Ngôn Tình Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu

Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 380


Môn thi đầu tiên, văn khoa và khoa học tự nhiên đều phải thi, đó là môn ngữ văn.

Triệu Uyển Thanh tìm được chỗ ngồi của bàn thân thì liền ngồi xuống, đem bút máy kiểm tra lại một lần nữa, sau đó lẳng lặng chờ đợi kỳ thi bắt đầu.

Tiếng chuông vang, đề thi được phát ra.

Lúc này đề thi cũng không thể so được với sau này, chất lượng giấy không tốt, trình độ in ấn cũng khá kém.

Triệu Uyển Thanh nhận được đề thi thì nhắm mắt ba giây, rồi mới mở mắt ra và tập trung làm bài thi.

Đề thi ngữ văn có tổng cộng ba bài, bài một là viết văn, bài hai là giải thích nghĩa của từ, bài ba là đánh dấu chấm câu cho một đoạn văn rồi yêu cầu giải thích đoạn văn đó.

Triệu Uyển Thanh nhìn qua đề một lượt, trong đầu đại khái cũng đã có ý tưởng làm.

Cuốn tiểu thuyết này quả nhiên không lừa dối cô, lần đầu thi đại học - Đề thi quả nhiên là đơn giản!

Bài thi môn ngữ văn của hai khoa về cơ bản đều giống nhau, chỉ có một điểm khác biệt duy nhất là thí sinh thi khối xã hội phải trả lời cả ba câu hỏi trong đề, còn khối tự nhiên chỉ cần trả lời câu hỏi thứ nhất.

Đề thi viết văn khá đơn giản, tên là "Một ngày khó quên".

Một ngày khó quên à...

Kiếp trước giáo dục cao trung đã sớm tạo cho Triệu Uyển Thanh một nền tảng vững chắc trong giải đề thi, vì vậy nhìn thấy đề mục này trong đầu cô đã viết ra vài phương hướng làm đề rồi.

Hướng nhỏ, có thể viết những gì bản thân đã trải qua, rồi bổ sung thêm một yếu tố giật gân nữa. Nhưng Triệu Uyển Thanh cảm thấy cô sẽ bỏ qua hướng này, bởi cô không thích viết những thứ dối trá lừa gạt.

Hướng lớn, có thể viết về một sự kiện quan trọng nào đó của đất nước. Triệu Uyển Thanh đoán, rất nhiều thí sinh sẽ viết về ngày khôi phục kỳ thi đại học đi... Dù sao sự việc này cũng thật sự là rất khó quên.

Nhưng phương hướng này lại bị cô bài trừ.

Nguyên nhân thì không có lý do nào khác, đó chính là sinh viên khối tự nhiên chỉ có đề viết văn, vậy nên nếu muốn xuất sắc thì tuyệt đối không nên chạy theo trào lưu, mà phải có ý tưởng mới.

Môn thi đầu tiên, văn khoa và khoa học tự nhiên đều phải thi, đó là môn ngữ văn.

Triệu Uyển Thanh tìm được chỗ ngồi của bàn thân thì liền ngồi xuống, đem bút máy kiểm tra lại một lần nữa, sau đó lẳng lặng chờ đợi kỳ thi bắt đầu.

Tiếng chuông vang, đề thi được phát ra.

Lúc này đề thi cũng không thể so được với sau này, chất lượng giấy không tốt, trình độ in ấn cũng khá kém.

Triệu Uyển Thanh nhận được đề thi thì nhắm mắt ba giây, rồi mới mở mắt ra và tập trung làm bài thi.

Đề thi ngữ văn có tổng cộng ba bài, bài một là viết văn, bài hai là giải thích nghĩa của từ, bài ba là đánh dấu chấm câu cho một đoạn văn rồi yêu cầu giải thích đoạn văn đó.

Triệu Uyển Thanh nhìn qua đề một lượt, trong đầu đại khái cũng đã có ý tưởng làm.

Cuốn tiểu thuyết này quả nhiên không lừa dối cô, lần đầu thi đại học - Đề thi quả nhiên là đơn giản!

Bài thi môn ngữ văn của hai khoa về cơ bản đều giống nhau, chỉ có một điểm khác biệt duy nhất là thí sinh thi khối xã hội phải trả lời cả ba câu hỏi trong đề, còn khối tự nhiên chỉ cần trả lời câu hỏi thứ nhất.

Đề thi viết văn khá đơn giản, tên là "Một ngày khó quên".

Một ngày khó quên à...

Kiếp trước giáo dục cao trung đã sớm tạo cho Triệu Uyển Thanh một nền tảng vững chắc trong giải đề thi, vì vậy nhìn thấy đề mục này trong đầu cô đã viết ra vài phương hướng làm đề rồi.

Hướng nhỏ, có thể viết những gì bản thân đã trải qua, rồi bổ sung thêm một yếu tố giật gân nữa. Nhưng Triệu Uyển Thanh cảm thấy cô sẽ bỏ qua hướng này, bởi cô không thích viết những thứ dối trá lừa gạt.

Hướng lớn, có thể viết về một sự kiện quan trọng nào đó của đất nước. Triệu Uyển Thanh đoán, rất nhiều thí sinh sẽ viết về ngày khôi phục kỳ thi đại học đi... Dù sao sự việc này cũng thật sự là rất khó quên.

Nhưng phương hướng này lại bị cô bài trừ.

Nguyên nhân thì không có lý do nào khác, đó chính là sinh viên khối tự nhiên chỉ có đề viết văn, vậy nên nếu muốn xuất sắc thì tuyệt đối không nên chạy theo trào lưu, mà phải có ý tưởng mới.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 381


Phải có ý tưởng mới và ý nghĩa mở rộng... Trong đầu Triệu Uyển Thanh lập tức hiện lên một suy nghĩ, cô nhanh chóng bắt lấy ý tưởng này và triển khai vào bài văn của mình...

Viết xong bài văn, Triệu Uyển Thanh nghiêm túc kiểm tra vài lần, khi xác định không có sai từ sai dấu câu thì mới duỗi người vươn vai một cái.

Vừa ngẩng đầu lên thì liền thấy thời gian thi còn khoảng nửa giờ nữa thì hết, Triệu Uyển Thanh giật mình, vội làm làm câu tiếp theo.

Giải thích nghĩa từ ngữ cùng với dịch từ cổ đại, đề này nói đơn giản thì cũng vô cùng đơn giản, dù sao đối với cô mà nói, chúng thật sự rất phổ biến.

Nhưng đối với những người có ít thời gian ôn tập thì phải nói là vô cùng khó khăn.

Thi xong ngữ văn, Triệu Uyển Thanh đứng ở cổng lớn đợi Lâm Thiệu Hoa và Đổng Hiểu Hà ra.

Lâm Thiệu Hoa thì sắc mặt vẫn như thường, nhìn không ra là anh thi tốt hay không, nhưng Đổng Hiểu Hà thì vô cùng vui, nhìn là biết cô ấy thi tốt hay không rồi.

DTV

"Thật không ngờ đề ngữ văn cũng chỉ có viết văn! Thật quá may mắn! Em sợ nhất là phải viết văn cổ!"

Đổng Hiểu Hà kích động nói, trên đường về nhà cô ấy còn không quên đem những kiến thức văn học cổ xé đi.

Triệu Uyển Thanh thấy bộ dạng này của cô ấy thì không nhịn được bật cười.

"Thi thế nào?" Lâm Thiệu Hoa nhìn cô.

Triệu Uyển Thanh vừa lòng gật đầu, nói: "Em cảm thấy cũng không tệ lắm -"

Lâm Thiệu Hoa sờ khóe miệng đang nhếch lên của cô, sau đó nắm lấy tay cô đi về cửa hàng.

Mẹ Lâm vì muốn chuẩn bị tốt cho con trai con dâu nên hai ngày này liền đóng cửa hàng, chuyên môn ở đằng sau nấu cơm cho bọn họ ăn đi thi.

Tô Thắng Nam cũng đã từ trường thi tiểu học trở về, nhìn dáng vẻ thì hẳn là thi cũng không kém.

Trên bàn cơm, Tô Thắng Nam nói cảnh tượng lúc mình ngồi thi, và vẫn còn có chút sợ hãi: "Em viết được một nửa, nhìn lên thì thấy có vài người vẫn đang ngẩn người, đúng là văn cổ làm khó không ít người, theo em quan sát thì hẳn là một nửa số người không biết làm!"

Tư liệu thi của cô ấy là được Triệu Uyển Thanh đưa, vừa đầy đủ lại tỉ mỉ, Tô Thắng Nam cũng tự mình chăm chỉ, ngày đêm đọc sách, ôn tập, thậm chí buổi tối khi nằm ngủ cô ấy còn nằm mơ miệng còn lẩm bẩm đọc từ. Cô ấy cố gắng như vậy coi như cũng không phụ sự giúp đỡ của Triệu Uyển Thanh.

Sau khi nộp bài thi xong, Tô Thắng Nam có cảm giác vô cùng tự tin cùng nắm chắc sẽ có kết quả tốt.

Buổi sáng thi ngữ văn được thuận lợi, buổi chiều đến trường thi mọi người cũng không còn quá khẩn trương nữa.

Chiều nay khoa văn thi sử, còn khoa tự nhiên thi hóa.

Hai ngày thi đại học có tổng cộng bốn môn thi: Ngữ văn, sử/ hóa, toán học, chính trị, mỗi môn đều có điểm tối đa là một trăm, tổng là 400 điểm.

Trước kia khi đi học, môn vật lý và hóa học chính là hai môn ưu thế của Triệu Uyển Thanh, nên đối với cuộc thi lần này cô cũng cảm thấy khá nhẹ nhàng.

Sau khi nhận được đề thi, trước tiên Triệu Uyển Thanh kiểm tra lại các đề mục trong đề xem có hoàn chỉnh hay không, sau khi xác nhận không có vấn đề gì thì mới bắt đầu động bút làm bài.

Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, trong nhà nhiệt độ cũng không cao, sau khi Triệu Uyển Thanh làm xong hết các đề mục, phát hiện ra cô mới chỉ dùng chưa đến một giờ.

Nhìn xung quanh bốn phía phòng thi, cô phát hiện ra không ít thí sinh đang nhìn bài thi ngây ngốc, số còn lại thì phần lớn là nhăn mặt nhìn chằm chằm vào đề thi như là xem thiên thư vậy.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 382


Thật ra đề thi cũng không phải quá khó, chỉ là đây là lần đầu tiên thi mà thời gian ôn tập của thí sinh lại ngắn như vậy, thời gian từ khi tuyên bố đến lúc chính thức thi còn chưa đến hai tháng.

Mà quãng thời gian hai tháng này căn bản không đủ, rất nhiều thí sinh từ sau khi biết tin tức mới ôn tập, nhưng căn bản họ cũng không có sách giáo và tài liệu ôn tập, nên lại mất thêm thời gian đi thu thập tài liệu. Vì vậy thời gian chính thức ôn tập cũng không có bao nhiêu.

Khoa văn thì còn tốt hơn một chút, cho dù không thể ôn tập đúng phần nhưng ít nhất cũng có thể thông qua kiến thức vốn có của bản thân để giải đề.

Không cần biết có đúng trọng tâm hay không, nhưng ít nhất sẽ không để trống không, không làm được chút gì.

Khoa học tự nhiên thì môn hóa chính là khó nhất, nếu ôn không đúng phần thì có khi đọc không hiểu đề chứ nói chi đến việc giải đề!

Triệu Uyển Thanh cũng không bởi vì những thí sinh khác khó khăn mà cảm thấy may mắn hay đắc ý, trong lòng cô cảm thấy, có thể báo danh lần thi đại học này đã là tốt lắm rồi, ít nhất bọn họ đều có gan nắm bắt thời cơ để có cơ hội thay đổi vận mệnh.

Cô đem bài thi hóa kiểm tra vài lần, đến khi không thể kiểm tra thêm được nữa thì mới quyết định ghé vào góc bàn nằm nghỉ ngơi một lát.

Nửa giờ sau, tiếng chuông kết thúc bài thi rốt cuộc đã vang lên.

Triệu Uyển Thanh nộp bài thi, thở một hơi thật sâu, cuối cùng đã được nhẹ nhõm.

"Bài thi rất khó phải không? Tôi thấy gần cuối giờ thi cô đều nằm ngủ." Nam sinh ngồi bên cạnh Triệu Uyển Thanh hỏi.

Vừa rồi anh ta thấy cô đem cả tờ giấy thi viết kín toàn bộ, còn tưởng rằng cô rất giỏi, ai ngờ nửa giờ sau lại lăn ra ngủ ngon lành?

Chắc chắn là viết linh tinh.

Triệu Uyển Thanh nghĩ một lát, rồi nghiêm túc nói: "Ừ, bài thi rất khó, tôi xem cũng không hiểu được nhiều."

Phía sau còn hai môn thi nữa, cô cũng không nên đả kích lòng tin của vị bạn học này, để cho người ta lấy tâm thái bình tĩnh vượt qua kì thi đại học này đi.

Thí sinh nam vừa nghe xong, thì trong lòng cảm thấy nhẹ nhàng hơn không ít, sau lại nhìn khuôn mặt thanh tú kia của cô, sự thấp thỏm còn lại hoàn toàn hóa thành mây khói.

Vị nữ đồng học này nhìn khá trẻ, chắc hẳn là thuộc khóa học sinh mới tốt nghiệp.

Hai người nhân tiện cùng ra cổng trường thi, nam sinh còn nhiệt tình chia sẻ cảm nghĩ của bản thân về đề thi ngữ văn sáng nay, vẻ mặt hớn hở khi nói còn quơ chân múa tay.

Triệu Uyển Thanh thỉnh thoảng lại gật đầu một cái, mãi khi ra đến cổng lớn, thấy Lâm Thiệu Hoa đang chờ mình, thì lúc này cô mới tạm biệt nam sinh,"Tôi đi trước, mai đến phòng thi gặp."

Nam thí sinh vội vàng nhiệt tình nói: "Cô ở trong huyện thành sao? Nếu tiện đường để tôi đưa cô về, trên đường nhiều tuyết..."

"Không cần, vợ tôi, tôi tự đưa được."

Một giọng nói trầm thấp của đàn ông vang lên, nam sinh vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy một người đàn ông tuấn lãng đứng ở trước mặt, anh ta liền sửng sốt không thôi.

Anh ta nhìn lại Triệu Uyển Thanh một chút, trên mặt không giấu được kinh ngạc.

Người con gái trẻ tuổi như vậy mà đã kết hôn rồi???

Triệu Uyển Thanh bước lại gần Lâm Thiệu Hoa, xua tay chào nam sinh kia rồi hai người cùng đứng trước cửa đợi Đổng Hiểu Hà.

DTV

"Bộ dạng vừa rồi của anh... Là học ở đâu ra vậy?" Triệu Uyển Thanh thật sự không thể nhịn được, duỗi tay nhéo tay Lâm Thiệu Hoa, ngại ngùng hỏi.

Xem cách nói chuyện cùng ngữ khí vừa rồi của anh, cô còn tưởng rằng mình đang quay phim thần tượng lãng mạn nào đó, nam chủ chính là một người tổng tài bá đạo.

"Hả?" Lâm Thiệu Hoa kỳ quái nhíu mày.

Triệu Uyển Thanh lập tức cúi mặt suy sụp, quả nhiên thẳng nam không thể nào lý giải được suy nghĩ của phụ nữ.

Cô yên lặng buông tay ra, Lâm Thiệu Hoa lại trực tiếp nắm lấy tay cô rồi bỏ vào túi áo của mình, mặt còn nhàn nhạt nói: "Ngày mai thi xong anh sẽ đến cửa phòng thi đón em."
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 383


Triệu Uyển Thanh:?

Cô nhìn người đàn ông đang tỏ vẻ như không có chuyện gì, miệng hơi mỉm cười nói,"Được."

Không nghĩ tới, Lâm Thiệu Hoa vậy mà cũng là một bình dấm chua ẩn mình.

Buổi chiều trên đường trở về Đổng Hiểu Hà cũng không có tâm trạng kích động như buổi sáng nữa.

"Uyển Thanh, đề phân tích kia có phải..." Cô ấy không nhịn được đem đáp án của mình nói với Triệu Uyển Thanh.

Triệu Uyển Thanh nghe xong, vừa muốn mở miệng nói thì lại bị Đổng Hiểu Hà ngăn lại.

"Đừng đừng đừng, chị vẫn đừng nên nói với em, nói ra sợ là làm trong lòng em hoảng..."

Triệu Uyển Thanh: "Mới vừa thi xong không cần so đáp án, cố gắng giữ tâm trạng thật tốt, đợi thi xong rồi, em muốn so thế nào thì so."

Đổng Hiểu Hà đành phải nghẹn lại.

Trở về khi nhìn thấy Tô Thắng Nam, cô ấy hình như cũng không còn nắm chắc như buổi sáng nữa.

Đổng Hiểu Hà và Tô Thắng Nam nhìn nhau, cho nhau cổ vũ một chút, sau đó lập tức tập trung vào ôn hai môn còn lại.

Sáng ngày hôm sau thi toán, buổi chiều thi chính trị.

Toán học vẫn luôn là môn học mà Triệu Uyển Thanh mạnh nhất, không chỉ là cần thời gian ôn tập ít mà hiện giờ khi nhận được đề thi cô cũng cảm thấy nó vô cùng nhẹ nhàng với mình.

Bài thi toán bao gồm mười mấy câu hỏi, khoa văn chỉ cần làm mười câu, còn khoa học tự nhiên thì cần làm toàn bộ.

Đề thi toán vừa mới phát ra thì Triệu Uyển Thanh liền tập trung làm trong ba mươi phút.

Đề thi đại học hiện giờ hoàn toàn không thể so được với đề thi kiếp trước cô cần thi, đề thi ở đây thì có mười câu đầu đều là câu cơ bản, còn những câu sau thì vì muốn làm khó thí sinh khoa học tự nhiên nên khó hơn một chút, nhưng cũng chỉ là biến hình từ những bài cơ bản cũng như nhiều thêm mấy công thức mà thôi.

Nhưng trong phòng thi toán hôm nay, vẻ mặt của các thí sinh vẫn như cũ, không được tốt cho lắm.

Hôm nay Triệu Uyển Thanh vào phòng thi thì phát hiện đã có vài chỗ trống không có người ngồi, hẳn là do hôm qua thi hóa không làm được nên đã bỏ thi.

Nộp xong bài thi toán, nam sinh bên cạnh lại nói chuyện,"Không nghĩ tới bài thi toán cũng khó như vậy, năm nay chắc là tôi không thể đỗ được rồi."

Hôm nay anh ta lại nhìn thấy bài thi của Triệu Uyển Thanh viết vô cùng nhiều.

Không biết tại sao nhưng đột nhiên anh ta cảm thấy nữ đồng chí này hình như vô cùng giỏi giang...

"Anh thấy khó thì mọi người đều thấy khó, đề khó thì vẫn sẽ có người đỗ, chưa đến cuối cùng thì cũng không nên dễ dàng từ bỏ như vậy." Triệu Uyển Thanh nghiêm túc nói với nam sinh kia.

Nam thí sinh nghe xong câu này thì tâm lý tiêu cực lập tức tiêu tan, tâm trạng tốt hơn không ít.

Lời nữ đồng chí này nói không sai, chưa đến cuối cùng thì cũng không nên từ bỏ.

Nhìn xem người ta còn là nữ đồng chí, không biết làm bài mà còn kiên trì viết thật nhiều lên giấy vậy sao? So với cô, anh ta làm gì có lý do gì để từ bỏ?

Triệu Uyển Thanh cũng không biết bài thi nhiều chữ kia của mình lại làm nam sinh này hiểu lầm, thậm chí còn nhiệt tình khích lệ anh ta như vậy.

Buổi sáng thi xong môn toán, Đổng Hiểu Hà hoàn toàn im lặng, cũng không có hứng thú so sánh đáp án cùng thảo luận với Triệu Uyển Thanh nữa.

Đợi ba người trở về cửa hàng thì liền nhìn thấy Tô Thắng Nam ở sau nhà lau nước mắt, Triệu Nhị ngồi bên cạnh an ủi cô ấy.

"Không sao đâu Thắng Nam, buổi chiều còn một môn nữa mà! Toán vốn dĩ không phải là ưu thế của em, không thi tốt thì cho nó qua đi, buổi chiều thi chính trị tốt một chút, môn nọ bù môn kia không phải là được sao?"

Tuy là Triệu Nhị là người vô cùng hoạt ngôn nhưng lúc này cũng không thể khuyên bảo được Tô Thắng Nam.

Tô Thắng Nam chỉ cần nghĩ đến buổi sáng mình đọc không hiểu đề thi toán học thì nước mắt lại không ngừng trào ra.

Toán học của cô ấy vốn đã không tốt, hơn nữa thời gian ôn lại cấp bách, rất nhiều điểm vẫn chưa rõ ràng, kết quả khi thi thì liền thấy nó lộ ra.

Toán học cũng có điểm tối đa là một trăm, cô không làm được phần kia, đã mất đi hơn hai mươi điểm rồi.

DTV

Càng nghĩ càng thấy khổ sở cùng buồn bã, Tô Thắng Nam cảm thấy lần thi này của mình hẳn là xong rồi.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 384


Triệu Uyển Thanh tiến lên đẩy em trai của mình sang một bên, nhìn Tô Thắng Nam hỏi: "Thắng Nam, em còn nhớ hôm nay có bao nhiêu người rời khỏi phòng thi không?"

Tô Thắng Nam suy nghĩ một lúc rồi nói: "Có ba bốn người thì phải..."

Cô ấy cũng không biết Triệu Uyển Thanh hỏi chuyện này để làm gì, buổi sáng khi cô ấy đến phòng thi thì phát hiện có vài chỗ trống không, nhưng cô ấy cũng không để ý lắm.

Triệu Uyển Thanh: "Nếu tỷ lệ thí sinh trúng tuyển năm nay là 10 chọi 1, cũng có nghĩa là trong số 10 người tham gia thi đại học thì chỉ có một người trúng tuyển, vậy em thử tính xem, bây giờ phòng thi của các em đã có 3-4 người không đến dự thi, tương đương với việc bớt đi một phần mười người, trong số 1/10 người này không cần đợi kết quả ra cũng biết bọn họ đã bị đào thải, vậy thì số người còn lại cạnh tranh với em cũng chỉ còn 8 người, cho nên em thật sự không muốn thử can đảm một lần sao?"

Cô cũng không giảng đạo lý gì để an ủi Tô Thắng Nam, nhưng những ví dụ này lại khiến cho Tô Thắng Nam không khóc nữa, trong mắt lại tràn đầy hi vọng.

Ngay cả Đổng Hiểu Hà đứng bên cạnh đang cảm thấy thất vọng cũng lấy lại được sĩ khí nhờ lời này của cô.

"Buổi chiều em lại đến trường thi, chắc chắn phòng thi sẽ còn chống thêm mấy chỗ nữa, mỗi một kỳ thi đều có những người không đủ ý chí tự động bỏ cuộc trước, cho nên, em chỉ cần kiên trì đến cuối cùng, vậy thì em cũng là người dẫn đầu trước một số người rồi."

"Vậy bây giờ, em còn muốn từ bỏ sao?"

Tô Thắng Nam lau nước mắt, kiên định nói: "Em sẽ không bỏ cuộc!

Nói xong, cô ấy nhanh chóng chạy về phòng, tranh thủ thời gian để ôn thi môn chính trị.

Môn thi chính trị cuối cùng, số ghế trống trong phòng thi còn nhiều hơn trước gấp mấy lần, có vẻ như ảnh hưởng của môn toán đối với các thí sinh lớn hơn nhiều so với các môn vật lý hóa học.

Nhưng mà Triệu Uyển Thanh lại không có tâm trạng để suy nghĩ những chuyện này, hiện tại cô đang thư giãn đầu óc, để dốc toàn lực chuẩn bị cho kỳ thi môn chính trị.

Nếu nói rằng môn nào trong số bốn môn thi khiến Triệu Uyển Thanh cảm thấy không chắc chắn nhất thì đó chính là môn chính trị.

Cô vốn dĩ không phải là người của thời đại này, sự hiểu biết về bối cảnh chính trị của thời đại này còn rất hạn chế, hơn nữa còn không đến kịp lúc toàn dân phát động phong trào đọc sách đỏ.

Thiếu hụt kiến thức chính trị, cô đành dựa vào quyển vở ghi chép của Lâm Thiệu Hoa và đọc nhiều báo chí để bổ sung kiến thức.

Hít sâu một hơi, Triệu Uyển Thanh cầm bút bắt đầu làm bài thi môn chính trị...

Mãi cho đến khi nộp bài thi, Triệu Uyển Thanh mới hoàn toàn cảm thấy yên tâm.

Kỳ thi đại học đã kết thúc rồi.

Trong thời đại này, cô đã hoàn thành một trong những sự kiện lớn của đời mình.

Khi Triệu Uyển Thanh ra khỏi trường thì Lâm Thiệu Hoa đang đứng đợi ở ngoài, cô lập nở nụ cười rạng rỡ đi về phía anh.

Nhìn thấy dáng vẻ này của cô, Lâm Thiệu Hoa cũng thấy yên tâm.

Trước ngày thi, vợ của anh đặc biệt tập trung ôn tập môn chính trị, lúc đó anh cũng nhận thấy sự lo âu của cô, cho nên cũng lặng lẽ điều chỉnh hướng ôn tập, dành ra nhiều thời gian hơn để ôn tập chính trị, sau đó 'thuận tiện' gợi ý cho vợ mình.

Hai người đứng ở cửa đợi Đổng Hiểu Hà, sau đó ba người cùng nhau rời đi.

Trước khi rời đi, Triệu Uyển Thanh lại quay đầu nhìn thoáng qua ngôi trường cấp ba của huyện này một lần, không có hình ảnh xé sách ném giấy hoành tráng sau khi thi xong, trong không trung chỉ có những bông tuyết đang rơi lả tả.

Toà nhà dạy học thấp bé cũ nát khiến cho khung cảnh mùa đông càng trở nên tiêu điều hơn, nhưng lúc này, một đám thanh niên tràn ra khỏi toà nhà dạy học, giống như đốt lên ngọn lửa cho cảnh tuyết, khiến mùa đông thêm nhiều sức sống hơn.

Tương lai mới của nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa sẽ được viết bởi hàng ngàn người trẻ tuổi này.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 385


Vào đêm sau khi thi đại học xong, Triệu Đại đệ và Triệu Nhị đệ đều dẫn theo cả nhà đến nhà họ Lâm, cả nhà quây quần bên chiếc bàn lớn ăn lẩu chúc mừng.

Bữa lẩu hôm nay do Lâm Tiểu Đệ tự mình xuống bếp nấu, ngay cả thức ăn để nhúng cũng do cậu ấy tự mình chuẩn bị.

Trong hai ngày qua, bởi vì trường của cấp ba được dùng là địa điểm thi, cho nên học sinh cấp ba như bọn họ đều được nghỉ ở nhà.

Bất kể kết quả thi ra sao, Tô Thắng Nam và Đổng Hiểu Hà đều đã cực kỳ bình tĩnh, dù sao thì cũng thi xong rồi, hai người họ cũng đã cố gắng hết sức rồi.

Người lớn ngồi ăn cơm, mấy đứa trẻ thì chạy quanh bàn ăn. Chỉ có Màn Thầu lớn tuổi hơn, biểu hiện vô cùng thành thục, nghiêm túc ngồi ở bàn ăn ăn lẩu.

Thang Viên ngồi trong lòng của cậu cả Triệu Đại đệ hồi lâu, sau đó lại chuyển sang ngồi trong lòng của cậu hai Triệu Nhị đệ. Cậu cực kỳ thương yêu cháu ngoại, những lời này hoàn toàn miêu tả đúng với anh em nhà họ Triệu.

Triệu Nhị đệ không có con gái, cho nên rất yêu thương Thang Viên, lần nào đến nhà họ Lâm đều phải mang quà cho Thang Viên. Mặc dù Triệu Đại đệ cũng có con gái, nhưng cũng rất yêu thương Thang Viên.

Cô nhóc Thang Viên càng trực tiếp hơn, bé con yêu tất cả mọi người.

"Cậu hai, con muốn ăn thịt viên -"

"Cậu cả, con muốn ăn mì tương -"

Chỉ cần gắp thức ăn cho cô bé thì cô bé đều sẽ thích người đó.

DTV

Sau khi cơm no rượu say xong, Triệu Đại đệ và Triệu Nhị đệ dẫn theo người nhà trở về thôn Hoàng Thổ, cha Triệu và mẹ Triệu vẫn đang ở nhà đợi tin tức.

Trên đường về bị gió lạnh thổi, cảm giác tùy ý vui sướng trên bàn ăn lập tức bị gió lạnh thổi bay, Đổng Hiểu Hà và Tô Thắng Năm lại nhớ đến kỳ thi đại học của mình.

Mặc dù Tô Thắng Nam gọi là Thắng Nam, nhưng hoàn toàn không phải 'Thắng Nam', hơn nữa còn rất thích khóc. Khi gió vừa thổi đến, men say trong người cô ấy bốc lên, miệng lập tức nhăn lại.

"Vĩnh An hu hu hu, môn toán em có hai câu chưa làm hu hu hu! Chết em rồi!" Cô ấy hoàn toàn không kìm nén được nữa, trước mặt mọi người òa lên khóc.

Triệu Nhị đệ: "..." Sao trước đây anh ấy không phát hiện, sau khi vợ anh uống say sẽ mượn rượu làm càn như vậy?

Bên cạnh, Đổng Hiểu Hà cũng buồn rầu lau nước mắt nơi khóe mắt, khàn giọng an ủi nói: "Thắng Nam, đừng sợ, không phải Uyển Thanh đã nói mùa hè năm sau cũng sẽ tổ chức kỳ thi tuyển sinh đại học sao? Chúng ta lại ôn tập thêm nửa năm nữa, đợi mùa hè năm sau tiếp tục là một, à không, hai vị anh hùng!"

Tô Thắng Nam ngừng khóc, ngơ ngác nhìn Đổng Hiểu Hà nói: "Chị dâu, chị cũng không bỏ trống câu nào, có lẽ có thể thi đỗ đúng không?"

Những lời này đánh trúng chỗ đau trong lòng Đổng Hiểu Hà, cô ấy cuối cùng cũng không thể chịu đựng được, đứng ở bờ ruộng gào lên: "Oa! Nhưng mà chị đăng ký đại học ở Bắc Kinh đó! Tạo nghiệt mà! Hu hu hu..."

Trong lòng cô ấy âm thầm ước lượng, nếu như lần này cô ấy không đăng ký đại học ở Bắc Kinh thì việc thi đỗ đại học không phải là vấn đề lớn gì.

Nhưng mà cô ấy lại đăng ký đại học ở Bắc Kinh, vậy thì số điểm kia của cô ấy thật sự quá khó đoán.

Năm nay, cô ấy 80% sẽ thi trượt rồi. ...

Cuối cùng Triệu Đại đệ và Triệu Nhị đệ từng người cõng cô vợ say xỉn của mình về nhà.

Mẹ Triệu mặc áo khoác bông đứng ở sân chờ họ, nhìn dáng vẻ đau lòng và khuôn mặt giàn giụa nước mắt của hai cô con dâu, trong lòng bà ấy giật thót 1 cái: "Sao vậy? Thi không tốt sao?"

Ừm, tại sao trong lòng bà ấy lại cảm thấy có chút vui vẻ nhỉ?

Nhìn thấy hai đứa con trai gật đầu, tâm trạng của mẹ Triệu cực kỳ phức tạp, nhưng chỉ phức tạp mất một giây, giây tiếp theo tâm trạng vui vẻ lại lần nữa chiến thắng.

Mẹ Triệu trở về phòng, sau khi thổi tắt nến rồi nằm lên giường mới nói chuyện này với cha Triệu.

Cha Triệu nghe giọng điệu vui vẻ của bà ấy, hỏi: "Vậy Thanh Nhi của chúng ta thì sao? Cũng thi không tốt sao?"

"Ông đang nói lung tung gì thế hả?!" Mẹ Triệu lập tức vung tay đánh lên tay cha Triệu một cái.

"Phi phi phi! Làm sao Thanh Nhi của chúng ta có thể thi không tốt được? Chắc chắn thi tốt! Chắc chắn có thể thi đỗ! Nhất định!" Mẹ Triệu nói lại ba lần.

Trong lòng cha Triệu âm thầm nói, đúng vậy, không hổ danh là mẹ đẻ, hy vọng con gái có thể thi đỗ, nhưng lại hi vọng con dâu không thi đỗ.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 386


Sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc, Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa đã dành mấy ngày để nghỉ ngơi.

Trong khoảng thời gian này, bởi vì Triệu Uyển Thanh bận rộn ôn thi đại học, cho nên cũng không có thời gian quản lý cửa hàng điểm tâm, tất cả các công việc trong cửa hàng đều được giao cho mẹ Lâm.

Bây giờ cuối cùng cũng có thời gian rảnh, cô lập tức tiếp tục quay lại quản lý. Hiện tại Lâm Thiệu Hoa cũng đã nghỉ việc ở xã, cho nên đã đến giúp Triệu Uyển Thanh kiểm soát phần nguồn nhập nguyên liệu.

DTV

Kỳ thi đại học không chỉ khiến việc kinh doanh cửa hàng đồ ngọt bị ngừng nghỉ, mà còn cả khu vực chức năng trong không gian của Triệu Uyển Thanh cũng bị đình trệ.

Vì để tập trung ôn thi, trong khoảng thời gian này Triệu Uyển Thanh hoàn toàn không có thời gian quan tâm đến động vật thực vật trong không gian của mình, để chúng tùy ý sinh trưởng.

Bây giờ cô vừa vào không gian liền thấy một đám động thực vật đã trưởng thành. Những thứ nên thu hoạch thì thu hoạch, những thứ nên bán thì mang đi bán, điểm khu vực trong chăn nuôi và gieo trồng lại đầy, cũng thuận tiện mở khóa một số hải sản và cây trồng cơ bản.

Điểm kinh nghiệm trong khu nấu ăn cũng đã đầy từ lâu, Triệu Uyển Thanh vẫn luôn kìm nén không mở khóa các món ăn mới, bây giờ có thời gian cho nên đã mở khóa hết.

Những đồ vật được mở khóa trong khu vực nấu ăn lần này thực sự khiến Triệu Uyển Thanh cực kỳ vui mừng và kinh ngạc, không chỉ mở khóa được bánh chà bông, còn mở khóa thêm được mấy món ăn khác!

Phải biết rằng trước kia khu vực nấu nướng chỉ mở khóa được các loại bánh ngọt.

Món ăn mới này là một trong những món hầm nổi tiếng của ẩm thực Sơn Đông: Ruột heo ram mặn [1].

[1] Ruột heo ram mặn là một món ăn truyền thống nổi tiếng ở thành phố Tế Nam, tỉnh Sơn Đông. Được chế biến bằng cách chiên ngập dầu, sau đó đổ vào hơn mười loại gia vị, cùng vi hỏa. Món ăn chín có đủ vị chua, ngọt, thơm, cay, mặn, màu sắc hồng hào và mềm.

Đây là một món ăn cực kỳ nổi tiếng, kiếp trước Triệu Uyển Thanh đã từng nghe qua tên món ăn nổi tiếng này ở nhiều khách sạn lớn, hiện tại cô mở khóa được công thức này, liền lập tức bắt tay thực hành.

Một ngày này, Triệu Uyển Thanh ngoài việc ăn cơm đi WC ra thì tất cả thời gian còn lại đều ở trong không gian để luyện tập nấu món ăn mới và món bánh mới.

Ruột heo ram mặn thật xứng với danh tiếng món ăn nổi tiếng trong các món hầm, cho nên cách chế biến cũng không đơn giản, nhưng khi ăn lại cực kỳ ngon, kết hợp năm loại khẩu vị chua cay mặn ngọt đắng, quả thực không hổ là món ăn được hoàng đế nhà Thanh ăn xong cũng phải khen ngon.

Thức ăn ngon thì ngon thật, nhưng đối với giai đoạn phát triển hiện giờ của Triệu Uyển Thanh thì có chút không thích hợp, nếu như sau này cô cũng mở nhà hàng, có lẽ có thể dùng.

Ruột heo ram mặn tạm thời bị gác sang một bên, nhưng bánh chà bông thì không.

Phương pháp làm bánh chà bông tương đối đơn giản, có thể sản xuất bán hàng loạt. Triệu Uyển Thanh ở trong khu vực nấu nướng thực hành nhiều lần, tối hôm đó đã làm một mẻ bánh chà bông cho cả nhà nếm thử.

"Cái này thật sự làm từ thịt lợn sao? Tại sao còn ăn ngon hơn thịt vậy?" Mẹ Lâm ăn một cái, lại cảm thấy chưa đã thèm, cho nên xấu hổ lấy thêm một cái.

Đoàn Tử và Thang Viên cũng mỗi đứa mỗi tay cầm một cái bánh chà bông, há to miệng ăn, ăn đến mức hai mắt đều híp lại.

Lâm Tiểu đệ và Màn Thầu khá văn nhã, không mỗi tay cầm một cái như hai đứa bé, nhưng nhìn tần suất hoạt động của quai hàm của cả hai, có thể thấy được bánh chà bông này hiển nhiên hợp khẩu vị của hai chú cháu.

Lâm Thiệu Hoa cũng ăn một cái, nhưng sau khi ăn xong mới phát hiện trong đĩa không còn cái nào cả, đành phải rụt tay về.

"Mùi vị rất ngon, nhưng mà giá cả sẽ cao." Tất nhiên là Lâm Thiệu Hoa biết ý đồ của Triệu Uyển Thanh, cũng lên tiếng nói ra ý kiến của mình.

Triệu Uyển Thanh gật đầu nói: "Ừm, cho nên em dự định sẽ đặt giá món này cao hơn một chút."

Lô bánh chà bông ra lò đầu tiên đã dễ dàng bắt được dạ dày của các thành viên trong tam phòng nhà họ Lâm, ngày hôm sau, Triệu Uyển Thanh đến cửa hàng dạy cách làm cho Trần Quốc Thắng và chị cả Triệu.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 387


Hiện tại bánh mà chị cả Triệu làm xong sẽ trực tiếp giao đến cửa hàng, sau đó mẹ Lâm sẽ chịu trách nhiệm sàng lọc và kiểm tra.

Làm nhiều bánh, tay nghề của chị cả Triệu cũng dần điêu luyện hơn. Hiện tại trình độ của chị cả Triệu đã có thể đánh ngang tay với Trần Quốc Thắng rồi, mỗi tháng chị ấy có thể kiếm được mấy chục đồng nhờ việc làm bánh này, mức lương này còn cao hơn rất nhiều mức lương của đa số người trong thành phố.

Khi Triệu Uyển Thanh đến cửa hàng, chị cả Triệu vừa mới giao bánh đến đây, đang giúp xếp bánh vào trong tủ. Vừa nhìn thấy Triệu Uyển Thanh, cô ấy lập tức quan tâm hỏi: "Em thi đại học tốt không?"

Nói xong, cô ấy lại cảm thấy mình quá nhanh mồm nhanh miệng, không nên hỏi thẳng như vậy.

Lúc ở nhà cô ấy nghe mẹ mình nói hai đứa em dâu đều thi không tốt, Triệu Đại tỷ cũng lo lắng em gái mình cũng thi không tốt, cho nên nói thêm: "Cũng thi xong rồi, kết quả như thế nào cũng không quan trọng nữa."

Triệu Uyển Thanh cũng không biết suy nghĩ chu đáo của chị gái mình, cô thành thật nói: "Em cảm thấy mình thi cũng khá tốt."

"Em có một món bánh mới muốn đưa ra thị trường, hôm nay đến đây để dạy chị cách làm."

Chị cả Triệu vừa nghe có món bánh mới, tâm trạng lập tức hào hứng, nhanh chóng đi theo Triệu Uyển Thanh đến sân sau.

Triệu Uyển Thanh cũng chỉ làm mẫu một lần, chị cả Triệu và Trần Quốc Thắng liền học được đại khái. Triệu Uyển Thanh lại chọn một vài chi tiết sửa đúng cho họ, sau đó nói: "Vị của món bánh chà bông này rất mới lạ, từ trước đến nay đều chưa từng có loại món ăn này bao giờ, cho nên em dự định sẽ biến nó thành một món bánh quan trọng cho dịp Tết nguyên đán năm nay..."

Bây giờ còn gần một tháng nữa là đến Tết nguyên đán, Triệu Uyển Thanh cũng đã nghĩ xong kế hoạch marketing rồi, đảm bảo rằng món bánh chà bông của cô sẽ trở thành món bánh nổi tiếng nhất trong huyện Cao Điền.

Trong nửa tháng tiếp theo, mỗi ngày Trần Ký chỉ tung ra 50 chiếc bánh chà bồn, sau khi bán ra lập tức nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ phía thực khách.

Món ăn ngon như vậy, còn làm từ thịt, tất nhiên khách hàng muốn mua thêm mấy cái để mang về cho người trong nhà ăn thử, kết quả phát hiện hoàn toàn không mua được!

Mỗi ngày chỉ làm 50 cái!

Làm sao có thể cướp được đây?!

Kết quả là trong huyện thành xuất hiện một cảnh tượng đáng kinh ngạc. 9 giờ sáng nào cũng có một hàng người xếp dài trước của của Trần Ký.

Những người đến muộn nhìn thấy hàng người xếp dài kia lập tức biết hôm nay bản thân sẽ không mua được, cho nên đành không vui quay về.

Cũng có người đi ngang qua không biết chuyện gì, sau khi hỏi thăm mới biết mấy người đang xếp hàng kia là vì muốn mua bánh.

Cứ như vậy, một truyền mười, mười truyền trăm, chỉ trong vòng nửa tháng, món bánh chà bông do Trần Ký tung ra đã nổi tiếng khắp huyện Cao Điền.

Lúc này cũng gần đến Tết, nhà nào cũng rục rịch mua sắm đồ ăn Tết, các hộ gia đình trong thành tất nhiên cũng không thể không mua sắm một ít bánh trái ăn Tết. Một số hộ gia đình có điều kiện khá giả muốn mua ít bánh chà bông về làm đồ ăn vặt ngày Tết, bất kể là đặt ở nhà để đãi khách hay là mang đi chúc Tết đều rất có thể diện.

Người của thời đại này cũng cực kỳ biết chạy theo thời thượng, những thứ đang nổi tiếng luôn là những thức khiến người ta cảm thấy có thể diện.

Bọn họ muốn mua nhưng bánh chà bông trên thị trường lại là hàng hiếm. Ngược lại có một số thương nhân bán lẻ tuyên bố đã sao chép được công thức của món bánh chà bông của Trần Ký, giá cả cũng thấp hơn một chút.

Nhưng sau khi mua rồi mới biết bản thân bị lừa.

Tới khi cả huyện Cao Điền đang 'cầu bánh không được' thì Trần Ký bất ngờ bán bánh chà bông số lượng lớn.

DTV

"Từ hôm nay trở đi, món bánh chà bông của tiệm bánh Trần Ký sẽ bán hàng không giới hạn! Nhận đặt hàng trước, nếu như muốn mang đi tặng cũng có thể mua hộp đựng bánh tinh xảo!"
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 388


Triệu Uyển Thanh đứng ở cửa hô lên, sau đó treo tấm biển ghi 'Bánh chà bông không giới hạn'.

Chẳng mấy chốc, cửa hàng đã chật kín khách đến mua bánh chà bông, nếu như không phải Triệu Uyển Thanh chạy nhanh thì suýt chút nữa bà chủ như cô đã bị đẩy ra khỏi cửa hàng.

Ngày này, cửa hàng của Trần Ký chen chúc chật kín người, chỉ riêng doanh số bán bánh chà bông cũng đã lên đến vài trăm đồng.

Không chỉ số lượng bánh chà bông có sẵn trong cửa hàng mà một số khách hàng còn đưa trước tiền đặt cọc đặt làm. Mọi người dường như sợ hãi ngày mai Trần Ký sẽ đột nhiên quay lại bán hạn lượng, cho nên đều đã trả tiền đặt cọc trước.

Buổi tối Triệu Uyển Thanh ở lại tính toán sổ sách, tay đếm tiền đều đau nhức, nhưng niềm vui sướng trên mặt lại không vơi đi chút nào.

DTV

Mẹ Lâm giúp buộc tiền, kích động đỏ bừng mặt nói: "Uyển Thanh, con thật biết cách làm ăn! Con đã dùng kế hoạch gì vậy? Thật quá chính xác, nhìn xem bánh chà bông của chúng ta hiện tại nổi tiếng đến mức nào!"

"Đúng vậy, một ngày có thể kiếm được nhiều tiền như vậy! Cả đời này của em cũng chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy đó!" Lâm Lục muội thấy nhiều tiền như vậy, hai mắt cũng có chút hoa lên.

Triệu Uyển Thanh cũng cười nói: "Chị cũng không ngờ món bánh chà bông lại có thể nổi tiếng đến mức này, kế hoạch Marketing bỏ đói [2] quả thực đã đóng góp một phần tác dụng, nhưng mà chị cảm thấy người có công lớn nhất chính là bánh chà bông của chúng ta, nếu như không có món bánh ngon miệng này thì cho dù có tiếp thị bao nhiêu cũng sẽ không thành công được."

[2] Marketing bỏ đói - Hunger Marketing (饥饿营销): là một chiến lược tâm lý tập trung vào mong muốn của người tiêu dùng, làm cho họ 'đói khát', vì vậy sinh ra mong muốn mua sản phẩm mà người khác cũng muốn mua.

Mẹ Lâm và Lâm Lục muội cũng gật đầu, vẻ mặt tỏ ra đã hiểu.

Những ngày tiếp theo cho đến Tết nguyên đán, cửa hàng của Trần Ký chưa bao giờ vắng người, ngày nào cũng diễn ra cảnh cãi cọ ồn ào, đông đúc. Bánh chà bông bán chạy, túi tiền của bà chủ Trần Ký, Triệu Uyển Thanh cũng phồng to.

Một món bánh chà bông nho nhỏ, khiến cho gia đình nhà họ Lâm và nhà họ Triệu kiếm được rất nhiều tiền.

Về phần Trần Quốc Thắng và chị cả Triệu thì khỏi phải nói, hai người họ làm một cái bánh chà bông có thể kiếm được năm xu, mấy ngày nay lại bán được nhiều bánh như vậy, đa số bánh đều là do hai người họ làm, túi tiền muốn không phình to cũng khó.

Mức lương của mẹ Lâm và Lâm Lục muội là mức lương cố định, nhưng mà việc kinh doanh của cửa hàng quá tốt, ngày cuối cùng phát lương trước khi nghỉ Tết, Triệu Uyển Thanh hào phóng cho hai người một bao lì xì lớn, khiến cho mẹ Lâm và Lâm Lục muội vui mừng hớn hở.

Lâm Nhị đệ và Lâm Tam đệ cũng đi theo Lâm Thiệu Hoa cùng đi chọn nguyên liệu, cũng kiếm được tiền.

Thậm chí Triệu Nhị đệ còn trực tiếp đến Trần Ký lấy hàng, vác đòn gánh mang bán cho các đại đội sản xuất phía dưới, không chỉ mở rộng thị trường, còn kiếm được tiền.

Cha Triệu và Triệu Đại đệ cũng không có thời gian rảnh, hộp đựng bánh chà bông được tung ra thị trường với bánh chà bông do hai người họ phụ trách chế tác, bên trên hộp gỗ còn khắc logo độc quyền của 'Trần Ký', bên trong hộp đựng những chiếc bánh chà bông bọc giấy dầu, trên mặt giấy dầu cũng in ấn logo 'Trần Ký', phông chữ của logo phong lưu tuấn dật, còn kết hợp một chút thiết kế hiện đại, điều này phong cách của những chiếc bánh chà bông nháy mắt nâng cao mấy cấp bậc.

Logo này do Triệu Uyển Thanh tìm Lâm Thiệu Hoa viết, sau khi viết đến nhờ cha Triệu giúp khắc thành con dấu, mỗi khi đóng gói bánh xong sẽ ấn in một cái ở góc bên phải của giấy gói bánh.

Vừa đơn giản vừa thanh lịch, còn mang theo một chút lịch sự tao nhã.

Những chiếc bánh chà bông được đóng gói trong những hộp quà tinh xảo cũng bán rất chạy, cha Triệu và Triệu Đại đệ bận rộn hơn nửa tháng, cuối cùng cũng kiếm được khá nhiều tiền.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 389


Bên phía huyện Cao Điền, sau khi Triệu Uyển Thanh tham gia kỳ thi đại học xong liền bắt đầu dấn thân vào con đường kinh doanh, kinh doanh cửa hàng nhỏ của mình không ngừng phát triển.

Ở tỉnh lỵ bên kia, một nhóm giáo viên không được thoải mái vui vẻ như vậy.

Kỳ thi tuyển sinh đại học nói là thống nhất toàn quốc thực ra cũng không hoàn toàn thống nhất, ít nhất mỗi tỉnh vẫn có bài thi riêng.

DTV

Khu vực Hoàng Nguyên của huyện Cao Điền chỉ là một trong những khu vực của tỉnh, giống như các khu vực khác trong tỉnh, bài thi của kỳ thi tuyển sinh đại học phải được gửi đến thủ phủ của tỉnh để chấm điểm.

Bên phía thủ phủ của tỉnh, cục giáo dục đã chọn ra một số giáo viên đang dạy học ở các trường cao đẳng và đại học khác nhau trong tỉnh đến để chấm điểm bài thi...

Giáo sư La chính là một trong số họ, ông ấy là giáo sư chuyên ngành ngôn ngữ Trung trong trường đại học, vì vậy đến để chấm điểm bài thi môn ngữ văn.

Người tài trong tỉnh có hạn, giáo viên được chọn thực ra cũng không đủ để chấm điểm hết số bài thi này.

Giáo viên ít, bài thi nhiều, cho nên các giáo viên phải tăng ca để chấm điểm.

Giáo sư La đã chấm điểm bài thi môn ngữ văn hơn nửa tháng rồi, ngay cả bài thi môn văn của ban khoa học tự nhiên cũng là do ông ấy chấm, chấm điểm đến nỗi bây giờ hai mắt ông ấy đều cảm thấy hoa miệng muốn sùi cả bọt mép.

Ông ấy thề rằng cả đời này ông ấy không bao giờ muốn nhìn thấy mấy chữ 'một ngày khó quên' nữa!

Thật sự là vừa nhìn đã muốn nôn mà!

Giáo sư La đã tê liệt c.h.ế.t lặng, vung bút chấm 72 điểm cho bài thi trước mặt, ý tưởng bố cục của bài văn này ở mức trung bình, văn phong cũng ở mức trung bình, ngay cả chữ viết cũng ở mức trung bình.

Cho nên ông ấy chấm điểm cho người này cũng ở mức trung bình.

Khẽ rụi mất, giáo sư La cầm lấy bài thi tiếp theo, vốn tưởng rằng mắt mình sẽ bị đau nhức giống như bài thi trước đó, nhưng không ngờ mọi chuyện hoàn toàn ngược lại.

"Chữ này viết rất đẹp, chắc là có thư pháp cơ sở."

Giáo sư La lại nhìn một lượt toàn bộ bài thi.

"Hả? Đây là bài thi của ban khoa học tự nhiên sao? Tại sao lại trả lời hết cả ba câu hỏi?"

Giáo sư La có chút nghi ngờ liệu đây có phải là bài thi của ban xã hội bị trộn lẫn vào bài thi của ban khoa học tự nhiên không, nhìn thấy ông ấy đã gấp một góc của bài thi để đánh dấu.

Bài viết ngắn gọn, chỉn chu, đáp án rành mạch khiến ấn tượng đầu tiên rất tốt, mang theo tâm lý như vậy, giáo sư La bắt đầu đọc kỹ phần mở đầu của bài luận này...

'Hôm nay là ngày quốc khánh, sáng sớm thức dậy, em mặc đồng phục và đeo khăn quàng đỏ. Hôm nay em muốn tham gia lễ kỷ niệm 70 năm thành lập nước cộng hòa Nhân dân Trung Hoa... '

Đoạn mở đầu của bài văn khiến giáo sư La cảm thấy sửng sốt, đây là... viết về tương lai sao?

Cách nhìn nhận 'một ngày khó quên' ở góc độ này thực sự rất mới lạ, từ lúc chấm bài đến bây giờ ông ấy chưa từng đọc qua đề tài nào như vậy!

Sau khi bình tĩnh lại, giáo sư La bắt đầu càng thêm nghiêm túc đọc bài văn này...

Bài viết được miêu tả từ góc độ của một học sinh tiểu học trong tương lai, lấy lễ kỷ niệm 70 năm ngày Quốc Khánh làm điểm bắt đầu, người viết văn đã cho người đọc thấy những hình ảnh khác nhau của Trung Quốc trong lễ kỷ niệm 70 năm thành lập Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 390


Sau khi đọc nó xong, trong lòng cảm thấy cực kỳ phấn chấn, khiến mọi người cảm thấy có hi vọng vào tương lai.

Không biết đây là bài văn của học sinh thi khoa văn hay thi khoa học tự nhiên, cho nên giáo sư La chỉ còn cách chấm điểm cả hai bài kiểm tra phía sau, kết quả không chỉ đều đúng mà còn khiến người ta không tìm ra được chỗ nào để trừ điểm.

Ông ấy vung bút một cái, trực tiếp cho 100 điểm,"Bài văn cấu tứ xảo diệu, hành văn chặt chẽ trau chuốt, quan trọng nhất là ý nghĩa của bài văn rất tốt."

Bài thi chấm điểm tuyệt đối đều sẽ do tổ trưởng tổ chấm thẩm định, giáo sư La một chút cũng không muốn đợi, điên đứng dậy cầm bài thi này đến chỗ tổ trưởng tổ chấm điểm.

"Cái gì? Điểm tuyệt đối?"

Tổ trưởng đẩy mắt kính bởi với giật mình mà rơi xuống của mình, trong mắt tràn đầy sự khó tin.

"La lão, chấm điểm bài thi đại học cũng không thể cho điểm lỏng lẻo như vậy được, những chỗ nên nghiêm khắc vẫn nên nghiêm khắc hơn..."

Tổ ngữ văn của bọn họ đã chấm điểm bài thi nhiều ngày như vậy rồi, còn chưa thấy bài thi nào được điểm tuyệt đối đâu!

Hơn nữa còn là viết văn được điểm tuyệt đối?!

Giáo sư La phất tay ngắt lời tổ trưởng, nói: "Cậu nhìn xem trước rồi hãy nói."

Tổ trưởng nửa tin nửa ngờ nhận lấy bài thi, các giáo sư đang chấm bài bên cạnh cũng nghiêng người về phía muốn xem bài thi ngữ văn được điểm tuyệt đối này trông như thế nào.

Sau khi đọc xong, liền thấy cảnh một nhóm đàn ông nhìn bài thi nước mắt rơi như mưa.

Sau khi đọc nó xong, trong lòng cảm thấy cực kỳ phấn chấn, khiến mọi người cảm thấy có hi vọng vào tương lai.

Không biết đây là bài văn của học sinh thi khoa văn hay thi khoa học tự nhiên, cho nên giáo sư La chỉ còn cách chấm điểm cả hai bài kiểm tra phía sau, kết quả không chỉ đều đúng mà còn khiến người ta không tìm ra được chỗ nào để trừ điểm.

Ông ấy vung bút một cái, trực tiếp cho 100 điểm,"Bài văn cấu tứ xảo diệu, hành văn chặt chẽ trau chuốt, quan trọng nhất là ý nghĩa của bài văn rất tốt."

Bài thi chấm điểm tuyệt đối đều sẽ do tổ trưởng tổ chấm thẩm định, giáo sư La một chút cũng không muốn đợi, điên đứng dậy cầm bài thi này đến chỗ tổ trưởng tổ chấm điểm.

"Cái gì? Điểm tuyệt đối?"

Tổ trưởng đẩy mắt kính bởi với giật mình mà rơi xuống của mình, trong mắt tràn đầy sự khó tin.

"La lão, chấm điểm bài thi đại học cũng không thể cho điểm lỏng lẻo như vậy được, những chỗ nên nghiêm khắc vẫn nên nghiêm khắc hơn..."

Tổ ngữ văn của bọn họ đã chấm điểm bài thi nhiều ngày như vậy rồi, còn chưa thấy bài thi nào được điểm tuyệt đối đâu!

Hơn nữa còn là viết văn được điểm tuyệt đối?!

Giáo sư La phất tay ngắt lời tổ trưởng, nói: "Cậu nhìn xem trước rồi hãy nói."

Tổ trưởng nửa tin nửa ngờ nhận lấy bài thi, các giáo sư đang chấm bài bên cạnh cũng nghiêng người về phía muốn xem bài thi ngữ văn được điểm tuyệt đối này trông như thế nào.

Sau khi đọc xong, liền thấy cảnh một nhóm đàn ông nhìn bài thi nước mắt rơi như mưa.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 391


Các giáo sư đọc được bài viết thì đều xúc động trước cảnh tương lai tươi sáng được miêu tả trong bài, lòng yêu người dâng trào, thậm chí có người còn chảy cả nước mắt.

"Bài luận này xứng đáng được điểm tối đa." Không biết là vị giáo sư nào nói trước.

Những giáo sư còn lại cũng đều gật đầu đồng ý, ngay cả tổ trưởng tổ chấm bài cũng tán thành.

Sau khi cảm động qua đi, mọi người bắt đầu tò mò thí sinh viết được ra bài văn tốt như vậy rốt cuộc là người như thế nào?

"Có thể là một thanh niên tri thức về nông thôn hay không? Thanh niên tri thức của thế hệ cũ chủ động xuống nông thôn giúp đỡ đều là những người tràn đầy tinh thần yêu nước!"

"Tôi lại nghĩ là học sinh vừa mới tốt nghiệp trong khóa này, các người xem hai câu hỏi đều trả lời xuất sắc như vậy, hiển nhiên là nền tảng tri thức vững chắc, sao giống thanh niên tri thức xuống nông thôn được?"

"Tôi nhớ trường trọng điểm trong tỉnh cũng có một hạt giống tốt, nhiều lần đứng đầu, viết văn cũng xuất sắc, tên là... Chương Tư Mẫn? Đúng, chính là cô bé này, có khi nào bài văn này là của cô bé ấy hay không?"

"Chương Tư Mẫn? Tôi nghĩ không phải, cha mẹ của đứa nhỏ kia đều là giáo viên đại học Công Nông Binh, tôi cũng quen. Nên tôi biết khá rõ học lực của con bé, nhưng chữ viết của con bé không được đẹp như thế này."

Các giáo sư đều mồm năm miệng mười thảo luận, giáo sư La cũng rất tò mò về người học trò này, liền hỏi tổ trưởng,"Bài thi này thật sự không phải từ khối xã hội sắp lộn sang khối học tự nhiên chứ?"

Không phải ông ấy xem thường học sinh khối tự nhiên, mà là ông cảm thấy người có thể viết ra bài văn tốt như vậy thì chắc hẳn tư tưởng có chiều sâu, có tố chất văn chương, kiểu người như vậy sao có thể đi học khối tự nhiên được? Chắc hẳn là nên chọn khối xã hội mới đúng chứ!

Tổ trưởng kiên định lắc đầu: "Không có khả năng này, khối xã hội và khối tự nhiên thi hai trường thi khác nhau, thi xong thì lập tức phong ấn rồi đưa qua đây, sao có thể lẫn lộn được?"

Nếu không làm sai thì đây chính là thí sinh bên khối tự nhiên.

Nhưng giáo sư ở đây đều cảm thấy vô cùng nuối tiếc, vì điểm thi tuyệt đối môn ngữ văn của đại học năm nay lại là một thí sinh thi khối tự nhiên!

Phiền muộn cùng tiếc nuối qua đi, tổ trưởng liền cất bài thi đi,"Đợi khi thành tích được công bố, bài văn đạt điểm tối đa này sẽ được đưa lên báo, một bài viết đầy cảm hứng như vậy, người Hoa Quốc chúng ta nhất định nên đọc một lần!"...

Huyện Cao Điền, đêm giao thừa.

DTV

Năm ngoái, nhà họ Lâm kiếm được không ít tiền, nên bữa cơm đoàn viên so với năm vừa rồi cũng phong phú lên rất nhiều.

Kể từ khi Triệu Uyển Thanh làm bữa cơm tất niên lần đầu tiên thì sau đó về hầu như là lần nào nấu cơm tất niên cũng đều do cô làm. Chỉ khi cô đảm nhận thì mọi người mới háo hức đợi đến bữa cơm đoàn viên này.

Năm nay đồ ăn trên bàn nhiều hơn một món, sau khi ăn xong thì có thêm một đĩa bánh chà bông mới ra lò.

Cả nhà họ Lâm ăn xong bữa cơm này thì đều cảm thấy vô cùng thỏa mãn, ăn xong cũng không vội rời đi, mà ngồi lại trên bàn thưởng thức dư vị còn sót lại của các món ăn và hương vị của bánh chà bông.

"Chị dâu, bánh chà bông kia làm rất ngon, trách không được bán ở trong huyện đắt hàng như vậy." Khương Mỹ Ni ngồi xuống bên cạnh Triệu Uyển Thanh, đột nhiên cất lời.

Triệu Uyển Thanh đang nói chuyện với Chu Hồng Anh về mấy đứa nhỏ thì đột nhiên nghe thấy Khương Mỹ Ni nịnh mình, trong lòng cô liền vô cùng ngạc nhiên.

Chẳng lẽ Khương Mỹ Ni thật sự sửa tính rồi? Sao đột nhiên lại khen cô như vậy?

Chu Hồng Anh không quen nhìn Khương Mỹ Ni như thế, liền tức giận nói: "Không phải là cô đang nói lời vô nghĩa sao? Nếu bánh trà bông ăn không ngon thì sao có thể bán được? Đây chính là loại điểm tâm khiến người thành phố phải xếp hàng dài để mua đó!"
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 392


Dường như Khương Mỹ Ni không phát hiện ra lời Chu Hồng Anh đang châm biếm mình, tiếp tục nói với Triệu Uyển Thanh,"Chị dâu, em nghe nói Lục Muội đang làm thu ngân ở trong cửa hàng? Cửa hàng buôn bán tốt như vậy, liệu một mình Lục muội có thể xoay sở được không?"

Triệu Uyển Thanh có chút giật mình, cô cũng ý thức được cô ta muốn nói gì với cô rồi.

"Ngày thường ở nhà em cũng không có chuyện gì làm, chị xem em có thể đi giúp đỡ chị hay không, chúng ta đều là chị em dâu, em cũng không cần chị trả cho em nhiều tiền công..." Khương Mỹ Ni dùng vẻ mặt lấy lòng nhìn Triệu Uyển Thanh.

Chu Hồng Anh: "Hừ"

Cô ấy biết ngay Khương Mỹ Ni đang có tâm tư gì mà!

"Không cần, Lục Muội đang làm việc ở ở trong tiệm rất tốt, tạm thời tôi không cần nhận thêm người." Triệu Uyển Thanh trực tiếp cự tuyệt.

Mà cho dù trong tiệm thiếu người thì cô cũng sẽ không tìm Khương Mỹ Ni đến làm công cho cô.

Tuy rằng cô cũng muốn giúp đỡ thân thích, nhưng dù sao cô cũng có nguyên tắc cùng giới hạn của bản thân.

Giống Lâm Lục Muội, Lâm Nhị, Lâm Tam, người thành thật như vậy thì cô mới muốn kéo bọn họ gia nhập cùng kiếm tiền. Nhưng người giống như Khương Mỹ Ni, với tính cách của cô ta thì chỉ có bị lừa đá vào đầu cô mới đi tìm người như vậy làm việc cho mình.

Khương Mỹ Ni không nghĩ tới Triệu Uyển Thanh lại không nể mặt mũi cô ta như thế, vì vậy trong lúc nhất thời sắc mặt cô ta lập tức đen lại.

Bác dâu hai nhà họ Lâm vẫn luôn ngồi bên cạnh nghe lén các cô nói chuyện, mới vừa nghe thấy Khương Mỹ Ni muốn đi làm ở tiệm của Triệu Uyển Thanh thì vô cùng tức giận, tức giận vì người con dâu đáng c.h.ế.t kia của mình lại đi ôm chân thối của tam phòng!

Nhưng rất nhanh, bà ta liền thay đổi suy nghĩ.

Tuy rằng con dâu mình là kiểu ăn cây táo rào cây sung làm bà ta vô cùng mất mặt... Nhưng nếu cô ta có thể đến cửa hàng của Triệu Uyển Thanh làm thì chẳng phải là có thể kiếm thêm được một khoản tiền sao?

Đúng vậy, kia chính là tiền của tam phòng, có ngu mới không kiếm!

Trong nháy mắt đã nghĩ thông suốt, bác dâu hai nhà họ Lâm liền chờ mong Triệu Uyển Thanh đồng ý để con dâu mình đi đến cửa hàng làm công kiếm tiền.

Kiếm tiền là việc tốt, ngay cả Lục nha đầu từ nhỏ đã không được lòng bà kia còn có thể kiếm tiền, thì sao con dâu bà ta không thể kiếm!

Thời gian dài hẳn là có thể kiếm thêm được một ít tiền đi...

Bác dâu hai nhà họ Lâm càng nghĩ càng cảm thấy tiền đồ sáng lạn, nhưng ngay lúc đó thì liền nghe thấy Triệu Uyển Thanh lạnh giọng từ chối.

Bác dâu hai nhà họ Lâm: "Vợ Thiệu Hoa, lời này của cháu là có ý gì? Nhị phòng chúng tôi cho người ra hỗ trợ cháu, cháu còn không cảm kích sao?"

Nhất thời bác dâu hai nhà họ Lâm không nhịn được, trực tiếp nhảy dựng lên, làm cho mấy người nhà họ Lâm bên kia cũng nghe được.

Bà nội Lâm nhìn con dâu thứ hai với ánh mắt ghét bỏ, nói: "Làm gì vậy? Tết nhất sao còn cãi cọ ầm ĩ?"

"Vợ em ba muốn đến cửa hàng cháu làm việc nhưng cháu không đồng ý." Triệu Uyển Thanh cũng không giấu.

Bà nội Lâm vừa nghe xong cũng không hỏi lý do cụ thể liền quay đầu nhìn về phía bác dâu hai nhà họ Lâm cùng Khương Mỹ Ni quát: "Hai người lại muốn làm cái gì? Hai người thấy đang sống tốt quá rồi đúng không? Cửa hàng kia là nhà các người mở hả? Muốn đi làm công là đi làm sao?"

Bà nội Lâm mắng vô cùng khó nghe, bác dâu hai nhà họ Lâm cùng Khương Mỹ Ni tuy có da mặt rất dày nhưng giờ phút này cũng không nhịn được mà đỏ mặt.

Mẹ Lâm giúp đỡ giải thích: "Chị dâu, Mỹ Ni, hai người đừng nghĩ nhiều, cửa hàng kia của Uyển Thanh đúng là không thiếu người."

Bà nội Lâm cũng gật đầu,"Đúng là như vậy, công việc trong cửa hàng là một cái hố, hiện giờ hố đã đầy, chẳng lẽ hai người còn muốn nhà Thiệu Hoa đào thêm cho các người sao? Các người đừng có mơ nữa!"

"Lục Muội cũng đã gả ra ngoài, không phải người Lâm gia, vị trí thu tiền kia có thể giao cho cháu..." Khương Mỹ Ni nhỏ giọng nói một câu.

Tuy rằng giọng nói rất nhỏ, nhưng người xung quanh đều nghe thấy hết.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 393


Lập tức ánh mắt mọi người nhìn Khương Mỹ Ni như là một đồ ngốc vậy.

Đây là tiếng người có thể nói ra hay sao?

Cái gì mà Lâm Lục Muội đã gả ra ngoài thì không còn là người Lâm gia nữa?

Chẳng nhẽ bây giờ Lâm Lục Muội không mang họ Lâm nữa sao? Cho dù là cô ấy gả xa đến ngàn dặm thì cũng vẫn là người nhà họ Lâm!

Lại nói, Lâm Lục Muội là một người nhanh nhẹn linh hoạt, Khương Mỹ Ni cũng không biết xấu hổ mà so sánh bản thân với Lâm Lục Muội sao?

Thật là không biết tự lượng sức mình!

Bà nội Lâm đỡ cái trán đang nổi gân xanh, không thể nhịn nữa nhìn về phía người con dâu thứ hai,"Cô còn đứng ở đây làm gì? Còn không mau dẫn người mất mặt đáng xấu hổ này về cho tôi!"

Bác dâu thứ hai nhà họ Lâm thấy bà nội Lâm thật sự phát hỏa thì vội vàng túm Khương mỹ Ni đi về nhà.

Chuyện xảy ra vào buổi tối của nhóm phụ nữ bên này thì cũng đã bị mấy người đàn ông Lâm gia biết hết.

Trong nhà lớn, ông nội Lâm trở nên vô cùng lạnh nhạt, nói thẳng ra thì ông tình nguyện có một người cháu gái như Lục nha đầu chứ không cần một người cháu dâu ngốc như Khương Mỹ Ni kia.

Bên phía đại phòng, bác cả Lâm cùng với bác dâu cả Lâm cũng đang nói chuyện về việc này, họ đều cảm thấy Khương Mỹ Ni thật không biết suy nghĩ. Cửa hàng là của Triệu Uyển Thanh, cần người nào, dùng người nào đương nhiên là do Triệu Uyển Thanh quyết định, Khương Mỹ Ni lại khoa tay múa chân như vậy còn không phải là không biết suy nghĩ sao?

"May mà chúng ta dốc lòng chọn vợ cho Thiệu Tùng, nếu không..." Bác cả Lâm nghĩ đến lại có cảm giác lo sợ.

Bác dâu cả Lâm cũng thử tưởng tượng con dâu nhà mình biến thành người chuyên đi gây rối như Khương Mỹ Ni thì lập tức giật mình, run rẩy nói,"May mắn, đúng là may mắn, Hồng Anh là một người vợ tốt..."

Nhị phòng bên kia, bác hai Lâm sau khi biết việc này thì gần như c.h.ế.t lặng.

Nhiều năm như vậy, ông tìm một người vợ như vậy đã đủ mệt mỏi rồi, không ngờ tới bây giờ lại có thêm một người con dâu chuyên đi gây chuyện như thế...

Ông thật sự là bị tê liệt rồi.

Sau đó, ông lạnh mặt nói với vợ mình,"Nói với Thiệu Bách, đây là lần cuối cùng, nếu vợ nó còn có lần sau thì lập tức phải ly hôn ngay."

Trải qua một ngày như vậy, ông thật sự không nhịn nổi nữa rồi, ông cũng tin là con trai ông cũng sẽ như vậy.

Trong nhà vừa mới theo tam phòng kiếm được chút tiền, con dâu lại nhảy ra gây chuyện, không phải là muốn làm tam phòng ghét bỏ nhà họ sao?

Nếu là việc nhỏ thì cũng thôi đi, nhưng chuyện này liên quan đến sinh kế và tương lai của cả nhà bọn họ, nên trong mắt bác hai Lâm không thể nào bao dung được.

Mà bên phía Lâm Thiệu Bách, sau khi anh ấy biết được chuyện này thì đang cãi nhau với Khương Mỹ Ni.

"Lục Muội là do chị dâu tự mình đến tìm, em là cái gì mà muốn nói đổi là đổi? Hơn nữa việc sổ sách em có thể làm được sao? Ngày thường ngay cả chữ lương thực em còn không biết mà giờ còn muốn đi tính sổ sách?"

Khương Mỹ Ni trừng mắt nhìn Lâm Tam một cái nói,"Hừ, anh là đang thiên vị em gái mình! Nhà các người đều như vậy! Không phải lấy tôi vào trong nhà rồi thì sẽ coi như người nhà sao? Vậy mà lại coi một người con gái gả ra ngoài rồi như bảo bối..."

DTV

Lâm Tam bị lời cô ta nói làm cho tức giận đến trợn trắng mắt, thầm nghĩ căn bản không thể nói đạo lý với cô ta, vì vậy liền kéo Lâm Yến ra khỏi phòng.

Ở tam phòng bên này, Triệu Uyển Thanh không hề bị Khương Mỹ Ni ảnh hưởng đến tâm trạng, tức giận với người ngu ngốc là chuyện không đáng.

Cô đang cùng Lâm Thiệu Hoa chuẩn bị cho chuyện đi học đại học sau này.

Tuy rằng thi đại học xong rồi, nhưng trong lòng hai người cũng đã có kết quả, nếu không có sai sót thì chắc chắn bọn họ sẽ đi đúng theo kế hoạch.

"Nhỡ mà hai chúng ta không cùng học ở Bắc Kinh thì sao?" Triệu Uyển Thanh nghiêng đầu nhìn Lâm Thiệu Hoa.

Lâm Thiệu Hoa gối cánh tay, nói: "Em đi học, anh sẽ thi lại một năm."
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 394


Triệu Uyển Thanh bị lời anh nói làm cho sững sờ,"Hả? Không đúng, vậy nếu em thi không tốt, không được học ở Bắc Kinh thì anh cũng sẽ thi lại?"

Cô biết Lâm Thiệu Hoa muốn đến Bắc Kinh.

Lâm Thiệu Hoa trầm mặc một chút,"Cũng không phải nhất định là Bắc Kinh." Quan trọng là anh muốn ở cùng chỗ với cô.

Còn về phần vì sao muốn cô học đại học trước thì là anh đang muốn bù đắp cho cô...

Người đàn ông duỗi tay ra cầm lấy tay người phụ nữ, rồi kéo bàn tay cô lại siết chặt lấy.

Anh và cô kết hôn với nhau lâu như vậy, sao có thể không nhìn được ra khát vọng trong mắt cô?

Vợ anh là người từ trước đến giờ không muốn mắc kẹt lại ở vùng nông thôn này, cô là con đại bàng, khát vọng muốn bay ra ngoài thế giới rộng lớn bên kia.

Trước đây, Lâm Thiệu Hoa cũng không tin có chuyện một người sẽ vì một người khác mà thay đổi.

Nhưng hiện giờ anh tin rồi, bởi vì anh đồng ý vì cô mà thay đổi.

Chỉ là thi lại một năm thôi, đối với anh không có gì khác nhau cả nhưng với vợ anh thì lại có.

Anh không muốn để cô phải chờ thêm một năm.

Vậy thì để anh chờ.

"Nhìn cái gì?" Người đàn ông ngược mắt lên nhìn người phụ nữ đang chăm chú nhìn mình không chớp mắt.

Triệu Uyển Thanh cố nén cảm động sắp trào ra trong lòng, duỗi tay vỗ nhẹ lên n.g.ự.c Lâm Thiệu Hoa,"Em đang suy nghĩ có nên trao giải cho anh là "Người chồng ba tốt không."

Nói đến đây thì một giọt nước mắt liền lăn từ khóe mắt cô xuống dưới đầu gối.

Lâm Thiệu Hoa lau nước mắt cho cô,"Trao giải? Không cần, trực tiếp nhận thưởng là được rồi."

"Hả?" Người phụ nữ ngơ ngẩn.

Nhìn bộ dạng ngây ngốc này của cô thì người đàn ông lập tức phát hỏa.

Anh liền xoay người đè cô xuống dưới, không đợi cô phản ứng thì môi đã bị...

"Ưm, Thang Viên..." Triệu Uyển Thanh đưa mắt nhìn con gái nhỏ đang ngủ bên cạnh ra hiểu.

Lâm Thiệu Hoa dừng lại, nhìn gương mặt quen thuộc đang ngủ, sau đó lại một lần nữa áp lên hôn cô,"Thang Viên ngủ rồi..."

"Ưm, ưm..."

Thứ còn dư lại chỉ là một khoảng không ngọt ngào bao phủ...

Đêm nay Triệu Uyển Thanh vô cùng ngại ngùng, trước kia, trước khi làm bọn họ đều sẽ đem Thang Viên lừa qua phòng mẹ Lâm ngủ.

Hôm nay con gái ngủ ngay ở giường đất bên kia, cô lại ở bên này, nên chỉ có thể bụm miệng hừ hừ, muốn dùng sức cũng không được, ai ngờ nam nhân kia còn cố ý đem cô lăn lộn quá mức. Cuối cùng cô cũng chỉ có thể tức giận cắn lên vai của anh mấy cái, thì lúc này anh mới buông tha cho cô. ...

Qua năm, Triệu Uyển Thanh liền gọi Đổng Hiểu Phương vào nhà.

Mấy năm nay Đổng Hiểu Phương đi theo Triệu Uyển Thanh học hỏi, đúng là vô cùng có thiên phú học tập, quan trọng nhất là bản tính của cô bé rất tốt.

Sinh ra trong khốn cảnh, nhưng cũng không oán trời trách đất, mà đối với cuộc sống còn ôm thái độ vô cùng lạc quan và biết ơn.

Chuyện này khiến Triệu Uyển Thanh rất thưởng thức cô bé.

"Hiểu Phương, chị có chuyện muốn để em làm, em có làm hay không?" Triệu Uyển Thanh đi thẳng vào vấn đề nói.

Người cô nhìn trúng, đương nhiên là phải nhanh chóng sắp xếp.

Đổng Hiểu Phương cũng không hỏi là việc gì, trực tiếp nói,"Chị Thanh, chị có gì cần giúp đỡ sao? Không cần khách khí với em, nếu em giúp được em nhất định sẽ giúp chị."

Cô bé và em trai mấy năm gần đây vẫn luôn được chị Thanh chăm sóc, nếu không cũng không biết hiện giờ họ đang ở nơi nào xin ăn nữa.

Chuyện của chị Thanh chính là chuyện quan trọng nhất.

Triệu Uyển Thanh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô bé thì cười nói: "Em đừng khẩn trương như vậy, không phải việc gì khó, chỉ là muốn em đi đến cửa hàng của chị học tập."

"Hả?" Đổng Hiểu Phương choáng váng.

"Em là người thông minh, trước hết đến cửa hàng chị làm người phục vụ đã, muốn học cách làm người quản lý như thế nào cũng phải học khoảng nửa năm, nếu nửa năm sau em qua bài kiểm tra của chị, chị sẽ nhận em là việc chính thức ở cửa hàng, rồi dẫn em ra ngoài để quản lý một cửa hàng mới."

Những lời này của Triệu Uyển Thanh như là một chùy giáng lên đầu Đổng Hiểu Phương vậy, chỉ là cô bé biết, chùy này chắc chắn là chùy làm bằng bánh nhân thịt...

DTV

"Chị Thanh, chị tin tưởng em như vậy sao?" Đôi mắt Đổng Hiểu Phương đỏ bừng lên nói.

Triệu Uyển Thanh vỗ bả vai cô bé,"Đương nhiên, muốn tới hay không?"

Đổng Hiểu Phương cười ra nước mắt, kiên định nói: "Tới!"

Cô ấy nhất định sẽ thông qua bài kiểm tra, nhật định sẽ không để chị Thanh thất vọng!

Triệu Uyển Thanh còn đang ở bên này tính toán cho sự phát triển của cửa hàng, nên chuyện thành tích đại học rất nhanh đều bị cô vứt qua sau đầu.

Cùng lúc đó, thành tích thi đại học của tỉnh đã có, bảng xếp hạng cũng đã được dán lên đầu tiên.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 395


Hiệu trưởng trường trung học trọng điểm của tỉnh cũng đứng trước bảng xếp hạng, trong lòng ông tràn đầy hy vọng trường họ có học sinh đứng nhất bảng, nhưng kết quả là... không phải trường học của bọn họ?

Trán ông giật giật, lập tức nhìn xuống một người khác... cũng không phải trường học của bọn họ?

Hiệu trưởng: "???"

Trường của họ là trường trung học trọng điểm của tỉnh đó! Trọng điểm đó!!

Vừa thấy người đứng thứ ba, hiệu trưởng rốt cuộc mới thấy người luôn xếp thứ nhất toàn khóa ———— Chương Tư Mẫn.

"Ai, sao Chương Tư Mẫn lại đứng thứ ba?" Hiệu trưởng thất vọng ném bảng xếp hạng xuống, bắt đầu gọi điện thông báo cho những học sinh có trong danh sách... ...

Trong Cục giáo dục huyện Cao Điền, cục lãnh đạo cũng nhận được điện thoại đến từ lãnh đạo tỉnh, sau đó mới biết trong huyện của mình có một học sinh ra tỉnh thi đỗ Trạng Nguyên!

Không chỉ có như vậy, á khoa cũng là người trong huyện họ!

Cục lãnh đạo lập tức vui mừng, miệng cười liên tục khen ngợi, sau đó lập tức gọi điện thoại thông báo cho cấp xã.

Người trong xã biết chuyện này, ngạc nhiên không thua kém gì cục lãnh đạo.

Lãnh đạo xã lập tức đạp lên xe đạp, đích thân tới đại đội sản xuất thôn Thủy Truân.

"Đại đội trưởng, lãnh đạo xã tới, ông mau đi xem một chút."

Đại đội trưởng Đổng Phong Niên đang ở trên bờ ruộng động viên công tác gieo trồng vào mùa xuân năm nay, nghe xong lời này vội vàng gác việc làm lại,"Lãnh đạo công xã tới có chuyện gì?"

"Không biết, ông mau đi xem một chút."

Các thôn dân thấy bộ dáng lo lắng của ông, cũng náo nhiệt đi theo xem.

Đoàn người còn chưa đi đến cửa thôn, đã nhìn thấy xe đạp của lãnh đạo công xã dựng ở cửa tam phòng nhà họ Lâm.

Mà lúc này lãnh đạo công xã mặt tràn đầy vui mừng vỗ bả vai Lâm Thiệu Hoa, lớn tiếng nói : "Thiệu Hoa à, cậu thật đúng là làm cho công xã Hồng Kiều chúng ta nở mày nở mặt! Thi đại học đậu Trạng Nguyên trở về! Đạt điểm cao nhất trong kỳ thi đại học!"

Trạng Nguyên đại học?!!

Đổng Phong Niên kinh ngạc làm rớt cái cốc trong tay xuống.

Gì gì gì, thi đại học? Trạng Nguyên?!

Thôn dân náo nhiệt đến xem ai ai cũng ngạc nhiên ngây người .

Phía sau, Triệu Uyển Thanh cùng người nhà họ Lâm, mới đi qua cửa đã nghe thấy mấy lời này, mọi người suýt nữa trẹo chân.

Lãnh đạo công xã nhìn thấy Triệu Uyển Thanh, ý cười trên mặt nở rộ nhiều hơn, ông duỗi tay chỉ vào Triệu Uyển Thanh nói: "Còn có vợ của Thiệu Hoa, là người đạt á khoa! Hai người công xã Hồng Kiều chúng ta đây đều chiếm hai vị trí dẫn đầu của tỉnh ha ha ha!"

Cái gì?!

Triệu Uyển Thanh đạt á khoa toàn tỉnh?!!

Tin tức này thật sự còn khiếp sợ hơn với việc Lâm Thiệu Hoa thi đậu đỗ trạng nguyên toàn tỉnh !

Suy cho cùng, Lâm Thiệu Hoa thông minh học giỏi, là điều mà đội sản xuất thôn Thủy Truân ai cũng biết, chỉ là mọi người không ngờ trình độ của anh lại có thể trở thành trạng nguyên toàn tỉnh.

Mà Triệu Uyển Thanh là ai chứ?

Cô chỉ có bằng tốt nghiệp sơ trung!

Tốt nghiệp sơ trung nhiều năm rồi, mà cô còn đi tham gia kỳ thi thi đại học? Thế mà không chỉ vượt qua kỳ thi? Mà còn đậu danh hiệu á khoa toàn tỉnh?!

Bác dâu hai Lâm vừa từ trong phòng ra tới nghe những lời lãnh đạo xã nói, chậu nước trong t

Người có thể thi đạt được thành tích như này có còn là con người không? Không thể! Chỉ có thể là Văn Khúc Tinh hạ phàm!!!

"Thiệu Hoa và với Uyển Thanh thật là giỏi! Thành tích này có thể áp đảo hết các thí sinh thành phố và tỉnh rồi!"

"Bà Lâm, nhà cô phát đạt rồi! Nếu như đặt vào thời đại trước thì không phải nhà bà có hai vị cử nhân lão gia hay sao!"

"Trời ơi, đầu óc của hai người con này nhà bà thật thông minh! Ngày thường nhà bà hay ăn gì để bổ não vậy? Nói cho tôi nghe một chút đi, tôi trở về cũng cho Nhị Cẩu Tử nhà tôi bổ não!"...

DTV

Bà Lâm đứng bên cạnh Lâm Thiệu Hoa và Triệu Uyển Thanh, tự nhiên bị các thôn dân vây quanh gắt gao, bà cảm thấy cuộc đời của mình chưa bao giờ được lên cao như vậy!

"Không phải tôi đây khoác lác, đó là Thiệu Hoa nhà tôi từ nhỏ đã thông minh! Nửa tuổi đã biết đi, ba tuổi đã biết viết chữ, năm tuổi biết làm văn rồi... Con nhà người ta đều thích đi ra ngoài đào trứng chim chơi bùn, Thiệu Hoa nhà chúng tôi chỉ thích ở nhà học tập!"

"Uyển Thanh càng không cần phải nói, mọi người xem con bé biết nuôi bò trồng trọt như vậy, đó còn không phải là học được từ trong sách sao? Lúc trước mọi người đều nói con bé lười biếng, nhưng thực ra là con bé ở nhà chăm chỉ đọc sách! Mỗi ngày đều học đến nửa đêm..."

Bà Lâm nói với các thôn dân quen biết, nước miếng vẩy ra xa mấy mét.

Lâm Thiệu Hoa: "..." Anh đã không biết mình nửa tuổi đã biết đi rồi?

Triệu Uyển Thanh: "..." Cô cũng không biết là mình mỗi ngày đều đọc sách đến nửa đêm?

Hai người liếc nhìn nhau, cả hai nhìn nhau với ánh mắt bất đắc dĩ .

Đợi đến khi mẹ Lâm khoe đủ rồi, mẹ Lâm cũng đem bánh bao hỉ ra phát.

Người dân mỗi người cầm cái bánh bao hỉ, vui vẻ chúc mừng nhà họ Lâm, sau đó rời đi.

Ngày này, đối với người nhà họ Lâm có ý nghĩa vô cùng lớn, còn đối với đội sản xuất thôn Thủy Truân cũng không kém bao nhiêu.

Các thôn dân về tới nhà, nghĩ đến nhà họ Lâm có một đôi vợ " trọn điểm", trong lòng lập tức tràn đầy hâm mộ.

Tam phòng nhà họ Lâm nhất định sẽ phát tài!

ay liền rơi xuống.

Bên cạnh đó, người nhà tổ họ Lâm cũng vừa ra khỏi nhà, liên tiếp nghe được hai tin vui động trời kia cũng bị chấn động mà sửng sốt. Bà Lâm đã nhanh chóng định thần lại, chống gậy bước chân như bay tới cửa tam phòng, lập tức đứng trước che cháu trai cùng cháu dâu trước mặt lãnh đạo xã.

"Ai cha! Cháu trai ngoan của bà! Cháu dâu ngoan của bà!"

Mỗi người đều được bà Lâm nắm lấy một tay, cùng đưa Lâm Thiệu Hoa và Triệu Uyển Thanh ôm vào trong lòng ngực, trong miệng liên tục nói bọn họ là tâm can bảo bối của bà ấy.

Lâm Thiệu Hoa cùng Triệu Uyển Thanh đều là người trưởng thành rồi, bị bà Lâm ôm như vậy, trên mặt hiện lên có chút xấu hổ.

May mắn là bà Lâm chỉ ôm trong chốc lát, sau đó liền ngay lập tức đẩy bọn họ vào trong phòng.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 396


Một hồi lâu sau, mọi người mới hoàn hồn lại sau sự khiếp sợ ban đầu, sau đó liên tục chúc mừng nhà họ Lâm, khích lệ giống như không cần tiền mà tuôn ra như suối.

Ông nội Lâm bị người trong thôn vây quanh, tận hưởng lời khen từ mọi người dành cho cháu trai cùng cháu dâu, miệng cười ngoác đến mang tai luôn rồi.

Mẹ Lâm lau đi nước mắt kích động, ở cửa thét to nói: "Hôm nay là đại hỉ của nhà họ Lâm chúng ta, mọi người trong thôn đây đừng đi, tôi đây sẽ đi làm bánh bao mừng đại hỉ!"

Nghe nói có bánh bao ăn mừng, các thôn dân đều hoan hô lên.

Mẹ Lâm kích động đi vào phòng bếp, vừa đi còn một bên nhắc mãi: "Thật tốt, hai đứa thi đều đậu đại học, thật tốt..."

Trở về phòng, mọi người nhà họ Lâm đều tới vây quanh Lâm Thiệu Hoa cùng Triệu Uyển Thanh, ngoại trừ bác dâu hai Lâm, các trưởng bối đều nhìn về phía họ bằng ánh mắt tràn đầy kích động cùng vui mừng, trong nhà trẻ con cũng đều ngửa đầu nhìn hai người, trong mắt đều hiện lên vẻ sùng kính.

Lãnh đạo xã được mời vào phòng, cùng cả nhà nói rõ về thành tích của hai người các cô.

Lâm Thiệu Hoa thi được 399 điểm, đứng nhất toàn tỉnh. Ngoại trừ môn ngữ văn bị rớt 1 điểm, còn lại các môn khác đều được trọn điểm.

Triệu Uyển Thanh thi được 397 điểm, đứng nhì toàn tỉnh. Ngoại trừ môn chính trị bị trừ ba điểm, các môn còn lại cũng đều đạt trọn điểm.

"Hiện tại hai người cứ ở nhà chờ, thư thông báo sẽ nhanh chóng được chuyển đến nhà cho hai người haha!" Lãnh đạo công xã nói với vợ chồng cô bằng vẻ mặt rạng rỡ.

Với số điểm tuyệt đối như vậy, không cần quan tâm Lâm Thiệu Hoa cùng Triệu Uyển Thanh đăng ký học trường gì, họ chắc chắn sẽ trúng tuyển!

Thôn dân đứng bên cạnh nghe thấy thành tích này, càng không thể tin vào mắt mình.

399 điểm? 397 điểm?

Điểm này với điểm tuyệt đối có gì khác nhau sao?

Nếu như nói vừa rồi tất cả mọi người nhìn hai người bọn họ như thần, vậy bây giờ không phải là trực tiếp nhìn thần à.

Người có thể thi đạt được thành tích như này có còn là con người không? Không thể! Chỉ có thể là Văn Khúc Tinh hạ phàm!!!

"Thiệu Hoa và với Uyển Thanh thật là giỏi! Thành tích này có thể áp đảo hết các thí sinh thành phố và tỉnh rồi!"

"Bà Lâm, nhà cô phát đạt rồi! Nếu như đặt vào thời đại trước thì không phải nhà bà có hai vị cử nhân lão gia hay sao!"

"Trời ơi, đầu óc của hai người con này nhà bà thật thông minh! Ngày thường nhà bà hay ăn gì để bổ não vậy? Nói cho tôi nghe một chút đi, tôi trở về cũng cho Nhị Cẩu Tử nhà tôi bổ não!"...

DTV

Bà Lâm đứng bên cạnh Lâm Thiệu Hoa và Triệu Uyển Thanh, tự nhiên bị các thôn dân vây quanh gắt gao, bà cảm thấy cuộc đời của mình chưa bao giờ được lên cao như vậy!

"Không phải tôi đây khoác lác, đó là Thiệu Hoa nhà tôi từ nhỏ đã thông minh! Nửa tuổi đã biết đi, ba tuổi đã biết viết chữ, năm tuổi biết làm văn rồi... Con nhà người ta đều thích đi ra ngoài đào trứng chim chơi bùn, Thiệu Hoa nhà chúng tôi chỉ thích ở nhà học tập!"

"Uyển Thanh càng không cần phải nói, mọi người xem con bé biết nuôi bò trồng trọt như vậy, đó còn không phải là học được từ trong sách sao? Lúc trước mọi người đều nói con bé lười biếng, nhưng thực ra là con bé ở nhà chăm chỉ đọc sách! Mỗi ngày đều học đến nửa đêm..."

Bà Lâm nói với các thôn dân quen biết, nước miếng vẩy ra xa mấy mét.

Lâm Thiệu Hoa: "..." Anh đã không biết mình nửa tuổi đã biết đi rồi?

Triệu Uyển Thanh: "..." Cô cũng không biết là mình mỗi ngày đều đọc sách đến nửa đêm?

Hai người liếc nhìn nhau, cả hai nhìn nhau với ánh mắt bất đắc dĩ .

Đợi đến khi mẹ Lâm khoe đủ rồi, mẹ Lâm cũng đem bánh bao hỉ ra phát.

Người dân mỗi người cầm cái bánh bao hỉ, vui vẻ chúc mừng nhà họ Lâm, sau đó rời đi.

Ngày này, đối với người nhà họ Lâm có ý nghĩa vô cùng lớn, còn đối với đội sản xuất thôn Thủy Truân cũng không kém bao nhiêu.

Các thôn dân về tới nhà, nghĩ đến nhà họ Lâm có một đôi vợ " trọn điểm", trong lòng lập tức tràn đầy hâm mộ.

Tam phòng nhà họ Lâm nhất định sẽ phát tài!
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 397


Việc Lâm Thiệu Hoa và Triệu Uyển Thanh thi đỗ đại học đã khiến người dân ở thôn Thủy Truân bắt đầu quan tâm đến việc giáo dục cho con cái trong gia đình mình.

Hiện nay, kỳ thi đại học cũng đã được khôi phục, trong tương lai, những người nông dân như họ sẽ có thể đi ra ngoài thông qua kỳ thi này.

Những người dân trong thôn đang xem xét và quyết định cho con của họ thử đi học tại trường học một lần, hẳn là sẽ có một vài đứa trẻ thông minh như con của gia đình nhà họ Lâm đúng không?

Cũng có một số gia đình có tư duy rộng mở hơn, khi nhìn thấy Triệu Uyển Thanh đã thi đỗ đại học, họ cũng quyết định cho con gái của họ đi học. Mặc dù con gái sau này sẽ phải lấy chồng, nhưng nếu con bé có thể học hành thành tài như Triệu Uyển Thanh, tương lai sẽ không phải sợ con gái không lo được cho nhà mẹ đẻ đúng không?

Triệu Uyển Thanh vẫn chưa biết rằng việc cô thi đỗ đại học thực sự có thể thúc đẩy sự thực hiện bình đẳng nam nữ trong thôn. ...

Kết quả kỳ thi đại học thông qua việc đăng báo nội bộ, lại trải qua quá trình tuyển sinh của các trường đại học thì đã được công bố chính thức cho công chúng sau nửa tháng.

DTV

Nhà báo tỉnh đã sẵn sàng từ lâu, chỉ chờ kết quả thi đại học của năm nay, việc khôi phục kỳ thi đại học thực sự là một tin tức lớn trong năm nay, vì vậy kết quả thi cũng sẽ là một trong những điều mọi người quan tâm.

Khi họ nhận được thông tin về thứ hạng thi đại học cùng với thông tin nhập học, họ ngay lập tức bị choáng ngợp bởi kết quả của hai thí sinh đứng đầu tiên.

"399! 397! Đây không phải là điểm tối đa sao? Năm nay tỉnh ta thật sự xuất sắc nhỉ?" Chủ biên tờ báo nhanh chóng nhìn xuống, người thứ ba chỉ đạt 385 điểm.

Có vẻ như chỉ có hai thí sinh đầu tiên mới thực sự xuất sắc.

Chủ biên ngay lập tức gọi một số người phó chủ biên và sắp xếp họ ngày mai đi phỏng vấn hai thí sinh đạt điểm "tối đa" cùng mình.

"Đến cùng thì thí sinh phải như thế nào mới có thể đạt được kết quả ấn tượng như vậy?" Chủ biên không thể nào kiềm chế được sự háo hức mong chờ cho cuộc phỏng vấn lần này.

Một trợ lý mang đến một bài viết,"Chủ biên, đây là bài viết mà nhóm chấm thi ngữ văn năm nay gửi đến, nghe nói là bài luận duy nhất đạt điểm tối đa trong kỳ thi đại học năm nay, trưởng nhóm chấm thi hy vọng chúng ta có thể đăng lên."

"Bài luận đạt điểm tối đa? Thật lợi hại." Chủ biên ngay lập tức nhận lấy bài viết.

Nhìn lên, chủ biên nhận ra: Triệu Uyển Thanh?

Ồ, dường như cái tên này đã từng thấy ở đâu đó...

"Đây không phải là người đứng thứ hai trên toàn tỉnh năm nay sao?" Chủ biên lật ra bảng điểm để so sánh, thật sự thấy điểm tối đa môn ngữ văn của Triệu Uyển Thanh trên bảng điểm.

"Cô ấy là một học sinh khoa tự nhiên, mà lại đạt điểm tối đa môn ngữ văn, không hổ là người đứng thứ hai toàn tỉnh..."

Trong lòng chủ biên đã không nhịn được việc đánh giá rất cao thành tích của Triệu Uyển Thanh, sau đó cầm lấy bài viết của cô, bắt đầu đọc.

Đọc xong, đôi mắt của chủ biên đã tràn đầy nước mắt cảm động.

"Đăng lên! Bài viết này chắc chắn phải đăng lên!"

Ngày hôm sau, Báo Nhân Dân tỉnh đã đăng bài luận của Triệu Uyển Thanh.

Ở vị trí nổi bật nhất trên trang nhất với chữ cỡ lớn: "Bài Luận Đạt Điểm Tối Đa Kỳ Thi Tốt Nghiệp: Một Ngày Khó Quên," bên cạnh in dọc là: "Đại đội sản xuất thôn Thủy Truân, công xã Hồng Kiều, huyện Cao Điền, Triệu Uyển Thanh".

Các thị dân mua báo từ quầy báo, nhân viên các đơn vị cũng đọc báo khi làm việc, nhiều người ở tỉnh cũng đã đọc bài luận đạt điểm tối đa trong bài thi đại học. Mặc dù bài viết không dài, nhưng ý tưởng của nó rất mới lạ và táo bạo, nội dung mà cô viết khiến mọi người không thể kiềm chế được sự khao khát.

Tên của Triệu Uyển Thanh, như vậy đã trở thành hiện vật được truyền bá trong hàng vạn hộ gia đình trong tỉnh...

Báo Nhân Dân tỉnh vội vã đến thôn Thủy Truân, ngay lúc Lâm Thiệu Hoa và Triệu Uyển Thanh nhận được thư thông báo.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 398


Thời điểm này, thư thông báo không lòe loẹt giống như thế kỷ sau, chỉ đơn giản là một tờ giấy, in những thông tin cơ bản.

"Bạn học Triệu Uyển Thanh, trường của chúng tôi quyết định nhận bạn vào chuyên khoa Khoa Phẫu Thuật Ngoại Khoa. Vui lòng mang theo tờ thông báo này và đến trường đúng hạn vào ngày 15 tháng 3 năm 1978 để báo danh." Người ký tên là chữ ký của hiệu trưởng và bốn chữ "Đại học Bắc Đại".

Triệu Uyển Thanh nhìn tờ thông báo có vẻ đơn giản này, lập tức rơi nước mắt, cô nhìn về phía Lâm Thiệu Hoa,"Thiệu Hoa, em thi đỗ rồi."

Lâm Thiệu Hoa cũng đưa thư thông báo của mình cho cô,"Chúng ta cùng đi Bắc Kinh."

Triệu Uyển Thanh vội vã nhận đọc,"Bạn học Lâm Thiệu Hoa, trường chúng tôi quyết định nhận bạn vào Khoa Chính Trị của trường. Vui lòng mang theo tờ thông báo này và đến trường sớm để làm thủ tục nhập học."

Người ký tên cũng là chữ ký của hiệu trưởng, và bốn chữ "Đại học Thanh Hoa".

Triệu Uyển Thanh nhìn tờ thư thông báo của mình, sau đó nhìn vào tờ thư thông báo của Lâm Thiệu Hoa, nghĩ đến tình yêu và sự cạnh tranh giữa sinh viên Đại học Thanh Hoa và Đại học Bắc Kinh trong kiếp trước, cô đột nhiên cười khúc khích,"Sau này nếu anh muốn thăm em thì phải vượt rào đấy!"

Là sinh viên Đại học Bắc Đại, cô sẽ không thông đồng mở cửa cho sinh viên Đại học Thanh Hoa đâu!

Hai người còn chưa kịp cầm nóng tờ thư thông báo, những người từ báo Nhân Dân tỉnh đã đến.

Chủ biên nhìn cặp vợ chồng tuổi trẻ, nhan sắc xuất sắc như vậy, quan trọng hơn là một người Đại học Bắc Đại và một người Đại học Thanh Hoa!

Thông tin này thực sự là một cú sốc, chắc chắn sẽ bùng nổ!

Chủ biên ngay lập tức đề nghị hai người đổi quần áo đẹp hơn, sau đó bắt đầu chụp hình và phỏng vấn.

Sau vài ngày, Báo Nhân Dân tỉnh lại một lần nữa đăng thông tin về kỳ thi tốt đại học năm nay.

DTV

Trang nhất vẫn giống như trước, sử dụng chữ to nổi bật —— "Vợ chồng trạng nguyên Đại học Thanh Bắc".

Ngay sau khi bản báo hôm đó xuất bản, đã nhanh chóng bán hết.

Chưa đến nửa ngày, cả tỉnh đều biết rằng trạng nguyên và á khoa tỉnh trong kỳ thi đại học năm nay là một cặp vợ chồng nông thôn!

Điều gây sốc hơn là cả hai đạt được điểm số gần như tối đa, cùng với giá trị nhan sắc như thiên tiên!!

Trong bức ảnh, người đàn ông trẻ tuấn tú và người phụ nữ xinh đẹp cầm tờ thư thông báo của mình, người đàn ông có thân hình cao lớn, đặc biệt làm nổi bật nên vẻ nhỏ nhắn của người phụ nữ bên cạnh.

Hai người đứng cạnh nhau ở trước cửa, toàn thân mang theo khí chất của người có học thức.

Dù không đọc bài viết mà chỉ nhìn vào bức ảnh này thì độc giả cũng hoàn toàn bị mê hoặc.

Đôi vợ chồng thần tiên này là ai? Họ đứng cùng nhau cực kỳ xứng đôi, và còn cả hai đều là học bá?!

Có thể bởi tin tức này quá mức chấn động, hoặc có thể do hai người trong bức ảnh quá đẹp nên tờ báo này đã được nhiều người âm thầm lưu giữ lại.

Thỉnh thoảng lấy ra nhìn một lượt, không chỉ để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của họ, mà còn để học hỏi sức mạnh từ câu chuyện truyền cảm hứng của cặp vợ chồng này.

Trong một thời gian ngắn, Lâm Thiệu Hoa và Triệu Uyển Thanh trở thành những người nổi tiếng trên toàn tỉnh.

Ở thôn Thủy Truân, khi người dân nghe nói Lâm Thiệu Hoa và Triệu Uyển Thanh đã được lên báo thì mỗi hộ gia đình đều mua một bản, không chỉ để thúc đẩy động viên con cái trong nhà, mà còn để khoe khoang với người ở các thôn khác. Cả thôn Thủy Truân đều nhất quán như vậy.

Gia đình nhà họ Triệu ở thôn Hoàng Thổ.

Trong những ngày qua, không khí ở nhà Triệu có chút cổ quái, ba mẹ Triệu biết rằng con gái và con rể của họ đã thi đỗ vào các trường đại học ở Bắc Kinh, tất nhiên là vui mừng không tả xiết.

Nhưng đồng thời, họ cũng không dám vui mừng quá mức, dù sao thì hai con dâu trong nhà vẫn chưa nhận được thư thông báo.

Dường như họ sẽ không được nhận rồi.

Sau khi Đổng Hiểu Hà và Tô Thắng Nam vui mừng cho Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa thì họ cũng bắt đầu cảm thấy tâm trạng đi xuống trong thời gian ngắn.

Theo thời gian trôi qua, khả năng họ nhận được thông báo đã trở nên rất nhỏ.

Hai cô gái dần dần buông bỏ chấp niệm, bắt đầu cầm sách học một cách nghiêm túc.

Buổi sáng hôm nay, đột nhiên người đưa thư đến cửa.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 399


Người đưa thư lấy ra một phong bưu kiện: "Đây có phải là nhà của Đổng Hiểu Hà không? Thư từ Bắc Kinh gửi đến đây."

Triệu Đại sửng sốt một lúc, sau đó nhanh chóng nhận lá thư, quay đầu hét to vào trong nhà: "Hiểu Hà! Hiểu Hà mau tới xem nào! Thư thông báo của em đến rồi kìa!"

Một tiếng hét này, tất cả mọi người trong nhà họ Triệu đều chạy ra ngoài.

Đổng Hiểu Hà vọt người chạy lên phía trước, cướp lấy phong thư, luống cuống xé mở, bên trong quả thật có thư thông báo của cô ấy.

"Bạn học Đổng Hiểu Hà, trường chúng tôi quyết định nhận bạn vào Khoa Kinh Tế. Vui lòng mang tờ thông báo này và đến trường đúng hạn để làm thủ tục nhập học... Trường Đại học Trung Ương Tài Chính và Kinh Tế," Đổng Hiểu Hà gằn giọng đọc từng chữ một của thư thông báo.

"Hiểu Hà, sao em lại khóc? Đây là chuyện tốt mà!" Triệu Đại cười, lúc này mắt của cậu ấy đã híp thành một khe nhỏ.

Đổng Hiểu Hà bây giờ mới nhận ra mình đã rơi nước mắt đầy mặt, bất giác cảm thấy xấu hổ, ngay lập tức lau đi nước mắt.

Mẹ Triệu và Tô Thắng Nam ở bên cạnh cũng lại gần để xem tờ thư thông báo của cô ấy, khi thấy mấy chữ 'Trung Ương Tài Chính và Kinh Tế', trong lòng mẹ Triệu lại lộp bộp một chút.

Xong đời rồi, con dâu của bà ấy sắp đi học đại học ở thành phố!

Về sau con bé còn coi trọng con trai của bà hay không?

Mẹ Triệu rất lo lắng, nụ cười lên khuôn mặt bà cũng mang một chút cay đắng.

Nhìn thấy vẻ mặt của mẹ Triệu, Đổng Hiểu Hà tưởng rằng bà cũng cảm động đến mức muốn rơi nước mắt, liền an ủi: "Mẹ đừng khóc, con chính là đi học đại học ở Bắc Kinh, là Bắc Kinh đấy ạ!"

Mẹ Triệu: "..." Ừ, bà ấy biết rồi, xin đừng thọc d.a.o vào tim bà ấy nữa được không?

Tô Thắng Nam cười chúc mừng Đổng Hiểu Hà, nhưng trong nụ cười còn ẩn chứa một chút cô đơn.

Mọi người đều đỗ đại học, chỉ có cô ấy là không đỗ... cô ấy thật sự quá mất mặt rồi.

Nhìn thấy vẻ thất hồn lạc phách của con dâu thứ hai, tâm trạng xuống đáy cốc của mẹ Triệu cũng khôi phục một chút.

May quá, chỉ có một con dâu đỗ đại học, con dâu còn lại vẫn ở lại.

Ngay lúc này, người đưa thư lại lấy ra một lá thư khác từ túi, nhíu mày nhìn nhìn, hỏi: "Ở đây còn có một lá nữa sao? Tên là Tô Thắng Nam? Có phải là ở nhà này luôn không?"

Tô Thắng Nam: "!!!!" Đúng, đúng là cô ấy! Chính là cô ấy!

DTV

Mẹ Triệu: "?!?!" Cái gì, cả hai con dâu đều đỗ đại học à?!

Người đưa thư: "Lá thư này được gửi từ phía Nam, hẳn là nó đã trên đường đi nhiều ngày rồi. Gia đình nhà mọi người thật là tài giỏi, một gia đình lại có hai sinh viên đại học!"

Mẹ Triệu tâm như tro tàn,"..." Thực sự cảm ơn cậu.

Tô Thắng Nam nhận được thư thông báo của mình, kích động đến cả người run rẩy, nên là Triệu Nhị đã giúp cô ấy mở phong thư, đọc nội dung thông báo: "Bạn học Tô Thắng Nam, trường chúng tôi quyết định nhận bạn vào Chuyên ngành Giảng dạy Hán ngữ, hãy mang tờ thông báo này đến trường đúng hạn để làm thủ tục nhập học Đại học Sư phạm phía Nam. Thắng Nam, em đỗ vào Đại học Sư phạm phía Nam rồi! Là khoa chính quy chứ không phải chuyên khoa!"

Tô Thắng Nam đã lệ rơi đầy mặt từ lâu. Khi đăng ký thi, cô ấy không có đủ tự tin, vì vậy cô ấy còn đăng kí thêm vài trường dạy nghề chỉ để có thêm cơ hội đi học.

Không ngờ bây giờ cô ấy thậm chí đã đỗ vào trường nguyện vọng một!

Một lúc nhất thời, Tô Thắng Nam khóc nấc không kìm chế được, từ nhỏ cô ấy luôn là đứa con phải hi sinh trong gia đình, những uất ức phải chịu trong nhiều năm và khổ sở phải chịu khi làm thanh niên tri thức xuống nông thôn tới giờ phút này đều tan biến hết.

Quá khứ bây giờ đã không còn quan trọng nữa, bởi vì cô ấy có một tương lai rạng ngời đang chờ ở phía trước...

Nhất thời, Đổng Hiểu Hà và Tô Thắng Nam cảm thấy đồng cảm với nhau, mấy ngày đợi thư thông báo đối với họ gần như là đang ở địa ngục, cả hai ôm nhau khóc một phen.

Bên cạnh, mẹ Triệu tựa vào ba Triệu, cũng ôm nhau khóc một lúc.

Đã xong, hai đứa con dâu bây giờ đều sắp bay đi rồi ô ô ô...
 
Back
Top Dưới