Ngôn Tình Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn

Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
Chương 40: 40: Một Người Đam Mê Giáo Dục 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaĐặc biệt, Tô Diệp còn thả những con cá dài không đủ lớn trở lại sông, bọn Lý Hồng Lệ phơi nắng cả buổi sáng, chỉ câu được hai con, con cá mà họ câu được chỉ dài bằng ngón tay cái! Cô vợ nhà họ Lý đi cùng bọn họ, cất cần câu, cô ấy xị mặt nói: “Chúng ta về thôi, xem ra hôm nay không câu được con cá nào.

”Tô Diệp cũng cất cần câu đi, những người vợ quân nhân ở bên kia cũng đã nhanh nhẹn đào xong rễ diếp cá, ai nấy trở về với chiến lợi phẩm nặng trĩu đầy giỏ, nụ cười trên mặt kéo dài đến mang tai.

Tô Diệp câu được tổng cộng mười hai con cá, chia theo đầu người còn dư hai con, sau khi trở lại khu tập thể mọi người đều nhìn chằm chằm con cá trong thùng như si dại, đôi mắt nóng bỏng, nếu đôi mắt có thể biến hóa vật thực, e rằng có thể đục ra một cái lỗ trên thùng!Ở đây có biết bao nhiêu người đã lâu rồi chưa nếm qua vị thịt, số lần ăn thịt trong một năm có thể đếm trên năm đầu ngón tay, phỏng chừng thịt có vị thế nào cũng quên mất.

Khi Tô Diệp cho mọi người chọn một con mang đi, nhiều người rõ ràng đã nuốt nước miếng, trong không khí lờ mờ có tiếng bụng kêu ọt ọt.

Người vợ quân nhân búi tóc kiểu mũ bảo hiểm nói: “Vậy sao được? Chúng tôi dù gì cũng là một nửa chiến sĩ giải phóng quân, có thể lấy không đồ của cô sao?”Người vợ quân nhân này tên là Ngưu Thúy Hoa, Thúy Hoa rất biết ơn Tô Diệp đã giúp họ giữ thể diện, hào sảng về nhà mang một đống đồ khô cho Tô Diệp.

Những người vợ quân nhân khác lấy cá của Tô Diệp, cũng về nhà mang một số thứ cho Tô Diệp.

Tuy họ nghèo, nhưng chắp vá lung tung, thoạt nhìn cũng rất phong phú: có mầm tỏi trước khi vào đông nhà tự phơi, ớt, gừng, nấm hương, mộc nhĩ, củ sen, mấy lạng đậu tương, miếng lót đáy đế giày tự tay may, khoai tây và bắp cải giấu dưới hầm để dành qua đông, còn có một giỏ rễ diếp cá hôm nay đào được! Tô Diệp không ngờ mọi người lại nhiệt tình như vậy, cô nhìn thấy đồ khô lặt vặt, trái tim nóng lên, đây là những thứ tốt!Mùa đông thiếu rau, miệng Tô Diệp đã lâu không có vị gì, thiếu vitamin trầm trọng, khóe miệng còn có mấy nốt mụn.

Tô Diệp đang thiếu vật tư đột nhiên được mọi người giúp đỡ sung túc, mặc dù những thứ này không bắt mắt, nhưng gom góp từng chút một cũng phiền phức.

Trước Tết “Tô Diệp” không chuẩn bị gì cả, tất cả những gì Tô Diệp nhận được là một căn nhà trống, cái gì cũng phải bổ sung.

Cuối cùng Tô Diệp ôm một giỏ chiến lợi phẩm, ba con cá về nhà.

Cô nhìn ba con cá và những thứ mọi người tặng, rau diếp cá, mầm tỏi, ớt, gừng, nấm, củ sen ! Đối mặt với vật tư phong phú như vậy, Tô Diệp lần đầu tiên do dự, nhất thời không nghĩ ra nên hý hoáy chút gì ăn cho ngon.

Đây thực sự là một rắc rối hạnh phúc!Nếu mỗi ngày đều gặp rắc rối này, hạnh phúc biết bao!Trên thực tế, Tô Diệp không thể chịu nổi vị nồng của rễ diếp cá, nhưng hình ảnh người vợ quân nhân khom lưng, dùng tay kéo bùn đất hiện ra trước mắt cô, cô nhanh chóng nhận lấy giỏ rễ diếp cá.

Giữa lúc rối rắm, Tô Diệp nhớ đến món ăn nổi tiếng trên mạng đi chợ đêm phải ăn những năm gần đây, rễ diếp cá tê cay, cô đem rễ diếp cá ra vòi nước rửa sạch.

Những chiếc rễ tranh đầy bùn dưới sự gột rửa của nước sạch, lộ ra từng đốt rễ trắng như ngọc.

.
 
Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
Chương 41: 41: Một Người Đam Mê Giáo Dục 2


Nhóm dịch: Thất Liên HoaTrắm cỏ cắt khúc ướp ngũ vị hương, bỏ vào nồi chiên giòn...!Ôi, ngại quá, điều kiện không tốt lược bỏ bước chiên giòn.Tô Diệp nhỏ vài giọt mỡ lợn vào nồi, cẩn thận chiên từng miếng cá rồi vớt khỏi chảo.

Phi thơm hành gừng tỏi một lúc, cho miếng cá vào, thêm nước xâm xấp, thêm muối, xì dầu, ớt, rượu nguyên liệu, nấm hương khoai tây ngó sen cho tất cả vào.Trước khi ra lò Tô Diệp rải ít rễ diếp cá, đảo nhẹ lập tức vớt ra, lúc này mùi tanh của cá và vị nồng mũi của rễ diếp cá hòa quyện vào nhau tạo thành một mùi thơm kì lạ.Tô Diệp còn chưa nếm thử đã thèm đến mức nước miếng tiết ra đầy khoang miệng, vị nồng mũi của rễ diếp cá đã được trung hòa thành một mùi thơm tươi mát nhàn nhạt, thịt cá đậm đà tươi ngon, mềm mại trơn thơm.Là ai đã phát minh ra món ăn kết hợp giữa rễ diếp cá và cá tuyệt vời như vậy, quả thật biến cái mục nát thành cái thần kỳ! Cắn một miếng cá trơn tuột xuống bụng, Tô Diệp cảm thấy như thể mình đã trở về đời sau, toàn thân tràn đầy sức mạnh.Tô Diệp tay chân nhanh nhẹn luộc mì trong nước, sợi mì mềm mại vừa miệng ăn cùng cá rễ diếp cá, Tô Diệp ăn đến nỗi dầu chảy đầy miệng, ăn đến miếng cuối bụng căng phồng lên.Tô Diệp ợ hơi, hài lòng nheo mắt lại, bụng no nên nên lòng cũng căng tràn hạnh phúc....Nhà họ Lý sát bên.Thịt kho tàu đánh úp lần trước còn chưa dịu lại, Lý Mậu Cương lại ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn, dữ dội hơn.

Quanh quẩn thoang thoảng nơi chóp mũi, vẫy gọi không dứt.Mọi người trong khu tập thể đều ghen tị với Lý Mậu Cương vì cưới được một cô vợ tốt, đảm đang tháo vát, mặt nào cũng giỏi, tính cách cũng cứng rắn có thể gánh vác mọi việc.

Cộng thêm nhà mẹ vợ điều kiện tốt, đôi vợ chồng trẻ được cha mẹ hai bên giúp đỡ, tuy không thể thường xuyên ăn thịt, nhưng mỗi tháng vẫn có thể có một bữa thịt .Một người vợ có tiền, đảm đang, gia đình không làm liên lụy, Lý Mậu Cương sống cái cuộc sống mà tất cả đàn ông trong khu tập thể mơ ước, điều này khiến bao người ghen tị, hâm mộ.Đương nhiên hai vợ chồng sống riêng tư ra sao, chỉ có thể nói là giống như người uống nước lạnh hay nóng chỉ có người uống mới tự biết.Giờ cơm tối, Lý Mậu Cương hỏi vợ: “Em có ngửi thấy mùi thơm không?”Anh ta nhíu mày, miêu tả rối rắm: “Hình như là mùi của rễ diếp cá, hình như rất ngon?”Phương Tú Liên nghe thấy chồng lại nhắc tới đồ ăn, sắc mặt không khỏi trầm xuống, anh ta đang nhắc nhở cô cải thiện đồ ăn sao? Lại còn nhắc đến thứ rễ diếp cá xấu xí như vậy.

Thứ này ném cho lợn ăn, lợn chưa chắc có phản ứng.Sáng nay những người vợ quân nhân nông thôn tặng cho Phương Tú Liên một giỏ rễ diếp cá, cô ấy còn không thèm nhìn nó.Lý Mậu Cương nói: “Đúng rồi, nhờ em quan tâm săn sóc vợ Hướng Tiền, gần đây cô ấy thế nào rồi? Hướng Tiền không ở trong quân đội, một mình cô ấy rất khó khăn.

Một người đàn ông như anh gần gũi với đồng chí nữ quá thì không tốt.”Lý Mậu Cương nhìn thấy sự không tình nguyện trên mặt vợ, liền biết cô ấy căn bản không có để tâm.

Cô vợ của anh ta có tật xấu do được nuông chiều của những cô gái thành phố, quá thanh cao.Phương Tú Liên thấy vẻ mặt của chồng dần trở nên nghiêm túc, xị mặt nói: “Cô ấy à, sống rất tốt! Em lo lắng cho cô ấy, cô ấy chưa chắc cảm kích! Anh có nhớ lần Tô Diệp đến nhà chúng ta không, cô ấy vào nhà như quỷ vào thôn càn quét vậy, đồ ngon gì trong nhà cũng đều bị lấy đi.”.
 
Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
Chương 42: 42: Một Người Đam Mê Giáo Dục 3


Nhóm dịch: Thất Liên Hoa“Anh thương xót cô ấy, em trái lại thương xót anh em của anh! Cố Hướng Tiền lập được bao nhiêu chiến công, ba anh ấy là người giỏi giang cỡ nào, cứ khăng khăng cưới cái loại này.”Phương Tú Liên nói một hồi, nhăn mũi: "Tóm lại về sau đừng kêu em qua lại với loại người này nữa!”Lý Mậu Cương nhớ lại tình cảnh lần đầu tiên đón “Tô Diệp” từ trạm xe lửa, anh ta nói một cách cứng rắn: “Vậy cũng không thể không quan tâm.”“Chuyện này là Hướng Tiền đặc biệt căn dặn.

Chuyện mà anh ta nói nhất định phải làm.

Ngày mai em đưa phiếu lương thực 2.5 ký cho Tô Diệp, đưa cho cô ấy miếng thịt xông khói trong sân nữa, có lẽ Hướng Tiền sẽ không về kịp ăn tết.”Phiếu lương thực 2.5 ký, nửa ký thịt xông khói, giống như dẫm lên đuôi của Phương Tú Liên vậy, cô ấy cãi nhau với Lý Mậu Cương:“Không được, thịt xông khói là để dành cho chúng ta ăn, cho cô ấy, tết chúng ta ăn gì?”Thảo nào lần trước cô ấy thấy Tô Diệp cứ nhìn chằm chằm vào miếng thịt xông khói của họ, chắc hẳn đã sớm nhớ nhung rồi, muốn thịt xông khói của họ!Lý Mậu Cương khăng khăng: “Chị dâu mới từ nông thôn lên, nghe nói nông thôn rất nhiều người chết đói, cô ấy chịu nhiều khổ sở.

Vừa mới đến, chúng ta cho ít lương thực là chuyện nên làm.

Trước đây em ăn lương thực Hướng Tiền cho cũng không ít, sao vợ anh ấy lại không thể ăn đồ của chúng ta? Ai cũng giống như em tính toán thì còn ra gì nữa?”Trước đây Phương Tú Liên thương xót Cố Hướng Tiền cưới phải người vợ dở dở ương ương, giờ cô ấy thấy chồng mình, mắt thường cũng có thể thấy được muốn đi giúp đỡ người chị dâu nghèo, cứng đầu giống cục đá vậy.Nghĩ đến sau này phải làm chị em dâu với người chị dâu tham lam lợi dụng này, Phương Tú Liên quả thật muốn nổ tung tại chỗ....Thứ Hai, Tô Diệp tinh thần phấn chấn đến trường học.Trời vẫn còn xám xịt chưa sáng, các giáo viên khác có lẽ vẫn đang trong giấc mộng, Tô Diệp đã mở cửa văn phòng.Sau khi Tô Diệp đến văn phòng bèn sửa bài tập về nhà.

Cô lật giở bài tập học sinh nộp, mỗi lần sửa bài xong cô đều nghiêm túc viết một đoạn nhận xét trên vở.Đối mặt với công việc này, Tô Diệp tràn đầy nhiệt huyết to lớn.Tô Diệp sửa xong bài tập xoay xoay cổ, ngẩng đầu lên thì phát hiện các giáo viên bên cạnh đều đang nhìn cô.

Tô Diệp hỏi: “Sao vậy?”Thầy Hà nói: “Không có gì không có gì, cô Tô cứ làm việc của cô đi.”Giáo viên khoa lý trong trường mà nghiêm túc sửa bài tập cho học sinh, chỉ có mình Chu Nghị, bây giờ có thêm một Tô Diệp.

Bài tập khoa lý thông thường chỉ viết một chữ “duyệt”, nghĩa là giáo viên đã kiểm tra rồi.Tất nhiên không phải giáo viên không muốn làm việc chăm chỉ, mà là đôi khi cả họ cũng không thể sửa bài tập của học sinh một cách rõ ràng.

Trên lớp có thể đánh lừa học sinh, sửa bài tập thì lộ tẩy, lâu dần nhiều giáo viên thà mang danh “lười”, cũng không muốn sửa bài tập cho học sinh.Hiện tượng chất lượng trình độ giáo viên không đồng đều, tồn tại ở nhiều trường.

Tình hình ở Nhất Trung dần dần cải thiện sau khi Chu Nghị đến.Sau khi Tô Diệp dạy vài ngày, đại khái mò ra được ngọn nguồn của trường học.Tô Diệp là giáo viên môn phụ, lớp Khoa học thuộc về lớp phát triển tố chất giai đoạn cấp hai, mỗi lớp chỉ có hai tiết một tuần.

Tô Diệp sửa bài tập của mình xong không có việc gì để làm..
 
Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
Chương 43: 43: Một Người Đam Mê Giáo Dục 4


Nhóm dịch: Thất Liên HoaNhưng cô có thể chịu đựng được rảnh rỗi không có gì làm không, tất nhiên không thể! Tất cả lao động trí óc, đều có giá trị trong mắt Tô Diệp, đó là thịt ba chỉ thơm phưng phức, là bánh bao không nhân bông mềm dai dai, là cơm gạo thơm dẻo bóng loáng...Ồ, nhầm rồi nhầm rồi, nó là hoạt động vỡ lòng khai sáng, là sức mạnh không thể thiếu để xây dựng đất nước.Bên cạnh Tô Diệp là giáo viên toán học lớp 1 cấp hai, cô thấy giáo viên toán bận cuống cả lên gõ chữ “duyệt” trên vở, vừa gõ vừa ngủ gật.Tô Diệp dày mặt hỏi: “Thầy Lục, tôi có thể xem bài tập toán lớp 1 được không?”Cô mang bài tập về, vô thức cầm cây bút đỏ lên sửa bài soàn soạt, đợi sửa hết mấy bài cô mới bừng tỉnh, vẻ mặt như làm việc sai, Tô Diệp nói với thầy Lục: “ y da xin lỗi, thầy Lục.”“Thầy thấy tôi đó, vô ý sửa bài tập toán của lớp thầy.

Con người tôi không có sở thích gì, đặc biệt thích làm giáo viên, vừa thấy bài tập của học sinh liền không khống chế được.”Tô Diệp xoa hai tay vào nhau, mặt dày hỏi: “Vậy, thầy Lục, thầy xem...!tôi có thể sửa bài tập toán của các học sinh này không?”Đầy mặt cô là vẻ “Tôi thích sửa bài tập”, thầy Lục bị một loạt thao tác của Tô Diệp làm đờ người ra.

Dĩ nhiên cô Tô Diệp này còn là người yêu thích giáo dục cuồng nhiệt.Qua một lúc anh ấy mới phản ứng lại, vội vàng gật đầu, đẩy đống bài tập cho Tô Diệp: “Cô Tô cô từ từ sửa nha.”Có người muốn sửa bài tập, thầy Lục cầu mà không được.

Anh ấy ngáp một cái, nằm sấp trên bàn ngủ mất.Tô Diệp chăm chỉ sửa bài tập lớp 1, còn tiện tay sửa luôn bài tập vật lý của lớp 2 bên cạnh, cô còn chìa tay về hướng bài tập hóa của học sinh lớp ba ở bàn bên cạnh của bên cạnh.“Thầy Tưởng, có thể cho tôi xem bài tập sinh học của thầy được không?”“Thầy Ngô, hình như bài tập toán của lớp thầy làm sai hơi nhiều...”Tô Diệp nhanh chóng sửa hết đống bài tập như núi, cô quay đầu lại và thấy thầy Hà, mắt sáng lên: “Thầy Hà, thầy có cần sửa bài tập không?”Thầy Hà đang uống nước suýt nữa bị sặc, anh ấy ho vài tiếng: “Này...!này thì không cần đâu, cô Tô, tôi dạy môn văn.”Tay Tô Diệp không ngừng lật giở vở bài tập, vở ở chỗ ngồi của Tô Diệp kêu lạch cạch cả một ngày.Mọi người đều biết văn phòng mới đến một giáo viên Tô Diệp đam mê sửa bài tập cho học sinh.Sau khi Phương Chu và Lưu Thu phát hiện ra, một mặt họ cảm thấy xấu hổ vì bản thân thiếu trách nhiệm, mặt khác nhanh chóng tha thứ cho bản thân.

Bởi vì người làm việc này là cô Tô tốt nghiệp tiểu học, khiến lòng họ cân bằng một cách kỳ diệu.

Lưu Thu thầm nghĩ: người không có giáo dục và văn hóa, chỉ có thể dựa vào những hành vi thấp kém để đổi lấy sự tôn trọng của người khác.[Đinh——Người livestream nghiên cứu học tập chặt chẽ cẩn thân, nghiêm túc sửa bài tập cho học sinh, khiến học sinh hiểu sâu sắc khuyết điểm của bản thân, thay đổi quỹ đạo nhân sinh của một người, thưởng nửa ký gạo.]Cuối cùng cũng có gạo ăn rồi! Tô Diệp xoa bàn tay sắp gãy, suýt nữa rơi hai hàng nước mắt.Tô Diệp là người miền Nam chính gốc, chịu không nổi bữa nào cũng bột mì, cô rất nhớ hương vị của cơm nhớ đã lâu rồi.

Sửa bài tập thật thơm!Tô Diệp trở lại khu tập thể, vừa mới lên lầu thì phát hiện một người đàn ông mặc đồ màu xanh cây tùng đang đứng trước cửa nhà mình..
 
Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
Chương 44: 44: Vì Có Thêm Một Người Phụ Nữ Nên Căn Phòng Đã Thay Đổi 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaNgười đàn ông trông rất trẻ, dáng người rất cao, trên tay cầm một túi bột, nhan sắc góc nghiêng cũng cao, khi anh ta đợi ai đó thì mím chặt khóe môi, toát ra vẻ đẹp trai rắn rỏi.Tô Diệp đột nhiên căng thẳng, đây...!đây chắc không phải là nam chính chứ?Người đàn ông nghe thấy động tĩnh quay đầu lại, mỉm cười với Tô Diệp.Khuôn mặt này nếu trong giới giải trí có lẽ là mẫu đàn ông ấm áp, nhưng vẫn kém cả khúc so với miêu tả trong tiểu thuyết.

Anh ta còn không bằng anh lính đẹp trai lạnh lùng mà Tô Diệp gặp trước đó.Tim Tô Diệp đột nhiên đập thình thịch: "Anh là...” Cố Hướng Tiền?Không ngờ người đàn ông cởi mũ quân đội, lộ ra hàm răng trắng bóng: “Chị dâu chị không nhận ra tôi sao? Tôi là Lý Mậu Cương, đến tặng lương thực cho chị.”“Anh Hướng Tiền nhận nhiệm vụ khẩn cấp có thể không về kịp ăn tết, số lương thực này chị lấy ăn đi.”Hóa ra không phải Cố Hướng Tiền, Tô Diệp thở phào nhẹ nhõm.Không về ăn tết? Cố Hướng Tiền không về ăn Tết thì tốt, Tô Diệp một mình ăn uống, thoải mái biết bao nhiêu.Lý Mậu Cương này cũng thật khờ, nào có ai đứng trước cửa một người phụ nữ đã có gia đình sống một mình như vậy.

Nhìn cái bộ dạng cầm lương thực đợi người ta về nhà, Tô Diệp suýt nữa còn tưởng anh ta là Cố Hướng Tiền.Lý Mậu Cương trong tiểu thuyết là anh em của nam chính, điều kiện gia đình của anh ta rất tốt, lớn lên trong sung sướng không có lòng dạ xấu xa.

Tình cảm của anh ta và vợ rất tốt, là vợ chồng mẫu mực có bia miệng tốt trong khu tập thể, sự tồn tại của anh ta ở đoạn đầu càng làm tôn lên vẻ đặc biệt ảm đạm của Cố Hướng Tiền.Trên con đường đối phó với chị dâu cực phẩm, Lý Mậu Cương có thể nói là quân tiên phong, nhưng sau khi Cố Hướng Tiền và nữ chính bên nhau ngọt ngào hạnh phúc, sự hiền lành của nữ chính dần đánh bật sự ngổ ngáo của Phương Tú Liên, Lý Mâu Cương đôi “vợ chồng mẫu mực” này cuối cùng tình cảm tan vỡ, nữ chính thuận lợi giới thiệu bạn thân cho anh ta.Lúc này, ánh mắt Tô Diệp đang nhìn Lý Mậu Cương có gì đó sai sai.“Thì ra là anh Mậu Cương, ây da anh thật khách sáo quá! Còn cố ý tiếp tế lương thực cho tôi, nhưng tôi mượn chút lương thực của đồng nghiệp rồi, gom góp lại vẫn có ăn.”Tô Diệp lấy chìa khóa ra, cười lúng túng: "Hướng Tiền không có nhà, chị dâu không mời anh vào ngồi được.”Tô Diệp hoàn toàn không muốn cho Lý Mậu Cương vào, đùa à, để anh ta nhìn thấy xâu thịt xông khói mà mình phơi trên cửa sổ, túi bột Phú Cường chưa ăn hết, Tô Diệp sẽ sụp đổ hình tượng.Cô nhét chìa khóa vào lại trong túi.Lý Mậu Cương cũng không có ý định vào ngồi, anh ta chỉ đến để đưa lương thực cho Tô Diệp.“Chị lấy ăn đi, một mình không dễ dàng gì.” Lý Mậu Cương nói.“Bây giờ tôi là giáo viên Nhất Trung, có thể đói bụng sao?” Tô Diệp hung dữ nói.Chỉ thấy Lý Mậu Cương đặt ngũ cốc tinh chế xuống đất: "vù” một tiếng nhanh chóng biến mất trong hành lang.

Đợi khi Tô Diệp phản ứng lại đuổi theo, ngay cả cái bóng cũng mất tăm.Tô Diệp nhìn ngũ cốc tinh chế nằm trên mặt đất, ước chừng nặng 2.5 ký, bột Phú Cường có màu bông tuyết, tỏa ra mùi thơm thoang thoảng.

Bây giờ không dễ gì mua được bột Phú Cường nhiều như vậy, có thể thấy điều kiện kinh tế gia đình Lý Mậu Cương rất tốt.Bây giờ nhà nào cũng thiếu lương thực ăn, nhất là ngũ cốc tinh chế còn khó mua hơn lên trời..
 
Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
Chương 45: 45: Vì Có Thêm Một Người Phụ Nữ Nên Căn Phòng Đã Thay Đổi 2


Nhóm dịch: Thất Liên HoaCó thể tặng ngũ cốc tinh chế vào thời điểm này đó là một tình bạn sống chết có nhau, ít ai có thể từ chối phần tình bạn này.Nhưng Tô Diệp đâu cần người khác tiếp tế?Tô Diệp nhìn túi lương thực này, đầu đập thình thịch đau buốt.

Cô không dám lấy không của người khác nhiều ngũ cốc tinh chế như vậy, cô nhặt lương thực lên, nghĩ là có thời gian thì đem trả lại....Viện quân y biên giới.Phòng bệnh tràn ngập mùi thuốc khử trùng, Cố Hướng Tiền mặt không chút máu nằm trên giường, lông mi run rẩy nhẹ như không.Các y tá trong lúc rảnh rỗi thay ca, thì thầm líu ríu: “Vị thủ trưởng nằm trên giường 108, nghe nói không bình thường, nếu có thể tỉnh lại chính là anh hùng.”Các y tá nói về giường 108, khuôn mặt trái xoan hiện lên một đám mây đỏ.

Thủ trưởng giường 108 dáng dấp đẹp trai cực kì, tuy nằm trên giường ngủ sâu không tỉnh, cũng khiến người khác nhịn không nổi ngắm vài lần.Các y tá tranh giành sứt đầu mẻ trán trực giường anh.Một cô y tá buộc tóc đuôi ngựa cười nhạo nói: “Có thể vào đây nào có ai không phải là anh hùng nhân dân?”Người kia thấp giọng nói: “Người này thì khác! Nghe nói anh ấy bắt được phần tử nguy hiểm đặc công của địch, kẻ đó còn là thủ lĩnh.

Vì bắt được đặc vụ của địch, xương của thủ trưởng gãy gập cả, chắc là bị kéo lê cả đường cũng không buông tay.

Tỉnh lại chắc chắn ít nhất được ghi công huân chương hạng hai.”“Mấy cái hư danh này có ích lợi gì, đáng tiếc không sống nổi qua năm nay, cũng không biết người nhà anh ấy bi thương cỡ nào.”Lời này đón lấy rất nhiều tiếng thở dài.Cô y tá với hai bím tóc to óng ả im lặng không lên tiếng, cẩn thận đóng gói vật dụng y tế.

Đôi mắt cô ấy trong suốt sáng rỡ, làn da trắng nõn tinh tế, mặc áo khoác trắng tinh tôn lên vẻ đẹp uyển chuyển, hờ hững.Cô ấy biết, Cố Hướng Tiền sẽ không chết dễ dàng như vậy.Diêu Xuân Vũ và Cố Hướng Tiền là người quen cũ, lần đầu tiên Diêu Xuân Vũ vì sự nghiệp học hành bỏ rơi Cố Hướng Tiền, đến Liên Xô, xui xẻo đúng lúc quan hệ Trung Quốc và Liên Xô xấu đi, đi Liên Xô không lâu thì trở về Trung Quốc.

Lần này Diêu Xuân Vũ nói gì đi nữa cũng không thể bỏ rơi Cố Hướng Tiền lần nữa.“Diêu Xuân Vũ, cô còn không mau đi đổi thuốc cho thủ trưởng.”Diêu Xuân Vũ đóng gói xong thuốc nước chuẩn bị đi đến phòng bệnh, bên đó đột nhiên truyền đến giọng nói đầy phấn khích của cô y tá nhỏ: “Tỉnh rồi, tỉnh rồi, tỉnh lại rồi!”Diêu Xuân Vũ chuẩn bị vào phòng bệnh, bên trong truyền đến tiếng tranh chấp.Cô y tá nhỏ bị đuổi ra ngoài tủi thân, mọi người ngơ ngác nhìn nhau hỏi: “Chuyện gì vậy, gây họa làm lãnh đạo không vui sao?”Người đó hai mắt đỏ hoe nói: “Lãnh đạo nói không muốn nhập viện muốn về nhà, anh ấy vừa mới tỉnh lại, sao có thể tùy tiện chạy lung tung? Tôi đi tìm quân y!”Diêu Xuân Vũ bước vào phòng bệnh, nhìn bóng lưng Cố Hướng Tiền ngồi bên cửa sổ, anh đang cúi người thu dọn hành lý của mình.“Anh ít nhất phải ở đây một tháng!” Diêu Xuân Vũ xông tới giường bệnh nghiêm nghị nói.Cố Hướng Tiền nghiêng đầu thấy người tới, tay thu dọn túi đồ dừng lại: "Diêu Xuân Vũ? Sao cô ở đây, không phải...”Nói giữa chừng, Cố Hướng Tiền nhớ đến tình hình hiện giờ lời tới miệng bèn dừng lại, anh nói: “Không sao, sức khỏe của tôi rất tốt, ngày mai có thể xuất viện.”.
 
Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
Chương 46: 46: Vì Có Thêm Một Người Phụ Nữ Nên Căn Phòng Đã Thay Đổi 3


Nhóm dịch: Thất Liên HoaNói rồi anh mở một gói đồ ra ngẩn người, hồi lâu, trong đôi mắt đen láy ánh lên một nụ cười nhạt không dễ thấy.

Đây là đồ vợ anh tặng, trong đó có vài miếng thịt khô đã nổi mốc, khí hậu ở đây nóng ẩm, Cố Hướng Tiền chưa kịp ăn người đã bị thương rồi....Ở phía bên kia, trường Nhất Trung thành phố C.Tô Diệp còn chưa kịp tỏa sáng ở cương vị của mình, trường học đã bắt đầu phát trợ cấp phúc lợi tết.

Tất cả giáo viên trong văn phòng đều mong chờ ngày này, nghe nói trợ cấp năm nay mất đi một thứ, mọi người căn bản không có tâm trạng làm việc.Những năm trước trợ cấp bao gồm nửa ký đậu phộng hạt dưa còn vỏ, nửa ký gạo, 250g bánh ngọt, thêm ba lạng dầu hạt cải.

Ngang với phúc lợi nhà máy.Nhưng năm nay trợ cấp phúc lợi tới tay không có dầu hạt cải, bánh ngọt cũng ít hơn một nửa.Thầy Hà ôm đống lương thực nặng trĩu, phân phát từng phần trợ cấp tết, nụ cười trên mặt rạng rỡ như ánh mặt trời.

Mặc dù Tô Diệp nhận chức muộn, nhưng cô cũng có phần trợ cấp tết.Tô Diệp nhận trợ cấp lương thực, lấy một vài hạt đậu phộng hạt dưa nếm thử.

Đã lâu rồi không ăn vặt, bình thường trong mắt Tô Diệp là những thứ xoàng xĩnh, vậy mà biến thành thứ cực kỳ hiếm rồi.Đậu phộng rất thơm và giòn, hạt dưa chưa rang cũng mang theo hương thơm thanh ngọt.Bánh ngọt là loại bánh đăng trản cao phổ biến nhất, làm từ bột gạo và mỡ lợn, bột được nghiền mịn, thân bánh trắng nõn mềm mại, có mùi thơm dịu, Tô Diệp ăn một cái còn muốn ăn tiếp.

Trước đây Tô Diệp chưa bao giờ thấy những món ăn bình thường này, lại mê hoặc đến thế.Giáo viên trong văn phòng nhìn bộ dạng quỷ ham ăn của Tô Diệp, quả thật là phung phí của trời, thầy Hà cười hỏi: “Cô Tô không để dành chút ít để tết đi thăm họ hàng sao?”Sau khi Tô Diệp bị người ta gọi tên, ít nhất đã thu lại bộ dáng phàm ăn tục uống.

Cô cúi đầu xấu hổ nói: “Tôi đến từ nông thôn, chưa từng ăn đồ ngon như vậy.

Tôi không ăn nữa.”Tô Diệp cất đồ ăn vặt đi.Mọi người nhất thời thương xót cô, hóa ra Tiểu Tô là đứa trẻ ở nông thôn, chả trách mỗi ngày đều thức khuya dậy sớm, siêng năng như bò vậy.Sau khi Tô Diệp ăn no bụng, tinh thần hăng hái cầm sách giáo khoa lên lớp.

Nhờ phúc của 250g gạo đó, sự hăng say lao động của cô lên đến đỉnh điểm.Tô Diệp lo lắng mình sẽ hết lương thực trong tết, tiết học cuối cùng, cô dặn dò nhấn mạnh học sinh của mình: “Mọi người ăn tết đừng quên học tập chăm chỉ, thứ sáu hàng tuần cô đều có mặt tại văn phòng, học sinh nào muốn học làm radio có thể đến tìm cô.Cô ngoài biết làm radio, còn biết sửa radio, sửa đồng hồ, xe đạp, mọi người muốn học thì đến, học xong các nghề này về sau có thể tiết kiệm tiền cho gia đình phải không nào?”Nói xong Tô Diệp nhịn không được lau mặt, vì miếng ăn thật sự vứt bỏ mặt mũi, lại còn cướp công việc của thợ sửa chữa.Tô Diệp vừa dứt lời, bọn trẻ kinh ngạc “Oa” một tiếng, nhao nhao giơ tay đăng ký: “Em em em, em muốn đăng ký, cô Tô thật là lợi hại!”Tô Diệp kết thúc tiết học xong, xách trợ cấp tết trường phát quay về khu tập thể gia đình quân đội.Cô lấy miếng thịt xông khói xông đẹp cực kỳ treo bên cửa sổ xuống, ngắm nghía lớp mỡ của nó được xông đến mức trong suốt sáng bóng, một lúc sau cô cầm dao vui vẻ cắt một phần thịt xông khói, để lên mặt gạo hấp, rải đậu nành xắt nhỏ, nấm hương, mộc nhĩ lên..
 
Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
Chương 47: 47: Tạo Hình Của Nam Chính Cũng Rất Đẹp 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaTrước khi Tô Diệp trở lại đã mua một ít giấy đỏ để trang trí trong nhà, tết phải có chút cảm giác nghi thức, mặc dù cô đón tết một mình, nhưng Tô Diệp cũng muốn năm nay trôi qua thật tốt, cô cầm kéo vừa ngâm nga một bài hát vừa cắt hoa giấy.Cơm thịt xông khói hấp được một nửa, Tô Diệp nhớ ra mình chưa thu quần áo phơi trong sân, cô chặn lỗ thông hơi của bếp lò vội vàng xuống lầu thu quần áo.Sau khi Tô Diệp rời khỏi nhà, Cố Hướng Tiền về nhà.Vừa bước vào nhà anh liền cảm nhận được sự ấm áp nghênh đón phả vào mặt, bởi vì có thêm một người phụ nữ, căn nhà tựa hồ thay đổi: có thể nhìn thấy đồ dùng của phụ nữ ở khắp nơi, còn có bếp than, dao, trên bàn đầy dầu muối tương giấm, bên cửa sổ treo đầy ớt đỏ và tỏi tròn.

Cửa sổ kính dán hoa giấy xinh đẹp khéo léo, trên bàn bày hai câu đối chưa kịp dán.Vốn dĩ lạnh lẽo nay có thêm sự ấm áp, không khí năm mới tràn ngập.Trong không khí phảng phất mùi thịt nồng nàn, nhấc nắp nồi trên bếp, bên trong là cơm thịt xông khói hấp dẫn, điểm xuyết đậu xanh, mộc nhĩ, nấm hương xanh mơn mởn, ngửi thấy rất thơm, Cố Hướng Tiền vì kịp quay về quân đội chưa có ăn uống đàng hoàng gì, một đường phong trần mệt nhọc.Anh không kìm được chủ động xúc cho mình một bát cơm.Khi Tô Diệp mang chăn lên cầu thang về nhà, mơ hồ ngửi thấy mùi cơm thoang thoảng bay ra từ nhà mình.Tô Diệp nghĩ đến tối nay có thể ăn thịt rồi, ngực tràn đầy sự thỏa mãn nho nhỏ.

Đồng thời cũng cảm thấy hơi nghi ngờ, tại sao mùi cơm lại nồng nặc như vậy? Rõ ràng là cô đã đóng chặt cửa sổ rồi.Tô Diệp lấy chìa khóa ra, một chút ánh sáng yếu ớt lọt ra từ khe cửa.Trong nhà có bóng đàn ông, phản ứng đầu tiên của Tô Diệp là nhà bị trộm, còn là tên trộm không biết xấu hổ!Bóng đàn ông trong phòng quay lưng lại với Tô Diệp, anh có bờ vai rộng, vòng eo hẹp gầy, trên tấm lưng thẳng tắp là một đầu tóc đen nhánh, sảng khoái sạch sẽ.

Đôi chân dài bao trong quân phục rằn ri thoải mái tùy ý, người đàn ông hoàn toàn thoải mái như đang ở nhà mình.Cái bát trên tay anh sạch đến không thể sạch hơn.

Trong nồi đất dùng để hấp cơm là một mảng bừa bộn do bị vét sạch.Tô Diệp nhìn một cái, đầu ong ong: thịt của cô...!bị ăn hết rồi.Cố Hướng Tiền đã nghe thấy động tĩnh từ sớm, khóe mắt anh nhìn thấy ánh mắt thận trọng đánh giá của Tô Diệp, chậm rãi quay người lại.Hai mắt của Tô Diệp hơi mở to, lông mày nhíu chặt.Đây không phải là anh lính lạnh lùng mà Tô Diệp đã gặp lúc trước hay sao?Ánh điện đột nhiên xẹt qua, đầu của Tô Diệp hiện lên cảnh Cố Hướng Tiền giúp đỡ cô thuận tiện xách đồ vào nhà lần trước, anh tò mò đánh giá căn nhà mấy lần.

Tô Diệp đã có một số suy đoán không tốt lắm.Ánh mắt hai người chạm nhau trong không trung, ánh mắt dò xét lẫn nhau.Tô Diệp thận trọng hỏi: “Anh ...!anh là?”Cố Hướng Tiền đặt bát đũa xuống, ngồi thẳng người, giới thiệu bản thân nghiêm túc và trịnh trọng: “Xin chào đồng chí Tô Diệp, tôi là Cố Hướng Tiền, 24 tuổi, năm nay được cất nhắc từ phó doanh, chuyển sang chính doanh, hiện tại lương hàng tháng là 99 tệ, 20 ký lương thực, trợ cấp 250gr trứng.”Anh mặc một bộ quần áo màu xanh cây tùng được chăm chút tỉ mỉ, vẻ mặt nghiêm túc, ngồi thẳng người, lúc này đang dùng đôi mắt sáng rực nhìn Tô Diệp..
 
Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
Chương 48: 48: Tạo Hình Của Nam Chính Cũng Rất Đẹp 2


Nhóm dịch: Thất Liên HoaHóa ra anh là Cố Hướng Tiền! Tô Diệp sốc cực, khó mà gặp được một người đàn ông có ngoại hình hợp với thẩm mỹ của cô, kết quả anh lại là nam chính?Cố Hướng Tiền nói xong dừng lại, đợi câu trả lời của Tô Diệp, theo lý thì Tô Diệp nên đáp lại một câu: “Tô Diệp, 18 tuổi, ở nông thông nghèo túng, chức vụ giáo viên cấp hai, lương 30 tệ, lương thực 15 ký.

”Nhưng Tô Diệp ồ lên không hứng thú, cô liếc nhìn nồi cơm không còn một hạt cơm nào, cái miệng cực phẩm giả vờ chần chừ nhấn nhá, lông mày dựng ngược nói: “Cho nên! anh cứ vậy mà ăn hết sạch toàn bộ thịt của tôi, không chừa lại một miếng nào?”Cố Hướng Tiền không ngờ rằng một màn tự giới thiệu nghiêm túc, đổi lại là sự chán ghét của đối phương như vậy, nhưng thái độ nhận lỗi của anh rất tốt, nhanh chóng kiểm điểm: “Thật xin lỗi, tôi đói quá, sau này tôi sẽ chú ý.

”Nói lời xin lỗi có ích gì không? Tô Diệp vốn là cực phẩm giả vờ, cho đến khi cô thấy rằng ngay cả cơm cũng bị ăn hết sạch không chừa một hạt, không cần giả vờ đã biến thành cực phẩm thật sự rồi.

Tô Diệp hét lên “Cố Hướng Tiền! ” Tối nay anh đến phòng thường trực ngủ đi!Không ngờ Cố Hướng Tiền với khát vọng sống mãnh liệt giành lên tiếng trước: “Đồng chí Tô Diệp, em đói không? Em xem anh mang một ít thịt về nè.

”Miệng anh cực kỳ tự nhiên, Tô Diệp theo chỉ dẫn của anh nhìn sang: trên mặt đất có rất nhiều đồ ăn, một túi đầy xương sườn trắng đỏ đan xen, một túi bắp cải, một túi khoai tây, một ít cà chua.

Đây là lần đầu tiên Tô Diệp nhìn thấy nhiều thịt và lương thực như vậy, không khỏi sững sờ, đây là xương sườn nặng trĩu tay! Bây giờ khắp nơi mất mùa, người bình thường muốn ăn thịt rất khó khăn, Cố Hướng Tiền lấy đâu ra nhiều thịt như vậy?“Anh lấy đâu ra nhiều thịt vậy?”Cố Hướng Tiền trả lời ngắn gọn: “Đồng đội tặng.

”Lần này Cố Hướng Tiền không chỉ lập công lớn, còn cứu sống thành công một số đồng đội, sự tỉnh dậy của anh khiến mọi người cảm động nước mắt lưng tròng.

Trước khi Cố Hướng Tiền xuất viện, những người lính mà anh cứu đã gom một số đồ dinh dưỡng bồi bổ thân thể, để anh mang về nhà dưỡng thương.

Nhưng điều kiện ở biên giới quá gian khổ, mọi người vốn muốn gom một ký thịt ba chỉ, nhưng cuối cùng chỉ được một ký xương sườn.

May mà không mang về một ký thịt ba chỉ, so với thịt ba chỉ, Tô Diệp thích xương sườn hơn.

Một tháng chưa nếm được vị xương sườn, Tô Diệp sắp quên mất xương sườn đời trước ăn có mùi vị gì rồi.

Túi thực phẩm bồi thường rất ngon này đã dập tắt cơn giận của Tô Diệp, trong khi đang rửa xương sườn, trước mắt Tô Diệp hiện ra sườn xào chua ngọt, sườn kho tàu, sườn hấp bột, sườn hầm khoai tây! Càng rửa càng đói khó nhịn.

Tầm mắt của Cố Hướng Tiền quét một vòng quanh nhà, cái lần cùng Tô Diệp về nhà Cố Hướng Tiền không kịp nhìn kĩ.

Lần này Cố Hướng Tiền có cơ hội đánh giá kỹ hơn.

Anh cau mày nhẹ như không, thói quen của Tô Diệp không tốt lắm, chăn ga gối đệm không gấp, sách đọc xong để lung tung, rất nhiều đồ đạc trong nhà hình như đã bị dịch chuyển một lần.

Chiếc bàn mà Cố Hướng Tiền dùng để đọc sách chất đầy sách giáo khoa cấp hai, vở chuẩn bị bài của Tô Diệp được trải trên bàn, bên trên đầy những nét chữ thanh tú.

Cố Hướng Tiền vốn dĩ đã ra quyết định lấy một người vợ mù chữ, nhưng không ngờ cô nỗ lực ở nông thôn, giờ lại lên thành phố làm giáo viên.

.
 
Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
Chương 49: 49: Tạo Hình Của Nam Chính Cũng Rất Đẹp 3


Nhóm dịch: Thất Liên HoaAnh liếc nhìn món thịt xông khói Tô Diệp đang phơi bên cửa sổ, món cơm hấp ban nãy Cố Hướng Tiền ăn chỉ có mấy lát thịt xông khói mỏng, anh còn chưa kịp cảm nhận mùi vị đã ăn hết sạch rồi.Cố Hướng Tiền nhân lúc Tô Diệp nấu cơm, đề nghị: "Thịt xông khói rất ngon, cắt thêm một ít đi.”Tô Diệp lông mày dựng ngược, ném con dao: "Mệt chết được, tôi không làm đâu, Cố Hướng Tiền anh đến nấu cơm, nếu không nấu tối nay anh đến phòng thường trực ngủ đi! Dù sao cũng không phải lần đầu tiên ngủ!”Không ngờ cô vợ này khá nóng tính.Cố Hướng Tiền sửng sốt trong khoảnh khắc, đành phải đứng dậy một cách khó khăn, cầm con dao lên, chậm rãi cắt thịt.Một người đàn ông khi vợ nhờ vả việc nhà không thể nhắc đến chuyện mình bị thương đúng không? Anh không cần mặt mũi sao?Nước vòi trong suốt từ từ chảy xuống, tay người đàn ông có chút run rẩy không vững, giọt nước bắn lên khuôn mặt sạch sẽ của anh, rồi chảy xuống cổ họng.Đôi mắt của Tô Diệp thẳng tắp.

Cô nhớ tình cảnh lần đầu tiên gặp mặt Cố Hướng Tiền, cô còn thèm thuồng dáng người của anh.Tô Diệp nhìn bóng lưng của Cố Hướng Tiền, vai rộng eo hẹp mông nở, rửa rau thôi mà đôi chân dài cũng hợp thành một đường thẳng, một loại sức mạnh tự nhiên.Cô không khỏi tiếc nuối lắc đầu: Thật tiếc cho dung mạo này, lại ở trên người nam chính?Trước đây Tô Diệp từng nghĩ đến việc đợi mình ly hôn rồi lại tìm kiếm một người đàn ông như anh.

Bây giờ tìm thì không thể tìm rồi, phụ nữ nhớ nhung nam chính, thường không có kết cục tốt đẹp.

Tô Diệp xoay đầu, tìm một cuốn sách để chuyển hướng sự chú ý.Cố Hướng Tiền nhìn cũng chẳng nhìn ném xương sườn bên cửa sổ phơi khô.Cố Hướng Tiền không thích xương sườn, so với việc gặm xương, anh thích thịt xông khói của Tô Diệp làm hơn.

Anh cắt một khúc thịt xông khói, căn theo bát cơm vừa ăn, bắt chước rải khoai tây, cà chua, nấm rơm cắt nhỏ lên trên cơm.Anh nhìn thấy ánh mắt bất mãn của Tô Diệp, lập tức giải thích: “Xương sườn để dành Tết ăn.”Hai người đều yên lặng làm việc của mình, giờ phút này lòng Cố Hướng Tiền lại cảm thấy yên bình ấm áp hiếm có.Ăn cơm xong xuôi, Cố Hướng Tiền tìm hành lý quần áo của mình, dáng vẻ muốn đi tắm đi ngủ, trong thời đại này không có hoạt động giải trí nào, khi màn đêm buông xuống giải trí duy nhất chính là ...Tô Diệp khó nhọc nuốt ngụm nước, uống sạch một ly nước.Sau khi cân nhắc tường tận một phen, Tô Diệp gọi Cố Hướng Tiền lại: "Đồng chí Cố Hướng Tiền, tôi cho rằng chúng ta không thích hợp.”Hôm nay tâm trạng Cố Hướng Tiền rất tốt, anh coi như hài lòng với cách thức sống chung của mình và Tô Diệp.

Dù là mù cười câm gả, nhưng trong quân đội nhiều cặp vợ chồng được tổ chức giới thiệu, sống chung thì không hòa hợp bằng bọn họ.Vì vậy Cố Hướng Tiền nghe thấy lời Tô Diệp hỏi: “Sao em nghĩ như vậy?”Tô Diệp thẳng lưng ngồi ngay ngắn, thẳng thắn đúng tiêu chuẩn: “Nhà tôi chỉ có mình tôi là con một, từ nhỏ xấu tính, tính tình nóng nảy, ham ăn biếng làm không làm việc.

Còn anh thường không về nhà, tôi mới tới đã bỏ rơi tôi hai tháng, là phụ nữ đều chịu không nổi.

Tôi vẫn không nên làm lỡ dỡ anh.”“Mặc dù đã đánh báo cáo kết hôn, nhưng giấy đăng ký kết hôn không phải là chưa nhận sao, ăn tết xong chúng ta chia tay đi!”Lúc này tiếng gõ cửa vang lên, là vợ chồng Lý Mậu Cương và Phương Tú Liên đến thăm..
 
Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
Chương 50: 50: Tạo Hình Của Nam Chính Cũng Rất Đẹp 4


Nhóm dịch: Thất Liên HoaThời này cách âm của nhà ngang không tốt, hai vợ chồng cãi nhau cả tầng lầu đều có thể nghe lén được.Lý Mậu Cương khó xử nói: “Có vẻ như chúng tôi đã đến không đúng lúc.

Tô Diệp, chị tốt nhất đừng nói những điều như vậy.

Thời gian này Cố Hướng Tiền đang thực hiện nhiệm vụ, không phải cố ý khó dễ chị.”Phương Tú Liên lạnh lùng nói: “Tô Diệp, cô có tư cách gì oán trách Cố Hướng Tiền? Hôm trước anh ấy nằm trên giường hôn mê bất tỉnh, tỉnh lại việc đầu tiên làm chính là về nhà, cô không biết chăm sóc chút nào, ngược lại còn tức giận với anh ấy.

Nếu cô thật dám ly hôn, tôi trái lại đánh giá cao cô!”Trong mắt Phương Tú Liên toàn thân Tô Diệp từ trên xuống dưới không có chỗ nào xứng với Cố Hướng Tiền, cô là con cóc ăn thịt thiên nga, tức cái là con cóc không chỉ ăn thịt thiên nga, ăn xong còn làm bộ làm tịch.Phương Tú Liên không hề muốn chào hỏi với loại chị em dâu cực phẩm này, cô ấy nói với Cố Hướng Tiền: “Hướng Tiền, tôi ủng hộ các người ly hôn.

Bây giờ xã hội cởi mở, hôn nhân phong kiến đã sớm không còn được chú trọng.

Tổ chức giới thiệu đại một cô gái, có ai mà không tốt hơn Tô Diệp gấp trăm lần.

Ngày mai đi rút báo cáo kết hôn đi, ăn tết xong sẽ có những cô gái tốt chờ anh lựa chọn.”Phương Tú Liên vừa dứt lời, ba luồng ánh mắt nhìn trừng trừng cô ấy.Cố Hướng Tiền ho nhẹ một tiếng: "Không cần đâu.”Mặc dù những lời của Phương Tú Liên có ích cho việc ly hôn của Tô Diệp, nhưng ...!Tô Diệp nghe xong trong lòng xuất hiện một loạt dấu hỏi, người này nói cũng quá không chú ý rồi.Lý Mậu Cương vội vàng bịt miệng Phương Tú Liên, xấu hổ cười nói: “Ha ha, anh Hướng Tiền anh bàn bạc với chị dâu cho tốt đi, chúng tôi đi trước đây.

Đây là quà hỏi thăm mà tổ chức phát cho Hướng Tiền, anh từ từ ăn.

Ăn hết không đủ thì bảo tôi mang thêm một ít qua.”Vợ chồng họ để 1.5 ký trứng, một chai nước chiết xuất lúa mạch, hai phiếu thịt lên bàn.

Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, thịt, rau, trứng, lương thực chất đống dưới đất, gia đình nghèo khó này đã đạt được sự sung túc chưa từng có.Tô Diệp bị mắng tới mức tức giận, hai tay cô ôm vai hỏi Cố Hướng Tiền: “Anh bị thương sao?”“Sao anh không biết?”Tô Diệp liếc nhìn Cố Hướng Tiền đang đứng đàng hoàng bên đó, không hề có dấu hiệu bị thương nào cả.Cố Hướng Tiền cầm một chiếc khăn, nói ngắn gọn: "Không đến mức như vậy.”Những gì Tô Diệp nói dường như chưa từng xảy ra, Cố Hướng Tiền nói: “Em xem em còn thiếu gì không, ngày mai anh dẫn em đi mua một ít.”Nói rồi anh đổ nước nóng trong ấm ra, pha chút nước lạnh vào chậu rửa mặt, dùng ngón tay cái cởi cúc áo, cởi áo len ra, để lộ thân thể quấn băng kín mít.

Cố Hướng Tiền qua loa xử lý miệng vết thương.Dù quấn băng kín người, thân thể người đàn ông vẫn là hạng nhất.Tô Diệp nhìn mãi nhìn mãi không kìm được uống một ly nước.Là một người lính xuất sắc, Cố Hướng Tiền có một sự nhạy bén hơn người bình thường.Trong lúc tháo băng, nhiều lần bắt gặp ánh mắt nhìn lén của Tô Diệp.

Anh không nói gì, lặng lẽ bôi xong thuốc trong im lặng.Tô Diệp không biết tại sao đôi mắt này lại lưu manh như vậy, luôn kiềm không nổi liếc mắt nhìn.

Ban đầu là vâng theo lòng hiếu kỳ, quan tâm thân thể Cố Hướng Tiền.

Nhưng nhìn mãi nhìn mãi, Tô Diệp không khỏi bị mê hoặc..
 
Back
Top Dưới