Ngôn Tình Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 40: 40: Khác Nhau


Còn Bì Tiểu Tiểu dù trong lòng đang sướng rơn nhảy nhót nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh.

“Vẫn còn sớm mà, Tiểu Tiểu câu tiếp đi, thật nhiều cá vào!” – Lâm Nhị Bảo giật dây.

“Không câu nữa!” – Bì Tiểu Tiểu từ chối, sau đó thò tay vào trong giỏ chọn lựa, cô bé lấy một con cá cỏ lớn và cá diếc bỏ vào giỏ mình, còn lại để đó cho đám con trai kia tự chia nhau.

“Em câu, cho nên em được chọn trước!” – Bì Tiểu Tiểu không thèm khách sáo, trên mặt đầy vẻ đương nhiên, cô bé cũng khổ cực lắm chứ, đứng câu cá mệt chết được.

“Dĩ nhiên là được rồi, khẳng định cho em chọn trước.

” – Đám con trai gật đầu lia lịa.

Sau đó bọn chúng trố mắt nhìn số cá dư lại, quay sang cười hớn hở với nhau.

“Vậy số cá dư kia?”“Nướng ăn đi!”“Hoan hô!”Cả đám nhanh chóng đưa ra quyết định.

Gia đình bọn chúng cũng kiểu mấy thế hệ sống chung một nhà, anh em không chia ra ở riêng, mang cá về chưa chắc mỗi người đã được một hớp nhỏ, còn chẳng bằng tự nướng ăn, phần ba mẹ một ít là được.

“Mai nhớ đem trả giỏ cho em đấy!” – Bì Tiểu Tiểu cho mượn giỏ trong nhà, cứ nhấn mạnh mãi.

Cô bé với chiếc giỏ nhỏ đó cũng có cảm tình với nhau chứ bộ.

“Biết rồi nè!” – Đám Lâm Nhị Bảo gật đầu như trống bỏi, bày tỏ bọn họ nhất định sẽ không quên.

Kế đó đám con trai chào tạm biệt chị em nhà họ Bì, bọn chúng có căn cứ bí mật để nướng cá.

Lúc này, phía đối diện ao nước xuất hiện bóng dáng Giang Tư Niên.

Ánh mắt Bì Tiểu Tiểu sáng lên, vừa định chạy sang thì bị Lâm Nhị Bảo kéo lại.

“Chó con kia thế mà dám xuất hiện lần nữa.

Đi, chúng ta lại cho nó một trận!” – Đám con trai nhao nhao chạy sang bờ bên kia.

“Mấy anh làm gì thế?” – Bì Tiểu Tiểu nâng cao giọng, trên mặt tràn đầy vẻ nghiêm túc: “Không được phép bắt nạt người khác!”“Đó không phải là bắt nạt, bọn anh giúp nó tự nhìn nhận lại bản thân đó! Nhà nó trước kia làm cường hào địa chủ đã bóc lột chúng ta rất nhiều, tiền của bọn họ còn không phải cướp từ trên người chúng ta sao?” – Lâm Nhị Bảo với giọng đầy chính nghĩa, đám con trai cũng gật gù hùa theo.

“Nhà họ là phú nông, không phải địa chủ.

” – Bì Tiểu Tiểu thầm khổ sở trong lòng, ngăn bọn họ lại giải thích.

“Không phải đều giống nhau à?”“Khác chứ, mấy anh chẳng phân biệt rõ gì cả.

” – Bì Tiểu Tiểu trợn trừng hai mắt, vô cùng kích động mở miệng: “Nếu giống nhau thì nhà nước còn phân rõ các giai cấp bần nông, trung nông, phú nông, địa chủ làm gì? Thái độ của các anh thế là không được, chẳng đúng gì cả, em phải gọi anh em đến nói chuyện với mọi người.

”.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 41: 41: Người Đâu Lạnh Lùng


“Thật hả?” – Lâm Nhị Bảo bị nói đến mất hết khí thế.

Mọi người trong đại đội đều nói hai giai cấp giống nhau, nhưng Bì Tiểu Tiểu lại bảo không phải, thầy Bì cũng thấy như vậy.

“Được rồi, vậy anh em mình nướng cá ăn trước đi!”“Nướng cá nướng cá!”“Đừng kể lại chuyện này với thầy Bì nhé Tiểu Tiểu.

”Đám nhóc hối hả rời đi.

Bì Tiểu Tiểu thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay sang răn dạy Bì Hướng Dương: “Em không được theo bọn họ học xấu biết chứ?”Sợ cậu bé nghe không hiểu, Bì Tiểu Tiểu lại bồi thêm một câu: “Nói linh tinh thì sau này chị tìm được đồ ăn cũng không cho em đâu.

”“Không học xấu, em nghe lời Tiểu Tiểu!” – Bì Hướng Dương ưỡn ngực cam đoan, nghĩ đến tối sẽ được ăn cá là cậu bé lại không nhịn được ch** n**c miếng.

Bì Tiểu Tiểu hài lòng vỗ đầu nhỏ của Bì Hướng Dương, sau đó nhấc hai giỏ đầy giun lên.

Bì Hướng Dương thì cõng giỏ, bởi vì bên trong đựng cá nên khá ướt.

Tuy nói thân thể Bì Tiểu Tiểu hiện tại đã khá hơn nhưng cô bé vẫn rất chú ý đến vấn đề sức khỏe của bản thân, tuyệt đối không nghịch hay chạm vào nước lạnh.

“Anh Giang, anh đến hái rau dại ạ?”Bì Tiểu Tiểu ném lời cảnh cáo của bà nội ra sau đầu, cười hì hì nhìn Giang Tư Niên, ánh mắt cong thành hình lưỡi liềm khiến người khác không khỏi yên lòng.

Giang Tư Niên bất đắc dĩ ngừng tay lại, nhìn Bì Tiểu Tiểu ngồi xổm xuống hái rau dại, gật đầu thay lời đáp.

“Rau cần ta thích mọc ở những nơi nhiều nước, muốn hái được cũng cần may mắn vì khả năng nhiều người cũng đang chờ nó lớn để ngắt về.

” – Bì Tiểu Tiểu ngồi chồm hổm, bấm một ngọn cần ta nhét vào trong tay Giang Tư Niên.

Nhìn sắc mặt lạnh nhạt của thiếu niên, trong lòng Bì Tiểu Tiểu hơi mất mát.

Song cô bé không biểu hiện ra, ngoài miệng tiếp tục luyên thuyên: “Cần ta chỉ cần bốn năm tháng là lớn, qua một khoảng thời gian sẽ già đi không ăn được nữa.

Anh Giang muốn hái thì phải nhanh lên, bên này có nhiều lắm, nhanh tay bấm đi nào.

”Giang Tư Niên cẩn thận quan sát ngọn cần ta trên tay.

“Không biết chỗ anh ăn thế nào, ở đây toàn thích làm rau trộn ăn sống, vừa đơn giản vừa thanh mát.

”Bì Tiểu Tiểu bấm một ít cần ta xong bèn đứng dậy.

“Anh Giang cứ hái tiếp đi nhé, em về trước đây! Đúng rồi, từ mặt sau có thể đi vòng ra sau núi, bên trong nhiều loại rau dại lắm.

” – Bì Tiểu Tiểu nói xong, nhìn Giang Tư Niên vẫn chẳng phản ứng gì thì hơi nản lòng.

Người đâu lạnh lùng quá trời, chẳng giống khi trước gì cả.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 42: 42: Dễ Mua Chuộc


Thời điểm sắp rời đi, Bì Tiểu Tiểu nghe thấy chất giọng lành lạnh của Giang Tư Niên vang lên: “Bên trạm thu mua có thu mua giun, năm hào một cân.

”Mắt Bì Tiểu Tiểu sáng lên, quay sang nhìn đống giun trong giỏ.

Không không không, đây không phải giun, mà là tiền.

Bì Tiểu Tiểu dắt theo một chiếc đuôi nhỏ, giỏ giun và hai con cá về nhà.

Cô bé nghe Giang Tư Niên nói giun có thể bán lấy tiền thì lập tức mất hứng thú với cá.

Về nhà, Bì Tiểu Tiểu nhìn đống giun trườn bò thành một cục trong thùng gỗ, mũi nhỏ cau lại, ghê chết đi được.

Bên trạm thu mua thứ đồ cho gà ăn này làm chi nhỉ?Có điều anh Giang đã nói vậy thì khẳng định nó có tác dụng.

Lúc người nhà họ Bì trở về thì thấy Bì Tiểu Tiểu đang cho gà ăn, hấp dẫn ánh mắt nhất chính là hai con cá rất to.

“Có cá à?” – Bì Văn Quang hớn hở nhìn hai con cá trong thùng, nói: “Vợ ơi, trưa nay chúng ta nấu cá ăn đi?”“Được được được!” – Tô Minh Phương cũng mừng lắm, song không quên hỏi một câu: “Tiểu Tiểu, cá bắt ở đâu thế con? Cái ao cạn kia còn sâu hơn người con đó!”Bì Tiểu Tiểu ai oán, lớn lên không cao đâu phải lỗi của cô bé.

“Đám Lâm Nhị Bảo mang cần câu đến, con lấy câu, còn đào được một đống giun nữa, mọi người nhìn này!”“Èo, ghê chết mất!” – Bì Hướng Tinh đầu mướt mồ hôi bước đến, trong thùng nhung nhúc giun, nhìn thôi cũng nổi hết cả da gà.

Khi còn bé Bì Hướng Tinh cũng hay đào thứ này nghịch chơi, giờ ngược lại không sợ nhưng một đống lớn thế này vẫn khiến người ta thấy ớn.

Trên mặt cô ấy lộ vẻ ghét bỏ: “Em muốn ép chết gà mái nhà chúng ta à? Này ăn không hết bỏ đó cũng chết, còn ghê tởm nữa.

”Hầy!Bì Tiểu Tiểu than thở, cô bé rõ là công thần lại còn bị chê bai, người đứng ở tầng chót chuỗi thức thê thảm như vậy đấy.

“Anh Giang nói bên trạm thu mua thứ này.

” – Bì Tiểu Tiểu im lặng một rồi, chậm rãi nói.

Sau đó bị tát một phát vào đầu.

???“Em để ý chút được không?” – Bì Hướng Tinh lén lút quan sát, phát hiện bà nội không ở đây thì vội nói: “Em quên nội đã nói gì rồi hả? Để nội biết em lại gặp thằng nhóc nhà họ Giang, nội lại mắng cho một trận!”Tuy nói bị mắng không hề hấn nhưng chung quy rất phiền phức.

“Nếu kiếm được tiền nội sẽ không nói vậy đâu.

” – Bì Tiểu Tiểu chớp mắt, trong mắt thoáng qua vẻ giảo hoạt, lóe lên rồi biến mất.

Nội cô bé là một bà cụ dễ mua chuộc vậy đó.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 43: 43: Đấu Tố Địa Chủ 1


Còn bị mắng gì ấy hả, Bì Tiểu Tiểu giả vờ tươi cười, nghe giọng điệu của chị cứ như thể cô bé không bị mắng thì sẽ thôi nhức đầu ấy.

Bì Hướng Tinh liếc nhìn đống giun trong thùng lần nữa, rất để ý chuyện có kiếm được tiền hay không, lại thầm nghĩ người ta thu mua thứ ghê tởm này về làm gì.

“Kiếm được tiền hay không là chuyện sau đó.

Nhanh cầm đi cho gà ăn cho chị, đợi sau đến trạm thu mua hỏi là biết ngay, thời gian tới đừng rời khỏi thôn.

”Đại đội sắp bước vào vụ hè, phải nắm chắc thời gian khai khẩn đất từ mùa mưa trước, bằng không hoa màu vụ sau không sinh trưởng được.

Khoảng thời gian này đại đội trưởng nhất định không phép ai xin nghỉ, à, mà thường ngày không bận rộn lắm cũng chưa chắc có ngày nghỉ.

“Vâng!” – Bì Tiểu Tiểu thở dài.

Cô bé đau lòng đổ hơn phân nửa giun trong giỏ vào chuồng gà.

Nghe tiếng động, hai con gà mái cục tác chạy tới, con nào con nấy đều ăn rất ngon lành.

Bì Tiểu Tiểu thấy hơi xót.

Ăn không ngon sao được?Đồ bán lấy tiền cả đấy!Đối với lời Giang Tư Niên nói… Bì Tiểu Tiểu tin sái cổ.

Hôm nay là ngày thứ năm mẹ con nhà họ Giang quay về đại đội.

Bì Tiểu Tiểu đang học trong lớp thì chợt nghe thấy tiếng ồn ào từ bên ngoài.

“Tạm ngừng học, mọi người đi đấu tố thằng nhóc con nhà địa chủ, tụi nhỏ cũng đi theo luôn đi.

” Có người hét lên bên ngoài trườngLớp học náo động một trận.

“Đi đi đi, đấu tố địa chủ, đi đấu tố.

”“Im lặng hết cho tôi.

” Vẻ mặt Bì Hướng Dung nghiêm túc đứng trên bục giảng, nhìn những gương mặt đang hưng phấn trong lớp, trong lòng vô cùng phức tạp.

Anh học cấp ba ở huyện, mấy năm nay anh đã gặp rất nhiều trận đấu tố như vậy, khu vườn trường vui vẻ ban đầu bỗng trở nên hỗn loạn.

Đấu tố giáo viên, đấu tố bạn học! Nhìn từng người anh quen bị lôi ra ngoài đấu tố, chửi bới, đánh đập, nhìn người quen lao đao, rồi lại nhìn từng người đổi đời, anh vô cùng chán ghét mấy việc như thế này.

Nhưng thói đời là vậy, anh cũng không thể nào làm trái được, nhìn tụi nhỏ chẳng hiểu được ý nghĩa đằng sau chuyện này, chỉ có thể theo mấy đứa nhỏ đang hưng phấn, anh hít một hơi thật sâu.

“Được rồi, im lặng hết cho tôi.

Đại đội trưởng hưởng ứng lời kêu gọi đấu tố địa chủ phú nông, mấy đứa theo sát sau lưng thầy, quan sát cẩn thận, sau đó viết một bài cảm nhận sau khi xem vào ngày mai, nói về quan điểm của các em đối với việc đấu tố địa chủ lần này, viết bốn trăm chữ.

” Sắc mặt Bì Hướng Dung nghiêm túc, chọn một nước đi tàn nhẫn nhất.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 44: 44: Đấu Tố Địa Chủ 2


Cảm nhận sau khi xem…Bốn trăm chữ!Sự phấn khích trong lớp học đã giảm xuống rõ rệt với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được.

“Lát nữa khi xem thì tất cả phải đứng tụ lại với nhau, thầy sẽ hỏi vài câu hỏi ngẫu nhiên.

” Bì Hướng Dung lại bổ sung thêm một câu sau khi suy nghĩ một lúc.

Ác quỷ!Những đứa trẻ trong lớp vô cùng ngạc nhiên, cái gì vậy trời, tại sao xem đấu tố địa chủ xong chúng lại phải cảm nhận về chuyện này nữa chứ?Trên mặt cô bé Bì Tiểu Tiểu có chút lo lắng hơn, trước giờ đại đội trưởng chưa từng đấu tố bao giờ.

Bởi vì mọi người đều là nông dân nghèo và trung nông, cô bé chưa bao giờ nhìn thấy cảnh đấu tố.

Nhưng so với cảnh đám người đó và người của đại đội trưởng xông vào nhà họ Giang mấy năm trước, dù có nghĩ thế nào thì đấu tố cũng không phải là chuyện tốt.

Toàn bộ đại đội đều tập trung ở đây theo lệnh của đại đội trưởng.

Mọi người đều thống nhất mặc quần áo màu đen và xám, trên mặt mang theo nhiệt huyết và công lý, xếp thành một vòng tròn, nhìn về phía người đứng giữa, hét lên.

“Đấu tố thằng ch* đ*!”“Đả đảo chủ nghĩ tư bản!”“Sống trong chuồng trâu, gánh phân người!”! Ở sâu bên trong, Giang Tư Niên nắm chặt hai tay, mặt không cảm xúc nhìn đám người đứng xung quanh cậu, trong con ngươi màu nhạt hiện lên một tầng mây dày đặc không xua đi được, khóe miệng mím chặt, bảo vệ Thư Ngữ sau lưng cậu.

Nhưng làm sao có thể bảo vệ được, bảo vệ được phía trước thì phía sau chật kín người.

“Được rồi được rồi, mọi người cứ im lặng đã!”Đại đội trưởng đứng bên cạnh hai người, xua tay, vẻ mặt đầy tự mãn và toan tính.

Tục ngữ có câu, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, ông ta không tin nhà họ Giang không để lại gì cả.

Mặc dù sân của nhà họ Giang đã bị lục soát hết rồi, nhưng Đoàn Chí Kiệt cho rằng mấy người Giang Tư Niên nhất định sẽ có đường lui khác, đó là lý do tại sao ông ta phải chuẩn bị trận đấu tố này ngày hôm nay.

Chỉ có ném người vào khổ ải, thì người mới biết làm gì là tốt nhất cho bản thân mình.

Đôi mắt đen của ông ta nhìn vào đám đông xung quanh mình, rồi lại nhìn hai người đang bị vây quanh.

Sau đó mắt ông ta lóe lên, liếc nhìn qua khuôn mặt của hai người, rồi lại nhìn những người xung quanh.

“Hôm nay, chúng tôi sẽ hưởng ứng chính sách của chúng ta.

Chúng ta là những người nông dân nghèo có gốc rễ, đối với những hành vi không làm mà đòi có ăn, đối với sự phân chia giai cấp của tư bản, chúng ta phải khinh bỉ, chúng ta phải đấu tố.

Chúng ta phải cho những người từng bị bóc lột như chúng ta một lời giải thích.

”.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 45: 45: Tranh Chức


“Phụt!” Một ngụm nước miếng được phun lên người đại đội trưởng.

Sắc mặt của đội trưởng Đoàn lạnh đi rất nhanh, nhìn xung quanh, có quá nhiều người, vốn không thể biết được là ai phun.

Phun nước miếng cũng phun sai được, thật vô dụng, là tên khốn nào vậy!!!“A phụt!” Ngay lúc này, có một người hùng hổ đứng lên, đại đội trưởng vừa nhìn thoáng qua.

Thì ra là Bì Văn Quang!Nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy phẫn nộ và hung dữ của ông ta, ông ta bước tới rồi phun nước miếng vào chân Giang Tư Niên.

“Đồ ch* đ*, anh Đoàn, chuyện như này cứ để tôi lo.

”“Đại đội trưởng kế nhiệm như tôi cũng muốn xem một trận lớn như này, không thể để cho cậu giúp tôi được.

”Đại đội trưởng chết lặng, cái quái gì vậy?“Ông có bị sao không vậy?” Đại đội trưởng muốn đá ông ta một cú, nhưng Bì Văn Quang đã né được.

Bì Văn Quang nhảy dựng lên, trừng mắt nhìn đại đội trưởng: “Mấy ngày trước rõ ràng chính anh nói cho tôi làm đại đội trưởng, lúc mà tôi đi xem sổ sách về, chính anh cảm thấy làm đại đội trưởng không dễ chút nào, bây giờ thì anh đang làm gì vậy?”Đại đội trưởng, đại đội trưởng suýt chút nữa không thở được.

Cảnh tượng này quen quá rồi, lúc trước cô vợ thô lỗ của người này đối xử như vậy với vợ ông ta, làm hại vợ ông ta ngày nào cũng hờn dỗi, quấy rầy ông ta ở nhà.

Đại đội trưởng có chút nghi ngờ gia đình mình đã bị người này tính kế rồi, nhưng nhìn vẻ mặt của ông ta, rồi lại nghĩ về tác phong lúc trước của người này, đại đội trưởng cảm thấy rằng mình nghĩ quá nhiều rồi.

“Vậy nếu anh không muốn cho thì cứ nói thẳng, tôi cũng không h@m muốn cái chức đại đội trưởng này làm gì, cái gì cũng không có, còn phải vác tù và hàng tổng mỗi ngày, nếu không phải anh không cho tôi! "“Được rồi, ông không nói thì tôi cũng quên mất, cả ngày phải lo mấy chuyện trong đội, sao có thể nhớ được nhiều như vậy.

Được, ông muốn làm thì làm đi, mấy người ở dưới muốn làm thì nhìn kĩ chút, đừng để có vấn đề gì lại chạy đi tìm tôi là được rồi!” Đại đội trưởng cười lạnh một tiếng, thô lỗ nhìn phía đối diện, rồi lại nhìn những người khác đang tỏ vẻ động lòng rõ rệt ở phía dưới.

Ông ta thầm mắng Bì Văn Quang trong lòng, thằng cha khốn nạn này lại làm gián đoạn kế hoạch của ông ta.

Nhưng như vậy cũng không sao, ông ta còn có thể xuống tay nhẫn tâm hơn nữa, dù sao đến lúc đó thì thù hận cũng chuyển qua cho thằng ngu này.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 46: 46: Thay Đổi


Ông ta cười lạnh, thật sự cho rằng chức vị đại đội trưởng ai muốn làm là làm được sao, cho dù có lên làm thì cũng chỉ chịu thiệt nếu không có năng lực.

“Được, hôm nay là ngày đầu tiên Bì Văn Quang tôi lên làm đại đội trưởng, trận đấu tố này chúng ta phải phê bình thật tốt.

”Trong đám đông, Bì Tiểu Tiểu nhìn thấy Bì Văn Quang bước lên bục thì trái tim lạnh đi một hồi, nghiến chặt răng.

Bì Văn Quang tiếp tục nói, khuôn mặt ông ta hiện rõ sự tự mãn và say mê:“Các nhà lãnh đạo của chúng ta luôn nói, những người nông dân giàu có như họ cần đấu tố nhiều hơn, cần đi sâu hơn vào quần chúng thì mới thay đổi được suy nghĩ của họ, xích lại gần hơn với những người nông dân nghèo như chúng ta, mọi người thấy có đúng không?”“Đúng!”“Vào thời cổ đại, đối với những người này, chúng ta phải ném trứng thối và rau, đúng không?”“Đúng!”“Nhưng chúng ta không thể lãng phí vậy được, trứng gà ba xu một quả, nhà chúng ta đồ ăn còn không đủ ăn, thì sao chúng ta có thể lãng phí như vậy được.

Vậy chúng ta nên làm gì?”“Mắng chửi họ, đánh họ!”“Mắng chửi có ích gì không? Con em chúng ta mắng chửi mỗi ngày, có chăm chỉ học thêm chút nào không? Đàn ông nhà chúng ta bị mắng chửi mỗi ngày, thì ánh mắt có thể ngưng nhìn các cô gái nhà người ta nữa hay không?” Bì Văn Quang nghiêm mặt hỏi.

“Không thể nào!”Một đám người bị hỏi, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, nên nói thế nào nên làm gì đây?“Mọi người hãy nhìn hai người này, một thằng nhóc phá gia chi tử mới hơn mười tuổi, một người đàn bà không biết làm gì hết, được đưa đến chỗ chúng ta, đến lúc đó, chúng ta còn phải phân chia đồ ăn cho họ.

Nhưng họ đã đến đây nhiều ngày như vậy rồi mà vẫn chưa làm được gì hết, mọi người thấy vậy được không?”Khi nghe đến vấn đề về lương thực, mọi người đều cảnh giác.

Đúng vậy, dáng vẻ hai người này gì cũng không biết, đã lãng phí nhiều ngày như vậy rồi, đến cuối năm không có lương thực, họ phải mượn lương thực của đại đội trưởng?Mượn lương thực của đại đội không phải là chiếm dụng lương thực của họ sao?“Không được!”“Nhất định phải thay đổi!”“Đúng, thay đổi!” Bì Văn Quang như chợt nghĩ ra, hô lên: “Nhất định phải thay đổi, đất nhà chúng ta mỗi ngày đều có rất nhiều việc chờ họ đến làm.

Thằng nhóc này cao lớn, nhất định phải đi khai hoang.

”“Nếu người đàn bà này đi làm nông thì chúng ta vẫn phải tốn tiền thuốc thang, vì vậy sau này chúng ta để cô ta làm thợ may cho chúng ta.

Lúc trước có nghe nói mấy người họ biết thêu thùa, yêu cầu của chúng ta không cao, quần áo may tốt là được, mọi người nói có đúng không?”.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 47: 47: Vạch Đường


Mọi người do dự một lúc, ý tưởng này trông có vẻ ổn nhưng cứ cảm thấy kỳ lạ làm sao ấy.

“Các con thấy sao? Có phải nên thay đổi như vậy không?” Bì Hướng Dung ở bên cạnh đột nhiên hỏi những đứa nhỏ sau lưng đang gặp rắc rối vì bài tập về nhà.

“Nên không?” Giọng Bì Hướng Dung lớn hơn.

“Nên!”Một đám trẻ trực tiếp mở miệng theo phản xạ có điều kiện.

Còn Bì Hướng Dung nói cái gì cũng không quan trọng, chỉ cần nói theo là được.

Tư duy cặn bã điển hình!Màn “đổi mới, cải tiến” bỗng nhiên náo nhiệt hẳn lên, ai nấy đều vỗ tay reo hò.

Giang Tư Niên bảo vệ mẹ mình, ánh mắt nhìn sâu vào mắt Bì Văn Quang, rồi lại nhìn mọi người đứng bên ngoài, đến khi nhìn thấy Bì Tiểu Tiểu thì dừng lại, cuối cùng nhắm mắt.

Bì Tiểu Tiểu ở phía dưới có hơi bối rối về diễn biến này.

Trận đấu tố này hình như là như vậy.

Nhưng nếu suy nghĩ cẩn thận, sẽ thấy rằng việc này cũng không có gì để phê bình.

Để Giang Tư Niên xuống ruộng làm việc?Này thì là đấu tố gì chứ, nếu người này không xuống ruộng làm việc thì sau này lấy gì ăn?Quyết định làm công việc này phù hợp với ý định của cậu ta, về phần để cho Thư Ngữ may quần áo thì lại càng như nói suông rồi, mọi người trong đại đội về cơ bản chỉ có một hoặc hai bộ quần áo, đa số họ thậm chí chỉ có một bộ quần áo.

Nếu như để Thư Ngữ may quần áo thì họ mặc gì?Vì vậy trận đấu tố này cũng không có gì để phê bình, nó giống như vạch cho hai người họ con đường rõ ràng vậy! Bì Tiểu Tiểu ngước nhìn Bì Hướng Dung vẫn đang rất phấn khích trong đám đông, ánh mắt dò xét, sao cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng?Trận đấu tố này, lúc tới thì vô cùng hùng hổ, lúc kết thúc lại có chút xấu hổ đầy khó hiểu.

Chứng kiến một khoảnh khắc nhìn qua vô cùng hợp lý, nhưng không thể đám trẻ tiếp tục tham gia nữa, theo hướng dẫn của Bì Hướng Dung và Vu Thu Cốc, bọn chúng bắt đầu vào trường học.

Bầu không khí đột nhiên có chút yên ắng.

Một đám trẻ con đưa mắt nhìn nhau, nếu như người dẫn học sinh về chỉ có một mình Vu Thu Cốc, thì chắc bọn chúng đã bắt đầu ríu rít bàn tán rồi.

---Sân khấu nhỏĐại đội trưởng: Nhanh lên, thằng nhóc nhà họ Bì đã kiếm chuyện với cậu rồi, mau trả đũa lại đi.

Giang Tư Niên: (Cau mày) Kiếm chuyện như thế nào?Đại đội trưởng: Cho cậu xuống ruộng làm việc, để mẹ cậu làm việc.

Giang Tư Niên: Tôi không làm việc thì lấy gì ăn?Đại đội trưởng:!.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 48: 48: Đắc Ý


Nhưng Bì Hướng Dung này dùng sắc mặt nghiêm túc ở bên cạnh nhìn bọn chúng, đám trẻ con cũng không dám cười nói, chỉ đành cảm thán rằng chuyện này chẳng giống bọn chúng tưởng tượng một chút nào, bọn chúng chẳng hề được tham dự.

Không, bọn chúng có tham dự.

Một đám trẻ con đau khổ vô cùng ngồi trong phòng học, vò đầu bứt tai, vẻ mặt như gặp phải kẻ thù tám kiếp khi nhìn vào quyển vở.

Bốn trăm chữ liền.

Sao bọn chúng viết ra được chứ?Dù có nhiều người cũng không thể viết được ngần ấy chữ.

Thật quá đáng ghét, sau này bọn chúng sẽ không bao giờ đi xem nữa!Chuyện bên này kết thúc, đại đội trưởng Bì Văn Quang vừa tiếp nhận chức vụ chắp hai tay sau lưng, trên mặt có vẻ đắc ý cực kì rõ ràng.

“Anh Đoàn, anh cứ yên tâm giao cái chức đại đội trưởng này lại cho tôi.

” Khóe miệng Bì Văn Quang kéo lên hết cỡ, mặt mũi có vài phần vui vẻ quá đà.

Tiểu nhân đắc chí!Đoàn Chí Kiệt vừa bị giáng chức âm thầm mắng trong lòng, nhưng bên ngoài vẫn giả vờ cười như không cười: “Vậy ông nhớ làm cho tốt, sau này vẫn có kì tuyển chọn đấy.

”Bây giờ, mấy cái chức vụ đại đội trưởng này, cũng cần phải tuyển chọn từ trong đội ra, sau đó báo lên công xã, thằng ngốc này lên làm đại đội trưởng thì sao chứ?Cùng lắm thì cũng chỉ đắc ý được một thời gian thôi, nếm chút khổ sở xong, cuối cùng, vị trí này vẫn chẳng phải của ông ta.

Đoàn Chí Kiệt hung hăng lườm Bì Văn Quang một cái, rồi rời đi.

Bì Văn Quang đứng tại chỗ, vẻ mặt của ông ta vừa nhìn qua đã biết là vô cùng đắc ý.

Xung quanh còn có không ít dân làng đang đứng đó, chờ hành động tiếp theo của bọn họ.

Thế là Bì Văn Quang ho khan một cái, giơ hai tay ngăn cản: “Được rồi, mọi người tiếp tục làm việc đi, tôi sẽ đem cô nhóc này đi dạy dỗ lại, mọi người cũng nhớ là phải giám sát kĩ bọn họ, tuyệt đối không được để bọn họ lười biếng.

”“Cô.

” Bì Văn Quang chỉ vào Thư Ngữ, mở miệng: “Cô đấy, đứng ngay ngắn lên, nếu ngã, chúng tôi cũng không đưa cô đi bệnh viện được đâu.

”“Mau trở về nhà cô đi, đừng có đứng đây làm vướng tay vướng chân, mọi người có quần áo gì cứ đưa cho cô ta, cơ thể không khỏe cũng phải cải thiện.

”Hàng xóm đứng bên cạnh: Khỏi, không có quần áo mà cho đâu.

Trên gương mặt tái nhợt của Thư Ngữ toàn sự mờ mịt, bởi vì lo lắng cho Giang Tư Niên nên cơ thể mới cứng đờ ngây ra như khúc gỗ thôi.

Tuy, tuy cơ thể cô không được khỏe, nhưng cũng không đến mức phải ngất xỉu mà?.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 49: 49: Toàn Mấy Đứa Ngu Ngốc


Cô muốn từ chối, cô muốn ở cùng với con mình, con của cô mới mười hai tuổi, sao có thể một mình chui xuống dưới lòng đất được.

Sau đó tay của cô bị kéo nhẹ một cái, nhận thấy lực kéo trên tay, cô bèn đưa mắt nhìn về phía đó.

“Mẹ, mẹ về trước đi.

” Giang Tư Niên lắc đầu với cô, thấy cô còn định nói chuyện, lại tiếp tục nói: “Con không thể không có mẹ được, mẹ, mẹ giữ sức khỏe nhé?”Trong con ngươi nâu nhạt lấp lánh ánh sáng mang theo vài phần cầu xin và lạnh lùng.

“Được.

”Thư Ngữ cắn răng, xoa xoa đầu cậu bé, trên mặt đầy vẻ khó chịu, gương mặt có vẻ xấu xí: “Con cẩn thận một chút.

”Sau đó cô rời đi, bóng lưng có vẻ rất cô đơn.

“Được rồi, thằng nhãi, cầm lấy cái cuốc, trông còn nhỏ tuổi thế này, nên được dạy dỗ tốt một chút, nhiệt tình yêu thương lao động…”Đại đội trưởng mới nhậm chức ở bên ngoài uy phong bao nhiêu, kiêu ngạo khí phách bao nhiêu, về đến nhà trông hèn mọn bấy nhiêu.

Trong đại đội Phong Cốc, cho dù ở rất xa thì mọi người cũng nghe thấy Tăng Lập Nguyệt đang dạy dỗ con cháu nhà mình.

“Não anh bị cái gì đấy hả? Cái chức đại đội trưởng này anh thích là làm được sao? Anh có được học cái gì chưa? Có người ở sau trợ giúp anh không?” Tăng Lập Nguyệt rống lên.

“Vị trí của anh Đoàn anh có thể ngồi được sao? Anh đang sợ nhà chúng ta sống quá tốt hay sao hả?”Tăng Lập Nguyệt sắp tức điên lên rồi, nhìn Bì Văn Quang đến chết cũng không chịu hối cải, còn có mấy người tmp cũng tỏ vẻ không thèm để ý, cùng với dáng vẻ Bì Hướng Dung đang khúm núm không có chút oát giận hay phẫn nộ gì, bà cụ càng tức giận hơn.

Cái nhà này, thật đúng là toàn mấy đứa ngu ngốc, bà sắp tức chết rồi.

“Con chưa từng đi học, nhưng không phải mấy đứa con của con đang đi sao.

” Bì Văn Quang tìm được sơ hở trong câu nói của Tăng Lập Nguyệt, lập tức phản bác.

“Anh nói cái gì? Anh lặp lại lần nữa?”Tăng Lập Nguyệt muốn lấy cái búa để cạy não Bì Văn Quang ra xem bên trong có phải toàn bã đậu hay không, không phải, bã đậu còn ăn được, bảo bã đậu là đánh giá quá cao rồi.

Bà thậm chí còn muốn đào ông già đã chết nhiều năm của nhà này lên để hỏi xem có phải phía bên nhà bọn họ có vấn đề gì về não không, chứ tính ra nhà họ Tằng các bà không có mấy loại kì lạ như thế này.

Bên tai đã nổ tung, Bì Văn Quang thật sự muốn che tai mình lại, nhưng không dám.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 50: 50: Dám Đòi Ra Ở Riêng


Một người cao mét tám cúi gằm đầu, ủ rũ và tủi thân nhìn mẹ mình, mạo hiểm nói một câu: “Mẹ bảo muốn thanh lý môn hộ là muốn phân phát bọn con ra ngoài sao?”Ông ta hoài nghi mẹ mình đã có ý nghĩ này từ lâu, nhất định là rất ghét bỏ bọn họ, đều nói là con cái không chê mẹ, ông ta cũng không ghét bỏ mẹ mình keo kiệt như thế nào mà, vậy mà mẹ ông ta lại chê hành động của ông ta.

Tăng Lập Nguyệt sửng sốt, kinh ngạc nhìn chằm chằm Bì Văn Quang, cuối cùng im lặng đi ra ngoài.

Đối với kết quả như thế, Bì Văn Quang hơi há hốc mồm, bàn tay to xoa xoa mồ hôi trên trán, nhìn vợ mình một cái.

“Thế, thế này là xong rồi à?”Bì Tiểu Tiểu nhìn bà nội của cô bé đi ra sân, lại nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của ba mình, sau đó cũng lặng lẽ đi vào trong góc phòng ngồi.

Hai anh em Bì Hướng Dung và Bì Hướng Tinh thấy cô bé như thế, cũng quay về theo, dù sao thì ở bên cạnh Tiểu Tiểu cũng có vẻ an toàn hơn, bọn họ đều nghĩ như thế.

Quả nhiên, bầu không khí đang yên lặng đầy chết chóc, đột nhiên bùng nổ.

Chỉ trong chốc lát, Tăng Lập Nguyệt đã từ bên ngoài đi vào, trên tay là một cây gậy to bằng cánh tay Bì Tiểu Tiểu, vẻ mặt đang bình tĩnh biến thành dữ tợn.

“Bà đây đánh chết mày, thằng bất hiếu, dám đòi ra ở riêng à, bà đây còn đang ở đây mà mày dám nói ra được câu đấy à, xem bà đây có đánh chết mày không.

”Hai người bắt đầu chạy vòng quanh phòng, đầu tiên là chỉ trong phòng, sau đó vì quá nhỏ, ảnh hưởng đến việc họ phát huy, thế là chiến trường được mở rộng ra ngoài sân, một người đuổi một người chạy.

Cho dù đã hơn năm mươi tuổi, nhưng Tăng Lập Nguyệt lại càng già càng dẻo dai, hành động linh hoạt không hề bị gián đoạn.

Vòng đi vòng lại vài vòng trong sân xong, Tăng Lập Nguyệt thành công bắt được người, tiếng kêu gào của Bì Văn Quang vang vọng khắp đại đội này.

Nghe âm thanh “ra dáng bị đánh”, mọi người trong đại đội đều cảm thán.

“Quả nhiên là chỉ có người đàn bà chanh chua như Tăng Lập Nguyệt mới có thể quản lý được mấy đứa trẻ trong nhà mình.

”“Đúng thế.

”Lúc này, ở nhà họ Đoàn.

Đứa nhỏ nhà họ Đoàn lúc trước bị rắn cắn, chân còn chưa khỏi hẳn, đã ở trong nhà nghỉ ngơi nhiều ngày, còn phải nghe người nhà lải nhải, lúc này mặt nó tối tăm ngồi trong sân, vẻ mặt mờ mịt nhìn ba mình.

Đoàn Chí Kiệt đứng gần đó nghe động tĩnh ở bên nhà Bì Văn Quang vọng sang, anh ta nở một nụ cười lạnh, bà già lắm trò kia cho rằng làm như thế là không có chuyện gì nữa sao?.
 
Back
Top Bottom