Ngôn Tình Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 40: Chương 40


Truyện đăng trên app bị lỗi dính dòng nên các bạn đọc trên web giúp mình với nha, sorry vì sự bất tiện này!Buổi tối, Tôn Văn Tĩnh sớm đã đóng cửa đóng nẻo cẩn thận, sợ anh uống nhiều trở về lại làm bậy.Thời gian từng chút trôi qua, đã tối muộn nhưng Thẩm Phú Sơn vẫn chưa trở về, còn Tôn Văn Tĩnh thì đã mơ mơ màng màng ngủ mất rồi.Qua ngày mới, Thẩm Phú Sơn mới mang theo một thân mùi rượu về nhà.

Tối qua anh nghỉ lại ở nhà Nhị Oa.

Cũng không biết tối qua anh uống nhiều ít rượu mà lúc mở miệng nói chuyện vẫn còn mang theo mùi rượu nồng nặc.Thẩm Phú Sơn vừa vào nhà đã cời đồ chui vào trong ổ chăn luôn, thoạt nhìn có vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ.

Tôn Văn Tĩnh cầm lấy quần áo anh vừa cởi ra, chuẩn bị ném vào thau để đi giặt đồ, đột nhiên cô lại phát hiện có một sợi tóc rất dài rất dài ở trên quần áo của anh.

Tóc cô không quá dài, bình thường sẽ bện thành hai bím tóc, sợi tóc này dài hơn tóc cô rất nhiều.Tôn Văn Tĩnh nhíu mày, ôm quần áo ngửi ngửi, trừ bỏ mùi rượu và mùi thuốc lá, vậy mà còn thoang thoảng mùi hương son phấn nữa.

Nhìn Thẩm Phú Sơn đang nhắm mắt, rầm rầm rì rì nằm trong ổ chăn, Tôn Văn Tĩnh cầm quần áo nện thẳng lên trên mặt anh.Thẩm Phú Sơn ngơ cả người, anh hất quần áo trên mặt ra, hỏi cô: “Em làm gì thế?”Tôn Văn Tĩnh giơ sợi tóc ra: “Đây là tóc của cô ta à?”Thẩm Phú Sơn bò dậy, nhìn kỹ sợi tóc kia: “Tôi cũng không rõ lắm.”Anh cũng không rõ lắm? Là tìm thấy trên quần áo của anh đó!Tôn Văn Tĩnh phát hỏa: “Thẩm Phú Sơn, anh thành thật nói rõ cho tôi! Có phải là anh đi bên ngoài tìm “giày rách” hay không hả?”Thẩm Phú Sơn cảm thấy mình oan uổng vô cùng: “Em nói gì thế? Nếu tôi mà là cái loại người này thì còn đến nông nỗi để em là lần đầu tiên của tôi à? Tôi cũng không biết là sợi tóc này từ đâu ra nữa…”Tôn Văn Tĩnh cảm thấy anh nói cũng đúng, nhưng trong lòng vẫn rất không thoải mái.“Anh nói là lần đầu tiên thì chính là lần đầu tiên chắc? Tôi dựa vào cái gì để tin anh đây? Lại chẳng đổ máu nghiệm thân, anh làm thế nào để chứng minh hả?”Thẩm Phú Sơn hết chỗ nói rồi, anh cảm thấy cô là đang kiếm chuyện càn quấy, đành chỉ tay lên trời thề, nói mình không có kiếm “giày rách”.Tôn Văn Tĩnh trong lòng vẫn không yên, cả ngày đều bực bội với anh.

Thẩm Phú Sơn thấy vậy thì không dám trêu chọc cô nữa.Liên tiếp hai ngày đều như vậy, Tôn Văn Tĩnh vẫn chẳng thèm để ý gì đến anh.

Kỳ kinh nguyệt của cô đi rồi, sau khi cơm nước xong, Tôn Văn Tĩnh tự mình nấu một nồi nước, chuẩn bị lau mình.Sợ anh phát hiện kỳ kinh nguyệt của cô đã kết thúc, Tôn Văn Tĩnh chỉ có thể tăng cường lau mình, nào ngờ vậy mà vẫn là bị anh phát hiện.Thẩm Phú Sơn lập tức cười tươi: “Ha, không phải nói cái kia phải đến bảy ngày sao? Sao chỉ ba ngày đã tắm rửa à?” Thật ra sáng nay anh đã phát hiện giấy vệ sinh không giảm xuống nhiều giống như mọi khi rồi.Tôn Văn Tĩnh lờ anh đi, Thẩm Phú Sơn lại mò qua phía cô: “Vợ, tôi giúp em tắm.”“Lấy cái móng vuốt chó của anh ra, không cần anh nhiều chuyện.”Thẩm Phú Sơn nuốt nuốt nước miếng: “Vợ à, em đây là đang muốn nhử mồi tôi sao?”Tôn Văn Tĩnh trừng anh một cái, còn Thẩm Phú Sơn đã nhanh nhẹn tự c** q**n áo rồi.“Lăn qua một bên đi, tôi muốn vào trong phòng.”Thẩm Phú Sơn ừ một tiếng, tròng mắt vẫn dính chặt trên người cô.

Tôn Văn Tĩnh lê dép về lại phòng ngủ, anh đành dội qua loa mấy cái rồi gấp gáp đi vào theo cô.Khi anh vào phòng thì Tôn Văn Tĩnh đã nằm nghiêng người ở trong ổ chăn rồi.

Thẩm Phú Sơn chà xát hay tay, một đá mà cởi giày ra rồi leo lên trên giường đất.Tôn Văn Tĩnh không ngăn cản lúc anh chui vào trong ổ chăn cô.

Thẩm Phú Sơn tiến vào, một bàn tay ở trên người cô bắt đầu sờ tới sờ lui.Cô không ngăn cản anh là vì suy cho cùng cả hai vẫn là vợ chồng, cũng không thể để chuyện này làm ảnh hưởng đến tình cảm của họ được..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 41: Chương 41


Thẩm Phú Sơn quay cả người cô về phía anh, Tôn Văn Tĩnh nhìn anh rồi bảo: “Tắt đèn.”“Không cần đâu, tắt đèn sao tôi nhìn thấy vẻ mặt của em được.”Đậu má, cái chuyện này cần phải nhìn vẻ mặt nữa à?Tôn Văn Tĩnh phục anh rồi, cô chỉ hừ hừ vài tiếng khó chịu rồi thôi.

Thẩm Phú Sơn hôn lên cái miệng nhỏ của cô, một tay khác mò xuống x** n*n vùng âm mao bên dưới.Tôn Văn Tĩnh bị hôn đến cả gốc lưỡi cũng tê dại.

Thẩm Phú Sơn tiếp tục dùng một chân tách hai chân đang khép chặt của cô.

Ngón tay từng chút một sờ xuống bên dưới, sờ đến thịt mầm thì nhẹ nhàng xoa nghiền.“Ưm!!!”Cái miệng nhỏ của cô bĩu ra, ngâm nga vài tiếng.Tôn Văn Tĩnh hơi vặn vẹo mông, ngón tay anh rời khỏi mầm thịt nho nhỏ, không đợi cô hoãn lại hơi thở thì ngón tay đã cọ xát ngay trước cửa mật huyệt khẩu của cô rồi.Ngón tay vê mở ra một khe hở, chậm rãi c*m v** trong.Hô hấp của Tôn Văn Tĩnh trở nên dồn dập hơn, cô cảm giác như huyệt nhỏ bên dưới hơi căng lên.Thẩm Phú Sơn hơi lỏng vòng tay, ánh mắt dừng thật lâu trên mặt cô.“Thả lỏng, tôi khuếch trương cho em đã.”Tôn Văn Tĩnh chớp chớp đôi mắt: “Ai dạy anh đấy?”Lần đầu tiên làm, anh rõ ràng cái gì cũng đều không biết, đến giờ chỉ mới cách có mấy ngày mà cự nhiên đã hiểu được phải khuếch trương cho cô rồi.Thẩm Phú Sơn nhe răng cười: “Nghe đám kia nói nhảm.”Anh không dám nói là tự mình chạy đi hỏi, sợ cô tức giận.

Tôn Văn Tĩnh cũng đâu phải là dễ lừa như vậy, nhưng cô cũng không nói gì.Ngón tay anh đâm vào một chút, qua lại thăm dò trong huyệt nhỏ, khiến Tôn Văn Tĩnh phát ngứa, không khỏi rầm rì ra tiếng.

d**ng v*t Thẩm Phú Sơn đã sớm cương đến cứng ngắc, một tay moi sờ mật huyệt, một tay khác nhanh chóng c** q**n cộc của mình xuống.“Vợ, em sờ sờ nó đi.”Tôn Văn Tĩnh như muốn nín thở, cô có chút không xuống tay được.

Lúc này, Thẩm Phú Sơn mới cầm lấy tay cô ấn lên trên d**ng v*t của mình.d**ng v*t của anh nóng bỏng, vừa thô lại lớn, mã mắt lộ ra tinh châu, thoạt nhìn thực dọa người.Một bàn tay cầm không xuể, Tôn Văn Tĩnh thật sự không dám tin là một thứ lớn như vậy lại có thể c*m v** trong huyệt nhỏ của cô.Sự thật chứng minh, không chỉ có thể c*m v** mà nó còn làm cô đến muốn chết muốn sống luôn kìa.Cô chỉ sờ sờ vài cái tượng trưng rồi vội vàng rụt tay lại, như là sợ bị nó cắn phải vậy.

Thẩm Phú Sơn cũng không miễn cưỡng cô, anh nhân lúc cô đang thất thần, lại cắm thêm một ngón tay nữa vào.Chỉ vậy thôi mà Tôn Văn Tĩnh đã có cảm giác t*** h***t của mình muốn nứt ra luôn rồi: “Khốn nạn, đau chết mất!!”Thẩm Phú Sơn hôn môi cô, vẫn không rút ngón tay ra, mà càng thêm nhanh chóng khuấy động.“Vợ à, em cố nhịn một chút, bằng không lại phải chịu tội.”Tôn Văn Tĩnh bị anh dùng hai ngón tay khuấy cho r*n r* ra tiếng, cũng không rảnh mà so đo nhiều như vậy.Thấy cô đã thích ứng với hai ngón tay của mình, anh lại c*m v** thêm một ngón nữa.

Trong nháy mắt, cả người cô căng lên.“Cái con rùa này!”Thẩm Phú Sơn nhẹ giọng dỗ cô: “Vợ à, không làm như vậy thì một hồi em lại bị tôi đ* sưng lên đấy, em nhịn chút nữa thôi.”Tôn Văn Tĩnh cắn cắn môi, nước mắt đảo quanh hốc mắt.

Thẩm Phú Sơn ghé lại hôn môi cô, mở miệng ngậm miệng đều vợ ơi vợ à mà gọi cô.Dần dần cô cũng đã thích ứng được với ba ngón tay, nước dâm chảy ra, Thẩm Phú Sơn thở hổn hển, đỡ d**ng v*t nhắm ngay miệng huyệt nhỏ.Tôn Văn Tĩnh thở gấp, hơi hơi có chút khẩn trương: “Chậm một chút.”Thẩm Phú Sơn ừ một tiếng, bắt đầu để q** đ** đè ép đi vào.A, thế mà lần này cô lại không có cảm giác đau đớn như lần trước, ngược lại, còn rất có cảm giác nữa chứ.Anh nhìn vẻ mặt cô, thấy không còn gay gắt như trước nữa thì lại thọc d**ng v*t vào sâu thêm một chút.Thẳng đến khi đâm vào tận t* c*ng, anh mới dừng lại: “Vợ ơi, hình như d**ng v*t đâm đến t* c*ng của em rồi này.”.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 42: Chương 42


Mấy ngày nay, mỗi ngày anh ra ngoài cũng không phải là đi không, mà còn học được không ít chuyện giường chiếu này nữa.

Giờ thì tốt rồi, đều dùng hết lên trên người cô vợ nhỏ nhà mình.Tôn Văn Tĩnh đỏ mặt: “Anh câm miệng đi.”Thẩm Phú Sơn ngậm miệng, eo chậm rãi vận động, khiến cô cảm thấy huyệt nhỏ của mình tê tê nhức nhức, mông nhỏ không khỏi vặn vẹo theo.

Anh mới chậm rãi thúc vào hai mươi mấy cái, đã nghe Tôn Văn Tĩnh lẩm bẩm nói mình muốn đi tiểu.d**ng v*t của Thẩm Phú Sơn vẫn không rút ra, ngược lại thoạt nhìn còn thêm vài phần hưng phấn.“Vợ à, em là sắp cao trào đấy, cái này gọi là phun nước…”Tôn Văn Tĩnh nghe mà cái hiểu cái không, anh lại đâm mạnh vào thêm vài cái làm cho cô không nhịn được nữa, cứ thế mà triều xuy.

Cô xấu hổ đến nổi hận không thể tìm cái khe đất mà chui vào, còn Thẩm Phú Sơn lại bày ra vẻ mặt kiêu ngạo vô cùng.“Vợ, em thấy chồng em lợi hại không? Thế mà lại có thể đ* em đến phun nước luôn, cái đám kia nói, đàn bà phun nước tương đương với đàn ông b*n t*nh…”Cô cảm thấy anh thật phiền, cả người mềm nhũn, vừa thẹn lại bực mình mà nhìn anh.

Thẩm Phú Sơn thấy vậy thì im miệng, kéo lấy hai chân cô mà thúc eo.Hai chân cô kẹp ở dưới nách anh, mông treo trên không, trong khi đó, anh vẫn mạnh mẽ dùng c*n th*t mà nắc vào trong huyệt nhỏ của cô.

Tôn Văn Tĩnh bị làm đến nổi toàn thân run lên, hai b** v* cũng theo đó mà lắc lư, âm thanh r*n r* cũng càng lúc càng lớn.“A, a… Ư ưm!!!”Anh vừa ra sức làm cái huyệt nhỏ, vừa híp mắt nhìn vẻ mặt cô.

Hai b** v* không ngừng lên lên xuống xuống núc nính lắc lư khiến Thẩm Phú Sơn nhìn mà d*c v*ng tăng cao.Tôn Văn Tĩnh cảm giác mình bị anh làm đến sắp hít thở không thông luôn rồi, chỉ có thể a ưm mà thét chói tai, cổ họng như muốn bốc khói.

Thẩm Phú Sơn thì lại càng làm càng hăng hái, kích động vô cùng.“A, quá nhanh, anh chậm một chút…”Thẩm Phú Sơn không chỉ không giảm tốc độ, mà còn đại khai đại hợp đâm vào trong cô, rất nhanh đã làm Tôn Văn Tĩnh lại l*n đ*nh lần nữa.Huyệt nhỏ ướt nhẹp cắn chặt lấy c*n th*t anh, làm anh càng thêm hưng phấn.“Vợ, chồng em lợi hại không?”“Anh lợi hại, nhanh bắn đi, tôi chịu không nổi…”Bụng nhỏ của cô có hơi đau, không biết có phải là do anh đâm vào quá sâu hay không nữa.Thẩm Phú Sơn hỏi cô: “Em không thoải mái sao?”Cô gật đầu: “Anh cắm sâu qua, đâm đến bụng tôi đau.”Anh ừ một tiếng, rút d**ng v*t ra một đoạn: “Giờ sao rồi?”Tôn Văn Tĩnh rầm rì cầu xin anh: “Vẫn khó chịu lắm, anh bắn nhanh lên đi mà.”Thẩm Phú Sơn chỉ cảm thấy cái l*n nhỏ của vợ mình thật sự quá mong manh yếu ớt, lần trước cũng vậy mà lần này cũng thế.Anh ừ với cô một tiếng rồi bắt đầu chuyên tâm vào chính sự.

Anh không còn dám đâm lút cán như lúc nãy nữa mà cố gắng không chế sao cho chỉ đâm nửa cây vào làm cái huyệt nhỏ nhiều nước kia thôi.Tôn Văn Tĩnh có phần chịu không nổi, chỉ biết khóc chít chít cầu xin anh nhanh lên.

Thẩm Phú Sơn trấn an cô, dỗ cô nín khóc, lại đâm vào hơn mười cái rồi mới b*n r*.Huyệt nhỏ của cô nóng rát, bụng sinh đau.Thẩm Phú Sơn lau rửa sạch sẽ nơi th*n d*** của hai người rồi xoay người ôm lấy cô.“Đã tốt hơn chút nào chưa?”Tôn Văn Tĩnh lắc đầu, Thẩm Phú Sơn muốn mang cô đi sở vệ sinh trong thị trấn kiểm tra xem sao, nhưng cô nhất quyết không đi, ngại mất mặt.

Anh cũng không hiểu biết nhiều về phương diện này nên cũng chỉ biết an ủi cô thôi.Phải hơn nửa ngày sau Tôn Văn Tĩnh mới thấy khá hơn.

Thẩm Phú Sơn cảm thấy chuyện này cứ như vậy thì không ổn lắm.

Lần nào cũng vậy, chưa đợi anh kịp tận hứng thì vợ đã không cho làm nữa rồi..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 43: Chương 43


Nghĩ nghĩ một lúc, anh nói với cô: “Vợ ơi, nếu không ngày mai tôi mang em đi bệnh viện xem thế nào! Tôi còn chưa kịp sướng là em đã không cho tôi đ* tiếp rồi, cứ tiếp tục như vậy khéo tôi bị bệnh liệt dương mất…”Tôn Văn Tĩnh bực mình, không nhịn được mà mắng anh: “Sao anh không nói là do cái g** th*t kia của anh quá dài đi? Cứ dùng sức như trâu mà thọt tôi liên tục, tôi có thể không đau bụng hay sao?”Thẩm Phú Sơn bất đắc dĩ: “Thế phải làm sao bây giờ? Cũng không thể băm rớt một đoạn được? Hơn nữa tôi nói em nghe, vẫn có mấy gã khác d**ng v*t còn bự hơn tôi đó thôi, sao vợ người ta đều chịu được? Chỉ có mỗi em là không được thôi, mới thọc được mấy cái đã khóc chít chít rồi…”Chỉ một câu này của anh thôi là coi như đã chọc phải tổ ong vò vẽ rồi.Tôn Văn Tĩnh nổi giận.

Cô cắn một phát trên vai anh, cắn mạnh đến nổi Thẩm Phú Sơn nhe răng nhếch miệng, nhưng dù vậy anh vẫn không nỡ động thủ với cô, đành phải tiếp tục chịu đựng cho cô cắn.Mãi đến khi trong miệng nếm được mùi máu tươi thì cô mới nhả ra.

Thẩm Phú Sơn nhìn thử thì thấy trên vai anh lúc này đã lưu lại hai hàng dấu răng, trên mỗi dấu răng đều rớm máu cả.Cô hung tợn nhìn anh: “Đàn bà con gái nhà ai làm sướng thì anh liền đi làm mấy cô ấy đi, tôi cầu anh đ* tôi chắc?”Thẩm Phú Sơn nào có ý đó, anh chỉ là so sánh một chút vậy thôi, nhưng cái so sánh này đúng là có chút không thỏa đáng thật.Chân trước mới vừa làm vợ mình xong, chân sau đã làm trò trước mặt vợ mình, nói cô không bằng vợ người ta, chẳng trách Tôn Văn Tĩnh lại nối cáu như vậy với anh.“Sao em lại tức giận làm gì? Không phải là tôi chỉ so sánh một chút thôi à? Thế mà cũng xuống tay được, nhìn xem em cắn tôi này…”Tôn Văn Tĩnh liếc mắt một cái nhìn bả vai anh bị mình cắn cho rớm máu: “Đáng lắm, cho anh miệng mồm bẩn thỉu nữa đi.

Cứ ở đó mà chê tôi, chờ đêm nào đó tôi băm cái kia của anh cho chó ăn luôn…”Thẩm Phú Sơn thở dài: “Em giỏi lắm, em là nhất, nhanh qua lau máu cho tôi đi.”Tôn Văn Tĩnh trừng anh một cái, để cả người tr*n tr** đi xuống khỏi giường.

Cô dùng nước rửa sạch miệng vết thương, lại dùng rượu lau lại lần nữa để tiêu độc.

Cả quá trình, Thẩm Phú Sơn cũng không rên một tiếng, cứ như là không có cảm giác gì vậy.Xong xuôi, Tôn Văn Tĩnh lại leo lên giường đất, nhìn anh một cái rồi rúc vào trong lòng ngực anh.Thẩm Phú Sơn nghẹn cười: “Em đây là đánh cái bàn tay lại cho một quả táo à!!”Lần này thì anh nói đúng rồi.

Tôn Văn Tĩnh nhìn vết cắn trên người anh thì có hơi hối hận.“Câm miệng, ngủ.”Thẩm Phú Sơn ngoan ngoãn không nói gì nữa, Tôn Văn Tĩnh tắt đèn.*Mở mắt ra là đã tới hừng đông rồi.

Khi Tôn Văn Tĩnh tỉnh lại thì Thẩm Phú Sơn đã không còn nằm bên cạnh cô nữa.Cô mặc quần áo, xếp gọn đệm chăn rồi xuống giường.Thẩm Phú Sơn đang nhóm lửa nấu cơm.

Nước để rửa mặt anh cũng đã nấu xong cho cô rồi, Tôn Văn Tĩnh nhìn cũng không nói gì.Sau khi cơm nước xong xuôi, cô mới mở miệng nói với anh: “Chúng ta đi bệnh viện đi!”Hôm qua, Thẩm Phú Sơn nhắc chuyện đi bệnh viện đến mấy lần nhưng cô đều không hé răng một lời, vậy nên anh còn cho rằng cô không muốn đi nữa chứ.

Không ngờ hôm nay cô lại đồng ý đi bệnh viện.“Được, để tôi đi mượn xe.”Tới bệnh viện rồi thì Tôn Văn Tĩnh nhất quyết không cho anh theo vào mà cô một mình đi đến khoa phụ khoa.Bác sĩ kiểm tra thân thể cho cô, lại hỏi một chút tình huống thế nào.

Tôn Văn Tĩnh cảm thấy ngượng ngùng vô cùng, do do dự dự một hồi, cuối cùng là vẫn nói hết ra.Bác sĩ cũng không cảm thấy có gì nghiêm trọng, chỉ nói là do chưa khuếch trương tốt, còn bảo cô trước khi sinh hoạt t*nh d*c thì nên làm tiền diễn nhiều hơn…*.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 44: Chương 44


Tôn Văn Tĩnh mặt đỏ bừng mở cửa lên xe, Thẩm Phú Sơn nhướng mày hỏi cô: “Bác sĩ nói sao rồi?”Cô một chữ cũng không sót trần thuật lại một lần cho anh, anh nghe xong chỉ hắc hắc cười.“Làm tiền diễn nhiều hơn đúng không? Tôi nhớ kỹ rồi, về sau em không cầu tôi, tôi sẽ không làm em đâu…”Tôn Văn Tĩnh chỉ muốn xé nát cái miệng của anh thôi.

Cô cảm thấy cái miệng này của anh thật sự là không phải thiếu đánh bình thường đâu.Thẩm Phú Sơn cũng không lập tức về nhà mà mang cô đi Cung Tiêu Xã ở huyện thành một chuyến.Hàng hoá ở Cung Tiêu Xã huyện thành so ra phong phú hơn Cung Tiêu Xã ở trấn trên một chút.

Cô mua một ít kim chỉ, lại mua thêm một ít đồ dùng sinh hoạt hàng ngày nữa.

Vừa quay đi quay lại đã chẳng thấy bóng dáng Thẩm Phú Sơn đâu, Tôn Văn Tĩnh tìm anh nửa ngày thì thấy anh đang ôm theo vài thứ đi về phía cô.Đồ mà anh mua đều được dùng giấy dầu bao lại nên cô không thể nhìn thấy bên trong, vừa hỏi mới biết là đồ ăn như bánh hạch đào, kẹo bánh linh tinh.Tôn Văn Tĩnh ngoài miệng nói anh tiêu tiền hoang phí, nhưng trong lòng lại cảm thấy rất ngọt ngào.Lại đi dạo vài vòng, Thẩm Phú Sơn mua thêm cho cô mấy thứ trái cây nữa thì hai người mới dẹp đường hồi phủ.Xe ngừng ở đầu hẻm, Tôn Văn Tĩnh vừa mới xuống xe thì đã thấy Triệu Thục Vinh đứng lắc lư ở trước cổng nhà mình rồi.Thẩm Phú Sơn cũng thấy mẹ vợ mình.

Anh kéo kéo khóe miệng, xuyên qua cửa sổ xe nhìn về phía Tôn Văn Tĩnh.Triệu Thục Vinh nghe thấy tiếng xe, vừa quay đầu lại đã thấy bọn họ.

Bà ta chạy chậm đi tới trước mặt Thẩm Phú Sơn.“Đây là lấy từ chỗ nào về thế?”Thẩm Phú Sơn mở cửa xe phía sau ra, một đống đồ đạc đều xách lên trên tay, Triệu Thục Vinh muốn cầm giúp thì bị anh cự tuyệt.Trong mắt Triệu Thục Vinh giống như chỉ nhìn thấy mỗi Thẩm Phú Sơn vậy, ngay cả con gái ruột của bà ta đứng ngay bên cạnh cũng làm như là hoàn toàn không thấy.Tôn Văn Tĩnh ha một tiếng, cầm hai món đồ rồi đi về phía cổng nhà.

Triệu Thục Vinh cười khanh khách đi theo sau lưng Thẩm Phú Sơn, mặt tràn đầy vẻ lấy lòng hèn mọn.Mở cổng ra, sau khi để Thẩm Phú Sơn vào trong, Tôn Văn Tĩnh lấy cả người chèn cổng lại.“Mày tránh ra.” Triệu Thục Vinh nói.Cô liếc mắt nhìn bà ta một cái: “Đây là nhà tôi, bà có quyền gì mà dám bảo tôi tránh ra?”Triệu Thục Vinh bị cô nói đến á khẩu không trả lời được.

Bà ta nuốt nuốt nước miếng, trong khoảng thời gian ngắn như vậy thì nghèo từ nghèo ngữ, chẳng biết nên nói gì cho phải.Tôn Văn Tĩnh không muốn để ý đến bà ta, cô vào trong rồi đóng lại cổng lớn.Triệu Thục Vinh xấu hổ dậm chân đành đạch tại chỗ, ánh mắt bà ta dừng túi bắp đặt bên cạnh.

Mới vừa vào thu, đúng ngay mùa thu hoạch bắp, bà ta xách đến một ít coi như là tặng lễ, lại không ngờ cả hai đứa này đều không để ý đến bà.Bây giờ bà ta đi cũng không được, mà ở lại cũng chẳng xong.

Bà ta giơ tay lên muốn gõ cửa nhưng ngẫm lại thì lại buông tay xuống.“Cái con ranh con chết tiệt kia, sao mày lại có thể đối với tao như vậy, tao chính là mẹ ruột của mày đấy…”Nhưng cũng chính bà mẹ ruột này cũng là người đẩy con gái mình vào vào hố lửa.

Có điều ở trong mắt bà ta, con gái mình có thể gả cho Thẩm Phú Sơn chính là chuyện tốt, là gà rừng bay lên cành cao biến thành phượng hoàng, thế nên bà ta một chút cũng không cảm thấy mình đã làm sai chuyện gì.Thẩm Phú Sơn cất đồ xong lại hỏi cô: “Người đi rồi à.”Không ai để ý đến bà ta, Triệu Thục Vinh cũng không thể gạt bỏ sĩ diện, lấy mặt nóng dán mông lạnh của người ta được, thế là đành phải về không..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 45: Chương 45


Tôn Văn Tĩnh ừm một tiếng, cô đang xử lý đống quần áo cũ, tính dùng chúng để làm đế giày.Thẩm Phú Sơn không nói gì mà bắt tay dọn vén nhà cửa.

Anh quét sân xong thì thuận tay thu luôn mớ rau củ mà cô đem phơi khô.Cô trộn hồ nhão, dán từng tầng từng tầng quần áo cũ vào nhau, đem phơi khô là có thể dùng để làm giày rồi.Nhanh tay sửa soạn xong hết cả, Thẩm Phú Sơn đi vào trong phòng.

Kỳ thật với anh mà nói, cô không cần tự làm giày cũng được, nhưng đã có bài học từ mấy lần nhiều chuyện trước kia nên lần này anh đã khôn ra rồi, cứ tuỳ ý để cô làm thôi.Tôn Văn Tĩnh rửa tay, nói thầm: “Nếu có cái máy may thì tốt rồi, mấy chuyện may vá này có thể nhẹ nhàng hơn không ít.”Lâu nay Thẩm Phú Sơn chỉ ở một mình, chưa bao giờ phải khâu khâu vá vá cả, thế nên trong nhà anh cũng không có máy may.

Anh không nói gì, cô cũng tiếp tục vội vàng chuyện khác.Vào thu, phải muối ít dưa chua dùng dần, thế là Tôn Văn Tĩnh bưng bồn đi vườn rau nhỏ.

Cô hái được một chậu ớt cay, chuẩn bị làm ít tương ớt.Lúc cô về phòng lại không thấy Thẩm Phú Sơn đâu, cũng không biết là anh đã rời nhà từ khi nào nữa.Tôn Văn Tĩnh làm việc cực kỳ nhanh nhẹn, cô băm hết một chậu ớt cay, lại ra vườn hái thêm được một chậu cà tím nữa.

Làm cà tím ngâm tỏi, lại ướp thêm một ít tỏi ngâm nữa.Vội tới vội lui, cuối cùng cô rất vừa lòng khi nhìn thấy thành quả của mình sau cả buổi trời bận rộn.

Tôn Văn Tĩnh nhẹ giọng lẩm bẩm: “Phải mua một cái lu lớn để yêm chút dưa chua, còn phải chuẩn bị làm một hũ tương mới để năm sau ăn nữa…Nhắc tới một hồi mới phát hiện ra trong nhà giờ thiếu không ít đồ đạc, cô thầm ghi nhớ rồi bắt đầu chuẩn bị cơm chiều.Lúc cô còn đang ở trong bếp xào rau thì nghe thấy cổng lớn vọng vào tiếng ồn ào nhốn nháo.

Nghe thấy tiếng Thẩm Phú Sơn, cô nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài.Tôn Văn Tĩnh vừa nhìn đã thấy Thẩm Phú Sơn đi cùng Nhị Oa, còn có thêm hai người đàn ông xa lạ khác đang nâng một cái máy may vào trong nhà nữa.Cô nhìn mà ngớ cả người, nhanh chóng làm cho xong đồ ăn đang dở tay, tháo tạp dề đang mang ra, cô đi ra ngoài xem thử.Nhị Oa thấy cô thì chào một tiếng tiếng chị dâu, hai người kia cũng chào theo một tiếng.Thẩm Phú Sơn đang giống như đại gia mà đứng nhìn một bên, Nhị Oa thì ra giọng chỉ huy bọn họ đem máy may nâng vào trong phòng.Máy may là đồ mới, bao bì đóng gói cũng vẫn còn nguyên.“Em xem nên để đâu thì hợp.” Thẩm Phú Sơn nói.Tôn Văn Tĩnh nhíu mày: “Máy may này đâu ra đấy?”Máy may còn mới tinh thì chỉ có Cung Tiêu Xã bán thôi.Thẩm Phú Sơn – lúc này đã học khôn: “Tôi mua.”Máy may chính là hàng hóa hút hàng, có tiền có phiếu cũng không chắc là có thể đến phiên mà mua được đâu.

Trong lòng Tôn Văn Tĩnh như có điều suy nghĩ, cô nhìn anh rồi xoay người vào phòng.Máy may đã được đặt xong, Nhị Oa dẫn theo hai người kia đi luôn.Sau khi ăn xong, Tôn Văn Tĩnh thử đùa nghịch máy may một chốc.

Quả thực là dùng rất thuận tay, chỉ có điều trong lòng cô vẫn hơi chút bâng khuâng.Cô biết rõ món đồ này không phải là dùng cách thức bình thường mà có được, nhưng có một số việc lại không thể cứ lải nhải mãi bên miệng.Trong khi Tôn Văn Tĩnh còn đang thất thần, Thẩm Phú Sơn đã tiến đến bên cạnh cô.“Vợ, máy may dùng tốt chứ?”Tôn Văn Tĩnh quay đầu lại, ngửa đầu nhìn anh: “Dùng tốt lắm.”Thế nhưng Thẩm Phú Sơn lại chỉ đọc được hai chữ “không vui” to lù lù ghi rõ trên mặt cô thôi: “Vậy sao em lại không vui là thế nào?”Có quỷ mới có thể vui vẻ được ấy.Tôn Văn Tĩnh thích làm mọi thứ đến nơi đến chốn, có điều cô lại gả cho người đàn ông hoàn toàn khác hẳn với mình.“Không có gì, chăc là làm nhiều dưa muối nên hơi mệt thôi.”.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 46: Chương 46


Anh cảm thấy không phải vậy, nhưng cô không định nói thì anh cũng không tiếp tục dò hỏi nữa.Rửa ráy xong xuôi, hai người lên nằm trên giường đất, Thẩm Phú Sơn đang lót ổ để nằm, Tôn Văn Tĩnh chỉ ngồi một bên nhìn anh.Đến khi đã chuẩn bị tốt rồi, cô vào trong ổ chăn trước rồi anh mới theo sau nằm xuống.Thẩm Phú Sơn ôm cô, ý tứ thật rõ ràng, nhưng lại bị cô cự tuyệt.Bởi trong lòng không yên, cô không muốn làm loại chuyện này.

Thẩm Phú Sơn cũng đã dần hiểu rõ tính tình cô, nên cũng không ép buộc.Tôn Văn Tĩnh rất nhanh đi vào giấc ngủ, nhưng dù đã ngủ say, cô vẫn thường thường không nhịn được mà thở dài ra tiếng.

Thẩm Phú Sơn vẫn chưa ngủ, anh trừng mắt nhìn nóc nhà, bên tại lại vang lên tiếng thở dài của cô, trong lòng không hiểu sao lại có chút hụt hẫng.Có thể làm cho một người đến cả lúc ngủ đều phải thở dài, hiển nhiên là do cuộc sống trôi qua không thư thái rồi.Tiền tài vật chất anh có thể thỏa mãn cô, thế nhưng cảm giác an toàn mà cô muốn, Thẩm Phú Sơn lại không thể cho cô được.Anh hôn lên trán cô, trong lòng đều tràn ngập cảm giác có lỗi.*Trời sáng, hôm nay Tôn Văn Tĩnh tỉnh lại rất sớm, cô nhắc mãi chuyện mình muốn đi Cung Tiêu Xã mua mấy cái lu lớn và vài ba cái bình nhỏ linh tinh để chứa đồ.Thẩm Phú Sơn nghe vậy thì đều nhất nhất đồng ý, sau khi ăn xong, hai người họ cùng đi Cung Tiêu Xã.“Tôi nói với anh rồi đó, không được sử dụng đặc quyền mà đâm ngang đâu đấy.” Trước khi ra cửa, Tôn Văn Tĩnh lại lần nữa dặn dò anh.Thẩm Phú Sơn ờm một tiếng rồi cả hai lên đường.Lúc bọn họ đến, Cung Tiêu Xã chỉ mới vừa mở cửa, vẫn còn rất ít người đến mua đồ, thế nên hai người cũng không cần phải xếp hàng chờ.Bọn họ mua sắm đã hòm hòm rồi thì mới bắt đầu lục đục có nhiều người đến.

Ra khỏi Cung Tiêu Xã, Tôn Văn Tĩnh mới nói với anh: “Anh xem đi, dù anh không sử dụng đặc quyền, không phải cũng đã mua xong được hết đồ cần mua rồi đấy thôi?”Thẩm Phú Sơn ừ một tiếng, thuê một chiếc xe ngựa để chở đống đồ này về nhà.Sợ anh bắt nạt ông chủ xe, Tôn Văn Tĩnh nhìn chằm chằm như thể nhắc anh giao tiền thuê xe vậy.

Thẩm Phú Sơn cũng là người thông minh, sao có thể không hiểu chút tâm tư này của cô được.Vội tới vội non nửa ngày, chờ đến khi hết thảy đều đã thu vén xong xuôi, Tôn Văn Tĩnh nhìn mấy cái bình không bị dư ra thì tự nhủ: “Hôm nào chúng ta lại đi mua thêm ít rau cải về muối chua mới được…”Đã trải qua quá nhiều ngày tháng khổ cực, thế nên tới mùa nào lại lại nhớ đến những việc cần làm mùa đó.Thẩm Phú Sơn chỉ ừ một tiếng, cô lại bổ sung: “Chúng ta cùng đi mua, đỡ phải để anh chọn bậy mua bậy.” Cô là sợ Thẩm Phú Sơn lấy không hàng hóa của người ta nên mới nói thêm một câu.

Thấy anh đồng ý rồi, cô mới quay đi vội chuyện khác.Thẩm Phú Sơn cũng không có chuyện gì làm, thế là lại lẽo đẽo theo sau mông cô.

Dù sao cũng là người có con mắt tinh tường, chỉ cần là việc gì dọn dọn nâng mất sức, anh đều sẽ ra tay trước tiên.Hết việc để làm, Thẩm Phú Sơn lại đẩy cô chơi đánh đu.Chơi một hồi cảm giác có chút nhàm chán, Tôn Văn Tĩnh leo xuống không chơi nữa.

Anh vẫn từng bước theo sát cô, không nói cũng biết có bao nhiêu nhàn rồi.Thời gian rất nhanh đã tới buổi tối, Thẩm Phú Sơn nằm xuống trước, Tôn Văn Tĩnh vẫn còn vội chuyện này chuyện kia, vẫn chưa lên giường đất nằm.“Vợ à, hôm nay chúng ta làm được không?”Tôn Văn Tĩnh nghiến răng: “Ngậm cái miệng chó của anh lại đi.”Thẩm Phú Sơn xoay người hướng mặt về phía cô: “Em nói xem tôi có khổ không? l*m t*nh với vợ mình mà còn cần phải trưng cầu ý kiến nữa chứ, sợ là trong thiên hạ cũng chẳng có được mấy người đàn ông uất ức như tôi đâu…”.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 47: Chương 47


Tôn Văn Tĩnh trừng anh một cái, cô bị anh nói cũng có chút ngượng ngùng.“Đấy cũng là do anh tự tìm.”Anh chép chép miệng, cô xốc lên ổ chăn, thấy anh đã cả người tr*n tr**, lại chỉ nhìn một cái mà không nói gì.Cô vừa mới nằm xuống bị anh ôm vào trong lòng ngực, Thẩm Phú Sơn dùng mũi cọ cọ mặt cô: “Vợ, tôi muốn làm em.”Tôn Văn Tĩnh rất muốn mắng một câu mẹ nó, thật sự.Cô vẫn làm lơ không để ý đến anh.

Thẩm Phú Sơn thấy vậy thì lại tiếp tục kỳ kèo: “Vợ?”Anh vừa kêu vợ, vừa không thành thật mà luồn hai tay vào trong quần áo, x** n*n n*m v* cô.Tôn Văn Tĩnh nhìn anh, ngay khi Thẩm Phú Sơn cho rằng đêm nay lại phải làm hòa thượng rồi, thì lại thấy cô tự mình c** q**n áo ra.

Anh không nhịn được mà hớn hở, gấp gáp lột đi quần nhỏ của cô.Mặt cô đỏ lừ lên: “Sao anh cứ như là đồ sắc quỷ thế hả?”Anh chỉ nhe răng cười: “Đàn ông không phải thằng nào cũng đều như vậy à?”Tôn Văn Tĩnh cũng chưa từng trải qua chuyện này với người đàn ông nào khác ngoài anh, thế nên cô cũng không biết lời anh nói có đúng hay không nữa.“Vợ ơi, d**ng v*t tôi cứng ngắc rồi này.”Dù anh không nói thì lúc cô chui vào trong ổ chăn nằm cũng đã thấy cả rồi.“Anh đừng vội, chúng ta dựa theo lời bác sĩ nói làm thử xem sao.”Anh cảm thấy sao hành trình đ* cái l*n vợ của mình lại khó khăn đến vậy kia chứ.

“Có phải là nếu làm theo lời bác sĩ nói, em sẽ để tôi làm nhiều thêm một hồi không?”Tôn Văn Tĩnh hết chỗ nói với anh rồi, cô cảm thấy cái miệng này của anh cứ mở ra là thiếu đánh thôi.

Loại chuyện này ai có thể nói rõ ràng được chứ? Bác sĩ nói như vậy, nhưng d**ng v*t của anh lại dài thế kia, còn mới khai trai nữa, cầm giữ không được cũng là bình thường.“Đệt bà nội anh, anh câm miệng cho tôi, cứ lãi nhãi nữa thì cút luôn đi, không làm gì nữa sất.”Trước kia cô nói chuyện không hề thô lỗ như vậy đâu, có điều ở lâu bên Thẩm Phú Sơn nên bây giờ cái gì cô cũng dám nói cả.Thẩm Phú Sơn cười: “Tôi miệng thối, tôi sai rồi, vợ à, em đừng nóng giận…”Bị mắng bị chửi như vậy mà cũng không tức giận, điểm này cả cô cũng muốn bội phục anh luôn.

Tôn Văn Tĩnh tức đến bật cười: “Nhìn anh mà coi, có khác gì 800 năm chưa từng thấy qua đàn bà không hả!”Thẩm Phú Sơn nằm xuống, ôm lấy cô: “Em cũng đừng nói, có khi là tôi chờ em 800 năm nay ấy chứ.

Lúc chưa gặp em, tôi nào có tâm tư thành gia lập thất đâu, thế mà sau khi gặp em rồi, cả ngày tôi chỉ nghĩ đến chuyện cưới em về nhà để có thể ngày đêm c*m v** trong em…”Mấy câu trước nghe ngọt ngào lừa tình bao nhiêu, ngay câu sau đã lộ ra bản chất rồi.Tôn Văn Tĩnh trừng anh: “Thật là miệng chó không phun được ngà voi.”Anh chỉ nhe răng cười hềnh hệch: “Vợ, tôi nếu có thể phun ra ngà voi thì nhà ta đã phát tài rồi…”Tôn Văn Tĩnh bị anh chọc cười, cô đưa tay đấm ngực anh vài cái, cũng không dùng sức mà nhẹ nhàng như là đấm yêu thôi.

Thẩm Phú Sơn l**m môi, nhích sát lại gần cô, Tôn Văn Tĩnh thấy vậy thì chậm rãi nhắm hai mắt lại.Hai người nhẹ nhàng hôn môi một lúc, anh nói: “Vợ, hôm nay em mà không xin tôi thì tôi không làm em đâu.”Cô trừng anh một cái, Thẩm Phú Sơn chỉ cười hắc hắc rồi ôm cả người cô lên, để thân trên của cô dựa lên ngực anh.

Tôn Văn Tĩnh không khỏi rầm rì mấy tiếng, chủ yếu là vì bị d**ng v*t cứng rắn kia cộm lên người.Một bàn tay anh nhẹ nhàng nắm lấy n*m v* cô, anh nhìn cô rồi lại bảo: “Vợ à, em đẹp thật đấy, đẹp giống như là tiên nữ vậy.

Tưởng tượng đến cảnh tôi cũng có thể l*m t*nh với tiên nữ, tôi liền hưng phấn…”Sắc mặt Tôn Văn Tĩnh cứng cả lại: “Anh câm miệng cho tôi.”.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 48: Chương 48


Lại bị anh nói vài ba câu chọc cho tức điên, Tôn Văn Tĩnh đứng dậy đẩy anh ra rồi bò vào lại trong ổ chăn.Cô tắt đèn, lại dùng chăn bọc mình kín mít, còn Thẩm Phú Sơn vẫn ngây ngốc ngồi nguyên tại chỗ.

Đây là tình huống gì thế này? Còn có thể chơi vậy nữa hả.Anh lần lần ghé lại, định xốc chăn cô lên thì Tôn Văn Tĩnh gầm nhẹ: “Đệch bà nội anh, đừng có động vào tôi.”Lại là cái miệng thiếu đánh của anh chọc họa rồi.Thẩm Phú Sơn nào có khả năng ngoan ngoãn nghe lời cô chứ, anh vẫn mặt dày mày dạn túm lấy cái chăn rồi xốc lên.Tôn Văn Tĩnh càng nghĩ càng giận, vươn tay đẩy anh ra.

Thẩm Phú Sơn chỉ cười ha hả, coi như chơi đùa cùng cô một hồi.

Bằng sức mạnh của vũ lực, anh đã thành công chui vào trong ổ chăn cô rồi.

Nhìn cô vợ nhỏ nhà mình đang tức giận mà thở phì phì, anh nói: “Sao em cứ thích giận dỗi vậy nhỉ? Tôi cũng chưa nói gì mà? Sau này em có thể đừng có động chút là nổi giận với tôi được không?”Tôn Văn Tĩnh chỉ rầm rì trong lòng ngực anh, cô càng nghĩ càng giận, miệng đụng phải n*m v* anh, thế là hai mắt cô sáng lên, một ngụm ngậm lấy nó.Thẩm Phú Sơn đều ngớ cả người.

Anh cảm giác n*m v* mình bị cô m*t đến ngứa ngáy, chịu không nổi phải đẩy cô ra.Cô chép miệng, lại l**m l**m môi, hơi có chút ngượng ngùng.

Anh dùng tay cào n*m v*: “Ngứa chết được.”Tôn Văn Tĩnh cong cong khóe miệng, bàn tay lại mò qua x** n*n n*m v* của anh: “Chỉ mới thế đã ngứa rồi? Tự anh ngẫm lại đi, bình thường anh chơi vú tôi thế nào…”Anh bị cô hỏi mà ngây ngẩn cả người.

Anh chưa từng nghĩ tới vấn đề này bao giờ, trong tiềm thức, anh vẫn luôn cho rằng đàn ông trời sinh chính là chơi phụ nữ như thế.Nhằm lúc anh còn đang thất thần ngơ ngẩn, Tôn Văn Tĩnh há mồm, lại lần nữa m*t lấy n*m v* của anh, khiến Thẩm Phú Sơn ngứa đến nổi kêu gào luôn miệng.Anh càng như vậy, máu đùa dai của Tôn Văn Tĩnh lại càng sôi lên sùng sục.“Không cho tôi ngậm vú anh thì về sau anh cũng đừng nghĩ đến chuyện đụng vào tôi nữa.”Mới vừa tắt đèn, trong phòng chỉ còn lại một mảnh đen nhánh, hai người đều không thể nhìn thấy vẻ mặt của đối phương.Tròng mắt của Thẩm Phú Sơn quay tròn loạn chuyển, từ giọng nói xuôi tai của cô, anh có thể nghe ra được chút đắc ý nho nhỏ.

Coi như là nhìn thấu tâm tư cô, anh đáp: “Thế thì khỏi đi, ngứa quá.”Cái gì gọi là “muốn bắt thì phải thả” (dục cầm cố túng) nào? Hôm nay Thẩm Phú Sơn anh đây sẽ đích thân dạy cho Tôn Văn Tĩnh cô một khóa Binh pháp Tôn Tử.Ngoài miệng thì nói khỏi đi, nhưng lại vẫn ỡm ờ tùy ý cô.

Tôn Văn Tĩnh nhếch khóe miệng, cảm thấy cực kỳ vui vẻ, hoàn toàn không biết chút tâm tư nhỏ của mình đều đã bị anh nhìn thấu cả rồi.Thẩm Phú Sơn bị cô m*t đến dục hỏa đốt người, liền xoay người đè cô ở dưới thân.

Tôn Văn Tĩnh còn đang thở gấp thì môi anh đã tìm tới, dây dưa không rời.Một bên hôn cái miệng nhỏ của cô, một bên dùng tay đỡ d**ng v*t c*m v** g*** h** ch*n cô, Thẩm Phú Sơn thúc hông, kích động mà ra vào không ngừng.Bởi vì vấn đề chênh lệch chiều cao giữa hai người nên d**ng v*t vừa lúc c*m v** giữa hai đùi cô.

g** th*t to lớn thô kệch cứ thế mài cọ đến nổi đùi cô sinh đau.Tôn Văn Tĩnh cảm thấy có chút không thoải mái, định tách hai chân ra một chút nhưng lại bị Thẩm Phú Sơn phát hiện, dùng hai chân mình kẹp chặt lấy hai chân cô.Tôn Văn Tĩnh nức nở nói không nên lời, cứ thế làm một hồi lâu, Thẩm Phú Sơn mới nhấc người ra khỏi người cô.

Anh không nói chuyện, chỉ ghé vào trên người cô, dùng chân tách chân ra, hai tay chống trên giường đất..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 49: Chương 49


Cũng may là đã tắt đèn, không thể thấy rõ vẻ mặt của nhau khiến Tôn Văn Tĩnh dễ chịu hơn một chút.

Nghe tiếng anh thở hồng hộc bên tai, không hiểu sao cô lại có chút khát vọng muốn bị anh đâm vào trong huyệt.Cảm thấy có chút mắc cỡ nên cô không nói gì.

Ngay lúc này, thịt mầm dưới thân lại bị ngón tay anh đè lên, rất nhẹ nhàng, không hề dùng sức mà x** n*n.

Cả người Tôn Văn Tĩnh run rẩy, cô bị k*ch th*ch đến rầm rì ra tiếng.

Trong lòng cô như thể bốc lên một đoàn hỏa, có chút miệng khô lưỡi đắng, da thịt toàn thân cũng đều nóng cả lên.Sau khi xoa nhẹ thịt mầm, ngón giữa đã nhanh chóng c*m v** t*** h***t.

Trong nháy mắt khi ngón tay đi vào, Thẩm Phú Sơn không nhịn được mà hừ một tiếng.

t*** h***t của cô giống như một cái giác hút đang hút lấy ngón tay anh, quả nhiên là l*n nhỏ của vợ anh vẫn chặt như thế.Thẩm Phú Sơn muốn mở miệng trêu cô vài câu, nhưng ngẫm lại vẫn là thôi đi.

Vất vả lắm vợ mới đồng ý để anh làm cô, nếu mà xui xẻo lại nói một khiến cô bực mình, không cho làm nữa thì không phải là anh thiệt thòi quá sao.Nghĩ như vậy, ngón tay của Thẩm Phú Sơn ở trong huyệt nhỏ càng thêm đẩy nhanh tốc độ ra ra vào vào, cũng chưa được mấy cái, Tôn Văn Tĩnh đã cao trào rồi.Cảm thấy quá thẹn, Tôn Văn Tĩnh lại rầm rì mấy tiếng.

Thế nhưng Thẩm Phú Sơn nào có bỏ qua cho cô như vậy, mở miệng là ngứa đòn: “Vợ, tôi chỉ dùng ngón tay đã có thể đ* cho em bắn nước luôn rồi, thấy chồng em có lợi hại không?” Cả người cô hơi cứng lại, bị anh nói mà cô cảm thấy mình cứ như thể là dâm phụ vậy.

Vừa muốn phản bác lại thì đã nghe thấy cái miệng đáng ghét của anh tiếp tục thiếu đánh: “Vợ à, l*n em nhỏ như vậy thì có thể sinh con được không?”Thẩm Phú Sơn cảm thấy cái l*n nhỏ của cô quá chặt, lại mềm mại yếu ớt thì không khỏi hoài nghi cô sẽ không thể sinh con được.Anh mới nói mấy câu mà đã làm cho hứng thú của Tôn Văn Tĩnh bay biến sạch cả rồi, cô không nhịn được mà nhấc chân đá anh.Hai tay Thẩm Phú Sơn giữa lấy hai chân cô, Tôn Văn Tĩnh cố gắng mãi vẫn không thoát ra được, tức giận đến lải nha lải nhải.Cái người này không chỉ có phiền phức thôi đâu, ghê tởm hơn cả chính là cái miệng anh còn cực kỳ khó ưa nữa kìa!Thẩm Phú Sơn hắc hắc cười: “Nói giỡn với em thôi mà, không được giận dỗi nữa.”Tôn Văn Tĩnh giãy giụa vài cái rồi ngừng lại.

Thấy cô đã bình tĩnh lại, anh cũng không nói nhảm nữa, một bàn tay đưa xuống xoa vê thịt mầm, một ngón tay cũng lần nữa ra ra vào vào trong t*** h***t.Một hồi lâu sau cô mới lại có cảm giác, t*** h***t một trận tê dại, ** d*ch từ *m đ** trào ra.Thẩm Phú Sơn nuốt nước miếng, tốc độ thọc rút của ba ngón tay càng lúc càng nhanh, Tôn Văn Tĩnh bị làm cho ê ê a a đến mất hồn.

Anh có chút nhịn không nổi, nhưng vẫn cắn răng kiên trì, cố gắng vì có thể một lần mây mưa tận hứng.Lại dùng ngón tay làm cô cao trào thêm lần nữa, Thẩm Phú Sơn thật sự không thể nhịn tiếp được nữa, anh nói với cô: “Vợ ơi, tôi thật sự không nhịn nổi nữa.”Thẩm Phú Sơn cảm thấy nếu bây giờ không được c*m v** cái l*n nhỏ kia của cô vợ nhỏ nhà mình thì d**ng v*t của anh sẽ nổ mạnh mất.Tôn Văn Tĩnh thở hỗn hển, trên người đều là mồ hôi túa ra, hương thơm nhàn nhạt.

Cô vừa ừ một tiếng là anh đã ngay lập tức đỡ cây g** th*t cứng rắn nóng bỏng của mình từng chút đâm vào luôn.Sợ cô chịu không nổi lại không cho làm nên anh cũng không dám một phát lút cán mà chỉ có thể từ từ tiến vào, lại liên tục dùng q** đ** nong rộng huyệt nhỏ của cô ra..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 50: Chương 50


q** đ** vẫn chỉ chậm rãi ra ra vào vào ở nơi cửa huyệt khiến Tôn Văn Tĩnh càng thêm cảm thấy bên trong huyệt nhỏ của mình hư không khó nhịn.Cô rầm rì chờ mãi nhưng anh không thấy anh tiến vào, lại thẹn thúng khó nói, nên chỉ có thể cứ thế chịu đựng dày vò.Nếu Thẩm Phú Sơn biết được tâm tư của cô lúc này, hẵn là sẽ hưng phấn chết mất.

Cô bị anh trêu chọc đến nước mắt lưng tròng, không nhịn được mà khàn khàn nói: “Anh làm gì đó? Có định tiến vào không vậy hả?”Anh đã sớm nghẹn đến sắp phát nổ rồi, nhanh chóng hỏi lại: “Có thể rồi?”Tôn Văn Tĩnh cảm thấy mình hẳn là có thể.“Đừng lằng nhằng nữa.”Thẩm Phú Sơn ừ một tiếng, d**ng v*t ấn vào trong huyệt hơn phân nửa.

Bị lấp đầy trong nháy mắt khiến nước mắt cô không khỏi dàn dụa đầy mặt.Anh không dám dùng biên độ lớn mà làm cô, chỉ có thể thử từng chút một, mài đến độ Tôn Văn Tĩnh thấy t*** h***t mình ngứa muốn chết.Cô muốn nhận được càng nhiều, muốn anh mạnh bạo mà mà, nhưng lại ngượng ngùng nói ra miệng, thế là đành vặn vẹo cả người, bức rức khó chịu.

Anh thấy vậy thì cho rằng cô không thoải mái, vội vàng ngừng lại.“Khó chịu hả em?”Thật sự là rất khó chịu, nhưng cái khó chịu này không phải là cái khó chịu mà anh đang nói đến.Tôn Văn Tĩnh rầm rì không nói lời nào, Thẩm Phú Sơn cũng không làm nắm bắt được ý tứ của cô, làm tiếp cũng không được, mà không làm cũng không xong.Nếu bật đèn thì còn có thể đoán ý qua nét mặt cô, nhưng lúc này đèn cũng đã tắt, có muốn nhìn cũng khó.“Vợ, em nói đi chứ?”Tôn Văn Tĩnh thở gấp: “Nói cái chân bà nội anh ấy, muốn làm thì làm nhanh lên, không làm thì ngủ.”Thẩm Phú Sơn trố mắt ra: “Đệch mợ, không phải là vì sợ làm em đau sao?”Tôn Văn Tĩnh chủ động đem hai chân quặc trên eo anh, đây là một loại ám chỉ, Thẩm Phú Sơn có chút phản ứng không kịp: “Vợ, em là muốn cho tôi đ* em hả?”Cô không đáp, hiển nhiên chính là đồng ý rồi.Sau đó anh liền cười, cái miệng quen thói thiếu đánh: “Em nhanh cầu tôi đ* em đi, không thì tôi không làm đâu.”Tôn Văn Tĩnh lại bắt đầu có cảm giác hít thở không thông rồi, như thể mắc nghẹn một hơi ngay cổ.Thẩm Phú Sơn lại nói tiếp: “Em mau cầu tôi đ* ngươi đi chứ?”Cầu cái chân bà nội anh, Tôn Văn Tĩnh nổi giận.Cô nhấc chân đá anh, há mồm liền mắng: “Đậu nà nội anh, không làm thì lăn xuống đi.”Một bàn tay anh túm lấy cái chân đang đá đến của cô, d**ng v*t thuận thế thúc vào t*** h***t một cái: “Sao lại giận rồi?”Tôn Văn Tĩnh bị anh đột nhiên đâm vào mà a một tiếng, d**ng v*t của anh lại nắc thêm mấy cái trong huyệt nhỏ của cô.Vẫn còn một phần ba d**ng v*t ở lại bên ngoài.

Chậm rãi ra vào hơn mười mấy lần, cuối cùng huyệt nhỏ cũng đã hoàn toàn thích ứng với d**ng v*t lớn của anh.Khi Thẩm Phú Sơn cắm hết cả cây vào, Tôn Văn Tĩnh kêu lên một tiếng, anh vẫn không nhúc nhích.Qua mấy cái nhịp thở, anh mới chậm rãi động thân.

Cô có thể cảm nhận được c*n th*t lớn của anh đang mài cọ huyệt nhỏ của mình như thế nào, từng cơn tê dại khó nhịn xâm chiếm tâm trí cô, q** đ** liên tục thúc vào nh** h** khiến cô không khỏi rùng mìnhtừng trận.Có chút không chịu nổi, cô nghẹn ngào lên tiếng: “Anh có thể nhanh lên chút nữa được không?”Thẩm Phú Sơn cười: “Sao em không nói sớm, tôi tới đây!!!”Tôn Văn Tĩnh mím môi, trừng mắt nhìn liếc một cái.

Chỉ trong nháy mắt sau đó, cô đã bị anh thúc đến nổi liên tục thét chói tai.“A!! Ưm aaa!! Nhanh quá rồi… aaa!!”Thẩm Phú Sơn không rảnh để ý đến cảm thụ của cô, anh không rên một tiếng mà tiếp tục nỗ lực cày cấy.Anh cũng không kéo dài quá lâu, cũng chỉ hai ba phút là anh đã bắn rồi.

Tôn Văn Tĩnh thở hổn hển, trong lòng vẫn là có chút khó nhịn.Thẩm Phú Sơn là sợ làm cô bị thương nên muốn bắn nhanh một chút, nhưng anh nào biết rằng, vợ mình vậy mà vẫn chưa được thỏa mãn..
 
Back
Top Bottom