Ngôn Tình Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 40: Chương 40


An Dạng có thể suy nghĩ và nói những lời như vậy, lại còn tới tận đây, bà thực sự rất vui lòng.

Mấy bà bạn của dì Trần đều là người biết ý biết tứ, thấy vậy cũng chủ động ra về.

Dì Trần tiễn bọn họ ra tới cổng.

Những người đó hâm mộ kéo tay bà.

“Tuy bà không phải mẹ chồng chính thức, nhưng người ta lại coi bà là mẹ chồng thực sự, bà đúng là có phúc có phần.

”Dì Trần nghe mọi người khen con nhà mình, tất nhiên là vui sướng không thôi.

“Đúng thế, người một nhà chúng tôi luôn như thế, không lệch đi đâu được.

”Cười nói vui vẻ xong bà mới đi vào sân.

Bây giờ không còn người ngoài, cách nói chuyện cũng khác đi.

“Khó khăn lắm mới mua được con gà, cứ để ở nhà thịt cho tụi nhỏ ăn là được, con còn mang sang đây làm gì.

Dì và chú Trần của con đã lớn tuổi rồi, còn thứ gì chưa thấy qua, ăn hay không ăn cũng chẳng sao cả.

”An Dạng còn chưa kịp lên tiếng.

Cái miệng nhỏ của Thẩm Đồ đã bắt đầu nói mấy lời ngọt xớt.

“Bà dì, không phải đâu, chúng con muốn tôn trọng người lớn mà, có đồ ăn ngon phải mời người lớn ăn trước.

”Dì Trần nghe câu nói này của cậu nhóc, hai mắt lại càng híp lại.

“Để bà xem nào, có phải con ăn mật không mà lại khéo miệng như vậy.

”Thẩm Đồ ‘ai u’ một tiếng.

“Con có ăn đâu, cũng chẳng có mật mà ăn.

”An Dạng nghiêm túc nói.

“Hôm qua con đã làm sủi cảo cho tụi nhỏ ăn rồi, không sao đâu ạ, dì cứ nhận đi.

”Mẹ chồng nàng dâu nhà này rất hợp nhau, hai người có thể trò chuyện một cách thoải mái và tự nhiên.

Dì Trần vào bếp đun nước nóng để vặt lông gà.

An Dạng làm thịt gà.

Thẩm Luyện ‘dẫn đầu’, nhìn chằm chằm vào con gà.

Nước đã sôi, dì Trần thấy kỹ thuật của An Dạng rất lưu loát và gọn gàng, nhìn qua liền biết đây là chuyên gia làm việc nhà.

Cần phải có thời gian để làm sạch gà.

Vừa nói chuyện cùng dì Trần vừa làm việc, thời gian trôi qua cũng rất nhanh.

Hầm gà trong nồi đất, đặt một khúc củi to dưới đáy nồi, đun lửa lớn.

Xào đến khi thịt gà thơm hương thì đổ nước ấm vào, đợi thịt gà được hầm nhừ thì mới cho thêm khoai tây cắt khúc.

Cuối cùng là miến và táo sấy khô.

Tất cả đều ngấm vào nước súp, ăn còn thơm ngon hơn cả thịt gà.

Tư lệnh Trần kết thúc cuộc họp vào lúc 12 giờ rưỡi, vội vàng vẫy tay chào mọi người rồi tan làm.

Hôm nay Thẩm Các không tham gia cuộc họp, chỉ đứng ngoài sân huấn luyện để quản lý binh lính, bởi vì anh không thích họp.

Anh đợi ở bên ngoài cho đến khi Tư lệnh Trần đi ra, sau đó đi theo ông.

Tư lệnh Trần còn tưởng thằng nhóc này chờ mình tan làm, dù sao đường về nhà cũng giống nhau.

Trên đường đi, hai người thảo luận một chút về tình hình gần đây và các vấn đề liên quan, sau đó còn nói tới một số chuyện khác.

Mãi cho đến khi đi tới cửa nhà mình, tư lệnh Trần mới nhận ra điều lạ thường.

“Thẩm Các, con có chuyện gì sao, đi theo chú làm gì?”Lúc này 0Thẩm Các mới nhớ ra.

“Hôm nay An Dạng dẫn tụi nhỏ tới ăn cơm cùng hai người.

”Tư lệnh Trần lập tức cảm thấy hứng thú, ông chưa từng gặp mặt đồng chí An Dạng ‘tiếng tăm’ này.

“Ừ, con và đồng chí An Dạng sống chung thế nào?”Thẩm Các suy nghĩ một chút, rất thoải mái, rất phù hợp với hiệp ước trước khi hai người họ kết hôn.

Trong nhà cũng trở nên tốt hơn.

“Khá tốt ạ.

”Tư lệnh Trần gật đầu.

“Các con đã kết hôn rồi thì phải sống với nhau thật hoà thuận.

Người ta không có cha mẹ, con lại là quân nhân, càng phải đối xử tốt với vợ của mình.

”Tư lệnh Trần là một người đàn ông mẫu mực, khi nói chuyện với Thẩm Các về gia đình, ông luôn có bộ dáng như vậy.

Không còn gì khác.

Dứt lời liền đẩy cửa tiến vào.

Vừa bước vào sân đã ngửi thấy mùi thịt gà hầm thơm nức.

Dì Trần đang ở trong phòng bếp khen ngợi tay nghề nấu nướng của An Dạng.

“Dì chưa bao giờ ngửi thấy mùi gà hầm thơm như vậy.

”Nói xong lại quay đầu nhìn mấy đứa nhỏ vừa nếm thử khoai tây.

“Thế nào? Ăn ngon không?”Thẩm Đồ lập tức gật đầu lia lịa.

“Bà dì, khi nào mới được ăn ạ? Con đói lắm rồi.

”Dì Trần bật cười.

“Ngay bây giờ.

”An Dạng nhìn mọi thứ đều đã được chuẩn bị hoàn chỉnh.

Đem mấy cái bát vừa được rửa sạch ra.

“Trước hết con sẽ múc cho người lớn mỗi người 1 chén, trẻ con mỗi đứa nửa chén.

”Dì Trần ‘ừ’ một tiếng.

Hai người vừa mới nói xong thì nhìn thấy tư lệnh Trần và Thẩm Các đang đứng ở cửa bếp.

“Tôi đã bảo mà, thơm như vậy thì đầu bếp chắc chắn không phải bà.

”Dì Trần ‘hừ’ một tiếng, lười phản ứng lại.

“Cơm tôi nấu không thể ăn, vậy thì mấy chục năm qua ông lấy cái gì cho vào bụng.

”An Dạng quay lại chào hỏi.

Tư lệnh Trần nhìn An Dạng.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 41: Chương 41


“Ai u, làm tốt lắm.

”An Dạng lại tiếp tục bưng thức ăn ra.

Thẩm Các kê bàn ăn ngoài phòng khách.

Từng bát gà hầm được bưng lên.

Thẩm Luyện và Thẩm Đồ thì không cần phải xen vào, nhưng Thẩm Dư và Thẩm Kỳ thì phải đút cho ăn.

Hai đứa nhỏ ăn trước một chén canh.

Dì Trần ăn thử khoai tây trong nồi hầm.

“Ngon quá, khoai tây nhưng lại có mùi thịt, còn rất thơm nữa.

Con làm thế nào vậy?”An Dạng khẽ cười, vẫn tiếp tục đút cơm cho hai đứa nhỏ.

“Con có bí quyết riêng, lần sau nếu dì muốn ăn thì cứ gọi con, con sẽ sang đây nấu cho dì.

”Dì Trần mỉm cười đáp ứng.

Hôm nay bà rất vui.

Hai đứa nhỏ ăn không nhiều lắm, chắc cũng chỉ được hơn nửa chén, sau đó không ăn nữa.

An Dạng ăn món thịt gà hầm miến mình nấu, miến được làm thủ công, gà vườn chính hiệu, lại còn được hầm bằng củi khô và nồi đất, sao có thể không thơm ngon chứ.

Thẩm Luyện tự mình ăn hết hơn nửa bát.

An Dạng thấy trên mặt cậu nhóc dính đầy dầu mỡ.

“Mau ra bên ngoài rửa tay rửa mặt đi, con nhìn xem, toàn là dầu mỡ thôi.

”Thẩm Luyện ngoan ngoãn nghe lời, dẫn theo hai em trai ra ngoài rửa tay.

Khi Thẩm Luyện quay lại, An Dạng thấy trên miệng cậu vẫn ‘bóng loáng’.

“Con đã rửa sạch chưa đấy? Dầu mỡ trên miệng vẫn còn kìa.

”Thẩm Luyện lắc đầu.

“Con không rửa đâu, lát nữa ra ngoài chơi với đám Tiểu Lộ, con sẽ khoe với các cậu ấy.

”An Dạng nhất thời không biết nói gì.

Thẩm Các ném cho cậu nhóc một ánh mắt.

“Thẩm Luyện, dẫn các em đi rửa sạch miệng đi.

”Thẩm Luyện không muốn rửa.

Dì Trần nhanh chóng ngăn cản.

“Thẩm Các, tụi nhỏ muốn khoe khoang một chút, con bắt chúng rửa sạch làm gì.

Được rồi, mau ra ngoài chơi đi.

”Bà vừa nói xong.

Mấy anh em Thẩm Luyện liền ‘vèo’ một cái chạy mất.

An Dạng thấy tụi nhỏ cắm đầu cắm cổ chạy đi, vội vàng nhìn theo bóng dáng bọn chúng dặn dò.

“Ôi trời, đừng chạy, vừa mới ăn no không được chạy.

”Cơm nước xong xuôi, Thẩm Các và Tư lệnh Trần ngồi xuống uống trà, tiếp tục thảo luận về công việc.

An Dạng đứng lên thu dọn bàn ăn.

Dì Trần ở bên giúp đỡ.

“An Dạng này, lát nữa con mang mấy đôi giày dì đóng cho tụi nhỏ về nhé.

”An Dạng ‘dạ’ một tiếng.

Hai người đi vào phòng bếp.

Còn dư lại một bát súp, trong đó có mấy miếng thịt.

Dì Trần bưng ra.

“Con mang về nhà đi, buổi tối hâm nóng lại cho mấy đứa trẻ, cả năm bọn chúng cũng chỉ có mấy lần được ăn thịt thôi.

”An Dạng cũng không từ chối.

“Vâng, vậy lát nữa con sẽ mang về.

”Hai vợ chồng ở lại nhà họ Trần thêm một lúc rồi mới ra về.

Thẩm Luyện thật sự dẫn đám em trai ra dưới gốc đa cổ thụ nơi bọn chúng thường chơi đùa, khoe khoang với Vu Tiểu Lộ và mấy đứa trẻ khác trong quân khu.

“Thấy chưa? Hôm nay chúng tớ được ăn thịt đấy.

No căng cả bụng, ngon xỉu luôn.

”Vu Tiểu Lộ và em gái đứng cạnh nhau, nhớ tới món sủi cảo ngày hôm đó, trong đầu cậu nhóc chợt xuất hiện một suy nghĩ, nếu không làm bạn với Thẩm Luyện thì thật là đáng tiếc.

Buổi tối hôm ấy, những gia đình có trẻ con đều nháo nhào hết cả lên.

Các vị phụ huynh đều tức giận mắng mỏ vì tụi nhỏ đòi ăn thịt.

……Ngày tháng trôi qua nhanh chóng.

Mùng 5 tháng 5 âm lịch.

Tết Đoan Ngọ, thời tiết nóng nực.

Rau xanh trong vườn đã nảy mầm, phát triển tươi tốt.

An Dạng lại càng cảm thấy vui vẻ hơn trong việc nấu nướng, có thể hái dưa chuột bất cứ khi nào muốn ăn, ngâm trong nước lạnh, một lúc sau vớt lên ăn, giòn sần sật.

Mới sáng sớm mà hơi nóng đã lan tận vào trong phòng, mặt trời lên cao.

An Dạng quyết định nấu món mì lạnh sốt cà chua trứng.

Cà chua đều được cô hái từ trong vườn, món mì này có vị chua chua, rất ngon miệng.

Thực ra thì chẳng mấy ai thèm ăn uống trong cái thời tiết nóng bức này của mùa hè.

Nhưng những món như vậy thì mấy đứa nhỏ đều rất thích.

Bữa sáng nay Thẩm Các ăn no ‘ợ’ cả lên.

“Doanh trưởng Thẩm, lát nữa anh rửa chén bát nhé, tôi đi chợ với Tú Tịnh, hôm nay phải đi bắt gà con.

”Thẩm Các phồng miệng đồng ý.

Trên đường, ánh nắng chói chang.

An Dạng đội mũ rơm lên đầu, mang theo một chai nước rồi xuất phát.

Chắc là Vương Tú Tịnh đã đứng chờ cô ở ngã tư rồi.

Mùa màng năm nay khá thuận lợi, mọi người đều vui vẻ làm việc hăng say.

Nói thật, mệt mỏi, vất vả còn hơn là đói bụng.

Đói bụng thật sự quá khó để chấp nhận.

An Dạng cùng Vương Tú Tịnh xuất phát từ sớm, đến nơi cũng còn sớm.

Tuy nhiên mồ hôi vẫn túa ra đầy người.

Tới nhà của người đồng hương lúc trước.

Thấy gà con và ngỗng con vừa mới nở, An Dạng lập tức bắt bỏ vào giỏ.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 42: Chương 42


Trả tiền xong xuôi.Vương Tú Tịnh rất vui khi nhìn đàn gà nhỏ xinh này.“Đến Tết, bọn trẻ sẽ được ăn một cái Tết ngon lành, nhưng không biết năm nay chúng ta có kiếm được ít thịt không nhỉ?”An Dạng tính toán thời gian.“Chắc là có đấy, đất nước của chúng ta sẽ ngày càng phát triển tốt hơn mà.”Nói xong, hai cô rời khỏi nhà người đồng hương kia, đi tới chợ.Chợ búa vô cùng náo nhiệt.An Dạng nhớ tới hương vị của món sủi cảo lần trước, vẫn muốn mua thịt, nhưng chắc chắn sẽ không gặp được may mắn như thế nữa.Đây là sự thật, hai cô đi dạo một vòng mà chẳng thấy ai bán thịt.An Dạng chỉ có thể tìm kiếm dọc ven đường.Nhưng lại gặp phải người bán sách lần trước.An Dạng thấy hầu hết những người đi chợ đều bỏ qua ông lão.Quả thực, đa số người dân bây giờ còn ăn không đủ no, làm gì có ai chịu bỏ tiền ra để mua những thứ tưởng chừng như vô dụng này.Cô ngồi xổm xuống lật xem từng chồng sách dày cộm.Rất nhiều quyển sách sẽ trở thành báu vật trong tương lai.Nếu không bán được, có lẽ đống sách này sẽ bị ném đi hoặc bị thiêu huỷ.Nhưng nếu bây giờ cô bỏ tiền ra mua, không những có thể lưu giữ lại, mà còn có thể giúp đỡ ông lão.Một hòn đá trúng mấy con chim.Dường như người bán sách vẫn còn nhớ rõ An Dạng, gật đầu chào hỏi.“5 đồng được chứ?”Vương Tú Tịnh nghe thấy ‘5 đồng’ thì vô cùng sửng sốt, kéo tay An Dạng.“Chị dâu, chỗ sách này không đáng 5 đồng đâu, hôm nào chúng ta lên huyện mua sau cũng được mà.”Người nọ nghe Vương Tú Tịnh nói vậy, cũng chỉ có thể cười khổ.An Dạng nghĩ chắc hẳn gia đình ông lão đang gặp khó khăn rất lớn.Vả lại, trong lòng cô, những tập truyện này vô cùng đáng giá.“Được, 5 đồng.”Vương Tú Tịnh thở dài một tiếng, hai đồng này có thể mua được một cân thịt heo đấy!Đống sách cũ này đáng giá như vậy sao?An Dạng lấy tiền đưa cho ông lão, sau đó lần lượt bỏ từng quyển sách vào trong túi xách của mình.Ông lão kia nhận tiền, sách truyện trước mặt đã trống trơn, liền đứng lên.“Cô có tiện khi cho tôi biết tên không?”An Dạng khẽ cười.“An Dạng.”Nói xong liền rời đi cùng Vương Tú Tịnh.Vương Tú Tịnh kéo tay An Dạng.“Chị dâu, chị không nên nói cho ông ta biết tên.

Ông ta từng là địa chủ của xã hội cũ, gia đình chúng ta lại là quân nhân, càng không thể tiếp xúc với những người như vậy được.”An Dạng nhìn bộ dáng sốt ruột của cô ấy, vội vàng gật đầu.“Đúng, đúng, cô nói rất đúng.

Mau xem đi, không phải cô đang muốn may quần áo cho Tiểu Lan sao? Tấm vải hoa này nhìn đẹp quá.”Sự chú ý của Vương Tú Tịnh ngay lập tức bị tấm vải thu hút.Bước tới cầm lên sờ tới sờ lui.“Tấm vải này đẹp thật đấy.

Tiểu Lan nhà tôi không may sinh ra trong thời buổi khó khăn, ăn không đủ no, quần áo đều mặc lại của anh trai.

Mấy ngày nữa là sinh nhật 3 tuổi của con bé, tôi muốn may cho nó bộ quần áo mới.”An Dạng cũng xem xét tấm vải một chút.“Ổn đấy, bây giờ là mùa hè, mặc cũng không bị nóng.

Cô mua đi.”Vương Tú Tịnh nghĩ đến cô con gái nhỏ đáng thương, cắn răng quyết định mua tấm vải.An Dạng vốn định rời đi.Nhưng bỗng nhiên lại nhìn thấy một đứa trẻ đang xách thùng nước lẻn đến một nơi kín đáo.Cô kéo Vương Tú Tịnh đi theo.Muốn mua được đồ tốt ở chợ, cần phải có đôi mắt tinh tường.“Đồng chí nhỏ, trong thùng của cháu là cá sao?”Đồng chí nhỏ mặc một chiếc áo ba lỗ có vài mảnh vá, quần dài bó ống, giày vải lộ ra đầu ngón chân, cảnh giác liếc nhìn An Dạng.“Sao cô biết?”Thùng của cậu bé thùng gỗ, bên trên còn có nắp đậy.An Dạng chỉ vào ống quần ướt sũng của cậu, và cả mái tóc ướt nhẹp nữa.Đây không phải bằng chứng rõ ràng của việc lội xuống sông sao?Đồng chí nhỏ chép miệng.“Một con ba cân, cô có muốn mua không?”An Dạng lập tức nở nụ cười.“Đương nhiên rồi, cháu muốn cái gì, tiền hay là phiếu?”Đồng chí nhỏ cũng là một cậu bé thông minh, thấy An Dạng hào phóng như vậy liền hỏi.“Cô là người trong quân khu sao?”An Dạng gật đầu..
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 43: Chương 43


Dân làng ở đây đều biết chuyện này nên cũng chẳng có gì phải giấu giếm.Hơn nữa, trong chợ không thiếu thứ gì, đa số khách hàng đều là người trong quân khu.“Bà nội cháu đang bị bệnh nên rất cần tiền.

Chỗ cá này cháu lấy cô hai đồng.”An Dạng còn chưa kịp cất lời.Vương Tú Tịnh đã mở miệng trước.“Cháu định làm sư tử ngoạm con mồi hả? Một cân thịt heo thì mới đáng giá bằng ấy tiền.

Tưởng thịt cá cũng giống như thịt heo sao?”Đồng chí nhỏ cũng biết là mình nói quá.“Vậy thì một đồng rưỡi, ít hơn cháu không bán.”Ngữ điệu vô cùng quật cường.An Dạng nhìn cậu bé bằng ánh mắt bất đắc dĩ.“Dù sao thì cháu cũng phải cho cô xem cá đã chứ.”Đồng chí nhỏ nhấc cái nắp đậy ra, đưa tới trước mặt An Dạng.An Dạng lại nhìn cậu bé.“Bà nội cháu bị bệnh gì thế?”Đồng chí nhỏ không hiểu tại sao An Dạng lại hỏi như vậy?Nhưng vẫn trả lời đúng sự thật.“Bác sĩ trong làng bảo bà bị sốt, kêu cháu đưa bà lên huyện khám, ông ấy nói chi phí ít nhất là 1 đồng.”An Dạng không hỏi cha mẹ cậu bé đâu, bởi vì nếu có cách khác thì cậu đã không làm như vậy.“Đây là 2 đồng, cháu giữ lại 1 đồng làm tiền dự phòng.

Dựa theo giá cả trên thị trường thì một cân cá giá 3 xu, ba cân cá này của cháu là 9 xu.

Cô cho cháu nợ một đồng mốt, khi nào có tiền nhớ trả cô.”Đồng chí nhỏ đầu tiên là trợn tròn hai mắt, sau đó mới cầm lấy tiền.“Được ạ, cháu hứa sẽ trả lại.

Cô tên là gì thế?”An Dạng trả lời tên của mình.“Khi nào có tiền cháu cứ tới quân khu tìm cô.

Nhưng không được đi ăn trộm đâu đấy, cũng không được lội xuống sông lớn nữa, rất nguy hiểm, nhớ chưa?”Cá của cậu nhóc này chắc chắn là được bắt dưới sông.Con sông kia chảy xuyên quốc gia, khởi nguồn từ phía Tây Nam, chảy qua rất nhiều tỉnh thành, quân khu của Thẩm Các nằm gần bờ sông.Nhưng dòng sông này rất nguy hiểm, cậu bé có thể an toàn lên bờ đúng là không dễ dàng.Lần này cô đang muốn dạy cậu, có nhiều bán nhiều có ít bán ít, cho dù thiếu thốn cũng không được thét giá lung tung.Đồng chí nhỏ gật đầu.“Cháu tên là Vệ Diên, nhà ở thôn Vệ Gia, nhất định cháu sẽ trả lại tiền cho cô.”An Dạng ‘ừ’ một tiếng, bỏ cá vào trong giỏ của mình.“Vệ Diên, cô sẽ chờ cháu.”Vương Tú Tịnh biết An Dạng là người tốt bụng, nhưng sao có thể tặng người lạ một đồng mốt chứ?!Số tiền đó bằng nửa ngày lương của Thẩm Các đấy.“Nếu cậu nhóc đó không trả lại tiền cho chị thì sao?”An Dạng mỉm cười.“Không sao cả, một đồng mốt đấy coi như là tiền mua một bài học.

Thực ra cũng tốt mà, ít nhất chúng ta còn có một con cá.

Nhiều người dù có tiền cũng chưa chắc đã mua được, đúng không nào? Chưa kể con cá này vẫn còn rất tươi.”Thực ra cô rất thích Vệ Diên, đặc biệt là ánh mắt quật cường của đứa nhỏ này.

Nếu được chỉ dạy đúng cách, chắc chắn sẽ không thể xem thường.An Dạng và Vương Tú Tịnh xách theo túi lớn túi nhỏ về nhà.Có điều, hai cô đã bị rám nắng không nhẹ.Dù gì cũng đã tiếp xúc trực tiếp dưới ánh nắng mặt trời suốt cả buổi.Đi một đoạn lại nghỉ một lát.Về đến nhà cũng đã 12 giờ.Thẩm Luyện vội vàng bưng nước sôi để nguội cho An Dạng rửa tay.Thêm cả khăn lông ướt nữa.“Cô lau mặt đi.”An Dạng nhận lấy, rửa tay lau mặt.Thẩm Đồ đưa cho An Dạng quả cà chua mát lạnh được ngâm trong chậu nước.“Mẹ vất vả rồi, thật ra con không ăn thịt cũng được mà.”Tuy cậu là một đứa trẻ ham ăn, nhưng thấy mẹ phải chịu nóng bức như vậy, cậu nhóc vẫn rất đau lòng.An Dạng nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Đồ."Ôi chao, mẹ nói này, đúng y như bà nội nói cái miệng nhỏ của con khi nói chuyện sao lại giống như bôi mật vậy."Thẩm Đồ hi hi nở nụ cười.Thẩm Dư cùng Thẩm Kỳ thì đã qua bên kia xem gà con, gà con vẫn là đáng yêu nhất.An Dạng sau khi nghỉ ngơi xong liền đem con cá lấy ra.Trời đứng bóng, đã qua giờ cơm trưa."Các con đã ăn cơm trưa hay chưa?"Thẩm Đồ ngay lập tức đi theo An Dạng, An Dạng đi một bước cậu nhóc cũng đi theo một bước."Dạ, cha mua cơm ở căn tin, ăn không ngon."Nói xong còn bĩu cái miệng nhỏ.Thẩm Dư cùng Thẩm Kỳ hai đứa không sợ phơi nắng đến hỏng đầu, một đám vẫn như cũ ngồi chồm hổm ở nơi đó nhìn gà con.An Dạng đem cá thả vào trong thau, lại đem gà con cùng ngỗng con xách đến nơi râm mát rồi lấy ít đồ ăn để bên cạnh chúng.Tiếp đó lấy ra một đồng..
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 44: Chương 44


"Thẩm Luyện, con đến căn tin nhìn xem một chút mua cho mẹ hai cái bánh màn thầu, buổi tối chúng ta nấu canh cá uống.

"Thẩm Luyện nhận tiền liền chạy nhanh ra ngoài.

Thẩm Đồ nhìn gà con trong giỏ.

"Mẹ, cái này lớn lên liền có thể ăn thịt có phải không.

"An Dạng đi tới thu dọn chuồng gà đã rào xong trước đó.

"Đúng vậy, hơn nữa mỗi ngày còn có thể được ăn trứng gà, chúng ta không cần phải dựa vào nhà bà nội nữa.

"Mấy ngày nay gần như đều phải dựa vào đồ dì Trần viện trợ, bằng không trong nhà này muốn cái gì cũng không có.

Hoặc là phải chờ đến lúc hậu cần ra ngoài mua sắm thì mới có thể tìm xem có thể mua được trứng gà hay không.

Nhưng mà hiện tại trứng gà cũng rất khan hiếm.

Cái gì cũng thiếu không phải là do không có tiền mà căn bản đều là do mua không được.

Thẩm Đồ khoa trương oa một tiếng, sau đó mở to đôi mắt tha thiết mong chờ nhìn đám gà con.

Còn làm bộ làm tịch thở dài một hơi.

"Nếu mà cha có thể nuôi gà sớm hơn một chút thì tốt rồi, như vậy bà nội đã không cần nuôi, cha thật mất mặt.

"An Dạng cười nhìn cậu nhóc một cái.

"Lời này của con nếu để cho cha con nghe thấy thế nào cũng sẽ đánh con một trận.

"Thẩm Đồ dùng bàn tay bé xíu vỗ vỗ vào lòng ngực nhỏ của mình.

"Thật may mắn, cha không có ở đây.

"An Dạng thu dọn sạch sẽ xong vòng rào tròn, sau đó đem gà con và ngỗng con thả vào trong chuồng.

"Các con có thể đi đào giun đất cho chúng nó ăn, chúng nó càng ăn sẽ càng lớn nhanh.

"Thẩm Dư rất yêu thích con vật nhỏ trước mắt cho nên liền trả lời.

"Mẹ, con sẽ đào.

"An Dạng rất thích Thẩm Dư, lúc bình thường tuy không thích nói chuyện nhưng rất biết khiêm nhường anh trai, che chở em trai, không những thế cậu nhóc còn là đứa hiểu chuyện nhất.

Nhưng nghĩ đến chuyện cậu nhóc là do Tư lệnh Trần đưa tới, nhìn chung vẫn có một số việc tốt nhất là không nên biết quá nhiều.

"Con thật sự rất ngoan.

"Thẩm Dư được An Dạng khen liền rất cao hứng.

Thẩm Luyện xách theo đồ từ bên ngoài trở về.

Cậu nhóc đã mua hai cái bánh màn thầu mang trở về.

Một đồng.

An Dạng đưa tay nhận lấy bánh màn thầu vẫn còn nóng hổi.

Tiếp đó đến vườn rau hái một quả dưa chuột.

Trước mắt xem như đã đủ ăn tạm lót dạ.

Cô nhìn về phía mảnh đất trống bên cạnh.

Tính toán buổi chiều hỏi Vương Tú Tịnh một chút có hạt giống dưa hay không, lúc trước trồng bị thiếu mất loại đấy.

An Dạng tiếp đó phân loại sách chia cho bọn nhỏ.

Thôn Vệ gia.

Sau khi Vệ Diên nhận được hai đồng liền nhanh chóng chạy về nhà.

Đại đội trưởng trong thôn biết nhà bọn họ khó khăn, Vệ Diên không cha không mẹ, còn có bà nội bị bệnh.

Cho nên đã mời thầy thuốc chân đất tới xem, cũng không đòi tiền.

Nếu là đi lên huyện xem, thì trong thôn thật sự không chi được tiền a.

Vệ Diên về đến nhà liền đến đại đội mượn xe kéo tay rồi đưa bà nội của mình lên xe chuẩn bị đẩy lên huyện.

Đại đội trưởng vội vàng giúp đỡ cậu.

"Vệ Diên, cháu lấy tiền từ đâu ra?"Vệ Diên không nói về việc mình nhảy xuống sông bắt cá đổi lấy.

"Gặp được người nhà của quân nhân có lòng tốt cho cháu mượn.

"Đại đội trưởng biết trong tay cậu có tiền cho nên cũng yên tâm, chỉ mong đến huyện có thể đem người cứu trở về.

Người trong thôn tuy rằng không có tiền nhưng có thể xuất lực, một bác lớn trong thôn theo Vệ Diên đến bệnh viện trên huyện.

Dù sao hiện tại vẫn đang trong mùa vụ bận rộn, không thể đi được quá nhiều người.

Vệ Diên kéo xe đưa bà đến bệnh viện.

Hết buổi sáng sau khi kiểm tra sức khỏe xong, chỉ còn lại năm hào trong túi.

Bác lớn đi theo cũng đã vội vàng về nhà thu hoạch lúa mì.

Trong hành lang dài của bệnh viện chỉ còn lại Vệ Diên đang chờ.

Bác sĩ vừa bước ra khỏi phòng bệnh liền gọi Vệ Diên đến văn phòng.

"Tình huống của bà nội cháu không tốt cho mấy, thời gian còn lại chỉ chừng mấy ngày, cháu nên chuẩn bị tốt tâm lý trước đi.

"Vệ Diên cầm năm hào trong tay, nước mắt không kiềm được vô thức rơi xuống từng giọt lớn.

Bác sĩ nhìn thấy thế cũng bất đắc dĩ, đưa tay vỗ vỗ bả vai cậu.

"Tiểu đồng chí, cơ thể bà nội của cháu khi còn trẻ bị thiếu hụt quá nhiều nên thành ra tuổi tác ngày càng lớn bệnh trên người lại càng nhiều hơn.

"Vệ Diên không mở miệng nói chuyện, một mình cố gắng chống đỡ.

Cha mẹ cậu ra ngoài làm việc kiếm cơm cuối cùng không trở về, từ nhỏ cậu đã theo bà nội sinh hoạt.

Bây giờ cậu lớn rồi nhưng bà lại sắp không còn nữa.

Cậu đến phòng bệnh cùng với bà.

Ý thức của bà nội hiện tại vẫn tinh tường.

Vệ Diên lau sạch nước mắt của mình.

"Bà nội, bác sĩ nói bà chỉ cần nghỉ ngơi là sẽ tốt lên thôi.

".
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 45: Chương 45


Bà nội cười, đưa tay sờ sờ đầu Vệ Diên.

"Cháu đấy, lấy tiền ở đâu ra, có phải lại xuống sông bắt cá hay không, không phải bà đã nói với cháu rồi sao? Dòng sông đó rất sâu, trong thôn nhiều người như vậy cũng không được mấy ai dám đi xuống, sao cháu lại không nghe lời? Nếu có chuyện gì xảy ra với cháu bà phải sống thế nào đây.

”Vệ Diên cười khổ lắc đầu.

"Không có, bà nội yên tâm đi, tiền này là của một người nhà quân nhân tốt bụng cho cháu mượn, cháu không có xuống sông.

"Bà nội nhíu chặt mày, tựa hồ có chút không tin.

"Thật sao?"Vệ Diên ra sức gật đầu.

"Bà nội, bà có muốn ăn gì không? Cháu vẫn còn tiền nè.

”Bà nội nở nụ cười.

"Khi bà còn bé a, vì vẫn luôn ăn không đủ no cho nên phải sang nhà địa chủ làm công, bà nhớ rõ có một lần nọ lúc được phát tiền công đã lập tức đi mua một cái bánh bao lớn, chỉ vừa cắn một cái thôi mỡ liền lập tức tràn ra, ai u, một miếng cắn xuống là đầy miệng, thật sự là rất ngon.

"Vệ Diên vội vàng gật đầu.

"Vâng ạ, bà nội, bây giờ con lập tức đi mua.

"Bà nội Vệ kéo tay của cậu lại.

"Mua cái gì mà mua, cái đấy rất đắt, tiền được cho mượn cháu cứ giữ lại đi, chúng ta còn phải trả lại cho người ta.

"Cả một buổi chiều hôm đấy rất nhiều lần Vệ Diên muốn lẻn ra ngoài mua bánh bao, nhưng đều bị bà nội Vệ ngăn cản.

Vệ Diên sợ bà nội cứ nhìn chằm chằm mình như vậy sẽ làm hại sức khỏe cho nên cũng không muốn trốn đi nữa.

Mà ngược lại sáng sớm hôm sau, thừa dịp bà nội còn chưa tỉnh chạy nhanh đến tiệm cơm quốc doanh mua một cái bánh bao lớn.

Kết quả lúc trở về, liền thấy bác sĩ đều ở trong phòng bệnh ra ra vào vào.

Tay đang cầm bánh bao run rẩy đến cầm cũng không cầm nổi, bánh rơi xuống đất.

Đại đội trưởng dẫn đầu nhóm người hỗ trợ, chỉ trong một ngày đã xử lý xong tang sự của bà nội Vệ, bà con thân thiết chỉ cần đến dập đầu là được.

Đại đội trưởng đến trong sân nhà hai bà cháu, vỗ vỗ bả vai của cậu.

"Vệ Diên, cháu sau này phải tự chăm sóc bản thân thật tốt có biết không, bà nội đã đi rồi không thể lo lắng cho cháu được nữa.

"Vệ Diên “dạ” một tiếng, chuyện này cậu biết rõ.

"Chú, chú có thể giúp cháu một việc hay không.

"Đại đội trưởng cũng là người nhìn Vệ Diên trưởng thành từng ngày, đứa nhỏ này từ trước đến nay chưa từng xin giúp đỡ chuyện gì ngoài việc vì bà nội của mình.

"Cháu nói đi.

"Tối hôm qua kế hoạch hầm canh cá của An Dạng vẫn chưa làm được, cho nên trưa hôm nay liền chuẩn bị cá để mang đi hầm canh.

"Chị dâu An có ở nhà hay không?" Một bộ đội, ngay ngắn đứng trước cửa nhà gọi.

An Dạng nghe thấy tiếng liền buông đồ đạc trong tay xuống đi đến cửa lớn.

"Chào cậu, là tôi đây.

"Đồng chí bộ đội đưa tờ giấy đang cầm trong tay sang.

"Ở ngoài cổng, có một tiểu đồng chí vẫn còn khá nhỏ nhờ tôi đưa cái này cho chị.

"An Dạng nhận lấy không quên nói lời cảm ơn.

Đồng chí bộ đội cũng cúi đầu xuống chào một cái mới rời đi.

Nhìn người đã đi xa An Dạng mở tờ giấy đang được gấp lại ra.

"Bà nội tôi qua đời rồi, tiền thiếu ngài trước mắt còn chưa thể trả được, tôi muốn đi làm hải quân, tôi nhất định sẽ cố gắng nỗ lực để trả lại tiền cho ngài.

"An Dạng xem đến đây, thở dài một hơi.

Đứa nhỏ này.

Buổi trưa An Dạng đem đầu cá đi hầm canh còn thân cá thì cho vào nồi kho tàu.

Lúc Thẩm Các về đến nhà, đồ ăn cũng vừa vặn vừa mới làm xong.

Bánh tổ ngô hấp.

Ngoài ra còn có dưa chuột, cà chua và tỏi trộn.

Cộng với một đĩa bắp cải xào.

Thẩm Luyện dẫn các em trai đi đào giun.

Sau khi trở về liền đặt tất cả vào chuồng gà.

Kế tiếp nhanh chóng đi rửa tay rửa mặt.

Đồ ăn cho bọn nhỏ An Dạng đã xới xong.

Trong sân nhỏ thấp thoáng bay ra mùi thơm của canh cá.

Canh cá được hầm trên bếp trong một thời gian rất lâu nên nước dùng cũng đều đã ngã sang màu trắng đặc kẹo.

Vô cùng thơm.

An Giống chia cho mỗi người một chén canh cá.

"Ăn cơm đi.

"Thẩm Các cầm lấy tổ ngô cắn một cái, An Dạng nghe thấy âm thanh không tự chủ lộ ra tâm trạng sa sút.

"Em có chuyện gì sao?"Đến Thẩm Luyện cũng nhìn ra.

"Đúng vậy, cô làm sao vậy?"An Dạng đem chuyện đã xảy ra kể với tất cả mọi người.

Thẩm Các nghe xong cũng không biết nên an ủi An Dạng thế nào.

"Hiện tại khắp nơi đều có tình trạng như thế, nhưng mà bây giờ chính sách đã có thay đổi, những chuyện như thế sẽ chậm rãi tốt lên thôi, đúng rồi, sắp tới có một vị chuyên gia nông nghiệp muốn đến chỗ chúng ta, nói là muốn làm thí nghiệm nông nghiệp, nâng cao sản lượng, nếu thành công chúng ta sẽ có thể giải quyết được truy cầu trước mắt.

".
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 46: Chương 46


An Dạng nghe được chuyện này liền cảm thấy rất hứng thú.

"Thật sao? Khi nào thì người kia đến?”Thẩm Các suy nghĩ một chút.

"Cụ thể hiện tại còn chưa xác định được, chờ đến khi người đó đến tôi sẽ nói cho em biết.

"An Dạng chợt suy nghĩ phải chi ngón tay vàng của cô vẫn còn ở đây thì tốt rồi, nhất định có thể giúp mọi người phát triển.

Sau đấy tuy không nói chuyện về Vệ Diên nữa, nhưng mà hiện tại cũng không có chuyện gì quá xấu xảy ra, chỉ mong đứa nhỏ kia có thể thuận lợi sinh hoạt.

Canh cá đã uống hết.

Tiếp theo ăn cá cũng là điều cần thiết để bổ sung chất.

Mặc dù nếu bị mắc xương cá sẽ không phải là chuyện nhỏ.

Đến lúc ăn cơm, tròng mắt Thẩm Luyện liền đảo quanh.

"Cha, con có một chuyện muốn nói.

"Thẩm Các không ngẩng đầu, chỉ ừ một tiếng, như ra hiệu bảo cậu nhóc nói đi.

Ngược lại An Dạng lại ngẩng lên nhìn cậu nhóc.

Thẩm Đồ ở bên cạnh cũng khẩn trương nhìn anh trai mình.

Thẩm Luyện suy nghĩ thêm một lúc lâu mới mở miệng hỏi.

"Cha, chiều nay con muốn ra bờ sông bắt ốc, có được không?"Thẩm Các ăn một miếng dưa chuột rồi đem đũa của mình buông xuống.

Nhìn thoáng qua vẻ mặt của An Dạng.

An Dạng chuyên tâm lọc xương cá cho mấy đứa nhỏ.

Mò ốc thường đến những nơi nước ngọt không sâu mấy, rất cạn, nơi ở gần đây chính là một dòng suối.

"Được, nhưng mà các con chỉ có thể đi một lúc thôi, không được mò quá lâu.

"Thẩm Luyện thật sự không nghĩ tới hôm nay cha lại sảng khoái như vậy rất nhanh đã đồng ý rồi cho nên liền dùng sức gật đầu.

"Con hứa sẽ không đi quá lâu đâu.

"Lần trước bọn chúng đi mò ốc nước ngọt, trời còn có chút lạnh, bởi vì mò ốc rất lâu nên đã bị cảm, kết quả bị mắng cho một trận sau đó cũng chưa từng được cho đi nữa.

Thức ăn trên bàn và canh trong nồi, cùng với bánh tổ ngô, tất cả đều bị tiêu diệt sạch sẽ.

Mấy đứa nhỏ ăn xong liền nhanh chân chạy ra ngoài.

An Giống nhìn nồi cùng mấy cái bát sạch sẽ không còn một miếng, nói.

"Doanh trưởng Thẩm, gánh nặng đường xa, đám nhóc này còn lâu lắm mới có thể trưởng thành.

"Thẩm Các “khụ khụ” hai tiếng.

"Tôi sẽ cố gắng.

"An Dạng nở nụ cười.

"Anh đem những cái này rửa sạch đi, tôi đến nhà dì xem có hạt giống dưa nào hay không.

"Ngày hôm qua cô đã sang hỏi nhà Vương Tú Tịnh nhưng nhà bọn họ không có.

Thẩm Các đứng lên dọn dẹp bàn ăn.

Trên đường An Dạng đến nhà dì Trần, vừa đúng lúc lại gặp Trịnh Thu và một đồng chí nam.

Tuy rằng An Dạng chưa có kinh nghiệm gì, nhưng dựa trên tình huống này vẫn gần như có thể đoán ra được đầu đuôi câu chuyện thế nào.

Biết đâu là thân thiết thật cũng nên.

Có vẻ như lần trước bà Trịnh đã thật sự cảm thấy mất mặt.

Trịnh Thu nhìn thấy An Dạng liền hừ một tiếng sau đó túm người chạy nhanh đi.

An Dạng không có hiềm khích gì với cô ta, sau này càng sẽ không xảy ra chuyện gì.

Cô đi vào trong nhà dì Trần.

Dì Trần đang ở nhà đóng đế giày.

Cả đời này Dì Trần sinh được hai người con trai cùng một cô con gái và nhận nuôi thêm Thẩm Các.

Tổng cộng có tất cả bốn đứa nhỏ.

Đứa con cả cùng với con thứ đều công tác ở thủ đô.

Người con gái nhỏ còn lớn hơn Thẩm Các bảy tám tuổi, đã sớm lập gia đình sinh con từ lâu rồi.

Nghe nói là lấy chồng ở tỉnh lẻ, đang làm việc ở trường học.

“Dì, nay làm việc ở nhà ạ.

”Dì Trần lấy kính viễn thị của mình xuống.

“An Dạng tới rồi đấy hả, ai, dì đang làm một cái váy nhỏ cho con của Tiểu Tĩnh, công việc của nó bận rộn lắm nên không có thời gian làm.

”Trần Tĩnh chính là cô con gái nhỏ của nhà họ Trần.

An Dạng cũng không ngần ngại gì liền ngồi xuống bên cạnh dì Trần.

Tay nghề của nguyên chủ cũng rất khá.

Cô liền tự mình cầm lên xem thử một chút.

“Dì, may biên ở chỗ này thì có thể đổi thành một kiểu khác đi, cứ thêu thêm một vài bông hoa nhỏ chắc chắn sẽ đẹp hơn chút ít đấy ạ.

”Dì Trần lại đeo mắt kính lên xem xét.

“Được đấy, dì làm một chút liền xong ngay thôi, cháu tới đây có việc không? Dì nghe Thẩm Luyện nói hôm nay cháu đi họp chợ mà.

”An Dạng gật gật đầu.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 47: Chương 47


“Đúng vậy ạ, vậy nên cháu mới đến hỏi dì một chút xem trong nhà có giống cây ăn quả không.

”Dì Trần ngẫm nghĩ một chút liền đứng lên đặt rổ kim chỉ lên trên băng ghế.

“Đúng là có thật, có dưa hấu với cả một vài giống khác, đều là thằng con trai cả nhà dì gửi trên thủ đô về đây cho.

Nhưng mà cái giống này lại cần mất quá nhiều công chăm sóc, dì trồng rồi mà không có nổi một cây nào sống sót được, nếu cháu muốn vậy thì cứ cầm lấy đi.

”An Dạng vốn không có mong đợi gì nhiều thế mà dì Trần lại thật sự có.

Hôm qua lúc cô đi hỏi Vương Tú Tịnh.

Vương Tú Tịnh bảo, đừng nói nhà cô ta không có, mà ngay cả vùng quanh đây cũng tìm không thấy, cơm còn chẳng có mà ăn thì làm gì có nhà nào trồng được cả hoa quả, ngay cả cà chua cũng không dám ăn nhiều nữa là.

Dì Trần vào trong phòng tìm kiếm sau đó lấy ra một túi hạt giống lộn xộn.

“Cháu xem thử đi, nhìn xem có thể trồng được không, ngày thường dì đều đem đi cất, cháu cứ lấy về hết cũng được.

”An Dạng nhận lấy sau đó giơ lên dưới ánh mặt trời quan sát.

Cô có phương pháp chọn hạt giống của riêng mình.

“Vâng ạ, vậy để cháu về nhà rồi chọn lấy một ít, mai kia cây trồng lên được, lúc nào dì đến nhà cháu ăn trái cây cũng được hết.

”Giờ đây dì Trần đúng là càng ngày càng thích An Dạng.

“Được rồi, vậy dì sẽ nhớ kỹ những lời cháu nói.

”An Dạng cầm túi hạt giống đi trở về.

Vào buổi chiều chẳng có việc gì làm cô liền ở trước nhà nhặt hạt giống, sau đó lại chọn lấy những hạt giống tốt đem đi ngâm trong nước.

Đáng ra phải ngâm hạt giống với thuốc mới phải.

Thế nhưng hiện tại trong tay cô lại không có thuốc, có điều cũng chẳng phải gieo trồng với quy mô lớn gì, đợi đến khi cây mọc lên rồi sau đó phun thuốc cũng không muộn.

Lấy một cái dụng cụ gieo hạt bằng tay trong nhà kho chưa đồ ra sau đó đào một cái hố nhỏ ở trong sân.

Tiếp theo tưới nước lên, lại dùng dụng cụ nhẹ nhàng ấn xuống lỗ lấy từng cái bầu đất ra, cứ như thế từng cái bầu đất một xếp thành hàng dài.

Trên bầu đất có một cái lỗ nhỏ, cô liền đặt hạt giống đã được ngâm đủ nước lên trên.

Sau đó đắp lên đó một tầng đất mỏng và tưới nước đều đều vào.

Cuối cùng là đắp lá mỏng lên.

An Dạng liếc nhìn thoáng qua những hạt giống đó, có nhiều nhất là dưa hấu, còn lại toàn là hạt dưa lê trắng.

Vỏ ngoài của dưa lê vô cùng trắng, còn bóng loáng giống như quả trứng nhưng không phải quá lớn, hao hao giống như quả trứng thiên nga.

Cho nên mới được gọi là dưa lê trắng* (thiên nga trứng).

Trước tiên cứ tạm thời trồng hai loại này trước.

Mới thế mà đã hết một buổi chiều mới coi như làm xong bầu đất để ươm cây.

Mọi người vừa mới đi ra ngoài đào giun đất đến khi trở về là tầm bốn, năm giờ đã thấy trong vườn rau nhà mình lại xuất hiện một cái hố.

Khiến bọn họ phải vòng qua hố mà đi.

Cho đến tận bây giờ Thẩm Luyện vẫn chưa hề gọi An Dạng là mẹ.

Mà vẫn luôn gọi là dì, thế nhưng cậu vẫn luôn rất tôn trọng đối với An Dạng.

“Dì đang trồng cái gì thế ạ?”An Dạng đứng lên đỡ đỡ cái eo nhức mỏi của mình.

“Dưa hấu với dưa lê trắng.

”Thẩm Luyện lớn lên ở cái mảnh đất này, tình hình mấy năm nay cũng chẳng khấm khá gì.

Thế nên cậu nhóc vẫn chưa từng được nếm qua mùi vị quả dưa hấu thế nào chứ đừng nói đến là dưa lê trắng.

Thẩm Đồ nghe thấy cô nói như vậy liền cảm thấy vô cùng hứng thú.

“Mẹ, ăn cái này có ngon không ạ?”Thẩm Luyện vừa nghe thấy thế liền thở dài một hơi.

Cậu đã hiểu rồi.

Sau đó nhanh chóng xoay người lấy giun đất bỏ trong chai ném vào chuồng gà.

An Dạng hé miệng nhìn khuôn mặt nhỏ bé của cậu nhóc.

“Ừm, ăn ngon còn rất ngọt nữa.

”Thẩm Đồ nghe thấy vậy liền nuốt nuốt nước miếng.

Thậm chí ngay cả Thẩm Dư vẫn luôn ở bên cạnh cũng thế.

Cậu nhóc cũng chưa từng được ăn.

An Dạng vẫn có thể hiểu được Thẩm Đồ là một con mèo nhỏ tham ăn.

Thế mà không hề nghĩ tới Thẩm Dư cũng vậy.

“Được rồi, nhanh vào rửa chân tay mặt mũi đi, chờ đến lúc được ăn cũng còn phải đợi tầm mấy tháng nữa mà.

”Thẩm Đồ gật gật cái đầu nhỏ.

“Vậy nếu mẹ có cái gì cần giúp đỡ thì cứ gọi con, bảo con làm gì cũng được hết.

”An Dạng nhìn cậu nhóc như vậy liền nhẹ gật đầu.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 48: Chương 48


Sau khi thu dọn xong cái hố nhỏ vừa mới đào đó một lượt, cuối cùng cô cũng ngồi lên cái ghế trong sân nghỉ ngơi.

Cầm quạt hương bồ phe phẩy.

Thời tiết thật sự rất nóng nhưng không phải quá oi bức.

Nếu trời oi bức còn có thể mưa.

Vị trí địa lý nơi này ở sâu trong đất liền nên rất ít khi có trời mưa.

“Buổi tối mọi người muốn ăn gì nào?”Thẩm Luyện đã lau mặt mũi sạch sẽ.

“Con muốn ăn lạnh, không muốn ăn đồ nóng đâu.

”An Dạng suy nghĩ một chút, đúng lúc có thể trộn một ít lương bì để ăn.

“Được thôi, vậy hôm nay mẹ sẽ làm lương bì cho các con ăn.

”Thẩm Đồ vừa mới rửa mặt xong.

Đã nghe được lời An Dạng vừa nói.

Cậu không tiếp tục lau mặt nữa mà đi qua hỏi lại.

“Cái gì cơ ạ, gì ạ, bì gì mẹ?”An Dạng ném cái quạt hương bồ lên trên ghế.

“Con đoán đi?”Nói xong liền đi về phía phòng bếp.

Thẩm Đồ cảm thấy mẹ của cậu nhóc đã thay đổi rồi.

“Anh, vừa rồi mẹ mới nói là món gì vậy anh?”Vừa nói còn vừa hít sâu một hơi.

Thẩm Luyện hoàn toàn không nghe rõ An Dạng nói gì, cộng thêm cậu nhóc cũng chưa từng được ăn món này lần nào nên cũng không suy đoán ra được là gì.

“Em đoán đi?”Thẩm Đồ đành bó tay gục khuôn mặt nhỏ xuống, sau đó chạy vào phòng bếp xem, dù sao cũng sẽ được ăn, nhìn trước một chút cũng chẳng sao.

An Dạng dùng luôn một cục bột mì mà không cần phải ủ, dùng phương pháp thủ công nhất là lấy một chậu nước, sau đó cho cục bột vào bắt đầu rửa.

Cục bột mì được rửa rất mạnh, mặt trên đã bắt đầu xuất hiện những cái lỗ nhỏ là gần như đã hoàn thành.

Sau đó để riêng chỗ nước vừa rửa xong sang một bên, còn lại chỗ tinh bột được lắng đọng xuống dưới nước này chính nguyên liệu để làm lương bì.

Mở bếp lò ra sau đó đốt lửa dưới đáy nồi, đặt tinh bột mì vào trong nồi rồi bắt đầu chưng lên.

Tinh bột mì nhất định phải được chưng cẩn thận.

Lúc Thẩm Các vừa trở về, nước bột mì còn chưa lắng xuống hết.

Anh đã tập luyện suốt cả buổi trưa nay nên đã sớm thấy đói bụng.

“Hôm nay ăn gì đây nào?”Thẩm Đồ lặng lẽ chạy tới.

“Mì gì ấy ạ? Mẹ con bảo phải đoán, cha đoán thử xem.

”Thẩm Các cởi mũ xuống.

An Dạng ở trong phòng bếp đang lấy tinh bột mì vừa được chưng xong ra, đầu tiên cắt thành từng khối sau đó đặt sang một bên.

Thẩm Các đã được đi qua nhiều nơi rồi.

Vậy nên anh chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra.

“Lương bì sao, món này được đấy, cũng đã nhiều năm rồi tôi chưa được ăn lại.

”An Dạng gật gật đầu.

“Đúng lúc anh đã trở lại rồi cũng không được thư thả đâu, đến nhà chính thay nước trên bếp lò sau đó đun sôi lên đi.

”Cô vừa mới kiểm tra nước tinh bột đã lắng được nhiều rồi.

Thẩm Các cũng không nhàn rỗi mà quay đầu đi làm việc ngay.

An Dạng đổ lớp nước trong ở trên cùng đi sau đó để ráo nước.

Tiếp theo tìm một cái chậu nhôm rất mỏng.

Lau khô đi rồi cầm cái muỗng khuấy chỗ tinh bột vừa mới lắng đọng ở dưới nước lên một lần nữa, thấy đã sền sệt lại rồi mới coi như đã xong.

An Dạng bưng chậu đến nhà chính, xem Thẩm Các đổ nước.

“Chỉ đổ một chút thôi là được.

”Thẩm Các đổ nửa gáo nước, lửa bếp lò cháy lớn vô cùng.

An Dạng đứng đợi một lúc, chờ đến khi nước đã sôi liền để chậu nhỏ vào trong, đầu tiên đun nóng lên.

Sau đó đảo vào một muỗng nhỏ nước tinh bột rồi khuấy khuấy đều lên.

Bởi vì nước tinh bột vừa ít lại mỏng.

Phía dưới là lửa cùng hơi nước bốc nghi ngút, chẳng mấy chốc đã có thể chưng chín tinh bột.

An Dạng lại lấy cái chậu nhỏ được lót vải ra rồi bỏ vào trong bồn nước lạnh, nhẹ nhàng nhúng xuống một chút, như vậy càng dễ lấy lương bì ra.

Thẩm Các ở bên kia cầm mâm liền đỡ lấy.

Lương bì vừa được chưng xong thật sự rất lạnh.

Mấy đứa nhỏ xem đến phát ngốc.

Thẩm Luyện cảm thấy trông chẳng khác nào như đang làm ảo thuật.

“Cái, cái này có thể ăn được ạ?”Thẩm Các cảm thấy con trai mình đúng thật là không có mắt nhìn chút nào.

“Mẹ con tốn bao nhiêu công sức như vậy, con cảm thấy ăn có ngon không hả?”Sau khi Thẩm Đồ nghe được liền ở bên cạnh kéo cánh tay của Thẩm Luyện.

“Lát nữa nếu anh không thích ăn thì cứ bỏ hết sang bát của em nhá, em thích ăn.

”Thẩm Luyện cảm thán một tiếng.

“Không có gì là em không thích nhỉ?”Cả nhà đều nở nụ cười.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 49: Chương 49


An Dạng làm cái này cũng nhanh lắm.

Những miếng mì nho nhỏ.

Tổng cộng làm ra mười mấy miếng.

“Xong rồi, doanh trưởng Thẩm, anh dập lửa đi thôi, tôi đi chia ra, anh lấy mấy miếng?”Thẩm Các ở bên cạnh hỗ trợ cũng nóng đến nỗi đổ đầy mồ hôi.

Cuối cùng đám nhỏ Thẩm Luyện mỗi đứa đều cầm một cái quạt hương bồ giúp bọn họ quạt gió.

“Ít nhất phải ba miếng.

”Anh thật sự rất đói.

An Dạng ở trong phòng bếp ừ một tiếng.

“Vậy cứ làm ba miếng trước đã đi.

”Thẩm Các chẹp một tiếng, người này thật là.

Anh lưu loát xử lý nốt nồi nước, chà qua cái nồi một lượt, sau đó mơi cầm bếp lò đặt vào chỗ râm mát cất đi.

An Dạng ở trong phòng bếp cắt đều lương bì thành từng sợi rất nhanh chóng.

Làm cho mình hai miếng, Thẩm Các ba miếng, hai thằng nhóc lớn để mỗi đứa một miếng, hai đứa nhỏ hơn thì làm nửa miếng một đứa.

Hái vài quả dưa chuột ở trong vườn vào cắt thành từng sợi, sau đó lấy tinh bột mì đảo thêm dấm, muối, dầu mè, nhỏ thêm một giọt nước tương đen cho lên màu, còn tự tay thêm một ít sa tế vào phần của mình.

Những phần khác vẫn chưa thêm cay.

Nhanh chóng bưng đặt lên bàn.

“Ăn cơm thôi nào.

”Cả nhà đều ngồi xuống.

Mọi người ai nấy đều nóng lòng muốn ăn ngay.

Đã nhiều năm Thẩm Các chưa được ăn lại.

Vừa mới ăn một miếng liền cảm thấy chính là mùi vị đó, chỉ có điều thiếu mất tương vừng nhưng mà đơn giản như vậy cũng ăn rất ngon.

Bát của An Dạng toàn là cay, vị cay cũng rất nồng, lương bì này rất dẻo dai, tinh bột mì cũng hấp thu hết nước gia vị được chế vào nên ăn ngon vô cùng.

Thẩm Luyện cảm thấy bản thân mình đã nói quá sớm.

Lương bì thật sự quá ngon.

Trước nay chưa từng được nếm thử, chờ một lúc nữa ra ngoài đi chơi buổi tối, cậu nhóc sẽ kể với đám bạn trong quân khu mình mới được ăn gì.

Thế mà Thẩm Đồ đã ăn xong phần của mình rồi.

“Mẹ ơi, con muốn ăn nữa.

”An Dạng nhìn cậu nhóc.

“Chỉ được ăn thêm nửa miếng nữa thôi đấy, không thể ăn nhiều thêm, biết chưa hả?”Thẩm Đồ gật đầu thật mạnh.

Hai bên khóe miệng cậu nhóc toàn nước là nước.

Bữa cơm gia đình nhà họ Thẩm thật sự rất vui vẻ.

Bên kia nhà họ Trần vừa mới đón Trần Tĩnh cùng với đứa con gái nhỏ của mình trở lại.

Hai mẹ con dì Trần ở trong buồng khóc.

Tư lệnh Trần thì chơi với cô cháu ngoại nhỏ ở bên ngoài.

Trong lòng đang mắng tên nhãi ranh kia, thế mà dám đối xử với con gái ông như vậy.

Lần này ông nhất định phải dạy cho hắn một bài học.

Dì Trần nắm lấy tay con gái.

“Năm đó mẹ cũng đã nói đừng có gả cho nó rồi, mẹ của nó chẳng phải người dễ tính gì cho cam.

”Bà là người từng trải nên đương nhiên hiểu rất rõ, một người mẹ chồng khó khăn sẽ khiến bản thân phải chịu rất nhiều oan ức.

Sau đó lại thở dài một hơi.

“Vu Huy đâu, nó nói như thế nào?”Trần Tĩnh lau đi nước mắt.

“Còn nói như thế nào được nữa? Anh ta hiếu thảo lắm, vậy mới làm cho Nha Nha nhà chúng ta phải chịu khổ thế này.

”Dì Trần vỗ nhẹ lên tay cô.

Lại nói bà đã đi theo ông Trần gần như hết nửa cuộc đời cho đến bây giờ.

Cho dù không thể nhận kinh nghiệm đầy mình nhưng cũng là một người từng trải.

“Ly hôn đi, nếu nó đã không bảo vệ được hai mẹ con các con thế thì ly hôn đi, về đây mẹ với cha con cũng có thể nuôi hai mẹ con con cả đời.

”Trần Tĩnh nghe xong lời này của bà lại càng khóc thảm.

“Mẹ, con không ly hôn được đâu, nếu không người khác sẽ…”Tư lệnh Trần đột nhiên đẩy cửa ra.

“Việc gì phải quan tâm người khác, con là con gái nhà họ Trần được gả đến nhà họ Vu bọn họ, chứ không phải đến đấy để chịu ấm ức.

Trước kia ta cũng đã nói một lần rồi, không thể cứ chịu đựng mãi như thế được, con không cần phải quan tâm người khác nói gì cả, cha tuyệt đối sẽ không để con trở về cái nhà đó đâu, nhanh chóng ly hôn rồi đứa Nha Nha trở về đây sống.

”.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 50: Chương 50


Nha Nha vẫn đang chơi ở trong sân.

Cô bé cũng không thích về nhà mình, mà thích ở nhà ông bà ngoại chơi hơn.

Dì Trần thở dài một hơi.

“Chuyện này nghe theo cha của con, nhanh chóng ly hôn càng sớm càng tốt sau đó chuyển công tác tới trường học quân khu, như vậy cũng rất tốt.

”Trần Tĩnh không ngăn được nước mắt, từ nhỏ cô luôn được hai anh với một cậu em trai che chở nên không có chủ kiến gì.

Vì thế cho dù trước đây ở nhà chồng phải chịu bao nhiêu oan ức cũng không dám mở miệng kêu ca.

Trần Tĩnh nghe được cha mẹ nói như vậy, những tủi hờn cô phải chịu bấy lâu đều lần lượt ùa về.

An Dạng thấy trong phòng bếp vẫn còn dư lại lương bì và tinh bột mì được đặt ở trong chậu.

“Mẹ đem chỗ này mang đến cho nhà bà nội các con, Thẩm Luyện, phải chơi với các em đấy, nhớ chưa?”Thẩm Luyện tiếc nuối hứ một tiếng, cậu còn tưởng buổi tối vẫn còn được ăn tiếp chứ.

Cuối cùng lại đem đi cho, thế nhưng cậu nhóc vẫn sẵn lòng chia sẻ chúng cho nhà bà nội ăn cùng.

Buổi tối An Dạng không định làm cho bọn họ ăn tiếp nữa.

Rẽ sang một cái là đến nhà họ Trần.

Nha Nha nhìn thấy An Dạng trước liền hỏi.

“Thím là ai vậy?”An Dạng tới đây cũng đã lâu rồi nhưng chưa từng thấy qua cô nhóc này.

Ăn mặc sạch sẽ, vè ngoài cũng rất thanh tú.

Cô khom lưng cúi xuống, cười cười nhìn cô bé.

“Vậy con nói cho thím biết trước, con là ai thế?”Hai cái bím tóc của Nha Nha khẽ đung đưa.

“Con, con là Nha Nha.

”An Dạng chớp chớp mắt, trong lúc vô tình nhìn đến cánh tay của cô nhóc, thấy tay áo buông thõng xuống xuống dưới liền nhíu mày.

“Mẹ của con cũng tới sao?”Nha Nha gật gật đầu.

Tư lệnh Trần nghe được âm thanh ở bên ngoài liền bước ra từ nhà chính.

Vừa liếc mắt một cái liền thấy là An Dạng.

Trên khuôn mặt ông vẫn luôn cau mày.

“An Dạng, con lại đây.

”An Dạng nhận ra gì đó, cô thấy bầu không khí có điểm không đúng.

“Chú Trần, đang có chuyện gì vậy ạ?”Cô tuy cũng là người nhà, nhưng thật ra lại ít khi hỏi ra những lời này.

Tư lệnh Trần cũng không giấu giếm gì.

“Tiểu Tĩnh đã trở về rồi.

”Dì Trần và Trần Tĩnh ở trong nhà cũng nghe thấy tiếng nói chuyện.

Trần Tĩnh từ nhỏ đến lớn vẫn luôn sợ mình khiến người nhà phải mất mặt.

Cô liền nhanh chóng lau đi nước mắt.

Dì Trần đi ra ngoài trước.

“An Dạng tới sao, cháu đang bưng cái gì đấy?”An Dạng chỉ cười cười đi vào trong nhà bếp.

“Đây là lương bì, buổi trưa cháu ở nhà đã làm một ít, dì Trần, chú Trần, mọi người đã ăn cơm chưa?”Dì Trần làm gì đã được ăn cơm, An Dạng vừa đi khỏi thì Trần Tĩnh liền mang theo cả con gái trở về đây.

Mãi cho đến bây giờ.

Trần Tĩnh ở trong nhà tự mình chỉnh trang lại đầu tóc quần áo xong cũng đi ra ngoài.

Vừa ra liền thấy được An Dạng.

Cô đã biết tin Thẩm Các kết hôn từ trước, nhưng tại vì công việc bận rộn nên vẫn chưa được gặp mặt lần nào, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy An Dạng.

An Dạng nhìn thấy đôi mắt sưng húp của cô.

“Đây là chị Tĩnh nhỉ, nhà em có làm ít lương bì từ tinh bột mì, mùa hè ăn ngon lắm cho nên mang sang đây cho mọi người.

”Trần Tĩnh nhìn An Dạng, vốn dĩ luôn nghĩ cô chỉ là một người tầm thường thôi, nhưng chỉ một cái liếc mắt thoáng qua liền biết không hề như vậy.

“Ai, cảm ơn con.

”Dì Trần nhìn Nha Nha.

“Đúng lúc nhà dì vẫn chưa ăn cơm, Nha Nha cũng chưa được ăn đâu.

”Nha Nha ở bên cạnh ngoan ngoãn gật gật đầu.

Cô bé đã đói bụng rồi nhưng mẹ đang khóc, thành ra lại nhịn không dám nói ra.

An Dạng biết có chuyện.

“Dì ơi, con đi chuẩn bị cho mọi người ngay đây, nhanh thôi là được ăn rồi.

”Mọi người nhà họ Trần đều đã từng được ăn lương bì ngoại trừ mỗi Nha Nha.

Trần Tĩnh là người cần mẫn, nên làm gì có chuyện cô chịu để cho An Dạng phải làm một mình.

Cô liền nhanh chân tiến lên.

“Không có việc gì đâu, để chị làm đi.

”An Dạng thở dài một tiếng.

“Chị Tĩnh, không có việc gì thì lần này chị cứ yên tâm nếm thử tay nghề của em, như vậy lần sau em mới có thể thoải mái mà nếm thử tay nghề của chị chứ, nếu không em sẽ ngại lắm.

”Cô vừa thốt ra lời này.

Trần Tĩnh liền bị chọc cười.

An Dạng rất thấu hiểu lòng người.

Cô có thể nói, cũng biết phải nói chuyện như thế nào.

Dì Trần yên lặng thở dài một hơi, nếu Trần Tĩnh có một nửa suy nghĩ như An Dạng thì cũng sẽ không đến nỗi khiến bản thân phải chịu oan ức như vậy.

.
 
Back
Top Bottom