Ngôn Tình Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu

Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 160: Chương 160


Triệu Uyển Thanh vươn tay nhận lấy, liếc mắt quan sát, đôi giày đầu hổ này được thêu rất tinh xảo đáng yêu, chất liệu cũng tốt.

"Sao có thể chê được chứ? Thêu đẹp quá!" Cô cầm lấy đôi giày giơ lên giơ xuống trước mặt của Màn Thầu, Màn Thầu nhìn thấy giày đầu hổ, vươn tay giựt lấy một chiếc rồi nhét vào trong miệng.

Triệu Uyển Thanh liên tục ngăn lại hành vi nghịch ngợm của thằng bé.

Chu Hồng Anh Nhìn vẻ ngoài đáng yêu trắng nõn của Màn Thầu, tưởng tượng bản thân cũng có thể sinh được một đứa bé đáng yêu như vậy thì thật tốt...

Buổi tối, lúc đi ngủ, Chu Hồng Anh nói với Lâm Thiệu Tùng: "Anh thấy em tặng một đôi giày có đủ không? Có nên làm nhiều thêm mấy đôi tặng cho chị dâu không?"

Trước khi cô ấy gả đến đây, cô ấy chưa bao giờ nghĩ đến việc bản thân sẽ tiếp xúc nhiều với Triệu Uyển Thanh.

Dù sao thì ấn tượng về Triệu Uyển Thanh trong lòng cô ấy vẫn luôn dừng lại ở khoảng thời gian khi cô ấy sống ở thôn Hoàng Thổ.

Nhưng vào ngày kết hôn, lần đầu tiên cô ấy ăn món mì do Triệu Uyển Thanh nấu, trong lòng đã cảm thấy vô cùng kinh ngạc, ngày hôm sau khi sắp xếp lại quà tặng mừng tân hôn của bạn bè người thân, cô ấy càng kinh ngạc hơn khi nhìn thấy Triệu Uyển Thanh tặng một đôi bàn chải đánh răng và một đôi xà phòng thơm.

Cô ấy chưa từng nhìn thấy loại bàn chải đánh răng đó bao giờ, lông bàn chải rất mềm, hơn nữa nhiều màu sắc, vừa nhìn đã biết là hàng chất lượng tốt! Còn cả bánh xà phòng mang theo mùi thơm kia nữa, vừa thơm lại đẹp mắt, nó chính là hàng chất lượng cao trong số các hàng chất lượng cao!

Chu Hồng Anh lập tức thay đổi ấn tượng của bản thân về Triệu Uyển Thanh.

Cô ấy nhận được đồ tốt từ người ta, trong lòng lập tức nghĩ xem nên tặng cái gì để đáp lễ, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô ấy quyết định làm một đôi giày đầu hổ.

Lâm Thiệu Tùng nghĩ đến cái bàn chải mà anh ấy đang sử dụng, lông bàn chải vừa mềm vừa dày, đó là chiếc bàn chải đánh răng tốt nhất mà anh ấy từng sử dụng trong hai mấy năm nay.

Anh cả và chị dâu đều coi trọng hai vợ chồng họ như vậy, bọn họ tất nhiên không thể thản nhiên nhận đồ của hai người được.

"Vậy thì làm thêm hai đôi nữa cho Màn Thầu, Màn Thầu cũng sắp học đi đường, đến lúc đó có thể lấy ra đi được rồi."

Mẹ Chu đang ở trong thôn Hoàng Thổ hoàn toàn không bao giờ ngờ được con gái mình sẽ chung sống hòa thuận với Triệu Uyển Thanh như vậy...

Kể từ khi Triệu Uyển Thanh mở khóa nuôi lợn thì một nửa diện tích của khu vực chăn nuôi đã được sử dụng để nuôi lợn, phần còn lại thì để nuôi gà và vịt.

Ai bảo lợi nhuận của lợn là lớn nhất chứ? Không nuôi nó thì nuôi cái gì?

Thịt lợn chủ yếu được bán cho vị diện thương thành, thỉnh thoảng cô cắt mấy miếng để trong nhà ăn hoặc mang đến chợ đen bán.

Lợi nhuận của heo cao nên trong khoảng thời gian này Triệu Uyển Thanh cực kỳ chăm chỉ nuôi heo, số tích phân cũng tăng rất nhiều.

Hôm nay khi cô thu hoạch số heo trưởng thành này, thanh kinh nghiệm trong khu vực chăn nuôi của cô lại đầy ắp.

Thanh kinh nghiệm đã đầy, sẽ được mở khóa động vật mới.

【 Chúc mừng ký chủ mở khóa động vật mới trong khu vực chăn nuôi — dê con, khen thưởng thức ăn chăn nuôi *2 cho ký chủ】

DTV

Hai mắt Triệu Uyển Thanh lập tức sáng lên, cô cuối cùng cũng có thể ăn thịt dê rồi, đúng không?!

Còn chưa kịp vui mừng, giọng nói của hệ thống lại vang lên ——【 Ký chủ thành công mở khóa động vật mới, hệ thống thưởng cho ký chủ vật phẩm 'lược ghép đôi', có thể dùng để giúp động vật giao phối. Sau khi sử dụng, tốc độ giao phối sẽ được nâng cao. Xác suất và hiệu quả giao phối cũng sẽ được tăng cao. 】

Triệu Uyển Thanh: ???

Lược ghép đôi?

Cô lấy chiếc lược ra, đi đến bãi cỏ, bắt lấy một con gà sau đó trải lông cho nó mấy lần, sau đó lại bắt thêm một con gà khác cũng chải mấy lần cho nó.

Sau đó cô lùi sang một bên, chờ đợi điều gì sẽ xảy ra với hai con gà này...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 161: Chương 161


Thời gian trôi qua từng chút từng chút một.

Hai con gà vẫn sống tung tăng nhảy nhót trên bãi cỏ, thậm chí còn mổ mấy miếng thức ăn chăn nuôi, nhưng mà chẳng có chút thay đổi gì.

Triệu Uyển Thanh: ??? Ghép đôi ở đâu vậy???

Triệu Uyển Thanh: "Hệ thống, cái tên lừa đảo này! Cái lược ghép đôi kia của ngươi hoàn toàn không ghép đôi được!"

【 Ký chủ, hai con gà ngài vừa chải chính là hai con gà mái (-)】

Triệu Uyển Thanh: "..."

Mất mặt quá.

Được rồi, thử lại lần nữa.

Lần này, cô tìm đúng một con gà trống và một con gà mái, sau đó lần lượt trải mấy lần.

Quả nhiên sau khi vừa trải xong, gà mái liền ngồi xổm xuống, sau đó gà trống giương cánh bay lên...

Sau đó là những cảnh không phù hợp cho trẻ con xem -

Cho đến lúc kết thúc, Triệu Uyển Thanh vẫn không buông đôi tay đang bịt miệng mình ra.

Vừa rồi, chỉ vài giây ngắn ngủi... Quả thật quá chấn động rồi!

(Gà trống:... Phép lịch sự của ngươi ở đâu rồi? )

Triệu Uyển Thanh: "Hệ thống, sau này tôi có thể tự mình ấp ra gà con đúng không?"

【 Đúng vậy, hiện giờ ký chủ đã có lược ghép đôi, có thể tự mình ấp ra động vật nhỏ, không cần phải mua sắm từ trong vị diện thương thành nữa. 】

Triệu Uyển Thanh: !!!

Đây chính là một tin tức tốt!

Sau này không cần mua con giống, cũng có nghĩa là lợi nhuận chăn nuôi sẽ được tăng lên rất nhiều!

Gà đẻ trứng, trứng nở ra gà, sau đó gà lại đẻ trứng, trứng lại nở ra gà...

Triệu Uyển Thanh lập tức hành động, chải sạch tất cả những con vật có thể chải được ở trên đồng cỏ.

Cô nhìn những con vật đang chạy và bay lượn trên bãi cỏ, trong mắt tràn đầy tích phân đang vẫy tay với cô.

Đêm nay khi chìm vào giấc ngủ, khoé miệng của Triệu Uyển Thanh còn hơi cong lên.

Trong mơ, cô nhìn thấy bản thân cầm kịch bản nữ chính trong tay, trở thành tổng giám đốc, kết hôn với một người đàn ông vừa giàu có và đẹp trai, đứng ở đỉnh cao của cuộc đời...

Hôm nay, Lâm Thiệu Hóa bị Triệu Uyển Thanh sai đi bán đồ ở trong huyện, buổi trưa khi Lâm Thiệu Hoa còn chưa về thì Triệu Nhị Đệ đã đến rồi.

Hiện tại cậu ấy đang theo học ở trường cấp 3 công xã, giống như Lâm Thiệu Hoa trước đây, mỗi tháng chỉ có thể về nhà được hai lần.

Đường trở về thôn Hoàng Thổ nhất định phải đi qua thôn Thủy Truân, cho nên Triệu Nhị Đệ tiện thể đến thăm Triệu Uyển Thanh.

DTV

"Còn chưa ăn cơm trưa đúng không?" Triệu Uyển Thanh đưa Màn Thầu cho cậu ấy ôm, bản thân thì đi vào trong bếp.

Cả nhà đã ăn cơm trưa xong rồi, ngoài mấy cái bánh bột ngô ra thì chẳng còn thức ăn gì nữa, cho nên Triệu Uyển Thanh lại xuống bếp nấu cho em trai Triệu ăn.

Triệu Nhị Đệ xoay vòng vòng Lâm Khải rồi nhấc nhóc con lên cao, cả sân đều tràn ngập tiếng cười của trẻ con.

Trong lúc đó, Triệu Uyển Thanh đã nhanh chóng nấu xong hai món thịt kho tàu và mề gà xào ớt.

Triệu Nhị Đệ nhìn hai bát thức ăn nhiều thịt này, hai mắt đều trợn tròn nói: "Chị hai, chị tiêu xài hoang phí như vậy, anh rể cũng không nói gì chị sao?"

Triệu Uyển Thanh cười véo má cậu một cái, nói: "Nấu cho em ăn thì em cứ ăn đi, làm gì lại có nhiều câu hỏi như vậy hả?"

Người trong nhà cô rất ít khi đến đây, nhưng mỗi lần đến, Triệu Uyển Thanh chắc chắn sẽ không bạc đãi họ.

Triệu Nhị Đệ ôm cháu trai Lâm Khải, ăn ngấu nghiến tất cả thức ăn trên bàn.

Sau khi nấu ăn xong, lúc này Triệu Uyển Thanh mới hỏi chuyện đi học trung học của cậu ấy.

"Lên cấp ba cảm giác như thế nào?"

Triệu Nhị Đệ bị cô hỏi như vậy thì có chút xấu hổ đỏ mặt, may mà da mặt cậu ấy dày, lập tức điều chỉnh lại cảm xúc.

Kể từ khi cậu ấy vào trường cấp ba công xã thì cậu mới có thể cảm nhận được những lời mà mình nói trước đây vớ vẩn như thế nào.

Đọc sách sao có thể không có tác dụng gì chứ?

Các bạn học trong lớp và giáo viên trong trường mà cậu ấy tiếp xúc hàng ngày cũng ở một tầng khác xa với những người bạn thường chơi cùng ở trong thôn...

"Ổn ạ, đúng rồi chị hai, em còn được bầu làm ủy viên học tập đấy!" Triệu nhị đệ vui vẻ nói.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 162: Chương 162


Triệu Uyển Thanh nhìn khuôn mặt vui vẻ rạo rực của cậu ấy thì cũng mỉm cười.

Mặc dù Triệu Nhị Đệ rất thông minh, nhưng dù sao cũng chỉ là một thiếu niên mới mười mấy tuổi, tính cách vẫn còn chút ngây thơ hoạt bát.

"Vậy thì phải chăm chỉ học tập nhé."

DTV

Triệu Uyển Thanh nghĩ đến chuyện lâu lắm rồi bản thân không về thăm nhà mẹ đẻ, cho nên đã dọn dẹp đồ đạc cùng Triệu Nhị Đệ trở về nhà họ Triệu.

Trên đường đi, Triệu Uyển Thanh ôm Lâm Khải, Triệu Nhị Đệ đeo giỏ và cặp sách.

Bước vào thôn Hoàng Thổ, đã gặp rất nhiều người quen.

"Uyển Thanh về thăm nhà mẹ đẻ à?"

"Đây là con trai cháu à? Trông đẹp trai quá!"

"Ôi chao, Uyển Thanh quả thật là đứa bé hiếu thảo, nhìn xem lần này mang về nhà mẹ bao nhiêu đồ kìa!"...

Người dân trong thôn nhìn cái giỏ mà Triệu Uyển Thanh đang đeo kia, còn cả con gà béo trên tay cậu ấy, lập tức cảm thấy cực kỳ hâm mộ.

Ai mà không muốn có một cô con gái như vậy chứ?

Nhưng mà cho dù có hâm mộ cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn Triệu Uyển Thanh và Triệu Nhị Đệ đi vào nhà họ Triệu.

Mẹ Triệu vừa nhìn thấy con gái và cháu ngoại đến chơi, lập tức vui mừng cười bảo Triệu Tiểu Đệ ra ruộng gọi mọi người nhà họ Triệu đang làm việc ngoài đồng về.

Đợi khi cha Triệu, Triệu Đại Đệ và Triệu Đại tỷ từ ngoài đồng về nhà, thay phiên nhau ôm lấy Lâm Khải.

Triệu Uyển Thanh cùng Lâm Khải chơi ở nhà mẹ cô cả một buổi chiều, sẩm tối mới dắt theo Lâm Khải về nhà họ Lâm.

Sau khi cô đi rồi, Triệu Uyển Nguyệt mới cùng mẹ Triệu thu dọn đồ đạc mà cô mang đến.

Một miếng thịt lợn 10kg mỡ nhiều thịt ít, một con gà béo, một túi táo đỏ lớn, hai túi bánh ngọt lớn và một túi kẹo sữa.

Mẹ Triệu vừa nhìn những thứ này, trong lòng vừa cảm thấy vui mừng vừa thấy lo lắng.

Vui mừng vì con gái bà vẫn nhớ đến người nhà mình, biết hiếu thảo với cha mẹ; Lo lắng vì việc chi tiêu của con gái quá phung phí!

Chẳng phải lễ tết gì mà mang những thứ này đến nhà mẹ đẻ, người nhà chồng sẽ không để ý sao?

Không giống như mẹ Triệu, Triệu Uyển Nguyệt nhìn những thứ này, trong lòng càng thêm cảm thấy áy náy...

Cô ấy và em gái đều là con gái của nhà họ Triệu, em gái có thể chu cấp nhiều thịt và bánh ngọt cho nhà mẹ đẻ như vậy, mà cô ấy... Một người phụ nữ đã ly hôn, chỉ có thể quay về nhà mẹ ở.

Triệu Uyển Nguyệt là người thật thà, mặc dù cô ấy ở nhà mẹ đẻ làm việc rất chăm chỉ nhưng trong lòng cô ấy luôn cảm thấy bản thân đang làm liên lụy cho nhà mẹ đẻ...

Loại ý tưởng tự oán trách này của cô ấy xuất hiện, khiến cho Triệu Uyển Nguyệt càng thêm cố gắng làm việc... ...

Ngày cuối tháng 11 lặng lẽ trôi qua, tháng 12 đã đến.

Tháng 12 năm 1970. Triệu Uyển Thanh đã đón chuyện tốt đầu tiên: có người đến nhờ cô đi nấu tiệc cưới!

Tiệc cưới của Lâm Nhị Đệ vào tháng trước đã khiến Triệu Uyển Thanh trở nên nổi tiếng trong các đại đội quanh đó.

Những người đến dự tiệc của nhà họ Lâm hôm đó, sau khi về đều khen món ăn cô nấu ngon như đồ trên trời.

Cho nên nhà họ Lưu ở thôn bên cạnh nghe được chuyện này, cũng chạy theo mốt, muốn mời Triệu Uyển Thanh đến nấu tiệc cưới.

Nhà họ Lưu là gia đình của trưởng thôn thôn bên cạnh, điều kiện tất nhiên rất khá giả.

Con dâu cả nhà họ Lưu nhận được sự ủy thác và tiền do cha mẹ chồng đưa đi đến thôn Thủy Truân...

Sau một hồi hỏi thăm, cuối cùng cũng tìm được Triệu Uyển Thanh, con dâu của tam phòng nhà họ Lâm, vừa nhìn thấy Triệu Uyển Thanh, con dâu cả của nhà họ Lưu lập tức kinh ngạc không tin được.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 163: Chương 163


"Không ngờ cô lại trẻ tuổi và xinh đẹp như vậy..." Con dâu cả nhà họ Lưu cười nói.

Cô ấy vốn tưởng rằng đầu bếp có thể làm ra một bàn tiệc ngon ít nhất cũng phải là một người phụ nữ trung niên có hơn chục năm kinh nghiệm nấu ăn chứ, không ngờ chỉ là một gái trẻ, trông còn xinh đẹp như vậy.

Triệu Uyển Thanh hiểu được sự nghi ngờ trong lòng của cô ấy, cho nên cũng không nói nhiều, trực tiếp đi vào trong bếp nấu một đĩa khoai tây thái sợi xào dấm bưng ra.

"Chị ăn thử xem."

Con dâu cả nhà họ Lưu thử một miếng, lập tức đánh tan mọi nghi ngờ trong lòng mình, hoàn toàn yên tâm.

Hương vị của thức ăn thì không chê vào đâu được rồi, cực kỳ ngon, hơn nữa tay nghề dùng d.a.o cũng rất tốt!

Nhìn những sợi khoai tây mảnh mai đều tăm tắp trước mắt, vừa nhìn đã biết tay nghề cầm d.a.o rất vững chắc!

Cô ấy ở nhà cũng phải nấu cơm, cho dù nấu hơn mười năm cũng không dám nói bản thân có tài dùng d.a.o như vậy! Hơn nữa cô gái nhỏ này vừa vào bếp một lúc đã nấu xong món này, điều này có thể chứng minh tay nghề dùng d.a.o của cô gái này vừa nhanh vừa giỏi, tài nấu nướng cũng rất tốt!

Sau khi đánh tan tất cả nghi ngờ, con dâu cả nhà họ Lưu bắt đầu thương lượng với Triệu Uyển Thanh về tiền công: "Em gái à, nếu mời em nấu một bữa tiệc cưới thì mất khoảng bao nhiêu tiền?"

Triệu Uyển Thanh suy nghĩ một chút, nói: "Việc này còn phải xem nhà chị muốn làm bao nhiêu bàn, nấu bao nhiêu món, lần trước nhà bác gái em kê sáu bàn, mỗi bàn có tám món, em lấy bốn đồng."

Cô cũng không rõ lắm về thị trường của ngành này, cho nên chỉ có thể so sánh nó với lần nấu tiệc trước đó.

Con dâu cả nhà họ Lưu nghe vậy thì trong lòng bắt đầu tính toán...

Nhà họ Lưu bọn họ có người thân là đại đội trưởng, cho nên khẳng định phải bày nhiều bàn hơn nhà họ Lâm, ít nhất cũng phải bày tám bàn! Hơn nữa mỗi bàn ít nhất phải có mười món ăn...

Trong lòng con dâu cả nhà họ Lưu cũng tính toán rõ ràng rồi, cũng không vội vàng chọn Triệu Uyển Thanh, chỉ nói rằng muốn về nhà hỏi ý kiến của người trong nhà.

Sau khi Triệu Uyển Thanh đưa con dâu cả nhà họ Lưu ra cửa, sau đó ở nhà đợi tin của cô ấy.

Không ngờ hôm sau con dâu cả nhà họ Lưu đã quay lại.

Lần này, cô ấy đã quyết định mời Triệu Uyển Thanh đến nấu cỗ cho nhà mình, hai bên lại thảo luận một chút về thực đơn...

Thời gian nháy mắt đã đến nhà tổ chức tiệc cưới của nhà họ Lưu.

Sáng sớm, Triệu Uyển Thanh đã dậy rồi, vội vàng ăn cơm sáng, sau đó chuẩn bị chạy đến thôn bên cạnh.

"Anh đưa em đi."

Lâm Thiệu Hoa đẩy một chiếc xe đạp ra, gọi cô lại.

Triệu Uyển Thanh nhìn chiếc xe đạp 28 Đại Giang kia, nói: "Anh lấy xe đạp ở đâu thế?"

Chiếc xe đạp này chính là hàng hiếm, một chiếc phải mất mấy trăm đồng, còn phải có rất nhiều phiếu công nghiệp mới mua được!

DTV

"Hôm qua anh đi mượn đại đội trưởng." Lâm Thiệu Hoa lau ghế sau, ý bảo Triệu Uyển Thanh ngồi lên.

Triệu Uyển Thanh nghĩ đến hôm qua anh ấy dường như về muộn hơn một chút...

Hóa ra là đi mượn xe đạp cho cô.

Trong lòng cô giống như có một lọ mật được đổ vào, ngọt ngào khiến trái tim đều đập rộn ràng.

Triệu Uyển Thanh ngồi ở ghế sau, vươn tay ôm lấy eo của người đàn ông phía trước, áp má vào lưng của anh, sau đó nhìn phong cảnh dần trôi qua trước mắt...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 164: Chương 164


Triệu Uyển Thanh ở nhà họ Lưu bận rộn hết cả ngày. Đến trưa, khi khách đã ra về, tiệc cưới kết thúc, Triệu Uyển Thanh mới dọn đồ chuẩn bị về nhà.

Trước lúc đi, cô con dâu cả nhà họ Lưu đã đưa cho cô một phong bì đỏ và một rổ bánh kẹo cưới.

"Em gái Uyển Thanh này, bữa tiệc cưới này em làm rất tốt! Ba mẹ chồng của chị cứ khen em suốt..."

Người con dâu cả nhà họ Lưu khen ngợi Triệu Uyển Thanh một lúc lâu rồi mới khách sáo đưa cô ra cửa.

Vừa bước ra khỏi cửa, Triệu Uyển Thanh đã thấy ngay Lâm Thiệu Hoa đang dựa vào xe đạp đứng đợi ở cách đó không xa.

"Anh này... là chồng em à?" Dâu cả nhà họ Lưu hỏi.

Triệu Uyển Thanh cười cười, gật đầu sau đó bước đến bên cạnh Lâm Thiệu Hoa.

Cô con dâu cả nhà họ Lưu nhìn hai người lên xe rời đi, không nhịn được thốt lên: "Đôi vợ chồng son này thật là xứng đôi quá..."

Đạp xe vào thôn, Lâm Thiệu Hoa tới nhà Đại đội trưởng để trả xe, sau đó dắt Triệu Uyển Thanh quay về nhà.

Về đến nhà, Triệu Uyển Thanh ngay lập tức vào phòng, mở phong bì ra kiểm tra. Trong đó là năm đồng tiền và hai phiếu công nghiệp.

Số tiền này so với mức thù lao mà cô dự tính còn nhiều hơn.

Ban đầu, cô nghĩ nhà họ Lưu nhiều lắm cũng sẽ chỉ đưa cho cô năm đồng tiền, không ngờ họ còn cho thêm hai phiếu.

Có thể thấy, họ thực sự rất hài lòng với biểu hiện ngày hôm nay của cô.

Lâm Thiệu Hoa lúc này mới bước vào phòng, vừa lúc thấy Triệu Uyển Thanh đang vui vẻ cười ngây ngô...

Anh đến gần, lấy từ trong túi ra một túi tiền cùng một xấp phiếu, nói: "Đây là tiền trợ cấp tháng trước."

Triệu Uyển Thanh nhìn anh một cái, cầm lấy tiền bắt đầu đếm, là hai đồng năm hào tiền và bốn phiếu đường.

Hai đồng năm hào là khoản trợ cấp mà Lâm Thiệu Hoa nhận được từ công việc kế toán công xã hàng tháng... nhưng bốn tấm phiếu này?

Vừa nhìn liền biết là không phải do công xã cấp, nhìn giống như được chắp vá lung tung.

Nhìn thấy sự hoài nghi của cô, Lâm Thiệu Hoa giải thích: "Anh đã đổi với đồng nghiệp, để cho em làm điểm tâm đó."

Lần trước cô than rằng không có đường, anh ngay lập tức tìm phiếu đường cho cô...

Triệu Uyển Thanh nghe xong bỗng thấy trái tim mình ấm áp lạ thường.

DTV

Cô nhận lấy bốn phiếu đường của anh, còn hai đồng năm thì cô chỉ nhận một đồng năm, phần còn lại cô trả lại Lâm Thiệu Hoa.

"Tiền của anh đem cho em hết còn anh thì phải làm sao! Anh cũng nên giữ lại ít tiền riêng."

Lâm Thiệu Hoa không nhận,"Anh không có gì cần dùng đến tiền cả, nếu cần tiền anh sẽ tìm em."

Thấy anh kiên quyết từ chối, Triệu Uyển Thanh cũng không thể làm gì hơn ngoài việc nhận lại.

Nhìn thấy cô đặt tiền và phiếu vào bọc nhỏ của mình, anh mới an tâm nở nụ cười.

Đêm nằm trong vòng tay ấm áp của Lâm Thiệu Hoa, Triệu Uyển Thanh mơ mơ màng màng nghe anh nói: "Về sau tiền của anh đều sẽ giao cho em..."

Trời càng ngày càng lạnh, Triệu Uyển Thanh đã thay chăn bông hàng ngày thành chăn bông dày trong đống đồ cưới của cô. Ngay cả Tiểu Lâm Khải cũng được chuyển từ nôi lên giường nằm, ngủ cùng với ba mẹ.

Có bé con trên giường, Lâm Thiệu Hoa đã trở nên ngoan ngoãn hơn. Mỗi khi nghe thấy anh than ngắn thở dài, Triệu Uyển Thanh luôn không thể nhịn được mà dùng chăn che miệng mà cười trộm. ...

Trong không gian của cô, tất cả các loài động vật đều đã được Triệu Uyển Thanh dùng lược ghép đôi để chải từng con một, và đã thành công sinh ra nhiều con gà con, vịt con, heo con và dê con -

Số điểm tích lũy của Triệu Uyển Thanh đã tăng lên đáng kể, giúp cô tăng lên một cấp độ mới, tiếp tới cấp sáu rồi.

Hệ thống cấp độ sáu không mở khóa khu vực chức năng.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 165: Chương 165


Hai người bạn tốt của cô, Tinh cầu 123 và Tiểu Thần Tiên 456, dường như biến mất, gần đây họ không đặt thêm hàng mới lên trên kệ hay liên hệ với cô.

Thực tế là Triệu Uyển Thanh vẫn muốn tìm Tiểu Thần Tiên 456 để mua thêm viên uống tăng lực, với tiền đề là anh ta đồng ý bán...

Cũng bởi vì từ trước đến nay, cô chưa bao giờ thấy Tiểu Thần Tiên 456 đặt bán viên thuốc sức tăng lực lên kệ hàng.

Thuốc tăng lực kia thật sự là rất tốt!

Dù lần trước cô chỉ mới uống nửa viên, nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh của mình đã tăng lên gấp ba hoặc bốn lần so với trước đây.

Cô đã thử và thấy rõ sự khác biệt, trước kia cô đeo trên lưng cái sọt có bốn con gà đã thấy mệt không thở nổi, giờ cô có thể nâng bằng một tay một cách dễ dàng-

Nhiều lần khi đi cùng với Lâm Thiệu Hoa đến chợ đen, nhìn Lâm Thiệu Hoa chủ động đeo ba lô lớn cho cô, nội tâm Triệu Uyển Thanh thực sự muốn nói rằng cô không có vấn đề gì...

Mặc dù nghĩ như thế nhưng Triệu Uyển Thanh cũng không nói ra.

Việc cô có sức mạnh lớn như vậy, không đến lúc bất đắc dĩ khi thì ẩn giấu vẫn là tốt hơn. ...

Từ sau khi tổ chức tiệc cưới cho nhà họ Lưu, danh tiếng của Triệu Uyển Thanh tiếp tục lan xa.

Chưa đầy nửa tháng, đã có người tìm cô để tổ chức tiệc tiếp.

DTV

Lần này là người nhà họ Bành ở thôn Diên Lâm đang muốn chuẩn bị tổ chức một buổi lễ tang. Vì người đã qua đời là trưởng bối trong nhà, con cháu đều hiếu thảo, muốn tổ chức một buổi lễ để tận hiếu, nên họ đến nhờ Triệu Uyển Thanh.

Triệu Uyển Thanh suy nghĩ một lúc, cũng không từ chối.

Tổ chức tiệc cưới thì tự nhiên là tốt, nhưng lễ tang thì cũng không thể tránh khỏi.

Không phải là vì cô muốn kiếm vài đồng tiền, mà là bởi cô có thể tìm thấy niềm vui từ công việc này, hơn nữa về sau cô từ bỏ việc tiếp tục học y, trong lòng còn đang ấp ủ một mục tiêu lớn hơn nữa...

Người nhà họ Bành đã thương lượng thống nhất về mức thù lao và thực đơn cho buổi lễ, rất nhanh tất cả đã được quyết định.

Ngày khởi hành, vẫn là Lâm Thiệu Hoa đưa cô đi.

Thôn Diên Lâm cách thôn Thủy Truân khá xa, thêm vào đó Lâm Thiệu Hoa cũng không yên tâm để cô đi một mình, vì vậy anh lại mượn xe đạp để đưa cô đi.

"Buổi tối anh sẽ đến đón em, em nhớ chú ý an toàn." Trước khi đi, Lâm Thiệu Hoa không quên dặn dò.

Triệu Uyển Thanh gật đầu: "Em biết rồi, em biết rồi."

Lâm Thiệu Hoa đứng trước cửa nhà của gia đình nhà họ Bành, nhìn cô thêm mấy cái, sau cùng mới lưu luyến rời đi.

"Em là em gái bên thôn Thủy Truân phải không? Đến đây, bếp ở đây..." Một cô con dâu nhà họ Bành dẫn cô vào.

Lễ tang của nhà họ Bành này phô trương không nhỏ, họ mời rất nhiều người đến.

Ngay cả nhà họ Tống, gia đình bình thường không có giao hảo gì với nhà họ Bành, cũng được mời tới.

Lão tam nhà họ Tống là Tống Cường Dân đang ngồi nói chuyện phiếm, vừa nâng mắt liền nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp đang từ xa đi tới, tóc đen dài, đôi mắt hạnh đào, khuôn mặt xinh đẹp khiến cho người ta gặp rồi không thể quên...

Tống Cường Dân càng không thể nào quên, anh ta liến mắt một cái liền nhận ra đây là người phụ nữ nhà họ Triệu lần trước đến nhà bọn họ gây sự, Triệu Uyển Thanh.

"Người phụ nữ kia đến đây làm cái gì?!" Anh ta hỏi người bên cạnh đang ăn tiệc cùng mình.

Nhìn bộ dáng cung kính của nhà họ Bành đối với cô, Tống Cường Dân bỗng nhiên cảm thấy sôi máu!

Lần trước chính là do người phụ nữ đó tới đây gây sự mới khiến cho gia đình nhà họ Tống hoàn toàn mất hết mặt mũi!

Ngày hôm sau còn mang theo báo cáo chó má gì đó đến vu oan em tư của anh ta, khiến cho người em tư của anh ta sống trong thôn không dám ngẩng đầu! Hiện tại còn bị kéo tới cải tạo ở nông trường...

Tống Cường Dân càng nghĩ càng tức giận, biểu tình trên khuôn mặt bắt đầu vặn vẹo.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 166: Chương 166


Người bên cạnh không để ý đến sắc mặt anh ta biến đổi, chỉ liếc mắt qua phía Triệu Uyển Thanh, nói: "Anh không biết cô ấy? Đó là đầu bếp mà nhà họ Bành mời đến, bên ngoài đều đồn rằng tay nghề nấu tiệc của cô rất tốt! Nếu không phải là vì chữ 'tốt' này, tôi chắc chắn sẽ không tới nhà Bành ăn bữa cơm hôm nay đâu..."

Đầu bếp?

Mày của Tống Cường Dân nhăn lại.

Sau khi đáp lời, người bên cạnh mới nhớ ra người đang nói chuyện với mình chính là lão tam nhà họ Tống Tống Cường Dân, ngay lập tức cảm thấy xấu hổ.

Phủi phui cái miệng mình! Làm sao có thể khen người khác trong khi Tống Cường Dân cũng là người làm bếp?

Người kia tự cho mình thông minh, nói thêm để chữa sai: "Hề hề, thực ra thì, anh Cường Dân nấu tiệc cũng thật là đỉnh! Nếu nhà họ Bành không mời Triệu Uyển Thanh thì chắc chắn là sẽ mời anh đến!"

Tống Cường Dân: "..."

"Không biết nói gì thì cứ ngậm miệng lại!"

Gì mà 'không mời Triệu Uyển Thanh, mới mời anh đến'?

Hóa ra anh ta chỉ là một sự lựa chọn thay thế à!?

Lúc này, thù cũ hận mới khiến Tống Cường Dân ngay lập tức nắm chặt nắm đấm...

Buổi trưa, toàn bộ bàn tiệc đã được chuẩn bị xong, cũng đã là một giờ chiều.

Triệu Uyển Thanh mang ra một số đồ ăn mà cô đem theo từ trước, chuẩn bị ăn trưa, thì bất ngờ có một người đàn ông xông vào bếp.

"Lão tam nhà họ Tống?" Người phụ nữ làm việc trong bếp nhận ra anh ta.

Triệu Uyển Thanh không nhận ra người đàn ông có khuôn mặt vừa nhìn đã biết là người không tốt này, nhưng nghe đến ba chữ 'Tống lão tam', trong lòng không khỏi liên tưởng tới người chồng cũ của chị cả nhà họ Triệu...

Đây là lão tam nhà họ Tống Tống Cường Dân?

Tống Cường Dân đã ăn qua các món ăn do Triệu Uyển Thanh nấu trong bữa tiệc, biết rằng mình không thể sánh bằng, tâm trạng càng thêm buồn bực, sau khi uống rượu xong thì anh ta liền bùng nổ.

Ngoại trừ Triệu Uyển Thanh, trong bếp còn có vài người phụ nữ nhà họ Bành đang làm bếp.

Lúc này, họ nhìn Tống Cường Dân đã say khướt, khuôn mặt hầm hầm bước vào rồi đi thẳng về phía của Triệu Uyển Thanh, còn có cái gì không rõ?

Triệu Uyển Thanh đã từng đến thôn Diên Lâm để đòi công lý cho chị cả Triệu Uyển Nguyệt là chuyện không ai trong thôn không biết, nên tất nhiên là bọn họ cũng biết!

Hôm nay sợ người đàn ông Tống Cường Dân này muốn đến tìm Triệu Uyển Thanh để kiếm chuyện!

"Tống lão tam, anh đã uống nhiều rồi, mau về nhà đi thôi..." Một người phụ nữ đuổi anh ta, tay cô ấy nhẹ nhàng đẩy anh ta một cái.

Tống Cường Dân có tính tình bạo lực, đâu thể để người khác đẩy mình chứ?

Anh ta trở tay liền đ.ấ.m một quyền vào người phụ nữ khiến cho cô ấy ngã xuống đất.

"Ồ, trời ơi!"

"Tống lão tam, anh muốn làm gì vậy?!"

"Ôi, đánh người rồi, đánh người rồi!!"...

Trong lúc nhất thời, mấy người phụ nữ trong bếp trở nên hỗn loạn, có người chạy đi giúp người bị đánh, có người ra ngoài gọi người, có người sợ hãi né tránh...

DTV

Tống Cường Dân lảo đảo đi về phía Triệu Uyển Thanh, từng bước từng bước, càng ngày càng gần...

Triệu Uyển Thanh nhìn thấy mặt của anh ta vặn vẹo và cả bàn tay sắp nâng lên của anh ta...

Cô nhanh tay cầm một củ cải trắng ở bên cạnh lên, đánh mạnh vào Tống Cường Dân.

"Ôi!"

Tống Cường Dân thậm chí chưa kịp đánh vào Triệu Uyển Thanh thì đã bị cô đánh. Cơn đau ở cánh tay khiến anh ta càng tức giận hơn,"Con đàn bà thối này! Xem ngày hôm nay ông đây đánh c.h.ế.t mày!".

Anh ta nhe răng trợn mắt đột ngột hướng về phía Triệu Uyển Thanh mà tấn công...

Triệu Uyển Thanh nghiêng người né sang một bên, linh hoạt tránh xa cú đ.â.m của anh ta. Nương vào ưu thế của vị trí, cô dùng khuỷu tay kẹp cổ của Tống Cường Dân rồi mạnh mẽ đá anh ta ra xa...

"Đùng——"

Tống Cường Dân bị Triệu Uyển Thanh đá ra khỏi cửa.

Người từ nhà họ Bành được gọi đến: "..."

Những người trong thôn đứng ở cửa để hóng chuyện: "..."

Những người giúp việc bếp núc vội vàng chạy trở lại: "... ?!"

"Điều này... điều này là..."

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhanh đến nhiều người nghi ngờ có thể mình bị ảo giác...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 167: Chương 167


Dưới sự ngạc nhiên của mọi người, Triệu Uyển Thanh vén tay áo, nghiêm mặt đi ra từ phòng bếp.

Người con gái dung mạo xinh đẹp, giờ phút này lại mang theo vài phần giận dữ, ánh mắt cô sắc bén đảo qua đám người, nói lớn: "Người nhà họ Tống có ở đây không? Hôm nay có phải là muốn đến để trả thù tôi không? Tốt, tới thì tôi tiếp!"

Người nhà họ Tống nghe nói lão tam nhà mình muốn đánh người mà vẫn khoan thai đến trễ kiểu: "..."

Họ dám tới tìm cô để trả thù?

Người nhà họ Tống vội vã đến để đỡ Tống Cường Dân đang la oai oái trên mặt đất dậy. Rồi họ nhanh chóng rời khỏi nhà họ Bành.

Triệu Uyển Thanh sửa lại tay áo, trong ánh nhìn kinh ngạc của mọi người thì cô chuẩn bị rời đi.

Người trong nhà họ Bành sau khi hoàn hồn mới nắm chặt cô,"Em gái Triệu, hôm nay thật là xin lỗi về sự cố này, người nhà họ Tống này không biết làm sao tự nhiên lại kiếm chuyện, may mắn là em không sao..."

Người nhà họ Bành một bên xin lỗi đồng thời đưa tiền làm tiệc cho Triệu Uyển Thanh.

Triệu Uyển Thanh khoát tay, nói: "Không phải lỗi của mọi người, em và người nhà họ Tống này vốn có mâu thuẫn từ trước rồi, hôm nay anh ta đến là vì em, đúng ra phải là em xin lỗi, làm ảnh hưởng đến việc nhà của mọi người."

Cách cô làm việc vừa quang minh lại còn giỏi giang, khiến mọi người không khỏi nhìn cô với ánh mắt mang theo sự xem trọng.

Mãi cho đến khi Triệu Uyển Thanh rời đi, mọi người tới tham gia tang lễ của nhà họ Bành vẫn còn chưa hồi thần... không thể không khen cô hành xự thật sự quá lưu loát!

Nhanh chóng đá bay một người đàn ông cao to hơn cô ra ngoài cửa một cách dễ dàng, qua nửa ngày anh ta cũng không đứng dậy nổi!

Có người nói biểu hiện vừa rồi của cô giống như một người đàn bà đanh đá,"Người này có vẻ ngoài xinh đẹp như vậy mà sao ra tay lại tàn nhẫn như thế?!"

Người nói là một người đàn ông, lời nói của anh bị một người con dâu trong nhà họ Bành nghe thấy, cô ấy liền đáp ngay lập tức.

DTV

"Anh nói cô ấy như vậy đã gọi là tàn nhẫn? Vậy theo anh thì em gái nhà họ Triệu phải đứng im để tên Tống Cường Dân đó đánh mới là đúng hả?!" Người phụ nữ đang nói này chính là người vừa nãy bị Tống Cường Dân đ.ấ.m một cú.

Khi cô ấy đang nằm rạp dưới đất, thấy được cảnh tượng Triệu Uyển Thanh đang dạy dỗ Tống Cường Dân thì chỉ hận không thể nhảy dựng lên để cổ vũ!

Cô ấy không có bản lĩnh như cô em gái Triệu, nếu cô ấy có khả năng như vậy thì cô ấy cũng sẽ một chân đá Tống Cường Dân ra xa!!

Triệu Uyển Thanh thực sự là hình mẫu của phụ nữ trong lòng cô!

"Đúng vậy, nếu không phải là do Tống Cường Dân nổi điên trước thì Triệu Uyển Thanh có đánh anh ta không? Anh ta ỷ vào mình sức đàn ông để ăn h.i.ế.p một người phụ nữ, kết quả không ăn h.i.ế.p được, thật là đáng!" Một người trong gia đình nhà họ Bành cũng đệm theo.

"Đúng vậy! Tống Cường Dân bị vậy đúng là xứng đáng, em gái Triệu vừa rồi nên đánh anh ta một trận thật tàn nhẫn mới đúng!"

"Chính xác, không còn gì để nói! Triệu Uyển Thanh rõ ràng chỉ mới dùng có một tay..."...

Mọi người bàn luận xôn xao, làm cho người đàn ông vừa nói rằng Triệu Uyển Thanh là người đàn bà đanh đá đã bị trút một trận m.á.u chó ngập đầu.

Buổi chiều, Triệu Uyển Thanh trở về nhà. Khi tới buổi tối, Lâm Thiệu Hoa chuẩn bị đón cô thì phát hiện cô đã ở nhà.

"Sao em lại về trước?" Lâm Thiệu Hoa rất ngạc nhiên.

Triệu Uyển Thanh suy nghĩ một chút, sau đó vẫn là kể cho anh về những gì đã xảy ra tại nhà họ Bành hôm nay.

Sau khi kể xong, cô ấy nhận ra khuôn mặt của Lâm Thiệu Hoa trở nên rất u ám...

"Em không hề bị thiệt gì cả! Anh yên tâm!"

Cô không nói đến chuyện cô đẩy mạnh Tống Cường Dân ra ngoài, chỉ hàm hồ nói rằng cô ấy tránh thoát được...

Nhưng đối với Lâm Thiệu Hoa, lí do này có nghĩa là dường như cô bị tổn thương nhưng lại cố gắng che đậy...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 168: Chương 168


"Để anh xem", Lâm Thiệu Hoa nhăn mày, muốn tiến lại cởi áo của cô ra.

Triệu Uyển Thanh che cổ áo, cảnh giác nói: "Anh định làm gì!"

Lâm Thiệu Hoa kiên quyết: "Để anh xem."

Cuối cùng, anh c** q**n áo của cô, kỹ lưỡng kiểm tra cơ thể của cô, thấy không có vết thương, anh mới an tâm thở hắt ra.

Đêm đó, Lâm Thiệu Hoa thực bình tĩnh ôm Triệu Uyển Thanh đi vào giấc ngủ.

Triệu Uyển Thanh tưởng rằng anh sẽ rất lo lắng, không ngờ rằng anh lại bình thản đến thế, trong lòng không hiểu sao lại có cảm giác mất mác...

Đêm khuya yên tĩnh, người trong vòng tay cũng đã ngủ say.

Người đàn ông lặng lẽ đứng dậy, thay đồ rồi ra khỏi căn phòng.

Ở bên ngoài, có hai bóng người cao lớn đang đứng đó.

"Anh cả, tụi em chuẩn bị kĩ rồi!" Lâm Nhị và Lâm Tam nói.

Lâm Thiệu Hoa: "Chúng ta đi!"

Ba người biến mất trong màn đêm...

Khi xuất hiện lần nữa, họ đã đến thôn Diên Lâm.

Giữa đêm, Tống Cường Dân thức dậy để đi tiểu, đột nhiên bị một cái bao tải trùm lên người, sau đó bị kéo vào trong rừng cây...

Lâm Nhị và Lâm Tam đứng ở bên ngoài bìa rừng để canh chừng, lâu lâu liếc nhìn vào động tĩnh trong rừng.

Lâm Tam hơi nhút nhát, nghe tiếng r*n r* và tiếng đ.ấ.m đá từ bên trong thì không kiềm chế được nói: "Anh hai, có phải anh cả xuống tay tàn nhẫn quá rồi không?"

Nghe thấy tiếng kêu đó, tựa hồ muốn đem người đó đánh gãy xương...

Lâm Nhị chuyên tâm trông chừng, liếc mắt nhìn Lâm Tam một cái, nói: "Tàn nhẫn? Ai bảo anh ta ăn h.i.ế.p chị dâu của chúng ta?! Lão tam, là do em chưa có vợ, nếu vợ em ra ngoài bị người đàn ông khác ăn h**p, em có thể không quan tâm à?"

Chiều tối sau khi làm việc xong, bọn họ được Lâm Thiệu Hoa gọi ra ngoài, Lâm Thiệu Hoa đơn giản nói về việc chị dâu Triệu Uyển Thanh ở thôn Diên Lâm bị ăn h**p, sắp xếp cho bọn họ hành động vào buổi tối.

Hai chàng trai trẻ đều là thanh niên tràn đầy sức sống, nghe chị dâu nhà mình ở ngoài bị người khác ức h**p, ngay lập tức đã đồng ý.

Vì thế, liền có hành động đêm nay.

Sau khi nghe Lâm Nhị nói, Lâm Tam ngay lập tức mất sạch một chút đồng cảm còn sót lại, nghiêm mặt đứng canh gác.

Sau một hồi lâu, tiếng đ.ấ.m đá trong khu rừng cuối cùng cũng ngừng lại.

Một mình Lâm Thiệu Hoa bước ra,"Về nhà."

Lâm Nhị và Lâm Tam không quan tâm đến sống c.h.ế.t của người nằm trong rừng, đi theo Lâm Thiệu Hoa nhanh chóng quay trở lại thôn Thủy Truân.

DTV

Lâm Thiệu Hoa trở về nhà, nhẹ nhàng tiến tới phòng ngủ của mình, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, bất giác rút lại tay đang chuẩn bị đẩy cửa.

Anh đi vào nhà bếp lấy một chậu nước, rửa sạch m.á.u trên tay dưới ánh trăng.

Như vậy, sẽ không làm ám lên người cô.

Trở lại phòng ngủ, người phụ nữ trên giường vẫn ngủ ngon dưới ánh trăng sáng, nhóc con đang nằm bên cạnh cô cũng đang ngủ rất ngon lành.

Lâm Thiệu Hoa căng cứng cả một đêm, tại khoảnh khắc này, cuối cùng đã trở nên mềm mại.

Anh cởi áo, nhẹ nhàng leo lên giường, ôm nhẹ người phụ nữ vào lòng.

Người phụ nữ khẽ rên một tiếng, đặt khuôn mặt nhỏ nhắn của mình áp lên n.g.ự.c anh cọ cọ, như thể xác định đây đúng là hơi thở của anh, sau đó mới tiếp tục ngủ một cách yên bình.

Lâm Thiệu Hoa vươn tay vuốt nhẹ khuôn mặt của cô, cằm đặt l*n đ*nh đầu cô...

"Có anh ở đây, sẽ không để ai làm tổn thương em đâu..."

Tiếng nói trầm thấp của người đàn ông tan vào đêm, lan tỏa theo gió, không ai nghe thấy. ...

Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền cả ngàn dặm.

Khoảnh khắc anh hùng của Triệu Uyển Thanh tại thôn Diên Lâm ngày hôm sau đã lan truyền đến nhiều đội lớn lân cận.

Những người có mặt tại hiện trường đã miêu tả cú đánh của Triệu Uyển Thanh một cách cực kì sinh động, khiến nhiều người hóng chuyện nửa tin nửa ngờ.

Nhưng không ai dám lại gần Triệu Uyển Thanh để xác minh sự thật.

Chẳng may... nếu như nó là sự thật? Họ không muốn bị đẩy văng ra xa...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 169: Chương 169


Chỉ có Đổng Hiểu Hà, ngay lập tức đến hỏi Triệu Uyển Thanh,"Uyển Thanh à, thực sự chị có thể ném người ra xa chỉ trong một cái nháy mắt à?!"

Triệu Uyển Thanh giương mắt nhìn cô ấy, thản nhiên nói: "Sao? Em muốn thử à?"

Khi nói xong, cô đã cuộn tay áo lên, mắt nhìn Đổng Hiểu Hà một cách nghiêm túc.

DTV

Đổng Hiểu Hà liên tục lắc đầu xua tay, ngay cả sợi tóc trên đầu cũng tỏ ra từ chối.

"Nhưng, người tên Tống Cường Dân kia cũng xứng đáng! Chị chưa biết à? Đêm hôm qua anh ta bị người đánh! Sáng nay được người dân phát hiện trong rừng, nghe nói cánh tay đều bị gãy! Ê... liệu có phải nửa đêm chị đi ra ngoài đánh người ta không?!" Đổng Hiểu Hà sợ hãi kêu lên.

Triệu Uyển Thanh bất ngờ, ngay lập tức phủ nhận: "Chị đánh anh ta còn cần phải lén lút vào ban đêm sao? Em đã quên lúc đó chị đã ném anh ta ra xa rồi mà!"

Đổng Hiểu Hà suy nghĩ một lúc, gật đầu: "Có lý, nhất định là kẻ thù khác của anh ta đã đánh anh ta! Có vẻ người họ Tống này có gây thù chuốc oán cũng không ít..."

Trong khi người kế bên vẫn đang nói chuyện, tâm trí của Triệu Uyển Thanh đã bắt đầu bay đi xa.

Ai đã đánh Tống Cường Dân?

Làm sao lại có sự trùng hợp như vậy... ...

Sau khi chuyện Triệu Uyển Thanh ném người trở thành lời đồn, không tránh khỏi việc cô nhận được cái danh hung hãn lợi hại.

Nhưng Triệu Uyển Thanh không cảm thấy danh tiếng này là điều xấu, ít nhất còn tốt hơn là cái danh vừa tham vừa lười của nguyên chủ trước đây, phải không?

Bây giờ bác dâu hai nhà họ Lâm, cô sáu nhà họ Lâm khi gặp cô cũng không dám nói những lời như trước, họ giống như người câm điếc, ngoan ngoãn hơn nhiều!

Ngay cả ác nữ Vu Tĩnh bây giờ khi thấy cô cũng tránh xa, trên gương mặt tràn đầy sợ hãi! Bộ dáng đó chính là sợ sẽ bị Triệu Uyển Thanh ném ra ngoài bất cứ lúc nào!

Triệu Uyển Thanh đối với điều này thực sự không thể vui hơn nữa!

Nhìn xem, cô đã đánh một tên nhân vật phản diện, đồng thời còn làm cho tất cả những kẻ phản diện còn lại trở nên hiền lành! Thật là một công đôi chuyện!

Cuối năm 70 cũng đã qua mà không một tiếng động, mọi nhà đều bắt đầu chuẩn bị cho ngày lễ quan trọng nhất trong năm - Tết Nguyên Đán.

Trong tháng Chạp, Triệu Uyển Thanh đã làm thêm hai loại bánh mới.

Giống nhau đều là bánh quai chèo, nhưng khác nhau ở chỗ được chia làm loại mặn với loại ngọt.

Loại thứ hai là sáng tạo riêng của cô - bánh quy 'Chúc Mừng Năm Mới'.

Thực tế là cũng bánh quy thông thường, trên đó in dòng chữ "Chúc Mừng Năm Mới". Khuôn này cô đã mua thêm khi còn ở hiện đại, sau này mọi thứ trong nhà đều được chứa trong không gian, cô cũng tìm thấy nó.

Bây giờ khi cô làm bánh để mang đi bán thì không còn phải giữ bí mật với người trong nhà nữa.

Cả gia đình đóng cửa sổ cửa, bắt đầu thưởng thức những món bánh mới mà cô làm.

Mẹ Lâm thích nhất là bánh quai chèo mặn,"Hương vị rất ngon, mẹ cảm thấy ngon hơn cả bánh quai chèo ngọt!"

Tiểu Lâm lại ôm chiếc bánh quy 'Chúc Mừng Năm Mới', khuôn mặt tràn đầy yêu thích,"Cái này ngon lắm! Em chưa bao giờ thấy có loại bánh quy nào như thế này!"

Thật ra không phải vì loại bánh quy này ngon cỡ nào, mà bởi vì đây là loại bánh quy đặc biệt để phục vụ Tết Nguyên Đán, Tiểu Lâm chưa từng thấy trước đây, nên mới thấy lạ lẫm.

Lâm Thiệu Hoa thưởng thức ba món bánh một hồi rồi tổng kết,"Bánh quai chèo ngọt mặn cả hai loại đều ngon, để cho người thích bánh ngọt hay thích bánh mặn hơn có sự lựa chọn; bánh quy 'Chúc Mừng Năm Mới' ăn điểm ở chỗ hình thức mới lạ độc đáo, ý nghĩa may mắn, đặt vào mùa Tết để bán, chắc chắn sẽ có thị trường."

Triệu Uyển Thanh nhìn Lâm Thiệu Hoa vài lần, trong ánh mắt tràn đầy tán thành.

Thật không hổ là bộ não thông minh nhất trong gia đình, nói chuyện luôn trúng vào điểm chính của vấn đề!

"Việc chọn thời điểm này để làm loại bánh ngọt mới chủ yếu là để kịp cho thời điểm tháng Chạp cuối năm, khi mọi người đều đang chuẩn bị mua sắm hàng Tết, nhu cầu thị trường ở thời điểm này là lớn nhất," Triệu Uyển Thanh cũng nêu ý kiến của mình.

Mẹ Lâm nhìn cái này, lại nhìn cái kia, cuối cùng liếc mắt xuống nôi của Màn Thầu.

Cả ba lẫn mẹ đều thông minh như vậy, chắc chắn cháu trai của bà về sau cũng sẽ thông minh không kém!
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 170: Chương 170


Vì thế, tháng chạp này, trong khi người khác còn đang bận rộn mua sắm đồ tết, Tam phòng nhà họ Lâm lại đóng cửa làm điểm tâm.

Bánh Mặc Tử và bánh bướm trước đây vẫn được làm, chẳng qua số lượng ít hơn rất nhiều, chủ yếu vẫn làm bánh quai chèo và đồ ăn vặt mới.

Cả nhà cùng ra trận, ngay cả tiểu Lâm được nghỉ cũng không ra ngoài chơi, ngoan ngoãn đợi ở phòng bếp hỗ trợ làm đồ ăn vặt.

Lần đầu tiên bánh quai chèo và bánh bích quy mới được mang ra bán, đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi của khách hàng cũ.

Bánh quai chèo hương vị mặn ngọt đan xen, rất ngon, hợp khẩu vị mọi người. Bánh bích quy "năm mới tốt lành" kiểu dáng mới lạ, mọi người nhìn đều muốn mua một ít về nhà. Kết quả là bọn họ nhận được rất nhiều đơn đặt hàng...

Cả nhà âm thầm làm việc hơn nửa tháng, cuối cùng cũng kiếm được bộn tiền trước khi đến năm mới.

Mấy ngày trước lễ mừng năm mới, Triệu Uyển Thanh rốt cục ngừng làm đồ ăn vặt, người một nhà cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi.

Triệu Uyển Thanh đếm số tiền Lâm Thiệu Hoa mang về, chất đầy ví tiền nhỏ của mình, nhìn ví tiền sắp nổ tung của mình khiến Triệu Uyển Thanh cảm thấy sang năm nhất định phải làm một cái ví tiền lớn hơn...

Bởi vì khoảng thời gian này cả nhà đều bận rộn với công việc kinh doanh cho nên vẫn chưa có ai trong nhà đi mua đồ tết, Triệu Uyển Thanh đề nghị vào trong thành phố để mua một ít đồ lại bị mẹ Lâm ngăn cản.

"Trong tủ của chúng ta vừa có thịt vừa có mì, sao còn phải mua đồ tết làm gì? Chúng ta ở nhà tùy tiện rang hai nắm hạt dưa và đậu phộng là đủ rồi..."

Năm nay có Lâm Thiệu Hoa làm kế toán ở công xã, mỗi ngày đều tính 8 công điểm, ngoài ra, mẹ Lâm làm ruộng hàng ngày cũng tích lũy được điểm lao động, giúp cho nhà bọn họ cuối năm cũng được phân kha khá lương thực và thịt heo.

Trong khoảng thời gian này mẹ Lâm đi theo con dâu làm đồ ăn vặt, biết thời buổi này kiếm tiền không dễ nên bà cũng muốn học làm đồ điểm tâm, vừa mới bắt đầu bà còn luống cuống tay chân, sau đó mới chậm rãi quen tay.

Hiện tại bà đã có thể tự mình làm ra vài món đồ ăn vặt, cũng coi như là đã xuất sư.

Triệu Uyển Thanh nghĩ ngợi, có không gian của cô, nhà bọn họ tuyệt đối sẽ không thiếu thịt ăn...

Hoa quả cũng không thiếu, cô hiện tại cũng có thể tự mình trồng táo, rất nhiều loại hoa quả trong không gian còn chưa được lấy ra đâu.

Nhưng mà kẹo thì... Lúc cô tới, cô đã phân phát gần hết kẹo sữa thỏ trắng mà cô tích trữ, giờ chỉ còn lại một túi.

Năm mới sao có thể không có kẹo chứ?

Triệu Uyển Thanh hạ quyết tâm, cùng Lâm Thiệu Hoa vào huyện thành.

Lần này bọn họ không cần cải trang nữa, trực tiếp nghênh ngang đi vào huyện thành.

Hàng ngày Triệu Uyển Thanh bán đồ không chỉ nhận được tiền, mà còn tích góp được không ít phiếu, cầm số tiền và phiếu này, cô và Lâm Thiệu Hoa mua vài gói kẹo sữa thỏ trắng trong cung tiêu xã, còn mua ba bình sữa mạch nha.

Bọn họ xách một đống đồ trở về thì lại nhìn thấy Triệu đại đang ở nhà mình.

"Sao hôm nay lại tới đây?" Triệu Uyển Thanh còn có chút kinh ngạc, sau đó lập tức hiểu ra.

"Đến thăm Hiểu Hà à?" Cô cười hì hì vỗ vai Triệu đại.

Triệu đại đỏ mặt, sau đó gật đầu, lại nói:" Nhân tiện đến xem chị hai và Màn Thầu."

Triệu Uyển Thanh:"..."

Nhân tiện...

Em trai lớn của cô đúng là quá mức thật thà rồi.

Triệu Uyển Thanh: "Em ấy, kết hôn nhớ phải thật nghe lời vợ, Hiểu Hà là người thông minh, đi theo người thông minh nhất định là không sai!"

Triệu đại cười đáp: "Ừ, Hiểu Hà rất thông minh..."

Thông minh hơn cậu ta nhiều hì hì...

DTV

Triệu đại ôm Màn Thầu chơi một hồi, hai người tán gẫu việc nhà.

Triệu đại đột nhiên nói: "Chị hai, chị cả bị bệnh..."

Triệu Uyển Thanh: "Hả? Chuyện lúc nào? Sao lại bị bệnh?"

Nói đến việc này, Triệu đại liền bắt đầu ấp a ấp úng, ngập ngừng nửa ngày mới nói: "Chị cả mệt quá nên đổ bệnh..."
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 171: Chương 171


Hóa ra, chị cả Triệu từ khi trở về nhà mẹ đẻ, trong lòng vẫn cảm thấy mình là gánh nặng của nhà mẹ đẻ, còn làm cho nhà mẹ đẻ mất mặt, vì thế chỉ có thể liều mạng làm việc hằng ngày.

Mặc dù mẹ Triệu và các anh em khuyên chị ấy rất nhiều lần, nhưng chị ấy lại cố chấp không nghe, càng thêm cố gắng làm việc...

Sau đó, một buổi sáng liền ngất xỉu ở trong ruộng.

Khiến cha Triệu tức giận đến muốn đánh người!

"Sao cha lại tức giận như vậy?" Triệu Uyển Thanh khó hiểu.

Triệu đại: "Lúc ấy có rất nhiều người đang làm việc trong ruộng, tất cả mọi người thấy chị cả mệt mỏi ngã xuống đất, liền tưởng rằng là nhà chúng ta đối xử tệ với chị cả..."

Triệu Uyển Thanh bừng tỉnh đại ngộ.

Chị cả Triệu ngã xuống, làm cho nhà họ Triệu mang tiếng xấu, cho nên cha Triệu mới tức giận đến muốn đánh người...

"Ôi..."Cô thở dài.

Việc này không có cách nào luận đúng sai, nói chị cả sai? Nhưng tính cách của chị ấy chính là như vậy, khá tự ti, sợ mình trở thành gánh nặng của người khác, người như vậy ai lại nỡ đi trách cứ chị ấy đây?

Nhưng nhà họ Triệu bọn họ cũng không sai, đón con gái bị ly hôn về nuôi, đòi lại công bằng cho chị ấy, cũng nguyện ý cứ tiếp tục nuôi chị ấy như vậy, ở thời đại này, đây coi như là đã tốt lắm rồi.

Triệu Uyển Thanh càng nghĩ càng cảm thấy mâu thuẫn này quả thực không thể hòa giải.

Nếu tạm thời không có cách nào trừ tận gốc, vậy chỉ có thể quan tâm nhiều hơn đến thân thể chị cả Triệu.

Lúc gần đi, Triệu Uyển Thanh đưa cho Triệu đại một gói đồ lớn.

Bên trong có đủ loại đồ ăn vặt cô làm trong khoảng thời gian này, mỗi loại đều chứa một ít, còn cho một túi kẹo sữa và một lon sữa mạch nha, những thứ này đều là vừa mua về.

Ngoài ra, Triệu Uyển Thanh còn tiến vào không gian tháo ra một chậu hạt chiết xuất da lừa có công dụng bổ máu.

Bao bì nhựa bên ngoài đều bị cô ném đi, tất cả hạt đều đổ vào trong chậu nhỏ, hoàn toàn không nhìn ra nhà máy và tin tức tình hình cụ thể.

Thuốc này vốn là chuẩn bị cho chính cô, nhưng sau khi tới nơi này liền phát hiện thân thể được nuông chiều từ bé của nguyên chủ lại rất khỏe mạnh!

Cô làm gì có chỗ nào nhìn giống một con ma ốm?!

Vốn tưởng rằng thuốc này tích trữ vô ích, hiện tại xem như phát huy công dụng. Triệu Uyển Thanh cảm giác lòng mình cũng không còn đau lắm...

"Đây đều là một ít đồ ăn vặt, em mang về mọi người cùng ăn, thuốc trong chậu nhỏ này là đặc biệt dành cho chị cả, em cho chị ấy uống một ly trước giờ ăn, nhất định phải giám sát chị ấy uống!"

Triệu đại không nghĩ tới mình đến thăm Hiểu Hà một chuyến, lại sẽ phải mang về một cái bao lớn từ chỗ Nhị tỷ!

Nghĩ đến lần trước cậu ta mang một bao lớn về lại bị mắng...

"Không không không, chị hai, chị đừng cho em đồ..." Vẻ mặt Triệu đại tràn ngập sự cự tuyệt.

Cậu ta không muốn bị mắng nữa, tuy rằng mỗi ngày đều bị mắng... Nhưng bị mắng ít đi một lần thì vẫn tốt hơn.

DTV

Triệu Uyển Thanh lấy gói đồ lại, nghiêm mặt nói:"Vậy được thôi, chị không để em mang đồ..."

Triệu đại nhất thời vui vẻ ra mặt.

Triệu Uyển Thanh:"Lần tới chị về nhà mẹ đẻ, chị liền nói với ba mẹ, em trai lớn đến thôn Thủy Truân chỉ biết thăm vợ, cũng không biết đường đến thăm chị hai này của em và Màn Thầu..."

Cô vừa dứt lời, nụ cười trên mặt Triệu đại liền cứng đờ, sau đó cậu ta đoạt lấy bao đồ lớn trong tay cô vác lên người.

"Em mang, em mang là được mà!"

Nếu để cho ba mẹ biết cậu ta tới thôn Thủy Truân chỉ thăm Hiểu Hà mà không thăm chị hai...

Vậy thì không phải chỉ bị mắng, mà nhất định là sẽ bị đánh một trận!

Triệu đại đành phải vác đồ về nhà.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 172: Chương 172


Đợi về đến nhà, cha Triệu mẹ Triệu tới chỗ cậu ta hỏi gói đồ kia, Triệu đại liền nói hết toàn bộ lời Triệu Uyển Thanh dặn dò.

Cha Triệu rừng mắt nói:" Chị gái con bảo con cầm thì con liền cầm con nghĩ nhà chị con mở cung tiêu xã à?!", Ông đứng dậy muốn tìm chổi, lại bị mẹ Triệu ngăn cản.

"Vĩnh Cường sắp cưới vợ rồi, ông đừng đánh nó nữa..." Mẹ Triệu khuyên nhủ.

Sau đó, mẹ Triệu nhéo lỗ tai Triệu đại, oán giận nói:" Con nhớ kĩ cho mẹ! Lần sau đừng có đến nhà chị con lấy đồ ăn đồ uống nữa."

Mẹ Triệu lục gói đồ một chút rồi đưa chậu thuốc nhỏ vào phòng cho con gái lớn.

"Uyển Thanh nghe nói con bị bệnh liền đưa thuốc tới cho con bồi bổ thân thể, con phải cố gắng một chút, đừng cứng đầu như vậy nữa!"

Triệu Uyển Nguyệt nhìn chậu nhỏ màu vàng nhạt kia, trong lòng ấm áp.

Nhưng sự bất an và lo âu của cô lại không biết đặt đi đâu...

Ngày cuối cùng của năm 70 âm lịch, người nhà họ Lâm đoàn tụ lại cùng nhau ăn một bữa cơm đoàn viên.

Năm nay, Triệu Uyển Thanh mang một con gà và giò heo tới như cũ.

Năm nay, nhà bác dâu cả có con dâu mới nên mang ra nhiều đồ hơn một chút, không chỉ có mỗi thịt khô còn có một con cá.

Khi bác dâu hai Lâm dẫn theo hai đứa con gái vào phòng bếp của nhà chính, nhìn thấy đồ vật mà đại phòng và nhị phòng mang tới, trên mặt nóng như đang bốc hỏa vậy.

Đại phòng cùng tam phòng đây là có quá nhiều tiền hay sao? Thế mà lại mang nhiều thịt tới như thế?!

Này là cố ý muốn đem nhị phòng bọn họ dìm xuống sao?

Bà ta ngượng ngùng đem một khối thịt ba chỉ không lớn không nhỏ đặt lên trên bàn, trong lòng lại ghi hận lần này của đại phòng và tam phòng .

Mặt khác người ở hai phòng đâu biết suy nghĩ nhỏ mọn của bác dâu hai Lâm, giờ phút này, tất cả mọi người vây quanh bệ bếp, đôi mắt mở to hết cỡ như sợ bỏ lỡ một chi tiết nào.

Triệu Uyển Thanh đứng ở giữa bệ bếp, trên tay cầm con gà mát,"Thủ pháp và lực độ rất quan trọng, nếu không thì gia vị sẽ ngấm vào không đều, món ăn làm ra cũng sẽ không ngon miệng."

Nói xong cô lại lật con gà, sau đó rải gia vị đã chuẩn bị trước lên trên, sau lại tiếp tục xoa bóp trên khắp bề mặt con gà.

Thẳng đến khi gà được tẩm ướp hoàn toàn , Triệu Uyển Thanh mới bắt đầu lăn qua trứng gà cùng 'bột chiên xù' tự chế.

Cách làm loại bột chiên xù này cô học được từ chỗ ông ngoại cô, thật ra chính là dùng bột mì kết hợp với nước tùy ý nhào thành những mảnh nhỏ.

Lăn qua trứng rồi bọc lên một lớp bột chiên xù, thả xuống nồi chiên.

Mùi hương gà rán thơm phức lập tức tràn ngập toàn bộ phòng bếp, lan tỏa sang phòng chính khiến nhóm đàn ông đang ở nhà chính nói chuyện cũng phải thất thần.

Mỗi năm một lần, bây giờ không phải cả nhà đang chờ một bữa no nê sao?

Trong phòng bếp, các cô các chị tự giác theo Triệu Uyển Thanh cầm đầu, nghe theo cô chỉ huy rửa rau xắt rau, Triệu Uyển Thanh thì phụ trách nấu ăn.

Cô đem gà trong không gian ra làm thành gà rán, móng heo không giống năm trước được dùng làm thịt kho tàu, mà giờ làm thành móng heo nướng, đem móng heo vào bếp nướng cháy xém, sau đó mới phết ngũ vị lên, hương vị kia quả thực là hương vị c.h.ế.t người!

Thịt khô của nhà bác dâu cả Lâm thì đem làm thịt xào với ớt cay, cá chép thì làm thành cá kho.

DTV

Đến thịt ba chỉ của bác dâu hai Lâm mang tới...

Triệu Uyển Thanh cắt miếng thịt thành những miếng nhỏ, rồi đem xào với nhiều loại rau củ khác.

Theo từng món đồ ăn được bưng lên bàn, nước miếng người nhà họ Lâm đều sắp chảy khô rồi.

Hiện tại nhà họ Lâm vẫn ít con trẻ, nên cũng không có phân chia bàn, cả gia đình đều ngồi trên một bàn lớn.

Ông Lâm trước tiên gắp một miếng gà rán to, sau đó, cả nhà đều theo sau lần lượt gắp gà rán.

Cả một đĩa gà rán sáng lên trong giây lát.

Gắp xong gà rán, món tiếp theo được nhắm đếm là móng heo nướng.

Lại sau một giây phát sáng.

Bữa cơm đoàn viên kết thúc, thức ăn trên bàn đã bị ăn hết đến không còn gì.

Tất cả mọi người đỡ bụng mà thưởng thức lại dư vị còn sót trên đầu lưỡi, trên bàn chỉ có Tiểu Lâm Khải kêu lên oa oa.

"Nga nga!"
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 173: Chương 173


Tiểu Lâm Khải ngồi trong lòng Triệu Uyển Thanh, một đôi mắt to tròn như quả nho nhìn trên bàn, hai cánh tay nho nhỏ không ngừng múa may.

Như là đang lên án mọi người chỉ lo ăn một mình mà không cho bé ăn vậy.

Ông Lâm nhìn thấy, tức khắc cười,"Màn Thầu cũng muốn ăn à?"

Triệu Uyển Thanh xấu hổ chọc chọc sau eo Màn Thầu, ý bảo con thành thật một chút.

Không nghĩ tới Tiểu Lâm Khải trực tiếp đưa tay ra sau nắm lấy tay cô, lôi ra cho mọi người xem, tựa hồ như đang công khai mẹ đang chọc mình!

Triệu Uyển Thanh: "..."

Quả thực, đứa nhỏ này quá tinh ranh rồi!

Mấy người lớn nhìn vẻ ngoài tinh trí của Tiểu Lâm Khải , đều bị chọc đến nở nụ cười...

Bữa cơm đoàn viên ăn xong, ai về nhà nấy dán câu đối xuân.

Triệu Uyển Thanh không cần dán câu đối xuân, cô trực tiếp ôm Lâm Khải vào phòng.

Mới vừa cởi bỏ áo trên để cho bé b.ú sữa thì đã bị nhóc con này chơi xấu cắn cho một cái.

"Ai nha!"

Triệu Uyển Thanh vội vàng đem cậu nhóc kéo ra, nhìn cái lợi hồng hồng, tức giận tưởng muốn dạy dỗ nhóc con này một trận.

Tuy nhiên cô lại không làm gì cả.

Dù sao đây cũng là con trai ruột của cô.

"Con có ăn hay không? Không ăn sẽ bị đói." Triệu Uyển Thanh dựng thẳng Màn Thầu lên, nghiêm mặt nói.

"A a!" Tiểu Lâm Khải kêu to, hai chân đang được bọc trong quần bông đá đá lên.

Vừa vặn lúc này, Lâm Thiệu Hoa dán câu đối xuân xong đi vào.

Nhìn đến hai mẹ con, anh rất là bình tĩnh.

"Làm sao vậy?" Anh di chuyển tầm mắt nhìn thấy Triệu Uyển Thanh cởi bỏ áo một nửa.

Triệu Uyển Thanh chú ý tới ánh mắt của anh, nghiêng người chắn chắn, tự nhiên muốn cáo trạng: "Con của anh, vừa rồi cắn em!"

Người đàn ông nhìn về phía bé con đang đạp đạp chân...

Tiểu Lâm Khải cũng quay đầu ra, vẻ mặt vừa ngốc nghếnh, vừa mang vẻ mặt vô tội nhìn ba mình.

DTV

Lâm Thiệu Hoa đi lên trước bế bé con lên, trực tiếp đem Màn Thầu đặt trong nôi, nhàn nhạt nói: "Vậy con đáng bị đói rồi."

Sau đó anh liền xoay người nhìn Triệu Uyển Thanh, giọng nói quan tâm: "Có nặng lắm không? Để anh nhìn xem..."

Anh duỗi tay sờ đến vạt áo Triệu Uyển Thanh, bước tiếp theo liền thò vào trong vạt áo...

Triệu Uyển Thanh trừng mắt nhìn anh một cái, chụp hất bay tay người nào đó,"Tưởng bở!"

Bọn họ đều là vợ chồng ngày ngày ngủ chung giường với nhau, anh tưởng cô không biết anh đang nghĩ gì hay sao?

Chính là tưởng nhân cơ hội thôn tính...

Hừ, cô mới sẽ không để anh thực hiện được! Nghẹn cho cô, tới ngày mới có thể ăn.

Ý tưởng của người đàn ông bị thất bại, nhưng anh cũng không buồn bực, ôm cô xoa nhẹ nhàng vài cái...

Triệu Uyển Thanh liếc mắt thấy bé con tội nghiệp trong nôi, nhịn không được nói: "Màn Thầu có phải không muốn ăn không? Nếu không sao đột nhiên lại cắn em?"

Lâm Thiệu Hoa là một người đàn ông trưởng thành thì sao biết rõ được loại chuyện này, Triệu Uyển Thanh đành phải ôm Lâm Khải đi ra bên ngoài hỏi mẹ Lâm.

Mẹ Lâm đang ngồi sưởi ấm, vội vàng ôm cháu trai xem xét.

"Răng chưa có mọc, nhưng cũng sắp mọc rồi, bé được nửa tuổi rồi cũng nên ăn chút cháo."

Triệu Uyển Thanh nghe xong, liền bắt đầu cân nhắc với khẩu phần ăn của con trai.

Dù sao cũng là con ruột mình sinh ra, cô không đành lòng để Màn Thầu chịu đói. Vào buổi tối, Triệu Uyển Thanh liền làm một ít cháo thịt nhuyễn.

Quả nhiên Tiểu Lâm Khải rất thích, bé con ăn vô cùng ngon lành.

Năm nay đón giao thừa, Triệu Uyển Thanh không giống năm trước mà đi ngủ trước, còn em trai Lâm cùng Tiểu Lâm Khải, hai chú cháu vốn dĩ ngồi ở trên giường đất chơi đùa, chơi còn chưa được nửa giờ thì đã ngủ thiếp đi rồi.

00:00 giờ trôi qua, bên ngoài pháo nổ rộ hết đợt này đến đợt khác.

Trong không khí tràn ngập thanh âm của năm mới, Triệu Uyển Thanh cùng Lâm Thiệu Hoa trở về phòng.

Trong khoảnh khắc cô nằm trong vòng tay anh, Triệu Uyển Thanh ôm cổ anh hôn một cái, cười nói: "Lâm Thiệu Hoa, năm mới vui vẻ!"

"Uyển Thanh, năm mới vui vẻ..."

Nói xong, thân hình anh liền đè ép tới cô...

"Ai, hôm nay còn chưa tới ngày!" Người phụ nữ kêu lên một cách mềm mại.

"Hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới, phá luật một lần."

Thời khắc bắt đầu bước sang năm 71, Triệu Uyển Thanh là đang bận rộn trải qua...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 174: Chương 174


Ngày đầu tiên của năm mới, đàn ông ra ngoài chúc Tết, phụ nữ ở nhà trông nhà.

Buổi sáng, Triệu Uyển Thanh thức dậy, đầu gối và khuỷu tay của cô vẫn còn cảm thấy hơi đau và nhức mỏi...

Tất cả đều do ai đó quá cầm thú!

Cô tức giận tìm một chiếc áo len cao cổ mặc vào, rồi chui vào không gian.

Ngày hôm qua khi làm thức ăn thêm cho Tiểu Lâm Khải, Triệu Uyển Thanh đã nghĩ đến lúc trước khi ở hiện đại cô đã xem một bộ phim truyền hình trong đó người ta cho em bé gần 1 tuổi ăn bữa phụ bằng thịt và rau quả xay nhuyễn.

Món thịt băm này là cho cả thịt lợn và thịt tôm vào cùng giã nhỏ nên có giá trị dinh dưỡng rất cao, mùi vị cũng rất thơm ngon.

May mà trước đó cô đã độn khá nhiều nõn tôm vào trong không gian!

Triệu Uyển Thanh lấy một túi ra, sau đó trộn lẫn thịt lợn để nấu một bát thịt băm.

Sau khi nấu xong, cô lại lấy nửa viên thuốc tăng lực ra, giã nát cho vào trong bát thịt...

"Đến đây nào, Màn Thầu ngoan nào -"

"A a!"

Cô đích thân bón cho con trai ăn canh thịt xay có chứa thuốc tăng lực này, sau đó Triệu Uyển Thanh quan sát thằng bé cả ngày, để xem nó có bất kỳ phản ứng không tốt nào không.

Sau khi xác nhận không có phản ứng không tốt nào, lúc này cô mới thấy yên tâm.

Nhưng mà Triệu Uyển Thanh rất nhanh đã nếm được mùi vị của báo ứng...

"Ôi, đau quá! Lâm Khải con nhanh nhả ra!" Triệu Uyển Thanh ôm n.g.ự.c hét lên.

Con trai cô sau khi uống thuốc tăng lực, sức lực dường như đều dồn hết vào việc ăn cơm, khiến cho Triệu Uyển Thanh cảm thấy cực kỳ khổ sở. ...

Mùng hai tết về nhà mẹ đẻ.

Sáng sớm, Triệu Uyển Thanh đã gói 5 cân thịt lợn, một con gà trong không gian, hai túi mì, một túi tinh bột củ sen và một túi thịt lợn khô cho vào trong một cái sọt lớn.

Lâm Thiệu Hoa cõng theo sọt, Triệu Uyển Thanh ôm đứa trẻ, cả hai cùng nhau đi về phía thôn Hoàng Thổ.

Vừa vào đến cửa, cha Triệu và mẹ Triệu liền không nhịn được nói cho Triệu Uyển Thanh một trận khi nhìn thấy chiếc sọt lớn đựng nhiều đồ ăn như vậy.

"Thịt lần trước mang đến còn chưa ăn xong, sao lại mang thêm làm gì thế?" Mẹ Triệu trách móc.

Triệu Uyển Thanh cười hì hì nói: "Vậy thì mẹ cứ cất đi để lại từ từ rồi ăn, thời đại này còn có người chê trong nhà quá nhiều thịt à?"

Cô cười dỗ dành cha Triệu mẹ Triệu, hai người lập tức tươi cười trở lại.

Nói đi nói lại, vẫn là con gái quá hiếu thảo rồi!

Triệu Uyển Thanh lại lôi một tờ giấy ra đưa cho cha Triệu, nói: "Đây là xe tập đi cho trẻ con mà con đã vẽ, vừa có thể ngồi lại vừa có thể đứng, ba, nếu ba có thời gian thì giúp con là một cái nhé, con sẽ trả tiền sau."

DTV

Cha Triệu trực tiếp cầm lấy, nói: "Tiền nong gì chứ? Cha con là ông ngoại của Màn Thầu, làm cho thằng bé một chiếc xe tập đi thì có sao?"

Triệu Uyển Thanh thấy thái độ của cha Triệu kiên quyết như vậy, dự định sau khi ông ấy làm xong sẽ mang một bình rượu ngon đến biếu ông ấy.

Cha Triệu không hút thuốc lá, nhưng lại rất thích uống rượu, nhà nào tổ chức tiệc cưới, ông ấy luôn thích đến góp vui, thực ra cũng chỉ vì có thể uống rượu mà thôi...

"Chị cả, chị đã khỏe hơn chưa?"

Nhìn Triệu Uyển Nguyệt đang bưng nước vào nhà, Triệu Uyển Thanh quan tâm hỏi thăm sức khỏe của cô ấy.

Triệu Uyển Nguyệt cười nói: "Tốt hơn rồi..."

Triệu Uyển Thanh cẩn thận quan sát sắc mặt của cô ấy, trông thấy sắc mặt của cô ấy vẫn có chút tái nhợt, nói: "Loại thuốc kia chị phải kiên trì uống cả sáng và tối nhé, chắc chắn sẽ có lợi cho sức khỏe của chị, sau khi uống xong em sẽ mang thêm cho chị một lọ nữa."

Số phận người chị này của cô cũng khổ, dù là nhà của mình cũng không thể sống được một cuộc đời hạnh phúc.

Trong lòng Triệu Uyển Thanh thực sự cảm thấy thương thay cho cô ấy.

Chị cả Triệu nghe thấy thế thì lập tức xua tay từ chối: "Không cần, không cần đâu, em đừng tốn tiền mua mấy loại thuốc đó cho chị nữa, chị khỏe hơn rồi, sao chị có thể lúc nào cũng tiêu tiền của em được, bây giờ chị còn là gánh nặng ở trong nhà, liên lụy đến cha mẹ..."
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 175: Chương 175


Cha Triệu vừa nghe những lời này thì cau mày, suýt chút nữa thì nổi trận lôi đình.

Ông ấy thực sự không thích tính cách này của con gái lớn!

Tính cách quá mềm yếu, mặc cho người ta tùy ý bắt nạt!

Nhìn thấy cha Triệu quay mặt đi không thèm nhìn về phía chị cả Triệu, Triệu Uyển Thanh cũng không nói gì nữa, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay Triệu Uyển Nguyệt an ủi.

Con gái và con rể hiếm khi mới mang cháu ngoại về thăm nhà, người nhà họ Triệu tất nhiên sẽ không bạc đãi bọn họ.

Buổi trưa dùng con gà họ mang đến nấu một bữa cơm trưa thịnh soạn, sau khi nghe nói tiểu Lâm Khải đã bắt đầu ăn bữa phụ thì mẹ Triệu và chị cả Triệu còn nấu riêng cho thằng bé một bát cháo thịt nạc.

Chị cả Triệu còn tự mình ôm tiểu Lâm Khải bón cho thằng bé ăn, cả hai dì cháu đều cảm thấy rất vui vẻ.

Triệu Uyển Thanh nhìn khuôn mặt tràn đầy tươi cười của Triệu Uyển Nguyệt, trong lòng càng thêm cảm thấy chua xót, chị cả chắc cũng rất thích trẻ con...

Vừa quay mặt đi phía khác, cô đã nhìn thấy khuôn mặt cười ngây ngốc của con trai nhà mình... sự thương cảm trong lòng Triệu Uyển Thanh lập tức biến mất không còn gì.

Trên đường về nhà, Triệu Uyển Thanh ôm tiểu Lâm Khải ngắm phong cảnh quê hương, chủ yếu là tiểu Lâm Khải khoa chân múa tay ngắm phong cảnh, còn trong lòng Triệu Uyển Thanh vẫn luôn nghĩ đến chuyện của chị cả Triệu...

Đợi sau khi về đến nhà, Triệu Uyển Thanh lập tức kéo Lâm Thiệu Hoa vào trong phòng.

"Thiệu Hoa, em có một ý tưởng..." Cô nhìn Lâm Thiệu Hoa nói.

Lâm Thiệu Hoa biết cô muốn nói chuyện quan trọng, cho nên kéo cô ngồi xuống nói: "Em nói đi."

Triệu Uyển Thanh: "Em cảm thấy dáng vẻ bây giờ của chị cả, đều là do không có tự tin cùng chỗ dựa, cho nên lúc ở nhà mẹ cũng cảm thấy như đi trên băng mỏng."

"Cho nên em muốn tìm cách để cho chị ấy có sự tự tin và chỗ dựa?" Anh hỏi.

Triệu Uyển Thanh gật đầu nói: "Đúng vậy! Chị cả luôn cảm thấy bản thân là gánh nặng cho mọi người trong nhà, nhưng mà, nếu chị ấy không chỉ có thể kiếm được tiền nuôi sống bản thân mà còn có thể trả nợ cho nhà mẹ đẻ, vậy thì cảm giác chịu tội này của chị ấy không phải sẽ không còn nữa sao?!"

"Em nói thẳng cho anh biết luôn, em muốn lôi kéo chị cả cùng nhau làm bánh." Ánh mắt cô trong veo, kiên định nhìn về phía người đàn ông đứng đối diện.

Thực ra ý tưởng kéo chị cả làm bánh không chỉ có thể trợ giúp bản thân chị cả, mà cô còn muốn gián tiếp trợ cấp cho nhà mẹ mình.

DTV

Trước đây cô cũng từng nghĩ đến việc làm gì để trợ cấp cho nhà mình, nhưng mà cách trợ cấp rất hữu hạn, chỉ thỉnh thoảng mang một số đồ về cho người trong nhà.

Hơn nữa, mặc dù hai thôn ở rất gần nhau, nhưng mà lúc nào cũng xách đồ vật đi đi lại lại cũng rất bất tiện.

Nhưng nếu như cô có thể kéo theo chị cả cùng nhau làm bánh, dựa theo sản phẩm trả tiền, như vậy thì chị cả cũng sẽ có thu nhập của bản thân.

Dựa theo tính cách của chị cả, bản thân kiếm được tiền sao có thể không trợ cấp cho nhà mẹ mình chứ?

Đây cũng có thể coi như gián tiếp trợ cấp cho nhà mẹ đẻ cô.

Triệu Uyển Thanh cảm thấy cách này cực kỳ tốt... Cũng không biết người nhà họ Lâm sẽ nghĩ như thế nào.

Ở đối diện, Lâm Thiệu Hoa cũng nhìn cô, dứt khoát nói: "Kỹ thuật là của em, em muốn dạy cho ai thì dạy cho người đó, không cần phải hỏi ý kiến của anh."

Triệu Uyển Thanh nhìn ánh mắt tin tưởng và chính trực của anh, trong lòng đột nhiên cảm thấy nóng đến mức muốn bùng cháy.

Một người chồng thấu tình đạt lý tất nhiên chính là điều mà mỗi người phụ nữ đều khao khát có được, chưa kể Triệu Uyển Thanh đã gặp qua quá nhiều đàn ông thậm chí cả điều kiện đơn giản như vậy cũng không làm được...

Cho nên với một người đàn ông như vậy xuất hiện trước mặt mình, cô cảm thấy vô cùng trân trọng.

"Lâm Thiệu Hoa, cảm ơn anh đã tin tưởng và cổ vũ cho em."

Cô kích động nắm lấy bàn tay anh, trong đôi mắt xinh đẹp ngân ngấn nước...

"Nhưng mà sau này chuyện em đến chợ đen chắc chắn không thể giấu được cha vợ mẹ vợ đâu."

Lâm Thiệu Hoa ôm lấy cô, xoa lưng mà nhắc nhở cô một câu.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 176: Chương 176


Triệu Uyển Thanh hơi sửng sốt, sau đó yếu ớt thở dài nói: "Em vốn dĩ cũng biết không giấu được, cha mẹ em thấy chúng ta cầm nhiều đồ như vậy đến, hẳn là hai người họ cũng không ngốc đúng không?"

"Nhưng mà anh yên tâm, người nhà em đều là người có thể tin được, họ chắc chắn sẽ không nói chuyện này cho người khác đâu." Cô cam đoan.

Chuyện này cứ quyết định như vậy trước, sáng sớm mùng ba, Triệu Uyển Thanh đã trở về nhà mẹ đẻ.

Cha mẹ Triệu vừa nhìn thấy cô con gái thứ hai trở về, lại còn là sáng sớm một mình về nhà, ngay cả Màn Thầu cũng không dẫn theo...

Sau khi trải qua biến cố bi thảm của cô con gái lớn lúc sáng sớm tinh mơ bị người nhà họ Tống ly hôn rồi đuổi về nhà, khiến tâm trạng của cha Triệu và mẹ Triệu không tránh khỏi có chút kích động, theo bản năng cầm lấy cuốc và liềm ở góc tường lên.

Triệu Uyển Thanh vừa vào nhà đã nhìn thấy cha mẹ đang cầm cuốc và liềm: "..."

Đây là... Không chào đón cô về nhà chơi sao?

Cha Triệu: "Uyển Thanh, con nói cho cha biết, có phải nhà họ Lâm đối xử tệ bạc với con, còn đuổi con..." Về nhà không?!

Mẹ Triệu: "Ông trời ơi! Những kẻ độc ác tàn nhẫn này, ngay cả Màn Thầu cũng không cho con dẫn theo!"

Tiếng động này nhanh chóng thu hút những người khác trong nhà họ Triệu...

Triệu Đại: "..." Anh ấy cũng không biết nên nói cái gì, dù sao trong lòng đột nhiên cảm thấy rất tức giận!

Triệu Đại xoay người cầm theo cái ghế dài.

Triệu Nhị: "Anh rể, anh ấy..." Cũng ngoại tình sao???

Không thể nào, anh rể hai vừa nhìn đã biết là một người đàn ông cực kỳ đáng tin cậy! Sao có thể giống như anh rể cả được chứ!

Triệu Tiểu Đệ: "Hu hu hu... Bánh dừa nướng của em..."

Nếu như chị hai cũng ly hôn rồi, sau này không phải cậu sẽ không được ăn bánh dừa nướng sao?

Triệu Đại tỷ đi đằng sau cũng kinh ngạc hỏi: "Đây... chuyện này là... sao vậy?"

Triệu Uyển Thanh: "Em cũng đang muốn hỏi đang xảy ra chuyện gì vậy..."

Sau khi giải thích xong, hiểu lầm cuối cùng cũng được hóa giải.

Cha Triệu mẹ Triệu và Triệu Đại Đệ xấu hổ đặt đồ trong tay xuống, đỏ bừng mặt vì ngại.

Cũng không trách được họ suy nghĩ thái quá, chủ yếu là do trước đó đã bị chuyện của chị cả Triệu gây đả kích quá lớn!

Triệu Nhị Đệ chẹp chẹp miệng, trong lòng âm thầm nói anh ấy biết ngay anh rể hai của mình không ngoại tình rồi mà...

Triệu Tiểu Đệ vội vàng lau nước mắt ở trên mặt, trong lòng âm thầm nghĩ kẹo dừa nướng của cậu không bị bay rồi, vẫn còn.

DTV

Triệu Uyển Thanh: "Ba mẹ, còn cả chị cả nữa, mọi người vào trong phòng đi, con có chuyện muốn nói với mọi người."

Cô cũng bị chuyện ô long lần này làm cho không nói nên lời, trực tiếp gọi người vào phòng nói chuyện chính.

Cha Triệu và mẹ Triệu kéo theo chị cả Triệu, cả ba giống như ba con chim cút vào trong phòng.

Sau một lúc lâu, sắc mặt của Triệu Uyển Thanh bình tĩnh đi ra ngoài.

Mọi chuyện cô đều đã nói rõ hết rồi, cha mẹ và chị cả quyết định như thế nào thì đều do họ, tất nhiên, Triệu Uyển Thanh tin tưởng họ sẽ đồng ý.

Cô xoa bóp khuôn mặt của Triệu Tiểu Đệ, sau đó nghênh ngang rời đi.

Trong phòng, sắc mặt của chị cả Triệu cực kỳ kích động, trên mặt vẫn còn đọng nước mắt.

Cô ấy không ngờ được em gái của mình sẽ luôn suy nghĩ cho cô ấy như vậy, giúp đỡ cô ấy, còn dạy cho cô ấy cách làm bánh để kiếm tiền!

Bên cạnh, sắc mặt của cha Triệu và mẹ Triệu lại cực kỳ khó coi.

Vừa rồi họ nghe con gái thứ nói về việc làm bánh, trong lòng lập tức hiểu ra tại sao cuộc sống của cả nhà con gái thứ lại sung túc như vậy...

"Ông nó à, ông thấy chuyện này thế nào..." Tính cách mẹ Triệu bình thường rất hấp tấp, nhưng vừa gặp chuyện lớn lại không biết nên làm sao.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 177: Chương 177


Cha Triệu cũng ngẩn ra, sau khi im lặng một lúc lâu, mới thở dài nói: "Từ nhỏ Uyển Thanh đã là đứa bé có chính kiến, những chuyện mà con bé đã quyết định thì nhất định phải làm được..."

Mẹ Triệu liếc mắt nhìn ông ấy một cái, biết ông ấy đang nhắc đến chuyện lúc trước con gái thứ thích Lâm Thiệu Hoa, sau đó liều sống liều c.h.ế.t muốn kết hôn với con rể...

Nhưng điều này đều không phải đúng sao? Con gái thứ hai nhiều ý tưởng, không nghe ai khuyên cả!

Cha Triệu: "Tôi thấy dáng vẻ này của con bé có vẻ như làm nhiều cũng quen tay, chúng ta có can thiệp cũng vô ích, không bằng cứ ngậm miệng đừng gây rắc rối cho con gái!"

Mẹ Triệu liên tục gật đầu, chị cả cũng vội vàng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Nếu chuyện này bị lộ ra ngoài thì rất nguy hiểm, hai người họ chắc chắn sẽ không bán đứng con gái/em gái của mình!

DTV

Cha Triệu lại ngẩng đầu lên nhìn về phía chị cả Triệu, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Em gái con đã tìm cách cho kiếm sống, con phải học tập thật chăm chỉ, không cần phụ lòng của em gái mình!"

Triệu Uyển Nguyệt biết cha của mình là đang đồng ý, lập tức đứng lên nói: "Ba mẹ, hai người cứ yên tâm, con chắc chắn sẽ cố gắng hết sức, sẽ không khiến em gái phải thất vọng đâu!"

Giờ khắc này, Triệu Uyển Nguyệt đột nhiên có một cảm giác cuộc đời của cô ấy dường như cũng có một chút giá trị, người khác kỳ vọng vào cô ấy, cuộc sống của cô ấy mới có ánh sáng. ...

Triệu Uyển Thanh vốn tưởng rằng người trong nhà phải suy nghĩ mấy ngày mới cho cô câu trả lời, không ngờ, ngày hôm sau, Triệu Uyển Nguyệt đã đến rồi.

Cô ấy đến, Triệu Uyển Thanh lập tức dạy cô ấy làm.

Trong tết Nguyên Tiêu năm nay, Triệu Uyển Thanh dự định sẽ bán một lô bánh ngọt.

Vì vậy, cô đã dạy cho Triệu Uyển Nguyệt cách làm bánh quai chèo và bánh quy trước, tay nghề nấu ăn của Triệu Uyển Nguyệt khá tốt, hơn nữa bên cạnh có Triệu Uyển Thanh nắm tay dạy từng bước một, cho nên tiếp thu rất nhanh.

Mấy ngày sau, Triệu Uyển Thanh tự mình kiểm tra bánh quai chèo và bánh quy mà cô ấy làm, sau khi xác nhận đã đạt tiêu chuẩn thì bảo cô ấy về nhà tự mình luyện tập.

"Trước ngày 15, chị mang tất cả bánh quai chèo và bánh quy mà chị làm đem đến đây, có bao nhiêu thì em lấy bấy nhiêu." Triệu Uyển Thanh dặn dò nói.

Triệu Uyển Nguyệt liên tục gật đầu, nói: "Được, chị nhớ rồi."

Triệu Uyển Thanh: "Nhưng mà chị à, mặc dù chúng ta là chị em ruột, nhưng có một số chuyện nên nói em vẫn phải nói rõ, công việc kinh doanh của cửa hàng nhà em chủ yếu kiếm tiền từ người quen, cho nên danh tiếng là thứ quan trọng nhất, vì vậy số bánh mà chị mang đến, em sẽ kiểm tra thật kỹ, nếu như chất lượng không đạt tiêu chuẩn hoặc không tươi mới, em sẽ không nhận đâu."

Đến cả anh em ruột còn phải phân chia rõ ràng, hai chị em ruột như bọn họ cũng phải làm như vậy. ...

Khi Triệu Uyển Thanh còn ở hiện đại đã đọc rất nhiều kinh nghiệm khởi nghiệp của các ông chủ lớn trong giới kinh doanh, trong số đó có rất nhiều ông chủ lớn kéo theo người trong nhà cùng nhau khởi nghiệp.

Các ông lớn có người thân cùng nhau khởi nghiệp thành công đều là người rất có nguyên tắc.

Muốn kinh doanh, tất nhiên phải phân chia rõ việc nào ra việc đó rồi.

Đây không phải lúc để đề cập đến chuyện cảm tình và tình thân.

Triệu Uyển Thanh cảm thấy bản thân cần phải đặt ra các quy tắc ngay từ lúc ban đầu, để tránh sau này mắc phải những chuyện vụn vặt khó giải quyết.

Triệu Uyển Nguyệt cũng nghiêm túc nói: "Em gái, em đừng lo, nếu em đã giúp chị như vậy, chị sao có thể khiến em phải khó xử được? Những thứ mà chị mang đến em cứ kiểm tra thật kỹ vào, không đạt tiêu chuẩn thì trả lại cho chị."

Sau khi hai người họ thống nhất xong, Triệu Uyển Nguyệt liền trở về nhà họ Triệu bắt đầu bận rộn làm bánh. ...
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 178: Chương 178


Trước ngày 15, Triệu Uyển Thanh dẫn theo cả nhà cùng nhau làm bánh, ngay cả số bánh mà Triệu Uyển Nguyệt mang đến đều được Lâm Thiệu Hoa mang đến chợ đen bán.

Lúc đầu, số lượng Triệu Uyển Nguyệt mang đến không nhiều lắm, nhưng chất lượng đều cực kỳ tốt.

Triệu Uyển Thanh vừa nhìn đã biết chị cô ở nhà nhất định đã sàng lọc qua rồi, đem những cái tốt nhất mang đến đây.

Cô cũng kiểm tra theo đúng tiêu chuẩn mà mình đặt ra, cái gì nên nhận thì nhận, cái gì không nên nhận thì sẽ không nhận.

Mấy ngày sau, Triệu Uyển Nguyệt dần dần quen tay và mang đến nhiều hơn, nhưng chất lượng vẫn tốt như lúc ban đầu.

Cứ như vậy, cả nhà họ Triệu và nhà họ Lâm đã kiếm được khoản tiền kha khá trước tết Nguyên Tiêu.

Số bánh mà Triệu Uyển Thanh làm, đều kiếm được lợi nhuận từ 3 hào đến 5 hào mỗi một cân.

DTV

Số bánh mà cô cầm của Triệu Uyển Nguyệt, sẽ tính cho cô ấy 1 hào một cân. Đừng thấy chỉ có 1 hào mà chê ít, đây cũng là một khoản thu nhập rất khả quan ở thời đại này đấy.

Triệu Uyển Nguyệt bị dọa sợ khi nhận được số tiền này, cô ấy không ngờ rằng chỉ trong mấy ngày cô ấy đã có thể kiếm được nhiều tiền như vậy!

Lúc đếm tiền, nước mắt cô ấy cũng lã chã rơi xuống, khiến Triệu Uyển Thanh nhìn thấy lại phải ôm cô ấy an ủi một lúc lâu.

Sau khi mang tiền về nhà Triệu Uyển Nguyệt trực tiếp đi đến phòng của cha mẹ Triệu.

"Ba mẹ, đây là tiền bánh mà em gái đã đưa con, tất cả đều ở đây." Cô ấy đặt một xấp tiền lên cái bàn nhỏ trong phòng, ngoan ngoãn ngồi trước mặt của cha mẹ Triệu.

Cha Triệu và mẹ Triệu quay sang nhìn nhau, sau đó mẹ Triệu cầm tiền lên đếm.

Sau khi đếm xong, bản thân bà ấy cũng bị dọa sợ: "Sao lại có nhiều như vậy? Em gái con có phải đã đưa thêm cho con không?"

"Không ạ, con hỏi em gái rồi, con bé nói rằng nó dựa theo giá thị trường để tính tiền, sẽ không cho thêm..."

Cha Trriệu và mẹ Triệu nhìn tiền, cố gắng kìm nén sự khiếp sợ trong lòng.

Một lúc sau, cha Triệu mới cầm tiền lên, đếm và giữ lại một phần ba, hai phần ba còn lại thì đưa cho Triệu Uyển Nguyệt nói: "Bản thân con kiếm được thì cứ giữ đi."

Mẹ Triệu cũng nói: "Đúng vậy, dù sao con cũng ăn cơm ở đây, cho nên chỉ cần lấy chừng này là đủ rồi, số còn lại con tự giữ lấy đi."

Triệu Uyển Nguyệt cầm tiền quay về phòng, trong lòng cô ấy đột nhiên xuất hiện một cảm giác bình yên và thoải mái mà trước đây chưa từng có...

Cuối cùng cô ấy cũng không còn là gánh nặng cho cả nhà nữa rồi!

Vào ngày tết Nguyên Tiêu, người nhà họ Lâm sum họp ngày mười lăm.

Sau khi ăn cơm trưa ở nhà chính, tam phòng Lâm gia chuẩn bị đồ để vào thành.

Thời gian trước Triệu Uyển Thanh mới nhớ ra từ khi con trai của cô ra đời cũng chưa được chụp hình lưu niệm.

Ngẫm lại, Triệu Uyển Thanh cảm thấy tiếc nuối vì dáng vẻ đỏ hỏn từ khi ra đời của con trai không được ghi lại.

Lại nhớ đến trong nhà không có bức ảnh gia đình nào cả, Triệu Uyển Thanh quyết định dẫn theo cả nhà mình vào thành phố chụp ảnh kỷ niệm.

Thợ chụp ảnh vừa nhìn thấy Lâm Thiệu Hoa và Triệu Uyển Thanh đến đã lập tức nhận ra họ.

Đợi cho Màn Thầu chụp xong, Lâm Thiệu Hoa lại bế Màn Thầu, ôm Triệu Uyển Thanh chụp một bức ảnh chung của ba người, cuối cùng là ảnh của đại gia đình.

Trước khi rời khỏi tiệm chụp ảnh, thợ chụp ảnh còn kiên nhẫn hỏi: "Hai người thật sự không suy nghĩ đến chuyện trưng bày ảnh chụp ở cửa tiệm của chúng tôi sao? Tôi sẽ trả tiền!"

Lâm Thiệu Hoa không hề nghĩ ngợi thêm mà từ chối ngay. ...

Sau ngày nghỉ lễ, tuần suất Triệu Uyển Thanh làm bánh ngọt đã trở lại như trước kia, một tháng làm ba bốn lần, cô cũng phải thông báo cho chị cả Triệu biết thời gian mình sẽ vào huyện vào mỗi tháng để nhắc nhở chị ấy làm bánh ngọt trước rồi mang đến.

Động vật và táo trong không gian đã được thu hoạch và bán đi từng đợt, từ đó mang về không ít tiền lời cho Triệu Uyển Thanh.

Bây giờ số điểm tích lũy trong hệ thống của cô đã đột phá lên đến hai vạn đại quan.
 
Thập Niên 60: Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Phụ Làm Giàu
Chương 179: Chương 179


Dường như Tinh cầu 123 rất bận rộn nên chỉ thấy anh ấy online một lần, mua mấy đĩa bánh ngọt của Triệu Uyển Thanh rồi mất hút đến bây giờ.

Tiểu Thần Tiên 456 càng bận rộn hơn, trong trong khoảng thời gian này chưa thấy anh ấy online lại lần nào, mỗi ngày Triệu Uyển Thanh cũng chỉ nhìn thấy hình đại diện trong màu xám xịt.

Có tiền rồi, Triệu Uyển Thanh lại muốn tiêu xài.

Nhưng cô nhịn xuống. Nhìn một vòng khắp thương thành mới phát hiện mình không thiếu gì cả nên mới thành công không tiêu tiền.

Ngày hai mươi tháng một, mấy đứa bé lại bắt đầu đi học.

Một ngày trước khi nhập học, Triệu Nhị đã đến mang theo chiếc xe tập đi mà cha Triệu đã làm xong.

Chất liệu làm xe tập đi đều bằng gỗ đã được mài nhẵn bóng, không còn nhám nữa. Ôm Màn Thầu vào xe, vừa lúc để cho nhóc con này tập đi rồi.

Màn Thầu bị vây lại trong xe tập đi, nhóc cố gắng đạp chân mấy lần khiến cho bánh xe chuyển động, xe tiến lên làm nhóc con lại càng vui vẻ ra sức đạp hơn nữa, vô cùng thích thú mà đùa giỡn cả một buổi chiều...

Xe này được làm rất cẩn thận, còn phải tốn rất nhiều công sức.

Lúc này Triệu Uyển Thanh mới cầm rượu trắng mà mình đã chuẩn bị từ trước đưa cho Triệu Nhị, bào cậu mang về cho cha Triệu.

Vào ngày chính thức đi học lại, Tiểu Lâm lại mang trên mặt hai hàng nước mắt, lưu luyến không rời tạm biệt cháu trai của mình để đi học.

Cháu trai Màn Thầu hoàn toàn không nghĩ đến chuyện sẽ nhớ chú út, nhóc con chỉ đắm chìm trong niềm vui sướng với xe tập đi mà không thể nào kiềm chế được, cả lúc bà cụ Lâm đến thăm, nhóc cũng không thèm để ý đến.

DTV

Bà cụ Lâm nhìn cháu trai của mình bị vây trong một cái giá gỗ kỳ lạ, bắp chân nhỏ bước đi từng bước, cực kỳ có lực.

"Thứ này thật sự có thể giúp đứa nhỏ biết đi sao?" Bà cụ Lâm không tin tưởng lắm.

Triệu Uyển Thanh gật đầu: "Có thể ạ."

Có thể hay không thì cô cũng chưa thực hành nên không biết nhưng dù sao lúc ở thời hiện đại cô đã nhìn thấy rất nhiều đứa bé sử dụng cái này, chắc chắn nó phải có tác dụng.

"A!"

Đột nhiên Màn Thầu thốt lên.

Bà cụ Lâm và Triệu Uyển Thanh đang tán gẫu với nhau cùng quay đầu lại nhìn nhóc con.

Hóa ra là Màn Thầu và chiếc xe tập đi của mình đã đi đến trước một tảng đá trong vườn, tảng đá lớn đã ngăn cản đường đi của chiếc xe nên Màn Thầu mới kêu lên.

Bà cụ Lâm đứng dậy từ trên ghế, cười nói: "Bà ra kéo Màn Thầu vào đây..."

Bà ấy còn chưa dứt lời thì trong viện đã vang lên một tiếng bịch.

Bà cụ Lâm cũng ngây người.

Triệu Uyển Thanh ngẩng đầu lên nhìn thấy cũng ngây dại.

Màn Thầu: "A! Oa..."

Thì ra vừa rồi Màn Thầu đã chen chân vào, muốn đá văng tảng đá này...

Hai người vội vàng chạy đến xem chân Màn Thầu: "Màn Thầu, chân có đau không?"

Chỉ thấy bàn chân mang giày hình con hổ vẫn không có vấn đề gì, lúc này Triệu Uyển Thanh mới yên tâm, cô cởi giày của nhóc con ra kiểm tra chân.

Bàn chân đứa nhỏ trắng nõn, mềm mại, không hề có dấu hiệu bị thương gì cả.

Bà cụ Lâm dụi mắt, lại dụi mắt một lần nữa, bà ấy nhìn tảng đá lớn đã bị đá văng xa xa thì quay sang hỏi Triệu Uyển Thanh bằng giọng nói run rẩy: "Vợ Thiệu Hoa à, vừa rồi chính Màn Thầu đã đá văng tảng đá kia sao?"

Tảng đá kia được bày trong vườn, thường ngày mọi người vẫn ngồi trên đó, vì nó vừa rộng vừa bằng phẳng lại lớn nên không cần nói cũng biết trọng lượng của nó thế nào, một người trưởng thành mới có thể di chuyển nó.

Thế nhưng Màn Thầu lại chỉ dùng một chân đã có thể đá nó văng xa, mà bàn chân lại không hề hấn gì!

Triệu Uyển Thanh im lặng, cô vẫn bình chân như vại nhìn bà cụ Lâm.

Triệu Uyển Thanh: Đều là ảo giác cả thôi, bà nhìn nhầm rồi...

Bà cụ Lâm: Ừ, bà hiểu rồi...

Trên mặt bà cụ Lâm mang theo vẻ thần bí, bà ấy vội vàng quay về nhà chính.

Vừa bước vào nhà, bà ấy lập tức lấy tượng phật Bồ Tát ra, thắp một nén hương, sau đó thành kính bái.

"Bồ Tát ở trên cao, bà già tôi làm lễ tạ ngài..."
 
Back
Top Dưới