Ngôn Tình Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu

Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 360


Chồng bà ấy thích ăn bánh ngọt, lấy bánh ngọt xem như học phí, cũng bớt cho họ đến cửa hàng mua.

Lữ Linh đã đặt ra quy tắc, Triệu Uyển Thanh đành phải chấp nhận.

Lúc ra khỏi nhà Lữ Linh, Tiểu Triệu còn cảm thấy rất không chân thật.

Cậu chỉ mới đi một đoạn đường lại đưa cánh tay đến trước mặt Triệu Uyển Thanh, ngây ngốc nói: "Chị hai, chị nhéo em một cái, không phải em đang nằm mơ đó chứ?"

Triệu Uyển Thanh khẽ cười, khẽ vặn lỗ tai cậu: "Nằm mơ sao?"

DTV

Gương mặt tuấn tú của Tiểu Triệu nhíu lại, vừa kích động vừa khổ sở nói: "Không phải, không phải. Không phải em nằm mơ, em thật sự có thể đi học hát..."

Trâu Hạ Hoa ở bên cạnh nói: "Đâu chỉ được học hát, cháu học với Lữ Linh, sau này chắc chắn cháu rất có tiền đồ, chí ít có thể vào đoàn nghệ thuật huyện."

Triệu Uyển Thanh và Tiểu Triệu nghe xong đều vui vẻ.

Triệu Uyển Thanh nghiêng đầu nhìn em trai út đã cao hơn cô nửa cái đầu, gương mặt ngây ngô không che giấu được ý cười. Triệu Uyển Thanh nhìn thấy, trong lòng cô chợt cảm thấy ê ẩm.

Tuy nói Tiểu Triệu là em trai út của cô nhưng từ khi Triệu Uyển Thanh đến nơi này, cậu chỉ là một đứa bé trai bảy tám tuổi, những năm qua cậu đều ở dưới mí mắt Triệu Uyển Thanh, nói về tình cảm, cậu cũng không khác gì một nửa con trai của cô.

Trước kia điều kiện trong nhà còn giới hạn, con cái trong nhà cũng chỉ cần đi học biết chữ, bây giờ điều kiện trong nhà đã tốt hơn, cô hy vọng có thể để mấy đứa bé theo đuổi ước mơ của mình mà không cần phải sống và làm việc cả đời ở nông thôn.

Lúc Tiểu Triệu trở về nhà, cậu kể lại chuyện hôm nay cho mọi người trong nhà nghe khiến người nhà họ Triệu đều giật mình.

Đợi hỏi rõ ràng về chuyện Tiểu Triệu bái sư, người nhà họ Triệu đều im lặng.

Rất lâu sau đó cha Triệu vỗ bả vai con trai út, chân thành nói: "Chị hai của con vất vả vì con rồi, đã tìm một giáo viên tốt như vậy, con phải học hành cho tử tế, biết chưa?"

Tiểu Triệu lập tức đứng lên, nghiêm túc nói: "Cha, nhất định con sẽ học hành tử tế, con sẽ không khiến cha và chị hai thất vọng."

Mẹ Triệu đứng lên đi vào trong phòng, miệng lẩm bẩm nói: "Bánh ngọt con mang đến chỗ cô giáo sẽ do chúng ta tính tiền, cũng không thể vào cửa hàng của Uyển Thanh lấy không..."

Triệu đại và Triệu nhị cổ vũ Tiểu Triệu một phen, đến Triệu Vãn Xuân, Triệu Cương Dũng, Triệu Quang Minh cũng vây quanh chú út, tất cả đều líu ra líu ríu hỏi cái này cái kia, không ngừng nghỉ.

Việc học hát của Tiểu Triệu đã được quyết định như vậy.

Bây giờ đang là kỳ nghỉ hè nên Tiểu Triệu và cô giáo Lữ Linh của mình đã hẹn một tuần học một buổi, sau này trường học khai giảng trở lại thì một tháng đến học hai lần.

Mỗi lần đến nhà cô giáo, Tiểu Triệu đều ghé cửa hàng bánh ngọt Trần Ký lấy bánh ngọt trước.

Ban đầu mẹ Triệu nói mua một cân nhưng cha Triệu bác bỏ, nói: "Cô giáo người ta là người đứng đầu đoàn nghệ thuật trong huyện, người ta chịu nhận dạy con mình, tổ phần bên trên nhà mình đã bốc khói xanh rồi ấy chứ! Người ta đã không thu học phí, bà mua chút bánh ngọt còn keo kiệt như vậy? Cứ quyết định thế này, mỗi lần mang đến hai cân!"

Thật ra cha Triệu cảm thấy cô giáo dạy hát có tiếng tăm như vậy chắc chắn là do con gái thứ hai của mình đã dùng nhiều mối quan hệ mới mời được, nếu họ bủn xỉn như vậy thì mất mặt không chỉ riêng nhà họ mà còn làm ảnh hưởng đến mặt mũi con gái ông.

Cha Triệu cảm thấy có thể ném mặt mo mình đi nhưng không thể ném mặt mũi Uyển Thanh nhà ông!

Mẹ Triệu nghe ông ấy nói như vậy, lúc này mới rút thêm tiền bảo Tiểu Triệu mỗi lần mang đến hai cân bánh ngọt, một lượng cũng không được thiếu.

Tiểu Triệu rất nghe lời, nói mua hai cân là mua đủ hai cân, hơn nữa còn cực kỳ lanh lợi, mỗi lần cậu đến cửa hàng đều nhận bánh trực tiếp từ chỗ chị dâu cả của mình.

Tránh đụng phải chị hai hay mẹ chồng của chị hai, vì như vậy sẽ biến thành lấy bánh miễn phí.

Đổng Hiểu Hà cũng cảm thấy việc này là việc chung của nhà họ Triệu nên cô ấy và người em chồng này xem như đã có giao hẹn sẵn.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 361


Triệu Uyển Thanh im lặng, cái gì cũng không nói.

Người xưa nói gia đình hòa thuận vạn sự hưng.

Lời này tuyệt đối không phải nói bậy! Nếu trong nhà suốt ngày không hòa thuận, suốt ngày cãi vã, mâu thuẫn thì đừng nói đến việc ra ngoài làm những việc khác.

Gia đình hòa thuận, người trong nhà hài lòng, thỏa mãn mới có tinh thần ra ngoài làm việc, tạo sự nghiệp, tất cả đều thuận lợi phát triển.

Sát vách lại truyền đến một tiếng la lớn, tiếng khóc của đứa bé lại càng lúc càng lớn, lớn đến mức bên này không thể không để ý.

Triệu Uyển Thanh cau mày, đứng dậy bước ra cửa.

Sau lưng cô, Chu Hồng Anh dặn dò năm đứa bé: "Mấy đứa ở nhà chơi, đừng ra ngoài!"

Sau đó cũng vội vàng chạy theo Triệu Uyển Thanh ra khỏi nhà.

Khi hai người họ còn chưa bước vào cửa nhị phòng đã thấy Khương Mỹ Ni đang cầm một cây củi đang cháy rượt đánh Lâm Yến, mà Lâm ngũ muội thì ngồi một góc, dáng vẻ chuyện không liên quan đến tôi.

"Thế này, thế này... Thế này là tạo nghiệt rồi..."Chu Hồng Anh nhìn thấy cảnh tượng đánh đứa nhỏ thế này, cô ấy hoảng sợ đến mức không nói nên lời.

Tất cả mọi người đều có mẹ sinh ra, cho dù điều kiện gia đình hữu hạn nhưng vẫn yêu thương con cái do mình sinh ra, người làm mẹ nào có thể ra tay đánh con cái mình ác độc như vậy?

Chu Hồng Anh đang muốn xông đến thì nhìn thấy động tác của chị dâu cả còn nhanh hơn. Chỉ mấy bước Triệu Uyển Thanh đã xông đến giữa sân nhà nhị phòng, một tay kéo Lâm Yến ra sau lưng mình như gà mẹ bảo vệ con, tay còn lại đã giữ chặt cây củi trong tay Khương Mỹ Ni.

"Chị muốn làm gì?" Khương Mỹ Ni trừng mắt.

Trên mặt Triệu Uyển Thanh không có biểu cảm gì, tay cô chỉ thoáng dùng lực Khương Mỹ Ni đã hét lên.

"Cô cũng biết đau?" Triệu Uyển Thanh cau mày nói.

Lâm Yến trốn sau lưng Triệu Uyển Thanh, hai tay nắm chặt góc áo Triệu Uyển Thanh, dáng vẻ nơm nớp lo sợ.

"Đau! Đau! Triệu Uyển... Chị dâu cả! Chị dâu cả mau buông tay!" Khương Mỹ Ni gào lên như tiếng quỷ rú.

Triệu Uyển Thanh hất tay cô ta ra, lạnh lùng hừ một tiếng.

Triệu Uyển Thanh im lặng, cái gì cũng không nói.

Người xưa nói gia đình hòa thuận vạn sự hưng.

Lời này tuyệt đối không phải nói bậy! Nếu trong nhà suốt ngày không hòa thuận, suốt ngày cãi vã, mâu thuẫn thì đừng nói đến việc ra ngoài làm những việc khác.

Gia đình hòa thuận, người trong nhà hài lòng, thỏa mãn mới có tinh thần ra ngoài làm việc, tạo sự nghiệp, tất cả đều thuận lợi phát triển.

Sát vách lại truyền đến một tiếng la lớn, tiếng khóc của đứa bé lại càng lúc càng lớn, lớn đến mức bên này không thể không để ý.

Triệu Uyển Thanh cau mày, đứng dậy bước ra cửa.

Sau lưng cô, Chu Hồng Anh dặn dò năm đứa bé: "Mấy đứa ở nhà chơi, đừng ra ngoài!"

Sau đó cũng vội vàng chạy theo Triệu Uyển Thanh ra khỏi nhà.

Khi hai người họ còn chưa bước vào cửa nhị phòng đã thấy Khương Mỹ Ni đang cầm một cây củi đang cháy rượt đánh Lâm Yến, mà Lâm ngũ muội thì ngồi một góc, dáng vẻ chuyện không liên quan đến tôi.

"Thế này, thế này... Thế này là tạo nghiệt rồi..."Chu Hồng Anh nhìn thấy cảnh tượng đánh đứa nhỏ thế này, cô ấy hoảng sợ đến mức không nói nên lời.

Tất cả mọi người đều có mẹ sinh ra, cho dù điều kiện gia đình hữu hạn nhưng vẫn yêu thương con cái do mình sinh ra, người làm mẹ nào có thể ra tay đánh con cái mình ác độc như vậy?

Chu Hồng Anh đang muốn xông đến thì nhìn thấy động tác của chị dâu cả còn nhanh hơn. Chỉ mấy bước Triệu Uyển Thanh đã xông đến giữa sân nhà nhị phòng, một tay kéo Lâm Yến ra sau lưng mình như gà mẹ bảo vệ con, tay còn lại đã giữ chặt cây củi trong tay Khương Mỹ Ni.

"Chị muốn làm gì?" Khương Mỹ Ni trừng mắt.

Trên mặt Triệu Uyển Thanh không có biểu cảm gì, tay cô chỉ thoáng dùng lực Khương Mỹ Ni đã hét lên.

"Cô cũng biết đau?" Triệu Uyển Thanh cau mày nói.

Lâm Yến trốn sau lưng Triệu Uyển Thanh, hai tay nắm chặt góc áo Triệu Uyển Thanh, dáng vẻ nơm nớp lo sợ.

"Đau! Đau! Triệu Uyển... Chị dâu cả! Chị dâu cả mau buông tay!" Khương Mỹ Ni gào lên như tiếng quỷ rú.

Triệu Uyển Thanh hất tay cô ta ra, lạnh lùng hừ một tiếng.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 362


Khương Mỹ Ni thoát khỏi sự kiềm chế, cô ta lùi sang một bên, vuốt cổ tay mình, không còn dám chống lại Triệu Uyển Thanh mà chình về phía Lâm Yến đang đứng sau lưng Triệu Uyển Thanh, hung ác nói: "Con nhỏ c.h.ế.t tiệt kia, mày còn trốn ở đó làm gì? Mau lăn về đây cho tao!"

Lâm Yến bị tiếng rống này làm cho sợ hãi, cơ thể nhỏ bé của cô bé rung lên bần bật, nước mắt không ngừng trào ra.

Khương Mỹ Ni lại quát: "Đây là... Đây là chuyện nhà tôi, tôi dạy dỗ con của tôi... Các người đừng xen vào!"

Ánh mắt cô ta né tránh, không dám nhìn thẳng Triệu Uyển Thanh nhưng tiếng quát vẫn rất có lực.

Ban đầu Chu Hồng Anh cũng muốn dạy dỗ Khương Mỹ Ni vài câu, kết quả lại bị câu này của cô ta ngăn lại, Chu Hồng Anh cũng khựng lại không biết nên nói gì.

Đúng vậy, chuyện này không phải chuyện nhà mình.

Tuy họ không vừa mắt người chị em dâu này nhưng kia là con của người ta.

"Bà cố, thím ba lại đánh Yến Tử rồi!"

Ngoài cửa chợt vang lên tiếng nói của mấy đứa bé, cộng thêm tiếng bước chân của chúng.

Đoàn Tử dẫn đầu chạy về phía này trước tiên, dẫn theo Thang Viên, Lâm Tú và Lâm Lượng đã vây quanh Lâm Yến, ngửa mặt trừng mắt nhìn Khương Mỹ Ni.

Phía sau cùng là Màn Thầu đang đỡ bà cụ Lâm, hai người bước không nhanh không chậm đến.

Quải trượng của bà cụ Lâm gõ từng tiếng xuống mặt đất, khí thế vô cùng, vừa nhấc mắt đã nhìn hết xung quanh nơi này, sau đó đứng ngay giữa sân.

Màn Thầu buông bà cụ Lâm ra, ung dung đi đến trước mặt Lâm Yến, hỏi: "Yến Tử, thím ba vừa mới đánh em à?"

Lâm Yến ngẩng đầu nhìn anh cả cao hơn cô bé một cái đầu, cô bé khẽ gật đầu theo bản năng nhưng sau đó đã nhanh chóng lắc đầu: "Không có... Không có..."

Giọng nói nhỏ như tiếng mèo kêu.

Nghe thấy càng thêm đáng thương.

Bà cụ Lâm nhìn qua Lâm Yến, lại nhìn về phía Khương Mỹ Ni, cau mày nói: "Chỉ có nhà các người là suốt ngày cãi nhau, không hề có dáng vẻ một ngôi nhà! Đến cùng là có đánh không?"

Khương Mỹ Ni còn chưa kịp mở miệng ngụy biện thì Chu Hồng Anh đã cướp lời nói trước: "Làm sao lại không ạ? Lúc cháu đến đây, trong tay cô ta còn cầm cây củi lửa to thế này..."

Chu Hồng Anh duỗi tay miêu tả cây củi kia to bao nhiêu: "Đuổi đánh Yến Tử trong sân này."

"Tôi... Tôi đánh nó là vì... Vì nó không nghe lời!" Khương Mỹ Ni vội la lên.

Bà cụ Lâm cũng lười nghe cô ta giải thích, bà ấy đã kéo tay Lâm Yến, vén tay áo cô bé lên nhìn, quả nhiên trên cánh tay đã có mất vết xanh tím đan xen nhau, kéo ống quần lên cũng thấy mấy vết ngắt, véo, lỗ tai đã đỏ bừng.

Bà cụ Lâm vừa nhấc mí mắt lên, vung quải trượng trong tay mình, đập mạnh xuống, mạnh đến mức Khương Mỹ Ni không nhịn được run lên.

"Cái thứ phá nhà! Lương tâm cô bị chó tha đi rồi! Cô nuôi con mình như thế sao? nhà họ Lâm chúng tôi không dám cần hạng cháu dâu thế này đâu! Hôm nay cô lập tức thu dọn đồ đạc cút về nhà mẹ đẻ cho tôi! Lập tức cút đi!"

Bà cụ Lâm nổi bão, Khương Mỹ Ni sợ hãi ngây người.

Bảo cô ta quay về nhà mẹ đẻ?

Vậy bước tiếp theo chẳng phải bắt cô ta ly hôn sao?

Bình thường Khương Mỹ Ni hung dữ nhưng đến lúc nói đến ly hôn, cô ta vẫn rất sợ hãi.

Tuy cái nhà này có lắm chỗ không tốt nhưng cô ta ở chỗ này tối thiểu cũng không cần làm việc, nếu bị ly hôn trở về nhà mẹ đẻ, cô ta có thể được gả đến gia đình tốt thế này không còn chưa nói, sau khi cưới có thể tiếp tục không cần đi làm không?

Khương Mỹ Ni càng nghĩ càng sợ hãi, lúc này lập tức cầu xin bà cụ Lâm tha thứ.

Gương mặt bà cụ Lâm nghiêm túc, không muốn nghe cô ta nói bất cứ câu nào, chống quải trượng quay về phòng cũ, trước khi đi còn ném lại một câu: "Lão nhị trở về thì gọi nó về nhà cũ một chuyến."
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 363


Được mấy đứa nhỏ khen ngợi ở trước mặt thế này... Đúng là ngại quá!

Một đoàn người đi đến nhà cũ. Dưới mắt Bà cụ Lâm, Chu Hồng Anh và Triệu Uyển Thanh mới c** q**n áo Lâm Yến ra xem vết thương của cô bé. Vừa nhìn thấy đã không nhịn được phải mắng chửi Khương Mỹ Ni một trận, sau đó hai người bôi dầu thuốc cho Lâm Yến.

Rất nhanh sau đó chuyện trong nhà cũng đã truyền ra đến ngoài ruộng.

Nhà cũ bên này mới thoa thuốc cho Lâm Yến thì cả nhà bác hai Lâm đã trở lại đây.

Nghe Lâm ngũ muội kể lại mọi chuyện, bác hai Lâm đen mặt dẫn vợ và con trai mình quay về nhà tổ.

"Nhà của anh, anh không quản cho tốt, còn bắt bà mẹ già là tôi quản giúp anh! Người phụ nữ này không được! Ngay hôm nay bảo cô ta xéo đi!"

Đầu tiên Bà cụ Lâm mắng bác hai Lâm một trận, mắng đến mức người nhà ông không dám ngẩng đầu lên, sau đó mới dứt khoát nói.

Bác dâu hai nghe thấy muốn để Khương Mỹ Ni về nhà mẹ đẻ, lúc này trong lòng như muốn nở hoa, lập tức cười nói: "Thật sao ạ? Con đã không muốn để cô ta ở trong nhà từ lâu rồi, suốt ngày..."

"Cô còn có mặt mũi nói sao? Trước đây vì cô muốn cưới cô ta về nên trong nhà mới thành ra như vậy!"

"Từng người đều là yêu tinh phá nhà!"

Bà cụ Lâm nói khiến bác dâu hai lập tức ngậm miệng.

Bác hai Lâm rất nghe lời Bà cụ Lâm, trở về nhà lập tức bảo con trai mình đưa Khương Mỹ Ni về nhà mẹ đẻ.

Lâm tam đã tận mắt nhìn thấy vết thương trên người con gái nên lúc này sắc mặt rất khó coi, chỉ tùy tiện gói đồ của cô ta lại rồi đưa cô ta về nhà mẹ đẻ.

Đợi trở lại nhà, nhìn thấy dáng vẻ con gái rụt rè, sợ hãi thì trong lòng vô cùng chua xót.

Trước đây cậu ấy đã từng nhìn thấy vợ đánh con gái, lúc ấy cậu ấy đã mở miệng ngăn lại, còn từng cảnh cáo vợ mình không được đối xử với con gái như thế.

Sau này, đúng là cậu ấy đã không nhìn thấy vợ mình đánh con gái nữa.

Bình thường đều phải đi làm, thời gian ở trong nhà không có nhiều, cộng thêm đàn ông thường qua loa nên đã cho rằng chuyện đã qua... Ai ngờ vợ của mình lại lá mặt lá trái như thế!

Được mấy đứa nhỏ khen ngợi ở trước mặt thế này... Đúng là ngại quá!

Một đoàn người đi đến nhà cũ. Dưới mắt Bà cụ Lâm, Chu Hồng Anh và Triệu Uyển Thanh mới c** q**n áo Lâm Yến ra xem vết thương của cô bé. Vừa nhìn thấy đã không nhịn được phải mắng chửi Khương Mỹ Ni một trận, sau đó hai người bôi dầu thuốc cho Lâm Yến.

Rất nhanh sau đó chuyện trong nhà cũng đã truyền ra đến ngoài ruộng.

Nhà cũ bên này mới thoa thuốc cho Lâm Yến thì cả nhà bác hai Lâm đã trở lại đây.

Nghe Lâm ngũ muội kể lại mọi chuyện, bác hai Lâm đen mặt dẫn vợ và con trai mình quay về nhà tổ.

"Nhà của anh, anh không quản cho tốt, còn bắt bà mẹ già là tôi quản giúp anh! Người phụ nữ này không được! Ngay hôm nay bảo cô ta xéo đi!"

Đầu tiên Bà cụ Lâm mắng bác hai Lâm một trận, mắng đến mức người nhà ông không dám ngẩng đầu lên, sau đó mới dứt khoát nói.

Bác dâu hai nghe thấy muốn để Khương Mỹ Ni về nhà mẹ đẻ, lúc này trong lòng như muốn nở hoa, lập tức cười nói: "Thật sao ạ? Con đã không muốn để cô ta ở trong nhà từ lâu rồi, suốt ngày..."

"Cô còn có mặt mũi nói sao? Trước đây vì cô muốn cưới cô ta về nên trong nhà mới thành ra như vậy!"

"Từng người đều là yêu tinh phá nhà!"

Bà cụ Lâm nói khiến bác dâu hai lập tức ngậm miệng.

Bác hai Lâm rất nghe lời Bà cụ Lâm, trở về nhà lập tức bảo con trai mình đưa Khương Mỹ Ni về nhà mẹ đẻ.

Lâm tam đã tận mắt nhìn thấy vết thương trên người con gái nên lúc này sắc mặt rất khó coi, chỉ tùy tiện gói đồ của cô ta lại rồi đưa cô ta về nhà mẹ đẻ.

Đợi trở lại nhà, nhìn thấy dáng vẻ con gái rụt rè, sợ hãi thì trong lòng vô cùng chua xót.

Trước đây cậu ấy đã từng nhìn thấy vợ đánh con gái, lúc ấy cậu ấy đã mở miệng ngăn lại, còn từng cảnh cáo vợ mình không được đối xử với con gái như thế.

Sau này, đúng là cậu ấy đã không nhìn thấy vợ mình đánh con gái nữa.

Bình thường đều phải đi làm, thời gian ở trong nhà không có nhiều, cộng thêm đàn ông thường qua loa nên đã cho rằng chuyện đã qua... Ai ngờ vợ của mình lại lá mặt lá trái như thế!
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 364


Lâm tam không dám nhìn vào ánh mắt đáng thương của con gái, cậu ấy áy náy nói: "Mẹ đánh con như thế, sao con không nói với cha?"

Lâm Yến nhìn cha mình, nhỏ giọng nói: "Con không dám nói..."

Mẹ đã hù dọa, nếu dám nói, sau này cô bé sẽ còn bị đánh ác hơn.

Lâm tam nghe lời này, cậu sắp không kìm được nước mắt, cắn răng nói: "Sau này ai bắt nạt con, nhất định phải nói với cha!"

Lâm Yến do dự một lát, sau đó gật đầu, cười.

Buổi tối, Lâm Thiệu Hoa và mẹ Lâm quay về, mọi người ngồi trên bàn cơm cũng nói đến việc này, mẹ Lâm vuốt n.g.ự.c mắng chửi Khương Mỹ Ni không ngừng.

Triệu Uyển Thanh không ngờ mẹ chồng của mình lại có phản ứng lớn như vậy, lúc này cô an ủi: "Bà nội cũng đã nói rồi, có lẽ sau này cô ta cũng không quay về được."

Mẹ Lâm bình tĩnh lại, vẻ mặt tỏ ra cao thâm khó dò nhìn Triệu Uyển Thanh nhưng không nói gì.

Triệu Uyển Thanh không hiểu vẻ mặt này của bà là có ý gì, trong lòng vẫn một mực thắc mắc, mãi đến tối lên giường ngủ, cô mới hỏi Lâm Thiệu Hoa.

"Không ly hôn được." Lâm Thiệu Hoa nói thẳng kết luận.

Triệu Uyển Thanh nhảy dựng lên, muốn ngồi dậy, chân mày nhíu chặt, nói: "Cái gì? Sao lại không ly hôn được? Bà nội đã nói rồi, cuộc hôn nhân này còn có thể tiếp tục sao?"

Lâm Thiệu Hoa kéo cô về lồng n.g.ự.c mình, phân tích cho cô nghe: "Với tính cách của bà nội mà nói, khi cần quyết đoán sẽ quyết đoán, nếu thật sự bắt ly hôn thì xế chiều bà nội đã để người nhà họ Khương đến thương lượng mà không phải chỉ để Lâm tam đưa vợ mình về nhà mẹ đẻ như vậy."

Triệu Uyển Thanh nghe xong cũng chậm rãi nằm yên lại.

Đúng vậy! Chiêu này của bà nội đúng là không phải thật sự muốn đề ly hôn... Giống như uy h.i.ế.p mà thôi.

Cảnh cáo người nhà họ Khương.

Bắt họ sau này phải cúi thấp đầu trước người nhà họ Lâm, cũng để người nhà họ Khương tự mình ra tay xử lý con gái mình.

Thời buổi này, ly hôn đều là thủ đoạn có thể áp dụng ở mọi thời điểm.

Thường ngày trong nhà có gây gỗ nhau cũng đều giải quyết qua loa cho xong chuyện.

Triệu Uyển Thanh đã hiểu ra sự xung đột giữa tư duy của một người hiện đại như cô và tư duy của người ở thời đại này, từ đó cô cũng hiểu được mục đích của Bà cụ Lâm.

"Ồ..." Cô thở dài một hơi.

Khương Mỹ Ni bị đưa về nhà mẹ đẻ sẽ thay đổi tốt hơn?

Cô không tin...

Nhị phòng của nhà họ Lâm xảy ra chuyện lớn như vậy, rất nhiều người trong thôn đều biết đến. Chuyện của nhị phòng nhà họ Lâm nhanh chóng trở thành chủ đề trong những cuộc trò chuyện của thôn dân trong khoảng thời gian này, trùng hợp là lúc này Lâm lục muội cũng về nhà mẹ đẻ.

Lâm lục muội vừa bước vào thôn đã nghe thấy chuyện này, cô ấy lập tức đi về nhà.

Ở trong nhà mình, Lâm lục muội mới biết rõ chuyện này, cô ấy đau lòng thay cháu gái nên đã nhét cho Lâm Yến mấy cái bánh kẹo nhưng lại bị bác dâu hai trừng mắt.

Vất vả lắm mới về nhà mẹ đẻ một chuyến, đương nhiên Lâm lục muội muốn về phòng cũ thăm ông bà cụ Lâm, sau đó mới đến nhà Triệu Uyển Thanh bên này.

"Chị dâu cả có trong nhà không?"

Lâm lục muội gả cho người ta cũng trở nên thành thục hơn mà không còn là một cô thiếu nữ ngây thơ như trước kia nữa.

Cô ấy lấy túi kẹo sữa phân cho anh em Màn Thầu mấy cái, sau đó mới bắt đầu nói chuyện với Triệu Uyển Thanh.

"Buôn bán ở cửa hàng của chị dâu cả tốt quá! Mỗi ngày bà cụ nhà em đều khen ngon, mỗi ngày đều muốn đến cửa hàng chị mua một cân."

Lâm lục muội nói chuyện hay làm việc đều muốn mọi người vui vẻ nên mở miệng nói khiến người ta luôn thấy thoải mái.

DTV

Triệu Uyển Thanh cười, nói: "Lúc nào đó em cũng đến cửa hàng chị đi! Chị giảm giá cho em."

Lâm lục muội cười mà không nhận lời này.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 365


Điều kiện nhà chồng của cô ấy không tệ nhưng đó là của cả một gia đình lớn.

Chồng của cô ấy đứng thứ ba trong nhà, phía trên có hai người anh trai đã lập gia đình, phía dưới có ba em trai và em gái phải nuôi, tiền lương hàng ngày của chồng cô ấy đều phải nộp vào cho nhà làm sinh hoạt phí, cuộc sống không dễ dàng gì, làm gì có tiền dư đi mua bánh ngọt?

Hôm nay về nhà mẹ đẻ, mẹ chồng của cô ấy cũng không nói cho cô ấy chút tiền mua gì đó mang về nhà mẹ, không biết tìm được hai túi kẹo ở đâu ra ném cho cô mang về.

"Hôn nhân của em thế nào?" Triệu Uyển Thanh cũng muốn tìm hiểu cuộc sống sau khi cưới của cô ấy.

Lâm lục muội nghĩ đến chồng mình cũng thấy rất ấm áp nhưng lại nhớ đến đủ chuyện linh tinh của nhà chồng thì sự ấm áp kia cũng vơi đi một nửa: "Cũng tạm ạ..."

Triệu Uyển Thanh vừa nhìn đã biết rõ ràng cuộc sống của cô ấy không được tốt lắm.

"Nếu em có chuyện gì thì hãy nói với gia đình mình, đừng kìm nén một mình! Phụ nữ kìm nén nhiều quá dễ sinh bệnh."

Lâm lục muội nghe thấy lời này thì hốc mắt lập tức đỏ lên.

Làm sao cô ấy không muốn tâm sự với nhà mẹ đẻ, thế nhưng nhà mẹ đẻ vốn đã đã loạn, lần này trở về đây lại càng loạn thêm, sao cô ấy còn dám nhắc đến chuyện của mình?

Phía trên cô là hai người chị dâu đều là người trong thành, cũng đều có công việc đàng hoàng, chồng của cô ấy vốn dĩ ở giữa trong các anh em, không lớn không nhỏ, cũng chính là người không được người trong nhà coi trọng.

Vì vậy cha mẹ chồng cũng chỉ giúp anh ấy tìm một cô gái nông thôn nên Lâm lục muội mới có thể bước vào cửa, hai chị dâu là người trong thành nên cô ấy luôn thấp hơn hai người chị dâu một đầu.

Cộng thêm họ không tách ra riêng, cả một gia đình lớn đều chen chúc sống trong một căn nhà lớn, trong sinh hoạt hàng ngày khó tránh khỏi xảy ra va chạm, trong tối Lâm lục muội đã phải chịu không ít sự chèn ép từ mẹ chồng và hai người chị dâu.

Tuy tiền lương mỗi tháng của chồng cô ấy không nhiều nhưng cũng đều nộp vào tiền chung, cũng không để lại cho vợ chồng họ một chút tiền lẻ nào, Lâm lục muội không còn cách nào để vượt qua cuộc sống này.

DTV

Triệu Uyển Thanh nghe cô ấy nói, cô cảm thấy tuy Lâm lục muội gả vào trong thành, bề ngoài có thể thấy cô ấy gả tốt nhất nhưng cuộc sống lại không hề thoải mái.

Không cần so sánh với người ngoài, chỉ cần so với Lâm tứ muội đã gả sớm hơn cô ấy hai năm. Lâm tứ muội gả đến nhà họ Hồ ở thôn Hoàng Thổ, vừa vào nhà đã lập tức lo liệu việc nhà, con người cô ấy tài giỏi, ông cụ trong nhà không được khỏe nên cả nhà đều nghe Lâm tứ muội.

"Nhà lão đại và lão nhị đều giao tiền lương vào tiền chung sao?" Triệu Uyển Thanh hỏi cô ấy.

Lâm lục muội sửng sốt, sau đó lắc đầu, nói: "Em cũng không biết... Chắc là có giao. Mẹ chồng em đều lo việc trong nhà, cũng không thể chỉ để chồng em giao mà họ thì không."

Triệu Uyển Thanh khẽ cười một tiếng, nói: "Vậy cũng chưa chắc, cho dù hai anh trai của chồng em có giao tiền lương thì họ vẫn còn tiền lương của vợ mình. Tóm lại chưa chắc đã giao tất cả vào tiền chung."

Triệu Uyển Thanh giống như đánh đòn tâm lý khiến Lâm lục muội tỉnh lại: "Đúng vậy... Chắc chắn hai người chị dâu kia sẽ không giao hết tiền lương của họ. Vậy dựa vào cái gì..." Bắt nhà cô phải giao hết tiền lương?

Triệu Uyển Thanh nhắc đến đây thì không nói gì nữa. .

Cô tin Lâm lục muội là người thông minh, nhất định sau này có thể biết được làm thế nào để lòng vòng với mẹ chồng.

Không có đạo lý nào lại để nhà lão đại và lão nhị chỉ giao thu nhập một nửa mà nhà lão tam phải giao hết toàn bộ, như thế chẳng phải bất công sao?

Cho dù Lâm lục muội không có việc làm nhưng cũng không thể bắt nộp hết thu nhập của vợ chồng họ như vậy, làm như vậy có còn muốn để Lâm lục muội và chồng cô ấy sống không? Sau này sinh con cái rồi có phải sẽ càng gian khổ hơn sao?
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 366


Hốc mắt Lâm lục muội nóng lên, cô ấy nhận túi đậu phộng, hỏi: "Điều kiện trong nhà cũng không tốt, không dư dả gì, đưa đậu phộng cho em làm gì?"

DTV

Lâm tam gãi đầu, cười nói: "Sao lại không dư dả? Bây giờ cuộc sống nhà chúng ta đã tốt hơn trước đây rất nhiều rồi. Chị dâu cả mở cửa hàng, mỗi ngày đều phải làm nhiều bánh ngọt, anh và anh hai giúp chị ấy thu nguyên liệu nên cũng kiếm được không ít tiền"

Điều Lâm tam nói không phải giả, hiện nay cuộc sống của nhà họ Lâm đúng là không tệ, Triệu Uyển Thanh vừa mở cửa hàng cũng ra tay kéo theo hai phòng khác để họ cũng có con đường làm ăn riêng.

Tam phòng có rất ít người, mỗi ngày đều bận rộn làm bánh ngọt nên không còn thời gian để lo những việc khác, vì vậy rất cần hai phòng khác đảm đương giúp.

Cũng may Lâm nhị và lập tức không ngốc, có lần đầu thu mua nguyên liệu, sau đó đã ôm luôn khâu thu mua nguyên liệu này. Bình thường nếu không có việc, họ sẽ đi quanh thôn hoặc ra ngoài thôn thu mua nguyên liệu. Nhờ có họ lựa chọn và thu mua nên Triệu Uyển Thanh bớt được khá nhiều việc.

Đương nhiên Triệu Uyển Thanh cũng không phải người cay nghiệt, cô mua nguyên liệu từ tay Lâm nhị và Lâm tam, mỗi cân đều tăng thêm vài phân tiền lợi nhuận so với giá họ thu mua từ những người khác.

Đừng chỉ thấy một cân kiếm lời được mấy phân tiền thì cho là ít, góp gió thành bão, đó cũng không phải số tiền lẻ, tối thiểu với gia đình chưa từng làm ăn kiếm lời, mỗi năm đều dựa vào trồng trọt để sống như đại phòng và nhị phòng nhà họ Lâm mà nói, đó đã là một khoản thu nhập không nhỏ.

Chỉ là tuy điều kiện đã tốt hơn nhưng vẫn không ngăn nổi tình hình hỗn loạn của nhị phong.

Lâm lục muội nghe anh trai mình kể chuyện trong nhà như vậy, trong lòng cũng thấy vui mừng.

Quả nhiên trong nhà có người tài ba, chỉ cần một người tài ba như thế đã đủ kéo mọi người trong nhà lên, dẫn cả nhà tiến lên phía trước.

Ở nhà họ Lâm của họ, chị dâu cả chính là người tài ba.

Lâm Lục muội lại dặn dò anh trai mình phải chú ý cháu gái ở nhà bị bắt nạt, sau đó cô ấy xách theo đậu phộng, đường đỏ, táo đỏ quay về thành.

Hốc mắt Lâm lục muội nóng lên, cô ấy nhận túi đậu phộng, hỏi: "Điều kiện trong nhà cũng không tốt, không dư dả gì, đưa đậu phộng cho em làm gì?"

DTV

Lâm tam gãi đầu, cười nói: "Sao lại không dư dả? Bây giờ cuộc sống nhà chúng ta đã tốt hơn trước đây rất nhiều rồi. Chị dâu cả mở cửa hàng, mỗi ngày đều phải làm nhiều bánh ngọt, anh và anh hai giúp chị ấy thu nguyên liệu nên cũng kiếm được không ít tiền"

Điều Lâm tam nói không phải giả, hiện nay cuộc sống của nhà họ Lâm đúng là không tệ, Triệu Uyển Thanh vừa mở cửa hàng cũng ra tay kéo theo hai phòng khác để họ cũng có con đường làm ăn riêng.

Tam phòng có rất ít người, mỗi ngày đều bận rộn làm bánh ngọt nên không còn thời gian để lo những việc khác, vì vậy rất cần hai phòng khác đảm đương giúp.

Cũng may Lâm nhị và lập tức không ngốc, có lần đầu thu mua nguyên liệu, sau đó đã ôm luôn khâu thu mua nguyên liệu này. Bình thường nếu không có việc, họ sẽ đi quanh thôn hoặc ra ngoài thôn thu mua nguyên liệu. Nhờ có họ lựa chọn và thu mua nên Triệu Uyển Thanh bớt được khá nhiều việc.

Đương nhiên Triệu Uyển Thanh cũng không phải người cay nghiệt, cô mua nguyên liệu từ tay Lâm nhị và Lâm tam, mỗi cân đều tăng thêm vài phân tiền lợi nhuận so với giá họ thu mua từ những người khác.

Đừng chỉ thấy một cân kiếm lời được mấy phân tiền thì cho là ít, góp gió thành bão, đó cũng không phải số tiền lẻ, tối thiểu với gia đình chưa từng làm ăn kiếm lời, mỗi năm đều dựa vào trồng trọt để sống như đại phòng và nhị phòng nhà họ Lâm mà nói, đó đã là một khoản thu nhập không nhỏ.

Chỉ là tuy điều kiện đã tốt hơn nhưng vẫn không ngăn nổi tình hình hỗn loạn của nhị phong.

Lâm lục muội nghe anh trai mình kể chuyện trong nhà như vậy, trong lòng cũng thấy vui mừng.

Quả nhiên trong nhà có người tài ba, chỉ cần một người tài ba như thế đã đủ kéo mọi người trong nhà lên, dẫn cả nhà tiến lên phía trước.

Ở nhà họ Lâm của họ, chị dâu cả chính là người tài ba.

Lâm Lục muội lại dặn dò anh trai mình phải chú ý cháu gái ở nhà bị bắt nạt, sau đó cô ấy xách theo đậu phộng, đường đỏ, táo đỏ quay về thành.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 367


Thang Viên cũng đã học xong, thấy Lượng Tử đến đây, cô bé nhiệt tình đi tìm que gỗ đến: "Chị cũng dạy em, chị viết chữ còn đẹp hơn anh trai viết."

Lâm Lượng chỉ muốn đến chơi đùa: "..."

"Không, không được! Em vẫn nên đi về thì hơn..."

Lâm Lượng vung chân nhỏ lên chạy về nhà mình, cậu bé quyết định buổi chiều sẽ đến tìm anh họ và chị họ chơi sau.

Buổi chiều Lâm Lượng lại đến, không khéo là Đoàn Tử và Thang Viên lại đang ôn tập, còn đặt câu hỏi kiểm tra nhau.

Lâm Lượng bị dọa sợ phải nhanh chóng chạy về nhà.

Chu Hồng Anh thấy cậu bé vừa mới chạy ra rồi chạy về thì thắc mắc, hỏi: "Lượng Tử, không phải nói đi tìm Đoàn Tử và Thang Viên chơi sao? Sao lại chạy về rồi?"

Lượng Tử thuận miệng nói: "Họ bận học chữ nên con..."

Chu Hồng Anh nghe xong thì vô cùng bất ngờ. Thế mà Đoàn Tử và Thang Viên đã bắt đầu học chữ rồi?

Cúi đầu nhìn con trai nhà mình chỉ nhỏ hơn hai anh em sinh đôi bên kia có mấy tháng. Lúc này Chu Hồng Anh đặt giỏ thức ăn xuống, xách con trai mình đến tam phòng: "Học với anh trai và chị gái một lúc đi! Chạng vạng tối mới được về nhà!"

Lâm Lượng: "..." Cuối cùng vẫn không thoát khỏi học chữ.

Đầu tháng chín vừa thoáng qua, người nhà họ Khương đã tự mình đưa Khương Mỹ Ni trở lại.

Lúc này người nhà họ Khương xem như có thành ý, họ mang đến không ít thứ, trước tiên đến phòng cũ bên kia để nói lời xin lỗi với trưởng bối trước, nói rằng đã dạy lại con gái mình, Khương Mỹ Ni sẽ không dám lại lại những việc vô sỉ như trước đó nữa, sau này sẽ thành thật ở nhà hiếu kính trưởng bối, chăm sóc, dạy dỗ con gái.

Bác dâu hai biết người con dâu này của bà đã trở về thì lập tức từ ngoài ruộng trở về nhà xem náo nhiệt.

Vừa nghe nhà họ Khương nói như vậy, bà lập tức nói: "Hiếu kính trưởng bối? Nuôi dưỡng, dạy dỗ con gái? Tôi không dám hy vọng xa vời vào hai câu này đâu. Cô ta tôn kính trưởng bối ở đâu? Còn về chuyện chăm sóc dạy dỗ con gái thì càng đánh rắm! Cứ sinh con trai trước đi rồi nói!"

Trước mặt mọi người, bác dâu hai nói lời này nhưng không ai lên tiếng ngăn cản hay răn dạy bà như thường ngày, nhìn xuống các tiểu bối, ai ai cũng giữ im lặng, hiển nhiên là tất cả mọi người đều đang ngầm thừa nhận lời bà nói.

Mặt người nhà họ Khương đã đen càng thêm đen, họ rầu rỉ rất lâu mới véo Khương Mỹ Ni, bắt cô ta phải hứa trước mặt mọi người sau này sẽ làm được.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 368


Bà cụ Lâm vẫn ngồi yên ở đó, bà ấy không để ý đến nhà họ Khương một hồi lâu, lúc này mới từ tốn, nói: "Đây chính là lời thông gia nói, nếu sau này con gái nhà các người vẫn giữ đức hạnh thế này thì cứ ly hôn rồi về nhà mình đi!"

Mẹ Khương bị dọa cho đổ mồ hôi lạnh, miệng liên tục vâng dạ: "Sẽ không đâu, Khương Mỹ Ni nhà tôi thật sự sẽ thay đổi tốt hơn, sau này sẽ không như vậy nữa! Thím à, ngài có thể yên tâm ạ!"

Cứ như vậy, dưới việc nhà họ Lâm vừa đ.ấ.m vừa xoa, người nhà họ Khương thì liên tục hứa hẹn, cuối cùng Khương Mỹ Ni cũng được ở lại.

Không biết là thật sự đã thay đổi tốt hơn hay chỉ giả vờ như đã thay đổi tốt hơn, dù sao từ sau khi Khương Mỹ Ni được trở lại, ngôi nhà này đã không còn ầm ĩ như trước kia nữa.

Tam phòng và phòng cũ ở sát vách với nhị phòng nhưng đã không nghe tiếng mắng chửi, đánh đập ồn ào như trước kia nữa.

Dường như tất cả đang phát triển theo chiều hướng tốt lên...

Trong công xã.

Lâm Thiệu Hoa làm xong tất cả công việc của một ngày, anh đặt tất cả các văn kiện về vị trí, sau đó mới xách bao vải chuẩn bị về nhà.

"Lâm Thiệu Hoa, nhiệm vụ đến huyện báo cáo vào ngày mai đã chuyển thành cậu rồi, Tiểu Trần vừa bị lãnh đạo thay thế." Một đồng nghiệp đến thông báo.

Lâm Thiệu Hoa cũng hơi ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu.

Sau khi anh ra về, người đồng nghiệp này đã cảm khái nói với những đồng nghiệp khác: "Thiệu Hoa được lãnh đạo xem trọng. Lãnh đạo không muốn Tiểu Trần đến báo cáo, đã đổi cậu ấy đi."

"Cũng không thể nói như vậy, năng lực làm việc của Lâm Thiệu Hoa vốn chính là người tài giỏi nhất ở toàn công xã rồi, cậu ấy không đi báo cáo thì ai đi?"...

Ngày hôm sau, Lâm Thiệu Hoa đã đến công xã rất sớm, anh sắp xếp tất cả cả văn kiện cần mang đến huyện trong hôm nay, sau đó đi theo lãnh đạo công xã đến văn phòng huyện.

Trên đường đi, lãnh đạo công xã còn có ý tốt dặn dò Lâm Thiệu Hoa một phen, hy vọng anh đến đó có thể thể hiện tốt hơn, đừng để công xã họ mất mặt.

Đến khi vào huyện, người của các công xã khác đã đến trước, trong tay ai cũng cầm sẵn văn hiện báo cáo.

Lãnh đạo công xã Hồng Kiều dẫn theo Lâm Thiệu Hoa ngồi vào chỗ, hàn huyên vài câu với người ngồi bên trái, bên phải, sau đó cũng bắt đầu chuẩn bị phần báo cáo của mình.

Chờ chưa đến một giây sau, mấy vị lãnh đạo trong huyện cũng vừa tiến đến.

Lâm Thiệu Hoa ngẩng đầu lên, lông mày không tự chủ được đã nhíu lại.

Chỉ thấy trong hàng ngũ lãnh đạo có một người phụ nữ trẻ tuổi, dễ làm người ta chú ý, Giang Trường Quân.

"Đều lạ mắt đúng không? Mấy lãnh đạo này đều mới được điều đến huyện từ tháng trước, cũng không biết đi con đường gì để đến được..." Lãnh đạo công xã thấy Lâm Thiệu Hoa nhíu mày nên cho rằng anh đang tò mò về mấy lãnh đạo này, vì vậy mới có ý tốt giải thích với anh một phen.

Lâm Thiệu Hoa im lặng lắng nghe, chỉ nói: "Mặc kệ họ đi đường gì, chỉ cần chúng ta chuẩn bị kỹ càng phần báo cáo của mình là được."

Lãnh đạo công xã rất tán thành lời này của Lâm Thiệu Hoa, ông ấy hài lòng khẽ gật đầu.

Xem ra ông ấy đã không bồi dưỡng sai người, Lâm Thiệu Hoa trẻ tuổi nhưng làm việc rất tỉnh táo.

Mặc kệ phía trên đấu đá thế nào, tôm tép nhỏ bé như họ ở phía dưới này chỉ cần bưng vững chén cơm của mình, làm tốt bổn phận của mình là được.

Có câu nói bất tại kỳ vị, bất mưu kỳ chính (*), chính là đạo lý như thế.

(*)Bất tại kỳ vị, bất mưu kỳ chính: Không ở vị trí thích hợp, không nên toan tính, ý nói nên an phận.

Rất nhanh sau đó, mọi người bắt đầu báo cáo, dựa vào sự phân chia khu vực mà công xã Hồng Kiều bị xếp ở phía sau.

Lâm Thiệu Hoa ngồi phía dưới, nghiêm túc lắng nghe các công xã khác báo cáo, đồng thời cũng tự làm tổng kết, thuận tiện có thể bổ sung phần báo cáo của mình.

Chủ đề báo cáo hôm nay là tình hình thu hoạch mỗi năm của công xã và mức sống của các xã viên.

Bởi vì tình hình thu hoạch trong huyện không được tốt nên phần báo cáo lần này khá nặng nề, người báo cáo nói trồng trọt tiêu điều, những người lãnh đạo nghe vào tai đều không vui lắm.

Trong không khí nặng nề, ngột ngạt thế này, cuối cùng cũng đến lượt công xã Hồng Kiều lên báo cáo.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 369


"Tình hình thu hoạch vụ thu của công xã Hồng Kiều năm nay so với năm ngoái có sút giảm ..."

Lâm Thiệu Hoa đứng tại chỗ, giải thích tổng thể tình hình thu hoạch của công xã Hồng Kiều năm nay mà không cần xem qua số liệu ghi chép.

Lãnh đạo công xã ngồi ở bên cạnh anh, thỉnh thoảng gật đầu, hiển nhiên rất hài lòng với biểu hiện của anh.

Vụ thu hoạch năm nay của các công xã đều bị mất mùa, công xã Hồng Kiều cũng không phải ngoại lệ. Nhưng mà bên trong công xã Hồng Kiều có một trường hợp ngoại lệ, đó chính là thôn Thủy Truân.

Đại đội sản xuất Thủy Truân chiếm vị trí nổi bật trong xã Hồng Kiều và số liệu thu hoạch thực sự tốt đến không thể tin được.

Có số liệu thu hoạch không hề nhỏ của đại đội sản xuất thôn Thủy Truân, nên công xã Hồng Kiều đã có thể vươn lên đứng đầu trong toàn huyện.

"Báo cáo tình hình của công xã chúng tôi đã xong."

Lâm Thiệu Hoa liếc nhìn mặt lãnh đạo phía trên, sau đó ngồi xuống.

Anh dứt lời, vị nam lãnh đạo ngồi ở trung gian đang định lên tiếng, thì nghe thấy Giang Trường Quân bên cạnh nhẹ nhàng khụ một tiếng.

DTV

Vị nam lãnh đạo bộ nông nghiệp lập tức ngậm miệng, người ngồi bên hắn chính là đặc phái viên bên lãnh đạo huyện, hôm nay được cử tới nơi này nghe ngóng tình hình.

Hôm nay vị đặc phái viên này chưa phát biểu báo cáo nào, sao bây giờ lại bắt đầu nói chuyện rồi?

Là muốn khen ngợi công xã Hồng Kiều sao?

A, xã Hồng thực sự là đáng được khen ngợi.

Đặc biệt, đại đội sản xuất thôn Thủy Truân không những không giảm mà còn tăng sản lượng, thật sự là một tấm gương cho vụ thu hoạch năm nay!

Vì vậy, dưới ánh mắt của bộ lãnh đạo nông nghiệp, Giang Trường Quân giương mắt nhìn thẳng vào hướng Lâm Thiệu Hoa bên này," Đại đội sản xuất thôn Thủy Truân thu hoạch tốt như vậy? Đã kiểm tra đúng hay chưa?"

Lúc này lương thực chưa có bàn giao hết cho huyện, chỉ là các xã báo cáo số liệu trước.

Lãnh đạo công xã Hồng Kiều vừa nghe lời này, mày nhướn lên, lắc lắc đầu rồi lại gật gật đầu, nói: "Đã kiểm tra qua rồi, chính chúng tôi tra..."

"Tự kiểm tra? Sản lượng thụ hoạc của rất nhiều công xã năm nay đều giảm gần một nửa so với năm ngoái, thôn Thủy Truân của công xã Hồng Kiều lại tăng chứ không giảm? Số liệu lớn như vậy rốt cuộc là thật hay giả?" Giang Trường Quân nói với giọng điệu sắc bén, khuôn mặt lãnh túc.

Tiếng nói của cô ta như một tiếng sét đánh vào hội trường.

Nam lãnh đạo ngồi bên cạnh cũng có sắc mặt không tốt, lãnh đạo công xã Hồng Kiều ngồi dưới đài thì lồng n.g.ự.c càng phập phồng, rõ ràng sự nghi ngờ của cô ta khiến người khác rất khó chịu.

Nam lãnh đạo chen vào nói: "Đặc viên Giang, từ xưa nay thôn Thủy Truân của công xã Hồng Kiều luôn đạt lao động ưu tú, lương thực thu hoạch năm vừa rồi cũng đều ..."

"Thành tích trước đây cũng chưa chắc thể hiện cho bây giờ, không chừng năm nay có chuyện giở trò bịp bợm ở đây." Giang Trường Quân phản bác.

Cái này, nam lãnh đạo hoàn toàn câm miệng.

Hắn hết chỗ nói rồi.

Hắn ở trong bộ nông nghiệp huyện công tác nhiều năm như vậy, thành tích xuất sắc của thôn Thủy Truân rõ ràng như ban ngày. Năm nay thu hoạch tiếp tục bội thu thì cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa, mấy ngày nữa sẽ phải giao lương thực cho huyện rồi, ai mà ngu như vậy đi giở trò bịp bợm? Báo cáo sản lượng vượt quá mức thì sao? Đến lúc giao lương thực không đúng thì không phải cũng bị vạch trần à?

Nam lãnh đạo nhìn hai người của công xã Hồng Kiều ngồi dưới khán đài, trong lòng yên lặng vì họ mà đổ mồ hôi, hắn xem như đã nhìn ra, cái người đặc phái viên này tám phần là muốn bới lông tìm vết.

Thôn Thủy Truân cũng thật là xui xẻo, sao lại đi đắc tội với người này?

"Trong huyện có thể phái người đi kiểm tra thực hư, công xã cùng với đội sản sản xuất của chúng tôi luôn sẵn sàng kiểm tra bất cứ lúc nào". Lâm Thiệu Hoa nhìn thăng vào mắt Giang Trường Quân.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 370


Đây là lần đầu tiên anh nhìn Giang Trường Quân trong ngày hôm nay, thái độ không nhường nhịn cũng không thách thức.

Lãnh đạo công xã Hồng Kiều đã sớm đỏ mặt từ lâu, nhưng lại không quá dám trực tiếp hạ mặt mũi lãnh đạo, đợi Lâm Thiệu Hoa nói xong thì họ liên tục gật đầu phụ họa, tự tin mười phần nói: "Đúng vậy, nếu trong huyện không tín nhiệm số liệu chúng tôi báo cáo, vậy mời lãnh đạo phái người tự mình tới kiểm tra thực hư, công xã Hồng Kiều sẽ sắp xếp thời gian để đợi."

Khóe môi Giang Trường Quân nhếch lên, vừa lòng nói: "Vậy cứ làm thế đi."

Năm nay thu hoạch ảm đạm như vậy, cô ta mới không tin công xã này có thể vượt qua được đợt kiểm tra này.

Cho dù số liệu báo cáo của công xã Hồng Kiều không sai, thì việc tìm ra lỗi sai khác cũng không phải việc gì khó ...

Giang Trường Quân từ lần trước phái người hãm hại cửa hàng điểm tâm của Triệu Uyển Thanh đã thất bại, trong lòng vẫn luôn nghẹn một bụng tức. Hôm nay cô ta cố ý thay thế đồng nghiệp phải tổ chức một cuộc họp, chỉ là để làm mất mặt Lâm Thiệu Hoa...

Chỉ cần công xã Hồng Kiều bị mang tiếng khai sai sản lượng thì Lâm Thiệu Hoa cũng không thể chạy thoát được.

Cô không chiếm được vậy thì phá hủy đi.

Triệu Uyển Thanh cũng không có được. ...

Cùng ngày, Triệu Uyển Thanh từ trong miệng Lâm Thiệu Hoa biết được chuyện này.

"Cô ta chính là cố ý làm khó đội sản xuất của chúng ta!" Triệu Uyển Thanh tức giận nói.

Lâm Thiệu Hoa trấn an vỗ vỗ phía sau lưng cô, lúc này Triệu Uyển Thanh mới bình ổn lại cảm xúc của mình.

Trong bóng tối, cô dựa vào Lâm Thiệu Hoa, nhìn nóc nhà đen sì, không hiểu sao lại có cảm giác mất khống chế...

Cô không nghĩ tới trước kia Giang Trường Quân bị từ chối lại gây lên sóng gió thế này, lúc này đây, cô ta thậm chí còn muốn làm ảnh hưởng đến toàn bộ công xã...

Triệu Uyển Thanh có dự cảm không có sai.

Ngày thứ hai sau cuộc họp báo cáo, trong huyện liền phái người đến công xã kiểm tra thực hư sản lượng lương thực.

Khi đến đội sản xuất kiểm tra số liệu, sản lượng thu hoạch cùng số liệu báo cáo giống nhau, khi tra đến thôn Thủy Truân, số liệu thu hoạch cao hơn mặt bằng chung rất nhiều.

Mấy người nhân viên công tác phụ trách kiểm tra thì thấy số liệu không có vấn đề, sản lượng của xã Hồng Kiều năm nay chính xác như những gì họ báo cáo, sản lượng của đại đội sản xuất của thôn Thủy Truân cũng không có báo cáo sai .

Mấy người liếc nhau, dọn đồ đạc rồi rời đi.

Mấy người ở công xã thấy người đã rời đi, cho rằng việc này đến đây đã rõ ràng rồi.

Nhưng bọn họ suy nghĩ quá đơn giản...

Hôm nay, các xã lương thực thu hoạch được đưa đến huyện.

Lâm Thiệu Hoa là kế toán do công xã Hồng Kiều cử đến phụ trách việc bàn giao, hai người đo lường đứng bên cạnh, đem cân lương thực của công xã Hồng Kiều rồi nhập kho.

Có mấy đại đội sản xuất giao thiếu lương thực, cũng nhanh chóng cân đo xong rồi.

Chờ đến khi tới lượt thôn Thủy Truân chuyển lương thực vào kho, kiểm viên chất lượng lại ngăn cản lại, mở ra một bao gạo, nói: "Sao các người lại đem gạo cũ đến đây?"

Những người đến giao lương thực nghe xong lời này, biểu cảm trên mặt khác nhau.

Người dân các xã lần lượt kéo đến, vẻ mặt tò mò. Người dân công xã Hồng Kiều đỏ mặt giận dữ: "Tại sao lại là gạo cũ? Đây là gạo mới thu hoạch năm nay!"

Tuy rằng không phải lương thực của đội sản xuất của họ, nhưng đại đội sản xuất thôn Thủy Truân cũng là một thành phần của công xã Hồng Kiều, họ đương nhiên sẽ không đứng nhìn công xã của mình bị người ngoài đem ra làm trò cười được.

Nhưng kiểm viên chất lượng hoàn toàn không để ý đến điều đó, cậu ta chỉ khăng khăng rằng đó là gạo cũ, cậu ta còn khẳng định rằng thôn Thủy Truân và công xã Hồng Kiểu đã cùng nhau báo cáo sai vụ thu hoạch.

Mới vừa nâng tay lên, cánh tay của người này đã bị giữ.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 371


Lâm Thiệu Hoa vung tay sang bên, ngay lập tức cây bút mà người kiểm tra chất lượng đang cầm trong tay văng ra ngoài, cùng lúc đó người kiểm tra chất lượng cũng ôm tay mình kêu la.

Lâm Thiệu Hoa không quan tâm đến tiếng kêu rống của anh ta, đi thẳng đến túi gạo, vốc một nắm gạo, nói: "Hạt gạo trắng, màu sắc hơi trong suốt."

Sau đó anh lại tách riêng ra một hạt gạo, ngón tay dùng sức bóp một chút, hạt gạo bị chia làm hai nửa.

"Độ cứng của gạo cao," Anh bổ sung.

"Những điểm đặc biệt này là để phân biệt gạo mới và gạo cũ, gạo từ thôn Thủy Truân chúng tôi mang đến đều đáp ứng những tiêu chuẩn này".

Lâm Thiệu Hoa nhìn thẳng vào người kiểm tra chất lượng, mỗi lời anh nói đều là một phản đòn mạnh mẽ đối với người kiểm tra chất lượng.

Người kiểm tra chất lượng ôm tay mình, anh ta vốn đã sợ Lâm Thiệu Hoa, bây giờ sau khi nghe thấy những lời nói trật tự rõ ràng của anh, khuôn mặt anh ta càng trở nên xấu hổ.

Mọi người xung quanh cũng đồng loạt nhìn vào gạo, trong số đó có người nông dân lão làng, ngay lập tức nhận ra: "Là gạo mới, khi chạm vào gạo vẫn còn có một ít bột trắng ở trên tay nữa!"

Người kiểm tra chất lượng thấy rằng lời nói dối của mình đã bị phát hiện, trong lòng anh ta ngay lập tức trở nên hoảng hốt.

Anh ta không biết liệu lương thực ở thôn Thủy Truân có bị làm giả hay không, nhưng nhiệm vụ mà anh ta nhận được hôm nay là phải làm cho lương thực của thôn Thủy Truân trở thành "giả mạo".

"Năm nay mùa màng kém, làm sao có thể có năng suất cao như đội của các người, chắc chắn các người đang làm giả..."

Người kiểm tra chất lượng nhẫn nhịn cơn đau trên tay, khi nói những lời này, đôi mắt anh ta không dám nhìn thẳng vào Lâm Thiệu Hoa.

Nói xong, anh ta lại cầm lấy cây bút, nhanh chóng viết gì đó lên cuốn sổ.

Sắc mặt của những người đến từ công xã Hồng Kiều đều trở nên khó coi, những người đến từ các công xã khác cũng có tâm trạng ưu tư, âm thầm than thở đám người ở thôn Thủy Truân đúng là đen đủi.

Khuôn mặt của Lâm Thiệu Hoa lạnh lẽo, rõ ràng là anh không ngờ người kiểm tra chất lượng này lại có da mặt dày như vậy, thậm chí sau khi bị vạch trần chuyện xấu vẫn còn có thể tiếp tục.

Người kiểm tra chất lượng nhìn vào khuôn mặt của những người đến từ công xã Hồng Kiều, thấy họ vừa xấu hổ vừa giận dữ nhưng hoàn toàn không làm được gì khiến anh ta càng thêm phần đắc ý.

"Cái gì mà giả mạo vậy?"

Một giọng nam trầm thấp và nghiêm túc phá vỡ bầu không khí đình trệ trong căn phòng.

Mọi người cùng nhìn về phía cửa, một người đàn ông trung niên toát ra khí thế mạnh mẽ bước vào, đằng sau ông ta còn có vài người có vẻ như là cán bộ.

Dường như họ đã đứng ở cửa một lúc rồi.

Khi nhìn thấy những người đứng sau người đàn ông trung niên, người kiểm tra chất lượng không còn khống chế được vẻ mặt nữa.

Lâm Thiệu Hoa vừa nhìn đã nhận ra người đàn ông trung niên ở phía trước - đó chính là người lãnh đạo đã đi chiếc xe bị mất lái lần trước.

Lúc ấy tình hình khẩn cấp, không cách nào đưa ông ấy đến bệnh viện huyện được nên vợ anh còn tận tâm giúp ông ấy khâu lại miệng vết thương.

Anh không nhịn được nhìn lên trán người đàn ông thì thấy đã khỏi bệnh hoàn toàn, không thể nhận ra rằng ông ấy đã từng bị thương.

Còn những người đứng sau ông ấy thì Lâm Thiệu Hoa cũng nhận ra, họ là mấy người lãnh đạo trên huyện.

DTV

Ngay lập tức Lâm Thiệu Hoa hiểu rằng thời cơ đã đến.

Anh kể lại sự việc một lần, những người khác đến từ công xã Hồng Kiều cũng bổ sung thêm, cuối cùng mấy vị lãnh đạo đã hiểu được toàn bộ quá trình của sự việc.

Phạm Vệ Cương trầm mặc, tiến tới tự mình kiểm tra một chút lương thực trong bao. Ông đã làm việc ở khu vực này nhiều năm, nên cũng hiểu một chút về công tác nông nghiệp.

Gạo này vừa nhìn đã thấy là gạo mới, hoàn toàn không thể là gạo cũ như lời người kiểm tra chất lượng nói.

"Lừa gạt? Rốt cuộc là đội sản xuất lừa gạt... hay là nhóm huyện của mấy người muốn lừa gạt?" Phạm Vệ Cương nhìn về phía mấy vị lãnh đạo huyện đứng phía sau, giọng điệu rất không khách khí.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 372


"Đây... đây chắc chắn là hiểu lầm, người kiểm tra chất lượng của chúng tôi chỉ mới được giao việc hôm nay... công việc không được thực hiện đúng cách..." Một người lãnh đạo huyện lập tức tiến tới giải thích.

Mấy người lãnh đạo còn lại cũng lần lượt phụ họa.

Cả một buổi họ cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, vốn ban đầu họ đã sắp kết thúc chuyến tham quan cùng vị lãnh đạo lớn này, không ngờ khi chuẩn bị ra khỏi cửa lại thấy cảnh này.

Việc này, người sáng suốt nhìn qua một lần cũng biết là người kiểm tra chất lượng đang cố ý hãm hại đội sản xuất thôn Thủy Truân!

"Năm nay mùa màng không tốt, hiếm khi có đội sản xuất nào có thể duy trì sản lượng như thế, nhưng lại phải chịu sự trách móc nặng nề và làm khó dễ như vậy! Đội ngũ cơ sở huyện Cao Điền mấy người nên tự kiểm điểm lại cho kỹ!"

Phạm Vệ Cương nhìn người kiểm tra chất lượng đang run rẩy, sau đó mạnh mẽ nói với mấy người lãnh đạo huyện đứng sau.

Câu nói này có phân lượng không nhẹ, khiến trên trán mấy người lãnh đạo ứa đầy mồ hôi lạnh, miệng liên tục dạ vâng.

"Cậu là Lâm Thiệu Hoa?" Phạm Vệ Cương nhìn về phía người trẻ tuổi bên cạnh.

Lâm Thiệu Hoa cũng nhìn thẳng vào người lãnh đạo lớn này rồi gật đầu.

Thái độ không kiêu ngạo, cũng không siểm nịnh.

Không giống với mấy tên cấp dưới nịnh nọt, cũng không có quá phận khinh thường.

Thái độ này khiến hảo cảm về anh trong lòng Phạm Vệ Cương lại tăng thêm vài phần, sau sự cố lần trước, ông ấy càng hiểu hơn về cô gái tài ba của công xã Hồng Kiều - Triệu Uyển Thanh, và cũng hiểu biết vài phần về chồng của cô.

Đối với người trẻ tuổi chăm chỉ, cố gắng và có năng lực như thế này, ông ấy thực sự rất tán dương.

"Thanh niên, làm việc tốt nhé."

Phạm Vệ Cương vỗ vai Lâm Thiệu Hoa hai cái, sau đó rời đi cùng với lực lượng cảnh vệ.

Vài người lãnh đạo huyện nhanh chóng tiễn đưa, sau khi tiễn xong vị lãnh đạo lớn này, họ nhanh chóng trở lại để xử lý sự việc này.

Người kiểm tra chất lượng không biết về thân phận của Phạm Vệ Cương, nhưng cũng đoán được rằng đó chắc chắn là người lãnh đạo lớn hơn cả lãnh đạo huyện. Vừa rồi đã bị chất vấn đến sợ xanh mặt, bây giờ khi bị lãnh đạo huyện nghiêm mặt hỏi lại thêm vài câu, anh ta liền nhanh chóng khai ra người đã ra lệnh cho anh ta thực hiện chuyện này.

"Đó là... là đại biểu Giang, là cô ấy bảo tôi làm vậy! Sau khi xong việc cô ấy còn hứa sẽ trả cho tôi hai mươi đồng..."

Câu nói của người kiểm tra chất lượng khiến mấy người lãnh đạo có sắc mặt khác nhau, trong đó có một người lãnh đạo họ Giang có sắc mặt khó coi nhất.

-

Ngày 21 tháng 10 năm 77, ngày hôm đó, nhất định sẽ là một ngày đi vào lịch sử.

"... Tất cả công nhân, nông dân, thanh niên trí thức, phục viên quân nhân và tất cả những người khóa này vừa tốt nghiệp đều có thể đăng ký tham gia kỳ thi đại học..."

Buổi sáng, loa ở đầu thôn vọng ra, liên tiếp phát sóng tin tức về việc khôi phục kỳ thi đại học.

Tin tức nhanh chóng lan truyền, gây ra sự chấn động không nhỏ trong các đội sản xuất. Những thanh niên trí thức đang làm việc trên đồng ngay lập tức bỏ nông cụ xuống, tràn đến nhà đội trưởng.

Những thanh niên trí thức này hưởng ứng lời kêu gọi của đất nước mà xuống nông thôn xây dựng, đã phải trải qua rất nhiều gian khổ, bây giờ cuối cùng cũng thấy hi vọng quay trở lại thành phố, họ gấp không chờ nổi mà muốn xác nhận tính xác thực của tin tức này.

DTV

Có những người thông minh hơn, không đi theo đám đông đến nhà đội trưởng để xác nhận tin tức, mà đi thẳng đến những gia đình có người đọc sách...

"Mượn sách?"

Triệu Uyển Thanh nhìn nữ trí thức đang đứng trước mặt, cô còn nhớ người này, trước đây khi cô tranh cử làm người nuôi bò, cô ta cùng với một số thanh niên trí thức khác đã chế giễu cô.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 373


Cô lắc đầu, nói: "Nhà chúng tôi không có sách dư thừa, tôi và Thiệu Hoa đều cần ôn tập".

Không phải vì cô hẹp hòi không muốn cho mượn sách, mà thực sự là cô không có nhiều sách như vậy để cho người khác mượn.

Nữ thanh niên trí thức nghe thấy cô từ chối, khuôn mặt tươi cười bỗng trở nên suy sụp,"Cả hai người cũng ôn tập? Chuẩn bị thi đại học à?"

"Đúng vậy."

Nữ thanh niên trí thức như đang nghe một câu chuyện cười, còn muốn mỉa mai vài câu, nhưng cuối cùng lại bị Triệu Uyển Thanh đóng sập cửa lại.

Sau khi tiễn vị khách không được hoan nghênh này đi, trong nháy mắt tam phòng nhà họ Lâm lại đón một đợt người khác.

Khi Đổng Hiểu Hà đang ở cửa hàng điểm tâm, chợt nghe thấy tiếng phát thanh bên ngoài nói về tin tức phục hồi kỳ thi đại học. Rất nhanh, cả thôn xóm đều biết về tin tức này.

Đổng Hiểu Hà sửng sốt, cô ấy kiềm nén cảm xúc đầy phấn khích để hoàn thành công việc buổi sáng. Buổi trưa, cô ấy thông báo với mẹ Lâm rồi sau đó trực tiếp tới gặp Triệu Uyển Thanh.

"Uyển Thanh, em muốn thi đại học!"

Nhìn thấy Triệu Uyển Thanh, Đổng Hiểu Hà không thể kiềm chế cảm xúc trong lòng mà nói ra mong muốn đã nặng lòng từ lâu.

DTV

Nhìn vào đôi mắt tỏa sáng của cô ấy, đương nhiên Triệu Uyển Thanh ủng hộ cô ấy.

Đổng Hiểu Hà chuẩn bị ôn tập cho kỳ thi đại học thì công việc bán điểm tâm ở cửa hàng không thể làm nữa. Cô ấy đến gặp Triệu Uyển Thanh để nói về việc này.

Công việc thu ngân thực sự rất tốt, kiếm được không ít tiền, làm việc cũng vui vẻ, việc từ bỏ công việc này thật sự là mười phần khó khăn với cô ấy. Nhưng so với việc thi đại học thì cô ấy vẫn cắn răng quyết định từ bỏ.

Đổng Hiểu Hà quay về nhà, phía bên thôn Hoàng Thổ cũng đã biết tin về việc khôi phục kỳ thi đại học từ rất sớm. Sau đó cô ấy đã trung thực nói với Triệu Đại về việc cô ấy muốn tham gia kỳ thi đại học, Triệu Đại ngơ ngác một chút, sau đó cũng ủng hộ Hiểu Hà.

Ba mẹ Triệu nghe tin con dâu lớn muốn tham gia kỳ thi đại học thì trong lòng vừa vui mừng vừa lo lắng.

Sau khi nghe tin tức hôm nay, họ liền khuyên Triệu Nhị bỏ công việc hiện tại, chuẩn bị tham gia kỳ thi đại học sắp tới. Không phải họ thiên vị Triệu Nhị, mà là trong ba đứa con trai, chỉ có một người có đủ điều kiện để tham gia kỳ thi đại học.

Đứa con trai lớn không đủ khôn ngoan, đứa con trai thứ ba còn chưa đủ tuổi.

Đứa con trai thứ hai đã học lên trung học, cũng đủ tuổi để tham gia rồi.

Nhưng khi Triệu Đại nghe tin xong thì lại không muốn thử, thẳng thừng nói trí hướng của mình không đặt ở việc này. Ba mẹ Triệu bực tức đến nỗi họ ăn cơm tối còn ít đi một bát.

Khuyên đứa con trai thứ hai không thành, thay vào đó, con dâu lớn lại tự nguyện tham gia kỳ thi đại học.

Ba mẹ Triệu thật sự lo lắng trong lòng, một mặt họ cũng hy vọng con dâu nhà mình sẽ thành công, như vậy cả gia đình con trai cả cũng được thơm lây. Mặt khác, họ cũng có chút sợ con dâu của họ sẽ quá xuất sắc mà không còn coi trọng con trai họ nữa...

Nếu con dâu lớn sau khi học đại học ở ngoài xong không quay lại, chẳng phải là con trai vào cháu nội của họ gặp nạn hay sao?

Người nên thi lại không muốn thi, người không nên thi lại muốn thi, mẹ Triệu nằm trên giường lo âu thở dài.

Ba Triệu cũng không có cách gì, chỉ có thể an ủi: "Các con cũng có tính toán riêng của mình, để chúng tự quyết định đi."

Không ngờ vào ngày hôm sau, mẹ Triệu lại nghe con dâu thứ hai của mình nói cô ấy cũng muốn tham gia kỳ thi đại học.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 374


Tô Thắng Nam còn cảm thấy có chút ngượng ngùng, ngày hôm qua khi nghe tin về việc khôi phục kỳ thi đại học, một người trí thức đến từ thành phố như cô ấy đã có chút do dự.

Hiện tại cô ấy đã kết hôn, sống cuộc sống hạnh phúc và vui vẻ, nên không muốn trở lại thành phố nữa.

Buổi tối khi Triệu Nhị hỏi cô ấy về vấn đề này, Tô Thắng Nam đã nói thật. Mặc dù Triệu Nhị không có ý định thi đại học nhưng lại thúc đẩy vợ mình tham gia.

"Thắng Nam, đây là cơ hội rất tốt, là phần tử trí thức, hẳn là em nên nắm lấy cơ hội tốt ngàn năm có một này, em nhìn chị dâu cả đi, dù không phải thanh niên trí thức thì chị ấy cũng đã cố gắng tham gia đấy?"

"Ngoài ra, nếu em đỗ vào đại học, em còn có thể hãnh diện trước nhà đẻ của em!"

Tô Thắng Nam nghe theo sự thúc đẩy của chồng, cảm xúc của cô trở nên không còn kiên định như trước.

Nhưng cô ấy nghĩ lại một chút, nhíu mày nói: "Nhưng anh cũng tốt nghiệp trung học rồi, sao anh không thi đại học?"

Nhất thời Triệu Nhị nghẹn họng, giải thích: "Anh... anh khác, hiện tại anh muốn tập trung vào kinh doanh, việc học đối với anh không hấp dẫn lắm..."

Lời này cậu ấy nói nửa thật nửa đùa, kiếm nhiều tiền từ buôn bán thực sự là điều cậu ấy yêu thích nhất, còn việc học thì... Triệu Nhị tự nhận rằng bản thân không chịu được khó khăn đó.

Cậu ấy không chịu được, nhưng vợ cậu ta có thể chịu.

Dù sao trong nhà có hai học sinh cấp ba, nếu cả hai đều không thử sức, liệu không phải là lãng phí kiến thức cao của vợ chồng bọn họ à?

Do đó, dưới sự thúc đẩy và khuyến khích của ông xã Triệu Nhị, cuối cùng Tô Thắng Nam đã quyết định tham gia kỳ thi đại học.

Mẹ Triệu nhìn qua gia đình con trai lớn, sau đó nhìn qua gia đình con trai thứ hai.

Ngay lúc này, rủi ro đã tăng gấp đôi, cả hai nàng dâu cùng muốn tham gia kỳ thi đại học.

Cuối cùng, bà ấy thở dài: "Thôi thì làm theo ý các con đi..."...

Vào tối ngày khôi phục kỳ thi đại học, cuối cùng Triệu Uyển Thanh cũng có thể cùng với Lâm Thiếu Hoa học tập một cách quang minh chính đại.

Lâm Thiếu Hoa không cảm thấy bất ngờ với việc khôi phục kỳ thi đại học, anh nói: "Cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi mà."

Nhìn vào gương mặt bình tĩnh của anh, hình tượng của chồng trong lòng Triệu Uyển Thanh lại được nâng lên một tầm cao mới!

DTV

Không hổ là nam chính, nhìn xem khả năng tiên đoán của anh kìa! Vậy mà sớm đoán được sẽ có ngày kì thi đại học được khôi phục!

Lâm Thiệu Hoa cảm nhận ánh mắt đang chăm chú nhìn vào mình, nghiêng đầu nhìn thấy bộ dáng đó của Triệu Uyển Thanh: "Không học à?"

Triệu Uyển Thanh cảm nhận thấy một đôi bàn tay lớn nóng bừng đang áp vào trên đùi mình, cô ngay lập tức thẳng lưng lên, nghiêm túc mở sách: "Học!"

Còn chưa đến một trăm ngày là đến kỳ thi đại học rồi, cô nhất định phải cương quyết chống lại sự quyến rũ từ nam sắc, tập trung vào giai đoạn ôn thi cuối cùng!

Người đàn ông yên lặng rút tay ra, cũng bắt đầu đọc sách.

Trong căn phòng nhỏ, ánh sáng từ cây đèn dầu trên bàn sách soi sáng, hai người cùng học tập ngay trước bàn học cũ kỹ, phía sau, trên giường, Thang Viên đang ngủ say sưa.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 375


Không có bản sao lưu thừa nào của các tài liệu liên quan đến khoa học tự nhiên cả, nếu cho cô ấy mượn thì cô không có gì để dùng.

Đổng Hiểu Hà nghe vậy thì không chút do dự đồng ý.

Do đó, nhóm ôn tập khoa học tự nhiên gồm ba người đã được thành lập. Đổng Hiểu Hà tạm thời ở lại nhà mẹ đẻ, sáng nào cũng ôm sách đến tam phòng nhà họ Lâm để ôn tập, buổi tối mới về nhà nghỉ ngơi.

Cha Đổng và mẹ Đổng biết con gái muốn thi đại học, quả thật là giơ hai tay hai chân đồng ý. Không chỉ chăm lo tất cả các công việc hậu cần, còn thường xuyên gọi con rể và cháu gái đến đây ở, để con gái không lo lắng chuyện khác, yên tâm ôn thi đại học.

Kỳ thi đại học cần có thời gian chuẩn bị, công việc của cửa hàng tạm thời giao lại cho mẹ Lâm quản lý.

Bởi vì Đổng Hiểu Hà muốn tham gia thi đại học, cho nên cửa hàng đang trống một vị trí thu ngân, mẹ Lâm vốn định đăng thông báo tuyển dụng, nhưng bị Triệu Uyển Thanh ngăn cản.

"Vị trí thu ngân này khác với các vị trí khác, ngày nào cũng phải cầm rất nhiều tiền trong tay, cần thiết phải để người trong nhà cầm mới thấy yên tâm được."

Mẹ Lâm nghe xong cũng cảm thấy rất có lý.

Triệu Uyển Thanh đã sớm chọn được người rồi, trực tiếp đến huyện để tìm Lâm Lục muội.

DTV

Lâm Lục muội kết hôn với người trong huyện, cuộc sống tưởng như hoa nở trên gấm, nhưng thực tế thì lại cực kỳ khó khăn.

Mẹ chồng không thích người con dâu nông thôn như cô ấy, hai chị dâu thì càng ỷ vào có công việc, cho nên thường xuyên bắt nạt cô ấy.

Lâm Lục muội không ngờ rằng chị dâu của mình sẽ để cô đến làm nhân viên thu ngân ở cửa hàng, còn cho cô ấy mức lương hậu hĩnh như vậy, lập tức bị dọa sững sờ.

Không có bản sao lưu thừa nào của các tài liệu liên quan đến khoa học tự nhiên cả, nếu cho cô ấy mượn thì cô không có gì để dùng.

Đổng Hiểu Hà nghe vậy thì không chút do dự đồng ý.

Do đó, nhóm ôn tập khoa học tự nhiên gồm ba người đã được thành lập. Đổng Hiểu Hà tạm thời ở lại nhà mẹ đẻ, sáng nào cũng ôm sách đến tam phòng nhà họ Lâm để ôn tập, buổi tối mới về nhà nghỉ ngơi.

Cha Đổng và mẹ Đổng biết con gái muốn thi đại học, quả thật là giơ hai tay hai chân đồng ý. Không chỉ chăm lo tất cả các công việc hậu cần, còn thường xuyên gọi con rể và cháu gái đến đây ở, để con gái không lo lắng chuyện khác, yên tâm ôn thi đại học.

Kỳ thi đại học cần có thời gian chuẩn bị, công việc của cửa hàng tạm thời giao lại cho mẹ Lâm quản lý.

Bởi vì Đổng Hiểu Hà muốn tham gia thi đại học, cho nên cửa hàng đang trống một vị trí thu ngân, mẹ Lâm vốn định đăng thông báo tuyển dụng, nhưng bị Triệu Uyển Thanh ngăn cản.

"Vị trí thu ngân này khác với các vị trí khác, ngày nào cũng phải cầm rất nhiều tiền trong tay, cần thiết phải để người trong nhà cầm mới thấy yên tâm được."

Mẹ Lâm nghe xong cũng cảm thấy rất có lý.

Triệu Uyển Thanh đã sớm chọn được người rồi, trực tiếp đến huyện để tìm Lâm Lục muội.

DTV

Lâm Lục muội kết hôn với người trong huyện, cuộc sống tưởng như hoa nở trên gấm, nhưng thực tế thì lại cực kỳ khó khăn.

Mẹ chồng không thích người con dâu nông thôn như cô ấy, hai chị dâu thì càng ỷ vào có công việc, cho nên thường xuyên bắt nạt cô ấy.

Lâm Lục muội không ngờ rằng chị dâu của mình sẽ để cô đến làm nhân viên thu ngân ở cửa hàng, còn cho cô ấy mức lương hậu hĩnh như vậy, lập tức bị dọa sững sờ.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 376


"Sao vậy? Chê lương chị cho quá thấp, không muốn làm sao?" Triệu Uyển Thanh nói đùa với cô ấy.

Hai mắt Lâm Lục muội đỏ hoe, vội vàng nói: "Không, không phải, em tất nhiên muốn đến làm rồi."

Triệu Uyển Thanh nói qua với cô ấy về công việc của nhân viên thu ngân, sau đó kiểm tra năng lực tính toán của cô ấy, sau đó dặn cô ấy mai có thể đến làm việc.

Ngày đầu tiên đi làm, Lâm Lục muội mặc đồng phục thu ngân chuyên dụng của cửa hàng Trần Ký, bắt đầu khẩn trương và hào hứng tính tiền cho khách hàng.

Công việc kinh doanh của Trần Ký rất tốt, mỗi ngày đều bán được rất nhiều bánh, Lâm Lục muội cũng phải tính toán rất nhiều tiền cho khách hàng. Lúc mới đầu cô ấy còn chút không quen, đợi sau khi làm được một thời gian, khả năng làm việc của cô ấy cũng càng ngày càng thuần thục hơn.

Khi người nhà biết cô ấy ra ngoài làm việc, mới đầu còn không để ý lắm, chỉ biết cô ấy làm ở cửa hàng của người thân, cũng không nghĩ cô ấy có thể kiếm được bao nhiêu tiền.

Mãi cho đến khi Lâm lục muội cầm tháng lương đầu tiên về nhà, lúc này người trong gia đình nhà chồng của cô ấy mới bị dọa sợ.

Đến cả bản thân Lâm Lục muội cũng không thể tin được, khi Triệu Uyển Thanh trả lương cho cô ấy, cô ấy đã đếm đi đếm lại nhiều lần vẫn cảm thấy như đang nằm mơ!

DTV

Mẹ chồng nhìn số tiền lương kia của Lâm Lục muội, lập tức yêu cầu cô ấy nộp hết tiền lương cho mình.

Lâm Lục muội nhớ lại những gì Triệu Uyển Thanh đã nhắc nhở mình, chỉ nhìn về phía hai người chị dâu hỏi: "Tháng nào mẹ cũng thu tiền lương của hai chị dâu sao?"

Mẹ chồng cô ấy lập tức bị chặn họng, vẻ mặt của hai người chị dâu kia cũng lộ ra sự khó chịu.

Mặc dù họ rất ghen tị với mức lương của Lâm Lục muội, nhưng nếu cái giá phải trả là họ phải nộp tiền lương của mình lên thì họ hoàn toàn không muốn.

Cho nên đành phải bỏ qua chuyện nộp tiền lương này.

Đêm đó, Lâm Lục muội và chồng của cô ấy Tôn Gia Minh cùng nhau cất kỹ tiền, hai vợ chồng họ gối lên tiền ngủ ngon lành.

Tất cả thanh niên trí thức đang đắm chìm trong việc học tập, nhưng những người nông dân vẫn phải tiếp tục đi làm.

Việc thi đại học có thể giúp thế hệ sau của họ đi ra khỏi vùng nông thôn nghèo này, nhưng đối với hầu hết những người nông dân ngay cả chữ đều không biết mà nói, chuyện thi đại học không có chút liên quan nào đến họ cả.

Gia đình nhà bác cả Lâm đang làm việc trên đồng, đột nhiên có người chạy đến hỏi về chuyện Lâm Thiệu Hoa thi đại học.

"Thiệu Hoa nhà các ông chắc chắn sẽ tham gia thi đại học đúng chứ?" Có người lên tiếng hỏi.

Bác cả Lâm nghe thấy có người hỏi về cháu trai lớn của mình, lập tức vui vẻ hớn hở nói: "Đây là điều đương nhiên! Thiệu Hoa thông minh như vậy, trước kia lúc nó còn đi học, thầy cô giáo trong trường thường hay khen nó lắm! Không phải tôi khoe khoang đâu, thằng bé này đi thi chưa bao giờ đứng thứ hai đâu! Một hạt giống tốt như vậy không thi đại học thì thật uổng phí đúng không?"

Bác cả Lâm lớn tiếng thông báo cho mọi người trong ruộng nghe, lập tức tất cả những người đang làm việc trên đồng đều biết chuyện này.

"Tôi còn nghe nói vợ của Thiệu Hoa cũng muốn đi thi đại học sao? Chuyện này là thật hay giả?" Có người lôi kéo bác dâu cả Lâm hỏi.

Bác dâu cả Lâm cũng cười gật đầu nói: "Uyển Thanh cũng là đứa bé ham học, con bé tham gia thi đại học cũng là một chuyện tốt."

Bác dâu hai Lâm đứng bên cạnh bĩu môi, những người phụ nữ khác sau khi nghe được tin này thì thoạt nhìn cũng không tỏ ý kiến gì, nhưng trong lòng cũng không coi trọng chuyện này.

Triệu Uyển Thanh có năng lực, mọi người trong đại đội đều đồng ý với điểm này, nhưng còn việc tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học?

Bọn họ còn không cảm thấy Triệu Uyển Thanh có thể tài giỏi đến mức đó.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 377


Tuy nhiên xem xét những đóng góp của Triệu Uyển Thanh cho đại đội và công xã trong mấy năm nay, cho nên không có ai đứng lên trực tiếp phủ nhận cô, trong lòng mọi người chỉ không tin rằng Triệu Uyển Thanh có thể thi đỗ đại học mà thôi.

Khi tin tức của hai vợ chồng tam phòng nhà họ Lâm đều tham gia thi đại học được truyền ra, nó lại thêm một đề tài nói chuyện sau bữa cơm của cả làng, nhưng mà mọi người cũng chỉ nói mấy câu, sau đó lại thôi.

Hôm nay, Vu Tĩnh lại trở về thôn Thủy Truân.

DTV

Niềm vui hiện tại của cô ta chính là về quê tìm cảm giác tồn tại, cuộc sống nơi thành phố khiến cô ta cảm thấy rất uất ức, chỉ khi trở về nông thôn, nhìn thấy biểu cảm hâm mộ cô ta của đám nhà quê chân lấm tay bùn trong thôn, cô ta mới cảm thấy việc cô ta lấy chồng thành phố là một chuyện rất đúng đắn.

Lần trước quay về bị Triệu Uyển Thanh dỗi cho vài câu, Vu Tĩnh cũng học khôn, trốn tránh Triệu Uyển Thanh và những người phụ nữ lắm mồm trong thôn để khoe khoang.

Nhưng mà cô ta đã cố lảng tránh, nhưng những người phụ nữ nói chuyện với cô ta lại không như vậy.

Mọi người nói chuyện một lúc, chủ đề lại chuyển đến trên người của Triệu Uyển Thanh.

Sau đó Vu Tĩnh mới biết được Triệu Uyển Thanh muốn tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học.

"Hả? Cô ta cũng muốn tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học sao?" Biểu cảm của Vu Tĩnh giống như đang nghe thấy một câu chuyện cười vậy.

Cô ta biết rõ nhất trình độ học tập của Triệu Uyển Thanh! Không phải trước đây hai người họ đều là những người nổi tiếng không thích học sao, cho nên mới chơi được với nhau?

Hơn nữa, Triệu Uyển Thanh ngay cả cấp ba cũng thi không đỗ, hiện tại lại còn muốn trực tiếp đi thi đại học sao?!

"Vợ của Thiệu Hoa rất thông minh, có lẽ sẽ thi đỗ..." Một người phụ nữ nói giúp cho Triệu Uyển Thanh.

Vu Tĩnh cười to nói: "Thông minh?! Nếu như cô ta thật sự thông minh thì mỗi lần thi học kỳ sẽ đứng cuối cùng sao? Nếu như cô ta có thể thi đỗ đại học thì mặt trời nhất định sẽ mọc từ phía tây đấy!"

"Vậy... Sao vợ của Thiệu Hoa lại phải làm như vậy?" Có người thắc mắc.

Vu Tĩnh suy nghĩ một chút, lập tức hiểu ra vấn đề mấu chốt trong đó, giọng điệu khẳng định nói: "Triệu Uyển Thanh còn có thể vì cái gì chứ? Cô ta chắc chắn là thấy Lâm Thiệu Hoa muốn đi học đại học, sợ bị anh ta bỏ rơi, lúc này mới cắn răng liều mình thi đại học, cũng không xem lại trình độ kia của cô ta có thể thi đỗ đại học sao? Kết quả cuối cùng không phải vẫn là lãng phí thời gian à..."

Cô ta càng nghĩ càng cảm thấy bản thân đã đoán đúng sự thật, lại nghĩ đến chuyện không lâu sau Lâm Thiệu Hoa sẽ đi học đại học ở trong thành phố, mà Triệu Uyển Thanh lại bị buộc phải ở lại nông thôn, trong lòng Vu Tĩnh lập tức vui mừng khôn xiết.

Ôm sự kỳ vọng này trong lòng, Vu Tĩnh vui vẻ trở về thành phố. Cô ta bây giờ có chút nóng lòng muốn thấy được dáng vẻ trượt đại học và phải sống xa Lâm Thiệu Hoa của Triệu Uyển Thanh. ...

Trong khoảng thời gian ôn tập cho kỳ thi sắp tới, mẹ Lâm chủ động đảm nhận các công việc lớn nhỏ trong cửa hàng, không để cho Triệu Uyển Thanh bị phân tâm bởi các vấn đề của cửa hàng.

Lâm Thiệu Hoa cũng từ chức ở công xã, về nhà chuyên tâm ôn thi.

Nhóm thi khoa học tự nhiên của bọn họ ngày nào cũng chăm chỉ học tập, việc ôn tập của Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa rất thuận lợi, kết quả sau mỗi lần kiểm tra của hai người đều sàn sàn nhau, điều này khiến cho Triệu Uyển Thanh cảm thấy có chút khó chịu.

Cô chính là người trước đây có thể tự mình thi được vào top trường trọng điểm 985 mà không cần đi học thêm đấy, mấy năm nay còn chưa từng bỏ bê việc học một phút giây nào. Cô có bộ não thông minh và sự cố gắng như vậy, vậy mà vẫn đấu ngang tay với Lâm Thiệu Hoa sao?
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 378


Mặc dù cô sớm biết chồng mình là một yêu nghiệt có chỉ số IQ cao rồi, nhưng mà cô thật sự không ngờ anh ấy lại yêu nghiệt đến mức này!

Triệu Uyển Thanh âm thầm điều chỉnh lại tâm trạng của mình, càng thêm chăm chỉ học tập hơn.

Đổng Hiểu Hà, với tư cách là người vướng chân của nhóm học tập này, mỗi ngày đều bị hai học thần siêu cấp này tra tấn tự tin. May mắn thay tinh thần của cô ấy đủ vững vàng, mỗi khi nhìn thấy Lâm Thiệu Hoa và Triệu Uyển Thanh thảo luận những câu hỏi thâm ảo mà cô ấy nghe không hiểu, cô ấy đều có thể chọn lọc bỏ qua những âm thanh này, tiếp tục làm những câu hỏi cơ bản của mình.

Trước khi bắt đầu ôn tập, cô ấy đã lập sẵn một kết học học tập cho bản thân rồi, lần này thi đại học, mục tiêu của cô ấy chính là thi đỗ đại học, về phần muốn trúng tuyển trường học nào, trong lòng cô ấy cũng không dám hy vọng quá xa vời.

Dựa vào mục tiêu này, cô ấy đã lên kế hoạch ôn tập phù hợp cho bản thân, đầu tiên phải ôn tập thật tốt các kiến sức cơ sở, sau đó lại phấn đấu đến những kiến thức khó hơn.

Trong căn phòng nhỏ của gia đình nhà họ Lâm, ba người thanh niên đang ở trong độ tuổi đẹp nhất, mỗi ngày đều đang lang thang trong đại dương tri thức không thể tự mình thoát ra được.

Trong bầu không khí học tập như vậy, cũng thúc đẩy ba đứa trẻ trong nhà.

Màn Thầu là anh cả trong nhà, sáng sớm đã bị ba mẹ gọi dậy để nói chuyện. Cậu bé biết ba mẹ hiện tại đang chăm chỉ ôn thi đại học, chỉ vì để cả nhà họ có thể có cuộc sống ổn định ở thành phố và phát triển trong tương lai.

Mà cậu bé là một người đàn ông trong nhà, tuyệt đối không thể làm vật cản trở được. Cho nên trong khoảng thời gian đó, cậu bé càng thêm chăm chỉ học tập, càng thêm nghiêm túc thi cử, vì tương lai có thể chuyển trường đến trong thành phố, có thể đỗ vào một ngôi trường tốt.

Có anh cả làm gương phía trước, Đoàn Tử và Thang Viên cũng đi theo tiến bộ hơn rất nhiều.

Vào cuối tháng 11, một số khu vực đã bắt đầu thi đại học, khu vực ở huyện Cao Điền đã ấn định thời gian thi đại học vào tháng 12.

Mặc dù kỳ thi tuyển sinh đại học vẫn chưa bắt đầu, nhưng công việc báo danh tham gia đã bắt đầu rồi.

Lúc này thi đại học đều phải nộp nguyện vọng trước, sau đó mới bắt đầu thi đại học, điều này cũng khiến cho kỳ thi đại học càng thêm một chút khó khăn.

Triệu Uyển Thanh cầm tờ báo mà Lâm Thiệu Hoa mang về, nghiêm túc suy nghĩ đại học mình muốn học.

Phiếu điền nguyện vọng bây giờ hoàn toàn không có sách phân tích vừa chi tiết vừa chuyên nghiệp như sau này, đều do báo chí ở từng nơi đăng báo riêng các ngành mà các trường trong vùng tuyển.

Trường học được đăng trên báo đa phần đều là những trường học nổi tiếng trong nước, phần còn lại đều là những trường học ở trong khu vực.

Trước tiên Triệu Uyển Thanh nhìn sơ qua các trường đại học trong khu vực... Ừm, ngoài một ngôi trường sư phạm nổi tiếng, những trường học còn lại không có tiếng tăm gì mấy.

Các trường đại học nổi tiếng trong nước, Triệu Uyển Thanh nhìn thoáng qua đã thấy trường học cũ kiếp trước của mình.

Trong số những trường đại học top đầu trong nước, rực rỡ nhất chính là hai ngôi trường hàng đầu đó...

Muốn quay lại trường cũ sao? Hay là chọn trường top đầu?

DTV

Kiếp trước khi cô học cấp ba, cũng không phải không có ước mơ được đỗ vào trường Thanh Hoa Bắc Đại. Nhưng đáng tiếc, điểm số của cô lúc đó kém hơn một chút, cách cổng trường Thanh Hoa Bắc Đại một bước.

Lần này, có thể sống lại thêm một lần nữa, cơ hội thi vào đại học lại một lần nữa được nắm giữ trong tay cô...

Ước mơ không thể thực hiện khi còn trẻ lại lần nữa được khơi dậy sự nhiệt huyết trong lòng cô, Triệu Uyển Thanh lập tức quyết định, điền vào dòng đầu tiên của đơn nguyện vọng: Đại học Bắc Kinh.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 379


Nguyện vọng đầu tiên, khoa tạo hình của hệ y học đại học Bắc Kinh.

Đối với nguyện vọng thứ hai, Triệu Uyển Thanh đã điền vào trường học cũ của mình. Mấy nguyện vọng đằng sau cũng chọn một số trường y nổi tiếng, nhưng tất cả đều nằm ở các tỉnh khác nhau.

Sau khi điền nguyện vọng xong, cô quay đầu nhìn về phía Lâm Thiệu Hoa ngồi bên cạnh, giống như những lời anh ấy đã nói trước đó, nguyện vọng đầu tiên của anh ấy là một trường học ở thủ đô...

Sau khi Lâm Thiệu Hoa viết xong tất cả nguyện vọng, ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của vợ mình, trong lòng lập tức cảm thấy ấm áp.

Hai vợ chồng họ, muốn cùng nhau đến Bắc Kinh.

Nguyện vọng của hai vị học thần đã được điền xong rồi, để lại Đổng Hiểu Hà đang gãi đầu gãi tai ở bên cạnh, giống như con khỉ đang biểu diễn trong rạp xiếc vậy.

"Em nhìn một chút hai người điền cái gì?"

Cô ấy nghiêng đầu nhìn nguyện vọng của hai người họ, sau đó hai mặt lập tức trợn to, nói năng lộn xộn: "Cái gì, cái gì? Hai người! Hai người hai người!"

Cô ấy chỉ vào Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa hét lên mấy tiếng, cuối cùng cũng bình tĩnh lại nói: "Hai anh chị thật sự rất dũng cảm..."

"Hiểu Hà, em không muốn đến học ở Bắc Kinh với bọn chị sao?" Triệu Uyển Thanh nắm lấy tay của Đổng Hiểu Hà, nhướng mày đưa ra lời mời với Đổng Hiểu Hà.

Đổng Hiểu Hà lắc đầu như trống bỏi, mở miệng từ chối ba lần liên tiếp.

Cô ấy cũng chưa điên, cô ấy biết bản thân có năng lực đến đâu.

Đại học ở Bắc Kinh, cũng không phải một kẻ học lực bình thường như cô có thể mơ ước...

Cô ấy nghiêm túc nhìn tuấn nam mỹ nữ trước mặt mình, cảm thấy hai người học có thể thử một lần được, còn cô ấy vẫn nên ngoan ngoãn ở lại trong tỉnh của mình thôi, tùy tiện đỗ vào một trường đại học là được.

Triệu Uyển Thanh cũng không ép buộc cô ấy, chỉ nói: "Thế giới rộng lớn như vậy, luôn muốn ra ngoài ngắm nhìn một chút."

Đổng Hiểu Hà vẫn chưa đưa ra quyết định, đành phải cầm theo tờ báo danh sách các trường học về nhà. Buổi tối khi nằm trên giường đất, cô làm thế nào cũng không ngủ được, trong đầu tràn ngập câu nói kia của Triệu Uyển Thanh 'Thế giới lớn như vậy, luôn muốn ra ngoài ngắm nhìn một chút'.

Đúng vậy, thế giới lớn như vậy, chẳng lẽ cô ấy muốn bó buộc bản thân cả đời trong vùng đất nhỏ hẹp này sao...

Cô ấy cũng muốn đi ra ngoài ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài kia.

Nếu như Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa đều chọn đến Bắc Kinh, vậy thì chẳng phải chỉ còn một mình cô ấy ở lại đây sao?

Không biết là do được Triệu Uyển Thanh ủng hộ, hay là tâm lý lựa chọn theo số đông của nhân loại, trong đầu của Đổng Hiểu Hà liên tục truyền đến một giọng nói mãnh liệt, cô ấy không muốn bị bỏ lại phía sau!

Cô ấy lật người xuống giường, tìm đơn nguyện vọng của mình, cầm bút lên điền vào đó.

Nhìn nguyện vọng bắt mắt đại học thủ đô ở hàng đầu kia, Đổng Hiểu Hà đột nhiên hét lên.

DTV

"Thôi c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t rồi..."

Trong lúc đầu óc nóng lên điền nguyện vọng, Đổng Hiểu Hà làm sao còn tâm trạng nào để ngủ nữa chứ, khóc không ra nước mắt thức cả đêm để ôn tập.

Nhiều năm sau, mỗi khi Đổng Hiểu Hà nghĩ lại cái đêm điên cuồng khi bản thân điền đơn nguyện vọng đó, cô ấy đều chân thành cảm ơn bản thân điên cuồng và nhiệt huyết khi đó. Sự bồng bột năm đó, đã đem lại niềm vui và hạnh phúc cho nửa đời sau của cô ấy.

Ngày hôm sau, khi Đổng Hiểu Hà mang theo đôi mắt gấu trúc đến nhà họ Lâm, lập tức dọa sợ Triệu Uyển Thanh. Cô nhìn tờ đơn nguyện vọng của Đổng Hiểu Hà, vỗ vai cổ vũ cho Đổng Hiểu Hà nói: "Hiểu Hà, em làm tốt lắm!"

Danh sách báo danh đã được gửi về xã, việc ôn tập hoàn toàn bước vào giai đoạn gay cấn.

Tiếp theo chính là bắt đầu thi đại học.
 
Back
Top Dưới