Xuyên Không Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản Diện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản Diện
Chương 40: Chương 40


Tô Tây theo dõi toàn bộ quá trình, nhìn chằm chằm vào Tô Tam Nha đang khóc một mình, sững sờ, cô không hiểu tại sao mình đã mấy ngày không gặp, người này đã tự ném mình đến đồn cảnh sát.May mắn thay, trước cô còn lo lắng Tô Tam Nha sẽ đến chỗ anh cả và anh nhỏ nói lung tung, đang nghĩ ra một loạt các biện pháp đối phó.Người tốt, Tô Tây nhìn về phía Tạ Trăn với ánh mắt biết ơn.“Lão đại, người phụ nữ bên ngoài thật sự có vấn đề, ít nhất là nhận thức, cô ta biết anh tên là Tạ Trăn.” Tào Lượng sau khi đóng cửa lại, tâm tình thoải mái hẳn lên, lập tức đi đến bên cạnh Tạ Trăn báo cáo chuyện vừa rồi.Tạ Trăn không ngạc nhiên, trước đó, anh có thể chắc chắn người phụ nữ mà anh không biết tên ở ngoài cửa đang hướng về phía anh.“Để Khải Đào thẩm vấn cho tốt.”Tào Lượng gật đầu: “Anh yên tâm đi, đúng rồi lão đại, anh có đói không? Đợi lát nữa tôi kêu nhà ăn làm canh cá cho anh, để anh bồi bổ một chút, khoảng 12 giờ, và vẫn còn 10 phút nữa.”Tạ Trăn gật đầu, nhưng không nói chuyện, anh còn chưa cảm thấy đói bụng.Tào Lượng đã quen với sự ít nói của Tạ Trăn, vì vậy anh ta đi thẳng vào việc lảm nhảm: “Lão đại, bác sĩ Tô đó quá đẹp trai.

Lúc trước anh ấy không đeo khẩu trang tôi đã nhìn thấy, anh ấy vừa mới đến đây, tôi từ nhỏ, tôi thậm chí còn chưa từng nhìn thấy người đàn ông nào lại cao như vậy.

Đây có phải là Phan An như những gì người xưa nói không? Tôi còn tưởng rằng đại đội trưởng đã là người đàn ông đẹp nhất mà tôi từng thấy, chậc chậc chậc chậc ...!mà cô gái kia cũng xinh đẹp, vài năm nữa lớn lên không thua gì anh trai, không biết sau này sẽ bị súc vật nào rước về nhà...”Nụ cười của cô gái nhỏ hiện lên trong đầu Tạ Trăn, ánh mắt cô chậm lại, cô quả nhiên xinh đẹp hiếm có, lông mày tươi tắn, đặc biệt nhất chính là vết bớt hình hoa dưới khóe mắt, nhìn cô còn rất trẻ, nhưng lá gan cũng không nhỏ.Tào Lượng càng ngày càng không giữ mồm giữ miệng, lời nói truyền đến bên tai, anh ngăn lại nói: “Đừng nói lung tung, vẫn chỉ là một cô bé thôi.”“Tôi biết, tôi chỉ là ghen tị mà thôi, dung mạo của cô gái kia thật đẹp, so với búp bê trong cửa hàng hữu nghị còn đẹp hơn, không biết sau này người đàn ông hôi hám nào sẽ chiếm được cô bé ấy, chậc chậc chậc chậc.

.

.”“Hắt xì!”“Lão đại, sao anh lại hắt hơi! Bị cảm à?”“Câm miệng!”“...”----------Thời gian qua nhanh, ánh nắng từ từ trôi qua.Trong nháy mắt đã là giữa tháng 8.

Kể từ lần cuối cùng cô nhìn thấy Tô Tam Nha bị cảnh sát bắt đi trong bệnh viện, cô chưa từng nghe bất kỳ tin tức nào về người này.Khi gia đình Tô Lai Vượng biết tin cô ta bị cảnh sát bắt đi, đừng nói chạy vạy tìm con, thậm chí họ còn không hỏi con mình đã phạm lỗi gì mà đơn phương tuyên bố cắt đứt quan hệ, họ có lẽ sợ bị gán cho tội danh từ trên trời rơi xuống, ngược lại nhà ông ta cũng không thiếu con gái, bạc bẽo đến đau lòng.Nếu nói Tô Tam Nha là gián điệp, Tô Tây không tin, lâu như vậy vẫn chưa thấy cô ta được thả ra, điều này chỉ có thể xác nhận suy đoán trước đó của cô.Tô Tam Nha là trọng sinh!Một người trọng sinh có thể biết rất nhiều điều về tương lai, chính phủ không thể để cho một người như vậy tồn tại ở bên ngoài, vì vậy có thể tưởng tượng ra cái kết đang chờ đợi Tô Tam Nha..
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản Diện
Chương 41: Chương 41


Với sự cố của Tô Tam Nha, hành vi hàng ngày của Tô Tây cẩn thận hơn trước, dù sao cô cũng không phải là người ở đây.Nhưng tin tốt là anh nhỏ đã được nhận vào học viện quân sự mà anh ta muốn, mà cô cũng may mắn thi đậu vào trường cấp ba của huyện.“Đứa trẻ Nam Nam này chỉ là quá bám lấy anh trai thôi.

Từ sau khi Đông Đông về đã hơn một tháng rồi.

Đứa trẻ đó đã về bao nhiêu lần? Từ nhỏ thằng bé đã như vậy rồi, giống như cái đuôi của anh trai vậy.

Anh cả đi đến đâu thằng bé cũng đến chỗ đó, ngay cả đại học cũng thi vào, cũng không biết về thăm nhà một chút, thằng nhóc thối tha...” Trần Tương Vân nâng đế giày, mũi kim phủi phủi mấy lần trên da đầu, quay sang phàn nàn với Tô Tây đang kéo hũ rượu sang một bên.Không dễ dàng gì mới chờ được cháu đích tôn trở về, nhưng cháu trai nhỏ lại đi học cách xa hơn 2.000 km, xa hơn nơi cháu trai lớn đi học, gần đây Trần Tương Vân đã tất bật chuẩn bị quần áo, giày dép và tất cho cháu trai nhỏ.Gần đây Tô Tây bị ám ảnh bởi việc nấu rượu, tình cờ là trên núi có rất nhiều đào, chúng đã chín mọng và có thể ăn được, cô đã đi theo bác cả của mình vào núi vài lần và hái về được một đống.

Chỉ cần là cô đi hái, quả lần nào cũng to và đỏ, những người khác đều kinh ngạc không thôi.Đào nhiều quá, mà không thể bỏ, vì vậy cô đành cố tích trữ để ủ rượu.Bình lớn đựng đầy rượu bồ đào, còn bình nhỏ chứa đầy rượu đào, hôm nay đã được 20 ngày.Loại rượu trái cây này sẽ mất khoảng hai tháng để ủ, và phải gần đầu tháng 10 thì rượu mới có thể uống được.Ngửi thấy mùi rượu vẫn có thể tỏa ra dù bịt kín miệng bình, Tô Tây hài lòng.Lần đầu tiên tự mình nấu rượu đã lãng phí rất nhiều đường trắng, đương nhiên bà cụ cũng không biết, chính là anh nhỏ dấu bà cụ mua cho cô.Vì lẽ đó vào lúc nghe được bài cụ nói về anh nhỏ, Tô Tây có chút lương tâm, nói: “Đó là chuyện bình thường mà bà.

Trước anh lớn ở Bắc Kinh đến mấy năm, cũng rất ít khi trở về.

Anh nhỏ với anh cả đang bồi dưỡng một chút tình cảm cũng là chuyện dễ hiểu, hơn nữa qua mấy ngày anh nhỏ cũng phải đi học, muốn gặp mặt thì đợi đến Tết luôn.”Về phần vun đắp mối quan hệ đó là suy nghĩ của cô, cô cũng không nói dối...!ho khan một cái...“Bà không lo lắng nó không về nhà, lần trước trở về nó lại cho bà 100 tệ, nhà chúng ta cũng không thiếu tiền, cũng không biết nó vì cái gì lại đi tới nơi đó, nếu như nó đầu tư lung tung, bị bắt thì làm sao bây giờ?” Bà cụ lo lắng.Tô Tây biết anh nhỏ đang kiếm việc làm bên ngoài, dù sao thì anh nhỏ cũng không giấu giếm cô.Tịch Ngạn Nam có đầu óc nhanh nhạy và lối suy nghĩ hoang dã, đồng thời anh ta quen biết nhiều người bạn cùng tôn giáo**Ý chỉ đủ các hạng người trong tôn giáo, học thuật, hay các loại nghề nghiệp trong xã hội.Cô không biết anh ta học tay nghề ở đâu, những người kia đều tìm kiếm xe đạp cũ hoặc đồ gia dụng ở khắp mọi nơi, sau đó Tịch Ngạn Nam tháo chúng ra, ghép các linh kiện hữu dụng lại với nhau rồi người có chuyên môn sẽ phụ trách bán lại chúng.Vì lẽ đó, dù Tịch Ngạn Nam còn trẻ nhưng anh ta đã có rất nhiều tiền tiết kiệm..
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản Diện
Chương 42: Chương 42


Nếu không phải chuyện xảy ra với Tô Tam Nha trước đó, cô còn muốn kiếm thêm chút tiền.

Dù sao trong khoảng thời gian từ năm 1966 đến năm 1976, việc đầu cơ trục lợi sẽ bị kiểm soát gắt gao hơn, nếu cô dùng mấy năm này để kiếm chút tiền, chờ mười năm sau, dù cho chỉ lấy đồng lương chết nhưng có tiền tiết kiệm thì cuộc sống của cô cũng không trở nên quá tệ.

“Bà sang nhà bác cả của cháu trước đây.

” Trần Tương Vân khâu xong mũi cuối cùng, nhìn trời, đem tất cả kim khâu bỏ vào trong cái khay, đứng dậy vỗ eo nói với cháu gái.

“Bà sang nhà bác cả làm gì vậy ạ?” Tô Tây cũng giơ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay, đã 10 giờ 30 phút trưa.

Đây là phần thưởng mà anh cả đã tặng khi cô được nhận vào trường trung học.

“Anh Tư của cháu trở về có mua ít thịt, bác cả kêu chúng ta cùng sang ăn cơm, bà sang giúp bác gái cháu làm cơm.

” Bà cụ một bên trả lời cháu gái một bên từ trong ngăn kéo lấy ra mấy quả trứng gà, còn thêm một cân bột mì.

Nếu cô và bà nội đến đó tay không, khuôn mặt của bác gái Vương Quế Chi có lẽ sẽ căng ra trong vài ngày.

Trong bữa ăn, Tô Tây mới biết chị dâu Tư lần này trở về là vì cô ta có thai, quay về để báo tin mừng cho anh Hai.

Dù sao cũng là một chuyện vui, nhà họ Tô mấy năm rồi vẫn chưa có sinh thêm.

Thế nhưng, giữa hai hàng lông mày của bác cả Tô Thừa Trung vẫn có sự đau khổ rõ ràng.

Sau khi nghe cuộc trò chuyện giữa bác cả và người chị dâu Tư, Tô Tây nhận ra bác cả đang lo lắng về việc trồng cây gì trên cánh đồng vào cuối tháng 9.

Không biết khi nào trời sẽ mưa, chỉ sợ lúa đông gieo xong mưa không kịp, tưới nước nhân tạo lại không khả thi.

Nếu trồng cây ưa hạn như khoai lang, lúa miến, sợ mưa thì dân làng sẽ tiếc hùi hụi.

Rốt cuộc, không có thu nhập nào khác trong làng, vì vậy họ chỉ có thể trông chờ vào thu nhập từ các cánh đồng quanh năm.

Cả trái và phải đều khó.

Cuộc sống bây giờ quả thực rất khó khăn, đừng nhìn Tô Tây mỗi ngày không thiếu ăn thiếu mặc.

Đó là bởi vì hoàn cảnh gia đình họ đặc biệt, chưa kể sau khi cha mẹ Tô Tây hy sinh vì quốc gia, quân đội sẽ trợ cấp cho cô đến năm 18 tuổi, thậm chí công việc kinh doanh trước đây của gia đình cũng đủ để nhà họ sống sung túc mấy chục năm.

Chưa kể con cháu nhà họ Tô về cơ bản đều có bát cơm sắt, tự cung tự cấp, hai nhà gộp lại là bà nội và Tô Tây, bác cả là hộ khẩu thường trú ở làng cũng là bí thư và được trợ cấp hàng tháng.

Tuy nhiên, tài sản của gia đình họ Tô rất ít, hầu hết họ vẫn sống trong cảnh tháng ngày bụng ăn không no.

Tô Tây thực sự muốn đề xuất với bác cả trồng các loại thực phẩm chịu hạn như khoai lang và lúa miến, cô biết rằng việc thiếu mưa và nước sẽ kéo dài thêm một năm nữa và những ngày sắp tới sẽ còn khó khăn hơn.

Tô Tây nghĩ đến hành động gần đây của bác cả luôn chạy đến huyện, bèn hỏi: “Gần đây bác chạy đến huyện, có phải là vì cứu trợ lương thực không ạ?”Tô Thừa Trung chỉ nghĩ rằng cháu gái của mình đã nghe tin từ làng, nên ông ấy cũng không giấu giếm: “Đúng vậy, nhưng nó quá khó, mặt trên cũng khó.

Bác đọc trên báo nói một số nơi bên ngoài đã bắt đầu gặm vỏ cây, đoàn Hồng Kỳ chúng ta còn tốt chán, dựa lưng vào núi lớn, chí ít còn chưa đến mức sơn cùng thủy tận, nếu không xuống! ”.
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản Diện
Chương 43: Chương 43


Nhìn thấy vẻ mặt đau buồn trên khuôn mặt u tối và hốc hác của bác cả, Tô Tây cũng muốn làm điều gì đó cho dân làng trong khả năng của mình.Nghĩ đến đây, Tô Tây từ trong bát lấy mấy nắm cơm, đứng dậy chạy ra ngoài: “Bác cả, bác chờ cháu một chút.”Để lại mấy người nhìn nhau.Chẳng mấy chốc, chưa đầy một phút, Tô Tây lại chạy trở lại, cô đưa cho bác cả một miếng xà phòng màu hồng nhạt.Tô Thừa Trung nhận lấy, thứ đầu tiên đập vào mắt ông ấy là hình bông hoa màu hồng trong suốt như pha lê, sau đó ngửi thấy mùi đào nồng nặc, ông ấy do dự: “Đây là...!xà phòng?”“Ai nha, xà phòng này sao thơm như vậy, giá bao nhiêu?”Tô Tây phớt lờ sự ồn ào của bác gái, nhưng nhìn vẻ mặt khó hiểu của bác cả liền giải thích: “Cháu tự làm xà phòng này và dùng nó để tắm.”“Cái gì?” Mọi người ngạc nhiên nhìn Tô Tây, như thể họ mới biết cô gái này lần đầu tiên.Tô Tây: “Bác à, cháu không biết nhiều về trồng trọt.

Cháu nghĩ rằng cháu không biết nên trồng cây gì trong nửa cuối năm, tốt hơn là để dân làng bỏ phiếu quyết định, nhưng cháu đề xuất trồng khoai lang và lúa miến.

Có khoai lang và lúa miến thì có thể no bụng chúng ta.”Nói đến đây, cô dừng lại, rồi nói: “Thu nhập từ nông nghiệp của dân làng vẫn còn quá thấp.

Cho nên chúng ta cần tìm cách kiếm tiền.”Người bác cả lập tức phản ứng: “Ý cháu là cục xà bông này hả?”Tô Tây giải thích: “Vâng, chúng ta có thể thành lập một nhà máy nhỏ do làng quản lý, chuyên sản xuất xà phòng, có thể chia thành rửa mặt, tắm và giặt, sau đó bán cho các vùng trong tỉnh, vừa vặn anh cả ở đội vận chuyển, giao hàng cũng có thể cùng đội vận chuyển hợp tác...”Theo lời giải thích chi tiết của Tô Tây, đôi mắt của Tô Thừa Trung và anh Tư của cô càng ngày càng sáng, đây là một điều tốt cho nông dân để tạo ra thu nhập.Người bác cả lại cười sảng khoái, xua đi vẻ cau có trước đó: “Các cháu còn trẻ đầu óc linh hoạt, mắt bác dán chặt vào mảnh đất ba mẫu trong ruộng, nếu nhà máy sản xuất xà phòng này có thể thành lập, điều kiện sống của dân làng sẽ được cải thiện.

Nó chắc chắn có thể được cải thiện...”“Không được, ngay bây giờ bác sẽ cùng kế toán và một số tiểu đội trưởng thương lượng, nếu mọi người đều đồng ý, bác lập tức xin xã mở nhà máy.” Nói xong lời này Tô Thừa Trung cũng không thèm ăn nốt bữa trưa của mình.Lấy xà phòng thơm mùi đào mà Tô Tây mang đến và đi ra ngoài.“Đúng rồi, Tây Tây, nguyên liệu thô của xà phòng này có dễ tìm không?” Sau khi đi được vài bước, Tô Thừa Trung quay lại nhìn Tô Tây.Tô Tây mỉm cười và nói: “Không khó để tìm ạ.” Sau đó, cô nói ngắn gọn về nguyên liệu thô và giá mỗi chiếc.Tô Thừa Trung gật đầu, và sải bước ra ngoài với vẻ mặt vui vẻ.“Ông không ăn cơm nữa à?” Bác gái ý thức được, lão già này cả ngày chỉ ở trong lữ đoàn làm chút việc nhỏ mà thôi.“Tôi sẽ đến nhà Nhị Cẩu ăn.” Nhị Cẩu Tử là kế toán của làng.“Lão già chết tiệt, cả ngày hấp tấp.”Những việc sau Tô Tây không tham gia, dù sao trong mắt người khác cô vẫn còn là một cô bé nên cô chỉ viết vài công thức làm xà phòng mà mình biết cho bác cả, ngoài ra không hỏi thêm câu nào.Tuy nhiên, nhìn bác cả gần đây ra vào tấp nập, mỗi ngày đều bận rộn nhưng mặt vẫn hồng hào, hiển nhiên mọi chuyện đang tiến triển rất tốt.Đêm đó, nhà của Tô Tây rất náo nhiệt.Tô Đông và Tịch Ngạn Nam ở huyện đã trở về, dù sao thì anh nhỏ cũng sắp đi học rồi..
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản Diện
Chương 44: Chương 44


Lão gia thích náo nhiệt nhất, nhìn ba bà cháu, ông ấy cười vui vẻ nhưng lại phàn nàn: “Nam Nam thằng nhóc thối tha này, vốn dĩ anh cả của cháu ở Bắc Kinh, cho nên bác nghĩ may mà có cháu và Tây Tây ở đây với bác.

Cuối cùng cũng chờ được Đông Đông trở về, nhưng Đông Đông bận rộn cả ngày, hơn một tháng bác mới gặp một lần, đã vậy cháu lại thường đi ra ngoài, thằng nhóc thối nhà cháu, mỗi ngày đều không ở nhà, lúc nào cũng bám theo anh cả nhà cháu.”Người nói vô tình nhưng người nghe có chủ ý, đặc biệt là Tô Tây nhìn người ta bằng cặp mắt hủ nữ.Cô vùi khuôn mặt nhỏ của mình vào lòng bàn tay, lén nhìn anh lớn và anh nhỏ, đôi mắt to đen nhánh của cô biến thành đôi mắt đầy sao.Ây nha! Vừa rồi hai người nhất định là nhìn nhau cười.Đây...!thật là một khung cảnh thần tiên! ! !Tốt...!Thật xứng! ! !Cô đã không thể kiểm soát bộ não của mình đang điền vào cốt truyện 30.000 từ ~Tô Tây quay đầu lại bí mật nuốt nước bọt (?﹃?)----------Ngày 1 tháng 9 năm 1960.Nhà máy xà phòng Hồng Kỳ được chính thức thành lập.Nhà xưởng nằm trong gian nhà trước kia địa chủ lưu lại, địa chủ đã sớm biến mất, dĩ nhiên nhà sẽ thuộc về làng, bây giờ dọn dẹp một chút cũng coi như có ích.Có điều hiện tại trong toàn bộ nhà máy chỉ có 6 người, Tô Thừa Trung là giám đốc của xưởng.Ngoại trừ tiền lương của công nhân và chi phí vật chất, phần còn là lợi nhuận thuộc về tập thể.Tin vui như vậy chắc chắn là mưa từ trên trời xuống với người dân trong làng.Sau đó, sau khi biết công thức xà phòng được Tô Tây tặng miễn phí, hầu như tất cả dân làng ít nhiều đều mang quà đến nhà để cảm ơn.Người thì hai quả trứng, người có nắm rau, nhà nghèo nhất cũng nhặt được vài bó củi gửi đến.Vẫn là cái cảnh ném đồ rồi bỏ chạy không đợi ai lên tiếng từ chối.Khi dân trong làng hoan hô nhảy nhót giống như chúc mừng năm mới, Tô Tây đã thu dọn hành lý và lên huyện để bắt đầu làm học sinh trung học của mình.Việc học cấp ba không bận rộn như Tô Tây nghĩ.

Những chàng trai cô gái mười bảy, mười tám tuổi ở đúng độ tuổi đẹp nhất, cho dù ở trong thời đại khó khăn gian khổ nhưng tình cảm thanh xuân dành cho người khác phái vẫn nảy mầm, vẫn không hề giảm đi.Hơn nữa, trường trung học có quá ít nữ sinh, ngoại hình nổi bật của Tô Tây lại càng được các nam sinh săn đón.Vào thời điểm này, người ta chưa có khái niệm về hoa khôi hay nam vương học đường, nhưng khi nhắc đến cô gái xinh đẹp nhất trường, phản ứng đầu tiên của mọi người đều không ngoại lệ chính là Tô Tây.Bất đắc dĩ “Tương vương có ý nhưng thần nữ vô tâm”, Tô Tây có xinh đẹp như hoa thì cũng chỉ là một cỗ máy học tập không có cảm xúc.Khi những người khác đang thảo luận về bộ quần áo nào đẹp, Tô Tây còn đang bận học.

Khi những người khác đang thầm đỏ mặt vì nhìn chàng trai họ thích, cô cũng chỉ cắm đầu vào học.

Khi người ta đi xem mắt có khi đang chuẩn bị bàn chuyện cưới xin, cô vẫn đang học.Cứ như vậy, trong suốt một năm cô không ngừng cắm đầu vào việc học, chỉ sau năm nhất cấp 3 cô đã thi nhảy lớp lên đại học.Với thành tích xuất sắc nhất tỉnh, cô đã trúng tuyển vào trường đại học quân y số 1, sau này là trường đại học Y khoa Nam Phương.Ngay khi tin tức được truyền ra, cả huyện đã bị sốc..
 
Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản Diện
Chương 45: Chương 45


Vào ngày nhận được giấy báo nhập học, nhà họ Tô thậm chí còn nhốn nháo hơn, tất cả những người dân làng đều bị tiếng pháo nổ của Tô Thừa Trung thu hút.

Có người sau khi nghe ngóng mới biết, cô gái thanh tú xinh đẹp nhà họ Tô trúng tuyển vào đại học, mới 16 tuổi đã vượt cấp.

“Ai nha, Tây Tây nhà chúng ta thật quá lợi hại, cháu và anh trai đều là thiên tài.

” Ngày đó cũng là ngày cả nhà lại tụ tập ăn mừng, bác gái lớn tiếng khen ngợi.

Vương Quế Chi bác gái của Tô Tây, đương nhiên là người được người dân trong làng ghen tị.

Giờ đây, trước bao nhiêu ánh mắt ghen tị đổ dồn về phía bà ta, trong lòng bà ta cảm thấy vừa vui vừa buồn.

Vui vì tất cả đều là con cháu nhà họ Tô, bà ta cũng có thể nở mày nở mặt.

Buồn vì hai đứa con của con trai thứ hai không biết lớn lên sẽ thế nào.

Ngay một đứa trẻ bị sói nhặt về còn đỗ đại học.

Lần này thì hay rồi, cả ba đều đỗ trường đại học lớn, mấy người nhà bà ta cũng không gặp may như vậy.

“Thiên tài gì chứ, Tây Tây hơn một năm nay khổ cực mấy người cũng đâu phải không nhìn thấy, ngày ngày đều cầm sách, học không quản ngày đêm.

” Bà cụ cũng vui đến mức chỉ thấy răng không thấy mắt, nghe nói như thế vội vã xua tay, bà cụ mặc dù học không được bao nhiêu chữ nhưng cũng biết không thể nâng cháu gái lên như vậy.

“Đúng, đúng, đúng! Là con bé tự mình nỗ lực!” Tô Thừa Trung vẻ mặt tươi cười nói tiếp, sau đó trừng mắt nhìn người vợ nói chuyện không mấy uyển chuyển của mình.

Quay đầu lại, mặt mày lại hớn hở bắt đầu phát kẹo cho dân trong thôn.

Bây giờ vào mùa màng không thể mở tiệc đãi khách được, nhưng mỗi nhà phát vài cái kẹo thì vẫn có thể, may mà có con trai làm trong hợp tác xã cung ứng, nếu không thì cũng không thể lấy ra nhiều kẹo để phát như vậy.

Tô Tây ngồi sang một bên nhìn mọi người trong nhà cười mà cũng không nhịn được cười.

Thật tốt khi có một gia đình!Tô Tây được chính anh Tư đưa đến trường.

Theo ý tứ của Tô Tây, cô có thể ở một mình, nhưng không ai trong gia đình đồng ý, cuối cùng đã thảo luận rất lâu, đến lúc nghỉ hè ở nhà rảnh rỗi anh Tư sẽ lên thăm một chuyến.

Từ xã Hồng Kỳ của họ đến trường đại học quân y số 1 phải mất mười ba ngày đi xe.

Khi Tô Tây đang đứng trước cổng trường đại học với những chiếc túi lớn và túi nhỏ, cô đã hoàn toàn bị tê liệt.

Trong lòng cảm thấy may mắn thay, bác cả không có đi theo, ngồi tàu thời này quả thật quá tệ, nhất là đối với Tô Tây khi đã trải nghiệm những chuyến tàu thoải mái, sang trọng và nhanh chóng ở tương lai.

Mười mấy ngày mới được xuống tàu cô suýt nữa là hóa điên.

Sau khi tiễn anh Tư của mình, Tô Tây bắt đầu sự nghiệp đại học của mình.

Đại học Quân y khác với trường đại học mà Tô Tây đã theo học ở kiếp trước, ở đây muốn trở thành một bác sĩ cũng giống như trở thành một quân nhân cần có trình độ.

Vào cuối năm thứ nhất, Tô Tây đã trực tiếp thương lượng với giáo sư, lấy việc có điểm số gần như tuyệt đối ở tất cả các môn mà nhảy lớp lên đại học năm 3.

Sau đó, cô bắt đầu nghiên cứu từng bước một, khi mọi người vẫn đang chờ đợi cô có thêm hành động bất ngờ gì đó, thì cô đã quyết định học chậm lại.

.
 
Back
Top Bottom