Ngôn Tình Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 20: 20: Mùi Vị Bánh Quy


Chờ tương lai con gái quen thân rồi, anh trai chị dâu cũng có thể giúp đỡ cô.

Bạch Lộ mỉm cười, lại cho Tiền Quyên một túi bánh quy Khúc Kỳ, mấy cái kẹo sữa, mấy viên kẹo socola nhân rượu.

Còn ba túi bánh quy và kẹo sữa, cô đều cho Trần Hà Hoa:"Chị dâu cả, đây là đồ em cho Tứ Mao.

"Tuy đồ không nhiều, nhưng Trần Hà Hoa và Tiền Quyên đều vui mừng cười tươi rói, bởi vì những thứ này vừa nhìn đã biết là đắt tiền.

Trần Hà Hoa xé vỏ bọc bánh quy Khúc Kỳ, mình ăn một miếng nhỏ để thử mùi vị, sau đó đưa chiếc bánh quy bị mất một miếng cho Tứ Mao, phần còn lại chị ta giấu đi, cho con trai ăn dần.

Mùi vị của loại bánh quy này thực sự rất khó hình dung, chưa nói đến chuyện thơm phưng phức, còn mang theo vị socola, Trần Hà Hoa cảm thấy cả đời này sẽ không được ăn đồ ngon như thế nữa.

Đương nhiên chị ta chưa từng ăn socola, cũng không biết mùi vị nó như thế nào.

Tứ Mao l**m môi:"Ngon lắm.

"Nhà của họ Vương được xây lúc Vương Hữu Tiến kết hôn cách đây ba năm, không phải là vừa xây, chỗ đất trống bên cạnh có xây thêm mấy gian phòng, cho nên nhà cũ nhưng phòng mới rất rõ ràng.

Nhà cũ được xây bằng tường đất, phòng mới được xây bằng gạch, thực ra nguyên vật liệu đều giống nhau, dùng bùn đất, nhưng phòng xây gạch thì đem bùn đất đóng thành gạch, cho nên tường ngoài nhìn không giống, bên ngoài phòng xây bằng gạch có những hàng gạch nối liền.

Nhà của họ Vương có tổng cộng bốn gian, một gian nối liền với nhà chính, đối diện với cửa sân, bên phải có hai gian, bên trái còn có một gian.

Hiện giờ hai gian bên phải là của vợ chồng Vương Hữu Tiến và vợ chồng Vương Hữu Hi, gian bên trái là của Vương Hữu Vọng.

Phòng xây bằng gạch rất đáng hãnh diện, nhưng là do Vương Đại Kiều dẫn theo ba con trai nhà mình tự làm, làm mất mấy năm, lúc con trai còn chưa mai mối đã xây nên, cho nên mới nói đông con có rất nhiều lợi ích.

Ở ngoài còn có một gian nhà tranh, trong đó nuôi heo, đặt thùng phân.

Bên đại đội sản xuất Trường Thanh đi nhà cầu là loại dùng thùng phân, tương đối sạch sẽ, nhà nào ở đây cũng thế, không giống những nơi dùng loại đào lỗ.

Khi thùng phân đầy, lại đổ vào trong hố phân, có điều hố phân được phân chia theo tiểu đội sản xuất, tiểu đội nào muốn dùng phân cũng chỉ có thể đến hố phân của tiểu đội sản xuất nhà mình để gánh về.

.
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 21: 21: Chăn Cưới


Bố cục của nhà chính khá lớn, đầu tiên là cửa chính, tương đương với phòng khách thời hiện đại, đằng sau phòng khách là phòng bếp, dùng tường đất để ngăn cách ra, để lại một ô như cánh cửa, hai bên có các phòng nhỏ.

Phòng bên phải là của vợ chồng Vương Đại Kiều, bên trái để không, lúc còn chưa xây thêm phòng mới, gian bên trái là để ba đứa con trai cùng chen chúc.

Mà bây giờ gian phòng này dùng để đựng đồ và lương thực.

Thực ra, bố cục nhà cũ cũng tương đương với ba căn phòng chạy ngang.

"Lộ Lộ, sau này con sẽ ở trong phòng của Vương Hữu Vọng.

" Phương Á Phân nói với Bạch Lộ.

"Vậy em trai ngủ ở ở đâu?" Bạch Lộ hỏi.

Phương Á Phân đáp lại với vẻ không sao cả:"Nó ngủ ở bên trái nhà chính, bên đó để không, phòng cũng không nhỏ.

"Bởi vì không nhỏ cho nên lúc trước tất cả trẻ con đều ngủ ở đấy.

Bạch Lộ lại nói:"Vậy con ngủ ở gian bên trái nhà chính đi.

""Không được, bên đó còn đặt lương thực, con gái như con ngủ bên đấy không sạch sẽ, con ngủ ở ở phòng mới đi.

"Phương Á Phân vừa nói, vừa mở căn phòng bên trái nhà chính ra, gian này tương đương với kho, cho nên cần phải sửa sang lại một chút.

Bạch Lộ đi tới nhìn vào trong, căn phòng thật sự hơi lộn xộn, nhất là tường không đẹp như tường xây bằng gạch.

Cô nghĩ thầm, đợi buổi tối trợ cấp cho Vương Hữu Vọng thêm một chút, cho nên cô không từ chối nữa:"Cảm ơn mẹ, con quét dọn với mẹ nhé.

"Trần Hà Hoa vội ngăn lại:"Đừng đừng, mấy thứ này bẩn lắm, để chị với mẹ quét là được rồi, em gái, em đi nghỉ ngơi đi.

"Bạch Lộ không nài nỉ:"Vậy cảm ơn chị dâu, em đi quét phòng mình.

"Ba người cùng nhau quét dọn rất nhanh, đồ Vương Hữu Vọng cũng được dọn sạch, chỉ để lại một chiếc giường.

Ý của Phương Á Phân là tủ quần áo và bàn sẽ bảo thợ mộc đóng mới một bộ, tuy mất mấy chục đồng, nhưng con gái đã trở về, bà rất vui vẻ.

Quét dọn xong, Phương Á Phân nói với Tiền Quyên:"Vợ thằng hai, lúc các con cưới vào tháng năm, mẹ đã chuẩn bị chăn bông mới cho các con, lúc đó trời còn nóng các con vẫn chưa đắp đúng không?"Tiền Quyên chợt căng thẳng trong lòng, lờ mờ đoán ra ý của mẹ chồng, cô ấy đáp:"Vâng ạ, để con đi lấy cho Lộ Lộ.

"Phương Á Phân Hài lòng gật đầu:"Con cứ đưa chăn cho Bạch Lộ trước, sang năm mẹ lại làm cho bọn con cái khác.

"Năm nay không góp được đủ bông.

.
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 22: 22: Thích Còn Không Kịp


Bạch Lộ vội vàng ngăn lại:"Mẹ ơi chăn kết hôn của chị dâu có dày quá không? Con chỉ đắp vài hôm thôi, hành lý của con còn đang để ở nhà bạn học, lúc nào con đến lấy là được, cho nên thời tiết này con chỉ đắp chăn mỏng là được rồi.

"Trần Hà Hoa cũng nói:"Trong phòng chị có chăn mỏng, là mẹ chuẩn bị cho chị lúc kết hôn, để chị lấy cho em gái nhé, chăn của chú hai quả thật hơi dày.

"Lúc Trần Hà Hoa kết hôn, tuy chăn cưới mỏng, nhưng thời đó có một chiếc chăn bông làm của hồi môn đã là rất có thể diện rồi, chiếc chăn này chị ta vẫn luôn không lỡ đắp.

Bây giờ thấy Bạch Lộ có "giá trị đầu tư", cho nên chị ta mới lấy ra.

Bạch Lộ nghe vậy thì nói: "Vậy em cảm ơn chị dâu cả.

"! Cơm tối nay rất ngon, ít nhất là ngon hơn buổi trưa.

Phương Á Phân chỉ nấu đúng một bát gạo, những người khác đều phải ăn cháo độn khoai lang, bên trong còn có ít trấu, nhưng mọi người đều cảm thấy rất ngon miệng.

Thức ăn là trứng gà rán, dưa muối xào đậu hũ, còn có một bát rau khoai lang xào.

Đậu hũ là lúc Phương Á Phân đến nhà thợ mộc đặt đồ, tiện thể mua lại của người khác.

Trong thôn có nhà chuyên làm đậu, mọi người có thể mang đồ đến đổi, cũng có thể bỏ tiền ra mua, đương nhiên bây giờ lén buôn bán chẳng khác nào đầu cơ trục lợi, nhưng giao dịch của hai người ai biết được dùng đồ để đổi hay dùng tiền để mua?Người trong thôn đều làm như vậy.

Bạch Lộ từng đọc khá nhiều chuyện thập niên, ví dụ như em chồng có đồ ăn ngon, chị dâu trong nhà sẽ đố kỵ, bây giờ cô ăn cơm tẻ, mọi người ăn cháo khoai lang, nhưng thấy Tiền Quyên và Trần Hà Hoa đừng nói là đố kỵ, ngay cả ánh mắt nhìn cô cũng rất bình thường, xem ra cũng không hoàn toàn giống như trong truyện.

Thực ra, Tiền Quyên và Trần Hà Hoa thật sự không đố kỵ, họ đều biết em chồng vừa tìm về, người nhà nhất định sẽ cưng chiều, nên đã chuẩn bị tâm lý từ trước.

Bạch Lộ vừa đến nhà họ Vương, cho dù nhà họ Vương thương con gái, đối xử tốt với cô, nhưng cô Ccũng phải gây ấn tượng tốt với nhà họ, cho nên cô cầm bát cơm tẻ chia một phần cho Phương Á Phân, một phần cho Vương Đại Kiều, lại xẻ vài thìa vào bát của Tứ Mao:"Cha mẹ, cha mẹ đừng từ chối, nếu không sau này con sẽ không yêu cha mẹ nữa.

"Phương Á Phân vừa định từ chối, nghe con gái nói vậy thì lập tức đổi giọng:"Không từ chối, không từ chối, đây là con gái mẹ hiếu thảo với mẹ, mẹ thích còn không kịp ấy chứ.

".
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 23: 23: Không Chiếm Chỗ Tốt


Vương Đại Kiều là đàn ông, ông không lắm lời dở hơi, chỉ cắm đầu ăn.

Trần Hà Hoa càng thêm thích Bạch Lộ, Bạch Lộ đối xử tốt với con chị ta, chị ta đương nhiên là rất mừng.

Trần Hà Hoa cười nói:"Mẹ ơi, gạo hạt nào hạt nấy đều căng tròn, hơn nữa trong cơm lại không có vỏ trấu, chắc là không phải gạo chúng ta được chia đúng không?"Sau khi thu hoạch vụ mùa, họ phải nộp gạo lại, sau đó mỗi gia đình được chia một ít, thóc đều tự mình xát vỏ, cho nên có khá nhiều vỏ trấu, nhưng không ai để ý.

Dù sao ba năm nay khó khăn, cám cũng phải coi là đồ ăn.

Bố mẹ chồng cưng chiều em chồng, chị ta không nói gì, em chồng được ăn cơm, họ phải ăn cháo, chị ta cũng không nói gì.

Nhưng tiền đề là em chồng không được đụng chạm đến lợi ích của chị ta.

Ví dụ như bát cơm tẻ này, nếu như mẹ chồng cầm lương thực đi đổi, thì phải tốn bao nhiêu lương thực mới đổi được một bát cơm ngon như thế này?Một lần hai lần chị ta còn khoan dung được, nhưng thời gian dài, chị ta sẽ không bằng lòng.

Dù sao bỏ ra nhiều lương thực, thì chứng tỏ họ sẽ phải ăn ít đi.

Bây giờ là thời kỳ rất nhiều người ăn không đủ no.

Bình thường Trần Hà Hoa hay về nhà ngoại để bòn tiền, đủ thấy chị ta là một người rất có đầu óc.

Phương Á Phân làm sao không biết suy nghĩ của con dâu cả, bà cũng rất hài lòng khi thấy chị ta khôn khéo, dù sao cũng là tốt cho nhà họ, nhưng hôm nay bà có chút mất hứng.

Phương Á Phân mất hứng, đứng dậy, đi vào phòng mình, lấy ra mấy chiếc túi:"Đây là đồ Bạch Lộ mang tới lúc quay về, cơm mà con bé ăn hôm nay cũng là gạo mà nó mang tới.

Tuy các con làm anh chị phải nuôi em là chuyện đương nhiên, nhưng cũng phải cho các con biết rõ, Bạch Lộ là tự nuôi mình.

Cho dù ăn hết mấy thứ này, điểm công mà cha mẹ kiếm được cũng đủ để nuôi nó, đừng cho rằng nó chiếm mất chỗ tốt của các con.

"Phương Á Phân lấy ra nào là sữa bột, gạo, tê, táo, kẹo sữa, bột mì! "Sáng mai mẹ sẽ nấu cháo cho Bạch Lộ.

"Trần Hà Hoa vội vàng cười nói:"Em gái thực sự rất hiếu thảo.

"Sau đó chị ta không nhắc đến đề tài mình vừa đề cập đến nữa.

Bạch Lộ mỉm cười:"Chị dâu cả quá khen.

"Cô lại quay sang Phương Á Phân:"Mẹ ơi, ngày mai mẹ nấu nhiều cháo một chút, để mọi người cùng nhau ăn.

Nếu nấu cùng khoai lang, thì phải đun hơn một tiếng đồng hồ, chờ nhừ ra ăn là ngon nhất.

".
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 24: 24: Tặng Đồ Ăn


Phương Á Phân đáp:"Đều nghe theo lời con gái.

""Mẹ ơi, mẹ thật tốt.

" Bạch Lộ cảm động, ôm lấy Phương Á Phân một cái.

Ăn cơm tối xong, Tiền Quyên là người không đi làm cho nên rửa bát.

Bạch Lộ vẫy tay với Vương Hữu Vọng, Vương Hữu Vọng vui vẻ đi theo:"Chị gọi em à?""Vào phòng đi.

" Bạch Lộ nói.

"Vâng.

" Vương Hữu Vọng mới mười ba tuổi, còn là trẻ con.

Bạch Lộ lấy ra hai quả táo, một nắm kẹo sữa thỏ trắng, còn có mấy viên socola nhân rượu, hai túi bánh quy Khúc Kỳ, nhét vào trong tay Vương Hữu Vọng:"Cho em.

""Chị?" Vương Hữu Vọng nhìn thấy, không khỏi nuốt nước bọt, nhưng cậu bé rất ngoan, không định lấy đồ của chị gái, bởi vì họ mới quen biết nhau.

Bạch Lộ thấy Vương Hữu Vọng ngập ngừng, bèn nói:"Chị chiếm phòng của em, đây là chị bồi thường cho em, huống hồ em là em trai, chị gái cho em đồ ăn cũng là việc nên làm, cảm ơn em đã nhường phòng lại cho chị.

"Vương Hữu Vọng cười lắc đầu:"Chị là con gái, phải ở phòng mới, mấy thứ này chị cứ cất đi để ăn, em là con trai, không thích… không thích ăn mấy thứ này.

"Đúng là một cậu bé ngốc nghếch vô tư.

Bạch Lộ đẩy cậu bé ra khỏi phòng:"Được rồi, chị muốn đi tắm.

"Vương Hữu Vọng nhìn đồ trong lòng, lại nhìn chị gái, sau đó cầm đồ về phòng mình.

Chỗ tắm rửa của người nhà họ Vương nằm ở phía sau nhà bếp, một góc nhỏ trong nhà bếp được ngăn ra chuyên dùng để tắm rửa, sau khi tắm xong, nước sẽ chảy từ ống trúc ở trong góc ra ngoài.

Bạch Lộ đổ nước nóng vào thùng gỗ, lấy bánh xà phòng ra, chai sữa tắm quá lớn, dễ bị phát hiện, nên cô chỉ dùng bánh xà phòng.

Cô xoa xà phòng tạo bọt, rồi dùng khăn tắm kì cọ cả người, dùng gáo múc nước dội sạch, lấy khăn bông lau khô người, mặc quần áp vào.

Cô mặc quần áo màu đen làm bằng vải bông, kiểu dáng đơn giản, vì đều là màu đen nên cũng sẽ không quá gây chú ý.

Người bên ngoài nhìn vào, cũng chỉ nghĩ đây là trang phục của thành phố lớn.

Lúc đi tắm, Bạch Lộ tranh thủ đánh răng rửa mặt luôn, sau đó chúc người nhà họ Vương ngủ ngon.

Cô đóng cửa lại, lấy mỹ phẩm dưỡng da và kem dưỡng thể từ nhà trọ đơn thân, sau khi bôi xong thì cất vào túi xách.

Cuối cùng cũng giải quyết được chuyện hộ khẩu, cô yên tâm hẳn, người nhà họ Vương khá dễ chung sống, điều này nằm ngoài dự đoán của cô.

Nhìn mái nhà có những đặc điểm của thời đại này, cô chưa bao giờ nghĩ mình lại xuyên tới năm 1968, nhưng cô vẫn tương đối may mắn, nhà trọ đơn thân cũng xuyên qua cùng cô.

.
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 25: 25: Không Muốn Lộ Sơ Hở


Tiếp theo Bạch Lộ thu dọn một vài bộ quần áo trong nhà trọ đơn thân, một chiếc quần ống xuông đen rộng rãi, một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, một chiếc áo len trắng cổ tròn, một chiếc áo len đen cổ chữ V, còn cả thắt lưng, q**n l*t, áo lót, tất chân! Ở thời đại này chỉ có thể mặc quần ống xuông và áo sơ mi, thắt lưng đeo bên trong quần áo, cũng tránh để lộ áo lót.

Bạch Lộ sắp xếp đồ đạc xong, cô bắt đầu suy nghĩ đến bước tiếp theo, trên người cô không có tiền, mà cô không có quen biết ai bên ngoài nên chẳng dám làm mấy chuyện đầu cơ trục lợi, tuy nữ chính làm những việc như này sẽ không bị bắt, nhưng thực tế lại khác hoàn toàn.

Mặc dù Bạch lộ một lòng muốn kiếm tiền, nhưng cô không muốn vì kiếm tiền mà lộ sơ hở gì.

Bạch Lộ suy nghĩ sơ qua trong đầu rồi đi ngủ.

Cô đã tới nơi này được hai ngày, ngày nào cũng ngủ trên núi, chẳng thể an tâm ngủ ngon, tới hôm nay, cô mới thực sự thả lỏng hoàn toàn.

Sáng hôm sau, khi tiếng gà gáy vang lên, Bạch Lộ liền tỉnh giấc.

Tuy đêm qua cô suy nghĩ rất nhiều chuyện, nhưng vẫn đi ngủ rất sớm, vừa cảm giác trời sáng là cô tỉnh dậy luôn.

Bạch Lộ đi ra ngoài thấy cửa chính để mở, lại nghe thấy tiếng động trong nhà bếp, cô đi qua thấy Phương Á Phân.

"Mẹ.

""Lộ Lộ dậy rồi đấy à? Sao dậy sớm thế con?" Phương Á Phân nói, "Mẹ nấu nước nóng rồi, con có thể lấy dùng.

"Phương Á Phân vẫn luôn cẩn thận quan sát con gái, bà phát hiện ra con gái rất thích sạch sẽ, buổi tối đều dùng nước nóng đánh răng rửa mặt, nên sáng sớm thức dậy bà đã đi đun nước nóng luôn.

Nhà họ Vương không có ấm đun nước, cũng không có nồi sắt dư thừa, mấy năm trước đã nộp lên cho nhà nước rồi, sau đó không có lại nữa, nên bình thường họ đều nấu cơm, đun nước bằng nồi đất, nồi đất này khá lớn, nhà họ dùng lương thực đổi về.

"À, vâng, con cảm ơn mẹ.

" Bạch Lộ lấy nước nóng đi đánh răng rửa mặt, dùng sữa rửa mặt rồi bôi tinh chất dưỡng da.

Xong xuôi cô xuống bếp muốn nhóm lửa giúp Phương Á Phân, nhưng bà không đồng ý, cô gái nhỏ thơm tho sạch sẽ như này, đừng có đứng gần chỗ bếp núc làm gì.

Bữa sáng có cháo gạo kê khoai lang, Bạch Lộ được một chén cháo bên trong phần lớn là gạo kê, trong bát những người khác cơ bản toàn là khoai lang, nhưng mọi người được uống một ít nước cơm cũng đã thấy vui vẻ rồi.

.
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 26: 26: Nấu Cơm


Ăn cơm xong, mọi người bắt đầu đi làm việc, trừ Tiền Quyên, Tứ Mao và Bạch Lộ, Vương Hữu Vọng thì đi học, hôm qua cuối tuần nên cậu được nghỉ."Lộ Lộ, chị đi nhặt củi với cắt cỏ cho heo đây, em trông Tứ Mao hay để chị đưa nó theo?" Tiền Quyên hỏi, mang một cái rổ theo, nếu bắt gặp rau dại hoặc nấm rừng thì chị có thể hái mang về.Hiện tại người dân không có quyền sở hữu đất riêng, chỉ có một mảnh đất trống trồng rau, cũng ít chủng loại, cho nên rau dưa rất khan hiếm.

Cũng có một vài người lén vào trong rừng khai hoang một miếng đất nhỏ, trồng một ít rau dưa.Bạch Lộ nói: "Để em trông Tứ Mao cho, chị dâu hai, hôm nay để em nấu bữa trưa, chị không cần phải gấp đâu.”"Không cần, không cần đâu, chờ chị về rồi chị nấu." Thực ra chỉ đi đánh cỏ heo, rồi về nấu cơm, đối với con dâu nhà họ Vương đã là rất thoải mái rồi.Bạch Lộ vẫn kiên trì: "Chị dâu hai, tay nghề của em khá tốt, em muốn nấu cho cha mẹ nếm thử, chị để em có cơ hội hiếu thảo với cha mẹ chứ."Bạch Lộ đã nói như vậy, Tiền Quyên đành nói: "Vậy được rồi.

Lượng thức ăn cho bữa trưa mẹ chồng đã để ra rồi, em cứ dựa theo đó là nấu, còn một nửa chén gạo kê là để nấu cho em ăn.""Cảm ơn chị dâu hai, em biết rồi."Chờ Tiền Quyên đi khỏi, Bạch Lộ lấy một quả táo ra, cắt một phần tư cho Tứ Mao, đặt đứa bé lên trên ghế nhỏ để nó tự ăn: "Có chuyện gì phải gọi cô biết chưa?"Tứ Mao đáp giòn tan: "Biết ạ."Sau đó Bạch Lộ ở một bên xử lý thức ăn cho ngày hôm nay.Thực ra cũng chẳng có rau gì khác, vẫn là dây khoai lang, vì bây giờ đang đúng mùa thu hoạch khoai lang, nên đại đội cho phép mọi người hái dây khoai lang về ăn.Dây khoai lang xào ăn rất ngon, nhưng điều kiện tiên quyết là phải có dầu, hôm qua Phương Á Phân nấu không được ngon lắm, bà không nỡ cho tí dầu nào vào.Còn mấy củ khoai tây, khoai tây này được tích trữ từ vụ thu hoạch cuối tháng năm, được cất trong nhà kho phía sau nhà họ Vương, đất nền của người nông thôn rất lớn.

Khoai tây được bảo quản khô ráo, nên không bị nảy mầm, vẫn ăn được.Còn có cả rau dại khô, củ cải khô, rau cải trắng.

Củ cải sau khi thu hoạch đem đi phơi nắng làm củ cải khô, vì để củ cải tươi rất khó bảo quản.

Cải trắng được trồng ở phần đất sau nhà.Mảnh đất nhà họ Vương không lớn, phần lớn đất để xây phòng ở, nên chỉ còn một mảnh đất nhỏ, trồng vài loại rau dưa, mỗi loại không nhiều lắm, thắng ở sự đa dạng..
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 27: 27: Giao Cho Việc Nấu Cơm


Bạch Lộ đã nghĩ xong cách chế biến mấy món này.

Cô lấy một lọ dầu từ nhà trọ đơn thân, là loại dầu ô liu, một lọ có dung tích 750ml.

Cô đổ một ít ra bát, còn lại giấu vào túi hành lý.

Người nhà họ Vương sẽ không lục túi hành lý của cô, về việc này cô khá yên tâm.

Buổi trưa, lúc người nhà họ Vương tan làm về đến nhà, thấy Tiền Quyên đang tắm nắng trong sân, còn Bạch Lộ kể chuyện cho Tứ Mao nghe, từng đợt mùi thơm bay ra từ nhà chính.

"Hình như thức ăn hôm nay đặc biệt thơm ngon.

" Vương Hữu Tiến nói.

Trần Hà Hoa giận dỗi nói: "Em gái trở về, anh vui vẻ thì ăn cái gì mà chả ngon.

"Lời này thật ra cũng đúng.

Vương Hữu Tiến bật cười khà khà.

Cả nhà rửa tay chân sạch sẽ rồi đi vào nhà chính, đồ ăn đã được bày sẵn trên bàn.

Canh rau dại nấu với trứng (trứng gà được nhặt từ ổ gà hôm nay), khoai tây thái sợi, dây khoai lang xào tỏi, cải trắng muối chua.

Rau vẫn là rau khoai lang, cơm cũng là cháo khoai lang, nhưng sao ngửi mùi vị lại khác biệt đến thế?Phương Á Phân nói: "Đây không phải tay nghề của vợ thằng hai.

"Bà ăn một miếng là biết ngay.

Tiền Quyên nói: "Lộ Lộ nấu đấy ạ.

""Lộ Lộ?"Mọi người đều ngây người kinh ngạc nhìn Bạch Lộ.

Bạch Lộ nói: "Hôm qua ăn đồ mọi người nấu, con nghĩ tay nghề bếp núc của con tốt hơn một chút, nên hôm nay con xuống bếp nấu thử.

"Trần Hà Hoa nói: "Nào chỉ hơn một chút, rõ ràng là hơn rất nhiều, trong nhà mình thì có chị nấu ăn dở nhất.

"Lời này của chị ta là thật, kiểu người như chị ta chưa từng chịu thua thiệt bao giờ, hồi xưa khi chị ta còn ở nhà mẹ đẻ thì luôn trộm lười biếng, nên lúc chị ta mang thai, nhà bếp giao cho chị ta, mọi người trong nhà khổ không thể tả được.

Phương Á Phân cũng khen: "Đúng là rất ngon, vậy sau này giao việc nấu cơm cho con nhé.

"Nấu cơm chẳng phải việc cực nhọc gì, con gái ở nhà nấu cơm cũng tốt, tránh cho người khác nói con gái mình lười biếng.

Phương Á Phân nói xong, đưa chìa khóa tủ bát cho Bạch Lộ: "Cần gì thì con tự lấy.

"Đưa cho con gái khác với đưa cho con dâu, con gái có ăn vụng bà cũng sẵn lòng, còn con dâu ăn vụng thì cuốn gói về nhà mẹ đẻ đi.

"Dạ được ạ.

" Bạch Lộ nhận chìa khóa, "Mẹ ơi, con nghe người ta nói, mỗi gia đình trong đội sản xuất đều có số lượng quy định về việc nuôi heo và gà đúng không ạ?".
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 28: 28: Ở Riêng


Phương Á Phân đáp:"Đúng là có nhiệm vụ nuôi heo, đại đội cấp cho giấy chứng minh để đến xưởng nuôi heo nhận heo, nuôi heo có lương thực phụ, nếu cân nặng của heo vượt quá mực trọng lượng quy định, vậy thì có thể nhận thêm thịt heo, còn về gà thì một gia đình được nuôi hai con, đều thuộc về mình.

Gà mái nhà chúng ta mỗi ngày có thể đẻ hai quả trứng thi thoảng chỉ có một quả.

Vì thế trứng gà thường nhường cho người mang thai cần bồi bổ cơ thể, không đủ để tích trữ.

"Bạch Lộ lại hỏi: "Vậy nếu như nhà anh cả và anh hai ra riêng thì mỗi nhà đều có thể nuôi thêm heo và gà đúng không ạ?"Người nhà họ Vương ngây người, không phải vì vấn đề nuôi heo, mà vì làm gì có chuyện con cái còn nhỏ đã cho ra ở riêng?Phương Á Phân nói: "Cho dù muốn ra ở riêng cũng phải đợi đến lúc con và Hữu Vọng lập gia đình đã, ít nhất mười năm nữa.

"Vương Hữu Vọng mới có mười ba tuổi.

Bạch Lộ thở dài: "Nhưng mà nếu nhà chúng ta ở riêng, mỗi ngày sẽ có hơn bốn quả trứng, nói cách khác, ít nhất trong mười năm mỗi ngày chúng ta đều được ăn bốn quả trứng.

"Cô là một người hiện đại, rất tán thành chuyện ở riêng, sau khi ở riêng thì cuộc sống của vợ chồng Vương Đại Kiều sẽ nhẹ nhàng hơn, với cả lợi ích của việc ở riêng quá rõ ràng.

Nhưng cô cũng chỉ cảm thán trong lòng thế thôi, chứ cô không có ý muốn người nhà họ Vương nhất định phải chia nhà.

Nghe cô nói thế, cả nhà họ Vương kinh ngạc đến ngây người, chưa từng có ai nghĩ đến chuyện như vậy.

"Mỗi ngày bốn quả trứng gà, vậy mười năm bao nhiêu quả?" Phương Á Phân hỏi.

Bạch Lộ đáp: "Nếu tính theo cân, một cân tám quả, vậy mười năm là 1800 cân.

Mẹ ơi, hợp tác xã cung tiêu thu mua trứng bao nhiêu một cân?"Phương Á Phân : "Trả bốn hào một cân.

"Bạch Lộ tính toán: "Vậy 1800 cân bán được 720 đồng, nhiều tiền quá.

Mười năm kiếm được 720 đồng, vậy một năm kiếm được 72 đồng rồi.

"Nghe cô phân tích, người nhà họ Vương trợn tròn mắt, bọn họ chưa từng tính toán như vậy bao giờ, cũng chưa từng nghĩ có thể làm như vậy.

Dù sao ở đây bây giờ cha mẹ đều không ở riêng, nhà nào cũng thế.

Nhưng họ nghe được phép tính của Bạch Lộ, vẫn bị số tiền này làm cho động lòng.

Không phải bọn họ nảy sinh lòng tham, chỉ là nếu ra ở riêng, số tiền này có thể thuộc về bọn họ, đây là khoản tiền không phải tranh đoạt với ai, tiền sạch đó.

Trần Hà Hoa nói: "Bây giờ ra ở riêng thì có sớm quá không?".
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 29: 29: Muốn Hiếu Thảo Với Mẹ


Hiện tại chị ta chưa muốn ra ở riêng, tuy chồng chị ta có thể làm việc tốt, nhưng chị ta không muốn lao động đâu, cả ngày kiếm được bốn, năm công điểm.

Dù sao thì phụ nữ cũng không làm được nhiều, đôi khi trẻ con choai choai cũng kiếm được một công điểm, hơn nữa ở riêng rồi còn phải nấu cơm nhặt củi, không phải mệt chết luôn à?Với cả lấy ai trông Tứ Mao giúp chị ta?Tiền Quyên cũng không muốn ra riêng, cô đang mang thai, nếu như ra riêng, ai phụ giúp cô bây giờ?Còn nữa, sau này đứa nhỏ ra đời, thì phải làm thế nào?Vương Hữu Tiến và Vương Hữu Hi đều hiếu thảo, không muốn ra riêng, nhưng bọn họ cũng động lòng với số tiền này.

Vương Đại Kiều và Phương Á Phân cũng muốn ở riêng.

Nhưng đoán chừng chỉ có mỗi cha mẹ muốn ở riêng, còn con cái thì không.

Phương Á Phân thấy các con dâu do dự, bèn hỏi: "Em gái mấy đứa nói cũng đúng, một năm kiếm được 72 đồng đấy, lẽ nào mấy đứa không muốn? Còn chưa tính đến phụ cấp thịt heo, mấy đứa không muốn ăn thịt à?”Trần Hà Hoa đáp: "Muốn chứ ạ, nhưng con muốn ở cùng mẹ cơ.

"Tiền Quyên cũng đáp: "Chúng con còn muốn hiếu thảo với mẹ.

"Cô con dâu hướng nội chưa từng nịnh nọt bao giờ, lần đầu tiên nói ngọt dỗ mẹ chồng.

Bạch Lộ đưa ra ý kiến:"Có cách rồi, nhà chúng ta nói với bên ngoài là đã ở riêng, nhưng trong nhà thì vẫn như cũ, chỉ là tách hộ khẩu ra thôi, lương thực và tiền vẫn để chung một chỗ, dù sao người ngoài đâu biết được nhà chúng ta vẫn để lương thực với tiền chung với nhau.

"Phương Á Phân nghe vậy thì tán thành: "Được đó, sau khi ăn xong một đứa đi mời đại đội trưởng và bí thư tới nhà, chúng ta chia nhà.

”"Bà nó à?" Vương Đại Kiều không ngờ vợ mình có chủ kiến lớn đến vậy, làm việc vô cùng quyết đoán.

Phương Á Phân nhìn về phía chồng mình, giải thích:"Ra ở riêng sớm, thì sớm có trứng gà để ăn, lại còn có thêm chút tiền tích lũy.

Hiện tại nhà chúng ta không có tiền, phòng ở mới xây ba năm trước, đã dùng hết tiền tiết kiệm, còn phải vay nợ người khác, mãi đến năm ngoái nhà ta mới trả hết nợ.

”“Năm nay thằng hai lấy vợ, lại phải dùng hết tiền để dành, hôm qua tôi qua nhà thợ mộc làm tủ quần áo và bàn vuông cho Lộ Lộ, số tiền cuối cùng cũng hết, còn dư mỗi 28 đồng, cho nên không có tiền chia cho mấy đứa ra riêng.

”“Chúng ta sẽ nói với bên ngoài là: Năm nay cả nhà vẫn ăn chung, không có tiền, sang năm mới mỗi nhà tự lo riêng, lương thực nhà ai kiếm được là của nhà đó, công điểm nhà ai làm ra thì tính vào nhà đó, hai đứa lớn mỗi đứa cấp phí dưỡng lão cho chúng ta mỗi năm một trăm cân lương thực và năm đồng tiền.

”.
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 30: 30: Nghĩ Cách Nói Với Bên Ngoài


“Tạm thời hai thân già chúng ta vẫn nuôi Lộ Lộ và Hữu Vọng, chờ hai đứa nó kết hôn, mỗi nhà phải xuất ra mười đồng tiền, dù sao lúc mấy đứa kết hôn cũng bằng tiền chung của mọi người, sau khi hai chị em nó kết hôn, nhà chúng ta sẽ thực sự ở riêng, mấy đứa thấy sao?"Dù sao cũng phải nghĩ cách nói với bên ngoài.

Anh em nhà họ Vương cũng không có ý kiến gì.

Ăn cơm xong, đại đội trưởng Vương Đại Quốc và bí thư Trương Đại Phúc được mời đến nhà họ Vương.

"Nhà ông muốn ở riêng?" Vương Đại Quốc giật mình, "Hữu Vọng chưa kết hôn, Lộ Lộ vừa mới trở về, sao tự dưng lại muốn chia nhà?"Nói xong, ông ta nhìn về phía Vương Hữu Tiến và Vương Hữu Hi.

"Có phải do hai thằng nhóc vô lương tâm này không? Sao hai đứa có thể ép cha mẹ mình như thế hả? Họ nuôi hai đứa trưởng thành nên người, cưới vợ cho hai đứa dễ dàng lắm sao? Bây giờ em trai nhỏ nhất nhà còn chưa lập gia đình, em gái mới trở về, hay hai đứa chê tụi nó ăn không ngồi rồi?"Vương Hữu Tiến lập tức nói: "Không phải như vậy đâu bác, là cha mẹ cháu muốn ở riêng.

"Vương Đại Quốc không tin nhìn vợ chồng Vương Đại Kiều.

Vương Đại Kiều ậm ừ gật đầu, lúng túng nói:"Là chúng tôi muốn ra riêng.

Con cái lớn kết hôn rồi, sớm muộn gì nhà cũng phải phân ra, nên chúng tôi suy nghĩ đằng nào cũng thế, cho tụi nhỏ ra riêng sớm, để chúng nọ tự quản lý gia đình nhỏ của mình.

”“Dù sao chúng tôi cũng không còn tiền, trong nhà chỉ còn dư 28 đồng, thì thuộc về hai người chúng tôi, tạm thời Lộ Lộ và Hữu Vọng vẫn ở với chúng tôi, còn thằng cả và thằng hai tự lập nhánh riêng, có điều hàng năm hai đứa nó phải đưa phí dưỡng lão cho chúng tôi là một trăm cân lương thực và năm đồng tiền, khi nào Hữu Vọng và Lộ Lộ kết hôn, mỗi nhà xuất ra mười đồng tiền.

"Vương Đại Quốc biết đấy là ý của Vương Đại Kiều thì cũng không nói thêm gì nữa, dù sao đấy là chuyện riêng nhà người ta.

Bí thư Trương Đại Phúc nói: "Như thế cũng công bằng, anh trai chăm sóc em trai em gái, không sai.

"Vì vậy, Bạch Lộ mới trở về nhà họ Vương hai ngày thì cả nhà đã phân ra ở riêng.

Buổi trưa mới chia nhà, đến buổi chiều cả thôn đều biết chuyện này.

Tất cả mọi người đều nghĩ không ra, tự dưng nhà họ Vương lại ở riêng? Quá dứt khoát đi?Nhà vừa chia xong, buổi chiều tan làm về, người nhà họ Vương lại bận rộn dựng chuồng heo chuồng gà.

.
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 31: 31: Lên Thị Trấn


Nhà họ Vương dựng chuồng nuôi không nhỏ, heo của hai nhà Vương Hữu Tiến và Vương Hữu Hi sẽ nuôi cùng một chỗ, ở giữa làm một vách ngăn đôi ra, chuồng gà cũng làm y như thế.

Năm ngày sau, với sự cố gắng của nhà họ Vương, chuồng heo chuồng gà cũng được dựng xong.

Trong năm ngày này, Bạch Lộ cũng đã nhận biết được những người nên làm quen trong đại đội.

Lúc ăn tối, cả nhà ngồi bàn bạc với nhau.

"Bây giờ muốn nuôi heo thì phải đặt cọc hai mươi lăm đồng một con, chúng ta nuôi hai đầu heo phải nộp năm mươi đồng, trong nhà không đủ tiền.

" Phương Á Phân đưa ra ý kiến: "Nên ý của mẹ là, chúng ta nuôi một đầu heo trước, số tiền còn lại mua bốn con gà.

"Người trong thôn muốn nuôi heo thì cần phải có một khoản tiết kiệm.

"Không bằng chúng ta mượn em gái hai mươi lăm đồng tiền trước, mấy nữa cuối năm nhận công điểm thì trả lại tiền cho em gái.

" Trần Hà Hoa cảm thấy như vậy rất hợp lí, chị ta cũng không có ý định tham số tiền này của em chồng.

Phương Á Phân không đồng ý: "Đợi cuối năm nhận công điểm rồi lấy tiền đi lĩnh heo con, cũng không vội làm gì.

"Bạch Lộ biết Phương Á Phân muốn bảo vệ cô, nhưng nếu cô từ chối, chị dâu cả sẽ có ý kiến với mình, huống hồ đề nghị của chị dâu cả cũng không hề quá đáng.

Cho nên cô nói:"Không sao đâu mẹ, mai con đi lấy tiền, chúng ta là người một nhà nên giúp đỡ lẫn nhau.

Hơn nữa, hôm nay tủ quần áo và bàn vuông được đưa tới, mẹ làm cho con mấy thứ này cũng không chỉ có hai mươi lăm đồng đâu.

"Cô tự vẽ bản vẽ tủ quần áo, loại tủ này có hai cánh cửa, một cánh mở ra có thể treo quần áo, ở bên trong cánh cửa còn lại được chia thành năm ô vuông, có thể để mỹ phẩm dưỡng da, quần áo lót.

Phương Á Phân còn dặn làm cho cô một chiếc khóa, cũng chỉ có mẹ đẻ mới cẩn thận tỉ mỉ như vậy, chứ nếu là mẹ chồng thì nằm mơ đi.

Thực ra trên người Bạch Lộ chẳng có đồng nào, cô cũng đang muốn lên trị trấn tìm hiểu tình hình xem sao, lần này vừa đúng lúc có cơ hội.

Rạng sáng ngày hôm sau, Phương Á Phân đưa Bạch Lộ đến chỗ chờ xe bò ở cổng thôn, đã có mấy người đứng chờ ở đó, lưng Bạch Lộ đeo một cái sọt nhỏ, mặc áo sơ mi trắng và quần ống xuông màu đen, đây là sự kết hợp giữa thành phố và nông thôn.

"Lộ Lộ, con có thể tự đi lên thị trấn một mình được chứ?" Phương Á Phân hơi lo lắng.

Con gái đi lấy tiền, nếu như bà đòi đi theo sợ làm con gái suy nghĩ nhiều.

.
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 32: 32: Thanh Niên Trí Thức


Bạch Lộ đảm bảo:"Sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu mẹ, mẹ cứ yên tâm, con cũng phải tự trưởng thành, lẽ nào đến lúc con gả chồng, mẹ cũng muốn đi theo con sao? Mẹ đi cùng con cũng không sao, chỉ sợ! "Phương Á Phân nhanh chóng cắt đứt suy nghĩ của cô con gái ngốc này: "Con tự đi đi, mẹ chuẩn bị đi làm việc đây, vậy con đi đường phải tự mình cẩn thận mọi việc nhé.

""Vâng, con nhớ rồi ạ.

"Bạch Lộ bắt đầu lên kế hoạch những việc cần làm khi đến thị trấn.

Cô chợt cảm nhận được vài ánh mắt rơi trên người mình, đường nhìn dừng lại người cô khá lâu, vì thế cô có thể dễ dàng phát hiện ra.

Cô nhìn lại theo tầm mắt đó, là hai cô gái.

Bạch Lộ đoán chắc các cô là thanh niên trí thức trong thôn.

Cố Yên cau mày, cô ta không thể nhớ ra, đời trước trong đại đội có cô gái nào xinh đẹp như vậy không.

Đúng thế, Cố Yên sống lại, đời trước cô ta mang theo lòng nhiệt tình xuống nông thôn, nhưng tính cách cô ta kiêu ngạo, thậm chí còn hơi tùy hứng, chẳng mất bao lâu cô ta đã cảm nhận được sự cực khổ ở nông thôn.

Mỗi ngày đều phải làm công việc nặng nhọc, nhóm thanh niên trí thức cũng không thích cô ta.

Cô ta đã từng xin người nhà dùng quan hệ đưa cô ta về lại thành phố, nhưng người đã xuống nông thôn cơ bản là không có cách nào trở lại thành phố.

Với cả quan hệ nhà cô ta cũng không đủ, vì để được trở lại thành phố, không cần phải chịu khổ nữa, cô ta đã làm một chuyện sai lầm.

Cô ta dụ dỗ người trong ban thanh niên trí thức thị trấn, sau đó bị người ta tố cáo thành người đàn bà hư hỏng, bị thuyên chuyển đi.

Lúc cô ta sống lại là một tháng trước, quan hệ giữa cô ta và nhóm thanh niên trí thức đã khá tệ, nhưng cũng may cô ta không làm cùng chỗ với tên thanh niên trí thức kia.

Cô ta lợi dụng một tháng này thay đổi tính tình của mình, giữ quan hệ tốt với các thanh niên trí thức khác, khó khăn lắm cô ta mới làm dịu được quan hệ.

Hôm nay cô ta đi cùng thanh niên trí thức đến cung tiêu xã.

Thanh niên trí thức và dân thôn trong đại đội không giống nhau, thanh niên trí thức có một ngày nghỉ trong tuần, còn dân thôn trong đại đội thì không được thế.

"Cô gái này là ai thế?" Cố Yên hỏi nữ thanh niên trí thức bên cạnh.

Nữ thanh niên trí thức này tên Tào Phi, tính tình khá cởi mở, từ đầu cô ấy cũng không thích Cố Yên, tính Cố Yên rất kiêu ngạo, có điểm giống tiểu thư nhà giàu.

.
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 33: 33: Tên Nghe Quen Tai


Nhưng một tháng trở lại đây, Cố Yên đã thay đổi, bắt đầu hăng hái làm việc, không than khổ không lười biếng, cư xử với người khác cũng tốt hơn.

Bất kì hoạt động nào của nhóm thanh niên trí thức trong nhà tập thể, cô ta đều tích cực tham gia, Tào Phi rất thích người biết sai thì sửa như Cố Yên.

Thực ra, Cố Yên qua lại thân thiếu với Tào Phi cũng vì tính cách của cô ấy.

Trong trí nhớ đời trước của cô ta, Tào Phi là người chính trực ngay thẳng, đời trước lúc cô ta rơi vào cảnh khó khăn, vì bị phát hiện mang thai, mọi người mới tố cáo cô ta là đồ đàn bà hư hỏng.

Nhưng chỉ mỗi Tào Phi không làm thế, khi ấy, Tào Phi còn nói đỡ cho cô ta, mời bác sĩ giúp cô ta.

Cho nên sau khi Cố Yên sống lại, việc đầu tiên cô ta muốn làm là trả ơn cho Tào Phi, thậm chí cô ta còn muốn ngầm nhắc nhở Tào Phi, đến mùa đông năm 1977, sẽ khôi phục lại kỳ thi đại học.

Tào Phi trả lời: "Cô ấy là người trong thôn, con của một hộ gia đình tên Vương Đại Kiều, năm xưa họ đem tặng con gái đi, bây giờ cha nuôi của cô con gái qua đời, nên cô con gái tìm về nhà cha mẹ đẻ.

"Đây là chuyện mà Bạch Lộ nói ra bên ngoài, người nhà họ Vương đều kể là cha nuôi của Bạch Lộ đã qua đời, nên cô quay về đây.

Cố Yên cẩn thận nhớ lại, đời trước còn có chuyện này sao?Hình như không có mà.

Nhưng cô ta cũng chả nghĩ nhiều, vì ở đời trước cô ta cũng không biết rõ chuyện trong thôn lắm:"Thật ư? Bảo sao trông cô ấy không giống người trong thôn, chắc điều kiện nhà cha nuôi cô ấy tốt lắm đây.

"Tào Phi kể: "Ừ, mình nghe nói là quân nhân, vì thế tên họ cô ấy không sửa lại, vẫn theo họ cha nuôi, cũng vì muốn báo đáp công ơn cha nuôi.

"Cố Yên khen: "Rất có lương tâm.

"Lúc hai người đang trò chuyện thì xe bò đến.

Mọi người xếp hàng lên xe bò, Bạch Lộ không đến sớm như những người khác, nên đứng tận phía sau, đến lúc cô lên xe bò, mọi người đã ngồi thành từng tốp năm tốp ba, cô cũng không biết nên ngồi đâu cho tốt.

Tào Phi gọi: "Bạch Lộ, ngồi ở đây này.

"Bạch Lộ mỉm cười, đi qua ngồi, ba cô gái ngồi cùng nhau: "Cảm ơn cô, cô là thanh niên trí thức trong thôn à? Sao cô biết được tên tôi?"Cô vừa nói, vừa nhìn Cố Yên cười: "Xin chào.

"Cố Yên cùng gật đầu cười: "Xin chào, tôi tên Cố Yên.

"Cố Yên?Tim Bạch Lộ đập mạnh, cái tên này nghe quen quen.

.
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 34: 34: Người Xuyên Sách


Tào Phi nói: "Đúng vậy, tôi và Cố Yên là thanh niên trí thức trong đại đội, tôi gọi Tào Phi, tôi từng nghe về chuyện của cô, nên biết tên cô.

"Đợi chút, Cố Yên! Tào Phi! Mẹ kiếp, hóa ra không phải cô xuyên qua mà là xuyên sách.

Trước khi cô xuyên qua, cô đang đọc một quyển sách tên là 《Xuyên đến năm 60 yêu người》, trong đó có hai nữ phụ là Cố Yên và Tào Phi, nữ chính tên là Mễ Tâm Nhi, là người xuyên sách.

Quyển sách này có hai kiểu người: một là sống lại và hai là xuyên sách, dựa theo cốt truyện, nữ phụ Cố Yên sống lại, làm lại cuộc đời, sau đó gả cho con trai của đại đội trưởng, tiếp đó vừa yêu đương vừa học tập, sau khi kỳ thi đại học được khôi phục lại, hai người cùng thi đỗ đại học, là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn.

Trong sách Cố Yên có một cô bạn thân, chính là Tào Phi, cô ta còn giới thiệu cho Tào Phi một người rất có tiền đồ trong tương lai, tình bạn giữa hai người tốt vô cùng.

Tất nhiên, đây là cốt truyện ban đầu, nhưng tiếc là, có người xuyên sách tới.

Người xuyên sách tên Mễ Tâm Nhi, lúc Cố Yên và nam chính còn chưa yêu nhau, cô ta theo đuổi nam chính một cách đường đường chính chính, hơn nữa cô ta lớn lên cũng xinh đẹp, cho nên rất nhanh sau đó cô ta và nam chính trở thành người yêu.

Nhưng Cố Yên với nam chính mới là cặp đôi chính thức được tạo ra, nên giữa hai người sẽ tự hấp dẫn lẫn nhau hoặc có ấn tượng tốt về nhau.

Tiếp đó chính là một đoạn tình yêu tay ba, Mễ Tâm Nhi và Cố Yên bắt đầu đấu với nhau, tiếc rằng, đây là một cuốn xuyên sách, nên người xuyên sách pk người sống lại, Mễ Tâm Nhi thắng.

Đáng tiếc nhất là Tào Phi, để giúp đỡ Cố Yên, Tào Phi cũng làm một số chuyện sai lầm, mà nữ chính trong sách biết, Tào Phi là bạn thân của Cố Yên, nên tất nhiên nữ chính không thể bỏ qua cho Tào Phi.

Bạch Lộ thầm nghĩ, cô dính phải vận cứt chó gì thế này? Vậy mà cô lại xuyên sách.

Đúng như miêu tả trong sách, Tào Phi là một cô gái vừa nhiệt tình cởi mở, vừa trọng tình nghĩa, dọc đường đi Bạch Lộ trò chuyện cùng hai người, một giờ sau đã đến thị trấn.

Đại đội sản xuất Trường Thanh cách thị trấn mười cây, đi bộ thì mất khoảng ba tiếng, hơn nữa đường xá không tốt, ngồi xe bò một giờ đồng hồ, mông Bạch Lộ đau muốn chết luôn.

Ban đầu, Bạch Lộ còn định đợi một thời gian nữa rồi đi tìm người nhà, nhưng giờ đã thành xuyên sách, nên cô cũng từ bỏ ý định đó.

.
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 35: 35: Bán Trứng Gà


Sau khi xuống xe bò, Bạch Lộ tách khỏi nhóm Tào Phi, cô hỏi thăm vị trí hợp tác xã cung tiêu, sẵn tiện có trứng gà trong sọt, cô định đến đó bán đồ.

Đầu cơ trục lời thì cô không dám làm, nhưng bán trứng gà cho hợp tác xã cung tiêu thì hoàn toàn hợp pháp, dù sao nhà trọ đơn thân của cô sẽ tự động bù trứng gà vào chỗ cũ, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.

Cái sọt Bạch Lộ đeo hơi nhỏ, đựng được năm mươi cân trứng gà thì đầy, cô đi ra đi vào nhà trọ đơn thân bốn lần, bán 200 cân trứng gà cho hợp tác xã cung tiêu, một cân trứng gà bốn mao, cô thu được tám mươi đồng.

Người bán hàng trong hợp tác xã cung tiêu khá tò mò, hỏi cô làm sao có nhiều trứng gà như vậy, cô bèn nói đây là toàn bộ trứng gà của người trong thôn nhờ cô đưa đi bán giúp.

Tiếp theo, Bạch Lộ đi đến một hợp tác xã cung tiêu khác, thị trấn này lớn, các khu cũng cách xa nhau, đương nhiên không chỉ có một cái hợp tác xã cung tiêu.

Bạch Lộ đến ba chỗ hợp tác xã cung tiêu, bán 600 cân trứng gà, buôn bán tổng cộng lời 240 đồng, cô không bán tiếp trứng gà nữa.

Lúc này đã mười giờ, trên đường cô ghé mấy chỗ hợp tác xã cung tiêu nên mất khá nhiều thời gian.

Ở chỗ hợp tác xã cung tiêu thứ ba, sau khi Bạch Lộ bán trứng gà xong, cũng không rời đi luôn, cô lén bỏ vào trong sọt nhỏ mấy cân thịt, đường trắng, đường đỏ (loại đường đỏ có vị gừng cô hay uống vào những ngày kinh nguyệt), mì sợi, táo, khăn mặt, bánh xà phòng, quýt đường.

Sau đó cô đi vào quầy hàng bên trong hợp tác xã cung tiêu, quầy hàng và chỗ thu mua thực phẩm không nằm cùng một khu.

Trước tiên, Bạch Lộ đi xem phích nước, cô vẫn luôn muốn có một cái phích nước nóng, như vậy mỗi sáng thức dậy cũng dễ dàng uống nước ấm, nhưng cô không có phiếu, có điều cũng chẳng cần nóng vội.

"Chào chị, xin hỏi ở đây có bán phích nước nóng không?" Bạch Lộ đi đến trước quầy hỏi.

Tuy Bạch Lộ đeo sọt trên lưng, nhưng nhìn vẻ ngoài cùng cách ăn mặc của cô, dễ nhận thấy đây không phải người nông thôn, hầu hết người bán hàng thường dựa vào vẻ ngoài của khách để thể hiện thái độ, mặc dù đối phương vẫn rất kiêu căng, nhưng giọng điệu còn tạm được:"Năm đồng tiền cộng một phiếu công nghiệp.

"Bạch Lộ không để ý thái độ của chị ta, cười hỏi:"Chị này, em không có phiếu công nghiệp, chỗ chị có phích nước nóng nào sản xuất lỗi mà không cần đến phiếu công nghiệp không?"Nói xong, cô cầm tay người bán hàng, nhét một nắm kẹo sữa thỏ trắng vào tay chị ta.

.
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 36: 36: Đổi Phích Nước


Một cân kẹo sữa thỏ trắng cũng phải hai đồng tiền, chưa nói đến nhiều nhà có tiền cũng không chắc đã mua được, bởi vì mặt hàng này rất hiếm.

Bạch Lộ đưa cho chị ta phải đến mười cái kẹo sữa, người bán hàng nhìn thế liền động lòng.

Bạch Lộ lại nói:"Nếu như không có sản phẩm lỗi không cần phiếu, thì loại mất phiếu công nghiệp cũng được, nhưng em không có phiếu công nghiệp, chị có thể hỏi giúp em xem sao được không?”“Em đổi một cân thịt heo lấy phiếu công nghiệp, nếu như chuyện này thành, em biếu chị một cân thịt heo coi như cảm ơn chị giúp đỡ.

"Người bán hàng tên Lý Tiểu Tú, năm nay hai mươi hai tuổi, có thể tới làm ở hợp tác xã cung tiêu thì trong nhà cũng phải có chút quan hệ, và tất nhiên, làm ở hợp tác xã cung tiêu, cũng không thiếu những mánh khóe ngầm như này để thu lợi.

Nhưng làm gì có ai lại hào phóng tặng cả thịt heo như thế?Thời đại này thịt cũng không phải là khoai lang, nhà ai cũng có.

Lý Tiểu Tú chớp mắt: "Thật à?"Bạch Lộ đáp: "Thật đó, em cần hai cái phích nước nóng, để cảm ơn, em sẽ đưa cho chị hai cân thịt.

""! " Lý Tiểu Tú nghĩ đến trong nhà đã lâu rồi không có thịt ăn, nước bọt trong miệng đều ứa ra, chị ta trả lời: "Loại bị lỗi, giá 4 đồng tiền không cần phiếu, loại tốt thì cần phiếu công nghiệp cộng năm đồng tiền, chị có phiếu công nghiệp.

"Hợp tác xã cung tiêu bọn họ muốn đổi phiếu không phải quá đơn giản sao?Bạch lộ đáp: "Vậy em đưa chị chín đồng tiền, với ba cân thịt, được chứ?" Hai cân thịt cho hai phích nước, một cân cho phiếu công nghiệp.

Lý Tiểu Tú do dự nói: "Đưa hai cân thịt cho chị, còn một cân để chị đưa cho lãnh đạo, chị không thể tự quyết định về sản phẩm lỗi, chị phải đi hỏi ông ấy.

"Bạch Lộ nói: "Vậy em tặng lãnh đạo chị một cân táo.

"Táo cô mua trước đây rất lớn, một cân được khoảng bốn quả, vì táo quá lớn nên một mình cô cũng không ăn hết được một quả.

Lý Tiểu Tú gật đầu: "Vậy em đưa đồ cho chị trước, chị đi vào nói chuyện với lãnh đạo.

"Bạch Lộ đồng ý, lấy từ sọt ra ba cân thịt, hai cân táo.

Trong lúc Lý Tiểu Tú còn đang vô cùng kinh ngạc, đã nghe Bạch Lộ nói: "Chị chỉ lấy hai cân thịt, vậy em tặng thêm chị một cân táo để chị nếm thử mùi vị.

"Lúc Bạch Lộ lấy đồ ra bị người khác thấy được, có một người phụ nữ đi tới hỏi: "Tiểu Tú, đây là người thân của cháu à?"Nói xong, bà ta nhìn chằm chằm vào thịt heo và táo.

.
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 37: 37: Trong Lòng Đều Hiểu Rõ


Lý Tiểu Tú nhanh chóng nói: "Đúng vậy, đây là con gái của cô út nhà cháu, em họ cháu, từ nhỏ đã chạy theo sau cháu mà lớn lên, nên quan hệ hai chị em rất thân thiết, hôm nay con bé tới thăm cháu.

”Nói rồi chị ta xách đồ đi vào trong một căn phòng.

Hai phút sau, Lý Tiểu Tú đi ra, trên tay cầm theo hai phích nước, một cái bị lỗi, một cái loại tốt, cái phích loại tốt được chị ta mua bằng phiếu công nghiệp.

Người phụ nữ trung niên kia vẫn chưa rời đi, quầy hàng đang không có khách, lại thấy Lý Tiểu Tú cầm hai cái phích nước đi ra, bà ta bèn hỏi:"Đây là em họ cháu mua à? Ái chà, loại bị lỗi như này thím cũng muốn mua đây.

"Ở hợp tác xã cung tiêu luôn có hàng lỗi, nhưng những loại hàng chỉ bị lỗi chút hoa văn hoặc chỉ bị xước vài vết nhỏ thì vẫn là loại hàng rất tốt, nên bọn họ đều thích mua, có thể mua về để dùng hoặc mua đi làm quà biếu tặng.

Lúc nhìn thấy Lý Tiểu Tú cầm phích nước bị lỗi ra, người phụ nữ trung niên còn gì không hiểu nữa, chắc chắn đống đồ vừa rồi là đưa cho chủ nhiệm.

Bạch Lộ đáp: "Đúng vậy, chị tôi chuẩn bị kết hôn, đây là chuẩn bị hồi môn cho chị ấy, chuyện tốt nhân đôi mà.

"Phụ nữ trung niên nghe thế thì mắt sáng lên: "Cô gái này, cô bao nhiêu tuổi? Có đối tượng chưa?"Con gái lấy chồng có hai phích nước làm của hồi môn, chứng tỏ gia đình này rất rộng rãi.

Lập tức, người phụ nữ trung nhìn Bạch Lộ như đang nhìn một cái bánh bao nhân thịt thơm phức vậy.

Lý Tiểu Tú vội chặn lại: "Thím, thím cứ hỏi đùa em gái cháu, cô bé này mới bao lớn, dáng dấp xinh xắn như này, cô út cháu chắc chắn còn muốn giữ con bé ở nhà vài năm.

"Nói xong, chị ta mở biên lai đàng hoàng, nhận tiền của Bạch Lộ, rồi đưa phích nước cho cô.

Phích nước những năm này đều được làm bằng sắt, nên khá nặng.

Bạch Lộ đặt phích nước vào trong sọt rồi nói:"Chị họ, chị tiễn em một đoạn nhé, mẹ em còn có chuyện nhờ em nói với chị.

"Lý Tiểu Tú cười đáp: "Cái con bé này thật là, đi có một đoạn mà còn đòi chị tiễn nữa.

"Nói rồi chị ta kéo Bạch Lộ rời đi.

Hai người ra đến bên ngoài, Lý Tiểu Tú nói thẳng: "Em họ, sau này em có thiếu đồ gì thì cứ tới tìm chị nhé, nếu chị giúp được em, chị sẽ giúp ngay.

"Dù sao trong lòng hai người đều hiểu rõ.

Bạch Lộ cảm ơn: "Cảm ơn chị họ, thực ra em còn muốn nhờ chị tìm hộ một món đồ nữa.

""Đồ gì thế?".
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 38: 38: Ai Sợ Ai


Bạch Lộ: "Một cái chảo sắt.

Trước đây nhà em phải nộp chảo sắt lên cho nhà nước, đến giờ chưa mua lại được, em định nhờ chị họ tìm chảo sắt giúp em, nếu tìm được hai cái thì càng tốt.

"Lý Tiểu Tú dở khóc dở cười: "Em gái à, giờ một cái còn khó kiếm chứ nói gì đến hai cái hả trời? Nhưng mấy thứ như chảo sắt có thể đổi với các đồng chí làm trong xưởng sắt thép.

"Bạch Lộ đáp ứng: "Chị đổi giúp em một cái chảo sắt, em tặng chị một cân dầu, ngoài ra còn đưa thêm tiền.

"Lý Tiểu Tú nuốt một ngụm nước bọt: "Một cân dầu?"Đầu năm nay, trong thị trấn có định mức về phiếu dầu, một tháng được tám lạng, làm gì đủ ăn? Vả lại dầu rất đắt, một cân năm đồng, nên Bạch Lộ có thể tặng một cân dầu, đây thật sự là của hiếm.

Lý Tiểu Tú bèn hỏi: "Vậy hai cái chảo sát thì hai cân dầu?"Bạch Lộ gật đầu.

Bếp nhà họ Vương có hai cái lò, vừa vặn để được hai cái chảo sát.

Mặc dù cha Bạch Lộ làm chủ thầu kiếm được nhiều tiền, nhưng quê ông ở dưới nông thôn, sau khi cha cô làm ăn phát đạt, xây một biệt thự dưới quê, ông bà nội cô đều sống ở đó.

Khi Bạch Lộ còn bé, cô cũng lớn lên ở nông thôn, được bà nội chăm sóc.

Phía sau nhà biệt thự của họ có một gian nhà trệt, trong đó đắp một cái bếp lò, bà nội cô thường gói bánh bao, làm củ cải viên, rau củ viên, tất cả đều được hấp ở trên bếp lò, đặc biệt vào mùa đông, Bạch Lộ thích ngồi nhóm lửa ở nhà bếp phía sau, rất ấm áp, rồi nướng khoai lang và bánh tổ, mùi vị rất ngon.

Lý Tiểu Tú nói: "Ba ngày sau em quay lại đây, để chị đi hỏi cho em đã.

"Bạch Lộ vô cùng ngạc nhiên, mừng rỡ nói: "Vậy em cảm ơn chị họ.

Đã giúp thì giúp cho trót, chị họ có phiếu vải không ạ?"Cô muốn may mấy bộ quần áo phù hợp với thời đại này, nhưng cô thích vải bông hoặc vải tăm nhung hơn, sợi tổng hợp rất phổ biến ở thời đại này, nhưng chất vải quá kém, nếu đặt ở hiện đại chẳng ai thèm mặc, có điều cô có thể tặng cho người nhà họ Vương.

Với lại, còn một nữ chính xuyên sách nữa, cô cũng phải cẩn thận ở mọi mặt, tránh bị phát hiện.

Cơ mà bị phát hiện thì sao, cô cũng chẳng quan tâm, đều là người xuyên sách, ai sợ ai?Nói đến chuyện vải vóc thì Lý Tiểu Tú đúng là có khả năng giúp được:"Cha chị làm việc trong xưởng quần áo, trong xưởng cũng có những mảnh vải bị lỗi, vì có cha chị mà chị mới được nhận công việc này.

Ba ngày nữa đến lượt chị nghỉ phép, hôm đó em qua đây, chị dẫn em đi xem vải.

".
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ
Chương 39: 39: Có Của Không Nên Khoe


"Cảm ơn chị họ.

" Bạch Lộ thực sự vui mừng, vì cô vui vẻ bèn lấy mấy viên sô-cô-la nhân rượu và quýt đường cho chị ta, "Chị họ em đi đây, ba ngày nữa gặp.

"Bạch Lộ ra khỏi cung tiêu xã, lại đi một chuyến đến bưu điện, cô lấy chăn, chiếu, gối đầu, ruột chăn bông ra.

Nhân viên công tác nhìn địa chỉ gửi hàng, không khỏi ngạc nhiên: "Cô gái, cô muốn chuyển đồ từ bưu điện thị trấn về bưu điện nông thôn?”Đây chẳng phải là phí tiền sao? Tự mình đưa qua được mà.

Bạch Lộ giải thích: "Đúng vậy, tôi gửi cho một người bạn, cô ấy xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, nếu tôi tự mình đưa qua, tôi lo cô ấy sẽ từ chối, không chịu nhận quà của tôi, vì thế tôi gửi qua bưu điện, cô ấy cũng không biết của ai tặng.

Cho tôi hỏi gửi đồ từ đây về đến bưu điện dưới thôn mất khoảng mấy ngày?"Nhân viên công tác trả lời: "Chắc ngày mai ngày kia là đến nơi.

""Cảm ơn.

" Cô gửi đồ xong, cuối cũng đặt được nỗi băn khoăn trong lòng xuống, coi như những đồ này do "Bạn bè" trước đây của cô gửi đến, là đồ cô từng dùng khi còn ở nhà cha nuôi.

Đến lúc cô quay lại xe bò đã gần mười một giờ, đúng mười một giờ xe bò sẽ đi về, cho nên tất cả mọi người đều đã có mặt đầy đủ.

Đợi Bạch Lộ lên xe, Tào Phi hỏi: "Nhìn sọt của cô có vẻ khá nặng, cô mua được gì thế?"Tính tình cô ấy thẳng thắn, nên trực tiếp hỏi.

Cố Yến giật giật áo Tào Phi, Cố Yên đã từng trải qua một đời, tất nhiên cô ta biết có những người không thích bị người khác hỏi lung tung này kia.

Bạch Lộ kể: "Tôi mua phích nước, còn có thịt và cả dầu ăn nữa.

"Tào Phi: "Oa, cô mua được thịt? Hôm nay bọn tôi cũng định đi mua thịt, nhưng tới trễ, nên không mua được gì.

"Bạch Lộ nói: "Tôi mua được ba cân thịt, cũng phải chạy đến ba cái cung tiêu xã đó, hay là tôi bán lại cho cô một cân, cô đưa tôi tám mao tiền và một phiếu thịt là được.

""Quá được.

"Mọi người trở lại đại đội sản xuất Trường Thanh cũng đã mười hai giờ, Phương Á Phân và Trần Hà Hoa dắt theo Từ Mao đứng chờ ở cửa thôn.

Thấy Bạch Lộ xuống xe bò, Trần Hà Hoa nhiệt tình gọi: "Em gái! "Bạch Lộ cảm giác được sự nhiệt tình này là vì cái sọt trên lưng cô: "Chị dâu cả.

""Lộ Lộ về rồi, có mệt không con?" Phương Á Phân bước nhanh về phía trước, đỡ cái sọt trên lưng con gái xuống, vừa bà tiếp lấy! nặng quá.

Đương nhiên Trần Hà Hoa cũng thấy được cái sọt trĩu xuống, chị ta cũng tò mò Bạch Lộ đã mua cái gì, nhưng hai người đều biết đạo lý có của cải không nên khoe ra, vì thế hai người cũng không đứng ở đây xem đồ.

.
 
Back
Top Bottom