Ngôn Tình Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,465,213
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-70-ca-nha-la-thanh-cai.jpg

Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Tác giả: Trí Xỉ Bất Thị Bệnh
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Điền Văn, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trí Xỉ Bất Thị Bệnh

Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Điền Văn

Giới thiệu:

Là một gia đình trời sinh trời nuôi thập niên 70, người nhà họ Bì không giống các gia đình khác.

Ông Bì thường xuyên tranh cãi với đại đội trưởng, cuối được đưa lên làm đại đội trưởng.

Bà Bì thường xuyên cãi nhau với hội trưởng hội phụ nữ, cuối cùng được đưa lên làm hội trưởng hội phụ nữ.

Chị Bì thường xuyên cãi nhau với bà thím nuôi heo trong làng, cuối cùng trở thành tay nuôi heo cừ khôi, tiếng tăm bay xa mười dặm.

Anh Bì thường xuyên cãi nhau với thầy giáo trong làng, cuối cùng khiến mình trở thành thầy giáo nổi tiếng khắp vùng.

Bé Bì thường xuyên cãi nhau với người nhà, cuối cùng lại khiến mình trở thành đồ bỏ đi không ngóc đầu lên được.

Bé Bì tuy cãi không thắng, nhưng vận may lại tốt. Hôm nay cô nhóc lên núi tìm được ổ gà rừng, ngày mai xuống sông lại bắt được con cá chép, ngày kia đào đất lại đào ra được một rương báu...

Thực ra bé Bì có một bí mật nho nhỏ, bình thường cô không nói gì không phải vì cô cãi không lại người nhà, mà vì cô thực ra một đứa miệng quạ đen.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 1: 1: Cô Bé Khác Biệt


"Reng reng reng! "
Tiếng chuông tan học vang lên, trong căn phòng học đơn sơ bắt đầu trở nên ồn ào, nhốn nháo.

"Được rồi, được rồi, tan học thôi.

" Nữ thanh niên tri thức Vu Thu Cốc đã theo bọn trẻ được một học kỳ, chỉnh lại kính mắt, cho đám trẻ con thôn dã ra ngoài.

Giọng nói của cô không hề mang chút uy nghiêm nào.

Trong đám học sinh lớn nhỏ đang ùa ra ngoài, có một đứa trẻ vô cùng bắt mắt.

Lúc cô bé nghe thấy Vu Thu Cốc nói tan học, mới bắt đầu chậm rãi bỏ sách giáo khoa cũ kỹ và quyển vở vào trong cái cặp sách màu đen, trên cặp còn thêu hình vẽ một con heo đáng yêu.

Cô bé này tên là Bì Tiểu Tiểu, người cũng như tên, vóc dáng nho nhỏ, năm nay vừa tròn mười tuổi.

Tuy đã lên lớp năm, nhưng cô bé trông vẫn giống mấy đứa lớp hai, lớp ba.

Đến khi các học sinh ra hết khỏi phòng học, Vu Thu Cốc mới liếc nhìn Bì Tiểu Tiểu vẫn còn chậm rãi thong thả thu dọn bàn học.

"Tiểu Tiểu, hôm nay em lại là người cuối cùng đấy.

" Vu Thu Cốc nhìn Bì Tiểu Tiểu lẻ loi trơ trọi một mình, có chút đáng thương.

Nhưng cô không biết nên giải quyết vấn đề này như thế nào, chủ yếu là do người nhà của Bì Tiểu Tiểu!
"Tiểu Tiểu, hôm nay người nhà có đến đón em không?" Vu Thu Cốc ân cần hỏi.

Không giống với những đứa trẻ khác, tuy đã lên lớp năm, nhưng người nhà của Bì Tiểu Tiểu vẫn thường đến đón cô bé, cũng coi là một phong cảnh đặc biệt trong trường học.

"Anh trai em đến rồi, anh ấy cầm vở toán của em đi tìm thầy Trương rồi.

" Bì Tiểu Tiểu cất sách vở xong, đẩy cái ghế nhỏ của mình vào gầm bàn, sau đó đi ra cửa lớp.

Lúc gần đi qua cửa, cô bé rất lễ phép, đứng lại chào thanh niên trí thức Vu rồi mới bước ra ngoài:
"Chào cô Vu ạ.

"
Lúc Vu Thu Cốc nghe Bì Tiểu Tiểu nói anh trai cô bé đến rồi, da mặt không khỏi giật giật, sau đó thì đau đầu, tiện thể thương hại thanh niên trí thức họ Trương mà anh trai của Bì Tiểu Tiểu đang đến tìm.

Cô không khỏi cảm thán may mà mình chữa bài tập rất nghiêm túc, không để xảy ra sai sót gì.

Bì Tiểu Tiểu đeo cặp lên vai, ra khỏi phòng học, sau đó đi về phía phòng làm việc của thầy Trương.

Cô bé còn chưa đến gần đã nghe thấy tiếng cãi vã từ trong phòng truyền ra.

Bì Tiểu Tiểu do dự một chút, quyết định đi về trước thì hơn.

Đợi anh trai cô bé cãi nhau xong có lẽ là qua cả giờ cơm tối rồi.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 2: 2: Nhặt Được Tiền


Trên đường trở về, thỉnh thoảng lại có những đứa trẻ ở bên cạnh nô đùa nghịch ngợm.

Nhưng khi đi ngang qua Bì Tiểu Tiểu, bọn chúng đều không hẹn mà cùng dừng động tác lại, cách xa Bì Tiểu Tiểu ra, chừa lại một khoảng cách an toàn với cô bé.

Đôi mắt đen láy của Bì Tiểu Tiểu vẫn luôn nhìn chằm chằm xuống đất.

Một cục đá, hai cục đá!
Ồ?
Cô bé chợt dừng chân, bên cạnh chiếc giày vải màu đen sút chỉ đầy mụn vá có tờ tiền một xu cũ nát, xem ra là đã bị thất lạc ở đây rất lâu rồi, nhưng không biết vì sao không có ai nhặt.

Bì Tiểu Tiểu cúi người xuống nhặt tờ tiền lên, mặc dù nó hơi cũ nát, nhưng vẫn có thể sử dụng được.

Trên mặt Bì Tiểu Tiểu lộ ra nét cười mừng rỡ,
Quả nhiên, không đi cùng anh trai là quyết định chính xác, nếu đi cùng với anh ấy thì đồng tiền này đã không có phần của cô bé rồi.

Bì Tiểu Tiểu cẩn thận gấp tờ tiền lại, nhét vào trong cặp, tiếp tục đi về với tâm trạng vui vẻ.

Ven đường toàn là cỏ dại cao bằng nửa người, bên dưới có một cái rãnh nước đến đầu gối Bì Tiểu Tiểu.

Mùa hè, cô bé rất thích bắt cá trong rãnh nước, chỉ cần sờ vào là bắt ngay được một con.

Nghĩ đến chuyện sắp vào hè, mình lại có thể xuống song bắt cá, Bì Tiểu Tiểu càng thấy vui hơn, hai bím tóc cũng lắc lư theo.

Nhà họ ở cuối làng, gần với sau núi, cách trường học chỉ một đoạn đường ngắn.

Bì Tiểu Tiểu quen thói đi từ đầu làng đến cuối làng, giống như đi qua trường quay kịch câm không một tiếng động, sau đó trở về nhà mình.

Một căn nhà được xây bằng gạch nung, bởi vì đã quá lâu đời, cho nên vách tường loang lổ khá nhiều rêu xanh, trên nóc nhà lợp rơm rạ thu hoạch từ năm ngoái.

Khoảng sân được quây đơn giản bằng hàng rào đan từ nan tre cao khoảng một mét, trong sân trồng đầy rau củ xanh biếc, ở giữa điểm xuyết một vài cây rau màu đỏ.

Thấy không có ai trong sân, Bì Tiểu Tiểu cũng không lạ, người nhà của cô không phải đang tranh cãi với người khác thì cũng là đang trên đà chuẩn bị tranh cãi với người khác.

Bì Tiểu Tiểu đi vào phòng mình, không, là phòng của cô bé và chị gái.

Trong phòng để đầy đồ, giường chiếu cũ kỹ, tủ quần áo, gương trang điểm không biết móc từ đâu ra, còn có bàn học và giá sách nhỏ.

Mỗi lần thấy mấy thứ này, Bì Tiểu Tiểu đều cảm thán năng lực nhặt nhạnh của chị mình, không biết chị ấy làm sao nhét được bao nhiêu đồ như thế vào căn phòng nho nhỏ này.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 3: 3: Cha Mẹ Sắp Nhậm Chức


Thực ra họ có phòng trống, dù sao chú hai Bì Tiểu Tiểu cũng là thợ mộc, trước đây còn chưa quản lý nghiêm ngặt, có thể lên núi chặt ít cây, dựng một căn phòng nhỏ đơn sơ không thành vấn đề.

Nhưng lúc còn nhỏ sức khỏe Bì Tiểu Tiểu không được tốt, vẫn luôn ngủ với chị gái.

Sau khi Bì Hướng Tình lên cấp hai, một tuần mới về một lần, cô bé cũng không muốn dọn ra ngoài nữa.

Bởi vậy hai chị em vẫn ở chung một phòng.

Cất đồ xong, Bì Tiểu Tiểu xắn tay áo, bắt đầu đi nấu cơm tối.

Cơm tối vô cùng đơn giản, cô lấy ít bột ngô và bột mỳ hòa vào với nhau, nhào thành một cái bánh, bỏ thêm chút rau lên trên là được.

Bì Tiểu Tiểu cầm chiếc ghế nhỏ của mình đặt cạnh bếp, tính thời gian xong thì bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Đến khi cô bé bưng đồ ăn ra, thấy một bóng người hớt hải chạy vào.

"Tiểu Tiểu, mẹ con sắp phát đạt rồi.

" Tô Minh Phương chạy đến vại nước, múc một gáo nước uống ừng ực, sau đó nói liến thoắng với Bì Tiểu Tiểu: "Hội trưởng hội phụ nữ trong đại đội chúng ta ngày ngày buôn chuyện nhà bên này, mai mối nhà bên kia, mẹ nói người ta sắp xếp vị trí này cho chị, không phải để chị làm ba mai.

"
"Hứ, bà chị Miêu kia không nghe, nói có bản lĩnh thì mẹ làm hội trưởng hội phụ nữ đi.

Mẹ vừa nghe thấy câu này, làm sao mà chịu được chứ? Mẹ đáp lại ngay tại trận, được, để tôi làm cho.

Tuy mẹ không thèm gì chức vụ này, nhưng khỏi phải nói, chức vụ này chắc chắn là của mẹ rồi.

"
Tô Minh Phương tỏ vẻ bất mãn với chị Miêu.

Bì Tiểu Tiểu nghe mẹ nói muốn đi tranh cử chức hội trưởng hội phụ nữ, bèn dừng tay lại.

Mẹ cô bé còn chưa rõ địa vị của mình ở trong làng à? Muốn chọn ra hội trưởng hội phụ nữ thì cần mọi người bỏ phiếu.

"Con dâu, Tiểu Tiểu.

" Lúc này từ xa vang lên tiếng gọi, Bì Văn Quang từ ngoài xông vào như một cơn gió, đồng phục bằng vải thô đã ướt đẫm mồ hôi, tóc dán vào da đầu như vừa gội.

"Mình làm sao thế?" Tô Minh Phương nhìn bộ dạng chồng không khỏi giật mình, hôm nay không nóng lắm, làm có chút việc sao lại ra nhiều mồ hôi như vậy.

"Nói với hai mẹ con một tin tức tốt, tôi sắp làm đại đội trưởng rồi!" Bì Văn Quang toét miệng cười, mặt mang theo vẻ đắc ý.

"Thật sao?"
"Cái gì?"
Hai mẹ con cùng lên tiếng, một người là mừng rỡ, một người là kinh hãi.

Bì Tiểu Tiểu tưởng rằng hôm nay chỉ là một ngày bình thường trong cuộc sống của mình, nhưng không ngờ cha cô bé lại mang đến một tin kinh hoàng như thế.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 4: 4: Vì Sao Cả Làng Ghét


Nhìn hai bố mẹ vui vẻ kiêu ngạo, Bì Tiểu Tiểu cảm thấy mình và họ không cùng một thế giới, điều gì khiến cha mẹ cô bé cho rằng họ có thể làm được chức vị đó? Là đầu óc đại đội trưởng có vấn đề, hay là người trong làng mù mắt?
Tuy cha mẹ cô bé làm việc rất có tay nghề, nhưng cũng không thể che đậy được việc hàng xóm láng giềng ghét hai người, đừng nói là người trong làng, ngay cả bà nội cũng ghét, không có việc gì thì cũng bớt nói chuyện với hai người họ khi ở trong nhà.

Không phải vì điều gì khác, chỉ là hai người họ khiến người ta rất nghẹn lời.

Ví dụ bình thường nhất:
"Anh Bì ăn cơm chưa?" Dân làng bình thường chào hỏi.

"Giờ này nhà ai còn chưa ăn cơm, anh còn hỏi tôi làm gì?"
Dân làng hết nói nổi.

"Chị Tô, chị thêu bông hoa này đẹp quá.

" Người ta thực lòng thực dạ khen ngợi.

"Cái này người không có mắt cũng nhìn ra được?"
Dân làng lại cạn lời.

Thường xuyên như thế, mọi người sẽ tìm cách đi vòng qua họ.

Đơn giản mà nói, cha mẹ Bì Tiểu Tiểu bị cả làng cô lập!
Nhưng, hai người họ hoàn toàn không phát hiện ra, còn cảm thấy người làng này đầu óc thông minh lên rồi, không hỏi họ mấy vấn đề thiểu năng nữa.

"Cha ơi, sao cha lại làm đại đội trưởng vậy?"
Khóe miệng Bì Tiểu Tiểu giật giật, cô bé cắt ngang sự phấn khích của cha mẹ.

"Cha chỉ nghĩ điểm công năm ngoái có chút không đúng, lúc trước không phát hiện ra, bây giờ nhớ lại, chẳng phải cha có đi đào mương nước đó sao? Vậy không phải nên cộng thêm mấy điểm công nữa, cứ cảm thấy chỗ nào bị sai rồi, nên muốn đi xem lại sổ sách.

"
Bì Văn Quang vừa dứt lời bèn sờ lên cái gáy ướt nhẹp: "Sau đó đại đội trưởng không dám cho cha xem? Hừ, cha làm sao đồng ý chứ? Có quy củ không vậy? Thằng cha ấy tưởng cha không biết chuyện hắn thêm điểm công cho con gái nhà hắn à?"
Bì Tiểu Tiểu bất đắc dĩ, hỏi tiếp: "Sau đó thì sao ạ?"
"Sau đó? Sau đó hắn nói anh là đại đội trưởng hay tôi là đại đội trưởng, có bản lĩnh thì anh đi làm đại đội trưởng đi.

Ai mà không có bản lĩnh chứ? Cha con đồng ý ngay, không phải vì nhân dân phục vụ sao? Cha làm, cha khỏe bằng mấy người đấy.

"
Bì Tiểu Tiểu: con chẳng còn sức mà chế nhạo.

"Đại đội trưởng người ta chỉ nói lẫy thôi, sao hai người lại cho là thật vậy?" Bì Tiểu Tiểu cố gắng cứu vãn, không thể để cha mẹ mình cứ thế nhận chức vụ ấy được.

Tuy cô bé còn chưa học được nhiều, nhưng vẫn hiểu đạo lý.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 5: 5: Chị Và Anh Trai Cũng Sắp Nhậm Chức


"Sao lại là nói lẫy được? Tiểu Tiểu, con còn nhỏ, không hiểu đâu." Bì Văn Quang hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi lời của Bì Tiểu Tiểu, bắt đầu thương lượng ngày mai mặc gì với Tô Minh Phương.
Bì Tiểu Tiểu: bố mẹ nghe con nói này.
Không lâu sau, trong nhà lại có một người nữa về, chính là chị gái của Bì Tiểu Tiểu, Bì Hướng Tình.

Cô cũng chạy vào nhà, không biết ôm cái gì trong lòng.
Đến khi cô đến gần, Bì Tiểu Tiểu kinh ngạc khi thấy thứ trong lòng chị gái.
"Chị, sao chị lại trộm heo con?"
"Đừng nói lung tung, đây là heo con chị ôm từ trong chuồng heo của đại đội ra ngoài." Bì Tiểu Tiểu phản bác, cẩn thận ôm con heo con trong lòng, chỉ sợ tổ tông này rơi xuống.
"Vậy chẳng phải là trộm sao?" Đôi mắt đen láy của Bì Tiểu Tiểu đầy vẻ sốt ruột: "Chị mau thả nó về đi."
"Bác Trương bảo chị bế ra đó." Bì Hướng Tình vênh cằm: "Bác ấy bảo nếu chị đã nói thế thì tự mang về mà nuôi, đừng quấy rầy bác ấy nữa.

Chẳng phải chỉ là nuôi một con heo thôi sao, bác ấy xin con heo này cho chị nuôi rồi, còn bảo muốn xem xem chị nuôi được bao lâu.

Nếu chị nuôi tốt tay hơn bác ấy, thì sau này chị sẽ quản lý chuồng heo."
Heo trong đại đội của họ đều là cùng nhau nuôi, hơn mười con đấy.

Mỗi ngày đều được bác Thẩm cẩn thận hầu hạ, chỉ có điều chẳng thấy thịt đâu.

Ai ngờ ngày nào Bì Hướng Tình cũng đến nói bác ấy nuôi không đúng cách, bị người ta đuổi ra ngoài.
Bì Tiểu Tiểu cảm thấy tấm thân nho nhỏ sắp không đè nén nổi trái tim phải chịu giày vò nhiều năm của mình rồi.

Cô tỏ vẻ tuyệt vọng, run rẩy hỏi: "Chị ơi, con heo này bao nhiêu tiền?"
"Năm đồng, yên tâm, đợi nuôi nó lớn thì chị chính là người đứng đầu đội nuôi heo của chúng ta."
"Làm tốt lắm con gái, nhà chúng ta thật sự có nhiều chuyện vui đến cùng lúc."
"Việc vui gì vậy?"
"Cha/mẹ sắp làm đại đội trưởng/hội trưởng hội phụ nữ rồi." Tô Minh Phương và Bì Văn Quang cùng đồng thanh nói.
"Thật sao?" Cha mẹ, hai người giỏi quá." Bì Hướng Tình hoan hô, không hề nghĩ ngợi đến tính chân thực của vụ việc.
Ba người đều toét miệng cười giống nhau.
Tâm trạng Bì Tiểu Tiểu giống như cỏ dại bật gốc trong gió, lúc thì bay về bên này, lúc lại bay về bên kia, dù sao cũng không đáp xuống đất được.
Đến khi một giọng nói vang lên:
"Cha mẹ, Hướng Tình, Tiểu Tiểu, con sắp làm thầy giáo ở trường của Tiểu Tiểu rồi."
Hay lắm, cỏ dại trực tiếp lướt qua mặt đất, rơi xuống vực sâu..
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 6: 6: Chưa Thấy Mặt Đã Nghe Thấy Tiếng Mắng


Không giống với người nhà hết sức phấn khởi, sắc mặt Bì Tiểu Tiểu bĩnh tĩnh, trong tròng mắt đen láy ánh lên đầy vẻ cam chịu, cô bé cảm thán mình mới tí tuổi đầu mà đã phải trải qua biết bao nhiêu chuyện.

Lúc này bà nội của cô bé cũng về.

“Bà già chết tiệt đó dám trộm dây khoai lang đỏ từ chỗ mẹ về trồng, để xem ngày mai mẹ xử lý bà ta thế nào!” – Bà cụ Tăng Lập Nguyệt hùng hổ dẫn theo chú hai Bì Văn Hòa và vợ chú Đinh Thúy Hồng về cùng, còn có em họ Bì Hướng Dương lon ton theo sau.

“Hai đứa ngốc chúng mày, thấy cũng không biết đường mở mồm, mẹ đang nghĩ quái lạ sao hôm nay trồng nhanh thế, ít hẳn một hàng so với mọi khi.

”Bì Văn Hòa và Đinh Thúy Hồng bước theo Tăng Lập Nguyệt, nghe bà cụ mắng chửi chỉ biết vâng vâng dạ dạ chứ chẳng dám nói lại nửa câu.

“Nội, chú hai thím hai, mọi người về rồi ạ?” – Bì Tiểu Tiểu chạy lại chỗ bà cụ, ánh mắt sáng lên: “Nội ơi, cha con muốn làm đại đội trưởng.

”“Gì mà gọi là muốn làm hả con bé này, ngày mai cha con sẽ làm đại đội trưởng!” – Bì Văn Quang cực kỳ không hài lòng với lời giải thích này.

“Đại đội trưởng gì đấy? Thằng cả, mày lại rảnh rỗi gây chuyện hả? Bằng vào mày cũng muốn lên làm đại đội trưởng? Về soi lại gương đi con ạ.

” – Tăng Lập Nguyệt nghe nói vậy mí mắt lập tức giật giật, tức thì đả kích Bì Văn Quang mấy câu.

“Nhà chúng ta làm gì có gương, mẹ lại không cho mua.

” – Bì Văn Quang phản bác.

Kinh tế nhà bọn họ đều nằm trong tay Tăng Lập Nguyệt, đừng nói là bỏ tiền mua một chiếc gương, mua lương thực thôi cũng phải tính toán chi li từng tí một.

“Tiền tiền tiền! Nuôi ba đứa nhỏ, hai đứa học sinh cấp ba còn đòi tiền đâu nữa? Vốn liếng nhà này đều bị chúng mày tiêu sạch, đẻ cho lắm vào, chỉ biết đẻ không biết nuôi.

Cái thân già này xui tám đời mới gả vào nhà họ Bì, lo việc nhà từ sáng đến tối còn phải giúp chồng chăm con, hết chăm con giờ đến chăm cháu.

”Bì Văn Quang chịu thua.

Mẹ ông ta đúng thật là, lần nào cũng chỉ biết dùng lý do này bắt bẻ bọn họ.

Bì Văn Hòa đứng bên cạnh sợ đến rụt vai, khập khễnh dẫn Đinh Thúy Hồng và Bì Hướng Dương rời khỏi bãi chiến trường.

Tăng Lập Nguyệt nhìn cảnh “một đứa nhát gan một đứa cứng đầu” này thì tức giận lắm mà chẳng biết trút vào đâu, mắng vài câu rồi đi vào trong bếp.

“Con nhỏ Bì Tiểu Tiểu lại nấu cơm rồi, mày cảm thấy trong nhà không có thời gian nấu cơm hả? Lại muốn vào bệnh viện?”.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 7: 7: Hết Hi Vọng


Bì Tiểu Tiểu im lặng không nói gì, bà nội của cô bé vốn là người độc miệng mềm lòng thế đấy, song bà cụ có thể quay về vấn đề chính được không?Tới giờ cơm tối, dưới ánh mắt của Tăng Lập Nguyệt, cả nhà ngồi im thin thít, ngoan ngoãn ăn chút đồ, ăn xong thì yên lặng rời đi.

“Chị dâu, chị để bát đĩa đấy em rửa.

” – Sau khi cả nhà ăn cơm xong, Đinh Thúy Hồng lí nhí nói, trên mặt là thái độ thuận theo.

Từ nhỏ chị ta đã nhát gan, điều kiện bên mẹ khó khăn nên gần như là bị bán vào nhà họ Bì, gả cho Bì Văn Hòa què chân, vào nhà bốn năm năm mà vẫn chưa sinh được mụn con nên càng thêm khúm núm, sợ bị nhà chồng đuổi về, cho dù sau đó sinh được Bì Hướng Dương thì tính cách vẫn không thay đổi.

“Để em để em, ngày mai chị dâu chính là hội trưởng hội phụ nữ, để em cho chị cảm nhận trước chỗ lợi của chức vụ này, đến lúc đó nhớ bầu thêm phiếu cho em.

” – Tô Diệp Phương sôi nổi thu dọn bát đĩa xong mới về.

Đinh Thúy Hồng không dám phản bác, nhìn thấy cô ta dọn dẹp xong hết rồi định cúi đầu rời đi.

“Gì mà hội trưởng hội phụ nữ? Chúng mày định tạo phản đấy à?” – Tăng Lập Nguyệt đứng phắt dậy rống lên.

Chẳng yên ổn được lấy một ngày, rốt cuộc kiếp trước bà đã tạo nghiệt gì để kiếp này đụng phải chúng nó chứ?“Anh con còn muốn đến trường làm thầy giáo, chị con thì ôm lợn về nuôi kìa bà.

” – Bì Tiểu Tiểu chậm rãi cất lời, lặng lẽ mách tội.

“Cuối cùng cũng có đứa biết tìm chút chuyện có ích làm.

” – Không ngờ Tăng Lập Nguyệt nghe xong lại gật đầu tán thưởng: “Biết tìm việc làm là tốt, học cấp ba xong mà về ngày ngày cắm mặt xuống ruộng mới phí tiền của bà mày.

Hướng Tinh, lúc nuôi lợn đừng có ném việc cho bà đấy, nhớ chăm kỹ cả hai con gà mái gà nhà chúng ta nữa.

”“Bà nội yên tâm đi ạ! Mỗi ngày hai quả trứng gà, tuyệt đối không thiếu đâu ạ!” – Bì Hướng Tinh đứng dậy, thề thốt nghiêm túc, trên mặt hiện lên vẻ đắc ý vì mới được phê chuẩn.

Bì Tiểu Tiểu giật giật khóe miệng, chuyện này nằm ngoài suy đoán của cô bé.

Cô bé quay sang nhìn Tăng Lập Nguyệt, thôi quên đi, hết hy vọng rồi.

Quay sang nhìn chú hai với thím hai, được rồi, hai người này còn vô vọng hơn.

Dư lại người cuối cùng chính là Bì Hướng Dương mới năm tuổi đang nhìn cô bé với vẻ mặt non nớt ngốc nghếch, thôi xin tha.

Cuối cùng Bì Tiểu Tiểu cảm thấy cô bé không thể tiếp tục cam chịu như vậy nữa, cô bé còn có thể ra sức mà.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 8: 8: Tết Có Thêm Thịt Ăn


Cô bé nện bước chân nho nhỏ chạy vào phòng chứa củi, Bì Hướng Dương cũng lon ton chạy theo sau.

Lúc này Bì Hướng Tinh đang ngồi chồm hổm dưới đất, lôi cỏ dại, mấy thứ đồ đầu thừa đuôi thẹo và đống cây bông tàn tạ đến độ không thể dùng được nữa mà cô ấy thu gom lúc trước ra, nghiêm túc xây một chiếc ổ nhỏ, sau đó nhấc con lợn đang kêu ụt ịt đặt vào trong.

Có lẽ con lợn cảm thấy chiếc ổ rất thoái mái, thậm chí còn trở mình ở trong, bốn chiếc móng cũn cỡn đạp đạp lên trên, trông đáng yêu cực kỳ.

“Chị!”- Bì Tiểu Tiểu đi tới sau lưng cô ấy, đồng thời nhìn chiếc ổ nhỏ, công nhận là đáng yêu thật.

Chị cô bé từ nhỏ đã thích nuôi động vật, gà vịt trong nhà đều có tay chị chăm, chẳng qua mấy năm này chị từ cấp hai lên cấp ba nên thời gian eo hẹp đi hẳn.

Tuy nói phương pháp nuôi giống nhau nhưng Bì Tiểu Tiểu cảm thấy cô bé nuôi không được mát tay như chị.

Thời điểm Bì Hướng Tinh nuôi gà, mỗi ngày gà đều đẻ đều đặn một quả trứng, mà người khác cho gà ăn lại không ra sản lượng lớn như vậy.

Hiện tại chị cô bé đã tốt nghiệp cấp ba, không có cách nào học lên đại học nên định bắt đầu theo lại nghề cũ.

“Tiểu Tiểu, em xem chú lợn này biết điều chưa nè? Chờ chị chăm nó lớn, Tết nhà chúng ta sẽ có thêm thịt ăn.

” – Bì Hướng Tinh tươi cười rạng rỡ.

“Nhà chúng ta chưa nuôi lợn bao giờ, nhỡ không nuôi nổi thì phải làm sao?” – Lời Bì Tiểu Tiểu nói là sự thật, nếu lợn chết sẽ lỗ nặng, năm đồng đối với nhà cô bé mà nói không phải con số nhỏ.

Chủ yếu là, làm vậy còn đắc tội với thím Vương, chồng thím Vương là bí thư chi bộ của thôn, vẫn luôn kiểm soát việc nuôi trồng trong thôn.

Hai năm nay bên trên giao nhiệm vụ xuống bảo dân nuôi lợn nhưng tự mình nuôi lợn rất khó, tuy phân lợn dùng làm phân bón rất tốt, khổ nỗi bản thân kiếm đủ miệng ăn đã khó, nuôi lợn càng khó hơn, nhỡ nửa chừng lợn sinh bệnh chết thì đúng là lỗ nặng.

Hơn nữa mấu chốt nhất là giá của nhiệm vụ nuôi lợn không cao cho nên mọi người không mấy mặn mà.

Vì vậy đại đội trưởng đưa ra quyết định nuôi lợn chung, quây một khoảng sân để chăn nuôi, bên trong chăm ba bốn mươi con, mỗi năm đều vì bệnh chết mà dư lại đâu đấy hai mươi con, song phụ trách nuôi lợn đều là thân thích của đại đội trưởng và bí thư chi bộ, mọi người cũng không ý kiến gì.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 9: 9: Em Thấy Chị Ngốc Lắm Hả


Nói chung nếu tự mình nuôi lợn thì tổn thất còn lớn hơn.

Tất cả mọi người đều ôm tư tưởng đó, ai ngờ Bì Hướng Tinh biết trên núi có hổ mà vẫn trèo lên, chẳng biết giờ có bao nhiêu người đang cười thầm sau lưng cô ấy nữa.

Đại đội Phong Cốc bọn họ do ba họ lớn tạo thành, sau lưng đại đội trưởng là nhà họ Đoàn, sau lưng bí thư chi bộ thôn nhà họ Lâm và sau lưng kế toán viên là nhà họ Lưu.

Nội bộ ba nhà có mâu thuẫn nhưng đều nhất trí đối ngoại, thế lực ảnh hưởng trong đại đội và công xã cực sâu, một vài gia đình chuyển đến sau đều cố gắng tránh phát sinh xung đột với ba nhà kia.

À, ngoại trừ nhà cô bé, nhà cô bé là bị người ta tránh như tránh tà.

Cô bé thầm nghĩ, hiện tại cha chống đối đại đội trưởng, mẹ chống đối hội trưởng hội phụ nữ, chị chống đối cả nhà bí thư chi bộ đại đội, anh chống đối thầy giáo Trương, mà thầy Trương chính là con rể nhà kế toán viên.

Hay lắm, này rõ là muốn tung một mẻ lưới bắt hết các cấp lãnh đạo trên đại đội mà.

Bì Hướng Tinh quẳng Bì Tiểu Tiểu ra sau đầu, chẳng để bụng trước sự lo lắng của cô bé.

“Lúc trước nhà mình đã nuôi con nhỏ bé tí như em bao giờ đâu, cuối cùng không phải vẫn nuôi lớn à?”Bì Tiểu Tiểu chết lòng.

Không khuyên được chị, Bì Tiểu Tiểu quay đầu bỏ đi lại đụng phải Bì Hướng Dương đằng sau.

Bì Hướng Dương gần năm tuổi mà đã cao ngang ngửa Bì Tiểu Tiểu, bị đụng ngã cũng không khóc, còn cười hì hì, sau đó chìa quả dại bé tí trong tay ra ngỏ ý cho cô bé.

Bì Tiểu Tiểu nhìn trái cây mọng nước đã nứt ra kia và nụ cười ngốc nghếch của Bì Hướng Dương, bất đắc dĩ đỡ cậu bé dậy, cầm lấy trái cây nhét tọt vào miệng cậu bé.

Bì Tiểu Tiểu chạy sang phòng anh mình, bỏ lại Bì Hướng Dương đang nhăn tít mặt vì ăn phải quả dại chua.

“Chậc, em nghĩ chị em ngốc lắm hả?” – Bì Hướng Tinh liếc mắt nhìn Bì Hướng Dương tự mình tạo nghiệt, sau đó lại tiếp tục dồn sự chú ý vào chú lợn nhỏ của cô ấy.

Bì Hướng Dương chỉ có thể yên lặng nuốt quả dại xuống, có chua nữa cũng không thể lãng phí, sau đó mặt như đưa đám trở về phòng, chị Tiểu Tiểu đúng là khó lừa thật đấy!Lúc vào phòng của Bì Hướng Dung, Bì Tiểu Tiểu thấy anh đặt vỏn vẹn hai bộ quần áo lên giường, một bộ màu xám và một màu xanh đậm, vẻ mặt trông rất khó đoán, hình như đang đắn đo không biết lựa chọn bên nào.

Thấy Bì Tiểu Tiểu đi vào, Bì Hướng Dung hỏi ý kiến của cô bé.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 10: 10: Phải Thể Hiện Năng Lực


“Tiểu Tiểu lại đây, nói xem mai anh mặc bộ nào thì ổn hơn?” – Bì Hướng Dung nghĩ đến chuyện ngày mai lên bục giảng dạy học, tính tình thường ngày vốn ổn trọng cũng khó nén nổi kích động.

“Em cảm thấy anh không đi thì tốt hơn á.

”“Được rồi, vậy chọn bộ màu xanh da trời đi.

” – Bì Hướng Dung quyết đoán chọn bộ màu xanh, sau đó treo nó sang một bên.

Bì Tiểu Tiểu nhìn Bì Hướng Dung không để cô bé vào mắt, khóe miệng giật giật liên hồi, nhịn không được quát to: “Anh!”“Hầy!” – Bì Hướng Dung lại lôi sách giáo khoa hồi trước của anh ra, coi chương trình học của bọn Bì Tiểu Tiểu, tính toán xem ngày mai sẽ dạy những gì.

Không lên lớp không được, tuyệt đối không thể để tên thanh niên trí thức họ Trương đến cả bài học cũng giảng sai kia dạy dỗ Tiểu Tiểu nhà anh.

“Đám học sinh đó quậy lắm, không chịu nghe lời đâu!”“Không sao, anh có kinh nghiệm dạy dỗ trẻ con.

”“Thành tích của bọn nó đều kém.

”“Thành tích kém mới thể hiện được năng lực của anh chứ?”Bì Tiểu Tiểu chết lòng lần nữa.

“Hầy…” – Bì Tiểu Tiểu chỉ đành chấp nhận số phận, lê lết về phòng.

Còn cha mẹ ấy hả? Bọn họ càng chẳng để ý lời cô bé hơn.

Bì Tiểu Tiểu đã có thể tưởng tượng đến ngày mai trong thôn náo nhiệt chừng nào rồi.

Buổi tối không có hoạt động gì, người nhà họ Bì nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, chớp mắt một đêm đã qua đi.

Ngày hôm sau lúc Bì Tiểu Tiểu thức dậy, cha Bì và mẹ Bì đã đi làm từ lâu.

Bì Tiểu Tiểu mặc quần áo tử tế, đeo cặp sách lên, sau khi rửa mặt sạch sẽ thì vào nhà bếp lấy một chiếc bánh bột ngô, vừa khéo bắt gặp Bì Hướng Dung ăn mặc chỉnh tề cũng mới mở cửa ra ngoài.

Bì Hướng Dung mặc chiếc áo xanh đậm chọn tối hôm qua, phối với quần đen và giày vải cùng màu, còn cố tình dùng nước vuốt tóc.

“Anh, quần áo của anh sao phẳng lì thế?” – Bì Tiểu Tiểu tò mò hỏi, uầy đến cả một vết nhăn cũng không có luôn nè.

“Anh dùng nước nóng đấy!” – Bì Hướng Dung đóng cửa lại: “Đi thôi Tiểu Tiểu, em suốt ngày rề rà!”Bì Tiểu Tiểu: Thì em đang định đi mà!Song Bì Tiểu Tiểu không phản bác lại, chầm chậm bước theo sau Bì Hướng Dung đi đến trường.

Phải công nhận một điều rằng người nhà cô bé rất cao, cha hơn 1m8, mẹ 1m7.

Anh và chị cô bé còn cao hơn cha mẹ một chút, còn bản thân cô bé, không biết có phải vì cơ thể vốn ốm yếu hay không mà mười tuổi rồi mới được có một mét.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 11: 11: Một Ưu Điểm Đủ Để Lấn Át Tất Cả Khuyết Điểm


“Đã bảo em là đứa rề rà mà.

” – Bì Hướng Dung đi hai bước, quay đầu lại thì thấy Bì Tiểu Tiểu như ốc sên bò phía sau, cách anh tận một khoảng rõ xa.

Anh sải hai ba bước quay về ngồi xổm trước mặt cô bé.

“Em tự đi được.

” – Bì Tiểu Tiểu từ chối bả vai rộng lớn trước mặt.

“Mau trèo lên, với tốc độ này của em thì chỉ có con rùa già trong thôn mới so được.

”Rùa già trong miệng Bì Hướng Dung chính là con rùa bự bắt được ở cửa thôn, người ta nói nó sống hơn trăm năm nên thành tinh rồi, vì vậy dù vào những năm khó khăn nhất cũng không ai dám động đến nó.

Con rùa đó như thể biết không ai dám động vào mình nên thường lên bờ đi dạo, coi đại đội thành công viên cho nó tản bộ luôn.

Bì Tiểu Tiểu cảm giác mình bị sỉ nhục, so sánh cô bé với con rùa lười kia rõ là quá quắt mà! Nhưng vì phòng việc anh trai lại đem đến cho cô bé đả kích lớn hơn nên Bì Tiểu Tiểu chỉ đành ngoan ngoãn leo lên lưng anh.

Dưới sự hỗ trợ của anh trai, tốc độ đến trường của Bì Tiểu Tiểu nâng cao rất nhiều.

Bình thường một mình cần đi mất hai mươi phút, anh trai dùng mười phút đã xong.

Cũng bởi vậy, thời điểm Bì Tiểu Tiểu vào lớp thì bên trong chẳng có một bóng người.

Cô bé kéo chiếc ghế nhỏ dưới gầm bàn ra ngồi, sau đó lôi sách vở, bút chì, vở tập viết để lên mặt bàn.

Anh trai đã sang văn phòng chuẩn bị, xem dáng vẻ rất để tâm lời nói của thầy Trương.

Bì Tiểu Tiểu không biết nên lo lắng cho chính mình hay là thầy Trương nữa, dầu gì thầy Trương nhất định không ngờ tới anh ta chỉ thuận miệng nói một câu… lại có phụ huynh học sinh để bụng thật.

Cô bé đặt bút lên bàn, bắt đầu phân tích ưu nhược điểm của thầy Trương.

Đầu tiên là khuyết điểm, thầy Trương lên lớp không nghiêm túc, luôn dạy sai nội dung bài học, vào giờ muộn, toàn để bọn họ ngồi chơi nửa tiết, còn tiết lộ đề thi cho học sinh có quan hệ thân thiết, chấm điểm linh tinh cho cô bé, vân vân.

Về ưu điểm, anh ta là con rể nhà kế toán viên, nhà kế toán viên chỉ có mỗi mình cô con gái nên rất vừa ý thầy Trương.

Hay lắm, một ưu điểm đủ để lấn át tất cả khuyết điểm.

Bì Tiểu Tiểu thở dài thườn thượt, không biết đang sầu thay anh trai mình hay thầy Trương đây.

Chẳng mấy chốc các bạn học trong lớp rải rác đi vào.

Bọn chúng hết quăng đồ đến oánh lộn, song đều rất ăn ý vòng qua vị trí của Bì Tiểu Tiểu.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 12: 12: Lên Lớp


Vẻ mặt bình tĩnh của Bì Tiểu Tiểu trông rất chững chạc giữa một đám nhóc choi choi.

Đứa lớn nhất trong lớp mười sáu tuổi, nhỏ tuổi nhất là Bì Tiểu Tiểu.

Hai tiết đầu buổi sáng do thầy Trương phụ trách, anh ta có thói quen nửa buổi mới đến lớp nên mọi người đều yên tâm nô đùa inh ỏi.

“Khụ!”Vì vậy lúc Bì Hướng Dung tiến vào cả hai bên đều không phản ứng kịp.

Bọn nhỏ đang nô đùa: Ô kìa, sao anh cả nhà họ Bì lại ở đây?Bì Hướng Dung: Đang giờ học phải không? Mình đâu có nhớ nhầm.

Sau đó Bì Hướng Dung nhìn lướt qua tình huống lớp học, thấy Bì Tiểu Tiểu ngoan ngoãn ngồi tại chỗ thì hài lòng gật đầu, không hổ là em gái mình.

“Được rồi, vào học thôi, các em về chỗ ngồi hết đi.

”Một đám con nít mờ mịt trở về chỗ ngồi.

Tình huống gì thế này?“Thầy Trương của các em bảo tôi dạy thay, cho nên sau này thầy giáo số học của các em sẽ do tôi đảm nhiệm, lần sau gặp mặt phải gọi là thầy Bì, nhớ chưa?” – Bì Hướng Dung bình tĩnh viết một chữ Bì lên bảng đen.

Bì Hướng Dung thân hình cao lớn, tính tình điềm đạm, ánh mắt tràn ngập sắc bén, anh quét một vòng quanh lớp học.

“Lưu Nhị Trụ, ngồi rồi đừng có ngoe nguẩy mãi, trên ghế có đinh đâu!”“Lâm Nhị Bảo, sách đâu? Bị em ăn mất hay cầm đi chùi đít rồi? Lần sau nhớ mang sách theo, sách đắt lắm đấy!”“Triệu Tiểu Tứ, nhìn lên bảng đen chứ nhìn tôi làm gì?”…Bởi vì Bì Hướng Dung ngày thường rất có uy thế trong thôn lại thêm cái miệng hay chửi thề trong lớp nên đám nhỏ lớp năm của đại đội Phong Cốc năm đó là lớp nghiêm túc nhất từ trước đến nay.

Ngay cả Lâm Đại Bảo bình thường ghét cay ghét đắng việc học cũng thành thật nghe giảng, nhưng do không mang sách nên cậu bé buộc phải xem sách chung với Bì Tiểu Tiểu.

Hình như việc này cũng khá đơn giản, Lâm Nhị Bảo thầm nghĩ.

Chờ đến khi thầy Trương vào lớp, không nghe thấy tiếng quậy phá ồn ào còn tưởng là đám học sinh kia chạy đi đâu phá phách rồi.

Anh ta cũng chẳng buồn quan tâm, tay không bước vào lớp học, càng lại gần càng thấy bất thường.

Sao có tiếng giảng bài thế này?Anh ta nhíu mày, trên khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ không vui.

Người nào không biết phép tắc dám dạy lớp của anh ta?Thầy Trương ngó vào, ha, này không phải là thằng ranh hôm qua tới tìm anh ta lý luận sao?Đúng là làm phản mà!“Mấy người làm gì thế?” – Thầy Trương nổi giận đùng đùng xông thẳng vào lớp học.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 13: 13: Em Cũng Không Biết Nữa


“Mắt thầy mù à?” – Bì Hướng Dung đang giảng đến hăng say, đột nhiên bị người khác cắt ngang nên rất khó chịu: “Tôi đang dạy học!”“Ý tôi là cậu dựa vào đâu mà vào đây dạy học?” – Thầy Trương nện tay xuống bàn học của Lưu Nhị Trụ, đôi tay truyền đến đau đớn khiến khuôn mặt anh ta vặn vẹo.

Lưu Nhị Trụ cũng sợ hết hồn, kéo ghế nhỏ lùi về phía sau.

“Hừ, hóa ra thầy không những không biết giảng dạy mà còn có vấn đề về não nữa.

”“Cậu…”“Cậu cái gì mà cậu!” – Bì Hướng Dung không thèm sợ hãi, bình tĩnh nói với anh ta: “Hôm qua chẳng phải anh nói tôi có bản lĩnh thì đến thay anh làm thầy giáo đi sao? Những lời này anh còn nhớ chứ?”Thầy Trương dĩ nhiên nhớ, hôm qua anh ta bị Bì Hướng Dung bám riết đến phiền, không phải chấm sai điểm bài thi thôi à? Sai cũng sai rồi, so đo mãi!Sau đó dưới cơn nóng giận anh ta đã buột miệng nói ra những lời đó, nhưng ai ngờ tên này lại coi là thật.

“Cậu!” – Thầy Trương muốn phản bác lại nhưng không thốt nên lời, ngón tay run run chỉ thẳng vào Bì Hướng Dung.

Bì Hướng Dung đẩy tay anh ta ra, nói với vẻ mặt chân thành: “Được rồi, trí nhớ anh không tốt tôi cũng không trách anh đâu, anh xuống dưới đi, tôi còn phải dạy học.

”Sau đó Bì Hướng Dung bảo mấy đứa trẻ về chỗ ngồi, coi thầy Trương như không khí mà tiếp tục giờ học.

Thầy Trương nhìn học sinh trong lớp phối hợp với Bì Hướng Dung thì quay ngoắt người đi.

Tức chết anh ta, để anh ta xem tên kia trụ được mấy bữa.

Còn đám học sinh kia nữa, lúc sau đừng hòng bảo người trong thôn đến cầu xin anh ta dạy học.

Bì Tiểu Tiểu thấy Bì Hướng Dung đối đầu với thầy Trương thì trưng ra vẻ mặt bình tĩnh, cầm bút chì viết viết vẽ vẽ trên quyển vở một cách bình thường.

Lâm Nhị Bảo xem sách nhờ bên cạnh thấy thế, trong lòng không hiểu sao sinh ra cảm giác bội phục với cô bé: “Này Bì Tiểu Tiểu, thầy Bì lợi hại thật đấy, cả anh nghe giảng cũng hiểu này.

”Bì Tiểu Tiểu liếc nhìn cậu ta, hóa ra người này vẫn có nhận thức rõ ràng về thực lực của bản thân.

“Lâm Nhị Bảo!” – Bì Hướng Dung thấy động tác của Lâm Nhị Bảo, mày nhíu chặt lại, tên nhóc kia không chịu học còn quấy rầy em gái anh.

“Tôi hỏi em, em có hai mươi lăm viên kẹo trái cây, sau khi chia đều cho Lưu Nhị Trụ và Triệu Tiểu Tứ thì em còn lại mấy viên?”“Em, em cũng không biết nữa.

” – Lâm Nhị Bảo đứng dậy, nghe thấy vấn đề này thì mặt nhăn tít lại.

“Ha ha ha ha!” – Những bạn học khác cười vang, Bì Tiểu Tiểu cũng nhịn không được mỉm cười.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 14: 14: Anh Ấy Không Đáng Sợ Lắm


“Được rồi, vậy thì đổi sang một cách hỏi khác.

Bạn học Lâm Nhị Bảo, em vì làm ồn trong lớp học mà bị đánh hai mươi lăm roi, nhưng đồng bọn của em là Lưu Nhị Trụ và Triệu Tiểu Tứ muốn chia ra gánh thay em một phần.

Đến lúc này rồi mà còn chưa chia xong hả? Nếu không em muốn ai bị đánh?”Nghe thầy Bì nói vậy, Lâm Nhị Bảo lập tức khôn ra: “Mỗi người bị đánh tám roi, một roi dư ra để Lưu Nhị Trụ chịu ạ.

”Lưu Nhị Trụ: “Được lắm Lâm Nhị Bảo, tan học mày cứ đợi đấy!”“Nào nào, trật tự! Câu trả lời rất chính xác.

Giờ chúng ta tiếp tục, nếu nhà em có năm mươi bắp ngô…”“Tùng tùng tùng!” – Tiếng trống báo giờ tan học vang lên.

Bì Hướng Dung lại quay về văn phòng, chào hỏi với Thu Cốc còn đang sửng sốt, sau đó bình tĩnh như thường di chuyển sang một lớp học khác.

Hôm nay của Bì Tiểu Tiểu hơi khác so với mọi khi.

Thường ngày tan học các bạn toàn vòng qua cô bé để ra về, nay trống vừa đánh đã có mấy gương mặt ríu rít vây quanh cô bé.

“Bì Tiểu Tiểu, Bì Tiểu Tiểu, sau này thầy Bì còn dạy chúng ta nữa không?” – Lâm Nhị Bảo rất chờ mong, hôm nay cậu mới được tuyên dương trên lớp học đó.

“Đúng rồi, thầy Bì không hề đáng sợ như trong tưởng tượng luôn ấy.

”Bì Tiểu Tiểu nhìn mọi người vây xung quanh, thấy hơi không quen, song đối với vấn đề của các bạn cô bé đều đáp đâu ra đấy: “Không biết sau này còn được dạy hay không nữa.

”Cô bé cảm thấy nhất định là không, thầy Trương đâu có khả năng sẽ nhường vị trí tốt này lại cho người khác.

“Anh ấy không đáng sợ lắm, nhưng có chút chút, sau này các cậu sẽ biết.

”Ngoại trừ nói chuyện hay làm nghẹn họng người khác ra thì anh trai cô bé vẫn rất bình thường.

Kết thúc giờ học buổi sáng, Bì Tiểu Tiểu bắt đầu thu dọn sách vở.

Cô bé theo thói quen nhét tất cả vào cặp sách, để rơi mất thứ gì thì xót lắm.

Còn một mẩu bút chì dài bằng nửa ngón tay, dùng được, cất vào đã, cục gôm đã mòn gần hết, cất tiếp, còn tập sách giáo khoa…“Ầy, Bì Tiểu Tiểu, sao vẫn còn dọn đồ thế?” – Sau tiết học vừa rồi, ấn tượng của Lâm Nhị Bảo đối với Bì Tiểu Tiểu có sự thay đổi to lớn.

Tất cả là do mẹ cậu ta, cả ngày đều bảo phải cách xa nhà họ Bì, cậu ta tiếp xúc thấy có đáng sợ gì đâu.

Lâm Nhị Bảo thấy Bì Tiểu Tiểu rề rà mãi, trực tiếp vươn tay ôm cả đống đồ còn dư nhét tất vào cặp sách cô bé.

Bì Tiểu Tiểu: “???”Màn kịch nhỏ:Đại đội trưởng: Có bản lĩnh thì ông tới đi!Chị Miêu: Có bản lĩnh thì cô tới đi!Thanh niên trí thức Trương: Có bản lĩnh thì cậu tới đi!Người nhà họ Bì: Tới liền đây!.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 15: 15: Về Cùng


“Đi, về nhà với bọn anh!” – Lâm Nhị Bảo nhiệt tình mời, bên ngoài lớp học còn có Triệu Tiểu Tứ và Lưu Nhị Trụ đang đứng chờ.

“Em muốn về cùng anh trai.

” – Bì Tiểu Tiểu chậm rãi lên tiếng, từ chối lời mời của Lâm Nhị Bảo.

“Ồ, vậy chúng ta có thể về cùng nhau.

” – Lâm Nhị Bảo nghe cô bé nói vậy còn hớn hở hơn.

Lâm Nhị Bảo năm nay mười ba, mục tiêu vốn chỉ là lấy được bằng tốt nghiệp tiểu học mà thôi.

Chính bọn nó cũng không ngờ một ngày nào đó lại cảm thấy hứng thú với việc học tập, bọn nó đều rất thích thầy Bì.

Mặc dù Bì Hướng Dung năm nay cũng mới mười bảy, tuổi tác hai bên không chênh lệch bao nhiêu nhưng dầu gì anh cũng là học sinh cấp ba.

Bì Tiểu Tiểu liếc nhìn bọn nó mấy lần, chẳng hiểu tại sao mấy người này lại muốn về cùng cô bé và anh trai nữa.

Song cô bé cũng không thèm để ý, nện bước về phía văn phòng, theo sau là đám Lâm Nhị Bảo.

Bì Hướng Dung đang đứng trước cửa văn phòng chờ Bì Tiểu Tiểu cùng về ăn cơm, thấy mấy người theo sau cô bé còn tưởng là em mình bị bắt nạt bèn nghiêm mặt bước qua.

“Tiểu Tiểu!”“Anh!”“Em chào thầy Bì!”“Chuyện gì đây?” – Bì Hướng Dung nghiêm túc nhìn đám Lâm Nhị Bảo, hay lắm, toàn là mấy nhóc quỷ nghịch ngợm thường ngày vẫn khiến người trong đại đội đau đầu.

“Chúng em muốn về cùng hai người ạ!” – Lâm Nhị Bảo hăng hái nói, cậu ta cảm thấy dáng vẻ này của thầy Bì đặc biệt phong cách.

Tầm tuổi này của bọn nó vốn là thời điểm thích ngưỡng mộ ai đó, thầy Bì Hướng Dung không lớn hơn cả đám bao nhiêu nhưng lại là một người cực kỳ xuất sắc.

Cậu ta không tự chủ được muốn ở gần thần tượng.

Bì Hướng Dung yên lòng: “Có phải không biết đường đâu, hay ho gì mà chờ về cùng?”Chuyện này hả, Lâm Nhị Bảo sờ đầu, cậu ta chẳng biết nên giải thích ra sao.

“Về cùng đi!” – Bì Tiểu Tiểu đeo cặp sách lên lưng, giải vây giúp đám Lâm Nhị Bảo: “Anh, cõng em.

”Cô bé đi bộ được, chẳng qua tốc độ rất chậm.

“Ầy Bì Tiểu Tiểu, lớn tướng rồi còn muốn thầy Bì cõng hả?” – Lâm Nhị Bảo rất ngạc nhiên.

Bì Tiểu Tiểu ghé lên lưng anh trai, thầm nghĩ sớm biết vậy mặc cho mấy anh lúng túng chết luôn.

“Cơ thể Tiểu Tiểu không được khỏe.

” – Bì Hướng Dung nghiêm túc giải thích: “Em xem con bé mới cao được từng này.

”Anh rút một tay ra ra dấu, ước chừng độ cao đến đùi mình.

Bì Tiểu Tiểu ở trên lưng anh trợn mắt.

“Ồ, đúng thật!” – Lâm Nhị Bảo đồng tình.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 16: 16: Chức Vụ Này Là Của Cô Nốt


Cả đám ríu ra ríu rít về đại đội.

Bì Tiểu Tiểu cảm giác ánh mắt mọi người nhìn bọn họ rất khác thường.

Lớp học mới tan, chuyện anh trai đâu thể lan truyền nhanh đến vậy, đừng bảo là chuyện bên phía mẹ cô bé nhé?Lại nói hôm qua Tô Minh Phương mới tranh chấp với hội trưởng hội phụ nữ là thím Miêu, sáng sớm nay đã hăng hái chạy đến chỗ bọn họ làm việc, lại đụng phải thím Miêu đang nhìn chị với vẻ mặt chờ xem trò hề.

“Ô kìa chị Miêu, đây là lần đầu tiên trong suốt mấy năm qua tôi gặp chị đến sớm vậy đấy.

Trông chị có vẻ đang rất chờ mong nhỉ?” – Tô Minh Phương thấy chị ta thì càng vui vẻ hơn: “Chị không muốn làm nữa thì phải nói sớm chút chứ, chuyện vì nhân dân phục vụ này nhà chúng tôi thành thạo lắm.

”“Chị nói xem nhậm chức hội trưởng hội phụ nữ này vừa không có lương còn phải họp hành suốt ngày.

Nhiều năm qua khổ cực cho chị rồi, có điều chị yên tâm, tôi đã chuẩn bị tốt tâm lý.

”Thím Miêu nghe xong lập tức mặt xám mày tro.

Đang mỉa mai chị ta đúng không?Làm hội trưởng hội phụ nữ trong đại đội quả thực không nhận được đãi ngộ tốt như làm việc chính thức ở huyện, tuy nói mỗi ngày chỉ tính sáu điểm công nhưng mỗi tháng tính ra cũng được năm đồng, là một công việc ngon ăn.

Lúc trước bọn họ không hề đề cập đến bản thân công việc và đãi ngộ tiền lương.

“Có giác ngộ là tốt, cuộc họp lần trước trên huyện bảo chúng ta tuyên truyền việc bảo vệ quyền của phụ nữ và trẻ em.

Cô nói thử xem nhà ai trong đại đội mà không đánh vợ với con? Cô chỉ biết chăm chăm nhìn chuyện tôi không làm được, sao cô không làm thử tôi xem nào?” – Thím Miêu nói đầy quái gở, chị ta càng nhìn Tô Minh Phương lại càng tức, nhà họ Bì đúng là đám lỗ m ãng.

“Này, nhà tôi không nhé!” – Tô Minh Phương kỳ quái hỏi: “Có chuyện như vậy sao trước giờ không thấy chị nói gì?”Thím Miêu đối diện với ánh mắt của Tô Minh Phương, tức lắm mà chả biết xả vào đâu: “Được, vậy nhiệm vụ này giao lại cho cô!”“Đó đâu chỉ là nhiệm vụ, không phải từ hôm nay trở đi chức vụ này là của tôi rồi à?” – Tô Minh Phương phản bác, nhìn thím Miêu với vẻ mặt chị sẽ phải hối hận cho xem.

“Được thôi, chức vụ cũng là của cô nốt! Để tôi chống mắt lên xem cô giải quyết vấn đề này như thế nào.

Phải báo cáo lại tình huống với bên công xã nữa, đến lúc đó cô nhớ đi!” – Thím Miêu tức giận, nói xong lập tức xoay người bỏ đi, lòng thầm nghĩ để tôi xem thể loại lỗ m ãng như cô tuyên truyền được gì ở đại đội.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 17: 17: Nhậm Chức


Thế là lúc Bì Tiểu Tiểu về thôn, đi chưa bao xa đã bắt gặp một nhóm người đứng tụ tập trên con đập trong thôn.

“Đông vui thế!” – Lâm Nhị Bảo mắt sáng lên: “Đi, chúng ta nhanh ra đấy xem có chuyện gì.

"Triệu Tiểu Tứ và Lâm Nhị Trụ theo sát đằng sau, lao về phía đám đông, bọn nó ỷ mình nhỏ con, chẳng mấy chốc đã chen vào rồi biến mất giữa biển người, hoàn toàn bỏ quên bạn nhỏ mình mới làm quen.

Bì Tiểu Tiểu được đặt xuống đất, nhìn đám đông chen chúc, lại nhớ dọc đường đi bắt gặp rất nhiều gương mặt trên đại đội.

Vẻ mặt của cô bé nom vô cùng bất lực nhưng vẫn ôm chút hy vọng nhỏ nhoi hỏi anh trai.

“Anh ơi, đừng bảo là như em nghĩ đấy nhé?”“Anh có phải con giun trong bụng em đâu mà biết em đang nghĩ gì? Đi thôi, xem mẹ chúng ta làm việc thế nào.

” – Bì Hướng Dung buột miệng mắng một câu, sau đó dắt tay cô bé tiến vào trong.

Một lần nữa, Bì Tiểu Tiểu nảy sinh xúc động cuộc sống chẳng dễ dàng gì, cô bé không muốn vào trong đâu!!!Nhưng sự giãy giụa của cô bé chẳng hề có tác dụng, cứ thế bị anh trai kéo tay chen thẳng vào đám đông.

“Mọi người lại đây, lại đây coi này! Nhớ cho kỹ, tôi, Tô Minh Phương, hôm nay đã đạt thành nhất trí với hội trưởng hội phụ nữ là chị Miêu đây, từ giờ trở đi tôi sẽ đảm nhiệm chức hội trưởng hội phụ nữ của đại đội ta.

”Người trong đại đội còn tưởng là tổ chức hoạt động gì, ngó coi thử thì thấy cô con dâu khờ nhà họ Bì dẫn theo học sinh cấp ba kê bàn trên con đập, phỏng chừng là có chuyện bèn chạy lại hóng hớt xem sao.

Nghe xong thông báo nhưng chẳng ai thèm để ý.

“Hầy, chuyện bao lớn mà cứ phải ra đây nói oang oang?”Bọn họ còn chướng mắt chức hội trưởng hội phụ nữ tính sáu điểm công một ngày đây, đám nhóc lớn tùy tiện làm một ngày còn kiếm được nhiều hơn huống chi là người trưởng thành bọn họ.

Tuy nhiên vẫn có người để ý.

“Dựa vào đâu hả? Hội trưởng hội phụ nữ nên do dân bầu, sao có thể trực tiếp cho cô?” – Mới lên tiếng là người đã thua trong lần bầu hội trưởng hội phụ nữ lần trước – Trương Thúy Phương – dâu út nhà họ Lưu, quen ăn không ngồi rồi, muốn lên làm hội trưởng hội phụ nữ để được nhàn hạ.

Nhưng người của bí thư chi bộ nhà họ Lâm trên đại đội nhiều như vậy, sao cô ta có thể được chọn chứ, nên đến giờ vẫn còn canh cánh trong lòng.

Tô Minh Phương phớt lờ cô ta.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 18: 18: Yên Tâm


“Hừ, chức hội trưởng hội phụ nữ dĩ nhiên cần người bầu chọn nhưng tôi đây chỉ thay thím Miêu làm một thời gian.

Còn không phải do thím Miêu cảm thấy các bà các chị làm việc cả ngày nhưng sinh hoạt không được như ý nên tôi mới giúp chị ấy một tay hay sao?”Chị em phụ nữ trong đại đội nhao nhao lên.

“Đám phụ nữ chúng tôi thế nào? Vừa biết làm việc vừa biết lên giường.

”“Ha ha ha ha!”Đám đông cười vang.

Thím Miêu đứng cạnh đấy mặt mũi xanh lè, không ngờ Tô Minh Phương lại chơi chiêu này.

Chị ta cho rằng Tô Minh Phương làm hội trưởng hội phụ nữ được hai ngày sẽ bị người ta cười cho thối mặt, sau đó phải cúp đuôi quay về nhận lỗi.

Giờ họ Tô ở trên đại đội nói thẳng sẽ thay vị trí của chị ta, bảo chị ta phải xử lý tiếp thế nào?Đổi ý trước mặt nhiều người như vậy?Vợ của bí thư chi bộ sẽ không làm ra loại chuyện mất mặt đó!Tô Minh Phương trợn mắt: “Chị Miêu nói, phía trên là chúng tôi đang truyên truyền giúp các đồng chí nữ biết cách yêu thương bản thân, bảo vệ quyền lợi của mình, hành động đánh vợ con ở nhà là sai trái!”Câu này khiến các đồng chí nam không vui.

“Tôi nói này con dâu cả nhà họ Bì, chuyện ông đây cùng vợ trao đổi tình cảm cũng đến phiên cô quản hả? Hơn nữa không đánh đám trẻ ngang ngạch kia để chúng nó quậy tung trời chắc?”“Mấy tên đàn ông thối tha các anh cút sang một bên đi, về vấn đề này tôi nhất trí với đồng chí Minh Phương.

”“Đúng! Đám đàn ông suốt ngày tụ tập các anh chẳng được tên nào tốt cả!”“Chồng cô thì không tệ? Mồm ghét bỏ xong không phải ngày nào cũng lên giường sinh con?”“Ha ha ha ha!”Tô Minh Phương lại trợn mắt, đám đàn ông kia cả ngày chẳng chịu làm chuyện đứng đắn.

Sau đó chị bắt gặp thím Miêu trong đám đông, vội vàng gọi to.

“Thím Miêu, chị nói là đưa chức hội trưởng hội phụ nữ này cho tôi làm rồi đó.

Chị yên tâm, chuyện về cánh chị em phụ nữ tôi xử lý được.

”Con ả ngu ngốc này!Thím Miêu nhìn lại, hít vào một hơi thật sâu, ngoài miệng cười giả lả kỳ thực trong lòng chỉ muốn triệt hạ đối phương: “Ừ, cho cô làm đó, cô phải quen dần với các chỉ thị do bên trên giao xuống, bằng không tôi lại lo lắng.

”Nhịn xuống nhịn xuống, đợi đến khi Tô Minh Phương làm sai mình sẽ giành lại vị trí.

“Chị yên tâm!” – Tô Minh Phương cất giọng oang oang, rất có đặc trưng của Tăng Lập Nguyệt.

Bì Tiểu Tiểu đứng cạnh đó cũng hít vào một hơi thật sâu, mặc dù lỗ tai đã được Bì Hướng Dung che lại nhưng vẫn không thể khinh thường giọng nói của mẹ cô bé.

Màn kịch nhỏ:Mẹ Bì (hưng phấn): Mình phải tuân theo luật, bảo vệ quyền lợi của phụ nữ và trẻ em!Bì Tiểu Tiểu (rầu rĩ): Mẹ buông con ra trước rồi hẵng nói!!!Bố Bì (kiên định): Bảo vệ phụ nữ và trẻ em, bắt đầu từ nhà chúng ta!Bà nội Bì (hài lòng gật đầu): Tốt, không cần phải quỳ.

.
 
Thập Niên 70 Cả Nhà Là Thánh Cãi
Chương 19: 19: Nông Nhàn


Nhìn hội thím Miêu với người nhà họ Lâm mang theo sắc mặt khó coi, lại xem đám đông cười cợt đứng hóng hớt, Bì Tiểu Tiểu thầm thở hắt một hơi.

Nói gì được nữa đây, ván đã đóng thuyền rồi, không xong cũng phải xong.

Bằng không nhà cô bé sẽ bị người ta cười cho thối mặt.

Cuối tuần, Bì Tiểu Tiểu cõng sọt nhỏ và cầm theo chiếc cuốc be bé của mình định lên núi, lúc sắp bước ra khỏi cửa cô bé lại thu chân về, đổi hướng vòng sang phòng chứa củi.

Con lợn nhỏ Bì Hướng Tinh ôm về đang nằm ngủ quay trong ổ, cái đuôi ngắn cũn thỉnh thoảng phe phẩy đuổi ruồi.

Bì Tiểu Tiểu cau mũi, ánh mắt đầy sự chê bai: “Mày chỉ biết ngủ thôi!”Sau đó trong mắt cô bé lóe lên vẻ giảo hoạt, tìm một chiếc gậy nhỏ chọc chọc lợn con.

Lợn con bị cô bé quấy rầy đến tỉnh, mở mắt hừ khẽ.

Bì Tiểu Tiểu thấy nó dậy rồi thì hài lòng bảo: “Đi kiếm ăn đi!”Sau đó cô bé bỏ ra ngoài tìm rau dại.

Hiện tại đang là tháng năm, gieo trồng vụ xuân đã xong, khoai lang đỏ cũng được trồng vào mấy ngày trước.

Vì vậy nhiệm vụ chính mỗi ngày của những người lớn trong đại đội chỉ đơn giản là tụ họp, sau đó đi tưới nước, nhổ cỏ, bắt sâu bọ, cày bừa… so với khi trước không tính là bận rộn.

Còn về trẻ con trong đại đội, đám con trai phần lớn đều chạy đi chơi, con gái hiểu chuyện hơn sẽ giúp gia đình giặt quần áo, nấu cơm tiện thể lên núi hái chút rau dại.

Song đối với những gia đình bình thường mà nói, bất kể người lớn có bận rộn đến đâu thì trẻ con vẫn nhãn rỗi hơn, luôn tranh thủ tìm cơ hội lúc rảnh để kiếm bạn chơi cùng.

Nhà họ Bì có hai ông con trai, anh cả Bì Văn Quang tính ngang như cua, không đủ khôn khéo, vợ con cũng rặt một nết, giỏi nhất là chọc người khác điên tiết.

Em út Bì Văn Hòa nhu nhược không đủ sức chống đỡ gia đình, chân phải tàn tật do năm xưa bị ngã lúc chạy nạn, bình thường làm ruộng, đến điểm công còn cầm thiếu.

May mà chú ấy có tay nghề làm mộc, thường ngày làm mộc kiếm tiền, đến cuối năm lại mua điểm công đổi lấy lương thực.

Dòng họ trong đại đội rất lớn nên những người chuyển đến sau thường bị bài xích, lại thêm tình huống của con thứ nên nhà họ Bì đến giờ vẫn không tách ra ở riêng.

Gió mát tháng năm và ánh nắng dịu dàng mơn chớn trên người Bì Tiểu Tiểu, cô bé chầm chậm đi đến ngọn núi sau thôn.

Muốn ra sau núi phải băng qua một đoạn đường bằng rộng rãi, sau đó men theo đường mòn trèo lên.

.
 
Back
Top Bottom