Ngôn Tình Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 760


Hà Kiến Bạch hơn bốn mươi tuổi, đang độ tuổi trẻ trung khỏe mạnh.

"Các đồng chí, tôi tên là Hà Kiến Bạch, là phó huyện trưởng của huyện Bạch Thành. Hôm nay đại biểu cho huyện đến giám sát buổi tổng tuyển cử cán bộ công xã Hồng Kỳ, nhất định sẽ bảo đảm tuyển cử công khai, minh bạch, công chính."

"Bốp bốp bốp…"

Hội trường vang lên tiếng vỗ tay kịch liệt, tất cả mọi người tha thiết nhìn Hà Kiến Bạch.

Bên ngoài công xã, dân chúng chen không vào được công xã cũng không rời đi, mà đứng tại chỗ nghiêng tai cẩn thận lắng nghe, chỉ mong có thể nghe được một chút âm thanh phát ra từ buổi tổng tuyển cử ở công xã.

Cuộc tổng tuyển cử bắt đầu, bởi vì là cuộc tổng tuyển cử, nên điều đầu tiên phải tuyên bố là việc bổ nhiệm và bãi nhiệm mới.

Trong tài liệu bổ nhiệm của huyện, chức vị của nhóm Phương Minh Kiệt cũng không thay đổi, mọi người vẫn giữ nguyên vị trí cũ. Duy nhất còn trống chức chủ nhiệm hội phụ nữ, đây chính là chức vị mà Tần Thanh Man muốn tham gia tranh cử.

"Các đồng chí, hiện tại tiến hành tranh cử chức vị chủ nhiệm hội phụ nữ công xã, căn cứ vào báo cáo của các đại đội về công chức tham gia tuyển cử, sau khi công xã trải qua quá trình sàng lòng, trước mắt có năm vị đồng chí tiến vào tổng tuyển cử."

Phương Minh Kiệt là bí thư đảng ủy công xã, tổng tuyển cử do ông ấy chủ trì.

Phó chủ tịch huyện tới chỉ để giám sát.

Ở dưới bục chủ trì, tất cả mọi người đều nín thở vì những lời này của Phương Minh Kiệt, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía năm người đứng trước vị trí chủ trì.

Năm người phụ nữ.

Tuổi tác khác nhau, hấp dẫn ánh mắt người ta nhất chính là Tần Thanh Man.

Một là Tần Thanh Man quá trẻ tuổi, hai là bởi vì Tần Thanh Man có vẻ ngoài xinh đẹp, cực kỳ đẹp.

Phương Minh Kiệt không quan tâm đến phản ứng của dân chúng như thế nào, tiếp theo lớn tiếng nói: "Các đồng chí, năm vị đồng chí tham gia tuyển chọn này lần lượt do những thôn dân của các đội sản xuất bỏ phiếu bầu cử. Trước mắt người được bỏ phiếu nhiều nhất lần lượt là đồng chí Tần Thanh Man của đồn Kháo Sơn, đồng chí Vi Phàm của đồn Thạch Đầu, đồng chí Diêu Đào Hoa của thôn Hắc Sơn, đồng chí Vạn Anh của thôn Tiền Tiến, đồng chí Kim Điền xây dựng thôn."

"Ai là Tần Thanh Man thế? Sao tôi chưa từng nghe đến người này. Đồng chí Vạn Anh của thôn chúng ta đã chiếm được chín mươi phần trăm phiếu bầu trong thôn, số phiếu cao như vậy mà vẫn không thể xếp hạng nhất sao?"

"Mấy người tính là gì chứ, đồng chí Diêu Đào Hoa của thôn chúng tôi chỉ có bảy người dân không bỏ phiếu, mà cô ấy cũng không được hạng nhất. Người hạng nhất tên Tần Thanh Man rốt cuộc là nhân vật nào, giỏi giang ra sao, mà chúng ta lại chưa từng nghe nói đến?"

"Đúng vậy, tôi cũng chưa từng nghe nói đến đồng chí Tần Thanh Man này."

"Việc bỏ phiếu trong thôn cần có đại đội và công xã tiến hành giám sát, giám sát hai tầng nên không thể có vấn đề gì. Người ta xếp thứ nhất chắc chắn là xứng đáng, mọi người chưa nghe nói đến chẳng qua là do mình thiển cận mà thôi."

"Nói nhảm, đều là người cùng một công xã, dù có khiêm tốn đi nữa cũng không đến mức có nhiều người không nhận ra, có khi ở bên trong có vấn đề gì đó." Có người bắt đầu mưu toan ngấm ngầm, đồng thời ánh mắt dừng lại ở trên người Tần Thanh Man cũng nhiều hơn.

Ở bốn thôn khác, công chức được đồn đề cử tham gia tuyển chọn đều không còn nhỏ tuổi, người trẻ tuổi cũng phải ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi. Với độ tuổi này thì đừng nói là cả thôn, cả đồn của mình đều biết, đến cả đại đội của mình và một số đại đội khác cũng có một số người biết.

Trước bục chủ trì chỉ có Tần Thanh Man là không quen.

Thật sự không quen chút nào.

Tần Thanh Man còn trẻ tuổi, lúc trước vẫn luôn đi học, vừa mới tham gia lao động, còn làm ở đội sản xuất của mình. Trước đây nguyên chủ không thích nói chuyện, suốt ngày đều thích cúi thấp đầu, cũng không có ăn diện, nên thật sự không được mọi người chú ý.

Đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy Tần Thanh Man ở trước văn phòng công xã sau khi cô xuyên tới đây.

Tần Thanh Man không phải nguyên chủ, sẽ không thể nào có dáng vẻ sợ hãi rụt rè cúi đầu khom lưng. Lúc này dáng người cô thẳng tắp, khí chất đoan trang, rộng rãi mà dịu dàng nhìn những người dân đang dùng đủ các ánh mắt để dò xét mình.

Trong những người này chỉ có một số người ở đồn Kháo Sơn mà cô biết, những người khác cô đều không biết.

Những người không biết nhìn về phía cô với ánh mắt mang theo sự hoài nghi vô tận.

Vẻ mặt Tần Thanh Man không chút thay đổi khi đối diện với những ánh mắt hoài nghi này, bình tĩnh vững vàng trước sau như một, điều này làm cho Trịnh An Quốc để ý đến cô thấy thế cũng thở phào nhẹ nhõm.

Có một số việc họ có thể giúp Tần Thanh Man, nhưng không thể giúp Tần Thanh Man đối diện với ánh mắt nghi ngờ của dân chúng. Chỉ có Tần Thanh Man tự đứng lên thì mới có thể ngồi vững vàng ở vị trí chủ nhiệm hội phụ nữ này.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 761


Trên bục chủ trì, dù là vị bí thư công xã Phương Minh Kiệt cũng nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của dân chúng, phó huyện trưởng Hà Kiến Bạch cũng nghe được, tầm mắt hai người đều đảo qua khuôn mặt Tần Thanh Man.

Đồng thời trong lòng cũng khen ngợi, chỉ riêng khí chất điềm tĩnh này đã mạnh hơn những vị tham gia tuyển chọn khác rất nhiều.

Đứng ở trên bục chủ trì, là có muôn người hướng mắt về mình.

Con người bình thường ở trong hoàn cảnh quen thuộc thì dù có nhiều ánh mắt hơn nữa vẫn có thể ứng phó tự nhiên, nhưng khi lẻ loi trơ trọi và nổi bật trong ánh mắt của mọi người thì dễ dàng sinh ra tâm lý căng thẳng, sợ hãi.

Một khi con người sợ hãi thì dễ mất bình tĩnh.

Tuy rằng bốn vị đồng chí khác đều là những đồng chí rất tốt, số phiếu bầu cũng rất nhiều, nhưng so sánh với Tần Thanh Man thì đứng ở trên bục thì vẫn có thể nhận thấy chênh lệch. Có thể thấy, mấy người khác đều bình tĩnh đối mặt với dân chúng.

Nhưng cơ thể cứng ngắc của họ vẫn để lộ nội tâm chân thật của mình.

"Các đồng chí, phiếu bầu của năm vị đồng chí nữ là do cán bộ công xã dẫn dắt nhân viên đại đội ở các thôn, đồn bầu chọn. Chúng tôi có thể đảm bảo với tổ chức đảng là cuộc tuyển cử công bằng công chính. Bây giờ tôi tuyên bố, trải qua cuộc thảo luận kỹ lưỡng của cán bộ công xã, cuối cùng tiến hành bỏ phiếu chức vị chủ nhiệm hội phụ nữ, bỏ phiếu cho công chức trở thành cán bộ lãnh đạo của công xã."

Sau khi Phương Minh Kiệt tuyên bố kết quả này xong thì nhìn về phía đồng chí Hà Kiến Bạch.

Hà Kiến Bạch đứng dậy gật gật đầu với Phương Minh Kiệt, tiếp nhận gậy tiếp sức cho vị trí chủ trì này: "Các đồng chí, hôm nay những nhân viên tham dự bỏ phiếu cho cán bộ công xã gồm mười người, tổng cộng mười hai phiếu, đồng chí Phương Minh Kiệt và đồng chí Trịnh An Quốc mỗi người hai phiếu, bởi vì bọn họ giữ hai chức vị."

Vốn dĩ quần chúng đang nhìn Tần Thanh Man xì xào bàn tán, lúc này nghe được lời nói của Hà Kiến Bạch thì lập tức ngừng thì thào bàn tán, tầm mắt mọi người đều tập trung vào mười người ở trên bục chủ trì.

Bởi vì cuộc bỏ phiếu sắp bắt đầu.

"Bắt đầu bỏ phiếu từ công chức có ít số phiếu nhất." Hà Kiến Bạch thấy quần chúng đã yên tĩnh, trong lòng cũng rất hài lòng, sau đó nhìn đồng chí Kim Điền rồi nói tiếp: "Người thứ nhất tham gia tuyển chọn công chức, đồng chí Kim Điền, bắt đầu bỏ phiếu."

Thật ra nội bộ công xã cũng đã sớm bàn bạc và sàng lọc, trong cảm nhận của mỗi người đã sớm chọn ra công chức lý tưởng.

Tần Thanh Man là người được Trịnh An Quốc coi trọng, Vi Phàm là người được Chu Kinh Quốc coi trọng.

Ngoại trừ hai người này sẽ tranh cử rất kịch liệt, hôm nay ba vị đồng chí khác chỉ là đi ngang qua sân khấu làm nền thôi. Cho nên khi Hà Kiến Bạch đọc đến tên Kim Điền của đồn Kiến Thiết, cán bộ công xã cũng chỉ bầu mấy phiếu, bảo đảm sẽ không tạo thành nguy cơ đối với người mà mình coi trọng.

Từ Kim Điền đến Vạn Anh, Diêu Đào Hoa, đều không lấy được nhiều phiếu.

Sắc mặt ba người lập tức trở nên vô cùng khó coi, bởi vì trong lòng bọn họ đã biết rằng mình bị loại rồi.

Mà tình huống như vậy cũng không chỉ có lần này mới có.

Các khóa trước cũng như vậy.

Trăm ngàn cay đắng mới giành được nhiều phiếu, cuối cùng lại làm nền ở trong cuộc tổng tuyển cử công xã. Vào giờ phút này, dù là ai thì trong lòng cũng không dễ chịu, suýt chút nữa thì đã bộc lộ nội tâm ra ngoài.

Nhóm người Hà Kiến Bạch vẫn luôn để ý đến mấy công chức tham gia tuyển chọn ở trước bục chủ trì, nên bọn họ nhìn thấy rất rõ ràng sắc mặt của ai đang thay đổi ở trên sân khấu.

Thật ra ngoại trừ việc chọn người có khả năng thì cuộc tuyển chọn cán bộ công xã còn cân nhắc tổng hợp đến rất nhiều nhân tố. Cũng không phải bởi vì đào đất giỏi, cày ruộng cày tốt mà có thể trở thành cán bộ công xã. Năng lực cá nhân, năng lực ứng biến, nhân phẩm, thậm chí đối nhân xử thế cũng ở trong phạm vi kiểm tra.

Mà cuộc kiểm tra mới chỉ bắt đầu.

Cũng chưa chắc lần này nhận được ít phiếu bầu thì sẽ không còn cơ hội, tất cả đều có thể.

"Bây giờ bắt đầu bỏ phiếu cho đồng chí Vi Phàm của đồn Thạch Đầu." Rốt cuộc Hà Kiến Bạch tuyên bố đến đợt bầu chọn thứ tư thì đến lúc này, cuộc bỏ phiếu mới chính thức trở nên gay cấn.

Nhân viên ở phía Chu Kinh Quốc gần như đều bỏ phiếu cho Vi Phàm.

Nhóm người Trịnh An Quốc thì thờ ơ lạnh nhạt.

Vậy cho nên, phiếu bầu của xã trưởng công xã Phương Minh Kiệt cực kỳ quan trọng, một mình Phương Minh Kiệt nắm giữ hai phiếu, ông ấy bỏ phiếu cho ai cũng ảnh hưởng đến bước bỏ phiếu tiếp theo.

Phương Minh Kiệt thấy mọi ánh mắt đều nhìn mình, đương nhiên cũng biết lúc này đâu phải là cuộc bầu cử chủ nhiệm hội phụ nữ, rõ ràng là cuộc đấu tranh giữa ủy ban cách mạng và công xã. Ông ấy suy nghĩ mấy giây rồi lựa chọn bỏ phiếu trắng.

Trong mười năm đặc biệt này, ngoài mặt vẫn có không ít người muốn tạm tránh mũi nhọn.

Trịnh An Quốc và Tiền Tương Dương cũng biết cuối cùng cũng sẽ có kết quả như vậy, mặt không chút thay đổi mà nhìn về phía Hà Kiến Bạch.

"Đồng chí Vi Phàm đạt được bảy phiếu, trước mắt có số phiếu cao nhất." Hà Kiến Bạch tuyên bố kết quả.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 762


Ban đầu tiếng vỗ tay của mọi người còn thưa thớt, sau đó tiếng vỗ tay càng ngày càng vang, khiến cho Vi Phàm kích động đến nỗi mặt đỏ bừng bừng. Ba vị đồng chí khác đều chỉ đạt được hai ba phiếu, chỉ có cô ta được bảy phiếu, đây là số phiếu cao khó có được.

"Hiện tại tôi tuyên bố đến phần bỏ phiếu của đồng chí cuối cùng, vị đồng chí này chính là đồng chí Tần Thanh Man của đồn Kháo Sơn." Hà Kiến Bạch tuyên bố phiếu bầu quan trọng nhất.

Đối mặt với phiếu bầu của Tần Thanh Man, lựa chọn của bên Chu Kinh Quốc cũng giống như lựa chọn lúc trước của bên Trịnh An Quốc, một phiếu cũng không bỏ, cuối cùng tầm mắt mọi người lại tập trung ở trên mặt Phương Minh Kiệt.

Trước mắt phiếu bầu của Tần Thanh Man bằng với Vi Phàm, đều là bảy phiếu.

Nếu như Phương Minh Kiệt bỏ phiếu, vậy thì Tần Thanh Man sẽ được chín phiếu. Chín chọi bảy, hoàn toàn thắng được chức chủ nhiệm hội phụ nữ của công xã, nhưng nếu Phương Minh Kiệt lại lựa chọn bỏ phiếu trắng, vậy...

Tâm trạng của Trịnh An Quốc và Tiền Tương Dương đều có chút nặng nề.

Bọn họ có dự cảm cuộc bầu cử hôm nay không quá thuận lợi, chắc chắn còn có không ít trắc trở.

Lúc trước Phương Minh Kiệt không lựa chọn bỏ phiếu cho Vi Phàm, cũng sẽ không bỏ phiếu cho Tần Thanh Man. Là xã trưởng công xã kiêm bí thư đảng ủy, thật ra ông ấy cũng gặp rất nhiều điều cản trở, cũng không dễ dàng gì.

Cho nên Phương Minh Kiệt cũng lựa chọn bỏ phiếu trống trong cuộc bỏ phiếu của Tần Thanh Man.

Bảy phiếu với bảy phiếu, năm người tham gia lại đứng trên cùng một vạch xuất phát.

Lần này, bất kể là mọi người trên bục chủ trì hay là các đại đội sản xuất, các đội viên của đội sản xuất đều căng thẳng, trái tim mọi người đều bởi vì cảnh tượng bất ngờ này mà đập thình thịch.

Bởi vì mọi người đều biết đây không chỉ là chức vị chủ nhiệm hội phụ nữ của công xã, mà còn là cuộc đấu đá ngầm giữa ủy ban cách mạng và công xã.

Hà Kiến Bạch đối mặt với kết quả 7:7 này cũng rất bất đắc dĩ, tầm mắt đảo qua mặt tất cả cán bộ công xã, cũng nhìn về phía Tần Thanh Man và Vi Phàm đang ngang ngửa nhau.

Sắc mặt Tần Thanh Man vẫn bình tĩnh, điềm tĩnh như vậy, giống như chuyện không liên quan đến mình.

Vi Phàm thì kém hơn một chút.

Bởi vì số phiếu tương đương, Vi Phàm hơn bốn mươi tuổi nhìn về phía Tần Thanh Man với ánh mắt mang theo vẻ bất mãn và khinh thường. Chỉ là một người phụ nữ không có tiếng tăm gì mà cũng tranh giành vị trí với bà ta, vẫn còn non lắm.

Hà Kiến Bạch lặng lẽ quan sát tất cả biểu cảm của mọi người, rồi mới lần nữa lớn tiếng tuyên bố: "Hiện tại tôi trịnh trọng tuyên bố, tiến hành vòng bỏ phiếu thứ hai. Lần này là bỏ phiếu kín, do tất cả đội viên của đại đội sản xuất thuộc quản lý ở địa bàn công xã tiến hành bỏ phiếu, tôi và cán bộ công xã sẽ giám sát."

Đã nhiều năm để từ khi thành lập công xã Hồng Kỳ cho đến nay, đây là lần đầu tiên trong cuộc trưng cầu ý dân không thể bầu ra cán bộ công xã mà phải tiến hành vòng bỏ phiếu kín thứ hai.

Quần chúng vừa nghe là phải tiến hành vòng bỏ phiếu kín đợt hai thì đều kích động.

Tiếng nghị luận càng thêm lớn hơn, nhưng dưới sự cảnh cáo của dân binh ở hiện trường thì bắt đầu yên tĩnh. Ánh mắt mọi người đều tập trung vào Tần Thanh Man và Vi Phàm, tất cả mọi người đều tò mò cuối cùng chức chủ nhiệm hội phụ nữ sẽ thuộc về ai.

Bởi vì là bỏ phiếu kín, có bỏ phiếu cho ai cũng không có ai biết.

Mỗi người khi lấy được giấy bút đều lựa chọn người đầu tiên mình xem trọng.

Lần bỏ phiếu này có rất nhiên nhân viên tham gia, có rất nhiều người chỉ biết sản xuất chứ không biết chữ, thật sự khó khăn với việc viết tên bỏ phiếu.

Nhưng người sống làm sao có thể bị nước tiểu làm cho nghẹn chết, biện pháp đều do người nghĩ ra mà thôi.

Đánh số thứ tự.

Một, hai, ba, bốn, năm.

Dựa theo xếp hạng của các thôn các đồn, Tần Thanh Man là số một, Vi Phàm là số hai, cứ như vậy mà suy ra.

Các đội viên của đội sản xuất không thể viết được tên quá phức tạp, còn bắt chước viết theo số thứ tự thì vẫn có thể viết được.

Trong thời gian chờ đợi vừa căng thẳng vừa thiêng liêng, mười phút trôi qua, cuối cùng cũng bỏ phiếu xong.

Lần này, ba người Kim Điền, Vạn Anh, Diêu Đào Hoa mà trước đó còn làm nền đã lộ ra nụ cười, vốn dĩ bọn họ được đội sản xuất của mình cử đi, nên đương nhiên lúc này số phiếu sẽ không ít.

Tháng ba, mặc dù tuyết đọng trên mảnh đất này còn chưa tan, nhưng nhiệt độ lại cao hơn rất nhiều.

Rất nhiều nơi lớp băng thật dày đã tan rã.

Nhóm Tần Thanh Man đứng ở bên ngoài đã lâu, bởi vì ăn mặc cực kỳ dành cũng không cảm thấy lạnh, ngược lại còn nhiệt huyết kích động.

Bỏ phiếu xong, lại bắt đầu ghi phiếu và đọc phiếu.

Tần Thanh Man rất điềm tĩnh, bình chân như vại, không có một chút lo lắng nào. Điều này làm cho những người dân trước đó không biết cô hoặc là không hề quen phát hiện ra ưu điểm của Tần Thanh Man.

Đối mặt với người mà điều gì cũng đã có dự tính trong lòng, rất dễ dàng khiến người ta cũng bình tĩnh theo.

Năm công chức tham gia bầu cử, đọc phiếu liên tục nửa giờ mới xong.

Nhìn thấy số phiếu lần nữa không phân cao thấp, lần này không chỉ có các cán bộ công xã bất ngờ, mà ngay cả quần chúng cũng ngoài ý muốn.

Bình thường mà nói, làm sao cũng không thể xuất hiện tình huống như vậy.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 763


Thị trấn Hồng Kỳ có mười sáu đại đội sản xuất, đội viên của mười sáu đội cộng thêm đội viên trực thuộc sản xuất, tối thiểu cũng vài trăm người. Nhiều người như vậy, làm sao có thể bỏ phiếu bằng nhau được, bằng nhau thì trông giả quá.

Đúng là giả.

Bởi vì trước hôm nay, dù là Trịnh An Quốc hay là Chu Kinh Quốc, đều đã làm rất nhiều công tác chuẩn bị.

Thời kỳ đặc biệt, tuyệt đối không thể phá vỡ cân bằng thế lực của công xã.

Nếu để chức vụ chủ nhiệm hội phụ nữ là người của Chu Kinh Quốc, vậy thì về sau thị trấn Hồng Kỳ tuyệt đối sẽ không an ninh như thị trấn Hồng Kỳ hiện giờ. Có thể sẽ giống như những thị trấn khác, khắp nơi toàn là những nhân viên của hội ủy ban cách mạng đang quơ tay múa chân.

Cho nên Trịnh An Quốc và Tiền Tương Dương âm thầm ra tay, không ngờ Chu Kinh Quốc cũng không ngồi yên trên đài câu cá.

Vốn dĩ Chu Kinh Quốc định thỏa hiệp cho Tần Thanh Man được bầu làm chủ nhiệm hội phụ nữ nhưng kết quả Tần Thanh Man đã liên tiếp nhiều lần không nể mặt ông ta.

Đầu tiên là chuyện Triệu Thiên Thành cầu hôn làm cho ông ta mất mặt, sau đó lại có bối cảnh của Cao Diệp Phương giúp đỡ. Cứ như vậy, Chu Kinh Quốc bắt buộc phải nắm lấy toàn bộ quyền lực của công xã.

Đương nhiên Chu Kinh Quốc hy vọng công xã cũng nổi tiếng như ủy ban cách mạng huyện.

Phương Minh Kiệt bỏ phiếu trống đã nằm trong dự đoán của ông ta, chỉ cần Phương Minh Kiệt bỏ phiếu trống ở bên mình thì nhất định cũng sẽ bỏ phiếu trống ở bên Trịnh An Quốc. Mấy ngày nay Chu Kinh Quốc đã sớm giao lưu tình cảm với các đội trưởng của đại đội sản xuất, vì thế mới xuất hiện cảnh tượng cuộc bỏ phiếu kín lần hai lại đi vào bế tắc.

"Đồng chí Hà, chuyện này tính thế nào?"

Phương Minh Kiệt nhận ra điều kỳ lạ, lập tức biết tình huống không đúng, có thể mình đã bị gài bẫy.

Có thể thấy sắc mặt Hà Kiến Bạch rất khó coi, nhưng vẻ mặt có chút nghiêm túc.

Đương nhiên ông ta cũng không hi vọng thế lực Chu Kinh Quốc trở nên lớn mạnh ở công xã. Vốn dĩ còn muốn tổ chức cuộc tuyển cử bình thường, không ngờ lại ngang ngửa nhau tận hai lần liên tiếp. Cứ như vậy, làm sao bọn họ có thể chọn đây.

"Đồng chí phó huyện trưởng, mọi chuyện đã đến nước này, ông xem như này có được không? Nếu cán bộ công xã là do nhân dân tuyển chọn, vậy chúng ta cứ để người dân có mặt ở đây tham dự tuyển cử một lần. Làm vậy, cam đoan tuyệt đối công bằng công chính, không có người có dị nghị." Chu Kinh Quốc tính toán rất lâu, rốt cuộc cơ hội cũng đã đến nên lập tức lên tiếng.

Ông ta là người của ủy ban cách mạng công xã, đừng nói là có quyền phát biểu ở trường hợp này, cho dù là cuộc họp ở huyện cũng có thể phát biểu.

Đối mặt với đề nghị của Chu Kinh Quốc, vẻ mặt Trịnh An Quốc và Tiền Tương Dương đều cực kỳ nghiêm túc.

Quần chúng vây xem vừa thấy phần lớn đều là người mà Chu Kinh Quốc đã sắp xếp sẵn, bầu phiếu như vậy mà có thể công bằng mới là lạ.

"Đồng chí phó huyện trưởng, chúng ta đã trải qua đợt bỏ phiếu công khai từ cán bộ công xã, cũng đã trải qua đợt bỏ phiếu kín thứ hai từ đại đội sản xuất. Bây giờ chỉ có thể lấy phiếu bầu của dân chúng ở hiện trường, đó là cách nhanh nhất, cũng công bằng nhất, thuận tiện nhất. Mong ông thận trọng cân nhắc về đề nghị của tôi."

Bề ngoài thì Chu Kinh Quốc đang cho phó huyện trưởng Hà Kiến Bạch này đường lui nhưng thật ra ông ta đang ép Hà Kiến Bạch nhanh chóng đưa ra quyết định.

Đây vốn là đường lui mà ông ta đã sắp xếp sẵn, nắm chắc phần thắng.

"Đồng chí Hà, trời đang rất lạnh, mọi người ở bên ngoài thêm một phút là thêm một phần nguy hiểm do giá rét. Tôi cảm thấy đề nghị của đồng chí Chu Kinh Quốc không có vấn đề gì. Hay là chúng ta mời quần chúng ở hiện trường bỏ phiếu đi."

Lần này người lên tiếng Giang Nguyên Khôi, đội trưởng dân binh. Vị trí của ông ấy không chỉ có thể quản lý dân binh công xã, cũng có thể quản lý dân binh của các thôn các đồn.

Vốn dĩ nhà họ Giang bởi vì chuyện của Triệu Thiên Thành và Cao Diệp Phương mà trở thành oan gia.

Nhưng oan gia chỉ là oan gia về mặt con cái, còn về mặt lợi ích thì cả hai bên bị trói buộc rất chặt, không phải bởi vì không liên hôn là có thể giải tán. Giang Nguyên Khôi, nhà họ Giang rất bất mãn với nhà họ Chu và nhà họ Triệu, nhưng ở thời khắc mấu chốt vẫn không thể trở mặt.

Nếu ông ấy trở mặt cũng có nghĩa là lợi ích của bản thân bị tổn hại.

Rơi vào đường cùng, cho dù Giang Nguyên Khôi bất mãn với Chu Kinh Quốc cũng phải đứng về phía Chu Kinh Quốc. May mắn là đêm qua Chu Kinh Quốc đã đến nhà ông ấy hứa hẹn không ít lợi ích, nên hôm nay ông ấy mới đứng ở phía sau Chu Kinh Quốc mà phất cờ hò hét.

Hà Kiến Bạch liên tiếp bị hai nhân vật có quyền ở công xã là Chu Kinh Quốc và Giang Nguyên Khôi ép buộc, cho dù ông ta không hài lòng đi nữa cũng phải tỏ thái độ. Cho dù biết quần chúng ở hiện trường bỏ phiếu có thể sẽ tồn tại mờ ám cũng không có cách nào khác.

Ai bảo đây là thời kỳ đặc biệt, ai bảo lực lượng của ủy ban cách mạng toàn quốc vô cùng lớn mạnh.

"Xem ra chỉ có thể như vậy." Hà Kiến Bạch bất đắc dĩ thỏa hiệp, sắc mặt của Phương Minh Kiệt và Trịnh An Quốc cũng trở nên u ám.

"Các đồng chí, mọi người yên lặng một chút, chúng tôi đã thương lượng ra biện pháp mới cho việc tuyển cử."

Hà Kiến Bạch cảm thấy nếu đã đưa ra biện pháp giải quyết, vậy thì không cần phải kéo dài nữa, kéo dài đi nữa cũng không thể đưa ra biện pháp tốt hơn cách của Chu Kinh Quốc đề ra.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 764


Trong đám người, phe Chu Kinh Quốc đã sớm sắp xếp nhân viên xong, vội vàng ngưng tiếng nói chuyện lại.

Bởi vì họ biết sắp đến lượt họ ra sân biểu diễn rồi.

"Các đồng chí, qua hai vòng bầu chọn chức vụ chủ nhiệm hội phụ nữ mà không thể có được kết quả, cho nên giờ đây sau khi đã thương lượng, chúng tôi nhất trí với quyết định những nhân viên có mặt ở hiện trường sẽ tham dự bỏ phiếu tuyển cử, chỉ bỏ phiếu một vòng, người nhiều phiếu nhất sẽ chiến thắng."

Hà Kiến Bạch cũng không có ý định kéo dài nữa, lập tức tuyên bố quyết định.

"Đồng chí Hà Kiến Bạch anh minh."

Nhân viên mà Chu Kinh Quốc sắp xếp ở trong đám người lập tức hoan hô, trong nháy mắt tiếng hoan hô này đã lôi kéo quần chúng. Lấy công xã làm điểm trung tâm, tiếng hoan hô ngày càng lớn hơn, điều này làm cho người qua đường không biết rõ tình huống không chỉ tò mò lại xem, mà cũng đang trên đường chạy tới hóng hớt.

Nghe được tiếng hoan hô, nhân viên phe Chu Kinh Quốc vui mừng hớn hở.

Sắc mặt Trịnh An Quốc và xã trưởng công xã Phương Minh Kiệt đều có chút u ám, ngay cả phó huyện trưởng Hà Kiến Bạch cũng bởi vì tức giận, mà hai gò má ửng đỏ.

Quá ngông cuồng!

Đám người của hội ủy ban cách mạng này quá ngông cuồng,

Lại dám lợi dụng và kích động quần chúng không biết nội tình ngay tại cuộc tuyển chọn công khai này, đúng là đáng hận.

Hà Kiến Bạch rất tức giận, nhưng ông ta cũng bất lực.

Bây giờ ông ấy cũng giống như bị ép vào đường cùng, chỉ có thể làm theo con đường mà mấy người Chu Kinh Quốc đã thiết lập sẵn.

Tần Thanh Man lạnh nhạt nhìn cảnh tượng náo nhiệt trước mắt, từ khi biết Cao Diệp Phương được nhà họ Chu tiếp nhận, cô đã biết cuộc tổng tuyển cử công xã nhất định sẽ xảy ra vấn đề, mà lúc này vấn đề đã đến rồi.

"Đồng chí Hà Kiến Bạch, quá nhiều người, chúng ta cũng không thể đọc từng phiếu một. Nếu thật sự phải tiến hành theo hình thức đọc phiếu, e là đến lúc trời tối vẫn thống kê chưa xong buổi tuyển cử hôm nay. Theo tôi thấy, cứ trực tiếp giơ tay biểu quyết, chúng ta cử mấy đồng chí đi đếm, cứ áng chừng vậy là được rồi."

Chu Kinh Quốc đã giành được quyền chủ động ở ván thứ nhất, đương nhiên phải đoạt quyền khống chế ở ván thứ hai.

Ông ta tin rằng sau hai vòng này, cuộc bầu cử hôm nay đã ổn thỏa rồi.

Nếu Hà Kiến Bạch đã nhượng bộ, đề nghị hiện tại của Chu Kinh Quốc cũng có tình có lý, chỉ có thể bất đắc dĩ đồng ý, kết thúc sớm một chút cũng tốt cho mọi người.

"Đồng chí Hà, vậy phiền ông chủ trì."

Chu Kinh Quốc xem như đã chiếm được lợi, lại giao quyền chủ trì cho Hà Kiến Bạch.

Trong lòng Hà Kiến Bạch càng không thoải mái, cảm giác mình trở thành con rối bị giật dây. Liếc mắt nhìn chằm chằm Chu Kinh Quốc, Hà Kiến Bạch cầm loa đứng ở phía trước bục chủ trì, ánh mắt trầm lắng nhìn quần chúng hiện trường rồi giơ loa lên.

"Các đồng chí, lựa chọn cán bộ công xã là chuyện thiêng liêng, năm vị đồng chí trên bục chủ trì đều là những đồng chí có năng lực và nhân phẩm tuyệt vời. Có thể có một số đồng chí mọi người chưa từng nghe qua, nhưng bọn họ tuyệt đối phù hợp với tiêu chuẩn tham gia tuyển chọn cán bộ công xã. Tôi hi vọng mọi người nhìn nhận vấn đề về lâu về dài, chọn ra cán bộ công xã mà trong lòng mọi người thật sự muốn chọn."

Hà Kiến Bạch biết mình nói những lời này chưa chắc đã có tác dụng, nhưng là lãnh đạo được huyện phái tới để giám sát bầu cử cán bộ công xã thị trấn Hồng Kỳ, ông ta nhất định phải lấy quyền giám sát của mình ra.

Đối mặt với những lời này của Hà Kiến Bạch, mọi người rất yên tĩnh.

Tất cả mọi người nghiêm túc nhìn Hà Kiến Bạch, cho dù nội tâm của họ đang suy nghĩ cái gì, lúc này đều dành sự tôn trọng cho Hà Kiến Bạch.

Thật ra cũng không phải ai cũng muốn giúp Chu Kinh Quốc, chẳng qua người xưa có câu ‘Phép vua thua lệ làng’. Dù Hà Kiến Bạch là phó huyện trưởng thì đã sao, dù sao cũng là lãnh đạo trong huyện, ở rất xa bọn họ nên mọi chuyện vẫn do lãnh đạo ở công xã bọn họ định đoạt.

Hà Kiến Bạch nhìn đám người đang im lặng, lập tức hiểu được nguyên nhân.

Trong thời đại đặc biệt này, không ai không sợ ủy ban cách mạng, không ai không sợ bị bắt đi lao động cải tạo, giáo dục lại.

"Các đồng chí, lần cuối cùng bỏ phiếu biểu quyết. Đầu tiên bỏ phiếu cho đồng chí Vi Phàm của đồn Thạch Đầu, đồng ý cho đồng chí Vi Phàm trúng cử chức chủ nhiệm hội phụ nữ xin giơ tay." Hà Kiến Bạch biết thắng bại chỉ nằm giữa Vi Phàm và Tần Thanh Man, cũng không theo trình tự trước đó để bỏ phiếu, mà ngay lập tức điểm danh Vi Phàm.

Sau khi Hà Kiến Bạch nói xong, đông nghịt người giơ cánh tay lên.

Có thể nói, ngoại trừ đội viên và thôn dân của đồn Kháo Sơn không giơ tay, tất cả mọi người ở đây đều giơ tay.

Đối mặt với cảnh tượng giơ tay đông nghịt, không cần đếm cũng đã biết kết quả như thế nào.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 765


Kim Điền và hai người còn lại thua trước Vi Phạm thì vẫn có thể bình tĩnh chấp nhận, mấy người họ cũng không yêu cầu bỏ phiếu cho mình nữa, mà đi thẳng xuống sân khấu đứng vào đám người, cái này tương đương với việc chủ động bỏ quyền.

Kim Điền và hai công chức kia đã từ bỏ quyền, người duy nhất có thể cạnh tranh với Vi Phàm cũng chỉ có Tần Thanh Man.

Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Tần Thanh Man.

"Tần Thanh Man đồng chí, còn bỏ phiếu không?" Giờ khắc này Vi Phàm lấy thái độ của người chiến thắng để nhìn về phía Tần Thanh Man. Không cần thiết phải cạnh tranh, ánh mắt bà ta nhìn Tần Thanh Man cũng nhã nhặn hơn rất nhiều.

Ít nhất cũng không có nhiều gai nhọn nữa.

Tần Thanh Man bình tĩnh nhìn Vi Phàm, cười nhạt nói: "Đến cũng đã đến rồi, nếu đã là trình tự tranh cử bắt buộc, tôi cảm thấy vẫn cần bỏ phiếu một lần. Nếu không, cho dù trúng tuyển cũng sẽ bị người ta nói này nói nọ."

Vi Phàm cảm thấy Tần Thanh Man nói rất đúng, rất biết suy nghĩ cho chính mình, cảm kích nói một tiếng: "Cảm ơn."

Tần Thanh Man nhìn Vi Phàm, cười nhạt không nói.

Hà Kiến Bạch vẫn đứng ở phía trước bục chủ trì, đương nhiên nghe rõ cuộc đối thoại của Tần Thanh Man và Vi Phàm. Nói thật, ông ta xem trọng Tần Thanh Man hơn. Hôm nay dù có thế nào cũng thấy khí chất và sự điềm tĩnh của Tần Thanh Man cao hơn một bậc, càng thích hợp với chức vị chủ nhiệm hội phụ nữ của công xã.

"Đồng chí Hà Kiến Bạch, bắt đầu đi."

Trịnh An Quốc cũng không ngờ Chu Kinh Quốc xuống tay tuyệt tình như vậy, chuyện đã đến nước này, cho dù có thua cũng phải thua đường đường chính chính quang minh chính đại. Cho nên ông ấy không có làm khó Hà Kiến Bạch, mà thỉnh cầu Hà Kiến Bạch chủ trì đến cuối cùng.

Hà Kiến Bạch nhìn Trịnh An Quốc với vẻ áy náy, sau đó nói với đám người: "Các đồng chí, hãy thả tay xuống trước đã. Chúng tôi còn cần mọi người bỏ phiếu một lần nữa, lần này bỏ phiếu đối tượng là đồng chí Tần Thanh Man."

Tay của quần chúng đều thả xuống theo lời của Hà Kiến Bạch, mọi người lẳng lặng nhìn Hà Kiến Bạch, lại nhìn Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man còn trẻ tuổi quá.

"Các đồng chí, bây giờ bắt đầu bỏ phiếu cho đồng chí Tần Thanh Man, đồng ý để đồng chí Tần Thanh Man trúng cử chức chủ nhiệm hội phụ nữ, xin giơ tay."

Cho dù đã quen với sóng gió, ông ta cũng có chút căng thẳng.

Bởi vì ông ta biết đây là ván quyết định thắng thua.

Sau khi giọng nói của Hà Kiến Bạch dừng lại một hồi lâu cũng không có ai giơ tay, trong đám người cứ anh nhìn tôi rồi tôi nhìn anh, cũng không có giơ tay, ngay cả thôn dân của đồn Kháo Sơn cũng không giơ tay.

Trịnh An Quốc và Tiền Tương Dương nhíu mày lại.

Ông ấy không ngờ mọi người lại sợ Chu Kinh Quốc của hội ủy ban cách mạng như vậy, thậm chí ngay cả người của đồn Kháo Sơn cũng không dám giơ tay biểu quyết.

"Đồng chí Hà, tôi thấy có thể tuyên bố…"

Nụ cười trên mặt Chu Kinh Quốc càng lúc càng rạng rỡ, cuối cùng nhịn không được mà mỉm cười nhắc nhở Hà Kiến Bạch.

Nhân viên thuộc phe Chu Kinh Quốc cũng để lộ nụ cười ăn mừng ở trên mặt, thậm chí có mấy người nóng lòng đi tới bên cạnh Vi Phàm để chúc mừng. Vi Phàm được bầu làm cán bộ công xã, mọi người sẽ là đồng nghiệp ngồi ngang hàng.

"Ai nói biểu quyết kết thúc, chúng tôi đang đợi người!"

Nhưng vào lúc này, trong đám người bỗng phát ra một giọng nói hết sức vang dội.

"Đúng, chúng tôi đang đợi người, cho chúng tôi thêm vài phút nữa là được". Trong đám người lại một giọng nói vang dội cất lên.

"Này, mọi người đừng chặn cửa chứ, như vậy làm sao người của chúng tôi vào được. Mau tránh ra, tránh ra."

Mọi người nghe thấy giọng của người trong đồn Kháo Sơn phát lên thì sợ đến ngây người.

Còn có thể làm vậy sao?

Chờ người, chờ ai?

Trong đầu Chu Kinh Quốc hiện lên hành động rầm rộ mà lần trước nhìn thấy ở nông trường Hồng Kỳ, đôi mắt chợt lóe sáng, hét lớn: "Chờ cái gì mà chờ, mấy người tưởng cuộc tranh cử cán bộ công xã là đánh nhau sao, đến giờ thì cũng nên kết thúc rồi."

"Đồng chí Chu Kinh Quốc, cho quần chúng hiện trường bỏ phiếu là ý của ông, chúng tôi cũng đều tuân thủ. Làm sao, chẳng lẽ quần chúng không ở trong công xã thì không phải là quần chúng của chúng ta sao?" Tần Thanh Man nhìn Chu Kinh Quốc rồi cười như có như không.

"Báo... Báo cáo, chặn… Bị chặn mất rồi , người bỏ phiếu không vào được."

Người chui ra khỏi đám người để báo cáo là cha của Tam Mộc, từ nhỏ ông ấy đã linh hoạt giỏi lợi dụng sơ hở. Lúc này, cuối cùng cũng chui ra khỏi đám người để báo cáo tin tức khiến người ta phấn chấn.

Hà Kiến Bạch và Phương Minh Kiệt liếc nhìn nhau, đồng thanh nói: "Đi, chúng ta đến cổng công xã."

Tận mắt nhìn thấy sự phách lối của phe Chu Kinh Quốc, cuối cùng hai người họ cũng không ngồi yên được nữa.

Cha Tam Mộc ra sức vẫy tay với Tần Thanh Man, cuối cùng cũng chạy tới rồi, ông ấy không có cản trở Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man mỉm cười với cha Tam Mộc, sau đó đi theo phía sau Hà Kiến Bạch.

Cuộc bầu cử hôm nay, chỉ mới bắt đầu, còn sớm lắm!
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 766


Tần Thanh Man đột nhiên xuất thần, giờ đến lượt sắc mặt của phe Chu Kinh Quốc trở nên khó coi. Nhất là sắc mặt của Vi Phàm, giống như mở xưởng nhuộm trên mặt vậy, đủ mọi màu sắc biến hóa không ngừng.

Cuối cùng thì mặt đỏ tía tai.

Lúc trước Vi Phàm đắc ý bao nhiêu thì lúc này thì khó coi bấy nhiêu. Bà ta vốn cho rằng chức vị chủ nhiệm hội phụ nữ công xã đã chắc chắn thuộc về mình, không ngờ gần với tới thì lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

"Đồng chí Kinh Quốc, làm sao bây giờ?"

Giang Nguyên Khôi có chút nôn nóng, cũng không biết vì sao, sâu trong nội tâm ông ấy có dự cảm cực kỳ xấu.

Luôn cảm giác hôm nay sẽ xảy ra chuyện, còn là chuyện lớn.

Lúc này Chu Kinh Quốc đã không khống chế được biểu cảm trên mặt, nhìn thấy Giang Nguyên Khôi có chút hoảng hốt, nhỏ giọng nói: "Đừng hoảng hốt, cho dù người của bọn họ nhiều hơn người của chúng ta thì đã làm sao, không phải chúng ta đã chuẩn bị kế hoạch thứ hai rồi sao, đến lúc đó cứ dựa theo kế hoạch mà làm là được."

"Đúng, chúng ta còn có chuẩn bị khác nữa."

Giang Nguyên Khôi nghe Chu Kinh Quốc nói như vậy mới thấy yên tâm.

"Đi, chúng ta cũng đi ra ngoài xem thử. Tôi thấy, cho dù toàn bộ người của đồn Kháo Sơn có đến bỏ phiếu thì cũng chưa chắc thắng được. Tôi nhớ, đồ Kháo Sơn còn chưa đến bốn trăm người, tôi không tin bốn trăm người có thể đấu nổi nhiều người ở hiện trường như vậy."

Sâu trong ánh mắt Chu Kinh Quốc hiện lên vẻ dữ tợn.

Vừa rồi tuy rằng không có đếm người giơ tay trong công xã nhưng nhân số chắc chắn không dưới bảy tám trăm người. Nhiều người như vậy, ông ta cũng không tin bên Tần Thanh Man có thể đưa được nhiều người như vậy tới, trừ khi sư đoàn XXX cũng phái người tham dự.

Nhưng chính trị quân sự không có can thiệp lẫn nhau, ông ta cũng không tin có người dám vi phạm quy định.

"Đi, đi xem thử." Sau khi Giang Nguyên Khôi thấy yên tâm thì lại càng tò mò với dự tính của Tần Thanh Man. Rốt cuộc đối phương đã gọi bao nhiêu người đến bỏ phiếu mà lại tự tin đến vậy.

Chu Kinh Quốc đưa Giang Nguyên Khôi và nhân viên công xã thuộc phe mình đi tới cổng chính công xã.

Sau đó cả ông ta và những người phía sau đều sợ ngây người.

Ngoài cổng lớn của công xã, không biết từ lúc nào đã sớm bị người vây thành tầng tầng lớp lớp, không có lấy một chút khe hở, thậm chí còn có nhiều người hơn nữa đang không ngừng lao đến bên này.

Thị lực của Chu Kinh Quốc cũng tạm được, nhận ra trong đám người ấy có không ít người của đồn Kháo Sơn.

Nhìn thấy những người này, cơ bắp trên mặt ông ta nhịn không khỏi giật mạnh, có ấn tượng quá sâu với cảnh người của đồn Kháo Sơn đánh nhanh ở nông trường, khiến ông ta không thể nào không căng thẳng.

Nhóm người Chu Kinh Quốc đến muộn một bước, Tần Thanh Man và Hà Kiến Bạch đã đến sớm một phút.

Từ lúc nhóm Tần Thanh Man xuất hiện, đám người đã dừng lại.

Tần Thanh Man cũng hoảng hốt, nhìn nhiều người như vậy, khiến cô bỗng chốc nhớ đến sự kiện đáng sợ ở đời sau. Còn chưa kịp để quần chúng bầu phiếu cho cô, đã tới gần Hà Kiến Bạch cùng nhóm người Trịnh An Quốc để nói nhỏ.

"Các vị đồng chí, nhất định phải ngăn cản mọi người chen chúc tới gần. Quá nhiều người, nếu như xuất hiện việc chen chúc trượt chân sẽ xảy ra giẫm đạp, giẫm đạp là sẽ chết người đấy." Tần Thanh Man là người đến từ đời sau, biết sự kinh khủng của sự kiện giẫm đạp.

Trước đó Hà Kiến Bạch và Phương Minh Kiệt nhìn hiện trường nhiều người như vậy cũng cảm thấy không ổn, nhưng vẫn không nghĩ ra chỗ nào không ổn, lúc này nghe Tần Thanh Man nhắc nhở, bỗng chốc hiểu ra lý do.

"Các đồng chí, không nên chen chúc, cũng không nên lại tới gần, Tôi là phó huyện trưởng Hà Kiến Bạch của thôn Bạch Thành, mọi người nghe tôi nói đây. Đứng yên tại chỗ không được nhúc nhích, đồng chí ở phía sau cũng không được nhích lên phía trước."

Hà Kiến Bạch cuống cuồng lên tiếng, mặc dù ông ta ở cổng công xã, nhưng bởi vì người bên ngoài thật sự quá nhiều. Người càng nhiều thì âm thanh càng nhiều, cũng không có bao nhiêu người nghe thấy lời của ông ta.

Cho dù nghe thấy cũng chỉ là người ở gần nghe thấy, người ở xa cũng không có nghe thấy.

Đám người ở xa còn đang sốt ruột và hưng phấn chen chúc đến cổng công xã.

"Đồng chí Hà, không được rồi, nhất định phải đưa ra hành động. Tiếng của ông quá nhỏ, ở thị trấn Hồng Kỳ lại không có nhiều người biết ông, gương mặt của ông không đủ để khiến mọi người nảy sinh lòng tin." Tần Thanh Man thấy mọi chuyện không được khống chế, vội vàng nhắc nhở Hà Kiến Bạch.

Phải kiểm soát đám đông trước khi xảy ra nguy hiểm.

May mắn là con đường của thị trấn Hồng Kỳ rất rộng, lúc này chen chúc nhau chưa đến mức chật chội không thể hít thở, nếu không vừa xảy ra chuyện thì sẽ là chuyện lớn.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 767


"Đồng chí Phương Minh Kiệt, ông nói đi, ông tới khống chế mọi người."

Hà Kiến Bạch biết rõ Tần Thanh Man nói đúng, lập tức giao nhiệm vụ khống chế mọi người cho bí thư đảng ủy công xã Phương Minh Kiệt.

Phương Minh Kiệt kiêm hai chức vị then chốt của thị trấn Hồng Kỳ, người biết ông ấy rất nhiều. Ông ấy lên tiếng có tác dụng hơn phó huyện trưởng Hà Kiến Bạch cả năm chưa đến Hồng Kỳ một lần.

"Xã trưởng, loa."

Trịnh An Quốc đoán được bên ngoài công xã sẽ đông người, lúc đi ra cũng lấy loa theo, lúc này thấy nhiệm vụ giao cho Phương Minh Kiệt, lập tức nhét loa trong tay vào tay Phương Minh Kiệt.

Lúc này cũng không phải là lúc từ chối hay nói cảm ơn, Phương Minh Kiệt giơ loa lên hô to với đám người: "Các đồng chí, tôi là bí thư đảng ủy công xã Phương Minh Kiệt, mọi người đứng tại chỗ không được nhúc nhích."

Giọng nói của Phương Minh Kiệt thì mọi người khá là quen thuộc.

Bởi vì công xã thường xuyên thông báo, có đôi khi thông báo do Phương Minh Kiệt đọc, cho nên ông ấy vừa lên tiếng, hiện trường lập tức yên tĩnh lại.

Mọi người không chỉ yên tĩnh, ngay cả cơ thể cũng đứng bất động tại chỗ.

Trong thời kỳ này thì dân chúng rất dễ quản lý, mọi người đều cực kỳ nghe lời lãnh đạo. Phương Minh Kiệt bảo mọi người không được chen chúc, mọi người bèn đứng bất động tại chỗ, cũng không chen chúc. Tuy rằng xung quanh còn có không ít người đang tới gần công xã, nhưng tất cả mọi người đều giữ khoảng cách thích hợp.

Cứ như vậy, chỉ cần mọi người không loạn, sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Tần Thanh Man thấy Phương Minh Kiệt khống chế được hiện trường, cũng thở phào nhẹ nhõm. Tuy rằng hiện trường chưa chắc sẽ xuất hiện sự kiện giẫm đạp, nhưng đề phòng với chuyện chưa xảy ra vẫn là điều tốt,

Tần Thanh Man thở phào nhẹ nhõm, nhóm Hà Kiến Bạch cũng thở phào nhẹ nhõm.

Ngay cả sắc mặt của Chu Kinh Quốc và Giang Nguyên Khôi cũng dễ nhìn hơn một chút.

Nhiều người tụ tập ở cổng công xã như vậy, nếu thật sự xảy ra sự kiện giẫm đạp, bọn họ cũng phải chịu trách nhiệm. Nhất là người quản lý dân binh như Giang Nguyên Khôi, xảy ra chuyện thì ông ấy là người chịu trách nhiệm đầu tiên.

"Đồng chí Kinh Quốc, người… Người đông quá đi."

Giang Nguyên Khôi giơ ống tay áo lên lau mồ hôi trên trán.

Giữa mùa đông, bởi vì căng thẳng mà vừa rồi đầu ông ấy toát đầy mồ hôi, lúc này thấy Phương Minh Kiệt đã khống chế hiện trường, ông ấy mới dám lau mồ hôi.

Chu Kinh Quốc không có trả lời Giang Nguyên Khôi mà nhìn những người ở hiện trường. Nhìn thấy những người này, ông ta biết hôm nay có lẽ không đọ nổi Tần Thanh Man.

Tuy rằng ông ta đã chuẩn bị không ít, nhưng Tần Thanh Man cũng có chuẩn bị mà đến.

"Đồng chí Hà, người quá nhiều, chúng ta nhất định phải tốc chiến tốc thắng để cho quần chúng về nhà. Chỉ khi đám người thật sự giải tán thì nguy cơ mới thật sự được giải quyết." Tần Thanh Man thấy mọi người đều bận rộn lau mồ hôi, lại vội vàng khuyên nhủ.

"Đồng chí Tần Thanh Man nói đúng, chúng ta nhất định phải để quần chúng triệt để giải tán mới an toàn."

Phương Minh Kiệt hoàn toàn tán thành lời nói của Tần Thanh Man.

Mấy cán bộ công xã như Trịnh An Quốc và Tiền Tương Dương cũng nhìn Hà Kiến Bạch rồi gật đầu.

Bọn họ đều hoảng hốt trước số người ở hiện trường, đã nhiều năm không có xuất hiện tình huống đầu người nhốn nháo thế này. Lần gần nhất có nhiều người như vậy là lúc vừa mới giải phóng, công xã mở đại hội đấu địa chủ.

Mặc dù lần trước không xuất hiện sự kiện giẫm đạp, nhưng cũng có không ít đồng chí bị chen chúc đến mức toàn thân đều là vết bầm tím.

Sau khi đám người giải tán, trên mặt đất có vô số các loại giày.

Năm đó chính mắt Phương Minh Kiệt và Trịnh An Quốc chứng kiến qua cảnh tượng chật chội ấy, cực kỳ giống với ngày hôm nay.

Trời lạnh, mọi người chen chúc cùng một chỗ cũng ấm áp, chỉ sợ lần này có người không biết tác hại mà cố ý chen chúc, đến lúc đó xảy ra chuyện thì thật sự sẽ là chuyện lớn.

"Vậy thì tốc chiến tốc thắng đi." Hà Kiến Bạch là một lãnh đạo biết xem xét đề nghị, thấy mọi người đều nhấn mạnh tính nghiêm trọng của tình thế, lập tức để Phương Minh Kiệt chủ trì cuộc bầu cử chức chủ nhiệm hội phụ nữ của công xã.

Tình huống đặc biệt, cũng không cần để người giám sát từ huyện đến như ông ta làm chủ trì, cứ để Phương Minh Kiệt chủ trì đi.

Dân chúng thị trấn Hồng Kỳ đều biết Phương Minh Kiệt, đây mới là điều quan trọng nhất.

Phương Minh Kiệt cũng không từ chối, quay đầu vẫy tay, lập tức có người mang ghế cao đến bên cạnh Phương Minh Kiệt.

Phương Minh Kiệt bước lên băng ghế.

Ông ấy đứng trên băng ghế dài để cho những người đứng ở xa nhìn rõ.

Mọi người im lặng đứng nghe.

Đặc biệt là người của đồn Kháo Sơn, họ vô cùng kích động nhìn về phía mấy người Phương Minh Kiệt và Tần Thanh Man, họ đến trấn trên để giúp Tần Thanh Man tranh cử vị trí chủ nhiệm hội phụ nữ công xã.

"Các đồng chí, mọi người đều biết hôm nay là ngày công xã vận động bầu cử vị trí chủ nhiệm hội phụ nữ, hiện tại đã có hai đồng chí bước vào vòng bỏ phiếu cuối cùng, một là đồng chí Tần Thanh Man đến từ đồn Kháo Sơn, một là đồng chí Vi Phàm đến từ đồn Thạch Đầu, hai vị đồng chí này đều rất xuất sắc, nhưng vị trí chủ nhiệm hội phụ nữ công xã chỉ có một."

Đối mặt với quần chúng nhân dân, Phương Minh Kiệt trước tiên muốn nói rõ mọi chuyện.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 768


Mọi người nghe thấy vậy thì đều gật đầu, trước đó bọn họ đã từng bỏ phiếu trong đội sản xuất, biết hôm nay là ngày tổng tuyển cử cán bộ công xã, nếu không cũng sẽ không có nhiều người đổ xô đến trấn xem náo nhiệt như vậy.

"Các đồng chí, sau hai vòng bỏ phiếu, số phiếu của đồng chí Tần Thanh Man và đồng chí Vi Phàm bằng nhau, nghĩa là phải tiến hành bỏ phiếu vòng thứ ba, sau khi hai bên huyện và công xã bàn bạc, chúng tôi quyết định lấy số phiếu cuối cùng của quần chúng nhân dân ở hiện trường làm thước đo, theo quy định, đồng chí Vi Phàm đã được bầu trước đó, và số phiếu bầu khoảng bảy tám trăm phiếu, bây giờ chúng tôi cần bỏ phiếu cho đồng chí Tần Thanh Man."

Phương Minh Kiệt nói đến đây thì cảm giác cổ họng mình có chút khô khốc, nhưng đây là bước cuối cùng cũng là bước duy nhất có thể đánh bại phe Chu Kinh Quốc, ông ấy nhất định phải nói cho mọi người biết rõ.

"Các đồng chí, bây giờ chúng ta sẽ tiến hành bỏ phiếu vòng thứ ba cho đồng chí Tần Thanh Man, những ai đồng ý cho đồng chí Tần Thanh Man trúng cử vị chỉ chủ nhiệm hội phụ nữ công xã, xin hãy giơ tay."

Phương Minh Kiệt vừa nói xong, một mảnh cánh tay đồng loạt dơ lên.

Lần này còn chấn động hơn lần bỏ phiếu cho Vi Phàm nhiều, gần tám mươi phần trăm số người có mặt ở hiện trường đều giơ tay của mình lên.

Chu Kinh Quốc và Giang Viễn Khôi bất đắc dĩ nhìn một mảng tay ở hiện trường.

"Tôi nói mọi người này, mọi người có biết Tần Thanh Man là ai không mà giơ tay đồng ý?" Người đầu tiên không nhịn được là Vi Phàm.

Nhìn thấy mình sắp được chọn làm cán bộ công xã, có thể ăn lương nhà nước cấp, kết quả vào thời khắc mấu chốt ngoài cửa công xã lại đến nhiều người như vậy, hầu hết những quần chúng nhân dân nghe Phương Minh Kiệt thông báo đều giơ tay.

Vi Phàm không thể chấp nhận được.

Bà ta là người đầu tiên đứng ra phản đối.

Nhìn thấy đang Vi Phàm tức giận, cho dù là Chu Kinh Quốc hay là ba người Diêu Đào Hoa đều nhìn ra Vi Phàm khác Tần Thanh Man nhiều như thế nào.

Lúc trước Vi Phàm thắng một ván không chỉ đắc ý vênh váo, mà còn tỏ ra coi thường đối thủ trước mặt Tần Thanh Man, lúc đó Tần Thanh Man chỉ bình tĩnh đối mặt, vẻ mặt không hề thay đổi.

Bây giờ nhìn lại, vẻ mặt của Tần Thanh Man không hề thay đổi, kết quả Vi Phàm lại không kiên nhẫn nhảy dựng lên.

Ưu điểm và nhược điểm trong tính cách của hai người hiện ra không sót tí nào.

Ánh mắt của ba người Diêu Đào Hoa nhìn về phía Tần Thanh Man mang theo sự áy náy, ba người không trúng tuyển là do quyết định của thôn, người có năng lực mà đồn tuyển ra, nhân phẩm không tệ nên lập tức thừa nhận Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man nhìn thấy ánh mắt của mấy người Diêu Đào Hoa thì sửng sốt một lát, sau đó cô bình tĩnh gật đầu.

Cô tôn trọng những người tôn trọng mình.

Lúc này Vi Phàm còn chưa nhận ra mình không chỉ mất tư cách tranh cử, mà còn bị nghi ngờ về nhân phẩm, bà ta thấy không có ai trả lời mình thì trực tiếp lôi một người lại rồi lớn tiếng hỏi: "Cô có biết Tần Thanh Man không?"

"Đương nhiên tôi biết."

Người phụ nữ bị Vi Phàm lôi kéo là một người có thân thể khỏe mạnh, rất bất mãn với việc Vi Phàm lôi kéo mình, cô ấy lớn tiếng nói: "Bà làm gì vậy? Không chịu nổi việc thua cuộc sao? Chúng tôi bầu cho đồng chí Tần Thanh Man, đương nhiên là vì biết Tần Thanh Man,"

"Cô là người của đồn Kháo Sơn?" Vi Phàm muốn nôn ra máu, không nghĩ bà ta lại xui xẻo như thế, chỉ tùy tiện lôi kéo một người lại có thể là người của đồn Kháo Sơn.

"Không phải, tôi không phải là người của đồn Kháo Sơn."

Người phụ nữ khinh thường liếc nhìn Vi Phàm, trực tiếp giải thích: "Mặc dù tôi không phải là người của đồn Kháo Sơn, nhưng em gái của chồng tôi gả cho người của đồn Kháo Sơn, bà nói xem tôi có biết đồng chí Tần Thanh Man không?"

Người phụ nữ này quả thực có người thân gả đến đồn Kháo Sơn, cô ấy biết đến Tần Thanh Man thông qua người thân của mình.

Tuy rằng trước đây, chuyện Tần Thanh Man hy sinh bản thân cứu người bởi vì thân phận của kẻ bắt cóc mà không công bố rộng rãi, những cứu người là chuyện đáng được mọi người ca tụng, nên vẫn có thể kể ra ngoài.

Bởi vì chuyện này, nên rất nhiều người có mặt ở hiện trường bỏ phiếu cho Tần Thanh Man, thật sự biết cô.

Hơn nữa, Tần Thanh Man rất dễ nhận ra, Phương Minh Kiệt vừa mới tuyên bố bỏ phiếu, mọi người lập tức giơ tay.

Có thể nói, mấy thím, các nàng dâu lớn, nhỏ đồn Kháo Sơn, ai mà không có nhà mẹ để.

Có nhà mẹ đẻ là tốt rồi.

Ở hiện trường, từng người một, ngay cả người đồn Thạch Đầu của Vi Phàm cũng có người giơ tay ủng hộ Tần Thanh Man, được bầu làm chủ nhiệm hội phụ nữ công xã.

Thời đại này rất hiếm một cán bộ tốt không sợ hội Ủy ban Cách mạng, một nhóm bần nông và trung nông có căn cơ không sợ Chu Kinh Quốc trả thù, trực tiếp tại chỗ giơ tay ủng hộ Tần Thanh Man.

Dù sao đứng ở trước cổng công xã đều là người đồn Kháo Sơn, đoàn người phía trước nhiều người do tay như vậy, có một mảng tay che ở phía trước cho dù mắt của Chu Kinh Quốc có tinh đến đâu đi nữa, ông ta còn có thể đứng ở xa nhận ra người sao?

Nghĩ đến đây, vốn số người quen biết Tần Thanh Man không nhiều lắm nhưng họ vẫn giơ tay lên.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 769


Nhìn thấy một mảnh tay đen nghịt, Chu Kinh Quốc bỗng nhiên quay đầu lại.

Trước cổng chính của công xã, nhiều người lúc trước đã giơ tay lên bầu cho Vi Phàm cũng đều giơ tay, lúc trước bọn họ bầu cho Vi Phàm chỉ vì sợ Chu Kinh Quốc, nhưng thật ra họ không thực sự muốn bỏ phiếu cho Vi Phàm.

Chu Kinh Quốc là loại người gì, người được ông ta coi trọng đương nhiên cũng là loại người đó.

Có lẽ người ngoài không biết thái độ làm người của Vi Phàm như thế nào, nhưng người của đồn Thạch Đầu lại rõ một một, một kẻ tiểu nhân chuyên đi nịnh nọt, không ai muốn người như vậy được bầu vào vị trí chủ nhiệm hội phụ nữ công xã.

Vừa rồi, những người vừa bỏ phiếu cho Vi Phàm đều bị sốc trước một mảnh cánh tay giơ lên, hoặc có lẽ là bọn họ thật sự không hài lòng với Vi Phàm, nhìn thấy Chu Kinh Quốc đưa lưng về phía mình, họ mới có dũng khí giơ tay lên.

Sau đó bị Chu Kinh Quốc đột nhiên quay đầu lại bắt được.

Bị Chu Kinh Quốc bắt được, sắc mặt của mọi người cứng đờ bởi vì không ai ngờ cuối cùng kết quả lại như vậy.

"Xem ra người dân đều mong muốn đồng chí Tần Thanh Man làm chủ nhiệm hội phụ nữ công xã, là người mà mọi người mong đợi, tôi thấy không cần phải kiểm phiếu nữa đâu, tôi tuyên bố, chủ nhiệm hội phụ nữ công xã là đồng chí Tần Thanh Man."

Hà Kiến Bạch tận mắt chứng kiến Tần Thanh Man đắc cử, cũng biết năng lực của Tần Thanh Man sau khi được Tần Thanh Man nhắc nhở mấy lần, ông ấy cũng không để cho Chu Kinh Quốc và mọi người xấu hổ lâu, trực tiếp công bố kết quả bầu cử cán bộ công xã.

Ngay khi có kết quả, tất cả những cánh tay giơ lên đều bỏ xuống.

Sau đó là những tràng pháo tay vang dội cả trong và ngoài công xã.

"Đồng chí Tần Thanh Man, chúc mừng, chúc mừng cháu trúng cử làm cán bộ công xã, sau này chúng ta là đồng nghiệp, mọi người phải hết lòng phục vụ nhân dân." Trịnh An Quốc là người đầu tiên chúc mừng Tần Thanh Man.

"Chúc mừng, đồng chí Tần Thanh Man." Phương Minh Kiệt đưa tay về phía Tần Thanh Man.

"Chúc mừng, chúc mừng."

Những người khác cũng đều chúc mừng Tần Thanh Man, lúc này Tần Thanh Man được mọi người chúc mừng giống như Vi Phàm trước đó, nhưng không giống chúc mừng Vi Phàm trước đó ở chỗ Tần Thanh Man được mọi người chúc mừng bởi vì giám sát viên kiêm phó huyện trưởng công xã Hồng Kỳ tự mình công bố kết quả bầu cử.

Vi Phàm trước đó đắc ý bao nhiêu thì bây giờ thất vọng bấy nhiêu.

Bà ta có nằm cũng không ngờ tới mình thế mà lại tranh cử thua một cô dâu nhỏ, càng không ngờ tới rằng Chu Kinh Quốc trước đây giúp đỡ bà ta nhiều như vậy, thế mà bà ta thậm chí còn không tranh được chức chủ nhiệm hội phụ nữ công xã này.

Người ta nói dáng vẻ của người ghen tị là xấu nhất.

Vi Phàm hét về phía Tần Thanh Man: "Tôi không phục, tên Tần Thanh Man còn không biết, một cô vợ nhỏ vừa mới kết hôn sao có tư cách tranh cử chức vụ cán bộ công xã? Dựa vào cái gì?"

Bởi vì những lời này của Vi Phàm, hiện trường trở nên yên tĩnh.

Tất cả mọi người nhìn về phía Tần Thanh Man.

Trong mắt những người này hiện lên sự hưng phấn.

Lúc đầu Tần Thanh Man không hiểu ánh mắt mọi người nhìn mình là có ý gì, nhưng mấy giây sau cô mới nhận ra, đó là vẻ mặt hưng phấn đợi cô vả mặt Vi Phàm, nói cách khác, mọi người rất tin tưởng cô.

Tin tưởng cô có thể vả mặt Vi Phàm.

Ôi trời ơi, sự tin tưởng này làm cô vừa ngoài ý muốn vừa vui mừng, thậm chí còn có chút áp lực.

Trong đám người, ánh mắt nóng bỏng của Trịnh Mỹ Cầm và Hoàng Uyển Thanh nhìn về phía Tần Thanh Man.

Họ là người quen thuộc Tần Thanh Man nhất, biết rõ bản lĩnh của Tần Thanh Man, Vi Phàm này không thể làm khó Tần Thanh Man, làm như vậy chỉ có tự rước nhục vào thân mình.

"Tôi nghe nói chồng cô là lãnh đạo trong quân đội, cô được chọn có phải vì người đàn ông của cô có bản lĩnh không?" Vi Phàm ở trước mặt mọi người làm khó Tần Thanh Man, cho nên bà ta không định làm mấy chuyện hiền lành.

Dù sao đường vào công xã của bà ta đã đứt, bằng bất cứ giá nào, bà ta không có được, Tần Thanh Man cũng đừng mơ có được.

Không phải là dựa vào người đàn ông của mình có bản lĩnh sao? Vi Phàm bà ta không có bản lĩnh lấy một người nông dân xuất chúng như vậy, nhưng nông dân cũng rất có cốt khí, bà ta khinh thường hành vi lợi dụng đàn ông này của Tần Thanh Man.

Giờ phút này, Vi Phàm tự coi mình là người của chính nghĩa, gây sự với Tần Thanh Man.

Vốn Tần Thanh Man không muốn nói những lời khó nghe với Vi Phàm, nhưng lúc này nghe thấy Vi Phàm kéo chuyện này lên đầu Vệ Lăng, vẻ mặt của cô trầm xuống, phần sắc bén vốn bị che giấu lúc này lộ ra.

Đời trước cô có thể dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, thủ đoạn cũng không ôn hòa như vẻ bề ngoài của cô.

Vẻ mặt của Tần Thanh Man trầm xuống, người đầu tiên kinh ngạc không phải Vi Phàm, mà là Chu Kinh Quốc, Chu Kinh Quốc vẫn chưa bao giờ nhìn thấu con người Tần Thanh Man, cũng đề phòng Tần Thanh Man nhất, ông ta ở công xã nhiều năm, không muốn nhất chính là dính vào Tần Thanh Man.

Ngày hôm nay ngăn cản Tần Thanh Man được trúng cử, cũng là nỗ lực cuối cùng của ông ta.

"Bà tên Vi Phàm?" Tần Thanh Man bình tĩnh hỏi Vi Phàm nhưng vẻ mặt của cô lại rất lạnh lùng.

Vi Phàm khẩn trương nuốt nước bọt: "Đúng vậy."
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 770


Việc tranh cử cán bộ công xã nhất định sẽ liên quan đến lợi ích, Tần Thanh Man biết chắc chắn sẽ có người phản đối, nhất định không chỉ có một người, cho nên cô cũng đã sớm chuẩn bị từ trước, thậm chí còn có người sẽ lợi dụng thân phận của Vệ Lăng để gây rắc rối cũng nằm trong sự tính toán của cô.

Cho đến khi đối mặt với sự chỉ trích của Vi Phàm, Tần Thanh Man không hề hoảng sợ.

Cô chẳng những không hề hoảng sợ, mà ánh mắt của cô khi nhìn về phía Vi Phàm còn vô cùng lạnh lùng, cô không thích có người mang Vệ Lăng ra nói chuyện, ngày hôm nay cô có thể tranh cử vị trí cán bộ công xã hoàn toàn là dựa vào bản lĩnh của mình.

"Đồng chí Vi Phàm, bà đang chất vấn tính công bằng của cuộc tuyển cử cán bộ công xã sao?"

Tần Thanh Man hỏi Vi Phàm rất nhẹ nhàng, thật ra cô đang nương tay, bởi vì cô biết mình trúng cử tương đương với Vi Phàm không trúng cử, bản chất trong lòng của người không chúng cử thường cảm thấy không công bằng, nói vài câu khó nghe cũng là chuyện bình thường.

Cho nên cô hỏi những lời này cũng là cho Vi Phàm một bậc thang.

Nếu như Vi Phàm đồng ý giải quyết chuyện này trong hòa bình thì cô cũng sẽ coi như chuyện này chưa từng xảy ra, nhưng nếu đối phương không chịu bỏ qua, nhất định sẽ theo những lời này rơi vào bẫy của cô, lúc ý muốn thoát ra ngoài là chuyện không thể nào.

Vốn Vi Phàm đã không hài lòng với chuyện Tần Thanh Man được chọn, đầu óc bà ta đã sớm tức giận đến mức mất đi lý trí, làm sao phân biệt được câu hỏi này của Tần Thanh Man là đang đào sẵn hố cho mình, thế là bà ta trực tiếp nhảy vào hố.

"Đúng vậy, tôi chính là đang chất vấn, nghe nói cô vừa mới kết hôn, nhìn vóc dáng của cô gầy yếu như vậy, chắc chắn không làm được việc, cô có tư cách gì mà tranh cử chức chủ nhiệm hội phụ nữ công xã?"

Tần Thanh Man nhìn thấy Vi Phàm rơi vào hố, sâu trong nội tâm cô khẽ thở dài một tiếng vì đối phương, sau đó cô nhìn thoáng qua đám người Chu Kinh Quốc.

Giờ phút này, không chỉ có sắc mặt đám người Chu Kinh Quốc không đẹp, mà sắc mặt toàn bộ những người dân tham ra bỏ phiếu tuyển cử trong đội sản xuất, các thành viên của các đại đội sản xuất cũng vô cùng xấu.

Có thể thấy được, lời này của Vi Phàm đã đắc tội bao nhiêu người.

Điều này tương đương với phủ nhận mọi thành tích từ thôn, đồn đến đội sản xuất, đại đội sản xuất, thậm chí của toàn bộ cán bộ lãnh đạo công xã, tương đương chỉ vào mặt của Chu Kinh Quốc và các lãnh đạo công xã mắng họ gian lận trong bầu cử cán bộ xông xã.

Nếu tội danh như vậy được thành lập, tất cả những nhân viên có liên quan đều sẽ bị xử phạt nghiêm khắc.

"Đồng chí Vi Phàm, bà đừng có nói nhảm, không biết tình hình là vấn đề của bà, việc đồng chí Tần Thanh Man tham dự cuộc tổng tuyển cử cán bộ công xã đã thông qua tầng tầng lớp lớp đánh giá, bất kể là thân phận hay là bối cảnh và công lao, thành tích của cô ấy đều được đăng ký trong danh sách, cái này không thể làm giả được."

Người đầu tiên phản bác Vi Phàm không phải là người trong cuộc Tần Thanh Man, mà lại là Chu Kinh Quốc.

Thật ra, những lời chỉ trích Tần Thanh Man này của Vi Phàm vốn là do chính nhóm người Chu Kinh Quốc chuẩn bị từ trước, đồng thời cũng đã chuẩn bị một thời cơ thích hợp để cho một người khác chỉ ra, kết quả ông ta không ngờ rằng Vi Phàm lại tự mình ra mặt.

Người không trúng cử đứng ra chỉ trích Tần Thanh Man dùng thủ đoàn bất chỉnh để chúng cử, đúng thật là đồ óc lợn.

Lúc này Chu Kinh Quốc vô cùng hối hận, tại sao ông ta lại chọn Vi Phàm để bồi dưỡng chỉ vì bà ta nghe lời chứ, sao cái đồ không có đầu óc này có thể đấu lại Tần Thanh Man.

Chỉ một câu nói, Tần Thanh Man đã dồn Vi Phàm vào bẫy.

Còn phải để ông ta tự mình đứng ra làm chứng cho Tần Thanh Man.

Nghĩ đến việc Vi Phàm làm vỡ kế hoạch của mình, Chu Kinh Quốc càng nghĩ càng bức, ánh mắt của ông ta nhìn Vi Phàm càng trở nên không tốt, trước đây ông ta thật sự là mắt mù mới có thể chọn để cho Vi Phàm tiến vào công xã.

Vốn hỏa lực của Vi Phàm chủ yếu nhằm vào Tần Thanh Man, kết quả Tần Thanh Man còn chưa trả lời lời chỉ trích của bà ta, chủ nhiệm ủy hội là Chu Kinh Quốc đã chủ động giúp Tần Thanh Man trả lời. Nghe thấy câu trả lời của Chu Kinh Quốc, trong đầu bà ta chợt hiểu ra nguyên nhân.

Đáng tiếc hối hận cũng đã muộn.

Giữa mùa đông, nhưng sau lưng Vi Phàm nhanh chóng chảy mồ hôi, bà ta biết mình đã đắc tội Chu Kinh Quốc, nhất định sẽ bị Chu Kinh Quốc ghi hận.

Chỉ cần vừa nghĩ đến những thủ đoạn chỉnh người khác của Chu Kinh Quốc, sắc mặt của bà ta trắng bệch vì sợ, hai chân cũng có chút đứng không vững.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 771


Tần Thanh Man còn chưa kịp làm gì Vi Phàm đã bị Chu Kinh Quốc áp xuống, hiện trường nhất thời lặng ngắt như tờ, mọi người có chút không hiểu tình huống hiện tại, trong tuần Chu Kinh Quốc rõ ràng vẫn còn đang chèn ép Tần Thanh Man, sao bây giờ lại chủ động nói chuyện giúp cô?

Người dân xem không hiểu được điểm mấu chốt, nhưng đương nhiên những cán bộ như Phương Minh Kiệt đều biết nguyên nhân.

Mọi người xung quanh đều cau mày.

Có một số việc có thể lén làm, cũng có thể ngầm tranh đầu, nhưng tuyệt đối không được nói thẳng ra ngoài, đây là sự ăn ý.

Hết lần này đến lần khác Vi Phàm lại phá vỡ sự ăn ý này, khiến cho Chu Kinh Quốc và Trịnh An Quốc đều xấu hổ.

"Cuộc tổng tuyển cử của công xã đến đây là kết thúc, các đồng chí, tất cả mọi người giải tán đi, mau về nhà sưởi ấm đừng để bị cảm lạnh." Phó huyện trưởng Hà Kiến Bạch cũng không muốn gặp phải những phiền phức không cần thiết, thấy bầu không khí có phần căng thẳng, ông ta nhanh chóng thông báo cuộc tranh cử kết thúc, bảo mọi người nhanh về nhà.

‘Đồng chí Hà, không vội."

Lần này người ngăn cản Hà Kiến Bạch không phải là nhân viên của Chu Kinh Quốc, mà là Tần Thanh Man.

Vụ việc này liên lụy đến Vệ Lăng, nếu như không nói rõ ràng chuyện này, rất dễ bị đồn thổi linh tinh, đến lúc đó không chỉ ảnh hưởng đến danh tiếng của cô, thậm chí còn có thể ảnh hưởng đến sư đoàn XXX, đây là đều Tần Thanh Man không muốn nhìn thấy.

"Đồng chí Tần Thanh Man?"

Hà Kiến Bạch không biết gì về hoàn cảnh của Tần Thanh Man, trước đó ông ta đã xem thông tin cá nhân của Tần Thanh Man.

Theo tư liệu, Tần Thanh Man đã tốt nghiệp trung học phổ thông, bằng cấp như vậy ở Bạch Thành vào công tác tại huyện cũng không có vấn đề gì, cho nên mới có tư cách tranh cử cán bộ công xã, nhưng đây chỉ là bằng cấp, nếu bỏ bằng cấp đi, nói đến năng lực cá nhân của Tần Thanh Man trong tài liệu cũng không nói rõ ràng.

Năng lực cá nhân không rõ ràng đã trở thành trở ngại lớn nhất trong con đường tranh cử vị trí cán bộ công xã của Tần Thanh Man.

Bốn ứng cử viên còn lại tuy rằng không có bằng cấp gì, nhưng năng lực cá nhân của các cô ấy đều vượt trội, có vài người còn là chiến sĩ thi đua, có người còn biết chút y thuật, ở trong thôn, trong đồn có cống hiến không nhỏ, lúc này mới được mọi người bỏ phiếu đề tiến cử vào công xã.

Thật ra lúc này Hà Kiến Bạch đang giúp Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man cũng biết là Hà Kiến Bạch đang giúp mình, công lao và thành tích của cô ấy bởi vì giấy khen của quân khu còn chưa phát xuống nên không thể công khai, nhưng lúc này tiếng chất vấn liên lụy đến Vệ Lăng, liên lụy đến sư đoàn XXX, cô nhất định phải lên tiếng.

"Đồng chí Hà, xin hãy công khai thông tin cá nhân của tôi một lần nữa." Tần Thanh Man đề nghị với Hà Kiến Bạch.

Hà Kiến Bạch nhìn chằm chằm gương mặt tự tin của Tần Thanh Man, cuối cùng lại liếc nhìn Trịnh An Quốc, thấy Trịnh An Quốc và Tiền Tương Dương đều gật đầu, ông ta biết năng lực cá nhân của Tần Thanh Man có khả năng không đơn giản như nghĩ gì ghi trong tài liệu.

Hà Kiến Bạch ngay trước mặt mọi người đồng ý công khai tiết lộ thông tin cá nhân của Tần Thanh Man.

Trong và ngoài cổng công xã có rất nhiều người.

Mặc dù có một số người biết chuyện Tần Thanh Man cứu người từ trong miệng người thân, nhưng dù sao cũng chỉ nghe người thân nói, hơn nữa lúc người thân họ kể chuyện này rất có thể đã nói quá lên, lúc này thấy công xã công bố thông tin cá nhân của Tần Thanh Man, tất cả mọi người đều rất mong chờ.

Vốn thông tin cá nhân của Tần Thanh Man và bốn ứng cử viên tranh cử vị trí chủ nhiệm hội phụ nữ công xã đều dán ở bảng tin của công xã.

Nhưng thời đại này không có nhiều người biết chữ, không phải ai cũng đi đọc cái đó.

Đây cũng là lý do vì sao mặc dù mọi người đều biết năm ứng cử viên, nhưng họ chỉ biết nhau dựa trên nhận thức của mình, không biết được tình huống cụ thể của họ.

Ngoại trừ cán bộ của công xã, đương nhiên còn có nhân viên làm việc.

Người đi lấy tài liệu chứa thông tin cá nhân của Tần Thanh Man là một đồng chí ở ban tổ chức công xã, đồng chí này không chỉ lấy tài liệu chứa thông tin cá nhân của Tần Thanh Man, mà còn lấy thông tin cá nhân của bốn ứng cử viên còn lại.

"Đưa cho tôi." Phương Minh Kiệt vẫy tay với nhân viên công tác.

Ông ấy là chủ tịch công xã kiêm bí thư Đảng ủy, quả thực ông ấy là người thích hợp nhất để trả lời những vấn đề của nhân dân.

Nhân viên công tác thấy Phương Minh Kiệt vẫy tay, lập tức đưa toàn bộ tài liệu trên tay cho ông.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 772


Phương Minh Kiệt cầm lấy, sau đó mở thẳng đến tài liệu của Tần Thanh Man, sau đó ông ấy giơ chiếc loa trong tay lên nói thẳng với mọi người: "Các đồng chí, đây là tài liệu ghi thông tin cá nhân của đồng chí Tần Thanh Man, một tuần trước công xã đã dán thông báo lên bảng tin, bây giờ tôi sẽ đọc lại cho mọi người, xin mọi người hãy chú ý lắng nghe."

Mọi người nghe tin thông tin cá nhân của Tần Thanh Man đã được dán lên bảng tin của công xã một tuần trước, ánh mắt của họ nhìn về phía Vi Phàm có chút khác lạ.

Vi Phàm vốn đã sợ hãi, lúc này lại bị mọi người nhìn như thế, sắc mặt của bà ta càng tái nhợt hơn.

Bà ta không biết chữ, mặc dù biết thông tin cá nhân của ứng viên sẽ được cán bộ công xã công bố trước cuộc tổng tuyển cử nhưng bà ta vốn không đọc, lúc này chỉ chăm chăm gây phiền phức cho Tần Thanh Man, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện kia.

Gương mặt của Vi Phàm từ trắng chuyển sang đỏ, trên trái toát mồ hôi lạnh.

Phương Minh Kiệt cầm trong tay tài liệu chứa thông tin cá nhân của Tần Thanh Man, đương nhiên ông ấy sẽ không kiêng nể Vi Phàm, ông ấy trực tiếp đọc thông tin cá nhân lên: "Đồng chí Tần Thanh Man sinh năm 1950, hai mươi mốt tuổi, người đồn Kháo Sơn, có bằng trung học phổ thông…"

Sau khi Phương Minh Kiệt đọc lên, mọi người cũng biết rõ Tần Thanh Man có đủ điều kiện tranh cử chức cán bộ công xã hay không.

Chưa nói đến những cái khác, chỉ cần dựa vàng bằng cấp, Tần Thanh Man đã có tư cách làm cán bộ công xã.

Mặc dù có rất nhiều thanh niên trí thức có học vấn đến từ các thành phố lớn, nhưng dân bản địa bọn họ thật sự không có mấy người có trình độ học vấn sao, những người học xong tiểu học còn có thể đi làm ở công xã, chứ đừng nói đến Tần Thanh Man đã tốt nghiệp trung học phổ thông, có trình độ học vấn cao (Tình huống của thập niên bảy mươi rất đặc biệt, trung học phổ thông đã được coi là có trình độ văn hóa cao.)

"Đúng vậy, công xã là nơi phục vụ quần chúng nhân dân không có khả năng làm giả, có một số người thua cuộc hết lần này tới lần khác không tìm nguyên nhân trên người mình, lại cứ suy đoán lung tung, người như vậy may mà không được tuyển, nếu không trong mắt nơi nào có người bình thường như chúng ta."

Sau khi nghe thông tin cá nhân của Tần Thanh Man, có một giọng nói rất to đột nhiên vang lên trong đám đông.

Là Trịnh Mỹ Cầm.

Trịnh Mỹ Cầm tới từ rất sớm để cổ vũ cho Tần Thanh Man, đương nhiên cũng biết Vi Phàm đang làm khó Tần Thanh Man, lúc này đã có chứng cứ, cô ấy trực tiếp đứng lên đòi lại công bằng cho Tần Thanh Man.

"Tôi vừa nghe lãnh đạo công xã nói, thông tin cá nhân của những ứng cử viên đã được nhân viên công xã dán trên bản tin một tuần trước, nói như vậy, thông tin cá nhân của đồng chí Tần Thanh Man đã sớm được công bố, chỉ là có một số người mù quáng lựa chọn không nhìn thấy mà thôi."

Có không ít người giúp Tần Thanh Man, trong đám người lại có người nói.

Người lên tiếng cơ bản đều là người của đồn Kháo Sơn.

Bởi vì bọn họ tận mắt chứng kiến Tần Thanh Man cứu người như thế nào, cứu người không phải chỉ cần có dũng khí là có thể cứu được, mà còn phải dựa vào trí tuệ, trí tuệ phải vượt xa người bình thường.

Người không có trí tuệ đi cứu người, đó chính là tự nộp mạng.

Nếu nói có ai ngoài Tần Thanh Man bất mãn việc Vi Phàm nghi ngờ cô thì chính là tất cả người dân trong đồn Kháo Sơn.

Mọi người bỏ phiếu bầu cho Tần Thanh Man không phải vì cô đã gả cho một người đàn ông tốt hay do Vệ Lăng có chức vụ cao trong quân đội, bọn họ bầu chọn Tần Thanh Man chỉ vì bản thân cô mà thôi.

Có thể nói, Vi Phàm không chỉ đắc tội với các đội viên trong đại đội của công xã mà còn đắc tội với tất cả người dân ở đồn Kháo Sơn.

Sau khi Phương Minh Kiệt chứng minh Tần Thanh Man có tư cách tham gia ứng cử, người dân ở đồn Kháo Sơn liếc nhìn Vi Phàm và nói ra vài câu mỉa mai.

Bọn họ rất ghét dáng vẻ không chấp nhận thua cuộc của Vi Phàm.

Đúng là Vi Phàm sợ Chu Kinh Quốc nhưng bà ta không hề sợ một đám dân thường. Vốn dĩ bà ta đang nơm nớp lo sợ trong lòng nhưng khi nghe người dân ở đồn Kháo Sơn mỉa mai vài câu, bà ta lại không kiềm được cơn giận mà trả lời.

"Có bằng cấp thì sao? Nếu Tần Thanh Man trực tiếp vào làm việc ở công xã thì tôi không có ý kiến gì, nhưng bây giờ Tần Thanh Man đang ứng tuyển vị trí cán bộ công xã. Nhân viên bình thường và cán bộ công xã khác nhau, các người nói xem, Tần Thanh Man ngoại trừ bằng cấp thì có gì hơn người, chỗ nào trên hồ sơ thể hiện năng lực cá nhân của cô ta?"

Mặc dù Vi Phàm không biết chữ nhưng vì bà ta thường nịnh nọt người khác nên cũng biết được một chút, bởi vậy bà ta mới lấy chuyện trên hồ sơ của Tần Thanh Man không ghi rõ năng lực cá nhân của cô ra để nói.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 773


"Bà nói bậy, sao trong hồ sơ lại không ghi rõ năng lực cá nhân của đồng chí Tần Thanh Man chứ. Chẳng phải trên hồ sơ ghi rõ đồng chí Tần Thanh Man năng lực cá nhân mạnh, có dũng có mưu, phù hợp điều kiện tham gia ứng tuyển cán bộ công xã hay sao?"

Hoàng Uyển Thanh đứng trong đám đông vốn không định lên tiếng, nhưng Vi Phàm lại lấy lý do trên hồ sơ của Tần Thanh Man không ghi rõ năng lực cá nhân ra nói khiến cô ấy khó chịu.

Lúc trước cô ấy đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình Tần Thanh Man cứu người, tất nhiên Hoàng Uyển Thanh hiểu được mức độ nguy hiểm mà cô phải chịu, vậy mà bây giờ lại có người khinh thường việc đó, bởi vậy cô là là người đầu tiên lên tiếng phản bác.

"Đúng vậy, trên hồ sơ đã viết rõ ràng rồi, đó bà mắt mù mới không nhìn thấy thôi."

"Mắt bị mù thì đi khám mắt đi, đừng có ở đây nổi điên."

"Theo tôi thấy là có người bị thua nhưng không chấp nhận được mới cố tình kiếm chuyện, loại người này nên bị công an bắt đi thẩm vấn, biết đâu sau lưng bà ta còn có âm mưu gì đó, nếu không tại sao bà ta cứ phản đối chuyện đồng chí Tần Thanh Man được chọn chứ."

"Trẻ tuổi thì sao? Có một số người dù còn trẻ nhưng năng lực cá nhân rất xuất sắc, còn có một số người sống đến già cũng chẳng có năng lực gì, không thể so sánh được với người khác. Năng lực bản thân không bằng người ta thì nhận thua sớm một chút, như vậy mới nhận được sự tôn trọng từ người khác."

Lời nói của Vi Phàm đã chọc giận người dân ở đồn Kháo Sơn, rốt cuộc bọn họ mới là người hiểu rõ nhất sự việc tối mồng một đầu năm nguy hiểm đến mức nào.

Nhìn từ bề ngoài Tần Thanh Man chỉ cứu cả gia đình Tần Lỗi, nhưng tất cả mọi người đều hiểu hai tên bắt cóc kia nguy hiểm và đáng sợ đến cỡ nào. Nếu Tần Thanh Man không ra mặt, không chỉ cả gia đình Tần Lỗi có khả năng sẽ chết hết mà cả đồn Kháo Sơn cũng có thể sẽ bị hai kẻ xấu xa kia đốt trụi.

Bởi vì sau đó mọi người đã nhìn thấy các loại chất đốt trong nhà Tần Lỗi.

Nơi bọn họ đang sinh sống là khu vực rừng núi, ngoài trừ các văn phòng, một số nhà máy và hầm mỏ được xây dựng bằng gạch mộc thì hầu hết nhà dân đều xây dựng từ gôc. Tuy rằng giữa lúc tuyết rơi dày đặc nhà gỗ không dễ bị bắt lửa nhưng nếu có người cố ý dùng dầu để đốt, dù gió tuyết có lớn tới mức nào thì cả đồn Kháo Sơn cũng sẽ bị thiêu rụi.

Bởi vậy, việc tất cả người dân ở đồn Kháo Sơn bỏ phiếu bầu cho Tần Thanh Man là do bọn họ nhớ ơn và công nhận năng lực của Tần Thanh Man.

Có thể nói, Tần Thanh Man đã cứu mạng mấy trăm người.

Nếu với công trạng và năng lực như vậy mà cô còn không đủ tư cách trở thành cán bộ công xã thì đúng là nực cười.

Vi Phàm đã khơi dậy sự bất mãn trong lòng tất cả mọi người ở đồn Kháo Sơn, cho nên tất cả đều nhìn bà ta bằng ánh mắt khinh bỉ.

Phương Minh Kiệt thân là cán bộ công xã nên muốn lên tiếng hoà giải, nhưng nhất thời ông ấy cũng không biết phải nói gì. Về phần Chu Kinh Quốc, ông ta còn ước gì chuyện này bị xé to ra, như vậy ông ta mới có thể thừa cơ trục lợi. Thế nên thái độ của Chu Kinh Quốc rất thờ ơ, ông ta không hề ngăn cản cuộc cãi vã giữa Vi Phàm và người dân ở đồn Kháo Sơn.

Thấy Chu Kinh Quốc không can ngăn, Vi Phàm lập tức nảy ra ý tưởng mới, bà ta lớn tiếng nói: "Từ nãy tới giờ chỉ toàn là người của đồn Kháo Sơn các người nói, các người bỏ phiếu cho Tần Thanh Man tất nhiên phải bảo vệ cô ta. Nếu các người nói năng lực của Tần Thanh Man xuất sắc vậy thì hãy bảo cô ta bộ lộ khả năng trước mặt mọi người đi!"

Bầu không khí rơi vào im lặng.

Lời nói này của Vi Phàm làm người dân đồn Kháo Sơn không biết phải làm sao, bởi vì bọn họ thật sự không thể mang ra chứng cứ xác thật.

Chuyện về mấy tên bắt có có liên quan đến gián điệp của địch, tất cả mọi chuyện đã được quân đội tiếp nhận và xử lý, chỉ cần quân đội không công khái chuyện Tần Thanh Man cứu người thì bọn họ cũng không thể hô hào trước mặt mọi người được.

Sau khi Tần Thanh Man cứu người, lúc bọn họ kể cho họ hàng của mình nghe cũng chỉ dùng cách khác để ám chỉ, không dám nói rõ ràng.

Thấy người dân đồn Kháo Sơn im lặng, Vi Phàm lập tức bắt lấy khuyết điểm này, khí thế của bà ta tăng mạnh: "Không phải các người vẫn luôn miệng nói Tần Thanh Man có năng lực và giỏi giang thế nào hay sao, vậy thì hãy kể ra cho mọi người cùng biết đi."

Người dân đồn Kháo Sơn: Thật là... con mẹ nó bực bội!

Rò ràng chuyện này là thật nhưng vì có chính sách bảo mật mà bọn họ không thể nói ra, đúng là làm người ta bực bội mà!
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 774


Mặt người dân đồn Kháo Sơn đỏ lên bị tức nhưng lại không nói được gì, lúc này hiện trường cực kỳ yên ắng. Sự im lặng này không chỉ làm người ta nảy sinh nghi ngờ mà còn khiến lòng người bất an, sự nghi ngờ của rất nhiều người lúc trước đã bỏ phiếu cho Tần Thanh Man ngày càng lớn dần.

Dần dà, trong đám người vang lên tiếng xì xầm.

Nếu chỉ có một người thì thầm thì âm thanh rất nhỏ, nhưng nếu nhiều người xì xầm cùng lúc thì âm thanh này sẽ rất lớn.

"Nói đi, đồn Kháo Sơn các người mau nói rõ ràng xem, rốt cuộc Tần Thanh Man có năng lực gì mà tất cả các người đều bầu chọn cho cô ta. Nếu các người không nói ra được, vậy tôi thật sự hoài nghi các người vì nể mặt người đàn ông của Tần Thanh Man nên mới bỏ phiếu cho cô ta, các người đúng là giả tạo!"

Ngay lúc này, Vi Phàm hừng hực khí thế, mồ hôi lạnh trên trán đã biến mất từ lâu, bà ta nhìn về phía Tần Thanh Man bằng ánh mắt tràn ngập sự khiêu khích.

Lần này bà ta đã học khôn, không hề nhắc đến chuyện gì khác mà chỉ cắn chặt Tần Thanh Man không buông.

Tất cả mũi nhọn đều nhắm vào Tần Thanh Man.

"Đồ miệng thối!" Trong đám người, cuối cùng Tần Kiến Quân không kiềm chế được mà chửi bậy, cậu ta là đương sự trong vụ việc lần trước, không có ai hiểu rõ năng lực và bản lĩnh của Tần Thanh Man hơn cậu ta.

"Á à, không nói rõ được năng lực của Tần Thanh Man thì mắng người hả, bản lĩnh của người dân đồn Kháo Sơn đây sao?" Vi Phàm vừa bước tới gần Tần Kiến Quân đã nhanh chóng nhận ra cậu ta, Chu Hồng Hà là người của đồn Thạch Đầu cho nên bà ta không xa lạ gì Tần Kiến Quân.

"Chuyện đó tất nhiên là thật, chẳng qua là bà không biết mà thôi."

Tần Kiến Quân sắp bị Vi Phàm chọc cho tức chết rồi.

"Đúng là tôi không biết, không riêng gì tôi, mà tất cả mọi người ở đây, ngoại trừ người của đồn Kháo Sơn thì không có ai biết được năng lực của Tần Thanh Man cả. Chúng tôi đang đợi các người kể cho chúng tôi nghe về bản lĩnh của Tần Thanh Man đây, sao các người không nói?"

Vi phạm kiêu căng đảo mắt qua lại giữa Tần Thanh Man và Tần Kiến Quân.

"Khụ, tôi nghĩ nếu người dân đã nảy sinh nghi ngờ, chi bằng đồng chí Tần Thanh Man hãy giải thích cho mọi người, để mọi người cảm thấy thuyết phục."

Thấy tình huống phát triển đến mức độ này, Chu Kinh Quốc biết cơ hội đã tới, ông ta lập tức dùng khủy tay húych vào người Giang Nguyên Khôi, ra hiệu cho ông ấy lên tiếng.

Giang Nguyên Khôi là cán bộ công xã, lời nói của ông ấy rất có trọng lượng.

Lời nói của ông ấy làm cho tiếng xì xầm của đám đông càng lớn hơn, rất nhiều người nhìn về phía Tần Thanh Man và người dân đồn Kháo Sơn bằng ánh mắt khác.

"Đồng chí An Quốc, nếu đồng chí Tần Thanh Man có năng lực và công trạng gì thì hãy nhân cơ hội này nói ra trước mặt mọi người để mọi người không cần suy đoán nữa."

Phương Minh Kiệt cũng không biết cụ thể Tần Thanh Man có công trạng gì.

Bọn họ chọn Tần Thanh Man hoàn toàn là vì số lượng phiếu bầu của người dân các thôn và người dân ở đồn Kháo Sơn.

Nói thật, ông ấy làm chủ tịch công xã đã nhiều năm nhưng đây là lần đầu tiên Phương Minh Kiệt thấy có người nhận được đủ số phiếu bầu trong một cuộc bầu cử tập thể. Nhìn vào số lượng phiếu bầu mà Tần Thanh Man nhận được thì đúng là hơi bất thường, khó trách lại bị người khác nghi ngờ.

Nếu nghi ngờ này hợp lý thì cán bộ công xã như bọn họ phải chú ý đến, nhất định phải giải thích rõ ràng với người dân.

Trịnh An Quốc khó xử nhìn Phương Minh Kiệt.

Không phải ông ấy không muốn trả lời Phương Minh Kiệt, mà chuyện này có liên quan đến quân đội, ông ấy không có quyền quyết định.

"Nói đến công trạng của đồng chí Tần Thanh Man thì tôi cũng biết được một ít." Phó huyện trưởng Hà Kiến Bạch chủ động mở lời.

"Đồng chí Hà biết ư?" Trịnh An Quốc ngạc nhiên nhìn Hà Kiến Bạch, chẳng lẽ người trong huyện đã biết chuyện Tần Thanh Man cứu người. Nếu người trong huyện đã biết, có phải đồng nghĩa với việc bọn họ có thể nói ra không?

Đúng là Hà Kiến Bạch có biết một ít thông tin: "Tôi từng nghe cục trưởng cục công an huyện Phương Lỗ nói rằng vào năm ngoái, đồng chí Tần Thanh Man đã cứu một thành niên trí thức ở ga tàu hoả Bạch Thành, đồng thời cũng bắt được hai kẻ buôn người."

Khi Hà Kiến Bạch vừa lên tiếng, Trịnh An Quốc đã biết chuyện ông ta muốn nói và chuyện bản thân muốn nói không giống nhau.

"Thật vậy sao, đây đúng là một công trạng, chỉ cần có người làm chứng thì có thể chứng minh được năng lực xuất sắc của đồng chí Tần Thanh Man." Nghe Hà Kiến Bạch nói xong, Phương Minh Kiệt thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng chứng minh được không có người giở trò gian lận.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 775


Trịnh An Quốc suy nghĩ xong thì nói: "Nếu nói đến cứu người, đồng chí Tần Thanh Man còn có một thành tích khác."

"Ồ, còn chuyện gì nữa, ông mau nói đi." Hà Kiến Bạch và Phương Minh Kiệt đều nhìn về phía Trịnh An Quốc bằng ánh mắt sáng rỡ, trong năm ứng cử viên được đề cử cho chức vụ chủ nhiệm phụ nữ, người bọn họ đánh giá cao nhất là Tần Thanh Man, bởi vậy bọn họ hy vọng cô có thể thuyết phục được mọi người để trở thành cán bộ công xã.

"Đồng chí Phương Minh Kiệt, ông đã quên chuyện xảy ra ở thị trấn Hồng Kỳ vào năm ngoái rồi à?" Trịnh An Quốc nhìn về phía Phương Minh Kiệt.

Phương Minh Kiệt lập tức hiểu ra: "Ngô Viễn Mình."

"Đúng vậy, giám đốc nông trường Hồng Kỳ có vấn đề nên cả nhà đều bị đưa đi lao động cải tạo nông trường, chính vì vậy mà đầu năm nay nông trường mới thay giám đốc mới." Trịnh Quốc An càng nói càng đắc ý.

Mấy chuyện này đều liên quan đến Tần Thanh Man và cũng được xem như công trạng của cô.

"Vậy thì dễ rồi, lát nữa chúng ta hãy công bố những việc này ra để chứng minh cho đồng chí Tần Thanh Man." Hạ Kiến Bạch yên tâm, có hai việc này đã đủ để người dân tin phục.

"Được, cứ làm vậy đi. Có điều chúng ta cứ chờ thêm một lát xem có ai ra mặt nữa không." Trịnh An Quốc không định sẽ ra mặt giúp Tần Thanh Man ngay, ông ấy muốn xem thứ còn ai trong công xã bị Chu Kinh Quốc mua chuộc nữa không.

"Được, chờ thêm một lát."

Hà Kiến Bạch và Phương Minh Kiệt cũng không muốn kẻ làm Cách Uỷ như Chu Kinh Quốc nắm hết quyền hành nên cả hai cùng ủng hộ quyết định của Trịnh An Quốc.

Bên này bọn họ vừa bàn bạc xong thì Tần Thanh Man cũng bị mọi người dồn vào thế khó.

Giang Nguyên Khôi ra mặt đồng nghĩa với việc phe phái của Chu Kinh Quốc muốn phản công.

Lần này Vi Phàm đã có kinh nghiệm, thông qua sắc mặt Chu Kinh Quốc bà ta biết ông ta cũng không muốn Tần Thanh Man trở thành cán bộ công xã, vì vậy bà ta nhanh chóng chĩa mũi nhọn và Tần Kiến Quân: "Nhóc con, cậu hỏi Tần đúng không?'

Ngay từ đầu Tần Kiến Quân đã nhận ra Vi Phàm, bây giờ thấy bà ta nhắm vào mình, cậu ta biết có lẽ bản thân đã gây rắc rối cho Tần Thanh Man rồi.

Nhưng dưới ánh nhìn chăm chú của đám đông, cậu ta không thể không trả lời Vi Phàm, thế nên Tần Kiến Quân đành gồng mình đáp: "Đúng vậy, tôi họ Tần."

Ánh mắt ác ý của Vi Phàm dừng trên người Tần Thanh Man.

Bấy giờ Tần Thanh Man vẫn rất bình tĩnh, Vi Phàm rất ghé dáng vẻ này của cô, điều đó làm bà ta xóa cảm giác như mình và mọi người chỉ là những chú hề, còn Tần Thanh thì là khán giả.

"Đồng chí Tần Thanh Man, cô có thể nói cho thằng nhóc họ Tần này có quan hệ gì với cô không? Hai người đều mang họ Tần, nếu nói không có họ hàng thì cũng khó tin đấy, dù sao ở đồn Kháo Sơn cũng chẳng có mấy hộ gia đình họ Tần." Vi Phàm chĩa mũi nhọn vào Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man nhìn vẻ đắc ý trong mắt Vi Phàm rồi thoáng liếc nhìn Tần Kiến Quân đang cúi đầu.

Cho dù mối quan hệ giữa cô và nhà họ Tần ra sao, nhưng bây giờ bọn họ đang ở bên ngoài đồn Kháo Sơn, Tần Thanh Man nhất định sẽ bảo vệ Tần Kiến Quân, dẫu sao lúc nãy cậu ta cũng vì bảo vệ cô nên mới lên tiếng.

Vì vậy, Tần Thanh Man bình tĩnh trả lời: "Cậu ta tên Tần Kiến Quân, là em họ của tôi."

"Ồ!"

Nghe Tần Thanh Man trả lời, đám đông đồng loạt ồ lên đầy ngạc nhiên, mọi người lập tức nảy sinh nghi ngờ với năng lực cá nhân của Tần Thanh Man.

"Ồ cái gì mà ồ, tôi không phải họ hàng của đồng chí Tần Thanh Man. Tôi tên Trịnh Mỹ Cầm, là người của đồn Kháo Sơn, tôi đã gả đến nông trường Hồng Kỳ từ lâu, tôi có thể làm chứng rằng đồng chí Tần Thanh Man là một người có bản lĩnh."

Trịnh Mỹ Cầm khó chịu khi đám đông hợp lại làm khó Tần Thanh Man nên đã chủ động đứng ra bảo vệ cô.

"Đúng vậy, tôi cũng không phải họ Tần, là người của đồn Kháo Sơn. Tôi cũng cảm thấy cô nhóc Tần Thanh Man là người có năng lực xuất sắc, sao nào, chẳng lẽ chúng tôi không được phép bỉ không cho người có năng lực à?" Thím Quế Anh cũng ghét dáng vẻ tiểu nhân đắc chí của Vi Phàm nên đã ra mặt nói giúp Tần Thanh Man.

"Vậy các người hãy nói xem tại sao toàn bộ người dân ở đồn Kháo Sơn đều bỏ phiếu cho Tần Thanh Man, cô ấy có năng lực gì mà lại nhận được sự ủng hộ của tất cả mọi người ở đồn Kháo Sơn?" Giang Nguyên Khôi đột nhiên hỏi một câu.

"Bởi vì..."

Thím Quế Anh và Trịnh Mỹ Cầm tức đến nỗi mặt đỏ bừng.

Không có chỉ thị, bọn họ thật sự không dám kể lại sự kiện đã xảy ra tối mùng một tết.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 776


"Tại sao?" Vi Phàm kiêu ngạo đứng bên cạnh Giang Nguyên Khôi, cuối cùng cũng nhìn thấy hi vọng có thể đánh bại Tần Thanh Man nên tâm trạng bà ta trở nên vui vẻ: "Cả đồn Kháo Sơn các người đều bỏ phiếu cho Tần Thanh Man nhưng lại không thể nói rõ lý do, tôi thật sự muốn hỏi có phải các người làm như vậy là vì chồng của Tần Thanh Man là một người có quyền có thế đúng không?"

"Không phải!"

"Bà đúng là đồ ác độc, không chấp nhận được người khác tốt đẹp hơn mình. Chúng tôi bỏ phiếu cho Tần Thanh Man là vì chính bản thân cô ấy xứng đáng chứ không phải là do cô ấy đã gả cho bất kỳ ai."Rất nhiều người dân ở đồn Kháo Sơn đều nổi giận.

"Từ nãy đến giờ các người đều không chứng minh được việc bản thân bỏ phiếu cho Tần Thanh Man không liên quan đến chồng của cô ta, mọi người đúng là có lý do nghi ngờ sở dĩ các người bỏ phiếu cho Tần Thanh Man là vì cô ta đã gả cho một người đàn ông có quyền lực."

Giang Nguyên Khôi là đội trưởng dân quân công xã nên năng lực suy luận mạnh hơn Vi Phàm nhiều, vì vậy lúc ông ấy đặt câu hỏi cũng nhấn mạnh đúng chỗ.

"Bởi vì sự kiện đò là cơ mật, chúng ta không thể tiết lộ được!"

Người dân đồn Kháo Sơn bị ép hỏi lập tức nổi giận, rốt cuộc có người nhịn không được mà hét lên một câu.

"Cơ mật?"

Hai chữ cơ mật làm bầu không khí tại hiện trường rơi vào yên tĩnh.

Giang Nguyên Khôi khó hiểu, lúc trước bọn họ đã điều trả quá, ở đồn Kháo Sơn không hề có sự kiện cơ mật nào cả. Thế nhưng bây giờ người của đồn Kháo Sơn lại lấy cớ chuyện cơ mật mà nói, lẽ nào vì bị chèn ép nên bọn họ mới nói như vậy?

Giang Nguyên Khôi suy nghĩ vài giây rồi hỏi: "Cơ mật gì? Có thật là cơ mật không, hay vì các người không thể nói rõ được năng lực cá nhân của đồng chí Tần Thanh Man nên dùng hai chữ cơ mật để xoá bỏ nghi ngờ của mọi người? Các người nên biết hai chữ cơ mật không thể tùy tiện nói ra như thế, nếu các người bịa chuyện thì chính là vi phạm pháp luật!"

"Tất nhiên là có chuyện cơ mật, chúng tôi đã dám nói thì dám gánh vác trách nhiệm."

Người dân đồn Kháo Sơn không hề sợ hãi chút nào, bọn họ đều là người thật thà, bằng không bọn họ cũng không nghiêm túc chấp hành chỉ thị bảo mật của sư đoàn XXX.

Thấy người dân đồn Kháo Sơn mạnh miệng như vậy, Giang Nguyên Khôi chợt do dự.

Đúng là có khả năng có chuyện cơ mật thật, bởi vì chồng Tần Thanh Man không chỉ là một quân nhân mà còn là một thủ trưởng có quyền lực trong quân đội. Hơn nữa, đồn Kháo Sơn cách sư đoàn XXX rất gần, nếu thật sự có chuyện cơ mật mà ông ấy lại truy hỏi như vậy, có phải không tốt hay không?

Ngay lúc này, Giang Nguyên Khôi hơi bồn chồn.

Tên cáo già Chu Kinh Quốc cũng bắt đầu do dự, mặc dù ông ta là người của Cách ủy hội công xã, nhưng nơi này gần biên giới, quyền lực của quân đội lớn hơn cán bộ địa phương nhiều. Đây cũng là nguyên nhân lúc trước ông ta lựa chọn tạm thời trốn tránh khi biết Tần Thanh Man đã gả cho một quân nhân ở sư đoàn XXX.

Cách ủy hội bọn họ có thể tùy tiện vu tội cho người khác thì quân nhân đóng quân ở biên giới cũng có thể làm như vậy.

Thậm chí người trong quân đội còn có quyền bắn trước báo sau.

Chu Kinh Quốc hơi sợ, nhất là khi nhìn thấy vẻ mặt Tần Thanh Man vẫn rất bình tĩnh khiến lòng dạ ông ta càng thấp thỏm hơn. Chu Kinh Quốc không muốn làm khó Tần Thanh Man nữa, nếu tiếp tục làm khó cô nữa, nói không chừng cuộc sống sau này của ông ta sẽ rơi vào khó khăn.

Ngay khi Chu Kinh Quốc định khuyên Giang Nguyên Khôi nhường bước một chút, trong đám người bất ngờ có một giọng nói lớn vang lên: "Tôi có thể chứng minh ở đồn Kháo Sơn không có cơ mật, mà bản thân Tần Thanh Man cũng chẳng có năng lực gì cả!"

Câu nói này vừa dứt, mọi người bắt đầu hỗn loạn.

Mọi người đều liếc mắt nhìn sang, người vừa lên tiếng là một người đàn bà trẻ tuổi.

Nhìn từ bề ngoài có lẽ người nọ lớn hơn Tần Thanh Man khoảng năm sáu tuổi.

"Ồ, cô không phải là Chung Ái Cần, con dâu của đồng chí Trịnh Quế Hoa, người từng giữ chức chủ nhiệm phụ nữ công xã hay sao? Chẳng phải hai vợ chồng cô đều sống trong thị trấn à, kể cả hộ khẩu lẫn gốc gác đều không thuộc đồn Kháo Sơn chúng tôi, vậy sao cô có thể hiểu rõ chuyện ở đồn Kháo Sơn hơn chúng tôi chứ?"

Thím A Vân là người đầu tiên nhận ra Chung Ái Cần.

Thím A Vân không chỉ nói rõ thân phận của Chung Ái Cần mà còn nhấn mạnh việc cô ta từng giữ chức chủ nhiệm phụ nữ công xã.

Nhờ vậy, mọi người chẳng những biết rõ về Chung Ái Cần mà còn đoán được lý do tại sao đối phương muốn cắn thiệp vào chuyện này.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 777


Vốn dĩ Tần Thanh Man định tự đối phía với những kẻ này, nhưng không ngờ người dân đồn Kháo Sơn lại đoàn kết như vậy. Cô còn chưa nói được mấy câu, mọi người đã lần lượt ra mặt bảo vệ cô.

Vả lại, cảm giác được người khác bảo vệ thật ấm áp.

Đối với việc mẹ chồng mình không thể tiếp tục tái đắc cử chức vụ chủ nhiệm phụ nữ công xã, Chung Ái Cần rất khó chịu. Trước đây khi mẹ chồng không thể tái đắc cử, cô ta đã nói xấu Tần Thanh Man với người dân ở thị trấn.

Bây giờ thấy nhiều người như vậy mà không đấu lại Tần Thanh Man, cô ta không kiềm lòng được mà tự mình ra mặt.

Chung Ái Cần bị thím A Vân mắng nhưng vẫn không khôn ra, cô ta đỏ mặt, lớn tiếng nói: "Hộ khẩu của vợ chồng tôi không thuộc đồn Kháo Sơn thì sao, họ hàng của chồng tôi đều là người ở đồn Kháo Sơn, có chuyện gì ở đồn Kháo Sơn mà mẹ chồng tôi không biết chứ!"

"Quả thật mẹ chồng con không biết rõ lắm."

Người trả lời Chung Ái Cần không phải thím A Vân mà là Từ Cao Minh, cha chồng cô ta.

Họ của người dân sống trong đồn Kháo Sơn rất đa dạng, họ nào cũng có.

"Cha." Chung Ái Cần không ngờ người phản bác cô ta lại là cha chồng của mình, mặt cô ta càng đỏ hơn, không ngừng đảo mắt tìm kiếm trong đám người, lúc nãy cô ta còn nhìn thấy mẹ chồng của mình.

Từ Cao Minh vô cùng khó chịu với hành vi bênh vực người ngoài của con dâu, ông ấy đặc biệt nhấn mạnh: "Hai vợ chồng con đã dời hộ khẩu lên thị trấn, có khi cả năm cũng không về đồn Kháo Sơn lấy một lần, sao các người biết ở đồn Kháo Sơn đã xảy ra chuyện gì? Chỉ nói riêng năm ngoái, vì công xã tổ chức tổng tuyển cử cán bộ,mẹ chồng con và cả gia đình con chưa về thăm đồn Kháo Sơn lần nào, mấy tháng nay cũng vậy, bây giờ các người có tư cách gì bàn luận chuyện của đồn Kháo Sơn bọn ta."

"Ông già, ông không thể nói vậy được, dù sao tôi và ống cũng là vợ chồng mà." Trịnh Quế Hoa không định ra mặt vào thời điểm này nhưng không ngờ chồng mình lại nói ra những lời khó nghe như vậy, cho nên bà ấy đành phải lên tiếng.

Từ Cao Minh liếc nhìn Trịnh Quế Hoa: "Bà là vợ của Từ Cao Minh tôi, bà không còn là người của đồn Kháo Sơn. Từ năm ngoái, khi bà biết bản thân không thể tái đắc cử trong cuộc bầu cử của công xã vào năm nay thì bà đã chuyển hộ khẩu lên xã. Hiện giờ, ngay cả tư cách bỏ phiếu dưới danh nghĩa người dân đồn Kháo Sơn cũng không có thì bà có tư cách gì nói bản thân biết rõ mọi chuyện xảy ra ở đồn Kháo Sơn."

Vì không chung sống với nhau trong thời gian dài cho nên tình cảm vợ chồng giữa ông ấy và Trịnh Quế Hoa đã phai nhạt, nếu bà ấy không xen vào chuyện bầu cử thì hai người cũng không đi tới bước đường này.

Hiện giờ, nếu Trịnh Quế Hoa đã muốn phản bội lại người dân đồn Kháo Sơn thì cũng đừng trách ông ấy không nhớ tình cảm vợ chồng.

Từ Cao Minh dự định ly hôn với Trịnh Quế Hoa.

Trịnh Quế Hoa hiểu được sự tuyệt tình trong lời nói của Từ Cao Minh, bà ấy không ngờ chỉ vì một người ngoài mà tình cảm vợ chồng kéo dài suốt mấy thập niên của họ lại tấn vỡ.

Tình huống tại hiện trường khiến mọi người thổn thức.

Tần Thanh Man không ngờ người dân đồn Kháo Sơn lại toàn tâm toàn ý bảo vệ người của mình như vậy, thậm chí còn có người muốn ly hôn để bảo vệ cô.

Thấy Trịnh Quế Hoa phản bội, Trịnh An Quốc và Tiền Tương Dương lập tức hiểu được tại sao Chu Kinh Quốc có thể bố trí cạm bẫy trước cho bọn họ nhảy vào. Bởi vì bên cạnh bọn họ có nội gián, bọn họ không có ý định ép Từ Cao Minh ly hôn nhưng cảm tình với Trịnh Quế Hoa cũng không còn.

Cho dù Trịnh Quế Hoa không thể tái đắc cử chức vụ chủ nhiệm phụ nữ công xã nhưng vẫn có thể tiếp tục làm việc tại công xã, ban đầu, vì muốn bù đắp cho Trịnh Quế Hoa mà bọn họ dự định sẽ sắp xếp cho bà ấy một công việc phù hợp, nhưng có vẻ bây giờ điều đó không còn cần thiết nữa.

Dù sao người ta cũng không cảm kích họ.

Tại hiện trường, rất nhiều người đã mất bình tĩnh, nhưng khác với lúc nãy, bây giờ không có ai nói gì nữa mà tất cả đều lặng lẽ nhìn cửa lớn của công xã. Bấy giờ, Vi Phàm cũng cảm thấy rất bất an và hồi hộp.

Sau một hồi bày mưu đặt kế, dường như bà ta vẫn chưa thể đưa Tần Thanh Man vào tròng được.

"Cô..." Vi Phàm nhìn về phía Tần Thanh Man, bà ta không kiềm lòng được mà lên tiếng lần nữa.

Tần Thanh Man không muốn chờ đợi nữa, nếu đã nhìn rõ được sự phân bổ thế lực trong công xã thì cô sẽ bắt đầu tấn công: "Đồng chí Vi Phàm, từ nãy đến giờ bà luôn miệng vụ cáo cho tôi và chồng tôi, đồng chú Vệ Lăng, nhưng tất cả cũng chỉ là suy đoán của bà. Bây giờ tôi hỏi bà một câu, nếu tôi chứng minh được lời nói của bà là sai sự thật thì bà sẽ chịu trách nhiệm chứ?"

Vi Phàm: Làm sao bà ta chịu trách nhiệm nổi!
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 778


Dạo này nói xấu và sỉ nhục quân nhân là tội cực kỳ nặng, có cho Vi Phàm mười cái đầu bà ta cũng không chịu nổi.

Lúc trước bà ta vặn hỏi Tần Thanh Man trước mặt nhiều người như thế chỉ vì muốn gây rối nhân lúc hỗn loạn, vì pháp luật không chừa người nào. Nhưng lúc này Tần Thanh Man hỏi riêng mình bà ta, bà ta không chỉ không dám trả lời mà còn do dự.

Vi Phàm vừa do dự, đám đông đã xôn xao hẳn lên.

Mọi người thấy Vi Phàm nói năng hùng hồn thế còn tưởng bà ta nắm được bằng chứng Tần Thanh Man gian lận phiếu bầu, thế mà không có bằng chứng gì đã chụp mũ cho người ta, điều đó chẳng khác nào vu khống.

"Đồng chí Vi Phàm, bà nói chuyện phải có căn cứ, nếu không có bằng chứng mà vu oan hãm hại quân nhân là phạm pháp đấy."

Có người không thích vẻ mặt oan ức của Vi Phàm nên ép bà ta nói.

"Đúng đấy, bà có bằng chứng thì lấy ra đây, không có bằng chứng thì im miệng đi, quân nhân là người bảo vệ quốc gia chúng ta, sống cũng chẳng dễ dàng gì, bà không thể nói ngoài miệng không được, ảnh hưởng đến tình cảm quân dân."

Có mấy người ở công xã không quen nhìn Vi Phàm giả vờ, một người không phải nhân viên công xã mà dám nói dối bịa đặt, không phải đang cố tình gây sự sao. Nếu vu khống quân nhân thật thì không chỉ mình Vi Phàm có tội mà công xã của bọn họ cũng sẽ bị cấp trên phê bình, nghiêm trọng hơn còn bị bí thư công xã kiểm điểm trong đại hội nữa.

Tần Thanh Man thấy có người nói thay cho mình thì không đợi bọn họ ra mặt nữa, cô nhìn chằm chằm Vi Phàm, nghiêm túc nói: "Đồng chí Vi Phàm, bà phải biết mức độ quan trọng của quân nhân, có những lời không thể nói lung tung được đâu."

"Chẳng lẽ người đàn ông mà cô lấy không có chức cao trong quân đội sao?"

Vi Phàm biết tình hình của Tần Thanh Man nên mới dám vặn hỏi trước mặt cô.

"Người đàn ông tôi lấy có chức cao trong quân đội thì liên quan gì đến chuyện tôi tham gia tranh cử làm cán bộ công xã? Pháp luật cũng đâu có điều nào quy định vợ của quân nhân không được tham gia tranh cử cán bộ xã?"

Tần Thanh Man hỏi cực kỳ hợp lý, mọi người cũng nghĩ theo chiều ngược lại.

Đúng vậy, dù Tần Thanh Man có lấy ai thì bản thân cô cũng đủ điều kiện tham gia chọn cán bộ công xã, không vi phạm nội quy hay vi phạm pháp luật, sao lấy quân nhân thì không tham gia công tác được chứ.

Nếu thế thật thì chưa cần nói đến người khác, vợ của không ít lãnh đạo công xã sẽ phải trả lại việc cho những người khác.

Mặt Chu Kinh Quốc nóng bừng.

Triệu Xuân Tĩnh, vợ của ông ta cũng làm ở công xã, chỉ là không làm lãnh đạo mà làm nhân viên bình thường. Nếu chọn theo điều kiện ngặt nghèo như Tần Thanh Man, chắc vợ ông ta còn chẳng có tư cách vào cổng công xã.

Sắc mặt Chu Kinh Quốc hơi đỏ, Giang Nguyên Khôi cũng chẳng tốt hơn là bao.

Bọn họ là cán bộ lãnh đạo của công xã, ai mà không trải đường cho người nhà mình được, nếu nói có ai không trải đường cho người nhà mình cũng chỉ có hai thằng nhóc đồn Kháo Sơn thôi.

Lúc này Chu Kinh Quốc và Giang Nguyên Khôi đều nhìn về phía Trịnh An Quốc và Tiền Tương Dương.

Hai người này đúng là quái thai, thật sự không hề lợi dụng chức quyền để sắp xếp công việc cho người nhà.

Theo như hiểu biết của bọn họ, người nhà của hai người đều làm nông.

Tần Thanh Man hỏi đến điều mấu chốt, dù là Chu Kinh Quốc hay Vi Phàm đều không biết phải phản bác thế nào, lúc bọn họ vắt hết óc suy nghĩ làm sao để phản bác thì Tần Thanh Man lại nói.

"Tôi là vợ quân nhân, theo chính sách quốc gia, địa phương vốn phải quan tâm đến tôi. Tôi không làm theo chính sách của tổ chức mà tự dựa vào tư cách cá nhân tham gia tranh cử cán bộ công xã, sao qua miệng mấy người lại thành tội nhờ lấy một người đàn ông tốt mà được quan tâm một cách ‘phi pháp’ vậy?"

Sắc mặt Chu Kinh Quốc và Giang Nguyên Khôi càng khó coi hơn.

Bọn họ quên hẳn chuyện này.

Vệ Lăng có cấp bậc cao trong quân đội, để quân nhân một lòng bảo vệ tổ quốc, quốc gia có chính sách giúp đỡ cho vợ của những quân nhân có cấp bậc, đặc biệt là dựa theo cấp bậc của Vệ Lăng.

Nói câu khó nghe thì Vệ Lăng đã lên đến cấp trung đoàn, Tần Thanh Man có đủ tư cách tham gia vào công việc của chính quyền, hơn nữa không phài nhân viên bình thường mà là phụ tá phụ trách một lĩnh vực.

"..." Vi Phàm trợn tròn mắt.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 779


Bà ta chưa từng đi học, hoàn toàn không biết chính sách đãi ngộ của đất nước đối với quân nhân. Bà ta cứ tưởng nói đến chồng của Tần Thanh Man là có thể khiến quần chúng phản cảm, nhưng lúc này Tần Thanh Man hỏi ngược lại mấy câu liền làm lộ ra mục đích và nhân phẩm của bà ta.

Nói cách khác, mọi người đều biết bà ta thua sạch trong cuộc thi tuyển chọn nên cố tình gây rối với Tần Thanh Man, chụp mũ vu oan cho cô.

Tần Thanh Man đã nói, đã cho Vi Phàm cơ hội nhưng đối phương có chết cũng không hối cải, cô cũng không định tha cho Vi Phàm như thế: "Đồng chí Vi Phàm, tốt nhất là bà chứng minh được lời bà nói với tôi ban nãy là có căn cứ, nếu không thì chắc bà phải đến cục công an ngồi đấy."

Tần Thanh Man biết mình còn trẻ, dù có thắng trong cuộc thi tuyển chọn trước mặt mọi người cũng chưa chắc đã được lòng tất cả nên mượn cớ Vi Phàm để chứng minh khả năng và cách làm của cô.

Cô không phải người để người khác bắt nạt.

Chu Kinh Quốc nghe lời Tần Thanh Man nói mà hoảng hốt, sau ông ta dám để Vi Phàm bị bắt được, nếu Vi Phàm bị bắt, bà ta có thể khai ra tính toán ngầm của ông ta, dù những tính toán này không quá rõ ràng nhưng vẫn có thật.

"Đồng chí Tần Thanh Man, đồng chí Vi Phàm nhất thời nóng vội nên mới ăn nói lung tung, đừng chấp nhặt quá, khoan dung độ lượng một chút, làm cán bộ công xã, chúng ta cũng phải hiểu cho tâm trạng của quần chúng không được chọn."

Chu Kinh Quốc vội vàng hòa giải.

Hôm nay ông ta không muốn rước thêm chuyện nữa, không thấy Vi Phàm hay cả chủ nhiệm hội phụ nữ tiền nhiệm Trịnh Quế Hoa cũng không phải là đối thủ của Tần Thanh Man sao, ông ta mà còn lằng nhằng nữa thì chọc giận Tần Thanh Man mất.

Lúc đó Tần Thanh Man và Vệ Lăng cùng bắt tay xử lý thì chắc ông ta sẽ gặp rắc rối.

Chu Kinh Quốc nhượng bộ nên Giang Nguyên Khôi cũng nhạy bén không nói gì nữa, thậm chí còn vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Vi Phàm, bảo bà ta mau nhận lỗi với Tần Thanh Man.

Chỉ cần Vi Phàm chịu nhận lỗi thì chuyện hôm nay cùng lắm chỉ là bà ta không cam lòng vì không được chọn, chuyện to mới thành chuyện bé được.

Tần Thanh Man cũng đoán trước được Chu Kinh Quốc giở trò sau lưng ngăn cô được chọn làm cán bộ công xã, cô cũng đoán mình xử lý Triệu Thiên Thành nhiều quá, làm mất mặt Chu Kinh Quốc nên mới có chuyện hôm nay.

Nếu là lúc trước, chắc cô sẽ suy nghĩ đến việc Chu Kinh Quốc là người của ủy bản cách mạng rồi thôi.

Nhưng hôm nay thì không.

Từ khi Tần Thanh Man biết nhà họ Chu nhận Cao Diệp Phương đã biết sớm muộn gì cô cũng là kẻ địch của Chu Kinh Quốc, hôm nay xã giao cho có lệ chẳng bằng ra tay thật nặng, hôm nay cô phải làm Chu Kinh Quốc chấn động.

Đừng tưởng có quan hệ với Cao Diệp Phương ở thủ đô là có thể cười mãi.

Ha ha.

Tần Thanh Man là người đến từ đười sau, chỉ có cô mới biết làm thế nào mới tránh được nguy hiểm, đối phó với mười năm đặc biệt này như thế nào.

"Đồng chí Kinh Quốc, nếu đồng chí Vi Phàm chỉ nói một mình tôi thì tôi cũng sẽ bỏ qua, nhưng không có bằng chứng mà bà ta lại kéo cả quân nhân bảo vệ quốc gia vào. Chỗ chúng ta gần biên cương thế, mọi người an cư lạc nghiệp đều nhờ có quân nhân cố gắng giữ vững ngày đêm, có những khi bọn họ phải trả giá bằng tính mạng."

Tần Thanh Man từ chối ý hòa giải Chu Kinh Quốc.

Thấy Tần Thanh Man tỏ vẻ cứng rắn, Chu Kinh Quốc biết ông ta đá trúng tấm sắt rồi.

Hà Kiến Bạch và Phương Minh Kiệt đứng chờ bên cạnh cũng biết rõ nhân phẩm và năng lực của Tàn Thanh Man, đây là đồng chí có thể xử lý nhu cầu của dân chúng mà bọn họ đang cần, cũng là một rường cột vững chắc không e sợ đám người ủy ban cách mạng này.

"Chúng tôi tin đồng chí Tần Thanh Man, chúng tôi cũng tin cơ mật mà người đồn Kháo Sơn nói. Đồng chí Tần Thanh Man dựa vào năng lực của mình nên được chọn, không có khuất tất gian lận gì cả."

Đúng lúc này, người dân vẫn luôn quan sát mọi chuyện đột nhiên lên tiếng.

Có người cậy có ủy ban cách mạng nên gây rối muốn hại người, nhưng mọi người đều là người bình thường, chỉ muốn cuộc sống yên bình, có thể sống, được ăn no, nuôi già trẻ lớn bé trong nhà, thế nên bọn họ hiểu rõ tầm quan trọng của quân nhân.

Dù lúc này đất nước đang hòa bình nhưng những gì người lính biên giới phải đối mặt không phải là hòa bình.

Lúc nào bọn họ cũng phải đối mặt với sống chết, có những lúc không công bố số liệu không có nghĩa là không có ai hy sinh vì đất nước trong thời đại hòa bình, họ chỉ hi sinh trong mắt người thân, đồng đội của họ.

"Chúng tôi tin quân nhân đất nước là những người vô tư nhất, trung thành nhất."

Có người giơ tay lên giữa đám đông.
 
Back
Top Dưới