Ngôn Tình Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 40: 40: Người Đàn Bà Đanh Đá


“Muốn làm thì làm, cô còn tưởng mình là vàng là bạc ai quý giá sao, ai mà hiếm lạ chứ!” Bà Hàn cả giận nói.“Được, muốn làm thì làm sao, vậy thì đại tẩu, chúng ta mau đến nhà em dâu tương lai ăn bữa cơm.

Dù sao cũng phải để cho thím ấy thấy, đồ người ta ăn dính máu của chúng ta trên đó!” Trần Nhu nói.“Các người……” Bà Hàn thiếu chút nữa không thở ra hơi, không nói hai lời lập tức vác gậy lên định đánh.Trần Nhu giơ bụng ra nói: “Đánh đi, nhằm vào bụng con mà đánh này.

Đúng lúc lắm, đánh rớt đứa con của con và Quốc Bân, cũng đỡ để con phải mất công lên bệnh viện phá nó.

Đánh đi, đánh mạnh vào!”Hàn đại tẩu thật sự bị người em dâu này trấn trụ.Không chỉ chị ta, ngay cả những người chứng kiến cũng được mở mang tầm mắt một phen.

Vợ Hàn Quốc Bân vốn đã hiểu chuyện, biết chăm chỉ làm việc kiếm công điểm, không ngờ hôm nay được chứng kiến cô càng ngày càng hung dữ hơn.Không đâm đầu không khóc không náo loạn, chỉ đứng ở đó, dùng mồm mép là có thể so với thiên quân vạn mã.Bà Hàn căn bản không phải là đối thủ của cô, gậy gộc vẫn còn trên tay nhưng nào dám đánh.Đừng nói bà ấy, ông Hàn cũng không khác gì.

Nhưng ông ta cũng biết được việc hôm nay nếu không giải quyết thỏa đáng thì hai người con dâu này nhất định sẽ không để yên mà tìm đến nhà đứa con dâu sắp cưới kia để làm loạn.

Tuyệt đối không thể để việc hôn nhân này bị làm hỏng được.“Nói đi, các người muốn thế nào!” Ông Hàn nhìn chằm chằm các cô nói.“Ông nó à!” Bà Hàn liền sốt ruột.Ông ta không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm Trần Nhu và Hàn đại tẩu.Hàn đại tẩu nhịn không được liếc về phía Trần Nhu, Trần Nhu nhìn nàng một cái, trực tiếp nói với ông Hàn: “Cái xe đạp kia đáng 300 đồng tiền, chúng con cũng muốn bằng ấy, thiếu một đồng cũng không được, nếu không nhất định sẽ nháo đến nhà mẹ đẻ thím ba!”“Các người tới ăn cướp sao? Cái xe đạp kia của thằng ba chỉ có 150 đồng tiền, lấy đâu ra 300 đồng tiền!” Bà Hàn cả giận nói.“Vậy thì lấy 150 đồng tiền.

Nhà chú ba có, hai nhà chúng ta cũng phải có!” Hàn đại tẩu vội vàng nói.Vợ chú hai thật sự là công phu sư tử ngoạm, hơn nữa cô ta cũng đã hỏi thăm rồi xe đạp thật sự chỉ có 150 đồng mà thôi.Trần Nhu cũng không biết xe đạp trên thị trường đáng bao nhiêu, chỉ tùy tiện nói một cái giá mà thôi.Thế nhưng ông bà Hàn làm sao có thể cho mỗi nhà 150? Nghĩ cũng đừng nghĩ.Lại lời qua tiếng lại một phen, hai vợ chồng họ chốt giá: “Mỗi nhà cho mười đồng tiền, nếu muốn nhiều hơn nữa thì đừng có mơ!”“Mười đồng? Cha mẹ nghĩ cũng thật hay, nếu không muốn đưa tiền cho chúng tôi thì cũng được thôi.

Đại tẩu, nhanh lên, bây giờ chúng ta lập tức đến nhà mẹ đẻ thím ba, nhất định sẽ kịp giờ cơm chiều.

Đêm nay chúng ta ở luôn nhà bọn họ, ta mang thai, bọn họ tuyệt đối không dám đánh ta, bằng không cả đời này ta sẽ ăn vạ nhà bọn họ không thả!” Trần Nhu đem hai chữ đố phụ* này phát huy hết mức, cười lạnh nói.*người đàn bà đanh đáNói xong xoay người, trực tiếp lôi kéo Hàn đại tẩu đi.Chu Trân đi theo đến đây vội vàng khuyên nhủ: “Trần Nhu, thôi thì mười đồng thì mười đồng, có còn hơn không có đúng không?”Với cô thì mười đồng không phải ít.

Không chỉ có cô ta, Hàn đại tẩu cũng cho rằng như vậy.Nhưng Trần Nhu đã không làm loạn thì thôi, hiện giờ đã làm thì làm sao chỉ làm loạn chút rồi thôi.

Đều đã bị hai ông bà ghi hận rồi, còn có gì phải sợ nữa?“Em dâu à……” Hàn đại tẩu chần chờ.“Nếu chị dâu muốn về vậy thì em cũng không nháo loạn nữa.

Mười đồng kia em cũng không cần, tự chị dâu lo liệu đi.” Trần Nhu cười thanh nói..
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 41: 41: Quá Thông Minh Rồi!


Hôm nay chị dâu cả nhà họ Hàn được chứng kiến cô em dâu của mình lợi hại như thế nào, khí thế liền bị đè ép ba phần, chị ta chần chờ nói: “ Nhưng chúng ta không biết mình đang ở địa phương nào.

”Sợ thì không sợ, nhưng chính là nhịn không được có chút kiêng dè mà thôi.

“Chuyện này còn không phải rất đơn giản sao, chỉ cần đi tới cung tiêu xã để hỏi nhanh một câu, người bán hàng là người của thôn nào” Trần Nhu không thèm để ý mà nói.

Chu Trân cùng chị dâu Hàn đều nhịn không được mà bội phục, cái đầu này quá là thông minh rồi.

Nhưng Trần Nhu lại không nhịn được cười nói: “Nếu đi được nửa đường mà bọn họ không tìm người lại đây kêu chúng ta trở về, liền tính là em thua.

”Sau khi cô nói lời này, ban đầu hai người kia đều lẩm bẩm nói thầm, nhưng khi đi được đến nửa đường, con trai của em trai thứ hai ông Hàn chạy đến mời các cô trở về, Chu Trân cùng chị dâu cả Hàn nhìn Trần Nhu bằng ánh mắt nể phục.

Trần Nhu trở về với tâm trạng không được vui vẻ cho lắm, nhưng vẫn bị anh trai họ mời nhiều lần mà trở về.

Vừa về đến nơi liền thấy người anh trai là Hàn Quốc Võ và Hàn Quốc Bân đều ở đây.

Trần Nhu nhìn người đàn ông của mình một cái, khuôn mặt nhàn nhạt nói: “Này, đây là đều gọi tất cả mấy người con trai đến, chuẩn bị bắt buộc con trai ly hôn sao, chuyện ly hôn này chỉ cần nói một câu là được, không cần phải tới đông đủ như vậy, tôi sẽ không ăn vạ, nhưng về sau vợ hai của mấy người có thể hay không từ cửa chính bước vào liền không chắc.

”Chị dâu cả Hàn nhìn không khí trong phòng có chút không rõ, Trần Nhu chậm rãi cười thâm ý nói.

Bà Hàn vốn dĩ cứ như vậy mở miệng yêu cầu ly hôn, sau khi nghe được lời của Trần Nhu khiến bà tức giận đến mặt mày xanh mét.

Không phải là ông Hàn không có cùng cái này suy nghĩ này với vợ mình nhưng người con dâu thứ hai này cũng thật là chua ngoa, căn bản là không sợ, còn Hàn Quốc Bân nhịn không được nhìn sắc mặt của vợ mình.

Ông Hàn nói: “Được rồi, về sau mỗi nhà trợ cấp tao cùng mẹ chúng mày 50 đồng tiền, chúng ta sẽ ở cùng nhà với chú ba, chờ sau khi không thể đi làm, đến lúc đó ba nhà chúng mày cùng nhau nuôi chúng tao.

”So sánh với Hàn Quốc Lâm dùng 150 đồng tiền để mua một chiếc xe đạp thì 50 đồng tiền quả thật không nhiều lắm, nhưng đối với sự việc trước mắt quả thật là quá tốt.

”Trần Nhu cũng hiểu, đây là điểm mấu chốt của hai ông bà già.

Bởi vì năm nay mới được tách nhà ra khỏi bố mẹ chồng, nên gia đình cô cũng chỉ tích cóp được mười mấy đồng tiền mà thôi!“Bố mẹ không bất công với chúng con, thì sau này chúng con vẫn sẽ hiếu kính bố mẹ về già.

” Trần Nhu lấy từ trong tay bà Hàn “Cha mẹ nếu là không bất công như vậy thì về sau già rồi chúng con vẫn là sẽ hiếu kính cha mẹ.

” Trần Nhu đem năm tờ tiền lớn từ trong tay bà Hàn dùng sức rút trở lại.

Thời điểm mà bà Hàn sắp không nhịn được nữa thì cô đã ném năm trờ tiền lớn sang chỗ chị dâu cả Hàn.

Chị dâu cả Hàn tim đập nhanh, nhưng mà mặc kệ, nguyên bản có mười đồng tiền chị không cảm thấy thiệt khi đại náo như vậy nhưng hiện tại có thêm chừng 50 đồng tiền nữa!Chị ta vội vàng nhặt tiền lên sâu, trong đáy mắt giấu không được vui mừng.

Trần Nhu liếc mắt nhìn Hàn Quốc Bân một cái, rồi nói: “Quốc Bân, về nhà thôi, hiện giờ em mang thai, cũng phải mua thuốc bổ tốt một chút để bồi bổ, đúng rồi mẹ à, chú bà lúc nào thì đạp xe về đến nhà? Trước khi kết hôn có thể cho chúng con mượn đi lên huyện không? “Bà Hàn liền trực tiếp xoay người đi về phòng, bà sợ rằng nếu ở đây thêm một giây phút nào nữa thì sẽ không nhịn được mà cầm cây gậy đánh cô mấy gậy.

Sắc mặt ông Hàn cũng trở nên tối sầm lại, nhìn con trai của mình liền rắm cũng không dám thả tùy ý cho vợ mình tác oai tác quái, sự ghét bỏ biểu lộ rõ trên mặt ông.

.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 42: 42: Nghe Nói Em Muốn Ly Hôn Với Anh


Trần Nhu và Hàn Quốc Bân cùng nhau đi về nhà.

Chị dâu cả Hàn cũng theo Hàn Quốc Võ đi về nhà.

Trong thôn tin tức lớn nhất hiện giờ là hai chị em dâu chiến đấu với bố mẹ chồng, hơn nữa còn lấy đi 50 đồng từ trong tay họ.

Tin tức ngày thật ngoài ý muốn làm mọi người kinh ngạc.

Trong thôn đồn thế nào thì Trần Nhu cũng không quan tâm, về đến nhà liền đem tiền cất đi, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra bắt đầu ngào bột và nói: “Đêm nay ăn thịt gà hầm khoai tây, em hấp hai cái bánh bao nhé?”“Được.

” Hàn Quốc Bân gật gật đầu.

Trần Nhu gật gật đầu, Hàn Quốc Bân nhìn nhìn vợ anh rồi hỏi: “Ngày mai muốn lên trên huyện? Anh sang chỗ đội trưởng mượn xe đạp?”“Có thể mượn ở nhà đội trưởng không?” Trần Nhu hỏi lại nói.

“Có thể mượn.

” Hàn Quốc Bân gật đầu.

Trần Nhu liền nói: “Nếu có thể mượn thì tới ngày mai sẽ đi lên huyện một chút.

”Hàn Quốc Bân liền ra cửa đi sang nhà đội trưởng hỏi mượn xe đạp trước, đại đội trưởng đồng ý cho anh mượn, kêu anh buổi sáng ngày mai qua lấy.

Chỉ là đi ra dạo một chút anh liền nghe được lời đồn khắp nơi trong thôn đang nói về chiến tích lừng lẫy của vợ anh.

Hàn Quốc Bân sờ sờ mũi, một lời cũng chưa nói nhưng khi về nhà vẫn là không nhịn được dùng ánh mắt nhìn vợ của mình.

Trần Nhu đã đem khoai tây gọt xong và đang đun nước trong nồi chuẩn bị nấu, hiện tại cô đang xào thịt gà, nguyên liệu cũng không nhiều, chỉ có hành, ớt xanh và một chút nước tương, tuy vậy nhưng mùi hương bay tới cũng là thơm nức.

Sau khi xào chín cô liền thêm nước và khoai tây đã được cắt tốt từ trước bỏ vào cùng nhau hầm.

Trần Nhu đem giá trúc đặt lên rồi đem bột bỏ vào đó đem nắp đậy lên rồi chưng.

Làm xong rồi có thể không cần chông chừng, chỉ cần hầm như vậy tầm mười lăm phút sau là được.

“Anh chú ý một chút thời gian, nếu sửa nồi đến xong liền bưng ra, em cũng cần sửa một chút.

” Trần Nhu nói.

Cô lúc sau đến mới nghe được Chu Trân nói, một lúc sau sẽ có người khiêng đòn gánh lại đây hỏi.

Loại này sửa nồi sẽ không ai cấm cản bởi vì mỗi nhà đều có nồi cần sửa, nồi hỏng rồi sẽ không lập tức mua cái mới mà cần đem đi sửa.

Trừ phi là lãnh đạo cấp cao, nếu không thì không cần thiết mua cái mới.

“Ừ.

” Hàn Quốc Bân gật đầu.

“Anh nhìn em như vậy làm gì?” Trần Nhu lại hỏi.

“Vợ ơi, anh nghe người ta nói em muốn ly hôn với anh.

” Cổ họng của Hàn Quốc Bân có chút khô khốc nói.

“Vậy anh có chịu không?” Trần Nhu nói.

“Không muốn, em đã là vợ của anh, cả đời đều là, trọng bụng em còn có con của chúng ta đó!” Hàn Quốc Bân lập tức nói.

Trần Nhu cười trừng mắt nhìn anh một cái: “Vậy anh còn hỏi làm cái gì?”Nhìn sắc mặt của anh, Hàn Quốc Bân liền nhịn không được tiến tới ôm: “Vậy về sau anh không nói những lời như vậy nữa.

”“Lời đều dùng để đáp trả hai ông bà kia.

” Trần Nhu liền nói.

Ở thể loại bố mẹ chồng kia trước mặt thì không thể yếu thế hơn so với bọn họ, nếu là làm cho bọn họp biết cô sợ ly hôn thì hôm nay tranh cãi chính là chuyện nực cười.

Cho nên không chỉ không có sợ ly hôn, cô còn cần chủ động đem từ ly hôn treo trên miệng mình!Nhiều nơi ở nông thôn có rất nhiều mẹ chồng dùng ly hôn để áp chế con dâu mình, nguyên nhân chính là do sau khi ly hôn bên nhà bố mẹ đẻ liền không nhận lại con gái mình, nắm được tâm lý đó nên đem ra dọa con dâu.

Không cần nhìn chị dâu cả Hàn hôm nay rất gan dạ nhưng trên thực tế cô ta cũng rất sợ, không có Trần Nhu ở đó, cô ta sẽ bị bà Hàn ức h**p mà không dám phản kháng.

Nhưng mà Trần Nhu đúng thật là không sợ cho dù thật sự ly hôn, bất quá chỉ là đáng tiếc một chút mà thôi.

Đúng thật Hàn Quốc Bân là một người đàn ông thật không tồi, tất cả mọi mặt cô đều thật vừa lòng nhưng sự việc này cứ tiếp tục diễn ra cô cũng sẽ không ngại bỏ qua cuộc hôn nhân này.

Ở trong tận thế lớn lên cô cũng sẽ không đeo bám dai dẳng.

“Bỗng dưng có không 50 đồng này, ngày mai liền mua cho anh một chút đồ tốt.

” Trần nhu sờ lên đầu của chồng cô, nói.

Hàn Quốc Bân biết cô thật sự không muốn cùng mình ly hôn liền tạm thời không so đo với vợ của mình.

.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 43: 43: Về Nhà Thôi!


Sau khi ăn cơm chiều xong hai vợ chồng liền chuẩn bị đi ngủ, ngày mai còn muốn dậy sớm.

Ngày hôm sau Hàn Quốc Bân dậy làm cơm sáng, cơm sáng nấu xong anh liền đi sang nhà đội trưởng mượn xe đạp.

Trên đường đi gặp em trai anh là Hàn Quốc Lâm.

“Anh hai, sự việc ngày hôm qua sau khi trở về em có nghe mẹ nói qua.

” Hàn Quốc Lâm ngượng ngùng, nói: “Chuyện về chiếc xe đạp, do người trong nhà của Hiểu Ngọc yêu cầu, vé xe đạp cũng là nhà mẹ đẻ của cô làm cho, trong nhà cô ấy bỏ ra một chút tiền, về sau ngoại trừ đưa đón Hiểu Ngọc đi làm về còn lại thời điểm khác đều có thể dùng được.

”“Ngày hôm qua việc này đã xong rồi, không cần nói thêm.

” Hàn Quốc Bân kỳ thật trong lòng thật sự không phải không có ý kiến, trước kia anh đi săn thú, mỗi mùa nông nhàn đều kiếm được 5 đồng tiền mang về trong nhà, từ khi sang tuổi 17 anh cũng làm được tám phần công điểm, khi bắt đầu mười chín tuổi liền tháng nào cũng làm được trên mười công.

Nhưng là khi bắt đầu ở riêng liền chỉ được chia mười mấy đồng tiền, chỉ có một chút tiền như vậy anh cùng vợ đều phải ăn mặc cần kiệm, ngoài việc này ra thì cái gì cũng không có.

Nhưng cùng anh cả giống nhau cho nên anh cũng không có ý kiến gì, nhưng khi biết được bố mẹ mình sửa lại cái nhà ngói, việc này anh cũng không có ý kiến gì.

Chỉ là khi năm nay anh kết hôn, chú ba cũng kết hôn, anh kết hôn có gì? Chú ba kết hôn có gì?Chẳng sợ lại không so đo, nhưng anh cũng không phải là kẻ ngu ngốc.

Hàn Quốc Bân không cùng em trai mình nói gì, khi dắt xe đạp về nhà, vợ của anh đã dậy đi rửa mặt.

Hai vợ chồng cùng ăn cơm sáng, sau đó cùng nhau đạp xe lên trên huyện.

Ở trấn trên Cung Tiêu Xã đồ vật đặc biệt khẩn tiêu, rất nhiều đồ vật đều không có, nhưng trên Cung Tiêu Xã ở huyện thành đồ vật tương đối phong phú.

Hàn Quốc Bân tưởng mua sữa mạch nha cho vợ, còn cả đồ hộp cùng kẹo sữa hình con thỏ trắng lớn.

“Trong nhà vẫn còn có sữa bột em mua, một túi lớn như vậy còn chưa ăn xong đâu, em không ăn đồ hộp, anh mua cho em một chút táo đỏ là tốt rồi, kẹo sữa em cũng không ăn, trong ngăn tủ của em vẫn còn, chính là cho anh ăn thử cái lần trước.

” Trần Nhu nói.

Không chỉ có kẹo sữa, trong không gian còn có chocolate đường glucose đều là những đồ ăn vặt bổ sung thể lực nhanh chóng, cô đều mua một rương lại một rương, những đồ vật này đều là đường glucose pha vài lần cho Hàn Quốc Bân trong lần thu hoạch vụ thu khi anh cần nước đường gấp.

Hàn Quốc Bân liền mua cho cô hai cân hồng và hai cân táo.

“Đây là cá hố, từ vùng duyên hải tới, không cần phiếu, có muốn hay không?” Người bán hàng kia lại hỏi.

“Có, cân cho tôi ba con.

” Trần Nhu gật đầu nói.

Không chỉ có muốn ba con cá hố, cô cũng muốn mua nửa cân rong biển còn có nghêu, sò du chịu lạnh tốt.

Sau khi mua mấy thứ này, Trần Nhu liền mang theo Hàn Quốc Bân tiếp tục dạo quanh chợ, len sợi mà cô vẫn tiếc không dám mua cho Hàn Quốc Bân liền tại đây mua một lúc hai cân.

Hai cân len sợi liền phải mất 24 đồng tiền, nếu không phải từ nhà ông Hàn cướp đoạt tới 50 đồng tiền, cô thật đúng là luyến tiếc khi mua.

Nhà cô Quốc Bân khi ra cửa săn thú trở về cũng mới kiếm được hai ba đồng tiền, nhiều nhất là lần trước cũng chỉ có bốn đồng tiền, nhưng đây đều là lợi nhuận kếch xù.

Có thể thấy được hai cân len sợi có bao nhiêu đắt.

Hàn Quốc Bân không biết đây là mua cho anh, còn hỏi: “Sao lại không chọn loại như thế này màu đỏ, rất hợp với em.

”“Dùng để may áo lông cho anh.

” Trần Nhu nói.

Hàn Quốc Bân sửng sốt, sau đó người đàn ông này liền lập tức nói: “Anh không cần, anh đã có áo bông to rồi, ấm áp lắm, vợ ơi, em cầm đi đổi đi để may cho chính mình một chiếc!”Trần Nhu liền đem áo ngoài kéo xuống dưới một chút, cho anh nhìn thấy chiếc áo lông trên người của cô.

Hàn Quốc Bân nhìn thấy cô đã có rồi thì càng là muốn đi trả lại sợi len này.

Trần Nhu khuyên can mãi mới khiến anh dừng lại, khi ra chợ liền cho anh chờ ở trước cửa chợ, cô muốn đi gặp người chị em của mình.

Bởi vì là gặp chị em nên Hàn Quốc Bân cũng liền nghe cô mà không đi theo, tuy rằng anh cũng không biết người chị em của vợ trông như thế nào.

Nhưng không bao lâu sau vợ anh liền trở lại, trong rổ để một miếng vải hình chữ nhật, bên trong giống như đựng lấy vật gì đó, không đợi anh thắc mắc, vợ anh liền nói: “Về nhà thôi!”.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 44: 44: Người Đàn Bà Tiêu Xài Hoang Phí


Hai người cùng nhau đi xe đạp về nhà.

Trần Nhu còn cầm ra ngoài một ít kẹo từ trong không gian, cô cũng không ăn thường xuyên mà chỉ thi thoảng mới ăn một viên thôi.

Hôm nay cô có tâm trạng tốt rất tốt liền lấy kẹo ra ăn, cô bóc một viên kẹo rồi đến gần đút cho Hàn Quốc Bân một viên.

Trần Nhu cũng ăn một viên, nói: “Hôm nay vận khí thật tốt, không chỉ có đổi được đồ em muốn đổi, còn đổi được một khối thịt bò, trở về em làm món rau trộn thịt bò cho anh ăn thử nhé?”Trong không gian của cô có ba loại thịt, thịt heo, thịt dê và thịt bò, trong đó thịt heo là nhiều nhất, thịt dê và thịt bò cũng không hơn kém nhau nhiều lắm.

Thịt dê lúc trước lấy ra vài lần, mỗi lần đều lấy một ít, nhưng mà cô cũng không sợ, bởi vì thịt dê ở đây cũng có, tuy rằng vẫn hiếm hơn so với thịt heo, nhưng trên thị trường vẫn có bán.

Nhưng thịt bò thì đây là lần đầu tiên cô lấy ra ngoài, bởi vì thật sự quá hiếm thấy.

Trừ phi đi lên huyện thành, bằng không cô sẽ không lấy ra ngoài.

Hàn Quốc Bân ngây ra một lúc: “ Vợ ơi, em đi đến chợ đen sao?”“Không phải đi chợ đen, em đi đến nhà một người chị em của em, rồi đổi với cô ấy.

” Trần Nhu nói.

Hàn Quốc Bân không ngốc, nói: “ Vợ à, trong thành rất nghiêm, em lần sau không được đi nữa, em muốn ăn gì, anh cũng sẽ mang về cho em.

”Ở chỗ anh Dương cái gì cũng có, nếu ở đó không có cũng có thể nhờ vào quan hệ bảo anh ấy tìm giúp là được rồi.

"Vâng, đây là lần cuối cùng, sau này em sẽ không đi nữa, người đàn ông của em có bản lĩnh, em không sợ không có thịt ăn, hôm nay thật ra chỉ định qua ngồi chơi mà thôi, cô ấy hỏi em, em nghĩ anh còn chưa được ăn lần nào, lúc đó mới mua một khối.

" Trần Nhu nóiHàn Quốc Bân tuy rằng cảm động vợ yêu luôn nghĩ đến mình nhưng chuyện này anh ấy không nói không được, nói: " anh đặt trước ba cân trứng gà rồi.

""Vâng, nghe lời anh, lần sau không đi nữa, sau này bụng em to ra cũng không đi xa như vậy được nữa, sinh con xong càng không thoát thân ra được, muốn mua cái gì em sẽ nói với anh, để anh đi mua.

" Trần Nhu biết ý của anh, liền nghe lời nói.

Hàn Quốc Bân cũng không nói thêm gì nữa.

Hai người về đến nhà, đầu tiên là đi đến nhà đại đội trưởng trả lại xe đạp, lại cho thêm vợ của đại đội trưởng một túi táo với một túi hồng.

“Sau khi mang thai thì cháu hay thèm ăn, Quốc Bân mua cho cháu, thím cầm lấy ăn thử đi.

” Trần Nhu cười nói.

“Không cần không cần, ăn cái này có tác dụng gì đâu, cháu cầm về hết đi.

”Vợ của Đội trưởng, Trần Ái Đệ là một người phụ nữ trung tuổi, vội nói.

“Lại không phải cái gì quý giá cả, thím không ăn thì chia cho mấy đứa cháu cháu trai cháu gái của cháu mỗi đứa một ít.

” Trần Nhu nói xong liền cùng Hàn Quốc Bân về nhà.

Mượn xe đạp mua biếu một ít trái cây, ít nhiều cũng coi như có một chút ý tứ.

Khi đại đội trưởng trở về nhà, vợ hắn là Trần Ái Đệ liền nói: “ Vợ Quốc Bân bây giờ đúng là càng ngày càng biết cách lấy lòng người khác, cùng Quốc Bân lại đây trả xe đạp, lại cho thêm một ít táo và hồng.

”“ Bà nhận rồi à?” Đại đội trưởng ngây ra một lúc.

“Chỉ có mấy quả táo với mấy quả hồng, em thấy cô ấy nhiệt tình đưa cho nên cũng nhận.

” Trần Ái Đệ nói: “ Anh đừng nói em, cô ấy với mẹ chồng bất hoà, sau này sinh con cũng không có kinh nghiệm gì, đến lúc đó em nói cho cô ấy biết mấy điều cần chú ý là được.

”.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 45: 45: Người Đàn Bà Tiêu Xài Hoang Phí 2


Lúc này, đại đội trưởng mới không nói gì.

Nhưng mà nhìn thấy Trần Nhu càng ngày càng tốt, ông cũng mừng cho Hàn Quốc Bân, Hàn Quốc Bân là ông nhìn anh lớn lên, làm sao có thể không mong anh sống tốt chứ.

Hiện giờ vợ hiểu chuyện rồi, những ngày sau này chắc chắn là sẽ tốt lên, làm việc cũng sẽ cùng nhau ra sức làm.

Khi rất nhiều người ngoài nghĩ rằng Trần Nhu đều là hiểu chuyện, nhưng khi về đến nhà nhìn thấy vợ anh đóng cửa lại, lấy ra một con dao xẻ dưa hấu bóng lưỡng sáng loáng, Hàn Quốc Bân đúng là thiếu chút nữa bị dọa đến mức mềm chân!“Quốc Bân, anh nhìn xem bổ tiện tay không.

” Trần Nhu nói.

Đây mới là nguyên nhân lớn nhất mà hôm nay cô cầm theo 50 đồng tiền đi huyện thành, so với cái này, tất cả các loại vật tư kia đều dẹp sang một bên không đáng nhắc tới.

Quốc Bân nhà cô đi sâu vào núi để săn thú, một khi đi là hai ba ngày, trong tay chỉ có một chiếc lưỡi hái, chính là cái lưỡi hái to bằng một mảnh sắt, cô làm sao có thể không lo lắng được?Từ ngày đầu tiên anh nói muốn vào sâu trong núi đến hai ba ngày mới có thể trở về, cô liền muốn lấy ra cho anh dùng để bảo vệ bản thân, chẳng qua chưa có cớ lấy ra mà thôi.

Lần này đi vào trong thành một chuyến chẳng lẽ không phải muốn lấy ra ngoài đưa cho anh dùng phòng thân sao.

Hàn Quốc Bân hô hấp dồn dập, lập tức đem con dao gói kỹ lưỡng cất đi, lại đi ra bên ngoài nhìn xem xác định không ai lại đây, lúc này mới về phòng đè thấp thanh âm nói: “Vợ à, con dao này em lấy ở đâu ra?”“Giống với con dao phay nhà mình, đều là cùng người chị em kia của em đổi.

” Trần Nhu nói, liền vẻ mặt sợ hãi nhìn hắn: “Anh…… Anh giận sao?”Hàn Quốc Bân ngữ khí tuy rằng đông cứng, nhưng không phải tức giận, anh thật ra là kiêng kị người mà vợ hắn tiếp xúc không biết có thân phận như thế nào.

!Dao phay trong nhà còn chưa tính, anh đã xem qua, tuy rằng sắc bén quá mức, nhưng không sợ, bởi vì đó chính là dao phay.

Nhưng cái này có độ dài so với dao phay không giống nhau, như vậy có khác gì là hung khí!“ Em….

.

Em lo cho anh lắm.

” Trần Nhu vẻ mặt uỷ khuất mà nói: “ Anh đi vào sâu trong núi, mỗi lần đi là mấy ngày mấy đêm, em lúc ở nhà rảnh rỗi, lúc nào cũng nghĩ, nhỡ đâu anh ở trong núi gặp được dã thú thì làm sao bây giờ, nếu anh xảy ra chuyện gì xấu, em cùng con phải làm sao bây giờ?”“Anh có liền rồi.

” Hàn Quốc Bân biết cô lo lắng cho anh ở bên ngoài có nguy hiểm, thanh âm cũng hòa hoãn, nói.

“Cái lưỡi hái rách nát kia dùng làm sao được, nếu gặp lợn rừng lớn hay đại tinh tinh, chém vào da nó còn không đứt, con dao này em đã xem rồi, đừng nói là da lợn rừng, nếu anh tìm được thời cơ chính xác, đầu nó cũng chém rụng được!” Trần Nhu nói.

Từ mạt thế đến bây giờ cô luôn biết tầm quan trọng của vũ khí , đây tuy rằng là dao xẻ dưa hấu, nhưng lại là loại cao cấp nhất chứ không phải loại đập một nhát liền gãy.

Nàng nhặt được hai thanh, trong không gian còn thừa một cái nữa.

Hàn Quốc Bân tự nhiên biết cây đao này sắc bén, nhưng là điểm chú ý của anh không phải cái này, nói: “Vợ à, em về sau không được phép đi gặp người chị em kia của em nữa!”Đây cũng là lần đầu tiên anh nói nặng lời với cô như vậy.

“Nhất đinh không đi gặp, cây đao này đổi tới tay, em với cô ấy sẽ đoạn tuyệt quan hệ, không qua lại nữa.

” Trần Nhu nhẹ nhàng nói, mang theo vẻ mặt của một cô vợ ngoan ngoãn nghe lời.

Hàn Quốc Bân cũng không biết có tin được hay không, nhìn vào đôi mắt của cô.

“Em thật ra rất lo lắng cho anh, trừ phi anh muốn em mang theo con anh đi tái giá, về sau kêu người khác là cha, để người đàn ông khác ôm em ngủ!” Trần Nhu nói.

Hàn Quốc Bân nhịn không được nói: “Không cho nói hươu nói vượn.

”“Vậy lúc anh đi ra bên ngoài, lúc nào cũng phải nhớ kỹ vẫn còn vợ con đang đợi anh ở nhà, tiền kiếm cũng được, không kiếm cũng không sao cả, cái gì cũng có thể ăn no bụng, nhưng mà tính mạng của mình nếu mất rồi thì sẽ không có gì nữa cả.

” Trần Nhu ôm eo anh, đem mặt chôn ở trong lồng ngực anh, nói.

.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 46: 46: Người Đàn Bà Tiêu Xài Hoang Phí 3


Thế giới bên ngoài nguy hiểm, trong nhà mới là an toàn nhất, cô ở trong nhà an toàn , nguy hiểm anh gánh hết, cô luôn muốn làm được điều gì đó giúp anh.

Đưa dao xẻ dưa hấu cho anh, là điều duy nhất cô có thể làm, nếu không ném ở trong không gian, cũng không cho anh mang đi phòng thân sao.

“Anh biết.

” Hàn Quốc Bân cũng ôm cô, nói: “Anh ở bên ngoài sẽ chú ý, em ở nhà không cần lo lắng, có gì việc nặng thì chờ anh trở về làm, nếu không thì tìm Chu Trân hỗ trợ.

”“Vâng.

” Trần Nhu nghe lời gật đầu.

Cho đến khi vợ mình vẫn luôn bảo đảm về sau sẽ không đi gặp người chị em kia, Hàn Quốc Bân lúc này mới không có truy cứu nữa.

Sau đó liền đi xem thanh đao kia, thật sự là sắc bén đến cực điểm, có cây đao này, hắn có thể đi vào một số địa điểm khác sâu hơn.

Vào núi nhiều năm, chỗ nào có thể đi chỗ nào không thể đi, Hàn Quốc Bân biết rõ ràng, lúc chưa có gia đình còn không có nhiều cố kỵ như vậy, hiện giờ có vợ có con, trong lòng anh đương nhiên hiểu được.

Tuy rằng đi vào sâu trong núi, nhưng trong lòng vẫn có cân nhắc.

Bây giờ lại càng không sợ, có một lưỡi dao sắc bén như vậy, chẳng sợ gặp gỡ mãnh hổ anh đều chắc chắn có thể rút lui an toàn.

Đương nhiên núi cao rừng sâu của bọn họ ở đây cũng không có hổ, bầy sói lợn rừng này kia thì thật sự có, nếu có thể gặp được con nào lạc đàn đi một mình, vậy thì còn gì bằng……Trần Nhu cũng không biết người đàn ông của mình nhìn giản dị phúc hậu, thế nhưng trong lòng lại đánh chủ ý lên những con lợn rừng da dày thịt béo kia.

Nàng đem đồ vật vừa mua về sắp xếp gọn gàng, sau đó cầm thịt bò đi ra ngoài làm.

Thịt bò rất dễ làm, trực tiếp cho xuống nước nấu chín cắt miếng, chấm khương mạt hoặc là tương ăn cũng rất ngon.

Thịt bò lấy ra ngoài không nhiều lắm, nhưng cũng khoảng một cân, bởi vì cô biết thịt bò ngày thường không dễ lấy ra ngoài, nên hôm nay cũng lấy nhiều một chút.

Buổi trưa ăn khoai lang, trong nhà năm nay được chia không ít khoai lang, nấu xong ăn liền rất ngon.

Thịt bò ăn nửa cân, còn lại Trần Nhu làm thành tương thịt bò.

Tính chờ khi nào anh ra khỏi nhà thì làm bánh thịt bò cho anh mang đi.

Hàn Quốc Bân có đao mới, mà sắp tới tuyết cũng chưa rơi, chờ lúc tuyết rơi thì không thích hợp để đi ra ngoài, trong núi tuyết rơi rất dày, hành động rất không tiện, động vật hoang dã cũng không thích ra khỏi hang, cho nên muốn thừa dịp tuyết chưa rơi mà đi.

Anh nghỉ ngơi một ngày, ngày hôm sau buổi sáng ăn khoai lang nấu, sau đó mang theo bánh thịt bò và bánh bao trứng gà rau xanh mà vợ anh làm cho anh ra khỏi nhà.

Cùng nhau mang theo, đương nhiên còn có chiếc dao xẻ dưa hấu kia.

Khi Chu Trân đến nhà chơi, liền nói: “ Quốc Bân nhà em cũng giỏi quá đi, cái đồ lười kia nhà chị, suốt ngày đều không thích ra khỏi nhà!”.

Thật là người so với người sẽ tức chết hàng so hàng càng muốn ném.

Hàn Quốc Bân sau vụ thu hoạch ba ngày thì có hai ngày ra khỏi nhà, có bắt được dã thú bán được tiền hay không trừ hai vợ chồng họ ra, ai cũng không biếtNhưng khẳng định là sẽ có, trong núi thỏ hoang gà rừng gì đó, chẳng lẽ lại ít sao.

Bắt được nhiều hay ít mà thôi.

Nhưng mà chồng cô ta đi được hai lần thì không đi nữa, nói là không có gì tốt để bắt, lại còn rất lạnh nữa.

Thời gian gần đây đúng là rất lạnh, đặc biệt là trong núi, nhưng mà đàn ông nhà người ta chẳng lẽ lại không lạnh sao?“Thật ra cũng do chồng chị cưới được một người vợ chăm chỉ vun vén gia đình nha, Quốc Bân nhà em cưới một người phá của như em, anh ấy không chăm chỉ một chút làm sao được?” Trần Nhu nói.

Cô cầm lấy cuộn len sợi mà hôm qua Hàn Quốc Bân mua để trên đầu giường đất.

Chu Trân mở to hai mắt nhìn: “Em…… em mua len sợi? Một cân bao nhiêu tiền a? Chị nghe nói đắt muốn chết đó, một cân hình như mười mấy đồng tiền?!”“Một cân mười hai, em cùng Quốc Bân đều phải dệt một kiện.

” Trần Nhu bình tĩnh nói.

“Em…… Ngươi tiêu hết 50 đồng tiền kia rồi?” Chu Trân vừa nghe liền khiếp sợ nói.

“Vâng, tiêu hết rồi.

” Trần Nhu nói: “Nếu không thì làm sao lại nói em là bà vợ phá của chứ.

”Chu Trân hít một hơi thật sâu, kia chính là 50 đồng tiền đó, không phải năm đồng tiền càng không phải 5 mao tiền!“Quốc Bân nhà em không đánh em hả?” Chu Trân không nhịn được, hỏi.

.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 47: 47: Đánh Em Á


“Đánh em?” Trần Nhu cười to: “Quốc Bân nhà em sẽ không đánh vợ đâu, đàn ông đánh vợ thì không xứng làm đàn ông.

”Hàn Quốc Bân nếu đánh vợ, cho dù chỉ đánh nhẹ một cái, cô sẽ không bỏ qua, mặc kệ anh ta sống một mình càng tốt.

Nhưng mà anh ấy sẽ không, người đàn ông kia là người chiều vợ con.

“50 đồng tiền a, em làm sao tiêu hết sạch được?” Chu Trân liền nói.

Đó là một số tiền rất lớn nha, như vậy mà tiêu hết rồi, như vậy thật đúng là rất… rất không biết chi tiêu rồi!“Năm nay em sợ là sẽ rất lạnh, quần áo của hai người bọn em đều không đủ giữ ấm, nghe nói áo lông này rất ấm, liền mua.

” Trần Nhu nói.

Trên thực tế áo lông thật sự rất ấm, cô bên trong mặc một cái, bên ngoài mặc thêm một chiếc áo khoác, thì sẽ không lạnh nữa, chờ lúc lạnh hơn liền đem áo bông to mặc vào, sẽ không sợ mùa đông lạnh nữa.

Trong lòng Chu Trân nghĩ, chẳng lẽ cô ta không biết áo lông giữ ấm sao, nhưng mà áo lông kia rất đắt, người nhà quê nào mà mặc được chứ?“Cũng đừng nói ra ngoài, nếu không mẹ chồng em lại đến mắng chết em cũng không phải không thể.

” Chu Trân lại nói.

“Muốn nói cho mọi người biết, Chị giúp em nói đi.

” Trần Nhu nói.

Chu Trân ngây ngẩn cả người: “Em còn sợ lớn chuyện? em tin không bà ta lại chạy qua làm ầm ĩ cả nhà lên?”“Tiền chia đều cho bọn em, bà ta còn nháo cái gì, hơn nữa em tiêu hết rồi, cũng coi như là cắt đứt ý tưởng lấy tiền về lại của bà ta.

” Trần Nhu nói.

Để cho bên kia biết đừng tưởng rằng nhà Quốc Bân nhà cô vào núi bắt được thú hoang là có thể nghĩ cách đến lấy chút tiền, không có cửa đâu.

Nghe cô nói như vậy, Chu Trân liền hiểu ý của cô.

Sau buổi chiều hôm đó, toàn bộ thôn sẽ biết Trần Nhu vẫn là một người không biết cách ăn ở Trần Nhu.

50 đồng tiền ngày hôm qua đi vào thành tiêu hết sạch rồi.

Lúc bà Hàn nghe nói như vậy thì ngây ngẩn cả người: “Gì? Vợ thằng hai tiêu hết 50 đồng tiền kia rồi? Kia cũng không phải là năm đồng tiền, cô ta tiêu hả?”“Cô con dâu này của bà đúng là biết tiêu tiền, nhà cô ta hai người mỗi người mua một chiếc áo lông!” Một bà cô nhiều chuyện nói.

Bà Hàn che ngực, chỉ cảm thấy chính mình sắp bị làm cho tức chết rồi: “Cái này…… Cái này……” Bà ta còn chưa nghĩ ra lời nào ác độc hơn để mắng đứa con dâu kia.

“Bà kiềm chế một chút đi, tôi thấy cô ta tiêu hết tiền nhanh như vậy, có khi lại muốn tiết kiệm chỗ tiền đưa cho bà đó”.

Bà cô nhiều chuyện kia lại nói“Cô ta dám!” Hàn mẫu phẫn nộ quát:"Hôm nay còn giám đến đây, xem bà già này có mặc kệ cái bụng của cô ta, trực tiếp đánh cho cô ta cùng với thằng hai ly hôn luôn!".

Không chỉ bà Hàn bên này, Hàn đại tẩu bên kia cũng sợ đến ngây người.

Chị ta trực tiếp đến nhà chơi, quả nhiên liền nhìn thấy áo lông trên giường đất của Trần Nhu, nói: " em dâu à, em mua áo lông thật hả?""Chị cũng nhìn thấy rồi đúng không?" Trần Nhu nhìn chị ta một cái“Thật…… Thật tiêu hết 50 đồng tiền rồi sao?” Hàn đại tẩu hỏi.

"Còn hơn một chút, em đúng là mua quần áo, đắt hơn một chút, dùng phần tiền năm nay được chia bù thêm vào.

" Trần Nhu đưa áo lông trên người mình sang cho chị ta xem, nói.

Qua ngày hôm trước cãi nhau với cha mẹ chồng, Hàn đại tẩu cứ nghĩ rằng đứa em dâu này đã thay đổi tính cách rồi.

Ai biết được có thay đổi chỗ nào đâu, chỉ sợ là đã sớm muốn mua áo lông, không có tiền, cho nên mới nghe nói xe đạp cấp xảo trá đi!Cha mẹ chồng của chị ta đồng ý đưa 10 đồng tiền chị ta đã cảm thấy đủ rồi, Trần Nhu còn cảm thấy không đủ, đây là sớm biết tiền không đủ mua áo, cho nên mới cắn chặt không bỏ!Tự cho là biết rõ chân tướng Hàn đại tẩu không muốn ở lâu, nói: " vậy em dâu bận gì thì làm đi, chị đi về đây "" Chị dâu, em còn muốn hỏi một chút, trong tay em bây giờ không có tiền, vừa nhớ đến còn chưa về thăm nhà mẹ đẻ, muốn cắt một ít thịt…….

".
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 48: 48: Mẹ Trần Tới Cửa


Trần nhu còn chưa nói hết câu, Hàn đại tẩu liền nói: " chị cũng không có tiền, còn nợ nhà mẹ đẻ không ít, đều phải trả nhà mẹ đẻ.

"Sau đó liền giống Như bị ma đuổi, một chút liền chạy.

Trần Nhu bình tĩnh lấy quả táo bên cạnh ăn, quả táo nhỏ hương vị giống nhau, nhưng cũng cũng không quá tệ.

Hàn Quốc Bân không ở nhà, thịt bò trong không gian của cô cũng không bỏ phí, tự mình ăn trước một ít, bây giờ đang mang thai, phải luôn bồi bổ cho bản thân.

Buổi trưa cô ăn cháo thịt bò, thịt bò băm nhuyễn , chờ gạo cháo nấu không sai biệt lắm liền cho vào, cháo xong thịt bò cũng chín, ăn ngon thật sự.

Ăn xong quả táo, Trần Nhu liền tiếp tục dệt áo lông.

Tuy rằng trong nhà chỉ có nàng một người, nhưng mà cũng không có gì phải lo lắng, trước mắt không ai dám l* m*ng, mà thực sự có ai không có mắt, kêu một tiếng nhà họ Mã cách vách cũng có thể nghe được mà đến.

Nhà họ Mã cùng Hàn Quốc Bân quan hệ không tồi, trước kia nhà họ Mã xây nhà Hàn Quốc Bân cũng đi hỗ trợ, sau đó Hàn Quốc Bân độn gạch mộc, Mã Đại Phát cùng em trai hắn cũng lại đây hỗ trợ.

Trần Nhu buổi trưa ăn hơi nhiều cháo thịt bò, một mình cũng không cần nấu cơm, buổi chiều cùng nhau nấu.

Dùng nước ấm ngâm chân một chút cũng đủ ấm áp, không chú ý nhiều như vậy, hoàn cảnh như này cô có thịt có gạo có cháo ăn, còn để ý cái gì nữa?Buổi tối cũng ngủ tương đối sớm, bằng không quá phí dầu hoả.

Sáng sớm hôm sau Trần Nhu vừa mới rời giường, vẫn đang đánh răng, liền nhìn thấy mẹ ruột của cô đến.

Nhà họ Trần liền ở thôn bên cạnh, đừng xem thường bây giờ công nghệ truyền tin chưa phát triển bằng đời sau, tin tức truyền đi một chút cũng không chậm a.

Nhà họ Trần bên kia biết Trần Nhu cùng các chị em dâu cãi nhau một trận lấy đi 50 đồng tiền của cha mẹ chồng, nhưng biết cũng phải giả vời nói là không biếtTrong lòng còn khen làm tốt lắm đây.

Nhưng mẹ Trần sau khi nghe nói con gái bà thế mà tiêu hết 50 đồng tiền, thì nhịn không được, sáng sớm hôm nay, cơm sáng cũng chưa ăn đâu, liền đi đến đây.

“Mẹ, người đã đến rồi a.

” trong lòng Trần Nhu hiểu rõ, liền cười nói.

Trần mẫu nhìn thấy nhà họ Mã cách vách cũng đã ra ngoài xem, cũng không muốn làm trò trước mặt người ngoài quát mắng con gái, liền nói: “Ngày hôm qua anh trai con bắt được mấy con gà rừng, mẹ để dành cho con một con, hôm nay làm sạch sẽ liền mang đến đây.

”“Vẫn là mẹ con thương con mang thai không có thịt ăn.

” Trần Nhu cười nói.

Mới không phải, sau khi mang thai, mỗi ngày cơ bản đều có một chút thịt ăn, nếu không có thịt, cũng có trứng gà.

So những nhà khác, cuộc sống bây giờ của cô mỗi ngày đều tốt đến không thể tốt hơn.

Mẹ Trần nhìn thấy cô còn chưa nấu cơm vừa mới vào đến nơi, liền nói: “Cơm sáng muốn ăn gì?”Trần Nhu đi vào cầm mì sợi ra, nói: “Mẹ, mẹ đi chặt gà đi, con đi nấu canh gà đợi lúc nữa ăn.

”“Lấy từ đâu ra bột mì trắng?” Trần mẫu nhìn nhìn bên ngoài, không có ai, lúc này mới nhỏ giọng nói.

“Quốc Bân mua cho con.

” Trần Nhu liền nói.

Mẹ Trần trừng cô: “Con còn biết Quốc Bân đối xử tốt với con? Cậu ta đối tốt với con, con liền có thể tiêu tiền trong nhà hoang phí như vậy hả? Còn tưởng rằng con tiến bộ, vẫn không hiểu chuyện như vậy!”“Mẹ à, hai chiếc áo lông Quốc Bân bảo con mua trở về dệt, anh ấy mỗi ngày vào núi bắt thú hoang, trong núi quá lạnh, chịu không nổi.

” Trần Nhu nói.

“Vậy mua cho Quốc Bân là được không phải sao? Con mỗi ngày ở nhà, mua làm gì?” Mẹ Trần nói.

Mẹ Trần không phải không quan tâm con gái, chủ yếu chính là len sợi quá đắt a.

“Nếu con không mua Quốc Bân cũng không mua, mẹ cứ yên tâm đi , chúng con chỉ phá của lần này, sau này sẽ không như vậy nữa, Quốc Bân mỗi lần trở về, nhiều lúc ngẫu nhiên, có thể mang hai khối tiền trở về, trước khi tuyết rơi, anh ấy đã có thể kiếm lại được chiếc áo lông này rồi.

” Trần Nhu nhỏ giọng nói.

Ngay cả đối với mẹ đẻ cô, cô cũng nói giảm tiền xuống, nhà mẹ đẻ cũng không phải chỉ có mỗi cha mẹ côMẹ Trần nghe xong lúc này mới không nói gì, nói: “Múc chén mì cho con là được, đợi lát nữa về nhà mẹ ăn sau.

”“Đến nhà con gái mẹ, chẳng lẽ con lại để mẹ nhịn đói về nhà, mẹ coi con gái mẹ thành cái gì đây?” Trần Nhu lườm mẹ cô một cái, sau đó đi nhóm bếp.

.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 49: 49: Mẹ Trần Tới Cửa 2


Mẹ Trần cầm lấy đao bắt đầu chặt gà, khen: “ Con đao này đúng là đao tốt a.

”“ So với con dao ở nhà dùng tốt hơn không?” Trần Nhu cười nhẹ.

“Dùng tốt hơn nhiều.

” Mẹ Trần gật gật đầu.

Đun nước sôi, liền một nửa con gà đã băm cho vào nồi, một nửa kia cất gọn vào để lại cho con gái ăn trưa.

Hai mẹ con ngồi nói chuyện phiếm, không lâu sau , Trần Nhu lúc này mới bắt đầu cho gà vào nồi.

Mẹ Trần vội vàng nói: “Đừng cho vào nhiều như vậy!”“Gì mà nhiều, mỗi người một chén thôi mà.

” Trần Nhu nói.

Mẹ Trần nhìn thấy cuộc sống của con gái không cần tính toán như vậy, không nhịn được nói: “ Cũng chỉ có Quốc Bân mới nuôi được con”.

Như vậy tế mặt, kia nhiều khó a, nghe đều có một cổ tử mạch mùi hương!Chỉ là trên thị trường như thế nào cũng chưa nhìn thấy lần nào, tất nhiên không ngoài ý muốn thì bà cũng chưa được nhìn thấy quá nhiều đồ vật.

Trần Nhu cười cười: “Cho nên con gái hiện giờ hiểu chuyện, sẽ cùng anh ấy chung sống thật tốt, mẹ về nhà nói với cha con, đều không cần lo lắng cho con.

”Nhìn thấy con gái sắc mặt hồng nhuận, hiển nhiên là được chăm sóc không tồi, Mẹ Trần gật gật đầu.

Rất nhanh canh gà chín rồi.

Mẹ Trần không muốn ăn nhiều như vậy, nếm thử một chút là được rồi, nhưng Trần Nhu không đồng ý, mẹ con hai người chia đều, Mẹ Trần lại múc lại cho cô hai thìa lớn, thịt gà cũng gắp lại cho cô hai khối, lúc này mới đồng ý ăn.

Trần Nhu cũng không nói gì bà, Trần mẫu ăn một ngụm, nhịn không được nói: “Này tế mặt chính là tế mặt, ăn vào trong miệng, vừa thơm vừa mềm.

”Trần Nhu nói: “Trong phòng vẫn còn, đợi lát nữa bao giờ mẹ trở về mang một ít về.

”“Mới vừa nãy còn nói biết cách sống.

” Mẹ Trần trợn mắt liếc cô một cái: “Trong nhà nhiều người như vậy, một chút kia mang về đủ chia hả? Con với Quốc Bân giữ lại tự mình ăn đi.

”Trần Nhu nghĩ thầm cũng phải, cũng không nói thêm gì nữa.

Mẹ Trần ăn xong liền dành việc rửa bát, Trần Nhu cũng không ngăn bà, đi vào nhà pha sữa bột, pha cho mẹ cô một ly bồi bổ.

Sữa bò này thật sự rất tốt cho sức khoẻ, nhiều thì cô không có, nhưng người đã đến đây rồi, vậy thì pha cho mẹ cô trước một ly vậy.

Trần mẫu rửa xong chén đũa tiến vào lại thấy trong nhà thế nhưng còn có sữa bò, trong lòng đều cảm khái.

Cô con gái nhỏ đây là gả đúng người, từ khi có thai, con rể thấy có gì tốt đều mua về cho cô!Trần Nhu nói: “mẹ đem sữa bò uống hết đi.

”Mẹ Trần nói: “Mẹ con uống sữa bò làm gì , cũng lớn tuổi như vậy rồi.

”“Chính là pha cho mẹ, Quốc Bân mua cho con một ít, mẹ sang đây chơi, con pha cho mẹ một ly nếm thử.

” Trần Nhu nói.

“Không cần, con giữ lại tự mình uống đi.

” Mẹ Trần nói, liền ngồi xuống dưới xem áo lông trong tay cô, nói: “sau này sinh con ra, choai choai tiểu tử ăn nghèo lão tử, hai người các con cũng nên tiết kiệm một chút.

”“Vâng.

” Trần Nhu gật đầu đồng ý: “Mẹ mau uống hết sữa bò đi, nhân lúc còn đang nóng thì uống cho ngon.

”Cuối cùng ly sữa bò này cũng không khuyên được mẹ cô uống, lại để lại để cô tự uống, nhìn thấy giờ cũng muộn rồi, mẹ cô liền đi về nhàTrần Nhu cũng biết người mẹ đời này của cô thương cô thật lòng.

Dù sao ngày tháng sau này còn dài, có rất nhiều cơ hội để hiếu kính cha mẹ cô.

Mẹ Trần về nhà liền nói qua một lần những chuyện đã xảy ra với Cha Trần, còn khen ánh mắt cha Trần tốt, cha Trần được khen đến mức vui vẻ.

Cuối cùng thì người con rể này là cha Trần liếc mắt một cái là nhìn trúng.

.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 50: 50: Gặp May


Trong nhà bên này.

“Cũng không biết bây giờ Quốc Bân ra sao rồi?”.

Trần Nhu đang ngồi dệt áo lông nhịn không được liền nhớ tới Hàn Quốc Bân.

Hàn Quốc Bân lúc này vẫn đang ở bên ngoài, còn chưa vào sâu trong núi.

Bắt thú hoang không phải việc dễ dàng, nhưng hôm nay thu hoạch quả thật rất không tồi, tuy rằng không gặp được dã thú lớn, nhưng lại bắt được không ít thỏ hoang với gà rừngAnh đã tích cóp được nửa bao tải.

Hàn Quốc Bân ăn thịt bò bánh bột ngô mà vợ anh chuẩn bị sẵn cho anh mang đi, tuy rằng đã nguội, nhưng mùi vị vẫn rất ngon.

Lúc trước ăn bánh bao nhân rau xanh trứng gà cũng rất ngon, vợ anh luôn lo anh ăn không đủ no.

Ăn xong Hàn Quốc Bân lại tiếp tục đi loanh quanh, tính toán nếu không phát hiện được dấu vết của dã thú thì sẽ đi về.

Một chuyến đi này đã bắt được không ít gà rừng với thỏ hoang, chỗ này thế nào cũng phải bán được bốn năm đồng tiền, cũng xem như thu hoạch phòng phú.

Hàn Quốc Bân mới đầu chỉ định đi loanh quanh một vòng nhưng lại nghe thấy tiếng thở hổn hển từ cách đó không xa truyền đến.

Đêm khuya hôm đó, trại nuôi heo lão Dương nghênh đón Hàn Quốc Bân mang theo một thân hơi thở ngang ngược.

“Phanh” một tiếng, một con lợn rừng liền rơi xuống ở trước mặt anh Dương, làm lão Dương ngây ngẩn cả người.

"Chú…… chú bắt?" Lão Dương há hốc miệng, cứng lưỡi nói.

"Bây giờ không còn sớm, anh xem tính cho em nhanh một chút, em còn phải về đến nhà trước khi trời sáng.

" Hàn Quốc Bân nói.

Vác một con lợn hơn một trăm cân trên vai đi đến đây, cho dù anh cũng là người khoẻ mạnh, nhưng vẫn mất rất nhiều sức lực.

Mất sức thì mất sức, nhưng mà nhiệt huyết trong lòng lại nóng như lửa.

Anh cũng không nghĩ đến lần đầu tiên cầm theo chiếc đao mà vợ anh đưa cho để phòng khi gặp dã thú thế mà đã chạm mặt một con lợn rừng to như vậyCon lợn rừng trưởng thành to như vậy nếu anh vẫn cầm cái lưỡi hái trước đây, nếu có chạm mặt anh cũng sẽ trốn đi.

Nhưng khi vợ anh đổi cho anh thanh đao kia, sau khi vào núi anh đã thử qua, rất sắc bén.

Cho nên mới nói kẻ tài cao gan cũng lớn dám vào đi càng sâu vào trong núi.

Trong lúc đánh nhau với con lợn rừng cây đao này phát huy tác dụng rất lớn, con heo bị anh bổ trúng một nhát thì không chạy được nữa, còn lại thì dần dần thu phục sau.

Nói tóm lại Hàn Quốc Bân tốn không ít sức lực mới làm thịt được con lợn rừng này.

Lão Dương vẫn còn đang nhìn anh sợ đến ngây người, sớm biết rằng Hàn Quốc Bân đánh nhau rất giỏi, năm đó anh ta bị mấy tên côn đồ theo dõi, suýt chút nữa bị cướp hết cả tiền vốn, rất may lúc đó cũng nhờ anh thấy việc nghĩa hăng hái làm.

Nếu không sao lão Dương lại có quan hệ thân thiết với anh như vậy được, tiền vốn của anh ta năm đó cũng nhờ Hàn Quốc Bân mới giữ được.

Mặc dù năm đó một người đánh mấy người, nhưng lão Dương cũng không ngờ tới Hàn Quốc Bân một mình đánh được một con lợn rừng đực lớn như vậy.

Con lợn này chính là hung hãn thật sự, cả người da dày thịt cũng béo!.

"Chú làm sao mà giết được nó thế?" Lão Dương nói.

Đừng thấy anh ta tên là lão Dương mà nhầm, mặt anh ta chính là mặt vuông chữ điền, chẳng qua là họ Dương cho nên mọi người mới gọi là lão Dương mà thôi.

“Vận khí tốt.

” Hàn Quốc Bân nói.

Lão Dương nhìn thấy anh không muốn nói nhiều, anh ta cũng không hỏi nhiều nữa, nói: “ Vậy để anh xử lý thứ này cho chú, mua theo giá chợ đen cho chú được không?"“Được.

” Hàn Quốc Bân gật đầu.

Lợn sống giá thu mua không cao, cũng chỉ được 2 mao 3, nhưng nếu bán được theo giá chợ đen, vậy thì có thể bán được nhiều hơn một khối đi, nhưng thu mua giới chính là cái giá này, con lợn này của Hàn Quốc Bân rất lớn, một con này thế nhưng được hơn 140 cân, tính chẵn lên cũng được 35 đồng tiền.

Hiện nay tiền lương của người trong thành cũng chỉ được hơn 20 đồng tiền, trừ phi là người lớn tuổi có tay nghề mới được hơn 30 đồng, so ra thì 35 đồng tiền này tất nhiên là không ít.

.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 51: 51: Vợ Ơi Em Đừng Lo Lắng!


Lại còn có thỏ hoang và gà rừng cùng tính vào, lão Dương trực tiếp tính tròn lên 4 xâu tiền.

"Anh đang cân này, chú cũng đến đây nhanh lên, cầm trứng gà về đi, được bốn cân.

" Lão Dương xách một rổ trứng gà, nói: " Còn thừa một cân là anh đưa cho em dâu ăn, chú cũng đừng khách sáo với anh".

Hàn Quốc Bân muốn mua ba cân, nhưng lão Dương lại đưa cho anh bốn cân.

Hàn Quốc Bân gật gật đầu, mua một khối thịt, lão Dương không chỉ cắt cho anh một khối thịt ba chỉ, còn cho thêm anh hai khúc xương lớn không lấy tiền.

“Tính tiền.

” Hàn Quốc Bân nói.

“Lần sau đưa gà rừng thỏ hoang tới lại tính, còn có cái phích nước nóng bây giờ chưa có, lần sau đưa cho chú, hôm nay mang bốn xâu tiền này về cho vợ chú vui vẻ.

” Lão Dương xua tay nói.

Hàn Quốc Bân trong lòng cũng nghĩ đến việc này, hỏi anh ta mấy giờ rồi, lão Dương nhìn nhìn đồng hồ, mới một lúc mà đã sắp ba giờ sáng rồi, từ chỗ này về nhà đi mất hơn hai tiếng, anh cũng không phí thời gian nữa, thừa dịp trời vẫn tối liền xách theo bao tải đồ của mình về nhà.

Anh vẫn luôn tiếc nuối không nỡ ăn kẹo mà vợ anh đưa cho, nhưng thật sự quá đói bụng, bụng đói kêu vang đều không đủ để hình dung.

Cho nên đi được nửa đường thì bóc kẹo ăn.

Vợ anh cho anh hai viên, ăn một viên là được rồi, còn lại mang về cất lần sau ra ngoài thì mang theo.

Trần Nhu ở nhà giờ này cũng đã rời giường, cô đã hẹn với Hàn Quốc Bân, giờ này có lẽ cũng sắp về đến nhà.

Sau khi cô nấu cháo ngô xong, múc ra để trên bàn, cô lại bắt đầu đun nước.

Khi Hàn Quốc Bân trở về, cô cũng mới đun nước xong.

“ đầu tiên đi rửa mặt đã.

” Trần Nhu đầu tiên nhìn nhìn anh, nguyên vẹn trở về, lúc này mới nói.

“Ừ.

” Hàn Quốc Bân nhìn vợ mình, dùng nước ấm đánh răng rửa mặt, Trần Nhu lại rót cho anh một ly nước ấm uống.

Nước uống xong rồi, lúc này mới ăn cơm sáng.

Cháo ngô ăn kèm với hàm cá hố và dưa muối xổiTrần Nhu cũng ngồi ăn chung với anh, nhưng bởi vì đang mang thai, cô ăn rất ít dưa muối, mà ăn nhiều cá hố chiên để cung cấp đủ chất dinh dưỡng cho con.

Ăn cơm sáng xong, Trần Nhu đi múc nước ấm cho anh rửa chân sau đó lên giường đất ngủ.

Hàn Quốc Bân rửa chân sạch sẽ, thoải mái dễ chịu, lúc này mới lấy áo bông to của anh cầm lại đây, hơi bẩn một chút, Trần Nhu nhìn thấy liền nghĩ đợi lát nữa cầm đi lau qua một chút cho sạch rồi mới treo lên.

“Máu ở đâu ra?” Trần Nhu tinh mắt, lại nhìn đến một vệt máu, xanh mặt nói.

Hàn Quốc Bân sửng sốt, sau khi nhìn thấy vết máu cũng là bất đắc dĩ, anh rất thích cái áo bông mà vợ anh làm cho anh, cho nên lúc ở trong núi đã chờ lợn rừng ngưng chảy máu, mới khiêng đi, nhưng không nghĩ tới vẫn một ít máu lên.

“c** q**n áo ra để em xem có chỗ nào bị thương không!” Trần Nhu đi đến nắm lấy quần áo của anh, nói.

“Vợ ơi, em đừng lo lắng, không phải máu của anh.

” Hàn Quốc Bân nhìn thấy vợ anh thay đổi sắc mặt, vội vàng nói.

“Không phải của anh?” Trần Nhu dừng động tác lại, nhìn anh: “anh sợ em lo lắng nên dỗ em hả?”Hàn Quốc Bân đem vợ mình ôm vào trong lòng, lấy tiền từ trong túi áo bông ra, nói: “Vận khí tốt, Bắt được một con lợn rừng, đó là máu của lợn rừng, không phải của anh.

”Bốn xâu tiền đặt ở trước mặt Trần Nhu, Trần Nhu sắc mặt cũng chưa thay đổi một chút, bắt anh cởi đến khi chỉ còn lại áo lót, kiểm tra thật kỹ từ đầu đến chân anh, xem ra đúng là không bị thương lúc này mới yên tâm.

“Vợ ơi, anh phải đi tắm đã.

” Hàn Quốc Bân rất ngượng ngùng, nói.

Cả ngày ở trong núi, mặc dù thời tiết rất lạnh, nhưng trên người cũng vẫn có mùi.

“Chiều nay lúc nào sưởi giường đất, anh ở trong phòng tắm đi, em cọ lưng cho anh.

” Trần Nhu nói.

Cô cũng muốn tắm qua một chút, nhưng mà mùa đông đến chính là bất tiện ở chỗ này, không có chỗ tắm rửa, không giống trong thành còn có nhà tắm.

.
 
Back
Top Bottom