Ngôn Tình Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 880


"Đồng chí Trương Dũng, chuyện này không thể trách anh, hơn nữa cũng không thể khẳng định đồng chí Triệu Hồi có tâm tư riêng, chẳng qua là do tôi cảm thấy chúng ta nên phòng ngừa vạn nhất, thế nên mới kiến nghị đồng chí Phương Lỗ đưa đồng chí Triệu Hồi tạm thời lánh đi."

Tần Thanh Man nhìn ra được Trương Dũng đang tự trách bản thân, thế nên cô nhanh chóng an ủi anh ta, cô biết các đồng chí trong thời đại này tuyệt đối trung thành với Đảng và nhà nước, bởi vì có thái độ như thế, nên tư tưởng của bọn họ vô cùng trong sáng.

"Đồng chí Tần, tôi hiểu rõ ý của cô, tôi đây sẽ cho người giám sát Triệu Hồi, cũng sẽ tự mình đến công xã Nam Trấn để mời bí thư công xã đến thôn Đoàn Kết." Trương Dũng không trách Tần Thanh Man đa nghi, ngược lại cậu ta còn cảm thấy cô là đang có lòng tốt.

Triệu Hồi vốn là người của thôn Đoàn Kết, ông ta chủ động tự tiến cử thật sự có thể dẫn đến tình huống nguy hiểm.

Lô vàng này đã được báo cáo lên tỉnh, thế nên chúng tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề gì, anh ta lại không cẩn thận như đội trưởng Trịnh Tuyết Tùng, không thể nghĩ đến một vấn đề rõ ràng như vậy.

"Đồng chí Trương Dũng, đi thôi, nhớ đừng để lộ tin tức Triệu Tài bị bắt." Phương Lỗ căn dặn Trương Dũng.

"Cục trưởng, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ không phạm phải sai lầm nào nữa."

Trương Dũng chào Phương Lỗ, sau đó lập tức đi xử lý chuyện này.

"Chúng ta vào thôn thôi." Ánh mắt sắc bén của Phương Lỗ nhìn vào thôn Đoàn Kết cách đó không xa: "Vì là chuyện liên quan đến cơ mật, thân phận của chúng ta và những bộ quần áo này chính là bằng chứng tốt nhất."

Anh ấy tin tưởng dân chúng sẽ không thật sự truy hỏi mục đích vào thôn của bọn họ.

Chỉ cần thân phận của bọn họ là thật, bọn họ sẽ có thể lập tức vào thôn.

Tần Thanh Man sửng sốt một gây rồi bật cười: "Đồng chí Phương Lỗ nói đúng." Vừa rồi cô cũng mắc phải một sai lầm kinh nghiệm, cô vẫn luôn dùng tiêu chuẩn của thời đại sau, ngược lại đã bỏ quên tính chất đặc thù của thời đại này.

Trong đội ngũ lần này của Phương Lỗ có rất nhiều xe, cũng có rất nhiều người.

Công an đi theo có đến ba mươi người.

Viên Hướng Dương dẫn đầu một đại đội binh lực, tức là hơn một trăm hai mươi người, tổng toàn bộ lực lượng gần một trăm năm mươi người.

Một trăm năm mươi người khẳng định không nhiều bằng người dân của thôn Đoàn Kết.

Nhưng đội ngũ này của Phương Lỗ, ngoại trừ Tần Thanh Man và Sở Sở trên người không có vũ khí ra, thì những người khác, bất kể là công an hay quân nhân đều được trang bị súng, chỉ cần sau khi bọn họ vào thôn khống chế được những dân binh có súng ống, thì cho dù người dân thôn Đoàn Kết có đông hơn nữa, bọn họ cũng không tạo ra được uy h**p gì cho đội ngũ của bọn họ.

Năm chiếc xe tải lớn, ba chiếc xe jeep, cứ như vậy trùng diệp lái về phía thôn Đoàn Kết.

Trưởng thôn của thôn Đoàn Kết là Triệu Hà, cũng là đội trưởng đội sản xuất của thôn Đoàn Kết.

Lúc này, ông ta đang nói chuyện với nhóm thanh niên trí thức ở Tri Thanh Điểm, ngay lúc ông ta đang nói đến mức văng nước miếng khắp nơi, một dân binh nhanh chóng chạy về phía ông ta: "Trưởng thôn, trưởng thôn, có một đoàn xe đang xông vào thôn, bọn họ mặc cảnh phục và quân phục."

"Tình huống như thế nào?"

Triệu Hà dừng cuộc phát biểu với nhóm thanh niên tri thức, vừa lập tức chạy đến cổng thôn với vẻ mặt lo lắng, vừa hỏi vị dân binh đến báo tin, phía sau còn có một vài dân binh luôn đi theo bên cạnh ông ta.

Ông ta thật sự không rõ tại sao lại có một đoàn xe vào thôn, trước đó ông ta cũng không nhận được bất cứ tin tức nào.

"Trưởng thôn, tôi cũng không biết, nhưng có rất nhiều xe, rất nhiều người, tôi cũng không biết ai trong số họ." Vẻ mặt vị dân binh đến báo tin cũng mờ mịt, ngay cả nhịp tim cũng đập nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Không biết vì sao, trong nháy mắt khi nhìn thấy đoàn xe, trong lòng anh ta chỉ có sự khủng hoảng.

Triệu Hà không hỏi được gì, thế nên ông ta dứt khoát không hỏi nữa, ngược lại tăng tốc chạy đến cổng thôn, nhiều người đến thôn của bọn họ như vậy rốt cuộc là có chuyện gì?

Lúc này đoàn xe đã dừng trước cửa thôn Đoàn Kết.

Đường vào thôn rất hẹp, những chiếc xe lớn không thể vào được.

Lúc đám người Triệu Hà chạy đến cổng thôn, đội ngũ Tần Thanh Man cũng đã xuống xe rồi.

Sói con là người đầu tiên xuống xe, sau khi xuống xe, nó lập tức quay đầu nhìn về phía Triệu Hà, sau đó lao về phía ông ta.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 881


Tần Thanh Man là người thứ hai xuống xe jeep, vừa xuống xe đã không thấy bóng dáng sói con đâu, cô lập tức xoay đầu nhìn xung quanh, theo sau động tác của cô còn có những người công an và quân nhân khác cũng đã xuống xe từ lâu.

Những người đi theo lần này đều biết sói con của nhà họ Tần không bình thường, lập tức cảnh giác.

Thậm chí có quân nhân và công an đã xông đến sau lưng sói con.

Sói con chạy vô cùng nhanh, nhưng có nhanh đi nữa thì cũng có quỹ đạo của nó, thế nên chỉ cần mở rộng ống kính ra thì sẽ biết được nó chạy hướng nào.

Triệu Hà vừa nhìn thấy đoàn xe ở trước thôn còn chưa kịp làm gì, một bóng đen đã hiện lên trước mắt, sau đó bị một lực vô cùng mạnh va ngã, ngã không thì không nói, mà còn ngã theo quán tính va trúng mấy người dân quân đi phía sau lưng ông ta.

Mọi người trượt chân theo con đường nhẵn một đoạn dài rồi mới dừng lại.

"Ui da… Mẹ, con mẹ nó ai va vào ông vậy!"

Triệu Hà bị va vào không nhẹ, gáy bị đập mạnh xuống đất, không cần dùng tay cũng có thể cảm giác được phía sau gáy bị u một cục lớn.

"Ui da… Ui da…"

Mấy người dân quân đi bên cạnh Triệu Hà cũng lầm bầm kêu đau.

Đau thật sự.

Lúc này thời tiết ở chỗ bọn họ còn khá lạnh, băng trên mặt đất vẫn chưa tan hoàn toàn, đường trong thôn ngày nào cũng bị mọi người giẫm lên vô số lần, hết lần này đến lần khác, trên mặt đất đã sớm đóng một lớp băng dày rồi.

Cú ngã này mà không gãy tay, gãy chân cũng coi như khá may, nhưng cũng vì cú ngã này mà vài người bị thương không nhẹ.

"Ai, con mẹ nó ai va vào ông, mau báo tên ra đây!"

Triệu Hà mở mắt ra tìm kiếm người gây chuyện, sau đó ông ta lại bị một bàn chân lông màu đen quất mạnh vào mặt.

Sói con nghe không hiểu tiếng mắng người của Triệu Hà, nhưng nó có thể cảm nhận được sự tức giận và sát khí ngút trời của Triệu Hà.

Có sát khí, nhất định phải dạy dỗ thêm.

"Bộp!"

Tiếng bạt tai vô cùng rõ ràng vang lên, Triệu Hà bị sói con hung hăng tát một cái.

Cái tát này của sói con còn chút nể tình, không chìa móng vuốt nhọn hoắc ra, thế nên Triệu Hà chỉ bị tát chứ không bị thương gì, nhưng điều này cũng khiến cho Triệu Hà kinh hãi đến mức nghẹn ngào.

Ông ta bị một con chó con tát.

Ông ta bị chó đánh rồi.

Triệu Hà chưa từng đi săn, cũng chưa từng tổ chức đi săn cho thôn dân, thế nên lúc đầu không nhận ra thân phận thực sự của sói con.

"Tao…" Triệu Hà định mở miệng ra mắng người lần nữa.

Sói con thấy người ta kiếm chuyện, dùng mông ngồi thẳng lên mặt Triệu Hà.

Mông của Đô Đô vô cùng săn chắc, không chỉ bịt kín mặt của Triệu Hà, mà còn bịt kín mũi khiến cho Triệu Hà không hít được chút không khí nào, nếu không phải Tần Thanh Man đến kịp lúc, có lẽ Triệu Hà đã bị sói con ngồi như vậy tới lúc ngất đi rồi.

"Phù… Phù..."

Mũi Triệu Hà có được tự do, vội vàng dùng sức mà hít thở, lúc này ông ta cũng không muốn mắng người nữa.

Nhìn dáng vẻ nhếch nhác của Triệu Hà, bên ngoài tất cả mọi người vô cùng nghiêm túc, nhưng bên trong lại thầm cười ha hả.

Chủ yếu là Triệu Hà lúc này rất rất thảm.

Mũ trên đầu rơi xuống, phía sau gáy bắt đầu u lên một cục lớn, trên má hiện lên vết chân sói màu đỏ thẫm, mái tóc vốn đã được chải chuốt gọn gàng cũng bị rối bời từ lâu, đôi mắt vì bị khó thở mà chưa tập trung được.

"Ông là ai?"

Lúc này Phương Lỗ vừa đến, nhìn Triệu Hà hỏi lớn.

Anh ấy không tin sói con lại vô duyên vô cớ vồ người, người này tuyệt đối có vấn đề.

"Các người là ai? Đến thôn Đoàn Kết làm gì? Tại sao lại thả chó cắn người, dựa vào cái gì chứ?" Lúc này Triệu Hà đã lò mò dậy, ánh mắt hung hãn nhìn Phương Lỗ và Tần Thanh Man.

Người ông ta nhìn chủ yếu là sói con.

Thái độ sói con đối với Triệu Hà vô cùng không hài lòng, lại giơ vuốt lên lần nữa.

"A…"

Triệu Hà hét lên một tiếng rồi lùi về sau, ông ta sợ bị sói con đánh, tiếng hét và hành động lùi về sau là phản ứng theo bản năng.

Đương nhiên, sói con cũng không chỉ muốn dọa Triệu Hà sợ, mà nó đích thực là muốn đánh Triệu Hà, nếu không phải bị Tần Thanh Man ôm lại, nếu không phải chân nó ngắn một chút, tuyệt đối có thể cào xước mặt Triệu Hà.

Triệu Hà bị dọa sợ vô cùng.

Tục ngữ có câu, một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, đây chính là trạng thái bây giờ của ông ta.

"Xin chào đồng chí, tôi là cục trưởng đồn công an huyện, Phương Lỗ, còn ông là ai? Trưởng thôn của thôn Đoàn Kết đang ở đâu?" Ánh mắt Phương Lỗ dừng lại ở Triệu Hà, anh ấy luôn có cảm giác lời nói và cách hành xử của người này có vấn đề.

Còn vấn đề là gì thì tạm thời vẫn chưa nhìn ra.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 882


"Cục trưởng, người vừa nói chuyện với anh vừa khéo là trưởng thôn của thôn Đoàn Kết, Triệu Hà, còn mấy người còn lại là dân quân trong thôn." Lưu Vũ đến thông báo cho Phương Lỗ, Trương Dũng đến xã Nam Trấn đổi người, còn anh ấy đi bên cạnh Phương Lỗ.

Vừa rồi anh ấy dẫn người đến đỡ những người bị Triệu Hà đụng ngã, hỏi rõ tình hình.

"Ông là trưởng thôn của thôn Đoàn Kết?"

Phương Lỗ nhìn Triệu Hà, khi nãy anh ấy tự giới thiệu thì nhìn thấy mắt của Triệu Hà nheo nheo lại.

Đây là biểu hiện của sự áy náy.

"Đồng… Đồng chí Phương Lỗ, xin… Xin chào, tôi là trưởng thôn của thôn Đoàn Kết, Triệu Hà."

Triệu Hà vội vàng chứng tỏ thân phận của mình, ánh mắt cũng không dám nhìn về phía sói con nữa, vì vừa rồi, ông ta đã nhận ra thân phận thực sự của sói con.

Phương Lỗ không biết tại sao sói con lại vồ Triệu Hà, nhưng đột nhiên anh ấy nhớ ra một chuyện, đó chính là hôm qua Hồng Vệ Quốc dẫn người đến nán lại ở thôn Đoàn Kết, đến bây giờ không những anh ấy không nhận được thông tin, cũng không thấy người, điều này có hơi kỳ lạ.

Trong lòng Phương Lỗ thấy ớn lạnh, anh ấy nhớ lúc đầu đã lệnh cho Hồng Vệ Quốc giả danh đến thôn Đoàn Kết nghe ngóng tình hình, không có công an chế ngự, không phải đã xảy ra chuyện rồi chứ!

Vừa nghĩ như vậy, ánh mắt Phương Lỗ nhìn Triệu Hà đầy sự uy nghiêm: "Đồng chí Triệu Hà, không phải hôm qua có ba người đến thôn các người sao, các người có nhìn thấy ai không?"

Lời này của anh ấy không chỉ nói với Triệu Hà, mà còn nói với ba người dân quân còn lại.

"Không có, đồng chí cục trưởng, hôm qua không có ai đến thôn Đoàn Kết chúng tôi cả, nếu có người đến thật, thân tôi là trưởng thôn, không thể nào không biết." Vẻ mặt Triệu Hà kiên quyết, trả lời Phương Lỗ.

Lời nói và hành vi của ông ta không thống nhất với ba người dân quân phía sau.

Ba người dân quân không nói gì, nhưng khi Triệu Hà trả lời thì lại nhanh chóng cúi đầu xuống.

Phương Lỗ không truy hỏi nữa, mà biểu lộ rõ yêu cầu của bản thân: "Đồng chí Triệu Hà, ba người đó chính là mục tiêu mà chúng tôi đang tìm kiếm, hôm nay chúng tôi đến đây là vì họ, nhưng giờ không còn sớm nữa, chúng tôi định ở lại trong thôn một đêm, chỗ các ông có thể sắp xếp chỗ nào chứa được nhiều người như chúng tôi không?"

Triệu Hà nhìn đoàn xe phía sau lưng Phương Lỗ một cách khó xử.

Mặc dù ông ta không nhìn thấy hết tất cả mọi người, nhưng cảm giác người tới đây không ít, nói thẳng ra, ông ta không muốn sắp xếp.

Không muốn sắp xếp một chút nào.

Nhưng Phương Lỗ là cục trưởng đồn công an huyện, là một lãnh đạo cùng cấp bậc với Triệu Tài, ông ta không thể gây sự, trong lúc bất lực, Triệu Hà chỉ có thể dè dặt nói: "Đồng chí cục trưởng, lần này chúng tôi không có chỗ cho trăm người như vậy, nếu các đồng chí không chê, tôi có thể nhường chỗ các thanh niên tri thức cho."

Triệu Hà nói xong cảm thấy có hơi khác khác, giải thích nói: "Chỗ chúng tôi có hai chỗ ở của thanh niên tri thức, cũng khá lớn, nếu chen chúc một tý, có thể ở được hơn trăm người, chỉ là giường thì không có nhiều như vậy."

"Vậy các thanh niên tri thức thì sao?"

Phương Lỗ không muốn như tu hú chiếm chỗ.

"Thanh niên tri thức ở chỗ chúng tôi không nhiều, cứ ở một chỗ của các thanh niên tri thức đi, bọn họ ít người, có thể chia ra ở trong nhà người dân một đêm." Triệu Hà nói rất rõ ràng, ông ta chỉ định cho Phương Lỗ ở một đêm.

"Vậy được, cứ như vậy đi."

Phương Lỗ thấy các thanh niên tri thức của thôn Đoàn Kết có chỗ ở vào buổi tối, lập tức đồng ý đề nghị của Triệu Hà.

Dù sao anh ấy cũng không định ở thôn Đoàn Kết quá lâu, anh ấy đã đảm bảo với lãnh đạo rằng, ba ngày sau sẽ kết án, mắt thấy đã tới buổi chiều, chỉ vài giờ nữa trời sẽ tối và bắt đầu ngày mai.

"Cái đó… Đồng chí cục trưởng, bây giờ còn chưa vào xuân, lương thực trong mỗi nhà của chúng tôi cũng có hơi ít, bữa tối nay…" Triệu Hà thật sự không muốn chuẩn bị lương thực cho đám người Phương Lỗ.

Hơn một trăm người, đều là những người đàn ông trai tráng, một bữa cơm tiêu hao không ít, thôn bọn họ chỉ còn chút đồ như thế thôi, cũng không muốn cho lương thực một cách uổng công.

Chủ yếu là ông ta vẫn chưa rõ rốt cuộc nhóm người Phương Lỗ đến đây làm gì.

Phương Lỗ vừa nghe Triệu Hà nói đã biết đối phương đang lo cái gì, tỏ thái độ nói: "Đồng chí Triệu Hà, ông yên tâm, chúng tôi đều có mang lương thực, bữa ăn không cần thôn các ông lo đâu."

"Đồng chí cục trưởng, vậy thật sự có lỗi quá, phiền các đồng chí tự chuẩn bị lương thực rồi, xin lỗi, xin lỗi."

Triệu Hà nhịn cơn co giật phía sau gáy rồi nói.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 883


Thời đại này, khẩu phần ăn của mỗi người đều cố định, Phương Lỗ không cảm thấy cách xử lý của Triệu Hà có vấn đề, trả lời nói: "Đồng chí Triệu Hà, tự chuẩn bị lương thực vốn là chuyện chúng tôi nên làm, đây là chính sách của quốc gia chúng ta, ông không cần xin lỗi, nói thế nào đi nữa, chúng tôi nhiều người như vậy đến đây cũng coi như quấy rầy các ông rồi, vẫn mong ông và các người dân thứ lỗi."

Lúc Phương Lỗ nói lời này không chỉ nhìn mỗi Triệu Hà, mà còn nhìn về hướng trong thôn.

Cứ như vậy, động tĩnh ở cửa thôn đã làm kinh động đến các người dân trong thôn, không ít người dân đã ra khỏi nhà để quan sát từ xa.

Nhóm người Phương Lỗ này không phải là công an thì chính là quân nhân, trên người không chỉ mang theo súng mà còn mang theo vũ khí, những người dân không dám đến gần xem, nhưng cũng vì tò mò nên đứng ở trước cửa nhà nhìn lén ở phía xa xa.

"Đồng chí cục trưởng, các đồng chí đều là con em của nhân dân, chúng ta là người một nhà, thôn Đoàn Kết chúng tôi giúp đỡ là đương nhiên, các đồng chí cứ đợi đã, tôi dẫn người đi nhường chỗ ở các thanh niên tri thức nhé."

Triệu Hà nhặt mũ của mình lên định rời đi.

Gáy ông ta đau nhói, định trở về xem vết thương ra sao, có cần thoa thuốc hay không.

"Cực khổ rồi, đồng chí Triệu, bên này tôi cũng sẽ kêu mọi người chuẩn bị."

Phương Lỗ không giữ chân Triệu Hà nữa.

"Đồng chí cục trưởng xin đợi một lát, bên này tôi dọn phòng xong sẽ đến gọi các đồng chí qua." Triệu Hà lại nói khách sáo với Phương Lỗ mấy câu rồi mới đưa mấy người dân quân rời đi, lúc rời đi, khi đi ngang qua Tần Thanh Man ông ta không khỏi rùng mình.

Ông ta thật sự bị sói con làm cho sợ rồi.

"Đồng chí, ngại quá, vừa rồi không nhìn rõ, làm ông giật mình rồi." Tần Thanh Man dẫn theo sói con xin lỗi Triệu Hà.

"Không… Không sao!" Triệu Hà cắn răng cắn lợi nhìn Tần Thanh Man với vẻ mặt khó coi.

Nếu không phải bị thân phận của Phương Lỗ chèn ép, nếu không phải dẫn theo nhiều công an và quân nhân đến trước cửa thôn như vậy, sao ông ta có thể dễ dàng tha cho sói con đi cùng Tần Thanh Man khi đã làm mình bị thương chứ.

Nuốt cục tức vào trong, Triệu Hà dẫn dân quân của thôn Đoàn Kết từ từ rời đi.

"Đồng chí Phương Lỗ, người này có vấn đề." Tần Thanh Man nhìn theo bóng dáng Triệu Hà mà đưa ra kết luận.

"Tôi nhìn ra rồi." Phương Lỗ có thể làm được cục trưởng đồng công an huyện, chính là vì nhìn xa trông rộng, kinh nghiệm dồi dào, chỉ nói với Triệu Hà mấy câu đơn giản, anh ấy đã thăm dò được không ít thông tin.

"Tiểu Trâu, cậu dẫn thêm mấy người đi theo thăm dò tình hình đi."

Phương Lỗ ra lệnh cho công an phía sau.

"Vâng, cục trưởng." Tiểu Trâu dẫn theo ba người nữa đi theo Triệu Hà, nhóm người Phương Lỗ đến có hơi khoa trương, thu hút không ít người trong thôn, lúc này có rất nhiều người đang ở trước nhà họ để ý bọn họ, một số đứa trẻ còn trèo lên tường xem với vẻ mặt phấn khích.

Tiểu Trâu bọn họ theo dấu Triệu Hà vô cùng khó khăn.

Bởi vì lúc nào cũng gặp người ta, hành vi của bọn họ cũng bị các thôn dân quan sát, nếu quá trớn sẽ bị đám người Triệu Hà cảnh giác, nhưng Tiểu Trâu bọn họ cũng không thèm giấu đi thân phận của mình.

Bọn họ điềm tĩnh hỏi thăm các thôn dân rằng có phải có ba người thành niên tối qua đi vào thôn hay không.

Cùng chung một bộ phận của đồng chí, đương nhiên Tiểu Trâu biết rõ đặc điểm gương mặt của mấy người công an Hồng Vệ Quốc.

Miêu tả với các người dân về gương mặt của họ.

Đồng thời cũng chú ý đến bóng dáng của mấy người Triệu Hà đi cách đó không xa.

"Trưởng thôn, hình như bọn họ đang đi theo chúng ta, làm sao bây giờ?" Bước chân của một người dân quân không ngừng loạn xạ, mà ngay cả trong giọng nói cũng có hơi run rẩy, ánh mắt nhìn Triệu Hà mang theo sự sợ hãi.

Sắc mặt của hai dân quân còn lại cũng vô cùng căng thẳng.

Bọn họ mới trở thành dân quân mấy năm nay, chưa từng trải qua cuộc chiến nào, đối mặt với nhiều công an và quân nhân vào thôn như vậy vẫn rất sợ hãi, điều khiến bọn họ sợ hơn chính là ba người mà bọn họ nhốt vào hôm qua.

Ba người đó có gương mặt y hệt với vị cục trưởng công an kia miêu tả.

"Hoảng cái gì chứ, cứ coi như không có gì xảy ra đi, đừng tự vạch áo cho người xem lưng nữa." Triệu Hà vừa trách cứ ba người bên cạnh, vừa bắt đầu suy nghĩ, đúng thực tối qua có ba người vào thôn, bởi vì chuyện ba người nghe được khá mẫn cảm, vì dè dặt, nên ông ta đã nhốt lại cả rồi.

"Trưởng thôn, ông nói xem rốt cuộc ba người đó là ai? Có phải là công an không, chúng ta có cần chuyển người đi không?" Một người dân quân lo lắng đến cồn cào cả lên, anh ta không những sợ, mà còn bất an.

"Đừng làm gì cả, lúc này im lặng vẫn tốt hơn."

Triệu Hà vẫn biết suy nghĩ một chút.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 884


"Trưởng thôn, nếu bị mấy người công an đó tìm thấy người, chúng ta chính là giam giữ trái phép, phạm tội đó, chúng ta sẽ bị bắt, biết đâu còn bị xử bắn nữa." Mặt của một người dân quân đã vô cùng khó coi.

"Chuyện đã làm rồi thì đừng hối hận, các người đợi tôi nghĩ cách đã."

Đầu Triệu Hà càng đau hơn, nhịn không được mà xoa xoa sau gáy.

Cục u vô cùng to.

"Ui…" Lực mà Triệu Hà xoa sau gáy đã nhẹ lắm rồi, nhưng vẫn đau đến mức nhe răng trợn mắt.

"Trưởng thôn, cục u còn to hơn quả trứng nữa, hình như đang chảy máu, hay là về thoa chút thuốc đi." Bởi vì tiếng kêu thảm của Triệu Hà làm cho ba người dân quân vội vàng nhìn sau gáy của ông ta một cái.

Sau khi cởi mũ ra thì thấy phần gáy thực sự đã u một cục lớn.

"Mẹ nó!"

Triệu Hà lúc này đã đi xa khỏi đám người Phương Lỗ, nhịn không được lập tức hung hăng mắng thành tiếng.

"Là ai mà lại nuôi sói con chứ, đợi đó, ông đây nhất định đánh chết con sói con đó." Triệu Hà hung dữ chửi rủa, sự thù hằn của ông ta với sói con vô cùng lớn, cũng có ý kiến với Tần Thanh Man không ít.

Ông ta định tìm cơ hội thử thăm dò xem Tần Thanh Man là ai, đợi sau khi tiễn mấy người Phương Lỗ đi thì đến mách lẻo với Triệu Tài.

Nhan sắc của Tần Thanh Man khiến ông ta phải nghĩ đến việc đối xử với cô thế nào.

Mấy người dân quân thấy Triệu Hà tức giận, bọn họ cũng tức giận, nếu không phải sói con va phải Triệu Hà, mấy người bọn họ cũng sẽ không bị ngã xoa xoa cánh tay, cánh chân của mình, mặt mày mấy người họ cũng không tốt là mấy.

"Lát nữa tôi đi sắp xếp mấy chỗ ở của thanh niên tri thức, các người ai đến nhà bà cụ đi."

Trong cơn buốt giá, Triệu Hà hồi phục lại lý trí.

"Chú, gì vậy, có chuyện gì sao?" Người dân quân đang nói lúc này tên là Triệu Cường Sinh, cậu ta là cháu trai của Triệu Hà, bình thường cũng gọi Triệu Hà là trưởng thôn như người khác, chỉ có lúc như này thế này mới đổi cách xưng hô.

"Các người còn nhớ tối qua ba người đến hỏi thăm chúng ta chuyện gì không?"

Triệu Hà khẽ hỏi.

"Hỏi thăm chuyện của ông Tư." Triệu Cường Sinh trả lời.

"Chú nghi người ở đồn công an đến cũng là vì chuyện này." Lông mày Triệu Hà cau hẳn lại, sở dĩ tối qua bọn họ bắt người là vì ba người đó đã hỏi thăm chuyện không nên hỏi.

Mới bắt người một ngày, hôm nay đã nhiều người đến thôn như vậy, hình như có gì đó không đúng.

"Chú, có phải chú Triệu Tài xảy ra chuyện gì rồi không?" Trong lòng Triệu Cường Sinh cũng có nghi ngờ.

"Trưởng thôn, không phải chứ, chú Triệu Tài là lãnh đạo của ủy ban cách mạng, cả một huyện đều do chú Triệu Tài phụ trách, ai dám động vào chú ấy, tuyệt đối chú Triệu Tài không xảy ra chuyện đâu." Có một người dân quân không tin lời Triệu Cường Sinh nói lắm.

"Chuyện này không tiện nói, nếu không tại sao chú Tư qua đời nhiều năm như vậy rồi mà còn có người đến hỏi chuyện, lẽ nào có người muốn lợi dụng chú Tư để hại anh Tài chăng?" Triệu Hà cũng tự mình đoán mò.

"Chú, lát nữa chúng ta cử người đi lên huyện gặp chú Triệu Tài, nói toàn bộ chuyện trong thôn cho chú ấy biết." Có người dân quân đề nghị với Triệu Hà.

"Kiết Tể, chuyện này cậu đi làm đi." Triệu Hà dặn dò người dân quân.

"Trưởng thôn, ông yên tâm, nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ." Người dân quân tên là Kiết Tể gật đầu, thậm chí còn lén quay đầu lại nhìn về phía cửa thôn đã không thể nhìn thấy từ lâu, vừa quay đầu lại, cậu ta lập tức nhìn thấy công an Tiểu Trâu.

"Trưởng thôn, bọn họ vẫn đi theo."

Kiết Tể báo cáo.

"Theo thì theo, chỉ cần các cậu đừng để lọt kẽ hở là được, chỗ chúng ta nhốt người cũng tương đối kín đáo, bọn họ không tìm ra đâu." Triệu Hà vẫn có chút tự tin.

"Biết rồi, trưởng thôn."

Mấy người dân quân đồng loạt gật đầu.

Đúng lúc mấy người họ đi đến một con đường mòn, một đường là chỗ ở của thanh niên tri thức, một đường là đến nhà bà cụ Triệu.

Cũng chính là nhà của Triệu Tài.

Mẹ của Triệu Tài lớn tuổi, mọi người trong thôn đều gọi một tiếng tôn trọng là bà cụ.

"Chú, cháu đi tìm bà cụ đây." Triệu Cường Sinh thấy giọng nói một câu rồi xoay về hướng đường nhà của Triệu Tài.

Triệu Hà cũng dẫn theo mấy người dân quân đi đến chỗ ở của thanh niên tri thức.

Nếu ông ta đã hứa tìm chỗ ở cho nhóm người Phương Lỗ, vậy ông ta nhất định làm được.

Phía sau, sắc mặt của Tiểu Trâu và hai người công an trở nên nghiêm túc: "Đồng chí Trâu, bọn họ tách ra rồi."

"Tiểu Phạm, cậu đi theo đi, xem người đó đi đâu, gặp ai, nói cái gì, nếu thấy có gì không đúng, lập tức về báo với cục trưởng." Tiểu Trâu chọn cách chia lính ra hai đường.

"Được."

Người công an tên là Tiểu Phạm lập tức đi theo Triệu Cường Sinh.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 885


Cứ như vậy, cho dù là nhóm người Triệu Hà đi trước, hay là nhóm người Tiểu Trâu đi phía sau cũng vô cùng cảnh giác và căng thẳng.

Hình như chuyện không đơn giản.

Triệu Hà không chậm trễ thời gian, đến chỗ ở của thanh niên tri thức rồi nói rõ với các thanh niên tri thức là đồn công an cần mượn chỗ ở của thanh niên tri thức dùng, lúc Kiết Tể và ông ta nói với các thanh niên tri thức thì đã lo liệu với những hộ gia đình xung quanh xong rồi.

Các thanh niên tri thức nghe công an muốn mượn chỗ ở của thanh niên tri thức, lập tức thu dọn đồ đạc chuyển đến những hộ gia đình xung quanh chỗ ở của thanh niên tri thức.

Chuyện như thế này không phải lần đầu xảy ra, bọn họ đã có kinh nghiệm rồi.

Sau nửa tiếng, đích thân Triệu Hà dẫn nhóm người Phương Lỗ đến chỗ ở của thanh niên tri thức.

Xe không vào được thôn thì bắt buộc phải có quân nhân ở lại giữ.

Không phải toàn bộ người đều đến chỗ ở của thanh niên tri thức với Phương Lỗ, toàn bộ công an đều đi theo Phương Lỗ đến chỗ ở của thanh niên tri thức, về phía quân nhân bên này, Viên Hướng Dương lệnh một đội phòng vệ ở đoàn xe và thôn Đoàn Kết, những người còn lại cũng đến chỗ ở của thanh niên tri thức.

Tối hôm nay ở chỗ bọn họ cực kỳ lạnh, lực lượng phòng thủ ở thôn Đoàn Kết phải thay ba ca, bốn ca, thậm chí là năm ca mới có thể trôi qua một đêm.

Tần Thanh Man và Sở Sở đi với Phương Lỗ.

Đội ngữ trừ Tần Thanh Man là nữ ra, còn có một nữ quân dân do Viên Hướng Dương đưa đến, gọi là Điền Thu Vân, nữ quân nhân trừ việc chịu trách nhiệm cứu thương ta, còn có thể bầu bạn với Tần Thanh Man.

Chỗ ở của thanh niên tri thức trong thôn Đoàn Kết, có hai chỗ tương đối cũng khá to, chen chúc một chút, mỗi chỗ ở của thanh niên tri thức cũng chứa được hơn năm mươi người.

Tần Thanh Man và Phương Lỗ ở một chỗ ở của thanh niên tri thức.

Viên Hướng Dương cũng dẫn theo Điền Thu Vân đến tụ họp lại.

Bộ công an, cán bộ công xã, quân đội, biểu thị cho ba lực lượng khác nhau.

Triệu Hà đẫn nhóm người Phương Lỗ đến chỗ ở của thanh niên tri thức, nói mấy câu rồi dẫn mấy người dân quân rời đi, cho dù ông ta rất muốn thăm dò mục đích thật sự của nhóm người Phương Lỗ, nhưng lúc này không tìm được thời cơ thích hợp, chỉ có thể tạm thời rời di.

"Thôn này có vấn đề."

Tần Thanh Man ngồi bên cạnh lò sưởi, nói một câu.

Người nhiều, chỗ ở của thanh niên tri thức không chỉ được mọi người mau chóng quét dọn, mà ngay cả lò sưởi cũng được đốt lên, trời dần về đêm, lửa càng không được tắt.

"Tôi nghi ba đồng chí Hồng Vệ Quốc xảy ra chuyện rồi." Sắc mặt Phương Lỗ cũng rất nghiêm trọng, lúc này anh ấy cũng ngồi bên cạnh Tần Thanh Man.

Trong chỗ ở của thanh niên tri thức này chỉ có một lò sưởi, lúc này chỉ có ba người lớn vây quanh là anh ấy, Tần Thanh Man và Viên Hướng Dương.

Còn về sói con và Sở Sở thì đang chơi đùa trên giường.

Bình thường trẻ con sẽ ngủ trưa, nhưng hôm nay không ngủ, lúc này lại chơi đùa với sói con, dù sau đồ trên giường cũng đã được thay bằng túi ngủ quân đội đơn giản, vô cùng sạch sẽ.

"Đúng rồi, đồng chí Tần, tại sao Đô Đô lại vồ Triệu Hà vậy, có phải Triệu Hà có vấn đề gì không? Nếu không tại sao Đô Đô không vồ người khác, chỉ vồ mỗi Triệu Hà?" Nói đến chuyện quan trọng, vẻ mặt của Viên Hướng Dương cũng nghiêm túc theo.

Sói con không biết nói chuyện, Tần Thanh Man cũng thật sự không biết tại sao sói con lại vồ Triệu Hà.

Nhưng sói con là do cô nuôi lớn, ít nhiều gì cũng biết được chút tính cách của sói con.

"Triệu Hà này có máu mủ với Triệu Tài, gần như là anh em, mặt mũi cũng giống, hôm qua Triệu Tài gây chuyện với Đô Đô, hôm nay Đô Đô vồ Triệu Hà có lẽ là tưởng Triệu Hà là Triệu Tài rồi, nhưng phát hiện nhận nhầm người nên mới không xuống tay."

Tần Thanh Man nói ra suy đoán của mình.

Nếu Triệu Hà là Triệu Tài, sói con tuyệt đối sẽ không nể tình, tuyệt đối sẽ giơ vuốt sắc nhọn cào vào những chỗ yếu yếu như mắt, cổ, bởi vì sói con là động vật.

Khi tấn công nhất định sẽ chọn cách kết liễu ngay.

"Có khả năng lắm, tôi cũng thấy mặt mũi Triệu Hà này khá giống Triệu Tài." Phương Lỗ cảm thấy suy đoán của rất có khả năng.

"Còn có một khả năng là trên người Triệu Hà có mùi gì đó khiến Đô Đô nảy sinh hiểm lầm." Tần Thanh Man nhớ đến miếng vàng trên người Triệu Tài.

"Cái này à?"

Phương Lỗ túi vàng trong túi chứng cứ ra.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 886


"Tôi đưa cho Đô Đô ngửi thử." Tần Thanh Man nhận lấy túi rồi đi đến chiếc giường.

"Đô Đô." Tần Thanh Man đứng bên cạnh giường gọi sói con đang chơi đùa với Sở Sở.

Sói con nghe thấy giọng Tần Thanh Man lập tức bỏ rơi Sở Sở mà nhìn qua.

"Ngửi đi."

Tần Thanh Man trước giờ chưa từng huấn luyện sói con, cũng không biết sói con có thể hiểu ý mình không, cô lấy miếng vàng từ trong túi chứng cứ ra, sau đó đưa xuống dưới mũi sói con.

"Khịt…"

Sói con ngửi khịt khịt miếng vàng ở gần, nó không thích thứ này, nó vẫn nhớ rõ có được món đồ này ở đâu.

Nhớ đến Triệu Tài đáng ghét, sói con giơ vuốt ra, dùng lực khua vào không trung mấy cái, giống như có gương mặt của Triệu Tài trong không khí vậy.

"Đô Đô, nhớ lấy mùi này."

Tần Thanh Man thật sự chưa từng huấn luyện sói, chỉ có thể huấn luyện dựa vào các chương trình huấn luyện cảnh khuyển tìm m* t** trên tivi để chỉ dạy cho sói con.

Cô tin sói con thông minh nhất định hiểu được ý của mình.

"Đô Đô, nhóc phải ngửi cho kỹ vào, nhớ lấy mùi này đó." Tần Thanh Man tiếp tục đưa miếng vàng đến gần mũi sói con.

Sói con nghiêng đầu, đôi mắt to trong veo nhìn Tần Thanh Man một cách tò mò.

"Nhớ mùi." Tần Thanh Man vẫn kiên trì đưa miếng vàng đến gần mũi sói con.

Sói con sống với Tần Thanh Man được mấy tháng, có thể đoán ý qua sắc mặt.

Sau khi hiểu được ý Tần Thanh Man, nó miễn cưỡng ngửi miếng vàng ở gần, cuối cùng thè lưỡi rồi xoay đầu qua tránh miếng vàng, không chỉ vậy, có có quay mông lại với Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man thấy vậy lập tức để miếng vàng lại vào túi chứng cứ, đưa cho Phương Lỗ.

"Vậy… Là được rồi à?" Phương Lỗ cảm thấy như một trò đùa.

Tần Thanh Man bất lực nói: "Đô Đô không được huấn luyện chuyên môn, tôi cũng không dám chắc được hay không, chỉ là tôi cảm thấy có thể chuẩn bị kỹ một chút, cử người đi tìm mộ của Triệu Lão Tứ."

Phần mộ này nhất định không ở trong thôn, đi tìm mộ của Triệu Lão Tứ sẽ không làm người trong thôn chú ý và cảnh giác.

"Tôi đã cử người đi rồi."

Phương Lỗ trả lời Tần Thanh Man, đồng thời cũng có hơi lo lắng: "Tôi lo rằng miếng vàng này không ở trong quan tài của Triệu Lão Tứ, thế nên trong thôn cũng phải tìm, vừa rồi tôi và đồng chí Viên Hướng Dương đã cử người vào thôn, xem thử có thể phát hiện chỗ nào kỳ lạ hay không."

"Đồng chí của chúng tôi đã phối hợp với đồng chí của đồn công an rồi." Viên Hướng Dương gật đầu, thừa nhận sự hợp tác với Phương Lỗ.

"Đồng chí Hồng Vệ Quốc là công an đặc phái của thị trấn phía Nam, bọn họ tương đối hiểu rõ thôn Đoàn Kết, chúng tôi cho người đi tìm trước, tôi đoán nhất định bọn họ sẽ nghe ngóng được tin có giá trị, nhân lúc trời còn chưa tối, chúng ta ra ngoài đi dạo thử, chỉ cần chúng ta không quá đáng, thôn dân sẽ không ngăn cản đâu."

Bây giờ Tần Thanh Man không định ở lại chỗ ở của thanh niên tri thức.

"Được, chúng ta ra ngoài xem thử, dẫn theo Đô Đô đi." Phương Lỗ ủng hộ đề nghị của Tần Thanh Man.

"Tôi cũng cảm thấy nên đi ra ngoài." Viên Hướng Dương gọi cảnh vệ viên của mình qua.

"Chúng ta chia nhau đi, hay là cùng đi?"

Tần Thanh Man nhìn về phía Phương Lỗ và Viên Hướng Dương, lúc này Sở Sở cũng ôm sói con đứng bên cạnh cô, tất cả đều chuẩn bị cả rồi.

"Cùng nhau đi đi."

Phương Lỗ cảm thấy tình hình ở thôn Đoàn Kết hơi phức tạp, không yên tâm để Tần Thanh Man và Sở Sở hành động một mình.

Ánh mắt Tần Thanh Man xoay về phía Viên Hướng Dương.

"Cùng nhau đi." Viên Hướng Dương cũng không yên tâm để Tần Thanh Man và Sở Sở hành động một mình, nếu hai người thật sự xảy ra chuyện gì, sau khi về, Vệ Lăng sẽ đập gãy chân anh ấy mất, vì nửa đời sau của mình, anh ấy nhất định phải đi theo bên cạnh hai chị em Tần Thanh Man.

"Vậy thì cùng nhau đi."

Tần Thanh Man cũng không dây dưa, trực tiếp dẫn mấy người ra khỏi cửa.

Vừa ra khỏi chỗ ở của thanh niên tri thức, Tần Thanh Man lập tức để Sở Sở bỏ sói con xuống đất, sói con được tự do, lập tức chạy nhảy tung tăng, vừa chạy vừa quay đầu nhìn Tần Thanh Man.

Thấy Tần Thanh Man đuổi theo, nó lại càng phấn khích mà chạy tiếp.

Thôn Đoàn Kết có chút giống với đồn Kháo Sơn, xây trên núi, kiến trúc cũng làm bằng gỗ, cộng thêm việc cùng một bầu trời, sói con cứ nghĩ cứ việc chơi đùa giống như khi đồn Kháo Sơn, đi qua đi lại vài vòng trong chỗ ở của thanh niên tri thức để lại ký hiệu sau đó chạy ra khỏi cửa.

Một chú sói con đang đi hiên ngang trên đường trong thôn.

Không có một chút sợ sệt nào cả.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 887


Mấy người Tần Thanh Man đi theo ở phía xa xa sau lưng sói con, Sở Sở và sói con nô đùa trên đường y hệt lúc ở đồn Kháo Sơn vậy, tiếng cười hi hi ha ha không ngừng, bất giác thu hút không ít những đứa trẻ trong thôn.

Tụi trẻ con còn nhỏ, không nhận biết được sói con là sói hay cún.

Bọn họ đều ngưỡng mộ Sở Sở.

Thời buổi này người ta ăn còn không đủ no, không nhà nào có đủ thức ăn nuôi động vật, thế nên những đứa trẻ này đều rất muốn chơi với sói con của Sở Sở.

Không có đứa trẻ nào không thích động vật lông mềm.

"Cách này cũng không tồi, chúng ta không thể nghe ngóng tin tức có ích nào ở đó, thực ra có thể bắt đầu từ trẻ con trước, dù trẻ con còn nhỏ, nhưng chuyện mà chúng nó biết nhất định không ít."

Phương Lỗ thấp giọng nói, anh ấy có thể nhìn ra sói con chạy loanh quanh không có mục đích nhưng hiệu quả lại khá tốt.

"Người trong thôn có thể phòng bị người lạ vào thôn, nhưng trẻ con tuyệt đối sẽ không phòng bị trẻ con."

Trong lòng Tần Thanh Man cũng cảm thấy có chút gì đó.

"Cậu nhóc, có thể cho tôi sờ cún nhà cậu không?" Cuối cùng có một đứa trẻ trong thôn Đoàn Kết muốn chơi với sói con của Sở Sở, thăm dò hỏi một câu.

"Không được, Đô Đô nhà tôi trừ người trong nhà ra, không ai được sờ hết."

Sở Sở từ chối yêu cầu của đứa trẻ.

"Vậy… Vậy có thể cho tôi chơi chung với các cậu không? " Vẻ ngoài của sói con đẹp vô cùng, khiến cho những đứa trẻ vừa đến gần Sở Sở không khỏi rung động.

Sở Sở nhìn về phía đứa trẻ đang nói chuyện, đứa trẻ này cao hơn cậu một chút, quần áo trên người sạch sẽ, gia cảnh chắc cũng thuộc nhà khá giả.

"Tôi có thể cho cậu ăn kẹo."

Đứa trẻ nói chuyện với Sở Sở tên là Triệu Chân, tuy tuổi cậu xêm xêm tuổi Sở Sở vậy thôi, nhưng vai vế cậu ở thôn Đoàn Kết khá cao.

Thôn Đoàn Kết chỉ có một họ, đó chính là họ Triệu.

Triệu Chân cùng vai vế với Triệu Tài, trong thôn không ít người trẻ hoặc là người lớn tuổi gọi cậu bé một tiếng chú.

Sở Sở không ngờ đứa trẻ này lại còn hối lộ mình, nhìn thấy viên kẹo sữa thỏ trắng trong tay Triệu Chân, cậu trở nên do dự.

Cậu không phải thèm kẹo trong tay của Triệu Chân, mà đang suy nghĩ xem có nên nhận kẹo của đối phương không.

"Được, chúng ta chơi cùng nhau nha." Triệu Chân thấy Sở Sở không từ chối, lập tức chạy đến, đồng thời nhét kẹo trong tay mình vào lòng bàn tay Sở Sở, sau đó nhìn sói con một cách nhiệt tình.

Trẻ con cũng không phải là nhãi con, Sở Sở đã nói sói con không thích bị người ngoài sờ, cậu bé cũng không sờ, nên cậu bé chỉ nhìn say mê như vậy thôi.

Triệu Chân rất thích sói con.

Toàn thân sói con đều màu đen, không có một sợi lông khác màu nào, đôi mắt tròn xoe vừa trong vừa linh động, vừa nhìn đã khiến người ta có thiện cảm.

Sói con nghiêng đầu nhìn Triệu Chân, nhìn rồi lại nhìn, đạp chân sau một cái.

Một đám hoa tuyết bay về phía Triệu Chân.

"Quao…"

Triệu Chân không ngờ sói con lại chủ động chơi với mình, lập tức khom người nắn một quả cầu tuyết đuổi theo sói con.

Sói con vù một cái chạy đi rất xa.

"Đô Đô, đợi với." Sở Sở thấy sói con chấp nhận Triệu Chân, cũng không phản đối mọi người chơi cùng nhau mà chạy theo.

"Mah chạy, mau chạy đi, quả cầu tuyết tới đây."

Triệu Chân ném quả cầu tuyết trong tay về phía sói con, nhưng không ném trúng, mà cố ý ném lệch một chút, cậu thích sói con, không định chọi trúng sói con thật.

Tốc độ của sói con không phải là thứ mà mấy đứa trẻ có thể đuổi kịp.

Cho dù Triệu Chân muối chọi trúng nó hay không, nó nhất không để dính miếng nào.

"Ôi, giỏi quá." Triệu Chân thấy quả cầu tuyết của mình không những không chọi trúng sói con, mà còn cách một khoảng vô cùng xa, cậu càng trở nên vui hơn, gọi những đứa trẻ khác bên bên đường cũng gia nhập.

Chơi ném tuyết, thì nhiều người mới thú vị.

Sở Sở thấy con người Triệu Chân thân thiện, cũng không từ chối những đứa trẻ khác chơi cùng, được một lúc, mọi người chạy lòng quanh giống như ở đồn Kháo Sơn vậy, chơi đùa vô cùng vui vẻ.

Mấy người Tần Thanh Man đi cách xa ở phía sau lưng Sở Sở và sói con, cho dù người lớn nhìn thấy cũng không hỏi han gì bọn họ bởi vì trẻ con trong thôn đang chơi đùa với một đứa trẻ xa lạ là Sở Sở.

Cứ như vậy, theo sự chỉ dẫn của sói con, Tần Thanh Man đến trước một căn nhà có diện tích khá rộng.

Kiến trúc căn nhà này không giống xung quanh.

Vậy mà kiến trúc lại kết hợp với gỗ và gạch, trước cửa còn có hai con sư tử đá to, kiểu cách có hơi giống với người nhà giàu trước giải phóng.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 888


Đây là lần đầu tiên Tần Thanh Man và Phương Lỗ đến thôn Đoàn Kết, theo lý mà nói kiến trúc ở chiến dịch Cách mạng văn hóa như này không thể tồn tại nữa, sao trong thôn Đoàn Kết lại che giấu một căn nhà có kiến trúc như vậy.

Tần Thanh Man nhìn Phương Lỗ và Viên Hướng Dương một cái.

Cô có một dự cảm, căn nhà có kiến trúc này nhất định có liên quan với Triệu Tài, nếu không trong mặt những người ở ủy ban cách mạng như Triệu Tài tuyệt đối không thể ở lại.

Phương Lỗ và Viên Hướng Dương nhận được ánh nhìn của Tần Thanh Man, cũng bắt đầu chú ý đến kiến trúc trước mắt.

"Là ai?"

Chính lúc Tần Thanh Man bọn họ đang quan sát căn kiến trúc này, đột nhiên có tiếng âm thanh truyền đến từ trong cửa, theo sau tiếng cửa mở cót két đó là một người trung niên đầu trọc xuất hiện trước mặt mọi người.

Trời vẫn còn lạnh, tuyết vẫn chưa tan, đừng nói đến một đám trẻ con như Sở Sở, đến cả Phương Lỗ bọn họ cũng đội một cái mũ dày cộm, mà người này từ trong nhà bước ra đừng nói tới mũ chống rét, mà ngay cả quần áo trên người mặc cũng vô cùng ít.

"Phi Bằng, là chú."

Đám nhóc Sở Sở ngẩng đầu lên nhìn người đầu trọc, Triệu Chân lên tiếng gọi trước.

"Chú Triệu Chân."

Ánh mắt Đầu Trọc từ Sở Sở chuyển sang Triệu Chân, trong mắt là sự lạnh lùng hung hăng.

"Phi Bằng, chúng tôi cũng không bước vào cửa, cháu hung dữ cái gì chứ, cẩn thận chú nói với ông, để ông xử lý cháu đó." Triệu Chân cũng rất bất mãn khi Đầu Trọc nhìn mình như vậy, cau mày lại trực tiếp h**p người ta.

Ông của cậu là người có vai vế lớn nhất trong thôn, trước giải phóng cũng được coi như là tộc trưởng của dòng họ Triệu, có quyền lực vô cùng to lớn trong thôn.

Mặc dù quyền lực của ông cậu bây giờ không to lớn như hồi trước giải phóng, nhưng trong thôn cũng có không ít thôn dân đều nghe lời của ông cậu.

Đầu Trọc, Triệu Phi Bằng bị một đứa nhóc uy h**p, các cơ trên mặt co giật mấy cái, cuối cùng mới kiểm soát được sự bực tức trong lòng, ồm ồm nói: "Các người đừng chơi ở đây, đây là chỗ cấm địa, không thể quấy rầy đến sự yên tĩnh của tổ tiên."

"Được thôi."

Triệu Chân thấy Đầu Trọc không mắng người, cũng không đánh người, vội vàng thỏa hiệp.

"Sở Sở, đi, chúng ta đưa Đô Đô qua bên kia chơi đi." Triệu Chân vừa chỉ ở chỗ phía xa xa, vừa kích động muốn đổi chỗ chơi với Sở Sở.

Vốn dĩ Sở Sở không định bước vào cửa, nếu không phải Đầu Trọc đột nhiên xuất hiện từ trong cửa, có thể bọn họ đã chạy qua bên đây rồi, nhìn sắc mặt khó chịu của Đầu Trọc, Sở Sở luôn cảm thấy người này đối với mình không có ý tốt.

Cậu vẫn có hơi sợ hãi với gương mặt hung dữ của Đầu Trọc.

"Đô Đô, chúng ta đi thôi." Sở Sở gọi sói con đổi nơi để chơi, còn về việc căn nhà có kiến trúc này có vấn đề gì hay không, đó là chuyện của công an và quân nhân, việc trước mắt của cậu và sói con chỉ có chơi mà thôi.

"Sói?"

Đầu Trọc cúi đầu nhìn sói con một cách nghiêm túc, sau nhận ra thân phận thực sự của sói con.

Đôi tay lớn cũng cùng lúc tóm lấy sói con.

Khoảng cách Tần Thanh Man bọn họ có hơi xa một chút, cộng thêm với việc cố ý che giấu thân phận, Triệu Phi Bằng không nhìn thấy mấy người Phương Lỗ.

Từ lúc Đầu Trọc xuất hiện, trong mắt sói con đã hiện lên sự nghi ngờ, lúc này thấy Đầu Trọc chìa tay ra bắt mình, lập tức không hài lòng.

Trực tiếp dùng chân cào một cái.

Sói con là động vật hoang dã, đối với thiện và ác vô cùng mẫn cảm, sớm đã cảm nhận được sự khó chịu của Đầu Trọc đối với Sở Sở, lúc này thấy đối phương bắt mình, Đô Đô béo ịch cao ngạo đã nổi giận rồi.

"Ui…"

Tay của Đầu Trọc và chân của sói con lập tức tiếp xúc với nhau, sau đó Đầu Trọc phát ra tiếng kêu đau đớn.

Bàn tay không đeo bao tay lập tức chảy máu.

Sở Sở đã nhìn thấy tình huống này từ lâu, nhưng cậu không ngăn cản, đám nhóc Triệu Chân chơi với sói con rất vui vẻ, hoàn toàn không nghĩ đến sẽ gặp hậu quả như thế này, bọn chúng trơ mắt nhìn sói con làm Đầu Trọc bị thương.

Cũng nhìn thấy Đầu Trọc hung hăng lấy cái cây bên cạnh dùng lực quất vào sói con.

"Đừng mà…"

Triệu Chân và đám nhóc thôn Đoàn Kết bị dọa sợ vô cùng.

Trong lòng Sở Sở cũng có hơi nghèn nghẹn, mặc dù cậu biết sói con rất giỏi, nhưng trong lòng vẫn rất lo lắng.

Vèo…

Một cơn gió thổi qua, không nhìn thấy bóng dáng sói con nữa, chỉ miễn cưỡng để lại một cái bóng lưng đen xì cho mọi người.

"Bụp… Lách cách." Tiếng va chạm vô cùng lớn, cây gậy trong tay Đầu Trọc đánh vào con sư tử đá bên cạnh, lực lúc này vô cùng lớn, sư tử đá chẳng bị làm sao, nhưng cây gây lại gãy đôi.

"Muốn chết à!"

Đầu Trọc thấy bản thân không chỉ không đánh được sói con, thậm chí còn để sói con chạy vào trong cửa, sắc mặt càng trở nên tức giận, xoay người xông vào trong nhà.

Hai cánh cửa lớn rung chuyển mạnh trước mặt Sở Sở bọn họ.

Thậm chí còn va vào tường rồi lại bật ra.

Một lớp bụi rơi xuống từ mái ngói theo sau lực mạnh này, có thể thấy Đầu Trọc đã sử dụng lực mạnh như thế nào.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 889


"Sao bây giờ?" Triệu Chân nhìn Sở Sở một cách kinh hãi.

Cậu vẫn nhớ rõ từ sói mà Đầu Trọc vừa thốt ra.

"Đây là chỗ nào? Không thể vào sao?" Sở Sở nhìn Triệu Chân một cách sốt sắng, nghe ngóng thông tin.

Cậu cảm thấy căn nhà có kiến trúc này nhìn thế nào cũng thấy kỳ lạ.

"Đây không phải chỗ nào cả, chỉ là một căn nhà thôi, nhưng đây là nhà mà Triệu Phi Bằng tính tình kỳ quái đang ở, đầu óc Triệu Phi Bằng không được bình thường, thường nói chuyện lảm nhảm, hở động một chút là đánh người, người trong nhà mới không cho chúng tôi đến gần căn nhà này."

Lúc Triệu Chân nói thì nhìn cây gậy đã bị gãy dưới đất, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi.

Biểu cảm của những đứa trẻ khác cũng không tốt hơn là mấy.

Bọn chúng đều bị Đầu Trọc dọa sợ rồi.

Nếu vừa nãy cây gậy đó rơi vào người bọn chúng, đừng nói đến gãy chân, mà còn có thể đánh chết người.

"Tôi phải tìm Đô Đô."

Sở Sở vừa nghe tinh thần của Đầu Trọc không được bình thường, lập tức quyết định vào nhà.

Đầu Trọc trông có vẻ mạnh và lợi hại, nhưng nhất định không phải đối thủ của sói con, cậu có tự tin.

"Vào… Vào trong!" Triệu Chân và những đứa trẻ đều sợ hãi.

Thậm chí có vài đứa trẻ vô thức bấu vào tay chân của mình, bọn chúng thật sự rất sợ Đầu Trọc, sự sợ hãi này đã được người lớn trong nhà gieo rắc vào đầu chúng từ khi còn nhỏ.

"Nghe nói anh Phi Bằng ăn thịt người đó."

Có đứa trẻ đi lùi lại.

Sau câu nói này, không ít đứa trẻ cũng vội lùi về sau một bước, cách xa Triệu Chân và Sở Sở một chút.

"Tôi nghe nói chú Phi Bằng thích nhốt trẻ con xuống giếng, không cho ăn, không cho uống, để đói chết, thôn chúng ta trước kia rất ít trẻ em, nghe nói là bị chú ta bắt đó." Lại có một đứa trẻ khác run lẩy bẩy nói ra một câu như vậy.

Vai vế của những đứa trẻ trong thôn không giống nhau, cùng một người, nhưng cách xưng hô lại khác.

"Ôi…"

Sau hàng loạt tiếng kêu lên vì ngạc nhiên, những đứa trẻ xung quanh Sở Sở và Triệu Chân lập tức giảm đi một nửa.

Chỉ còn lại ba bốn đứa trẻ chưa chạy đi.

"Sao các cháu không chạy?" Triệu Chân cũng bị lời của hai đứa trẻ kia dọa sợ, lúc này thấy còn đứa trẻ ở lại, cậu không nhịn được mà cũng bị lời nói cũng hai đứa trẻ kia dọa sợ chết khiếp, lúc này nhìn thấy vẫn còn vài đứa trẻ ở lại, cậu nhịn không được mà hỏi nhiều hơn một câu.

"Ông Triệu Chân, mau đi đi, đầu óc của Triệu Phi Bằng thật sự có vấn đề."

Một đứa trẻ đối diện với câu hỏi của Triệu Chân không khỏi khóc òa nói một câu.

Mặt cậu ấy đã bị dọa đến mức trắng bệch từ lâu, sự kiên trì cũng sắp đến giới hạn rồi.

"Ông Chân, cha cháu nói phải bảo vệ ông thật tốt, ông không đi, chúng cháu không dám đi." Một đứa trẻ khác cũng nhìn Triệu Chân với ánh mắt đáng thương, hận không thể đưa Triệu Chân rời khỏi nơi phiền phức này.

Triệu Chân: …

"Các cậu đi đi, tôi đi tìm Đô Đô." Sở Sở không muốn làm những đứa trẻ như Triệu Chân khó xử, xoay người đi vào trong nhà, chỉ mới bước vào, cậu đã nghe thấy tiếng kêu thảm truyền đến liên tục từ trong nhà.

Mỗi tiếng kêu thảm đều là do Đầu Trọc phát ra, cậu càng có thêm tự tin về sói con.

"Tôi… Tôi đi với cậu." Triệu Chân nhìn Sở Sở còn thấp hơn mình một chút, cuối cùng chọn đi theo.

"Ôi… Ông Chân, không được đi, không được đi…"

Mấy đứa trẻ thấy Triệu Chân muốn đi theo Sở Sở vào cửa, lập tức sống chết kéo Triệu Chân lại.

Nếu là một đứa trẻ, Triệu Chân nhất định có thể giãy giụa được, nhưng đây là mấy đứa liền, phút chốc cậu bị quấn chặt không thể thoát ra, nếu không phải trụ chân vững, chắc cậu đã bị mấy đứa trẻ xô ngã rồi.

"Buông tôi ra, các người buông tôi ra."

Mặt Triệu Chân đỏ ửng ở trước mặt Sở Sở.

"Các cậu đừng sợ, các cậu nghe đi, có phải chỉ có tiếng la hét của Đầu Trọc thôi không, Đô Đô nhà tôi không phát ra tiếng gì cả, nhất định có thể đánh thắng người xấu rồi." Quả thật Sở Sở thấy Triệu Chân rất đáng thương, nhịn không được nên giải vây một câu.

Nói xong cũng mặc kệ những người khác thế nào, lập tức xông vào cửa.

Triệu Chân và những đứa trẻ khác đang không ngừng níu kéo nhau bỗng dừng lại, sau đó nghiêng đầu nhìn về phía cửa lớn, vểnh tai lên.

Hình như chỉ nghe thấy tiếng la hét của Phi Bằng thật.

"Chúng ta cũng vào xem đi, Phi Bằng nhận ra chúng ta, nhất định sẽ không tấn công chúng ta đâu." Triệu Chân cảm thấy bản thân không thể thua Sở Sở được, cùng là con nít như nhau, sự gan dạ của cậu không thể ít hơn đối phương được.

"Thật sự không tấn công chúng ta à?"

Mấy đứa trẻ ôm lấy Triệu Chân có hơi do dự.

"Các người nghe thử, có tiếng la hét của Sở Sở không?" Triệu Chân thử thuyết phục những người khác.

"Hình như không có thật."

Mấy đứa trẻ đồng loạt lắc đầu.

"Mau lên, chúng ta cũng vào xem thế nào đi." Triệu Chân trước giờ vẫn chưa bước vào căn nhà này, có hơi tò mò.

"Được thôi."

Những đứa trẻ khác cũng tò mò.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 890


Người ta đều nói tính tò mò của mèo rất lớn, thực ra lòng tò mò của trẻ con cũng vô cùng lớn, người lớn càng dọa bọn chúng, thì bọn chúng càng tò mò.

Tin đồn cũng chỉ là tin đồn, cũng chưa ai thấy tận mắt bao giờ.

"Mau lên, chúng ta đi giúp Sở Sở và Đô Đô đi." Triệu Chân đẩy mấy đứa trẻ ra rồi xông vào cửa.

Mấy đứa trẻ thấy Triệu Chân biến mất, bọn chúng lập tức cắn răng, rồi xông vào bên trong.

Tần Thanh Man và mấy người Phương Lỗ cách có hơi xa, đợi lúc bọn họ đến, chỉ nhìn thấy bóng lưng của mấy đứa trẻ đi vào, hoàn toàn không do dự mà cũng vào theo.

Mặc dù bọn họ không biết sói con ngửi thấy cái gì lạ thường vào căn nhà có kiến trúc này, hay đơn giản chỉ vì chọc tức Đầu Trọc, vì sự an toàn của sói con và mấy đứa trẻ như Sở Sở, bọn họ phải vào trong.

Mặc dù Tần Thanh Man bọn họ cách hơi xa, nhưng cuộc đối thoại của mấy đứa trẻ bọn họ đều nghe thấy cả rồi.

Nếu đầu óc Đầu Trọc thật sự có vấn đề, thật sự có thể tấn công người ta một cách vô cớ, thì cho dù ai bước vào cửa cũng sẽ gặp nguy hiểm.

"Đồng chí Tần, cô ở phía sau tôi đi."

Phương Lỗ là người đầu tiên xông vào, sau đó là Viên Hướng Dương và cảnh vệ viên của Viên Hướng Dương.

Cứ như vậy, Tần Thanh Man được bảo vệ ở chính giữa.

Những người vào cửa dựa và âm thanh mà đi qua.

Chính lúc Phương Lỗ bọn họ xông qua, đám trẻ con vừa nãy vào cũng đã gọi không ít người lớn trong nhà mình đến, những người lớn nhìn thấy cửa mở, sắc mặt lập tức thay đổi rồi xông vào.

Trong tay bọn họ đều cầm theo cây gậy.

Các cây gậy đều được chuẩn bị trước ở nhà.

Triệu Hà là người cuối cùng nhận được thông tin, nghe thấy nhóm người Phương Lỗ đột nhập vào nhà Đầu Trọc, sắc mặt ông ta đã không thể nói là khó coi, mà phải nói là vô cùng u ám.

Vừa vẫy tay, mười mấy người dân quân trong thôn Đoàn Kết lập tức đi theo sau lưng ông ta.

Ông ta vừa sắp xếp chỗ ở cho nhóm người Phương Lỗ xong thì triệu tập tất cả dân quân trong thôn lại, nhóm người Phương Lỗ đến mang lại cho ông ta một dự cảm không lành, vì để ngăn chặn sự cố bất ngờ, ông ta đã triệu tập người trước.

Kết quả còn chưa nói được mấy câu, thì đã nhận được tin Phương Lỗ bọn họ đột nhập vào nhà Đầu Trọc.

"Đi theo tôi." Triệu Hà dẫn mười mấy người dân quân chạy đến nhà Đầu Trọc với vẻ mặt u ám.

Sở Sở là người đầu tiên vào nhà Đầu Trọc, đi theo âm thanh, cậu cũng là người đầu tiên tìm được sói con và Đầu Trọc.

Đầu Trọc lúc này còn thảm hơn lúc nhìn thấy rất nhiều lần.

Chỉ nhìn thấy rất nhiều dấu chân trên cái đầu sáng bóng, các dấu chân chằng chịt đan xen nhau, đầu của Đầu Trọc có màu đỏ vô cùng chói mắt.

Chân sau của sói con khá mạnh, nhưng không xẻ đôi đầu Đầu Trọc ra.

Không có cào ra máu, chỉ có những vệt máu bầm thôi.

Lớp da vừa rồi bị xước bởi vì thời tiết lạnh mà ngưng tụ lại, thế nên mới trở thành cái đầu nhẵn nhụi đỏ chót.

Sở Sở nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của Đầu Trọc nhém nữa bật cười thành tiếng, ánh mắt lướt qua nhìn xung quanh.

Vậy mà nhà của Đầu Trọc không giống với nhà của tất cả mọi người trong thôn.

Là tứ hợp viện.

Tứ hợp viện biểu thị cho việc sau khi vào sẽ đi qua bức tường phù điêu sẽ thấy bên trong rất rộng, không chỉ rộng, mà còn có sân sau, lúc này Sở Sở bọn họ đang ở sân sau.

Sân sau khá rộng, ở góc tường có một cái miệng giếng.

Lúc này Đầu Trọc đang nằm trên mép giếng, sói con ở phía sau liên tục xô vào lưng Đầu Trọc, nhìn tư thế hăng hái đó của sói con, đây chính là định ném Đầu Trọc vào giếng.

Sở Sở vừa có hơi kinh sợ vừa bất ngờ, không biết bản thân có nên ngăn cản không.

"Quao, có giếng thật này." Chính lúc Sở Sở đang do dự, Triệu Chân và mấy đứa trẻ khác đã chạy ồ đến.

Theo sau câu nói này, Đầu Trọc đột nhiên rơi xuống giếng rồi biến mất.

Sói con hoàn thành nhiệm vụ nên vô cùng hài lòng, đứng ở trên giếng dùng tuyết để rửa chân, nó rất ghét Đầu Trọc.

"Đô Đô."

Sở Sở thấy không còn sự uy h**p của Đầu Trọc, vội vàng chạy qua, đồng thời cũng thò đầu vào giếng xem thử.

Vừa rồi cậu đã nghe thấy rồi, lúc Đầu Trọc rơi xuống chỉ nghe thấy một tiếng vật nặng đập xuống đất, không có tiếng nước văng tung tóe, thế nên miệng giếng này là giếng khô.

Không có nước.

Ngay khi Sở Sở thò đầu vào trong giếng nhìn, Triệu Chân và những đứa trẻ khác cũng thò đầu vào.

Bọn họ xông vào cửa, biểu hiện sự gan dạ vô cùng lớn.

Đến cũng đã đến rồi, đương nhiên muốn nhìn rõ cái giếng thần bí của nhà Đầu Trọc.

"Khô, không có nước!"

Mấy người Triệu Chân đồng loạt sửng sốt kêu lên, sau đó bọn họ nhìn thấy Đầu Trọc ngã xuống giếng, Đầu Trọc lúc này đã hôn mê, cơ thể nằm dưới đáy giếng một cách vặn vẹo.

"Phải cứu người lên."

Tần Thanh Man và Phương Lỗ bọn họ cũng đến.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 891


Lời này của Tần Thanh Man không chỉ vì để cứu người, vẫn phải làm rõ dưới giếng còn có gì, trong nhà mà sửa cái giếng khô làm gì, nhìn thế nào cũng có vấn đề.

"Mau… Mau cứu người." Lúc này người dân trong thôn cũng đến cả rồi, mọi người đều nhìn thấy hình dạng thảm hại của Đầu Trọc.

Bọn họ đến hơi muộn, không biết Đầu Trọc bị sói con đẩy xuống giếng.

"Cây thang, ai tìm cây thang dài đến đây."

"Dùng dây thừng cũng được."

"Không được, dây thừng có thể xuống giếng được, nhưng cứu người thì không có tác dụng đâu."

Các thôn dân bàn tán xôn xao cả lên, bọn họ bận cứu người, không có ai chỉ trích mấy người ngoài như Tần Thanh Man đột nhập vào nhà ở, chủ yếu là vì trang phục công an trên người Phương Lỗ và trang phục quân nhân trên người Viên Hướng Dương bọn họ vẫn có hiệu quả uy h**p.

"Tôi xuống giếng xem thử." Viên Hướng Dương thấp giọng nói với Phương Lỗ và Tần Thanh Man một câu rồi nhảy thẳng xuống giếng.

Anh ấy đi thăm dò trước, còn về dây thừng hay là cây thang, vì các thôn dân quá nhiệt tình nên để bọn họ xử lý.

"A…"

Tư thế và động tác nhảy xuống giếng của Viên Hướng Dương quả thực quá dứt khoát, lập tức khiến cho những người ở hiện trường kinh hãi.

Tần Thanh Man cũng không ngờ Viên Hướng Dương nói nhảy là nhảy xuống giếng ngay lập tức.

Nhảy vô cùng dứt khoát.

Lúc choàng tỉnh lại, đã không thấy bóng dáng của Viên Hướng Dương đâu rồi, tất cả mọi người đều tiến đến bên giếng, muốn nhìn rõ tình hình ở dưới giếng.

"Tụ tập ở đây làm cá gì, tránh ra, mau tránh ra."

Tần Thanh Man và Phương Lỗ còn chưa nhìn rõ tình hình ở dưới giếng, đột nhiên giọng của Triệu Hà vang lên từ phía sau, quay đầu lại, bọn họ đã nhìn thấy Triệu Hà dẫn theo mười mấy người dân quân tiến vào.

Lúc này mặt Triệu Hà đã không thể nói là khó coi, mà là rất hung dữ.

Lập tức Tần Thanh Man đã đoán được có gì ở dưới giếng, vội vàng kéo Phương Lỗ lùi ra sau mấy bước, tránh khơi dậy sự tức giận của Triệu Hà.

"Trưởng thôn, ông đến rồi, tốt quá, mau cứu Phi Bằng, anh ta rơi xuống giếng rồi."

Thôn dân đều muốn cứu người, cũng không ai nói đến chuyện người quân nhân Viên Hướng Dương này nhảy xuống giếng ra trước.

"Các người mau về hết đi, chuyện để tôi xử lý, nhiều người bao quanh ở đây như vậy làm gì chứ, các người không biết tinh thần Triệu Phi Bằng có vấn đề sao, nếu thực sự làm người ta bị thương, cũng bị thương nhẹ thôi." Cho dù người Triệu Hà trách cứ là thôn dân, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Tần Thanh Man và Phương Lỗ.

"Trưởng thôn, trong giếng…"

Có thôn dân muốn nói chuyện Viên Hướng Dương nhảy vào giếng cho Triệu Hà biết.

"Tôi biết rồi, chúng ta không cần lo, trời lạnh, về cả đi, chúng tôi sẽ cứu Phi Bằng ra, tinh thần anh ta không ổn định, nhìn thấy nhiều người như vậy sẽ làm anh ta kích động, tránh việc sau này anh ta thấy người lại tấn công."

Triệu Hà khuyên mọi người mau mau rời đi.

"Không phải, trưởng thôn, có quân nhân đã nhảy vào trong giếng để cứu người rồi, chúng ta mau chóng đi tìm cái thang cây thang đi, không có cây thang, đồng chí quân nhân không có cách nào cứu Phi Bằng ra." Cuối cùng thôn dân cũng nói ra điều quan trọng nhất.

"Cậu nói cái gì?"

Đột nhiên mặt Triệu Hà trắng bệch, vội vàng nhào về phía miệng giếng xem thử.

Lúc này Tần Thanh Man và Phương Lỗ đã đưa người của mình ra xa khỏi miệng giếng, lúc này cho dù là công an hay là quân nhân cũng bảo vệ Tần Thanh Man ở chính giữa đội hình.

Bọn họ cảm nhận thấy có gì đó không đúng.

Hiện trường đột nhiên trở nên im lặng vì thái độ thay đổi của Triệu Hà.

Thôn dân nhìn Triệu Hà một cách khó hiểu, Triệu Hà dẫn mấy người dân quân dần dần di chuyển, bao vây xung quanh mấy người Phương Lỗ, lần này bọn họ cũng mang theo cả súng, có thể nói tình hình hiện trường hết sức căng thẳng.

"Triệu Hà, ông có ý gì?"

Phương Lỗ cảm nhận được sự nguy hiểm, lập tức lớn tiếng chất vấn.

"Đồng chí cục trưởng, tôi không có ý gì cả, chỉ là tôi…" Triệu Hà cố gắng nghĩ cách làm sao tìm cái cớ.

"Triệu Hà, ông định tạo phản, đối đầu với tổ chức à?" Tần Thanh Man không đợi Triệu Hà tìm được lý do, trực tiếp thốt ra một câu làm người ta kinh sợ.

Câu này không chỉ làm Triệu Hà và mười mấy người dân quân kinh hãi, cũng làm kinh hãi nhóm người chưa rời đi, mà đến cả đám nhóc Triệu Chân cũng rất sợ, ai ai cũng há mồm trợn mắt nhìn về phía Triệu Hà và mười mấy người dân quân.

"Tôi không có!"

Triệu Hà sao dám thừa nhận sự chỉ trích như thế này, hầu như lên tiếng phủ định trong vô thức.

"Ông không có lí do gì để dân quân bao vây chúng tôi, chúng tôi là người của đồn công an và quân đội, dân quân tự ý chĩa súng, bao vây chúng tôi chính là đối đầu với tổ chức, đối đầu với quốc gia, cho dù chuyện này ở thời cổ đại hay hiện đại, cũng là trọng tội, sẽ bị xử bắn."

Tần Thanh Man lớn tiếng dọa người.

Cô muốn phá bỏ liên minh của Triệu Hà trong thời gian ngắn nhất, cô muốn để tất cả mọi người biết hậu quả của việc phạm tội là thế nào.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 892


Một câu xử bắn của Tần Thanh Man đã kiểm soát được tất cả mọi người ở đó, Phương Lỗ và những người bảo vệ bên cạnh Tần Thanh Man không chỉ để ý những người ở đó, mà còn để ý đến động tĩnh bên ngoài cửa.

Lúc này có không ít công an và quân nhân đang kiểm tra tình hình trong thôn Đoàn Kết, chỉ cần những người này phát hiện tình hình ở đây không ổn, nhất định sẽ đến chi viện trong thời gian sớm nhất.

"Cô nói bậy, tôi chỉ định mời mọi người vào nhà bên cạnh ngồi, sao lại thành đối đầu với tổ chức, đối đầu với quốc gia rồi, đừng ngậm máu phun người, thôn Đoàn Kết chúng tôi là thôn tôn trọng luật pháp nhất đó."

Triệu Hà giật mình.

Ông ta biết có rất nhiều công an và quân nhân đến đây mang theo súng, nhiều người như vậy, bọn họ hoàn toàn không thể bắt hết tất cả, cũng không thể giết người.

Giết công an và quân nhân không phải là tội mà ai cũng có thể gánh nổi.

Tần Thanh Man thấy lời nói của mình kiểm soát được Triệu Hà, bàn tay khẽ nắm chặt mới thả lỏng một chút, sau đó nói với tất cả mọi người: "Các đồng chí, chúng tôi là công an của đồn công an huyện, còn có quân nhân của quân đội XXX, lần này chúng tôi đến thôn Đoàn Kết làm nhiệm vụ, mong mọi người phối hợp."

Nói đến đây, ánh mắt của cô lướt nhìn mấy người dân quân trong thôn Đoàn Kết.

Bây giờ nguy hiểm nhất là những người dân quân mang theo súng ống, nhất định phải tước được súng trong tat những người này trong thời gian sớm nhất, chỉ có kiểm soát được súng mới không xảy ra bất kỳ sự cố nào.

"Các dân quân của thôn Đoàn Kết, bây giờ tôi ra lệnh cho các anh bỏ súng xuống."

Tần Thanh Man nói xong những lời này thì dùng tay kéo chặt vạt áo của Phương Lỗ, với thân phận của Phương Lỗ mà nói thì lời nói ra sẽ có thể khiến mọi người cảm thấy có trọng lượng hơn, vừa rồi cô chỉ là thấy tình hình nguy cấp nên mới bất đắc dĩ mà thôi.

Phương Lỗ hiểu ý của Tần Thanh Man, tiến lên trước mặt đội ngũ một bước, nhìn mấy người dân quân một cách nghiêm túc, giọng uy lực nói: "Các đồng chí dân quân, tôi là cục trưởng đồn công an huyện, Phương Lỗ, mọi người nghe tôi nói, để không dẫn đến hiểu lầm, mời mọi người bỏ súng xuống, đây là mệnh lệnh."

Những người dân quân nhìn qua nhìn lại, cuối cùng ánh mắt đều dừng lại trên gương mặt Triệu Hà.

Các cơ trên mặt Triệu Hà không ngừng co giật, trong lòng ông ta vô cùng khó chịu, bởi vì ông ta còn chưa nghĩ được cách để xử lý tình huống này thế nào.

Tiến một bước thì không thể quay lại được, lùi một bước thì khoảng cách đến với cái chết của ông ta không xa.

Nếu không thì…

"Các đồng chí, tôi là cán bộ công xã, mọi người nghe tôi nói một câu, theo lệnh và pháp luật nước ta, dân quân cũng là quân, nhất định phải nghe theo mệnh lệnh cấp trên, kháng lệnh không chỉ là làm trái kỷ luật, cũng là quân đảo chính, phản quốc, tội này đừng nói đến các anh, mà ngay cả con cháu đời sau của các anh cũng không gánh nổi."

Tần Thanh Man luôn để ý đến Triệu Hà, nhìn ra tâm trạng Triệu Hà không đúng lắm, để tránh Triệu Hà tức nước vỡ bờ nên phải làm rõ thân phận của mình ngay.

Đương nhiên, cô không nói mình là cán bộ của công xã Hồng Kỳ.

Công xã Hồng Kỳ và công xã Nam Trấn là hai đơn vị hành chính hoàn toàn khác nhau, không can thiệp vào chuyện của nhau.

Nhưng những người dân không biết những điều này.

Nghe nói Tần Thanh Man là cán bộ công xã, người nào người nấy cũng nhìn Tần Thanh Man với ánh mắt sùng bái.

"Các đồng chí dân quân, tôi hy vọng các anh có thể nghe theo mệnh lệnh, cũng hy vọng các anh vì con cháu đời sau mà suy nghĩ về hậu quả thật kỹ, đừng đi lầm đường."

Tần Thanh Man thấy dân quân không "nộp vũ khí đầu hàng" trước thân phận của Phương Lỗ, cô lập tức lợi dụng thân phận cán bộ công xã của mình để đánh đòn tâm lý: "Các đồng chí, tội danh phản bội lại tổ chức, phản bội lại quân đội so với tội danh giết người còn nghiêm trọng hơn."

Mười mấy người dân quân nghe đến đây, tay cầm súng không khỏi trở nên run rẩy.

Bọn họ chỉ là dân quân thông thường, trình độ văn hóa không cao, mặc dù từng học qua một vài kỷ luật của tổ chức, nhưng bình thường Triệu Hà tẩy não bọn họ hơi nhiều, cộng thêm vào việc ai ai cũng tin tưởng vào quyền lực của Triệu Tài ở ủy ban cách mạng cấp huyện, làm chuyện gì cũng một lòng nghe theo sự sai khiến của Triệu Hà.

Nói câu hơi khó nghe, dân quân của thôn Đoàn Kết không khác gì với quân lính riêng của Triệu Hà cả.

Lúc này nghe giọng điệu vô cùng thẳng thắn của Tần Thanh Man, những người dân quân mới khơi dậy tính nghiêm trọng của kỷ luật.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 893


Tần Thanh Man để ý tâm trạng của những người dân quân ở đó, thấy không ít sự đấu tranh xuất hiện trên mặt những người đó, cô vội vàng nói lần nữa: "Các đồng chí, người nào vi phạm pháp luật thì người đó phải đền tội, nhưng nếu phạm phải tội phản bội tổ chức và quốc gia, vậy đó không chỉ có một người, mà là cả gia đình, cháu chắt cháu chắt cũng phải đền tội."

"Không thể nào, cô đừng nói bậy, hù dọa chúng tôi."

Triệu Cường Sinh là cháu trai ruột của Triệu Hà, cũng là một trong những người dân quân, cậu ta cảm thấy tâm trạng của người dân quân kế bên không ổn định, không khỏi bác bỏ Tần Thanh Man một câu.

"Dọa? Hừ…"

Tần Thanh Man chỉ sợ những người dân quân này đồng lòng, nghe lời phản bác của Triệu Cường Sinh, nói đúng tim đen của cô: "Tôi là cán bộ công xã, tôi là nhân viên được đăng ký công tác của quốc gia, tuyệt đối không nói dối nửa lời."

"Đúng, cô ấy là cán bộ công xã, cán bộ công xã sao có thể nói dối được."

"Tôi… Tôi nghe nói tội danh phản bội tổ chức và quốc gia vô cùng nặng, không chỉ đầu sỏ bị xử bắn, còn liên lụy con cháu đời sau, mà con cháu đời sau cũng bởi vì vậy mà bị đưa vào trại giáo dưỡng để lao động cải tạo, thậm chí sẽ bị ngồi tù."

"Đúng đó, tôi nhớ nhà vợ tôi có người phạm tội phản bội lại tổ chức, cả nhà đều bị đưa vào trại giáo dưỡng, làm những công việc bẩn thỉu nhất, mệt nhọc nhất, tiền công lại ít nhất, không được ăn no ngày nào chứ đừng nói đến ăn no mặc ấm, cũng không biết cả nhà đã ở trong đó được bao năm rồi nữa."

"Phản bội tổ chức và quốc gia không phải tương đương với những người địa chủ giàu có chèn ép nông dân sao, những người đó là đối tượng mà người người đều muốn đuổi đánh ngày xưa."

"Nghe nói những người đời sau của những người địa chủ giàu đó không một ai sống yên ổn."

Triệu Cường Sinh còn chưa kịp phản bác lại lời của Tần Thanh Man, lập tức những người thôn dân xung quanh đang quan sát bắt đầu xì xào, ánh mắt mọi người nhìn mười mấy người dân quân cũng mang theo sự kỳ lạ.

Những người dân quân có thể trở thành dân quân có liên hệ mật thiết với Triệu Hà, bình thường cũng là đối tượng ngưỡng mộ của mọi người, lúc này ánh nhìn của thôn dân đột nhiên không còn ngưỡng mộ nữa.

Bởi vì chỉ cần nhớ đến kết cục của những người địa chủ ngày xưa thế nào, khiến mọi người hận không thể phân rõ quan hệ ngay lập tức.

Tần Thanh Man cũng không ngờ các thôn dân lại ấn tượng như vậy, thấy mọi người nói lời mình muốn nói ra, cô lại bồi thêm một câu: "Bà con nói vô cùng đúng, tôi muốn bổ sung thêm một chút, đó chính là chỉ cần đi sai một bước, thì không thể quay đầu lại được nữa, cũng sẽ không vì những người chúng tôi có an toàn hay không mà thay đổi."

"Lời này của cô có ý gì?"

Mặt Triệu Cường Sinh tối đen hoàn toàn, nhịp tim đập vô cùng nhanh.

Lời vừa rồi của thôn dân, cậu ta nghe hiểu hết, chỉ cần vừa nghĩ đến kết cục của những người địa chủ, tay đang cầm súng của cậu ta càng run rẩy hơn.

"Các đồng chí, mọi người nhìn kỹ quần áo trên người chúng tôi đi."

Tần Thanh Man nhìn mọi người với ánh mắt trong veo, vừa chỉ Phương Lỗ, vừa nói: "Đây là đồng phục công an, cả nước trừ người công an có thể mặc ra, bất cứ ai mặc cũng là trái pháp luật, thế nên thân phận của đồng chí Phương Lỗ không thể là giả."

Nói xong, cô lại chỉ người quân nhân bên cạnh, nói: "Đây là bộ đồ của quân nhân quốc gia chúng ta mặc, bọn họ canh nhà giữ nước, là người đáng tôn trọng nhất vì luôn là người lao đầu vào nguy hiểm đầu tiên."

Ánh mắt của mọi người luôn di chuyển theo hướng tay của Tần Thanh Man, với lời nói của Tần Thanh Man, biểu cảm trên mặt mọi người cũng trở nên đa dạng.

"Tôi là cán bộ công xã, chúng tôi không có đồng phục chuyên môn, nhưng tôi có thể thề với trời, chuyện tôi là cán bộ công xã tuyệt đối không phải là giả." Cuối cùng Tần Thanh Man chỉ tay vào mình rồi giới thiệu.

Phương Lỗ luôn để ý biểu cảm của mọi người, thấy lời nói của Tần Thanh Man khiến khá nhiều dân quân xuất hiện sự đấu tranh trên gương mặt, nói lời đảm bảo một cách dứt khoát: "Các đồng chí, bất kỳ tội danh nào cũng sẽ phân rõ chủ mưu và đồng phạm, nếu các anh là đồng phạm bị lừa, đương nhiên tội danh sẽ nhẹ hơn, quốc gia sẽ đưa ra mức án thích đáng."

"Đừng nghe bọn họ nói bậy, nghe thì có vẻ êm tai, nhưng khi chúng ta bỏ súng xuống thật, thì chuyện sẽ không do chúng ta làm chủ nữa đâu." Triệu Cường Sinh không cam tâm bỏ súng đầu hàng, không khỏi cổ động dân quân tại hiện trường.

"Tôi đếm đến mười, nếu không bỏ súng xuống, các anh sẽ phạm tội phản bội tổ chức và quốc gia." Tần Thanh Man đưa cho dân quân thông điệp cuối cùng, đồng thời cũng tranh đấu thời gian để đợi chi viện của chính bọn họ.

Không có mười tiếng đếm này, Triệu Hà có thể nổ súng hoặc bắt bọn họ làm con tin bất kỳ lúc nào, nhưng có mười tiếng đếm này rồi, ngược lại sẽ làm trói buộc lương tâm của những người này.

"Một…"

Giọng Tần Thanh Man trong trẻo mà nghiêm khắc vang lên ở hiện trường.

Hiện trường cũng bởi vì câu này của Tần Thanh Man mà vô cùng căng thẳng, tinh thần của tất cả mọi người cũng bị kéo căng.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 894


Trong lòng của mỗi người dân quân cũng có sự đấu tranh rất kịch liệt.

"Bỏ súng xuống, đây là mệnh lệnh, cũng chính là cơ hội cuối cùng của các anh." Phương Lỗ thấy Tần Thanh Man kiểm soát được hiện trường, cũng phối hợp theo.

Làm sao đây?

Lúc này ánh mắt của các dân quân không nhìn Triệu Hà nữa, cũng không nhìn Triệu Cường Sinh nữa, mà nhìn về những người bạn có mối quan hệ tương đối tốt với mình, ai cũng đợi người đầu tiên đưa ra quyết định.

"Ba…"

Ánh mắt Tần Thanh Man vẫn đang lưu ý để những người có mặt ở đó, tiếng đếm không quá nhanh cũng không quá chậm.

"Các đồng chí, miệng súng của các anh vẫn chưa nhắm vào chúng tôi, chứng tỏ các anh vẫn chưa phản bội thật sự, mau bỏ súng xuống đi, bỏ súng xuống mới là lối ra cuối cùng của các anh, tôi tin các anh cũng biết, chúng tôi đến đây cũng không chỉ có bấy nhiêu người, bây giờ cả thôn này đang nằm trong sự kiểm soát của chúng tôi, cho dù các anh có khống chế được chúng tôi thì có ích gì chứ, lẽ nào có thể đối đầu với cả quốc gia sao?"

Phương Lỗ khuyên bảo hết lời với các dân quân.

"Quân đội XXX có hơn mười nghìn quân nhân, thôn Đoàn Kết các anh mới có mấy người, lẽ nào các người cho rằng có thể thoát khỏi sự truy nã của công an và quân đội à?" Cảnh vệ viên của Viên Hướng Dương cũng đúng lúc bồi thêm một câu.

Câu này không chỉ khiến những người dân quân ở hiện trường sợ hãi, mà đến các thôn dân cũng trở nên căng thẳng và sợ hãi theo.

Bọn họ là thôn dân bình thường, không làm chuyện gì trái với pháp luật, nếu là trưởng đồn công an huyện, cán bộ công xã, còn có mấy người quân nhân trong quân đội XXX xảy ra chuyện ở thôn bọn họ, thôn bọn họ cũng không thoát khỏi liên can.

"Bảy…"

Tiếng đếm bình tĩnh và ổn định của Tần Thanh Man lại lọt vào tai mọi người lần nữa.

Số đã đếm tới bảy, còn ba tiếng nữa, mà ba tiếng đếm này chỉ trôi qua trong một cái chớp mắt.

Cứ như vậy, không khí ở hiện trường càng trở nên căng thẳng đến cực độ.

Cuối cùng lúc này Triệu Hà cũng đưa ra quyết định.

Đánh cược, cược rằng Triệu Tài có thể xử lý chuyện khó nhằn này.

"Đúng rồi, Triệu Tài đã bị bắt, ông ta phạm tội vô cùng nặng, hy vọng không có ai bị dây vào." Phương Lỗ nhìn ra sắc mặt Triệu Hà không đúng, lập tức nói ra thông tin khiến tất cả mọi người sửng sốt.

Ngay khi Tần Thanh Man nghe thấy lời của Phương Lỗ nói thì biết chuyện đó sẽ xảy ra.

Cho dù Triệu Tài phạm phải tội gì đi nữa, thì quả thực ông ta đối xử với thôn dân trong thôn Đoàn Kết rất tốt, có thể nói người của thôn khác chịu đói chịu khát, nhưng người người nhà nhà ở thôn Đoàn Kết đều được ăn no mặc ấm.

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây.

Các thôn dân có thể sợ công an, sợ quân nhân, nhưng bọn họ tuyệt đối cũng có dũng cảm để bảo vệ lợi ích của chính mình.

Triệu Hà là em họ của Triệu Tài, nhất định dính líu rất nhiều vào chuyện này, vừa rồi cứ do dự không thôi, bây giờ biết tin Triệu Tài bị bắt, rơi vào tuyệt vọng, ông ta nhất định sẽ phản kháng.

Tội Triệu Tài phạm phải là tội chết, còn Triệu Hà chưa chắc phạm tội tử hình.

Sao cũng chết, Triệu Tài nhất định cũng không quan tâm nữa.

"Quỳ xuống." Lúc Tần Thanh Man nói câu này xong, lập tức bế Sở Sở để xuống đất, lúc này cô hoàn toàn không quan tâm đến người khác, cô chỉ có thể đủ sức để cho mình và Sở Sở không trở thành gánh nặng.

"Đoàng…"

Tiếng súng vang lên một cách rõ ràng, đạn bắn sượt qua đầu của Tần Thanh Man.

Triệu Hà nổ súng rồi.

Nếu hỏi người ông ta hận nhất ở đây là ai, vậy đó nhất định là Tần Thanh Man.

Đầu tiên là sói con mà Tần Thanh Man nuôi đã làm ông ta bị thương, khiến ông ta nhục nhã, bây giờ lời nói của Tần Thanh Man lại làm lay động mấy người dân quân, Triệu Hà nhìn ra Tần Thanh Man là một mối họa, đương nhiên phải xử Tần Thanh Man trước tiên.

Thế nên phát súng đầu tiên Triệu Hà nhắm về phía Tần Thanh Man.

May mà khi Tần Thanh Man cảnh giác được nguy hiểm đã để Sở Sở xuống đất, mới tránh được viên đạn tử thần.

Sau tiếng súng của Triệu Hà, quân nhân trong thôn lập tức xông về phía căn nhà kiến trúc.

"Đoàng đoàng đoàng…" Triệu Hà ngã xuống.

Sau khi Triệu Hà nổ súng xong thì Viên Hướng Dương đã nổ phát súng thứ hai, vội chạy đến trước mặt mấy người quân nhân.

Lúc Tần Thanh Man bọn họ gặp nguy hiểm, Viên Hướng Dương nhảy xuống giếng đã cảm nhận được, anh ấy tạm thời không lo chuyện dưới giếng nữa, lập tức nghĩ cách bò lên giếng, với tư cách là quân nhân, anh ấy sẽ không bao giờ làm những chuyện mà bản thân chưa nắm chắc.

Xuống được thì lên được.

Viên Hướng Dương khó khăn trèo lên giếng thì thấy Triệu Hà rút súng nhắm về phía Tần Thanh Man rồi nổ súng.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 895


Không chút do dự, Viên Hướng Dương nổ súng ngay.

Triệu Hà chết ngay tại chỗ, điều này khiến tất cả mọi người ở đó kinh sợ.

Những người dân quân trong thôn khi nãy do dự, không chĩa súng về phía Tần Thanh Man bọn họ, cũng đã mất đi cơ hội phản công cuối cùng.

Đối mặt với họng súng của Viên Hướng Dương và đám người Phương Lỗ, lại nghe thấy vô số tiếng chân chạy đến ở phía xa xa, mặt của tất cả dân quân đều trắng bệch như tuyết, Tần Thanh Man lập tức quát lên: "Bỏ súng xuống, hai tay ôm đầu, nộp súng đầu hàng thì không giết!"

Họng súng của đám người Phương Lỗ chĩa thẳng vào những người dân quân, chỉ cần có chút bất thường nào, họ sẽ bóp cò ngay mà không do dự.

Loạt soạt…

Người dân quân đầu tiên lựa chọn đầu hàng, bỏ súng trong tay xuống, sau đó hai tay ôm đầu, ngồi xổm xuống.

Toàn thân người này lúc này run rẩy cả lên, sâu bên trong lòng cảm thấy vô cùng hối hận.

Sớm biết thì đã bỏ súng xuống từ lâu rồi.

Bỏ súng xuống từ lâu và mới bỏ súng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Những người dân quân khác cũng có suy nghĩ giống dân quân này, Triệu Hà đã chết rồi, thậm chí chết trên đất mà không nhắm mắt, nếu đã như vậy, bọn họ còn tranh đấu để làm gì.

Không đáng.

Triệu Cường Sinh vứt súng đi không chỉ run rẩy toàn thân, mà hoàn toàn không dám nhìn Triệu Hà đã chết, cậu ta sợ hãi tột độ, hai tay ôm đầu ngồi xổm xuống đất, cậu ta là cháu trai của Triệu Hà, đương nhiên biết rõ chuyện của Triệu Hà hơn những người dân quân khác rất nhiều.

Có một số chuyện bí mật đều do cậu ta đi làm.

"Bắt toàn bộ lại." Chính lúc này, đợt cứu viện đầu tiên cũng đã đến, đều là quân nhân, những quân nhân này vừa đến, Viên Hướng Dương đã ra lệnh, lúc này mặt của anh ấy cũng vô cùng khó coi.

Vừa nãy, lúc anh ấy ở dưới giếng đã nhìn thấy ba người công an Hồng Vệ Quốc,

Ba người công an đều bị trói chặt, nếu không phải anh ấy phải vội leo lên giếng, nhất định sẽ cứu người trước, nhưng cũng chính vì vậy, anh ấy mới ra tay với Triệu Hà không chút lưu tình.

Dưới tình hình đó, anh ấy không thể để người sống được.

Anh ấy mà hành động chậm một chút, để cho Tần Thanh Man có chút tổn thương nào, anh ấy cũng không thể ăn nói với Vệ Lăng.

"Đồng… Đồng chí, chúng tôi không biết cái gì hết!" Đối mặt với cảnh tượng kinh hoàng đó, mặt của tất cả các thôn dân đều trắng bệch, nhìn về phía nhóm người Tần Thanh Man.

Đúng lúc này, quân dân xông vào và khống chế mười mấy người dân quân lại ngay lập tức, tịch thu toàn bộ các vũ khí, đến lúc này, công an cũng liên tục ập đến hiện trường.

Sắc mặt Phương Lỗ vô cùng khó coi.

Anh ấy không ngờ kết quả cuối cùng lại như vậy, cũng không ngờ lại Triệu Hà bí quá hóa liều vì mình mà tiết lộ thông tin về Triệu Tài.

Nhưng chuyện có hai mặt của nó, Triệu Hà vừa hành động liều lĩnh thì anh ấy đã biết chuyện của thôn Đoàn Kết là rất phức tạp.

"Trung đoàn trưởng, căn nhà hai bên đều có thể nhốt người được." Trung đội trưởng của trung đội hai chạy đến bên cạnh báo cáo với Viên Hướng Dương, chính lúc này, anh ấy không những đã dẫn người đi kiểm tra toàn bộ tòa nhà, mà còn thăm dò ra chỗ nào phù hợp để nhốt người.

Bỏ tù mười mấy người dân quân cũng phải có chỗ.

"Nhốt hết người vào đi, phối hợp với đồng chí công an nhanh chóng tra hỏi, hỏi cho ra thông tin có lợi nhất." Viên Hướng Dương ra lệnh

"Vâng, trung đoàn trưởng."

Trung đội trưởng trung đội hai nhận lệnh rồi đi ngay.

Đợi bóng dáng bọn họ và những người dân quân biến mất, ở hiện trường chỉ còn lại những người thôn dân và một nhóm trẻ con đầy sự sợ hãi trên mặt.

Xác chết của Triệu Hà vừa rồi cũng được công an đưa đi, xử lý ổn thỏa.

"Bà con, bà con đừng sợ, chuyện xảy ra bất thình lình, xin bà con phối hợp theo chỉ dẫn của chúng tôi, tuân theo chỉ dẫn." Tần Thanh Man là cán bộ công xã, là người đầu tiên đứng ra trấn an đám đông sợ hãi.

Xét về đội uy tín, cô nhất định không có tiếng nói bằng những người mặc đồng phục đặc biệt như Phương Lỗ và Viên Hướng Dương, nhưng bởi vì cô là nữ đồng chí dễ gần, là cán bộ công xã, dưới tình huống này, cô là người hợp lý nhất để xoa dịu mọi người.

"Đồng… Đồng chí, chúng tôi nghe theo chỉ dẫn, nhất định nghe theo chỉ dẫn."

Bởi vì có người chết, nên đã khiến người ta kinh sợ .

Vốn dĩ các thôn dân còn nhớ đến những đóng góp của Triệu Tài đối với thôn làng, nhưng lúc này lại không muốn dính líu tới chút nào, chủ động tích cực phối hợp.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 896


"Bà con, trời lạnh, bà con đi theo đồng chí công an vào bên trong nhà nói một chút về tình hình trong thôn đi, bà con yên tâm, chúng tôi chỉ muốn hiểu rõ tình hình, không phải hỏi tội, cũng không bắt nhốt bà con đâu."

Tần Thanh Man biết các thôn dân sợ cái gì, vội vàng nói một cách rõ ràng.

"Này, này, chúng tôi đi, chúng tôi nghe theo sự sắp xếp."

Thái độ thân thiết, vô hại của Tần Thanh Man khiến cho các thôn dân không sợ lắm, bọn họ giúp đỡ lẫn nhau đi theo công an về phía căn nhà đã chỉ đỉnh vì chân đã bủn rủn.

Nhà của Đầu Trọc là tứ hợp viện, trái phải trước sau đều có phòng, có thể chứa không ít người.

"Bà con, thôn bà con có bí thư không?" Tần Thanh Man thấy thôn dân có vẻ hợp tác, đặc biệt hỏi thêm một câu.

Trưởng thôn Triệu Hà chết rồi, cả thôn đều như rắn mất đầu.

Nhất định phải có một người đứng ra quản lý thôn dân bọn họ.

"Đồng chí, thôn chúng tôi nhỏ, chỉ có trưởng thôn, không có bí thư." Thôn dân thấy thái độ Tần Thanh Man hòa nhã, có người dè dặt trả lời lại một câu.

"Đội trưởng sản xuất trong thôn bà con là ai?"

Tần Thanh Man hỏi tiếp.

"Trưởng thôn tạm thời." Tần Thanh Man không có được kết quả mà mình muốn.

Hiện trường lập tức trở nên im lặng, tất cả mọi người đều nhìn Tần Thanh Man.

Ngay cả Phương Lỗ và Viên Hướng Dương cũng nhìn Tần Thanh Man, bộ phận không giống nhau, bọn họ cũng không giúp được, nhưng bọn họ biết Tần Thanh Man muốn có một trưởng thôn là hoàn toàn chính xác, vì người quản lý không bằng người làm việc.

"Chị… Chị ơi, ông em được không?"

Triệu Chân rất thông minh, nhận ra Tần Thanh Man cần người thế nào, chủ động giơ tay nói một câu.

"Ông em à?" Tần Thanh Man không sửa cách xưng hô của đứa trẻ đối với mình.

"Chị, ông em tên là Triệu Chính Nghiệp, năm nay bảy mươi mốt tuổi, là người có vai vế lớn nhất trong thôn, phần lớn người trong thôn đều nghe lời ông của em." Triệu Chân giới thiệu chi tiết ông của mình cho Tần Thanh Man.

Ánh mắt Tần Thanh Man lướt qua mặt của toàn bộ các thôn dân.

Các thôn dân đều gật đầu.

Trước giải phóng bọn họ đều gọi đây là thôn của nhà họ Triệu, cả thôn đều là họ Triệu, coi như là một dòng dõi, nếu không phải vì chính sách của nhà nước, bọn họ cũng sẽ không đổi tên thành thôn Đoàn Kết.

"Đồng chí Phương Lỗ, phiền tìm người mời đồng chí Triệu Chính Nghiệp đến đây, chúng ta có thể cần đến sự giúp đỡ của ông ấy."

Tần Thanh Man thấy các thôn dân đều gật đầu, liếc nhìn sang Phương Lỗ.

"Tôi sắp xếp người đi đây." Phương Lỗ lúc này đã nhìn ra Tần Thanh Man phù hợp với việc quản lý hơn anh ấy, nên nghe theo lời sắp xếp.

"Chị, em đi với các chị." Triệu Chân lại giơ tay lên lần nữa.

Ông cậu tuổi đã lớn, tính tình khá ngang ngược, cậu cảm thấy bản thân mình nói tình hình ở đây, ông cậu mới không hiểu lầm.

"Chị, em đi với Triệu Chân."

Sở Sở cũng xin ý kiến Tần Thanh Man.

Liên tục đối mặt với nguy hiểm, đứa trẻ đã trưởng thành hơn trong khoảng thời gian rất ngắn, cậu cũng muốn chia sẻ nỗi lo cho Tần Thanh Man.

"Được, các em phải nghe theo lời chỉ dẫn của các đồng chí công an, không được làm trái kỷ luật đó." Tần Thanh Man dặn dò Sở Sở, đồng thời cũng kêu sói con đi theo bên cạnh mấy đứa trẻ.

"Biết rồi, chị." Sở Sở vẻ mặt nghiêm túc gật đầu.

Sau khi Tần Thanh Man đưa nhóm người Sở Sở rời khỏi xong, thì cùng Phương Lỗ và Viên Hướng Dương đi đến bên giếng, còn về các thôn dân còn lại, cũng được công an đưa đến căn nhà bên cạnh tra hỏi kỹ càng.

Cứ như vậy, hiện trường trừ những người quân nhân được canh gác cẩn thận, cũng chỉ có ba người bọn họ mới có thể tùy ý di chuyển.

"Dưới giếng không có gì khác cả, là một cái giếng khô, ba đồng chí Hồng Vệ Quốc bị trói lại vứt xuống dưới, có thể là vì thời tiết lạnh, bọn họ đều hôn mê cả rồi, phải mau cứu bọn họ lên."

Vừa rồi tình hình nguy cấp, Viên Hướng Dương cũng không kịp điều tra nhiều, chỉ đơn giản kiểm tra một chút rồi lên giếng ngay.

"Kiểm tra kỹ càng trong giếng đi, biết đâu bên trong có mật đạo hay căn hầm theo kiểu kho chứa đồ." Tần Thanh Man nhìn Đầu Trọc ở đáy giếng, nói ra hoài nghi của mình.

"Tôi cũng nghĩ như vậy, nếu bên dưới thực sự có căn hầm, vậy…"

Nếp nhăn trên lông mày của Phương Lỗ càng nhiều hơn.

Điều duy nhất mà anh ấy nghĩ đến chính là lấy lô vàng bí ẩn đó.

Tần Thanh Man lại không lạc quan như vậy, cô nhìn Viên Hướng Dương một cái, sự lo lắng trong mắt của Viên Hướng Dương cũng giống như cô.

Căn nhà của Đầu Trọc này vừa nhìn đã biết có vấn đề, chỉ cần có điều tra là có thể tra ra được, thế nên vàng không thể giấu ở đây, cách bố trí ở đây có thể là do Triệu Tài sắp đặt để rẽ hướng chú ý.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 897


Tần Thanh Man nhớ đến những trang sức bằng vàng mà Vệ Lăng giấu trong núi.

Bọn họ ở trong vùng núi, vùng núi kéo dài, trải dài hàng nghìn dặm, ngọn núi to như vậy, đừng nói tới giấu nửa tấn vàng, ngay cả khi giấu nhiều hơn mấy tấn cũng không thành vấn đề.

Nếu muốn tìm thấy vàng, nhất định phải cần tìm kiếm kỹ lưỡng.

Đương nhiên, vì để ngăn chặn có sơ hở, miệng giếng khô này nhất định cũng phải cần kiểm tra kỹ.

"Báo cáo, đã mượn cây thang của bà con rồi."

Chính lúc Tần Thanh Man bọn họ suy ngẫm về cái giếng khô, mấy người chiến sĩ đã khiêng cây thang đi tới.

"Bỏ xuống đi, mau cứu người lên."

Viên Hướng Dương ra lệnh.

"Vâng." Quân nhân đều nghiêm chỉnh chấp hành, có được mệnh lệnh, lập tức hành động.

Lúc này căn nhà này đều bị người của Viên Hướng Dương kiểm soát, hành động vô cùng thuận tiện.

Sau mấy phút, không chỉ Đầu Trọc Triệu Phi Bằng được cứu, mà ba công an Hồng Vệ Quốc mất tích cũng được cứu lên.

Mọi người đều hôn mê, Viên Hướng Dương vội vàng kêu người quân y Điền Thu Vân kiểm tra và xử lý.

"Báo cáo, trung đoàn trưởng, thân nhiệt ba đồng chí Hồng Vệ Quốc thấp, đã rơi vào trạng thái hôn mê." Mấy phút sau, Điền Thu Vân báo cáo.

"Mau cứu chữa đi." Viên Hướng Dương ra lệnh.

"Vâng."

Điền Thu Vân trả lời xong mới báo cáo về tình hình của Đầu Trọc Triệu Phi Bằng: "Trung đoàn trưởng, Triệu Phi Bằng này không có vấn đề gì lớn, chỉ là ngã có hơi nặng, ngất đi rồi."

"Cũng cứu người đó đi."

Viên Hướng Dương ra lệnh xong đích thân dẫn người xuống dưới giếng khô, anh ấy lo những người khác kiểm tra không kỹ, nên anh ấy phải tự mình đi.

Sau khi Viên Hướng Dương xuống giếng xong, Tần Thanh Man và Phương Lỗ đứng bên mép giếng nhìn xuống với vẻ mặt nghiêm túc, trời lúc này đã dần dần tối, nếu không làm nhanh một chút, sau khi trời tối sẽ có nhiều bất tiện hơn.

Chính lúc Tần Thanh Man bọn họ tăng cường kiểm tra đáy giếng, Sở Sở cũng đi cùng Triệu Chân đến nhà của Triệu Chân.

Hai người xêm xêm tuổi nhau, lại cùng nhau trải qua không ít chuyện, có sói con đi theo, tình bạn giữa bọn họ cũng được nâng cao.

"Sở Sở, cậu chính là bạn tốt nhất của tôi, sau này cậu đến nhà tôi làm khách, tôi nhất định sẽ dùng đồ tốt đãi cậu." Triệu Chân vui vẻ nhìn Sở Sở, sự dũng cảm của Sở Sở khiến cậu vô cùng bội phục.

Vừa nãy ở nhà Đầu Trọc, cậu đã tận mắt chứng kiến viên đạn bay ngang qua đầu của Sở Sở.

Cậu còn cho rằng Sở Sở sẽ bị dọa đến khóc, hoặc là sợ đến mức toàn thân run rẩy.

Kết quả không có gì cả.

Sở Sở trèo xuống người Tần Thanh Man, sắc mặt không những không thay đổi, mà còn tự mình đứng lên, Triệu Chân vô cùng bội phục Sở Sở.

Nói thật, lúc Triệu Hà nổ súng, chân cậu đã mềm nhũn, nếu không phải phía sau có người để tựa, lúc đó chắc cậu đã ngã ra đất rồi, không nhìn thấy vừa rồi có rất nhiều đứa trẻ đều sợ hãi nằm lăn ra đất.

"Triệu Chân, sau này cũng hoan nghênh cậu đến đồn Kháo Sơn làm khách." Tâm trạng lúc Sở Sở và Triệu Chân nói lời này cũng vô cùng căng thẳng.

Cậu cũng thích đứa trẻ như Triệu Chân, bằng lòng kết bạn với đối phương.

Công an dẫn đầu đi theo bên cạnh hai đứa trẻ là Lưu Vũ, lúc này mấy người công an bọn họ vừa để ý đến động tĩnh trong thôn, vừa nghe cuộc đối thoại của hai đứa trẻ, không khỏi cảm thán trong lòng một câu.

Làm trẻ con tốt thật.

"Tôi đến nhà rồi, Sở Sở, mọi người nhìn đi, đây chính là nhà của tôi." Đột nhiên Triệu Chân chỉ tay về căn nhà bên cạnh rồi nói với mọi người.

Thôn Đoàn Kết trừ nhà của Đầu Trọc tứ hợp viện ra, thì phong cách kiến trúc nhà của tất cả mọi người không khác đồn Kháo Sơn là mấy.

Đều là những căn nhà có một khoảng sân rộng.

Nếu muốn vào, thì nhất định phải đẩy cửa sân ra trước, bởi vì có Triệu Chân dẫn đầu, lúc nhóm người vào cửa không làm kinh động đến người trong nhà, mà sau khi tiến vào cửa sân thì đến cửa chính rồi gõ cửa.

Trong thôn xảy ra chuyện lớn, Lưu Vũ bọn họ không muốn làm kinh động người trong thôn, chỉ có thể như vậy thôi.

"Ai đó." Giọng nữ cất lên.

"Mẹ, là con, mở cửa đi." Triệu Chân nghe ra chủ nhân của giọng nói, chủ động lên tiếng.

"Vào nhà mình mà còn cần mẹ mở cửa, Triệu Chân, con rảnh rỗi quá!" Bà chủ vừa lèm bèm, vừa kéo cửa chính ra một cách bất mãn, vừa nhìn thì thấy mấy người mặc đồng phục công an ở phía sau Triệu Chân.

Tiếng lèm bèm bỗng nuốt ngược vào trong.

"Đồng chí, xin chào, chúng tôi là đến từ đồn công an huyện, xin hỏi đồng chí Triệu Chính Nghiệp có nhà không, chúng tôi có chút chuyện muốn xin ông ấy giúp đỡ." Lưu Vũ nói rõ ràng và xuất trình giấy tờ cho mẹ Triệu Chân xem.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 898


Mẹ Triệu Chân không biết chữ, nhìn không hiểu mấy chữ trên giấy tờ.

Nhưng bà tin cái mà Lưu Vũ cho mình xem là thật, sắc mặt trở nên nghiêm túc, trả lời: "Cha không có nhà, đến nhà bà cụ Triệu rồi, hay là các đồng chí vào nhà ngồi một lát, tôi đi gọi?"

"Là nhà Triệu Tài sao?" Lúc này Lưu Vũ bọn họ có khá nhiều công việc cần phải làm.

"Đúng, chính là nhà đó."

Mẹ Triệu Chân gật đầu, xoay người qua kêu người đàn ông trong nhà mình đến nhà Triệu Tài gọi người.

"Đồng chí, cho hỏi đồng chí Triệu Chính Nghiệp ra khỏi nhà khi nào?" Lưu Vũ hỏi.

"Chỉ mười mấy phút trước thôi, đúng rồi, lúc nãy cũng không biết âm thanh ở đâu ra,, giống như có trẻ con nhà này lén đốt pháo vậy." Mẹ Triệu Chân nhớ lại rồi trả lời Lưu Vũ, lại nhiệt tình nói: "Đồng chí công an, bên ngoài lạnh lắm, giờ tôi giúp các anh gọi người."

"Đồng chí, không cần phiền đâu, chúng tôi tự đi được rồi, chúng tôi biết đường."

Lưu Vũ không định phiền đến mẹ của Triệu Chân, thấy Triệu Chính Nghiệp không ở nhà nên rời khỏi nhà họ Triệu, đến nhà Triệu Tài, Sở Sở và Triệu Chân cũng đi theo bên cạnh.

"Triệu Chân, ông cháu và mẹ của Triệu Tài rất thân nhau sao?"

Lưu Vũ cẩn thận hỏi Triệu Chân.

Anh ấy nhìn bầu trời đang tối dần, có hơi nghi ngờ chuyện bà cụ Triệu có thể đã biết Triệu Tài bị bắt, Triệu Hà bị xử bắn, nếu không mời cơm người ta vào giờ này cũng có hơi bất thường.

"Chú, ông của cháu rất thân với mọi người trong thôn."

Triệu Chân nghe hỏi vậy, lập tức trả lời một tiếng.

Nhưng sau khi trả lời xong thì lại suy nghĩ một lúc, bồi thêm một câu: "Ông cháu có vai vế lớn lớn nhất trong thôn, bình thường nhà nào trong thôn gây lộn hoặc đánh nhau cũng sẽ tìm ông cháu để giải quyết, ông không hay ở nhà, bận lắm, nhưng có bận đến đau cũng không ra khỏi nhà vào giờ cơm cả."

Những năm 70, lương thực nước ta không được phong phú, mặc dù miễn cưỡng có đủ lương thực cho người trong nhà ăn, hưng cũng không có nhà nào dư dả để mời người khác ăn cả.

Thế nên cho dù là ai cũng sẽ không đến nhà Triệu Chân mời người vào giờ này.

Giờ này lại cố ý đến mời người ta ăn tối.

"Nhà bà cụ Triệu này giàu có, nhất định không thiếu đồ ăn, có khi nào để ý đến đồ ăn trong một bữa tối không, dù sao một mình ông cháu cũng ăn nhiều bao nhiêu chứ?" Lưu Vũ hỏi sâu hơn.

"Nhà bọn họ chưa bao giờ thực sự mời cơm ông cháu cả, nếu thực sự có chuyện, thì những người khác trong thôn cũng vậy, đều sẽ tránh mời người khác vào giờ cơm." Năm nay Triệu Chân sáu tuổi, trí nhớ cũng khá lắm.

"Được, được, chú biết rồi."

Lưu Vũ xoa đầu Triệu Chân, sắc mặt trở nên nghiêm túc, thấy giọng nói vài câu với một người công an kế bên.

Đối phương nghe xong liền xoay người đi tìm Phương Lỗ.

"Chú, đó chính là nhà của bà cụ."

Chính lúc Lưu Vũ do dự không muốn để Sở Sở và Triệu Chân đến nhà bà cụ Triệu, đột nhiên Triệu Chân chỉ về một căn nhà cách đó không xa, nói.

Nhà của Triệu Tài cũng không có gì đặc biệt, kiến trúc không khác với người trong thôn lắm, nếu nói về sự khác biệt, vậy thì nhà của bọn họ lớn hơn, chiếm diện tích rộng hơn, nhưng lớn thế nào thì không thể nói được.

Đó là căn nhà mà Triệu Tài và những người con của ông ta ở.

Triệu Tài có ba người con, mà ba người con này lại có con cái nữa, căn nhà lớn một chút cũng bình thường, nhà của người có nhiều miệng ăn trong thôn hơn thì cũng có diện tích lớn hơn.

"Sở Sở, cháu và…"

Chính lúc Lưu Vũ định để Sở Sở và Triệu Chân ở lại, đột nhiên sói con luôn bên chân bọn họ xông ra ngoài.

Hướng đến nhà Triệu Tài.

Đừng nói tới Lưu Vũ bị sợ hãi, ngay cả Sở Sở và Triệu Chân cũng vậy.

Bọn họ còn nhớ chuyện sói con đột nhập vào nhà Đầu Trọc.

"Anh Lưu Vũ, mau đuổi theo, Đô Đô nhất định phát hiện ra cái gì đó rồi." Sở Sở ngày nào cũng ở bên sói con, vô cùng quen thuộc với sói con, Lưu Vũ còn chưa ra lệnh, cậu đã xông ra ngoài rồi.

Tốc độ cũng khá nhanh.

Sở Sở uống sữa dê mỗi ngày, lại kiên trì tập luyện, thể chất đã có sự thay đổi, phản ứng Lưu Vũ nhanh chóng vậy mà cũng không bắt được người.

"Mau đi theo."

Lưu Vũ bất đắc dĩ chỉ có thể lệnh cho tất cả mọi người đi theo, đồng thời súng ở thắt eo cũng đã nạp đầy đạn.

Triệu Chân sừng sỡ một lúc rồi đi theo.

Đi bên cạnh công an, nhiệt huyết cậu sôi sục, cậu cảm nhận sự đam mê chưa từng có, cậu thích kiểu đam mê công việc như này, thậm chí sâu trong lòng đã thề nhất định sẽ chăm chỉ đọc sách, rèn luyện sức khỏe, sau này cũng làm một người công an được mọi người kính trọng.

"Rầm…"

Đám người Lưu Vũ phá cửa, đột nhập vào nhà Triệu Tài.

Bởi vì sói con và Sở Sở đã đột nhập vào từ lâu.

Nhà Triệu Tài, đèn dầu trong phòng đều đã được thắp lên, nghe tiếng phá cửa, tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn.

Đều là những ông cụ, bà cụ, dưới ánh đèn, đầu tóc bạc trắng hiện lên rất rõ ràng.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 899


"Ông nội."

Mặc dù tốc độ của Triệu Chân chậm hơn đám người Lưu Vũ nhưng bởi vì ở gần nhà Triệu Tài nên sau khi người Lưu Vũ xông vào nhà Triệu Tài chừng mười giấy, cậu cũng đuổi theo, gặp ông nội trong đám đông bèn lên tiếng chào hỏi.

"Triệu Chân." Triệu Chính Nghiệp thấy Triệu Chân thở hồng hộc chạy tới thì vẻ mặt vừa kinh ngạc lại khiếp sợ.

"Đồng chí Triệu Chính Nghiệp, chúng tôi là đồn công an huyện, tôi tên là Lưu Vũ, nhận lệnh cấp trên mời ông hỗ trợ chúng tôi giữ gìn an ninh trật tự trong thôn Đoàn Kết." Lưu Vũ thu súng lại để chứng tỏ mục đích xuất hiện của phe mình, đồng thời mở giấy chứng nhận của mình đưa cho nhóm người già Triệu Chính Nghiệp xem.

"Đây chính là nguyên nhân các cậu phá cửa?"

Người nói chuyện không phải Triệu Chính Nghiệp, mà là một bà cụ khác ngồi bên cạnh bếp lò, mái tóc trắng bạc phơ của bà cụ như lóe ra ánh sáng dưới tia sáng màu quýt.

"Triệu Thị?"

Lưu Vũ nhận ra người này.

"Đồng chí công an, nhà họ Triêu chúng tôi phạm lỗi gì mà các anh có quyền lén lút xông vào nhà chúng tôi?" Ánh mắt của bà cụ Triệu chứa sự bất mãn khi nhìn về phía Lưu Vũ, mang theo sự dò xét cao ngạo.

Một người trẻ khoảng hai mươi tuổi đang đứng ở sau lưng bà cụ.

Lưu Vũ có tư liệu về người nhà của Triệu Tài, vừa nhìn lướt qua đã biết người trẻ tuổi đứng sau lưng bà cụ tên là Triệu Kiến An, là con trai của con thứ Triệu Bình Quân của Triệu Tài.

Bởi vì chuyện của Triệu Tài còn chưa công bố toàn bộ, lúc này Lưu Vũ thật sự không thể lấy ra lệnh lục soát, anh ấy gấp gáp xông vào nhà họ Triệu cũng chỉ vì lũ sói con và Sở Sở xông và trước, kết quả đã chậm một bước, bọn họ xông vào nhà họ Triệu thế mà không nhìn thấy bóng hình của hai cậu nhóc.

Vài công an bên Lưu Vũ đang nóng vội đồng thời còn phải đối phó với người nhà họ Triệu, vẻ mặt của bọn họ càng trở nên nghiêm túc.

"Triệu Thị, chuyện liên quan tới công an là chuyện bí mật, mọi người chỉ có quyền phối hợp, không có quyền thắc mắc." Lưu Vũ không định để lại mặt mũi cho bà cụ Triệu, dù sao sớm muộn gì người trong gia đình này sẽ bị bắt.

"Anh đang nói cái gì vậy, cho dù anh là công an, cũng phải đưa bằng chứng lén xông vào nhà khác chứng cứ mới được, nếu không chúng tôi sẽ đi tìm người lãnh đạo của các anh nói lý lẽ, các anh vô duyên vô cớ tự xông vào nhà dân, có còn phép tắc hay không."

Lần này người nói chuyện không phải bà cụ Triệu, mà là Triệu Chính Nghiệp.

"Ông nội!"

Triệu Chân khiếp sợ mà nhìn Triệu Chính Nghiệp, không ngờ ông nội cậu có thể nói ra câu nói này, bình thường mà nói, ông nội cậu hiểu rất rõ lí lẽ, c*̃ng yêu nước bảo vệ đảng, nếu công an cần sự trợ giúp, nhất định sẽ dừng việc lại đến giúp đỡ ngay đầu tiên.

"Triệu Chân, một đám người lớn ở chỗ này, nào có phần cho một đứa bé như cháu nói chuyện, mau về nhà, trời đã tối rồi, còn chạy loạn bên ngoài, đúng là càng ngày càng không nên người."

Triệu Chính Nghiệp nghiêm túc quát Triệu Chân.

Triệu Chân: ... !!! Cho tới bây giờ ông nội cậu chưa từng dùng giọng điệu nghiêm túc cộng thêm chỉ trích như thế khi nói chuyện với cậu.

"Đồng chí Triệu Chính Nghiệp, đồng chí nhỏ Triệu Chân cũng giúp chúng tôi một tay, ông đừng trách cậu bé, cậu bé còn nhỏ."

Lưu Vũ thấy Triệu Chính Nghiệp chỉ trích Triệu Chân, lập tức cảm thấy có hơi có lỗi với đứa nhỏ, vội vàng giải thích giúp một câu.

"Biết Triệu Chân còn nhỏ thì tại sao một người lớn như anh muốn để trẻ nhỏ như vậy giúp, đúng là làm loạn, đi gọi lãnh đạo của anh tới đây cho tội, tôi cũng phải hỏi người lãnh đạo của các anh lãnh đạo các anh như thế nào." Triệu Chính Nghiệp không buông tha với nhóm công an của Lưu Vũ.

Triệu Chân cảm thấy ông nội cậu hôm nay cực kỳ kỳ lạ, cậu bị quát to liên tục nên đã không còn dám gọi ông nội cậu.

Nhưng đôi mắt của cậu lại không ngừng tìm kiếm trong phòng.

Rất kỳ lạ, thế mà cậu không nhìn thấy bóng hình của Sở Sở và sói con, cũng không biết hai người này trốn ở chỗ nào, hoặc là bị người trong phòng giấu sao?

Khi Triệu Chân đánh giá tình hình trong phòng, Lưu Vũ c*̃ng quan sát kĩ nhà họ Triệu.

Nhà của Triệu Tài không nhỏ, cách bố trí của phòng khách không giống với bình thường lắm, phần lớn phòng khách của mọi người đã phòng đãi khách cũng là phòng bếp mùa đông, nhưng nhà của Triệu Tài thì không giống.

Phòng khách của ngôi nhà này chỉ là phòng khách.

Trong phòng khách này không chỉ có lò bếp, còn có cả sofa, sofa đã chậm rãi phổ biến năm 1970, người có chút của cải cũng theo đuổi mốt nhưng đám người Lưu Vũ hiếm khi thấy có người ta bày sofa ở nông thôn.

Dù sao món đồ chơi là ghế sô pha này đối với vài người trong thôn mà nói thì có tính thực dụng không lớn mà còn không dễ chịu bằng giường.

Lúc này Lưu Vũ nhìn thấy có rất nhiều người già ngồi trong nhà họ Triệu, có người ngồi trên sofa, c*̃ng có ngồi ghế dài, những cụ gìa này và bà cụ Triệu đều dùng vẻ mặt hờ hững đến mức chết lặng nhìn đám người Lưu Vũ.

Ánh nhìn chăm chú.

Lưu Vũ cảm giác tình hình ở hiện trường không đúng lắm, đừng nói đến vẻ mặt của bà cụ Triệu khi nhìn về phía mấy người bọn họ, ngay cả vẻ mặt của Triệu Chính Nghiệp và đám người già trong phòng này cũng không thích hợp.

"Lưu Vũ, các anh gọi lãnh đạo của các anh tới đây, tôi phải hỏi người đó dạy dỗ các anh như thế nào."

Triệu Chính Nghiệp thấy Lưu Vũ quan sát nhà họ Triệu thì nhanh chóng đuổi ra ngoài.
 
Back
Top Dưới