải hiểu rõ mà. Suy nghĩ kỹ lại, tôi đi gặp họ, quen thuộc với họ thì cũng sẽ có cơ hội tiếp xúc, nếu như người trong nhà cô ấy đều hài lòng với tôi thì càng tốt."

"Nhìn xem, thứ tên họ Lưu kia không có chẳng phải là cái này sao, có thể thấy được đồng chí Hàn rất để ý thái độ của người trong nhà. Nếu người trong nhà cô ấy hài lòng với tôi, có lẽ cô ấy cũng sẽ đồng ý quen tôi. Hơn nữa, với tính tình không được kiên quyết của cô ấy, có sự ủng hộ của người trong nhà tuyệt đối quan trọng hơn bất cứ thứ gì."

Lương Hằng Châu như đã hiểu ra, nói: “Đầu óc anh quả thật rất nhanh nhạy. Khó trách bình thường cứ cà lơ phất phơ cũng có thể đi đúng đường"

Phí Tự cười, cũng không quan tâm anh ấy nói anh ta như vậy, khiêm tốn nói: "Tiếc quá, trời sinh tôi đầu óc nhanh nhạy, người khác không ghen tị không được.”

Lương Hằng Châu: … Anh ấy suýt chút nữa tức trợn trắng mắt.

Lại nói về Trình Ninh và Hàn Đông Nguyên.

Ngay khi Hàn Nhất Mai mời Lương Hằng Châu đến nhà ăn cơm, cân nhắc tìm cho Trình Ninh một đối tượng để làm cho Hàn Đông Nguyên hết hy vọng, Hàn Đông Nguyên đã chở Trình Ninh đến xưởng đồ gia dụng.

Bởi vì Hàn Đông Nguyên đã mang xe đạp của Trình Ninh đi sửa, rõ ràng chỉ cần một phút là có thể sửa xong nhưng anh lại nói chiều mai đến cửa hàng lấy.

Trình Ninh hoài nghi nhìn anh, lúc trước anh giúp cô lắp cái xe đạp cũng chỉ mất hai ngày, bây giờ vá cái lỗ trên lốp xe cũng mất hai ngày luôn hả?

Nhưng da mặt Hàn Đông Nguyên dày, Trình Ninh dù nhìn thế nào anh cũng có sơ hở, ngược lại anh còn nói: "Nhìn anh như vậy làm gì? Anh nói hai ngày nữa anh phải đi rồi, sẽ về nông thôn sớm một chút, dù thế nào thì anh cũng sẽ đến lấy xe cho em về"

Trình Ninh: "…"

Vân Mộng Hạ Vũ

Cứu với!

Ngẫm lại so với Hàn Đông Nguyên trước kia, và cả Hàn Đông Nguyên kiếp trước, cô luôn có cảm giác anh bây giờ có chút kỳ quái!

Hai người cùng đi đến xưởng đồ nội thất.

Trước tiên đi gặp chiến hữu cũ của bố bọn họ - Hàn Kỳ Sơn, là phó xưởng Lưu.

Phó xưởng Lưu thấy hai người đến thì rất vui, nghe Trình Ninh nói muốn thiết kế đồ nội thất trong nhà, cười nói: "Đây là bộ đồ ăn và dụng cụ làm bếp, hai đứa dự định mở rộng sản xuất sao?"

Trình Ninh vội vàng bày biện, nói: “Đúng vậy, xưởng sản xuất sản phẩm tre và gỗ của chúng cháu là một xưởng nhỏ với đội ngũ lớn, đủ để đảm bảo cơm ăn áo mặc cho các thành viên trong đội sản xuất. Nếu chúng cháu muốn mở rộng sản xuất, chúng cháu phải ổn định chất lượng. Người bình thường dùng sản phẩm của chúng cháu thì chỉ muốn hàng tốt và tinh tế. Bộ bàn ghế này được thiết kế cho xưởng sản xuất đồ gỗ của xã, họ tìm đến cháu và cháu thấy làm việc này rất thú vị nên cháu đã đồng ý."

Phó xưởng Lưu gật đầu, hỏi bản nháp của Trình Ninh, xem qua rồi cười nói: "Không sai, không ngờ cháu lại có năng lực tốt như vậy, làm tốt rồi lập thành tích, nhờ có đội ngũ của chúng ta và lời giới thiệu của xã, các cháu sẽ có cơ hội trở về sớm thôi"

Ông ấy nhìn về phía Hàn Đông Nguyên, nói: "Ngoại trừ để cho Tiểu Trình hỗ trợ làm thiết kế, xưởng sản xuất đồ nội thất của xã có cần làm gì khác không?"

“Tạm thời vẫn chưa có"
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 359: Chương 359


Phó xưởng Lưu lại nói: "Dựa vào chất lượng hơn người khác mới có thể phát triển xưởng sản xuất lâu dài, tòa nhà này có thể xây cao, đường có thể đi xa, nhưng nền tảng vững chắc phải là bước đầu tiên"

Hàn Đông Nguyên và Trình Ninh đều đồng ý.

Sau đó phó xưởng Lưu lấy ra một đống tạp chí, sách, ảnh chụp từ trên giá sách của mình cho Trình Ninh xem.

Đều là bản thiết kế nhà ở.

Có vài bản trong số đó là tư liệu nội bộ, không thể tìm được ở bên ngoài.

Phó xưởng Lưu nói với Trình Ninh: "Xem trước đi, nếu cần tư liệu gì thì viết thư nói với chú, chú sẽ giúp."

“Cảm ơn chú Lưu"

Trình Ninh rất vui mừng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nếu hiện tại là ở đời sau, muốn có được một ít sách và tư liệu hữu dụng thật sự rất khó khăn.

Hai người ra cửa, Trình Ninh lập tức hỏi Hàn Đông Nguyên: "Vừa rồi chú Lưu hỏi có cần chú ấy giúp xưởng đồ gia dụng gì không, để mà nói cho dù tương lai chúng ta tiếp quản xưởng sản xuất này... chú ấy hỏi như vậy có vẻ không hợp lý lắm?"

Cô cũng luôn cảm thấy từ lúc anh về từ văn phòng thanh niên cứ là lạ.

Hàn Đông Nguyên cười với cô một cái, nói: "Lúc về sẽ nói cho em"

Trình Ninh lườm anh một cái.

Sau đó hai người lại đi gặp chủ nhiệm Trần của ba bộ phận sản phẩm mà xưởng sản xuất gỗ tre thu mua, xem phản hồi từ hai đơn vị đặt hàng trước đó và liệu có đơn đặt hàng mới nào không.

Chủ nhiệm Trần trực tiếp bảo bọn họ có hàng thì mỗi tháng gửi lên hai trăm bộ.

Khi họp xong thấy vẫn còn sớm, hai người tạp biệt chủ nhiệm Trần, đi gặp chủ nhiệm Dương là trưởng bộ phận nội thất trước đó của Trình Ninh.

Bộ phận đồ nội thất là bộ phận làm việc trước khi Trình Ninh xuống nông thôn, ngoại trừ đến gặp chủ nhiệm Dương, Trình Ninh cũng định xem qua quy trình cũ.

Dù sao sau này còn phải tiếp tục làm nghề này, về sau vẫn còn cơ hội trao đổi.

Qua một thời gian dài, khi sống lại trở về, sau vài ngày cô đã xuống nông thôn luôn, ấn tượng của mọi người trong văn phòng ở kiếp trước về Trình Ninh vẫn in sâu vào tâm trí cô, cũng may ngày cô vừa sống lại trở về cũng chính là ngày đầu tiên cô đi làm nên không có ai nhận ra sự bất thường của cô.

Hai người đi thẳng đến văn phòng bộ phận nội thất trước.

Trình Ninh xách hạt dẻ khô trên núi tới chia cho mọi người ăn.

Hàn Đông Nguyên kiên nhẫn ứng phó với các thím và mấy bác gái, anh đứng ở cửa phòng tiếp tân chờ cô.

“Ái chà, Một người thím nói: "Tiểu Trình, lúc trước nghe nói cháu đột nhiên muốn xuống nông thôn, mọi người đều lo lắng, sau đó lại nghe nói ở nông thôn cháu mở xưởng sản xuất, chưa được bao lâu đã là chủ nhiệm văn phòng rồi, bát mà xưởng bọn họ bán thím cũng đã thấy rồi, thím còn cố ý mua hai bát nhỏ cho cháu trai cháu gái thím dùng, chất lượng thật đúng là rất tốt"

Trình Ninh cười híp mắt, nói: "Tất cả là do cháu đã từng làm việc ở đây và học hỏi được rất nhiều điều. Nó đã giúp đỡ cháu rất nhiều khi cháu thành lập một xưởng sản xuất ở nông thôn, rất cảm ơn mọi người."

Mọi người mồm năm miệng mười nói chuyện.

Hàn Đông Nguyên cao lớn như vậy, vừa đẹp trai vừa lạnh lùng, cho dù là đứng ở cửa phòng tiếp tân cũng rất khó không thu hút sự chú ý của người khác.

Một vị bác gái nhìn thoáng qua Hàn Đông Nguyên, rồi cười nói với Trình Ninh: "Tiểu Trình, đó là người mới sao? Chắc là đến đây để gặp chủ nghiệm Dương nhỉ? Cháu gọi cậu ấy vào cho mọi người làm quen đi.”

Trình Ninh: "..."

Cô tiếp tục cười tủm tỉm, nói: "Đó là xưởng trưởng của chúng cháu"

“Ồ,"

Mọi người lập tức nhìn thẳng vào mắt Hàn Đông Nguyên.

Còn trẻ như vậy sao?

Tuy rằng nhìn có chút hung dữ, có chút nghiêm túc, nhưng thật lòng mà nói, cơ thể anh thoạt nhìn đã thấy rất cao lớn rắn chắc, sức dài vai rộng.

Nhìn anh cũng rất có khí chất giống như người dân nông thôn ở địa phương.

Câu chuyện phiếm của họ lập tức rẽ sang một hướng khác, họ hỏi Trình Ninh về Hàn Đông Nguyên, hỏi Trình Ninh, Hàn Đông Nguyên là người nơi nào.

Vì đây là bộ phận nội thất. Mà trước đây Hàn Đông Nguyên phụ trách lắp đặt thiết bị nội bộ của đơn vị thi công đồng bộ, nên nhiều người trong bộ phận nội thất đều biết đến anh.

Có người lập tức thò đầu ra nhìn, nói: "Đó là công nhân Hàn Đông Nguyên bên tổng bộ sao? Nghe nói anh ấy xuống nông thôn rồi, ơ, thì ra là xuống mở xưởng sản xuất sao, Tiểu Trình, khó trách ở nông thôn cũng có thể tạo nên một xưởng sản xuất, thì ra là kỹ sư Hàn làm.”

Người nói là cán sự Chu.

Mọi người vừa nghe nói anh là kỹ sư ở tổng bộ, cũng thấy Trình Ninh nói chuyện với bọn họ không xuể, lập tức lại vây quanh cán sự Chu bên kia hỏi thăm thông tin.

Chưa đầy một phút đã hỏi ra tất cả các thông tin đến cả xuất thân của gia đình Hàn Đông Nguyên khiến Trình Ninh nghe được mà suýt đổ mồ hôi hột.

Hỏi thăm xong, cuối cùng họ cũng nhớ đến Trình Ninh, lại hỏi cô: "Tiểu Trình, vậy xưởng trưởng của chúng ta có đối tượng chưa, một cháu gái của bác cũng làm thanh niên tri thức ở huyện Hợp, nếu cậu ấy không có đối tượng có thể giới thiệu cháu gái bác cho xưởng trưởng được không?"

Vành tai Trình Ninh ửng đỏ, nhìn Hàn Đông Nguyên một cái, vừa vặn lại chạm ánh mắt của anh, anh cười như không cười, như là chờ xem cô trả lời như thế nào.
 
Thập Niên 70 Em Gái Ghẻ Trọng Sinh
Chương 360: Chương 360


Trình Ninh nở nụ cười rồi nói với bác gái: "Có rồi, chị Hà nên giới thiệu cháu gái cho người khác thì hơn."

“Ô, đã có rồi sao? Đối tượng của cậu ấy là người ở đâu? Là người trong thôn hay là thanh niên tri thức?" Bác gái tiếp tục hỏi.

Không chỉ có bác gái ngạc nhiên, ngay cả cán sự Chu cũng rất ngạc nhiên.

“Có rồi?"

Cán sự Chu nói: “Anh ấy thực sự có đối tượng rồi sao?

Tôi nhớ trước kia nghe ông chủ xây dựng nói rằng bọn họ muốn giới thiệu đối tượng cho Hàn Đông Nguyên, Hàn Đông Nguyên nói thẳng, yêu cầu của anh ấy rất cao, phải đẹp hơn nữ minh tinh trên ảnh họa báo, điều này sao có thể, bình thường chúng ta sao có thể gặp được một cô gái còn đẹp hơn cả nữ minh tinh trong ảnh họa báo chứ? Tôi cũng thấy Tiểu Trình..."

Lời của anh ấy đột nhiên dừng lại.

Trình Ninh: " …."

Thật xấu hổ.

Ngay lúc tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía Trình Ninh, Trình Ninh lúng túng cười suy nghĩ cách giải quyết, thì đúng lúc đó thư ký của chủ nhiệm Dương đi ra giải cứu cô.

Gọi cô và Hàn Đông Nguyên cùng đến văn phòng chủ nhiệm Dương.

Cho đến khi nói chuyện xong với chủ nhiệm Dương, bàn xong việc chính, lúc đi ra từ xưởng đồ gia dụng đã là giữa trưa.

Chủ nhiệm Dương mời hai người cùng nhau ăn cơm trưa.

Chủ nhiệm Dương biết mối quan hệ của hai người, sợ gây chút hiểu lầm gì đó nên hỏi chuyện cũng rất bình thường, lúc ăn trưa chủ yếu cũng chỉ là hỏi bọn họ về cuộc sống ở nông thôn, chuyện cụ thể trong xưởng sản xuất.

Ngày hôm nay nhiệm vụ chủ yếu của hai người chính là đến xưởng đồ gia dụng nên buổi chiều rất rảnh rỗi.

Ra khỏi căn tin xưởng đồ gia dụng, hai người nói lời tạm biệt với chủ nhiệm Dương, đưa mắt nhìn chủ nhiệm Dương rời đi, hai người vừa đi về phía bãi xe đạp của xưởng đồ gia dụng vừa nói chuyện.

Trình Ninh hỏi Hàn Đông Nguyên: "Chúng ta về nhà chưa?"

"Tới cửa hàng ủy thác ở phố Bắc."

Hàn Đông Nguyên nói: "Anh muốn đi mua vài thứ."

Cửa hàng ủy thác?

Ánh mắt Trình Ninh sáng lên.

Cửa hàng ủy thác là cửa hàng bán đồ cũ, chắc chắn cửa hàng này sẽ tìm được ít đồ tốt, rất nhiều đồ cổ hay đồ cũ đều bán với giá rẻ.

Anh nói vậy, tất nhiên cô hoàn toàn không chỉ định đến đó đi dạo một vòng.

Hàn Đông Hàn thấy mắt cô sáng lên, tâm trạng có chút phức tạp.

Đến bãi đỗ xe đạp, lúc này đã là giờ làm việc, xe đạp trong bãi được xếp ngay ngắn chỉnh tề, ngoại trừ bọn họ thì không có một bóng người.

Hàn Đông Nguyên vừa đẩy xe đạp, vừa hỏi cô: "Sao lại nói với các bác ấy như vậy?"

"Hả?"

Trình Ninh nhìn anh. Gì cơ?

Hàn Đông Nguyên nhìn cô, nói: "Nói với bọn họ về anh"

Trình Ninh nhớ tới chuyện mọi người bàn tán trong văn phòng lúc trước.

Cô nói: "Anh ba, trong xưởng sản xuất này tất nhiên sẽ có tai mắt để bí mật bàn tán, những lời em nói với họ hôm nay, ngày mai có thể truyền đến tai phó xưởng Lưu, ngày mốt có thể truyền đến tai bố... Ôi.."

Nói tới đây cô đột nhiên khẽ kêu một tiếng, sau đó ảo não nói: "Thôi xong rồi, rõ ràng hôm nay em còn nói với họ anh đã có đối tượng, hôm nào nếu chuyện này truyền đến tai chú, chú tò mò thì sẽ chạy tới hỏi em, hoặc là để dì tới tìm em hỏi thăm thì phiền toái lắm đây"

Hàn Đông Nguyên nhìn cô đang ảo não thì nở nụ cười, đưa tay ấn đầu cô, thấp giọng nói một câu "Ngốc".

Trình Ninh mở điện thoại lên rồi hỏi anh: "Này, trước kia anh thật nói với người khác là anh tìm đối tượng nhất định phải đẹp, phải đẹp hơn nữ minh tinh điện ảnh trên ảnh họa báo hả?"

Lúc này Hàn Đông Nguyên lại không trả lời cô, tự đẩy xe đi ra ngoài một mình.

Trình Ninh kéo ghế sau xe anh, cố đ.ấ.m ăn xôi truy hỏi đến cùng: "Là thật hả?"

Hàn Đông Nguyên không để ý đến cô.

Cô bèn nói: "Này, vậy anh muốn em làm đối tượng của anh là bởi vì em đẹp sao?"

Nói xong trêu chọc nói: "Vậy tạm thời đúng là không tìm được người nào đẹp hơn em rồi"

Hàn Đông Hàn quay đầu lại nhìn cô một cái, nhịn không được ấn đầu cô, nói: "Sao lại ngốc như vậy."

Ấn cái gì mà ấn, ấn riết thành quen.

Trình Ninh rất tức giận nắm lấy tay anh bấm móng tay vào da anh thật mạnh, nhưng cũng bấm không nổi, mất hứng nói: "Sao cứ thích ấn đầu em vậy, nếu em không ngốc thì cũng sẽ bị ấn phát ngốc mất”.

Hàn Đông Nguyên nhìn dáng vẻ tức giận của cô lại ngứa ngáy không chịu nổi, anh trở tay cầm tay cô, cười, muốn nói gì đó, nhưng ngoài lúc nói những lời tâm tình đặc biệt với cô, miệng anh có thể nói ra lời tốt đẹp gì chứ? Anh vẫn kịp thời dừng xe lại rồi nói: "Đi thôi, cửa hàng ủy thác có không ít đồ, đi dạo một chút."

Vân Mộng Hạ Vũ

Sự chú ý của Trình Ninh quả nhiên bị chuyển hướng, nhưng cô nghĩ gì đó, ảo não nói: "Em không mang tiền.”

Hàn Đông Nguyên buông tay cô ra, lên xe, chân đạp trên mặt đất, gọi cô: "Lên xe.”

Chờ cô đi lên, để cô ôm lấy mình, mới nói: "Anh mang tiền."

Trình Ninh ôm lấy eo anh, hỏi: "Vậy anh mang theo bao nhiêu tiền?"

“Mấy trăm luôn có trong người, không đủ thì mai chúng ta lại đến đó xem đồ tiếp." Anh nói.

Phố Bắc là một con phố cổ của thành phố Bắc, cửa hàng ủy thác nằm ở chỗ rất khó tìm, đi vòng quanh rẽ vào vài ngõ nhỏ mới nhìn thấy một căn nhà cũ, Hàn Đông Nguyên khóa xe ở bên ngoài, hai người đi vào đã nhìn thấy trên kệ đặt không ít hàng hóa, đa số là hàng hóa cũ kỹ, đồ sứ đồ đồng đồ cổ đều có, còn có một số hàng nhập khẩu cũ rất hiếm thấy ở bên ngoài, như là máy chụp ảnh hay đồng hồ các loại.

Không có nhiều người ở đây.

Trình Ninh biết lúc này mới là giữa năm 1975, hẳn là vào thời điểm này các cửa hàng ủy thác tương đối tiêu điều, nhưng chờ qua hai năm sau, rất nhiều người đã ngộ ra rồi đến lấy lại đồ đạc cũ của nhà mình, nơi này sẽ trở nên náo nhiệt hơn hẳn.
 
Back
Top Bottom