Ngôn Tình Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu

Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 260: Chương 260


"Tuần sau em định cho ra mắt món điểm tâm mới, tên là bánh gà con."

Tiễn Lâm Thiệu Hoa đi, Triệu Uyển Thanh liền kéo chị cả Triệu vào phòng bếp.

Tất nhiên là chị cả Triệu chưa từng nghe qua loại bánh gà con này, cả kinh nói: "Bánh gà con? Dùng gà con đang sống sờ sờ làm bánh sao? Người cũng có thể ăn được loại bánh này hay sao?"

Triệu Uyển Thanh nhìn bộ dáng kinh ngạc mà mở to đôi mắt kia của chị cả Triệu thì cười giải thích: "Không phải là gà con thật! Chị cứ nhìn cách em làm rôi sẽ biết ..."

Sau khi một đĩa bánh gà con nóng hầm hập được ra lò, chị cả Triệu nhìn bánh gà con màu vàng cam kia, ngượng ngùng nói: "Hóa ra bánh gà con là như thế này..."

"Đúng là giống như em nói, loại bánh này giống như gà con vậy, đúng không em trai?"

Chị cả Triệu thấy Triệu Nhị cũng bước vào bếp liền hỏi cậu ấy.

Triệu Nhị đệ cũng không khách khí, trực tiếp duỗi tay cầm một khối bánh cho vào trong miệng.

DTV

"Ừm- thật thơm ngon!"

Đây vẫn là lần đầu tiên Triệu Nhị đệ nhìn chị hai nhà mình làm điểm tâm, đây cũng là lần đầu tiên cậu ấy ăn điểm tâm nóng hổi mới ra lò.

Cảm giác này thật sự là quá thơm ngon rồi! So với những loại bánh quy sang quý mua ở Cung Tiêu Xã còn ăn ngon hơn!

Người phương bắc thích ăn đậm vị, bánh gà con này đậm vị xốp giòn, chính là rất hợp khẩu vị của bọn họ.

Đồ ăn như vậy, nếu nắm bắt được thị trường thì không kiếm được tiền mới là lạ đấy!

Triệu Uyển Thanh không chú ý tới Triệu Nhị đang trầm tư, chỉ đang dặn dò chị cả Triệu một số điều cần lưu ý khi làm loại bánh này.

Tới lúc sắp phải đi, rốt cuộc Triệu Nhị đệ nhịn không được nữa.

"Chị hai, em có thể hợp tác với chị cùng đi bán điểm tâm được không?" Triệu Nhị đệ nói thẳng.

Từ trước tới nay, cậu ấy và chị hai mình nói chuyện với nhau, luôn là thẳng thắng như vậy.

Chị cả Triệu sửng sốt, chưa thể hiểu được mà nhìn em trai mình.

Triệu Uyển Thanh nhếch lông mày lên, hỏi: "Tại sao lại đột nhiên muốn bán điểm tâm? Em không muốn làm thầy giáo dạy tiểu học nữa à?"

Tuy rằng cô biết người em trai này rất thông minh, nhưng loại chuyện chủ động muốn đi đầu cơ trục lợi này, nếu là trước kia thì chắc chắn cậu ấy sẽ không làm.

Triệu Nhị đệ nghiêm túc mà nói ra suy nghĩ của chính mình: "Thật ra sau khi tốt nghiệp thì em vẫn luôn có ý tưởng này, nhưng phải đến lúc kết hôn rồi thì em mới hạ được quyết tâm, hiện tại em cũng đã có gia đình nhỏ của mình rồi, tuy rằng em làm thầy giáo ở tiểu đội có thể kiếm được một ít trợ cấp, mỗi ngày còn được ghi 8 công điểm, nhưng tóm lại là vẫn không đủ dùng."

"Tuổi của ba mẹ cũng lớn rồi, chưa nói tới việc về sau ba mẹ chỉ có thể làm việc thêm mấy năm nữa, anh cả tính tình thành thật, mỗi ngày đều ra đồng kiếm công điểm cho gia đình, còn em cũng là con trai trong nhà nên cũng muốn cố gắng, chị cả có thể phân gia kiếm tiền, còn cho cha mẹ tiền thì tại sao em không thể làm được chứ?"

"Nếu nói về chí hướng lớn thì em muốn gánh vác trách nhiệm phát triển gia đình, còn nói về chí hướng nhỏ, thì về sau em có con nhỏ cũng sẽ có rất nhiều chỗ phải tiêu tiền, tóm lại, mặc kệ là vì gia đình lớn của chúng ta hay là gia đình nhỏ của em thì em đều phải cố gắng tiến lên, không thể vẫn luôn lười nhác không biết cố gắng như trước kia được nữa."

"Em vẫn sẽ làm giáo viên của tiểu đội, nhưng vào cuối tuần thì em muốn đi bán điểm tâm với chị."

Lời nói của Triệu Nhị đệ khiến hai chị gái của cậu chấn động không thôi.

Ở trong mắt các cô, tuy rằng người em trai này đã lập gia đình.

Nhưng cho dù em trai lớn như thế nào thì trước mặt người làm chị gái như bọn họ thì cậu ấy mãi mãi vẫn là đứa em trai cần chăm sóc kia...

Hóa ra... Không biết từ lúc nào, em trai của bọn họ đã trưởng thành nhanh như vậy.

Trưởng thành đến mức muốn chủ động gánh trách nhiệm lập nghiệp, phải vì người trong nhà che mưa chắn gió, vì gia đình nhỏ của mình mà mưu cầu tính toán...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 261: Chương 261


Hốc mắt chị cả Triệu nóng lên, nức nở nói: "Vĩnh An à, thật sự em đã trưởng thành rồi..."

Triệu Uyển Thanh vỗ vỗ bờ vai của cậu ấy, nói: "Em trai, em thật sự khiến chị cảm thấy vui mừng!"

"Tuy nhiên, việc này chung quy vẫn là đầu cơ trục lợi, có thể khiến được đồng tiền lớn nhưng sẽ kèm theo nguy hiểm rất lớn, em nhìn anh rể em mà xem, mỗi lần đi ra ngoài phải vô cùng cẩn thận, cho nên, chị vẫn muốn hỏi lại em một lần nữa thật chắc chắn, em đã suy nghĩ kỹ càng khi muốn làm công việc này chưa?"

Triệu Nhị đệ không có lập tức trả lời, là thật sự nghe lời chị hai mình mà suy nghĩ kỹ càng lại, cuối cùng vẫn là kiên định nói: "Em nguyện ý, anh rể có thể làm thì em cũng có thể làm, em phải học tập theo anh rể."

"Giỏi lắm!" Triệu Uyển Thanh đập nhẹ một quyền vào vai phải của cậu.

"Có em tới, điểm tâm này của chị lại được mở rộng thị trường rồi..."

Triệu Uyển Thanh bán ở chợ đen này cũng đã được mấy năm, đã hiểu vô cùng rõ tình hình trong chợ đen rồi.

Ngay cả một số người phụ trách chợ đen ẩn giấu ở phía sau thì cô và Lâm Thiệu Hoa cũng đã 'đi đêm' rồi.

Trong huyện tổng cộng có ba cái chợ đen lớn, phân biệt ở thành nam, thành bắc cùng thành tây.

Thôn Thủy Truân ở gần thành nam nhất, cho nên Triệu Uyển Thanh cùng Lâm Thiệu Hoa đều đi chợ đen ở thành nam để bán đồ vật, nên hầu như lượng khách hàng cũ tích lũy được đều là người thành nam.

Trước đó, Triệu Uyển Thanh cố ý muốn mở rộng thị trường bán điểm tâm của mình mà muốn đánh sang chợ đen ở thành bắc và thành tây.

Tuy nhiên, ý tưởng này của cô lại bị Lâm Thiệu Hoa đập tắt, nguyên nhân chính là do không đủ nhân lực.

Hai người bọn họ kinh doanh đầu cơ trục lợi ở một cái chợ đen thì được, nếu lại bán thêm ở chợ đen khác thì không những vất vả mà còn tăng thêm phần nguy hiểm.

Cứ chạy qua chạy lại giữa hai chợ đen như vậy thì sẽ rất dễ có sơ hở mà bị bắt đi.

Triệu Uyển Thanh phát hiện ra đúng là bản thân không có suy nghĩ cặn kẽ như vậy, nghe xong lời phân tích của Lâm Thiệu Hoa, cũng tiếp nhận kiến nghị của anh.

Hiện tại có Triệu Nhị đệ, cậu ấy có thể mang điểm tâm tới chợ đen của thành bắc hoặc thành tây để phát triển.

Như vậy vừa không sợ dễ dàng lộ tẩy, cũng có thể mở rộng thị trường buôn bán.

"Trở về làm một bộ quần áo mới, chỉ dùng để mặc lúc tới chợ đen, còn có mũ, che mặt đều phải làm. Tuần sau, em lại tới đây với chị cả, chi tiết thế nào thì tới lúc đó chị sẽ nói với em sau." Triệu Uyển Thanh nói cho cậu ấy những đồ vật cần phải chuẩn bị trước.

Triệu Nhị đệ tràn đầy ý chí chiến đấu mà gật đầu: "Vâng! Em đã biết rồi chị hai."

Hôm nay, Lâm Thiệu Hoa trở về từ trong huyện, Triệu Uyển Thanh liền kéo anh vào trong phòng, rồi kể lại chuyện của em trai muốn nhập hội cho anh biết.

Lâm Thiệu Hoa gật đầu: "Chỉ cần em trai em đồng ý, thì anh cũng không có vấn đề gì."

Triệu Uyển Thanh biết anh ta sẽ không phản đối liền vui vẻ rạo rực mà ôm lấy anh rồi hôn một cái,"Thiệu Hoa, em rất vui vẻ!"

Lâm Thiệu Hoa đỡ bụng vợ mình,"Cẩn thận một chút."

"Vâng vâng...", Triệu Uyển Thanh vội vàng buông anh ra, xoa xoa cái bụng.

DTV

"Vậy... Lần sau anh dẫn em trai em tới thành tây hoặc thành bắc dò đường trước?"

Lâm Thiệu Hoa nghĩ ngợi, nói: "Đi thành bắc, anh có quen biết một chút về người phụ trách chợ đen kia..."

Triệu Uyển Thanh kinh hỉ mà nhìn Lâm Thiệu Hoa, không nghĩ tới người đàn ông của cô lại có mối quan hệ rộng như vậy, đến người phụ trách ở chợ đen thành bắc mà anh cũng biết.

Thật ra, những người phụ trách các chợ đen đều là người có bối cảnh, nếu không có ai ở phía sau chống lưng thì làm sao những chợ đen này có thể bình yên vô sự mà mở cửa được chứ?

Tuy nhiên, những việc này đối với dân thường như bọn họ không có quan hệ, bọn họ chỉ cần có một con đường nhỏ, tập trung buôn bán là đủ rồi.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 262: Chương 262


Đợi cho Triệu nhị chuẩn bị xong thì chị cả Triệu liền dẫn em trai tới.

Triệu Nhị đệ thực nghe lời, không chỉ có làm quần áo mới, mũ và che mặt, còn biết suy một ra ba...

Triệu Uyển Thanh chợt vừa thấy một người đàn ông dáng người vô cùng cường tráng, làn da vừa vàng vừa đen, dưới mắt lại lộ ra một vệt sẹo lớn nhìn rất hung ác, căn bản là cô còn không nhận ra, còn hỏi chị cả Triệu: "Em trai không có tới sao? Chị cả, người này là ai vậy?"

Chị cả Triệu cười nói: "Đến em cũng không nhận ra đúng không? Đây là nhị đệ đó!"

"Chị hai." Người đàn ông hung ác gọi một tiếng.

Tức khắc, Triệu Uyển Thanh mở to hai mắt, đi quanh cậu ấy vài vòng, rốt cuộc sau khi cậu ấy cởi mũ ra thì cô mới nhận ra được.

"Em trai?!"

DTV

Triệu Uyển Thanh không ngờ em trai thứ hai của mình còn suy nghĩ cẩn thận hơn cả mình, không những bôi đen da mà còn nhét áo vào thay đổi ngoại hình, còn làm một vết rất lớn trên mặt mình giả vết sẹo to.

"Cho dù có người nhớ kỹ quần áo của em thì cũng chỉ nhớ đến thế này, trở về em lập tức cởi ra, tẩy rửa một phen, người nào còn biết được người kia chính là em chứ."

Triệu Uyển Thanh vỗ vai cậu ấy, vui vẻ nói: "Em trai, càng ngày em càng thông minh!"

Triệu Nhị đắc ý cười lên, sau đó đội nón lên đầu mình, cõng cái sọt lên lưng rồi bắt đầu xuất phát với Lâm Thiệu Hoa...

Hôm nay, vì muốn dẫn Triệu Nhị đi thăm dò thị trường nên Triệu Uyển Thanh chưa dám làm nhiều bánh ngọt để họ mang đi bán.

Lần đầu tiên, quan trọng nhất vẫn là phải quen thuộc với quy tắc giao dịch ở chợ đen, thật sự muốn buôn bán phải chờ đến sau này.

Lâm Thiệu Hoa dẫn Triệu Nhị đến chợ đen ở thành Nam trước, trong lúc anh bận rộn buôn bán thì Triệu Nhị cũng không nhàn rỗi, cậu ấy một mực đứng cạnh quan sát xem anh rể buôn bán thế nào.

Sau một hồi buôn bán, trong sọt của Lâm Thiệu Hoa chỉ còn lại một ít đồ, sau đó anh lại dẫn Triệu Nhị đến khu vực nhà dân cư bên kia để đưa đồ.

Làm xong mọi việc cũng đã đến giữa trưa, hai người tìm đến một nơi sạch sẽ không có người để ngồi nghỉ một lát, lấy bánh bột ngô mang theo từ nhà ra ăn.

Triệu Nhị vừa ăn vừa trả lời câu hỏi của anh rể: "Em cảm thấy buôn bán thế này vẫn có rất nhiều quy tắc. Đầu tiên phải là quan sát cẩn thận, em thấy anh rể cực kỳ cẩn thận, thấy người nào đến đều phải quan sát vô cùng tỉ mỉ..."

Lâm Thiệu Hoa gật đầu tán thành: "Buôn bán trong chợ đen không cẩn thận là không được."

Triệu Nhị nói thêm một số điều mình cảm thấy tâm đắc. Sau khi hai người đã ăn bữa trưa xong, Lâm Thiệu Hoa mới dẫn cậu ấy đến chợ đen ở thành bắc.

Triệu Uyển Thanh và chị cả Triệu ở nhà đợi một ngày, mãi đến xế chiều hôm ấy mới nhìn thấy hai người quay về.

"Thế nào rồi? Lợi nhuận không?" Chị cả Triệu không kịp chờ đợi đã hỏi.

Triệu Uyển Thanh kéo cả hai người vào cửa, vội vàng đóng cửa lại, để họ rửa mặt cho thoải mái, uống nước xong mới bắt đầu hỏi chuyện của hôm nay.

Lâm Thiệu Hoa chà hai tay vào nhau, lúc này anh ngồi ở cạnh bàn, nói: "Bọn anh đã chào hỏi người phụ trách ở thành bắc nên sau này em trai có thể yên tâm buôn bán ở đó."

Triệu Uyển Thanh nhìn sang dáng vẻ vô cùng phấn chấn của em trai thứ hai nhà mình: "Vậy buôn bán thì sao? Em ấy thế nào?"

"Em ấy rất thông minh, học rất nhanh, chỉ nửa giờ đã bán hết giỏ bánh kia rồi."

Triệu Uyển Thanh nghe xong, ánh mắt nhìn Triệu Nhị càng nồng nhiệt hơn.

Cô không ngờ em trai thứ hai của mình lại có năng lực buôn bán như vậy.

Triệu Nhị móc tiền mình bán được ra đưa cho Triệu Uyển Thanh, cô liền bắt đầu đếm. Cô dựa vào loại bánh và số cân bánh ngọt Triệu Nhị đã mang theo mà đưa cho cậu mấy tờ tiền.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 263: Chương 263


Triệu Nhị nhìn thấy mấy tờ tiền này thì cậu ấy không dám nhận, nói: "Chị, sao chị lại cho em nhiều tiền như vậy?"

Triệu Uyển Thanh: "Ở đâu mà nhiều? Sau này mỗi khi em cầm bánh của chị đi bán, chị đều sẽ chia cho em một hào trên một cân bánh, cũng giống như chị cả vậy."

Hiện tại chị cả Triệu làm bánh ngọt, bình quân mỗi cân bánh ngọt sẽ nhận được một hào, với những món điểm tâm tốn thời gian và phải làm tỉ mỉ hơn thì Triệu Uyển Thanh chia lại cho chị ấy một hào năm xu.

Bánh ngọt chị cả làm và bánh do chính cô làm đều mang đến chợ đen bán, tiền lãi mà cô nhận được vẫn rất khả quan.

Bây giờ còn có Triệu Nhị gia nhập vào nên Triệu Uyển Thanh dự định áp dụng hình thức buôn bán để Triệu Nhị cầm bánh từ chỗ cô mang bán và được chia tiền lời giống như chị cả Triệu, đều là một hào một cân bánh.

Cứ như vậy, tuy tiền lãi của cô sẽ bị ít đi nhưng lượng tiêu thụ sẽ tăng lên.

Nói tóm lại, cô vẫn kiếm được nhiều tiền hơn trước đây.

Có thêm một người gia nhập vào, chắc chắn có thể kiếm được nhiều tiền hơn.

Triệu Nhị ngẫm nghĩ rồi gật đầu nói: "Được! Em nghe theo chị!"

Hôm nay cậu ta chỉ mới cầm sáu cân bánh, nửa giờ đã kiếm được sáu hào, sau này cứ mỗi tuần cậu ta sẽ đến chợ đen một lần, một lần mang theo hơn hai mươi cân bánh, vậy mỗi tuần cậu ta có thể kiếm được hai đồng tiền rồi.

Như vậy một tháng, số tiền cậu ấy có thể kiếm được cũng hơn mười đồng.

Hiện nay cậu ấy làm giáo viên trong trường tiểu học của đội sản xuất, mỗi tháng nhận được hai đồng hai hào tiền trợ cấp mà thôi.

Tuy mười đồng còn kém rất nhiều những người có bát sắt trong thành phố nhưng cậu sinh sống ở nông thôn, một tháng có thể kiếm được hơn mười đồng như thế đã là rất nhiều rồi.

Trong lòng Triệu Nhị vô cùng phấn chấn. Cậu ấy và chị cả Triệu rời khỏi nhà họ Lâm, trên đường trở về nhà mình, chị cả Triệu cầm tay cậu, dặn dò tỉ mỉ một phen.

"Em trai, sau này em làm việc cho tốt, chị hai của em là người có lòng tốt, em ấy sẽ không bạc đãi em. Em nhìn chị xem, trước đây trong tay chị không có tiền, bây giờ thì thế nào? Chị có nhà, mỗi tháng sau khi giao tiền cho cha mẹ, trong tay chị vẫn còn hơn mười đồng..."

Triệu Nhị gật đầu nói: "Em biết, nhất định em sẽ làm tốt!"

Từ đó về sau, ngày thường Triệu Nhị vẫn dạy học ở trường tiểu học trong đội sản xuất, chỉ đến cuối tuần khi cậu ta không cần lên lớp thì lập tức đi theo chị cả của mình đến nhà họ Lâm.

Bên ngoài, người ta nhìn thấy cậu cõng một cái gùi trên lưng thì cho rằng người nhà họ Triệu thương con gái nên mỗi tháng đều cầm đồ ngon đến cho con gái thứ hai.

Còn bên trong, người trong nhà đều biết rõ mình đang buôn bán...

Triệu Nhị đi theo Lâm Thiệu Hoa đến chợ đen được mấy chuyến, rất nhanh sau đó cậu đã có thể tự buôn bán một mình.

Bánh ngọt Triệu Uyển Thanh làm rất ngon mà còn không quá đắt nên người trong huyện đều có thể tiêu tiền mua bánh.

Lại thêm thái độ của Triệu Nhị, miệng ngọt biết ăn nói, rất có phẩm chất mà cách phục vụ cũng rất tốt, đồng thời rất đáng tin nên một mình Triệu Nhị buôn bán ở chợ đen thành bắc là đã đủ.

Thị trường ở chợ đen thành bắc vừa được mở ra, chỉ trong chốc lát lượng tiêu thụ của bánh ngọt Triệu Uyển Thanh làm ra đã tăng lên.

Trước kia mỗi tuần cô làm bánh ngọt một lần, cộng thêm số lượng bánh ngọt chị cả Triệu làm ra, tổng lượng bánh ngọt này đã thỏa mãn nhu cầu ở một chợ đen.

DTV

Hiện tại mỗi tuần cô sẽ làm hai lần bánh, còn phải kéo theo mẹ Lâm làm một số bánh ngọt đơn giản, lại thêm bánh ngọt chị cả Triệu đưa đến, lúc này mới miễn cưỡng thỏa mãn nhu cầu thị trường của cả hai chợ đen.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 264: Chương 264


Vất vả là điều đương nhiên nhưng người một nhà đều vất vả, mỗi tuần khi trong nhà làm bánh ngọt thì những công việc giặt quần áo, nấu cơm hay những công việc vặt vãnh đều do Tiểu Lâm đảm nhận, đến cả Màn Thầu còn nhỏ cũng phải giúp đỡ một số chuyện nhỏ trong nhà.

Nhưng sau cùng có thể nhận được kết quả rất hậu hĩnh, mỗi lần mọi người trong nhà nhìn thấy Lâm Thiệu Hoa và Triệu Nhị bán đồ xong và cầm tiền mang về nhà thì sự mệt mỏi trên mặt họ đều được thay thế bằng nụ cười.

Cứ như vậy, túi tiền Triệu Uyển Thanh mới làm trong năm nay lại trở nên chật cứng nữa rồi.

Cô đành phải kẹp lấy một số tờ tiền lớn đặt vào không gian, còn lại những tờ tiền có mệnh giá nhỏ hơn thì vẫn đặt vào túi tiền.

Sau khi bán được tháng đầu tiên, Triệu Uyển Thanh tổng kết số tiền chia cho Triệu Nhị và chị cả Triệu.

Hai người nhận lấy tiền của mình, vui mừng phấn khởi mà quay về nhà họ Triệu.

Triệu Nhị cũng giống như chị cả Triệu, có tiền thì lập tức giao cho cha Triệu và mẹ Triệu.

Chị cả Triệu đã không còn ăn cơm chung trong nhà nữa nhưng chị ấy vẫn muốn giao tiền cho cha mẹ, đơn giản vì chị ấy hiếu thảo.

Mà Triệu Nhị thì hoàn toàn khác, bây giờ cậu vẫn còn ở chung trong nhà, ăn cơm chung nên cậu cảm thấy mình phải giao tiền.

Chị cả Triệu vẫn giao một phần ba số tiền mình kiếm được cho cha mẹ Triệu, mà cha mẹ Triệu đều hiểu tính tình của con gái mình nên họ cũng không cần nhiều lời, cứ vậy mà nhận tiền của chị ấy.

Nhận lấy nhưng họ hoàn toàn không có ý định sẽ tiêu nó, họ xem như giữ giúp chị ấy, sau này nếu chị cả Triệu lập gia đình sẽ dùng nó lo đồ cưới cho chị ấy.

Triệu Nhị thì giao một nửa số tiền mình kiếm được cho cha mẹ Triệu: "Con và Thắng Nam đều ở trong nhà nên con nộp tiền cho cha mẹ là điều nên làm.

Cha mẹ Triệu cũng chỉ ngẫm nghĩ một lát rồi nhận lấy.

Buổi tối, người nhà họ Triệu đã trở về, trên bàn cơm cha Triệu nói về chuyện Triệu Nhị bán bánh ngọt với Triệu Uyển Thanh, lời ông ấy nói khiến những người khác đều giật mình.

Chỉ có Tiểu Triệu, trên mặt cậu không hề ngạc nhiên.

Cậu cười híp mắt, gắp một miếng thịt xào lên, nói: "Em đã nói anh hai có cách kiếm tiền mà, nếu không hôm nay đã không mua thịt về thế này rồi."

Tiểu Triệu vốn chính là cậu bé có bề ngoài xuất chúng nhất của nhà họ Triệu, trời sinh đã thích cười, bây giờ hai má còn đang phồng lên vì nhai thức ăn, cả nhà nhìn thấy dáng vẻ này của cậu nhóc thì trong lòng đều mềm ra.

"Nhóc con rất lanh lợi!" Triệu Nhị xoa đầu em trai mình.

"Em trai thật thông minh..." Triệu Đại cũng hâm mộ nhìn Triệu nhị.

Buổi tối, khi quay về phòng ngủ của mình.

Tô Thắng Nam cầm tiền chồng mình mang về mà nước mắt cũng sắp rơi xuống.

Cô ấy không ngờ chồng mình vì gia đình nhỏ này mà đi buôn bán, trong thoáng chốc, cô ấy cảm thấy rất cảm động...

"Quần áo của anh đều cũ rồi, em sẽ làm quần áo mới cho anh." Có tiền, việc đầu tiên Tô Thắng Nam nghĩ đến chính là tiêu tiền vì chồng mình trước.

Triệu Nhị nhìn cô ấy: "Em làm cho mình đi, anh là đàn ông, cần gì mặc quần áo mới?"

Tô Thắng Nam cương quyết nói: "Vậy làm mấy đôi giày mới cho anh, vì anh thường xuyên đi bộ, giày bị hỏng rất nhanh."

Triệu Nhị ôm lấy cô ấy, hôn một cái, nói: "Được! Em nói cái gì thì làm cái đó..."...

DTV

Một bên khác, trong phòng Triệu Đại, lần đầu tiên trong đời mình Triệu Đại bị mất ngủ.

Cậu ấy cứ lăn qua lộn lại trên giường, sau cùng đánh thức Đổng Hiểu Hà.

Đổng Hiểu Hà tức giận, đẩy cậu ta: "Lăn qua lộn lại cái gì? Hơn nữa đêm rồi anh còn chưa ngủ?"
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 265: Chương 265


Triệu Đại im lặng rất lâu, cuối cùng nói: "Hiểu Hà, có phải anh rất vô dụng không? Đầu óc của anh không được thông minh như em trai, cũng không biết kiếm tiền cho nhà mình, cũng không thể giao tiền cho em..."

Giọng nói của cậu ấy rất tội nghiệp, giống như một đứa nhỏ làm chuyện gì đó sai trái.

Đổng Hiểu Hà cũng im lặng, cô ấy không ngờ đến nửa đêm mà chồng mình vẫn không ngủ được vì suy nghĩ đến việc này.

Tuy người thông minh khiến nhiều người ưa thích nhưng Đổng Hiểu Hà hiểu rõ bản thân cô ấy vẫn thích chồng mình thành thật như thế này hơn.

Bản thân cô ấy là người mạnh mẽ, nếu tìm một người chồng thông minh, chẳng phải người đó còn mạnh mẽ hơn cô rồi sao?

Thật ra sự kết hợp giữa người và người đều tồn tại triết lý thế này, mối quan hệ vững chắc nhất trên thế giới này không phải cả hai đều mạnh mẽ, cũng không phải cả hai đều yếu ớt mà chính là một mạnh một yếu.

Đương nhiên sự chênh lệch giữa mạnh và yếu cũng không được quá lớn.

Đổng Hiểu Hà cảm thấy tính cách và tình tình giữa mình và chồng mình đã cực kỳ thích hợp.

DTV

Đổng Hiểu Hà giữ c.h.ặ.t t.a.y cậu ấy, nói: "Anh không thể suy nghĩ như vậy! Đúng là em trai có thể kiếm tiền về nhà nhưng lẽ nào trong ngôi nhà này, anh lại không có giá trị sao?"

"Mỗi ngày anh đều đi sớm về trễ để làm việc, vì trong nhà mà kiếm được mười công điểm, khi rảnh rỗi còn có thể giúp cha làm mộc cho người ta, đó đều là cống hiến anh đã làm cho gia đình."

"Người với người không giống nhau, mặc dù đều đi trên con đường khác nhau nhưng chỉ cần không quá tệ thì không có vấn đề gì cả.

Triệu Đại nghe cô ấy nói lời này cũng rơi vào im lặng...

Một hồi lâu sau đó, cũng không biết có phải cậu ta đã suy nghĩ thông suốt hay không, Triệu Đại ôm Đổng Hiểu Hà: "Hiểu Hà, em rất tốt! Em thông minh giống như chị hai vậy, đều biết khuyên bảo người khác..."...

Triệu Uyển Thanh mang thai đã hơn năm tháng, bụng cô có vẻ lớn hơn những phụ nữ mang thai bình thường.

Qua năm tháng, cô từ từ cảm giác được đứa nhỏ trong bụng mình động đậy.

Ngày hôm ấy cô ngồi trong sân may vá, Màn Thầu thì tự ngồi trên băng ghế nhỏ của mình bóc đậu phộng.

Đậu phộng này sẽ được dùng làm bánh con gà, tam phòng có một ít đậu phộng, lại đến bên kia hỏi mua thêm một ít của bà cụ Lâm.

"Mẹ xem này!"

Màn Thầu xòe bàn tay ra trước mặt cô, nhất định muốn cô nhìn.

Triệu Uyển Thanh nhìn bàn tay trắng nõn của cậu bé đã bày ra trước mắt mình, trong đó là một nắm hạt đậu phộng, cô khen ngợi: "Màn Thầu rất giỏi, lúc mẹ lớn bằng con thế này còn chưa biết bóc vỏ đậu phộng đâu."

Trước kia cô chưa từng chăm sóc trẻ nhỏ nhưng chưa ăn thịt heo cũng đã nhìn thấy heo chạy.

Trong bệnh viện có rất nhiều đồng nghiệp đã kết hôn và sinh con, họ luôn thích thảo luận với nhau về việc giáo dục con cái như thế nào.

Lúc rảnh rỗi, Triệu Uyển Thanh cũng lắng tai nghe được không ít. Quả thật không được nuông chiều đứa bé từ khi còn nhỏ, phải đối xử bình đẳng với chúng, còn phải trò chuyện về những trách nhiệm mà chúng phải gánh vác.

Thế là hiện tại cô cũng bắt đầu giảng cho Màn Thầu hiểu nhóc con phải có ý thức lao động từ những việc nhà nho nhỏ.

Ví dụ như lúc cô làm bánh ngọt, Màn Thầu sẽ giúp cô làm chân chạy vặt, bưng đồ, để Màn Thầu tự mình gấp chăn của chính mình, để Màn Thầu hỗ trợ chuẩn bị một số nguyên liệu làm bánh...

Đứa bé mới hơn hai tuổi nên không thể trông cậy vào việc nhóc con tài giỏi thế nào, chỉ cần đứa nhỏ có ý thức lao động mới là điều quan trọng nhất.

Quả nhiên Triệu Uyển Thanh vừa khen ngợi xong, gương mặt trắng nõn của Màn Thầu cũng đỏ lên, thế là nhóc con càng cố gắng bóc vỏ đậu phộng hơn nữa...

"Ôi!"

Triệu Uyển Thanh ôm bụng kêu lên một tiếng.

Màn Thầu lập tức ngẩng đầu nhìn cô, sau đó hai mắt nhóc con càng mở to hơn...

"Em trai, em gái!"

Nhóc con duỗi bàn tay nhỏ của mình, ngạc nhiên chỉ vào bụng Triệu Uyển Thanh.

Triệu Uyển Thanh v**t v* chỗ bụng đang nhô lên, đứa nhỏ trong bụng không đá nữa...

Là thai máy.

Đây là lần đầu tiên hai đứa nhỏ động đậy.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 266: Chương 266


Buổi tối, khi Lâm Thiệu Hoa dẫn Màn Thầu đi tắm, Màn Thầu không nhịn được giữ c.h.ặ.t t.a.y Lâm Thiệu Hoa thổ lộ: "Hôm nay, em trai và em gái động!"

"Cái gì?"

Lâm Thiệu Hoa nhìn theo hướng ngón tay của Màn Thầu đến chỗ Triệu Uyển Thanh.

Triệu Uyển Thanh ngồi trên giường, sờ bụng: "Hôm nay thai động, Màn Thầu nhìn thấy nên phấn khích cả ngày."

"Em trai, em gái không ra sao?"

Bên kia, Màn Thầu đang tr*n tr**ng còn ngồi trong bồn tắm hỏi.

Lâm Thiệu Hoa dùng khăn lau người nhóc con, nói: "Còn chưa đến lúc."

Ánh mắt Màn Thầu tràn đầy mong đợi, vừa nghe cha mình nói xong thì trong mắt đã không còn sáng lên như vừa rồi nữa, nhóc con buồn bã bị cha mình lật người sang tắm bên còn lại.

Đến lúc đi ngủ, Màn Thầu ôm Triệu Uyển Thanh, trong miệng vẫn còn lầm bầm: "Em trai, em gái..."

Lâm Thiệu Hoa cẩn thận ôm nhóc con lên rồi đặt con trai nằm ở tận trong cùng của chiếc giường, còn mình thì nằm xuống cạnh Triệu Uyển Thanh.

"Anh làm gì?"

Triệu Uyển Thanh liếc anh, cô bắt lấy bàn tay anh đang sờ lên bụng mình.

"Đứa nhỏ động đậy như vậy có đau không?"

Hơi thở người đàn ông dán vào gáy cô, hơi thở nóng rực phóng đến khiến cô không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.

Nhưng nghe anh hỏi Triệu Uyển Thanh không nhịn được cười ra tiếng.

"Đau sao? Sao lại đau? Thai động không đau đâu."

Lâm Thiệu Hoa nghe thấy tiếng cười nhạo của cô, cảm xúc kéo căng từ lúc đầu đến giờ mới được buông lỏng.

Bàn tay anh đặt lên bụng cô, rất nhanh sau đó bụng cô lại hơi nhô lên rồi chậm rãi lún xuống, sau cùng mới bình thường trở lại...

Lâm Thiệu Hoa im lặng cảm nhận cảm giác đứa nhỏ va chạm vào lòng bàn tay mình...

Một lúc lâu sau đó, anh lấy bàn tay mình ra, kéo Triệu Uyển Thanh lại để gương mặt cô đối diện với mình, anh hôn cô...

"Ô..."

Trong đêm tối, Màn Thầu ở bên kia vẫn ngủ ngon lành, hoàn toàn không hay biết cha mẹ ôm mình sang một bên để làm việc khác. ...

Ngày hôm sau thức dậy, Màn Thầu ngồi trên giường không muốn mặc quần áo xuống giường, nhóc con kéo căng gương mặt nhỏ ra, lên án: "Màn Thầu không phải ngủ ở đây!"

Triệu Uyển Thanh mặc quần áo xong, cô đứng trên nền đất nhìn dáng vẻ quật cường của con trai mình mà cảm thấy chột dạ, Triệu Uyển Thanh đẩy người đàn ông bên cạnh mình.

Lâm Thiệu Hoa xoa lưng cô trấn an, còn mình thì đi đến bên cạnh giường nhìn con trai.

Màn Thầu chỉ vào chăn của mình, mặt mày tỏ vẻ mình rất có lý.

Lâm Thiệu Hoa: "Uyển Thanh, em ra ngoài trước, anh có một số chuyện muốn nói với Màn Thầu."

Triệu Uyển Thanh không biết anh muốn chơi trò gì nhưng cô cũng không muốn chính mình phải biên soạn lời nói dối với con trai nên đã lập tức ra khỏi phòng. Đóng cửa lại cô dán tai lên cửa lắng nghe cuộc nói chuyện bên trong...

Lâm Thiệu Hoa vẫy tay gọi Màn Thầu lại gần mình.

Màn Thầu đang ngẫm nghĩ nên chui lại vào chăn hay đi đến trước mặt cha.

"Màn Thầu, con còn nhớ rõ tối hôm qua con đã làm gì không?" Giọng nói của người đàn ông rất thấp, giọng điệu giống như muốn hỏi tội.

Đôi mày nhỏ bé của Màn Thầu khẽ nhíu lại, mặt mũi tràn đầy vẻ vô tội: "Cái gì ạ..."

Lâm Thiệu Hoa: "Tối hôm qua con tiểu trên giường."

Màn Thầu: "?"

"Màn Thầu không có!" Nhóc con phản bác nhưng cũng không dám khẳng định chắc chắn.

Lâm Thiệu Hoa chỉ vào một chỗ trên giường có dấu hơi đậm một chút, nói: "Nhìn đi! Đây chính là nước tiểu của con hồi tối hôm qua."

Màn Thầu nhìn đến chỗ có dấu đậm kia, trong chớp mắt gương mặt trở nên do dự, sau đó đã ỉu xìu...

"Con đã đái dầm, vậy sau này con phải ngủ sang một bên, cha và mẹ không muốn ngủ chung với người đái dầm, con biết chưa?"

DTV

Màn Thầu biết được sự thật mình bị dời chỗ ngủ thì trong lòng bị đả kích rất lớn, nhóc con cho rằng sau này mình không thể ngủ cùng giường với cha mẹ nữa rồi.

Không ngờ cha chỉ nói sau này nhóc con ngủ sang một bên...

Màn Thầu vừa nghe như vậy đã lập tức đồng ý ngay: "Con biết rồi, Màn Thầu sẽ ngủ bên kia..."

Nhóc con ngoan ngoãn chỉ tay vào một góc giường, trên mặt đầy vẻ chân thành.

Lâm Thiệu Hoa xoa đầu nhóc con, sau đó đi ra ngoài.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 267: Chương 267


Ngoài cửa, Triệu Uyển Thanh nghe xong mấy lời này thì mặt đã đỏ lên.

Lâm Thiệu Hoa vừa bước ra, cô lập tức dùng một tay kéo anh sang một bên, nhéo mạnh vào tay anh, tức giận nói: "Sao anh có thể hư hỏng như vậy?"

Dấu vết kia rõ ràng là... Hừ!

Bây giờ còn dám đổ lên đầu con trai!

Quả thật không giống một người làm cha!

Hôm qua họ làm một bài tập nhỏ, không cẩn thận làm dính lên giường... Vì vậy trên giường mới có dấu vết đậm như vậy. ...

Không thể không nói tuy thủ đoạn của Lâm Thiệu Hoa rất độc nhưng thật sự có tác dụng.

Bắt đầu từ hôm đó, mỗi khi trời tối lên giường đi ngủ, Màn Thầu đều tự giác kéo gối đầu và cuốn chăn nhỏ của mình sang một bên giường ngủ.

Triệu Uyển Thanh nhìn thấy nhóc con ngoan ngoãn như vậy cũng rất đau lòng, vì vậy trước khi đi ngủ cô phải hôn nhóc con mấy cái.

Màn Thầu vẫn còn cảm thấy ngại ngùng, nhóc con hạ quyết tâm nói: "Mẹ, sau này Màn Thầu sẽ thay đổi tốt hơn!"

"Ừ, sau này Màn Thầu của chúng ta sẽ càng ngày càng tốt..."...

Đổng Hiểu Phương vẫn học với Triệu Uyển Thanh đến bây giờ, khóa học của cô bé từ ngữ văn tiểu học, đến hiện tại cũng học cả tính toán trình độ tiểu học.

Tự cô bé mượn sách tìm hiểu nên bình thường cũng không đến quất rầy Triệu Uyển Thanh, chỉ mỗi lần đến giặt quần áo, cô bé mới hỏi hết những vấn đề mà mình đã không biết trước đó.

Triệu Uyển Thanh giải đáp thắc mắc cho cô bé, cô phát hiện Đổng Hiểu Phương rất có thiên phú ở phần tính toán.

Đổng Hiểu Phương có thể nắm bài rất nhanh mà còn có thể tự mình hiểu rõ, chỉ có một số điểm khó khăn mới cần cô giải thích.

Học sinh thông minh thế này khiến Triệu Uyển Thanh rất có cảm giác thành công.

Hôm nay đã giặt quần áo xong, Đổng Hiểu Phương trả lại sách toán lớp hai, cô bé lại hỏi mượn Triệu Uyển Thanh sách toán lớp ba.

Lúc trở về, cô bé nhất quyết không cầm bánh bao Triệu Uyển Thanh cho, chỉ ôm sách rồi chạy mất bóng...

Thời tiết cuối thu, Triệu Uyển Thanh đã nhận mấy bàn tiệc trong thành.

Từ lần trước cô làm bàn tiệc cho con trai của Trâu Hạ Hoa, danh tiếng của cô đã truyền đến một phạm vi nhỏ ở huyện thành.

Lần lượt có nhà đến cửa tìm cô, tất nhiên Triệu Uyển Thanh rất vui vẻ khi nhận làm bàn tiệc trong huyện.

Nhưng có một số nhà cách nhà cô quá xa, cộng thêm hiện tại bụng của cô hơi lớn rồi, Triệu Uyển Thanh đã không còn nhiều sức lực để làm bàn tiệc như trước kia nữa.

Thế là trong số những lời mời này, cô chỉ dám nhận của những nhà gần nhà mình để thuận tiện hơn.

Mỗi lần làm bàn tiệc trong huyện, Lâm Thiệu Hoa đều tự mình đưa đón cô, chỉ sợ cô xảy ra chuyện ngoại ý muốn.

Triệu Uyển Thanh vào thành mấy lần, tiền lời kiếm được cũng nhanh chóng tăng lên.

Điểm khác biệt với làm bàn tiệc trong công xã chính chính là dù sao người trong huyện đều là những người ăn lương thực hàng hóa, trong tay họ còn có chút tiền.

Có một số người thấy Triệu Uyển Thanh làm đồ ăn ngon, lúc tính tiền họ còn gửi thêm một bao lì xì cho cô, lấy danh nghĩa là chi phí để cô xuất hiện.

Lúc Triệu Uyển Thanh nhận bao lì xì này, suýt nữa cô đã cho rằng mình chính là một minh tinh lớn.

Lại còn có phí để cô xuất hiện?

Quả nhiên người trong huyện rất có tiền!

Triệu Uyển Thanh chỉ nhận làm bàn tiệc đến mùa đông thì ngừng vì cô muốn ở nhà dưỡng thai.

Gần đây Màn Thầu đã chịu ra ngoài đi chơi, nhóc con không còn ở trong nhà suốt cả ngày như trước đây nữa.

Triệu Uyển Thanh cũng đi theo nhóc con mấy lần, cô thấy Màn Thầu và mấy đứa bé trai cùng tuổi trong thôn chơi đùa với nhau thì không quản.

Cho dù là người lớn hay trẻ nhỏ, họ đều cần có bạn đồng trang lứa.

Trẻ con vào lúc tính tình còn ngây thơ thường thích chơi đùa, để chúng có thể kết bạn với nhiều bạn đồng trang lứa như vậy, xem như giúp tuổi thơ của chúng được phong phú hơn.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 268: Chương 268


Hôm nay, Triệu Uyển Thanh ở trong nhà làm quần áo cho hai đứa bé sinh đôi còn trong bụng mình, đột nhiên cô nghe thấy tiếng Màn Thầu vang lên bên ngoài.

"Đánh người..."

Đánh người?"

Triệu Uyển Thanh đứng lên, đặt kim khâu xuống, lập tức rời khỏi nhà.

Vì là mùa đông, mọi người mặc quần áo rất dày, mà Triệu Uyển Thanh mặc càng dày hơn, cô vừa đi ra ngoài vừa xắn tay áo lên.

Dáng vẻ Triệu Uyển Thanh hùng hùng hổ hổ bước ra, mới đi được vài bước đã đụng phải bác dâu hai nhà họ Lâm.

Trong tay bác dâu hai đang cầm hai bắp cải thảo to, xem dáng vẻ như đang chuẩn bị về nhà.

Nhìn thấy mặt mũi Triệu Uyển Thanh tràn đầy sát khí đi thẳng đến chỗ của mình, trong thoáng chốc bác dâu hai cũng sững sờ, không biết thần kinh có vấn đề hay vốn dĩ đã làm ra chuyện sai trái gì đó.

Tóm lại vào giờ khắc này, bác dâu hai vừa nhìn thấy dáng vẻ này của Triệu Uyển Thanh, theo bản năng bà lập tức ném bắp cải đi, nhanh chân bỏ chạy...

Triệu Uyển Thanh mới bước ra ngoài chuẩn bị đi tìm Màn Thầu: "..."

Cô muốn đi tìm Màn Thầu, bác dâu hai chạy cái gì chứ?

Cô không có thời gian để ý đến hành động khác thường của bác dâu hai nhà họ Lâm, Triệu Uyển Thanh theo tiếng la mà tìm được Màn Thầu.

Lúc này Màn Thầu đang nắm tay Đổng Hiểu Binh đứng giữa một đám trẻ con, trong số mấy đứa bé đang bao vây có một thằng bé đứng ra nói: "Lâm Màn Thầu, nếu cậu chơi với nó, sau này tôi không chơi với cậu nữa. Cậu chọn đi!"

Đổng Hiểu Binh nghe nhóc con kia nói như vậy, dù trên mặt vẫn không đành lòng nhưng vẫn chủ động thả tay Màn Thầu ra.

Đổng Hiểu Binh vừa mới thả tay Màn Thầu ra, Màn Thầu đã lập tức bắt lại, nhóc con nói với đứa bé trai kia: "Tôi muốn chơi chung với anh Hiểu Binh!"

Đám bé trai thấy Màn Thầu không chịu đứng chung chỗ với chúng cô lập Đổng Hiểu Binh thì lập tức nổi giận.

"Đánh nó!"

"Đánh Lâm Màn Thầu!"

"Đánh tên con hoang Đổng Hiểu Binh không cha không mẹ này!"...

Thằng bé cầm đầu dẫn theo các bé trai khác lập tức vây quanh muốn đánh hai người Màn Thầu.

Đổng Hiểu Binh nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức ôm Màn Thầu bảo vệ nhóc con trong n.g.ự.c mình...

"Mấy đứa đang làm gì?"

Triệu Uyển Thanh bước lên vài bước, lôi Màn Thầu và Đổng Hiểu Binh trong vòng vây của đám trẻ con ra, giống như gà mẹ đang bảo vệ gà con, để hai đứa nhỏ đứng sau lưng mình.

Con trai của cô bị người ta bắt nạt, người làm mẹ là cô không thể khoanh tay đứng nhìn.

Mấy đứa bé thấy có người lớn đến thì không còn hung hăng như vừa rồi nữa, từng đứa trở nên rụt rè và trốn sau lưng thằng bé cầm đầu kia...

Thế nhưng thằng bé cầm đầu này lại không phải ai khác, nó chính là em trai nhỏ của Vu Tĩnh, năm nay đã năm sáu tuổi rồi.

"Chuyện của trẻ nhỏ, người lớn đừng nhúng tay vào!" Thằng bé cầm đầu trừng mắt quát Triệu Uyển Thanh.

Triệu Uyển Thanh: "Ha hả."

Thằng nhóc! Lông còn chưa mọc đủ mà dám ở đây bắt nạt người khác?

Còn bảo cô đừng nhúng tay vào?

Triệu Uyển Thanh lại vén tay áo lên cao thêm một đoạn nữa, làm lộ ra cánh tay trắng như tuyết của mình, lúc này cô mới nghiêm mặt nói: "Được thôi... Tôi không nhúng tay vào."

Dứt lời cô đã đập một tay xuống tảng đá bên cạnh.

"Ầm!"

Tiếng đá vỡ nát.

Mấy đứa nhỏ đứng ở đây đều sợ ngây người, từng đứa lập tức chạy về nhà mình, cả thằng bé cầm đầu vừa rồi còn hung hăng phách lối cũng chạy té cứt té đái.

Triệu Uyển Thanh đuổi đám trẻ con thích bắt nạt người khác đi rồi, hai cái đầu nhỏ từ sau lưng cô mới ló ra.

"Ồ!" Màn Thầu nhìn mẹ mình vô cùng hâm mộ.

"Chị Thanh... Quá ngầu..." Đổng Hiểu Binh cũng ngơ ngác nói.

"Chuyện này là thế nào?" Triệu Uyển Thanh nhìn hai đứa bé hỏi.

DTV

Đổng Hiểu Binh cúi đầu, áy náy nói: "Chị Thanh, đều tại em làm liên lụy Màn Thầu, lẽ ra em phải bảo vệ em ấy mới đúng..."

Màn Thầu lập tức tố cáo: "Bọn họ mắng anh Hiểu Binh!"

Bình thường Đổng Hiểu Binh rất thân thiết với Tiểu Lâm, cũng thường xuyên đưa củi đến nhà họ Lâm nên cũng quen với Màn Thầu.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 269: Chương 269


Hôm nay Màn Thầu đi ra ngoài chơi, nhìn thấy mấy đứa bé trai đang vây lấy Đổng Hiểu Binh nên tò mò chạy đến.

Lúc đến nơi mới biết được hóa ra mấy đứa bé trai này đang mắng người.

Lúc này song phương mới bắt đầu xảy ra xung đột...

Triệu Uyển Thanh không cần hỏi cũng biết mấy đứa bé kia mắng cái gì...

Chỉ một câu "con hoang không cha không mẹ" vừa rồi cũng đã biết người nói ra những lời này ác ý biết bao nhiêu.

Anh em nhà họ Đổng sống trong thôn không hề dễ dàng, thường xuyên bị đối xử như thế này.

Triệu Uyển Thanh đưa tay xoa sau lưng Đổng Hiểu Binh, cất cao giọng nói: "Ngẩng đầu lên!"

Cậu bé nghe lời, lập tức ngẩng đầu lên.

Triệu Uyển Thanh: "Thẳng lưng lên!"

Đổng Hiểu Binh vừa nghe lệnh đã đứng thẳng lưng, dáng vẻ giống như một cây bạch dương nhỏ thằng tắp.

Lúc này Triệu Uyển Thanh mới vỗ vai cậu bé nói: "Hiểu Binh, sau này bị bắt nạt thì không được nhịn! Em không làm gì sai cả, chị gái em cũng vậy."

"Người không động đến mình, mình cũng không chạm đến họ nhưng nếu người ta đã đụng đến mình thì mình cũng phải đánh trả."

"Sau này phải biết đánh trả, biết chưa?"

Vẻ mặt non nớt của Đổng Hiểu Binh nhìn Triệu Uyển Thanh, cậu bé cảm giác từ trước đến nay trái tim nhỏ của mình chưa bao giờ đập nhanh thế này.

Cuồng nhiệt thế này, sôi sục thế này...

Trước kia chị gái vẫn thường nói với cậu bé mỗi khi gặp chuyện phải biết mềm mỏng, phải biết nhẫn nhịn.

Chưa từng có ai nói những lời này với cậu bé, thật ra cậu bé có thể phản kháng.

Cậu bé có muốn phản kháng không?

Đương nhiên muốn!

Từ lúc cậu bé bị người ta mắng mình là con hoang không cha không mẹ, Đổng Hiểu Binh đã rất muốn phản kháng lại.

Đổng Hiểu Binh ưỡn n.g.ự.c nhỏ, ngửa đầu nhìn Triệu Uyển Thanh, nói: "Em đã biết!"

Sau này cậu bé sẽ học phản kháng...

Cậu bé muốn mình sẽ tài giỏi như chị Thanh...

Triệu Uyển Thanh dẫn theo hai đứa bé quay về nhà mình sưởi ấm, uống nước nóng, sau đó mới cho Đổng Hiểu Binh quay về nhà.

Màn Thầu đã ở bên ngoài chơi cả một ngày nên bây giờ đã thấy hơi mệt, nhóc con nằm ở bên cạnh và ngủ thiếp đi.

Triệu Uyển Thanh nhìn thấy ngọn lửa nhỏ trong chậu than, trong đầu đang nhớ lại biểu hiện khác thường của bác dâu hai vừa rồi...

Bác dâu hai ném bắp cải trắng đi, vội vã chạy về nhà mình.

Bác hai nhà họ Lâm thấy được dáng vẻ này của bà thì hỏi: "Có sói đuổi theo bà à? Chạy nhanh như vậy làm gì?"

Bác dâu hai tự nhủ trong lòng mình, dáng vẻ vừa rồi của Triệu Uyển Thanh còn đáng sợ hơn cả sói ấy chứ, đó chính là người phụ nữ có sức mạnh khủng khiếp có thể ném người ta ra xa.

Dáng vẻ vừa rồi của cô không biết có phải đã biết chuyện bà đã làm rồi không?

Sau lưng bác dâu hai đã đổ đầy mồ hôi lạnh. Bà tiếp tục chạy đến cửa nhà liếc trộm ra ngoài một cách kỳ lạ, trùng hợp lúc này mới nhìn thấy cảnh Triệu Uyển Thanh cứu Đổng Hiểu Binh và Màn Thầu ra.

Thì ra không phải tìm bà!

Bác dâu hai vuốt n.g.ự.c mình, thở phào nhẹ nhõm. Trên mặt bác hai nhà họ Lâm đầy vẻ nghi ngờ: "Có phải bà lại làm việc gì trái lương tâm rồi không?"

Ông ấy hiểu rõ đức hạnh vợ mình.

Trước kia lúc mới cưới về còn biết kiêng nể, sau này phân nhà ra riêng, càng ngày bà càng không đáng tin nữa, làm ảnh hướng đến con gái thứ năm cũng học theo thói xấu của bà...

DTV

Thế nhưng dù thế nào thì bà cũng là vợ của ông, ngoại trừ phải quản thúc bà thường xuyên ra, bác hai nhà họ Lâm cũng không còn cách nào khác.

Bác dâu hai lập tức phản bác: "Làm sao có thể? Tôi là loại người như vậy sao?"

Dứt lời bà cũng cảm thấy chột dạ.

Bác hai nhà họ Lâm vừa nhìn thấy dáng vẻ này của bà, sự nghi ngờ trong lòng mình càng rõ ràng hơn, ông âm thầm quyết định phải quan sát bà kỹ hơn mới được. ...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 270: Chương 270


Khu chăn nuôi và khu nuôi trồng vẫn không ngừng nuôi dưỡng và bồi dưỡng khiến thang điểm kinh nghiệm ở hai khu vực này đã đầy.

Khu vực chăn nuôi tiếp tục mở thêm sản phẩm thủy sản như tôm, khu vực bồi dưỡng thì mở thêm chuối.

Từ sau khi sự nghiệp làm bánh ngọt của Triệu Uyển Thanh phát triển vững bước, hiện nay trên cơ bản cô đã thoát khỏi hình thức kiếm tiền thời kỳ đầu.

Ban đầu khi bắt đầu buôn bán, hầu hết cô phải dựa vào những thứ mình đã nuôi dưỡng trong không gian, lấy chúng đến chợ đen đổi thành tiền.

Sau này khi cô bắt đầu bán bánh ngọt, sự dựa dẫm vào không gian đã không còn cao như trước kia.

Cô vẫn nuôi động vật và thực vật như thường lệ nhưng theo khu vực được giải tỏa nên các chủng loại cũng ngày một nhiều hơn, có rất nhiều thứ cô không tiện lấy ra ngoài, cũng không tiện mang đến chợ đen bán.

Thế là hơn phân nửa trong này đều được cô bán cho thương thành.

Gà và heo vẫn còn đang nuôi dưỡng, hai loại thịt này không những có thể cung cấp đồ ăn cho nhà mình mà chờ đến sau này khi quốc gia bắt đầu mở cửa cải cách, cô cũng có thể đưa nó ra chợ bán.

Tôm được mở ra lần này chính là loại Triệu Uyển Thanh thích ăn, trước đó cô cũng đã được ăn không ít tôm nhưng tất cả đều là tôm đông lạnh, làm sao có được tôm do chính tay cô nuôi trong hồ vừa tươi vừa ngon thế kia?

Còn có chuối, số chuối trong không gian đã bị cô ăn sạch sẽ từ lâu, bây giờ cuối cùng cô cũng có thể tự mình trồng lấy rồi.

Triệu Uyển Thanh không nói hai lời, cô lập tức dùng hồ nước làm nơi nuôi tôm, lại dùng phần đất dư trong khu vực bồi dưỡng trồng chuối.

Nghĩ đến không bao lâu nữa cô có thể được ăn tôm và chuối một cách thỏa thích, Triệu Uyển Thanh không nhịn được vuốt bụng mình, trên mặt thì nở nụ cười.

Trong lúc không hay không biết, năm bảy mươi hai đã nhanh chóng qua đi.

Mỗi năm trước khi đón tết đều là lúc tam phòng của nhà họ Lâm bận rộn nhất.

Năm nay Triệu Uyển Thanh không những làm bánh ngọt, cô còn dự định làm thêm một ít kẹo.

Trước kia ông ngoại không dạy cô làm kẹo nhưng Triệu Uyển Thanh có thể học trên internet rồi làm theo, lúc làm xong cô còn chia cho các bạn học của mình.

Làm kẹo, chủ yếu nhất chính là tiêu tốn nhiều đường.

Với sản phẩm có chi phí cao như vậy nên đương nhiên cô không thể bán thấp.

Sau khi đã tính toán kỹ càng, Triệu Uyển Thanh dự định sáng tạo thêm loại kẹo mới so với thị trường hiện tại.

Cũng may hiện tại trong tay Triệu Uyển Thanh đã có nhiều tiền và phiếu, cho dù phải đến cung tiêu xã mua nguyên liệu hay đến chợ đen mua nguyên liệu đều không có bất kỳ vấn đề gì.

Lấy một cân đường trắng ra, Triệu Uyển Thanh nấu nó thành nước đường sền sệt, sau đó cho nước quýt cô đã chuẩn bị trước đó.

Nước quýt này là hàng tồn bên trong không gian, trái cây trước kia cô mua đều còn hàng, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ra dùng.

Nước quýt vừa được cho thêm vào, nồi nước đường sền sệt lập tức biến thành màu cam rất đẹp mắt, rất hấp dẫn.

Sau khi nấu xong, bắt nồi xuống và đổ hỗn hợp vào khuôn.

Lại dùng que gỗ cô đã chuẩn bị trước đó nhét vào, để bên ngoài khoảng nửa giờ cho nguội, thế là kẹo m*t vị quýt đã xong.

Tiểu Lâm tan học trở về đã lập tức đi thẳng vào nhà bếp, cậu nhìn thấy trên thớt bày một hàng kẹo màu cam có que gỗ, trong chớp mắt đã cảm thấy nước bọt chảy ròng ròng.

"Chị dâu, đây là cái gì?"

Chú mèo ham ăn đã vươn tay cầm một que kẹo lên cho vào miệng mình.

Màn Thầu nhìn thấy chú út đã trở về, nhóc con cũng lập tức đi theo vào nhà bếp, vừa bào bếp đã nhìn thấy chú út chỉ lo ăn kẹo mà không để ý đến mình, nhóc con cũng đưa tay cầm một que kẹo lên.

Triệu Uyển Thanh vội vàng cướp lại, vân vê kẹo trong tay mình: "Phải ăn từ từ."

Màn Thầu lập tức lè lưỡi ra l.i.ế.m cây kẹo màu cam mấy lần, nhóc con ngạc nhiên nói: "Ngọt!"
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 271: Chương 271


Tiểu Lâm đã ăn hết một cây kẹo m*t, cậu đang cắn lấy que gỗ: "Rất ngọt! Còn có mùi của quýt nữa!"

"Cái này gọi là kẹo m*t, khi ăn có thể vừa cầm trên tay vừa ăn, có phải như vậy rất thú vị không?" Triệu Uyển Thanh hỏi.

Tiểu Lâm gật đầu: "Vâng! Cái này còn thú vị hơn kẹo sữa! Sau này em đều muốn ăn kẹo m*t."

Số kẹo m*t này khiến mọi người trong nhà đều giật mình.

Cũng không phải kẹo có vị ngon thế nào mà nhờ có que gỗ khiến chuyện ăn kẹo càng trở nên thú vị hơn.

Đến mẹ Lâm đã là một nửa bà cụ mà khi ăn kẹo m*t cũng cảm thấy thú vị.

Thế là mùa xuân này cả nhà họ lại lên trận một lần nữa, bắt đầu gấp rút làm kẹo m*t.

Lúc chị cả Triệu và Triệu Nhị đến, Triệu Uyển Thanh cũng đưa kẹo m*t này cho họ ăn thử, hai người đều cảm thấy vừa ngon vừa thú vị.

Triệu Uyển Thanh dạy lại cách làm cho chị cả Triệu, bảo chị ấy trở về tự thực hành.

Ngoài ra, Triệu Uyển Thanh còn bảo Triệu Nhị đem việc về cho Cha Triệu.

"Món kẹo này cần dùng không ít que gỗ, trong nhà chúng ta phải vội vàng làm kẹo nên không có thời gian làm nhiều que gỗ như vậy, nghề mộc của cha và Triệu Đại không tệ, có lẽ làm cái này cũng không thành vấn đề..."

Triệu Uyển Thanh đưa que gỗ Lâm Thiệu Hoa đã làm cho Triệu Nhị, bảo cậu ta mang về cho Cha Triệu và Triệu Đại dựa theo kích thước thế này mà làm.

"Làm thứ này không phải tốn nhiều gỗ đâu nhưng tốn phí gia công nên chị sẽ thu mua cứ hai mươi chiếc que thế này là một hào, em quay về nói với cha và anh trai của em."

DTV

Ở thời đại này, một cân gạo là một hào năm, cho nên Triệu Uyển Thanh cảm thấy thu mua hai mươi que với giá một hào cũng rất có lợi nhuận rồi.

Triệu Uyển Thanh dặn dò chuyện làm que kẹo xong, chị cả Triệu và Triệu Nhị cũng lập tức quát về thôn Hoàng Thổ.

Trở về nhà mình, chị cả Triệu vào bếp bắt tay vào làm thử món kẹo m*t.

Chị cả Triệu cũng có thể tự mình mua được đường nhưng quýt thì không có nên Triệu Uyển Thanh đã đưa cho chị ấy một giỏ quýt, chờ đến khi thu mua lại thành phẩm kẹo m*t của chị ấy, Triệu Uyển Thanh sẽ giảm giá thu mua lại một cách thích hợp.

Cha Triệu và Triệu Đại nghe Triệu Nhị nói lại việc làm que gỗ, họ cầm que gỗ lên nhìn: "Có thể làm được. Chị con muốn bao nhiêu que?"

"Chị hai nói mọi người làm bao nhiêu chị ấy mua bấy nhiêu, cha và anh cả cứ thong thả làm."

Cha Triệu và Triệu Đại lập tức bắt đầu bắt tay vào làm.

Trái lại không phải vì họ nghĩ đến mình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền, chỉ vì họ không muốn làm trễ nãi công việc của Triệu Uyển Thanh.

Chẳng phải nói không có que gỗ này sẽ không thể nào làm thành kẹo m*t sao?

Vì vậy mà họ càng muốn lành nhanh hơn...

Sau khi làm ra đợt kẹo đầu tiên, dựa theo thiết kế trước đó của Triệu Uyển Thanh, dùng giấy gói dầu bọc năm que lại chung với nhau.

"Chị hai, cái này phải bán theo từng bó thế này sao?"

Triệu Nhị đi theo chị cả Triệu đến nhà họ Lâm, cậu ta tò mò vì sao phải bó năm cây kẹo vào một gói như vậy.

Triệu Uyển Thanh cầm lấy một bó năm cây kẹo đã được gói kỹ lại, nói: "Đương nhiên là vì muốn bán tốt hơn."

Triệu Nhị: "Hả? Đây là cách buôn bán gì thế?"

"Vì chi phí đường khá cao, nếu bán theo từng cân thì chắc chắn sẽ không có lời, mà bán từng que thế này thì giá lại đắt sẽ gây ra bất lợi cho tiêu thụ, nếu chúng ta bó nó lại thế này rồi bán, mỗi bó là một đồng năm, mua hai bó được tặng một bó, như vậy chắc chắn sẽ bán chạy hơn."

Cách tiêu thụ này được Triệu Uyển Thanh lấy cảm hứng từ Lâm Thiệu Hoa trước đây.

Triệu Nhị vừa nghe đã hiểu, trên miệng lập tức đầy những lời tán thưởng Triệu Uyển Thanh biết làm ăn.

Cùng ngày đó, cậu ta và Lâm Thiệu Hoa đều cõng sọt bánh ngọt và kẹo trên lưng đi đến chợ đen, kết quả còn chưa hết giờ trưa thì đã trở về.

Loại kẹo thế này quá mới lạ, mọi người chưa từng nhìn thấy, chợt nghe nói một đồng năm một bó thế này cũng cảm thấy đắt nhưng lại nghe nói thêm mua hai bó được tặng một bó, lúc này lại cảm thấy rất hời.

Họ có cảm giác nếu mình không mua sẽ rất lỗ.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 272: Chương 272


Thế là ngay buổi sáng ngày hôm đó, số kẹo m*t vừa được đưa đến chợ đen đã được bán hết trong chốc lát, mà mỗi một người khách đều mua ba bó, ba bó một lần, không có ai mua một bó cả.

Triệu Uyển Thanh đếm số tiền kiếm được từ kẹo m*t, trong lòng không khỏi tự nhủ, lợi nhuận từ món kẹo này thật sự rất cao.

Một cân đường trắng cộng thêm nước và nước quýt có thể làm ra ba mươi que kẹo, cứ năm que một bó thì được sáu bó, có thể bán được sáu đồng.

Mà một cân đường mua ở cung tiêu xã cũng mới bảy hào năm thêm phiếu, mua ở chợ đen là một đồng năm. Trừ thêm tiền quýt, que gỗ, giấy dầu và những chi phí lặt vặt khác, lợi nhuận của kẹo m*t này hoàn toàn có thể vượt qua năm mươi phần trăm.

Lợi nhuận này còn cao hơn lợi nhuận của bánh ngọt trước đó.

Kết toán tiền công hôm nay cho Triệu Nhị xong, Triệu Uyển Thanh kết toán tiền làm bánh kẹo của chị cả Triệu và tiền làm que gỗ của Cha Triệu và Triệu Đại, lúc này mới để họ quay về nhà.

Triệu Nhị và chị cả Triệu cất tiền vào túi, đi về nhà mình, lúc về đến nhà, trên mặt họ tràn ngập nụ cười.

Đợi trở về gửi lại tiền công làm que gỗ cho Cha Triệu và Triệu Đại, Cha Triệu có ý không muốn nhận.

"Cũng chỉ làm một ít que gỗ mà thôi, cầm tiền cái gì?"

Con ngươi của Triệu Nhị đảo tròn một vòng, cậu ta nhét thẳng tiền vào n.g.ự.c Triệu Đại: "Vậy anh cả nhận đi!"

Nhét tiền rồi, cậu ta lập tức đi về phòng mình.

Để lại Triệu Đại bị Cha Triệu gõ tẩu thuốc vào đầu: "Ai bảo con nhận?"

Đánh xong, Cha Triệu lại lặng lẽ cầm phần tiền của mình đi, còn lại đều để cho con trai trưởng: "Con cũng lập gia đình rồi, trong tay không thể không có ít tiền, cũng không cần con giao lại tiền này cho nhà chúng ta."

Triệu Đại còn chưa hiểu vì sao mình bị gõ tẩu thuốc vào đầu, tuy cảm thấy oan ức nhưng vừa nhìn thấy tiền, nỗi oan ức này cũng tan thành mây khói.

Vẫn là chị hai tốt... Còn dẫn theo cậu ta kiếm tiền. ...

Nhà Triệu bên này, từ trên xuống dưới đều đắm chìm trong niềm vui kiếm được tiền, tam phòng của nhà họ Lâm bên kia cũng vui vẻ không kém.

Lúc nằm ở trên giường Triệu Uyển Thanh vẫn còn nhắc: "Bán món kẹo này thật sự là món lợi kếch xù..."

Lâm Thiệu Hoa thấy cô bị tiền tài làm cho choáng váng đầu óc thì nắm tay cô, nói: "Buôn bán thế này chỉ đắt vào khoảng cuối năm thôi, ngày thường người ta không có nhu cầu lớn như vậy."

Trong nháy mắt Triệu Uyển Thanh bị anh gõ tỉnh.

Đúng vậy, mặc dù bán bánh kẹo rất tốt nhưng ngoại trừ khi ăn tết thì nhà nào còn nở bỏ tiền mua bánh kẹo về ăn như vậy?

"Ồ, vậy bây giờ chúng ta tận dụng khoảng thời gian đón tết này mà làm, sau này bình thường thì làm ít lại..."

Trước năm mới, tam phòng của nhà họ Lâm và nhà họ Triệu đều bận rộn suốt gần một tháng, bán bánh ngọt, kẹo trước tết đã kiếm được một số tiền lời rất lớn.

Mấy ngày chuẩn bị đón tết, cuối cùng Triệu Uyển Thanh cũng ngừng buôn bán, mọi người trong nhà bắt đầu nghỉ ngơi.

Năm nay vì trong nhà mình cũng làm bánh kẹo nên Triệu Uyển Thanh không có ý định đến huyện mua, chỉ bảo Lâm Thiệu Hoa vào huyện mua mấy hộp sữa mạch nha mang về.

Thứ này không những khiến người ta có thể diện khi tặng cho ai đó mà nhóc con nhà họ cũng rất thích uống.

Màn Thầu và Tiểu Lâm uống sữa mạch nha, cứ cách mấy ngày lại đưa bát đến xin uống, uống hết còn l.i.ế.m sạch sẽ đáy bát.

Đồ trong nhà đã đầy đủ, chỉ chuẩn bị ăn tết mà thôi.

Trước tết, tất cả mọi người của nhà họ Lâm đều tụ tập ở nhà cũ ăn bữa cơm đoàn viên.

Triệu Uyển Thanh ngồi trong nhà chính chơi với Màn Thầu, thỉnh thoảng cũng trò chuyện vài câu với bà cụ Lâm.

Đợi bữa cơm đoàn viên đã được bày lên bàn, vẻ chờ mong trong mắt mọi người đã giảm đi không ít.

Bàn cơm đoàn viên năm nay có sự chênh lệch quá lớn với bàn cơm Triệu Uyển Thanh đã làm mấy năm trước.

Mấy năm liền họ đều ăn cơm đoàn viên Triệu Uyển Thanh làm, bỗng nhiên mọi người trong nhà không thấy hứng thú với bàn cơm năm nay lắm.

Sau khi ăn xong, đồ ăn trên bàn vẫn còn thừa lại không ít.

Buổi chiều hôm ấy, mấy người đàn ông trong nhà viết câu đối xuân, Triệu Uyển Thanh thì ở trong nhà làm sủi cảo với mẹ Lâm.

Bây giờ cơ thể cô cũng nặng nề rất nhiều nên chỉ đứng cạnh chỉ điểm mẹ Lâm ướp nhân bánh, sau đó cũng tùy tiện gói mấy cái bánh.

DTV

Buổi tối, mọi người ăn sủi cảo, lúc này mới cảm thấy cảm giác hạnh phúc thiếu mất ở bữa cơm đoàn viên hồi trưa này đã trở lại rồi.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 273: Chương 273


Buổi tối cuối cùng của năm 72, Triệu Uyển Thanh không đành lòng để con trai mình ngủ bên cạnh thành giường đất nên cô chủ động bế nhóc con tới bên cạnh mình.

Thời khắc năm mới vừa qua, Lâm Thiệu Hoa từ bên ngoài đi vào phòng, liền thấy chỗ ngủ quen thuộc của mình bị một 'kẻ' khác chiếm lấy ...

Triệu Uyển Thanh thấy đôi tay của anh ngo ngoe rục rịch thì lập tức duỗi tay đem Màn Thầu ôm vào trong ngực, khẽ kêu nói: "Hôm nay anh tự lo đi! Màn Thầu phải ngủ với em."

Người đàn ông đứng trên mặt đất im lặng một lát, cuối cùng bất đắc dĩ cởi áo nằm xuống giường đất, nép vào bên cạnh Màn Thầu, duỗi tay ôm lấy vợ cùng con trai mình.

Màn Thầu bị kẹp giữa, cảm giác hai bên đều ấm áp dễ chịu, trong lúc ngủ mơ còn không khỏi ưm ưm một tiếng.

Triệu Uyển Thanh chạm nhẹ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của con, nói: " Con trai mình thật đánh yêu."

Lâm Thiệu Hoa cố xích lại gần nữa, vươn tay qua Màn Thầu ôm chặt lấy cô,"Ngày mai cho con ngủ chỗ cũ."

Triệu Uyển Thanh: "Hừ"...

Năm 1973 tới rồi.

Ngày đầu tiên của năm 1973. Màn Thầu tỉnh dậy giữa vòng tay của baba mama. .

Nhìn thấy baba cùng mama nằm bên cạnh mình, Màn Thầu vui đến mức không khép miệng lại được.

"Màn Thầu không đái dầm!"

Cậu nhóc vừa mặc áo bông, vừa chỉ vào giường đệm mà kiêu ngạo nói với Triệu Uyển Thanh.

Triệu Uyển Thanh cùng Lâm Thiệu Hoa nhìn giường đệm sạch sẽ, lại liếc mắt nhìn nhau một cái.

Màn Thầu lại vỗ tay nói: "Về sau! Mỗi ngày Màn Thầu đều sẽ ngủ ở chỗ này!"

Triệu Uyển Thanh sờ sờ đầu Màn Thầu dỗ dành nói: "Được... Màn Thầu ngủ chỗ này..."

DTV

Lâm Thiệu Hoa đang đứng bên cạnh mặc áo không nói lên lời.

Ngày thứ hai, Lâm Thiệu Hoa cùng Triệu Uyển Thanh cõng sọt như thường lệ dắt Màn Thầu tới thôn Hoàng Thổ.

Khi ra đến cửa, em trai Lâm chạy tới giữ c.h.ặ.t t.a.y Triệu Uyển Thanh, vẻ mặt chờ đợi nói: "Chị, em có thể đi cùng không? Em rất nhớ Tiểu Nhạc đó!"

Em trai Lâm cùng em trai Triệu cũng chơi rất thân với nhau, chẳng qua ngày thường không có cơ hội gặp nhau mấy.

Mẹ Lâm cảm thấy ngượng ngùng, kéo em trai Lầm vào trong phòng,"Chị dâu con về nhà mẹ đẻ, con đi làm gì?"

Thông gia bên kia chắc chắn sẽ làm bữa cơm, con dâu bà cùng con trai và cháu nội đi là hợp tình hợp lý, nhưng con trai út của bà là chú thì đi làm cái gì?

Không duyên cớ mà ăn cơm nhà người ta, chuyện này có vẻ không hợp lễ nghĩa.

Triệu Uyển Thanh không biết mẹ Lâm đang băn khoăn, chỉ cảm thấy đưa em trai Lâm theo thì em trai mình cũng sẽ có bạn chơi, liền nói: "Không sao hết, hôm nay đưa em trai Lâm đi chơi một chút, đến chiều thì cùng nhau trở về."

Mẹ Lâm thấy cô thật sự không ngại, liền không cố chấp nữa.

Em trai Lâm đã thay áo bông mới, dắt tay Màn Thầu đồng loạt xuất phát.

Trên đường có em trai Lâm, Màn Thầu cũng hoạt bát rất nhiều, hai chú cháu đuổi nhau trên đường tuyết, còn đáp tuyết lên nhau.

Đợi khi đến nhà họ Triệu, từ xa đã thấy Triệu Đại cùng Triệu Nhị ngồi xổm ở cửa chờ bọn họ.

Vào nhà, cha Triệu mẹ Triệu nhìn thấy em trai Lâm cũng tới, hỏi thăm rất nhiều, nhét kẹo và đậu phộng cho cậu, sau đó em trai Lâm đã bị em trai Triệu lôi đi.

Màn Thầu nhìn chú nhỏ cùng c** nh* chạy đi, không chịu ngồi trên đùi Lâm Thiệu Hoa nữa, Màn Thầu xoay người một chút rồi trèo xuống, bước những bước chân nhỏ ngắn đi theo.

"Chú- cậu - đợi Màn Thầu!"

Cha Triệu cùng mẹ Triệu nhìn bộ dáng hoạt bát lanh lợi của cháu ngoại, khóe miệng nở nụ cười tươi đến mang tai.

Mẹ Triệu sờ sờ bụng Triệu Uyển Thanh, quan tâm nói: "Khi nào thì con sẽ sinh?"

Tưởng tượng đến việc có hai đứa cháu dễ thương như Màn Thầu, mẹ Triệu cảm thấy có chút háo hức không chờ nổi.

"Cỡ tháng ba năm nay." Triệu Uyển Thanh tính toán.

Trong nhà mọi người cùng nói chuyện, hai hạt đậu nành cùng với hạt đậu nhỏ ở bên ngoài chơi tuyết.

Lâm tiểu đệ đẩy tuyết cầu, nói: "Tiểu Nhạc, chúng ta chơi đẩy tuyết cầu đi, ai đẩy tuyết cầu to hơn, người đó thắng, người thua sẽ bị trừng phạt."

Em trai Lâm vội vàng đẩy tuyết cầu trong tay, nói: "Phạt như thế nào?"

"Phạt gì !" Màn Thầu cũng đi theo hô.

"Hai chúng ta thi thôi, Màn Thầu quá nhỏ nên không công bằng. Thua thì phải biểu diễn, như thế nào?"
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 274: Chương 274


Em trai Triệu nhìn nhìn Màn Thầu lùn hơn mình một cái đầu, gật đầu nói: "Ừm!"

Màn Thầu nhìn xem bên này, lại nhìn xem bên kia, phát hiện mình giống như bị bỏ lại bên ngoài, lập tức không muốn nói: "Màn Thầu cũng muốn chơi! Muốn chơi!"

Em trai Lâm cùng em trai Triệu chịu không nổi sự cầu xin của nhóc con, đành phải đồng ý cho Màn Thầu gia nhập.

Cuộc thi đấu bắt đầu, đôi chân ngắn nhỏ của Màn Thầu bước trên nền tuyết đẩy tuyết, căn bản mặc kệ chú nhỏ cùng c** nh* phía sau.

DTV

Em trai Lâm cùng em trai Triệu vốn dĩ muốn nhường Màn Thầu một chút, kết quả phát hiện nhóc con này căn bản là không cần nhường, lập tức cũng gắng sức đuổi theo.

Trong khung cảnh tuyết trắng, ba thân ảnh nhỏ cùng chạy vội mà đẩy tuyết...

Cuối cùng, người thắng thế mà lại là Màn Thầu.

Em trai Lâm đứng thứ hai, em trai Triệu mệt thở hồng hộc thì đứng thứ ba.

Em trai Lâm cùng em trai Triệu khó tin nhìn quả cầu tuyết lớn trong tay Màn Thầu, cả kinh nói: "Sao Màn Thầu lại lợi hại như vậy?"

Em trai Triệu đã đánh cược thì phải chịu thua, ngẫu hứng biểu diễn một bài hát.

Bài hát cậu hát là bài cậu được dạy trong trường, từng câu từng chữ đều rõ ràng, âm điệu cũng rất chuẩn...

Tiếng hát này nhanh chóng thu hút những người lớn trong nhà.

Triệu Uyển Thanh nhìn bộ dáng chắp tay sau lưng hát của em trai mình, trong lòng thình thịch một chút.

Giọng hát của em trai cô cũng thật hay nếu là ở thế giới hiện đại, thì cũng sẽ trở thành một ngôi sao nhí rồi đó!

Sau khi dùng bữa tại nhà mẹ đẻ, Triệu Uyển Thanh cùng chồng, con trai và em trai trở về nhà họ Lâm.

Ngày mồng hai Tết năm nay, chị cả nhà họ Lâm và chị ba nhà họ Lâm trở về nhà, chỉ có chị hai nhà họ Lâm là không về.

Chị cả nhà họ Lâm cũng không che đậy, cô ấy trực tiếp tiết sự thật cho Triệu Uyển Thanh: "Em ấy không còn mặt mũi để về nhà, năm ngoái gây chuyện tại nhà em, sau khi về nhà, bị mẹ chị với bà mắng một tràng, bà còn cấm em ấy không được về trong ba năm..."

Khi nghe câu chuyện này, vẻ mặt Triệu Uyển Thanh vô cùng kinh ngạc.

Cô không biết còn có chuyện này xảy ra.

Xem ra diệt trừ nhân vật phản diện vẫn là bà nội Lâm cao tay nhất, không chỉ độc miệng mà xuống tay cũng rất ngoan.

Triệu Uyển Thanh không nói gì, nhưng trong lòng cô cũng thực sự mong bà cô nhà chồng không đúng mực đó không đến nhà cô nữa.

Năm nay, chị cả nhà họ Lâm và chị ba nhà họ Lâm cũng nghe nói về việc Triệu Uyển Thanh nuôi bò, lúc này đang đầy bụng tò mò hỏi chuyện với cô.

Triệu Uyển Thanh cùng hai người chị chồng chuyện trò một lúc, sau đó mới tiễn hai người đi.

Lúc gần đi, cả chị cả nhà họ Lâm và chị ba nhà họ Lâm đều để lại một phong bì lì xì cho Màn Thầu, làm cho Màn Thầu cười vui mừng đến mức lúm đồng tiền đã sâu còn muốn sâu hơn.

Màn Thầu cầm tiền lì xì, đứng trước mặt Triệu Uyển Thanh mở ra, bên trong hai phong lì xì đều là một xu tiền.

"Mẹ, tặng mẹ!"

Màn Thầu đưa tiền cho Triệu Uyển Thanh mà không ngần ngại.

Màn Thầu bây giờ nhận được lì xì thì luôn tự giác đưa nó cho Triệu Uyển Thanh. Bé chỉ thích hưởng thụ niềm vui của việc mở lì xì, còn sự quan tâm đối với tiền lại không lớn lắm.

Dẫu sao, điều kiện gia đình bé khá tốt, hàng ngày có thịt ăn thịt, có mì ăn mì, cách hai ba ngày còn có trái cây và sữa bột nữa.

Với cuộc sống giàu có mỹ mãn như thế, thật khó để làm cho Màn Thầu quan tâm đến tiền bạc.

Triệu Uyển Thanh cũng không nói nhiều, cô ngay lập tức thu toàn bộ số tiền của nhóc con này rồi đặt vào một cái ví nhỏ chuyên dụng, nói: "Được, mẹ sẽ tạm thời thay Màn Thầu quản lý số tiền này, khi con lớn lên và có khả năng tự quyết định, mẹ sẽ ... trả lại số tiền này cho con."...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 275: Chương 275


Tháng Giêng thoáng cái trôi qua, đảo mắt lại đến ngày Tiết Nguyên Tiêu.

Tiết Nguyên Tiêu năm nay, sau bữa mười lăm của gia đình nhà họ Lâm, họ ngay lập tức bắt đầu chuẩn bị vào thành phố.

Toàn gia đình đều mặc áo bông mới làm vào năm trước, mẹ Lâm v**t v* mái tóc gọn gàng của mình, còn có hơi không quen: "Mẹ đã già rồi, còn phải đi chụp ảnh gì nữa..."

Triệu Uyển Thanh sờ sờ bụng to của mình, nói: "Mẹ, mỗi năm cả gia đình ta đều đi chụp hình gia đình lưu lại, sau này già đi rồi mở ra xem, rất thú vị!"

"Còn có, trong bụng con còn hai đứa bé chưa từng được chụp ảnh lúc thai kỳ, khi mang thai Màn Thầu đã chụp rồi, người làm mẹ này đương nhiên không thể thiên vị được."

Mẹ Lâm nghe thấy cô nói như vậy, cũng cảm thấy có lý.

Bức ảnh mà con dâu chụp khi mang thai Màn Thầu bà đã xem rồi, chớp mắt một cái, Màn Thầu đã gần ba tuổi rồi, nhưng bức ảnh ấy vẫn như ngày xưa...

Dường như việc chụp ảnh thật sự có thể giữ lại những khoảnh khắc đẹp và kỷ niệm.

Tại một cửa hàng chụp ảnh trong huyện, Triệu Uyển Thanh đã tự mình chụp riêng vài tấm ảnh, sau đó cô cùng chụp ảnh gia đình nhỏ với Lâm Thiệu Hoa và Màn Thầu.

Chụp ảnh xong, cả gia đình đi dạo quanh huyện một vòng rồi quay trở về nhà.

Qua Tết, người đi học thì đi học, người đi làm thì đi làm.

Nháy mắt, Triệu Uyển Thanh và Màn Thầu lại trở thành những người ở nhà, cô đã ở giai đoạn cuối của thai kỳ, mỗi ngày cô phải đều ra ngoài đi dạo một chút.

Hôm này, cô đưa Màn Thầu đến căn nhà ông bà nội Lâm để chơi với Đại Nha, tình cờ cô bắt gặp cảnh Chu Hồng Anh đang nôn mửa.

"Đây là... lại có thai rồi?" Triệu Uyển Thanh đưa cho cô ấy một cốc nước.

Chu Hồng Anh là người đã sinh con nên cô ấy vẫn có một chút phán đoán về việc mình có mang thai hay không.

"Có lẽ là lại mang thai rồi..."

Ngay hôm đó, khi đến trạm khám y tế, Chu Hồng Anh được xác định là mang thai, đã hơn hai tháng rồi.

Mang thai lần thứ hai, mọi người nhà ông bà nội Lâm đều rất vui mừng.

Buổi trưa, khi ăn cơm, mẹ Lâm biết Chu Hồng Anh mang thai, hơi có chút lo lắng nhìn về phía Triệu Uyển Thanh.

"Uyển Thanh, khi nào thì con mới để Thiệu Hoa đưa con đi bệnh viện huyện đây? Con mang thai thai đôi không thể sinh tại nhà, đi bệnh viện trước thì an toàn hơn..."

Triệu Uyển Thanh sờ sờ cái bụng cao ngất của mình, trong lòng thầm nghĩ về viên thuốc thuận sản của cô...

Lần trước khi sinh Màn Thầu, hiệu lực của viên thuốc kia đã được chứng minh.

Có viên thuốc thuận sản, thực sự không cần phải đi bệnh viện nữa...

"Dạ... chưa cần vội đâu ạ, con cảm thấy có thể đợi thêm một chút..."

Trước tiên, phải nói những lời có lệ với mẹ Lâm, sau đó là lừa dối Lâm Thiệu Hoa.

Ăn bữa trưa xong, Triệu Uyển Thanh dẫn Màn Thầu vào trong phòng ngủ để ngủ trưa.

Nhìn thấy con trai đã ngủ say bên cạnh, cái bụng nhỏ của bé phập phồng, Triệu Uyển Thanh liền chui vào không gian.

Ban ngày, hệ thống đã nhắc nhở cô rằng điểm kinh nghiệm trong khu nuôi trồng đã đầy, lúc đó cô không kịp xem, bây giờ vừa tiến vào liền thấy khu nuôi trồng của cô đã mở khóa thêm cây nho.

Thật tốt! Nho, cô thích ăn nho nhất!

Thu hoạch những cây quý hiếm cùng chuối trong khu nuôi trồng xong, trước tiên Triệu Uyển Thanh phải ăn qua một ít chuối rồi sau đó mới thoả mãn đem chuối đi bảo quản, không quên để lại vài phần cho gia đình ăn.

Những cây quý hiếm được cho lên kệ hàng, rất nhanh đã được Tiểu Tinh mua chúng với giá cao.

150 vạn điểm tích lũy đã được ghi vào tài khoản.

Điểm tích lũy đã vượt qua mức ngàn vạn.

【Ding! Chủ nhân đã đạt được điểm tích lũy tiêu chuẩn, hệ thống đã thành công nâng cấp lên cấp 11!】

Triệu Uyển Thanh thở phào một hơi, đã lên cấp rồi!

Lần trước khi lên cấp mười, mở khóa khu vực nấu ăn. Lần này mất rất nhiều thời gian mới lên cấp mười một.

Triệu Uyển Thanh hiện tại đã tin vào lời nói của hệ thống, thực sự là càng về sau càng khó lên cấp.

DTV

Cô lại đi tìm Tiểu Tinh để xin một lô thực vật quý hiếm, sau đó cô trồng chúng cùng với hạt nho.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 276: Chương 276


Khi thức dậy sau giấc ngủ trưa, Màn Thầu phát hiện trên bàn có một số thứ gì đó màu vàng.

Tò mò, bé lập tức đến bàn cầm lấy một quả, nhìn từ trái sang phải.

Triệu Uyển Thanh vào phòng thấy vẻ tò mò này của bé, đến gần và giúp bé lột vỏ, để lộ phần thịt trái cây màu vàng nhạt bên trong.

"Thử một miếng đi."

Triệu Uyển Thanh đưa quả chuối đến bên miệng nhỏ của Màn Thầu.

Màn Thầu không do dự cắn một miếng, cảm giác mềm mịn, thơm ngon và ngọt ngào...

Đôi mắt của bé ngay lập tức sáng lên,"Thật ngon!"

Sau khi ăn xong quả chuối ngon, những quả còn lại đều bị Màn Thầu chiếm hết.

Triệu Uyển Thanh nghĩ rằng bé sẽ giữ lại để từ từ ăn, nhưng không ngờ vào buổi tối khi mọi người trong gia đình trở về nhà, Màn Thầu đã đem hết số chuối đó ra.

"Ba ơi, ăn đi!"

"Bà nội ơi, ăn đi!"

"Chú út ơi, ăn đi!"

Màn Thầu bước đi bằng những bước chân ngắn ngủn, giống như một tán tài đồng tử, bé đưa ra vài quả chuối trong tay.

Sau đó, khi tay đã trống không còn gì bé chạy lại ôm chặt đùi lớn của Triệu Uyển Thanh, làm nũng nói: "Mẹ ơi, Màn Thầu hết rồi..."

Triệu Uyển Thanh: "..."

Đứa trẻ này xảo quyệt biết mấy...

Cất công tặng hết quả chuối, rồi lại tìm cách yêu cầu thêm từ cô?!

"Đừng có mơ nha!" Triệu Uyển Thanh nhẹ nhàng nhéo vào cái mũi bé của con trai. ...

Sau khi tháng hai trôi qua, tháng ba đã đến.

Tháng ba trên nhân gian, mùa xuân đang nở rộ.

Mùa xuân năm nay, Triệu Uyển Thanh không còn đi đưa cơm nữa.

Ngoài đồng gồ ghề, thêm vào đó cô sắp phải sinh con, công việc này thật không thích hợp với cô.

Công việc đưa cơm đã được Tiểu Lâm thay thế, còn Màn Thầu cũng đi cùng để góp vui. Nhưng không lâu sau, Màn Thầu đã bị chú út dắt về.

Gieo trồng vào mùa xuân là công việc mệt mỏi muốn chết, may mắn là trong thôn Thủy Truân hiện đã có ba con bò.

Mặc dù có hai con vẫn còn là bò con, không thể làm việc nặng, nhưng so với các đội sản xuất khác thì không phải là đã tốt hơn rất nhiều không phải sao?

Sau công việc gieo trồng mùa xuân hoàn tất, thời khắc sinh con của Triệu Uyển Thanh cũng đã gần kề...

"Ngày mai anh mượn xe đại đội trưởng đưa em đi bệnh viện huyện ."

Buổi tối trước khi ngủ, Lâm Thiệu Hoa nói với Triệu Uyển Thanh.

Triệu Uyển Thanh nghiêng đầu nhìn anh một cái, nhỏ giọng nói: " Hiện tại không cần đi đâu..."

Lâm Thiệu Hoa cũng nhìn cô, nghiêm mặt nói: "Uyển Thanh, sinh em bé là chuyện không thể bất cẩn được, em nghe anh, ngày mai đi bệnh viện."

Triệu Uyển Thanh còn chưa kịp nói gì, Lâm Thiệu Hoa đã trực tiếp thổi đèn rồi nằm xuống giường đất.

DTV

Ngày hôm sau, Lâm Thiệu Hoa quả nhiên mượn xe đạp từ nhà đại đội trưởng, đưa Triệu Uyển Thanh không tình nguyện đi tới bệnh viên huyện.

Đi kiểm tra một lượt, bác sĩ nói còn mấy ngày nữa mới đến ngày sinh dự tính.

Lâm Thiệu Hoa: " Vậy ở lại đây trước."

Anh mặc kệ ý kiến Triệu Uyển Thanh, trực tiếp đi nộp viện phí nằm viện luôn, làm Triệu Uyển Thanh phải ở chỗ này đợi đến ngày sinh sản.

Triệu Uyển Thanh bị bắt nằm viện, nằm ở trên giường nhìn Lâm Thiệu Hoa,"Anh lấy tiền ở đâu ra?"

Không phải mỗi tháng anh đều đưa hết tiền cho cô sao ? Sao trong tay còn có tiền?

"Lúc đi mẹ có đưa." Lâm Thiệu Hoa nhàn nhạt nói.

Triệu Uyển Thanh lập tức đã bị nghẹn họng.

Ngày thường mẹ chồng giúp đỡ cô cùng làm điểm tâm, Triệu Uyển Thanh cũng công bằng, cô dựa theo giá tiền lương làm điểm tâm của chị cả mà trả cho mẹ chồng.

Nhưng mẹ Lâm vẫn cố chấp từ chối, không chịu nhận công.

Triệu Uyển Thanh khuyên can thuyết phục mãi, bà mới miễn cưỡng chịu lấy một nửa, dư lại một phân tiền cũng không chịu lấy.

Cho nên, mẹ Lâm đã cẩn thận tích góp một ít tiền trong tay...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 277: Chương 277


Nói đến chuyện nằm viện, còn tưởng rằng cô sẽ dỗ dành mẹ chồng trước rồi giãi bày với chồng sau, không nghĩ tới là... Kết quả bị hai người liên thủ đưa cô đến bệnh viện.

Tới cũng tới rồi, Triệu Uyển Thanh cũng không có biện pháp nào nữa, đành phải ở lại bệnh viện.

Lúc nãy cô đã xem phí khám bệnh, phí nằm viện còn nhiều hơn.

Tuy nhiên cũng may là nhà bọn họ bây giờ có tiền, muốn ở bao lâu cũng được.

Nằm viện đợi sinh một tuần, Lâm Thiệu Hoa cũng xin nghỉ ở công xã một tuần, mỗi ngày đều bôn ba lúc thì lên huyện lúc thì về thôn.

Thức ăn trong bệnh viện quá tệ nên anh chuẩn bị cơm từ nhà mang lên cho Triệu Uyển Thanh ăn, buổi tối đến thì kê ghế tựa vào giường canh cô ngủ .

Trước kia ở nhà đồ ăn hang ngày đều là do cô đảm nhiệm nấu cho anh ăn , giờ trong một tuần này anh từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều chăm lo cho cô, khiến cho Triệu Uyển Thanh thực sự cảm nhận được tình yêu của người đàn ông này đối với cô.

Đã cẩn thận lại săn sóc, Triệu Uyển Thanh cảm giác bản thân mình giống như càng ngày càng yêu người đàn ông này rồi...

Nhưng mà, ở bệnh viện cả tuần cuối cùng cũng chẳng có gì cả.

Tới ngày sinh dự tính rồi, hình như đứa bé hoàn toàn không muốn sinh ra, đợi thêm mấy ngày, vẫn không có động tĩnh gì.

"Anh đừng ở lại với em nữa, mau về công xã làm việc đi."

Triệu Uyển Thanh kiên quyết không muốn tới bệnh viện, vốn dĩ cô có thể tự sinh em bé, nhưng là vì để cho người trong nhà an tâm, cô cũng tới bệnh viện rồi, nghĩ đến lúc sắp đẻ rồi, cô sẽ lén uống thuốc thuận sản để sinh con tự nhiên.

Nhưng sau ngày dự tính sinh đã qua ba bốn ngày rồi, Lâm Thiệu Hoa tới công xã làm việc, Triệu Uyển Thanh liền không tính toán ở lại.

Lâm Thiệu Hoa lặng lẽ nói: "Khi anh trở về đi làm, để mẹ tới chăm em."

Triệu Uyển Thanh liên tục xua tay,"Đừng! Mẹ tới đây rồi thì mấy đứa nhỏ ở nhà phải làm sao? Hay là đưa em trở về đợi đi, chờ sắp sinh anh đưa em đến bệnh viện, từ thôn mình đến bệnh viện huyện cũng gần, nếu em động thai thì đi đến đó cũng nhanh tới ..."

Triệu Uyển Thanh khuyên can mãi, rốt cuộc Lâm Thiệu Hoa mới đồng ý .

Hai người rời bệnh viện trở về nông thôn.

Mẹ Lâm thấy con dâu cùng con trai về nhà, thế nhưng lại thấy bụng con dâu vẫn to như thế thì bà lập tức liền luống cuống,"Sao còn chưa sinh? Ngày sinh dự tính đã qua vài ngày rồi ..."

Triệu Uyển Thanh vào cửa nhà, xoa xoa bụng bình tĩnh nói: " Có lẽ đứa bé chỉ muốn ở chỗ quen thuộc mà ra đời thôi..."

Đã hết thời gian nghỉ, Lâm Thiệu Hoa cần phải về công xã đi làm, trong nhà chỉ còn lại có mẹ Lâm chăm sóc Triệu Uyển Thanh.

Hôm nay, vừa thức dậy Triệu Uyển Thanh đã vào nhà bếp.

Mẹ Lâm thấy cô muốn nấu cơm, vội vàng ngăn lại,"Để mẹ, để mẹ, con mau đi nghỉ ngơi đi!"

Triệu Uyển Thanh lắc đầu: "Mẹ, mẹ đừng ngăn cản con, hôm nay con đặc biệt muốn ăn món dưa chuột chua cay, bây giờ làm một đĩa cho đỡ thèm."

Tối hôm qua cô nằm mơ một giấc mộng, cô mơ thấy mình đứng phía dưới một giàn dưa chuột, trước mặt cô còn mọc một trái dưa nhỏ, bên cạnh là một bông hoa bé .

Cô nhìn quả dưa chuột cả đêm, sáng sớm dậy liền có cảm giác đặc biệt thèm dưa chuột, đặc biệt là món dưa chuột được trộn thêm giấm cùng dầu cay...

Nghĩ lại cô cảm thấy mình thèm muốn chết!

Mẹ Lâm ngạc nhiên,"Con thật sự thèm ăn à? Hay để mẹ làm mì trứng cho con đỡ thèm?"
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 278: Chương 278


Vẻ mặt của Triệu Uyển Thanh tràn đầy cự tuyệt, mẹ Lâm hết cách, đành phải để cô ở lại làm món dưa chuột, tự xoay mình đi dọn dẹp nhà cửa.

Món dưa chuột đã làm xong, Triệu Uyển Thanh bưng mâm ở trong phòng bếp rồi ăn một ngụm, hương vị vừa chua vừa cay bùng nổ trong miệng cô...

Sự thỏa mãn theo yết hầu thẳng tới dạ dày, lại từ dạ dày truyền khắp toàn thân...

Giây tiếp theo...

"A!"

Triệu Uyển Thanh đỡ bụng kêu một tiếng, cảm giác dưới thân có thứ gì, dường như vỡ ra, một dòng nước ấm áp chảy xuống...

"Mẹ, con sắp sinh!"

Mẹ Lâm nghe được tiếng kêu, lập tức từ trong phòng chạy tới, Màn Thầu còn ở trong sân chơi bùn, nghe được tiếng kêu của mama, lại nhìn thấy bóng dáng vội vã của bà nội, lập tức ném bùn xuống theo đi qua.

Mẹ Lâm thấy cô vỡ nước ối, sửng sốt lập tức chạy qua nhà cũ kêu người tới.

Triệu Uyển Thanh vội vàng gọi lại: "Mẹ! Đỡ con qua phòng trước đã! Con bụng đau quá. . a..."

Tiếng kêu thê thảm của cô, mẹ Lâm nghe mà trong lòng lo sợ, lập tức tiến lên nâng đỡ cô đi vào trong phòng nằm xuống giường, sau đó xoay người đi qua nhà cũ.

Mẹ Lâm vừa bước chân đi, Triệu Uyển Thanh lập tức liền từ trong không gian cầm thuận sản hoàn ra, sau đó nuốt một ngụm xuống.

Cỗ đau đớn trong thân thể nháy mắt tiêu tan, bên trong thân thể như có một lực lượng d.a.o động, thân thể có một chút biến hóa...

DTV

Triệu Uyển Thanh cảm giác em bé trong bụng tựa hồ như muốn ra càng thêm nhanh hơn, lúc này bé con đang chậm rãi trượt xuống...

Cô hít sâu một hơi, điều chỉnh tư thế một chút, sau đó lại lần nữa dùng lực...

Bật hơi trong nháy mắt, Triệu Uyển Thanh cảm thấy nhẹ nhàng xưa nay chưa từng có.

Chờ mẹ Lâm mang theo bà Lâm vào cửa, thì đã nghe âm thanh khóc nỉ non của em bé...

Mọi người dừng lại, mẹ Lâm không xác định nói: "Là... Màn Thầu ở bên trong khóc sao?"

Bà Lâm: "Nghe như thế nào cảm giác cũng không giống..."

Lâm tứ muội cùng Lâm lục muội: Không giống lần trước, lần này hai cô tới muộn hơn ...

Lúc này, cửa phòng mở ra, Màn Thầu trốn ở trong phòng vọt ra, lớn tiếng kêu to: "Mẹ sinh em trai!"

Mọi người lại lần nữa ngơ ngẩn, sau đó lập tức chạy vào buồng trong.

Phòng trong, Triệu Uyển Thanh xoa xoa bụng, cuối cùng dùng lực, trong nháy mắt... em bé đã ra đời

"oe oe !"

Mọi người nhìn Triệu Uyển Thanh trên giường đất, còn có hai đứa bé, cả kinh đến mức miệng không khép lại được.

"Thật khát..." Triệu Uyển Thanh lau mồ hôi, lẩm bẩm nói.

Vẫn là bà Lâm phản ứng nhanh chóng, đang sửng sốt liền đi qua bên bàn bưng nước đỡ Triệu Uyển Thanh uống.

Mẹ Lâm cũng phản ứng lại, vội vàng chạy vào bếp đun nước chuẩn bị dụng cụ...

Lâm Tứ muội cùng Lâm Lục muội chưa gặp qua trường hợp sinh con như thế này , hiện tại đầu óc còn có chút hoảng hốt, mơ mơ hồ hồ bị bà Lâm tống cổ vào bếp đun nước ...

Rửa mặt chải đầu lại một phen, hai cái em bé đã bị cắt cuống rốn lau thân mình, Triệu Uyển Thanh cũng được mẹ Lâm lau sạch sẽ.

Sinh em bé lần này cô đã cố sức, bây giờ cô không còn sức lực nào để nói nữa.

Lúc này, khi nhìn thấy mẹ Lâm tay ôm một cái tã lót tới, cô lập tức liền mở to hai mắt: "Mẹ, là nam hay nữ vậy?"

Mẹ Lâm cười đến miệng căn bản khép không được làm lộ ra nếp nhăn trên khóe mắt.

"Là sinh đôi!", mẹ Lâm vui vẻ nói.

Cô biết, giấc mộng hôm đó là sự thật!

Vị thần tiên một đen một trắng đến gửi cho bọn họ một cặp sinh đôi!
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 279: Chương 279


Thai long phượng?

Hoá ra giấc mơ đêm qua của cô ấy có ý như vậy... Một quả dưa chuột, một bông hoa.

Vừa rồi khi bà cụ Lâm giúp hai đứa trẻ lau chùi thì biết hai đứa là anh em sinh đôi, hiện giờ bà ấy cũng đang cười ngoác cả mang tai, miệng thì liên tục nói rất tốt.

Lâm Tứ Muội và Lâm Ngũ Muội cũng chưa bao giờ nhìn thấy thai long phượng, hiện giờ nhìn thấy hai đứa bé nhỏ giống hệt nhau nằm trên giường đất, hai mắt đều không nỡ chớp một cái.

Triệu Uyển Thanh nhìn hai đứa trẻ một lúc, ăn thêm một chút, sau đó ngủ thiếp đi.

Đợi cô tỉnh lại thì trời đã sắp tối rồi.

Một người đàn ông cao lớn đang ngồi ở bên cạnh cô.

"Thiệu Hoa?"

Người đàn ông nghe thấy giọng nói lập tức ngẩng đầu, sau đó ôm chầm lấy cô.

Triệu Uyển Thanh còn chưa hoàn toàn khôi phục sức lực, lúc này không có sức để đẩy anh ra, cho nên cứ để mặc anh ôm như vậy.

Không biết trôi qua bao lâu, cuối cùng Lâm Thiệu Hoa cũng buông cô ra.

"Em còn đau không?" Ngón tay anh chạm vào gò má hơi lạnh của cô, sau đó từ từ di chuyển xuống môi cô, nhẹ nhàng xoa cánh môi mềm mại của cô.

Triệu Uyển Thanh nằm trên giường đất không nhúc nhích, lắc đầu nói: "Em không đau..."

DTV

Lúc đầu vỡ ối thì cảm thấy có chút đau, nhưng sau khi uống thuốc giúp hỗ trợ sinh sản, cô không còn biết cảm giác đau là gì nữa.

Chỉ cảm thấy cả người đều rất thoải mái... giống như là đến nhà vệ sinh để 'giải tỏa' vậy.

Người đàn ông im lặng không nói gì, Triệu Uyển Thanh lại có thể cảm nhận được những ngón tay anh đặt trên gò má của cô sẽ run.

Anh ấy đang cảm thấy sợ hãi sao?

Anh ấy sợ cái gì?

Hốc mắt của Triệu Uyển Thanh hơi nóng lên, cô giơ tay nắm đấy ngón tay của anh, đặt lên môi hôn một cái, nói: "Có phải anh đang lo lắng cho em không? Mẹ và bà nội không nói cho anh biết sao? Cái thai lần này của em sinh sản rất thuận lợi, vừa vỡ nước ối, hai đứa trẻ đã không thể chờ thêm được nữa mà chui ra ngoài ngay..."

Triệu Uyển Thanh không biết rằng Lâm Thiệu Hoa nghe câu nói sau, hai hàng lông mày càng cau chặt hơn.

Điều mà Triệu Uyển Thanh không biết là rất nhiều năm về sau, sinh đứa con thứ tư, chồng của cô ngay lập tức cùng vào phòng sinh, biểu cảm trên mặt cũng giống hệt như lúc này...

Sự tàn nhẫn của đàn ông nằm ở chỗ đối với người phụ nữ mà anh không yêu, thái độ của anh có thể lạnh nhạt đến mức không có nhân tính.

Điều này có thể chứng minh sự dịu dàng của một người đàn ông quý giá như vậy, anh đối xử với người phụ nữ mà mình thực sự yêu bằng sự nhẫn nhịn gần như tự làm hại chính bản thân mình...

Anh không nói, cô cũng không hỏi.

Dưới ánh chiều tà, đôi vợ chồng trẻ lại vừa mới được làm cha mẹ ôm lấy nhau, cùng nhau bày tỏ tình yêu.

Cuối cùng, một tiếng khóc lanh lảnh vang lên phá vỡ khung cảnh đẹp đẽ lãng mạn này, Triệu Uyển Thanh im lặng buông Lâm Thiệu Hoa ra, nghiêng đầu cố che giấu về ửng hồng trên má.

Lâm Thiệu Hoa lại không hề thấy ngượng ngùng gì cả, đưa tay ôm lấy anh trai song sinh đang khóc lên.

Cô em gái đang ngủ say bên cạnh không biết là bị tiếng khóc của anh trai đánh thức hay là bởi vì cảm giác được anh trai bị ôm đi, cái miệng chúm chím nhăn lại, cũng bắt đầu khóc thét lên.

Anh em sinh đôi, tâm linh tương thông.

Một đứa khóc, đứa kia cũng khóc theo, một đứa khóc to, một đứa kia cũng khóc to theo...

Khiến mẹ Lâm ở bên ngoài giật mình lập tức chạy vào, trong tay vẫn còn bưng bát canh trứng đường đỏ, hỏi: "Sao lại khóc thế? Có phải thấy đói rồi không? Thiệu Hoa, con đừng có làm loạn, cặp song sinh không thể cách xa nhau, phải nằm cạnh nhau mới không khóc!"

Đây là lần đầu tiên Triệu Uyển Thanh nghe thấy cách nói như vậy, hỏi: "Phải chú ý gì ạ? Con không hiểu lắm..."
 
Back
Top Dưới