Ngôn Tình Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 20: 20: Dâu Tằm


Bì Tiểu Tiểu cầm theo cây gậy chống, thỉnh thoảng lại dò vào bụi cỏ hai bên đường.

Mùa này nhiều rắn, không cẩn thận để bị cắn là ăn khổ luôn.

Đại đội Phong Cốc thường xuyên xuất hiện rất nhiều rắn, may mà hiếm thấy rắn độc, phần lớn là loại bình thường nên việc lên núi vẫn khá an toàn.

Song có một loại rắn với phần cổ và mảng vảy thân trước màu đỏ, người ta gọi là rắn hoa cổ đỏ, tuy nọc không độc lắm nhưng bị nó cắn kiểu gì cũng phải chịu tội một phen.

Bì Tiểu Tiểu may mắn, tới giờ chưa từng gặp phải loài rắn đó, nhưng điều này không khiến cô bé hạ thấp sự cảnh giác.

Từng cơn gió nhẹ lướt qua bụi cây ven đường, thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng lá cây xào xạc.

Bì Tiểu Tiểu vóc dáng nho nhỏ nên thường không đi sâu vào trong núi mà chỉ loanh quanh ở đoạn dưới chân.

Lúc cô bé đến nơi đã thấy rất nhiều đứa trẻ đang hái quả dại – thứ mà dễ phát hiện ra nhất.

Càng nhiều người thì số lượng cô bé hái được sẽ càng ít đi.

Bì Tiểu Tiểu không bận tâm lắm.

Thứ bọn họ đang hái là một loại quả hình bầu dục được tạo thành từ những hột tròn nhỏ, lúc mới kết quả có màu xanh lá, khi chín chuyển dần sang đỏ, càng chín tới màu sắc càng đậm, đến cuối cùng biến thành màu tím đen, mùi vị thanh mát, là quả dại thường hay bắt gặp nhất trong rừng.

Bọn họ gọi đó là dâu tằm, khoảng thời gian này mọi người đều lên núi tìm hái dâu khắp nơi, coi nó thành một loại quà vặt.

Nếu hái được nhiều còn có thể dùng dâu ngâm rượu, đem bán cho hợp tác xã sẽ đổi được ít tiền.

Song tìm dâu thì dễ, tìm được nhiều dâu mới khó.

Bì Tiểu Tiểu nhìn một hồi, dựa theo trực giác bắt đầu di chuyển sang hướng khác.

Trên núi không có đường, đi đến đâu phải tự mình dạt đường ra đến đấy.

Bì Tiểu Tiểu cầm gậy nhỏ khua khoắng phía trước, từ từ tiếp cận một sườn dốc nhỏ.

Vừa khéo phía trên có mấy cây dâu lớn, trên cành chi chít dâu tằm đã chín rộ, đâu giống đống dâu ngoài kia, chưa kịp chín tới đã bị hái mất rồi.

Với bọn họ mà nói, quả dại do ai hái thì là của người đó, chờ chín sẽ thành của người khác, thế nên dâu tằm căn bản chưa kịp chuyển tím, mới hơi ngọt đã bị ngắt sạch sành sanh.

Bì Tiểu Tiểu đột nhiên bắt gặp một bụi dâu lớn chín mọng như vậy thì nhịn không được mỉm cười, đôi mắt cong cong, lộ ra hai chiếc răng khểnh đáng yêu.

Cô bé đặt chiếc gùi nhỏ xuống, cầm gậy khua một vòng, cảm thấy xung quanh không có rắn bèn nện bước đến chỗ cây dâu.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 21: 21: Giang Tư Niên


Bì Tiểu Tiểu vươn đôi tay bé nhỏ ngắt lấy nửa nắm dâu, bỏ một quả vào miệng, cảm nhận vị ngọt man mát, sau đó bắt đầu thả từng quả vào gùi.

Nếu ném mạnh quá dâu dễ bị trầy và ch** n**c.

Cô bé vừa hái vừa cất dâu đi, chẳng mấy chốc đã đầy nửa gùi.

Số dâu trong tầm với đã ngắt hết rồi, Bì Tiểu Tiểu nhìn ngọn cây, trong mắt lộ vẻ bối rối.

“Sao cao quá trời!”Muốn hái đống dâu trên ngọn phải vin cành xuống, nhưng làm thế dễ khiến dâu rơi xuống đất.

Bì Tiểu Tiểu nghĩ vậy lại bắt đầu đắn đo, rốt cuộc nên hy sinh ít dâu để hái toàn bộ rồi về, hay là quay về tìm người xong mai lại đến hái?Nhưng mai tới không đảm bảo đống dâu này vẫn còn.

“Hầy!” – Bì Tiểu Tiểu thở dài, sao cô bé phải đối mặt với lựa chọn khó khăn này nhỉ?Trong rừng thoảng qua tiếng gió thổi, lá cây rơi rào rào.

Bì Tiểu Tiểu nhìn lướt qua rồi quay đầu lại, nghiêng đầu khó hiểu.

“Có gì đâu ta?” – Trong mắt cô bé lộ vẻ hoài nghi.

“Chắc là ảo giác của mình thôi.

”“Bằng không có người bất cẩn đi lung tung trong ngọn núi lớn như vậy thật, nhỡ đụng trúng rắn thì phải làm sao?”“Ngã xuống núi thì làm thế nào?”…Bì Tiểu Tiểu làu bàu, quay đầu lại, thầm nghĩ chắc do mình tưởng tượng, nhưng sao cô bé vẫn cảm giác có người theo sau nhỉ?Ầy, cho nên phải nhanh chóng đưa ra quyết định.

Ánh mắt Bì Tiểu Tiểu trở nên kiên định, vươn tay vin lấy cành cây, muốn kéo nó thấp xuống.

Một đôi tay thon dài trắng nõn xuất hiện trước mặt cô bé, ngắt lấy quả dâu tằm.

Bì Tiểu Tiểu nhìn sang, thấy quả dâu bị thiếu niên đứng sau lưng bỏ vào miệng.

Thiếu niên đó có khuôn mặt với đường nét góc cạnh rõ ràng, dưới hàng lông mày rậm là tròng mắt màu ngọc lưu ly xanh biếc, nhạt màu hơn mắt người thường rất nhiều.

Khi cậu chăm chú nhìn một ai đó sẽ khiến người ta có cảm giác mình được xem trọng.

Kế tiếp là sống mũi cao thẳng, bờ môi đỏ tự nhiên, tóc ngắn, trong vẻ đẹp chói mắt ẩn chứa sự nam tính.

Da cậu tái nhợt, sắc mặt lạnh lùng, ánh nhìn lặng lẽ, thấp thoáng lộ vẻ hung ác.

Bì Tiểu Tiểu ngớ người ra.

Thế mà lại là Giang Tư Niên!Nhà họ Giang trước kia là đại địa chủ, sau biến thành tư bản lớn, nhiều năm sau cải cách vẫn chưa quay về nhà tổ ở đại đội Phong Cốc lần nào.

Do việc phân chia thành phần nghiêm ngặt mấy năm này, lại thêm việc nhà cũ luôn đóng cửa nên tất cả mọi người đều cho rằng nhà họ Giang bị bắt giam và đày đi cải tạo, sẽ không bao giờ… trở về đại đội Phong Cốc nữa.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 22: 22: Sa Cơ


Ai ngờ hai ngày trước, người nhà họ Giang quay về.

Một thiếu niên gần mười hai tuổi và một quả phụ thân thể yếu ớt về đến nơi thì phát hiện nhà ở đã thành một đống hoang tàn.

Cửa lớn sơn son trước kia giờ trông hơi rách nát, mặt sơn chi chít vết xước.

Gạch bên ngoài tường vây đã rơi kha khá, bên trên đột ngột xuất hiện rất nhiều đầu gỗ nhọn.

Căn nhà mới trải qua vài thập niên lịch sử mà như thể đã qua mấy trăm năm.

Nhà họ Giang thành như vậy rồi mà không biết dùng biện pháp gì, cuối cùng vẫn được xếp vào hàng phú nông, coi như tránh được một kiếp.

Song dù vậy, nhà bọn họ rốt cuộc xem như rơi vào cảnh cửa nát nhà tan, chỉ còn dư lại bà Giang thân thể ốm yếu và Giang Tư Niên ngày trước vốn là đại thiếu gia.

Giang Tư Niên hái thêm mấy quả dâu nữa bỏ vào miệng dưới ánh mắt hoảng sợ của Bì Tiểu Tiểu.

Trước khi trong nhà xảy ra chuyện, thứ này cậu còn chẳng… buồn ăn, nhất là đồ còn chưa rửa sạch.

“Rơi xuống đất lãng phí lắm.

” – Giọng Giang Tư Niên trong trẻo lạnh lùng.

Cậu rũ mắt, ngăn Bì Tiểu Tiểu kéo cành dâu xuống, sau đó ỷ mình cao lớn, cẩn thận hái từng quả dâu bỏ vào gùi của Bì Tiểu Tiểu.

Không thể không công nhận, gen nhà họ Giang rất cao, Giang Tư Niên mới mười hai mà đã cao gần một mét bảy, dáng người hơi ốm, hợp với khuôn mặt lạnh te, cả người toát lên vẻ đẹp rất khác biệt.

Bì Tiểu Tiểu thấy động tác của cậu bèn ngoan ngoãn đi theo bên cạnh, mặc cậu hái dâu bỏ vào gùi của mình.

Mới chốc lát mà gùi đã đầy ắp nhưng trên cây vẫn còn sót quả.

“Không chứa nổi nữa, phần dư lại để cho anh đi.

” – Giang Tư Niên do dự hồi lâu mới mở miệng, đáy mắt lộ vẻ tối tăm, lòng thầm giễu cợt chính mình, cậu hiện tại thế mà còn chiếm hời của con nít.

“Vâng.

” – Bì Tiểu Tiểu áng chừng độ nặng của gùi, đồng ý rất dứt khoát.

Động tác hái dâu của Giang Tư Niên tao nhã cực kỳ, ngón tay thon dài trắng nõn di chuyển trên ngọn cây, chốc lát đã hái xong tất cả.

Song bởi vì lực độ không hợp lý nên trên tay cậu dính kha khá nước dâu, lại do không mang đồ đựng, chỉ còn cách dùng áo khiến áo cũng bị dính bẩn.

Theo động tác vén áo có thể thấp thoáng nhìn thấy đường nét cơ bụng của cậu.

Đúng là công tử nhỏ sống gần dân mà, Bì Tiểu Tiểu thầm nghĩ.

Giang Tư Niên hái dâu xong, quay đầu lại thì chạm phải ánh mắt của Bì Tiểu Tiểu, cậu nhìn đống dâu lớn trong bọc, mày nhíu chặt, suy tính tới lui.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 23: 23: Gà Rừng


“Anh cho em thêm một nửa được không?” – Trong giọng nói của cậu mang theo mấy phần do dự.

Đáy mắt Bì Tiểu Tiểu thoáng hiện vẻ câm nín.

Sao cứ cảm giác mạch não của anh trai này sai sai thế nào á.

Cô bé vừa định bày tỏ mình không cần chia phần đã thấy ánh mắt Giang Tư Niên thay đổi.

Vẻ mặt cậu thận trọng hơn hẳn: “Đừng nhúc nhích!”Bì Tiểu Tiểu sửng sốt, chẳng hiểu ra làm sao, nhưng giây kế tiếp cô bé đã biết là chuyện gì rồi.

Hình như có thứ gì đó lướt qua mắt cá chân cô bé.

“Shh!”Bì Tiểu Tiểu cứng đờ người.

Vận may của cô bé… mất linh rồi sao?Bì Tiểu Tiểu cảm giác sự tiếp xúc dưới chân ngày một rõ ràng, nhưng kiểu nhột nhột ngưa ngứa này không phải rắn, da rắn phải lạnh lẽo mới đúng, cảm giác giống lông chim hơn.

Khoan đã, lông chim?Bì Tiểu Tiểu vội vàng cúi đầu nhìn xuống.

Bất ngờ phát hiện một con gà rừng lông xám tro.

“Au!”Con gà rừng mới mổ Bì Tiểu Tiểu, sau khi cô bé nhìn xuống, nó dường như cảm ứng được nên cũng ngẩng đầu nhìn lại, kế tiếp nhấc mỏ mổ thêm phát vào mắt cá chân.

!!!Bì Tiểu Tiểu giận đến nghiến răng, khổ nỗi lưng đang đeo chiếc gùi đầy ắp quả dâu, cô bé không thể làm ra động tác quá lớn, chỉ đành quay sang nhìn Giang Tư Niên đứng bên cạnh.

Bấy giờ Giang Tư Niên nhẹ nhàng bước tới, nhanh nhẹn vươn tay tóm cổ gà rừng.

Bị bắt rồi mà con gà rừng vẫn còn ngơ ngác nhìn chằm chằm cậu, nó muốn đổi sang mổ người khác nhưng không hiểu sao lại bị bóp cổ, mổ không tới nơi.

“Là một con gà ngáo ngơ!” – Giang Tư Niên đánh giá.

Gà rừng trên núi nghe thấy tiếng động đều co cẳng chạy, con gà này thì hay rồi, chạy thẳng về phía có người, đã chạy thì thôi, còn mổ Bì Tiểu Tiểu, không phải ngáo ngơ thì là gì?Bì Tiểu Tiểu nhìn con gà rừng bị Giang Tư Niên tóm trong tay, mũi nhăn tít lại, cuối cùng mở miệng bảo: “Bắt nạt người quá đáng!”Đúng là người hiền lành bị gà cưỡi lên đầu lên cổ, cô bé không phục.

Giang Tư Niên nghe Bì Tiểu Tiểu nói vậy thì trong mắt chợt hiện ý cười, nhìn chằm chằm con gà với vẻ xoắn xuýt.

Nói thật, Giang Tư Niên từ trước tới giờ chưa từng nghĩ mình không những mặt dày chiếm hời của một đứa trẻ mà giờ lại nảy sinh ý nghĩ muốn chiếm đoạt con gà.

Nếu cậu chỉ có một mình thì không sao, nhưng cơ thể mẹ quả thực rất cần bồi bổ.

Vì vậy Giang Tư Niên đau đầu đấu tranh tâm lý.

“Anh Giang ơi, có thể lấy hộ em chiếc gậy không?” – Bì Tiểu Tiểu cõng gùi nặng, không tiện khom người, đành phải xin sự giúp đỡ từ Giang Tư Niên.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 24: 24: Cây Tầm Gai


Giang Tư Niên nhặt cây gậy còn cao hơn cả Bì Tiểu Tiểu lên đưa cho cô bé, trong mắt hiện vẻ khó xử: “Không thì…”“Cám ơn anh Giang!” – Bì Tiểu Tiểu nhìn thẳng vào mắt Giang Tư Niên: “Em về trước đây!”Cô bé không hề đề cập đến chuyện gà rừng.

“Con gà này thì sao?” – Giang Tư Niên ngạc nhiên hỏi.

Sao đã đi mất rồi?“Nếu không nhờ anh tóm lại thì nó đã mổ em thêm phát nữa rồi.

” – Bì Tiểu Tiểu xúc động nói.

Cô bé cõng gùi trên lưng, hành động bất tiện, một mình không thể bắt được con gà này.

“Gà do anh bắt, em vốn định chia cho anh ít dâu, song anh đã có gà rừng rồi thì em không chia dâu cho anh nữa á… Em đi trước đây!”Dứt lời Bì Tiểu Tiểu xoay người rời đi, bỏ lại Giang Tư Niên đứng đực đằng sau với vẻ mặt kỳ quái.

Cậu nhìn con gà rừng vẫn cố giãy giụa trong tay, lòng thầm xác định.

“Đau quá!”“Sao thế?” – Giang Tư Niên chạy nhanh lên trước, phát hiện mắt cá chân Bì Tiểu Tiểu chảy máu.

“Em quệt phải cây tầm ma.

” – Đám cây tầm ma mình đầy gai nhọn bên chân Bì Tiểu Tiểu đã giải thích rõ vấn đề.

“Trên núi mọc rất nhiều cây tầm ma, gai không những nhiều mà còn có thể mọc cao hơn một thước, thấy là phải đi đường vòng.

Trước kia còn có người trồng ngoài bờ tường để phòng trộm, song nó phát triển nhanh quá, nhoáng cái đã mọc kín đầy sân, phiền phức lắm.

”Bì Tiểu Tiểu than vãn một hồi rồi tiếp tục đi về hướng nhà mình.

Đoạn đường phía sau không xảy ra vấn đề gì nữa, cô bé an toàn về đến nhà.

Giang Tư Niên nhìn đám cây tầm ma như có điều suy nghĩ, tay nắm cổ gà rừng dùng sức, sau đó ném toẹt nó xuống đất.

Cậu ngồi xổm xuống chạm vào cây tầm ma, trên tay lập tức nhỏ máu.

Một lát sau, Giang Tư Niên đứng dậy, nhặt con gà rừng vừa bị cậu vặn gãy cổ lên, vơ ít cỏ dại che lại, sau đó đi vòng qua đám đông để về nhà.

Xung quanh căn nhà cũ đẹp đẽ giờ chi chít ổ gà, lớp sơn đỏ trên cửa bong tróc, thậm chí xuất hiện rất nhiều vết xước.

Đẩy cửa vào trong lập tức bắt gặp một khoảng sân gồ ghề, số bàn ghế bày biện ngày xưa giờ chẳng thấy đâu, thay vào đó là sự trống trải và vắng vẻ như một ngôi thành bỏ hoang.

Toàn bộ tài sản hai mẹ con mang về chỉ gói gọn trong ít quần áo và bát đũa.

Hai ngày nay bọn họ đều trải chăn ra sàn nằm, bên dưới lót chiếu trên mền để thấm nước.

Mấy năm qua bọn họ đều sống như vậy, nhìn người mẹ mới hai mươi mấy mà trên đầu đã hai thứ tóc, trong lòng Giang Tư Niên rất khó chịu nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 25: 25: Chỉ Muốn Chết Quách


“Mẹ ơi, lại ăn dâu!”Giang Tư Niên đến chỗ giếng nước trong sân, rửa dâu sạch sẽ mới đặt chúng trước mặt Thư Ngữ.

“Con ăn một mình đi!” – Thư Ngữ cười từ chối.

Khuôn mặt cô vốn xinh đẹp nhưng sau mấy năm tang thương trắc trở, mái đầu đen nhánh đã lác đác vài sợi bạc trắng.

Cuộc sống mấy năm qua khiến một người từng là tiểu thư nhà giàu thay đổi chóng mặt, mặc quần áo mà giúp việc chẳng mặc bao giờ, ăn cả thức ăn mà khi trước chưa từng động đến.

“Con để ở đây, mẹ không ăn là nó hỏng đấy!” – Giang Tư Niên không khuyên can, chỉ đặt đồ xuống rồi ra ngoài: “Con bắt được một con gà rừng để tối nấu ăn.

”Cậu tìm chỗ giấu gà rừng thật kỹ, tuy nói trong đại đội an toàn hơn thành phố nhiều nhưng cũng không thể chủ quan.

Nghe Giang Tư Niên nói vậy, ánh mắt Thư Ngữ hiện lên vẻ đau xót, đều do cô liên lụy đến A Niên.

Từ dạo trong nhà xảy ra chuyện, cô vẫn luôn buồn bực không vui, nhất là sau khi chồng qua đời, cô không những không chăm sóc tốt con mà còn cần thằng bé chăm lại.

Từng có những lúc Thư Ngữ chỉ muốn chết quách đi cho rồi, như vậy Tư Niên sẽ không cần phải vừa cố gắng sinh tồn vừa phải bảo vệ và chăm sóc cô.

Nhưng cô không buông xuôi nổi, nếu mình đi rồi, thằng bé sẽ thành cô nhi mất.

…Bì Tiểu Tiểu bẻ một chiếc lá che miệng gùi lại, khoan thai về nhà.

Lúc cô bé về đến nơi đã là buổi trưa, Tăng Lập Nguyệt đang nấu cơm trong bếp.

Anh em Bì Văn Quang còn làm việc ngoài đồng nên bà cụ về trước chuẩn bị cơm nước.

Bì Tiểu Tiểu biết nấu cơm nhưng Tăng Lập Nguyệt không dám để cô bé động vào, muốn nấu cơm phải trèo lên ghế đẩu, nhỡ nồi gang mà rơi xuống thì coi như xong đời.

“Nội ơi, con tìm được nhiều dâu lắm này!” – Bì Tiểu Tiểu bỏ lá trên gùi ra, bên trong toàn là dâu là dâu, ước chừng phải bảy tám cân.

“Khá nhiều đấy! Trước tiên con cứ bê vào để trong buồng đã, tối về ngâm rượu sau.

” – Tăng Lập Nguyệt tạm dừng việc trên tay, cầm một quả dâu lên nếm thử, mặt mày giãn ra: “Ngọt lắm, đợi ngâm rượu ngon cầm ra hợp tác xã bán là có thể đổi thêm ít tiền.

”“Đừng có ăn vụng đấy nhé, này để dành bán lấy tiền!” – Tăng Lập Nguyệt ngẫm nghĩ lại cảnh cáo một câu.

Bì Tiểu Tiểu lộ ra vẻ mặt vô tội: “Con đâu phải loại người như vậy.

”Tăng Lập Nguyệt cười khẩy, tỏ vẻ bà cụ không tin: “Ăn no rồi mới quay về đúng không? Nhiều thêm chút là có thể kiếm thêm chút tiền, một xu cũng đủ mua một hộp diêm.

”.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 26: 26: Chỉ Biết Mỗi Ăn


Bì Tiểu Tiểu nhớ đến một hào trong cặp sách mà thấy hơi chột dạ, sau đó lặng lẽ chuồn êm, chớ để bà nội của cô bé biết, bẳng không phải nộp tiền lên.

Tăng Lập Nguyệt là người tính toán vô cùng chi li, tất cả vấn đề tài chính lớn nhỏ trong nhà đều do bà cụ quản lý, tuyệt đối không có chuyện giấu vốn riêng.

Cho dù có cũng phải liệu mà giấu cho kỹ, chỉ cần bị bà cụ phát hiện, tất cả đều phải cống nộp lên trên.

“Khoan đã! Chân con làm sao thế kia?” – Tăng Lập Nguyệt thấy vết máu trên chân cô bé, vội vàng ngồi xổm xuống hỏi.

Từ nhỏ cơ thể Bì Tiểu Tiểu đã ốm yếu, sắc da nhợt nhạt, cũng không hay lao động nặng nên vệt máu trên chân vô cùng chói mắt.

“Con bị cây tầm ma đâm ạ.

” – Bì Tiểu Tiểu giải thích.

Bấy giờ Tăng Lập Nguyệt mới yên lòng, không bị rắn cắn là may rồi: “Lần sau nhớ chú ý, đi thôi cũng bị tầm ma đâm, mắt con để đâu không biết!”Cây tầm ma toàn mọc thành bụi lớn, lên núi liếc mắt cái là thấy, mọi người đều tránh xa, ai rảnh rỗi lại gần để bị quệt trúng bao giờ?Bì Tiểu Tiểu bị thương còn bị bà cụ trách mắng, lầm lũi đi ra, đặt gùi vào trong buồng, sau đó tiện ăn vớ lấy vài quả dâu ăn.

Gùi không thể để trong phòng khách, bằng không quỷ gây chuyện Bì Hướng Dung sẽ ăn cho bằng sạch.

Bì Tiểu Tiểu đặt gùi xuống, đến phòng chứa củi thì bắt gặp lợn con ở trong chuồng.

Hay lắm, lợn trắng đốm đen, vô cùng háu ăn.

Cô bé bước đến cạnh chuồng, cất giọng chê bai: “Mày chỉ biết mỗi ăn thôi!”Sau đó nhấc lợn con lên, nó rầm rì kêu trong tay Bì Tiểu Tiểu, muốn giẫm bốn móng lên người cô bé, chẳng biết sao mà tổ hợp này vị trước so với vị sau còn nhỏ con hơn.

Bì Tiểu Tiểu gõ lên đầu lợn con rồi đặt nó sang bên cạnh, bắt đầu dọn phân.

Phân lợn không thể trực tiếp vứt đi, đây là nguồn phân bón tốt nhất dùng cho việc trồng rau, còn có thể đem đi đổi điểm công.

Bì Tiểu Tiểu không thèm để ý con lợn bị kẹp ở bên, dọn chuồng xong bèn chạy ra chỗ ủ phân đằng sau nhà – chính là nhà vệ sinh.

Hứ, quắp mày theo tao luôn!Cô bé thong thả chạy vào nhà xí.

Trước kia Tăng Lập Nguyệt từng làm nha hoàn cho một gia đình giàu có, khá ưa sạch sẽ nên mới đặc biệt xây nhà xí, vệ sinh xong xả nước là hố sạch ngay.

Còn nguyên liệu phân bón thì được đổ vào hầm phân phía sau, bình thường dùng ván đậy lại, xung quanh trồng ít hoa dạ hương nên không khí không mấy khó ngửi.

Bì Tiểu Tiểu rửa tay sạch sẽ xong lại ôm lợn thả về chuồng.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 27: 27: Ở Nhà Rửa Dâu


“Chờ mày lớn lên sẽ cho mày vào nồi!”“Em làm gì vậy?” – Sau lưng truyền đến giọng nói lạnh lẽo của Bì Hướng Tinh.

Bì Tiểu Tiểu bị cốc mấy phát vào đầu: “Coi em vừa nói gì này, lợn con vẫn còn nhỏ, nếu bị em dọa cho không lớn được thì phải làm sao?”Bì Tiểu Tiểu xoa đầu: “Lợn đâu thông minh như vậy?”“Xê ra một bên đi!” – Bì Hướng Tinh đuổi người, rõ là đang cản trở sự phát triển của lợn con nhà cô ấy.

Chờ Bì Tiểu Tiểu đi rồi, Bì Hướng Tinh mới nhìn lợn con với cặp mắt sáng lấp lánh.

“Tiểu Nhất à em yên tâm nhé, một thời gian nữa chị sẽ thiến em, em nhất định sẽ lớn mau thôi!” – Giọng nói của cô ấy dịu dàng êm ái nhưng lại khiến người nghe rợn tóc gáy.

Lợn con: Mặc dù đây không phải người, nhưng cô là cún chắc luôn.

Ăn cơm trưa xong, mọi người lại bắt tay vào công việc.

Tình hình công việc bây giờ là, mỗi ngày đến giờ đại đội trưởng sẽ bắt đầu gọi người, sau đó chỉ đích danh ai đi làm.

Người đến trễ sẽ bị trừ điểm công, người không đi cũng mất điểm công.

Mà có thể kiếm được bao nhiêu công phải xem cá nhân người đó, việc nặng việc khổ sẽ kiếm được nhiều hơn, điểm công của đàn ông cao hơn đàn bà, dĩ nhiên mọi thứ không phải tuyệt đối.

Vào thời điểm nông nhàn, chỉ người được gọi mới cần lao động, những người còn lại có đi hay không đại đội trưởng không quan tâm, vì thế dạo gần đây Bì Hướng Dung đến trường dạy học không công cũng chẳng ai để ý, Trương Tri Thanh còn thầm cảm thấy vui mừng là đằng khác.

Trẻ con như Bì Tiểu Tiểu, trong thời điểm nông nhàn chỉ có chạy khắp núi rừng chơi thôi.

Buổi sáng thu hoạch được một gùi dâu, Bì Tiểu Tiểu còn định chiều lên núi tiếp thử vận may, nhưng Tăng Lập Nguyệt sắp xếp cho cô bé một công việc khác nên không thể đi được.

Nhiệm vụ của cô bé là ở nhà rửa dâu.

Vốn Bì Hướng Dung có thể ở nhà giúp Bì Tiểu Tiểu, nhưng Tăng Lập Nguyệt nhìn dáng vẻ thèm thuồng dâu tằm của anh bèn kéo người đi.

Đừng ở lại làm nhục quả dâu của bà!Nhiệm vụ của Bì Tiểu Tiểu là rửa sạch sẽ gùi dâu, lúc rửa phải chú ý lực tay để đảm bảo dâu vẫn còn nguyên vẹn.

Màn kịch nhỏ:Lợn con: Sao bảo mang đồ ăn đến cho tôi mà?Bì Tiểu Tiểu: Có đâu, tao đang đợi mày lớn thành thức ăn của tao đó.

Bì Hướng Tinh: Bé ngoan, nhân lúc em còn nhỏ chị sẽ nhanh chóng thiến em.

Lợn con: Người đâu vô lương tâm, đời lợn nhà nó hết hy vọng rồi!.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 28: 28: Ủ Rượu Dâu Tằm


Bì Tiểu Tiểu bê chiếc chậu to trong nhà ra, sau đó múc chỗ nước lạnh như băng từ trong vại nước đổ vào chậu gỗ, đợi đến khi nước đổ vào chậu đã kha khá, có thể nhìn thấy bóng mờ của bản thân, Bì Tiểu Tiểu mới hài lòng gật đầu.

Cô bé xách gùi ra, cẩn thận đổ dâu vào chậu, lần đầu đổ chừng nửa gùi.

Dâu chìm vào trong nước, không ít tạp chất như lá và vụn cây các thứ trôi ra.

Bì Tiểu Tiểu thò tay vào chậu, cảm nhận dòng nước mát lạnh, sau đó vứt đống tạp chất ra.

Kế tiếp cô bé xắn tay áo lên đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay trắng nõn, cẩn thận rửa nhẹ quả dâu.

“Hmm!” – Bì Tiểu Tiểu ngâm nga, toét miệng cười, nhét quả dâu vào trong miệng rồi tiếp tục công việc.

Mãi đến khi dâu trong chậu trông vô cùng sạch sẽ cô bé mới dừng động tác, vớt dâu ra phơi lên mẹt.

Chỗ tốt của việc trong nhà có thợ mộc là không lúc nào thiếu chậu, thùng và mẹt.

Từng mẹt dâu được phơi dưới ánh mặt trời.

Bì Tiểu Tiểu lại cẩn thận sàng lọc mấy quả dâu dập lần nữa, bỏ vào trong bát.

Kế tiếp cô bé tiếp tục rửa chỗ dâu còn sót, quy trình như cũ nhưng lần này không ăn chỗ dâu dập mà thả hết vào bát.

Mẹt phơi đều trên sân, chốc lát Bì Tiểu Tiểu lại ra lật một lần, đợi dâu ráo nước thì bắt đầu trút tất cả vào một chiếc thùng gỗ sạch sẽ, bê vào nhà, đợi bà nội trở về xử lý.

Buổi chiều Tăng Lập Nguyệt về nhà bèn bắt tay vào việc chế biến dâu.

Đồ cần để ngâm rượu rất đơn giản, nhưng mùi vị làm ra có ngon và thơm hay không lại cần nhiều thời gian và sức lực.

Dâu rửa sạch xong, bước tiếp theo là nghiền nát.

Tăng Lập Nguyệt xách thùng dâu lớn ra, nhìn chúng với vẻ mặt hài lòng.

Sau đó bà cụ dùng bàn tay đầy nếp nhăn chia chỗ dâu chín mọng thành năm phần nhỏ, phân cho người lớn trong nhà mỗi người một thùng và một cây chày gỗ.

Cả nhà đều làm nông nên rất khỏe.

Chày gỗ nâng lên hạ xuống, chẳng mấy chốc đã nghiền nát đống dâu chín mọng, nước ngọt ứa ra, nhìn kỹ sẽ thấy chất lỏng màu tím sậm.

Tăng Lập Nguyệt thấy phần nước và thịt quả đã vo thành một cục bèn dùng động tác, quay sang nhìn chỗ dâu của những người khác, hài lòng gật đầu.

“Tốt lắm, mấy đứa đổ hết dâu vào cái vò trước mặt mẹ đi, cẩn thận chút, mẹ mà ngã thì chúng mày chết với mẹ đấy!” – Giọng Tăng Lập Nguyệt oang oang, đám Bì Văn Quang ngậm miệng im thin thít, hé răng giờ chỉ tổ ăn mắng nên ai nấy đều yên lặng làm việc.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 29: 29: Bánh Ú


Chất lỏng màu tím sậm chầm chậm được rót vào vò, người nhà họ Bì hành động cẩn thận cho đến khi thịt quả đã được đổ vào hết và không rơi rớt chút nào.

Cuối cùng Tăng Lập Nguyệt cho một lượng đường phèn vừa phải vào trong vò để dâu len men, lại dùng một miếng nilong bít kín miệng vò, rượu dâu tằm mới coi như tạm thời hoàn thành.

Chờ vò ủ khoảng một tháng rồi lọc qua rượu đã lên men một lần là xong.

Tăng Lập Nguyệt nhìn chỗ rượu dâu tằm, hài lòng gật đầu lần nữa.

“Tuyệt lắm, số dâu này có thể ủ bốn đến năm cân rượu dâu tằm, đợi ủ xong là có thể đến trạm thu mua đổi lấy một hai tệ.

”Bên trạm thu mua thường thu mua rượu do nhà nông tự ủ, rượu ngon có thể đổi năm sáu hào một cân, chất lượng kiểu này thì khoảng hai ba hào.

Bì Tiểu Tiểu lộ ra nụ cười tươi rói: “Mai con lại lên núi tìm tiếp xem còn hay không.

”“Mai em ra ngoài bờ ruộng kiếm chút giun về cho gà ăn đi, chị thấy gà mái mẹ hai ngày rồi chả thiết ăn gì.

” – Bì Hướng Tinh lên tiếng, sau đó cảm thán đôi câu: “Tốt hơn hết là đừng lên núi, Đoàn Thiên Tài nhà đại đội trưởng mới rồi lên núi bị rắn cắn, chân sưng to ụ kìa.

”Bì Hướng Dung vội vàng tiếp lời: “Đúng đấy, hai ngày tới đừng vào rừng, sắp đến Đoan Ngọ rồi, rắn nhiều lắm.

Em cứ ra ngoài ruộng chơi đi.

”“Vậy cũng được ạ!” – Bì Tiểu Tiểu gật đầu, với cô bé thì đi đâu cũng được.

“Mà sắp đến Đoan Ngọ rồi, năm nay nhà ta làm ít bánh ú nhé, mọi người thấy có được không?” – Bì Tiểu Tiểu dò hỏi, đôi mắt mong đợi nhìn về phía người đưa ra quyết định cuối cùng – Tăng Lập Nguyệt.

Làm bánh ú cần gạo nếp, bình thường nhà bọn họ chỉ ăn chút lương thực phụ như ngô và khoai lang đỏ, rất hiếm khi ăn gạo trắng phổ thông chớ nói chi là gạo nếp.

Cuối năm thường nấu chút chè trôi nước ăn nhưng Đoan Ngọ chưa chắc đã làm, dù sao tết Đoan Ngọ năm ngoái nhà họ Bì không hề nấu bánh ú.

“Ăn ăn ăn, mày chỉ biết có ăn thôi! Tình huống trong nhà thế nào chả nhẽ mày không rõ hả?” – Tăng Lập Nguyệt sầm mặt, tức giận mắng.

“Hì hì!” – Bì Tiểu Tiểu yên tâm rồi, nội tức giận mắng mỏ vậy nhưng không phản đối, cô bé tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, cười cong mắt thể hiện rõ thế nào là được đằng chân lân đằng đầu.

“Con muốn ăn bánh ú nhân táo đỏ với nhân thịt!”Dứt lời cô bé co chân chạy tót ra ngoài như đoán trước được gì đó.

Quả nhiên phía sau lập tức truyền đến giọng nói tức giận của Tăng Lập Nguyệt: “Con nhóc con này…”.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 30: 30: Do Mẹ Vô Dụng


Bên nhà họ Bì ủ rượu dâu tằm, không khí náo nhiệt ấm áp (chắc vậy).

Bên nhà họ Giang lại đóng chặt cửa nẻo.

Giang Tư Niên xắn tay áo lên, trên cánh tay trắng nõn có không ít vết thương.

Cậu lôi một con dao nhỏ ra, cắt tiết con gà ngáo ngơ, sau đó múc gáo nước sôi đổ vào trong chậu, bắt đầu vặt lông gà với số nước ít ỏi.

Đồ dùng trong nhà không nhiều, chỉ có hai chiếc bát và một ấm sắc thuốc nhỏ - thứ hai mẹ con họ cầm theo lúc trở về.

Nhìn căn nhà cũ kĩ, hai mẹ con đã thành thói quen.

Thời điểm trước ở trong thành phố nhà cũng trống hua trống hoác như vậy, đồ quý giá đều bị những kẻ tự xưng là thành phần thanh liêm vơ vét đi hết, nói gì mà phải nộp lên nhà nước.

Chẳng qua là đám bỉ ổi mượn danh nghĩa nhà nước mà thôi, Giang Tư Niên cười châm chọc nghĩ.

Bọn họ gặp đủ loại quấy rối trong thành phố, nhà bị chiếm, mỗi ngày không những cần quét dọn đường phố và nhà vệ sinh mà còn phải đề phòng đủ loại người xấu, mệt đến không thở nổi.

Cuối cùng tất cả gia tài quyên góp hết, hai mẹ con dưới sự trợ giúp của gia tộc một người bạn cũ, được phân vào thành phần phú nông, bị buộc về nguyên quán, trở lại đại đội Phong Cốc.

Tuy nói không có đồ đạc nhưng vẫn còn nhà ở tạm.

Giang Tư Niên nhanh chóng xử lý sạch gà rừng, chất củi nhóm lửa, hơ con gà rừng đã vặt sạch lông qua lửa để đốt bớt lông mao.

Cậu nhìn ngọn lửa màu cam dần thay đổi màu sắc của da gà, tầm mắt rũ xuống, cảm nhận hơi nóng trên tay, cậu xích tay lại gần hơn, trên mặt lộ nụ cười khó hiểu.

Đống củi đốt này là do ai đó ném vào trong sân ngay buổi tối hôm hai mẹ con họ trở về, ngoài củi ra còn có mấy chiếc chậu và thùng gỗ, thậm chí còn có cả chiếu rơm.

Không rõ người làm là ai nhưng hai mẹ con họ đều nhờ những thứ này vượt qua một buổi tối.

Giang Tư Niên mỉm cười tiếp tục xé nhỏ thịt gà, đổ hết phần thịt vào hũ sành, rót nước và bắt đầu ninh.

Nhà bọn họ rất lớn, cách nhà gần nhất một khoảng lận nên không cần lo lắng bị phát hiện đang ăn thịt.

“A Niên, khụ khụ!” – Thư Ngữ bước tới sau lưng Giang Tư Niên, sắc mặt nhợt nhạt vô cùng.

“Để mẹ thêm củi cho, con đi nghỉ ngơi một lát đi.

”“Không cần đâu ạ, thêm củi có gì khó đâu.

” – Giang Tư Niên lắc đầu, trong mắt lộ vẻ quan tâm: “Mẹ, mẹ cứ ngồi nghỉ đi.

”“Đều do mẹ vô dụng!” – Giọng Thư Ngữ chất chứa sự đau khổ, tầm mắt chạm đến cánh tay Giang Tư Niên.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 31: 31: Phải Học Mới Có Cơ Hội Đổi Đời


Cậu nhanh chóng kéo tay áo xuống, khóe miệng nhếch lên, an ủi cô: “Mẹ đừng suy nghĩ nhiều, giữ gìn sức khỏe là ưu tiên hàng đầu.

”Đáy mắt Thư Ngữ đầy sự xót thương, năm xưa cô là tiểu thư nhà giàu tiêu chuẩn, cầm kỳ thi họa gì cũng biết, còn ra nước ngoài du học, hiểu tiếng Tây Dương, nhưng những thứ này đều vô dụng trong hoàn cảnh hiện tại.

Hai năm trước cô vì sinh nở mà mắc bệnh nặng, miễn cưỡng chống chịu đến tận bây giờ người đã yếu đi nhiều, rất dễ cảm thấy mệt mỏi, hoàn toàn không thể làm việc nặng, việc nhẹ cũng không thể làm quá nhiều.

Thư Ngữ kéo lê thân thể nặng nhọc, nhà chồng lụn bại, nhà mẹ đẻ chẳng nghe được chút tin tức gì, người duy nhất khiến cô kiên trì đến tận giờ chính là con trai.

Đợi hai năm nữa, đợi A Niên lớn thêm chút, đợi cô dạy hết những thứ cần dạy cho thằng bé…A Niên của cô phải học thêm ít chữ thì sau này mới có cơ hội trở mình.

Thức đến hai giờ sáng, hũ sành trên bếp tỏa hơi nghi ngút, mùi thơm ngát phảng phất.

Giang Tư Niên bắc hũ xuống, múc lấy một bát canh gà thơm ngon và ấm bụng.

“Mẹ nhanh ăn đi, thịt gà nhiều lắm, ăn nhiêu là được.

”Thư Ngữ nhìn bát canh gà đầy ắp thịt, lại nhìn non nửa chiếc bát của con trai.

“Mẹ không ăn nổi nhiều như vậy đâu.

”Điều Thư Ngữ nói là sự thật, người cô yếu ớt, lại không lao động nên ăn rất ít.

“Vậy để lại mai ăn.

” – Giang Tư Niên ăn xong hai ba miếng thịt gà trong bát, đi vào nhà bếp, nhìn non nửa nồi gà thì trong mắt lộ vẻ do dự.

Sắc trời tối đen, một vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời, xung quanh vây đầy sao lấp lánh, ánh trăng rải trên mặt đất mang theo một vẻ đẹp mờ ảo.

Bên bờ ruộng, đàn ếch trốn trong bụi cây ễnh ộp kêu liên hồi, hòa với tiếng côn trùng tạo thành một dàn đồng ca rừng rậm trong đại đội Phong Cốc.

Bì Tiểu Tiểu đang ngồi trong sân ngâm chân, đôi chân nhỏ trắng nõn đong đưa trong chậu nước, khua một hồi khiến nước vẩy lên ướt ống quần.

Cô bé khẽ le lưỡi, vội vàng đặt chân xuống, khẽ chà vệt nước đi.

Vì trước kia cơ thể không khỏe nên bác sĩ đề nghị cho Bì Tiểu Tiểu uống nhiều nước ấm, hạn chế dùng nước lạnh nên ngâm chân buổi tối là hoạt động thiết yếu trong nhiều năm qua của cô bé.

“Cạch!”Bì Tiểu Tiểu thoáng ngưng động tác, ánh mắt trợn trừng nhìn hòn đá bị ném đến trước mặt mình.

Là ai?Ai làm dám chạy đến nhà cô bé phá phách hả?Bì Tiểu Tiểu ngó đầu ra, thấy một bóng người đứng bên ngoài hàng rào nhà mình.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 32: 32: Đều Là Giả


Cô bé vội vàng rút chân lên, đeo giày bước đến chỗ bóng người.

“Anh Giang?” – Bì Tiểu Tiểu nghi hoặc hỏi, hiển nhiên không hiểu tại sao cậu lại tới đây.

“Cho em.

” – Giang Tư Niên đưa bát canh gà trên tay cho cô bé.

“Ể?” – Bì Tiểu Tiểu hết nhìn bát cháo gà lại ngước lên nhìn thiếu niên mặt lạnh.

“Anh chờ một chút!”Bì Tiểu Tiểu chạy vào nhà, thời điểm xuất hiện lại, cô bé cầm theo một bát dâu tằm, trong còn kèm theo hai chiếc bánh bột ngô.

Cô bé nhận lấy chiếc bát trong tay Giang Tư Niên rồi nhét bát nhà mình vào tay cậu, toét miệng cười thật tươi.

“Cám ơn anh Giang!”Sau đó không đợi cậu từ chối đã chạy mất hút.

Cô bé vào sân thì cậu không đuổi theo được nữa.

Giang Tư Niên ngớ ra nhìn bóng lưng Bì Tiểu Tiểu biến mất, lại nhìn chiếc bát trong tay, miệng mím chặt lại.

“Đều là giả cả!”Tất cả đều là tình cảm giả dối, cậu còn lâu mới bị chút ân huệ nhỏ này thu mua.

Quả nhiên chốc lát sau đã thấy Bì Tiểu Tiểu từ trong nhà thò đầu ra, thấy người còn ở trong sân thì lộ ra nụ cười lúng túng.

Quả nhiên.

Giang Tư Niên thầm nghĩ trong đầu, thủ đoạn rõ là vụng về.

Chỉ thấy Bì Tiểu Tiểu chạy ra sân, bưng chậu nước ngâm chân đổ vào vườn rau, cầm lấy chiếc ghế nhỏ và chậu vào nhà xong lập tức chạy vù về phòng như thể có quái vật đuổi sau mông.

Lúc này chắc tầm năm giờ sáng.

Tại phòng anh con thứ nhà họ Bì, bên trong khê một chiếc giường gỗ đơn giản, vỏ chăn đệm bị giặt đến bạc màu, do sử dụng lâu lắm rồi nên mặt trên đầy sơ vải vón cục.

Vợ chồng Bì Văn Hòa và đứa con trai nhỏ Bì Hướng Dương đang nằm ngủ trên đó, bởi vì mãi mới sinh được mụn con đáng quý nên từ trước đến nay bọn họ đều để con ngủ cùng mình.

Đinh Thúy Hồng mở mắt ra, ôm Bì Hướng Dương đặt sang một bên, chuẩn bị rời giường.

Sau khi xuống giường, nhìn thấy Bì Văn Hòa đã thức giấc, chị ta lộ ra nụ cười ngại ngùng.

“Khiến mình thức giấc hả? Mình ngủ tiếp đi.

”Bì Văn Hòa nhìn sắc trời đã sáng, cũng đứng dậy theo.

“Tôi giúp mình nhóm lửa.

” – Bì Văn Hòa què chân trái nên động tác di chuyển khá chậm.

Chú ấy mặc quần áo tử tế, đứng dậy ra ngoài.

Đinh Thúy Hồng biết chồng mình tốt tính, đã quyết định chuyện gì sẽ khăng khăng không đổi.

Chị ta không khuyên chồng về ngủ tiếp mà đứng chờ trong phòng, sau đó cả hai cùng ra ngoài.

Màn kịch nhỏ:Bác sĩ (Thái độ tùy ý): Uống nhiều nước ấm vào!Bì Tiểu Tiểu (Chân thành cảm ơn): Vâng ạ, cảm ơn bác sĩ!Giang Tư Niên (Chân thành dặn dò): Uống nhiều nước ấm!Bì Tiểu Tiểu (Tố cáo): Anh qua loa cho có!.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 33: 33: Cháo Gà Ở Đâu


Lúc đi Đinh Thúy Hồng cố ý thả chậm bước chân, bả vai bọn họ sánh đôi, băng qua sân, xuống tới phòng bếp.

Thật ra sáng sớm không có bao việc, chỉ cần nấu ít cháo và rán mấy chiếc bánh bột ngô là xong.

Đinh Thúy Hồng cọ sạch nồi rồi đổ nước vào trong, chuẩn bị đun sôi nước trước.

Vì Bì Tiểu Tiểu nên nhà bọn họ có thói quen nấu nước nóng, dù hiện tại cơ thể cô bé đã khỏe mạnh hơn nhưng cả nhà vẫn thường xuyên giữ lấy thói quen đó.

Lúc Đinh Thúy Hồng làm bữa sáng, Bì Văn Hòa đứng gần bếp thêm gạo, ánh lửa chiếu lên gương mặt chú ấy mang theo vẻ yên bình đến lạ.

Đinh Thúy Hồng vừa mở chạn bát ra đã vô cùng sửng sốt, bên trong bất ngờ xuất hiện một bát cháo gà.

“Sao lại có bát cháo gà ở đây nhỉ?” – Giọng chị ta mang theo vẻ hoài nghi.

Vẻ mặt Bì Văn Hòa lo lắng, chú ấy cũng không biết chuyện là sao.

Hai người không thể làm gì khác hơn là đặt bát cháo xuống, tiếp tục việc trong tay, chờ những người khác thức dậy rồi hỏi sau.

Đến khi Tăng Lập Nguyệt xuống bếp…“Cháo gà ở đâu ra thế này?” – Tăng Lập Nguyệt trợn trừng mắt, nhìn kỹ chiếc bát, phát hiện nó không hề sứt mẻ, rõ rành rành không phải bát nhà mình.

Bà cụ nhìn về phía vợ chồng Bì Văn Hòa với ánh mắt sắc lẹm, thấy bọn họ cũng mờ mịt y mình thì đùng đùng chạy ra ngoài, gõ cửa phòng vợ chồng Bì Văn Quang.

“Thằng cả, cháo gà trong bếp từ đâu ra?”“Hả? Có cháo gà ạ? Con muốn ăn!” – Tô Minh Phương nghe nói có cháo gà thì ton ton chạy ra, tóc tai vẫn còn hơi xộc xệch, sau khi đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của Tăng Lập Nguyệt, sắc mặt chị từ hớn hở biến thành hoang mang.

“Con, con cũng không biết.

”Mấy người trố mắt nhìn nhau.

Mới sớm ra đã nghe thấy giọng nói oang oang quen thuộc của bà nội, Bì Tiểu Tiểu bừng tỉnh theo bản năng, dụi dụi mắt, vén chăn rời giường.

“Nội, bát cháo gà kia là anh trai nhà họ Giang cho con đấy.

” – Bởi vì chưa tỉnh ngủ nên giọng nói của Bì Tiểu Tiểu mang theo mấy phần giọng mũi.

Cô bé nhìn trời, giờ chắc mới sáu giờ ha? Sớm thật đấy!“Giang?” – Tăng Lập Nguyệt nâng cao giọng: “Nó cho mày cháo làm gì?”“Hôm đi hái dâu anh ấy cũng ở gần đó, rồi ảnh bắt gà rừng.

” – Bì Tiểu Tiểu tóm gọn lại những tin tức mấu chốt, bình tĩnh giải thích cho bà nội.

“Người ta tốt nên mới cho chúng ta một bát cháo thôi ạ.

”Sắc mặt Tăng Lập Nguyệt dịu đi chút, song lông mày vẫn cau chặt lại.

“Mày nghe bà đừng chơi với thằng đó nữa, nhà mình là thành phần trong sạch, không dính líu đến bên nhà đó!”.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 34: 34: Đào Giun 1


Nhà họ Bì không có gốc rễ trong đại đội nên phải chú ý tránh những việc phiền phức.

Nghĩ như vậy, sắc mặt bà cụ thêm nghiêm nghị, quét tầm mắt qua tất cả mọi người trong nhà.

“Nghe rõ hết chưa, nhất là nhà thằng cả đấy!”Nhà Bì Văn Quang bị chỉ mặt điểm tên lập tức đứng thật nghiêm chỉnh, vô tội nhìn bà cụ.

“Nghe rõ rồi ạ!”“Vậy để con mang trả cháo gà cho ảnh, không thể dính líu dù chỉ một chút.

” – Bì Tiểu Tiểu giơ đôi tay nhỏ bé lên.

“Trả cái gì mà trả! Đây là phí bịt miệng, chúng ta sẽ không đi tố cáo nhà đó chiếm hời của đại đội.

Nhưng từ giờ trở đi không cho phép dính vào nhà đó nữa.

” – Tăng Lập Nguyệt trợn mắt nhìn cô bé, vào bếp khóa kỹ bát cháo gá, thầm nghĩ từng này có thể ăn hai bữa.

Bì Tiểu Tiểu vén tóc, thong thả rửa mặt.

Cô bé không hề chơi nhé, cô đang lao động cùng với mọi người.

Nhiệm vụ hôm nay của cô bé là đi đào giun, vì vậy Bì Tiểu Tiểu đeo một chiếc giỏ nhỏ sau lưng còn xách theo chiếc giỏ trúc đan mau din dít để đựng giun.

Giun tên thường gọi là con giun, sinh vật sống trong đất, nhìn trông hơi ghê tởm nhưng lại rất quan trọng với nhà nông.

Thông thường đất càng nhiều giun thì càng màu mỡ, bên cạnh đó giun cũng có thể làm thức ăn cho gà hoặc làm mồi câu cá.

Bờ ruộng bên kia đất đai ẩm ướt phì nhiêu, chắc chắn có nhiều giun, thuận tiện sang đó mót chút rau dại luôn.

“A Dương, nhanh chân lên!”Mót xong bên này, Bì Tiểu Tiểu bắt đầu í ới gọi Bì Hướng Dương sau lưng.

Bì Hướng Dương thường hay chạy theo nhóm chú hai ra đồng chơi, Bì Tiểu Tiểu lên núi cũng không dám dẫn cậu bé theo cùng.

Đừng thấy hai đứa bọn nó sêm sêm tuổi nhau mà lầm, Bì Tiểu Tiểu còn lâu mới giống mấy cậu nhóc phá làng phá xóm kia, cô bé có niềm kiêu hãnh riêng.

Giờ ra ngoài ruộng thì có thể dẫn Bì Hướng Dương theo.

“Đi thôi, Tiểu Tiểu!” – Bì Hướng Dương tung tăng chạy lại, cậu bé cũng đeo một chiếc giỏ nhỏ và tay xách chiếc giỏ trúc bé con con.

Bàn về vật dụng chứa đồ, nhà cô bé phải nói là giàu nhất đại đội.

Tuy nói người trong đại đội ít nhiều đều biết đan lát hoặc làm một số đồ mộc đơn giản nhưng chẳng ai chịu khó bằng chú hai cô bé.

Bì Văn Hòa vô cùng yêu thích nghề mộc, rảnh rỗi lại ngồi đó làm mấy thứ linh tinh, không có gỗ thì chẻ cây mây bện đồ, tay nghề càng ngày càng khéo.

Cứ nhìn giỏ trúc hai đứa bé cầm mà xem, bên thân giỏ còn trang trí mấy bông hoa nhỏ trông rất đặc biệt.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 35: 35: Đào Giun 2


Bờ ruộng mà nhóm Bì Tiểu Tiểu nhắm tới kỳ thực là một bờ ao nhỏ, vì nằm chính giữa đại đội nên mọi người quen gọi bằng cái tên này.

Bì Tiểu Tiểu và Bì Hướng Dương dắt tay nhau lại đó lập tức bắt gặp một đám trẻ con đứng bên bờ ao.

Trên tay bọn chúng cầm cần trúc và dây cước, chắc là định câu cá.

Dựa theo tình huống lúc trước, đám trẻ kia sẽ coi như không thấy hai đứa bé, việc ai người ấy làm.

Một mặt do nhà họ Bì không được lòng người trong đại đội khiến đám trẻ con thường xuyên nghe bố mẹ chúng bày tỏ sự khó chịu với gia đình này.

Mặt khác do khi trước Bì Tiểu Tiểu ốm yếu, bị bệnh liên miên, xước xát hay va chạm xíu thôi cũng khiến người trong nhà lo cuống cuồng cả lên, từ đó bọn trẻ dần xa lánh cô bé.

Còn lại là vì bản thân Bì Tiểu Tiểu.

Song Bì Tiểu Tiểu cũng chẳng buồn lắm, cô bé thích sinh hoạt một mình hơn.

Có điều hôm nay lại khác.

“Bì Tiểu Tiểu!”Bên kia truyền đến tiếng gọi của một bé trai – là nhóm Lâm Nhị Bảo không sai vào đâu được.

Trong nhóm ngoại trừ Triệu Tiểu Tứ và Lưu Nhị Trụ thì còn có hai cậu bé tầm mười ba mười bốn tuổi.

Bì Tiểu Tiểu biết bọn họ, là hai cậu bé trong đại đội, anh em Lý Niệm Quốc và Lý Niệm Quân, từng học cùng cô bé ba năm, sau năm thứ ba tốt nghiệp thì không thấy bọn họ đi học nữa.

Vậy nên một nguyên nhân nữa khiến mọi người trong thôn không thích Bì Tiểu Tiểu là vì dưới tình huống phần lớn đám con trai đều bỏ học chỉ có mình cô là con gái vẫn được đi học, thành tích còn rất kém.

Điều tại thầy Trương chấm điểm linh tinh – Bì Tiểu Tiểu thầm phản bác trong lòng.

“Hì, qua bên đây chơi hả?” – Lâm Nhị Bảo từ bữa học lớp của Bì Hướng Dương lập tức quay sang đối xử vô cùng nhiệt tình với Bì Tiểu Tiểu.

Nếu hỏi Lâm Nhị Bảo tại sao lại thay đổi chóng vánh đến vậy thì cậu ta sẽ trả lời rằng: Đó là sức mạnh của kiến thức.

“Bọn em đến đào giun cho gà ăn.

” – Bì Tiểu Tiểu nhìn cả đám, chậm rãi đáp lời rồi hỏi thăm: “Các anh định đi câu cá ạ?”Thực ra câu cá rất đơn giản, kiếm dây cước, cần trúc, thêm một cây kim bẻ cong là xong.

Nhưng mấy thứ này không phải ai trên đại đội cũng có, chả nhẽ đổi kim không tốn tiền?Một tệ mới mua được hai cây kim, dùng hết phải mua tiếp, nhà nào cam lòng chịu chi bấy nhiêu?Vả lại dùng kim làm lưỡi câu cũng không bền, thường xuyên không câu được cá thì thôi, vất vả lắm mới câu được lại gãy giữa chừng, tính ra không lời bao nhiêu.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 36: 36: Làm Sao Hiểu Được Vận May


“Hì hì, bọn anh cũng đang tính đào giun đây, chúng ta cùng đào đi? Đợi chốc nữa lại cùng nhau câu cá!” – Lâm Nhị Bảo vô cùng tự nhiên bá vai bá cổ Bì Hướng Dương, kéo cậu bé ra bờ ao.

Bì Tiểu Tiểu do dự chốc lát cũng vội vàng theo sau.

“Nhị Bảo, sao cậu quen Tiểu Kiều Kiều thế?” – Lý Niệm Quốc không đến trường nên không biết sự thay đổi chóng vánh của đám Lâm Nhị Bảo.

“Gọi nhênh nhang gì đấy, người ta tên Tiểu Tiểu.

” – Lưu Nhị Trụ dùng củi trỏ huých Lý Niệm Quốc.

Tiểu Kiều Kiều là tên lúc trước mọi người gọi trêu Bì Tiểu Tiểu, sao tầm mắt của tên này lại nông cạn thế không biết!Bì Tiểu Tiểu lườm Lý Niệm Quốc, đặt giỏ nhỏ sang bên cạnh rồi lôi chiếc cuốc be bé ra.

“Em đào giun đây, A Dương đi theo chị.

Các anh có cần em đào hộ ít giun không?” – Bì Tiểu Tiểu căn cứ chút tình nghĩa mỏng manh hỏi thử.

“Ha ha ha, cuốc của em nhỏ xí à! Không thì đợi bọn này xong việc sẽ sang giúp em đào nhé Tiểu Kiều Kiều?” – Lý Niệm Quốc bật cười như nắc nẻ, lại bị Triệu Tiểu Tứ thụi cho phát nữa.

“Tiểu Tiểu đừng để ý, hay là để anh đến giúp em nhé?”Triệu Tiểu Tứ nhìn bọn họ dùng cuốc của người lớn, lại quay sang liếc cái cuốc bé tí của Bì Tiểu Tiểu, tầm mắt hơi lảng tránh, cuốc này để đào rau dại chứ có phải đào đất đâu.

Bì Tiểu Tiểu nắm chặt chiếc cuốc nhỏ của mình, khẽ hếch cằm lên: “Không cần!”Sau đó hùng hổ xách giỏ trúc sang một kia.

Bì Hướng Dương cun cút theo sau như cái đuôi nhỏ.

Lý Niệm Quốc xoa eo mình, xuýt xoa la lên: “Mấy cậu làm gì thế?”“Cậu không thấy xấu hổ hả?” – Cả đám đồng thanh hét.

Bì Tiểu Tiểu tìm một khoảng đất nhìn thật thuận mắt, bề mặt ẩm ướt không tập trung, nhất định sẽ có nhiều giun.

“Hướng Dương, đợi chị moi giun ra thì nhớ bắt bỏ vào trong giỏ, hiểu chưa?”“Biết rồi chị Tiểu Tiểu!” – Bì Hướng Dương xách giỏ trúc đứng một bên, trong lòng tràn ngập tín nhiệm.

Tốt lắm, Bì Tiểu Tiểu nắm chặt chiếc cuốc nhỏ trong tay, ánh mắt dần trở nên kiên định.

“Đừng bảo xui xẻo đào trúng hang dế đấy nhé?”Một cuốc bỗ xuống, trên mặt đất lộ ra cái hố nho nhỏ.

“Ha ha ha! Tao đã bảo rồi mà!”Lý Niệm Quốc vừa mở miệng cười nhạo lại bị đồng bọn thụi cho một phát, lần này đến cả cậu em Lý Niệm Quân cũng không nhìn nổi nữa, kéo vội thằng anh chuyên gây họa sang bên.

Anh của nó đúng là không chịu chừa chút mặt mũi nào cho người ta.

Bì Tiểu Tiểu khinh thường trước sự cười nhạo của bọn họ, đám trẻ ranh ngu ngốc sao hiểu được vận may của cô bé chứ.

Hừ hừ!.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 37: 37: Ghen Tị


Đôi tay nhỏ bé dùng sức lần nữa, bổ hai ba cuốc, chiếc hố trên mặt đất dần to ra.

“Bịch!” – Nửa đoạn giun bắn lên giày Bì Tiểu Tiểu, cô bé lộ vẻ mặt đắc ý đá văng nó sang bên.

Sau đó dưới vẻ trợn mắt há hốc mồm của đám con trai bên cạnh, Bì Tiểu Tiểu cười cong mắt, ung dung bảo: “Không thì các anh cầm mấy con giun chỗ em mà đi câu cá này.

”Nhóm Lâm Nhị Bảo há hốc mồm nhìn Bì Tiểu Tiểu mới bổ ba cuốc đã đào ra một đống giun nhung nhúc, đầu không hề nhỏ, số lượng nhiều đến phát sợ.

Đám nhỏ nhìn ổ giun kia, lại nhớ đến thời điểm mình đào giun, nhiều thì được ba năm con, ít thì chẳng được con nào.

Ghen tị quá đi!Thế mà cô bé mới đào một phát đã ra cả ổ?Bì Tiểu Tiểu rất đỗi dửng dưng trước ánh mắt hâm mộ của các bạn nhỏ, song cái cằm khẽ hếch lên kia chứng tỏ cô bé đang hớn hở lắm mà còn bày đặt giả vờ.

Bì Hướng Dương thấy đào thành công, chổng mông lên, vươn tay về phía ổ giun đang ngọ nguậy tới lui, cậu bé không hề sợ hãi, thậm chí còn lén lộ vẻ hưng phấn.

Bên này xong xuôi, Bì Tiểu Tiểu lại chuyển sang một vị trí khác, dáng vẻ lạnh lùng ra vẻ ta đây là cao thủ.

Cô bé nhìn thế đất, chọn một chỗ thuận mắt bổ cuốc xuống, lần này cô bé không nói gì, đào một hồi lại lòi ra giun.

Lần này không nhiều như lần trước nhưng vẫn được hơn mười con.

Đám nhóc sau lưng vừa khó chịu vừa hâm mộ, nhất thời cảm giác bóng lưng Bì Tiểu Tiểu cao lớn quá trời.

Đây gọi là gì nhỉ? Giấu nghề chăng?Nếu không phải hôm nay, ai biết được cô bé đào giun lợi hại như thế.

Mấu chốt là đám giun kia trông vô cùng béo tốt, là đống mồi câu tuyệt vời.

“Hì hì, Tiểu Tiểu ơi, anh lấy ít đi câu cá nhé, chốc nữa câu được cá sẽ chia cho em một con.

” – Lâm Nhị Bảo nhoẻn miệng cười, không đợi cô bé đồng ý đã vớ mấy con giun chạy đi.

Bì Tiểu Tiểu theo bản năng đáp: “Trông anh thế này còn lâu mới câu được cá!”Vừa dứt lời, cô bé lập tức ảo não, mình không nên mở miệng nói chuyện thì hơn.

Lại tìm thêm mấy chỗ đào tiếp, mãi cho đến khi hai chiếc giỏ đều đầy ắp, Bì Tiểu Tiểu mới dừng động tác, lau mồ hôi trên trán.

Màn kịch nhỏ:Bì Tiểu Tiểu (la hét rung trời): Mau vứt thứ này đi!Giang Tư Niên (nhớ lại): Hồi bé em còn đi đào nó về cho gà ăn với làm mồi câu cá mà.

Bì Tiểu Tiểu: Không, em không hề, xê ra mau!.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 38: 38: Câu Cá


Cô bé rất hài lòng về thành quả ngày hôm nay, lại nhìn sang đám Lâm Nhị Bảo đang câu cá, khóe miệng nhịn không được giật giật.

Một người ngồi đó mải miết câu, đám còn lại thì đứng trên bờ ao cầm đá thi nhau ném thia lia, tranh xem ai lia được xa hơn.

Như này mà câu được cá mới lạ đấy, Bì Tiểu Tiểu câm nín vô cùng.

“Tiểu Tiểu, chúng ta cũng chơi ném thia lia đi?” – Bì Hướng Dương nhấp nhổm muốn chơi thử.

Viên đá dẹt lướt bốn năm lần trên mặt ao rồi chìm xuống.

“Được chứ A Dương.

” – Mấy bé trai rất nhanh túm tụm lại, hoàn toàn ném chuyện câu cá ra sau đầu, đống cần câu vứt chỏng chơ trên bờ.

Bì Tiểu Tiểu thở dài, sau đó cầm lấy một chiếc cần câu, dừng sức nhấc lên, đợi dây câu trồi lên mới phát hiện mồi câu đã sớm bị cá ăn mất.

Muốn có cá quả nhiên vẫn phải tự lực cánh sinh.

Bì Tiểu Tiểu xuyên mồi qua lưỡi câu rồi quăng dây ra xa, cầm cần đứng bên bờ yên lặng chờ đợi.

Giờ muốn đổi sang chỗ khác câu cũng chẳng được, bọn con trai ném thia lia khắp ao cá luôn rồi.

Đôi mắt Bì Tiểu Tiểu không quá to nhưng lông mi đặc biệt dài, tựa như chiếc quạt nan nhỏ rủ bóng xuống, sống mũi cao thẳng, mang theo chút vẻ Tây Tây, sắc mặt tái nhợt tăng thêm mấy phần yểu điệu.

Lúc này lực chú ý của cô đều tập trung trên ao.

Đá liệng trên mặt ao một nấc, hai nấc, ba nấc…Viên nọ nối tiếp viên kia khiến mặt nước dao động liên hồi.

Đột nhiên, Bì Tiểu Tiểu cảm nhận được dây câu đang rung nhè nhẹ.

Ánh mắt cô bé híp lại, hé miệng cười tươi, tay kéo cần về sau, đôi tay nhỏ bé chạm đến dây câu, chầm chậm kéo lên.

Thời điểm dây câu trồi lên quả nhiên câu được một con cá.

Bì Tiểu Tiểu lôi giỏ nhỏ ra quơ xuống nước, bắt cá thành công.

“Câu được rồi!” – Bì Tiểu Tiểu vẫy tay về phía đám Lâm Nhị Bảo đang nghệt mặt ra như kẻ ngốc.

Đám trẻ con lật đật chạy tới, quả nhiên thấy trong chiếc giỏ ướt nước đựng một con cá diếc, cá khá to, ước chừng một cân.

Đám Lâm Nhị Bảo nhìn Bì Tiểu Tiểu với ánh mắt kinh dị, trên mặt là vẻ bội phục tuyệt đối.

Trời ơi, hóa ra Bì Tiểu Tiểu lợi hại đến vậy sao? Đúng là một cô bé thần kỳ!Nếu đám nhỏ này mà sống ở thời hiện đại, chúng chắc sẽ biết đến cụm từ cô gái bảo tàng, bình thường không hay thể hiện nhưng hỏi ra thì cái gì cũng biết.

Bì Tiểu Tiểu vui vẻ đón nhận sự khen ngợi của mọi người, sau đó lại móc mồi câu, quăng dây vào trong ao nước.

Lần này bọn trẻ đều đứng sau lưng xem cô bé câu được kiểu gì.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 39: 39: Không Có Phần Của Anh Kia


Sau khi Bì Tiểu Tiểu quăng dây vào ao, cô bé đứng im không nhúc nhích, trên mặt là vẻ bình tĩnh hiếm xuất hiện ở một đứa bé bình thường.

Chốc lát sau dây cước bắt đầu rung khe khẽ.

Bì Tiểu Tiểu lặp lại các động tác y trước, trong giỏ quả nhiên lại nhiều thêm một con cá cỏ, nhìn qua nặng chừng hai ba cân.

“Tiểu Tiểu lợi hại thật đấy!” – Lưu Nhị Trụ cảm thán, bọn nó câu nửa ngày trời mà chẳng thấy bóng dáng một con cá nào.

“Đúng đúng! Tiểu Kiều Kiều, không nhìn ra em lợi hại thế!” – Lý Niệm Quốc cũng tâng bốc.

“Đống cá này không có phần của anh kia!” – Bì Tiểu Tiểu kiêu ngạo ngẩng đầu, chỉ vào Lý Niệm Quốc mà cô bé không nhớ tên.

“Không thành vấn đề!” – Lâm Nhị Bảo đáp ứng ngay tắp lự, trên mặt mang theo vẻ lấy lòng: “Này Tiểu Tiểu, chúng ta nướng cá ăn được không?”Hì hì hì, rốt cuộc cũng có thịt để ăn rồi, đứng trước miếng ăn thì anh em tốt cũng dám bán, cứ để Lý Niệm Quốc nhận lấy bài học, bớt một người thì bọn họ càng ăn được nhiều hơn.

“Đừng mà, Tiểu…” – Lý Niệm Quốc mở miệng cầu xin tha thứ, còn chưa dứt lời đã bị em trai Lý Niệm Quân bịt miệng.

Gọi nữa là tự tìm đường chết đó!Bì Tiểu Tiểu nhìn giỏ cá, lại bình tĩnh nhìn mặt ao và số người ở hiện trường.

Cô bé do dự hồi lâu, ánh mắt dần trở nên kiên định: “Không, em muốn mỗi người một con!”Câu nhiều là có thể mang về nấu ăn.

Bì Tiểu Tiểu gật đầu thật mạnh, dốc sức vào sự nghiệp câu cá vĩ đại.

Mấy đứa bé trai bị lời nói và hành động hào hùng của cô bé đả động, trên bờ có tận bảy người, câu bảy con cá thì hơi quá rồi.

“Tiểu Tiểu lợi hại!” – Bì Hướng Dương ôm sự tín nhiệm tuyệt đối với Bì Tiểu Tiểu.

Dưới sự cám dỗ của thức ăn, mấy đứa nhỏ vốn không hòa thuận cũng thành về chung phe.

Bì Hướng Dương ngồi xổm bên cạnh Bì Tiểu Tiểu, vô cùng chăm chú nhìn vào ao cá giống chị họ mình, quần chỗ mông cậu bé rách một lỗ lớn, lộ ra da thịt trắng nõn, tương phản rõ rệt với nước da ngăm trên mặt.

Đám Lâm Nhị Bảo bị bầu không khí xung quanh hai chị em ảnh hưởng cũng ngồi xuống cạnh bờ hồ nhìn Bì Tiểu Tiểu làm việc.

Một con, hai con, ba con…Cuối cùng trong giỏ chứa đầy bảy con cá.

Đám trẻ há to miệng đủ nhét một quả trứng gà, trong mắt tràn đầy vẻ thán phục.

“Trâu bò!”“Tiểu Tiểu lợi hại!”“Từ giờ về sau anh sẽ gọi em là chị!” – Lý Niệm Quốc ngốc nghếch nói.

“Ăn cá ăn cá!” – Bì Hướng Dương reo hò.

.
 
Back
Top Bottom