Ngôn Tình Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 420


Việc bọn người Vạn Minh Tích cuối cùng cũng lựa chọn cúi đầu với Tần Thanh Man cũng có nguyên nhân, mặc dù trước đó Tần Thanh Man không nói rõ không nhận cả nhà bọn họ, nhưng lời ẩn ý khi đó sớm đã nói rõ ân oán giữa hai nhà.

Hễ là người thông minh một chút sẽ biết Tần Thanh Man tỏ thái độ gì với nhà họ Vạn.

Lưu Hòa Xương có thể trở thành chủ tịch công đoàn nông trường nên là người rất có đầu óc, sau khi cảm nhận được sự bất mãn của Tần Thanh Man đối với nhà họ Vạn, gần đây thường hay nhằm vào nhà họ Vạn.

Vị trí đầu bếp nhà ăn của Hứa Liên Hoa bị xóa bỏ, bị sắp xếp đi rửa rau, Vạn Minh Tích cũng mất đi quyền thu mua, bị sắp xếp rửa chén ở nhà ăn, dù hai người vẫn làm việc ở nông trường, nhưng đãi ngộ lại một trời một vực.

Đầu bếp nhà ăn là vị trí mà người người đều phải nhìn sắc mặt mà làm, tiền lương cao, đãi ngộ tốt, thỉnh thoảng còn có thể ăn vụng, trộm lấy đi, hiện tại Hứa Liên Hoa bị sắp xếp đi rửa rau, suốt mùa đông cả ngày lẫn đêm tay luôn ngâm dưới nước, còn là nước lạnh, bà ta sao có thể chịu được khổ cực như vậy.

Cuộc sống của Hứa Liên Hoa trôi qua không tốt, cuộc sống của Vạn Minh Tích cũng khó khăn như vậy.

Trước kia lúc thu mua, đi ra ngoài ai mà không cung kính đưa thuốc lá cho ông ta, mời ông ta uống rượu, lấy nguyên liệu của nhà nào còn phải xem tâm trạng ông ta, hiện giờ từ sau khi đổi chỗ thì không giống vậy nữa, mỗi ngày ngồi xổm trên đất rửa bát.

Dù nước rửa bát là nước nóng, nhưng ngồi xổm suốt cả ngày, lưng người hơn bốn mươi tuổi làm sao chịu được, đúng vậy, Vạn Minh Tích vừa làm việc rửa bát mấy ngày liền phàn nàn khắp nơi, cuối cùng không thể không nhớ tới Tần Thanh hình như rất có thực lực.

Cuộc sống của hai vợ chồng Vạn Minh Tích khó khăn, Vạn Lương càng khó khăn hơn.

Lúc trước Vạn Lương là người được trọng dụng bên cạnh Ngô Viễn Minh, dáng vẻ tay sai và ngông cuồng lúc làm người được trọng dụng đó ai nấy đều nhìn thấy hết, anh ta cũng từng công khai và ngầm áp chế rất nhiều người, người anh ta đắc tội ngay cả bản thân anh ta cũng không nhớ rõ.

Bởi vì có một số người anh ta cần phải đắc tội.

Vạn Lương là thư ký của Ngô Viễn Minh, ngoài công việc phải làm bên ngoài, cũng phải giúp Ngô Viễn Minh làm một số việc riêng đắc tội người khác, cho nên Ngô Kiến Minh vừa ngã xuống, báo ứng anh ta gặp phải còn nhiều hơn hai vợ chồng Vạn Minh Tích.

Mùa đông lạnh lẽo này, việc nông trường vốn đều là những việc nhẹ nhàng, nhưng anh ta bị sắp xếp đi quét dọn chuồng trâu, ngựa.

Công việc thì nhẹ nhàng chỉ là quá dơ, bẩn, hôi thối.

Vạn Lương đầu vuốt keo chải bảy ba hoàn toàn không hợp với chuồng trâu, ngựa, nhưng anh ta cũng biết kết cục của giậu đổ bìm leo, nghĩ tới một ngày nào đó có thể trở lại như xưa, liền cắn răng kiên trì.

Mỗi ngày Vạn Lương làm việc trong chuồng trâu, ngựa cũng coi như làm rất chăm chỉ, cũng không phàn nàn oán trách gì.

Nhưng anh ta đã hoàn toàn quên mất một chuyện, đó chính là lúc anh ta đắc tội người khác, người bị xúc phạm đến chết, những người anh ta đã từng coi thường cũng bị anh ta ném đến chuồng trâu, ngựa hành hạ, những người này thấy hiện tại Vạn Lương cùng một kết cục với bọn họ, sao có thể dễ dàng bỏ qua cho Vạn Lương.

Cho nên ngày thứ ba sau khi Vạn Lương đến chuồng trâu, ngựa thì đã trải qua ngày tháng không ngừng than khổ.

Cũng không biết từ lúc nào trong thức ăn đã xuất hiện phân và nước tiểu trâu, ngựa nóng hổi, nói không chừng lúc quét dọn chuồng trâu, ngựa đã trượt ngã, buổi tối lúc ngủ còn có con chuột chạy qua mặt anh ta.

Cứ như vậy, còn chưa đến hai ngày, Vạn Lương đã suy sụp.

Anh không chịu được cực khổ như vậy.

Nhưng tất cả những người trong chuồng trâu, ngựa đều lạnh lùng nhìn Vạn Lương, bởi vì những thứ Vạn Lương gặp phải hôm nay chính là những thứ người khác đã từng gặp phải, hơn nữa loại thủ đoạn khiến đáng ghét, hành hạ người này đều là những thứ Vạn Lương đã từng ngồi ở trên cao sai người khác làm.

Vạn Lương hiện giờ chẳng qua là bị người ta trả lại thôi.

Cuối cùng, người nhà họ Vạn đều không chịu nổi vị trí làm việc mới nên đã đi tìm lãnh đạo nhân sự sắp xếp công việc.

Trái lại lãnh đạo giở giọng nghiêm khắc dạy dỗ cả nhà bọn họ một trận.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 421


Dạy dỗ ba người tư tưởng không tích cực, có câu cách mạng nghề nghiệp không phân biệt giàu nghèo, cũng không phân biệt tốt xấu, đều không muốn làm việc mệt nhọc, việc dơ bẩn, vậy những việc mệt nhọc dơ bẩn đó ai làm đây? Có ai sinh ra là người làm việc mệt nhọc, dơ bẩn đâu?

Những lời này Vạn Lương sớm đã thuộc làu, vốn đều là anh ta lấy ra chặn miệng người khác kiếm cớ, không ngờ tới có một ngày anh ta cũng sẽ bị loại giọng bề trên này chặn miệng.

Lần này người nhà họ Vạn đã hoàn toàn hết cách.

Trong lúc tuyệt vọng đã nhớ đến Tần Thanh Man.

Mặc dù nói bọn họ cũng từng làm mích lòng Tần Thanh Man, nhưng dẫu sao Tần Thanh Man cũng có quan hệ huyết thống rất gần, nhớ lại Tần Thanh Man từng dễ bị gạt, người nhà họ Vạn bàn bạc một chút, cuối cùng dự định đến đồn Kháo Sơn nhận lỗi xin lỗi.

Coi như Tần Thanh Man không tha thứ cho bọn họ, thì bọn họ sẽ không chịu thiệt quá lớn.

Nếu Tần Thanh Man chịu tha thứ, vậy thì có phải bọn họ lại có vốn để trở mình không.

Lúc trước Vệ Lăng đến nông trường rất muộn, người nhà họ Vạn đã đi trước một bước, nên người nhà họ Vạn không thể nhìn thấy hai người ôm nhau, nhưng trộm nghe không ít lời nói ngưỡng mộ trong nông trường, chuyện Ngô Viễn Minh phạm phải là án lớn, cuối cùng bị quân đội áp giải đi.

Lúc đó Vệ Lăng oai phong bao nhiêu, Tần Thanh Man được người ta ngưỡng mộ cỡ nào.

Một số lời ngưỡng mộ đương nhiên cũng đã truyền đến tai người nhà họ Vạn, có họ hàng làm chức vụ trung đoàn trưởng trong quân đội như Vệ Lăng, người nhà họ Vạn bằng lòng cúi đầu với Tần Thanh Man, cho nên hôm nay cả nhà không chỉ tắm rửa sạch sẽ, còn mang quà lớn chạy tới đồn Kháo Sơn xin lỗi.

Thực ra trước đó bọn họ cũng nghĩ tới lôi kéo quan hệ với một số người chức vụ không tệ, nhưng đều cảm thấy không đáng tin cậy, cuối cùng cũng không ra tay, mà lựa chọn Tần Thanh Man.

Hơn một năm qua ba người nhà họ Vạn sống ở nông trường Hồng Kỳ không tệ, trong tay vẫn góp được một ít vốn.

Lần này đến đồn Kháo Sơn bọn họ cũng chịu chi tiền.

Đã mua cả thảy hai ký rưỡi thịt heo, còn lấy một bao lương thực hai mươi lăm ký, ngoài những thứ này ra, bọn họ còn mang một ít vải vóc, kẹo, kẹo là định lấy lòng Sở Sở.

Nhà họ Tần chỉ có hai chị em Tần Thanh Man, nếu có thể lấy lòng Sở Sở, người nhà họ Vạn cảm thấy giải quyết Tần Thanh Man tương đối dễ dàng.

Như vậy, sáng sớm, cả nhà đã xách quà lớn ra khỏi nhà.

Từ nông trường Hồng Kỳ đến đồn Kháo Sơn không xa lắm, cả nhà dừng lại ở trấn trên một lúc mua đồ, nhưng cũng không tốn bao nhiêu thời gian, lúc chạy tới đồn Kháo Sơn bà con của đồn còn chưa ăn cơm sáng.

Mọi người còn chưa ăn cơm sáng, nhưng hai chị em Tần Thanh Man đã ăn rồi.

Từ khi Tần Thanh Man xuyên đến đã biết thân thể hai chị em suy nhược tương đối nghiêm trọng, đa phần nhà bọn họ đều ăn ba bữa một ngày, cho nên lúc nhà họ Vạn tới, nhà bọn họ đã ăn cơm sáng xong, cách bữa trưa ít nhất còn hai tiếng nữa.

Lần này người nhà họ Vạn đến đồn Kháo Sơn cũng kêu đứa con gái duy nhất Vạn Lâm theo.

Dáng dấp Vạn Lâm không tệ, rất xinh đẹp, mấy năm nay vẫn luôn được nuông chiều ở nhà, người nhà họ Vạn muốn tìm cho con gái một nhà năng lực mạnh, hai năm nay Vạn Lương cũng có thể kiếm được tiền, cũng không keo kiệt, đồng ý nuông chiều.

Vạn Lương cũng có chút tâm tư của mình.

Mẹ ruột Tần Thanh Man gả cho nhà họ Tần, dù nhà họ Tần không giàu có, nhưng Tần lão đại này vẫn không tệ, mẹ ruột nguyên chủ lại chiếu cố nhà mẹ đẻ, bình thường có chút gì đó cũng sẽ nhớ giữ lại một phần cho nhà, từ nhỏ Vạn Lương nhận lợi ích từ người cô không ít, cũng bằng lòng tìm một nhà tốt cho Vạn Lâm, muốn sau này Vạn Lâm cũng có thể giúp đỡ trong nhà.

"Mẹ, còn bao lâu nữa, con sắp đi không nổi rồi."

"Con gái à sắp đến rồi, con đừng càm ràm nữa, nếu không phải phối hợp với bước chân của con, chúng ta đã tới lâu rồi." Hứa Liên Hoa cũng đi đến mức tức một bụng rồi.

Công việc vốn không suông sẻ, kết quả đi đến đồn Kháo Sơn cũng không gặp được một chiếc xe có thể ngồi.

Thật sự tức chết bà rồi.

Bà ta nghi ngờ những người này biết bọn họ muốn đến đồn Kháo Sơn không chịu chở người nhà bọn họ.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 422


Vạn Lâm không biết Hứa Liên Hoa đang khó chịu, lòng bàn chân cô ta sắp đi phồng rồi, cũng rất bất mãn, dứt khoát phát cáu: "Mẹ, con cũng đã nói con không đến, mọi người cứ kéo con đến, bây giờ lại chê con đi chậm chạp, con muốn đi chậm như thế sao, nếu có xe đã đến lâu rồi."

Hứa Liên Hoa cũng tức giận: "Nếu có xe còn cần phải đi bộ à, đây không phải không có xe sao!"

"Vậy con không đi nữa, mọi người tự đi đi, con vừa không có lỗi với Tần Thanh Man, vừa chưa từng lấy chút lợi gì từ cô ta, dựa vào cái gì chỗ tốt mọi người chiếm, đắc tội người khác lại cần con ra mặt đi xin lỗi, con không đi."

Vạn Lâm được nuông chiều hơn một năm rồi, cáu kỉnh là sở trường, thấy Hứa Liên Hoa không chỉ không dỗ dành chân mình sắp nổi mụn nước, còn phải chịu sỉ nhục, cô ta lập tức ném bịch kẹo đang xách trong tay xuống đất, xoay người đi.

"Bà cô của tôi ơi, con, cái đứa mắc bệnh dịch này."

Hứa Liên Hoa tức giận nhìn kẹo bị Vạn Lâm ném xuống đất, nhanh chóng đi qua nhặt kẹo lên.

May mắn kẹo gói bằng giấy dầu, không vỡ, cũng không rơi vãi.

Đây là lần đầu tiên Vạn Lâm bị Hứa Liên Hoa mắng khó nghe như vậy, người đang tủi thân đi về liền sững sờ, quay đầu nhìn Hứa Liên Hoa không tin nổi.

Tựa như từ trước đến giờ đều không quen Hứa Liên Hoa.

Vạn Lương vừa nhìn liền biết sắp có chuyện.

Bình thường Vạn Lâm được bọn họ nuông chiều quá mức, đến bây giờ vẫn còn chưa nhìn rõ tình hình trong nhà, còn muốn cả nhà nâng niu cô ta, nhưng hiện tại không giống trước đây, bọn họ đã đến giữa sự sống và cái chết.

Vạn Lương biết tính cách của Vạn Lâm, nhưng nghĩ tới sau này nếu đối phương gả tốt còn có thể nâng đỡ trong nhà một chút, cũng không mất mặt, nên liếc nhìn Hứa Liên Hoa một cái, nói: "Lâm Lâm, là mẹ không đúng, không nên nói như thế với em, em đừng giận, phía trước là đến đồn Kháo Sơn rồi, chúng ta vào đồn Kháo Sơn xong, trở về có thể có chỗ dựa rồi."

Vạn Lâm nghe lời của Vạn Lương liền do dự.

Nếu hiện tại cô ta quay đầu, chắc chắn sẽ đi về, đi xa như thế, quả thực cô ta không có khả năng kiên trì tiếp, nếu đi đến đồn Kháo Sơn, chắc chắn có thể ăn cơm nóng, cũng có thể nghỉ ngơi, nói không chừng đường về còn có xe đưa.

Vừa nghĩ như vậy, cô ta đã động lòng.

Nhưng cô ta cũng không tha thứ cho Hứa Liên Hoa.

Lời Hứa Liên Hoa vừa mắng cô ta quá khó nghe, nào có ai mắng con gái mình là đứa bị bệnh dịch, đó là lời mắng kẻ thù mới mắng thôi.

Lúc này Hứa Liên Hoa cũng nhận được sự nhắc nhở của Vạn Lương, không thể không nhịn cơn tức xuống bụng giải thích kỹ cho Vạn Lâm nghe: "Con gái, vừa nãy mẹ nhất thời xót kẹo mới nói khó nghe một chút, con đừng để bụng, là mẹ không đúng."

Vạn Lâm thấy Hứa Liên Hoa nói đến mức này, cô ta đúng là khó bấu víu mãi mấy lời mắng người mất mặt đó.

Liền lạnh nhạt ừm một tiếng.

Hứa Liên Hoa nhìn sắc mặt Vạn Lâm, suy nghĩ một chút, cảm thấy như vậy đến nhà họ Tần không ổn, nên nói rõ ra: "Con gái, tình hình hiện tại của nhà chúng ta thế nào con cũng biết, hôm nay anh trai con, ba người bọn mẹ còn có công việc, công việc không như ý, ít nhất vẫn ăn cơm của nông trường, nhưng nếu hôm nào có người cảm thấy chúng ta chưa đủ thảm, thì bọn mẹ thật sự thảm rồi."

Sắc mặt Vạn Lâm cũng khó coi hơn.

Hơn một năm nay cô ta vẫn luôn sống trong khu người nhà nông trường với cha mẹ, đương nhiên biết tình hình của nhà mình đã khác một trời một vực với trước đây.

Hứa Liên Hoa thấy Vạn Lâm nghe lọt lời mình, mới nói tiếp: "Con gái, thực ra mẹ dẫn con đến cũng không phải định để con nhận lỗi xin lỗi Tần Thanh Man, nếu thật sự muốn nhận lỗi xin lỗi, mẹ với mấy người cha con đi là đủ rồi."

"Mẹ?" Vạn Lâm thắc mắc.

Hứa Liên Hoa thở dài một tiếng, mới bất đắc dĩ nói hết lời trong lòng ra ngoài: "Trước đây nghĩ con có thể tìm một người tốt ở trong huyện, nông trường hoặc trấn trên, nhưng hiện tại con cũng nhìn thấy rồi, chúng ta đã đắc tội người của nông trường, ở nông trường không có ai lấy con, con ở nông trường cũng không tìm được người tốt."

Ngón tay của Vạn Lâm ghim vào lòng bàn tay.

Thực ra, mấy đồng chí nam cô ta theo đuổi được trước đó, mấy ngày nay đều mượn có không gặp cô ta nữa.

"Tần Thanh Man đã lấy chồng rồi." Hứa Liên Hoa nói ra mục đích dẫn Vạn Lâm đến nhà họ Tần.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 423


Vạn Lâm vô cùng ngạc nhiên, cô ta nhớ Tần Thanh Man còn nhỏ hơn mình gần nửa năm tuổi, cô ta còn chưa lấy chồng, sao Tần Thanh Man này có thể lấy chồng rồi, lấy chồng thì lấy chồng có liên quan gì với cô ta đâu: "Em họ đã gả cho người nào?"

Cô ta tự cho mình xinh đẹp hơn Tần Thanh Man, đương nhiên muốn so một chút.

"Gả cho quân nhân, cấp đoàn, chức vụ này ở chỗ chúng ta vô cùng cao, là kiểu huyện trưởng gặp cũng phải bắt tay." Giọng điệu của Hứa Liên Hoa vừa ngưỡng mộ vừa tiếc nuối, tiếc nuối người con rể tốt như vậy sao không phải của nhà bọn họ.

Vạn Lâm kinh ngạc: "Người đàn ông này góa vợ hay tuổi tác quá lớn, quá xấu xí?"

Người lòng dạ không tốt thì suy nghĩ cũng tương đối xấu xa như vậy.

Hứa Liên Hoa lườm Vạn Lâm một cái, lắc đầu nói: "Mau chóng vứt bỏ mấy thứ xấu hổ trong đầu con ra đi, người Tần Thanh Man gả là một người có bản lĩnh, không chỉ dáng dấp tốt, nghe nói gia cảnh cũng không tệ, còn rất trẻ tuổi, mà đây chính là nguyên nhân mẹ dẫn con đến đồn Kháo Sơn."

Mắt Vạn Lâm sáng rực lên: "Ý mẹ là bảo con đến cướp anh ta về."

Tay của Hứa Liên Hoa và Vạn Lương đồng thời bịt miệng Vạn Lâm lại, bọn họ cùng lúc vội quay đầu nhìn xung quanh, sợ lời này của Vạn Lâm bị người có ý nghe thấy.

"Ưm ưm ưm—"

Vạn Lâm ra sức gạt tay của Hứa Liên Hoa và Vạn Lương ra.

"Con gái, lời này con không thể nói bậy được, bị người ta nghe thấy cả nhà chúng ta đều sẽ khó sống." Hứa Liên Hoa nhanh chóng cẩn thận dặn dò bên tai Vạn Lâm, thấy Vạn Lâm gật đầu mạnh mới buông tay đang che trên miệng đối phương ra.

"Phù phù—"

Vạn Lâm dùng sức hít thở, lúc này mặt cô ta đỏ bừng, cô ta sắp bị Hứa Liên Hoa và Vạn Lương kết hợp bịt chết.

"Vạn Lâm, anh cảnh cáo em, có một số lời không hay em nói ở nhà anh coi em là em gái, không tính toán, nhưng ra ngoài em ngậm kín miệng chút cho anh, có một số lời thật sự không phải em muốn nói thì có thể nói, thật sự nói ra, em phải trả giá đắt, nếu em không tin thì nhớ lại Ngô Vệ Dân trước đây ngông cuồng cỡ nào."

Đây là lần đầu tiên Vạn Lương nghiêm túc nói chuyện với Vạn Lâm như vậy.

Vạn Lâm nhìn đôi mắt Vạn Lương không có chút tình cảm nào dần chạnh lòng, cô ta sợ rồi.

"Con gái, chúng ta muốn kéo gần quan hệ với Tần Thanh Man, muốn cho con cũng tìm một quân nhân trong quân đội, chồng Tần Thanh Man có bản lĩnh như thế, chắc chắn quen biết không ít đàn ông tốt, đợi sau này con thành vợ Trung đoàn trưởng rồi, nào còn có người dám ức h**p nhà chúng ta, con cũng có thể ăn sung mặc sướng, cuộc sống muốn sống như thế nào thì sống như thế ấy."

Hứa Liên Hoa thấy Vạn Lâm bị lời của Vạn Lương dọa sợ, nhanh chóng nói ra dự định của mình.

Bà ta thật sự lo lắng Vạn Lâm lại nói ra lời khủng khiếp.

Lúc này bọn họ đã cách đồn Kháo Sơn vô cùng gần, nếu lời nói bị người khác nghe được, chuyến này đến nhà họ Tần không chỉ tốn công vô ích, nói không chừng còn làm mích lòng người ta, hiện giờ bọn họ vốn không còn đường nào để đi, nếu lại đắc tội Tần Thanh Man, Hứa Liên Hoa cũng không dám nghĩ nữa.

Đây cũng là lý do vì sao Vạn Lương cảnh cáo Vạn Lâm.

Anh ta mặc kệ Vạn Lâm có bao nhiêu ý nghĩ, cũng mặc kệ đối phương trước đó ở nông trường đùa giỡn như thế nào, nhưng đã đến chỗ này, đã đến đồn Kháo Sơn, thì phải cất hết tất cả những ý nghĩ đó cho anh ta, bằng không đừng trách anh ta không khách khí.

Tên Vạn Lương này nói ích kỷ cũng ích kỷ, nói độc ác cũng độc ác, anh ta nghĩ đến lợi ích trước.

Cứ nhìn trước mắt, Vạn Lâm đối với anh ta mà nói không có chút lợi ích nào.

Vạn Lâm liên tiếp bị Hứa Liên Hoa và Vạn Lương dạy dỗ, lại thấy Vạn Minh Tích không lên tiếng, lập tức biết được Tần Thanh Man hiện tại không phải là Tần Thanh Man của trước kia, nếu cô ta muốn sống cuộc sống tốt, hiện tại phải nhờ vào Tần Thanh Man.

Vạn Lâm đã cúi đầu, mang theo một chút không cam lòng: "Cha, mẹ, anh, mọi người yên tâm, con biết làm thế nào rồi."

"Ừm, đừng mang sự nóng nảy đến nhà họ Tần, Tần Thanh Man đã không giống trước kia nữa, chúng ta không đấu lại cô ta." Đây là lời khuyên chân thành sau cùng của Vạn Lương dành cho Vạn Lâm.

Lúc người nhà họ Phương vào đồn Kháo Sơn rất nhiều người đã nhìn thấy.

Thời gian này đúng lúc là giờ đội ngũ làm thời vụ quét dọn tuyết đọng trên mặt đường trong đồn.

Mọi người chào hỏi một tiếng rồi dự định ai về nhà nấy, bận rộn cả buổi sáng, việc làm đều là việc cần thể lực, đều vừa mệt lại vừa đói.

Kết quả mọi người vừa quay đầu thì nhìn thấy người nhà họ Phương xách quà cáp phong phú.

"Ơ, đây không phải họ hàng nhà lão Tần sao, này cũng hơn một năm không gặp rồi, sao nhớ đến đồn Kháo Sơn còn có họ hàng nhà ông thế?"

Có người nhìn thấy mấy người Vạn Minh Tích liền sỉ vả.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 424


Vạn Lâm vô cùng ngạc nhiên, cô ta nhớ Tần Thanh Man còn nhỏ hơn mình gần nửa năm tuổi, cô ta còn chưa lấy chồng, sao Tần Thanh Man này có thể lấy chồng rồi, lấy chồng thì lấy chồng có liên quan gì với cô ta đâu: "Em họ đã gả cho người nào?"

Cô ta tự cho mình xinh đẹp hơn Tần Thanh Man, đương nhiên muốn so một chút.

"Gả cho quân nhân, cấp đoàn, chức vụ này ở chỗ chúng ta vô cùng cao, là kiểu huyện trưởng gặp cũng phải bắt tay." Giọng điệu của Hứa Liên Hoa vừa ngưỡng mộ vừa tiếc nuối, tiếc nuối người con rể tốt như vậy sao không phải của nhà bọn họ.

Vạn Lâm kinh ngạc: "Người đàn ông này góa vợ hay tuổi tác quá lớn, quá xấu xí?"

Người lòng dạ không tốt thì suy nghĩ cũng tương đối xấu xa như vậy.

Hứa Liên Hoa lườm Vạn Lâm một cái, lắc đầu nói: "Mau chóng vứt bỏ mấy thứ xấu hổ trong đầu con ra đi, người Tần Thanh Man gả là một người có bản lĩnh, không chỉ dáng dấp tốt, nghe nói gia cảnh cũng không tệ, còn rất trẻ tuổi, mà đây chính là nguyên nhân mẹ dẫn con đến đồn Kháo Sơn."

Mắt Vạn Lâm sáng rực lên: "Ý mẹ là bảo con đến cướp anh ta về."

Tay của Hứa Liên Hoa và Vạn Lương đồng thời bịt miệng Vạn Lâm lại, bọn họ cùng lúc vội quay đầu nhìn xung quanh, sợ lời này của Vạn Lâm bị người có ý nghe thấy.

"Ưm ưm ưm—"

Vạn Lâm ra sức gạt tay của Hứa Liên Hoa và Vạn Lương ra.

"Con gái, lời này con không thể nói bậy được, bị người ta nghe thấy cả nhà chúng ta đều sẽ khó sống." Hứa Liên Hoa nhanh chóng cẩn thận dặn dò bên tai Vạn Lâm, thấy Vạn Lâm gật đầu mạnh mới buông tay đang che trên miệng đối phương ra.

"Phù phù—"

Vạn Lâm dùng sức hít thở, lúc này mặt cô ta đỏ bừng, cô ta sắp bị Hứa Liên Hoa và Vạn Lương kết hợp bịt chết.

"Vạn Lâm, anh cảnh cáo em, có một số lời không hay em nói ở nhà anh coi em là em gái, không tính toán, nhưng ra ngoài em ngậm kín miệng chút cho anh, có một số lời thật sự không phải em muốn nói thì có thể nói, thật sự nói ra, em phải trả giá đắt, nếu em không tin thì nhớ lại Ngô Vệ Dân trước đây ngông cuồng cỡ nào."

Đây là lần đầu tiên Vạn Lương nghiêm túc nói chuyện với Vạn Lâm như vậy.

Vạn Lâm nhìn đôi mắt Vạn Lương không có chút tình cảm nào dần chạnh lòng, cô ta sợ rồi.

"Con gái, chúng ta muốn kéo gần quan hệ với Tần Thanh Man, muốn cho con cũng tìm một quân nhân trong quân đội, chồng Tần Thanh Man có bản lĩnh như thế, chắc chắn quen biết không ít đàn ông tốt, đợi sau này con thành vợ Trung đoàn trưởng rồi, nào còn có người dám ức h**p nhà chúng ta, con cũng có thể ăn sung mặc sướng, cuộc sống muốn sống như thế nào thì sống như thế ấy."

Hứa Liên Hoa thấy Vạn Lâm bị lời của Vạn Lương dọa sợ, nhanh chóng nói ra dự định của mình.

Bà ta thật sự lo lắng Vạn Lâm lại nói ra lời khủng khiếp.

Lúc này bọn họ đã cách đồn Kháo Sơn vô cùng gần, nếu lời nói bị người khác nghe được, chuyến này đến nhà họ Tần không chỉ tốn công vô ích, nói không chừng còn làm mích lòng người ta, hiện giờ bọn họ vốn không còn đường nào để đi, nếu lại đắc tội Tần Thanh Man, Hứa Liên Hoa cũng không dám nghĩ nữa.

Đây cũng là lý do vì sao Vạn Lương cảnh cáo Vạn Lâm.

Anh ta mặc kệ Vạn Lâm có bao nhiêu ý nghĩ, cũng mặc kệ đối phương trước đó ở nông trường đùa giỡn như thế nào, nhưng đã đến chỗ này, đã đến đồn Kháo Sơn, thì phải cất hết tất cả những ý nghĩ đó cho anh ta, bằng không đừng trách anh ta không khách khí.

Tên Vạn Lương này nói ích kỷ cũng ích kỷ, nói độc ác cũng độc ác, anh ta nghĩ đến lợi ích trước.

Cứ nhìn trước mắt, Vạn Lâm đối với anh ta mà nói không có chút lợi ích nào.

Vạn Lâm liên tiếp bị Hứa Liên Hoa và Vạn Lương dạy dỗ, lại thấy Vạn Minh Tích không lên tiếng, lập tức biết được Tần Thanh Man hiện tại không phải là Tần Thanh Man của trước kia, nếu cô ta muốn sống cuộc sống tốt, hiện tại phải nhờ vào Tần Thanh Man.

Vạn Lâm đã cúi đầu, mang theo một chút không cam lòng: "Cha, mẹ, anh, mọi người yên tâm, con biết làm thế nào rồi."

"Ừm, đừng mang sự nóng nảy đến nhà họ Tần, Tần Thanh Man đã không giống trước kia nữa, chúng ta không đấu lại cô ta." Đây là lời khuyên chân thành sau cùng của Vạn Lương dành cho Vạn Lâm.

Lúc người nhà họ Phương vào đồn Kháo Sơn rất nhiều người đã nhìn thấy.

Thời gian này đúng lúc là giờ đội ngũ làm thời vụ quét dọn tuyết đọng trên mặt đường trong đồn.

Mọi người chào hỏi một tiếng rồi dự định ai về nhà nấy, bận rộn cả buổi sáng, việc làm đều là việc cần thể lực, đều vừa mệt lại vừa đói.

Kết quả mọi người vừa quay đầu thì nhìn thấy người nhà họ Phương xách quà cáp phong phú.

"Ơ, đây không phải họ hàng nhà lão Tần sao, này cũng hơn một năm không gặp rồi, sao nhớ đến đồn Kháo Sơn còn có họ hàng nhà ông thế?"

Có người nhìn thấy mấy người Vạn Minh Tích liền sỉ vả.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 425


"Đúng thế, nói bọn tôi ghen tị, người nhà họ Vạn mấy người giữ chút mặt mũi đi được không, coi như Tần Thanh Man không có quan hệ huyết thống với bọn tôi thì thế nào, cô ấy sống là người của đồn Kháo Sơn bọn tôi, chết cũng là quỷ của đồn Kháo Sơn bọn tôi, bọn tôi hiển nhiên có quan hệ."

"Người nhà họ Vạn mấy người cho rằng người đồn Kháo Sơn bọn tôi đều giống mấy người sao, mỗi ngày trong mắt chỉ có lợi ích, ngày nào thế lực người ta có còn chưa mất, mấy người ngày nào cũng thích tính toán suy nghĩ tới người ta, mới rơi vào kết cục hiện tại, tôi nói, chính là đáng đời."

"Đúng, chính là đáng đời."

"Nhà mấy người ăn của nhà họ Tần người ta, lấy của nhà họ Tần người ta, quay đầu lại còn bắt nạt người nhà họ Tần, ông trời cũng không nhìn nổi, hiện tại mấy người đã chịu quả báo, thật là đáng đời, đáng đời ăn phân ăn nước tiểu làm việc bẩn, việc mệt nhọc."

"Quản quan hệ bọn tôi với Tần Thanh Man như thế nào, đó là chuyện của bản thân bọn tôi, mấy người ai nấy ăn no rảnh rỗi, hoàng đế chưa vội thái giám đã vội, vung gậy làm thái giám, đáng tiếc cũng không có ai niệm tình mấy người, cần gì phải làm ra vẻ khôn ngoan." Hứa Liên Hoa thấy con gái bị ức h**p, cũng không nhịn được lửa giận trong lòng.

"Bà mắng ai là thái giám?"

Người trong đồn đã tức giận rồi.

"Ai nổi nóng chính là người đó!" Vạn Lâm cũng không chịu thua, có Hứa Liên Hoa làm chỗ dựa, cô ta tranh cãi cũng hăng hái.

"Một đứa con gái chưa chồng biết thái giám là cái gì?"

"Nói không chừng còn hiểu hơn chúng ta!"

Nếu Vạn Lâm không tiếp lời, người của đồn Kháo Sơn cũng chỉ sỉ vả một chút là xong việc, kết quả người nhà họ Vạn rơi vào bước này còn lên mặt tự cao tự đại, rất nhiều người nhìn không vừa mắt trực tiếp mắng.

Dẫu sao trong đội ngũ quét tuyết không chỉ có đồng chí nam, cũng có một số đồng chí nữ thay người nhà quét tuyết.

Đồng chí nữ đều đã kết hôn rồi, không quan tâm cãi nhau với một cô gái chưa chồng chút nào.

Dù sao người mất mặt cũng không phải bọn họ.

Một viên đá làm dậy sóng mặt hồ, mọi người anh một câu tôi một lời lên tiếng bất bình thay chị em Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man biết người nhà họ Vạn đến đồn Kháo Sơn nhận lỗi xin lỗi là nhờ Tam Mộc chạy đến nhà báo tin.

Tam Mộc bốn tuổi, thể chất tốt, đầu cao hơn bạn cùng lứa một chút, cũng cao lớn hơn Sở Sở năm tuổi, cậu bé vốn đi gọi cha mình về nhà ăn cơm, kết quả nhìn thấy một đám người vây người nhà họ Vạn ở giữa đồn cãi nhau, cậu bé đảo mắt một vòng liền quay người chạy đến nhà họ Tần.

Tần Thanh Man không ngờ tới người nhà họ Vạn còn chưa đến kia chọc mình ghét đã bị mọi người ngăn ở trong đồn rồi.

Cho Tam Mộc một ít quả hạch, lại cho hai viên kẹo sữa thỏ trắng, cô mới mặc áo bông vào.

Trước khi ra ngoài dặn dò Sở Sở: "Em ở nhà với Đô Đô, chị đi xem thử rồi về."

"Em biết rồi, chị." Sở Sở bế Đô Đô nhìn bóng lưng Tần Thanh Man quyến luyến không thôi, thực ra cậu cũng muốn đi xem náo nhiệt.

"Cô Thanh Man, cô nhớ nói với cha cháu mẹ cháu bảo ông ấy nhanh chóng về nhà ăn cơm nha." Tam Mộc có người bạn nhỏ chơi cùng cũng không định đi gọi cha cậu bé về nhà ăn cơm nữa, dứt khoát nhờ Tần Thanh Man chuyển lời.

"Được, cô nhất định truyền lời đến."

Tần Thanh Man cười vẫy tay với Tam Mộc, sau đó bọc áo bông kín người đi trong đồn.

"Sở Sở, có phải cậu muốn đi xem náo nhiệt không?" Tam Mộc là một đứa trẻ không ngồi yên, nhìn ra suy nghĩ muốn ra khỏi nhà của Sở Sở, dứt khoát hỏi một câu.

"Chị tớ bảo tớ ở nhà." Sở Sở nhìn Tam Mộc một cái.

Tam Mộc là đứa trẻ cậu chơi chung khá tốt ở trong đồn, nên rất tin tưởng.

"Chị cậu chính là bảo cậu trông chó con cho tốt, hay là chúng ta lén ở đằng xa xem một chút?" Tam Mộc đưa tay sờ sói con trong lòng Sở Sở, đức tính cậu bé giống cha, chính là nhìn thấy gì cũng thích đưa tay sờ một cái.

Sói con còn không cho Sở Sở sờ, sao chịu để Tam Mộc sờ.

Quay đầu, cái đuôi nhỏ lập tức vẫy mạnh.

"Phịch–" Tiếng quất lanh lảnh vang lên.

Tam Mộc và Sở Sở cùng lúc nhìn về cái tay gây chuyện của Tam Mộc.

Sói con vẫn còn nhỏ, dù sức có mạnh hơn nữa cũng không mạnh lắm, cú vẫy này chỉ vung tay Tam Mộc đỏ một chút.

"Đô Đô không thích người lạ sờ." Sở Sở nhanh chóng ôm chặt Đô Đô, lo lắng Đô Đô nhào qua cắn Tam Mộc.

Dù sói con còn chưa mọc răng, nhưng rất hung hăng, nếu không trừng trị được Tam Mộc, đoán chừng sau này sẽ phát giận lên người cậu bé, để buổi tối có thể ngủ yên giấc, Sở Sở không thể không ngăn chặn khả năng Tam Mộc và Đô Đô đánh nhau.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 426


Tam Mộc nghe Sở Sở nói như vậy, liếc nhìn Đô Đô rất tiếc nuối.

Sau đó tầm mắt lại sáng lên: "Sở Sở, chúng ta ra ngoài xem thử đi, trong đồn có lẽ náo nhiệt lắm, rất nhiều người vây quanh, chắc chắn rất thú vị."

Tam Mộc là một đứa trẻ nhiều chuyện, Sở Sở cũng thích thu thập tin đồn.

Cuối cùng Sở Sở trải qua đấu tranh, đồng ý theo ra ngoài nhìn một cái.

Đều phải ra ngoài, vậy Đô Đô phải sắp xếp ổn thỏa, Sở Sở nhớ lại lần trước Đô Đô nghịch ngợm gây chuyện, có chút đau đầu, một con sói con có thể leo lên xà ngang, đừng nghĩ tới để nó một mình ở nhà mà không loạn.

"Cùng nhau dẫn đi đi, dù sao cho con cũng chạy không xa."

Tam Mộc từng thấy sói con một lần, biết chân sói con ngắn cỡ nào.

"Ao uu—" Đô Đô cảm nhận được Sở Sở muốn ra ngoài, không chỉ gào lên, bốn cái móng vuốt cũng nắm chặt áo của Sở Sở, đầu còn chui thẳng vào ngực Sở Sở.

Đây hoàn toàn là dáng vẻ muốn đi theo ra ngoài.

"Vậy được, dẫn theo." Cuối cùng Sở Sở đưa ra quyết định.

Bọc áo bông thật dày, Sở Sở nhét Đô Đô vào lòng, may mắn áo bông đủ lớn, cả người sói con vẫn có thể nhét vào.

Đây là lần đầu tiên sói con ra ngoài vào ban ngày.

Cơ thể Đô Đô béo ú chỉ lộ ra một cái đầu tròn vo chui ra khỏi cổ áo Sở Sở nhìn thế giới bên ngoài.

"Cậu đừng ồn ào, nếu ồn ào lần sau không mang cậu ra ngoài nữa."

Sở Sở đóng cửa sổ rồi theo Tam Mộc đi ra ngoài, trước khi ra ngoài còn cố ý vỗ nhẹ cái mông Đô Đô cảnh cáo.

"Uuu---"

Đô Đô coi nhẹ lời cảnh cáo của Sở Sở, đôi mắt tròn vo tò mò ngắm nhìn thế giới mới.

Đều là băng tuyết, ngoài băng tuyết ra còn có rất nhiều nhà, những căn nhà này hoàn toàn không giống với cái mà nó nhìn thấy lúc sống trên núi, thậm chí nó có thể ngửi được rất nhiều mùi, có dễ ngửi cũng có khó ngửi.

Đủ loại mùi xen lẫn vào nhau, khiến cho mũi của nó không thoải mái lắm.

Sói con lén quẹt mũi lên cổ áo Sở Sở một cái, quẹt xong còn định hắt hơi một cái, lập tức hấp dẫn hai đôi mắt.

"Đô Đô, cậu không thể phát ra tiếng, bằng không chị gái phát hiện ra chúng ta đấy."

Sở Sở nhỏ tiếng thương lượng với sói con.

Sói con kiêu ngạo ngẩng đầu, bập viên kẹo sữa thỏ trắng Sở Sở hối lộ mình vào trong miệng.

"Sở Sở, cậu đối xử với chó nhà cậu thật tốt?"

Ánh mắt Tam Mộc nhìn về phía sói con vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị, kẹo sữa thỏ trắng Tần Thanh Man cho cậu bé cậu bé cũng không nỡ ăn, kết quả Sở Sở lại dùng kẹo đút cho chó, giờ phút này Tam Mộc cũng muốn làm chó của nhà họ Tần.

Sở Sở bị ánh mắt của Tam Mộc nhìn suýt chút nữa nổi da gà, đẩy mặt Tam Mộc ra xa một chút, giải thích: "Chị tớ nói ăn nhiều kẹo sẽ bị sâu răng, tớ liền cho Đô Đô, Đô Đô còn chưa mọc răng."

Lời này cũng nói ra để an ủi mình.

Sở Sở biết rõ nếu mình không cho sói con kẹo, sói con chắc chắn không chịu phối hợp với cậu.

Đây gọi là dùng trẻ làm mồi mới bắt được sói.

Lúc Tần Thanh Man chạy tới giữa đồn thật sự là vòng ngoài vòng trong đều là người.

Cô không nhanh chóng đi vào đám người, mà đứng tại chỗ yên lặng lắng nghe một chút, theo cuộc khẩu chiến của người trong đồn và Vạn Lâm, cô coi như hiểu ra vì sao người nhà họ Vạn này đến thăm, đồng thời cũng hiểu vì sao Vạn Lâm theo đến.

Bởi vì quá dễ đoán, lòng dạ Vạn Lâm không sâu, bị người ta oán giận mấy câu liền bớt kiêng dè, dù còn bị Vạn Lương áp chế, nhưng Tần Thanh Man là người thế nào.

Cô của đời sau từng tuyển vô số người, dựa vào một chút ý Vạn Lâm thỉnh thoảng lộ ra, cô liền hiểu được bọn người Vạn Minh Tích đến thăm ngoài muốn để mình thay đổi tình hình của bọn họ ở nông trường, còn định leo lên người trong quân đội của Vệ Lăng.

Đây là thấy mình gả cho Vệ Lăng đỏ mắt, cũng muốn Vạn Lâm gả cho một quân nhân.

Tần Thanh Man bật cười.

Vạn Lâm này lòng dạ vô cùng cao, không vừa ý người bình thường, đồn thời còn bị vợ chồng Vạn Minh Tích cưng chiều ra một ít bệnh công chúa.

Luôn cảm thấy tất cả mọi người đều phải vây quanh cô ta.

Cho nên Tần Thanh Man tuyệt đối sẽ không giới thiệu mấy người Đỗ Hoành Nghị cho Vạn Lâm biết, bọn người Đỗ Hoành Nghị nên gặp cô gái tốt hơn, mà không phải kẻ nịnh bợ Vạn Lâm người không có mệnh làm công chúa lại có bệnh công chúa.

Không sai, Vạn Lâm cũng là một kẻ nịnh bợ.

Sống chung với kẻ nịnh bợ, sao có thể có cha mẹ xấu sinh con tốt được.

"Nhường một chút, nhường một chút, con bé Thanh Man tới rồi." Có người nhanh mắt nhìn thấy bóng dáng của Tần Thanh Man.

Trong nháy mắt, hiện trường vừa nãy còn ồn ào lập tức yên tĩnh lại.

Tất cả mọi người đều nhìn Tần Thanh Man.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 427


Người đồn Kháo Sơn nhìn Tần Thanh Man có hơi ngại ngùng, bọn họ cũng không ngờ vốn chỉ nói móc người nhà họ Vạn mấy câu, cuối cùng biến thành mấy người phụ nữ cãi nhau với hai mẹ con Hứa Liên Hoa, trận cãi nhau này quả thực có chút không đáng.

Người đồn Kháo Sơn cảm thấy bản thân có hơi nhiều chuyện, nhưng sắc mặt Hứa Liên Hoa và Vạn Lâm đều bị chọc tức trắng bệch.

Đừng thấy bình thường Hứa Liên Hoa hiểu thắng cãi nhau với người khác có thể cãi thắng, nhưng hôm nay gặp phải một nhóm phụ nữ của đồn Kháo Sơn, bà ta càng chịu thua thiệt lớn.

Cãi không thắng nổi.

Bà ta cả không thắng nhóm phụ nữ đồn Kháo Sơn.

Chủ yếu là Vạn Lâm cản trở bà ta, một cô gái còn chưa kết hôn cãi nhau với một đám phụ nữ có một số lời nói ra có ảnh hưởng đến cô ta, cho nên khi cãi nhau hai mẹ con chỉ có thể thua liên tục.

"Thanh Man!"

Hứa Liên Hoa nhìn thấy Tần Thanh Man giống như nhìn thấy cứu tinh vậy.

Tần Thanh Man xuất hiện trễ một chút nữa thôi bà ta đoán mình có thể bị đám phụ nữ đồn Kháo Sơn này mắng hộc máu.

Tần Thanh Man lạnh nhạt nhìn người nhà họ Vạn một cái, cũng không chào hỏi, mà mỉm cười gật đầu với bà con đồn Kháo Sơn đã giúp mình mắng người nhà họ Vạn, vừa nãy cô cũng nghe thấy mọi người mắng người nhà họ Vạn như thế nào.

Nói thật, có một số lời cô cũng vô cùng muốn mắng.

Nếu không phải nói thân phận cô có quan hệ huyết thống với người nhà họ Vạn, nếu không phải vì chú ý đến hình tượng một chút, những lời giống như người trong đồn vừa mới mắng nhà họ Vạn mới vui sướng và thẳng thắng nhất.

"Cháu Thanh Man, à ờ, trời không còn sớm nữa, tôi phải về nhà ăn cơm rồi."

"Ôi, quét tuyết cả nửa ngày, quần áo tôi cũng ướt cả rồi, không được tôi phải về nhà đổi quần áo, bằng không sẽ bị cảm, cháu Thanh Man, tôi về nhà trước nha, nếu có chuyện gì cháu cứ gọi một tiếng."

"Đúng, con tôi vừa mới đến gọi tôi về nhà ăn cơm, tôi cũng về."

"Cháu Thanh Man, đều là người một đồn, có chuyện gì cháu gọi một tiếng, bọn tôi về nhà trước nha."

Đám người vừa mới cãi nhau túi bụi với hai mẹ con Hứa Liên Hoa, suy nghĩ một chút nhanh chóng tìm cớ về nhà.

Trước tiên đừng quan tâm người nhà họ Vạn với Tần Thanh Man có ân oán gì, Tần Thanh Man là người trong cuộc còn chưa mở miệng thì bọn họ là những người ngoài cuộc quả thực không nên dính vào, cái này dễ gây thù cho Tần Thanh Man, cũng sẽ khiến cho người ngoài cảm thấy người đồn Kháo Sơn bọn họ ngang ngược.

"Mọi người nhanh chóng về nhà, quét tuyết nửa ngày đồ lót chắc chắn đã ướt rồi, nhanh về nhà thay đi." Tần Thanh Man cũng không trách mắng đám người nhiều chuyện, mà còn quan tâm đến cơ thể mọi người.

Mọi người nhanh chóng hiểu ra ý của Tần Thanh Man, mỗi người mỉm cười chào nhau rồi ai về nhà nấy.

Tam Mộc và Sở Sở lén nhìn ở đằng xa trợn tròn mắt.

Bọn họ vốn cho rằng có thể xem náo nhiệt thêm một lúc, kết quả vừa mới ra khỏi nhà còn chưa nghe gì, đám người đã giải tán rồi.

"Làm sao đây?" Tam Mộc nhìn Sở Sở hỏi vô cùng nhỏ tiếng.

Sở Sở cũng không biết nên làm thế nào, nhưng cậu biết cậu phải nhanh chóng về nhà, bằng không sẽ bị chị cậu bắt được.

"Ao uuu–" Sói con còn lanh trí, nghe thấy tiếng Sở Sở và Tam Mộc rất nhỏ, nó cũng gào khe khẽ một tiếng vô cùng nhỏ.

"Tam Mộc, cậu nhanh chóng về nhà, tớ thấy cha cậu đã về nhà rồi, nếu ông ấy về không nhìn thấy cậu, đoán cậu sẽ bị đánh." Sở Sở thò đầu ra liếc nhìn đám người giải tán một lần nữa, không thể không nói cho cậu bé tin tức không hay này.

Tam Mộc vốn là người mẹ cậu bé dặn ra ngoài tìm cha cậu bé về ăn cơm, nếu lát nữa cha cậu bé về rồi cậu bé còn chưa về, chắc chắn cậu bé có thể bị đánh.

"Vậy…, vậy tớ về đây." Tam Mộc nói còn sờ bụng một cái.

Nhà cậu bé còn chưa ăn cơm sáng, bụng đang đói.

"Về nhanh đi, tớ cũng trở về." Sở Sở đưa tay vỗ vai Tam Mộc, sau đó che ngực nhanh chóng chạy về nhà mình.

Vừa nãy cậu đã nhìn thấy chị cậu đang dẫn cả nhà Vạn Minh Tích về nhà.

Nếu chị gái về nhà không nhìn thấy mình thì…

Sở Sở không dám nghĩ, hai chân ngắn nhỏ di chuyển vô cùng nhanh, chạy đến nỗi sói con trong ngực xóc nảy, sói con còn tưởng rằng Sở Sở đang chơi trò chơi với nó, thò đầu ra nhìn xuống.

Rất muốn nhảy xuống đất tự mình chạy.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 428


"Đô Đô, em biết điều dừng lại, đừng gây phiền cho anh." Sở Sở đã sống chung với sói con một khoảng thời gian, đương nhiên đoán được ý của sói con, hai tay ôm sói con trong ngực chặt hơn.

Sợ sói con tự vọt ra.

Tam Mộc không phản ứng nhanh như Sở Sở, Sở Sở cũng đã chạy về nhà, cậu bé còn đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Lúc này cậu bé vô cũng bất ngờ tốc độ chạy bộ nhanh của Sở Sở.

"Tam Mộc, sao cháu ở đây?"

Vào lúc Tam Mộc quay đầu định về nhà, một âm thanh dễ nghe vang lên bên tai cậu bé, Tam Mộc vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Tần Thanh Man mang vẻ mặt ôn hòa.

"Cô Thanh Man." Cậu bé ngoan ngoãn chào hỏi.

"Ừm, ngoan, nhanh về nhà đi, mẹ cháu đã đến tìm cháu ăn cơm." Tần Thanh Man xoa đầu Tam Mộc một cái, lại liếc nhìn hướng về nhà mình một cái, đã đoán được điều gì.

Tam Mộc vừa nghe đến tìm cậu bé, ngay lập tức cũng sốt ruột: "Cô Thanh Man, cháu về nhà đây." Nói xong liền chạy như một làn khói, tốc độ chạy đương nhiên còn nhanh hơn Sở Sở.

Tần Thanh Man nhìn bóng dáng cậu bé khẽ lắc đầu, vừa dẫn người đi về nhà mình vừa cảm thán trong lòng Tam Mộc có thể sắp bị mẹ cậu bé đánh rồi.

Bởi vì vừa rồi cô thật sự không nói dối, mẹ Tam Mộc không chỉ ra ngoài tìm Tam Mộc, trong tay còn cầm cây gậy, đoán chừng cũng đoán được Tam Mộc lại rong chơi khắp nói quên về nhà rồi.

"Thanh Man, à, xin lỗi, mợ cũng không muốn cãi nhau với bọn họ."

Cả nhà Hứa Liên Hoa dù đi theo sau lưng Tần Thanh Man, nhưng cũng không biết vì sao, dù Tần Thanh Man chưa nói lời nói nặng nào, cũng không tỏ sắc mặt với bọn họ, nhưng lúc bọn họ đối mặt với Tần Thanh Man đột nhiên chột dạ, khiếp sợ.

Bỗng nhiên bọn họ có loại ảo giác lúc đối mặt với lãnh đạo.

Cảm giác của Hứa Liên Hoa càng nổi trội hơn, đi mãi, đi mãi, bà ta nhịn không được mở miệng xin lỗi.

"Ừm." Tần Thanh Man nghe thấy lời xin lỗi của Hứa Liên Hoa chỉ ừm nhẹ một tiếng.

Tiếng ừm này không ai nghe ra được giọng điệu, nhưng trong lòng mỗi người đều không bình tĩnh.

Đặc biệt là Vạn Lương và Vạn Lâm.

Cảm xúc của Vạn Lương chính là bỗng nhiên cảm thấy Tần Thanh Man còn uy nghiêm hơn so với Ngô Viễn Minh, còn khiến cho anh ta hồi hợp và sợ hãi.

Vạn Lâm thì bất mãn và không phục.

Hơn một năm không gặp Tần Thanh Man, cô ta vốn tưởng rằng sẽ gặp được một con nhóc, nhưng sự thật hoàn toàn trái ngược với suy đoán của cô ta, Tần Thanh Man không chỉ không phải là một con nhóc, mà thậm chí cả gương mặt còn trưởng thành hơn.

Trở nên rất xinh đẹp, rất thu hút.

Dù Vạn Lâm vô cùng tự tin với khuôn mặt của mình, nhưng nhìn gương mặt đó của Tần Thanh Man, cô ta còn không thể che giấu lương tâm nói dáng dấp mình đẹp hơn đối phương.

Đặc biệt là Tần Thanh Man đã mặc một chiếc áo bông mới màu đỏ, màu đỏ làm nền cho nước da trắng nõn bên trong càng thêm trắng trẻo láng mịn.

Vạn Lâm ghen tị, vô cùng ghen tị.

Chỉ cần nhớ lại lời trước đó Hứa Liên Hoa từng nói, trong lòng cô ta giống như bị mèo cào vừa khó chịu vừa khó nhịn, cô ta càng tò mò Tần Thanh Man đã gả cho người đàn ông như thế nào, dáng dấp người đàn ông ra sao.

Tần Thanh Man đi trước mặt mấy người, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.

Cô vốn không định mời bọn họ về nhà, dẫu sao hai nhà quả thực không có gì có thể nói nữa, cô cũng không định nhận người nhà này nữa, nhưng suy nghĩ nghiêm túc một chút, cô vẫn quyết định mời bọn họ về nhà một lần nói chuyện rõ ràng.

Nói như thế nào nhỉ, người nhà họ Vạn này là kẻ nịnh bợ đúng chuẩn.

Loại người này hiểu kiếm lợi tránh hại nhất, là kẻ tiểu nhân, kẻ tiểu nhân thật sự.

Kẻ tiểu nhân là người không biết xấu hổ, nếu không nói rõ ràng, đối phương sẽ còn dây dưa mãi, cô không muốn dây dưa với người nhà này nữa, dư định giải quyết hết một lần, tránh cho sau này người nhà họ Vạn có phải bất chấp đến chặn tầm nhìn của cô không, như vậy cũng quá phiền lòng.

Tần Thanh Man suy nghĩ như vậy, nhưng Vạn Minh Tích và Hứa Liên Hoa lại không nghĩ như vậy.

Bọn họ cảm thấy Tần Thanh Man nếu đã còn có thể mời họ về nhà, vậy nhất định còn nhớ tới một phần tình cảm, chỉ cần bọn họ đánh bài tình cảm, chắc chắn có thể khiến cho Tần Thanh Man mềm lòng.

Phụ nữ chỉ cần mềm lòng thì dễ làm việc rồi.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 429


Hai vợ chồng Vạn Minh Tích cảm thấy chỉ cần Tần Thanh Man chịu nhận bọn họ, vậy thì chồng của Tần Thanh Man chắc chắn cũng giúp bọn họ một chút, chỉ cần có thể mượn thế lực của Vệ Lăng, thế thì bọn họ ở nông trường Hồng Kỳ gây dựng lại căn bản không thành vấn đề.

Nghĩ như vậy, Vạn Minh Tích và Hứa Liên Hoa thả lỏng.

Vạn Minh Tích gánh lương thực, Hứa Liên Hoa xách thịt, dưới chân mang gió đi như thăng tiến thuận lợi.

Hai người suy đoán Tần Thanh Man đơn giản, chỉ có lòng Vạn Lương nặng nề.

Anh ta cẩn thận quan sát lời nói cử chỉ của Tần Thanh Man, từ lúc gặp mặt đến hiện tại, Tần Thanh Man chưa từng chào bọn họ, mà cái này đã thể hiện rõ thái độ thật sự của Tần Thanh Man.

Thấy hôm nay vào cửa nhà họ Tần có thể lần lần cuối cùng.

Vạn Lương thở dài một hơi trong lòng, anh ta thật sự không nghĩ tới sự việc sẽ đi đến bước này, trước kia anh ta không thể nào nhìn ra Tần Thanh Man có thể thay đổi lớn như vậy, có một ngày có thể trở mình, nếu sớm biết, anh ta cần gì phải chặt đứt đường lui.

Đáng tiếc, trên đời không có thuốc hối hận.

Người trong đồn Kháo Sơn không ít, nhà trong đồn cũng nhiều, mấy người đi một lúc lâu mới đi đến nhà họ Tần.

Nhà họ Tần vẫn là nhà họ Tần trước kia, nhìn bên ngoài không có chút thay đổi nào.

Chỉ là sau khi vào cửa bọn người Vạn Lương đã nhìn thấy chuồng dê.

Nhìn một bên chuồng dê đầy ắp than đá, lại nhìn hai con dê phía bên kia, cả nhà đều vô cùng ngưỡng mộ, đặc biệt là cái ống dẫn rộng lớn kia.

Vợ chồng Vạn Minh Tích và Vạn Lâm có thể không biết mấy món này là gì, nhưng Vạn Lương đi theo Ngô Viễn Minh lên thành phố đã từng nhìn thấy.

Đây là đường ống sưởi.

Chỉ có người thành phố lớn mới có thể dùng, không ngờ nhà họ Tần xa xôi lại có thể gắn đường ống sưởi, thậm chí lắp đặt đường ống sưởi này không phải cho người dùng mà cho hai con dê dùng.

Giờ phút này Vạn Lương càng thêm kiêng dè Tần Thanh Man.

Người có thể dùng đường ống sưởi này không phải người bình thường, cho dù trước kia anh ta theo bên cạnh Ngô Minh Viễn cũng chưa từng thấy Ngô Minh Viễn dùng.

Chủ yếu là thứ đồ này không dễ mua, ngoài có tiền, có phiếu, còn phải có đường.

Không có đường cất tiền, phiếu cũng không mua được.

"Sở Sở. " Tần Thanh Man đẩy cửa phòng khách ra, còn chưa vào cửa, cô liền gọi một tiếng trước, mục đích là nhắc nhở Sở Sở mình đã trở về, cũng coi như bỏ qua lỗi Sở Sở lén chạy ra ngoài.

"Chị."

Sở Sở về đến nhà trước Tần Thanh Man một lúc.

Cậu bé chân ngắn, chạy vừa gấp vừa nhanh, vừa vào nhà mồ hôi đầy đầu, lo lắng Tần Thanh Man nhìn ra gì đó, vội c** q**n áo lau mặt, lúc này vừa ngừng thở hổn hển.

Tần Thanh Man đoán Sở Sở lén chạy ra khỏi nhà, vừa nãy dẫn người nhà họ Vạn đi đường vòng một chút.

Mục đích chính là chừa cho cậu thời gian chuẩn bị đầy đủ.

Thực ra Sở Sở đã nghe thấy tiếng từ khi Tần Thanh Man vào cửa viện, không chỉ nghe thấy tiếng, còn nhìn thấy từ cửa sổ.

Nhìn thấy người nhà họ Vạn, cậu rất bất ngờ.

Đừng thấy cậu còn nhỏ, thực ra cậu vừa thông minh vừa nhạy cảm, sớm đã nhìn ra Tần Thanh Man cũng không muốn nhận người nhà họ Vạn, bằng không trước đây cũng sẽ không đến nông trường vả mặt người nhà này.

"Sở Sở, em dẫn Đô Đô đến phòng phía đông chơi, chú ý thêm chút than vào trong lò.

Tần Thanh Man bảo Sở Sở đi, có một số chủ đề quá trưởng thành cô không định nói trước mặt trẻ nhỏ, cũng không muốn khiến cho cậu cảm thấy thế giới không đủ tốt đẹp.

"Dạ."

Sở Sở ngoan ngoãn ôm sói con trên đa ta trở về phòng phía đông.

Sói con vừa với ra khỏi nhà thả gió một lúc, còn chưa chơi đủ đã bị Sở Sở dẫn về, lúc này đang cáu kỉnh với Sở Sở, nhìn thấy Sở Sở lại ôm lấy mình, nhóc con xẹt một cái chạy đến trước mặt Tần Thanh Man bắt đầu khẩy chân.

Đây là muốn để Tần Thanh Man bế.

"Ôi, con chó con thật xinh đẹp."

Vạn Lâm lần đầu nhìn thấy sói con khỏe mạnh lanh lợi, thấy sói con vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, nhịn không được đưa tay sờ.

"Đừng đụng, Đô Đô không thích bị người khác chạm vào."

Tiếng Sở Sở nhắc nhở vang lên.

Tần Thanh Man cúi người ôm sói con vào trong lòng mình rất tự nhiên, đưa tay sờ đầu sói con một cái, dỗ dành nói: "Đô Đô, theo Sở Sở về phòng chơi, lát nữa chị làm đồ ngon cho nhóc."

Nói xong liền nhét sói con vào trong lòng Sở Sở.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 430


Sói con do Tần Thanh Man nhét vào trong lòng Sở Sở, cho nên cũng không ồn ào nữa, nhưng ánh mắt nhìn về phía Vạn Lâm lại vô cùng bất mãn.

Mọi vật đều có linh tính, trong nháy mắt sói con nhận ra được Vạn Lâm không có lòng tốt.

Tần Thanh Man thấy Sở Sở mang Đô Đô trở về phòng phía đông, mới mời người một nhà Vạn Minh Tích ngồi xuống, đã vào nhà còn chưa vạch mặt, cô cũng không thể không để mấy người đó ngồi, bằng không sẽ lộ ra cô không có chút khoan dung nào.

Chẳng qua có chỗ ngồi, nhưng nước thì không có.

Tần Thanh Man không định giữ người họ Vạn lại lâu, cô dự định đánh nhanh thắng nhanh.

Lúc Tần Thanh Man đang nghĩ nên mở miệng như thế nào, tầm mắt của Vạn Lâm cũng không ngừng quan sát nhà họ Tần.

Nhà họ Tần bây giờ cũng không có khác biệt mấy với nhà họ Tần trong quá khứ.

Duy có một chỗ khác biệt chính là có nhiều đồ hơn một chút.

Ví dụ có thêm một bộ đồ dùng rửa mặt.

Vạn Lâm đoán có thể là đồ của người chồng bí mật kia của Tần Thanh Man.

Mang theo sự tò mò, Vạn Lâm quan sát nhà họ Tần không khách khí chút nào, tất cả phản ứng của cô ta đều được Tần Thanh Man để ý, Tần Thanh Man vô cùng không thích.

Dáng vẻ Vạn Lâm như vậy vừa thấy chính là hành động không có dạy dỗ.

"Em họ, sao em còn chưa nấu cơm?" Vào lúc Tần Thanh Man càng ngày càng không thích Vạn Lâm, cô ta đột nhiên thốt ra một câu như vậy.

Tần Thanh Man cười qua loa có lệ: "Nhà em đã ăn cơm rồi."

Vạn Lâm và mấy người khác sững sờ, sáng sớm bọn họ đã ra khỏi nhà, đến hiện tại vừa mệt vừa đói, còn tưởng rằng vào nhà họ Tần có thể ăn một bữa cơm, không ngờ tới nhà họ Tần lại ăn cơm rồi.

"Làm sao đây?"

Cũng không thể bảo Tần Thanh Man nấu cơm cho bọn họ.

Người nhà họ Vạn bắt giờ cơm đến cửa đau khổ, sắc mặt cũng không ổn lắm.

"Em gái, bọn chị đã đói rồi, hay em..." Vạn Lâm ở nhà được nuông chiều đã quen, ở nhà họ Tần nhịn không được cũng dùng lời lẽ này.

Nghe thấy lời của Vạn Lâm, Vạn Lương và Vạn Minh Tích đều tái mặt.

Bọn họ chính mắt thấy được Tần Thanh Man trừng trị Ngô Viễn Minh như thế nào, có thể nói sở dĩ Ngô Viễn Minh có ngày hôm nay, công lao của Tần Thanh Man không nhỏ, bọn họ tự cho mình không thể so được với Ngô Viễn Minh, cho nên nào dám làm phiền Tần Thanh Man đặc biệt nấu cơm cho bọn họ.

"Lâm Lâm, im miệng."

Đầu tiên là Vạn Lương quát mắng Vạn Lâm.

Vạn Minh Tích và Hứa Liên Hoa cũng liếc nhìn Vạn Lâm không hiểu chuyện, nói với Tần Thanh Man: "Thanh Man, cháu đừng nghe chị họ cháu nói bậy thôi, trước khi bọn mợ ra ngoài đã ăn đồ rồi, không đói, còn chưa đói."

Tần Thanh Man vốn không định nấu cơm cho mấy người đó, thấy Vạn Minh Tích và Hứa Liên Hoa đi đúng hướng, mỉm cười khẽ gật đầu: "Chúng ta nói thẳng vào vấn đề đi, mọi người tìm cháu có chuyện gì?"

Cô không muốn lãng phí thời gian nữa.

Vạn Lâm bị người nhà ngăn nói chuyện, giận đến mức trợn trắng mắt.

Nhưng Vạn Lương có tiếng nói ở nhà họ Vạn, quả thực cô ta có hơi sợ Vạn Lương, cuối cùng không lên tiếng nữa, chỉ nhìn nhà họ Tần hơi bĩu môi.

Trước đây Hứa Liên Hoa thổi phồng chồng của Tần Thanh Man tốt cỡ nào, hiện tại cô ta cảm thấy Vệ Lăng kém cỡ đó.

Nếu người thật sự tốt như bọn người Hứa Liên Hoa nói, nhà họ Tần không hẳn có thay đổi lớn đúng không, trong nhà như thế nào, ở ngoài nhà vẫn giống hơn một năm trước, cái này căn bản không giống dáng vẻ sống cuộc sống tốt.

Sự biến hóa duy nhất có thể chính là than đá trong phòng chứa đồ lặt vặt bên ngoài nhà, còn có đường ống kỳ lạ kia thôi.

Đường ống Vạn Lâm không thấy chỗ tốt, nhưng nhiều than đá như thế vẫn khiến người ta ngưỡng mộ.

Mùa đông lạnh giá có thể tự do đốt than đá sưởi ấm không phải người bình thường có thể làm được.

Vạn Lâm cảm nhận được sự ấm áp trong nhà họ Tần, nhân lúc Tần Thanh Man nói chuyện với bọn người Vạn Minh Tích đứng dậy đi lanh quanh nhà họ Tần.

Chỗ đầu tiên cô ta đi dạo là phòng phía đông.

Vạn Lâm cảm thấy Tần Thanh Man kết hôn nếu thật sự có đồ gì đáng giá chắc chắn sẽ để trong phòng, cô ta đi xem thử Tần Thanh Man kết hôn đã lấy được đồ cưới đáng giá gì.

Vạn Lương đang nói chuyện cùng Tần Thanh Man, một lúc không để ý liền để Vạn Lâm vào phòng phía đông của nhà họ Tần.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 431


"Em họ, hôm nay nhà bọn anh đến thăm là muốn nhờ em…" Vạn Lương vừa mới mở miệng thì bên phía Vạn Lâm đã xảy ra sơ suất, sắc mặt anh ta nhất thời giận đến đỏ bừng, ánh mắt nhìn về phía Tần Thanh Man cũng mang theo sự áy náy: "Em họ, xin lỗi, là bọn anh không dạy dỗ Lâm Lâm tốt."

Vạn Lương nói lời này xong liền nhìn về phía Hứa Liên Hoa.

Đây là ra hiệu Hứa Liên Hoa đi mang Vạn Lâm ra khỏi phòng phía đông nhà họ Tần.

"Mẹ...mẹ đi ngay đây." Sắc mặt của Hứa Liên Hoa ngượng đến mức đỏ bừng, bà ta cũng không ngờ trước đó đã nói chuyện đàng hoàng với Vạn Lâm, con bé này sao vào nhà họ Tần mà không biết bớt lại, vẫn gây phiền cho bọn họ.

Nếu lần này Tần Thanh Man không bằng lòng giúp bởi vì Vạn Lâm, trở về bà ta sẽ trừng phạt chết con bé này.

So sánh tương lai của mình và con trai, con gái nghe lời thì nuông chiều, nếu không nghe lời, thì coi như không có đứa con gái này cũng không thành vấn đề.

Hứa Liên Hoa sắc mặt hùng hổ vào nhà phía đông của nhà họ Tần kéo tay Vạn Lâm lại.

"Mẹ?"

Vạn Lâm kinh ngạc nhìn về phía Hứa Liên Hoa.

"Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần, lần này chúng ta đến nhà họ Tần là để nhờ vả người ta, chúng ta không chỉ phải cúi đầu nhờ vả người ta, nếu con muốn sau này sống cuộc sống tốt cũng phải ngoan ngoãn nghe lời cho mẹ, sao còn nghĩ gì liền muốn làm nấy, đây là nhà chúng ta sao? Con có biết lễ nghĩa không vậy? Con muốn bị người khác châm chọc mắng không có gia giáo sao?"

Hứa Liên Hoa sắp bị Vạn Lâm chọc tức chết, lời nói cũng rất rõ ràng.

"Mẹ, đây không phải là nhà cô con sao, con ở nhà cô con còn cần chú trọng như thế làm gì?" Vạn Lâm vừa bất ngờ vừa bất mãn.

Hứa Liên Hoa nghiêm túc nhìn Vạn Lâm, giọng càng nhỏ hơn: "Cô con không còn nữa, cái nhà này họ Tần, Tần Thanh Man làm chủ."

"Được rồi."

Vạn Lâm bĩu môi đi ra khỏi nhà phía đông.

Nhà phía đông trống rỗng, không có gì cả, trên giường đất có một bộ chăn đệm, cô ta còn chê.

Xem ra nhà họ Tần này cũng không có tốt như cha mẹ nói, nói không chừng là Tần Thanh Man cố ý giả sang lừa người.

Vạn Lâm vừa ra khỏi nhà phía đông liền đi thẳng đến phòng, để lại một câu: "Con đi nhà vệ sinh chút." Cô ta đi đến nhà vệ sinh chắc không ai quản cô ta đúng không.

"Mợ đi cùng Lâm Lâm." Hứa Liên Hoa biết mình ở lại cũng không có ích gì, dứt khoát trông chừng Vạn Lâm, sợ Vạn Lâm lại làm ầm ĩ xảy ra chuyện gì đó.

Tần Thanh Man lạnh nhạt liếc nhìn Hứa Liên Hoa và Vạn Lâm một cái, tầm mắt dừng lại trên mặt Vạn Lương: "Tiếp tục."

Cô muốn làm rõ yêu cầu của đối phương mới có thể nói rõ ràng.

"Em họ, cuộc sống nhà bọn anh hiện tại ở nông trường không dễ sống, em xem có thể giúp bọn anh một lần không?" Vạn Lương lấy ra một xấp tiền, phiếu từ trong ngực ra đưa về phía Tần Thanh Man, anh ta đây là đến chạy quan hệ với Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man nhìn một xấp tiền, phiếu đưa đến trước mặt mình, nở nụ cười.

Sau đó rất tự nhiên nhận lấy: "Em nhớ trước kia lúc mẹ anh cần chỉ tiêu công việc đã từng nói, mọi người mua, đợi mọi người có tiền rồi mua."

Vạn Lương nhìn Tần Thanh Man không có chút sơ hở nào miệng đầy đắng chát, nhưng không thể không nói: "Đúng, trước đây quả thực bọn anh nói mua với em."

"Một tháng lương của anh bao nhiêu?" Tần Thanh Man hỏi Vạn Lương.

"Ba mươi sáu đồng." Vạn Lương cũng không dám che giấu.

"Anh lấy chỉ tiêu công việc từ trong tay em hơn một năm, giá thị trường của chỉ tiêu công việc trước đây là bốn trăm đồng, hôm nay em cũng không đòi anh nhiều hơn, em chỉ lấy bốn trăm đồng, còn dư lại là thu nhập lao động của anh."

Tần Thanh Man đếm bốn trăm đồng từ trong xấp tiền tự mình cất, đưa số còn lại về phía Vạn Lương.

Cô không phải là người nói năng cẩu thả.

"Em họ, anh…" Chuyện Vạn Lương muốn nhờ nhất là Vệ Lăng giúp đỡ, cái muốn mượn là thế lực của Vệ Lăng.

Tần Thanh Man đã thẳng thừng cắt đứt lời của đối phương: "Bọn em không giúp đỡ được, quân nhân không can thiệp địa phương, em không quyền không thế, nói chuyện càng không có ai nghe."
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 432


Lời của Tần Thanh Man khiến cho Vạn Lương không biết nên tiếp lời như thế nào, thực ra nhà bọn họ căn bản không cần Vệ Lăng mở miệng giúp, chỉ cần quan hệ hai nhà tốt, qua lại nhiều một chút, người ở nông trường gây khó dễ cho nhà bọn họ hiển nhiên sẽ biết nên làm như thế nào.

Nhưng Vạn Lương nhìn ra ngay cả chuyện này Tần Thanh Man cũng không muốn giúp.

"Em họ, anh biết là nhà bọn anh có lỗi với em và Sở Sở, là trước kia bọn anh nịnh bợ quá mức, nhưng con người ai mà không có sai lầm, em có thể xem thân phận chúng ta có cùng huyết thống giúp đỡ bọn anh một lần, một lần cuối cùng." Sau cùng Vạn Lương vẫn nói ra mục đích cuối cùng khi đến đồn Kháo Sơn.

Tần Thanh Man lạnh nhạt nhìn Vạn Lương, nói: "Người mọi người xin lỗi không phải em hay Sở Sở, mà là mẹ em."

Mẹ nguyên chủ thật sự rất tốt với Vạn Minh Tích, đáng tiếc Vạn Minh Tích không coi nguyên chủ và Sở Sở là người thân thật sự.

"Em họ, nếu em không giúp, nhà bọn anh có thể sẽ bị đuổi khỏi nông trường." Vạn Lương vẫn nỗ lực lần cuối cùng.

"Gieo nhân nào thì gặt quả ấy." Tần Thanh Man đang nói cho Vạn Lâm biết nhân quả là gì, mấy nghìn công nhân nông trường, cũng không phải ai cũng có quan hệ, vì sao người khác có thể an ổn ở lại nông trường, làm việc thật tốt, vì sao người nhà họ Vạn bọn họ lại không thể, đây mới là mấu chốt.

Lòng Vạn Lương hoàn toàn nguội lạnh.

"Thanh Man, có phải cháu không định nhận người cậu này không." Vạn Minh Tích ở bên cạnh vốn vẫn luôn im lặng, nhưng nghe đến hiện tại cũng coi như hiểu được thái độ Tần Thanh Man đối với nhà bọn họ là gì.

Tần Thanh Man thấy cuối cùng Vạn Minh Tích cũng nói rõ ràng ra, nên cô cũng dứt khoát nói rõ: "Cháu không muốn hổ thẹn với tổ tiên nhà họ Tần."

Ý nghĩa chính là từ chối nhà họ Vạn trước, nhà họ Tần bọn họ không có khả năng bị bắt nạt rồi không biết xấu hổ đến thân cận."

"Tần Thanh Man, cháu nói lời này không có lỗi với mẹ cháu sao?" Vạn Minh Tích đứng dậy bất mãn trừng mắt nhìn Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man cười: "Cậu có cần đi đến trước mộ phần của mẹ cháu hỏi bà ấy không, bà ấy hết lòng hết dạ đối xử tốt với mọi người như vậy, bà ấy đã nhận được lợi ích gì rồi? Cậu hỏi bà ấy thêm xem dưới suối vàng có hối hận trước kia giúp đỡ mọi người như thế không."

"Cháu…"

Vạn Minh Tích bị miệng lưỡi bén nhọn của Tần Thanh Man chọc giận đến mức sắc mặt khó coi.

"Cha, cha đừng nói nữa, là chúng ta có lỗi với em gái họ, em trai họ, người chúng ta càng có lỗi hơn là cô, trước kia cô tốt với nhà chúng ta như thế, là chúng ta không cảm ơn, là chúng ta nịnh bợ làm tiểu nhân, hôm nay chúng ta không thể trách em họ không nhận chúng ta, đều là chúng ta tự tìm."

Vạn Lương vội vàng đúng dậy kéo Vạn Minh Tích, anh ta sợ cha anh ta kích động.

Đương nhiên, lời nói cũng vô cùng hiểu lý lẽ.

Tần Thanh Man biết Vạn Lương đang đi đường vòng chơi bài tình cảm, cũng không bị lay động, giọng nói vẫn lạnh lùng như thế: "Từ năm ngoái ngày giỗ của cha mẹ cháu mọi người không đến, cháu đã thề với ông bà tổ tiên nhà họ Tần cháu từ nay về sau hai nhà cả đời sẽ không qua lại với nhau."

"Tần Thanh Man, cháu làm đến mức tuyệt tình như vậy sao?"

Lúc Vạn Minh Tích nói câu này ngực đã phập phồng rồi, có thể thấy trong lòng ông ta đang mất bình tĩnh cỡ nào.

"Có một số thứ nhìn rõ rồi thì không cần thân cận nữa để sỉ nhục chính mình." Tần Thanh Man kiên quyết vạch rõ giới hạn với nhà họ Vạn.

"Trên người cháu và Sở Sở có chảy dòng máu của nhà họ Vạn chúng ta, cái này không rửa sạch được!" Vạn Minh Tích thật sự không cam tâm, nếu Tần Thanh Man không giúp đỡ, cuộc sống của cả nhà bọn họ ở nông trường thật sự vô cùng khổ sở.

Rất khó kiên trì tiếp.

Tần Thanh Man không định nuôi hy vọng cho người nhà họ Vạn, nói rõ ràng: "Nếu như có thể, cháu và Sở Sở đều không muốn chảy dòng máu giống với mọi người chút nào." Cô thật sự khinh thường thói nịnh bợ của người nhà họ Vạn.

Nếu đối phương nịnh bợ có khí khái một chút nói không chừng cô còn coi trọng một chút, kết quả tất cả người nhà họ Vạn đều là thứ hèn nhát ai được lợi thì phục tùng.

"Được, tốt, tốt lắm Tần Thanh Man, cháu có bản lĩnh, chúng ta không trèo cao được."

Sau khi Vạn Minh Tích tức giận lời nói cũng bắt đầu cứng rắn.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 433


"Không tồn tại cái gì trèo cao hay không trèo cao, nếu trước đây mọi người đã lựa chọn thì phải trả giá cho lựa chọn đó, sau này hai nhà chúng ta mạnh ai nấy yên ổn, không quấy rầy lẫn nhau, cũng coi như cho nhau một chút thể diện." Giọng điệu và dáng vẻ của Tần Thanh Man vẫn rất bình tĩnh."

"Tần Thanh Man, cháu phải tuyệt tình như vậy sao?"

Con ngươi của Vạn Minh Tích nhìn Tần Thanh Man bắt đầu đỏ lên, thậm chí Tần Thanh Man cũng có hơi lo lắng đối phương có đánh mình không.

Nhưng Tần Thanh Man cũng không bị dáng vẻ này của Vạn Minh Tích dọa sợ, vẫn rất bình tĩnh trả lời một câu: "Nhân quả."

Vạn Minh Tích miễn cưỡng khống chế lý trí đá mạnh cái ghế bên cạnh một cái, chiếc ghế đẩu nhỏ trực tiếp bị ông ta ta một cái bay lên cao, sau đó đập mạnh vào vách tường, cuối cùng bịch một tiếng rơi xuống đất.

Vì việc này, Sở Sở ở trong phòng nghe thấy trực tiếp chạy ra ngoài.

Hai con ngỗng trong phòng khách vốn vô cùng cảnh giác với hai cha con nhà họ Vạn cũng mở cánh kêu quạc quạc quạc lên.

Sở Sở phóng rất nhanh giống như viên đạn nhỏ vậy.

Thứ nhanh hơn Sở Sở là sói con.

Sói con là động vật, năng lực nhận biết mạnh hơn, lúc cảm nhận được Vạn Minh Tích tràn đầy ác ý với Tần Thanh Man, cửa vừa mở ra, sói con đã chạy ra trước Sở Sở rồi.

Tục ngữ có câu "nghé mới sinh không sợ cọp", dù chân nhóc con ngắn, nhưng di chuyển vô cùng nhanh.

Cộng thêm sức mạnh của tứ chi, trực tiếp đập vào bàn chân của Vạn Minh Tích, dưới chân Vạn Minh Tích đau nhói, còn chưa kịp la lớn, Sở Sở đã vọt tới rồi.

Sở Sở lùn, đương nhiên lực tác động ở phía dưới.

Vạn Minh Tích đứng không vững căn bản không ngờ tới Sở Sở sẽ đâm vào mình trực tiếp ngã về phía sau.

Trong lúc sợ hãi, Vạn Minh Tích chỉ kịp bắt lấy Vạn Lương ở bên cạnh.

Một người kéo một người, hai cha con khỏe mạnh ngã nhào trong phòng khách nhà họ Tần.

"Mấy người làm gì vậy!"

Lúc này màn cửa vén lên, Vạn Lâm và Hứa Liên Hoa đi nhà vệ sinh đã quay lại, nhìn thấy Vạn Minh Tích và Vạn Lương ngã nhào trên đất, hai mẹ con nhanh chóng chạy qua đỡ, đồng thời Vạn Lâm cũng tức giận trừng Tần Thanh Man.

Thật giống như Tần Thanh Man là kẻ cầm đầu gây chuyện.

Tần Thanh Man không làm gì hết đối mặt với ánh mắt của Vạn Lâm chân mày cũng không nhíu một cái.

Với những người không muốn quan tâm tới, cô không định trao đổi quá nhiều với đối phương.

"Ôi, ai ui, cái lưng của tôi, cái lưng của tôi sắp gãy rồi, ai ui—" Vạn Minh Tích dùng tay đỡ lưng mình không ngừng kêu thảm thiết.

"Ông à, ông không sao chứ!"

Hứa Liên Hoa bị Vạn Minh Tích dọa sợ không nhẹ, vội đưa tay ra sờ sau lưng Vạn Minh Tích.

Vạn Minh Tích dùng ta chặn lại theo bản năng.

Vợ vừa mới ở bên ngoài về, đôi tay lạnh như băng vậy.

Hứa Liên Hoa bị Vạn Minh Tích ngăn như vậy lập tức nhạy bén, vẻ mặt suy sụp, vẻ mặt như đưa đám kêu lên: "Ông à, nếu cái lưng này của ông hỏng rồi cuộc sống sau này phải làm sao đây, công việc chắc chắn chậm trễ, còn phải dưỡng bệnh, hu hu…"

Vạn Lâm lại không biết cha mẹ đang diễn, vừa nghe thấy lời của Hứa Liên Hoa thì cuống cuồng.

"Tần Thanh Man, mày dám đánh cha tao ư?"

"Hừ, rõ ràng là cha chị muốn đánh chị tôi, một người đàn ông cố ý té một cái lừa người, thật sự chưa từng thấy ai không biết xấu hổ như vậy." Sở Sở thích hóng hớt chuyện không phải nghe cho có, cũng học được không ít.

Trở tay chụp một cái mũ lớn cho Vạn Minh Tích.

Dù sao người đẩy là cậu, không có chút liên quan nào tới chị cậu cả.

"Mày nói cái gì, đứa nhóc con mày nói lại lần nữa?" Vạn Lâm không ngờ tới Sở Sở sẽ tiếp lời mình mắng chửi người, lập tức đứng dậy bắt đầu vén ống tay áo, nhìn dáng vẻ định dạy dỗ Sở Sở.

Sở Sở xẹt một cái liền trốn sau lưng Tần Thanh Man.

Sói con cũng bắt chước trốn sau lưng Tần Thanh Man ló đầu ra nhe răng trợn mắt với người nhà họ Vạn.

Sói con không vui, nó không thích người nhà họ Vạn.

Vào lúc này, trong phòng khách ngoài tiếng kêu thảm thiết của Vạn Minh Tích, than khóc của Hứa Liên Hoa, còn có tiếng kêu lớn của hai con ngỗng, tiếng Vạn Lâm muốn dạy dỗ của Sở Sở, tiếng bất mãn cãi lại của Sở Sở, tiếng gào của sói con…

Vô số âm thanh gom chung một chỗ, lộn xộn lung tung.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 434


Tần Thanh Man tức giận: "Đủ rồi!"

Trong nháy mắt, cả phòng khách yên tĩnh lại, tầm mắt của tất cả mọi người đều tập trung ở trên mặt của Tần Thanh Man.

Thậm chí Sở Sở đưa cái tay nhỏ ra len lén vỗ ngực mình một cái.

Đuôi của sói con dính chặt vào cái mông mũm mĩm cũng không vẫy nữa.

Tần Thanh Man đều nhìn thấy hết những chuyện mờ ám của Vạn Minh Tích và Hứa Liên Hoa, cũng biết người nhà này chẳng qua là dùng một cách khác để khiến cho mình thỏa hiệp, cô lại không phải nguyên chủ thật sự, cô không có chút tình cảm nào với người nhà họ Vạn, căn bản không thể lựa chọn thỏa hiệp.

"Diễn kịch nhiều như vậy được rồi, đừng trở mặt bằng không mấy người sẽ không chịu nổi."

Đây là lần đầu tiên Tần Thanh Man đe dọa người nhà họ Vạn.

Vạn Minh Tích và Hứa Liên Hoa chột dạ, ánh mắt Vạn Lương nhìn Tần Thanh Man cũng biết câu này có bao nhiêu trọng lượng.

"Tao…"

Vạn Lâm không phục, người nhà bọn họ dựa vào cái gì phải nghe Tần Thanh Man ra lệnh.

Kết quả hai bàn tay đồng thời bịt miệng cô ta lại.

Một cái là tay của Vạn Lương, một cái là tay của Hứa Liên Hoa.

Tận mắt nhìn thấy Tần Thanh Man trừng phạt Ngô Viễn Minh như thế nào, bọn họ biết được trọng lượng của câu nói này.

"Một việc cuối cùng."

Vạn Lương bịt miệng Vạn Lâm nghiêm túc nhìn Tần Thanh Man.

Ánh mắt Tần Thanh Man rất lạnh lùng: "Mấy người không có chỗ trả giá, muốn tự mình đi hay tôi mời mấy người đi." Cô thật sự chán cả nhà họ Vạn này rồi, nếu sớm biết ngay cả đồn cũng không cho người nhà này vào còn bớt đi một số chuyện phiền phức.

"Tần Thanh Man, cầu xin em, một việc cuối cùng thôi."

Vạn Lương cúi đầu.

Tần Thanh Man suy nghĩ liếc nhìn Vạn Lương một cái, lại cười liếc nhìn Vạn Lâm, cười nói: "Anh phí hết tâm tư tính toán, anh chắc chắn thành công để người khác chịu giúp anh không?" Nói xong thấy Vạn Lương sững sờ, lại bổ sung một câu: "Người nhà mấy người có đức hạnh gì thì tự mấy người rõ nhất, nịnh bợ, bạc bẽo, ích kỷ."

Ba người nhà họ Vạn nịnh bợ, bạc bẽo, ích kỷ ở trong lời nói này của Tần Thanh Man trầm mặc.

Quả thực Tần Thanh Man nói không sai, bản tính của người nhà họ Vạn bọn họ chính là như vậy.

"Vậy thôi đi, ai có số phận của người nấy." Vạn Lương cam chịu số phận buông tay đang bịt miệng Vạn Lâm ra, sau đó đi nhặt cái ghế đẩu trước đó Vạn Minh Tích đá bay đặt đàng hoàng bên lò lửa.

"A Lương…"

Vạn Minh Tích và Hứa Liên Hoa thấy dáng vẻ này của Vạn Lương cũng không biết rõ ý Vạn Lương là gì.

"Cha, mẹ, chúng ta đi thôi." Vạn Lương đưa tay cho Vạn Minh Tích, anh ta biết lưng Vạn Minh Tích đau là giả.

"Nhưng…nhưng mà…"

Vạn Minh Tích còn muốn đấu tranh một chút, nói không chừng ông ta có thể dùng chuyện vết thương lưng lừa Tần Thanh Man giúp nhà bọn họ.

"Cha, cần gì phải làm khó coi đến như vậy, nhà họ Vạn chúng ta có hôm nay cũng là tự mình chuốc lấy, giống như em họ nói, gieo nhân nào thì gặt quả đó, là nhân quả." Vạn Lương đã nhìn rõ sự tuyệt tình của Tần Thanh Man, cũng đã hiểu rõ hoàn cảnh của mình.

Chỉ cần Tần Thanh Man không muốn giúp, mặc kệ bọn họ dụ dỗ cũng vậy, đe dọa cũng thế, coi như là khổ nhục kế đối phương cũng sẽ không mềm lòng.

Thà khiến cho đối phương chán ghét bọn họ, còn không bằng thức thời buông bỏ.

Làm mất lòng đám người ở nông trường, dù sao cũng sẽ không mất mạng, nhưng nếu hoàn toàn làm mất lòng Tần Thanh Man, vậy thì khó nói rồi.

Một khắc này trong đầu Vạn Lương chợt hiện ra hình ảnh Ngô Vệ Dân.

Một người đã từng phách lối như thế cũng đã chết rồi, còn chết uất ức và bất lực như thế, cả nhà họ Ngô cũng sụp đổ, sụp đổ đến mức tan nát, anh ta đã sợ rồi, thực sự sợ Tần Thanh Man.

Vốn nghĩ hôm nay đến dùng kế lấy đau thương lừa người, không ngờ Tần Thanh Man mềm cứng không ăn, nếu đã như vậy, thì buông bỏ thôi.

Vạn Lương nghĩ rõ ràng điểm này, nhìn Vạn Minh Tích đưa tay ra lần nữa.

"Cha, chúng ta đi thôi." Nán lại nữa quả thực rất khó coi.

"A Lương, Lâm Lâm, chuyện của Lâm Lâm thì sao?" Hứa Liên Hoa hiểu ý của Vạn Lương, nhưng vẫn nhớ Vạn Lâm không làm mất lòng Tần Thanh Man, Tần Thanh Man không chịu giúp đỡ bọn họ một lần, dù sao cũng không đến nỗi ngay cả Vạn Lâm cũng căm ghét chứ.

"Mẹ, thứ Lâm Lâm hưởng thụ chính là chúng ta cho."

Vạn Lương thấy Hứa Liên Hoa còn chưa hiểu, không thể không nói thêm một câu.

Càng huống chi cái kiểu gia giáo không coi ai ra gì của Vạn Lâm vừa nãy đã khiến cho Tần Thanh Man bất mãn rồi.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 435


"Ừm." Hứa Liên Hoa ngơ ngác đỡ Vạn Minh Tích lên, lại ngơ ngác nhìn nhà họ Tần, ánh mắt có hơi trống rỗng, giống như đã không tìm được mục đích rồi.

"Đi thôi."

Vạn Minh Tích cũng hết hy vọng.

"Ừm, đi thôi." Vạn Lương đỡ tay bên kia của Vạn Minh Tích.

"Không được, chúng ta không thể đi!" Người cuối cùng kêu gào không đi không phải Hứa Liên Hoa mà là Vạn Lâm.

Vạn Lâm ngồi bên cạnh lò lửa ấm áp, nói: "Dựa vào cái gì bảo con đi, đây không phải là nhà của cô con sao, lúc cô con còn sống yêu thương con cỡ nào, có thứ gì ngon cũng cho con, làm quần áo cũng làm cho con một bộ, dựa vào cái gì bây giờ đến nhà cô con ngay cả quyền ăn bữa cơm cũng không có."

Nói mãi nói mãi, Vạn Lâm còn uất ức.

Đứa tay ra gạt nước mắt.

Sở Sở nhìn Vạn Lâm lời lẽ hùng hồn mà ngẩn người.

"Cô chị đang nằm dưới đất đấy, chị đói rồi có thể đi tìm bà ấy, bảo bà ấy nấu cơm cho chị ăn." Tần Thanh Man biết loại người như Vạn Lâm nói chuyện đàng hoàng với cô ta là không thể nào, dứt khoát không nói đàng hoàng nữa.

"Tần Thanh Man, sao mày mắng người?"

Vạn Lâm đưa tay chỉ Tần Thanh Man tức đỏ mắt.

"Để tay xuống, tôi ghét nhất ai chỉ tay vào tôi, chị không có chút giáo dục nào, có tin tôi bẻ ngón tay chị không." Tần Thanh Man quả thực ghét nhất là bị người ta dùng ngón tay chỉ thẳng mặt.

"Mày, mày mắng chửi người rồi, tao còn không thể dùng tay chỉ mày à."

Vạn Lâm càng uất ức hơn, nhưng cũng không dám dùng tay chỉ Tần Thanh Man nữa, chỉ có thể hậm hực bỏ tay xuống.

Tần Thanh Man nghe thấy lời này của Vạn Lâm thì có lời nói rồi.

"Mắng chị thì làm sao, tôi không đánh chị đã tốt lắm rồi, mẹ tôi cưng chiều chị, đó là mẹ tôi, tôi cũng không phải cô của chị, sẽ không cưng chiều chị, lúc nhỏ tôi có gì chị cũng muốn giành với tôi, thứ tôi có, chị đòi có, tôi không có, chị cũng đòi có, nói ra tôi cũng muốn hỏi mẹ tôi ai mới là con ruột của mẹ."

"Mày ghen tị cô tốt với tao." Vạn Lâm đắc ý.

"Đúng tôi ghen tị, tôi họ Tần, tôi chảy dòng máu của nhà họ Tần, bất kỳ thứ đồ gì mấy người lấy đi từ tay mẹ tôi đều có một nửa họ Tần, một nửa đó thuộc về cha tôi, thuộc về tôi và Sở Sở."

Tần Thanh Man thờ ơ liếc nhìn Vạn Lâm một cái, tầm mắt chuyển đến người Vạn Minh Tích.

Cô biết nguyên nhân nằm ở trên người Vạn Minh Tích.

Nếu mẹ nguyên chủ không cùng cha mẹ sinh ra với Vạn Minh Tích, nguyên chủ cũng sẽ không gặp bất công như vậy.

"Cho nên, mấy người biết vì sao tôi không giúp đỡ mấy người rồi, ngoài sự tuyệt tình của mấy người đối với nhà họ Tần chúng tôi, còn có ân oán hai mươi năm nay, tôi sớm đã nhịn mấy người đủ rồi, nếu không phải cái gọi là lời đồn đáng sợ, nếu không phải vì mẹ tôi, tôi đã vạch rõ giới hạn với nhà họ Vạn mấy người rồi."

Tần Thanh Man không giấu tình cảm chân thật của mình chút nào.

Cô tức giận vì nguyên chủ, cũng tức giận thay Sở Sở.

Vì sao vóc dáng Sở Sở thấp bé hơn bạn cùng trang lứa, nguyên nhân bên trong quá nhiều, đương nhiên cũng bao gồm mẹ nguyên chủ yêu thương nhà mẹ đẻ mình hơn.

Nếu không phải mẹ nguyên chủ mất lâu rồi, Tần Thanh Man thậm chỉ còn muốn chính miệng hỏi đối phương thử: Vì sao phải làm như vậy, cắt xén nguyên liệu của con mình đi cho con cái của anh em, nhận được cái gì?

Nhận được sau khi chết cả nhà anh em không chỉ không bằng lòng thêm đất lên mộ phần, cũng không nghe không hỏi han con cái của bà ấy sinh, lạnh lùng vô tình!

Người nhà họ Vạn cuối cùng cũng nghe được Tần Thanh Man chính miệng nói ra lời vạch rõ giới hạn, cũng làm rõ ân oán của hai nhà.

Vạn Minh Tích nhớ tới những cái tốt trước đây mỗi năm nhận được từ nhà họ Tần, trong nháy mắt mặt nóng lên, mẹ nguyên chủ từ lúc vào cửa nhà họ Tần đã bắt đầu trợ cấp cho nhà họ Vạn bọn họ.

Lúc mới bắt đầu trợ cấp cho cha mẹ, sau khi ông ta kết hôn lại bắt đầu trợ cấp cho ông ta.

Nói ra, sự trợ cấp của mẹ nguyên chủ cho nhà họ Vạn thật sự là qua hai mươi năm chưa từng gián đoạn.

"Xin lỗi." Vạn Minh Tích cuối cùng cũng cam tâm tình nguyện nói một câu xin lỗi.

Tần Thanh Man không lên tiếng.

Nguyên chủ đã chết rồi, vóc dáng của Sở Sở cũng đã chịu ảnh hưởng, hậu quả đã thành, Vạn Minh Tích xin lỗi hay không đã không còn quan trọng.

"Tôi…"

Vạn Lâm nhìn sắc mặt thờ ơ của hai chị em muốn nói chút gì đó, cuối cùng lại mờ mịt không biết nên nói gì.

"Đi đi." Tần Thanh Man không muốn dây dưa với người nhà họ Vạn nữa.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 436


"Haizz…" Một tiếng thở dài, cũng bao gồm cả sự ân hận của người nhà họ Vạn, nhưng khả năng cao hơn vẫn là sự tuyệt vọng khi Tần Thanh Man không giúp đỡ.

"Tần Thanh Man, chúng tôi cũng đã xin lỗi cô rồi, cha mẹ tôi cũng đã xin lỗi cô rồi, cô còn không thể tha thứ một lần sao?" Trước khi rời khỏi nhà họ Tần, Vạn Lâm cuối cùng cũng không nhịn được hỏi ra câu này.

Cô ta cho rằng cha mẹ là bề trên, dù bề trên có sai đi nữa, nhưng bề trên đã nói xin lỗi con cháu rồi, một đứa con cháu cứ phải nắm mãi chuyện này không buông, cứ phải hẹp hòi như vậy sao?

Tần Thanh Man suýt chút bị Vạn Lâm chọc tức mà bật cười: "Mấy người xin lỗi thì chúng tôi nhất định phải nhận sao?"

"Vậy cô còn muốn như thế nào, rốt cuộc cô muốn như thế nào mới giúp chúng tôi." Vạn Lâm trước lúc sắp bị đuổi khỏi nhà họ Tần mới đột nhiên hiểu ra cha mẹ anh trai bị thất thế ở nông trường đối với cô ta mà nói có nghĩa là gì.

"Tôi muốn như thế nào?" Tần Thanh Man cũng bị giọng điệu và ánh mắt uất ức, vô tội của Vạn Lâm làm ghét gần chết.

"Đúng? Rốt cuộc cô muốn như thế nào, chỉ cần là chuyện chúng tôi có thể làm được, chúng tôi đều bằng lòng đi làm, cô nói đi, chỉ cần cô mở miệng." Vạn Lâm cảm thấy đây đã là thành ý lớn nhất của nhà bọn họ rồi.

"Lòng tôi hẹp, thù dai lắm."

Ngay cả cơ hội nhận cho người nhà họ Vạn nhận sai Tần Thanh Man cũng không cho.

"Cô…" Vạn Lâm thật sự bị Tần Thanh Man chọc tức chết, trước đây cũng không nhìn ra Tần Thanh Man có thể nói ra lời như vậy, hôm nay miệng lưỡi này sao lợi hại như thế, cô ta cũng bị oán giận đến mức câm nín mấy lần.

"Vạn Lâm, tôi không phải cô của chị, tôi sẽ không dễ dàng tha thứ cho việc bất lịch sự của cô với tôi đâu, cho nên tốt nhất đừng chọc tôi, thật sự chọc tôi rồi, tôi sẽ khiến cho chị sống dở chết dở." Đây là lời khuyên chân thành của Tần Thanh Man đối với Vạn Lâm.

"Tôi…" Vạn Lâm mấp máy miệng.

"Chuyện kết hôn của chị tôi không giúp được, tính cách chị thế nào, tính tình chị ra sao, bản thân chị tự hiểu rõ nhất, nếu tôi giúp chị chính là đã hại một người khác, chuyện tình cảm này không thể cưỡng cầu." Tần Thanh Man biết Vạn Lâm muốn nói gì, trực tiếp chặn đứt lời.

"Cô…tôi…"

Sắc mặt Vạn Lâm căng đến mức đỏ bừng, vừa thẹn vừa tức, đồng thời còn có buồn bực.

"Đừng chê tôi nói chuyện khó nghe, nếu không phải mẹ tôi là cô của chị, tôi cũng lười nói câu này, nếu muốn sống tốt, người dựa vào vĩnh viễn đều là chính mình, ghi nhớ, dựa núi núi đổ, dựa người người chạy, chỉ có dựa vào chính mình mới vững vàng nhất."

"Cảm ơn."

Vạn Lương nhìn Tần Thanh Man đột nhiên nói một câu cảm ơn, anh ta hiểu câu này của Tần Thanh Man không chỉ nói cho Vạn Lâm nghe.

"Ừm, mang hết đồ mấy người mang đến về đi, nhà tôi không cần."

Tần Thanh Man chỉ mấy thứ bọn người Vạn Minh Tích mang vào nhà.

Đồ đạc không ít, xem ra đều là đồ tốt, nhưng nếu cô không muốn lui tới nhà họ Vạn nữa, thì cũng không cần nhận mấy món đồ này.

"Tần Thanh Man, cháu nhận đi, coi như bù một chút lãi cậu lấy từ nhà các cháu bao nhiêu năm qua." Vạn Minh Tích không định mang mấy đồ đã tặng đi về nhà, lời nói vừa nãy của Tần Thanh Man khiến ông ta rất xúc động.

Ông ta nhớ tới chị gái.

Từ nhỏ đến lớn chị gái đối với ông ta không tệ, nhưng ông ta quả thật không phải người.

Ông ta không thể chăm sóc hai đứa con của chị gái, hiện tại cũng không trách Tần Thanh Man không giúp đỡ được.

Tần Thanh Man không khuyên nữa.

Nói thật, đồ hôm nay Vạn Minh Tích xách đến còn chưa bằng một chút của mẹ nguyên chủ gửi cho nhà họ Vạn nhiều năm như vậy.

Người nhà họ Vạn đã đi rồi.

Đến với ý chí chiến đấu sục sôi, rời đi với sự thất thần.

Trước khi đi, Vạn Minh Tích suy nghĩ một chút, dẫn vợ, con trai, con gái đến sau núi của đồn Kháo Sơn, nơi đó là nghĩa địa, sau khi người của đồn Kháo Sơn mất đều chôn ở đó, bởi vì người đồn Kháo Sơn đời đời đều chôn ở đó, liếc nhìn một cái thấy mộ phần ở một khoảng lớn.

Mùa tuyết rơi nhiều phủ kín núi vùng núi mộ này rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Vạn Minh Tích không nói chuyện, mà nhìn quanh một lúc lâu mới kiên định đi vào nghĩa địa.

Vạn Lương một giây rồi cũng đi theo, chỉ có Hứa Liên Hoa và Vạn Lâm không bằng lòng bước vào, nhưng theo tiếng trách mắng của Vạn Minh Tích, hai mẹ con cuối cùng cũng sởn tóc gáy đi theo nhịp bước.

Nghĩa địa rất yên tĩnh, mỗi một ngôi mộ đều đứng sừng sững vắng vẻ.

Giống như nhìn người nhà họ Vạn với vẻ mặt không cảm xúc.

Dù Vạn Lương là một người đàn ông theo chủ nghĩa vô thần, cũng bị bầu không khí yên lặng, lạnh run của nghĩa địa này làm cả người sợ hãi.

Nghĩa địa của đồn Kháo Sơn có chút dọa người.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 437


"Chị, bọn họ đã đến nghĩa địa." Nhà họ Tần, Sở Sở nhận tin nhanh báo cáo tin tức cho Tần Thanh Man.

"Tam Mộc nói cho em biết sao?" Tần Thanh Man vừa nấu cơm trưa vừa hỏi Sở Sở.

Tiễn người nhà họ Vạn đi, tinh thần cô thoải mái, đồng thời cũng đến thời gian nhà bọn họ nấu cơm trưa, thịt của người nhà họ Vạn đem đến đúng lúc có thể dùng, cô định đem gói thành sủi cảo, bánh bao, để đông lại, lần sau lúc muốn ăn hấp lên một chút là được.

Cho nên lúc này cô đang băm thịt.

Sói con cũng ở dưới chân cô không ngừng gầm gừ đi loanh quanh.

Cũng không biết là phản ứng bản năng khi ngửi được mùi thịt, hay là chỉ đơn thuần nhàm chán mà gầm gừ.

"Chị, không phải Tam Mộc nói với em."

Sở Sở nghiêm túc phủ nhận suy đoán của Tần Thanh Man.

"Ồ, vậy là ai?" Tần Thanh Man ngạc nhiên liếc nhìn Sở Sở một cái, cô lại không biết từ lúc nào cậu bé lại có bạn bè có thể cùng nhau hóng chuyện.

"Chị, chị đoán đi." Sở Sở còn úp mở nữa.

Tần Thanh Man thấy đôi mắt trong veo của Sở Sở vui vẻ nháy mắt, suy nghĩ một chút, nói: "Cha Tam Mộc, có đúng không?"

Miệng Sở Sở đã ngạc nhiên thành chữ o.

"Xem ra chị đã đoán đúng rồi." Tần Thanh Man tiếp tục băm thịt, khóe miệng cũng vểnh lên rất vui vẻ, cô cũng không ngờ nhiều người trong đồn quan tâm mình như thế, sợ mình bị người nhà họ Vạn bắt nạt.

"Chị. sao chị đoán được là cha Tam Mộc thế?"

Sở Sở có chút không hiểu, chị cậu lại không ra ngoài, sao có thể đoán được là cha Tam Mộc tiết lộ tin tức cho cậu.

"Không nói cho em biết." Tần Thanh Man cũng học theo dáng vẻ úp mở của Sở Sở.

Sở Sở:...Được thôi, vừa nãy là cậu đã đắc ý rồi.

Cậu ở trước mặt Tần Thanh Man không nhịn được, tiếp tục nói: "Bọn họ đã đến mộ phần cha mẹ, cũng nhổ cỏ, cậu…ừm… ông ta ngồi ở mộ phần mẹ một lúc lâu mới rời đi, em tin rằng sau này bọn họ sẽ không đến làm phiền chúng ta nữa."

Sở Sở nhớ lại chiếc ghế đẩu Vạn Minh Tích đá bay trước đó liền không thoải mái.

Cầm ghế đẩu lên kiểm tra cẩn thận.

Cú đá đó của Vạn Minh Tích rất mạnh, hiện giờ dù ghế đẩu còn ngồi được, nhưng đã đập ra vết nứt rồi, tin rằng dùng không bao lâu nữa chiếc ghế đẩu này có thể báo hỏng.

Tần Thanh Man biết Sở Sở cũng không thích người nhà họ Vạn, cô nói: "Lời chị nói đã nói rõ với bọn họ, chỉ cần bọn họ còn có chút khí khái thì sẽ không dính dáng đến nhà chúng ta nữa."

"Nếu không có khí khái thì sao?" Sở Sở tò mò.

"Đoán chừng đồn Kháo Sơn cũng không vào được." Tần Thanh Man nhớ lại hôm nay bà con oán giận người nhà họ Vạn như thế nào, đuôi mắt càng cong hơn.

Sở Sở ôm sói con vào lòng cũng cười lên.

Sói con bị ôm đưa chân sau ra đá mạnh Sở Sở, nó đang chơi dưới chân Tần Thanh Man rất vui vẻ, không muốn bị Sở Sở ôm chút nào.

Một sói một người nháy mắt lại làm ồn ào lên.

Tần Thanh Man yên tâm nấu đồ ăn ngon, chỉ tình cờ mở máy thu thanh lên nghe.

Sử dụng máy thu thanh cần dùng pin, đổi pin cũng phiền phức, gần đây cô cũng không định lên hợp tác xã cung tiêu trong trấn.

Nhà họ Tần đã có sữa dê, mỗi ngày Tần Thanh Man đều nghĩ cách làm thành đồ ăn ngon.

Phô mai, trái cây sữa, còn đổ sữa dê vào bột mì làm thành bánh quy thơm ngát, trong thời gian mấy ngày đã khiến gương mặt nhỏ của Sở Sở mập lên một vòng, đợi đến khi Vệ Lăng về nhà, ước chừng Sở Sở cũng cảm nhận được cậu nặng rồi.

Vệ Lăng trở về vào một buổi tối trời đầy sao.

Hắn không thể giữ lời hứa trở về trước bữa cơm tối, mà Tần Thanh Man và Sở Sở đều đã lên giường ngủ mới trở về.

Tần Thanh Man ở trong phòng nghe thấy tiếng động thức dậy mới biết Vệ Lăng đã trở về.

"Vợ ơi, anh về rồi."

Nửa tháng trời Vệ Lăng không gặp Tần Thanh Man, sớm đã nhớ người da diết, khoảnh khắc nhìn thấy Tần Thanh Man, hắn mới cởi áo khoác một nữa đã ôm người vào lòng.

Cái ôm này ôm rất chặt.

Giống như muốn nhập Tần Thanh Man vào trong máu thịt.

"A Lăng." Thực ra Tần Thanh Man vẫn luôn tính thời gian Vệ Lăng về nhà, cô có dự cảm mấy ngày này Vệ Lăng có thể sẽ trở về, chỉ là hôm nay đợi đến lúc Sở Sở ngủ mất cũng không nhìn thấy bóng dáng của Vệ Lăng, cô tưởng rằng đối phương không trở về.

Nhìn thấy Vệ Lăng, Tần Thanh Man kích động giống như Vệ Lăng.

Cô kích động ôm chặt Vệ Lăng, không để ý tới mình mặc rất ít.

"Vợ, lạnh, em về phòng trước đi, đừng để bị cảm, hôm nay anh không đi, sáng mai mới trở về đi làm." Vệ Lăng vùi đầu vào cổ Tần Thanh Man một lúc lâu mới lưu luyến không nỡ buông tay.

"Ừm." Lúc này Tần Thanh Man mới phát hiện mình đang mặc quần áo lúc ngủ, mặt có hơi ửng đỏ xoay người đi vào phòng phía tây.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 438


Vệ Lăng cởi áo bông lúc nãy còn chưa cởi xong, máng lên móc áo, sau đó đi lấy nước rửa mặt.

Khăn lông ấm lau lên mặt, Vệ Lăng cảm nhận được hơi ấm của gia đình.

"Có đói không, hay em nấu sủi cảo cho anh nhé?" Lúc này Tần Thanh Man đã thay quần áo xong quay lại phòng khách, giờ này chắc chắn Vệ Lăng đã ăn cơm tối rồi, nhưng đàn ông tiêu hao nhiều, vừa vặn ăn đêm cũng không sao.

"Vậy em nấu một bát sủi cảo đi."

Vệ Lăng thấy Tần Thanh Man đã đi nhóm lửa, cũng không kiểu cách trực tiếp nói ra yêu cầu.

Khoảng thời gian này hắn không chỉ nhớ nhung Tần Thanh Man, mà cũng nhớ tay nghề của Tần Thanh Man.

Hôm nay trước khi trở về hắn còn cố ý ăn ít cơm tối hơn một chút, chính là để về nhà có thể ăn được cơm Tần Thanh Man nấu cho hắn.

Tần Thanh Man nghe Vệ Lăng muốn ăn sủi cảo, lập tức bắc nồi lên lò lửa.

Nước nóng vào nồi, một lúc nước đã sôi rồi.

Bỏ sủi cảo giống như thỏi vàng đã gói xong trước đó vào trong nồi, Tần Thanh Man lại chần hai quả trứng gà trong nồi, đây là trứng gà sạch, ăn ngon hơn nhiều so với trứng gà sau này nuôi bằng thức ăn gia súc.

"Sở Sở đã ngủ rồi hả?"

Tai Vệ Lăng nhạy bén, vừa vào nhà đã nghe thấy tiếng động bên phòng phía đông truyền đến.

Không chỉ như vậy, hắn còn nhìn thấy sự thay đổi của phòng chứa đồ lặt vặt trong viện, đối với chuyện Tần Thanh Man dùng đường ống lò sưởi cho dê hắn cũng không nói gì, hắn sớm đã nói qua, trong nhà Tần Thanh Man làm chủ nhà.

"Đúng, Sở Sở đã ngủ rồi, ngủ ở phòng phía đông.

Tần Thanh Man vớt sủi cảo lên đưa cho Vệ Lăng, đợi Vệ Lăng nhận bát qua lại nói một câu: "Nhà chúng ta đã có thêm một thành viên mới."

Vệ Lăng biết lời này của Tần Thanh Man không phải nói hai con dê trong viện.

"Ai?" Hắn có thể nghe thấy có thêm một tiếng hô hấp nhỏ ở phòng phía đông, nhưng không nghe ra được đối phương là ai.

"Anh theo em." Tần Thanh Man liến nhìn cái bát trong tay Vệ Lăng một cái, định dẫn người đi xem sói con trước.

Vệ Lăng buông bát xuống, dắt tay Tần Thanh Man đi đến phòng phía đông.

Đẩy cửa phòng phía đông ra, dưới ánh sáng của đèn dầu hỏa, một cục nhỏ trên giường đột nhiên đưa cái đầu tròn vo đen thui ra.

Vệ Lăng và sói con nhìn nhau mấy giây, đồng thời quay đầu.

Sói con ngửi ra được mùi của Vệ Lăng, không cảnh giác nữa, mà dịch người nằm ngửa giống Sở Sở phát ra tiếng ư ử nhỏ vui sướng.

Vệ Lăng:...

Tần Thanh Man bật cười kéo Vệ Lăng ra khỏi phòng phía đông, đóng cửa, cô mới nói hết chuyện vì sao sói con lại ở nhà mình cho Vệ Lăng.

Vệ Lăng lúc này đã bưng bát vừa ăn sủi cảo vừa nghe Tần Thanh Man nói chuyện.

Tần Thanh Man nói xong, sủi cảo trong bát của hắn cũng ăn xong.

Ăn xong một bát sủi cảo mùi vị ngon lành, Vệ Lăng cảm thấy cuối cùng có thể giải tỏa một chút nỗi nhớ, mới nói với Tần Thanh Man: "Lúc Tiểu Hắc đi cũng đến tạm biệt anh, lúc đó anh chỉ nhìn thấy một con sói con, còn tưởng rằng là con màu đen này…"

Lời còn sót lại hắn không nói hết, nhưng Tần Thanh Man hiểu ý.

"Em cũng không ngờ Tiểu Hắc sẽ gửi Đô Đô cho chúng ta nuôi." Lời nói của Tần Thanh Man rất xúc động.

"Đô Đô?" Vệ Lăng nhìn về phía Tần Thanh Man.

"Tên Sở Sở đặt, bản thân sói con cũng rất thích." Tần Thanh Man cười tít mắt nhìn Vệ Lăng.

"Hợp với nó." Dù Vệ Lăng chỉ liếc nhìn sói con một cái, nhưng lập tức hiểu ra được độ phù hợp của cái tên với sói con cỡ nào, đồng thời cũng hiểu được trong nhà có thêm hai con dê là vì sao.

Buổi tối cũng không có hoạt động gì, Vệ Lăng ăn no uống đủ thì đi rửa mặt, Tần Thanh Man đậy bếp lò mới nhóm vừa nãy không lâu lần nữa.

Sau mười mấy phút, hai vợ chồng cùng nhau nằm lên giường.

"Vợ, anh nhớ em." Tay của Vệ Lăng nắm chặt tay Tần Thanh Man, hắn không ngờ lần này về đến nhà thứ đợi hắn lại là sự bất ngờ vui vẻ như thế này, cuối cùng hắn cũng có thể ngủ riêng một phòng với Tần Thanh Man rồi.

Lúc Vệ Lăng nói câu này mặt Tần Thanh Man sớm đã nóng lên rồi.

"Em… em cũng nhớ anh."

Tần Thanh Man cũng không chối bỏ tình cảm của mình đối với Vệ Lăng, cũng dũng cảm thừa nhận nỗi nhớ của mình.

"Vợ ơi." Vệ Lăng đã dạt dào cảm xúc từ lâu xoay người đối mặt với Tần Thanh Man.

Hai đôi mắt trong trẻo lạnh lùng tràn đầy sự nồng nhiệt.

Sự nồng nhiệt Tần Thanh Man mới hiểu.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 439


Hai vợ chồng đã không gặp nhau nửa tháng cũng không thể nói rõ được ai là người chủ động trước, nỗi nhớ khiến hai người dính sát lại với nhau, trên giường không còn Sở Sở làm "bóng đèn" nữa, vợ chồng hai người cũng bớt e dè đi rất nhiều.

Nụ hôn này hết sức kịch liệt, cũng rất cháy bỏng, đến cuối cùng khi hai người dừng lại rồi vẫn còn có thể nghe thấy tiếng th* d*c của nhau.

Gấp gáp, mang theo sự khắc chế khi chưa được thoả mãn.

Điều mà Tần Thanh Man và Vệ Lăng cùng lúc nghĩ đến chính là đã sắp đến năm mới rồi, phải mau chóng chuẩn bị xây dựng ngôi nhà của mình thôi, nếu không hai người bọn họ sớm muộn gì cũng bị "tra tấn" đến chết mất.

Thánh nhân cũng đã nói h*m m**n ăn uống và sắc dục là bản tính bình thường của con người, bọn họ là những người trẻ tuổi khoẻ mạnh có thất tình lục dục cũng là chuyện đương nhiên.

Tay Vệ Lăng giữ lấy eo Tần Thanh Man, ôm chặt người vào trong lòng.

Hắn không nỡ buông cô vợ ở trong lòng mình ra.

Tần Thanh Man cũng vòng tay ôm chặt lấy Vệ Lăng, chẳng qua cô không ôm eo Vệ Lăng, mà ôm thật chặt lên bờ lưng của hắn, đầu gác lên vai Vệ Lăng, dùng khuôn mặt nhỏ nhắn nhẹ nhàng cọ cọ lên mặt Vệ Lăng.

"A Lăng."

Giọng nói của Tần Thanh Man lúc này có chút trầm thấp, lại mang theo chút khàn khàn nghẹn ngào sót lại sau khi tình cảm dâng trào.

"Vợ ơi." Vệ Lăng ôm chặt vòng tay lại, tay hắn có thể cảm nhận được vòng eo của Tần Thanh Man mảnh khảnh nhỏ nhắn biết bao nhiêu, vòng eo thon gọn như vậy nhưng lại có sức dẻo dai vô cùng bền bỉ, có thể cho hắn tùy ý uốn nắn.

"Vợ ơi, đầu xuân sang năm chúng ta sẽ dựng nhà nhé." Vệ Lăng cố gắng khống chế xúc động của bản thân, cũng hết sức chịu đựng da đầu tê dại, chút mập mờ thoáng qua rồi dừng lại khiến hắn càng muốn khao khát nhiều hơn đối với Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man không nghĩ tới Vệ Lăng sẽ nói thẳng những lời này ra.

Nụ cười nhẹ không khống chế nổi tràn ra khỏi bờ môi.

"Sao vậy, em không muốn sao?" Môi Vệ Lăng dán sát tới bên tai Tần Thanh Man, nhẹ nhàng hỏi, mà câu hỏi này khi hỏi ra cũng là một lời hai ý.

Bất kể kiếp trước hay kiếp này , Tần Thanh Man đều đã là người trưởng thành, đương nhiên hiểu được ám chỉ trong lời nói của Vệ Lăng.

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng vẽ vòng tròn trên bờ ngực rộng lớn ấm áp.

"Muốn."

Lời này là Tần Thanh Man trả lời Vệ Lăng.

"Vợ ơi, anh cũng muốn, anh muốn em đến cả người đều phát đau." Vệ Lăng lại mãnh liệt ôm chặt lấy Tần Thanh Man lần nữa, cơ thể hai người dán sát chặt chẽ với nhau, đồng thời cũng có thể cảm nhận được những biến hoá trên cơ thể của đối phương.

Hô hấp gấp gáp của Tần Thanh Man khiến cho ngực cô trở nên căng đầy.

Sự căng đầy này k*ch th*ch cả người Vệ Lăng, làm hắn càng thêm căng thẳng.

Cơ bắp cả người đều đang căng cứng, từ trong ra ngoài, đúng là giống y như lời Vệ Lăng nói, muốn đến cả người đều đau.

"Vợ à, em thật nghịch ngợm."

Vệ Lăng quay đầu bắt giữ lấy đôi môi của Tần Thanh Man, hàm răng trắng muốt như có như không c*n l*n c*nh m** đầy đặn, hắn là đang "trừng phạt" Tần Thanh Man.

"Ưm ——"

Tiếng r*n r* của Tần Thanh Man trở nên lạc giọng, cảm giác được hơi thở của Vệ Lăng cũng càng thêm nóng bỏng.

Sự nóng bỏng này tựa như lan tới bờ môi cô, cũng nung nóng linh hồn cô.

Cả linh hồn đều trở nên run rẩy.

Sự run rẩy đến từ linh hồn đã tác động đến cảm nhận của cơ thể.

Tần Thanh Man cảm thấy mình sắp phát điên rồi, cô chưa bao giờ từng nghĩ đến sẽ có một ngày chỉ ngửi hơi thở thở ra của Vệ Lăng thôi đã làm cho cô run rẩy cả người lẫn trong lòng, sự run rẩy này đã khiến cô chạm đến niềm vui vẻ cực hạn.

"A...... A Lăng."

Tần Thanh Man cắn chặt lấy môi dưới của mình, nhưng bởi vì môi của Vệ Lăng vẫn đang du ngoạn bên môi cô, cô vừa cắn một cái này, liền cắn phải bờ môi của Vệ Lăng.

Đây là một kiểu biểu hiện của sự tham hoan đến tột độ.

Sau một lúc, vợ chồng hai người không thể không buông nhau ra, nằm thẳng trên giường mỗi người tự bình phục hơi thở và cảm xúc của mình.

Bọn họ lo lắng nếu còn tiếp tục ôm nữa thì sẽ lau súng cướp cò mất.

Hai bên đã quyết định đợi sau khi có nhà của riêng của mình mới thực hiện đến bước cuối cùng, cho nên nhất định phải tuân theo nguyên tắc nói được làm được, Vệ Lăng không muốn Tần Thanh Man mang thai mà còn phải bận rộn việc xây dựng nhà cửa của mình, như vậy sẽ khiến vợ vô cùng mệt mỏi.

Phải nói rằng Vệ Lăng là một người vô cùng tự tin, đồng thời cũng hết sức kỷ luật.

"A Lăng, bọn Tiểu Hắc thực sự đi rồi sao?" Lúc này Tần Thanh Man thực sự không thể nào ngủ được, nhưng cũng không muốn cùng Vệ Lăng chơi " trò chơi nguy hiểm" nữa, cho nên dứt khoát hỏi ra điều mà cô vẫn luôn thắc mắc.

"Ừm, đi thật rồi, anh tự mình tiễn bọn chúng đi."
 
Back
Top Dưới