Ngôn Tình Thập Niên 60 Phim Phóng Sự So Sánh Vận Mệnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 60 Phim Phóng Sự So Sánh Vận Mệnh
Chương 41: 41: Gặp Lại Diệp Uẩn Niên 2


Ô Đào rất thích, nghĩ nghĩ, nếu cứ như vậy thì có thể tiết kiệm được bao nhiêu là bút chì!Cô bé nhìn chung quanh một chút, bởi vì trời rất lạnh nên cũng không có trẻ con, cũng không ai nhìn thấy, cô bé gỡ lõi than ra, vụng trộm giấu quyển sách kia vào bên trong lõi than.

Như vậy mặc dù sách sẽ bẩn một chút, nhưng ít ra sẽ không bị người ta nhìn thấy.

Cô bé thắng lợi trở về, lúc trở về, mặc dù giỏ trúc trên lưng đã dần dần đầy, nhưng mà trong nội tâm của cô bé cũng rất thích.

Trước khi quay về nhà, cô bé lấy cầu pha lê xinh đẹp kia ra, rồi lại lấy cuốn sách giấu ở bên trong lõi than, cẩn thận lau đi tro than phía trên, lật ra nhìn một chút.

Bên trong phong bì sách lít nha lít nhít toàn chữ, không biết là viết cái gì, có nhiều chỗ còn có chữ ký màu đỏ.

Ô Đào cẩn thận sờ lên những chữ viết màu đỏ kia, cô bé cảm thấy những chữ viết này nhìn rất đẹp, nhất định là do một người có học thức người viết.

Chỉ là không biết người này bởi vì cái gì mà ném quyển sách này đi, có lẽ trên xe lửa kiểm tra không cho mang sách, hoặc có lẽ sợ nhận phải tai hoạ gì đó?Ô Đào nhìn nhìn, rồi liền giấu sách ở trong một cái rương thấp nhất, như vậy mẹ sẽ không phát hiện.

Sau đó cô bé mới tùy tiện ăn chút gì đó, lưng cõng giỏ trúc đi đến bờ sông chợ phế phẩm, nghĩ đến việc mang lõi than đi bán, lại nhặt mấy khối sắt kia lên nhìn một chút.

Đi đến chợ phế phẩm, lõi than bán được hai hào tiền, sắt vụn người ta chỉ trả năm xu, nhưng mà chuyện này đối với Ô Đào mà nói đã rất là vui mừng.

Tới trưa, đã bán được hai mao năm xu, buổi chiều cô bé muốn đến trước nhặt lõi than, sau đó thừa dịp trời vẫn sáng, về nhà học tập.

Chờ đến tối, dù sao cũng không thể học tập, bèn trở ra nhặt lõi than.

Muộn như vậy chắc chắn sẽ rất lạnh, nhưng ít ra có thể tiết kiệm được nến.

Buổi sáng Ô Đào lưng cõng giỏ trúc chạy hướng tây, lần này cô bé tâm huyết dâng trào, nghĩ sẽ ra phía đông xem thử một chút.

Muốn đi qua phía đông phải qua sông, cô bé lượn quanh một con đường qua cầu, sau khi qua cầu liền cảm thấy hơi mới mẻ, đây là nơi cô bé rất ít khi đi qua.

Cô bé đột nhiên nhớ lại Diệp Uẩn Niên, nhà cậu ấy ở phố Thập Cẩm Hoa Viên, vậy mình chỉ cần dọc theo đại phật tự rồi đi lên phía trước là đến rồi.

Cô bé hơi do dự, không biết tại sao, lại vô thức muốn tránh né.

Đào lõi than bên trong tro bếp, dù sao cũng không phải là một chuyện danh giá.

Nhưng mà cô bé rất nhanh đã cảm thấy mình thật sự là suy nghĩ nhiều, việc cô bé nhặt lõi than, người khác đều biết rõ, hơn nữa chưa hẳn là sẽ có thể đụng phải Diệp Uẩn Niên, ai mà rảnh rỗi đứng ở nơi đó để cho mình đụng phải chứ.

Cô bé cứ suy nghĩ miên man, nhưng kiểu gì cũng cố ý tránh né phố Thập Cẩm Hoa Viên, đi về phía nam.

Phía nam chính là chùa Long Phúc, chùa Long Phúc là một chỗ náo nhiệt, cho dù lúc này, những nơi khác đều hò hét ầm ĩ thì chùa Long Phúc vẫn không ngăn nổi náo nhiệt.

Nhưng mà những thứ này đương nhiên là không có liên quan gì đến Ô Đào, cô bé đi đường vòng tới đằng sau chùa Long Phúc, nơi đó đại môn nặng nề, còn có cánh cửa cao cao, xuyên thấu qua đại môn rộng mở, có thể nhìn thấy bên trong có những thứ giống như tượng đất.

Ô Đào hơi sợ hãi, những tượng đất kia cũng không dễ nhìn, cô bé cảm thấy nhìn xong buổi tối sẽ gặp ác mộng.

Ngoài cửa lớn, có mấy đứa trẻ con đang quay tam giác, ăn mặc sạch sẽ, nhìn đã biết không phải là trẻ con nhặt lõi than, sẽ không tranh đoạt với cô bé.

Trong lòng Ô Đào rất vui vẻ, cô bé rất mau đã tìm được vết tích tro bếp, xem ra còn không có ai đào, cô bé mừng rỡ, vội buông xuống giỏ trúc, lấy ra cái cào để đào.

Bên chùa Long Phúc cũng có đủ loại cửa hàng, trước kia cửa hàng đều là tư doanh, hiện tại mặc dù công tư hợp doanh, nhưng vẫn là nhà mình kinh doanh, lúc đốt than đá sẽ tương đối cẩn thận.

Than đá đốt cũng tương đối nhiều, muốn nhặt lõi than cũng không dễ dàng.

Nhưng mà đương nhiên cũng có ngoại lệ, ví dụ như những cửa hàng lớn kia, những cửa hiệu cơm kia, mỗi ngày đốt không nhiều nên sẽ không cẩn thận như vậy.

Ô Đào chậm rãi nhặt, nhặt xong một đống nhỏ liền đi tìm nơi khác, bất tri bất giác đến một chỗ, lúc đang cúi đầu nhặt tro bếp, cô bé liền ngửi thấy một mùi thơm, cô bé tò mò ngẩng đầu, đây là một cửa hiệu rán xúc xích.

Mùi dầu chiên hòa với mùi hương đậm đặc của nước tỏi, làm cơn thèm ăn dần tăng lên, Ô Đào đẩy tro bếp, thậm chí còn hoa mắt nhìn lầm rằng tro bếp chính là xúc xích.

Cô bé nuốt nước miếng một cái, tiếp tục dùng tay vân vê tro bếp.

Ai ngờ đang vân vê, liền nghe thấy một giọng nói: "Ô Đào?”Ô Đào kinh ngạc ngẩng đầu, liền thấy Diệp Uẩn Niên.

Cậu mặc áo khoác bông vải quân dụng, mang theo một cái mũ nhung che tai, nhẹ nhàng khoan khoái sạch sẽ đứng ở trước mặt cô bé.

.
 
Thập Niên 60 Phim Phóng Sự So Sánh Vận Mệnh
Chương 42: 42: Nhà Diệp Uẩn Niên 1


Ô Đào ban đầu còn có chút kinh hoàng, cô bé cảm thấy dáng vẻ bết bát nhất của mình lại bị một người rất có thể diện thấy được.

Cô bé hơi luống cuống nắm tro bếp trong tay, không biết nên làm sao cho phải, cũng không biết phải nói cái gì, trong đầu chính là trống không.

Diệp Uẩn Niên lại ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn cái cào nhỏ của cô bé, sau đó dùng tay mà sờ cái cào nhỏ kia.

Ô Đào vội nói: "Anh đừng đụng, cái này rất bẩn.

Diệp Uẩn Niên: "Bẩn? Không phải em đang cầm sao?”Ô Đào: "Không giống!”Làm sao có thể giống được!Diệp Uẩn Niên liền buông cái cào kia xuống, sau đó nói với Ô Đào: "Lần trước không phải em đã hỏi anh là có thể nhờ ông của anh dạy cho em được hay không sao, sau đó anh đã hỏi ông của anh rồi, ông của anh nói, ông ấy đúng là rất bận, không có thời gian dạy em, nhưng mà ông nói nếu như anh đồng ý thì anh có thể dạy em.

Diệp Uẩn Niên gật đầu: "Đúng, anh biết rất nhiều chữ, đã đọc qua không ít sách, em muốn học cái gì, anh đều có thể dạy em.

Ô Đào nhìn về phía Diệp Uẩn Niên, lúc nói đến đây, Diệp Uẩn Niên không có bất kỳ ý tứ gì khác, ánh mắt của anh yên bình thản nhiên, giống như dùng một loại ngữ khí vô cùng tự nhiên nói ra.

Ô Đào nghĩ nghĩ: "Liệu có ảnh hưởng thời gian của anh không?”Diệp Uẩn Niên: "Dù sao anh cũng không đi học, anh ở nhà đọc sách.

Em có thể tới, để cùng anh học.

Ô Đào: "Trong nhà anh có người đúng không, liệu có quấy rầy người trong nhà anh hay không?” Diệp Uẩn Niên: "Cha mẹ anh không ở nơi này, mà ở đại viện cơ quan phía tây ngoại ô trên đường Thúy Vi, nơi này chỉ có anh và ông của anh ở, còn có một vị thân thích nữa của nhà anh, giúp đỡ bọn anh làm việc nhà.

Hôm nay ông của anh đi đến đơn vị, không có ở nhà, thân thích cũng có chút chuyện, anh đọc sách mệt mỏi nên tự mình ra ngoài ăn một chút gì đó.

Ô Đào giật mình: "Như vậy à, hèn chi anh hay đi một mình”Cô bé nghĩ nghĩ: "Em hiện tại đã đi học rồi, đi học rất tốt, em rất thích học.

Em không sợ môn toán nhưng lại sợ ngữ văn, có vài chữ em không biết, cũng không ai dạy em, ghép vần em cũng không hiểu, hoàn toàn không biết phải học làm sao?Diệp Uẩn Niên nghe vậy, nghiêm túc nghĩ nghĩ: "Anh biết chữ, có thể dạy em học chữ, nhưng mà anhcũng không hiểu ghép vần hiện đại”Nói xong, cậu giải thích nói: "Trong nhà của anh có hai bộ từ điển, nhưng mà dùng cách ghép vần dân quốc chú, đều không có ghép vần hiện đại”Nhưng Ô Đào nào hiểu những thứ này, cô bé cảm thấy có thể biết chữ đã là vô cùng ghê gớm rồi! Ô Đào ngạc nhiên hỏi: "Thật sao? Anh thật sự có thể dạy em biết chữ sao?”Kỳ thật vẫn có chút xấu hổ, dù sao thì cũng không quá thân quen, không thể phiền toái người khác như vậy, nhưng mà trong vô thức, cô bé vẫn hi vọng có thể.

Cô bé muốn học tập, muốn tiến lên, thậm chí, cô bé còn muốn tiếp xúc nhiều hơn nữa với Diệp Uẩn Niên.

Có thể là bởi vì, Diệp Uẩn Niên đã được trải qua cuộc sống sinh hoạt mà đời này cô bé đều không thể có.

Diệp Uẩn Niên: "Nhà anh cách nơi này không xa, có một vài sách có thể đọc, an dẫn em đi”Ô Đào hơi do dự một chút, cô bé cúi đầu nhìn bộ dáng của mình.

Ai ngừ Diệp Uẩn Niên lại nói: "Đi thôiNói xong, vậy mà còn dắt tay cô bé.

Bị dắt tay, Ô Đào có chút cứng ngắc, trong đầu không ngừng nghĩ mình có nên rụt tay lại hay không, nhưng mà nhìn thấy Diệp Uẩn Niên giống như không để ý, cô bé cũng đành phải cố gắng để chomình không suy nghĩ nữa.

Nhà Diệp Uẩn Niên ở phố Thập Cẩm Hoa Viên, không bao lâu đã đến, tiến vào hẻm, Diệp Uẩn Niên dừng ở một chỗ trước cửa: "Đây là nhà anh.

Ô Đào nhìn sang, đây là một chỗ Tứ Hợp Viện.

Cô bé từng lờ mờ nghe ông bà nhắc đến, đây là một đại môn rộng kiểu cũ, trước cửa có cổng tò vò rất sâu, đại môn hơi thời đại, nặng nề mà cổ xưa.

Diệp Uẩn Niên tốn sức lắm mới mở cửa lớn ra được, rồi dẫn Ô Đào đi vào, vừa đi vừa nói: "Nhà anh là viện tử ba cửa hai đường, hậu viện có thể thông đến đường phố phía sau, nhưng mà sau giải phóng, một nhà nhiều nhất chỉ có thể có mười ba gian phòng, cho nên nhà anh phải chia cắt viện tử bán đi.

Hiện tại nhà anh ở chỗ này, mười hai gian phòng.

Ngữ khí cậu nói chuyện, giống như chỗ này rất là keo kiệt, nhưng mà Ô Đào nhìn một chút thì đã thấy được trọn vẹn trong đại viện bọn họ có bảy tám gia đình ở.

Tiến vào viện tử, bên cửa có treo hoa và tường xây làm bình phong ở cổng, gần cửa sổ trong viện có trồng một cái cây, ở chân tường các tòa phòng còn chất đống một vài tạp vật dùng vải bố đan dệt vào, nhìn qua giống như cái rương đồ dùng trong nhà, đều dùng dây thừng trói kỹ, phía trên còn dán giấy niêm phong.

Diệp Uẩn Niên thấy Ô Đào nhìn về phía đống tạp vật kia, liền giải thích nói: "Năm trước nhà bọn anh lấy đồ của nhà không ít người, ông của anh nói nhà chúng ta không thể để lộ được, cho nên mới tìm người tới chủ động thu đồ.

Nhưng mà bọn họ có lẽ là vì quá bận rộn, nên sau đó chỉ chỉnh lý một vàithứ mà vẫn luôn không dọn đi?Ô Đào hơi kinh ngạc, nghĩ thầm, còn có thể như vậy?Nhà cô bé nghèo, đa số người trong đại viện nhà cô bé cũng không có gì để lấy, cho nên chuyện lấy đồ này, cô bé chỉ nghe nói qua việc nhà ai bị tịch thu, chứ chưa từng gặp qua, cũng không biết hoa ra còn có thể lấy đồ như thế.

Diệp Uẩn Niên nhìn những đồ vật bị niêm phong ở trong nhà, nói: "Ông của anh nói, như vậy cũng tốt, ông ấy còn có thể quản lý, có thể chú ý mấy ngày được mấy ngày.

.
 
Thập Niên 60 Phim Phóng Sự So Sánh Vận Mệnh
Chương 43: 43: Nhà Diệp Uẩn Niên 1


Ô Đào ban đầu còn có chút kinh hoàng, cô bé cảm thấy dáng vẻ bết bát nhất của mình lại bị một người rất có thể diện thấy được.

Cô bé hơi luống cuống nắm tro bếp trong tay, không biết nên làm sao cho phải, cũng không biết phải nói cái gì, trong đầu chính là trống không.

Diệp Uẩn Niên lại ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn cái cào nhỏ của cô bé, sau đó dùng tay mà sờ cái cào nhỏ kia.

Ô Đào vội nói: "Anh đừng đụng, cái này rất bẩn.

Diệp Uẩn Niên: "Bẩn? Không phải em đang cầm sao?”Ô Đào: "Không giống!”Làm sao có thể giống được!Diệp Uẩn Niên liền buông cái cào kia xuống, sau đó nói với Ô Đào: "Lần trước không phải em đã hỏi anh là có thể nhờ ông của anh dạy cho em được hay không sao, sau đó anh đã hỏi ông của anh rồi, ông của anh nói, ông ấy đúng là rất bận, không có thời gian dạy em, nhưng mà ông nói nếu như anh đồng ý thì anh có thể dạy em.

Diệp Uẩn Niên gật đầu: "Đúng, anh biết rất nhiều chữ, đã đọc qua không ít sách, em muốn học cái gì, anh đều có thể dạy em.

Ô Đào nhìn về phía Diệp Uẩn Niên, lúc nói đến đây, Diệp Uẩn Niên không có bất kỳ ý tứ gì khác, ánh mắt của anh yên bình thản nhiên, giống như dùng một loại ngữ khí vô cùng tự nhiên nói ra.

Ô Đào nghĩ nghĩ: "Liệu có ảnh hưởng thời gian của anh không?”Diệp Uẩn Niên: "Dù sao anh cũng không đi học, anh ở nhà đọc sách.

Em có thể tới, để cùng anh học.

Ô Đào: "Trong nhà anh có người đúng không, liệu có quấy rầy người trong nhà anh hay không?” Diệp Uẩn Niên: "Cha mẹ anh không ở nơi này, mà ở đại viện cơ quan phía tây ngoại ô trên đường Thúy Vi, nơi này chỉ có anh và ông của anh ở, còn có một vị thân thích nữa của nhà anh, giúp đỡ bọn anh làm việc nhà.

Hôm nay ông của anh đi đến đơn vị, không có ở nhà, thân thích cũng có chút chuyện, anh đọc sách mệt mỏi nên tự mình ra ngoài ăn một chút gì đó.

Ô Đào giật mình: "Như vậy à, hèn chi anh hay đi một mình”Cô bé nghĩ nghĩ: "Em hiện tại đã đi học rồi, đi học rất tốt, em rất thích học.

Em không sợ môn toán nhưng lại sợ ngữ văn, có vài chữ em không biết, cũng không ai dạy em, ghép vần em cũng không hiểu, hoàn toàn không biết phải học làm sao?Diệp Uẩn Niên nghe vậy, nghiêm túc nghĩ nghĩ: "Anh biết chữ, có thể dạy em học chữ, nhưng mà anhcũng không hiểu ghép vần hiện đại”Nói xong, cậu giải thích nói: "Trong nhà của anh có hai bộ từ điển, nhưng mà dùng cách ghép vần dân quốc chú, đều không có ghép vần hiện đại”Nhưng Ô Đào nào hiểu những thứ này, cô bé cảm thấy có thể biết chữ đã là vô cùng ghê gớm rồi! Ô Đào ngạc nhiên hỏi: "Thật sao? Anh thật sự có thể dạy em biết chữ sao?”Kỳ thật vẫn có chút xấu hổ, dù sao thì cũng không quá thân quen, không thể phiền toái người khác như vậy, nhưng mà trong vô thức, cô bé vẫn hi vọng có thể.

Cô bé muốn học tập, muốn tiến lên, thậm chí, cô bé còn muốn tiếp xúc nhiều hơn nữa với Diệp Uẩn Niên.

Có thể là bởi vì, Diệp Uẩn Niên đã được trải qua cuộc sống sinh hoạt mà đời này cô bé đều không thể có.

Diệp Uẩn Niên: "Nhà anh cách nơi này không xa, có một vài sách có thể đọc, an dẫn em đi”Ô Đào hơi do dự một chút, cô bé cúi đầu nhìn bộ dáng của mình.

Ai ngừ Diệp Uẩn Niên lại nói: "Đi thôiNói xong, vậy mà còn dắt tay cô bé.

Bị dắt tay, Ô Đào có chút cứng ngắc, trong đầu không ngừng nghĩ mình có nên rụt tay lại hay không, nhưng mà nhìn thấy Diệp Uẩn Niên giống như không để ý, cô bé cũng đành phải cố gắng để chomình không suy nghĩ nữa.

Nhà Diệp Uẩn Niên ở phố Thập Cẩm Hoa Viên, không bao lâu đã đến, tiến vào hẻm, Diệp Uẩn Niên dừng ở một chỗ trước cửa: "Đây là nhà anh.

Ô Đào nhìn sang, đây là một chỗ Tứ Hợp Viện.

Cô bé từng lờ mờ nghe ông bà nhắc đến, đây là một đại môn rộng kiểu cũ, trước cửa có cổng tò vò rất sâu, đại môn hơi thời đại, nặng nề mà cổ xưa.

Diệp Uẩn Niên tốn sức lắm mới mở cửa lớn ra được, rồi dẫn Ô Đào đi vào, vừa đi vừa nói: "Nhà anh là viện tử ba cửa hai đường, hậu viện có thể thông đến đường phố phía sau, nhưng mà sau giải phóng, một nhà nhiều nhất chỉ có thể có mười ba gian phòng, cho nên nhà anh phải chia cắt viện tử bán đi.

Hiện tại nhà anh ở chỗ này, mười hai gian phòng.

Ngữ khí cậu nói chuyện, giống như chỗ này rất là keo kiệt, nhưng mà Ô Đào nhìn một chút thì đã thấy được trọn vẹn trong đại viện bọn họ có bảy tám gia đình ở.

Tiến vào viện tử, bên cửa có treo hoa và tường xây làm bình phong ở cổng, gần cửa sổ trong viện có trồng một cái cây, ở chân tường các tòa phòng còn chất đống một vài tạp vật dùng vải bố đan dệt vào, nhìn qua giống như cái rương đồ dùng trong nhà, đều dùng dây thừng trói kỹ, phía trên còn dán giấy niêm phong.

Diệp Uẩn Niên thấy Ô Đào nhìn về phía đống tạp vật kia, liền giải thích nói: "Năm trước nhà bọn anh lấy đồ của nhà không ít người, ông của anh nói nhà chúng ta không thể để lộ được, cho nên mới tìm người tới chủ động thu đồ.

Nhưng mà bọn họ có lẽ là vì quá bận rộn, nên sau đó chỉ chỉnh lý một vàithứ mà vẫn luôn không dọn đi?Ô Đào hơi kinh ngạc, nghĩ thầm, còn có thể như vậy?Nhà cô bé nghèo, đa số người trong đại viện nhà cô bé cũng không có gì để lấy, cho nên chuyện lấy đồ này, cô bé chỉ nghe nói qua việc nhà ai bị tịch thu, chứ chưa từng gặp qua, cũng không biết hoa ra còn có thể lấy đồ như thế.

Diệp Uẩn Niên nhìn những đồ vật bị niêm phong ở trong nhà, nói: "Ông của anh nói, như vậy cũng tốt, ông ấy còn có thể quản lý, có thể chú ý mấy ngày được mấy ngày.

.
 
Thập Niên 60 Phim Phóng Sự So Sánh Vận Mệnh
Chương 44: 44: Nhà Diệp Uẩn Niên 1


Ô Đào ban đầu còn có chút kinh hoàng, cô bé cảm thấy dáng vẻ bết bát nhất của mình lại bị một người rất có thể diện thấy được.

Cô bé hơi luống cuống nắm tro bếp trong tay, không biết nên làm sao cho phải, cũng không biết phải nói cái gì, trong đầu chính là trống không.

Diệp Uẩn Niên lại ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn cái cào nhỏ của cô bé, sau đó dùng tay mà sờ cái cào nhỏ kia.

Ô Đào vội nói: "Anh đừng đụng, cái này rất bẩn.

Diệp Uẩn Niên: "Bẩn? Không phải em đang cầm sao?”Ô Đào: "Không giống!”Làm sao có thể giống được!Diệp Uẩn Niên liền buông cái cào kia xuống, sau đó nói với Ô Đào: "Lần trước không phải em đã hỏi anh là có thể nhờ ông của anh dạy cho em được hay không sao, sau đó anh đã hỏi ông của anh rồi, ông của anh nói, ông ấy đúng là rất bận, không có thời gian dạy em, nhưng mà ông nói nếu như anh đồng ý thì anh có thể dạy em.

Diệp Uẩn Niên gật đầu: "Đúng, anh biết rất nhiều chữ, đã đọc qua không ít sách, em muốn học cái gì, anh đều có thể dạy em.

Ô Đào nhìn về phía Diệp Uẩn Niên, lúc nói đến đây, Diệp Uẩn Niên không có bất kỳ ý tứ gì khác, ánh mắt của anh yên bình thản nhiên, giống như dùng một loại ngữ khí vô cùng tự nhiên nói ra.

Ô Đào nghĩ nghĩ: "Liệu có ảnh hưởng thời gian của anh không?”Diệp Uẩn Niên: "Dù sao anh cũng không đi học, anh ở nhà đọc sách.

Em có thể tới, để cùng anh học.

Ô Đào: "Trong nhà anh có người đúng không, liệu có quấy rầy người trong nhà anh hay không?” Diệp Uẩn Niên: "Cha mẹ anh không ở nơi này, mà ở đại viện cơ quan phía tây ngoại ô trên đường Thúy Vi, nơi này chỉ có anh và ông của anh ở, còn có một vị thân thích nữa của nhà anh, giúp đỡ bọn anh làm việc nhà.

Hôm nay ông của anh đi đến đơn vị, không có ở nhà, thân thích cũng có chút chuyện, anh đọc sách mệt mỏi nên tự mình ra ngoài ăn một chút gì đó.

Ô Đào giật mình: "Như vậy à, hèn chi anh hay đi một mình”Cô bé nghĩ nghĩ: "Em hiện tại đã đi học rồi, đi học rất tốt, em rất thích học.

Em không sợ môn toán nhưng lại sợ ngữ văn, có vài chữ em không biết, cũng không ai dạy em, ghép vần em cũng không hiểu, hoàn toàn không biết phải học làm sao?Diệp Uẩn Niên nghe vậy, nghiêm túc nghĩ nghĩ: "Anh biết chữ, có thể dạy em học chữ, nhưng mà anhcũng không hiểu ghép vần hiện đại”Nói xong, cậu giải thích nói: "Trong nhà của anh có hai bộ từ điển, nhưng mà dùng cách ghép vần dân quốc chú, đều không có ghép vần hiện đại”Nhưng Ô Đào nào hiểu những thứ này, cô bé cảm thấy có thể biết chữ đã là vô cùng ghê gớm rồi! Ô Đào ngạc nhiên hỏi: "Thật sao? Anh thật sự có thể dạy em biết chữ sao?”Kỳ thật vẫn có chút xấu hổ, dù sao thì cũng không quá thân quen, không thể phiền toái người khác như vậy, nhưng mà trong vô thức, cô bé vẫn hi vọng có thể.

Cô bé muốn học tập, muốn tiến lên, thậm chí, cô bé còn muốn tiếp xúc nhiều hơn nữa với Diệp Uẩn Niên.

Có thể là bởi vì, Diệp Uẩn Niên đã được trải qua cuộc sống sinh hoạt mà đời này cô bé đều không thể có.

Diệp Uẩn Niên: "Nhà anh cách nơi này không xa, có một vài sách có thể đọc, an dẫn em đi”Ô Đào hơi do dự một chút, cô bé cúi đầu nhìn bộ dáng của mình.

Ai ngừ Diệp Uẩn Niên lại nói: "Đi thôiNói xong, vậy mà còn dắt tay cô bé.

Bị dắt tay, Ô Đào có chút cứng ngắc, trong đầu không ngừng nghĩ mình có nên rụt tay lại hay không, nhưng mà nhìn thấy Diệp Uẩn Niên giống như không để ý, cô bé cũng đành phải cố gắng để chomình không suy nghĩ nữa.

Nhà Diệp Uẩn Niên ở phố Thập Cẩm Hoa Viên, không bao lâu đã đến, tiến vào hẻm, Diệp Uẩn Niên dừng ở một chỗ trước cửa: "Đây là nhà anh.

Ô Đào nhìn sang, đây là một chỗ Tứ Hợp Viện.

Cô bé từng lờ mờ nghe ông bà nhắc đến, đây là một đại môn rộng kiểu cũ, trước cửa có cổng tò vò rất sâu, đại môn hơi thời đại, nặng nề mà cổ xưa.

Diệp Uẩn Niên tốn sức lắm mới mở cửa lớn ra được, rồi dẫn Ô Đào đi vào, vừa đi vừa nói: "Nhà anh là viện tử ba cửa hai đường, hậu viện có thể thông đến đường phố phía sau, nhưng mà sau giải phóng, một nhà nhiều nhất chỉ có thể có mười ba gian phòng, cho nên nhà anh phải chia cắt viện tử bán đi.

Hiện tại nhà anh ở chỗ này, mười hai gian phòng.

Ngữ khí cậu nói chuyện, giống như chỗ này rất là keo kiệt, nhưng mà Ô Đào nhìn một chút thì đã thấy được trọn vẹn trong đại viện bọn họ có bảy tám gia đình ở.

Tiến vào viện tử, bên cửa có treo hoa và tường xây làm bình phong ở cổng, gần cửa sổ trong viện có trồng một cái cây, ở chân tường các tòa phòng còn chất đống một vài tạp vật dùng vải bố đan dệt vào, nhìn qua giống như cái rương đồ dùng trong nhà, đều dùng dây thừng trói kỹ, phía trên còn dán giấy niêm phong.

Diệp Uẩn Niên thấy Ô Đào nhìn về phía đống tạp vật kia, liền giải thích nói: "Năm trước nhà bọn anh lấy đồ của nhà không ít người, ông của anh nói nhà chúng ta không thể để lộ được, cho nên mới tìm người tới chủ động thu đồ.

Nhưng mà bọn họ có lẽ là vì quá bận rộn, nên sau đó chỉ chỉnh lý một vàithứ mà vẫn luôn không dọn đi?Ô Đào hơi kinh ngạc, nghĩ thầm, còn có thể như vậy?Nhà cô bé nghèo, đa số người trong đại viện nhà cô bé cũng không có gì để lấy, cho nên chuyện lấy đồ này, cô bé chỉ nghe nói qua việc nhà ai bị tịch thu, chứ chưa từng gặp qua, cũng không biết hoa ra còn có thể lấy đồ như thế.

Diệp Uẩn Niên nhìn những đồ vật bị niêm phong ở trong nhà, nói: "Ông của anh nói, như vậy cũng tốt, ông ấy còn có thể quản lý, có thể chú ý mấy ngày được mấy ngày.

.
 
Thập Niên 60 Phim Phóng Sự So Sánh Vận Mệnh
Chương 45: 45: Phòng Ở Cũ 2


Mặt cô bé đỏ lên, trực tiếp đứng dậy, lớn tiếng nói: "Bác, lúc bác đọc sách, cha con có nói cái gì bác không? Bác không phải cũng -biết chữ sao? Nhà chúng ta cũng không thể cứ càng ngày càng kém cỏi đi được!”Giang Hiểu Nguyệt nghe vậy, giân đữ: "Này, nàyBà ta đã quen to mồm sai bảo, từ trước đến nay Ninh Diệu Hương đều phải nể mặt bà ta, nào ngờ cháu gái lại có thể cãi lạimình.

Cho nên bà ta nhất thời còn không kịp phản ứng.

Ô Đào: "Dù thế nào con cũng đọc sách, con muốn đọc sách!”Giang Hiểu Nguyệt: "Cậu nhìn xem, cậu nhìn con nhóc chết tiệt kia đi, còn ra cái thể thống gì nữa!” Bên cạnh Giang Diên Sơnthấy vậy, lập tức cầm lấy tẩu hút thuốc ngăn cô bé lại: "Chị, có chuyện gì từ từ nói, không thể tức giận với trẻ con!”Giang Hiểu Nguyệt: "Trẻ con cũng không thể nói như vậy!”Nhưng Giang Diên Sơn lại nói: "Ngày hôm nay tới là để nói chuyện đứng đắn, làm ầm ï làm gì!” Giang Diên Sơn nói xong, |Giang Hiểu Nguyệt cũng nhớ ra, trừng Ô Đào một cái, cuối cùng cũng nhịn |được.

|Ô Đào vốn tưởng là việc sẽ dừng tại đây, cô bé đã nghĩ kỹ, làm loạn thủ làm loạn, dù sao cô bé cũng còn nhỏ, không sợ mất mặt,Cô bé cứ khóc, khóc cho cả đại viện nhìn, để họ xen vào nói giúp cô bé, để cho cô bé đi học! |Nhưng mà nghe bọn họ nói, còn có chuyện khác nữa sao? |Lúc này, liền nghe Giang Diên Sơn nói: "Anh nói này em dâu, anh phải nói chuyện nghiêm túc với em, chúng ta cần thương |lượng một chút.

Đều là người một nhà cả, có chuyện gì, ta đều thương lượng được.

Ninh Diệu Hương nghe xong, trên mặt nhàn nhạt: "Bác nó, bác có chuyện gì thì cứ nói.

Giang Diên Sơn đập tắt điếu thuốc lá ở trên cái bàn, lúc này mới chậm rã nói: "Em biết đấy, thằng hai nhà anh đang có ngườiyêu, nhà gái người ta nói là muốn tới nhà ta nhìn một chút, nhìn xem nhà chúng ta thế nào.

Em nói xem, nhà bọn anh có hai đứa con đã ở hai gian phòng rồi, thằng cả kết hôn được một gian, hiện tại thằng hai còn ở cùng.

bọn anh, cơn gái nhà người ta nhìn chắc chắn là sẽ ghét bỏ, cho nên anh nghĩ— — “Nói đến đây, trên mặt ông ta hiếm khi nào tỏ ra vẻ thân thiết: "Đến lúc đó để nhà gái tới nhà các em, như vậy ngoài mặt anhcũng đẹp mắt, chuyện vợ của thằng hai cũng được giải quyết.

”Trái tim Ô Đào bỗng nhiên trầm xuống.

Cô bé lập tức hiểu rõ.

Đây là tới đoạt nhà!Rất nhiều tin tức bên trong bộ phim phóng sự kia đối với Ô Đào mà nói, vượt xa khả năng lý giải của cô bé, nhưng mà cô bé vẫncố gắng nhớ kỹ nội dung bên trong đó.

Cô bé nhớ chuyện này đã từng được nhắc đến, nói là vốn trong nhà có hai gian, kết quả sau này chỉ có một gian, cho nên sau khilớn lên anh trai kết hôn, nhưng mà phòng ở không đủ dùng nên cô bé đã chủ động ra ngoài thuê phòng ở, rồi sau đó liền bắtđầu cuộc sống lang bạt kỳ hồ.

Lúc ấy cô bé cũng không hiểu rõ, rð ràng trong nhà có phòng ở, có thể phân hai, tại sao lại thành một gian, hiện tại cô bé đã hiểurốtHóa ra bác đã chọn phòng nhà cô bé, hiện tại ngoài miệng nói là cho nhà gái tạm thời sử dụng, nhưng kỳ thật là đến lúc người tagã tới thì sẽ cho gả vào căn phòng này.

Nhà mình nếu như không đồng ý, người ta sẽ nói mình phá hủy hôn sự của bọn họ, nói nhà mình không có lương tâm.

Về phần về sau, người ta kết hôn và sinh con, sinh con còn phải nuôi con, tóm lại chính là thinh thần dễ đưa thần khó, phòngnày đừng mong trở về nữa!Ô Đào chỉ cảm thấy sức lực toàn thân dâng lên, cô bé ngồi ở chỗ đó, cứng đờ nắm chặt nắm đấm, nhìn bác trai và bác gái.

Không được, nhất định không được, dù thế nào cũng không thể cho mượn gian phòng kia, cho mượn xong, khẳng định làkhông trở lại được!Ninh Diệu Hương nghe thấy, hiển nhiên là không quá vui lòng, chỉ nói là: "Em nói này, bác nó à, gian phòng kia nhà em cũngđặt nhiều đồ, bác xem đồ trong nhà đều chất đống hết ở bên kia, nhà gái người ta đến đây nhìn thấy, lỡ như ghét bỏ, làm hủyhoại mối hôn sự này thì chúng em cũng không đảm đương nổi trách nhiệm!”Giang Diên Sơn nghe xong, lập tức nói: "Em dâu, chuyện này em khỏi phải quan tâm, em cứ yên tâm đi, đến lúc đó bọn em sẽ tựđọn đẹp rồi sẽ chuyển ít đồ tới, thu dọn phòng này cho em.

Đến lúc đó, chắc chắn là nhìn sạch hơn so với hiện tại!”Giang Hiểu Nguyệt cũng nói: "Đúng, đều là người trong nhà, phòng ở của mình kiểu gì cũng phải đọn đẹp.

Tuệ Vân, em cũng đừng để ý quá.

Nhưng mà Ô Đào nghe lời này, trong lòng lập tức bùng lửa giận.

Nếu như trước kia, cô bé chỉ là trẻ con, đương nhiên sẽ không quan tâm những thứ này, cô bé nào biết được sự tình bên trongđótNhưng khi cô bé nghĩ đến việc phòng này mất, nghĩ đến bị người ta lấy đi, lại quay đầu lại nhìn, cho dù là có không hiểuchuyện thì cũng hiểu rõ.

Chuyện này rõ ràng là bọn họ muốn chiếm luôn căn phòng này mà?Ô Đào gấp đến độ yết hầu phát khô, cô bé siết chặt nắm đấm, không nhịn được lớn tiếng nói: "Nhà kia con cần đùng, con muốn.

đi ngủ, không thể cho người khác ở”.
 
Thập Niên 60 Phim Phóng Sự So Sánh Vận Mệnh
Chương 46: 46: Phòng Ở Cũ 3


Cô bé nói quá đột ngột, âm thanh vừa ra, Giang Hiểu Nguyệt và Giang Diên Sơn đều nhìn về phía côbé.

Ô Đào lấy đũng khí nói: "Gian phòng kia hiện tại đặt dụng cụ, nhưng con hiện tại đi học, bạn học con nói, bọn họ cũng có mộtcái phòng riêng.

DDù có học muộn cũng không quấy rầy người khác, con cũng muốn có một cái phòng riêng”Cô bé lời nói này xong, Giang Hiểu Nguyệt lập tức bật cười, sau đó Giang Diên Sơn cũng ha ha cười.

Sau đó, bọn họ tiếp tục nói chuyện với Ninh Diệu Hương, hoàn toàn không muốn phản ứng với Ô Đào.

Giang Hiểu Nguyệt: "Tuệ Vân, chúng ta đều là người một nhà, một cái tay không viết ra được hai chữ Giang.

Chị đây là bác lớn trong nhà, Diên Tân mất mấy năm rồi, trong nhà có chuyện gì, chị đều làm chủ, toàn gia chúng ta giúp đỡ lẫnnhau.

DDù sao đây cũng là thời điểm then chốt của Thế Quý, em nói xem, hai mươi tuổi ra mặt trẻ ranh nhưng người to xác thì cũng.

phải cưới vợ.

Có em giúp đỡ, để cho nó thuận lợi có người yêu, rồi sẽ vô cùng cao hứng kết hôn, toàn gia đều vuï!”Ninh Diệu Hương còn chưa mở miệng, Giang Diên Sơn lại bắt đầu nói: "Em dâu, hiện tại Thế Quý phảikết hôn, ông bà sui gia bên kia nhất quyết muốn nhìn điều kiện nhà chúng ta, bọn nó đồng lứa nhỏ tuổi cái gì cũng đễ nói, cònNếu bởi vì chuyện nhà mà ảnh hưởng mối hôn sự thì trưởng bối là mình sẽ sai lầm lớn lắm.

Em đâu em nói có đúng hay không?”Giang Hiểu Nguyệt cũng nói: "Đúng vậy, ta là trưởng bối, phải suy nghĩ vì hậu bối, đó mới là đứng đắn, không thể tạo nghiệtđược!”Ninh Diệu Hương cuối cùng cũng mở miệng, thở dài một cái: "Cũng không phải là em không muốn, nhưng các bác nhìn xem,trong nhà có hai đứa bé, phòng này vẫn phải dùng, không thể bỏ đi được.

Giang Hiểu Nguyệt lập tức nói lớn hơn; "Trẻ con phải đùng? Trẻ con nhà em bao giờ mới lón? Hơn nữa, nhà Diên Sơn còn có haiđứa bé, nhà em đây không phải chỉ có một đứa con trai thôi sao? Hai đứa con trai kết hôn tối thiểu cần hai gian phòng, nhà em.

cần một gian phòng là được rồi!”Ô Đào không nhịn được xen vào: "Con không được coi là người sao?”Giang Diên Sơn liền trừng mắt: "Con nói cái gì đó, nhóc con, gả đi rồi, phòng ở nhà họ Giang ta còn có thể cho con ở hả?”Giang Hiểu Nguyệt cũng cười: "Nói đúng, đây không phải là hời cho người ngoài sao?”Thanh Đồng vẫn luôn ngồi xổm ở trước là đột nhiên đứng lên, đi đến trước mặt Giang Hiểu Nguyệt và Giang Diên Sơn, nói:"Bác gái, bác trai, không thể nói như thế, Ô Đào là em con, em con sao có thể tính là người ngoài?”Mặt Giang Diên Sơn liền trầm xuống: "Nhìn xem, đây là cách nói chuyện với người lớn hả? Trước mặt người lớn, mày có quyền.

nói chuyện sao?”Nhưng mà Thanh Đồng vẫn đứng thẳng lưng, nói: "Cha tôi không có ở đây, mẹ tôi là phụ nữ, em tôi còn nhỏ, trong nhà chỉ cómột mình tôi là nam tử hán, gặp phải chuyện gì, tôi cũng nên đứng ra nói chuyệnGiang Diên Sơn lập tức bị chế trụ, ông ta run lên hút một đểu thuốc, nhìn sang Giang Hiểu Nguyệt.

Giang Hiểu Nguyệt mặt lạnh nói: "Không biết còn tưởng rằng là chuyện lớn gì chứ, không phải chỉ là mượn đùng phòng ở mộtchút thôi sao, có cần thiết làm quá đến vậy hay không! Phòng này vốn là lúc trước các cụ phân cho Diên Tân, hiện tại nó khôngcòn, bác lớn là tao tại sao không thể đòi lại được?”Ninh Diệu Hương nghe đến đây, coi như là đã thấy rõ, đây chính là tới đòi nhà!Nhưng mà bà là quả phụ, mất chồng, cũng không tiện làm loạn với anh chị của chồng, nếu không chỉ sợ về sau sẽ không có aigiúp đỡ.

Thế là bà lập tức nói: "Chuyện này, em sẽ thương lượng lại”Ô Đào thấy anh trai mình ra mặt, cũng không nhịn được, trực tiếp đi lên, vuốt nước mắt, lớn tiếng nói: "Dù thế nào thì gianphòng kia con cũng cần dùng để học tập, con phải dùng để học tập! Con muốn có phòng ở của mình, không cho con ở, con sẽkhông sống được! Nếu ai chiếm phòng con, con sẽ liều mạng cùng người đó!”Nói xong, cô bé còn đậm chân nhảy lên cao: "Con mặc kệ, nếu ai đám dùng phòng con làm đám cưới, con ngày nào cũng sẽ ởphía bên ngoài cửa sổ khóc tang! Con sẽ khóc tang”Giang Hiểu Nguyệt và Giang Diên Sơn nghe lời này, cũng trợn mắt há hốc mồm.

Con bé Ô Đào này bình thường nhìn cũng không đáng chú ý, suốt ngày ra ngoài nhặt lõi than, cảngười xám xịt, sao tính tình lại đột nhiên thay đổi lớn như vậy.

Ninh Diệu Hương bất đắc đ* nhìn Giang Hiểu Nguyệt: "Bác gái, bác nhìn xen, đứa nhỏ này không hiểu chuyện, em cũng khôngcòn cách nào khác.

.
 
Thập Niên 60 Phim Phóng Sự So Sánh Vận Mệnh
Chương 47: 47: Phòng Ở Cũ 4


964 chữGiang Hiểu Nguyệt và Giang Diên Sơn rất bất đắc đ*, cuối cùng Giang Diên Sơn đành hứa là có thể cho bọn họ chút lợi ích,Giang Hiểu Nguyệt còn nói: "Một mình em mang theo hai đứa bé, hiện tại thế đạo như vậy, có chuyện gì, còn không phải là cầnđựa vào các anh chị sao?”Chờ bọn họ đi rồi, Ô Đào lập tức cầm cây chổi và khăn lau lên, hung hăng quét rồi chà xát những vết tích khói bụi kia, Thanh.

Đồng còn bưng nước cọ nồi lên, trực tiếp hất ra ngoài.

Ninh Diệu Hương hỗ cũng không ngăn được.

Một lát sau, liền nghe thấy ngoài cửa lớn "ùm” một tiếng, hình như xa xa còn có tiếng kêu sợ hãi.

Ô Đào biết, Thanh Đồng đã giội nước bẩn, một chậu nước giội ra ngoài, cho đù không trực tiếp giỏi vào người thì có lẽ cũng sẽtung tóe lên trên người bọn họ.

Đáng đời!Thanh Đồng trở về, vẫn còn kìm nén bực bội: "Mẹ, nhà chúng ta không thể để cho bọn họ dùng, bây giờ nói là có người yêu, vềsau còn chưa biết sẽ làm gì, đây chính là muốn ở mà không muốn trả!” Ninh Diệu Hương nghĩ một lát rồi mới nói: "Nhưng bây.

giờ bọn họ một người là bác cả, một người là bác hai, chúng ta là cô bé nhỉ quả mẫu, nếu như không nhờ bọn bọn họ thì ngàytháng sau đó cũngkhông đễ chịu?Ô Đào nghe xong, lập tức nói: "Cho đù cuộc sống không dễ chịu thì cũng không thể không duyên cớ ném một gian phòng rangoài!”Ninh Diệu Hương: "Phòng này của chúng ta là của chính phủ, chỗ quản lý bất động sản, kỳ thật cũng không thuộc về chúng ta! Ô Đào nghe xong, trong lòng liền hiểu rõ.

Mẹ một là không nỡ, muốn từ chối, nhưng lại sợ đắc tội hai người kia, cho nên lại tự mình an ủi mình, nói là có cho cũng không.

quan trọng.

Loại ý nghĩ này đương nhiên không được!Ô Đào lập tức nói: "Mẹ, chuyện tương lai ai mà biết được, con ở phòng này, thì có thể ở cả một đời, cũng không thể vì khôngmuốn đắc tội người ta mà liền cho phòng ở của chúng ta cho người ta.

Ngày nào đó người ta lại muốn nữa, chúng ta chẳng lẽ lại cho tiếp?”Thanh Đồng cũng nói: "Mẹ, mẹ đừng nói nữa, phòng này, cho đù đánh chết bọn con cũng không cho bọn họ đùng! Ô Đào,không phải nói là nó muốn đùng sao? Tại sao lại phải cho bọn họ? Bọn họ trên đưới mồm mép đụng một cái là muốn phòng ởcủa chúng ta? Đây chính là ức h**p người!”Ô Đào: "Không cho con dùng, con sẽ không dừng lại! Bà ta là bác cả, con không dám đắc tội, vậy về sau con sẽ là bác cả của nhàta.

Bọn họ ở nơi này bắt nạt con, con về sau ngày nào cũng về đằng ngoại gây chuyện!”Thanh Đồng: "Mẹ, mẹ nhìn xem, Ô Đào lợi hại thật đó, nó chính là bác cả tương lai nhà ta chứ còn gì nữa”Ninh Diệu Hương nhất thời cũng không nói được cái gì, cuối cùng nói: "Nếu không phải là cha các con mất sớm thì còn lâu mẹmới chịu cơn giận như thế!”Ô Đào nói: "Mẹ, con có một ý tưởng”Ninh Diệu Hương: "Ý tưởng gì?”Ô Đào: "Phòng này, bọn họ nói là cho người yêu anh hai xem qua, như vậy thì sau này chắc chắn sẽ đùng đến.

Chuyện này không cần phải nói, cũng đừng nghĩ che giấu được.

Nếu đây đã là phòng ở của chúng ta thì cũng không riêng gì việc chúng ta có nguyện ý hay không, còn phải xem hàng xóm củachúng ta, cho nên con nghĩ, chúng ta có thể mời người trong đại viện chủ trì công đạo cho chúng ta, nói xem chuyện này có ổnhay không? Nếu như người trong đại viện cũng đều cảm thấy là không thích hợp để cho người ngoài vào ở thì chúng ta sẽ có cáiÝ vào, muốn cự tuyệt cũng sẽ có lực lượng.

Bọn họ dám khi dễ chúng ta, nhưng sẽ không dám đắc tội với cả đám người trong đại viện chúng ta.

Biện pháp này, Ô Đào cũng đã nghĩ tới từ lâu, bởi vì trước kia lúc cụ ông nhà họ Hồ mất, ba đứa con trai muốn chia phòng, rồilàm náo loạn cả lên.

Cũng may có người trong đại viện chủ trì công đạo, giúp đỡ nói chuyện nên mới giải quyết xong việc này.

Thanh Đồng nghe xong, cũng liên tục gật đầu: "Đúng, việc này có thể nhờ người trong đại viện chúng ta ra mặt, hỏi ý bọn họmột chút! Đặc biệt là nhà Huân Tử, nhà Huân Tử bên cạnh chúng ta,nếu như bên cạnh đổi người gây nên động tĩnh, chắc chắn sẽ ảnh hưởng bọn họ!”Nếu thực sự là người chính phủ ra mặt thì chắc chắn là không ai dám nói, nhưng mà nếu như là bí mật chuyển thì mọi ngườihoàn toàn có tư cách nói!Ninh Diệu Hương nghe xong, nhíu mày nửa ngày, cắn răng nói: "Ô Đào nói có đạo lý, cứ làm như thế đi, chúng ta không thèmđếm xia, mua chút đồ tốt mời cả đại viện ăn, nhờ bọn họ giúp một chút, việc này không chừng có thể qua được”.
 
Thập Niên 60 Phim Phóng Sự So Sánh Vận Mệnh
Chương 48: 48: Đại Hội Thể Dục Thể Thao 1


Buổi tối, Ninh Diệu Hương hiếm khi nào bình tâm tĩnh khí nói chuyện với hai đứa bé, toàn gia cứ như vậy nằm ở trên giường,thương lượng chuyện trước mắt.

Việc này khiến Ô Đào ẩn ẩn cảm thấy, anh trai Thanh Đồng đã trưởng thành hơn, và mình hình như cũng đã trưởng thành hơn.

Trước lúc đó, họ vẫn vô thức cảm thấy mình là trẻ con, mẹ là người cao nhất trong nhà, không thể với tới.

Nhưng mà bây giờ cô bé đột nhiên hiểu rõ, mẹ một mình chống đỡ cái nhà này cũng không đễ dàng, bà ấy đã gặp phải rất nhiềuchuyện cũng là do mình không suy nghĩ tới.

Ví dụ như đi học, trong này nhất định có rất nhiều khó khăn, mình muốn đi học, mẹ phải nghĩ biện pháp giải quyết những khókhăn kia, nhưng mình lại chỉ nghĩ đến việc khóc rống quật cường tranh thủ.

Chuyện này khiến cô bé rất xấu hổ, cũng càng quyết định, mình nhất định phải cố gắng, cố gắng bảo vệ gian phòng kia, cố gắnghọc tập, thay đổi cuộc sống của mẹ và anh trai.

Nghĩ như vậy, cô bé liền bắt đầu suy nghĩ đến người trong đại viện.

Ở chỗ đại viện bọn họ, cô bé từng nghe lão nhân gia đề cập qua, nghe nói ở thời điểm dân quốc, đâyđã từng là phòng ở của một vị ủy viên trưởng dân quốc chính phủ, bốn mươi năm sau bị một vị yếu viên nguyên tỉnh Hà BắcTình ủy mua mất, mãi cho đến sau giải phóng, phòng này lúc đâu là Tứ Hợp Viện ba tiến bị chia ra làm bộ phận ba phân, việntử bọn họ ở chỉ là một viện tử trong đó, cách bố trí của viện này không phải là Tứ Hợp Viện chính thống, mà là hai hàng phòngở.

Trong viên tổng cộng có sáu gia đình, nhà mình chiếm hai gian phòng, bên tay phải nhà mình là nhà họ Lục, cũng chính là nhàHuân Tử.

Nhà bọn họ trước kia là Tứ Hợp Viện với nhà mình, sau này nhà kia bị chính phủ đông thành nhìn trúng, bồi thường một chúttiền, cho bọn họ an trí đến nơi đây, cho bọn họ bốn gian phòng.

Bên tay trái thì là nhà họ Hồ, ba người con trai nhà họ Hồ, nhưng mà trẻ con còn nhỏ, chỉ có một gian phòng, cuộc sống rất khókhăn.

Về phần đối điện, theo thứ tự là nhà Phan gia, ông lão đó không có con, có được một gian phòng, tiếp theo nhà bọn họ là nhàcủa một lão biên tập, có hai đứa con trai, đều đã tham gia công tác, vị lão biên tập kia hiện tại là cánh hữu, bình thường kiệm lờiít nói, xưa nay không nói lý.

Đối diện phía đông thì là nhà họ Phúc, nhà họ Phúc này là người trong đảng, làm việc chú trọng, quy củ lớn, nghe nói trước kiacũng từng khá giả nhựng mà bây giờ lại không ổn.

Chủ nhà Phúc Thụy là một người hám rượu, đầu trọc, thường xuyên uống say không biết cái gì.

Ô Đào suy nghĩ qua một hượt, nhà Hồng biên tập chắc chắn là không được, giúp không được gì, Phúc gia cũng không phảingười biết nói chuyện, còn Phan gia thì tâm địa cổ quái, không chừng có thểgiúp được một chút, còn có nhà Huân Tử nhà và nhà Thuận Tử, cũng có thể nói chuyện được.

Cô bé càng nghĩ, càng mong có thể bảo về được căn phòng này.

Cô bé biết về sau phòng ở này sẽ đặc biệt đặc biệt quý, đặc biệt là phòng nhà mình, đi qua Cảnh Sơn Hoa Viên cũng chủ mấtTnười phút.

Cảnh Sơn Hoa Viên chính là hậu hoa viên cố cung, quý giá biết bao nhiêu, về sau sợ là sẽ có giá trên trời.

Nếu như nhà mình có thể bảo vệ được gian phòng này, đù việc học tập của mình không ra làm sao, thì kiểu gì cũng sẽ sống tốthơn trong phim phóng sự.

Cứ như vậy suy nghĩ miên man, cô bé cuối cùng cũng đi ngủ.

Trong mộng, những mảnh nhỏ của bộ phim phóng sự kia liên tục xuất hiện, khiến cô bé không thể yên ổn.

Ngày hôm sau tỉnh lại rất sớm, Ô Đào đi nhặt lõi than, Thanh Đồng cũng đi cùng.

Nhặt được lõi than trở về, Ninh Diệu Hương đã làm xong cơm, ba người cùng nhau ăn.

Lúc đang ăn cơm, Ninh Diệu Hương nói ra đự định của mình, nói là trong nhà còn có phiếu phụ phẩm tích lũy trước kia, dựđịnh sai người mua mấy gói thuốc.

Đến lúc đó phân cho tất cả mọi người một chút, để mọi người giúp đỡ nói mấy câu.

Thanh Đồng nghĩ nghĩ: "Để con xem trong đơn vị con còn có cái gì, nếu có thì sẽ nghĩ biện pháp lấy„Ninh Diệu Hương khá là vui mừng: "Vậy thì tốt quá.

Lại khen: "Đi làm vẫn là tốt nhất, cho dù là công nhân tạm thời thì tốt xấu gì cũng quen biết, tin tức linh thông, có chuyện gìcũng có thể nói chuyện!”Lúc này khó tránh khỏi lại nói Ô Đào đông dài vài câu: "Con nói con đó, cứ nhất quyết muốn đi học, đến bây giờ cũng khôngthấy con biết được mấy chữ.

Ô Đào cũng không thèm để ý, dù sao mẹ của cô bé vẫn cho cô bé đi học, cô bé đã thỏa mãn rồi.

Vẽ phần nói gì thì cũng tùy tiện, cũng không rơi mất miếng thịt nào.

Chương 49: : Đại hội thể đục thể thao (2)1020 chữTrên đường đến trường học, Ô Đào vẫn nghĩ đến chuyện trong nhà, lúc này lại không khỏi nhớ tới rất nhiều chuyện khi còn bé.

Cô bé nhớ, lúc còn rất nhỏ, Giang Hiểu Nguyệt sẽ thỉnh thoảng lớn tiếng nói chuyện với mẹ, nói mẹ nấu cơm không ngon, nóimẹ không biết làm việc nhà, còn chỉ vào cái chén trong nhà nói cái này cần rửa sạch hơn, sao có thể làm giống như mẹ làm được.

Khi đó mẹ đường như cũng không nói lại cái gì, chỉ cúi đầu nghe, thậm chí còn cười làm lành với Giang Hiểu Nguyệt.

Xoay đầu lại, mẹ của cô bé tuy có tức giận nhưng cũng chỉ dám bí mật nói nhỏ.

Những việc này, cô bé nhìn thấy đã luôn cảm thấy không đúng, nhưng thật ra là không đúng chỗ nào, cô bé cũng không biết.

Hiện tại cô bé đột nhiên đã hiểu.

Đây dhính là ức h**p người!Ức h**p cô bé mất cha, không có trụ cột, biết mẹ cô bé mang theo cô bé và anh trai nên không đám trêu chọc thị phi, có chuyện gìcũng phải đựa vào chị chồng và anh chồng, cho nên mới phách lối như vậy, quả thực là leo lên đầu lên cổ người ta.

Thật sự là càng nghĩ càng giận.

Cứ như vậy mãi cho đến khi đến trường học, hôm nay kiểm tra vệ sinh ngoài Lý Kính Nguyên, còn có hai người nữa, không cóvệ sinh uỷ viên Nhiếp Chính Phương ức h**p người trước kia.

Cho nên lúc kiểm tra vệ sinh, cũng chỉ nhìn một chút tồi liền cho cô bé đi qua.

Ô Đào đi trước, bỏ hộp cơm vào nhà ăn, lúc này mới tiến vào phòng học.

TTiến vào phòng học, chỉ thấy các bạn học đang nghị luận, giống như là rất hưng phấn, cô bé hơi không hiểu, Mạnh Sĩ Huyền bêncạnh liền bắt đầu nói cho cô bé biết: "Cậu không biết sao, sắp mở đại hội thể đục thể thao!”Đại hội thể đục thể thao?Mạnh Sĩ Huyên biết cô bé không hiểu, liền giải thích: "Đúng vậy, trường học chúng ta hàng năm đều có một lần tổ chức đại hộithể dục thể thao mùa đông, nếu như có thể lấy được thứ tự thì còn có tiền thưởng đó!”Nghe đến tiền thưởng, con mắt Ô Đào liền sáng lên: "Có tiền thật sao?”Mạnh Sĩ Huyên cười lên: "Đúng vậy, có tiên?Ô Đào: "Cho bao nhiêu?”Mạnh Sĩ Huyên: "Tớ cũng không rõ lắm, thứ tự không giống như lần trước, lần trước Vương Tĩnh huy được hạng tư bóng bàn,hình như cho ba đồng?”Ba đồng? Ô Đào hào hứng hỏi lại: "Cho tận ba đồng”Mạnh Sĩ Huyên đã nhìn ra, Ô Đào muốn tham gia, liền nói: "Trong này có phân mấy hạng mục liền, cái mọi người chú ý nhấtchính là tranh tài bóng bàn, nhưng mà cậu biết đánh bóng bàn không?” Ô Đào thất vọng: "Tớ không biết đánh bóng bàn.

Bóng bàn phải có bệ bóng bàn, trong ngõ hẻm nhà cô bé có một cái viện có bệ bóng bàn, Huân Tử và mấy người khác hay qua.

đó đánh.

Đi sau thì sẽ phải chờ người ta đánh trước, người ta không đánh, mới có thể đánh, sao có thể tập luyện được tốt chứ.

Mà Ô Đào cũng không thể đánh được, cô bé cứ rảnh rỗi là sẽ đi nhặt lõi than, cũng không có thời gian chơi cái kia.

Mạnh Sĩ Huyên: "Nhảy cao nhảy xa ném tạ? Đúng rồi, cậu có thể tham gia thi chạy!”Ô Đào: "Thị chạy? Chính là chạy bộ sao?”Mạnh Sĩ Huyên gật đầu: "Đúng đúng đúng, chúng ta có thị chạy một trăm mét, cũng có thi chạy bốn trăm mét, cậu muốn thamgia cái nào cũng được”Ô Đào tính một cái: "Chỉ chạy một trăm mét thôi à? Có mấy bước đường à?”Mạnh Sĩ Huyên: "Đây là khảo nghiệm độ chạy nhanh thôi, một trăm mét ngắn như vậy, phản ứng.

không nhanh không có lực thì chỉ chớp mắt một cái, người khác đã đến điểm cuối cùng mà mình còn chưa cất bước đó.

Ô Đào: "Vậy lực bộc phát của t cũng rất tốt! Cô bé nhớ lúc ấy mấy người Anh Cửu đuổi cô bé, còn không đuổi kịp mà!Cô bé liền vội nói: "Nếu như tớ chạy, đến cả nam sinh liều mạng đuổi cũng không kịp được!” Mạnh Sĩ Huyên nghĩ cũng phải:"Lúc tranh tài sẽ phân nam nữ sinh riêng biệt, chắc chắn không thể nào để cậu so tài với nam sinh đâu.

Cậu có thể chạy qua những nữ sinh khác là cậu sẽ thắng, cậu mau đi báo danh!”Mạnh Sĩ Huyền lập tức kéo Ô Đào đi qua tìm ủy viên thể dục Vương Bồi Hâm, Vương Bồi Hâm đang phát sâu về hạng mục nữ.

sinh điền kinh, bởi thu thập không đủ người, nên vừa nhìn thấy Ô Đào tới báo danh thì rất là cao hứng.

Cậu ta hỏi Ô Đào báo cáo hạng mục gì, Ô Đào cũng không hiểu nhiều: "Có thể đồng thời báo cáo cả hai không?”Vương Bồi Hâm giật mình, xoa xoa tay cười nói: "Bạn học Ô Đào, một người nhiều nhất có thể báo cáo ba hạng mục! Nhìn xem,hạng mục đều ở nơi này, cậu xem một chút đi, cậu chạy bộ lợi hại như vậy, không báo danh tham gia đại hội thể dục thể thaothật là đáng tiếc, đây chính là cơ hội tốt làm vẻ vang cho lớp chúng ta!”Ô Đào nhìn một chút, chữ cô bé không hiểu nhiều, nhưng mà số lượng phía trên thì cô bé biết, thế là cô bé nói: "Thi chạy nữ mộttrăm mét, thị chạy nữ bốn trăm mét, còn có cái gì có thể báo nữa?”.
 
Thập Niên 60 Phim Phóng Sự So Sánh Vận Mệnh
Chương 49: 49: Đại Hội Thể Dục Thể Thao 3


Vương Bồi Hâm: "So tài bốn trăm mét tiếp sức?”Nhưng mà Mạnh Sĩ Huyền bên cạnh lại vội nói: "Đừng báo so tài tiếp sức, không thể ba cái đều là chạy bộ được, như vậy thì mệtchết người?”Vương Bồi Hâm: "Vậy cậu nói báo cái gì thì phù hợp? Bạn học Ô Đào muốn tiến bộ, muốn làm vẻ vang cho lớp, đây là chuyệntốt, ta phải cổ vũ”Mạnh Sĩ Huyền trợn trắng mắt nói Vương Bồi Hâm: "Đúng vậy, không phải cậu sợ không góp đủ người sao? Như vậy đi, Ô Đàobáo ba hạng mục, giữa trưa nay, cậu mời bọn tớ ăn lá gan xào, thế nào?” Vương Bồi Hâm cắn răng một cái: "Được, lá gan xào thìlá gan xào! Tớ chấp nhận!”Mạnh Sĩ Huyền cười ha ha, chỉ vào hạng mục phía trên, nói: "Vậy báo cái đứng nghiêm nhảy xa đi!” Vương Bồi Hâm: "Được rồi,tớ sẽ ghi tên cho bạn học Ô Đào!”Trở lại chỗ ngồi, Mạnh Sĩ Huyên nín cười nói với Ô Đào: "Đứng nghiêm nhảy chỉ là tùy tiện nhảy mấy lần, có thứ tự hay không.

đều được, đù sao cũng không phiền hà.

Còn so tài tiếp sức, chỉ bằng nữ sinh lớp chúng ta thì hơi quá sức, sẽ liên lụy đến cậu! Hơn nữa lỡ như được thứ tự cao, bốnngười phân tiền thưởng, cậu nói cậu có thể cầm được mấy hào? Tốt nhất vẫn là bản thân báo một hạng mụctiêng!”Ô Đào giật mình, sau đó vô cùng cảm kích: "Chuyện này tớ không nghĩ nhiều! Nhưng mà tớ không biết nhảy xa, không biết cóđược hay khôngMạnh Sĩ Huyền: "Quan tâm làm gì, cậu phải nhớ, cậu phải ra sức bảo vệ vị trí đứng đầu trong cuộc thi chạy một trăm mét và bốn.

trăm mét, về phần nhảy xa, được thì tốt, không được thì cũng không chịu thiệt.

Ô Đào: "Được, tớ nghe cậu.

Lúc giữa trưa, Vương Bồi Hâm thật sự chạy tới, nói là muốn mời Mạnh Sĩ Huyên và Ô Đào ăn cơm.

Căn cứ vào lời nói của cậu ta thì Ô Đào là tấm gương tốt cho nữ sinh lớp chúng ta, cho nên các nữ đồng học khác cũng đều lầnlượt báo danh.

Ô Đào không muốn để người ta tốn kém, bèn nói là mình hôm nay có mang cơm.

Nhưng mà Mạnh Sĩ Huyền lại nói: "Chúng ta cùng đi lấy cơm của cậu rồi để vào ngăn kéo, sau đó đi cùng Vương Bồi Hâm rangoài ăn.

Cơm của cậu có thể để buổi tối ăn, tớ vất vả lắm mới bắt được Vương Bồi Hâm mời ăn, tuyệt đổi không thể bỏ quaÔ Đào còn muốn cự tuyệt, Vương Bồi Hâm lại vỗ bộ ngự/c nói: "Ngày hôm nay anh đây mời khách, hai bạn nhất định phải chotôi chút thể diện, không gặp không về!”Mạnh Sĩ Huyên cười lên, Ô Đào cũng không nhịn được cười.

Thế là cô bé liền lấy hộp cơm của mình, cho vào trong ngăn kéo, sau đó đi theo Vương Bồi Hâm và Mạnh Sĩ Huyên, trên đườngcô bé không nhịn được nói: "Chúng ta tùy tiện ăn một chút là được, tuyệt đối đừng tốn kém.

Mạnh Sĩ Huyên: "Chúng ta đi đến Hợp Nghĩa Trai ăn lá gan xào đi, lại thêm mấy cái bánh bao nữa, lá gan xào 1 mao năm mộtbàn, chúng ta có mấy người, tám hào bảo đảm ăn no”Vương Bồi Hầm: "Vậy thì tốt quá, tiết kiệm tiền cho tớ rồi.

Ô Đào nghe xong: "Cần tám hào tiền á?”Nhiều như vậy!Mạnh Sĩ Huyền nắm lấy tay của cô bé, cố ý nín cười nhỏ giọng nói: "Không sao đâu, cậu ta có tiền.

Ô Đào thấy cô bé nói như vậy, liền không lên tiếng, cô bé đột nhiên ý thức được, đối với bọn họ mà nói, tám hào tiền có thể tùytiện tiêu xài, mà mình bận rộn hai ngày ba ngày, mới có thể nhặt lõi than kiếm được tám hào tiền.

Vương Bồi Hâm hay chơi thể thao, nhìn thì tứ chỉ phát triển, nhưng lại rất thông minh.

Câu ta vừa nhìn liền hiểu, cười nói: Ô Đào, hôm nay đúng là may mắn mà có cậu, cậu dũng cảm báo danh, khích lệ các nữ sinhkhác, nếu không thì chức ủy viên thể đục của tớ cũng khó làm, đây là việc tớ nên làm” Ô Đào đương nhiên hiểu rõ, cậu ấy nóivậy kỳ thật chính là vì muốn mình đừng suy nghĩ nhiều.

Cô bé bèn nói: "Hoàn cảnh nhà tớ không tốt lắm, quả thật là rất ít khi ăn ở bên ngoài, hôm nay có cáccâu, tớ cũng phải cám ơn các cậu.

Đây là lời nói thật, nhưng mà loại lời nói thật này, kỳ thật nói ra cũng không đễ đàng, thừa nhận nhà mình nghèo, đối với mộtđứa trẻ như cô bé rất là khó khăn.

Tuy chỉ là trẻ con, nhưng cũng sẽ có lòng tự trọng.

Lúc Ô Đào nói như vậy, cũng cảm thấy trên mặt nong nóng, nhưng mà nói ra xong cô bé lại cảm thấy tốt hơn nhiều.

Đúng, nghèo cũng không phải tội lỗi gì, không có gì mất mặt cả, cô bé che giấu thì người khác sẽ đò xét cô bé, chẳng bằng cô bécứ trực tiếp một chút.

Ô Đào nói như vậy xong, Vương Bồi Hâm liền cười nói: "Bạn học Ô Đào, kỳ thật nhà tớ cũng là con cháu của giai cấp vô sản, tìnhhuống nhà tớ cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Chủ là trong tay tớ có một chút tiền tiêu vặt, lấy ra cho bạn học ăn ngon một chút, đây đều là việc nên làm!”Bên cạnh Mạnh Sĩ Huyên cũng nói: "Đừng nói nhiều nữa, hôm nay phải ăn thật đãt”Vương Bồi Hâm cười nói: "Được! Đi thôi, bạn học Ô Đào, cậu muốn ăn cái gì, mau chóng mở miệng!”.
 
Thập Niên 60 Phim Phóng Sự So Sánh Vận Mệnh
Chương 50: 50: Đại Hội Thể Dục Thể Thao 3


Vương Bồi Hâm: "So tài bốn trăm mét tiếp sức?”Nhưng mà Mạnh Sĩ Huyền bên cạnh lại vội nói: "Đừng bảo so tài tiếp sức, không thể ba cái đều là chạy bộ được, như vậy thì mệt chết người?”Vương Bồi Hâm: "Vậy cậu nói báo cái gì thì phù hợp? Bạn học Ô Đào muốn tiến bộ, muốn làm vẻ vang cho lớp, đây là chuyện tốt, ta phải cổ vũ”Mạnh Sĩ Huyền trợn trắng mắt nói Vương Bồi Hâm: "Đúng vậy, không phải cậu sợ không góp đủ người sao? Như vậy đi, Ô Đào báo ba hạng mục, giữa trưa nay, cậu mời bọn tớ ăn lá gan xào, thế nào?” Vương Bồi Hâm cắn răng một cái: "Được, lá gan xào thì lá gan xào! Tớ chấp nhận!”Mạnh Sĩ Huyền cười ha ha, chỉ vào hạng mục phía trên, nói: "Vậy báo cái đứng nghiêm nhảy xa đi!” Vương Bồi Hâm: "Được rồi, tớ sẽ ghi tên cho bạn học Ô Đào!”Trở lại chỗ ngồi, Mạnh Sĩ Huyên nín cười nói với Ô Đào: "Đứng nghiêm nhảy chỉ là tùy tiện nhảy mấy lần, có thứ tự hay không.

đều được, dù sao cũng không phiền hà.

Còn so tài tiếp sức, chỉ bằng nữ sinh lớp chúng ta thì hơi quá sức, sẽ liên lụy đến cậu! Hơn nữa lỡ như được thứ tự cao, bốn người phân tiền thưởng, cậu nói cậu có thể cầm được mấy hào? Tốt nhất vẫn là bản thân báo một hạng mục riêng!”Ô Đào giật mình, sau đó vô cùng cảm kích: "Chuyện này tớ không nghĩ nhiều! Nhưng mà tớ không biết nhảy xa, không biết cóđược hay khôngMạnh Sĩ Huyền: "Quan tâm làm gì, cậu phải nhớ, cậu phải ra sức bảo vệ vị trí đứng đầu trong cuộc thi chạy một trăm mét và bốn.

trăm mét, về phần nhảy xa, được thì tốt, không được thì cũng không chịu thiệt.

Ô Đào: "Được, tớ nghe cậu.

Lúc giữa trưa, Vương Bồi Hâm thật sự chạy tới, nói là muốn mời Mạnh Sĩ Huyên và Ô Đào ăn cơm.

Căn cứ vào lời nói của cậu ta thì Ô Đào là tấm gương tốt cho nữ sinh lớp chúng ta, cho nên các nữ đồng học khác cũng đều lầnlượt báo danh.

Ô Đào không muốn để người ta tốn kém, bèn nói là mình hôm nay có mang cơm.

Nhưng mà Mạnh Sĩ Huyền lại nói: "Chúng ta cùng đi lấy cơm của cậu rồi để vào ngăn kéo, sau đó đi cùng Vương Bồi Hâm rangoài ăn.

Cơm của cậu có thể để buổi tối ăn, tớ vất vả lắm mới bắt được Vương Bồi Hâm mời ăn, tuyệt đổi không thể bỏ quaÔ Đào còn muốn cự tuyệt, Vương Bồi Hâm lại vỗ bộ ngự/c nói: "Ngày hôm nay anh đây mời khách, hai bạn nhất định phải chotôi chút thể diện, không gặp không về!”Mạnh Sĩ Huyên cười lên, Ô Đào cũng không nhịn được cười.

Thế là cô bé liền lấy hộp cơm của mình, cho vào trong ngăn kéo, sau đó đi theo Vương Bồi Hâm và Mạnh Sĩ Huyên, trên đườngcô bé không nhịn được nói: "Chúng ta tùy tiện ăn một chút là được, tuyệt đối đừng tốn kém.

Mạnh Sĩ Huyên: "Chúng ta đi đến Hợp Nghĩa Trai ăn lá gan xào đi, lại thêm mấy cái bánh bao nữa, lá gan xào 1 mao năm mộtbàn, chúng ta có mấy người, tám hào bảo đảm ăn no”Vương Bồi Hầm: "Vậy thì tốt quá, tiết kiệm tiền cho tớ rồi.

Ô Đào nghe xong: "Cần tám hào tiền á?”Nhiều như vậy!Mạnh Sĩ Huyền nắm lấy tay của cô bé, cố ý nín cười nhỏ giọng nói: "Không sao đâu, cậu ta có tiền.

Ô Đào thấy cô bé nói như vậy, liền không lên tiếng, cô bé đột nhiên ý thức được, đối với bọn họ mà nói, tám hào tiền có thể tùy tiện tiêu xài, mà mình bận rộn hai ngày ba ngày, mới có thể nhặt lõi than kiếm được tám hào tiền.

Vương Bồi Hâm hay chơi thể thao, nhìn thì tứ chỉ phát triển, nhưng lại rất thông minh.

Cậu ta vừa nhìn liền hiểu, cười nói: Ô Đào, hôm nay đúng là may mắn mà có cậu, cậu dũng cảm báo danh, khích lệ các nữ sinh khác, nếu không thì chức ủy viên thể dục của tớ cũng khó làm, đây là việc tớ nên làm” Ô Đào đương nhiên hiểu rõ, cậu ấy nói vậy kỳ thật chính là vì muốn mình đừng suy nghĩ nhiều.

Cô bé bèn nói: "Hoàn cảnh nhà tớ không tốt lắm, quả thật là rất ít khi ăn ở bên ngoài, hôm nay có các cậu, tớ cũng phải cám ơn các cậu.

Đây là lời nói thật, nhưng mà loại lời nói thật này, kỳ thật nói ra cũng không dễ dàng, thừa nhận nhà mình nghèo, đối với một đứa trẻ như cô bé rất là khó khăn.

Tuy chỉ là trẻ con, nhưng cũng sẽ có lòng tự trọng.

Lúc Ô Đào nói như vậy, cũng cảm thấy trên mặt nong nóng, nhưng mà nói ra xong cô bé lại cảm thấy tốt hơn nhiều.

Đúng, nghèo cũng không phải tội lỗi gì, không có gì mất mặt cả, cô bé che giấu thì người khác sẽ dò xét cô bé, chẳng bằng cô bé cứ trực tiếp một chút.

Ô Đào nói như vậy xong, Vương Bồi Hâm liền cười nói: "Bạn học Ô Đào, kỳ thật nhà tớ cũng là con cháu của giai cấp vô sản, tình huống nhà tớ cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Chỉ là trong tay tớ có một chút tiền tiêu vặt, lấy ra cho bạn học ăn ngon một chút, đây đều là việc nên làm!”Bên cạnh Mạnh Sĩ Huyên cũng nói: "Đừng nói nhiều nữa, hôm nay phải ăn thật đã"Vương Bồi Hâm cười nói: "Được! Đi thôi, bạn học Ô Đào, cậu muốn ăn cái gì, mau chóng mở miệng!”.
 
Back
Top Bottom