Ngôn Tình Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 260


Sở Sở không biết gì không đi lung tung khắp thôn mà chỉ đi mấy con đường chính, mấy con đường này là khu vực trọng điểm quét dọn trong thôn, cũng là đường bình thường đông người đi nhất.
Cậu vừa đi vừa dùng đèn băng lắc lư.
Các thôn dân nhìn Sở Sở như vậy phần lớn đều mang ánh mắt thiện ý, cũng có đám trẻ lớn hơn một xíu thèm thuồng đèn băng trong tay cậu bé.
Đứa trẻ lớn nhìn chằm chằm đèn băng trong tay Sở Sở rồi lộ ra ánh mắt tham lam. Nếu không phải phía sau Sở Sở có Đại Bạch, Tiểu Bạch hung dữ, đám trẻ này có thể lên giành đèn băng trong tay Sở Sở.
Dù sao thì bọn trẻ trong thôn đều chơi như vậy, không tồn tại chuyện không thể giành.
Hai anh em Tần Kiến Minh và Lưu Tam Côn bị trông chừng quét tuyết cũng nhìn thấy Sở Sở mang vẻ đắc ý, còn có hai con ngỗng to phía sau Sở Sở.
Hình như thể hình của hai con ngỗng đã lớn hơn rồi, chiều cao cũng cao lên, dáng vẻ ngẩng cao đầu nhìn người đó vô cùng khiến người ta phản cảm, hận không thể giết ăn thịt.
Nhưng chỉ cần nghĩ tới sự hung tàn của hai con ngỗng này, cho dù là Lưu Tam Côn hay là anh em nhà họ Tần đều co quắp thân hình.
Đặc biệt là Tần Kiến Minh và Tần Kiến Quân, trước kia hai người đã bị hai con ngỗng này mổ, bài học đau đớn vẫn còn như mới.
Sờ sờ mông, hai anh em nhà họ Tần vội vàng cúi đầu.
Không chọc nổi.
Mặc kệ là Sở Sở của nhà họ Tần hay là hai con ngỗng của nhà họ Tần, bây giờ họ đều không chọc nổi.
"Ài --"
Một tiếng thở dài, đại biểu tiếng lòng của ba tên trộm bị bắt.
Sở Sở dạo một vòng ở bên ngoài, gương mặt đỏ bừng mới về nhà, gương mặt đỏ bừng không phải vì lạnh, mà là kích động.
Chặng đường này, cậu đã thu hoạch vô số lời khen ngợi.
Có người khen cậu, cũng có người khen Vệ Lăng, còn có người khen chị gái Tần Thanh Man của cậu.
Đối mặt với lời khen ngợi của mọi người, thằng bé mở cờ trong bụng, vừa kích động đã dễ dàng dâng trào khí huyết, không chỉ mặt đỏ bừng, ngay cả tứ chi cũng nóng lên, không hề lạnh chút nào.
Vừa về tới nhà, mắt của Sở Sở quan sát xung quanh.
Viện nhà cậu yên tĩnh quá đỗi, không thấy Vệ Lăng, cũng không thấy Tần Thanh Man.
Sở Sở lập tức nhìn mái hiên nhà mình, dưới mái hiên đang treo hai cái đèn băng xinh đẹp trong suốt óng ánh, một con hổ con hung dữ lại đáng yêu, một con khỉ nhỏ tinh nghịch lanh lợi, một trái một phải canh giữ cửa lớn phòng khách nhà họ.
Thằng bé cắm đèn băng trong tay vào trong tay người tuyết rồi về phòng khách, hai con ngỗng cũng theo phía sau cậu.
"Chị, anh rể, em về rồi."
Giọng nói vui vẻ của Sở Sở vang lên trong nhà họ Tần, ai cũng có thể nghe ra niềm vui của cậu.
Lúc này, Tần Thanh Man và Vệ lăng một người đang dọn dẹp phòng phía tây, một người đang tắm.
Sở Sở vào xem như đúng lúc, Vệ Lăng vừa tắm xong, lúc hắn xúc tuyết buổi sáng đã ra chút mồ hôi, lúc làm đèn băng vẫn luôn sờ băng, Tần Thanh Man dứt nhóm lửa lớn trong bếp lửa trong phòng khách, sau đó nấu nước cho hắn tắm.
Đàn ông tóc ngắn, tắm khá tiện.
Lúc Sở Sở vào nhà, Vệ Lăng vừa hay tắm xong đang mặc quần áo, cũng tức là không gặp phải chuyện ngượng ngùng gì.
"Sở Sở, em cũng tắm đi, ngày mai đón lễ."
Giọng của Tần Thanh Man truyền tới từ phòng phía tây, cô đã dọn dẹp phòng phía tây một lượt, một số đồ không dùng hoặc tạm thời không cần dùng đều chuyển tới phòng phía đông, sau này khu vực hoạt động chủ yếu của gia đình ba người họ chính là phòng khách và phòng phía tây.
"Vâng, tắm."
Sở Sở nhìn thấy Vệ Lăng mặc quần áo, lại cảm nhận được nhiệt độ ấm áp trong phòng khách, đồng ý tắm.
Nhưng trước khi tắm, cậu phải làm ấm người đã.
Hai con ngỗng bị cô lùa vào trong chuồng, ném một ít hạt ngô và củ cải, Sở Sở tới trước mặt Vệ Lăng, nhìn nước trong chậu tắm.
Vẫn đang bốc khói.
"Đừng vội, nước nóng được đun khá nhiều, anh thay nước cho em." Vệ Lăng xoa đầu bù xù của Sở Sở.
"He he --" Sở Sở cười với Vệ Lăng.
Hôm nay cậu quá vui, cậu đã quen rất nhiều bạn nhỏ, mấy bạn nhỏ này vô cùng thiện ý với cậu, hẹn cậu sau này chơi cùng.
"Vui?"
Vệ Lăng nhìn ra sự phấn chấn của Sở Sở.
"Đúng, anh rể, em cực kỳ vui, đèn băng do anh làm được tất cả mọi người khen, ngay cả ông Sơn cũng nói anh làm đẹp, còn đẹp hơn ông ấy làm." Vệ Lăng đã khiến Sở Sở rất hãnh diện, Sở Sở ở trước mặt Vệ Lăng hưng phấn múa may kể cho Vệ Lăng nghe người trong thôn khen cậu và hắn như thế nào.
Vệ Lăng thấy thằng bé hưng phấn tới mức đỏ mặt, tâm trạng vô cùng tốt.
Kiên nhẫn nghe cậu bé nói một lúc, sau khi cảm thấy tóc trên đầu đã khô mới nhấc chậu tắm ra ngoài đổ nước.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 261


Chậu tắm to hơn chậu rửa chân nhiều, cũng sâu hơn nhiều, may mà anh khỏe mới nhấc được lên, bình thường Tần Thanh Man tắm xong đều cầm chậu chia ra đựng đổ nước.
Chậu tắm hút no nước vô cùng nặng, cũng rắn chắc.
"Sở Sở, ở trong nhà đừng ra ngoài, anh đi rửa sạch chậu tắm." Vệ Lăng nhấc chậu tắm thấy thằng bé đi theo sau mình, nhìn cơ thể vừa mới cởi áo bông của cậu rồi ngăn lại.
"Ồ, vâng ạ."
Sở Sở đứng bên cửa đưa mắt nhìn Vệ Lăng ra ngoài đổ nước, sau đó vui vẻ quay lại bên bếp lửa.
Lúc này, Tần Thanh Man từ phòng phía tây đi ra.
Cô ra ngoài, trong tay đang cầm quần áo cho Sở Sở thay.
Thời tiết này đương nhiên không thể thay hết toàn bộ, nhà họ Tần cũng không có điều kiện thay như vậy, Tần Thanh man cầm cho Sở Sở đều là quần áo bên trong, không có ý định thay áo ngoài.
Sau khi nhà họ có Vệ Lăng coi như tốt lên, đã bổ sung một phần quần áo, trong thôn có một số gia đình đông người, đừng nói thay giặt quần áo trong, ngay cả áo ngoài cũng không đủ mặc, thường là anh cả mặc, anh hai không được mặc.
"Chị, đèn băng do anh rể làm rất đẹp, họ đều nói...." Sở Sở nhìn thấy Tần Thanh Man, cái miệng nhỏ lập tức bla bla lên.
Mà vừa nãy cậu cũng đã nói những lời này với Vệ Lăng, Tần Thanh Man ở trong phòng cũng nghe rất rõ.
Lúc này, nghe thêm lần thứ hai cũng không khiến Tần Thanh Man mất kiên nhẫn, mà cẩn thận lắng nghe.
Em trai cô hiếm khi vui vẻ hưng phấn như vậy, cho thằng bé nói thêm cũng không có hại gì.
Đợi thằng bé nói tới kết, Tần Thanh Man mới quan tâm hỏi: "Không ai giành đèn băng của em sao?" Tuy cô tới đồn Kháo Sơn không lâu, nhưng ký ức của nguyên chủ nói cho cô biết phong khí trong đồn như thế nào.
"Họ muốn giành, nhưng sợ Đại Bạch, Tiểu Bạch nhà chúng ta."
Sở Sở nhếch miệng cười.
Đừng thấy c** nh*, cậu thông minh lắm, đặc biệt đi đường đông người, cộng thêm hai con ngỗng bảo vệ, cho dù có người muốn giành đèn băng trong tay cậu cũng không dám, đây cũng là lý do cậu dám một mình đi ra ngoài khoe khoang.
"Khôn vặt." Tần Thanh Man cười xoa đầu cậu, sau đó thêm củi vào trong lò.
Tắm trong thời tiết này nhất định phải chú ý giữ ấm, bị cảm thì phiền to.
Vào lúc này, Vệ Lăng bưng chậu tắm đã rửa sạch quay lại.
Nghèo, vật tư có hạn, nhà nào cũng chỉ có một chậu tắm, cả nhà dùng chung.
Nhà họ còn chú trọng một chút, ít nhất chậu tắm, chậu rửa chân được phân ra, có một số nhà một cái chậu không chỉ tắm rửa, rửa chân, còn giặt quần áo.
"A Lăng, anh tắm giúp Sở Sở, em đến nhà chú An Khang đặt đồ gia dụng." Tần Thanh Man rất yên tâm giao Sở Sở cho Vệ Lăng.
"Được." Vệ Lăng phục tùng sắp xếp của Tần Thanh Man.
Sở Sở cũng không nói gì, chậu tắm đã được bê vào, cậu không thể nói muốn ra ngoài với Tần Thanh Man được.
Tần Thanh Man yên tâm đối với cách làm việc của Vệ Lăng, cũng tin Sở Sở có thể chăm sóc tốt bản thân, dặn dò vài câu rồi bọc áo bông lớn ra ngoài.
Hôm nay bên ngoài không có gió thổi, còn có mặt trời, cô cũng không đội mũ, chỉ quấn cái khăn, đeo bao tay rồi ra ngoài, đương nhiên cũng cầm một ít phiếu lương thực.
Muốn đi đặt đồ gia dụng, phải mang chút đồ có thể trao đổi.
Sau khi Tần Thanh Man ra ngoài, Vệ Lăng đổ nước tắm cho Sở Sở, cậu bé còn nhỏ, da non nớt, không thể dùng nước quá nóng.
Pha nước xong, Vệ Lăng thử nhiệt độ, có hơi không chắc, lại bảo Sở Sở tự sờ, đợi sau khi Sở Sở gật đầu mới thêm nước nóng.
Vào lúc Vệ Lăng chỉnh lại lò lửa, Sở Sở đã c** s*ch đi vào chậu tắm.
Thằng bé nhỏ người, vừa ngồi vào chậu tắm, nước đã tràn tới vai, chỉ lộ ra cái cổ và cái đầu tròn vo.
Toàn thân đều ngâm trong nước ấm, không hề lạnh chút nào, thằng bé vui vẻ nhúng đầu vào trong nước ấm, một chuỗi bọt khí ló ra khỏi mặt nước.
Vệ lăng thấy Sở Sở tự chơi đùa rất vui nên cũng không quản.
Chỉ cần không nguy hiểm, hắn không định quản.
Trước kia, vào thời đại nhà võ tướng đó của họ, trẻ con cũng không được chiều chuộng như thế, đều là thả rông, cơ thể có thể sinh tồn dưới điều kiện nuôi thả đều khỏe khoắn, cho nên đối với việc dưỡng dục Sở Sở, chỉ cần thằng bé không làm chuyện nguy hiểm gì, hắn sẽ không can dự.
"Anh rể, phiền anh đưa xà phòng cho em."
Sở Sở chơi một lúc ở trong nước bèn ngẩng đầu lau nước trên mặt đi, sau đó nhờ Vệ Lăng giúp đỡ.
"Đây."
Vệ Lăng cầm xà phòng bên cạnh đưa cho Sở Sở.
Người ở đây đều dùng xà phòng gội đầu tắm rửa, năng lực làm sạch của xà phòng không tồi, cũng thoải mái.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 262


Sở Sở dùng tay nhỏ bôi xà phòng khắp đầu rồi bắt đầu gãi tóc, gãi nhẹ mấy phút rồi dùng nước rửa sạch bọt xà phòng trên tóc đi.
Bọt do xà phòng sinh ra ít, dùng xong, trong nước cũng không có quá nhiều bọt.
Gội đầu xong, Sở Sở bắt đầu làm sạch cơ thể.
"Sở Sở, cần anh giúp không?" Vệ Lăng nhìn đôi tay đôi chân nhỏ của Sở Sở, nghĩ có thể giúp cậu rửa người.
"Anh rể, không cần, em có thể tự tắm."
Sở Sở không nhận ý tốt của Vệ Lăng, cậu vịn vào viền chậu tắm bơi bơi, chơi một lúc, cảm thấy nhiệt độ của nước hơi giảm đi mới vội xoa rửa rồi đứng dậy, sau vài phút, lại nói với Vệ Lăng: "Anh rể, múc cho em một chậu nước sạch xối người."
Cậu gội đầu rồi, dùng xà phòng rồi, trước khi mặc quần áo cần dùng nước sạch dội rửa một chút.
"Được."
Vệ Lăng đã sớm chuẩn bị xong nước sạch cho cậu, bảo cậu đứng giữa chậu tắm, hắn cầm muôi múc nước ấm sạch sẽ xối từ trên đầu cậu xuống.
Đây là vòi tắm phiên bản chạy bằng cơm.
Dội rửa sạch sẽ, Vệ Lăng cầm khăn tới lau người cho Sở Sở.
Lau đầu trước rồi lau người, trước lò lửa ấm áp, Sở Sở nhanh chóng mặc quần áo, có sự giữ ấm của quần áo, tắm rửa trong giá rét đã kết thúc như vậy.
Vệ Lăng đi rửa sạch chậu tắm, Sở Sở cầm cây lau sàn nhỏ lau sàn.
Vừa nãy cậu tắm đã bắn nước xuống sàn gỗ, phải lau sạch, lau sạch nước tắm b*n r* rồi, cậu thuận tiện lau cả phòng khách một lượt.
Mặt sàn trong nhà cậu được lau thường xuyên, vô cùng sạch sẽ.
Tần Thanh Man phải đi một lúc mới tới nhà Trịnh An Khang, bởi vì nhà Trịnh An Khang nằm ở ngoại vi đồn Kháo Sơn, cách nhà họ Tần hơi xa.
"Chú An Khang có nhà không ạ?"
Đứng trước cửa viện nhà Trịnh An Khang, Tần Thanh Man quan sát nhà họ Trịnh.
Nhà Trịnh An Khang ở ngoại vi đồn Kháo Sơn, gần núi, trong viện chất rất nhiều gỗ, là gỗ nguyên cây, nghe nói những cây gỗ này là do đối phương dùng điểm công đổi được, bởi vì Trịnh An Khang thích làm mộc, bây giờ không được mua bán tư nhân, ông ấy rảnh rỗi sẽ làm một số đồ gia dụng đặt trong nhà, không bán, chỉ thưởng thức.
Đương nhiên, nếu có người lấy vật đổi vật, ông ấy cũng sẽ đổi một ít đi.
Lúc Trịnh An Khang nghe giọng của Tần Thanh Man, ông đang làm việc ở trong căn nhà chuyên dùng làm mộc.
Mùa đông ngày dài, ông ấy không thích ra ngoài uống rượu với người khác, cũng không thích tám chuyện này nọ, dẫn đứa cháu mười lăm tuổi làm mộc.
To tới bàn ghế băng ghế, chậu tắm, chậu rửa chân, nhỏ tới bát gỗ đều làm được.
Nghe thấy giọng của Tần Thanh Man, Trịnh An Khang không để ý, mà vợ của ông ấy ở trong phòng khách sưởi ấm may vá quần áo đi ra.
"Là...Thanh Man à?"
Mắt của vợ Trịnh An Khang không được tốt lắm, cách một căn viện phải mất nửa ngày mới nhận ra Tần Thanh Man.
"Đúng, thím, là cháu, Tần Thanh Man."
Tần Thanh Man đứng trước cửa nhà họ Trịnh đợi người tới mở cửa viện.
Ban ngày ban mặt, cửa viện nhà họ Trịnh không khóa, nhưng chủ nhân không lên tiếng, đương nhiên cô không thể đẩy cửa đi vào.
Vợ của Trịnh An Khang thấy Tần Thanh Man đứng trước cửa viện đợi liền biết đối phương là đặc biệt tới nhà, gọi: "Thanh Man, cửa không khóa, cháu vào đi."
"Vâng, thím, vậy cháu vào nhé."
Được sự cho phép của chủ nhân, Tần Thanh Man mới đẩy cửa viện nhà họ Trịnh đi vào.
"Thanh Man, nào, vào nhà sưởi ấm." Vợ của Trịnh An Khang rất nhiệt tình mời Tần Thanh Man vào phòng khách sưởi ấm.
"Thím, chú An Khang có nhà không, cháu muốn làm ít đồ gia dụng." Tần Thanh Man không theo vợ Trịnh An Khang vào phòng khách, mà hỏi Trịnh An Khang.
Vợ Trịnh An Khang lập tức hiểu tại sao Tần Thanh Man tới nhà.
Người trong thôn đều biết chuyện Tần Thanh Man kết hôn với Vệ Lăng, cũng biết sau khai xuân năm sau họ sẽ xây nhà tổ chức lễ.
Chắc chắn nhà mới cần gia cụ mới.
Trước đây, bà ấy nói với chồng không chừng nhà họ Tần sẽ nhờ nhà họ làm gia cụ, chồng bà ấy còn cười nói bây giờ nhà họ Tần có tiền có phiếu, đâu sẽ coi trọng vật phẩm thô sơ do ông ấy làm, chắc chắn là đến cung tiêu xã mua hàng có sẵn.
"Ông nó, ông nó, Thanh Man tìm ông."
Vợ Trịnh An Khang không dám chậm trễ chính sự quay đầu gọi lớn về phía căn phòng Trịnh An Khang đang ở.
Trời mùa đông, chồng và cháu bà ấy cũng thật sự ở được.
Lần này, Trịnh An Khang nghe rõ rồi, nghe rõ Tần Thanh Man tới tìm mình, ông ấy ngẩng đầu từ trong đống gỗ lên nói với đứa cháu trai bên cạnh: "Sơn Oa Tử, đi mở cửa mời cô Thanh Man của cháu vào."
"Vâng, ông nội."
Sơn Oa Tử đặt cái bào trong tay xuống, phủi vụn gỗ trên người rồi đi mở cửa.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 263


Cửa vừa mở ra, nhìn thấy bà nội cùng một cô gái xinh đẹp đi tới, cô gái rất trẻ, một đôi mắt long lanh cực kỳ xinh đẹp, giống như biết nói chuyện vậy.
Sơn Oa Tử chỉ nhìn Tần Thanh Man một cái đã hơi đỏ mặt, cúi đầu: "Cô Thanh Man."
"Đây là Sơn Oa Tử?" Tần Thanh Man dựa vào ký ức của nguyên chủ nhận ra Sơn Oa Tử, đối mặt với Sơn Oa Tử có dáng người cao lớn, cô có hơi ngạc nhiên.
Cha mẹ của Sơn Oa Tử đều mất rồi, mấy tuổi đã sống cùng ông bà nội, có thể là vì cha mẹ mất hết, thằng bé không thích tiếp xúc với người khác, bình thường đều theo phía sau Trịnh An Khang phụ giúp, nguyên chủ ít nhất đã mấy năm không gặp cậu ấy rồi.
Hôm nay vừa gặp, khác biệt rất nhiều so với trong ký ức.
"Đúng, chính là Sơn Oa Tử, ít nói, cô nó đừng ghét."
Ánh mắt của vợ Trịnh An Khang nhìn cháu trai tràn ngập tình thương.
"Thím nói gì vậy, sao lại ghét, Sơn Oa Tử lớn rồi, sau này nhà họ Trịnh sẽ ngày càng tốt lên, thím và chú An Khang cũng có thể hưởng phúc rồi." Tần Thanh Man biết hai ông bà lớn tuổi nuôi một đứa trẻ khó khăn nhường nào.
"Đợi thêm vài năm nữa, đợi vài năm Sơn Oa Tử cưới vợ, chúng ta sẽ có thể yên tâm hoàn toàn rồi."
Trong mắt của vợ Trịnh An Khang có lo âu.
Năm nay, bà ấy cảm thấy rõ ràng mình sợ lạnh hơn, chân cũng cứng hơn, cũng không biết còn có thể nhìn thấy Sơn Oa Tử cưới vợ sinh con hay không.
Tần Thanh Man là người mẫn cảm, lập tức phát giác được nỗi lo ấu giấu dưới khuôn mặt tươi cười của vợ Trịnh An Khang, cô không giúp được chỉ có thể chuyển đề tài: "Chú An Khang, khai xuân năm sau nhà cháu muốn xây căn nhà, tay nghề của chú tốt, muốn đặt một lô gia cụ ở chỗ chú, cháu dùng phiếu lương thực đổi."
Thời này không thể nói mua, phải nói đổi, nếu không sẽ bị cắt đuôi tư bản chủ nghĩa.
"Thanh Man muốn đặt gì?" Trịnh An Khang buông việc đang làm xuống, mời Tần Thanh Man vào, căn phòng này của ông cũng đốt lò lửa, nếu không vốn không thể làm mộc vào mùa đông.
"Chú, cháu muốn làm riêng một bộ bàn ghế, hai cái tủ lớn, tủ bát, bàn làm việc..." Tần Thanh Man nói ra gia cụ đã sớm thương lượng với Vệ Lăng, cuối cùng đề ra kiểu dáng gia cụ do cô cung cấp.
Trịnh An Khang vừa nghe đã biết là 'đơn hàng' lớn.
Điều này tương đương với sắm sửa mới vật phẩm bên trong một căn nhà, đặt hàng như vậy cũng có giá trị xa xỉ.
Trịnh An Khang lau đôi tay thô ráp trên quần áo, mời Tần Thanh Man ngồi xuống bên lò lửa, ông ấy nghiên cứu bản vẽ do Tần Thanh Man đưa.
Sơn Oa Tử thì nhanh nhạy rót cho Tần Thanh Man một cốc nước mật ong.
Khu rừng Đông Bắc, chỉ cần chăm chỉ thì không thiếu mật ong chính thống, mà nước pha mật ong cũng là quà đãi khách cao nhất ở chỗ họ.
Tần Thanh Man nhận lấy nước mật ong do Sơn Oa Tử đưa rồi uống một ngụm.
Tuy mùa đông lạnh, nhưng cũng phải kịp thời bổ sung lượng nước.
Vào lúc Tần Thanh Man uống nước, Sơn Oa Tử cũng nghiêng đầu nhìn bản vẽ trong tay Trịnh An Khang, chỉ nhìn một cái cậu ấy đã nhìn ra khác biệt.
Gia cụ trên bản vẽ này tinh xảo và đẹp hơn, cứ lấy cái tủ quần áo lớn đó mà nói, cho dù là cung tiêu xã ở huyện cũng không có kiểu đẹp như vậy, còn cao to như thế, để làm ra phải mất không ít gỗ.
"Thanh Man, chú có thể làm hết những món gia cụ này, chỉ là vật liệu sử dụng có thể khá nhiều."
Trịnh An Khang nhìn một lúc lâu mới do dự lên tiếng.
Ông ấy không phải không làm được, mà lo lắng lấy giá cao thì Tần Thanh Man sẽ không chọn làm ở nhà ông ấy.
"Chú An Khang, cháu biết những đồ gia cụ này đều rất phí gỗ, cũng phí giờ công, chú cứ yên tâm làm, cháu dựa theo giá của cung tiêu xã đổi cho chú." Tần Thanh Man thấy Trịnh An Khang không nói ra chi phí giờ công liền biết ông ấy rất thành thật.
Nhưng sao cô lại không biết ngại chiếm tiện nghi của một ông lão, dứt khoát chủ động lên tiếng.
Người nhà họ Trịnh nghe Tần Thanh Man nói vậy mới thở phào một hơi, cũng càng nhiệt tình với Tần Thanh Man hơn.
"Hai trăm cân lương thực." Trịnh An Khang đưa ra giá cả, mức giá này của ông ấy rất hợp lý, hai tủ quần áo cao to đã tốn không ít gỗ và giờ công, còn có bàn trang điểm, bàn ghế các kiểu, miếu thờ, ông ấy và cháu trai ít nhất phải làm tới khai xuân năm sau mới có thể làm xong.
Trước đó Tần Thanh Man cùng Vệ Lăng tới cung tiêu xã dạo, biết giá của gia cụ.
Tính nhẩm một chút, với hai trăm cân lương thực, nhà họ Trịnh tuyệt đối không chiếm hời bao nhiêu, thế là gật đầu đồng ý: "Chú An Khang, cháu đồng ý, nhưng..."
"Nhưng cái gì?"
Ba người nhà họ Trịnh đều căng thẳng nhìn Tần Thanh Man, họ vô cùng lo lắng Tần Thanh Man đổi ý.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 264


Lương thực tiêu dùng một năm của ba người nhà họ Trịnh không hẳn là ít, lương thực phải ăn, điểm công khó kiếm, Trịnh An Khang và vợ đều lớn tuổi rồi, chân cũng không linh hoạt mấy, lúc đi làm trong đội, họ rất khó kiếm được điểm công cao, không có điểm công cao lại ăn uống không ít, như vậy nhà họ chủ yếu dựa vào điểm công do Sơn Oa Tử mười lăm tuổi kiếm được.
Một đứa trẻ có thể kiếm được điểm công mấy cũng rất khó cho một nhà ba người ăn no, nhà họ thiếu lương thực khá nhiều, cho nên mùa đông tuyết lớn hàng năm, lúc phong tỏa núi, họ ở nhà làm mộc đổi lương thực.
Nhưng đồn Kháo Sơn chỉ có từng này, gia cụ nhà họ làm ra đều là gỗ tốt.
Gỗ tốt sẽ đại biểu cứng cáp và bền, không dễ hỏng.
Mấy năm đầu, dựa vào gia cụ đổi lương thực, nhà họ Trịnh còn được coi là miễn cưỡng bù đủ lỗ hổng lương thực. Nhưng sau khi Sơn Oa Tử ngày càng cao lớn, ăn càng nhiều, bây giờ nhà họ Trịnh đã và đang lo thiếu lương thực.
Hôm nay Tần Thanh Man tới nhà, mang tới hi vọng cho tất cả mọi người ở nhà họ Trịnh.
Trịnh An Khang lo lắng Tần Thanh Man muốn chém giá, gương mặt già nua đã nhăn lại, nhượng bộ nói: "Thanh Man, hay là trả cho chú một trăm tám mươi cân lương thực đi." Đây đã là cực hạn mà ông ấy có thể chấp nhận.
Tần Thanh Man thấy người nhà họ Trịnh hiểu lầm, vội vàng nói: "Chú, đã nói hai trăm cân là hai trăm cân lương thực, cháu sẽ không chém giá. Vừa nãy cháu nhìn thấy nhà chú có chiếc tủ quần áo đã đóng xong, muốn dùng thịt lợn rừng đổi với chú một cái mang về nhà."
Cô nhìn ra mấy người nhà họ Trịnh thiếu thịt ăn trong thời gian dài, nghĩ tới hai ông bà nuôi đứa cháu lớn không dễ mới muốn giúp một tay.
Có lẽ người cao tuổi ăn thịt sẽ tốt cho sức khỏe hơn.
"Dùng thịt lợn rừng đổi tủ quần áo?" Trịnh An Khang và vợ đồng thời nhìn tủ quần áo ở gần đó.
Chiếc tủ quần áo này là dựa theo thẩm mỹ đại chúng bình thường đóng nên, không có hoa văn phức tạp gì, cũng không tính là tinh xảo mấy, nhưng cứng cáp và bền, là lựa chọn đầu tiên của người nông thôn khi mua gia cụ.
"Đúng, nhà cháu chỉ có rương không có tủ quần áo, chỗ chú có tủ sẵn, cháu đổi về nhà là có thể dùng." Tần Thanh Man rất quan tâm tâm trạng của người già, không lộ ra biểu cảm thương hại đồng cảm, cũng không có cảm giác bố thí cao cao tại thượng.
Nhà cô cũng không tính là giàu có, sẽ không làm chuyện thánh mẫu gì, có bao nhiêu năng lực thì làm bấy nhiêu chuyện.
Lấy vật đổi vật, hai nhà đều an tâm.
"Thanh Man, cháu muốn đổi thế nào?" Trịnh An Khang nhìn vợ và cháu trai, ánh mắt nhìn Tần Thanh Man ngập tràn cảm kích.
Ông cụ sắp sáu mươi tuổi, có chuyện gì chưa từng trải qua, có thể cảm nhận được ý tốt của Tần Thanh Man.
"Chú, cháu đưa chú mười ký thịt đổi một cái tủ." Tần Thanh Man biết mình đưa nhiều, nhưng thi thoảng giá trị không tính toán như vậy: "Chú, chú đừng từ chối, cháu còn nhớ quan tài của cha mẹ cháu khi xưa là chú đổi lỗ vốn cho cháu."
Tần Thanh man đã tiếp nhận cơ thể của nguyên chủ tức là nhận phần nhân tình này của Trịnh An Khang.
"Được, chú nhận."
Trịnh An Khang nghiêng đầu lau mắt, quay đầu nhìn Tần Thanh Man cười.
"Chú, cháu sẽ về nhà nhờ người tới chuyển tủ, tuyết rơi nên chú đừng làm." Tần Thanh Man không dám để Trịnh An Khang chuyển tủ, trời tuyết lớn mặt đất trơn, nếu ông cụ ngã thì không phải chuyện nhỏ.
Dù sao Vệ Lăng nhà cô cũng khỏe, nhấc với Sơn Oa Tử là được.
"Được, được, cháu đi gọi người, chú sửa sang lại tủ cho cháu." Gia đình Trịnh An Khang mặt mày hớn hở tiễn Tần Thanh Man ra ngoài.
Cho tới khi không nhìn thấy bóng dáng của Tần Thanh Man, ba người mới quay người vào nhà.
"Người tốt có phúc báo." Trịnh An Khang cảm thán một câu, ban đầu nếu không phải ông ấy làm chuyện tốt, hôm nay làm sao có thể nhận được hồi báo, ông ấy liên tục nói mấy câu người tốt có phúc báo mới căn dặn cháu trai: "Sơn Oa Tử, sau này cháu phải hiếu thuận với cô Thanh Man của cháu, con bé là ân nhân của nhà chúng ta."
"Ông nội, cháu biết rồi."
Sơn Oa Tử nhìn bà nội lau nước mắt vội vàng dìu bà ấy về phòng khách, sàn nhà phòng khách sạch sẽ, không có vụn gỗ lộn xộn, thích hợp cho người già mắt không được tốt ở hơn.
Lúc Tần Thanh Man về nhà, Vệ Lăng đã giặt đồ trong của hắn và Sở Sở xong, cùng Sở Sở sưởi ấm bên bếp lửa, thằng bé dựa lên gối của Vệ Lăng bảo anh rể kể chuyện cho cậu nghe.
Vệ Lăng không phải người biết kể chuyện, sau khi hắn tới thời đại này, vẫn luôn làm việc, sinh hoạt theo trật tự, không có chuyện gì đáng để kể.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 265


Đối mặt với đôi mắt mong mỏi của Sở Sở, hắn suy nghĩ, biên quá khứ trên chiến trường của mình ở kiếp trước thành câu chuyện rồi kể cho thằng bé nghe.
Sở Sở không biết đây là chuyện có thật, nghe tới say sưa.
Đặc biệt vô cùng tò mò và sùng bái đối với vị tướng quân trong câu chuyện.
Vào lúc một lớn một nhỏ yên lặng, Tần Thanh Man quay về, tai của Vệ Lăng rất thính, Tần Thanh Man vừa vào viện, hắn đã nghe thấy động tĩnh, sau đó đứng dậy.
Vệ Lăng vừa đứng dậy, Sở Sở đã đoán được là Tần Thanh Man về rồi.
Chạy tới cửa sổ nhìn một cái, nhìn thấy bóng dáng của Tần Thanh Man, cậu lập tức vui vẻ múa hai tay với Tần Thanh Man vừa vào cửa viện.
"Cẩn thận kẻo ngã."
Vệ Lăng nhìn Sở Sở đang ở trên băng ghế nhảy nhót, vội vàng đi tới bồng cậu lên.
Sau đó hắn nhìn thấy Tần Thanh Man về nhà.
Tần Thanh Man cả đi cả về mấy nửa tiếng, đang bộ, tới nhà họ Trịnh lại vào nhà sưởi ấm, cũng không lạnh mất, chỉ là đường hơi khó đi, tuy tuyết bị xúc đi nhưng mặt đất ít nhiều vẫn còn chút băng.
Đi khá chậm.
May mà không có nhà nào thiếu đức hắt nước ở cổng, nếu không tuyệt đối có thể ngã chết người.
Tần Thanh Man vừa vào viện đã nhìn thấy một lớn một nhỏ ở sau cửa sổ thủy tinh phòng khách, nhìn hai người đàn ông thân nhất cuộc đời này của mình, cô mỉm cười, sau đó vẫy tay với Vệ Lăng.
Cô quay về ngoài việc gọi Vệ Lăng đi khiêng tủ, còn phải mang theo ít thịt lợn rừng, phải rời đi ngay, không định vào phòng khách.
Vệ Lăng và Sở Sở vừa thấy Tần Thanh Man vẫy tay đã biết có chuyện cần.
Vệ Lăng xoa đầu Sở Sở, nói: "Em ở trong nhà đợi, anh đi xem thử có chuyện gì."
"Anh rể, em cũng muốn đi."
Sở Sở trưng cầu ý kiến.
"Không được." Lúc nên nghiêm khắc, Vệ Lăng vô cùng nghiêm khắc: "Em vừa tắm xong, lỗ chân lông trên người đều ở trạng thái đóng mở, bây giờ ra ngoài dễ bị cảm."
Sở Sở nhìn Vệ Lăng, nhỏ tiếng phân bua: "Anh rể, anh cũng tắm."
Ý là mèo đừng chê mèo lắm lông, hai người đều như nhau.
Vệ Lăng suýt chút bị sự thông minh của thằng bé chọc cười, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích một câu: "Anh rể khác với em, anh là quân nhân, một năm bốn mùa đều sẽ rèn luyện thân thể, cho dù là trời đổ tuyết lạnh khắc nghiệt này, lúc bọn anh luyện tập cũng c** tr*n."
Nói xong, hắn nhìn chiều cao có hơi thấp bé so với bạn bè cùng trang lứa.
Sở Sở lập tức ủ rũ, sau đó giãy giụa từ trong lòng Vệ Lăng xuống đất.
Anh rể quá xấu, cậu không thích anh rể nữa.
Vệ Lăng thấy Sở Sở ngồi bên bếp lửa sưởi ấm quay lưng với mình, hắn biết mình đã chọc cậu giận rồi, cũng không giải thích mà mỉm cười chuẩn bị ra ngoài.
"Anh...anh rể, anh mặc nhiều một chút, đừng để bị cảm."
Vào lúc này, giọng của thằng bé âm u từ bên lò lửa vang lên.
"Được, anh biết rồi." Vệ Lăng thấy Sở Sở giận nhưng không quên quan tâm mình, hắn khoác áo lên đi tới gần xoa đầu của thằng bé, sau đó móc ra một viên kẹo từ trong túi áo nhét cho thằng bé.
Kẹo được họ mua ở cung tiêu xã khi trước, chỉ là sang năm Sở Sở sáu tuổi rồi, đứa trẻ sáu tuổi bắt đầu thay răng, Tần Thanh Man lo thằng bé ăn kẹo nhiều sẽ có ảnh hưởng với răng nên khống chế lượng ăn kẹo hàng ngày của cậu.
Thằng bé thích thứ ngọt miệng, càng khống chế càng thèm.
Bây giờ Vệ Lăng đang lấy lòng tặng quà xin lỗi cậu bé.
"Anh rể!" Cất kẹo vào, trên mặt Sở Sở lập tức lộ ra nụ cười, quay đầu nhìn Vệ Lăng, trong đôi mắt to đều là vui vẻ.
Khoảnh khắc này, Vệ Lăng ở trong lòng thằng bé không còn là anh rể đáng ghét nữa, mà đã khôi phục về vị trí anh rể thân yêu.
"Ăn xong đánh răng, đừng để chị em thấy."
Vệ Lăng làm như thật căn dặn Sở Sở.
Thực ra kẹo này chính là kẹo do Tần Thanh Man mượn tay hắn chuyển cho Sở Sở, hắn lớn thế này đâu cần ăn kẹo, quan trọng hơn là hắn vốn không thích đồ ngọt, không thích kẹo, điểm này Tần Thanh Man cũng biết.
"Anh rể, anh tốt nhất, em nhất định sẽ đánh răng."
Sở Sở vui vẻ ôm Vệ Lăng, sau đó đưa mắt nhìn hắn rời khỏi phòng khách.
Thậm chí còn không yên tâm đứng trên băng ghế dưới cửa sổ nhìn ra ngoài, người cậu nhìn là Tần Thanh Man.
Chuyện lén lút ăn kẹo này đương nhiên là phải nhân lúc chị không ở nhà mới có thể lén ăn.
Tần Thanh Man vốn không biết trò hề giữa Vệ Lăng và Sở Sở, vừa về tới cô đã vào nhà bếp, sau đó cầm giỏ mây bào tuyết bên giếng nước.
Thịt lợn rừng nhà cô đều đông lạnh bên dưới, đương nhiên phải bào ra mới có thể mang đi.
Miếng thịt lợn rừng do Vệ Lăng chia ra không to cũng không nhỏ, rất đều nhau, một miếng nặng khoảng một ký rưỡi, đây là tiện cho rã đông rồi dùng.
Tần Thanh Man nhặt khoảng bảy miếng thịt bả vai đựng vào trong giỏ mây.
Thịt ở vị trí này nạc, thịt mềm, thích hợp nhất cho người già răng không tốt lắm ăn.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 266


Vệ Lăng ra ngoài nhìn thấy Tần Thanh Man đang nhặt thịt, vội vàng tới phụ.
Tần Thanh Man không đợi Vệ Lăng hỏi đã nói tình hình của nhà họ Trịnh, đồng thời thương lượng chuyện tặng thịt với Vệ Lăng.
Thịt mà nhà họ có thể ăn được đều dựa vào Vệ Lăng, đương nhiên phải thương lượng với người ta.
Vệ Lăng nghe xong giải thích và suy nghĩ của Tần Thanh Man mới đáp: "Vợ à, sau này loại chuyện nhỏ trong nhà em không cần hỏi anh, anh lo ngoài, em chủ nội, trong nhà xử trí thế nào do em làm chủ, nếu em cảm thấy đúng thì em làm, anh ủng hộ em."
"A Lăng, anh tốt thật."
Tần Thanh Man thật lòng cảm nhận được sự văn minh và hào phóng của Vệ Lăng.
Không phải tất cả đàn ông đều có thể yên tâm cho vợ quản lý nhà cửa như vậy, cũng không phải bất cứ đàn ông nào cũng có thể hào phóng tặng thịt đã tới miệng.
Lương thực hiếm hoi, thịt hiếm hoi, vải vóc hiếm hoi, đây chính là sự thiếu thốn của thời đại bây giờ.
Tần Thanh Man có sự hỗ trợ của Vệ Lăng, tay chân càng lưu loát, trước khi hai người rời khỏi nhà, nhìn vào vị trí phòng khách.
Gương mặt nhỏ của Sở Sở đang dán chặt lên kính cửa sổ.
Đã dán tới biến dạng rồi.
Tần Thanh Man lập tức bật cười, nhỏ tiếng hỏi Vệ Lăng: "Có phải anh cho Sở Sở kẹo không?"
"Đúng, cho một viên."
Tâm trạng của Vệ Lăng rất tốt, hắn nắm tay vợ, hai người xách giỏ cùng nhau tới nhà họ Trịnh.
"May mà kính cửa sổ nhà chúng ta được lau hàng ngày, nếu không dựa theo kiểu dùng mặt lau này của Sở Sở, em lo kính còn sạch hơn mặt nó." Tần Thanh Man nhân lúc Sở Sở không có mặt, cười thằng bé.
"Kính lạnh, lần sau bảo Sở Sở đừng dùng mặt lau nữa." Vệ Lăng thuận miệng tiếp một câu.
Tần Thanh Man lập tức cười cong người.
Trong nhà, Sở Sở đưa mắt nhìn Tần Thanh Man và Vệ Lăng rời khỏi, sau đó lập tức rời khỏi cửa sổ, vui vẻ dùng khăn mặt của mình lau mặt, lại lau tay, làm xong mọi thứ mới lấy kẹo từ trong túi áo ra.
Kẹo sữa Thỏ Trắng!
Viên kẹo do anh rể cho cậu là kẹo sữa Thỏ Trắng, là kẹo ngon nhất.
Hương vị sữa nồng đậm xuyên qua giấy bọc dụ hoặc thằng bé, thỏ trắng trên giấy bọc ngoan ngoãn ngồi xổm.
"He he --" Sở Sở cười toét miệng híp mắt xé giấy kẹo.
Giấy kẹo được xé ra, lộ ra viên kẹo hình trụ, lớp ngoài viên kẹo còn bọc một lớp giấy mỏng như cánh ve.
Sở Sở nhìn tấm giấy này rồi lè lưỡi ra l**m.
Sau khi cậu l**m láp, phần giấy đã vào trong miệng, không cần nhai, giấy đã theo nước bọt tan ra, thơm ngát, mang theo vị ngọt dẻo.
Lớp giấy mỏng như cánh ve này không phải giấy thật, mà làm từ gạo nếp, con người hoàn toàn có thể hấp thu, là giấy ăn được.
"Ngon thật." Sở Sở cảm thán một câu mới nhét cả viên kẹo vào trong miệng.
Cậu cũng không nỡ vứt giấy kẹo, dùng tay nhỏ miết phẳng giấy kẹo rồi ép với giấy bổi vàng trong rương lại với nhau.
Đều là thứ đáng để kỷ niệm, phải cất kỹ.
Nghĩ như vậy, Sở Sở lấy giấy kẹo trong giấy bổi vàng ra đếm, năm tờ giấy kẹo, chứng tỏ cậu đã ăn năm viên kẹo sữa Thỏ Trắng.
Trong miệng nhai kẹo sữa ngạt ngào hương sữa, Sở Sở cất giấy kẹo và giấy bổi vàng vào rương mới quay lại phòng khách.
Thực ra cậu không biết Tần Thanh Man và Vệ Lăng đi đâu, nhưng cậu biết ngoan ngoãn đợi ở nhà.
Chỉ có ở nhà, chị và anh rể sẽ về thôi.
Trên đường có Vệ Lăng nắm tay, Tần Thanh Man đi nhanh hơn một chút, mất ít thời gian để tới nhà họ Trịnh hơn so với lần trước.
Ba người nhà họ Trịnh vô cùng coi trọng Tần Thanh Man.
Trịnh An Khang và Sơn Oa Tử đặc biệt chọn một cái tủ gia công tốt nhất rồi kiểm tra tỉ mỉ, không cho phép chút xước nào, để đề phòng họ dùng mắt thường không kiểm tra được, hai ông cháu dùng tay sờ mó tất cả ngóc ngách của chiếc tủ quần áo.
Kiểm tra như vậy mấy lần, hai ông cháu mới yên tâm.
Xem ra tay nghề của họ không sa sút, vẫn tốt giống như mấy năm trước.
Trong lúc đợi Tần Thanh Man, Trịnh An Khang bảo Sơn Oa Tử cầm một chiếc khăn sạch không ngừng lau chùi tủ quần áo.
Tủ quần áo này đã hoàn thành, quét sơn rồi.
Nhưng không phải là sơn dầu nặng mùi như sau này, mà là vecni, vecni là sơn thực vật, không có màu, cũng không có nặng mùi, tủ quần áo được đánh vecni giữ được màu sắc nguyên bản của gỗ.
Màu sắc vô cùng bảo vệ môi trường.
Khi Tần Thanh Man và Vệ Lăng bước vào nhà họ Trịnh lần nữa, Sơn Oa Tử đại biểu ông nội ra đón.
Ông nội của cậu ấy lớn tuổi, chân không được khỏe lắm, cậu ấy sắp thành niên bắt đầu gánh vác gia đình rồi.
"Cô Thanh Man, dượng."
Lúc Sơn Oa Tử gọi Tần Thanh Man vẫn khá tự nhiên, dù sao thì đã gọi một lần, nhưng lúc gọi Vệ Lăng thì có hơi lắp bắp.
Cậu ấy không biết xưng hô với Vệ Lăng thế nào.
Nhưng nghĩ mình gọi Tần Thanh Man là cô, chồng của cô đương nhiên nên gọi là dượng, cũng trắc trở gọi một tiếng dượng.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 267


Vệ Lăng ôn hòa gật đầu với Sơn Oa Tử, mặc nhận xưng hô của thiếu niên.
Trong thôn là như vậy, sống cùng một thôn, rất nhiều gia đình đều bà con với nhau, có lẽ là người thân trong ba đời, có lẽ đã quá năm đời, nhưng sống trong cùng một thôn, nhà nào cũng sẽ dựa theo vai vế xưng hô.
Sơn Oa Tử gọi Vệ Lăng là dượng vẫn được coi là tốt, thậm chí còn có người già sáu bảy mươi tuổi gọi Tần Thanh Man một tiếng cô, hoặc bác.
Ngay cả đứa trẻ nhỏ như Sở Sở cũng có cháu chắt.
"A Lăng, đây là chú An Khang." Tần Thanh Man nhìn Trịnh An Khang đứng ở cổng nhìn mình và Vệ Lăng, chủ động giới thiệu ông ấy với Vệ Lăng.
Là vãn bối, họ nên chào hỏi Trịnh An Khang trước.
"Chú An Khang." Vệ Lăng theo xưng hô của Tần Thanh Man với Trịnh An Khang mà xưng hô, đồng thời đưa giỏ mây nhỏ đang xách trong tay cho Sơn Oa Tử ở bên cạnh.
Sơn Oa Tử thuận tay nhận lấy, kết quả rất nặng tay.
Cậu ấy đoán có thể không chỉ mười ký thịt.
"A Lăng đúng không, mau, mau cùng Thanh Man vào nhà ngồi, bên ngoài lạnh." Trịnh An Khang gọi Tần Thanh Man và Vệ Lăng vào.
"Thanh Man tới rồi." Vợ của Trịnh An Khang ở trong phòng khách nghe thấy giọng nói ở trong viện cũng ra ngoài chào đón.
"A Lăng, đây là thím, gọi là thím." Tần Thanh Man giới thiệu vợ của Trịnh An Khang cho Vệ Lăng.
"Chào thím."
Vệ Lăng theo Tần Thanh Man làm quen.
"Thím, đây là A Lăng, là chồng của cháu." Tần Thanh Man giới thiệu Vệ lăng với vợ của Trịnh An Khang, giới thiệu cũng dựa theo tập quán giới thiệu của người bản địa.
"A Lăng đúng là một chàng trai tuấn tú, thật xứng với Thanh Man của chúng ta."
Tuy mắt của vợ Trịnh An Khang không tốt lắm, nhưng ở cự ly gần vẫn có thể nhìn rõ tướng mạo của Vệ Lăng, nhìn rõ rồi lại khen ngợi.
Câu nói này của bà ấy coi như vừa khen Tần Thanh Man, vừa khen Vệ Lăng, tâm trạng của hai vợ chồng Tần Thanh Man thật sự rất tốt.
Mặc kệ thời nào, đương nhiên ai cũng thích nghe lời hay ho.
"Chú, để A Lăng và Sơn Oa Tử khiêng tủ đi, chú không cần lo." Tần Thanh Man quan tâm chân của Trịnh An Khang không tiện, không dám để ông ấy đi cùng hoặc ra ngoài.
"Được, để Sơn Oa Tử khiêng cùng A Lăng."
Trịnh An Khang nhìn tầm vóc của Vệ Lăng, hài lòng gật đầu, tủ rỗng, hai người có dáng người cao to khiêng thì không thành vấn đề, nếu thực sự không được, còn có thể tháo ra mang về rồi lắp trở lại.
"Chú, thím, chúng cháu đi đây."
Tần Thanh Man đỡ một góc tủ cùng Vệ Lăng và Sơn Oa Tử rời khỏi nhà họ Trịnh.
"Thanh Man, cháu yên tâm, chú tuyệt đối dùng gỗ tốt nhất làm gia cụ cho cháu." Trịnh An Khang trịnh trọng hứa với Tần Thanh Man.
Đã nhận nhân tình, ông ấy phải lấy ra chân tâm.
"Cảm ơn chú, không vội, chú cứ từ từ đóng." Tần Thanh Man lo ông cụ cố sức nên căn dặn một câu.
"Biết, chú biết rồi."
Trịnh An Khang cười lộ ra nướu của mấy cái răng.
"Bà nó, hôm nay chúng ta gói há cảo nhân thịt dưa chua ăn." Trịnh An Khang xách giỏ mây bên chân đi vào phòng khách, trong giỏ mây này là thịt do hai vợ chồng Tần Thanh Man vừa mang tới.
"Ài, ăn thịt, hôm nay nhà chúng ta ăn thịt."
Vợ Trịnh An Khang cũng cười ra nếp nhăn khắp gương mặt.
Hai vợ chồng nhà họ Trịnh ở nhà vui vẻ gói há cảo đợi Sơn Oa Tử về nhà, lúc này Sơn Oa Tử đang cùng Vệ Lăng khiêng tủ quần áo tới nhà họ Tần.
Tủ quần áo không lớn, hai cánh cửa, nhưng rất nặng.
Con người Trịnh An Khang thành thật, đều dùng gỗ tốt gia công, cho nên tủ quần áo hai cửa vẫn có hơi nặng, may mà người khiêng nó là Vệ Lăng và Sơn Oa Tử, đổi thành người khác khiêng, có thể khiêng không nổi.
"Dượng, dượng khỏe thật."
Sơn Oa Tử không phải người ít nói bẩm sinh, cậu ấy chỉ không thích nói chuyện với người không thân thiết, đối mặt với Tần Thanh Man và Vệ Lăng đã giúp đỡ nhà họ, cậu ấy nguyện ý chủ động trò chuyện với hai người.
"Sức của cháu cũng không tồi."
Vệ Lăng rất tán thưởng Sơn Oa Tử, hiếm khi gặp được thiếu niên khỏe như vậy.
"Sức khỏe của ông bà nội không được tốt, cháu phụ nhiều, sức lực cũng được luyện ra." Sơn Oa Tử có hảo cảm với Vệ Lăng, muốn nói chuyện và tâm sự.
"Năm nay mấy tuổi rồi?"
Vệ Lăng thật sự quan tâm Sơn Oa Tử.
Tuy bộ đội bọn họ rất ít tuyển người mới, nhưng nếu thật sự có bản lĩnh họ vẫn sẽ tuyển vào.
Sơn Oa Tử không biết Vệ Lăng có tính toán gì, thành thật đáp: "Thưa dượng, sang năm cháu mười sáu rồi."
Vệ Lăng nhìn gương mặt non trẻ của Sơn Oa Tử, có chút tiếc nuối, căn dặn: "Hiếu thuận với trưởng bối, rèn luyện thân thể đàng hoàng, đợi cháu mười mươi bảy tuổi sẽ tuyển cháu vào bộ đội." Sớm một năm vẫn có thể đặc tuyển.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 268


Sơn Oa Tử không ngờ một cái bánh lớn như vậy đập lên đầu cậu ấy, cậu ấy vừa kinh ngạc vừa vui mừng ngây người tại chỗ.
Vui vẻ và kích động khiến cậu ấy không biết biểu đạt thế nào.
Tần Thanh Man thoáng nhìn đã biết Sơn Oa Tử không biết làm sao, cười nói một câu: "Sơn Oa Tử, không phải dượng cháu nể tình ông cháu mới nói vậy, mà là cháu vốn là hạt giống tốt để làm lính."
"Cảm...cảm ơn dượng, cảm ơn cô Thanh Man."
Sơn Oa Tử hồi thần dưới sự nhắc nhở của Tần Thanh Man, sau đó vội vàng khiêng tủ đi.
Vừa nãy, trong đầu cậu ấy thật sự xẹt qua ý nghĩ Vệ Lăng nói vậy liệu có phải nể mặt ông nội mà chiếu cố cậu ấy không, nhưng nghe Tần Thanh Man nói, cậu ấy biết mình nghĩ nhiều rồi.
"Sơn Oa Tử, vào bộ đội không phải ai cũng có thể vào, nếu không có bản lĩnh, bộ đội chúng ta không tuyển." Lời của Vệ Lăng đánh tan nghi hoặc của Sơn Oa Tử.
Sau mười mấy phút, Sơn Oa Tử khiêng tủ quần áo tới phòng phía tây nhà họ Tần.
Đặt vào vị trí do Tần Thanh Man chỉ định.
Sơn Oa Tử làm việc thành thật lại tỉ mỉ như ông nội cậu ấy, sau khi đặt tủ quần áo xuống, cậu ấy kiểm tra nhiều lần, thấy đứng vững, cũng không va chạm ở đâu mới cười chất phác với Tần Thanh Man và Vệ Lăng.
"Sơn Oa Tử, ở nhà ăn cơm rồi đi."
Tần Thanh Man nhìn trán Sơn Oa Tử toát mồ hôi, giữ người lại ăn bữa cơm.
"Cô Thanh Man, ông bà nội còn đang đợi cháu về, không ăn cơm đâu ạ." Sơn Oa Tử sao lại không biết ngại ở lại ăn cơm, vội vàng lắc tay từ chối.
Nhà họ đã chiếm rất nhiều tiện nghi của nhà cô Thanh Man, cậu ấy không dám ở lại ăn cơm.
Cậu ấy biết sức ăn của mình như thế nào.
Tần Thanh Man thấy quả thực Sơn Oa Tử không muốn ở lại, liền cầm một nắm kẹo nhét vào lòng cậu ấy.
Đối mặt với một nắm kẹo, Sơn Oa Tử trước nay chưa từng thấy nhiều kẹo như vậy cứng đờ toàn thân, cậu ấy không dám nhận.
"Sơn Oa Tử, nhận đi, đây là kẹo hỉ của cô và dượng cháu, cháu mang về cho ông bà cháu nếm thử." Tần Thanh Man ngăn cản ý đồ trả kẹo lại của Sơn Oa Tử.
Nghe Tần Thanh Man nói vậy, Sơn Oa Tử không dám trả nữa.
"Người lớn tặng, không được từ chối, Sơn Oa Tử về đi, sắp ăn cơm trưa rồi." Tần Thanh Man đẩy Sơn Oa Tử ra ngoài.
Sơn Oa Tử cúi người thật sâu với Tần Thanh Man và Vệ lăng rồi mới chạy đi.
Vừa chạy vừa cười, cười tới cuối cùng bật khóc.
Hai ông bà nhà họ Trịnh nhìn thấy Sơn Oa Tử giàn giụa nước mắt đều sợ hãi, liên tục truy hỏi làm sao vậy.
Sơn Oa Tử đưa kẹo ôm trong ngực cho ông bà nội.
"Đây là kẹo do cô Thanh Man của cháu cho?" Vợ Trịnh An Khang nhìn thấy kẹo đã đoán được nguyên nhân rồi.
"Vâng." Sơn Oa Tử gật đầu.
Trịnh An Khang mắng cháu trai: "Thằng bé này, kẹo nhận đã nhận rồi, sau này chúng ta nghĩ cách đáp lại là được, sao lại phải khóc, thật yếu đuối."
"Ông nội, dượng bảo cháu hiếu thuận với ông bà, rèn luyện cơ thể thật tốt, năm kia tuyển cháu vào bộ đội." Sơn Oa Tử nói chuyện vui lớn nhất cho người nhà biết.
Trịnh An Khang và vợ kinh ngạc, kẹo quý giá trong tay bà cụ rơi xuống đất.
"Ông nó, tôi không nghe lầm chứ!" Bà cụ nắm chặt tay của Trịnh An Khang.
"Bà nội, bà không nghe lầm, là chính miệng dượng nói với cháu, dượng cảm thấy cháu khỏe, thích hợp đến bộ đội phát triển." Sơn Oa Tử òa khóc lần nữa.
Nước mắt vui quá mà rơi.
"Hai vợ chồng Tần Thanh Man không chỉ là ân nhân của nhà họ Trịnh chúng ta, còn là quý nhân." Trịnh An Khang biết bây giờ vào bộ đội khó nhường nào, sau giải phóng, nước ta đã giải trừ quân bị, bây giờ người có thể vào bộ đội đều không phải người đơn giản.
"Sau nhà Sơn Oa Tử nhà chúng ta có thể ăn no rồi."
Vợ Trịnh An Khang ôm cháu trai khóc.
Cháu trai ăn khỏe, họ già rồi không có bản lĩnh, khó kiếm điểm công, đang lo lắng chuyện này. Không ngờ hi vọng lại tới, nhà họ Trịnh bọn họ có hi vọng rồi.
Từ hôm nay, tinh thần diện mạo cả mọi người nhà họ Trịnh bắt đầu thay đổi.
Nhà họ Tần, sau khi Sơn Oa Tử đi, Tần Thanh Man bắt đầu nấu bữa trưa, buổi sáng cô đã ủ bột, chốc nữa hấp màn thầu ăn cùng cá hầm nồi sắt hôm qua vừa chuẩn.
"Vợ ơi, liệu em có trách anh không thương lượng chuyện này với em, gây thêm phiền phức cho em không?"
Vệ Lăng tới bên cạnh Tần Thanh Man hỏi.
"Anh lo người nhà họ Tần sẽ dòm ngó suất vào bộ đội?" Tần Thanh Man bình tĩnh nhìn Vệ Lăng.
"Ừm, giúp người ngoài không giúp người trong nhà, họ sẽ gây phiền phức cho em." Vệ Lăng thương vợ.
"Người ngoài người trong cái gì, em có nhận hay không là hai chuyện." Tần Thanh Man tự tin nhìn Vệ Lăng, nhìn Sở Sở không để ý hai người, cô dứt khoát trấn an bằng cách hôn lên môi chồng.
Ngọt lịm.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 269


Tần Thanh Man hôn người ta rồi, miệng ngọt, tim ngọt, Vệ Lăng được hôn cũng là ngọt từ miệng đến trong lòng, vì sự ngọt ngào này, hắn đem phiền não vừa nãy ném hết ra sau đầu, vợ cũng đã nói là không có vấn đề, vậy thì nhất định không có vấn đề gì.
Loại việc như tiến vào quân đội này không thể dùng tình cảm để nói chuyện được, không có bản lĩnh thì ai cũng không thể vào.
"A Lăng, về sau có ai dùng danh nghĩa của em đến tìm anh xin được "quan tâm", anh cứ trực tiếp từ chối, nếu không từ chối được thì đẩy cho em, để người đó đến tìm em." Tần Thanh Man rất có kinh nghiệm xử lý loại chuyện như thế này, kiếp trước cô cũng đã từng xử lý không ít.
Kiếp trước cô từ nông thôn dốc sức nỗ lực lên thành phố, sau khi thành đạt, một đám họ hàng chạy tới để bấu víu quan hệ, đều là muốn nhờ cô giúp đỡ.
Không phải vay tiền thì chính là xin sắp xếp công việc trong thành phố cho con cái.
Người nào người nấy mặt dày vô cùng.
Người có quan hệ tốt mở lời Tần Thanh Man còn cân nhắc một chút, người có quan hệ không tốt cũng mặt dày đến bám víu quan hệ, trực tiếp bị Tần Thanh Man đuổi ra khỏi cửa.
Lúc chưa thành đạt người nào người nấy ở trước mặt, sau lưng móc mỉa châm chọc, thật sự cho rằng cô không biết tức giận sao.
Vệ Lăng vừa nghe Tần Thanh Man nói liền biết vợ mình là người hiểu chuyện, như vậy hắn càng dễ xử lý, nhìn thoáng qua Sở Sở đang ngồi xổm nô đùa với hai con ngỗng ở cách đó không xa, hắn cẩn thận ôm vợ một chút rồi mới buông tay.
Từ lần đó hai người bắt đầu "động tay động chân", liền thành thói quen thích động tay động chân để biểu hiện tình cảm.
"A Lăng, ăn cơm xong có phải anh phải về sư bộ một chuyến không?" Tần Thanh Man từ trong nhà kho lấy bột khoai lang mang ra.
"Ừm, xem xem mấy người Đỗ Hoành Nghị ngày mai ai không phải trực ban, thì thông báo cho bọn họ đến sớm một chút." Vệ Lăng gật đầu, trước đó hai người đã bàn bạc, ngày mai là đông chí sẽ gói sủi cảo, đi mời hết mấy người Đỗ Hoành Nghị tới nhà để đón một cái Tết đoàn viên.
Tần Thanh Man cho bột khoai lang vào trong nồi ninh từ từ cùng với cá, rồi mới hỏi: "Chúng ta có cần mời đại đoàn trưởng Vương không?"
Cô nhớ sư bộ vẫn chưa dựng khu dành cho người nhà, cho nên sư bộ XXX hiện tại bất kể là người đã kết hôn hay chưa kết hôn đều không có người thân chăm sóc.
"Không cần đâu, ngày mai đông chí, mặc dù sư bộ không tiện đón tết quá phung phí, nhưng nhà ăn sẽ gói sủi cảo thêm vào bữa ăn, đại đoàn trưởng là thủ trưởng, ông ấy phải ở lại sư bộ đón Tết cùng các chiến sĩ." Vệ Lăng lắc đầu nói ra lý do từ chối.
"Được thôi."
Tần Thanh Man nghe được nhà ăn ở sư bộ ngày mai sẽ thêm đồ ăn liền cũng không nhọc lòng quan tâm nữa.
Vệ Lăng ung dung nhìn thoáng qua Tần Thanh Man một cái, nói: "Chẳng qua có thể mang về cho đại đoàn trưởng một phần sủi cảo, ngày mai ông ấy có lẽ sẽ rất bận, khả năng không ăn được sủi cảo nóng hổi." Hồi đông chí năm ngoái ông ấy bận bịu vô cùng, không chỉ không ăn được sủi cảo nóng, mà đến cả sủi cảo nguội cũng không ăn được luôn.
Tần Thanh Man sững sờ, nghe hiểu ý trong lời nói của Vệ Lăng.
Nhìn một chút bột khoai lang đang ninh, Tần Thanh Man nói: " Ngày mai đưa có phải hơi muộn không?" Đợi ngày mai bọn họ ăn uống no nê xong, rồi để mấy người Đỗ Hoành Nghị nghị đưa sủi cảo về, đại đoàn trưởng cho dù chưa ăn sủi cảo, thì có thể cũng đã ăn những đồ ăn khác, no rồi.
Tặng quà mà không tặng vào lúc mấu chốt, thì cũng như tặng uổng.
"Vợ à, nếu em không sợ phiền phức, lát nữa ăn xong thì nấu một chút để anh mang về, cho đại đoàn trưởng đón Tết sớm một chút." Đây mới là mục đích thật sự của Vệ Lăng.
Vương Thừa Bình đối với hắn rất tốt, hắn cũng nhớ tình cảm, coi đối phương như trưởng bối trong nhà.
Tần Thanh Man sửng sốt một lúc sau đó nhìn Vệ Lăng cười lên, "Được, vậy sau khi ăn xong chúng ta liền gói sủi cảo, vừa hay em ủ bột rồi, định buổi tối gói sủi cảo ăn." Buổi sáng cô đã đồng ý với Sở Sở sẽ gói sủi cảo nhân dưa chua để ăn.
"Được, lát nữa để anh băm nhân." Ánh mắt Vệ Lăng nhìn về phía Tần Thanh Man vô cùng dịu dàng.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 270


"Em nữa! Em có thể nhổ hành, lột tỏi." Nhắc đến ăn, làm sao có thể thiếu Sở Sở được, Sở Sở cũng không tiếp tục chơi với ngỗng nữa, tiếp lời xong liền chạy đến bên người Tần Thanh Man ngồi xổm xuống, vừa thể hiện năng lực của bản thân vừa nhìn tới cá trong nồi mà mãnh liệt nuốt nước miếng.
Buổi sáng vừa ăn mì sợi xong, hiện tại ngửi thấy mùi thịt cá thơm ngon, cậu lại thấy đói rồi.
"Đói rồi?" Tần Thanh Man nhìn dáng vẻ thèm ăn của đứa nhỏ đột nhiên cũng cảm thấy có chút đói bụng.
"Chị ơi, nhà chúng ta có phải ăn quá nhiều bữa rồi không?" Sở Sở sờ bụng nhăn nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, cậu nhớ trước kia trong nhà chỉ ăn hai bữa một ngày, còn là một bữa khô một bữa loãng, húp xong cháo loãng liền lên giường nằm ngủ ngay.
Có những lúc cháo thực sự quá loãng, giống y như uống nước vậy, nằm trên giường cũng không ngủ được.
Dạ dày đói khó chịu đến mức như lửa nóng thiêu đốt.
Nhưng mà dù có khó chịu đi nữa cũng phải ép mình đi ngủ, bởi vì chỉ có ngủ rồi mới chống lại được cơn đón, mới có thể vượt qua được một ngày.
So sánh hiện tại cùng với những ngày tháng đã từng trải qua đó, Sở Sở lo lắng, cũng sợ hãi.
Cậu sợ lại phải chịu đói.
Vệ Lăng và Tần Thanh Man đều nhìn ra được sự lo lắng trên mặt Sở Sở, nhìn nhau một cái, Vệ Lăng nắm lấy tay Sở Sở xếp chỗ cho đứa nhỏ ngồi xuống, rồi mới nói: " Một ngày ăn ba bữa là sắp xếp tương đối hợp lý rồi, chúng ta hiện tại ăn nhiều là bởi vì cơ thể cần thiết, em đang trong thời kỳ phát triển, nhất định phải đảm bảo đầy đủ dinh dưỡng, chỉ có đầy đủ dinh dưỡng rồi thì cơ thể mới có thể lớn lên rắn chắc, khỏe mạnh được."
"Nhưng……..nhưng mà ……."
Sở Sở ngẩng đầu nhìn Vệ Lăng, cảm thấy có cả một bụng lo lắng muốn nói, nhưng lại không biết phải nói như thế nào.
Vệ Lăng đương nhiên biết đứa nhỏ đang lo lắng cái gì.
Dùng bàn tay rộng lớn sờ đầu đứa nhỏ nói: "Sở Sở, anh là ai?"
"Anh rể." Sở Sở có chút nghi hoặc.
"Chúng ta là người một nhà đúng không?" Vệ Lăng hỏi tiếp.
"Đương nhiên là người một nhà rồi!" Sở Sở gấp gáp, đứng cả người dậy, hai nắm tay nhỏ nắm chặt lại, vẻ mặt kích động nhìn Vệ Lăng, " Anh rể, chúng ta đương nhiên là người một nhà rồi, ai dám nói anh không phải người nhà của em, em liền đi đánh người đó."
Cậu còn tưởng rằng bên ngoài có ai ở sau lưng nói linh tinh, tức giận đến không chịu được.
Vệ Lăng nhìn thấy Sở Sở bảo vệ mình, trong lòng tràn đầy ấm áp, kéo đứa nhỏ gần vào lòng, nói: "Chúng ta đã là người một nhà, vậy các em dùng đồ của anh rể cũng là chuyện đương nhiên, em yên tâm, anh rể có thể nuôi được các em, nhà chúng ta ngày nào cũng ăn ba bữa anh vẫn có thể nuôi được."
Sở Sở kinh ngạc trợn tròn đôi mắt.
Vệ Lăng nhịn không được xoa xoa đầu đứa nhỏ, giải thích nói: "Trước kia khi chúng ta chưa thành người một nhà, anh mỗi ngày đều ăn ở nhà ăn, đồ ăn ở nhà ăn của bọn anh không được ngon như vậy, hiện tại chúng ta đã trở thành người một nhà, Thanh Man và Sở Sở mỗi ngày đều chăm sóc anh, chăm sóc anh đến rất tốt, anh rất vui."
"Em… em không chăm sóc được anh rể."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Sở đỏ rồi.
"Tại sao lại không chăm sóc được, giường ngủ của chúng ta mỗi ngày không phải đều là do em đốt sao, nếu không có Sở Sở đốt giường, anh làm sao có thể ngủ ngon được." Vệ Lăng bắt đầu liệt kê cho đứa nhỏ một loạt thành tích.
Sở Sở gật đầu, giường trong nhà xác thực đều do cậu đốt.
"Lúc anh rửa mặt là Sở Sở giúp anh rót nước nóng đúng không, còn biết đưa khăn mặt cho anh nữa." Vệ Lăng tiếp tục bổ sung lòng tin cho đứa nhỏ.
"Cũng có mấy… mấy lần." Sở Sở có chút ngại ngùng, mặt càng đỏ hơn, nhưng ánh mắt lại càng thêm sáng ngời.
Vệ Lăng thấy vẻ xoắn xuýt trên mặt Sở Sở bớt đi rồi, chốt lại nói: "Anh làm một người đàn ông, nuôi sống gia đình là việc anh nên làm, bây giờ em vẫn còn nhỏ, cho nên cần ăn cơm thật đầy đủ để phát triển, bảo đảm bản thân khoẻ mạnh không ốm đau."
"Vâng, anh rể, em nhất định sẽ ăn cơm thật đầy đủ."
Lần này Sở Sở không còn xoắn xuýt đối với chuyện nhà bọn họ một ngày ăn ba bữa nữa.
Tần Thanh Man ở một bên trông thấy rõ hai người nói chuyện với nhau, cầm một nắm tỏi tươi lên thả vào trong nồi rồi gọi hai người qua ăn cơm.
Nồi sắt ninh cá tối hôm qua cô cho thêm một chút bột khoai lang vào rồi ninh nhừ.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 271


Bột khoai lang ninh nhừ dẻo mịn, dai dai, ngấm nước canh vào ăn ngon chẳng kém gì đậu phụ đông.
Cầm lên một bát lớn, một nhà ba người lại ăn no nê thêm bữa nữa, ăn xong, Sở Sở thậm chí còn thỏa mãn mà ợ ra một cái.
Tần Thanh Man đã nấu cơm, Vệ Lăng tự giác đứng dậy thu dọn bát đũa mang đi rửa, cũng không cần phải đi nhà bếp, ở trên bếp lò đặt một cái nồi sắt nhỏ, đun nước đến khi nước nóng là có thể rửa được rồi.
Có thể là do trước đó Vệ Lăng khen Sở Sở biết chăm sóc người khác, Sở Sở trông thấy Vệ Lăng thu dọn bát đũa đi rửa, cậu cũng tích cực đi theo bên người Vệ Lăng để đưa đồ.
Giúp đỡ thêm gáo nước, hỗ trợ đưa giẻ rửa bát, là vẫn có thể làm được.
Thân hình bé nhỏ bận rộn loanh quanh theo bên người Vệ Lăng.
Tần Thanh Man nhìn một màn trước mắt này tâm trạng vô cùng vui vẻ, đây chính là gia đình trong tưởng tượng của cô, người một nhà biết bàn bạc giúp đỡ lẫn nhau, dù là những chuyện vụn vặt cũng có thể cảm giác được sự ấm áp cùng ngọt ngào.
Ăn uống no nê , đã sắp tới một giờ rồi.
Tần Thanh Man chuyển thớt ra chuẩn bị gói sủi cảo.
Làm sủi cảo nhất định cần phải băm nhân, việc băm nhân này làm sao có thể thiếu một trợ thủ tốt như Vệ Lăng được.
Thịt đông đến cứng ngăng ngắc cũng đều có thể bị hắn thái ra gọn gàng rồi từ từ băm nhuyễn thịt, cuối cùng là thái dưa chua, sủi cảo dưa chua có ngon hay không thì phải xem ở tỉ lệ giữa dưa chua và thịt băm, nhiều thịt, thì không cách nào làm nổi bật lên được hương vị của dưa chua, còn nếu như nhiều dưa chua, vậy hương vị sẽ chua quá, ăn không ngon nữa.
Tài nghệ nấu nướng của Tần Thanh Man khá tốt, đối với việc điều chỉnh nhân rất có tay nghề.
Thêm một chút nấm đã ngâm nở vào rồi đảo đều, cuối cùng bỏ muối và hành lá, làm xong bước này là có thể gói sủi cảo rồi.
Gói sủi cảo là hoạt động giúp làm tăng thêm tình cảm gia đình.
Một nhà ba người chung tay cùng nhau làm việc.
Vệ Lăng cán vỏ, Tần Thanh Man cùng Sở Sở gói.
Đừng thấy Sở Sở nhỏ, nhưng trẻ con ở Đông Bắc ngay từ lúc biết đi là đã có thể học cách gói sủi cảo rồi.
Bàn tay nhỏ, gói hơi chậm một chút, nhưng thành phẩm gói ra cái nào cái nấy đều đầy đặn đẹp đẽ y như đĩnh vàng, thậm chí không bị rách vỏ một chút nào.
"Khá lắm, Sở Sở của chúng ta làm việc thật gọn gàng, là một trợ thủ tốt." Tần Thanh Man nhìn sủi cảo do Sở Sở gói ra không tiếc lời khen ngợi.
"Chị gói cũng tốt lắm." Sở Sở cũng vô sư tự thông mà học được cách có qua có lại.
Tần Thanh Man vui vẻ đến cười lớn, trong tay nặn sủi cảo cũng càng nhanh hơn.
Biết sức ăn của Vệ Lăng lớn, Tần Thanh Man cho cắt nguyên một miếng thịt 1.5 kg để băm làm nhân, lại thêm dưa chua, cuối cùng sủi cảo gói ra phủ đầy ắp cả cái thớt.
"A Lăng, em làm thành sủi cảo chiên để anh mang cho đại đoàn trưởng nhá, canh sủi cảo không dễ mang, dễ bị dính vào nhau làm rách vỏ.
Trước khi gói sủi cảo Tần Thanh Man đã có dự tính rồi, ở thời tiết này mà không ăn kịp lúc, sủi cảo không chỉ dễ bị đông thành tảng, còn dễ bị rách vỏ, sủi cảo chiên thì không như vậy, sau khi chiên dầu là có thể định hình, lại lấy ra để bên ngoài năm phút nữa, chắc chắc cái nào cái nấy đều nguyên vẹn.
Cho dù có đông lại cũng không phải lo, mang về sư bộ bỏ vào trong hộp cơm, sau đó đặt lên trên bếp lò trong phòng làm việc hâm nóng một chút là có thể ăn.
"Vợ ơi, vẫn là em suy nghĩ càng chu đáo hơn."
Vệ Lăng bởi vì sự tinh tế của Tần Thanh Man mà cảm thán không thôi.
Nếu là hắn, khả năng sẽ không nghĩ nhiều như vậy, có thể mang sủi cảo về đã là khá lắm rồi.
Tần Thanh Man nhìn Vệ Lăng một cái, cười nói: "Chúng ta tặng quà đương nhiên phải khiến cho người nhận quà vui vẻ, không làm thì thôi, nhưng đã làm là phải làm đến mức tốt nhất, muốn đối phương khi nhớ lại liền có thể nhớ được quà của chúng ta tốt đến nhường nào."
"Đúng vậy, vợ ơi em làm đúng đấy." Vệ Lăng học theo dáng vẻ Sở Sở khen ngợi Tần Thanh Man.
Tần Thanh Man cùng Sở Sở lập tức bật cười, khóe miệng Vệ Lăng cũng vui vẻ nhếch lên.
Gói xong sủi cảo, Tần Thanh Man nhìn thoáng qua sắc trời bên ngoài cửa sổ, nhanh chóng đi chiên sủi cảo, mùa đông ở nơi này của bọn họ trời tối sớm, phải chiên sủi cảo sớm một chút, nếu không đợi Vệ Lăng đưa sủi cảo xong trở về trời cũng tối rồi.
Để riêng phần sủi cảo cần chiên ra, cô để Vệ Lăng mang phần sủi cảo còn lại ra ngoài sân để đông lạnh, đến tối lúc ăn lại mang vào.
Vệ Lăng bưng sủi cảo đi ra ngoài, Tần Thanh Man bắt đầu bận rộn chiên sủi cảo.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 272


Nhà Tần Thanh Man có chảo.
Chảo ở thời đại này cùng với chảo sau này không giống nhau lắm, kiểu dáng có chút khác biệt, nhưng tác dụng thì giống nhau, đây là bởi vì ở vùng núi rừng bọn họ mùa đông sẽ đi săn, thịt sau khi săn về phần lớn sẽ nướng lên ăn, thịt nướng lên ăn mùi tanh mới không còn quá nồng nữa.
Tần Thanh Man đem chảo đặt lên trên bếp lò, rồi quét dưới đáy chảo một lớp dầu đậu phộng.
Chiên sủi cảo dùng dầu thực vật là tốt nhất, không ngấy, cũng thơm hơn.
Cho dầu vào rồi, Tần Thanh Man cũng không trực tiếp thả sủi cảo vào chiên ngay, nếu hiện tại cho sủi cảo vào ngay, vỏ sủi cảo chắc chắn sẽ bị vỡ, cho nên cô vẩy thêm một chút nước bột mì.
Vẩy xong nước bột mì rồi mới bỏ từng cái sủi cảo vào, cho đến khi đặt kín chảo, mới đậy vung lại chiên ở lửa vừa.
Theo nước trong chảo cạn dần, ba người Tần Thanh Man đều nghe thấy tiếng xèo xèo xèo.
Đây là lúc dầu đang phát huy tác dụng.
Mùi thơm của thịt cùng với mùi chua của dưa chua ở trong dầu kích phát ra hương thơm thuần vị nhất.
"Chị ơi, thơm quá." Sở Sở vừa mới ăn xong cơm một lúc thôi, nhưng ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn này của sủi cảo chiên, nước miếng trong miệng cậu lại bắt đầu ứa ra, hối hận trước đó ăn no quá, không giữ lại bụng để nếm thử hương vị của sủi cảo chiên này một chút.
Không chỉ Sở Sở có suy nghĩ như vậy, mà Vệ Lăng cũng thấy tiếc nuối.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy sủi cảo chiên như thế này, thơm quá, cảm giác ăn sẽ rất ngon.
"Buổi tối chiên một chút cho mọi người ăn." Tần Thanh Man nhìn một nhỏ một lớn trong nhà mà bật cười , cô cũng rất lâu rồi chưa ăn sủi cảo chiên, ngửi thấy hương thơm của sủi cảo chiên toả ra, cô cũng có chút thèm.
May là gói nhiều sủi cảo, buổi tối liền nấu một nửa, chiên một nửa.
Để mọi người thưởng thức thêm hương vị của một loại sủi cảo nữa.
"Vâng ạ." Sở Sở thoả mãn rồi.
Vệ Lăng cũng thoả mãn, ánh mắt nhìn Tần Thanh Man cũng càng thêm nhu tình.
"A Lăng, đi tủ bát lấy hộp cơm mang ra đây." Tần Thanh Man ra lệnh cho Vệ Lăng, ra lệnh xong nghĩ nghĩ một lúc, lại nói: A Lăng, hay là anh lấy cái giỏ liễu nhỏ một chút đi, vậy mới có thể để vừa chỗ sủi cảo chiên trong chảo này." Dù sao thì sủi cảo chiên cho vào trong hộp cơm mang về sư bộ trong cái thời tiết này, chắc chắn cũng sẽ bị đông lại.
Còn không bằng trực tiếp bưng chảo ra ngoài sân để đông lại hai phút, rồi dùng giỏ liễu đựng chỗ sủi cảo đã đông.
"Được, anh đi lấy giỏ liễu."
Vệ Lăng là tận mắt nhìn thấy chảo sủi cảo mà Tần Thanh Man chiên này có bao nhiêu sủi cảo, nếu mà dùng hộp cơm để đựng, xác thực là chẳng đựng được bao nhiêu.
Nghĩ đến Hồng Vĩ ở bộ phận hậu cần trong sư bộ, hắn cảm thấy cũng đã tặng cho đại đoàn trưởng rồi, vậy chú Hồng cũng nên tặng một ít.
Vệ Lăng là một người hào phóng, không keo kiệt chút thịt này.
Tần Thanh Man thấy Vệ Lăng đã đi nhà bếp, cô mở nắp vung ra, mùi hương của bánh bao chiên chay cháy thơm nức nhanh chóng khuếch tán ra tràn ngập cả gian phòng, dùng xẻng nấu ăn nạy cạnh sủi cảo chiên lên, bởi vì đáy chảo đã quét dầu, nhẹ nhàng nạy một cái là cả mảng sủi cảo chiên liền tách rời hoàn toàn khỏi đáy nồi.
Sở Sở nhìn thấy nước bột mì trước đó sau khi khô cạn tạo thành hình một mạng lưới màu vàng ruộm, lại lần nữa nuốt nuốt nước miếng.
Mùi thơm của bột mì cháy, mùi thơm tươi ngon của thịt, cùng với mùi chua chua của dưa chua, muốn ăn quá.
"Lát nữa chị để lại một ít cho chúng ta nếm thử."
Tần Thanh Man cũng bị sủi cảo chiên hấp dẫn không nhẹ, sau khi cẩn thận lật toàn bộ hết sủi cảo chiên, liền đạy vung lại.
Lần này cô không vẩy nước bột mì lên nữa, cũng không dùng lửa vừa, mà là dùng lửa nhỏ, ngọn lửa nho nhỏ từ từ nướng chỗ sủi cảo chiên đã chín này.
Làm như vậy là bởi vì để một mặt khác của sủi cảo được chiên thành màu vàng ươm.
Sau khi lấy giỏ liễu xong, Vệ Lăng liền dùng nước rửa một chút, rửa sạch sẽ rồi mới xách về gian chính đặt bên lò lửa để hong khô, khô rồi mới đựng được sủi cảo chiên.
"A Lăng, đến đây, nếm thử mùi vị chút."
Tần Thanh Man vẫn là không cưỡng lại được sức hấp dẫn của sủi cảo chiên, mấy miếng sủi cảo chiên vừa mới ra khỏi nồi được để nguội ở trong bát.
Lúc Vệ Lăng trở lại cũng đã nguội kha khá rồi.
"Được."
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 273


Vệ Lăng cũng đã sớm bị mùi hương sủi cảo chiên tràn ngập khắp phòng "tra tấn", thấy Tần Thanh Man gắp một miếng sủi cảo hai mặt vàng ruộm cho mình, trực tiếp há miệng ra luôn.
Sủi cảo được để nguội tới nhiệt độ vừa vặn, không bỏng miệng chút nào, vừa vào miệng đã chinh phục được vị giác của Vệ Lăng.
Ngon quá.
Lúc Sở Sở nhìn thấy Vệ Lăng mở miệng ăn sủi cảo, cũng đã tự mình "tay làm hàm nhai".
Đôi tay nhỏ nhắn sạch sẽ nắm lấy hai đầu miếng sủi cảo chiên, nhẹ nhàng tách ra, lập tức lộ ra nhân sủi cảo ở bên trong.
Dưa chua ngấm đủ mỡ từ nhân thịt trở nên bóng loáng, màu xanh tươi của hành lá thế nhưng chỉ tối màu đi một chút, nằm bên trong miếng nhân nhìn nổi bật vô cùng.
Thổi thổi một chút, Sở Sở liền đem nửa miếng sủi cảo đút vào trong miệng.
Miệng c** nh*, một lần chỉ có thể ăn nửa cái, nếu không cậu cũng muốn giống như anh rể mỗi miếng một cái.
Từng cái từng cái ăn vào càng thơm, càng ngon.
Tần Thanh Man cũng nhìn thấy được sự phiền não của Sở Sở, cười nói: "Ngày mai gói cho em một ít sủi cảo cỡ nhỏ."
"Ưm ưm."
Sở Sở vừa nhai sủi cảo vừa gật đầu.
Sủi cảo ăn ngon quá, ngon đến mức cậu không muốn nói thêm cái gì nữa.
Một lớn một nhỏ đều đang thưởng thức sủi cảo chiên, Vệ Lăng nhận lấy đôi đũa trong tay Tần Thanh Man, gắp miếng sủi cảo chiên cuối cùng trong bát lên đưa tới miệng vợ mình.
Hắn vừa mới thấy rồi, sủi cảo này gói rất to, dựa theo dáng miệng của vợ, đoán chừng cũng không thể mỗi miếng một cái được, ngày mai lúc hắn cán vỏ cần phải cán nhỏ đi một chút.
Đối diện với miếng sủi cảo chiên được đưa tới bên miệng, Tần Thanh Man chắc chắn sẽ không từ chối.
Há miệng, nửa cái sủi cảo đã vào trong miệng rồi, nửa cái còn lại đẩy cho Vệ Lăng, sủi cảo chiên thực sự ăn rất ngon, tay nghề của cô cũng không hề có chút vấn đề nào, nhưng là trưa nay cô ăn no quá, nếm thử hương vị là được rồi, đến tối có thể ăn nhiều hơn chút.
Vệ Lăng không để ý đến việc sủi cảo đã bị vợ cắn một nửa, thấy vợ không ăn, hắn liền đem nửa miếng sủi cảo còn lại đút vào trong miệng mình.
Miếng sủi cảo được vợ cắn qua có vẻ càng thơm, càng ngon hơn.
"Chị ơi, sủi cảo chiên ăn ngon quá, ngon cực kỳ luôn." Sở Sở cuối cùng cũng ăn xong phần sủi cảo của mình, mặc dù cậu vẫn còn thèm, nhưng lại khống chế được không vươn tay ra nữa.
Cậu nhớ Tần Thanh Man từng nhắc nhở rằng, ăn cơm tốt nhất chỉ nên ăn no bảy phần.
"Lát nữa pha chút giấm tỏi, buổi tối chúng ta ăn một bữa thật đã luôn." Tần Thanh Man nuốt miếng sủi cảo trong miệng xuống, tán thành với lời của Sở Sở, sau đó nhấc cái chảo bên trên bếp lò lên mang ra ngoài phòng.
Sủi cảo đã chiên xong xuôi, có thể bắc nồi rồi.
Còn tiếp tục chiên nữa thì lại bị quá lửa, sủi cảo chiên quá lửa sẽ mang theo chút mùi khét, ăn không còn ngon nữa.
Tại khi Tần Thanh Man bưng chảo đi ra ngoài, Vệ Lăng cũng cầm giỏ liễu đã hong khô theo sau.
Rèm cửa là do hắn xốc lên, tiện cho Tần Thanh Man bưng chảo đi ra.
Tần Thanh Man vừa ra khỏi cửa, liền đặt chảo trên mặt tuyết.
"Vợ ơi, em vào trong đi, những chuyện còn lại để anh xử lý cho." Vệ Lăng thấy Tần Thanh Man chỉ mặc áo len, vội vàng để người quay lại trong nhà, nhặt sủi cảo chỉ cần một mình hắn làm là được rồi.
"Anh cũng vào nhà với em đi, phải mất mấy phút mới đông lại được." Tần Thanh Man nhìn áo len trên người Vệ Lăng lo lắng cho hắn.
"Không sao đâu, anh không lạnh, anh còn phải chọc tách sủi cảo ra."
Vệ Lăng lúc trước thấy sủi cảo chiên dính sát lại với nhau, nếu không tranh thủ lúc chưa đông lại tách ra ngay, lát nữa đông rồi thì sẽ không thể tách được nữa.
"Vâng." Tần Thanh Man chăm chú nhìn Vệ Lăng một cái, đưa đũa trong tay cho hắn, sau đó vén rèm lên đi vào trong nhà.
Sau khi vào nhà, Tần Thanh Man liền đi rửa tay ngay.
Nấu ăn xong, tay ít nhiều cũng sẽ dính chút dầu, phải rửa sạch dầu trên tay đã rồi mới có thể làm việc khác được.
Sở Sở lanh lợi xách ấm nước lên rót nước nóng cho cô.
Bồ kết kỳ cọ hai tay từng lượt từng lượt, Tần Thanh Man tỉ mỉ rửa sạch dầu trên tay, rửa xong lại rót thêm nước, dùng nước sạch rửa lại lần nữa, lúc này mới dùng khăn lau khô tay, sau đó khoác áo bông lên người, ôm theo áo bông của Vệ Lăng đi ra ngoài.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 274


Chỉ trong chốc lát như vậy, Vệ Lăng đã tách hết những miếng sủi cảo dính liền với nhau ra, đang đợi chúng nó đông lại.
Nghe thấy tiếng vén rèm của, Vệ Lăng quay đầu, sau đó trên người được phủ thêm áo bông.
Vào khoảnh khắc này, Vệ Lăng không chỉ cảm thấy ấm người, mà cả trong lòng cũng vô cùng ấm áp.
"Vợ ơi." Nắm lấy tay Tần Thanh Man, Vệ Lăng không biết nên nói lời gì.
"Đông lại rồi sao?" Tần Thanh Man được Vệ Lăng nhìn đến đỏ cả mặt, nghiêng người nhìn sủi cảo trong chảo.
Vệ Lăng hoàn hồn, rất tự nhiên ôm lấy Tần Thanh Man ngồi xổm xuống, " Cũng đông được kha khá rồi, dầu trên miếng sủi cảo sẽ không dính vào giỏ liễu được nữa, có thể nhặt rồi."
Tần Thanh Man nhận lấy đôi đũa trong tay Vệ Lăng, chọc chọc sủi cảo trong chảo, nhận thấy xác thực cũng đông được kha khá rồi, liền lấy đũa gắp từng cái lên cho vào trong giỏ liễu, đồng thời dặn dò: "A Lăng, nơi này của chúng ta đi sư bộ cả đi cả về cũng phải mất tầm một tiếng đồng hồ, anh lập tức đi tặng đi, tặng xong thì về nhà sớm chút."
"Ừm, anh chuẩn bị ngay đây."
Vệ Lăng nhìn Tần Thanh Man đang nhặt sủi cảo chiên, ôm lấy Tầm Thanh Man một cái rồi quay vào nhà.
Mũ, khăn quàng cổ, găng tay, những thứ này là đồ chắc chắn không thể thiếu mỗi khi ra ngoài ở mảnh đất này, sửa soạn xong, Vệ Lăng xoa xoa Sở Sở đang đi theo bên cạnh mình, nhỏ giọng nói: " Em là đàn ông con trai, phải chăm sóc tốt cho bản thân, và chăm sóc cho cả chị của em nữa."
"Vâng, anh rể, anh yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc chị gái thật tốt."
"Người đàn ông" nho nhỏ một mặt kiên nghị nắm chặt lấy nắm đấm.
"Ừm." Vệ Lăng rất hài lòng với thái độ của Sở Sở, sau đó đi ra cửa.
Bên ngoài, Tần Thanh Man đã gắp hết sủi cảo chiên cho vào trong giỏ liễu, sủi cảo chiên đã đông lại không chỉ không bị rách vỏ cái nào, mà còn khoe ra được mặt bánh hoàn hảo nhất.
"A Lăng, đi sớm về sớm."
Bên trên giỏ liễu, Tần Thanh Man phủ lên một tấm vải xô sạch sẽ, sau đó đưa giỏ cho Vệ Lăng.
"Vợ ơi, chờ anh, anh sẽ về nhà sớm thôi." Vệ Lăng cúi người ôm lấy Tần Thanh Man, sau đó xách giỏ liễu đi ra ngoài, hắn phải đi sớm về sớm, trong nhà còn có người đợi hắn trở về.
Tần Thanh Man cùng Sở Sở ( đứng sau cánh cửa kính) nhìn Vệ Lăng rời đi xong, mới ai bận việc người nấy.
Chảo mang vào nhà cũng không cần phải rửa, trực tiếp đậy vung lên là được, dù sao đến tối vẫn còn chiên sủi cảo tiếp, chảo mới chỉ chiên sủi cảo một lần rất sạch sẽ.
Cất chảo xong, Tần Thanh Man rửa tay rồi đi phòng phía tây lấy len ra.
Mua len về đương nhiên là để đan thành áo len.
Tần Thanh Man nhìn nhìn màu sắc sợi len một chút, rồi chọn ra những cuộn len màu đen, Vệ Lăng là đàn ông, lại thường xuyên ở trong quân doanh, đương nhiên phải đan áo len tối màu, trước khi mua cô đã tính toán xong hết rồi.
"Sở Sở, A Lăng thường xuyên phải huấn luyện ngoài trời, đan áo len cho anh ấy trước có được không?"
Tần Thanh Man rất dân chủ, trưng cầu ý kiến của Sở Sở.
Mặc dù cô với Sở Sở cũng thiếu áo len, nhưng hai người vào mùa đông gần như không ra khỏi cửa, áo len có thể đan muộn hơn chút, bởi vì cô phát hiện cổ tay áo len trên người Vệ Lăng đã bị sờn rất nghiêm trọng, đoán chừng không bao lâu nữa sẽ rách thôi.
Hiện tại việc cần ưu tiên trước tiên là đan cho Vệ Lăng một cái áo len mới.
"Chị, chị đan cho anh rể trước đi, anh rể vất vả." Để trải qua cuộc sống thoải mái như hiện tại, Sở Sở biết Vệ Lăng đã vì gia đình này mà bỏ ra những gì, cũng không muốn tranh đan áo cho mình trước chút nào cả.
"Ừm, Sở Sở nhà chúng ta thật hiểu chuyện."
Tần Thanh Man xoa xoa đầu đứa nhỏ, dẫn người quay lại bên cạnh lò lửa trong gian chính.
Trong gian chính có bếp lò, nhiệt độ cao hơn so với trong phòng ngủ, đan áo len ở đây càng thuận tiện hơn, lại thêm cửa sổ kính ở gian chính, ánh sáng rất tốt, vô cùng thích hợp với loại công việc dùng nhiều nhãn lực như đan áo len này.
Tần Thanh Man với Vệ Lăng cùng giường chung gối đã nhiều lần, sớm đã ướm thử được số đo cơ thể của Vệ Lăng, không do dự, cô bắt tay vào đan luôn.
Que trúc lên xuống chuyển, cuộn len cũng bắt đầu nhỏ dần.
Sở Sở chuyển ghế nhỏ đến tựa bên người Tần Thanh Man xem Tần Thanh Man đan áo.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 275


Đối diện với Sở Sở dựa gần tới, Tần Thanh Man có chút bất đắc dĩ, nhắc nhở nói: "Sở Sở, em cách chị xa một chút, không lát nữa lại bị que đan đâm trúng." Que trúc rất nhọn, mặc dù không đến mức đâm thủng da, nhưng nếu chọc vào mắt, vậy rất có thể bị đâm mù.
"Ò."
Sở Sở xách ghế nhỏ cách ra xa Tần Thanh Man một chút, nhưng ánh mắt vẫn không hề rời khỏi Tần Thanh Man.
Tần Thanh Man nhìn thấy dáng vẻ này của đứa nhỏ, dứt khoát đặt áo len đang đan xuống, dạy cậu bé mấy chứ mới, chữ không phức tạp, thích hợp cho đứa nhỏ ở độ tuổi này của Sở Sở học.
Học được kiến thức mới, lực chú ý của Sở Sở lập tức tập trung vào những con chữ mới học.
Cầm lấy cây gậy ở bên cạnh bếp lò viết nguệch ngoạc.
Tần Thanh Man trông thấy cả người Sở Sở đều chăm chú vào việc học tập, mới lần nữa cầm áo len lên bắt đầu đan tiếp.
Kiếp trước cô vốn chính là đứa trẻ ở nông thôn, kỹ năng gì cũng đã từng được học, đan áo len đối với cô mà nói vô cùng đơn giản, chỉ cần cho cô đủ thời gian, trong mấy ngày cô liền có thể đan xong một chiếc áo len đơn giản.
Trước đó Tần Thanh Man đã đi dạo ở Cung Tiêu Xã trên huyện, biết được thời đại này phổ biến những kiểu dáng áo len như thế nào, cô cũng không đan theo kiểu phức tạp quá, chỉ chọn kiểu đơn giản lâu bền để đan.
Theo thời gian trôi qua, khi sắc trời cũng dần ngả về tối, cô đã đan được 7, 8 cm áo len.
"Chị ơi, anh rể sắp trở về rồi nhỉ?" Lúc này Sở Sở cũng từ trong thú vui của việc học tập mà ngẩng đầu lên.
"Đoán chừng cũng sắp rồi, chúng ta đi thắp đèn băng dưới hiên lên thôi." Tần Thanh Man nhớ lần trước có mua một ít nến, mặc dù ánh sáng của nến không so được với đèn điện, nhưng trong nhà thắp lên một ngọn đèn đối với người sắp trở về mà nói càng có ý nghĩa hơn so với việc chiếu sáng khắp xung quanh.
"Đi, chị, chúng ta chuẩn bị đi thắp đèn."
Sở Sở vứt gậy gỗ xuống, hào hứng ôm chặt lấy Tần Thanh Man.
"Được, chúng ta đi tìm nến." Tần Thanh Man thu dọn len cùng áo với áo len đang đan dở lại, cho vào giỏ liễu, xách vào phòng phía tây.
Nhìn tủ quần áo trong phòng, đã tìm xong nến, cô đem quần áo của Vệ Lăng thu dọn một chút rồi đặt vào trong tủ quần áo.
Tủ quần áo lớn, quần áo của Vệ Lăng cũng không nhiều, không thể bị đựng đầy được.
Tần Thanh Man lại đặt quần áo của mình và Sở Sở vào trong, vừa nhét vào như vậy, tủ quần áo lập tức liền đầy ắp, hai chiếc rương lớn trên giường trừ chăn nệm mùa hè ra cũng chẳng có thứ gì chiếm chỗ nữa.
Thở dài một hơi, Tần Thanh Man biết tài sản trong nhà vẫn là có chút quá đơn sơ.
Sau này chậm rãi tích lũy vậy.
"Chị ơi, đi, chúng ta đi thắp đèn đi."
Sở Sở thấy Tần Thanh Man đã bận rộn với tủ quần áo xong, liền nhanh chóng kéo lấy tay Tần Thanh Man lôi người đi về phía bên ngoài.
Hai ngọn đèn treo trên mái hiên ngoài gian chính, còn một ngọn ở trong tay người tuyết.
"Chị, thắp cái nào ạ?" Sở Sở nhìn nhìn hai ngọn đèn ở trên đầu, rồi lại nhìn chiếc đèn "rắn mập" nho nhỏ trên tay người tuyết, có chút do dự.
"Đều thắp lên hết đi." Tần Thanh Man nhìn sắc trời liền biết khả năng không cần thắp quá lâu là Vệ Lăng đã về rồi, nghĩ một lúc liền tính thắp hết đèn lên.
Ba ngọn đèn băng đại diện cho ba người trong nhà, bất kể chỉ thắp riêng một ngọn đèn nào, dường như cũng đều không được hay cho lắm, dứt khoát thắp cả ba ngọn, hiếm khi được xa xỉ một lần, nếu mà lo lãng phí nến, lần sau sẽ dùng dầu để thắp đèn.
"Chị, chị tốt quá đi." Sở Sở ôm lấy chân Tần Thanh Man, khuôn mặt nhỏ cọ cọ lên đó.
Đây là cách cậu thể hiện sự thân thiết.
"Sở Sở, em cầm lấy nến, chị đi lấy ghế đến." Tần Thanh Man nhìn thoáng qua độ cao của mái hiên một cái, quay người vào nhà lấy ra một cái ghế cao.
Ghế cao hơn một mét, Tần Thanh Man đứng phía trên miễn cưỡng có thể lấy đèn băng xuống.
Thắp hai ngọn đèn lên, Tần Thanh Man nhìn về chiếc đèn trên tay người tuyết, ngọn đèn này làm xong Sở Sở liền mang ra ngoài khoe khoang, lúc trở về cũng là tiện tay cài vào trong tay người tuyết, nếu như bây giờ thắp lên chiếc đèn vẫn để ở trên tay người tuyết, thì có vẻ hơi thấp chút.
"Chị ơi, làm sao bây giờ?"
Sở Sở cũng nhìn ra vấn đề này, mắt mở to dò xét nhìn mái hiên, cậu đang tìm xem có chỗ nào thích hợp để treo đèn băng lên không.
Tần Thanh Man nhảy xuống khỏi ghế, sờ sờ khuôn mặt nhỏ đang khẩn trương của Sở Sở.
Sở Sở lập tức bị lạnh đến nhíu mày lại.
Chị gái hư quá, nếu không phải vẫn đang chờ thắp lên ngọn đèn băng cuối cùng, cậu nhất định sẽ đuổi theo chị gái để đùa giỡn.
"Đừng nghĩ nữa, A Lăng đã sớm giữ lại chỗ treo đèn cho em rồi." Tần Thanh Man mang ghế chuyển đến dưới cửa sổ phòng phía tây, ở đó Vệ Lăng đã sớm giữ lại vị trí để treo đèn "rắn mập nhỏ" lên.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 276


Sở Sở lập tức vui vẻ hớn hở cầm lấy đèn băng từ trên tay người tuyết rồi đi theo sau Tần Thanh Man.
Đợi Tần Thanh Man đứng lên trên ghế, liền đem đèn băng với nến đưa tới.
Châm nến, cắm nến, cuối cùng treo đèn băng dưới mái hiên.
Ba ngọn đèn được thắp sáng toàn bộ, Tần Thanh Man cùng Sở Sở đứng dưới mái hiên thưởng thức một lúc rồi mới quay vào nhà, bọn họ biết đèn băng buổi tối mới càng đẹp hơn.
Tại lúc hai chị em Tần Thanh Man đang mong ngóng Vệ Lăng, Vệ Lăng cũng đã mang sủi cảo chiên tới nơi.
Đúng lúc Vương Thừa Bình đang có cuộc họp, không thể gặp Vệ Lăng ngay lập tức, Vệ Lăng đợi trong phòng làm việc một lúc, dứt khoát tự mình ra tay đi tìm hộp cơm của Vương Thừa Bình đến, đựng sủi cảo chiên đầy ắp cả hộp cơm, đậy nắp lại, Vệ Lăng nghĩ nghĩ, rồi để lại một tờ giấy viết rõ sủi cảo là do Tần Thanh Man gói, cho cấp trên đón đông chí sớm một chút.
Để lại lời nhắn xong, Vệ Lăng xách giỏ liễu đi tìm Hồng Vĩ.
Vợ cùng em vợ nhà hắn vẫn đang ở nhà chờ hắn về, hắn không thể ở ngoài quá lâu được.
Xách theo giỏ liễu, Vệ Lăng đi tới bộ phận hậu cần.
Trong phòng họp của sư bộ, Vương Thừa Bình tổng kết công việc theo từng giai đoạn xong mới cho mọi người tan họp, bởi vì có chút vấn đề cần suy nghĩ, ông ấy cũng không trở lại phòng làm việc ngay, mà ở lại trong phòng họp viết tài liệu.
Những người tham gia họp tự mình rời đi.
Uỷ viên chính trị Trương trở về phòng làm việc của mình xử lý công việc một lúc, mới nhớ tới có phần tài liệu quên chưa lấy lại từ chỗ Vương Thừa Bình, thế là đứng dậy đi sang phòng bên cạnh.
Một người là đại đoàn trưởng, một người là ủy viên chính trị, phòng làm việc là ở liền nhau.
Uỷ viên chính trị Trương gõ cửa, không thấy có người trả lời, mới phản ứng lại Vương Thừa Bình có khả năng vẫn còn ở trong phòng họp, nghĩ nghĩ một lúc, trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Tài liệu hai người đều đã từng xem, Vương Thừa Bình không ở đây, ông ấy trước tiên đem về trước, lát sau báo một tiếng là được rồi.
Tài liệu ở ngay trên bàn làm việc, rất dễ thấy, nhưng càng dễ thấy hơn chính là cái hộp cơm to to đang ở trên bàn, hộp cơm là dựa theo sức ăn của Vương Thừa Bình mà đặc biệt định chế, lớn hơn so với hộp cơm bình thường, một hộp cơm lớn như vậy lúc này thế nhưng lại căng phồng đến mức không đậy kín nắp được.
Trong phòng làm việc có đốt lò sưởi gang, cho nên nhiệt độ cũng không quá thấp.
Sủi cảo chiên đông lạnh ở trong điều kiện ấm áp một lúc, không chỉ dần dần toả ra mùi thơm vốn có, mà còn càng lúc càng thêm nồng đậm.
Uỷ viên chính trị Trương trông thấy hộp cơm cũng đồng thời nhìn thấy được tờ giấy Vệ Lăng cố ý để lại.
Xem rồi mới biết là vợ chồng Vệ Lăng gửi tới.
Ngửi mùi sủi cảo chiên thơm nức, trong lòng ủy viên chính trị Trương khó chịu y như mèo cào vậy.
Cuối cùng, ông ấy tự nhủ trong lòng, chỉ mở ra xem qua một chút thôi.
Xem một cái rồi, đâu ra mà khống chế được nữa.
Uỷ viên chính trị Trương nhấc lên một miếng sủi cảo cho vào trong miệng, ngay lập tức đã bị hương vị sủi cảo chinh phục, nhìn thoáng qua lò gang ở một bên, ông ấy trực tiếp bưng hộp cơm đặt lên trên phần đĩa tròn của lò gang, phía trên này nhiệt độ không thấp, bình thường còn có thể nướng được khoai lang, khoai tây, đậu phộng,..v...v..
Tìm thấy đũa, ủy viên chính trị Trương lại tự nhủ trong lòng là chỉ ăn có mấy cái thôi.
Sau đó cứ mấy cái rồi lại thêm mấy cái.
Vừa không để ý một chút thôi, cả hộp sủi cảo chiên to đùng chỉ còn thừa lại đúng vài cái.
Uỷ viên chính trị Trương ăn uống no nê xong nhìn thấy hộp cơm chỉ còn lẻ loi trơ trọi mấy miếng sủi cảo liền cảm thấy xoắn xuýt, dứt khoát xóa sạch dấu vết, hay là không sợ chết mà để lại cho Vương Thừa Bình.
Nếu như muốn xóa sạch dấu vết, thì tờ giấy Vệ Lăng để lại cũng phải tiêu hủy đi.
Nhưng chỗ sủi cảo này cũng không phải chỉ có tấm lòng của một mình Vệ Lăng, mà còn có cả của vợ Vệ Lăng nữa, ủy viên chính trị Trương thật sự rất khó xử.
Cũng tại lúc ông ấy đang vô cùng khó xử, cửa phòng làm việc bị đẩy ra.
Nhìn thấy Vương Thừa Bình, ủy viên chính trị Trương chột dạ thêm, cũng không cần phải xoắn xuýt nữa.
Vương Thừa Bình ngửi thấy cả phòng nồng đậm mùi thơm, lại nhìn nhìn hộp cơm của mình bên trên bếp lò, mặc dù vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng nhận thấy hộp cơm kia là của mình liền nhanh chóng xông tới ôm hộp cơm lên.
Đeo găng tay rất dày, nên ông ấy cũng không sợ bỏng, hỏi: "Lão Trương, ông ăn vụng đồ của tôi?"
Uỷ viên chính trị Trương: …Lão Vương quá nhạy bén rồi, thế mà trúng phóc luôn.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 277


Nhìn vào khuôn mặt hoài nghi lại bực tức kia của Vương Thừa Bình, ủy viên chính trị Trương tuổi đã cao thực sự không biết giải thích như thế nào, đúng lúc ông ấy đang nghĩ xem làm sao để lừa gạt qua cửa, thì Vương Thừa Bình nhìn thấy tờ giấy Vệ Lăng để lại ở trên bàn làm việc.
Lần này thì lời nói dối gì cũng không cần phải biên soạn nữa rồi.
Khuôn mặt già của ủy viên chính trị Trương có chút đỏ, giải thích nói: "Lão Vương, chuyện này thật sự không trách tôi được, tôi vốn là sang lấy tài liệu thôi, chỉ là chỗ sủi cảo này lại có chút thơm, tôi không khống chế được bèn nếm thử một chút, vừa thử đã không dừng miệng được nữa."
Ông ấy cũng không nói dối, sự thật đúng là như vậy.
Vương Thừa Bình căm tức nhéo một miếng sủi cảo nhét vào trong miệng mình, vừa cắn một miếng, ông ấy lập tức biết vì sao ủy viên chính trị Trương lại không khống chế nổi miệng.
Chỗ sủi cảo này ăn vào rồi so với lúc ngửi càng thêm hấp dẫn hơn.
"Lão Trương, ông cũng quá đáng lắm, ông dù gì cũng là một uỷ viên chính trị có kỷ luật nghiêm minh." Vương Thừa Bình tức giận vô cùng.
Uỷ viên chính trị Trương thấy đến đạo lý lớn mà Vương Thừa Bình cũng mang ra nói rồi, không nhịn được vặn lại: "Lão Vương, đừng keo kiệt như vậy chứ, không phải chỉ là ăn của ông có mấy miếng sủi cảo thôi sao. Ông bình thường cũng không ít lần đến phòng làm việc của tôi tìm đồ ăn, đồ của tôi có cái gì mà ông chưa từng ăn qua, ông có thể ăn đồ của tôi, tôi thì không thể ăn đồ của ông à?"
"Cái này có thể giống nhau sao, đây là sủi cảo do vợ Vệ Lăng đặc biệt làm cho tôi, là quà tặng hậu bối hiếu kính cho trưởng bối." Vương Thừa Bình chắc chắn sẽ không nhận là mình keo kiệt.
Uỷ viên chính trị Trương lúc bình thường đối diện với các chiến sĩ để giáo dục tư tưởng, đúng là có tài hùng biện, nhưng gặp phải Vương Thừa Bình một bụng tà thuyết ngụy biện, ông ấy thực sự không phải là đối thủ, lại thêm đúng thực việc ông ấy làm không được đúng lắm, cho nên chỉ có thể nói xin lỗi thôi.
"Lão Vương, xin lỗi, sủi cảo thơm quá, tôi muốn không chế cũng không khống chế được, chờ chị dâu của ông đến, tôi bảo bà ấy đặc biệt làm cho ông một bữa sủi cảo."
Vợ của ủy viên chính trị Trương mấy ngày nữa sẽ đến thăm ông ấy, cho nên ông ấy mới dám nói mấy lời như này.
Vương Thừa Bình thấy ủy viên chính trị Trương đều đã nhờ chị dâu gói sủi cảo cho ông ấy để nhận lỗi rồi, ông ấy thật sự không thể tiếp tục níu lấy chuyện ủy viên chính trị Trương ăn vụng sủi cảo chiên của mình mà nói nữa.
Mang theo sự đau lòng, Vương Thừa Bình vừa càn quét nốt miếng sủi cảo chiên cuối cùng còn lại trong hộp cơm, vừa nói ra một câu.
"Không đúng nha, tên nhóc Vệ Lăng này nếu thực sự đến tặng sủi cảo không thể nào chỉ tặng một mình tôi được, phần của ông đâu?" Lời này vừa nói ra, ánh mắt nhìn về phía ủy viên chính trị Trương của Vương Thừa Bình cũng mang theo chút nghi ngờ.
"Lão Trương, không phải ông giấu phần của mình đi, chuẩn bị để ngày mai ăn mảnh đấy chứ!"
"Tôi là người như thế sao!"
Uỷ viên chính trị Trương bị lời nói của Vương Thừa Bình làm cho tức đến suýt chút nữa thì nôn ra máu, nhưng đúng là cũng có chút ngờ vực.
Nếu Vệ Lăng muốn tặng đồ không thể nào chỉ tặng một mình Vương Thừa Bình, ông ấy đối với Vệ Lăng cũng khá tốt, Vệ Lăng chắc chắn không thể làm ra chuyện bên trọng bên khinh đâu.
Uỷ viên chính trị Trương lập tức đứng dậy đi về phòng làm việc của mình.
Nếu như Vệ Lăng cũng tặng sủi cảo cho ông ấy, sủi cảo lại ngon như thế, ông ấy nhất định sẽ không chia cho Vương Thừa Bình đâu, dù sao thì Vương Thừa Bình cũng đã lải nhải ông ấy suốt cả buổi, nên xin lỗi cũng đã xin lỗi rồi, lời xin lỗi này không thể để lãng phí được.
Uỷ viên chính trị Trương gõ bàn tính nhỏ trong lòng, Vương Thừa Bình liếc mắt một cái đã đoán ra được dự tính của ủy viên chính trị Trương, lập tức đi theo ra cửa.
Loại trường hợp này ủy viên chính trị Trương thực sự khó mà nói rằng "Lão Vương, ông đừng có đi theo nữa."
Lời này nếu mà nói ra, Vương Thừa Bình tuyệt đối có thể ghi thù, nhận định là mình cố ý.
Bất đắc dĩ, ủy viên chính trị Trương chỉ có thể dẫn theo Vương Thừa Bình vào phòng làm việc của mình, lục tìm một lượt, cái gì cũng không tìm thấy.
Lần này đến Vương Thừa Bình cũng ở trong lòng mắng thầm Vệ Lăng.
Đối nhân xử thế kiểu gì vậy, tặng sủi cảo cũng không tặng cho ủy viên chính trị, đây là chờ bị làm khó dễ sao!
Đương nhiên, ông ấy biết ủy viên chính trị Trương không phải người bụng dạ hẹp hòi, nhưng việc này Vệ Lăng làm vậy là không được rồi, dễ bị người khác nắm thóp.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 278


Sờ cằm, Vương Thừa Bình nhìn thoáng qua hộp cơm toàn là dầu trong lòng mình một cái, vẫy tay ra hiệu cho vệ binh gác cửa tiến vào.
"Thủ trưởng, xin chờ chỉ thị." Vệ binh vừa tiến vào phòng làm việc lập tức kính lễ với Vương Thừa Bình và ủy viên chính trị Trương.
"Vệ Lăng đi đâu rồi?" Vương Thừa Bình hỏi vệ binh.
"Hình như là đến bộ phận hậu cần." Vệ binh cũng không rõ lắm, nhưng có thể căn cứ vào hướng rời đi của Vệ Lăng để đoán đại khái, đồng thời cậu ấy cũng biết chuyện lúc trước Vệ Lăng nhờ bộ phận hậu cần giúp đỡ.
"Lão Trương, đi, chúng ta đến bộ phận hậu cần xem xem."
Vương Thừa Bình vừa nghe liền biết Vệ Lăng đi tìm Hồng Vĩ.
Hồng Vĩ cùng Vệ Lăng có quan hệ khá tốt, nếu như sủi cảo thật sự còn nhiều, thằng nhóc Vệ Lăng này chắc chắn có khả năng sẽ tặng cho Hồng Vĩ một ít.
"Lão Vương, không được hay lắm đâu?" Uỷ viên chính trị Trương biết tính toán của Vương Thừa Bình, có chút do dự.
Vì một miếng ăn thôi mà đuổi theo, cái này thật sự hơi làm mất thể diện ủy viên chính trị sơ bộ của ông ấy.
Vương Thừa Bình nhìn ra được sự mất tự nhiên của ủy viên chính trị Trương, cũng không miễn cưỡng người khác, ôm hộp cơm vào lòng, đi thẳng đến bộ phận hậu cần luôn. Ông ấy chỉ ăn được mấy miếng sủi cảo, vừa nếm ra được chút mùi vị, không lấy được phần của ủy viên chính trị Trương tới tay, ông ấy không chịu được.
Lão Trương không đi lại vừa hay, ông ấy có thể một mình ăn mảnh.
Vương Thừa Bình vội vàng đi về hướng bộ phận hậu cần, nhìn theo bóng lưng Vương Thừa Bình, trong lòng ủy viên chính trị Trương cảm thấy rất khó chịu, hương vị của sủi cảo chiên không ngừng xoay chuyển trong đầu, mỗi lần xoay chuyển đối với ông ấy mà nói đều là sự hấp dẫn lên đến cực hạn.
Cuối cùng, ủy viên chính trị Trương vẫn buông bỏ mặt mũi đi theo sau Vương Thừa Bình.
Uỷ viên chính trị Trương vội vã rời khỏi một lúc, cảnh vệ của ông ấy bưng theo một hộp cơm thật to quay trở lại.
Trông thấy phòng làm việc trống vắng không một bóng người, cảnh vệ chuyển tầm mắt đến trên người vệ binh.
"Đến bộ phận hậu cần rồi." Vệ binh ở ngoài cửa không chút giấu giếm nói ra.
"Vì sao?" Cảnh vệ có chút không rõ, ủy viên chính trị cần gì thì cứ phê duyệt cho cậu ấy đi bộ phận hậu cần lấy về là được, sao còn phải tự mình chạy tới một chuyến.
Chẳng lẽ là chuyện gấp.
Cảnh vệ vừa nghĩ như vậy đã có chút sốt ruột.
Cậu ấy là cảnh vệ của ủy viên chính trị sư đoàn, loại việc lặt vặt như này đều nên do cậu ấy làm, nếu làm chậm trễ việc chính, cậu ấy sẽ phải chịu trách nhiệm.
Dưới ánh mắt gấp gáp nóng ruột của cảnh vệ, vệ binh nhìn hộp cơm trong tay cậu ấy nói: "Sủi cảo." Cậu ấy vẫn luôn đứng gác bên ngoài phòng làm việc, đương nhiên biết vì chuyện gì mà đại đoàn trưởng cùng ủy viên chính trị đến bộ phận hậu cần.
Chuyện này cũng không phải chuyện gì cần bảo mật, đương nhiên không cần giấu giếm cảnh vệ của ủy viên chính trị.
Cảnh vệ mới từ bộ phận hậu cần trở về nhìn hộp cơm trong tay, lập tức đoán ra được nguyên nhân, mau chóng ôm hộp cơm lao về phía bộ phận hậu cần.
Trung đoàn trưởng Vệ gửi sủi cảo cho ủy viên chính trị, chỉ là hộp cơm của ủy viên chính trị không ở phòng làm việc, trung đoàn trưởng Vệ bảo cậu ấy cầm lấy hộp cơm đến chỗ chủ nhiệm Hồng ở bộ phận hậu cần để đựng sủi cảo, vừa sắp xếp xong cậu ấy mau chóng quay lại, không nghĩ tới vẫn chậm một bước.
Lát nữa thật sự để ủy viên chính trị đòi sủi cảo với trung đoàn trưởng Vệ, vậy thì thật sự mất mặt chết mất.
Cảnh vệ chạy trên tuyết đọng cũng đã rất nhanh rồi, nhưng cậu ấy không nghĩ tới được quyết tâm đối với việc ăn của hai vị "thủ trưởng" đã bị sủi cảo chiên mê hoặc.
Đuổi theo muộn có mấy phút, một chàng trai trẻ tuổi khoẻ mạnh như cảnh vệ thế mà không đuổi kịp hai quân nhân già đã năm sáu chục tuổi.
Mắt thấy bộ phận hậu cần đã ở trước mắt, cảnh vệ rốt cuộc cũng nhìn thấy bóng dáng hai người Vương Thừa Bình cùng ủy viên chính trị Trương, lúc cậu ấy chuẩn bị nhấc tay lên gọi người, một bóng dáng khác xuất hiện trong tầm mắt cậu ấy.
Trông thấy Vệ Lăng, cảnh vệ hạ tay, ngồi xổm xuống.
Sau đó lặng lẽ từng bước từng bước lùi lại.
Thôi kệ đi, dù sao trung đoàn trưởng Vệ cũng là cấp dưới yêu quý của hai vị thủ trưởng, một người ngoài như cậu ấy cũng không nhúng tay vào nữa.
Cảnh vệ lén lút lẻn đi.
Vệ Lăng vừa ra khỏi phòng làm việc của Hồng Vĩ, suýt chút nữa đụng phải Vương Thừa Bình và ủy viên chính trị Trương, nhìn thấy hai người hắn rất ngạc nhiên, chẳng lẽ là tới cảm ơn mình sao?
"Vệ Lăng, sủi cảo đâu?"
Vương Thừa Bình với Vệ Lăng có quan hệ riêng tư là chú cháu, ủy viên chính trị Trương cũng biết, trong trường hợp không có người ngoài, Vương Thừa Bình cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp hỏi ra nguyên nhân khiến ông ấy vội vàng chạy tới.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 279


Vệ Lăng nhìn sắc mặt Vương Thừa Bình, lại nhìn nhìn hộp cơm rõ ràng không đúng trọng lượng trong lòng Vương Thừa Bình, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mặt ủy viên chính trị Trương.
Này là bị ăn vụng rồi nhỉ!
Ánh mắt Vệ Lăng sáng lấp lóe, ủy viên chính trị Trương cũng không phải người mù, lập tức xem hiểu ngay, mặt già đỏ ửng. Mặt ủy viên chính trị Trương có hơi nóng, ông ấy giải thích nói: " Vệ Lăng à, sủi cảo nhà cháu thơm quá, chú không khống chế được miệng, chỉ để lại cho lão Vương có bốn cái."
"Bốn cái!"
Vệ Lăng lập tức đồng cảm với Vương Thừa Bình.
Cả một hộp sủi cảo đầy ắp hoàn toàn đủ cho Vương Thừa Bình ăn no nê một bữa mà chỉ được ăn có bốn cái, đúng thật là vừa xui xẻo vừa uất ức.
"Nhóc con, bớt nói nhảm đi, nhanh lên, còn nữa không, mau chóng xếp đầy cho chú."
Vương Thừa Bình không để ý đến ánh mắt Vệ Lăng nhìn mình chút nào, trực tiếp cầm hộp cơm trong tay đưa tới.
Vừa nghĩ tới mùi vị thơm ngon của sủi cảo, nước miếng trong miệng ông ấy lại ào ào ứa ra.
Quá thơm luôn, đây là món sủi cảo dưa chua ngon nhất mà ông ấy từng được ăn, đặc biệt là vỏ sủi cảo còn được chiên đến hai mặt vàng ruộm, vừa thơm vừa giòn, thêm miếng tỏi nữa, vậy thì mới đúng là mỹ vị nhân gian.
Lúc này Vương Thừa Bình đã nghĩ xem làm thế nào để đến nhà ăn tìm đầu bếp xin mấy tép tỏi rồi.
"Hết rồi." Vệ Lăng nhấc giỏ liễu lên, lắc đầu với Vương Thừa Bình.
"Không thể nào." Vương Thừa Bình trừng Vệ Lăng: "Chú ngửi thấy mùi rồi."
Mặc dù sủi cảo vì trời lạnh mà đông cứng lại không ngửi thấy mùi gì, nhưng ông ấy có thể dựa vào tư thế xách giỏ liễu của Vệ Lăng để đoán ra được bên trong giỏ vẫn còn.
Uỷ viên chính trị Trương cũng một mặt không đồng ý mà nhìn Vệ Lăng.
Ông ấy cũng có thể nhìn ra bên trong giỏ liễu vẫn còn sủi cảo.
Vệ Lăng nhìn biểu cảm của ủy viên chính trị Trương, đột nhiên nghĩ đến một loại khả năng nào đó, suýt chút nữa nhịn không được bật cười thành tiếng, giải thích nói: "Đại đoàn trưởng, ủy viên chính trị, thật sự không còn, chỗ còn lại này là để cho mấy người Đỗ Hoành Nghị. Số lượng còn không bằng một nửa chỗ cho các chú, các chú cũng đừng "nhớ thương" đến chút ít cuối cùng này nữa."
Vương Thừa Bình nhạy bén nghe ra được vấn đề trong lời nói của Vệ Lăng.
Lập tức nhìn về ủy viên chính trị Trương, cả giận nói: "Lão Trương này ông được lắm, ông quả nhiên giấu sủi cảo đi."
Làm ủy viên chính trị đúng là nhiều mưu mẹo mà, ăn cái sủi cảo mà còn giữ lại một phần, quá đáng lắm!
Uỷ viên chính trị Trương oan uổng không chịu được, đến giờ ông ấy vẫn chưa được trông thấy phần sủi cảo của mình đâu, trừ phi sủi cảo của ông ấy cũng bị ai đó vào phòng làm việc vừa vặn trông thấy, sau đó bị ăn vụng hoặc là bị trộm đi mất rồi.
Hối hận, ủy viên chính trị Trương hối hận rồi.
Vừa nãy ông ấy nên hỏi vệ binh bên ngoài phòng làm việc cho rõ ràng.
Vệ Lăng thấy Vương Thừa Bình hiểu lầm ủy viên chính trị Trương, đương nhiên cũng không thể để hai người đứng đầu và đứng thứ hai sư đoàn xảy ra mâu thuẫn nội bộ được, giải thích nói: "Hộp cơm của ủy viên chính trị Trương không đặt trong văn phòng, cháu bảo Tiểu Chu đến nhà ăn lấy tới chỗ chú Hồng để đựng sủi cảo, Tiểu Chu mới vừa đi chưa được bao lâu đâu."
Nói đến đây, Vệ Lăng tinh mắt nhìn thấy Tiểu Chu đang lén lút lẻn đi.
Cũng không vạch trần, mà bổ sung thêm một câu nữa: "Có lẽ hai bên các chú vừa vặn bỏ lỡ mà không gặp được nhau."
Vương Thừa Bình và ủy viên chính trị Trương: ...
May mắn chưa chất vấn Vệ Lăng vì sao không mang sủi cảo cho ủy viên chính trị Trương, nếu không thì xấu hổ lắm.
Mặt hai ông già lại lần nữa nóng bừng lên.
"Vậy thì sao, Vệ Lăng, sủi cảo của chú đều bị ủy viên chính trị Trương ăn mất rồi, cháu cho chú thêm chút đi." Vương Thừa Bình lại cầm hộp cơm đưa về phía Vệ Lăng, sao ông ấy có thể không thấy ngại mà đứng trước mặt một hậu bối, cùng ủy viên chính trị Trương nói về chuyện chia sủi cảo được.
Muốn chia phần sủi cảo của ủy viên chính trị Trương, đương nhiên đợi lúc riêng tư mới chia.
Uỷ viên chính trị Trương cũng nhìn ra được dự tính của Vương Thừa Bình.
Về phần Vệ Lăng, lại càng hiểu rõ hơn tính cách của Vương Thừa Bình, giấu giỏ liễu trong tay về sau lưng, không thả lỏng chút nào nói: "Đại đoàn trưởng, cháu đã nói chút ít còn lại này là của mấy người Đỗ Hoành Nghị rồi, bọn họ bốn người chia nhau, cũng chả chia được bao nhiêu đâu."
"Cho mười cái nữa đi." Trước mặt Vệ Lăng, Vương Thừa Bình vẫn luôn không để ý mặt mũi.
 
Back
Top Dưới