Ngôn Tình Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu

Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 300: Chương 300


Triệu Uyển Thanh điềm nhiên khẽ gật đầu. Trong nháy mắt Đổng Hiểu Hà giống như hiểu ra: "Chị yên tâm! Em sẽ cất giữ cho Vãn Xuân, tuyệt đối không nói ra."

"Tạm biệt mợ! Tạm biệt em gái!"

Màn Thầu đứng cạnh Triệu Uyển Thanh, vẫy tay tạm biệt.

DTV

Tiễn Đổng Hiểu Hà đi rồi, Triệu Uyển Thanh quay về phòng nhìn hai đứa bé sinh đôi, sau đó cô lại vào không gian tìm kiếm một lượt, lôi tất cả những đồ vật có thể sử dụng ra ngoài.

Cô đã suy nghĩ kỹ, cô sẽ giữ lại một số đồ trang sức, phụ kiện như dây buộc tóc kia, chờ đến khi đất nước mở cửa cải cách, cô sẽ dùng nó làm đẹp cho Thang Viên.

Mỗi một người mẹ có con gái, họ đều có lòng muốn chưng diện cho con gái mình.

Trước kia Triệu Uyển Thanh không thể thực hiện nguyện vọng này, bây giờ cô đã có con gái nên đương nhiên muốn thỏa mãn nguyện vọng.

Thang Viên còn chưa biết sau này lớn lên mình sẽ không thể nào thoát khỏi bàn tay mẹ, lúc này cô bé vẫn còn nằm ngủ trong nôi, cái bụng phập phồng lên xuống nằm cạnh anh trai mình.

Đến cuối mùa thu, thời tiết càng ngày càng lạnh.

Công việc nhận làm tiệc của Triệu Uyển Thanh cũng đến lúc kết thúc, vì đến mùa đông hầu như không có người nào tổ chức cưới hỏi nữa, trừ phi có tang lễ nhưng Triệu Uyển Thanh cũng không có ý định nhận làm bàn tiệc trong mùa đông.

Hàng năm, vào mùa đông chính là thời gian cô bận rộn nhất.

Không những cô bận bịu mà cả nhà đều bận rộn, mọi người đều vội vàng kiếm tiền.

Từ năm trước, sau khi Triệu Nhị gia nhập vào đội ngũ buôn bán bánh ngọt với cô thì thị trường bánh ngọt của cô đã mở được hơn nửa huyện.

Bây giờ trong một phạm vi nhất định ở huyện, bánh ngọt của cô rất có tiếng tăm, thậm chí có người không dám đến chợ đen mua mà để người trung gian mua mang đến.

Năm nay ăn tết không có loại điểm tâm mới, Lâm Thiệu Hoa và Triệu Nhị dựa theo số lượng khách hàng yêu cầu báo cho Triệu Uyển Thanh số loại bánh và số lượng của từng loại.

Triệu Uyển Thanh ở bên này cầm đơn xong thì lập tức cùng chị cả Triệu và mẹ Lâm làm bánh.

Điểm tâm sau khi làm thì được giao cho khách hàng, phần còn lại thì được đưa đến chợ đen, bán vô cùng đắt hàng...

Trong lúc này, Lâm gia đã xảy ra một sự kiện lớn.

Hôn sự của Lâm Tam đã được định.

Trước đó bác dâu hai Lâm vẫn luôn không tiết lộ bất cứ câu nào, mãi đến khi hai bên nói chuyện xong, Lâm Tam cũng đã gặp mặt người kia thì lúc này bọn họ mới nói chuyện với hai phòng còn lại.

Bà nội Lâm và ông nội Lâm nghe xong việc này thì vô cùng không vui.

Tuy rằng phân gia, nhưng hai người lớn dù sao cũng là ông bà nội của Lâm Tam, việc tìm đối tượng kết hôn này sao lại không nói trước cho bọn họ một câu?

Hiện giờ đều định xong rồi mới đến thông báo cho bọn họ, quả thật là không để bọn họ vào trong mắt!

Cùng ngày hôm đó bà nội Lâm cũng nói bác dâu hai Lâm một trận, bác hai Lâm cũng theo đến, ông ấy cho rằng mọi người hẳn đều biết chuyện này, ai ngờ vợ mình lại che giấu kĩ càng như vậy.

Bác hai Lâm khó hiểu hỏi: "Chuyện này thì có gì mà phải gạt cha mẹ?"

Bác dâu hai Lâm ấp úng không nói được ra nguyên nhân.

Bác hai Lâm lại đành phải tự mình qua nói chuyện với người lớn vài câu, người được định là Khương Mỹ Ni, con gái thứ ba của Khương gia thôn Đại Hà, trên cô ấy có hai người chị gái, đều đã gả vào trong thành, bên dưới có một em trai tuổi còn nhỏ.

"Cô gái kia thế nào?" Bà nội Lâm rũ mắt hỏi.

Bác hai Lâm nghĩ một lát rồi nói,"Ngoại hình cũng được đi! Con cũng chưa gặp nhiều..."

Ông ấy là người làm ba chồng sao có thể không biết xấu hổ mà đi nhìn chằm chằm vào con dâu? Rất nhiều chuyện đều là ông ấy trở về hỏi lại vợ mình.

Bác dâu hai Lâm liền nói: "Rất tốt, nhà nó điều kiện cũng khá tốt, trên có hai chị gái đều gả vào trong thành, hiện giờ là người thành phố, mà con bé cũng có vẻ ngoài khá xinh đẹp..."
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 301: Chương 301


"Hừ! Tôi đang hỏi là tính cách cô gái đó thế nào? Cô nói với tôi cái gì vậy?" Tay bà nội Lâm vỗ mạnh lên bàn tạo thành một tiếng vang lớn.

Ông nội Lâm cũng ở bên cạnh đen mặt hút thuốc lá.

Ông ấy là trưởng gia đình, nếu không nói lời nào thì chắc chắn là đang thể hiện bản thân cũng không đồng ý một chút nào.

Bác dâu hai Lâm lập tức co cổ lại, không nói thêm gì nữa.

Trong phòng yên tĩnh một lái, bà nội Lâm lại hỏi tiếp: "Còn Thiệu Bách thì sao? Ý nó thế nào?"

Bác dâu hai Lâm lập tức nói: "Thiệu Bách đã gặp qua rồi, hai đứa nó đều rất vừa ý nhau."

Lần này, cả ông nội Lâm và bà nội Lâm đều không nói gì.

Nếu là con dâu tự mình chủ trương thì bọn họ là hai trưởng bối đương nhiên có thể sử dụng quyền uy phá vỡ cuộc hôn nhân này.

Nhưng nếu cháu trai đã tự mình đồng ý... Vậy bọn họ cũng không thể tùy tiện nhúng tay vào được.

DTV

Chuyện này ở nhà lớn không giải quyết được gì, cho đến khi tam phòng nghe được chuyện này thì hôn sự cũng đã được quyết định xong.

Mẹ Lâm nói: "Thấy nói là sau mùa gieo trồng sang năm sẽ kết hôn, ngày cũng đã xem xong rồi."

Triệu Uyển Thanh yên lặng làm điểm tâm, cũng chưa nói gì.

Lại có một người chị em dâu họ, cô cũng vô cùng thích thú.

Nguyên tắc để kết thân với cô đó chính là: Đối xử tối với ta thì ta sẽ đối xử tốt lại, còn nếu không thì cô sẽ coi như không quan tâm.

Nếu người tới là chị em dâu tốt, như là Chu Hồng An đối xử tốt với cô thì cô sẽ đối xử tốt lại, còn nếu giống như bác dâu hai Lâm thì cô cũng không muốn ở cùng nhiều với cô ta.

Còn về phía Lâm Thiệu Hoa, anh cùng với Lâm Nhị tìm cơ hội gọi Lâm Tam ra ngoài, ba anh em cùng nhau nói chuyện tâm sự xem sao.

"Em ba rất vừa lòng."

Lâm Thiệu Hoa trở về thì chỉ nói câu này.

Con trai của Lâm gia cũng không nhiều lắm, chỉ có bốn người cháu trai, từ nhỏ đến lớn cùng chơi chung với nhau nên tình cảm vô cùng tốt.

Chợt vừa nghe thấy em ba vội vàng kết hôn thì mấy người anh em khác vô cùng khiếp sợ.

Nhưng vừa rồi hỏi, chính cậu ta cũng nói vô cùng vừa lòng, như vậy thì anh cũng yên tâm rồi.

Lương thực được trồng để làm thức ăn cho lợn cũng đã có dấu hiệu chín, đại đội trưởng cũng tự mình xuống kiểm tra, cảm thấy khá tốt, qua hơn nửa tháng nữa thì sẽ có thể thu hoạch được.

Kế hoạch của công xã là sẽ đem thức ăn chăn nuôi tích cóp, đợi đến đầu xuân sẽ phân chia lợn con, lúc đó mới dùng số lượng đồ ăn này.

Mỗi đội sản xuất đều đều được phát thức ăn cùng với hạt giống như nhau, nhưng đội trưởng đội sản xuất của các đại đội đều âm thầm so đo, sau đó phát hiện ra số lượng hạt giống phân phát không giống nhau!

Loại bất đồng này cũng không phải bởi vì số nhân khẩu trong mỗi đội khác nhau mà bất đồng.

Mà là do tương phản, giống như ở thôn Thủy Truân, đội sản xuất có số lượng người đi cắt cỏ nhiều nhất thì sẽ được phân nhiều hạt giống nhất!

Trong lòng mọi người cũng hiểu, sang năm công xã hẳn là sẽ cấp cho thôn Thủy Truân số lợn con xứng đáng!

Các đại đội trưởng cũng hiểu chuyện này nên trong lúc nhất thời tâm trạng của ai nấy đều vô cùng phức tạp.

Muốn nói đây một chuyện tốt thì cũng coi như là chuyện tốt, dù sao thì được nhận nuôi thêm mấy con lợn nữa thì bọn họ cũng mừng không kịp đó!

Còn nói về chuyện xấu thì... Được nhiều lợn con hơn không phải đang chứng minh công xã coi trọng đội sản xuất của thôn Thủy Truân bọn họ sao? Cũng như là đang cảm thấy đội sản xuất của bọn họ có khả năng hơn nên mới xứng đáng lấy phần nhiều hơn sao?

Phần cái lợi hay hại tạm thời bọn họ cũng chưa rõ và các đại đội trưởng cũng chỉ có thể yên lặng nhận lấy sắp xếp của công xã.

Còn về phần thôn Thủy Truân nhận trọng trách này có thể hoàn thành thuận lợi hay không thì những đại đội khác chắc chắn sẽ âm thầm quan sát...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 302: Chương 302


Thức ăn cho lợn từ sau khi gieo trồng thì Triệu Uyển Thanh cũng chỉ mới đi thăm vài lần, mỗi lần đi đều thấy cây non mọc lên khá tốt.

Cô nghĩ, cái này dùng cho lợn ăn nên chắc hẳn không có vấn đề gì lớn vì vậy cũng không để ý đến nhiều.

Lúc chập tối hôm nay, khi cô đang ở trong nhà rang hạt mè để chuẩn bị làm bánh nướng mè đen.

Trong sân nhà, Màn Thầu đang ngoan ngoãn cầm cây gỗ nhỏ viết chữ lên mặt đất mềm, hiện giờ cậu đã có thể học viết được một số chữ rồi.

Không giống với những đứa trẻ khác, lúc học viết chữ tay còn chưa đủ lực, viết không được lâu, Màn Thầu sau khi uống nửa viên thuốc tăng lực thì đứa nhỏ đã lập tức được đứng trên vạch xuất phát.

Không chỉ có đầu óc thông minh, tố chất cơ thể của cậu nhóc cũng hơn người mới bắt đầu học rất nhiều.

Viết xong được mấy chữ "Lớn", Màn Thầu liền lôi kéo Tiểu Lâm đang đứng dưới mái hiên ra xem,"Chú nhỏ, Màn Thầu viết xong rồi."

Tiểu Lâm theo lệnh của Triệu Uyển Thanh kiểm tra Màn Thầu luyện tập, nên bây giờ khi cậu bé đã viết xong thì cậu cũng cẩn thận nhìn một lượt, sau khi kiểm tra xong thì liền lấy một cái kẹo sữa từ trong túi ra đưa cho cậu bé,"Màn Thầu giỏi quá! Đây là khen thưởng cho cháu, sau này phải cố gắng hơn nữa!"

DTV

Kẹo này là Triệu Uyển Thanh vừa mới đưa cho Tiểu Lâm, tổng cộng có hai viên, một viên Tiểu Lâm tự cho mình coi như là phí lao động, còn một viên thì cho Màn Thầu làm phần thưởng.

Mẹ Lâm ngồi cạnh nôi vui vẻ lắc lư Đoàn Tử và Thang Viên đang nằm trong đó, sau lại chăm chú nhìn cháu gái và cháu trai nhỏ, trên mặt cũng toát lên vẻ vô cùng hạnh phúc.

"Vợ Thiệu Hoa! Triệu Uyển Thanh!"

Cũng chưa vui vẻ được bao lâu thì bên ngoài truyền vào tiếng hô lớn, cũng không biết là người phụ nữ nào ở trong thôn.

Lâm mẫu sửng sốt một chút, lập tức từ mái hiên hạ đi ra.

Triệu Uyển Thanh nghe được âm thanh thì cũng cầm muỗng từ trong bếp đi ra.

Một người phụ nữ quen thuộc cuống quít khẩn trương chạy vào, vừa thấy Triệu Uyển Thanh thì sốt ruột nói,"Vợ Thiệu Hoa, không hay rồi! Cô mau ra xem thức ăn nuôi lợn nhà cô đi! Có người đã trộm mất hết rồi!"

"Cái gì?!" Triệu Uyển Thanh sợ hãi kêu lên, muỗng trong tay cũng suýt chút nữa rơi xuống đất.

Mẹ Lâm cũng vô cùng ngạc nhiên sau đó liền túm lấy cái đòn gánh cạnh cửa đi ra.

Tiểu Lâm nghe xong cũng vô cùng tức giận, đi theo mẹ rồi cũng tiện tay cầm lấy chiếc liềm.

Màn Thầu học theo, cũng đi ở phía sau... Ngó trái ngó phải cũng không thấy nông cụ nào có thể cầm được...

Vì vậy Màn Thầu trực tiếp cầm lấy cây búa trong nhà ra.

Triệu Uyển Thanh giữ chặt chiếc muỗng, trong lòng dâng lên nỗi tức giận.

Rốt cuộc thì người này là ai?

Ngay cả đồ ăn cho lợn trồng trên ruộng cũng không tha!

Ôi, cô đau đầu quá, mặc dù kia là đồ ăn cho lợn nhưng người cũng có thể ăn mà...

Không kịp nghĩ nhiều, Triệu Uyển Thanh giơ chiếc muỗng lên rồi nhanh chóng cùng người phụ nữ đi nhanh ra ruộng nhà mình.

Lúc này cô vẫn chưa chú ý đến đằng sau mình cò có một già, một lớn, một trẻ con đi theo cùng ...

Khi Triệu Uyển Thanh ra đến ruộng thì trong ruộng đã có rất nhiều người vây quanh rồi.

Người vây quanh xem đều là người quen trong thôn, mọi người còn chỉ trỏ vào bên trong ruộng đó.

Triệu Uyển Thanh đẩy người vây xem bên ngoài ra, rồi giơ muỗng hùng hổ đi vào.

Một người đàn ông với khuôn mặt dữ tợn đang ngồi xổm ở ruộng nhà cô, hai tay còn bị giơ cao lên đầu, bên cạnh là bác cả Lâm đang trợn mắt nhìn hắn, trường hợp này... Như là cảnh sát đang giữ hiện trường ở hiện đại vậy.

"Chính anh là người trộm thức ăn cho lợn nhà tôi trồng?"

Sắc mặt của Triệu Uyển Thanh khó coi nhìn chằm chằm vào người đàn ông.

Bác cả Lâm thấy Triệu Uyển Thanh đến thì thoáng nhìn qua, sau lại nhìn thấy một tiểu đội đi phía sau cô...

Bác cả Lâm: "..."

Cả gia đình cô tới còn chưa hết mà bên cạnh đó còn mang rất nhiều các loại nông cụ.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 303: Chương 303


Người đàn ông lúc này nơm nớp lo sợ, chỉ vào củ khoai lang đỏ mà mình còn chưa đào xong nói,"Tôi, tôi... Chỉ là xem... Xem hoa màu nhà cô lớn lên có tốt không... Vì vậy mới định đào một củ lên kiểm tra..."

"Nói láo!"

Một người phụ nữ bên cạnh nói, rồi chỉ vào ruộng bên cạnh của nhà mình nói,"Vậy còn của nhà tôi thì sao? Lại là kiểm tra ư? Rõ ràng là anh còn muốn đào thêm mấy nhà nữa! Anh ta chắc chắn là ăn trộm!"

Lời này vừa nói ra, những người vốn dĩ chạy đến xem náo nhiệt vội vàng chạy đến ruộng trồng đồ ăn cho heo nhà mình xem có bị đào trộm hay không...

Lại có người chạy tới chất vấn: "Rốt cuộc mày đã trộm của bao nhiêu nhà rồi?"

"Mau đem đồ đã trộm giao hết ra đây!"

"Đừng động vào anh ta, hiện giờ mau gọi đại đội trưởng đến đây..."...

Nghe thấy những lời chỉ trích cùng buộc tội của hết người này đến người khác thì người đàn ông kia vừa tức giận vừa lo lắng.

Anh ta nghẹn đỏ mặt, nói: "Đừng tra xét nữa! Tôi chỉ đào của hai nhà! Nhà kia có khoai lang nhỏ tôi cũng lười đào đến! Còn nhà này tôi mới đào được một nửa đã bị các người bắt được..."

Lời anh ta còn chưa nói xong thì đại đội trưởng đã đến.

Đại đội trưởng sau khi biết chuyện thức ăn cho lợn trong đại đội trồng bị người ta trộm thì cũng lập tức chạy ra.

Giờ phút này, đại đội trưởng Đổng Phong Niên đen mặt nghe bác cả Lâm cùng những người khác thuật lại quá trình, sau đó ông đi đến trước mặt tên trộm chất vấn,"Thật sự anh chỉ trộm của hai nhà sao? Vậy đồ đâu?"

Người đàn ông kia gật đầu liên tục, sau đó lấy số khoai lang nhỏ từ trong túi quần ra...

Không ít phụ nữ cùng với những cô gái trẻ nhịn không được quay mặt đi, còn lại số ít cô gái nhỏ cũng bị cha mẹ mình che kín mắt lại...

Đại đội trưởng nhìn khoai lang đỏ, lại nói: "Anh là người thôn nào? Tới thôn chúng tôi trộm lương thực rốt cuộc là có mục đích gì?"

Ông cảm thấy việc này không hề đơn giản, hẳn là người của đại đội sản xuất khác được phái đến để phá bọn họ!

Đây là muốn đem lương thực trộm sạch, sau đó đại đội của bọn họ sẽ không còn đồ ăn để nuôi lợn nữa đúng không?

Cũng thật âm hiểm! Thật bỉ ổi!

Người đàn ông đau khổ nói,"Tôi là người ở thôn Đại Hà bên cạnh, đến đây cũng chỉ muốn lấy mấy củ khoai lang đỏ mà thôi..."

Đại đội trưởng không tin, các thôn dân cũng không tin.

Bọn họ tiếp tục ép hỏi...

Sau khi đại đội trưởng đến thì Triệu Uyển Thanh liền đứng ở bên cạnh, để ông giải quyết hết sự việc lần này.

Dù sao đại đội trưởng cũng là quan lớn trong thôn, ông ra mặt thì chuyện này cũng rất nhanh có thể giải quyết. .

"Ai da ——" Tiểu Lâm đột nhiên kêu lên.

Mọi người nghe thấy tiếng liền đi qua xem...

Tiểu Lâm đang ngã ngồi trên mặt đất, Lâm Khải ở bên cạnh liền tiến lên dìu cậu đứng dậy.

Hóa ra, Tiểu Lâm cũng học theo người khác đến kiểm tra ruộng nhà mình, mà lần này lại tra ra được một hố nhỏ, sau khi cậu tiếp tục đào thì liền lộ ra một củ khoai lang đỏ, sau đó cậu liền duỗi tay rút ra...

Ai ngờ, thế nhưng không rút được, ngược lại bản thân mình còn ngã dập m.ô.n.g xuống đất.

DTV

Mọi người đến xem thầm nghĩ, sao Tiểu Lâm lại yếu ớt như vậy, chỉ có chút như vậy mà không rút được ra...

Có người chỉ liếc mắt qua, sau lại quay lại nhìn đại đội trưởng thẩm vấn người kia.

Có người thì cho rằng đại đội trưởng chỉ hỏi đi hỏi lại mấy câu, bản thân mình còn loạn, hơn nữa lại không thú vị... Vì vậy đứng ở bên này xem náo nhiệt.

"Chú nhỏ, cháy đến giúp chú!"

Màn Thầu chạy lại nâng Tiểu Lam dậy xong, sau lại nghiêm túc xắn tay áo nhỏ của mình lên, lộ ra một cánh tay nho nhỏ mập mạp trắng nõn.

Đôi tay của Màn Thầu nắm lấy khoai lang đỏ sau đó rút nó ra ngoài... Nhưng mà một chút cũng không dịch chuyển!

"Ha ha ha, ngay cả một chàng trai mười một tuổi còn không làm được, sao một đứa nhỏ ba tuổi lại có thể làm được chứ?" Người xem náo nhiệt cười nói vui vẻ.

Sau đó, bọn họ liền nhìn thấy Màn Thầu khẽ mím môi, dùng sức rút mạnh...

Khoai lang đỏ đã ra...

Những thôn dân vây xem trợn mắt há hốc miệng, nhưng mà, điều khiến họ giật mình không phải là Màn Thầu có thể lấy khoai lang đỏ ra.

Mà là... Này khoai lang đỏ... Hình như cũng hơi lớn quá đi!

Loại này cũng gọi là khoai lang đỏ sao?
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 304: Chương 304


"Trời đất ơi! Đây, đây, đây... Đây là khoai lang thành tinh rồi sao?"

"Nói bậy! Sau khi đất nước giải phóng, không cho phép nói cái gì mà thành tinh nữa! Đây chính là khoai lang!"

"Cái này là khoai lang gì chứ? Chắc chắn không phải khoai lang! Vợ Thiệu Hoa này, có phải cô đã lén lút đổi giống đi rồi không?"

"Khoai lang này còn to hơn cái bồn rửa mặt ở nhà tôi ấy chứ..."...

Khoai lang khổng lồ vừa xuất hiện, trong nháy mắt các thôn dân đều bị thu hút sự chú ý, họ nhao nhao xông đến nhìn ngó.

Đại đội trưởng cũng đến, lúc ông vừa nhìn thấy khoai lang khổng lồ kia mà giật mình sửng sốt, hai mắt mở to lên, đại đội trưởng chớp mắt mấy lần để nhìn cho rõ... Nhưng nó vẫn khổng lồ như thế.

Mấy người trộm lương thực cũng bu lại nhìn, vừa nhìn thấy khoai lang khổng lồ đã lập tức nói: "Tôi đã nói mình chỉ trộm của hai nhà, khoai lang của nhà này quá lớn, lúc đó tôi cũng không nhổ lên được."

"Ngồi xuống! Ở đây có chỗ cho cậu nói chuyện sao?" Bác cả Lâm ấn anh ta ngồi xuống, người này lập tức thành thật trở lại.

"Đây đây đây... Đây là khoai lang nhà ai?" Đại đội trưởng nói về phía đám đông.

Trong đám đông, Triệu Uyển Thanh đang nắm chặt cái xẻng, tay chân luống cuống, cô dần dần lùi về phía sau...

Ngay khoảnh khắc cô nhìn thấy củ khoai khổng lồ này thì đầu óc đã choáng váng.

Hoàn toàn choáng váng.

Đây là... Khoai lang khổng lồ biết bao... Đừng nói là đời này, mà cộng cả đời trước lại, sống cả hai đời Triệu Uyển Thanh cũng chưa từng nhìn thấy củ khoai lang khổng lồ thế này.

Dường như cô đã cảm giác được nguyên nhân gì đó... Nhưng không thể xác định.

Trong đầu cô lập tức kêu gọi hệ thống.

Triệu Uyển Thanh: Hệ thống, hệ thống, đây là chuyện gì? Khoai lang của tôi sao lại biến thành tinh thế này?

Hệ thống: [Ký chủ, cô đã quên phân bón lần trước rồi sao?]

[Thực vật trong khu bồi dưỡng đều dùng phân hóa học này mà thành công gia tăng mức độ tăng trưởng, huống hồ ngoài này là khoai lang thông thường. ]

[Tác dụng của phân bón hóa học quá mạnh, dẫn đến việc khoai lang bị đột biến gien, kích cỡ cực kỳ lớn]

Triệu Uyển Thanh nghe giải thích xong: "..."

Cô tiếp tục cố gắn lùi lại trong đám đông, cô rất sợ bị mọi người chú ý.

Lúc này, Màn Thầu giơ bàn tay nhỏ đã dính đầy bùn đất chạy đến, vừa chạy vừa hô to: "Mẹ, trong đất của nhà chúng ta có khoai lang khổng lồ kìa!"

Triệu Uyển Thanh muốn lâm trận chuồn mất: "..."

Màn Thầu vừa cất tiếng nói ngây thơ, non nớt lên thì tất cả mọi người đã lập tức quay lại nhìn vào Triệu Uyển Thanh.

Mọi người nhìn thấy Triệu Uyển Thanh đang nắm cái xẻng, đứng ngoài rìa, trên mặt còn vô cùng bình tĩnh...

Trong thoáng chốc hình tượng của cô trong lòng họ càng cao thêm mấy mét.

Hóa ra là khoai lang của Triệu Uyển Thanh trồng ra!

Quả thật không hổ là cô!

Lần trước nuôi bò, bò đẻ một lần hai con nghé, bây giờ trồng ra khoai lang khổng lồ thế này!

Đúng là người tài ba! Đúng là người tài ba!

Đại đội trưởng nhìn Triệu Uyển Thanh, ông kích động hỏi: "Triệu Uyển Thanh, đây là khoai lang cháu trồng ra sao?"

Trong giọng nói đều mang vẻ kích động, mấy người nông dân ở đây nghe thấy lại càng kích động hơn.

Cả cuộc đời mình, những người nông dân như họ truy cầu điều gì?

Còn không phải là trồng trọt tốt để người nhà mình không phải đói bụng, cho dù là năm được mùa hay mất mùa sao?

Bây giờ lại có người trồng ra khoai lang đỏ thẫm khổng lồ thế này!

Chuyện này thật sự khiến họ vô cùng chấn động nhưng cũng rất cảm động.

Triệu Uyển Thanh nhìn gương mặt kích động của mọi người, trong lòng cô thật sự vô cùng hoảng hốt.

Bây giờ có muốn chạy cũng chạy không thoát, không thừa nhận cũng không được...

Cuối cùng, cô đành miễn cưỡng nặn ra một nụ cười mà chưa thể nói nên lời.

DTV

Triệu Uyển Thanh: Các người thử đoán đi!

Trái lại dáng vẻ chột dạ trong lúc này của cô, trong tình cảnh thế này càng khiến tất cả mọi người ở đây tin tưởng cô đã dựa vào sự cố gắng và tri thức của mình để trồng ra được loại khoai lang khổng lồ thế này.

Hơn nữa cô còn là người cực kỳ khiêm tốn.

Không hề có ý vội vàng tranh công.

Trong chớp mắt lòng kính trọng của mọi người với Triệu Uyển Thanh càng tăng vọt.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 305: Chương 305


Đại đội trưởng nhìn thấy nàng dâu trẻ tài giỏi nhưng cực kỳ khiêm tốn thế này thì trong lòng chỉ cảm thấy vui mừng mà trước đây chưa từng có.

Từ khi quyết định để cô nuôi bò, đến bây giờ là trồng trọt, Triệu Uyển Thanh thật sự đã mang đến quá nhiều niềm vui cho thôn Thủy Truân của họ.

Thế nhưng họ hoàn toàn không biết Triệu Uyển Thanh đang hoảng hốt đến mức nào.

Giờ phút này, ấn tượng kiên cố về Triệu Uyển Thanh trước đây trong suy nghĩ của đại đội trưởng đã hoàn toàn được rửa sạch, ông quyết định từ nay về sau phải nắm chắc thiên tài nông nghiệp hiếm có này.

"Vợ Thiệu Hoa này, cháu làm rất tốt! Cháu cứ chờ đi, chú sẽ chuyển hết tất cả bảo bối này lên công xã, để lãnh đạo công xã. Không. Để lãnh đạo toàn huyện đều được mở rộng tầm mắt!" Đại đội trưởng nâng một củ khoai lang lên, nâng niu như đang nâng niu con trai nhỏ bảo bối của mình, vừa nâng khoai lang khổng lồ lên vừa hứa hẹn với Triệu Uyển Thanh với vẻ mặt vô cùng thành khẩn.

Triệu Uyển Thanh: "..."

Khoai lang khổng lồ xuất hiện khiến tất cả thôn dân của thôn Thủy Truân chấn động, rất nhiều người nghe được tin này thì lặn lội đến nhìn nhưng đều bị đại đội trưởng đuổi trở về.

Đại đội trưởng còn chưa kịp thay quần áo, ông vội vã đạp xe đạp đi thẳng đến công xã.

Mà một bên kia, nhân vật chính trong sự kiện lần này là Triệu Uyển Thanh đang bị các thôn dân vây quanh, hỏi han cách trồng ra khoai lang khổng lồ.

Triệu Uyển Thanh miễn cưỡng nói qua loa vài lời lấy lệ rồi rời khỏi đám đông, mọi người cho rằng cô có bí quyết mà không thể truyền ra ngoài...

Trở về nhà mình, Triệu Uyển Thanh lại bị người nhà mình vây quanh hỏi.

Lúc này mẹ Lâm đang nhìn con dâu mình giống như tiên từ trên trời giáng xuống, ánh sáng lấp lóe trong đôi mắt bà suýt nữa đã b.ắ.n hẳn ra ngoài.

"Uyển Thanh à, rốt cuộc là con đã trồng như thế nào vậy? Mẹ thấy ngày thường con cũng đâu mất nhiều thời gian hay tâm trí để chăm sóc miếng đất kia..."

Người ngoài hỏi, cô còn có thể trả lời qua loa, lấp l.i.ế.m rồi cho qua nhưng đây là người nhà của cô, ít nhất cô vẫn phải tìm ra một lý do...

DTV

Trong đầu Triệu Uyển Thanh không ngừng xoay chuyển rất nhanh, nói: "Ừm... Con có một bí quyết nhỏ..."

Mẹ Lâm nhìn vẻ mặt cao thâm khó đoán của cô, lập tức cảm thấy bản thân đã hiểu ra.

Quả nhiên con dâu có bí quyết trồng trọt!

Ôi ôi ôi ôi... Đây là phúc phần Thiệu Hoa nhà bà tu luyện lâu đời đây mà!

Có thể cưới được cô vợ thông minh, khéo léo thế này!

Mẹ Lâm vô cùng vui vẻ nhưng cũng không nhịn được hoảng sợ. Thế nhưng may mắn là...

May mắn là con trai ngoan và con dâu của bà đã sinh ra ba đứa bé, sau này nhìn thấy ba đứa bé thì con dâu cũng sẽ không tùy ý vứt bỏ con trai của bà rồi!

Mẹ Lâm vuốt ngực, vẻ mặt giống như cảm thấy may mắn sống sót sau tai nạn, ngay sau đó bà lập tức nói với Triệu Uyển Thanh một cách chắc chắn: "Uyển Thanh, con không muốn nói ra bí quyết này cũng được, con cứ cất giữ cho riêng mình, nhà chúng ta cũng không tham lam bí mật này của con đâu."

Triệu Uyển Thanh cố gắng hé miệng nở nụ cười một cách gượng gạo, trong lòng thì cực kỳ khổ sở.

Trời đất ơi! Cô đâu có bí quyết gì...

Trong lòng Triệu Uyển Thanh không ngừng kêu gọi hệ thống vô số lần, thế nhưng hệ thống giả c.h.ế.t không nghe.

Trong lòng cô đang vô cùng khổ sở thì hai chân đã bị ôm chầm lấy, Triệu Uyển Thanh cúi đầu nhìn...

Bên trái, gương mặt Tiểu Lâm nhìn cô một cách sùng bái: "Chị dâu, chị thật tài giỏi..."

Bên phải là Màn Thầu đang nhìn cô bằng vẻ mặt ngạc nhiên mà vui mừng: "Mẹ giỏi quá! Ừ... Mẹ tuyệt vời như Màn Thầu vậy!"

Triệu Uyển Thanh lại nở nụ cười giả tạo, xoa đầu hai nhóc con, sau đó bảo chúng ra ngoài chơi.

Tiểu Lâm dẫn theo Màn Thầu chạy ra khỏi nhà, vừa nhìn thấy các bạn đồng trang lứa với mình thì lập tức nói về tin tức này.

"Lớn bằng cái chậu rửa mặt! Cậu đã từng thấy chưa?"

"Chị dâu của tôi rất tài giỏi, chỉ ấy vừa trồng là ra được củ khoai lớn như thế!"

"Mẹ tôi là tuyệt nhất! Mẹ của các cậu cũng không trồng ra khoai lang khổng lồ như thế đâu!"...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 306: Chương 306


Có đứa bé nghe thấy mấy lời này đã lập tức chạy về nhà hỏi mẹ mình vì sao không trồng ra được loại khoai lang khổng lồ kia, rất đương nhiên kết quả sau đó đã bị mẹ mình đánh cho một trận.

Khi Lâm Thiệu Hoa trở về, trên đường đi anh đã nghe tin tức vợ mình trồng ra khoai lang khổng lồ ở khắp nơi.

Lâm Thiệu Hoa nghe họ miêu tả nhưng nghe thế nào cũng thấy lời họ nói không đáng tin lắm.

Đến khi về đến nhà mình, anh hỏi người trong nhà, ngoài trừ ánh mắt né tránh luôn nhìn ra bên ngoài của vợ mình, còn trên mặt những người khác đều là vẻ kích động, họ không ngừng miêu tả cho anh biết khoai lang khổng lồ thế nào.

Đến tối, Lâm Thiệu Hoa ôm Triệu Uyển Thanh ngủ, bàn tay v**t v* tóc cô.

Triệu Uyển Thanh vô cùng chột dạ, thỉnh thoảng cô lén nhìn trộm sắc mặt Lâm Thiệu Hoa, thế nhưng phát hiện người ta không hề có biểu cảm gì lạ.

Cuối cùng cô vẫn không kìm được hỏi: "Thiệu Hoa, anh... Anh không có gì muốn hỏi em sao?"

Chuyện cô trồng ra khoai lang khổng lồ thế này quá mức kỳ lạ, cô có thể tìm một lý do qua loa nào đó lừa gạt mẹ Lâm nhưng với người mang IQ yêu nghiệt như Lâm Thiệu Hoa, làm sao cô lừa được?

Lâm Thiệu Hoa nhìn vẻ mặt căng thẳng của cô, anh thản nhiên nói: "Không, ngủ sớm thôi!"

Anh biết đây chính là bí mật của cô.

DTV

Trên người vợ anh có quá nhiều bí mật, cái này liên tiếp cái kia.

Ban đầu anh còn nghi ngờ nhưng đến hiện tại họ đã quá thân thiết với nhau, là người yêu thương nhau thì những bí mật này đã không còn quan trọng nữa...

Cho dù cô có nhiều bí mật hơn nữa, Lâm Thiệu Hoa vẫn có niềm tin vững chắc rằng cô sẽ không hại họ.

Triệu Uyển Thanh căng thẳng suốt một đêm, cuối cùng cũng được nhẹ nhõm vì câu nói này, cơ thể căng cứng cũng dần dần thả lỏng, cô tựa vào lồng n.g.ự.c ấm áp của người đàn ông này ngủ rất say...

Một bên khác, đại đội trưởng vội vàng mang khoai lang khổng lồ đến công xã lúc chạng vạng tối, lãnh đạo của công xã vừa nhìn thấy khoai lang này đã sợ ngây người.

Còn có một lãnh đạo tỏ ra nghi ngờ có phải Đổng Phong Niên đã ghép mấy củ khoai lại với nhau nhằm tranh công hay không nên cố ý kéo đến kiểm tra tỉ mỉ một phen, sau đó còn cắt ra, cuối cùng mới hoàn toàn tin tưởng đây đúng là một củ khoai lang khổng lồ.

Lãnh đạo công xã biết được đây là khoai lang khổng lồ do Triệu Uyển Thanh đã trồng ra nên hỏi: "Có phải chính là cá nhân nuôi bò tiêu biểu lần trước không? Xã viên nuôi bò đẻ hai con nghé ấy?"

"Đúng! Đúng là cô ấy!"

Lãnh đạo công xã vui vẻ nói: "Nhân tài!"

Cứ như vậy mà chuyện khoai lang khổng lồ đã được trình lên công xã, trong đêm đó lại được công xã đưa vào huyện.

Người của ban nông nghiệp trong huyện xem xét củ khoai này một cách tỉ mỉ, sau đó ai cũng chấn động, họ lại đóng gói lại và chuyển đến sở nghiên cứu địa phương ngay trong đêm...

Chờ đến ngày hôm sau, lúc Triệu Uyển Thanh thức dậy, khoai lang khổng lồ cô trồng ra đã được các nhân viên của sở nghiên cứu bắt đầu nghiên cứu.

Chỉ thị được đưa xuống từng bậc từng bậc, sau đó đại đội trưởng tự mình dẫn người cả thôn đến mảnh đất trồng lương thực cho heo của Triệu Uyển Thanh đào hết tất cả lên.

Đào xuống mới thấy vô cùng chấn động, tất cả khoai lang ở miếng đất này đều là khoai lang khổng lồ cả!

Củ khoai lang to bằng cái chậu rửa mặt lần trước căn bản không phải củ lớn nhất.

Đại đội trưởng ôm củ khoai lang to nhất lên đo, ông giật mình phát hiện nó còn to hơn cái chậu rửa mặt, cũng dài hơn.

"Quá khủng khiếp! Quá khủng khiếp!"

Đại đội trưởng kích động nói chuyện, giọng nói cũng run lên, ánh mắt ông nhìn về phía Triệu Uyển Thanh nóng rực.

Biết được tất cả khoai lang trong đất mình trồng phải bị đào lên, Triệu Uyển Thanh cũng chạy đến.

Đợi đến khi thấy được tất cả khoai lang khổng lồ này, bản thân cô cũng không nhịn được mà choáng váng.

Nghiệp chướng!

Vì sao trước đây cô lại lười biếng làm gì?

Cứ dùng phân chuồng như bao người thì đã làm sao?

Cho dù có thối cũng không sao mà! Nếu vậy thì đâu giống như hiện tại, sự kiện này đến bao giờ mới kết thúc đây?

Nhưng chuyện cũng đã rồi, cô cũng đã dùng phân hóa học rồi, điều nên làm bây giờ chính là nghĩ cách làm cho chuyện này có thể qua đi...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 307: Chương 307


Đại đội trưởng kích động hô hào gọi mọi người trong thôn cẩn thận vận chuyển tất cả khoai lang khổng lồ này lên xe bò, sau đó lại hí ha hí hửng chạy đến gần Triệu Uyển Thanh, nói: "Uyển Thanh à, dù khoai lang này đã được đưa đến sở nghiên cứu nhưng lãnh đạo trong khu vực đều đã biết thành tích của cháu, qua mấy hôm nữa chắc chắn sẽ mở hội nghị tuyên dương cháu nên cháu phải chuẩn bị trước, phải phát biểu như lần trước cháu đã phát biểu trong công xã."

Đại đội trưởng lựa chọn không để ý đến sự cố phát biểu trong huyện lần trước.

Lần kia đúng là quá xấu hổ, lần đó đại đội trưởng đã tìm được chỗ ngồi ổn định, chờ đợi được nghe Triệu Uyển Thanh phát biểu hùng hồn như lần ở công xã, kết quả...

Triệu Uyển Thanh lại nôn ra...

Được rồi, được rồi, nghĩ lại chuyện cũ cũng thấy kinh.

Đại đội trưởng tự nhủ, lúc này Triệu Uyển Thanh không mang thai, đi phát biểu ở những chỗ khác chắc chắn không thành vấn đề!

Vừa nghĩ đến tên tuổi đại đội trưởng của mình có thể được truyền đi khắp khu vực, hai mắt của đại đội trưởng cũng muốn ướt rồi.

Triệu Uyển Thanh nghe nói lại phải phát biểu: "..."

[Ký chủ, tự gây nghiệt, không thể sống. ]

Triệu Uyển Thanh: Tôi biết...

Thấy tất cả khoai lang của đất mình đều bị đào lên, Triệu Uyển Thanh lại hỏi: "Đội trưởng, đồ ăn của heo được trồng trên đất nhà cháu đều bị đưa đi cả rồi, vậy đến lúc đó nhà cháu lấy lương thực ở đâu nộp lên?"

Đại đội trưởng chặc lưỡi nói: "Cháu đã trồng ra khoai lang vua, sao có thể lấy chúng để cho heo ăn chứ? Điên rồi à?"

"Cháu yên tâm, năm nay nhà cháu không cần nộp lương thực cho heo nữa!"

Có câu nói này của đại đội trưởng, Triệu Uyển Thanh xem như yên tâm

Thế là từ ngày hôm đó trở đi Triệu Uyển Thanh bị bắt buộc phải chuẩn bị cho những ngày phát biểu kích động của cô.

Màn Thầu phát hiện gần đây mẹ mình đã không còn dành nhiều thời gian kiểm tra nhóc con nữa, trái lại thường xuyên nhìn thấy cô ngồi một mình trong phòng, tô tô vẽ vẽ gì đó, sau đó lại đọc lẩm nhẩm, có khi từ trong phòng còn truyền ra tiếng nói vô cùng diễn cảm...

Màn Thầu nghiêng đầu hỏi Tiểu Lâm: "Chú út, mẹ của cháu làm sao vậy?"

Tiểu Lâm ngẩng đầu khỏi phần bài tập của mình: "Không có việc gì cả, chị dâu đang chuẩn bị cho bài phát biểu ấy mà."

Mẹ Lâm ở bên kia vừa lắc lư chiếc nôi vừa chọc Đoàn Tử và Thang Viên cười lên khanh khánh, cánh tay như củ sen vung lên không ngừng, nhìn thấy vô cùng đáng yêu.

Hiện tại ở trong lòng bà phấn khởi biết bao, con dâu của bà có thể lăn lộn trong giới diễn giảng, đúng là rất có tiền đồ! Rất có tiền đồ!

Quả nhiên còn chưa được mấy ngày thì công xã bên kia đã đến mời Triệu Uyển Thanh đến Địa Khu.

Triệu Uyển Thanh vác túi đồ đã chuẩn bị từ trước đó lên lưng mình rồi đi theo mấy người công xã.

Lúc gần đi, cả nhà lớn bé đều đứng bên trước cửa vẫy tay tạm biệt cô nhưng trên mặt lại không hề có chút buồn đau vì biệt ly.

Đến công xã rồi mới đến Địa Khu.

Triệu Uyển Thanh vác túi đồ vừa đến nơi đã được lãnh đạo công xã đón vào, giống như cô mới chính là lãnh đạo.

Mấy vị lãnh đạo này khen ngợi cô vài câu, sau đó mới chỉ sang Lâm Thiệu Hoa, nói: "Đây chẳng phải chồng cô sao? Công xã chúng ta đều đã chuẩn bị xong xuôi, đến Địa Khu lần này sẽ để đồng chí Lâm Thiệu Hoa đưa cô đi."

Triệu Uyển Thanh nhìn thoáng qua Lâm Thiệu Hoa, lập tức gật đầu đồng ý.

Chiều hôm đó Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa lập tức lên đường đến Địa Khu.

Chuyến đi này là chuyến đầu tiên Triệu Uyển Thanh tham gia hội nghị khen ngợi ở Địa Khu. Trên đài cô nhận bằng khen và hoa hồng lãnh đạo trao tặng, sau đó mới chính là bài phát biểu của cô trước mặt các lãnh đạo.

Đầu tiên Triệu Uyển Thanh nói mấy lời cảm ơn quốc gia và lãnh tụ, sau đó mới kéo mọi người quay lại khoảng thời gian gian nan trước đây, sau đó nữa mới phát biểu về kinh nghiệm cô trồng khoai lang...

Nói tóm lại cô không nói cụ thể.

Cô lấy lý do khoai lang khổng lồ thế kia đều do cô sàng lọc hạt giống, sau đó mới biểu lộ lòng tin vào trồng trọt và sự cố gắng không ngừng.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 308: Chương 308


Bài phát biểu này vẫn được cô nói vô cùng sôi nổi, kích động b.ắ.n ra bốn phía, vừa dứt lời, dưới đài đã vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Dưới đài, Lâm Thiệu Hoa nhìn vợ mình mở mắt nói mấy lời bịa đặt mà còn nói đến vô cùng kích động thì trong lòng có cảm giác không nói nên lời.

Xuống đài, Triệu Uyển Thanh nhìn Lâm Thiệu Hoa, mặt mày đỏ bừng.

Thật quá mất mặt! Mấy lời khoác lác vừa rồi đều để Lâm Thiệu Hoa nghe thấy rồi...

Tuyệt đối không được có lần sau!

Hai người ở Địa Khu còn chưa được bao lâu phải rời đi, gần đến lúc quay về thì báo xã của Địa Khu đã tìm đến họ.

"Cái gì? Muốn phỏng vấn tôi? Còn muốn đến nhà tôi?"

Triệu Uyển Thanh khiếp sợ ngây người.

Lần này chính cô khiến mình phải lên mặt báo rồi!

"Đồng chí Triệu Uyển Thanh, xin hỏi cô đưa chúng tôi về nhà cô làm bài phỏng vấn sẽ không có vấn đề gì chứ? Sự kiện khoai lang khổng lồ lần này quả thực quá kỳ lạ! Đây chắc chắn chính là vua khoai lang trong vòng mấy chục năm trở lại đây ở khắp khu vực chúng ta."

Mấy người của báo xã vây lấy Triệu Uyển Thanh nói một hồi lâu, cuối cùng mới thuyết phục được cô.

Gần đây các thôn dân thôn Thủy Truân đều hỏi thăm Triệu Uyển Thanh đã đi đâu.

Mẹ Lâm nói Triệu Uyển Thanh đã đến Địa Khu tham dự đại nghị khen thưởng.

"Tham gia hội nghị khen thưởng ở Địa Khu sao? Con dâu của cô quá tài giỏi!"

"Đích thân lãnh đạo Địa Khu khen ngợi Triệu Uyển Thanh sao? Quá ghê gớm rồi!"

Tuy nhiên vẫn có người ghen tị: "Địa Khu xa như vậy, một mình con dâu nhà bà đi, Thiệu Hoa nhà bà có thể yên tâm sao?"

Mẹ Lâm liếc người kia, thản nhiên nói: "Ha, bà yên tâm! Con trai Thiệu Hoa của tôi cũng đi theo."

"Lãnh đạo công xã đã sắp xếp cả rồi, họ để con trai tôi đưa con dâu đến Địa Khu!" Mẹ Lâm bổ đao.

Người kia ngượng ngùng ngậm miệng lại, sau đó trốn chui trốn nhủi như con chuột.

DTV

Tất cả mọi người đều mong mỏi Triệu Uyển Thanh quay về kể cho họ nghe Địa Khu có hình dáng thế nào? Phải biết rằng cả đời này nơi họ đi xa nhất cũng chỉ trong phạm vi huyện thành.

Địa Khu?

Căn bản là không thể đến đó.

Thế là vào một ngày mọi người trong thôn đã nhìn thấy Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa quay về thôn... Đi theo họ còn có mấy người.

Mấy người kia ăn mặc giống như cán bộ, có một người cầm máy quay trên tay, một người khác thì cầm sổ, bút.

Đây đây đây đây... Đây chẳng phải là ký giả sao?

Các thôn dân lập tức chen chúc nhau đến nhìn, họ dè dặt hỏi Triệu Uyển Thanh: "Đây... Đây là chuyện gì thế?"

Triệu Uyển Thanh chỉ vào một đồng chí báo xã bên cạnh, nói: "Đồng chí báo xã đến phỏng vấn ạ."

"Phỏng vấn sao?" Mọi người đều hoảng hốt.

Vậy chẳng phải Triệu Uyển Thanh sắp được lên báo sao?

Trời ơi! Người thôn Thủy Truân của họ sắp được lên báo rồi! Còn là báo giấy Địa Khu nữa.

Đây quả thực chính là niềm vinh hạnh của xã Thủy Truân rồi!

Biết được sắp đăng lên báo, người đến vây xem càng lúc càng tăng lên, tất cả đều mong muốn đồng chí báo xã cũng chụp họ đăng lên, thậm chí còn có thôn dân chen lấn muốn đứng cạnh Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa.

Dù sao người phải phỏng vấn là Triệu Uyển Thanh, chỉ cần họ đứng sát bên cạnh cô, chắc chắn có thể dính mặt mũi vào hình.

Triệu Uyển Thanh bị biểu hiện của các bà con trong thôn làm kho dở khóc dở cười.

Ban đầu vốn chỉ là một đoạn đường ngắn nhưng mọi người cứ chen chúc như vậy nên phải đi đến nửa ngày mới đến được cửa nhà họ Lâm.

Lúc này, nhà cũ và nhị phòng nhà họ Lâm đã nghe thấy động tĩnh bên ngoài, tất cả đều đã chạy ra ngoài đợi sẵn.

Đến cả bác dâu hai và Lâm ngũ muội bình thường vẫn qua lại không tốt với họ cũng chạy ra ngoài, đã vậy trên người còn cố ý thay một bộ quần áo mới, tóc tai chải chuốt gọn gàng.

Bà cụ Lâm mặc bộ quần áo có thể diện nhất của bà ấy, trước khi bước ra ngoài bà ấy còn cố ý dặn dò ông nội Lâm cũng phải thay quần áo mới.

Hai người vừa nhìn thấy Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa thì lập tức chạy đến, miệng không ngừng gọi: "Cháu trai cả, cháu dâu cả!"

Còn sợ người khác không biết đây chính là cháu trai cả và cháu dâu cả của mình.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 309: Chương 309


Bà cụ Lâm và ông nội Lâm vừa đến đã dạt hết những người đứng cạnh Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa ra để hai ông bà cụ thuận lợi đứng bên cạnh người được phỏng vấn.

"Các người muốn phỏng vấn cái gì? Cứ hỏi bà già tôi đây, cái gì tôi cũng biết cả, cam đoan các người hỏi cái gì tôi sẽ trả lời cái đó!"

Bà cụ Lâm nhiệt tình nhìn ký giả báo xã.

Sự nhiệt tình này khiến các đồng chí báo xã không quen lắm, anh ta chỉ nói: "Vậy... Chúng ta vào nhà trước, phỏng vấn đồng chí Triệu Uyển Thanh trước, sau đó mới phỏng vấn những người thân của cô ấy..."

Bà cụ Lâm bị từ chối nhưng không hề tức giận, trái lại bà ấy càng đi sát Triệu Uyển Thanh hơn.

Không nghe ký giả kia đã nói sao? Chính là phỏng vấn cháu dâu của bà đấy nhé!

Chỉ cần bà bám sát bên cạnh chắc chắn có thể được lên mặt báo!

Ôm ý nghĩ này nên cho đến khi vào nhà bà cụ Lâm cũng chưa rời khỏi Triệu Uyển Thanh nửa bước.

Mấy ký giả đi đến tam phòng của nhà họ Lâm, ngồi xuống và quan sát trong nhà một phen.

Phòng khách không lớn lắm, đồ dùng bài trí trong nhà cũng không được coi là nhiều nhưng rất sạch sẽ, ngăn nắp, sự sắp xếp đồ vật trong nhà rất có cảm giác ấm áp của một mái ấm.

Đây chính là ấn tượng đầu tiên khi các ký giả vào nhà, mà còn là một ấn tượng rất tốt, con người từ một ngôi nhà ấm áp, sạch sẽ thế này có thể kém cỏi sao?

Tối thiểu sẽ không phải loại người chỉ biết ăn rồi nằm.

Trước kia lúc họ phỏng vấn từng gặp phải trường hợp thế này.

Người kia rõ ràng là loại người chỉ biết ăn rồi nằm, thế nhưng lại lấy được danh hiệu lao động tiêu biểu của công xã để họ đến nhà phỏng vấn...

Cảm giác kia thật sự... Khiến những người làm tin tức như họ giống như nuốt phải một con ruồi, vô cùng buồn nôn, thế nhưng lại còn cố ý bảo họ đến đưa tin...

Đã có sự phỏng đoán từ ấn tượng đầu tiên thế này, ký giả cũng bắt đầu chính thức phỏng vấn.

"Đồng chí Triệu Uyển Thanh, lần này cô đã trồng ra loại khoai lang khổng lồ, cô cho rằng cô đã dựa vào bí quyết gì?"

Ký giả hỏi thẳng câu hỏi quan trọng.

Đương nhiên Triệu Uyển Thanh không hề có bí quyết riêng gì cả nhưng tốt xấu gì cô cũng đã chuẩn bị trong mấy ngày, cho nên ngay lúc này cô có thể ung dung mở miệng...

"Trái lại là tôi không hề có bí quyết gì cả, thật ra tôi chỉ một mực ôm lấy một ý nghĩ, đó chính là... Có chí thì nên."

"Trồng khoai lang có khó không? Với đại đa số các nông dân mà nói việc này không hề khó. Thế nhưng trồng khoai lang khổng lồ, trồng loại khoai lang ưu tú nhất, quốc gia cần nhất có khó không? Khó!"

Triệu Uyển Thanh phối hợp với biểu cảm trên mặt mình, dáng vẻ cam lòng vì quốc gia ở trong mắt các ký giả và trong mắt các thôn dân thôn thủy Truân, suýt nữa đã khiến họ cảm động phát khóc.

Đúng vậy! Tổ quốc của họ hiện tại vô cùng đói nghèo.

Nhưng họ vẫn phấn đấu!

Ăn không no, phải cố gắng trồng lương thực, trồng ra được lương thực tốt, phải trồng thêm nhiều lương thực tốt!

Triệu Uyển Thanh đưa tay vào trong túi, móc từ trong đó ra một khúc khoai lang đã ngâm vào phân hóa học trước đó.

Phía trên khúc khoai lang đó đã đ.â.m chồi rất nhiều mầm màu đỏ.

"Đây chính là giống khoai lang có chất lượng tốt mà tôi đã sàng lọc và lựa chọn rất tỉ mỉ. Mọi người nhìn xem có phải mầm của nó khỏe, đẹp và dài hơn những loại khoai lang bình thường không?"

Các phóng viên đều tò mò đến nhìn thử, các thôn dân cũng không bỏ qua cơ hội được học hỏi này, tất cả không ngừng chen chúc, họ muốn nhìn xem Triệu Uyển Thanh đã chọn giống khoai như thế nào.

DTV

"Đúng là không giống khoai lang bình thường của chúng ta..."

"Chắc chắn không giống! Cái này có thể trồng ra loại khoai lang vua kia!"
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 310: Chương 310


Các thôn dân đều trăm miệng một lời nói, cả các phóng viên cũng thấy khác biệt.

Triệu Uyển Thanh nói: "Nếu như muốn nói bí quyết thì đó chính là tôi đã kiên trì biến nó trở thành quyết tâm, vì muốn trồng ra loại khoai lang tốt thế này, tôi đã bỏ đi rất nhiều củ giống..."

Triệu Uyển Thanh không ngừng thêm mắm thêm muối, nói luyên thuyên về khâu chọn giống không hề tồn tại, sau cùng thành công khiến ký giả quên luôn đặt câu hỏi.

Mãi cho đến khi cuộc phỏng vấn kết thúc, ký giả mới được thợ chụp ảnh nhắc lại câu hỏi: "Đồng chí Triệu, nghe nói trước kia cô đã từng nhận được danh hiệu cá nhân nuôi bò xuất sắc, xin hỏi làm thế nào mà cô hiểu biết nhiều như vậy?"

Triệu Uyển Thanh vô cùng điềm tĩnh, trả lời: "Tuy tôi chỉ mới học tiểu học và sơ trung nhưng sự khát vọng và yêu thích tiếp thu tri thức trong tôi chưa từng biến mất. Từ sau khi tôi tốt nghiệp sơ trung, tôi vẫn thường xuyên tự mình tìm tòi sách về xem, mỗi khi mùa màng nhàn rỗi tôi sẽ lấy sách ra đọc, ở nhà không có việc tôi cũng lấy sách ra đọc..."

"Trong quá trình thu hoạch kiến thức thế này, tôi đã tiếp xúc với rất nhiều tri thức ở phương diện nông nghiệp, chính vì có sự tích lũy này tôi mới có thể làm được những việc kia."

Dứt lời, ký giả đã nhìn cô bằng vẻ mặt kính nể.

Rất nhiều thanh niên trí thức về nông thôn còn không làm được việc sách vở không rời khỏi tay, luôn làm giàu tri thức của bản thân, dùng tri thức làm thay đổi nông thôn...

Thế nhưng người phụ nữ sinh ra và lớn lên ở nông thôn lại có thể!

Đây chẳng phải tấm gương cho tất cả phần tử tri thức khắp thiên hạ này sao?

Hưởng ứng lời kêu gọi của lãnh tụ, trời đất rộng lớn, có thành tựu vĩ đại.

Cắm rễ với nông thôn, dùng kiến thức của mình xây dựng nền nông nghiệp tiên tiến, cống kiến để quốc gia hùng mạnh, đồng thời cũng thể hiện giá trị bản thân.

Ký giả nghe Triệu Uyển Thanh nói mà cảm giác cảnh giới của cuộc đời mình đã cao thêm mấy độ.

Sau cùng thợ chụp ảnh đã chụp cho Triệu Uyển Thanh một bức ảnh một mình cô.

Cô ngồi trong nhà chính, mặc áo bông màu xanh quân đội, chải hai b.í.m tóc đen nhánh, dáng người xinh đẹp hiện lên ống kính...

Rắc! Thời gian dừng lại.

Triệu Uyển Thanh hai mươi ba tuổi đã được ghi lại vào thời khắc này, được lưu lại trong dòng thời gian dài dằng dặc của thời đại.

Rất nhiều năm sau đó, trên internet đã bới ra tấm ảnh cũ này của Triệu Uyển Thanh, dân cư mạng nhao nhao cảm thán người phụ nữ vĩ đại này rất được ông trời chiếu cố.

Trời sinh đã thông minh, dáng vẻ xuất chúng, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, điều mấu chốt chính là gia đình của người phụ nữ này cũng hạnh phúc mỹ mãn như thế, không phải long đong, thăng trầm như những người phụ nữ vĩ đại khác thường gặp phải. .

Sau khi cuộc phỏng vấn kết thúc, Triệu Uyển Thanh không kìm được thở phào một hơi nhẹ nhõm, .

Cuối cùng cũng kết thúc rồi!

Với cô mà nói, diễn kịch là một việc vô cùng khó khăn.

Điểm kỹ năng nào của cô cũng sáng lên, riêng hạng mục này là không hề.

Ông trời không thưởng bát cơm này cho cô, Triệu Uyển Thanh cũng hết cách rồi.

Ký giả phỏng vấn Triệu Uyển Thanh xong, sau đó mới ngồi trò chuyện với nhà họ Lâm.

Mỗi người của nhà họ Lâm đều không ngừng khen ngợi Triệu Uyển Thanh, đến bác dâu hai và Lâm ngũ muội cũng hiếm khi nói hai câu có ích cho Triệu Uyển Thanh thế này, Triệu Uyển Thanh cũng phải nhìn đến hai mẹ con họ mấy lần...

Để được lên báo, bác dâu hai và Lâm ngũ muội ... Đúng là thông suốt không ít.

DTV

Hỏi người trong nhà xong, ký giả bắt đầu tùy tiện tìm mấy thôn dân đến hỏi.

Câu trả lời của các thôn dân thật sự khiến Triệu Uyển Thanh phải trừng cả hai mắt...

"Triệu Uyển Thanh à? Con người cực kỳ tốt! Mỗi ngày đều rất chịu khó, mỗi ngày quét sân ít nhất hai lần!"

"Vợ Thiệu Hoa rất thích giúp đỡ mọi người! Thấy vạc nước nhà tôi chưa đầy, cô ấy còn cố ý xách thêm một thùng đến cho tôi..."

"Nấu cơm rất ngon! Mấy bàn tiệc ở công xã đều đến tay cô ấy, cơm cô ấy nấu có thể ngon c.h.ế.t người!"
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 311: Chương 311


Sau khi nghe hết một trận tâng bốc này, trên đầu Triệu Uyển Thanh chính là hình ảnh anh da đen có dấu chấm hỏi trên đầu.

Cô quét sân hai lần mỗi ngày khi nào? Lúc nào thì xách nước đến nhà bác gái kia? Làm cơm ngon c.h.ế.t người ở đâu?

Thì ra tất cả mọi người đều là chuyên gia nói dối...

Chuyến đi lần này của ký giả không hề uổng phí, nội dung phỏng vấn có rất nhiều điều có ý nghĩa. Cuối cùng khi rời khỏi thôn Thủy Truân, nhìn thấy vẻ mặt mất đắc dĩ của thôn dân, ký giả cảm nhận được sự giản dị nhưng sâu sắc của người dân thôn này.

Mang tài liệu phỏng vấn về đến Địa Khu, trên mặt báo tuần thứ hai, sự tích của Triệu Uyển Thanh đã được đăng lên.

Người cầm báo về thôn đầu tiên chính là đại đội trưởng Đổng Phong Niên.

Đại đội trưởng họp công xã, lãnh đạo đã cầm tờ báo, khen ngợi thôn Thủy Truân của họ hết lời, sau đó mới phân một bản cho ông.

Đại đội trưởng còn chưa kịp nhìn kỹ, ông vội vã ôm báo quay về thôn, muốn chia sẻ niềm vui mới mọi người trong thôn.

Tờ báo vừa được đưa đến nhà họ Lâm, người cả thôn cũng đã vây quanh bốn phía. Mọi người nhìn thấy lít nha lít nhít chữ trên báo, cộng thêm mấy bức ảnh lớn, mà bức ảnh lớn nhất chính là ảnh Triệu Uyển Thanh ngồi giữa nhà, còn lại là ảnh chụp ngoài ruộng hoặc là các thôn dân.

Mọi người cứ nhìn chằm chằm vào số ảnh này, họ cẩn thận tìm kiếm ảnh của mình, cho dù chỉ là một chấm đen nhỏ xíu nhưng cũng khiến họ vui đến mức cười híp cả mắt, có người không tìm thấy mình thì hơi thất vọng...

Đại đội trưởng ho khan hai tiếng, bắt đầu đọc bài viết trên báo: "Đồng chí Triệu Uyển Thanh của đội sản xuất thôn Thủy Truân, công xã Hồng Kiều, Huyện Cao Điền đã trồng ra loại khoai lang khổng lồ..."

Người cả thôn đang tụ tập ở tam phòng nhà họ Lâm, có người đứng người ngồi, không thể đứng hết trong phòng khách, thế là họ chen chúc ở trước cửa để nghe.

Từng người nông dân đều tập trung lắng nghe, nghe được những lời khen ngợi Triệu Uyển Thanh, tất cả mọi người đều cảm thấy vui vẻ, giống như chính họ cũng là người được khen ngợi.

Đại đội trưởng đọc hết tờ báo, các thôn dân mới lưu luyến không rời mà ra về.

DTV

Đại đội trưởng đưa tờ báo cho Triệu Uyển Thanh, dặn dò cô cất giữ cẩn thận, đây chính là giây phút vinh quang nhất trong đời cô.

Triệu Uyển Thanh cầm tờ báo thô ráp trên tay, trong lòng cũng tự nhủ, đúng là rất vinh hạnh!

Cô cất tờ báo phỏng vấn mình vào trong ngăn tủ.

Mẹ Lâm hơi do dự: "Hay là chúng ta dán nó lên tường đi! Chuyện vinh quang thế này phải dán lên chứ!"

Triệu Uyển Thanh nhìn thấy vẻ mặt khát khao của mẹ Lâm, cô nhìn về phía Lâm Thiệu Hoa.

Lâm Thiệu Hoa khẽ gật đầu, nói: "Ngày mai anh đến công xã lấy thêm một tờ nữa về."

Mẹ Lâm nghe vậy thì vô cùng phấn khởi.

Cầm tờ báo về, mẹ Lâm lập tức dán nó lên tường trong phòng khách.

Thời gian tươi đẹp dừng lại trên tờ báo, cuộc sống thực tế thì vẫn tiếp tục...

Thời gian trôi qua rất nhanh,

Trong lúc không hay không biết, thời gian đã đến năm bảy mươi bảy...

Thời gian bên ngoài sắp thay đổi rồi...

Đầu năm bảy mươi bảy, thôn Thủy Truân, huyện Cao Điền.

"Cường Tử, kẹo này là vị mới trong năm nay, nếu cầm một que kẹo thế này đến cửa hàng bán, thế nào cũng phải hai hào một que, còn phải tốn phiếu đường. Nhưng mà..."

Một đứa bé trai với gương mặt tuấn tú đang giơ que kẹo trong tay mình lên, nói với các bạn, đứng bên cạnh cậu bé là một cô bé có gương mặt tương tự nhưng càng xinh đẹp hơn, trong tay cô bé nắm một bó kẹo với đủ màu sắc, cô bé ngoan ngoãn đứng bên cạnh.

Cậu bé trai vỗ n.g.ự.c mình, lớn tiếng nói: "Nhưng Cường Tử cậu chính là bạn tốt nhất của Lâm Đoàn Tử tôi, làm sao tôi có thể bán giá đó với cậu? Nể tình anh em chúng ta, tôi chỉ bán cho cậu giá một hào năm một que kẹo thế này, cậu cũng không cần tốn phiếu đường, có thể tùy ý chọn vị cậu thích ăn."
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 312: Chương 312


Đứa bé trai tên Cường Tử nuốt nước miếng, không biết là do kẹo kia quá mê hoặc người ta hay là vì bé gái đáng yêu đang cầm kẹo kia.

"Đoàn Tử, tôi biết cậu nể tình anh em của chúng ta nhưng... Một hào năm cũng còn đắt..." Cường Tử do dự nói.

Đoàn Tử nhìn thoáng qua Thang Viên đứng cạnh mình, Thang Viên mở to mắt lên như đã hiểu ý: "Cô bé lập tức mở một que kẹo ra cho vào miệng, bắt đầu ăn.

"Ồ! Vị ô mai này ngon quá!" Thang Viên chớp đôi mắt to tròn, bắt đầu biểu diễn.

"Anh Cường Tử, anh đã từng nếm ô mai chưa? Anh có muốn nếm thử một que không?" Thang Viên xòe bàn tay đang nắm kẹo ra trước mặt Cường Tử.

Cường Tử nhìn thấy cô bé ăn kẹo đã ch** n**c miếng từ lâu rồi.

Lúc này càng không thể kìm được, thế là Cường Tử lập tức mở túi ra, đếm tiền mua một que.

"Đoàn Tử, Thang Viên, hai đứa làm gì đó?"

Một cậu bé khác gọi từ sau lưng họ.

Đoàn Tử và Thang Viên bị gọi tên lập tức thu kẹo lại và tiền về, co cẳng chạy đến chỗ cậu bé này: "Anh cả!"

"Lại đang lén lút bán kẹo?" Màn Thầu cúi đầu nhìn đôi củ cải trước mặt mình.

Đoàn Tử và Thang Viên nhìn nhau, mỗi đứa ôm một cánh tay của anh cả mình, vừa lắc qua lắc lại vừa nói: "Anh cả, xin anh đừng nói cho cha mẹ biết được không?"

Vẻ mặt Màn Thầu cực kỳ nghiêm túc nhưng miệng lại nói: "Anh đã nói với cha mẹ bao giờ chưa?"

Đoàn Tử lấy một tờ tiền trong số tiền mình vừa kiếm được đưa cho anh cả: "Anh cả, thấy mặt chia đôi."

Màn Thầu cũng không hề cảm thấy xấu hổ, cậu nhét tờ tiền vào túi xách của mình.

Đoàn Tử và Thang Viên đã thành công mua chuộc được anh cả. Thế là ba người hí ha hí hửng trở về nhà.

"Mẹ, chúng con về rồi."

Vừa bước vào cửa, Đoàn Tử và Thang Viên đã đồng thanh hô lên.

Màn Thầu đã là đứa bé bảy tuổi, còn là anh cả trong nhà nên làm việc gì cũng cho cảm giác rất ổn thỏa.

"Chạy đi đâu chơi rồi? Rửa tay trước đi!"

Cô kéo Thang Viên đi đến gần chậu rửa mặt, mở b.í.m tóc của cô bé ra rồi bện lại gọn gàng một lần nữa, sau đó lấy khăn cho cô bé rửa mặt và rửa tay.

Còn Đoàn Tử, cậu bé tự mình đến chậu rửa mặt bên cạnh, tự mình rửa sạch sẽ.

Màn Thầu nhìn thấy em trai và em gái rửa ráy sạch sẽ, nhóc con cũng tự giác dẫn theo hai em đi ra: "Mẹ còn phải học, chúng ta ra ngoài chơi."

Triệu Uyển Thanh nhìn gương mặt nghiêm túc của con trai cả, cô nhịn không được xoa đầu Màn Thầu.

Trước kia Màn Thầu của cô là một đứa bé đáng yêu biết bao, sao bây giờ trưởng thành, đến tuổi đi học lại giống y như cha của mình, duy trì thiết lập một người anh trưởng rất vững vàng, rất ổn thỏa.

Triệu Uyển Thanh nhìn thấy một bên tai của con trai cả hơi ửng đỏ, cô cũng không vạch trần cậu, chỉ khen: "Màn Thầu là một anh cả rất tốt!"

"Anh cả tốt!" Đoàn Tử nhảy dựng lên kêu một tiếng.

"Anh cả tốt!" Thang Viên cũng ôm một cánh tay của Màn Thầu, giọng nói nhẹ nhàng vang lên.

Ba đứa bé đến giống như một trận gió, rồi đi cũng giống như một trận gió.

Triệu Uyển Thanh nhìn theo bóng lưng của ba anh em, bất đắc dĩ gật đầu.

Trong nhà có ba đứa bé đang dần dần trưởng thành, đặc điểm tính cách của mỗi đứa cũng thể hiện rất rõ ràng.

Màn Thầu là anh cả, cậu rất giống cha mình là Lâm Thiệu Hoa, thông minh, già dặn, có trí tuệ, làm việc khiêm tốn. Từ khi lên tiểu học, hàng năm đều mang giấy khen về, ngoại trừ đứng nhất cũng chưa từng đứng vị trí khác.

Tính tì

Mà với những sự thay đổi thế này, phía trên không hề có ý bắt dừng lại...

Triệu Uyển Thanh vừa nghe đã biết cơ hội đã đến rồi.

Ban đầu cô còn cho rằng phải đợi đến năm 78, sau khi phía trên thông báo chính thức mở cửa cải cách nhưng nhìn ở hiện tại có thể thấy được thời đại này đúng là nhanh tay thì còn chậm tay thì mất.

Nếu cô chậm chạp, đến lúc đó sẽ mất đi lợi thế thị trường trước đây mình đã chiếm được.

DTV

Thế là ngay sau khi từ huyện về nhà, Triệu Uyển Thanh lập tức gom hết tất cả tiền mình đã kiếm được từ những năm qua kiểm tra lại. Hai năm đầu, lúc sự nghiệp vừa mới cất bước, Triệu Uyển Thanh đã dựa vào khả năng làm bánh của mình và khả năng buôn bán của Lâm Thiệu Hoa, mỗi tháng hai người đều có thể kiếm được trên dưới hai trăm đồng.

Về sau có sự tham gia của chị cả Triệu và Triệu nhị, cộng với sự giúp đỡ của người nhà, quy mô buôn bán của cô cũng khuếch trương hơn, mỗi tháng có thể kiếm được từ hai đến ba trăm đồng.

Tích lũy mấy năm nay, trong tay cô đã có hơn hai vạn.

Ở hiện đại, con số này không đáng kể chút nào nhưng đây là những năm bảy mươi, đó lại là một khoản tiền cực kỳ lớn.

Phải biết rằng, vào thời kỳ đầu của mở cửa cải cách, gia đình có vạn đồng đã có thể lên báo khoe khoang, huống hồ bây giờ còn chưa mở cửa cải cách mà cô đã có nhiều tiền thế này.

Giai đoạn đầu tích lũy của tư bản, cô đã thắng rất nhiều người, tiếp theo cô phải dựa vào ưu thế này của mình làm một số vốn trong làn sóng của thời đại này...

Triệu Uyển Thanh vừa học kiến thức của chương trình cao trung, tự làm thử hai đề kiểm tra cô đã mang đến từ hiện đại, sau đó gom đồ đi đến huyện.

Hôm nay cô đã hẹn đi xem cửa hàng.

nh Đoàn Tử khá hoạt bát, đầu óc linh hoạt, thích đùa nghịch, từ năm trước đã bắt đầu lén lút người nhà vụng trộm bán kẹo, tích lũy tiền tiêu vặt.

DTV

Triệu Uyển Thanh không biết cậu bé tích lũy tiền làm gì nhưng cũng chưa có ý định vạch trần, chỉ để ý xem Đoàn Tử bán thế nào.

Còn về phần Thang Viên, tính tình hồn nhiên, ngây thơ, tuy ngây thơ nhưng không ngốc, thỉnh thoảng cũng thể hiện một mặt ranh mãnh, giống như một chú hồ ly nhỏ rất đáng yêu.

Cả nhà chỉ có một cô con gái như thế nên tất nhiên cô bé đã trở thành cục cưng của cả nhà.

Trong mấy năm nay, ba đứa bé dần dần trưởng thành cũng có nhiều sự thay đổi.

Mà thế giới bên ngoài càng thay đổi nhiều hơn.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 313: Chương 313


Năm ngoái là năm Hoa Quốc có một sự thay đổi cực kỳ lớn, lớn đến mức từ đầu năm nay, Triệu Uyển Thanh vào huyện mua đồ mấy lần đều có thể cảm nhận được xã hội đang lặng lẽ thay đổi.

Ví dụ như trước kia còn nghiêm cấm tự do buôn bán nhưng từ sau chuyện gì đó, những người vẫn thường xuyên ra ngoài tra xét người khác cũng không dám tra xét một cách nghiêm khắc như trước nữa, họ bắt đầu nhắm một mắt mở một mắt, đến bây giờ những người đi kiểm tra đó cũng đã bị điều đi.

Không ai tra xét khiến người chuyên buôn bán trong chợ đen càng thêm to gan.

Bắt đầu từ cuối năm trước, mỗi tuần Lâm Thiệu Hoa và Triệu nhị vào huyện buôn bán cũng không cần ngụy trang kỹ càng như trước đây nữa, thậm chí người tham gia vào chợ đen cũng nhiều hơn.

Người đến mua nhiều, người dám ở trong đó cũng nhiều, dù sao cũng không còn bắt người nữa thì ai sợ hãi chứ?

Việc này đưa đến kết quả chính là lượng tiêu thụ bánh ngọt vào dịp cuối năm sắp đón tết của Triệu Uyển Thanh đã đột phá, tăng lên rất cao, nhà cô và cả nhà mẹ đẻ đã kiếm được không ít tiền.

Trong xã, hễ có động tĩnh nhỏ, một chút gió thổi cỏ lay thì luôn có một số người to gan, họ đánh hơi được cơ hội rất nhanh chóng.

Lần trước, Triệu Uyển Thanh vào huyện mượn sách, thậm chí cô còn nhìn thấy ở một góc rẽ nhỏ có một chiếc xe đẩy bán trứng luộc nước trà.

Tuy người kia đã chọn nơi ít người qua lại hay đồ vật cũng không phải món gì quý giá nhưng đây chính là buôn bán một cách quang minh chính đại.

Triệu Uyển Thanh nhìn thấy sự gan dạ của người bán kia mà cũng muốn khen ngợi anh ta.

Cô cố ý bước lại gần mua mấy cái trứng luộc nước trà, tiện thể tìm hiểu tin tức từ người này, thế nhưng thông tin mà cô nhận được rất bất ngờ...

Thì ra huyện Cao Điền bên này xem như rất bảo thủ, mấy huyện bên ngoài kia đã trực tiếp bày hàng ra đường buôn bán một cách công khai từ khi những người tr

Mà với những sự thay đổi thế này, phía trên không hề có ý bắt dừng lại...

Triệu Uyển Thanh vừa nghe đã biết cơ hội đã đến rồi.

Ban đầu cô còn cho rằng phải đợi đến năm 78, sau khi phía trên thông báo chính thức mở cửa cải cách nhưng nhìn ở hiện tại có thể thấy được thời đại này đúng là nhanh tay thì còn chậm tay thì mất.

Nếu cô chậm chạp, đến lúc đó sẽ mất đi lợi thế thị trường trước đây mình đã chiếm được.

DTV

Thế là ngay sau khi từ huyện về nhà, Triệu Uyển Thanh lập tức gom hết tất cả tiền mình đã kiếm được từ những năm qua kiểm tra lại. Hai năm đầu, lúc sự nghiệp vừa mới cất bước, Triệu Uyển Thanh đã dựa vào khả năng làm bánh của mình và khả năng buôn bán của Lâm Thiệu Hoa, mỗi tháng hai người đều có thể kiếm được trên dưới hai trăm đồng.

Về sau có sự tham gia của chị cả Triệu và Triệu nhị, cộng với sự giúp đỡ của người nhà, quy mô buôn bán của cô cũng khuếch trương hơn, mỗi tháng có thể kiếm được từ hai đến ba trăm đồng.

Tích lũy mấy năm nay, trong tay cô đã có hơn hai vạn.

Ở hiện đại, con số này không đáng kể chút nào nhưng đây là những năm bảy mươi, đó lại là một khoản tiền cực kỳ lớn.

Phải biết rằng, vào thời kỳ đầu của mở cửa cải cách, gia đình có vạn đồng đã có thể lên báo khoe khoang, huống hồ bây giờ còn chưa mở cửa cải cách mà cô đã có nhiều tiền thế này.

Giai đoạn đầu tích lũy của tư bản, cô đã thắng rất nhiều người, tiếp theo cô phải dựa vào ưu thế này của mình làm một số vốn trong làn sóng của thời đại này...

Triệu Uyển Thanh vừa học kiến thức của chương trình cao trung, tự làm thử hai đề kiểm tra cô đã mang đến từ hiện đại, sau đó gom đồ đi đến huyện.

Hôm nay cô đã hẹn đi xem cửa hàng.

a xét đã bị điều đi, thậm chí có một số địa phương còn tự ý khôi phục lại phiên chợ.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 314: Chương 314


Trước đó cô đã quyết định muốn bắt đầu bố trí, Triệu Uyển Thanh lập tức hành động.

Cô đã làm bánh ngọt, làm bàn tiệc nhiều năm nay, cho dù là ở công xã hay trong huyện đều có người quen biết.

Đầu tiên cô đã nhờ đến một số người quen biết ở trong huyện, để họ hỗ trợ tìm phòng giúp, những người này hầu hết là khách hàng thường mua bánh ngọt hoặc những người từng mời cô đến làm bàn tiệc trước đó.

Rất nhanh cô đã nhận được phản hồi.

Trâu Hạ Hoa mở cửa, vừa nhìn thấy Triệu Uyển Thanh xách theo cái giỏ thì lập tức cười nói: "Uyển Thanh đến rồi, sao còn mang theo đồ làm gì? Mau vào trong đi!"

Trâu Hạ Hoa chính là em gái ruột của Trâu Xuân Hoa vợ đại đội trưởng, trước kia bà đã từng mời Triệu Uyển Thanh làm bàn tiệc cưới cho con trai minh, mà đó cũng là bàn tiệc cưới ở huyện thành đầu tiên Triệu Uyển Thanh đã nhận làm.

Bàn tiệc kia khiến Trâu Hạ Hoa rất có thể diện, thế là từ đó về sau Trâu Hạ Hoa đã qua lại với Triệu Uyển Thanh nhiều hơn, sau này mỗi khi Triệu Uyển Thanh vào huyện cũng đưa một ít bánh ngọt đến chỗ bà, quan hệ của hai người càng gần hơn.

Triệu Uyển Thanh vào cửa, đưa cái giỏ trong tay mình cho Trâu Hạ Hoa, nói: "Cũng không đáng giá bao nhiêu tiền cả, chỉ là cháu làm mấy món bánh ngọt, không phải cháu trai của thím rất thích ăn sao? Cháu nghĩ đến thím nên mang một ít đến."

DTV

Trâu Hạ Hoa cũng không từ chối, bà nhận bánh ngọt, nói mấy lời cảm ơn Triệu Uyển Thanh.

Hai người vào nhà, Trâu Hạ Hoa mới cho Triệu Uyển Thanh xem bố cục của một số cửa hàng bà đã thu thập được.

Tất cả có ba chỗ, một chỗ khá vắng vẻ nhưng diện tích phòng khá lớn, phía sau còn có thêm phòng có thể ở được. Một chỗ khác rất tốt, vị trí trong khu vực cực kỳ phồn hoa trong huyện nhưng diện tích cực kỳ nhỏ, càng không có chỗ cho người ở. Một nơi khác nữa có vị trí không tệ, diện tích vừa phải, phía trước là cửa hàng, phía sau có mấy gian phòng có thể ở lại.

Triệu Uyển Thanh xem thông tin và bố cục Trâu Hạ Hoa đã vẽ lại một cách tỉ mỉ, như thế này cũng thấy được Trâu Hạ Hoa đã rất nhiệt tình tìm hiểu giúp cô.

Xem ra Triệu Uyển Thanh tìm Trâu Hạ Hoa giúp là rất chính xác, vì cô thật lòng với người ta, người ta cũng giúp cô rất nhiệt tình.

"Cháu thấy chỗ này không được, vị trí quá vắng vẻ."

Triệu Uyển Thanh xem hết một lần, cô loại bỏ vị trí vắng vẻ kia ra trước tiên.

Người ta thường nói rượu ngon không ngại ngõ nhỏ, hẻm sâu, thật ra câu nói này hoàn toàn vô nghĩa về phương diện buôn bán.

Nếu có điều kiện, vì sao còn cố ý đặt cửa hàng trong ngõ hẻm?

Đương nhiên chất lượng của sản phẩm vẫn là quan trọng nhất nhưng công tác tiếp thị và vị trí cũng là nhân tố không thể qua loa.

Trâu Hạ Hoa cũng đồng ý với cô, bà khẽ gật đầu, nói: "Trước đó thím cũng cảm thấy chỗ này khá xa, khá vắng nhưng vì giá rẻ..."

Trâu Hạ Hoa dựng ngón tay lên báo số tiền.

Triệu Uyển Thanh cay mày. Tám trăm?

Đúng là rất rẻ.

Nhưng cô vẫn không mua nó, cô không thiếu con số gần một ngàn này.

Hai cửa hàng còn lại đều có cái lợi và hại, trong thoáng chốc Triệu Uyển Thanh vẫn chưa quyết định được mình sẽ mua cái nào, vì vậy Trâu Hạ Hoa đã dẫn cô đi xem trực tiếp.

Cửa hàng thứ nhất Triệu Uyển Thanh đến xem là nơi có vị trí tốt nhưng có diện tích nhỏ nhất.

Triệu Uyển Thanh đi theo người bán xem xét một vòng, lại đi một vòng xung quanh đây, cuối cùng vẫn rời đi với Trâu Hạ Hoa.

Trâu Hạ Hoa: "Cháu không hài lòng sao? Tuy nơi này hơi nhỏ, hơi cũ nhưng vị trí nằm ở nơi phồn hoa nhất của huyện."

Theo bà thấy, nếu là buôn bán, chắc chắn phải chọn khu vực phồn hoa nhất.

Triệu Uyển Thanh thản nhiên cười nói: "Xem cửa hàng tiếp theo rồi nói ạ."

Tuy cửa hàng này nằm ở khu vực phồn hoa nhưng đã cũ, cả những nơi buôn bán xung quanh cũng rất cũ kỹ, không hề có dáng vẻ muốn chấn chỉnh lại.

Triệu Uyển Thanh cảm thấy nơi này được gọi là phồn hoa nhất có lẽ đã là quá khứ. Thời kỳ mở cửa cải cách đã sắp đến rồi, sẽ có rất nhiều doanh nhân mở cửa tiệm làm ăn trong huyện, trong tương lai khu vực phồn hoa nhất chưa chắc là ở đây.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 315: Chương 315


Cửa hàng thứ hai cách cửa hàng thứ nhất không xa lắm, chỉ cách nhau ba con phố nhưng nơi này rõ ràng đã được giữ gìn rất tốt, kiến trúc xung quanh cũng không quá già cỗi.

Chủ nhân của nơi này là một vị nữ sĩ trung niên, tuy ăn mặc đơn giản nhưng cả người đều mang khí chất rất riêng biệt.

"Đây là vị ca trưởng của đoàn nghệ thuật huyện, Lữ Linh." Trâu Hạ Hoa giới thiệu với Triệu Uyển Thanh.

Triệu Uyển Thanh lễ phép vươn tay ra, tự giới thiệu mình: "Đồng chí Lữ Linh, tôi là Triệu Uyển Thanh."

Tính cách vị ca trưởng đoàn nghệ thuật này hơi im lặng, bà ấy thản nhiên bắt tay với Triệu Uyển Thanh, sau đó mới dẫn cô đi tham quan hết ngôi nhà.

Phía trước của ngôi nhà là cửa hàng hơn ba mươi mét vuông, phía sau có một tiểu viện, trong viện có tất cả ba gian phòng ngủ, một phòng bếp và một nhà vệ sinh, bố trí rất đầy đủ.

Điểm hấp dẫn Triệu Uyển Thanh chính là trên tưởng của viện này còn trồng trinh đằng ba mũi, dây trinh đằng ba mũi đã leo khắp tường trong viện, tạo cảm giác rất hữu tình.

Lữ Linh nhìn thấy cô dừng chân trước bức tường, bà ấy cũng bước đến nhìn dây trinh đằng ba mũi này, cảm thán nói: "Đây chính là nhà của mẹ tôi, bà ấy yêu thích những loại dây leo cho lá xanh khắp bức tường thế này. Năm đó lúc ngôi nhà bị mất đi, trình đằng ba mũi này đã rất tươi tốt, không ngờ sau vài chục năm nó vẫn giống như trong quá khứ..."

Trong lời nói của bà ấy chứa quá nhiều lượng thông tin, nghe thấy cũng vô cùng thương cảm. Triệu Uyển Thanh quay đầu nhìn bà ấy nhưng Lữ Linh không có ý định muốn nói tiếp nên cô cũng không hỏi.

Đợi tham quan hết nơi này, trong lòng Triệu Uyển Thanh đã có quyết định.

Trên đường trở về, Triệu Uyển Thanh hỏi Trâu Hạ Hoa: "Trước đây ngôi nhà kia của đồng chí Lữ Linh đã từng bị mất sao?"

Trâu Hạ Hoa nhìn cô vài lần mới nói: "Chính bà ấy nói với cháu à? Đúng là trước đây từng bị mất đi... Năm ngoái bà ấy được gọi lại từ quê nhà, tài sản trong nhà bị mất đi cũng được trả lại, con người bà ấy rất cố chấp, cảm thấy nhìn những món đồ xưa này trong lòng càng phiền nên dứt khoát bán đi."

Triệu Uyển Thanh quay về nhà mình, lúc này Tiểu Lâm đã làm cơm xong, người trong nhà cũng ngồi vào bàn cơm.

Hiện nay đầu bếp nấu cơm trong nhà từ mẹ Lâm đã đổi thành Tiểu Lâm.

Bây giờ Tiểu Lâm đã là thiếu niên mười lăm tuổi, đang học năm đầu tiên trong trường cao trung ở công xã, thành tích vẫn khá tốt, bình thường đều đi học ở trường nên không có thời gian về nhà nhưng chỉ cần trở về, cậu sẽ tự mình vào bếp nấu cơm giúp người nhà.

Tuy Tiểu Lâm còn chưa lớn lắm nhưng từ nhỏ đã quen đi theo Triệu Uyển Thanh làm bánh ngọt hoặc làm đồ ăn, cũng không phải học một cách đường đường chính chính nhưng đã thực hành nhiều năm như thế nên khả năng nấu nướng của cậu rất khá.

Ngoại trừ Triệu Uyển Thanh, người có khả năng nấu nướng tốt nhất trong nhà chính là cậu nên mọi người cũng chấp nhận để cậu nấu cơm.

Cơm tối hôm nay là món bún thịt hầm, củ cải sợi xào cay, một món bắp cải xào mỡ heo, còn có một đĩa trứng chiên, cơm bắp và bánh cao lương.

Mẹ Lâm gắp đũa đầu tiên, cả nhà mới bắt đầu ăn.

Đoàn Tử vươn cánh tay ra, gắp một miếng trứng chiên, cậu bé ăn rất ngon miệng.

Hai đứa bé sinh đôi có khẩu vị gần như giống nhau. Thang Viên học theo anh trai mình, cũng gắp một miếng trứng lên nhưng vì vị trí đĩa trứng gà cách cô bé quá xa, cô bé đã cố duỗi cánh tay nhưng không thể gắp đến, gương mặt nhỏ buồn bực đến mức đỏ lên, nước mắt cũng rưng rưng.

Đúng lúc này, một đôi đũa gắp miếng trứng thả vào trong bát của cô bé.

Thang Viên ngẩng gương mặt xinh đẹp của mình lên nhìn cha, nũng nịu nói: "Cảm ơn cha!"

Lâm Thiệu Hoa nhìn gương mặt con gái giống vợ mình, ngón tay không kìm được sờ lên gương mặt non nớt của Thang Viên: "Ăn đi!"
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 316: Chương 316


Cắn một miếng, vị trứng chiên ngon khiến tâm trạng Thang Viên tốt lên ngay lập tức, gương mặt cô bé cong lên, nhìn Tiểu Lâm, nói: "Chú út làm cơm ngon quá!"

Nói xong còn vụng trộm liếc mắt nhìn Triệu Uyển Thanh, bổ sung thêm: "Chỉ kém hơn mẹ cháu một chút..."

Tiểu Lâm nhìn cô cháu gái đáng yêu thì cười lên, xoa đầu cô bé.

Triệu Uyển Thanh khẽ kéo b.í.m tóc của Thang Viên, nói: "Giỏi nịnh hót!"

Thang Viên ôm cánh tay mẹ lung lay: "Hì hì..."

Người một nhà ăn bữa cơm ấm áp, sau đó mẹ Lâm đã ôm Thang Viên đi rửa mặt, còn Màn Thầu và Đoàn Tử, hai cậu bé đã biết tự mình rửa ráy. Tuy ở bên ngoài Đoàn Tử rất hoạt bát và độc lập nhưng cậu bé sùng bái nhất chính là anh trai Màn Thầu, mỗi lần đi rửa mặt vào buổi tối, cậu bé đều theo sát phía sau Màn Thầu.

Mấy năm trước, trong nhà đã xây thêm một gian phòng ngủ ở phía sau, cũng là nơi Tiểu Lâm ngủ.

Tiểu Lâm đã lớn, nếu tiếp tục dùng chung phòng ngủ với mẹ Lâm cũng không hay lắm, nếu sau này cưới vợ cũng phải có phòng riêng, vì vậy người trong nhà đã thương lượng và xây phòng riêng cho cậu.

Sau khi xây phòng này xong, Tiểu Lâm vào ở còn chưa được bao lâu thì Màn Thầu cũng ôm chăn nệm muốn vào ở chung.

"Màn Thầu đã là nam tử hán, không thể ngủ cùng chỗ với cha mẹ nữa!" Màn Thầu kiên quyết nói.

Đối với đứa cháu chơi đùa với nhau từ nhỏ, tình cảm giữa hai người cũng rất tốt nên tất nhiên Tiểu Lâm không ngại để Màn Thầu vào ở cùng.

DTV

Một người muốn vào, một người muốn nhận, Triệu Uyển Thanh không còn cách nào, chỉ có thể mặc kệ Màn Thầu độc lập.

Ai ngờ còn chưa được mấy ngày, Đoàn Tử cũng học theo anh trai mình, thế là cũng kéo chăn nệm muốn vào đó.

"Con cũng là thằng nhỏ to xác rồi, không thể tiếp tục ngủ cùng chỗ với cha mẹ!" Đoàn Tử học theo vẻ mặt và giọng điệu của anh trai mình.

Triệu Uyển Thanh: "..."

"Nhưng anh trai con bảy tuổi, con còn chưa được năm tuổi." Triệu Uyển Thanh không đồng ý.

Thang Viên cũng không đồng ý, từ nhỏ cô bé đã cùng ăn cùng ngủ với anh trai, sao có thể tách ra?

"Anh, anh không muốn ngủ chung chỗ với Thang Viên sao? Thang Viên ngủ không ngáy..." Thang Viên luống cuống nhìn Đoàn Tử

Đoàn Tử xoa đầu Thang Viên, nói: "Không phải vì em, là bởi vì anh là con trai, con trai ngủ cùng một chỗ với cha mẹ sẽ bị người ta cười."

Đoàn Tử có suy nghĩ rất kiên định, cuối cùng Triệu Uyển Thanh cũng đồng ý.

Vì vậy hiện nay trong phòng ngủ cũng chỉ có cô, Lâm Thiệu Hoa và Thang Viên, thỉnh thoảng muốn làm việc riêng thì ôm Thang Viên đến phòng ngủ của mẹ Lâm.

Đêm nay không có làm việc riêng, Thang Viên nằm giữa cha và mẹ, cô bé phấn khởi chia sẻ với cha mẹ hôm nay mình đã chơi gì ở bên ngoài.

Nói một lát, Thang Viên đã buồn ngủ, thế là mở to miệng ngủ thiếp đi.

Lâm Thiệu Hoa cẩn thận ôm cô bé đến chỗ Màn Thầu đã từng ngủ trước kia, sau đó mới trở về ổ chăn với Triệu Uyển Thanh.

Triệu Uyển Thanh cũng kể cho anh nghe chuyện hôm nay cô đi xem cửa hàng, cô hỏi: "Anh cảm thấy cái nào tốt?"

Lâm Thiệu Hoa ôm cô nói: "Khu vực tốt nhất hay khu vực kém hơn một bậc đều có thể."

Triệu Uyển Thanh thấy anh cũng suy nghĩ giống mình, cũng nói suy nghĩ của chính mình, sau cùng hai người quyết định mua lại ngôi nhà của Lữ Linh.

Ngôi nhà đó rẻ hơn ngôi nhà nằm ở khu vực phồn hoa nhất ba trăm đồng nhưng điều này không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất chính là Triệu Uyển Thanh dự đoán trong tương lai khu vực phồn hoa và khu vực buôn bán kia sẽ có sự thay đổi.

Về chiều hướng phát triển của xã hội và quốc gia, lời Triệu Uyển Thanh nói không giống hầu hết suy nghĩ của mọi người nhưng lại có cùng cách nói với Lâm Thiệu Hoa.

Bây giờ lại nói với anh một lần nữa, ý nghĩ của Lâm Thiệu Hoa luôn khiến hai mắt Triệu Uyển Thanh tỏa sáng, thậm chí Triệu Uyển Thanh còn cảm thấy Lâm Thiệu Hoa mới chính là người đến từ hiện đại.

Người có tư duy cầu tiến nhất định là người tạo ra xu hướng của thời đại này.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 317: Chương 317


Nói xong chuyện chính, trong phòng ngủ đã yên tĩnh trở lại, bên cạnh chỉ có tiếng hô hấp khe khẽ của Thang Viên thỉnh thoảng truyền đến.

"Thang Viên ngủ rồi." Lâm Thiệu Hoa nói.

Triệu Uyển Thanh đẩy lồng n.g.ự.c anh, cười nói: "Vậy anh cũng đừng hòng nghĩ..."

Còn chưa dứt lời, cơ thể to lớn của người đàn ông nào đó và ép sát đến.

Một đêm này, Lâm Thiệu Hoa dùng hành động thực tế chứng minh cho Triệu Uyển Thanh thấy anh không những nghĩ mà còn muốn dốc sức...

Buổi sáng Thang Viên thức dậy mới phát hiện mình ngủ ở phía cạnh giường mà cha mẹ thì nằm giữa giường.

"Hu hu hu..." Thang Viên ngồi trong chăn, cái chăn trùm lên đầu khiến mái tóc bù xù, cô bé khóc lên.

Lúc này Lâm Thiệu Hoa đã thức, Triệu Uyển Thanh vẫn còn vùi trong chăn, hai người vừa nghe con gái khóc thì lập tức ôm Thang Viên đến.

Triệu Uyển Thanh vỗ vào vai Thang Viên, vuốt lưng cô bé: "Thang Viên đừng khóc! Làm sao vậy?"

Tuy ngoài miệng cô hỏi như vậy nhưng trong lòng lại đang vô cùng hoảng loạn.

Thang Viên còn nhỏ như vậy đã nhận ra cái gì rồi sao?

Không thể nào! Không thể nào!

Thang Viên vẫn khóc, cô bé giơ cánh tay ôm chặt Triệu Uyển Thanh, nói: "Mẹ, đêm hôm qua có yêu quái ôm Thang Viên đi mất, hu hu hu... Hôm qua rõ ràng Thang Viên đã nằm ở đây, hu hu hu... Yêu quái muốn ăn Thang Viên, hu hu hu..."

Lâm Thiệu Hoa phụ trách ôm Thang Viên đi: "..."

Triệu Uyển Thanh cũng sửng sốt, nói: "Con nghe được mấy lời bậy bạ này ở đâu? Từ sau khi đất được giải phóng, chỗ nào còn yêu quái?"

Thang Viên khóc nghẹn ngào, nước mắt rơi đầy trên mặt, nhìn vô cùng đáng thương: "Là... Là bà cố nói..."

Em trai Lượng Tử ở nhà cũ rất thích khóc, bà cố nói với Lượng Tử rằng ở trên núi có yêu quái to, yêu quái đó sẽ ôm mấy đứa trẻ thích khóc, không nghe lời, làm việc trái lương tâm lên núi rồi ăn thịt...

Ban ngày Thang Viên và Đoàn Tử mới lén cha mẹ trộm bán kẹo nên vừa nhìn thấy mình bị đổi chỗ ngủ, cô bé lập tức nhớ đến câu chuyện bà cụ Lâm nói.

Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa nghe xong: "..."

Bà nội của họ đúng là biết dọa trẻ con, dọa đứa nhỏ đến mức tin tưởng mà không hề nghi ngờ.

Lâm Lượng của nhà cũ bên kia chính là đứa bé thứ hai của Lâm nhị và Chu Hồng Anh, cũng là đứa con trai đầu tiên của họ, sinh cùng năm với Đoàn Tử và Thang Viên nhưng sinh vào cuối năm.

Chu Hồng Anh sinh Lượng Tử ra, lúc này không khí bên nhà cũ mới chậm rãi tốt lên, bà cụ Lâm cũng tốt với Chu Hồng Anh hơn.

Bởi vì sinh cùng năm nên Đoàn Tử và Thang Viên thường xuyên về đó tìm Lượng Tử chơi cùng, vì vậy mới nghe bà cụ Lâm kể chuyện yêu quái này.

Lâm Thiệu Hoa và Triệu Uyển Thanh phải tốn chút thời gian để giải thích rõ câu chuyện yêu quái với Thang Viên.

Thang Viên biết được câu chuyện yêu quái kia là giả thì không khóc nữa, nhìn chằm chằm vào cha mẹ mình, hỏi: "Vậy ai ôm Thang Viên sang bên này?"

Triệu Uyển Thanh nhìn ánh mắt trong suốt của con gái thì chột dạ.

Hay lắm! Đứa nhỏ này căn bản không dễ bị lừa.

Biết vậy đã không cần giải thích chuyện yêu quái kia.

Lâm Thiệu Hoa thuận miệng nói: "Có lẽ vào nửa đêm, chính con mộng du nên đi qua bên kia."

Thang Viên mở to hai mắt, gương mặt đầy vẻ khó tin.

Trên mặt Lâm Thiệu Hoa vẫn là vẻ kiên định, không có gì thay đổi, ánh mắt Triệu Uyển Thanh hơi lay động, không dám nhìn con gái.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 318: Chương 318


Hôm qua đã quyết định chuyện mua cửa hàng, nên buổi sáng Triệu Uyển Thanh đã cầm giấy chứng minh đi vào huyện một lần nữa.

Lúc đi ngang qua nhị phòng của nhà họ Lâm, vừa khéo đụng phải bác dâu hai đi ra đổ nước.

Triệu Uyển Thanh cũng thuận miệng gọi một tiếng bác dâu hai rồi đi thẳng.

Bác hai lâm đổ nước xong, sắc mặt nặng nề quay vào nhà.

"Mẹ, mẹ đi đâu làm gì vậy? Làm còn chưa làm cơm sao? Em năm và em sáu đâu? Sáng sớm chạy đi đâu rồi? Cũng không biết mang đồ đi giặt..." Khương Mỹ Ni từ trong nhà đi ra, trong tay cầm hạt dưa, vừa đi vừa cắn.

Bác dâu hai vừa nhìn thấy người con dâu này thì trong lòng đã khó chịu, lại nhớ đến dáng vẻ kiêu căng tự mãn vừa rồi của Triệu Uyển Thanh, trong lòng càng giận hơn.

DTV

Chắc chắn nhà lão tam lại đang cười nhà họ.

Cũng phải trách bà trước đây mù mắt, làm sao lại cảm thấy Khương Mỹ Ni này là người tài giỏi chứ?

Cưới về nhà, làm gì cũng không biết, hết ăn rồi nằm, suốt ngày chỉ biết chuyển hết đồ trong nhà cho nhà mẹ đẻ.

Mấy lần bà đã phát hiện và tìm phiền phức cho Khương Mỹ Ni, ai ngờ Khương Mỹ Ni này là một phế vật nhưng lại là một phế vật rất ngang ngược.

Cô ta ỷ vào điều kiện gia đình mình tốt hơn, có hai người chị gái đều được gả vào thành nên dám làm trái ý mẹ chồng.

Tuy bác dâu hai là mẹ chồng nhưng sau mấy lần tranh chấp với con dâu Khương Mỹ Ni, bà chưa thắng nổi một lần...

Mà càng giận hơn chính là, đứa con dâu phế vật của bà không biết làm gì, thậm chí sinh con cũng không bằng người ta.

Gả đến đây đã nhiều năm nhưng cũng chỉ sinh được một đứa con gái hàng lỗ vốn.

Không nói không so được với Triệu Uyển Thanh của tam phòng mà đến Chu Hồng Anh của phòng cũ cũng không bằng.

Cộng lại tất cả những việc này khiến bác dâu hai phải ôm không ít bực bội trong những năm qua, bây giờ bà đã già hơn những người đồng lứa với mình đến mười tuổi, mỗi khi đi ra ngoài với hai người chị em bạn dâu của mình, trông bà còn giống chị dâu cả hơn.

"Ăn ăn ăn! Chỉ biết ăn? Còn bắt bà già này làm cho cô ăn? Nằm mơ đi!"

Bác dâu hai chửi mắng Khương Mỹ Ni một trận, lúc này mới thở phì phò quay vào nhà.

Mới sáng sớm đã bị mẹ chồng mắng cho một trận, Khương Mỹ Ni còn cảm thấy uất ức, cô ta giậm chân quay vào nhà.

Trong nhà chỉ có một mình Lâm Yến, Lâm tam cũng đã bắt đầu đi làm việc.

Lâm Yến chính là con gái duy nhất của Khương Mỹ Ni và Lâm tam từ khi kết hôn đến nay.

Khương Mỹ Ni có xuất thân không tệ lắm, lại thêm có mấy người chị gái đều được gả tốt khiến cô ta càng có cảm giác mình cao quý hơn người nhà họ Lâm. Duy chỉ có phương diện con cái, sinh ra con gái hàng lỗ vốn khiến cô ta bị mẹ chồng bắt được cán, vì vậy mỗi lần cãi nhau đều lấy chuyện này ra châm chọc cô ta.

Vốn dĩ Khương Mỹ Ni mang tư tưởng trọng nam khinh nữ, bây giờ còn thường xuyên bị mẹ chồng giống như kẻ thù lấy điều này ra đả kích cô ta nên càng làm cô ta chán ghét con gái mình.

"Đi lêu lỏng cái gì? Mặc quần áo cũng chậm như vậy, sau này có đớp phân cũng không đến lượt mày!" Khương Mỹ Ni bước đến, nhéo mạnh vào lỗ tai Lâm Yến.

Nhéo xong cũng chưa hết giận, cô ta lại đập vào cái lưng gầy yếu của Lâm Yến thêm mấy bàn tay.

"Hu hu..."

Lâm Yến chưa được bốn tuổi nhưng rất hiểu chuyện, cô bé không dám khóc lớn tiếng.

Lâm Yến dùng một bàn tay bịt miệng mình lại, một bàn tay còn lại nhanh chóng mặc quần áo vào, sau đó chạy ra khỏi phòng, đi đến nhà bếp.

"Yến Tử thức dậy rồi à?"

Lâm ngũ muội và Lâm lục muội mới gánh nước từ bên ngoài về đã nhìn thấy gương mặt đầy nước mắt của cháu gái mình.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 319: Chương 319


Mấy năm nay sống dưới áp bức của chị dâu, Lâm Ngũ muội cũng phải bắt đầu làm việc.

Cô ta cũng chả thèm quan tâm Lâm Yến, xoa bả vai rồi đi thẳng vào trong phòng nằm nghỉ.

Còn Lâm Lục muội kéo Lâm Yến qua, thấy một bên lỗ tai cô nhóc đỏ rực, cau mày lại nói,"Cháu lại bị mẹ đánh sao?"

Lâm Yến nước mắt lưng tròng gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu, sau đó cô bé ngoan ngoãn đi vào phòng bếp nhóm lửa nấu cơm.

Vừa rồi cô bé ở trong phòng nghe thấy mẹ với bà đang cãi nhau, cho nên mới trốn tránh không dám ra ngoài, không nghĩ tới là trốn ở trong phòng vẫn bị ăn đánh một trận...

Lâm lục muội biết chị dâu của mình không thích con gái, động một chút thì lại đánh chửi. Tuy rằng cô ấy rất đau lòng, nhưng cũng không có biện pháp gì.

Cô cũng chỉ là cô nhỏ của con bé, còn chị dâu lại là mẹ ruột của Lâm Yến.

Đàn ông trong nhà đều đi ra ngoài làm việc, còn cô ta, tính cách lười nhác không chủ động làm việc, việc trong nhà đều đè lên đầu Lâm Lục muội cùng với Lâm Yến.

Lâm Lục muội vừa thái rau, vừa nhìn thân ảnh nhỏ gầy ngồi xổm trước bếp lửa của cháu gái thì trong lòng không khỏi thở dài, những ngày tháng khốn khổ như này còn kéo dài bao lâu nữa chứ...

Triệu Uyển Thanh vào huyện, mua cửa hàng của Lữ Linh với giá 1200 đồng.

Sau khi đến cục quản lý bất động sản để sang tên thì Triệu Uyển Thanh đã trở thành chủ hộ căn nhà này rồi.

Triệu Uyển Thanh cầm giấy tờ hợp đồng bất động sản nhìn nửa ngày, trong lòng xuất hiện cảm giác khó nói lên lời.

Khi ở thế giới hiện đại, căn hộ tốt nhất cũng không phải do chính cô mua, mà là cha mẹ đã qua đời để lại cho cô.

Lúc đó cô cũng không cảm nhận được cảm giác vui sướng nào, nhưng bây giờ thì khác.

Từ khi cô đến nơi này, cô bắt đầu có được rất nhiều thứ, mãi cho đến bây giờ, cô mới có ngôi nhà đầu tiên của mình.

Lữ Linh nhìn cảm xúc khó tả hiện lên trên gương mặt cô, thản nhiên cất 1200 đồng vào trong túi, sau đó nghênh ngang mà đi.

Trâu Hạ Hoa: "Cô ấy luôn có tính cách lạnh lùng như vậy, cháu đừng để ý."

"Cháu để ý cái này làm gì? Thím Trâu, chuyện này xong xuôi ổn thỏa ít nhiều đều nhờ vào thím, đi thôi, trưa nay để cháu mời thím tới tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa." Triệu Uyển Thanh kéo Trâu Hạ Hoa đi tới hướng tiệm cơm quốc doanh.

Trâu Hạ Hoa làm người trung gian, trước đó có giúp cô hỏi thăm thông tin nhà, về sau không chê phiền hà gì mà cùng cô đi xem nhà, cuối cùng vẫn đến giúp cô làm thủ tục, Triệu Uyển Thanh cảm thấy người bạn này thật đáng giá.

Người giúp cô làm việc tốt như vậy, cô mời người ta ăn một bữa cơm cũng không tính là cái gì.

Trâu Hạ Hoa lại xua xua tay, có chút do dự nhìn Triệu Uyển Thanh, nói: "Tiệm cơm quốc doanh có gì ăn ngon à? Thím cảm thấy tay nghề của mấy người đầu bếp ở đấy cũng không nấu ngon bằng cháu..."

Triệu Uyển Thanh vừa nghe, lập tức nói: "Được, thím Trâu, vậy bữa trưa ngày hôm nay chúng ta về nhà thím nấu cơm."

Lần này Trâu Hạ Hoa không từ chối .

Vì thế, Triệu Uyển Thanh mua thịt cùng một ít nguyên liệu nấu ăn, mang tới nhà Trâu Hạ Hoa nấu một bữa cơm trưa thịnh soạn, làm cả nhà thím Trâu ăn một miệng bóng nhẫy, ăn xong rồi còn có chút chưa đã thèm.

Rời khỏi nhà Trâu Hạ Hoa, cô liền đi thẳng đến cửa hàng của mình.

Mặt tiền phía trước cửa hiệu rộng hơn 30 mét vuông, mặc dù tổng thể của ngôi nhà được bảo quản cũng không tồi, nhưng là bố cục và cách trang trí lại không đáp ứng phù hợp với yêu cầu của Triệu Uyển Thanh.

Cửa hàng điểm tâm đầu tiên của cô nhất định phải thật hoành tráng.

DTV

Cũng may là có kinh nghiệm trang trí hiện đại, Triệu Uyển Thanh vẽ đại khái bố cục cửa hàng, đồng thời vẽ ra phong cách trang trí mà cô muốn, sau khi làm xong, Triệu Uyển Thanh về nhà mẹ đẻ luôn.

"Chị hai về"
 
Back
Top Dưới