Ngôn Tình Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
ADCreHc5nts3sIgISkbsYpRrJ8K0DoTQJ2h0X1P4wC0EejRTEukDnhLgx01_1aOW8elDVn8JG5-v5BXCpLG5wJ1TSBPZPW45J2bwpmHr8FPbNFkrHuws-4klZqXOj-SWnW1ZPh8rfv6DyVKy8KyOG7uBDn7O=w215-h322-s-no-gm

Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
Tác giả: Tố Muội Bình Sinh
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Gia Đấu, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Ngôn tình hiện đại, lãng mạn, ngọt ngào, trọng sinh, làm ruộng, ẩm thực, làm giàu

Văn án:

Tô Diệp - cô gái được biết đến như một "cô độc cực phẩm" trong truyện văn niên đại. Lười ăn lại thích ẩm thực, và không muốn cất công tích lũy tài Cô đã được gả cho một quân nhân ưu tú, tưởng cuộc hôn nhân sẽ sung sướng nhưng lại đánh mất tất cả vì nhân vật nữ chính yêu. Sống trong đau khổ và nghèo khó, Tô Diệp nhận ra rằng cô chỉ là một biểu tượng cứng nhắc của cuốn tiểu thuyết và không phải là chính mình.

Khi Tô Diệp xuyên không vào cuốn sách của mình, cô chỉ muốn được ăn no mặc ấm. Và để thực hiện điều ước, cô cần phải làm việc chăm chỉ mỗi ngày.

Với sự hỗ trợ của những người hâm mộ yêu thích câu chuyện của cô, cuộc sống của Tô Diệp dần trở nên giàu có và tiến triển. Đây là câu chuyện về sự nỗ lực và lòng kiên trì để thay đổi số phận của một người.

Nhân vật chính: Tô Diệp

Tags: Làm ruộng, ẩm thực, xuyên sách, văn niên đại

Từ khóa: Tô Diệp, Cố Hướng Tiền, làm giàu

Một câu giới thiệu: Làm việc và trang trải cuộc sống để làm giàu.

Lập ý: Tác phẩm nhấn mạnh sự thay đổi và điều chỉnh số phận của con người thông qua lao động và sự cố gắng.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thập Niên 90 Tôi Kết Hôn Với Người Giàu Nhất
  • Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng...
  • Thập Niên 70 Mỹ Nhân Mềm Mại Được Sủng Hằng Ngày
  • Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Niên Đại Văn [Thập Niên 70]
  • Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Gả Cho Chàng Quân...
  • Thập Niên 60 Nuôi Con Ở Đại Viện
  • Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 1: 1: Vé Thịt 1


    Nhóm dịch: Thất Liên Hoa“Hôm qua Hướng Tiền mới về đơn vị, tên lười biếng ngủ say lúc nửa đêm, tội nghiệp Hướng Tiền mệt mỏi ở tạm phòng thường trực cả đêm.

    Tay chân chồng của tôi đều bị bong tróc chảy máu, Hướng Tiền chắc cũng không khá hơn chút nào.

    Trong nhà có một người không biết nóng biết lạnh còn chưa tính, còn có con chồng trước.”“Trời chưa sáng anh ấy lại ra ngoài làm nhiệm vụ khẩn, liều mạng thế này không biết ngày nào sẽ mất mạng.”Thanh âm chỉ cây dâu mà mắng cây hòe rơi vào tai Tô Diệp, đánh thức cô.Tô Diệp sau khi thức dậy cảm thấy cả người đau nhức, xảy ra chuyện gì, không phải cô chết rồi sao?Đập vào mí mắt là một đôi chữ song hỷ thật to mới tinh, một bình nước nóng, chậu men mới toanh.Cái bàn gỗ cũ nát lại được người ta lau đến bóng loáng, thiếu chân nhưng được nối tiếp với giá sách thật tốt, ngăn tủ thủy tinh sạch sẽ, trưng bày trọn bộ “Tư tưởng Mác Lênin”, “Trích lời Chủ tịch”...!Tuy gian nhà được sắp xếp gọn gàng sạch sẽ, nhưng vẫn không giấu được hơi thở cũ nát của ngôi nhà.Trên lịch bàn tỏ rõ ngày tháng: Ngày 01 tháng 01 năm 1960.Lòng Tô Diệp chấn động, xoa xoa mắt khẳng định mình không có nhìn năm 202X thành năm 1960, thập niên sáu mươi...!Cô không nhìn lầm chứ?Thập niên sáu mươi có nghĩa là gì, hình ảnh đói khổ, nghèo khó, lạc hậu, bạc màu hiện lên trước mắt Tô Diệp.Ngoài cửa lại truyền tới một giọng nói: “Tô Diệp, cô nghe thấy không? Mở cửa! Cố Hướng Tiền đúng là xui xẻo tám đời mới cưới người phụ nữ như cô vậy!”Người phụ nữ ngoài cửa không nghe thấy tiếng động, đập đập cửa sau đó không cam lòng rời đi.Tô Diệp nghe tiếng mắng chửi ngoài cửa, càng nghe càng cảm thấy quen.“Tô Diệp”, “Cố Hướng Tiền”, đợi chút đã...!Đây chẳng phải là nhân vật trong quyển tiểu thuyết văn niên đại tối qua cô đọc sao?Trong văn niên đại đó, Tô Diệp là một cực phẩm, cô ấy hết ăn lại nằm, nhờ phúc tổ tiên gả cho anh lính tiền đồ tựa gấm, so sánh cực phẩm và nữ chính ưu tú xinh đẹp tựa như mắt cá và ngọc trai, mặt của cô sẽ bị nữ chính thông tuệ có năng lực vả cho bốp bốp.Tô Diệp trước đó không ý thức được cực phẩm bị chửi chính là mình, bây giờ cô mới kịp phản ứng.Không phải là mắng cô (nguyên chủ) sao?Bởi vì đêm hôm nguyên chủ ngủ say như chết, không mở cửa cho nam chính, dẫn đến chuyện cô đi tới bộ đội canh giữ phòng trống hai tháng, sau khi nam chính chấp hành nhiệm vụ xong trở về, cực phẩm vừa cứng rắn vừa kiêu ngạo, ngày nào cũng ầm ĩ gà bay chó sủa, hoàn toàn trở thành đối tượng bị người người trong toàn đại viện chế nhạo.Tô Diệp nhớ lại cốt truyện, sau khi ý thức trở về trong bụng phát ra âm thanh vang dội như sấm.Tô Diệp đói bụng đến hai mắt tỏa sao, đứng lên chóng mặt suýt nữa không đứng được, uống chút nước nóng trong bình nước nóng mới miễn cưỡng lấy lại sức lực.Tô Diệp vội tìm đồ ăn, chỉ là lục lọi khắp cả gian nhà cũng không lục được thức ăn, ngược lại phát hiện trong balo quân nhân màu xanh biếc của nguyên chủ một ít.Cảm thấy cái gì đó vô cùng niên đại.Năm phiếu lương thực một cân, một số tiền hào, cộng lại sáu tệ hai hào tám.Trong khi Tô Diệp đếm tiền, chợt nhớ tới thập niên sáu mươi là thời đại ăn chung nồi lớn, căn tin trong quân đội thống nhất làm cơm, trong nhà đương nhiên sẽ không có lương thực.....
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 2: 2: Vé Thịt 2


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaTô Diệp cầm phiếu lương thực đi ăn cơm trưa.Với tư cách là người nhà quân nhân, nguyên chủ vừa tới bộ đội còn chưa thực hiện công việc, người được quân đội phát mười cân lương thực trợ cấp chuyển tiếp.

    Nhưng nguyên chủ vô cùng lười biếng, ăn hết lương thực trợ cấp rồi vẫn chưa có tin tức làm việc, bởi vậy dẫn đến làn sóng chỉ trích.Tô Diệp vẫn chưa đến căn tin, mùi thơm của thức ăn đập tới trước mặt, trong miệng Tô Diệp nhanh chóng tiết ra nước miếng, đoạn đường ngắn ngủi, cô đã nuốt nước miếng mấy lần liên tiếp.Đói bụng, đói đến muốn choáng váng, hai chân lung lay, axit dạ dày có tính ăn mòn cao tựa như xuyên thủng bao tử.

    Tô Diệp bị sự đói khát chưa bao giờ cảm nhận qua chi phối.Cô đói đến mức dường như ngửi thấy mùi chua bốc lên từ trong dạ dày, khiến người ta không chút nghi ngờ mình có thể nuốt cả con bò.Tô Diệp đi vào, cô tới rất sớm, căn tin vừa ăn cơm, thịt heo trong đĩa sớm đã bị giành gần hết, thịt heo chỉ còn lại một phần.Thịt heo bán rất tệ, đen thui tựa như xào có hơi cháy sém, chút thịt thừa này, đặt vào trong mắt Tô Diệp trước kia, ngay cả mắt cũng không quăng tới, liếc mắt nhìn cũng không nhìn.Nhưng lúc này thịt heo được ngọn đèn rọi xuống, hiện lên vẻ mê người, dầu mỡ, khiến cho hai mắt Tô Diệp tỏa ra ánh xanh.

    Không để cô ở đó ảo tưởng cảm giác tuyệt vời khi ăn thịt, nước miếng trong miệng không tiếng động tiết ra, Tô Diệp càng không ngừng nuốt nước miếng.Tô Diệp lấy phiếu lương thực ra, cười híp mắt nói: “Xin lấy cho tôi một phần thịt.”Không ngờ nhân viên bếp nhìn thoáng qua con số trên phiếu lương thực, nói: “Xin lỗi đồng chí, cô không đổi thịt được.”Nụ cười trên mặt Tô Diệp lập tức cứng lại, định thần nhìn lại phiếu lương thực của nguyên chủ quả thật chỉ còn hai lạng lương thực.Quân tẩu xếp hàng phía sau Tô Diệp nhanh chóng đưa chén lên, giành thịt lộ liễu: “Tôi muốn phần thịt này, đồng chí lấy cho tôi!”Cô ta không chút khách khí chỉ huy nhân viên bếp: “Cả nhà bọn tôi tháng này coi như trông cậy vào phần thịt này, tất cả nước thịt đều cho tôi đi.

    Lấy nước sôi hừng hực tráng đĩa thịt, tráng sạch chút, một giọt nước thịt cũng không được lãng phí.

    Tôi cố ý cầm chén tới lấy.”Nhân viên bếp gật đầu thỏa mãn yêu cầu của cô ta, anh ta múc hết thịt, cẩn thận đổ nước sôi tráng đĩa thịt, cho đến khi đĩa thịt sáng bóng.Cái tô rót đầy nước chần đĩa, váng dầu vụn vặt nổi lơ lửng làm nền phía trên.

    Người phụ nữ hài lòng cầm một phần thịt và một chén nước chần đĩa, thỏa mãn tựa như đang cầm cả thế giới vậy, bước chân cô ta nhẹ nhàng rời khỏi căn tin.Tô Diệp kinh ngạc đến ngẩn người, đạt đến cảnh giới này khiến người ta lác mắt.Nhưng người xung quanh không chút phản ứng, đủ để thấy đây là chuyện rất thường gặp.Tô Diệp trơ mắt nhìn phần thịt cuối cùng bị người ta lấy đi, trong lòng dâng lên đầy oán niệm.Cô bị oán niệm trong lòng mình làm kinh sợ, không phải chỉ một phần thịt mà đến mức này sao?Tô Diệp nuốt nước miếng, cố đè xuống mất mác trong lòng, ánh mắt mơ hồ rơi xuống bánh bao lớn, cô nở nụ cười nói với nhân viên bếp: “Đổi cho tôi một cái bánh bao đi.”.
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 3: 3: Vé Thịt 3


    Nhóm dịch: Thất Liên Hoa“Xin lỗi đồng chí, cô ngay cả bánh bao cũng không có.” Nhân viên bếp cũng rất buồn bực, anh ta không nhịn được hỏi: “Cô còn chưa tới giữa tháng, đã ăn sạch lương thực rồi sao?”Vừa dứt lời, cũng không biết là ai cười xì một tiếng, vạch trần sự xấu hổ này: “Thầy Hồng thầy còn không biết cô ấy sao? Cô ấy là vợ mới tới của Hướng Tiền đó!”Nhân viên bếp lập tức biết Tô Diệp là người ra sao, lương thực của cô tại sao trống rỗng, vẻ hòa nhã trong mắt chỉ còn lại tràn đầy khinh bỉ.Bắt đầu muốn một phần thịt, muốn bánh bao không thuần chất, rất lụm bại! Tô Diệp quả là danh bất hư truyền như lời đồn đãi.

    Thương thay cho đồng chí Cố Hướng Tiền vứt đầu vẩy máu nóng, lại cưới loại đàn bà phá của này!Tô Diệp sau khi bị nhân viên bếp mạnh mẽ nhét hai bánh bao đen thùi, xóa sạch vốn lương thực còn sót lại.Tô Diệp ăn bánh bao đen xong, miếng đầu tiên vào bụng, hai mắt cô tối sầm, bánh bao nghẹn trong cổ họng không nuốt trôi, suýt nữa nghẹt thở, Tô Diệp vỗ mạnh lồng ngực của mình.

    Người xung quanh thấy thế lập tức chạy tới.Bàn tay của đồng chí nữ trong đó nhanh nhẹn đẩy một cái, dùng sức vỗ bụng của cô.“Đồng chí, quỷ chết đói đầu thai cũng không thể ăn một miếng lớn như vậy nha!” Đồng chí nữ trêu ghẹo nói.Tô Diệp nhìn thứ bị nghẹn nhổ ra, nước mắt nóng hổi không nhịn được chảy ra.

    Sau khi hít sâu vài cái, Tô Diệp lau nước mắt lưng tròng, nói với đồng chí nữ tốt bụng: “Cảm ơn đồng chí.”“Không cần khách khí.

    Cô vừa tới sao? Nhìn mặt rất lạ.

    Tôi là Hà Mai Mai, năm nay thu hoạch lương thực không tốt, loại bánh bao đen trong bộ đội này làm quả thật cứng răn hơn chút, nhưng ăn no.”Hai người trao đổi cách ăn bánh bao đen, Tô Diệp thấm nước ăn chút bánh bao.Tô Diệp đến bây giờ chưa từng ăn thức ăn cộm đến hoảng sợ như thế, nó nghẹn đến mức người ta chỉ muốn ném vào thùng rác.Nhưng nhìn xung quanh, cô phát hiện người xung quanh đa phần đều cầm bánh bao đen cùng loại với cô, thấm nước nhai có mùi thơn, tựa như món ăn ngon.

    Cô im lặng vài giây, “Lương thực thu hoạch không được” những lời này tựa như vang vẳng bên tai.Sau cùng Tô Diệp cất bánh bao vào trong túi, không ném nó đi, tạm thời giữ lại làm lương khô sau này....Ngày hôm sau.Trời vừa mờ sáng, Tô Diệp rời giường thật sớm mang theo giấy chứng nhận ra vào, ra khỏi Viện Gia Chúc.Lương thực của nguyên chủ vốn đã thấy đáy, cô muốn mua chút khẩu phần lương thực.

    Tuy Tô Diệp mới đến, trong một khoảng khó thể thích ứng cuộc sống nghèo khó như vậy.Nhưng lòng của cô rất tốt, khả năng thích ứng mạnh, rất nhanh thì đã lần mò lên đường.Tô Diệp đi tới Cung Tiêu Xã, khách sạn Quốc Doanh đúng là không đi nổi, ăn vài bữa cơm ở đó là có thể vét sạch tiền tiết kiệm của nguyên chủ.Trước cửa Cung Tiêu Xã xếp một hàng dài, trên tấm bảng đen dùng phấn viết giá cả: Thịt heo, năm hào sáu một phần; gạo, một hào bảy một phần; lương thực phụ, chín phần; trứng, ba hào năm một phần.Tô Diệp nghe ngóng, hóa ra hôm nay người dân trong thành đều đang chờ Cung Tiêu Xã cung ứng bột mì Phú Cường..
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 4: 4: Vé Thịt 4


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaBột mì chia làm ba cấp, bột mì chất lượng tốt nhất gọi là bột Phú Cường, dân trong thành phố kích động đến trời chưa sáng đã xếp hàng, xếp thành hàng dài.

    Tô Diệp vì mua lương thực phụ, không thể làm gì khác hơn là bóp mũi bị buộc xếp hàng phía sau hàng ngũ.Hàng ngũ thật sự quá dài, Tô Diệp bắt đầu từ chính giờ xếp đến mười hai giờ, gió lạnh thổi vù vù, Tô Diệp lạnh đến cứng người.

    Ánh mặt trời ban trưa chói chang khiến cô hoa mắt.

    Tô Diệp đã đói bụng đến mức không ngừng nổi lên sự chua xót.Dân thành phố xếp hàng đoán chừng cũng cảm thấy nhàm chán, lôi chuyện nhà ra nói khoác lác.

    Tô Diệp sợ nói ra lộ tẩy, dứt khoát im lặng không lên tiếng, vểnh tai nghe người khác nói chuyện phiếm.

    Cô nghe được một số chuyện thông thường vào năm sáu mươi.Chẳng hạn như ở niên đại này hầu như toàn bộ hàng hóa đều phải mua bằng phiếu, tất cả phiếu lớn phiếu nhỏ vậy mà có hơn trăm loại.Tuy nhiên đa số thời gian có phiếu cũng không sử dụng được cái gì, bởi vì rất nhiều thứ bình thường thiếu cung ứng, hôm nay thiếu bột mì Phú Cường, hôm sau thiếu gạo, thậm chí cả một tháng cũng không có thịt heo cung ứng, thỉnh thoảng thiếu bột sữa, đường, dầu càng bình thường.

    Phiếu cầm trong tay không xài được, thì vô ích.Nếu ngày hôm đó một số vật dụng hàng ngày khan hiếm có cung ứng, cửa cung tiêu xã chắc chắn sẽ xếp thành hàng dài.

    Dần dần người thành phố thích xếp hàng, vừa thấy có xếp hàng dài theo bản năng đi xếp hàng, chỉ cần đứng xếp hàng đảm bảo không sai.

    Xếp hàng rèn luyện tính nhẫn nại của người thành phố.

    Đặt ghế đẩu xuống, có thể tán gẫu với người xung quanh mấy tiếng đồng hồ.Một cái bắp cải phải đứng xếp hàng từ sáng sớm sáu giờ; bột mì Phú Cường là lương thực khan hiếm, ba giờ sáng phải đứng lên xếp hàng; thịt heo tuy cũng đủ cung ứng, nhưng mỗi tháng trong sổ lương thực có định mức, rất nhiều nhà mấy tháng mới đủ tiền ăn một lần, nông dân ở nông thôn chỉ có thể nếm được vị thịt vào cuối năm, hoặc cũng có thể đến bây giờ chưa từng ăn thịt...Tô Diệp nghe thấy lòng lạnh lẽo.Dân trong thành đã sớm quen với việc này, đặt Tô Diệp ở đây như nghe thiên thư.Cô khó mà hiểu được bọn họ vì thức ăn mà tràn đầy sự nhiệt tình, tràn đầy tính nhẫn nại, để mua được một túi bột mà đứng xếp hàng cả ngày.

    Song trước ngày hôm qua Tô Diệp cũng chưa từng trải qua cảm giác đói bụng đến bước đi loạng choạng, không vì thức ăn mà dậy sớm như vậy, chưa từng xếp hàng dài như thế.Mười hai giờ, Tô Diệp đứng xếp hàng cuối cùng cũng chen đến trong cửa hàng thực phẩm phụ, chỉ thấy người phụ nữ xếp hàng trước cô bình tĩnh móc từ trong túi ra 0.02 cân (10gam) thịt, thầy cung tiêu xã do dự lấy phiếu.Lại còn có phiếu 0.02 cân thịt heo? Tô Diệp thấy ê răng, vô cùng hoài nghi thời đại không có cân điện tử này, có thể cắt ra chuẩn 10gam thịt hay không.“Nhìn cái gì hả, chưa từng thấy sao?” Người phụ nữ cố tình chống nạnh hai tay, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tô Diệp.Tô Diệp thành thật lắc đầu, “Chưa từng thấy.”.
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 5: 5: Vé Thịt 5


    Nhóm dịch: Thất Liên Hoa“Hừ.” Chị đại kiêu căng hừ một tiếng, phiếu thịt ít đến mức khiến người ta kinh ngạc, nhưng cô ta tự cảm thấy mình có thể ăn thịt còn tốt hơn Tô Diệp chưa từng thấy cảnh đời nhiều, bởi vậy trong giọng nói tràn đầy ý dương dương tự đắc.Rất nhanh, thời khắc thử thách linh hồn người cầm dao đã đến.Chỉ thấy thầy này buông cái cân trong tay xuống, chuyên nghiệp lấy thước đo đo lên thịt heo, dùng dao nhỏ cẩn thận vạch ra một miếng thịt cỡ bằng con xúc xắc.

    Vẻ mặt ông ấy kính cẩn và thận trọng, khiến người ta không chút nghi ngờ ông ấy đang cắt vàng.Tô Diệp nhìn xong tức khắc cảm thấy kính nể.Cuối cùng đến phiên Tô Diệp mua lương thực, cô mua một cân bột ngô, một gói men.

    Tô Diệp vốn muốn mua năm cân bột ngô, đỡ phải chạy tới chạy lui làm khổ người, chỉ là không ngờ ngay cả bột ngô cũng áp dụng hạn chế cung cấp, mỗi người mỗi ngày giới hạn mua một cân.Tô Diệp chứng kiến 10gam thịt heo, kỳ vọng đối với số lượng giới hạn bột ngô đã rất thấp, cô coi như đã thỏa mãn mang theo bột ngô rời khỏi cung tiêu xã.Trên đường trở về, Tô Diệp đếm tiền còn lại trong tay, thở dài một hơi, bắt đầu lo chuyện tìm việc làm.

    Cô phải mau chóng giải quyết vấn đề ăn cơm....Sau khi Tô Diệp xách bột mì về đến nhà, tay chân nhanh nhẹn bắt đầu nhào bột lên men.Trong nhà không có bếp than, Tô Diệp tốn năm hào, mặt dày mượn bếp than và than hòn của bà cụ hàng xóm lầu dưới.Trong nhà không có lồng hấp, thì dùng nồi sắt thay thế, hấp cách thủy cũng có thể hấp bánh bao.

    Nhưng Tô Diệp tìm nửa ngày cũng không tìm thấy nồi sắt, cô mới như tới mấy năm trước nồi sắt bị cầm đi rèn sắt thép.Trước mắt nhà nào cũng thiếu nồi sắt, Tô Diệp khẽ cắn môi đổi thành nồi đất.

    Bếp than than hòn là mượn tới, nồi đất là mượn tới, thậm chí ngay cả chài cán bột cũng mượn đến.

    Để ăn một miếng ngon, Tô Diệp phát huy tiềm lực vô hạn.Nhào bột và bột, thêm men, nhào thành bánh bao to bằng nắm đấm, một cân bột ngô hấp ra được hai cái bánh bao.Tô Diệp bên cạnh vui mừng ăn thức ăn tươi ngon mới ra lò.Từng khói trắng bốc lên, nước sôi ùng ục nổi bong bóng, Tô Diệp ngồi xổm bên bếp lò, vừa sưởi ẩm, vừa tham lam ngửi mùi vị thức ăn.Tô Diệp cầm bánh bao đã làm xong ra, nếm thử, không có thêm đường, bánh bao bột ngô lại ngọt, bánh mềm mại vị vừa miệng, nhai vào miệng có mùi thơm nhàn nhạt, càng nhai càng thơm, khiến khẩu vị của người ta mở ra.Bánh bao bột ngô tươi ngon, cuối cùng ăn được thức ăn bình thường! Tô Diệp cúi đầu lúc cầm bánh bao ra, suýt nữa bị hơi nước nóng hầm hập hung đến rơi nước mắt.Tô Diệp hai ba miếng giải quyết bữa trưa xong, quay đầu nhìn đồng hồ, đã là hai giờ trưa, mà cô bận rộn cả buổi mới kịp ăn điểm tâm.Khi đói quả nhiên ăn cái gì cũng đều thấy ngon, đói bụng đúng là gia vị tốt nhất.(Đing------ Chào mừng đến với livestream “Làm việc làm giàu”, chúc mừng streamer nhận được quà tặng lính mới, xin nhấn mở phong bì.)Một miếng thịt ba rọi tươi ngon béo ngật, chợt đặt trong cái đĩa.Tô Diệp nhìn chằm chằm miếng thịt đột nhiên xuất hiện này, không thể tin nổi dụi dụi mắt.

    Từ lúc tỉnh lại, Tô Diệp chưa từng ăn đồ ngon.Cô khó thể kiềm chế được nuốt nước miếng, ngay cả hô hấp cũng dồn dập hơn vài phần..
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 6: 6: Tôi Sẽ Tìm Một Tổ Chức Giải Quyết Vấn Đề 1


    Nhóm dịch: Thất Liên Hoa(Ha ha ha ha, đây tuyệt đối là người livestream thảm nhất trong lịch sử, không có một trong.

    Cái vị mặc rừng rậm nguyên thủy sát vách bây giờ đang há to miệng ăn thịt.)[Baidu năm 1960 rồi, người livestream bảo trọng.](Bánh bao bắp không nhân nhìn ngon quá, tôi muốn ăn!)(Cảm thấy bữa thịt ba chỉ này chắc chắn sẽ rất thơm.)Tròng mắt của Tô Diệp trong nháy mắt nhìn chằm chằm miếng thịt ba chỉ một cách chính xác, rồi lại nhìn phòng phát sóng trực tiếp vô duyên vô cớ xuất hiện trong đầu, chấp nhận sự thật này.Mặc cũng mặc rồi, lại lao ra khỏi phòng phát sóng trực tiếp Tô Diệp cũng có thể chấp nhận.

    Tô Diệp nhanh chóng ra quyết định kết quả của miếng thịt ba chỉ này.(Cảm ơn thịt của các bạn!)Tô Diệp liếc nhìn, nước tương, muối những thứ vật dụng nhà bếp đơn giản trong nhà đều có, bọn nó thường được dùng làm gia vị trộn cơm khi không có thức ăn để ăn.Cũng may tự thịt ba chỉ có thể rán ra mỡ, không cần dùng dầu, nếu không Tô Diệp thật sự mua không nổi dầu.

    Mặc dù mỗi hộ gia đình công nhân thành thị được cung cấp hai lạng dầu mỗi tháng, nhưng hôm nay khi Tô Diệp đến Hợp tác xã cung tiêu, dầu đã bán hết rồi.Khó khăn duy nhất là trong nhà không có dao.Tô Diệp buộc lòng phải kiên trì đến cùng, lại hỏi mượn dao của bà hàng xóm ở tầng dưới lần nữa.Gia cảnh nhà bà hàng xóm cũng khá, trong nhà có vật dụng quý giá như con dao.

    Chỉ là con dao đã lâu không dùng, thân dao cùn đến mức cắt thịt không đứt, Tô Diệp cầm con dao đi ra ngoài nhặt một hòn đá trong khu tập thể về, mài nửa tiếng.Tô Diệp nghiêm túc cắt miếng thịt lợn, miếng thịt ba chỉ nạc mỡ đan xen quả thật rất đẹp mắt, đang cắt thịt mà Tô Diệp không nhịn nổi nuốt ngụm nước miếng.Thịt mỡ trơn bóng trắng như tuyết xen kẽ với thịt nạc đỏ mềm, phần thịt mỡ sát lớp da lợn dày chừng một tấc, là một lớp mỡ dày sệt.Nó béo hơn cả miếng thịt ba chỉ “vàng” mà đầu bếp bậc thầy trong Hợp tác xã cung tiêu cung cấp hôm nay, Tô Diệp có thể dùng nó để rán ra rất nhiều mỡ lợn.Thịt lợn vừa cho vào nồi chưa kịp lật, một hàng xóm nam có khứu giác nhạy bén lập tức thò đầu ra hét lên: “Thơm quá à, nhà ai đang rán thịt lợn vậy?”Ngay sau đó vợ ông ta lập tức đóng cửa sổ lại, chửi rủa: “Mở cửa sổ to thế làm gì, cóng chết được, ông trúng tà mắc chứng cuồng loạn à? Giờ không phải lễ tết nhà ai rán nổi thịt lợn!”Mũi thính như mũi chó vậy.Tô Diệp ho nhẹ một tiếng, khẽ kéo chặt các cửa sổ, hiện tại cô không thể nghĩ đến vấn đề khói dầu, căn phòng này trong thời gian ngắn có thể rán được bữa thịt thứ hai hay không còn cần thuyết phục.Tô Diệp lấy một ít dầu rán ra từ thịt ba chỉ, nước tương, gừng lát, rượu nấu ăn, muối cho vào nồi đảo cùng thịt để tạo mùi thơm.Trong nồi đất đổ đầy nước, thịt ba chỉ hầm từ từ, Tô Diệp rửa tay sạch đi tới giá sách, lấy ra một cuốn “Marx” đọc.Tô Diệp cả ngày hôm qua chỉ ăn một cái bánh bao đen không nhân, thời gian còn lại đều dựa vào những “món ăn tinh thần” tinh thần này để chống chọi cơn đói.

    Đáng tiếc, thế giới tinh thần của Tô Diệp rất phong phú, nhưng bụng vẫn đói.Vào lúc này, Tô Diệp có thịt ba chỉ nửa kí, thực sự là nhà nông trở mình hát ca vang.Thịt ba chỉ đang hầm kỹ trong nồi, nước trong nồi sôi ùng ục, cầm quyển sách cũ ố vàng trong tay, sự thỏa mãn trong lòng lên đến đỉnh điểm..
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 7: 7: Tôi Sẽ Tìm Một Tổ Chức Giải Quyết Vấn Đề 2


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaHương thơm của thịt hầm chậm rãi tràn ra khỏi nồi, cảm giác chờ mong của Tô Diệp tràn đầy, ngay cả sự tủi thân vì hôm qua không được ăn thịt cũng quên sạch.

    Thị cháy xém ở nhà ăn, sao mà ngon như thịt ba chỉ vừa ướp đủ gia vị vừa tươi non mà tự tay mình làm được?Một giờ sau, Tô Diệp nhấc nắp nồi lên, nước sốt trong nồi đã đặc quánh, bọt đỏ rực đang sủi ùng ục.

    Thịt mỡ trắng như tuyết mang màu vàng nâu kẹo lại, dùng đũa chọc thử, thịt mềm nhũn, chảy ra mỡ vàng óng ánh.

    Bức tranh tuyệt đẹp này, đã đủ khiến người đói bụng bằng lòng vì nồi thịt này mà hiến cả linh hồn.

    Nguyên liệu cao cấp thường sử dụng cách nấu ăn đơn giản mộc mạc nhất, không cần nguyên liệu tốt gì cả, thịt kho tàu cũng đủ để hầm ra mĩ vị rồi.

    Tô Diệp gắp một miếng nếm thử, thịt kho tàu hầm cực kỳ mềm, thịt mỡ mềm ngập dầu nhưng không ngấy, chất thịt mềm mại mà tươi ngon, vào miệng liền tan.

    Hương vị vui mừng từ đầu lưỡi truyền đến não, đến từng tế bào trong cơ thể, Tô Diệp cảm động rơi nước mắt trước món thịt kho tàu tuyệt vời này.

    (Thật tuyệt, cảm ơn các bạn.

    )Tô Diệp ăn một nửa thịt ba chỉ, đặt nửa còn lại ở cửa sổ để đông lạnh, dành ngày mai ăn.

    (Đinh - Hoàn thành một đĩa thịt kho tàu, thưởng 5g thịt lợn)Trong phòng phát sóng trực tiếp nhất thời bình luận trôi đến: (Hahahahahahaha, chỉ có 5g, người livestream thực thảm.

    )(Có thể là thời đại này cách hiện tại quá xa, vật tư phòng phát sóng trực tiếp trao đổi có hạn, thương người livestream một giây.

    )(Nếu tôi đột nhiên bị ném tới thời xa xưa này, không có thịt ăn tôi sẽ khó chịu chết mất.

    )(Thịt kho tàu của người livestream thực sự rất thơm.

    Hương thơm bay qua màn hình, hít vào.

    )Hóa ra phòng phát sóng trực tiếp này còn có phần thưởng, đôi mắt của Tô Diệp nhen nhóm lên hy vọng.

    Chân muỗi dù nhỏ đến đâu cũng là thịt lợn.

    Tô Diệp nắm chặt tay, cô tin rằng bản thân sẽ có một ngày có thể gom góp được nửa ký thịt lợn.

    Bên kia, nhà ông Lý sát vách.

    Người đàn ông đã hai tháng không ngửi thấy mùi thịt đang đi đi lại lại trong nhà, đi tới đi lui, không dễ mà được nghỉ ở nhà, cả buổi chiều căn phòng tràn ngập mùi thơm thèm thuồng, mấu chốt là ngửi thấy nhưng không ăn được.

    Giấc ngủ trưa ngon lành bị mùi thơm này xáo trộn đến hỏng bét, ngay cả nghỉ trưa ông ta cũng dứt khoát không ngủ nữa, không ai có thể ngủ ngon trước hương thơm phưng phức này.

    Vào bữa tối, ông ta ăn bắp cải trắng vô vị như thể đang nhai cỏ vậy.

    “Rõ ràng là có mùi thịt, bà ngửi kỹ đi vẫn còn mùi!” ông ta nói.

    “Mũi ông là mũi gì vậy? Nhà ăn cách xa vậy mà ông có thể ngửi thấy hả?” Vợ của Lý Mậu Cương không vui lắm, trong lòng nghi ngờ chồng không hài lòng với việc bà ta lén lút nấu ăn ở nhà.

    Ông ta cũng không nghĩ xem, mỗi bữa ăn đồ ăn nhà ăn nào đủ ăn, mua lương thực thức ăn ở cửa hàng lương thực dầu muối của Hợp tác xã cung tiêu chẳng phải sẽ tiết kiệm hơn sao?Bà ta gắp một miếng khoai tây cho ông ta, nói: “Ông chỉ là nhớ thịt nhớ quá lắm, tháng sau lại tích trữ, đợi ăn tết tích đủ phiếu thịt thì mở rộng bụng ra ăn bữa thịt.

    ”Mặt khác.

    Khi Tô Diệp trả lại bếp than cố ý dùng giấy dầu gói hai miếng thịt kho tàu cho bà Chu ở tầng dưới.

    .
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 8: 8: Tôi Sẽ Tìm Một Tổ Chức Giải Quyết Vấn Đề 3


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaBà Chu cười hềnh hệch thu lấy bếp lò: "Không phải chỉ dùng một lúc thôi sao? Tiền này vẫn nên trả lại cháu, đều là hàng xóm đừng xa cách như vậy, Hướng Tiền còn là đứa trẻ mà bà nhìn từ nhỏ đến lớn.

    ”Tô Diệp lắc đầu: “Không, sau này nói không chừng cháu còn phải mượn bếp vài lần nữa, bà Chu cầm đi mà.

    ”Cô lấy một gói thịt kho tàu nhỏ trong túi ra, nhét vào tay bà Chu, nhỏ giọng nói: “Cái này cho bà, đợi một lát bà bắc bếp lên hâm nóng rồi lặng lẽ ăn đi.

    ”Tô Diệp đã đọc cuốn tiểu thuyết, cũng coi như yên tâm về tính cách của bà Chu này.

    Chồng con của bà ấy đều đã hy sinh vì đất nước, cuộc sống gian khổ và giản dị, hầu như không có xung đột thị phi đấu với cực phẩm nào trong tiểu thuyết Sảm Hòa Tiến.

    Bà Chu cho Tô Diệp một món đồ: "Đây là sách cho Hướng Tiền, thời gian trước nó định mượn ở thư viện, cháu cầm sách về đỡ cho nó phải chạy một chuyến.

    ”Tô Diệp ồ một tiếng, tiện tay cầm sách mang về nhà.

    Sau khi Tô Diệp rời đi, Chu Hoằng Hàm mở giấy dầu ra, không ngờ rằng bên trong lại có hai lát thịt kho tàu.

    Bà ấy nhìn hai miếng thịt với vẻ mặt nghiêm túc, một lúc lâu sau, bà ấy gấp giấy dầu gói thịt lại, đặt bên cửa sổ cho đông lại.

    Vào ban đêm.

    Tô Diệp dùng lò đun nước tắm đơn giản xong, rảnh rỗi không có việc gì làm mở cuốn sách mà bà Chu đưa cho.

    Tô Diệp xuất thân từ ngành khoa học và kỹ thuật, chỉ xem hiểu một vài công thức.

    Trước khi xuyên sách công việc Tô Diệp rất bận rộn, cuốn tiểu thuyết đó chỉ là đọc một lần ngẫu nhiên tâm huyết dâng trào, bình thường cô căn bản không đọc tiểu thuyết, cô chỉ đọc một phần của cuốn tiểu thuyết, hoàn toàn chưa đọc hết, giờ nghĩ lại có chút hối hận.

    Phần mô tả về đồng chí Cố Hướng Tiền trong sách, để lấy lòng các độc giả nữ, bắt đầu bằng việc mô tả những câu chuyện của anh giống như như Tom Sue, hầu như những cô gái chưa chồng trong truyện đều ngưỡng mộ anh, muốn gả cho anh.

    Tình tiết truyện về nữ chính ưu tú lại xinh đẹp, vợ cả dưới quê lên phá hỏng hôn nhân, hối hận khôn nguôi lại bị vả mặt bốp bốp kéo cả nửa cuốn sách.

    Thế mà không có miêu tả chút nào về hứng thú của anh về phương diện này, anh lại có thể đọc nổi sách khó hiểu như vậy?Tô Diệp lật trang bìa, bìa được làm bằng giấy da bò tự chế, trang bên trong có tên sách được viết bằng bút máy – “Mối quan hệ của trị số và hàm số khoa học kỹ thuật của nguyên tố uranium”.

    Tô Diệp lật ra phía sau, một tờ năm hào mỏng nhẹ nhàng rơi xuống, cô sững sờ.

    Tô Diệp không dám chiếm lợi của người khác, mỗi một người sống trong thời đại nghèo khổ này đều không dễ dàng gì, viên than mỗi tháng cần dựa vào phiếu than mới có thể mua đủ, năm hào là tiền bồi thường cho cô, nếu không thì một ít phiếu than một bà già như bà ấy làm sao mà đủ xài.

    Tô Diệp nhặt tiền, bỏ vào túi với cảm xúc phức tạp.

    Sáng hôm sau.

    Sáng sớm Tô Diệp bị tiếng kèn lệnh của quân đội ồn ào đánh thức, Tô Diệp ăn bánh bao còn dư lại từ ngày hôm qua.

    Lương thực rất nhanh là thấy đáy rồi, sau bữa sáng Tô Diệp ra ngoài hoạt động tìm việc làm.

    Ở thời đại này, công việc không thể dựa vào bản thân giải quyết được, trong thời đại ngay cả đi xa cũng phải có giấy giới thiệu, mua đồ cũng phải có phiếu xuất nhập, nó chú trọng bao cấp phân phối công việc.

    .
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 9: 9: Tôi Sẽ Tìm Một Tổ Chức Giải Quyết Vấn Đề 4


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaCái khó nằm ở chỗ rất nhiều đơn vị, nhà máy đưa ra ngưỡng về trình độ học vấn khi tuyển dụng lao động.

    Học vấn giống như vàng trong thời đại này, vô cùng giá trị, học vấn trung cấp chuyên nghiệp là đủ để ngạo mạn xưng hùng xưng bá.

    Thật không may, chủ nhân thân thể này tốt nghiệp tiểu học, được giao công việc lao động chân tay hoặc công việc mệt nhọc.

    Chủ nhân thân thể này chỉ muốn công ăn việc làm ổn định, ăn cơm nhà nước, không muốn vào thành phố lại còn làm công việc giống người dân quê.

    Một tháng sắp trôi qua, tổ chức tìm mấy lần cũng không có công việc đầy đủ, chỉ đành ngày ngày miệng ăn núi lở.

    Bà Chu dậy từ sớm quét dọn hành lang, thấy Tô Diệp rời nhà từ rất sớm, bà ấy sửng sốt.

    Tô Diệp nhìn thấy nụ cười nở bừng trên khuôn mặt bà ấy: "Bà Chu chào buổi sáng.

    ”“Hôm nay dậy sớm vậy?” Chu Hoằng Hàm cầm chổi hỏi.

    Tô Diệp xấu hổ sờ mũi, nhớ lại ngày đầu tiên cô tỉnh dậy, lời đồn đãi “ngủ như heo khiến chồng mới cưới không có nơi nào để đi nửa đêm về quân đội” đã lan truyền khắp khu tập thể.

    Nghĩ đến điều này, Tô Diệp phải nhân lúc trước khi nữ chính quay lại ly hôn với Cố Hướng Tiền.

    Tô Diệp không hứng thú đến việc vả mặt người khác bốp bốp.

    Tô Diệp ho nhẹ một tiếng: “Cháu đi tìm tổ chức giải quyết công việc.

    ”Bà Chu nói: “Đó là một điều tốt, tìm việc phải nắm bắt thời gian, sắp tết rồi rất nhiều đơn vị không tuyển nhân viên nữa, nhân lúc trước tết tìm còn có trợ cấp lương thực mà đơn vị phát ăn tết.

    ”“Trợ cấp lương thực” trong miệng Chu Hoằng Hàm là chỉ đến việc cung cấp trợ cấp hạt dưa, đậu phộng, đồ ăn nhẹ hiếm thấy ở chợ, nhân viên thành thị có thể nhận nửa ký đậu phộng có vỏ, hai lạng rưỡi hạt dưa do đơn vị phát miễn phí vào cuối năm.

    Các đơn vị có phúc lợi tốt còn tăng trợ cấp cho ngũ cốc tinh chế, chẳng hạn như nửa ký ngũ cốc tinh chế và hai lạng rưỡi đồ ăn nhẹ.

    Trong mắt Tô Diệp của thế hệ sau điều này chẳng đáng nhắc đến, nhưng đặt ở hiện tại năm 60 ngày nào bữa nào cũng ăn bánh bao đen không nhân mì đen, khắp nơi mất mùa, khoản trợ cấp này là một của cải quý giá.

    Tô Diệp gật đầu, nói lời tạm biệt với bà ấy.

    Bà Chu vung chổi, nói thờ ơ: “Khi cháu đến Hội Liên Hiệp Phụ nữ tìm việc, nhớ nói với các đồng chí một tiếng cháu là vợ của Hướng Tiền.

    ”Lời này vốn dĩ Chu Hoằng Hàm căn bản sẽ không nhắc với Tô Diệp, nhưng ma xui quỷ khiến bà ấy lại thêm vào câu này.

    Văn phòng Hội Liên Hiệp Phụ nữ.

    Hội Liên Hiệp Phụ Nữ ở khu tập thể quân đội là tổ chức phi chính phủ do một số phụ nữ liên hợp thành lập tự phát.

    Thực hiện công việc lẽ ra là công việc của văn phòng khu phố, văn phòng khu phố ra vào khu tập thể gia đình không tiện, Hội Liên Hiệp Phụ Nữ bèn gánh lấy nhiệm vụ này.

    Tô Diệp nhớ tới lời bà Chu, mở miệng tự giới thiệu gia đình mình: “Tôi là Tô Diệp đến từ Đại đội Quang Minh huyện Hồng Quang thành phố T tỉnh Y, chồng tôi là Cố Hướng Tiền đến từ Đại đội đặc chủng liên XX.

    ”Sáng sớm văn phòng đã có ba người đồng chí nữ đến làm việc rồi, một người đang quét dọn vệ sinh, một người đang đọc báo, người còn lại đang sắp xếp hồ sơ.

    Đồng chí nữ phụ trách sắp xếp công việc cho Tô Diệp nghe vậy liền gấp tờ báo lại, lấy một tờ đơn từ trong ngăn kéo ra, đưa Tô Diệp điền vào.

    .
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 10: 10: Trong Túi Có Bao Nhiêu Mì Muốn Bán Không 1


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaTrong đơn là tình hình tuyển dụng mới nhất của các đơn vị cơ quan và nhà máy, viết dày đặc cả một trang, đáng tiếc phần bị gạch bỏ chiếm đa số.

    Phần bị gạch bỏ là công việc tuyển dụng đã hết hạn, Tô Diệp cầm lên xem xét một cách tỉ mỉ, não phình to ngay tức khắc.Văn phòng khu phố là đơn vị cơ quan rất tốt, nhưng thiếu người dọn dẹp;Nhà máy dệt may cũng là công việc lý tưởng hiếm hoi, nhưng người ta tuyển nhân viên kiểm tra trực ca đêm;Công nhân bảo trì đường sắt ở Cục Đường sắt, công nhân mỏ than ở Cục mỏ than, thợ sửa mạch điện ở nhà máy cơ điện là những vị trí thoạt nhìn không phù hợp với đồng chí nữ.Những công việc nhàn hạ, có thể diện còn lại như nhân viên thu mua ngũ cốc dầu ở cửa hàng thực phẩm phụ, học việc trong tiệm ảnh, nhân viên bán vé trong rạp chiếu phim… nhưng đều bị một nét mực gạch bỏ một cách lạnh lùng.Tô Diệp đột nhiên hiểu được, tại sao chủ nhân thân thể này kéo dài cả tháng vẫn không tìm được việc làm.Dĩ nhiên không phải bởi vì chủ nhân thân thể này quá lười biếng, mà do căn bản không có công việc tốt.Tô Diệp nói: “Cả thành phố chỉ còn mấy công việc quét đường, trực ca đêm thôi sao? Tuy tôi học vấn thấp, nhưng cũng là người từng đi học, tìm việc không đến mức khó hơn người không đi học chứ?”Ngón cái của cô lướt qua các đơn vị tuyển dụng trên tờ giấy, những đơn vị còn lại hoặc là đãi ngộ rất kém, hoặc là điều kiện nghiêm ngặt.Tô Diệp không tin rằng cả một khu tập thể nhân tài chen chúc như vậy, những phần tử trí thức tốt nghiệp đại học, trung cấp chuyên nghiệp cũng phải đi san sẻ những công việc tầm thường không đáng kể này?Đồng chí nữ nhàn nhã lật một trang báo: "Công việc nhiều vậy mà cô không ưng một cái nào? Làm việc ở Cục mỏ than không được sao? Nhà máy cơ điện và Cục đường sắt đều là những công việc tốt, đồng chí Tô Diệp, cô có suy nghĩ sợ khổ là không được đâu.”Tô Diệp ném danh sách lên bàn, phát ra một tiếng "bộp" nặng nề.Cực phẩm không phát uy, thì thực sự có người không coi cực phẩm là cực phẩm rồi.Tô Diệp nheo mắt lại và nói: “Đúng vậy, tôi làm không nổi những việc này.

    Tôi muốn tìm lãnh đạo của các cô khiếu nại cô.

    Tôi muốn hỏi tại sao cô khó dễ tôi, tôi ba lần bảy lượt đến tìm việc, một tháng rồi vẫn chưa sắp được việc.

    Chồng tôi đổ máu đổ mồ hôi nơi tiền tuyến, các cô thì đối xử với vợ anh ấy như thế này?”“Lý Hồng Lệ cô thế này là sao?” Một đồng chí nữ khác nghiêm túc hỏi.Cái mũ gây khó dễ vợ quân nhân, Hội Liên Hiệp Phụ Nữ không gánh nổi.Lý Hồng Lệ không vui nói với Tô Diệp: “Đồng chí cô đừng nói bậy, tôi đâu có làm khó cô, điều kiện của cô như vậy thật sự rất khó tìm được công việc.Cô mới lên thành phố đúng không, rất nhiều chuyện cô không hiểu, cô có biết tìm việc ở thành phố khó cỡ nào không? Bát cơm sắt nếu muốn bưng thì có thể bưng lên dễ dàng vậy sao? Những đơn vị đã viết rõ chỉ cần sinh viên, trung cấp chuyên nghiệp, không có chút cơ hội nào cho cô vào.

    Làm sao giới thiệu cho cô được?”Lần này Tô Diệp cầm lấy tờ đơn, công việc đa dạng trên đó khiến người ta nhìn mà ch** n**c miếng.Các đơn vị cơ quan chính phủ, kỹ sư nhà máy, kỹ thuật viên, kế toán, nhân viên bán hàng trong Hợp tác xã cung tiêu, đầu bếp trong các tiệm cơm quốc doanh...!chọn đại một cái đều là công việc khiến người ta cực kỳ hâm mộ, gia đình nở mày nở mặt..
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 11: 11: Trong Túi Có Bao Nhiêu Mì Muốn Bán Không 2


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaTô Diệp nhìn đi chỗ khác, đây thực sự đều là những công việc thuần là cần bằng cấp.

    “Tô Diệp”, người chỉ có trình độ tiểu học, có lắp đôi cánh bay lên trời cũng không thể đạt đến ngưỡng của người ta.Tô Diệp xem xong rất bình tĩnh, cô đặt tờ đơn công việc xuống: “Đừng tưởng lấy cái này có thể hù dọa tôi.

    Ánh mắt của tôi không cao, công việc có thể làm tự nhiên sẽ đi làm.”Cô lần lữa không đưa cho tôi, là có ý kiến với tôi.

    Trước khi đến đây tôi đã hỏi thăm rồi, các chị dâu khác có thể làm giáo viên ở trường học, làm ở nhà ăn, có kém hơn cũng là bán vé rạp chiếu phim, đến lượt tôi phải quét đường?”Tô Diệp lạnh lùng kéo dài giọng: "Chồng tôi...”Lý Hồng Lệ bị ép đến mức tiến thoái lưỡng nan, nhưng rốt cuộc sợ Tô Diệp thật sự la lối om sòm đi báo cáo, bị kích đến mức lấy ra liên hệ mà mình ép ở đáy hộp.Cô ấy nói: “Chờ đã, chỗ tôi còn vài thông tin vỉa hè nghe từ họ hàng, có vài đơn vị phải thi, cô xem mấy cái này, nếu không có vấn đề gì tôi sẽ đăng ký giúp cô.”Cô ấy đưa một tờ giấy cho Tô Diệp.Tô Diệp nhìn thấy tuyển dụng của trường học ở trên, tuyển dụng nhiều giáo viên tiểu học và trung học, các vị trí cao cấp như kỹ sư trưởng nhà máy, nhà thiết kế cơ khí và kỹ sư.Coi như là cô ấy chưa tán tận lương tâm.Những thông tin tuyển dụng này thực sự sẽ không xuất hiện trong danh sách của văn phòng, thông thường các nhà máy đơn vị trực tiếp đến trường tìm sinh viên tốt nghiệp.

    Mặc dù họ không lập ngưỡng cửa, nhưng rõ ràng là “không có năng lực, đừng làm những việc vượt quá khả năng của mình”.Dạy học sinh cấp hai không thể không có văn hóa cấp ba phải không? Kỹ thuật trưởng, nhà thiết kế, kỹ sư trong nhà máy không có bằng trung cấp chuyên nghiệp trở lên căn bản không thông qua được phải không?Chủ nhân thân thể này có đăng ký cũng là phí công.

    Nhưng Tô Diệp không phải là chủ nhân thân thể này, cô là một nhân tài đa tài đa năng với lý tưởng và hoài bão to lớn được nuôi dưỡng bởi nền giáo dục chất lượng trong thế kỷ 21, cô quyết đoán soàn soạt điền vào đơn đăng ký, đăng ký tuyển dụng giáo viên tiểu học và trung học.Tô Diệp hài lòng rời văn phòng.Trong phòng phát sóng trực tiếp bình luận chạy ra: [Lúc đó tìm việc thật sự không dễ dàng.][Hahahaha, tôi có thể thấy rằng người livestream có chút không biết xấu hổ.][Người livestream tự luyến quá đi.][Thật tự luyến +1][Đing—người livestream đăng ký công việc suôn sẻ, thưởng nửa ký mì sợi trứng gà]Đăng ký còn có phần thưởng? Thật là một vui mừng bất ngờ, Tô Diệp vội vã chạy về nhà sau khi nghe thấy phần thưởng rơi xuống.Hai bó mì sợi trứng được đặt ngay ngắn trên bàn, vàng ươm, mỏng như sợi bông, kết cấu đồng đều, ngửi thấy được mùi thơm lúa mì tươi.Tô Diệp cố gắng nuốt nước bọt ừng ực, đã lâu rồi cô chưa được ăn một bữa ngũ cốc tinh chế.

    Trước khi đến đây, Tô Diệp chưa bao giờ nhận ra rằng cô yêu ngũ cốc tinh chế sâu sắc say đắm như vậy, cô nhìn mì sợi này và chợt nảy ra một ý tưởng.Chỉ thấy cô cẩn thận lấy giấy sạch gói mì sợi lại, rồi cho vào ba lô.Mặt khác.Tô Diệp vừa rời đi, trong văn phòng liền bàn tán náo nhiệt: "Thì ra đồng chí này là vợ của đồng chí Cố Hướng Tiền...”Đó là một giọng nói mang ý sâu xa..
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 12: 12: Trong Túi Có Bao Nhiêu Mì Muốn Bán Không 3


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaMột đồng chí trung thực nổi giận: "Lý Hồng Lệ, cô muốn làm gì? Người ta tốt xấu cũng là chiến hữu cách mạng của đội trưởng Từ, cô lấy những công việc kỳ cục xấu xí ra lừa gạt người?”Lý Hồng Lệ nhẹ nhàng tặc lưỡi một tiếng, cắn hạt dưa cung ứng hiếm có trên thị trường.“Tôi làm gì có lừa người? Không phải tôi đã cố hết sức, giới thiệu cho cô ấy công việc giáo viên tiểu học sao? Một tháng 15 kí lương thực, tiền lương hai mươi tệ, đãi ngộ tốt biết bao.”“Cô hoàn toàn không nói với cô ấy rằng có năm sinh viên trường trung cấp chuyên nghiệp đang tranh giành, giới thiệu và không giới thiệu thì có gì khác nhau? Cô nên nhanh chóng tiến hành công việc của Tô Diệp đi! Mấy ngày trước bên văn phòng khu phố không phải còn thiếu nhân viên văn phòng sao, còn có công viên thành phố tuyển nhân viên bán vé, nhà máy dệt tuyển công nhân nữ, những việc này rõ ràng có thể giới thiệu cho cô ấy.”Bên phía Lý Hồng Lệ chỉ truyền đến âm thanh cắn hạt dưa giòn tan....Tô Diệp đã hoàn thành vấn đề công việc, lại nhận được phần thưởng nửa ký mì sợi, vui cực.

    Cô cất nửa ký mì sợi trứng gà, hứng chí bừng bừng rời khỏi khu tập thể quân đội.Tô Diệp sắp hết lương thực rồi, mặc dù ngũ cốc tinh chế rất ngon lại không thường ăn, hai ba bữa là ăn sạch.

    Ăn mì sợi sướng thì sướng đó, nhưng ăn xong hết lương thực thì buồn lắm.Nó còn có thể phát huy giá trị càng lớn hơn.Tô Diệp đến chợ đen.

    Chợ đen là một sản phẩm của thời đại kinh tế kế hoạch, mọi người thường trao đổi một số thực phẩm ở chợ đen.

    Tô Diệp mang theo nửa ký mì sợi trứng gà, nghe ngóng hồi lâu mới lang thang đến khu vực gần chợ.Cô siết chặt áo khoác bông, nhìn dòng người qua lại trên đường tìm người mua cho mình.Người trên đường đa phần là người mặt vàng gầy gò, ai cũng gầy gò ốm yếu, Tô Diệp nhìn hồi lâu cũng không thấy một người mập mạp nào.

    Đâu giống thế hệ sau đi dạo trên đường bắt đại thôi cũng được một đống, cứ mười người thì có năm người tuyên bố rằng họ cần giảm cân.Trẻ con, người già Tô Diệp trực tiếp bỏ qua, một người không có tiền mua, một người cần cù tiết kiệm thích mặc cả.

    Một lúc sau, đôi mắt của Tô Diệp đột nhiên sáng lên.Lúc này một người phụ nữ đi đến phía cô.

    Người phụ nữ trạc ba mươi tuổi, chỉn chu trong trang phục Trung Sơn, quấn một chiếc khăn quàng cổ sợi bông trắng.

    Ăn mặc ra dáng một gia đình giai cấp tư sản dân tộc, kinh tế khá giả, công việc thể diện phúc lợi tốt, rất chú trọng hình tượng.Trước khi Tô Diệp đến đã làm khóa huấn luyện tâm lý, may mà da mặt cô dày, gan to, dũng cảm đến chợ đen không tưởng trong truyền thuyết bán lương thực.

    Với thân phận của mình, nếu cô bán lương thực ở chợ đen bị bắt thì sẽ mất mặt vô cùng.Tô Diệp thận trọng lướt qua người đồng chí nữ, giả vờ vô tình để lộ ngũ cốc tinh chế trong ba lô, ánh mắt mãnh liệt nhìn cô ta.Lần thứ hai lại vô tình lướt qua cô ta mà đi.Khi xuất hiện trước mặt người phụ nữ lần thứ ba, người phụ nữ chủ động tóm lấy Tô Diệp, kéo cô đến một con hẻm xoàng xĩnh bên cạnh.“Trong túi của cô có bao nhiêu mì sợi, có bán không?” Cô ta thấp giọng hỏi, nói xong còn nuốt nước miếng.Tô Diệp gật đầu: "Chỉ nửa ký thôi.

    Nếu cô cho tôi năm tệ kèm phiếu một ký lương thực tôi sẽ bán cho cô.”.
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 13: 13: Trong Túi Có Bao Nhiêu Mì Muốn Bán Không 4


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaNgười phụ nữ trợn tròn hai mắt: "Năm tệ, cô cướp tiền à?”Cô ta vì muốn đứa con ốm bệnh được ăn ngon, bổ sung thêm dinh dưỡng mới đi hỏi thăm khắp nơi muốn mua ngũ cốc tinh chế.

    Bình thường không nỡ ăn ngũ cốc cao cấp như vậy.Giá ngũ cốc ở chợ đen đắt, nhưng người phụ nữ cho rằng báo giá của Tô Diệp là cực kỳ đắt.

    Muốn tiền thì cũng thôi đi, còn đòi phiếu một ký lương thực.Tuy nhiên ngũ cốc tinh chế rất hiếm nơi cung cấp trên thị trường, cho dù có tiền cũng không mua được, do đó báo giá của Tô Diệp cũng coi như hợp lý.Do sản lượng lương thực giảm mạnh trong hai năm qua, nguồn cung ngũ cốc tinh chế đứt đoạn nghiêm trọng, giá lương thực ở chợ đen tương ứng chỉ cao không thấp.

    Vào lúc mất mùa nghiêm trọng nhất giá lương thực tăng gấp mười mấy lần cũng mua không được.Một túi lương thực đủ để cứu sống một mạng người, ám chỉ thời kỳ đói kém này.Tô Diệp móc mì sợi ra cho người phụ nữ xem: “Mỳ của tôi thì khác, của tôi là mì sợi trứng gà, được làm từ trứng và bột mì giàu dinh dưỡng, ăn có thể tăng cường khả năng miễn dịch, vị và mùi rất ngon.

    Ngoài ra, cô đừng thấy tôi không phải người địa phương mà muốn lừa tôi, năm tệ là giá thị trường.

    Nếu cô không muốn, tôi giữ lại tự mình ăn cũng được.”“Mì trứng rất giàu dinh dưỡng”: "giúp tăng cường khả năng miễn dịch” hai điểm này đã đâm thẳng vào trái tim của người phụ nữ, dường như trên thế giới này ngoài mì trứng trong tay Tô Diệp ra, không còn ngũ cốc tinh chế nào thích hợp hơn nó, giá cả công dụng cao hơn nó.

    Người phụ nữ nghe vậy trong mắt đã lóe lên luồng sáng như sói.Tô Diệp nói rồi quay người muốn rời đi.“Này...đừng đi, đợi một chút.” Người phụ nữ đuổi theo, liều mạng ngăn Tô Diệp lại: "Tôi mua! Tôi mua không được sao?”Cô ta nhanh chóng lấy ra năm tệ và hai phiếu lương thực, nhét vào tay Tô Diệp, sợ muộn một giây Tô Diệp sẽ đổi ý.Cô ta cẩn thận mở lớp giấy gói ra, kiểm tra mì trứng, từng sợi mì đều mềm dẻo, tỏa ra hương thơm, ngửi thấy rất tươi mới, không phải loại mì sợi quá hạn sử dụng sờ vào là gãy, cô ta thở phào nhẹ nhõm, hài lòng nhét mì vào túi và rời đi.[Kí.ch thích quá, người livestream lập tức có tiền rồi!][Tài khoản “Yêu nước” thưởng 10g thịt ba chỉ, để lại lời nhắn: Thì ra đây là giao dịch chợ đen, thật mới mẻ.]Bình luận trong phòng phát sóng trực tiếp chạy ra: [Hoan nghênh nhà giàu][10 chiếc máy bay xấp xỉ 10g thịt, đờ mờ, mời người livestream ăn một bữa thịt là có khuynh hướng khuynh gia bại sản.]Tô Diệp mím môi cười, có phần thưởng, thật sự là thu hoạch ngoài ý muốn.

    Tuy thịt nhỏ, nhưng rán thành dầu xào đồ ăn rất thơm, có thể đảm bảo lượng calo nạp vào trong một ngày của cô.Tô Diệp lấy phiếu một ký lương thực đến cửa hàng bán lẻ của hợp tác xã cung tiêu để đổi lấy nửa ký bột bắp, một ký rưỡi khoai lang khô.Khoai lang vừa nhiều lại rẻ, là một trong những nguồn thực phẩm chính được mọi người dùng ăn no bụng.

    Một ký rưỡi khoai lang khô khấu trừ hạn mức một phiếu nửa ký lương thực.Kết hợp với kinh nghiệm mua bột bắp hôm qua, trong lòng Tô Diệp đại khái đã có một công thức mơ hồ: phiếu nửa ký lương thực có thể đổi lấy nửa ký ngũ cốc tinh chế, một ký lương thực thô, một ký rưỡi khoai lang khô (lương thực thô)..
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 14: 14: Trong Túi Có Bao Nhiêu Mì Muốn Bán Không 5


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaBởi vì ngũ cốc tinh chế khó tìm, vì vậy người ta xếp hàng cả ngày lẫn đêm để mua bột Phú Cường.Ngoài bột bắp và khoai lang khô, Tô Diệp còn bỏ ra ba tệ bảy hào để mua một cái bếp lò, một cái nồi đất và một ký than.

    Phiếu một ký than mua ở chợ đen, tốn 5 hào.Có những thứ này rồi, về sau Tô Diệp không còn cần phải phiền phức đi mượn đồ dùng nhà bếp của người khác nữa.Tiềm năng của con người cần được k*ch th*ch, Tô Diệp của thế hệ sau vặn nắp chai nước suối cũng lười tự mình vặn, giờ đã có thể một tay xách than hòn, tay kia xách lương thực, thuận tiện ôm bếp lò và nồi vào lòng.Mặc dù đôi chân run rẩy khi đi bộ, nhưng trong lòng Tô Diệp vui vẻ vô cùng.Sau khi xuống xe buýt, Tô Diệp cẩn thận ôm một đống đồ trở lại Gia Chúc Lâu.Dù trời đã vào đông sâu, gió rét thổi vù vù, nhưng vẫn không giảm được nhiệt huyết của bọn trẻ.

    Bọn chúng đang đá một quả bóng rách nát truy đuổi trên sân luyện tập.Xa xa vọng đến một giọng gào thét mạnh mẽ: "Đàm Minh Minh về ăn cơm! Muốn chết sao, đừng hở chút là ngồi dưới đất, lăn lộn làm hỏng quần áo là mẹ cho con ở truồng ăn tết! Con nhìn đường coi, mặt đất đóng băng rồi, trơn trượt, cẩn thận chút.”Vừa dứt lời đứa bé ngã sấp mặt, Tô Diệp vừa không chú ý, chân bủn rủn bước hụt ngã cái oạch theo, cả người ngã từ trên bậc thang xuống.Nói thì lâu làm thì nhanh.

    Hai bóng xanh màu cây thông chạy tới.Một trong số họ đỡ Tô Diệp bị ngã xuống, một chân móc vào tay cầm dây kẽm của bếp lò như làm xiếc, một tay đỡ lấy lương thực.

    Than hòn không đón được lăng lông lốc xuống, rơi vãi đầy đất.Nhanh nhẹn quá đi! Mặc dù Tô Diệp sợ tái mặt, cũng nhìn một cách say sưa.“May mà có mọi người, cảm ơn đồng chí!” Tô Diệp ngẩng đầu nhìn người cứu mạng nói, cô đang nói líu ríu bỗng nhiên im bặt, trực tiếp nhìn đến ngơ ngẩn.Người đàn ông trước mặt cực kỳ đẹp trai cao lớn, đôi mắt của anh ấy đen láy sáng ngời, mũi cao và lông mày dường như được điêu khắc tinh xảo, khí chất anh tuấn xen lẫn một tia tinh tế, đường viền hàm cứng rắn lại lộ ra sự kiên nghị và máu lửa.“Đừng khách sáo, vì nhân dân phục vụ.” Ánh mắt của anh ấy chần chừ liếc nhìn Tô Diệp: "Đi được không?”Tô Diệp trả lời nhanh như chớp: "Tất nhiên là không.”Tô Diệp nhất thời mồm nhanh, nói trước khi nghĩ, suýt chút quên mất thân phận đã kết hôn của mình, ở thời đại này, nam nữ qua lại tiếp xúc quá thân mật sẽ chết người.“Ý tôi là chân tôi bị trật không xách đồ nổi, nhưng tôi có thể tự đi được.”Người đàn ông còn lại im lặng từ đầu nhìn thoáng qua đồng hồ: "Đội trưởng, anh đưa cô ấy về nhà đi, còn mười phút mới tập hợp, tôi chờ anh ở đây.”Anh ta nói xong cúi xuống nhặt than hòn dưới đất lên giúp Tô Diệp.Anh lính không nói lời nào nhận tất cả đồ đạc, đưa Tô Diệp về nhà.Anh ấy vừa cao vừa to, một đôi chân dài thẳng tắp bao trong chiếc quần quân đội màu xanh cây thông, cái bóng do cơ thể anh ấy tỏa ra có thể bao phủ Tô Diệp hoàn toàn.

    Với anh ấy mà nói chiếc bếp lò nặng nề, dường như nhẹ như sợi tóc, anh ấy dùng một ngón tay là có thể nhấc được.Tô Diệp nhìn bóng lưng anh ấy không kềm nổi cảm thán: dáng dấp đẹp trai, thể lực vượt bậc, dáng người siêu tốt, quả nhiên tất cả đàn ông tốt giao cho quốc gia cả rồi..
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 15: 15: Tham Vọng Lý Tưởng 1


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaNhưng Tô Diệp chỉ nhìn cho đã mắt, thưởng thức xong cô lịch sự chuyển tầm mắt.Cuối cùng đến cửa nhà, Tô Diệp móc chìa khóa trong ngực ra mở cửa, nói với anh lính một cách khách sáo: “Đồng chí, anh đặt đại là được.”Anh lính dường như là lần đầu tiên đến đây, anh tò mò tuần tra nhà Tô Diệp: chăn trên giường chưa gấp, sách đọc được một nửa đang úp sấp trên bàn, trong hộp cơm của bàn ăn còn có hai chiếc bánh bao không nhân nguội ngắt.Tô Diệp thầm nghĩ: Người này cũng quá không chú ý, sao có thể tùy tiện nhìn phòng của phụ nữ đã kết hôn?Cô ngẫm nghĩ rồi lấy một gói đồ trong túi áo ra nhét vào tay người ta, tỏ ý cảm ơn.

    Giấy dầu đựng khẩu phần ăn của Tô Diệp, vài lát thịt kho tàu hong gió khô, khi Tô Diệp đói sẽ ăn một miếng bổ sung thể lực.Anh lính cau mày, trên mặt lộ ra vẻ kì quái.Tô Diệp chỉ vào gói thịt, cảm kích nói: “Cảm ơn anh, tạm biệt.”Tô Diệp không hỏi tên của anh lính, nói xong cô đóng cửa nhà.Tô Diệp ăn một bữa ngon với bột bắp và khoai lang khô, ăn kèm với thịt kho tàu còn lại.Ngày thi tuyển, cô dưỡng đủ tinh thần, đến thi ở một trường học trong thành phố.

    Đây có lẽ là cơ hội tốt nhất còn lại của Tô Diệp, nắm không chắc, sau này cô phải ngoan ngoãn đi quét đường.Vì công việc hiện tại đều là bao công việc, tiến cử đồ, học vấn của Tô Diệp không cao, cũng không có tiến cử tốt.Tô Diệp lấy thư giới thiệu của mình giao cho giáo viên phụ trách kỳ thi, giáo viên cho cô vào phòng thi.Tô Diệp bước vào phòng thi liền kinh ngạc, người cạnh tranh với cô thật sự nhiều, đếm thử tổng cộng có bảy người.

    Nhân lúc trước khi thi Tô Diệp hàn huyên vài câu với các đối thủ.Cô rất ngạc nhiên khi biết rằng có năm người trong đó vậy mà lại là sinh viên trung cấp chuyên nghiệp, phải nói rằng Tô Diệp của lúc này đã cảm nhận được sự ác ý từ cuộc sống.[Người livestream đừng sợ, cứ làm là được, đừng làm xấu mặt trường cũ, cô là nhân tài đa tài đa năng được bồi dưỡng bởi nền giáo dục chất lượng trong thế kỷ 21!][Thương người livestream, nhân tiện, hơi mắc cười là sao ta? Kinh! Thế hệ sinh viên đại học lại sợ sinh viên trung cấp chuyên nghiệp.]Tô Diệp ngồi tại chỗ, chậm rãi gọt bút chì, phổ cập kiến thức cho mọi người: [Vậy là các người không biết rồi? Ở thời đại này chỉ có học sinh thông minh mới có thể vào trường trung cấp chuyên nghiệp, người thi không tốt chỉ có thể ngoan ngoãn học cấp ba.]Những năm 60 70 là thời đại rực rỡ chói lọi nhất của sinh viên trung cấp chuyên nghiệp.

    Trong thời kỳ này, sinh viên trung cấp chuyên nghiệp đại biểu cho nhóm người thông minh nhất.

    Học sinh của thời đại này phải cố gắng trong tuyệt vọng thi trung cấp chuyên nghiệp, bởi vì đậu trung cấp chuyên nghiệp nghĩa là chuyển hộ khẩu thành phố, bao công việc, bao biên chế.

    Chỉ cần đậu trường trung cấp chuyên nghiệp, phiếu ăn, công việc, đối tượng toàn bộ đều không thành vấn đề.

    Vì quốc gia này khống chế số lượng người đậu theo kế hoạch chặt chẽ.Sinh viên trung cấp chuyên nghệp vào những năm 60 và 70 rất hiếm hoi, mỗi lớp chỉ vài người ít ỏi thi đậu, huyện thành nông thôn vùng sâu vùng xa có thể không có ai đậu.

    Họ được quốc gia đào tạo học chuyên ngành kỹ thuật, thủy lợi điện khí thiết kế máy móc bác sĩ y tá...!Sau khi tốt nghiệp vào thẳng các nhà máy, cơ quan đơn vị, đóng góp to lớn cho sự phát triển của xã hội..
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 16: 16: Tham Vọng Lý Tưởng 2


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaMãi cho đến khi kỳ thi tuyển sinh đại học khôi phục, quốc gia bắt đầu coi trọng giáo dục đại học, coi trọng bồi dưỡng nhân tài chất lượng cao, trường trung cấp chuyên nghiệp mới dần sa sút.Trước đây Tô Diệp dạo qua các diễn đàn có thể thấy người già cảm thán “sinh viên trường trung cấp chuyên nghiệp trước đây còn đáng giá hơn thạc sĩ”, ồ, nghe khẩu khí rất lớn, nhưng tìm hiểu kỹ sẽ phát hiện sinh viên trường trung cấp chuyên nghiệp thực sự đánh bại thạc sĩ.Chỉ về phương diện đãi ngộ là không có cửa so, sinh viên trung cấp chuyên nghiệp đi học không cần tiền còn có trợ cấp trên các phương diện của quốc gia, đơn vị quỳ lạy xin người.Trong thời đại mà công việc phụ thuộc vào giới thiệu, học vấn trung cấp chuyên nghiệp đại biểu người nhận được hoan nghênh trong thời đại, mấy sinh viên trung cấp chuyên nghiệp hoàn toàn có thể chẹt chết con đường của Tô Diệp.Sau khi Tô Diệp phổ cập kiến thức xong, trong phòng phát sóng trực tiếp nghênh đón vài giây im lặng đáng sợ.[...]Tô Diệp cười híp mắt gọt xong bút chì, [Sợ cái gì, cứ làm là được.]Đề thi của tiểu học chỉ có một bài, chỉ bao gồm ngữ văn, toán học, mỹ thuật, đề rất đơn giản, Tô Diệp dùng thái độ nghiêm túc nhất làm bài, dù là như vậy cô vẫn mất nửa giờ mới làm xong đề.

    Các đối thủ cạnh tranh khác còn đang mắc kẹt ở câu hỏi lớn cuối cùng của hội họa.Sau khi lên bục nộp bài thi xong thấy trên bàn giám thị vẫn còn vài bài thi dư, trên đó in mấy chữ lớn “Đề thi tuyển giáo viên trung học”.

    Hóa ra hôm nay ngoài đợt tuyển giáo viên tiểu học thành phố ra, còn một phòng tuyển giáo viên trung học, phòng thi tuyển ở phòng học bên cạnh.Trường tiểu học này, cũng là trường tiểu học trực thuộc của trường trung học này.Tô Diệp nhìn bài thi mắt sáng lên, cầu xin giám thị cho cô làm bài thi này.

    Trong mắt Tô Diệp, đây đâu phải là bài thi, nó rõ ràng là phiếu ăn dài hạn làm bằng vàng!“Đồng chí, cô có thể cho tôi làm thử bài thi này không?”Giám thị không nói gì đối với yêu cầu của Tô Diệp.Tô Diệp hạ giọng, tiếp tục quấn lấy mãi không bỏ cuộc: “Dù sao bài thi có giữ lại cũng lãng phí, chi bằng cho tôi thử đi.”“Bài thi in dầu đắt biết bao nhiêu, đừng lãng phí công sức của các đồng chí công nhân.”Giám thị vẫn bất động như cũ.Tô Diệp ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói: “Tôi cho rằng đề thi tiểu học đơn giản như vậy, rất khó để sàng lọc ra giáo viên xuất sắc như tôi vậy.

    Để vuột tôi sẽ là một tổn thất không thể lường được.”Tô Diệp dùng ánh mắt khẩn cầu, kiên định nhìn giám thị, như thể không đưa đề thi cho cô thì cô sẽ không đi.

    Trong mắt cô lộ ra một phần kiêu ngạo, ba phần kiên trì, sáu phần không biết xấu hổ.Giám thị cuối cùng ho một tiếng, đưa bài thi cho cô: "Còn một tiếng, viết tốt vào.”[Phụt—coca cola của tôi phun đầy màn hình.][Hahahaha tôi thực sự phục rồi, cô còn có thể càng không biết xấu hổ hơn không][Người livestream mặt của cô rơi xuống đất kìa, mau nhặt lên][Tôi không có cách nào nhìn thẳng nữa, sợ nhất là “mắt sáng lên” của cô]Tô Diệp vui vẻ ôm bài thi xuống viết soàn soạt, độ khó của bài thi trung học quả nhiên không cùng một đẳng cấp với bài thi tiểu học.Để xét tuyển vào trường trung cấp chuyên nghiệp, điểm kiến thức trung học cơ sở hiện nay khá khó..
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 17: 17: Tham Vọng Lý Tưởng 3


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaTố chất chuyên môn của người ra đề rất cao, ông ta vượt khỏi đề cương luôn, nhưng câu hỏi mô tả ở phần toán lý thì ngắn gọn biết bao nhiêu.

    Tô Diệp chán nản, nhín thời gian đếm điểm kiến thức vượt đề cương: Bất đẳng thức Cosi trong toán học, đạo hàm tích phân, dòng điện xoay chiều trong vật lý, thuyết tương đối hẹp, phương trình Schrodinger và hàm sóng trong hóa học! Cả bài thi dường như lộ ra một chữ “cút” ngạo mạn, nếu dùng một câu hình dung, thì hẳn là “chúng tôi không thiếu giáo viên trung học”.

    [Học sinh cấp ba đến check-in, sững sờ mụ mị rồi][Sát hạch của thế kỷ 20 vậy mà lại ghê gớm như vậy sao? Chúng ta**thế kỷ*********! Hệ thống ấm áp: Nhắc nhở tài khoản của bạn có từ cấm đã bị hệ thống tự động chặn]Tô Diệp đọc hết bài thi ngược lại thở phào nhẹ nhõm.

    Không sợ ông ra đề khó, chỉ sợ ông quá đơn giản.

    Cô tập trung liệt kê các phương trình giải từng cái một, mất nửa giờ để hoàn thành bài thi tuyển.

    Khi nộp bài thi, cô mỉm cười cảm kích với giám khảo, bước ra khỏi phòng thi một cách nhẹ nhõm.

    [Trâu bò! Người livestream không hổ là nhân tài đa tài đa năng được bồi dưỡng bởi nền giáo dục chất lượng trong thế kỷ 21, có hoài bão và lý tưởng to lớn][Người livestream hồi đại học cô học chuyên ngành gì?]Tô Diệp ho nhẹ một tiếng, nói: [Máy tính.

    ]Đặt vào thời đại này, dường như không có tác dụng gì.

    Tô Diệp hỏi thăm trường khi nào sẽ có kết quả, nhận được câu trả lời là hai ngày, Tô Diệp không khỏi trầm trồ hiệu suất làm việc thời này thật nhanh quá.

    Trên đường về nhà, Tô Diệp rất vui.

    Nhưng mà trong nhóm người cạnh tranh tham gia thi tuyển hôm nay có năm sinh viên trung cấp chuyên nghiệp, Tô Diệp nghĩ đến điều này thì thở dài, bọn họ thi xong chắc chắn sẽ có công việc biên chế, nhưng Tô Diệp lại không chắc có thể được chọn, ngay cả khi nộp một bài thi giải đáp đầy đủ.

    Có lúc rõ ràng biết kết quả, trong lòng vẫn tồn tại hi vọng mờ mịt.

    Sau khi Tô Diệp rời điểm thi, bắt đầu nghĩ về những công việc khác, chuẩn bị đầy đủ!.

    Khi Tô Diệp quay về khu tập thể gia đình, vừa bước vào cổng bị ai đó vỗ sau lưng, cô quay người lại.

    Hóa ra đó là Hà Mai Mai, đồng chí nữ nhiệt tình giúp Tô Diệp vỗ thứ mắc kẹt ở nhà ăn ngày đó.

    Cô cười hỏi: “Đồng chí Tô thi xong rồi chứ?”Cô ấy nhìn thấy vẻ mặt nghi ngờ của Tô Diệp, giải thích: “Tôi là giáo viên của trường tiểu học trong thành phố, thấy cô đến trường chúng tôi thi viết.

    Đúng rồi, thầy Lưu nói điểm thi chỗ các cô có một cô gái vậy mà hỏi anh ấy muốn làm bài thi trung học, vô cùng có nghị lực, anh ấy rất ấn tượng.

    ”Hà Mai Mai rõ ràng không biết Tô Diệp chính là người đó, cô ấy nhiều chuyện với chính đương sự: "Cô nhận ra đồng chí đó không? Nói thật thì, bài thi đó tôi xem qua rồi, rất khó, nó được viết cho sinh viên đại học.

    ”“Tôi vào biên chế mấy năm trước rồi, nếu cho tôi thi đề năm nay, tôi sợ sẽ không tìm được việc làm.

    ”Tô Diệp quẫn bách nói: “Tôi không nhớ lắm.

    ”“À, tôi còn có việc, đi trước nhé.

    ”Tô Diệp thầm nghĩ hỏng bét viết hay quá, chủ nhân thân thể này học vấn tiểu học sao hiểu để viết đề khó như vậy, cô phải quay về sắp xếp mạch suy nghĩ.

    Hà Mai Mai nhiệt tình kéo Tô Diệp: "Đừng đi, hôm nay nhà tôi hấp bột mì, mời cô đến ăn một bữa.

    ”.
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 18: 18: Tham Vọng Lý Tưởng 4


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaKhoảnh khắc Tô Diệp nghe thấy bột mì, bước chân của Tô Diệp lập tức dừng lại, từ khi tỉnh dậy đến giờ, miệng chưa dính được ngũ cốc tinh chế, hương vị bột mì tuyệt vời in dấu rõ rệt trong đầu cô chưa từng phai nhạt.

    Trong buổi đêm mỗi ngày Tô Diệp nhớ đến màn thầu bột mì hấp, mì, nhớ đến nỗi ch** n**c miếng.

    Cô kéo tay Hà Mai Mai: "Vậy thật ngại quá, hay là thôi đi, cảm ơn lòng tốt của cô.

    ”Tuy miệng Tô Diệp nói lời từ chối, nhưng đôi chân lại không dừng bước về phía Hà Mai Mai.

    “Khách sáo với tôi gì chứ, đi hay không?” Hà Mai Mai nói.

    Một lúc sau, Tô Diệp đến nhà Hà Mai Mai.

    Cách bài trí trong nhà của Hà Mai Mai giống hệt với nhà của Tô Diệp ở, một căn phòng đơn dài, cả nhà ba thế hệ đều chen chúc trong căn phòng này.

    Hà Mai Mai đào đào trên giường, bế một đứa trẻ từ trên giường lên, động tác cô ấy thành thục cho đứa bé bú một lúc, nhận nước nóng mẹ chồng cô rót từ ấm ra, pha một ly sữa bột.

    Tô Diệp liếc nhìn sữa bột, hạt sữa thực ra là màu xanh, cô kinh ngạc một lúc rồi nhanh chóng hiểu ra.

    [Đây là gì! sữa bột trà xanh?][Em bé không thể uống trà bậy bạ! Cảnh báo!]Bình luận điên cuồng lướt qua, vút đến khóe mắt Tô Diệp, cô ho nhẹ một tiếng, kết hợp với dòng nội dung bị chặn mà cô nhìn thấy ở điểm thi trường học, đại khái suy đoán ra khán giả của cô nhóm người đàn ông đến từ một thời đại cách xa thế kỷ 21.

    Tô Diệp ho nhẹ một tiếng, nhịn không được phổ cập kiến thức: [Nó gọi là sữa bột tảo lục, là sản phẩm độc đáo của thời đại này.

    ]Cô chậm rãi kể cho mọi người nghe về nguồn gốc của tảo lục.

    Trong thời kỳ đói kém ba năm, xuất hiện rất nhiều thực phẩm thay thế lương thực, lúc đầu là “thời đại rau dưa”, về sau khi cùng đường bí lối biến thành ăn rau dại vỏ cây.

    Tảo lục là một loại thực phẩm thay thế phổ biến trong thời kỳ này, trong thời đại không có lương thực ăn, rất nhiều người dựa vào thực phẩm thay thế tảo lục để tồn tại.

    Trong bài văn, báo chí thời bấy giờ nhiều lần nhắc đến giá trị dinh dưỡng của tảo, kêu gọi mọi người ăn nhiều tảo lục.

    Trên thực tế với công nghệ nuôi dưỡng non nớt của thời đại này, giá trị dinh dưỡng của tảo lục chỉ là một mệnh đề giả tạo.

    Vì loại sữa bột này mà trong phòng phát sóng trực tiếp bay ra bình luận:[Người livestream trâu bò quá.

    ][Sao có cảm giác như người livestream biết tất cả mọi thứ.

    ]Tô Diệp vừa khéo đọc qua sách mới hiểu, cho dù da mặt dày đến đâu, nhìn thấy bình luận thổi phồng đến mức làm việc gì cũng tốt vô cùng cũng xấu hổ toát mồ hôi.

    Tôi cảm ơn các bạn tâng bốc như vậy.

    Ban nãy Tô Diệp gần như vuốt bình luận hoa cả mắt, sợ về sau sẽ luôn bị bắt phổ cập kiến thức, cô dứt khoát tắt bình luận.

    Hà Mai Mai đón lấy ánh mắt ngạc nhiên của Tô Diệp, mỉm cười thấu hiểu, đây là thực phẩm mới bắt đầu thịnh hành gần đây.

    “Chỗ các cô còn chưa ăn tảo lục sao? Tôi ít sữa, bình thường cho con ăn bằng sữa bột tảo lục.

    ”Mẹ chồng cô ấy khá vui nói: “Cái này là đồ tốt, rẻ, tìm bác sĩ ghi chứng nhận thì có thể nhận phiếu miễn phí, nghe nói nó còn bổ hơn cả sữa bột đấy!”Tảo lục là một loại thực vật họ tảo, rất giàu protein, có thể sinh sôi với số lượng lớn trong thời gian ngắn, là thành phần chính của thức ăn cho lợn, giá trị dinh dưỡng thực tế rất thấp.

    .
     
    Thập Niên 60 Làm Giàu Trong Niên Đại Văn
    Chương 19: 19: Nếu Thành Công Tìm Được Việc Làm 1


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaEm bé không nạp đủ dinh dưỡng dễ trở thành em bé đầu to, nội tạng phát triển không đủ.Tô Diệp nhìn đứa bé nhỏ nhỏ trong lòng Hà Mai Mai, bé đang cố gắng bú sữa bột làm từ tảo lục, so với những đứa bé uống sữa bột nhập khẩu chất lượng cao mấy trăm tệ một lon mà Tô Diệp biết, khẩu phần ăn của bé quả thực sơ sài đến mức không thể chịu nổi.Tô Diệp nuốt nước miếng, đột nhiên đứng dậy nói: “Trong nhà còn có việc tôi phải về gấp, hôm nay không ăn màn thầu bột mì được, lần sau đến nhà tôi, tôi chiêu đãi cô.”Mẹ chồng Hà Mai Mai lầm bầm: “Ghế còn chưa ngồi ấm, sao nói đi là đi rồi!”Hà Mai Mai ôm đứa bé chuyên tâm cho bú, nói: “Có lẽ là da mặt mỏng.”“Cô ấy là vợ của đội trưởng Cố, mới theo quân không lâu.”Lần trước khi Hà Mai Mai gặp Tô Diệp ở nhà ăn, rất nhiều người cười nhạo Tô Diệp không có lương thực ăn.

    Hôm nay nhà Hà Mai Mai có việc vui, lần đầu tiên hấp màn thầu bằng bột mì mới mời Tô Diệp đến.“Thì ra đây là vợ của đội trưởng Cố! Tại sao cô ấy lại khác với những gì người khác nói, mẹ trông có vẻ là người đàng hoàng.” Mẹ chồng của Hà Mai Mai nói.Ngày hôm sau, danh sách tuyển dụng giáo viên của trường Nhất Tiểu thành phố được công bố.Trong danh sách không có Tô Diệp, những người trong danh sách quả nhiên là sinh viên trung cấp chuyên nghiệp.Mặc dù Tô Diệp có sự chuẩn bị tâm lý từ sớm, nhưng xem xong danh sách vẫn không tránh được nỗi thất vọng, cô hỏi giáo viên của trường trung học: “Khi nào công bố danh sách tuyển dụng giáo viên của trường trung học vậy?”“Vẫn chưa rõ.” Giáo viên đáp.Hà Mai Mai đang dạy học sinh cấp 2 tại Nhất Trung, sau giờ học cô thuận đường đến xem danh sách tuyển dụng giáo viên tiểu học, tình cờ gặp Tô Diệp đến xem kết quả.Hà Mai Mai nhanh chóng xem lướt qua giáo viên tiểu học được nhận vào năm nay, cả ba sinh viên trường trung cấp chuyên nghiệp đều được đặc cách thu nhận, hai sinh viên còn lại được chuyển đến Nhị Tiểu.Cô ấy an ủi Tô Diệp: “Tôi có một người họ hàng làm việc trong nhà máy rượu, chỗ đó thiếu công nhân nữ, nếu cô không chê thì có thể đi xem thử.

    Tôi nhờ anh ta viết một lá thư giới thiệu cho cô.”Tô Diệp nào còn lòng dạ kén chọn, để không đến mức lưu lạc thức khuya dậy sớm quét đường, quét nhà vệ sinh công cộng, cô giờ thì việc đến là không chối từ.Cô nghe xong thì mừng rỡ: “Sao mà chê được! Cảm ơn cô, đồng chí Hà.”“Đừng gọi tôi là đồng chí Hà.

    Tôi nghe thấy còn tưởng rằng lãnh đạo đang gọi tôi.

    Gọi tôi Hà Mai Mai là được, theo lý mà nói tôi nên gọi cô là chị dâu, nhưng thấy cô trẻ tuổi, xin lỗi đã chiếm ưu thế của cô.”Hà Mai Mai đã hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi rồi, mà Tô Diệp vừa tròn mười tám, hai người căn bản không cùng thế hệ.Tô Diệp - cưa sừng làm nghé giả vờ non nớt - xua tay, tỏ ý hoàn toàn không quan tâm: “Không sao, cô gọi thoải mái đi.”Hà Mai Mai đưa Tô Diệp đến nhà máy sản xuất rượu tìm họ hàng giới thiệu cửa sau, Tô Diệp đưa thư giới thiệu tổ chức viết cho cô, người đó xem xong gật đầu.Vợ quân nhân, tổ tiên 3 đời làm nông nghèo, xem ra là một người đứng đắn.

    Anh ta gật đầu.Học vấn tiểu học, anh ta cau mày không lộ dấu vết.

    Tuy nói công việc trong nhà máy không có hàm lượng kỹ thuật gì, nhưng mù chữ thì không được..
     
    Back
    Top Dưới