Ngôn Tình Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 280


Thật ra cũng không phải chỉ không để ý mặt mũi trước mặt Vệ Lăng, đối với ai ông ấy cũng thoải mái được, bởi vì ông ấy nhất quán một quan điểm chính là: Đứa trẻ biết khóc thì sẽ có sữa ăn.
Nếu không phải như thế, lúc trước khi đánh trận, trang bị của sư đoàn bọn họ cũng sẽ không thể nào tốt hơn so với các sư đoàn khác được.
Đây còn không phải là bởi vì ông ấy không ngại mất mặt, "biết khóc lóc" sao.
Vệ Lăng nhìn dáng vẻ đường hoàng chính trực của Vương Thừa Bình cũng không biết có nên cười ông ấy hay không.
"Tám cái, không thể ít hơn được nữa, còn chẳng đủ nhét kẽ răng." Vương Thừa Bình nhìn vẻ mặt của Vệ Lăng, cân nhắc giảm bớt hai cái sủi cảo.
"Không được, chia cho chú tám cái thì bọn Đỗ Hoành Nghị thật sự chỉ còn có thể nếm vị thôi."
Vệ Lăng vẫn rất có nguyên tắc, đã nói không có ngoại lệ là không có ngoại lệ.
Gân xanh trên trán Vương Thừa Bình giật thình thịch, tên nhóc con này lúc nào cứng đầu không được sao, cứ nhất định phải cứng đầu vào lúc này, thật là: ...
"Vệ Lăng, cháu trở về làm gì thế?" Uỷ viên chính trị Trương thấy Vương Thừa Bình và Vệ Lăng rơi vào bế tắc, nhanh chóng hoà giải.
Đúng lúc này Hồng Vĩ cũng từ trong phòng làm việc đi ra ngoài.
Cách một cánh cửa, hai bên nói chuyện ông nghe rất rõ ràng, chuyện diễn ra ngay trước cửa văn phòng mình, ông không thể thực sự không ra mặt được. Thấy ủy viên chính trị Trương hoà hoãn bầu không khí, ông nhanh chóng mở cửa ra.
Ông tới cũng là tới làm người giảng hoà.
Nguyên nhân Vệ Lăng trở về sư đoàn cũng không có gì không thể cho người biết, trực tiếp nói rõ luôn: "Ngày mai đông chí, vợ cháu cùng cháu bàn bạc, dự tính gọi mấy người Đỗ Hoành Nghị đến nhà cháu ăn sủi cảo."
Uỷ viên chính trị Trương: …
Lần này ánh mắt ông ấy nhìn Vệ Lăng có gì đó sai sai.
Ông ấy và Vương Thừa Bình vì mấy miếng sủi cảo mà tranh nhau đến mặt đỏ tai hồng, Vệ Lăng trở về thế mà lại là để mời mấy đứa Đỗ Hoành Nghị đến nhà ăn thoải mái.
Việc này nhìn thế nào cũng thấy rất dễ kéo đến thù hận.
Đối diện với ba đôi mắt hình như đều nhìn mình có chút không đúng lắm, Vệ Lăng giải thích nói: "Vốn cũng định mời ba chú đến, chỉ là ngày mai các chú bề bộn nhiều việc, cho nên hôm nay vợ cháu mới cố ý làm sủi cảo chiên cho các chú."
"Tốt, rất tốt."
Vương Thừa Bình nhìn Vệ Lăng, cười đến thân thiết hòa nhã.
Uỷ viên chính trị Trương cũng lộ ra nụ cười ôn tồn nho nhã.
Sau đó Vệ Lăng cảm giác được sau lưng bị tập kích, vậy mà vào lúc này Hồng Vĩ lại tập kích giỏ liễu của hắn.
Hồng Vĩ vừa ra tay, Vương Thừa Bình với ủy viên chính trị Trương cũng không khách sáo nữa.
Đều đã mời người ta ngày mai đến nhà ăn sủi cảo rồi, còn tiếc mấy cái với bọn họ, thật sự có cái lẽ nào như vậy sao.
Một đấu ba, cho dù Vệ Lăng có đấu lại được cũng phải thả nước.
Cuối cùng hắn không giữ được giỏ liễu trong tay nữa.
"Mau về đi, nhớ thay mặt bọn chú nói với đồng chí Tần Thanh Man một tiếng "Sủi cảo ngon lắm", cảm ơn nhá." Giỏ liễu tới tay, Vương Thừa Bình phất tay với Vệ Lăng, thuận tiện nhắc nhở.
"Trừ đi ngày hôm nay, cháu vẫn còn hai ngày phép nữa, trân trọng cho tốt vào. Không có việc gì thì cũng đừng đứng đây như trời trồng nữa, mau về với đồng chí Tần Thanh Man đi."
"Đúng đấy, Vệ Lăng, trời cũng không còn sớm nữa, mau trở về đi, chốc nữa là trời tối ngay rồi."
Ủy viên chính trị Trương nhìn thoáng qua sắc trời, cũng nhắc nhở Vệ Lăng.
Hồng Vĩ không thúc giục, cứ như vậy phòng bị nhìn Vệ Lăng, tên nhóc Vệ Lăng chết tiệt này, cũng không kiêng dè ông ấy là trưởng bối, còn thật sự ra tay được, ông ấy cảm thấy nửa bên hàm của mình đều đang tê liệt rồi.
Không phải ông ấy chỉ ra tay cướp giỏ liễu trước thôi sao, đến mức phải ghi thù như thế à!
Vệ Lăng nhìn thoáng qua cái giỏ liễu không bao giờ quay lại được nữa, bất đắc dĩ rời khỏi sư đoàn, hắn trở về lần này không gặp được mấy người Đỗ Hoành Nghị, mấy người này không phải dẫn đoàn ra ngoài huấn luyện thì chính là đi làm nhiệm vụ, đều không gặp được ai.
Chẳng qua cũng không uổng công về một chuyến, hắn để lại giấy nhắn tin cho ba người rồi.
Mời ba người ngày mai tới nhà đón đông chí ăn sủi cảo.
Để lại mẩu giấy, Vệ Lăng thu dọn mấy thứ quần áo, đồ dùng của mình rồi mới mau chóng trở về đồn Kháo Sơn. Trì hoãn một hồi như vậy, sắc trời cũng đã dần tối, nếu như không đi nhanh chút, khả năng trước khi trời tối hắn cũng không về tới nhà được.
Vừa nghĩ như vậy, nhịp bước dưới chân Vệ Lăng càng lớn hơn.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 281


Ở một bên khác của sư đoàn, sau khi Vương Thừa Bình thấy Vệ Lăng đi rồi, mạnh mẽ xoa xoa bụng, vừa rồi tên nhóc con Vệ Lăng kia thực sự dùng sức đánh ông ấy một quyền, nếu không phải đối phương khống chế lực, đoán chừng mấy miếng sủi cảo ông ấy vừa ăn lúc nãy cũng phải nôn ra hết.
"Thân thủ của Vệ Lăng ngày càng tốt rồi."
Uỷ viên chính trị Trương xoa bả vai cảm thán một câu.
Ba người bọn họ, không sót một ai, đều bị Vệ Lăng đánh cho một quyền, chỉ là vị trí nắm đấm hạ xuống không giống nhau thôi.
Hồng Vĩ nhìn Vương Thừa Bình, rồi lại nhìn ủy viên chính trị Trương một chút, cúi đầu ủ rũ.
Ông ấy xui xẻo nhất, bị đánh vào mặt, đoán chừng ngày mai chắc chắn sẽ bị ứ máu.
"Đi, đến phòng làm việc của tôi, phòng làm việc của tôi có đậu phộng." Vương Thừa Bình xách theo giỏ liễu, cũng không keo kiệt mà chủ động mời hai người anh em "cùng khổ".
"Được, đến văn phòng đại đoàn trưởng." Hồng Vĩ quay người vào phòng làm việc lấy phần sủi cảo của mình, ba người bọn họ hôm nay phải ăn một bữa sủi cảo "đông chí" thật đàng hoàng, dù gì đây cũng chính là đến từ tấm lòng hiếu thuận của Vệ Lăng và vợ Vệ Lăng.
Mấy "ông lão" về tới phòng làm việc của Vệ Lăng liền tự đặt phần sủi cảo của mình lên trên lò gang để hâm nóng.
Ném lên trên đĩa tròn mấy nắm đậu phộng.
Nướng một chút, một lúc sau đậu phộng có thể tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Đáng tiếc bọn họ không thể uống rượu, nếu không sủi cảo cùng với rượu, đó mới là mỹ vị nhân gian.
Cảnh vệ Tiểu Chu của ủy viên chính trị Trương làm sai chuyện, đã ngoan ngoãn nhanh chân một bước đến nhà ăn xin đầu bếp mấy củ tỏi đem về, lúc này bị ủy viên chính trị Trương đuổi đến nhà ăn ăn cơm, trời tối, nhà ăn sắp phát cơm, không thể làm chậm trễ việc ăn cơm của các đồng chí được.
Bóc đậu phộng, Vương Thừa Bình và Hồng Vĩ chưa ăn cơm vui vẻ ngồi ăn sủi cảo chiên.
Uỷ viên chính trị Trương đã ăn no uống đủ ngồi nhìn.
Thời kỳ những năm 70 vật tư còn tương đối thiếu thốn, không có nhà nào nỡ hao tốn dầu để làm đồ ăn chiên rán như thế này, cho nên đây vẫn là lần đầu tiên bọn họ được ăn sủi cảo chiên.
Ăn một miếng sủi cảo liền khiến bọn họ yêu thích cái hương vị này rồi.
"Lão Trương, sư đoàn của chúng ta có thể xin cấp trên xây dựng khu ở dành cho người nhà không?" Vương Thừa Bình ném một tép tỏi vào miệng, sau đó quay về phía ủy viên chính trị Trương hỏi chuyện chính.
Nghe thấy lời này, Hồng Vĩ cũng dựng lỗ tai lên.
Mấy người bọn họ tới đây sớm hơn Vệ Lăng nhiều năm, vốn dĩ sư đoàn đóng quân ở đây là để bảo vệ biên cương, lúc trước nghĩ rằng có thể không an toàn, cho nên cũng không dẫn người nhà theo. Sư đoàn cũng không xây dựng khu ở dành cho người nhà, nhưng nay đã khác xưa rồi, nhiều năm qua đi, biên cương đã an ổn, có phải cũng nên cân nhắc đến mong muốn của các chiến sĩ.
Vợ chồng ở cách biệt hai nơi thực sự cũng không phải chuyện hay gì.
Mấy năm nay chỗ này của bọn họ đều rất hoà bình, đúng thật là có thể xây dựng khu người nhà rồi.
Uỷ viên chính trị Trương vẫn luôn suy nghĩ đến chuyện này.
Từ lúc Vệ Lăng và Tần Thanh Man kết hôn ông ấy đã suy nghĩ rồi, thậm chí còn từng khảo sát xung quanh sư đoàn, khu vực lân cận đồn Kháo Sơn thật sự vô cùng tốt.
Địa thế tốt, dân cư đồn Kháo Sơn cũng thật thà chất phác, vô cùng thích hợp để xây dựng khu ở dành cho người nhà.
Đến lúc đó khu ở dành cho người nhà dựng xong rồi còn có thể cùng đồn Kháo Sơn quan tâm lẫn nhau, quân dân thân như người một nhà, đây chính là điều chủ tịch vẫn luôn nhấn mạnh.
"Lão Vương, tôi đúng là đang cân nhắc chuyện này, cũng đang muốn tìm ông bàn bạc, tôi còn thật sự xem xong chỗ để xây dựng khu dành cho người nhà..." Uỷ viên chính trị Trương nói ra suy nghĩ của mình cho hai người Vương Thừa Bình và Hồng Vĩ nghe.
Vợ chồng xa nhau nhiều năm, mọi người đều nhớ nhà.
Vệ Lăng không biết sư đoàn đã đem chuyện xây dựng khu ở dành cho người nhà cho vào trong lịch trình, lúc này hắn đang vội vã về nhà, mới vừa đi được nửa đường, trời càng thêm u ám, nhưng chính vào lúc này, hắn nhìn thấy nhà họ Tần sáng lên ba ngọn đèn.
Ánh nến sáng tỏ trong đèn băng càng thêm sáng rõ, cũng dẫn lối cho hắn thấy rõ đường về nhà.
Về nhà!
Trong nhà có vợ đang đợi hắn, trong hàng vạn ánh đèn sáng tỏ vẫn luôn có một ngọn là đèn chờ hắn về nhà.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 282


Khi Vệ Lăng về đến nhà trời đã tối, nhìn ba chiếc đèn băng dưới mái hiên, tâm trạng của hắn cũng chẳng ra sao cả, không phải vì tất cả đèn băng không được thắp sáng mà là vì bất mãn mấy người Vương Thừa Bình làm chậm trễ thời gian về nhà của mình.
Nếu không phải vì cái trò đùa kia thì chắc chắn hắn đã có thể về đến nhà trước khi trời tối.
Đứng trước cổng nhà, Vệ Lăng khẽ điều chỉnh biểu cảm trên mặt mình rồi mới đẩy cổng vào. Đây là nhà hắn, cổng sân nhà hắn, hắn là chủ nhà nên có thể tùy ý ra vào.
Tai của Tần Thanh Man với Sở Sở không thính như Vệ Lăng, bọn họ ở trong phòng khách cũng không thể nghe được tiếng Vệ Lăng trở về.
Tần Thanh Man đang nấu củ cải trắng.
Cá nấu bằng nồi sắt vẫn còn một chút, đủ nhà bọn họ ăn một bữa nữa, trong nồi còn chút nấm, hoa kim châm, đậu phụ đông, thấy không nhiều lắm, cô dứt khoát nạo thêm củ cải trắng vào nấu cùng. Củ cải trắng được lấy từ dưới hầm đất lên tươi ngon mọng nước, lát nữa ngấm thêm nước súp vào là ăn ngon vô cùng.
"Chị, trời tối rồi, chị nói xem khi nào anh rể về."
Sở Sở ngồi ở bên lò lửa nhìn thoáng qua cửa sổ thủy tinh, bên ngoài trời đã tối dần, tuy chưa đến mức đen kịt nhưng vẫn ảnh hưởng đến tầm nhìn.
"Nhanh thôi, sư đoàn cách nhà chúng ta không xa."
Tần Thanh Man không ngẩng đầu, cô dùng cái xẻng đảo củ cải trắng trong nồi.
Bây giờ cô chỉ dùng nước canh để nấu củ cải trắng chứ không bỏ thịt cá vào nồi, thịt cá đã đun nhừ rồi, nếu bỏ vào nấu chung với củ cải trắng thêm nửa tiếng nữa, chắc chắn sẽ bị nát.
Sở Sở thấy Tần Thanh Man vội vàng làm cơm tối, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Chị, chị nói xem có khi nào hôm nay anh rể không về không?"
Cậu nghe nói quân nhân đều bộn bề nhiều việc, nhận được mệnh lệnh nhất định phải ở lại thi hành mệnh lệnh. Nếu lúc Vệ Lăng điều quân trở về bộ phận lại vừa đúng lúc nhận được nhiệm vụ thì làm sao bây giờ.
Tần Thanh Man nghe ra được Sở Sở đang lo lắng viển vông liền nở nụ cười.
Buông cái xẻng, cô ngẩng đầu nhìn cậu nhóc: "Hiện tại anh Lăng đang trong kỳ nghỉ phép, nếu không phải là nhiệm vụ quan trọng đến mức không thể không có anh ấy thì chắc là quân đội sẽ không giữ anh ấy lại đâu. Nên em yên tâm, chúng ta chờ thêm chút nữa, biết đâu mấy phút nữa là anh Lăng về đấy."
"Vâng ạ." Sở Sở nhẹ gật đầu.
Sau đó lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa phòng khách: "Chị, để em đi xem xem anh rể đã về chưa?"
Vệ Lăng không ở nhà, cậu nhóc đã quen cảnh trong nhà có nhiều người bắt đầu đứng ngồi không yên, muốn đi ra ngoài cửa nhìn thử xem.
Nói không chừng nhìn một cái sẽ thấy anh rể đã về.
"Được, em đi xem đi." Từ khi trời tối đến giờ, Tần Thanh Man đã thấy Sở Sở chạy ra chỗ cửa phòng không dưới tám lần. Mỗi lần xem xong, không thấy người về là ngồi xuống, chưa được hai phút đã lại muốn chạy ra ngó một lần, cô cũng quen rồi.
Sở Sở thấy Tần Thanh Man đồng ý, lập tức nhấc mông ra khỏi băng ghế chạy ra cửa phòng.
Sau đó vén rèm cửa lên.
Ngay khi Sở Sở cho rằng cậu lại một lần nữa thất vọng quay lại thì đột nhiên cậu nhóc nhìn thấy trong sân có một người vóc dáng cao lớn đang đi về phía mình.
Vóc dáng này vô cùng quen thuộc, quen thuộc đến mức dù không nhìn thấy rõ mặt thì cậu cũng biết đối phương là ai: "Anh rể".
Cậu nhóc không mặc áo bông ngay lập tức lao ra cửa nhào thẳng lên người Vệ Lăng.
Anh rể đã trở về, cậu thật sự rất vui vẻ.
Trong phòng, Tần Thanh Man vốn cho rằng lần này Sở Sở cũng sẽ đứng ở cửa nhìn vài giây rồi quay lại như những lần trước, lúc cô chuẩn bị nhắc nhở cậu nhóc nhanh chóng buông rèm xuống đừng để cảm lạnh thì cô nghe được tiếng cậu nhóc vui sướng gọi.
Nghe được Vệ Lăng trở về, Tần Thanh Man cũng ngay lập tức đứng dậy đi về phía cửa phòng.
Rèm cửa phòng cũng vì Sở Sở lao ra nhanh mà đã bị buông xuống, cô chỉ kịp nhìn thấy rèm cửa đung đưa.
Vén rèm cửa lên, Tần Thanh Man thấy Sở Sở đang ôm Vệ Lăng.
Kéo dài lâu như vậy, Vệ Lăng đã cách phòng vô cùng gần, gần đến mức Tần Thanh Man có thể nhìn thấy rõ vẻ mặt của Vệ Lăng xuyên qua ánh đèn dưới mái hiên.
"A Lăng." Tần Thanh Man đứng ở cửa dịu dàng nhìn Vệ Lăng.
"Thanh Mạn, anh đã về." Vệ Lăng lập tức bị Tần Thanh Man đứng ở cửa thu hút. Hắn ôm Sở Sở nhưng toàn bộ sự chú ý lại đều tập trung trên người vợ mình.
Trong ánh nắng của hoàng hôn, trên người vợ hắn toàn mùi thức ăn đang đang đợi hắn về nhà.
Bước nhanh mấy bước, Vệ Lăng ôm chầm lấy Tần Thanh Man.
Mới tách khỏi vợ chưa được hai tiếng mà hắn đã rất nhớ cô.
"Ối, anh rể, bẹp, bẹp, em sắp bị ép bẹp rồi". Sở Sở rụt rè giãy giụa trong ngực Vệ Lăng cùng Tần Thanh Man.
Tần Thanh Man lập tức đỏ mặt, nhanh chóng đẩy Vệ Lăng ra, thậm chí còn ngại ngùng liếc mắt nhìn Sở Sở.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 283


"Tự bẹp mình đi." Vệ Lăng bị Sở Sở phá hư cảnh thân mật với vợ, sắc mặt hơi đen lại, buông Sở Sở ra, vỗ lên mông cậu nhóc một cái rồi đẩy cậu nhóc ra, tự mình vào nhà.
"Ha ha, anh rể tức giận rồi."
Sở Sở nhạy cảm cảm nhận được Vệ Lăng đang ngượng ngùng.
"Em nói nhiều quá đấy, nhanh đi rót nước rửa tay cho A Lăng đi." Tần Thanh Man lo Sở Sở nói thêm lời nào nữa gây sốc hơn, thế là lấy tay đẩy đầu cậu nhóc.
"Vâng ạ, để em đi lấy nước."
Sở Sở bị lừa đi vào cửa.
"Vợ à." Vệ Lăng tủi thân nhìn Tần Thanh Man, vừa nãy hắn thực sự không hề cố ý, hắn chỉ là không kìm lòng được mà ôm lấy vợ mình thôi, nào biết lại ép phải Sở Sở ở trong ngực.
Hắn thật sự không có kinh nghiệm.
"Mau vào nhà đi."Tần Thanh Man hơi trách Vệ Lăng một chút, duỗi tay kéo người vào cửa.
Cô cũng không tức giận gì, chỉ là vừa rồi bị tiếng kêu của Sở Sở làm phá hỏng cảnh hai người ôm nhau nên có chút ngượng ngùng.
Vệ Lăng thấy Tần Thanh Man không tức giận lập tức yên tâm, đi theo sau vợ vào trong nhà.
Đóng cửa lại, buông rèm xuống, chỉ còn lại một căn phòng ấm áp.
Vệ Lăng cởi bỏ áo khoác bên ngoài, rửa tay, ngồi bên lò lửa vừa sưởi ấm vừa nói với Tần Thanh Man về chuyện tại sao hắn lại về muộn. Hắn không nói đến chuyện ngoài ý muốn xấu hổ của Vương Thừa Bình mà chỉ nói là mấy người Đỗ Hoành Nghị đều không ở sư đoàn nên hắn phải ở lại đó.
Tần Thanh Man dùng cái xẻng mở nồi củ cải trắng ra, hỏi: "Vậy ngày mai chúng ta làm đồ ăn cho mấy người?"
Không gặp được người, cũng không biết ngày mai mấy người Đỗ Hoành Nghị có thể tới nhà ăn cơm hay không. Thời đại này cũng không có nhiều phương tiện liên lạc như đời sau, chuyện này tồn tại rất nhiều nhân tố không xác định.
Nếu chuẩn bị nhiều đồ ăn mà mấy người không tới được, thời tiết này tuy không đến mức không thể bảo quản đồ ăn được lâu nhưng làm nhiều, ngày nào cũng ăn sẽ mau ngán.
Vệ Lăng hiểu được sự lo lắng của Tần Thanh Man, anh suy nghĩ rồi đáp: "Theo tình hình trước đây, ba người Đỗ Hoành Nghị nhiều nhất là phải có một người ở lại, như thế hai người khác mới có thể được nghỉ ngơi."
Nói xong lại bổ sung thêm một câu: "Anh còn gọi Tiểu Thạch."
Tiểu Thạch là lái xe trong bộ phận hậu cần. Lần trước bọn họ vào trong huyện đối phương đã lái xe cả một ngày, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sang năm Tiểu Thạch có thể sẽ trở thành cảnh vệ của Vệ Lăng.
"Vậy ngày mai chúng ta sẽ thêm nguyên liệu nấu ăn đủ cho bốn người, không cần biết là ai không thể tới được, cuối cùng sẽ đều cho đối phương mang về." Tần Thanh Man nghe hiểu ý của Vệ Lăng, quyết định vẫn sẽ nấu đủ cho số người đã định sẵn trước đó.
Mời khách ăn cơm, thà rằng thừa một chút, chứ không thể thiếu.
"Vợ à, có thể phải làm nhiều thêm một chút đấy. Lần trước mấy người Đỗ Hoành Nghị vẫn còn chưa ăn no đâu. Nếu đồ ăn ngày mai ngon, bọn họ có thể còn ăn thêm được nữa đấy…" Vệ Lăng đã rất quen với mấy người Đỗ Hoành Nghị, đương nhiên biết rõ sức ăn thật sự của những người kia.
Tần Thanh Man kinh ngạc nhìn Vệ Lăng, xem ra lần trước mấy người họ đến nhà mình vẫn ăn chưa đủ no rồi.
"Lần trước cũng không phải là bọn họ ăn chưa đủ no, chỉ là vẫn còn muốn ăn thêm một chút xíu nữa. Lần này chúng ta có thể làm nhiều đồ ăn hơn một chút làm." Vệ Lăng nhớ tới chuyện mấy người Vương Thừa Bình với ủy viên chính trị cướp sủi cảo của mình, lại bất đắc dĩ bổ sung thêm một câu.
"Vợ ơi, các sư đoàn trưởng nói sủi cảo chiên em làm ăn rất ngon."
Tần Thanh Man đã hiểu.
Lúc này đang tính toán ngày mai ai không thể tới lúc mang thức ăn về có thể mang luôn một ít cho mấy người Vương Thừa Bình.
Tính toán một chút thịt heo rừng còn ở trong tuyết, trong lòng Tần Thanh Man đã có thực đơn, gật đầu nói: "Được, ngày mai chúng ta làm nhiều thêm một chút."
Nếu như không phải là Vệ Lăng tặng thịt lợn rừng cho cô thì phần lớn là sẽ phải nộp lên cho nhà ăn của binh sĩ. Nếu như đã đưa cả con lợn cho nhà cô, cô cũng không keo kiệt, cứ hào phóng một lần đi.
"Vợ, em thật tốt."
Vệ Lăng thấy Tần Thanh Man hiểu ý mình liền thấy vô cùng cảm động.
Tần Thanh Man dỗi Vệ Lăng: "Thái độ em thể hiện ra như thế nào quyết định bởi việc anh đối xử với em và Sở Sở ra sao." Cô đã nói trước, cô cũng không phải quả hồng mềm.
Chân thành đổi lấy chân thành.
"Ừ." Vệ Lăng đã hiểu tứ của Tần Thanh Man, hắn cũng vô cùng hài lòng.
Trên đời không có tình yêu nào mà không có lý do, cũng chẳng có nỗi hận vô duyên vô cớ. Tình cảm không thể chỉ là sự trả giá từ một phía, hai bên đều chân thành nỗ lực thì mới có thể lâu dài.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 284


Trong khi hai vợ chồng nói chuyện thì củ cải trắng đun trong nồi đã chín.
Vệ Lăng đứng dậy bỏ chỗ cá hầm không nhiều vào, đậy nắp nồi lại, một lúc sau nóng sôi sùng sục lên.
Nhiệt độ trong phòng khách cao, bỏ cá hầm vào trong chậu cũng không sợ lạnh.
Múc cá hầm với củ cải trắng đổ ra, Vệ Lăng đi rửa nồi, rửa nồi xong mang đi nấu sủi cảo.
Trước khi nấu sủi cảo, Tần Thanh Man gác cái nồi lúc trưa mới dùng xong lên bếp lò, thêm chút dầu vào đáy nồi, cô lại thêm chút dầu lạc, sau đó bắt đầu chiên sủi cảo.
Đưa cho mấy người Vương Thừa Bình chút sủi cảo chiên, người nhà bọn họ mỗi người ăn một cái nếm thử mùi vị một chút, Tần Thanh Man quyết định cũng làm luôn cho nhà mình một bữa sủi cảo chiên.
Mười lăm phút sau, sủi cảo chiên thơm phức ra lò.
Sở Sở đã sớm không chờ nổi nữa bưng bát đứng một bên chờ đợi.
"Cho em, thổi cho nguội một chút đi rồi ăn." Tần Thanh Man bỏ vào bát cậu nhóc một cái sủi cảo chiên rồi dặn dò.
"Em biết rồi chị." Sở Sở vui mừng phấn khởi nhường lại vị trí ngồi qua một bên bắt đầu thổi phù phù chiếc sủi cảo ở trong bát.
"Vợ, em vẫn còn chiên sủi cảo hả?" Vệ Lăng ngồi một bên bóc tỏi, nhìn thấy một chảo đầy sủi cảo chiên, cảm thấy có thể ăn không hết.
Tần Thanh Man thoáng nhớ lại sức ăn của người nhà mình, cũng hiểu được hình như mình chiên hơi nhiều sủi cảo thì phải, cô nghĩ rồi nói: "Giữa trưa còn lại hai cái bánh bao, lát nữa nếu sủi cảo chiên không đủ thì ăn bánh bao."
"Được đó."
Vệ Lăng cảm thấy sắp xếp như vậy rất tốt.
Sủi cảo chiên đã xong, món hầm cũng đã xong, chỉ còn thiếu đúng duy nhất tỏi cùng giấm chua để ăn cùng sủi cảo.
Tỏi là Vệ Lăng giã, nước chấm là Tần Thanh Man pha.
Ăn sủi cảo chấm giấm chua cũng có mục đích, chỉ có mỗi giấm chua thì quá nhạt nhẽo không đủ vị, được điều chỉnh lại một chút, bỏ thêm chút xì dầu vào trong nồi rồi thêm mấy nguyên liệu khác đun lên. Chỉ mấy phút sau hương thơm bay lên, thêm chút tỏi băm, giấm chua, thơm đến mức khiến cho Sở Sở lập tức muốn coi nó thành súp mà uống.
Bữa tối đã chuẩn bị ổn thỏa, giờ chỉ còn việc ăn thôi.
Cả nhà đã rất lâu không ăn sủi cảo ngon như vậy, còn có giấm chua giải ngấy, ba người ăn một bữa sủi cảo chiên.
Nhai kỹ nuốt chậm, nửa giờ sau mới ăn xong.
"Chị, sủi cảo ăn ngon quá, em yêu sủi cảo." Sở Sở vuốt chiếc bụng nhỏ cảm thấy thỏa mãn.
Bữa sủi cảo ngày hôm nay cùng với bữa sủi cảo trước đó cậu ăn cách nhau đã nhiều năm, cuối cùng cậu cũng được ăn lại sủi cảo. Sủi cảo chị làm còn ngon hơn thơm hơn cả mẹ làm nữa.
Tần Thanh Man làm bữa sủi cảo hôm nay thay thế cho bữa sủi cảo của mẹ trong trí nhớ của Sở Sở.
Ăn uống no đủ, một nhà ba người lại chậm rãi thu dọn bát đũa, thu dọn xong ngồi bên cạnh bếp lò sưởi ấm.
Sở Sở còn rất nhanh trí đi đốt giường đất trước khi sưởi ấm.
Hôm nay Vệ Lăng với Sở Sở đều đã tắm rửa, chỉ còn Tần Thanh Man chưa tắm, Tần Thanh Man nhìn thoáng qua lò lửa đỏ rực, nói: "A Lăng, anh đi kể chuyện cho Sở Sở nghe đi, em đi tắm cái."
Với tình hình nông thôn lúc bấy giờ, người một nhà cũng không kiêng kỵ gì cả, cô nói thẳng ra nhu cầu của mình.
"Anh đi mang bồn tắm vào cho em trước."
Vệ Lăng đến phòng phía đông mang bồn tắm ra ngoài rửa sạch một lần đặt gần lò sưởi, đổ nước giếng trong vắt vào bên trong.
Đợi lò lửa đun nóng nước xong, đổ thêm nước ấm vào trong là có thể tắm.
Tần Thanh Man không đi tắm ngay mà đi đến phòng chứa đồ lấy ra một ít dầu trà khô cho vào trong túi vải xô đập. Nơi này là nông thôn, không có vòi hoa sen để tắm, tóc cô dài, gội đầu và tắm phải tách ra.
Lấy cây gậy gỗ đập liên tục vào túi dầu khô, dầu khô bị đập nát, túi vải chảy ra một ít chất lỏng màu xanh lá, đây là dầu trà lưu lại.
Đừng nhìn nó dầu mỡ vậy thôi chứ dùng để lại tốt lắm nha.
Không chỉ dùng làm dầu gội, còn có thể mang đi làm dầu bôi vào tóc, quan trọng hơn là có thể nuôi dưỡng, phục hồi tóc.
Dùng dầu trà khô gội đầu tóc không chỉ suôn mượt mà còn làm sạch tốt, lại mang theo mùi thơm ngát nhàn nhạt.
Sở Sở thấy Tần Thanh Man đang đập dầu trà khô liền chạy đi mang chậu rửa mặt tới, sau khi đập xong dầu trà khô cần phải dùng nước nóng hòa ra.
Nước sau khi được hòa tan ra chính là nước gội đầu.
Đây là lần đầu tiên Vệ Lăng thấy con gái ở nông thôn gội đầu.
Dầu trà khô được bọc trong túi vải xô sau khi bị hòa tan phai ra thành màu vàng nhạt thanh nhã, không hề có tạp chất.
Sau bước này, Tần Thanh Man thêm nước ấm vào trong chậu rửa mặt, sau khi được nửa chậu bưng nó lên đặt trên kệ.
Loại giá đỡ chậu rửa mặt này có độ cao khá vừa vặn, Tần Thanh Man khom người là có thể gội đầu.
Nhưng khi cô khom người đường cong liền lộ ra khiến Vệ Lăng lập tức không rời mắt được.
Thật ra quần áo của Tần Thanh Man không bị hở một chút nào, nhưng nhìn từ phía sau đối với Vệ Lăng lại là một loại hấp dẫn không giống bình thường.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 285


Tần Thanh Man có lẽ không biết trong lúc này vô tình mình đã thu hút Vệ Lăng. Lúc này toàn bộ tâm trí cô đều tập trung vào việc gội đầu, chậu rửa chân để bên cạnh giá đỡ chậu rửa mặt, sau khi cô gội đầu xong là có thể đổ nước gội đầu bẩn vào trong chậu rửa chân.
Như vậy sẽ không làm ướt phòng.
Loại dầu gội này cũng là cách gội đầu của tất cả những cô gái sống ở vùng nông thôn vào mùa đông.
Vào lúc Tần Thanh Man cởi cài tóc xuống, mái tóc dài đặt trong chậu nước có dầu trà khô bắt đầu xoa gội, Sở Sở ở bên vui vẻ như chú ong mật đang bận rộn.
Cậu dùng gáo nước múc nước ấm ở trong chậu lên, chờ Tần Thanh Man gội xoa đầu xong sẽ dội nước lên đầu cô.
"Để anh, em đi nghỉ ngơi đi." Vệ Lăng vốn không biết Sở Sở đang bận rộn làm gì, nhìn một hồi mới hiểu rõ nguyên nhân. Nhìn Sở Sở bé nhỏ đang bận rộn giống như con quay, hắn vội vàng hoàn hồn, không còn ngây người nữa tiến lên tiếp nhận công việc giúp Tần Thanh Man gội đầu.
Sở Sở bị đoạt mất gáo nước trong tay, có chút sửng sốt, ngước đầu lên nhìn Vệ Lăng.
Lại nhìn Tần Thanh Man đang khom lưng gội đầu, cậu khẽ gật đầu rồi quay về bên cạnh lò lửa sưởi ấm.
Tóc Tần Thanh Man rất dài, toàn bộ tóc ngâm trong chậu rửa mặt đã chiếm hơn phân nửa chậu.
Dầu trà khô gội đầu không có nhiều bọt, chỉ có một chút xíu.
Gãi đầu một lượt sau đó Tần Thanh Man mới vắt khô nước trên tóc, đầu chuyển hướng sang chậu rửa chân bên dưới, khẽ giọng nói: "A Lăng."
Mặc dù lúc đó cô đang gội đầu, nhưng cũng biết Vệ Lăng thay Sở Sở giúp cô gội đầu.
Vệ Lăng nghe thấy Tần Thanh Man gọi lập tức múc một gáo nước ấm lên sờ thử, thấy nhiệt độ nước thích hợp rồi mới chậm rãi dội lên đầu Tần Thanh Man.
Thuận theo dòng nước dội xuống, nước dầu trà khô trên tóc Tần Thanh Man cũng chảy xuống chậu rửa chân bên dưới.
Lấy chiếc lược gỗ đã được rửa sạch theo dòng nước một lần lại một lần chải trên mái tóc dài của cô. Mái tóc dài trong làn nước đen nhánh lấp lánh, sáng bóng nhàn nhạt.
Dùng hết một thùng nước ấm, cuối cùng Tần Thanh Man cũng gội sạch sẽ xong mái tóc dài.
Lấy khăn mặt khẽ quấn quanh tóc, nước trên đầu bị khăn thấm gần hết, Tần Thanh Man mới lấy khăn mặt xuống.
Thấm no nước khiến khăn mặt trở nên nặng trịch, tóc Tần Thanh Man cũng không còn nước nhỏ giọt nữa.
"Anh rể, đổi nước, đổi nước chị gội đầu thành nước sạch, chị muốn rửa mặt, giặt khăn rửa mặt." Sở Sở nhắc nhở Vệ Lăng đi thay nước trong chậu rửa mặt của Tần Thanh Man.
Tần Thanh Man khom người gội đầu, nước dầu trà khô văng hết lên mặt, chắc chắn phải mau chóng rửa sạch.
Động tác của Vệ Lăng rất nhanh, có Sở Sở nhắc hắn nhanh chóng hành động. Đến khi Tần Thanh Man bỏ khăn mặt trên đầu xuống, nước sạch đã được mang tới, thậm chí còn đổ luôn nước trong chậu rửa chân đi, đồng thời rửa sạch sẽ chậu rửa chân.
"Cảm ơn A Lăng." Tần Thanh Man vừa nói cảm ơn vừa rửa mặt, thuận tiện cũng giặt khăn rửa mặt luôn.
Đến khi Tần Thanh Man ngồi xuống bên cạnh bên lò lửa hong khô tóc, Sở Sở đã ngoan ngoãn đi rửa mặt, giường đã được sưởi ấm, cậu cũng có thể di chuyển địa bàn rồi.
Tần Thanh Man muốn tắm rửa, Vệ Lăng không thể ở lại phòng, hắn cũng đi rửa mặt với Sở Sở.
Đêm qua Vệ Lăng dùng chung chậu rửa chân với Tần Thanh Man, hôm nay lại dùng chung với Sở Sở.
Sở Sở là một cậu nhóc, lại cộng thêm việc gần gũi với Vệ Lăng nên lúc rửa chân, bàn chân nhỏ của cậu nhóc không ít lần giẫm lên chân Vệ Lăng đùa nghịch.
Khiến cho lúc vui vẻ đùa nghịch, nước trong chậu rửa chân đã văng không ít ra ngoài.
Tần Thanh Man ngồi ở bên lò lửa chậm rãi dùng chiếc lược gỗ chải tóc, nhìn Sở Sở bắt nạt Vệ Lăng quá đáng không thể không lên tiếng nhắc nhở: "Sở Sở, em không mệt hả?"
Sao trẻ con có thể giống với người lớn được.
Đừng nhìn bây giờ vui đùa phấn khởi như vậy thôi chứ thật ra bình thường chỉ cần buồn ngủ một chút đã có thể vừa ngả đầu liền ngủ mất.
Nghe thấy Tần Thanh Man nhắc nhở, Sở Sở sửng sốt một chút, cũng không dám nghịch nước nữa, nhanh chóng quản lý tốt cái chân trong chậu.
Cậu vẫn còn muốn nghe anh rể kể chuyện Đại tướng quân!
Vệ Lăng thấy Tần Thanh Man lên tiếng nhắc nhở Sở Sở, ánh mắt lập tức nhìn về phía cô.
Ánh mắt của hai vợ chồng chạm phải nhau giữa không trung, bên trong chứa đầy sự ngọt ngào, hạnh phúc.
Sau khi Vệ Lăng rửa mặt xong, hắn bế Sở Sở đi về giường gạch, sau đó mới quay lại dọn dẹp. Dọn dẹp xong chậu rửa chân, lại đi kiểm tra cửa sổ, buông rèm cửa sổ xuống, sau đó thả vào bếp lò một vài khúc củi không nhỏ, sau đó nhìn về phía Tần Thanh Man.
Tất cả đều đã chuẩn bị xong, cô có thể tắm rồi.
Tần Thanh Man đã lấy sẵn áo trong ở trong tủ quần áo ra để thay từ trước, đang chải lại tóc.
Tóc dài đã được hong khô phân nửa, tóc xõa ra khi tắm sẽ rất bất tiện nên cô đã vén hết lên.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 286


Vệ Lăng đứng nhìn vợ mình từ phía trước, tiến lên giúp cô chải tóc một cách rất tự nhiên. Tuy đây là lần đầu tiên hắn làm, nhưng hắn rất thông minh, thử qua vài lần đã có thể thành công giúp Tần Thanh Man chải tóc.
Bàn tay đầy nốt chai, sần sùi luồn vào mái tóc suôn mượt, Vệ Lăng cảm giác như mình đang v**t v* tơ lụa thượng hạng vậy.
"A Lăng, ở cùng Sở Sở đi, nếu không là em ấy lại ngủ mất đấy."
Tần Thanh Man đỏ mặt đẩy Vệ Lăng ra.
Cô muốn tắm rửa, đương nhiên phải tránh người rồi.
"Được rồi." Vệ Lăng nhìn về phía Tần Thanh Man, ngắm vầng trán đầy đặn, khuôn mặt trắng nõn, chiếc mũi cao yêu kiều của vợ mình, cuối cùng tầm mắt rơi xuống đôi môi đỏ thắm kia.
Đôi môi căng mọng, hồng hào của cô lúc nào cũng hấp dẫn hắn như vậy.
Tần Thanh Man cảm nhận được ánh mắt của Vệ Lăng, cuối cùng nhón chân lên hôn hắn một cái.
Chỉ khẽ lướt qua rồi thôi.
Hai người vẫn chưa thỏa mãn ánh mắt dây dưa quấn quýt lấy nhau, cuối cùng tách ra.
Tần Thanh Man chờ đến khi cửa phòng phía tây đóng lại rồi mới đi về phía bồn tắm đun nước nóng, một ấm nước nóng đầy vẫn không đủ, cô lại đổ thêm hai bình nước nữa vào bồn tắm. Sờ thấy nước đã ấm, cảm thấy được rồi mới đặt ấm nước đầy lên trên bếp lò đun.
Đun sẵn nước trên lò lửa, lúc cô tắm có thể thêm nước nếu cần.
Xuất phát từ sự tin tưởng đối với Vệ Lăng, Tần Thanh Man không đi kiểm tra lại cửa sổ, cô c** q**n áo tắm rửa luôn.
Nước ấm chảy qua khắp cơ thể, trong thời tiết mùa đông lạnh giá như này thật sự rất thỏa mãn.
Tần Thanh Man vừa chà cơ thể vừa nhớ đến hồ nước nóng trên núi.
Nước trong hồ nước nóng còn nóng hơn nước tấm bây giờ của cô nhiều, nóng theo kiểu khiến người vừa bước xuống nước sẽ run hết cả người lên ấy.
Nhớ lại hồ nước nóng, Tần Thanh Man nhanh chóng tắm xong.
Vì đã gội đầu xong, chỉ cần tắm nên rất nhanh, hơn mười phút sau cô đã tắm xong, trong lúc tắm cũng không cần thêm nước ấm.
Lau khô cơ thể, sau đó mặc quần áo vào, Tần Thanh Man nhìn lại chiếc áo trong bị bẩn đã thay ra.
Tốt nhất là bây giờ giặt luôn rồi phơi lên, ngày mai sẽ khô. Nếu hôm nay không giặt, ngày mai nhà có khách đến thăm, quần áo bẩn này cũng chẳng thể giấu đi đâu.
"Cộc cộc cộc."
Vào lúc Tần Thanh Man còn đang do dự, căn phòng phía tây vang lên tiếng gõ cửa, cô chỉ sửng sốt một chút rồi đoán ra đó là Vệ Lăng.
Có thể Vệ Lăng nghe ra được cô đã tắm xong nên định qua giúp.
Tần Thanh Man nhìn thoáng qua bồn tắm đầy nước, cuối cùng cất tiếng gọi: "A Lăng."
Cửa phòng phía tây mở ra, Vệ Lăng ăn mặc chỉnh tề đi vào.
"Sở Sở ngủ rồi sao?" Tần Thanh Man thấy Vệ Lăng như vậy liền đoán được Sở Sở có lẽ đã ngủ rồi, nếu không vừa nãy ngoài tiếng gõ cửa sẽ còn tiếng gọi của Vệ Lăng nữa.
"Ừ, vừa mới ngủ được mấy phút."
Vệ Lăng trả lời Tần Thanh Man rồi tự giác chuyển bồn tắm đi.
Thân hình hắn cao lớn, cũng rất khỏe, đối với Tần Thanh Man bồn tắm rất khó di chuyển vậy mà lại bị hắn dễ dàng mang ra ngoài.
Tần Thanh Man chỉ có thể vừa hâm mộ vừa ghen tị.
Nhìn thoáng qua ấm nước đang sôi trên bếp lò, cô quyết định mang áo đi giặt, nhà cô có một chậu riêng để giặt quần áo, không quá lớn, cũng không gọi là nhỏ, sức của cô vẫn đủ để di chuyển nó.
Cô hòa thêm nước nóng vào trong nước lạnh, Tần Thanh Man cầm lấy xà phòng làm từ cây bồ kết bắt đầu giặt áo trong.
Vệ Lăng mang bồn tắm ra ngoài, khi quay lại thấy Tần Thanh Man đang giặt áo trong, hắn định nói là để hắn giặt giúp cho, nhưng nhớ tới áo trong là đồ riêng tư, nếu mà nói thế thì ngại lắm.
Vệ Lăng xấu hổ không định giúp Tần Thanh Man giặt áo trong nữa, nhìn sang chum nước bên cạnh, thấy nước còn không nhiều lắm, hắn mang thùng đi lấy nước.
Đi qua đi lại vài lần, nước trong chum đã được đổ đầy.
"Vợ ơi, bên ngoài lạnh lắm, em vừa tắm xong, không nên đi ra ngoài. Em đổ nước bẩn vào chậu rửa chân bên trong đi, tí nữa anh sẽ dọn dẹp giúp em." Vệ Lăng lo Tần Thanh Man bị lạnh, dặn dò cô một câu.
Dù sao nước trong chum hắn cũng đã đổ đầy rồi, vợ muốn dùng thế nào cũng được.
Tần Thanh Man nhìn thoáng qua mặt nước đang chập chờn gợn sóng, gật đầu nói: "Dạ được."
Vệ Lăng thấy tạm thời không có việc gì làm, quay người đi ra ngoài, ban ngày hắn đã giặt sạch áo trong của mình và Sở Sở, giờ có thể cất vào rồi.
Mặc dù thời tiết Đông Bắc rét lạnh, nhưng quần áo phơi ở bên ngoài hoàn toàn có thể khô được như thường.
Thật ra không thể nói là phơi khô, bởi vì là được gió thổi khô.
Tiết trời giá rét gió lại to, có thể làm bay hơi nước trong quần áo.
Lúc Vệ Lăng cất quần áo sờ sờ thấy chúng cứng đờ, nhưng hắn biết lát nữa mang đến trước lò lửa hong một lúc là chúng sẽ mềm lại thôi.
Tần Thanh Man vừa mang áo đã giặt xong đến cạnh lò sưởi hong khô thì Vệ Lăng cũng quay lại.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 287


"Đưa em đi, em hong cho." Tần Thanh Man từng giặt quần áo cho Vệ Lăng một lần nên cũng chẳng phải sĩ diện gì, nhớ tới nước bẩn trong chậu rửa chân còn cần Vệ Lăng mang đi đổ, cô định nhận lấy quần áo Vệ Lăng vừa mang vào đi hong.
Sau đó cơ thể Vệ Lăng cứng ngắc lại.
Tần Thanh Man: ?
Sửng sốt một giây, Tần Thanh Man đột nhiên phản ứng kịp lần này có lẽ khác với lần trước. Vừa nãy cô cho rằng Vệ Lăng chỉ giặt sạch áo trong, không giặt những cái khác.
Tần Thanh Man đỏ mặt, xấu hổ trừng mắt nhìn Vệ Lăng, sau đó xông về vào phòng phía tây.
Thật là xấu hổ quá đi!
Vệ Lăng bị Tần Thanh Man trừng mắt khiến toàn thân đổ đầy mồ hôi, tay cầm quần áo cũng không biết nên để chỗ nào. Thấy Tần Thanh Man tránh đi và quay về phòng phía tây, hắn mới thở phào một hơi, sau đó ôm quần áo đến gần lò lửa, bên cạnh lò lửa đã để sẵn một chiếc giá đỡ dùng để hong quần áo.
Treo từng cái áo cái quần lên.
Có lớn có nhỏ, có của chính mình, cũng có của Sở Sở.
Cuối cùng, trong tay Vệ Lăng chỉ còn lại chiếc q**n l*t tứ giác, vành tai đỏ lên, hắn cũng treo q**n l*t lên kệ, định tí hong khô xong sẽ cất.
Treo quần áo xong, mặt Vệ Lăng không cảm xúc đi dọn dẹp chậu rửa chân.
Hắn thật sự không nghĩ lúc này Tần Thanh Man sẽ giúp mình, ban ngày hắn tắm rửa, đương nhiên sẽ mang q**n l*t và quần áo đi giặt, không thì phải làm thế nào.
Hơn nữa chuyện này sớm muộn gì hai người cũng phải quen, cũng giống như hắn vừa nãy mới thấy q**n l*t của cô treo trên kệ vậy.
Trong phòng mặt Tần Thanh Man đỏ một lúc mới đột nhiên nghĩ tới một chuyện.
Đó là cô vừa mới tắm xong theo thói quen để quần áo trong phòng khách hong khô, và tất nhiên là trong đống quần áo kia cũng có…
Nhanh chóng mở cửa phòng, Tần Thanh Man thò đầu ra.
Sau đó thấy áo trong của cả nhà bọn họ đều treo trên kệ, q**n l*t của cô, ba cái, không thiếu cái nào.
Nhìn vô cùng hài hòa.
Nhìn một chút, Tần Thanh Man bỗng nhiên nở nụ cười.
Được rồi, cứ như vậy đi, không sớm thì muộn cũng phải đối mặt.
Vệ Lăng dọn dẹp chậu rửa chân xong, đi tắt ba chiếc đèn dưới mái hiên, nến tuy không phải là đồ quý giá, nhưng vào lúc này, không cần phải thắp thêm.
Đóng cửa lại, Vệ Lăng kiểm tra lò lửa một chút, đút thêm mấy cây củi rồi mới trở về phòng.
Hong quần áo trong phòng khách nên cần phải duy trì nhiệt độ của lò lửa để hong khô quần áo.
Đẩy cửa ra, Vệ Lăng thấy Tần Thanh Man đang ngồi trên đầu giường đặt cạnh lò sưởi đan áo len. Tần Thanh Man đã xây dựng tâm lý, không còn xoắn xuýt chuyện đồ lót nữa, nhưng cũng sẽ không chủ động nhắc đến: "A Lăng, đến đây, so thử một chút, nhìn xem kích thước thế này đã vừa chưa."
Tần Thanh Man không có ý định sẽ lén lút đan áo len.
Cô không định chuẩn bị mấy cái quà tặng bất ngờ gì gì đó, cô chú trọng thực tế hơn.
Vệ Lăng vốn đang suy nghĩ xem phải nói thế nào để xóa bỏ sự xấu hổ giữa hai người, nghe thấy Tần Thanh Man gọi, lập tức biết vợ mình đã tự suy nghĩ thông suốt rồi, nhẹ nhàng thở ra một hơi, đến gần Tần Thanh Man: "Đan cho anh hả?"
Tần Thanh Man trừng mắt nhìn Vệ Lăng: "Không đan cho anh thì đan cho ai."
Vệ Lăng nở nụ cười.
Hắn thích vợ mình như vậy, không giả tạo một chút nào.
"Đứng yên, để em so xem kích thước thế nào." Tần Thanh Man cầm lấy chiếc áo len bán thành phẩm đang đan dở cho Vệ Lăng dài chưa đến mười phân giơ đo đo trên người hắn, để hắn cởi chiếc áo trên người ra mặc chiếc áo lông đang đan dở vào, hỏi: "Chật không ?"
Đây là lần đầu tiên cô đan áo len cho đàn ông nên có chút không chắc chắn lắm.
Vệ Lăng cẩn thận cảm nhận một chút, lắc đầu.
"Thế cởi ra trả em đi." Tần Thanh Man định nhân lúc thời gian còn sớm đan thêm một chút, đan xong sớm Vệ Lăng cũng nhanh chóng có áo mặc.
Chiếc áo len cũ kia thật sự đã cũ lắm rồi.
"Vợ à, buổi tối không đủ ánh sáng, đừng đan nữa, sẽ hỏng mắt đó." Vệ Lăng biết Tần Thanh Man là vì mình, nhưng hắn không muốn vợ mình bị hỏng mắt.
"Không sao đâu, em chỉ đan một chút thôi, sẽ không bị gì đâu." Tần Thanh Man biết Vệ Lăng đang quan tâm mình, trong lòng ngọt ngào không thôi.
"Vợ, áo len có thể mua được mà, em không phải vội đâu." Vệ Lăng không muốn Tần Thanh Man hao tâm tốn sức như vậy.
"Đúng là có thể mua, nhưng mua sẽ đắt hơn một chút."
Tần Thanh Man biết rõ lúc ấy hợp tác xã cung tiêu trong xã có bán áo len, không cần nói đến hợp tác xã cung tiêu ở huyện mà ngay cả hợp tác xã cung tiêu trên thị trấn cũng có bán, nhưng cô chê đắt. Hiện tại cả nhà họ chỉ một mình Vệ Lăng là kiếm được tiền, đầu xuân năm sau còn phải xây nhà, việc nào cũng cần dùng đến tiền, nên hiện tại cái gì tiết kiếm được thì tiết kiệm.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 288


Vệ Lăng hiểu ý của Tần Thanh Man, cũng không khuyên cô nữa.
"Dựa theo cấp bậc, nhà của chúng ta có thể ở khu dành cho người nhà. Nhà của khu dành cho người nhà được bố trí theo quy định, nhưng tạm thời chúng ta vẫn chưa có khu cho người nhà, cũng không biết khi chúng ta xây nhà sư đoàn có thể chi trả cho chúng ta hay không, mấy ngày nữa anh đi hỏi chú Hồng một chút."
Vệ Lăng ngồi trên giường chăm chú nhìn Tần Thanh Man đan áo len nói một câu.
"Em cũng không biết nhiều về điều lệ chế độ của bộ đội, nhưng mà hỏi một chút cũng không sao." Vì những lời của Vệ Lăng, Tần Thanh Man không chỉ đặt kim đan bằng trúc đang di chuyển lên xuống trên tay cô xuống mà còn dịch vào trong một chút, để Vệ Lăng có chỗ ngồi.
Vệ Lăng cởi giày ngồi xếp bằng bên cạnh Tần Thanh Man, giải thích: "Trước đây quân đoàn lo lắng chúng ta bên này không yên ổn nên không phê duyệt xây dựng khu cho người nhà, nhưng đây đã là chuyện của nhiều năm trước. Dù không biết chính sách có thay đổi hay không, khi anh trả phép về sẽ hỏi thăm ủy viên chính trị tình huống xem thế nào."
Nếu như bọn họ có thể xây dựng khu cho người nhà vậy, nhà hắn cũng không cần tự mình bỏ tiền nữa, nếu không cho phép cũng không thiệt thòi, có thể sẽ được trợ cấp một chút.
"A Lăng, anh tuyệt vời quá đi." Tần Thanh Man mặt mày cong cong ôm lấy Vệ Lăng.
Đừng nhìn lúc trước Vệ Lăng giao cho cô rất nhiều tiền vậy thôi chứ thật ra nếu muốn tự bỏ tiền ra xây nhà vẫn sẽ tốn kha khá đấy.
"Vợ ơi."
Vệ Lăng đối mặt với cái ôm của Tần Thanh Man, trong đầu không tự chủ được hiện ra một hình ảnh động lòng người.
Hơi thở của hắn cũng bắt đầu có chút dồn dập.
"Đi ngủ sớm một chút đi, không phải nói là ngày mai than đá sẽ chuyển tới sao? Chuyển than đá tới chúng ta sẽ bận rất nhiều việc." Tần Thanh Man cảm nhận rõ được sự biến hóa trên cơ thể của Vệ Lăng, nhanh chóng buông Vệ Lăng ra.
Nhưng chuyện này không phải cô cứ nghĩ buông tay là có thể buông ra.
Súng đã lên nòng sao có thể dễ dàng như vậy, Vệ Lăng duỗi cánh tay dài ra nhốt Tần Thanh Man vào trong ngực mình, sít sao chế ngự cô.
"Vợ ơi."
Thanh âm trầm thấp mang theo âm hưởng khàn khàn đầy từ tính, phả lên mang tai Tần Thanh Man.
Tần Thanh Man nhanh chóng nhìn thoáng qua Sở Sở đang ngủ say bên cạnh, hiện tại cuối cùng cô cũng hiểu được lúc còn nhỏ cha mẹ cô thật sự không dễ dàng chút nào.
Vệ Lăng thấy Tần Thanh Mạn vẫn còn lòng dạ chú ý tới Sở Sở, l bất mãn áp môi xuống.
Cuối cùng hai người thở hồng hộc, kiềm chế tiếng hít thở tách nhau ra.
Nằm thẳng trên giường, bất kể là thân thể hay tinh thần hai người đều sung sướng đến cực hạn, đây là loại cảm giác rất khó miêu tả.
Thật sự giống như "lén l*m t*nh" sau lưng Sở Sở.
Càng căng thẳng, kìm nén, khống chế bản thân thì tất cả các giác quan lại càng trở nên nhạy cảm.
Một lúc lâu sau, hai vợ chồng mới bình ổn lại hô hấp, sau đó tắt đèn ôm nhau ngủ.
Ngày hôm sau, trời vừa sáng, cả nhà bọn họ đều đã thức dậy.
Đầu tiên Tần Thanh Man đi cất quần áo đã hong khô bên ngoài phòng khách vào, hong cả một buổi tối, tất cả quần áo đều đã khô.
"A Lăng, quần áo cất trong tủ quần áo, tất cả chỗ đó đều là quần áo của anh." Tần Thanh Man gấp gọn quần áo bỏ vào tủ, đồng thời báo với Vệ Lăng một tiếng.
"Ừ, anh biết rồi." Lúc này Vệ Lăng đang rửa mặt với Sở Sở.
Lò lửa cũng đã được đốt cháy rừng rực, cả căn phòng vừa ấm áp vừa khô ráo.
Ăn bữa sáng xong, Vệ Lăng dẫn Sở Sở cùng đi dọn dẹp một số đồ lặt vặt ở phòng chứa đồ. Nhà hắn sắp có than đá rồi, than đá lại chiếm nhiều diện tích, phải có chỗ để, phòng chứa đồ lặt vặt trong sân là nơi chứa than đá.
Sở Sở còn nhỏ, không làm được việc nặng, nhưng vẫn có khả năng giúp đỡ Vệ Lăng chuyển từng công cụ một ra.
Phòng chứa đồ lặt vặt sau khi được quét dọn và sửa sang lại đã trở nên sạch sẽ ngăn nắp hơn, chỉ chờ chất đống than đá mang đến là có thể bỏ vào luôn.
Mười giờ sáng, bộ phận hậu cần lái xe tới, không chỉ có xe, mấy người Đỗ Hoành Nghị cũng tới, không thiếu một ai.
Đỗ Hoành Nghị, Viên Hướng Dương, Tả Cao Bằng, còn có Tiểu Thạch.
Lần này vẫn là Tiểu Thạch lái xe tới, chỉ có điều là lái xe tải lớn, một nửa trên xe là than đá, đen xì hấp dẫn ánh nhìn của vô số người.
Nhìn thấy rõ trên xe tải toàn là than đá, rất nhiều người trong thôn càng thêm hâm mộ Tần Thanh Man.
Thời gian này nhà họ Tần thật sự càng ngày càng tốt lên, đã có thể được đốt than đá rồi.
Đã có mấy người Đỗ Hoành Nghị hỗ trợ nên căn bản không cần Tần Thanh Man phải động tay động chân, Vệ Lăng không chỉ dẫn mấy người họ chuyển than đá vào phòng chứa đồ mà bọn họ còn từ trên xe tải mang xuống một chiếc bếp lò làm bằng thép mới.
Đây là loại bếp chuyên dùng để đốt than đá, ấm áp, sạch sẽ hơn là đốt bằng bếp củi.
Khi thực sự đốt lên, toàn bộ bụng bếp có thể bị đốt đến đỏ bừng.
Chiếc bếp bằng thép được bao bọc kín được khiêng vào phòng phía tây, mấy người đàn ông to lớn bận việc một hồi, không đến một giờ, bếp lò cùng ống khói đều được lắp đặt xong.
Đốt than đá bên trong, khói trắng toát ra từ ống khói, mang theo khí CO2 nhàn nhạt.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 289


Thời đại này, người làm mua bán vẫn rất trung thực, mua bếp lò thép không chỉ được tăng một cái bình lớn mà còn được tặng thêm một cái nồi sắt.
Nồi sắt không dùng được trong phòng ngủ nhưng lại có thể dùng được trong phòng khách và phòng bếp.
Đốt bếp lò thép từ phòng phía tây, nhiệt độ trong phòng dần tăng lên, chưa đến nửa tiếng, nhiệt độ đã ấm hơn phòng khách.
"Chị ơi, chị ơi, chị xem kìa, xem kìa, đỏ rực luôn." Nếu nói ai là người vui vẻ nhất, tất nhiên đó chính là Sở Sở. Sở Sở được tận mắt chứng kiến bếp lò thép từ lúc mới lắp đặt cho đến tận khi hoàn toàn phát huy uy lực.
Quả thực đốt than đá với củi không giống nhau lắm.
Than đá càng đốt lâu thì nhiệt độ cũng càng nhanh chóng tăng lên, chỗ bụng bếp là một màu đỏ rực, nhiệt độ trong cả căn phòng ít nhất cũng phải mười bảy mười tám độ. Cái áo lông dày trên người Sở Sở đã không mặc nổi nữa rồi, định cởi ra đổi thành áo khoác mỏng hơn một chút.
"Đừng cởi, chỉ là đang thử xem sức lửa của cái bếp này như thế nào thôi, không có vấn đề thì không cần mang đi đổi lại nữa. Lát nửa bỏ chút bột than ẩm vào, lửa sẽ nhỏ đi rất nhiều, em cũng không thấy nóng nửa." Tần Thanh Man cười ngăn Sở Sở.
Trước đây trong nhà chỉ có phòng khách có bếp lò, nơi ấm nhất cũng chính là phòng khách. Lúc trời lạnh, họ hận không thể ngồi quanh cái bếp lò kia hai tư tiếng.
Bây giờ tốt hơn rồi, trong phòng ngủ cũng có bếp lò, sau này bất kể là tắm rửa hay là làm gì cũng thuận tiện hơn.
Sở Sở rất nghe lời đúng lúc bị Tần Thanh Man ngăn lại.
Nhưng cậu cũng có vấn đề tò mò muốn hỏi: "Chị, bột than đá ẩm là cái gì?" Đây là một từ mới, trước giờ cậu chưa từng nghe qua
Bởi vì đây là lần đầu tiên nhà bọn họ dùng than đá.
"Bột than đá ẩm chính là bột khi đập nát than đá, chúng ta gánh nhiều than đá như vậy. Cho dù là chất động lên hay di chuyển nó thì đều làm rơi ra chút bột than, những bột than này đều là đồ tốt. Trong thành người ta trộn bột than đá với đất bazan với nhau nhào thành than tổ ong, còn bột than đá của chúng ta có thể cho thêm chút nước vào trộn đều xong có thể bỏ vào lò."
Đỗ Hoành Nghị thấy Sở Sở tò mò với thứ mới liền chủ động giải thích một câu.
"Đúng vậy, giống như anh Đỗ của em nói đó." Tần Thanh Man phụ họa theo lời của Đỗ Hoành Nghị, đồng thời đi đun nước ấm cho mấy người bận việc nửa ngày rửa tay.
Lắp đặt bếp lò khá đơn giản nhưng lắp đặt ống khói lại phiền toái hơn nhiều.
Phòng phía tây nhà họ Tần không có lỗ để lắp ống khói, thế là Đỗ Hoành Nghị đưa mấy người Viên Hướng Dương mở ra một lỗ nhỏ trên tấm kính cửa sổ. Bận việc một hồi, tay người nào cũng không được sạch sẽ lắm, bây giờ làm xong việc rồi phải mau đi rửa tay.
"Chị, em đi ra rót nước."
Sở Sở rất lanh lợi, thấy Tần Thanh Man đi rót nước, cậu cũng vội vàng đi theo hỗ trợ.
Không chỉ giúp đổ nước ấm, còn nhiệt tình lấy cả bồ kết, khăn mặt ra, trông rất ra dáng một cậu chủ nhỏ.
Tần Thanh Man thấy Sở Sở làm việc rõ ràng đâu ra đấy, mấy người Đỗ Hoành Nghị lại có quan hệ tốt với Vệ Lăng, thế là cô để Sở Sở một mình chiêu đãi mấy vị khách, còn cô thì đưa Vệ Lăng đi bắt đầu làm cơm tết cho hôm nay.
Ngày ngắn, cơm trưa quan trọng như cơn tối.
Lúc mấy người Đỗ Hoành Nghị còn chưa tới, cô cũng đang bắt đầu nấu nướng rồi.
Hai cái chân giò lợn được rửa sạch sẽ hầm trong nồi sắt lớn lúc này đang sôi sùng sục, mùi thịt bốc lên. Chất thịt lợn rừng dai chắc hơn so với thịt lợn nuôi. Bình thường thịt lợn nuôi chỉ cần hầm một tiếng là được nhưng thịt lợn rừng lại không, ít nhất cũng phải hầm ba tiếng.
Lúc này mới hầm chưa được hơn hai tiếng.
Trong bếp đun hai nồi, một nồi nấu móng giò làm chân giò hầm, lát nữa bỏ thêm củ cái trắng vào làm thanh vị, dính thêm chút bột ớt ăn ngôn vô cùng.
Một bên nồi khác là thịt dê có da kho tàu.
Thịt dê này là do mấy người Đỗ Hoành Nghị mang tới, mấy người cố ý đến nhà ăn của sư đoàn dùng con tin đổi năm cân. Đối với bọn họ, đông chí phải ăn thịt trâu, thịt dê, đó là truyền thống ôn bổ.
Hai món chính cho bữa cơm tết đã làm đủ, cũng đủ xa xỉ nhưng Tần Thanh Man suy nghĩ một chút vẫn hâm nóng thịt kho tàu trong phòng khách. Thịt ba chỉ nạc mỡ xen nhau bóng loáng bỏ thêm hồng khúc đỏ rực, vừa thơm vừa thèm.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 290


Sở Sở làm chủ nhà sau khi mời mấy người Đỗ Hoành Nghị ngồi bên lò lửa sưởi ấm, cậu nhóc lại rót cho mõi người một chén nước mật ong.
Nhà cậu ít cốc nên khi đãi khách sẽ dùng chén để thay.
Dù sao rửa chén cũng tiện hơn.
"Sở Sở, chị em nấu thức ăn thơm quá, anh ngửi mùi mà bụng cứ sôi ùng ục cả lên." Đỗ Hoành Nghĩ uống ức một ngụm nước trong chén sau đó nói chuyện với Sở Sở.
Tả Cao Băng cũng tiếp thêm một câu: "Vì để có thể tới nhà em ăn bữa cơm này mà đêm qua anh còn chưa ăn cơm đâu đấy, đã giữ bụng rồi nên hôm nay nhất định phải ăn nhiều một chút!"
Anh ấy nói vậy đúng là không hề khoa trương, nhìn thấy tờ giấy Vệ Lăng để lại, bọn họ mới biết được sủi cảo Tần Thanh Man đưa tới bị chặn lại.
Ba người thương lượng xong lập tức đi tìm Vương Thừa Bình cùng ủy viên chính trị Trương.
Vốn hôm nay là ngày trực của Viên Hướng Dương nhưng vì bắt được chuyện mấy người Vương Thừa Bình lấy mất sủi cảo chiên, ba người mới có lý để tranh luận. Cuối cùng Hồng Vĩ đồng ý trực đông chí thay cho Viên Hướng Dương nên mới có chuyện hôm nay cả bốn người họ đều đến nhà họ Tần mà không thiếu một ai.
Sở Sở bị cách nói khoa trương của Tả Cao Bằng làm cho kinh ngạc.
Đôi mắt to xinh đẹp trợn tròn lên.
Thấy Sở Sở dễ thương như vậy, Viên Hướng Dương xoa đầu cậu bé, cười nói: "Thật đấy, đêm qua bọn anh thực sự chưa ăn cơm, sáng nay cũng chưa ăn, tất cả là vì một bữa cơm do chị em nấu đấy."
Đương nhiên không ăn ở đây không phải chủ động không ăn mà là bị phạt không cho ăn.
Dám đi tìm Vương Thừa Bình gây rối, đại đoàn trưởng Vương Thừa Bình này luôn có thể bắt bọn họ phải chịu thiệt ở một nơi không thể tưởng tượng được.
Nhưng may là hôm nay có thể cùng tới nhà họ Tần ăn cơm.
Lúc này nhà họ Tần vẫn còn chưa dọn cơm nhưng bụng mấy người Đỗ Hoành Nghị đúng là đã sôi ùng ục biểu tình từ lâu rồi.
Bọn họ đói, siêu đói luôn.
Trước đó còn đi theo Vệ Lăng dỡ nhiều than đá như vậy, mà đó còn là công việc rất tốn sức, chút ít sức lực còn giữ lại được kia cũng đã hao hết cả rồi. Lúc này, mùi thịt từ phòng bếp với phòng khách nhà họ Tần làm cho miệng bọn họ liên tục tiết nước bọt.
Muốn ăn, muốn ăn quá đi thôi!
"Chị em có thể làm được nhiều món lắm, mà món nào cũng ngon hết á."
Sở Sở thấy mọi người thực lòng khen ngợi tài nấu nướng của Tần Thanh Man, hai mắt lập tức sáng long lanh lên ngồi xuống một bên vừa để ý thịt kho tàu trong nồi, vừa nói chuyện với mấy người Đỗ Hoành Nghị.
Và đương nhiên là cậu nhóc khoe khoang chị mình rồi.
Mấy người Đỗ Hoành Nghị nghe Sở Sở nói vậy thì lại càng ghen tị với Vệ Lăng.
Nghe đi, vợ người ta không chỉ biết nấu một hai món thôi đâu, người ta biết nấu rất nhiều món kìa.
"Chị em làm sủi cảo chiên ngon bá cháy luôn, còn có cá nấu trong nồi sắt, ruột già kho, thịt xào cọng hoa tỏi non, bánh bột ngô nồi sắt..." Sở Sở cụp tay đến cho mấy người Đỗ Hoành Nghị biết những món ngon mình đã ăn rồi.
Vốn mấy người Đỗ Hoành Nghị muốn tìm để tài để nói chuyện với cậu nhóc nhưng không ngờ tới Sở Sở lại thành thật như vậy, còn nói cho bọn họ biết mình đã được ăn những món ngon nào rồi làm sắc mặt mấy người lập tức có chút không kiềm chế được.
Đói, muốn ăn cơm!
Trong phòng khách, Sở Sở trò chuyện rất vui vẻ với mấy người Đỗ Hoành Nghị còn trong phòng bếp, Tần Thanh Man đang nói chuyện với Vệ Lăng.
"A Lăng, không phải anh nói trong mấy người Đỗ Hoành Nghị sẽ có một người ở lại sư đoàn sao?" Tuy Tần Thanh Man chưa từng đi lính nhưng cô vẫn biết tính đặc thù trong công việc của quân nhân. Rất nhiều quân nhân đừng nói tới việc về nhà đoàn tụ với người nhà, mà nhiều khi đến cả ngày lễ tết cũng phải trực trên đúng cương vị.
Đời sau có rất nhiều vợ quân nhân đểu phải lấy chính bản thân mình ra để thuyết phục người khác.
Đương nhiên Vệ Lăng biết rõ có chuyện gì xảy ra.
Vốn còn muốn giúp Vương Thừa Bình giấu một chút, kết quả là ông đại đoàn trưởng này quá là không hăng hái tranh giành chút nào, cho Viên Hướng Dương nghỉ nhưng lại để ba người Đỗ Hoành Nghị chịu đói một ngày.
Chuyện như vậy cho dù hắn không nói thì lát nữa mấy người Đỗ Hoành Nghị cũng sẽ phàn nàn với hắn.
Đã thế, hắn dứt khoát kể hết những chuyện xảy ra vào hôm qua khi hắn về sư đoàn cho Tần Thanh Man.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 291


Tần Thanh Man nghe xong thiếu chút nữa quên luôn việc cắt dưa chua.
Đường đường là một đại đoàn trưởng, ủy viên chính trị, trưởng ban hậu cần, cả ba ông tuổi đều không hề nhỏ chút nào mà lại có thể làm ra được chuyện như cướp sủi cảo chiên, đúng thật là…
Đúng thật là rất đáng yêu!
Tần Thanh Man lập tức cười đến mức gãy cả lưng.
Khóe miệng Vệ Lăng cũng nhếch lên, giải thích một câu: "Đám người Đỗ Hoành Nghị bọn anh có quan hệ khá tốt với mấy người đại đoàn trưởng, bình thường mọi người cũng hay lén đùa nhau, mấy người đại đoàn trưởng đều coi bọn anh như con cháu trong nhà."
"Đã nhìn ra được."
Tần Thanh Man gật đầu cười.
Nghe Vệ Lăng nói đánh ba vị thủ trưởng mỗi người một đấm còn có thể bình yên vô sự trở về là cô đã biết được thái độ, cách đối xử của mấy vị thủ trưởng với cấp dưới.
"Vợ à, thật ra chủ yếu là đồ ăn em nấu quá thơm, mà mấy người đại đoàn trường vì công việc nên không thể tới nhà chúng ta ăn cơm tết, thế là họ ghen ghét với đám người Đỗ Hoành Nghị nên mới cố ý để bọn họ nhịn đói hai bữa." Vệ Lăng ghé sát vào tai Tần Thanh Man nói.
Hơi thở ấm áp truyền vào trong tai Tần Thanh Man, k*ch th*ch da đầu Tần Thanh Man run lên.
Nhưng cô cũng nghe ra được một việc, đó chính là thức ăn trong nhà ăn của sư đoàn có lẽ rất khó ăn.
Vệ Lăng nhìn ra được vẻ mặt của Tần Thanh Man, bất đắc dĩ gật đầu.
"Đầu bếp trưởng trong nhà ăn của bọn anh không xuất thân từ đầu bếp chính quy nhưng luôn đi theo đại đoàn trưởng, từ khi đại đoàn trưởng vẫn còn là đại đội trưởng ông ấy đã luôn đi theo đánh trận, sau này bị thương trong chiến tranh mới rút lui khỏi tiền tuyến. Đây vốn là xuất ngũ vì bị thương, có thể sẽ được sắp xếp cho một công việc tốt nhưng đầu bếp không muốn rời khỏi quân đội."
"Tại sao?" Tần Thanh Man tò mò truy hỏi.
"Đầu bếp là người Đông Bắc, người nhà đã hi sinh trong chiến hoạn, ông ấy trở về đến một người thân cũng không có, còn không bằng ở lại trong quân đội. Đối với ông ấy thì quân đội chính là ngôi nhà thứ hai." Vệ Lăng giải thích tiếp.
Tần Thanh Mạn hiểu: "Thế nên mới sắp xếp ông ấy vào ban hậu cần?"
Nhà ăn quân đội thuộc về ban hậu cần.
Nói đến đây Vệ Lăng càng bất đắc dĩ: "Vốn là định sắp xếp cho ông ấy một công việc thoải mái trong bộ hầu cần, nhưng đầu bếp lại thích ồn ào náo nhiệt, cứ nhất quyết phải đến nhà ăn làm, mà một lần làm này là làm đến tận sư đoàn bọn anh đóng giữ trên mảnh đất này."
Tần Thanh Man nghe vậy, như có điều suy nghĩ, hỏi: "Đầu bếp bị thương gì thế?"
Nếu là bị thương ở tay, chân thì nhất định không thể làm được công việc trong phòng bếp nên chắc chắn là vết thương không ảnh hưởng gì tới hoạt động.
"Vị giác." Vệ Lăng thẫn thờ nhìn Tần Thanh Man.
Chớp mắt một cái Tần Thanh Man biết tại sao Vệ Lăng lại làm ra dáng vẻ này rồi.
Để cho một người bị mất vị giác đi làm bếp trưởng của sư đoàn, việc tuy chưa lấy mạng được nhưng chắc chắn là có thể khiến người ta phát điên.
Đối với người bị mất vị giác, dù là ăn cái gì cũng đều chỉ có một vị, không chỉ không nếm được mặn nhạt mà còn không nếm ra được là ăn ngon hay ăn dở. Khó trách mỗi lần nói đến thức ăn trong nhà ăn sư đoàn là sắc mặt mấy người Đỗ Hoành Nghị lại có vẻ là lạ.
"Không có người phản đối sao?" Tần Thanh Man kinh ngạc.
Nhà ăn của sư đoàn không chỉ vẻn vẹn vài trăm người ăn mà là hơn mấy nghìn, mấy chục nghìn người. Nhiều người như vậy chắc chắn là không thể người nào cũng quan tâm đến công lao to lớn của đầu bếp.
"Sao mà không có ai phản đối được, tất nhiên là có người phản đối nhưng bọn anh có đại đoàn trưởng Vương với ủy viên chính trị Trương. Đừng có nhìn bọn họ trước mặt bọn anh gần gũi bình dị như vậy mà nhầm, trong toàn bộ sư đoàn, khu quân nhân, thậm chí là cả trong quân khu họ đều là những nhân vật có tiếng cả đấy. Chỉ cần là nơi có bọn họ thì không ai dám nghi ngờ mệnh lệnh của sư đoàn hết."
"Đại đoàn trưởng với ủy viên chính trị đều là những thủ trưởng tốt."
Tần Thanh Man nghe Vệ Lăng nói vậy, cô lập tức có cái nhìn mới về Vương Thừa Bình và ủy viên chính trị Trương.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 292


"Vợ, chừa lại thêm chút thức ăn với sủi cảo đi, lát đến tối bảo đám Đỗ Hoành Nghị mang về cho mấy người đại đoàn trưởng. Bọn họ cũng chẳng dễ dàng gì, tất cả mọi người đều có thể ghét bỏ thức ăn đầu bếp nấu, chỉ có bọn họ là không chê. Ăn nhiều năm như vậy, lại thêm không có người nhà bên cạnh, ngay cả nơi để cải thiện thức ăn cũng không có."
Vệ Lăng có tình cảm rất sâu đậm với mấy người Vương Thừa Bình.
Bất kể là Vệ Lăng ban đầu hay là hắn hiện tại thì đều nhận được sự giúp đỡ sâu nặng của bọn họ.
"Được thôi, lát nữa anh băm thêm nhiều thịt chút làm nhân bánh, hôm nay chúng ta làm thêm mấy loại nhân sủi cảo khác nữa. Đợi đến khi đông lại, để cho mấy người Đỗ Hoành Nghị mang về, lúc nào muốn ăn là có thể lấy ra nấu." Tần Thanh Man biết trong văn phòng của mấy người Vương Thừa Bình có bếp lò.
"Được, để anh đi cắt thịt."
Vệ Lăng dứt khoát đi ra ngoài cửa cắt thịt trong đống tuyết.
Tần Thanh Mạn nhìn dưa chua trong tay, lại đi lấy mấy cây nấm ngâm nước đã nở ra. Cô không chỉ lấy một loại nấm mà còn lấy thêm chút nấm mật ong với chút mộc nhĩ.
Nấm mật ong, mộc nhĩ, dưa chua có thể dùng làm ba loại sủi cảo nhân khác nhau.
Muốn làm thêm cho mấy người Vương Thừa Bình chút sủi cảo, Tần Thanh Man nhìn cục bột, xem ra có thể nhào thêm chút bột nữa rồi.
Trong nhà không có nhiều bột mì, có thể dùng thêm chút bột ngô với bột khoai.
Tuy làm vỏ sủi cảo màu sẽ không được đẹp lắm nhưng cô có thể đảm bảo chắc chắn là ăn ngon.
Vệ Lăng cắt thịt xong thấy cục bột đã to hơn, được nhào nặn chung từ vài loại bột màu sắc khác nhau nên chắc chắn không thể trắng được nhưng loại lương thực nào mọi người cũng đã từng ăn rồi, sẽ không để ý chuyện màu sắc của bột không được đẹp.
Ở thời đại thiếu thốn vật tư, có thể nhét đầy cái bao tử đã là tốt lắm rồi.
Làm xong nhân sủi cảo còn phải làm cả vằn thắn, ba chậu nhân sủi cảo to, Tần Thanh Man với Vệ Lăng không thể gói xong trong nửa giờ, lúc này chính là thời điểm mấy người Đỗ Hoành Nghị cống hiến sức lực.
Gọi một tiếng, mọi người mang cái thớt lớn vào trong phòng khách.
Nhân sủi cảo cũng được bưng lên.
Sau khi nhét thêm mấy cây củi vào trong bếp lò ở phòng bếp nhằm đảm bảo nổi luôn trong trạng thái sôi sùng sục, Vệ Lăng cũng quay lại phòng khách.
Vừa mới vào cửa, hắn trông thấy một cảnh tượng khí thế ngút trời.
Mấy người Đỗ Hoành Nghị rất tự giác rửa tay cán bột làm vằn thắn, bốn người đàn ông cao to chen Tần Thanh Man lẫn Sở Sở qua một bên.
Đừng nhìn mấy người Đỗ Hoành Nghị đều là đàn ông độc thân mà nhầm, vào mấy ngày lễ tết bọn họ rất hay đưa các chiến sĩ đi làm bánh bao, sủi cảo nên bất kể là tốc độ cán bột hay làm vằn thắn đều rất nhanh. Nguyên một đám ‘Nguyên bảo’ vừa to vừa tròn xếp đầy trên một chiếc mâm lớn.
Nặn xong đầy một mâm, Vệ Lăng để Tần Thanh Man nghỉ ngơi còn mình thì bưng mâm ra ngoài sân.
Bỏ sủi cảo xuống nền tuyết, một lát sau là sẽ đông cứng lại.
Lặp đi lặp lại như thế vài lần, trong sân nhà họ Tần trải ra rất nhiều sủi cảo, món ăn rất nhiều người yêu thích.
Gói sủi cảo xong, mấy người Đỗ Hoành Nghị cũng không để Tần Thanh Man làm thêm gì nữa mà bắt tay vào dọn dẹp sạch sẽ thớt, chậu, cuối cùng khieng thớt về phòng bếp.
Vào lúc này, chân giò trong nồi cùng thịt dê kho tàu cũng đã đun đủ nhừ rồi.
Tần Thanh Man bỏ củ cải tươi ngon mọng nước vào trong nồi đun chung với chân giò, bỏ thịt dê kho tàu vào trong một cái nồi khác rồi bưng lên phòng khách. Phòng khách rất ấm, lát nữa sẽ ăn cơm ở đây.
"Uống rượu không?" Tần Thanh Man nhỏ giọng hỏi Vệ Lăng.
Cô nhớ vào những ngày lễ tết dường như nhà nào cũng uống chút rượu, chỉ là không biết quân nhân như mấy người Vệ Lăng có được uống hay không.
"Viên Hướng Dương được chú Hồng thay ca, sau khi về cậu ấy còn phải nhận ca nên cậu ấy không thể uống. Tiểu Thạch lái xe cũng không được uống. Còn Đỗ Hoành Nghị với Tả Cao Bằng, để anh hỏi hai người họ xem có uống một hớp không." Vệ Lăng suy nghĩ rồi trả lời.
Tiết trời Đông Bắc vô cùng lạnh, loại thời tiết cực hàn này cho dù là quân nhân bọn họ cũng có thể được uống một chút trong thời gian nghỉ ngơi.
"Đi đi, anh đi hỏi thử xem, để em đi xem trong nhà có còn rượu không."
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 293


Trong nhà Tần Thanh Man chỉ còn lại hai người là cô với Sở Sở nên cô thật sự không xác định được là trong nhà có rượu hay không, cô phải đi hỏi Sở Sở.
Trước đó nguyên chủ lên thị trấn đi học nên trong nhà chỉ còn Sở Sở ở với cha mẹ, đồ trong nhà cậu nhóc là người hiểu rõ nhất.
Thương lượng xong, hai vợ chồng chia nhau ra làm việc.
Sở Sở đang ‘tiếp khách’ nghe thấy Tần Thanh Man hỏi, suy nghĩ một chút rồi đi xuống hầm, sau đó lấy ra một cái bình đất nung lớn từ trong góc hầm. Cái bình cao hơn nửa người, trên nắp bình cùng thân bình toàn là bụi: "Chị, đây là rượu trước đây cha chúng ta ủ đó, nghe nói còn bỏ thêm nhân sâm."
Tần Thanh Man nghe thấy trong rượu có ngâm thêm nhân sâm lập tức thấy thích.
Những năm này chắc chắn là thời đại nhân sâm mọc dại chứ không phải là nhân sâm trồng trong rừng được vài năm ngắn ngủi như sau này.
"Hình như cha bỏ thêm nhân sâm, lộc nhung, cẩu kỷ." Sở Sở nhớ không nhầm.
"Gọi anh rể em đến khiêng ra đi." Tần Thanh Man nhìn bình rượu dặn Sở Sở, bình rượu cao cỡ nửa người, cô không nâng nổi.
"Chị, không thể lấy bình rượu này ra được." Sở Sở lắc đầu ngăn cản.
"Tại sao?" Tần Thanh Man thật sự không biết nguyên nhân.
"Cha nói rượu ngâm khô, phải để trong hầm ngầm mười năm, bình thường muốn uống chỉ được mở ra múc một bình thử vị thôi." Trí nhớ của Sở Sở khá tốt, nhớ rõ hết tất cả những điều cha me dặn dò cậu.
Lúc này cậu nhóc mới có thể thuật lại cho Tần Thanh Man nghe.
"Thế để chị đi lấy đồ đựng rượu." Tần Thanh Man nghe thấy không được động vào vò rượu thì cũng không định gọi Vệ Lăng nữa.
Mà cùng với Sở Sở, hai người cầm khăn lau bầu rượu.
Bùn trên vò rượu sau khi dùng bàn chải cọ sạch sẽ mới dùng khăn lau chùi, đến khi lau sạch sẽ bụi bẩn Tần Thanh Man mới cẩn thận từng li từng tí mở giấy dầu với bùn đậy kín bình lại ra.
Mở giấy đậy bình ra, mùi rượu thoang thoảng lập tức tỏa ra khắp hầm.
Không quá nồng nhưng biểu hiện rõ sự tồn tại.
Tần Thanh Man bật đèn pin lên soi vào trong vò rượu, có thể thấy rõ được nhân sâm, lộc nhung, cẩu kỷ. Rượu mới ngâm bảy tám năm đã chuyển sáng màu vàng nhạt, màu sắc khá là nhẹ nhàng.
Tần Thanh Man không nếm thử mà rót luôn ra một bình khác, sau đó lại đậy lại nguyên xi. Bùn đất bị bóc ra cô định lát nữa sẽ lấy nước bôi lại lên trên miếng giấy đậy trên vò rượu.
Mùa này khắp nơi toàn là tuyết, cô thật sự không tìm ra được bùn đất.
Mà dù có tìm được đi nữa cô cũng không đào lên nổi.
"Chị, để em đậy lại cho, em biết đậy." Sở Sở đã từng làm với cha nên biết cách làm.
"Được thôi." Tần Thanh Man thấy Sở Sở biết làm, thế là để cho cậu nhóc giúp.
Hai chị em hợp lực, chỉ trong chốc lát đã đậy kín lại vò rượu sau đó quay lại phòng khách.
Đúng lúc này Vệ Lăng đã sửa sạch nồi nấu thịt dê lúc trước trong phòng bếp rồi còn đun thêm nửa nồi nước, nồi nước này đun lên xong sau đó có thể dùng để nấu sủi cảo.
Nhiều người, sủi cảo phải nấu một bát to mới đủ ăn.
Một bữa ăn liên hoàn ngày lễ phong phú ăn đến tận khi màn đêm buông xuống mới xong.
Vốn có thể ăn xong sớm hơn một chút nhưng vì có rượu, sủi cảo lại thêm rượu, mở cả máy hát, ăn uống tiệc tùng, thế là một bữa cơm ngon ăn từ giữa trưa tới tận chiều tối mới xong.
Tuy ăn uống lâu như vậy nhưng tất cả mọi người đều không uống say.
Một là Tần Thanh Man không cho phép mọi người uống say, cộng thêm mấy người Vệ Lăng đều là quân nhân, trong lòng có chức trách nên lúc nào đầu óc cũng phải duy trì sự tỉnh táo.
Trước khi mấy người Đỗ Hoành Nghị đi, Tần Thanh Man không chỉ chuẩn bị một giỏ đựng đầy sủi cảo đông lạnh mà còn lấy hộp cơm đựng hết mấy món ăn cô cố ý để ra ngoài trước khi ăn để bọn họ mang cho Vương Thừa Bình.
Vương Thừa Bình nhận có nghĩa là ủy viên chính trị Trương với Hồng Vĩ cũng có thể được hưởng lộc chung.
Trước khi chia tay mấy người Đỗ Hoành Nghị hâm mộ vỗ vai Vệ Lặng xong mới ngồi lên xe, sau đó Tiểu Thạch lái xe trở lại sư đoàn.
Vệ Lăng đứng thẳng người, sau khi tiễn người xong cơ thể lập tức mềm nhũn, tựa đầu vào cổ Tần Thanh Man: "Vợ ơi."
Hơi thở ấm áp cùng với âm thanh trầm thấp khiến cả người Tần Thanh Man tê dại, hai chân mềm nhũn.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 294


Vệ Lăng vừa khẽ dựa, Tần Thanh Man đã vô thức đưa tay lên đỡ, Vệ Lăng thuận thế dựa luôn lên người Tần Thanh Man, thậm chí còn duỗi tay ôm cô chặt trong ngực.
Người uống rượu thường nóng hơn người bình thường một chút.
Cộng thêm cơ thể Vệ Lăng khỏe mạnh, cho dù ở bên ngoài, Tần Thanh Man được Vệ Lăng ôm vào trong ngực cũng không cảm thấy lạnh. Cơ thể cao lớn của hắn đã cản hết gió lạnh cho cô, trong hoàn cảnh nhỏ hẹp này, cô vừa an tâm lại vừa run sợ.
"A Lăng?" Tần Thanh Man đang nghĩ xem không biết là Vệ Lăng say thật hay say giả.
Từ những hành động trước đó có vẻ hắn không giống như là uống say nhưng khi say mỗi người lại có một biểu hiện khác nhau, có một số người nhìn thì có vẻ như vô cùng tỉnh táo nhưng thật ra là đã say. Có một số người sau khi uống rượu sẽ làm ầm lên rất hăng nhưng lại chẳng có việc gì cả, chỉ là đang mượn rượu để phát tiết cảm xúc thôi.
Thế thì bây giờ Vệ Lăng đang thuộc về tình huống nào.
"Vợ, anh không say." Giọng nói của Vệ Lăng kịp thời vang lên bên tai Tần Thanh Man.
Tần Thanh Man: ...
Bình thường người uống say đều nhấn mạnh nói mình không say.
"A Lăng, em đỡ anh về, bên ngoài lạnh, uống rượu xong chúng ta không nói linh tinh." Không cần biết Vệ Lăng có say hay không, Tần Thanh Man đều không định điên điên với hắn ở bên ngoài. Trời rất lạnh, tất nhiên là phải về phòng hưởng thụ sự ấm áp rồi.
"Được."
Vệ Lăng sau khi uống rượu cũng coi như là ngoan ngoãn nghe lời, cũng không càn quấy.
Cũng bởi vậy mà Tần Thanh Man càng không thể đoán được rốt cuộc Vệ Lăng có say hay không.
Dù sao hôm nay bọn họ cũng uống rượu ngâm, là rượu ngâm chung với nhân sâm, lộc nhung, cẩu kỷ.
Tần Thanh Man nhớ lại công hiệu của rượu nhân sâm, lộc nhung, mặt cô đột nhiên đỏ lên. Lúc lấy rượu cô cũng không nghĩ nhiều như vậy, đến khi mang rượu lên bàn mới nhớ ra rượu này ngoại trừ có công hiệu lưu thông máu, bổ khí ra còn có một công hiệu mà rất nhiều đàn ông thời sau sùng bái.
Đó chính là bổ thận!
Đời sau, trong cái thời mà rượu ngâm toàn lộc nhung trồng được còn có thể bổ thận thì ở cái thời kỳ mà rượu ngâm toàn nhân sâm, lộc nhung, cẩu kỷ hành thật giá thật thì còn bổ đến mức nào.
Tần Thanh Man vừa nghĩ thế liền cảm thấy nhiệt độ cơ thể của Vệ Lăng trong ngực mình lại cao hơn.
"A Lăng, chúng ta về thôi, Sở Sở vẫn còn đang chờ chúng ta đó." Tần Thanh Man kinh hãi run sợ, nhẹ nhàng dìu cánh tay Vệ Lăng bước đi nhanh hơn. Cô muốn về phòng nhanh hơn một chút.
"Vợ ơi."
Vệ Lăng vốn còn đang thành thật đi theo sau đột nhiên dừng bước.
"Sao thế?" Trong lòng Tần Thanh Man có dự cảm chẳng lành.
"Vợ ơi, anh không về phòng đâu." Vệ Lăng từ chối yêu cầu về nhà.
Tần Thanh Mạn há hốc miệng: "Tại… tại sao?" Trời đang lạnh như vậy không về phòng đi còn đứng trong sân làm gì, không phải trước đó đã đồng ý về phòng với mình sao? Sao đột nhiên lại đổi ý rồi!
Tần Thanh Man cố gắng nhớ lại xem câu nào của mình đã k*ch th*ch Vệ Lăng.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nghĩ ra được câu nào của mình có vấn đề, chỉ có thể mạnh mẽ kéo Vệ Lăng về.
"Sở Sở." Vệ Lăng đặt hơn nửa sức nặng cơ thể mình lên người Tần Thanh Man.
"Sở Sở làm sao?"
Tần Thanh Man bị sức nặng ép tới mức không thể nào di chuyển được vô cùng nghi hoặc. Quan hệ của Vệ Lăng với Sở Sở rất tốt, chưa từng thấy bọn họ cãi nhau, cô cũng có thể cảm nhận được Vệ Lăng thật lòng tiếp nhận Sở Sở.
"Vướng víu."
Vệ Lăng nghiêm trang nói ra lời ghét bỏ.
Tuy lời nói nghe có vẻ ghét bỏ nhưng thật ra ngữ khí lại không hề ghét bỏ, mà là bất đắc dĩ.
Tần Thanh Man lập tức nghe ra được ý nghĩ thật sự của Vệ Lăng, đây là đang phàn nàn hai người không có thế giới riêng, ngại tên nhóc thối Sở Sở này kẹp giữa hai người làm họ thiếu đi sinh hoạt vợ chồng riêng tư.
"A Lăng."
Tần Thanh Man có thể thông cảm cho Vệ Lăng nhưng đây là chuyện không còn cách nào khác.
Sở Sở còn nhỏ, nhất định phải sống cùng bọn họ, cho dù là sống ở nhà họ Tần hay là sau này bọn họ có nhà riêng của mình thì cậu nhóc vẫn sẽ sống với bọn họ, cho đến tận khi trưởng thành mới thôi.
"Vợ, anh không ghét Sở Sở, ngay lúc này anh chỉ muốn ôm em thôi, ôm em một cái thật chặt." Trong lời nói tỉnh táo của Vệ Lăng còn có chút tủi thân.
Tần Thanh Man tối nào cũng ôm nhau ngủ chung: ...
Được rồi, không so đo với người uống say.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 295


"Vợ ơi, anh muốn hôn em một cái." Vệ Lăng nhạy bén cảm giác được cả người Tần Thanh Man đã dao động, lập tức được nước lấn tới đồng thời cũng đứng thẳng người lên, ánh mắt thâm trầm nhìn Tần Thanh Man.
Đông chí năm nay thời tiết tốt, không chỉ không có mưa tuyết mà vào ban đêm trên trời còn có muộn trên không trung còn có ánh trăng cong cong.
Tuy ánh trăng không đủ sáng để nhìn rõ người nhưng kết hợp thêm với ánh đèn chiều ra từ trong phòng phía sau, Tần Thanh Mạn vẫn có thể nhìn thấy rõ biểu cảm trên gương mặt Vệ Lăng.
Trong ánh mắt trong trẻo lạnh lùng ngày thường lúc này đây đều là tình cảm dịu dàng mà sâu sắc.
Tần Thanh Man nhìn đôi mắt say mê của Vệ Lăng, bất tri bất giác dựa hết sức nặng cả cơ thể vào ngực Vệ Lăng, đồng thời khẽ ngẩng đầu nhắm mắt lại.
Mời quân tới hái, đây là ngầm đồng ý với yêu cầu của Vệ Lăng.
Vệ Lăng đã đợi khoảnh khắc này từ lâu, đặt đôi môi nóng bỏng lên bờ môi đỏ mọng của cô.
Đây là một nụ hôn nóng bỏng.
Nụ hôn mang theo mùi rượu thoang thoảng cũng mang theo cả cái nóng bỏng bức người khiến hai vợ chồng say mê. Trong bóng tối, không cần phải kiêng dè Sở Sở, cũng không cần lo bị người khác nghe trộm, cả thân thể và tâm hồn của hai người dồn hết lên nụ hôn này.
Lồng ngực phập phồng, hơi thở dồn dập, máu khắp cơ thể sôi trào, hai người ôm nhau bên ngoài trời thời tiết lạnh lẽo nhưng cả hai đều không thấy lạnh, thậm chí còn kích động đến mức mồ hôi đổ đầy lòng bàn tay.
Cũng không biết đã trải qua bao lâu, nụ hôn khó tách rời này cuối cùng cũng kết thúc.
Hai người tách nhau ra đối mặt với nhau, trong mắt chỉ có đối phương.
"Chị, anh rể…" Ngay khi hai vợ chồng đang trìu mến nhìn đối phương, giọng của Sở Sở truyền đến từ một nơi không xa, lập tức phá vỡ sự kiều diễm quanh hai người, cũng làm cho tâm trí hai người thật sự trở về.
Cơ thể Vệ Lăng cứng đờ, không quay đầu lại, nhưng bất cứ ai cũng có thể nhìn ra được sự bất đắc dĩ cùng với sự tủi thân của hắn.
Tần Thanh Man đột nhiên xoay người nở nụ cười.
Giọng nói bất ngờ của Sở Sở đối với một người đàn ông chưa thỏa mãn d*c v*ng mà nói thì thật đúng là không phải sự đả kích cùng tra tấn bình thường, nhưng đối với cô thì lại rất đúng lúc.
Có thể về rồi.
"Chị, anh rể, hai người ở đâu?"
Giọng của Sở Sở truyền đến, Tần Thanh Man có thể cảm nhận được nếu bọn họ còn không trả lời thì chắc chắn cậu nhóc sẽ chạy ra ngoài tìm chứ không phải là đứng ở cửa phòng nhìn quanh nữa.
"Sở Sở, nhanh về phòng đi, bên ngoài lạnh lắm."
Tần Thanh Man nhìn Vệ Lăng rồi cất giọng trả lời.
"Dạ, hai anh chị nhanh lên."
Sở Sở cũng không về phòng luôn mà tiếp tục đứng ngoài cửa phòng nhìn quanh bên ngoài, lần này cậu đã lần theo giọng của Tần Thanh Man nhìn thấy cô với Vệ Lăng.
"A Lăng uống nhiều quá, chị đỡ anh ấy, em đi rót một cốc nước mật ong cho A Lăng đi." Tần Thanh Man lo Sở Sở mặc không nhiều áo nhiễm lạnh sẽ bị cảm, dứt khoát tìm việc cho cậu nhóc làm, có việc làm rồi sẽ không đứng ngoài cửa nhìn quanh nữa.
Quả nhiên, Sở Sở nghe thấy Vệ Lăng uống nhiều, lập tức trở về phòng pha nước mật ong.
"Vợ, chúng ta về thôi." Bên ngoài phòng, Vệ Lăng thấy Tần Thanh Man che giấu cho mình đến mức này rồi đương nhiên không thể cứ đứng bên ngoài nữa, hắn nắm tay Tần Thanh Man đi vào phòng.
Tần Thanh Man rất bình tĩnh bị Vệ Lăng kéo đi, đồng thời đánh giá tửu lượng của Vệ Lăng.
Ở cái nơi tuyết dày phủ kín núi này, trong hay ngoài phòng đều là hai kiểu thời tiết vô cùng khắc nghiệt.
Vừa mới vào nhà, Tần Thanh Man với Vệ Lăng đều bị hơi ấm trong nhà tạt vào mặt làm cho run rẩy, sau vài giây thích ứng mới dậm dậm hết tuyết trên chân, sau đó cởi áo khoác ngoài ra treo lên kệ quần áo.
Hôm nay trong nhà đốt hai cái bếp lò nên nhiệt độ cao hơn trước kia vài độ.
"Anh rể, cho anh nè, nước mật ong đó."
Sở Sở không nhìn ra được rốt cuộc Vệ Lăng có say hay không nhưng cậu vẫn nghe lời đi pha nước mật ong. Sau khi nhìn thấy Vệ Lăng, cậu nhóc lập tức bưng ly tới.
Vạc tráng men rất lớn, nước mật ong đựng hơn vừa vạc.
Bỏ rất nhiều mật ong nên nước có màu vàng nhạt, giống hệt như rượu nhân sâm lộc nhung bọn họ uống trước đó.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 296


Vệ Lăng nhận lấy uống một ngụm nhỏ, sau đó duỗi tay sở đầu Sở Sở: "Cảm ơn Sở Sở." Chỉ còn khi hắn thân mật với vợ mới ghét bỏ cậu nhóc thôi còn những lúc như thế này thì chẳng ghét chút nào hết.
Mà ngược lại, hắn rất thích Sở Sở hiểu chuyện.
"Anh rể, anh khó chịu sao?" Sở Sở nắm lấy góc áo Vệ Lăng kéo hắn ngồi xuống cạnh bếp lò, vẻ mặt quan tâm.
Vệ Lăng giả say: ...
Lời này làm hắn không biết phải đáp thế nào.
Tần Thanh Man đứng một bên có chút hả hê nhìn Vệ Lăng, để cô xem anh ấy định khoác lác kiểu gì.
Vệ Lăng có thể cảm nhận được ánh mắt không có ý tốt của vợ, suy nghĩ rồi mới ấp úng nói: "Tốt hơn nhiều rồi, có nước mật ong Sở Sở pha, anh uống xong cảm thấy rất thoải mái. Dạ dày ấm hơn hẳn, cả người cũng ấm áp hơn."
Sở Sở lập tức lộ ra nụ cười vui vẻ, thậm chí còn muốn cho thêm một thìa mật ong vào trong cốc của Vệ Lăng.
Mật ong ăn rất ngon, ngọt ngào nữa. Mỗi lần ăn mật ong là cậu đều cảm thấy vô cùng vui vẻ, hạnh phúc.
Vệ Lăng không thích đồ ngọt lắm, có cảm giác như đang vác đá nện chân mình.
Hắn không ngờ Sở Sở ở trước mặt mình lại thành thật như vậy.
"Anh rể, em cho thêm mật ong vào trong vạc nha, nước mật ong làm ấm dạ dày, cha em nói là thứ giải rượu rất tốt." Sở Sở chân thành nhìn Vệ Lăng, trong đôi mắt to tròn long lanh chứa toàn sự nhiệt tình.
Vệ Lăng: ...
Đối mặt với một Sở Sở như vậy, dường như hắn không thể từ chối nổi. Nhớ lại những lời phàn nàn về Sở Sở vừa nãy nói với Tần Thanh Man, Vệ Lăng cảm thấy lương tâm cắn rứt. Chịu đựng sự không thích đồ ngọt, thấy chết không sờn gật gật đầu.
Sở Sở thấy Vệ Lăng gật đầu, vui vẻ nhảy lên chuẩn bị múc thêm một thìa mật ong to đùng cho Vệ Lăng.
"Sở Sở, sắp đi ngủ rồi, không được ăn nhiều đồ ngọt, nếu không sẽ ảnh hưởng tới giấc ngủ." Tần Thanh Man thấy Vệ Lăng đã biết sai, bất đắc dĩ giúp hắn giải vây.
Cái thứ như đồ ngọt này, đối với những người thích chúng thì đó chính là chân ái, càng ăn càng vui.
Nhưng đối với những người không thích thì mỗi một miếng đồ ngọt đều là tra tấn.
Nếu như hắn đã biết sai thì tạm thời tha cho hắn một lần trước đã.
"Vậy ạ? Ăn quá nhiều đồ ngọt sẽ ảnh hưởng tới giấc ngủ sao?" Sở Sở đang hăng hái sững sờ ngay tại chỗ. Đầu tiên cậu nhóc nhìn nhìn Tần Thanh Man, sau đó lại nhìn Vệ Lăng, cuối cùng ánh mặt dừng lại trên người Tần Thanh Man.
"Trước khi đi ngủ ăn quá nhiều đồ ngọt đúng là sẽ ảnh hưởng tới giấc ngủ." Tần Thanh Man nghiêm túc gạt Sở Sở.
Thật ra cũng không tính là nói dối.
Cơ địa mỗi người mỗi khác, có người ăn đồ ngọt xong sẽ muốn ngủ, cũng có người ăn quá nhiều đồ ngọt sẽ hưng phấn đến mức không ngủ nổi.
"Em nghe chị, sẽ ăn ít đồ ngọt lại."
Sở Sở lựa chọn tin tưởng Tần Thanh Man với vẻ mặt chân thành, đồng thời vươn tay ra cầm lấy cái vạc tráng men trên tay Vệ Lăng: "Em không uống nữa, lát nữa phải đi ngủ rồi, cứ giữ lại trước để mai uống tiếp."
Vệ Lăng bị cướp mất cốc: ...
Xem ra con người thì không được nói dối, nếu không sẽ rất dễ bị ‘nghiệp quật’.
"Nước mật ong không thể để qua đêm, để qua đêm thì không thể uống được nữa." Tần Thanh Man dựa theo trí nhớ của nguyên chủ nói.
Tuy cô không biết tại sao không thể để nước mật ong qua đêm nhưng vẫn đổ cho là do không có tủ lạnh, mấy thứ như đồ ngọt này rất dễ thu hút côn trùng vào buổi tối.
"Vậy phải làm sao bây giờ?"
Nghe thấy lời Tần Thanh Man nói, Sở Sở với Vệ Lăng đều trợn tròn mắt.
Cái vạc tráng men nhà họ rất lớn, Sở Sở còn pha hơn nửa vạc nước mật ong.
"Uống thôi, không được lãng phí." Tần Thanh Man trả thù Vệ Lăng, dám giả say lừa cô, vậy thì cứ uống hết cái vạc mật ong này đi cho nhớ lâu.
Vệ Lăng lập tức lĩnh hội được ý của vợ.
Chỉ có thể khẽ run tay lấy cái vạc Sở Sở đang ôm trong ngực.
"Anh rể, để em giúp anh." Sở Sở thấy Vệ Lăng đáng thương, ôm vạc tráng men lên uống nước mật ong. Điều này làm cho Tần Thanh Man bất ngờ không kịp tiến lên cản.
Mười mấy giây sau, một nửa số nước trong vạc đã xuống bụng Sở Sở.
Sở Sở uống đến mức bụng no căng đưa chỗ nước mật ong còn lại cho Vệ Lăng, cậu chỉ có thể giúp được như vậy thôi, nhiều hơn nữa cậu thực sự uống không có nổi.
Vệ Lăng lập tức bị cậu nhóc làm cho cảm động.
"Cảm ơn." Duỗi tay sờ cái đầu tròn vo của cậu nhóc, Vệ Lăng uống hết chỗ nước mật ong còn lại.
Tuy hắn không thích vị ngọt nhưng nhất định không thể phụ tấm lòng của cậu nhóc.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 297


Tần Thanh Man ý vị thâm trường nhìn cái bụng nhô ra của Sở Sở, nhắc nhở: "Sở Sở, trời không còn sớm nữa rồi, đi rửa mặt đi."
Giờ này chỉ còn cách giờ đi ngủ của cậu nhóc khoảng một tiếng, đánh răng xong để cậu nhóc chơi một lúc là có thể đi ngủ.
"Đã rõ, thưa chị."
Sở Sở ngoan ngoãn đi rửa mặt.
Vệ Lăng bỏ vạc tráng men xuống ủ rũ đi theo.
Tuy hôm nay hắn giả say bắt nạt vợ nhưng có vẻ như vợ rất tức giận, xem ra không thể chọc tức vợ nữa.
Tần Thanh Man nhìn một lớn một nhỏ đi rửa mặt, còn cô thì đi đốt giường sưởi.
Tuy phòng phía tây có bếp lò rồi nhưng vẫn cần phải đốt giường sưởi, không đốt giường thì đến tối sẽ rét không ngủ nổi.
Đốt giường xong, Tần Thanh Man lại nhìn thoáng qua bếp lò ở phòng phía tây.
Trước đó vì không có ai trong phòng, trong lò lửa dùng bột than đá ngăn lại một phần, qua mấy tiếng từ từ đốt, hiện tại trong bếp lò không còn dư lại nhiều than đá nữa. Dùng cây que khều lửa chọc chọc đống tro trong bếp, than bị đốt thành tro trực tiếp rơi xuống ngăn kéo bên dưới bếp lò.
Một lúc sau, trong ngăn kéo có nửa ngăn tro.
Than đá trong lò cũng rớt xuống hơn phân nửa, chỉ còn lại một một tầng lửa đỏ sắp tàn.
Tần Thanh Man gắp thêm mấy cục than to bỏ vào lò, sau đó lấy cái ấm trên kệ.
Cái ấm đầy nước, hiện tại nhà cô lúc nào cũng có nước ấm dùng.
"Vợ, để anh tới dọn cho, em đi rửa mặt đi." Lúc này, Lăng Vệ với Sở Sở cũng đã dọn dẹp xong, Vệ Lăng ôm Sở Sở trở về phòng phía tây.
"Được, em đi rửa mặt đây, bây giờ lò than đang cháy hơi lớn, tối ngủ phải che lại, nếu không tối phải ra thêm than vào." Tần Thanh Man nói với Vệ Lăng xong liền vào phòng rửa mặt.
Trần Thanh Man rửa mặt rồi rửa chân, sau đó thoa thêm dầu thơm mà Uyển Hoàng Thanh cho, cả người thơm ngát trở về phòng phía tây.
Phòng phía tây thắp một ngọn đèn dầu.
Ánh sáng của đèn than đá tốt hơn đèn dầu rất nhiều, nhưng nhìn cái bóng trong phòng vẫn có thể thấy được hình ảnh ngọn lửa đang chuyển động.
Ngọn lửa chuyển động khiến ánh sáng trong phòng dao động theo.
Ánh đèn như thế này thật sự không tốt cho mắt, nhưng hiện tại tuyết rơi nhiều phủ kín núi, dây điện bị ảnh hưởng, toàn bộ thôn Kháo Sơn chỉ có thể dùng đèn dầu hoặc đèn than đá để thắp sáng.
"Vợ à, đừng đan áo len nữa."
Vệ Lăng nằm trên giường vẫy tay với Tần Thanh Man.
Hôm nay thật ra hắn không uống say nhưng vẫn vô cùng dính lấy Tần Thanh Man.
Hiện tại Sở Sở còn chưa ngủ, đang lăn lộn trên giường, thấy Vệ Lăng vẫy tay với Tần Thanh Man cũng bắt chước hắn vẫy theo: "Chị, lên giường đi, chúng ta cùng nghe anh rể kể chuyện, anh rể kể chuyện rất hay đó."
Tần Thanh Man ngạc nhiên nhìn về phía Vệ Lăng.
Cô thật sự không nhìn ra Vệ Lăng lại là người có khiếu kể chuyện.
"Thật đó chị, chuyện anh rể nghe rất hay, anh ấy kể về Đại tướng quân đó. Chị mau tới đây đi, chúng ta cùng nằm nghe." Sở Sở thấy Tần Thanh Man có vẻ không tin nên cố hết sức khen ngợi tài năng của Vệ Lăng.
Vệ Lăng: ...
Đột nhiên cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Vệ Lăng càng trốn tránh thì lại k*ch th*ch lòng hiếu kỳ của Tần Thanh Man, cô đẩy cửa sổ lên cao hé ra một khe hở nhỏ, sau đó cởi giày lên giường.
Vệ Lăng vô cùng áp lực nhìn hai đôi mắt to tròn giống hệt nhau.
"A Lăng, em cũng muốn nghe chuyện của anh." Tần Thanh Man nói câu này mang hai nghĩa. Cô thấy sự xuất hiện của cô đã rất là không thể tưởng tượng nổi rồi, liên tưởng tới Vệ Lăng cũng có rất nhiều điểm không giống hiện thực, trong lòng cô cũng đã có phỏng đoán.
Có thể câu chuyện Vệ Lăng kể cho Sở Sở nghe không phải là câu chuyện mà là một sự việc có thật từng xảy ra.
Thậm chí nhân vật chính chính là Vệ Lăng.
Ngay lúc Tần Thanh Man đang suy nghĩ miên man, Vệ Lăng cũng đã chuẩn bị xong tâm lý, có mấy lời khó nói ra nhưng nếu là kể chuyện thì lại vô cùng thích hợp.
"A Lăng, không nhất thiết phải kể lại từ đầu đâu, anh với Sở Sở kể đến đâu rồi thì cứ kể tiếp từ đó đi, em có thể hiểu được." Tần Thanh Man rất quan tâm Vệ Lăng.
"Được." Vệ Lăng nắm thật chặt lấy tay của Tần Thanh Man dưới lớp chăn.
Nghe kể chuyện thì đương nhiên người nghe phải yên tĩnh nghe người kể kể chuyện rồi, nên sau khi Vệ Lăng trả lời một tiếng "được". Tần Thanh Man và Sở Sở đều tiến vào trạng thái im lặng, hai chị em cùng nghiêng người đối mặt với Vệ Lăng.
Vệ Lăng nhìn dáng vẻ giống y nhau của hai chị em, suy nghĩ quay trở về thời chiến tranh loạn lạc.
Đó là thời đại của vũ khí lạnh, mỗi một đao, mỗi một thương đều phải trả giá bằng máu tươi và một phần cơ thể con người.
Sau mỗi một trận chiến, nhiều binh sĩ lui khỏi chiến trường trong tình trạng mất tay hoặc gãy chân.
Người nào may mắn thì trên người chỉ có thủng vài lỗ, để lại vết sẹo tượng trưng cho công trạng, người không may thì trực tiếp chết trên chiến trường.
Vì vậy, trong thời đại chiến tranh bằng vũ khí lạnh không thể tùy tiện phát động tấn công, một khi đánh nhau là đồng nghĩa với việc máu chảy thành sông, vô số gia đình trong thiên hạ mất chồng, mất cha, mất con...
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 298


Giọng của Vệ Lăng không được coi là trầm thấp nhưng khi hắn kể chuyện, giọng hắn trầm hơn bình thường mấy phần, rất dễ cuốn người nghe vào những cảnh chiến tranh trong lời nói của hắn.
Cả Tần Thanh Man lẫn Sở Sở đều vô thức nín thở.
Hai cặp mắt giống hệt nhau nhìn Vệ Lăng không chớp.
Theo câu chuyện của Vệ Lăng, hai chị em chìm trong sự tàn khóc, lạnh lẽo như băng của chiến tranh.
Câu chuyện của Vệ Lăng chưa kể được bao lâu, Sở Sở đã ngủ thiếp đi.
Không phải cậu nhóc không muốn nghe tiếp mà là cậu không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ đang kéo đến. Bình thường đến giờ đi ngủ, dù cậu nhóc có cố mở đôi mắt tràn đầy khát khao muốn nghe kể chuyện thì cũng không thoát được thứ gọi là đồng hồ sinh học.
Ngay khi hơi thở đều đặn Sở Sở truyền đến, Vệ Lăng ngừng kể chuyện.
Tần Thanh Man không giục hắn, cũng không phát biểu quan điểm của mình, cô bình phục lại cảm xúc đang đắm chìm trong câu chuyện, sau đó vén chăn của Vệ Lăng lên, rúc vào lòng hắn.
Ôm hắn thật chặt.
Thấy vợ chủ động tới gần, Vệ Lăng không nói lời nào mà nghiêng người vươn tay ra ôm chặt lấy eo vợ mình, vùi đầu vào cổ Tần Thanh Man.
Hai vợ chồng ăn ý không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm nhau.
Cảm nhận nhịp tim và nhiệt độ cơ thể của nhau.
Thời gian trôi qua, trong căn phòng yên tĩnh, Tần Thanh Man đã bình ổn được tâm trạng dần chìm vào giấc ngủ. Chớ thấy hôm nay cô không đốt than đá, lắp bếp lò mà chỉ nấu một bữa tiệc lớn vậy thôi chứ thật ra nấu cơm không chỉ tốn thời gian mà còn tốn rất nhiều sức nữa.
Bận rộn cả ngày, cô đã mệt mỏi lâu rồi.
Hôm nay sau khi nghe Vệ Lăng kể chuyện, Tần Thanh Man trái lại cảm thấy yên tâm hơn.
Cả người buông lỏng, tinh thần cũng thư giãn, hiển nhiên cơn buồn ngủ cũng kéo đến.
Vệ Lăng nhìn vẻ mặt an tĩnh của vợ mình, lại nhìn ngọn đèn dầu bên cạnh, cuối cùng vẫn không nỡ buông vợ ra, để vợ quấn lấy mình nhắm mắt lại yên ổn chìm vào giấc ngủ.
Không phải chỉ tốn chút dầu thắp đèn qua đêm thôi sao, hắn vẫn chi nổi.
Sau khi một nhà ba người chìm vào giấc ngủ, chiếc bếp lò bằng thép vẫn miệt mài tỏa nhiệt.
Cục than đá lớn nhiều năng lượng và cháy rất tốt, bụng lò chuyển sang màu đỏ khi than bị đốt cháy hoàn toàn, không ngừng tỏa nhiệt. Nhiệt độ đủ để sưởi ấm phòng phía tây. Vốn dĩ dùng lửa sưởi thế này sẽ khiến không khí vô cùng hanh khô nhưng do khí nóng tỏa ra từ ấm nước nên trong phòng vẫn đủ độ ẩm.
Không khô, không ẩm ướt còn ấm áp như mùa hè.
Ba người nằm trên giường ngủ an ổn, thoải mái hơn cả trước đây.
Ngay cả Tần Thanh Man vốn sợ lạnh cũng có thể cảm nhận được hơi ấm từ trong giấc ngủ, giường ấm áp, Vệ Lăng nóng hầm hập, căn phòng ấm cúng, cô không chỉ duỗi chân vén chăn lên mà còn chen vào người Vệ Lăng.
Đệm thịt vẫn thoải mái hơn chiếc giường cứng.
Điều kiện của nhà họ Tần có hạn, tuy ba người ai đều dùng chăn đệm của mình nhưng đều là đồ dơn, đệm giường cũng tương đối mỏng nên khiến cho Tần Thanh Man vốn quen ngủ trên đệm Simmons cảm thấy không quen.
Lúc này trong phòng không lạnh nên cô có thể nằm thoải mái nhất có thể.
Nửa đêm, Sở Sở tỉnh giấc, vừa mở mắt ra cả người liền cứng đờ.
Một lúc sau, cậu từ từ ngồi dậy trong ánh đèn sáng rực.
Vén chăn lên, cúi đầu nhìn vũng địa đồ rất to trên giường mình, cậu mở to hai mắt mờ mịt không biết làm sao.
Vệ Lăng ngủ rất cảnh giác, hắn có thể ngủ sâu ở một nơi an toàn, nhưng luôn có thể tỉnh táo lại ngay lập tức trước khi có hình huống ngoài ý muốn xảy ra. Tỉnh ngủ, hắn không chỉ nhìn thấy Tần Thanh Man không đắp chăn mà còn phát hiện ra Sở Sở có gì đó khác thường.
Sở Sở đang ủ rũ nhìn vũng nước thấy Vệ Lăng mở mắt.
Điều đầu tiên cậu nhóc làm không phải là xin giúp đỡ mà nhanh chóng nằm xuống, sau đó kéo cao chăn che mặt mình lại.
Giả vờ ngủ.
Cậu nhóc năm tuổi cũng đã biết xấu hổ, biết thẹn thùng.
Vệ Lăng: ...
Hắn tập luyện võ, không chỉ có thị lực tốt, thính giác tốt, mà mũi cũng thính nữa.
Trong căn phòng ấm áp này, hắn ngửi được một mùi gì đó thoang thoảng, mùi rất nhẹ nhưng lại mạnh mẽ chứng minh sự tồn tại của mình.
Biết cậu nhóc không cố ý, Vệ Lăng cũng không vạch trần, hắn cẩn thận tách Tần Thanh Man ra khỏi người mình sau đó đắp chăn cho cô, rồi yên lặng đứng dậy, sau khi đứng dậy đi đến phòng khách đốt bếp lò.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 299


Sở Sở đái dầm ra giường, tất nhiên là phải dọn dẹp.
Không chỉ đệm giường cần hong khô, cậu nhóc cũng cần được tắm rửa, thậm chí ga giường cũng phải giặt sạch lại.
Không dám để lò lửa ở chỗ lạnh nhất trong nhà tắt hết, nhiệt độ trong phòng khách đã giảm xuống một chút. Vệ Lăng bỏ thêm củi vào, một lát sau bụng lò lại bị đốt đến mức đỏ bừng, nhiệt độ trong phòng khách cũng được tăng thêm.
Đối với nhiệt độ cao như vậy, hai con ngỗng đang ngủ trong góc có chút không quen.
Chúng mở to mắt nhìn Vệ Lăng nhỏ giọng kêu vài tiếng rồi mới nghiêng đầu sang chỗ khác quay mông về phía Vệ Lăng rồi ngủ tiếp.
Đêm hôm khuya khoắt bị đánh thức, con người thật đáng ghét!
Vệ Lăng không biết mình bị hai con ngỗng chê, hắn khiêng bồn tắm đến bên bếp lò bắt đầu pha nước tắm.
Trên bếp lò trong phòng khách luôn có sẵn một ấm nước, phòng phía tây cũng có một ấm, cả hai ấm đều đã được đun sôi nên lúc này không thiếu nước nóng.
Phòng phía tây, Sở Sở xấu hổ trốn trong chăn dựng đứng hai tai nghe lén động tĩnh bên ngoài.
Cậu nghe thấy Vệ Lăng rời giường, nhưng không biết Vệ Lăng đang làm gì.
Mang theo sự hiếu kỳ, ngửi thấy mùi không mấy thơm tho trong chăn cuối cùng Sở Sở cũng chịu thò đầu ra, sau đó thấy Vệ Lăng mới vào cửa.
Mặt cậu nhóc lập tức đỏ bừng.
"Suỵt." Vệ Lăng ngoắc ngoắc ngón tay về phía Sở Sở, sau đó nhìn thoáng qua Tần Thanh Man đang ngủ say.
Sở Sở nhanh chóng duỗi tay che miệng mình, gật đầu.
Sau đó Vệ Lăng dang hai tay về phía Sở Sở.
Sở Sở không hề do dự chui ra khỏi ổ chăn nhào vào vòng ôm của Vệ Lăng, được bế ra phòng khách.
Phòng khách cách phòng phía tây khá xa, còn cách vách tường và cửa, ở đây nói chuyện nhỏ giọng một chút sẽ không ảnh hưởng đến Tần Thanh Man đang ngủ trong phòng phía tây.
"Anh rể, làm sao bây giờ?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Sở đỏ bừng lên.
"Em đi tắm rửa trước, anh đi mang chăn ra ngoài xử lý." Vệ Lăng thông cảm sờ đầu cậu nhóc, đặt cậu nhóc cạnh bồn tắm, trong bồn đã pha sẵn nước ấm, có thể tắm ngay.
"Anh rể, cảm ơn anh ạ."
Sở Sở giữ chặt góc áo của Vệ Lăng nhỏ giọng cảm ơn.
"Ừ." Vệ Lăng đưa tay sờ đầu cậu nhóc rồi mới xoay người chuẩn bị quay lại phòng phía tây dọn dẹp chăn đệm cho cậu nhóc. Chăn đệm bị tè ra phải dọn dẹp nhanh, nếu không thì không chỉ có chăn đệm dễ bị mục nát mà còn đọng lại mùi nữa.
Sở Sở thấy bóng lưng Vệ Lăng đã đi xa, nhăn nhó mấy giây rồi nhỏ giọng nói một câu: "Anh rể, em…em thật ra không tè dầm lâu lắm rồi." Từ ba tuổi, quả thật cậu nhóc đã không còn tè dầm ra giường nữa.
"Anh biết mà." Vệ Lăng quay đầu cười ôn hòa với cậu nhóc: "Cảm ơn Sở Sở đã uống nước mật ong giúp anh nhé."
Trước khi đi ngủ, cậu nhóc uống nhiều nước mật ong như vậy không tè dầm mới là lạ.
"Đúng vậy, đúng vậy, là do em uống quá nhiều nước mật ong, về sau trước khi đi ngủ em sẽ không uống nước nữa." Đôi mắt to tròn của Sở Sở sáng lên.
Tìm được nguyên nhân của việc đái dầm, xem như cậu nhóc đã biết cách phòng tránh rồi.
Năm tuổi còn đái dầm, Sở Sở thật sự cảm thấy quá xấu hổ.
"Ừ, về sau trước khi đi ngủ đừng uống nhiều nước nữa." Vệ Lăng thông cảm gật đầu, dặn dò: "Em tắm rửa nhanh đi, đợi thêm lúc nữa là nước sẽ lạnh đó."
"Vâng ạ." Thoát khỏi sự lúng túng, Sở Sở vui vẻ c** q**n áo tắm rửa.
Có Vệ Lăng giúp đỡ, trong nhà lại có hai cái bếp lò, cộng thêm nhiên liệu đầy đủ, ngày mai Tần Thanh Man thức dậy chắc chắn sẽ không phát hiện ra vấn đề.
Bí mật nhỏ của Sở Sở cứ như vậy bị hai người đàn ông giấu đi.
Lại nói đêm qua, mấy người Đỗ Hoành Nghị không chỉ ăn uống no nê, mà còn thắng lợi quay về.
Dù là sủi cảo, hay thức ăn, bọn họ đều đã từng được ăn, cũng đã biết mùi vị thực sự của những thức ăn ngon này.
"Cũng không biết đại đoàn trưởng bọn họ ăn cơm chưa?" Đỗ Hoành Nghị nhìn thoáng qua giỏ liễu trên ghế, nhiều sủi cảo như vậy, chắc chắn mấy người đại đoàn trưởng với ủy viên chính trị không ăn hết, anh ấy đang nghĩ xem không biết có nên giấu đi một phần đi không.
Mặc dù sủi cảo vẫn còn sống nhưng rất dễ nấu chín, trong phòng làm việc của bọn họ cũng có bếp lò.
"Thôi đi, cho dù mấy người đại đoàn trưởng có ăn hay không thì cũng phải giao những thứ này cũng phải đến tay đại đoàn trưởng. Cậu đừng có mà sẹo lành quên đau, tôi không muốn lại bị bỏ đói thêm hai bữa nữa đâu, hai bữa không ăn, thật sự rất đói."
Tả Cao Bằng sờ lên cái bụng căng như cái trống của mình, anh ấy vẫn còn khắc sâu trong ký ức hai bữa bị bỏ đói kia.
Bọn họ là quân nhân, huấn luyện hàng ngày thật sự rất nhiều, bụng đói còn phải dẫn đội huấn luyện, cái kiểu tiêu hao đó… Được rồi, anh ấy không muốn hồi tưởng lại nữa.
Nếu thật sự quá thèm cơm Tần Thanh Man nấu thì cùng lắm là lần sau lại tìm cơ hội đến nhà họ Tần ăn.
 
Back
Top Dưới