Ngôn Tình Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu

Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 480


Mấy ngày hôm trước anh ta cũng thấy tờ rơi, nên hiện giờ đương nhiên có thể giải thích được hiện tượng trước mắt.

"Cửa hành tư nhân?" Giọng trầm thấp của người đàn ông ngồi phía sau vang lên.

Cảnh vệ viên gật đầu: "Vâng, gọi là siêu thị thực phẩm Bắc Kinh, là một cửa hàng lớn chuyên cung cấp thực phẩm nấu ăn."

Người đàn ông đằng sau không nói thêm gì nữa, đôi mắt chú ý vào những người dân đang vui vẻ tươi cười kia.

Vừa rồi cậu bé kia hát bài gì?

Đuổi kịp thời thế, đất nước thái bình?

Chiếc xe hơi đen nhánh chậm rãi đi qua con phố Đông Chí, và cũng không ai biết vừa rồi có ai đã từng ở đây... ...

Tiểu Triệu hát liền bảy, tám bài hát sau đó mới hạ đài.

Lúc sau, Triệu Uyển Thanh lên đài đọc diễn văn, cuối cùng đốt pháo đánh dấu lễ khai trương chính thức của siêu thị thực phẩm.

Siêu thị vừa mở cửa thì người bên ngoài chen chúc nhau tiến vào.

Tuy rằng rất nhiều người đều là vì xem biểu diễn nên mới tới, nhưng sau đó nghe bà chủ của cửa hàng nói có rất nhiều loại thực phẩm nấu ăn cùng với hoa quả, ba người khai trương còn được ưu đãi giảm giá 20%!

Có chuyện tốt như vậy, sao họ có thể bỏ lỡ! Cần phải đến xem mới được!

Vì vậy, không bao lâu sau, siêu thị liền chật kín người đến mua sắm.

Trước quầy, mẹ Lâm cùng với Đổng Hiểu Phương, người chưa bao giờ gặp qua số lượng khác lớn như vậy, liền vẫy tay ý bảo khách hàng trước quầy xếp hàng lại.

Khi mọi người bắt đầu đi vào siêu thị, thấy cách trang trí cùng sắp xếp thì ấn tượng đầu tiên của họ đó chính là cửa hàng này vô cùng cao cấp.

Trang trí trong tiệm đều là do Triệu Uyển Thanh nói cho Lâm Thiệu Hoa làm, dựa theo phân phó của cô, mặt tường cửa hàng lại được sơn thêm một lớp sơn trắng, nhìn vô cùng sạch sẽ cùng hợp mắt, đồng thời cũng không cần sửa sang lại quá nhiều.

DTV

Đồ ăn đều được để trên kệ thủy tinh, hoặc kệ gỗ sơn màu hồng, làm cho cửa hàng mới nhìn có một loại cảm giác vừa đơn giản lại vừa sang trọng.

Cửa hàng trang trí rất tốt, đồ ăn trên kệ lại càng khiến khách hàng được mở rộng tầm mắt!

Vừa rồi nghe bà chủ tiệm nói nguyên liệu trong tiệm vô cùng đa dạng nhiều chủng loại, bọn họ còn nghĩ rằng bà chủ này đang khoác lác, nhưng lúc đi vào, bọn họ mới biết, mình bị vả mặt rồi!

Hóa ra, lời bà chủ nói đều là sự thật!

Lầu một có bốn quầy, hai cái để gạo và lương thực, một cái để rau tươi, một cái khác thì để những loại thịt.

Gạo và lương thực được đặt ở quầy ô vuông, mỗi ô được để một loại lương thực, khách hàng có thể xuyên qua lớp thủy tinh nhìn rõ loại đồ bên trong.

Quầy rau thì được phân ra thành từng tầng, mỗi tầng có ba tấm ván gỗ ngăn cách, mỗi tầng so với tầng dưới thì nhỏ hơn một chút, bày trí như vậy khiến thực phẩm càng thêm rõ ràng hơn.

Tầng thịt là một tầng lớn, được sắp xếp theo từng loại thịt một, mỗi loại được đặt ở một nơi khác nhau theo một thứ tự nhất định.

Giá của thực phẩm được tham khảo dựa vào giá của cửa hàng bách hóa thủ đô rồi định ra, Triệu Uyển Thanh không tăng giá cũng không giảm giá. Hiện giờ thị trường kinh tế còn chưa toàn diện, cô cảm thấy mình không nên để giá quá đặc biệt, chỉ cần đúng với giá hiện giờ của thủ đô là được.

Người dân thủ đô có nhận thức khá tốt, mẹ Lâm và Đồng Hiểu Phương nói lớn một câu thì mọi người lập tức tự giác xếp hàng. Rất nhanh, một hàng dài đã được xếp ra, thậm chí còn tạo thành một vòng lớn xếp ra đến tận ngoài đường phố.

Mẹ Lâm và Đổng Hiểu Phương đều đã từng làm ở Trần Ký nên đối với việc phục vụ khách hàng cũng không phải là quá khó.

Những người phục vụ trong tiệm đều được Triệu Uyển Thanh cố ý đặt làm một bộ đồ bảo hộ lao động màu lam để mặc vào, trên tay cũng được trang bị một đôi găng tay bông màu trắng.

Ngoài việc đảm bảo sạch sẽ ra thì bộ đồng phục này cũng giúp nâng tầm siêu thị lên cao hơn, người ngoài nhìn vào cũng sẽ cảm thấy siêu thị của họ có quy định và thương hiệu hơn rất nhiều cửa hàng bách hóa ngoài kia.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 481


"Tôi mua hai cân gạo, còn có cái này, cái này, cái này... Cái này cái này!" Người đầu tiên xếp hàng mua là một bà lão.

Bà ấy híp mắt chỉ vào đồ trên quầy hàng, ngón tay đưa tới đưa lui không ngừng.

Tầm tuổi này rồi thì bà ấy đã sớm về hưu, ngày thường cũng chỉ ở nhà giữ cháu trai cháu gái thay con, đồng thời đồ ăn trong nhà cũng là do bà ấy làm.

Ánh mắt của bà lão vô cùng nhanh nhẹn, vừa nhìn đã biết chất lượng đồ của siêu thị không tồi, hơn nữa còn nhiều loại đồ ăn hơn so với Cung Tiêu Xã.

Mẹ Lâm có thái độ rất hiền hòa lấy những đồ mà bà lão chỉ, sau khi tổng hợp xong thì liền lấy hóa đơn đưa cho bà ấy,"Đến quầy thu ngân thanh toán."

Bà lão lại đi qua quầy thu ngân trả tiền, đơn mua được Triệu Uyển Thanh ấn lên một dấu màu đỏ thẫm.

"Bà ơi, bà có muốn làm thẻ hội viên không, làm thẻ hội viên có thể tích điểm, vào ngày cuối cùng của mỗi tháng có thể đến đổi đồ." Triệu Uyển Thanh đưa hóa đơn cho bà lão xong, sau lại nói thêm.

Vừa rồi bà lão cũng có nghe qua chế độ của hội viên gì đó, chẳng qua là bà không hiểu nên vội hỏi lại Triệu Uyển Thanh: "Hả? Hội viên là gì? Làm mấy thứ này có mất tiền không?"

Triệu Uyển Thanh cười nói: "Làm thẻ hội viên không mất tiền, làm xong về sau bà sẽ là khách hàng tôn quý của cửa hàng cháu, có thể hưởng thụ đãi ngộ tốt hơn. Chỉ cần mỗi lần số tiền ngài tiêu ở cửa hàng là mười đồng thì sẽ được tích một điểm, như vậy khi được một trăm điểm thì bà có thể lấy ra đổi thưởng."

Nói xong, Triệu Uyển Thanh lại chỉ vào một bức tranh màu sắc rực rỡ treo trên tường, năm mươi điểm có thể đổi được một cân gạo ngon, một trăm điểm có thể đổi được hai cân xoài cát hoặc một cân thịt nạc, hai trăm điểm...

"Làm! Làm cho tôi một cái!" Bà lão lập tức lớn tiếng nói.

Triệu Uyển Thanh đưa cho bà ấy giấy hội viên để đăng ký họ tên, bà lão này liền trở thành hội viên đầu tiên của siêu thị đồ ăn của cô.

DTV

"Bà chủ, vừa rồi cô nói trái cây ở đâu?" Có vài người phụ nữ dẫn theo đứa nhỏ qua hỏi.

Câu này vừa hỏi xong, lập tức nhiều người trong tiệm cũng dựng lỗ tai nhỏ lên nghe.

Bọn họ cũng rất tò mò, tầng này chỉ có mấy quầy, trên quầy rõ ràng cũng không hề có trái cây...

Triệu Uyển Thanh sửng sốt một chút, sau đó chỉ vào cầu thang lên lầu nói: "Các vị khách hàng, nếu muốn mua trái cây hoặc thủy hải sản thì vui lòng xếp hàng đi lên tầng hai."

Dứt lời, một bộ phận trên hàng dài kia lập tức xếp hàng lại đi lên tầng hai.

Cuộc sống của người thủ đô đều khá tốt, mỗi tháng muốn ăn thịt có thể đi cửa hàng mua thịt mua gạo, mua mì, vậy nên những vật phẩm này đối với mấy người họ không phải là đồ quá hiếm lạ gì.

So với việc lấp đầy bụng bằng đồ ăn bình thường thì bọn họ lại muốn đuổi theo những thực phẩm cao cấp hơn như là trái cây hay hải sản.

Trên tầng hai, hôm nay Đổng Hiểu Hà cũng đến siêu thị làm nửa ngày, cô ấy ở trên này đợi rất lâu cũng không thấy người lên, trong lòng âm thầm suy nghĩ, hình như người kinh thành không ăn nổi ăn trái cây và thủy sản thì phải...

Ai ngờ cô vừa nghĩ xong được một chút thì cầu thang như là bị động đất phát ra những âm thanh ầm ầm, từng tiếng bước chân nhanh chóng chạy đến cạnh cô ấy, chẳng mấy chốc lầu hai đã đông kín người.

Lần này không cần Đổng Hiểu Hà sắp xếp, mọi người tự giác xếp hàng.

Mọi người vừa lên thì đã nhìn thấy quầy hàng được sắp xếp vô cùng nhiều trái cây theo các màu, ngoại trừ táo, lê, quýt bọn họ thường thấy ở bên ngoài ra thì còn có nhiều loại quả khác như dâu tây, nhỏ, xoài, dứa, ... Ngoại trừ những loại này thì những trái cây còn lại bọn họ cũng không biết là quả gì!

"Đồng chí, quả này là quả gì? Sao lại thơm như vậy?" Một người phụ nữ tò mò nhìn loại trái cây màu vàng hỏi.

Những người khác cũng đều quay đầu nhìn qua, họ cũng muốn nghe xem đây là loại quả gì.

Đổng Hiểu Hà cũng mới học hôm qua, ở đây có tám phần đều là trái cây cô ấy cũng mới nhìn thấy lần đầu tiên!
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 482


Ngày hôm qua khi nhìn thấy quầy này thì cô ấy vô cùng kinh ngạc, kinh hãi đi qua thì trong lòng cô ấy lại càng thêm bội phục Triệu Uyển Thanh.

Nhìn xem người ta giỏi như thế nào, nhiều loại trái cây như vậy cũng có thể mua được đến đây! Hơn nữa chất lượng còn được đảm bảo toàn bộ!

Đổng Hiểu Hà bình tĩnh giải thích nói: "Đây là quả mít, là trái cây nhiệt đới, vị vô cùng ngọt! Bên trong còn có hạt, khi ăn xong thì đừng vứt hạt đi, mà nên giữ lại rồi luộc lên để ăn, hương vị như là đang ăn hạt rẻ vậy!"

Mọi người vừa nghe thấy trái cây nhiệt đới thì trong đầu lập tức tự nâng tầm siêu thị này lên mấy hạng.

Có người điều kiện khá giả thấy vậy liền mua một hộp nhỏ mở ra ăn thử, khiến những người khác ở đây vô cùng hâm mộ.

Buổi sáng hôm nay, người xếp hàng vào siêu thị thực phẩm vô cùng dài.

DTV

Đến giờ nghỉ trưa ăn cơm thì người đã giảm đi không ít.

Triệu Uyển Thanh vừa mới bớt chút thời gian đi ăn cơm, đến khi vừa trở lại quầy thu ngân đã bị một cô gái chặn lại.

"Tôi chúc mừng bạn sắp phát tài, chúc mừng bạn, bạn thật xuất sắc!" Phạm Hòa Bình vẻ mặt vui vẻ bắt chước Tiểu Triệu hát một câu.

Vừa hát lên một câu, hai tay còn múa một điệu, nhìn vô cùng chướng mắt.

Mẹ Phạm nhìn thấy vậy thì nhíu mày, sau đó liền giữ lấy người con gái đang mất bình tĩnh của mình lại, rồi sắc mặt bà lại hiền hòa nhìn Triệu Uyển Thanh: "Cháu là Uyển Thanh phải không? Chúng ta lại gặp nhau rồi."

Triệu Uyển Thanh sửng sốt một chút, não bộ nhanh chóng nảy sổ, sau đó mới có thể nhớ ra gương mặt và khí chất của người phụ nữ này,"Hóa ra là dì, dì và Hòa Bình là..."

Triệu Uyển Thanh nhìn gương mắt có nét giống nhau của hai người thì thầm nghĩ, đây là chị gái của Hòa Bình thì phải...

Phạm Hòa Bình: "Đây là mẹ tôi."

Triệu Uyển Thanh: "... ?"

Sau đó Phạm Hòa Bình mới chợt nhận ra: "Hả? Uyển Thanh, sao cậu lại biết mẹ tôi? Lúc trước hai người từng gặp mặt rồi sao?"

Mẹ Phạm thấy vậy liền đem chuyện đi ăn tiệc ở huyện Cao Điền bị trộm mất ví tiền, cuối cùng may mắn gặp được Triệu Uyển Thanh, người đã chế ngự được tên trộm kia cho con gái mình nghe.

Phạm Hòa Bình vừa nghe xong, thì đôi mắt nhìn Triệu Uyển Thanh sáng lên, vô cùng long lanh.

Uyển Thanh còn biết bắt trộm nữa! Hình như còn là một mình bắt thì phải!

Mẹ Phạm tiếp tục nói: "Không riêng mẹ đã gặp mà cha con cũng gặp Uyển Thanh rồi."

Lần này đến lượt Triệu Uyển Thanh ngây ngốc, hả, cô đã gặp cha của Phạm Hòa Bình rồi sao? Sao chuyện này rõ ràng là cô gặp mà cô còn không nhớ rõ?

"Lần trước xảy ra tai nạn xe cộ, cháu đã khâu cho ông ấy, cháu nhớ không?"

Triệu Uyển Thanh: "!!!"

Vị lãnh đạo lớn kia chính là cha của Phạm Hòa Bình sao!

Phạm Hòa Bình: "?!!"

Hả? Uyển Thanh còn biết khâu vết thương sao?!

Nghĩ một hồi, suy nghĩ của Phạm Hòa Bình liền chuyển hướng...

Hả? Trên đầu cha cô ấy còn có vết khâu sao? Hình như không hề nhìn ra được vết sẹo nào cả!

Phạm Hòa Bình trừng lớn đôi mắt nhìn Triệu Uyển Thanh, lúc này đôi mắt kia đang vô cùng tỏa sáng!

Uyển Thanh của cô ấy còn có bao nhiêu tài năng mà cô ấy không biết nữa?

Mẹ Phạm dẫn Phạm Hòa Bình đi vào tiệm mua không ít đồ, trước khi về còn tươi cười mời Triệu Uyển Thanh nếu có thời gian hãy dẫn theo người nhà đến nhà họ làm khách.

Hai mẹ con trở về đến nhà, Phạm Vệ Cương liền thấy được hai người mang theo rất nhiều túi to túi nhỏ.

Mẹ Phạm cũng đưa thức phẩm cho Phạm Vệ Cương, ngoài miệng không ngớt lời khen Triệu Uyển Thanh.

Phạm Vệ Cương nhìn những nguyên liệu nấu ăn đó, hỏi: "Cửa hàng kia của con bé hình như có rất nhiều người tới phải không? Sao quần chúng lại hưởng ứng đông như vậy?"

Phạm Hòa Bình đã rửa sạch một quả táo đỏ rồi cắn một miếng, vừa ăn vừa nói,"Rất nhiều, xếp hàng vô cùng đông... Quần chúng hưởng ứng sao? Đương nhiên rồi! So với cửa hàng bách hóa thì cửa hàng này còn có nhiều mặt hàng hơn rất nhiều..."

Nói được một nửa, Phạm Hòa Bình đột nhiên ngừng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào trán của cha mình.

Đúng là không có một chút sẹo nào cả...

"Cha, lần sau nếu cha có ngã vỡ đầu thì con sẽ tìm Uyển Thanh đến khâu cho cha, kỹ thuật khâu của cô ấy đúng là rất tốt!"

Phạm Vệ Cương nhắm mắt, n.g.ự.c phập phồng, bàn tay tay đang cầm báo cũng nâng lên...

Rất nhanh, trong sân lớn đã vang lên tiếng cha và con gái đuổi nhau...

"Cha! Con sai rồi!"

"Gia môn bất hạnh!"

"Ai! Đừng đánh vào mặt mà!
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 483


Tối đó siêu thị đóng cửa và kết thúc công việc đã là tám giờ tối.

Lúc này còn có mấy bà cụ xách giỏ đến muốn nhặt nhạnh đồ còn tốt: "Cái gì? Bán hết rồi sao? Ngày mai còn giảm hai mươi phần trăm nữa không?"

"Ba ngày đầu khai trương còn giảm hai mươi phần trăm. Mấy dì ơi, sáng mai mọi người lại đến nữa nhé!" Triệu Uyển Thanh tiễn mấy cụ già này đi, lúc này mới dẫn người nhà mình trở về tứ hợp viện.

Hôm nay khai trương nên hầu như mọi người trong nhà đều phải ra trận, ngoại trừ mấy đứa bé ở nhà chơi ra, còn lại người lớn đều đến tiệm hỗ trợ.

Ăn xong bữa tối qua loa, Triệu Uyển Thanh dẫn mấy người mẹ Lâm đi đếm tiền.

Ngày đầu khai trương, rau xanh đã bán sạch, lương thực bán gần một ngàn cân, các loại thịt cũng bán được không ít, tất cả hơn hai trăm cân, hoa quả và thủy sản là mặt hàng bán không được nhiều nhưng thắng ở giá cao.

Một ngày này, nguyên liệu nấu ăn đã giúp Triệu Uyển Thanh thu vào hơn bốn trăm đồng.

Mẹ Lâm đếm tiền xong cũng choáng váng.

Trước đây bà từng quản lý Trần Ký, một ngày doanh thu đạt hơn mười đồng tiền đã khiến bà thỏa mãn vô cùng, bây giờ doanh thu trong một ngày của siêu thị nguyên liệu nấu ăn có thể kiếm được bằng doanh thu một tháng của Trần Ký, mẹ Lâm có thể không sửng sốt sao?

Sau khi cơn chấn động đã qua, rất nhanh bà bình tĩnh lại: "Ừm, khấu trừ tiền vốn thì vẫn có thể lời hơn một trăm đồng..."

Triệu Uyển Thanh gật đầu đồng ý nhưng trong đầu thì một mực lắc đầu.

Tiền vốn sao?

Ở đâu có tiền vốn?

Chỉ có chi phí lương mỗi tháng trả cho nhân viên...

Siêu thị của cô chính là làm ăn không vốn...

Nhớ đến kho hàng kếch xù trong không gian của mình, Triệu Uyển Thanh cảm thấy vẫn phải tiếp tục dốc sức cho siêu thị này.

Trên mặt cô đang giả vờ rất khéo, mọi người không nghi ngờ.

"Trong ba ngày khai trương sẽ có lương người nhiều nhất, về sau lượng người tới nhiều sẽ tập trung vào các hai ngày cuối tuần hoặc ngày lễ tết. Chẳng qua người làm việc trong cửa hàng đúng là không đủ, con thấy còn phải tuyển thêm vài người." Triệu Uyển Thanh nói với mọi người về tình hình buôn bán hôm nay.

Đổng Hiểu Hà và Lâm Thiệu Hoa đều khẽ gật đầu. Hôm nay Lâm Thiệu Hoa hỗ trợ ở nhà kho, Đổng Hiểu Hà hỗ trợ ở lầu hai, Triệu Uyển Thanh phải tự mình ra trận làm nhân viên thu ngân mới giúp siêu thị vận hành được suôn sẻ.

Chờ đến khi trường đại học khai giảng trở lại, ba sinh viên đại học là họ phải quay về trường, trong siêu thị chỉ còn lại một mình mẹ Lâm và Đổng Hiểu Phương, hai người sẽ không thể xoay xở được.

Thế là Triệu Uyển Thanh viết một bài tuyển dụng, dự định ngày mai sẽ dán trước cửa siêu thị...

Bận rộn một ngày, người nhà họ Lâm tắm rửa rồi nghỉ ngơi, mà ở một bên khác của thủ đô lại có người vẫn bận rộn tăng ca...

Hoạt động ở siêu thị thực phẩm Bắc Kinh không những hấp dẫn những người dân phổ thông mà các ký giả của tòa soạn đều tham gia rất náo nhiệt, thuận tiện chụp thêm mấy bức ảnh mang về.

"Chủ biên, chúng ta thật sự phải đăng hoạt động khai trương của siêu thị này sao?" Một biên tập viên cầm xấp ảnh chụp được, còn chưa bắt đầu viết bản thảo, sắc mặt anh ta tỏ ra do dự mà nhìn phó chủ biên.

Phó chủ biên chậm rãi nói: "Cửa hàng này cũng không phải cửa hàng quốc gia, nếu báo xã của chúng ta chọn đăng tin của họ, có phải sẽ bị nghi ngờ chúng ta đang quảng cáo cho tư bản?"

Chủ biên vuốt cằm, ánh mắt kiên định nhìn mấy tấm hình trên bàn.

DTV

Ký giả của báo xã tham gia náo nhiệt cũng rất có đạo đức nghề nghiệp, người ta đều chụp lại hình ảnh dân chúng đông đúc, vui vẻ mà không hề có một tấm ảnh chính diện của siêu thị.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 484


Trong ảnh, hình ảnh của siêu thị khá mờ, có giăng đèn kết hoa, có thể nhìn thấy xác pháo đỏ chót vung vãi đầy trên đất, mà giữa bức ảnh là một đám người, có con nít náo động, có người già cười vui, có vợ chồng nắm tay nhau nhìn một chàng trai đang nghiêm túc ca hát trên đài...

Đủ loại sắc thái của quần chúng nhân dân nhưng tất cả đều có một điểm giống nhau, đó chính là trên mặt đều mang nụ cười.

Là nụ cười khiến người ta cũng cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc, cho dù chỉ nhìn ảnh chụp cũng bị ảnh hưởng bởi niềm vui này.

Biên tập im lặng suy nghĩ trong lòng mình, lúc này ông ấy đã đưa ra quyết định. Chủ biên vỗ bàn, nói: "Viết bản thảo đi! Ngày mai lập tức đăng lên!"

"Chẳng phải báo nước ngoài vẫn thường châm biếm chúng ta sao? Vậy hãy đăng những hình ảnh này lên cho họ nhìn thấy, phải cho họ thấy diện mạo, tinh thần, trạng thái cuộc sống của dân chúng quốc gia chúng ta!"

Những người khác nghe chủ biên nói cũng kiên quyết gật đầu.

Biên tập viên lập tức nâng bút viết, trước khi hết đêm nay thì anh ta đã gửi bài viết và hình ảnh chụp được vào mẫu báo phát hành ngày mai.

Từng tờ báo được in ra, lại từ người phát báo đưa đến những sạp báo khắp thủ đô và các đơn vị, địa phương trong nước.

Ngày hôm sau, tờ báo đã được bỏ vào siêu thị, rất nhiều người dân trên đường đi làm đã ghé vào siêu thị mua đồ, nếu họ nhìn kỹ sẽ phát hiện ở mặt sau của tờ báo có một bài viết tên [Đời sống văn nghệ muôn màu muôn vẻ của nhân dân].

Cả một bài viết đều không đề cập đến siêu thị nguyên liệu nấu ăn Kinh Đô nhưng chỉ cần người từng đến siêu thị này vào hôm qua, nhất định có thể nhìn ra được bài viết đang đưa tin về siêu thị nguyên liệu nấu ăn Kinh Đô.

Mặc dù không đăng bài về siêu thị thực phẩm Bắc Kinh nhưng bài viết này vẫn khiến nó được tuyên truyền rộng rãi. ...

Thông báo trúng tuyển của Tiểu Triệu được gửi đến vào ngày thứ hai siêu thị khai trương, tất cả có ba lá thư thông báo, nhạc viện Trung Ương, nghệ thuật Quân Đội, Điện Ảnh Bắc Kinh, cậu thi ba nơi thì trúng tuyển cả ba.

"Em muốn vào đâu? Nghĩ kỹ chưa?" Triệu Uyển Thanh cầm ba lá thư thông báo hỏi Tiểu Triệu.

Tiểu Triệu cũng phiền não nhưng vẫn loại bỏ Điện Ảnh Bắc Kinh đầu tiên, nếu thật sự muốn học âm nhạc thì Điện Ảnh Bắc Kinh hoàn toàn không phải lựa chọn tốt nhất.

"Chị hai, chị nói em nên chọn trường nào?" Cậu gửi hai lá thư thông báo cho Triệu Uyển Thanh, để cô quyết định.

Triệu Uyển Thanh cau mày: "Tin tưởng chị vậy sao? Không sợ chị hố em à?"

Trên mặt Tiểu Triệu đầy quả quyết, cậu nhìn cô: "Chị mới không lừa em, em tin chị!"

Triệu Uyển Thanh cảm giác trái tim nhỏ của mình đã bị em trai út chạm phải khiến cô cảm động một giây, sau đó cô mới nghiêm túc bảo cậu nên chọn Nghệ Thuật Quân Đội: "Chị hai cho em bài học đầu tiên bước lên sự nghiệp của cuộc đời. Nghề nghiệp mà em lựa chọn rất đặc thù, chỉ có thiên phú và cố gắng vẫn chưa đủ. Nhạc viện Trung Ương đúng là chuyên nghiệp hơn nhưng chuyên ngành thanh nhạc của Nghệ Thuật Quân Đội không kém, huống hồ người ta còn có đủ chỗ dựa và sân khấu cho em phát triển. Chọn Nghệ Thuật Quân Đội, con đường sau này của em sẽ thuận lợi hơn rất nhiều."

Ngày thứ ba khai trương, thông báo tuyển nhân viên của Triệu Uyển Thanh đã có phản hồi.

Nhóm đầu tiên đến có năm người, Triệu Uyển Thanh phỏng vấn theo thứ tự một phen, sau cùng giữ lại một cô gái trẻ.

DTV

Vương Chiêu Đệ ở cạnh siêu thị, nghe nói ở đây đang tuyển nhân viên thì vội nói với mẹ chồng một tiếng rồi đến đây. Đến đây tham gia phỏng vấn một vòng và được nhận làm nhân viên, đợi đến khi về nhà thì cô liền nói cho mẹ chồng biết tin khiến mọi người trong nhà đều cực kỳ vui vẻ.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 485


Người ở xung quanh đây đều biết đến Siêu thị thực phẩm Bắc Kinh nổi bật đến mức nào, còn được đăng lên báo giấy.

Mặc dù siêu thị này là cửa hàng tư nhân nhưng cả nhà bà chủ của siêu thị đều là người bên ngoài đến thủ đô, thế nhưng họ kinh doanh siêu thị lại cực kỳ có trật tự, mỗi ngày người đến con phố Đông Trực đi siêu thị nối dài không đứt, thậm chí còn giúp tình hình buôn bán ở con phố Đông Trực cũng lên xu thế.

Chồng của Vương Chiêu Đệ dự định làm một cái xe đẩy nhỏ đến gần siêu thị bán bánh nếp chiên, có nhiều người qua lại như vậy, chắc chắn tình hình buôn bán sẽ không kém.

Nhóm thứ hai đến phỏng vấn có nhiều người hơn nhưng Triệu Uyển Thanh cũng chỉ chọn lấy một người, đó là một cô bé vừa mới tốt nghiệp sơ trung.

Dù Tôn Mỹ Lan đã tốt nghiệp sơ trung nhưng ở thủ đô, cô ấy không được sắp xếp cho công việc, ban đầu cô ấy còn có ý định ở nhà nhìn sắc mặt các chị dâu cho đến khi đi lấy chồng nhưng không ngờ lúc này lại có thể tìm được công việc tốt như vậy.

Lúc vừa mới đến phỏng vấn, Tôn Mỹ Lan lo lắng cửa hàng tư nhân sẽ không có đãi ngộ tốt, mãi đến khi thông qua vòng phỏng vấn, cô ấy nghe bà chủ nói mỗi tháng sẽ trả lương hai mươi đồng, cộng thêm trích phần trăm, trong thoáng chốc trái tim của Tôn Mỹ Lan đã được thả lỏng.

Cho dù được vào làm trong cửa hàng quốc doanh cũng không có đãi ngộ tốt như vậy, huống hồ tình hình buôn bán của siêu thị tốt thế này, mỗi tháng có thể bán được không ít hàng hóa nên tất nhiên trích phần trăm cũng không ít.

Hai nhân viên mới đều được Đổng Hiểu Phương tự mình huấn luyện, sau khi đạt tiêu chuẩn thì được phát đồng phục, bao tay làm việc rồi chính thức bước vào vị trí.

Một trong hai người sẽ làm việc ở vị trí Đổng Hiểu Phương đã làm trước đó, một người còn lại đến lầu hai đứng ở quầy hoa quả và thủy sản, còn Đổng Hiểu Phương nhận vị trí nhân viên thu ngân mà Triệu Uyển Thanh đã làm trước đó, khi có thời gian rảnh thì hỗ trợ mẹ Lâm quản lý siêu thị.

Một nữ đồng chí xử lý mọi việc trong siêu thị rất gọn gàng, người quản lý nhà kho ở sân sau là Triệu đại, cậu ấy phụ trách đơn nhận hành. Sáng sớm mỗi ngày, Triệu đại sẽ mở cửa kho, dẫn theo nhân viên chuyển hàng hóa vào siêu thị, chuyển một lượng hàng vừa đủ rồi thì khóa nhà kho, mãi đến ngày hôm sau mới mở lại.

Còn về việc hàng hóa vào nhà kho thế nào, đây chính là nhiệm vụ của bà chủ Triệu Uyển Thanh, tất cả mọi người cũng không quản nhiều.

Sau khi giao siêu thị vào tay mẹ Lâm, Triệu Uyển Thanh lại tiếp tục vùi đầu vào ngành y của mình.

DTV

Trong thời gian nghỉ hè vừa qua cô đã đọc hết toàn bộ tài liệu của phẫu thuật chỉnh hình hiện hữu trong nước, lúc này cô đã hiểu rõ về kỹ thuật và mức phát triển của nó ở thời đại này.

Không thể không nói, khoa ngoại chỉnh hình của Trung Quốc vào năm 1978 vô cùng lạc hậu, chỉnh hình cũng chỉ giới hạn ở chữa trị vết thương, bao gồm cả chỉnh sửa dị tật do bẩm sinh và do chấn thương.

Chỉnh sửa dị tật bẩm sinh được ra đời sớm nhất của khoa ngoại chỉnh hình, mọi người đều biết đến môi hở hàm ếch cũng là một loại dị tật bẩm sinh, còn dị tật do chấn thương phần lớn là bị bỏng, bị thương.

Lúc đất nước vẫn còn chiến tranh vào thập niên năm mươi, khoa ngoại chỉnh hình trong nước đã có một bước phát triển rất lớn. Người từ chiến trường được đưa về hậu phương không bị bỏng thì cũng bị thương, cần phải tiến hành chữa trị chứng co quắp ở chỗ bị bỏng ở mặt hoặc tay chân. Ỏ trong nước nhóm bác sĩ đầu tiên tham gia vào ngành phẫu thuật chỉnh hình này không chỉ tích lũy được kinh nghiệm quý báu mà còn dẫn dắt lĩnh vực chỉnh hình trong nước phát triển theo.

Vào năm 1954. khoa ngoại chỉnh hình trong cả nước đã có một đột phá mới.

Trùng hợp chính là nhân vật tạo nên đột phá này là giáo sư Chu của y học Bắc Đại. Lúc Triệu Uyển Thanh nhìn thấy tên người này, những kiến thức của kiếp trước giống như sống lại và k*ch th*ch cô.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 486


Giáo sư Chu và ba vị giáo sư khác được xưng là bốn vị lão làng đã phát triển khoa ngoại chỉnh hình của Trung Quốc, bốn người được phân bổ đến bốn khoa ngoại chỉnh hình ở bốn bệnh viện trải khắp quốc gia, sau này cả bốn bệnh viện này đều rất thành công và phát triển.

Kiếp trước, Triệu Uyển Thanh đã tham khảo sách của bốn vị này và thuộc lòng không ít kiến thức trong đó, mỗi một sinh viên khoa ngoại chỉnh hình đều không thể quên họ.

Hóa thành tro cũng nhận ra!

Triệu Uyển Thanh mang tâm trạng cảm thấy rất kỳ vi diệu đọc đến một đột phá trọng đại của giáo sư Chu, xem xong thì cô cũng nhìn ra một số vấn đề.

Một bệnh nhân họ Vương nào đó là một công nhân, trong lúc đang vận hành máy móc, ngón tay cái của bàn tay phải đã bị máy móc nghiền nát đến gãy xương.

Giáo sư Chu đứng đầu đội phẫu thuật đã chuyển ngón trỏ sang ngón cái, sau đó đã tiến hành điều trị phục hồi chức năng cho bàn tay đó, cuối cùng bệnh nhân cũng bình phục.

Ca phẫu thuật này đã được truyền đến đời sau, độ khó của ca phẫu thuật rất lớn, mà khi đó giáo sư Chu lại dẫn theo một đội ngũ rất trẻ tuổi nhưng vẫn hoàn thành ca phẫu thuật này một cách tốt đẹp và đã tạo nên cơn chấn động vang dội vào thời đó.

Sau khi thực hiện ca phẫu thuật thành công, giáo sư Chu đã tổng kết lại một vấn đề khác trong đó, chính là liên quan đến vấn đề sử dụng chất chống đào thải miễn dịch sau khi cấy ghép.

Trong khoa ngoại chỉnh hình, cấy ghép là một trong những phần trị liệu quan trọng nhất.

Mà trong quá trình phẫu thuật cho người công nhân họ Vương kia, giáo sư Chu đã tiến hành lấy mô cấy ghép từ trên người anh ta, đó là cấy ghép tự thân và sẽ không gây ra hiện tượng đào thài.

DTV

Nhưng công nhân họ Vương chỉ là một ví dụ, mà có rất nhiều ca cấy ghép vẫn phải dựa vào mô cấy ghép từ một cơ thể khác, đó là cấy ghép dị thể, sẽ có phản ứng đào thải, lúc đó cần dùng đến thuốc chống đào thải miễn dịch.

Nhưng ở thời đại này, hầu hết thuốc chống đào thải miễn dịch đều được nhập khẩu từ nước ngoài, chưa kể đến đắt tiền mà trong đó cũng có độc tính khá cao.

Giáo sư Chu đã đưa ra vấn đề này, cũng biểu thị rằng chính ông ấy và cả đội sẽ tiếp tục chú ý...

Triệu Uyển Thanh khép tài liệu, ngồi trước bàn chìm vào im lặng.

Nghiêm chỉnh mà nói thì vấn đề giáo sư Chu đưa ra hoàn toàn không nằm trong phạm vị khoa ngoại chỉnh hình của họ.

Theo Triệu Uyển Thanh biết, thuốc chống đào thải miễn dịch mà thời hiện đại bào chế ra chắc chắn có thể giải quyết ở phạm vi rất lớn, nếu không làm sao có thể có nhiều bệnh nhân làm phẫu thuật cấy ghép bộ phận được.

Cô không biết cách giải quyết cụ thể thế nào nhưng...

Dường như cô nhớ được cách giải quyết cũng có mấy cách.

Triệu Uyển Thanh vỗ ót mình một cái, cô bắt đầu viết luận văn.

Trước khi khai giảng trở lại, cô muốn hòa thành luận văn này.

Trước khi quyết định gửi ra, cô đã do dự rất lâu, cuối cùng vẫn phải sửa lại, cô chỉ gửi đến một tập san y học cấp hai trong nước.

Cô chỉ mới học đại học, vẫn không nên tạo ra tiếng động quá lớn.

Đừng hỏi cô đã học được điều này từ đâu, nếu hỏi thì câu trả lời chính là nỗi sợ từ bài phát biểu khi còn ở thôn Thủy Truân.

Luận văn được người chuyển thư mang đi đến phương xa, đến khi đến nơi, người nhận được mở thư ra, người phụ trách nhận bài viết này vừa đọc đã chìm vào cơn mê.

Đến khi tỉnh táo lại, ông ấy mới phản ứng được bản thân mình vừa nhận được kiểu bài viết thế nào.

"Ông làm chủ nhiệm, ông thử nhìn bài luận văn này xem! Hướng nghiên cứu mà cô ấy đã viết trong bài viết này có thể đánh hạ toàn bộ đoàn đội Bắc Đại kia không?"

Chủ nhiệm nhận lấy luận văn, đọc thử, đợi xem hết, ông ấy đã vỗ mạnh lên bàn: "Rất tốt!"

Chủ nhiệm kích động đi qua đi lại trong văn phòng mình, sau đó mới mang tâm trạng kích động mà nhìn lại bài luận văn một lần nữa.

Xem hết một lượt nữa, chủ nhiệm phát hiện điều kỳ lạ: "A? Bài luận văn xuất sắc như vậy... Làm sao lại gửi đến chỗ chúng ta?"

Dù tập san của họ không kém nhưng vẫn có độ chênh lệch rất lớn với tập san y học cấp một quốc gia.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 487


Người phụ trách thu bài viết rất nghi ngờ, ông ấy suy nghĩ kỹ lưỡng lại một phen, chỉ vào chỗ đề tên tác giả, nói: "Chưa từng nghe nói có một nhân vật lớn tên Triệu Uyển Thanh trong giới y học, cho nên... Có phải cô ấy mới bước ra đời không?"

Chính là bởi vì mới bước ra đời nên mới không biết giới tập san cũng phân chia đến hai ba cấp độ.

Chính vì không hiểu rõ nên mới gửi sai nơi.

Chủ nhiệm và người phụ trách nhìn nhau, hai mắt lập tức sáng lên.

Chủ nhiệm nói trước: "Mau sắp xếp! Lập tức đăng bài luận văn này lên tập san!"

Thật sự đến rất đúng lúc, ông trời đã cho tập san của họ nhặt được lợi lớn.

Lúc này Triệu Uyển Thanh còn chưa biết, một tuần sau, sau khi tập san này được xuất bản, chờ đợi cô lại là điều gì...

Ngày một tháng chín, khai giảng. Cuộc sống năm hai vẫn bắt đầu như thế.

Một ngày trước khi lĩnh sách, thời khóa biểu của học kỳ này cũng được thông báo.

Ở năm nhất, toàn bộ chương trình học của ngành y đều giống nhau nhưng bắt đầu từ năm hai trở đi, mỗi một chuyên ngành sẽ có thời khóa biểu khác nhau.

Chuyên ngành phẫu thuật chỉnh hình bên này cũng có thêm các môn chuyên ngành gồm phẫu thuật chỉnh hình và các khóa học thực hành.

Đồng thời thành tích của học kỳ trước cũng được thông báo, phiếu điểm được dán trước bảng thông báo của viện cho các sinh viên tự mình kiểm tra.

Triệu Uyển Thanh còn chưa tự mình đi xem thì các bạn học đã chạy về báo thành tích giúp cô.

"Uyển Thanh, cậu đứng đầu trong chuyên ngành chúng ta." Lưu Lan kích động xông vào phòng học, la lớn lên thông báo cho Triệu Uyển Thanh biết.

Phía sau cô ấy còn có Chương Tư Mẫn, sắc mặt cô ấy cũng kích động không kém, trong mắt lóe lên vẻ sùng bái càng không thể che giấu: "Khụ khụ. Nói đúng ra thì Uyển Thanh chính là người đứng đầu toàn bộ ngành y của trường, điểm số cũng cao hơn những người dẫn đầu của các chuyên ngành khác."

Cao hơn cô ấy mười điểm.

Bình thường không có danh hiệu đứng nhất toàn ngành y nhưng vì chương trình đào tạo năm đầu của ngành y đều giống nhau, cho nên cho dù khác chuyên ngành nhưng vẫn có thể so sánh.

Ngoại trừ một môn tự nhiên bị trừ hai điểm thì thành tích các môn học khác của Triệu Uyển Thanh đều là điểm tuyệt đối. Hơn nữa bình thường cô lên lớp rất đều đặn, biểu hiện trong lớp học rất tốt và đạt điểm tuyệt đối ở hai kỳ thi nên bình quân tổng điểm của cô gần bằng số điểm tối đa của ngành y.

Phạm Hòa Bình lại nói" "Chưa hết đâu. Thành tích thi toán học của Uyển Thanh cũng đạt giải nhất duy nhất của ngành y chúng ta. Thành tích thi tiếng Anh càng ghê gớm hơn, cậu và Đường Tiến đều nhận được giải đặc biệt!"

Giải đặc biệt là giải thưởng cao nhất trong kỳ thi, tiếp theo là giải nhất.

Lần này toàn bộ sinh viên của ngành y Bắc Đại bước vào cuộc thi toán học đều lấy được giải thưởng, chỉ cần thi đấu ở cấp quốc gia đều nhận được giải ba, giải nhì chỉ có Chương Tư Mẫn, còn giải nhất chỉ có Triệu Uyển Thanh.

Thành tích thi Tiếng Anh càng ghê gớm hơn, Triệu Uyển Thanh và Đường Tiến đều lấy được giải đặc biệt, toàn Bắc Đại cũng chỉ có ba người nhận được giải đặc biệt này mà ngành y đã chiếm mất hai giải.

Toàn bộ sinh viên ngành y đều bàn luận về thành tích của Triệu Uyển Thanh một cách náo nhiệt, mà thành tích của ngành y lại được toàn bộ sinh viên Bắc Đại nhiệt liệt thảo luận không kém.

Cho đến nay, ngành y của Bắc Đại từng đứng ở vị trí thấp nhất, bị khinh bỉ nhất nhưng chỉ dựa vào thành tích thi đua lần này mà ngành y đã lặng lẽ tự đề cao vị trí trong trường.

Mà Triệu Uyển Thanh vẫn ung dung ngồi ở vị trí người đứng đầu toàn ngành y trong trường.

Nhưng lúc này bản thân Triệu Uyển Thanh lại cảm thấy hoang mang...

Thì ra môn chuyên ngành của phẫu thuật chỉnh hình lần này do giáo sư Chu đến dạy. Trong lúc ở trong phòng học, khoảnh khắc mà Triệu Uyển Thanh nhìn thấy giáo sư Chu, trong lòng không tránh khỏi thấy chột dạ.

DTV

Trước đó không lâu cô còn gửi một bài viết đến một tập san, mà nội dung trong bài viết đó còn liên quan đến giáo sư Chu.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 488


Gần đây bận khai giảng nên cô còn chưa kịp chú ý đến tiến độ bản thảo mình gửi đi.

Nhưng dựa theo tiến trình thông thường mà nói, tám phần mười là luận văn của cô vẫn còn nằm trong quá trình xét duyệt.

Vất vả lắm Triệu Uyển Thanh mới xây dựng lại tâm lý, cô nghiêm túc ngồi vào chỗ, bắt đầu học môn chuyên ngành. Kết quả lại phát hiện... Hình như giáo sư Chu có ý kiến với cô.

Trong một lần đang học môn chuyên ngành, giáo sư Chu lại luôn nhìn cô, còn đặt cho cô hai câu hỏi.

DTV

Triệu Uyển Thanh nhìn thấy ánh mắt kia... Thì trong lòng cô không khỏi giật mình.

Thế nhưng cô lại hoàn toàn không biết rằng lúc này chỉ mới vừa bắt đầu mà thôi... Từ đó về sau, vào mỗi tiết học giáo sư Chu đều gọi cô trả lời câu hỏi, ít thì một hai câu mà nhiều thì ba bốn năm sáu câu.

Triệu Uyển Thanh: "?"

Cô đắc tội với giáo sư Chu bao giờ thế?

Càng ký quái hơn chính là ở thiết thực hành đầu tiên của phẫu thuật chỉnh hình, giáo sư Chu ở trên bục biểu diễn một lần rồi lập tức bước xuống nhìn chằm chằm vào thao tác của Triệu Uyển Thanh.

Triệu Uyển Thanh: "?"

Cô cố gắng bình tĩnh. Trước mặt vị tiền bối lớn này, cô giữa chắc d.a.o trong tay, hoàn thành thao tác mổ.

Trong phòng thực hành, mười một sinh viên phẫu thuật chỉnh hình nhìn thấy cảnh tượng thế này hoàn toàn không dám động đậy, từng người đều nín thở nhìn giáo sư, sau đó lại nhìn đến học thần thuộc chuyên ngành của họ, vì vậy họ càng cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của chính mình.

Chu Phương Bân chắp tay sau lưng nhìn vết thương trên da heo đang đặt trên bàn thực hành, nói: "Khâu lại nó cho kín."

Lời này của ông ấy cực kỳ tự nhiên, giống như lẽ ra Triệu Uyển Thanh nên biết khâu lại...

Theo bản năng Triệu Uyển Thanh cầm dụng cụ lên muốn khâu lại nhưng thần kinh trong đầu cô chợt nhảy lên, cô lập tức để tay xuống.

"Thầy... Em không biết khâu lại." Vẻ mặt cô tỏ ra ngượng nghịu nhìn giáo sư Chu, hai tay còn cào vào hai bên váy mình, tỏ ra lúng túng.

Giáo sư Chu lẳng lặng nhìn cô, nửa ngày sau mới nói: "Thật sự không biết?"

Triệu giả heo ăn thịt hổ Uyển Thanh lắc đầu rất đàng hoàng: "Không biết ạ!"

Đùa gì vậy? Hôm nay giáo sư Chu dạy mổ, nếu bây giờ cô biểu diễn tiết mục khâu lại mới là kỳ lạ đó!

Dường như giáo sư Chu thật sự tin tưởng cô, ông ấy lại chắp tay sau lưng đi nhìn những sinh viên khác thực hiện thao tác mổ.

Triệu Uyển Thanh vụng trộm nhìn theo bóng lưng rời đi của ông ấy, nặng nề thở phào một hơi.

Bên cạnh cô, Lưu Lan dùng cánh tay khẽ đụng nhẹ vào cô, nhỏ giọng nói: "Uyển Thanh, cậu sao thế?"

"Tôi luôn có cảm giác giáo sư... Nhằm vào mình..." Triệu Uyển Thanh dùng giọng nói nhỏ nhất trả lời Lưu Lan.

Lưu Lan ngạc nhiên nhìn cô, nói nhỏ: "Làm sao có thể? Cậu suy nghĩ nhiều rồi... Giáo sư chú ý đến cậu là vì xem trọng cậu. Cậu xem thầy ấy còn không nhìn tớ mổ."

Dứt lời, Lưu Lan cảm nhận được bên cạnh mình đã xuất hiện một bóng người cao lớn, cô ấy vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy giáo sư Chu, trên mặt ông ấy không hề có biểu cảm gì.

Lưu Lan: "..."

Triệu Uyển Thanh: "..."

Lưu Lan vội vàng cúi đầu, tiếp tục thực hiện động tác trên tay, giả vờ như không có gì xảy ra.

Giáo sư Chu nhìn thấy vết mổ của Lưu Lan thao tác ra, lại chỉ điểm mấy lời. Sau cùng trước khi rời đi ông ấy đã chuyển đến trước bàn của Triệu Uyển Thanh, dùng ngón tay gõ vào bàn: "Tan học thì đến văn phòng của tôi!"

Trong lòng Triệu Uyển Thanh như hóa đá: "Vâng..."

Tiết thực hành đã xong, dưới cái nhìn soi mói của các bạn học, Triệu Uyển Thanh xám xịt mặt mày đi theo giáo sư Chu đến văn phòng.

Vừa bước vào văn phòng, giáo sư Chu đã lập tức rút một tập san từ trên bàn đưa cho Triệu Uyển Thanh: "Em viết bài luận văn này đúng không? Thử nói suy nghĩ bản thân của em xem!"
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 489


Triệu Uyển Thanh vừa nghe nhắc đến hai chữ luận văn, trong chớp mắt cô cảm giá cả linh hồn và cơ thể mình như bị sấm sét c.h.é.m thành hai nửa.

Cô cứng đờ, lật tập san ra, cũng không cần tốn nhiều thời gian, ngay trang đầu của tập san đã tìm thấy luận văn của mình.

Triệu Uyển Thanh: "..."

Nghiệp chướng mà!

Cô cũng chỉ viết một bài luận văn mà thôi.

Làm sao lại múa đến trước mặt chính chủ thế này?

Thả nào trong khoảng thời gian này giáo sư Chu không ngừng chú ý đến cô.

"Vâng... Vâng, bài luận văn này là do em viết, là sau khi em nhìn thấy bài viết về cuộc phẫu thuật cấy ghép kia của thầy..." Đầu óc Triệu Uyển Thanh chuyển động không ngừng, ngoài miệng thì cân nhắc tìm kiếm từ ngữ thích hợp, cuối cùng vẫn miễn cưỡng thuật lại quá trình viết luận văn của mình.

Trước bàn, giáo sư Chu nhìn chằm chằm học sinh đang vô cùng căng thẳng mà mắt thường cũng có thể nhìn ra, trên mặt ông ấy không có biểu cảm gì nhưng trong lòng lại rất chấn động.

"Em đã từng bước vào phòng thí nghiệm?" Ông ấy hỏi.

Triệu Uyển Thanh sửng sốt nhưng cô lập tức hiểu "bước vào phòng thí nghiệm" mà ông ấy nói tuyệt đối không phải mang ý nghĩa như trên mặt chữ, mà chính là có phải cô đã từng tham gia thí nghiệm, nghiên cứu y học rồi không.

"Vào rồi ạ, năm nhất chúng em cũng có tiết thí nghiệm." Triệu Uyển Thanh tiếp tục giả vờ ngốc...

Chu Phương Bân giật ngón tay, trong lòng lại càng không khỏi giật mình.

Chưa từng bước vào phòng thí nghiệm, tham gia nghiên cứu y học chính quy nào, thậm chí còn chưa học hết kiến thức chuyên ngành, chỉ là một sinh viên năm hai, vậy làm thế nào viết ra được một bài luận văn như thế?"

Ông ấy ngẩng đầu lên tiếp tục đánh giá Triệu Uyển Thanh, trong lòng ngẫm nghĩ: "Lẽ nào... Thật sự giống như em ấy nói, chỉ đọc được tất cả các tài liệu y học, sau đó linh cảm đột phá mà viết ra?

Lúc vừa nhìn thấy bài luận văn này, giáo sư Chu đã vô cùng chấn động.

DTV

Bởi vì nội dung của bài luận văn này đã đưa ra mấy hướng nghiên cứu và giải quyết vấn đề mà ông ấy và đội của mình đang tiến hành thí nghiệm.

Thậm chí còn có một số nội dung có tác dụng chỉ dẫn hướng đi cho thí nghiệm của ông ấy.

Ngay lúc đó, phản ứng đầu tiên của giáo sư Chu chính là trong phòng nghiên cứu của ông ấy có gián điệp.

Bởi vì xuất thân của sinh viên Triệu Uyển Thanh này và nguồn tài nguyên xung quanh ông ấy, cô căn bản không có cơ hội tiếp xúc với phòng thí nghiệm của họ, đừng nói chi đến nội dung họ đang nghiên cứu.

Nếu không do phòng thí nghiệm để lộ bí mật, chỉ có thể là cô đã tự nghĩ ra.

Đây cũng chính là lý do vì sao những ngày qua giáo sư Chu một mực chú ý đến Triệu Uyển Thanh.

Vài ngày trước học lý thuyết trên lớp, ông ấy luôn tìm hiểu xem trình độ kiến thức lý luận của sinh viên này thế nào, kết quả rất phù hợp với suy đoán của ông ấy.

Là một sinh viên có IQ cao còn rất chăm chỉ.

Hôm nay lần đầu tiên học thực ngành, ông ấy đã quan sát kỹ thuật thao tác của cô, rõ ràng ông ấy chỉ làm mẫu một lần nhưng sinh viên này có thể làm theo một cách hoàn chỉnh, thậm chí còn rất nhẹ nhàng, thuần thục.

Một sinh viên có thiên phú, năng lực rất mạnh.

Đưa ra hai kết luận này, trong lòng giáo sư Chu tin tưởng luận văn này hoàn toàn từ tay vô viết ra.

Ông ấy nhìn Triệu Uyển Thanh, trên mặt chậm rãi nở nụ cười, giọng nói cũng khó che giấu vẻ vui mừng: "Trung Quốc chúng ta thật sự là nhân tài xuất hiện lớp lớp!"

"Triệu Uyển Thanh, sau này em sẽ trở thành nhân vật không tầm thường trong giới y học chúng ta."

Lời Chu Phương Bân giống như từng viên đá có trọng lượng nặng đập vào đầu Triệu Uyển Thanh, khiến cô choáng đầu hoa mắt.

Cô... Thế này là đã qua rồi sao?

Giáo sư Chu tin tưởng cô?

Ừm, tin tưởng là tốt rồi!

Gương mặt cô ửng hồng, trả lời: "Thầy, thầy quá khen rồi ạ."

"Tôi chưa từng ca tụng ai. Em có biết mạch suy nghĩ mà em đã viết trong bài luận văn của mình hoàn toàn tương quan với hướng nghiên cứu mà phòng thí nghiệm của chúng tôi đang thực hành không? Em chỉ mới dựa vào kiến thức rộng lớn tự mình tìm hiểu, cộng thêm suy luận đã có thể cho ra kết luận như vậy, từ đây có thể thấy được thiên phú của em rất cao."
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 490


"Người trẻ tuổi hãy học tập cho giỏi, đợi một thời gian nữa, những lão già như chúng tôi đều phải trông cậy vào lớp trẻ các em đi tiếp."

Giáo sư Chu vỗ bả vai Triệu Uyển Thanh khiến cô xấu hổ đến đỏ bừng mặt.

"Vâng, em sẽ cố gắng học tập."

Giáo sư Chu lại mời Triệu Uyển Thanh khi nào có thời gian thì đến phòng thí nghiệm của ông ấy nhưng Triệu Uyển Thanh đã khéo léo từ chối.

Cô còn biết mình ở cấp bậc nào, ban đầu cô nói mình chỉ hiểu đại khái mà thôi, cũng không nằm trong chuyên môn của cô, nếu bây giờ cô vào phòng thí nghiệm chẳng phải lòi đuôi rồi sao.

Không đi, không đi! Cô muốn ở lại trường học hành cho giỏi, mỗi ngày hoàn thiện hơn!

Giáo sư Chu cảm thấy hơi đáng tiếc nhưng vẫn tôn trọng sự quyết định của cô.

Dưới ánh mắt hiền từ nhưng soi mói của giáo sư Chu, cuối cùng Triệu Uyển Thanh cũng rời khỏi văn phòng của ông ấy.

"Các cậu chơi trò gì đó?" Triệu Uyển Thanh cau mày nhìn ba bạn học của mình.

Chương Tư Mẫn kéo cánh tay Lưu Lan và Phạm Hòa Bình đi đến, ba người quan tâm hỏi thăm cô: "Cậu không sao chứ?"

Lưu Lan thấy Triệu Uyển Thanh bị gọi vào văn phòng thì trong lòng cảm thấy bất an, cô ấy lập tức đi tìm Chương Tư Mẫn và Phạm Hòa Bình, ba người thương lượng rồi đi đến nơi này.

Triệu Uyển Thanh khoát tay, vẻ mặt bình tĩnh nói: "Tôi không sao, tôi có thể có chuyện gì chứ? Giáo sư Chu tìm tôi là... À, thầy ấy bảo tôi phải học tập cho giỏi."

Lưu Lan tỏ ra nghi ngờ, Chương Tư Mẫn im lặng ngẫm nghĩ nhưng Phạm Hòa Bình thì vạch trần cô: "Uyển Thanh, cậu đừng bịa nữa! Tôi đều thấy cả rồi, vừa rồi cậu từ văn phòng đi ra..."

Vừa nói cô ấy vừa diễn tả lại dáng vẻ Triệu Uyển Thanh cùng tay cùng chân rời khỏi văn phòng giáo sư Chu, cô ấy bắt chước giống y đúc, trên mặt còn diễn không ít khiến người ta nhìn thấy dáng vẻ không được thông minh cho lắm.

Triệu Uyển Thanh che mặt: "..."

Cô có căng thẳng như vậy sao?

Thế mà cô đã căng thẳng đến mức cùng tay cùng chân như thế.

Bị Phạm Hòa Bình vạch trần như thế, Triệu Uyển Thanh đành phải nói thật với ba người họ về việc cô đã viết bài luận văn kia...

Ba người nghe xong đều sững sờ.

Mấy người họ vây quanh Triệu Uyển Thanh, vừa vây quanh vừa nhìn cô dò xét từ trên xuống dưới, giống như đang quan sát một sinh vật mới gì đó.

Chương Tư Mẫn: "Uyển Thanh, tôi vẫn đánh giá cậu quá thấp rồi."

Học thần ở đâu? Đây rõ ràng là thần!

Lưu Lan: "Uyển Thanh... Cậu quá tài!"

Lưu Lan cảm thấy mình quả thực có phúc ba đời mới chung lớp với một nhân vật tài ba thế này, còn trở thành bạn bè với người ta nữa!

Phạm Hòa Bình kéo tay Triệu Uyển Thanh, đôi mắt long lanh, khóe miệng có dấu hiệu sắp ch** n**c miếng.

"Uyển Thanh, cẩu phú quý chớ tương vong (*)! Sau này việc học của tôi đều nhờ cậy vào cậu!

(*) Cẩu phú quý chớ tương vọng ý nói nếu một ngày trở nên giàu có, nhất định không được quên nhau.

Có Uyển Thanh ở đây, say này việc học của cô ấy cũng được cứu rồi.

Cha cô cũng không cần lo lắng vấn đề học hành của cô ấy.

DTV

Triệu Uyển Thanh: "..."

Cô phải phí hết sức chín trâu hai hổ mới thoát khỏi vòng tay hưng phấn cực độ của ba người này và về đến nhà một cách an toàn. Về đến nhà, Triệu Uyển Thanh nằm xuống giường thở dài một hơi.

[Ký chủ, khu nấu nướng của cô lại mở thêm một món mới rồi. ]

Lúc này trong nhà không có người nên Triệu Uyển Thanh lập tức chui vào trong không gian xem khu nấu nướng đã mở món ăn mới mẻ gì rồi.

Món ăn vẫn là món thuộc chuỗi ẩm thực Sơn Đông, trong này đã mở ra hai món mới nhưng Triệu Uyển Thanh không quá hứng thú.

Trái lại là ở khu bánh ngọt lại mở ra một món mới. Bánh su kem.

Đây chính là bánh ngọt kiểu Tây đầu tiên được mở ra ở khu nấu nướng này.

Vừa nghĩ đến bánh su kem có vị ngọt, thơm, mềm mại, Triệu Uyển Thanh cũng cảm giác nước miếng của mình sắp chảy xuống rồi.

Cô lập tức bắt đầu thực hiện. Bên trong khu vực nấu nướng, cô chỉ học theo hai lần đã hiểu được cách làm của bánh su kem.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 491


Chạng vạng tối, Lâm Thiệu Hoa đón mấy đứa bé trở về, vừa vào sân đã ngửi thấy một mùi thơm không giống ngày thường.

Đoàn Tử vung tay em gái và Vãn Xuân ra, cậu bé bay nhanh vào bếp giống như hỏa tiễn.

Thang Viên và Vãn Xuân giống như cũng ý thức được gì đó, trên lưng mang cặp, chân ngắn chạy nhanh.

Chỉ có Màn Thầu và Lâm Thiệu Hoa đi ở phía sau cùng, Màn Thầu vụng trộm nuốt nước miếng, sau đó lại vụng trộm liếc qua cha mình... Trùng hợp ánh mắt của cha cũng nhìn đến chỗ cậu.

Hai cha con tâm ý tương thông, thế là nhanh chân bước về phía nhà bếp.

"Mẹ, đây là gì ạ?" Đoàn Tử nhìn thấy cái bánh nhỏ, lùn, béo, chắc nịch nằm trên mâm.

Thang Viên nhìn đưa tay lấy một cái nhét vào miệng, cũng không quên lấy một cái cho chị họ mình.

Bánh su kem được đưa vào miệng, trong nháy mắt mùi thơm lan tràn trong miệng, vị ngọt tỏa ra, toàn bộ khoang miệng đều bị vị ngọt và mùi thơm làm cho đầy tràn.

"Đây là bánh su kem, là loại bánh ngọt bao bơ lại bên trong." Triệu Uyển Thanh giải thích với con trai thứ hai.

Đoàn Tử nhìn Thang Viên và Vãn Xuân ăn xong, lúc này cậu bé mới nhớ đến nên cũng cầm một cái bánh lên bắt đầu ăn.

Màn Thầu và Lâm Thiệu Hoa bước đến sau cùng cũng cầm lên, mỗi người một cái, bắt đầu ăn thử. Bánh vừa vào miệng, cả hai đều bị vị mới lạ của món bánh này làm cho bất ngờ.

Một ngày này, người nhà đều biết đến có một loại bánh tên là bánh su kem và bị nó chinh phục.

Mẹ Lâm khẳng định: "Nếu món bánh này có thể đặt trong Trần Ký thì tốt biết mấy, chắc chắn có thể bùng nổ."

Triệu Uyển Thanh ngồi một bên, trong lòng cũng đang suy nghĩ đến vấn đề làm thế nào để sản xuất hàng loạt loại bánh này.

Muốn làm bánh Tây cần phải mượn rất nhiều máy móc, có thể lấy ví dụ bơ bên trong bánh kem su này, đó là lòng trắng trứng, đường và nước cốt chanh, sau đó lại dùng máy đánh trứng đánh lên.

Đương nhiên lúc này vẫn chưa có máy đánh trứng, Triệu Uyển Thanh làm bơ cũng phải dựa vào cách thủ công, tốn không ít thời gian và công sức.

Sau này nếu bánh su kem thật sự được tung ra thì vấn đề máy đánh trứng phải được giải quyết.

Ngày hôm sau, Triệu Uyển Thanh mang theo bánh su kem còn dư đến trường, chia cho ba bạn học của mình.

Chương Tư Mẫn và Phạm Hòa Bình nhận được bánh thì đã ăn ngay một cái tại chỗ, sau đó cũng bị chinh phục.

Lưu Lan không ăn, cô ấy cẩn thận cất vào túi xách, Triệu Uyển Thanh nhìn thấy động tác nhỏ này của cô cũng không nói gì, cô ấy đoán Lưu Lan muốn mang về ăn chung với mẹ mình.

Phạm Hòa Bình lập tức hỏi: "Uyển Thanh, cậu mua bánh ngọt này ở đâu vậy? Tôi đã ở thủ đô nhiều năm nay nhưng chưa từng ăn thử món bánh ngọt ngon như vậy..."

Triệu Uyển Thanh nhìn ánh mắt như phát ra ánh sáng của cô ấy, nói: "À, tôi mua ở Trần Ký."

DTV

Phạm Hòa Bình ghi nhớ tên cửa hàng, trong lòng thầm nhủ nhất định phải tìm mua mấy cân về cho người nhà mình ăn thử, bản thân cô ấy cũng muốn ăn cho thỏa mãn.

Ngày này vừa tan học, Phạm Hòa Bình đã vui vẻ trở về nhà mình.

Về đến nhà, chuyện đầu tiên chính là tìm dì giúp việc, nhờ bà ấy mua bánh su kem giúp mình, dặn dò xong, Phạm Hòa Bình mới lấy ra ba chiếc bánh su kem còn lại chia cho cha mẹ mỗi người một cái như đang hiến vật quý.

"Thứ gì thế? Bảo bối như thế mới cho cha mẹ một cái?" Mẹ Phạm vui vẻ châm chọc con gái mình.

Phạm Hòa Bình: "Đây là bánh Uyển Thanh cho con! Cha mẹ nếm thử đi, rất ngon!"

Phạm Vệ Cương buông tờ báo xuống, liếc mắt nhìn bánh ngọt con gái cho, sau đó ông ta cũng cầm lên ăn thử.

"Ha ha ha!"

Phạm Hòa Bình nhìn thấy dáng vẻ cha mẹ mình bất ngờ vì bơ tràn ra thì vui vẻ đập tay.

Mẹ Phạm trừng mắt nhìn con gái, l.i.ế.m môi mình nói: "Cũng rất ngon!"

Phạm Vệ Cương đảo mắt nhìn qua khiến Phạm Hòa Bình ngừng cười ngay lập tức.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 492


Phạm Hòa Bình rón rén cầm bánh su kem lên: "Cha mẹ nhìn này, phải ăn thế này..."

Cô ấy há to miệng, ngón tay trắng nõn cầm bánh su kem nhét vào, sau đó phồng má lên nói không được rõ ràng lắm: "Phải ăn hết một chiếc như vậy."

Nhà họ Phạm bên này đầy tiếng nói cười nhưng cửa sổ lầu hai nhà đối diện đã đóng lại, vang lên một tiếng ầm.

Phạm Hòa Bình nhìn lại theo tiếng vang đó, đợi đến khi nhìn thấy rõ cửa sổ nhà đối diện thì càng không hiểu được.

"Hừ! Chắc chắn là ghen tị vì con được ăn bánh su kem." Phạm Hòa Bình nói rất chắc chắn.

"Lần sau con phải ăn ở trước nhà cô ta."...

Tưởng Huệ đóng mạnh cửa sổ lại nhưng cơn tức giận trong lòng vẫn còn đó.

Không biết là vì nhìn thấy dáng vẻ vui vẻ của đối thủ một mất một còn của mình hay vì vừa mới nghe chị họ nói chuyện kia khiến trong lòng cô ta càng thêm khó chịu.

Tưởng Tuyết ngồi đối diện cô ta, nhìn gương mặt hiện rõ vui buồn hay tức giận của em họ, trong lòng tự nhủ em họ của cô ta đúng là khó có thể trở thành người tài.

May mắn trưởng nữ của nhà họ Tưởng đời này là cô ta, nếu đổi lại là người em họ Tưởng Huệ này, làm sao có thể kéo nhà họ Tưởng lên.

"Tưởng Huệ, em đã nhớ rõ chuyện vừa rồi chị đã nói với em chưa?"

Tưởng Tuyết giương mắt nhìn chị họ, miệng xẹp xuống, nói: "Chị, em cảm thấy như vậy không tốt... Nhà anh Đường Tiến cũng không kém, làm sao chị lừa gạt người ta..."

"Tưởng Huệ, đây không phải lừa gạt." Tưởng Tuyết lạnh lùng cắt ngang lời Tưởng Huệ.

"Em nói em cũng là người nhà họ Tưởng, làm sao mà nhà họ Tưởng chúng ta lại có thể nuôi dạy ra một người đơn giản, không có đầu óc như em? Tất cả đều phải lấy lợi ích của gia tộc làm đầu. Nhà họ Đường không tệ, Đường Tiến cũng không tệ, ban đầu anh ta cũng có thể trở thành người làm chủ của nhà họ Đường sau này nhưng ai bảo anh ta lựa chọn học y?

"Tiền đồ của anh ta có huy hoàng cũng sẽ không huy hoàng nhiều, người đã chủ động từ bỏ quyền lợi thì cuối cùng cũng sẽ không có quyền lợi."

Lời Tưởng Tuyết nói giống như gió đông tạt vào mặt Tưởng Huệ, trong lòng cô ta cũng bị cắt thành từng vết.

Giọng nói của Tưởng Tuyết tỏ ra khinh miệt, như người ngồi trên cao khiến Tưởng Huệ lần đầu tiên cảm thấy chán ghét người chị họ này...

Dường như Tưởng Tuyết cũng ý thức được lời mình vừa nói hơi nặng, dù sao cô ta vẫn còn muốn nhờ em giúp mình đánh yểm trợ nên nhanh chóng cười nói: "Cho nên nếu nói đến quan hệ thông gia, Đường Tiến chỉ có thể làm ứng viên dự bị."

Bây giờ cô ta đã tìm thấy một ứng cử viên tốt hơn, cô ta đã điều tra hoàn cảnh gia đình của người kia.

Điều kiện gia đình phổ thông, tổ tiền mười tám đời bần nông, đã kết hôn và đã có con.

Chẳng qua anh hùng không hỏi xuất xứ.

Từ trước đến nay Tưởng Tuyết luôn tin tưởng vào mắt nhìn của mình, Lâm Thiệu Hoa chắc chắn là một người đàn ông đáng đầu tư vào, chắc chắn sẽ hào quang rực rỡ trong tương lai.

Nhất là... Sau khi cô ta tự mình đến nhìn người đàn ông này, bề ngoài Lâm Thiệu Hoa tuấn tú, khí chất nổi bật càng làm cô ta say mê.

Chọn hệ chính trị, có thể thấy người người đàn ông kia có dã tâm.

Có dã tâm mới tốt, Lâm Thiệu Hoa có năng lực, có dã tâm, cô ta mới có thể trải đường cho anh.

Tưởng Huệ nhìn thấy vẻ mặt nhất định phải làm được của chị họ mình, cô ta đành phải nhận lời giúp.

"Hai chị em đang nói chuyện gì? Xuống dưới dùng cơm thôi!"

Cửa phòng mở ra, Tưởng Học Tú bước đến.

DTV

Tưởng Tuyết vội vàng đứng lên khỏi ghế, bước lên mấy bước ôm cánh tay Tưởng Học Tú, thân thiết nói: "Cô, cháu và em họ đang nói chuyện bí mật của con gái."

Tưởng Học Tú cau mày: "Ồ, bí mật gì? Cô cũng không thể nghe sao?"

Cô ta ngẫm nghĩ rồi cười nói: "Liên quan đến thằng nhóc nhà họ Đường kia sao? Tiểu Tuyết, cháu và người ta xem mắt thế nào rồi?"

Nụ cười trên mặt Tưởng Tuyết cứng đờ nhưng cô ta đã che giấu ngay lập tức, cười yếu ớt, nói: "Cô, cô đừng hỏi chuyện của cháu..."

Tưởng Huệ đứng bên cạnh nhìn chị họ trở mặt, giống như đang nịnh nọt cô của họ, dường như hoàn toàn không phải người vừa rồi mới nói câu "Đường Tiến chỉ là ứng viên dự bị" vậy.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 493


Ngày này, ngành y có môn học tập trung, cuối cùng Chương Tư Mẫn và Phạm Hòa Bình cũng được ngồi cùng chỗ với Triệu Uyển Thanh.

Vẫn như trước kia, Phạm Hòa Bình là người chiếm chỗ, mấy người họ vừa ngồi xuống thì bên này lại có một nam sinh bước đến.

Chính là Đường Tiến của chuyên ngành y học dự phòng.

Phạm Hòa Bình: "Hừ."

Đường Tiến hỏi người ngồi gần nhất là Lưu Lan: "Bạn học, chỗ ngồi này có ai ngồi không?"

Lưu Lan lắc đầu nhưng liếc mắt nhìn đến Phạm Hòa Bình.

Đường Tiến cầm sách của mình ngồi xuống, sau đó cũng chỉ tập trung đọc sách của mình, giống như hoàn toàn không nhìn thấy thái độ của Phạm Hòa Bình.

DTV

Triệu Uyển Thanh nhẹ nhàng đụng cùi chỏ vào công chúa nhỏ Phạm Hòa Bình: "Làm sao vậy?"

Vừa rồi công chúa đã hừ một tiếng khiến tiếng ra đa hóng chuyện bên trong cô vang lên ầm ĩ.

Chắc chắn trong này có chuyện.

Lúc này Phạm Hòa Bình lại hơi nhăn nhó, cô ấy mím môi nói rất qua loa: "Không có gì..."

Triệu Uyển Thanh không tiếp tục hỏi nữa.

Thế nhưng Phạm Hòa Bình lại không thể nhịn được, phát hiện thấy thế mà Triệu Uyển Thanh lại không hỏi nữa khiến cô ấy tự cảm thấy nóng lòng.

"Thật ra thì anh ta đã xem mắt chị gái của người mà tôi chán ghét kia... Chính là cô gái lần trước tự mình đụng vào xe tôi đó, cậu còn nhớ không?" Tiểu công chúa không nhịn được, thế là tuôn ra sạch sẽ.

Triệu Uyển Thanh ngẫm nghĩ: "Ồ."

Phạm Hòa Bình thấy dường như cô không hứng thú lắm thì vội vàng nói: "Cô gái kia tên Tưởng Huệ, chính là Tưởng... Cậu hiểu mà..."

Đôi mắt to của cô ấy nhìn Triệu Uyển Thanh.

Triệu Uyển Thanh lặng yên ngẫm nghĩ.

À, là một nhà quyền quý.

Phạm Hòa Bình: "Đường Tiến xem mắt với chị họ của Tưởng Huệ, cũng chính là nhà họ Tưởng và nhà họ Đường muốn quan hệ thông gia."

Triệu Uyển Thanh gật đầu, trong lòng tựa gương sáng.

Kết hôn giữa đại tộc và đại tộc là hôn nhân gì? Ở đây thứ người ta muốn kết chính là nguồn tài nguyên, đảm bảo ba đời sau này phát triển tốt đẹp.

Chẳng qua chuyện giữa quyền quý thế này thì có liên quan gì đến dân chúng bình thường như cô?

Trái lại là Phạm Hòa Bình...

Triệu Uyển Thanh nghiêng đầu nhìn bạn học của mình, trong lòng không khỏi cảm thán không hổ là con cháu trong gia đình thề này.

Không quan tâm bình thường họ làm gì nhưng ở những sự kiện quan trọng họ lại cực kỳ nhạy cảm về chính trị và hiểu về chính trị hơn những người bình thường. ...

Giáo sư Chu ngồi trong văn phòng, trên tay cầm một phần văn kiện, lông mày chậm rãi cau lại.

Phần văn kiện này mới được ban bố xuống vào mấy ngày trước, bộ giáo dục muốn tổ chức cuộc thi kỹ năng y học dành cho sinh viên vào tháng mười một năm nay.

Lần tổ chức đầu tiên này sẽ do Bắc Đại của họ đảm nhận.

Cuộc thi này sẽ dành cho tất cả các trường chuyên y toàn quốc, mỗi một trường sẽ phái ra một đội tham gia thi đấu, cuối cùng sẽ đánh giá và chọn ra giải nhất và giải đặc biệt.

Điều khiến người ta động lòng nhất chính là chỉ cần là sinh viên nhận được phần thưởng trong cuộc thi này sẽ nhận được đãi ngộ ưu tiên ra nước ngoài.

Ra nước ngoài...

Giáo sư Chu không thể không nói ông ấy cũng động lòng, chính xác mà nói ông ấy động lòng thay cho Triệu Uyển Thanh.

Dù ông ấy chưa từng được ra nước ngoài bồi dưỡng nhưng đã từng tham gia lớp tu nghiệp khoa chỉnh hình của giáo sư Spear cùng với các đồng nghiệp ở Thượng Hải.

Giáo sư Spear là người lập ra khoa ngoại chỉnh hình của nước Mỹ, ông ấy đại biểu cho tuyến đầu khoa ngoại chỉnh hình trên toàn thời gian.

Năm đó Giáo sư Spear bước vào Trung Quốc và mở ra lớp tu nghiệp khoa ngoại chỉnh hình, rải xuống một loạt hạt giống cho sự nghiệp khoa ngoại chỉnh hình của Trung Quốc vào năm đó.

Cũng từ đó khoa ngoại chỉnh hình của Trung Quốc mới chậm rãi phát triển.

Bởi vì Chu Phương Bân đã từng tham gia lớp tu nghiệp này nên mới cảm nhận được trình độ của khoa ngoại chỉnh hình trong và ngoài nước có sự chênh lệch thế nào.

Đời này của ông ấy không thể nào lại được ra nước ngoài học tập nữa.

Nhưng học trò của ông ấy thì vẫn còn cơ hội.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 494


Trong đầu ông ấy vừa nghĩ đến, giáo sư Chu lập tức đi thẳng đến văn phòng của viện trưởng.

"Thêm một học sinh khoa ngoại chỉnh hình sao?" Viện trưởng Hoa Quốc Lương đẩy kính mắt lên nhìn giáo sư Chu.

Giải đấu kỹ năng kỹ thuật y học là giải đấu lớn về kỹ thuật lâm sàng.

Từ tên gọi có thể nhìn ra người của chuyên khoa ngoại chỉnh hình hoàn toàn không liên quan.

Các học sinh đăng ký dự thi đều là sinh viên chuyên y học lâm sàng, nhiều nhất cũng là sinh viên của dược học hoặc sinh viên của y học dự phòng.

DTV

Dẫn một sinh viên khoa ngoại chỉnh hình đến có thể làm gì?

Giáo sư Chu bất đắc dĩ nói: "Viện trưởng, tôi thừa nhận bản thân mình có lòng riêng, học sinh Triệu Uyển Thanh thật sự rất ưu tú, tôi không hy vọng em ấy mất đi cơ hội quý giá này."

"Tôi cũng biết Triệu Uyển Thanh, em ấy là học sinh ưu tú trong lứa 77." Viện trưởng Hoa Quốc Lương cũng khẽ gật đầu.

Giáo sư Chu tiếp tục dẫn dắt: "Đúng vậy. Em ấy đâu chỉ ưu tú mà điểm bình quân năm đầu của em ấy còn đứng đầu toàn ngành y, năm nay biểu hiện của em ấy ở lớp thực hành càng vô cùng tốt, là một học sinh có thiên phú và năng lực rất mạnh.

Giáo sư chu khẩn thiết nhìn viện trưởng im lặng đang ngồi đối diện mình, ngón tay gõ xuống bàn từng nhịp.

Thời gian trôi qua từng giây rất chậm chạp, ngay khi giáo sư Chu cho rằng viện trưởng muốn đuổi ông ấy đi thì đột nhiên viện trưởng đã lên tiếng.

"Ừm, vậy để y học lâm sàng bên kia thêm tên em ấy vào, từ tháng này bắt đầu tham gia huấn luyện."

Giáo sư Chu choáng váng vì tin vui này, trên mặt cười tươi làm hiện rõ các nếp nhăn, ông ấy vội vàng đảm bảo với viện trưởng: "Viện trưởng, ông yên tâm đi, khoa ngoại chỉnh hình của chúng tôi tuyệt đối không để ông thất vọng."

Ông ấy vội vàng mang tin vui này ra khỏi văn phòng viện trưởng bằng tốc độ nhẹ nhàng nhất.

Lúc Triệu Uyển Thanh biết được tin tức này cũng ngẩn ngơ.

Đương nhiên cô biết đến giải đấu kỹ năng kỹ thuật y học nhưng kiếp trước cô cũng chưa từng tìm hiểu những thứ liên quan đến nó.

Bây giờ cô phải tham gia giải đấu này với người của y học lâm sàng?

Giáo sư Chu trịnh trong dặn dò: "Tôi phải vất vả lắm mới tranh thủ được cơ hội này giúp em, tốt nhất em phải chuẩn bị cho chu đáo, không được để chuyên ngành của chúng ta mất mặt, hiểu chưa?"

Triệu Uyển Thanh nghiêm túc gật đầu: "Vâng! Em đã hiểu."

Mặc dù nói một người của khoa ngoại chỉnh hình như cô trà trộn chung với đám người của y học lâm sàng cũng rất kỳ lạ nhưng... Cô đã nhìn thấy vẻ mặt vui mừng của vị tiền bối này, trong lòng cũng hạ quyết tâm.

Trước đó trường học đã quyết định tập hợp thành viên lập đội, y học lâm sàng bên này chọn ra ba học sinh, ngoại trừ Chương Tư Mẫn là sinh viên đứng đầu y học lâm sàng thì, còn có người đứng nhì là Phùng Kính Nghiệp và người đứng hạng tư là Phạm Hòa Bình. Ngoại trừ người của y học lâm sàng bên này, trong nhóm còn có người đứng đầu chuyên ngành y học dự phòng là Đường Tiến.

"Người đứng thứ ba trong chuyên ngành của các cậu đâu?" Triệu Uyển Thanh cảm thấy khó hiểu.

Phạm Hòa Bình thở phì phò, trợn trắng mắt nói: "Anh ta xuống giường đi tiểu đêm bị ngã trật chân rồi, sau đó mới đẩy kẻ xui xẻo là tôi lên chống đỡ."

"Uyển Thanh, cậu nói xem tôi thế này là không may mắn đến mức nào! Tôi cũng không muốn chung đội tham gia thi đấu với Đường Tiến chút nào. Hừ!"

Công chúa nhỏ quệt miệng, đột nhiên ôm chặt lấy cánh tay của Triệu Uyển Thanh, lẩm bẩm: "Chẳng qua... Bây giờ có cậu đi với tôi, tôi cảm thấy mình có thể rồi..."

Triệu Uyển Thanh không hề nể tình đẩy cô ấy ra: "Cậu không may? Người đứng thứ ba trong chuyên ngành của các cậu mới thật sự xui xẻo..."

Phạm Hòa Bình hầm hừ: "Hừ! Anh ta bị trật chân... Tôi..."

Tầm mắt của cô ấy chợt quét xuống hai chân mình, sau đó giống như tỏa ra tia sáng.

A! Chẳng phải cô ấy cũng có một đôi chân sao?

"Vậy... Có phải tôi cũng có thể trật chân không?"

Dứt lời cô ấy đã nhìn quanh bốn phía, tìm kiếm một chỗ cao để thử một lần.

Triệu Uyển Thanh: "..."

Một tay cô kéo Phạm Hòa Bình: "Cậu đừng nghĩ! Ngoan ngoãn tham gia cuộc thi cho tôi!"
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 495


Kì nghỉ phép dài hạn tận mười một ngày, Triệu Uyển Thanh với Lâm Thiệu Hoa đều được nghỉ ở nhà, hai người rảnh rỗi không có việc gì làm thế là qua siêu thị giúp mẹ Lâm một tay.

Ba đứa nhỏ cũng được nghỉ, đòi theo cha mẹ cùng đi tới siêu thị cho bằng được.

Triệu Đại Đệ bày xong nguyên liệu nấu ăn được lấy ra từ trong kho lên trên kệ rồi niêm yết giá, làm xong hết việc thì quay lại nhà kho phía sau rồi khóa chặt cửa nhà kho lại.

"Màn Thầu, Vãn Xuân, hai đứa bọn con dẫn các em trai em gái đi chơi, đừng nghịch ở gần nhà kho bên kia." Trước khi đi, cậu còn lo lắng đám trẻ con sẽ quậy phá quanh kho hàng nên dặn dò trước một câu.

Màn Thầu với Vãn Xuân mang theo ba đứa nhóc đứng ngay ngắn, vẻ mặt đã biết mà ngoan ngoãn gật đầu.

"Ngoan lắm! Đợi cậu dọn dẹp xong quầy hàng lúc về nhà sẽ ghé mua kẹo hồ lô cho các con nhá!" Triệu Đại Đệ xoa cái đầu nhỏ của Màn Thầu, xoa xong thì vội vàng rời khỏi nhà kho.

Đoàn Tử vừa thấy cậu vừa đi, hai mắt tinh ranh lập tức xoay liên tục, lôi kéo Thang Viên với Triệu Cương Dũng chạy đến bức tường đằng sau kho hàng chơi,"Anh hai mau lên, bức tường này chơi vui lắm nè!"

Khuôn mặt nhỏ của Vãn Xuân tràn đầy sợ hãi nhìn về phía Màn Thầu,"Anh Màn Thầu, cha của em nói không thể chơi gần kho hàng đâu ..."

Vãn Xuân trước giờ luôn là đứa nhỏ cực kì nghe lời, ba mẹ dặn dò gì bé đều làm theo.

Sau khi Màn Thầu lên cấp hai, đã không còn chơi mấy trò ấu trĩ này cùng mấy đứa nhóc, nhưng nghĩ tới con khỉ nhỏ đang nhảy nhót kia là em trai mình, trong lòng cũng không được yên tâm cho lắm.

"Nếu chúng ta không để mắt đến các em, lỡ như bọn nhỏ gặp rắc rối gì thì làm sao?"

Vì thế, Màn Thầu đành bất đắt dĩ mang theo Vãn Xuân đi tới bức tường đằng sau kho hàng.

Bức tường sau kho hàng bên này có không ít đồ dụng cụ, Đoàn Tử với Thanh Viên mỗi đứa ôm một cây sào to, Triệu Cương Dũng tuy vẫn còn ít tuổi nhưng trên tay cũng nắm một thanh củi quơ qua quơ lại.

Đoàn Tử: "Bọn mình chơi trò cảnh sát bắt trộm đi!"

"Em muốn làm cảnh sát!"

"Em mới là cảnh sát!"...

Mấy đứa con nít bởi vì tranh nhau giành làm cảnh sát mà không ai chịu nhường ai, cuối cùng đành quyết định đưa chức cảnh sát này cho Màn Thầu- người lớn tuổi nhất trong đám.

Vì thế, bốn tên trộm nhỏ với một vị cảnh sát liền nổi lên một cuộc rượt đuổi, anh bắt tôi chạy đằng sau bức từng ...

Trên khu phố Đông Trực này thường xuyên xảy ra một số chuyện trộm cướp.

Mấy ngày trước bởi vì ở trên đường lớn vừa khai trương một cửa hàng siêu thị bán nguyên liệu nấu ăn, bây giờ trên phố ngày càng nhiều người đến, vì thế nên hiện tượng trộm cắp cũng trở nên nhiều hơn.

Hôm nay, anh ta vừa mới móc túi một cô gái trẻ trong đám người đông nghịt, còn chưa kịp chạy trốn về nhà để đếm xem trong túi có bao nhiêu tiền đã bị người ta bế đi ...

"Tiểu Tứ đúng không? Ông chủ của chúng tôi có việc cần nhờ anh làm, có muốn làm hay không, làm xong việc sẽ có tiền công hậu hĩnh!"

DTV

Một người đàn ông trẻ tuổi nhìn Tiểu Tứ, móc từ trong quần ra một tờ tiền mệnh giá lớn.

Tiểu Tứ nơm nớp lo sợ,"Gì... Làm việc gì?"

Những việc gì phải bán mạng thì anh ta sẽ không làm ... Tuy anh ta là trộm, nhưng cũng là một tên trộm có giới hạn của bản thân.

Người đàn ông cúi đầu nói nhỏ bên tai anh ta, Tiểu Tứ do dự một lúc cuối cùng vẫn là gật đầu đồng ý.

Người đàn ông trẻ tuổi to cao này đưa cho Tiểu Tứ năm đồng tiền công ứng trước,"Nếu chuyện này thành công, chúng tôi sẽ đưa cho cậu thêm năm mươi đồng!"...

Tiểu Tứ nhận làm việc này, thì vẫn luôn ở khu vực loanh quanh siêu thị thực phẩm để nghiên cứu trước địa hình.

Người vệ sĩ kia kêu anh ta thăm dò cách thâm nhập vào trong cửa hàng, anh ta tính toán nhìn một lượt hết các lối đi vào trong siêu thị trước, như vậy có thể biết được rõ cách trốn ra với đường lẻn vào trong.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 496


Đầu tiên Tiểu Tứ trèo lên một cây đại thụ nhìn tình hình trước, vừa leo lên thì đúng lúc thấy được cảnh bọn trẻ đang chơi trong sân sau của siêu thị.

Hôm nay siêu thị không có nhập hàng từ bên ngoài vào, chỉ có buổi sáng có một người đàn ông mở cửa kho hàng, lấy đồ vật ra rồi lại đóng cửa lại ngay.

Tiểu Tứ tiếp tục ngước mắt lên dòm, siêu thị làm ăn buôn bán tốt như vậy, chắc chắc trễ nhất là buổi tối sẽ có xe vận chuyển hàng hóa đi vào đưa hàng.

Được một lúc sau, anh liền thấy đám con nít bắt đầu đi về hướng anh đang nhìn trộm ...

DTV

Bọn nhỏ đứa nào cũng cầm một cái đòn gánh hoặc là gậy trên tay, cách một bức tường cao, Tiểu Tứ chỉ nghe được âm thanh la làng đứt quảng của tụi nhỏ ...

"¥%*... * cảnh sát! %... %¥ ăn trộm! Bắt ăn trộm!"

Tiểu Tứ vừa dựng lỗ tai lên nghe thử đã nghe được mấy từ đó, khiến cho một tên ăn trộm quanh năm suốt tháng như anh ta sợ tới mức giật thót không thôi.

Anh ta có chút lo lắng trốn sau đùm lá, trong lòng hơi sợ hãi.

Chuyện gì vậy? Bọn nhóc đó đã phát hiện ra anh ta rồi sao?

Anh ta trốn đi rất kĩ rồi mà???

"Bắt lấy anh ấy!" Một âm thanh của con nít vang lên.

Trên tay thằng bé còn múa may làm động tác xoay đòn gánh, uy vũ hùng dũng cực kì, Tiểu Tứ đang trốn ở trên cây xem đến thế thì sinh ra sợ hãi.

"RA ngoài ngay! Tôi đã phát hiện ra anh rồi!" Lại có một giọng nói của một đứa con nít vang lên.

Lúc này, trong nhà lại vang lên tiếng bước chân, càng ngày càng tiến tới gần tới chỗ anh ta ...

Trực giác làm trộm nhiều năm của Tiểu Tứ lập tức mách bảo anh ra nhanh đưa ra quyết định, chân vừa nhảy khỏi cây cổ thụ, ngay khi đáp đất, trong lòng anh ta vốn còn cảm thấy có chút may mắn, cẩn thận từng li từng tí đi tới cửa sau ở siêu thị .

Không chừng chỉ là mấy đứa con nít đang chơi đùa thôi! Chứ thật ra bọn nhỏ chưa từng phát hiện ra anh ta?

Anh ta vừa bước chân tới cửa chính, nhẹ nhàng đẩy cửa hé ra một khoảng nhỏ, nghiêng đầu nhìn lại vào bên trong ...

"Quỵch!" Một tiếng đập lớn vang lên.

Màn Thầu giơ đòn gánh giành được từ trong tay của Thanh Viên, một tay nâng lên đập vào tảng đá bên cạnh cửa lớn, một phát đập chia tảng đá ra làm năm làm bảy.

Đằng sau cục đá có Đoàn Tử đang trốn thì há hốc miệng, hoàn toàn bị lộ ra ngoài.

Tiểu Tứ đang đứng ở cửa: "!!!"

Chạy nhanh!

Trời đất ơi! Đây là cái siêu thị quỷ ma gì vậy! Đứa trẻ lúc nãy chắc cũng là một con quỷ đúng không?!

Vừa rồi thằng bé chỉ dùng một bàn tay nhỏ giơ lên đã đập tảng đá ra làm mấy khối rồi!

CÁi phát đập vừa rồi nếu đánh lên trên người anh ta ... Tiểu Tứ nhịn không được sởn cả gai ốc.

Anh ta không làm việc này nữa! Nhiều tiền hơn nữa cũng không quan trọng bằng cái mạng chó này của anh ta!!!

Tiểu Tứ vừa bò vừa chạy ra khỏi hẻm nhỏ, chạy một mạch đến chỗ người vệ sĩ trẻ tuổi kia, lúc này anh ta mới phát hiện đ*ng q**n mình đã bị ướt một mảng ...

Chờ đến khi lết được đến chỗ của người đàn ông kia, Tiểu Tứ móc tiền ra khỏi túi nhét vào tay anh ta,"không làm nữa, tôi không làm nữa! Tôi không làm được việc này!"

Không chờ đợi người đàn ông hỏi rõ chuyện gì, Tiểu Tứ đã chạy không thấy bóng dáng.

Người đàn kia có khuôn mặt đen xì,"Khốn nạn!"...

Ở trong sân sau.

Đoàn Tử thấy chỗ trốn của bản thân cũng đã bị anh hai mình phát hiện, đành phải ngoan ngoãn đưa tay ra chịu trói.

Sau lưng Màn Thầu còn cầm đòn gánh, đi qua đi lại rồi từ trên cao nhìn xuống bốn đứa nhỏ đang ngồi xổm ở chân tường,"Còn chơi không?"

Bốn đứa nhóc nhanh chóng lắc đầu giống như trống bỏi, cả đám đồng thanh đáp: "không chơi, không chơi nữa ..."

Chơi trò này ba ván thì bị bắt tận sáu lần rồi!

Bọn họ đúng ra không nên chọn anh cả làm cảnh sát! Hối hận ghê!

"Vậy về nhà học bài đi." Màn Thầu vỗ bàn tay nhỏ của mình, thu đòn gánh lại, hai tay chấp sau lưng mà nghênh ngang rời đi."

Ở đằng sau, bốn con chim con ngoan ngoãn xếp thẳng hàng đi đằng sau anh cả .
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 497


Người đàn ông sau khi bị Tiểu Tứ trả lại tiền, đành phải cầm số tiền đó trở về tìm ông chủ Hứa Khánh Tài của mình.

Hứa Khánh Tài là con trai trưởng của một phó xưởng sắt thép ở Bắc Kinh, cô lớn của anh ta gả cho một vị quan lớn ở Bắc Kinh, vừa có tiền lại có quyền.

Sau này cũng nuôi dưỡng Hứa Khánh Tài thành một người có tính cách kiêu ngạo ngang bướng, từ nhỏ liền chẳng để ai vào mắt.

Đầu năm gia đình cô lớn của Hứa Khánh Tài nắm được tin tức, kêu mọi người trong nhà có thể chuẩn bị ít tiền ra ngoài làm ăn buôn bán, nói là rất nhanh sau đó quốc gia sẽ ban hành chính sách mở cửa.

Cha của Hứa Khánh Tài- Hứa Diệu Tổ vừa nghe được chuyện này, trong lòng dù ít hay nhiều cũng có d.a.o động, nhưng cũng không dám hành động bồng bột.

Hứa Diệu Tổ dựa vào chị mình có mối quan hệ với các xưởng trưởng, mấy cái chức vị này thì ông ta cũng không có thèm khát gì, chỉ muốn ra ngoài làm ăn buôn bán, vậy cái chức phó trưởng xưởng này biết vứt đi đâu?

Hứa Diệu Tổ không muốn bỏ không cái chức phó trưởng này, thế là đem nhiệm vụ này giao cho con trai Hứa Khánh Tài của ông ta.

Hứa Khánh Tài ham ăn lười làm, anh ta không muốn tốn sức lực đi nghiên cứu xem phát triển việc buôn bán như thế nào, nhưng lại muốn kiếm thật nhiều tiền.

Lúc này trùng hợp nghe người ta nói có một cửa hàng vừa mới khai trương... , lập tức anh ta liền len lói một chủ ý.

Còn không phải là khai trương cửa hàng sao?

Người khác có thể làm thì anh ta cũng có thể!

Anh ta đem chuyện này phân phó cho tay sai của mình đi làm, kết quả từ miệng tay sai liền nghe được tin xấu.

DTV

"Vô dụng! Ít việc vặt cỏn con cũng làm không xong!" Hứa Khánh Tài vừa phát tiết vừa chỉ vào người đàn ông to lớn.

Anh ta tức giận đi tới đi lui trong phòng, đột nhiên trong đầu có một ý nghĩa nảy lên," Như vậy! Chúng ta đã không làm thì thôi, mà đã làm là phải làm đến cuối cùng, anh tìm người tới siêu thị của cô ta... Chỉ cần siêu thị của cô ta bị phá hủy, còn sợ siêu thị của chúng ta không làm ăn được hay sao?

Người đàn ông to lớn được phân phó thì lập tức liền bắt đầu hành động...

Buổi sáng hôm nay, Triệu Uyển Thanh bận việc trong siêu thị, đột nhiên trong tiệm liền xuất hiện mấy người đàn ông nhìn khuôn mặt không có ý tốt gì.

Tên cầm đầu vùng tay lên," Đập cho tao! Phá nát cái siêu thị rác rưởi này cho tao".

Nói xong, phía sau có mấy người đàn ông to khoẻ liền giơ gậy đập phá, mắt thấy bọn chúng sắp đập lên các quầy hàng.

Lúc này Lâm Thiệu Hoa cùng những người khác đi lên ngăn lại, Triệu Uyển Thanh túm chặt vạt áo của tên cầm đầu " Anh muốn làm gì? Tới gây sự sao?"

Người đàn ông nhanh chóng thoát khỏi tay cô, nâng mặt phất tay nói,"nâng mẹ của tôi lên đây nhanh! mọi người thử xem này! Mẹ của tôi mua đồ của cửa tiệm cô về ăn xong thì bị bệnh! Đồ ăn nhà cô ta có vấn đề!"

Nói xong, mấy người đàn ông nâng một cái cáng đi vào, trên cáng có một bà lão tầm ngoài tám mươi đang nằm, bà cụ ôm bụng, mặt mũi tái nhợt, nhìn qua thì tình trạng rất xấu.

Mấy khách hàng trong tiệm vừa nghe xong lời nói này, sợ tới mức ném đồ ăn trong tay xuống đất nhanh chóng rời xa.

Triệu Uyển Thanh không cần nhìn tình trạng của bà lão kia, cũng có thể chắc chắn được là có người đang muốn hãm hại cô.

Bọn họ có thể nói nhân cách của cô có vấn đề, nhưng nếu nói đồ ăn của cô tiệm cô có vấn đề, Triệu Uyển Thanh có c.h.ế.t cũng không tin có chuyện đó.

Từ khâu sản xuất đến khâu vận chuyển lẫn bảo quản, mỗi một khâu đều có bàn tay vàng là hệ thống giúp đỡ, không bao giờ có khả năng nguyên liệu nấu ăn có vấn đề.

Nhưng cô biết, không có nghĩa là tất cả khách hàng cũng biết điều này.

Xảy ra chuyện mà trong tiệm lại có nhiều người như vậy, Triệu Uyển Thanh cũng đành mở miệng hỏi: "Các anh tới mua đồ ăn khi nào? Mua cái gì? Điểm hội viên là bao nhiêu?"
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 498


"Mấy hôm trước thôi, mua cà tím với dưa chuột, còn có trứng gà ở trong tiệm này của cô, điểm hội viên là 274 điểm! Tôi nói cho tiệm các cô biết, mẹ của tôi là ăn đồ ăn trong tiệm của cô mà sảy ra chuyện, tôi sẽ không bỏ qua chuyện này đây!" Người đàn ông kêu gào lời nói hùng hồn tràn đầy lí lẽ.

Triệu Uyển Thanh nhanh chóng kêu Đổng Hiểu Phương lấy sổ sách ra tra lịch sử mua bán của hôm trước, còn bản thân thì đi đến gần cáng.

Người đàn ông thấy cô đi về phía cáng, nhanh tay nhanh mắt cản cô lại, trừng to mắt hỏi: "Cô đây là đang muốn làm cái gì? Tiệm các cô bán đồ ăn độc hại cho mẹ của của tôi còn chưa đủ?! Còn muốn xem thường bắt nạt một bà lão sao?!"

DTV

Triệu Uyển Thanh theo bản năng muốn né tránh khỏi tay người đàn ông muốn chạm vào cô, Nhưng Lâm Thiệu Hoa ở phía sau còn nhanh hơn cô một bước, trực tiếp bẻ tay người đàn ông,"Anh thử đụng vào cô ấy một chút nào xem!"

"ai da ai da! Đánh người rồi đánh người rồi! Tư bản lòng dạ độc ác đánh người tồi!" Người đàn ông hét toáng lên um sùm, đen người qua đường đều dừng lại xem có chuyện gì.

Đổng Hiểu Phương xem sổ sách, đưa cho Triệu Uyển Thanh xem,"Chị Thanh, mấy hôn trước đúng là bọn họ có tới mua đồ."

Lòng Triệu Uyển Thanh trầm xuống, mắt nhìn về phía toàn trường, bây giờ ngày càng đông người tới hóng hớt ...

Triệu Uyển Thanh biết chuyện này cần phải xử lí ổn thoả ngay, không thì sau này siêu thị của cô coi như là hết đường làm ăn.

Cô đưa mắt ra hiệu cho Lâm Thiệu Hoa, lúc này Lâm Thiệu Hoa nới thả người đàn ông ra.

Cô bước ra ngoài cửa, nâng giọng nói với đám người bên ngoài:" Siêu Thị của chúng tôi ở trong thành phố được mọi người chiếu cố, chuyện ngày hôm nay chưa điều tra rõ ràng, tôi mong mọi người cho chúng tôi một ít thời gian, tin tưởng chúng tôi. Triệu Uyển Thanh tôi tại đây dám hứa rằng: Nếu siêu thị của chúng tôi bán đồ không tươi hoặc có đồ hay nguyên liệu độc hại, buôn gian bán dối, chắc chắc sẽ bồi thường cho tất cả người ở đây gấp 10 lần!"

Lời của cô vừa dứt, hiện trường đều yên tĩnh.

Đám người vốn còn đang muốn buông lời chỉ trở với siêu thị đều có chút do dự ...

Bọn họ đa phần đã từng mua đồ ăn ở trong siêu thị mấy lần, nguyên liệu trong siêu thị có tươi mới hay không rất nhiên trong lòng đều biết.

Bây giờ bà chủ tiệm còn dám ở trước mặt mọi người cho lời hứa hẹn như vậy, có thể thấy được là cô ấy rất tự tin về đồ của tiệm mình.

Chán tướng mọi chuyện bọn họ cũng chưa biết được đến đâu ... Không bằng cứ ở lại xem thử coi sao.

Hướng gió trong đám người nhanh chóng thay đổi, người hơi thông minh một chút đều sẽ nghi ngờ người đàn ông tới cửa này có ý đồ gì.

Triệu Uyển Thanh đều mang mọi chuyện thu hết vào trong mắt, miệng cong lên, lại nói: "Nhưng mà, nếu thật sự có người có ý định vu oan giá hoạ làm hại cho siêu thị của tôi, tôi cũng sẽ không dễ dàng buông tha đâu!"

Nói xong, cô cũng liền trực tiếp đi đến bên cạnh cáng kiểm tra thử tình huống của bà cụ.

Tuy rằng ngành cô học là khoa chỉnh hình ngoại khoa, nhưng nhiều kiến thức y học cơ sở cũng đều biết qua.

Cô duỗi tay ấn thử mấy cái ở bụng của bà cụ, một bên vừa ấn một bên vừa hỏi cảm giác của bà cụ. Sau một hồi lâu kiểm tra, kết quả suy đoán đầu tiên chắc là bị đau dạ dày.

Cô hỏi bà cụ từng ăn những cái gì, bà cụ cũng thật sự rất cẩn thận, nói hôm nay bà chỉ ăn đồ của siêu thị cô, còn lại một câu cũng không thèm nói thêm...

Người đàn ông thấy cô trực tiếp ra tay kiểm tra, vội vàng muốn tiến lên ngăn cản, lại bị nhóm nhân viên giữ chặt.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 499


Đổng Hiểu Phương cô ý lớn tiếng nói: "Anh không phải nói là mẹ của anh ăn đồ ăn xong bị đau bụng sau? Được, bà chủ của chúng tôi chính là sinh viên y trường Bắc Đại! Chắc anh cũng biết Bắc Đại đúng không?"

"Làm chúng ta lão bản cho ngươi lão nương kiểm tra kiểm tra không tốt? Vẫn là nói ngươi là tưởng ngươi lão nương đau chết?"

Lời của cô vừa nói ra người xung quanh lập tức đều hiểu được, mọi người đa phần là ngạc nhiên.

Mọi người nhìn bà chủ tiệm vẫn còn trẻ đang ngồi xổm trên mặt đất, động tác chuẩn đoán đúng là lộ ra mấy phần chuyên nghiệp ...

Ai da, đúng thật là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được mà!

Không nghĩ đến người này đường đường là bà chủ của siêu thị thế mà vẫn là sinh viên đó!

Không chỉ là sinh viên bình thường, còn là sinh viên của trường Bắc Đại!

Hào quang của trường Bắc Đại dù là trong bất cứ hoàn cảnh nào đều có thể dùng được, Triệu Uyển Thanh dùng tới thân phận sinh viên trường Bắc Đại ra ngăn, ánh mắt mọi người nhìn cô liền nhiều thêm mấy phần hâm mộ cùng tin tưởng.

DTV

"Bước đầu chuẩn đoán thì là dạ dày có vấn đề, đưa đi bệnh viên trước đi." Triệu Uyển Thanh đứng lên, chuẩn bị kêu vài người khiêng bà lão đi tới bệnh viện trước.

Là ma là quỷ, mang đến bệnh viện khám qua một chút thì sẽ biết thôi.

Người đàn ông vừa mới nghe muốn mang đi bệnh viện, lập tức cảm thấy có chút không vui, anh ta chỉ vào Triệu Uyển Thanh mắng: "Cô cô cô! Các cô có phải là không nghĩ tới chịu trách nhiệm đúng không? Mẹ của tôi chính là vì ăn đồ của tiệm cô nên mới sảy ra chuyện! Thế mà tiệm các cô làm thế này?!"

Triệu Uyển Thanh mặt không cảm xúc bói: "Người anh em này, tôi muốn hỏi ngược lại anh một chút là anh muốn dùng thái độ gì? Mẹ của anh bây giờ đang đau c.h.ế.t đi sống lại, mặc kệ có phải là trách nhiệm của tiệm tôi hay là không? Mang bà ấy đi bệnh viện trước cũng không quá phận đúng không? Chẳng lẽ anh muốn trơ mắt ra nhìn mẹ anh ở trước mặt anh đau đến c.h.ế.t đi sống lại?"

"Anh yên tâm, nếu đến bệnh viên khám xong, nếu thật sự là do đồ ăn siêu thị của tôi có vấn đề, tôi không chỉ có bồi thường gấp 10 cho anh, ngay cả nhà phí đi bệnh viện chữa trị chúng tôi cùn trả! Nhiều người đang đứng ở đây như vậy, ai cũng đều có thể làm chứng cho anh!"

Cô chỉ vào một vòng người đang hóng chuyện xung quanh, lại một lần nữa hứa hẹn.

Trong đám người không ít người thấy người đàn ông bắt đầu do dự, lại thấy bà cụ sắc mặt tái nhợt đang nằm trên xáng, đều nhịn không được bắt đầu lên tiếng trácTrong đám đông không ít người chứng kiến tên đàn ông bắt đầu do dự, lại thấy mẹ cậu ta nằm trên giường sắc mặt tái nhợt, đều nhịn không được mà buông mấy lời oán trách cậu ta

"Cái cậu này sao lại thế này? Mẹ già đã phải đau đến c.h.ế.t đi sồn lại còn không chịu đưa đi bệnh viện?"

"Mau đưa đi mẹ cậu đi bệnh viện đi! Đúng là đứa con bất hiếu!"

"Bà chủ người ta đã đảm bảo chịu tiền thuốc men, còn hứa sẽ bồi thường cho gấp mười lần, cậu ta còn đi dự gì vậy?"

"Người này không phải là cố tình đến gây chuyện đó chứ?"

"Chẳng lẽ còn không phải sao? Người bình thường xảy ra chuyện này ai mà không đưa người bệnh đi bệnh viện trước? Anh xem cậu ta còn cố ý nâng người đến đây, khẳng định là cố ý!"...

Mỗi người cứ nói thêm một vài câu, tức khắc chủ đề đều đang hướng về tên đàn ông

Chờ cậu ta phản ứng lại, Triệu Uyển Thanh đã nhờ nhân viên trong cửa hàng đưa bà lão đi bệnh viện.
 
Back
Top Dưới