Ngôn Tình Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu

Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 160: Chương 160


Trương Phi Yến vẫn hơi sợ hãi, lỡ như Sở Thấm quá thông minh, nhìn thấu cô ấy thì phải làm sao?

Cô ấy do dự suốt mấy ngày, cuối cùng còn chưa tìm tới cửa đã thấy Sở Thấm tới nhà đội trưởng Hàn.

Sở Thấm ra khỏi nhà là một chuyện hiếm có, mà ra khỏi nhà lại không tới nhà chú út lại càng là chuyện khó tin hơn.

“Đội trưởng, tôi có việc muốn hỏi ông.”

Trương Phi Yến chỉ nghe được câu này lúc Sở Thấm đứng ngoài cửa nói, sau đó cô đi vào trong sân rồi vào nhà chính, lúc này Trương Phi Yến hoàn toàn không nghe được cô nói cái gì nữa.

Tại nhà chính nhà họ Hàn.

Hàn Định Quốc tò mò: “Cô hỏi chuyện này làm gì?”

Sở Thấm tới hỏi chuyện con kênh, đúng là ông ấy đang suy xét xem bao giờ thì tu sửa con kênh trong nhiều ngày nay.

Chắc chắn phải tu sửng kênh nước và cả đập chứa nước.

Tất nhiên, trước khi tu sửa kênh phải sửa đập chứa nước, hoặc là vừa sửa kênh vừa sửa đập chứa nước.

“Tôi chỉ hỏi thôi.” Sở Thấm không trả lời, cô tiếp tục trình bày: “Có phải thôn chúng ta cũng cần phái người đi đào đập chứa nước đúng không?”

Hàn Định Quốc: “… Đúng vậy, chúng ta cần cử vài người trong thôn đi đào. Nếu cô muốn thì cũng có thể tới đăng ký, tôi nghe nói trong thôn đang thống kê nhân số.”

Sở Thấm cau mày: “Nói cách khác là bây giờ mới đang tiến hành tới bước thống kê nhân số thôi ư? Vậy phải mất bao lâu nữa thì đào đập chứa nước, không lẽ phải kéo dài tới cuối năm?”

Hàn Định Quốc nhấp một ngụm nước, đáp: “Cài này… Hiệu suất làm việc ở thôn chúng ta không thấp như vậy đâu, cùng lắm chỉ kéo dài khoảng bảy, tám tháng thôi.”

Sở Thấm: “…”

Cô trừng mắt nhìn, vậy mà còn nói là không thấp ư?

Thống kê nhân số cũng phải mất tới vài tháng.

Điều mà Sở Thấm không biết chính là còn phải sắp xếp, còn phải thăm dò, tất cả những công việc ấy đều được đưa vào hoàn thành trong mấy tháng này.

Nhưng Sở Thấm hiểu rằng việc đào kênh nước là chuyện không thể trì hoãn lâu, thà đào một đoạn còn hơn. Tranh thủ lúc giờ còn chưa khởi công, đất không quá cứng, nếu sắp xếp người đào thì có lẽ vụ mùa năm nay sẽ bội thu.

“Vậy chúng ta không thể sửa kênh nước trước được ư?” Sở Thấm vội hỏi: “Nếu làm hai việc cùng một lúc sẽ rất bận rộn.”

Hàn Định Quốc trợn trắng mắt, sao làm được?

Ban đầu ông ấy không muốn Sở Thấm tham gia vào chuyện này, nhưng ngẫm đi ngẫm lại, Sở Thấm cũng là thế hệ sau được ông ấy coi trọng nhất nhì trong thôn, lại còn là chiến sĩ thi đua. Vậy nên ông ấy đành kiên nhẫn giải thích với cô: “Công cụ dùng để đào đập chứa nước… Nếu có thể mượn dùng thì việc sửa kênh sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”

Sở Thấm như bừng tỉnh, thảo nào, thì ra là vậy.

Sở Thấm hỏi lại: “Chúng ta không thể tự làm được ư?”

Hàn Định Quốc ngạc nhiên: “Tại sao phải tự làm? Có thể mượn thì cứ mượn, như vậy không phải tốt hơn ư? Dù sao công cụ đào đập chứa nước cũng không chỉ có một bộ, chúng ta cũng không cần bộ công cụ lớn nhất.”

Sở Thấm nghẹt thở, cứng họng không nói được lời nào.

Khoan đã, mình tự làm có thua kém gì đồ đi mượn người khác không?

Tuy là Sở Thấm cảm thấy không hiểu nổi nhưng vẫn cố đề nghị: “Đội trưởng, tôi thấy năm nay có gì đó không ổn, sợ là thời tiết còn tệ hơn năm ngoài, hay là cứ đào trước đi.”

Hàn Định Quốc cau mày: “Cô thì hiểu gì, chuyện này không nên nói bừa.”

Tất nhiên Sở Thấm không thừa nhận mình đang nói bừa, cô tỏ vẻ rầu rĩ: “Tôi thường xuyên lên núi, tôi phát hiện gần đây lượng nước trên núi đang giảm dần.”

Thật ra Sở Thấm cũng rất ngạc nhiên, đúng là năm nay sẽ có hạn hán nhẹ, sản lượng lương thực giảm, nhưng hoàn toàn không đến mức xảy ra nạn đói.

Sở Thấm đến từ mạt thế, người từng trải qua thiên tai rất nhạy cảm về phương diện này. Cô vẫn cho rằng năm nay sẽ thiếu nước, thậm chí còn không đủ nước cho sinh hoạt.

Hàn Định Quốc khiếp sợ: “Thật sao?”

Sở Thấm gật đầu đáp: “Sao tôi phải lừa ông? Ông cứ tự đi xem là biết ngay.”

Sau đó Sở Thấm còn nói thêm: “Tôi nghe nói năm ngoái sản lượng của thôn chúng ta xếp thứ hai thị trấn? Từ trước tới giờ toàn xếp thứ tư thứ năm, năm nay không cố gắng gỡ gạc thì thật đáng tiếc.”

Hàn Định Quốc xao động.

Nhưng cũng chỉ bị thuyết phục một chút mà thôi.

Bây giờ sắp xếp người đi làm rất khó, nếu bố trí thật thì chắc chắn người trong thôn sẽ lại phàn nàn rất nhiều.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 161: Chương 161


Sở Thấm: “Chỉ cần ghi lại công điểm thôi.”

Hàn Định Quốc lại tiếp tục cau mày, sửa chữa kênh nước trong thôn phải có công điểm, đây là trách nhiệm của toàn thôn.

Cũng như việc đào đập chứa nước, ai dám đòi tiền lương, đào đập chứa nước là làm việc có lợi cho chính mình mà.

Sở Thấm thở dài một tiếng, nét mặt có phần khó xử, xong cuối cùng cô vẫn thấp giọng nói: “Sản lượng trong thôn chỉ có bấy nhiêu, tổng lương thực phân phát cho thôn dân không thay đổi, công điểm nhiều không có nghĩa là cuối năm phải phân phát nhiều hơn…”

Điều này thật sự có tác dụng khích lệ.

Thậm chí Sở Thấm còn nghĩ đội trưởng Hàn có thể tạm thời mở căng tin, có chỗ dự trữ lương thực trong thôn. Dùng số lương thực cũ và lương thực thu được từ nhà dân để nấu cơm, khi sửa chữa kênh rạch họ sẽ cùng ăn chung một nồi, như vậy còn ai dám phàn nàn gì nữa?

Nhưng Hàn Định Quốc là kiểu người “ổn”.

Ông ấy không phải người quyết đoán, dì cả, ông nội Lý cũng hiểu ông ấy như vậy. Khi đó ông nội Lý từng nói ông ấy là người thiếu quyết đoán, thuốc kiểu người dĩ hoà vi quý, trì hoãn bao lâu cũng được.

Điều này có nghĩa ông ấy không có năng lực nổi trội để làm những việc quan trọng, không thể tiếp thu những ý tưởng đặc biệt mới lạ, dễ dàng để nước chảy bèo trôi.

Sở Thấm chỉ biết tiếp tục khuyên: “Đội trưởng, tôi nói thật, ông thử nghĩ lại đi. Thôn Tịnh Thuỷ không có kênh rạch, nhưng hệ thống nước của bọn họ lại phát triển hơn chúng ta, mùa màng tốt chắc cũng vì lý do này. Nếu như năm nay ông cố gắng, dù không thể giành vị trí số một của thôn Tịnh Thuỷ thì năm sau cũng giành được.”

Hàn Định Quốc băn khoăn vô cùng.

Ông ấy bắt đầu rối rắm, suy nghĩ hồi lâu lại thấy khó chịu bực bội, vậy nên đã xua tay bảo Sở Thấm về nhà đi: “Đừng làm phiền tôi nữa, tôi sẽ suy nghĩ lại chuyện này, cô cũng đừng nói ra ngoài.”

Sở Thấm rất hài lòng khi có thể bức ông ấy đến mức độ này.

Cô rời khỏi đó với khuôn mặt tươi tắn, Trương Phi Yến thấy vậy thì lại càng tò mò… Họ vừa nói gì?

Trương Phi Yến tự hỏi Sở Thấm đã nói gì với đại đội trưởng, cuối cùng lại vô tình quên những gì cô ấy muốn nói với Sở Thấm.

Về đến nhà, Sở Thấm cảm thấy xác suất đại đội trưởng sẽ cho tu sửa kênh rạch trước sẽ chiếm khoảng bốn mươi đến năm mươi phần trăm.

Chuyện này do ông ấy quản lý, ông ấy chịu trách nhiệm thi hành, nhưng chắc chắn ông ấy sẽ đi thương lượng với bí thư chi bộ thôn. Nếu bí thư chi bộ thôn đồng ý, có lẽ đại đội trưởng cũng sẽ đồng ý.

Nhưng bí thư chi bộ thôn không phải người dễ bị lừa, ông ấy rất kiên định, dễ dàng nhìn thấu đối phương đang nghĩ gì và tương tư gì. Sở Thấm ít khi dám khoe khoang trước mặt bí thư chi bộ thôn.

Sở Thấm ngẫm lại, tạm thời từ bỏ ý định đi tìm bí thư chi bộ thôn, cô không thể nhảy lên nhảy xuống như một con khỉ được. Rõ ràng cô đang ở giai đoạn cuối của một trạch nữ, việc thay đổi tính nết này là điều quá bất thường.

Sở Thấm thở dài, cô nằm xuống ghế tre.

Hai tay đan chặt, ngơ ngác nhìn lên trần nhà, nghĩ xem nếu đội trưởng Hàn không đồng ý thì mình phải nói thế nào tiếp.

Huyện Tân Minh.

Cuối cùng Trần Thiên Chương cũng quyết định xin nghỉ phép, khi anh ta thấy trên báo nói sản lượng lương thực ở huyện Tân Minh đứng đầu thành phố, anh ta lại không nhịn được mà mua ngũ cốc.

Trước khi tới đây Trần Thiên Chương đã thử làm một cuộc khảo sát, còn về những lời Sở Thấm nói thì anh ta đã quên gần hết, chỉ nhớ cô nói về khoai lang khô, đây đúng là một phương hướng tốt.

Trần Thiên Chương cố tình ghi vào sổ để nhớ, quyết định lúc rời đi sẽ “thay đổi” nhiều hơn chút, khoai lang khô bị phát hiện sẽ không có cách truy cứu, chỉ là một món ăn vặt nhỏ thôi.

Điểm mấu chốt là anh ta mới quen một người anh em sống ở đây, biết chợ đen chỗ này có quy mô khá lớn và chính sách không nghiêm ngặt như trong thành phố bèn chạy tới.

Sau khi đi dạo nơi này một vòng, Trần Thiên Chương hỏi đường, tìm một địa điểm rồi gõ cửa, đi vào nhà người anh em Hồ Uy.

Hồ Uy: “Anh tới rồi Thiên Chương, nào, để tôi giới thiệu với anh, đây là Dương Tiểu Hưng.”
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 162: Chương 162


Trần Thiên Chương là một người biết cách xử lý quan hệ, thấy Dương Tiểu Hưng lớn tuổi hơn anh ta nhiều mới khẽ gật đầu rồi chìa tay ra: “Chào anh Dương, tôi tên là Trần Thiên Chương, anh gọi tôi Tiểu Chương là được.”

Dương Tiểu Hưng biết anh ta nhờ Hồ Uy nên cực kỳ nhiệt tình: “Chào cậu, mau vào đi, đừng khách sáo.”

Ba người bước vào sân, khoảnh sân không lớn lắm, xung quanh trồng khá nhiều cây, phía chân tường còn trồng mấy cây hành tỏi, chỉ là không tốt lắm. Ngoài ra phòng chính và hai phòng phụ hai bên trông nhỏ gọn nhưng khá nhã nhặn.

Trần Thiên Chương đóng cửa lại rồi nói rõ mục đích anh ta đến.

Dương Tiểu Hưng lấy làm lạ: “Sao đột nhiên cậu mua nhiều lương thực thế?”

Trần Thiên Chương vẫn nói một kiểu: “Ông tôi lớn tuổi rồi nên hay lo lắng, thỉnh thoảng lại nghĩ lung tung, những lúc không tỉnh táo cứ cảm giác không có cơm ăn nên bây giờ chỉ muốn ôm lương thực đi ngủ luôn thôi.”

Dù Dương Tiểu Hưng không hiểu gì nhưng Trần Thiên Chương có công ăn việc làm ổn định, không thiếu tiền nên cũng không hỏi thêm nữa.

Ông ấy biết rõ mục đích của anh ta, nghĩ ngợi rồi mới nói: “Người anh em này, để tôi nghe ngóng giúp cậu xem, chuyện này của cậu cũng dễ xử lý. Chỉ là cậu đến hơi muộn, đáng ra nên đến ngay sau khi thu hoạch mới thu mua thì được hơn, bây giờ mà mua thì giá hơi đắt một chút.”

Hồ Uy gật đầu: “Nếu cậu đợi được thì đợi hẳn đến mùa thu hoạch năm sau đi, có thể tiết kiệm chút tiền.”

Trần Thiên Chương vội nói: “Không đợi được nữa rồi, ngày nào ông tôi cũng lẩm bẩm, đợi nữa chắc tôi phiền c.h.ế.t mất. Hầy, càng già càng cố chấp, đúng là càng già càng trẻ con, bây giờ tôi phải chiều theo ý ông.”

Dương Tiểu Hưng cười ha ha: “Người anh em hiếu thảo quá.”

Vẻ mặt Trần Thiên Chương bất đắc dĩ: “Ông lớn tuổi rồi nên cũng phải chiều một chút. Với cả mua lương thực cũng tốt, nghe lời người già nói cũng chẳng sai.”

Câu nói này rất có lý nên Dương Tiểu Hưng và Hồ Uy đều gật đầu.

Sau đó ba người trò chuyện nửa buổi sáng, đợi đến trưa mua thịt rượu về, chưa đến một ngày đã đổi thành gọi “anh Tiểu Hưng” và “Thiên Chương” rồi.

Dương Tiểu Hưng là người cực kỳ nghĩa khí, tự giác nhận xử lý chuyện này cho Trần Thiên Chương, dốc sức giúp anh ta.

Ông ấy nghĩ không thể mua trong thôn mình, cũng không thể tự mình đi mua mà phải qua tay hai người nữa, như thế sau này mà có chuyện gì cũng không đổ lên đầu ông ấy được.

Trần Thiên Chương cũng không keo kiệt, anh ta mang một chai tinh chất mạch nha đưa cho Dương Tiểu Hưng.

Dương Tiểu Hưng vui mừng, tinh chất mạch nha cực kỳ tốt, không có tem phiếu thì không thể mua được, thầm nghĩ bây giờ mình có không vui cũng không được, đã lấy của người ta rồi thì phải làm giúp người ta.

Ông ấy thầm nghĩ phải chia phần tinh chất mạch nha này ra làm ba, một phần cho nhà mình, một phần cho nhà chị cả, phần còn lại cho Sở Thấm.

Hôm mùng hai Sở Thấm lại mang hai cân thịt heo đến, mùng hai tháng giêng là ngày về nhà ngoại nên có thể xem như Sở Thấm đưa tặng thay mẹ cô, lúc đó Dương Tiểu Hưng đã muốn lấy gì đó tặng lại cho cô rồi.

Sở Thấm ở thôn Cao Thụ vẫn không biết mình sắp có tinh chất mạch nha, còn là tinh chất mạch nha mà Trần Thiên Chương tặng cho cậu của cô nữa.

Hôm qua cô đã nói chuyện với đội trưởng Hàn, đến hôm nay mà đội trưởng Hàn vẫn không có động thái gì.

Sở Thấm nghĩ có nên tìm bí thư chi bộ thôn để nói chuyện hay không.

Nhưng không nên làm phiền hai người cùng một chuyện, công việc về thủy lợi do đội trưởng Hàn quản lý, nếu cô tìm bí thư chi bộ thôn có vẻ sẽ không hay lắm nhỉ?

Khó có lúc Sở Thấm nhanh nhạy trong chuyện quan hệ đến vậy.

Cô thầm nghĩ đợi thêm mấy ngày nữa, bây giờ vẫn còn sớm.

Thế là cô đợi ở nhà nhưng cũng không để mình rảnh rỗi, nhân lúc Hoàng Đậu Tử lên núi, vợ chồng nhà họ Hoàng không ở nhà, cô cầm cuốc ra xới hai mảnh ruộng khoai lang lên.

Thời tiết này mà đi đào khoai cũng hơi vất vả, chuyện vất vả nhất không phải là đào đất mà là ủ phân.

Ủ phân nghĩa là phân chuồng, cô đã nộp chất thải của hai con heo trước cho thôn rồi, nhưng hai con mới được nuôi này thì chưa.

Trong nhà còn có chất thải của gà nữa, bây giờ nhà có nhiều gà, ngày nào cũng tích góp lại cũng tích tiểu thành đại.

Sở Thấm đeo khẩu trang, cố chịu mùi hôi thối xử lý xong phân bón. Hôm nay dù cô đói đến mức bụng sôi sùng sục nhưng cô vẫn không có tâm trạng để ăn.

Nhiệt độ không khí dần tăng cao, mấy ngày rồi thôn Cao Thụ không có tuyết rơi.

Sở Thấm mất nửa ngày để xới hết đất lên, nửa ngày còn lại xử lý xong phân bón.

Lúc chạng vạng tối, khi cô tắm rửa xong chuẩn bị giặt quần áo thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa.

“Cốc cốc cốc…”

“Sở Thấm có ở nhà không?” Có người gọi.

“Có đây, đợi một chút.” Sở Thấm bỏ quần áo xuống, nghe thấy tiếng nói thì hơi nghi ngờ, có vẻ là Trương Phi Yến.

Đúng là Trương Phi Yến.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 163: Chương 163


Sở Thấm giật mình, ngẩng đầu nhìn thấy trời đã sắp tới, cô ấy đến làm gì vậy?

Cửa kẽo kẹt mở ra, bóng dáng lén lút của Trương Phi Yến cũng xuất hiện.

Sở Thấm tò mò nhìn cô ấy: “Phi Yến, đêm hôm khuya khoắt đến có chuyện gì vậy?”

Trương Phi Yến nghẹn lời.

Chưa tới bảy giờ sao lại bảo đêm hôm khuya khoắt.

Cô ấy hơi chột dạ, đè tay lên khung cửa: “Có chuyện quan trọng, không tiện nói chỗ này.”

Sở Thấm chớp mắt, im lặng một luc rồi mới tránh người ra: “Được rồi, vậy cô vào rồi nói đi.”

Trương Phi Yến bước vào, nhờ ánh sáng phía sau mà đánh giá nhà của Sở Thấm.

Cô ấy chưa từng đến nhà Sở Thấm, mà thật ra cũng có không ít người trong thôn chưa từng đến nhà Sở Thấm.

Mẹ cô ấy đã từng đến, sau khi về không ngừng lải nhải với cô ấy: “Con lớn từng nào thì Sở Thấm nhà người ta lớn từng ấy, cùng lứa tuổi với nhau, mà con còn lớn người ta nữa, sao người ta chống đỡ được cả gia đình, thu vén nhà cửa gọn gàng mà con có dọn phòng thôi cũng tốn sức hả!”

Trương Phi Yến thầm nghĩ lúc đấy cô ấy vẫn còn mạnh miệng.

Nhưng xem ra bây giờ cô ấy bị mắng cũng không oan.

Sau khi vào nhà, cô ấy thấy rõ dù đồ vật trong sân rất nhiều nhưng được sắp xếp gọn gàng.

Phía bên tay phải là hai bàn xay xát lớn nhỏ khác nhau, một cái để xát hạt thóc, một cái để xay gạo, xay đậu.

Bên cạnh cối xay là giá phơi quần áo bằng trúc, bên trong là… một cái chòi nghỉ chưa hoàn thành?

Trương Phi Yến thấy lạ, đang yên lành Sở Thấm lại xây chòi trong nhà làm gì chứ, chẳng lẽ để hóng mát à.

Phía sau cái chòi bị chắn tầm nhìn nên chỉ thấy một phần hàng rào.

Bên cạnh chòi là vườn rau, rau trong vườn tươi tốt hơn nhà cô ấy nhiều, không hiểu người ta trồng thế nào nữa.

Còn bên trái thì sao? Từ ngoài cổng vào nhà chính có một cái áo để giặt quần áo và vại nước, một căn phòng nhỏ lung lay như sắp sụp cũng một cái cây thẳng tắp.

Trương Phi Yến thấy Sở Thấm khá kỹ tính, nước trong ao giặt đồ phải dẫn nước từ suối về nhờ ống trúc, vại nước bên cạnh để chứa nước, thậm chí cô còn đào đường rảnh thoát nước nên trong sân không bị ướt sũng nước.

Còn cái cây kia thì sao? Trương Phi Yến nhìn kỹ rồi ngạc nhiên nói: “Cây nguyệt quế sao?”

Sở Thấm gật đầu: “Ừ, thấy có trên núi nên đem về.”

Trương Phi Yến đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng cô ấy cũng hiểu tại sao mẹ cô ấy lại nói Sở Thấm có thể chống đỡ được cả gia đình.

Nhìn mà xem, thấy cây nguyệt quế trên núi còn đem về trồng nữa.

Người trong thôn nấu ăn ít khi bỏ lá nguyệt quế, thường chỉ dùng lúc hầm thịt, hai năm trời chưa chắc đã dùng được một lần.

Đột nhiên Trương Phi Yến nhớ đến lời đồn trong thôn trước đó, có mấy người trong thôn nói Sở Thấm là quỷ lột da, cây gì có tác dụng cô sẽ mang về nhà hết.

Nếu Sở Thấm nghe thấy mấy lời đó thì cô cũng nói mình oan muốn chết.

Khỉ gió, cô không đào cây cỏ xa tiền bên đường, không hái lá trà đầu thôn… sao cô lại thành quỷ lột da được?

Trương Phi Yến thầm tán thưởng trong lòng, Sở Thấm biết cách sống hơn cô ấy, còn hiểu biết hơn cả kiếp trước nữa.

Sở Thấm cũng thu dọn căn nhà sạch sẽ, có vẻ mới sửa lại nóc nhà, đặt mấy cái ghế trúc dưới mái hiên cùng một cái bàn nhỏ, trên bàn có mấy cái ly tráng men và một quyển báo.

Chẳng trách cô lại là chiến sĩ thi đua.

Sở Thấm mời cô ấy ngồi xuống ghế trúc rồi hỏi: “Bây giờ cô có thể nói cô tìm tôi có chuyện gì chưa?”

Trương Phi Yến cắn môi như đang do dự, khoảng hơn mười giây sau mới nghiến răng nói: “Tôi biết là chuyện này rất đột ngột nhưng tôi vẫn muốn hỏi cô chuyện này.”

Sở Thấm nhíu mày, có vẻ không kiên nhẫn.

Cô hỏi thì cứ hỏi luôn đi, cứ nói mãi là muốn hỏi mà sao ấp úng mãi không nói gì.

Trước giờ cô luôn làm việc dứt khoát gọn gàng, không chịu được kiểu ấp úng thế này.

“Cô hỏi thẳng đi.” Sở Thấm nói.

Trương Phi Yến xoa mặt rồi hỏi: “Tôi biết cô hay lên núi, tôi có chuyện muốn hợp tác với cô, cô có bằng lòng… ờm, trồng mấy loại cây không.”

Sở Thấm: “...”

“Trồng cái gì?”

“Trồng… chẳng hạn như khoai lang?”

Đúng là ông trời chẳng có lý lẽ, Sở Thấm rất buồn phiền, sao ai cũng gọi cô cùng đi trồng khoai lang thế!

Điều quan trọng là một người là Trương Phi Yến, người kia là Hoàng Đậu Tử, người trước từng sống ở tương lai nên đã biết trước tương lai, người sau đoán được tương lai, không đoán chuẩn trăm phần trăm nhưng cũng đoán được khoảng bảy mươi phần trăm.

Cô nói chứ, hai người Trương Phi Yến và Hoàng Đậu Tử đều biết mấy chuyện này mà chỉ biết có thể trồng khoai lang thôi sao?

Không thể nghĩ ra cách khác hay sao mà cứ trông mong trồng khoai lang mãi thế.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 164: Chương 164


Được rồi, Sở Thấm cũng không trách móc gì, chỉ thầm thở dài rồi tỏ vẻ ngạc nhiên: “Sao cô cũng muốn trồng khoai lang thế?”

Trương Phi Yến không biết sao lại thông minh hẳn ra, nhanh chóng nắm bắt được từ quan trọng, trợn tròn mắt kề sát lại gần rồi hỏi: “Cũng á?”

Sở Thấm che miệng như thể lỡ lời.

Trương Phi Yến quên cả chớp mắt, ngẩn người một lúc, nghĩ ra gì đó mới kịp phản ứng lại: “Có phải Hoàng Đậu Tử đã đến tìm cô không?”

Sở Thấm thầm nói tốt quá!

Lúc này cô ấy cũng thông minh đấy, có thể đoán được đó là Hoàng Đậu Tử.

Cô vội nói: “Tôi không nói là anh ta, cô đừng hỏi tôi chuyện này, tôi không nói đâu.”

Trương Phi Yến thấy cô nói thế lập tức chắc chắn, bực mình nói: “Tôi biết ngay là cái tên xấu tính đó không kín miệng mà, sớm muộn gì cũng buột miệng.”

Cô ấy vội vàng nói: “Cô đừng làm chung với anh ta, anh ta đâu cso biết gì, chỉ đoán mò thôi, tôi mới biết.”

Sở Thấm tỏ vẻ tò mò đúng lúc: “Thế cô biết gì còn anh ta biết gì?”

Trương Phi Yến nghẹn lời, do dự nói: “Cô mua nhiều lương thực một chút, thật ra tôi muốn hợp tác trồng lương thực với cô xem cô có cách nào không, cô là người có tương lai nhất trong chúng ta, tôi nói với cô… nếu cô có khả năng thì mua một chút đi, ba năm tới sẽ cần dùng đấy.”

Cô ấy lại buồn phiền nói: “Cô đừng nói chuyện tôi đã nói với cô, tôi thấy cô khá kín miệng chứ không giống Hoàng Đậu Tử, gù cô có nói tôi cũng không nhận, cô cũng chẳng ghi âm được… cô không có bằng chứng mà. Cô đừng hỏi chuyện cụ thể, dẫu sao cô cứ nghĩ người đã nói chuyện lương thực cho cô là tôi là được rồi.”

Cô ấy tính kỹ rồi, trồng khoai lang không bằng ăn theo.

Sở Thấm hoàn toàn cạn lời.

Đúng là chấn động!

Trời ạ, dù câu nói này rất cay nghiệt nhưng cô rất muốn biết trong đầu Trương Phi Yến đựng cái gì.

Sao đầu óc bã đậu hơi cả bã đậu cô ăn buổi tối vậy chứ.

Cô ngẫm nghĩ, nếu cô là Trương Phi Yến thì cô sẽ không nói thẳng những lời này với người không thân quen lắm đâu.

Cô ấy như thể đang thành thật với Sở Thấm vậy!

Cô ấy ngay thẳng đến mức làm người ta tò mò, Sở Thấm không thể chịu nổi.

Sở Thấm đang định nói thì Trương Phi Yến lại ngắt lời, đột nhiên nghĩ ra một cách nên cô ấy hào hứng nói: “Cô không muốn trồng với tôi cũng được, chúng ta có thể đợi Hoàng Đậu Tử trồng rồi lén theo dõi anh ta, biết anh ta trồng khoai ở đâu rồi theo dõi, đến lúc khoai lớn rồi thì chúng ta ra tay trước!”

Trương Phi Yến bị thuyết phục bởi đầu óc bã đậu của mình, mình đâu có ngu ngốc chứ? Hoàng Đậu Tử từng theo dõi cô ấy làm ruộng khoai lang của cô ấy bị phá hoại, bây giờ cô ấy trả thù thì sao?

Sở Thấm nhắm mắt, chỉ muốn phun máu.

Cô cố gắng khuyên nhủ: “Cô đang tạo thù hằn với người ta, tôi cũng không dám làm chuyện này với cô đâu. Lúc đó lỡ Hoàng Đậu Tử chẳng còn gì để mất, đứng trong tối muốn nhảy ra xử lý cô lúc nào cũng chẳng biết được, dẫu sao cô muốn làm thì tự làm đi, đừng kéo tôi theo.”

Cũng đúng, Trương Phi Yến như bừng tỉnh.

Cô ấy giận dữ nói: “Đây là trộm gà không được còn mất nắm gạo như trong sách nói à.”

Sở Thấm nói thẳng: “Cô bảo tôi trữ nhiều lương thực là vì thu hoạch mấy năm sau không tốt phải không. Không sao, hôm qua tôi đã đề nghị với đội trưởng Hàn rồi, xây mương nước xong sẽ tốt hơn nhiều.”

Nếu có thể làm thêm phân bón hóa học thì thu hoạch năm nay có thể bằng với năm ngoái luôn.

Trương Phi Yến: “Sao cô biết thu hoạch không tốt?”

Sở Thấm: “Tôi có mắt, nhìn là thấy, lượng nước trong núi ít hơn thấy rõ.”

Trương Phi Yến thở dài, thầm nghĩ quả nhiên người ta thông minh, thấy gì cũng biết. Cô ấy do dự một lúc vẫn nói: “Vô dụng thôi, không chỉ có thiên tai không đâu, đến lúc đó cô sẽ hiểu.”

Sở Thấm tỏ vẻ mơ hồ: “Cô dỗ tôi như dỗ đứa ngốc à, điều quan trọng nhất lại giấu không nói. Thôi, tôi không hỏi cô nữa, chắc có hỏi cô cũng chẳng nói. Còn chuyện trồng khoai lang mà cô nói thì tôi đã đồng ý với Hoàng Đậu Tử, cô đến chậm rồi. Tôi nói cách làm cho cô biết, nếu cô muốn thì đi tìm Hoàng Đậu Tử đi, nói rõ mục đích với anh ta như khi cô đến tìm tôi. Anh ta đã tìm được chỗ trồng rồi, chắc chắn là cẩn thận hơn cô.”

“Tôi hợp tác với anh ta á?!”

“Đúng vậy, nói chính xác hơn là ba người chúng ta.”

Sở Thấm thấy tiếc vì Trương Phi Yến đến chậm. Có điều thế cũng tốt, Hoàng Đậu Tử và Trương Phi Yến có thể kiềm chế lẫn nhau, Hoàng Đậu Tử nắm thóp được Trương Phi Yến, Trương Phi Yến cũng có nhược điểm của Hoàng Đậu Tử.

Điều quan trọng là cô phải biết được hướng đi từ Trương Phi Yến, phải hợp tác với cô ấy. Nói thật, hợp tác với Trương Phi Yến còn không đáng tin cậy bằng hợp tác với Hoàng Đậu Tử, nếu tin cậy thì lúc đó cũng không đến mức phải bảo cô ấy theo dõi, sau đó lại bảo Hoàng Đậu Tử theo dõi.

Chuyện này làm hai ruộng khoai lang uổng phí cả.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 165: Chương 165


Cô không phí công sức cho những chuyện không ổn định, phải giao cho Hoàng Đậu Tử kiểm soát, nếu không cô sợ lúc đó tóc bạc trắng mất.

Cuối cùng có vũ lực và trí thông minh của cô, khả năng xảy ra chuyện sẽ nhỏ hơn nhiều.

Ừm, quan hệ tam giác mới là quan hệ vững chắc nhất.

Sở Thấm kéo cô ấy lại khuyên nhủ thêm mấy lần nữa.

Tính tình Trương Phi Yến tốt hơn nhiều, thấy Sở Thấm là người thông minh nên cũng nghe lời Sở Thấm nói.

Sau khi ra khỏi nhà Sở Thấm, cô ấy đi tìm Hoàng Đậu Tử ngay.

Cũng không biết cô ấy nói thế nào, chắc là đe dọa, cuối cùng Hoàng Đậu Tử cũng đã đồng ý. Hôm sau, lúc Sở Thấm gặp anh ta bên bờ sông, mắt anh ta thấy rõ quầng thâm, nhìn là biết không ngủ ngon.

Cũng đúng thôi, nếu phải trông Trương Phi Yến, vừa hợp tác với cô ấy, lại còn phải trông không cho cô ấy ra ngoài gây họa đúng là chuyện tốn công tốn sức.

Sở Thấm hài lòng khẽ gật đầu.

Có Trương Phi Yến trông, chắc sau này Hoàng Đậu Tử không rảnh săm soi mình nữa đâu.

Sở Thấm lại nghĩ đến lời Trương Phi Yến nói tối qua, ý của cô ấy là không chỉ có thiên tai mà còn có yếu tố con người sao?



Chuyện này làm cô suy nghĩ nhiều, ngày nào Sở Thấm cũng nghĩ đến đau cả đầu, lúc lên núi đi săn hay ở nhà làm việc cũng chẳng còn tâm tư gì khác.

Nghĩ mãi rồi cũng phải tạm thời bỏ qua việc này trước.

Không thể sống như thế được, chuyện lớn hơn nữa cũng không thể ảnh hưởng đến cuộc sống trước mắt.

Sở Thấm cảm giác như mình bị che mắt, lúc băng tuyết tan, mầm non nảy chồi trên cành cây khô, những nụ hoa chớm nở trên cây hoa đào trên núi, cảnh vật cũng vui vẻ hơn cô mới chợt nhận ra.

Không phải gấp gáp lo nghĩ mãi, chỉ cần hoàn thành chuyện sửa mương nước và trồng khoai lang thôi, chuyện khác không quan trọng.

Cô lại sống như những ngày bình thường.

Thế là chỉ cần ngày nào Sở Thấm thấy đội trưởng Hàn là lại bảo ông ấy sửa mương nước.

Đội trưởng hàn là người không kiên động, bị Sở Thấm khuyên mãi cũng dần thay đổi suy nghĩ.

“Hay là sửa đi?” Có một ngày ông ấy nói thế.

Cuối cùng Sở Thấm cũng thở phào, không sửa nữa thì không kịp mất.

*

Đột nhiên trong thôn có tin sửa mương nước.

Người dân thôn Cao Thụ lấy làm lạ, đang yên lành sao lại sửa mương nước, không đợi đến lúc đào đập chứa nước rồi sửa luôn một thể sao?

Hàn Định Quốc khá có nghĩa khí, không kể chuyện Sở Thấm không ngừng khuyên nhủ ép buộc ông ấy phải sửa mương nước.

Ông ấy thấy dù Sở Thấm là người nhắc đến chuyện này, nhưng ông ấy là người quyết định cuối cùng, không lý nào lại đổ cho Sở Thấm được.

Vì chuyện này mà người trong thôn phàn nàn rất nhiều, không khí oán thán bao phủ lấy thôn Cao Thụ, mọi người đang muốn nghỉ một thời gian.

Dù đã không còn tuyết rơi nữa nhưng trời vẫn khá rét, lò sưởi trong nhà không ngừng cháy, sân đập lúa cũng phải đốt những cành cui to cả ngày để sưởi ấm cho mọi người.

Ngay cả người khỏe mạnh như Sở Thấm cũng phải rót nước ấm vào bình để ủ ấm tay hàng ngày nữa.

Thế nên thời tiết này mà bảo mọi người không nghỉ ngơi ra ngoài làm việc, khó trách mọi người sẽ oán trách.

Nhà Trương lão nhị.

Bà Trương bưng thức ăn lên bàn, khó chịu nói: “Không biết đội trưởng nghĩ thế nào nữa, lạnh đến mức tôi xới vườn rau cũng khó mà ông ấy vội vàng tu sửa mương nước làm gì chứ.”

Trương Phi Yến ngồi bên cạnh không khỏi òa lên, Sở Thấm giỏi thật, cô ấy thuyết phục đội trưởng được rồi.

Trương Phi Yến biết rất rõ về đội trưởng Hàn.

Ông ấy là đội trưởng tốt à? Cũng phải được tám mươi phần trăm.

Tại sao lại nói thế, là vì đội trưởng Hàn Định Quốc trong kiếp trước của cô ấy cũng là một đội trưởng tiêu chuẩn.

Ông ấy không th*m nh*ng, Trương Phi Yến nhớ mang máng khoảng hai năm nữa sẽ có một đội trưởng ở xã Lạc Thủy bị điều tra th*m nh*ng.

Lúc đó cô ấy nghe nói trong xã bọn họ có người dân bị c.h.ế.t đói mà kho lúa trong nhà đội trưởng lại chất đầy lương thực, trong lòng chấn động.

Chuyện này vừa lan truyền ra, các công xã xung quanh sợ bóng sợ gió, đội trưởng các thôn cũng bị người dân để mắt trông coi, thôn Cao Thụ cũng không phải là ngoại lệ.

Trong thời gian đó, nhà Hàn Định Quốc bị điều tra ba lần nhưng không điều tra được thứ gì thừa, thậm chí lương thực trong nhà ông ấy còn ít hơn những nhà khác trong thôn, người trong nhà cũng đói vàng người, chẳng khác gì người ngoài.

Nếu lúc đó ông ấy không tự mình dẫn người vào suối nước g.i.ế.c mấy con sói hoang thì chắc trong thôn còn có người c.h.ế.t nữa. Chỉ riêng chuyện này thôi, đội trưởng Hàn Định Quốc đã được 60 điểm rồi.

Lúc hết thiên tai, ông ấy tiếp tục giữ vị trí đội trưởng, sau này xảy ra rất nhiều chuyện, ví dụ như cuộc vận động đó, Hàn Định Quốc cũng bảo vệ sự yên bình cho thôn Cao Thụ.

Ông ấy không nhét người nhà vào những vị trí công việc nhẹ nhàng, không cho người nhà vào danh sách sinh viên công nông, từ đó về sau, tất cả người dân đều cực kỳ phục ông ấy.

Nếu nói ông ấy có điều gì không tốt thì đó là việc ông ấy không đủ quả quyết, dễ bị lung lay.

Năm nay lúc thu hoạch báo cáo sản lượng, ông ấy thấy những thôn khác khai khống sản lượng lên cũng khai khống theo.

Điều này làm thôn bọn họ chỉ giữ được một phần ba chỗ lương thực, sơ với đội trưởng thôn Tịnh Thủy kiên quyết và cầu thị, Hàn Định Quốc không phù hợp với tiêu chuẩn lắm.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 166: Chương 166


Lúc đó đội trưởng thôn Tịnh Thủy còn bị thông báo phê bình, nghe nói suýt nữa thì bị cách chức, nhưng sau này thôn Tịnh Thủy lại sống yên ổn qua suốt ba năm đó.

Trương Phi Yến thầm nghĩ, không biết kiếp này có hai biến số là mình và Sở Thấm thì liệu có khác biệt gì không?

“Ngẩn người gì đấy, ăn cơm đi!”

Trương Phi Yến ngẩn ngơ suy nghĩ bị mẹ cô ấy gõ đầu một cái, vội vàng tỉnh táo lại: “Sửa thì sửa thôi, sửa cũng có chỗ tốt với thôn chúng ta.”

Bà Trương trừng mắt nhìn cô ấy: “Con nít đừng xen vào mấy chuyện này, chuyện này để người lớn lo.”

Bây giờ càng lúc bà càng thiếu kiên nhẫn với con gái, nhất là sau khi thấy Sở Thấm cực kỳ có tiền đồ.

Không chỉ bà mà những người khác trong thôn cũng chỉ muốn Sở Thấm là con cháu nhà mình.

Trương Phi Yến bĩu môi, nếu mẹ biết con gái trong mơ của mẹ là người nhiệt tình thúc đẩy chuyện này thì mẹ có còn cảm thấy Sở Thấm là cô con gái hoàn hảo không.

Còn nữa, bây giờ thì nghĩ cô ấy là trẻ con, sao lúc trước vội vàng làm mai cho cô ấy thì không bảo cô ấy là trẻ con đi.

Hai mẹ con không vui vẻ gì, Trương Phi Yến ăn cơm xong chạy ra ngoài, định tìm Sở Thấm lên núi xem chỗ trồng khoai lang.

Sở Thấm không có thời gian.

Cô nói: “Tôi không đi, hôm qua tôi vừa mới đến, hôm nay tôi phải ở nhà sửa phần sau cái chòi.”

Trương Phi Yến vội hỏi: “Hôm qua cô đi rồi à? Chỗ Hoàng Đậu Tử dẫn cô đến cô tốt không? Thật ra tôi cũng biết chỗ đó, ở núi Đại Nham…”

Sở Thấm tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Cô đừng nhắc đến núi Đại Nham nữa, không phải bị phát hiện rồi sao?”

Còn bảo chỗ đó có sói hoang, trồng gì cũng phí công.

Cô đẩy Trương Phi Yến ra ngoài cửa: “Cô đi tìm Hoàng Đậu Tử đi, bảo anh ta dẫn tôi đi, tôi có việc thật.”

“Này này này…”

“Rầm…”

Sở Thấm cài cửa lại rồi thở phào nhẹ nhõm, cô rất sợ Trương Phi Yến.

So với việc tốn công sức với cô ấy, cô thà im lặng làm việc trong nhà.

Đúng là hôm qua cô đã lên núi xem đất với Hoàng Đậu Tử, chỗ Hoàng Đậu Tử chọn khá tốt.

Đó là một nơi ở núi Hồ Lô cách đây hai ngọn núi, gần như không có ai đến.

Núi Hồ Lô là ngọn núi chung giữa thôn Cao Thụ và thôn Lưu Lý, chỗ Hoàng Đậu Tử chọn ở đúng nơi giáp ranh với nhau, một chỗ cực kỳ kín đáo.

Hoàng Đậu Tử nói: “Tôi phát hiện một lối đi nhỏ mất hai tiếng rưỡi để đến. Nếu đi đường lớn, từ thôn chúng ta đến đó có đi nhanh cũng phải mất hơn ba tiếng, đi từ thôn Lưu Lý thì càng khỏi phải nói, mất bốn tiếng đồng hồ cũng chưa đến nơi.”

Sở Thấm nghe xong lập tức yên tâm.

Chẳng ai rảnh rỗi leo núi lâu đến thế, dù có đến được đi nữa, giữa rừng núi mênh m.ô.n.g cũng chưa chắc đã tìm được chính xác mảnh đất đó.

Hoàng Đậu Tử nói ngọn núi đó không có heo rừng, Sở Thấm cũng không thấy dấu vết của heo rừng.

Núi Hồ Lô cũng có suối, dù địa hình dốc đứng nhưng ít nhiều gì cũng tìm được mấy mảnh đất bằng phẳng cách nhau không xa, gộp chung vào cũng phải lớn hơn một mẫu đất.

Sở Thấm cảm thán, làm khó Hoàng Đậu Tử tìm được mảnh đất này, quả nhiên tốt hơn núi Đại Nham mà Trương Phi Yến tìm thấy nhiều.

Bây giờ chuyện sửa mương nước và trồng khoai lang được giải quyết, cuối cùng Sở Thấm cũng có thể yên tâm.

Xây chòi dây dưa mãi lâu, cuối cùng hôm nay cũng đã xây gần xong.

Sở Thấm giẫm lên thang trải cỏ tranh l*n đ*nh chòi.

Cô cắt cỏ tranh từ lâu, cỏ tranh khá cứng, không những có thể làm dây thừng mà còn có thể làm vật liệu lợp nóc.

Đời trước Sở Thấm lấy cỏ tranh làm nóc nhà, vì thời tiết thay đổi nên phải thay hàng năm nên cô biết phải xử lý cỏ tranh thế nào, trải trên nóc nhà ra sao.

Xung quanh chòi là bốn cây gỗ lớn chôn sâu dưới đất, cố định bằng gạch xây, chưa cần so sánh với chòi bình thường, chỉ nhìn thôi đã thấy nó kiên cố hơn phòng chứa đồ phía đối diện rồi.

Sở Thấm dùng sức đẩy mà cột gỗ không hề nhúc nhích, cô gật đầu, cực kỳ hài lòng.

Lúc dựng chòi cỏ tranh xong đã che chắn được hết khoai lang trên hàng rào, dù đứng bên ngoài nhà hay đứng trong sân cũng không nhìn thấy.

Sở Thấm còn xây một cái lò sưởi trong chòi.

Lò sưởi đắp bằng đất, đào một cái hố giữa chòi rồi xây gạch xung quanh, bình thường có thể sưởi ấm ở đây, thêm một cái giá sắt là có thể nấu cơm hoặc là phơi khô đồ, sau này có thể dùng làm phòng sấy đồ.

Mùa đông quần áo khó khô mà Sở Thấm lại thích sạch sẽ, không chịu được việc nửa tháng mới tắm một lần.

Nhung cô ít quần áo, đồ thường mặc cũng không nhiều, lần nào cũng phải lấy rổ hong khô mới được.

Thật ra rổ hong khô được làm từ cây trúc, cũng có người làm từ cây gỗ.

Nó có hình trụ khá thấp, trên dưới không có đáy, chỉ có phần trúc ở giữa ngăn lại chia thành hai nửa.

Phần bên dưới đặt chậu than, bây giờ Sở Thấm đã có lò sưởi thì sau này có thể đặt luôn lên lò sưởi, kích cỡ cũng phù hợp.

Quần áo phơi trên sào trúc cũng phải hong khô, lửa than trong lò sưởi cũng có thể hong khô quần áo, chỉ cần chịu khó lật quần áo lên, chưa đến nửa tiếng là có thể hong khô quần áo thường mặc rồi.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 167: Chương 167


Buổi trưa, Sở Thấm lấy nồi sắt nấu cơm trong cái chòi nhỏ cô vừa xây xong.

Cũng có cảm giác vui vẻ như khi được ở thôn quê.

Hôm sau.

Đội trưởng Hàn bị Sở Thấm ép khó có lúc kiên định, ông ấy chào hỏi mọi người rồi bắt đầu thực hiện.

Quy hoạch mương nước có thể vừa sửa vừa thay đổi, dẫu sao có một số chỗ phải sửa, có tránh thế nào cũng không được nên mới phải sửa vài đường.

Hàn Định Quốc nói để mọi người bình tĩnh: “Sửa mương nước có thể mở nhà ăn cho người trong thôn mình, mọi người chỉ cần nộp một nửa chỗ lương thực thôi, còn lại bổ sung từ trong thôn, công điểm tính tương ứng.”

Oa!

Người dân nghe câu này rất hài lòng.

Mọi người đều phải tiết kiệm, tiết kiệm được lương thực nhà mình bao nhiêu thì tiết kiệm. Các thôn dân cho rằng lương thực trong nhà mới là lương thực của mình, không tính lương thực của đại đội trưởng thôn.

Lại còn mở nhà ăn nữa, thế có nghĩa là có người nấu cơm, tiết kiệm được chút củi lửa trong nhà.

Hơn nữa còn có công điểm, rất nhiều người chăm chỉ cảm thấy đây là thời cơ tốt để kiếm từng chút công điểm, từng chút lương thực nên vội vàng đồng ý.

Hàn Định Quốc cũng có năng lực nên nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa cho người dân.

Ai làm việc ở nhà ăn, ai chịu trách nhiệm điều tra thực địa, ai chịu trách nhiệm đào mương, chọn đất, ai chịu trách nhiệm chuyển đá…

Nói chung người trong thôn đều được ông ấy động viên, ra sức cố gắng trong năm nay phải hoàn thành được bảy mươi phần trăm việc sửa muông nước, nhất là những chỗ quan trọng, mương nước phải thông thoáng mới được.

Sở Thấm chọn việc đào đất.

Công việc này có mười công điểm, công điểm cao mà khó làm, làm việc còn mệt hơn khi vào mùa thu hoạch nữa.

Thôn làng yên ả đột nhiên khí thế ngất trời từ ngày đó, trước đây còn có người lén ra khỏi thôn không biết đi đâu đánh bạc, giờ bị đội trưởng Hàn và bí thư chi bộ thôn sắp xếp đi đào đất, còn giúp bọn họ tránh khỏi tai họa.

Trương Phi Yến cũng đang làm việc, lúc đầu cô ấy định đến nhà ăn, cuối cùng mẹ cô ấy thấy Sở Thấm đào đất nên ghi tên giúp cô ấy vào việc chọn đất.

Lúc đang làm việc cẩn thận thì cô ấy thấy có người chạy đến cạnh chỗ bác cô ấy không biết đang nói gì, chỉ thấy mặt bác cô ấy trắng bệch.

Sau đó bác cô ấy được bí thư chi bộ thôn dẫn đi, vừa đi bí thư chi bộ vừa trừng mắt dạy dỗ ông ấy.

Trông bí thư chi bộ chỉ muốn đánh bác cô ấy cho tỉnh táo lại.

Sau đó cậu của Sở Thấm cũng bị thế, sợ hãi đôi môi run rẩy, tay run suýt nữa thì không cầm được cuốc.

Bác Thẩm bên cạnh cố gắng nhìn ông ấy, mắt nhìn như sắp nhỏ máu, nếu không có người kéo lại thì chắc sẽ xông đến đánh nhau mất.

Trương Phi Yến đột nhiên nhớ ra, đệt, quên mất chuyện này!

Ôi! Cô ấy sống mấy chục năm nên quên mất, đến bây giờ mới nhớ ra.

Kiếp trước, đúng lúc này cũng có chuyện xảy ra, mấy người trong thôn tụ tập đánh bạc nên bị công an bắt, bác của cô và chú của Sở Thấm là hai người trong số đó.

Chuyện này liên lụy nhiều người, thôn Cao Thụ có 5 người, thôn bên cạnh 6 người, thôn xã 8 người, những nơi khác không biết, tổng cộng lên đến 22 người.

Thôn có người liên quan bị phê bình, thậm chí thôn bọn họ còn có công an đến phổ biến luật pháp.

Lúc đó đội trưởng Hàn và bí thư chi bộ mặt đen như đáy nồi, ngày nào cũng phải vào thôn làm báo cáo.

Có lẽ vì thế mà đội trưởng Hàn không thể cứng rắn lúc thu lương thực được, nhưng đây cũng chỉ là suy đoán của Trương Phi Yến.

Nói chung hậu quả xấu kéo dài đến mấy năm sau.

Chị họ của Sở Thấm, Sở Hồng là người đi học, sau này đại đội trưởng và bí thư chi bộ muốn đề cử cô ấy đi học trường đại học công nông, tài liệu được xử lý đưa lên trên sắp được phản hồi, cuối cùng lại bị người báo cáo bố từng đi đánh bạc, từng bị bắt.

Dù cuối cùng không có việc gì, chỉ bị giam hai ngày rồi lại được thả ra, nhưng đó cũng bị xem như vết nhơ, bị loại khỏi danh sách.

Hầy!

Nhất thời Trương Phi Yến cũng không biết nói gì, chỉ thấy phiền muộn nhưng cũng thấy may mắn.

Cô ấy chuồn đến chỗ Sở Thấm, nói với cô: “Sao tôi thấy cô mới là người đặc biệt nhỉ?”

Cô ấy có ngốc hơn nữa cũng nhận ra điều thay đổi này do Sở Thấm tạo nên chứ không liên quan đến cô ấy.

Sở Thấm hoàn toàn không chú ý đến cậu của cô, ngày nào cô cũng cắm đầu làm việc mệt muốn chết, mồ hôi đầm đìa: “Đột nhiên cô nói không đầu không đuôi gì vậy?”

“Không có gì, coi như tôi không nói đi.”

Sở Thấm: “...”

Ngày nào đó cô phải kéo cái người nói mập mờ bí ẩn này đi trồng khoai lang mới được!
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 168: Chương 168


Chuyện tụ tập đánh bạc làm dấy lên phong ba xã Dương Tử Câu.

Nhóm mê bài bạc trong thôn Cao Thụ hoảng hốt không yên, lúc biết có người bị nhốt lại đưa đến nông trường lao động cải tạo mười mấy năm lại càng hoảng sợ hơn, mãi không bình tĩnh được.

Bị dọa c.h.ế.t sững người.

“Bây giờ biết sợ thì còn ích gì nữa, một đám các người cộng lại cũng phải mấy trăm tuổi, xấu hổ c.h.ế.t mất!”

Bí thư chi bộ thôn bảo bọn họ về nhà, người tốt tính như ông ấy cũng phải nổi giận, nói chuyện không nể mặt chút nào.

“Ngày thường lòng vòng trong thôn thì thôi đi, lại còn chạy ra ngoài chơi, mấy người thì có bao nhiêu tài sản đủ để đánh bạc chứ.”

Mấy người như chú Sở không dám nói gì, Hàn Định Quốc là người cùng lứa tuổi nên không răn dạy bọn họ được, nhưng bí thư chi bộ thôn lớn hơn, lúc này có thể mắng mấy câu.

Bí thư chi bộ thôn mắng khát khô cả miệng, bưng ly nước lên cho trơn miệng rồi nói tiếp: “Cũng may mà hôm nay kéo mấy người đi làm sửa mương nước, không thì bây giờ người bị nhốt trong tù đợi bị phán xử là mấy người đó. Liên lụy bản thân thì thôi đi, đừng có liên lụy đến con trẻ, liên lụy danh tiếng thôn chúng ta.”

“Cha từng ngồi tù thì con cái muốn kết hôn cũng khó hơn người bình thường, mấy người đừng tưởng là không có gì to tát!”

Tim chú Sở đập thình thịch, vội vàng nói: “Sau lần này không dám nữa.”

Bí thư chi bộ nói: “Hừ, tôi chẳng tin lời mấy người ham cờ b.ạ.c như cậu nói, có dám không không chỉ xem mấy người mà còn phải xem tôi nữa, tự tôi có cách.”

Sau khi răn dạy xong, ông ấy mới bảo bọn họ đi, trông bọn họ cũng phiền lòng, sau khi về nhà còn bị người nhà mắng nữa.

Làm cha cả rồi mà còn bị cha mẹ hay vợ mình chỉ trỏ mắng mỏ thì xấu hổ lắm, ít nhất là xấu hổ ngay.

Thím Sở đợi chú Sở về nhà là bắt đầu giở võ ra với ông ấy, xong chuyện rồi nửa đêm hôm đó còn tìm đến nhà Sở Thấm oán trách: “Đúng là tai họa mà, tự liên lụy đến mình thì thôi, giờ còn liên lụy đến người khác, cuối cùng thím cũng hiểu phải hung dữ với người thế này, nếu không ngày nào đó lại bị chú cháu làm liên lụy mất.”

Sở Thấm không ngừng gật đầu: “Thím phải dữ từ lâu rồi.”

Nếu là cô, lần đầu đánh bạc chặt đứt một ngón tay, lần thứ hai chặt đứt hai ngón, lần thứ ba ba ngón, quá tam ba bận, có lần thứ tư nữa thì đánh gãy cả hai tay luôn.

Thím Sở thở dài: “Cả ngày trời thím chỉ làm dưới ruộng, đâu có thời gian quản lý ông ấy, sau này chỉ có thể bảo Hồng Hồng và Tiểu Kiến trông thôi.”

Sở Thấm ngạc nhiên: “Còn phải phí thời gian trông chú nữa sao, thím cứ cắt đứt là được.”

Đương nhiên cắt đứt ở đây không phải là cắt ngón tay.

Dẫu sao đây cũng không phải thời tận thế mà là xã hội có công an, không thể hở ra là đánh gãy tay chân được. Sở Thấm nói cắt đứt là thu hết tiền mà chú Sở có, đây cũng chỉ là hạ sách, nhưng chỉ cần thu tiền của ông ấy thì còn ai chơi cùng ông ấy nữa.

Thím Sở không hiểu: “Trước giờ thím đều quản lý tiền mà.”

Sở Thấm chậc một tiếng, thấp giọng nói: “Không phải quản lý như thím nói, quản lý mà thím nói là một hộp tiền thím dùng được mà chú cũng dùng được sao. Cháu nói quản lý nghĩa là thím giữ tiền rồi cất kỹ vào, đừng để lại một đồng nào, đừng để chú biết tiền ở đâu.”

Giờ thím Sở mới hiểu.

Thế nghĩa là cắt đứt hẳn nguồn tiền của chú Sở, không chỉ làm ông ấy không có tiền để dùng mà còn phải khiến sau này ông ấy không có tiền cũng không lấy được tiền ở đâu cả.

Thím Sở nghĩ ông ấy là chủ gia đình, làm như thế thì không hay lắm.

Nhưng bà ấy lại nghĩ ông ấy có cần mua gì đâu? Đương nhiên là không rồi, thế sao lại phải giữ tiền lại cho ông ấy, giữ lại cho ông ấy uống rượu, đánh bạc sao.

Sở Thấm đẩy bà ấy: “Thím, thím nhân lúc chú chưa kịp phản ứng mà lén lút lấy hết tiền của chú đi, giấu ở chỗ chú không biết ấy, nếu không qua đợt này rồi chú lại ngựa quen đường cũ thì sao.”

Thím Sở nghĩ lại cũng đúng, lập tức không còn đau buồn tức giận nữa, chạy thẳng về nhà lấy hết phiếu tiền trong hộp tiền dưới giường ra, nghĩ ngợi một lúc rồi định giấu trên xà nhà, giấu trong tủ, nhưng cảm thấy những chỗ này không ổn lắm.

Bà ấy ngẫm nghĩ một lúc rồi lại chạy đến hỏi Sở Thấm.

Sở Thấm đang nghĩ chuyện xây bếp lò mới. Sau khi làm quen với công việc cường độ cao, nếu cô vẫn còn sức lực thì chuyển đồ trong nhà.

Thím Sở ngạc nhiên: “Cháu lấy gạch đâu ra thế?”

Sở Thấm chớp mắt, mặt không đỏ tim không đập gấp: “Cậu út cháu tìm giúp cháu.”

Cô không ngờ thím Sở lại quay lại, trước khi bà ấy đi Sở Thấm còn chưa kịp đóng cửa, cứ mải suy nghĩ chuyện mấy viên gạch nên thím Sở mới nhìn thấy đống gạch trong sân.

Có điều Sở Thấm đã chuẩn bị đổ cho cậu út Dương, cậu út Dương là một người rất giữ ý, cực kỳ nghĩa khí, ít khi nào có ý kiến với kế hoạch của Sở Thấm, lúc cô không muốn nói thì ông ấy cũng không hỏi kỹ.

Cô đã định đợi lúc nào đó sẽ đến bàn chuyện với cậu út Dương, bây giờ phải nắm chắc hơn, ai mà biết được lúc nào đó thím Sở sẽ gặp cậu út Dương chứ.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 169: Chương 169


Thím Sở sáng bừng mắt: “Ngoan quá, chất lượng chỗ gạch này không tệ, giống như gạch nung từ nhà máy trong huyện vậy, chắc cậu út quan tâm đến cháu lắm.”

Sở Thấm chỉ cười ha ha.

Lừa người không thể nói nhiều được, càng nói càng sai nhiều.

Sở Thấm nhặt được hơn 700 cục gạch, nhưng lúc xây chòi đã dùng mất một ít nên bây giờ chỉ có 656 cục.

Sở Thấm suy nghĩ nói: “Nên xây một cái bếp lò hay hai cái bếp lò nhỉ? Chắc chỗ gạch này chỉ đủ xây một cái bếp lò thôi.”

Thím Sở ngạc nhiên: “Chỗ gạch này xây giường sưởi cũng đủ mà không đủ xây hai cái bếp lò sao?”

Thím Sở hắng giọng: “Cháu tưởng xây bếp dễ vậy sao, một cái bếp phải dùng được ba đời, muốn xây tốt thì không dễ đâu.”

Sở Thấm tò mò: “Thế sao cái bếp nhà cháu không dùng được ba đời?”

Thím Sở nói: “Cháu không biết chuyện này, trước đây nhà cháu là nhà của một người họ Khương, nhà người này vừa chuyển đi thì ông nội cháu chạy nạn đến đây, thôn mới đưa căn nhà này cho ông nội cháu, cái bếp lò này không phải ông cháu xây mà là người ta để lại.

Thực ra nhiều năm trôi qua căn nhà đã được sửa sang cả trong lẫn ngoài rồi, chỉ có mỗi cái bếp lò vẫn chưa ai động đến.”

Sở Thấm cuối cùng cũng hiểu hoa ra cái bếp lò cũ kỹ là vì thế.

Thím Sở cảm thán: “Nghe nói năm đó người nhà họ Khương là đại địa chủ của huyện Tân Minh, đối với người ta, thôn Cao Thụ chúng ta chẳng là gì, chỉ là một nơi xó xỉnh thôi. Sau này nói là chia cho mấy đứa con vợ lẽ, trước đây nhà cháu chỉ là nơi ở tạm của người làm thôi.”

Sở Thấm nghi hoặc: “Thế người nhà họ Khương bây giờ ở đâu?”

Thím Sở nói: “Nghe nói là ở nước ngoài, dẫu sao cũng chẳng liên quan đến chúng ta, cũng không thể để nhà không được. Người ta ở nhà lầu, ăn thịt bò, mấy đời rồi cũng không thấy mặt mũi bọn họ mà.”

Sở Thấm nuốt nước miếng.

Kể ra cũng tiếc, cô xuyên qua lâu thế rồi mà vẫn chưa được ăn thịt bò, muốn ăn quá.

Sở Thấm không nói chuyện này nữa mà hỏi thím Sở: “Thím lại đến đây có chuyện gì thế?”

Thím Sở vỗ đầu rồi nói: “Lần trước thím có thấy cháu làm tủ bát, gần đây cháu có rảnh thì làm tủ quần áo giúp thím với.”

Thực ra bà ấy cũng thấy lạ, sao Sở Thấm lại làm được nghề mộc vậy, quan trọng nhất là làm rất ổn, trông có thể bán được.

Sở Thấm gật đầu: “Đợi cháu xây bếp lò xong thì rảnh hơn.”

Thím Sở yên lặng nói: “Tủ quần áo của thím hơi đặc biệt, cháu làm cách một tầng ra giúp thím.”

Sở Thấm hiểu: “Cháu hiểu rồi.”

Thế này là muốn giấu phiếu tiền, không muốn chú tìm thấy.

Lúc này thím Sở mới yên tâm rời đi.

Trời tối dần, Sở Thấm đếm gạch xong rồi chồng gạch lên góc trái phòng bếp.

Thật ra cô muốn sắp xếp đắp hai cái bếp lò, dẫu sao nếu thường xuyên cho heo ăn cũng cần một cái bếp, không thì lần nào cũng phải lấy nồi của cô để nấu cho heo ăn.

…ừm, không ổn lắm.

Không thể để mình bẩn vậy được.

Nồi sắt thì không có vấn đề gì, trong xã cung ứng có, còn phiếu thì cô có mấy phiếu thịt, không còn cách nào nữa thì cầm phiếu thịt đi đổi phiếu đồ.

Sở Thấm thầm nghĩ có nên rút một cái ra từ hệ thống trò chơi không, dẫu sao cô cũng từng rút nồi sắt nhỏ và ấm sắt, theo quy luật đó, rút được nồi sắt lớn cũng không hẳn là không thể.

Sau khi làm xong, Sở Thấm phủi bụi trên người, tắm rửa giặt giũ xong lên giường nghỉ ngơi.

Lúc này đã là tám rưỡi tối.

Trên tủ đầu giường có một quyển sách hướng dẫn nấu ăn, cửa sổ đóng chặt, ngọn đèn dầu cháy soi sáng.

Sở Thấm nhìn trang hướng dẫn nấu vịt muối, đột nhiên thấy thèm ch** n**c miếng.

Vịt muối có mùi vị thế nào nhỉ?

Tiếc là mỗi người chỉ có một cái miệng, không thể ăn hết mọi món ngon trên đời được.

Sở Thấm thổi phù tắt đèn dầu.

Cô định lần sau đến xã cung ứng phải mua nhiều dầu hỏa hơn, tốt nhất là trữ được hai đến ba năm, chỉ là chuyện tìm phiếu thì phải nhờ cậu út, không có đèn dầu, màn đêm dài đằng đẵng rất khó chịu.

Căn phòng chìm vào bóng tối, tối đến mức Sở Thấm mở mắt ra cũng chẳng khác gì đang nhắm mắt.

Cô cắt cỏ tranh khá nhiều, chỗ còn dư lợp thành rèm cửa, rèm cỏ tranh tự nhiên che kín khung cửa sổ, không có ánh trăng nào chiếu xuyên vào được, chẳng trách lại tối.

Trong bóng tối, Sở Thấm đang nghĩ ngày mai nên ăn gì?

Ăn thịt xông khói.

Gà xông khói và vịt muối cũng gần giống với nhau.

Hôm sau.

Sở Thấm làm gà xông khói, vì trời lạnh nên cô làm cả một con, không sợ ăn không hết sẽ bị hỏng.

Sau khi lấy gà xông khói ra cô bỏ vào ngâm nước, lúc rửa mặt mũi, ăn sáng xong là có thể cắt thành từng miếng nhỏ rồi.

Cách làm đơn giản nhất là chưng lên, băm tỏi nhỏ rồi bỏ thêm tiêu xay, thêm chút rượu gạo, món chưng vô cùng đơn giản nhưng mùi vị cực kỳ hảo hạng.

Làm phức tạp hơn một chút thì có thể xào, chỉ là hoa tỏi trong vườn chưa mọc, những cây tỏi hoang quanh nhà cũng đã bị cô ngắt hết nên đành từ bỏ.

Có điều không cần phải chưng ngay bây giờ, Sở Thấm uống nước xong rồi đi làm việc.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 170: Chương 170


Hôm nay cô vẫn đào bùn đất, mương nước đầu tiên đã được đào gần một nửa nhờ sự chung sức của cả thôn.

Lúc đào xong thì dẫn nước suối trong thôn vào để chảy vào ruộng, sau này tưới nước sẽ thuận tiện hơn, biến ruộng đồng cằn cỗi trong thôn thành một mảnh ruộng có khả năng tưới tiêu tốt.

Sở Thấm thở hồng hộc làm việc, so với những người khác, cô ít khi ngẩng đầu lên, lần nào nhân viên tính điểm trông thấy cô cũng thầm gật đầu, cảm thấy mười điểm công hàng ngày của cô là xứng đáng, không phí nửa điểm nào.

Đội trưởng Hàn và bí thư chi bộ thôn đứng trên sườn núi, cầm bản vẽ nhíu mày nhìn tuyến mương nước trong kế hoạch.

Bí thư chi bộ thôn khẽ nhả khói rồi nói: “Tạm thời ngừng bên thôn phía tây lại đi, đào mấy chỗ quan trọng trước rồi nói sau.”

Hàn Định Quốc do dự: “Nhưng mấy năm trước thôn phía tây mới khai hoang, cần mương nước hơn.”

Bí thư chi bộ thôn lắc đầu: “Không đủ nước.”

Sông trong thôn bọn họ không lớn, thiên hướng suối nhỏ hơn, nguồn nước không dư dả lắm, bỏ được chỗ nào thì bỏ.

Hàn Định Quốc vẫn đang do dự, nhưng ông ấy chợt nhớ lời Sở Thấm từng nói.

Lúc đó ngày nào Sở Thấm cũng tìm ông ấy bảo sửa mương nước, còn cảm thán vận may của thôn kém như thế, nếu dòng nước trong thôn có thể chảy vào sông suối thì chắc mặt thủy lợi sẽ tốt hơn nhiều.

Sông Thượng Khê là dòng chảy chính của xã Dương Tử Câu, chảy quanh co từ trên núi, các nhánh nhỏ chảy qua các vùng trong xã Dương Tử Câu và thôn Tịnh Thủy, cuối cùng tụ lại thành sông Phù Giang ở huyện Tân Minh.

Thậm chí sông Phù Giang còn chảy qua rất nhiều thành phố, là nhánh sống chính trong tỉnh.

Hàn Định Quốc đột nhiên nghĩ nếu thôn có thể thông đường nước với sông Thượng Khê thì tốt biết bao?

Ông ấy vừa nghĩ thế đã không buông được, nếu khơi thông được thì phải đào một mương nước giữa hai dòng sông.

Chuyện này không thể so với việc đào mương nước trong thôn bây giờ, mương nước trong thôn lúc này cũng chỉ nhỏ thôi, còn đào mương nước giữa hai dòng sông là một công trình lớn.

Hàn Định Quốc suy nghĩ rất lâu.



Sau khi xong việc về nhà, Sở Thấm bỏ gà xông khói vào lồng hấp để chưng, sau đó cầm một cái bát to đến nhà ăn lấy cơm.

Nhà ăn nằm bên cạnh sân đập lúa, không xa nhà Sở Thấm lắm, lúc cô đến nhà ăn, bên trong đã có rất nhiều người.

Nhà ăn là nhà tầng trệt có diện tích khá lớn, sau khi vào có thể thấy khoảnh sân đủ để đặt mười cái bàn lớn, nếu cố sắp xếp thêm có thể đủ cho mười hai bàn.

Hai bên nhà ăn là các căn phòng nhỏ, mỗi phòng có thể đặt được khoảng hai cái bàn, người trong thôn ngồi đầy bàn.

Phòng bếp ở đối diện cửa nhà ăn, diện tích khá rộng, giữa phòng còn có một phòng để đồ ăn, lương thực các thứ.

Có điều trong bếp chỉ có một cái bếp lò, trên bếp có hai cái nồi, bên cạnh có mấy cái lò nhỏ để nấu nước.

Sở Thấm bưng bát đến trước phòng bếp lấy cơm, sau đó nhìn liếc qua phía sau, đồ ăn hôm nay cũng không tệ lắm.

Cơm độn thêm rất nhiều khoai lang, khoai lang phải đến sáu phần, cơm được bốn phần.

Đồ ăn là rau cải trắng ngàn năm không đổi, các thím làm trong bếp thương người nên đổi thành muối chua.

Sở Thấm ngửi thấy mùi này lập tức cảm thấy thèm ăn, chỉ muốn ăn với cơm ngay.

Ngoài món đó ra còn có củ cải xào bã rượu.

Nơi này thích lấy bã rượu làm đồ ăn, đồ ăn nấu xong có màu đỏ trông cực kỳ ngon miệng.

Sở Thấm cực kỳ hài lòng, vui vẻ đi lấy cơm, còn bảo thím trong nhà ăn bỏ đồ ăn lên cơm cho cô.

“Cháu định về nhà ăn à?” Người lấy đồ ăn hỏi cô là thím Tú Hoa.

“Vâng, cháu ăn chậm lắm.” Sở Thấm gật đầu.

Thím Tú Hoa biết rõ về cô, cô gái Sở Thấm này thích yên tĩnh.

Bà ấy lấy đồ ăn cho Sở Thấm, còn múc cho cô thêm một muôi canh củ cải xào bã rượu hơn mức quy định.

Canh này khá ngọt, mùi cực kỳ thơm.

Sở Thấm cẩn thận bưng về nhà, thật ra cô cũng khá khác lạ, phần lớn người trong thôn đều chọn ăn ở nhà ăn.

Dẫu sao nhà ăn cũng náo nhiệt mà!

Vừa ăn cơm vừa nói chuyện phiếm vui sướng đến mức nào chứ.

Người ăn cơm trong nhà ăn không rảnh rỗi, rất nhiều người cứ bưng bát chạy ra ngoài phòng tụm năm tụm ba lại cùng tám chuyện với nhau.

Trên đường từ nhà ăn về nhà, Sở Thấm khó có lúc được yên tĩnh.

Lúc về nhà, gà xông khói chưa chưng xong nên cô kiên nhẫn đợi khoảng hai mươi phút mới nhấc gà ra, tiện thể hâm nóng lại đồ ăn.

Tay nghề của thím Tú Hoa không tệ, dù nấu cơm tập thể với nồi lớn nhưng khong hề qua loa, dẫu sao Sở Thấm cũng thấy những món này không thua gì món cô nấu.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 171: Chương 171


Rau ăn cùng với gà xông khói, cơm độn khoai lang thơm ngọt, củ cải trong suốt, cải trắng chua ngon miệng, gà xông khói thơm cay, đây đúng là một bữa trưa thỏa mãn.

Khi làm nông, sau khi ăn trưa xong, mọi người thường nghỉ một lát.

Sở Thấm không có thói quen này, cô cảm giác mình là người lao lực, bảo cô nằm nghỉ trên giường giữa ban ngày sẽ khiến cô có cảm giác tội lỗi.

Cô chỉ ngồi nghỉ một lúc lại bắt đầu việc xây bếp lò trong nhà.

Đây là lúc sửa bếp lò tốt nhất, vì có nhà ăn nấu cơm nên thường ngày Sở Thấm muốn dùng bếp nấu thêm chút thịt cho mình cũng được.

Thật ra ánh sáng trong bếp rất tối, Sở Thấm không thích lắm.

Cô chuẩn bị mở cửa sổ trên tường, phòng bếp ít làm cửa sổ để tránh chuột vào, Sở Thấm nghĩ đâu thể phòng được.

Sở Thấm xoa tay bước vào phòng bếp, sau đó cầm búa bắt đầu đập.

Chuyện này cũng không dễ, chẳng trách nhiều người thà bắt đầu từ con số không chứ không muốn xây thêm một cái bếp lò mới, đẩy bếp lò cũ ra sau.

Quả thực khá khó khăn.

Sở Thấm mạnh mẽ thế cũng muốn bỏ cuộc, dẫu sao bếp lớn thế, tìm góc nào đắp vào cũng được.

“Ôi…”

Sở Thấm thở dài, cầm búa lên đập tiếp.

Thôi vậy, thử lại lần nữa, dẫu sao gần đây cũng không cần dùng bếp lò này.

Chỉ mong nhà ăn mở nhiều hơn nữa, cô còn phải đập mấy lần nữa để đập gạch ra.

Lúc rút thăm tuần, Sở Thấm thường xuyên rút được gạch nên cô tin trước khi xây bếp lò có thể kiếm được số gạch đủ xây hai cái bếp.

Mặt trời lặn, mặt trăng mọc, ngày tháng trôi qua.

Mãi ba ngày sau, Sở Thấm cầm búa đập đến đau cả tay mới san phẳng bếp lò được.

Nhìn gạch cũ đầy dưới đất, đột nhiên Sở Thấm thấy mình hơi ngốc.

Gửi gắm hi vọng vào hệ thống trò chơi làm gì chứ, cái bếp lò này cũng được xây từ gạch mà.

Dẫu sao cũng là đại địa chủ, là nơi con của người làm nghỉ chân nên bếp lò trong bếp không thể chỉ đắp bùn không được.

Chỉ là Sở Thấm khá may mắn.

Gần đây rút thăm tuần không rút món gì tốt nhưng lại rút được hai cục đá xanh.

Lúc rút thăm tháng lại rút được một túi xi măng.

Phải, một túi xi măng.

Đúng là buồn ngủ có manh chiếu, dù Sở Thấm có cách xây bếp lò không dùng xi măng, nhưng dẫu sao xi măng cũng là lựa chọn tốt nhất! Đương nhiên cô không chê bai mà cực kỳ vui mừng.

“Chỉ là có mỗi một túi, không đủ lắm.” Sở Thấm cười hi hi cất đi, cô nghĩ thầm nếu chỉ có một túi thì dùng chỗ ống khói vậy, chỗ này cần dùng hơn.

Sở Thấm kéo chỗ gạch từ bếp lò cũ ra ngoài sân, cô định xử lý sạch sẽ bùn đất bám trên gạch.

Lúc này trời tối dần, ánh trăng xuất hiện sáng rực rỡ, trời đêm mát lạnh, từng ngôi sao lấp lánh, có thể thấy thời tiết ngày mai khá tốt.

“Rầm rầm rầm!”

Sở Thấm đang lấy d.a.o bổ củi ra để gõ, gõ xong một cái thì ném sang bên cạnh.

Lúc cô gõ được 20 cái, đang định bỏ cục gạch cuối cùng sang bên cạnh đi rửa mặt thì đột nhiên cảm giác được cục trên tay hơi lạ.

“Hửm?”

Nói sao nhỉ, nó có vẻ nhẹ hơn.

Sở Thấm có sở trường ước lượng bằng tay, có thể nói là cực kỳ nhạy cảm!

Phần lớn mọi người không phát hiện được trọng lượng các cục gạch khác nhau, nhưng Sở Thấm lại để ý đến.

Cô cầm cục gạch khác lên so sánh trọng lượng hai bên, nhíu mày nói: “Có lẽ hai cục gạch không được nung trong cùng một lò chăng?”

Nhưng thế cũng không đúng, cực kỳ sai.

Gạch có khuôn đóng, đâu thể cái nặng cái nhẹ được.

“Tiếc là không phải ban ngày.” Sở Thấm muốn so sánh màu sắc giữa hai cục.

Cô lắc đầu, bỏ hai cục gạch xuống.

… đợi đã, không chỉ trọng lượng không đúng mà tiếng động cũng không đúng.

Giác quan của Sở Thấm nhạy bén, tai nghe thấy một tiếng giòn hơn và một tiếng trầm đục hơn.

“Nói cách khác… một cái đặc, một cái rỗng.” Sở Thấm tròn mắt đoán.

Cô không đứng dậy mà nhẹ nhàng dùng d.a.o đào cục gạch nhẹ hơn ra.

Lúc cô đập cũng nhận ra cục gạch này có vấn đề, càng đập tiếng động càng sai.

Cuối cùng cô cũng đập vỡ được nó ra.

Dưới ánh trăng sáng, có thứ gì đó rơi ra khỏi cục gạch, Sở Thấm lập tức nhìn ra ngoài cửa trước, thấy cửa đã đóng then cài mới nghi hoặc nhặt đồ đó lên.

Tim Sở Thấm đập thình thịch, c.h.ế.t tiệt, có vẻ cô đã đoán ra đây là gì.

Cô cầm lại gần để nhìn, đồng tử co lại, tay run rẩy.

Đệt mợ, một cục vàng nhỏ!

Dù chỉ có 50 gram nhưng đúng là vàng!

“Mình gặp số đỏ sao?” Sở Thấm choáng váng mãi không hoàn hồn, lúc tỉnh táo mới đứng bậy dậy, kiểm tra các cục gạch khác.

Chỗ gạch đã được rửa sạch bùn không có gì khác thường, Sở Thấm chỉ có thể hi vọng ở chỗ gạch chưa được xử lý.

Dẫu sao cô cũng không ngủ được, không tắm nữa mà cầm d.a.o bổ củi đập gạch trong đêm.

Lúc trăng lên tới đầu ngọn liễu.

Khoảng mười một giờ tối.

Sở Thấm làm đỏ cả mắt cuối cùng cũng tìm được ba cục gạch khác lạ, đập cái nào ra cũng thấy có một cục vàng giống nhau!

Cô đoán là 50 gram.

Cân bằng cân cũng là 50 gram.

Ba cục vàng giống hệt nhau, Sở Thấm hoang mang tựa vào tường.

Thế là chuyển một cái bếp là có được ba cục vàng 50 gram sao?
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 172: Chương 172


Sở Thấm nhũn cả chân, vịn tường chậm rãi đi vào nhà chính, thắp đèn dầu thưởng thức cục vàng lấp lánh dưới ánh đèn.

“Dù nó là của ai thì giờ cũng là của mình rồi.”

“Có quay lại tìm mình cũng không cho đâu.”

Cô nói nhỏ, dùng sức sờ vàng, chỉ muốn hôn lên vàng, cười hi hi thành tiếng.

Sáng hôm sau.

Sở Thấm đột nhiên phát tài không mơ thấy giấc mơ nào đẹp mà bị ba cục vàng giày vò không ngủ được cả đêm.

Thấy trời sắp sáng, cô lại dậy sớm.

Cô mơ màng ngồi bên giường, nghĩ đến gì đó lại vội vàng lấy vàng dưới gối ra.

“Vẫn ổn, vẫn ổn, vẫn còn ở đây.”

Sở Thấm tỉnh táo lại, thở phào vỗ ngực.

Cô muốn đặt vàng dưới đệm chăn chứ không muốn bỏ vào túi hệ thống, ai mà biết ngày nào đó túi sẽ biến mất chứ. Nếu cô có tủ lạnh thì cô bằng lòng bỏ hết thịt trong túi ra bỏ vào tủ lạnh để bảo quản.

Cô đứng dậy rửa mặt ăn sáng, thấy chưa đến thời gian làm việc nên cô tiếp tục bận làm bếp lò.

Quỷ nghèo tham tiền Sở Thấm cẩn thận kiểm tra gạch bếp lò lại lần nữa, chỗ gạch lúc đầu cũng được cô kiểm tra kỹ càng, mãi đến khi không tìm được cục vàng thứ tư, Sở Thấm mới buồn bã từ bỏ.

Cô an ủi mình: “Không sao, có được là vận may của mình, không thể đòi quá nhiều.”

Sở Thấm vui mừng xong cảnh giác hơn hẳn, cô cực kỳ sợ chuyện không may, hôm nay may mắn có được ba cục vàng, có lẽ ngày mai lại không mau bị trẹo tay đau chân. Có lẽ là cân bằng vận may, mấy ngày tiếp theo Sở Thấm lên núi mà không thu hoạch được gì!

Cô còn phải trơ mắt nhìn hai con dê rừng chạy qua trước mặt cô mà cô không bắt được!

Giận quá, quá đáng rồi.

Sở Thấm thầm mắng trong lòng, thầm nghĩ lấy được vàng cũng bỏng tay, làm người suốt ngày phải nghĩ liệu có bị trộm hay không.



Thời gian đào bùn được chuyển dần đi.

Tuyết đọng lại dần tan, chỉ còn tuyết trắng trên đỉnh núi chưa tan.

Nhiệt độ dưới núi cao hơn trên núi, cành cây già nhú mầm non, dù nhìn vẫn chưa thấy nhiều sắc xanh nhưng có thể cảm nhận được trạng thái căng tràn sức sống cực kỳ vui vẻ.

Sở Thấm nhận ra đã đến lúc gây giống cho khoai lang.

Gây giống cho khoai lang cũng có nghĩa là cô lại bắt đầu bận rộn, mấy tháng sau lại bắt đầu thu hoạch.

Khoai lang trên núi tạm thời gác lại, nhiệt độ vẫn còn khá thấp. Khoai lang trong nhà đã bắt đầu trồng được, dù cô đã hợp tác với Hoàng Đậu Tử nhưng Sở Thấm vẫn cực kỳ cẩn thận.

Sở Thấm còn đang xây bếp lò, quan trọng là cô muốn hoàn hảo, rút được một túi xi măng rồi muốn rút tiếp túi nữa.

Lúc đó cô còn nghĩ thoáng một túi là đủ, dùng chỗ ống khói là được, bây giờ cô nghĩ phải dùng hết.

Chẳng còn cách nào khác, nghĩ nhiều quá mà.

Hơn nữa cô phải dùng cái bếp này mấy chục năm, cô phải dùng vật liệu tốt nhất có thể.

Sở Thấm nghĩ: “Chắc thêm một túi nữa là ổn.”

Cô rút hộp mù hơn một năm nên cũng coi như hiểu rõ hệ thống trò chơi, đồ rút được không thể nói chắc chắn trăm phần trăm nhưng luôn có những thứ giải quyết được khó khăn của cô.

Sở Thấm cứ cảm giác mấy tháng này khả năng rút được một bịch xi măng nữa khá cao.

Dẫu sao lò sưởi trong nhà cũng tăng lên, nồi đặt trên lò lửa, muốn lén ăn gì cũng được.

Không thể xây bếp lò lên ngay nên Sở Thấm bắt đầu để ý đến chuyện tủ quần áo của thím Sở.

Đúng lúc này, cậu út Dương đến giữa ban ngày làm Sở Thấm giật mình kêu lên.

Cô còn chưa xem lúc nào đi nói chuyện với cậu út Dương mà sao ông ấy đã đến rồi?

Sở Thấm vội đứng dậy hỏi: “Sao cậu út lại đến đây thế?”

Cậu út Dương cầm đồ trong tay: “Tặng cháu, cháu ngâm mà uống hàng ngày.”

Sở Thấm thấy đó là bột mạch nha.

“...” Cô có sữa bò mỗi tuần hai chai, thật ra không cần dùng cái này.

Nhưng lúc này cô đang chột dạ nên không có tâm tư từ chối cậu út Dương.

Cô nhận lấy, cười hỏi: “Phải rồi, thôn cậu út đã khởi công chưa?”

Cậu út Dương ngồi trên ghế lắc đầu: “Phải một thời gian nữa, có điều gần đây cậu cũng bận. À, thôn các cháu đang động thổ nhỉ, cậu đến cảm giác không giống lắm.”

Sở Thấm: “Vâng, đang sửa mương nước.”

Cô ổn định tâm trạng lại, xem ra cậu út chưa gặp thím Sở, không thì lúc này đã hỏi cô rồi.

Sở Thấm rót nước cho ông ấy nói: “Cậu, cháu nhờ cậu giúp chuyện này.”

Cậu út Dương đang định nhận nước lập tức dừng tay, rụt tay lại nói: “Cháu nói trước đi, nói xong rồi cậu mới uống.”

Nước của cô cháu gái này không dễ mà uống đâu.

Sở Thấm ngượng ngùng, đâu cần cảnh giác thế chứ.

Cô cười ha ha: “Cũng không có gì lớn, chỉ là cháu nói tên cậu, nếu thím hay chú cháu hỏi cậu… gạch nhà cháu là cậu mua giúp thì cậu cứ gật đầu là được, cực kỳ đơn giản.”

Dương Tiểu Hưng: “...”

Đấy, ông ấy biết là không có việc gì lại tự dưng ân cần mà, bị cô nhờ mua lương thực chui một lần rồi, giờ chuyện nào cũng nói tên ông ấy.

Nhưng biết làm sao bây giờ, đây cũng không phải chuyện gì lớn.

Cậu út Dương đồng ý như những gì Sở Thấm nghĩ, hỏi cô chuyện cục gạch là thế nào mà cô không nói, cậu út Dương cũng không hỏi kỹ nữa.

Cậu út Dương dạy dỗ nói: “Cậu biết cháu lớn gan nhưng có những con đường không nên đi, cháu vẫn còn nhỏ, cẩn thận bị người ta lừa, muốn mua gì thì cứ nói với cậu, cậu sẽ tìm giúp cháu.”

Sở Thấm ngoan ngoãn gật đầu, không dám nói gì.

Cậu út Dương lại dạy thêm mấy câu nữa đã mồm rồi mới đi, lúc đi, Sở Thấm còn cho ông ấy nửa cân bánh quy nữa.

Cậu Dương không biết lại suy nghĩ linh tinh gì, cầm bịch bánh không nói gì, nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa rồi mới đi.

Sở Thấm gãi đầu, có ý gì vậy?

Sao đột nhiên lại nhìn cô bằng ánh mắt đó?

Ý gì sao? Cậu út Dương cảm giác cháu gái rất biết hành hạ, lấy cục gạch thì thôi, lại còn mua được bánh quy ngon chắc chỉ trong thành phố mới có.

Hầy, tuổi trẻ to gan thật.

Lần sau phải nói đi đêm lắm có ngày gặp ma. Ông ấy định làm xong mấy phiếu rồi thôi không làm nữa, đâu thể Sở Thấm xen vào chuyện này.

Dương Tiểu Hưng cầm bánh quy về nhà, trên đường không nhịn được ăn hai miếng, đúng là ngon thật, không biết Sở Thấm mua ở đâu.

Mà Sở Thấm lúc này giải quyết được một chuyện xong cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Cô lấy gỗ trữ trong phòng để đồ ra, lấy thước bằng than củi cùng cưa ra, lúc định làm thì dừng lại, chạy vào phòng cầm giấy bút ra phác họa sơ qua.

Mình làm cho mình thì tùy ý, nhưng làm cho thím Sở thì phải làm tinh tế theo đúng yêu cầu đặc biệt.

Thế là Sở Thấm suy nghĩ một lúc, phác họa tủ quần áo ra giấy.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 173: Chương 173


Không mất bao lâu, Sở Thấm đã vẽ xong bản thảo.

Hình dáng của tủ quần áo cũng giống như loại tủ quần áo bình thường, chỉ là Sở Thấm đã vẽ thêm một ngăn tủ ở trong cùng.

Ngăn tủ này rất khó nhìn thấy, tuy diện tích không lớn nhưng cũng đủ rộng để cất tiền giấy.

Vẽ xong, Sở Thấm cũng muốn làm cho mình một món đồ có thể cất giấu đồ đạc, cô nghĩ tủ quần áo của mình vẫn còn dùng được, bàn làm việc cũng mới làm năm ngoái, tủ chén cũng vậy, thế nên nếu bây giờ cô muốn thì làm một chiếc giường là lựa chọn tốt nhất.

Sở Thấm vẫn luôn muốn đổi giường, chiếc giường hiện tại cô đang nằm là do cha mẹ của nguyên chủ để lại từ trước. Vì giường khá cũ nên mỗi lần nằm xuống đều có âm thanh kẽo kẹt phát ra.

Hơn nữa của sổ nằm trên vách, tuy vách nhà được làm từ gỗ nhưng cũng có khá nhiều bụi bặm, vì vậy Sở Thấm quyết định làm giường La Hán.

Điểm khác biệt giữa giường La Hán và giường bình thường là nó có phần sườn cao giống như lưng ghế, vậy thì Sở Thấm không sợ bị dính bụi trên tường.

Nhưng làm một cái giường khó hơn làm tủ quần áo, Sở Thấm dừng việc đang làm, trợn mắt nhớ lại lịch trình sắp tới của mình, có vẻ thời gian tới cô khá bận rộn.

Đầu tiên là sửa lại con kênh, việc này phải làm mỗi ngày, thậm chí tới đầu xuân, mọi người vẫn phải vừa gieo giống cho vụ xuân vừa tu sửa kênh nước. Đến lúc đó mức độ bận bịu sẽ tăng thêm ít nhất ba mươi phần trăm so với hiện tại.

Kế đến là việc trồng dưa cho nhà mình, trước mắt cô vẫn đang gây giống nhưng quá trình này cũng sắp hoàn thành rồi, không bao lâu nữa sẽ có thể nhổ cây con đi trồng.

Cuối cùng là bệ bếp, đây cũng là một việc phải làm trong thời gian dài, ít nhất cũng mất nửa tháng.

Nghĩ tới nghĩ lui, Sở Thấm nhận ra bản thân phải trì hoãn việc làm giường lại để sau này rồi tính.

Sau khi sắp xếp xong các công việc cần làm trong thời gian tới, Sở Thấm tiếp tục tập trung vào việc làm tủ quần áo.

Cô mất bốn ngày mới đóng xong chiếc tủ quần áo đặc biệt cho thím Sở, sau khi phơi tủ trong sân cho khô và bay mùi, cô mới gọi thím Sở tới lấy tủ về.

Nhân lúc chú Sở không có nhà, thím Sở mới tới nhà cô, bà ấy lén nói với Sở Thấm: "Cháu đừng bao giờ nói cho chú của cháu biết chính cháu là người đóng cái tủ quần áo này nhé, đợi buổi trưa mọi người đều đi ăn cơm thím sẽ lén tới đây mang nó về."

Bà ấy đã suy nghĩ rất kỹ, tủ quần áo đang dùng ở nhà thật sự phải thay mới, còn chiếc tủ cũ sẽ chuyển sang phòng của con gái. Sau khi hai đứa nhỏ lớn lên, thím Sở đã dùng gỗ ngăn phòng của Sở Hồng và Sở Kiến ra làm hai.

Rồi bà ấy lại nghĩ, quần áo của con gái mình không thể để chúng với quần áo con trai được, dẫu sao bên trong cũng có đồ lót, nếu tiếp tục để quần áo chúng thì không hợp lý.

Ban đầu, thím Sở chỉ định làm cho con gái một cái vali, bây giờ nhân dịp này mang tủ quần áo về nhà.

Sở Thấm biết dự định ban đầu của bà ấy nên gật đầu: "Yên tâm, cháu sẽ không nói với chú đâu."

Tiếp theo, cô giới thiệu cho thím Sở về chiếc tủ: "Thím xem đi, ngăn bí mật nằm ở đây, nếu thím muốn mở ngăn tủ cất đồ ra chỉ cần đẩy mạnh về bên trái."

Sở Thấm thật sự đặt tâm huyết vào việc thiết kế, nếu cô không chỉ, chắc chắn thím Sở sẽ không biết được vị trí của ngăn bí mật.

Ngăn tủ này sau khi đóng lại thì không hề có bất kỳ khe hở nào cả, chỉ khi bạn dùng tay cẩn thận mò mẫm mới cảm nhận được sự khác biệt.

"Cháu ngoan của thím!" Thím Sở khen không ngớt miệng: "Nếu thím cất đồ ở chỗ này, cho dù chú của cháu có tìm tới c.h.ế.t cũng không tìm được."

Sở Thấm khiêm tốn đáp: "Cũng tạm thôi ạ."

Tủ quần áo không có nhiều chỗ để cải tiến, chỉ có làm giường mới thể hiện được kỹ thuật cao siêu của cô.

Giữa trưa, tranh thủ lúc hầu hết mọi người đều tới nhà ăn, Sở Thấm và thím Sở khiêng tủ quần áo đi men theo đường nhỏ về nhà của thím Sở.

Đến đây việc này xem như hoàn thành, Sở Thấm mở sổ ghi chép ra và gạch bỏ công việc này, đồng thời cô cũng ghi chú lại là nhà mình vừa tích trữ thêm hơn nửa cân bột củ sen.

Tất nhiên bột củ sen này là do thím Sở cho, đây chính là tiền công đóng tủ quần áo của Sở Thấm.

Trong trí nhớ của nguyên chủ, bột củ sen là đồ tốt. Hồi nhỏ, nguyên chủ từng bị bệnh, cho nên chả mẹ cô đã tới xã Đông Hồ mua bột củ sen về cho cô ăn, việc này được duy trì khoảng nửa năm.

Ấy vậy mà sức khoẻ cô thật sự tốt lên rất nhiều.

Nhưng cô không biết là do sức khoẻ tự nhiên tốt lên hay do công lao của bột củ sen.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 174: Chương 174


Thật ra Sở Thấm không hề quan tâm đến tác dụng của bột củ sen với cơ thể, chẳng qua dựa theo trí nhớ của nguyên chủ thì đây mà một món ăn ngon.

Vì thế, sau khi nhận được bột củ sen, Sở Thấm vội vã dựa theo cách làm trong trí nhớ làm ăn thử.

Điều kiện trên các phương diện ăn, mặc, ở và đi lại hiện tại không thể làm Sở Thấm hài lòng nên cô càng chú trọng vào việc ăn uống của bản thân hơn.

Kế hoạch ban đầu của cô là trong khoảng thời gian này sẽ cố gắng bồi bổ thật nhiều cho mình, mỗi ngày nhất định phải ăn một quả trứng luộc, bữa ăn nào cũng có thịt, mỗi tuần phải uống đủ hai chai sữa bò, thỉnh thoảng cô còn hầm thêm canh thảo mộc theo công thức... Hiện tại thực đơn mỗi ngày của cô lại có thêm một chén nhỏ bột củ sen.

Cao thủ dưỡng sinh Sở Thấm chính thức online, trải qua vài lần tích lũy kinh nghiệm, cuối cùng cô cũng pha được món bột củ sen đặc sệt, vừa thơm vừa ngọt phù hợp sở thích.

Hằng ngày, sau khi làm xong công việc và tắm rửa sạch sẽ, Sở Thấm sẽ nằm trên ghế tre trong sân, nhàn nhắc ngắm hoàng hôn và uống bột củ sen.

Haizz, cuộc sống như vậy thật thoải mái!

Mỗi ngày cứ vui vẻ hết ăn trứng lại ăn thịt, bồi bổ ra một khuôn mặt tròn vô, hai mái phúng phính.

Vì bột củ sen rất phù hợp với sở thích của Sở Thấm nên cô đã ghi kế hoạch chế tạo bột củ sen vào sổ ghi chép.

Người ta nói muốn làm bột củ sen thì phải dùng ngó sen được trồng sau tháng tám, bởi vì ngó sen được trồng quá sớm sẽ không tạo ra được nhiều bột.

Bột củ sen trong nhà của người dân sống xung quanh đây đều có xuất xứ từ xã Đông Hồ, nơi đó có nguồn nước dồi dào, thích hợp mở rộng diện tích ruộng. Sở Thấm nghĩ có lẽ vào tháng mười cô sẽ tới đó một chuyến, nếu cô nhớ không nhầm thì tháng mười ngó sen ở xã Đông Hồ có thể thu hoạch được.

Cô còn có thể thuận đường mùa vài con cá, tốt nhất là dự trữ nhiều một chút để đảm bảo đủ lượng thức ăn trong ba năm tiếp theo. Nếu đến khi đó lương thực thiếu thốn thì mỗi ngày cô có thể ăn nửa cơm cá cũng được.

Hai ngày sau, cuối cùng cô cũng có thể lấy khoai lang ra trồng.

Sở Thấm cảm thấy khoái lang năm nay tốt hơn năm trước một chút, cô không dùng khoai lang bản thân dự trữ từ năm ngoái làm giống mà dùng khoai lang trồng trong thôn.

Hằng năm, thôn đều giữ lại những củ khoai lang đẹp đẽ để làm giống, lúc ăn khoai, Sở Thấm cảm thấy khoai trồng năm ngoái có vẻ mềm mại và thơm ngọt hơn so với khoai trồng năm trước nữa.

Sở Thấm cảm thán: Tốt quá, khoai lang ở đây không chỉ đủ lấp đầy bụng mà càng ngày càng ngon, hoàn toàn khác loại khoai lang khô khốc như vỏ cây ở kiếp trước!

Buổi tối vốn là thời gian nghỉ ngơi.

Ánh trăng cực kỳ sáng, rất tiện cho việc trồng dưa của Sở Thấm.

Hiện giờ kỹ thuật trồng trọt của cô ngày càng thành thạo, với cùng một khoảng thời gian, cô có thể trồng được rất nhiều mầm khoai lang trên khu đất này.

Sở Thấm cố gắng trồng xong hai mảnh đất này trong vòng ba ngày, vì thế đêm nay cô phải thức trắng cả đêm...

Cũng không đúng, là thức khuya dậy sớm mới phải, hầu như mấy hôm nay cô đều ngủ sau mười hai giờ.

Ba ngày sau, dưới ánh trăng, từng mảng mầm khoai lang đong đưa trong gió. Đúng lúc này, một cơn mưa xuân đổ xuống làm Sở Thấm vô cùng vui vẻ, rõ ràng thời tiết năm nay khá tốt.

Trận mưa xuân này còn tới sớm hơn so với năm trước.

Người dân trong thôn cũng nghĩ vậy, thế nên sau khi cân nhắc, đội trưởng Hàn quyết định bắt đầu công việc trước thời hạn vài ngày.

Theo lẽ thường, vì người dân đã nghỉ ngơi suốt mùa đông nên lúc mới bắt đầu làm việc trở lại mọi người sẽ hơi lười.

Nhưng năm nay, mọi người bị Hàn Định Quốc kéo đi làm ngay trong mùa đông lại rất nhanh tiến vào trạng thái làm việc.

Mọi người vừa bắt đầu cày ruộng vừa sửa chữa kênh nước, mặc dù hai công việc được tiến hành song song nhưng không hề bị thất bại, điều này khiến Hàn Định Quốc bất ngờ nhận ra thì ra làm việc chăm chỉ sẽ mang tới thành công.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 175: Chương 175


Năm nay Sở Thấm vẫn được phân cho mảnh đất cũ năm trước, tuy hiện tại mảnh ruộng của cô vẫn chưa được đào kênh dẫn nước vào nhưng tiến độ làm việc của mọi người khá nhanh, có lẽ khoảng tháng tư thì sẽ đào tới nơi này.

Sở Thấm mới làm việc được một nửa thì thấy đội trưởng Hàn đi tới, cô lau mồ hôi và hỏi ông ấy: "Đội trưởng, năm nay vẫn trồng nhiều rau cải dầu giống như năm ngoái sao?"

Nếu trồng nhiều rau như vậy thì diện tích trồng lương thực sẽ bị giảm bớt.

Nhưng trong vài năm tiếp theo, lương thực là thứ quan trọng nhất, nếu có thể giảm bớt một mẫu đất trồng rau thì cứ giảm.

Hàn Định Quốc dừng bước và gật đầu: "Phải, năm nay vẫn trồng lượng rau giống năm ngoái."

Đáng lẽ định mức rau năm nay còn tăng thêm, nhưng trong số các thôn của huyện Thanh Minh, mỗi năm thôn Cao Thụ của họ đều có sản lượng rau cải dầu nhiều nhất, cho nên lượng định mức tăng thêm của năm nay mới không bị đùn đẩy cho thôn Cao Thụ.

Nghe vậy, Sở Thấm hơi thất vọng và tiếc nuối.

Có thể giảm bớt mười phần trăm diện tích trồng rau cũng được mà, trồng thêm một ít khoa lặng, đến lúc đó mọi người có thể ăn no hơn một ít.

Nhưng Hàn Định Quốc lại nói: "Mấy mẫu đất khai hoang lúc trước đã dưỡng khá tốt, sau khi đào kênh dẫn nước vào là có thể trồng trọt được."

Sở Thấm vui vẻ hơn một chút.

Thời gian dần trôi, hiện tại đã là tháng ba, nhiệt độ không khí tăng lên rõ rệt, Sở Thấm cũng cởi bỏ lớp áo bông dày nặng.

Sáng hôm nay, tiếng chim hót líu lo ngoài phòng đánh thức Sở Thấm, đây là lần đầu tiên cô nghe được tiếng chim hót rộn ràng trong năm nay.

Vì Sở Thấm thích hoa lá cây cỏ nên cô cố ý nhổ rất nhiều hoa lá cỏ cây về trồng trong sân nhà.

Nhiều cây cối tất nhiên sẽ thu hút các loại chim chóc.

Đặc biệt là các loại cây cối hoang dã trong núi có tác dụng rất được Sở Thấm yêu thích, hoặc có thể nói, bất kỳ thứ gì có tác dụng cô đều vô cùng yêu thích.

Ví dụ như cây hương diệp hay cây sơn trà.

Không lâu trước đây, Sở Thấm đi theo Trương Phi Yến lên núi Hồ Lô khai hoang đã bắt gặp cây sơn trà.

Cây sơn trà mọc ở nơi rất kín đáo, nếu Sở Thấm không tinh mắt nhìn thấy lá sơn trà, có lẽ cô đã bỏ lỡ.

Về phần cây sơn trà này có kết quả hay quả của nó có ngon hay không, Sở Thấm có thể dựa vào kinh nghiệm có được từ kiếp trước để phán đoán.

Chỉ riêng việc cây sơn trà này có thể kết quả thì đã đủ hấp dẫn cô, dưới tàng cây có rất nhiều quả sơn trà bị rụng nhưng vẫn chưa bị thối hết.

Tại thời kỳ thiếu thốn trái cây này, Sở Thấm không muốn bỏ qua bất kỳ loại trái cây nào trong núi.

Vì vậy, ngày hôm sau cô lại tìm cơ hội đi tới núi Hồ Lô một chuyến để đào cây sơn trà, chuyển nó về trồng tại một góc trong sân nhà.

Quả nhiên sau khi thím Sở biết lại hâm mộ nói: "Sao mắt cháu lại tinh tường như thế, thứ gì tốt trong núi cũng bị cháu tìm được."

Sở Thấm cười nói: "Không biết năm nay có kết quả hay không, nếu kết quả cháu sẽ gửi cho thím một ít."

Thím Sở cũng không từ chối: "Chắc là phải chờ tới năm sau."

Nhắc đến cây cối, nửa tháng sau, khi công việc cày xới xong xuôi, hộp mù tháng ba năm nay của Sở Thấm đã xuất hiện. Thứ nhận được không phải chảo sắt lớn mà cô vẫn luôn nhớ thương mà có thêm một gốc cây tương tự cây táo.

Cô nhận được thêm một gốc cây dương mai.

Trưa hôm nay, sau khi làm việc xong, suýt chút nữa Sở Thấm đã tắm gội sạch sẽ và thắp hương để cầu được một cái chảo sắt.

Cô thật sự hết cách rồi, bệ bếp đã xây xong, cả gạch cũ và gạch mới được tận dụng tốt, cuối cùng chỉ còn lại hai viên gạch. Tất nhiên Sở Thấm dùng nhiều gạch như vậy là vì cô xây một cái bếp đôi và bàn bếp.

Hiện tại chỉ có một bên bếp có nồi, bên khác thì vẫn trống, điều này khiến một người bị mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế như Sở Thấm rất khó chịu.

Ăn cơm trưa xong, cô rửa tay sạch sẽ rồi ngồi trong nhà chính.

Đầu tiên cô hoàn thành nhiệm vụ trò chơi hôm nay, thành công nhận được một phần mì lạnh nướng.

Hiện giờ mỗi tuần cô có thể tích lũy được hai chai sữa bò, ba phần mì lạnh nướng và bốn cái bánh quy. Trong số những phần thưởng này, chỉ có bánh quy là được Sở Thấm đặt trong hộp.

Còn hai chai sữa bò và ba phần mì lạnh nướng chỉ đủ cho Sở Thấm ăn sáng hằng ngày, rõ ràng nếu cô không có chí tiến thủ mà chỉ ỷ lại trò chơi của hệ thống thì sớm muộn gì cũng có ngày c.h.ế.t đói.

Hơn nữa, vì ba lô không có đủ không gian nên cô không thể bỏ mì lạnh nướng vào đó được, cô chỉ có thể ăn nó ngay sau khi nhận được, sữa bò cũng tương tự như vậy. Nhưng nếu thời tiết hơi lạnh hơn thì có thể bảo quản được hai ba ngày.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 176: Chương 176


Sở Thấm thở dài, thuận tay cất mì lạnh nướng vào tủ bát, để dành làm bữa khuya.

Cô còn phải tưới nước cho khoai lang nữa, mỗi lần làm xong cô đều đói tới choáng váng.

Chơi trò chơi xong, Sở Thấm chuẩn bị rút thăm trúng thưởng.

Sau khi rửa tay, cô hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra, trong miệng không ngừng lẩm bẩm "chảo sắt lớn, chảo sắt lớn" và từ từ đặt ngón tay lên nút bấm.

[Chúc mừng người chơi nhận được một cây dương mai đặc biệt và có thêm ưu điểm kèm theo: Trồng chắc chắn sống, quả rất ngọt, số lượng nhiều.]

"Bùm!"

Sở Thấm vỗ bàn, chuyện vui nha!

Năm ngoái cô đã thử trồng cây táo, nhưng trồng rất nhiều lần vẫn không được nên sau này cô không nghĩ đến chuyện trồng nó nữa.

Ba tầng lợi ích đi kèm làm Sở Thấm vui tới nỗi lập tức lấy bình rượu ra và rót cho mình một ly rượu gạo để thưởng thức.

"Không biết khi nào nó mới kết quả nhỉ?" Sở Thấm vui vẻ nói, sau đó cô lại cảm thán: "Thứ này còn tốt một cái chảo sắt nha."

Chảo sắt có thể mua được ở cung tiêu xã, nhưng loại dương mai đặc biệt này chỉ có một cây duy nhất.

Có điều, hệ thống trò chơi này vẫn chưa đủ thông minh nên không thể nào nói chuyện với cô, càng không thể trả lời cho cô biết khi nào cây dương mai kết quả.

Sở Thấm bĩu môi, hệ thống trò chơi này đúng là vô dụng.

Nhưng giây tiếp theo cô đã vui vẻ trở lại, dẫu sao năm nay nó không kết quả thì năm sau cũng sẽ kết quả, chắc là cây dương mai của cô đã trưởng thành, vì nó lớn đến mức Sở Thấm suýt chút nữa không thể tự trồng nó một mình được.

Cô suy nghĩ chốc lát rồi quyết định trồng cây dương mai ở sau nhà.

Suy cho cùng cây dương mái cũng giống cây táo, có một số đặc điểm riêng, thậm chí là kỳ lạ, không phù hợp trồng trước nhà.

Sau khi cô trồng cây dương mai xuống đất và chăm chỉ tưới nước, không quá ba ngày, cây dương mai này đã cao lên và phát triển tươi tốt trong sân sau.

Trong lòng Sở Thấm có cảm giác nắm chắc.

Nhìn dáng vẻ của nó, có lẽ năm nay sẽ kết quả, mà cây táo bên cạnh chắc cũng giống vậy.

Trùng hợp là thời gian ra hoa của cây dương mai và cây táo đều rơi vào tháng tư và tháng năm, chẳng qua quả dương mái sẽ chín vào mùa hè, còn quả táo lại chính vào mùa thu.

Cả hai cây này đều là sản phẩm của hệ thống nên không cần sợ nó không thích nghi được với các điều kiện về địa lý, nhiệt độ, thổ nhưỡng hay mức độ chiếu sáng. Bởi vì chúng được gia tăng quá nhiều ưu điểm, chỉ cần đúng thời gian trên cây sẽ trĩu quả.

Sở Thấm phủi sạch đất trên tay, hài lòng rời đi.

Dường như cô đã tưởng tượng được viễn cảnh ăn trái cây thỏa thích vào mùa hè và mùa thu năm nay.

Cô mới quay lại nhà trước nghỉ ngơi chốc lát đã sắp tới giờ làm việc.

Quá trình cày bừa vụ xuân của thôn đã tiến đến giai đoạn gieo giống, hiện giờ Sở Thấm được phân công ươm giống.

Loại giống mà cô cần ươm là mầm lúa nước chứ không phải mầm khoai lang.

Nói về vụ mùa năm nay... Sở Thấm không biết diễn tả thế nào, chỉ là cô cảm giác bầu không khí hơi kỳ lạ.

Có vẻ như các chính sách đang tập trung vào nông nghiệp và thương nghiệp, báo chí vẫn luôn nhắc về những việc đã được nói trong cuộc họp diễn ra vào tháng chín năm ngoái.

Nội dung trong các bài báo là đề cương sản xuất nông nghiệp đã được ban bố và diễn giải cho mọi người hiểu về chúng.

Sở Thấm cảm thấy việc làm này khá tốt, sau khi mọi người tiếp thu được thì rất nhiệt tình tham gia vào quá trình sản xuất, mấy ngày nay cô có thể cảm nhận rõ ràng sự nhiệt tình của mọi người.

Nhưng tại sao cô lại cảm thấy kỳ lạ?

Bởi vì Trương Phi Yến rất buồn bực với tình trạng này, mỗi lần nghe đội trưởng Hàn giảng giải về chỉ thị của cấp trên, vẻ mặt cô ấy đều ủ rũ.

"Có vấn đề gì sao?"

Ngay từ đầu Sở Thấm đã chú ý đến cô ấy, vả lại hành động này của Trương Phi Yến cũng lặp lại nhiều lần nên Sở Thấm cảm nhận được cũng rất bình thường.

Nhưng cô không thể hiểu được, rõ ràng đây là chuyện tốt mà!

"Thôi kệ đi." Sở Thấm nói thầm trong lòng, đôi khi Trương Phi Yến rất kín miệng, trừ một số trường hợp xảy ra tai nạn nghiêm trọng không thể bỏ qua, cô ấy thật sự rất kín miệng.

Sở Thấm thầm nghĩ: Suy cho cùng khoảng thời gian mấy mươi năm cô sống ở kiếp trước không hề lãng phí.

Tuy cô cũng có sự chú đoá nhưng không nhiều lắm.

Sở Thấm không hề rời khỏi thôn nên cô không phát hiện, so với thôn Cao Thụ, bầu không khí nhiệt tình ở những nơi khác còn tăng cao hơn.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 177: Chương 177


Xã Dương Tử Câu đã áp dụng khoa học vào quá trình gieo trồng, nghe nói đại đội trưởng của nơi đó đã mời một kỹ sư nông nghiệp về, mọi người đều nói kỹ thuật trồng trọt của người này rất giỏi.

Lời đồn này rất chính xác... người này không phải gà mờ, người ta thật sự biết cách trồng trọt, cô ấy vừa ra tay sản lượng thu hoạch đúng là tăng lên rất nhiều.

Cô ấy tư vấn cho các đội viên ở xã Dương Tử Câu nên đào sâu đến đâu, khoảng thời gian nào gieo giống, các loại phân bón nên sử dụng ở các giải đoạn sinh trưởng lúa nước và cả các biện pháp phòng trừ sâu hại!

Phải mất một tuần thông tin về kỹ thuật trồng trọt của người này mới truyền đến thôn Cao Thụ.

Ngoại trừ những đứa trẻ dưới ba tuổi, tất cả người dân thôn Cao Thụ đều mệt như chó, làm gì còn thời gian ra ngoài thôn đi dạo.

Phản ứng đầu tiên của Sở Thấm là cướp người!

Cô vội vã nói với đội trưởng Hàn: "Đội trưởng, thôn chúng ta cũng mời vị kỹ sư này về hướng dẫn đi."

Đội trưởng Hàn còn chưa kịp trả lời thì một giọng nói đã vang lên cách đó không xa.

Trương Phi Yến: "Không được!"

Tóc cô ấy rối bù, chứng tỏ cô ấy đã chạy một mạch tới đây, ngay cả giày cũng mang ngược.

"Không được, không được đâu!" Trương Phi Yến lớn tiếng nói.

Đội trưởng Hàn đen mặt.

Hết người này lại tới người khác, tại sao mấy cô gái nhỏ trong thôn của ông ấy đều táo bạo như vậy nhỉ?

Sở Thấm khó hiểu: "Vì sao không được?"

Trương Phi Yến ấp úng, dường như cô ấy cũng cảm nhận được bản thân không nên phản ứng như vậy, cô ấy do dự vài giây rồi nói: "Trong thôn chúng ta có rất nhiều những người lớn tuổi đã trồng trọt suốt mấy mươi năm chỉ dựa vào kinh nghiệm, làm gì có ai hiểu biết hơn họ chứ. Sao phải nghe lời những người trẻ tuổi kia nói, tất cả bọn họ đều là mọt sách, xưa nay chỉ ngồi trong văn phòng chứ không hề xuống ruộng, lời họ nói làm sao tin được."

"..."

Sở Thấm cạn lời.

Tuy cô tự nhận bản nhân là người nửa mù chữ nhưng cô cũng hiểu chuyện học tập không hề có giới hạn, núi này cao thì sẽ có núi khác cao hơn.

Các kỹ sư đều tốt nghiệp trường đại học nông nghiệp chính quy, nói người ta thiếu kinh nghiệm thì cũng được đi, nhưng người ta có bằng cấp mà!

Người ta đã giúp cho hoa màu ở xã Dương Tử Câu phát triển tươi tốt, hơn nữa cô cũng nghe nói kỹ sư này còn căn cứ vào các nguyên tố mà hoa màu đang bị thiếu để điều chế ra phân bón đơn giản, người tài giỏi như vậy sao có thể bỏ lỡ được.

Nhưng vì Trương Phi Yến là người có ký ức về tương lai nên Sở Thấm đành nuốt xuống suy nghĩ trong lòng mình lại.

Cô tự hỏi lẽ nào trong tương lai có sự cố gì xảy ra?

Thật ra Hàn Định Quốc không định mời vì kỹ sư kia về thời, bởi vì ông ấy sợ đắc tội với đại đội xã Dương Tử Câu, dù sau người này cũng là do họ tốn công mời đến.

Nhưng mà những lời nói vô nghĩa của Trương Phi Yến lại khiến ông ấy hơi d.a.o động.

Nghe Trương Phi Yến nói chỉ cần dựa vào kinh nghiệm của người lớn tuổi trong thôn là đủ lại làm Hàn Định Quốc nảy sinh suy nghĩ khác: Chẳng phải năm nào bọn họ cũng dựa vào kinh nghiệm và kỹ thuật của người lớn tuổi trong thôn, sản lượng thu hoạch mỗi năm vẫn chỉ được bao nhiêu đó thôi hay sao? Liệu họ có nên thử thay đổi một năm hay không, đúng lúc năm nay thôn họ đang sửa kênh dẫn nước.

Còn Trương Phi Yến vẫn khăng khăng với ý kiến kỹ sư là mọt sách, chỉ biết ngồi trong văn phòng.

Ánh mắt Hàn Định Quốc sáng lên: Có vấn đề gì chứ, ông ấy ngưỡng mộ người đọc sách nhất. Kỹ sư nói ra lý thuyết, nông dân bọn họ hiểu về thực hành, chuyện này rất tốt mà?

Sở Thấm không thể ngờ trong vấn đề lần này Hàn Định Quốc trong thông suốt như thế, thậm chí cô còn chưa suy nghĩ xong có nên khuyên tiếp hay không thì Hàn Định Quốc đã đưa ra quyết định, ông ấy nghiêm túc nói: "Mời đi!"

Sau đó ông ấy quay đầu nhìn Sở Thấm: "Vị kỹ sư này là nữ, cô lại là chiến sĩ thi đua, nếu cô đi mời có lẽ người ta sẽ đồng ý."

Ông ấy lo lắng một lão già như mình đến nói chuyện sẽ làm người ta sợ hãi.

Sở Thấm khẽ mỉm cười, lập tức đồng ý.

Chuyện này đúng là quá bất ngờ!

Hàn Định Quốc hài lòng rời đi, có điều ông ấy mới đi được vài bước đã quay đầu lại dặn dò: "Nói năng lịch sự chút, cô nhớ hãy nói chúng ta sẽ cùng cấp thức ăn hằng ngày và chỗ ở trong thôn... À phải rồi, cô đạp xe đi đi, tốt nhất là hãy đi ngay trong chiều nay, nếu không người có thể sẽ bị thôn khác cướp mất."

Sở Thấm giật mình.

Người thường đắn đo trái phải như đội trưởng Hàn hôm nay lại bất ngờ trở nên quyết đoán như vậy, thật sự làm người khác hơi giật mình.

Lúc Sở Thấm lấy lại tinh thần và đang âm thầm cảm thán lại phát hiện Trương Phi Yến còn cảm thấy bất ngờ hơn cô.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 178: Chương 178


"Lúc nãy đã xảy ra chuyện gì vậy?" Sở Thấm hỏi cô ấy.

Trương Phi Yến mếu máo, nhỏ giọng nói: "Sao cô lại muốn mời kỹ sư kia chứ, cô ta còn tệ hơn tôi."

Sở Thấm khó hiểu nhìn cô ấy: "Khoan đã, sao cô biết?"

Trương Phi Yến trốn tránh: "Cô tin tôi đi, người này thật sự không đáng tín, vả lại mời người thì dễ nhưng người thì rất khó đấy."

Kiếp trước, kỹ sư mà thôn mời tới tại thời điểm này chỉ là một kẻ khoác lác, người nọ chỉ biết dùng lý luận để chiếm được lòng tin của người dân trong thôn.

Người nọ nói bọn họ đào đất chưa đủ sâu, mật độ lúa nước quá thưa, trải qua quá trình hướng dẫn của người nổi, cuối cùng lại khiến cho hoa màu bị bệnh.

Nếu hỏi Sở Thấm có tin hay không, thì câu trả lời là vừa tin vừa không.

Thật ra cô chỉ tin tưởng bản thân mình, cô không hoàn toàn tin lời Trương Phi Yến nói, không phải vì cô sợ cô ấy lừa mình mà Sở Thấm sợ ngay cả bản thân cũng không hiểu rõ mọi chuyện, thường dùng ánh mắt chủ quan để nhìn nhận vấn đề.

Nếu Sở Thấm tin tưởng hoàn toàn có thể sẽ khiến bản thân trở nên mù quáng.

Nhưng lời nói của Trương Phi Yến cũng có giá trị nhắc nhở, đến lúc đó cô sẽ chú ý nhiều hơn.

Vì vậy Sở Thấm cười nói: "Dù thế nào tôi cũng phải đến đó xem xét tình hình trước đã, biết đâu người ta đã bị người của thôn khác mời đi mất rồi."

Ngay lúc này, Trương Phi Yến cảm vô cùng bất lực.

Cô ấy đi về nhà trong tình trạng thấp thỏm không yên, cô ấy vốn cho rằng kiếp này trong thôn vừa đào kênh dẫn nước vừa bắt đầu cày bừa vụ xuân trước thời hạn thì sẽ có cơ hội tránh thoát việc mất mùa lương thực.

Vì thế, ngay khi cô ấy nghe được thông tin thôn của mình định mời kỹ sư nông nghiệp, trong đầu dường như có một tiếng nổ vang lên khiến cô ấy không kịp suy nghĩ gì mà vội vàng chạy tới ngăn cản.

Đáng tiếc là cô ấy vẫn không làm thay đổi được quyết định này.

Trương Phi Yến ngơ ngác về tới nhà, thím hai Trương mắng cô ấy mấy câu nhưng ngạc nhiên là cô ấy không hề trả lời mà chui ngay vào phòng.

"Lẽ nào chỉ có một mình Sở Thấm mới thay đổi được việc này?" Trương Phi Yến nhỏ giọng lẩm bẩm.

_

Sở Thấm thật sự quan tâm đến việc mời kỹ sư về thôn.

Buổi trưa là thời gian ăn cơm.

Nhà ăn trong thôn vẫn đang hoạt động, có vẻ như cả đội trưởng Hàn và bí thư chi bộ của thôn đều nhận ra lợi ích của việc mở nhà ăn vào ngày mùa, việc này không chỉ giúp đại đội nâng cao năng suất làm việc mà còn làm cho các đội viên thoải mái hơn.

Bằng không, hằng ngày mọi người đều bận bịu làm cho xong công việc, sau khi về còn phải nấu cơm thật sự rất mệt, đặc biệt là các đội viên nữ.

Thế nên nhà ăn vẫn tiếp tục hoạt động, các thôn dân cũng vui vẻ tiếp tục nộp lương thực.

Thực đơn hôm nay của nhà ăn vẫn là cơm độn khoai lang, nhưng rõ ràng lượng gạo đã nhiều hơn so với lúc trước, lượng gạo và khoai lang trong cơm xấp xỉ bằng nhau.

Thức ăn hôm nay vẫn là bắp cải nhưng nó được xào lên. Sở Thấm hơi tiếc vì không phải là dưa bắp cải, nhưng cũng không trách được, nếu cứ làm dưa bắp cải mãi thì nhà ăn sẽ không có đủ giấm.

Điều bất ngờ là hôm nay có đậu phụ.

Tuy trong cảnh đậu phụ có thịt bằm nhưng số lượng rất ít, chỉ có tác dụng tạo mùi.

Sở Thấm hài lòng hỏi thím Tú Hoa: "Hôm nay thôn chúng ta làm đậu phụ hả bác?"

Thím Tú Hoa gật đầu: "Trong thôn vừa có thêm một chiếc cối xay lớn bằng đá, người trong nhà ăn đã dành nửa buổi sáng để xay đậu."

Thật ra bọn họ rất muốn dùng lừa kéo cối xay, ngặt nổi thời gian này lừa phải xuống ruộng làm việc, mỗi ngày sau khi tan ca đều phải để cho chúng ăn ngon uống tốt và nghỉ ngơi đàng hoàng, sao có thể tùy tiện bắt chúng làm việc được.

Nói khó nghe một chút, trong thời kỳ này, những con vật như lừa, trâu và ngựa còn quý giá hơn con người.

Sở Thấm tò mò: "Có phải có chiếc cối xay bằng đá kia thì sau này thôn chúng ta sẽ mở cửa hàng đậu phụ không?"

Cô rất thích ăn đậu phụ, nếu có thể cô muốn được ăn món nó mỗi ngày.

Thím Tú Hoa cười nói: "Làm sao mở cửa hàng được chứ, thời gian này quá bận rộn, biết tìm đâu ra người làm việc đó chứ!"

Thế nhưng Sở Thấm lại cười tươi.

Nói vậy, sau khi khoảng thời gian bận rộn này kết thúc, chắc là sẽ tìm được nhân viên để mở cửa hàng đậu phụ.
 
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm Giàu
Chương 179: Chương 179


Ăn xong, Sở Thấm quay về nhà, trong nhà có món thịt nai khô tàu mà cô đã nấu sẵn từ trước.

Vì thịt nai khó nấu nên sáng sớm cô đã sơ chế thịt và chuẩn bị sẵn các loại nguyên liệu khác, đến chín giờ, nhân lúc về nhà đi vệ sinh cô đã bỏ thịt nai vào nồi, bắc lên bếp rồi hầm từ từ trong vài giờ, đến bây giờ thịt đã mềm rục.

Nước thịt nai kho tàu đặc sệt vô cùng hấp dẫn, Sở Thấm ăn nhiều tới mức bụng tròn xoe khiến cô phải tự cảnh cáo bản thân lần sau không được ăn nhiều như vậy, ăn quá no không đúng với nguyên tắc dưỡng sinh.

Cô muốn bản thân khoẻ mạnh và sống thật lâu.

Sở Thấm lại tiếc nuối, tại sao con người chỉ có một cái miệng và một cái dạ dày chứ, haizz!

Cơm nước xong, Sở Thấm đi nhổ cỏ trong sân để tiêu cơm.

Lúc đi xem con lợn đang ngày càng tròn lên như quả bóng, Sở Thấm không kiềm lòng được mà bật cười.

"Có vẻ nó phát triển tốt hơn hai con lợn năm ngoái." Sở Thấm lẩm bẩm, có lẽ năm nay cô lại bán được một con lợn nặng một trăm ba mươi kilogram.

Chờ tới lúc bụng không còn no căng, Sở Thấm tới nhà đội trưởng Hàn mượn xe đạp để đi tới xã Dương Tử Câu.

"Thím ơi, thím có cần cháu mua giúp thứ gì không?"

Lúc Sở Thấm đạp xe đi ngang nhà thím Sở cô đã dừng lại hỏi.

Thím Sở còn chưa xuất hiện thì chú Sở đã chạy ra.

Vẻ mặt ông ấy rất hồi hộp, chú Sở hối hả bước tới trước mặt Sở Thấm, lén lút đưa tiền và phiếu cho cô và nhỏ giọng nói: "Tiểu Thấm, cháu mua giúp chú nửa cân rượu trắng nha."

Sở Thấm: "..."

Cô buồn bực: "Chẳng phải thím không cho chú uống rượu sao?"

Chú Sở: "Lẽ nào thím của cháu không cho thì chú không được uống à? Đừng hỏi nhiều, nhớ phải mua cho chú đấy!"

Dứt lời, ông ấp hấp tấp đưa tiền và phiếu cho Sở Thấm.

Sở Thấm mặt không đổi sắc cầm lấy tiền và phiếu, bấy giờ chú Sở mới lộ ra biểu cảm hài lòng.

Giây tiếp theo, thím Sở xuất hiện, chú Sở lại quay về dáng vẻ thường ngày. Ông ấy ho khẽ vài tiếng rồi đi về phía đường cái, vẻ mặt bình tĩnh, giả vờ như đúng lúc bản thân muốn đi ra ngoài.

Thím Sở nghe tiếng vội vàng đuổi theo, bà ấy cũng hành động giống như chú Sở, đưa cho Sở Thấm hai tờ tiền và phiếu: "Mua dùm thím hai cân thịt nhé!"

Sở Thấm bất đắc dĩ, lén để lộ tiền và phiếu trong tay rồi đảo mắt nhìn về phía chú Sở.

Thím Sở là ai chứ?

Bà ấy là người hiểu chú Sở nhất, đồng thời bà ấy cũng rất hiểu Sở Thấm.

Thấy vậy, thím Sở lập tức hiểu ra mọi chuyện, bà ấy tức giận nói: "Giỏi lắm Sở lão nhị, ông dám giấu tiền à, chẳng phải ông nói đã đưa hết tiền cho tôi rồi sao, vậy mà ông vẫn còn lén giấu..."

Sở Thấm không muốn nghe tiếp, cô nhịn cười đổi phiếu gạo dùng để mua rượu đổi lấy phiếu thịt trên tay thím Sở, sau đó cô vội vã đạp xe rời đi.

Cùng lúc đó, chú Sở cũng chạy thục mạng về hướng ngược lại.

Sở Thấm ở rất xa vẫn nghe thấy tiếng mắng chửi của thím Sở, mãi đến lúc ra khỏi thôn cô mới không nghe thấy gì nữa.

Giữa mùa xuân, cây cối trên được xanh mướt.

Cỏ dại mọc lên ven đường, tươi tốt nhất là xa tiền thảo, có lẽ cô nên nhổ ít mang về phơi khô để dùng. Xa tiền thảo có tác dụng thanh nhiệt giải độc rất tốt.

Sau đó Sở Thấm nhìn thấy những đoá hoa đào đã nở rộ.

Cô đã từng nhận được mấy cây đào nhưng bọn chúng một là không ra quả, còn nếu kết quả thì cũng rất nhỏ, vị vừa đắng vừa chát, không thể ăn được.

Vì vậy, trong mắt Sở Thấm cây đào là thứ vô dụng, còn không bằng trồng xa tiền thảo khắp thôn.

Sở Thấm vừa thưởng thức phong cảnh vừa đi tới xã Dương Tử Câu, lâu rồi cô không ra ngoài thôn nên nhất thời cô cảm thấy mọi thứ đều rất mới mẻ.

Nhờ đạo xe nên tốc độ của cô nhanh hơn, chỉ mất hai tiếng là đã tới xã Dương Tử Câu.

Sở Thấm không đi tìm vị kỹ sư kia ngay mà đi gặp đại đội trưởng của đại đội xã Dương Tử Câu trước.

Đại đội trưởng của đại đội xã Dương Tử Câu họ Trịnh, tên Trịnh Đức Quân, là một người đàn ông trung niên cực kỳ nghiêm túc.

Sở Thấm đứng trước của nhà ông ấy và gọi: "Đội trưởng Trịnh có nhà không?"

"Tới đây!" Giọng một người phụ nữ vang lên.

Sau đó cô nghe tiếng người phụ nữ đó nói: "Cha ơi, có người tìm cha."

Đội trưởng Trịnh bước ra, nhìn bề ngoài có lẽ ông ấy chuẩn bị đi làm việc, ông ấy nghi hoặc hỏi: "Cô là ai?"

Sở Thấm vội vàng xuống xe và đáp: "Tôi là người của thôn Cao Thụ, đội trưởng Hàn của thôn chúng tôi bảo tôi đến hỏi thăm ông xem có thể mời vị kỹ sư kia đến hướng dẫn cho thôn chúng tôi được không?"

Lúc nãy, khi đi trên đường, cô đã nhìn thấy hoa màu của xã Dương Tử Câu thật sự phát triển khá tốt, nên trong lòng cô bắt đầu nảy sinh nghi ngờ với lời nói của Trương Phi Yến.
 
Back
Top Dưới