Ngôn Tình Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 20: 20: Đừng Trách Cô Không Khách Khí


Chu Trân nhấp từng ngụm từng ngụm nhỏ, hưởng thụ mà đến không được, uống xong rồi mới nói: “ Sáng mai cùng nhau đi.

”“ Ừ, em qua đây tìm chị.

” Trần Nhu gật đầu nói.

Chu Trân trở về liền vội vàng nấu cơm, giờ này những người phụ nữ trẻ được về sớm, đều là bị các bà trong nhà đuổi về trước để nấu cơm.

Trần Nhu xem mặt đường không sai biệt lắm, liền đem phu mặt màn thầu hấp lên, lại rửa sạch một ít rau xanh, hái cà chua đều chuẩn bị sẵn, chờ thời điểm không sai biệt lắm, lúc này mới dùng mỡ lợn tóp mỡ xào rau xanh, lại nấu thêm bát canh cà chua đơn giản.

Trứng gà tuy rằng lại bỏ thêm bảy tám quả ra ngoài, nhưng tính ra thức ăn hôm nay đã là ngon nhất từ xưa đến nay rồi.

Buổi tối liền ăn đơn giản một chút đi.

Hàn Quốc Bân sau khi trở về không ăn cơm trước, trở về liền cầm quần áo cùng Chồng của Chu Trân đi ra ngoài sông tắm rửa cùng nhau.

Không chỉ có hai người bọn họ, thời gian này nhóm đàn ông trong thôn cùng nhóm thanh niên mới lớn tất cả đều tụ tập ở nơi đó, đa số đều là đi tắm rửa.

Chờ tắm xong trở về, cũng liền ăn cơm.

Trần Nhu cùng Hàn Quốc Bân ăn xong rồi, liền cũng chính mình tắm rửa, cô buổi chiều lại gội sạch đầu, tắm rửa xong cả người đều thơm ngào ngạt.

Bởi vì ngày hôm nay Hàn Quốc Bân được ăn món ngon, cho nên anh lại bắt đầu có ý ngo ngoe với cô.

Trần Nhu bất đắc dĩ, xua đuổi nói: “Anh đi giặt quần áo đi.

”Đem người đàn ông của mình sai đi giặt quần áo, người vợ là cô cũng có tiếng lười, nhưng cô một chút khách khí cũng không có.

Chẳng qua người vợ lười này về phòng, liền pha cho anh một chén sữa bò.

Mỗi ngày đều uống thì không có, lâu lâu sẽ pha cho anh uống một lần, cô cũng thuận tiện bổ bổ bản thân một chút, mỗi ngày đều uống, ba vại sữa bột trong không gian của cô có thể uống được bao lâu ?Có người đi ngang qua bên ngoài nhìn thấy Hàn Quốc Bân ở trong sân đang giặt quần áo, người kia lắm mồm liền chạy tới trước mặt bà Hàn nói.

“ Tôi vừa đi ngang qua nhìn thấy, Quốc Bân nhà bà làm việc cả ngày, bây giờ về nhà còn phải giặt quần áo cho cái người vợ cả ngày không làm việc, từng gặp qua người lười, nhưng chưa bao giờ gặp qua ai lười đến như vậy cả!”.

Hôm nay làm mệt thở không ra hơi bà Hàn nghe xong, nổi trận lôi đình.

Không nói hai lời trực tiếp liền giết đi qua, quả nhiên liền nhìn thấy con trai mình đang giặt quần áoBà Hàn nói thẳng: “ Vợ con đâu, việc như vậy, làm sao lại để đàn ông làm? Cưới cô ta về là để làm việc chăm sóc gia đình, không phải cưới về cung phụng như tổ tông!”Trần Nhu ở góc tường chỗ hóng mát làm giày, thật ra đã nhìn thấy mẹ chồng cô đi qua, mẹ chồng cô lại không nhìn thấy cô, những lời dạy dỗ như này nói ra cũng không phải ngấm ngầm hại người, đây là nói thẳng vào mặt cô rồi.

Trần Nhu trước nay đều là người kính ta một thước ta kính người ba phần, mẹ chồng cô một khi đã như vậy, vậy thì không có gì để nói.

“ Việc này nếu ai không biết, còn tưởng rằng mẹ thương yêu Quốc Bân nhà con nhiều lắm cơ, thanh niên tốt như vậy mãi đến 24 tuổi mới cưới được vợ, bên dưới có cô em hai mươi tuổi gả chồng, so với người anh hai Quốc Bân này còn nhỏ hơn hai tuổi, vậy mà năm nay con cũng đã một tuổi rồi, con nghĩ nếu không phải chú Ba muốn cưới vợ, Quốc Bân còn không nhất định được bàn đến chuyện cưới xin đâu, thế nào, bây giờ chạy đến trước cửa nhà chúng con, muốn ra vẻ một người mẹ tốt sao?”Trần Nhu tên nghe thì nhu nhu nhược nhược, nhưng cho tới bây giờ không phải người thiện nam tín nữ gì cả.

Nguyên thân không phải, cô lại càng không phải.

Cái người mẹ chồng này của cô muốn tới trước mặt cô bày ra dáng vẻ mẹ chồng, vậy thì cô sẽ không khách khí.

.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 21: 21: Đều Nghe Theo Em


Bà Hàn bị nói một phen liền phùng mang trợn mắt: “ Nhà họ Trần chính là dạy con gái như vậy sao, dám nói chuyện với mẹ chồng như vậy?”“ Xã hội bây giờ tiến bộ rồi, không phải xã hội phong kiến trước kia mẹ chồng bắt bẻ con dâu, có cái gì thì nói cái đó, con thân chính không sợ bóng tà, không giống một số người, rõ ràng trong lòng thiên vị lệch tận trời, còn phải đối với bên ngoài giả bộ ta đây đều đối xử bình đẳng, mọi người trong thôn trong lòng ai cũng đều hiểu rõ, cũng không sợ tao đến hoảng!” Trần Nhu mỉa mai nói.

Nhà họ Mã ở cách vách, lại thêm nhà lão Thái cách vách tất cả đều ra ngoài, cuối cùng bà Hàn lại đây ầm ĩ cũng không nhỏ.

Chu Trân cũng ra theo, khuôn mặt vẫn mang theo ý cười, tuy rằng không nói chuyện, nhưng hiển nhiên là đứng về phe Trần Nhu.

Bà hàn quả thực rất mất mặt, không biết đứa con dâu thứ hai này từ lúc nào mồm mép lại nhanh nhẹn như vậy, nói không lại bà liền quét mắt về phía con trai mình, nói: “ Lão nhị, con cứ đứng nhìn vợ con ngỗ nghịch với mẹ như vậy sao?”“ Con thấy mẹ đúng là vẫn sống trong quá khứ, tư tưởng còn chưa theo kịp xã hội mới, bây giờ là thời đại nào rồi vẫn còn dùng hai chữ ngỗ nghịch này, đó là từ thời phong kiến còn sót lại nha.

”Trần Nhu tiếp lời: “ Còn nữa, mẹ có phải còn chưa rõ, hiện giờ nhà mẹ cùng nhà con đã là hai nhà khác nhau rồi, mẹ già rồi nếu muốn sống những ngày tháng yên ổn, cũng đừng tới cửa nhà con nói này nọ kia làm người khác khó chịu, chuyện dưỡng lão về sau, ba anh em bọn họ sẽ cùng nhau thương lượng, nên làm như nào cũng đều theo quy củ mà làm, sẽ không bạc đãi cha mẹ hai người, nhưng nhà con muốn sống như thế nào, quần áo muốn vợ giặt hay chồng giặt, đây là chuyện riêng của nhà con, mẹ nên là gì thì cứ làm, nhưng đừng duỗi tay quá dài, mẹ kiềm chế chút đi, đừng để con không cẩn thận cầm dao lại chém nhầm!”Cô từ trước đến nay đều không thích phiền toái, nhưng nếu phiền toái tự tìm đến cửa, vậy thì đừng trách cô không khách khí.

Cô muốn sống yên ổn mỗi ngày, cho nên khi bà già này tìm tới, cô tự nhiên sẽ không khách khí, nếu không về sau còn có thể sống yên ổn sao?Nhà cũng chia rồi, hai nhà khác nhau, nhà cô, cô muốn sống như thế nào, ai nói gì được?Bà Hàn tức giận chịu không được, nhưng mà nhìn thấy con trai của mình vẫn không chịu nói câu nào, càng tức muốn hộc máu, xoay người đi trở về.

Trong thôn không ai không biết Trần Nhu người đàn bà đanh đá này sẽ la lối khóc lóc giương oai, nhưng đều không biết cô ta mồm mép cũng lợi hại như vậy.

“Cô ta từ lúc bị đập đầu đến giờ tính tình cũng thay đổi rất nhiều, hiện giờ không la lối khóc lóc cũng không giương oai, này mồm mép cũng lợi hại cực kỳ.

”“ Bà mẹ chồng kia bị cô ta nói đến một câu cũng nói không lại được, thật đúng là buồn cười.

”“Cô ta cũng nói không sai, hiện giờ đều ở riêng, hai nhà khác nhau, bà ta còn nhúng tay quản một nhà hai người kia ăn ở như thế nào sao?”“Nhưng mà để đàn ông nhà mình giặt quần áo điểm này, vẫn là quá mức.

”“Như thế nào quá mức, đều cùng người khác không quan hệ, hai vợ chồng người ta không xích mích là được, có gì tốt đâu mà nói.

”“……”Một đám người tan đi, mỗi người cũng có một cái nhìn khác nhau.

Trần Nhu giống như không có việc gì tiếp tục đóng đế giày, đây là chuẩn bị cho mùa đông đeo , chính là muốn nạp dày, bằng không sau này tuyết rơi rất dễ ướt.

Hàn mẫu tìm tới cửa nhà gây chuyện, cô căn bản vẫn không yên tâm được, nhưng chuyện nên nói vẫn cần phải nói rõ ràng, nhìn về phía Hàn Quốc Bân nói: “Ở riêng, chúng ta cùng bên kia chính là hai nhà khác nhau, bọn họ là cha mẹ, là trưởng bối, về sau chúng ta nên góp lương thực nuôi dưỡng thì sẽ góp, chúng ta không thể thiếu trách nhiệm, nhưng mà nếu muốn quản nhà mình chung sống như thế nào, em sẽ không đồng ý.

”“Ừ.

” Hàn Quốc Bân trả lời, nghĩ nghĩ lại bổ sung thêm một câu: “Chuyện trong nhà đều nghe em.

”.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 22: 22: Muốn Ôm Vợ Thơm Mềm


Trần Nhu nhìn anh một cái, xác định anh sẽ không bởi vì cô đem mẹ anh ta mắng đến té tát mà có ý kiến, lúc này mới tiếp tục đóng đế giày.

Nhớ tới mẹ cô nói, đêm nay còn phải qua đi lấy vải bông bông, liền nói: “Anh đi vào đem sữa bò uống hết đi, sau đó đi ngủ.

”“Còn sớm.

” Hàn Quốc Bân muốn ngồi cùng vợ anh thêm một lúc nữa, tuy rằng cũng mệt mỏi, nhưng vẫn chưa muốn đi ngủ.

Thời gian này khoảng tầm 6 giờ rưỡi mau 7 giờ đi, cũng không tính là sớm, anh sau ba giờ sáng liền phải đi theo mọi người ra đồng.

Trần Nhu nhìn ra ý của anh, nói: “Vậy nói chuyện nha?”Hàn Quốc Bân ngồi xuống dưới, nói: “Mẹ nói em đừng để ý, chuyện nhà mình do em quyết định.

”“Vâng.

” Trần Nhu trả lời, không nói nhiều về chuyện này nữa, nói: “Ngày mai em cùng đi với anh bắt đầu làm việc, buổi tối em sẽ nấu một ít cháo, anh dậy sớm tự vào trong phòng bếp lấy ăn.

”“Được.

” Hàn Quốc Bân đồng ý.

Trần Nhu xem thời gian không sai biệt lắm, liền tới đây phòng bếp đong gạo, nấu cháo, đây là đồ ăn chống đói, chờ lúc cô đi bắt đầu đi làm việc, sẽ lại mang thêm cho anh một phần nữa.

Cắt ngắn dưa chua , dùng tóp mỡ đảo đều, múc để vào cái chén, để cho anh dùng làm thức ăn kèm với cháo.

Làm xong những việc này, trời cũng đã tối muộn, Trần Nhu nhỏ giọng nói: “Em hôm nay đi qua hỏi mẹ em, bà bảo anh trời tối qua đó lấy bông cùng vải bông em đã mua về.

”Cho dù là cô hay là Hàn Quốc Bân cũng đều không có nhiều quần áo, mỗi người cũng chỉ có hai bộ, cũng không biết đã phải giặt đi giặt lại biết bao nhiêu lần, đến nỗi giờ nhìn mấy bộ đó đều bị bạc trắng hết cả rồi.

Đây là quần áo mặc mùa hè, nhưng còn mùa đông thì sao.

Mùa đông quần áo lại càng thiếu, cô lật ra để xem qua, Hàn Quốc Bân liền mặc một bộ quần áo như vậy vượt qua mùa đông, đặc biệt là chiếc áo bông bên ngoài kia, cũng không biết đã mặc bao nhiêu năm, tất cả bông đều bị kết thành từng khối, căn bản không giữ ấm được.

Mà đây cũng là nguyên nhân tại sao hôm nay Trần Nhu một chút cũng không khách khí mắng bà mẹ chồng của cô một trận.

Người đàn ông của cô tính tình như vậy, khẳng định là làm mọi việc nặng nhọc để kiếm thêm công điểm cho trong nhà, nuôi con trâu còn phải cho ăn cỏ, đây là đem chồng cô coi là gì?Bênh vực người của mình, Trần Nhu trong lòng âm thầm ghi sổ một lần, cô còn đang lo không có lý do phát tác đây, tự mình đưa tới cửa, như thế nào cô sẽ lưu tình?Hàn Quốc Bân nghe vậy cũng chưa nói gì, chỉ nói: “Chờ trời tối muộn chút nữa mới đi.

”Hiện giờ trời mới tối được một lúc, bên ngoài vẫn còn không ít người đi lại, lấy bông với vải bông mấy thứ này, chờ đêm khuya yên tĩnh đi là tốt nhất.

Anh nằm trên giường đất, Trần Nhu cũng nằm xuống theo, trong lòng vẫn còn đang tính xem mùa đông năm nay làm quần áo mới cho chồng mình như thế nào, quần áo của cô mang từ nhà mẹ đẻ sang đây thật ra cũng không còn mới nữa, nhưng chủ yếu là trong không gian của cô vẫn có đồ để dành, áo giữ nhiệt gì gì đó, đều có hết, trời có lạnh cô cũng không lạnh.

Cho nên ưu tiên cho Hàn Quốc Bân trước.

Nhưng Hàn Quốc Bân tâm tư căn bản không ở chỗ này, thằng nhãi này thò tay qua, Trần Nhu nghĩ một chút liền hiểu ý tứ của anh ta là gì.

"Em nói này, anh không sợ mệt hả?" Trần Nhu nói.

“Không mệt.

” Hàn Quốc Bân nói.

Nói giỡn, nhiệt tình mười phần như vậy, làm sao có thể cảm thấy mệt mỏi được?Chờ xong việc, mặt trăng đã lên đến đỉnh, tên trộm này có mệt hay không Trần Nhu không biết, nhưng cô thì cả người đều mệt mỏi, cũng chuẩn bị đi ngủ.

Hàn Quốc Bân thì không ngủ, đi qua nhà mẹ vợ anh ta, đem bông với vải bông đều mang về nhà cất kỹ, lúc này mới lên giường đất ôm người vợ vừa thơm vừa mềm của anh ngủ.

.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 23: 23: Cho Anh Mệt Chết Đi!


Trời vẫn còn khuya, anh đã bị Hàn lão tam gõ cửa kêu đi làm, mở cửa vào phòng bếp, lấy cơm mà vợ anh chuẩn bị từ trước ăn sáng xong, vừa ngáp vừa ra khỏi nhà.

Nói đến Trần Nhu, lúc cô tỉnh dậy đã nghe tiếng Chu Trân đang gọi: "Em mà không qua gọi chị một câu chắc hôm nay chị cũng ngủ quên luôn rồi.

"Trần Nhu thầm nghĩ còn không phải tại tối qua ông tướng kia gây họa, tóm được thịt rồi lại không buông ra.

Sau đó cô liền đi đánh răng.

Một lúc nữa không chỉ làm mỗi cơm sáng cho mình, còn phải làm cơm trưa nữa, nghĩ đến người đàn ông kia tối qua tổn hại tinh khí, cô liền hấp thêm mấy cái bánh bao.

Nhân không có gì ngon cả, cũng chỉ có rau xanh với trứng gà, muốn hơn cũng không có.

Nhưng sau khi mang ra đến ruộng, cô vẫn đem cho anh hai cái ăn trước, đổi lại là ánh mắt không giấu được ý cười của Hàn Quốc Bân.

"Mệt chết anh đi.

" Trần Nhu trừng anh một cái, nhìn thấy anh tinh thần không tồi, lại cho anh ăn thêm một viên kẹo sữa xong liền mặc kệ anh, tự mình trang bị đồ dùng rồi đi ra ruộng bông.

Thật ra việc hái bông này cũng không phải là việc nhẹ nhàng, nhưng mà Trần Nhu luôn có thể hái bông vừa nhanh lại vừa gọn gàng, so với người làm nhanh nhất ở đây cũng không hơn kém là bao nhiêu.

Buổi trưa ăn bánh bao, bánh bao nhân rau xanh trứng gà, mùi vị rất ngon, nhưng vẫn không ngăn được cơ thể cô cảm thấy mệt mỏi.

Một mùa thu hoạch vụ thu này bắt đầu từ tuần trước, vẫn luôn bận rộn đến cuối tháng mười, toàn bộ người trong thôn đều gầy đi một vòngNhưng vẫn còn chưa xong đâu, còn phải giao lương, sau đó cũng còn phải trồng lúa mì vụ đông các loại.

Nói tóm lại, công việc vẫn còn chưa xong hết đâu.

Nhưng mà Trần Nhu làm không được, cô tự nhận mình là người kiên cường, cũng có thể chịu khổ được, nhưng mà sau khi thu hoạch vụ thu xong, cô vẫn mệt đến mức không chịu nổiMà đây là thức ăn nhà cô so với những nhà bình thường khác còn tốt hơn không biết bao nhiêu lần, có thể thấy những người phụ nữ ở đây sống cũng không dễ dàng.

Nhưng sau khi nhìn thấy lương thực tràn đầy được Hàn Quốc Bân chọn đem về nhà, Trần Nhu vẫn cảm thấy một phen vất vả này cũng coi như xứng đáng.

Hơn nữa không chỉ có có lương thực, còn có tiền công.

Nhà cô tiền công cũng không nhiều lắm, cũng chỉ hơn hai mươi đồng tiền mà thôi, dù sao lúc trước nguyên chủ cũng làm việc không đến nơi đến chốn.

Tuy rằng thu hoạch vụ thu vừa qua biểu hiện của cô rất tốt, chỉ cần đi làm là có thể đạt được 6 cái công điểm nhưng vẫn không bù lại được lúc trước lười biếng.

Cho nên có thể có hơn hai mươi đồng tiền như vậy cũng có thể vui vẻ trong lòng rồi.

Trừ những thứ kia ra mỗi nhà còn được chia một chút bông, bông thật là quá ít, nhà cô được nửa cân, thật ra mà nói, chỗ bông này còn chưa đủ làm một chiếc áo bông đâu.

Bên này mùa đông quá lạnh, một chiếc áo bông to cũng phải cần đến một cân rưỡi bông.

Cũng may trước đây cô nhờ mẹ cô mua trước một ít rồi.

Gần đây cô cũng ở nhà, làm cho Hàn Quốc Bân một bộ quần áo quần áo mới, cái áo bông cũ của anh ấy, không biết đã mặc bao nhiêu năm rồi, bông bên trong cũ quá không dùng lại được nữa, nên cũng lấy ra thay bông mới vào.

Đan bông cũng là một công đoạn không dễ dàng.

Nhưng sau khi sửa xong cái áo bông cũ này, trong lòng Trần Nhu vẫn rất có cảm giác thành tựu.

Bên ngoài nhìn vào vẫn là chiếc áo bông cũ kia, nhưng bên trong có thêm một cân rưỡi bông đan thành ruột áo, ngày mùa đông có một chiếc áo bông như vậy để mặc cũng có thể ấm áp hơn rất nhiều.

Quần bông cũng chỉ cần dùng sáu lạng bông để làm.

Không có biện pháp, bông cũng không không nhiều lắm, cô từ chỗ mẹ cô cũng chỉ lấy được năm cân bông.

Cô dùng chỗ vải bông còn lại làm cho mình một cái quần bông thì phải mất khoảng nửa cân bông, cố còn lại khoảng tầm ba cân bông, cô liền chuẩn bị làm thành chăn bông.

.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 24: 24: Đi Chợ Đen


Nếu mùa đông này chỉ dựa vào một cái chăn bông chưa đủ ba cân như vậy, đúng là bị lạnh cũng đủ chết.

Tuy rằng có đốt ấm giường đất, nhưng sau nửa đêm cũng sẽ lạnh, lúc đó cũng chỉ dựa vào chiếc chăn bông này để sưởi ấm.

Cho nên thừa dịp số bố phiếu này mới chia, Trần Nhu liền muốn vào thành, tìm Chu Trân đi cùng.

Nhưng mà những cô gái, người vợ trẻ muốn vào thành cũng không ít, những ngày bận rộn mới hết, chia bố phiếu xong, ai cũng muốn đi mua một khối vải tốt về làm một bộ quần áo đẹp để mặc.

Nhưng mà bà Hàn không biết lấy mặt mũi ở đâu, vào ngày trước khi cô vào thành thế mà đến nhà mượn bố phiếu.

Trong lòng cô biết rõ mượn để làm gì, để cho nàng dâu sắp vào cửa của bà ta làm quần áo mới.

Nói là mượn, thật ra cũng như bánh bao thịt ném cho chó, có đi mà không có về, ngu ngốc mới cho bà ta mượn.

Trong không gian của cô có chuẩn bị một ít quần áo, nhưng đều là chuẩn bị cho một mình cô, quần áo nam một chiếc cũng không có, Quốc Bân nhà cô một chiếc cũng không có, quần áo của Quốc Bân rất ít, còn có quần áo mùa hè của hai người nhà cô đều dựa vào số bố phiếu này hết.

Nếu đi chợ đen, vậy thì quá đắt, mua không nổi, cô cho mẹ cô hai khối tiền mua vải cùng nhiều bông như vậy thật ra đều là cậu của cô lấy bằng giá gốc, chắc chắn một phân tiền lãi cũng không lấy của côTrần Nhu sao lại có thể đem bố phiếu cho bà ta mượn, trực tiếp từ chối, làm cho bà Hàn tức giận đến đỏ mặt.

Trần Nhu không quan tâm, buổi sáng hôm nay liền cùng Chu Trân còn có một số cô gái nữa cùng nhau đi vào thành.

Từ sau khi thu hoạch vụ thu xong, tuy rằng Trần Nhu vẫn không thể cùng người khác vui vẻ trò chuyện được, nhưng cũng không đến mức lười biếng như trước, làm việc thật chăm chỉ, cho nên cũng sẽ không vì đi ra ngoài chung với cô mà cảm thấy mất mặt, không ít người vẫn sẽ nói chuyện với cô.

Vào đến thành, Chu Trân liền nói: “Chúng ta chạy nhanh qua Cung Tiêu Xã đi, em sợ một lúc nữa vải đều bị mua hết rồi.

”Những cô gái khác cũng sôi nổi gật đầu.

Sau đó đoàn người liền tới đây, quả nhiên đã có một hàng dài người đang xếp hàng, thật vất vả chờ đến Trần Nhu, Trần Nhu cũng là không chọn đường sống, liền đem trong tay bố phiếu đưa ra, lại đưa thêm mấy mao tiền, mua một khối vải trung đẳng.

Cô cầm được vải trong tay ý nghĩ đầu tiên là cầm về làm cho Hàn Quốc Bân hai bộ quần áo mùa đông để đến lúc tắm rửa còn thay nhau mặc, còn quần áo mùa xuân sang năm thì đến lúc đó lại tính điCung Tiêu Xã cũng bày không ít các loại đồ vật độc đáo khác, cái gì sữa mạch nha đại bạch thỏ kẹo sữa trái cây đồ hộp gì, đều có, nhưng tốn quá nhiều tiêu tiền, Trần Nhu luyến tiếc, tất cả đều không mua.

Nhưng mà cô còn có một ý tưởng khác, trong không gian của cô còn có một chút ít vật tư có thể mang ra ngoài, trong đó mì sợi là một ví dụ, đó cũng một loại lương thực tốt, nếu muốn mang đổi lấy một ít tiền nữa cũng được.

“Chị đi dạo ở mấy chỗ khác, trước buổi trưa hẹn nhau ở trước cưa Cung Tiêu Xã nha.

” Trần Nhu nói với Chu Trân và mấy cô gái khác.

“Em muốn ra chợ đi vòng quanh xem sao, chị có đi không?” Chu Trân vội vàng hỏi.

“Chị không đi, chị đi trước đây”.

Trần Nhu nói xong liền đi trước.

Cô đi tới một căn nhà, làm một cái ám hiệu, có một bà cô híp mắt đánh cô một chút, sau đó báo cho cô biết một vị trí.

Trần Nhu vừa nghe liền hiểu, một thời gian không đến, chợ đen lại đổi vị trí.

.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 25: 25: Đổi Đồ Vật


Chợ đen không phải cố định, cách một thời gian liền đổi một vị trí, nhưng cô biết bà cô này quen thuộc, cho nên lúc nào đến cũng qua dò hỏi trước.Trần Nhu cầm theo cái rổ, trong rổ để một khối vải bố, vừa đến đây liền có người nhìn khắp bốn phía, thấp giọng hỏi: “Đại tỷ, miếng vải này của chị có đổi không?”“Không đổi vải.” Trần Nhu lắc đầu, nhìn thanh niên này mang vẻ mặt tiếc nuối, xoay người muốn đi, cô thấp giọng nói: “ Tôi có bột mì trắng, cậu có muốn không?”Kia thanh niên sửng sốt, vội hỏi: “Bột mì trắng sao?”Trần Nhu ý bảo anh ta đến một góc giao dịch, thấp giọng nói: “Cậu nhìn đi.”Cô mở rổ lật vải lên, bên dưới có ba bó mì sợi, cô cầm một ít cho hắn nếm thử, thử xong thanh niên mắt sáng lên, lại nhìn cô nói: “ Tôi không có phiếu gạo.”“Các loại phiếu khác cũng đổi”.

Trần Nhu cũng biết có một số người thành phố cũng không có đủ phiếu để dùng, cho nên cũng không miễn cường, mà đối phương muốn đổi mì sợi của cô cũng không ngoài ý muốn.“Còn có hai phiếu vải, chị có muốn không?” Thanh niên thấp giọng nói.“Muốn!” Trần Nhu gật đầu, báo một giá đi, thanh niên trả giá, hai người cò kè mặc cả không bao lâu, mối giao dịch này liền thành.Trần Nhu sờ sờ tiền cùng phiếu định mức, không nói hai lời liền từ bên này mua ba bông tốt, giá cũng đắt muốn chết, sau đó chạy lấy người.Đúng là chợ đen không an toàn.Hôm nay nếu không phải thuận đường cô cũng sẽ không đi vào đây.Dùng vải bao vây lại, sau đó cô đem hai cái bố phiếu còn lại cũng mua một khối vải nữa, khối vải này là muốn giữ lại sang năm dùng làm quần áo.Lại mua một ít những đồ vật khác, như đường đỏ cùng nồi chén gì đó, đến buổi trưa, đoàn người các cô liền lên đường về nhà, mang theo đòn gánh lại đây, đồ vật mua nhiều tính toán gánh trở về, nhưng vừa thấy có người quen ngồi xe lừa, các cô liền cùng nhau ngồi xe lừa của người quen thôn bên cạnh trở về, mỗi người trả một phân tiền.Về nhà, Trần Nhu đầu tiên rót một chén nước lớn uống xong mới chậm rãi thở hắt ra, thừa dịp Hàn Quốc Bân còn chưa về nhà, liền biến thành ốc đồng cô nương bắt đầu dọn dẹp đồ vật trong nhà.Đừng thấy đồ vật mang về nhà không ít, vừa có vải bố vừa có xoong nồi gáo chậu, hơn nữa còn có ba cân bông tốt , nhưng bởi vì bán ra ba bó mì sợi, kiếm thêm được một ít tiền, tính ra cũng không tốn bao nhiêu tiền.Trong không gian của Trần Nhu không hề thiếu đồ dùng, nhưng điều quan trọng là cô không thể tùy tiện lấy chúng ra được.

Thật ra cô cũng tiếc khi phải lấy mì sợi ra đổi tiền mua bông.

Nhưng nếu không có bông thì mùa đông này nhà cô sẽ không có cách nào trải qua được.

Còn về tiền, Trần Nhu cũng không quá coi trọng.

So với tiền thì cô ưu tiên lương thực hơn.

Ở mạt thế, lương thực chính là tiền giao dịch.

Nhưng những quan niệm đó lại không đúng với thời đại này.

Những vất vả hiện giờ chỉ là tạm thời, những ngày tháng hòa bình sau này mới khiến người ta phải trầm trồ.

Thời bình sẽ có rất nhiều người bắt tay làm ăn buôn bán, mà để làm được yêu cầu đầu tiên cũng như quan trọng nhất đó chính là tiền vốn.

Cho nên trong nhà cần tích cóp tiền từ bây giờ.

Còn về mì sợi, loại lương thực này quả thực quá hiếm, ngẫu nhiên có được thì mới tốt.

Trong không gian của cô tích trữ được hai rương, đến giờ vẫn còn không ít.

Cần thiết nhất lúc này là lương thực, mà lương thực trong nhà đã đủ ăn đến sang năm, cho nên cô cũng quyết tâm đổi lấy ba cân bông tốt về dùng.

Bởi vì bọc đồ khá lớn nên dọc đường đi mọi người đều ghé đến hỏi thăm.

Trần Nhu cũng không ngại nói cho mọi người mình vừa dùng số tiền lớn mua bông về làm chăn, bằng không thì khó mà trải qua mùa đông sắp đến được.

Không những thế còn oán giận thêm vài câu với mọi người rằng tiền vừa được phân phát không bao lâu nay đã tiêu mất gần hết rồi.

Mặt khác cũng sôi nổi thảo luận với họ rằng đồ vật trên trấn quá quý, quá đắt….
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 26: 26: Giết Heo


Hôm nay Trần Nhu mua được hai cuộn vải bố, một cuộn vải bông, tính làm cho Hàn Quốc Bân hai cái áo bông để mặc bên trong.

Một cuộn còn lại giữ để làm quần áo cho mùa hè sang năm, đến lúc đó cũng đủ để làm hai cái, mỗi người một cái.Còn lại chính là một túi nửa cân đường đỏ, một cái nồi nhỏ và một cái bát tô lớn.Về phần gia vị thì cô không mua thêm muối, bên trong không gian vẫn còn.

Hiện giờ nấu nướng cũng là dùng muối tinh của cô.Bởi vì phải bỏ tiền nên không thể mua nhiều.

Cất gọn những thứ mới mua về, Trần Nhu bắt đầu làm chăn bông.Lần trước còn thừa 3 cân, thêm số bông hôm nay cô đã mua nữa tính vào cũng được 6 cân bông.

Với số lượng bông này dùng để làm chăn mùa đông kỳ thực không đủ làm một cái, nhưng thử hỏi các nhà các hộ trong thôn này đi, nhà ai mà không phải làm thế chứ?Hơn nữa cũng không phải cô đắp một mình, có hai người nên ổ chăn vẫn rất ấm áp.Trần Nhu lấy bột ngô đi hấp sau đó bắt tay vào nhồi ruột chăn.Hàn Quốc Bân có chút bận vì hiện tại đúng vào thời điểm cần xới đất để gieo trồng lúa mì vụ đông.

Đợi đến khi lúa mì gieo trồng xong xuôi, lúc ấy mới được rảnh tay một chút.Nhưng rảnh rỗi đồng nghĩa với việc sẽ không được công điểm, cho nên Hàn Quốc Bân cố gắng nỗ lực để mỗi ngày đều lấy được số công điểm tối đa.Lúc anh về nhà đã là 6 giờ, Trần Nhu đang nấu một nồi thịt hầm đậu que, bên trên kê một cái giá hấp màn thầu bột ngô.Chăn bông Trần Nhu làm cũng vừa lúc nhồi xong, nhìn thấy anh đi vào nhà liền cười nói: “Anh về thật đúng lúc, mau tới xem chăn bông mới nhà mình đi, năm nay hẳn là đủ đắp rồi.”Hàn Quốc Bân vừa nhìn liền biết chăn bông này là do cô tỉ mỉ làm, anh liền thật lòng khen: “Tay nghề của em thật tốt.”Trần Nhu cười nói: “Giờ vẫn chưa cần dùng đến chăn bông, để em cất đi trước.

Anh mau đi vệ sinh đi để còn ăn cơm.”“Anh đi tắm đã.” Hàn Quốc Bân nói.Vợ anh thích sạch sẽ, cho nên mỗi ngày sau khi xong việc Hàn Quốc Bân đều ra sông tắm rửa.“Hôm nay trời lạnh, muốn tắm thì tắm ở nhà.

Để em đun nồi nước cho anh.” Trần Nhu nói.“Cũng không lạnh lắm đâu.” Anh đáp.Nói xong bèn cầm quần áo đi luôn, lúc quay về trên tóc còn đang nhỏ nước.

Trần Nhu lúc này cũng đã bưng đồ ăn lên bàn, nói: “Phía Đội đã nói là bao giờ giết heo chưa?”“Chờ Đội trưởng ở trên huyện về mới giết.” Hàn Quốc Bân nói.Giao lương thực xong còn phải họp hành, cũng có không ít việc.

Chờ đến khi giải quyết xong xuôi về thôn thì cũng vừa đúng thời điểm giết heo chia thịt.Mà thân là Ghi điểm viên Hàn lão tam Hàn Quốc Lâm cũng được theo lên huyện, đúng là chuyện có mặt mũi.Bằng không ông bà Hàn sao lại bất công tận trời như vậy, chính là vì chú ba nhà này có bằng tốt nghiệp sơ trung (cấp 2), cán bút cũng đủ mạnh, đi ra ngoài cũng không sợ bị người ta xem thường!Ở lứa của Hàn Quốc Bân, đặc biệt là trong thôn họ, có cái bằng sơ trung thì đã được coi là người giỏi giang rồi.Ngay cả Hàn Quốc Bân anh cũng chỉ được cho đi đọc sách mấy năm mà thôi, sau đó thì bị kêu nghỉ ở nhà làm việc.Đã biết trong thôn muốn giết heo cho nên hôm nay Trần Nhu không lấy nhiều mà chỉ lấy nửa cân thịt ra thôi.

Hôm nay ăn một ít, ngày mai ăn một ít, sau đó chờ đến ngày chia thịt.Chính xác là còn không đến hai ngày nữa là được chia.

Bây giờ đã giao đủ số công hữu, phần còn lại chính là để khao mọi người trong thôn.Trừ đi một con giết lần trước, lần này có thể giết được ba con.

Sở dĩ giết nhiều như vậy là vì mọi người muốn để dành thịt cho dịp Tết.Toàn thôn có khoảng một trăm hộ.

Đừng cho rằng số lượng như thế là ít bởi vì đại đa số các nhà trong thôn đều là mười mấy người một nhà.

Trong thôn những nhà như Hàn Quốc Bân và Trần Nhu chỉ có hai vợ chồng tính là một hộ thực ra không có nhiều lắm.Đến cả Hàn đại ca Hàn Quốc Võ cùng Hàn đại tẩu kia cũng là có thêm hai đứa con trai, một nhà bốn người, nhưng cũng chỉ coi như nhà ít người.

Trong thôn có rất nhiều nhà đông con cháu.Đương nhiên nhà đông người nhưng anh em lại bất hòa thì tiện tay cũng vơ được cả đống.Lần này chia thịt mỗi nhà đều được không ít, ví như Trần Nhu cùng Hàn Quốc Bân, Trần Nhu và anh phải bê theo bồn gỗ lại đây..
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 27: 27: Chia Thịt


Chu Trân cùng chồng cô ấy là Mã Đại Phát cũng đã đến, xếp hàng cùng nhau, Chu Trân liền nói: “Lát nữa nhất định phải để ý phần thịt mông kia.

Tôi đã tính rồi, năm nay heo rất béo, chắc chắn xẻ được rất nhiều thịt, có thể để dành đến sang năm.”Tuy rằng cuối năm sẽ được chia thêm một lần nữa, nhưng chia dù thế nào cũng thấy thiếu.

Rất nhiều nhà đều tiếc rẻ không dám dùng, đợi đến khi mỡ đông lại thì đem cất để dành đến khai xuân mới mở.Trần Nhu cũng tính làm vậy, rất tán đồng với câu nói này của Chu Trân.Chu Trân thì lại hâm mộ: “Cô thì tốt rồi, nhà đều đã chia, cuộc sống mỗi ngày đều tự do mình quyết định.”Trần Nhu nhỏ giọng nói: “Nhà cô bên kia cũng không rộng lắm, chẳng lẽ không có tính toán gì sao?”Chu Trân nghe hiểu, thấp giọng nói: “Mẹ chồng tôi cô cũng không phải không biết, chỉ hận không thể hành hạ vắt kiệt chúng tôi, làm sao chịu cho chia nhà? Điểm này thì không bằng được mẹ chồng cô rồi.”“Thôi đi, chẳng qua là sợ vợ chồng tôi chiếm lợi của chú ba nên mới nhanh nhanh chóng chóng đã chúng tôi ra ngoài thôi.” Trần Nhu nói.Chu Trân nói: “Người yêu chú ba nhà cô là người như thế nào? Đi làm trên trấn Cung Tiêu xã, tiền lương mỗi tháng ổn định, điều kiện tốt như vậy sao.”“Chắc là do chú ba nhà tôi lớn lên đẹp chăng?” Trần Nhu cũng liền nói.Hàn lão tam Hàn Quốc Lâm đích thật là lớn lên đẹp mắt, đặc biệt là bộ dáng lịch sự văn nhã, trên túi áo ngực còn cắm một cây bút máy, lại là Ghi điểm viên, trên người thì sạch sẽ, đi ra đi vào đều cưỡi trên con xe đạp mượn của Đại đội trưởng, qua lại như gió.Trong thôn ngoài thôn không ít các cô gái đỏ mặt khi thấy cậu ta.Đương nhiên, có thể mê hoặc được cô gái có công việc ổn định trên trấn kia thì vẫn làm cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn.

nghe nói điều kiện nhà gái còn đặc biệt tốt.“Đúng là Hàn Quốc Lâm lớn lên rất đẹp trai.” Điểm này Chu Trân cũng đồng ý.Nhưng Trần Nhu không cho là đúng, cô vẫn cảm thấy Quốc Bân nhà mình tốt hơn, cơ thể vô cùng rắn chắc, anh có thể một tay bế cô lên đứng nguyên mười phút mà không thở hổn hển.Đừng hoài nghi, Trần Nhu đã được thử qua.

Anh từng bế cô, hai người ở trong phòng cũng không thiếu lần đùa giỡn như trẻ con.Đương nhiên, ban ngày anh cho cô nghịch ngợm ở dưới giường, thì ban đêm anh đương nhiên sẽ đòi lại ở trên giường.Càng ở lâu với nhau cô mới phát hiện được, thực ra Hàn Quốc Bân cũng không hàm hậu như vẻ bề ngoài.Hai người phụ nữ cứ lẩm nhẩm lầm nhầm nói chuyện, Hàn Quốc Bân cùng Mã Đại Phát đứng sau cũng đang nói, nhưng chủ yếu là chuyện sau khi gieo trồng vụ đông xong muốn vào núi xem có bắt được thú hoang nào không.Tuy vậy Hàn Quốc Bân lại từ chối.

Anh không định đi cũng người khác, mùa đông năm ngoái đi vào núi cũng đều là đi một mình.

Tự cầm theo lương khô, ở trong núi chừng hai ba ngày, đến lúc đi ra đã săn được rất nhiều thú hoang.Hàn Quốc Bân không muốn phân chia với người khác mà muốn ăn một mình.

Đặc biệt là hiện tại đã có vợ, anh muốn kiếm thật nhiều tiền để cùng cô trải qua những ngày tháng thật tốt.Rất nhanh đã đến lượt Trần Nhu.

Vẫn như lần trước đầu tiên là lấy một miếng mỡ, đương nhiên không có khả năng cho một nhà độc chiếm.

Mỗi hộ đều được chia một phần theo tiêu chuẩn, Trần Nhu bèn lấy nhiều nhất có thể.Công điểm của Hàn Quốc Bân không ít, còn cô thì trong nửa năm này cũng vô cùng nỗ lực, cho nên trừ 7 lạng mỡ, nhà họ còn có thể lấy thêm phần thịt khác nữa.Trước khi đến đây cô hỏi qua Hàn Quốc Bân muốn ăn gì, anh nói muốn ăn tai heo.

Tai heo rất ngon, cho nên cô lấy một cái.

Phần được chia vẫn còn, Trần Nhu lấy nốt một cái chân heo.Trong nhà vẫn còn lạc, cô sẽ dùng chân heo này để hầm với lạc thì đúng là vừa vặn..
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 28: 28: Làm Chân Lợn Hầm Lạc Cho Chồng Ăn


Trước khi đến đây cô hỏi qua Hàn Quốc Bân muốn ăn gì, anh nói muốn ăn tai heo.

Tai heo rất ngon, cho nên cô lấy một cái.

Phần được chia vẫn còn, Trần Nhu lấy nốt một cái chân heo.Trong nhà vẫn còn lạc, cô sẽ dùng chân heo này để hầm với lạc thì đúng là vừa vặn.Hôm nay thu hoạch thật không tồi, Trần Như chào hỏi Chu Trân rồi về nhà cùng Hàn Quốc Bân.“Bây giờ, nhìn Quốc Bân cùng vợ cậu ấy càng nhìn càng có tướng phu thê rồi.” Một bà thím nhìn hai vợ chồng vừa nói vừa cười bê đồ về thì không khỏi vui mừng thay.

Đây là thím của Hàn Quốc Bân, chị em dâu với bà Hàn.“Còn không phải sao.

Mỗi ngày, Quốc Bân đều lấy được công điểm tối đa, mà hiện tại vợ cậu ấy cũng đã thông suốt rồi, đã biết bắt đầu lo liệu việc trong nhà, làm việc cũng có thể lấy được bốn năm công điểm một ngày.

Theo tôi ấy à, về sau hai đứa nó nhất định không thua kém ai đâu.” Một bà thím khác cũng nói.Thể lực của phụ nữ vẫn luôn không bằng nam, phụ nữ làm việc lấy được bốn năm công điểm đã là rất giỏi rồi, không thể lấy ra so sánh với đàn ông được.Đương nhiên vào lúc thu hoạch vụ thu thời tiết tốt, nam hay nữ cũng đều lấy được nhiều công điểm hơn ngày thường.Làm chị em dâu với Trần Nhu Hàn đại tẩu cũng thấy được, trong lòng thầm nghĩ chú hai dường như trở nên dính người hơn, ngay cả tính tình cũng có vào phần thay đổi.Trước kia chỉ là lớn lên đẹp mắt nhưng lại không đầu óc gì, hiện giờ nhìn bộ dạng dường như lợi hại hơn nhiều.

Xem ra nàng đem nam nhân nhà mình dạy dỗ thật tốt, nghe nói trước đó không lâu mẹ chồng nàng cũng không lấy được thứ gì tốt trên tay Trần Nhu.Đến lượt Hàn đại tẩu, thấy số thịt được chia không nhiều bằng nhà chú hai thì ngay lập tức giận nói: “Làm sao thịt nhà tôi lại ít hơn nhà chú hai được? Tôi cũng làm việc chăm chỉ cơ mà!”“Công điểm của Quốc Võ không nhiều bằng Quốc Bân, tôi tính rồi, so với Quốc Bân kém không ít đâu.” Người chia thịt nói.“Vậy tôi làm so với vợ chú ấy chắc chắn được nhiều công điểm hơn!” Hàn đại tẩu tiếp tục phàn nàn.“Đúng là nhiều hơn, nhưng cũng chẳng hơn được bao nhiêu.” Người chia thịt nhìn sổ sách nói: “Lúc trước em dâu cô đúng là không kiếm được công điểm nào, nhưng sau lần thu hoạch vụ thu người em dâu kia của cô trừ ba ngày nghỉ thì dư lại ngày nào cũng lấy được sáu công điểm.

Vì làm việc tốt đứng đầu bên nữ nên được đội trưởng cộng thêm cho mười công điểm khen thưởng, còn cô thì chỉ lấy được bốn công điểm, lại còn nghỉ năm ngày……”Hàn đại tẩu ngượng ngùng một phen, nói: “Được rồi được rồi, tôi cũng chỉ thắc mắc một chút thôi mà.”Sau đó liền bưng phần của mình rời đi.Những chuyện này đều là do Chu Trân về sau kể với Trần Nhu, Trần Nhu cũng không để ý nhiều.Cô có lạ gì tính tình của người chị dâu kia đâu.Hôm trước cô đã mang chiếc bình đựng mỡ heo đi rửa, hiện tại có thể rán mỡ heo để đựng được luôn, còn có cái nồi vừa mới mua, tất cả đều có thể sử dụng để đựng mỡ heo.

Lúc này Trần Nhu liền lấy từ trong không gian ra một cân mỡ heo, từ việc hoàn toàn hiểu biết tính tình của Hàn Quốc Bân nên cô không có một chút sợ hãi nào.

Cho nên cô rán ra được rất nhiều mỡ heo cùng tóp mỡ, mỡ heo được đựng đầy cả cổ bình, còn dư lại ít mỡ heo cùng tóp mỡ cô đều đựng ở trong nồi.Mỡ heo cùng tóp mỡ đựng trong nồi được dùng để ăn trước, mỡ heo trong bình để đóng đông sẽ cất đi trong ngăn tủ dùng cho năm sau.

Đến ngay cả mỡ còn dư lại trong nồi rán mỡ, cô cũng cho một chút cải trắng vào để xào, lại dùng nồi đó để làm thêm chút bánh ngô rán nữa, chờ cải trắng chín cô vớt ra để ra bát rồi nấu một chút canh cà chua trứng hành, đây là bữa cơm buổi sáng của hai vợ chồng cô.Hôm nay cô cũng không cần phải đi làm công, liền ở nhà nấu ăn, Hàn Quốc Bân cùng vợ của mình ăn cơm xong mới bắt đầu đi làm.

Trần Nhu liền bắt đầu băm chân lợn để hầm với lạc.

.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 29: 29: Lâu Ngày Chưa Đến


Tai lợn được giữ lại để buổi tối ăn.

Đừng nhìn hiện tại thời tiết một ngày so với một ngày càng lạnh, còn không tới thời điểm, tất cả thịt đều không được trải qua quá trình hong khô.

Ngoài mỡ heo, những nguyên liệu khác đều có thể ăn nhân lúc còn sớm, nhưng trong nhà còn có một miếng thịt, cô đem đi ướp gia vị dùng để hầm cùng đậu que hoặc cùng khoai tây cũng khá tốt.

Cho chân lợn và lạc vào trong nồi để hầm, Trần Nhu liền lấy xà phòng rửa sạch tay, sau đó bắt đầu may quần áo cho Hàn Quốc Bân.

Đây là quần áo mỏng dùng để mặc bên trong, ngày hôm nay Chu Trân cũng không đi làm công, ngày hôm qua cô ấy cũng mua một mảnh vải, nhưng là để may cho chính mình, cho nên, cô ấy liền qua nhà Trần Nhu chơi, cùng Trần Nhu may quần áo, nhân tiện đem chuyện đó của chị dâu Hàn nói lại một lần.

Trần Nhu chưa nói gì, rất là lưu loát mà giúp Hàn Quốc Bân khâu vá quần áo, nói: “Mới đầu mùa liền lạnh như vậy, tôi nghĩ năm nay có khả năng cao sẽ lạnh hơn so với năm trước không ít.

”“Tôi cũng cảm thấy vậy, chăn bông nhà cô đã chuẩn bị tốt chưa? Nhà tôi vẫn còn dùng được, đến lúc đó mấy người cùng đắp chung một cái chăn bông cũng sẽ không lạnh lắm.

” Chu Trân nói.

“Chuẩn bị rồi, nhưng mà quần áo cũng chỉ đủ để mặc thôi.

” Trần Nhu nói.

“Không phải là cô đang làm sao?” Chu Trân nhìn áo bông trong tay cô liền nói.

“Tôi còn đỡ, nhưng Quốc Bân cũng liền chỉ có hai bộ trên người, và thêm một cái áo bông mà thôi.

” Trần Nhu nói.

“Nhiều quần áo như vậy rồi mà còn chưa đủ sao?” Chu Trân trợn trừng đôi mắt lên nói.

“Không giữ ấm được.

” Trần Nhu nói.

“Trời tuyết lớn cũng không ra ngoài, đến lúc đó đốt giường đất lên là được.

” Chu Trân cũng không phải thực sự để ý.

“Nhưng trong nhà không có tiền, bằng không tôi sẽ mua cho anh ấy hai cân len sợi đan thành một chiếc áo lông để mặc.

” Trần Nhu nói.

Chu Trân run rẩy khóe miệng liền nói: “Cô cũng thật dám chi tiền đấy.

”Thật ra mua len sợi cũng không cần dùng phiếu, nhưng giá của một chiếc áo lông đều bằng một tháng tiền lương của người thành phố, số tiền đó nhiều như thế nào đây? Đối với suy nghĩ của người nhà quê thì số tiền tiết kiệm được trong một năm mới đủ để mua đủ một chiếc áo lông.

Quả thật là hàng xa xỉ trong hàng xa xỉ.

Trần Nhu cũng biết là quá đắt, lần trước cô không thể bỏ tiền ra để mua được, hiện tại trong nhà cũng chỉ còn lại 25 đồng tiền, vẫn phải để lại một ít để đề phòng những việc cần dùng đến tiền gấp.

Chu Trân xem cô như vậy liền tự hỏi, ai nói con gái nhà ông Trần không biết thương chồng mình, nhìn xem cô ấy đang thương chồng thành bộ dáng gì đây?Bản thân cô còn không có quần áo để mặc, vậy mà còn nghĩ tới việc muốn mua đồ cho chồng của mình.

Trên thực tế, trong không gian của Trần Nhu cũng có một chiếc áo lông, còn là chiếc áo cổ cao, nhưng hiện tại lại không thích hợp để mặc, sau này cô nhất định sẽ mang ra để mặc, bên ngoài mặc thêm một chiếc áo khoác thì ai có thể nhìn ra được bên trong mặc gì?Cho dù Quốc Bân nhà cô nhìn thấy cũng không có việc gì, anh không hỏi những thứ đó đến được từ đâu, hơn nữa anh từ trước tới giờ cũng chưa từng thấy những người phụ nữ khác mặc quần áo gì.

Cũng vì chính nguyên nhân như vậy, trong không gian của cô những bộ quần áo mùa đông dùng để giữ ấm cô đều tính toán mang ra sử dụng.

Khi anh nhìn thấy những thứ đó, cũng không cảm thấy sợ, trừ cô ra, anh không nhìn thấy có người phụ nữ thứ hai mặc như vậy, có lẽ cả đời này cũng không thấy được, chắc hẳn anh sẽ nghĩ rằng tất cả những người phụ nữ khác đều mặc như cô, cho nên cô cũng không sợ bị lộ.

Chu Trân thoát ra khỏi dòng suy nghĩ, liền ngửi thấy mùi hương bay ra từ phòng bếp, móng heo hầm lạc, thật là thơm.

Cô ấy ngồi thêm một lúc, tới 10 giờ liền trở về.

Trần Nhu bước vào bếp nhào bột, trong thời gian chờ bột ủ xong, cô tiếp tục làm quần áo.

Đang làm thì đột nhiên cô lại nhớ tới ‘bà dì’ của cô đã lâu rồi chưa có đến?.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 30: 30: Mẹ Con Em Chờ Anh Trở Về!


Trần Nhu ngây người một lúc, bắt đầu lấy lại suy nghĩ của mình, trước khi cô xuyên tới đây, nguyên thân đã đến ‘bà dì’ một lần, thân thể của nguyên thân cũng khá tốt, mỗi tháng đều đến đúng ngày, nhưng sau khi cô đến đây, từ thời điểm bị lần trước tới bây giờ đã là một tháng rưỡi rồi mà kỳ kinh nguyệt của cô còn chưa có đến.

Trần Nhu cảm thấy qua mấy ngày nữa xem thế nào, nếu qua mấy ngày mà bà dì còn chưa có tới, chắc hẳn cô chạy không được rồi.

Sau khi chia thịt xong, thức ăn trong nhà tự nhiên liền tốt hơn rất nhiều.

Giữa trưa ăn bánh ngô, ăn kèm với chân lợn hầm lạc, tư vị kia thơm đến mức khiến Trần Nhu ăn nhiều cơm hơn hẳn so với mọi khi.

Trần Nhu nghĩ đến chính bản thân cô có khả năng thật sự là mang thai rồi, tuy rằng còn chưa có chân chính xác thực, nhưng cô đã thực tự giác bổ sung dinh dưỡng cho chính mình.

Chẳng hạn b*** tối cô sẽ hầm tai lợn cùng đậu nành.

Tai lợn được cắt nhỏ thành hạt lựu, hầm đến khi mềm nhũn, đậu nành ăn cũng rất thơm, sau khi ăn xong thì cô liền giao công việc dọn rửa bát đũa cho Hàn Quốc Bân.

Cô lại tiếp tục đi làm quần áo.

Hàn Quốc Bân không có ý kiến gì, rửa sạch bát nhân tiện quét luôn một lượt trong nhà, dạo gần đây anh phát hiện mỗi lần sau khi về nhà giúp đỡ việc nhà, vợ của anh nhìn anh bằng đôi mắt vô cùng ôn nhu, đối với anh cũng vô cùng tốt.

Anh cũng không cảm thấy có việc gì là khổ cực cả, chỉ cần có thể dỗ vợ của anh vui vẻ thì tại sao anh lại không làm chứ?Anh biết vợ của mình ở nhà cũng không nhàn, trong nhà chăn bông, áo bông to để giữ ấm mùa đông của anh, còn có quần bông nữa đều là cô may cho anh, tất cả đều rất ấm áp.

Từ những việc này anh có thể cảm nhận rõ ràng giữa việc có vợ và không có vợ khác nhau chỗ nào.

Chờ anh sau khi xong việc vào trong nhà, Trần Nhu liền đem quần áo trong tay đưa lên người anh để đo đạc, nói: “Rất vừa vặn, không dài cũng không ngắn.

” Ban đầu còn có chút lo lắng sợ bả vai chật không vừa, rất may ánh mắt của cô thật chuẩn, vừa vặn trên người.

“Vợ, đây cũng là làm cho anh sao?” Hàn Quốc Bân hỏi.

“Đúng vậy, làm cho anh hai bộ quần áo mặc bên trong.

” Trần Nhu vẫn cúi đầu xuống mà nói.

Trong lòng Hàn Quốc Bân rung động không thôi.

Trước kia anh chưa từng được ai làm áo trong cho, nhưng hiện giờ anh có vợ, vợ của anh liền làm áo mặc trong cho anh.

Người đàn ông ngồi xuống, nhìn chính vợ của mình từng đường kim mũi chỉ may quần áo cho anh, Trần Nhu khâu một lúc mới ngẩng mặt lên, nhìn anh nói: “Nấu nước chuẩn bị tắm rửa đi?”“Được.

” Hàn Quốc Bân gật đầu.

Sau nhà có một cái nhà kho nhỏ, anh có thể sang bên đó để tắm.

Cuộc sống thường ngày cứ như vậy qua đi, thoáng cái đã đến vụ đông có thể gieo lúa mì, Hàn Quốc Bân thật sự bằng đầu cho chính mình nghỉ đông, tất cả đều bước vào nông nhàn của vụ đông.

Mà lúc này Trần Nhu đã có thể xác định, chính mình khẳng định là đã có mang.

Ngoại trừ có ý thức cho bản thân gia tăng lên một chút dinh dưỡng, mặt khác liền cùng bình thường không có gì khác nhau.

Hàn Quốc Bân không chịu ngồi yên, hôm nay anh khiến cho vợ của bản thân cho anh chuẩn bị một chút lương khô.

Trần Nhu vừa nghe liền biết anh đây là muốn vào núi, hiện giờ núi không bị quản nghiêm, rất nhiều người nông nhàn sẽ vào trong núi tìm kiếm và săn một chút đồ ăn hoang dã giúp trong nhà có thêm đồ ăn, không giống mấy năm sau, đi lên trên núi nhổ một chút rau dại đều không được.

“Chuẩn bị nhiều một chút, anh tính toán hai ngày sau mới có thể trở về.

” Hàn Quốc Bân nói.

Trần Nhu ngây ra một lúc, nói: “Muốn đi hai ngày?”“Đúng vậy, nhân lúc này động vật hoang dã có không ít, anh liền đi săn nhiều một chút.

” Hàn Quốc Bân nói.

Trần Nhu ban đầu muốn cùng đi theo, nhưng hiện giờ đang mang thai, đi cùng chỉ làm phiền thêm, vì thế liền không nói gì, chỉ dặn dò thêm: “Đi cẩn thận, phải chú ý an toàn, hai mẹ con em đều ở nhà chờ anh về.

”.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 31: 31: Vợ À Em Thật Sự Có Rồi


Hàn Quốc Bân mới đầu không chú ý, một lúc sau anh mới phản ứng lại, ngơ ngác nhìn vợ của mình: “Hai mẹ con?”Trần Nhu đang vội vàng làm cho anh bánh bao để mang đi ăn trên đường, có bánh bao thịt và bánh bao chay, bánh bao thịt cho anh mang đi chính là dùng một chút tóp mỡ, trứng gà và rau xanh để làm nhân, cô cũng không ngẩng đầu lên liền nói: “Em đang mang thai, tự nhiên là hai mẹ con.

”Hô hấp của Hàn Quốc Bân cứng lại, trực tiếp liền xoay người cô đối diện với mình.

Trần Nhu ngây ra một lúc liền nói: “Anh làm gì vậy?”“Vợ, em thật sự có?” Hàn Quốc Bân nhịn không được nói, ánh mắt đưa xuống dưới nhìn vào bụng của cô.

“Có rồi.

” Trần Nhu lườm anh một cái, cô không tính toán mang thai nhanh như vậy, nhưng cũng không chịu nổi được tên đàn ông hư hỏng quấn lấy ở trên giường đất.

Sau này cô cũng liền thoải mái tự mình tận tình hưởng thụ, hiện giờ liền tính mang thai cũng không ngoài ý muốn.

Hàn Quốc Bân liền đem cô ôm vào trong lồng ngực, Trần Nhu mới đầu còn ngại anh làm vướng tay chân, nhưng rõ ràng sau khi cảm nhận được lồng ngực đang đập nhanh chóng một cách hứng khởi của người đàn ông này, hừ nói: “Nhớ rõ, nhất định phải an toàn trở về, nếu không em sẽ cưới thêm lần nữa.

”Tuy rằng lời nói này rất vô tình, nhưng Hàn Quốc Bân cũng nghiêm túc nói: “Vợ ơi, anh đi hai ngày rồi trở về, em ở nhà chờ anh về!”Muốn anh đem một người vợ tốt như vậy nhường một người đàn ông khác, nghĩ đều không cần nghĩ, càng đừng nói hiện tại vợ của anh còn mang đứa con của mình.

Trần Nhu làm cho anh mười cái bánh bao đưa cho anh mang đi, hơn nữa trong núi nhiệt độ thấp, cho nên đưa cho anh một cái áo bông to để mang đi.

Trong nhà đều do đàn ông gánh vác, người đàn ông của cô trong lòng có tính toán riêng, cô không cần can thiệp quá nhiều, chỉ cần ủng hộ anh là được.

Trần Nhu ở nhà sinh hoạt đến tương đối đơn giản, chính mình nấu một chút cháo hoặc nấu một chút đồ ăn đơn giản là xong.

Hôm nay bước vào tháng 11, thật là lạnh, đặc biệt sắp bước vào giữa tháng 11, trong nhà chăn bông nàng đã mang ra sử dụng.

Tối hôm qua ngủ không nhịn được có chút nhớ Hàn Quốc Bân, mỗi lần ngủ anh đều ôm cô, ấm áp thật sự, tối hôm qua ngủ tuy rằng cũng ấm áp, nhưng vẫn có chút cảm giác thiếu gì đó.

Thói quen, thứ này là thật đáng sợ.

Nhưng ngày mai rất nhanh liền có thể trở lại.

Hôm nay cô xách theo một cái rổ đi lên trấn trên một chuyến, trở về trong rổ nhiều thêm một miếng thịt dê.

Miếng thịt dê được chia thành hai, đều cầm cả hai về nhà mẹ đẻ.

“Em chồng đã trở lại.

” Chị dâu thứ hai nhìn đến cô, liền cười hô lên.

Chị dâu cả cùng chị dâu út nhà họ Trần đều ra nhìn, thái độ cũng xem như vui vẻ, Trần Nhu vừa thấy liền biết đây là tác dụng của một miếng thịt lần trước cô mang sang cho nhà mẹ đẻ, bố mẹ cô quả nhiên là không có giữ lại cho chính mình ăn.

Việc này cũng nằm trong tính toán của cô, cùng các tẩu tử chào hỏi, liền từ trong rổ xách hai miếng thịt dê ra tới.

Bà Trần ngây ngẩn cả người, nói: “Như thế nào lại mang thịt sang đây, còn mang thịt dê?”“Hôm nay đi lên trấn trên nhìn thấy, liền mua một khối, miếng này là hiếu kính bố mẹ, miếng này mẹ mang đi cho cậu, làm cậu hầm củ cải ăn, ấm thân mình.

”Một miếng cho bố mẹ cô bồi bổ thân mình, một miếng khác cho cho cậu của cô.

Thịt dê không được nhiều lắm, mỗi nhà chỉ có khoảng hai lạng thịt, mà đều là thịt ở bụng có cả thịt nạc cả mỡ, mỗi nhà cũng chỉ được một miếng nhỏ như vậy mà thôi.

Nhưng thịt gì thì cũng là thịt, ít nhất cũng là thịt dê, thịt dê hầm củ cải, nhất định là ăn rất ngon.

.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 32: 32: Con Đã Hiểu Chuyện Rồi!


“Năm nay, hai vợ chồng con cũng chỉ có 5 cân bông, chắc chắn là không đủ dùng.

Mẹ nghĩ các con cần phải mua thêm, khắp nơi đều cần phải tiêu tiền, thế mà về nhà mẹ đẻ lại còn đi mua thịt.

Con cho rằng thêm một miệng ăn thì mẹ bị thiếu một miếng thịt hay sao?” Bà Trần tức giận nói.“Trước kia con không hiểu chuyện, bây giờ con gả chồng nên đã hiểu chuyện rồi.

Trước kia cả nhà nhọc lòng vì con, hiện giờ mẹ để cho con hiếu kính mẹ đi.” Trần Nhu nói.Ba cô con dâu Trần gia nghe được lời này đều kinh ngạc.

Cô em chồng này mà lại nói được những lời đạo lý như thế sao?Bà Trần nghe xong trong lòng cũng được an ủi, không phải bởi vì con gái mang thịt về cho nhà mẹ đẻ, mà là vì cô rốt cuộc đã hiểu chuyện rồi.Đưa thịt dê cho con dâu cả lấy đi hầm củ cải, một phần khác cất đi, lát nữa bà tự mình đi về nhà mẹ đẻ đưa cho anh trai mình.

Đây là của cháu gái ngoại hiếu kính anh ấy.Hai người dắt nhau vào nhà muốn nói chút chuyện riêng tư.

Tuy bà Trần chưa hỏi cô câu nào nhưng vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bụng cô.“Con có thai rồi.” Trần Nhu liền nói.Quản nhiên, bà Trần rất vui vẻ: “Có thai rồi sao? Có khi nào?”“Con cũng không biết, chắc là sau lần nguyệt sự lần trước.” Trần Nhu nói.Cô cảm thấy rất có khả năng lúc cô có thai mới bắt đầu đợt thu hoạch bận rộn, vì thế nên sau mùa thu hoạch cô mới thấy mệt như vậy.Nhưng mà lúc ấy cũng chưa biết, mãi cho đến tháng này mới nhớ ra.

Tính số ngày thì chắc được hơn một tháng, gần hai tháng rồi.Nghĩ đến đây, Trần Nhu lại nhịn không được xòe đầu ngón tay ra tính.

Hiện tại sắp được hai tháng, chờ sang năm, đến thời điểm trồng cây vụ hè thì cũng gần đến ngày sinh.Đến lúc đó lại tổn thất không biết bao nhiêu công điểm.Thế nhưng Trần Nhu cũng đã nghĩ thông rồi, trước sau gì cũng phải sinh, không thể nào lo lắng chu toàn hết được.

Hàn Quốc Bân sẽ không để cô và con phải chịu đói.Tất nhiên, Hàn Quốc Bân sẽ không để cho vợ con mình đói bụng.

Ngày hôm sau ra ngoài, buổi tối anh vác một bao tải đến nơi giết heo ở ngoại ô.“Tôi tìm lão Dương, anh vào gọi người giúp với.” Hàn Quốc Bân nói với bảo vệ ở cửa.Bảo vệ nhìn anh vài lần, sau đó mới đi vào gọi người.Một người đàn ông trung niên trên người còn dính vài vết máu đi ra, vừa thấy là anh liền cười nói: “Vào đi.”Hàn Quốc Bân liền đi theo ông ta vào khu giết mổ heo.“Bắt được thứ gì vậy?” Lão Dương hỏi.Hàn Quốc Bân liền mở bao tải ra, bên trong là bảy tám con gà rừng cùng bốn năm con thỏ hoang, tất cả đều còn sống.“Đều bán hết cho tôi?” Lão Dương hỏi.“Giữ lại một con gà cho vợ tôi tẩm bổ.” Hàn Quốc Bân nói: “Còn lại ông muốn thì lấy hết đi.”Lão Dương gật đầu: “Được, tiền thì ghi sổ chứ?”“Không được, tính cả những lần trước rồi đưa cho tôi.” Hàn Quốc Bân lắc đầu nói.Lão Dương tức khắc liền cười: “Cưới vợ rồi có khác, muốn lấy mang về dỗ vợ vui vẻ sao?”“Đúng vậy.” Hàn Quốc Bân trả lời, không hề ngượng ngùng.Từ năm Hàn Quốc Bân 18 tuổi thường xuyên canh lúc nông nhàn đi ra ngoài săn thú, mang về cho mẹ anh một chút tiền, nhưng phần lớn đều không lấy về mà vẫn để ở nơi này của lão Dương.Quen biết với lão Dương là do năm đó ông ấy ra ngoài làm việc không may gặp phải cướp được anh vô tình giúp đỡ, sau đó cứ thế kéo dài đến hiện tại.Lão Dương nói: “Vậy cậu ở đây đợi rồi lát nữa về nhà lấy với tôi.

Ở chỗ này không có nhiều tiền như vậy.”Một lần chờ này là chờ đến tận 3 giờ sáng lão Dương mới xong xuôi.

Hàn Quốc Bân còn muốn lấy của ông ấy một miếng thịt ba chỉ tận hai cân.Lão Dương kêu người cho cắt cho anh mang về, ở khu giết mổ bên này thì chút thịt ấy cũng không đáng là gì.Đi theo lão Dương về nhà, do đã muộn nên lão Dương dẫn anh đến căn nhà kề, kêu đợi chút, đi lấy một cái túi tới bên trong là bốn quyển sổ nhỏ, nói: “Sổ sách ở đây, cậu tính đi.”.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 33: 33: Anh Lấy Đâu Ra Nhiều Tiền Thế


Tính những khoản từ trước đến giờ thì tổng là 180 đồng, thêm cả đêm nay là được 190 đồng.“Tôi cũng thường xuyên mượn số tiền này của cậu dùng trong lúc khẩn cấp, không thể chiếm lợi được, tổng cộng tính cho cậu 200 đồng tiền.” Lão Dương nói.“Không cần, lấy một trăm chín.” Hàn Quốc Bân lắc đầu nói.“Sao có thể không cần, cậu cũng đừng từ chối tôi.

Giờ đã lấy vợ rồi, căn phòng nhỏ kia nhất định không đủ dùng, xây một cái nhà ngói mới rộng rãi thoáng mát.

Thế nào, xác định không cùng lão ca ta làm một trận?” Lão Dương nói.Ông vô cùng xem trọng Hàn Quốc Bân, tiểu tử này nghĩa khí, hơn nữa nói ít làm nhiều, động tác nhanh nhẹn.Sớm đã muốn lôi kéo anh qua làm, thế nhưng Hàn Quốc Bân vẫn luôn không đáp ứng.

Chỉ hằng năm vào lúc nông nhàn thì đi bắt một ít gà rừng thỏ hoang đem đến đây bán cho ông, cái khác thì đều không làm.Hàn Quốc Bân vẫn trước sau như một từ chối, nhưng mà ba chữ nhà ngói thì anh vẫn nghe lọt vào tai.Phòng ở trong nhà đúng là quá bé.

Năm nay anh cần cố gắng nỗ lực hơn nữa, xây được một cái nhà để cho vợ con có chỗ chui ra chui vào.Thời điểm tiễn Hàn Quốc Bân lão Dương lại nói: “Muốn xây thì xây cho rộng rãi thông thoáng một chút.

Một căn nhà ngói khoảng 500 đồng, nếu thiếu tiền thì cứ đến chỗ tôi.”Hàn Quốc Bân gật gật đầu, cáo từ rời đi.Lúc về đến nhà thì cũng đã 5 giờ, hiện giờ trời lạnh, mọi người vẫn chưa ai thức dậy, cảnh vật im ắng.Hàn Quốc Bân đi về nhà mình.Cửa bị khóa từ bên trong, bất đắc dĩ anh chỉ còn cách gọi vợ mình.Chồng không ở nhà, Trần Nhu tự nhiên cảnh giác hơn bình thường.

Vừa mới gọi một câu Trần Nhu đã đáp, không lâu sau liền chạy ra mở cửa.“Đói bụng không? Em đi nấu mì sợi cho anh ăn.” Trần Nhu nhìn mặt anh xanh mét, vào đến trong nhà liền nói.Hàn Quốc Bân cũng không lạnh, trên đường đi về còn mặc một cái áo bông lớn, có lạnh cũng chỉ lạnh chút ít.Nhưng quả thật có đói bụng, liền đáp: “Em lấy đồ ra đây, anh tự mình làm được.

Mau vào ngủ tiếp đi.”Tối qua Trần Nhu ngủ rất sớm, hiện giờ cũng không đến mức mệt rã rời.

Ngay lập tức đến phòng bếp nấu nước, đầu tiên là múc một ít ra chậu cho anh rửa mặt, sau đó mới cho mì sợi vào nồi, lại bỏ thêm hai quả trứng gà.

Thấy anh mang về một ít thịt với gà rừng, gà thì để sau, lấy thịt nhanh chóng rửa sạch rồi cũng cho vào nồi một ít.Mì sợi nấu rất nhanh, anh vừa rửa mặt xong xuôi là đã có bát mì nóng hổi trước mặt rồi.Trần Nhu cũng đi đánh răng, sau đó quay lại cùng nhau ăn sáng với anh.Cũng không hỏi không nói thêm gì, hai người ăn xong liền cùng nhau lên giường nằm ngủ.Trần Nhu là ngủ nướng, Hàn Quốc Bân là trắng đêm chưa ngủ.

Ăn cơm sáng xong rồi đi vào ngủ bù.Chờ Hàn Quốc Bân ngủ được một giấc dậy, Trần Nhu đã hầm canh thịt dê củ cải xong xuôi, đặc biệt làm cho anh bồi bổ.“Dậy rồi? Chuẩn bị ăn cơm trưa thôi.” Trần Nhu nhàn rỗi không có việc gì làm bèn lấy đồ ra may quần áo mùa hè.Hai người mỗi người một bộ.Còn về phần đứa bé trong bụng thì phải đợi đến sang năm, hiện giờ làm vẫn còn sớm để may quần áo cho con.Hàn Quốc Bân trực tiếp tiến đến ôm vợ.

Vẫn là ở nhà tốt, trước kia có việc ra ngoài thì anh cũng chẳng thấy gì, nhưng hiện giờ khi anh ra ngoài làm việc lại vô cùng nhớ thương vợ ở nhà.Trần Nhu cười nhẹ: “Làm gì vậy?”“Trần Nhu, em thật tốt.” Hàn Quốc Bân nói.Trần Nhu nói: “Đừng có nói lời ngon ngọt với em đánh trống lảng, lần này kiếm được nhiều tiền không? Đều dùng để đổi thịt heo rồi sao?”Hàn Quốc Bân nghĩ nghĩ rồi cẩm cả cái áo bông lại đây.

Áo vốn cũng có túi cũng đã rách hết nhưng hiện giờ đã được Trần Nhu sửa lại lành lặn như ban đầu.Hàn Quốc bân lấy ra hai mươi tờ đại đoàn kết.Trần Nhu ngây ra một lúc: “Anh làm gì, sao lại có nhiều tiền như vậy?”Hàn Quốc Bân nói: “Đây là mấy năm nay tích cóp được.” Đem chuyện gửi tiền ở chỗ lão Dương nói ra hết..
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 34: 34: Dự Định Xây Nhà


Trần Nhu không hỏi anh vì sao lại tin tưởng lão Dương như vậy.

Nhưng so với mẹ ruột là bà Hàn, Hàn Quốc Bân tình nguyện gửi tiền ở bên ngoài, điều này cũng nói lên một vài điều.Anh không phải trong lòng không hiểu, chỉ là không nói ra mà thôi.“Biết tin em mang thai mới đi lấy về?” Trần Nhu nhướng mày, hỏi.Hàn Quốc Bân ngây người xong liền nói: “Không phải, lần này tiện đường đi qua nên lấy về luôn.

Lúc trước không có thời gian đến đó.”Trần Nhu lòng nghĩ nam nhân này giấu nhiều quỹ đen như vậy, nguyên thân lại chỉ vì mấy mao tiền mà nháo loạn với bên kia, kết cục đâm đầu đi đời nhà ma, đưa mình tới nơi đây.

Thật sự là mất nhiều hơn được.Hiện giờ người được lợi chính là cô.200 đồng tiền, hai mươi tờ đại đoàn viên.

Lấy sức mua hiện tại mà nói, 200 đồng tiền này hiển nhiên là một con số khổng lồ.Trần Nhu nghĩ một chút rồi nói: “Nhà ta có cần phá hàng rào xây tường vây để làm sân không?”Xây tường vây bằng đất, dù anh muốn thân trần tắm trong sân cũng không có vấn đề gì, đóng cửa lại là được.

Không đến mức bần cùng như bây giờ, chỉ có một hàng rào tre vây quanh.“Cứ để tạm như vậy đã.

Đợi anh xây xong nhà ngói, đến lúc đó làm tường vây luôn một thể?” Hàn Quốc Bân chần chờ nói.“Làm nhà ngói sao?” Trần Nhu có chút kinh ngạc: “Muốn làm nhà ngói cần không ít tiền, còn phải có quan hệ.” Muốn kiếm ngói cũng không phải dễ dàng.“Anh có quen một người, người nọ có cách.” Hàn Quốc Bân nói.“Chỗ của em còn dư 25 đồng, cộng thêm phần trong tay anh nữa thì có đủ không?” Trần Nhu không biết giá cả ngói ra sao, cũng không biết phí tổn thuê nhân công, bèn hỏi.Nghe cô nhắc tới phí thuê nhân công, Hàn Quốc Bân liền cười lớn: “Đến lúc đó nhờ người đến đây giúp đỡ là được, không cần tiền, tiền ngói thì cần không ít.”“Là bao nhiêu?” Trần Nhu liền nói.“Mấy chuyện đó cứ để anh lo, em cẩn thận chăm sóc chính mình là được.” Hàn Quốc Bân chưa nói, đưa tiền cho cô cất đi rồi xuống giường.Trần Nhu cất kỹ tiền rồi ra ngoài lấy canh thịt dê củ cải, ăn kèm với bột đậu và màn thầu.

Mấy món kết hợp lại ăn cũng không tồi.“Phòng ở nhà mình mới làm chưa lâu, tuy có hơi ngượng ngùng nhưng cũng không cần vội làm nhà mới đâu.” Trần Nhu nói.Cô biết muốn làm nhà ngói nói dễ hơn làm, không muốn để Hàn Quốc Bân phải tăng thêm áp lực.“Ừ.” Hàn Quốc Bân gật gật đầu.Trần Nhu thấy anh trả lời như vậy thì biết anh chỉ đang có lệ với mình, cũng không thèm quản anh nữa.

Nói chung mọi việc anh tự biết rõ là được.Muốn sớm xây được nhà ngói, Hàn Quốc Bân tự nhiên bận rộn hơn.Ba đi hai nghỉ, một lần vào núi phải mất chừng ba ngày, mỗi lần về nhà đều mang được hai ba đồng tiền trở về, nghỉ ngơi hai ngày lại tiếp tục ra cửa.Trần Nhu chỉ còn cách lúc anh ở nhà thì nấu đồ ăn thật ngon, lúc ra cửa thì chuẩn bị đồ ăn tốt nhất, thi thoảng còn luộc thêm hai ba quả trứng gà cho anh mang theo.Nàng dù gấp cũng không thể giúp được chuyện gì.Chu Trân hôm nay sang đây, lại hỏi: “Hàn lão tam chuẩn bị kết hôn à? Ta thấy người nhà gái hôm nay đã tới rồi.”Trần Nhu còn chưa kịp mở miệng thì Hàn đại tẩu đã từ bên ngoài đi vào, sắc mặt vô cùng khó coi: “Vợ chú hai này, cô đã nghe tin gì chưa, cha mẹ mua một chiếc xe đạp để làm sính lễ đấy!”.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 35: 35: Đây Là Tiếng Người Sao


Trần Nhu vừa nghe liền biết Hàn đại tẩu tới nhà là vì chuyện gì.Mặc kệ là cô hay là Hàn đại tẩu vào cửa sớm nhất thì sính lễ đều vô cùng đơn giản.

Khi hỏi cưới Hàn đại tẩu thì nhà trai chỉ đưa qua một cân lương thực là việc coi như đã thành.Mà năm nay cô kết hôn cũng không có sính lễ to tát gì.

Nhà nghèo chỉ vang một tiếng liền biết, ngay cả ngăn tủ trong nhà kia cũng là của hồi môn nhà mẹ đẻ cho cô mang về nhà chồng.Đến phần chú ba Hàn Quốc Lâm kết hôn, ông bà Hàn ngay lập tức đi mua xe đạp, chuyện này đương nhiên không được bình thường rồi.Điều này làm các cô khác gì bùn đất dưới chân đâu.Trần Nhu vốn cũng chẳng ôm hy vọng gì với hai ông bà, nhưng trong lòng đương nhiên không hài lòng bởi vì về sau việc dưỡng lão hai người họ tất nhiên là cả 3 anh em họ Hàn đều phải lo.

Đây không phải là việc mà nhà cô và nhà anh cả Hàn có thể khoanh tay đứng nhìn được.Nếu dưỡng lão muốn tất cả mọi người cùng lo, vậy vì sao lợi ích gì cũng đều để cho nhà chú ba chiếm hết?Trần Nhu không lạ gì với ô tô thời hòa bình, không phải thực sự coi trọng cái xe đạp đó.

Nhưng làm người mà, không phải mình cứ hào phóng là sẽ được hiểu cho, không chừng lại còn bị người ta coi thành đứa ngốc.Cho nên chuyện này Trần Nhu nhất định phải so đo, cô thật sự không muốn bỏ qua dễ dàng như vậy.Không phải nháo lên để chiếm chỗ tốt gì, nhưng cũng không thể để cho hai ông bà cho rằng chuyện như thế này là đương nhiên được.Thế nhưng Trần Nhu còn chưa kịp nói gì thì Chu Trân đã vô cùng ngạc nhiên rồi.

Là dân bản xứ, xe đạp đối với cô ấy giống như là hàng xa xỉ tương đương với Lamborghini đời sau vậy.“Mua hẳn một chiếc xe đạp là sính lễ, mẹ chồng cô thật hào phóng đó!” Chu Trân không nhịn được nói.Hàn đại tẩu cười lạnh: “Vốn là loại vắt cổ chày ra nước, có thể khiến hai ông bà hào phóng như vậy cũng chỉ có nhà chú ba mà thôi, còn nhà tôi và nhà chú hai chỉ là bùn đất dưới chân.

Nhớ năm đó tôi gả đến đây cũng chỉ được một cân lương thực, thế nhưng tôi cũng không có ý kiến gì, rốt cuộc thì năm ấy cuộc sống cũng không dễ dàng gì.

Đến lượt vợ chú hai năm nay vào cửa thì một phần cũng không có, ngay cả căn phòng gạch này cũng là do chú hai mỗi ngày sau khi xong việc tự mình đi làm từng viên gạch góp lại để xây lên đó!”Lời này của chị ấy nói không sai.

Căn phòng gạch lớn như thế này đều do Hàn Quốc Bân tích cóp từng viên gạch một, đương nhiên cũng có sự giúp đỡ từ một vài người khác.Ông bà Hàn chưa từng ngó ngàng đến một lần nào.“Lần trước sửa nhà xây thành nhà ngói tôi đã biết là sẽ dùng để làm phòng cưới cho chú ba rồi, quả nhiên không sai.

Chẳng qua cha mẹ vẫn luôn thiên vị chú ba, tôi là con dâu cũng không tiện nói gì, làm thì làm thôi.

Nhưng hôm nay thế nhưng còn cho thêm một chiếc xe đạp, đây có phải là tính toán về sau dưỡng lão chỉ cần nhà chú ba, không cần đến tay hai nhà chúng tôi lo liệu hay không!” Hàn đại tẩu nói.Lần này Chu Trân không tiện ngắt lời, nhìn về phía Trần Nhu.Trần Nhu nói: “Anh cả nói như thế nào?”“Anh cả cô không nói gì cả.” Hàn đại tẩu nói.

Chồng cô ta chính là thằng ngốc, nghe thấy việc này thì chỉ bảo đã chia nhà rồi, cha mẹ muốn mua gì cho chú ba đó cũng là việc của cha mẹ.

Nghe xem, đây mà là tiếng người sao!.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 36: 36: Xe Đạp


Vì lý gì mà tiền của ông bà đều cho chú ba, sau này già rồi thì lại muốn tất cả các nhà phải chăm sóc? Đúng là không ra thể thống gì, việc này chồng cô ta không có ý kiến đấy là việc của anh ta, cô thì nhất định sẽ không bỏ qua.“Quốc Bân không ở nhà, chuyện này chờ Quốc Bân về rồi lại nói.” Trần Nhu nói.“Đợi chú hai về có phải sẽ để chú hai đi nói hay không?” Hàn đại tẩu lập tức hỏi.Trần Nhu nhìn chị ta một cái: “Loại việc như thế này thì cứ để đàn ông trong nhà cho ý kiến là được rồi, không cần họ phải ra mặt, để chúng ta đi là được.”Đây chính là chỗ tốt của việc làm phụ nữ, chỉ cần không vượt qua giới hạn thì làm loạn lên như thế nào cũng được.

Nhưng đàn ông thì khác, làm sao bảo họ đi khóc lóc om sòm thế được? Như vậy thì cả đời này đừng nghĩ đến chuyện ngẩng đầu lên.Việc này phải để phụ nữ các cô đi.Hàn đại tẩu nghe đến đây thì tức điên lên, chị ta đến kể chuyện này với vợ chú hai nhưng lại không thấy thím ấy tức giận một chút nào.

Nhìn Trần Nhu một cái, không nhịn được nói: “Vợ chú hai, nghe thấy chuyện này mà cô không tức giận chút nào sao?”“Không giận mà em còn chờ Quốc Bân về để nói với anh ấy sao?” Trần Nhu hỏi ngược lại.Hàn đại tẩu phát hiện vợ lão nhị đúng là thay đổi không ít, nhưng cũng không đến mức làm lơ hết mọi chuyện, liền nói: “Chờ chú hai về rồi tôi lại đến.”Nói xong liền đi về.Chị ta vừa đi, Chu Trân liền nhịn không được nói: “Cha mẹ chồng cô đúng thật là, làm đến mức này thì tôi cũng không nhìn nổi.”Việc nhà ông Hàn sửa thành nhà ngói cô ta có biết, nhưng mà đó là con trai yêu của người ta, chịu bỏ tiền ra sửa nhà làm phòng cưới mới thì cũng không ai nói gì được.Nhưng phòng cưới đã có rồi, không ngờ lại còn thêm một chiếc xe đạp!Trần Nhu nói: “Cô quen biết rộng, đi hỏi thăm hộ tôi xem chuyện có đúng hay không.” Lời trong miệng người chị dâu của cô nói ra chỉ nên tin hai phần mà thôi.Thế nhưng chuyện này thì cô cảm thấy hẳn là không sai được.

Chỉ vì đối tượng trong câu chuyện kia là đứa con mà hai ông bà yêu thương nhất, cộng thêm người yêu của chú ấy còn là người có công việc ổn định trên trấn nữa.Chu Trân không nói hai lời ngay lập tức đi ra ngoài, không đến nửa giờ sau đã lập tức quay lại.“Chuyện này không sai đâu, sính lễ đúng là một chiếc xe đạp!” Chu Trân nói.“Tôi biết rồi.” Trần Nhu trong lòng liền hiểu rõ.Hàn Quốc Bân lần này đi ra ngoài đã được ba ngày, vẫn như mọi lần về đến nhà lúc 5 giờ sáng.Anh vẫn giữ lại một con gà mang về.

Con gà rừng lần trước được cô hầm ăn, thật sự ăn ngon vô cùng.Biết Trần Nhu thích, Hàn Quốc Bân liền giữ lại cho cô.

Lần này tiền mang về cũng hơn mọi lần, được hơn 4 đồng.“Bắt được gì tốt sao?” Trần Nhu nhận tiền hỏi.“Một con hồ ly.” Hàn Quốc Bân nói.Trần Nhu gật đầu.

Đã biết rõ anh sẽ về vào thời gian này nên đun nước trước cho anh rửa mặt, sau đó bắt đầu nấu cháo.Ngô xay thành bột nước dùng để nấu cháo ăn rất ngon.Lần này trong nhà được chia khá nhiều ngô, mà Trần Nhu lại ăn không quen cơm độn ngô nên bảo Hàn Quốc Bân mang ngô đi xay hết, một nửa xay thành bột khô, còn một nửa xay thành bột nước.Bột nước này chuyên môn dùng để nấu cháo uống.Cháo ngô nấu đã xong, Trần Nhu lại lấy một ít dưa muối, luộc thêm hai quả trứng gà.

Đây là khẩu phần ăn sáng của hai người bọn họ.Tuy rằng trong không gian còn nhiều thịt nhưng cô không biết được khi nào cuộc sống mới trở nên tốt hơn, nhưng hẳn là sẽ phải mất thêm mấy năm nữa.

Chính vì thế thịt trong không gian không thể lấy tùy ý, tất nhiên cần phải tiết kiệm một chút.Thế nhưng thức ăn như thế này đã rất ngon rồi.“Em đừng tiết kiệm trừng gà.

Anh đã dặn lão Dương rồi, lần sau qua đó sẽ lấy một ít trứng gà mang về, em cứ thoải mái mà ăn.” Hàn Quốc Bân nói với cô.“Em biết rồi.” Trần Nhu cười gật đầu: “Nhanh ăn xong còn đi ngủ một giấc.”.
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 37: 37: Vợ Ơi!


Những chuyện hỗn loạn của ông bà Hàn cô không vội nói với anh, tất cả cứ đợi ăn no ngủ kỹ rồi bàn sau.Ăn xong rồi, Trần Nhu cùng anh nằm trên giường đất ngủ nướng“Anh ở bên ngoài vất vả rồi.” Trần Nhu thương anh từ khi nông nhàn tới nay đều không được nghỉ ngơi chút nào.

Nam nhân nhà người khác đều được nghi ngơi tĩnh dưỡng, xa không nói, ngay cả chồng Chu Trân là Mã Đại Phát lúc nông nhàn cũng chỉ lên rừng hai lần, còn là đi về trong ngày.Còn chồng của cô thì suốt ngày ở bên ngoài, chỉ nghe đã biết không dễ dàng gì rồi.“Thế này có là gì đâu.” Hàn Quốc Bân sờ bụng cô nói: “Anh là người đàn ông duy nhất trong nhà, dù làm gì cũng phải để cho mẹ con em có được cuộc sống tốt nhất.”Trần Nhu thơm má anh một cái.

Nam nhân ở ngoài không dễ dàng gì, về đến nhà cần phải cổ vũ họ nhiều hơn.Ở thời mạt thế, một nam nhân chịu bôn ba vì gia đình vậy đúng là đốt đèn lồng cũng không tìm được.

Có một vài người phụ nữ sổ khổ, cả lúc mang thai còn phải ra ngoài kiếm ăn cũng không hiếm thấy.Không biết suy nghĩ trong đầu vợ, Hàn Quốc Bân trong lòng ấm áp, ôm vợ chìm vào giấc ngủ.Trần Nhu ngủ đến 9 giờ thì dậy trước để chuẩn bị cơm trưa cho anh.Giết luôn con gà hôm nay Hàn Quốc Bân mang về, trưa nay nấu canh gà uống.Phần lớn trong nhà đều là lương thực phụ, lương thực tinh thì đặc biệt thiếu.

Năm nay được chia một ít lúa mì nhưng cũng chỉ được chừng hai cân.

Không nhiều lắm, để gói sủi cảo cũng không đủ.Tuy trong không gian có nhưng cũng không nhiều lắm.

Lúc tích đồ đều tập trung vào lấy gạo, cũng không biết lúc đó cô nghĩ thế nào.Bột mì và bột ngô cũng giữ không nhiều lắm.Lần trước đã lấy một ít gạo ra ăn, hết liền không còn nữa.Hàn Quốc Bân ngủ đến tận trưa mới dậy, quả nhiên bụng đã kêu đói ầm ĩ.“Vợ ơi.” Vừa tỉnh liền gọi to.“Đây đây, đồ ăn sắp xong rồi, anh đợi chút nữa thôi.” Trần Nhu ở trong phòng bếp nói vọng ra.Một lát sau, Trần Nhu liền bưng một nồi canh gà to đến mức có thể dùng để rửa mặt ra.Gà rừng cũng không to lắm, đặc biệt sau khi giết xong cũng chỉ còn chút thịt thôi.

Thế nhưng Trần Nhu vẫn lấy nửa con để hầm, nửa còn lại cất đi.Nửa còn lại để buổi tối hầm khoai tây ăn.Hai người ăn bằng ấy cũng rất tươm tất.

Ăn xong, Hàn Quốc Bân tự giác dọn bát đũa đi rửa.Rửa xong vào phòng ngồi thành một ổ với vợ mình.Ngủ một giấc đã có tinh thần, cũng đã ăn rồi, bây giờ Trần Nhu mới nói lại một lần sự tình buổi sáng Hàn đại tẩu đến.Hàn Quốc Bân nghe xong cũng không biết phải nói gì cho tốt.“Chuyện này em và đại tẩu sẽ đi, anh biết đại khái là được rồi.

Nhưng lần này em thấy nhất định phải nháo một hồi, bằng không thì không nuốt được cục tức này.

Phía đại tẩu thì lại càng không cần phải nói.” Trần Nhu nói.“Vợ à, lần này em đừng đụng đầu lung tung nữa đấy!” Hàn Quốc Bân vội nói.Trần Nhu không nhịn được cười, nhìn anh nói: “Trước kia có hơi ngớ ngẩn một chút, nhưng anh nhìn bộ dạng em bây giờ vẫn còn ngớ ngẩn vậy sao?”Hàn Quốc Bân nghe vậy mới nhẹ nhàng thở ra.Vì thế buổi chiều khi Hàn đại tẩu nghe tin đến đây, Hàn Quốc Bân liền ở trong phòng ngủ không ra.Trần Nhu nói: “Đại tẩu, chị và em đi một chuyến đi.

Dù sao cũng phải để cho cha mẹ biết được hai người con dâu này không phải bùn nhão không thể trát tường.”Hàn đại tẩu nói: “Sớm nên đi rồi!”Vì thế chị em dâu hai người liền đi đến nhà họ Hàn.Trên đường hai chị em dâu hùng hổ đi đến, không đến một lát sau người trong thôn đã ồn ào tụ tập lại đây.

Rốt cuộc thì một thôn cũng chỉ lớn bằng ấy, việc Hàn Quốc Lâm muốn mua một chiếc xe đạp làm sính lễ đã sớm ai ai cũng biết rồi.Đương nhiên với người ngoài hỏi thì bà Hàn nói là mua xe đạp để cho hai vợ chồng họ, muốn đi về nhà mẹ đẻ cũng tiện hơn.Tuy không nói trắng ra nhưng ai mà không biết đây là mua cho hai vợ chồng Hàn Quốc Lâm đâu?Con cả và con thứ không có phần, bọn họ có thể để yên chắc?Chính vì vậy mọi người mới không chờ nổi mà xúm đến đây buôn dưa hóng chuyện.

Đang lúc nông nhàn, ai mà chẳng muốn có chút chuyện thú vị để cắn hạt dưa uống trà giết thời gian.Bà Hàn đương nhiên cũng biết hai người họ sẽ tìm đến cửa cho nên khi nhìn thấy thì không biểu hiện chút ngoài ý muốn nào..
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 38: 38: Tới Để Cướp À


“Mẹ, cong nghe nói cha mẹ không cần chúng con dưỡng lão có phải không? Nếu đúng thì mau tranh thủ thời gian đến nhờ Đại đội trưởng và mấy vị đức cao vọng trọng trong thôn đến để lập một cái giấy không cần nhà con và nhà anh cả chăm sóc hai người khi về già thôi, nếu không làm rõ thì về sau hai người lại ăn vạ chúng con.”Lấy hình tượng ‘người đàn bà đanh đá’, Trần Nhu chưa thèm đến cửa đã trực tiếp lên tiếng nói với bà Hàn.Hàn đại tẩu cũng ngây ngẩn cả người, không nghĩ tới vợ chú hai trực tiếp làm to mọi chuyện ở ngoài này.Nhưng giờ không phải lúc cho chị ta cắn hạt dưa hóng chuyện, đây là sự tình liên quan đến lợi ích hai nhà.Ngay lập tức lên tiếng ủng hộ: “Mẹ, nhanh vào nhà gọi cha đi.

Con đã hỏi qua rồi, hôm nay Đại đội trưởng ở nhà, mau đến nhờ họ làm chứng viết chứng từ!”Bà Hàn sửng sốt mất một lúc: “Chúng mày nói gì, viết chứng từ? Đợi khi hai người bọn ta già rồi thì sẽ không chăm sóc?”“Mẹ nói sai rồi, là chính hai người không cần chúng con mà chỉ cần em dâu và chú ba chăm sóc hai người mà.

Chẳng qua nói miệng thì không có bằng chứng, chúng ta trực tiếp lập một cái chứng từ, về sau nếu cha mẹ già rồi mà chú ba và em dâu dám làm lơ không chăm sóc, chúng con sẽ lập tức đăng báo, khiến cho hai người bọn họ không cách nào tiếp tục làm việc nữa!” Trần Nhu nói.Lời này đúng là to gan lớn mật, bà Hàn nghe vậy thì nổi giận quát: “Vợ thằng hai, cô nói gì, có dám lặp lại lần nữa hay không?”“Em dâu nói không sai, về sau nếu chú ba và vợ chú ấy không hiếu kính cha mẹ thì mặc kệ chú ba là Ghi điểm viên hay thím ba là nhân viên bán hàng đều sẽ phải mất việc.

Làm sao có thể để người không nhân phẩm không đạo đức tiếp tục phục vụ nhân dân được?” Có Trần Nhu xây cầu bắc thang, Hàn đại tẩu đương nhiên tiếp tục làm trọng nhiệm vụ.Bà Hàn tức giận đến mức chửi ầm lên: “Hai đứa các cô có phải là muốn ly hôn để bị đuổi về nhà mẹ đẻ hay không mà dám chạy đến đây nói như vậy với tôi đấy hả!”Công việc của con trai nhỏ và con dâu chính là mệnh của bà ta, bị hai người các cô nguyền rủa như vậy, làm sao có thể nhẫn nhịn được nữa.“Được thôi, ly hôn thì ly hôn.

Tôi đang lúc tuổi trẻ xinh đẹp, hiện tại cũng đã thay đổi, chẳng nhẽ còn lo lắng ly hôn rồi sẽ không có người dám cưới hay sao? Nhưng con trai bà thì không nhất định, có một người mẹ bất công ép con dâu trước ly hôn như bà thì ai còn dám tiến vào cửa nhà họ Hàn này nữa.

Đương nhiên tôi cũng biết vợ chồng các người bất công từ lâu, dù đứa con thứ hai ở vậy cả đời thì cá người cũng sẽ không để tâm!” Trần Nhu không khách khí nói.Hàn đại tẩu thì không có tự tin như Trần Nhu.

Tuổi tác đã lớn, hai đứa con cũng lớn rồi, nói thì nói vậy chứ đương nhiên là không dám ly hôn thật.

Nhưng đã đến nước này thì không thể để cho mẹ chồng áp xuống, vì thế cũng đánh liều: “Đúng vậy, bà đi đi, có bản lĩnh thì gọi Hàn Quốc Võ tới, xem anh ta có dám ly hôn với tôi không? Bỏ tôi thì đừng mơ có lấy một ngụm nước ấm trong nhà để uống, hai đứa con cũng sẽ phải theo anh ta ăn cỏ ăn trấu thôi!”“Hai vợ chồng họ nay cả con trai cũng làm lơ thì hy vọng gì họ sẽ đi quan tâm tới đứa cháu cách một thế hệ chứ? Hơn nữa cũng chẳng cần hai đứa cháu lớn làm gì, sau này còn có đứa cháu của con trai nhỏ và con dâu sắp vào cửa sinh cho bọn họ, đứa bé đó mới là bảo bối là cục cưng, Thiết Đản và Lư Đản có là gì đâu?” Trần Nhu châm chọc nói.Ông Hàn vốn vẫn luôn ở trong nhà.

Loại việc gây sự cãi nhau um tùm này ông ta không tiện ra mặt, nghĩ giao cho vợ là được rồi.

Ai ngờ nghe được con dâu thứ hai bắt đầu châm ngòi ông ta với cháu trai lớn, lúc này thì không thể nào ngồi yên được nữa..
 
Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ
Chương 39: 39: Không Thể Ngồi Yên


Sắc mặt ông ta đen sì mà bước ra ngoài, cái gì cũng chưa nói mà chỉ nhìn Trần Nhu.“Ồ, cha ra rồi đấy à, bị tôi nói trúng rồi sao? Bất công đến không thể bất công hơn.

Con thứ hai chia nhà ra ngoài ở, đến một viên gạch xây phòng cũng phải tự lo.

Hiện tại con trai thứ ba cưới vợ thì không nói một lời lập tức sửa hết thành nhà ngói.

Chuyện này thực ra cũng không có gì to tát, bàn tay còn có ngón dài ngón ngắn, ai bảo chúng tôi là anh lớn chứ Nhưng hiện giờ ngay cả xe đạp cũng đã mua rồi, cha ra vừa đúng lúc, tôi cũng muốn hỏi xem có phải hai vợ chồng các người không cần nhà chúng tôi dưỡng lão đúng không?” Trần Nhu nói.“Còn có nhà chúng tôi, có phải cũng không cần con trai cả dưỡng lão phải không? Cho nên mới đem tất cả thứ tốt để cho chú út, nếu đúng như vậy thì nhân lúc còn sớm lập chứng từ, về sau đừng ăn đến ăn vạ nhà chúng tôi!” Hàn đại tẩu nói.“Hai lão già này vẫn còn lao động được!” Hàn phụ đen mặt nói.“Hiện tại làm được, mười năm hai mươi năm sau thì sao? Hiện giờ còn làm được thì cái gì tốt cũng đều phần cho con út, chờ già rồi không làm được thì mới nhớ đến hai nhà chúng tôi, cần chúng tôi cùng nhau chăm sóc sao? Nghĩ ai cũng là kẻ ngốc đấy à!” Hàn đại tẩu cười lạnh nói.“Thằng cả và thằng hai đều do chúng ta sinh ra, đến lúc đó chăm sóc chúng ta còn không phải việc đương nhiên sao? Chúng nó nếu như không chịu chăm sóc thì cứ chờ người ta chọc cột sống tới chết đi!” Mẹ Hàn không sợ hãi nói.“Mọi người mau đến xem, tác phong của hai vợ chồng họ thật đúng là làm người ta mở mang tầm mắt.

Hàn Quốc Lâm đâu, trốn đi rồi hay là không có ở nhà? Nếu trốn đi thì đúng là kỳ cục, cũng không chạy ra mà xem cha mẹ thương đứa con trai út là cậu bao nhiêu, anh hai cậu bị bọn họ trì hoãn đến lúc cậu muốn kết hôn mới tùy tiện kết hôn? Hàn Quốc Lâm, nhanh ra đây mà xem đi!” Trần Nhu kêu lên.Sắc mặt ông bà Hàn lúc này thật đúng là không thể đặc sắc hơn được nữa.Bên cạnh có người xem diễn đến mê liền thuận miệng nhắc nhở: “Sáng sớm Hàn Quốc Lâm đã ra khỏi nhà rồi.”“Hóa ra là đã đi rồi, bảo sao đến đây một lúc rồi còn không thấy được mặt mũi.

Nhưng mà việc hôm nay cậu ta cũng phải biết, chị dâu à, mau đi hỏi thăm xem nhà mẹ đẻ của thím ba tương lai ở đâu, chúng ta dù sao cũng phải đi đến đó một chuyến, để cho hàng xóm nhà mẹ đẻ thím ấy biết được người ta đây là sắp được gả vào ổ phúc!” Trần Nhu nói.Từ lúc bắt đầu cô đã không quan tâm đến việc viết chứng từ.

Không chăm sóc cha mẹ là việc tuyệt đối không được, có nói như thế nào thì việc ấy hậu bối sẽ luôn là người không đúng.

Khi nãy nói ra chẳng qua là lấy đó làm cái cớ để nháo loạn mà thôi.Hiện giờ mẹ chồng cô lại không biết xấu hổ nói ra lời như vậy thì cô còn khách khí gì nữa.Hàn đại tẩu vốn như bị bóp chặt cổ, nghe được lời này thì đôi mắt tỏa sáng nói: “Đúng vậy, thím ba đúng là được gả vào ổ phúc.

Chúng ta phải đến nhà thím ấy nói cho mọi người biết, đừng để cho nhà mẹ đẻ và hàng xóm thím ấy cho rằng gả đến đây là thiệt thòi cho người ta.

Hiện giờ đang lúc nông nhàn, chúng ta cứ ngày ngày đi qua ấy.

Nhà họ Hàn nhiều phúc như vậy, nhất định phải để cho nơi nơi được biết!”Ngày nào cũng đi? Chiêu này đúng là đủ ác!Trần Nhu trào phúng mà nhìn sắc mặt kịch biến của ông bà Hàn.Ông Hàn cả giận nói: “Thằng cả và thằng hai đâu, cố tình tránh phía sau vợ mình, dung túng cho chúng nó đến đây làm loạn phải không?”“Chồng con phúc hậu mới không so đo, nhưng không so đo đó cũng là việc của bọn họ, còn con thì nhất định không để yên được!” Hàn đại tẩu nói.“Thời điểm con tới còn bị Quốc Bân mắng là tính toán chi li, con còn cảm thán đây là kẻ ngốc ở đâu đến, cha mẹ không coi anh ấy là con, vậy mà anh ấy thì cứ tâm tâm niệm niệm hiếu kính.

Con đã nói rõ ràng rồi, nếu anh ấy dám quản chuyện này thì những ngày tháng sau đừng mơ trôi qua được dễ dàng!” Trần Nhu còn tàn nhẫn hơn chị ta, cười lạnh nói..
 
Back
Top Bottom