Ngôn Tình Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,500,832
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-60-hai-vo-chong-di-them-mot-lan-do.jpg

Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
Tác giả: Nguyên Nguyệt Nguyệt Bán
Thể loại: Ngôn Tình, Quân Sự, Nữ Cường, Hài Hước, Điền Văn, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Ngày Rằm Tháng Riêng/Nguyên Nguyệt Nguyệt Bán

Tên gốc: 《六零再婚夫妻》- 60 tái hôn phu thê

Văn án

Đỗ Xuân Phân gả cho một anh chàng nhà nghèo, nghèo đến mức không có đủ ăn.

Sau khi kết hôn, cô dốc lòng chăm chút cho gia đình chồng, dùng tiền lương của cho em trai chồng ăn học, còn mai mối cho em gái chồng, có được anh chồng tốt.

Cô nhận lại được gì?

Họ đuổi cô cùng hai cô con gái ba tuổi ra đường, nói rằng cô không sinh được con trai, … Mà nguyên nhân chính là vì có một cô tiểu thư để mắt đến chồng cô.

Trước khi cưới, nhà vợ của Thiệu Diệu Tông từ lớn tới nhỏ chờ anh trợ giúp.

Sau khi cưới, nhờ vào quan hệ anh giúp vợ có được công việc ổn định, kết quả thì vợ anh cùng đồng nghiệp vui vẻ có nhau, về nhà đòi ly hôn, đến hai đứa con gái ba tuổi cũng không cần.

Vợ anh còn rêu rao anh không có bản lĩnh, là quân nhân mà cũng không thể cho vợ tùy quân, làm sao cô ấychịu nổi những tháng ngày chia xa.

Đỗ Xuân Phân không còn cha mẹ, người thân luôn dòm ngó mấy đồng tiền lương, còn muốn đẩy ba mẹ con cô vào đường cùng ngõ cụt. Cha mẹ Thiệu Diệu Tông tư tưởng trọng nam khinh nữ, không muốn giúp anh chăm sóc con gái.

Hai người góp gạo thổi cơm chung, thành một cặp.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bút Tháp
  • Trọng Sinh Tiểu Ớt Cay Thập Niên 90
  • Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
  • Thập Phần Vừa Ý Ngươi
  • Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 1: 1: Trước Khi Gặp Mặt


    Sáng sớm đầu xuân trên bầu trời bao phủ một tầng sương dày, thôn Hà dựa lưng vào núi thấp thoáng trong màn sương, nhà cửa thấp bé, ngói đen vách đất tựa như một bức tranh thủy mặc.Đỗ Xuân Phân ra cửa với chiếc xe đạp cũ mua tới tay với giá 30 đồng.Đường đất ở nông thôn nhấp nhô, chiếc xe cũ nát xóc nảy phát ra tiếng lọc xọc như kiểu rụng rời tới nơi rồi."Mẹ ơi!"Hai cô bé giống nhau như đúc cất tiếng gọi Xuân Phân.Đứa bé tầm ba tuổi, đầu cắt tóc ngắn tròn như quả táo, mặc chiếc quần bông màu đen đã bạc, chiếc áo khoác đỏ rực, chạy lạch bạch tới ôm chân Xuân Phân.Đỗ Xuân Phân nhẹ nhàng nói: "Mẹ đi xin nghỉ phép, chỉ đi một lát là mẹ về.""Mẹ không đi!!""Mẹ đừng đi mà!!""Đại Nha, Nhị Nha, lại đây ăn cơm cùng bà nào." Một người phụ nữ trung niên đeo khăn trùm đầu mang theo cái bát sứ lớn chạy ra."Không ăn đâu!" Hai đứa nhỏ ôm riết lấy chân Xuân Phân "Mẹ, mẹ đừng đi mà!"Khuôn mặt bé nhỏ lộ vẻ lo lắng và sợ hãi.

    Một đứa bé ba tuổi mà lại có vẻ mặt như thế thật là lạ lùng.

    Xuân Phân nhìn một cái liền rõ ràng, suy nghĩ trong cô càng kiên định hơn lúc nào, chính là cho con gái một cuộc sống yên ổn."Không nghe lời, mẹ sẽ giận thật đó."Hai cô bé vừa nghe liền sợ, lập tức buông tay."Còn đứng đấy làm gì thế?" Người phụ nữ đuổi theo tới nơi ngoảnh ra hàng rào trong sân mà gào lên.

    Trong sân một người đàn ông đi tới, xấp xỉ tuổi người phụ nữ, khoảng tầm hơn bốn mươi tuổi, mỗi tay ôm một đứa nhỏ "Xuân Phân, mau đi đi!""Mẹ ơi!!!" Hai đứa bé òa khóc lớn " Con không cần cha đâu, con không cần cha đâu, mẹ...!mẹ đừng đi..."Đỗ Xuân Phân dừng lại một lát, rồi lên xe đi thẳng về phía đông.

    Đó là hướng đi thành phố Tân Hải, chỉ đi hai nươi phút là cô sẽ tới khách sạn Quốc Doanh ở thành phố Tân Hải, là nơi làm việc của cô.

    Mà cô cũng không như thường ngày đi con đường cũ, cô lướt qua những căn nhà tranh, vào trong thôn làng, cô liền rẽ phải men theo con đường hẹp quanh co, sau lại đi tiếp về hướng đông, đi mãi cho đến cuối phía đông thôn.

    Chỗ đó có một cây cầu, rộng 1 trượng (4,7m), dài 2 trượng (9,4m).

    Trên cầu rất đông người, cả nam cả nữ, có già có trẻ, người thì da ngăm đen, người thì da vàng như nến, có thể bởi vì phơi nắng dầm sương cả ngày cũng có thể vì thiếu dinh dưỡng.

    Những con người muôn hình muôn vẻ đó vừa nhìn thấy Xuân Phân liền tươi cười hỏi "Xuân Phân, đã ăn cơm chưa?".

    Cô dừng lại vững vàng rồi đáp: "Tôi ăn rồi.""Cô đi làm đấy à?""Hôm nay sao đi sớm vậy? Mặt trời còn chưa ló dạng đâu."Khách sạn nơi Xuân Phân làm việc kinh doanh vào giữa trưa và chiều tối, cô là bếp trưởng của khách sạn, thái thịt rửa rau sẽ không cần cô phải đụng tới, vì thế dù cô có 10 giờ mới tới cũng không ai nói được gì."Tôi đi tìm trưởng thôn có chút việc." Cô nhìn về phía chỗ ngồi nơi đầu cầu, có ông lão một tay cầm bát đũa, một tay khoát lên trán.

    Trưởng thôn thật ra cũng chưa già, cũng chỉ bốn mươi chín tuổi.

    Nhưng do ở nông thôn khổ sở, cả năm vất vả bán mặt cho đất bán lưng cho trời, cũng miễn cưỡng đủ ăn.

    Trong nhà nhỡ xảy ra chuyện gì, dù là hiếu hỉ ma chay, sinh lão bệnh tử, người trong nhà đều phải tằn tiện lại.

    Lâu dần, một người hoàn hảo cũng sẽ bị những năm tháng gian khổ mài mòn ra cái dạng già nua đó.

    Trưởng thôn không thấy khổ, những thứ ông trồng trọt sản xuất được không cần nộp cho bọn địa chủ tâm địa ác độc, mà được nộp lên cho nhà nước, nuôi quân đội bảo vệ nước nhà, nuôi nhà khoa học chế tạo bom hạt nhân.

    Không riêng gì trưởng thôn, những người khác trong thôn Tiểu Hà, bao gồm cả Đỗ Xuân Phân cũng cho rằng đó là điều nên làm.

    Nếu không thì Hoa Hạ ngàn dặm non sông một lần nữa bị kẻ xâm lược khai pháo phóng hỏa cướp bóc, không chuyện ác nào không làm." Có chuyện gì thế?" Trưởng thôn chống đất đứng lên hỏi.Đỗ Xuân Phân giữ xe, nói "Tới nhà chú rồi nói ạ."Phát hiện cửa nhà trưởng thôn rộng mở, cô liền đi vào."Có phải là thằng hai nhà ông chuyển chính thức rồi?" Có người nhỏ giọng hỏiĐứa thứ hai nhà trưởng thôn cũng làm việc tại khách sạn, còn là đệ tử của Xuân Phân.

    Ban lãnh đạo khách sạn sợ rằng sau này không còn người tài, yêu cầu mỗi đầu bếp chính phải đưa đến ít nhất một đệ tử.

    Họ còn định kỳ kiểm tra tình hình giảng dạy, tránh đầu bếp chính bằng mặt mà không bằng lòng.

    Lúc Xuân Phân mới được lên làm đầu bếp chính, bà con làng xóm liền tranh thủ chút tình cảm, lôi kéo làm quen với cô..
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 2: 2: Trước Khi Gặp Mặt


    Những ngày đầu khó khăn, các đơn vị trong nước cũng chẳng khá giả gì, không dám tuyển nhiều nhân viên, Xuân Phân chỉ có một xuất nhân sự.

    Để không đắc tội với mọi người, cô ở trong thôn tổ chức một trận đấu, bất kể tuổi tác hay giới tính, tất cả mọi người đều có thể tham gia.

    Con trai thứ hai của trưởng thôn bộc lộ hết tài năng.

    Sau này cô mới biết, trưởng thôn rất có tài đoán trước tương lai, từ khi con ông còn nhỏ đã giấu diếm cho nó luyện tay nghề.

    Lúc tụi con trai nhà người ta nghịch nước bắt cá, con của ông lại ở nhà nấu cơm.

    Khi mà con gái người ta chăn dê cắt cỏ, thằng hai vẫn là ở nhà nấu cơm...!Trưởng thôn rất hiểu con trai mình, bằng vào trình độ thằng nhóc đó lên chính thức là điều hiển nhiên.

    Nhưng ông sợ người trong thôn cảm thấy ông thích khoe mẽ, nên rất khiêm tốn đáp lại: "Khách sạn lớn như vậy đâu thể dễ dàng lên chính thức chứ." Nói như vậy, nhưng biểu hiện vui mừng trên mặt ông đã tiết lộ hết thảy.Mọi người nào biết trưởng thôn đa mưu túc trí, tuy rằng hâm mộ ông, nhưng không ghen tị, cười lớn khen: "Thằng hai nhà ông trình độ chẳng mấy mà vượt qua cả Xuân Phân, thằng nhóc đó không được lên chính thức thì còn ai được nữa."Trưởng thôn xua xua tay " đừng nói thế, đừng nói thế, nào tốt được như mọi người nói đâu."Vừa đến nhà chính, trưởng thôn đã gấp gáp hỏi: "Có phải là chuyện của thằng hai nhà tôi không?"Khách sạn có nhiều đồ đạc, lãnh đạo nào có thể bắt đầu bếp ở lại trông coi tiệm, vì vậy phiền phức này rơi xuống đầu tiểu đồ đệ.

    Điển hình chính là con trai thứ hai của trưởng thôn.

    Mỗi tuần chỉ có thể về nhà một lần, còn là ngày nào thì...!còn phụ thuộc vào tình hình làm ăn của khách sạn hoặc tâm trạng của sư phụ.

    Thằng hai nhà trưởng thôn ngày hôm qua ở lại khách sạn trông coi, nên ông muốn biết tình hình của nó chỉ có thể hỏi Đỗ Xuân Phân.

    Nhưng cô tìm trưởng thôn là vì việc khác, vì vậy cũng không vòng vo nữa mà nói "Báo cáo tôi đã giao lên trên rồi.Trưởng thôn sững người một lát, lấy lại phản ứng thì quá kích động mà run run khóe miệng: "Cảm ơn Xuân Phân, cảm ơn cô, cô chính là đại ân nhân của nhà chúng tôi.

    Nếu năm ấy không có cô, thì sao có chúng tôi ngày hôm nay.""Chú nhớ rõ thì tốt rồi."Trưởng thôn nghe vậy hơi ngây người, nàng trước kia hay nói "Chuyện quá khứ không cần nhắc lại." Hôm nay là làm sao vậy.Đỗ Xuân Phân nói tiếp: "Năm năm trước, năm 1960, vụ lúa lúc đó mất mùa, nhà nhà đều không đủ thức ăn, con dâu cả của chú lúc đấy mang thai, chú lo lắng cô ấy cả ngày chỉ ăn rau dại uống nước, chẳng sớm thì muộn cũng một xác hai mạng, liền đến xin tôi nhận con trai thứ của chú làm đệ tử.

    Vừa có thể kiếm tiền về nhà, vừa ít đi một phần thức ăn.

    Tôi sợ rằng họ hàng của tôi giận dỗi tôi ko toan tính cho người nhà, liền lấy cái mác lệnh của lãnh đạo tổ chức một cuộc thi nấu ăn trong thôn.

    Đứa hai nhà chú giảnh chiến thắng thế nào, tôi không cần nói rõ ra nhỉ.""Xuân Phân, xảy...xảy ra chuyện gì vậy?" Trưởng thôn lo sợ bất an.Xuân Phân chẳng đáp lại ông, chỉ tiếp tục nói: "Tôi không phải là ép chú trả ơn, tôi cũng không còn cách nào khác.""Cô, cô sao thế hả?" Trưởng thôn nhìn chằm chằm Đỗ Xuân Phân, "Cô bị ốm à?" Nhìn kĩ thì thấy không giống "Hay là Đại Nha Nhị Nha nhà cô? Cô cần bao nhiêu tiền? Tôi sẽ đi lấy."" Tiền chỉ giải quyết được những việc nhỏ thôi." Cô đápTrưởng thôn nhích người ngồi trở lại, ngồi xuống quá nhanh, suýt chút nữa ngã nhào ra đất, vội vội vàng vàng chống tay ra bức tường sau người.

    Xuân Phân thấy thế liền trấn an ông: "Cũng chẳng phải chuyện gì lớn.

    Người trong thôn chúng ta muốn tham gia quân ngũ phải thẩm tra chính trị, chú là người giao nộp tập tài liệu đó phải không?"Trưởng thôn mơ hồ gật đầu."Nếu người lính muốn kết hôn với con gái trong thôn chúng ta, tập tài liệu thông tin người nhà cũng là chú đưa ra đúng không?"Trưởng thôn càng lúc càng mơ hồ, việc này thì có quan hệ gì với Xuân Phân đâu."Còn phải lên trấn trên làm một giấy chứng nhận.

    Cái này đơn giản, các đồng chí công an chỉ một lát là làm xong.

    Người tron thôn chúng ta, đa số ba đời đều làm nông, đời trước như nào đời nay vẫn vậy, đồng chí công an biết rõ tình hình thôn chúng ta, cũng không cần xuống kiểm tra.

    Ai muốn kết hôn thế?""Tôi!"Trưởng thôn ngây người một lúc, phản ứng lại liền cười rằng: "Tôi biết." Thấy mặt cô không chút thay đổi, ông giải thích: "Không phải tôi dò la, là nghe thím của cô nói, là con trai của chị gái bà ấy.

    Cậu thanh niên đó tôi gặp qua rồi, cao lớn thành thật, cũng tốt lắm.""Không phải anh ta."Trưởng thôn theo bản năng hỏi lại: "Không phải ai? Không...không phải cậu ta, là ý gì?".
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 3: 3: Trước Khi Gặp Mặt


    Năm 1960, Xuân Phân nhận con trai thứ hai của trưởng thôn làm đệ tử, tuy là tư chất không cao, nhưng mỗi tháng có vài cái phiếu thức ăn.

    Điều này làm mọi người lại nhìn chằm chằm vào cô.

    Làm đệ tử của cô là không thể nào, năm ấy Xuân Phân vừa đúng 22 tuổi, nên kết hôn rồi.

    Thím hai của cô liền giới thiệu cho Xuân Phân người cháu bên nhà mẹ của bà.

    Cháu của thím hai cao hơn Xuân Phân một chút, khoảng 1m73, vẻ ngoài tuấn mỹ, học tại trường trung học chuyên nghiệp, làm việc trong nội thành.

    Ông bà nội của cô ở cùng chú hai, cô mồ côi cha mẹ, chỉ có thể đi theo ông bà sống ở nhà chú hai.

    Sau đó ông bà nội lần lượt qua đời, bởi vì công vệc của cô, nên nhà thím hai vẫn đối với cô như cũ, nhưng chung quy vẫn không phải nhà chính mình.

    Vì không muốn ăn nhờ ở đậu, dù không có tình cảm với người chồng trước, nhưng cô vẫn đồng ý gả đi.

    Ở với ai mà cũng là ở.

    Dân quê sẽ không nói câu ly hôn trừ khi đến một ngày thật sự không thế đi tiếp với nhau nữa.

    Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, Xuân Phân càng không nghĩ tới chuyện ly hôn.

    Mặc dù Xuân Phân coi thường chồng cũ ngoài được cái mặt thì chả được cái nước gì.

    Thế mà chẳng cần đợi đến lúc cô bùng nổ, hắn đã đòi ly hôn với cô, lý do là cô không biết sinh con.

    Tiền lương của Xuân Phân mỗi tháng là 36,5 đồng, nhiều hơn hắn 10 đồng, có có các trợ cấp khác.

    Cô còn đang phiền nhà đó trên dưới già trẻ trông vào cô lo liệu, vậy mà hắn còn đòi ly hôn với cô, không nói hai lời, Xuân Phân dứt áo đưa hai đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ.

    Cô còn tính toán giải thích với thím hai sao cho tốt, kết quả lại nghe được vợ chồng chú hai thì thầm với nhau, thì ra đại tiểu thư nhà Phó Bí thư huyện ủy thích chồng cũ của cô, cả nhà hắn lẫn vỡ chồng chú hai đều cho rằng cưới con gái nhà đó tiền đồ rộng lớn.Một cô gái bình thường, có thể trở thành bếp trưởng của khách sạn nhà nước, lương cao ngang ngửa với mấy quý ông hơn cô 10, 20 tuổi, tất nhiên là nhờ cô có vị sư phụ thu nhận dạy dỗ, nhưng cũng vì bản thân cô thông minh lại luôn cố gắng.

    Trong những năm tháng khó khăn ấy, cô có thể kiếm tiền còn có thể tiết kiệm tiền, đều là dựa vào sụ thông minh của cô.

    Cô chẳng có lỗi gì, chẳng việc gì phải cho hắn tiện nghi.

    Ngày ly hôn, cô đòi hắn phải đưa 300 đồng.

    Cái tên chồng cũ "Trần Thế Mĩ" đó còn muốn cưới thiên kim về, 300 đồng không thể nghi ngờ là một tảng đá to với nhà bọn hắn, ấy vậy vẫn đưa không thiếu 1 đồng cho cô.Xuân Phân nhìn thấu bộ mặt thật vợ chồng chú hai, liền cất khoản tiền lớn đi, giữ lại mấy đồng lẻ, ba năm hôm thì đưa cho thím hai 1 2 đồng để mua con cá, để bà chăm đứa nhỏ.

    Ly hôn nửa năm, hai đứa nhỏ được thím hai chăm sóc như tiểu thư, không chịu một chút thương tổn.

    Xuân Phân tính khi hai đứa nhỏ đi học rồi, không cần thím hai chăm sóc, liền mang 300 đồng mà chồng cũ đưa cô gửi cho bà, đỡ phải bị bà nhớ thương cả ngày.

    Nào ngờ thím hai lại tính kế cô, muốn cô gả cho tên cháu trai vô dụng bên nhà ngoại của bà.

    Thế này thì sao cô có thể tiếp tục nhẫn nhịn nữa."Tôi sợ Thím hai lần này giới thiệu cho tôi là Tây Môn Khánh.

    Có người giới thiệu cho tôi một quân nhân đang tại ngũ, tiền lương lại gấp hai lần của tôi." Xuân Phân nói."Gấp hai?" Trưởng thôn kinh hô một tiếng, bỗng ông nghĩ tới tình hình của Xuân Phân, "Không...không phải là gạt cô đấy chứ? Tôi nói câu thật lòng, cô đừng ghét bỏ.

    Công việc của cô đúng là tốt, nhưng cô từng ly hôn, lại mang theo hai đứa nhỏ, người đó không, có phải là có tật xấu gì không?"Xuân Phân đáp: "Không có.

    Anh ấy từng ly hôn thôi.""Vậy mới hợp lý.

    Nhưng cậu ta lương cao như vậy, đúng ra không ly hôn chứ?"Tình hình bên đối phương Xuân Phân không muốn nói quá nhiều, thứ nhất là vội vã vào nội thành gặp mặt, thứ hai trưởng thôn biết càng nhiều càng không vững tâm, không dễ qua mặt thím hai."Cuộc sống quân đội gian khổ, vợ cũ của anh ấy không chịu được.""Cuộc sống quân đội đúng là khổ." Trưởng thôn trước kia từng tham gia quân ngũ, chuyện về quân đội trưởng thôn cũng hiểu ít nhiều, "Nghe nói rất nhiều quân đội phải ở trong rừng già núi sâu.

    Thế nhưng với điều kiện của cậu ta, lẽ nào không tìm được một cô trong thành phố, lại phải chạy ra nông thôn tìm.

    Xuân Phân, việc này cô phải hỏi cho rõ ràng.

    Nghe nói hôn nhân quân sự phải được sự đồng ý của quân đội mới có thể ly hôn."Côđáp: "Tôi đã hỏi thăm rõ ràng rồi, anh ấy không tìm những cô gái thành thịmà tìm tới tôi như vậy là bởi vì anh ấy cũng có hai đứa nhỏ.".
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 4: 4: Gặp Mặt


    Xuân Phân vốn không định tái hôn vì với tiền lương của cô cũng đủ nuôi hai đứa nhỏ.

    Nhưng làng xóm láng giềng ngày ngày giới thiệu đối tượng cho cô, thím hai lại luôn nhớ thương tiền bạc của cô, Xuân Phân phiền muốn chết.

    Vì có thể thoát khỏi những người đó, đã không làm thì thôi, một khi đã làm thì phải làm tới cùng, tìm một người tái hôn.

    Dáng người cô nhỏ gầy, nhìn không ra từng sinh con.

    Vẻ ngoài thanh tú, cả ngày đứng trong phòng làn da bị che tới trắng sáng, không giống dân quê một chút nào.

    Trong phố muốn làm mai mối cho cô cũng rất nhiều.

    Không nói quá chứ cửa nhà cô sắp bị san bằng rồi.

    Nhưng mà có gì đó sai sai, người thì ăn chơi trác táng, người thì khắc vợ, người thì tiền lương thấp chờ cô nuôi.

    Được người mọi thứ đều ổn thì một đống thân thích sốt ruột dòm ngó.

    Xuân Phân lựa tới lựa đi, cuối cùng là chọn đối tượng mà chị đồng nghiệp làm kế toán giới thiệu - Quân nhân tại ngũ Thiệu Diệu Tông.Thiệu Diệu Tông lương cao, không cần cô nuôi.

    Cô còn có thể tùy quân, rời ra nhà thím hai rất xa.

    Điểm quan trọng nhất là anh cũng có đứa nhỏ.

    Thiệu Diệu Tông dám làm bố dượng, vậy cô cũng can đảm làm mẹ kế.

    Thiệu Diệu Tông dám đánh con gái cô, thì cô cũng có thể đánh con gái yêu của anh.

    Thiệu Diệu Tông mà dám bất công, cô cũng dám để con gái anh ăn bữa nay lo bữa mai.Trưởng thôn từng trải nhiều, trưởng thôn mí mắt vừa động liền hiểu lo lắng của Xuân Phân"Người này thích hợp.

    Cô đã nói với thím hai cô chưa? Bên kia dù sao cũng là cháu của bà ấy."Đỗ Xuân Phân đã tính đâu ra đấy: "Tôi trước khi đi viết cho bà ấy bức thư.

    Sau khi tôi đi, lãnh đạo khẳng định sẽ thăng chức cho thằng nhóc nhà chú, tiền lương dù không cao như tôi, nhưng cũng phải được 30 đồng."Lên chính thức còn được tăng lương.

    Trưởng thôn nhất thời vui tới nỗi cười nhe răng: "Vậy tôi khai giấy chứng nhận cho cô.""Tôi tự đi đến đồn công an được không?" Xuân Phân hỏi.Trưởng thôn chưa làm việc này bao giờ, không rõ lắm: "Tôi đi với cô vậy.""Vậy 11 giờ gặp nhau ở cửa đồn công an nhé."Xuân phân nói với con gái, cô đi xin nghỉ phép nhưng thật ra cô đã xin nghỉ từ hôm qua.

    Con còn nhỏ, nó không hiểu mấy chuyện kết hôn ly hôn.

    Hai đứa nhỏ từ trong lời nói cử chỉ của người lớn mà nhận ra cô phải cưới một người khong phải người tốt, nên khi nghe cô nói rằng xin nghỉ phép đi gặp mặt hai đứa mới sợ hãi như thế.

    Dường như nghe được tiếng hai đứa nhỏ khóc bên tai, cô không ở nhà trưởng thôn dây dưa thêm nữa, cầm chứng minh đến thẳng nhà chị kế toán.

    Chị kế toán tên là Trương Liên Phương, sinh vào thời dân quốc, tốt nghiệp trường nữ sinh Tân Hải.

    Chồng chị từng tham gia cách mạng, nay làm tại cục công an trong nội thành.

    Chiến loạn thời đó, hai người phải chịu nhiều thương tổn nghiêm trọng, hai người họ đến nay không có con cái.

    Khi cô còn học việc với sư phụ, Trương Liên Phương năm ấy 22 tuổi đế khách sạn làm kế toán, thấy cô không cha không mẹ mà thương xót, thường xuyên giúp đỡ tiếp tế cho cô.

    Thường xuyên nghe nàng nhắc đến, phụ nữ cũng có thể đảm đương một vùng trời.

    Cho nên cô dù sinh ra tại xã hội cũ, lớn lên tại nông thôn, nhưng tư tưởng của Xuân Phân rất tân tiến, cho rằng phụ nữ không cần phải lấy chồng cũng có thể có cuộc sống tốt đẹp.Xuân Phân tới quá sớm, trên đường vắng vẻ không một bóng người, không cần chen chúc với người khác đi thẳng tới nhà Trương Liên Phương, hai người họ còn đang ăn sáng.

    Ngày xuân se lạnh, đi một đường từ trong thôn đến Tân Hải làm cho mặt Xuân Phân lạnh đến tái xanh.

    Trương Liên Phương múc cho cô bát cháo, ăn vào cho ấm người.

    Cô cũng hay tới nhà Liên Phương ăn ké cơm, nên không cần khách khí.

    Liên Phương thấy Xuân Phân cũng không coi bản thân mình là người ngoài, do dự nhìn cô rồi nhìn chồng mình là Lý Khánh Đức, muốn nói lại thôi.Lý Khánh Đức nói thẳng: "Xuân Phân cũng không phải người ngoài, em có gì cứ nói thẳng.""Chuyện gì vậy chị?" Xuân Phân buông bát đũa.Liên Phương có phần mất tự nhiên mím môi: "Chỉ mới chỉ nói với em, Tiểu Thiệu là quân nhân, có hai đứa con, vẻ ngoài đàng hoàng, nhân phẩm rất tốt.

    Nhưng còn có một số việc chị vẫn chưa nói, sợ em không muốn gặp người ta."Chị Trương đối với cô rất tốt, chắc chắn không phải việc gì nghiêm trọng.

    Cô không lên tiếng cắt lời, nhìn lại Liên Phương, ý để nàng nói tiếp..
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 5: 5: Gặp Mặt


    Liên Phương ấp úng: "Trước đây chị đã muốn giới thiệu em với Tiểu Thiệu.

    Lúc đó không thể tùy quân, em một thân một mình, nếu như bố mẹ Tiểu Thiệu không giúp đỡ, em chưa có đứa nhỏ cũng được, có đứa nhỏ rồi thì em một mình chăm sóc con, sẽ không ai làm khó dễ em.

    Sau đó em nói thím hai của em giới thiệu cho em một người, anh chị cũng hỏi thăm đôi chút, người cháu ngoại của thím hai em công việc ổn định, lại có bằng cấp, còn cao ráo ưa nhìn, anh chị cũng thấy may mắn, may mà em con chưa tiến tới với Tiểu Thiệu.

    Ai ngờ được thằng nhóc đó lại là một tên Trần Thế Mĩ vô liêm sỉ.!""Đều là chuyện cũ mà chị." Xuân Phân dừng một chút rồi nói: "Lấy hắn cũng không phải không có gì tốt, cả nhà hắn trông ngóng vào tiền lương của em cùng tiền trợ cấp mà sống qua ngày, không nói nặng với em nửa chữ.

    Lúc hai đứa nhỏ còn đỏ hỏn cũng không để em một mình chăm bẵm.

    Em cùng hắn ta ly hôn rồi còn được lời hai đứa con ấy."Vợ chồng Liên Phương nhìn nhau, xem ra là cô ấy đã thoát khỏi chuyện đó."Vậy chị nói với em vì sao chị nhất quyết muốn giới thiệu Tiểu Thiệu với em.

    Một là cậu ấy rất tốt, hai là anh trai em còn nợ cậu ấy một mạng.

    Cậu ấy giờ vẫn độc thân, nếu giới thiệu em với người khác, trong lòng anh chị không yên tâm chút nào."Xuân Phân thấy thật kì lạ.Liên Phương cảm khái,"Việc này là câu chuyện dài".Năm đó khi Lý Đức Khánh còn trong quân đội, có một năm làm nhiệu vụ đặc biệt bị phát hiện, là Thiệu Diệu Tông giấu anh ấy trong hầm nhà mình mới có thể thoát khỏi vây bắt.

    Sau đó Tân Hải giải phóng, Lý Khánh Đức cùng vợ được điều tới Tân Hải, sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện liền đi tìm Diệu Tông, nhưng khi đó cậu ấy đã nhập ngũ rồi.

    Gia đình cậu ấy nghèo đến không có cái ăn, cậu ấy đi nhập ngũ, không thấy bố mẹ cậu ấy sợ hai lo lắng, còn nói với người ngoài rằng đi thì đi, bớt một miệng ăn.Lý Khánh Đức làm việc tại cục công an, tiền lương đãi ngộ cũng ổn, vốn định giúp gia đình họ.

    Sau lại biết được thái độ của bố mẹ cậu ấy từ công an phường, ông bà muốn Diệu Tông năm ấy mới 16, 17 tuổi lên chiến trường Triều Tiên, vợ chồng Lý Khánh Đức tức giận không nhỏ.

    Chuyện nhà họ Thiệu, Lý Khánh Đức không thể can thiệp quá sâu, lại tức không chịu nổi, nên khuyển nhủ Diệu Tông thi vào trường quân đội, cách xa người xa một chút.Thiệu Diệu Tông thông minh, thân từ chiến trường về, được nhắc đến là đội trưởng bộ đội cảnh vệ, Lý Khánh Đức lại thường xuyên gửi sách tới cho câu.

    Dưới sự giúp đỡ của anh, Diệu Tông thi đỗ vào trường quân đội, ở lại trong quân đội.

    Bẵng đi vài ngày, đến khi hai vợ chồng Khánh Đức biết cậu trở về thăm người thân, thì Diệu Tông đính hôn rồi.

    Bên nhà gái là cháu gái bên nhà chồng của bác gái Diệu Tông.

    Người ngoài không thể can thiệp vào chuyện này.Trương Liên Phương nói tới chuyện này, nhịn không được vui sướng khi người khác gặp họa: "Đáng tiếc người tính không bằng trời tính.

    Tiểu Thiệu phải chất hành nhiệm vụ gì đó, rời đi năm 1962, mãi đến năm trước mới có tin tức.

    Mấy năm nay biên giới chiến loạn, bên nhà gái lo lắng Tiểu Thiệu về sau nhỡ hi sinh, bỏ lại hai đứa con thơ cùng vợ, cho nên cậu ấy vừa về đến liền muốn ly hôn.Dừng một chút "Tiểu Thiệu cuối cùng thoát khỏi biển khổ."Đỗ Xuân Phân không nhịn được hỏi: "Sao em nghe nói góa phụ trong quân đội được đặc biệt chăm sóc?""Em biết điều đó nhưng có kẻ kiến thức hạn hẹp lại không biết điều đó.

    Vợ cũ của cậu ấy học vấn còn không bằng em, lại không như em có một tay nghề tốt.

    Cô ta tiền lương không cao, công việc còn phải nhìn sắc mặt Tiểu Thiệu để cậu ấy sắp xếp cho."Đỗ Xuân Phân: "Vợ cũ của anh ấy cũng là Trần Thế Mĩ?""Như vậy đấy.

    Tiểu Thiệu mới đầu không biết.

    Cậu ấy không muốn hai đứa con không có mẹ, nên nhờ lão Lý cho cậu một lời khuyên để hai bên tiếp tục bên nhau.

    Anh chị nghĩ đây chính là cơ hội tới, giật dây Tiểu Thiệu ly hôn luôn.

    Nhưng kèm theo điều kiện là trước khi cậu ấy tái hôn thì mẹ đứa nhỏ sẽ phải chăm sóc chúng.

    Bên đó sợ Tiểu Thiệu ỷ lại họ, nên chỉ cho cậu ấy 1 năm."Xuân Phân mừng thầm, nhưng không biểu hiện ra mặt: "Cho nên anh ấy giờ rất sốt ruột?"Trương Liên Phương vừa nghĩ tới chuyện đó liền giận:"Chưa đến ba tháng mà bên đó cứ giục Tiểu Thiệu kết hôn.

    Anh chị biết thừa bên đó chê hai đứa bé phiền phức.

    Mấy hôm trước đi nghe ngóng mới biết hóa ra đằng gái từ lâu đã có người khác, bên nhà trai người ta có một yêu cầu là trả hai đứa bé về với Tiểu Thiệu.Đỗ Xuân Phân vững lòng hơn: "Những điều đó đều là chuyện nhỏ.

    Như chị đã nói, anh ấy muốn kết hôn lúc nào thì anh ấy kết hôn thôi.".
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 6: 6: Gặp Mặt


    Lý Khánh Đức nói tiếp:"Anh cũng nhắc về em với cậu ấy.

    Tiểu Thiệu đã tới gặp lãnh đạo làm báo cáo kết hôn, em chuẩn bị hồ sơ đầy đủ, lần này có thể lĩnh giấy chứng nhận."Trương Liên Phương:"Em còn chưa nói xong.

    Bởi vì mẹ vợ trước của cậu ấy tìm đến làm phiền, Tiểu Thiệu đầu năm mới trở về một chuyến.

    Năm nay chỉ còn vài ngày nghỉ phép thăm người nhà.

    Các em nếu muốn kết hôn luôn, thì không thể tổ chức một buổi hôn lễ.""Em và anh ấy đều là đi thêm bước nữa, hôn lễ đành thôi vậy." Xuân Phân cũng không dám tổ chức " Chị vừa mới nói, hai đứa con của anh ấy đều ở nhà mẹ vợ.

    Vậy bố mẹ anh ấy đã mất rồi?"Liên Phương lập tức hét lớn: "Thà đã mất còn hơn.""Vậy là quan hệ với bố mẹ không tốt?""Đó là đôi vợ chồng ích kỉ.

    Tiền lương của Tiểu Thiệu tất cả đều đưa cho họ, họ còn chê ít, họ hận không thể ăn tươi nuốt sống cậu ấy.

    Cậu ta cái gì cũng tốt, chỉ có một điểm - quá vâng lời.

    Xuân Phân, em phải để ý điều này."Có gì để chú ý chứ.

    Những người như vậy nhận định đã ăn sâu vào tiềm thức.

    Cô chỉ cần đem cái nhận định đó chuyển dời lên người cô là được rồi.

    Cô chính là bếp trưởng của khách sạn nhà nước, chiên xào hầm luộc đều dễ như trở bàn tay, nước ấm nấu ếch thì còn gì để nói.

    Cô không thiếu chút kĩ xảo và nhẫn nại.

    Thật là vấn đề lớn.Xuân Phân lựa lời mà vợ chồng Liên Phương thích nghe:"Quá hiếu thảo chứng tỏ anh ấy là người hiền hậu.

    Nếu không năm đó cũng không dám cứu anh Lý."Lý Khánh Đức không khỏi nói: "Phải!"Trương Liên phương ầm thầm thở dài nhẹ nhõm, Xuân Phân không để ý điểm đó là được.

    Nếu không nàng cũng xấu hổ mà nói tiếp.

    "Cũng phải.

    A, cha mẹ cậu ấy còn có điều này không ổn, trọng nam khinh nữ.""Vậy thì nên đối tốt với Diệu Tông chứ?" Đỗ Xuân Phân hỏi."Nhà cậu ấy không thiếu con trai.""Vậy mà còn đặt tên Diệu Tông?" Không cảm thấy mỉa mai sao.Trương Liên Phương:"Là ông nội cậu ấy đặt.

    Ngày xưa dân chúng khổ sở, muốn thương yêu con mình cũng không biết cách thương, bố mẹ cậu ấy miễn cưỡng lắm mới có thể đối xử công bằng.

    Khi Tiểu Thiệu gửi tiền lương về, ông bà mới không cần phải lo sầu từng bữa ăn, thì lại thấy tuổi già chỉ trông cậy được vào con trai út, vì vậy thiên vị hẳn người em trai."Tiểu Thiệu sinh được con gái, em trai lại sinh được con trai, hai ông bà lại dùng tiền lương của cậu ấy mua đồ ăn cho cháu trai.

    Con gái mình thì muốn được ăn, nhưng lại bị ông bà gạt sang một bên.

    Nếu không phải vì như vậy, lúc vợ cũ Tiểu Thiệu đòi ly hôn, cậu ấy cũng không tìm anh Lý để xin lời khuyên.

    Có bố có mẹ sao có thể tới lượt vợ chồng anh chị lên tiếng."Xuân Phân nghe xong rất ngạc nhiên, đã như vậy mà còn rất hiếu thuận.

    đầu của Diệu Tông bị lừa đá à.

    Cô bình tĩnh đáp lời:"Em biết ạ, em không muốn, thì dù là cha ruột của em cũng không thể lợi dụng em dù một chút.Trương liên Phương nở nụ cười,"Chị năm ấy muốn giới thiệu hai người với nhau, chính là vì càm thấy em rất lợi hại.

    Giống như chị hồi trẻ vậy.

    Hai người tới với nhau, cậu nhóc đó mới không bị bắt nạt."Lý Khánh Đức nghe hết nổi lên tiếng:"Người nào không biết còn tưởng là gả Tiểu Thiệu cho Xuân Phân đấy.""Tiểu Thiệu mà tới ở rể Đỗ gia, với cái tính cách vợ chồng chú hai của Xuân Phân không tính kế họ mới lạ, vẫn là ở chung với bố mẹ Tiểu Thiệu là ổn." Trương Liên Phương còn muốn nói gì đó, nhìn đến người đứng ở cửa, liền nuốt ngược lại bụng, "Xuân Phân, đến rồi.

    Tiểu Thiệu mau vào đi.""Ăn cơm chưa?"Đỗ Xuân Phân ngẩng đầu lên nhìn, cây gậy trúc gầy gò bay vào.

    Cây gậy trúc gầy bay vào cửa nhà chính, cô mới thấy rõ ràng, không phải cây gậy, mà là người.

    Người đàn ông chắc cao 1m85, mặc áo Tôn Trung Sơn màu xám mới tinh, vừa đen vừa gầy.

    Bởi vì quá gầy, xương gò má nhô lên nổi bật.

    Bởi vì rất gầy, đôi mắt trông rất to, rất sáng lại có thần.

    Khuôn mặt là mặt chữ quốc, bởi vì quá gầy, càng giống mặt dài.

    Mũi cao thẳng, ngũ quan cũng tốt, nhưng không thể so với bộ dạng công tử bột của chồng cũ.

    Người ta vẫn nói, một trắng che trăm xấu.

    Chồng cũ của cô có thể vì trắng nên càng nhìn càng đẹp mắt.

    Thiệu Diệu Tông đen như vậy, không cần thiết so sánh ai đẹp trai hơn.

    Hơn nữa sống với nhau ngày tháng còn dài, đâu phải chỉ dựa vào vẻ ngoài.

    Bên ngoài đẹp trai mà trái tim không dành cho cô thì cũng bỏ đi..
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 7: 7: Gặp Mặt


    Thiệu Diệu Tông cũng yên lặng đánh giá Đỗ Xuân Phân.

    Chân rất dài, mặc chiếc quần màu đen, áo khoác kẻ màu đen đỏ, đứng lên còn cao hơn vợ trước của anh nửa cái đầu.

    Làn da trắng nõn, mặt thanh tú, xinh đẹp, đôi mắt đen lúng liếng toát lên sự sắc sảo tràn đầy tinh thần.

    Trừ việc học vấn không bằng vợ cũ của anh, nhưng mọi mặt đều tốt hơn người vợ cũ.

    Thảo nào anh Lý hết lời thề thốt cam đoan việc này vừa gặp sẽ thành công, còn bắt anh đi làm báo cáo kết hôn.Trương Liên Phương đứng dậy tiếp đón:" Tiểu Thiệu, ngồi đi.

    Đây là tiểu Đỗ mà chị nói với em, Đỗ Xuân Phân.

    Xuân Phân, đây là Thiệu Diệu Tông.

    Còn muốn biết điều gì thì hỏi Tiểu Thiệu, chị tiễn lão Lý đi làm, hai người nói chuyện đi." Bưng bát đũa đi xuống phòng bếp, rồi trực tiếp chạy lấy người.Đỗ Xuân Phân tự nhiên như ở nhà mình, đứng dậy rót cho Diệu Tông cốc nước.Diệu Tông đứng dậy theo: " Đừng khách khí, anh không khát."Xuân phân vẫn tiếp tục đi về phía anh, tự nhiên thoải mái hỏi:" Trước tiên nói về tình huống của em được không?"Diệu Tông sửng sốt, anh không phải lần đầu tiên đi xem mặt, nhưng lại là lần đầu tiên đi xem mặt mà gặp người con gái gọn gàng dứt khoát như vậy."Vậy, em nói trước đi." Thiệu Diệu Tông chần chờ nói."Em tên là Đỗ Xuân Phân, là người thôn Tiểu Hà, hai mươi bảy tuổi, cha mẹ em mất sớm, em có một người chú, quan hệ với chú chỉ bình thường.

    Chuyện của em, vợ chồng chú thím không can thiệp được.

    Em còn hai đứa con gái, hiện vẫn còn nhỏ chưa hiểu chuyện, cũng không cần hỏi ý kiến hai đứa nó.

    Em hiện là bếp trưởng khách sạn nhà nước Tân Hải, một tháng kiếm được 36,5 đồng, có phiếu lương thực cùng trợ cấp hàng tháng.

    Em và con gái em không cần anh nuôi, chỉ cần cho chúng em một mái nhà che mưa che gió là được rồi.

    Nói về anh đi."Trương Diệu Tông á khẩu, sau một lúc lâu cũng không thả ra được một chữ nào."Khó nói lắm sao?"Đương nhiên không phải.

    Thiệu Diệu Tông chua từng tiếp xúc với những người con gái như Xuân Phân.

    Trong quân đôi nơi anh ở cũng có nhiều đồng nghiệp và chị dâu.

    Có người nhẹ nhàng, có người hào sảng, có người hướng nội, có người sáng sủa, cũng cón gười mạnh mẽ quả cảm.

    Chỉ duy nhất không có ai tự tin cùng thẳng thắn như Xuân Phân.

    Vừa gặp đã nói "mẹ con em không cần anh nuôi." Thiệu Diệu Tông không hiểu sao cảm thấy Đỗ Xuân Phân còn nam tính hơn cả anh.

    Nhưng mà nhìn mái tóc dài đen nhánh và sự xinh đẹp của cô thì chắc chắc không phải là đàn ông rồi.

    Thiệu Diệu Tông vội ho một tiếng, cất tiếng:" Anh là Thiệu Diệu Tông, người Tân Hải.

    Ba mươi mốt tuổi, bố mẹ vẫn còn, có một em trai và một em gái.

    Chuyện của anh, anh có thể tự quyết, nhưng vẫn phải hỏi ý kiến của họ.

    Anh cũng có hai con gái, tầm tuổi con gái em.

    Hiện là tiểu đoàn trưởng của một tiểu đoàn, lương tháng là 115 đồng."Nghe xong đôi mắt Xuân Phân rực sáng.

    Thiệu Diệu Tông không hiểu sao có chút hoảng sợ, phản ứng lại không khỏi thấy chán nản, một người con gái thôi có gì đáng sợ chứ."Cũng có trợ cấp phiếu thức ăn.

    Tiền lương của anh đủ nuôi mẹ con em.

    Quân đội mới phân cho anh một căn nhà.

    Căn nhà ba phòng, một phòng bếp, còn có sân nhỏ, cũng đủ...cũng đủ để sống.

    Cũng đã sắp xếp ổn thỏa rồi.

    "Đỗ Xuân Phân mừng thầm, bảo sao chị không nhắc tới chuyện nhà ở, hóa ra mới được chia nhà,"Anh nói, nếu em cưới anh, đi theo anh tùy quân, có thể có nhà cua riêng mình?"Thiệu Diệu Tông ừ một tiếng, ý thức được cô nói cái gì, không khỏi hỏi lại, "Em đồng ý sao?"Đỗ Xuân Phân khẽ lắc đầu, không trả lời câu hỏi mà chỉ nói:" Chị Trương không biết anh lương cao như vậy, chị ấy cũng không biết em vội vã lập gia đình.

    Chuyện chồng cũ của em, anh biết được bao nhiêu rồi?""Anh Lý nó với anh rồi."Đỗ Xuân Phân suy nghĩ cẩn thận rồi nói: "Chồng cũ của em là con của anh trai của thím hai em.

    Khi nhà anh ta đòi ly hôn với em, thím hai cũng không nói đỡ một câu.

    Quay người, thím hai liền muốn gả em đi cho con trai của chị gái bà ấy.

    Người sau còn kém hơn người trước, là một tên chơi bời lêu lổng vô liêm sỉ.

    Nhà chị gái bà ấy cách xa thôn tiểu Hà.

    Thím hai cho rằng em không biết gì tình hình nhà đó, hoặc cũng có thể là cảm thấy người phụ nữ mang theo con gái như em, có người muốn là tốt lắm rồi.

    Dù sao thì mặc kệ lý do là đâu, chỉ cần bà biết em đồng ý cưới anh, bà ấy nhất định đến nhà anh làm loạn.

    Anh với em bốn đứa bé, nếu bà ấy biết, tụy tiện nắm chặt một đứa, cả em và anh đều không thể rời đi.""Thế phải làm sao bây giờ?" Thiệu Diệu Tông theo bản năng hỏi.Mắt Xuân Phân lóe lên:" Trước tiên cứ đăng ký kết hôn.

    Anh nói với người nhà, trong quân đội có việc gọi anh trở về, giúp anh mời về một bảo mẫu để anh mang hai đứa bé đi.

    Nói vậy họ có tin không?".
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 8: 8: Gặp Mặt


    Bố mẹ của Thiệu Diệu Tông chỉ là công nhân bình thường, không nhận biết được mấy chữ, cả đời chưa bước chân rời khỏi Tân Hải, kiến thức hạn hẹp, tự nhiên là anh nói cái gì thì chính là cái đấy.

    Đỗ Xuân Phân cũng không để anh có cơ hội suy nghĩ nhiều: "Làm như em nói đi đơn vị làm giấy chứng nhận."Thiệu Diệu Tông choáng váng.

    Hồi mới đi chiến trường, nằm trong đường hầm, bị máy bay địch lần lượt dội bom xuống cũng không choáng váng thế này.Đỗ Xuân Phân nhíu mày: "Không được sao?""Không, không phải." Thiệu Diêu Tông nghĩ xem nên nói thế nào, "Em không thấy mọi chuyện quá nhanh hay sao?"Xuân Phân nhẩm trong bụng, anh đã muốn giấu có ở ba năm cũng không ai biết.

    Cai chuyện lập gia đình này, cũng giống như mua trái phiếu từ sớm, có được hay không chỉ có trời mới biết.

    Hơn nữa cô cũng không sợ Diệu Tông.

    Phải ép buộc anh đến nóng nảy, đương nhiên là không thể để anh biết."Quá nhanh rồi."Thiệu Diệu Tông thở nhẹ một hơi, không phải anh kiến thức nông cạn hiểu biết ít là được rồi.Đỗ Xuân Phân:"Chúng ta cũng không còn là những thanh niên trẻ tuổi tìm đối tượng, phải tìm hiểu vài tháng mới bàn luận hôn sự.

    Chúng ta là tái hôn, góp gạo thổi cơm sống qua ngày, hỗ trợ lẫn nhau, không kéo nhau xuống là được rồi." Tạm dừng một chút, nhẹ giọng nói: "Em muốn mau chóng thoát khỏi người thím hai rình rập tiền lương của em, anh vội vã tìm mẹ cho hai đứa bé, chúng ta là tình huống đặc biệt, tình huống đặc biệt thì cách giải quyết phải đặc biệt."Thiệu Diệu Tông nghẹn họng, suýt nữa thì ngất xỉu, hay cho câu "tình huống đặc biệt thì cách giải quyết phải đặc biệt""Em không sợ, không sợ anh là kẻ trong ngoài bất nhất?"Xuân Phân nghĩ thầm, anh dám nói câu này, chứng tỏ anh là người trước sau như một."Anh có hai đứa con gái mà, em sao phải sợ, anh dám đánh em, em sẽ đánh con gái anh."Thiệu Diệu Tông không dám tin, đây, đây là loại người gì vậy?Đỗ Xuân Phân nói tiếp:"Anh đối xử tốt với mẹ con em, em nhất định sẽ đối xử tốt với bố con anh.

    Hơn nữa em nghe người ta nói,anh muốn ly hôn phải có sự đồng ý của cả em, em muốn ly hôn cũng phải có sự đồng ý của anh.

    Lại còn ở trên địa bàn của anh, anh không cần lo lắng em là mẹ kế ác độc."Thiệu Diệu Tông lo lắng mấy chuyện đó sao.

    Đương nhiên không phải.

    Đứa bé đã ba tuổi, biết phân biệt ai tốt ai xấu.

    Đỗ Xuân Phân dám làm mẹ kế, anh cũng dám làm bố dượng.

    Anh chỉ thấy tình huống này có gì sai sai, anh muốn nói nhưng lại không thể nói ra sai cái gì."Anh còn lo lắng cái gì nữa?" Xuân Phân nhíu mày " Em nói anh gạt bố mẹ anh, chỉ là tạm thời, qua mấy ngày thím hai của em không còn toan tính nữa, anh muốn nói thì nói.""Điều này anh hiểu, anh không ý kiến.""Vậy là anh có ý kiến với con em?"Thiệu Diệu Tông lắc đầu" Cũng không phải, anh cũng có con, đều làm bố làm mẹ, anh có thể hiểu em không muốn đưa đứa bé cho chồng cũ."Không phải không đưa, mà là hắn khồng cần con." Xuân Phân nhấn mạnh điều ấy "Con chỉ có em, anh đối với các con tốt, vậy anh chính là bố của hai đứa, là người cha duy nhất."Thiệu Diệu tông để ý tới cũng không phải điều đó.Đỗ Xuân Phân: "Vậy là anh có ý kiến với em? Anh chê em học vấn thấp? Trình độ của em cũng cao.

    Chị Trương nói, học vấn của em không kém mấy với học sinh cấp 3.

    là sư phụ của em, chị Trương, anh Lý dạy em."Thiệu Diệu Tông trong lòng khẽ động, anh vẫn tưởng rằng Xuân Phân không biết gì.Cô thấy anh vẫn im lặng, không dám tin mà hỏi "anh còn muốn tìm sinh viên đại học à?""Không phải.

    Anh không để ý vấn đề học vấn.""Thế anh để ý cái gì?" Xuân Phân kì quáiThiệu Diệu Tông tạm thời không nghĩ tới, nhưng anh bị Xuân Phân nói đến hoảng hốt "Anh và em hôm nay mới gặp mặt, ngày mai đã đăng ký kết hôn? Như thế quá, quá nhanh."Đỗ Xuân Phân hết nói nổi "Còn tưởng chuyện gì.

    Từ năm ngoái khi anh ly hôn, chị Trương đã nhắc tới anh với em, nói đến lỗ tai em mọc kén luôn rồi.

    Em không tin anh chưa từng nghe nói tới em."Từ lúc Diệu Tông ly hôn, mỗi nửa tháng anh lại nhận được một búc thư của Lý Khánh Đức, nội dung bức thư thì nói đến Đỗ Xuân Phân chiếm 1/3 bức thư.

    Trong đó thì 1 nửa là khen Xuân Phân tốt thế nào, 1 nửa là giục anh đi xin phép kết hôn cưới Đỗ Xuân Phân, bỏ qua lần này sẽ không còn cơ hội nữa."Hôn nhân không phải chuyện đùa." Thiệu Diệu Tông nói"Em nghe nói anh với vợ cũ gặp mặt hai lầnliền kết hôn à?" Đỗ Xuân Phân hỏi, "Hôm nay anh đã gặp em rồi, mai chúng ta gặp mặt một lần nữa, ngày kia đăng ký kết hôn.

    Như vậy là được rồi chứ?".
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 9: 9: Trước Khi Kết Hôn


    Thiệu Diệu Tông nghĩ thầm "được cái quái gì! sao có thể tính như thế."Đỗ Xuân Phân lên tiếng: "Được hay không anh nói một câu xem nào.

    Anh không đồng ý, em còn tìm người khác.

    Thím hai còn đang chờ em xin nghỉ phép đi xem mặt kết hôn đấy.

    Em phải kết hôn trước khi bà ấy phát hiện ra, không có thời gian dài dòng với anh."Thiệu Diệu Tông đột nhiên có cảm giác không trâu bắt chó đi cày.

    Nếu bỏ qua Đỗ Xuân Phân, trong khoảng thời gian ngắn sắp tới không thể nào tìm được người khác hiểu rõ tường tận mọi chuyện, lại hào sảng thẳng thắn như vậy.

    Bên nhà vợ cũ không ngừng thúc giục, sức khỏe bố mẹ anh lại không tốt, hai ông bà không chăm sóc nổi cùng lúc nhiều cháu."Được...được rồi:"Thế mới ra dáng đàn ông chứ." Đỗ Xuân Phân lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm.Thiệu Diệu Tông suýt chút nữa tắt thở luôn.

    Đỗ Xuân Phân nhìn nét mặt anh thấy sai sai, trong lòng hơi hoảng, cô còn trông cậy vào Diệu Tông đưa mẹ con cô cao chạy xa bay, việc này nhất quyết không thể hỏng được."Anh còn có vấn đề nữa à?" Xuân Phân giả bộ tức giận.Thiệu Diệu Tông bật thốt lên nói "Không!"Đỗ Xuân Phân vẫn cảm thấy đêm dài lắm mộng."Chị Trương nói anh còn vài ngày nghỉ nữa nhỉ?"Thiệu Diệu Tông: "Không tính ngày hôm nay, vẫn còn năm ngày nữa.""Vừa hay."Da đầu Thiệu Diệu Tông run lên, cô ấy lại muốn làm gì nữa."Ngày mai đi mua vài thứ, ngày kia đăng kí kết hôn." Đỗ Xuân Phân nói đến là đơn giản, Thiệu Diệu Tông suýt sặc nước miếng.

    Cô ấy thật coi kết hôn như trò trẻ con à.

    Anh không nhịn nổi nữa mà hỏi:"Thế là điều em vừa nói là thật à?"Đỗ Xuân Phân nghe không hiểu gì.

    Anh lại lặp lại lần nữa: "Hôm nay gặp mặt một lần, mai gặp thêm lần nữa, gặp hai lần là kết hôn?""Đương nhiên, hôn nhân là chuyện cả đời, sao có thể đùa giỡn."Thiệu Diệu Tông nghĩ thầm, anh còn chưa từng gặp người con gái nào đùa giỡn như em.Đỗ Xuân Phân chẳng phải là con giun trong bụng anh, chỉ nghĩ là anh không tin lời cô, liền giải thích:"Chúng ta cũng không còn nhỏ, lại còn làm bố làm mẹ rồi, không lo lắng cho bản thân, thì cũng phải suy tính cho con chứ."Thiệu Diệu Tông lại nghĩ thầm, làm khó em quá, vẫn nhớ mình có con rồi."Em nói phải." Thiệu Diệu Tông cố nén cười, anh thấy như đang đi trên mây vậy.

    Vợ chồng Lý Khánh Đức đối xử với anh quá tốt, anh Lý nhắc đi nhắc lại anh ấy thiếu cậu một mạng, không thể lừa dối cậu loại chuyện này.

    Thiệu Diệu Tông suy nghĩ kĩ, chỉ có thể kết luận tại thím hai của Xuân Phân ép người quá đáng, không chấp nhận để Xuân Phân suy nghĩ kĩ càng, từ từ tìm kiếm.Đỗ Xuân Phân dò hỏi: "Vậy việc này quyết định như thế nhé?"Thiệu Diệu Tông nào dám do dự nữa, anh thấy rằng anh mà nói không, Xuân Phân dám lật bàn đuổi anh đi."Ngày kia được.

    Xem lịch âm hôm đó là ngày đẹp."Đỗ Xuân Phân nghe được rất hài lòng "Nghe nói quân đội các anh ở trong núi sâu rừng già à?""Cũng không phải quá sâu xa như thế."Vậy là đúng rồi.Đỗ Xuân Phân hỏi: "Chỗ nào thế?"Thiệu Diệu Tông trả lời: "Đến rồi em sẽ biết."Đỗ Xuân Phân nhíu mày, tính cảnh giác thật cao."Bố mẹ anh có biết không?"Thiệu Diệu Tông: "Em sợ ngày nào đó thím hai em tìm được nhà anh, sẽ hỏi bố mẹ anh à?"Đỗ Xuân Phân không có ý này, nhưng trước mắt không thể nói thật: "Đúng vậy.

    Chồng cũ của em làm việc trong thành phố, em có đi qua chỗ làm anh ta, ở khách sạn em cũng được chào đón, không ít người biết mặt em.

    Em sợ ngày kia lúc chúng ta đăng kí kết hôn có người nhận ra, người đó mà biết, thím hai của em cũng sẽ biết.""Hai người họ không biết đâu, bọn anh mới rời quân." Thiệu Diệu Tông nghĩ một lúc, "lúc quay lại quân doanh anh sẽ viết thư cho bố mẹ nói rõ chuyện của chúng ta, sau mới nói cho họ địa chỉ được chứ?"Đỗ Xuân Phân lại nảy ra 1 ý, viết thư à? Không trực tiếp đánh điện.

    Cho nên cô có thể thổi phồng chút chuyện trong thư."Có thể.

    Nhà anh còn thiếu cái gì không? Mai đi mua một thể.".
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 10: 10: Trước Khi Kết Hôn


    Thiệu Diệu Tông lần này không chỉ muốn đón con về, mà còn muốn tìm mẹ cho hai đứa nhóc.

    Trước khi đến anh đã mua mấy cái chăn, còn mua hai cái giường mới.

    Nồi niêu xoong chảo cũng đều đã mua.

    Nếu muốn nói còn thiếu gì, vậy chính là thiếu hơi người.

    Nhà mới chưa có hơi người, âm trầm lạnh lẽo, Thiệu Diệu Tông cũng không thích ở đấy.Anh nói: "Không thiếu gì cả.

    À, anh không có phiếu vải, không thể mua cho con mấy bộ quần áo."Xuân Phân đoán được rằng bố mẹ Diệu Tông đã vơ vét hết phiếu vải mất rồi.

    Nhưng hai người còn chưa đăng kí kết hôn, việc này không thể nhắc tới, nếu không với tính cách hiếu thuận mù quáng của anh, hôn sự của cô và anh sẽ đi tong mất.Cô nói: "Vậy mua thêm vài bộ, em có tiền."Nét mặt của Diệu Tông ngay lập tức trở nên khó diễn tả"...!Anh cũng có tiền.""Thôi đi.

    Chị Trương nói là bị bố mẹ anh lấy mất rồi." Xuân Phân lại lo chuyện bao đồng "dùng tiền của em mà mua, coi như quà ra mắt mẹ kế với con gái."Thiệu Diệu Tông mở miệng: "anh có tiền thật mà""Đấy cũng không phải tiền của em." Xuân Phân lấy ra cái khăn tay, mở khăn ra "mỗi ngày em mang ngần này tiền, anh có không?"Thiệu Diệu Tông đi đến xem, vài tờ tiền lớn, còn có rất nhiều tiền xu, phải được 50, 60 đồng.Xuân Phân hất hàm: "Tiền tiêu vặt của em"Thiệu Diệu Tông nghẹn họng.Xuân Phân trong lòng cũng không thoải mái, vì tiền lương của anh ấy cao như vậy, còn cô thì không nhiều như vậy, nếu sau này anh ấy cứ tiếp tục như vậy thì làm sao sống cơ chứ.

    Nhưng tìm một người đưa mẹ con cô rời xa chốn này chẳng dễ dàng gì.

    Hơn nữa tay nghề lẫn công việc của cô tốt như vậy, dù bốn mươi tuổi ly hôn thì hàng xóm thân thích cũng muốn giới thiệu đối tượng với cô.Đỗ Xuân Phân suy nghĩ hồi lâu, không thể ly hôn nữa, rất giày vò nhau."Trần Thế Mĩ" sợ cô bằng phép, cô không tin còn không chinh phục được anh lính chả có chút tâm địa gian xảo."Đồ dùng của em, phiền anh giúp em chọn một lượt." Đỗ Xuân Phân nói xong, chợt nhớ tới một chuyện "Xe ô tô đi vào quân đội có thuận tiện không?"Thiệu Diệu Tông: "Anh sẽ báo tin về bên đó trước, họ sẽ cho xe tới đón chúng ta."Mắt Xuân Phân sáng rực, xem ra người lính này trong quân ngũ làm rất tốt."Cứ vậy trước đã." Đỗ Xuân Phân đứng dậy, "Em còn phải đến chỗ làm."Thiệu Diệu Tông khách khí hỏi: "Hay anh đưa em đi nhé?""Không cần đâu ạ." Đỗ Xuân Phân nghĩ 1 lát, "Sáng sớm mai ở nhà chị đợi em, đồ đạc mua được đều để ở nhà chị.

    Ngày kia mình đi thì nhờ anh Lý lái xe tiễn chúng ta một đoạn.

    Càng sớm càng tốt.

    Để muộn quá, sẽ bị thím hai em chặn lại."Thiệu Diệu Tông không nhịn được nữa, hỏi: "Sao như đi chạy nạn vậy?""Em là đi chạy nạn mà." Đỗ Xuân Phân không để nghĩ người khác nghĩ thế nào, cũng chẳng sợ bêu xấu việc trong nhà.Thiệu Diệu Tông lại bị sự thẳng thắn cô làm nghẹn lời, một lúc mới nói:" Vậy, vậy anh biết rồi.

    Ngày kia anh đưa hai con đến đây, ngồi xe anh Lý đi đến cục dân chính, chúng ta vào đăng kí kết hôn, chuyển hộ khẩu, rồi đi thẳng đến nhà ga?"Đỗ Xuân Phân gật đầu: "Cũng được.

    Chuyện kết hôn đừng nói trước với anh chị, tránh cho anh chị đêm nay lại thao thức."Thiệu Diệu Tông kinh ngạc, không ngờ cô lại hiểu rõ việc mình cần làm như vậy, thật sự rất kinh ngạc."Anh có ý gì vậy? Em cũng có ngốc đâu." Đỗ Xuân Phân trừng trắng mắt, cô đóng cửa chính, đẩy xe ra, "Xe đạp có thể mang lên tàu không ạ?"Thiệu Diệu Tông sững người, lát sau phản ứng lại nói, "Có thể là không được."Đỗ Xuân Phân: "Tàu hỏa có quy định về cái này ạ?""Quy định đó không có."Đỗ Xuân Phân gật đầu: "Em biết rồi ạ."Thiệu Diệu Tông rất muôn nói, em biết cái gì cơ.Đỗ Xuân Phân búng tay cái liền đóng cửa lại, lời nói đến bên miệng Thiệu Diệu Tông liền bị dọa sợ trôi trở về."Chị Trương sẽ về ngay, không cần khóa cửa." Đỗ Xuân Phân nói xong liền đạp xe đi.Thiệu Diệu Tông nhíu mày."Người đâu mà giống như nữ tặc vậy chứ?".
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 11: 11: Trước Khi Kết Hôn


    Thiệu Diệu Tông bối rối vì cuộc hôn nhân được định ra trong vòng nửa tiếng đồng hồ.

    Nhưng mà Đỗ Xuân Phân nói đúng.

    Quyết định kết hôn vẫn thuộc về anh.

    Đỗ Xuân Phân đã dám làm mẹ kế, vậy anh cũng dám đem mẹ con bọn họ đuổi đi.

    Quân đội là địa bàn của anh, không có anh thì Xuân Phân cũng chẳng thể mang con đi đâu cả, anh có gì mà phải lo lắng chứ.

    Nghĩ thông suốt, Thiệu Diệu Tông về nhà nói với bố mẹ và người nhà miễn cưỡng lừa dối họ theo cách thức của Xuân Phân.Chị Trương ngày này giới thiệu đối tượng cho Xuân Phân, lãnh đạo khách sạn cũng cho rằng phụ nữ dù ra ngoài làm việc những cũng nên lập gia đình, con cái không thể một ngày không cha.

    Khi Đỗ Xuân Phân nói với lãnh đạo muốn kết hôn, lãnh đạo cũng không ngạc nhiên mấy.Đỗ Xuân Phân nói rằng hôn phu của cô không phải người cùng quê, lãnh đạo rất tiếc.

    Nghĩ tới bản báo cáo mà Đỗ Xuân Phân nộp lên, đồ đệ của cô tuy tay nghề không giỏi như cô nhưng cũng có thể tự mình đảm đương công việc.

    Lãnh đạo rất vui vẻ đưa cho Đỗ Xuân Phân bản báo cáo, cũng tranh thủ chút quan hệ.

    Đỗ Xuân Phân cất vào trong túi, cài nút lại,, đi đến cửa đồn công an, trưởng thôn đã tới rồi.Hai người cũng chẳng hàn huyên gì, kiểm tra lại lần nữa tài liệu, nếu không quên sót cái gì thì quay về thôn.

    Trưởng thôn ngẫm tói chuyện lúc trước nghe được, "Thím hai của cô nói cô đến chỗ làm xin nghỉ phép, bây giờ về cô định nói sao?""Tôi có cách rồi." Đỗ Xuân Phân không khiêm tốn chút nào mà nói "Tôi chẳng hơi sức đâu mà so đo với họ, nếu tôi muốn so đo với họ thì tôi sẽ khiến họ bị bán đi còn giúp tôi đếm tiền."Trưởng thôn không rõ việc ly hôn của Đỗ Xuân Phân, ngay cả vợ chồng Lý Khánh Đức cũng không tin rằng cô đã đồng ý ngay từ lần đầu tiên tên khốn kia đòi ly hôn.

    Mọi người đều nghĩ rằng cô bị nhà kia đá ra.

    Đỗ Xuân Phân cũng lười giải thích, cuộc sống cũng không phải triển lãm để cho người người nhìn vào.

    Đề phòng bất trắc, đến cổng thôn thì Đỗ Xuân Phân đạp xe đi trước, giữ khoảng cách với trưởng thôn.

    Về đến nhà không nói hai lời đã thu thập quần áo.Thím hai Đỗ sốt sắng hỏi: "Sao rồi?""Trong khách sạn tiếp đón vị khách đặc biệt, là con gái của lãnh đạo thành phố, ngày mai tổ chức bữa lại mặt tại khách sạn, họ không cho nghỉ phép.

    Cháu phải ở khách sạn hai ngày.

    Bận việc xong sẽ quay về đưa Đại Nha và Nhị Nha đi mua quần áo mới, cuối tuần mới gặp." Đỗ Xuân Phân biểu hiện vội vàng như có lửa đốt sau lưng, thím hai của cô liền tin là thật.Thím hai oán giận: "Sao họ lại không nói trước một câu cơ chứ?""Chờ lãnh đạo sẽ báo trước cho chúng ta sao? Sao có thể chứ." Đỗ Xuân Phân nói: " Hơn nữa, cháu cũng nói trước với lãnh đạo rồi.

    Nhưng không nói trước xin nghỉ hôm nay để mai đi xem mắt."Thím hai của cô ngẫm một lúc, thấy cũng đúng "Cháu qua dỗ hai đứa nhóc đi, hai đứa nhóc không biết sao nữa, hay nghĩ cháu đi rồi không về nữa, khóc cả tiếng rồi."Đỗ Xuân Phân vẫn tiếp tục diễn trò, một vẻ chỗ làm gấp đến cháy đến nơi, không có thời gian dỗ con.

    Đưa cho thím hai của cô hai đồng rồi nói: "Thím mua keo cho hai đứa ăn nhé."Một ít kẹo mạch nha cũng chỉ 1 xu.

    Hai đứa bé mỗi ngày một quả trứng gà, một phần kẹo mạch nha, bà có thể nhét túi 1 đồng 5.Thím hai hớn hở ra mặt, giả bộ khách khí: "Thím có tiền mà.""Tiền đó là của thím, thím giúp cháu trông con, sao có thể tiêu tiền của thím chứ." Đỗ Xuân Phân vừa thay quần áo vừa oán thầm: "Cháu phiền nhất là nấu cơm cho lãnh đạo.

    Lúc ăn không ngon miệng thì trách mắng chúng cháu.

    Nếu ăn ngon miệng thì lại đòi gặp chúng cháu.

    Làm như đầu bếp chúng cháu giống như kỹ nữ ấy,"Thím hai đánh cái tét vào lưng cô: "Ai lại tự nói mình như thế.

    Đúng rồi, giày, đi giày vào.

    Thím nghe nói phía sau phòng bếp của các cháu khắp nơi toàn là nước, mặc một lúc là bẩn thỉu.

    Nhưng cũng không thể ăn mặc như ăn xin mà gặp lãnh đạo chứ.".
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 12: 12: Trước Khi Kết Hôn


    Đỗ Xuân Phân gật đầu, đi ra ngoài không thấy con gái đâu, chắc lại chạy sang nhà ai chơi, " Tối sang phòng cháu mà ngủ."Đỗ Xuân Phân có tiền, sau khi chăm sóc ba mẹ con cô, chăn cực kì mới, ngủ trên đó vừa mềm mại vừa ấm áp.

    Trên bàn còn có kem dưỡng da, còn có dầu ngao* bôi tay, nói với Đỗ Xuân Phân một tiếng thì dùng bao nhiêu cô cũng không tức giận(Dầu ngao hay còn gọi dầu ngói, dầu vầu, chiết xuất từ vỏ ngao tự nhiên, sau lại được đóng gói trong vỏ ngao đem bán ra.

    Có công dụng dưỡng ẩm da, làm mềm da, chống khô nứt nẻ.

    Ngày đó còn nghèo khó, vùng phía Bắc lại khô hanh, trong số các sản phẩm dưỡng da thì dầu ngao là phổ biến nhất, lại rẻ, người dân đã dùng sản phẩm này để dưỡng da.

    "Theo Baidu")Thím hai nghe cô nói thế, vui mừng hớn hở tiễn cô đi.Đỗ Xuân Phân cưỡi chiếc xe đạp, quay lưng về phía thím hai, hừ một tiếng, cho bà vui vẻ hai ngày.Đem đồ đạc tới chỗ làm thì sẽ bị phát hiện mất, Xuân Phân dựng xe góc tường, đi gọi chị Trương.

    Công việc của chị Trương cũng đơn giản, một chút là làm xong.

    Nghe thấy Xuân Phân tìm mình, dứt khoát về cùng cô luôn.

    "Con người Tiểu Thiệu rất ổn đúng không?""Rất ổn, cảm ơn chị." Đỗ Xuân Phân một bụng ý mà không dám nói, sợ chị Trương sẽ dạy dỗ cô một phen.

    Tình huống hai người là không giống nhau.

    Chị Trương có cha mẹ, có anh chị em.

    Đỗ Xuân Phân chỉ có một mình, lại muốn nuôi dưỡng tốt hai đứa con, cho nên hai người họ vĩnh viễn không thể là một kiểu người.

    Chị Trương đối với cô quá tốt, cô không muốn làm chị thất vọng, bình thường cũng thích cùng chị tâm sự.

    Chị Trương luôn cho rằng cô là con người rất mạnh mẽ nhưng cũng rất thấu tình đạt lí lại hiếu thuận.

    Nếu đổi lại thím hai giới thiệu một tên đốn mạt, cô sẽ náo loạn nhà thím hai đến gà chó không yên.Chị Trương hỏi: Tiểu Thiệu có nói khi nào hai nhà gặp mặt ăn cơm rồi đăng kí kết hôn không?""Trước cứ nói dối đã" Đỗ Xuân Phân nói."Vì sao?" Chị Trương"Thím hai em coi em là cái cây rụng tiền, nếu biết Thiệu Diệu Tông là quân nhân, khẳng định sẽ giở công phu sư tử ngoạm, lấy hết tiền về, sau này sẽ sống thế nào.

    Em đi tùy quân cùng Thiệu Diệu Tông, Nhị Tráng tiếp quản công việc của em, em sợ cha mẹ nó mà biết thì hai ba ngày lại chạy đến tìm nó, bắt nó nhận thân thích của Thiệu Gia vào làm đồ đệ."Chị Trương nghĩ đến cái đức hạnh vợ chồng chú thím của cô, rồi lại nghĩ đến cha mẹ Thiệu Diệu Tông vẫn luôn không coi trọng anh, "Em nói cũng đúng, vậy anh chị hiểu rồi?"Đỗ Xuân Phân gật đầu: "Chúng em đi rồi, chị cứ coi như không biết.

    Nếu không bọn họ lại tìm đến nhà chị làm phiền.""Aiya, khổ các em rồi.

    Chuyện kết hôn là chuyện lớn, vậy mà có khác gì đi chạy nạn đâu." Chị Trương nói ra liền buồn cười, "Cái gì đều không biết là tốt, đỡ phải dăm bữa nửa tháng lại tìm đến làm tiền mấy đứa."Đỗ Xuân Phân: "Nhị Tráng không biết chuyện của em, em phải đi khách sạn xem hắn phụ trách thế nào, đỡ phải đột nhiên làm đầu bếp chính, em không ở đấy, hắn lại hốt hoảng gây ra lỗi, khiến cho khách sạn gặp phiền toái.""Vậy chúng ta đi nhanh thôi.""Trong khách sạn còn mấy bàn khách, Đỗ Xuân Phân đến sau bếp, đồ đệ của cô Nhị Tráng đang cắt rau và giúp đỡ hai đầu bếp khác.Đỗ Xuân Phân lấy đi dao của Nhị Tráng.Đỗ Nhị Tráng chớp mắt nhìn: "Chị Xuân Phân, là chị ạ.

    Sao lại quay lại rồi?""Công việc ổn thỏa rồi.

    Hôm nay chị làm trợ thủ cho em.

    Còn mấy món nữa chưa làm? Em xào đồ ăn đi."Đỗ Nhị Tráng sửng sốt chỉ vào bản thân: "Em...Em xào ạ?""Dạy em đã 5 năm, chẳng lẽ còn không biết xào đồ ăn à? Có phải là đồ đệ của Đỗ Xuân Phân không?"Sư phụ của Đỗ Xuân Phân là bếp trưởng của khách sạn quốc doanh Tân Hải, những đầu bếp khác từng nhận được lời khuyên và sự giúp đỡ của ông.

    Đỗ Xuân Phân có sự phụ chống lưng, là là người có tài, gan lại lớn, nhỏ tuổi hơn các đầu bếp khác nhưng không hề sợ hãi bọn họ..
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 13: 13: Trước Khi Kết Hôn


    Có câu nói: Không phải gió đông thổi bạt gió tây, chính là gió tây áp đảo gió đông.Đỗ Xuân Phân cường thế, khiến cho đầu bếp nhờ Nhị Tráng cắt rau cũng không dám chọc, lập tức đem rau đi, cười ha hả nói: "Nhị Tráng, sư phụ cậu đang cho cậu cơ hội, còn không mau tranh thủ đi." Anh ta đưa rau qua cho đồ đệ của mình, "Cắt rau đi để Nhị Tráng còn làm."Đỗ Nhị Tráng hiểu được sư phụ của mình không hay đừa giỡn, vì vậy vui vẻ nấu ăn.Đỗ Xuân Phân thấy còn bốn món ăn, toàn bộ để Nhị Tráng nấu.Cô bá đạo như vậy, thầy trò nhà kia cũng không dám nói gì.

    Đỗ Xuân Phân là người cho tài năng, sớm muộn cũng có thể làm bếp trưởng.

    Thêm nữa lãnh đạo và kế toán ở đây cũng coi như nhìn cô trưởng thành, có phần thiên vị cô.

    Xuân Phân cũng biết cách đối nhân xử thế, người khác thỉnh thoảng ăn vụng, cô cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

    Yêu cầu của cô cũng không quá đáng, họ có thể đáp ứng.Mỗi món làm xong, Đỗ Xuân Phân đều thử một lần, để Nhị Tráng ghi nhớ.Đỗ Nhị Tráng bận đến đau tay cuối cùng cũng xong việc, nhưng vẻ mặt tràn đầy phấn khích, nhỏ giọng hỏi: "Chị Xuân Phân, em không cần chuyển chính thức ạ?""Ngày mai lại làm tiếp để chị xem." Đỗ Xuân Phân sợ hắn buổi tối phấn khích không ngủ được, ngày phải mất tập trung nên ra vẻ nghiêm túc nói.

    Đỗ Nhị Tráng thẳng lưng, "sư phụ yên tâm, em nhất định phát huy hết năng lực."Đỗ Xuân Phân vuốt cằm, nhỏ giọng: "Tốt lắm, đã biết dùng thành ngữ.

    Về sau rảnh rỗi thì đi hiệu sách, có tiền thì mua sách dạy nấu ăn về, không có tiền thì thuê.

    Làm việc cũng như đi học vậy, nếu không chịu tiến lên thì sẽ tụt lùi."Đỗ Nhị Tráng không khỏi nhìn những người khác, làm như không nghe thấy, vội vàng gật đầu "Trở về sẽ đi.

    Tiên lương còn chưa đưa cho cha em.""Về sau để lại một chút cho bản thân.

    Tiền ở trong tay mình mới là của mình.

    Cha mẹ em cũng không chỉ có mình em là con trai.

    Em cần phải hiếu thuận với cha mẹ chứ không phải với anh em của em." Đỗ Xuân Phân nghĩ một lát: "Chị đã nói với cha em rồi, sau khi em lên chính thức tiền lương nhiều nhất là ba mươi đồng."Đỗ Nhị Tráng kêu lên: "Ba mươi đồng?!" Sau nhanh tay che miệng lại, "Nhiều vậy sao?"Đỗ Xuân Phân nghỉ việc, Nhị Tráng tiếp quản thay, vậy là tiền lương sẽ tương đương của cô hiện nay.

    "Chị đã nói nhiều nhất là ba mươi đồng, vậy em nói hai mươi tám đồng.

    Giữ lại số tiền còn lại, phòng bất trắc.

    Trên đời này làm ì có ai thuận buồm xuôi gió mãi."Nhị Tráng thận trọng gật đầu," Em đã hiểu, Chị Xuân Phân, hôm nay không phải cuối tuần, buổi chiều cũng không quá đông, chị về trước đi.""Chị đến nhà chị Trương, có việc thì đến nhà chị Trương tìm chị." Đỗ Xuân Phân ăn xong liền lau miệng, đứng lên đi mua đòn gánh cùng cái sọt.

    Nghĩ tới doanh trại của Thiệu Diệu Tông ở nơi rừng sâu, không tiện đi chợ, cô liền mang phiếu vải, phiếu đường, các loại phiếu còn tồn đổi thành đồ thực.

    Lại mua thêm cung tên, súng cao su, hạt giống rau...!những đồ vật có thể tự cung tự cấp, chuẩn bị cả quần áo đem từ nhà đi theo.Chị Trương không thích lật đồ người khác ra xem, nên không biết bên trong có gì, chỉ hỏi: "Em mua sọt với đòn gánh đề làm gì vậy?""Để gánh mấy đứa bé.

    Chúng em mỗi người hai đứa, ẵm bế thế nào cũng không thuận tiện."Chị Trương cười, "Cái đầu của em sao lại thông minh vậy chứ.""Giống mẹ em đó."Ông bà nội của cô luôn nói cô giống cha.

    Cô lại không thích ông ấy.

    Từ lúc đem cô gửi ông bà nội cũng chỉ về thăm vài lần, lại còn là lúc đêm hôm lén lút quay về.

    Nếu trí nhớ cô không tốt thì đã sớm quên mất bộ dạng ông ấy thế nào.Người trong thôn nói cha cô lành ít dữ nhiều.

    Đỗ Xuân Phân hiểu được ông đã qua đời.Chị Trương mới gặp chú hai của Xuân Phân, tướng mạo không đẹp, trông hiền lành chất phác, dáng người thấp bé.

    Anh em họ chắc chắn giống nhau.

    Đỗ Xuân Phân mà giống cha của cô thì không thể lớn lên với bộ dạng xinh đẹp thế này, còn cao tới 1m68..
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 14: 14: Kết Hôn


    Chị Trương đồng ý: "May mà em giống mẹ.

    Phải rồi, tối nay ăn gì đây?""Em làm cho." Đỗ Xuân Phân thích nấu cơm, hơn nữa rất thích nhìn vẻ mặt thỏa mãn thỏa mãn của khách khi ăn xong, luôn có cảm giác thành tựu.Chị Trương cũng không tính múa rìu qua mắt thợ.Lý Khánh Đức ăn cơm cô nấu liền cảm khái "Tiểu Thiệu sau này thật có phúc."Cô thầm nghĩ, sau này anh ấy sẽ có phúc khí với điều kiện là phải nghe lời.

    Nếu không cô cũng không cam đoan có cái gì để ăn.Sáng sớm hôm sau, Thiệu Diệu Tông đến cửa Lý gia, vừa nghe được tiếng của Xuân Phân, tim đập điên cuồng, anh hoảng loạn quay đầu đi."Tiểu Thiệu?"Thiệu Diệu Tông ngừng bước.Chị Trương bước ra hỏi: "Sao còn không vào nhà? Em đứng cửa tần ngần cái gì thế?""Không phải, em....!em quên xem quần áo của Đại Ny và Nhị Ny lớn bao nhiêu.

    Em quay về hỏi lại." Thiệu Diệu Tông thấy Đỗ Xuân Phân cũng tới đây liền đem suy nghỉ muốn đổi ý nuốt ngược lại bụng.Chị Trương cười lớn: "Em ấy, sao lại hồ đồ rồi.

    Hai cô bé nhà em chẳng phải cũng bằng tuổi hai nha đầu nhà Xuân Phân à, hỏi cô ấy là được mà."Thiệu Diệu Tông ra vẻ bừng tỉnh: "Phải rồi, em quên mất."Đỗ Xuân Phân đánh giá anh một lượt, anh trai này thật ngốc, khó trách rõ ràng là một quân nhân mà lại bị cha mẹ lẫn người ngoài bắt nạt đến không đỡ nổi, phải nhờ đến anh chị bày kế."Anh ở trong quân đội, nhưng chưa từng dẫn con với vợ trước đi cùng, không ngờ anh vẫn bình thường." Đỗ Xuân Phân nói.Chị Trương cuống lên giữ chặt tay cô vỗ nhẹ, "Tiểu Thiệu, chị không lừa em chứ? Xuân Phân tốt hơn người vợ cũ của em.

    Đi nào, Xuân Phân lát nữa vẫn phải đi khách sạn."Thiệu Diệu Tông gật đầu, lướt qua Lý gia, "Em đi khách sạn từ chức à?""Chuyện từ chức của em đã xong rồi.

    Khách sạn có đồ đệ của em, cậu ấy coi em như thầy như chị, trước khi rời đi em phải sắp xếp ổn thỏa cho cậu ấy."Thiệu Diệu Tông nhìn cô, thực không nhìn ra cô là một người có tình có nghĩa."Hôm qua anh về có nghĩ đến, mấy đứa bé lớn rất nhanh, mua mỗi đứa một bộ là được." Thiệu Diệu Tông thử nói: "Em mua cho hai đứa Đại Ny Nhị Ny, anh mua cho Đai nha và Nhị Nha."Đỗ Xuân Phân liếc mắt nhìn anh, "Anh có tiền à?""Tiền mua hai bộ quần áo vẫn có mà."Thiệu Diệu Tông không dám khoe khoang, sợ lại bị cô tranh tới trả tiền đến nghẹn họng không trả lời được.Xuân Phân cười nhạt trong lòng, "Hôm qua quên chưa hỏi anh, anh nói nhà ở trong quân đội đều mua sắm đủ rồi, là bao gồm cả củi gạo dầu muối giấm chứ?""Cái đó?" Thiệu Diệu Tông quên rồi.Cô lại cố ý hỏi tiếp: "Tiền của anh mua quần áo là hết rồi, vậy là mấy cái đó để em mua à? Đúng là bây giờ dùng tiền của em cũng không khác biệt mấy."Thiệu Diệu Tông đỏ mặt, miệng giật giật, đối diện với ánh mắt của Xuân Phân "Em nói sai cái gì phải không" anh chột dạ trả lời, "Trước kia, trước kia đều ăn cơm tại căn tin nên anh không nghĩ tới mấy thứ đó.""Sau này anh nghĩ nhiều hơn chút.

    Anh sau này có thêm một người vợ và bốn đứa con nhỏ, không còn giống như trước nữa." Xuân Phân tối qua có nghĩ đến một chuyện, hỏi anh "Vậy công việc của em thì sao?"Thiệu Diệu Tông: "Chuyện này dễ xử lý.

    Bộ đội mở một trường học, trẻ con buổi trưa sẽ ăn com ở trường, trường đang thiếu đầu bếp, với tay nghề của em có thể tới căn tin làm việc.""Căn tin?" Vậy thì được mấy đồng chứ.

    Đỗ Xuân Phân không nhịn được nhíu mày, "Vậy tiền lương của em tính thế nào?"Thiệu Diệu Tông ngẫm lại tình hình tiền lương của người nhà quân nhân mà nói: "Cũng tương đương với chỗ làm hiện nay của em."Như vậy là tốt nhất.Xuân Phân không biểu hiện ra mặt, nói: "Đến cửa hàng bách hóa rồi.

    Mua ở chỗ này đi."Một lần mua tám bộ quần áo, bốn bộ là để bây giờ mặc, bốn bộ cỡ lớn hơn thì đợi đến mùa thu là có thể mặc.

    Sau đó Xuân Phân lại chọn tám đôi giày.

    Thiệu Diệu Tông lén nhìn cô, phải chăng cô thiếu tâm nhãn? Một tháng được 36 đồng, trước kia phải trợ cấp cho chồng cũ, sau này phải tự nuôi hai đứa con, rồi phải ăn uống đạm bạc thế nào mới có thể tiết kiệm được là bao.

    Một lần mua nhiều như vậy, ngày còn dài mà.

    Xuân Phân giơ tay chỉ vào bộ quần áo người lớn treo bên cạnh, để người bán lấy cho cô bốn bộ, cô hai bộ, Thiệu Diệu Tông hai bộ..
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 15: 15: Kết Hôn


    Thiệu Diệu Tông vội vã nói: "Anh có quần áo rồi."Cô đánh giá anh một lượt từ trên xuống dưới: "Hôm qua anh mặc một bộ kiểu dáng áo Tôn Trung Sơn, hôm nay vẫn kiểu dáng như vậy, ngày maii anh đi đăng kí kết hôn với em cũng định mặc như vậy sao?"Thiệu Diệu Tông mở miệng, tính nói để anh tự mua, nhưng anh bây giờ ngay cả 100 đồng cũng không có.

    Tình hình không khả quan chút nào, lại đối mặt với ánh mắt soi mói của người bán hàng, anh chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.Đỗ Xuân Phân đưa người bán hàng 20 đồng.

    Nhận lấy tiền thừa rồi tiếp tục mua mua mua.

    Để tránh thím hai của cô nghi ngờ, đồ dùng trong nhà đều không thể mang theo.

    Cô mua bàn chải, kem đánh ranwgm kem dưỡng da, dầu ngao, khăn mặt, vân vân....!Mua sắm xong, Thiệu Diệu Tông cũng không xách nổi đồ nữa, cô đành trở về nhà chị Trương.Chị Trương đã đi làm, trong nhà chị cũng chẳng có đồ gì quý, nên chỉ khép cửa hờ hờ.

    Đỗ Xuân Phân ngủ tại nhà kế bên của chị, nhà kế cũng chả có đồ gì, cửa phòng cũng không khóa.

    Cô vào nhà đem quần áo của mấy đứa bé để vào trong hai cái sọt, "Trở về em sẽ để Đại Nha Nhị Nha ngồi trong sọt, em gánh hai đứa."Cô hôm qua đã mua bốn cái sọt cùng hai cái đòn gánh, sau cô để đồ dùng hằng ngày cùng quần áo của hai đứa vào hai cái sọt kia, "Ngày mai anh mang đồ dùng quần áo của anh đến đây, phủ kín hai cái sọt, anh gánh.

    Nếu không em với anh không mang nổi bốn đứa bé.Thiệu Diệu Tông tối hôm qua cũng lo lắng cho vấn đề này nhưng nghĩ mãi cũng không biết làm sao.

    Nghe thấy Xuân Phân nói vậy liền bừng tỉnh, biện pháp ổn, nhưng mà anh vui không nổi, cái gì mà mang không nổi bốn đứa bé." Nói như kiểu mấy đứa trẻ là đồ vật ấy.Cô thấy anh không hé răng, hỏi: "Anh biết gánh đòn gánh chứ?""Biết, biết." Anh vội vã nói.Đỗ Xuân Phân: "Vậy anh về nhà thu dọn đi nha.

    Không thể mềm lòng nói thật nhé, nếu không chúng ta không thể rời đi.""Anh biêt rồi." Thiệu Diệu Tông rất muốn nói anh cũng không phải tên ngốc.Đỗ Xuân Phân nói chuyện thì khó nghe, lại đem chuyện hôn nhân như trò trẻ con, nhưng là người rộng lượng, rất sẵn lòng vì con.

    Chỉ cần cô thương các con, đối với anh chẳng ra sao, anh cũng nhìn được."Sáng mai mấy giờ đi?" Anh hỏiĐỗ Xuân Phân hỏi lại: "Anh mua vé tàu rồi à?"Thiệu Diệu Tông còn chưa mua, vậy là ngoan ngoãn mà đi mua vé tàu.Đỗ Xuân Phân đi đến khách sạn làm trợ thủ cho Nhị Tráng."Chị Xuân Phân, chị rảnh rỗi mà còn xin nghỉ phép à?" Đỗ Nhị Tráng nghĩ không ra.Đõ Xuân Phân nói bừa," Chị còn không biết là chị không được tới đấy.

    Ngày mai cậu phụ trách cho chị."Cô đã từ chức nhưng vẫn có thể tự do đi vào bếp là vì cô cùng lãnh đạo nói chuyện rõ ràng, tiền lương tháng này, tiền lương nửa tháng cô không lấy.

    Mấy ngày nay đến dạy cho Nhị Tráng cô cũng không tính công, lãnh đạo cho ai thì cho.Khách sạn sẽ không vì cô nghỉ việc mà thiếu người làm, cô tự nguyện bồi dưỡng nhân tài cho khách sạn, chuyện tốt như vậy lãnh đạo đương nhiên là đồng ý rồi.Buổi chiều khách snaj ít người, cô dẫn Nhị Tráng đi hiệu sách, chọn mấy cuốn sách dạy nấu ăn đắt tiền đưa cho cậu làm quà xuất sư.

    Rồi lại dẫn cậu đi làm sổ tiế kiệm.Chuyện của Nhị Tráng đã xong, Xuân Phân đi mua một cái chảo rán và chảo nướng bánh.

    Thiệu Diệu Tông khẳng định là chẳng mua mấy loại này.Dao của đầu bếp luôn mang theo người, Đỗ Xuân Phân cất dao vào túi xách tay, không cần đi tới phòng bếp khách sạn.

    Cô thu gọn gói ghém hành lý, rồi đi tìm lãnh đạo khách sạn chào hỏi, nhân tiện nói cho ông biết người cô gả cho là một quân nhân, tuổi còn trẻ nhưng đã lên làm tiểu đoàn trưởng, là một quân nhân tiền độ rộng lớn.

    Lãnh đạo không ngờ Đỗ Xuân Phân đã ly hôn một lần, lại dẫn theo hai đứa con mà có thể gả cho mối tốt như vậy, vì cô mà vui vẻ, cũng vì bản thân mà vui sướng.

    Về sau nhỡ gặp chuyện gì, nói không chừng chồng của Xuân Phân còn có thể kéo ông lên.

    Khi hai người nói chuyện rõ ràng, ông đã quên hỏi chồng cô tên họ là gì, ở quân đoàn nào.

    Nhưng khi ông nhớ ra thì Xuân Phân đã đi rồi..
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 16: 16: Kết Hôn


    Vừa ra khỏi khách sạn, cô liền đến ngân hàng rút tiền ra rồi đi mua mấy lễ vàng mã đốt cho sư phụ cô.

    Sắp tới tiết thanh minh, năm nay cô không thể đốt tiền vàng cho sư phụ đúng ngày, nên cô làm trước việc này.

    Tuy cô là đồ đệ cuối cùng của ông nhưng cô không bái sư.

    Nghe nói năm đó sư phụ cô bị quỷ dữ dồn vào góc tường, là cha cô cứu sư phụ một mạng.

    Sư phụ "cổ hủ", nói thế nào cũng không chịu để con gái của ân nhân dập đầu châm trà cho ông.Đỗ Xuân Phân đi rồi, có thể nhờ Nhị Tráng giúp cô tới lễ bái sư phụ và đốt vàng mã cho ông.

    Nhưng trưởng thôn lắm mưu nhiều kế, Nhị Tráng lại là người thành thật, cô sợ rằng tên nhóc đó lại bị cha hắn tính toán, liên lụy sư phụ cô bị ăn bớt, nên chưa bao giờ dẫn Nhị Tráng tới đây.Nói chuyện với sư phụ xong, cô trở lại nhà chị Trương viết bốn bức thư, một bức gửi tới Nhị sư huynh trong tỉnh, nhắc anh ngày lễ ngày tết tới thăm sư phụ, Một bức thư gửi cho Đại sư huynh, nói cho anh có chuyện gì liên hệ với kế toán Trương Liên Phương.

    Bức thứ ba gửi cho thím hai, phá vỡ bàn tính nhỏ của thím, nói thẳng rằng vì bị thím ép buộc mới thành như vậy.

    Cuối cùng là gửi một bức cho Nhị Tráng.Sáng hôm sau, Xuân Phân về nhà đón hai đứa bé.Xe đạp của cô buộc cái ghế dựa nhỏ một trước một sau, dùng áo bông của cô rải lên trên, cho hai đứa bé ngồi lên, rồi đưa đến phòng làm việc của chị Trương, còn cô thì đi tới khu chính phủ.Bảo vệ ở cửa nhận ra Xuân Phân, gặp lại cô thì thấy thật xấu hổ, bởi vì nhân viên ở đây đều biết chồng cũ của cô là một tên Trần Thế Mĩ, nhưng vì sợ cấp trên, nên khi hai người ly hôn, bọn họ đều đừng về phía chồng cũ của cô.Đồng chí chồng cũ cùng bảo vệ đúng lúc đi ra, hắn nhìn thấy Xuân Phân liền nhíu mày, "Cô sao lại đến đây? Tôi đã nói với cô rất nhiều lần rồi, sau này tôi đi đường tôi cô đi đường cô..""Dừng! Tôi không rảnh tiếp chuyện anh."Đồng chí chồng cũ nghẹn họng, miệng mở lớn như muốn nói gì, Xuân Phân trừng mắt, hắn đành ngậm mồm nuốt ngược lại, "Chuyện gì?""Tôi sắp kết hôn rồi, anh biết chứ?" Đỗ Xuân Phân nghênh ngang kiêu ngạo hỏi."Kết hôn?""Là cô của anh giới thiệu đó."Chồng cũ tỏ vẻ ghét bỏ: "Bà có thể giới thiệu cho cô dạng gì được?""Phải ha." mặt không biểu tình lộ ra ý cười mỉa mai: "Không phải Trần Thế Mĩ thì chính là Tây Môn Khánh."Hắn tức đến đỏ mặt: "Cô...""Hai trăm đồng." Thời gian quý báu của Xuân Phân không muốn cùng hắn dây dưa, nhìn hắn cũng thấy phiền, "Đưa tôi hai trăm đồng."Hắn tức giận: "Đừng có tham lam không điểm dừng, nếu không tôi...""Nếu không cái gì mà nếu không, con trai cùng con gái thím hai còn đang ở nhà làm nông kia kìa, lúc ly hôn anh chỉ đưa cho ba trăm đồng mà tưởng là đủ sống à? Trước kia lười so đo với anh thôi.

    Trước nói đến hai người kia cũng là em họ anh ấy.

    Công việc là sau khi tôi với anh kết hôn anh sắp xếp cho.

    Nhưng không có tôi em gái anh có thể gả cho con trai của chủ nhiệm nhà khách sao? Tiền lương của anh một tháng hai mươi đồng, còn chưa đủ cho người lớn trong nhà anh xem bệnh uống thuốc.

    Em trai anh lấy cái rắm gì thi lên cao trung.""Em gái anh gả đi rồi, em trai anh cũng thi đỗ rồi, anh được người ta coi trọng liền không cần tôi, ly hôn với tôi? Anh xem thường tôi thế còn cưới tôi làm gì?" Xuân Phân liên tục chất vấn "Hai trăm đồng." Kì thật còn muốn đòi nhiều hơn, chẳng qua hắn ta làm gì có, "Tôi mặc kệ anh vay mượn hay tiền lương của anh.

    Lập tức phải đưa cho tôi, tôi viết cho anh giấy xác nhận đoạn tuyệt quan hệ.

    Về sau hai con gái có đói chết cũng không tìm đến anh đòi 1 phân tiền.Hắn nghi ngờ Xuân Phân lại lừa hắn lần nữa.

    Ngày hai người họ ly hôn, cô cũng nói y như vậy."Thật chứ?""Tôi Đỗ Xuân Phân lời nói chắc như đinh đóng cột!".
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 17: 17: Kết Hôn


    Hắn cắn môi, "Được! Tôi nhìn xem cô có thể gả cho cái dạng gì." Quay đầu về phòng làm việc.Đến mười phút, đồng chí chồng cũ mang theo một cuộn tiền cùng hai tờ giấy, còn cả mực đỏ đóng dấu đi ra.Đỗ Xuân Phân không chỉ viết là sau sẽ không đi tìm hắn mà còn viết rõ hắn về sau sẽ không được tìm cô cùng con gái.

    Đỗ Xuân Phân một tờ, hắn một tờ, ấn dấu tay, hai người trao đổi."Cầm chắc nha." Đỗ Xuân Phân ngoài cười nhưng trong không cười nhắc nhở.Chồng cũ túc giận nói: "Câu này là tôi nói mới đúng."Đỗ Xuân Phân phất tay.

    Ba bức thư gửi bưu cục, rồi về đón con gái và chị Trương về Lý gia.Chị Trương giúp cô chăm hai đứa trẻ, còn cô thì tháo rời xe đạp bó gọn lại."Dỡ ra làm gì thế?"Đỗ Xuân Phân: "Không thể để nhà chị được.

    Đến lúc muốn bán cũng chẳng ai cần.

    Em tính cho Nhị Tráng nhưng mà chú hai thím hai nhận ra cái xe, lại tìm cậu ta gây khó dễ.

    Nên em mang đi theo.""Em mang thế nào?"Đỗ Xuân Phân đem bức thư đưa cho chị Trương: "Cái này chị đưa cho Nhị Tráng giúp em, buổi chiều hãy đưa nhé".

    Xe đạp và hành lý để chung một chỗ, "Em mang lên tàu hỏa.""Tàu hỏa cho phép mang lên sao?"Đỗ Xuân Phân: "Nhưng họ cũng không có quy định là không được mang."Thiệu Diệu Tông dừng lại, nhìn thấy hai cái sọt đã đầy hơn nửa, cái sọt bên cạnh còn hé ra một cái nồi lớn có nắp vặn ngược, bên cạnh là chiếc xe đạp đã tháo ra, anh nghẹn lời.

    Khó trách cô nói nhiều đồ đạc.

    Cô sẽ không phải chuyển cả nhà cũ đi theo đấy chứ."Tiểu Thiệu đến à?" Chị Trương ngẩng lên liền thấy Thiệu Diệu Tông, tiến lên tiếp đón thấy anh chỉ mang theo một túi đeo chéo bộ đội màu xanh cùng ấm đun nước, trên lưng mang một túi nhỏ, bên trong chắc tầm mười bộ quần áo.

    "Chỉ có vậy thôi sao?"Thiệu Diệu Tông: "Đồ của em đều trong quân doanh.

    Đây là đồ của hai đứa bé."Chị Trương nhìn thấy đứa bé trong lòng anh, thật bất ngờ.

    Khuôn mặt nhỏ, da vàng như nến, lộ vẻ sợ hãi, cô bước một bước, hai đứa liền vùi mặt vào lòng Diệu Tông.

    Quần áo thì bẩn thỉu, tóc buộc thẳng đứng, buộc cũng như không, một mớ lộn xộn, như kiểu lâu ngày chưa gội.

    Da mặt khô bong tróc như đất hạn hán ba năm vậy.Dáng vẻ không giống như hai đứa nhà Xuân Phân, khuôn mặt nhỏ trắng hồng, mềm mại như nước, ăn mặc sạch sẽ, tóc đen óng, cứ như tiểu thư thời dân quốc ấy.Đỗ Xuâ Phân xoay người cũng thấy hai đứa trẻ tóc vàng như cây cỏ, rõ ràng là suy dinh dưỡng.

    Nhà cô chăm hai đứa con nhìn qua như bốn tuổi, còn nhà Diệu Tông hai đứa thì cứ như một hai tuổi vậy.Thiệu Diệu Tông từ nhỏ có ăn mặc tử tế đâu, con của quân nhân trong khu vì cha mẹ cũng bận ngày bận đêm chiếu cố không chu đáo nên giống như anh hồi bé vậy, cả ngày đều ở bẩn.

    Anh liền nghĩ rằng trẻ con đứa nào cũng giống đứa nào.

    Bây giờ nhìn thấy hai đứa bé phía sau chị Trương, lại nhìn hai đứa con của mình, trái tim đau âm ỉ.Chị Trương không khỏi nhìn về Xuân Phân.

    Mà cô cũng nhất thời không biết nên nói gì, thẳng thắn chọn việc quan trọng nhất để nói: "Cha mẹ anh không theo qua đây chứ?"Thiệu Diệu Tông ngây ra một lúc mới trả lời: "Anh nói với họ là không cần tiễn."Đỗ Xuân biết rõ đức hạnh của họ nhưng không ngờ lại cực đoan như vậy: "Là thân sinh đấy à?"Thiệu Diệu Tông sắc mặt khẽ biến.Chị Trương đánh một cái lên tay cô, chuyển hướng qua Diệu Tông, nhìn hai đứa nhỏ ôn nhu nói: "Đây là Đại Ny cùng Nhị Ny à?"Thiệu Diệu Tông nâng hai đứa bé lên một chút, nhắc nhở: "Gọi dì Trương đi."Hai đứa bé nhếch nhếch miệng, quay đầu vùi vào lòng Diệu Tông.Xuân Phân nhíu mày, lá gan sao lại nhỏ như vậy."Anh đã nói chuyện với hai đứa chưa?" Cô hỏiAnh cùng hai đứa bé không thân cận, hai đứa lại sợ anh nên anh vẫn chưa dám nói.Anh không trả lời, cô liền biết rõ đáp án rồi, "Đại Ny, Nhị Ny, mẹ là mẹ của các con.".
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 18: 18: Kết Hôn


    Nhà ba người cùng nhìn về cô.Thiệu Diệu Tông bị sự thẳng thắn của cô dọa sợ.Hai đứa bé thì thấy kì quái, mẹ của ai?Xuân Phân vẫy tay với Đại Nha Nhị Nha nhà mình, hai con nhóc đứng dậy chạy tới, "Đây là con gái của mẹ.

    Quần áo của hai em đẹp lắm phải không? Mẹ của con không chăm sóc các con, cha con liền tìm cho hai đứa một người mẹ mới, chính là mẹ đây." Cầm lấy bộ quần áo mới trong cái sọt, "Đây là mẹ mua cho hai đứa đó."Mắt hai đứa nhóc sáng lên.Đại Nha cùng Nhị Nha cùng cầm bộ quần áo trên tay Xuân Phân, gọi: "Mẹ!""Của các con ở trong sọt kia." Cô chỉ cho hai đứa xem.Hai nha đầu nhảy lên, chạy đến đó khoa chân múa tay.Xuân Phân: "Bỏ xuống đã.

    Lát nữa ngồi lên đó, mẹ đưa hai đứa xem tàu hỏa.

    Lại đây, mẹ còn chưa nói hết."Hai nhóc rất nghe lời chạy về."Đây là cha mà mẹ tìm cho hai đứa, không phải là do bà ngoại tìm về." Cô chỉ về phía Thiệu Diệu Tông.Hai cô bé ngẩng đầu lên, cao thật đó.

    Đánh người nhất định rất đau."Cha là người tốt, có thể bảo vệ các con, rất rất lợi hại, tham gia quân ngũ, còn từng đánh quỷ dữ đó."Thiệu Diệu Tông nhắc nhở: "Chưa từng đánh quỷ dữ.""Dương quỷ tử!" Cô nói(洋鬼子、Dương quỷ tử: Là một từ lóng của TQ ý chỉ người nước ngoài theo nghĩa miệt thị - Theo wikipedia)Diệu Tộng cạn lời.Chị Trương cười lớn thành tiếng.Mặt anh đỏ ửng lên lẩm bẩm nói: "Vậy chú từng đánh quỷ."Hai đứa bé kinh hô một tiếng, không phải kẻ xấu xa!Anh sững sờ trước ánh mắt đơn thuần của hai đứa nhỏ.Chị Trương cười giải thích: "Xuân Phân thường hay dẫn hai đứa đi xem phim đánh quỷ đó."Xuân Phân nói: "Gọi cha đi."Hai đứa giọng lanh lảnh gọi to: "Cha!"Thiệu Diệu Tông ngẩn người, vội vàng phản ứng lại làm cho hai con gái gọi mẹ,Hai nha đầu nhìn nhìn Xuân Phân rồi không khách khí mà quay đầu đi, chỉ cho cô nhìn cái gáy.Anh xấu hổ, ấp úng nói: "Hai đứa, hai đứa rụt rè.""Là gì ạ?" Đại nha đầu tò mò hỏi.Xuân Phân: "là nhát gan, bị mẹ của hai đứa trước kia dọa rồi."Chị Trương không khỏi nhìn về Diệu Tông.

    Anh sắc mặt khẽ biến, muốn nói cái gì đó, miệng giật giật, cuối cùng không nói gì cả.

    Nhưng cũng không tán đồng với Xuân Phân.Đại Nha đầu không hiểu ý của người lớn ngập ngừng hỏi: "Mẹ cậu ấy không tốt ạ?""Đó là mẹ kế." Cô khổng để Thiệu Diệu Tông có cơ hội mở miệng: "Người cha này của hai đứa mới tìm mẹ để làm mẹ của hai cậu ấy.

    Mẹ như thế nào?"Hai đứa nhóc ôm lấy chân Xuân Phân làm nũng: "Mẹ là tốt nhất!""Cha của hai cậu ấy là người cha tốt, làm cha của hai con.

    Mẹ của các con là người mẹ tốt, nên làm mẹ của hai cậu ấy.

    hiểu chưa?"Hai đứa bé đã hiểu ra.Cô nói tiếp: "Về sau chúng ta một nhà sáu người sống cùng nhau.

    Đi đến một nơi rất xa, rời xa người cha xấu xa kia của các con, cũng rời xa người mẹ không tốt của hai cậu ấy."Hai nha đầu nói tiếp: "Mẹ ơi, vậy người kia là bố dượng à?""Phải rồi, người trước kia là bố dượng.

    Còn đây mới là cha ruột." Cô nói đến trôi chảy, mặt không đỏ tâm không loạn, mắt không chớp lấy một cái.

    Diệu Tông nhịn không được nhìn về phái chị Trương.

    Chị Trương cũng muốn khuyên cô đừng nói vậy.

    nhưng không nói như vậy thì khi họ kết thành gia đình, cũng không thể để mấy đứa nhỏ nhớ đến mấy hạng người kia đi.

    Hơn nữa là mấy người đó không cần con.

    Một vì tiền đồ, một vì tình nhân, chỉ hận không thể xóa đi từng kết hôn.Chị Trương nói: "Xuân Phân nói phải.

    Đại Ny, Nhị Ny, đi theo mẹ mới, mỗi ngày đều được ăn ngon, ăn no."Hai đứa quay lại.Xuân Phân tiếp lời: "Mỗi ngày đều được ăn thịt."Hai đứa nhìn Diệu Tông.Trong lúc mấu chốt thế này, anh không thể nói đừng nghe người mẹ chưa chính thức của các con nói bậy.

    Nên đành trái lương tâm gật đầu: "Phải."Hai đứa bé cùng kêu lên: "Mẹ!".
     
    Thập Niên 60 Hai Vợ Chồng Đi Thêm Một Lần Đò
    Chương 19: 19: Về Nhà


    Ba người lớn cùng sửng sốt.Chị Trương sực tỉnh thì cười lớn.Thiệu Diệu Tông thì xấu hổ muốn bỏ chạy lấy người ---- "Mỗi ngày được ăn thịt" mấy chữ ngắn ngủi thế mà có thể làm cho hai đứa bé vốn sợ cô lại quyết đoán quên luôn mẹ đẻ.

    Nhưng theo đó cũng là sự đau lòng.Trước kia nhà nghèo, tiền lương và trợ cấp của Thiệu Diệu Tông đều đưa cho bố mẹ hơn nửa.

    Sau khi kết hôn thì có gia đình nhỏ của riêng mình, Thiệu Diệu Tông có lưu lại hai phần để ngừa bất trắc.

    Còn lại tám phần, để vợ giữ năm phần, bố mẹ ba phần, mãi cho đến tháng trước.Vợ cũ có việc làm, hơn nữa còn có tiền lương của anh, cũng đủ để con nhỏ ngày nào cũng có thể ăn chút thịt.

    Thịt lợn mua bán cần phiếu, nhưng thịt bò thì gà thì không cần.

    Con cũng là cô ấy sinh ra, vậy mà lại không nỡ mua thịt cho tụi nó.Yêu ai yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng.Thiệu Diệu Tông cùng vợ cũ gặp nhau hai lần liền cưới, sau khi cưới anh lại đi bộ đội, vừa đi là đi hơn hai năm, trở về thì con đã biết gọi cha.

    Vợ trước của anh biết làm vợ quân nhân không dễ gì, nhưng không ngờ lại khó khăn như vậy.Những năm đi đánh trận phía nam, vợ cũ của anh mỗi khi xem trên báo mà thấy tin tức biên giới đều gặp ác mộng.

    Hối hận vì đã gả cho Thiệu Diệu Tông.

    Ban ngày đi làm, tối về chăm hai đứa con, thất vọng với Diệu Tông lại thêm vất vả chăm con, áp lực công việc, thời gian lâu dài thành chuyển sang hận.Cha mẹ anh lại trọng nam khinh nữ, yêu chiều cháu trai, cô ấy thành ra lại hận sao hai đứa bé không phải con trai, nếu không thì cha mẹ chồng đã có thể giúp cô chăm con.

    Sau khi ly hôn Diệu Tông cũng không vội vã tái hôn, cả nhà vợ cũ của anh cũng cho rằng anh là người trọng nam khinh nữ, muốn đem con ném về nhà ngoại.

    Nếu không phải lo ngại việc Thiệu Diệu Tông là quân nhân, sợ anh sẽ trả thù, hai đứa bé còn có huyết thống máu mủ, chút tình cảm còn vương lại, chỉ sợ hai đứa bé đã sớm "bệnh chết" rồi.Thiệu Diệu Tông từng gặp qua trẻ con ăn mặc sạch sẽ, nhưng nhà người ta đều là có bảo mẫu, hoặc mẹ là bà chủ tay không chạm nước có thời gian chăm con.

    Vợ cũ của anh bận rộn lại luôn oán giận rằng con gái không hiểu chuyện, luôn nghịch ngợm lôi thôi, anh nghe liền cho là thật.Xuân Phân vừa bận công việc khách sạn, lại lo chú thím ở nhà tính kế, vẫn có thể chăm sóc con tốt đến như vậy.

    So với con gái anh, có mẹ ruột, có ông bà nội ngoại hai bên, nhưng kết quả...!Trong lòng anh ầm thầm dậy sóng lớn.Xuân Phân thấy sắc mặt anh thay đổi tới lui, đáy lòng vui sướng khi người gặp họa --- Đáng đời!Nở nụ cười tươi rói đáp lại con: "Ơi! Gọi lại một tiếng nào.""Mẹ!"Hai cô bé gọi lớn.Xuân Phân nói: "Về sau mẹ là mẹ ruột của các con.

    Hãy quên đi người mẹ không tốt trước đây nhé."Nói xong liền nhìn về phía Diệu Tông.Anh nhớ tới lời hứa hẹn của cô, anh sẽ là người cha duy nhất của các con.

    Vì vậy nói với hai cô bé: "Mẹ con nói đúng đấy."Đỗ Xuân Phân rất hài lòng về thái độ của anh, cười nói: "Chị à, anh Lý bao giờ sẽ tới ạ?""Chờ một lát nữa thôi." Chị Trương nhìn đống đồ đạc của cô, "Lão Lý nói tìm được một chiếc xe tải nhỏ chở hàng." Cô lo lắng thay cho Xuân Phân, "Nhưng nhiều đồ như vậy sao cho lên xe được đây."Đỗ Xuân Phân nâng cái sọt ra để Đại Nha Nhị Nha ngồi lên trên.

    Cô gánh đòn gánh rồi cầm theo chảo rán, chảo sắt lớn, còn để cho Thiệu Diệu Tông cầm thêm hành lý của cô và cái xe đạp xem được không.

    Anh nhìn thì gầy, nhưng sức lực lớn, vừa bế hai cô con gái, lại cầm theo hành lý và xe đạp vẫn rất thoải mái."Được rồi." Xuân Phân nóiChị Trương vừa muốn cười lại vừa đau lòng, "Em như vậy, có khác nào đi chạy nạn không chứ.""Em chính là đi chạy nạn mà." Cô thẳng thắn thừa nhận, "Còn có hai người dân tị nạn nhỏ kìa." Liếc mắt về hai nhóc trong lòng Diệu Tông.Thiệu Diệu Tông lại thấy đau lòng..
     
    Back
    Top Bottom