Ngôn Tình Thập Niên 60 Gả Cho Đầu Bếp

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,369,969
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-60-ga-cho-dau-bep.jpg

Thập Niên 60 Gả Cho Đầu Bếp
Tác giả: Công tử gia
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Mỹ thực, Làm giàu, Ngôn tình, Ngọt sủng, Tình cảm, HE, Bình đạm sinh hoạt…

Văn án:

Ở mạt thế chịu khổ bảy tám năm, Vương Anh chịu đói xuyên qua những năm 1960.

Chị họ ở phòng bên bị sốt, khi tỉnh dậy liền kêu gào đòi hủy hôn với chồng sắp cưới.

Bác gái cả khóc sướt mướt đi tìm Vương Anh, bảo cô gả đi.

Vương Anh nghe nói đối phương là một đầu bếp, lập tức vui vẻ, đầu bếp tốt lắm.

Không nghe nói hạn hán ba năm cũng không thể làm đầu bếp chết đói hay sao?

Trải qua thời mạt thế tàn khốc, ước mơ lớn nhất của Vương Anh chính là được ăn no.

****

Chị họ đã trải qua rất nhiều khó khăn để có được cuộc hôn nhân của Vương Anh, đang mong chờ thêm mấy năm nữa lên làm phu nhân nhà giàu số một.

Kết quả...

Khi chị họ còn đang phải lấy lòng con riêng của chồng, Vương Anh ăn gà nướng.

Khi chị họ đang phải đối phó với mẹ chồng và chị em dâu, Vương Anh ăn cá hầm cải chua.

Khi chị họ bận rộn đầu tắt mặt tối với việc bếp núc, Vương Anh lại đang ăn mì hầm thịt heo cùng cải trắng.

.....

Chị họ bẻ đầu ngón tay để đếm thời gian, tự hỏi tại sao mình vẫn chưa trở thành phu nhân của nhà giàu số một?

Bên kia, người chồng đầu bếp của Vương Anh lại ẵm giải thưởng, tổ chức quốc yến và mở một chuỗi khách sạn.

Đầu bếp mặt lạnh Từ Sương vừa rửa chân cho Vương Anh vừa nuông chiều hỏi cô: “Bữa khuya ăn món bánh hoa hồng được không?”​
 
Có thể bạn cũng thích !
Thập Niên 60 Gả Cho Đầu Bếp
Chương 1: Chương 1


“Mẹ thật muốn bẻ trán của con ra để xem thử, thằng nhóc Từ Sương kia tốt như vậy, vì sao con không chịu gả hả?”“Người ta là đầu bếp tiệm cơm quốc doanh ở trên trấn đấy! Nếu không phải mẹ con nhanh tay lẹ mắt, cuộc hôn nhân tốt như này người ta đã tranh đến vỡ đầu!”“Linh Linh à, con không thể ngớ ngẩn như vậy được, cả đời phụ nữ phải kiếm được tấm chồng tốt có thể lo được cho gia đình.

Từ Sương có tiền lương lại có tay nghề, phía trên chỉ có một mẹ già và một người anh em, con có đốt đền lồng cũng không tìm được mối tốt như vậy đâu.”Nghe được cách vách lại bắt đầu lải nhải, Vương Anh trùm mền lên đầu rồi ngủ tiếp.Chuyện phiếm này nghe một hai lần còn thấy mới mẻ, nhưng nghe nhiều rồi cũng không còn mới nữa, chỉ cảm thấy bọn họ thật ồn ào.Vương Anh đang trùm đầu ngủ ngon lành thì có tiếng gõ cửa, khác với giọng điệu ôn tồn khuyên bảo vừa rồi, bác gái Lý Xuân Quyên vỗ cửa “Rầm rầm rầm”, trong miệng không ngừng hô tên Vương Anh.“Tam Nha! Tam Nha! Đã mấy giờ rồi mà còn không chịu rời giường.”Vương Anh không để ý tới bà ta, cô xuyên qua đây hai ngày cũng đã nắm được tính tình của vị bác gái này.Nhìn thấy một quả hồng mềm liền muốn đi lên xoa bóp.Cuối cùng khi bên ngoài không còn thanh âm quấy rầy, Vương Anh ngủ một giấc thật đã.

Sau đó mới rời giường đứng dậy lấy một nắm nước linh tuyền trong thức hải ra để rửa mặt, xong xuôi lại tìm một quả trứng ở góc bếp, trộn với nước linh tuyền để làm một bát canh trứng cho mình.Một hơi đổ xuống, Vương Anh cảm thấy không đủ, cô sờ sờ bụng, cảm thấy mình có thể ăn thêm hai bát canh trứng nữa.Lại l**m l**m môi, đáng tiếc là không có nhiều trứng gà như vậy.Thời buổi này trứng gà rất quý giá, người dân nơi đây ngoại trừ làm ruộng thì không có thu nhập gì, toàn dựa vào trứng gà đổi chút tiền, vì vậy tất cả đều coi trứng gà thành tiền tệ.Vương Anh nhìn tiểu viện trước mặt, tổng cộng có bốn gian phòng chính, một gian dành cho vợ chồng bác cả, một gian dành cho hai chị họ, một gian dành cho em trai họ, còn lại một gian của mình.Vương Anh bĩu môi, ký ức nguyên chủ lưu lại vẫn còn nguyên vẹn.Chính vì vậy nên cô mới cực kì khó chịu.Hai anh em nhà họ Vương bởi vì cha mẹ mất sớm nên đã sớm chia nhà.

Có bốn phòng, mỗi gia đình được chia hai phòng, bác cả ở hai phòng phía đông và gia đình cô ở hai phòng phía tây.Sau khi chia nhà liền xây thêm một bức tường ngăn cách ở bên trong sân, từng người xây thêm nhà vệ sinh và nhà bếp riêng.Nhà bác cả Vương Vĩnh Thuận có hai nữ một nam, con gái lớn Vương Bình Bình năm trước đã gả tới trấn trên, con gái thứ hai là Vương Linh Linh lớn hơn một tuổi so với Vương Anh, năm nay đã mười chín tuổi.

Con trai út Vương Diệu Tông hiện đang ở trấn trên học lớp mười một, nửa tháng mới về nhà một lần.Nhà của “Vương Anh” càng đơn giản hơn, chỉ có một mình cô ấy là con cái.

Năm đó cha “Vương Anh” là Vương Vĩnh Phúc đi tham gia quân ngũ, cũng không biết thuộc đội nào, cuối cùng không có tin tức gì về ông.

Mẹ “Vương Anh” một thân một mình nuôi lớn cô ấy, bởi vì bà biết chút y thuật nên được làm thầy thuốc trong thôn, nuôi một mình “Vương Anh” cũng không quá khó khăn.Không ngờ mấy năm trước thời tiết không tốt, mẹ của “Vương Anh” trên đường đi giúp công xã đưa lương thực lên thành phố gặp phải mưa lớn sạt lở đất, người cũng không còn..
 
Thập Niên 60 Gả Cho Đầu Bếp
Chương 2: Chương 2


“Vương Anh” trở thành trẻ mồ côi không nơi nương tựa.

Công xã liền cấp cho cô ấy một tờ giấy chứng nhận con của liệt sĩ.Dựa vào giấy chứng nhận này, mỗi năm “Vương Anh” có thể thu được hai trăm công điểm cùng hai mươi đồng, nuôi sống bản thân cũng không thành vấn đề.Đại đội cũng được công xã dặn dò phải chăm sóc cho con cái liệt sĩ là “Vương Anh” thật tốt.Nhìn thấy “Vương Anh”, một bé gái chưa thành niên có thể nhận được công điểm và thức ăn ngay cả khi không phải ra đồng, bác gái liền nảy lòng tham.

Đầu tiên là thỉnh thoảng chạy tới thăm hỏi, cùng cô ấy nói chuyện, sau đó nói nhà mình hiện tại không đủ phòng ở, hỏi nguyên chủ có thể cho hai chị họ đến đây ở nhờ một gian phòng không.Sau đó, mùa xuân năm ngoái, bức tường ngăn cách giữa sân đã bị dỡ bỏ và hai nhà hợp lại thành một.Vương Anh cười khẩy, bác gái này tính cũng hay thật.

Chắc là chờ nguyên chủ gả ra ngoài, là có thể đoạt hai gian phòng này xem như nhà mình rồi.Nếu chỉ vậy thì cũng thôi đi, nhưng trong hai năm qua, thái độ của Lý Xuân Quyên đối với cô ấy ngày càng tệ.Sai sử nguyên chủ giặt quần áo rồi nấu cơm, hầu hạ cả một nhà già trẻ, năm trước còn lấy mất giấy chứng nhận con cái liệt sĩ của cô ấy, tự nhiên tiền cùng đồ ăn đều biến mất.

Bà ta nói với nguyên chủ là cô ấy đã tốt nghiệp cao trung nên đại đội không trợ cấp nữa, hiện tại cô ấy đang được cả nhà bọn họ nuôi.Ngay cả hai người chị họ, ban đầu mới chuyển đến thì rất dè dặt cẩn thận, sau lại trở nên hách dịch suốt ngày hất hàm sai khiến.

Chiếc ly tráng men cùng chậu rửa mặt tráng men được đại đội tặng cho nguyên chủ cũng bị hai chị em bọn họ lấy về đặt trong phòng riêng.Vương Anh có chút bất đắc dĩ, tính tình của nguyên chủ thật sự quá mềm yếu.Nếu bạn không chịu làm, những người này có thể bắt bạn làm hay sao?Ở phòng của bạn, xài tiền của bạn còn ăn lương thực và dùng công điểm của bạn, vậy mà bạn còn phải làm người hầu cho bọn họ.Cuộc sống bế tắc như vậy, chả trách nguyên chủ liền uất ức mà tích tụ trong người rồi sinh bệnh qua đời.Bệnh một trận đã được thay thế bằng một Vương Anh giả mạo.Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, cô cũng cảm thấy rất đáng giá.Dù sao nơi mà cô ở quá tàn khốc.Sau khi khoa học kỹ thuật của nhân loại phát triển đến một mức độ nhất định, điều đầu tiên xảy ra chính là thảm họa thiên nhiên, hay được gọi là tận thế.Động đất, sóng thần, núi lửa phun trào, ngày ngắn đêm dài...hàng loạt thiên tai đã đẩy con người đến một thế giới gọi là “Ngày tận thế”.Phải nói rằng tốc độ thay đổi của con người với môi trường cũng rất nhanh.Vào năm thứ ba sau tận thế, con người phát hiện mình có dị năng, có người trở nên vô cùng mạnh mẽ, có người có thể nhìn thấy cảnh vật cách xa mười dặm, có người có thể nghe thấy tiếng nói cách xa hàng trăm dặm...Dị năng thức tỉnh, ngày càng có nhiều người có siêu năng lực.

Một ngày nọ, sau khi Vương Anh thức dậy, cô phát hiện mình có một ao nước linh tuyền.Cô cẩn thận che dấu bí mật của mình, sau một thời gian dài quan sát, mới phát hiện ra linh tuyền này là một vật râu ria.Không thể no bụng, không thể kéo dài tuổi thọ, cũng không thể phát huy năng lực thức tỉnh.

Sau khi uống vào chỉ có càng trắng càng đẹp, ngũ quan càng thêm thanh tú, thân thể cường tráng, trước khi mạt thế có thể đạt tới trình độ trung thượng..
 
Thập Niên 60 Gả Cho Đầu Bếp
Chương 3: Chương 3


Nhưng ngày càng có nhiều người có siêu năng lực tiến hóa, nào là có thể nhìn thấy một con muỗi cách xa cả ngàn mét, nào là chặt đứt một cái cây cao mười mét chỉ với một cú đấm...So với những người khác thì dị năng của Vương Anh thật sự rất vô dụng.Bất lực, Vương Anh đành phải giấu ao linh tuyền đi, chấp nhận số phận trở thành bác sĩ của mình, mặc dù mạt thế có dị năng giả, nhưng so với số lượng người thường đông đúc thì vẫn rất ít ỏi.

Những người thường tập trung thành một đoàn, xây dựng căn cứ, tuy cuộc sống khắc nghiệt nhưng cũng được coi là ổn định.Zombie cũng dần xuất hiện, hoàn cảnh sinh tồn ngày càng gian nan hơn.Đồ ăn trở thành tài nguyên quý giá nhất, màu xanh lá cũng trở thành cảnh quan hiếm lạ trên toàn thế giới, con người và dị năng giả cùng zombie không ngừng đấu tranh để tồn tại.Sau khi chịu đựng như vậy trong mấy năm, Vương Anh cuối cùng cũng đã mất mạng trong một cuộc bao vây và tấn công của zombie.Điều này khiến cô thở phào nhẹ nhõm, dù sao mấy năm gần đây thật sự quá khó khăn rồi.Trước khi tận thế cô là một người rất yêu thích ẩm thực.

Không có gánh nặng gia đình, cô có thể chi một nửa tháng lương vào khoản ăn uống, hệ số Engle cao chót vót (*).

Tuy rằng không am hiểu chuyện bếp núc nhưng bẩm sinh cô đã có một đầu lưỡi tốt, lý thuyết ẩm thực phong phú đến mức có thể làm biên tập viên ẩm thực bán thời gian.(*) Tỷ lệ chi phí thực phẩm trên tổng chi tiêuSau tận thế, cô đã ăn những gì? Nào là chất dinh dưỡng, thuốc viên nhỏ, protein do các loại sâu bọ ép ra…Nếu không phải vì duy trì chút hơi tàn, cô đã không còn h*m m**n sống từ lâu rồi.Vì vậy khi cô mở mắt ra thấy mình xuyên đến năm 1969, Vương Anh đã suýt khóc khi nhìn thấy ánh nắng rực rỡ, cây cối xanh tươi và đàn gà vịt trong sân.Mẹ ơi, con tới thiên đường rồi.Ngay cả khi phải sống chung với một nhà toàn cực phẩm, cô vẫn nghĩ đây là thiên đường.Ngay cả bánh bao làm từ lương thực thô ráp cũng làm cô mê mẩn.

Phải biết rằng đã mấy năm rồi cô chưa được ăn thức ăn tử tế nào.Ăn xong bữa sáng muộn, Vương Anh kéo ghế dựa ngồi trong sân.

Ánh nắng mặt trời tốt như vậy, ở tận thế làm gì thấy được, không phơi nắng một hồi đúng là uổng phí.Cánh cửa phòng bên cạnh kêu cọt kẹt, người chị họ đang “bị bệnh” Vương Linh Linh bước ra khỏi cửa.“Tam Nha, quần áo hôm qua tao bảo mày giặt sạch để chỗ nào rồi?”Vừa nói xong liền đi tìm khắp nơi, nhưng không có một bộ quần áo nào được phơi trên sào trong sân, Vương Linh Linh lục lọi một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy bộ quần áo hôm qua thay ra để ở trong sọt cạnh cửa.Vẫn dơ hầy như cũ.Vương Linh Linh vốn đã tức giận sẵn, giờ cô ta càng bực bội hơn nữa.“Tam Nha! Hai con mắt trên mặt mày chỉ dùng để trang trí thôi hả? Quần áo bẩn ném ở chỗ này mà mày không thấy sao?”Vương Anh lười biếng vươn vai, đáp: “Quần áo của ai thì người đó tự giặt.”Vương Linh Linh nghe vậy liền ngẩn người, đây là ai? Đây là Tam Nha ư?Không phải Tam Nha chỉ biết vâng vâng dạ dạ rồi suốt ngày ru rú trong phòng làm việc à? Sao nó dám cãi lại mình?“Tam Nha!!!”Vương Anh ngoáy lỗ tai: “Tôi nghe rồi, không cần lớn tiếng như vậy.”Vương Linh Linh tức giận đến nỗi lồng ngực phập phồng, cô ta đã trọng sinh được mấy ngày rồi, vậy mà chả có việc gì làm cô ta hài lòng cả!.
 
Thập Niên 60 Gả Cho Đầu Bếp
Chương 4: Chương 4


Kiếp trước cô ta nghe lời cha mẹ gả cho Từ Sương, toàn bộ đại đội đều nói cô ta gả được chỗ tốt, đối phương không chỉ ăn cơm nhà nước mà còn có tay nghề.Mới đầu Vương Linh Linh cũng cảm thấy không tồi, nhưng về sau cô ta lại không nghĩ như vậy.Cô ta bảo Từ Sương mang ít đồ chỗ làm bếp về cho nhà mình, dù sao nguyên liệu nhiều hay ít cũng chỉ có đầu bếp mới biết được, lấy về vài món để tiết kiệm cho nhà mình thì người khác cũng chả biết.Nhưng Từ Sương lại không làm.

Dù cô ta có khóc lóc bao nhiêu đối phương cũng chỉ thờ ơ.Từ Sương không muốn, Vương Linh Linh liền tự mình ra tay.

Mỗi lần đến lúc tan tầm cô ta liền đi tìm Từ Sương, nhân lúc anh không chú ý liền lén bốc một ít miến hoặc nấm mộc nhĩ bỏ vào trong túi.

Ai ngờ lại bị đồng nghiệp của Từ Sương phát hiện, đối phương trực tiếp đi tố cáo lên trên.Từ Sương bị mất việc phải trở về đại đội.Dù vậy sau khi trở về anh vẫn giúp người ta nấu ăn, tuy không phải đầu bếp chính thức nhưng ở nông thôn cũng không thiếu tiệc mừng.Mỗi lần nấu một bàn đồ ăn lớn, đối phương phải trả cho Từ Sương vài đồng hoặc là tặng một rổ trứng gà để cảm ơn.Theo lý thuyết, chất lượng cuộc sống của Vương Linh Linh cũng không hề giảm xuống.

Cô ta đi theo Từ Sương làm phụ bếp, còn có thể ăn ké một bữa ngon.Ở niên đại mà mọi người đều không có tí nước luộc gì, cuộc sống của Vương Linh Linh cũng được xem là sướng như tiên.Nhưng cô ta lại không biết đủ, cô ta cảm thấy mình kết hôn với công nhân Từ Sương chứ không phải một người chỉ biết nấu tiệc mừng cho thôn.Vương Linh Linh lại làm ầm lên, muốn Từ Sương phải đi thi công chức để tiếp tục làm công nhân.Từ Sương cũng muốn vậy, nhưng từ sau chuyện ăn cắp nguyên liệu trong bếp đã phá hỏng thanh danh của anh.

Ngay cả khi có không ít người làm như vậy, nhưng làm ầm ĩ lên cũng không ổn.Qua mấy năm, Vương Linh Linh vẫn đang đánh cược với anh, hai vợ chồng bọn họ sống như một đôi xa lạ dưới cùng một mái nhà.Chờ đến khi cải cách được mở ra, Vương Linh Linh liền thúc giục Từ Sương mở một cửa hàng.

Cho dù cô ta cảm thấy Từ Sương vô dụng, nhưng cô ta cũng biết tay nghề của anh rất tốt.

Chỉ là một đầu bếp nông thôn mà có không ít người ở nơi khác chạy tới để mời anh.Sau khi mở cửa hàng, cuộc sống mà Vương Linh Linh mong đợi cũng không thấy đâu.Qua vài năm gian khổ, cuộc sống của mọi người còn chưa khá hẳn.

Tay nghề của Từ Sương rất tốt, mức giá định ra cũng tương đương, lợi nhuận nhỏ nhưng doanh thu khả quan, có thể coi là một doanh nghiệp lâu đời.Nhưng Vương Linh Linh lại không hài lòng, cô ta định giá cực cao.

Nhóm người thứ nhất còn chưa giàu có, những người tới ăn cũng chỉ là gia đình cán bộ bình thường.

Tiền lời thấm tháp vào đâu?Vương Linh Linh chán ghét, hận Từ Sương chỉ là một đầu bếp vô dụng.Người ta nói người đọc sách không có chỗ dùng, nhưng lời này đều vô nghĩa! Người ta học đại học ra là sẽ làm cán bộ.

Người vô dụng thật sự là Từ Sương mới đúng.Không tiến tới, không luồn cúi, không biết kiếm chỗ tốt về cho mình.Trong một lần cãi vã kịch liệt, Vương Linh Linh đã dùng băng ghế đánh gãy một tay của Từ Sương.Lúc này quán ăn cũng không tiếp tục mở được nữa.

Từ Sương thu dọn đồ đạc về quê làm ruộng..
 
Thập Niên 60 Gả Cho Đầu Bếp
Chương 5: Chương 5


Vương Linh Linh kiên quyết ly hôn cùng Từ Sương và đi về phía nam để tìm cách kiếm tiền.

Trong vài năm đầu cải cách, đi về phía nam cũng không phải một lựa chọn tốt.

Hệ thống đăng kí hộ khẩu không đầy đủ, trên đường cũng có nhiều trộm cướp, kẻ buôn người và lừa đảo ở khắp nơi.

Vương Linh Linh nhiều lần bị lừa, cuộc sống của cô ta ngày càng không như ý nên đành phải về quê.

Sau khi trở về cô ta nhận ra rằng mọi thứ đã khác.

Cô em họ Vương Anh vốn kêu Tam Nha, lúc đó cha mẹ muốn chiếm đoạt nhà của chú hai, vì vậy bọn họ đã đem Vương Anh gả cho một người quân nhân để tái giá.

Vương Anh sống mấy năm ở nông thôn, nuôi dạy con gái riêng của chồng rất tốt, đồng thời cũng chiếm được cảm tình của người đàn ông kia.

Khi Vương Linh Linh trở về như chó nhà có tang, chồng của Vương Anh xuất ngũ lên huyện thành trở thành nhà giàu số một, mang theo vợ cùng con cái lên tỉnh thành, hướng về một tương lại rộng lớn hơn.

Ngay cả Từ Sương mà ngày xưa cô ta vứt bỏ cũng được một khách sạn ở tỉnh lỵ săn đón để mời về làm “bếp trưởng”.

Vương Linh Linh không biết bếp trưởng là gì, nhưng tóm lại cũng là người làm công cho người khác.

Trong lòng cô ta cứ âm ỉ ngọn lửa mang tên chồng của Vương Anh.

Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà Vương Anh thuận buồm xuôi gió, vừa kết hôn liền gả cho người giàu có nhất?Mà cô ta luồn cúi cả nửa đời, cái gì cũng không đạt được?Vương Linh Linh tức giận đến nỗi chết đi.

Lần nữa mở mắt ra, cô ta phát hiện mình đã sống lại lần nữa và trở về năm 18 tuổi.

Vương Linh Linh mừng như điên, kiếp này cô ta muốn đoạt được cái người giàu số một kia trước.

Còn chưa kịp bảo mình muốn gả cho người ta làm mẹ kế, mỗi việc từ hôn với Từ Sương đã gặp muôn vàn khó khăn rồi, mẹ cô ta sống chết cũng không chịu đồng ý.

Vương Linh Linh bực bội không thôi, nhưng cũng không thể nói cho mẹ cô ta biết là Từ Sương chỉ là tên vô dụng, sau này cũng chỉ có thể đi làm thuê cho người ta.

Hơn nữa Vương Anh vốn ngoan ngoãn thật thà, hôm nay lại có thái độ cáu kỉnh khác thường.

Vương Linh Linh trong lòng ngập tràn lửa giận, cô ta vừa giận vừa hận, chợt một suy nghĩ nảy ra trong đầu.

Kiếp trước Vương Anh đoạt đi người giàu số một, cô ta phải gả cho Từ Sương.

Kiếp này nếu cô ta gả cho người giàu số một, vậy sao Vương Anh không thể kết hôn với Từ Sương kia?Vương Linh Linh càng nghĩ càng cảm thấy đây đúng là một ý hay, Từ Sương là một tên vô dụng, Vương Anh cũng y hệt.

Hai người vừa khéo xứng đôi với nhau.

Vương Anh chỉ là một đứa mồ côi không cha không mẹ, dựa vào cái gì mà nó được gả cho người giàu có nhất rồi trở thành phu nhân? Phải làm cho nó gả cho Từ Sương vô dụng kia, tốt nhất là hai người bọn họ cứ ở nông thôn sống trong cảnh nghèo nàn lạc hậu đến suốt đời.

Vương Linh Linh vừa nghĩ vừa mừng thầm, cứ như thấy được tương lai xán lạn đang ở ngay trước mắt.

Vương Anh nằm ở trên ghế dựa, lười biếng như con mèo nhỏ, khoé mắt nhìn chằm chằm vào Vương Linh Linh.

Chỉ thấy vẻ mặt của cô ta không ngừng thay đổi, dù hai người vốn cùng lứa tuổi nhưng ở cô ta lại có sự ghen ghét cùng ác độc rất dễ nhận ra.

Vương Anh cảm thấy có chút khó hiểu, cùng lắm chỉ là cô không giặt quần áo cho chị ta thôi mà, cần phải tức giận như vậy sao?Vương Linh Linh còn đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, muốn tìm cách gả Vương Anh cho Từ Sương.

Chỉ sợ mẹ của cô ta sẽ không đồng ý, dù sao hiện tại Từ Sương vẫn là công nhân ăn lương nhà nước, có thể coi là người có điều kiện tốt ở trong đại đội, chưa kể anh còn có người anh trai đang học đại học ở tỉnh thành nữa, bà Triệu tốt số, có hai người con trai đều có tương lai.

.
 
Thập Niên 60 Gả Cho Đầu Bếp
Chương 6: Chương 6


Nếu không phải năm đó mẹ mình và mẹ Từ Sương có ân tình, thì hôn sự này đã không rơi xuống đầu mình rồi.Nếu là Vương Anh, e rằng dù là người nhà mình hay là người nhà họ Từ, cũng không dễ dàng qua ải trót lọt như vậy.Vương Anh thích thú nhìn Vương Linh Linh thay đổi sắc mặt, chậm rãi ngáp một cái.

Mặt trời chiếu rọi ấm áp, cô không có tâm trạng lo lắng những chuyện linh tinh này, chỉ muốn ngủ.Vương Linh Linh vắt hết óc suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nghĩ ra một ý tưởng không hay chút nào.Nếu đôi bên đã khó nói, vậy mình sẽ bảo Vương Anh và Từ Sương tự do yêu đương! Chỉ cần chọn thời điểm thích hợp, cho người thấy hai người bọn họ ở cùng nhau, không phải là thành công rồi sao?Vương Anh là một đứa không cha mẹ, nếu nó mất đi thanh danh, ngoại trừ gả cho Từ Sương, thì làm gì còn cách nào khác đâu?Từ Sương càng không cần phải nói, anh làm việc trong tiệm cơm quốc doanh, nếu tác phong có vấn đề, chắc chắn sẽ mất việc.Như vậy, Vương Anh và Từ Sương sẽ không còn mặt mũi nào nữa.

Vương Anh là con đ**m có ý đồ xấu muốn cướp chồng chị gái, Từ Sương là Trần Thế Mỹ* đứng núi này trông núi nọ.

Nói không chừng mình còn có thể lấy nhược điểm này để yêu cầu hai người họ giúp đỡ.*陈世美: Trần Thế Mỹ - Trần Thế Mỹ là nhân vật nổi tiếng trong vở kinh kịch dân gian “Tần Hương Liên”.

Trong vở kịch, Trần Thế Mỹ là người chồng bội bạc, vong ơn bội nghĩa đã phụ bạc người vợ tào khang của mình để kết duyên với công chúa, hưởng vinh hoa phú quý.

Kỳ án Trần Thế Mỹ trong kinh kịch Trung Hoa vẫn luôn có sức sống mãnh liệt trong lòng công chúng nước nàyĐặc biệt là Từ Sương, dù sao mấy năm nay anh cũng làm đầu bếp, chắc chắn phải có tiền trong tay.

Vì anh hủy hôn trước, nên phải ngoan ngoãn đưa tiền cho mình.

Mình cầm tiền gả vào nhà họ Triệu, còn có thể mượn sức hai đứa con kia của Triệu quân.Sau này hai đứa con đó rất có triển vọng, một đứa được nhận vào học viện quân sự, một đứa trở thành ngôi sao lớn.Mình chỉ cần giữ được tâm của hai đứa trẻ, không lo sau này không có một cuộc sống tốt đẹp trong tương lai.Vương Linh Linh càng nghĩ càng cảm thấy cảm xúc dâng trào, lúc này trong lòng mãnh liệt là làm cách nào để khiến cho Vương Anh và Từ Sương tiếp cận nhau, nếu trong tương lai trở thành vợ của nhà giàu số một sẽ tiêu tiền như thế nào.Chờ đến khi Vương Anh ngủ đủ giấc, Vương Linh Linh cũng đã tỉnh hồn lại.Dưới ánh mặt trời, tuy làn da của Vương Anh có chút tái nhợt, nhưng đôi mắt to long lanh ngập nước, vẫn làm người ta không nhịn được ghen tỵ.Vương Linh Linh nghĩ đến đời trước cô ta từ phương nam trở về, phong trần mệt mỏi đứng ở cửa thôn, nhìn Triệu quân mở cửa ô tô ra, ôm Vương Anh trong lòng, mặc dù đã lớn tuổi nhưng vẫn hồn nhiên như trước, hoàn toàn không có cảm giác cùng thế hệ với mình, càng cảm thấy hận trong lòng.Nhưng hiện tại cô ta không thể hận, ít nhất phải lôi kéo Vương Anh trước, kêu cô dựa theo ý mình đi câu dẫn Từ Sương.Vương Linh Linh nghiêm túc đánh giá Vương Anh , công bằng mà nói, Vương Anh trông cực kì xuất sắc, loại xuất sắc này thường khiến cô ta ghen tị nhất, bây giờ Vương Linh Linh chỉ cảm thấy may mắn.Vương Anh người cũng như tên, lớn lên với khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, mắt to miệng nhỏ, hơn nữa ngày thường cô mang bộ dạng nhu nhược, nhìn qua sẽ làm cho người khác có cảm giác muốn yêu thương..
 
Thập Niên 60 Gả Cho Đầu Bếp
Chương 7: Chương 7


"Tam Nha, ngày mai em có thời gian không?"Vương Anh suy nghĩ, làm gì có chuyện mà cô không có thời gian được? Xuyên qua đã mấy ngày, cô, bởi vì Vương Linh Linh vẫn luôn sinh bệnh, Lý Xuân Quyên chăm sóc Vương Linh Linh cả ngày, mặt khác thời gian còn lại cũng phải đi làm.

Dù mấy ngày nay Vương Anh hơi ngỗ nghịch, nhưng vẫn chẳng quan tâm chuyện của cô ta như cũ.

Cô năm nay cũng đã mười tám, tốt nghiệp cấp 3 xong, vốn dĩ thành tích không tồi, hẳn là nên học đại học.

Nhưng vào đại học phải bỏ tiền, nghĩ thôi cũng biết Lý Xuân Quyên không có khả năng cho cô đi.

Vương Anh không có chấp niệm với việc vào đại học, dù sao thì năm nay là năm 1969, có thể hình dung được tình hình trong trường đại học như thế nào, còn không bằng cầm tấm bằng tốt nghiệp cấp 3 rồi về quê tìm lối thoát.

"Có chứ.

"Thật ra cô muốn xem coi người chị họ này định làm gì.

"Vậy thì, ngày mai em có muốn lên trấn đi dạo với chị không? Chị sẽ đãi em món bánh bao nhân thịt ở tiệm cơm quốc doanh.

"Vương Anh nhìn chằm chằm Vương Linh Linh, nhìn đến nỗi Vương Linh Linh có chút không được tự nhiên.

Có thể xác định vị chị họ này này không có ý tốt gì, nhưng mà! Bánh bao nhân thịt ở tiệm cơm quốc doanh…Lớp vỏ bột màu trắng, bên trong được bao bọc bởi nhân nước sốt đậm đà, mùi thơm độc đáo của món ăn chủ yếu là bột mì trộn với thịt bằm.

Thực sự đã lâu rồi cô không thấy mùi thịt, sau mạt thế trong nhà kính vẫn có thể trồng trọt thực vật, nhưng thịt không có loại tình trạng đó.

Căn cứ đông đúc, thực ra có thể nuôi gà, vịt, lợn, động vật sống, nhưng lại không có cách nào ngăn cản những vi khuẩn đã biến đổi.

"Được.

"Quan tâm đến âm mưu quỷ kế làm gì, bỏ bánh bao thịt vào miệng trước đã.

Vương Linh Linh gần như nhảy cẫng lên vì sung sướng: "Vậy thì quyết định ngày mai chúng ta sẽ lên trên trấn.

"Thấy Vương Linh Linh định quay người bỏ đi, Vương Anh gọi cô ta lại.

"Chị hai, ngày mai chị mang bao nhiêu tiền?"Trong lòng Vương Linh Linh hừ lạnh một tiếng, làm như ai cũng giống cô là Tang Môn Tinh* không cha không mẹ, cô ta không nghèo như Vương Anh.

*Sao Tang Môn: là một bộ sao khá nhạy cảm trong khoa tử vi, Tang môn là một bại tinh, do đó nó mang nhiều ý nghĩa xấu, chủ về tang tóc, buồn phiền, lo lắng, lo âu, chết chóc.

"Em yên tâm, chắc chắn chị sẽ mang đủ tiền.

"Một cái bánh bao hấp giá 10 xu, cô ta mang theo một nhân dân tệ, chắc là đủ cho bọn họ ăn rồi chứ?Vương Anh yên tâm: "Được, vậy ngày mai em đợi chị hai dẫn em đi ăn bánh bao thịt.

"Khoản nợ khó đòi của nguyên chủ chắc chắn phải được giải quyết, nhưng nếu có bánh bao thịt để ăn, cô sẽ đẩy lùi lại vậy.

Chờ đến buổi tối, lúc Lý Xuân Quyên về nhà, thấy con gái đã rời giường, cũng vui vẻ đi theo.

"Nghĩ thông suốt đi, sao mẹ có thể hại con chứ, điều kiện của Từ Sương tốt như vậy, nếu như con nghĩ thông thì lo mà ở nhà đi, đừng có chạy lung tung, sau một tháng nhà Từ Sương sẽ tới dâng lễ.

Hai nhà đã ước miệng từ lâu, trong thôn ai cũng biết.

Hơn nữa Từ Sương lớn hơn Vương Linh Linh hai tuổi, Linh Linh sắp tròn mười tám tuổi cũng nên kết hôn rồi.

Vương Linh Linh không kiên nhẫn nói: "Biết rồi biết rồi, mẹ đừng nói nữa.

"Lý Xuân Quyên mỉm cười đồng ý: "Được được được, dù sao cũng sắp phải gả ra ngoài, còn biết ngại nữa à.

”Thấy con gái không còn bướng bỉnh với mình, Lý Xuân Quyên cũng buông bỏ tảng đá lớn trong lòng.

.
 
Thập Niên 60 Gả Cho Đầu Bếp
Chương 8: Chương 8


Bàn ăn trống trơn, đến bây giờ bà ta mới nhớ ra, hình như hai ngày nay bà ta bận chăm sóc Vương Linh Linh bị bệnh, cơm đều là bà ta tự mình thuận tay làm.

Vương Anh còn không nấu ăn cho cả nhà.

Hình như cũng không giặt quần áo, cũng không thấy cho lợn ăn?Nhớ tới hai con heo kia, lúc này Lý Xuân Quyên mới hốt hoảng đứng dậy vội chạy ra chuồng heo xem.Chỉ chốc lát sau, bên ngoài truyền đến âm thanh như khóc tang."Con nhóc trời đánh này! Ra mà xem coi heo đã đói thành cái dạng gì rồi.""Tam Nha! Tam Nha! Cái đồ chết dẫm nhà mày cút ra đây cho tao! Mấy ngày nay sao mày không cho heo ăn?""Xem tao có lột da mày ra không!"Lý Xuân Quyên nổi giận đùng đùng mà cầm que quấy cơm heo đi vào, xông thẳng đến phòng của Vương Anh.Vương Anh ở trong phòng lén uống thêm một bát canh trứng gà nữa, lúc này đã ngủ thiếp đi.Nguyên thân tàn tạ như vậy, vừa nhìn là biết suy dinh dưỡng, tay chân đều gầy như người chết đói.

Muốn bù lại phải ăn ngon ngủ ngon, cộng với nước Linh Tuyền của mình, tầm một tháng sẽ dưỡng lại như cũ.Lý Xuân Quyên cầm que thức ăn cho lợn đập cửa rầm rầm, mộng đẹp của của Vương Anh bị quấy rầy, cô đang định dùng sức ngồi dậy thì nghe thấy giọng nói của Vương Linh Linh vang lên bên ngoài."Mẹ, đừng gõ cửa nữa.

Chả phải là hai ngày nay con bị bệnh sao? Là Tam Nha bận chăm sóc con, cửa cũng không ra khỏi, sao có thể đi nhổ cỏ với trộn với thức ăn cho lợn?"Con gái chủ động ôm việc, Lý Xuân Quyên vẫn quyết tâm tranh cãi."Nấu cho con một bữa ăn thì mệt cái gì? Mẹ nhìn là biết con nhỏ này có dã tâm lớn, lại trộm lười biếng! Linh Nhi, con đừng lo lắng.

Xem mẹ có gõ chết con Tang Môn tinh này không, còn có thể quên cho lợn ăn, sao không quên ăn luôn đi?""Ai ô ô, thật vô lý.

Tang Môn tinh này đã khắc đã chết cha mẹ, nếu không phải mẹ và cha con có lòng tốt nuôi dưỡng, nó đã sớm không biết mình chết ở chỗ nào rồi.

Mà nó cũng không chết, ở nhà ăn mà không làm, còn có thể quên cho heo ăn, sao ông trời không cho một tia sét xuống đánh chết nó đi.”"Tam Nha tao biết mày ở trong phòng, đừng có trốn, mau cút nhanh ra đây cho tao."Vương Anh nhếch môi cười lạnh, Lý Xuân Quyên này đúng là đồ không biết xấu hổ.

Bà ta cầm tiền và đồ ăn của nguyên chủ, còn không biết xấu hổ ở chỗ này nói cô ăn không ngồi rồi.

Nguyên chủ đương nhiên không biết khi nào thì được trợ cấp, nhưng Vương Anh vừa nhận được ký ức của đối phương liền biết có vấn đề, kết hợp với việc năm ngoái Lý Xuân Quyên đã đánh cắp giấy chứng nhận con liệt sĩ của nguyên chủ.

Giờ đây cô chắc chắn 100% rằng tiền và thức ăn của nguyên chủ đã bị gia đình nhà chú nuốt mất.Theo chính sách chăm sóc con liệt sĩ, thường là chăm sóc chúng cho đến khi chúng đủ mười tám tuổi, sao có thể căn cứ vào việc nguyên chủ có đi học hay không?Vốn dĩ còn định ngày mai ăn bánh bao thịt xong sẽ giải quyết bọn họ, để cho họ chút thể diện vì bảo vệ nguyên chủ mấy năm nay, nhưng nhìn thấy gia đình không biết xấu hôt này cô đã hạ quyết tâm.Lý Xuân Quyên vẫn còn mắng bên ngoài, Vương Linh Linh đã thấy phiền.Mẹ cô ta có thể xem thời điểm được không, ngày mai cô ta còn trông cậy vào Vương Anh kết giao với Từ Sương để giật dây đây..
 
Back
Top Bottom