Ngôn Tình Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1020


"Nếu không chúng ta đến nhà ăn ăn cơm đi?" Tiểu Trịnh do dự đề nghị, mang sói ra ngoài ăn cơm thật sự không ổn lắm.

Tiểu Trịnh biết thân phận thật sự của sói con này.

Mặc dù trông sói coi có vẻ nhỏ nhắn đáng yêu, dáng vẻ cũng nghe Tần Thanh Man nói, nhưng cậu ấy vẫn lo lắng sói con trong lúc vô ý sẽ làm người khác bị thương, dù sao đây cũng là một con sói lập được công lớn.

Hơn nữa ở thời đại này, bên ngoài chỉ có tiệm cơm quốc doanh mở, thức ăn của tiệm cơm quốc doanh có khi còn không ăn ngon như đồ ăn của bọn họ. Dù sao hiện tại không phải thập niên năm mươi, sáu mươi, hiện tại kinh tế có kế hoạch, không có kinh doanh cá thể.

"Tôi cảm thấy Tiểu Trịnh nói có lý, chúng ta đến nhà ăn ăn đi." Tần Thanh Man cũng cảm thấy lúc này bên ngoài thật sự không có món gì ngon.

"Đồng chí Tần, cái này..." Tiểu Trịnh do dự chỉ vào sói con, cho dù là nhà ăn, sói con cũng không thể ngồi vào bàn, tốt nhất đừng để cho người khác nhìn thấy.

"Nó tên là Đô Đô." Sở Sở bất mãn với hành vi chỉ vào sói con của Tiểu Trịnh, vừa giới thiệu vừa ôm sói con vào lòng.

Lúc ở đồn Kháo Sơn, sói con đi đâu cũng được, trong nhà bọn họ còn có chén cho sói con ăn cơm.

"Xin lỗi, tôi không biết nó tên là Đô Đô, nhà ăn của nhà khách rất đông, có lẽ có một số người không thích ngồi ăn cơm với động vật nhỏ." Tiểu Trịnh nhìn thấy Sở Sở không vui, cậu ấy hơi xấu hổ giải thích.

"Tiểu Trịnh nói đúng, tôi có thể hiểu, thôi vậy đi, mọi người chờ tôi một chút, tôi lên lầu một chuyến." Tần Thanh Man có thể hiểu nỗi lo lắng của Tiểu Trịnh, bọn họ xem sói con là người nhà, nhưng người ngoài không thể hiểu được chuyện bên trong.

Ở nơi công cộng, thực sự không thể để sói con nghênh ngang ra vào nơi ăn uống.

Nhưng cũng không thể nhốt sói con vào phòng, nếu cô dám nhốt, sói con sẽ đào thủng lỗ trên tường, Tần Thanh Man suy nghĩ một chút, sau đó giải thích với mọi người một câu rồi lên lầu.

Phòng bọn họ ở lầu hai, không cao cũng không thấp, tầm nhìn không gian rất tốt.

Đỗ Hoành Nghị thấy Tần Thanh Man lên lầu, anh ấy suy nghĩ vài giây cũng hiểu nguyên nhân, Sở Sở cũng vậy, cậu biết việc này mình đã trách lầm Tiểu Trịnh, cho nên thoải mái xin lỗi: "Anh Tiểu Trịnh, thật xin lỗi, em trách oan anh."

Tiểu Trịnh không ngờ Sở Sở sẽ xin lỗi mình, cậu ấy gãi ót, cười nói: "Không cần xin lỗi, không cần xin lỗi, là do anh không giải thích rõ ràng trước."

"Anh Tiểu Trịnh, tên của nó là Đô Đô nhưng rất ngoan, sẽ không cào bậy người khác, cũng sẽ không làm người khác bị thương, nó rất ngoan." Sở Sở lần nữa giới thiệu sói con cho Tiểu Trịnh.

Tiểu Trịnh cười gật đầu, không dám tin sói con nghe lời, cậu ấy chỉ biết sói con có công rất lớn.

Trước đừng nói sói coi giỏi thế nào, lúc này cậu ấy có thể nhìn thấy vẻ mặt cao ngạo của sói con, kiêu ngạo như vậy mà người nhà họ Tần lại nói nó ngoan ngoãn.

Tiểu Trịnh không tin sói con nghe lời, Đỗ Hoành Nghị thầm cười.

Anh ấy ở nhà họ Tần không phải chưa từng thấy dáng vẻ nghịch ngợm của sói con, nó chỉ thành thật nghe lời trước mặt người nhà họ Tần, còn người ngoài đều không có quản được.

Tần Thanh Man lên lầu không bao lâu, chỉ mất vài phút đã đi xuống.

Lúc cô xuống, trên cánh tay còn treo một cái sọt.

Trước khi tới đây cô mang theo một cái sọt gỗ từ đồn Kháo Sơn đến, có lớn có nhỏ, bên trong đựng một số đặc sản địa phương, tới thủ đô gặp ngài chủ tịch, cô không có lễ vật gì nên dứt khoát mang theo đặc sản.

Trong thời đại này, tặng đặc sản cho ngài chủ tịch là món quà tốt nhất.

Của ít lòng nhiều.

Sau khi Tần Thanh Man biết sói con không thể tùy ý dẫn vào chỗ ăn cơm, liền nghĩ tới lấy sọt đựng đặc sản tới, trong tay sọt được đan rất mềm mại, dưới đáy có lót quần áo mềm mại, sói con nằm bên trong cực kỳ thoải mái.

Sở Sở nhìn thấy trên tay Tần Thanh Man có một cái sọt, cậu liền bỏ sói con vào.

Sói con bị nhét vào sọt liền ngạc nhiên, sau đó nó kéo mép sọt nhìn Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man đặt sọt xuống ghế, sau đó ngồi xổm xuống nhìn sói con, nhẹ nhàng nói: "Đô Đô, mày ngoan ngoãn nằm trong sọt nhé, đừng ra ngoài." Nói xong cô nhẹ nhàng cầm chân sói con ở mép sọt cho vào bên trong.

Sói con không hiểu được, nó sốt ruột lại đặt chân lên mép sọt nhìn Tần Thanh Man.

Thật ra nó biết cái sọt, muốn đi cùng với đám người Tần Thanh Man hoặc Tần Thanh Man sẽ ôm nó.

Tần Thanh Man biết sói con rất thông minh, không chê nó phiền phức mà lần nữa thu chân của nó vào bên trong.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1021


Vài lần như vậy, sói con liền hiểu ý của Tần Thanh Man.

Nó gục đầu xuống, cuộn tròn người lại thành một cục, vô cùng đáng thương nhỏ giọng nức nở.

Chỉ nói suông thôi, chẳng làm gì cả.

Tần Thanh Man không biết nên khóc hay cười, còn Sở Sở đau lòng muốn chết, cậu vươn tay muốn ôm sói con ra ngoài nhưng bị Tần Thanh Man ngăn lại.

Tần Thanh Man biết nhất định phải để cho sói con có thói quen nằm trong sọt, bởi vì khi gặp ngài chủ tịch cũng phải mang theo sọt đựng sói con.

"Chị, em... Em không đi ăn cơm, em ở trong phòng với Đô Đô, mọi người mang đồ ăn về cho em đi." Lần đầu tiên Sở Sở thấy dáng vẻ khóc thút thít của sói con, thoáng chốc cậu bé không còn hứng thú với thủ đô hoa lệ.

"Nơi ăn uống không thể vào, còn nơi khác Đô Đô có thể tùy tiện chạy." Tần Thanh Man không đồng ý với ý kiến của Sở Sở, tới thủ đô bằng chi phí công, tất nhiên lúc này phải tham quan thủ đô thật kỹ trước khi chủ tịch gặp bọn họ, sau mấy chục năm nữa sẽ không thể nhìn thấy thủ đô chân chính như thế này.

"Chị ơi, Đô Đô rất đáng thương." Sở Sở cảm thấy chị mình không đau lòng sói con.

"Được rồi, em không thấy nó đang giả vờ hả? Đô Đô còn muốn đi dạo thủ đô hơn em nữa, em đừng tự mình đa tình." Tần Thanh Man cảm thấy Sở Sở rất thông minh, nhưng sao lại không phát hiện sói con đang diễn kịch.

Sở Sở tự mình đa tình....

"Ha ha ha, đi thôi, anh cõng em đi ăn cơm." Đỗ Hoành Nghị nhìn cách hai chị em nhà họ Tần ở chung liền bật cười, sau đó lập tức cõng Sở Sở đang ủ rũ lên vai, nhanh chóng đi về phía nhà ăn.

Nhà ăn rất dễ tìm, trên cửa có một tấm bảng to hướng dẫn.

Đứng đằng xa cũng có thể thấy rõ.

"Đồng chí Tần, chúng ta cũng đi thôi." Tiểu Trịnh không chủ động nói giúp Tần Thanh Man xách cái sọt, bởi vì cậu ấy biết động vật có tính đề phòng rất cao, đừng thấy sói con ngoan ngoãn trước mặt Tần Thanh Man, nếu đổi thành là cậu ấy, chắc chắn sẽ bị cào mấy cái.

Những công lao to lớn của sói con ở thôn Đoàn Kết đều được báo cáo về thủ đô.

Cậu ấy biết sói con lợi hại ở chỗ nào.

Tần Thanh Man thấy Tiểu Trịnh nhắc nhở nhưng không giúp đỡ liền biết đối phương có thông tin của sói con, vì vậy cô đáp một tiếng rồi cầm sọt đi theo.

Sói con không làm ầm ĩ khi Tần Thanh Man dẫn theo, ngược lại nó thoải mái nằm trong sọt duỗi người, sau đó ngửa người nằm thẳng, một đôi mắt to xuyên thấu ra ngoài nhìn Tần Thanh Man.

Vẻ mặt rất vui vẻ.

Mặc dù Tần Thanh Man không ôm nó vào người, nhưng đặt trên tay cũng làm nó vui vẻ như vậy.

Móng vuốt nhỏ bắt đầu quơ loạn trong không trung chơi đùa.

Sở Sở ngồi trên cổ Đỗ Hoành Nghị nhìn thấy dáng vẻ vui vẻ của sói con, cậu liền trợn tròn mắt.

Sói con vậy mà biết diễn kịch!

Giữa trưa, đúng giờ ăn cơm, nhà khách tổng cục hậu cần có rất nhiều người, nhóm người Thanh Man đến nơi đã không còn nhiều chỗ trống, Đỗ Hoành Nghị đỡ Sở Sở xuống bên cạnh Tần Thanh Man nói: "Em dâu, các người đi tìm vị trí trước đi, tôi và Tiểu Trịnh đi lấy cơm."

Tần Thanh Man liếc mắt nhìn Đỗ Hoành Nghị một cái, cô gật đầu, sau đó xách theo cái sọt dẫn Sở Sở tìm bàn trống ngồi xuống.

Việc ăn uống vui chơi của bọn họ đều được bộ phận hậu cần chi trả, cô không cần phải tranh nhau để có cơm ăn.

Đỗ Hoành Nghị và mấy người Tả Cao Bằng thường xuyên tới nhà bọn họ ăn cơm nên biết khẩu vị của mọi người, chắc chắn có thể mang đến món ăn khiến họ vừa lòng.

"Chị ơi, Đô Đô phải làm sao đây?" Sở Sở ngửi thấy mùi thơm thức ăn liền lo lắng.

Sói con nhà bọn họ chỉ ăn thịt băm sống và sữa dê, nhà ăn không có hai món này phải làm sao bây giờ?

"Không sao, anh Đỗ có cách." Tần Thanh Man không lo lắng chút nào.

Nếu ngài chủ tịch muốn sói con vào thủ đô, tổng cục hậu cần chắc chắn đã sắp xếp, Đỗ Hoàng Nghị không làm được còn có Tiểu Trịnh, chủ nhiệm bộ phận hậu cần giữ lại Tiểu Trịnh không phải chỉ lái xe dẫn đường cho bọn họ.

Quả nhiên, khi Đỗ Hoành Nghị bưng đồ ăn đến, Tiểu Trịnh cũng bưng một chén sữa bò ấm áp và thịt băm sống trở về.

Sau đó đưa nó cho Tần Thanh Man.

Sọt gỗ đặt dựa vào tường, bên cạnh có Tần Thanh Man che chắn nên không ai để ý Tần Thanh Man dẫn theo một con sói.

Tần Thanh Man chỉnh sửa lại sọt gỗ, tiếp theo để chén thịt băm và sữa bò vào bên trong.

Sói con đã chờ sẵn, có đồ ăn liền vùi đầu ăn ngay,

Nó ăn rất cẩn thận, dưới sự dạy dỗ từ nhỏ của Tần Thanh Man sẽ không làm thức ăn rơi vãi ra ngoài.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1022


Tần Thanh Man thấy sói con trong sọt đã ăn, cô mới nhìn sang Tiểu Trịnh: "Đồng chí Tiểu Trịnh, chén Đô Đô ăn tôi sẽ mua lại, lát nữa chúng tôi mang đi sẽ rửa sạch sẽ, lần sau sẽ dùng hai cái chén này đựng thức ăn cho Đô Đô."

Lần này bọn họ tới vội vàng, hơn nữa mang theo rất nhiều đồ nên không mang theo chén cho sói con.

Lúc đầu Tần Thanh Man nghĩ đến Cung tiêu xã mua chén, nhưng Tiểu Trịnh đã cung cấp, vì vậy cô dứt khoát mua luôn hai cái chén này, chén mà sói con dùng không thể đưa trở về nhà ăn.

Như vậy là không tôn trọng.

"Đồng chí Tần, chén này là do chúng tôi cố ý chuẩn bị cho Đô Đô, không cần cô mua, về sau hai chén này cũng là chén chuyên dụng của Đô Đô ở thủ đô." Tiểu Trịnh chủ động giải thích cho Tần Thanh Man, sau đó đi giúp Đỗ Hoành Nghị.

Bốn người một sói ăn cơm, một mình Đỗ Hoành Nghị rất bận rộn.

Có Tiểu Trịnh hỗ trợ, vài phút sau trên bàn Tần Thanh Man bọn họ tràn ngập đồ ăn, mỗi người có một bình sữa nóng.

Còn có hai quả trứng gà.

"Đồng chí Tần, sữa bò và trứng gà là bữa sáng còn sót lại, tôi nghĩ hai thứ này rất có dinh dưỡng nên lấy cho mỗi người một phần." Tiểu Trịnh nhỏ giọng giải thích xuất xứ của sữa bò và trứng gà.

Thật ra Tần Thanh Man biết rõ buổi sáng nhà ăn cung cấp hai món này làm bữa sáng, chắc chắn người khác đã ăn hết, sao có thể còn đến giữa trưa.

Có thể giữ đến bữa trưa, nhất định có chuẩn bị trước.

Tần Thanh Man suy nghĩ cẩn thận, trong lòng liền thấy ấm áp, xem ra Vương Thừa Bình và tổng cục hậu cần đã nói chuyện qua, vì để chăm sóc cho cô và Sở Sở nên mới cố ý sắp xếp: "Cảm ơn." Một câu cảm ơn đại diện cho tất cả.

Tiểu Trịnh nhếch miệng cười, sau đó mới ngồi xuống ăn cơm.

Món chính là màn thầu, màn thầu hấp kiều mạch, cho dù là ở ranh giới thủ đô, màn thầu trắng không phải muốn có là có.

Còn phải xem tình hình lương thực của cả nước như thế nào.

Mấy người Tần Thanh Man không ghét bỏ mùi vị màn thầu kiều mạch không thơm, ngược lại ăn rất ngon, những người từng nghèo khổ biết để có một hạt thóc phải vất vả thế nào, cũng biết thu hoạch lương thực khó khăn cỡ nào, cho nên bọn họ rất quý trọng.

Cho dù Sở Sở cảm thấy đồ ăn trong nhà ăn không ngon bằng Tần Thanh Man nấu, nhưng cậu bé cũng ngoan ngoãn vùi đầu ăn cơm.

Đỗ Hoành Nghị bọn họ tới sớm, lấy được rất nhiều món thịt.

Một phần thịt kho tàu, một phần thịt xào nhỏ.

Không ai lãng phí, tất cả thức ăn đều vào bụng, mấy người Tần Thanh Man ăn no, sói con cũng no, nó ghét bỏ thức ăn thừa làm dơ sọt, còn dùng đầu lưỡi l**m chén sạch sẽ mới hài lòng cuộn người đi ngủ.

Ăn uống no đủ nên ngủ trưa.

Sói con tiến vào giấc mộng đẹp, Tần Thanh Man bọn họ lại không định về phòng nghỉ ngơi mà vào thủ đô đi dạo một chút.

Không cần Tiểu Trịnh lái xe, bọn họ chậm rãi tản bộ trong phạm vi gần nhà ăn.

Cứ như vậy Tần Thanh Man không đánh thức sói con, đừng thấy sói con còn nhỏ nhưng rất tròn trịa và nặng, dẫn theo rất mệt, Đỗ Hoành Nghị dứt khoát nhận lấy cái sọt.

Đỗ Hoành Nghị thường xuyên đến nhà họ Tần, cũng quen thuộc Đô Đô cho nên nó không đến mức tấn công anh ấy.

Tần Thanh Man vừa đổi tay, sói con nằm trong sọt lập tức tỉnh dậy.

Sau khi sói con tỉnh liền giơ móng vuốt vươn đầu ra khỏi sọt nhìn, lập tức bị thủ đô xa hoa hấp dẫn.

Tần Thanh Man thấy sói con không làm ầm ĩ nên không quản, chỉ nắm tay Sở Sở.

Thủ đô và trấn Hồng Kỳ không giống nhau.

Người ở đây nhiều, xe cũng nhiều, trẻ em phải trông chừng, không thể để bị chúng bị va chạm hoặc cọ xát.

"Chị ơi, có nhiều người quá, nhiều xe quá." Sở Sở mở to mắt tròn xoe đánh giá xung quanh.

Đường sá ở thủ đô rất rộng, so với trấn Hồng Kỳ còn rộng hơn mấy lần, trên đường có rất nhiều xe đạp không thể đếm hết, Sở Sở cảm thấy dường như mỗi người ở thủ đô đều có một chiếc xe đạp.

"Nơi này là thủ đô, là thủ đô của quốc gia chúng ta, là trung tâm văn hóa, chính trị, kinh tế, cho nên dân cư rất nhiều, thành phố cũng rất to, người nhiều, chúng ta nhìn thấy xe cộ cũng nhiều." Tần Thanh Man vừa nắm tay Sở Sở vừa giải thích cho cậu bé nghe.

"Nơi này còn có ngài chủ tịch." Sở Sở đột nhiên bổ sung một câu.

"Đúng vậy, mọi người đều rất ngưỡng mộ chủ tịch." Tần Thanh Man cười nói.

Thủ đô thật sự quá lớn, Tần Thanh Man bọn họ đi dạo đã lâu cũng không đi quá xa, Tiểu Trịnh biết bọn họ lần đầu tiên đến thủ đô, cho nên nổi lên tâm tư "hướng dẫn viên du lịch". Giới thiệu cho bọn họ biết con đường vừa đi qua tên là gì, xung quanh có phong cảnh gì, tòa nhà vào có kiến trúc nổi tiếng.

Đi dạo một vòng hơn hai tiếng, mấy người mới chậm rãi quay về.

Hơn hai tiếng đi dạo, hai chị em Tần Thanh Man vẫn còn có thể tiếp thu, mặc dù nhìn thời gian trôi qua đã lâu, nhưng bọn họ đi bộ, thật sự không đi được bao nhiêu.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1023


Sói con nằm trong sọt, chờ sau khi thích nghi liền nhỏ giọng kêu Tần Thanh Man, nó muốn được ra ngoài.

Tần Thanh Man suy nghĩ một chút liền thả sói con ra.

Sói con thông minh, sẽ không chạy loạn, nó cũng biết nguy hiểm, ở trong sọt lâu như vậy, có lẽ sự kiên nhẫn của nó đã tới cực hạn, đây là đường chính, sẽ không gây cản trở người nào.

Quả nhiên thả sói con ra liền giống như suy đoán của Tần Thanh Man.

Nó đi bên cạnh Tần Thanh man, không tò mò chạy tới trung tâm đường cái, cũng không sợ người lạ, tất nhiên nó cũng không bị nhiều người, nhiều xe như vậy dọa sợ, chậm rãi đi bên cạnh Tần Thanh Man vài bước, sói con liền ngẩng đầu bước đi.

Tư thế đó nhìn thế nào cũng giống như nó đang thị sát lãnh thổ của chính mình.

"Chị ơi, Đô Đô không sợ hãi chút nào." Sở Sở vẫn luôn để ý sói con, thấy sói con thích nghi, cậu bé liền vui vẻ cười.

"Em cũng không sợ hãi." Tần Thanh Man nhẹ nhàng nhéo khuôn mặt nhỏ của Sở Sở.

"Có chị ở bên cạnh nên đi đâu em cũng không sợ." Sở Sở nói xong câu này liền chạy nhanh nhìn sói con dưới chân, sau đó hiểu tại sao sói con tới một nơi xa lạ mà không sợ hãi.

Bởi vì có niềm tin, có chỗ dựa.

Tần Thanh Man thấy Sở Sở suy nghĩ cẩn thận nên không tiếp tục giải thích.

Buổi chiều bốn giờ, đoàn người về tới nhà khách, mấy tiếng trôi qua, mọi người có chút hiểu biết về thủ đô, cũng nghe Tiểu Trịnh giới thiệu rất nhiều nơi ở thủ đô, mọi người thương lượng một chút, dự định sáng mai sẽ đi xung quanh tham quan.

Thủ đô ở thập niên bảy mươi rất gần với nguyên mẫu ở đời sau.

Đài tưởng niệm các anh hùng nhân dân, đại lễ đường nhân dân đã được xây dựng xong, lúc này viện bảo tàng quốc gia không phải một công trình nhiều bộ phận như ở đời sau, mà chỉ có hai loại, đó viện bảo tàng lịch sử Trung Quốc và viện bảo tàng cách mạng Trung Quốc, được hoàn thành vào tháng tám năm 59, mở cửa vào ngày một tháng mười cùng năm.

Tần Thanh Man bọn họ dự định ngày mai sẽ đến tham quan hai tòa viện bảo tàng này.

Đời sau cô chỉ thấy viện bảo tàng quốc gia xây dựng thêm, nhưng vẫn chưa thấy qua viện bảo tàng quốc gia đời trước, nên cực kỳ hứng thú.

Cơm chiều vẫn do Tiểu Trịnh và mấy người Tần Thanh Man cùng nhau ăn, có Tiểu Trịnh ở đây, việc ăn uống của sói con hoàn toàn không có vấn đề, sau khi ăn cơm xong, Tần Thanh Man bảo Tiểu Trịnh về sớm nghỉ ngơi.

Cô cũng muốn nghỉ ngơi một chút, ngày mai dậy sớm.

"Đồng chí Tần, đồng chí Đỗ, tôi và các người cùng nhau ở tại nhà khách, sát phòng của mọi người, nếu có chuyện gì liền kêu tôi." Trở về nhà khách, Tiểu Trịnh chủ động giải thích tình hình cho mấy người Tần Thanh Man.

Cấp trên ra lệnh để cậu ấy chăm sóc mấy người Tần Thanh Man, vì vậy cậu ấy cũng có một phòng ở nhà khách, trong trường hợp cần liên lạc nhưng ở xa thì ở gần sẽ thuận tiện hơn.

Tần Thanh Man nghĩ lát nữa mình không ra ngoài, cũng không có làm gì nên để cho Tiểu Trịnh trở về phòng nghỉ ngơi.

Cô thích có không gian riêng tư, cô tin Tiểu Trịnh cũng có ý này.

Tiểu Trịnh về phòng, Đỗ Hoành Nghị nhìn Tần Thanh Man.

"Anh Đỗ, em đi lấy quần áo cho Sở Sở, lát nữa anh dẫn thằng bé đến phòng vệ sinh tắm nhé." Tần Thanh Man không khách sáo dặn dò Đỗ Hoành Nghị.

Trong nhà khách sử dụng phòng vệ sinh công cộng, Sở Sở sáu tuổi rồi, cô không thể dẫn cậu đến phòng tắm nữ tắm rửa, cho nên mới phải nhờ Đỗ Hoành Nghị dẫn đi.

Nếu như không có Đỗ Hoành Nghị ở đây, Tần Thanh Man định mượn cái xô để đựng nước tắm cho Sở Sở, trời hôm nay không lạnh, lấy hai xô nước ấm là có thể tắm.

Đỗ Hoành Nghị cũng do dự muốn dẫn Sở Sở đi tắm, thấy Tần Thanh Man phân phó, anh ấy lập tức quay về phòng mình lấy quần áo, sau đó dùng chậu rửa mặt và khăn tắm, xà phòng rồi dẫn Sở Sở đi.

Tần Thanh Man tiễn Sở Sở đi, cô không vội vàng tự mình đi tắm.

Trong phòng còn cô và sói con, nếu cô cũng đi, chắc chắn sói con sẽ làm ầm ĩ, cô chờ Sở Sở tắm xong về trông nó.

Có điều Tần Thanh Man cũng không ngồi chờ không, cô dùng một ít nước ấm rửa chân cho sói con.

Buổi tối sói con sẽ lên giường ngủ, trước hết phải rửa chân cho sạch.

Rửa chân xong, Tần Thanh Man dùng khăn lau người cho sói con, không ở nhà, không có bếp lò, cô không định tắm rửa cho nó.

Sói con ăn uống no đủ, lại có Tần Thanh Man chăm sóc, nó há mồm ngáp một cái rồi ôm lấy tay Tần Thanh Man.

Nó đã ngủ trưa một được chút, trước đó ra ngoài chơi nửa ngày nên rất mệt mỏi.

Tần Thanh Man không chờ lâu, Sở Sở và Đỗ Hoành Nghị tắm rửa sạch sẽ thơm tho trở lại.

Khi cậu bé vừa trở về liền ríu rít kể cho Tần Thanh Man nghe phòng vệ sinh ở thủ đô.

Phòng vệ sinh rất lớn, bên trong có rất nhiều người tắm trong hồ nước, nhiệt độ nước cực kỳ thoải mái, so với ở nhà dùng bồn tắm còn thoải mái hơn, phòng tắm thoải mái như vậy còn có nhiều người kỳ cọ.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1024


Tần Thanh Man nhìn thấy khuôn mặt hồng hào của cậu, cô nghe một lúc rồi mới dặn dò: "Em chơi với Đô Đô đi, chị đi tắm đây, không phải chị và anh Đỗ gõ cửa thì em không được mở, cũng không được tùy tiện đi với người lạ, có việc gì thì tìm anh Đỗ ở cách vách." Tần Thanh Man biết thời đại này có rất ít người bắt cóc trẻ em, nhưng vẫn phải phòng ngừa.

Thủ đô lớn như vậy, không có camera theo dõi, nếu lạc mất đứa trẻ, cô cũng không biết tìm ở đâu.

Vì vậy chỉ có thể đề phòng chuyện chưa xảy ra.

"Chị, em biết rồi, chị đừng lo lắng, em sẽ không chạy lung tung, cũng không có đi chung với người lạ." Vẻ mặt Sở Sở nghiêm túc nhìn Tần Thanh Man bảo đảm, những lời này Đỗ Hoành Nghị đã nói qua với cậu bé, cậu bé không muốn rời xa chị gái chút nào.

"Ngoan, chị sẽ về ngay." Tần Thanh Man sờ đầu Sở Sở, sau đó bưng chậu rửa mặt đi.

Hôm nay tới vội vàng nên chưa kịp tắm rửa, tới thủ đô tất nhiên phải tắm rửa sạch sẽ bụi bặm.

Vì Tần Thanh Man lo lắng cho Sở Sở nên cô tắm rất nhanh, khoảng nửa tiếng đã tắm xong quay về phòng.

Vừa lên tầng hai liền nghe thấy trong phòng truyền tới tiếng cười vui vẻ của Sở Sở.

Điều này không giống Sở Sở đã hứa với cô.

Tần Thanh Man nghi ngờ đi tới, cửa không đóng chặt, cô nhẹ nhàng đẩy ra, sau đó nhìn thấy bên trong phòng nhiều thêm hai người.

Đều là người quen.

"Thanh Man, các em đến thủ đô khi nào vậy? Sao lại tới đây thế? Nếu không phải vừa rồi anh nghe thấy giọng của Sở Sở, anh còn không biết các em tới thủ đô." Hoàng Hải Quân vui vẻ hỏi Tần Thanh Man.

Anh ấy vừa vào phòng được vài phút, còn rất nhiều chuyện chưa rõ.

Lúc nãy anh ấy dẫn bạn tới nhà khách ở, trong lúc vô tình nghe thấy giọng nói của Sở Sở nên mới tìm đến đây.

"Chị ơi, lúc nảy Đô Đô cắn em nên em la hơi lớn một chút, khiến anh Hoàng nghe thấy." Sở Sở đỏ mặt, chủ động giải thích với Tần Thanh Man.

"Em dâu, chuyện này anh có thể làm chứng." Đỗ Hoành Nghị cười làm chứng.

Sở Sở và sói con đùa giỡn trong nhà đã quen, bên trong phòng ở nhà cách âm rất tốt, hét lớn cũng không ảnh hưởng tới người khác, nhưng ở đây không giống, tường này không thể cách âm, hơn nữa còn có cửa sổ to, hai đứa nhỏ đùa giỡn ầm ĩ giống như ở nhà, làm kinh động tới lỗ tai nhanh nhạy của Hoàng Hải Quân.

"Anh Hoàng, anh Đỗ, mau ngồi xuống nói chuyện." Tần Thanh Man vừa đặt chậu rửa mặt xuống vừa mời hai người bọn họ ngồi.

"Ngồi trên giường với em này." Sở Sở ôm sói con vào lòng, nhường chỗ cho họ.

Điều kiện của nhà khách rất đơn giản, trong phòng chỉ có hai cái giường, một cái bàn và chỉ có một cái ghế. Đỗ Hoành Nghị tự mình mang ghế trong phòng đến đây, nhưng phòng không lớn, để hai cái ghế liền không có chỗ đi, Sở Sở dứt khoát mời hai người bọn họ lên giường ngồi.

"Thanh Man, Sở Sở, đã trễ rồi, anh không thể ở lại, như vậy đi, có gì ngày mai chúng ta nói sau, ngày mai anh đến đón mấy đứa về nhà ăn cơm, cha mẹ anh cũng rất muốn gặp mọi người." Hoàng Hải Quân có thể nhìn ra Tần Thanh Man mới từ phòng tắm trở về, bây giờ đã chín giờ tối, đã muộn rồi, nên dứt khoát mời mấy người Tần Thanh Man ngày mai đến nhà ăn cơm.

Tần Thanh Man suy nghĩ sâu xa, ngày mai Tiểu Trịnh sắp xếp dẫn bọn họ đi chơi, cũng đã nói ngày mai ngài chủ tịch sẽ không gặp bọn họ, nếu trùng hợp gặp Hoàng Hải Quân, nhất định phải đến nhà họ Hoàng một chuyến.

Cô suy nghĩ cẩn thận, dứt khoát hào phóng gật đầu: "Anh Hoàng, hôm nay trễ rồi, chúng ta không thể nói chuyện, ngày mai nghe theo sắp xếp của anh."

"Vậy ngày mai anh sẽ tới sớm đón mấy đứa." Hoàng Hải Quân lập tức sắp xếp xong.

Ngày mai vừa vặn là cuối tuần, người nhà bọn họ đều nghỉ, anh ấy sẽ tới sớm để đón Tần Thanh Man bọn họ về nhà.

"Anh Hoàng, ngày mai chúng em muốn đi tham quan viện bảo tàng." Sở Sở còn nhớ rõ lịch trình của mình.

"Đi viện bảo tàng? Không sao, anh tới sớm một chút có thể đi cùng các em, đúng rồi, mấy đứa tới thủ đô bằng cách nào vậy? Đến cùng Vệ Lăng à?" Hoàng Hải Quân kinh ngạc nhìn về phía Tần Thanh Man.

Anh ấy nhớ rõ người nhà muốn đến nhà khách quân đội ở lại thì phải đi cùng với chồng mình.

Vậy thì chuyến đi này của Tần Thanh Man chắc chắn đi theo Vệ Lăng.

Vệ Lăng cấp hành nhiệm vụ có cấp bậc bảo mật cao nhất, đừng nói Hoàng Hải Quân không biết, thậm chí Đỗ Hoành Nghị cũng không biết, cho nên gặp chị em Tần Thanh Man ở nhà khách, Hoàng Hải Quân chỉ nghĩ rằng Tần Thanh Man đi chung với Vệ Lăng.

Nghe thấy tên Vệ Lăng, cho dù là Tần Thanh man hay là Đỗ Hoành Nghị đang tươi cười đều trầm xuống.

Lúc này bọn họ cũng không biết Vệ Lăng ở đâu.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1025


Sở Sở rất ngoan, cậu nhìn thấy biểu cảm lạnh nhạt của Tần Thanh Man liền giải thích với Hoàng Hải Quân: "Anh rể không có đến, em và chị gái, còn có Đô Đô đến là do ngài chủ tịch muốn gặp bọn em, chúng em mới tới hôm nay thôi."

"Ừm, anh biết rồi." Mặc dù Hoàng Hải Quân không biết tình hình cụ thể ở thôn Đoàn Kết, nhưng Bạch Thành liên tiếp phá được hai vụ án lớn về vàng và thuốc nổ, anh ấy biết điều này, nhớ tới số vàng mà Triệu Tài tiết lộ ra trong nhà họ Tần, anh ấy liền biết hai chị em Tần Thanh Man chắc chắn lập được công lớn trong hai vụ án này.

Nếu ngài chủ tịch muốn gặp, vậy thì hai chị em Tần Thanh Man không cần đi chung với Vệ Lăng cũng có thể ở lại nhà khách tổng cục hậu cần.

Tần Thanh Man không muốn nói về Vệ Lăng nên chuyển chủ đề: "Anh Hoàng, Uyển Thanh đã tìm được đối tượng."

Trước khi cô đến thủ đô, thư nhà Hoàng Uyển Thanh vẫn chưa gửi đi, cô tin chắc chắn đây là lần đầu tiên Hoàng Hải Quân nghe được tin tức này.

"Uyển Thanh... Có đối tượng sao?" Tin tức này thật sự quá khiếp sợ, Hoàng Hải Quân lập tức đứng dậy.

"Đúng vậy, anh Hoàng, đối tượng của chị Uyển Thanh là anh Trần Cảnh, chuyển từ Sở Công an tỉnh về cục công an huyện." Sở Sở vui vẻ nhìn Hoàng Hải Quân, việc này Hoàng Uyển Thanh cũng nhắc tới trong thư, hiện tại bọn họ nói ra cũng giống nhau.

Còn có thể làm cho người nhà họ Hoàng vui vẻ.

"Thật tốt quá, rốt cuộc Uyển Thanh cũng suy nghĩ cẩn thận." Hoàng Hải Quân thật sự rất kích động, gia đình bọn họ lo lắng Hoàng Uyển Thành sẽ lãng phí thanh xuân của mình tới năm ba mươi tuổi.

"Đồng chí Hải Quân, tôi biết tình hình về đồng chí Trần Cảnh, để tôi nói cho anh nghe." Đỗ Hoành Nghị thấy vẻ mặt Tần Thanh Man mệt mỏi, nhớ tới chuyện mấy ngày trước té xỉu, biết Tần Thanh Man muốn nghỉ ngơi sớm nên anh ấy dứt khoát ôm chuyện giới thiệu Trần Cảnh cho Hoàng Hải Quân nghe.

Hoàng Hải Quân nghe thấy lời nói của Đỗ Hoành Nghị lập tức nhận thấy vẻ mệt mỏi của Tần Thanh Man, anh ấy kiềm chế kích động nói: "Thanh Man, em và Sở Sở nghỉ ngơi đi, anh về nhà trước, có chuyện gì ngày mai rồi nói."

"Vâng, anh Hoàng, anh Đỗ cũng biết chuyện Uyển Thanh và Trần Cảnh. Anh Đỗ giúp em tiễn anh, hôm nay chúng em vừa đến thủ đô nên hơi mệt, muốn nghỉ ngơi sớm một chút." Một ngày Tần Thanh Man chưa có tin tức về Vệ Lăng, tinh thần liền chịu ảnh hưởng.

Vừa mới nghe thấy Hoàng Hải Quân nhắc tới tên Vệ Lăng, ngay cả sức tiễn Hoàng Hải Quân ra cửa đều không có.

Hoàng Hải Quân nhìn thấy dáng vẻ khác thường của Tần Thanh Man, anh ấy không hỏi nữa mà chỉ liếc nhìn Đỗ Hoành Nghị, sau đó liền chào tạm biệt.

Trước khi đi anh ấy còn dặn buổi sáng ngày mai không cần thức quá sớm, tám giờ anh ấy sẽ đến nhà khách đón người.

Tần Thanh Man gật đầu đồng ý.

Cô tin nghỉ ngơi một đêm, ngày mai có thể khôi phục tinh thần.

Tiễn Hoàng Hải Quân đi, Tần Thanh Man liền nằm xuống nghỉ ngơi, hôm nay có quá nhiều chuyện xảy ra, cô thật sự rất mệt.

Sở Sở và sói con cũng ngủ, thấy Tần Thanh Man đã ngủ, hai đứa nhỏ cũng nhắm mắt ngủ.

Dưới lầu, Hoàng Hải Quân và Đỗ Hoành Nghị sóng vai nhau cùng đi.

Hoàng Hải Quân không hỏi chuyện về Trần Cảnh, mà nhỏ giọng nói một câu: "Có phải Vệ Lăng đã xảy ra chuyện gì rồi không?" Đừng trách anh ấy nhạy cảm, anh ấy thật sự có cảm giác có chuyện không ổn.

"Vệ Lăng đi làm nhiệm vụ rồi." Đỗ Hoành Nghị chỉ có thể trả lời Hoàng Hải Quân như vậy.

Hoàng Hải Quân đã hiểu, cũng không còn tâm trạng hỏi về chuyện Hoàng Uyển Thanh và Trần Cảnh, anh ấy nhỏ giọng nói vài câu với Đỗ Hoành Nghị liền rời đi.

Sáng sớm hôm sau, Tần Thanh Man dựa theo đồng hồ sinh học tỉnh lại.

Được ngủ nghỉ đủ giấc, khi tỉnh dậy cô tràn đầy sức sống, với sự tín nhiệm của cô đối với Vệ Lăng, cô không tin hắn sẽ xảy ra chuyện, cô tin Vệ Lăng nhất định sẽ trở về bên cô.

Tần Thanh Man nhớ tới nụ cười của Vương Thừa Bình, cô tin chắc chắn Vệ Lăng còn sống.

Mang theo sự tín nhiệm, bọn họ và Hoàng Hải Quân gặp mặt, sau đó hai chiếc xe chạy đến quảng trường xem bức tượng của ngài chủ tịch, nhìn thấy vẻ hùng vĩ của quảng trường, cúi chào đài tưởng niệm anh hùng nhân dân, nhưng vì nguyên nhân đặc thù, không thể vào viện bảo tàng tham quan.

Tần Thanh Man đã rất hài lòng.

Việc viện bảo tàng xây dựng thêm là chuyện cải cách của đời sau, cùng lắm thì bọn họ sẽ đến thủ đô tham quan sau thập niên 80.

Bởi vì dẫn theo trẻ con và Đô Đô, mọi người đi không nhanh, chậm rãi dạo xung quanh quảng trường, mặt trời đã lên cao, sắp đến giữa trưa, mốc giờ này không tốt cũng chẳng xấu.

Hoàng Hải Quân chờ mọi người đến tiệm cơm quốc doanh gần đó để ăn.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1026


Ăn cơm xong, Tiểu Trịnh và Đỗ Hoành Nghị về nhà khách trước.

Bọn họ không đến nhà họ Hoàng ăn cơm chiều, chủ yếu là bọn họ không thân với nhà họ Hoàng, người nhà họ mở tiệc, bọn họ đi cũng không thích hợp.

Đỗ Hoành Nghị tin tưởng người nhà họ Hoàng sẽ cẩn thận hỏi về chuyện Hoàng Uyển Thanh sống ở nông trường Hồng Ký, anh ấy đi không thích hợp, Tiểu Trịnh cũng không đi, nên hai người dứt khoát chào tạm biệt chị em Tần Thanh Man ở trước cửa tiệm cơm.

Hoàng Hải Quân có xe, ăn cơm chiều xong liền có thể chở mấy người Tần Thanh Man trở về nhà khách.

Không cần Tiểu Trịnh phải đến nhà họ Hoàng để đón

Nhà họ Hoàng ở thủ đô rất nổi tiếng, tất nhiên Tiểu Trịnh biết nhà bọn họ ở đâu.

Đối mặt với sự xuất hiện của hai chị em Tần Thanh Man, người nhà họ Hoàng làm rất long trọng, đối với bọn họ mà nói, Tần Thanh Man chính là ân nhân cứu mạng của bọn họ.

Mặc dù có một số việc không thể nói ra, nhưng người trong nhà biết chuyện nhà mình, nhà họ Tần giúp đỡ rất nhiều, ngày hôm qua Hoàng Hải Quân về nhà liền nói chị em Tần Thanh Man đã tới thủ đô, người đứng đầu Hoàng Cao Minh lập tức đưa ra quy chuẩn tiếp đãi cao nhất.

Nhà họ Hoàng sống trong khu nhà ở quân khu, bởi vì cấp bậc của Hoàng Cao Minh, bọn họ được phân ngôi nhà độc lập, rất rộng lớn.

Trước mắt là hai vợ chồng già, và một nhà Hoàng Hải Quân.

Mấy đứa con khác bởi vì có vấn đề trong đơn vị công tác nên đều dọn đến sống trong nhà do đơn vị cấp, cuối tuần sẽ dẫn vợ con về nhà thăm cha mẹ.

Lúc Tần Thanh Man đến, nhà họ Hoàng ngoại trừ Hoàng Uyển Thanh, những người khác đều đến đông đủ.

Chuyện Tần Thanh Man cứu nhà họ Hoàng chỉ có hai vợ chồng già Hoàng Cao Minh và Hoang Hải Quân biết, những người khác chỉ biết Tần Thanh Man giúp đỡ Hoàng Uyển Thanh, nhưng bởi vì người nhà họ Hoàng hòa thuận và đoàn kết, cho nên vì Tần Thanh Man đối xử tốt với Hoàng Uyển Thanh cũng đủ khiến cho mọi người ở đây đều nhiệt tình chào đón Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man đã sớm đoán được nhà họ Hoàng ở thủ đô không đơn giản, không vì tiến vào khu nhà ở quân khu mà khiếp sợ và bất ngờ, mà cô rất bình tĩnh.

"Thanh Man, Uyển Thanh coi cháu như chị dâu, vậy cháu chính là người nhà của chúng ta, dì sẽ không gọi cháu là đồng chí mà sẽ kêu tên."

Khi xe dừng lại, một bà lão với mái tóc hoa râm nhiệt tình đón tiếp.

Mặc dù đây là lần đầu tiên Tần Thanh Man nhìn thấy đối phương, nhưng với tuổi tác và nhan sắc tương tự Hoàng Uyển Thanh, cô lập tức đoán được đây là mẹ của Hoàng Uyển Thanh, vì vậy cô mỉm cười đỡ lấy tay bà ấy: "Cháu chào dì."

"Cháu chào dì." Sở Sở ôm sói con đi bên cạnh Tần Thanh Man, Tần Thanh Man chào hỏi, cậu bé cũng ngửa đầu lên chào.

"Ôi, ngoan quá, thật ngoan, Thanh Man, đây là Sở Sở đúng không? Lúc trước Uyển Thanh có viết thư nhắc tới nói Sở Sở nhà cháu vừa ngoan vừa nghe lời, cũng rất giỏi." Bà lão nghe Sở Sở chào liền thoải mái vui vẻ không thôi.

Chủ yếu là do Sở Sở lớn lên rất đẹp, người cũng gọn gàng sạch sẽ.

Rất dễ khiến người khác yêu thích.

"Dì ơi, đây là Sở Sở, đây là Đô Đô." Tần Thanh Man giới thiệu cho bà lão về Sở Sở và sói con.

"Đô Đô được nuôi thật tốt." Đối với sói con trong ngực Sở Sở, không chỉ có Ô Xuân Hoa tò mò mà những người khác ở nhà họ Hoàng cũng rất tò mò, thậm chí rất muốn sờ vào nó.

"Bà cụ, đừng có đứng ở cửa, mau mời Thanh Man và Sở Sở vào nhà ngồi." Hoàng Cao Minh nhìn thấy bạn già của mình đứng ở cửa với hai chị em Tần Thanh Man, không nhịn được nhắc nhở.

"Đúng rồi, xem dì này, quên mất phải tiếp đãi khách." Ô Xuân Hoa bị bạn già nhắc nhở, bà ấy cười trêu ghẹo Tần Thanh Man một câu.

"Dì, dì nói chúng ta là người một nhà, không phải người ngoài, đừng nói lời khách sáo như vậy." Tần Thanh Man rất thích bầu không khí của nhà họ Hoàng, có thể thấy cả nhà đều rất hoan nghênh cô và Sở Sở.

"Thanh Man, vào nhà đi, chúng ta vào nhà thôi, vào trong dì sẽ giới thiệu mấy anh trai và chị dâu của Uyển Thanh, còn có các cháu." Ô Xuân Hoa thân thiết lôi kéo Tần Thanh Man đi vào trong nhà.

"Này! Đô Đô, màu làm cái gì đó!" Trong khi người nhà họ Hoàng vây quanh chị em Tần Thanh Man đi vào cửa, Sở Sở đột nhiên sợ hãi hét lên, sau đó mọi người nhìn thấy sói con trong ngực Sở Sở giãy giụa khỏi cái ôm của cậu, chạy thẳng về phía nhà kế bên.

Nhà kế bên là nhà họ Vệ.

Nhà của Vệ Lăng.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1027


Lúc này nhà họ Vệ rất yên tĩnh, bên ngoài không có người, tốc độ của sói con rất nhanh, thoáng chốc đã biến khỏi tầm mắt của mọi người.

"Chị ơi." Sở Sở lo lắng nhìn Tần Thanh Man.

Sói con luôn nghe lời, không chạy lung tung, sao đột nhiên chạy mất dạng, cậu không biết nên làm cái gì bây giờ, đuổi theo không được, đó là nhà người ta, cậu lần đầu tiên tới đây nên không quen thuộc, làm như vậy không lịch sự, không đuổi thì cậu lại sợ người khác còn sói con bị thương, hoặc sói con làm người khác bị thương.

Sói do mình nuôi mình biết, sói con không phải có tính cách tốt, nếu nó tức giận thì mấy người trưởng thành đều không phải là đối thủ của nó.

Sở Sở rất lo lắng, khi bọn họ tiến vào tiểu khu đã nhìn thấy cảnh vệ viên đeo súng, nói cách khác trong tiểu khu này đều là quân nhân và người nhà của họ, quân nhân có súng, cho dù tốc độ sói con có nhanh cũng không nhanh bằng tốc độ của đạn.

Hiện tại Sở Sở rất muốn khóc.

"Không sao đâu, Sở Sở đừng sợ, nhà cách vách là nhà của Vệ Lăng, cũng là nhà của anh rể em, anh dẫn em đến đó tìm Đô Đô."

Hoàng Hải Quân vừa lấy đồ đạc trong xe đến, nhìn thấy sói con chạy vào nhà Vệ Lăng liền giải thích một câu: "Có lẽ Đô Đô nghe thấy mùi của Vệ Lăng, dù sao Vệ Lăng cũng sống trong ngôi nhà này nhiều năm rồi."

Lời này là thật.

Mặc dù nhà bọn họ và nhà họ Vệ là hàng xóm, nhưng nhà bọn họ vừa mới chuyển đến chưa tới một năm, còn nhà họ Vệ đã sớm ở bên cạnh ít nhất mười năm rồi, thời gian dài như vậy, trong nhà có mùi của Vệ Lăng cũng là điều hiển nhiên.

"Chị ơi." Nghe thấy lời nói của Hoàng Hải Quân, Sở Sở vừa ngạc nhiên vừa đáng thương nhìn Tần Thanh Man.

Cậu bé không biết kế bên là nhà của anh rể, nhưng cậu muốn đi theo Hoàng Hải Quân qua đó đưa sói con trở về, nếu đi chậm, cậu sợ sói con bị bắt nạt.

Nhà họ Hoàng đã điều tra tình hình nhà họ Tần, biết quan hệ giữa nhà họ Tần và nhà họ Vệ, chỉ là lúc mời cô tới nhà ăn cơm lại quên mất Tần Thanh Man vẫn chưa gặp mặt người nhà họ Vệ. Lúc trước Vệ Lăng và Tần Thanh Man kết hôn là ở đồn Kháo Sơn, đường xá xa xôi. Hơn nữa, kỳ nghỉ có vấn đề, cho dù là Vệ Lăng và Tần Thanh Man hay là người nhà họ Vệ ở thủ đô, hai bên đều chưa kịp gặp mặt.

Lúc này Tần Thanh Man một mình đến nhà họ Vệ thật sự không thích hợp lắm.

Tần Thanh Man cũng không có ý đến nhà Vệ Lăng ở kế bên, cô nhớ thái độ của Vệ Lăng đối với nhà họ Vệ ở thủ đô, cô cũng không muốn tự mình đi, vì thế cô nhờ Hoàng Hải Quân: "Anh Hoàng, phiền anh dẫn Sở Sở đi tìm Đô Đô."

Thật ra cách tốt nhất là để Hoàng Hải Quân đi tìm một mình.

Nhưng Hoàng Hải Quân không thể gọi được sói con, không còn cách nào, Tần Thanh Man chỉ có thể để Sở Sở đi theo.

"Thanh Man, em yên tâm, anh sẽ dẫn Sở Sở đi, bảo đảm đưa Đô Đô trở về." Hoàng Hải Quân biết tình hình nhà họ Tần và nhà họ Vệ, vì vậy anh ấy nắm tay Sở Sở đi về phía nhà họ Vệ.

"Cha, con đi chung với." Một cậu bé trạc tuổi Sở Sở đột nhiên chạy về phía Hoàng Hải Quân.

Hoàng Hải Quân ở đồn Kháo Sơn đã biết sự lợi hại của sói con, nội tâm cũng lo lắng, không rảnh ngăn cản con trai mình đi theo, anh ấy liền dẫn hai đứa nhỏ đi tới cổng nhà họ Vệ, bọn họ không thể giống sói con tùy tiện chạy vào.

"Thanh Man, chúng ta vào nhà đi, cháu yên tâm, Hải Quân làm việc sẽ không phạm sai lầm."

Ô Xuân Hoa nắm tay Tần Thanh Man đi vào bên trong.

Cứ đứng ở cửa mãi cũng không ổn, nhà họ Vệ thật sự có người muốn đi ra, người xấu hổ là Tần Thanh Man.

Vệ Lăng không ở nhà, mặc dù Tần Thanh Man là con dâu nhà họ Vệ, nhưng cũng không thích hợp đến nhà họ Vệ một mình.

Tần Thanh Man thấy Ô Xuân Hoa suy xét chu đáo, cô nhỏ giọng nói câu cảm ơn, sau đó đi theo Ô Xuân Hoa vào nhà họ Hoàng, về phần những đặc sản cô mang đến, tất nhiên có người tiếp nhận mang vào.

Phòng khách nhà họ Hoàng rất to, cho dù có nhiều người như vậy vẫn có thể chứa được.

Có nhiều người quá nhiều, nhìn có vẻ chật chội.

Ô Xuân Hoa biết cách làm bầu không khí trở nên náo nhiệt, vừa vào cửa bà ấy liền giới thiệu Tần Thanh Man cho mọi người trong nhà.

Sau khi mọi người chào hỏi xong liền ngồi trên ghế sô pha.

Bọn nhỏ không thể ngồi yên nên Ô Xuân Hoa cho bọn chúng ra ngoài chơi, trẻ con mà, rất mê chơi, ở nhà, ở trong sân, ở trong tiểu khu đều chơi được. Đây là đại viện trong quân khu, vì vậy cực kỳ an toàn.

Sau khi bọn nhỏ tản đi chơi, mấy người lớn ngồi nói chuyện phiếm với Tần Thanh Man.

Lúc đầu Hoàng Cao Minh muốn nói chuyện với Tần Thanh Man, nhưng ông ấy và cô không thân, không có Hoàng Hải Quân ở đây, ông ấy là trưởng bối nên không dám nói gì, dứt khoát nghe bạn già của mình và mấy người phụ nữ trong nhà trò chuyện với Tần Thanh Man.

Đều là người nhà họ Hoàng, nên họ rất quan tâm đến Hoàng Uyển Thanh.

Ngày hôm qua bọn họ nghe Hoàng Hải Quân nói Hoàng Uyển Thanh ở nông thôn tìm được đối tượng, mọi người vừa lo lắng vừa gấp gáp.

Không phải bọn họ xem thường người nông thôn, chủ yếu là người ở nơi đó và người thành phố khác nhau rất nhiều, đặc biệt là trình độ văn hóa.

Nếu không phải đúng lúc Uyển Thanh gặp được cuộc vận động này, nếu không phải không chịu kết hôn, dựa theo năng lực của nhà bọn họ, dù thế nào cô ấy cũng không cần phải xuống nông thôn, vậy mà đứa con được cưng chiều nhất nhà lại cố tình xuống nông thôn.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1028


Từ ngày Hoàng Uyển Thanh xuống nông thôn, người nhà họ Hoàng không thể không lo lắng.

Nhất là lo lắng về vấn đề hôn nhân của Hoàng Uyển Thanh.

Tuổi của Hoàng Uyển Thanh không nhỏ, độ tuổi này xuống nông thôn rất phiền phức, nếu không phải nhận được tin tức Hoàng Uyển Thanh đã tìm thấy đối tượng, Ô Xuân Hoa và mấy người chị dâu Hoàng Uyển Thanh không thể ngồi yên.

Mọi người hỏi về tình hình của Trần Cảnh.

Trần Thanh Man mỉm cười kể về Trần Cảnh.

Mọi người nghe thấy Trần Cảnh là người thành phố, có năng lực có văn hóa, cho dù là tài năng hay nhân phẩm đều tốt, ngay lập tức yên tâm hơn.

Trong khi Tần Thanh Man và người nhà họ Hoàng nói chuyện, một phần chú ý của cô cũng tập trung ở ngoài cửa sổ.

Cửa sổ ở phòng khách nhà họ Hoàng có thể nhìn thấy sân của nhà họ Vệ, cô không yên tâm về sói con, nên thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này nhìn thấy Hoàng Hải Quân dắt con trai và Sở Sở vào cửa họ Vệ.

Người mở cửa nhà họ Vệ là một chàng trai trẻ tuổi, nhìn có vẻ nhỏ hơn Vệ Lăng một chút.

Tần Thanh Man nhớ rõ Vệ Lăng đã nói về hoàn cảnh gia đình nhà họ Vệ ở thủ đô, lập tức đoán được đây không phải người nhà họ Vệ mà là người gác cổng gì đó.

Dù sao những gia đình có thể sống trong đại viện quân khu đều phải có lính gác.

Nhà họ Hoàng cũng có, chỉ là lúc bọn họ vào cửa đã bị Hoàng Cao Minh cho về ký túc xá nghỉ ngơi.

Hôm nay là bữa tiệc gia đình, nhà họ Hoàng không cần người ngoài ở đây.

Khi Tần Thanh Man và người nhà họ Hoàng trò chuyện vui vẻ với nhau, Sở Sở đi theo Hoàng Hải Quân thuận lợi vào sân nhà họ Vệ.

Kiến trúc nhà họ Vệ và nhà họ Hoàng giống nhau, dù sao cũng đều là nhà do quốc gia phân chia.

Bố cục gần như giống nhau.

Điểm khác nhau duy nhất là trong sân nhà họ Vệ có rất nhiều hoa và đủ loại, có nhiều loại Sở Sở không biết tên, nhưng nhìn vào liền thấy rất đẹp, tháng chín trời chưa lạnh, có một số bông hoa vẫn đang nở.

"Đô Đô..." Sở Sở cúi người xuống bụi hoa nhỏ giọng gọi.

Bọn họ vừa vào cửa đã nói với cảnh vệ viên nhà họ Vệ rõ ràng là tới tìm chó.

Vì không muốn dọa người khác nên bọn họ không thể nói tìm sói được, chỉ có thể nói tìm chó con, may mà sói con còn nhỏ, dáng vẻ bên ngoài cũng tương tự của chó con, người không có kinh nghiệm chắc chắn sẽ không nhận ra nó là sói.

Đối với người nhà họ Hoàng đến tìm chó con, cảnh vệ viên vẫn phải xin phép người nhà họ Vệ.

Cha của Vệ Lăng là Vệ Dũng Nghị không ở nhà, trong nhà chỉ còn mẹ Vệ Lăng là Chu Tĩnh Nhã, cháu trai lớn của Chu Tĩnh Nhã là Vĩnh Niên đang ngủ trưa trong phòng ở lầu hai.

Mới vừa ngủ một lúc liền nghe thấy cảnh vệ viên tới nói rằng con chó nhỏ nhà họ Hoàng kế bên chạy tới nhà bọn họ, bây giờ người bên đó tới tìm nó.

Thật ra Chu Tĩnh Nhã không vui lắm, nhưng nghĩ đến chức vị của Hoàng Cao Minh, bà ta đành gật đầu để cảnh vệ viên mở cửa cho họ vào, chỉ yêu cầu họ nói nhỏ một chút, nhà bà ta năm nào cũng ngủ trưa.

Khi cảnh vệ viên nhận được lệnh liền giải thích với Hoàng Hải Quân.

Vì vậy khi Sở Sở tìm sói con chỉ kêu rất nhỏ.

"Nó là giống chó gì, cao bao lớn? Màu gì? Tôi giúp các anh tìm." Cảnh vệ viên nhà họ Vệ rất nhiệt tình, anh ấy là cảnh vệ viên, bảo vệ an toàn cho nhà họ Vệ, vừa rồi anh ấy không để ý có chó vào cửa, chuyện này thật sự có chút kỳ lạ.

Sở Sở đang tìm kiếm sói con trong bụi hoa, nghe thấy câu này liền chạy tới thì thầm: "Đô Đô nhà em rất nhỏ, nó lớn cỡ này."

Cậu bé quơ tay diễn tả kích thước sói con.

Sói con trưởng thành chậm, Sở Sở không nói tuổi của nó cho người khác biết, mà chỉ quơ tay diễn tả.

Sở Sở diễn tả xong còn nói thêm: "Đô Đô màu đen, toàn thân màu đen, không có một sợi lông khác màu nào, tròng mắt cũng rất đen, anh ơi, anh nhìn thấy Đô Đô nhà em không?"

Cậu vừa mới tìm trong sân nhưng không thấy.

Bằng kinh nghiệm chơi đùa với sói con, cậu cảm thấy chắc chắn sói con chạy vào phòng, nghe thấy cảnh vệ viên muốn hỗ trợ, cậu bé nghiêm túc nhìn anh ấy, cậu bé muốn vào phòng nhà họ Vệ tìm. Mặc dù anh rể không ở đây, nhưng đây là nhà anh rể, cậu bé vào trong nhà chắc cũng không sao đâu.

Ánh mắt Sở Sở lộ rõ ý tứ muốn vào cửa.

Cảnh vệ viên cảm thấy bối rối.

Chu Tĩnh Nhã đồng ý cho người nhà họ Hoàng tìm chó con, nhưng không có nói là được vào bên trong tìm.

Anh ấy vừa mới quét dọn trong phòng khách, không thấy con chó con màu đen nào như cậu bé nói, nếu thực sự có chó đen tiến vào đây, chắc chắn anh ấy có thể thấy.

"Anh ơi, tốc độ Đô Đô nhà em rất nhanh, nó chạy không có chút tiếng động nào, em nghi ngờ nó đã vào nhà anh rồi." Sở Sở nghiêm túc nói chuyện với cảnh vệ viên.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1029


Sói con do nhà cậu nuôi nấng, cậu bé rõ ràng biết năng lực của sói con.

Hoàng Hải Quân cũng thấy rõ ràng, thấy Sở Sở nghiêm túc như thế, anh ấy cũng nghi ngờ sói con vào trong nhà họ Vệ: "Tiểu Trương, cậu xem...." Anh ấy biết cảnh vệ viên không thể làm chủ được, chỉ có thể nhắc nhở anh ấy vào trong xin chỉ thị.

Nếu Sở Sở lên tiếng, cảnh vệ viên chắc chắn sẽ không tiếp tục vào xin chỉ thị của Chu Tĩnh Nhã.

Nhưng Hoàng Hải Quân đã lên tiếng.

Trước hết không nhắc đến chức vụ của Hoàng Cao Minh thì cấp bậc của Hoàng Hải Quân trong quân đội cũng không thấp, cảnh vệ viên suy nghĩ vài giây rồi gật đầu: "Đồng chí Hải Quân, các anh chờ một chút, tôi vào xin chỉ thị của đồng chí Chu."

"Đồng chí tiểu Trương, vất vả cho cậu rồi." Hoàng Hải Quân biết chỗ khó xử của cảnh vệ viên, vì vậy không hề làm khó người khác, lời nói cũng khách sáo.

"Đồng chí Hải Quân, không vất vả, đây là chuyện tôi nên làm." Cảnh vệ viên khách sáo vài câu liền vào nhà họ Vệ.

Hoàng Hải Quân dẫn người chờ trong sân nhà họ Vệ, là quân nhân, thật ra anh ấy biết trên lầu hai có đôi mắt đang nhìn vào trong sân, chỉ là chủ nhân không nói lời nào, anh ấy cũng coi như không biết.

"Sở Sở, Đô Đô thật sự rất lợi hại sao?" Cậu bé đi theo Hoàng Hải Quân dùng khuỷu tay chạm vào người Sở Sở.

Cậu bé đang nói chuyện là Quân Quân, là con trai của Hoàng Hải Quân.

Từ khi Quân Quân nhìn thấy sói con liền rất tò mò, đó là màu sắc thuần khiết nhất cậu bé từng thấy, biểu cảm của chó con rất linh động (cậu bé chưa từng nhìn thấy sói cho nên nghĩ rằng sói con là con chó nhỏ).

Trước đó Sở Sở chưa nói chuyện với Quân Quân, nhưng cậu nghe thấy Quân Quân gọi Hoàng Hải Quân là cha, biết thân phận của Quân Quân nên nhỏ giọng giải thích một câu: "Đô Đô rất giỏi, nó đã đánh rất nhiều người xấu."

"Wow, Đô Đô thật tuyệt." Quân Quân chưa từng nhìn thấy sói con thể hiện sức mạnh, nhưng lại tin tưởng lời nói của Sở Sở.

Bởi vì cậu bé thích đứa trẻ tên Sở Sở này, Sở Sở rất đẹp, mặc quần áo cũng đẹp, khi còn nhỏ không biết bản thân là loại u mê nhan sắc nhưng đã biết cách nhìn vẻ bề ngoài để trao niềm tin.

Hoàng Hải Quân nghe thấy cuộc đối thoại của hai đứa nhỏ nhưng anh ấy không nói gì, chỉ có chút lo lắng.

Thật ra nhà bọn họ và nhà họ Vệ có mối quan hệ rất bình thường.

Bình thường ở chỗ hai bên chỉ là mối quan hệ xã giao.

Mặc dù gia đình bọn họ đã chuyển đến một thời gian, không giao tiếp nhiều với hàng xóm, nhưng các gia đình khác trong đại diện bọn họ đều quen thuộc, chỉ có nhà họ Vệ sát bên lại không quá quen thuộc.

Chủ yếu là Chu Tĩnh Nhã không phải người dễ sống chung.

Cũng không phải nói lời khó nghe mà là lạnh lùng, rất lạnh lùng, thấy người nào cũng làm ra dáng vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, không nói chuyện với người khác, cứ như vậy, hai bên có quan hệ tốt mới là lạ, dù sao không ai thích dùng mặt nóng dán mông lạnh*.

*câu thành ngữ này mô tả một người thì nhiệt tình tích cực nói chuyện tạo quan hệ nhưng mà người kia thì lạnh nhạt hờ hững không đáp lại.

Hoàng Hải Quân do dự đứng trong sân nhà họ Vệ, còn sắc mặt Chu Tĩnh Nhã ở trên lầu cũng rất khó coi.

Đối diện với cảnh vệ viên đến xin chỉ thị, trong mắt bà ta tràn đầy bất mãn: "Nhà họ Hoàng nói vào trong sân tìm chó tôi cũng đã cho phép, bây giờ còn muốn vào trong nhà tìm, thật sự tới tìm chó hay là...."

Chu Tĩnh Nhã thật sự tức giận.

Cháu trai lớn của bà ta khi thức giấc sẽ rất khó chịu, thằng bé không thích ngủ, hôm nay bà ta vất vả lắm mới dỗ cậu bé ngủ, thế mà người nhà họ Hoàng lại chọn lúc này tìm tới cửa, còn không phải là cố ý sao?

Hơn nữa, nhà bọn họ có cảnh vệ viên, nếu chó con vào nhà chẳng lẽ họ không nhìn thấy?

Chu Tĩnh Nhã càng nghĩ càng tức, nhìn cảnh vệ viên hỏi: "Tiểu Trương, cậu thấy con chó nhỏ của bọn họ không?" Bà ta muốn xác nhận nhà họ Hoàng có phải cố ý tìm việc không.

Tiểu Trương vừa rồi thấy Chu Tĩnh Nhã tức giận, lúc này nghe thấy bà ta hỏi, anh ấy nghiêm túc suy nghĩ, không giấu giếm trả lời: "Đồng chí Chu, tôi không thấy con chó nhỏ màu đen nào."

"Hừ..." Chu Tĩnh Nhã lập tức hừ một tiếng.

"Có phải nhà họ Hoàng định dùng cái cớ tìm chó con để điều tra nhà chúng tôi không?" Sống trong một đại viện, trong đầu Chu Tĩnh Nhã đột nhiên nảy ra một suy nghĩ, mấy tháng trước nhà họ Hoàng bị nghi ngờ, ông Vệ nhà bà ta tự mình dẫn người đến lục soát nhà họ Hoàng.

Nói không chừng hôm nay nhà họ Hoàng cố ý đến.

Hiện tại Vệ Dũng Nghị cũng không có ở nhà, bây giờ bọn họ lấy cớ tìm chó để trả thù.

"Tiểu Trương, cậu đi nói với người nhà họ Hoàng, nhà của chúng ta không thấy con chó nhỏ nào hết, nếu nhà bọn họ thật sự muốn vào nhà chúng ta, vậy hãy khiến bọn họ rời đi." Chu Tĩnh Nhã vẫn còn tỉnh táo, không thể thật sự nói lời trong lòng ra, vì vậy liền cho một cách giải quyết khác.

"Vâng, đồng chí Chu." Tiểu Trương nhận được lệnh liền chạy nhanh truyền lời cho Hoàng Hải Quân.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1030


Hoàng Hải Quân đã sớm có dự cảm này từ lâu, nghe thấy lời của cảnh vệ viên, vẻ mặt anh ấy trở nên nghiêm túc.

"Anh Hoàng, không được đâu, Đô Đô rất lợi hại, em lo lắng...." Sở Sở ngửa đầu nhìn Hoàng Hải Quân, cậu tận mắt nhìn thấy Sở Sở xử lý tên đầu trọc ở thôn Đoàn Kết như thế nào, cũng thấy sói con dùng móng vuốt hạ gục đám người Triệu Tài ở đồn Kháo Sơn.

Nếu nhà họ Vệ có người làm kinh động sói con, sói con sẽ xử lý người đó, lúc đó sẽ xảy ra chuyện lớn.

Sở Sở lo lắng, Hoàng Hải Quân làm sao có thể không lo lắng.

Nhưng lúc này Hoàng Hải Quân biết tình hình nhà mình và nhà họ Vệ có chút khó xử, thật ra nhà bọn họ không thèm để ý việc chung, chỉ sợ có người nghĩ nhiều, nếu là nghĩ nhiều, chắc chắn sẽ không để bọn họ bước vào trong tìm sói con.

Nghĩ như vậy, Hoàng Hải Quân nói với cảnh vệ viên: "Tiểu Trương, cậu xem có thể xin chỉ thị của thủ trưởng Vệ không?" Anh ấy có ấn tượng tốt với Vệ Dũng Nghị.

Vệ Dũng Nghị là một người có nhân phẩm chính trực, là người dễ nói chuyện.

Cảnh vệ viên khó xử nhìn Hoàng Hải Quân, nhỏ giọng nói: "Đồng chí Hải Quân, thủ trưởng không có ở nhà, ông ấy có nhiệm vụ." Dưới tình huống này, cho dù gọi điện thoại xin chỉ thị cũng không thể.

Hoàng Hải Quân bất lực, chỉ có thể nói với Sở Sở: "Sở Sở, nếu không chúng ta về trước đi, có lẽ lát nữa Đô Đô sẽ tự quay về."

Vệ Lăng không ở nhà họ Vệ, sói con vô duyên vô cớ chạy vào chắc cũng sẽ không làm người khác bị thương.

"Anh Hoàng, Đô Đô nó...." Sở Sở không biết nên nói như thế nào, chủ nhà không cho vào, cậu bé thật sự không có quyền vào trong, nhưng với tính cách của sói con, cậu không dám chắc, suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu không em để chị tới gọi Đô Đô, Đô Đô nhất định sẽ nghe lời chị."

Hoàng Hải Quân sờ đầu Sở Sở.

Anh ấy biết Tần Thanh Man sẽ không đến, cũng biết chuyện Vệ Lăng và Tần Thanh Man kết hôn, cũng biết đối tượng ngàn dặm xa xôi của nhà họ Vệ, trong trường hợp này, Vệ Lăng không có ở đây, Tần Thanh Man chủ động tới cửa làm sao được.

"Tiểu Trương, Đô Đô rất lợi hại, nhưng nó sẽ không tùy tiện làm người khác bị thương, nếu các cậu nhìn thấy nó đừng k*ch th*ch nó, cũng đừng làm động tác nguy hiểm gì, hãy tới cửa nhà tôi tìm tôi, chúng tôi sẽ dẫn nó đi." Hoàng Hải Quân dặn dò cảnh vệ viên.

Cảnh vệ viên ngạc nhiên, vừa cảm thấy tò mò nhưng vẫn gật đầu: "Tôi biết rồi."

"Chúng ta đi thôi." Hoàng Hải Quân dắt hai đứa trẻ rời khỏi nhà họ Vệ.

"Anh tiểu Trương, các anh đừng bao giờ đánh Đô Đô nhà em nha, Đô Đô nhà em hung dữ lắm, rất hung dữ, cực kỳ hung dữ." Sở Sở không yên tâm dặn dò cảnh vệ viên.

"Đồng chí nhỏ, em yên tâm, bọn anh sẽ không đánh Đô Đô của nhà em." Cảnh vệ viên thấy Sở Sở rất lễ phép, lập tức đáp ứng cậu bé, mặc dù anh ấy không tin một con chó nhỏ có thể lợi hại cỡ nào, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời.

"Thật sự không thể đánh Đô Đô, nhìn thấy Đô Đô thì nhớ gọi bọn em, em sẽ tới bắt nó." Sở Sở ủ rũ.

"Anh biết rồi, đồng chí nhỏ." Cảnh vệ viên nhìn ba người bọn họ rời đi.

Chờ ba người Hoàng Hải Quân vào nhà họ Hoàng, anh ấy mới đóng cửa cổng rồi xoay người đi vào.

"Á----" Một tiếng hét hoảng sợ chói tai vang lên, không chỉ cảnh vệ viên hoảng hốt mà cũng làm kinh động tới mấy người Hoàng Hải Quân vừa mới tiến vào nhà họ Hoàng, thậm chí những người nhà họ Hoàng đang ngồi nói chuyện với Tần Thanh Man trong phòng khách.

Chủ yếu theo tiếng thét chói tai này còn có tiếng súng.

Khiến người nhà trong đại viện ở quân khu bị thương, chắc chắn là chuyện lớn.

Sắc mặt Tần Thanh Man rất khó coi, cô đứng lên nói với mấy người nhà họ Hoàng: "Thực xin lỗi, cháu không thể tiếp tục trò chuyện được." Lúc này cô còn có thể tin vào thực lực của sói con.

Tin tưởng sói con sẽ không bị thương, nhưng cô lo lắng người khác bị thương.

Người nhà họ Vệ bị thương, người khó xử nhất là Vệ Lăng, dù sao Vệ Lăng cũng xuất thân từ nhà họ Vệ, là huyết mạch không thể cắt đứt được.

"Thanh Man, dì đi cùng cháu." Ô Xuân Nghe nghe thấy tiếng hét liền biết là của Chu Tĩnh Nhã, nhớ tới gương mặt kia của bà ta, bà ấy không yên tâm để Tần Thanh Man đi một mình, Tần Thanh Man có thể ở trấn Hồng Kỳ bảo vệ Hoàng Uyển Thanh nhà bà ấy, hôm nay bà ấy có thể vì Tần Thanh Man đắc tội Chu Tĩnh Nhã.

"Vâng." Tần Thanh Man không có thời gian khách sáo, cô gật đầu liền chạy ra khỏi nhà họ Hoàng.

Cô lo lắng lát nữa nhà họ Vệ sẽ xảy ra tai nạn chết người, sói con là sói, nó không nghe hiểu tiếng người, cũng không phân biệt được người nhà họ Vệ có quan hệ huyết thống với Vệ Lăng.

Tần Thanh Man đi về phía nhà họ Vệ, Hoàng Hải Quân đã sớm nhảy qua tường vây vọt tới nhà họ Vệ.

Tiếng súng vang lên trong đại viên quân khu chắc chắn là chuyện lớn, có thể lát nữa có đội cảnh vệ viên đuổi tới, đến lúc đó sẽ rất phiền phức.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1031


Tốc độ Hoàng Hải Quân xông vào nhà họ Vệ vô cùng nhanh, anh ấy không đi bằng cửa chính mà là trực tiếp nhảy qua tường vây giữa hai nhà. Sở Sở với Quân Quân vẫn còn là trẻ con, cũng không có năng lực như vậy nhưng hai người chạy nhanh hết cỡ tốc độ cũng không chậm.

Vòng qua cửa viện mới xông vào được nhà họ Vệ, lãng phí mất một phút bọn họ mới vào đến nhà họ Vệ, Tần Thanh Man cũng đã chạy đến gần cổng của nhà họ Vệ.

Nhìn cổng lớn của nhà họ Vệ, Tần Thanh Man không hề do dự liền xông vào trong.

Lúc này không phải lúc để so đo những chuyện nhỏ nhặt kia, phải nhanh chút ngăn cản sói con lại, nhà họ Vệ nổ súng tuyệt đối sẽ chọc giận sói con, nói không chừng sói con sẽ hạ tử thủ, nhớ lại những người mà sói con đã từng làm bị thương đó, trái tim của Tần Thanh Man cũng sắp dâng lên tới cổ họng.

Cũng không quan tâm gì nữa liền trực tiếp hét lớn: "Đô Đô "

Lầu hai nhà họ Vệ, sói con dựa vào mùi mà tìm được phòng của Vệ Lăng, nó bước vào trong nhìn hai người xa lạ bên trong phòng, lại nhìn đồ chơi nhồi bông đang tỏa ra mùi của Vệ Lăng, sói con có hơi nghi ngờ, lại có chút tức giận.

Nó rõ ràng là dựa vào mùi của Vệ Lăng để tìm tới, kết quả không nhìn thấy Vệ Lăng đâu mà ngược lại nhìn thấy hai người xa lạ.

Người xa lạ kia đè mùi của Vệ Lăng ở dưới người, nó không tức giận mới là lạ.

Ở trong tâm thức của sói con, Tần Thanh Man là mẹ nó còn Vệ Lăng chính là cha của nó, ai động vào đồ của cha nó, nó đều sẽ tức giận.

Nhưng sói con được Tần Thanh Man giáo dục rất tốt, từ nhỏ đã sống ở đồn Kháo Sơn, tiếp xúc nhiều với loài người, tuy rằng đang bất mãn đối với người xa lạ nó cũng sẽ không lập tức phát giận, mà chỉ định đến gần lấy lại món đồ chơi nhồi bông tràn đầy mùi của Vệ Lăng kia.

Cái món đồ chơi đó trông vừa giống gấu vừa giống chó, nó nhìn cũng rất thích.

Sói con không làm kinh động đến con người, lặng yên từ từ đến gần.

Nhưng chính vào lúc này, người đang nằm trên giường liền tỉnh dậy, mắt Thần Thần còn chưa mở đã gân giọng lên giả khóc: "Mẹ... Mẹ...." Cậu nhóc không phải bị người ta đánh thức mà là mỗi lần thức dậy đều như vậy.

Chu Tĩnh Nhã đang đứng bên cửa sổ nhìn sang bên cạnh, nghe thấy động tĩnh của cháu trai lớn lập tức quay đầu qua.

"Thần Thần, cháu dậy rồi hả, bà nội ở đây, không khóc, không khóc nào, bà nội lấy đồ ăn ngon cho cháu nhé." Có câu nói người lớn trong nhà thường yêu thương cháu trai lớn hơn, Vệ Thừa Vũ là đứa cháu trai đầu tiên của nhà họ Vệ bọn họ, Chu Tĩnh Nhã lạnh lùng trước sau như một cũng kiên nhẫn, nhiệt tình với đứa cháu này hơn nhiều.

Ngày thường cũng chịu giúp con dâu chăm sóc cháu trai lớn.

"Không cần bà nội, không cần bà nội, cháu muốn mẹ, mẹ." Thần Thần vốn đang rầm rầm rì rì, nghe thấy giọng của Chu Tĩnh Nhã xong tính nết gắt gỏng sau khi ngủ dậy cũng càng lớn hơn.

Năm nay cậu nhóc mới bốn tuổi, được người trong nhà nuông chiều, lại là đứa cháu trai đầu tiên của nhà họ Vệ, bình thường không chỉ thích bắt nạt những đứa trẻ khác trong nhà mà còn có thể làm ầm ĩ ở trước mặt Chu Tĩnh Nhã, ngủ trưa thức dậy không nhìn thấy mẹ ruột đâu cậu nhóc liền không hài lòng.

Bất mãn thì phải làm ầm lên.

Xốc chăn lên chưa tính, còn đập gối, ném quần áo, chỉ cần là những thứ cậu nhóc có thể tóm được đều ném.

Chu Tĩnh Nhã nhìn cháu trai lớn làm ầm ĩ lên như vậy cũng không có cách nào.

Cháu trai lớn nhà bà ta chính là như vậy, mỗi lần thức dậy đều sẽ làm ầm ĩ một trận, bà ta sớm đã quen rồi, trực tiếp dựa theo kinh nghiệm lúc trước dỗ dành đứa trẻ: "Thần Thần không khóc, bà nội lập tức gọi điện thoại cho mẹ cháu, để mẹ cháu quay trở về với cháu, có được không."

"Mau gọi đi, mau gọi đi, cháu muốn mẹ."

Vệ Thừa Vũ giãy đành đạch ở trên giường, đá loạn một hồi, thấy không đá trúng được cái gì liền bò dậy cầm lấy đồ chơi nhồi bông ở một bên dùng sức đập đánh, vừa đánh trong miệng vừa lẩm bẩm: "Cái thứ đáng chết này, tao đánh chết mày, đánh chết mày."

Chu Tĩnh Nhã nhìn thấy Thần Thần đánh đồ chơi, sắc mặt hơi khó coi nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Thần Thần đánh đồ chơi mấy đấm giống như vẫn chưa hả giận, lại vươn cái tay nhỏ mập mạp ra bóp cổ món đồ chơi: "Vệ Lăng, tại sao mày không đi chết đi, không chết đi!"
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1032


Chu Tĩnh Nhã bởi vì những lời này của Thần Thần mà mi tâm giật giật.

Bà ta biết cái nết cáu gắt sau khi thức dậy của cháu trai lớn qua lần này cũng bớt kha khá rồi, nhưng vào lúc này, một cái móng vuốt đen thùi lùi đột nhiên vươn tới giật lấy đồ chơi nhồi bông mà Thần Thần đang hung hăng bóp cổ kia.

Đồ chơi nhồi bông bị lấy đi ngay dưới mắt của Thần Thần với Chu Tĩnh Nhã.

Tầm mắt của bọn họ cũng theo cái móng vuốt đầy lông kia nhìn qua.

Là sói con.

Khi sói con nhìn thấy đứa trẻ vừa đánh vừa đá, vừa bóp cổ với đồ chơi nhồi bông, nó vốn đã rất không thoải mái rồi, tuy rằng thứ này không phải Vệ Lăng nhưng nó có thể ngửi ra được bên trong có mùi của Vệ Lăng rất nồng đậm.

Thấy Vệ Lăng 'bị đánh', sói con liền không hài lòng.

Nó nghe không hiểu lời của hai người xa lạ kia nhưng nó không thích đứa trẻ đó đánh món đồ chơi kia, thế là dứt khoát vươn móng vuốt ra túm lấy đồ chơi về bên cạnh mình.

Sau đó che chở lấy.

Chu Tĩnh Nhã nhìn thấy rõ tướng tá với dáng vóc của sói con, lập tức liền đoán ra được đây là chó nhỏ của nhà hàng xóm.

Lúc cảnh vệ viên tới báo cáo cho bà ta cũng đã nói rõ đặc trưng của con chó nhỏ nhà họ Hoàng.

Con chó nhỏ đen như vậy cho dù ai nhìn thấy cũng đều khó mà quên được.

Thấy sói con bảo vệ món đồ chơi nhồi bông đó ở sau người, sắc mặt của Chu Tĩnh Nhã có chút khó coi, món đồ chơi này không thể ra khỏi nhà họ Vệ được.

"Bà nội, chó, chó nhỏ, cháu muốn con chó nhỏ này." Thần Thần vốn đang làm ầm ĩ, còn chưa làm ầm ĩ xong thì đồ chơi đã bị cướp đi mất, đang vô cùng tức giận kết quả lại nhìn thấy sói con mập mạp mũm mĩm, cậu nhóc lập tức bị con vật sống này hấp dẫn.

Trẻ con trời sinh đều sẽ thích tất cả động vật nhỏ lông nhung mềm mại đáng yêu.

Thần Thần hưng phấn lên tiếng nhào về phía sói con.

Chu Tĩnh Nhã thấy thân hình sói con còn rất nhỏ, lại thấy cháu trai lớn nhà mình quả thật rất thích con chó nhỏ này nên cũng không có gọi cảnh vệ viên đi thông báo nhà hàng xóm tới dẫn về ngay.

Sói con chỉ thừa nhận người nhà họ Tần, một đứa nhóc không quen không biết mà muốn ôm nó, vậy căn bản là không thể nào.

Bắt lấy đồ chơi nhồi bông, sói con cạ cạ mấy cái liền leo lên trên bệ cửa sổ, nó định nhảy từ trên bệ cửa sổ xuống đi tìm Sở Sở.

Thần Thần thấy 'đồ chơi' muốn chạy, lập tức đuổi theo.

Thần Thần được người nhà nuôi tốt vô cùng, mặc dù mới có bốn tuổi nhưng chạy vừa nhanh vừa ổn định, sức lực cũng không nhỏ, lạch bạch đuổi theo phía sau sói con, một đôi móng vuốt mập mạp trực tiếp vươn tới.

Sói con chỉ nhẹ nhàng di chuyển một bước, Thần Thần liền chỉ bắt được không khí.

Đứa trẻ vồ hụt bởi vì quá hưng phấn mà trực tiếp té nhào, té như chó gặm bùn, đứa trẻ lập tức lại càng bất mãn, bò dậy liền tiếp tục đi bắt sói con.

Vừa nãy là do sói con đang mở cửa sổ nên mới bị Thần Thần đuổi kịp.

Lúc trước Chu Tĩnh Nhã vì để đề phòng âm thanh bên ngoài ồn ào tới giấc ngủ của cháu trai lớn nên đã đóng hết tất cả cửa sổ ở trong phòng lại, lúc này mới khiến sói con nhảy lên cửa sổ rồi vẫn không thể chạy đi ngay được.

Sói con chưa từng mở cửa sổ bao giờ (vào mùa đông bên đồn Kháo Sơn nhằm đề phòng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nên cửa sổ đều không đóng chặt hẳn), không biết loại cửa sổ có then cài này phải mở như thế nào.

Nó chỉ biết đẩy, dùng sức đẩy cửa sổ ra phía bên ngoài.

Kết quả then cài cài càng chặt, nó đẩy mấy lần cũng đẩy không ra, lúc này mới để Thần Thần liên tiếp mấy lần quấy rầy đến nó.

"À húuuuu...."

Sói con liên tục bị quấy rầy liền bất mãn, nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ định đi bằng cửa chính.

Lúc này Chu Tĩnh Nhã cũng kịp phản ứng, bà ta không thể để sói con đưa món đồ chơi nhồi bông này đi được, nên cũng gia nhập vào hành động vây bắt sói con.

Sói con dễ dàng tha thứ cho Thần Thần liên tiếp quấy rầy nó, đó là bởi vì Thần Thần là trẻ con, bình thường nó ở đồn Kháo Sơn cũng cùng Sở Sở cùng nhau chơi đùa với đám trẻ con, tuy nó không thích trẻ con cho lắm nhưng cũng có thể nhường nhịn được.

Bây giờ một người lớn như Chu Tĩnh Nhã muốn bắt nó, nó liền không vui.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1033


Đối mặt với Chu Tĩnh Nhã đang đến gần liền trực tiếp vung một vuốt qua, vung một vuốt này cũng coi như là còn lưu tình, lực đạo không mạnh, không cào bị thương người, mục đích chủ yếu chính là để cảnh cáo, cảnh cáo Chu Tĩnh Nhã tránh ra.

Chu Tĩnh Nhã bị vung cho một vuốt liền hoảng sợ.

Cúi đầu nhìn một cái.

Mu bàn tay hiện lên vết đỏ, đôi tay này bà ta bảo dưỡng khá tốt, việc nhà ngày thường không phải cảnh vệ viên làm thì là con dâu làm, lúc này lại bị một con chó nhỏ không biết ở đâu ra cào bị thương, bà ta cũng nổi giận rồi.

Nhìn món đồ chơi nhồi bông mà chó nhỏ vẫn luôn giữ chặt ở trong tay, lửa giận của Chu Tĩnh Nhã càng lớn hơn.

Lần nữa nhào tới.

Sói con có thể bị một bà già với một đứa trẻ bắt được sao, đương nhiên là không, mấy phút sau, không chỉ Chu Tĩnh Nhã thở hồng hộc mà Thần Thần cũng nằm bẹp trên đất chạy không nổi nữa, nhanh quá, tốc độ của sói con quá nhanh, rất nhiều lúc bọn họ thấy sắp bắt được rồi, kết quả sói con kiêu ngạo nhìn bọn họ rồi nghiêng mình một cái, đã nhảy đến ngoài một mét.

"Tiểu Trương, tiểu Trương"

Chu Tĩnh Nhã đuổi theo sói con cả nửa ngày, không chỉ kiểu tóc cán bộ chỉnh tề bị rối loạn mà quần áo trên người cũng lộn xộn rối bời, tức giận đến mức gọi chi viện bên ngoài vào.

Cảnh vệ viên chạy tới rất nhanh, gần như là giọng nói của Chu Tĩnh Nhã vừa ngừng lại anh ấy đã đến cửa.

Sau đó tiểu Trương cũng nhìn thấy sói con đen thùi lùi.

"Bắt lấy nó." Chu Tĩnh Nhã ra lệnh.

Cảnh vệ viên vốn chính là nghe lệnh làm việc, còn chưa kịp biểu đạt ý kiến của mình liền phải nghe theo mệnh lệnh xông về phía sói con.

Sói con ở trong phòng chơi đùa với một lớn một nhỏ một hồi lâu, lúc này đang nhớ Tần Thanh Man, nó căn bản không muốn ở lại nhà họ Vệ lâu thêm nữa, đối mặt với cảnh vệ viên đang nhào tới, nó tăng tốc độ chạy về phía cửa.

Cửa sổ không đi được, ghê gớm lắm thì nó đi theo đường cũ trở về.

"Đóng cửa lại, đóng lại, bắt lấy nó, nó cướp đồ chơi của Thần Thần." Chu Tĩnh Nhã phản ứng cũng coi như nhanh, biết động vật không có tay, sẽ không biết mở cửa, bây giờ nếu muốn bắt sói con thì cách duy nhất chính là đóng cửa lại.

Bắt ba ba trong hũ.

Cảnh vệ viên nghe lệnh, gót chân đá một cái, cửa liền bị đóng lại.

Lần này đã chọc giận sói con.

Sói con ghét nhất là bị giam lại, nó đến nay còn nhớ lần bị giam ở nhà họ Tần lúc trước, tức giận lên, nó giơ ra móng vuốt.

Không cào người, thì cào vật dụng trong nhà.

Nửa phút sau, Chu Tĩnh Nhã, cảnh vệ viên còn có Thần Thần trợn mắt há hốc mồm nhìn khắp phòng bừa bãi.

Những chỗ bị sói con phá hoại qua, thật đúng là không có một miếng nào còn nguyên vẹn.

Lúc này cảnh vệ viên rốt cuộc tin tưởng những lời dặn dò lúc sắp rời đi của Sở Sở với mình, vội vàng nhắc nhở Chu Tĩnh Nhã: "Đồng chí Chu, nó có lẽ không phải là động vật thông thường, chúng ta phải để chủ nhân của nó tới dẫn đi."

"Không được."

Chu Tĩnh Nhã từ chối nhắc nhở của cảnh vệ viên, bà ta đương nhiên cũng nhìn ra được sói con không bình thường nhưng đồ chơi nhồi bông đang ở trong tay của sói con, nó không thể rời khỏi nhà bọn họ, phải lấy đồ chơi nhồi bông về rồi mới thả đi được.

"Đồng chí Chu, chúng ta không bắt được nó đâu, tốc độ của nó quá nhanh."

Lời này của cảnh vệ viên cũng không phải nói chuyện giật gân.

Anh ấy là quân nhân, có thể làm cảnh vệ viên cho nhà thủ trưởng bản lĩnh ở trong quân đội cũng đứng thứ nhất thứ hai, cũng là người có năng lực không tệ, đến anh ấy cũng không bắt được sói con, vậy thì thật sự hết cách.

Hơn nữa trải qua màn đọ sức cùng với sói con, anh cũng phát hiện ra chỗ bất đồng của sói con.

Đây đâu phải chó nhỏ gì đâu, đây rõ ràng chính là một con chó sói.

Một con chó sói có năng lực cực mạnh mẽ.

Cảnh vệ viên phát hiện ra điểm này không thể không nhắc nhở Chu Tĩnh Nhã lần nữa: "Đồng chí Chu, đây là chó sói, không phải chó, chó sói sẽ làm hại người."

"Cậu nói cái gì?" Chu Tĩnh Nhã kinh hãi.

"Đồng chí Chu, đây không phải là chó nhỏ, là chó sói, chỉ có chó sói mới có dã tính như vậy." Lúc đang nói chuyện cảnh vệ viên đã ôm Thần Thần tới bên người, bắt đầu từ khi nhận ra đây là sói con anh liền không dám lơ là.

Thậm chí anh ấy cũng muốn mở cửa sổ ra để cho sói con rời đi.

Bởi vì anh ấy có thể nhìn ra sói con có ý muốn rời đi, dưới tình huống này, bọn họ không cần thiết phải chọc giận con chó sói non này.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1034


"Đồng chí Chu, chúng ta để nó đi đi, nó có chủ nhân, chỉ cần nó trở về bên cạnh chủ nhân của nó, vậy chúng ta cũng có thể lấy lại đồ chơi của Thần Thần." Cảnh vệ viên nhìn ra được sự lợi hại sói con, tận tình khuyên bảo Chu Tĩnh Nhã.

"Cậu chắc chắn đây là chó sói?"

Chu Tĩnh Nhã khôi phục lại vẻ lạnh lùng, ánh mắt nhìn về phía sói con cũng vô cùng lạnh lẽo.

"Chắc chắn, đây chính là chó sói, bà xem cái đuôi của nó hướng xuống dưới, hơn nữa không hề lay động." Cảnh vệ viên giải thích đến đây, lại nói tiếp: "Còn có đôi tai, đôi tai cũng có khác biệt rất nhỏ."

Chu Tĩnh Nhã theo lời của cảnh vệ viên lưu ý cái đuôi cùng với lỗ tai của sói con.

Càng nhìn lại càng cảm thấy cảnh vệ viên nói đúng.

Nhìn căn phòng bừa bộn không chịu nổi, Chu Tĩnh Nhã trực tiếp đi tới bên bàn đọc sách kéo ngăn kéo ra, sờ vào vách ngăn phía trên của ngăn kéo, bà ta biết trong căn phòng này có súng, bởi vì căn phòng này đã từng là phòng của Vệ Lăng.

Chu Tĩnh Nhã cầm được súng liền nâng súng lên, ngắm chuẩn sói con.

Sói con vốn nhạy cảm với nguy hiểm, phát giác được nguy hiểm liền trực tiếp nhào tới.

Sói con tức giận công kích, tốc độ so với Chu Tĩnh Nhã nổ súng còn nhanh hơn.

Tiếng súng vang lên, Chu Tĩnh Nhã cũng thét lên chói tai.

Nếu không phải cảnh vệ viên nhận thấy tình hình không đúng đẩy Chu Tĩnh Nhã một cái, một vuốt này của sói con tuyệt đối có thể cào ra một lỗ lớn trên cổ của Chu Tĩnh Nhã.

Tuy rằng cổ của Chu Tĩnh Nhã không bị rạch ra hoàn toàn nhưng cũng đã bị thương.

Máu tươi trong nháy mắt chảy xuống.

Cảm giác được máu tươi nóng ấm chảy xuống từ trên cổ, chân Chu Tĩnh Nhã mềm nhũn, trực tiếp tựa vào tường, ánh mắt nhìn về phía sói con cũng tràn đầy sợ hãi.

Bà ta sợ rồi.

Sói con đã ra tay thì cũng sẽ không lưu tình, phát giác ra Chu Tĩnh Nhã muốn lấy mạng của mình, giờ nhìn thấy Chu Tĩnh Nhã vẫn chưa chết liền nhào tới lần nữa, đôi móng vuốt đầy lông mang theo sát khí đáng sợ.

Tốc độ của sói con tất cả người nhà họ Vệ đều đã lĩnh giáo qua.

Cảnh vệ viên muốn cứu người nhưng cánh tay ngăn cản của anh lại chậm hơn so với sói con một chút như vậy, trơ mắt nhìn móng vuốt của sói con lần nữa vươn về phía cần cổ của Chu Tĩnh Nhã, cái này nếu thật sự cào trúng, hôm nay Chu Tĩnh Nhã tuyệt đối sẽ chết.

Cảnh vệ viên hoảng sợ da đầu cũng sắp nổ tung.

Hận bản thân không mọc thêm được tám cái tay, cũng hận tốc độ không thể nhanh thêm một chút.

Lúc này anh vô cùng hối hận, sớm biết sẽ xuất hiện nguy hiểm như vậy, vừa rồi cho dù phải chống lại mệnh lệnh cũng phải đi tìm chủ nhân của sói con trước.

Ngay lúc mấy người trong phòng đang tuyệt vọng không thôi, một giọng nói trong trẻo từ viện bên cạnh vang lên.

Theo tiếng gọi này vang lên, móng vuốt của sói con cũng ngừng lại.

Ngừng lại ngay trước cần cổ của Chu Tĩnh Nhã.

Móng vuốt chỉ cách cần cổ đúng một milimét, Chu Tĩnh Nhã có thể cảm giác được xúc cảm lông nhung của móng vuốt, bởi vì đây là một cái móng vuốt đầy lông, móng vuốt sắc bén nhanh chóng dừng lại, lông trên móng vuốt cứ thế theo quán tính tung bay.

Hô hấp ngừng lại.

Lúc này gương mặt của Chu Tĩnh Nhã đã trắng bệch, còn có vết thương đang chảy máu trên cổ, nhìn qua thấy thế nào cũng rất khó coi.

"Đô Đô!" Cảnh vệ viên nghe rõ tiếng gọi ở bên ngoài phòng, cũng nhớ ra tên của sói con, anh ấy không dám k*ch th*ch sói con, vô cùng nhỏ giọng thăm dò gọi một tiếng.

Đôi mắt tròn xoe của sói con nhìn về phía cảnh vệ viên, sau đó dưới sự kinh hồn bạt vía của cảnh vệ viên tao nhã buông móng vuốt xuống.

Móng vuốt của sói con vừa buông xuống một cái, Chu Tĩnh Nhã liền lăn một vòng, lăn tới sau lưng cảnh vệ viên, tay bịt chặt lấy cổ.

Bà ta thiếu chút nữa đã chết rồi.

Đối mặt với cái chết, không có ai là không sợ.

"Rầm!"

Cửa phòng đóng chặt đột nhiên bị một lực mạnh từ bên ngoài đá văng ra, Hoàng Hải Quân đầu đầy mồ hôi rốt cuộc đuổi tới, mà lúc này Tần Thanh Man cũng mới vừa xông vào trong viện của nhà họ Vệ, còn chưa vào trong phòng, Sở Sở cũng vẫn đang leo cầu thang.

Trong phòng bừa bãi cùng với cái cổ đang chảy máu của Chu Tĩnh Nhã khiến Hoàng Hải Quân kinh hãi.

"Đô Đô." Hoàng Hải Quân ngồi xổm người xuống nhẹ nhàng gọi sói con, tuy anh ấy không biết tại sao nhà họ Vệ lại biến thành như thế này nhưng anh ấy tuyệt đối tin tưởng lúc này sói con đang trong cơn giận dữ.

Hoàng Hải Quân không có giao tình với sói con nhưng anh ấy từng ở lại nhà họ Tần, sói con có biết anh ấy.

Huống chi hôm nay anh ấy còn đưa người nhà họ Tần tới đại viện, anh ấy tin tưởng sói con tuyệt đối sẽ nhớ mình, Hoàng Hải Quân không mong sói con có thể nể mặt mình mà ngoan ngoãn đi cùng mình, anh ấy chỉ muốn vỗ về sói con.

Chỉ cần có thể ngăn cản sói con làm bị thương người khác, người nhà họ Tần sẽ có thể đuổi kịp tới.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1035


Thái độ vừa cẩn thận lại dè dặt của Hoàng Hải Quân đối với sói con khiến người nhà họ Vệ nhạy bén nhận ra được sự lợi hại của sói con.

Chu Tĩnh Nhã trợn mắt nhìn Hoàng Hải Quân, muốn nổi giận nhưng lại vì sợ sói con, bà ta đành đem lời đã ra tới bên miệng nín trở về.

"Đô Đô, qua đây." Hoàng Hải Quân dùng giọng điệu ôn hòa gọi sói con, trong mắt không có chút nguy hiểm nào.

Sói con quay đầu nhìn Hoàng Hải Quân.

Nó nhận ra người này.

"Đô Đô." Kèm theo tiếng gọi này còn có một loạt tiếng bước chân lạch bạch, là Sở Sở đã chạy tới.

Sở Sở vượt qua Hoàng Hải Quân xông vào trong phòng, ôm chầm lấy sói con cẩn thận kiểm tra.

Vừa nãy cậu đã nghe thấy tiếng súng vang lên, cũng không biết sói con nhà cậu có bị thương hay không.

Quân Quân thở hổn hển theo sát phía sau Sở Sở cũng xuất hiện ở trong phòng, đứa trẻ cũng coi như có mắt nhìn, không cản trở mà đứng ở sau lưng Hoàng Hải Quân chống lưng cho Sở Sở với sói con.

Trong phòng bởi vì Sở Sở đến mà lần nữa yên tĩnh lại.

Nhìn sói con ngoan ngoãn nằm trong tay Sở Sở, người nhà họ Vệ cùng Hoàng Hải Quân cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó bầu không khí tại hiện trường liền trở nên lúng túng hơn.

Vết thương đang chảy máu trên cổ của Chu Tĩnh Nhã rất rõ ràng, Sở Sở lại làm như không thấy…

"Các người nổ súng, Sở Sở lo lắng Đô Đô bị thương cho nên mới quan tâm Đô Đô trước, cũng là chuyện thường tình." Hoàng Hải Quân bất đắc dĩ giải thích giúp Sở Sở một câu, đồng thời cũng nói cho người nhà họ Vệ biết, là nhà họ Vệ ra tay trước.

Đây chính là một món nợ khó đòi.

Sói con không biết nói chuyện, chủ động xông vào nhà họ Vệ, ở trong nhà họ Vệ xảy ra chuyện gì căn bản không ai biết được, cái duy nhất Hoàng Hải Quân có thể nói đó là người nhà họ Vệ nổ súng với một con động vật nhỏ.

Chu Tĩnh Nhã vừa mới về hưu, cũng đã từng ngồi ở vị trí cao, kiểu người nào mà bà ta chưa từng gặp, mánh khóe nhỏ này của Hoàng Hải Quân bà ta liếc mắt một liền nhìn rõ.

Đây là định bảo vệ cho con chó sói này.

Thấy chó sói được đứa nhỏ ôm vào trong lòng xem xét, không có nguy hiểm nữa, Chu Tĩnh Nhã chậm rãi đứng lên khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng của cán bộ, bà ta không so đo với đứa trẻ nhưng tuyệt đối sẽ gây phiền phức cho Hoàng Hải Quân: "Hoàng Hải Quân."

"Dì Chu." Hoàng Hải Quân dùng giọng điệu cung kính, anh ấy biết phải cho Chu Tĩnh Nhã một câu trả lời thích đáng.

Sói con xông ra ngoài gây họa lớn, họ nhất định phải cho nhà họ Vệ một câu trả lời, hôm nay cho dù nhà họ Vệ là gia đình bình thường thì bọn họ cũng phải giải quyết thích đáng cho người ta.

"Đồng chí Hoàng Hải Quân, tôi gánh không nổi một tiếng dì này của cậu."

Chu Tĩnh Nhã không muốn bàn tới giao tình gì với nhà họ Hoàng, mặc dù chỉ là giao tình mặt ngoài nhưng chỉ cần bàn tới tình cảm thì hôm nay bà ta sẽ không thể trừng trị con chó sói làm mình bị thương này được, cho nên hôm nay phải công tư phân minh.

Hoàng Hải Quân nghe hiểu nhắc nhở của Chu Tĩnh Nhã.

"Đồng chí Chu, thật xin lỗi, là chúng ta trông chừng không tốt, Đô Đô đã gây ra phiền phức không nhỏ cho nhà dì, tôi xin thay mặt Đô Đô xin lỗi dì, tổn thất trong phòng cứ để tôi bồi thường, vết thương trên cổ dì cũng cần phải nhanh chóng xử lý, tất cả chi phí cứ để tôi chi trả." Hoàng Hải Quân đảm đương trách nhiệm.

Chu Tĩnh Nhã lại không muốn nói tới những thứ vô dụng này với Hoàng Hải Quân.

Bà ta đưa tay sờ cổ.

Lúc nãy cảnh vệ viên ngăn cản kịp thời, cổ của bà ta chỉ là bị sói con cào bị thương một chút thôi, mặc dù có chảy máu nhưng vết thương không hề sâu, bây giờ mà bà ta thật sự đi băng bó vết thương thì làm sao còn gây phiền phức cho con sói con kia được.

"Đồng chí Hoàng Hải Quân, chó nhà cậu nuôi là chó sói?" Chu Tĩnh Nhã làm khó dễ.

"Đúng, Đô Đô nhà tôi là chó sói." Trả lời Chu Tĩnh Nhã chính là Sở Sở, lúc này Sở Sở đã kiểm tra toàn thân cho sói con xong, thấy trên người sói con không bị thương liền yên tâm, sói con là nhà cậu nuôi, gây ra họa phải do nhà bọn họ chịu trách nhiệm, không thể làm phiền tới anh Hoàng Hải Quân được.

Chu Tĩnh Nhã không nghĩ tới Sở Sở sẽ chen lời vào.

Nhà bọn họ với nhà họ Hoàng là hàng xóm láng giềng, trong nhà đôi bên có những thành viên nào hai bên đều biết rất rõ.

Chu Tĩnh Nhã khẳng định mình lần đầu tiên nhìn thấy Sở Sở.

Nói cách khác Sở Sở không phải trẻ con nhà họ Hoàng, chó sói cũng không phải của nhà họ Hoàng nuôi.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1036


Suy nghĩ rõ ra được điểm này, bà ta ngược lại thở phào nhẹ nhõm, mặc dù Chu Tĩnh Nhã không kiêng kỵ gì nhà họ Hoàng nhưng cũng không muốn thật sự trở mặt ngay tại chỗ với nhà họ Hoàng, con chó sói này nếu đã không phải nhà họ Hoàng nuôi, vậy thì cũng dễ xử lý.

"Đứa nhỏ, cậu cũng nhìn thấy rồi, chó sói của nhà cậu ở trong nhà chúng ta gây ra phiền phức như thế nào, tôi cũng không nói nhiều nữa, chỉ nhắc nhở cậu một câu, chó sói của nhà cậu làm bị thương người khác, hôm nay nó nhất định phải chết."

"Đô Đô nhà tôi sẽ không vô duyên vô cớ làm người khác bị thương, nhất định là các người chủ động tấn công nó trước, chỉ cho phép các người ra tay, không cho phép nó đánh trả sao? Nó là phòng vệ bị động, phòng vệ không phạm pháp."

Sở Sở ngày ngày ở cùng sói con chung một chỗ, tính cách của sói con cậu rõ ràng nhất, cậu tin tưởng sói con sẽ không tùy tiện làm người khác bị thương.

Cho nên chuyện làm người khác bị thương này nhất định là có nguyên nhân.

Nếu như không phải lỗi của sói con, dựa vào cái gì bắt sói con nhà cậu phải chết.

Sở Sở tức giận trừng Chu Tĩnh Nhã, ôm sói con đứng ở sau lưng Hoàng Hải Quân.

Lời của Chu Tĩnh Nhã không chỉ chọc giận Sở Sở, cũng khiến Hoàng Hải Quân không tán thành, anh ấy là quân nhân, ánh mắt cũng không tệ, vết thương trên cổ của Chu Tĩnh Nhã anh ấy nhìn một cái là có thể nhìn ra chỉ là vết thương ngoài da, vết thương như vậy cũng không cần phải đi bệnh viện, chỉ cần lau chút cồn khử độc là không sao.

Trong phòng nhìn bừa bãi đầy đất nhưng cũng có thể quét dọn sửa sang lại.

Điểm quan trọng nhất là, thời điểm anh ấy đến thì cánh cửa này lại đang đóng chặt.

Tại sao lại đóng cửa, nếu như không đóng cửa, sói con sẽ làm bị thương người sao?

Lời của Sở Sở k*ch th*ch Chu Tĩnh Nhã, Chu Tĩnh Nhã chỉ vào căn phòng bừa bãi, vừa chỉ lên vết thương ở trên cổ mình hỏi Sở Sở: "Cậu nhìn xem, đây đều là do chó sói nhà cậu gây ra, cậu phải hiểu rõ một điều, đây là nhà tôi, tôi không mời các người tới, chó sói nhà cậu xông vào nhà tôi gây chuyện, cậu còn lý luận?"

Bà ta thật sự không muốn so đo với một đứa trẻ nhưng lời của Sở Sở khiến bà ta phát cáu.

"Chuyện Đô Đô chủ động tới nhà bà tôi xin lỗi, nhưng tôi không tin nó tự nhiên vô duyên vô cớ tấn công các người, Đô Đô vẫn luôn được nuôi ở nhà tôi, trước giờ đều chưa từng chủ động tấn công con người, nếu như không phải nó cảm giác được nguy hiểm, nhiều nhất sẽ chỉ phá hỏng chút vật dụng trong nhà."

Sở Sở không giải thích được tại sao Đô Đô lại chạy vào nhà họ Vệ nhưng cũng không tin sói con cố ý gây chuyện ở nhà họ Vệ.

Nhất định là có nguyên nhân.

Sau đó Sở Sở liền nhìn thấy đồ chơi nhồi bông sói con túm ở bên người.

Cái đồ chơi nhồi bông này không lớn hơn sói con bao nhiêu, lúc nãy vội vàng kiểm tra cơ thể của sói con nên cậu còn chưa để ý tới.

Sở Sở nhìn về phía món đồ chơi nhồi bông bên cạnh sói con, tầm mắt của mọi người trong phòng cũng đều chuyển lên trên đồ chơi nhồi bông.

Mà đây vốn chính là nguyên do sói con chạy vào nhà họ Vệ.

"Đó là đồ chơi của tôi, trả lại cho tôi, chó nhỏ cũng phải đưa cho tôi." Thần Thần lúc này rốt cuộc cũng kịp phản ứng, không có nguy hiểm, trong phòng cũng không ầm ĩ nữa, cậu nhóc liền giùng giằng muốn xông về phía sói con.

May mà cảnh vệ viên với Chu Tĩnh Nhã đồng thời bắt được cánh tay của cậu nhóc.

Lúc nãy tuy Thần Thần cũng nhìn thấy sự lợi hại của sói con nhưng trẻ con bốn tuổi căn bản cũng không hiểu cái gì là nguy hiểm, lúc này thấy sói con ở trong lòng Sở Sở ngoan ngoãn lại nghe lời liền lập tức động lòng.

Món đồ chơi chết làm gì so được với món đồ chơi còn sống, cậu nhóc muốn Sở Sở đưa sói con cho cậu ta.

Sở Sở vừa nghe Thần Thần muốn cướp sói con với mình, cũng không quan tâm nơi này là nhà của anh rể, tức giận nói: "Tôi biết rồi, các người nhất định là nhìn trúng Đô Đô nhà tôi rồi nhốt nó lại ở trong phòng mới gây ra cái bộ dạng này."

Vừa nói đã đoán trúng được tám chín phần mười.

Thần Thần nhìn trúng sói con, muốn có; Chu Tĩnh Nhã muốn sói con để đồ chơi cầm trong móng vuốt lại, dưới hai cái trùng hợp căn phòng này cuối cùng mới biến thành dáng vẻ như bây giờ.

Khuôn mặt lạnh lùng của Chu Tĩnh Nhã dưới câu hỏi của Sở Sở liền có chút không kìm được.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1037


Không muốn phí lời với một đứa trẻ nữa, trực tiếp nhìn Hoàng Hải Quân nói: "Hoàng Hải Quân, cậu cũng biết bên ngoài bây giờ là tình huống gì, đầu năm nay người sống còn thiếu lương thực để ăn mà còn có người nuôi cả chó sói, tôi biết chó sói ăn thịt, các người nếu đã muốn bảo vệ con chó sói này, vậy thì tới các cơ quan liên quan nói cho rõ ràng đi."

"Đô Đô nhà tôi ăn thịt thì đã làm sao? Tự mình săn thú tự mình ăn, không được sao?"

Cơ quan Ủy ban cách mạng này Sở Sở biết, nghe thấy uy h**p của Chu Tĩnh Nhã sắc mặt cậu cũng trầm xuống.

Cậu không thích người nhà của anh rể.

Người nhà này có người muốn cướp chó sói của nhà cậu, có người muốn khiến chó sói nhà cậu phải chết, thật là xấu xa.

"Trả lại cho các người, ai hiếm lạ đồ chơi của nhà các người chứ." Sở Sở không muốn dây dưa với người nhà họ Vệ, bắt lấy đồ chơi nhồi bông bên người sói con liền ném về phía Thần Thần.

Vừa nãy cậu nghe thấy đứa trẻ này nói đồ chơi đó là của cậu ta.

Sở Sở ném nhanh nhưng sói con bắt lại càng nhanh hơn, đồ chơi nhồi bông vừa mới bay lên không trung không chỉ bị chặn lại mà còn bị móng vuốt sói móc ra một đường sợi chỉ thật dài, sợi chỉ rất dài, thiếu chút nữa thì khiến cho đồ chơi nhồi bông bị mổ bụng.

"Bà nội, con muốn con chó nhỏ kia, con muốn con chó nhỏ kia, bà mau bắt cho con." lúc này trong mắt Thần Thần sớm đã không còn món đồ chơi nhồi bông kia nữa, đầy đầu đều là sói con.

Bởi vì sói con nằm trong lòng Sở Sở quá ngoan.

Đối mặt với Thần Thần làm ầm ĩ, sắc mặt Chu Tĩnh Nhã khó coi, sắc mặt Sở Sở càng không dễ nhìn.

"Đô Đô là người nhà chúng tôi, sao cậu không biết xấu hổ mà muốn người của nhà người khác, nếu như tôi vừa ý cậu, có phải cũng có thể đòi cậu từ người nhà cậu về để chơi đùa hay không." Sở Sở tức giận đến mức muốn đánh Thần Thần đang lăn lộn khóc lóc om sòm luôn rồi.

Đứa nhóc như vậy ở đồn Kháo Sơn bọn họ sớm đã bị đánh rồi.

Đứa trẻ hư phải ăn đánh nhiều vào, ăn đánh nhiều vào mới biết điều.

Hoàng Hải Quân thấy Thần Thần làm loạn cũng nhức đầu, anh ấy biết nhà họ Vệ thương yêu đứa cháu này, không thể không ra mặt lần nữa: "Đồng chí Chu, Đô Đô còn nhỏ, lại là động vật không hiểu chuyện, dì đại nhân đừng chấp tiểu nhân, khoan dung một chút."

Thật ra anh ấy muốn nói Chu Tĩnh Nhã rất không độ lượng.

Tuy Đô Đô ở nhà họ Vệ làm loạn hơi quá một chút nhưng cũng không xảy ra chuyện gì không thể giải quyết, cộng thêm bọn họ bên này cũng đã nhận sai xin lỗi rồi, sao cứ nắm mãi chuyện Đô Đô là chó sói không buông tha vậy.

Đô Đô là chó sói thì sao chứ, sói con bình thường ngoan ngoãn bao nhiêu anh ấy đều biết hết, vừa vào nhà họ Vệ liền làm loạn nhất định là có vấn đề.

Vấn đề này có thể còn liên quan đến Vệ Lăng.

Anh chỉ nghĩ đây là chuyện nhà của Vệ Lăng không tiện can dự vào, không có nghĩa là anh ấy thật sự không nhìn ra vấn đề.

"Trong thành phố không thể nuôi chó sói, con này chó sói phải xử lý, lực công kích của nó vô cùng mạnh, người bình thường không phải là đối thủ của nó, con chó sói này hôm nay có thể xông vào nhà tôi làm tôi bị thương, nếu như xông vào nhà người khác làm bị thương những người khác, tổn thương trẻ em thì thế nào, tôi nhớ chó sói không chỉ ăn thịt, mà còn ăn thịt người."

Chu Tĩnh Nhã không định bỏ qua cho sói con.

Cả đời này bà ta sống thuận buồm xuôi gió, duy chỉ có một việc bất mãn trong lòng, cái bất mãn này cũng đã giấu ở trong lòng nhiều năm, bởi vì sói con động vào đồ chơi nhồi bông bà ta liền không định bỏ qua cho sói con.

"Đô Đô nhà tôi không ăn thịt người, nó còn đang bú sữa mẹ mà, nhà chúng tôi cũng không ở trong thành phố, đồn Kháo Sơn nhà chúng tôi đủ lớn, đủ cho Đô Đô chạy, trong đồn nhiều trẻ con như vậy cũng chơi cùng Đô Đô, chưa có ai bị Đô Đô làm bị thương cả."

Sở Sở vừa nghe Chu Tĩnh Nhã nói Đô Đô sẽ ăn thịt người mà tức sắp chết.

"Chó sói còn nhỏ, bây giờ các người quản được nó cũng không có nghĩa trưởng thành rồi vẫn quản được nó, nhìn nhà tôi bây giờ đi, đây là dạy dỗ mà các người nói? Chó sói nhà các người là do tôi mời tới sao?" Lời của Chu Tĩnh Nhã chặn luôn miệng của Hoàng Hải Quân với Sở Sở.

Đúng là sói con tự mình xông vào nhà họ Vệ.

Lời của Chu Tĩnh Nhã quả thật cũng có đạo lý nhất định, nếu như lần sau lại không quản được sói con xông vào nhà người khác, làm trẻ nhỏ bị thương thì phải làm sao đây?

"Ngài yên tâm, sau khi trở về chúng tôi sẽ thả Đô Đô về lại núi rừng, bây giờ chúng tôi đưa đi cũng sẽ dùng dây xích lại, sẽ không cho nó thêm cơ hội gây chuyện, đồng chí Chu, tất cả tổn thất Đô Đô gây ra cho dì tôi cũng sẽ bồi thường, dì đừng so đo với Đô Đô nữa, nó còn nhỏ, cũng là một sinh mạng, nó cũng có quyền được sống, xin cho nó cơ hội để sửa sai làm lại."

Tần Thanh Man đã tới được một lúc, cũng nghe rõ ý của Chu Tĩnh Nhã.

Giao sói con ra, chuyện này tuyệt đối không thể nào.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1038


Thấy cục diện trong phòng lại lâm vào bế tắc, Tần Thanh Man không thể không ra mặt, đi theo bên cạnh cô là Ô Xuân Hoa.

Ô Xuân Hoa là người đồng trang lứa với Chu Tĩnh Nhã, ngày thường gặp mặt cũng chào hỏi nhau.

Lúc này đi theo Tần Thanh Man vào cửa, liền trực tiếp đi về phía Chu Tĩnh Nhã quan tâm Thần Thần cùng vết thương trên cổ của Chu Tĩnh Nhã.

Đối mặt với của Ô Xuân Hoa mặt mày vui vẻ, Chu Tĩnh Nhã đúng là không thể đối xử giống như với Hoàng Hải Quân được, bà ta biết Ô Xuân Hoa ra mặt là vì sói con nhưng bà ta sẽ không vì Ô Xuân Hoa ra mặt mà bỏ qua cho sói con.

Đối mặt với Tần Thanh Man đột nhiên vào cửa, tầm mắt Chu Tĩnh Nhã quét qua.

Bà ta không quen biết Tần Thanh Man nhưng lúc này biết được Tần Thanh Man là chủ nhân chân chính của sói con, chính chủ ra mặt, bà ta cũng không vòng vo nữa: "Chó sói làm người khác bị thương nhất định phải xử lý, lát nữa người của đội cảnh vệ đại viện sẽ đến."

"Đồng chí Chu, thật sự không thể bỏ qua cho một sinh mạng non nớt sao?" Tần Thanh Man thở dài trong lòng.

Cô thật sự không muốn gặp mặt Chu Tĩnh Nhã dưới loại tình huống như thế này.

"Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, quy củ không thể loạn, muốn trách cũng chỉ có thể trách các người không nên đưa nó tới thành phố lớn, đưa đến nhưng không trông coi cho tốt là các người không có trách nhiệm, là do các người hại nó." Chu Tĩnh Nhã có thể nhìn ra Tần Thanh Man là một người rất thông minh.

"Chị."

Sở Sở ôm lấy sói con chạy ra sau lưng Tần Thanh Man, nắm thật chặt lấy vạt áo của Tần Thanh Man.

Cậu nghe hiểu lời của Chu Tĩnh Nhã.

Tần Thanh Man không có đáp lại lời của Chu Tĩnh Nhã ngay mà ngồi xổm người xuống nhặt món đồ chơi nhồi bông trên đất lên, lúc nãy cô đã thấy rõ sói con rất để ý đến món đồ chơi nhồi bông này.

"Bỏ xuống."

Chu Tĩnh Nhã thấy Tần Thanh Man nhặt đồ chơi nhồi bông lên, sắc mặt càng lạnh hơn, nhanh chóng đi tới định giật lại đồ chơi nhồi bông về lại tay mình.

Tần Thanh Man lại không để cho Chu Tĩnh Nhã lấy được.

Cô cao hơn Chu Tĩnh Nhã, chỉ cần giơ đồ chơi nhồi bông lên cao, Chu Tĩnh Nhã liền không lấy được.

Chu Tĩnh Nhã không nghĩ tới một người ngoài ở nhà mình lại không hề nể mặt mình, nếu không phải có Ô Xuân Hoa cùng Hoàng Hải Quân ở đây, bằng vào hành động tự tiện cầm đồ của bà ta này của Tần Thanh Man, bà ta có thể đã ra lệnh cho cảnh vệ viên bắt người lại.

"Món đồ chơi này rất đặc biệt."

Tần Thanh Man quan sát tỉ mỉ đồ chơi trong tay, trong giọng điệu mang theo một tia giễu cợt.

Mặc dù cô còn chưa nhìn ra món đồ chơi này có cái gì đặc biệt nhưng cô tuyệt đối tin tưởng món đồ chơi này có vấn đề, có thể có liên quan đến Vệ Lăng.

Sói con không thể nào vô duyên vô cớ xông vào nhà họ Vệ, mà là ngửi thấy mùi của Vệ Lăng mà tới, món đồ chơi này sói con cứ giữ mãi trong tay, đã nói rõ món đồ chơi này là thứ có mùi của Vệ Lăng nồng nhất trong cả cái nhà họ Vệ này.

"Chị trả lại cho tôi, đó là đồ chơi của tôi."

Thần Thần thấy chó nhỏ không có phần của mình rồi, đồ chơi còn bị người ta cầm mất liền bất mãn.

"Cậu bạn nhỏ, em có thể nói cho chị biết bình thường em chơi với món đồ chơi này như thế nào không?" Tần Thanh Man hào phóng đưa đồ chơi qua, cô muốn biết nguyên do sói con ra tay với Chu Tĩnh Nhã.

"Cái thứ đáng chết này, tao đánh chết mày, đánh chết mày. Vệ Lăng, tại sao mày không đi chết đi, không chết đi!"

Thần Thần nhận lấy đồ chơi xong liền dựa theo dáng vẻ tức giận khi thức dậy ngày thường hành hạ đồ chơi, so với Chu Tĩnh Nhã mở miệng ngăn cản nhanh hơn mấy giây.

Lời nói cùng hành động của Thần Thần khiến tất cả mọi người đều kinh hãi.

Không một ai tin một đứa trẻ bốn tuổi có thể chủ động nói ra những lời như thế này, nhất định là học từ người lớn.

Nhà họ Vệ ai không thích Vệ Lăng nhất, Tần Thanh Man biết.

Ánh mắt Tần Thanh Man nhìn về phía Chu Tĩnh Nhã cũng lạnh xuống, chồng của cô không cho phép bất kỳ người nào ức h**p.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 1039


"Thần Thần, cháu nói bậy cái gì đó!" Chu Tĩnh Nhã ngăn cản Thần Thần chậm mất mấy giây, ngay lập tức xuất hiện hậu quả không thể xoay chuyển, bà ta trước giờ luôn lạnh lùng giờ nổi cơn giận dữ, hung ác đánh mấy bạt tay vào mông đứa trẻ.

Bởi vì quá tức giận, mấy bạt tay này bà ta đánh cũng không hề giữ sức lại.

Thần Thần từ khi sinh ra đến giờ chưa bị đánh lần nào, thái độ của Chu Tĩnh Nhã đối với cậu nhóc vẫn luôn là muốn gì được nấy, đột nhiên bị đánh, cậu nhóc không chỉ bị dọa sợ, cũng sững cả người, sau mấy giây mới òa lên tiếng khóc động trời.

Đây không phải là khóc giả mà là khóc thật.

Giọt nước mắt từng hạt lớn hạt lớn rơi xuống, đồng thời không ngừng giãy giụa trong lòng Chu Tĩnh Nhã: "Mẹ, cháu muốn mẹ, bà nội xấu, bà nội đánh cháu, không muốn bà nội, cháu muốn mẹ, muốn mẹ."

"Im miệng."

Kiên nhẫn nhiều năm của Chu Tĩnh Nhã đối với Thần Thần đã cạn, trực tiếp giận dữ gào lên một câu với đứa trẻ, trên mặt cũng không còn vẻ hiền hòa từ ái nữa, chỉ có lạnh nhạt.

Năm đó tại sao bà ta lại đối tốt với đứa trẻ này, chính là bởi vì đứa trẻ này trong lúc vô tình nhìn thấy bà ta lợi dụng đồ chơi nhồi bông để trút hết bất mãn trong lòng với Vệ Lăng.

Năng lực học tập cùng bắt chước của trẻ con rất mạnh, vào lúc bà ta không chú ý tới, đứa trẻ này đã học được cách bà ta trút bất mãn lên đồ chơi nhồi bông, vì để bí mật này không bị bại lộ bà ta mới đón đứa trẻ này về bên người dạy dỗ.

Nhiều năm qua, bởi vì bà ta cố ý dẫn dắt, đứa trẻ này chỉ càn quấy với đồ chơi nhồi bông mà thôi, đối với những sự vật khác thì sẽ không.

Chu Tĩnh Nhã vốn nghĩ chờ thêm một đoạn thời gian nữa sẽ tìm lý do phá hủy đồ chơi nhồi bông, kết quả còn chưa kịp hủy liền bại lộ, còn bại lộ ngay trước mặt của mấy người ngoài, thể diện của bà ta sao còn giữ được nữa.

Lửa giận dâng lên, cũng oán hận với cả Thần Thần.

Chu Tĩnh Nhã không thích Vệ Lăng là bởi vì năm đó sau khi sinh Vệ Lăng ra cơ thể bà ta bị tổn thương nghiêm trọng, sinh khó lại cộng thêm chảy máu nhiều nên phải nằm trên giường hơn nửa năm, có thể nói sinh Vệ Lăng ra khiến bà ta suýt mất cả nửa cái mạng.

Mỗi lần nghĩ đến thiếu chút nữa đã chết, Chu Tĩnh Nhã liền không thể thích Vệ Lăng nổi.

Bà ta luôn cảm thấy đứa trẻ này tới là để hành hạ bà ta.

Đúng như dự đoán, nhiều năm qua Vệ Lăng vẫn luôn rất phản nghịch, lời bà ta nói mười lần có chín lần là phản đối, phản kháng, đến cả chuyện xin điều đi biên cương cũng là tiền trảm hậu tấu, quá đáng nhất là lại tìm một người phụ nữ dưới nông thôn để kết hôn.

Mỗi lần Chu Tĩnh Nhã nhớ tới chuyện liên quan đến Vệ Lăng, trong lòng liền vừa phẫn nộ vừa oán hận, loại oán hận này không ai có thể hiểu được, không có cách nào, bà ta liền dùng quần áo và vật dụng mà Vệ Lăng đã dùng qua may thành món đồ chơi nhồi bông này, coi món đồ chơi nhồi bông này thành Vệ Lăng.

Lúc tức giận liền hành hạ giày vò đồ chơi nhồi bông, coi lúc đó là đang hành hạ Vệ Lăng.

Phát giận xong, ở trước mặt mọi người bà ta vẫn là Chu Tĩnh Nhã cao cao tại thượng, vẫn là người vợ khéo léo của Vệ Dũng Nghị.

Kết quả tất cả những việc ngấm ngầm xấu xa này đều bởi vì Thần Thần mà bại lộ, trong nháy mắt Chu Tĩnh Nhã đối với đứa bé này cũng không thích nổi nữa, không thích thì cũng sẽ không còn thương tiếc hay kiên nhẫn nữa, ngay cả thái độ cũng không thèm giả bộ.

Chu Tĩnh Nhã lạnh lùng chính là loại tính cách như vậy.

Thần Thần bị Chu Tĩnh Nhã giận dữ hét như vậy, nhìn thấy sắc mặt Chu Tĩnh Nhã lạnh đến mức khó coi, cậu nhóc bị dọa sợ trong nháy mắt liền ngừng thút thít, ngơ ngác nhìn Chu Tĩnh Nhã.

Trẻ con thật ra rất biết nhìn sắc mặt của người lớn, rất nhiều lúc càn quấy là bởi vì biết có chống lưng, có người cưng chiều, có người thương yêu, mới dám tùy ý làm bậy, khi thương yêu mất đi, chúng liền biết bản thân không có tư cách để tùy ý nữa.

Thần Thần nhìn ra được lửa giận của Chu Tĩnh Nhã, cơ thể nho nhỏ co rúm lại, cậu nhóc không dám khóc nhưng sắc mặt lại trắng bệch nhợt nhạt khó coi.

Ô Xuân Hoa cũng là người làm bà nội, biết đứa trẻ sau này như thế nào đều phải dựa vào người lớn dạy dỗ, thấy Thần Thần mới bốn tuổi bị Chu Tĩnh Nhã dọa sợ, trong lòng cũng không thoải mái, dựa vào cái gì lỗi lầm của người lớn lại muốn bắt một đứa bé phải chịu tội.

Đứa trẻ đã sai ở đâu!

Tất cả mọi chuyện không phải do vấn đề của chính bản thân người lớn hay sao?
 
Back
Top Dưới