Ngôn Tình Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo

Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 60


Dù sao vừa nãy đã nhận được chiếc đồng hồ, nếu còn lấy thêm thứ gì khác nữa thì quá lộ liễu.

Thế nên sự chú ý của cô nhắm vào những thứ nhỏ nhỏ, như bình giữ nhiệt, hộp cơm nhôm, kem đánh răng bàn chải xà phòng các loại đồ dùng hàng ngày.

Lý do cũng rất đơn giản.

“Cha, con vừa mới nhớ ra trên tàu không có nước uống, con có thể mang cái bình này đi không?”

“Cha, con nghe nói mua cơm trên tàu rất đắt, con định lát nữa tự mang chút đồ ăn đi để trên tàu có chút lót bụng, tiết kiệm tiền mua cơm, cha thấy sao?”

“Cha, con phải ở trên tàu hai ngày, hay là con vẫn nên mang cả kem đánh răng và bàn chải theo nhỉ, nếu không không đánh răng rửa mặt cũng mất vệ sinh lắm.”

“Cha...”

Thứ giá trị như đồng hồ kia Lâm Đông Thuận cũng đưa cô rồi, mấy thứ nhỏ nhặt này so với nó cũng chả là gì, nên Lâm Đông Thuận đều thoải mái gật đầu.

Đương nhiên, ông ta tuyệt đối không muốn thừa nhận việc bản thân bị Đỗ Minh Nguyệt gọi mãi như thế cũng khá phiền, cứ gật đầu bừa cho yên.

Cuối cùng Đỗ Minh Nguyệt cứ tìm này kiếm kia, moi chỗ này một ít lấy chỗ kia một ít, thành công mang được một số thứ mà ở thôn quê khó mua được theo.

Tuy mỗi thứ thật ra cũng không quá giá trị, nhưng tính kĩ thì cũng là một khoản tiền lớn.

Cô nhẩm tính qua, vài chục tệ là cái chắc.

Bởi lúc cô vào bếp lấy đồ Lâm Đông Thuận chẳng thèm quan tâm, nên những thứ cô lấy đều mới tinh chưa cả bóc vỏ, thậm chí có cái còn tiện tay lấy nhiều chút, như hộp cơm và bình giữ nhiệt.

Lâm Đông Thuận và Chu Cầm đều là người làm thuê, ngày lễ tết nếu may mắn thì có thể được phát hộp đựng cơm bình nước các loại, trong nhà chỉ có Lâm Đông Thuận là ăn cơm bên ngoài, nên mấy thứ này bình thường bọn họ không dùng đến, cất trong nhà, định có cơ hội sẽ tặng người khác làm quà.

Ai mà ngờ được Đỗ Minh Nguyệt lại mang hết của quý làm quà của bọn họ đi rồi.

Đường đen, thịt hộp, kẹo sữa bánh quy v.v.. cô giấu trong bếp từ trước, tất cả đều không bỏ qua, vừa hay có thể giấu trong bình và hộp đựng cơm.

Cuối cùng tìm cũng được kha khá rồi, đồ to đồ nhỏ thứ giá trị thứ vô giá trị Đỗ Minh Nguyệt đều lấy không ít.

May sao trong túi cô không có nhiều quần áo, nên những thứ này đều nhét vừa, nếu không túi căng phồng ra chắc chắn sẽ bị người khác phát hiện.

Sau khi nén chặt cho cái túi xẹp xuống lại, Đỗ Minh Nguyệt hài lòng nhìn về phía Đỗ Kiến Quốc, nói: “Cha, không còn sớm nữa, hay là chúng ta đi thôi.”

Cô nhìn chiếc đồng hồ treo tường một lượt, bây giờ đã là mười một giờ rồi, việc chuyển hộ khẩu và quay lại lấy đồ lại mất tới hai tiếng.

Nghĩ tới đây, cô tỏ ra hơi có lỗi nhìn về phía Hoắc Kiêu.

Cha và anh hai đều dễ tính, nhưng ở đây còn có người ngoài là đồng hương.

Khụ khụ, mong anh sẽ không chê cô lề mề.

May mà đối diện với ánh mắt của Hoắc Kiêu, cô thấy anh không thể hiện ra biểu cảm như mất kiên nhẫn, trong lòng mới thấy nhẹ nhõm chút.

Đỗ Kiến Quốc nghe xong cũng không trì hoãn thêm nữa, quay người về phía Lâm Đông Thuận, cô Lý và những người khác nói lời từ biệt.

“Thời gian thực sự không còn sớm, đồng chí Lâm, đồng chí Lý, và các vị đây, hôm nay làm phiền mọi người rồi, sau này nếu có cơ hội tôi sẽ đưa Minh Nguyệt đến thăm mọi người.”

Đến lượt Đỗ Thi Thi.

Đỗ Kiến Quốc cuối cùng nhìn cô ta một cái, chỉ nói với cô ta một câu: “Thi Thi, con cũng bảo trọng nhé, nếu muốn quay về, nhà mình lúc nào cũng chào đón con đến thăm.”

Hai chữ “đến thăm” đã vô hình thể hiện rõ thái độ của Đỗ Kiến Quốc.

Từ nay về sau, nếu Đỗ Thi Thi có đến nhà họ Đỗ, cũng chỉ có thể dùng thân phận là khách, không còn là đứa con gái mà họ yêu thương nhất nữa.

Đỗ Thi Thi cũng nhận ra được ý của ông, nhưng lại phản đối.

Tình hình nhà họ Đỗ, bất kể là kiếp trước hay kiếp này, cô ta đều rất rõ.

Người lợi hại nhất trong nhà bọn họ là anh cả nhà họ Đỗ, sau này làm lãnh đạo nhỏ trên thị trấn, những người còn lại, như anh thứ nhà Đỗ, làm kinh doanh thì lỗ, tầm năm 90 mấy bị người ta truy nợ lang bạt ra nước ngoài, cuối cùng cũng không quay về.

Còn em út Đỗ Thiên Long, tuy hồi nhỏ thành tích nổi bật, nhưng về sau khi tham gia kỳ thi đại học đã gặp tai nạn giao thông không thể tham gia thi hai môn cuối, cuối cùng chỉ dựa vào điểm mấy môn đầu miễn cưỡng đỗ được sư phạm, sau này ra trường làm giáo viên, cả đời cũng như thế.
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 61


Cả nhà họ Đỗ đều chẳng có tương lai tốt đẹp gì, cho nên cô ta còn cần trở về gặp bọn họ nữa sao?

Nhưng mà khinh bỉ trong lòng thế thôi, chứ ngoài mặt Lâm Thi Thi vẫn mỉm cười trả lời: “Cha, à không, từ nay con phải gọi người là chú Đỗ rồi.”

“Chú Đỗ yên tâm, con sẽ không bao giờ quên công ơn nuôi dưỡng của nhà chú, chờ sau này có dịp con sẽ trở về thăm mọi người.”

“Được, cứ như vậy đi, chúng tôi đi đây.”

Đỗ Kiến Quốc gật đầu một cái rồi đi đến xách túi hành lý của Đỗ Minh Nguyệt rời đi.

Nhưng ông cũng không ngờ rằng, vừa mới nãy lúc ông cầm túi lên xém chút nữa là đã không xách lên được!

Trong này không phải chỉ có vài bộ quần áo thôi sao, sao lại nặng tới vậy chứ, ít gì cũng phải đến hai ba chục cân đấy?!

Đỗ Kiến Quốc nghi ngờ trong lòng, nhưng cũng không có thể hiện ra ngoài mặt, mà chỉ điều chỉnh sức lực để xách túi hành lý trong tay cho vững vàng, sau đó dẫn Đỗ Minh Nguyệt đến từ giã người nhà họ Lâm.

Dĩ nhiên Đỗ Minh Nguyệt cũng đã chú ý thấy Đỗ Kiến Quốc khi nãy xách hành lý lên thì có chút run tay, sau đó ông còn nhìn cô một cái.

Cô lặng lẽ cúi đầu sờ mũi một cái, giấu đi sự chột dạ trong lòng.

Có lẽ cha cô không hề biết rằng, kích thước của túi hành lý này vẫn y như cũ, chỉ có điều bên trong nó đã được nhét vào thêm không ít thứ đồ.

Nhưng mà chờ khi về đến nhà rồi, những thứ này đều sẽ biến thành bất ngờ thú vị.

Nghĩ như vậy cô cũng không còn cảm thấy chột dạ nữa.

Sau khi một nhóm bốn người đi ra khỏi khu nhà máy cơ khí thì nhanh chóng lên xe buýt đi thẳng đến trạm xe lửa.

Vận may của bọn họ cũng không tệ, mua được vé đi lúc 1 giờ chiều, bây giờ mới chỉ 12 giờ, vẫn có thể dành ra được nửa giờ để đi ăn một chút gì đó, sau đó vào trong sớm hơn nửa giờ để chờ xe tới.

Đỗ Kiến Quốc thấy vậy, chủ động nói rằng ông sẽ đi đến quán ăn ở gần trạm xe lửa để mua về mấy cái bánh bao cho mọi người ăn tạm, rồi giữ lại vài cái lên xe lửa ăn.

Chỉ là ông vừa dứt lời thì bị Hoắc Kiêu ngăn lại.

“Chú, không cần đâu, con có mang theo đồ ăn này.”

Nói rồi, Hoắc Kiêu nhanh chóng mở túi xách tay của anh ra, từ trong đó lấy ra vô vàn các loại khô mực, cá, còn có cả tôm phơi khô.

Nhìn thấy có một đống quà vặt đặc sản hải sản ở ngay trước mắt, a không đúng, hẳn phải là siêu cấp quà vặt, Đỗ Minh Nguyệt câm lặng.

Vậy là ngay bên cạnh cô lại có một thổ hào sao?!

Trong khi Đỗ Minh Nguyệt đang thèm ăn đến ch** n**c miếng, thì Đỗ Kiến Quốc và Đỗ Vũ Kỳ lại nhìn những thứ này với vẻ mặt mờ mịt.

“Hoắc Kiêu, những thứ này là gì thế?”

Còn có mùi cực kì tanh nữa.

Đỗ Kiến Quốc và Đỗ Vũ Kỳ từ nhỏ đã sống trên đất liền, cho tới nay cũng chưa từng thấy qua hải sản bao giờ, nói gì đến những món hải sản đã được chế biến qua như thế này.

Có điều bọn họ đã từng thấy tôm rồi, nhưng lớn nhất cũng chỉ lớn bằng một nửa ngón út mà thôi, lại còn trong suốt.

Mà những món đồ trước mắt này, thứ duy nhất bọn họ có thể nhận ra được chính là con tôm, nhưng con tôm này lại dài bằng hai phần ba lòng bàn tay của họ, còn có màu trắng đỏ xen kẽ nhau, thực sự trông rất khác với con tôm mà bọn họ thường thấy.

Hoắc Kiêu trước khi đến hải đảo cũng chưa từng thấy qua những thứ này, cho nên đối với sự nghi hoặc của đám người Đỗ Kiến Quốc cũng không cảm thấy ghét bỏ chút nào, ngược lại còn kiên nhẫn giải thích cho bọn họ một lần.

Đỗ Minh Nguyệt ở bên cạnh lắng nghe, nhưng tầm mắt thì vẫn luôn dừng ở trên đống đồ ăn đấy.

“Hóa ra ngoài đảo còn có những thứ này, hôm nay coi như là được mở mang tầm mắt.”

Nghe Hoắc Kiêu kể ra một tràng các loại sinh vật dưới biển xong, Đỗ Kiến Quốc và Đỗ Vũ Kỳ cũng thể hiện đã tiếp thu được kiến thức mới, rồi cười nói.

“Xem ra cuộc sống của con ở đảo Trường Bình cũng không tệ lắm, trước đó bọn chú còn lo rằng con ở trên đảo không có đủ cơm để ăn nữa đấy.”

Hoắc Kiêu có chút sững sốt, giống như không hiểu vì sao bọn họ lại suy đoán như thế.
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 62


Đỗ Kiến Quốc cười một tiếng.

“Con còn không tin sao, khi đó con chỉ mới có mười mấy tuổi mà đã xa nhà đi lính rồi, sau đó còn bị điều đến đảo Trường Bình nữa, con nói xem bọn ta chưa từng nghe qua đảo Trường Bình bao giờ, cũng chẳng ai biết nó ở chỗ nào. Đã vậy từ khi con đi đến đảo Trường Bình kia thì cũng không quay trở lại nữa, chỉ có gửi thư về vào mỗi dịp tết mà thôi, làm sao mà mọi người có thể không nghĩ nhiều được chứ.”

Thậm chí có người còn nghĩ rằng đảo Trường Bình kia hẻo lánh đến nỗi ngay cả xe thuyền đều không thông, cho nên anh không thể trở về được, nếu không thì sao có thể đi nhiều năm vậy rồi mà chưa quay về một lần nào chứ.

Hoắc Kiêu nghe xong thì bình tĩnh giải thích: “Những năm đó thực sự quá bận rộn, vậy nên con không có nhiều thời gian cũng như cơ hội để trở về được.”

Lời anh nói đều là thật, chỉ là vì bí mật quân sự nên cũng không tiện giải thích quá nhiều.

Đỗ Kiến Quốc cũng không hỏi lại nữa, dù sao bây giờ nhìn thấy Hoắc Kiêu sống tốt, thân thể trông cũng khỏe mạnh hơn trước đây nhiều, ông cũng biết được cuộc sống của anh ở đảo Trường Bình cũng không quá tệ.

Còn Đỗ Minh Nguyệt bên này lúc nghe thấy ba chữ quen thuộc “đảo Trường Bình”, vẻ mặt cô có chút thay đổi.

Đó chẳng phải là nơi mà trước đó cô đi tiệm sách mua bản đồ thì có nghe ông chủ nhắc đến sao.

Dưới sự chỉ bảo nhiệt tình của ông chủ, cô đã có ấn tượng vô cùng đặc biệt với sự phong phú về sản vật cũng như quang cảnh của đảo Trường Bình đó.

Nhất là khi nhìn thấy các món ngon được Hoắc Kiêu đem về từ đảo Trường Bình, đối với nơi này cũng đã hiểu sâu sắc hơn.

Không ngờ anh cũng ở đảo Trường Bình đó, thật là tốt.

Đỗ Minh Nguyệt âm thầm ghen tị một giây, sau đó nhanh chóng thu hồi suy nghĩ.

Dù sao người ta cũng là quân nhân, ở đảo Trường Bình cũng là để phục vụ đất nước, cho nên ở đó anh có được cuộc sống thoải mái như vậy cũng rất xứng đáng.

Sau khi giải thích xong, Hoắc Kiên lập tức phân chia đồ ăn mà anh đã mang về cho ba người nhà họ Đỗ.

Đỗ Kiến Quốc đương nhiên là từ chối, bày tỏ rằng những thứ quý giá này anh nên đem về chia cho người nhà của mình ăn.

Nhưng mà Hoắc Kiêu nói rằng vẫn còn đủ đồ.

Hơn nữa mẹ ở hai bên nhà thân nhau như chị em vậy, nhà họ Đỗ cũng xem Hoắc Kiêu như người trong gia đình mà đối đãi, nên cũng không cần phải khách sáo như vậy làm gì.

Anh đã nói như vậy rồi, Đỗ Kiến Quốc dù cảm thấy ngại khi được đối đãi nhiệt tình nhưng cũng rất vui mừng mà nhận lấy.

Mối quan hệ của hai bên nhà quả thật là rất tốt.

Con dâu Triệu Kim Hoa của Đỗ Kiến Quốc và mẹ của Hoắc Kiêu là Hoàng Linh trước khi gả đi lại là chị em thân thiết ở cùng một thôn với nhau, nào ngờ may mắn là sau khi kết hôn không chỉ gả đến cùng một đại đội mà hai nhà lại còn là hàng xóm cách vách, cho nên quan hệ của hai người sau khi kết hôn không chỉ không xa cách mà còn giúp cho nhà họ Đỗ và nhà họ Hoắc trở nên ngày càng thân thiết.

Nhưng mà đang cười thì bỗng nhiên Đỗ Kiến Quốc nghĩ tới điều gì đó, biểu cảm trên mặt ông đột nhiên có chút cứng đờ lại.

Sau đó nhìn về phía của Đỗ Minh Nguyệt một cái, vẻ mặt như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Ho khan một cái, ông chợt nhớ tới chuyện năm đó nhà họ Đỗ và nhà họ Hoắc đã hứa hôn với nhau, mặc dù những năm này Hoắc Kiêu đều không trở về nhà, cho nên hai gia đình cũng không nhắc đến chuyện này nữa, nhưng ông cảm thấy mình vẫn nên thông báo một tiếng trước cho con gái Minh Nguyệt biết.

Nhưng mà ông thật sự không biết phải mở miệng nói như thế nào nữa, haizz.

Đáng tiếc Đỗ Minh Nguyệt lúc này vẫn đang nói chuyện cùng với Hoắc Kiêu nên hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của cha mình.

Nhìn một túi đầy ắp quà vặt hải sản được đưa đến tay mình, khóe miệng của Đỗ Minh Nguyệt không nhịn được mà nở một nụ cười thật tươi.

“Cảm ơn anh Hoắc!”

Đôi mắt cô tròn xoe, trong mắt lại còn lóe lên ánh sáng kinh ngạc mừng rỡ, như thể thứ cô được nhận trong tay không phải là thức ăn mà là bảo vật có giá trị liên thành.

Hoắc Kiêu bỗng nhiên cảm thấy buồn cười, ngay sau đó cảm khái nói, quả nhiên vẫn còn rất trẻ con.
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 63


Từ lần đầu tiên khi nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt, ấn tượng của anh đối với cô chỉ gói gọn trong một chữ “bé”.

Vóc dáng nhỏ nhắn, cùng lắm cũng chỉ cao đến bả vai anh, tuổi cũng còn rất nhỏ, ước chừng nhỏ hơn anh khoảng tám tuổi, em gái anh năm nay cũng đã hai mươi tuổi rồi, còn không phải cô chỉ là một đứa trẻ còn nhỏ hơn cả em gái anh hay sao chứ.

Năm đó khi anh rời khỏi nhà, chiều cao của em gái anh so với Đỗ Minh Nguyệt bây giờ cũng không chênh lệch nhiều.

Cho nên lúc này khi nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt, Hoắc Kiêu không nhịn được mà nhớ đến em gái Hoắc Lỵ Lỵ của mình, ánh mắt nhìn cô cũng trở nên dịu dàng hơn.

Đỗ Minh Nguyệt chú ý tới ánh mắt của anh, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn tới, lại bị Hoắc Kiêu dùng một ánh mắt trấn an, đồng thời vỗ một cái lên đầu cô.

“Không có gì đâu, ngoan ngoãn ăn đi.”

Đỗ Minh Nguyệt ồ một tiếng, tiếp tục cúi đầu ăn lấy ăn để.

Có điều cô suy nghĩ một hồi mới nhận ra.

Không đúng, sao cô lại có cảm giác lời nói và vẻ mặt của Hoắc Kiêu vừa nãy có chút giống với cha cô nhỉ...?

Một đoàn người đã tìm được chỗ ngồi trên tàu, vừa ăn vừa nói chuyện.

Đương nhiên suốt chặng đường đều là Đỗ Kiến Quốc và những người khác cùng Hoắc Kiêu trò chuyện, còn Đỗ Minh Nguyệt chỉ việc nhét đầy cái bụng của mình, tiện thể vểnh tai nghe nội dung câu chuyện.

Nhờ cuộc trò chuyện của họ, Đỗ Minh Nguyệt mới biết, hóa ra Hoắc Kiêu đã nhiều năm không về nhà, lần trở về này là vì em gái anh Hoắc Lỵ Lỵ sắp kết hôn, chuyện này dù sao cũng là chuyện lớn trong nhà, nên một thời gian trước nhà họ Hoắc đã gửi thư cho Hoắc Kiêu, vốn dĩ chỉ đánh tiếng nói là anh ấy là người làm anh, hôn sự của em gái cũng nên quan tâm một chút, không ngờ Hoắc Kiêu lại thật sự trở về.

“Nếu Lỵ Lỵ biết cậu về, chắc chắn sẽ vui lắm!”

Nhà mấy người Đỗ Kiến Quốc gần nhà họ, đương nhiên là biết chuyện này, có điều do ngày cưới vẫn chưa định, nên chuyện kết hôn tạm thời chưa nói ra ngoài.

“Cái người họ Hứa đó chúng tôi cũng gặp qua mấy lần rồi, nho nhã lịch sự, cha mẹ cậu ta làm việc ở xưởng trên thị trấn, bản thân cậu ta cũng là công chức chính thức, điều kiện thật sự không tồi.”

Đỗ Kiến Quốc lo nhà họ Hoắc không rõ về nhà xui gia, liền kể chi tiết cho Hoắc Kiêu gia cảnh của Hứa Văn Tài, chồng chưa cưới của em gái anh ấy.

Hoắc Kiêu nghiêm túc lắng nghe cũng không nói gì, nhưng sắc mặt vẫn luôn lạnh nhạt.

Đỗ Kiến Quốc và Đỗ Vũ Kỳ sớm đã quen với tính cách này của anh, cũng không nghĩ gì nhiều, nhưng không biết có phải Đỗ Minh Nguyệt quá nhạy cảm hay không, cô cứ cảm thấy khi nghe tên của Hứa Văn Tài, sắc mặt của Hoắc Kiêu chợt đanh lại.

Không lẽ anh quen biết Hứa Văn Tài, hay là, Hứa Văn Tài có khúc mắc gì với anh?

Nghĩ mãi không thông, Đỗ Minh Nguyệt chỉ có thể đợi đến khi về đến nhà họ Đỗ rồi điều tra.

Không lâu sau tàu đã tới nơi, một hàng bốn người từ đây xuất phát về đại đội Hoa Đào.

May mắn là, nhờ thẻ sĩ quan của Hoắc Kiêu, bốn người còn mua một được vé giường nằm, vé giường nằm này đương nhiên sẽ dành cho người con gái duy nhất Đỗ Minh Nguyệt rồi.

Đỗ Minh Nguyệt lại có chút ngại, dù sao đây cũng là vé nhờ vào thẻ sĩ quan của Hoắc Kiêu người ta mới mua được.

“Anh Hoắc, hay là anh dùng giường nằm đi, tôi và cha tôi cùng với anh hai nữa sẽ ngồi cùng nhau.”

Hoắc Kiêu lạnh lùng nói.

“Khu giường nằm sẽ ổn hơn, phù hợp với con gái, đàn ông con trai chúng tôi chỗ nào cũng ngủ được.”

Đỗ Minh Nguyệt nghe vậy cũng không từ chối nữa, chỉ nhìn về Hoắc Kiêu cười cảm kích.

“Cảm ơn anh Hoắc!”

Cùng lúc đó ấn tượng về Hoắc Kiêu cũng dần tốt hơn, cô thấy Hoắc Kiêu thực sự là người rất tốt!

Sau khi nhóm người Đỗ Kiến Quốc lên tàu liền đưa Minh Nguyệt đến khoang giường nằm trước, sau khi xác nhận xung quanh cô đều là phụ nữ, lại không có người khó ở, họ mới yên tâm tới khoang ghế ngồi.

Đi tàu hỏa phải ngồi hai ngày mới đến huyện gần nhà họ Đỗ, sau đó từ phố huyện đổi chuyến đến thị trấn, từ đó phải đi bộ khoảng một giờ đồng hồ, hoặc nếu may mắn có thể gặp máy kéo của đại đội tiện đường đưa họ về.

Những điều này trước khi lên tàu Đỗ Kiến Quốc đã nói rõ với Đỗ Minh Nguyệt trước rồi, là vì ông lo cô không chịu được chuyến đi dài này, nên chuẩn bị tâm lý trước cho cô.
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 64


Đỗ Minh Nguyệt lại không ngại việc đó, dù sao thì lúc quyết định sẽ đi cùng người nhà họ Đỗ cô cũng đã có chuẩn bị rồi.

Nên sau khi lên tàu, cô lấy hai quyển sách lúc mua bản đồ tiện mua thêm ra để đọc.

Hiện tại việc kiểm soát sách cũng rất chặt chẽ, sách tiểu thuyết các loại cô không mong tìm được loại vừa ý, nên thứ cô lấy là mấy quyển sách về nuôi trồng thực vật nông nghiệp, đều là để g.i.ế.c thời gian, hơn nữa nói không chừng sau khi về tới quê còn có thể có tác dụng gì đó.

Hai ngày trên tàu đều đọc sách để g.i.ế.c thời gian như vậy.

Mà trong thời gian hai ngày này, bên nhà họ Lâm, Lâm Thi Thi hoàn toàn trái ngược với trạng thái thoải mái yên bình của Đỗ Minh Nguyệt.

Kể từ ngày Đỗ Minh Nguyệt rời đi cùng nhóm người Đỗ Kiến Quốc, Chu Cầm ở nhà bực bội mãi, bà ta tiếc cái đồng hồ mới đó của bà ta!

Nhưng trong nhà bà ta lại không dám tùy tiện tức giận với Lâm Đông Thuận, cũng không nỡ cáu tiết với đứa con trai bé bỏng, nên nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn chỉ có thể trút cơn thịnh nộ lên người cuối cùng trong nhà họ Lâm, Lâm Thi Thi.

Tuy mới hai ngày trước Lâm Đông Thuận vừa dặn dò bà ta phải đối tốt với Lâm Thi Thi một chút, nhưng vì tâm trạng bà ta cực kì không tốt, lại thêm buổi tối con trai còn đến cáo trạng với bà nói hồi sáng Lâm Thi Thi giáo huấn cậu ta trước mặt nhiều người như thế, Chu Cầm sao có thể nhịn nổi nữa?

Thế là tối hôm nhóm người Đỗ Minh Nguyệt vừa rời đi, Chu Cầm đã mắng chửi Lâm Thi Thi một trận dã man.

Nói cô ta không hiểu chuyện, đã không giúp em trai thì thôi còn đứng về phe người ngoài giáo huấn cậu ta, còn chất vấn cô ta có phải vẫn nhớ người nhà họ Đỗ không, nếu không thì tại sao vẫn còn gọi Đỗ Kiến Quốc là cha.

Dù sao chỉ cần Chu Cầm có thể tìm được lý do thì đều bị bà ta mang ra chửi bới, thành công dùng mấy cái cớ này để trút giận lên Lâm Thi Thi, giống như những gì bà ta từng làm với Đỗ Minh Nguyệt.

Lâm Thi Thi hoàn toàn không ngờ bản thân sẽ bị Chu Cầm mắng, hơn nữa còn mắng rất hung dữ, cô ta bị mắng đến ngu người luôn rồi.

Lâm Đông Thuận đứng ra ngăn cản vài câu, nhưng vì tâm trạng cũng không tốt, nên cuối cùng cũng chẳng thèm ngăn nữa.

Thậm chí sau này ông ta nghĩ lại, về sau thực trạng của Chu Cầm và nhà bọn họ cuối cùng cũng sẽ bị lộ mà thôi nên bọn họ cũng không định giả vờ trước mặt Lâm Thi Thi nữa.

Bây giờ có lộ rồi cùng không phải chuyện gì xấu.

Dù sao người nhà họ Đỗ cũng đi rồi, còn Lâm Thi Thi cả tên và hộ khẩu cũng đều chuyển đổi rồi, cô ta ngoài nhà Lâm bọn họ thì còn chỗ nào để đi nữa đâu?

Cứ cho là cô ta không chịu được việc bị Chu Cầm mắng, không chịu được việc bị Tiểu Soái không tôn trọng cô, nhưng còn có thể làm được gì.

May là bản thân vẫn có thể đứng ra làm người tốt, làm dịu tâm trạng của cô ta, như vậy cũng giống như vừa đ.ấ.m vừa xoa, Lâm Thi Thi rồi sẽ giống với Minh Nguyệt trước kia, ngoan ngoãn nghe lời bọn họ mà thôi.

Mà ngoài việc Chu Cầm lộ bản tính ưa chửi rủa ra, điều làm cô ta ngạc nhiên nhất là phòng của cô ta.

Trước kia lúc Đỗ Minh Nguyệt chưa rời khỏi đây, Lâm Thi Thi sống trong căn phòng ngay cạnh phòng Lâm Tiểu Soái, căn phòng rộng rãi sáng sủa, cửa sổ còn hướng ra nơi đầy hoa lá cây cỏ, vô cùng thư giãn.

Chỉ là vào ngày mà Đỗ Minh Nguyệt rời đi, Chu Cầm đã bảo cô ta xách hành lí của mình đến ở phòng của Đỗ Minh Nguyệt rồi.

Lâm Thi Thi không nghĩ gì nhiều, chỉ thấy đây là chuyện dĩ nhiên.

Dù sao Đỗ Minh Nguyệt cũng đi rồi, phòng của cô đương nhiên sẽ thuộc về mình.

Trước khi lên lầu, Lâm Thi Thi thậm chí còn tràn ngập mong đơi.

Kết quả lúc đứng trước căn gác mái nhỏ ở tầng ba, Lâm Thi Thi trợn tròn mắt.

“Đây là phòng con ạ?”

Chu Cầm mất kiên nhẫn nói: “Đây không phải phòng của con không lẽ là phòng của mẹ, tự vào xếp đồ cho hẳn hoi, ngày mai nhớ dậy sớm nấu cơm đấy!”

Nói xong bà ta quay người rời đi, Lâm Thi Thi lập tức hoàn hồn gọi bà ta lại.

“Cái phòng này thì ở kiểu gì chứ, nhỏ thế này, người đứng còn không thẳng, còn đến cả cửa sổ cũng không có!”

Đây có khác gì cái hòm chứa không!
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 65


Điều kiện nhà họ Đỗ cũng không phải tồi, vả lại trong nhà trước kia chỉ là mình cô ta là con gái, nên trong khi ba anh em trai chen chúc nhau trong một căn phòng, cô ta từ nhỏ đã có một căn phòng riêng thuộc về mình rồi, thậm chí đồ dùng trong nhà cũng đầy đủ đông ấm hè mát, ngoài việc cái phòng đã cũ ra thì không có điểm trừ nào khác.

Lâm Thi Thi khó mà tin được rằng bản thân sắp phải vào ở căn phòng như thế này, cô ta thậm chí nghi ngờ đây có phải là Chu Cầm đang cố ý chấn chỉnh cô không.

Thấy ánh mắt chất vấn của Lâm Thi Thi, Chu Cầm liếc mắt lạnh lùng chế giễu.

“Sao mà không vừa ý, không thích thì nằm đất ngủ đi, Minh Nguyệt còn ở được, mà còn ở cả mười mấy năm, còn chẳng than lấy một lời, giờ con định làm ra bộ dạng cao quý à.”

Cái gì?

Đỗ Minh Nguyệt mà lại ở trong cái phòng này mười mấy năm!

Thế nên ngày tháng cô ở nhà họ Lâm lại không hề hạnh phúc như những gì cô ta tưởng tượng.

Thời khắc ấy, trong lòng Lâm Thi Thi đột nhiên nảy ra dự cảm không lành.

Chắc không phải cô sẽ gặp phải tình cảnh như Đỗ Minh Nguyệt đấy chứ.

Nhưng bất kể cô ta có kháng cự thế nào, giống như Chu Cầm đã nói, cô ta không vừa ý thì chỉ có thể ra nằm đất ngủ, nên vật lộn một lúc, cuối cùng Lâm Thi Thi vẫn chỉ có thể tạm thời ở trong căn gác mái nhỏ ấy.

Buổi tối khi nằm trên chiếc giường gỗ vừa nhỏ vừa cứng, cô ta cứ trằn trọc khó ngủ mãi không thôi.

Vốn dĩ tình hình nhà họ Lâm lại không hề giống với tưởng tượng của cô ta, khiến cô ta bắt đầu cảm thấy lo sợ, cho nên ngay lập tức nghĩ đến hôn ước với nhà họ Vương.

Ban đầu trước khi đến đây cô ta còn cảm thấy bất mãn về hôn ước với nhà họ Vương, nếu có thì cũng tốt, càng có thêm hậu thuẫn trợ giúp, còn nếu như không được thì chỉ dùng mỗi nhà họ Lâm cũng vẫn sẽ có được kết quả thuận lợi.

Đáng tiếc là hôm nay Chu Cầm đã trắng trợn mắng nhiếc cô ta như vậy, đã vậy còn có thêm chuyện ở trong căn gác xép nữa, do vậy mà cô ta lại càng quyết tâm nắm giữ hôn sự với nhà họ Vương này hơn.

Cô ta nhất định phải kết hôn với Vương Tranh Lượng!

Nếu không cô ta sẽ phải tiếp tục ở lại nhà họ Lâm, mà nhìn thái độ của Chu Cầm hôm nay thì chắc chắn sau này sẽ không có chuyện bọn họ dễ dàng giúp đỡ cô ta được.

Hơn nữa cô ta thật sự không thể nào chấp nhận nổi chuyện ở trong cái gác xép này, phải đổi sang chỗ ở khác mới được.

Chờ sau này cô ta gả cho nhà họ Vương, trở thành con dâu của trưởng xưởng rồi, chắc chắn nhà họ Lâm sẽ không còn thái độ như vậy với cô ta nữa!

Cho nên cô ta nhất định phải nắm bắt được Vương Tranh Lượng!

Ngày hôm sau, Lâm Thi Thi không kịp đợi mà lập tức hành động ngay.

Cô ta hỏi thăm được Vương Tranh Lượng làm ở Đại học Hải Thị, cho nên cố tình chỉnh trang một hồi rồi đi đến đó.

Kiếp trước cô ta đã từng tới Đại học Hải Thị rồi, cho nên cũng tương đối quen thuộc chỗ này, sau khi hỏi thăm được văn phòng của Vương Tranh Lượng, cô ta nhanh chóng đi về phía phòng làm việc của hắn.

Sau một hồi lưỡng lự bên ngoài văn phòng, cuối cùng cô ta cũng thấy có một người đàn ông hơn 20 tuổi đeo kính đi ra.

Người đàn ông đó có gương mặt dễ nhìn, trong tay đang ôm văn kiện gì đó đi ra ngoài.

Lâm Thi Thi nắm bắt thời cơ nhanh chóng bước tới, sau đó bất cẩn đụng vào.

“Này, đi mà không biết nhìn đường sao!”

Vương Tranh Lượng không nhịn được mà ngẩng đầu, nhưng khi thấy Lâm Thi Thi ăn mặc đẹp đẽ thì ngưng giọng lại.

Nhìn thấy cô gái đụng phải mình khá là xinh đẹp, ngay lập tức Vương Tranh Lượng cũng mềm giọng lại.

“Em không sao chứ?”

Lâm Thi Thi nắm lấy tay của Vương Tranh Lượng đang đỡ lấy mình, rồi dường như ý thức được điều gì đó mà nhanh chóng rút tay lại, sau đó đỏ mặt e ngại nói.

“Em không sao, thật sự xin lỗi vì vừa nãy vô ý...”
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 66


Xúc cảm mềm mại ở lòng bàn tay bỗng nhiên biến mất, trong nháy mắt Vương Tranh Lượng cũng cảm thấy hơi ngứa ngáy trong lòng.

Sau đó nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn thẹn thùng của Lâm Thi Thi, nụ cười trên mặt hắn lại càng trở nên xán lạn.

“Em không sao là tốt rồi, tôi thấy em có hơi lạ mặt, đây là lần đầu tiên em đến Đại học Hải Thị phải không, hay là để anh dẫn em đi tham quan một chút?”

Lâm Thi Thi ngại ngùng nhìn hắn.

“Vậy cũng được, cảm ơn anh, thật ra hôm nay em đến đây là để nói xin lỗi với một người.”

Lâm Thi Thi nói xong thì ủ rũ cúi đầu, khổ sở cười một tiếng.

Mặc dù vẻ ngoài của cô ta không được xem là đẹp lộng lẫy mê người, nhưng bộ dáng cau mày lúc này lại có thể làm cho người khác mến thương.

Hơn nữa vừa rồi cô ta làm bộ dáng e thẹn như vậy, càng khiến cho Vương Tranh Lượng nghĩ rằng cô ta có tính tình ngây thơ dễ nắm bắt, cho nên hắn càng ân cần dò hỏi: “Em muốn tìm ai, có cần anh tìm giúp không.”

Nghe vậy, đầu tiên là Lâm Thi Thi khen ngợi một câu “Anh thật là tốt”, sau đó mới chậm rãi mở miệng nói.

“Thật ra thì em đến để xin lỗi vị hôn phu của em gái, haizz, em gái em không muốn kết hôn với vị hôn phu đó, cho nên từ hôn, nhưng vị hôn phu của em ấy vẫn chưa biết chuyện này, cho nên em muốn thay em ấy đến xin lỗi.”

“Tại sao cô ta không tự đến?” Vương Tranh Lượng cũng không biết người Lâm Thi Thi đang nhắc đến là hắn, nghe vậy chỉ thấy cô em gái nào đó của Lâm Thi Thi thật là vô trách nhiệm.

Lâm Thi Thi muốn nói lại thôi, hốc mắt cũng dần đỏ lên.

“Thật ra quan hệ của em và em ấy có hơi phức tạp một chút, hai người bọn em lúc nhỏ đã bị ôm nhầm, gần đây em mới từ quê tìm về, mà lúc này em ấy đã đi theo cha ruột của mình rồi, không thể nào tìm gặp vị hôn phu để nói xin lỗi được, cho nên em nghĩ mình nên nói một tiếng với vị hôn phu của em ấy.”

“Dù sao thì cuộc hôn nhân này cũng là do em ấy quyết định lúc còn ở nhà, bây giờ em ấy đi rồi, nhà em cũng phải chịu trách nhiệm, với lại hôn phu của em ấy vẫn còn chưa biết chuyện gì cả, trong lòng em cũng cảm thấy rất áy náy, tự nghĩ có phải là do em trở về nên mới khiến cho bọn họ không thể kết hôn với nhau hay không, haizz...”

Vừa nói cô ta vừa rơi nước mắt, cúi đầu nhỏ giọng khóc nức nở.

Vương Tranh Lượng lại không ngờ cô gái này có thân phận phức tạp như vậy, nói cách khác cô ta lớn lên ở dưới quê, nhưng vẫn trổ mã thành dáng vẻ xinh đẹp thế này, tính cách cũng thùy mị duyên dáng, quả thật là một cô gái tốt.

Lại nhìn sang cô gái kia vì bị ôm nhầm mà được cưu chiếm thước sào (chim cưu ở tổ chim thước), đã vậy khi tìm được cha mẹ ruột rồi cũng không thèm quan tâm gì nữa mà phủi m.ô.n.g rời đi như vậy, để cho Lâm Thi Thi người ta phải vội vàng đi thu dọn tàn cuộc.

Người này đúng là không những ích kỉ mà còn mặt dày nữa, thật đáng khinh!

Vương tiểu soái càng lúc càng chán ghét cái cô em nào đó của Lâm Thi Thi.

Hơn nữa lúc này nghe thấy Lâm Thi Thi nhận lấy mọi lỗi lầm về phía mình rồi tự trách buồn bã thảm thương như vậy lại càng cảm thấy xót thương, hận không thể tự mình đưa tay lên lau nước mắt cho cô ta.

“Sao em lại xin lỗi chứ, cũng đâu phải là em gây ra lỗi lầm, mà là cái người bị ôm nhầm với em kìa! Cô ta có thể mặt dày nói đi là đi, cũng không biết nghĩ đến cảm xúc của người khác, em lại còn ngốc nghếch đến đây nói xin lỗi giúp cho cô ta nữa, haizz em đúng là quá hiền lành rồi!”

“Hơn nữa năm đó bị ôm nhầm cũng đâu phải là lỗi của em, em vẫn chỉ là một đứa bé mà thôi, bây giờ trong nhà đã tìm được em, đương nhiên em phải trở về với người nhà của mình rồi!”

“Còn cái loại con gái không có mặt mũi kia thì làm gì có đàn ông nào thích chứ, trừ khi vị hôn phu của cô ta bị mù mắt mới có thể không trách cô ta mà lại đi trách em thôi!”

“Anh nói này, có thể vị hôn phu của cô ta từ lâu cũng đã không muốn kết hôn với cô ta rồi, nói không chừng em còn giúp cho hắn nữa đấy, cho nên em cũng đừng tự trách làm gì, nếu một lát nữa hắn dám trách mắng em thì anh sẽ giúp em dạy cho hắn một bài học!”

Vương Tranh Lượng sau khi ôm một bụng tức rồi xổ một tràng, trong lòng hắn cũng bắt đầu dấy lên sự nghi hoặc.

Sao gần đây lại xảy ra nhiều chuyện ôm nhầm con thế nhỉ.
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 67


Trước đó hắn cũng vừa mới nghe mẹ nói đến chuyện nhà họ Lâm ôm nhầm con, bây giờ lại nghe cô gái trước mặt này cũng nói ra thân thế tương tự như thế, loại cha mẹ kiểu vậy đúng thật là đáng khinh.

Mấy ngày nay hắn chỉ ở ký túc xá của trường học, không có thời gian về nhà nên cũng không biết nhà họ Lâm xử lý chuyện đó ra sao.

Nhưng mà suy nghĩ một chút cũng biết Minh Nguyệt chắc chắn sẽ không rời đi, dù sao thì có một vị hôn phu ưu tú như hắn, đầu cô phải bị kẹp cửa mới có thể hủy hôn mà trở về dưới quê cùng với cha ruột mình.

Tính một chút thì cũng đã mấy ngày không đến thăm cô rồi.

Lần trước có cơ hội tốt như thế mà lại bị Lâm Tiểu Soái phá hỏng hết, rất lâu sau đó hắn cũng chẳng muốn gặp hai chị em bọn họ nữa, chỉ là qua nhiều ngày rồi cũng nguôi giận đi, hắn lại bắt đầu d.a.o động.

Nhìn Lâm Thi Thi trước mặt một cái, rồi lại nghĩ đến Minh Nguyệt tựa như một đóa hoa phù dung thuần khiết không cần phải bôi son trát phấn mà vẫn rất diễm kiều khiến cho lòng người mê đắm, sự hứng thú của hắn đối với Lâm Thi Thi cũng bất chợt ít đi rất nhiều.

Nhưng mà thấy cô ta đáng thương như vậy, Vương Tranh Lượng vẫn quyết định giúp cô ta tìm vị hôn phu nào đó.

“Em biết hắn tên gì hay sống ở đâu không, anh dẫn em đi tìm hắn.”

Nhân tiện nhìn xem thử vị hôn phu bị bỏ rơi kia rốt cuộc là người nào, ngay cả vợ sắp cưới của mình chạy mất mà cũng không biết, thật đúng là ngu xuẩn!

Vương tiểu soái âm thầm giễu cợt trong lòng.

Lâm Thi Thi ngẩng đầu nhìn hắn, cô ta nắm chặt lòng bàn tay mới từ từ bình ổn tâm trạng lại, vẻ mặt làm bộ không chắc chắn.

“Hình như tên là, Vương Tranh Lượng, em nghe cha mẹ nói anh Vương đó làm việc ở Đại học Hải Thị, cho nên hôm nay tới đây thử vận may một chút, xem có thể tìm được anh ấy hay không.”

Sau khi chắc chắn lời mình nói không có chút sơ hở gì thì Lâm Thi Thi bắt đầu nghi hoặc nhìn hắn: “Anh có biết anh Vương Tranh Lượng ở đâu không?”

Mà khoảnh khắc sau khi Vương Tranh Lượng nghe hết lời này của Lâm Thi Thi thì cũng đã trở nên ngu người luôn rồi.

Vương Tranh Lượng... Đó không phải là hắn sao?

Cho nên cô ta đến đây là để tìm hắn!

Hai nhà ôm nhầm con...Gần đây mới được nhận về...Vị hôn phu không biết mình đã bị vợ sắp cưới rời bỏ...

Cho nên nhân vật chính của mấy lời vừa rồi, lại chính là hắn!

Biết được điều này, gương mặt Vương Tranh Lượng tái mét trong phút chốc, trông khó chịu vô cùng.

Anh ta không dám tin Lâm Minh Nguyệt vậy mà đã chạy rồi, chạy theo cha ruột của cô về quê!

Không những vậy, cô lại còn dám từ hôn với mình, cô lấy đâu ra dũng khí đó vậy!

Vương Tranh Lượng tức tới răng hàm cắn sắp vỡ ra rồi, chỉ thấy mặt mình bị Lâm Minh Nguyệt mài mòn cả đất, cô thật sự đã quá coi thường mình rồi.

Nhưng thứ làm anh ta tức giận hơn nữa là, nghĩ đến lời mà bản thân vừa nói ra trước mặt Lâm Thi Thi đó, cái gì mà “Nếu tên đàn ông đó dám mắng em anh sẽ lập tức giáo huấn cậu ta” “Trừ khi mắt tên chồng chưa cưới đó mù rồi mới trách tại em”, sự phẫn nộ chạy dài quanh mạch m.á.u của Vương Tranh Lượng.

Nếu anh ta tức giận với Lâm Thi Thi thì có khác nào tự mình vả mặt mình không?!

Thấy Vương Tranh Lượng căng con mắt, cánh mũi phập phồng, nhìn là biết đang cố gắng kìm nén cơn tức giận.

Xem ra anh ta có lẽ đã nhận thức được toàn bộ cái gọi là tiền nhân hậu quả.

Trong lòng Lâm Thi Thi mới thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra nước đi này của cô ta quá mạo hiểm, vì nếu sơ suất là sẽ bị Vương Tranh Lượng thù ghét.

Nhưng may là cô ta vừa nãy đã cố hết sức có thể hướng toàn bộ sự thù ghét về phía Đỗ Minh Nguyệt, làm cho Vương Tranh Lượng biết trong chuyện này cô ta cũng là người bị hại, không những vậy cô ta thậm chí còn rất áy náy với “chồng chưa cưới” mà trước nay chưa từng gặp.

Cứ như vậy, đừng nói là phủi sạch sẽ trách nhiệm của mình, còn có thể để lại ấn tượng lương thiện am hiểu đạo lý trong lòng Vương Tranh Lượng.

“Đồng chí, nếu anh biết anh ấy đang ở đâu thì hãy đưa tôi tới tìm anh ấy với, tôi nhất định phải thay Minh Nguyệt xin lỗi anh ấy đàng hoàng.”

Lâm Thi Thi nói xong, lại bồi thêm câu nữa tỏ vẻ có lỗi.

“Xin lỗi, nhất thời thuận miệng rồi.”
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 68


Lần này Vương Tranh Lượng không còn chất vấn gì nữa, cái người không quan tâm tới tâm trạng người khác rồi vứt bỏ chồng chưa cưới kia chính là Lâm Minh Nguyệt!

Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, sau này anh ta còn gặp người khác kiểu gì đây!

Không chừng người khác mà nhìn thấy anh ta sẽ chỉ trỏ cười nhạo anh ta thành tiếng, nói rằng anh ta bị một người phụ nữ vứt bỏ, còn còn chủ động từ hôn không cần anh ta nữa!

Vương Tranh Lượng cũng là người sĩ diện, vừa nghĩ đến cảnh tượng bản thân phải trải qua sau này, phút chốc cảm thấy nghẹt thở.

Không được, chuyện này phải giải quyết êm đẹp, nếu không danh tiếng của anh ta hỏng bét mất!

Tình huống gấp gáp, Vương Tranh Lượng không dám trì hoãn thêm, anh ta bắt buộc phải nhanh chóng hỏi cha mẹ rõ ràng chuyện này.

Chỉ là nhìn Lâm Thi Thi trước mặt, sau khi biết được thân phận của cô ta, khi Vương Tranh Lượng gặp lại cô ta lại đầy ắp sự khó chịu.

Cuối cùng anh ta nghĩ, vẫn nên viện vớ gì đó nhanh chóng chuồn đi trước.

Còn việc sau này họ cuối cùng cũng sẽ nhận ra thân phận của nhau, aiya chuyện sau này thì để sau này hãy nói!

“Đằng ấy này, tôi đột nhiên nhớ ra tôi có việc quan trọng phải làm, tôi đi trước đây!”

Nói xong, Vương Tranh Lượng liền phi như bay chạy đi.

Lâm Thi Thi cũng không đuổi theo, cô ta đoán được Vương Tranh Lượng chắc sẽ về tìm người nhà họ Vương tìm hiểu tình hình chi tiết.

Thế này là tốt nhất, đến lúc đó Cung Tú đương nhiên sẽ nói cho Vương Tranh Lượng biết chuyện cô ta đưa ra đề nghị tiếp tục kết thân với nhà họ Vương.

Nếu Vương Tranh Lượng không phải tên ngốc chắc chắn sẽ chọn tiếp tục kết hôn cùng cô ta, cô ta thậm chí còn không ngại với nhà họ Vương mà dồn hết tất cả mọi chuyện lên người nhà họ Lâm, chỉ cần bản thân có thể thuận lợi gả vào nhà họ Vương là được.

Quả nhiên, tối hôm đó, nhà họ Vương một nhà ba người trực tiếp tới nhà.

Lúc họ đến trời đã tối, Lâm Thi Thi vừa mới dọn dẹp sạch sẽ phòng bếp theo sự dặn dò của Chu Cầm.

Trước khi thành công trở về nhà họ Lâm, cô ta nấu cơm làm việc nhà cho nhà họ Lâm là để lấy được thiện cảm của bọn họ, nên mới cam tâm tình nguyện làm.

Nhưng bây giờ mọi thứ đã kết thúc rồi, cô ta không những đã về nhà họ Lâm, thậm chí đến tên hộ khẩu cũng được đổi rồi, đã là người nhà họ Lâm danh chính ngôn thuận rồi, bây giờ mọi việc trong nhà đều một tay ốm hết, Lâm Thi Thi không vui nổi nữa.

Chỉ là nếu bản thân không làm, Chu Cầm cũng sẽ không tha cho mình, ngày tháng cô ta ở nhà họ Lâm sẽ càng khó khăn hơn.

Vả lại ở hải thị này, cô ta ngoài nhà họ Lâm ra cũng không có chỗ nào khác để đi, nên nếu không ngoan ngoãn cũng chỉ có tiếp tục nhẫn nhịn mà nấu cơm giặt giũ.

Nhìn tình cảnh trước mắt, Lâm Thi Thi oán hận Chu Cầm.

Cô ta nhất định phải nhanh chóng gả vào nhà họ Vương, xem xem Chu Cầm sau này còn dám sai khiến cô nữa không!

Vào lúc cô ta nghĩ như vậy, người nhà họ Vương đã đến trước cửa rồi, hơn nữa còn nhân lúc trời tối mà tránh né sự chú ý của những người khác bước vào.

Vừa vào liền lập tức chất vấn trách nhiệm người nhà họ Lâm.

Lâm Đông Thuận và Chu Cầm như thành người câm không dám bật lại đến một câu.

Lâm Thi Thi bên cạnh xem mà khoái, càng chắc chắn hơn quyết định phải gả được vào nhà họ Vương của mình.

Cuối cùng sau khi quở trách hai vợ chồng nhà họ Lâm một hồi, Cung Tú bắt đầu bàn đến chuyện chính.

Bà tỏ ý bây giờ danh tiếng của Tranh Lượng nhà họ đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng, chuyện này nhà họ Lâm phải nghĩ cách mà giải quyết, nếu không thì...

Sự uy h.i.ế.p vế sau không cần phải nói ra, Lâm Đông Thuận và Chu Cầm đã đổ mồ hôi lạnh.

Lâm Đông Thuận lập tức nói: “Xưởng trưởng, đồng chí Cung, và cả Tranh Lượng nữa, chuyện này thực sự là vấn đề nhà Lâm chúng tôi, tôi cũng thật sự không ngờ rằng con nhỏ Minh Nguyệt đó lại làm ra chuyện như thế này.”

Vừa nói ông ta vừa tỏ ra vẻ phẫn uất vì bọn họ cũng bị lừa.
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 69


Điều này cũng không khác gì mấy so với những gì Vương Tranh Lượng nghe được từ Lâm Thi Thi kia, trong lòng anh ta không nhịn được mà càng tin vào cái cớ của nhà họ Lâm.

Không thể không nói, hai người này không hổ là hai cha con, cách đổ lỗi cũng y hệt nhau.

Cung Tú lại một nửa không đồng tình với bọn họ, chỉ cười lạnh hỏi bây giờ nên bồi thường thế nào.

Lâm Đông Thuận nhất thời không nghĩ ra được cách giải quyết phù hợp, đúng lúc ông ta đang vắt óc suy nghĩ cách bù đắp, Lâm Thi Thi bên cạnh bất ngờ nói.

“Đồng chí, anh, anh là Tranh Lượng đúng không?”

Cô ta bất ngờ che miệng nhìn về phía Vương Tranh Lượng.

Vương Tranh Lượng chạm mắt với cô ta, ánh mắt có chút trốn tránh, nhưng cuối cùng vẫn gượng gật đầu.

“Là anh, lúc buổi sáng...”

Không đợi anh ta nói hết, Lâm Thi Thi hơi đỏ mặt nói nhỏ: “Hóa ra anh là anh Tranh Lượng, lúc ban sáng em còn muốn hỏi tên của anh, không ngờ anh lại đi nhanh quá...”

Nói xong còn quay ra nhìn anh ta một cái.

Vương Tranh Lượng vốn dĩ còn đang ngượng ngùng bản thân phải giải thích làm sao với Lâm Thi Thi, kết quả vừa thấy cô ta thế này, anh ta vứt hết tâm trạng cảm xúc sang một bên, thản nhiên chỉnh trang lại mình.

Anh ta nhận ra Lâm Thi Thi đã yêu mình từ cái nhìn đầu tiên, trong lòng vừa thầm khen cô ta có mắt nhìn vừa không kiềm được mà có chút phổng mũi.

Nhìn mà xem, Lâm Minh Nguyệt con đàn bà không có mắt nhìn kia dám từ hôn với mình, kết quả bên này Lâm Thi Thi lại yêu anh ta từ cái nhìn đầu tiên.

Quả nhiên trên thế giới này phụ nữ có mắt nhìn vẫn còn nhiều.

Vương Tranh Lượng lập tức chỉnh giọng nói với Lâm Thi Thi: “Hôm qua chuyện xảy ra đột ngột quá, anh không kịp giải thích, em chắc là có thể hiểu cho anh chứ.”

Lâm Thi Thi dịu dàng ngoan ngoãn gật đầu tỏ ý bản thân hoàn toàn có thể thông cảm.

Cô ta nghe lời thế này, Vương Tranh Lượng càng vô thức hài lòng với cô ta.

Anh ta của bây giờ với Minh Nguyệt xúi quẩy kia, điều cần thiết nhất là sự ái mộ và nghe lời mình đến từ nữ nhân khác, đó mới có thể cho anh ta cảm nhận được bản thân có mị lực, là người có nhiều lựa chọn.

“Đồng chí Lâm Thi Thi...”

“Anh Tranh Lượng, anh gọi em là Thi Thi được rồi.”

Lâm Thi Thi khép nép cười, ánh mắt và giọng điệu đều như nói với Vương Tranh Lượng cô ta có ý với anh ta.

Sự tự tin của đàn ông trong Vương Tranh Lượng lại lần nữa tăng lên đột ngột.

“Được, vậy về sau anh sẽ gọi em là Thi Thi!”

Thấy hai đứa trẻ đã tiếp xúc với nhau, Lâm Đông Thuận bên kia ánh mắt chợt lóe lên, đầu óc hỗn loạn bỗng hiện lên một ý nghĩ.

Ông ta nhìn hai vợ chồng Cung Tú và xưởng trưởng Vương, cười nói: “Xưởng trưởng, đồng chí Cung, hai người xem giống như những gì đã nói lần trước, để Thi Thi và Tranh Lượng tiếp tục kết hôn thế nào? Thi Thi là con gái ruột của chúng tôi, thân phận chính thức hơn là đứa con gái giả mạo Minh Nguyệt kia, hơn nữa, tôi thấy hai đứa rất có tiếng nói chung...”

Nói xong, Lâm Đông Thuận dùng ánh mắt ra hiệu nhìn về phía Vương Tranh Lượng và Lâm Thi Thi bên kia.

Cung Tú và trưởng xưởng Vương theo đó mà nhìn sang, lại thấy Vương Tranh Lượng và Lâm Thi Thi đang trò chuyện với nhau rất sôi nổi, hai người bọn họ không khỏi có hơi sửng sốt.

Hai đứa này đã nói chuyện với nhau từ khi nào vậy?

Hơn nữa nhìn con trai nhà mình lúc này hình như có ấn tượng rất tốt với Lâm Thi Thi thì phải?

Cung Tú và trưởng xưởng Vương nhìn nhau một cái, cũng có hơi bất ngờ.

Lâm Đông Thuận thấy vậy thì tiếp tục lên tiếng: “Tôi biết chuyện này nói thế nào thì cũng đều là nhà chúng tôi sai vì đã không dạy dỗ Minh Nguyệt đàng hoàng, nhưng thật ra hiện tại con gái ruột Thi Thi của chúng tôi lại càng có thân phận phù hợp hơn Minh Nguyệt, hơn nữa hai đứa nhỏ vừa mới gặp mặt mà như đã quen biết nhau từ lâu vậy, tôi nghĩ đây có thể là ý trời, có khi hai đứa này lại hợp hơn đấy chứ.”
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 70


Cung Tú nhớ trước kia mỗi lần con trai ra ngoài với Lâm Minh Nguyệt kia thì luôn là hắn bắt chuyện với cô, con bé Minh Nguyệt kia lại kiệm lời đến một chữ cũng không thèm nói, do đó mà trong thâm tâm bà ấy vẫn có chút không hài lòng.

Nhưng vẫn không thể ngăn được tình cảm của con trai, bà ấy cũng chỉ có thể kìm nén sự bất mãn trong lòng.

Bây giờ nhìn lại Lâm Thi Thi lại có thể nói chuyện qua lại với con trai của mình, vẻ mặt con trai không chỉ thoải mái mà thậm chí còn có chút kiêu hãnh, trong lòng bà ấy cũng dần thấy nhẹ nhõm hơn.

Có lẽ so với con bé Minh Nguyệt kia thì con bé Lâm Thi Thi này sẽ phù hợp hơn thật?

Buổi trưa lúc bà ấy nói với con trai chuyện của nhà họ Lâm, dĩ nhiên cũng sẽ nói đến chuyện lần trước nhà họ Lâm đã đề xuất thay đổi cô dâu của hôn sự, nhưng mà khi đó con trai bà lại bực tức muốn tìm đến nhà họ Lâm để tính sổ chứ nào có thái độ giống như bây giờ.

Xem tình huống hiện tại thì dường như lời đề nghị đó cũng không phải là không được.

Cung Tú vội vàng gọi con trai tới để hỏi thăm ý kiến của hắn.

Bà ấy không định kéo dài chuyện này thêm nữa, phải nhân cơ hội này giải quyết tất cả mọi chuyện cho xong mới được, tránh cho sau này lại phải phiền lòng.

Ba người nhà họ Vương đi sang một bên, Vương Tranh Lượng nghe nhà họ Lâm định để cho Lâm Thi Thi duy trì hôn ước với mình, vốn định lên tiếng từ chối nhưng trong đầu lại bất giác hiện lên hình ảnh e thẹn duyên dáng của cô ta, bỗng dưng lại cảm thấy có chút mềm lòng.

Hắn suy nghĩ một hồi, cuối cùng không nhịn được mà đồng ý.

“Hay là, để cho con với em ấy tìm hiểu nhau một thời gian trước?”

Tuy xét theo tiêu chuẩn chọn vợ của hắn thì cái dung mạo tương đối bình thường đó của Lâm Thi Thi sẽ không thể nào lọt vào trong tầm ngắm của hắn, nhưng cũng không thể bỏ qua sự tinh mắt của cô gái này, trong mắt người ta lại chỉ có mỗi mình hắn kia kìa!

Riêng điểm này so với Minh Nguyệt đáng c.h.ế.t kia thì cô ta lại thông minh tinh mắt hơn nhiều, đương nhiên Vương Tranh Lượng cũng sẽ không thể nào đối xử tàn nhẫn với cô ta như vậy được.

Cung Tú vừa nghe xong, cũng cảm thấy không có gì bất ngờ.

Dù sao vừa nãy con trai quả thật đã trò chuyện rất vui vẻ với Lâm Thi Thi.

Bà ấy gật đầu một cái.

“Được rồi, vậy thì mẹ sẽ đi nói với nhà họ Lâm, nhưng mà con trai à, lần này con phải tỉnh táo lên đấy, đừng để bị phụ nữ người ta bỏ rơi nữa.”

Cung Tú ngầm ám chỉ tới Minh Nguyệt.

Trước đây bà ấy cũng đã cảm thấy con trai mình quá nhiệt tình theo đuổi con bé Minh Nguyệt kia, mỗi lần hắn hẹn Minh Nguyệt ra ngoài chơi thì hắn luôn là người mở miệng nói chuyện trước với người ta, con trai của Cung Tú bà sao có thể vì một người phụ nữ mà làm đến mức này được?

Ghê gớm nhất là con bé đó lại dám bỏ rơi con trai của bà!

Cho nên lần này, bà nhất định phải nhắc nhở con trai bình tĩnh lại, đừng để bản thân tiếp tục bị phụ nữ trêu đùa nữa!

Thật ra bà ấy không cần nói thì Vương Tranh Lượng cũng quyết sẽ không giống như trước đây nữa.

Trong một ngày ngắn ngủi này, bản thân hắn cũng đã tự suy ngẫm lại một chút, nhất định là do hắn quá coi trọng Minh Nguyệt, nên cô mới dám cả gan làm như thế.

Cho nên kể từ giờ hắn tuyệt đối sẽ không đối tốt với phụ nữ như vậy nữa, tránh cho các cô lại giẫm đạp lên mặt mũi của hắn!

Thấy con trai đã sáng mắt ra, Cung Tú cũng cảm thấy yên tâm.

Tiếp đó bà ấy muốn nhìn xem con trai tiếp xúc với Lâm Thi Thi thêm một thời gian nữa mới quyết định chuyện này, Lâm Đông Thuận và Chu Cầm lại không quá hài lòng với ý định này, dù sao thì nhà họ Vương vẫn chưa chắc chắn đồng ý chuyện kết hôn với Lâm Thi Thi, điều kiện mà trước đó bọn họ nói ra vẫn còn treo ở đó.
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 71


Nhưng mà bọn họ cũng nhìn ra được nhà họ Vương nhất định sẽ không dễ dàng thuận theo, cho nên đành phải gật đầu đồng ý.

Còn lại hai tháng, trong hai tháng này chỉ cần bọn họ để cho Thi Thi và Vương Tranh Lượng kết hôn với nhau là được!

Sau khi hai nhà đã thương lượng tương đối ổn thỏa rồi, người nhà họ Vương nhanh chóng rời đi.

Ngay lúc đám người Vương Tranh Lượng vừa bước ra khỏi nhà, Lâm Thi Thi bỗng nhiên gọi hắn lại, hỏi rằng: “Anh Tranh Lượng, ngày mai em đến Hải Đại tìm anh chơi được không?”

Ánh mắt cô ta do dự bất an nhìn Vương Tranh Lượng, như thể lo sợ rằng hắn sẽ từ chối vậy.

Vốn dĩ Vương Tranh Lượng không định dễ dàng đồng ý, nhưng mà thấy Lâm Thi Thi thực sự quá đáng thương, cho nên không nhịn được mà gật đầu.

“Được, vậy ngày mai em đến đi.”

Cung Tú bên cạnh tức giận nhìn hắn một cái, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, sau đó nhanh chóng dẫn người nhà rời đi.

Ít ra còn có một điều khiến bà vui mừng, đó là Lâm Thi Thi này có mắt nhìn hơn con bé Minh Nguyệt kia nhiều, hơn nữa cũng có tình ý với con trai của bà.

Hừ, tốt nhất là nhà họ Lâm bọn họ nên biết điều một chút, nếu không nhà họ Vương tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bọn họ!

Cho đến khi bóng người nhà họ Vương hoàn toàn biến mất thì Lâm Đông Thuận và Chu Cầm mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Mối nguy tạm thời đã được loại bỏ, nỗi lo của hai người cũng vơi bớt đi được phần nào.

Nhưng khi quay người nhìn về phía Lâm Thi Thi, nổi lo lại dâng lên, nhất là Chu Cầm, trong lòng lại càng thấy hối hận.

Nếu biết Lâm Thi Thi thật sự có thể thay đổi được thái độ của nhà họ Vương thì hai ngày này bà ta đã không quá đáng với cô ta đến vậy.

Lỡ như bây giờ cô ta vì muốn trả thù bà ta mà cố ý phản nghịch, không chịu đi lấy lòng nhà họ Lâm nữa thì làm sao đây?

Bọn họ phải làm sao đây?

Nghĩ đến đây, Chu Cầm vội vàng đè nén sự lo sợ lại rồi nặn ra một nụ cười tươi rói.

“Ôi trời Thi Thi à, con đã gặp Tranh Lượng từ trước rồi, sao lại không nói cho cha mẹ biết vậy, con bé này cũng thật là, chúng ta là người một nhà mà, sau này có chuyện gì hãy bàn bạc với nhau một chút nhé.”

“Có điều Tranh Lượng như thế nào thì con cũng thấy rồi đó, không chỉ có vẻ ngoài tuấn tú lịch sự mà còn có gia thế tốt nữa, bây giờ xem ra cũng có tình ý với con rồi, con chỉ cần kết hôn với Tranh Lượng thì sau này sẽ trở thành con dâu của trưởng xưởng, đến lúc đó sẽ có biết bao nhiêu người hâm mộ con!”

Chu Cầm cười nói một tràng ích lợi khi gả cho nhà họ Vương, thấy Lâm Thi Thi vẫn không nói gì, trong lòng bà ta lại càng thấy thấp thỏm.

May là Thi Thi cũng không có ý định trở mặt hoàn toàn với Chu Cầm, sau khi mím môi cười một tiếng thì nói: “Nhưng mà con thấy hình như bác Cung với bác Vương không thích con lắm, e là sau này con phải càng cố gắng nhiều hơn mới được.”

Chu Cầm thấy cô ta không đối nghịch với mình, trong lòng cực kì mừng rỡ, lập tức nói: “Ôi trời con cứ yên tâm, cha mẹ nhất định sẽ giúp con!”

Lâm Thi Thi thấy Chu Cầm thay đổi thái độ, trong lòng chỉ cảm thấy buồn cười.

Nhưng mà thấy bà ta cuối cùng cũng nói ra câu mình muốn nghe, Lâm Thi Thi cũng không muốn trở mặt với bà ta làm gì, chỉ nắm lấy cơ hội này mà nói ra yêu cầu của bản thân.

“Thật sao, mẹ nói vậy thì con yên tâm rồi, vì sau này con muốn bản thân phải trông thật hoàn hảo khi gặp anh Tranh Lượng, cho nên con muốn dời sang phòng ở lầu hai để ở, mẹ cho con thêm một ít tiền nhé, con cũng cần phải mua thêm váy và đồ trang điểm nữa.”

Vừa nói xong Lâm Thi Thi chìa tay về phía Chu Cầm.

Cô ta biết Chu Cầm không dám từ chối, dù sao bây giờ bọn họ vẫn phải dựa vào cô ta để nắm bắt nhà họ Vương.

Chu Cầm nghe vậy, trong lòng chỉ muốn tát cho Lâm Thi Thi một cái.

Cô ta muốn dời sang phòng lớn hơn ở lầu hai thì thôi đi, lại còn dám chìa tay ra đòi tiền bà ta để đi mua quần áo và đồ trang điểm nữa!

Chẳng phải bà ta vừa mới cho cô ta một cái váy mới cùng với đồ trang điểm rồi đó sao!

Con nhỏ này không thể quá đáng như vậy được!
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 72


Mắt thấy Chu Cầm đã nổi giận, Lâm Đông Thuận kéo tay bà ta lại, dùng ánh mắt tỏ ý bà ta đồng ý.

Giống như lời của Lâm Thi Thi nói, cô ta làm tất cả mọi thứ cũng chỉ để trở nên tốt hơn khi đi gặp Vương Tranh Lượng.

Vương Tranh Lượng là dạng người thế nào bọn họ cũng đều biết rõ, hắn chỉ là một tên vô dụng háo sắc, không làm được việc lớn lại còn không có đầu óc tính toán gì, một người phụ nữ chỉ cần thông minh xinh đẹp và biết tính toán một chút là sẽ có thể hạ gục được hắn ngay.

Ngoại hình của Lâm Thi Thi dù có hơi kém một chút, nhưng xem sự việc xảy ra ngày hôm nay thì cô ta có vẻ thông minh hơn ông ta tưởng nhiều.

“Chu Cầm, Thi Thi cũng là vì chúng ta, em phải hiểu cho con bé, em mau lên lầu mang tiền xuống đây, đợi ngày mai bảo Thi Thi tự đi mua mấy bộ quần áo và đồ trang điểm phù hợp, mau lên!”

Sau khi Chu Cầm không tình không nguyện kia bị kêu lên lầu, Lâm Đông Thuận nhìn Lâm Thi Thi cười, ẩn ý nói.

“Thi Thi à, con là đứa hiểu chuyện, chuyện lần này là Minh Nguyệt và nhà ta có lỗi với con, sau này cha sẽ kèm cặp mẹ con đàng hoàng, tuyệt đối không để bà ấy sai khiến con nữa, con chỉ cần sống tốt với Tranh Lượng là được.”

“Chúng ta rốt cuộc đều là người một nhà, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu câu nói này chắc con đã nghe qua rồi, đúng không. Đến lúc đó trong nhà đã ổn định rồi, cuộc sống của chúng ta sẽ có thể tốt hơn.”

Đây là định đi bài an ủi à.

Trong lòng Lâm Thi Thi thì lạnh nhạt, nhưng ngoài mặt lại ngoan ngoãn đồng ý.

Chỉ là cô ta biết, đợi cô ta gả được vào nhà họ Vương rồi, địa vị của cô ta và nhà họ Lâm sẽ hoàn toàn đảo ngược.

Cuối cùng cô ta thành công chuyển sang căn phòng ở tầng hai, không những thế, còn lấy được một trăm tệ từ chỗ Chu Cầm đi mua hai cái váy và một ít mỹ phẩm, sau đó trang điểm lộng lẫy đi tìm Vương Tranh Lượng.

Còn Chu Cầm vừa mới mất cái đồng hồ gần ba trăm tệ, bây giờ lại mất thêm một trăm tệ nữa, thần sắc phút chốc như bị hút đi mất, mặt mày ủ ê một thời gian dài.

Hơn thế nữa, bà ta của hiện tại còn phải đảm nhiệm nấu cơm quét nhà ti tỉ các việc khác, làm bà chủ ung dụng tự tại mười mấy năm, nháy mắt lại phải quay lại làm những việc này, bà ta đương nhiên là không quen được, hoàn toàn không cách nào thích ứng, còn chưa được hai ngày đã không chịu nổi rồi.

Tối đến lúc nằm trên giường sức cùng lực kiệt, bà ta bắt đầu suy xét nguyên nhân làm mình ra tình trạng thê thảm thế này, cuối cùng nghĩ đi nghĩ lại thì nhận ra là do Lâm Thi Thi!

Nếu như hồi đầu Lâm Thi Thi không chủ động tìm đến cửa, con nhỏ Minh Nguyệt đó sẽ không ỷ lại có cha ruột cô chống lưng, sau đó to gan mề lớn từ hôn với Vương Tranh Lượng rồi phủi tay bỏ đi, mà đồng hồ và tiền của mình cũng sẽ không chạy mất.

Vậy nên tất cả đều là tại Lâm Thi Thi!

Nếu mọi thứ có thể trở lại lúc ban đầu thì tốt rồi, Chu Cầm bùi ngùi, thậm chí còn nhớ đến Đỗ Minh Nguyệt điều từ trước đến nay chưa từng xảy ra.

Không được, mình phải nghĩ ra cách để con nhỏ Đỗ Minh Nguyệt kia quay trở về!

Mà Đỗ Minh Nguyệt đã xuống tàu đang đi về hướng đại đội hoa đào kia không hề biết mọi chuyện xảy ra ở nhà họ Lâm, càng không biết Chu Cầm thế mà lại bắt đầu nhớ nhung cô.

Cô của khi này đang ngồi trên máy kéo về đại đội hoa đào, đang hiếu kỳ ngắm nghía phong cảnh xung quanh.
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 73


Đại đội Hoa Đào địa thế thật sự rất xa trung tâm, nhưng phong cảnh lại đẹp đến không tưởng, đường đi toàn là non xanh nước biếc, phong cảnh trữ tình, ở đây có xây một căn kiểu như biệt thự, có lẽ là nơi đời sau của gia đình hào môn chiếm dụng dưỡng lão.

Thấy căn nhà quen thuộc ở ngay trước mắt, tâm trạng Đỗ Kiến Quốc không những không nhẹ nhõm, ngược lại còn căng thẳng hơn.

Bởi vì con gái sắp về đến nhà họ Đỗ bọn họ, sắp được gặp người thân khác trong nhà rồi.

Tới lúc đó nếu cô không quen cuộc sống đơn sơ ở quê thì phải làm sao?

Trong khi Đỗ Kiến Quốc đang lo lắng, máy kéo đột nhiên dừng lại, ông chú lái máy kéo là người trong đại đội bọn họ, vừa nãy trên đường trở về nghe Đỗ Kiến Quốc kể về biến cố trong gia đình, lập tức đầy tò mò về đứa con gái ruột mà nhà họ Đỗ vừa tìm lại được.

Kết quả vừa nhìn, trước mắt là một thiếu nữ trẻ măng làn da trắng nõn yêu kiều, tướng mạo xinh đẹp tới nỗi nội trong mười dặm tám thôn cũng không tìm được ai sánh bằng.

Ông chú không kiềm được mà âm thầm cảm thán, không hổ là người lớn lên từ nhỏ trong thành phố, vừa nhìn là biết không phải người nông thôn như họ.

Cũng không biết cô bây giờ về có thể chịu được cuộc sống ở nông thôn này không, haiz.

Ông chú không khỏi lo cho gia đình Đỗ Kiến Quốc.

Nên lúc trên xe, ông chú không nhịn được mà nói với Minh Nguyệt một câu: “Cô bé à, đã về nhà rồi, sau này phải hòa hợp với người nhà, cha mẹ cháu đều là người tốt, quê chúng ta tuy điều kiện kém hơn chút, nhưng không phải lãnh đạo đã nói rồi sao, chúng ta đang tiến bộ, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ càng ngày càng tốt hơn, tuyệt đối không thể kém hơn thành phố được, cháu cứ yên tâm!”

Đỗ Minh Nguyệt nhìn dáng vẻ vừa căng thẳng vừa tận hết dũng khí của ông chú suýt nữa cười thành tiếng.

Cô đương nhiên biết ông chú đang ẩn ý nói đỡ cho người nhà họ Đỗ, hòng lấy thiện cảm.

Xem ra người ở đây đều rất chất phác, tính cách cũng ôn hòa.

Đỗ Minh Nguyệt cười dịu dàng với ông chú, nhẹ nhàng nói: “Chú, chú yên tâm, sau này cháu chắc chắn sẽ hòa hợp với mọi người trong nhà, phong cảnh núi xanh nước mát ở đây đẹp thế này, cháu thích lắm!”

“Ấy, thích là tốt, thích là tốt, đại đội Hoa Đào chúng ta cũng chào đón cháu!”

Dưới sự nhiệt tình của ông chú, Đỗ Minh Nguyệt cuối cùng đã về đến nhà cùng với nhóm người Đỗ Kiến Quốc.

Mà nhà Hoắc Kiêu ở ngay kế bên, khi đến cổng nhà họ Hoắc anh đã vào nhà trước rồi.

Nhưng trước khi anh bước vào nhà, Đỗ Kiến Quốc vỗ vai anh nói: “Tối nhớ sang nhà chú ăn cơm, nếu cậu không qua là chú giận đấy nhé.”

Hoắc Kiêu nghe vậy chỉ có thể bất đắc dĩ đồng ý.

Vì chuyện anh đã nhường vé giường nằm cho Đỗ Minh Nguyệt, lúc trên tàu Đỗ Kiến Quốc đã thủ thỉ tai anh nhiều lần rồi, nói nhất định phải cảm ơn anh đàng hoàng, dù anh có từ chối thế nào, ông cũng không nghe.

May sao lần này vè nhà bản thân mang theo không ít đồ, buổi tối sẽ tặng cho nhà họ Đỗ làm quà đáp lễ cho bữa cơm này.

Sau khi Hoắc Kiêu quay người rời đi, Đỗ Kiến Quốc và Đỗ Vũ Kỳ mới đưa Đỗ Minh Nguyệt tới trước cổng nhà mình.

Tim Đỗ Minh Nguyệt bắt đầu nhảy loạn lên.

Không đợi Đỗ Kiến Quốc gọi, trong sân truyền đến tiếng bước chân vội vã, và tiếng phụ nữ đầy sức sống.

"Lão Đỗ, các ông về rồi à?”

“Chắc chắn là cha về rồi, con còn nghe được giọng của cha mà.”

“Ai da thằng hai con mau chạy ra xem xem đi, chân dài từng này mà chút tác dụng cũng không có!”

Tiếng hai mẹ con đấu khẩu trong sân làm tâm trạng căng như dây đàn của Đỗ Minh Nguyệt trùng xuống không ít.

Có thể nghe được, không khí trong nhà có vẻ khá tốt.

Rất nhanh, theo tiếng nói ấy, hai bóng người đã xuất hiện trước mặt Đỗ Minh Nguyệt.

Một người là phụ nữa trung niên khoảng 40 tuổi, để tóc ngắn trên vai kiểu thịnh hành ở thời đại này, tóc mái dùng kẹp màu đen kẹp lên, người nhìn từng trải lại khoan khoái, mà còn rất duyên dáng, có thể thấy khi còn trẻ chắc chắn là một đại mỹ nhân.
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 74


Còn người còn lại là một thanh niên cao ráo điển trai, làn da rám nắng khỏe khoắn, ngũ quan sắc nét, mắt hoa đào cùng sống mũi cao, ngoại trừ cách ăn mặc giản dị mộc mạc, Đỗ Minh Nguyệt suýt chút nữa còn tưởng anh ta là minh tinh.

Mẹ ơi, gen nhà họ Đỗ đúng là không còn gì để nói, hơn nữa dáng người đều rất cao.

Đỗ Minh Nguyệt phút chốc kinh ngạc trong lặng lẽ, ngay giây sau trước mắt như tối lại, lúc hoàn hồn lại mới nhận ra đã được người phụ nữ vừa rồi ôm vào lòng.

Khoảnh khắc Triệu Kim Hoa nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt, bà mới biết tại sao có câu nói “Cùng chung dòng m.á.u xương thịt liền tim” rồi.

Bà có lẽ vào giây phút đầu tiên đã chắc chắn được cô thiếu nữ xinh đẹp trước mắt đây chính là con gái ruột của mình, vừa nghĩ đến do sơ suất của bản thân làm cho con gái và chính mình phải chia cách mười tám năm, đột nhiên sống mũi cay cay, nước mắt từ từ lăn xuống.

“Con gái của mẹ, con gái ngoan của mẹ, mẹ cuối cùng đã được thấy con rồi!”

Vốn dĩ Đỗ Minh Nguyệt không muốn khóc, nhưng không biết là do bị tiếng khóc nức nở của Triệu Kim Hoa làm cảm động, hay là thật sự có cái gọi là ảnh hưởng của huyết thống, cô cũng bất giác đỏ hoen nơi khóe mắt, choàng lấy vai Triệu Kim Hoa mà nhắm mắt lại.

“Mẹ, con về rồi...”

Cô của kiếp trước là một cô nhi, từ nhỏ tới lớn chưa từng được nếm qua cảm giác được tình thân bao bọc, kiếp này cô đã có người thân của mình, hơn nữa xem ra cha mẹ rất yêu thương cô, nên Đỗ Minh Nguyệt quyết định kiếp này cô sẽ coi người nhà họ Đỗ trước mặt là người thân thực sự của mình, từ đó cư xử phải phép.

Hai mẹ con đứng trước cổng ôm nhau mà khóc, Đỗ Kiến Quốc bên cạnh lặng lẽ lau nước mắt.

Cuối cùng ông vỗ lưng Triệu Kim Hoa, an ủi bà nói: “Được rồi, bây giờ Minh Nguyệt đã về rồi, sau này chúng ta chăm sóc con bé cẩn thận, bù đắp cho những gì đã qua là được.”

Lúc này Triệu Kim Hoa mới ngừng khóc, nắm c.h.ặ.t t.a.y của Đỗ Minh Nguyệt và liên tục gật đầu.

“Phải, phải, con tên là Minh Nguyệt phải không, cục cưng à, sau này con cứ yên tâm ở nhà, cha mẹ sẽ đối xử tốt với con, cả nhà này đều sẽ hết mực yêu thương con!”

Một tiếng cục cưng này cũng đủ giúp cho Minh Nguyệt nghe ra mười phần cưng chiều trong đấy.

Cô không khỏi cảm thấy ngại ngùng, đáp lại: “Mẹ, con cũng sẽ hiếu thảo với mọi người.”

“Ngoan, ngoan, đúng là con gái ngoan của mẹ!”

Nghe Đỗ Minh Nguyệt nói những lời này, trong lòng Triệu Kim Hoa cũng lập tức cảm thấy ngọt ngào.

Quả nhiên con gái chính là áo bông nhỏ thân thiết mà, cái miệng nhỏ nhắn này lại có thể nói ra những lời khiến người khác vui vẻ đến vậy.

“Tới đây, mẹ dẫn con vào phòng, hai ngày này mẹ đã dọn dẹp sạch sẽ phòng của con rồi, con đến xem có cái gì không hợp thì nói với mẹ, đến lúc đó mẹ sẽ bảo cha với mấy anh của con sửa sang lại một chút!”

Nói xong, Triệu Kim Hoa nhanh chóng dẫn con gái cưng đi đến phòng.

Để cho ba người ở cửa ngơ ngác nhìn nhau.

Đỗ Kiến Quốc và Đỗ Vũ Kỳ còn tương đối ổn, dù sao trên đường đi hai người họ cũng đã nói chuyện với Đỗ Minh Nguyệt khá nhiều rồi, duy chỉ có mỗi anh hai Đỗ Vũ Lâm đến bây giờ vẫn chưa được nói với Đỗ Minh Nguyệt câu nào kể từ lúc cô về đến nhà.

Đỗ Vũ Lâm: “?”

Không đúng, mẹ anh quên là vẫn còn một người sống đang đứng sờ sờ ở đây rồi sao?

Nhìn hai mẹ con thân thiết đang đi ở phía trước, Đỗ Vũ Lâm không nhịn được mà nhỏ giọng phỉ báng: “Bây giờ vừa mới về mà đã biết nịnh như vậy rồi, tương lai sợ là chúng ta sẽ chẳng còn chút địa vị nào trong căn nhà này nữa đâu, đã vậy thấy anh trai cũng không biết mở miệng chào một tiếng, thật là...”

Kết quả anh vừa mới dứt lời thì lập tức nhận lấy một ánh mắt cảnh cáo cùng với một cú đánh vang dội lên đầu.

“Úiii!”
 
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Chương 75


Đỗ Vũ Lâm che đầu đau đớn k** r*n một tiếng, nhìn lại Đỗ Kiến Quốc đã thu tay trở về.

“Cha làm gì vậy!”

Đỗ Kiến Quốc trợn mắt nhìn anh một cái, hoàn toàn không cảm thấy áy náy vì mới đánh con mình một chút nào.

“Còn không biết xấu hổ mà nói lại nữa, ai bảo vừa nãy con nói xấu Minh Nguyệt làm gì, con bé là em gái con, thật là không có chút dáng vẻ của anh trai gì cả, Minh Nguyệt không thèm chào cũng đáng đời!”

Đỗ Vũ Lâm: “?”

Anh vừa định nhìn sang cầu anh cả giúp đỡ, kết quả lại nhìn thấy anh cả còn tán thành hùa theo cha Đỗ Kiến Quốc.

“Thằng hai này, em cũng nên hiểu chuyện một chút đi, sau này không được phép ức h.i.ế.p Minh Nguyệt đâu đấy.”

Đỗ Vũ Lâm: “!!!”

Không phải, rốt cuộc là anh đã làm cái gì chứ, chỉ nói có một câu như vậy thôi mà, sao lại thành không hiểu chuyện luôn rồi!

Được rồi, được rồi, không ngờ ngay cả anh cả cũng bị đứa em gái mới về này mua chuộc, anh ngược lại càng phải nhìn xem cô giỏi đến mức nào!

Trong khi anh hai Đỗ Vũ Lâm vẫn còn đang cảm thấy buồn bực thì Đỗ Minh Nguyệt đã được Triệu Kim Hoa dẫn đến xem phòng của mình.

Sau khi nhìn xong, cô thể hiện bản thân rất thích căn phòng.

Căn phòng không những rất rộng mà bên trong còn có mùng, bàn làm việc, giường gỗ khắc hoa, thậm chí còn có cả một chiếc tủ quần áo kèm theo chiếc gương cao đến nửa người vô cùng đắt giá, căn phòng này ở thời đại hiện tại cũng được coi là một căn phòng sang trọng lắm rồi.

Mặc dù phòng có hơi cũ một chút, nhưng ở bên trong phòng lại thoải mái vô cùng, đông ấm hạ mát.

“Mẹ, con rất thích căn phòng này, cảm ơn mẹ đã dọn dẹp giúp con!”

Thấy con gái thích như vậy, Triệu Kim Hoa cũng yên tâm hơn hẳn.

“Thích là tốt rồi, con để đồ xuống đi, một lát nữa mẹ sẽ dọn giúp cho, bây giờ ra nhà trước ngồi đi, mẹ đi làm cho con chút đồ ăn ha.”

Nói xong, Triệu Kim Hoa vội vàng kéo Đỗ Minh Nguyệt đến gian nhà chính, vừa định rót cho cô ly nước rồi sẽ đi nấu cơm thì em trai của Đỗ Kiến Quốc là Đỗ Kiến Nghiệp đến nhà.

“Anh cả, em nghe ông Chu nói cháu gái em về rồi, đang ở đâu để em đến xem chút nào!”

Mặc dù chỉ có mỗi mình ông ấy lên tiếng, nhưng khi Minh Nguyệt nghe thấy tiếng rồi nhìn sang thì thiếu chút nữa đã ngu người, đây chắc là cả một dòng họ luôn đấy!

Chỉ thấy một nhóm khoảng mười người tràn vào cửa nhà họ Đỗ, Đỗ Kiến Quốc đương nhiên không ngờ được bọn họ lại có thể biết tin sớm đến vậy, nhưng cũng cười đón đoàn người đi vào, sau đó cho mọi người ngồi ổn định lại, cuối cùng mới nhìn sang Minh Nguyệt đã bị kinh sợ bởi cảnh tượng trước mặt, lúng túng nói rằng: “Minh Nguyệt à, tới đây tới đây, để cha giới thiệu mấy người họ hàng này cho con biết một chút.”

Đỗ Minh Nguyệt ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh ông, đón lấy hết thảy sự quan sát của mọi người, cũng may là cô có thể thấy được những ánh mắt nóng bỏng này đều vô cùng thân thiện chứ chẳng hề có chút địch ý nào.

Sau khi nghe cha giới thiệu mọi người xong, cái gì mà chú, bác, anh họ, em họ thì nụ cười trên mặt Minh Nguyệt cũng cứng dần.

“Minh Nguyệt à, tới đây, đây là quà chú hai chuẩn bị cho con, là một giỏ trứng gà, con cầm lấy đi, nhớ ăn nhiều một chút, ăn hết sạch sành sanh luôn nhé!”

“Em họ Minh Nguyệt này, đây là kẹp tóc mà anh Đại Đường đã đặc biệt nhờ người khác mua hộ cho đấy, tặng cho em này.”

“Chị Minh Nguyệt ơi, đây là hoa em đi núi hái về để tặng chị đó, vô cùng xinh đẹp giống như chị vậy!”

Dưới cái gật đầu của Đỗ Kiến Quốc và Triệu Kim Hoa, Đỗ Minh Nguyệt được cưng mà ngại cuối cùng cũng nhận lấy hết quà của những người họ hàng nhà họ Đỗ tặng cho cô.

Vừa định mở miệng nói cảm ơn tất cả mọi người thì một có một bóng dáng từ đám người chui vào, sau đó nhét một chai dầu ngao vào tay Đỗ Minh Nguyệt.
 
Back
Top Dưới