Ngôn Tình Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 20: Chương 20


Cơm sáng qua đi, vẫn như cũ không thấy bóng dáng Thẩm Phú Sơn đâu, Tôn Văn Tĩnh ha một tiếng, cảm thấy chính mình thật là buồn cười.Sắp đến buổi trưa, đang lúc cô nghĩ mình làm thế nào để chạy trốn thì Nhị Oa tới cửa.Đời này, đây là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, đời trước cũng chưa thấy qua được mấy lần.“Chị dâu, đại ca có việc ra ngoài một chuyến, bảo em qua nhắn với chị một tiếng.”Ra ngoài?Tôn Văn Tĩnh cảm thấy có chút gì đó không thích hợp: “Nhị Oa, anh ấy có phải đã xảy ra chuyện gì không?”Nếu chỉ là ra ngoài một chuyến, Thẩm Phú Sơn sao có thể không nói gì với cô được.Nhị Oa ế một tiếng: “Sao chị dâu lại biết em tên là Nhị Oa?”Nói lỡ miệng rồi.Tôn Văn Tĩnh làm dữ với anh ta: “Anh đừng lãng qua chuyện khác, đến cùng là chuyện thế nào hả?”Nhị Oa chỉ ầm ừ chứ không nói gì, Tôn Văn Tĩnh lại không tin cô không thu thập được anh ta.“Anh không nói chứ gì, được, sau này tôi mà gặp Thẩm Phú Sơn thì sẽ nói với anh ấy là anh bắt nạt tôi, xàm sỡ tôi…”Nhị Oa bị dọa cho hết hồn, sắc mặt trắng nhợt: “Chị dâu, mấy chuyện này không nên nói bậy, sẽ ra mạng người đấy.”Tôn Văn Tĩnh nhoẻn miệng cười: “Vậy anh có nói hay không?”Sắc mặt Nhị Oa cứng đờ: “Chị dâu, đây không phải là chị làm khó em sao? Đại ca dặn không được nói cho chị biết là vì sợ để chị lo lắng.

Chị nghĩ coi, nếu em nói cho chị, đại ca còn không xử lý em à?”Làm đàn em cho người ta cũng khó lắm chứ.Tôn Văn Tĩnh cười lạnh: “Anh sợ anh ấy xử lý anh đúng không? Anh có tin là giờ tôi hét lên, kêu anh giở trò đồi bại với tôi không hả?”Nhị Oa phục rồi, không lằng nhằng nữa mà đem chuyện từ đầu chí cuối nói luôn một thể cho cô nghe.Tối hôm qua mấy anh em tốt tụ hội một phen, Thẩm Phú Sơn không uống rượu, mấy người khác khích anh một hồi, thế là làm anh nóng lên, nổi giận.Thẩm Phú Sơn động tay thu thập bọn họ một trận, không ai đánh lại anh cả.Xử lý bọn họ xong, Thẩm Phú Sơn tự mình đứng không vững nên té ngã, ai ngờ lại ngã lên trên mặt kính.

Thế là máu chảy không ngừng, bị đưa đi bệnh viện.Nhị Oa nói tình hình bây giờ đã không sao rồi, bác sĩ nói nằm viện quan sát mấy ngày là có thể về nhà.Trong lòng Tôn Văn Tĩnh tràn ngập tự trách, nghĩ ngợi một hồi thì muốn vào bệnh viện thăm anh.Nhị Oa không muốn cô đi, một lúc thì nói Thẩm Phú Sơn không sao đâu mà, nhưng nếu thật sự không có việc gì, thì sao lại cứ cố ngăn cản cô như vậy? Tôn Văn Tĩnh vẫn quyết tâm đi lên huyện thành, cuối cùng vẫn là Nhị Oa đưa cô lên đó.*Đi đến trước cửa phòng bệnh của anh, Tôn Văn Tĩnh nhìn vào trong xem thử, liếc mắt một cái đã thấy Thẩm Phú Sơn đang nằm trên giường bệnh trong phòng.Hình như anh đang ngủ, mắt nhắm lại, mặt không bị thương, còn vết thương trên người thì nhìn không thấy.Nhị Oa dẫn cô vào trong phòng bệnh.

Phòng bệnh này có chiếc giường, lúc này chỉ có mỗi mình Thẩm Phú Sơn chiếm một giường thôi, hai giường còn lại đều để không, ngay cả chăm đệm đều không có.Tôn Văn Tĩnh ngồi xuống cái ghế bên cạnh, nhìn anh.

Nhị Oa tìm đại một lý do rồi đi ra khỏi phòng.Xốc chăn của anh lên nhìn nhìn, trên ngực quấn đầy băng gạc.

Nhìn xuống chút nữa, ừm, trên hông cũng có băng gạc.

Miệng vết thương thấm máu, băng gạc đều bị nhiễm đỏ.Tôn Văn Tĩnh không dám nhìn kĩ xem vết thương lớn hay nhỏ, sợ mình sẽ khóc mất.

Cô lấy tay bịt miệng mình lại.Ngày thường Thẩm Phú Sơn ngủ rất thính, lúc này lại bởi vì mất máu quá nhiều mà chẳng hề có chút phản ứng nào cả..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 21: Chương 21


Bác sĩ và hộ lý tới kiểm tra phòng, hỏi cô là gì của Thẩm Phú Sơn, Tôn Văn Tĩnh do do dự dự nói mình là người nhà của anh.Tôn Văn Tĩnh đi cùng với bác sĩ đến văn phòng của ông.

Bác sĩ dặn dò cô phải cẩn thận chăm sóc anh, còn nói anh mất máu quá nhiều, cần phải bồi dưỡng, bổ máu từ từ…Từ văn phòng của bác sĩ đi ra, tâm tình Tôn Văn Tĩnh thật sự rất phức tạp.Mới vừa về lại đến cửa phòng bệnh, cô đã thấy trong phòng có bảy tám người đang quỳ dưới đất.

Mỗi người họ đều tỏ vẻ ăn năn vô cùng, Tôn Văn Tĩnh dừng bước.“Cả nhóm bọn mày đều cút cho tao, ông đây không muốn thấy mặt bọn mày…”Bên nào cũng đều sai cả, chuyện này một cây làm chẳng nên non.Mấy người kia cúi đầu không nói, Nhị Oa mở miệng khuyên nhủ: “Đại ca, bọn nó cũng không phải cố ý, thôi thì anh tha thứ cho bọn nó đi!”Có mấy người đang quỳ cũng phụ họa theo, thái độ nhận lỗi thật sự rất thành khẩn.Thẩm Phú Sơn hừ hừ: “Bọn mày cứ chờ đấy cho tao, xem tao sẽ xử lý bọn mày thế nào!”Người có tiếng tàn nhẫn như anh, tuy rằng không phải do bọn họ đánh, nhưng lại là bởi vì bọn họ mà bị thương, hại anh không thể thân thiết với cô vợ nhỏ nhà mình.

Món nợ này anh đều ghi hết lên đầu đám anh em của mình rồi.Ánh mắt Nhị Oa tùy ý đảo qua, lại thấy được Tôn Văn Tĩnh đang đứng ngay cửa.“Đại ca, tém tém lại chút, chị dâu đang ở cửa nhìn kia kìa!”Thẩm Phú Sơn nhìn qua, liếc mắt một cái đã thấy cô đứng đó rồi, anh mím môi, không hé răng.Tôn Văn Tĩnh đi vào phòng, ánh mắt nhìn lướt qua mấy người đang quỳ.“Để bọn họ ra ngoài đi, đây là bệnh viện, có chuyện gì về rồi giải quyết sau.”Thẩm Phú Sơn ừ một tiếng, Nhị Oa liền tới đá hết bọn họ ra khỏi phòng.“Có còn đau nữa không?”Thẩm Phú Sơn nhe răng: “Vẫn còn đau lắm, vợ ơi, em thổi thổi giúp tôi với.”Đều đã thành cái dạng này rồi mà còn không đứng đắn nổi, Tôn Văn Tĩnh xem như mở mang tâm mắt một phen.“Câm miệng.”Thẩm Phú Sơn cười cười: “Vợ, em có phải là đã chờ tôi cả một đêm không?”Tôn Văn Tĩnh còn lâu mới thừa nhận! Cô kiên quyết nói là mình nằm xuống liền ngủ mất đất.Thẩm Phú Sơn lại vạch trần cô: “Mắt em hồng chẳng khác gì con thỏ rồi, còn mạnh miệng với tôi?”Tôn Văn Tĩnh trừng mắt nhìn anh một cái: “Nhanh câm miệng cho tôi, đừng bịa chuyện, không là tôi giận đấy.”Biết cô sẽ không đi, lại đang ở bệnh viện, Thẩm Phú Sơn cũng không ở trêu cô nữa.

Y tá tới đổi băng gạc cho anh, lúc này Tôn Văn Tĩnh mới thấy, anh bị thương rất nghiêm trọng.

Mười mấy miệng vết thương lớn nhỏ không đồng nhất, thoạt nhìn có chút hết hồn.“Anh ngủ một giấc, tôi tìm xem có chỗ nào có thể làm chút canh bổ máu cho anh không.”Thẩm Phú Sơn ừ một tiếng, Nhị Oa mở miệng: “Đại ca, để chị dâu qua nhà Đại Bảo đi, đều là người một nhà cả mà.”“Cũng được, mày đưa chị dâu mày qua đi, tiện đường mua mấy nguyên liệu nấu ăn cô ấy cần luôn.”Nhị Oa dẫn Tôn Văn Tĩnh về nhà Đại Bảo, trên đường đi thuận tiện mua ít đồ ăn.Nhà Đại Bảo ở một cái ngõ nhỏ cách bệnh viện không xa, trong nhà nhân khẩu cũng đơn giản, chỉ có ba người, đứa con đã hơn hai tuổi.Vợ anh ta tên là Đường Bình, lớn hơn Tôn Văn Tĩnh mấy tuổi, là người nhiệt tình, giúp cô rửa rửa dọn dọn cả buổi.Hai người xưng hô bằng tên của nhau, Tôn Văn Tĩnh không quen việc bọn họ cứ đóng miệng mở miệng đều gọi mình là chị dâu chút nào.Đường Bình nhìn canh gan heo cô nấu, cười khanh khách nói: “Đại ca có em chăm sóc như vậy, chẳng mấy ngày là có thể sinh long hoạt hổ thôi.”Tôn Văn Tĩnh cười cười, Đường Bình nhìn nhìn cô: “Tiểu Tĩnh, chị hỏi em chút chuyện nhé?”“Chị hỏi đi.”Đường Bình quay đầu lại kiểm tra, thấy Nhị Oa ở trong nhà chính, mới hạ giọng nói: “Bọn họ đều nói phương diện kia của đại ca không được, anh ấy rốt cuộc có được hay không thế?”.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 22: Chương 22


Tôn Văn Tĩnh nghe chị ta hỏi mà ngây ngẩn cả người, dù thế nào cũng không nghĩ đến chị ta sẽ hỏi mình loại chuyện này.Đường Bình sợ cô hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Tiểu tĩnh, em đừng hiểu lầm, chị cũng là nghe các cô gái kia nói thôi.

Chị chỉ hỏi tò mò một chút, mấy ngày trước nghe nói đại ca giờ có vợ, trong lòng chị ngứa ngáy muốn biết…”Thời đại này không có gì để giải trí cả, đàn bà con gái tụ lại với nhau cũng chỉ có thể buôn chuyện tám nhảm.

Một đám thấy Thẩm Phú Sơn độc lai độc vãng thì lén lút suy đoán phương diện kia của anh có bệnh kín.Tôn Văn Tĩnh nhìn Đường Bình đang hóng chuyện: “Nói sao nhỉ, tôi cũng không biết nên hình dung thế nào nữa.”Cô cố ý làm cho Đường Bình tò mò muốn biết cực kỳ, chị ta ngứa ngáy cả người, giục cô: “Sao lại không biết hình dung thế nào được hả? Được hay không em cứ nói thẳng ra, chúng ta đều là phụ nữ, cái này có gì đâu mà…”Tôn Văn Tĩnh nghiêm trang mở miệng: “Dù sao thì chị cũng đừng hỏi, em thực sự nói không nên lời.”Một câu này lại làm Đường Bình càng thêm tò mò, thấy cô không nói gì, chị ta hiểu nhầm là Thẩm Phú Sơn thật sự không được.Đường Bình thấy cô có chút đáng thương, nhẹ giọng nói: “Tiểu Tĩnh, chị nói lời này em đừng buồn, nếu như không có con cái thì khó mà níu giữ được trái tim của đàn ông lắm.

Em còn trẻ tuổi như vậy, nếu bị vứt bỏ thì nửa đời sau của em cũng xong rồi.”Thẩm Phú Sơn khiến cho rất nhiều người có ấn tượng rằng anh là cái một người đàn ông chẳng màng gì đến gia đình.

Trong mắt Đường Bình, Tôn Văn Tĩnh chỉ như là một người phụ nữ ấm giường mà anh chơi qua đường thôi.Dù sao cũng không tổ chức hôn lễ thì không tính là đã thành vợ chồng với nhau.Lúc Tôn Văn Tĩnh vẫn còn ngẩn ngơ, Đường Bình lại nói tiếp: “Lên giường thì em nên chủ động một chút, phải biết tình thú vợ chồng, phải thoáng thoáng ra, biết chưa hả? Còn nữa, đàn ông không thích cá chết…”Đường Bình truyền thụ cho Tôn Văn Tĩnh rất nhiều kinh nghiệm của chị ta, nghe đến nổi cô mặt đỏ tai hồng luôn.Cho đến lúc cô tới bệnh viện rồi mà mặt Tôn Văn Tĩnh vẫn còn rất hồng, Thẩm Phú Sơn cho rằng cô nóng.Nhìn anh ăn canh, trong đầu Tôn Văn Tĩnh vẫn văng vẳng những lời Đường Bình nói lúc nãy.Buổi nói chuyện đó của Đường Bình như khiến cô mở ra một cánh cửa mới vậy.

Biết lúc ở trên giường không chỉ là nam trên nữ dưới, mà còn có thể như vậy như vậy như vậy nữa…Càng nghĩ mặt lại càng hồng, Tôn Văn Tĩnh phải đi rửa mặt thì tâm tình của cô mới có thể bình ổn lại.Ở bệnh viện ở tám ngày thì Thẩm Phú Sơn đã có thể về nhà, miệng vết thương hiện đã không còn quá đáng ngại, giờ chỉ cần tĩnh dưỡng là được.Đêm xuống, Tôn Văn Tĩnh vội vàng chuẩn bị chỗ ngủ trên giường đất, Thẩm Phú Sơn nghiêng đầu nhìn cô.“Sao thế?”Ánh mắt anh thẳng tắp mà nhìn cô, làm Tôn Văn Tĩnh nổi da gà cả người.Thẩm Phú Sơn vẫy vẫy tay với cô: “Vợ ơi, em qua đây.”Tôn Văn Tĩnh đã hiểu: “Lăn qua một bên đi, đừng quên bác sĩ đã nói rồi, chờ anh khỏe lại đã.”Thẩm Phú Sơn không cam lòng, anh ngồi dậy, Tôn Văn Tĩnh vừa thấy đã vội vàng chạy qua.“Anh nằm yên đi, miệng vết thương mà hở ra lại phiền.”Thẩm Phú Sơn bắt được tay nhỏ của cô, nhìn cô nói: “Vợ, sao em lại tốt như vậy chứ?”Tôn Văn Tĩnh trừng anh một cái: “Nhanh ngủ đi, tôi muốn tắt đèn.”Thẩm Phú Sơn không buông tay cô ra: “Vậy em ngủ cùng một ổ chăn với tôi đi.”————Tiểu kịch trường“Vợ à, bao giờ em mới cho anh ch*ch thế hả?”“Cái này còn phải xem biểu hiện của anh!”.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 23: Chương 23


Tôn Văn Tĩnh không chịu, hai người họ đều muốn theo ý mình, nhưng đến cuối cùng thì vẫn là Thẩm Phú Sơn nhượng bộ.Đèn tắt, trong phòng một mảnh đen kịt, ai cũng không nói lời nào, lắng nghe tiếng hít thở của nhau.Tôn Văn Tĩnh vừa định ngủ thì Thẩm Phú Sơn đã mò tới.“Anh điên rồi à?”“Vợ, anh cái gì cũng không làm, chỉ muốn ngủ cùng một ổ chăn với em thôi.”Câu này nói mà nghe được hả?“Anh mau về ngủ đi.

Chờ anh khỏe lại rồi tính, tôi cũng có chạy đâu, anh nóng vội làm gì?”Thẩm Phú Sơn không quay về, mặt dày mày dạn chui vào ổ chăn của Tôn Văn Tĩnh.

Thân thể Tôn Văn Tĩnh cứng đờ, một cử động nhỏ cũng không dám, sợ gợi lên hứng thú không nên có nơi anh.Cả người cứng như đá của Thẩm Phú Sơn nằm bên cạnh cơ thể mềm mụp mềm mại của Tôn Văn Tĩnh, trong lòng anh cực kỳ tâm viên ý mã.

Thẩm Phú Sơn híp mắt ở cân nhắc xem mình nên làm thế nào để đè được vợ mình đây.Nghĩ ngợi một lúc, anh nhắm hai mắt lại rồi trở người, cánh tay cứ thế gác ở trên bụng nhỏ của cô.Tôn Văn Tĩnh quay đầu lại nhìn anh thì thấy anh đã nhắm mắt lại, cô định nói lại thôi.

Gác một chút thì gác một chút vậy, dù sao vẫn đỡ hơn là anh làm bậy.

Nghĩ như vậy, Tôn Văn Tĩnh không nhúc nhích cũng không nói gì, Thẩm Phú Sơn thấy thế, tâm tư lại bắt đầu ngo ngoe động đậy.Anh lại nhích gần đến bên cạnh cô rồi dựa sát vào, Tôn Văn Tĩnh thấy thế thì nhíu mày.“Anh quay qua bên kia đi, đừng có đụng vào người tôi.”Thẩm Phú Sơn vẫn không nhúc nhích, thế nhưng Tôn Văn Tĩnh nào dám đẩy anh, cô nói tiếp: “Anh có nghe không đó? Tôi biết anh chưa ngủ, đừng có giả vờ với tôi nữa.”Thẩm Phú Sơn mở miệng: “Vợ à, miệng vết thương của tôi đau quá, em đừng có đụng vào tôi.”Tôn Văn Tĩnh cứng miệng luôn.

Thẩm Phú Sơn vẫn không nhúc nhích, trông thì có vẻ như anh cũng không hề có ý định gì khác.

Tôn Văn Tĩnh mím môi, có chút tức giận, dời tay anh qua chỗ khác rồi trở người đưa lưng về phía anh.Thẩm Phú Sơn mở mắt, nhìn cái ót cô mà nhấp miệng cười trộm.

Một bàn tay ôm lấy cái eo nhỏ thon thon chỉ bằng một nắm tay của cô, Tôn Văn Tĩnh tức giận: “Lấy cái vuốt chó của anh ra.”Nói có lý có tình với anh cũng chẳng chịu, dù thế nào cũng phải bức người ta tức giận với anh mới được cơ.Thẩm Phú Sơn dùng mặt cọ cọ ót cô: “Không, em là vợ tôi, dựa vào cái gì mà không cho tôi ôm?”Tôn Văn Tĩnh cảm thấy tên đàn ông này không cứu nổi nữa rồi.Cô trở người, đối mặt với Thẩm Phú Sơn: “Anh có thể thôi nghĩ về những chuyện này đi được không? Cả đầu đều nghĩ mấy chuyện hư hỏng này, không thể nghĩ về thứ khác được à?”Thẩm Phú Sơn cũng không giận cô, chỉ hì hì cười: “Vợ, em chưa nghe đạo lý “ấm no sinh d*m d*c” sao? Tôi chỉ tư duy như người bình thường thôi, không đúng chỗ nào?”Anh có lý, anh giỏi nhất, anh lăn qua một bên đi!Tôn Văn Tĩnh nghĩ vậy, đột nhiên cô ngồi dậy, cánh tay cô bị Thẩm Phú Sơn bắt được.“Giận rồi?”Người có tốt tính cỡ nào cũng đều có thể bị anh làm tức chết, Tôn Văn Tĩnh coi như đã rõ rồi.Hất tay anh đi, Tôn Văn Tĩnh đi qua một ổ chăn khác, chẳng nói một lời.Thẩm Phú Sơn không vui, nghiến răng nói: “Em! Đàn bà con gái gì mà lúc nào cũng khó ở, đúng là thiếu đ* mà.”Tôn Văn Tĩnh cũng tức lên, nén ý định muốn nằm xuống mà cãi lại: “Anh thì dễ ở rồi, cả ngày chỉ mẹ nó nhớ thương được mỗi chuyện trong ổ chăn.

Về điểm này, tôi xem như phục anh rồi, ngày mai anh đi lai giống cho ngựa mẹ đi, đỡ phải nghẹn chết người…”Thẩm Phú Sơn ha ha cười ra, Tôn Văn Tĩnh giờ mới phản ứng lại mình vừa nói gì, cô xấu hổ đến nổi dùng chăn mỏng che mặt mình lại.“Vợ, em thấy ngựa giống rồi à?”.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 24: Chương 24


Tôn Văn Tĩnh cũng may mắn nên mới được thấy qua một lần, từ lần đó đến giờ, vẫn còn rất rõ ràng trong ký ức của cô.

Cô mặc kệ anh, Thẩm Phú Sơn lại bắt đầu ngứa miệng kiếm chuyện: “d**ng v*t của ngựa thì dài quá, nhưng hàng của chồng em so ra cũng không quá kém đâu, em có muốn nhìn thử không?”Anh chỉ nói một câu đã chọc giận Tôn Văn Tĩnh luôn rồi.“Thử cái chân bà nội anh ấy, câm miệng ngủ cho tôi!”Thẩm Phú Sơn lại không câm miệng mà tiếp tục ngứa đòn: “Vợ, em đừng ngượng ngùng mà, đây là “phu thê dạ thoại”.

Em qua đây, chúng ta cùng nhau thảo luận một chút…”Tôn Văn Tĩnh muốn điên mất, cô bịt kín lỗ tai mình lại, mắt cũng nhắm tịt, mặc kệ anh ở bên đó khua môi múa mép.Thẩm Phú Sơn làm loạn một hồi, thấy cô không để ý mình thì cũng đâm chán, không biết nghĩ thế nào rồi tự mình ngậm miệng luôn.Trong phòng đột nhiên vô cùng yên tĩnh, Tôn Văn Tĩnh thở ra, từ từ ló mặt ra xem thử.

Tầm mắt cô xuyên qua cửa sổ nhìn mặt trăng trên bầu trời đêm, suy nghĩ cũng dần dần phiêu xa.Cô cũng không biết mình ngủ từ lúc nào nữa, thế nhưng lại còn mộng xuân.Trong mộng cô thấy không rõ lắm mặt của người nọ, chỉ biết anh đang hút l**m n*m v* của mình…Tôn Văn Tĩnh cảm thấy cả người thật khó chịu, có chút khô nóng, còn có cả những xúc cảm kỳ lạ, nói không nên lời nữa.

Cô tưởng mình đang nằm mơ, nhắm mắt lại r*n r* đừng mà…Mà trong hiện thực, lúc này, Thẩm Phú Sơn đang nút vú cô, anh không dám làm ra động tĩnh quá lớn, chỉ từng chút một mà bú l**m thôi.Trên n*m v* của Tôn Văn Tĩnh tẩm đều một tầng nước miếng của anh, Thẩm Phú Sơn nương theo ánh trăng, ngắm nhìn hai b** v* bự tròn trịa trắng bóc, quả thực là làm anh nhìn mà thèm chết mất.Thẩm Phú Sơn dùng đầu lưỡi vụng về mà thưởng thức n*m v* tinh xảo của cô, lại dùng một ngón tay khác xoa vuốt n*m v* bên kia, trong lòng nhịn không được mà vui sướng.Thẩm Phú Sơn cảm thấy mình miệng khô lưỡi đắng, muốn hút miếng sữa giải khát, tiếc là giờ vợ anh vẫn chưa có sữa.Chép chép miệng, anh lại nghĩ, chẳng biết bao giờ mình mới có thể hút được sữa nhỉ? Càng nghĩ càng chạy dài ra xa.Vốn Thẩm Phú Sơn chỉ muốn hút hút l**m l**m vú phải một chút cho đỡ thèm thôi, giờ thì hay rồi, lại càng muốn được nhiều hơn nữa.Vừa thất thần có một chút, n*m v* bị anh niết bẹp, đau đến nổi Tôn Văn Tĩnh áu một tiếng.Bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Phú Sơn ha ha hai tiếng, Tôn Văn Tĩnh cúi đầu nhìn xuống ngực mình, lại ngẩn đầu lên nhìn anh, cuối cùng duỗi tay hung hăng đấm bả vai anh một phát.“Anh có biết xấu hổ không!? Thế mà lại dám làm loại chuyện này với tôi!”Tôn Văn Tĩnh phẫn nộ đến nổi quên cả đem áo trong kéo xuống, chỉ lo xử lý tên khốn nạn đang ở trước mặt cô đây.Thẩm Phú Sơn ăn vài cái đánh, một bàn tay cầm lấy cổ tay cô.“Vợ, anh là chồng em, anh cũng già đầu rồi.

Em phải hiểu là anh có ý đồ khác với em cũng là chuyện bình thường…”Hiểu cái đầu anh! Nào có ai như anh, lén lút chẳng khác nào quân ăn trộm.Tôn Văn Tĩnh rất muốn mở miệng mắng anh một trận.

Có điều cô còn chưa kịp nói gì, cổ tay đã bị anh tóm lấy, cả người trên nghiêng xuống.Thẩm Phú Sơn thấy Tôn Văn Tĩnh muốn ngồi lên lại thì một bàn tay đè lại cái ót của cô, thô bạo hôn lấy cái miệng nhỏ mà anh đã thèm hồi lâu.Vừa thơm lại ngọt, trong khoang miệng cô nóng hầm hập, sau đó anh liền cảm thấy đầu lưỡi đau xót, Thẩm Phú Sơn nhíu mày buông lỏng cô ra.Sờ sờ đầu lưỡi của mình, Thẩm Phú Sơn lèm bèm: “Em là chó đấy à? Vậy mà còn cắn người nữa?”“Cắn chết cũng là đáng đời anh.”.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 25: Chương 25


Thẩm Phú Sơn l**m l**m, trong miệng anh tràn ngập mùi máu tươi, biết đầu lưỡi bị cô cắn hỏng rồi, trong lòng hận không thể đánh cô một trận.

Nhưng anh cũng không ra tay vì biết mình là bên sai trước, chỉ có thể tự nhận bản thân xui xẻo, nhưng ngoài miệng lại không chịu thua kém.“Em chờ cho tôi.

Bố đây thề, nhất định phải đệch em một trận nửa tháng không xuống được giường…”Tôn Văn Tĩnh nghe mà hô hấp cũng gấp gáp theo, trong lòng cô sợ muốn chết, nhưng giờ phút này lại không muốn chịu thua anh.“Đừng mẹ nó làm anh mệt chết là được.”Hai người tôi một câu anh một câu chẳng khác gì con nít cãi lộn, phải một hồi lâu trong phòng mới yên tĩnh lại…*Liên tiếp bốn năm ngày, ban đêm Tôn Văn Tĩnh đều phải đề phòng anh.

Thẩm Phú Sơn cũng muốn xử cô lắm, nhưng lại tìm không ra cơ hội để xuống tay.Hết cách rồi, anh chỉ có thể đàng hoàng dưỡng thương thôi.Lại qua mấy ngày, thời gian bất tri bất giác đã đến ngày 3 tháng 8.Buổi sáng, lúc xé lịch, Tôn Văn Tĩnh nhìn ngày này có chút quen mắt, nhưng mãi mà vẫn nhớ không ra hôm nay là ngày gì.Ăn xong cơm sáng, Thẩm Phú Sơn muốn ra ngoài đi dạo một vòng.

Thân thể anh cơ bản đã khỏi hẳn rồi, nhưng hai người vẫn như cũ chưa làm đến bước cuối cùng.Tôn Văn Tĩnh giải thích là, cô còn chưa chuẩn bị tốt.Thẩm Phú Sơn không muốn lại thấy cô khóc sướt mướt nên đành nhẫn nại, hết nhường rồi lại nhịn cô.Tôn Văn Tĩnh cả ngày ăn không ngồi rồi, không có việc gì làm, thế là lại dính lấy khối đất trồng rau kia.

Trong phòng ngoài sân đều có bóng dáng cô loanh hoanh.Thẩm Phú Sơn sợ cô thấy chán nên định mang cô ra ngoài đổi gió, không ngờ lại bị Tôn Văn Tĩnh từ chối.Lần trước cùng anh ra cửa đã đủ để cô có một kỷ niệm khó quên rồi, Tôn Văn Tĩnh không định lại cùng anh đi ra ngoài tìm mất mặt xấu hổ nữa đâu.Thẩm Phú Sơn thấy cô không đi, rầm rì nói cô không biết tốt xấu, một mình một ngựa rời nhà đi thẳng.Trời mới vừa vào đầu thu, sáng sớm tối muộn đều có chút lạnh, Tôn Văn Tĩnh ở nhà lục tung hết một phen, chuẩn bị làm mấy đôi giàu thu đông.

Tìm mãi mà một miếng vải vụn cũng chẳng thấy đâu, cô lại ra nhà kho tìm thêm một hồi.

Tôn Văn Tĩnh tìm được một ít quần áo cũ, nhìn qua thì giặt lại một chút hẳn là còn có thể mặc được.

Cô thấy tiếc, không nỡ dùng nó làm giày.Đang lúc nhàm chán thì cổng lớn bị gõ vang.Tôn Văn Tĩnh hỏi ai vậy rồi đi bước một ra cổng lớn.Người chưa đến tiếng đã đến trước rồi, ngoài cửa lớn vang lên giọng của anh rể Đổng Binh của cô.

Tôn Văn Tĩnh đang còn khó hiểu sao anh rể cô lại tìm tới chỗ này, nào ngờ cổng lớn vừa mở ra, Đổng Binh đã quỳ xuống trước mặt cô rồi.“Anh rể, anh làm gì vậy, mau đứng lên.”Phía trên Tôn Văn Tĩnh còn có một người chị gái, tên là Tôn Văn Kiệt, so cô thì lớn hơn một tuổi, năm kia đã kết hôn, gả cho nhà họ Đổng cùng thôn.Cùng năm đó, chị cô sinh một cô con gái nên vẫn luôn bị nhà chồng ghét bỏ.

Cuối năm trước lại có thai lần nữa, dự tính ngày sinh cũng trong khoảng thời gian này thì phải.Mí mắt Tôn Văn Tĩnh giật giật, bỗng nhiên cô nhớ ra ngày 3 tháng 8 là ngày gì rồi, là ngày giỗ của Tôn Văn Kiệt!Theo lời Đổng Binh nói, hết thảy mọi chuyện đều đã được nghiệm chứng.

Một giờ rạng sáng nay, bụng Tôn Văn Kiệt bỗng nhiên có động tĩnh, đến nay vẫn chưa sinh được, bà đỡ nói cái thai quá lớn, ý bảo là phải đến bệnh viện sinh.Người cũng đã đưa đến bệnh viện rồi, nhưng mẹ Đổng biết được là phải mổ thì lập tức phủi tay từ chối luôn..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 26: Chương 26


Đổng Binh không phải là người làm chủ gia đình, tiền bạc trong nhà đều trên tay mẹ Đổng cả.

Xin xỏ vay mượn khắp nơi không được nên mới chạy tới cửa tìm Tôn Văn Tĩnh.Anh rể cô cũng đã đến nhà họ Tôn một chuyến rồi.

Hai vợ chồng già Tôn Hồng Phúc đều coi tiền như mạng, căn bản là mặc kệ chết sống của Tôn Văn Kiệt.Nước mắt Tôn Văn Tĩnh cứ thế rơi xuống như mưa, nhớ tới mười chín năm nhân sinh ngắn ngủi của chị gái mình, cô không khỏi vì chị mà cảm thấy bi thương.Hít hít mũi, lau khô nước mắt, cô nói: “Anh rể, anh đi theo em, chúng ta đi tìm Thẩm Phú Sơn.”Cô cũng không có tiền, trong nhà cái gì cũng có, Thẩm Phú Sơn cũng chưa cho cô tiền, gặp được chuyện này cũng chỉ có thể đi tìm anh thôi.Đổng Binh nhìn cô, sợ Thẩm Phú Sơn sẽ không giúp bọn họ.

Trong lòng Tôn Văn Tĩnh cũng không chắc lắm, dù sao còn có cách là còn có hy vọng.Ôm theo tâm lý đó, Tôn Văn Tĩnh đi tìm Thẩm Phú Sơn, vừa vặn lại gặp Nhị Oa.Hỏi ra mới biết, Thẩm Phú Sơn là đi nghe Nhị nhân chuyển.

Tôn Văn Tĩnh vừa nghe đã cảm thấy anh hơi lông bông.Hai người họ lại đi rạp hát, ở đây đang dựng sân khẩu ngoài trời để diễn xướng Nhị nhân chuyển.

Chen vào trong đám người, đứng từ đằng xa đã thấy Thẩm Phú Sơn ngồi ở hàng ghế đầu, đang vừa cắn hạt dưa vừa nghe hát.Không rảnh nghĩ nhiều như vậy, Tôn Văn Tĩnh một bên cố chen vào trong, một bên hô to: “Thẩm Phú Sơn, anh ra đây.”Toàn trường đột nhiên yên tĩnh, ở đây có ai mà không biết Thẩm Phú Sơn chứ.Ánh mắt của mọi người theo tiếng mà nhìn về phía cô, mấy diễn viên đang xướng Nhị nhân chuyển trên sân khấu đều im bặp, ngay cả cây dùi gõ nhịp phách đang giơ lên chuẩn bị gõ xuống của nhạc công cũng đang tạm dừng trên không.Thời gian cứ như là đứng yên tại chỗ vậy, mặt Tôn Văn Tĩnh cứng lại, liên tiếp gọi thêm vài tiếng nữa.Thẩm Phú Sơn đứng dậy, ánh mắt nhìn qua, thấy Tôn Văn Tĩnh đang dạt đám người ra đi về phía anh thì lập tức vui vẻ vô cùng.Anh ném hạt dưa trong tay về lại mâm, nói: “Vợ, em nhớ tôi rồi à?”Tất cả mọi người đều im lặng, hơn trăm đôi mắt đang chằm chằm về phía bọn họ.Tôn Văn Tĩnh thở hồng hộc đi đến trước mặt anh: “Mơ đi, anh theo tôi ra đây một chút.”Thẩm Phú Sơn cười, cứ thế ngơ ngác bị cô túm ra khỏi rạp hát.

Vừa ra ngoài đã nghe cô nói: “Thẩm Phú Sơn, tôi cần tiền, chị tôi khó sinh cần dùng tiền…”Hừ, Thẩm Phú Sơn đang vui vẻ nên tha thứ cho cô cái tội thiếu tiền mới chịu chạy đến tìm anh đấy.Trong lòng Thẩm Phú Sơn tuy rằng không có ý kiến gì, nhưng anh vẫn chưa đáp lại, ánh mắt quét qua quét lại vài lần trên người Đổng Binh.Đổng Binh thấy Thẩm Phú Sơn thì cúi đầu khom lưng, thoạt nhìn có vẻ như là rất sợ anh.Tôn Văn Tĩnh chống nạnh nói: “Có thế nào thì anh nói một tiếng đi? Bên kia còn đang chờ tiền cứu mạng đấy!”Thẩm Phú Sơn bặm môi: “Tiền để ở mấy cái rương trong nhà, em cứ cầm đi mà dùng là được.”Anh cũng chưa hỏi phải dùng bao nhiêu tiền mà cứ nói cho cô biết nơi cất tiền luôn.

Tôn Văn Tĩnh “Cám ơn” một tiếng rồi quay người định về nhà lấy tiền, Thẩm Phú Sơn thấy thế giữ cô lại một phen.“Sao thế?”Tôn Văn Tĩnh cho rằng anh đổi ý, trong lòng hơi lo lắng.Thẩm Phú Sơn đi đến bên người cô: “Để tôi đi cũng em đi, có chuyện còn có thể giúp một tay.”Nếu anh có thể đi cùng tự nhiên là quá tốt rồi, cái khác không nói, ít nhất người anh quen biết nhiều hơn bọn cô nhiều.Tiền là Thẩm Phú Sơn đi lấy, cụ thể nhiều hay ít, Tôn Văn Tĩnh không biết.Ở công xã mượn một chiếc xe jeep, Thẩm Phú Sơn lái xe đưa ba người họ lên bệnh viện huyện..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 27: Chương 27


Đứa bé bị lệch thai vị, chắc chắn không thể sinh thường được rồi, chỉ có thể sinh mổ thôi.

Mẹ Đổng rõ ràng là sợ tiêu tiền, bà ta nghe vậy thì vội kêu lên một tiếng “Vớ vẩn”.Bà ta nói cái gì mà bụng của người ta đang êm đẹp thế sao có thể lấy dao rạch một đường được, còn nói như vậy thì sau này con dâu bà ta sẽ không thể sinh con được nữa mất...Khi ba người bọn họ đến bệnh viện, mẹ Đổng còn đang đứng đó tranh cãi với bác sĩ luôn cơ mà! Ồn ào nhốn nháo nên kéo theo không ít người xung quanh đó đến vây xem, hóng chuyện.Tôn Văn Tĩnh nghiến răng nghiến lợi nhìn mẹ Đổng, miệng lẩm bẩm: “Thiếu đạo đức như vậy, nhà bà bị chặt đứt hương khói là đáng lắm.”Người khác không nghe thấy Tôn Văn Tĩnh nói gì, nhưng Thẩm Phú Sơn đứng ngay bên cạnh cô nên cứ thế nghe thấy cả.Thẩm Phú Sơn nhướng mày, đưa tay lên sờ sờ cằm mình, giống như đã hiểu ra chuyện là thế nào.Đổng Binh đi tới nhận lỗi với bác sĩ, mở miệng là nói đồng ý sinh mổ, dặn dò bác sĩ dù có thế nào cũng phải giữ tính mạng của Tôn Văn Kiệt.Mẹ Đổng không muốn tiêu tiền, bà ta nhẩm tính trong đầu, cảm thấy lại cho con trai mình cưới một cô vợ mới thì tương đối tiết kiệm hơn.

Hai mẹ con bà ta nhao nhao lời qua tiếng lại không dứt, Tôn Văn Tĩnh nhìn không nổi nữa mới đứng dậy bảo họ:“Mẹ con mấy người đừng ồn ào nữa, tiền này tôi bỏ ra.

Bác sĩ, nhờ ngài phẫu thuật giúp chị tôi…”Bác sĩ cũng thấy khó xử vô cùng, thế là lúc này Thẩm Phú Sơn mới cà lơ phất phơ đứng dậy, lên sàn diễn.Các y bác sĩ trong bệnh viện hiếm có mấy ai là không biết mặt anh.

Lúc này, bác sĩ cũng không nói gì nữa, lập tức sắp xếp để tiến hành phẫu thuật luôn cho chị cô.

Bà Đổng thấy Thẩm Phú Sơn thì cũng ngoan ngoãn đứng qua một bên, chẳng dám hó hé một lời.Đổng Binh coi như cũng là đàn ông tốt, chỉ là bà Đổng quá cường thế.

Bà ta khắp nơi chèn ép con trai con dâu mình, cũng không hiểu nổi trong đầu bà ta nghĩ gì nữa.Bảy, tám người chầu chực ở ngoài cửa phòng giải phẫu, qua hơn một tiếng đồng hồ, cửa phòng mới mở ra.

Hộ sĩ ôm một đứa bé đi ra, gọi tên người nhà rồi thông báo cho bọn họ biết, là bé gái.Sắc mặt bà Đổng tức khắc trở nên khó coi, cũng chẳng thèm đến nhìn cháu gái mình một cái, chỉ đeo vẻ mặt khó chịu ngồi trên băng ghế ở hành lang.Đổng Binh nhìn con rồi vội vàng hỏi thăm tình hình của vợ mình.

Biết mẹ em bé cũng không sao thì cơ mặt cứng ngắc vì lo lắng của anh cũng thả lỏng được phần nào.Tôn Văn Tĩnh nhận lấy đứa bé, Thẩm Phú Sơn cũng thò mặt lại gần nhìn.“Thật xấu.” Anh nói.Tôn Văn Tĩnh trừng anh một cái: “Không biết nói chuyện thì câm miệng đi.

Con nít đứa nào mới sinh lại chẳng thế này?”Thẩm Phú Sơn đã thấy qua trẻ còn mới sinh bao giờ đâu, anh bĩu môi: “Em dữ với tôi làm gì, ai biết đâu mà...”Tôn Văn Tĩnh nhìn đứa bé rồi lại ngẩng đầu nhìn anh: “Anh qua một bên đợi đi, đừng thêm phiền nữa.”Thẩm Phú Sơn cảm thấy cô đúng là qua cầu rút ván, đành phải đút tay vô túi quần đi qua một bên đứng.Những người khác đến gần nhìn đứa bé đều là thân thích nhà họ Đổng cả, còn nhà họ Tôn bên này chỉ có một mình Tôn Văn Tĩnh thôi, Tôn Hồng Phúc và Triệu Thục Vinh thì đến cái bóng cũng chả thấy đâu.Phải một hồi lâu sau, Tôn Văn Kiệt đang hôn mê mới được đẩy ra khỏi phòng phẩu thuật.Sau khi chị gái cô được chuyển qua phòng bệnh, Tôn Văn Tĩnh một bước cũng không rời.

Cô sợ mình chân trước vừa đi, chân sau bà Đổng đã ngay lập tức đưa chị cô về nhà ở cữ rồi.Bác sĩ có nói, phải nằm viện quan sát mấy ngày mới có thể về nhà được, nhưng Tôn Văn Tĩnh thừa biết tính tình của bà già họ Đổng kia, cho nên cô phải ở lại để phòng hờ cho chắc..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 28: Chương 28


Chạng vạng, Tôn Văn Kiệt mới tỉnh lại, nhìn thấy Tôn Văn Tĩnh, chị không nhịn được mà rơi nước mắt.Nếu là không có Tôn Văn Tĩnh, vận mệnh của Tôn Văn Kiệt sẽ giống như đúc đời trước.

Đổng Binh cảm thấy mình thật vô dụng, y mím môi, mặt đầy suy tư.Tôn Văn Kiệt cầm lấy tay Tôn Văn Tĩnh: “Em gái à, nếu không có em, sợ là chị đã chết rồi.”Cả nhà họ Đổng cũng chỉ có mỗi Đổng Binh là thương chị, tình cảm của đôi vợ chồng son không có gì để chê, nhưng chỉ bởi vì không sinh được con trai mà bị người nhà họ Đổng biến tướng, làm khó làm dễ.Tôn Văn Tĩnh vỗ vỗ tay chị gái mình: “Đừng suy nghĩ vớ vẩn, cứ yên tâm ở cữ đi.

Có chuyện gì sau này chúng ta từ từ nói.”Hốc mắt Tôn Văn Kiệt đỏ lên, Tôn Văn Tĩnh sợ chị mình khóc nên nói sang chuyện đứa nhỏ mới sinh.Sau khi nói chuyện phiếm vài câu, Tôn Văn Tĩnh đi ra khỏi phòng, để không gian lại cho vợ chồng bọn họ.Lúc Tôn Văn Tĩnh đi ra, Thẩm Phú Sơn đang đứng ở trên hành lang hút thuốc.Hiếm khi lại thấy anh hút thuốc.

Đây mới là lần thứ hai Tôn Văn Tĩnh thấy, lần đầu tiên còn là ở đời trước nữa chứ!Thẩm Phú Sơn thấy cô đi tới thì vứt đầu mẩu thuốc lá còn tại xuống đất rồi dùng mũi chân nghiền mạnh lên đầu mẩu thuốc lá.“Sao anh lại hút thuốc?”Thẩm Phú Sơn cười hì hì nói với cô: “Vừa rồi gặp người bạn, người ta cho, tôi không thể không nhận.”“Đừng hút thuốc, không tốt cho sức khỏe.”Thẩm Phú Sơn không nói gì, thoạt nhìn tâm trạng anh có chút không tốt.

Tôn Văn Tĩnh túm anh tới hàng hiên, hỏi anh vì sao không vui.

Nghe Thẩm Phú Sơn nói ra lý do, thiếu chút nữa khiến cô chết cười, thì ra là vì anh cảm thấy mình bị cô lập, coi nhẹ.Nào ai dám cô lập anh chứ, là do bọn họ không quen biết anh, cũng không biết nói chuyện gì với anh cho phải, thế nên mới hầu như chẳng có ai đến gần nói chuyện với anh cả.“Sao anh cứ như trẻ con thế!”Thẩm Phú Sơn rầm rì gì đó, lại túm cô tới trong ngực mình.“Vợ, khi nào chúng ta về nhà?”Tôn Văn Tĩnh ngẫm lại: “Mấy ngày nữa đi, chờ sức khoẻ chị tôi tốt lên chút đã.”Trong mắt Thẩm Phú Sơn đảo quanh: “Vợ, thế thì vậy đi, tôi đi nhà nghỉ thuê một phòng, buổi tối chúng ta qua đó ngủ…”Chút âm mưu nhỏ này của anh, Tôn Văn Tĩnh đã biết thừa rồi, thế là cô mở miệng chặn trước: “Không cần đâu.”Thẩm Phú Sơn không chịu, cứ năn nỉ ỉ ôi mãi nhưng Tôn Văn Tĩnh vẫn không đồng ý.

Cuối cùng cô lui một bước, đồng ý với anh về nhà sẽ cùng anh động phòng.Nghe cô nói vậy là Thẩm Phú Sơn ngoan ngay, cứ ngây ngô cười cười, khiến cho Tôn Văn Tĩnh nhìn anh mà ghét bỏ vô cùng.Vì tranh thủ sớm ngày về nhà ngủ với vợ, Thẩm Phú Sơn coi như là dùng mọi cách thức luôn rồi.

Thuốc cho Tôn Văn Kiệt phải dùng loại tốt nhất, một ngày bốn, năm bữa cơm đều là các loại canh bổ phục vụ tận miệng luôn.Đến ngày thứ bảy thì Tôn Văn Kiệt được ra viện, Thẩm Phú Sơn mở lòng từ bi, tìm một chiếc xe chở bọn họ về tận nhà.Chỉ là đưa về một chuyến thế nhưng không ngờ lại khiến cho địa vị của Tôn Văn Kiệt ở nhà họ Đổng xảy ra biến hóa cực kỳ vi diệu.Rõ ràng là Thẩm Phú Sơn đã ra mặt làm chỗ dựa cho Tôn Văn Kiệt, thế nên nếu bà Đổng vẫn giống như trước thì chính là thiếu “dạy dỗ” rồi.*Lúc đi ngang qua trước cổng nhà họ Tôn, Tôn Văn Tĩnh cũng không hề bảo anh dừng xe, hai người từ trong thôn cứ thế về thẳng nhà luôn.Trên đường, Thẩm Phú Sơn thường thường sẽ liếc nhìn cô, mặt đầy vẻ vui mừng rạo rực.“Vợ, em nói xem hôm nay sao trờ lại tối chậm như vậy chứ”.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 29: Chương 29


Tôn Văn Tĩnh trợn trắng mắt: “Anh lái xe đàng hoàng cho tôi, đừng để lọt xuống mương đó.”Thẩm Phú Sơn ha ha cười mấy tiếng: “Yên tâm đi, mấy cái này tôi còn lạ gì.”Tôn Văn Tĩnh không nói gì, thế là Thẩm Phú Sơn lại tiếp tục lải nhải không dứt.Một câu khái quát, nóng ruột muốn đi ngủ lắm rồi.Trở lại trong thị trấn, Thẩm Phú Sơn trước tiên đưa cô về nhà rồi anh mới đi trả xe.

Lúc anh về đến nhà thì đã hơn bốn giờ chiều.Tôn Văn Tĩnh thấy anh đã về cũng không nói năng gì.

Thẩm Phú Sơn đi nấu cơm, nói là cơm nước xong xuôi thì ngủ mới ngon được.Chuyện này cũng sắp thành tâm bệnh của anh luôn rồi, nên Tôn Văn Tĩnh không biết nói anh thế nào cho phải nữa.Hai người cơm nước xong là đã hơn sáu giờ, Tôn Văn Tĩnh bắt đầu có chút hồi hộp lo lắng.Khi trời tối đen, cô ra khỏi phòng để rửa mặt rửa chân, cọ tới cọ lui, thực sự không muốn đi đến cái bước kia chút nào.Từ hơn 6 giờ dây dưa đến tận hơn 7 giờ, Tôn Văn Tĩnh cứ thế mà rửa ráy vệ sinh hết một giờ đồng hồ.Thẩm Phú Sơn cũng không thúc giục cô, từ khi cô bắt đầu cà rề cà rà là anh đã muốn biết xem cô có thể kéo dài đến bao lâu rồi.Kim phút lạch cạch dịch chuyển, thời gian cứ trôi qua từng chút một.

Khi tiếng chuông đồng hồ gõ tám tiếng, Tôn Văn Tĩnh lo lắng mở cửa phòng.Trên giường đất chỉ có một ổ chăn, Thẩm Phú Sơn vai trần đang nằm trên đệm giường, thấy cô rốt cuộc cũng bò vào đây, anh chỉ nhướng mày chứ không nói gì.Tôn Văn Tĩnh leo lên trên giường đất, cả người nằm xuống thật ngay ngắn, trông có vẻ rất hồi hộp.Hai người bọn họ đều đang nhìn chằm chằm vào nóc nhà, lẫn nghe tiếng hít thở của nhau.Qua một hồi lâu, Thẩm Phú Sơn ở dưới chăn cầm lấy tay cô, Tôn Văn Tĩnh cắn cắn môi.

Lại một lát sau, Thẩm Phú Sơn mới kéo cô về phía mình, hai người bốn mắt nhìn nhau.“Vợ, tôi không có kinh nghiệm, nếu làm em đau thì em phải nói đấy!”Tôn Văn Tĩnh l**m l**m môi, khuôn mặt nhỏ của cô dần đỏ ửng lên, Thẩm Phú Sơn nhìn mà tim đập như sấm, anh ôm chặt cô vào trong ngực.Sau khi ghé vào trên lồng ngực anh, cô mới biết thì ra tim anh lại đập nhanh đến vậy.

Biết không phải chỉ có mỗi mình mình hồi hộp, Tôn Văn Tĩnh ngược lại, đã thả lỏng hơn một chút rồi.Ngày thường thì miệng mồm ghê gớm lắm, mở miệng là lời dâm dê tuông như suối, giờ súng thật đạn thật thì lại ra vẻ ngoan ngoãn đàng hoàng.Tôn Văn Tĩnh chờ mãi chờ mãi chẳng thấy anh có động tĩnh gì, mới ngẩn đầu nhìn anh!Thẩm Phú Sơn lộ ra hàm răng trắng: “Từ từ, tôi cho em thời gian để bình tĩnh lại đấy.”Nghe cậu này của anh, Tôn Văn Tĩnh không nhịn được mà khinh bỉ anh một hồi.

Cô nghĩ thầm, là anh muốn tự mình tĩnh tâm chứ gì?Lời còn chưa kịp nói ra miệng.

không biết sao mà Thẩm Phú Sơn cứ như là đi guốc trong bụng cô vậy, trừng mắt nhìn cô: “Em thế mà dám khinh tôi không được hả?”Cả người Tôn Văn Tĩnh đều cứng lại luôn rồi, cô có chút không thể tưởng nổi: “Anh làm sao mà biết?”Lời vừa ra khỏi miệng là cô đã hối hận vô cùng, thế này có khác gì không đánh đã khai đâu.Thẩm Phú Sơn nào có thuật đọc tâm, chỉ là vừa rồi anh nhìn thấy một tia khinh bỉ từ trong mắt cô thôi.

Hai chữ không được là chính anh nói đại thôi, coi như là trải đệm cho bước tiếp theo của mình thôi.“Em dám khinh bỉ tôi à, xem tôi phạt em thế nào…”Giọng nói của anh dần biến mất trong miệng Tôn Văn Tĩnh, cô bị anh hôn đến nổi sắp hít thở không thông luôn rồi..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 30: Chương 30


Một bàn tay vói vào trong áo nhỏ của cô, b** v* rất nhanh đã bị anh bắt lấy.

Cả người Tôn Văn Tĩnh cứng lại, cô muốn nói là nhẹ chút, nhưng miệng lại bị anh hôn m*t không hở, đầu lưỡi ướt hoạt cũng nhân tiện mà chui vào trong miệng cô.Một b** v* bị anh n*n b*p sinh đau, Tôn Văn Tĩnh chịu không nổi, đột nhiên đẩy anh ra.Thẩm Phú Sơn thở hổn hển như trâu, nhìn cô: “Vợ, em làm sao thế?”Tôn Văn Tĩnh trừng anh một cái: “Tay anh dùng sức lớn như vậy làm gì? Niết tôi đau chết được.”Anh còn tưởng là chuyện gì nữa chứ, nghe vậy cũng không quá để ý, nhưng khi dời mắt nhìn xuống thì lại có chút băn khoăn.b** v* trắng như trứng gà bóc của cô bị anh n*n b*p đỏ bừng, cùng so với một bên còn lại thì đúng là thành hai cái khác hẳn nhau.

Thẩm Phú Sơn cười cười: “Còn không phải là do không có kinh nghiệm sao, lần sau tôi sẽ chú ý.”Tôn Văn Tĩnh không hé răng, Thẩm Phú Sơn xoay người một cái đem cô đè ở dưới thân.Nhìn anh rất gầy, không ngờ tới lại nặng chết đi được.

Không đợi Tôn Văn Tĩnh kịp thích ứng với thể trọng của anh thì đã thấy nhận được có thứ gì đó cứng ngắc cộm đến mình rồi.

Cộm đến thịt đau, cô không khỏi vặn vẹo hai chân.Lúc này Thẩm Phú Sơn nói: “Vợ, tôi không nhịn được nữa đâu.” Rồi lại xáp tới hôn cô, tay không ngừng xoa bóp hai bên vú cô.

Tôn Văn Tĩnh còn chưa vào trạng thái mà anh đã có chút nhịn không nổi rồi.Tôn Văn Tĩnh nghe Đường Bình nói, phụ nữ phải ướt thì mới có thể đi vào, nếu không chịu khổ chính là mình.Thấy Thẩm Phú Sơn gấp gáp lột đi quần cộc của mình, Tôn Văn Tĩnh mở miệng: “Anh đừng vội, tôi còn chưa chuẩn bị sẵn sàng đâu, anh cứ như vậy tôi sẽ đau chết…”Thẩm Phú Sơn ngừng lại: “Thế thì phải làm sao giờ?”Tôn Văn Tĩnh ngẫm lại lời Đường Bình nói, cô đỏ mặt cởi áo con của mình ra, sau đó cũng cởi luôn quần cộc.“Anh, anh, anh hôn hôn tôi, sờ sờ tôi.”Cách này có được hay không cô cũng không biết nữa, đều là Đường Bình dạy cô cả.Chị ta bảo phụ nữ bị hôn hôn sờ sờ thì sẽ dễ dàng đ*ng t*nh ch** n**c.Những lần trong quá khứ, cô đều chưa từng ướt bao giờ.

Mỗi lần Thẩm Phú Sơn đều say khướt mà ép buộc cô, mỗi lần đều là khóc lóc kêu gào, thế nên đến nay cô vẫn rất mơ mịt đối với những chuyện nam nữ như thế này.Thẩm Phú Sơn thở hổn hển, trong mắt che kín tơ máu, trên cánh tay anh cũng nổi gân xanh, nhìn có chút doạ người.Thây anh như vậy, Tôn Văn Tĩnh sợ hãi, cả cơ thể trắng bóc l** l* của cô run rẩy, nghẹn ngào cầu xin: “Anh đừng vội, chúng ta cứ từ từ làm.”Thẩm Phú Sơn trầm thấp ừ một tiếng, đôi mắt càn quét khắp thân thể mềm mại của cô.

Ừm, b** v* tròn trịa trắng nõn lại phình phình, phía trên lại điểm xuyến một nụ anh đào hồng phấn nho nhỏ.

Đưa mắt tìm kiếm xuống chút nữa, không khỏi làm anh thèm đến ực một tiếng, bắt đầu nuốt nước miếng.Trong lòng Tôn Văn Tĩnh có chút hoảng hốt, lại có chút thẹn thùng.

Cô ngoảnh mặt sang một bên, không ngờ lại nghe thấy anh lẩm bẩm: “Vợ, trâu nhỏ của tôi đau quá.”Hai người đều không dễ chịu, một người thì nghẹn muốn chết, một người lại hoảng hốt vô cùng.Tôn Văn Tĩnh thở gấp, nắm chặt tay: “Vậy anh, vậy anh còn không nhanh hôn hôn tôi sờ sờ tôi đi?”Thẩm Phú Sơn cũng cảm thấy cứ dây dưa thế này rất lãng phí thời gian, ngẫm lại vẫn là thuận theo ý cô mà làm.Đôi tay anh cứng đờ sờ sờ cả người cô, thường thường một chút lại: “Vợ, giờ đã đ* được chưa?”Tôn Văn Tĩnh mới vừa hơi có chút đ*ng t*nh, kiểu gì cũng sẽ bị anh dùng một câu như vậy kéo lý trí cô trở về, cứ thế lặp đi lặp lại vài lần làm cô muốn phát điên.“Đ* bà nội anh ấy, ngươi gấp cái lông c*c gì, tôi mẹ nó còn chưa có cảm giác đâu, anh mẹ nó định cứ thế mà đ* vào làm tôi đau chết đấy hả?”Lúc này cũng không rảnh mà thẹn với thùng nữa, Tôn Văn Tĩnh chỉ muốn làm mình thoải mái thôi..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 31: Chương 31


Thẩm Phú Sơn chửi thề một tiếng không ra tiếng, anh hóp bụng nín nhịn chứ không hé răng một lời, một bàn tay dừng ở chô lông l*n của cô.Tôn Văn Tĩnh cảm thấy xấu hổ, nhưng vẫn nhịn xuống, rốt cuộc thì một bước này sớm muộn gì cũng phải đi thôi.Thẩm Phú Sơn trông thì đàng hoàng nhưng lại chẳng làm như lời cô bảo, không v**t v* mà lại kéo lấy âm mao cô, mở miệng là gợi đòn như cũ: “Vợ ơi, lông l*n của em thật nhiều.”Mỗi lần đều như vậy, Tôn Văn Tĩnh khó chịu.

Cô mở mắt, đẩy anh ra: “Cút đi, bà đây không làm nữa, ngủ.”Thẩm Phú Sơn sao có thể đồng ý được, đùa nghịch nửa ngày lại không cho đ*, thế là anh lại lập tức lải nhải.Tôn Văn Tĩnh cũng tức lắm chứ, hết tay đấm lại chân đá lên người anh, làm Thẩm Phú Sơn phải gầm nhẹ: “Không chơi kiểu này với em nữa, tôi bận nhịn cả nửa ngày em còn không cho làm, có phải em chơi tôi không đó?”Cũng đã đến một bước này rồi, nếu không làm được thì anh cảm thấy mình mất công chết được.Hơn nữa, anh còn chưa được thấy cái l*n nhỏ của vợ mình lớn lên thành cái dạng gì đâu!Tôn Văn Tĩnh tức đến huyệt Thái Dương sinh đau, cô tức giận mở miệng: “Anh mẹ nó rốt cuộc có phải đàn ông hay không đó? Không phải ai cũng bảo đàn ông ở phương diện này không cần thầy dạy cũng tự hiểu sao? Nhìn lại anh xem, không phải dùng sức niết vú tôi thì chính là kéo lông tôi chơi.

Bà nội anh chứ, anh mẹ nó muốn thế nào?”Bị cô nói như vậy, Thẩm Phú Sơn rất là ngượng ngùng: “Còn không phải là tại chưa có kinh nghiệm sao? Tôi có phải cố ý đâu.”Tôn Văn Tĩnh thấy anh ỉu xìu như lửa bị tạt nước, còn dùng vẻ mặt đáng thương vô cùng nhìn mình nữa chứ, thành ra lại khiến cô cảm thấy mình không nên nói anh như vậy.Nghĩ nghĩ một chút, Tôn Văn Tĩnh đưa tay đặt trên vai anh, nhỏ giọng mềm mại: “Anh đừng vội, tôi vốn đã hồi hộp lắm rồi, anh như vậy tôi lại càng sợ hãi hơn.

Đêm còn dài, chúng ta từ từ tới được không?”Thẩm Phú Sơn nhìn nhìn cô: “Phụ nữ thật phiền phức, đ* cái l*n mà còn lắm yêu cầu thế.”Chỉ một câu này của anh thôi là đã thành công khiến Tôn Văn Tĩnh nổi giận rồi, cô cảm thấy mình đúng là không nên tử tế với anh làm gì.“Đ* bà nội anh ấy, anh cút cho tôi, đừng động vào bà đây…”Lúc này Tôn Văn Tĩnh là tức giận thật, cô dùng chăn bọc cả người mình lại, bĩu môi xoay người đưa lưng về phía anh.Thẩm Phú Sơn trợn tròn mắt, không nghĩ tới cô vợ nhỏ nhà mình nói trở mặt là trở mặt luôn.

Anh không lên tiếng, chỉ nằm thẳng người ở sau lưng cô.

Đôi mắt nhìn nóc nhà, trong đầu cố nhớ đến những bộ phim hêu mình đã từng xem.Lúc ấy nào có mặt mũi đâu mà xem cho kỹ chứ, chỉ liếc vài cái, biết đàn ông đè lên người đàn bà, đàn bà lại rên ê ê a a thôi…Nhưng đến lúc áp dụng lên người vợ mình mới biết là hình như không đúng lắm thì phải, hình như là thiếu mất vài đoạn rồi.Nghĩ vậy, Thẩm Phú Sơn quay đầu nhìn cô, d**ng v*t vẫn cứng ngắc khó chịu.“Tôi đi hỏi một chút xem bọn nó đ* l*n thế nào, em chờ đó.”Tôn Văn Tĩnh nghe anh nói mà trong đầu nổ đoàng một tiếng, vội vàng lên tiếng: “Anh không biết xấu hổ nhưng tôi còn muốn mặt mũi, không được đi!”Thẩm Phú Sơn chớp chớp đôi mắt, kéo cô lại phía mình.

Tôn Văn Tĩnh tức giận đến đỏ cả hốc mắt, nghe anh nói mà tức đến nghiến răng.“Vợ, nhìn em này, có phải là muốn tôi làm em không?”Tôn Văn Tĩnh nhìn anh, đột nhiên phát hiện mình lại đi tức giận với đồ ngốc này làm gì.Anh không hiểu trong lòng cô nghĩ gì, lại còn là cao thủ phá hư không khí nữa chứ..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 32: Chương 32


Thẩm Phú Sơn thấy cô tức giận, cũng không biết mình lại chọc cô không vui chỗ nào rồi.

Anh nắm tay cô, cách quần cộc mà đặt lên trên thanh sắt nóng bên dưới.Tôn Văn Tĩnh cảm giác được đó là cái gì, muốn rút về nhưng lại bị anh đè chặt lại.“Vợ, d**ng v*t tôi đau quá à.”Đáng thương vô cùng, lại không làm bậy, anh như vậy khiến Tôn Văn Tĩnh có chút băn khoăn.

Nghĩ đoạn, cô vụng về đứng dậy, đẩy anh nằm ngửa, tim đập như sấm mà hôn môi anh.

Thẩm Phú Sơn lập tức tươi cả người, cảm thấy vợ nhỏ nhà mình đang chủ động dụ dỗ anh làm cô đây mà.Tôn Văn Tĩnh không biết suy nghĩ trong lòng anh, chứ nếu biết thì phỏng chừng sẽ mắng chết anh luôn rồi.Hôn môi một hồi, lại nghĩ đến lời Đường Bình nói, đầu lưỡi thơm tho vói vào trong miệng anh hút l**m, chậm rãi nhưng lại từ trong đó tìm được một tia bí quyết.Thẩm Phú Sơn bị cô trêu chọc cả thân cả tâm đều ngứa ngáy.

Anh bị cô khiêu khích đến rầm rì, nửa người dưới thường thường thúc lên một cái, hoàn toàn là phản ứng bản năng.Hôn anh, Tôn Văn Tĩnh lại cầm lấy anh tay ấn trên vú mình, Thẩm Phú Sơn giật mình một chút, sau đó tay cũng chậm rãi x** n*n.Tôn Văn Tĩnh hơi hơi đ*ng t*nh, một nửa thân thể ghé vào trên người anh, bị anh x** n*n nên nhìn không khỏi r*n r* ra tiếng.Miệng cùng miệng tách ra, Tôn Văn Tĩnh th* d*c, một tay của Thẩm Phú Sơn đưa lên vuốt lại mái tóc dài của cô.Khuôn mặt nhỏ của Tôn Văn Tĩnh đỏ bừng, thoạt nhìn thực mê người.

Thẩm Phú Sơn đứng dậy đem cô ôm vào trong ngực, cúi đầu hút lấy n*m v* cô.“Ưm, chậm một chút!”Thẩm Phú Sơn không lên tiếng, một bàn tay ôm cô, miệng vẫn hút l**m n*m v* không ngừng.Tôn Văn Tĩnh cảm giác cả người mình bắt đầu khó chịu, cũng không biết thế nào mà đại não có chút hỗn độn mơ màng.Một bàn tay sờ xuống âm mao bên dưới, lần này anh không kéo lông nữa mà dùng ngón tay chải vuốt nó.Ngứa, Tôn Văn Tĩnh không khỏi kẹp chặt hai chân.Tay anh tiếp tục chậm rãi trượt xuống, đi tới g*** h** ch*n cô.

Tôn Văn Tĩnh xấu hổ đến nhắm tịt hai mắt, Thẩm Phú Sơn lúc này mới nhả n*m v* cô ra.Thẩm Phú Sơn thì thầm bên tai cô: “Vợ, mở ra chân.”Cả người Tôn Văn Tĩnh cứng đờ, Thẩm Phú Sơn thấy cô không nhúc nhích thì đưa tay sờ lên trên đùi cô.Bàn tay thô ráp đặt lên trên da thịt cô, một ngón tay c*m v** nơi g*** h** ch*n cô.

Hô hấp của Tôn Văn Tĩnh trở nên dồn dập, th* d*c, cô r*n r* nói đừng mà.Thẩm Phú Sơn nào chịu dừng lại, mỗi bàn tay đè lấy một chân cô, chậm rãi tách chúng ra hai bên.

Tôn Văn Tĩnh xấu hổ đến cả người đều đỏ cả lên, trông chẳng khác gì con tôm luộc.Thẩm Phú Sơn nuốt nuốt nước miếng, quỳ dịch đến g*** h** ch*n cô.

Tôn Văn Tĩnh xấu hổ không chịu được, cô bảo anh: “Tắt đèn.”Anh sao có thể tắt đèn đi được chứ, anh muốn nhìn cho rõ cô vợ nhỏ nhà mình sẽ ở dưới thân anh thừa hoan như thế nào cơ.Không cho cô nói chuyện cơ hội, ngón tay anh đã thăm dò vào cái nơi thần bí nhất kia.

Tôn Văn Tĩnh cắn chặt môi, nhắm mắt lại, trong lòng hoảng lên.

Ánh mắt Thẩm Phú Sơn nhìn chằm chằm t*** h***t hồng phấn, thèm đến thiếu chút nữa ch** n**c dãi luôn rồi.

Anh nhìn một hồi thì phát hiện ra một cục thịt nhỏ lồi lên, khiến anh hơi tò mò mà dùng bùng ngón tay để xoa vê nó.

Chỉ là một chút như vậy nhưng Tôn Văn Tĩnh đã chịu không nổi rồi, thân thể cô run rẩy, giọng nói cũng thấm đẫm t*nh d*c: “Đừng mà, khó chịu lắm.”Cô khó chịu, Thẩm Phú Sơn càng khó chịu, một đôi vợ chồng ngây thơ đối mặt với vấn đề loại này, liên tiếp mắc lỗi là chuyện bình thường..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 33: Chương 33


Thẩm Phú Sơn không hé răng nửa lời, ngón tay vẫn ấn trên cục thịt nhỏ mà chậm rãi xoa vê.

Theo động tác của anh, thân thể Tôn Văn Tĩnh run như cầy sấy.

Cô cảm thấy cái nơi mình dùng để đi tiểu cứ tê tê dại dại, huyệt nhỏ cũng bắt đầu phát ngứa.

Cô khó chịu mà vặn vẹo thân thể, có cảm giác nức nở muốn khóc.Một tay Thẩm Phú Sơn xoa vê nơi đó, một tay khác mò tới trước mật huyệt.

Giữa hai mảnh mum múp là một cái khe, lại còn không lớn lắm, anh nghĩ, d**ng v*t mình c*m v** nơi này có sao không.

Anh còn nghĩ, có thể c*m v** được hay không cũng là vấn đề đó.Vừa thất thần, tay anh hơi dùng sức một chút, đã nghe cô nghẹn ngào lên tiếng: “Thẩm Phú Sơn, tôi muốn đi tiểu.”Không biết là mình cao trào, Tôn Văn Tĩnh cho rằng mình muốn đi tiểu thôi.Thẩm Phú Sơn trầm giọng nói với cô: “Thế thì em cứ vậy mà tiểu đi, để tôi xem em đi tiểu thế nào.”Tôn Văn Tĩnh muốn kẹp chặt hai chân lại, nhưng bởi vì cả người anh đang ở g*** h** ch*n cô, khiến cô thử vài lần mà vẫn không tránh được sự kìm kẹp của anh.

Thế rồi, Tôn Văn Tĩnh cứ thế mà tuông ra hết.Quá con mẹ nó mắc cỡ, Tôn Văn Tĩnh xấu hổ khóc lên.

Thẩm Phú Sơn cười hắc hắc: “Vợ, em đi tiểu cũng đẹp đến vậy.”Cô miệng khô lưỡi khô nuốt nước miếng, bị một câu nói này của anh làm cho quên cả khóc.

Thẩm Phú Sơn nhìn cô: “Vợ, tôi làm nhé.”Còn chưa nói hết lời, Thẩm Phú Sơn đã c** q**n cộc, để lộ ra d**ng v*t lớn vừa thô lại dài của anh.

Tôn Văn Tĩnh chỉ mới nhìn thoáng qua đã sợ tới mức hoa dung thất sắc, cả người không nhịn được mà dịch lên trên.Thẩm Phú Sơn dùng tay tuốt d**ng v*t mình.

Cả cây thịt cụ lớn đến mức cả anh còn cầm không hết, to sắp bằng cánh tay nhỏ của Tôn Văn Tĩnh luôn rồi.“Vợ?”Ngẩn đầu là một đao, cúi đầu cũng là một đao, Tôn Văn Tĩnh hạ quyết tâm, không né tránh nữa.

Thẩm Phú Sơn nắm lấy d**ng v*t nóng bỏng của mình mà quất đánh vào đám lông đen của cô.

Tôn Văn Tĩnh hồi hộp, cả người rung lên, Thẩm Phú Sơn lại tiếp tục cầm lấy d**ng v*t cọ sát trước cửa mật huyệt.Dùng q** đ** cọ mở miệng huyệt, bên trong lộ ra thịt trai hồng nhạt.

Thẩm Phú Sơn đưa ngón tay sờ sờ lên đó, cảm giác nóng hầm hập khiến anh chơi đùa say mê.

Nơi đó ấn xuống lại nảy về, cứ thể lặp đi lặp lại vài lần đã trào ra nước dâm rồi.Dính dính trơn trơn, không hề có chút mùi lạ nào, Thẩm Phú Sơn nói: “Vợ ơi, em ướt rồi này.”Anh không nói, Tôn Văn Tĩnh cũng đã tự mình nhận ra rồi.

Bị anh nói như vậy, cô lại thấy ngượng ngùng, không chỗ dung thân.

Cô chỉ hừ hừ hai tiếng chứ không hé răng làm Thẩm Phú Sơn cười khẽ.

Anh không tiếp tục đùa bỡn nơi đó nữa mà nắm lấy d**ng v*t, bắt đầu thọc nhẹ vào trong.q** đ** đã đi vào rồi, sau đó bị huyệt nhỏ m*t chặt lấy, còn Tôn Văn Tĩnh thì đau phát khóc.Thẩm Phú Sơn thấy cô khóc, không dám tiếp tục nữa.

q** đ** cứ thế bị t*** h***t cắn chặt, có muốn nhút nhích một chút cũng lao lực vô cùng.Tôn Văn Tĩnh đau đến đại não trống rỗng, cô cảm giác cả người mình như là bị xé ra vậy, đau đến mức cô nghẹn một hơi ngang ngực.Qua hai ba phút, khi đã thích ứng với cơn đau, Tôn Văn Tĩnh mới ngừng khóc.Thẩm Phú Sơn thấy vậy, g** th*t lại tiếp tục tiến vào thêm một chút, đau đến mức cô nhe răng nhếch miệng.

Lặp lại vài lần như vậy nhưng chỉ mới c*m v** được một phần ba, còn lại có chết sống chen vào cũng không lọt nổi.Thẩm Phú Sơn đã sớm nghẹn đến mức sắp nổ mạnh: “Vợ, tôi sắp kiềm chế không nổi nữa rồi, xin lỗi em…”Tôn Văn Tĩnh nghe mà căng thẳng, cây g** n*ng b*ng nơi huyệt nhỏ bắt đầu vận động, đ* cô đến quỷ khóc sói gào.“Đồ con rùa, anh chậm một chút, đau chết mất.”.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 34: Chương 34


Thẩm Phú Sơn ngoài miệng đồng ý theo cô, nhưng eo vẫn từng cái hung tàn mà thúc, tốc độ dương cụ thọc vào rút ra cũng càng lúc càng nhanh.Tôn Văn Tĩnh cảm thấy huyệt nhỏ bên dưới của mình như thế cháy đến nơi rồi, lại tiếp tục rầm rì mắng anh.

Thẩm Phú Sơn nghĩ cô thật không ngoan, bị anh ch*ch rồi mà còn dám mắng anh.

d**ng v*t lại th*c m*nh, vào sâu thêm một đoạn nữa, lần này Tôn Văn Tĩnh đau đến không nhúc nhích nổi, khuôn mặt nhỏ đều trắng bệch đi.Thẩm Phú Sơn nhìn vẻ mặt cô thì không dám làm bậy, mặc cho d**ng v*t ở trong *m đ** giật giật.Tôn Văn Tĩnh thở gấp, cả người rung lên từng nhịp.

Tay anh v**t v* hai cái đùi trắng bóc của cô, thở hổn hển như trâu.Một hồi lâu cô mới thích ứng được, mắt Thẩm Phú Sơn vẫn nhìn chằm chằm vào từng chút một biến hóa trên khuôn mặt cô, anh chỉ dám động eo nhẹ nhàng đưa đẩy trước sau thật chậm rãi chứ không dám dùng sức thúc vào như lúc nãy nữa, muốn thử thăm dò xem cô đã có thể tiếp tục được chưa.Tôn Văn Tĩnh nuốt nuốt nước miếng, thấy trên trán anh đều mồ hôi, biết anh khó chịu, cô cắn chặt răng nói: “Anh tiếp tục đi.”Thẩm Phú Sơn vui vẻ: “Chịu không nổi thì nói với tôi đấy.”Nghe nói xử nữ rất yếu ớt, anh sợ mình ch*ch hỏng luôn cái huyệt nhỏ của vợ mình mất.

Tôn Văn Tĩnh dùng giọng nhỏ như muỗi kêu mà đồng ý, Thẩm Phú Sơn ừ một tiếng, d**ng v*t rốt cuộc cũng được thả xích mà bắt đồng tiến công.Cô a một tiếng, cả người đều cong lên, trên khuôn mặt nhỏ đều là mồ hôi.Thẩm Phú Sơn sợ tới mức không dám động: “Vợ?”Tôn Văn Tĩnh rất muốn mắng người, à mà, cô cũng làm vậy luôn: “Đ*t bà nội anh, anh mẹ nó định đ* chết tôi đấy à?”Thẩm Phú Sơn thấy cô còn có thể mắng mình như vậy thì lập tức yên tâm rồi: “Em cứ nói bậy đi, xem tôi dạy dỗ em thế nào.”Tên đàn ông ngu ngốc này quả thực không hiểu cái gì là thương hương tiếc ngọc sất, chỉ biết hết sức mà dùi mạnh vào, rút ra rồi lại cứ thế dùi mạnh vào.

Tôn Văn Tĩnh sao có thể chịu nổi, mới được mười mấy cái mà huyệt nhỏ của cô đã bị làm cho sưng đỏ lên rồi.

Anh cứ thế đâm đến nổi cô chẳng thốt nổi nên lời.

Cả căn phòng cứ dội lại tiếng da thịt hai người vỗ vào nhau bành bạch, ngay cả Tôn Văn Tĩnh ban đầu còn chịu không nổi, cũng dần dần thích ứng với tầng suất của anh.Tuy rằng cô vẫn cảm thấy đau, nhưng so với đời trước thì đã tốt hơn rất nhiều rất nhiều rồi.

Ít nhất Thẩm Phú Sơn đã biết bận tâm đến cảm nhận của cô, chứ không giống trước kia, chỉ biết hùng hục như trâu.Tôn Văn Tĩnh không tự chủ được mà bắt đầu r*n r*, cả người cũng mềm nhũng.

Ngay lúc này, Thẩm Phú Sơn bỗng gầm lên một tiếng, cứ thế b*n t*nh.Trong phòng trở nên cực kỳ yên tĩnh, chỉ còn mỗi tiếng hít thở của bọn họ.

Tôn Văn Tĩnh nhìn Thẩm Phú Sơn, chớp chớp mắt, cô cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi.

Cô nhớ rõ, ở lần đầu tiền bọn họ động phòng ở đời trước, khi đó Thẩm Phú Sơn mới làm cô có một hiệp mà huyệt nhỏ của cô đã sưng tấy lên cả, đến đi tiểu còn không ra nữa kia, để rồi hôm sau anh lại tiếp tục bị anh cưỡng ép làm tiếp.Hiện giờ cũng chỉ mới vài phút, vậy mà anh đã bắn rồi á.Tôn Văn Tĩnh nhìn anh, Thẩm Phú Sơn cười hắc hắc: “Lần đầu tiên không để ý thời gian, một hồi chúng ta lại làm tiếp.”d**ng v*t của anh vẫn chôn trong huyệt của cô không rút ra, Tôn Văn Tĩnh trừng anh một cái: “Lăn, cái huyệt nhỏ của tôi đã sung cả lên rồi kìa, để mấy ngày nữa đã.”Nơi đó của cô nóng rát đau đớn, có chút khó chịu.Thẩm Phú Sơn nhìn thử, thấy thật sự sưng đỏ vô cùng, lại cứ như đồ ngốc mà dò hỏi: “Vợ, em thấy hả?”Tôn Văn Tĩnh cảm thấy tên này lúc khôn khéo thì khôn khéo chết được, còn lúc ngu xuẩn thì quả thật không ai địch nổi luôn.

Cô giơ chân đạp lên trên vai anh, hơi hơi dùng sức, Thẩm Phú Sơn thuận thế ngã xuống, d**ng v*t phốc một tiếng, rút ra khỏi nơi đó..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 35: Chương 35


Tôn Văn Tĩnh muốn khép hai chân lại thì thấy huyệt nhỏ vừa nóng rát vừa đau buốt, không khỏi rầm rì, trừng mắt với anh.Thẩm Phú Sơn có chút còn chưa đã ghiền, cứ tham lam mà nhìn cô chằm chằm.

Tôn Văn Tĩnh mở miệng dỗ anh: “Bên dưới của tôi đau lắm, anh mau tới đây ôm tôi một cái…”Hai người ôm nhau, Tôn Văn Tĩnh sợ anh lại làm bậy nên rầm rì ghé vào trong lòng ngực anh làm nũng.

Tóm lại chính là không cho ch*ch nữa, chờ tiêu sưng đã lại tính.Thẩm Phú Sơn hơi không cam lòng, nhưng cũng không nói gì.

Một tay anh qua lại x** n*n bả vai cô, Tôn Văn Tĩnh nhỏ nhẹ nói: “Tôi khó chịu, anh đừng quậy nữa.”Thẩm Phú Sơn dừng lại, d**ng v*t của anh lúc này vẫn cứng ngắc, Tôn Văn Tĩnh vừa nhìn đã cảm thấy huyệt nhỏ của mình càng thêm đau đớn.

Cô không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, chỉ ngoan ngoãn ghé vào trong lòng ngực anh, cũng không nói gì mà yên lặng lắng nghe tiếng tim anh đập.Thẩm Phú Sơn thở dài: “Cái l*n của em sao mà yếu ớt thế? Tôi cũng chưa đ* được mấy cái đã sưng lên rồi.”Trong lòng Tôn Văn Tĩnh không nhịn được mắng mẹ nó, ngoài miệng vẫn nhỏ nhẹ dỗ dành anh: “Còn không phải trách anh, d**ng v*t lớn như vậy, tôi mới lần đầu tiên nữa, có thể kiên trì đến xong việc là đã không tồi rồi.”Thẩm Phú Sơn cảm thấy cô nói cũng đúng, tâm tình tốt lên, nhưng d**ng v*t lại cứ không chịu mềm xuống.

Đầu quả tim Tôn Văn Tĩnh cũng run lên, cô đưa tay tắt đèn, chuẩn bị dỗ anh đi ngủ.Anh xem như phối hợp với cô, vuốt vú rầm rì chứ không làm bậy, ngoài miệng còn nói một hồi, cái l*n nhỏ yếu ớt của cô cứ từ từ rồi sẽ quen thôi...Mơ màng hồ đồ đến hừng đông, Tôn Văn Tĩnh vừa tỉnh lại đã có cảm giác g*** h** ch*n mình dính dớp vô cùng, như đúc phát hiện ra mình đã đến ngày kinh.Tôn Văn Tĩnh vừa cử động đã đánh thức luôn Thẩm Phú Sơn đang nằm bên cạnh.

Anh mới vừa ngủ dậym có chút đáng yêu, thoạt nhìn giống như đứa bé to xác vậy.“Này, tôi đến ngày kinh rồi.”Thẩm Phú Sơn chớp chớp mắt, chậm rãi nói: “Lúc nào tới không được, lại cứ lựa bữa nay mà tới?”Tôn Văn Tĩnh nghiến răng, hung tợn nhìn anh.

Thẩm Phú Sơn bò lên: “Tôi đi lấy giấy cho em.”Ở thời đại này, phụ nữ đến ngày kinh nguyệt đều dùng vải lót, có thể dùng giấy vệ sinh để lót là rất hiếm rồi chứ đừng nói gì đến chuyện được dùng băng vệ sinh.Anh cầm giấy vệ sinh thô ráp đến, Tôn Văn Tĩnh mặc quần cộc vào, lót thêm giấy đã được xếp ngay ngắn ở giữa đ*ng q**n.

Thật may là không dính trên đệm giường, nếu không sẽ càng thêm xấu hổ.Thẩm Phú Sơn nhìn cô một hồi, lúc này anh cũng đã tỉnh ngủ hẳn rồi, cứ thế chậm rãi mặc quần áo vào.

Tôn Văn Tĩnh gom chăn đơn và khăn trải giường lại một đống, trên đó có dính máu xử nữ của cô, giờ định chuẩn bị đem đi giặt.Thẩm Phú Sơn nhìn ra ý định của Tôn Văn Tĩnh, cầm lấy tấm khăn trải giường đấy.“Anh làm gì đó?”Thẩm Phú Sơn cười khẽ: “Giữ lại làm kỷ niệm.”Mặt cô đỏ bừng lên: “b**n th**, nào có ai giữ thứ này lại làm kỷ niệm hả?”Anh lại hì hì với cô: “Em không biết hồi cổ đại đều có một cái gọi là khăn lạc hồng sao? Tôi quên trải rồi, nên giờ phải giữ cái này lại thôi…”Vừa nói anh vừa gấp cái khăn trải giường thành khối vuông vức, Tôn Văn Tĩnh chỉ có thể trơ mắt nhìn anh đem nó cầm đi.

Cô quả thực là cạn lời rồi.Lúc Thẩm Phú Sơn đi làm cơm sáng, cô vẫn luôn ngồi trên giường đất.Cơm sáng anh hấp bánh bao, một mình anh ăn tầm bảy, tám cái còn Tôn Văn Tĩnh chỉ ăn có một cái.“Để đó vài bữa tôi phơi chút rau khô, trữ lại mùa đông ăn…”Thẩm Phú Sơn vừa nhai bánh bao vừa nói lúng búng không rõ: “Phơi khô đồ ăn làm gì? Muốn ăn cái gì thì lúc đó lại đi mua là được!”Tôn Văn Tĩnh uống ngụm cháo: “Cuộc sống phải tính toán tỉ mỉ mới có thể sông nhỏ chảy dài được, anh đừng nghĩ mình có vài đồng tiền dơ bẩn là ghê gớm lắm.

Tiền có một ngày cũng sẽ xài hết…”.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 36: Chương 36


Truyện đăng trên app bị lỗi dính dòng nên các bạn đọc trên web giúp mình với nha, sorry vì sự bất tiện này!Thẩm Phú Sơn nuốt xuống bánh bao trong miệng, cười với cô: “Có vợ tốt ghê.

”Tôn Văn Tĩnh vừa mím môi cười khẽ, đã nghe anh nói tiếp: “Nhưng chồng em là người có bản lĩnh, không thiếu ăn thiếu mặc của em đâu.

”Được rồi, không phải người cũng đường, cô im miệng là được chứ gì?Tôn Văn Tĩnh nghĩ như vậy, trong đầu cô vẫn đang tính đến chuyện phơi đồ ăn trữ đông, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Nuôi một đầu heo đi, từ giờ đến lúc ăn tết vẫn còn mấy tháng, đến lúc đó giết heo ăn thịt, đỡ phải mua…” Cô đều là cùng anh bàn chuyện củi gạo dầu muối, sinh hoạt hàng ngày cả.

Thẩm Phú Sơn nhíu mày: “Nuôi cái đồ quỷ kia làm gì? Cứ để cho bọn họ làm là được, tới lúc đó kéo qua nhà ta, có sẵn ăn luôn…”Tôn Văn Tĩnh nhìn anh, trong lòng tràn đầy cảm giác bất lực, cô tìm từ nói với anh: “Nhà người ta nuôi heo cũng không dễ dàng, anh đến mặt mũi cũng không cần à, làm chuyện như vậy anh coi mà được à? Anh nói một tiếng, cả con heo người ta nuôi mất mấy tháng trời cứ thế mất trắng, lương tâm anh chẳng lẽ sẽ dễ chịu sao?”Thẩm Phú Sơn liếc mắt nhìn cô một cái, không hé răng nửa lời.

Tôn Văn Tĩnh cũng yên lặng nhìn anh.

An an tĩnh tĩnh cơm nước xong, sau khi ăn xong đều là Thẩm Phú Sơn thu vén việc nhà.

Chăng xong dây phơi, Tôn Văn Tĩnh ra vườn, chuẩn bị đi phơi đồ ăn.

Thẩm Phú Sơn vốn định nói đừng phơi, nhưng ngẫm lại thì không nói gì cả, tùy cô vậy.

Tôn Văn Tĩnh vội chăng phơi đồ ăn, Thẩm Phú Sơn thì đi ra ngoài, sắp đến giữa trưa mới xách một con vịt trở về.

Vịt hình như là vừa mới giết xong, vẫn còn độ ấm, vừa thấy đã biết không phải là đồ ăn mua ở công xã rồi.

“Vịt đâu ra vậy?”Thẩm Phú Sơn nhe răng cười: “Ăn được, hỏi nhiều như vậy làm gì?”Tôn Văn Tĩnh thở dài: “Không phải là trộm đó chớ?”Thật sự bị cô đoán đúng rồi.

Thẩm Phú Sơn không phủ nhận: “Trên đường cái thấy vật vô chủ, tôi bảo Nhị Oa bắt lấy giết thịt…”Cả con vịt còn sống to lù lù như vậy sao có thể là vật vô chủ? Hiển nhiên là tự lừa mình dối người thôi.

Tôn Văn Tĩnh tức giận: “Thẩm Phú Sơn, anh có thể sống cho ra con người tử tế được không hả? Người ta nuôi lớn một con vịt như vậy dễ dàng lắm hay sao? Anh thèm ăn thì bắt lấy về nhà hầm ăn, tâm tình của người mất của sẽ thế nào đây, anh đã từng nghĩ tới chưa hả? Nếu là vịt của người già neo đơn hay gia đình goá bụa nuôi thì sao, anh ngẫm lại ngày tháng khổ cực của anh mà xem…”Sắc mặt Thẩm Phú Sơn trầm xuống, không còn cợt nhả như trước nữa.

Anh nhìn cô, nói: “Em đủ rồi đó, đừng có động một chút là lại lên mặt dạy dỗ tôi.

Tôi là chồng em chứ có phải con trai em đâu! Trước khi gả cho tôi, em không biết tôi là cái đức hạnh gì sao? Hiện giờ thì lại ghét bỏ tôi không ra gì, có phải là hơi chậm rồi không?”Tôn Văn Tĩnh tức giận không nhẹ, ném con vịt cái bạch xuống dưới đất.

“Thẩm Phú Sơn, anh mẹ nó có thể nghe hiểu tiếng người không hả? Tôi mẹ nó là vì muốn tốt cho ai? Tôi là sợ anh làm nhiều chuyện thiếu đạo đức, sinh con trai ra không có lỗ đít, nếu không tôi cũng lười nhiều lời với anh.

”Thẩm Phú Sơn cũng giận điên lên: “Sinh con trai ra không có lỗ đít? Tôi đây đúng là không sợ đấy, tôi cứ thiếu đạo đức đấy, em có thể làm gì tôi?”Tôn Văn Tĩnh tức giận đến nói không nên lời, hốc mắt đỏ lên: “Cứ thế này thì sống tiếp làm sao được, tôi muốn ly hôn.

”Bọn họ còn chưa đăng ký kết hôn, cũng không hề tổ chức hôn lễ, ly hôn mà cô vừa nói cũng chẳng hề tồn tại, Tôn Văn Tĩnh tức đến khó thở mới nói như vậy thôi.

Thẩm Phú Sơn ha ha hai tiếng: “Ly hôn? Em ly một cái thử xem, xem ông đây có thể làm chết em không.

”.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 37: Chương 37


Tôn Văn Tĩnh bị chọc cho tức điên rồi, cô nhìn quanh một cái rồi tóm lấy cây chổi đặt bên cạnh cửa, vung lên đánh anh.“Đồ con rùa, quỷ thiếu đạo đức nhà anh, đậu mé bà nội anh Thẩm Phú Sơn, cho anh bắt nạt tôi này…”Thẩm Phú Sơn không đứng yên chịu đánh mà trốn đông trốn tây, Tôn Văn Tĩnh đánh không trúng anh, lại càng thêm tức giận.“Đậu bà nội anh Thẩm Phú Sơn, anh là đàn ông thì đừng có chạy…”Thẩm Phú Sơn một bên trốn một bên già mồm: “Tối hôm qua tôi mới vừa đ* em đấy thôi, tôi có phải đàn ông hay không, em còn không biết sao?”Tôn Văn Tĩnh lại càng thêm phát điên: “Thẩm Phú Sơn, mõm chó nhà anh, tôi muốn cùng anh đồng quy vu tận…”Thẩm Phú Sơn thấy cô vợ nhỏ nhà mình thật sự tức giận rồi, thế là nhanh như chớp chạy ra khỏi cửa.Tôn Văn Tĩnh tức giận đến mất cả lý trí, xách cây chổi đuổi theo.“Đậu mé anh Thẩm Phú Sơn, hôm nay bà đây muốn băm anh cho chó ăn…”Giờ đã tới gần giữa trưa, đúng vào thời gian người người nhà nhà nấu cơm nấu nước, nghe thấy động tĩnh, họ đều đổ ra ngoài hóng chuyện.

Người đi đường cũng vậy, chủ yếu là do tên tuổi của Thẩm Phú Sơn quá vang dội.Tôn Văn Tĩnh cao giọng chửi Thẩm Phú Sơn ầm lên, anh cũng không cãi lại mà chỉ cười hì hì nghe cô mắng mình thôi.“Anh đừng chạy, anh thử xem tôi có thể đập chết anh hay không.”Thẩm Phú Sơn lại có ngốc đâu, không muốn để cô đánh, lại không muốn đánh cô, thế nên chỉ có thể trốn.

Một người chạy một người đuổi theo sau, một màn này khiến cho mọi người chạy trong nhà ra xem đều thấy kỳ lạ không thôi.“Thẩm Phú Sơn, anh không phải là đàn ông, là đàn ông thì anh đừng chạy.”Thẩm Phú Sơn cười hắc hắc: “Em cho rằng tôi là đồ ngốc à? Đánh em tôi đau lòng, em đánh tôi, tôi lại đau thịt, không chạy không phải là đồ ngốc hay sao?” Anh còn chựng chựng lại trêu cô nữa chứ.Tôn Văn Tĩnh thở hồng hộc nhìn anh, cắn cắn môi.

Người khác thì thấy bộ dạng cô thật hung hãn, nhưng trong mắt Thẩm Phú Sơn thì chỉ cảm thấy cô vợ nhỏ nhà mình thật quá là đáng yêu đi…Bừng tỉnh nhận ra không ít người đang vây xem, mặt Tôn Văn Tĩnh đỏ lên: “Anh chờ về nhà mà coi tôi xử anh thế nào.”Chỉ cần mặc xong quần áo, Tôn Văn Tĩnh sẽ không sợ anh, chứ c** q**n áo là cô liền rén hẳn.Thẩm Phú Sơn ngưỡng mặt hừ hừ, Tôn Văn Tĩnh thở phì phì kéo theo cây chổi trở về nhà.

Về đến nhà, cô dựng lại cây chổi ở bên cạnh cửa, nhặt con vịt trên mặt đất lên rồi đưa vào phòng bếp.Xử lý con vịt xong xuôi rồi cho vào nồi, Tôn Văn Tĩnh nhóm lửa đun được một lúc thì Thẩm Phú Sơn mới mò mặt về nhà.Tôn Văn Tĩnh làm như không nhìn thấy anh, Thẩm Phú Sơn nhe răng cười lấy lòng: “Vợ, em hầm vịt thật thơm.”Cô vẫn lơ đẹp, chỉ coi anh như không khí.

Thẩm Phú Sơn vừa đề phòng cô, vừa đi bước một qua đó: “Đừng nóng giận, đều là lời nói lúc giận dỗi cả thôi.”Quả là như vậy, nhưng Tôn Văn Tĩnh cô đây nói những lời này đó không phải cũng là vì muốn tốt cho anh sao?Nước mắt của Tôn Văn Tĩnh vì bị khói lửa trong bếp hun mà lộp bà lộp bộp rơi xuống: “Thẩm Phú Sơn, chúng ta đàng hoàng sống qua ngày không được sao? Không cần lại làm những chuyện đầu cơ trục lợi đó nữa.

Tôi không sợ ngày tháng khổ cực, chúng ta tuổi còn trẻ, chỉ cần chăm chỉ cố gắng, sao có thể thiếu ăn thiếu mặc được…”Thẩm Phú Sơn ngồi xổm xuống ôm lấy cô, hôn hôn lên nước mắt trên mặt cô: “Vợ, tôi biết em là vì tốt cho tôi, nhưng em có muốn cũng vô dụng thôi.

Nếu bây giờ tôi thu tay lại, sẽ có bao nhiêu người muốn đì chết tôi đây?”Tôn Văn Tĩnh không khóc nữa, nước mắt lưng tròng nhìn anh.Thẩm Phú Sơn thở dài: “Vợ, em đừng ghét bỏ tôi, chỉ cần em không rời không bỏ, tôi tất sinh tử gắn bó cùng em…”.
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 38: Chương 38


Tôn Văn Tĩnh oa một tiếng khóc tiếp, ném que cời lửa xuống rồi ôm lấy anh.“Anh là đồ đại ngốc, ai dạy anh nói mấy câu lừa tình này hả…”Trong lòng Thẩm Phú Sơn cũng không chịu nổi, vỗ vỗ sau lưng cô rồi ôm cả người cô lên.“Đừng khóc, tôi vốn miệng mồm thiếu đánh, về sau tôi sẽ cố gắng không chọc em giận…”Hơn một tháng ở chung, Thẩm Phú Sơn đối xử với cô thế nào, Tôn Văn Tĩnh đêu rõ ràng cả.

Cô hít hít cái mũi, hừ hừ một tiếng, Thẩm Phú Sơn cười khẽ: “Em đợi chút, tôi đi nấu cơm.”Nhìn theo bóng anh đi ra ngoài, nước mắt Tôn Văn Tĩnh lại ứa ra trên vành mắt.

Lúc nãy Thẩm Phú Sơn nói đúng, hiện tại anh mà rửa tay chậu vàng sẽ chỉ làm kẻ thù của anh nổi lên sát tâm mà thôi, nói không chừng ngày tháng càng thêm khó sống.

Tôn Văn Tĩnh tưởng tượng đến lúc mình không thể gặp được anh nữa, tim không khỏi đau đớn theo.*Ăn hơn phân nửa con vịt kia, bữa cơm kết thúc, vẫn là Thẩm Phú Sơn bận rộn trong ngoài.

Tôn Văn Tĩnh nằm trên giường đất, cô có chút mơ hồ, trong đầu nghĩ đến rất nhiều chuyện.Dọn dẹp xong xuôi, Thẩm Phú Sơn leo lên giường đất, nằm xuống rồi dựa gần vào cô.

Tôn Văn Tĩnh nhìn anh, kéo cánh tay anh lót ở sau đầu mình.Thẩm Phú Sơn cười khẽ, nằm nghiêng người: “Vợ, lần này em nổi danh rồi.

Trên đường cái mà mắng tôi chẳng khác gì mắng cháu trai, người ta nhiều ít gì cũng sẽ nói tôi là thằng sợ vợ…”Tôn Văn Tĩnh nhớ tới mình khi đó, không khỏi đỏ mặt lên.“Đó là do anh tự tìm.”Thẩm Phú Sơn cong cong khóe miệng, hôn lên trán cô.Tôn Văn Tĩnh củng củng vào trong lòng ngực anh, hai người dần dần đều nhắm mắt lại, đi vào giấc ngủ.Không đợi bọn họ tự tỉnh ngủ, đã có người gõ vang ngoài cổng rồi.Thẩm Phú Sơn lồm cồm bò dậy, Tôn Văn Tĩnh đánh ngáp rồi cũng ngồi dậy theo.

Cô đưa mắt nhìn về phía cổng lớn, thấy người đến là Đổng Binh, thế là đành lười biếng xuống đất.Đổng Binh đưa bắp đến, lại còn tặng thêm một ít khoai tây cùng ít rau dưa nhà mình trồng được nữa.

Tuy rằng không đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng dù sao cũng là tâm ý của anh ta.Trước mặt Tôn Văn Tĩnh, Thẩm Phú Sơn cười hì hì, nhưng với những người khác thì anh vẫn luôn trưng ra khuôn mặt lạnh như băng.Tôn Văn Tĩnh cảm thấy anh như vậy sẽ dọa Đổng Binh mất, nên ra hiệu để anh cười một cái.Đổng Binh còn đang uống nước, đột nhiên thấy Thẩm Phú Sơn quay qua cười với mình thì sợ tới mức giật mình hốt hoảng.Tôn Văn Tĩnh không biết nói sao cho phải, còn Thẩm Phú Sơn chỉ trưng vẻ mặt vô tội, nhún vai nhìn cô.“Anh rể, chị em thế nào rồi ạ?”“Có thể xuống giường đi lại được rồi, chỉ là chẳng được mấy sức lực.

Anh hỏi bác sĩ thì bác sĩ nói do hụt hơi mà ra, từ từ bồi dưỡng là được…”Tôn Văn Tĩnh câu được câu không hàn huyên với Đổng Binh.

Cô từ trong miệng anh biết được, ba người con trai của Tôn Hồng Phúc đã lần lượt đính hôn rồi, nói là đầu đông sẽ cùng nhau tổ chức hôn lễ.“Anh cả không phải là bị bắt đi rồi à? Được thả khi nào vậy?”Đổng Binh nhìn bọn họ: “Không phải là do bọn em đưa anh cả ra à? Người trong thôn nói như vậy đấy, chẳng lẽ là không phải?”Nghe xong một cậu này, Tôn Văn Tĩnh còn có gì mà không rõ nữa chứ!Thẩm Phú Sơn nhướng mày, cảm thấy lá gan của Tôn Hồng Phúc không phải là lớn bình thường đâu, vậy mà lại dám lấy danh nghĩa của anh ra làm xằng làm bậy.Khuôn mặt nhỏ của Tôn Văn Tĩnh trở nên lạnh lùng: “Đều đã chừng đấy tuổi rồi, thế mà còn có thể làm ra những chuyện vô sỉ như vậy nữa, cũng không sợ mất mặt xấu hổ…”Thẩm Phú Sơn không ra tay giúp đỡ, Tôn Hồng Phúc sốt ruột muốn cứu con trai, thế là đến đồn công an tự mình nhắc đến anh, sau đó lại bắt đầu nhắc đến chuyện ông ta là cha vợ anh.Người ta cũng đâu thể tới tìm Thẩm Phú Sơn để kỳ kèo được, hơn nữa anh cả của Tôn Văn Tĩnh chính là tụ tập đánh bạc, chuyện cũng không quá lớn, coi như là bán cái nhân tình cho anh thôi..
 
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Chương 39: Chương 39


Đổng Binh nghe xong cũng đã rõ: “Chị em cũng nói thế đấy, bảo là em sẽ không ra mặt đưa người ra đâu.

Lúc ấy anh còn phản bác lại cô ấy vài câu…”Tôn Văn Tĩnh bực mình: “Chỉ biết đường ngang ngõ tắt thôi, em thật muốn xem kết cục của bọn họ…”Tôn Hồng Phúc và Triệu Thục Vinh trọng nam khinh nữ.

Với hai người bọn họ mà nói, con trai chẳng khác gì mệnh của mình cả, còn đối xử với con gái thì lại cứ như là cha kế mẹ ghẻ vậy.Dù là Tôn Văn Tĩnh hay là Tôn Văn Kiệt, từ nhỏ đều đã không ít lần ăn khổ chịu tội rồi.

Nhưng nhìn qua trên người ba ông anh của cô đi, cả một đám người này còn quý giá hơn người kia!Hai vợ chồng già kia đều không nỡ để ba thằng con trai quý báu của mình làm việc nặng nên từ nhỏ đã chiều chuộng nâng niu vô cùng.

Giờ thì hay rồi, nuôi ra một đám ham ăn biếng làm, gian xảo lừa lọc…Tôn Văn Tĩnh lẩm nhẩm lầm bầm nói rất nhiều lời, Đổng Binh ngồi nghe bên cạnh thường thường sẽ bỏ đá xuống giếng, phụ hoạ theo cô vài câu.Lần này Tôn Văn Kiệt khó sinh, hoàn toàn làm Đổng Binh thấy rõ bộ mặt thật của ba mẹ vợ rồi, giờ thì cả hai bên nội ngoại anh ta đều chẳng để tâm đến bên nào nữa cả.Đổng Binh ngồi một hồi thì đứng dậy chào về, dù cô muốn giữ anh ta lại ăn cơm xong rồi hẵn đi, nhưng anh ta vẫn chết sống không chịu, một hai đòi về.Tiễn người xong, hai người họ về lại trong phòng, Thẩm Phú Sơn mở miệng nói với cô: “Đừng nóng giận, để đó tôi cho người xử lý bọn họ.”Tôn Văn Tĩnh không nói gì, một hồi lâu mới lên tiếng: “Thôi bỏ đi, tuy rằng bọn họ đối với tôi bất nhân, nhưng tôi dù sao cũng là con gái nhà họ Tôn, chỉ lần này thôi, lần sau tùy anh muốn làm sao thì làm…”Thẩm Phú Sơn cười cười: “Em ấy à, chính là quá mềm lòng, có lần này thì chắc chắn sẽ có lần sau thôi.”Tôn Văn Tĩnh không phải mềm lòng mà là muốn từ này về sau phân rõ giới hạn với bọn họ.

5000 đồng kia coi như là trả ân dưỡng dục, về sau cô với bọn họ coi như người xa lạ.Tôn Văn Tĩnh nghĩ như vậy, lại vì chính mình mà cảm thấy bi thương.Thẩm Phú Sơn nhìn vẻ mặt phong phú của cô: “Lại nghĩ gì thế?”Suy nghĩ bị cắt đứt, Tôn Văn Tĩnh nói: “Không có gì.”Thẩm Phú Sơn xoay người gối đầu lên trên đùi cô: “Vợ, cái kia của em khi nào mới hết?”Còn chưa đến một ngày, anh đã sốt ruột rồi.

Tôn Văn Tĩnh trừng anh: “Còn lâu, cũng phải sáu, bảy ngày kìa!”Thẩm Phú Sơn vừa nghe đã lộ ra xem vẻ mặt như trái khổ qua: “Đàn bà thật lắm chuyện, cũng không sợ đổ máu mà chết à.”Kỳ kinh nguyệt của Tôn Văn Tĩnh thường là ba ngày, nhưng cô cố ý nói nhiều hơn mấy ngày.“Chưa nghe nói có ai tới kỳ đổ máu nhiều quá mà chết bao giờ.”Thẩm Phú Sơn nhe răng cười, nhìn cô: “Vợ, sao em lại đáng yêu như vậy chứ?”Tôn Văn Tĩnh cảm thấy anh lại bắt đầu thiếu đánh rồi, cô rầm rì không thèm để ý đến anh nữa.

Hai người còn đang ở v* v*n đánh yêu thì cổng lớn lại lần nữa bị gõ vang.Bình thường chẳng thấy ai tới cửa, hôm nay thế mà lại rộn ràng náo nhiệt.Thẩm Phú Sơn đi mở cổng, người đến là Nhị Oa.

Cũng không biết hai người họ nói chuyện gì ở cổng lớn mà Thẩm Phú Sơn cũng không mời Nhị Oa vào nhà, chỉ nói chuyện xong rồi đi luôn.“Buổi tối tôi phải ra ngoài ăn cơm.”Tôn Văn Tĩnh nghe mà sợ run: “Không được uống rượu đâu đó.”Thẩm Phú Sơn nhìn cô, thực buồn bực mà nói: “Vợ, vì sao em cứ luôn không cho tôi uống rượu thế?”Tôn Văn Tĩnh cũng không biết nói với anh thế nào cho phải, chỉ có thể hung dữ gầm lên: “Không được uống rượu!”Thẩm Phú Sơn cười khổ: “Lần trước cũng bởi vì không uống rượu, em còn không biết đám người kia chèn ép tôi ra sao đâu.

Hôm nay lão Khương mời khách, không thể nào không uống được…”Lão Khương cũng là một tay có máu mặt của trấn Phú Cường này.Tôn Văn Tĩnh mặc kệ anh, yêu cầu duy nhất của cô với anh chính là không được uống rượu.

Uống cũng được thôi, nhưng uống rồi thì không được về nhà.Thẩm Phú Sơn cũng đành đồng ý với cô: “Được rồi, tôi biết rồi.”.
 
Back
Top Bottom