Ngôn Tình Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,506,060
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-70-chong-toi-la-ac-ba.jpg

Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
Tác giả: Hội Phi Đích Vu Bà
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hội Phi Đích Vu Bà

Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng, Hài Hước, Điền Văn, Đô Thị, Trọng Sinh, Truyện Khác

Giới thiệu:

Tôn Văn Tĩnh đến chết mới xem như hiểu rõ phẩm tính của người đàn ông cứ luôn miệng nói yêu cô.

Bởi vì không thể quan hệ nên đẩy cô cho gã đàn ông khác, chỉ vì muốn mượn giống sinh con.

Tính tình cô cương liệt, thà chết chứ không chịu phục, mới rơi xuống cái kết cục bị người ta bóp chết.

Lại lần nữa mở to mắt trọng sinh về năm 1978, một năm đã từng xảy ra biết bao sự tình.

Năm đó cô bị ép gả cho tên ác bá Thẩm Phú Sơn, bỏ trốn cùng người mình yêu để rồi mười năm sau gặp phải kết cục là chết thảm.

Sống lại về ngày này, trở lại một năm này, cô cho rằng mình thề sống thiếu chết phản kháng sẽ có thể thay đổi được quyết định của ba mẹ mình, nhưng chung quy là cô đã xem nhẹ sự sắt đá của hai người họ rồi.

Sau khi kết hôn, ngày qua ngày gà bay chó sủa, một bên miệng lưỡi sắc bén, một bên nửa bước cũng không nhường.

Tôn Văn Tĩnh quyết định tuân theo nguyên tắc – anh mà gây chuyện với tôi thì tôi sẽ cùng anh ly hôn, kiên quyết muốn đấu tranh với thế lực gian ác.

Thẩm Phú Sơn lại chỉ cảm thấy cô vợ nhỏ của mình lúc náo chuyện trông tràn trề sức sống, anh nhìn cái miệng nhỏ hết khép lại mở mắng mỏ mình, nhìn đến nổi nuốt nước miếng.

Tiểu kịch trường:

“Đồ lưu manh khốn nạn, đừng đụng vào tôi.”

“Không cho chồng em đụng thì em định cho thằng nào đụng hả?”

“…?”

Lúc bị xé quần áo mới biết, anh chỉ là muốn xem vết thương của cô thôi.

Khuôn mặt nhỏ của Tôn Văn Tĩnh bỗng hồng rực lên. Còn Thẩm Phú Sơn thì cảm thấy, dáng người vợ mình thực sự không đùa được, không uổng công anh hao tâm tốn sức như vậy để rước cô về nhà.

Mãi tận sau này, Thẩm Phú Sơn thế mà lại bị Tôn Văn Tĩnh thu thập đến là dễ bảo, anh mà không đàng hoàng đúng không? Không cho lên giường!

Ác bá sợ vợ Thẩm Phú Sơn PK Trọng sinh con nhím Tôn Văn Tĩnh​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bút Tháp
  • Trọng Sinh Tiểu Ớt Cay Thập Niên 90
  • Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
  • Thập Phần Vừa Ý Ngươi
  • Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 1: 1: Trốn Không Thoát Khỏi Vận Mệnh Bị Bán Đi


    Roi ngựa hung hăng quất đánh trên người Tôn Văn Tĩnh, mùa hè ăn mặc nhẹ nhàng, càng khiến cô đau đến lăn lộn ra đất.Tôn Hồng Phúc tức không chịu được, lại muốn tiếp tục dùng roi ngựa quất chết đứa con gái bất hiếu này, làm cho Triệu Thục Vinh phải hét lên để ngăn ông ta lại.“Cha nó à, đừng đánh nữa, đánh chết con bé rồi thì chúng ta biết ăn nói như thế nào với Thẩm Phú Sơn đây?”Tôn Hồng Phúc nghe vậy thì thở hổn hển, roi thu lại.Triệu Thục Vinh khóc sướt mướt, quỳ rạp xuống trước mặt con gái mình: “Tiểu Tĩnh, sao con lại cố chấp như vậy? Con đồng ý hôn sự này đi, ba mẹ cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi mà…”Tôn Văn Tĩnh nghe được lời mẹ mình nói mà trái tim phát lạnh, cô chịu đựng đau đớn trên người, cầu xin ba mẹ mình: “Mẹ, con cầu xin ba mẹ, con nhất định có thể kiếm được 5000 đồng về hiếu kính hai người mà, cầu xin hai người đừng bán con đi…”Một giờ trước, khi đang ngủ trưa thì cô trọng sinh, trở lại ngày này năm 1978.Không muốn lại đi vào con đường cũ, cô đã phản kháng lại ba mẹ mình, nào ngờ rằng lại xuất hiện một màn này.Cô còn chưa nói hết, Tôn Hồng Phúc đã nổi giận.“Cái gì mà rao bán mày? 5000 đồng đó mới chỉ là tiền lễ hỏi, có số tiền này là không cần phải lo lắng cho hôn sự của anh ba mày nữa.

    Con nhóc chết tiệt kia, tao nói cho mày biết, mày muốn gả thì gả, không muốn gả cũng phải gả cho tao! Nếu không phải mày được cái mặt đẹp kia thì Thẩm Phú Sơn người ta chưa chắc đã để mắt đến mày đâu…”Thẩm Phú Sơn là ai nào?Là ác bá vang danh khắp làng trên xóm dưới, cực kỳ nổi danh ở huyện thành bọn họ, ngoài ra, anh ta cũng có làm một ít chuyện đầu cơ trục lợi nguy hiểm nữa.Nói đến nói đi cũng là do Tôn Văn Tĩnh xui xẻo, ngày hôm qua cô qua chơi nhà Lý Phương, run rủi thế nào mà vừa ra cửa đã gặp ngay Thẩm Phú Sơn đang đến thôn bọn họ mua heo.Mới đó hôm nay đã thấy trưởng thôn tới nhà làm mai rồi.

    Dưới sự cám dỗ của 5000 đồng tiền lễ hỏi, vợ chồng Tôn Hồng Phúc cứ thế vui vẻ đồng ý luôn.Tôn Văn Tĩnh không ngờ rằng cô vòng đi vòng lại một đời, thế mà lại trở lại cái khởi điểm này.Một giọt nước mắt rơi xuống, lòng cô như tâm đã chết.

    Cô cảm thấy tủi thân vô cùng, tại sao cô lại có cha mẹ như vậy chứ.“Con có chết cũng không gả.”Cô hối hận, cực kỳ hối hận.

    Lẽ ra cô không nên ngả bài với hai người họ, lẽ ra cô nên trực tiếp bỏ chạy khỏi cái nhà này mới phải.Nhưng trên đời nào có nhiều thuốc hối hận như vậy cho cô uống chứ!Tôn Hồng Phúc tức đến bật cười, ông dùng một chân đá văng Triệu Thục Vinh ra, lại tiếp tục vung roi ngựa hung hăng quất trên người cô.Tôn Văn Tĩnh bị đánh đến lăn lộn quằn quại.

    Phỏng chừng Triệu Thục Vinh cũng có chút không đành lòng, bà ta đứng một bên, rơi vài giọt nước mắt cá sấu.Cô bị quất đến chịu không nổi nữa, đau đến hôn mê bất tỉnh.

    Lúc này, hai người kia thấy cô không còn có sức vùng vẫy được nữa thì mới bĩu môi, ngậm miệng lại.“Giám sát chặt chẽ nó cho tôi.

    Con nhóc này là đứa có chủ ý, đừng để nó chạy mất đấy.

    Tôi lên trấn trên một chuyến…”Tôn Hồng Phúc dặn dò Triệu Thục Vinh một phen mới mang giày đi ra khỏi cửa..
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 2: 2: Gặp Lại Thẩm Phú Sơn


    Trong mông lung, Tôn Văn Tĩnh dường như nghe được tiếng mở cửa, nhưng mí mắt cô cứ nặng ch*ch, mãi cũng chẳng thể mở ra được.

    Tiếng bước chân rất nặng nề, nghe không ra là của ai.

    Tôn Văn Tĩnh chỉ có cảm giác cả người mình đau nhức vô cùng, ngay cả ngón tay cũng không thể động đậy được, miệng thì lại khát khô.

    Có người vỗ vỗ mặt cô, cô nỗ lực mở mắt thì thấy trước mắt mình xuất hiện một khuôn mặt tuấn tú.

    Đầu đinh, ngũ quan cương ngạnh, trên má trái có một vết sẹo…Tôn Văn Tĩnh nhìn thấy anh mà giật mình: “Thẩm Phú Sơn?”Thẩm Phú Sơn cười hề hề, lộ ra bộ răng trắng bóng: “Vợ, em tỉnh rồi à?”Tôn Văn Tĩnh giận dữ trừng mắt với anh, ánh mắt nhìn anh cũng trở nên cực kỳ sắc bén.

    “Anh là đồ súc sinh, đồ con rùa! Đều là vì anh hết, hại tôi gặp nhiều đau khổ như vậy…”Thẩm Phú Sơn cho rằng cô là đang nói đến chuyện anh ra đòn hiểm bức hôn chứ không biết rằng thực ra cô đang nói đến chuyện của mình ở đời trước.

    “Đáng lắm! Người đàn ông tốt như tôi mà em dám không cần, đánh em cũng không oan đâu.

    ”Anh chỉ nói một câu đã khiến Tôn Văn Tĩnh tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

    Nếu có thể, cô chỉ muốn nhào lên b*p ch*t anh ta thôi.

    Thẩm Phú Sơn ra vẻ cà lơ phất phơ, nói tiếp: “Sau này em ngoan ngoãn cùng sống với tôi, tranh thủ ba năm ôm hai đứa, sinh thêm cho tôi mấy thằng nhóc béo… Tôi là đàn ông, sẽ không để em thiệt thòi đâu…”Tôn Văn Tĩnh nhổ một ngụm: “Cút, tôi còn lâu mới sinh con cho anh!”Thẩm Phú Sơn nhướng mày: “Em cứ mạnh miệng nữa đi, chờ tôi làm em lớn bụng rồi, xem em có sinh hay không.

    ”Tôn Văn Tĩnh trước giờ vẫn chưa gặp qua người nào vô lại như vậy, tâm cô như tro tàn mà nói: “Vậy anh giết tôi đi, chỉ cần tôi còn sống sẽ khống sinh con cho anh đâu! Cho dù có mang thai con anh, tôi cũng sẽ trăm phương nghìn kế làm sảy cho anh xem!”Thẩm Phú Sơn chẳng hề thấy tức giận, chỉ chậc chậc chậc vài tiếng: “Em có tin bây giờ tôi đệch em luôn không?”Tôn Văn Tĩnh thở gấp, cả người căng thẳng.

    Cô nhớ tới sự dã man ngày trước của anh ta, nhớ tới d**ng v*t anh ta lớn nhỏ ra sao, càng nghĩ càng khiến khuôn mặt nhỏ tức khắc trắng bệch đi.

    “Anh, anh đừng làm bậy, đây là nhà tôi đấy.

    ”Thẩm Phú Sơn cười đến khoa trương: “Đúng là nhà em thật.

    ”Âm cuối bị kéo rất dài, mang theo vài phần trào phúng nói móc.

    Tôn Văn Tĩnh chợt nhận ra có gì kỳ lạ, tròng mắt cô đảo quanh, vừa nhìn là thấy đau lòng đến không thở nổi.

    Tiếng cười của Thẩm Phú Sơn từ từ biến mất: “Ba mẹ em đem em tới đây chứ không phải là tôi đi đón em về đâu.

    ”Hốc mắt Tôn Văn Tĩnh đỏ lên: “Bọn họ sao lại có thể đối với tôi như vậy?”Thẩm Phú Sơn nhìn nàng, cong cong khóe miệng: “Không phải ai cũng có thể thoát khỏi được sự cám dỗ của 5000 đồng, bọn họ gả em cho tôi mới đúng là hợp tình hợp lý…”Giai đoạn này, bình thường kết hôn cùng lắm cũng chỉ mấy trăm đồng thôi, sự cám dỗ của món tiền 5000 đồng này, người bình thương thật sự không thể thoát được.

    Tôn Văn Tĩnh hừ một tiếng, cố ngăn dòng nước mắt: “Không phải chỉ là 5000 đồng sao? Tôi trả lại cho anh là được.

    ”Thẩm Phú Sơn lại chậc chậc chậc vài tiếng: “Thế bây giờ em trả tôi đi, còn nếu không có tiền thì phải làm vợ tôi đấy.

    ”Tôn Văn Tĩnh nào có 5000 đồng, nếu cô có thì sao lại rơi vào cái cảnh này.

    Thẩm Phú Sơn chép chép miệng: “Em yếu ớt thế kia, đừng ép tôi đánh em.

    Cứ yên ổn mà sống với tôi, không thì tôi sẽ khiến em sống không bằng chết…”.
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 3: 3: “không Cho Chồng Em Chạm Vào Thì Em Định Cho Thằng Nào Chạm Vào Hả”


    Tôn Văn Tĩnh cắn môi, không dám lại mạnh miệng nữa.

    Cô nghĩ, chờ đến khi vết thương trên người mình đỡ rồi, lại nghĩ cách chạy trốn sau vậy.

    Thẩm Phú Sơn thấy cô đã ngoan ngoãn thì cởi giày rồi leo lên giường đất, làm Tôn Văn Tĩnh thấy mà sợ hết hồn.

    “Lưu manh khốn nạn, đừng đụng vào tôi.

    ” Thấy anh duỗi tay về phía mình, Tôn Văn Tĩnh kích động hét lên.

    “Không cho chồng em chạm vào thì em định cho thằng nào chạm vào hả?”Động tác trên tay Thẩm Phú Sơn chợt dừng lại.

    “Ai cần anh lo! Tóm lại là anh đừng động vào tôi, bằng không chờ đến khi tôi khỏe lên, tôi sẽ băm anh cho chó ăn đó!”Thẩm Phú Sơn cảm thấy, cái tính tình cương liệt của cô vợ nhỏ nhà mình thì không nói rồi, ngay cả cái thói nóng nảy này cũng hợp khẩu vị của anh đến vậy là sao.

    Giống như con nhím vậy, động một chút là đâm vào tay.

    Anh chỉ thích mấy cô nàng làm trái ý mình thôi, chứ lại chẳng hứng thú với mấy cô cứ một hai nghe lời đâu.

    Nhiều năm sau, khi biết được cái sở thích trái khoáy này của anh, Tôn Văn Tĩnh mới bảo, anh đúng là đồ phạm tiện từ trong xương cốt…Thẩm Phú Sơn vui vẻ: “Vợ à, em mà có cái bản lĩnh đó thì tôi cũng không ngại để em băm tôi cho chó ăn đâu.

    ”Người này cứ cà lơ phất phơ như vậy, khiến Tôn Văn Tĩnh muốn phát điên luôn rồi.

    Thấy tay anh lại duỗi qua, cô lại hoảng lên.

    “Anh có còn là người không? Tôi cả người thương tích thế này mà anh còn có thể xuống tay được à?”Khuôn mặt ngăm đen của Thẩm Phú Sơn hiện lên ý cười, cảm thấy trêu vợ mình thật vui quá à.

    “Có gì mà không xuống tay được? Nhắm mắt tắt đèn là được hết.

    ”Tôn Văn Tĩnh nuốt nước miếng, cảm thấy anh ta quả nhiên là đồ súc sinh.

    “Đồ súc sinh khốn nạn nhà anh, anh sẽ không được chết tử tế đâu, tôi muốn liều mạng với anh!”Giọng nói cô lạc đi, Tôn Văn Tĩnh cố gắng muốn ngồi dậy.

    Thẩm Phú Sơn nhìn cô nhe răng nhếch miệng mà bĩu môi chế nhạo.

    Thử vài lần vẫn không dậy được, cô cảm thấy cực kỳ tuyệt vọng.

    Thẩm Phú Sơn thấy cô không còn sức lực nữa, lại đưa tay kéo quần áo cô, roẹt một tiếng quần áo đã bị anh xé nát luôn rồi.

    Bên trong, Tôn Văn Tĩnh mặc một cái áo con, b** v* căng phồng cứ như là muốn từ trong áo con nhảy ra vậy.

    Thẩm Phú Sơn nhìn đến ngây người, Tôn Văn Tĩnh lúc này mới tỉnh táo lại, cô lại bắt đầu mắng: “Đồ d* x*m, anh nhìn đi đâu đó!”Nhìn của vợ mình chứ có phải nhìn của người khác đâu, có gì mà không thể xem nào?Thẩm Phú Sơn hừ một tiếng, lưu luyến thu lại ánh mắt, biểu hiện tựa như không hề có hứng thú với phụ nữ vậy.

    “Vú được có chút xíu chừng đó, em nghĩ là tôi muốn nhìn sao?”Ngực của Tôn Văn Tĩnh thật sự không hề nhỏ, nói to nhất làng thì hơi có chút khoa trương, nhưng so với phụ nữ trong thôn cũng coi như là có số có má rồi.

    Khuôn mặt nhỏ của cô bị anh chọc tức đến đỏ bừng, Tôn Văn Tĩnh muốn giơ tay che lại ngực, nhưng cô thử vài lần cũng không thể nâng được cánh tay lên.

    Thẩm Phú Sơn tặc lưỡi vài tiếng, lại đưa tay qua lột quần cô.

    Tôn Văn Tĩnh luống cuống, dùng toàn bộ sức lực còn lại mà vặn vẹo thân thể.

    “Đồ lưu manh, anh đừng động vào tôi.

    ”Thẩm Phú Sơn tùy ý cô mắng mình, đôi tay một chút cũng chẳng hề nhàn rỗi.

    Quần bị anh cởi ra, Tôn Văn Tĩnh tuyệt vọng.

    Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, giận dữ trừng mắt nhìn anh: “Tôi sẽ hận anh cả đời.

    ”.
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 4: 4: “câm Miệng Tôi Chỉ Xem Vết Thương Cho Em Thôi”


    Thẩm Phú Sơn nghe thấy những lời này của cô thì cũng không để tâm lắm, ánh mắt vẫn lưu luyến không rời trên đôi chân mảnh khảnh của cô.

    Thời buổi này, nữ giới đều là quanh năm suốt tháng mang váy dài quần dài, da thịt trên người đều cực kỳ trắng trẻo, so với da mặt quả là một trời một vực.

    Tôn Văn Tĩnh cũng giống như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn không quá trắng nhưng da thịt trên người lại trắng như sữa.

    Làm Thẩm Phú Sơn nhìn đến nổi nuốt nước miếng, d**ng v*t cũng có dấu hiệu chào cờ.

    Trấn an thằng nhỏ của mình, để nó chịu khó nhẫn nhịn, sau đó anh xoay người cô lại.

    Tất cả những câu mắng chửi mà Tôn Văn Tĩnh biết đều đã đem ra mắng một lần rồi, giọng nói như thế sắp bốc khói đến nơi, nước mắt cũng càng lúc càng giàn dụa.

    Thẩm Phú Sơn bị cô khóc đến nổi phát phiền: “Câm miệng, tôi chỉ xem vết thương cho em thôi.

    ”Tiếng khóc đột nhiên im bặt, Tôn Văn Tĩnh nước mắt lưng tròng, mặt úp trên giường đất, nhất thời còn chưa kịp phản ứng.

    Quần áo trên người cô vốn đã bởi vì bị roi quất mà đã rách ra vài đường, thế nên mới bị anh thẳng tay xé xuống.

    “Ba em xuống tay tàn nhẫn thật đấy, em đúng là con ruột của ổng à?”Toàn thân trên dưới có đến mấy chục vết roi tứa máu, sau lưng là bị thương nặng nhất, da tróc thịt bong, thoạt nhìn có chút kh*ng b*.

    Tôn Văn Tĩnh tự giễu: “Con ruột là có thể đem bán tôi cho anh sao?”Người trong sạch có mấy cái cha mẹ sẽ đồng ý đem con gái gả cho loại người như anh ta chứ?Thẩm Phú Sơn ha một tiếng: “Em nói đúng, tôi sẽ xả giận giúp em, đánh bọn họ đến răng rơi đầy đất nhé.

    ”Tôn Văn Tĩnh không nói gì, dù rằng cô rất muốn nói, phải giết luôn bọn họ mới tốt!Giúp cô kiểm tra toàn thân hết một lần, Thẩm Phú Sơn xuống đất, lại cầm một cái hộp nhỏ trở về.

    Trong hộp nhỏ chứa thuốc mỡ trong suốt, bôi trên miệng vết thương sẽ hơi lành lạnh mát mát.

    Tôn Văn Tĩnh nhìn Thẩm Phú Sơn đang chuyên tâm bôi thuốc cho mình, cảm thấy bây giờ anh trông thuận mắt hơn một xíu rồi.

    “Trên người không được để dính nước, cũng không được đi lại kẻo miệng vết thương lại vỡ ra.

    Muốn làm gì thì nói tôi.

    ”Lại nói tiếp, hai người bọn họ quả thật không hề thân quen.

    Dù đời trước Tôn Văn Tĩnh đã từng bị gả lại đây một lần, nhưng lúc đó anh bị chuốc say, lần đầu tiên động phòng lại quá thô bạo, ấn tượng không mấy tốt đẹp đó dọa cô không nhẹ, cho nên mỗi lần cùng phòng cô đều cực kỳ kháng cự.

    Tính ra hai người họ cũng chỉ cùng sinh hoạt với nhau cũng chỉ có một tuần thôi, sau đó cô đã cùng người khác chạy mất rồi.

    Thế nên cô chưa bao giờ được chứng kiến một mặt dịu dàng của anh cả.

    Bôi thuốc xong, lại đắp chăn lên cho cô, Thẩm Phú Sơn xuống giường.

    “Đói bụng rồi nhỉ?”Tôn Văn Tĩnh ừ một tiếng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

    Thẩm Phú Sơn đi ra ngoài, không bao lâu đã bưng một chén cháo gạo, bánh bao trắng, còn có cả ớt cay xào thịt đi vào phòng.

    Ở thời đại này, những món đồ ăn như thế này đều là đồ xa xỉ, đại đa số mọi người đều ăn các loại khoai sắn thô độn, chứ tiếc không ăn lương thực tinh mà dùng nó để đổi các loại tem phiếu và tiền.

    Tôn Văn Tĩnh nhìn nhìn đồ ăn mà không khỏi nuốt nước miếng.

    Thẩm Phú Sơn đem đồ ăn để ngay ngắn rồi nói: “Há mồm.

    ”Tôn Văn Tĩnh cứng người, cô muốn nói không cần, nhưng ý thức được mình lúc này không thể động đậy được, chỉ đành ngoan ngoãn mở ra miệng.

    Một muỗng cháo nhỏ đút vào miệng cô, sau đó lại đút vào một miếng màn thầu, sau đó là đến một đũa thịt…Tôn Văn Tĩnh chưa bao giờ được hưởng thụ qua loại săn sóc như thế này, đang ăn cơm mà trong đầu cô đều là mười năm bất kham mà mình đã từng trải qua kia.

    .
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 5: 5: Không Cho Làm Thì Cũng Phải Để Tôi Nhìn Cho Đỡ Thèm Chứ


    Năm đó, cô bởi vì không cam lòng gả cho Thẩm Phú Sơn nên đã cùng Tống Quang Huy bỏ trốn.

    Ý trời trêu ngươi, lúc rời khỏi mảnh đất này, bọn họ lại bị tai nạn xe cộ.Cũng trong vụ tai nạn xe cộ kia, Tống Quang Huy đã đánh mất bản năng đàn ông của mình, để rồi bọn họ trải qua cuộc hôn nhân mười năm không có t*nh d*c.Có thể nói, cả hai đời cô cũng chỉ có quan hệ với một người đàn ông duy nhất là Thẩm Phú Sơn mà thôi, chứ trong mười năm hôn nhân với Tống Quang Huy, hắn chưa từng chạm vào cô.Bởi vì không thể quan hệ nam nữ được nữa nên tính cách của Tống Quang Huy cũng có sự thay đổi lớn.

    Hắn bắt đầu ngày ngày uống rượu đến say khướt, chẳng còn biết trời trăng gì nữa.

    Tôn Văn Tĩnh đâu phải là không thấy bất mãn hay mệt mỏi, chỉ là ở trong vụ tai nạn xe cộ ấy, hắn là vì cứu cô nên mới gặp phải tình cảnh này.Tôn Văn Tĩnh luôn cảm thấy hắn trở nên bệ rạc như vậy là bởi vì mình, thế nên vẫn luôn ăn phận thủ thường cùng hắn sống quá ngày.

    Thế mà kết quả cô nhận được lại là một cái chết đau đớn đến vậy.Vốn dĩ cô rất hận Tống Quang Huy, nhưng trong một khắc sống lại kia, Tôn Văn Tĩnh đã bình tâm lại.Nếu không có vụ tai nạn xe cộ kia, Tống Quang Huy sẽ không thay đổi tính tình, cô cũng đã dùng mạng sống của mình để đền bù cho thua thiệt của hắn rồi.Nghĩ đến đây, Tôn Văn Tĩnh lại thở dài, khiến Thẩm Phú Sơn nhìn mà nhướng mày.“Ăn một bữa cơm còn than ngắn thở dài được luôn?”Tôn Văn Tĩnh nhìn anh, trong lòng đối với anh mười phần khinh bỉ, cô chỉ hừ hừ hai tiếng rồi há mồm nuốt xuống một ngụm cháo.Thẩm Phú Sơn nhìn cái miệng nhỏ của cô mà có chút thất thần, anh còn đang nghĩ xem nếu mình hôn lên đó thì cảm giác sẽ thế nào đây.Tôn Văn Tĩnh há miệng chờ ăn mãi vẫn không thấy anh đút tiếp mới từ từ ngậm miệng lại.Thẩm Phú Sơn lấy lại tinh thần, tiếp tục đút cho cô ăn, một chén cháo kèm một cái bánh màn thầu xuống bụng là cô đã no lắm rồi.“Chỉ ăn chừng đó sao được? Em phải ăn vào cho người khỏe mạnh có da có thịt một chút, bằng không làm sao có sức sinh con cho tôi được?”Tôn Văn Tĩnh vừa mới bình ổn tâm tình xong, nghe anh nói câu này là lại muốn phát cáu.“Ai muốn sinh con cho anh hả? Dòng giống nhà anh thì ra gì được, tôi còn lâu mới thèm sinh con cho anh!”Cùng lắm thì chết thôi, dù sao cô cũng là người đã chết qua một lần rồi.

    Tôn Văn Tĩnh nghĩ vậy đấy.Thẩm Phú Sơn lại cười: “Cái miệng ghê gớm thật, sớm muộn gì cũng có ngày tôi dạy dỗ em thành dễ bảo, xem em còn dám già mồm với tôi như thế này nữa không.”“Anh cứ nằm mơ tiếp đi.”Tôn Văn Tĩnh nghĩ kỹ rồi, cô sẽ không cúi đầu với thế lực tà ác đâu, cô phải giữ vững lập trường để đấu tranh với tên ác bá này mới được.Còn Thẩm Phú Sơn thì cảm thấy, cô vợ nhỏ này của mình thật dồi dào sức sống, nhìn thế nào cũng không chán, nhất là cái miệng nhỏ cứ hết đóng lại mở kia, anh nhìn mà chỉ hận không thể nhào lên nuốt luôn cô vào bụng.“Chỉ bằng cái thân tàn của em ấy hả, chậc chậc chậc.”Tôn Văn Tĩnh bất nhã trợn trắng mắt rồi hấc mặt sang một bên, rõ ràng là không muốn nhìn mặt anh nữa.Thẩm Phú Sơn thu dọn mâm bát xuống bếp, không lâu sau đã quay lại.Thấy anh lại leo lên giường đất, Tôn Văn Tĩnh có chút lo lắng hồi hộp.Thẩm Phú Sơn lấy ra một cái đệm giường từ đống đồ phía trên, trải ra nằm bên cạnh Tôn Văn Tĩnh.Cô hoảng sợ, giọng hơi run rẩy: “Anh làm gì đó?”Trong mắt Thẩm Phú Sơn hiện lên ý cười, anh làm ra vẻ lưu manh: “Em nói xem?”.
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 6: Chương 6


    Tôn Văn Tĩnh không lên tiếng, cô sợ mình sẽ chọc giận anh ta nên cố gắng nín nhịn.

    Thẩm Phú Sơn hừ hừ, x** n*n mặt cô: “Khô đét, sợ là em cũng còn chưa đủ lông đủ cánh đâu, em cho rằng rồi thích chạm vào em lắm hử?”Tôn Văn Tĩnh gặp qua rất nhiều người, thế nhưng không có ai nói chuyện thô bỉ như vậy cả.

    Có được mấy ai tốt đẹp mà há miệng mở mồm lại nói chuyện như thế không? Đầy miệng là mấy lời sỗ sàng, cũng không biết Thẩm Phú Sơn học ở đâu ra.

    Thấy cô không rên một tiếng, Thẩm Phú Sơn cảm thấy chán ngắt, thế là xoay người ngã xuống trên đệm giường đã trải lúc nãy.

    Một chân anh đạp lên trên đệm giường, chân kia lại gác đè lên, bộ dạng gác chân rung đùi này chỉ thiếu mỗi cây cỏ đuôi chó ngậm trong miệng nữa thôi là không khác gì mấy tay cà lơ phất phơ, tiêu dao một cõi cả.

    Tôn Văn Tĩnh nhìn anh vài lần rồi thu hồi ánh mắt, Thẩm Phú Sơn lại lên tiếng: “Ngày mai sẽ làm vằn thắn cho em ăn, em thích ăn sủi cảo nhân gì nào? Tôi thích ăn thịt heo trộn hành tây…”Cô không nói gì, Thẩm Phú Sơn vẫn một mình tự lầm bầm lầu bầu không dứt.

    Tôn Văn Tĩnh nghe nghe anh nói rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

    Nửa đêm, cô lại vì buồn tiểu mà tỉnh giấc.

    Ban đầu cô vẫn nằm in không hé răng, đến khi thật sự không nín được nữa thì mới nghẹn ngào kêu Thẩm Phú Sơn.

    Thẩm Phú Sơn mở đèn lên, đôi mắt buồn ngủ mông lung nhìn khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của Tôn Văn Tĩnh.

    “Có gì mà phải ngượng ngùng, không phải chỉ là đi tiểu sao? Tôi đưa em đi.

    ”Anh nói rất thoải mái, nhưng Tôn Văn Tĩnh thì lại không được như thế.

    “Không cần anh đưa.

    ”Chỉ có con nít mới phải xi tiểu, Tôn Văn Tĩnh đã 18 tuổi rồi, sao có thể làm ra chuyện mất mặt như thế được!Thẩm Phú Sơn lên tinh thần: “Vậy em tự mình đi tiểu đi.

    ”Nếu có thể đứng dậy tự mình đi tiểu thì cô phải kêu anh ta dậy sao?Tôn Văn Tĩnh nghẹn lời.

    Thẩm Phú Sơn ngại cô lằng nhằng: “Rốt cuộc em có đi tiểu hay không đây? Không đi thì tôi muốn về ngủ lại.

    ”Tôn Văn Tĩnh bị anh lớn tiếng thúc giục mà giật cả mình, đang nín nước tiểu đột nhiên lại thả lỏng làm nước tiểu cứ thế mà tuôn ra, tiếng nước chảy ào ào làm Thẩm Phú Sơn nghe được mà nhếch nhếch khóe miệng.

    Tôn Văn Tĩnh xấu hổ đến phát khóc, hai b** ng*c cũng vì thế mà run rẩy theo.

    Ánh mắt của Thẩm Phú Sơn lặng lẽ mà dừng trên ngực cô, thèm đến nuốt nuốt nước miếng.

    “Anh làm gì đó?” Thẩm Phú Sơn xốc cái chăn mỏng trên người cô lên làm Tôn Văn Tĩnh gấp gáp hỏi.

    Anh ngừng lại: “Đổi đệm giường cho em, chẳng lẽ em muốn cứ thế này ngủ một đêm à?”Dưới người ướt át như vậy sao có thể ngủ nổi.

    Tôn Văn Tĩnh hít hít mũi, yên lặng nhìn anh.

    Chăn mỏng bị xốc lên, trên người Tôn Văn Tĩnh mặc một cái áo con, th*n d*** mang một cái quần xà lỏn góc bẹt rộng thùng thình.

    Quần cộc rất lớn, che đến nửa đùi cô.

    Thời buổi này quần áo của mọi người đều là tự mình làm lấy, kiểu dáng của chỉ có một, điều khác biệt duy nhất chính là màu sắc.

    Ánh mắt của Thẩm Phú Sơn dừng trên cái quần cộc của cô: “Quần cộc cũng phải thay nhỉ?”Đổi quần cộc thì không phải n** t* m*t kia cũng sẽ bị lộ ra sao? Không được làm thì cứ nhìn cho đỡ thèm ha?Thẩm Phú Sơn nghĩ như vậy, ngay lập tức đã nghe cô đáp lại: “Không đổi.

    ”Không đổi quần cộc thì anh lấy gì mà nhìn đây?Thẩm Phú Sơn không vui: “Nếu em không đổi quần cộc thì đệm giường cũng khỏi thay luôn đi, thay mới rồi cũng sẽ bị thấm ướt còn gì?”.
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 7: Chương 7


    Tôn Văn Tĩnh không lên tiếng, cô sợ mình sẽ chọc giận anh ta nên cố gắng nín nhịn.

    Thẩm Phú Sơn hừ hừ, x** n*n mặt cô: “Khô đét, sợ là em cũng còn chưa đủ lông đủ cánh đâu, em cho rằng rồi thích chạm vào em lắm hử?”Tôn Văn Tĩnh gặp qua rất nhiều người, thế nhưng không có ai nói chuyện thô bỉ như vậy cả.

    Có được mấy ai tốt đẹp mà há miệng mở mồm lại nói chuyện như thế không? Đầy miệng là mấy lời sỗ sàng, cũng không biết Thẩm Phú Sơn học ở đâu ra.

    Thấy cô không rên một tiếng, Thẩm Phú Sơn cảm thấy chán ngắt, thế là xoay người ngã xuống trên đệm giường đã trải lúc nãy.

    Một chân anh đạp lên trên đệm giường, chân kia lại gác đè lên, bộ dạng gác chân rung đùi này chỉ thiếu mỗi cây cỏ đuôi chó ngậm trong miệng nữa thôi là không khác gì mấy tay cà lơ phất phơ, tiêu dao một cõi cả.

    Tôn Văn Tĩnh nhìn anh vài lần rồi thu hồi ánh mắt, Thẩm Phú Sơn lại lên tiếng: “Ngày mai sẽ làm vằn thắn cho em ăn, em thích ăn sủi cảo nhân gì nào? Tôi thích ăn thịt heo trộn hành tây…”Cô không nói gì, Thẩm Phú Sơn vẫn một mình tự lầm bầm lầu bầu không dứt.

    Tôn Văn Tĩnh nghe nghe anh nói rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

    Nửa đêm, cô lại vì buồn tiểu mà tỉnh giấc.

    Ban đầu cô vẫn nằm in không hé răng, đến khi thật sự không nín được nữa thì mới nghẹn ngào kêu Thẩm Phú Sơn.

    Thẩm Phú Sơn mở đèn lên, đôi mắt buồn ngủ mông lung nhìn khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của Tôn Văn Tĩnh.

    “Có gì mà phải ngượng ngùng, không phải chỉ là đi tiểu sao? Tôi đưa em đi.

    ”Anh nói rất thoải mái, nhưng Tôn Văn Tĩnh thì lại không được như thế.

    “Không cần anh đưa.

    ”Chỉ có con nít mới phải xi tiểu, Tôn Văn Tĩnh đã 18 tuổi rồi, sao có thể làm ra chuyện mất mặt như thế được!Thẩm Phú Sơn lên tinh thần: “Vậy em tự mình đi tiểu đi.

    ”Nếu có thể đứng dậy tự mình đi tiểu thì cô phải kêu anh ta dậy sao?Tôn Văn Tĩnh nghẹn lời.

    Thẩm Phú Sơn ngại cô lằng nhằng: “Rốt cuộc em có đi tiểu hay không đây? Không đi thì tôi muốn về ngủ lại.

    ”Tôn Văn Tĩnh bị anh lớn tiếng thúc giục mà giật cả mình, đang nín nước tiểu đột nhiên lại thả lỏng làm nước tiểu cứ thế mà tuôn ra, tiếng nước chảy ào ào làm Thẩm Phú Sơn nghe được mà nhếch nhếch khóe miệng.

    Tôn Văn Tĩnh xấu hổ đến phát khóc, hai b** ng*c cũng vì thế mà run rẩy theo.

    Ánh mắt của Thẩm Phú Sơn lặng lẽ mà dừng trên ngực cô, thèm đến nuốt nuốt nước miếng.

    “Anh làm gì đó?” Thẩm Phú Sơn xốc cái chăn mỏng trên người cô lên làm Tôn Văn Tĩnh gấp gáp hỏi.

    Anh ngừng lại: “Đổi đệm giường cho em, chẳng lẽ em muốn cứ thế này ngủ một đêm à?”Dưới người ướt át như vậy sao có thể ngủ nổi.

    Tôn Văn Tĩnh hít hít mũi, yên lặng nhìn anh.

    Chăn mỏng bị xốc lên, trên người Tôn Văn Tĩnh mặc một cái áo con, th*n d*** mang một cái quần xà lỏn góc bẹt rộng thùng thình.

    Quần cộc rất lớn, che đến nửa đùi cô.

    Thời buổi này quần áo của mọi người đều là tự mình làm lấy, kiểu dáng của chỉ có một, điều khác biệt duy nhất chính là màu sắc.

    Ánh mắt của Thẩm Phú Sơn dừng trên cái quần cộc của cô: “Quần cộc cũng phải thay nhỉ?”Đổi quần cộc thì không phải n** t* m*t kia cũng sẽ bị lộ ra sao? Không được làm thì cứ nhìn cho đỡ thèm ha?Thẩm Phú Sơn nghĩ như vậy, ngay lập tức đã nghe cô đáp lại: “Không đổi.

    ”Không đổi quần cộc thì anh lấy gì mà nhìn đây?Thẩm Phú Sơn không vui: “Nếu em không đổi quần cộc thì đệm giường cũng khỏi thay luôn đi, thay mới rồi cũng sẽ bị thấm ướt còn gì?”.
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 8: Chương 8


    Bình thường mà nói cô chắc chắn sẽ thay quần ra, nhưng vấn đề là ở tình huống trước mắt này, cô không muốn đổi chút nào hết!Tôn Văn Tĩnh cắn cắn môi: “Vậy thì đều không đổi.

    ”Cứ kệ nó ướt như vậy cũng được đi?Thẩm Phú Sơn lại nói: “Cũng đúng, cái mông ẩm ướt cả đêm, người chịu tội cũng chỉ là em thôi.

    ”Tôn Văn Tĩnh mất tự nhiên, hơi hơi vặn vẹo mông một cái, vẫn như cũ không mở miệng nói chuyện.

    Thẩm Phú Sơn nhìn cô một cái rồi đi tắt đèn, trở về ổ chăn của mình.

    Trong phòng thực yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở của hai người họ.

    Ban đầu, Tôn Văn Tĩnh còn không có cảm giác gì, những chỉ một lúc sau cô đã cảm thấy cả nửa người dưới của mình ẩm ướt khó chịu.

    Qua hơn một giờ, Tôn Văn Tĩnh rốt cuộc cũng chịu không nổi nữa, cả nửa tấm đệm lót dưới người cô đều đã bị thấm ướt hết rồi.

    “Anh ngủ rồi à?”Thẩm Phú Sơn vẫn chưa ngủ, còn đang nằm đợi cô kêu anh đổi quần cộc cho cô á!Có điều anh vẫn không hé răng.

    Trong bóng tối, Tôn Văn Tĩnh cắn cắn môi: “Thẩm Phú Sơn? Thẩm Phú Sơn?”“Gì hả?”“Phiền anh đổi đệm giường giúp tôi được không?”Thẩm Phú Sơn lười biếng nói: “Đổi quần cộc không?”Tôn Văn Tĩnh trầm mặc.

    Thẩm Phú Sơn lại nói: “Muốn đổi thì phải đổi hết, không thì khỏi đổi đi.

    Chứ một cái khô một cái ướt, đổi xong không phải cũng vô ích hay sao.

    ”Đạo lý thì đúng là vậy, nhưng Tôn Văn Tĩnh vẫn là không bỏ được sĩ diện.

    Thẩm Phú Sơn không nói nữa, chỉ trở mình nằm tiếp.

    Lại qua mười mấy phút, Tôn Văn Tĩnh nói: “Anh ngủ chưa?”Thẩm Phú Sơn nghẹn cười: “Lại gì nữa?”“Tôi ngẫm lại rồi, anh vẫn là đổi đệm giường giúp rôi đi, chứ bây giờ tôi vẫn không thể chấp nhận được.

    ”Thẩm Phú Sơn ngồi dậy, mở đèn lên.

    Tôn Văn Tĩnh cho rằng lòng tốt của anh bộc phát, chỉ tiếc là kết quả nào phải vậy.

    “Anh làm gì đó?”Anh xốc chăn lên, tay đặt ở cạnh quần cộc của cô.

    Thẩm Phú Sơn làm mặt quạu: “Lằng nhằng cái gì đấy? Tôi là chồng em, thay mỗi cái quần cộc cho em là sẽ ăn luôn em hay sao?”Tôn Văn Tĩnh thế nhưng lại không muốn thừa nhận anh là chồng mình.

    “Anh nói bậy, tôi còn lâu mới gả cho anh! Tôi có ướt cũng không cần anh đổi quần cộc giúp tôi.

    ”Thẩm Phú Sơn cảm thấy cô có phần thiếu đòn quá rồi, nể tình một thân thương tích của cô, anh nhịn!Nhướng mày, Thẩm Phú Sơn cúi đầu, dùng hai tay túm cái quần cộc của cô xuống.

    Tôn Văn Tĩnh a một tiếng, anh còn chưa kịp nhìn đã thấy cô bằng biết lấy sức lực đâu ra mà đã ngồi dậy được rồi.

    Thẩm Phú Sơn nhìn cô, Tôn Văn Tĩnh cũng nhe răng trừng mắt nhìn anh.

    “Ồ, thế mà ngồi dậy được kìa? Xem ra thương thế của em cũng không phải nghiêm trọng lắm đâu ha.

    ”Ngồi dậy thì ngồi dậy được, nhưng miệng vết thương bị tác động đến lại đau đến khiến cô nhe răng nhếch miệng.

    Thẩm Phú Sơn vươn tay ra ấn bả vai cô một cái, Tôn Văn Tĩnh lại cứ thế a a a cả người đổ về lại trên giường.

    Không đợi sau lưng tiếp xúc với đệm giường, Thẩm Phú Sơn đã dùng một bàn tay tiếp được người cô rồi.

    “Khốn nạn.

    ”Thẩm Phú Sơn cười hắc hắc: “Em đàng hoàng một chút cho tôi, nếu không thì chồng em sẽ khai bao cho em ngay và luôn đấy.

    ”Tôn Văn Tĩnh nuốt nuốt nước miếng, giận dữ trừng mắt nhìn anh.

    Thẩm Phú Sơn nhẹ nhàng thả cô lại trên giường, ánh mắt từng chút từng chút một quét về phía th*n d*** của cô.

    Trắng, thật mẹ nó trắng, anh thấy một cái bánh bao thịt, lại thấy tiếp một mảnh rừng rậm màu đen…——————.
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 9: Chương 9


    Hầu kết gợi cảm hết lên lại xuống một phen, lại nghe ực một tiếng – là tiếng Thẩm Phú Sơn miệng khô lưỡi đắng mà nuốt nước miếng.Thẩm Phú Sơn cảm thấy hai mắt của mình có nhìn thế nào cũng không đủ, ánh mắt anh lăm lăm mà dừng lại trên khu rừng màu đen rậm rạp kia, nghĩ sao nơi này sao lại nhiều lông như vậy, rõ ràng là quá mức tràn đầy.Lại nhìn xuống chút nữa, chậc, đập vào mắt Thẩm Phú Sơn là hai cẳng chân mảnh khảnh thẳng tắp, bàn chân cũng nho nhỏ, ngón chân mượt mà bóng loáng, nhìn đến nổi anh muốn ngậm vào nghiên cứu một phen…Hô hấp Thẩm Phú Sơn không khỏi nặng nề hơn, thằng em nơi đ*ng q**n cũng giật giật nhảy lên, như thế muốn thoát khỏi trói buộc.Ngay lúc đó, tiếng thét chói tai của Tôn Văn Tĩnh vang lên, làm thần trí của Thẩm Phú Sơn tỉnh táo trở lại.Thẩm Phú Sơn quay đầu qua nhìn cô, đã thấy Tôn Văn Tĩnh mở máy hát bắt đầu thoá mạ anh rồi: “Đồ con rùa cháu ba ba, anh xứng bị ngàn đao vạn quả, tôi đệch bà nội anh…”Vốn tưởng rằng anh sẽ giận tím mặt, thế nhưng anh lại không hề: “Em có cục thịt bự bên dưới sao? Còn đòi đệch bà nội tôi? Đệch cả nhà tôi nữa? Tôi đệch em thì nghe còn được…”Tôn Văn Tĩnh bị anh chọc cho tức phát khóc, còn không phải là kiểu khóc thút thít mà là gào khóc luôn rồi.Thẩm Phú Sơn bị cô khóc phát phiền, chút sắc tâm mới nảy mầm cũng vứt lên tới chín tầng mây luôn.“Câm miệng, còn khóc nữa tôi mẹ nó hiện tại làm em luôn.”Tiếng khóc đột nhiên im bặt, Tôn Văn Tĩnh thút tha thút thít nức nở nhìn anh.Thẩm Phú Sơn trừng mắt nhìn cô một cái: “Em thật sự nghĩ l*n em nạm vàng đấy à? Nhìn cái đức hạnh của em kìa, cho rằng tôi đây không phải em thì không thể hay sao? Ông đây mẹ nó nói một tiếng là có cả hàng mấy em tươi ngon mọng nước xếp hàng chờ ông đây đ*, chỉ có mỗi em mẹ nó không biết tốt xấu…”Anh nói có chút hùng hổ, nhưng tất cả đều là sự thật.

    Thẩm Phú Sơn nếu làm theo lời anh vừa nói, phỏng chừng con anh cũng đi mua nước tương được rồi.

    Tôn Văn Tĩnh méo miệng, trong lòng có chút không phục.Thẩm Phú Sơn bực lên, ôm cô đặt qua bên đệm giường của mình, phủ cho cô một cái chăn mỏng.

    Anh mặc xong quần áo thì ôm đống đệm giường và quần áo của cô đi ra ngoài.Tiếng đóng cửa chấn Tôn Văn Tĩnh giật hết cả mình, cô hít hít mũi, cảm thấy cực kỳ tủi thân.

    Nước mắt ngăn không được lại chảy ra.Mơ mơ màng màng đến bình minh, Thẩm Phú Sơn một đêm cũng không quay lại.Khoảng 6 giờ hơn, ở gian ngoài lại truyền đến tiếng leng ka leng keng.Tôn Văn Tĩnh thử hoạt động cơ thể xem sao.

    Lúc nâng tay nhấc chân đều làm cả người cô phát đau như cũ, nhưng tốt xấu gì thì chân cẳng cô cũng đã có thể từ từ động đậy một chút rồi.Qua hơn bốn mươi phút, cửa phòng bị đẩy ra, Thẩm Phú Sơn bưng sủi cảo nóng hầm hập đi vào.Tôn Văn Tĩnh không nhìn anh.“Ăn cơm.”Tôn Văn Tĩnh không cự nự gì.

    Thẩm Phú Sơn trước tiên đút cô ăn đã, sợ khiến cô bỏng nên mỗi cái sủi cảo đều thổi đến thổi đi mới đút cho cô.Sau khi ăn xong, Thẩm Phú Sơn mới hỏi: “Đi tiểu không?”Tôn Văn Tĩnh lắc đầu.“Đi ị không?”Cô lại lần nữa lắc đầuThẩm Phú Sơn lại nói: “Nếu muốn đi tiểu thì cứ giải quyết trên đệm giường đi, lúc về tôi sẽ dọn sau.

    Hôm nay tôi phải lên huyện thành một chuyến, phỏng chừng buổi chiều mới về được…”Như là chồng ra cửa báo cáo lịch trình cho vợ mình vậy…Tôn Văn Tĩnh không lên tiếng, Thẩm Phú Sơn đi ra ngoài, chỉ một lát đã cầm một mớ quần áo rách trở lại.“Anh làm gì thế?”.
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 10: Chương 10


    Thẩm Phú Sơn leo lên giường đất, không ư không hử gì xốc chăn cô lên.“Lót thêm cho em cái đệm, lỡ như đi nặng thì cũng dễ xử lý.”Tôn Văn Tĩnh nuốt nuốt nước miếng, Thẩm Phú Sơn bĩu môi: “Nhìn cái nết của em kìa, yên tâm đi, trước khi vết thương của em lành lại, bố mày sẽ không động vào em đâu.

    Chờ em khỏe rồi, bố mày sẽ đệch em đến nổi không xuống được khỏi giường đất.”“Mẹ nó! Anh đòi bố mày với ai đó? Tôi mẹ nó còn là mẹ anh đây này!”Thẩm Phú Sơn ha một tiếng: “Mẹ, con trai muốn bú sữa, mẹ cho con bú được không?”Tôn Văn Tĩnh cảm thấy mình vừa bị anh đùa giỡn lưu manh, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên, lại không biết nên phản bác anh thế nào.Cô thóp bụng nói một câu: “Cút đi.”Thẩm Phú Sơn cười ha ha, xốc chăn lên.

    Tôn Văn Tĩnh có chút lo lắng, cả người cứng lại.Thẩm Phú Sơn nể tình nên không xốc hết cả chăn lên, để một phần lại che dưới người cô, một bàn tay luồn xuống bên hông để hơi nâng người cô lên, một tay khác cầm quần áo nhét vào dưới mông cô.Tôn Văn Tĩnh không nhìn được mà nuốt nước miếng, sợ móng vuốt chó của anh lại đụng tới nơi không nên đụng vào.Không có chuyện ngoài ý muốn vào phát sinh, chuẩn bị cho tốt cho cô xong, Thẩm Phú Sơn liền xuống khỏi giường đất.Anh rót cho cô hai chén nước, đặt ở chỗ gần cô nhất, nhìn nhìn rồi chút lại chạy ra lấy một ít trái cây mang vào.“Lỡ mà tôi về muộn, em cũng không đến nối chết đói chết khát.”Làm những chuyện ấm lòng như vậy, nhưng lại cố tình nói ra mấy câu ngứa đòn không chịu được.Tôn Văn Tĩnh trừng anh một cái, Thẩm Phú Sơn hừ một tiếng, thân hình cao lớn cứ thế biến mất trước mặt cô.

    Hai tiếng đóng cửa vang lên, Tôn Văn Tĩnh biết anh đã đi rồi, cô không khỏi thở ra một hơi, thân thể dần dần thả lỏng.Đời trước, tháng chín cô mới bị gả qua đây cho Thẩm Phú Sơn, còn hiện giờ, bởi vì trọng sinh mà cô gả qua nhà họ Thẩm sớm hơn hai tháng.Cô nghĩ, vì sao cả hai đời cô đều không thể thoát khỏi anh ta vậy?Đời trước, cho đến khi cô chết, Thẩm Phú Sơn vẫn chưa tái hôn.

    Nghe nói anh ta phát cuồng, nổi điên tìm cô, tuyên bố phải xử lý hai người bọn cô.

    Sau đó, anh ta lại đánh nhau, trong cuộc ẩu đá chém chết người, phải vào ngục giam, nghe nói là phải đi tù tám năm…Không con không cái cả đời, bên người cũng chẳng có lấy một người phụ nữ.

    Nhớ tới những việc này, lòng Tôn Văn Tĩnh có chút hỗn loạn.Có người nói, là cô đã hại Thẩm Phú Sơn.

    Tôn Văn Tĩnh vẫn luôn phủ nhận, cô nói đó là do anh ta tự làm tự chịu.Thế nhưng, thật ra cô vẫn luôn nợ anh ta một lời xin lỗi.Lúc trước, nếu không phải cô cùng người khác bỏ trốn, hại Thẩm Phú Sơn mất hết mặt mũi, có lẽ sẽ không xảy ra sự kiện giết người kia, cũng sẽ không phát sinh những bi kịch tiếp sau đó…Tôn Văn Tĩnh thở dài, trong lòng lại bắt đầu mờ mịt.Ở lại đây?Hay lại một lần nữa chạy trốn?Cô không biết chính mình nên làm gì bây giờ, trong lòng là một mãnh hỗn độn.Chỉ đơn giản là qua một ngày ở chung này, Tôn Văn Tĩnh có thể cảm nhận được, Thẩm Phú Sơn rất bao dung với cô, tính tình cũng không như lời đồn đại mà cô nghe được.Nhưng nhớ tới những gì trong quá khứ, Tôn Văn Tĩnh lại có chút sợ.

    Cô sợ cùng anh ngủ chung một ổ chăn, sợ anh lại đối xử tàn bạo mới mình như ở đời trước.

    Đặc biệt là những lúc anh uống nhiều, quả thực là không phải người.Căn bản không màng đến chết sống của cô, mỗi lần đều làm cô đến ngất xỉu…Tôn Văn Tĩnh nghĩ đến những việc này, khuôn mặt nhỏ không nhịn được mà đỏ bừng.

    Cái người Thẩm Phú Sơn này thực mâu thuẫn, tính tình tuỳ tiện, thuộc về cái kiểu vừa chính lại vừa tà….
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 11: Chương 11


    Không hiểu sao truyện lên app lại bị dính các đoạn với nhau thành một nùi nhưng hiển thị trên web lại bình thường +_+ Các bạn dùng trình duyệt web đọc truyện để không bị dính dòng nhé!Bất tri bất giác mặt trời đã về Tây, phải tới khuya Thẩm Phú Sơn mới về đến nhà.Anh nấu cháo cho cô, lại xào ít đồ ăn, hâm nóng mấy cái màn thầu.Tôn Văn Tĩnh vừa ăn cơm vừa nhìn anh, cảm thấy nếu cuộc sống ngày sau nếu là như thế này thì cũng có thể được đi…Thẩm Phú Sơn thấy cô thất thần, không nhịn được chọt một câu: “Ăn một bữa cơm em cũng có thể miên man suy nghĩ được, tôi phục em rồi.”Đồ ăn cũng đã đút tận miệng lại chẳng thấy cô há mồm, vừa nhìn đã thấy ánh mắt cô dại ra rồi, không biết đang nghĩ cái gì nữa!Tôn Văn Tĩnh nhìn hắn, muốn thử cùng anh ở chung xem sao.Không cầu phu thê ân ái, chỉ cầu một đời này anh không đi lại con đường từng đi năm xưa, xem như là cô đền bù cho anh vậy.Tuy rằng hết thảy nguyên nhân gây ra đều đến từ chính Thẩm Phú Sơn, nhưng Tôn Văn Tĩnh quả thật cũng có trách nhiệm rất lớn trong đó.Chỉ có thể nói là một cây làm chẳng nên non thôi.Sau khi ăn xong Thẩm Phú Sơn lại đổi thuốc cho cô.

    Tôn Văn Tĩnh vẫn cảm thấy không được tự nhiên, nhưng lần này không hô to gọi nhỏ nữa.Thẩm Phú Sơn thấy cô đã ngoan hơn một chút rồi, thế là lại bắt đầu mở miệng gợi đòn: “Vợ à, có phải là em bị mị lực của chồng em chinh phục rồi đúng không?”Tôn Văn Tĩnh thật sự chưa từng gặp người nào da mặt dày như Thẩm Phú Sơn hết.“Tôi nhổ vào, anh có thể giữ chút thể diện cho mình được không?”Thẩm Phú Sơn hì hì cười: “Cần thể diện mà làm gì? Tôi cần em là đủ rồi.”Biết mình không nói lại anh, Tôn Văn Tĩnh quyết định câm miệng.Thẩm Phú Sơn nhìn cô vợ nhỏ nhà mình, lại tiếp tục cà rỡn: “Vợ à, tôi kể em nghe, hôm nay có một người phụ nữ rất không biết xấu hổ, một hai đòi phải làm giày rách cho tôi.

    Nhưng chồng em rất đứng đắn, mở miệng là từ chối cô ta ngay và luôn.

    Em không biết cô ta khóc lóc thảm thiết thương tâm thế nào đâu, người ta còn nói, không cầu danh phận…”Có người sợ anh, dĩ nhiên cũng sẽ có người nịnh bợ anh rồi.Tôn Văn Tĩnh trợn trắng mắt: “Na, thật là làm khó cho anh.”Thẩm Phú Sơn vẻ mặt đắc ý: “Tôi chính là người đã có vợ, sao có làm loạn với loại giày rách như cô ta được, nếu không chính là tác phong sinh hoạt có vấn đề rồi, sau này sao làm gương cho con mình đây?”Lại còn nghĩ rất xa nữa chứ.Tôn Văn Tĩnh trừng mắt nhìn anh một cái, đổi lấy là anh cười hắc hắc không ngừng.Thẩm Phú Sơn vỗ trán mình một cái, động tác nhanh nhẹn nhảy xuống dưới đất, không lâu sau đã xách theo một tay nải quay lại.Anh lên huyện thành, dùng rất nhiều tiền mua cho Tôn Văn Tĩnh mấy bộ quần áo, giày dép thời thượng.

    Trong số đó thế mà còn có cả quần tam giác nữa chứ.Tôn Văn Tĩnh nhìn này mấy món đồ này, trong lòng lại có chút hụt hẫng.Thẩm Phú Sơn thao thao bất tuyệt: “Vợ, em thích không?”Tôn Văn Tĩnh nhìn anh, hơn nửa ngày mới ừ một tiếng.Thẩm Phú Sơn cười: “Tôi định mua cho em mấy bộ quần áo mùa thu, nhưng đến hơn một tháng nữa mới có hàng lận.

    Đến lúc đó, em mặc ra ngoài, bảo đảm sẽ khiến mấy người phụ nữ khác nhìn muốn mù mắt chó luôn…”Tôn Văn Tĩnh bị anh chọc cười, Thẩm Phú Sơn nhìn cô đến ngu si cả người, lẩm bẩm: “Vợ à, em đẹp thật đấy.”Mới nói một câu đã làm Tôn Văn Tĩnh thu lại ý cười, anh nhìn vẫn chưa đã thèm, lại chép chép miệng mấy cái.Tôn Văn Tĩnh quả thật là lớn lên rất xinh đẹp, bằng không Thẩm Phú Sơn đã chẳng bỏ ra đến tận 5000 đồng tiền cưới cô về nhà.

    Thẩm Phú Sơn nhấp nhấp miệng: “Em cũng thật không biết phép tắc, cũng chỉ có tôi là có thể tạm chấp nhận em thôi.

    Chứ đổi thành các lão gia nhà khác, sợ là đã sớm xử em rồi.”Tôn Văn Tĩnh hừ hừ, Thẩm Phú Sơn lại l**m l**m môi: “Vợ à, em để tôi hôn một cái được không?”“Biến!!”Thẩm Phú Sơn bĩu môi: “Không cho hôn thì thôi.

    Dù sao cũng còn cả đời, tôi lại không tin không hôn được cái miệng kia của em.”Tôn Văn Tĩnh hết chỗ nói rồi, cảm thấy anh ta quá phiền đi..
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 12: Chương 12


    Đột nhiên mắc tiểu, Tôn Văn Tĩnh nhìn anh, Thẩm Phú Sơn cũng nhìn lại cô: “Nghĩ thông rồi?”Nghĩ thông cái rắm, cô muốn đi tiểu.

    Nhưng cô vẫn không thể mở nổi miệng nhờ anh, may mà Thẩm Phú Sơn cũng là người thông minh: “Em muốn đi bự hay là đi tiểu đấy?”Tai của Tôn Văn Tĩnh đỏ lên, giọng nhỏ lí nhí như muỗi kêu mà đáp: “Đi tiểu.”Thẩm Phú Sơn toét miệng: “Vợ à, không cần ngượng ngùng, chồng em cũng phải đi bự đi tiểu cơ mà.”Chuyện này có tất yếu phải nói ra miệng không hả!?Tôn Văn Tĩnh cảm thấy con người anh quá thô bỉ, nhịn không được mở miệng: “Anh có thể chú ý đến lời ăn tiếng nói của mình chút không, đừng có mở miệng một cái là phun toàn lời dâm uế? Tốt xấu gì cũng sắp 30 tuổi đến nơi rồi, ra ngoài xã hội không sợ người ta chê cười anh hay sao?”Thẩm Phú Sơn thật sự không để bụng lắm, bởi vì anh biết, cho dù anh có miệng phun lời ngọc ngà, bọn họ cũng sẽ chẳng vì thế mà bảo anh là người tốt.“Vợ, vẫn là em tốt với tôi.

    Sau này tôi sẽ chú ý, có điều sợ là quen miệng sửa không nổi.”“Cái gì là sửa không nổi? Cũng chỉ là mấy tật xấu thôi, cần sửa thì phải sửa chứ.

    Đàng hoàng làm người không được sao? Cứ để bị người ta đâm chọc anh mới chịu được à? Anh cứ như vậy, chờ khi có con rồi, bọn nhỏ sẽ nghĩ về anh thế nào đây?”Thẩm Phú Sơn trầm mặc, anh nâng mắt nhìn cô, có vẻ như là bị chọc tới chỗ đau rồi.Nếu có thể lựa chọn, dĩ nhiên anh cũng muốn làm một đại anh hùng, vấn đề là ông trời không cho anh cơ hội này.Tôn Văn Tĩnh biết những lời mình vừa nói hơi quá khích, cô nuốt nước miếng, hỏi: “Giận rồi?”Thẩm Phú Sơn nhếch nhếch khóe miệng: “Không, em nói cái gì cũng đúng.”Tôn Văn Tĩnh nhìn khuôn mặt như mới được khai sáng của anh: “Đời người nói dài thì rất dài, nói ngắn cũng thật ngắn, sống thì phải làm tấm gương cho đời sau mới phải.

    Đừng để sau này bọn nhỏ ra cửa bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ…”Thẩm Phú Sơn ngã phịch xuống một bên đệm giường: “Những điều em nói sao tôi lại không hiểu? Từ nhỏ tôi đã mất cha mất mẹ, sống cũng ông nội.

    Chẳng được mấy năm ông tôi cũng đi theo họ.

    Mùa đông rét mướt tôi không có chỗ để đi, chỉ có thể tránh qua đêm ở một bên đống củi lửa nhà người ta.

    Em có biết đó là cái cảm giác gì không?”“Có một năm, ăn tết, tôi đến nhà bác cả, bác gái thấy tôi tới thì mặt mày cũng trở nên khó coi.

    Bác cả tôi lại không quản tiền bạc trong nhà, ông ấy chỉ trộm đưa cho tôi nửa cái màn thầu đã để qua đêm rồi đuổi tôi đi.”“Tôi đến công xã, đại đội xin giúp đỡ, nhưng vì cha mẹ mà tôi bị bọn họ chụp mũ là người của phe cánh tả.

    May mắn khi đó tuổi tôi còn nhỏ, không thì sợ là đã bị phê đấu rồi…”“Tôi còn có thêm mấy người dì người cậu nữa, cũng có đủ cả cô, dì, chú, bác.

    Nhưng vào thời điểm tôi tuổi nhỏ bất lực nhất thì bọn họ lại chẳng có một người vươn tay giúp đỡ tôi dù chỉ là một chút, bọn họ sợ chuyện của ba mẹ tôi sẽ liên lụy đến bọn họ.

    Cả một đám thấy mặt tôi là trốn, càng buồn cười hơn chính là, ông ngoại bà ngoại thế mà lại bảo, là tôi khắc chết mẹ tôi…”Thẩm Phú Sơn đứt quãng nói rất nhiều về những chuyện ngày xưa của mình, những chuyện mà anh không muốn để người khác biết.

    Nghe anh kể xong, Tôn Văn Tĩnh đột nhiên cảm thấy đau lòng cho anh.Một câu khái quát, hết thảy đều là cuộc sống bức bách..
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 13: Chương 13


    Tôn Văn Tĩnh thở dài, Thẩm Phú Sơn vẻ mặt tự giễu: “Em biết không? Những thân thích của tôi thấy tôi phất lên thì hết một đám lại đến một đám chạy đến l**m đít nịnh bợ tôi.

    Mẹ nó vậy mà không nghĩ năm đó họ đã làm cái gì?”Không biết nên nói gì cho phải để an ủi anh, Tôn Văn Tĩnh trầm mặc.Thẩm Phú Sơn trở người, ánh mắt nhìn về phía cô.“Mà này, sau này em phải để tâm đề phòng một chút đấy, đặc biệt là đối với người nhà mẹ đẻ kia của em.

    Đừng để người ta ngọt ngào mấy câu là em liền tha thứ cho bọn họ.

    Ngày đó, khi em bị ba mẹ mình trói gô cả người đưa tới đây, em không biết lúc ấy bộ dạng em thảm thế nào đâu, cả người là một thân bùn đất…”Tôn Văn Tĩnh cắn môi không nói.Thẩm Phú Sơn thở dài: “Tôi nói với em, không phải là vì tôi muốn châm ngòi ly gián mà là vì cả nhà em trừ em ra chẳng có ai ra gì cả.

    Nhất là ba mẹ em, thật sự không phải người, đưa tiền liền bán em đi, người nhà như vậy có hay không cũng thế còn gì? Yên ổn cùng sống với tôi, thể diện trong ngoài thì chồng em đều sẽ tìm về đủ cho em…”Tôn Văn Tĩnh nhìn anh: “Câm miệng đi, anh đừng nói nhiều.”Thẩm Phú Sơn thế mà ngậm miệng thật, trong phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh.Một lát sau Tôn Văn Tĩnh nói: “Tôi muốn đi tiểu.”Không nín được nữa rồi.Thẩm Phú Sơn làm mặt dữ: “Tôi tưởng em có muốn đi tiểu cũng nhịn về lại được cơ đấy, ra là vẫn còn muốn đi tiểu ha!”Tên này sao cứ há mồm nói chuyện là làm người ta ghét thế nhỉ!Tôn Văn Tĩnh trừng anh, Thẩm Phú Sơn cũng không thèm để ý: “Tới đây, chồng mang em đi tiểu.”Thẩm Phú Sơn nói lời này là muốn trêu cô thôi, ai ngờ thế mà Tôn Văn Tĩnh lại ừ một tiếng.Cho rằng mình xuất hiện ảo giác, Thẩm Phú Sơn chớp chớp mắt: “Tôi muốn đem em đi tiểu?”Tôn Văn Tĩnh cũng đâu có điếc, đương nhiên là nghe được, sở dĩ cô đồng ý là vì ngại tiểu trên giường, làm bẩn đệm giường.Đệm giường mà lại bẩn nữa, bọn họ sẽ phải cùng ngủ trong một cái ổ chăn mất.Thẩm Phú Sơn tức thì liền vui vẻ, anh chà xát hai tay, có chút hưng phấn: “Vợ à, em cứ thế là được rồi, chúng ta là vợ chồng, có gì mà phải ngượng ngùng!”Tôn Văn Tĩnh ngoảnh mặt sang một bên, Thẩm Phú Sơn cười hắc hắc, đưa tay xốc chăn lên.Không để anh có thời gian nhìn thêm vài lần, cô nói: “Anh nhanh lên, tôi không nín được.”Thẩm Phú Sơn ồ một tiếng, nhẹ nhàng ôm cô lên, hai tay duỗi xuống dưới đùi cô.Hơi ngứa, Tôn Văn Tĩnh cắn chặt môi.Ôm cô xuống khỏi giường, Thẩm Phú Sơn bảo cô tiểu trên nền đất luôn nhưng Tôn Văn Tĩnh không chịu.

    Trời mùa hè, không khí trong phòng rất oi bức, nếu cô tiểu xuống nền đất thì chẳng mấy chốc cả phòng sẽ ngập mùi khai mất.Thẩm Phú Sơn ngoài miệng thì chê cô nhiều chuyện nhưng vẫn ôm cô đi ra ngoài phòng.

    Có một thùng đựng nước tiểu đặt bên ngoài, là chuyên dùng để đi ngoài ban đêm.“Đã đúng chỗ chưa?”Tôn Văn Tĩnh cúi đầu nhìn thử: “Óai, qua trái một chút.”Thẩm Phú Sơn nhích một chút, lại trật.“Không được, mau qua phải một chút.”Thẩm Phú Sơn cúi đầu nhìn đỉnh đầu cô: “Bà nội của tôi ơi, em mau tiểu lẹ đi, đừng dày vò tôi nữa.

    Mẹ nó d**ng v*t tôi đã nghẹn đến sắp phát nổ rồi…”Mặt Tôn Văn Tĩnh vốn đã hồng, nghe anh nói thì khuôn mặt nhỏ càng đỏ hơn, trong một thoáng cô không nín lại, thế là nước tiểu ào ào phóng ra.Nghe âm thanh đi tiểu của cô, Thẩm Phú Sơn miệng khô lưỡi đắng, không khỏi đưa mắt nhìn xuống.Chặc, chả thấy được gì sất, chỉ có thể thấy được mỗi hai cái đùi cùng hai gót chân nhỏ của cô thôi..
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 14: Chương 14


    Tôn Văn Tĩnh tiểu xong rồi, Thẩm Phú Sơn ôm cô lắc lắc mấy cái làm cô luống cuống hết cả người.

    Ôm cô đặt lại trên giường đất, Thẩm Phú Sơn thở hổn hển: “Vợ à, tôi không được rồi, muốn đệch em thì phải làm sao bây giờ?”Tôn Văn Tĩnh không dám nhìn qua anh, giọng nói có hơi run rẩy: “Anh, anh, anh đã nói là trước khi tôi lành thì sẽ không chạm vào tôi.

    ”Thẩm Phú Sơn đúng là có nói thế thật, còn không phải do anh vừa gặp phải một màn k*ch th*ch như kia sao?Hiện tại anh có chút t*nh tr*ng lên não, trong đầu đều là mấy cảnh trong phim xiếc thôi.

    Thẩm Phú Sơn không nói, há mồm ngậm lấy vành tai cô, hiển nhiên là chờ không nổi nữa.

    Tôn Văn Tĩnh nằm trong lòng ngực anh, không dám động đậy, bị anh làm cho mở miệng đều là lời cự tuyệt.

    Thẩm Phú Sơn đem cô nhẹ nhàng đặt lên trên đệm giường, nhìn cô bằng ánh mắt tràn đầy h*m m**n.

    “Vợ à, thật sự tôi khó chịu lắm.

    Xin em mà, tôi bảo đảm sẽ không làm em bị thương đâu.

    ”Tôn Văn Tĩnh nuốt nước miếng, khóc lóc nhìn anh.

    “Thẩm Phú Sơn, tôi sợ lắm.

    Xin anh.

    ”Thẩm Phú Sơn hôn l**m nước mắt cô: “Đừng khóc, sợ cái gì!”Nước mắt Tôn Văn Tĩnh càng lúc càng rơi nhiều, Thẩm Phú Sơn đau lòng cô, đột nhiên lên tiếng: “Tôi ra ngoài tắm nước lạnh.

    ”Chỉ một lúc sau anh đã mặc quần cộc, tóc nhỏ nước trở lại phòng.

    Tôn Văn Tĩnh nhìn anh, Thẩm Phú Sơn cũng nhìn cô.

    “Chờ em khỏe lại.

    ” Anh nói.

    Tôn Văn Tĩnh không đáp lời, Thẩm Phú Sơn lau đi nước mắt trên mặt cô.

    Thẩm Phú Sơn không trêu chọc cô, cũng không nói lời bậy bạ nữa, hai người cứ thế yên ổn không có việc gì mà vượt qua một đêm.

    *Cơm sáng đã chuẩn bị xong xuôi, Tôn Văn Tĩnh đang ăn cơm lại có chút thất thần.

    Tối hôm qua Thẩm Phú Sơn rõ ràng có thể ép buộc cô, nhưng anh ta lại không làm vậy mà tự mình chạy đi xối nước lạnh.

    Lòng người đều làm từ thịt, Tôn Văn Tĩnh cho dù có ý chí sắt đá cũng bị Thẩm Phú Sơn làm cho cảm động luôn rồi.

    Sau khi cơm nước xong, Thẩm Phú Sơn cũng không rời nhà mà ở bên ngoài sân bận rộn cả buổi, nói là muốn làm cho cô một cái bàn đu dây ở trong sân.

    Tôn Văn Tĩnh nghe xong thì nghẹn cười, nhưng lại không hề ngăn trở anh.

    Thẩm Phú Sơn ở nhà gõ gõ đục đục cả một ngày trời, thường thường sẽ vào nhà xem cô có nhu cầu gì không.

    Tĩnh dưỡng hai ngày, Tôn Văn Tĩnh cảm giác thân thể mình đã tốt lên rất nhiều rồi, không còn giống như người thực vật nữa.

    Cơ bản là cô đã có thể xuống đất đi lại một chút, Thẩm Phú Sơn sợ cô làm rách miệng vết thương sau lưng nên vội vàng bảo cô lên giường đất nằm nghỉ đi đã.

    Liên tiếp mấy ngày Thẩm Phú Sơn đều ở nhà cùng với cô, tuy rằng có khi miệng anh thật sự rất thiếu đánh, nhưng lại cũng mang lại cho cô không ít niềm vui.

    Chỉ có điều, cứ đến tối là tên này lại bắt đầu nói chuyện dâm dê, nếu anh không nói thì sẽ càng tốt biết bao, mỗi lần đều sẽ trêu cô đến mặt đỏ tai hồng mới chịu thôi.

    Đảo mắt, cô tới nhà họ Thẩm đã được mười ngày rồi.

    Hôm nay Thẩm Phú Sơn rốt cuộc cũng đồng ý cho cô xuống giường đi lại loanh quanh.

    Cái nhà này với cô mà nói cũng xem như là xa lạ, cô nhìn trong ngoài một lần, thấy nơi chốn đều chỉnh chỉnh tề tề, thật sự không thể tin được đây là nhà của một người đàn ông độc thân.

    Thẩm Phú Sơn thích sạch sẽ, trong nhà ngoài ngõ mỗi ngày đều quét tước gọn gàng, chuyện bếp núc thì càng không phải bàn, trong nhà còn có một vườn rau nhỏ nữa.

    Tuy rằng vườn rau không lớn, nhưng với nhu cầu hàng ngày của anh thì cũng xem như đủ ăn, có thể thấy được anh cũng là người chú trọng đến chất lượng cuộc sống.

    Tôn Văn Tĩnh ra đó để hít thở chút không khí tươi mới, cô nhìn tường viện rồi nói: “Năm sau ở tường viện gieo ít hạt giống hoa khiên ngưu, lúc hoa nở chắc sẽ đẹp lắm…”Thẩm Phú Sơn đứng bên cạnh cô: “Em thích hoa à?”Nữ giới đều thích hoa hoa cỏ cỏ, mèo mèo chó chó, Tôn Văn Tĩnh cũng không phải ngoại lệ.

    “Ừ.

    ”Thẩm Phú Sơn ồ một tiếng rồi không nói gì.

    .
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 15: Chương 15


    Không hiểu sao truyện lên app lại bị dính các đoạn với nhau thành một nùi nhưng hiển thị trên web lại bình thường +_+ Các bạn dùng trình duyệt web đọc truyện để không bị dính dòng nhé!Nơi bọn họ sống đều xây nhà như vậy cả, bốn phía là đều là dùng gạch mộc xếp lên, tường viện cũng là như thế luôn.

    Ba gian phòng ốc, sân trước rộng rãi, có thêm một cái nhà kho, bên phải sân lại thêm một mảnh vườn rau nho nhỏ.

    Một cái cổng lớn ngăn cách cả ngôi nhà với bên ngoài, rất yên tĩnh.

    Đừng nhìn phòng ốc trông không ra làm sao mà lầm, ở thời đại này thì đây đã được xem như là nhà cửa khang trang lắm rồi đấy.

    Nhà bình thường còn không xây nổi loại phòng ốc này ấy chứ.

    Tôn Văn Tĩnh nằm mười ngày trên giường, cô có cảm giác xương cốt trên người mình sắp nhừ cả rồi, muốn đi dạo một vòng trong thị trấn.

    Thẩm Phú Sơn ừm một tiếng, đẩy xe đạp ra, chuẩn bị mang cô ra ngoài đổi gió.

    Cô ngồi lên yên sau, hai người cứ thế rời nhà.

    Bọn họ ở trong một thị trấn tên là thị trấn Phú Cường, cách nhà mẹ đẻ của Tôn Văn Tĩnh mười mấy cây số, cách huyện thành hơn bốn mươi cây số.

    Hiện giờ vẫn còn chưa khai thông tuyến xe khách nên mọi người đại đa số là đi bộ, có điều kiện thì ngồi xe ngựa, nhưng phải mất tiền.

    Trấn Phú Cường là thị trấn duy nhất của vùng này, kinh tế không tồi, trên đường cái người đến người đi cực kỳ náo nhiệt.

    Thẩm Phú Sơn đẩy xe đạp nhìn đông nhìn tây, Tôn Văn Tĩnh ngồi trên yên sau xe cũng giống vậy.

    Cô muốn xuống dưới đi bộ một chút nhưng Thẩm Phú Sơn không cho, nói người nhiều, lỡ đụng tới miệng vết thương thì lại rắc rối.

    Tôn Văn Tĩnh không cảm thấy bản thân mình yếu ớt như vậy, có điều cô vẫn nghe lời mà ngồi lại trên xe.

    Dạo tới dạo lui một hồi lại đi tới công xã, Tôn Văn Tĩnh định vào đi dạo một chút.

    Công xã rất đông đúc, mọi người đều xếp hàng chờ mua đồ.

    Thấy có bánh hạch đào, Tôn Văn Tĩnh cứ thế dán chặt lấy nó không rời, đây là loại bánh mà cô thích ăn nhất.

    Thẩm Phú Sơn nhìn vẻ mặt của cô thì hỏi: “Em muốn ăn à?”Tôn Văn Tĩnh có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn ừ một tiếng.

    Thẩm Phú Sơn che chắn cho cô, lên giọng nói lớn tiếng, khiến Tôn Văn Tĩnh nghe mà giật cả mình.

    “Nhường một chút, bánh hạch đào đều đóng gói hết cho tôi…”Tôn Văn Tĩnh không thể tưởng nổi mà ngẩng đầu nhìn anh, sợ tới mức hết hồn.

    Người bán hàng vốn đang rất trâu bò mà quát nạt những người khác, thế nhưng lại chẳng dám có nửa phần thái độ với Thẩm Phú Sơn.

    Người bán hàng là đàn ông, cô chỉ nghe được tiếng anh ta đáp lại: “Anh Thẩm, thế để em đóng gói liền cho anh, những người khác đều tan đi, ngày mai lại đến xếp hàng…”Có người không vui, cảm thấy Thẩm Phú Sơn quá bá đạo, một đứa bé tầm mười mấy tuổi đứng đằng trước cao giọng nói: “Dựa vào cái gì? Bọn tôi xếp hàng đều sắp được cả tiếng đồng hồ rồi đấy! Tôi mặc kệ, anh phải bán cho tôi hai cân…”Là một cậu nhóc, hình như chỉ đi một mình, trong tay cầm theo phiếu gạo và tiền.

    Người bán hàng lải nhải: “Đừng gây chuyện, đi nhanh lên.

    ”Cậu nhóc lại nói: “Thái độ này của anh là sao? Đây là thái độ vì nhân dân phục vụ đấy à?”Đứa nhỏ này ăn mặc không tầm thường, tuổi còn nhỏ đã rất có khí phách rồi, thoạt nhìn giống như là con nhà giàu có.

    Tôn Văn Tĩnh túm túm góc áo Thẩm Phú Sơn: “Anh làm gì vậy? Muốn ăn thì xếp hàng mua, đừng có làm trường hợp cá biệt…”Thẩm Phú Sơn mua đồ có bao giờ phải xếp hàng nào?Đều là một câu nói giải quyết vấn đề hết.

    Ánh mắt của mọi người nhìn về phía bọn họ, Tôn Văn Tĩnh mặt đỏ bừng lên, Thẩm Phú Sơn nhíu mày: “Em nhiều chuyện thật đấy.

    ”Tôn Văn Tĩnh trừng anh, Thẩm Phú Sơn hừ hừ: “Đều mẹ nó quay lại xếp hàng mua cho bố đây! Cậu trước bán cho đứa nhỏ này hai cân bánh hạch đào đi, nhanh tay nhanh chân chút, kiên nhẫn của bố có hạn…”Tôn Văn Tĩnh sắp tức chết rồi, cảm thấy đi cùng anh thật sự quá mất mặt, thế là cô quay đầu bỏ đi thẳng, cũng không thèm để ý đến anh nữa.

    Thẩm Phú Sơn đuổi theo cô, Tôn Văn Tĩnh cho dù đi có nhanh thì cũng chẳng nhanh bằng anh được.

    “Em lại vùng vằng gì nữa đấy? Tôi làm sai chỗ nào?”.
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 16: Chương 16


    “Sao anh còn không biết xấu hổ mà hỏi tôi câu này? Không nhìn thấy mọi người đều phải xếp hàng sao? Anh dựa vào cái gì mà xua người ta đi? Hơn nữa, anh làm việc có thể dùng đầu óc chút được không hả? Anh không nhìn thấy đứa nhóc kia không phải là người bình thường sao? Còn nhỏ tuổi như vậy đã không sợ cường quyền, anh cho rằng nhà bình thường có thể nuôi dạy ra một đứa nhỏ như thế hả?”Thẩm Phú Sơn chớp chớp đôi mắt, đột nhiên cười: “Vẫn là vợ tôi tốt với tôi.”Tôn Văn Tĩnh tức giận đẩy anh một phen: “Cút qua một bên đi.”Thẩm Phú Sơn cười hắc hắc: “Đừng giận mà, tôi đi xếp hàng mua bánh hạch đào cho em, nhân tiện hỏi thăm thử lai lịch thằng bé kia luôn.”Tôn Văn Tĩnh lười để ý đến anh, Thẩm Phú Sơn lại quay vào Cung Tiêu Xã lần nữa.Cậu bé kia rất nhanh đã đi ra, trong tay xách theo bịch bánh hạch đào.Tôn Văn Tĩnh nhìn cậu ta, cậu bé cũng nhìn cô.“Em trai à, vừa rồi không dọa đến em chứ? Người nọ chính là một tên bệnh tâm thần, em đừng có học theo anh ta…”Cậu bé nhìn cô: “Anh ta là gì của chị? Vừa rồi nghe không ít người nói anh ta là một tên ác bá…”Tôn Văn Tĩnh nghẹn lời, cười hơi có chút mất tự nhiên: “Chị là người nhà anh ta.

    Anh ta chỉ hù dọa người ta vậy thôi chứ không phải người xấu đâu.”Cậu bé kia ồ một tiếng: “Chị gái à, chị trông có vẻ là người tốt, anh ta thì lại chẳng giống vậy.

    Hung hăng hống hách, vừa nhìn là biết không ra gì rồi.”Tôn Văn Tĩnh cười khẽ: “Về nhà chị sẽ mắng anh ta một trận, em không bị dọa là tốt rồi.”Cậu nhóc lắc lắc đầu: “Em lớn lên ở đại viện quân khu, mấy chuyện nhỏ nhặt này sao doạ được em.”Lớn lên ở đại viện quân khu?Vậy là từ tỉnh tới, Tôn Văn Tĩnh có chút hoảng hốt.Cô sợ đứa bé này mang thù, sẽ về nói cho ba mẹ nó tới gây phiền toái cho Thẩm Phú Sơn.Tôn Văn Tĩnh mỉm cười ôn hòa: “Em trai à, em thoạt nhìn rất có tinh thần trọng nghĩa, chắc chắn tương lai sẽ làm nên chuyện…”Cậu bé được Tôn Văn Tĩnh khen thì hơi ngượng ngùng, ho nhẹ một tiếng: “Chị gái, em biết rồi, chị nói nhiều như vậy là không muốn em gây phiền toái cho anh ta đúng không.

    Chị yên tâm, em không phải người lòng dạ hẹp hòi, hơn nữa em đến đây với anh hai, chiều nay là bọn em đi rồi…”Tôn Văn Tĩnh không ngờ cậu bé này lại thành thật như vậy, cô chỉ tùy tiện dỗ dành nó mấy câu, thế mà nó đã nói tuốt luốt ra hết.

    Nhưng có một điều cô phải thừa nhận, cậu bé này quá tinh khôn, chỉ vậy mà đã nhìn thấu tâm tư của cô rồi.Cậu bé đi rồi, Tôn Văn Tĩnh một người đứng đó trầm tư.“Anh cho người đi theo đứa bé kia à?”Thẩm Phú Sơn không phủ nhận.Tôn Văn Tĩnh dậm dậm chân: “Kêu người của anh về đi.

    Đứa bé đấy lớn lên ở quân khu đại viện đấy, lại còn cùng anh hai nó đến đây nữa.”Thẩm Phú Sơn nhướng mày, không nghĩ tới mình chỉ vào mua cái bánh hạch đào mà cô vợ nhỏ nhà mình đã nhanh chóng thăm dò hết gia phả con nhà người ta rồi.“Yên tâm đi, sẽ không có việc gì đâu.”Tôn Văn Tĩnh tức chết mất: “Anh là ngại mệnh mình dài lắm hay sao, đừng có động vào người không nên động vào.”Thẩm Phú Sơn bị cô giáo dục thì có chút không vui.

    Nhưng biết cô là vì tốt cho mình nên cũng chỉ hừ hừ vài tiếng chứ không hề hé răng.Tôn Văn Tĩnh không muốn đi dạo nữa nên hai người họ về nhà luôn.

    Về chưa được bao lâu, Thẩm Phú Sơn đã đi ra ngoài.“Mình lo lắng cho anh ta làm gì? Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà.”Tôn Văn Tĩnh càng nghĩ càng bực bội, đem bánh hạch đào thành Thẩm Phú Sơn, dùng sức nhai rồm rộp.Một hồi lâu tâm tình cô mới bình ổn lại, nghĩ ngợi một hồi lại có chút chán nản.

    Cứ mãi thế này thì sống sao nổi đây? Cả ngày cứ phải lo lắng đề phòng, sợ có một ngày nào đó cô phải ra đường nhặt xác cho anh ta..
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 17: Chương 17


    Tôn Văn Tĩnh thở dài, nằm thẳng người ra trên giường đất, không biết bây giờ mình nên đi con đường nào nữa…Mơ mơ màng màng ngủ một hồi, đang ngủ ngon lành thì cổng lớn bị người ta đạp rầm rầm.Tôn Văn Tĩnh cũng không dám lên tiếng, sợ là kẻ thù nào đó của Thẩm Phú Sơn tìm đến.

    Cô khẽ khàng xuyên qua kẹt cửa nhìn thử ra bên ngoài, thấy người đến là ba mình thì càng lười ra mở cửa.Tôn Hồng Phúc thấy không có người lên tiếng thì đặt mông ngồi ở trước cổng nhà.

    Tôn Văn Tĩnh nhìn một chút rồi bĩu môi trở về phòng.Khi Thẩm Phú Sơn trở về, Tôn Hồng Phúc vậy mà vẫn còn chưa đi!Từ bên ngoài, Thẩm Phú Sơn vói tay vào cổng tò vò để mở cổng, Tôn Hồng Phúc tung tăng đi vào theo anh.Khi bọn họ tiến vào, Tôn Văn Tĩnh đang ngồi trên giường đất, mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.Tôn Hồng Phúc tự nhiên như ruồi mà kiếm chỗ ngồi xuống: “Tiểu Thẩm à, ba tới tìm con có chút chuyện.

    Hôm qua anh cả con tụ tập đánh bạc bị bắt đi mất, con xem rồi tìm người đưa anh cả con ra đi…”Thẩm Phú Sơn mặt lạnh nhìn cha vợ mình: “Chuyện này ông phải hỏi Tiểu Tĩnh.

    Nhà tôi là do cô ấy định đoạt, cô ấy không gật đầu tôi cũng không dám làm việc.

    Chứ mà làm chuyện không hợp ý cô ấy, con gái ông sẽ băm tôi mất…”Tôn Hồng Phúc không thể tưởng được mà nhìn Thẩm Phú Sơn, ông cho rằng mình vừa xuất hiện ảo giác thì phải.Tôn Văn Tĩnh ngồi một bên có chút nhịn không được muốn cười, cô ho khan một tiếng để đè ý cười xuống.Ánh mắt Tôn Hồng Phúc nhìn qua Tôn Văn Tĩnh, không biết nên mở miệng thế nào.Thẩm Phú Sơn nhìn ông ta, ra vẻ chuyện này không liên quan đến mình.“Tiểu Tĩnh, con giúp anh cả con với, đó chính là anh ruột của con đấy…”Tôn Văn Tĩnh nhìn Tôn Hồng Phúc, cảm thấy ông ta thật sự quá buồn cười.Chuyện 10 ngày trước cô bị trúng đòn hiểm đến nay còn sờ sờ trước mắt, giúp đỡ cứu người? Cô không bỏ đá xuống giếng đã là nhân từ lắm rồi đấy!Tôn Văn Tĩnh ha một tiếng: “Giúp cũng được thôi, ba đưa 5000 đồng đi, không thì khỏi bàn.”Sắc mặt Tôn Hồng Phúc cứng lại rồi, ông ta giận điên lên, chỉ vào cô mà mắng: “Con ranh chết tiệt kia, mày leo lên được cành cao rồi thì tưởng tao không làm gì được mày à? Dù thế nào mày cũng là con gái của Tôn Hồng Phúc này, mày xem tao có xử lý mày không…”Nói đoạn, ông ta hùng hùng hổ hổ muốn leo lên giường đất dạy dỗ Tôn Văn Tĩnh một trận, làm Thẩm Phú Sơn đứng nhìn mà đen cả mặt.

    Anh đột nhiên đứng dậy kéo lấy phía sau cổ áo ông ta, xách bổng người ông ta lên.Tôn Hồng Phúc vốn đã không cao, lúc này chân lại không chạm đất làm ông ta phát hoảng: “Tiểu Thẩm, con làm gì đấy? Mau buông ba ra.”Thẩm Phú Sơn hừ lạnh: “Tôn Hồng Phúc, ông mẹ nó là ba ai? Ba của ông đây đã sớm chết từ hơn hai mươi năm trước rồi, ông chạy tới đây ra vẻ bề trên cái gì hả? Còn nữa, Tôn Văn Tĩnh là vợ tôi, trước mặt tôi lại làm trò đụng đến vợ tôi, ông có phải thấy mình sống lâu quá rồi không?”Mặt Tôn Hồng Phúc trắng bệch, ông ta tươi cười lấy lòng, vẻ mặt cứng đờ ra.Thẩm Phú Sơn đưa một bàn tay lên vỗ vỗ mặt ông ta: “Nhớ kỹ, lần sau thấy vợ tôi thì lịch sự vào, đừng có tưởng là còn giống như trước kia.

    Vợ tôi ở nhà được chiều được chuộng còn không kịp, đến chỗ ông hết muốn đánh lại muốn mắng là thế nào?”Tôn Hồng Phúc thoạt nhìn cực kỳ xấu hổ, Tôn Văn Tĩnh ngồi trên giường đất vẫn không nói một lời, Thẩm Phú Sơn nhìn rồi lại bảo: “Hai ta vẫn là ra ngoài tâm sự đi, ông đừng ở đây dọa vợ tôi nữa.

    Cô ấy nhát gan, hở chút là lại khóc.”Hai đi ra ngoài cổng, cũng không biết nói gì mà chẳng mấy chốc đã thấy Thẩm Phú Sơn trở về rồi..
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 18: Chương 18


    “Hả giận chứ hả?” Anh vào nhà, hỏi cô.Là rất hả giận, Tôn Văn Tĩnh nghĩ vậy.Thẩm Phú Sơn hắc hắc cười, tiến đến cạnh cô: “Vợ, về sau em gặp bọn họ cũng không cần phải sợ.

    Bọn họ ai dám động một sợi lông tơ trên người em, tôi đây là chồng em sẽ đánh cho bọn họ sống không nổi luôn…”Tôn Văn Tĩnh nhìn anh, không nhịn được mà phụt cười một tiếng.Thẩm Phú Sơn nhìn nhìn, lại áp đến ôm cô vào trong lòng ngực.“Em xem tôi có tốt với em không nào?”Mấy ngày nay quả thật là rất tốt, mọi chuyện đều chiều theo y cô cả.Tôn Văn Tĩnh rúc trong lòng ngực anh, không nói gì.

    Thẩm Phú Sơn lại bắt đầu mở miệng nói lời thiếu đánh: “Vợ, em nói xem em đi đâu tìm được người đàn ông giống tôi nào? Em phải biết quý trọng tôi đấy, cũng đừng để cho cô khác đoạt đi mất…”Biết ngay là anh nói ba câu thì kiểu gì cũng sẽ có một câu là không đứng đắn mà.Tay nhỏ của Tôn Văn Tĩnh sờ đến bên hông anh, hung ác mà nhéo một phen, Thẩm Phú Sơn cười hắc hắc: “Nhìn cái sức lực như châu chấu của em kìa.”Người này ấy à, bạn không thể hiền lành với anh ta được, bằng không anh ta sẽ được thể lên mặt, chỉ chừa lỗ mũi nhìn người thôi.Tôn Văn Tĩnh ngồi xong: “Tôi đói bụng.”Thẩm Phú Sơn ồ một tiếng: “Muốn ăn gì?”Tôn Văn Tĩnh muốn ăn cá, nhưng trong nhà không có.Thẩm Phú Sơn không nói hai lời đi ra ngoài, lúc gần đi đem cơm nguội hấp lại trong nồi cho nóng.Khoảng một giờ sau, Thẩm Phú Sơn xách theo bốn món ăn trở về.Một món là cá kho, một món là cá hấp, ngoài ra còn có canh đầu cá nấu tàu hủ, thế mà còn có cả cá nướng nữa chứ.Cô chỉ là thuận miệng nói một câu muốn ăn cá thôi, vậy mà cái tên Thẩm Phú Sơn này lại chạy ra quán cơm quốc doanh hối đầu bếp nấu nhanh nhanh cho anh mấy món, không để cô phải chờ lâu.Tôn Văn Tĩnh đỏ cả hốc mắt, hít hít cái mũi.“Đừng khóc, mau ăn đi, cá lạnh thì không thể ăn được nữa đâu.”Tôn Văn Tĩnh nín khóc mỉm cười, chậm rãi ăn cơm.Thẩm Phú Sơn lọc hết xương cá rồi đặt thịt cá vào trong chén cơm của cô.

    Tôn Văn Tĩnh ăn thịt cá, còn anh chỉ ăn một ít xương xẩu rìa rìa thôi.Tôn Văn Tĩnh để ý thấy, thế là gắp một ít thịt cá mà anh lọc cho cô bỏ vào trong chén của anh.Thẩm Phú Sơn cười hắc hắc: “Vẫn là vợ tôi tốt với tôi nhất.”Lúc này trông anh có chút ngốc nghếch.Tôn Văn Tĩnh cười khẽ: “Ăn cơm cũng không bịt được cái miệng anh.”Thẩm Phú Sơn cười cười, chuyên tâm lọc xương cá, Tôn Văn Tĩnh ăn rất ít, không được mấy miếng đã no.

    Cô ăn cơm xong, Thẩm Phú Sơn mới ăn ngấu nghiến hết chỗ còn lại.

    Trong nháy mắt kia, Tôn Văn Tĩnh cảm thấy anh thương cô một cách thật hèn mọn.Lẳng lặng nhìn anh, đột nhiên cô phát hiện, anh cũng thật không dễ dàng.

    Từ nhỏ đã không có gia đình, cho nên mới mong muốn có một gia đình và con cái của riêng mình…Đều là số khổ người, cô nghĩ, thôi thì mình cứ thế cùng anh chắp vá qua ngày đi.

    Còn chuyện tương lai, đi một bước tính một bước vậy.

    Suy cho cùng, có một số việc ai cũng không thể nói trước được.Nghĩ như vậy, tâm tình của cô cũng không còn nặng nề nữa, nhìn anh cũng thuận mắt hơn một ít.Sau khi ăn xong, cô muốn xuống đất dọn chén đũa thì bị Thẩm Phú Sơn đẩy lại lên giường, một mình anh ra ra vào vào bận rộn trong ngoài.

    Tôn Văn Tĩnh cảm thấy anh cưới vợ về chẳng khác gì là để cung phụng cả.Rất nhanh đã dọn dẹp xong, Thẩm Phú Sơn thay quần áo, định đi ra ngoài.“Mấy giờ về?”Đây là lần đầu tiên cô mở miệng hỏi anh giờ về.Thẩm Phú Sơn cười hắc hắc: “Không nỡ để tôi đi hử? Có phải là tôi vừa đi là em đã nhớ tôi rồi không?”Tôn Văn Tĩnh trợn trắng mắt: “Đừng có tưởng bở.”Thẩm Phú Sơn nhún vai: “Phỏng chừng là khuya mới về, anh em tôi mời khách ăn cơm.”.
     
    Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
    Chương 19: Chương 19


    Tôn Văn Tĩnh nghe mà không bình tĩnh nổi, Thẩm Phú Sơn không thể uống rượu được, vừa uống rượu vào thì anh sẽ không còn là anh nữa.

    “Không đi không được sao?”Đã hẹn thời gian xong cả rồi, hơn nữa, nếu không phải trong khoảng thời gian này phải ở nhà chăm sóc cô, Thẩm Phú Sơn thật sự sẽ không ở nhà nhiều như vậy.

    “Chỉ là ăn bữa cơm thôi mà, ăn cơm xong tôi về liền.

    ”Tôn Văn Tĩnh không yên tâm, cô vội vàng xuống đất, hơi hơi ngửa đầu nhìn anh: “Không được uống rượu.

    ”Đàn ông tụ tập ăn cơm có thể không uống rượu sao?Thẩm Phú Sơn nghĩ vậy: “Đều là đàn ông thanh niên, gặp gỡ tụ họp uống cút rượu cũng là bình thường, không uống sẽ bị người ta xem thường…”Tôn Văn Tĩnh lắc đầu, trong lòng hoảng lên, cô tự trấn an bản thân rồi lắp bắp nhỏ giọng mở miệng nói: “Chỉ cần, chỉ cần, chỉ cần anh không uống rượu… Anh về, chúng ta, chúng ta sẽ ngủ cùng một cái ổ chăn.

    ”Thẩm Phú Sơn kích động, nhấc cả người cô lên: “Vợ, em nói thật không đó?”Tôn Văn Tĩnh không dám nhìn anh, ánh mắt có phần chột dạ, đáp lại với giọng như muỗi kêu.

    Thẩm Phú Sơn cảm thấy mình rốt cuộc cũng đã khổ tận cam lai rồi, rốt cuộc cũng có thể thoát khỏi phận trai tân rồi!Anh vui vẻ chả khác gì trẻ con được cho kẹo, nhấc cô lên xoay vài vòng, làm cho Tôn Văn Tĩnh càng thêm ngượng ngùng.

    “Ở nhà tắm rửa sạch sẽ chờ tôi.

    Tôi sẽ về sớm thôi.

    ”Tôn Văn Tĩnh cực kỳ ngượng ngùng, lên tiếng: “Không được uống rượu, bằng không anh cút đi chỗ khác mà ngủ.

    ”Thẩm Phú Sơn ồ một tiếng, trộm hôn lên mặt cô một cái: “Yên tâm đi, chồng em là người nhất ngôn cửu đỉnh, đã đồng ý với em không uống rượu thì chắc chắn sẽ không uống rượu.

    ”Tôn Văn Tĩnh đẩy anh một phen: “Biến nhanh đi.

    ”Thẩm Phú Sơn cười đến mức nhìn mà muốn đánh, vừa ngâm nga vài câu tiểu khúc vừa hí hửng bước chân ra cửa.

    Anh đi rồi, Tôn Văn Tĩnh lại bắt đầu hồi hộp.

    Cô ngồi cũng không xong mà đứng cũng không được, thể xác và tinh thần chịu dày vò vô cùng.

    Tự khuyên bản thân đừng hoảng hốt, cô an ủi mình, nếu anh không uống rượu thì mọi chuyện sẽ không còn giống như trước kia nữa đâu!Nghĩ như vậy, trong lòng cô mới dễ chịu hơn một ít.

    Nằm trên giường đất lăn qua lộn lại, Tôn Văn Tĩnh thường thường nhìn về chiếc đồng hồ treo ở trên tường.

    Tiếng leng keng vang lên mười lần, thông báo hiện tại đã là 10 giờ.

    Tôn Văn Tĩnh có chút lo âu bất an, chủ yếu là vì anh ra khỏi nhà đã được mấy tiếng đồng hồ rồi.

    Theo lý mà nói, cơm nước gì thì hẳn là đều đã ăn xong rồi mới phải.

    Càng nghĩ Tôn Văn Tĩnh càng nằm không yên, cô đứng dậy mặc quần áo rồi xuống đất, ở trong sân đi lại vài vòng.

    Vẫn cảm thấy không an tâm, nghĩ một chút, cô liền cầm đèn pin đi ra khỏi nhà.

    Nhà cô là nhà thứ ba trong một cái ngõ nhỏ, Tôn Văn Tĩnh muốn đi ra đầu ngõ đón Thẩm Phú Sơn.

    Đứng bên ngoài đợi một tiếng đồng hồ vẫn không nhìn thấy người đâu, Tôn Văn Tĩnh bực bội, quay người về nhà.

    Tôn Văn Tĩnh khóa cổng chính, chốt cửa phòng, tính để anh ở bên ngoài nuôi muỗi một hôm.

    Mặc nguyên quần áo nằm xuống, để một cái đèn nhỏ, cô nhịn không được mà miên man suy nghĩ…Cứ thế, Tôn Văn Tĩnh mở mắt đến tận hừng đông, Thẩm Phú Sơn cũng một đêm không về.

    Cô không hề tức giận, cô cảm thấy đây mới là bản tính của anh, chỉ có chút tự giễu bản thân, thế mà lại ôm hy vọng đáng cười như vậy với anh.

    Đã không đáng tin cậy thì vẫn là thôi đi….
     
    Back
    Top Bottom