Ngôn Tình Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 560


Hôm nay có không ít người tới ăn cơm, mặc dù đại sảnh của Tần gia đủ lớn, nhưng mười mấy người ngồi chen chúc quanh bếp lò, có hơi đông đúc.

Mấy người Đỗ Hoành Nghị đã để bụng cho bữa cơm tất niên tối nay, vừa nói mấy câu, dạ dày đã bị mùi thơm của thức ăn làm đói cồn cào, đói như bụng sắp dính vào lưng.

Tần Thanh Man có thể nhìn ra mọi người đang rất muốn ăn, thế nên dùng khuỷu tay huých nhẹ vào khuỷu tay Vệ Lăng.

Vệ Lăng là chủ nhà ở đây, nên đương nhiên hắn phải tiếp đón.

"Sư trưởng, chú có muốn uống rượu không?" Vệ Lăng liếc nhìn vò rượu, rồi hỏi Vương Thừa Bình.

Là quân nhân, không được uống một giọt rượu lúc làm việc, nhưng trong dịp ngày lễ như thế này, cộng thêm cả nguyên nhân thời tiết, rất thích hợp để uống rượu, mà đây cũng là trường hợp đặc biệt của những quân nhân ở đây.

Ở nơi lạnh giá thế này, một bình rượu cũng có thể cứu mạng người ta.

"Rượu có nặng quá không?"

Vương Thừa Bình và những người khác không lái xe tới đây, nên họ cũng muốn uống một chút, nhưng không thể uống say, bởi vì bọn họ còn chịu trách nhiệm quản lý những bộ phận khác, nếu say rượu thì không thể xử những việc khác.

Vệ Lăng cũng không biết nồng độ rượu này có cao không, hắn nhớ tới lần trước uống rượu thuốc.

Loại rượu đó có tác dụng rất lớn, nếu không hắn cũng mượn rượu để quấn quýt với vợ một chút.

Nhưng hắn nghĩ đám người Đỗ Hoành Nghị không chịu được.

Đỗ Hoành Nghị cùng với Tả Cao Bằng nhớ lại lần uống rượu trước Tần gia, sắc mặt lập tức thay đổi, họ chưa kết hôn, cũng chưa có vợ, uống rượu như vậy chỉ chuốc lấy phiền phức thôi.

"Đây là rượu người trong trại tự nấu, nồng độ cồn không cao."

Tần Thanh Man nhìn thấy ánh mắt đám người Đỗ Hoành Nghị dao động, nên giải thích, trong khi nội tâm chân thành xin lỗi mấy người Đỗ Hoành Nghị.

Lúc trước cô không biết nồng độ cồn cao như vậy, đã gây ra tai họa cho Đỗ Hoành Nghị cùng với những người khác.

Nghe Tần Thanh Man nói như vậy, Vương Thừa Bình mạnh dạn nói: "Vậy thì uống một chút đi, ngày trọng đại như tết nguyên đán, hiếm khi mới được tụ tập chúc mừng năm mới cùng nhau, uống một chút rượu cho vui."

"Rõ."

Được sự cho phép của Vương Thừa Bình, Vệ Lăng rót rượu mời mọi người.

Người Đông Bắc ăn uống phóng khoáng, tuyệt đối không dùng ly uống rượu, chỉ dùng bát lớn.

Không chỉ đầy thôi đâu.

Vương Thừa Bình bưng bát lên nhấp thử một ngụm, cảm thấy nồng độ không quá cao, lập tức bưng bát lên, đại diện nói: "Các đồng chí, nhân ngày hôm nay mọi người tụ tập vui vẻ, tôi muốn tuyên bố một tin tốt."

Ba người Đỗ Hoành Nghị, Tả Cao Bằng dơ tay lên ngực.

Không phải họ bất ngờ mà là kinh hãi.

Vương Thừa Bình đá chân Đỗ Hoành Nghị một cái, trịnh trọng tuyên bố: "Sau khi Trương Chính Ủy kiên trì xin chỉ thị của cấp trên, cuối cùng cấp trên cũng chấp thuận cho sư đoàn xxx của chúng ta xây dựng khu gia đình, năm sau mọi người có thể về nhà ăn tết."

Những lời này không chỉ làm Vệ Lăng cùng Tần Thanh Man ngạc nhiên mà đám người độc thân Đỗ Hoành Nghị cũng ngạc nhiên.

Vài giây sau, mọi người đều vô cùng vui mừng.

Họ đã mong chờ ngày này từ lâu rồi.

Phê duyệt xây dựng khu nhà cho gia đình có thể giải quyết rất nhiều thứ, trong lòng Tả Cao Bằng cùng với Viên Hướng Dương cũng nóng lên.

Hai người vốn đang có ý định kết hôn sinh con ở nơi này, rất nhiều vấn đề sẽ được giải quyết.

Đỗ Hoành Nghị cũng kích động không nói nên lời.

Cuối cùng anh cũng có thể thoát khỏi gia đình ban đầu của mình.

"Sư trưởng, chính ủy, đây là tin tức vui nhất mà tôi được nghe, tôi kính các chú một ly." Vệ Lăng chân thành kính rượu Vương Thừa Bình với Trương Chính Ủy.

Sư bộ có khu gia đình, bọn họ không cần phải xây nhà một mình, có thể tiết kiếm được một số tiền rất lớn.

"Tiểu tử thật là may mắn."

Vương Thừa Bình vỗ mạnh bả vai Vệ Lăng, không hề đề cập mình với Trương Chính Ủy đã vất vả thế nào mới được thành lập khu gia đình.

"Sư trưởng, Chính Ủy, cảm ơn các chú."

Tần Thanh Man và những người khác cùng nâng bát kính rượu Vương Thừa Bình và Trương Chính Ủy, tuy hai người không nói rõ những lo lắng của mình, nhưng mọi người đều biết hết.

Đêm tất niên vui vẻ bắt đầu từ màn chúc rượu.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 561


Bữa cơm tất niên của nhà họ Tần vô cùng nhộn nhịp và vui vẻ, vốn dĩ Tần Thanh Man còn có chút khách sáo đối với mấy vị lãnh đạo trong sư bộ như Vương Thừa Bình, nhưng sau một bữa cơm tất niên, mọi người đều đã trở nên quen thuộc với nhau hơn, hai bên đã đều có thể hòa hợp như người trong nhà.

Cơm nước no nê, thời gian cũng đã trôi đến lúc 9:00 giờ, vào giờ này, mấy người Vương Thừa Bình và ủy viên chính trị Trương phải chuẩn bị quay trở về sư bộ.

Còn về phần ba người Đỗ Hoành Nghị và Tả Cao Bằng, bọn họ không tính về vào tầm này, mà muốn ở lại chờ ăn bữa sủi cảo vào sáng sớm hôm sau xong rồi mới đi, dù sao thì đồn Kháo Sơn cũng cách sư bộ khá gần, mấy người họ chỉ cần đi bộ một lúc là đã có thể tới nơi rồi.

Lúc mấy người Vương Thừa Bình rời đi, mọi người đều đi theo tiễn bọn họ ra cổng nhà.

Tần Thanh Man vốn dĩ còn định tiễn bọn họ ra tận cổng đồn, nhưng đã bị Vương Thừa Bình ngăn lại, mấy người bọn họ cũng không phải các cô gái trẻ tuổi, đâu đến nỗi cần phải có người đưa tiễn như vậy, Vương Thừa Bình vỗ vỗ vai Vệ Lăng, lại nói mấy câu chúc Tết với Tần Thanh Man, sau đó bốn người mới cùng nhau rời đi.

Tiễn người xong, mấy người Tần Thanh Man mới quay vào trong nhà.

"Vợ ơi, em không cần làm, để bọn anh làm cho."

Vệ Lăng ngăn cản Tần Thanh Man đang thu dọn bát đũa, rồi dẫn mấy người Đỗ Hoành Nghị đi nhà bếp để dọn dẹp.

Phòng bếp đã được Tần Thanh Man dọn dẹp qua một lượt lúc nấu cơm, bọn họ chỉ cần rửa sạch bát đũa, rồi đợi lát nữa gói sủi cả là được.

Sở Sở cũng rất tích cực đi theo giúp đỡ.

Mặc dù đã chín giờ, nhưng cả năm chỉ có một ngày 30 Tết, vì vậy vẫn nên để cho đứa nhỏ cố nhịn cơn buồn ngủ lại hỗ trợ làm việc.

Nhiều thêm ba nguồn lao động từ đám người Đỗ Hoành Nghị, căn bản là không tới lượt Sở Sở phải động tay.

Sở Sở dứt khoát đứng ở trong bếp chỉ cho mấy người Đỗ Hoành Nghị biết sau khi rửa sạch bát đũa thì nên đặt ở đâu, những thứ cần dùng đang để ở chỗ nào.

Thu dọn bát đũa xong xuôi, Vệ Lăng lấy bột mì ra để chuẩn bị nhào bột.

Đón Tết mà, nhà bọn họ cũng phải ăn một bữa thật xa xỉ, cũng không cho thêm những thứ khác vào trong bột mì, mà là bột mì trắng tinh được làm hoàn toàn từ lúa mạch.

Nhào bột xong, Vệ Lăng bắt đầu băm nhân thịt để gói sủi cảo.

"Lão Vệ, đại đoàn trưởng nhắn lại, nhớ mang về cho bọn họ một ít sủi cảo nhé." Đỗ Hoành Nghị trông thấy Vệ Lăng băm nhân thịt liền nhanh chóng nhắc nhở một câu, thậm chí còn vô cùng nhiệt tình đi tới tủ lạnh lấy thêm chút thịt mang về phòng bếp.

Lời của anh ấy trên thực tế là có dụng ý khác, mượn danh nghĩa mang sủi cảo cho mấy người Vương Thừa Bình, để mưu cầu thêm lợi ích cho bản thân.

Đồ ăn của nhà họ Tần thực sự ngon vô cùng luôn, cho dù đã ăn đến no căng bụng thì anh ấy vẫn muốn tham thêm một chút nữa .

Trông thấy hành động của Đỗ Hoành Nghị, Viên Hướng Dương và Tả Cao Bằng cũng không hề phản đối chút nào, thậm chí còn tích cực hưởng ứng.

Hôm nay Vệ Lăng cũng không chê bai ba người Đỗ Hoành Nghị thêm chuyện, rất tự nhiên nhận thịt Đỗ Hoành Nghị lấy tới băm ra thành nhân sủi cảo, đồng thời chia việc cho ba người Đỗ Hoành Nghị mau chóng đi rửa dưa muối với nấm.

Những thứ này lát nữa đều phải cắt nhỏ ra rồi trộn với nhân thịt, cũng sẽ được gói thành sủi cảo.

"A Lăng, nhào thêm ít bột nữa đi, ngoài gói sủi cảo ra, lát nữa có thể gói bánh bao luôn, trời lạnh mà, chỗ nào cũng có thể để được, khi nào ăn thì cho nên rồi hấp là được rồi." Tần Thanh Man không có việc gì cần làm lượn đến phòng bếp xem khung cảnh khí thế ngất trời kia một chút, tiện thể nói một câu để giao việc.

"Anh biết rồi, vợ ơi, lập tức làm ngay đây."

Đối với mệnh lệnh của Tần Thanh Man, Vệ Lăng lúc nào cũng răm rắp nghe theo.

Mấy người Đỗ Hoành Nghị cũng rất nhanh trí, lại đi múc bột mì để nhào bột thêm lần nữa, đối với việc có thể giúp đỡ làm sủi cảo, mọi người đều cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Làm sủi cảo ngày 30 Tết cần phải có sự tham gia của tất cả thành viên thì mới có được cảm giác đón Tết.

"Đáng tiếc không mua pháo." Tần Thanh Man trông thấy nhóm mấy người đàn ông Vệ Lăng bận rộn làm việc, nhịn không được cảm thán một câu.

Thực ra mà nói, đón Tết ở thời đại này cũng không long trọng như thời hiện đại sau này.

Nguyên nhân chủ yếu là do bốn điều cũ được phá bỏ, quy định mới vừa được thiết lập, những việc giống như cúng bái tổ tiên hay là lễ bái các vị thần trong ngày Tết đều không được phép, có thể dán câu đối, treo đèn lồng đã là những việc có không khí Tết nhất rồi, ở hợp tác xã cung tiêu cũng bán pháo, chỉ có điều rất ít, thông thường người ở nông thôn rất khó tranh mua được với người trong thành phố, bởi vì không chiếm ưu thế về mặt địa lý.

Biết được điều này, Tần Thanh Man cũng không lên hợp tác xã cùng tiêu ở trên thị trấn xếp hàng tranh mua pháo nữa.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 562


"Vợ ơi, trên xe anh có pháo đấy." Vệ Lăng bỗng nhiên nói với Tần Thanh Man một câu.

Hôm nay sau khi tan làm hắn vốn có thể về nhà sớm, nhưng bởi vì phải đi lên thị trấn một chuyến cho nên mới về nhà muộn hơn mấy người Đỗ Hoành Nghị.

"Yeah, có pháo rồi!"

Người vui vẻ nhất chính là Sở Sở, bởi vì không có đứa trẻ nào là không thích pháo cả.

Vệ Lăng nhìn khuôn mặt phấn khởi của Sở Sở, dịu dàng nói với hai chị em Tần Thanh Man: "Pháo để ở trên xe, các em đi ra lấy vào đi, qua 12 giờ đêm chúng ta đi đốt pháo."

"Chị ơi, đi thôi, chúng ta đi lấy pháo."

Sở Sở chạy đến bên người Tần Thanh Man rồi kéo lấy tay Tần Thanh Man, sau đó trông thấy Hoàng Uyển Thanh ở phía sau Tần Thanh Man, nhiệt tình lên tiếng mời: "Chị Uyển Thanh, chúng ta đi lấy pháo đi, em nói cho chị biết nhá, đốt pháo vui cực kỳ luôn."

Hoàng Uyển Thanh nhìn về phía Tần Thanh Man.

Vào thời điểm đón Tết hàng năm, nhà cô ấy cũng sẽ đốt pháo, cô ấy mặc dù là con gái, nhưng khi ăn Tết cũng có thể được chia cho một ít pháo để chơi.

"Đi thôi."

Tần Thanh Man nhìn thấy khát vọng ở trong mắt Sở Sở và Hoàng Uyển Thanh, nở nụ cười nhìn Vệ Lăng một cái rồi dẫn theo hai người đi ra sân.

Xe Jeep được đỗ gọn ở một góc trong sân, cho nên cũng không vướng đường.

" Chị ơi, tìm thấy rồi."

Sở Sở là người đầu tiên lao lên xe, căn bản cũng không cần phải tìm, cậu đã trông thấy rất nhiều pháo rồi.

Pháo ở những năm 1970 cũng không nhiều chủng loại mẫu mã như thời hiện đại, cũng không có pháo hoa, chỉ là loại pháo dây đơn giản được buộc lại với nhau như một bím tóc nhỏ, loại pháo này bất kể là ở thời đại này hay là hiện đại sau này đều được sử dụng hết.

Bởi vì âm thanh khi nổ rất vang dội.

"Cẩn thận một chút, đừng để giấy gói pháo bị bung ra, nếu không các kíp nổ sẽ dễ bị ẩm." Tần Thanh Man cũng biết quy trình đốt pháo, trông thấy Sở Sở hưng phấn kéo lấy pháo, nhịn không được phải lên tiếng nhắc nhở.

"Chị ơi, em biết rồi ạ."

Sở Sở xuống xe, trong lòng ôm theo không ít pháo.

"Còn nữa không hả?" Tần Thanh Man thăm dò nhìn vào trong xe.

"Chị ơi, hết rồi ạ, chỉ nhiều từng này thôi." Sở Sở định đem số pháo trong lòng chia cho Tần Thanh Man và Hoàng Uyển Thanh.

"Không cần chia đâu, cứ mang vào hết đi, đến đêm khi đốt pháo lại chia sau." Tần Thanh Mai trông thấy cũng không nhiều pháo lắm cho nên cũng không định nhận lấy.

" Vâng." Sở Sở ôm lấy pháo, dẫn theo nhóc sói con chạy vào gian chính.

Hôm nay cậu chưa ngủ, nhóc sói con thế mà cũng chưa ngủ theo, còn chạy vèo vèo theo chân mọi người.

Tần Thanh Man cũng không để ý hai đứa nhỏ, trở lại gian chính cô căn dặn Sở Sở chú ý đừng để pháo cách gần bếp lò quá, sau đó liền dẫn Hoàng Uyển Thanh đi tới phòng phía tây.

Lúc trước khi cô làm áo bông cho người nhà cũng làm cho Hoàng Uyển Thanh một bộ.

Cũng may trong nhà có máy may, chứ nếu mà không có máy may, cô cho dù có muốn làm cho mỗi người một bộ cũng không thể nào làm nổi.

"Của…….của em á?"

Hoàng Uyển Thanh nhìn thấy chiếc áo bông mới được đưa tới trước mặt mình kích động tới mức nói lắp luôn, khuôn mặt trắng nõn cũng đỏ bừng hết cả lên, cô ấy thực sự không nghĩ tới Tần Thanh Man thế mà còn chuẩn bị quần áo mới để đón Tết cho mình.

Thực ra mà nói, cô ấy đã 23 tuổi rồi, cũng không còn là đứa trẻ mười mấy tuổi nữa, từ khi cô ấy tròn 20 tuổi, khi đón Tết trong nhà đã không còn chuẩn bị quần áo mới cho cô nữa.

Cho nên đã ba rồi cô ấy chưa được mặc quần áo mới vào dịp Tết.

Phải biết rằng mặc quần áo mới vào dịp Tết và mặc quần áo mới vào lúc thường là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, cũng mang hai loại tâm trạng khác nhau, cảm giác đón Tết lâu rồi không có được bỗng nhiên ập tới với Hoàng Uyển Thanh, khiến cho cô ấy vừa ôm quần áo vừa cảm thấy hạnh phúc đến mức sắp ngất luôn rồi.

Ánh mắt nhìn về phía Tần Thanh Man tựa như đang nhìn người lớn trong nhà.

Trước kia Hoàng Uyển Thanh đối xử với Tần Thanh Man như một người bạn tốt, một người chị em tốt, nhưng vào giây phút này, cô cảm thấy Tần Thanh Man chính là chị dâu ruột của mình.

Không!

Thậm chí còn còn tốt hơn cả chị dâu ruột.

Bởi vì từ khi cô lén lút giấu diếm người trong nhà để tới đây, cô ấy không chỉ không gặp lại người nhà, mà đến cả một phong thư cũng không hề nhận được, nói không chừng người trong nhà đang oán trách cô tự tiện thay đổi địa điểm xuống nông thôn, thậm chí vẫn còn đang tức giận với mình.

"Uyển Thanh, mặc thử đi, mặc thử để xem quần áo có vừa người hay không."

Tần Thanh Man nhìn thấy sự kích động trong mắt Hoàng Uyển Thanh liền biết trong lòng cô bé này đang mất bình tĩnh đến mức nào, cô làm quần áo cho Hoàng Uyển Thanh cũng không phải để Hoàng Uyển Thanh biết ơn mình, mà trong lúc làm quần áo cho người nhà, cô theo lẽ tự nhiên làm cho Hoàng Uyển Thanh một bộ mà thôi.

Dù sao Vệ Lăng đã nhận Hoàng Uyển Thanh làm em gái.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 563


Cô là vợ của Vệ Lăng, Hoàng Uyển Thanh cũng chính là em gái của cô, đối với người thân, cô không thể khẳng định có thể đối xử với tất cả mọi người giống y như nhau, nhưng đối xử một cách tương đối bình đẳng thì cô vẫn có thể làm được.

"Chị dâu, em…….."

Hoàng Uyển Thanh lần đầu tiên mở miệng gọi Tần Thanh Man là chị dâu.

"Uyển Thanh, hôm nay là 30 Tết, không cần phải nói những lời gì cả, chị đều hiểu, trước tiên em cứ thử quần áo đi đã, xem có vừa người không, áo này là do chính tay chị tự làm đó, cũng chỉ là ước chừng số đo của em mà làm ra, nếu không vừa thì để chị sửa lại ngay cho, đảm bảo ngày mai em có quần áo mới để mặc."

Tần Thanh Man nở nủ cười chặn lại những lời nói kích động của Hoàng Uyển Thanh, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng hài lòng đối với việc Hoàng Uyển Thanh gọi mình là chị dâu.

"Vâng."

Hoàng Uyển Thanh thấy Tần Thanh Man không muốn nghe những lời nói khách sáo, cho nên cô cũng không nói nữa, mà liên tục gật gật đầu, sau đó đi thay quần áo.

Rèm cửa ở phòng phía Tây đã sớm được kéo xuống, toàn bộ không gian đều đảm bảo được sự riêng tư một cách rất tốt.

Hoàng Uyển Thanh nhanh chóng thay xong bộ quần áo bông mới.

Màu hồng nhàn nhạt, ngay lập tức làm Hoàng Uyển Thanh trở lên nổi bật hơn.

"Chị dâu, vừa người lắm luôn, tay nghề của chị thực sự quá tốt, mà có thể tài giỏi bằng một nửa chị thôi đã là tốt lắm rồi." Hoàng Uyển Thanh hoạt động tay chân, cảm thấy chật ở chỗ nào cả, lại nhìn vị trí nút áo một chút, cũng không thấy bị lệch hay lỏng lẻo, lập tức phấn khởi báo cáo với Tần Thanh Man.

"Quay mấy vòng cho chị xem nào."

Tần Thanh Man đứng ra xa một chút rồi nói với Hoàng Uyển Thanh.

"Vâng."

Hoàng Uyển Thanh ngoan ngoãn đứng tại chỗ chậm rãi xoay người, cô ấy biết Tần Thanh Man đang kiểm tra hiệu quả tổng thể của cái áo sau khi được mặc lên người.

Một phút sau, Tần Thanh Man gật gật đầu, cười một cách vô cùng tự tin, "Khá tốt, cả quần áo với người mặc đều vô cùng xinh đẹp."

"Chị dâu, không cho phép chị trêu ghẹo em như thế, xấu hổ lắm." Hoàng Uyển Thanh nở nụ cười cởi cái áo trên người ra.

Nhiệt độ trong phòng khá cao, mặc áo bông thì nóng quá, một điểm quan trọng hơn nữa chính là, quần áo mới phải đợi mùng một Tết mới được mặc.

"Được rồi, không trêu em nữa." Tần Thanh Man thấy Hoàng Uyển Thanh đã có chút ngại ngùng, cũng không tiếp tục trêu ghẹo người ta nữa, mà dặn dò: "Uyển Thanh, em mang quần áo về phòng phía đông, sáng mai thức dậy là có thể mặc được ngay."

"Vâng, cảm ơn chị dâu ạ."

Thay xong quần áo, Hoàng Uyển Thanh ôm Tần Thanh Man một cái thật mạnh rồi mới mang theo quần áo đi về phòng phía đông.

Ở lại nhà họ Tần mấy hôm nay, phòng phía đông đã trở thành phòng ngủ của cô ấy, Tần Thanh Man thậm chí còn chia cho cô ấy một cái rương để cô ấy bỏ những đồ đạc cá nhân của mình vào trong đó, cho nên Hoàng Uyển Thanh vừa về tới phòng phía đông đã mở rương ra ngay.

Cô ấy cũng không bỏ áo bông vào trong đó ngay lập tức, mà bắt đầu lật tìm đồ đạc của mình.

Tết đến rồi, Tần Thanh Man đã tặng quà mừng năm mới cho mình, dù thế nào đi chăng nữa cô ấy cũng phải bày tỏ tấm lòng của mình một chút, nếu không trong lòng sẽ cảm thấy rất băn khoăn.

Tần Thanh Man đối xử tốt với cô ấy, cô ấy sẽ lại càng sợ hãi sẽ mất đi.

Dù sao đối với bất kỳ tình cảm nào cũng cần phải được vun vén và giữ gì.

Hoàng Uyển Thanh lục tung đồ đạc của mình ra, lúc rời khỏi Kinh thành cô ấy mang theo không ít những đồ hữu dụng, đồ đạc mang đến đều là những thứ cô ấy tích lũy được suốt những năm qua, cho nên cô ấy có quyền quyết định tuyệt đối đối với chúng.

Sau khi tìm kiếm, Hoàng Uyển Thanh tìm thấy một đôi hoa tai bằng vàng.

Rất khéo léo tinh xảo, nhưng đúng thực sự là bằng vàng.

Đôi hoa tai này là bà ngoại tặng cho cô ấy, cô ấy chưa từng đeo lần nào, nhìn chiếc áo bông trong tay, Hoàng Uyển Thanh biết vào thời đại khó mua vải vóc như hiện nay thì chiếc áo này có giá trị biết nhường nào, nghĩ nghĩ một lúc, cô ấy dự định tặng đôi hoa tai này cho Tần Thanh Man.

Vừa là quả năm mới, cũng vừa là thêm đồ cưới cho Tần Thanh Man.

Hoàng Uyển Thanh ở trong nhà họ Tần càng lâu, cô càng biết cuộc sống của Tần Thanh Man đã từng khó khăn như thế nào, tối thiểu nhất là lúc kết hôn cũng không nhận được bất kỳ quà cưới nào của họ hàng.

Chạm lên đôi hoa tai vàng, Hoàng Uyển Thanh biết bà ngoại cho dù có biết mình đem hoa tai này đi tặng cho Tần Thanh Man cũng sẽ không cảm thấy tức giận đâu.

Bởi vì đồ vật là vật chết, con người mới là cái sống, quà tặng mang đi tặng đúng người mới càng có thêm giá trị.

Cất áo bông xong, Hoàng Uyển Thanh cầm theo hoa tai rồi đi về phòng phía tây lần nữa.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 564


Đối với việc Hoàng Uyển Thanh đi rồi lại quay lại, Tần Thanh Man cảm thấy có hơi bất ngờ, đợi đến lúc trông thấy chiếc hộp nhung đỏ Hoàng Uyển Thanh đưa cho mình, cô liền sững sờ.

Cho dù không biết bên trong hộp đựng cái gì, nhưng cô có thể đoán được bên trong chắc chắn là đồ trang sức.

"Chị dâu, đây là quà cưới em tặng cho chị, chị nhất định phải nhận đấy." Ánh mắt nhìn về phía Tần Thanh Man của Hoàng Uyển Thanh vô cùng nghiêm túc.

Tần Thanh Man làm quần áo cho Hoàng Uyển Thanh là bởi vì Vệ Lăng đã nhận cô ấy làm em gái, là người một nhà, cô không nghĩ tới việc có qua có lại mà nhận quà của Hoàng Uyển Thanh, nhưng lời nói của Hoàng Uyển Thanh khá nghiêm trọng, trong loại trường hợp này nếu thực sự không nhận sẽ không chỉ làm tổn thương đến tấm lòng của Hoàng Uyển Thanh, mà còn có vẻ làm màu ra vẻ.

Nghĩ một lúc, cô cuối cùng cũng nhận lấy cái hộp mà Hoàng Uyển Thanh đưa tới.

"Chị dâu, mau mở ra xem đi." Hoàng Uyển Thanh thò đầu lại, cô ấy vô cùng mong chờ trông thấy vẻ mặt của Tần Thanh Man khi nhìn thấy trang sức bên trong hộp.

"Được." Tần Thanh Man cũng không phụ sự mong đợi của Hoàng Uyển Thanh, ngay lập tức đã mở hộp ra luôn.

Dưới ánh đèn mờ ảo, hoa tai bằng vàng lóe lên ánh sáng mê người.

Thấy rõ màu sắc của đôi hoa tai, vẻ mặt của Tần Thanh Man trở nên nghiêm túc, cô không hề nghi ngờ chất liệu của đôi hoa tai này, bởi vì nếu Hoàng Uyển Thanh đã dám tặng thì nhất định sẽ tặng những thứ tốt nhất.

Vốn dĩ Hoàng Uyển Thanh còn đang rất mong chờ trông thấy vẻ mặt của Tần Thanh Man, kết quả trông thấy biểu tình nghiêm túc của Tần Thanh Man, cô ấy lập tức cảm thấy có chút không biết phải làm sao.

Thậm chí còn cảm thấy mình giống y đã như gây ra chuyện gì rồi vậy

Tần Thanh Man man không muốn hù dọa Hoàng Uyển Thanh, nhưng có một số lời nhất định phải nói ra thật rõ ràng, " Đây không phải là đồng mạ vàng đúng không?" Vào những năm 1970, ở Kinh thành có nhà máy trang sức do nhà nước kinh doanh, bên trong trang sức với ánh vàng rực rỡ chính là đồng được mạ vàng ở trên.

Hoàng Uyển Thanh thật thà lắc đầu, cái vòng này của cô ấy là vàng ròng thực sự

Là do bà ngoại cô ấy lén lút đưa cho cô ấy.

Tổ tiên của bà ngoại cô ấy có gia cảnh khá giả, cũng có chút của cải, sau khi giải phóng đều đã hiến hết tài sản cho quốc gia, cộng thêm việc trong nhà không có cậu, chỉ có mấy dì, nếu không phải như thế thì gia đình nhà bà ngoại của cô ấy sau khi giải phóng cũng sẽ không thể có được cuộc sống tốt như bây giờ.

Cũng may mẹ cùng với mấy dì của cô ấy đều được gả cho những người có công, cho nên mới không bị liên lụy.

Sau khi nghe thấy câu hỏi khó hiểu của Tần Thanh Man, Hoàng Uyển Thanh lập tức hiểu được tính nghiêm trọng của chuyện này.

"Chị dâu." Cô ấy thực sự bị dọa sợ rồi.

"Còn nữa không?" Tần Thanh Man hỏi Hoàng Uyển Thanh.

Cái thứ đồ như vàng này, bây giờ ở trong tay người bình thường sẽ tương đối rắc rối.

Xét về thành phần gia đình, nếu bạn là một người nông dân trong sạch nghèo khó thuộc tầng từ lớp trung lưu trở xuống , thì tổ tiên của bạn tuyệt đối không thể có thứ như vàng ròng được, nếu trong nhà thực sự có đồ tốt như vậy, vậy thì chắc chắn không thể nào là bần nông được.

Bần nông sở dĩ là bần nông cũng bởi vì họ rất nghèo, nghèo đến mức cùng cực.

"Còn có một chiếc vòng tay bằng vàng, bà ngoại tặng cho em vài ngày trước khi bà qua đời, bà nói đây là quà cưới bà chuẩn bị cho em." Đứng trước mặt Tần Thanh Man Hoàng Uyển Thanh không hề giấu diếm điều gì cả, vô cùng tin tưởng nói hết tất cả mọi chuyện.

"Lấy hết ra đây, để chị giữ cho em."

Tần Thanh Man mặc dù không biết liệu có âm mưu nào đằng sau việc Cao Diệp Phương đến đây hay không, nhưng từ lúc Hoàng Uyển Thanh lấy đồ ra cô đã nhận thấy có điều gì đó không ổn.

"Vâng."

Hoàng Uyển Thanh cũng không hỏi vì sao, cũng không hề do dự, chạy về phòng phía đông lấy vòng tay bằng vàng ra đưa cho Tần Thanh Man ngay lập tức.

Nói ra thì từ khi nhận được những thứ đồ này, đến cả người trong nhà cô ấy cũng không hề nói cho mọi người biết.

Trần Thanh Mai nhìn số vàng trong tay, vẻ mặt càng trở nên nghiêm túc, nói với Hoàng Uyển Thanh: "Em có chắc lúc bà ngoại em đưa những đồ này cho em không có ai biết không?" Cô phải loại trừ hết tất cả mọi khả năng có thể xảy ra.

Sau khi nghe được những lời này của Tần Thanh Man, Hoàng Uyển Thanh nghiêm túc nghĩ lại.

Sau một lúc mới nói một cách không chắc chắn lắm: "Em đảm bảo khi bà ngoại tặng cho em những thứ này bên cạnh không có người nào cả, nhưng em không thể không có ai biết cả." Bà ngoại cô ấy đã qua đời 7 năm, cũng có thể nói bà ngoại cô ấy qua đời vào năm 63 tuổi.

"Cao Diệp Phương có biết không?"

Tần Thanh Man lập tức nghĩ đến Cao Diệp Phương - cái người đang vô cùng khoa trương tại nông trường.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 565


"Em giấu kỹ lắm, chị họ có lẽ không biết đâu." Hoàng Uyển Thanh cũng không dám chắc chắn.

Tần Thanh Man lại hỏi từ một góc độ khác: "Bà ngoại em cho em những thứ này, có phải cũng có khả năng sẽ cho mấy chị họ khác của em hay không?" Việc này đúng là khó mà nói rõ được, đều là cháu gái ngoại cả, trừ khi bà ngoại cực kỳ thiên vị đối với Hoàng Uyển Thanh, nếu không thực sự sẽ không có khả năng phân biệt đối xử giữa mấy đứa cháu gái được.

Vào lúc này, Hoàng Uyển Thanh không có cách nào để trả lời Tần Thanh Man.

Bà ngoại cô ấy đối xử với cô ấy rất tốt, nhưng cũng đối xử không kém gì với mấy người chị em họ khác, cô ấy có thể nhận được đồ trang sức bằng vàng làm của hồi môn, mấy người khác đương nhiên cũng có khả năng nhận được, dù sao thì nhà bà ngoại của cô ấy trước kia đúng là có rất nhiều của cải.

Tần Thanh Man trông thấy vẻ mặt của Hoàng Uyển Thanh, trong lòng càng thêm nắm chắc.

Hơn nữa, chỉ cần đủ thông minh sẽ không bao giờ để loại tài sản như vàng này lộ ra ngoài, dù sao thì hoàn cảnh đất nước lúc này cũng không cho phép, nhưng cũng không thể loại trừ việc một số người thân của nhà họ Hoàng khi bị bức h**p, hoặc khi họ bị dồn vào đường cùng sẽ kéo người xuống nước theo.

Tần Thanh Man nghĩ rõ điểm này liền nói với Hoàng Uyển Thanh: "Quên chuyện này đi, phải hoàn toàn quên đi chuyện này."

"Có điều nguy hiểm, đúng không ạ?"

Giọng nói của Hoàng Uyển Thanh rất nhẹ, cô ấy cảm nhận được một cảm giác nguy cơ không hề nhẹ.

"Đúng vậy, có khả năng không chỉ ảnh hưởng tới một mình em đâu, nói không chừng còn sẽ gây ra ảnh hưởng đối với cha mẹ của em." Tần Thanh Man biết loại chuyện này ở thời đại này rốt cuộc nguy hiểm đến cỡ nào, ở thời kỳ này chỉ cần nắm được một chút thóp thôi đã có thể tùy ý quy chụp những vấn đề liên quan đến thời đại rồi.

"Thanh Man, cái này sẽ không gây ra phiền phức cho chị chứ?"

Hoàng Uyển Thanh đang lo lắng cho người nhà, nhưng đồng thời cũng rất lo lắng cho Tần Thanh Man, cô ấy không muốn Tần Thanh Man phải đối mặt với nguy hiểm.

"Không sao cả, chị chưa từng trông thấy những thứ này."

Tần Thanh Man đặt chiếc vòng tay và hoa tai bằng vàng vào hộp với vẻ mặt bình tĩnh, sau đó lại dùng vải bọc thật kỹ lại rồi đáp chúng vào trong tủ quần áo.

Chỗ này của bọn họ là vùng đất núi rừng hoang vu vô tận, tùy ý giấu đi thôi cũng đã có thể giấu kín không còn dấu vết gì cả.

Chỉ cần cô không thừa nhận, thì ngay cả lời thú tội của Hoàng Uyển Thanh cũng không có tác dụng gì.

Bởi vì cô có rất nhiều biện pháp để thoát tội cho mình, điều quan trọng hơn nữa là, người ở đồn Kháo Sơn của bọn họ thực sự tốt vô cùng.

"Chị dâu, chị yên tâm, em sẽ triệt để quên đi chuyện này, túm nó ra khỏi trí nhớ của em luôn." Hoàng Uyển Thanh có thể cảm nhận được sự bảo vệ của Tần Thanh Man đối với mình, cho nên lập tức hiểu rõ bản thân mình cần phải làm như thế nào.

"Ừ."

Tần Thanh Man nắm lấy tay Hoàng Uyển Thanh, nói lời trấn an: "Đừng sợ, hôm nay là 30 Tết, nếu đã muốn thay đổi thì bắt đầu thay đổi từ giờ phút này đi, mau triệt để quên đi."

"Em biết rồi."

Hoàng Uyển Thanh nắm lại tay của Tần Thanh Man, khi cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của Tần Thanh Man, trái tim cô ấy cũng bình tĩnh lại.

Sau khi cả hai đạt được sự đồng thuận liền cùng nhau rời khỏi phòng phía tây.

Cứ như vậy, hai người nghe thấy được mấy người Vệ Lăng đã trở lại gian chính.

Bột để làm sủi cảo đã được nhào xong rồi, nhân sủi cảo cũng đã được băm, chỉ cần chờ "bếp trưởng" Tần Thanh Man trộn nhân lại với nhau là được, đừng thấy chỉ là việc đơn giản bỏ nguyên liệu trộn vào với nhau mà nhầm, thực tế sủi cảo cuối cùng có ngon hay không, trộn nhân mới là công đoạn mấu chốt nhất.

"Chị, mau tới đây trộn nhân sủi cảo đi chị."

Sở Sở vội vã kêu Tần Thanh Man tới, cậu chỉ tin tưởng tay nghề trộn nhân bánh của Tần Thanh Man thôi.

Vệ Lăng và mấy người Đỗ Hoành Nghị cũng nhìn về phía Tần Thanh Man.

Thính giác của Vệ Lăng rất nhanh nhạy, kỳ thật cuộc đối thoại của Tần Thanh Man và Hoàng Uyển Thanh ở trong phòng phía tây vừa nãy hắn đều nghe được loáng thoáng, thấy Tần Thanh Man lại chủ động ôm đồm thêm chuyện, hắn vô cùng bất mãn nhìn Hoàng Uyển Thanh một cái.

Hoàng Uyển Thanh vốn đã sợ Vệ Lăng rồi lại bị doạ cho sợ hãi đến giật nảy cả mình.

Ba người Đỗ Hoành tận mắt nhìn thấy tất cả: …….Xem ra làm em gái của Vệ Lăng cũng không dễ dàng gì.

Tả Cao Bằng nhìn về phía Đỗ Hoành Nghị.

So với anh ấy và Viên Hướng Dương thì Đỗ Hoành Nghị càng quen thuộc với Hoàng Uyển Thanh hơn, đương nhiên nên để Đỗ Hoành Nghị đi làm anh hùng cứu mỹ nhân.

Đỗ Hoành Nghị thiếu chút nữa thì tức chết!

Vệ Lăng dễ chọc vào như vậy sao, nếu Vệ Lăng dễ chọc như vậy, ba người bọn họ hợp lại làm sao vẫn còn không thắng nổi chứ!
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 566


Hơn nữa, anh ấy cũng không phải kẻ ngốc, Vệ Lăng như thế này rõ ràng là đang ngại vợ mình đối xử với Hoàng Uyển Thanh tốt quá, một người ngoài như anh ấy việc gì phải nhúng tay vào loại chuyện nhà như thế này, não của anh ấy cũng không phải có vấn đề.

Tả Cao Bằng và Viên Hướng Dương thấy Đỗ Hoành Nghị không bị mắc lừa, lập tức nở nụ cười.

Đỗ Hoành Nghị hung hăng trừng mắt với hai người bạn xấu.

"Vợ ơi, em trộn nhân bánh, anh làm trợ thủ cho em." Vệ Lăng không thèm để ý đến động tác mắt của mấy người Đỗ Hoành Nghị, nhường ra vị trí bên cạnh mình rồi nhìn về phía Tần Thanh Man.

"Vâng."

Tần Thanh Man trông thấy mọi người đều đang nhìn mình, liền đi tới bên cạnh Vệ Lăng bắt đầu trộn nhân.

Vệ Lăng và Sở Sở thường xuyên được xem Tần Thanh Man trộn nhân sủi cảo, biết sẽ cho những loại gia vị gì, không cần phải gọi, bọn họ đã rất tích cực chủ động đưa lọ gia vị tới.

Hoàng Uyển Thanh cũng không dám động vào Vệ Lăng, cẩn thận đi tới bên người Sở Sở để giúp đỡ.

Nhiều người nhiều sức, chỉ trong chốc lát nhân sủi cảo đã được trộn xong.

Đến lúc này, nên để mấy người đàn ông như Đỗ Hoành Nghị thể hiện tay nghề của mình, bọn họ bắt đầu nhào những vắt mì đã được trộn xong để thoát hết khí bên trong ra, sau khi nhào gần xong thì bắt đầu cắt bột và cán thật mỏng.

Vỏ sủi cảo không cần phải ủ để lên men, con vỏ bánh bao thì cần phải chờ sau khi lên men mới dùng được.

Phần bột làm bánh bao được để lại rồi phủ khăn ẩm lên đặt ở bên cạnh bếp, điều này giúp làm tăng nhanh tốc độ ủ bột, những người khác thì bắt đầu làm sủi cảo.

Làm sủi cảo ngày 30 Tết yêu cầu tất cả mọi người đều phải tham gia.

Đến cả một người có tay nghề làm sủi cảo không tốt như Hoàng Uyển Thanh cũng không bị người nào chê hết.

Trong lúc làm sủi cảo, mọi người nhỏ giọng nói chuyện với nhau về những phong tục tập quán đặc trưng của quê hương mình, vừa nhộn nhịp lại vui vẻ, ngay cả Hoàng Uyển Thanh cũng quên đi nỗi lo lắng trước đó, cô ấy tràn đầy hứng thú tham gia trò chuyện với mọi người.

Sủi cảo rất nhiều, mọi người phải gói gần một tiếng mới xong.

Sau khi gói xong sủi cảo, bột để gói bánh bao cũng được ủ xong, mọi người lại bận rộn một lúc rồi mới bắt đầu dọn dẹp được.

Giữ lại sủi cảo để bữa tối nay ăn, số sủi cảo, bánh bao sống còn dư lại đều được mang ra ngoài để phơi cho đông cứng lại, nhiệt độ bên ngoài rất thấp, chỉ cần phơi trong chốc lát là đã đông cứng rồi, sau khi đông cứng lại liền có thể cho vào trong tủ lạnh

Có tủ lạnh bảo vệ, đồ ăn không chỉ được bảo đảm vệ sinh và sạch sẽ, mà còn có thể xếp một cách gọn gàng ngăn nắp.

Tủ lạnh của nhà họ Tần thực sự rất thiết thực, trong đồn có một số nhà sau khi nhìn thấy đã tự về nhà bắt chước làm theo.

Vệ Lăng và mấy người Đỗ Hoành Nghị đều có đồng hồ, mọi người căn thời gian để nấu sủi cảo.

Sủi cảo vào nồi, vẫn còn mấy phút nữa mới tới 12:00 giờ đêm.

Thấy người Tần Thanh Man loáng thoáng nghe được tiếng nói sôi nổi của mọi người trong đồn, bởi vì nhà nào nhà nấy đều đã bắt đầu ra ngoài đi đốt pháo.

Pháo ở hợp tác xã cung tiêu không dễ dành được, nhưng những người có tay nghề ở vùng nông thôn vẫn có thể làm ra được pháo đất nổ vang, ăn tết mà, dù sao thì vào thời điểm chuyển giao giữa năm cũ với năm mới, có chút tiếng vang thì mới có không khí của ngày Tết được.

Một đám đàn ông nhà họ Tần dẫn theo Sở Sở và nhóc sói con đi tới trong sân nhà họ Tần.

Sở Sở ôm chặt nhóc sói con vào trong ngực, cậu lo lát nữa pháo nổ sẽ làm cho nhóc sói con bị giật mình.

Mấy người Vệ Lăng cũng không định đốt nhiều pháo, cho nên số pháo lấy ra cũng không nhiều lắm.

Chỉ có mấy dây.

Mở giấy đóng gói ra, bên trong lộ ra những kíp nổ giống y như chân rết.

"Dồn mấy dây pháo lại một chỗ với nhau, nghe cũng vang dội hơn, chứ không thì nhàm chán lắm." Vệ Lăng vừa ra lệnh cho Đỗ Hoành Nghị, vừa dùng tay che kín lỗ tai của Sở Sở.

Đứng gần như vậy, nếu không che tai sẽ rất dễ bị pháo nổ làm cho giật mình.

Vệ Lăng che tai Sở Sở, Sở Sở cũng nhanh chóng che tai của nhóc sói con.

Tiếng pháo nổ vang lên trong đồn Kháo Sơn không phải của nhà họ Tần, mà là từ ngôi nhà ở giữa đồn của Trịnh An Quốc.

Theo tiếng pháo của nhà Trịnh An Quốc vang lên, tựa như phát động tín hiệu, nhà nào nhà lấy đều bắt đầu vang lên tiếng pháo, tiếng pháo nhà họ Tần cũng bắt đầu vang lên vào lúc này, người châm pháo chính là Sở Sở.

Vệ Lăng vốn dĩ lo lắng đứa nhỏ sẽ bị giật mình, cho nên đã hai tay che kín tai của cậu nhóc.

Nhưng trông thấy vẻ hưng phấn khát khao trong đôi mắt của đứa nhỏ, hắn mới biết được so với giật mình, Sở Sở có vẻ càng thích tự mình đốt pháo hơn.

Hiểu rõ điểm này, Vệ Lăng nhận lấy nhóc sói con ở trong lòng Sở Sở, sau đó để Sở Sở đi châm pháo.

Bên trên thanh mồi để châm pháo của đốm lửa, đốm lửa vừa chạm vào kíp pháo, pháo ngay sau đó nổ vang.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 567


Sở Sở lập tức nhảy dựng lên tránh đi chỗ khác, sau đó được Đỗ Hoành Nghị kéo lại che kín hai tai.

Buổi đêm sang rạng sáng, nhà nào nhà nấy đều thắp sáng những ngon nến bên trong đèn lồng.

Không chỉ có những ngọn nến bên trong đèn lồng đỏ được thắp lên, mà những ngọn nến bên trong đèn băng cũng được thắp sáng, trong những tia sáng lấp lánh, pháo nổ càng thêm bắt mắt vào ban đêm, những âm thanh vang dội cũng càng thêm sối động.

Nhóc sói con ở trong lòng Vệ Lăng bị giật mình đến cứng đờ cả người.

Đây là lần đầu tiên nó nghe thấy âm thanh lớn vang lên kịch liệt như vậy, nó có hơi sợ sệt, nếu không phải đã được Vệ Lăng ôm vào lòng, nó chắc chắn sẽ trốn che đầu đi ngay từ đầu rồi.

Âm thanh này đáng sợ quá.

Theo tiếng pháo nổ vang, trong không trung không chỉ bay lên những rặng khói màu vàng, mà không khí cũng mang theo mùi lưu huỳnh nồng đậm.

Đây là hiệu ứng sau khi pháo nổ.

"Đẹp quá." Tần Thanh Man đứng ở bên cạnh Vệ Lăng nhẹ giọng nói một câu.

Cô vốn đang nấu sủi cảo ở trong nhà, nhưng nước lạnh vừa cho vào vẫn chưa sôi, âm thanh nhộn nhịp trong đồn khiến cho cô có xúc động muốn ra nhìn một chút, cho nên cô đã dẫn theo Hoàng Uyển Thanh ra ngoài xem.

Thực ra ở thời đại này cũng không có ai đốt pháo hoa, đốt pháo đơn giản cũng không đẹp được bao nhiêu.

Điều mà Tần Thanh Man cảm thấy đẹp ở đây chính là sơn thôn yên ả không hề có bất cứ một loại ô nhiễm nào.

"Ừ, đẹp thật." Vệ Lăng đã biết Tần Thanh Man tới từ sớm rồi, nghe được giọng nói của vợ mình, trong bóng đêm hắn lặng lẽ duỗi tay nắm lấy tay vợ mình.

Bàn tay Tần Thanh Man không lớn, ngon tay thon dài, nắm trong tay có cảm giác yếu ớt mỏng manh như không xương.

Vệ Lăng nghiêng đầu ngắm Tần Thanh Man.

Vợ mình trở nên vô cùng hấp dẫn dưới ánh sáng đỏ bao phủ giữa màn đêm.

Phảo nhà họ Tần mặc dù nhiều hơn những nhà khác, nhưng bởi buộc lại để đốt chung với nhau, cho nên tiếng pháo nổ đúng là vang dội nhất đồn, nhưng thời gian nổ lại không phải dài nhất.

Nhiều nhất là nửa phút, pháo nhà họ Tần đã nổ xong.

Nghe thấy trong đồn vẫn tiếp tục vang lên tiếng pháo nổ, Tần Thanh Man chào hỏi mọi người rồi vào nhà, cô ước chừng sủi cảo trong nồi cũng nấu sắp xong rồi.

Bởi vì vừa mới ăn cơm tất nhiên xong, mọi người thực ra cũng không đói lắm.

Nhưng năm mới nhất định phải ăn sủi cảo.

Mọi người ngồi quây quần bên bàn, chuẩn bị "ra tay" với chỗ sủi cảo đặt trên đó.

Nước chấm trước mặt là do Tần Thanh Man căn cứ vào khẩu vị riêng của mỗi người mà pha chế, ví dụ như Đỗ Hoành Nghị, là người Tứ Xuyên, có thể ăn được cay tê, cho nên nước chấm cô pha cho anh ấy chính là nước chấm có vị tê cay, Vệ Lăng và Hoàng Uyển Thanh là người Kinh thành, Tần Thanh Man pha cho hai người họ dấm chấm thanh thanh.

"Năm mới hoàn cảnh mới, tôi có gói mấy đồng tiền vào trong sủi cảo, ngụ ý là hy vọng năm sau mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, đất nước ngày càng giàu mạnh." Tần Thanh Man lo lắng có người mượn cớ, cho dù đều là người quen với nhau cả nhưng cô vẫn dựa theo khẩu hiệu lúc trước để nói những lời may mắn.

Mọi người đều hiểu rõ tình thế trước mắt, vô cùng thấu hiểu cho cách nói của Tần Thanh Man.

"Tôi nhất định phải ăn được cái có đồng tiền." Đỗ Hoành Nghị là người đầu tiên thể hiện mong muốn của mình.

"Ai ăn được vẫn còn chưa chắc đâu, người nào thua thì phải giặt tất cho người còn lại một tháng nhá." Tả Cao Bằng nhân cơ hội cá cược với Đỗ Hoành Nghị.

Dù sao cũng là chuyện vui đùa, coi như làm khuấy động bầu không khí.

"Tôi cũng tham gia với." Viên Hướng Dương cũng không cam lòng yêu thế mà tham gia, nếu may mắn, một tháng tới anh ấy không cần phải giặt tất nữa.

Tần Thanh Man và Hoàng Uyển Thanh Man nghe thấy mấy người đàn ông đánh cược với nhau, lập tức nhịn không được mà bật cười.

Vệ Lăng nhìn mấy người Đỗ Hoành Nghị một cái đầy khinh bỉ, bữa ăn sủi cảo ấm áp đoàn viên, ba cái tên này thế mà cứ kiếm thêm chuyện.

"Em nữa, em cũng muốn tham gia!"

Sở Sở vốn đang gật gà gật gù bị cuộc cá cược của mấy người Đỗ Hoành Nghị làm cho giật mình bừng tỉnh, ngay lập tức lớn tiếng tuyên bố quyết định của cậu nhóc.

"Phụt ——"

Mấy người Đỗ Hoành Nghị nhìn Sở Sở, nhịn không được cười ầm lên.

Đứa bé còn nhỏ, tưởng đây chỉ là trò chơi, căn bản không biết được cái mà ba người Đỗ Hoành Nghị chơi là thú vui bi thảm của mấy tên cô đơn.

"Được, phê chuẩn cho em tham gia."

Sở Sở còn nhỏ, cho nên mấy người Đỗ Hoành Nghị không tiện nói rõ ràng ra, ngay lập tức đều đồng ý cho cậu bé tham gia.

Kể từ lúc đó, bầu không khí lập tức trở nên có hơn nghiêm túc.

Mọi người tập trung nhìn chằm chằm vào chỗ sủi cảo trong đĩa, suy tính xem lên gắp miếng nào, để cho công bằng, mỗi người chỉ có một cơ hội để hạ đũa.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 568


Vệ Lăng không tham gia vào trò chơi nhàm chán này rất tự nhiên gắp một miếng sủi cảo đặt vào trong bát Tần Thanh Man.

Những người khác thấy Vệ Lăng đã mở màn, cũng không tiếp tục nghĩ linh tinh nữa, dựa vào "tổ tiên mách bảo" mà vươn đũa của mình ra.

Đến ngay cả Hoàng Uyển Thanh cũng đã gắp một miếng sủi cảo.

Cô ấy mặc dù không tham gia vào trò chơi của mấy người Đỗ Hoành Nghị, những cũng hy vọng mình có thể ăn trúng cái sủi cảo có đồng tiền ở ngay miếng đầu tiên.

Cái sủi cảo đầu tiên tất cả mọi người đều không chấm nước chấm, cứ như vậy bỏ thẳng vào miệng.

Nhai nhai nuốt nuốt, vẻ mặt mọi người đều khác thường.

Cả nhà anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, nhưng không người nào chịu mở mồm để tiết lộ đáp án.

"Vợ ơi, chúng ta cũng không tham gia, không cần phải quan tâm đến bọn họ, chúng ta tự ăn của mình đi." Vệ Lăng là người đầu tiên lên tiếng, việc hắn mở miệng, cũng chứng tỏ hắn không phải là người đầu tiên ăn trúng đồng tiền.

Tần Thanh Man nghiêm túc suy nghĩ lời của Vệ Lăng, cảm thấy rất có lý, sau đó hơi mở miệng, nhà ra một đồng tiền.

Đồng tiền rơi xuống chạm với bát vang lên tiếng kêu thanh thúy, ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung nhìn sang, sau đó đều toát ra sự ngưỡng mộ.

"Tôi không ăn trúng."

Đỗ Hoành Nghị dám chơi dám chịu lên tiếng thừa nhận.

"Tôi cũng không ăn trúng." Tả Cao Bằng bất đắc dĩ gắp thêm miếng sủi cảo nữa.

Dựa theo cách cá cược bọn họ đã nói trước đó, chỉ ăn trúng đồng tiền ở cái sủi cảo đầu tiên thì mới tính, những cái sau cho dù có ăn trúng thì cũng không được tính nữa.

Viên Hướng Dương không lên tiếng, chỉ bất đắc dĩ nở nụ cười, rồi cũng bắt đầu gắp sủi cảo ăn tiếp.

Cứ như vậy, ánh mắt mọi người đều tập trung trên mặt Sở Sở.

Xét về số người đánh cược, Đô Đô cũng nằm trong số đó.

"Em……em ăn trúng rồi." Sở Sở cả mặt phấn khích nhả đồng tiền đã ngâm trong miệng một lúc lâu ra, sau đó phấn khởi hoan hô, làm nhóc sói con đang nằm ngủ trên mặt đất cũng giật mình tỉnh giấc.

Nhóc sói con vẫn là nhóc sói sơ sinh chưa cai sữa, thời gian ngủ dài hơn rất nhiều so với sói trưởng thành.

Mấy người Đỗ Hoành Nghị thực sự không nghĩ tới ngoài Tần Thanh Man ra, thì Sở Sở cũng ăn trúng đồng tiền.

Nhìn khuôn mặt sung sướng của Sở Sở, Đỗ Hoành Nghị cười chấp nhận: " Sở Sở, em nhớ tích lại tất trong một tháng lại nhé, để bọn ăn giặt tất cả một lần cho em luôn."

"Tích …….tích tất thối suốt cả tháng luôn á?"

Sở Sở ngây ngẩn cả người.

Quần áo nhà bọn họ đều là thay ra rồi giặt luôn, cậu làm sao có thể tích tất suốt cả một tháng lại được.

"Ha ha ha ——"

Nhìn dáng vẻ đáng yêu ngốc nghếch của Sở Sở, tất cả mọi người đều bật cười.

Hoàng Uyển Thanh trông thấy mọi người vui vẻ cũng hé miệng nở nụ cười, mặc dù vừa nãy cô ấy không ăn trúng đầu tiền, nhưng cô ấy cảm thấy năm nay được ăn Tết ở nhà họ Tần là chuyện vui nhất, người nào cũng đều rất vui tính, và cũng đều rất hòa đồng dễ gần

Ăn sủi cảo xong, mấy người Đỗ Hoành Nghị phải trở lại sư bộ ngay.

Nhà họ Tần không lớn lắm, nếu như không có Hoàng Uyển Thanh, giường trong nhà vẫn đủ cho mấy người họ ngủ lại, nhưng có thêm Hoàng Uyển Thanh, mấy người Đỗ Hoành Nghị không thể để vợ chồng Vệ Lăng mới đầu xuân năm mới đã phải ngủ riêng rồi.

Cho nên bọn họ xách theo sủi cảo và bánh bao, chào tạm biệt với hai vợ chồng nhà Tần Thanh Man.

Sở Sở đã không kiên trì nổi nữa ôm theo nhóc sói con lên giường ngủ, thậm chí còn hạnh phúc ngáy khò khò.

"Ngày mai tới nhà ăn cơm nhá. "

Tần Thanh Man chào mấy người Đỗ Hoành Nghị.

Mấy người đã mang theo không ít thịt và đồ ăn đến nhà, lại ăn Tết cùng nhà bọn họ, cho nên bữa cơm mùng 1 Tết cũng phải đoàn viên.

"Được, ngày mai chúng tôi nhất định sẽ tới." Đỗ Hoành Nghị thay mặt cho mấy người trả lời.

"Đừng tới sớm quá, nhưng cũng không được đến quá muộn." Ngày mai Vệ Lăng không cần phải tới sư bộ để trực ca, cho nên được ở nhà cả ngày.

"Biết rồi, ngày mai chúng tôi tìm giờ đẹp rồi mới tới." Mấy người Đỗ Hoành Nghị bật cười, mỗi người đập vai Vệ Lăng một cái rồi mới rời khỏi nhà họ Tần.

Khuôn mặt của Tần Thanh Man đã sớm đỏ bừng một mảng tại lúc mấy người Đỗ Hoành Nghị nói chuyện với nhau rồi.

Xấu hổ quá đi mất.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 569


Ba người Đỗ Hoành Nghị rời đi xong, chỉ còn lại vợ chồng hai người Vệ Lăng, Hoàng Uyển Thanh ở trong nhà thu dọn bát đũa, ăn xong bữa sủi cảo đoàn viên, nồi nấu sủi cảo và bát đũa đều cần phải rửa, Hoàng Uyển Thanh ở lại dọn dẹp.

Thu dọn xong cô ấy phải nhanh chóng đi rửa ráy rồi còn lên giường đi ngủ.

Đã 1h sáng rồi, thời điểm này đã là muộn lắm, rất lâu rồi chưa từng thức khuya như vậy khiến cô ấy có hơi buồn ngủ.

"Vợ ơi."

Vệ Lăng thấy mấy người Đỗ Hoành Nghị đã đi xa, liền đóng cổng lại rồi nắm lấy tay Tần Thanh Man.

Nếu nói ngày 30 Tết ai là người vất vả nhất, vậy thì đương nhiên chính là nữ chủ nhà như Tần Thanh Man rồi, đừng thấy có nhiều người hỗ trợ như vậy mà nhầm, nhưng trên thực tế có rất nhiều việc dính líu đến Tần Thanh Man, cho nên vẫn cứ phải do Tần Thanh Man đưa ra quyết định mới được.

"A Lăng, về thôi, cũng đã khuya lắm rồi."

Từ lúc đến thời đại này đến giờ, Tần Thanh Man rất ít khi thức đêm, cảm nhận được không khí đón Tết vui mừng của người dân trong đồn, cô nhịn không được ngáp dài một cái.

Cô thực sự rất buồn ngủ.

Vệ Lăng vốn đã muốn để Tần Thanh Man bớt mệt hơn, vừa trông thấy Tần Thanh Man thật sự rất mệt mỏi, liền nhanh chóng dắt người đi vào gian chính.

Khi hai vợ chồng trở lại gian chính, Hoàng Uyển Thanh không chỉ đã thu dọn bát đũa xong xuôi, mà bạn thân cũng đã được sửa soạn đâu ra đấy, "Anh cả Vệ, chị dâu Thanh Man, em đã chặn bếp lò lại rồi, hai anh chị kiểm tra xem, có chỗ nào em thu dọn còn chưa ổn hay không."

"Uyển Thanh, thời gian không còn sớm nữa, em đi nghỉ ngơi đi, còn lại để chị kiểm tra cho."

Hôm nay Hoàng Uyển Thanh đã đi theo Tần Thanh Man bận rộn suốt từ sáng đến giờ, mặc dù không phải chủ bếp, nhưng mấy việc linh tinh lặt vặt cũng không hề ít chút nào, cô ấy hỗ trợ nhóm bếp, rửa rau, thái thịt, rửa bát thôi cũng đã đủ vất vả rồi.

"Vâng, vậy thì em đi nghỉ đây."

Hoàng Uyển Thanh sờ lên khuôn mặt vừa mới rửa xong, nói một câu chúc ngủ ngon với Vệ Lăng và Tần Thanh Man xong liền quay trở lại phòng phía đông.

Ở nơi trời đông giá rét như này, cho dù nhiệt độ trong phòng có cao đi chăng nữa, mặt cũng nhất định phải được thoa dầu dưỡng.

Hoàng Uyển Thanh vừa trở về tới phòng phía đông liền trông thấy Sở Sở đang ôm nhóc sói con ngủ chổng vó.

Lúc trước, nhóc sói con không muốn Sở Sở ôm mình ngủ, thành ra hai tên nhóc tự chia nhau mỗi người chiếm cứ một đầu giường, từ khi trên giường có thêm một Hoàng Uyển Thanh, ngược lại lại khiến cho quan hệ của hai đứa nhóc này trở nên tốt hơn.

Đi ngủ cũng có thể ôm nhau thắm thiết.

Hoàng Uyển Thanh mỉm cười đắp chăn cho hai bé, sau đó mới lấy dầu dưỡng ra, đợi dầu dưỡng mang theo mùi hương thơm nồng chậm rãi tan ra trong lòng bàn tay, cô ấy mới bắt đầu thoa đều lên mặt.

Mùi hương của dầu dưỡng ở thời đại này không được đa dạng chủng loại và cô đọng tinh phẩm như các loại mỹ phẩm dưỡng da ở thời đại sau này.

Dầu dưỡng ở thời đại này có mùi hương khá nồng, giống hương thơm ngát của hoa tươi lúc nở rộ.

"Hắt xì ——" Một tiếng hắt hơi khe khẽ vang lên trong phòng, là do Hoàng Uyển Thanh thoa dầu dưỡng đã ảnh hưởng tới nhóc sói con.

Mũi của nhóc sói con còn thính hơn cả mũi chó, cho nên có phản ứng rất mãnh liệt đối với những mùi hương nồng đậm.

"Xin lỗi nhé, Đô Đô." Hoàng Uyển Thanh theo tiếng hắt xì nhìn sang nhóc sói con, đối diện với đôi mắt trong veo tràn đầy sự ghét bỏ của nhóc sói con, cô ấy chỉ có thể bất đắc dĩ nói lời xin lỗi, thuận tiện vươn tay muốn xoa nhóc sói con.

Ở nhà họ Tần một ngày, Hoàng Uyển Thanh vô cùng yêu thích nhóc sói con này.

Chủ yếu là bởi vì nhóc sói con béo tròn mập mạp này nhìn vô cùng đáng yêu, hơn nữa còn rất thông minh, ánh mắt nhiều lúc cũng rất linh động thông minh giống như ánh mắt của con người.

Nhóc sói con vốn dĩ đã rất chê mùi hương dầu dưỡng trên người Hoàng Uyển Thanh, trông thấy bàn tay của Hoàng Uyển Thanh duỗi tới, nó lại càng thêm ghét bỏ mà bỏ rơi lại Sở Sở, tự mình chui vào ổ sói ở cuối giường, nó chẳng muốn để ý Hoàng Uyển Thanh chút nào.

Nhóc con mặc dù vẫn còn nhỏ, nhưng lại rất có cá tính.

Cũng không bởi vì ngủ cùng một giường với Hoàng Uyển Thanh mà nhìn Hoàng Uyển Thanh bằng con mắt khác.

Hoàng Uyển Thanh đã sớm đoán được kết quả này, bất lực thở dài một hơi, sau đó sửa soạn đơn giản một chút rồi thổi đèn chui vào trong chăn.

Hôm nay cô ấy đi theo Tần Thanh Man bận rộn cả một ngày, cũng đã buồn ngủ lắm rồi, vừa đặt lưng xuống giường cái liền chìm sâu vào giấc ngủ luôn.

Về chuyện chiếc vòng tay bằng vàng, Tần Thanh Man đã nói phải quên đi vậy thì cô cũng triệt để quên hết.

Phòng phía đông bởi vì Hoàng Uyển Thanh đã chìm vào giấc ngủ mà dần yên tĩnh lại.

Ở phòng phía tây, hai vợ chồng Tần Thanh Man sau khi dọn dẹp xong cũng đã lên giường, Vệ Lăng không nằm xuống ngay mà lật túi áo của mình lên.

Tần Thanh Man đang ngáp nửa chừng liền ngây ngẩn cả người.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 570


"Vợ ơi, em xem, có thích không?" Vệ Lăng đưa cho Tần Thanh Man một chiếc hộp vải nhung.

Tần Thanh Man - người vừa mới nhận một chiếc hộp vải nhung nóng phỏng tay xong:.........

"Vợ ơi, chiếc đồng hồ đeo tay này anh đã nhờ người ta đi tỉnh mua cho từ lâu lắm rồi, kết quả đợi mãi vẫn không nhận được hàng, phải đến tận hôm nay mới gửi tới nơi." Vệ Lăng thấy Tần Thanh Man không nhận chiếc hộp trong tay mình liền biết Tần Thanh Man đang nghĩ đến cái gì.

Hắn cũng không phải cô gái ngốc nghếch Hoàng Uyển Thanh kia, làm sao có thể tặng đồ không nên tặng được chứ.

"Oa, đồng hồ à, đẹp quá đi."

Tần Thanh Man nghe Vệ Lăng giải thích liền lấy lại tinh thần, cũng trông thấy Vệ Lăng mở hộp nhung ra.

Đó là một chiếc đồng hồ đeo tay rất "hot" ở thời đại này, thuộc hãng Thượng Hải, cũng là đồ vật nhiều người cần phải chuẩn bị trước lúc kết hôn, cao cấp hơn rất nhiều so với chiếc đồng hồ hai người trông thấy ở hợp tác xã cung tiêu trên huyện lần trước, cũng rất khó mua.

Tần Thanh Man nhớ lại tài sản của Vệ Lăng hiện tại đều đang ở trong tay mình, tay cầm đồng hồ nhìn về phía Vệ Lăng.

Có mấy lời không cần phải nói ra khỏi miệng, nhưng chỉ cần nhìn vào ánh mắt là đã có thể thấu hiểu nhau.

Vệ Lăng lập tức chủ động lên tiếng giải thích: " Vợ ơi, tiền với phiếu để mua đồng hồ anh đã đưa cho người ta từ trước rồi, lúc đó em vẫn còn chưa đồng ý gả cho anh." Có thể thấy được hắn đã sớm chuẩn bị đâu ra đấy rồi, từ lâu đã quyết định chung sống với Tần Thanh Man cả đời.

Trong nháy mắt, Tần Thanh Man bị những lời yêu thương chân thành mộc mạc của Vệ Lăng làm cho cảm động đến không chịu được, chủ động nhào vào lòng Vệ Lăng, rồi ngửa đầu hôn hôn lên môi Vệ Lăng.

Khuôn môi của người đàn ông vô cùng xinh đẹp, rất hợp để hôn.

Đối diện với nụ hôn tự mình đưa tới cửa, Vệ Lăng đương nhiên làm sao có thể cự tuyệt được, thậm chí còn chủ động làm sâu thêm nụ hôn này.

Phải biết rằng, đây chính là nụ hôn đầu tiên trong năm mới của hai vợ chồng họ.

Đợi đến khi nụ hôn tràn đầy ấm áp và hạnh phúc kết thúc, thời gian đã trôi qua mất mấy phút, hai người đều đang trong độ tuổi thanh niên sung sức, cho dù không cố ý theo đuổi cảm giác k*ch th*ch, thì thân thể của bọn họ cũng vẫn bộc phát ra những cảm xúc theo bản năng.

"Vợ ơi, anh đeo đồng hồ lên cho em xem xem trông như thế nào nhá."

Vệ Lăng vô cùng tích cực và nhiệt tình đeo thử đồng hồ cho Tần Thanh Man.

Ở thời đại này mà nói, thứ đồ như đồng hồ đeo tay vẫn là một loại trang sức xa xỉ, cũng không phải thứ người nào cũng có thể mua nổi.

"Được, để em thử xem."

Tần Thanh Man nghe lời duỗi cái cổ tay trắng nõn ra.

Tay của cô rất đẹp, tỉ lệ cánh tay cũng rất đẹp mắt, vừa vươn ra trước mặt Vệ Lăng đã nhanh chóng hấp dẫn toàn bộ tinh thần của hắn.

Trắng nõn, nhỏ nhắn, toả sáng dưới ánh đèn khiến hắn không thể nào rời mắt nổi.

Tần Thanh Man có thể cảm nhận được ánh mắt của Vệ Lăng tập trung trên cổ tay mình có bao nhiêu nóng bỏng, khuôn mặt trắng nõn lập tức phủ lên một tầng đỏ rực, cô lay lay cổ tay, nhỏ giọng nói: "Không phải nói đeo thử đồng hồ hay sao?"

"A, đeo ngay đây."

Vệ Lăng nhanh chóng đeo đồng hồ lên cổ tay Tần Thanh Man một cách cẩn thận.

Thời điểm ngón tay chạm vào cổ tay của Tần Thanh Man, loại cảm giác tinh tế nhẵn mịn kia khiến cho lòng hắn có hơi mất tập trung.

"Đẹp quá." Đây là lần đầu tiên trong thời đại này Tần Thanh Man được đeo đồng hồ, cảm giác khi đeo lên không giống với trong tưởng tượng của cô cho lắm.

Chiếc đồng hồ mà Vệ Lăng nhờ người mua là đồng hồ nữ, cả mặt số và dây đeo đều vô cùng tinh xảo, nhỏ gọn, không những không làm mất đi vẻ đẹp của cổ tay cô, mà ngược lại còn làm tăng thêm vẻ sang trọng từ trang sức.

"Thật sự rất đẹp."

Vệ Lăng cũng chân thành khen ngợi một câu.

Đương nhiên, trong lời này của hắn cũng có phần tán thưởng đồng hồ đẹp mắt, nhưng càng nhiều hơn là đang khen cổ tay xinh đẹp của Tần Thanh Man.

"Hôm nay cũng không còn sớm nữa rồi, phải nghỉ ngơi thôi."

Tần Thanh Man thưởng thức ngắm nghía chiếc đồng hồ trên cổ tay mình một lúc, sau đó lại tháo ra đặt cùng một chỗ với chiếc đồng hồ Vệ Lăng vừa tháo xuống.

Hai chiếc đồng hồ đặt cùng chỗ với nhau khiến cô mới để ý thấy là cùng một hãng.

Nhìn vào đã cảm thấy vô cùng hài hoà.

Vệ Lăng thấy Tần Thanh Man đã nằm vào trong chăn, liền nhanh chóng đi tắt đèn rồi cũng chui vào trong chăn, người vừa vào trong chăn, đôi tay rộng lớn ngay tức khắc giang rộng ra ôm chặt vợ vào lòng, ngày đầu tiên của năm mới, hắn vừa vui vẻ lại vừa cảm thấy kích động.

Tần Thanh Man có thể cảm nhận được sự vui sướng của Vệ Lăng, nhưng cô vẫn có chuyện muốn nói.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 571


Nhân lúc hai người vẫn chưa làm chuyện gì, cô chủ động đem chuyện Hoàng Uyển Thanh có trang sức bằng vàng nói ra với Vệ Lăng, đối với loại chuyện này cô không cần phải đặc biệt nhắc nhở cũng tin chắc rằng Vệ Lăng có thể biết được tính nghiêm trọng trong đó.

Vệ Lăng trước đó đang nghe được loáng thoáng, lúc này lại nghe Tần Thanh Man nhắc tới lần nữa, liền nói ngay lập tức: "Qua mấy ngày nữa anh lên núi một lần, để anh mang đồ đi xử lý." Hắn đóng quân ở đây hơn một năm, cho nên trên núi có rất nhiều chỗ hắn đã từng đi qua.

Biết nơi nào vừa an toàn lại vừa thích hợp để cất giấu đồ vật.

Mục đích vốn dĩ khi Tần Thanh Man nói với Vệ Lăng chuyện đồ trang sức bằng vàng là muốn để Vệ Lăng đem giấu đồ đi, thấy Vệ Lăng đồng ý ngay, cô lập tức cũng không còn lo lắng hậu hoạ nữa.

Chẳng qua để khen thưởng cho Vệ Lăng, cô vẫn ngẩng đầu hôn lên môi Vệ Lăng.

Một nụ hôn đã bắt đầu đương nhiên không thể nào kết thúc một cách đơn giản được, Vệ Lăng vốn dĩ đã uống một chút rượu, mặc dù không tính là nhiều lắm, nhưng chất cồn vẫn k*ch th*ch đến thần kinh hắn, khiến hắn vô cùng muốn mượn rượu để làm chút gì đó.

Hai vợ chồng "ầm ĩ" suốt nửa tiếng mới kết thúc.

Sự vui sướng từ thể xác đến tinh thần khiến hai người đều cảm thấy thoải mái từ trong ra ngoài, bất kể là Vệ Lăng hay Tần Thanh Man đều tha thiết hy vọng sớm có được căn nhà thuộc về mình.

Nếu còn không có nhà riêng, hai người bọn họ thực sự có chút lo lắng bản thân không thể khống chế để đợi được đến ngày đó nữa đâu.

"Vợ ơi, để hôm nào anh đi hỏi sư bộ một chút xem khu ở dành cho người nhà sẽ xây dựng ở đâu, khi nào thì bắt đầu xây dựng, để chúng ta trước hết lên kế hoạch cho ngôi nhà của mình đã." Thời điểm Vệ Lăng nói những lời này là đã đưa ra quyết tâm phải nhanh chóng hối thúc sư bộ đưa ra quyết định liên quan đến việc quy hoạch xây dựng khu ở dành cho người nhà.

Tần Thanh Man dần dần thả nhẹ hô hấp, chỉ có cơ thể vẫn còn có chút hơi run rẩy.

Kết quả nghe được câu nói này của Vệ Lăng, liền biết ngay Vệ Lăng lúc này trong ngoài bất nhất đến nhường nào, miệng nói ra với trong đầu nghĩ tới lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Gương mặt cô càng trở nên nóng bừng, thân thể cũng vô cùng tê dại.

Thực ra, đôi khi có những chuyện không cần phải tự mình trải nghiệm, chỉ cần nghe qua lời nói thôi cũng đã có thể tạo thành những suy nghĩ nóng bỏng trong đầu rồi.

Mà lời Vệ Lăng vừa mới nói đã ám thị cho cô những suy nghĩ nóng bỏng.

Cơ thể vừa mới hết khẩn trương của Tần Thanh Man ngay lập tức trở nên căng cứng, cảm giác bất lực tê dại bao phủ khắp cả người.

"Vợ ơi." Vệ Lăng lại hôn Tần Thanh Man thêm lần nữa.

Bởi vì căng thẳng, cho nên Tần Thanh Man không thể không nắm chặt lấy ga giường.

Lại " ầm ĩ" thêm lần nữa xong, thời gian trôi qua cũng xấp xỉ nửa tiếng, mắt thấy cách thời gian gà trống gáy sáng cũng chẳng còn bao lâu nữa, đêm 30 Tết đúng là có hơi ngắn ngủi.

Sau khi kết thúc mọi chuyện, Vệ Lăng mới bò dậy xuống giường lấy nước nóng lau mồ hôi cho hai người.

"A Lăng."

Tần Thanh Man nằm trên giường nhẹ giọng gọi Vệ Lăng.

"Vợ, làm sao vậy em?" Vệ Lăng đang bận rộn nhanh chóng quay đầu hôn nhẹ lên khuôn mặt Tần Thanh Man.

"A Lăng, nếu như sư bộ nhất trí xây dựng khu ở dành cho người nhà, có lẽ phòng ốc sẽ không thể giống với kế hoạch trước đó của chúng ta." Nghĩ tới những mong đợi về ngôi nhà của mình đã bàn bạc với Vệ Lăng lúc trước, Tần Thanh Man khá là lo lắng.

Thực ra cũng không phải cô không muốn sống ở khu ở dành cho người nhà, chỉ là lo lắng khu ở dành cho người nhà không được tiện lợi như trong tưởng tượng của cô, dù sao thì ở thời hiện đại cô cũng đã từng thấy qua rất nhiều công trình thuận tiện hơn.

"Không sao cả, anh sẽ kiến nghị với bộ phận hậu cần."

Về việc này Vệ Lăng vẫn có phần năm chắc, tuy không thể hoàn toàn dựa theo bàn bạc trước đó của hắn với Tần Thanh Man để dựng nhà, nhưng cũng chắc chắn có thể đảm bảo giữ lại được đến 6, 7 phần.

"Vâng."

Tần Thanh Man thấy Vệ Lăng nói một cách chắc chắn như vậy, cũng không tiếp tục nhọc lòng nữa, yên tâm chìm vào mộng đẹp.

Hôm nay cùng Vệ Lăng ầm ĩ không ít thời gian, tất cả tinh lực của cô đều đã tiêu hao hết.

Vệ Lăng thấy Tần Thanh Man đã mệt mỏi chìm vào mộng đẹp, cũng không làm rộn nữa, mà nhanh chóng lau sạch mồ hôi trên người Tần Thanh Man rồi cũng chui vào trong ổ chăn.

Tần Thanh Man và Vệ Lăng đã ngủ với nhau thành quen từ sớm, cảm nhận được nguồn nhiệt, liền tự động lăn vào trong lòng Vệ Lăng.

Vệ Lăng thỏa mãn ôm chặt lấy Tần Thanh Man, nâng tay của vợ lên thương yêu hôn lên từng ngón tay một rồi mới bỏ ra.

Hắn vô cùng thích đôi tay này của vợ mình, một đôi tay vừa dịu dàng lại xinh đẹp mang lên cho hắn những cảm giác bất tận.

Trong lúc vừa lòng thoả ý, Vệ Lăng cũng dần dần ngủ thiếp đi.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 572


Sắc trời dần sáng, bởi vì thời đại này vẫn thuộc thời kỳ đặc thù, cho nên cũng không có ai mới sáng sớm đã rời giường để chuẩn bị đồ tế lễ, nhà nào nhà nấy đều ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh mới rời giường.

Tần Thanh Man hiếm khi được ngủ nướng một cách thoải mái rồi phải thức dậy.

Lúc cô rời giường, Vệ Lăng đã không còn ở bên cạnh nữa, mà dẫn theo Sở Sở tập luyện ở trong sân.

Thời gian nghỉ ngơi và làm việc đã được khắc sâu vào trong xương cốt từ sớm cũng sẽ không bởi vì hôm nay là mùng 1 Tết mà không rèn luyện nữa, Vệ Lăng cảm thấy nếu một ngày nào đó buổi sáng tỉnh dậy mà không rời giường ngay theo lịch vậy thì chỉ có thể là do nguyên nhân "đặc biệt" mà thôi.

Chẳng hạn là lúc sau khi bọn họ có nhà của riêng mình.

Trong khi Vệ Lăng dẫn theo Sở Sở và nhóc sói con rèn luyện ở trong sân, Tần Thanh Man và Hoàng Uyển Thanh cũng lần lượt rời giường.

Hai người đều thay quần áo mới.

Cũng đều là màu đỏ, chẳng qua không phải đỏ chót, mà là các sắc đỏ với độ đậm nhạt khác nhau.

Khi ăn Tết mặc màu đỏ để tạo không khí vui mừng, đây cũng là màu sắc được nhiều người ưa chuộng mặc vào dịp Tết nhất.

"Chị dâu, chào buổi sáng." Hoàng Uyển Thanh vừa ra khỏi cửa phòng phía đông liền trông thấy Tần Thanh Man bước ra từ phòng phía tây, ánh mắt sáng lên, ngay lập tức lên tiếng chào hỏi.

Hôm nay cô ấy đang mặc quần áo mới mà Tần Thanh Man làm cho cô ấy, Tần Thanh Man cũng mặc quần áo mới, tinh thần và diện mạo của hai người đều rất tốt, cũng đều vô cùng bắt mắt.

Nguyên nhân chủ yếu là bởi vì hai người vốn đã xinh đẹp sẵn rồi.

"Uyển Thanh, chào buổi sáng." Tần Thanh Man cũng trông thấy Hoàng Uyển Thanh, chào hỏi cô ấy một câu rồi đi làm vệ sinh cá nhân.

Vệ sinh cá nhân xong xuôi, hai người cười nói vui vẻ đi chuẩn bị bữa sáng.

Mùng một đầu năm phải ăn sủi cảo, nhà họ Tần đêm hôm qua đã gói rất nhiều sủi cảo để ướp đông trong tủ lạnh, khi muốn ăn cũng vô cùng đơn giản, mang sủi cảo vào nhà, đun sôi nước lên là có thể thả sủi cảo vào rồi.

Chỗ sủi cảo này của nhà bọn họ mặc dù do nhiều người gói mà thành, nhưng tay nghề cũng không tồi, sủi cảo gói ra đầy đặn đáng yêu y như chiếc đĩnh vàng.

Khi đun chín xong, cái nào cái nấy cũng đều rất đầy đặn.

"A Lăng, Sở Sở, vào ăn sáng thôi."

Sủi cảo còn chưa nấu xong, Tần Thanh Man đã vén rèm cửa lên gọi với ra sân, gọi từ bây giờ là vừa lúc, đợi Vệ Lăng và Sở Sở lau khô mồ hôi trên người xong, đơn giản sửa soạn một chút là sủi cảo vừa vặn được nấu chín.

"Tới ngay đây." Vệ Lăng và Sở Sở nghe thấy tiếng Tần Thanh Man gọi, không chỉ di chuyển tầm mắt nhìn lại, mà miệng cũng tích cực lên tiếng trả lời.

"À hú hú——"

Nhóc sói con nghe thấy giọng nói của Tần Thanh Man liền vô cùng kích động, lập tức bỏ rơi lại Vệ Lăng và Sở Sở, chạy về phía Tần Thanh Man.

Nó hôm nay vẫn còn chưa kịp uống sữa đã bị Vệ Lăng xách ra ngoài luyện tập rồi, vừa mới sáng ngày ra, lạnh cứng cả chân lắm luôn ấy!

Nhóc sói con chạy rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã chạy đến bên người Tần Thanh Man, rồi leo lên trên ống quần Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man sợ nhóc sói con làm tuột sợi của quần áo mới, nhanh cúi người ôm nhóc con lên, vừa ôm vào lòng cô mới phát hiện nhóc sói con hình như lại nặng thêm rồi.

Nặng hơn chứng tỏ nhóc sói con đã lớn thêm một chút.

Xoa nhẹ đầu nhóc sói con một cái, Tần Thanh Man thả rèm xuống rồi quay trở lại gian chính.

Cô đã băm thịt cho nhóc sói con xong, đủ cho nhóc con ăn mặn một bữa cơm mùng 1 Tết một cách thỏa thích.

"À hú hú——"

Nhóc sói con vô cùng hài lòng với bữa sáng của mình, nhóc ngồi xổm trước chén cơm của mình, vùi đầu ăn lấy ăn để.

Hôm nay Tần Thanh Man không vắt sữa dê, cũng không định cho nhóc sói con uống sữa vào bữa sáng, mà để một bát nước sạch ở bên cạnh.

Nước được pha từ nước nóng với nước giếng, cũng có thể coi là nước lã, vừa vặn thích hợp cho nhóc sói con uống.

"Chị dâu, nếu không phải biết Đô Đô là chó, chỉ nghe tiếng kêu của nó thôi, em còn tưởng nó là sói con ấy chứ." Hoàng Uyển Thanh trông thấy nhóc sói con ăn cơm hết sức vui vẻ, nhịn không được nói một câu.

Câu này khiến cho Vệ Lăng với Sở Sở vừa mới vào cửa không biết phải tiếp lời như thế nào.

Tần Thanh Man cũng không biết phải giải thích như thế nào với Hoàng Uyển Thanh về thân phận thực sự của nhóc sói con.

Nếu nói rõ nhóc sói con là sói, thì lại sợ Hoàng Uyển Thanh buổi tối không dám ngủ cùng một giường với nhóc sói con nữa, nhưng nếu không nói, thù lại cảm giác như mình đang lừa gạt tình cảm của đối phương.

Tại lúc Tần Thanh Man đang do dự không biết phải mở miệng như thế nào, giọng nói nhàn nhạt của Vệ Lăng truyền tới, "Uyển Thanh, đi phòng bếp lấy dấm và tương ớt đến đây, lập tức phải ăn sáng rồi đấy." Thứ nhất định bắt buộc phải có khi ăn sủi cảo chính là dấm.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 573


"Vâng, em đi ngay đây."

Hoàng Uyển Thanh nghe thấy lời ra lệnh của Vệ Lăng, trong nháy mắt đã quên ngay vừa nãy mới hỏi Tần Thanh Man cái gì, lập tức đi tới phòng bếp luôn.

Tần Thanh Man cũng đi theo để giúp đỡ.

Sủi cảo đã được nấu chín, có thể cho lên bàn để bắt đầu ăn sáng rồi.

Ăn sáng xong, Sở Sở và Vệ Lăng cũng đi thay quần áo mới, vừa nãy khi rèn luyện bọn họ không mặc quần áo mới, bây giờ sửa soạn xong, cả nhà từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài đều đã được thay quần áo mới.

Nhiệt độ trong phòng khá cao, mọi người cũng không mặc áo khoác bông dày cộm, mà chỉ mặc áo len thôi.

Tần Thanh Man chỉ có một người cho nên tinh lực có hạn, không thể đan áo len cho Hoàng Uyển Thanh, nhưng Hoàng Uyển Thanh không hề cảm thấy thiệt thòi chút nào cả, thậm chí ngược lại còn vô cùng biết ơn Tần Thanh Man, cuộc sống của cô ở nhà họ Tần cũng không khác gì khi ở nhà họ Hoàng cả.

"Chị ơi, em đi chơi với bọn Tam Mộc nhé."

Sở Sở cả người mặc áo mới, ngẩng đầu xin phép Tần Thanh Man.

Nhà bọn họ ăn sáng xong, bên trong đồn đã vô cùng nhộn nhịp, hôm nay là mùng 1 Tết, tất cả trẻ con đều chạy ra cửa nhà để nô đùa.

Rạng sáng hôm qua nhà nào nhà đấy đều đốt pháo, bọn nhỏ hôm nay lại lục tìm trong tuyết xem còn sót lại tép pháo nào chưa nổ hay không , nếu kíp nổ vẫn chưa bị gãy, thân pháo cũng không bị ngấm nước, vậy thì hoàn toàn có thể châm ngòi thêm lần nữa.

"Đợi đã."

Tần Thanh Man nhìn Sở Sở một cái, lấy từ trong ngực ra một chiếc lì xì đưa cho cậu bé.

"Đây là cái gì ạ?" Sở Sở trước giờ chưa từng được nhận tiền mừng tuổi, cho nên căn bản không biết Tần Thanh Man đưa cho mình lúc này chính là thứ mà vô số trẻ con ở thời hiện đại mong chờ nhất mỗi dịp Tết đến.

Tần Thanh Man cũng không chủ động nói rõ, mà chỉ cười cười cổ vũ Sở Sở mở chiếc lì xì đang được dán kín lại ra.

"Mở ra xem là biết ngay cái gì thôi."

"Vâng ạ."

Sở Sở rất nghe lời mở lì xì ra, sau đó trông thấy đồng 1 xu mới tinh liền hưng phấn đến đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ nhắn, "Tiền……..Tiền!"

"Đây là tiền mừng tuổi, cho em rồi thì chính là thuộc về em, em muốn cất giữ thật kỹ, hay muốn tiêu cũng đều được cả, nhưng không được phung phí." Tần Thanh Man dặn dò Sở Sở.

Đừng thấy chỉ tặng đồng một xu mà nhầm, ở thời đại này mà nói, một xu tiền có thể mua được rất nhiều thứ.

Cho dù những người có điều kiện gia đình khá giả, vào Tết nguyên đán cũng chỉ bỏ ra một hai hào mang tính tượng trưng để cho trẻ con mà thôi.

Hiện tại Tần Thanh Man dùng một lần để bù lại hết những tiếc nuối mà 5 năm qua Sở Sở đã bỏ lỡ.

Năm tới, Sở Sở đã sáu tuổi rồi.

"Em cảm ơn chị ạ." Sở Sở lớn tiếng cảm ơn Tần Thanh Man.

Tần Thanh Man vừa cười vừa xoa đầu Sở Sở rồi mới chuyển tầm mắt tới trên người Hoàng Uyển Thanh, sau đó cũng lấy từ trong ngực ra một cái lì xì đưa cho cô ấy.

Hoàng Uyển Thanh vẫn chưa kết hôn, mặc dù lớn tuổi hơn so với cô, nhưng làm chị dâu, năm mới vẫn phải đưa lì xì.

"Em ……..em cũng có á." Hoàng Uyển Thanh vừa kinh ngạc nhưng cũng rất vui vẻ.

Cô vừa nãy còn đang ảo não vì chưa chuẩn bị lì xì cho Sở Sở từ trước, kết quả lại nhận được lì xì dành cho mình.

"Không nhiều đâu, chỉ để mừng tuổi thôi, hy vọng em năm nay mọi chuyện đều thuận lợi, sức khỏe dồi dào, công việc suôn sẻ." Tần Thanh Man nói với Hoàng Uyển Thanh mấy câu chúc phúc vào năm mới.

Hoàng Uyển Thanh nhìn Vệ Lăng đang đứng ở một bên.

Cô ấy không tiện nhận lì xì của Tần Thanh Man cho lắm.

"Thanh Man là chị dâu, cho em thì em cứ nhận lấy đi." Vệ Lăng kiếp trước dù gì cũng là thế tử của phủ Quốc công, ở thời đại đó của bọn hắn quy củ khi đón Tết còn nhiều hơn thế nữa, trưởng tẩu tặng hồng bao cho đệ muội là chuyện hoàn toàn bình thường1.

1 Dịch cổ cho phù hợp với ngữ cảnh thời đại.

Nói xong câu đó, hắn cũng từ trong ngực lấy ra hai chiếc lì xì, lần lượt đưa cho Hoàng Uyển Thanh và Sở Sở.

Hoàng Uyển Thanh choáng váng và Sở Sở hưng phấn nhận lấy lì xì.

Trong lúc nhà họ Tần đang hoà thuận vui vẻ, Tần Thải Vân ở nhà bên cạnh cũng ra khỏi cửa, hôm qua cô ta đã nghĩ cả buổi tối, rốt cục cũng nghĩ ra được nên tính kế Đỗ Hoành Nghị như thế nào, cho nên, hôm nay cô ta liền không đợi được đi thực hành ngay.

Cô ta nhất định phải nhanh chóng được gả đi, phải gả đến một chỗ tốt giống y như Tần Thanh Man.

Bởi vì nguyên nhân bị thương ở da đầu, Tần Thanh Man rất hận Tần Thanh Man, không chỉ hận Tần Thanh Man mà còn hận cả cái kẻ đầu têu Sở Sở kia.

Có cơ hội cô ta nhất định sẽ trả thù.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 574


Mùng một đầu năm là một ngày vui vẻ, dù thời đại này của cải vật chất không phong phú lắm, nhưng trong lòng mọi người đều hướng đến hạnh phúc, sáng sớm, rất nhiều người ra ngoài, có người lớn, cũng có trẻ con.

Người lớn ra ngoài đương nhiên là sang chúc tết hàng xóm láng giềng, nhà nào cũng không giàu có, không có lương thực dư dả, sẽ không đãi cơm khách đến thăm nhà, nhưng vẫn có thể cắn hạt thông.

Một nắm hạt thông, một lò lửa là có thể tán gẫu chuyện nhà cả buổi.

Hơn nữa thứ mọi người muốn cũng chỉ là dáng vẻ náo nhiệt như vậy.

Người lớn có chỗ đi của người lớn, trẻ con cũng có chỗ chơi đùa của mình, mùa đông ở Đông Bắc không thiếu tuyết, coi như buổi tối tuyết không rơi, nhưng mặt đất cũng có lớp băng thật dày, chỗ như vậy chơi trò chơi trong tuyết nào cũng được.

Thậm chí còn có thể nhặt dây pháo đốt cho nổ chơi.

Sở Sở nhận bao lì xì của Vệ Lăng và Tần Thanh Man xong liền mặc quần áo mới dẫn theo sói con ra ngoài.

Một năm mới, một ngày mới, là ngày vui của tất cả mọi người.

Gan của những đứa trẻ cũng lớn, lúc Sở Sở còn chưa ra ngoài Tam Mộc đã dần một đám trẻ con từ ba đến năm sáu tuổi trong đồn đến nhà họ Tần.

Đám trẻ con đến càng làm tăng thêm rất nhiều sự náo nhiệt cho nhà họ Tần.

Đồn Kháo Sơn dựa vào núi, dù lương thực không nhiều, nhưng quả hạch trong núi lại không thiếu, quả hạch chín trong núi hai mùa hè thu đều sẽ được nhặt về nhà phơi khô cất giữ lại, đợi đến ngày mùng một đầu năm này toàn bộ đều được đem ra ngoài.

Tần Thanh Man cho mấy đứa nhỏ mỗi đứa một nắm quả hạch to, đồng thời còn cho mỗi đứa hai viên kẹo thỏ trắng.

Quả hạch ở đồn Kháo Sơn không đáng tiền, nhưng kẹo thỏ trắng lại là thứ quý giá.

Loại kẹo này có vị sữa nồng đậm, là thứ đám trẻ con thích nhất.

Tất cả trẻ con dưới sự dẫn dắt của đứa lớn nhất, chúc tết Tần Thanh Man và Vệ Lăng, bất kể là ăn tết ở thời đại này hay ăn tết ở thời sau, đến nhà người khác chúc tết nhất định phải nói lời may mắn.

Tần Thanh Man và Vệ Lăng thu hoạch được một đống lời may mắn vừa ngây thơ vừa vui vẻ.

Sau đó đám trẻ con mới sôi nổi ồn ào rời khỏi nhà họ Tần.

Lần này rời khỏi, Sở Sở và sói con cũng đi theo.

Sở Sở chơi với Tam Mộc rất thân, đương nhiên cũng có quan hệ không tồi với đám bạn chơi thân với Tam Mộc, sau khi mọi người rời khỏi nhà liền đi đến các nhà trong đồn chúc tết trước, chúc tết xong thì bắt đầu tìm kiếm dây pháo chưa nổ ở trong tuyết.

Mặc dù trong đồn không phải nhà nào cũng có thể đốt dây pháo, nhưng cũng vẫn có một số người điều kiện trong nhà không tệ đã đốt dây pháo vào tối qua, rạng sáng nay.

Ví dụ như nhà họ Tần, nhà Trịnh An Quốc, nhà Tiền Tương Dương...

Ở trong đồn hoàn cảnh nhà ai giàu có cũng có thể nhìn ra được từ việc đốt dây pháo.

Lúc bọn Tam Mộc đến nhà họ Tần chúc tết đã nhặt một đợt pháo ở trong sân nhà họ Tần rồi, sau đó lại nhặt thêm một ít ở trong sân mấy nhà khác, gom chung lại với nhau, số lượng khá nhiều.

"Sở Sở, đi, chúng ta đến cổng đồn cho nổ pháo đi." Tam Mộc hăng hái rủ rê Sở Sở.

"Được."

Sở Sở lấy một gói pháo từ trong túi ra, dây pháo này không phải cậu tìm nhặt ra, mà là lấy từ nhà tới.

Hôm qua nhà bọn cậu đốt dây pháo cũng không thả hết toàn bộ, còn giữ lại mấy gói cho đám trẻ chơi, đúng vậy, hôm nay cậu lấy một gói ra cho Tam Mộc, lát nữa gỡ từng cái pháo ra, có thể đốt rất lâu.

"Sở Sở, có thể cho tớ một cái không?"

Có một bạn nhỏ nhìn thấy pháo trong tay Sở Sở ngưỡng mộ không thôi, không nhịn được xin xỏ.

Nếu Sở Sở có thể lấy những cái pháo này ra trước mặt mọi người thì không định đốt một mình, nghe thấy câu hỏi của đứa nhỏ, lại nhìn mấy đứa trẻ khác một cái, mặc dù không tự mình đi xin, nhưng lại dùng ánh mắt lấp lánh, khẩn thiết nhìn mình, cậu nói: "Cho mỗi người 10 cái thôi, không thể thêm nữa."

Nếu cho nhiều không những không đủ chia, mà bản thân cậu cũng không thể đốt.

"Sở Sở, cậu thật sự tốt quá."

Tam Mộc và những đứa trẻ khác đều hoan hô lên.

Ánh mắt mọi người nhìn về Sở Sở càng thêm nóng bỏng và vui vẻ.

Bởi vì ai cũng biết pháo Sở Sở chia ra chắc chắn có thể nổ vang, còn pháo bọn họ nhặt ở trong sân mấy nhà kia thì không chắc, trải qua hơn nửa buổi tối, những chiếc pháo không nổ kia có thể nổ nữa hay không thật sự rất khó nói.

"Đi, đi thôi, chúng ta đến mặt sông đốt."

Tam Mộc kéo tay Sở Sở chạy đến bên sông, mấy đứa trẻ khác cũng nhanh chóng chạy theo, ai cũng không muốn rớt lại phía sau.

Trời lạnh đất đóng băng, đừng nói trên mặt đất đóng lớp băng dày, nước trong sông đóng càng dày hơn.

Phi ngựa, đi xe qua cũng không thành vấn đề, một đám trẻ con nhảy trên mặt sông vẫn không sao, đây cũng là lý do vì sao nhà nào cũng yên tâm thả đám trẻ ra ngoài chơi đùa.

Đừng thấy đám trẻ nhỏ, nhưng nói đến chơi đùa, chân cẳng rất lanh lẹ.

Một lúc sau, mọi người đều đã chạy đến mặt sông ở cổng đồn.

Cổng đồn Kháo Sơn rộng rãi, phía đối diện là một cái hồ lớn, mặt sông rất rộng, mùa hè nước sông chảy xuống, người trong đồn đều giặt đồ rửa rau trong hồ đám trẻ con cũng ở trong hồ bơi lội, cho nên mọi người đều vô cùng quen thuộc với cái hồ này.

Ánh mặt trời chiếu sáng, vô cùng xinh đẹp.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 575


"Sở Sở, có cần đào hố không?" Đám trẻ ồn ào như ong vỡ tổ chạy đến mặt hồ, mọi người đã quen với lớp băng từ lâu, dưới chân không chắc sẽ vững vàng, nhưng ít nhất không dễ dàng té ngã.

Vào lúc Tam Mộc hỏi Sở Sở, đã có mấy đứa trẻ đang trượt trên mặt băng.

Giày mọi người mang không giống nhau, có đứa đế giày hơi trơn một xíu, lên mặt hồ giống như đã vào sân trượt băng.

"Chúng ta dùng đá đập vỡ mấy cái hố nhỏ rồi đốt pháo."

Dù là năm đầu tiên Sở Sở cùng mọi người đến mặt hồ chơi, nhưng năm ngoái cậu đã từng nhìn những đứa trẻ khác trong đồn chơi pháo trên mặt hồ như thế nào.

"Đi thôi, chúng ta đi đập vỡ hố nhỏ." Tam Mộc kêu gọi mấy người bạn khác cùng hành động.

Đám trẻ con đã mong đợi chơi pháo từ trước, lời kêu gọi của Tam Mộc giống như một lời phát động, từng người tìm ra đá từ những góc ngách khác nhau rồi đập bịch bịch lên mặt băng.

Mọi người cũng không nghĩ tới cần đập sâu bao nhiêu, có thể đặt pháo là được.

Trẻ con ở đồn Kháo Sơn đều di truyền gen tốt của đồn Kháo Sơn, thể chất đám trẻ không tệ, chỉ trong chốc lát đã đập được cái hố khá lớn.

Đập hố xong thì đến thời khắc quan trọng nhất.

Đốt pháo.

Ném đá đi, mọi người đều nhìn Sở Sở bằng ánh mắt nóng bỏng.

Sở Sở biết ý mọi người là gì, nghiêm mặt nói: "Xếp hàng, đều xếp hàng đàng hoàng, tớ phát cho một người mười cái."

"Xếp hàng."

Tam Mộc giống như cái loa truyền lời của Sở Sở, nghe lời Sở Sở xong lập tức đứng bên cạnh Sở Sở "cáo mượn oai hùm" liền.

Gương mặt nhỏ nhắn còn rất căng.

Đám trẻ con cậu nhìn tớ, tớ nhìn cậu, rất tự giác xếp thành hàng dài theo yêu cầu.

Hơn nữa còn là đội hình từ thấp đến cao.

Một đứa thấp nhất, tuổi tác cũng nhỏ nhất, đứa nhỏ nhất tên Tố Cổn Cổn, nói là ba tuổi, nhưng thực ra căn bản còn chưa đủ ba tuổi, chỉ là tuổi mụ ba tuổi thôi.

Nhịp bước của Cổn Cổn vẫn chưa vững lắm, lảo đảo đứng trước mặt Sở Sở.

Đứa trẻ nhìn pháo trong tay Sở Sở với gương mặt ngưỡng mộ, đồng thời cũng ngưỡng mộ quần áo mới trên người Sở Sở.

Trong đám trẻ bọn họ chỉ có một mình Sở Sở mặc quần áo mới, đồ mọi người mặc đều là quần áo cũ, thậm chí trên mặt ít nhiều còn có một ít chỗ vá, nhưng mặc kệ quần áo như thế nào, cũng không bẩn, vô cùng sạch sẽ.

Có thể nhìn ra là đã đặc biệt chuẩn bị để ăn tết.

Vải vóc ở năm này vô cùng thiếu thốn, có tiền không có phiếu vải cũng không mua được, cho nên áo bông mùa đông của mỗi nhà đều rất ít, đừng nói thay đi giặt, có thể có áo bông mặc lên người giữ ấm đã không tệ, cho nên dường như áo bông của mọi người đều mặc đến mùa đông chưa từng cởi ra.

Sở dĩ hôm nay đều sạch sẽ, chắc chắn đều là người lớn trong nhà giặt sạch, sấy khô cả đêm.

"Cổn Cổn, này, đây là mười cái pháo, em đừng làm rơi, để trong túi đi."

Sở Sở thấy đội ngũ xếp hàng xong, lập tức tháo pháo trên dây pháo ra đưa cho đứa trẻ nhỏ nhất.

"Cảm ơn anh Sở Sở."

Cổn Cổn lau bàn tay nhỏ bé lên quần áo một cái mới nhận lấy pháo Sở Sở đưa qua, nhận xong lập tức đứng sang một bên đợi những người khác.

Trời lạnh như vậy mọi người đều mang bao tay, vừa này còn cởi bao tay làm việc một chút, tất cả mọi người đều giống Cổn Cổn, lo lắng bao tay dính băng thành nước làm ướt pháo, mọi người đều lau tay một cái mới nhận pháo của Sở Sở.

Có đứa không sợ lạnh thì trực tiếp cởi bao tay rồi nhận.

Nhận xong nhét vào trong túi áo mới đeo bao tay vào lại lần nữa.

Mười mấy đứa trẻ, đợi chia hết cho mọi người, thời gian cũng đã trôi qua mấy phút, chủ yếu là đeo bao tay khó tháo pháo.

"Xong rồi, mọi người đều đã có hết, chúng ta bắt đầu đốt pháo."

Tam Mộc luyến tiếc sờ pháo trong tay một cái mới nói với tất cả bạn bè.

"Đốt lửa, đốt lửa." Mấy đứa trẻ đứa nào đứa nấy cười thấy răng không thấy mắt đâu, đều lấy củi khô từ trong túi áo ra, những cái này mọi người đã chuẩn bị xong từ trước, đợi đến giờ phút này sử dụng.

Bởi vì nguyên nhân của trào lưu Cách mạng văn hóa, hiện giờ nhà nào cũng không có nhang, lúc đốt pháo cũng không thể dùng nhang đốt.

Nhưng trí thông minh của con người là vô tận.

Núi rừng lớn như vậy, luôn có củi đốt cháy được lâu, đúng không, trong tay mỗi đứa trẻ cầm cây củi nhỏ bé giống y như cây nhang, củi gỗ này sau khi đốt không chỉ khó tắt, còn cháy rất lâu, là lựa chọn đầu để đốt pháo.

"Đốt từng cái một, đừng đốt đến người."

Sở Sở thấy trong tay mọi người đều cầm cây gỗ đốt lửa nghĩ tới có thể chơi lâu hơn một xíu, liền nói ý của mình ra.

"Được."

Đám trẻ đều rất khôn ngoan, cộng thêm pháo còn là của Sở Sở tặng, mức độ nghe lời vô cùng cao.

Một cái pháo được đặt vào trong cái hố nhỏ vừa được đập ra, sau đó những đứa trẻ khác đều bịt đứng hơi xa nhìn chằm chằm vào nó.

"Bụp—"

Chất lượng pháo hoa của thời đại này rất tốt, âm thanh cũng vô cùng vang.

"Ohhhhh~" Theo tiếng pháo nổ vang, đám trẻ con phấn khởi nhảy về phía trước ở trên mặt băng.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 576


Chơi pháo ở bên ngoài lạnh giá vô cùng thú vị, thực ra thứ mọi người không chỉ là pháo, mà còn có sự náo nhiệt của năm mới.

Nghe thấy tiếng pháo mọi người liền vui vẻ, niềm vui xuất phát từ đáy lòng.

"Người tiếp theo, người tiếp theo."

Tam Mộc thấy pháo nổ vang, vội vàng gọi người bạn kế tiếp đốt pháo.

"Tớ! Tớ—"

Ngay lập tức có người bạn nhỏ hưởng ứng, đồng thời người bạn này cũng lấy pháo từ trong túi áo ra đặt vào hố nhỏ.

Trước đó mọi người đã đập ra khá nhiều hố nhỏ, tùy ý bỏ chỗ nào cũng được.

"Bụp—-" lại là một tràng âm thanh pháo nổ vang lên, đám trẻ vẫn hào hứng hoan hô vang dội.

"Auuuuu—--"

Sói con ở trong lòng Sở Sở cũng kích động gào lên.

Pháo hôm nay sau khi đốt chỉ nổ vang một tiếng, sói con không bị dọa sợ giống rạng sáng hôm qua, nhìn nụ cười trên gương mặt đám trẻ, tâm trạng sói con hôm nay rất tốt, nhịn không được gào thét cũng mọi người.

Chuyện sói con là sói chỉ có người lớn trong đồn biết, vì để bọn trẻ không sợ hãi, mấy người lớn đều không nói.

Cho nên cũng không có đứa trẻ nào sợ sói con.

"Người tiếp theo, tiếp theo tới ai."

Tam Mộc làm "người chỉ huy" làm còn nghiện, đợi mọi người hoan hô một lúc mới chỉ huy tiếp.

"Tới em."

Cổn Cổn lảo đảo đi về phía trước cầm cây gỗ đốt.

"Cổn Cổn, em đi chậm chút, đừng để té, không được để anh dẫn em." Tam Mộc thấy Cổn Cổn mặc nhiều quần áo, đi đường cũng khó khăn, nhịn không được nhắc nhở một câu.

"Không cần đâu, em có thể đi được." Cổn Cổn vẫn rất tự tin.

Mọi người đều mang ý tốt cười ầm lên, khỏi phải nói, Cổn Cổn ra sân còn rất hài hước.

"Auuu—-" Sói con không sợ tiếng pháo đơn nổ, chỉ không bằng lòng chờ đợi ở trong lòng Sở Sở, giãy giụa xuống đất.

Mặc dù mặt đất đều là lớp băng dày khá lạnh chân, nhưng sói con vốn chính là con vật được sinh ra và lớn lên ở vùng đất này, trong gen có sức đề kháng tự nhiên đối với thời tiết như thế này.

Móng vuốt nhỏ giẫm trên mặt băng chỉ run run mấy cái liền thích ứng.

Sói con sau khi thích ứng thì không ngừng chạy băng băng bên cạnh mọi người, từ lúc nó càng lớn càng to, mức độ hoạt động của nó cũng nhiều, tinh thần và thể lực cũng vô cùng dư dả, mỗi ngày đều muốn chủ động dắt Sở Sở đi dạo thời gian rất dài.

Sở Sở cũng vì sói con lôi kéo theo, thể chất đã tốt lên rất nhiều.

"Em sắp đốt pháo rồi, mọi người mau che tai lại." Cổn Cổn vừa đưa cây gỗ đang cháy trong tay về phía dây pháo, vừa nhắc nhở mọi người.

Cái tay nhỏ cầm cây gỗ kia lắc lư run lẩy bẩy.

Mấy đứa trẻ khác nhìn thấy Cổn Cổn như vậy, có mấy đứa dứt khoát hù dọa Cổn Cổn: "Bụp—-" Trong miệng phát ra từ bắt chước lúc pháo nổ vang, liền dọa Cổn Cổn đang đốt pháo không chỉ rút cái tay nhỏ về, còn thét chói tai chạy về phía sau.

"Ha ha ha ha—"

Tất cả trẻ con đều vui vẻ cười không kiêng dè gì cả.

"Mấy anh….mấy anh xấu quá đi…khịt—" Cổn Cổn phát hiện mắc lừa tức giận trừng mấy người bạn, đồng thời khịt mũi mạnh một cái.

Trời đông giá rét, cậu nhóc cảm thấy mình sắp ch** n**c mũi rồi.

"Cồn Cổn, hay là anh đốt giúp em nha." Có đứa trẻ chủ động giúp đỡ Cổn Cổn bọc tròn vo.

"Đúng vậy, Cổn Cổn, em xem em đi, đốt cũng đốt không cháy, hay là để anh đến giúp em đi."

"Cổn Cổn, anh cũng có thể giúp em, chỉ cần em đưa anh một quả óc chó là được."

"Không được, em tự đốt, không cần mấy anh giúp." Cổn Cổn mới không đồng ý, cậu nhóc đã được chia mười cái pháo, để người khác đốt, đó chẳng phải tương đương với bản thân chỉ có thể xem náo nhiệt thôi sao, đốt pháo của cậu nhóc còn phải đưa quả óc chó của mình ra, cậu nhóc không ngốc như vậy đâu.

"Ha ha ha, Cổn Cổn không dễ lừa ha."

Đám trẻ thấy Cổn Cổn không bị mắc lừa, lập tức cười lớn thêm lần nữa.

Sở Sở cũng cười toe toét, sau khi chơi chung với đám trẻ cậu mới cảm nhận được trong đồn có nhiều chuyện vui, nhiều người thú vị như thế.

Cổn Cổn thấy mọi người đều cười mình, cũng không tức giận, mà vui tươi hớn hở, lại cầm cây gỗ đi đến gần pháo.

"Được rồi, mọi người đừng dọa Cổn Cổn nữa, nếu dọa nữa, mọi người có còn chơi pháo không." Sở Sở thấy đám trẻ con vẫn còn muốn dọa Cổn Cổn, vội lên tiếng nhắc nhở một câu.

Chỗ bọn họ lạnh, vẫn thật sự không thể chơi ở bên ngoài suốt được.

Chơi lâu rồi tay chân đều sắp lạnh tê cứng hết, người ngoài không hiểu những cái này rất dễ bị tổn thương do giá rét, cuối cùng gãy tay gãy chân, cho nên ở chỗ bọn họ bất kể là người lớn hay trẻ con đều có giới hạn chơi ở bên ngoài bao lâu.

"Được rồi, không đùa Cổn Cổn nữa." Mọi người thấy Sở Sở lên tiếng, lập tức không ầm ĩ nữa.

Cứ như vậy Cổn Cổn mới thuận lợi đốt nổ vang pháo thuộc về mình.

Nhìn người khác chơi pháo với tự mình chơi là hai loại cảm giác, chỉ có tự mình tham gia mới biết được rốt cuộc có bao nhiêu k*ch th*ch và vui vẻ.

Cổn Cổn đã thuận lợi đốt pháo, lập tức hưng phấn nhảy cẫng lên.

Ôm lấy người bạn thân thiết vừa cười, vừa gọi, vô cùng vui vẻ.

Mấy đứa trẻ khác thấy vậy cùng vui vẻ không thôi, tiếp tục từng người vội vàng thay phiên xếp hàng đốt pháo, thậm chí bởi vì pháo nổ vang và tiếng hoan hô của trẻ con còn thu hút mấy người lớn đến xem.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 577


Mấy người lớn vừa bóc hạt thông trong tay vừa cười nhìn đám trẻ đùa vui ồn ào.

"Tôi nói mấy đứa chơi thì chơi, nhưng phải chú ý lớp băng dưới chân một chút, mọi người tập trung một chỗ đốt pháo, rất dễ đạp nứt lớp băng, nếu thật sự nứt ra khe hở, mọi người lại đang ở bên trên thì nguy hiểm lắm." Cha Tam Mộc là người ở đâu có nào nhiệt thì sẽ ở chỗ đó, đúng vậy, anh ta đang đứng bên bờ hồ xem náo nhiệt.

"Mau nhìn thử đi."

Nghe thấy lời nhắc nhở của cha Tam Mộc, bất kể là Sở Sở hay Tam Mộc đều cuống cuồng.

Vội vàng ngừng chơi đốt pháo, rồi ngồi xổm người xuống dùng tay cào lớp băng dưới chân, trước đó bọn họ đã đốt rất nhiều pháo, trên mặt băng cũng nổ ra vô số bọt tuyết, nếu không phủi bọt tuyết đi, thực sự không nhìn rõ được tình hình cụ thể của lớp băng dưới chân.

Cha Tam Mộc vì một câu nói của mình khiến cho đám trẻ bận rộn còn cảm thấy rất có thành tựu.

Một người lớn khác ở bên cạnh liếc nhìn cha Tam Mộc một cái, nhỏ tiếng nói: "Tôi nói Cẩu Đản, anh bớt đi, anh đây rõ ràng là thấy mình không chơi trong lòng không thoải mái mới cố ý gây sự với đám trẻ."

Cẩu Đản nghiêm mặt: "Sao mà có thể chứ, tôi đây là lo lắng cho sự an nguy của đám trẻ thôi."

Một người lớn khác cũng không ưa sự đắc ý của cha Tam Mộc, khinh bỉ nói: "Nhảm nhí, rõ ràng anh hâm mộ ghen tị." Thấy cha Tam Mộc muốn phản bác, người đó nói thêm lần nữa: "Chỗ chúng ta lạnh cỡ nào, băng trong hồ dạy bao nhiêu có ai không biết, nếu thật sự có thể nổ mấy cái pháo lớn một chút thì có thể nổ nứt mặt băng, cá trong hồ đã bị mò hết từ lâu rồi, chứ không phải mọi người chỉ có thể nhìn mà thèm thuồng."

Cha Tam Mộc thấy lời đã nói đến mức này, cũng không tranh cãi, mà cười vô cùng đắc ý, nhỏ tiếng nói: "Lúc nhỏ chẳng phải chúng ta chưa từng đốt pháo chơi sao, đúng không, thấy bọn nhỏ chơi vui vẻ như vậy, tôi ghen tị rồi."

Trái lại anh ta thừa nhận rất dứt khoát.

"Cẩn thận anh rể Sở Sở chỉnh đốn anh." Có người nhắc nhở cha Tam Mộc.

Cha Tam Mộc hoảng suýt chút nữa tóc cũng dựng thẳng lên: "Không đến nỗi chứ." Không phải anh ta chỉ trêu chọc đám trẻ một chút à, đến nỗi bị chỉnh đốn sao.

"Dù sao anh cũng bớt bắt nạt Sở Sở lại, bằng không anh sẽ biết được anh rể thằng bé rốt cuộc lợi hại cỡ nào."

Hai người lớn cười nhạo cha Tam Mộc cười vô cùng vui vẻ, giống y chang lúc này cha Tam Mộc trêu chọc đám trẻ trên mặt băng vậy.

Cha Tam Mộc nhìn hai người bất đắc dĩ dời một cái liếc mắt.

Nhưng cũng bớt trêu chọc trẻ con lại không ít, anh ta đều không chọc nổi hai người lớn nhà Sở Sở.

"Sột soạt, sột soạt—"

Trên mặt băng, đám trẻ này vẫn đang gạt bỏ bọt tuyết trên mặt.

Chỗ tớ không có vết nứt." Có đứa trẻ báo cáo với Sở Sở.

"Chỗ tớ bên này cũng không có."

"Chỗ tớ cũng không luôn, lớp băng này dày như gì á, sao chúng ta có thể dễ dàng nổ ra khe nứt được."

Có đứa trẻ cuối cùng cũng không nhịn được nghi ngờ lời nói của cha Tam Mộc.

"Thôi bỏ đi, mặc kệ có thể nổ ra hay không, chúng ta vẫn nên đổi chỗ chơi." Sở Sở đứng dậy đếm số pháo trong ta, nếu còn lại nhiều thì đổi chỗ đốt, nếu còn lại ít thì ở tại chỗ thả hết rồi về.

Mấy đứa trẻ khác cũng đều lấy pháo của mình ra đếm.

Pháo trước đó mọi người đốt đều là của Sở Sở cho, trong túi còn có pháo nhặt đến.

Cứ đếm như vậy, số lương vẫn còn nhiều.

"Hay là, tôi đốt cho mọi người nhé, trọng lượng một mình tôi chắc chắn nhẹ hơn trọng lượng của đám trẻ mấy đứa đấy, đứng trên mặt băng chắc chắn không sao." Cha Tam Mộc nhìn pháo trong tay đám trẻ thật sự vô cùng ngứa tay.

Đặc biệt là cái xâu Sở Sở lấy ra đó.

Đó là một xâu pháo nhỏ.

Có chút khoảng cách ở đồn Kháo Sơn và trấn trên, xã cung tiêu có pháo đều bị trấn trên và công chức bên nông trường Hồng Kỳ mua hết, năm nay nhà bọn họ ăn tết vẫn là pháo đất, chính là loại tự chế.

Sức mạnh pháo tự chế không chỉ nổ vang dội hơn xã cung tiêu, còn một điểm chính là màu sắc u tối, cho nên cũng đốt vào đêm ba mươi, sau đó thì không có.

Cha Tam Mộc từ nhỏ đến lớn còn chưa chơi pháo thật sự như thế nào, trong tưởng tượng pháo rất lợi hại.

Coi như có người nhắc nhở, anh ta vẫn muốn đốt pháo trong tay đám trẻ cho đỡ ghiền.

Đám trẻ Sở Sở này nghe thấy lời của cha Tam Mộc lập tức kinh ngạc quay đầu nhìn về phía cha Tam Mộc, đây là thật sự coi bọn họ là kẻ ngốc sao!

Tam Mộc khó có thể tưởng tượng cha mình ngay cả trẻ con cũng lừa, lại càng không giữ thể diện cho cha mình, cất số pháo còn dư lại vào trong túi áo, lớn tiếng từ chối: "Cha, cha dám lừa chơi pháo của bọn con, con sẽ về nói cho mẹ biết."

Cha Tam Mộc:...lại là một ngày muốn đánh đứa con bất hiếu.

"Ha ha ha ha ha—"

Nhìn cha Tam Mộc bị chính con trai mình uy h**p, bất kể là người lớn xem náo nhiệt hay đám trẻ Sở Sở đều nhịn không được bật cười lớn tiếng.

Kẻ cắp gặp bà già, vỏ quýt dày có móng tay nhọn mà!
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 578


"Con…cái đứa này…" Hạt thông trong miệng cha Tam Mộc thực sự không thơm nữa, anh ta cố ý mắng con trai một câu, nhưng nhớ đây là mùng một đầu năm, nếu hôm nay anh ta dám mắng, trở về có lẽ sẽ bị vợ ở nhà chỉnh đốn.

"Cha, con biết cha muốn chơi." Tam Mộc vô cùng hiểu tâm trạng của cha mình.

"Cho nên?" Cha Tam Mộc không cảm thấy con trai mình có thể đàng hoàng như thế, anh ta luôn cảm thấy có lời gì đó không hay đang đợi mình.

"Cho nên, đương nhiên không thể cho cha chơi, cha cũng đã già như thế rồi, còn giành pháo của trẻ con chơi, thật sự không biết xấu hổ." Lời Tam Mộc nói rất sắc bén, thậm chí còn đưa tay ra dùng sức quẹt mặt mình một cái.

Đây là chế nhạo cha cậu bé nằm mơ giữa ban ngày.

Cha Tam Mộc nằm mơ giữa ban ngày thật sự muốn đánh con trai mình:...

Mọi người vây xem thấy hai cha con cãi cọ, cười đau cả bụng, Sở Sở lại kéo Tam Mộc chạy.

Tam Mộc không giữ thể diện cho cha mình ở nơi đông người, cậu cũng lo lắng Tam Mộc bị đánh.

"Bịch bịch bịch bịch bịch—-" Mấy đứa trẻ khác thấy Sở Sở và Tam Mộc chạy, bọn học cũng đuổi theo sau, trước khi đuổi đến mọi người đều vô cùng ăn ý đưa tay ra học dáng vẻ Tam Mộc quẹt gò má cha Tam Mộc cười nhạo cha cậu bé.

Mặt cha Tam Mộc cũng bị đám trẻ con này làm sưng.

"Được rồi, không phải anh không biết đám trẻ bây giờ khó lừa, nếu còn lừa, bị thua thiệt đấy." Hai người lớn khác vẫn coi như có lương tâm, cười nhạo cha Tam Mộc thì cười nhạo, nhưng không nói lại lời bỏ đá xuống giếng gì.

"Thật sự khó lừa!"

Cha Tam Mộc bất đắc dĩ gật đầu thở dài.

Mùng một đầu năm đã bị con trai mình dẫn đầu cười nhạo, xem ra năm nay đoán chừng anh ta cũng sẽ bị người ta cười nhạo, không được, anh ta phải về nhà ôm vợ sẽ đồng cảm.

"Cẩu Đản, về nhà không, hay đến nhà tôi ngồi chơi chút đi?"

Có người mời cha Tam Mộc.

"Thôi, tôi về nhà với vợ." Cha Tam Mộc vẫn có chút buồn bã.

"Hay là, chúng ta đi theo đám trẻ xem thử, coi như không đến lượt chúng ta đốt pháo, xem một chút cũng có thể đỡ ghiền." Đoán chừng vẻ mặt của cha Tam Mộc quả thực quá giống đưa đám, có người nhịn không được đề xuất.

Cha Tam Mộc lập tức động lòng.

Đám trẻ con cũng không định tránh mình đốt pháo, bọn họ đi theo xme thử, cũng có thể trông nom sự an toàn cho đám trẻ.

Cha Tam Mộc khuyên bảo bản thân mình như vậy, lập tức khôi phục lại tinh thần.

Sau đó rủ hai đồng bọn chậm rãi đi xa xa ở sau lưng đám trẻ.

Dù sao cũng không tranh đốt pháo lại đám trẻ, bọn họ nghe tiếng đã hài lòng rồi.

Phương hướng bọn Sở Sở lần này chạy là sư đoàn XXX.

Tần Thải Vân chỉ ra ngoài sớm hơn đám người Sở Sở một chút, bởi vì sợ người ta nhìn thấy, chỗ cô ta đi đường không chỉ vòng vèo mà còn xa, cứ nhập nhằng như vậy một lúc mới vòng qua đồn Kháo Sơn đến đường đi đến sư đoàn.

Vừa mới bước lên mặt đường rộng rãi, cô ta liền nghe thấy tiếng pháo nổ đằng xa.

Còn có tiếng hoan hô của đám trẻ.

Lập tức Tần Thải Vân biết đây là trẻ con trong đồn đang chơi đốt pháo trên mặt hồ.

Khẽ chau mày, cô ta vô cùng bất mãn, nhưng lại không thể ra mặt chỉ trích, chỉ có thể đi tiếp, cô ta phải đi đến địa điểm dự định.

Ở đó có một cái đầm nước nhỏ, mùa xuân sau khi tuyết tan chính là một đầm nước chảy, có thể làm nước giếng sử dụng, nếu không phải lượng nước quá ít, mùa đông bề mặt đầm nước cũng không đến nỗi sẽ đóng băng, đóng băng thì đóng băng, nhưng lớp băng không dày, chỉ cần dùng lực một chút thì lớp băng có vỡ vụn.

Chủ ý của Tần Thải Vân chính là lấy thân báo đáp sau khi được cứu.

Mặc dù thời này không phải được cứu xong thì ỷ lại vào đối phương, nhưng ở nông thôn mà nói, có một ít quan niệm rất nặng, nếu như cô ta cứ khăng khăng làm theo ý mình mà đối phương không cưới thì cô ta sẽ đi chết, cô ta còn có thể gả vào nhà đối phương như ý nguyện.

Dẫu sao thân phận tầng lớp quân nhân này có sự ràng buộc lúc đối mặt với nhân dân.

Tần Thải Vân đi rất chậm, chú ý động tĩnh xung quanh, muốn tính kế người khác, đương nhiên không thể bị người ta phát hiện.

Đầm nước cách hồ nước không xa, cách đồn XXX cũng không xa.

Mọi người đều biết ở đây có một đầm nước, cũng biết lớp băng trên đầm nước không dày, mùa đông, mọi người đều rất tự giác tránh đi gần đầm nước.

Nhưng Tần Thải Vân hết lần này đến lần khác định dùng cái đầm nước này tính kế Đỗ Hoành Nghị.

Mặc kệ cô ta rơi xuống đầm nước như thế nào, chỉ cần cô ta rơi xuống lúc mấy người Đỗ Hoành Nghị đi qua, cô ta lớn tiếng kêu cứu, mấy người Đỗ Hoành Nghị là quân nhân thì không thể trơ mắt nhìn nhân dân chết.

Mà cô ta cũng có cơ hội gả cho người ta.

Đương nhiên Tần Thải Vân cũng không thể đảm bảo được người bản thân tính kế chắc chắn là Đỗ Hoành Nghị, nhưng bất kể là ai trong ba người cứu mình, chỉ cần đối phương xuống nước cứu cô ta, thì cô ta sẽ dựa vào đến cùng.

Tính toán đâu đó xong, Tần Thải Vân cẩn thận ngồi xuống bên cạnh đầm nước.

Cô ta đang há miệng chờ sung rụng.

Bởi vì tối hôm qua cô ta nghe thấy Tần Thanh Man mời ba người Đỗ Hoành Nghị hôm nay đến nhà họ Tần ăn cơm, chính vì có tin tức tốt này, cô ta mới suy nghĩ cả đêm, nghĩ ra được một biện pháp như vậy.
 
Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương
Chương 579


Tần Thải Vân ngồi đến mức tê chân cũng chưa đợi được mấy người Đồ Hoành Nghị.

Chính vào lúc cô ta thấp thỏm, tiếng đám trẻ con lại có chút thay đổi, giống như chạy theo bên phải.

Sau năm sáu phút, Tần Thải Vân nhìn thấy đám Sở Sở đã đến mặt hồ cách chỗ mình không xa.

"Sở Sở, tớ nhớ bên kia có một cái đầm nước, lớp băng không dày lắm, đầm nước cũng không sâu, hơn một mét, chúng ta đi qua đó đốt pháo đi, nổ mặt băng chắc chắn sẽ rất vui." Tam Mộc dừng lại nhìn xung quanh, sau đó đề xuất cách chơi mới.

"Sở Sở, chúng ta đi nổ đầm nước chơi đi, không có nguy hiểm, dù lớp băng không đủ dày, nhưng chúng ta lại không xuống đó.

Trong đám trẻ cũng có đứa muốn chơi nổ pháo kiểu mới.

Năm nay có Sở Sở chơi cùng bọn họ, mọi người chơi vẫn coi như kín đáo, nếu là năm ngoái, bọn họ sẽ đi nổ hầm phân.

Hầm phân mùa đông đều đóng băng, nổ pháo cũng không nguy hiểm, nhưng chắc chắn sẽ b*n r* mùi khó ngửi.

"Đúng vậy, Sở Sở, chúng ta nổ đầm nước chơi, cũng không biết trong đầm nước có cá không, nếu có thể nổ đến cá càng tốt."

"Cậu nghĩ hay lắm, nếu trong đầm có cá mấy người lớn đã động thủ rồi, nào còn đợi đến chúng ta."

Lời của đám trẻ con hò hét ầm ĩ, nhưng ý của tất cả đều giống nhau, nổ đầm nước chơi.

"Được thôi." Lúc này Sở Sở cũng nhìn thấy ba người lớn theo xa xa ở sau lưng bọn họ, có người lớn, gan cậu cũng lớn hơn rất nhiều, lập tức dẫn đám bạn hành động.

Lớp băng đầm nước mỏng, chắc chắn không thể đạp trên mặt băng được.

Chia pháo từng phần lại lần nữa, sau đó tất cả mọi người mặt đầy hớn hở ngồi bên cạnh đầm nước cắm pháo vào trong nước.

Đây chính là sự khác biệt của lớp băng dày mỏng.

"Chuẩn bị---"

"Người chỉ huy" Tam Mộc thấy mọi người đều, lập tức chỉ huy mọi người.

Theo tiếng hô này, tất cả mấy đứa trẻ đều đốt pháo vừa mới cắm xong, đốt củi gỗ trong tay về phía pháo vừa cắm xong, căng bản ở vô cùng gần củi khô, nhưng mọi người cũng không đốt ngay lập tức, mà chợ đợi.

Đợi sự chỉ huy sau cùng Tam Mộc.

Tam Mộc lại không chỉ huy nữa, mà giao quyền chỉ huy lại cho Sở Sở.

Phần lớn pháo hôm nay mọi người chơi là Sở Sở cung cấp, đương nhiên phải giao quyền chỉ huy cho cậu.

Sở Sở nhìn ra được ý Tam Mộc là gì, kiên định vững vàng đưa củi gỗ trong tay đến đốt dây dẫn, đồng thời hét lớn một câu "Đốt lửa"

"Bịch bịch đùng đùng---"

Theo một chuỗi tiếng pháo nổ văng liên tục chỉ cách nhau khoản hai giây, cả lớp băng mỏng của đầm nước đều bị nổ đến mức bay vút lên trời.

Mặc dù độ cao bay không cao lắm, nhưng lại bay tổng thể hết.

Bay lên rồi rơi xuống, nguyên miếng băng đã biến thành vô số bọt tuyết trôi lơ lửng trên mặt nước, đầm nước vẫn luôn bị che đậy cũng hiện ra dáng vẻ của bản thân lần nữa.

"Woa, thật đẹp."

Tất cả mấy đứa trẻ nhìn sự biến hóa trước mắt kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.

Mấy người cha Tam Mộc theo sau chạy tới cũng nhìn thấy một bữa tiệc thị giác.

"Gan mấy đứa quá lớn rồi, có thể đến chỗ này chơi như vậy, nhanh chóng trở về, bằng không rơi xuống nước thì làm sao, nếu người dính nước lập tức có thế thành người băng, nếu thể chất kém một chút, mạng cũng không cứu được." Cha Tam Mộc thật sự tức đến mức thay đổi sắc mặt.

"Lần sau bọn cháu sẽ không dám nữa."

Đám người Sở Sở lúc này mới cảm nhận được sự nguy hiểm của đầm nước, vội vàng cách xa đầm nước.

"Đi, trở về nhà hết, không cho phép chạy loạn nữa."

Cha Tam Mộc lo lắng đám trẻ chạy loạn nữa, đuổi cả đám trở về đồn Kháo Sơn.

"Dạ biết rồi." Đám trẻ còn coi như khiêm tốn tiếp nhận, vội vàng đi về đồn Kháo Sơn, chính vào lúc này, sói con nhảy về hướng sư đoàn, sau mấy giây, bóng dáng ba người Đỗ Hoành Nghị xuất hiện trong mắt đám người.

"Anh Đỗ, anh Tả, anh Viên."

Sở Sở nhìn thấy mấy người Đỗ Hoành Nghị, lập tức chào hỏi.

"Chơi cái gì thế, náo nhiệt như vậy." Đỗ Hoành Nghị nhìn một đám con nít cười rất vui vẻ, thân thiện, trên mặt Tả Cao Bằng và Viên Hướng Dương cũng là ý cười.

Sư đoàn XXX gần đồn Kháo Sơn, dù bình thường mọi người không có tiếp xúc gì, nhưng gặp nhau vẫn rất vui vẻ.

"Chào anh Đỗ, anh Tả, anh Viên."

Đám trẻ chào hỏi mấy người Đỗ Hoành Nghị giống Sở Sở.

Ba người Đỗ Hoành Nghị lập tức cười, tâm trạng vui vẻ, ba người cùng chào hỏi với mấy người cha Tam Mộc, rồi dẫn đám trẻ con đi về đồn Kháo Sơn, lúc này soi con đã ngồi ở trên cổ Đỗ Hoành Nghị.

Sói con nghịch ngợm, không muốn để Đỗ Hoành Nghị bế nó, tự mình bò lên trên cổ.

Đỗ Hoành Nghị biết Tần Thanh Man có cảm tình với sói con, cũng coi sói con giống như đứa trẻ, cũng không ngăn lại sự càn rỡ của sói con.

"Auuuu---" Sói con ngồi cao nhìn xa, đột nhiên gáo rú lên cảnh giác với một phương hướng.

Kiểu tiếng kêu này không giống tiếng bình thường hay chơi đùa, tất cả mọi người đều cảnh giác, ánh mắt mọi người cũng nhìn về hướng không xa lắm theo ánh mắt của sói con.

Tần Thải Vân lúc này sắp bị tức chết rồi.

Băng của đầm nước trơ mắt bị phá hoại trước mặt cô ta, cô ta tính toán, nghĩ kế gì cũng quá mức rõ ràng, vì để bọn Đỗ Hoành Nghị không nghi ngờ, cuối cùng cô không thể không bỏ tính kế.

Vốn là đợi sau khi đám người Đỗ Hoành Nghị rời đi, cô ta lại trở về nhà, kết quả sói con của nhà Tần Thanh Man còn làm mình tấm tức.

Tần Thải Vân cắn chặt môi một cái, hận không thể đánh chết sói con.

Nhưng cuối cùng cô ta chỉ có thể bất đắc dĩ đi ra khỏi chỗ ẩn nấp, không nấp được chỉ có thể lộ diện, bằng không càng khiến người ta nghi ngờ.

"Tần Thải Vân?" Người nhận ra Tần Thải Vân trước nhất là cha Tam Mộc.
 
Back
Top Dưới