Ngôn Tình Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,559,258
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-60-an-com-ga-chong-nuoi-con.jpg

Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Tác giả: Ốc Đỉnh Thượng Đích Tiểu Lung Bao
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Nữ Cường, Gia Đấu, Điền Văn, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Ngôn tình, Mỹ thực, Hiện đại, HE, Làm ruộng, Nuôi con, Cưới trước yêu sau, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Bình dân sinh hoạt...

Văn án:

An Dạng là một đầu cao cấp của một căn cứ thời tận thế, cô bị một con zombie giết chết trong lúc giao chiến, vừa tỉnh lại đã phát hiện đây là niên đại 60 thiếu ăn thiếu mặc.

Thôn Đại Loan vừa mới trải qua một trận sạt lở núi, có không ít người đã chết vì thiên tai này.

May mắn là An Dạng không nằm trong số đó.

Nhưng mà không khéo chính là lúc cô bị đất đá đè, còn có một người khác cũng bị đè ở phía dưới. Nghe nói là quân nhân tham gia quân ngũ ở vùng phụ cận.

Hai người nằm ở dưới đó sau hai ngày ba đêm mới được cứu ra.

Cô vừa tỉnh lại đã thấy trước mặt mình là một người đàn ông.

Thanh âm mạnh mẽ trầm thấp của đối phương vang lên.

“Tôi sẽ cưới cô.”

An Dạng: “???”

Bác gái cả: Dạng à, cháu mau gả cho người ta đi, trong nhà bác với bác trai cháu thật sự không thể chứa thêm người nữa.

Bác gái hai: Mọi sự cũng đã rồi, cháu không gả cho nó thì còn biết gả cho ai được nữa, tin này cũng truyền khắp rồi, đến lúc đó mỗi người một ngụm nước miếng cũng đủ để dìm chết cháu.

Thím ba: An Dạng, tham gia quân ngũ cũng rất tốt, có trợ cấp, không lo bị đói bụng.

Vốn dĩ An Dạng nên cảm thấy thế giới này thật ầm ĩ, sau khi nghe câu nói ấy liền lên tinh thần.

Hướng về phía người đàn ông kia mà gật gật đầu.

“Tôi gả.”

Người đàn ông ho nhẹ hai tiếng: “Đồng chí An Dạng, tôi còn có ba đứa trẻ.”

An Dạng: “???”

“Khụ khụ, tôi cũng có một đứa nhỏ?”

“Vậy trợ cấp của anh có đủ để nuôi sống cả nhà được không?”

Người đàn ông dù hơi chút chần chờ nhưng vẫn gật đầu.

Dù sao anh cũng là một doanh trưởng.

An Dạng thì chỉ nghĩ tới chuyện làm no cái bụng trước. Người trải qua chuyện sống chết rồi mới biết ăn no mới là chuyện quan trọng nhất!​
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 1: Chương 1


Lúc An Dạng tỉnh lại, đầu còn có chút ong ong, giọng nói cũng khô khốc đến mức bốc khói.

Còn chưa kịp có phản ứng gì, liền có người bưng một chén nước tới trước mặt cô.

An Dạng thật sự rất khát, lập tức bưng lấy chén nước uống lấy uống để, nước này uống cũng khá ngon, có vẻ bên trong không có một chút tạp chất nào, nước ở thời tận thế vì để thanh trùng đủ loại tạp chất cùng độc tố nên phải bỏ rất nhiều thuốc, uống vào đều là mùi vị của thuốc.

Một hơi uống xong toàn bộ, lúc này cô mới hít sâu một cái.

Còn chưa kịp phản ứng lại đã thấy đau đầu, những kí ức xa lạ không thuộc về mình cứ liên tục tràn vào trong não.

Hiện tại là năm 1961, ba năm thiên tai.

Nguyên chủ cũng tên là An Dạng, lớn lên và sinh sống ở thôn Đại Loan, trong nhà chỉ có mình cô là con gái, có điều cha của cô lại có hai người anh và một người em trai, ở nhà đứng hàng thứ ba, được gọi là An lão tam.

Người đàn ông vừa mới rót nước cho An Dạng, thấy cô nhăn mặt còn tưởng rằng có vấn đề gì.

“Không sao chứ? Có chỗ nào không thoải mái hả?”Lúc này An Dạng mới quay đầu về phía đối phương.

Ba người phụ nữ ở bên cạnh vẫn đang ríu rít không ngừng, hiện tại nghe được động tĩnh liền nhanh chóng vây lại đây, sao mới vừa rồi không nhìn thấy mà đứa nhỏ này đã tỉnh rồi?“Dạng à, cuối cùng cháu cũng tỉnh, có chỗ nào không thoải mái hay không?”Lúc này An Dạng cũng đã tiếp thu xong kí ức truyền thừa.

Mấy ngày hôm trước thôn Đại Loan vừa trải qua một trận sụt lở đất nghiêm trọng, cha mẹ của cô cũng đã mất.

Đồng thời người đàn ông mà cô vừa lấy làm chồng là Phương Đại Quân cũng đã không còn.

Hiện tại cuộc sống không được tốt cho lắm.

Nhà nào cũng đều ăn không đủ no, chỗ nào cũng có người bị đói chết.

Nguyên chủ năm nay 22 tuổi, vốn dĩ mấy năm trước ở trong thôn nên gả chồng rồi, kết quả hai vợ chồng già xót con gái, để cho cô ở nhà thêm một năm.

Cho đến năm 1958, thiên tai hoành hành, các hộ gia đình đều không đủ ăn, mà đã không đủ ăn thì làm sao có thể nghĩ đến việc đi kết hôn lấy vợ, cứ như vậy An Dạng cũng bị làm cho chậm trễ.

Nguyên chủ vốn là người hiền hậu thành thật, không chỉ biết nấu cơm còn giỏi làm việc nhà, ngay cả việc nhà nông cũng không kém chút nào, trong nhà cũng không có anh chị em liên luỵ, cho nên khoảng thời gian trước cũng định được một mối hôn nhân tốt.

Đối phương năm nay 30 tuổi, có tay nghề làm mộc, vợ trước do bị nhiễm bệnh mà chết, để lại một đứa con trai tầm hai tuổi, việc ăn mặc trong nhà cũng không cần phải lo lắng, chỉ là thiếu một người phụ nữ để thu xếp việc nhà, nấu cơm và chăm con.

Hai bên ra mắt nói chuyện, nguyên chủ vừa gặp đối phương là đã muốn kết hôn ngay, một hai phải làm đám cưới luôn, kết quả vừa tổ chức đám cưới xong, buổi chiều nguyên chủ đem sân vườn trong nhà thu dọn lại một chút, lại đem bàn ghế mượn của hàng xóm đem đi trả, trở về mới phát hiện không thấy đứa nhỏ đâu, nguyên chủ là mẹ kế, liền sợ người ta nói rằng mình không phúc hậu, không làm một người mẹ kế tốt, lập tức liền đi ra ngoài tìm đứa nhỏ.

Thôn Đại Loan nằm phía dưới một cái sườn núi lớn, ai biết đột nhiên triền núi lại sụp đổ.

Thương vọng cực kì nghiêm trọng.

Mà người đàn ông trước mặt này đi ngang qua thôn, vừa vặn nhìn thấy nguyên chủ, dù nguy hiểm đến gần nhưng anh vẫn lựa chọn cứu An Dạng, cuối cùng hai người đều bị đè ở phía dưới.

Người đang cùng cô nói chuyện chính là bác gái cả, tên Lưu Hồng Hà, năm nay bà ấy đã hơn 50 tuổi, trên đầu còn quấn một cái khăn trùm đầu, là một người không giấu được chuyện.

Mắt nhìn thấy An Dạng tỉnh lại nhưng vẫn cần nghỉ ngơi, trong nhà vẫn còn một đứa trẻ, bây giờ cô đã tỉnh rồi thì bà cũng không cần phải chăm nữa.

“Dạng à, cháu không có việc gì chứ?”An Dạng nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 2: Chương 2


Tuy rằng nguyên chủ là một người khéo tay hay làm, nhưng tính cách lại có chút mềm yếu, ngày thường cũng không thích nói chuyện.

Lưu Hồng Hà nhìn thấy An Dạng không có việc gì, nhấp miệng nở nụ cười.

“Dạng à, theo đạo lí mà nói, cha mẹ cháu đã không còn, hiện tại bác cũng không nên nói liền với cháu, nhưng hiện tại cuộc sống cũng không tốt cho lắm, nhà nào cũng phải thắt lưng buộc bụng mà sống qua ngày, đồng chí Thẩm đã cùng chúng ta nói chuyện, bảo là đồng ý cưới cháu, cháu xem cháu thấy như thế nào?”Tuy rằng An Dạng có chút kinh ngạc, nhưng cũng không cảm thấy kỳ quái, cô vốn là người cứ đi một bước sẽ tính ba bước, lại nghĩ đến việc chính mình vừa tỉnh lại, người này liền ở ngay cạnh mép giường, vậy chắc chắn là có vấn đề.

Trái phải gì cũng không tránh được thị phi, suốt mấy ngày trời bị kẹt chung với một người đàn ông không quen biết, không biết chừng tin đồn đã truyền khắp ra bên ngoài rồi.

Lưu Hồng Hà thấy An Dạng không hé răng nói nửa lời, cho rằng cô không muốn, lại vội vàng túm một người phụ nữ trẻ ở bên cạnh.

An Dạng đương nhiên biết người này là ai, đây là bác gái hai của nguyên chủ, nói chuyện có chút khắc nghiệt, riêng khoản tính kế này đó cũng rất lợi hại.

Đối phương tên là Vạn Quyên.

“Dạng Dạng, không phải là bác nói cháu, cháu và đồng chí Thẩm đều bị đất đá đè ở cùng một chỗ, dù cả nhà ta tin tưởng cháu nhưng người ngoài thì lại không nghĩ vậy, huống hồ cháu đây là đi bước nữa, có thể gả cho người có điều kiện tốt như này nên biết đủ thì hơn.

”Bây giờ đầu của An Dạng vẫn còn có chút ong ong, sau đó lại quay sang nhìn người đàn ông bị coi thành tiêu tiền như rác, bộ hai bà bác này không thấy người ta vẫn còn ngồi ở đây hay sao?Có cần phải nói huỵch toẹt ra như vậy không cơ chứ?Thẩm Các vừa vặn bắt gặp ánh mắt của An Dạng, sau đó khẽ ho hai tiếng.

Hai bà bác căn bản vẫn chưa phản ứng gì.

Có điều qua một hồi liền có một vị hộ sĩ tới gõ cửa.

“Đồng chí Thẩm Các, anh cùng tôi đi lại đây một chút, chân của anh cần phải kiểm tra.

”Lúc này Thẩm Các mới chậm rãi đứng lên, chỉ là mặt trên đùi của anh vẫn còn quấn băng gạc các loại.

Anh cũng bị thương, nhưng do thể chất tương đối tốt nên hồi phục nhanh hơn An Dạng.

“Tôi đi trước vậy.

”Nói xong anh liền khập khiễng đi ra ngoài.

Thật ra An Dạng cũng không bài xích chuyện kết hôn, lại nói ở cái thời đại này, trước cửa của quả phụ luôn lắm chuyện thị phi, người trong nhà nhiều mà sức lao động ít thì rất khó được ăn no, huống chi cô lại chỉ có một mình.

Hơn nữa trước mắt cô không còn cảm giác thấy dị năng của mình nữa, vậy tám chín phần là không có.

Vậy hoàn cảnh vốn đã khó khăn thì bây giờ lại càng trở nên túng quẫn hơn.

Hiện tại gả chồng chính là phương án tốt nhất, nhưng cô cũng không nghĩ bởi vì như vậy mà liền ăn vạ người ta, làm như vậy thật sự không phải đạo.

Cụ thể vẫn phải nói chuyện thêm với đồng chí Thẩm kia mới được.

Sau khi Thẩm Các đi được một lúc.

Thím ba Vương Chi từ nãy đến giờ không nói tiếng nào đến ngồi cạnh giường của An Dạng.

“Chị dâu cả, chị dâu hai, hôm nay chính phủ cho người tới bàn bạc chuyện cấp nhà lần nữa, hai người không cần về xem tình hình thế nào à?”Lời này vừa nói ra, hai người đột nhiên có cùng suy nghĩ với nhau, chuyện cấp nhà mới là vấn đề quan trọng, lỡ như người ta phân thiếu cho mình thì thiệt lớn.

Cả hai liền vội vàng đứng lên chạy nhanh về.

Trong phòng chỉ còn dư lại An Dạng và Vương Chi.

Vương Chi nhìn An Dạng nằm dựa vào thành giường.

Anh ba đối xử với nhà bọn họ cũng không kém, tuy giờ người đã không còn, nhưng bà vẫn ghi nhớ rõ ân tình này.

“An Dạng, đầu óc của cháu còn mờ mịt đến khi nào nữa, Phương Đại Quân đã chết, nhưng hắn còn có một đứa con trai, hiện tại người nhà họ Phương đều đã không còn, đứa nhỏ kia đương nhiên cũng là con của cháu.

”.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 3: Chương 3


“Hiện tại mùa màng ra sao đâu phải cháu không thấy được, có bao nhiêu người đói chết, thím đã hỏi qua rồi, Thẩm Các này tham gia quân ngũ, không chỉ có nghề nghiệp ổn định mà còn có trợ cấp, cháu cứ suy nghĩ cẩn thận lại xem có muốn gả hay không.

Lại nói có cơm để ăn no bụng mới là quan trọng nhất, không phải thím ba muốn hại cháu, tuy rằng bác gái hai của cháu nói chuyện hơi khó nghe, nhưng cái lý là không thể chối bỏ, nếu cháu mà không gả chồng, mang theo con cái như vậy làm sao mà sống tốt được, trước cửa quả phụ lại lắm thị phi, huống chi hiện tại có cơm để ăn no bụng mới là chuyện quan trọng.

Còn có mấy tên du thủ du thực nữa, lúc nào cũng rình mò ở đầu tường, đến lúc đó không biết chúng nó còn gây ra chuyện tày trời gì, nếu chẳng may bị chơi lưu manh thì người khổ vẫn là phận gái thôi cháu ạ.

”An Dạng biết thím ba cũng là có ý tốt, lời bà ấy nói ra không phải không có lí.

“Dạ, thím ba, cháu sẽ suy nghĩ lại.

”Vương Chi thấy cô đã nghe lời khuyên của mình liền đưa tay ra vỗ vỗ vào mu bàn tay của An Dạng.

“Bác gái cả của cháu còn muốn đem Phương Kỳ dẫn lại đây, nhưng mà muốn chuẩn bị cho tốt, trong nhà Phương Đại Quân cũng chả còn ai, dù sao cũng là một đứa nhỏ đáng thương.

”Nói xong Vương Chi thở dài một hơi, vừa mới kết hôn, còn chưa qua được một ngày mà người đàn ông đã chết, còn để lại một đứa nhỏ.

Vẫn là một đứa con trai, về sau không thể cưới vợ xây nhà được, tất cả đều là việc lớn, cho nên An Dạng cần thiết phải gả cho người quân nhân này, ít nhất thì người ta cũng có trợ cấp, nên sẽ không lo bị chết đói.

“Thôi, thím cũng không nói nhiều với cháu nữa, chính cháu tự ngẫm lại đi, thím đi về trước, trong nhà còn một đống việc chưa xử lí kia kìa.

”Bà ấy nói xong liền rời đi ngay.

An Dạng nghĩ rồi lại nghĩ, đúng là thời buổi này muốn sống cũng không dễ dàng, chưa kể còn phải đèo bồng thêm một đứa nhỏ hai tuổi nữa.

Đồng chí Thẩm kia chính là một lựa chọn tốt, nhưng An Dạng lại không dám ăn vạ người ta như này.

Vẫn là phải bàn bạc thật kĩ mới được.

An Dạng tự nhủ như vậy, lúc này Thẩm Các cũng từ bên ngoài trở lại.

Trong tay anh còn cầm theo một cái hộp cơm.

An Dạng hít hít cái mũi, chưa gì đã ngửi được mùi đồ ăn thơm lừng, trong nháy mắt cái bụng đói cũng reo vang.

Mùi đồ ăn thật sự quá thơm, đã lâu rồi cô chưa ngửi thấy mùi vị chính tông như vậy.

Thẩm Các đặt hộp cơm lên trên bàn sau đó mở ra, bên trong là một chén cháo gạo kê, còn có một cái bánh bao lớn, mặt khác lại có thêm một ít rau xào.

“Ăn đi, chắc là cô cũng đói lắm rồi.

”Đúng là An Dạng rất đói, nhưng cô vẫn muốn nói chuyện rõ ràng cho xong, thời buổi này có thể ăn được một bữa cơm như vậy cũng không đơn giản, hơn nữa chừng này không biết đã phải tốn bao nhiêu phiếu gạo mới mua được.

“Đồng chí Thẩm, tôi muốn nói rõ suy nghĩ của mình cho anh nghe.

”Thẩm Các cũng không có ý kiến gì, nghe vậy liền gật đầu.

“Vừa lúc cháo này cũng hơi nóng, để một lúc cho nguội bớt cũng được.

”An Dạng nhìn thẳng vào anh, Thẩm Các lớn lên có dáng vẻ đoan chính, trên người cũng có khí thế của người đàn ông trưởng thành, từ trong ánh mắt có thể đoán ra hẳn là người này làm lãnh đạo chứ không phải chỉ là lính quèn.

Đoạn lịch sử này bản thân cô cũng ghi nhớ rất rõ ràng, tương lai thật nhiều năm sau, làm bộ đội cũng coi như ổn định, nhìn như thế nào thì Thẩm Các cũng là một lựa chọn hoàn hảo, nhưng cô không muốn tình huống của lần kết hôn đầu sẽ bị lặp lại.

Thẩm Các lại cảm thấy cái này không có vấn đề gì, kết hôn là chuyện lớn, đương nhiên phải công bằng.

Đời trước An Dạng cũng chưa từng kết hôn, thời tận thế mà có thể ăn no giữ mạng là đã không tồi rồi, may mắn là tay nghề nấu cơm của cô cũng rất khá, lại còn biết nuôi dưỡng và chăm sóc cây cối, cho nên địa vị ở tận thế thật sự không thấp chút nào.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 4: Chương 4


“Tôi còn có một đứa con trai, nếu kết hôn chắc chắn phải mang nó theo, với lại tôi cũng không nghĩ anh bởi vì muốn phụ trách nên mới chịu cưới tôi, như vầy thì không công bằng, anh không cần lo lắng tôi sẽ phải chịu những lời đồn đãi vớ vẩn kia, thật ra tôi vốn không thèm để ý tới mấy cái lời đó đâu, cộng thêm tôi vì đồ trợ cấp nên mới lấy anh, như vậy sẽ không lo bị đói bụng nữa.

”Thẩm Các cúi đầu cười cười, kỳ thật ban đầu anh cũng không tính toán kết hôn, năm đó tuổi tác của anh tương đối nhỏ, đi theo cha mẹ lưu lạc, sau này cha mẹ đều mất, lúc ấy được quân nhân đi ngang qua cứu giúp, lãnh đạo nhận nuôi anh, cả đời này anh đều phải vì quốc gia mà cống hiến, trước nay không nghĩ tới muốn kết hôn.

“Tôi cũng muốn nói một chút tình huống của bản thân, tuy rằng tôi chưa kết hôn nhưng đã nhận nuôi ba đứa con, hơn nữa cả đời tôi cũng không định tính đến chuyện lấy vợ, lần này đúng là cũng lo lắng sợ cô bị đồn đãi vớ vẩn mới hạ quyết tâm cưới cô, nhưng đương nhiên cô cũng rất tốt, bởi vì thoạt nhìn trông cô có vẻ rất giỏi giang, chúng ta mà kết hôn rồi thì chuyện trong nhà hẳn là không cần tôi phải nhọc lòng nữa, cô sẽ thu xếp được mọi việc thôi.

”Vừa nói xong hai người liền nhìn nhau cười.

An Dạng là một người có năng lực tiếp thu rất mạnh, dù sao cô cũng đã từng trải qua tận thế loạn lạc.

Sau khi nói xong xuôi, đúng là cô cũng rất đói bụng rồi.

Thẩm Các đem đồ ăn đẩy tới trước mặt cô.

“Ăn đi, chắc cô đói rồi.

”An Dạng cũng không khách sáo, đồ ăn này cũng tốn biết bao nhiêu phiếu gạo mới đổi được, không thể bỏ phí.

Muốn làm người thành thật cũng khó.

Cô cầm lấy đôi đũa chuẩn bị gắp đồ ăn.

“Anh đã ăn chưa vậy?”Thẩm Các gật đầu.

“Vừa rồi lúc ghé nhà ăn lấy cơm cho cô tôi cũng đã ăn rồi.

”Đúng lúc cho cô có thời gian và không gian để nói chuyện với người nhà.

Hỏi xong An Dạng lại bắt đầu tập trung vào việc ăn cơm, quả thật cô rất nhớ hương vị này, đây chính là mùi vị chính gốc, bánh bao lớn cũng thơm mùi của bột mì, mặt trên của cháo gạo kê còn có váng dầu nổi lên.

Quá thơm đi.

Thẩm Các thấy cô như vậy liền biết rằng cô rất đói bụng.

“Bác sĩ nói tôi đã có thể xuất viện, tôi sẽ về bộ đội trước, đem giấy đăng kí kết hôn nộp lên, sau đó trở về để đón cô, ở bên này cũng không có việc gì để làm, nếu không thì tôi sẽ tìm cho cô một công việc ở trong đó, cô xem có được không.

”Cuối cùng An Dạng cũng ăn xong cơm.

Vừa lúc nghe được những lời này của anh.

“Ừm, vậy cũng được.

”Thật ra cô cũng không quá để ý mấy vấn đề này, ở trong trí nhớ của nguyên chủ, chỗ nào cũng thiếu ăn thiếu mặc, có thể có công việc kiếm được tiền và phiếu thì còn gì bằng.

Cho dù Thẩm Các có thể đi làm kiếm ra tiền, nhưng trong nhà có tận bốn đứa trẻ và hai người lớn.

Thôi vậy, đến lúc đó rồi nói sau.

“Vậy anh đi đường cẩn thận nha.

”Cuối cùng An Dạng dặn dò một câu, đôi vợ chồng như bọn họ vẫn nên thường xuyên quan tâm lẫn nhau, có vậy thì sau này mới dễ ở chung.

Vết thương của An Dạng đúng là có hơi nghiêm trọng, chủ yếu là bên trong đầu, bằng không nguyên chủ cũng sẽ không còn.

Cô ở bệnh viện nằm hẳn một tuần, cuối cùng cũng có thể xuất viện.

Thẩm Các còn chưa trở về.

An Dạng cũng không lo lắng anh sẽ chạy mất, vốn dĩ việc này hai người cũng đã bàn ổn thoả đâu vào đấy, cô cũng không định sẽ ăn vạ anh, cho dù không có Thẩm Các thì cô vẫn có thể sống tiếp.

Hôm xuất viện thu dọn đồ đạc để về nhà, trong nhà cũng chỉ có thím ba Vương Chi tới đây xem cô.

Có điều An Dạng cũng không quá để ý, dù sao hiện tại ai cũng bận rộn mưu sinh.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 5: Chương 5


An Dạng ở bệnh viện của huyện, từ chỗ huyện về tới thôn Đại Loan phải đi qua giao lộ, một là bắt xe bò hai là đi bộ.

Hôm nay cũng khá may mắn, gặp được đồng hương đang kéo xe bò trong thôn, vừa hay có thể cho cô đi nhờ một đoạn đường.

Đại khái là đi nửa giờ mới đến công xã.

Công xã của thôn Đại Loan có tên là Ngũ Tinh, từ công xã đi đến đường nhỏ bên trái cũng phải mất hơn một giờ mới đến nơi.

Bản thân An Dạng là một người đi không chậm, bây giờ đang là tháng tư, không lạnh cũng không nóng, thời tiết rất phù hợp.

Đi về đến thôn Đại Loan cũng khoảng 12 giờ rưỡi.

Công tác khôi phục ở trong thôn cũng không tệ lắm, nhiều người sức lực lớn, lại có chính phủ trợ giúp, ít nhất ai nấy đều có nhà để ở, những mặt khác thì từ từ rồi tính tiếp.

An Dạng quay về thôn chủ yếu là để thu dọn đồ vật, mặt khác mang theo Phương Kỳ, cũng chính là con trai của Phương Đại Quân, hiện tại cậu nhóc đang ở nhà mẹ đẻ của bác cả.

Phương Kỳ cùng nguyên chủ cũng đã gặp mặt mấy lần, trong ấn tượng là một đứa nhỏ không thích nói chuyện.

Lúc đi vào trong thôn cũng có khá nhiều người quen mặt.

Có điều chuyện của nhà họ An mọi người đều biết cả, An Dạng gả cho Phương Đại Quân ở đầu thôn Đông, kết quả người ta đã chết, cô lại cùng một người đàn ông khác bị kẹt ở dưới đất đá, trời ơi, ai mà biết trong lúc đó đã xảy ra chuyện gì?“An Dạng xuất viện rồi à, mau trở về nhìn xem đi, thím ba cháu đang giúp cháu trông nhà đấy, chính phủ giúp cháu sửa chữa lại nhà rồi.

”“Đúng vậy, gặp nạn lớn mà không chết thì cả đời về sau sẽ được hưởng phúc cho coi.

”Mấy bà thím chụm lại có gì nói đó, cho dù nói xấu sau lưng thì có làm sao, người ta có làm trò cũng không thể nói, có ngốc cũng không thể nói.

An Dạng cũng cười rồi chào hỏi với mọi người, cô cũng không để ý lắm, dù sao cũng sắp rời khỏi nơi này.

Dựa theo trí nhớ đi tới nhà của Lưu Hồng Hà trước.

Cô phải tới đó để dẫn đứa nhỏ kia đi, dù thế nào thì cũng đã làm phiền bác gái cả một thời gian dài rồi.

Trong tay An Dạng xách theo một cái bao, lập tức trực tiếp đi qua.

Vốn dĩ phòng ở đang được tu sửa, tường viện còn chưa xây xong, đứng ở cửa là có thể nhìn thấy rõ ràng bên trong đang làm gì.

Mấy đứa trẻ lớn đang bắt nạt một đứa nhỏ.

Mỗi người đẩy một chút, cũng không trực tiếp đẩy ngã, đứa bé kia cứ liên tục lắc lư, mấy đứa lớn này cô đều nhận ra, toàn bộ đều là cháu trai của Lưu Hồng Hà, nhóc con đứng ở giữa nhìn như thế nào cũng thấy giống Phương Kỳ, quần áo trên người cũng toàn một màu đen, còn có khuôn mặt nhỏ và tay chân nhỏ thì càng khỏi phải nói nữa.

Nhìn vẻ mặt thì thấy nhóc cũng không dám khóc mà chỉ méo miệng.

An Dạng bước nhanh tới, trực tiếp kéo đứa nhỏ ở giữa ra ngoài.

“Mấy đứa đang làm cái gì vậy?”Bọn nhóc vừa thấy An Dạng liền nhanh chóng tản ra, chạy cũng rất nhanh.

An Dạng nhìn Phương Kỳ đang chớp đôi mắt to nhìn cô.

Lại duỗi tay phủi đất trên người cho cậu bé.

“Còn nhớ ra mẹ không, Phương Kỳ?”Đứa nhỏ này cũng xem như có duyên với cô, nếu không phải vì ra ngoài đi tìm nó, ước chừng cô cũng giống như Phương Đại Quân bị cục đá lớn đè ở phía dưới, người cũng bị nghiền nát thành tương, đừng nghĩ đến chuyện sống sót.

Phương Kỳ không nói chuyện, đầu tiên nhóc lắc lắc đầu sau đó lại gật đầu.

An Dạng cũng không mong chờ vào việc một đứa trẻ hai tuổi sẽ biết được cái gì.

Cô lôi kéo tay của nhóc rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đối phương.

“Mẹ là mẹ của con, từ nay về sau con sẽ đi theo mẹ.

”Nói xong liền ôm người lên bằng một tay, Phương Kỳ quá nhỏ gầy, đã vậy người chỉ toàn da bọc xương.

Lưu Hồng Hà đi qua bên kia đào rau dại, còn cố tình đi thật sớm, kết quả liền gặt hái được một phen, trên núi cái gì cũng không còn, giờ chỉ còn một mảnh trụi lủi.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 6: Chương 6


Trong tay Lưu Hồng Hà đang cầm một nắm rau dại, đứng ở cửa vừa vặn nhìn thấy An Dạng.

“Dạng, cháu xuất viện rồi à? Đã khoẻ hẳn chưa?”An Dạng biết hoàn cảnh của nhà nào cũng đều khó khăn, Lưu Hồng Hà cũng không có nghĩa vụ phải đối xử thật tốt với Phương Kỳ, cho một ngụm ăn với cấp chỗ ở là đã tốt lắm rồi, vì vậy cô cũng không thể tức giận với bà ấy được.

“Dạ, cháu đã khá hơn nhiều rồi, giờ cháu sẽ mang Phương Kỳ đi, cảm ơn bác đã chiếu cố trong khoảng thời gian này.

”Lưu Hồng Hà nghe xong cũng không cảm thấy có chỗ nào kì lạ cho lắm, chỉ là cảm giác như An Dạng trải qua một lần sinh tử thì liền có thay đổi.

Sau đó bà ấy lại nghĩ đến cái gì, trong lòng liền có chút chột dạ.

“Khụ khụ, không có gì không có gì, cháu muốn mang đứa nhỏ đi thì nhanh nhanh lên, cháu vẫn nên ở nhà bên kia đi, giờ chắc phòng ốc bên đó cũng sửa xong rồi, giường cũng đã đóng tốt, chính phủ còn phát cả chăn bông với nồi chén gáo bồn, toàn bộ đều đủ cả.

”An Dạng phát hiện ra dáng vẻ chột dạ của bà ấy, nhưng cô cũng chẳng đoán già đoán non.

“Vâng, bác gái, vậy cháu về trước đây.

”Nói xong cô liền rời khỏi sân nhà Lưu Hồng Hà.

Lưu Hồng Hà nhìn bóng lưng An Dạng rời đi, lập tức duỗi tay vỗ vỗ ngực, vừa rồi đúng là hù chết mình, may mà An Dạng không biết, nếu không thật đúng là mệt mỏi.

An Dạng ôm Phương Kỳ đi một mạch về nhà, dọc đường không thiếu những ánh mắt l* m*ng chiếu thẳng vào cô.

Nhà cửa quả thực đã được dọn dẹp sạch sẽ, toàn bộ đều là do thím ba làm.

Trước tiên cô đặt Phương Kỳ sang một bên, sau đó dựa theo trí nhớ nhớ lại những lời ông ba An đã nói với An Dạng, đi thẳng tới một gốc cây trong sân đào lên một cái hũ.

Thật ra, trước khi tới đây xem xét, cô luôn nghĩ chắc chắn nơi này sẽ chẳng còn gì cả.

Nhưng khi quay lại, không ngờ cây táo vẫn còn nguyên chỗ cũ.

Cầm xẻng đào hùng hục một lúc lâu, đến khi mồ hôi mồ kê nhễ nhại mới nhìn thấy cái hũ.

Cô nhanh chóng bưng cái hũ đã được đậy kín lên, mở nắp ra, bên trong toàn là tiền và phiếu, ít ra cũng không trở thành một kẻ không xu dính túi.

Đây là số tiền ông ba An đã dành dụm cho con gái, buổi tối trước ngày kết hôn mới nói cho cô biết, dặn dò sau này nếu gặp khó khăn thì cứ lấy ra mà sử dụng, ai ngờ lại nhanh đến thế.

Buổi chiều nhất định phải qua nhà để cúi đầu quỳ lạy cảm ơn ông bà An mới được.

An Dạng nhanh chóng lấy hết tiền và phiếu từ trong hũ ra, sau đó bịt kín lại rồi chôn xuống đất.

Người có tiền cảm giác thật là khác biệt.

An Dạng nhìn cơ thể lấm lem của Phương Kỳ, muốn lau chùi tắm rửa sạch sẽ cho cậu bé.

Nhưng mọi thứ trong nhà đều mới mẻ, quần áo cũng chưa có.

Thím ba nghe mọi người trong thôn nói hôm nay An Dạng đã trở lại, còn ôm con trai đi theo, chắc là còn sót thứ gì đó.

Bà lục tìm quần áo của cháu trai rồi mang qua đó.

“An Dạng, mặc mấy bộ quần áo này cho Phương Kỳ đi.

”An Dạng mỉm cười nhận lấy, nếu hỏi cô kể từ khi xuyên tới đây, ai là người cô thấy quý mến nhất, thì đó chính là thím ba – một người rất tốt bụng.

“Thím lo chết đi được, may mà hai đứa quay lại rồi.

”Vương Chi tự mình ngồi xuống một băng ghế nhỏ.

“Có gì to tát đâu, không phải gia đình mình cũng chẳng thiệt hại gì nghiêm trọng sao? Rất nhiều đồ đạc vẫn còn nguyên si.

Phương Kỳ không sợ cháu như sợ người lạ nữa sao?”An Dạng quay đầu lại nhìn Phương Kỳ, cậu bé cũng không nói lời nào, chỉ dùng bàn tay nhỏ nhắn kéo kéo vạt áo của mình.

“Vâng, dù sao lúc trước thằng bé cũng đã gặp cháu rồi.

”Vương Chi nhìn dáng vẻ lem luốc của cậu nhóc, dựa theo những gì bà biết về chị dâu của mình, thì chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 7: Chương 7


“À đúng rồi, khi nào đồng chí Thẩm quay lại đây nhỉ? Cậu ấy đúng là người tốt, lúc rời đi còn đưa tiền cho thím và chị dâu cả, nhờ thím tới bệnh viện chăm sóc cháu, nhưng thím không nhận, chuyện này có gì nghiêm trọng đâu.

Nhưng chị dâu cả có nhận tiền hay không thì thím không biết, cháu hỏi đồng chí Thẩm thử xem.”Còn một câu bà chưa nói ra, chị dâu cả trông nom đứa bé này, chắc chắn là rất muốn nhận tiền công, nhưng chuyện này quả thực rất khó mở miệng.An Dạng không phải đứa ngốc, nhớ lại dáng vẻ chột dạ vừa rồi của bác dâu cả, nhất định là đã nhận tiền của người ta rồi.Thẩm Các đưa tiền với ý tốt, hoặc có thể mấy đồng bạc lẻ này chẳng là gì đối với anh ta.Vương Chi thấy An Dạng không hé răng.“Nếu không phải lo liệu quá nhiều việc, thì thím đã đón Phương Kỳ về chăm sóc rồi.”Bà ấy quả thực rất bận, việc gì cũng tới tay.

Thôn làng cần sức lao động để xây nhà, bà còn phải trông nom nhà cửa hộ An Dạng, ngoài ra còn phải chăm sóc gia đình, rất khó để nhận thêm đứa trẻ này nữa.An Dạng nghe xong liền nhíu chặt lông mày.“Thím ba, phiền thím trông thằng bé giúp cháu một lát, cháu phải đi lấy tiền để trả lại cho người ta.”Chăm sóc đứa nhỏ chẳng ra gì, còn không biết xấu hổ mà lấy tiền lấy phiếu.Nội tâm Thẩm Các có ý tốt, nhưng anh ta không hiểu về con người Lưu Hồng Hà.Nếu Vương Chi nói ra, chẳng khác nào ngăn cản bà ta nhận tiền.“Được, cháu cứ yên tâm đi đi.”An Dạng đi thẳng tới nhà Lưu Hồng Hà.Lưu Hồng Hà đang nấu cơm ở trong nhà.

Bà ta về muộn, phòng bếp và phòng chứa lương thực đều không có chìa khoá, mấy cô con dâu không ai mở cửa ra được, cuối cùng đành chịu đói.Có điều, mấy bữa cơm gần đây đều không tồi.

Thẩm Các cho năm đồng, cộng thêm năm cân phiếu gạo và nửa cân phiếu thịt.

Bà vẫn luôn cất giữ phiếu thịt, khi sắp đến tết mới lấy ra để mua thịt ăn.An Dạng đến nhà bọn họ cũng không cần gõ cửa, bởi vì trong sân làm gì có tường, huống chi là cửa.Lưu Hồng Hà đang canh chừng mấy cô con dâu nấu cơm trong bếp, bà ta cứ đứng chình ình ở cửa bếp vì sợ các cô ăn vụng.An Dạng vừa bước vào sân đã cất tiếng gọi.“Bác gái cả.”Lưu Hồng Hà nghe thấy giọng của An Dạng, có chút bất ngờ.Nhanh chóng xoay người lại, miệng nở nụ cười.Bà ta nhìn thấy An Dạng, theo bản năng liền nhớ tới năm đồng và mấy tờ phiếu kia.Cũng không biết tại sao con nhỏ chết tiệt này lại tốt số như vậy, một người đàn ông vừa chết thì lại có một người khác xuất hiện, hơn nữa còn ra tay rất hào phóng.“Dạng tới đấy à, sao thế, có chuyện gì hả cháu?”Mũi của An Dạng rất thính.

Trước đây, suốt ngày cô chỉ quanh quẩn trong phòng bếp, nếu không thì cũng trồng trọt cây này cây nọ.Vừa ngửi liền biết gia đình này nấu món gì, xem ra thức ăn hôm nay dùng không ít dầu mỡ.“Bác gái cả, cũng chẳng có gì đâu, cháu chỉ muốn hỏi về Phương Kỳ một chút thôi.”Lưu Hồng Hà nghe An Dạng nói, khẽ nhíu mày, không biết vì sao trống ngực lại đập dồn dập.Giọng nói liền trở nên lắp bắp.“Cháu...cháu cứ hỏi đi.”Sao bây giờ An Dạng lại thay đổi như vậy, hoàn toàn không giống với lúc trước.Càng nghĩ càng muốn nuốt nước bọt.Nụ cười trên mặt An Dạng lập tức biến mất.“Bác gái cả, cháu vừa mới về nhà tắm rửa cho Phương Kỳ, nhưng khắp người thằng bé đều là vết bầm vết tím, không những thế còn gầy hẳn đi so với lúc trước.”Thật ra cô vẫn chưa nhìn qua cơ thể cậu nhóc, nhưng nhất định Lưu Hồng Hà sẽ chột dạ, bà ta dung túng cho cháu mình bắt nạt người khác, không quản thúc cũng không dạy bảo.

Chẳng những thế, cô có thể khẳng định rằng bà ta không yêu thương gì đứa bé này.Quả nhiên, Lưu Hồng Hà liền chột dạ theo bản năng.Bà ta nhanh chóng nở một nụ cười có phần miễn cưỡng.“Dạng này, có thể là do mấy đứa tụi nó chơi đùa không cẩn thận nên mới té ngã, trẻ con ở nông thôn làm gì có đứa nào không xây xước chứ.”An Dạng nghe xong gật gật đầu..
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 8: Chương 8


“Bác gái cả nói rất đúng, nhưng vết thương đó không phải do bị ngã, mà có người cố tình cấu véo thằng bé, bác giải thích sao về chuyện này?”Càng nói cô lại càng tức giận.

An Dạng sống nhiều năm trên đời, cô không phải một người bao dung độ lượng.

Thế gian này nhiều người như vậy, cô thông cảm sao xuể.

Chỉ có trẻ em và người già, cô sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào bắt nạt bọn họ.

Đứa trẻ hai tuổi không dám nói, cho tới bây giờ cũng chưa nói lời nào, những vết thương kia chỉ là muốn lừa gạt Lưu Hồng Hà, nhưng chắc gì đã không tồn tại.

Lưu Hồng Hà cũng không biết nói gì.

An Dạng lại nói tiếp.

“Đồng chí Thẩm đưa tiền cho bác, còn cả phiếu nữa, vốn dĩ cháu cũng không quan tâm, chỉ mong đứa bé được chăm nom tử tế, nhưng hiện tại thì sao, bác gái à, thằng nhỏ chẳng khoẻ mạnh chút nào, bác nói xem phải tính sao đây.

”Nhắc tới tiền và phiếu.

Ruột gan Lưu Hồng Hà như muốn nhướng lên tới cổ họng.

Tên Thẩm Các này đưa tiền cho mình, còn nói lại với An Dạng à? Một người đàn ông làm việc gì cũng phải báo cáo với phụ nữ, thật không chấp nhận được.

Câu hỏi này của An Dạng cũng trở nên khó mà trả lời.

Nhưng tiền và phiếu đã chui vào tay bà ta rồi, sao có thể bay ra ngoài.

Lưu Hồng Hà liền lập tức dãn cơ mặt.

“An Dạng, cháu nghĩ lại xem mình đang nói gì vậy? Bác là bác gái của cháu, là người thân của cháu.

Cha mẹ cháu đã không còn, chúng ta không phải là những người thân nhất sao, cháu đang làm gì vậy?”An Dạng biết bà ta lại muốn tránh nặng tìm nhẹ.

Quan hệ thân thích vớ vẩn gì chứ!“Bác gái cả, cháu biết chúng ta đều là những người thân nhất, cho nên cháu mới không tính sổ rõ ràng.

Nhưng lỡ đâu chiều nay tán gẫu với người nào đó trong thôn, cháu buột miệng nói ra mấy câu thì cũng không hay lắm nhỉ.

”Lưu Hồng Hà sống nửa đời người, tuy chẳng phải người cao quý tốt đẹp gì, nhưng cực kỳ coi trọng sĩ diện.

Đánh rắn phải đánh giập đầu, lập tức đủ rõ ràng.

Hơn nữa, người con trai cả mà bà bác này coi trọng nhất lại đang làm việc ở công xã, rất cần mặt mũi thể diện.

Lưu Hồng Hà hung tợn nhìn An Dạng, cái con nhỏ chết dẫm này.

“An Dạng, làm người không thể làm như vậy, tốt xấu gì bác cũng không để Phương Kỳ phải chết đói.

”An Dạng không chớp mắt nhìn bà ta.

“Cho nên, đưa tiền cho cháu, bác giữ lại phiếu, coi như tiền ăn của thằng bé.

”Lưu Hồng Hà nắm chặt nắm tay, con nhỏ An Dạng này thật là kỳ quái.

“Được thôi, đưa thì đưa, nhưng An Dạng này, tôi cũng nói trước cho cô biết, sau này cô kết hôn, nếu phải chịu khổ cực thì cũng đừng có mà trở về, nhà chúng tôi không có loại người thân như cô.

”An Dạng cũng không muốn nói mấy lời nhảm nhí với bà ta.

“Được, từ hôm nay chúng ta sẽ đoạn tuyệt quan hệ.

”Lưu Hồng Hà đang chuẩn bị xoay người đi lấy tiền, nghe cô nói vậy chợt ngẩn ra một chút, tức giận xoay người lại, duỗi tay gần như chỉ thẳng vào mặt An Dạng.

“Cô giỏi lắm, An Dạng.

”Nói xong liền tức điên người mà đi thẳng vào nhà chính.

An Dạng đứng giữa sân, mấy bà chị dâu ở trong phòng bếp cũng chẳng dám nói chuyện với cô, nhưng không tránh khỏi những lời xì xầm bàn tán.

Lưu Hồng Hà từ trong nhà chính đi ra, nhét năm đồng vào tay cô, sau đó dứt khoát xoay người vào bếp.

An Dạng nhìn số tiền trong tay, mới biết được Thẩm Các đã đưa bao nhiêu.

Lúc này cô mới phát hiện ra.

Năm đồng, thật đúng là hào phóng.

Cô không còn gì để nói nữa, cứ thế cầm tiền về nhà.

Vương Chi và Phương Kỳ đang ngồi trong sân chờ An Dạng quay về.

Vốn tưởng rằng phải đợi rất lâu, nhưng chỉ chốc lát đã thấy An Dạng trở lại.

“Sao rồi?”An Dạng mỉm cười tiến vào.

“Đoạn tuyệt quan hệ.

”Vương Chi chưa từng thấy gia đình nhà nào đoạn tuyệt quan hệ, hơn nữa bà cũng chẳng bao giờ phải rơi vào trường hợp như này.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 9: Chương 9


Vương Chi thoáng do dự, nhưng khi nghĩ đến sự thay đổi của An Dạng, bà liền im lặng không nói gì.“Được rồi, nhìn bộ dạng này của cháu chắc cũng lấy được tiền rồi, thím về nhà đây.

Trong phòng bếp có lương thực cứu trợ được chính quyền phân phát đấy, cháu tự nấu món gì mà ăn.

Chờ đến khi đồng chí Thẩm quay lại, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”Dứt lời bà ấy liền bước đi.An Dạng đứng lên tiễn thím ba ra đến cửa.Sau đó nắm tay Phương Kỳ dắt tới phòng bếp.Thím ba là người rất chu đáo, trong bếp đã chuẩn bị đầy đủ củi lửa.An Dạng cầm lấy một cái xô, đem tới giếng nước đã có từ lâu.Múc lên một xô nước, nhân lúc ánh nắng vẫn còn vương trên sân, thời tiết khá nóng nực, đun một nồi nước lớn rồi tắm rửa cho Phương Kỳ.Đứa nhỏ này thật sự quá bẩn.Nhưng cũng may là lúc ấy cậu nhóc chạy đi chơi, nếu ở nhà có lẽ đã sớm bị đè bẹp dưới đống đổ nát rồi.Phương Kỳ vẫn luôn im lặng chẳng nói lời nào.

An Dạng bảo làm gì, cậu liền làm nấy, không hề hé răng nửa lời.Tắm rửa cũng rất ngoan ngoãn.An Dạng giúp Phương Kỳ tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ rồi lau khô tóc cho cậu nhóc.“Con cứ ngồi ở đây nhé, phơi nắng nhiều một chút, một lúc nữa tóc sẽ khô thôi, mẹ đi nấu cơm đây.”Phương Kỳ mím môi, tuy rằng không nói chuyện nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế gấp nhỏ ngoài sân.An Dạng duỗi tay xoa xoa cái đầu nhỏ, đứa bé này sau khi được tắm rửa sạch sẽ liền trở thành một cục bông trắng nõn mềm mại, nhưng lại quá gầy.Cũng chẳng thấy nhóc con nói lời nào, không biết có gặp phải rào cản tâm lý gì khi bị khi bắt nạt hay không.Lương thực cứu trợ được phân phát trong nhà bếp là một ít bột ngô cộng với khoai lang đỏ và khoai tây.Đối với An Dạng, như vậy là đủ lắm rồi.Những loại lương thực này rất ít khi được nhìn thấy.Vùi mấy củ khoai lang dưới đáy nồi, chốc nữa sẽ được ăn khoai lang nướng thơm ngon.Trên kệ bếp có một số gia vị nấu ăn đơn giản, nhìn qua liền biết là do thím ba chuẩn bị.Cắt hai củ khoai tây, kỹ thuật thái rau củ của cô rất tốt, từng sợi khoai tây được thả vào trong nước.Đáy nồi nóng lên, cô nhúng đôi đũa dính hai giọt dầu ăn vào đó, không có hành lá cắt nhỏ nên chỉ có thể đun mỗi khoai tây thái sợi.Muối, nước tương, dấm, sau đó đơn giản chỉ là xào chín.Khoai tây sợi xào dấm, chua chua giòn giòn, ăn với cơm là hết sảy.Đem khoai tây sợi xào dấm ra khỏi bếp, sau đó lấy một cái phễu để rây bột ngô.

Bột ngô rơi xuống đều rất mịn, dùng để nấu cháo đặc.Chủ yếu là vì Phương Kỳ.Chỉ có một cái nồi, xào xong thức ăn mới có thể nấu cháo.Phương Kỳ vốn đang ngồi nghiêm chỉnh ngoài sân, nhưng khi ngửi thấy hương thơm này, trong bụng liền kêu lên ục ục.Có điều, nhớ tới những lời An Dạng đã dặn là phải ngoan ngoãn ngồi ở đây, nên cậu bé cũng không dám động đậy.Tác phong của An Dạng rất nhanh nhẹn, nấu cơm cũng nhanh, cháo đã chín nhừ.

Đổ một ít nước lạnh vào trong nồi, lát nữa ăn xong sẽ dễ rửa hơn.Cô kê một cái bàn nhỏ ở ngoài sân, bưng cháo bột ngô và khoai tây xào dấm tới để lên trên mặt bàn.“Mau lại đây ăn cơm nào.”Phương Kỳ đứng dậy, chạy lon ton với đôi chân ngắn ngủn của mình.An Dạng quan sát đứa nhỏ này, tuy rằng không nói lời nào nhưng cũng chẳng có tật gì xấu.Cô đưa cho Phương Kỳ hai cái chén, một chén khoai và một chén cháo để cậu bé ăn.Ai ngờ cô vừa mới múc một nửa bát cháo đặt trước mặt, cậu bé liền vươn bàn tay nhỏ xíu bưng bát lên, tự mình húp cạn.An Dạng không nghĩ rằng Phương Kỳ có thể tự ăn cơm, vốn dĩ cô định đút cho cậu bé, nhưng giờ chắc cũng chẳng cần thiết.“Vậy con tự mình ăn đi, nhớ ăn thật chậm rãi, đừng để bị bỏng.”Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Phương Kỳ nhìn thẳng vào An Dạng, sau đó gật đầu một cái..
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 10: Chương 10


An Dạng cong môi cười, sau đó cũng bưng chén cháo của mình lên ăn, đương nhiên cô không thể để bản thân phải đói bụng.

Không quên gắp thức ăn cho Phương Kỳ.

Phương Kỳ ăn rất nhanh.

Ánh mắt An Dạng tối sầm lại.

“Ăn từ từ thôi, dưới đáy nồi còn có khoai lang nướng nữa đấy, ăn ngon lắm.

”Phương Kỳ nghe hiểu những gì An Dạng nói, tốc độ ăn uống quả nhiên chậm lại.

Mấy món này đều ngon, ngon hơn những món ăn ở nhà rất nhiều.

Cậu bé vô cùng vui vẻ.

Một đĩa khoai tây thái sợi và một nồi cháo bột ngô đều được ăn sạch sẽ.

An Dạng rửa xoong nồi chén đũa xong xuôi, chuẩn bị bới khoai lang dưới đáy nồi thì thấy Phương Kỳ đã gục đầu ngủ quên trên chiếc bàn ăn nhỏ ngoài sân rồi.

Nhẹ nhàng ôm cậu nhóc về phòng ngủ, đặt lên giường, sau đó cô đi ra ngoài thay quần áo sạch sẽ, hoàn thành mọi việc rồi cũng nằm nghỉ một lát.

Thẩm Các một đường ngựa không dừng vó để quay về doanh trại.

Thực ra là anh đang trên đường trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đi ngang qua thôn Đại Loan, tranh thủ về nhà một chuyến.

Quân khu ở Bình Nam, nơi này thuộc đất liền, nhưng lại có một con sông lớn nhất cả nước chạy qua, cho nên giao thông ở đây rất thuận tiện.

Hơn nữa, văn hoá của nhân dân rất đa dạng.

Quân khu ở đây không chỉ huấn luyện bộ đội, mà còn thực hiện một số công trình nghiên cứu khoa học, bệnh viện, trường học, cái gì cũng có.

Phát triển không tồi.

Thẩm Các được một vị lãnh đạo quân đội nhận nuôi từ năm mười mấy tuổi, tự mình phấn đầu, cũng thu về không ít quân công, có sẽ sang năm sẽ được thăng hạng.

Rất nhiều người trong khu quân sự soi mói anh mỗi ngày.

Nhưng điều tồi tệ là từ lúc trưởng thành, anh chàng này luôn nói mình sẽ không kết hôn, sinh mệnh của anh thuộc về đất nước.

Khi đó, ai cũng tin lời anh nói, nhưng sau đó, liên tiếp ba đứa trẻ lần lượt được nhận làm con nuôi, chàng trai tốt bụng khiến nhiều cô gái phải thất vọng.

Dù có giỏi giang đến mấy, cũng chẳng ai muốn vô duyên vô cớ trở thành mẹ của 3 đứa trẻ.

Chưa kể đến bản thân Thẩm Các vẫn trước sau như một không muốn kết hôn.

Hết lần này đến lần khác, anh đều không quan tâm đến vấn đề này.

Mỗi khi ông cụ “giao nhiệm vụ” là anh lại lấy cớ phải chăm sóc ba đứa con trai.

Sau khi Thẩm Các trở về, anh không về nhà trước mà đi gặp lãnh đạo để báo cáo tình hình về nhiệm vụ của mình, sau đó giải thích những gì đã phát sinh trên đường đi.

Lãnh đạo của anh là trung đoàn trưởng, rất coi trọng Thẩm Các, biết anh bị thương liền vội vàng đứng dậy lôi kéo anh quan sát một vòng.

Và tất nhiên, ông ấy nhìn thấy miếng vải được băng trên đùi của anh.

“Cái thằng này, không sao là tốt rồi, thôi, chú cho con nghỉ phép, mau trở về nghỉ ngơi đi.

”Thẩm Các cúi chào xong mới xoay người rời đi.

Lần này, anh trực tiếp đi tới nhà Tư lệnh Trần.

Tư lệnh Trần đã giữ chức vụ này từ khi đất nước còn chưa đổi mới.

Ông chính là người đã nhận nuôi Thẩm Các, tuy nhiên bây giờ cũng khá lớn tuổi rồi, có lẽ không quá hai năm nữa sẽ về hưu.

Đám con trai của ông cũng tham gia quân ngũ tương đối nhiều.

Nhưng ông thích nhất là Thẩm Các, không chỉ vì Thẩm Các có ý chí phấn đấu nhất, mà còn vì anh giống ông nhất, là một người có tính kiên trì và rất nỗ lực, yếu tố quan trọng nhất của một người lính.

Thẩm Các đi tới cửa thư phòng của cha nuôi, gõ cửa.

“Tư lệnh Trần.

”*Cúi chào.

*Hơn nửa tháng nay Tư lệnh Trần không nhìn thấy anh, theo kế hoạch, vốn dĩ chỉ cần mười ngày là có thể hoàn thành nhiệm vụ, nhưng anh lại chậm trễ mấy ngày.

“Ừ, con về rồi hả, nhiệm vụ lần này khó giải quyết lắm sao?”Thẩm Các lắc lắc đầu.

“Không, con gặp phải một số chuyện ngoài ý muốn.

”Anh ngồi xuống, đem mọi chuyện phát sinh trên đường kể với cha nuôi.

Tư lệnh Trần có chút sững sờ.

“Nói như vậy là con dự tính sẽ kết hôn?”Khi hỏi câu này, trong giọng nói của ông còn có chút ngờ vực.

Thẩm Các vâng một tiếng.

Tư lệnh Trần thì cười đắc chí.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 11: Chương 11


“Thằng nhóc này, cuối cùng cũng quyết định kết hôn rồi, nếu con nói chuyện này với dì, chắc chắn bà ấy sẽ rất vui.

”Chuyện hôn nhân của Thẩm Các, không ít lần vợ ông đã nhắc tới khi ở nhà, bà nói: nếu không thành gia lập thất, sau này ai sẽ là người chăm sóc nó, con cái lớn lên đều rời xa, nhất định phải có người kề bên cạnh mình lúc nóng lúc lạnh.

“Được rồi, con cung cấp thông tin về cô gái ấy đi, chú sẽ làm hồ sơ điều tra xác nhận, nhanh chóng phê duyệt cho con càng sớm càng tốt.

”Thẩm Các mở cặp của mình ra, đặt một tập tài liệu lên mặt bàn.

“Được, chú tin tưởng mắt nhìn người của con, cô gái này nhất định sẽ không có vấn đề gì.

”Nói xong lại nhìn bộ dáng chật vật của anh.

“Mau về nhà đi, chân của con không sao chứ? Ba đứa trẻ cứ để ở đây cho dì con trông.

”Thẩm Các đứng dậy, đặt ghế vào chỗ cũ.

“Chân của con không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi, con về trước đây.

”Tư lệnh Trần tùy ý xua xua tay, ý bảo anh mau về đi.

Ông nhìn tập tài liệu trong tay, nở một nụ cười, thằng nhóc này chịu kết hôn rồi, thật tốt quá.

Đây mới là khái niệm một gia đình.

Ông gọi một lính canh tiến vào, đưa tài liệu cho anh ta.

Thẩm Các đã quay về, không thể để tụi nhỏ tiếp tục làm phiền dì được, vì vậy anh đi đón chúng trước.

Nhà của Tư lệnh Trần là một dãy nhà gỗ, còn có cả một khoảng sân nhỏ.

Đẩy cửa tiến vào, liền nhìn thấy ba đứa trẻ đang quỳ rạp xuống mặt đất, không biết đang xem cái gì.

“Đứng lên.

”Người đầu tiên phản ứng lại là Thẩm Luyện, năm nay năm tuổi, cha của cậu nhóc là chiến hữu thân cận nhất của Thẩm Các, đứa nhỏ này đã đi theo Thẩm Các ba năm, cũng là đứa còi cọc nhất, nghe thấy giọng của anh, lập tức liền bò dậy.

Tiện thể vỗ vỗ đất cát dính trên người mình.

Cha đã dặn dò bọn chúng từ lâu rồi, không được tùy tiện quỳ rạp trên mặt đất, quần áo lấm lem sẽ phải giặt, không thể gây nhiều phiền phức cho bà dì được.

“Cha, người, người đã trở lại.

”Ngày thường, cậu bé không sợ trời không sợ đất, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Các thì sẽ ngoan hơn một chút.

Hai đứa trẻ còn lại cũng mau chóng đứng lên.

Dì Trần đang ở trong phòng, nghe thấy tiếng của anh cũng nhanh lẹ chạy ra.

“Thẩm Các về rồi à, mau vào đây ngồi đi, tình cờ trưa nay dì nấu mì sợi đậu xanh, vẫn còn một bát đấy, vốn định để buổi chiều nếu tụi nhỏ đói thì sẽ có đồ ăn, nhưng con lại trở về giờ này, chắc vẫn chưa ăn gì đúng không?”Thẩm Các đối mặt với trưởng bối, nở nụ cười.

“Dì, người không cần mất công như vậy đâu, cứ để tụi nhỏ đi tới nhà ăn là được rồi.

”Dì Trần thở dài một tiếng.

“Trong nhà cũng có cơm, sao lại bắt tụi nó ra ngoài ăn.

”Bà vừa nói vừa lặng lẽ xua tay với bọn trẻ, ý bảo chúng mau ra ngoài chơi, nếu ở chỗ này sẽ bị nghe mắng.

Hồi sáng ba anh em dắt nhau ra ngoài bờ sông chơi, dưới ống quần vẫn còn dính bùn đất, vốn định để buổi tối mới thay, nhưng bây giờ nếu để cha nhìn thấy, nhất định sẽ bị mắng.

Thẩm Luyện nhanh chóng kéo hai đứa em trai chạy ra ngoài.

Thẩm Các nhìn thấy rõ, nhưng cũng không ngăn cản.

Anh đi theo dì Trần vào nhà chính để ăn cơm.

Hơn nữa còn nói đến chuyện kết hôn.

Kể cả tình hình của An Dạng.

Dì Trần nghe xong đành thở dài một tiếng.

Trong lòng không biết là cảm giác gì.

Thẩm Các rất xuất sắc, mọi người trong quân khu đều biết.

Không ít những cô gái ưu tú luôn mến mộ anh.

Chỉ vì đè lên người ta mấy ngày mà phải kết hôn, nghĩ thế nào cũng thấy thiệt thòi, chưa kể đối tượng này còn là một cô thôn nữ, không phải là bà xem thường người nông thôn, nhưng…Thẩm Các tốt nghiệp đại học quân sự, mọi mặt đều xuất sắc, hai con người không liên quan gì đến nhau mà lại sống chung với nhau, như vậy có khả quan không?.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 12: Chương 12


“Vậy con đã nghĩ kỹ chưa, một khi đã kết hôn thì rất khó để ly hôn đó?”Thẩm Các tin vào mắt nhìn người của mình, hơn nữa hai người bọn họ cũng đã ký kết một thoả thuận, nhưng anh không nhắc đến chuyện này vì sợ trưởng bối phải nhọc lòng.

Chẳng qua chỉ là sống chung với nhau, còn có thể giải quyết tình trạng khó khăn của nhau.

“Vâng, nhưng dì đừng lo lắng, An Dạng là một cô gái tốt.

”Dì Trần thấy anh như vậy, đồng ý kết hôn đã là chuyện tốt lắm rồi, còn kén chọn gì nữa.

Suy nghĩ một chút thì chẳng có gì sai.

“Với tình trạng của con, dì cứ tưởng sẽ không cưới được vợ.

Nhưng bây giờ thì tốt rồi.

”Thẩm Các đang ăn mì sợi, nghe mấy câu này suýt chút nữa bị sặc.

“Đúng vậy, dì nói rất đúng.

”Ăn uống xong xuôi, lại nói chuyện thêm một lúc nữa anh mới về nhà.

Mấy đứa trẻ cũng phải về nhà cùng cha.

Tất nhiên là nhà cửa đã được dì Trần dọn dẹp sạch sẽ, nếu không nó đã bừa bộn như một bãi rác từ lâu rồi.

Sân nhà anh cũng ở ngay trước nhà, trên mái nhà còn có thể phơi chăn chiếu.

Bốn gian phòng ở, một gian phòng bếp.

Sân vườn vắng vẻ, chẳng trồng cây cối gì, trong khi mọi nhà đều trồng rau hoặc nuôi gia súc.

Chủ yếu là vì trong nhà cũng không có ai nấu cơm.

Thẩm Các thường đến nhà ăn, sau đó dẫn mấy đứa con đi cùng.

Cả ngày lang thang vật lộn, cuối cùng trời cũng tối.

Mấy đứa trẻ dù không muốn thì cũng phải về nhà.

Thẩm Luyện hít một hơi thật sâu, dẫn hai em trai trở về.

Thẩm Các tắm gội xong, thay một bộ quần áo, ngồi ở phòng khách xem sách đọc báo.

Một lúc sau mới thấy ba đứa con trở về.

Anh bắt bọn chúng đứng thành một hàng.

Thẩm Luyện không dám hé răng nửa lời, cậu nghĩ rằng ba anh em sẽ bị mắng vì chuyện hồi chiều.

Thẩm Các nhìn mặt từ đứa lớn nhất đến đứa nhỏ nhất.

Con trai thứ hai là Thẩm Đồ, mấy năm trước anh đi công tác, một chiến sĩ biên phòng không may đã phải hy sinh khi con trai còn rất nhỏ, sau khi anh ta qua đời, mẹ đứa bé cũng dứt khoát tái giá, Thẩm Các liền nhận về nuôi dưỡng.

Hiện tại nhóc con này đã được 4 tuổi.

Con trai thứ ba là do Tư lệnh Trần giao cho Thẩm Các, không rõ lai lịch, tên là Thẩm Dư, mới hơn ba tuổi.

Tình cảm anh em của chúng rất tốt, nhưng hằng ngày cũng gây ra không ít chuyện.

“Nghiêm, nghỉ, cha muốn nói chuyện một cách nghiêm túc với các con.

”Thẩm Luyện chuẩn bị thật tốt để nghe mắng.

Thẩm Các ngừng một chút, liếc mắt nhìn ba đứa con trai một cái.

“Cha chuẩn bị kết hôn, hơn nữa các con cũng cần phải có mẹ.

”Thẩm Luyện là người lớn nhất trong ba anh em, cũng là người nhận thức được nhiều nhất.

Người đầu tiên phản ứng lại cũng chính là cậu.

“Cha, vì sao chúng con phải có mẹ? Cha thực sự muốn kết hôn sao?”Thẩm Các nghiêm túc nhìn cậu bé.

“Không cần nhiều lời nữa, cha nghĩ rằng cuộc sống của các con sẽ tốt hơn sau khi có mẹ.

Những lúc cha đi làm nhiệm vụ, cũng không cần nhờ vả đến ông bà nữa.

Ông bà đều lớn tuổi rồi, mấy đứa còn muốn bà dì phải giặt giũ nấu cơm cho mình mãi sao.

”Thẩm Đồ rất biết vâng lời.

“Cha, con đồng ý, con muốn có mẹ, buổi tối mẹ sẽ ôm con ngủ đúng không?”Thẩm Dư nghe những gì hai anh trai nói, cũng giơ cánh tay nhỏ nhắn của mình lên.

“Cha, con cũng muốn được mẹ ôm đi ngủ.

”Thẩm Luyện hừ một tiếng.

“Hai em chưa nghe những câu chuyện về mẹ kế sao? Mẹ kế đều là người xấu, bà ta sẽ ngược đãi chúng ta, không cho ăn, không cho mặc.

”Cái miệng nhỏ của cậu bắt đầu hù dọa hai đứa em trai.

Thẩm Các duỗi tay nhéo lỗ tai cậu nhóc.

“Con nói linh tinh cái gì vậy? Thứ nhất, theo một ý nghĩa nào đó thì cha chưa từng kết hôn, cô ấy là người vợ đầu tiên của cha, đương nhiên cũng là người cuối cùng, sao có thể gọi là mẹ kế được?”.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 13: Chương 13


“Thứ hai, cô ấy rất tốt bụng, không hề xấu xa như con nghĩ.

Ngoài ra, cô ấy sẽ dẫn theo một cậu em trai nữa tới chơi với các con.

”Thẩm Dư nghe được hai từ “em trai”, lập tức liền tiến lên phía trước.

“Cha, em trai còn nhỏ hơn cả con sao?”Thẩm Các buông lỗ tai nhỏ của Thẩm Luyện ra.

Thẩm Luyện xoa xoa lỗ tai mình, vẫn không thể lý giải nổi.

“Cha, vì sao chứ, con có thể chăm sóc hai em mà, không cần bà ta phải tới đây.

”Thẩm Các nghiêm túc đối diện với Thẩm Luyện.

“Thẩm Luyện, năm nay con cũng đã năm tuổi rồi, sang năm sẽ vào lớp 1, con là anh cả trong nhà, luôn phải làm một tấm gương sáng cho các em.

Lần này con phản đối cũng vô dụng, chờ đến khi ông nội Trần của con phê duyệt hồ sơ, cha sẽ lập tức đón cô ấy về đây, có hiểu không?”Thẩm Luyện cúi đầu xuống, cậu biết, chuyện này đã được ông nội Trần đáp ứng rồi, đồng nghĩa với việc không còn cách nào để thay đổi.

“Hiểu ạ.

”Thẩm Luyện đáp một tiếng.

“Được rồi, trong nồi vẫn còn nước nóng, ba đứa mau đi tắm nào.

”Đối với Thẩm Các mà nói, tắm rửa cho ba đứa con trai không khác gì một trận chiến đấu.

Ba anh em ngủ chung một gian phòng.

Thẩm Các sắp xếp thu dọn xong cho ba đứa trẻ thì ra sân giặt quần áo.

Thẩm Đồ đang chơi cây súng gỗ mà hôm nay mới ‘tậu’ được, còn không quên nghiêng đầu sang hỏi anh trai.

Từ khi sinh ra cậu đã trắng trẻo xinh xắn, trông rất ngoan ngoãn.

“Anh, sắp có mẹ rồi, anh không thấy vui sao?”Thẩm Luyện không có tâm trạng để nói chuyện, cậu là anh cả, đương nhiên biết suy nghĩ nhiều hơn mấy đứa em.

“Em không biết mẹ kế đều không tốt sao? Cô của Tiểu Béo qua đời, chú dượng liền cưới vợ mới, bà ta liền đối xử không tốt với anh họ của Tiểu Béo.

”Thẩm Đồ không hiểu hết được, mặc dù có đôi khi cậu cũng không nghe lời.

Nhưng sao có thể tự đánh mình chứ.

“Không sao, em không sợ mẹ kế.

”Khi nói những lời này, cậu còn nắm chặt nắm tay để cổ vũ cho bản thân.

Thẩm Luyện thở dài một tiếng, liếc mắt nhìn em trai.

“Em đừng nghịch nữa, mau ngủ đi, nếu không thì đầu không thể thông minh lên được đâu.

”Thẩm Đồ hừ một tiếng, cậu chỉ chưa trưởng thành thôi, chứ thông minh thì có thừa.

Quay đầu định nói chuyện cùng em trai, ai ngờ nó đã ngủ say như heo rồi, trên miệng còn chảy cả nước miếng, không biết là đang nằm mơ được ăn món gì.

Ngày hôm sau, tin tức Thẩm Các sắp kết hôn lan truyền khắp quân khu, còn bay sang cả thôn bên cạnh.

Quan trọng là…anh lại kết hôn với một người đã có một đời chồng, thật không thể tin nổi! ! ! ! Thẩm Các phải tới đơn vị huấn luyện nên mọi chuyện đều do An Dạng quyết định.

Anh luôn đặt hết tâm tư vào công việc, coi công việc là số 1, cho dù người ngoài có rỉ tai nhau những câu chuyện tầm phào thì cũng chẳng có cớ gì để bàn tán về anh.

Thời gian huấn luyện khoảng bốn, năm ngày.

Lý lịch gia đình của An Dạng đã được điều tra xong.

Tư lệnh Trần cũng đã phê duyệt báo cáo kết hôn cho anh.

Thẩm Các cầm báo cáo đi tìm lãnh đạo để xin nghỉ.

Trung đoàn trưởng Hàn năm nay đã gần tuổi 50, những lời đồn đại lúc trước đều là sự thật, sau khi ăn Tết Nguyên Đán ông sẽ bị điều đến đơn vị khác, và căn cứ theo kết quả của những cuộc khảo sát thì người mà ông đề cử chính là Thẩm Các.

Thực ra, dựa vào những chiến công của Thẩm Các, lẽ ra anh phải lên chức trung đoàn trưởng từ lâu rồi.

Có điều, cấp trên cực kỳ coi trọng anh, cho nên họ muốn anh huấn luyện và trau dồi thêm thật nhiều.

Trung đoàn trưởng Hàn phê duyệt cho anh nghỉ phép.

“Tiểu tử thúi này cuối cùng cũng quyết định kết hôn rồi, từ giờ trở đi mới có một gia đình thực thụ.

”.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 14: Chương 14


Thẩm Các khẽ nở nụ cười, mặc dù chỉ kết hôn theo hiệp ước, nhưng trong lòng anh cũng rất phấn khởi.

Từ quân khu đến thôn Đại Loan phải mất tầm ba, bốn ngày đi đường.

Anh về nhà thu dọn quân tư trang, tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ rồi mới lên đường.

Thẩm Luyện dẫn hai cậu em trai ra cửa đứng, nghiêm túc xếp thành một hàng.

“Cha, lần này trở về, có phải cha sẽ dẫn bọn họ về cùng không?”Thẩm Các không quay đầu lại nhìn mấy đứa, anh còn đang bận thu dọn hành lý.

“Đúng vậy, cha sẽ mau chóng trở về, hai ngày này các con ở nhà nhớ phải nghe lời ông bà, biết chưa?”Thẩm Luyện vâng một tiếng.

Ngày thường, cậu nhóc luôn ngoan ngoãn vâng lời.

“Cha, người cứ yên tâm, chúng con chính là những đứa trẻ biết nghe lời nhất.

”Thẩm Các cũng không hỏi han gì nhiều, anh kéo khoá balo thật chắc chắn, cầm lên rồi chuẩn bị rời đi.

“Cha đi đây.

”Thẩm Luyện cùng hai đứa em trai ngoan ngoãn đứng ở cửa tiễn Thẩm Các.

Thẩm Đồ thấy cha đi rồi, lập tức liền duỗi tay lôi kéo Thẩm Luyện.

“Anh ơi, chúng ta đi mò ốc đi.

”Vèo một cái, ba đứa trẻ chạy tót đi chơi.

Lúc An Dạng nhìn thấy Thẩm Các cũng mới chỉ là ngày thứ ba sau khi cô xuất viện, không ngờ anh lại đến nhanh như vậy.

Cô nhờ thím ba mua một tấm vải, hiện đang dùng nó để may quần áo cho Phương Kỳ.

Thực sự bây giờ cậu nhóc chỉ có hai bộ đồ, một trong số đó là quần áo của cháu nội thím ba.

Mỗi gia đình chỉ được phân phát một khối vải nhất định, để có một bộ quần áo mặc thì phải tiết kiệm rất lâu mới may được.

Nhất định cô sẽ trả lại quần áo cho người ta.

Thẩm Các vừa đi vào thôn vừa hỏi đường, mọi người liền biết đây là chồng sắp cưới thứ hai của An Dạng.

Nhìn qua cũng khá đẹp trai mà! Cái bà già Lưu Hồng Hà này toàn nói quá.

Sao có thể mắng nhiếc chửi bới cháu gái mình như vậy?Tuy nhiên, dù tò mò thế nào thì họ cũng không đi theo.

An Dạng đem mấy rổ kim chỉ đặt trên chiếc bàn may nhỏ ngoài sân đi cất.

“Anh ngồi trước đi, tôi đi rót chén nước.

”Thẩm Các gật đầu, đặt cặp da lên mặt bàn, nhìn những tấm vải dệt trên bàn may liền biết cô đang làm gì.

Tay nghề thật sự không tồi.

Phương Kỳ đứng bên cạnh mở to đôi mắt nhìn chằm chằm Thẩm Các?Hai ngày nay cậu bé đã khá hơn một chút, sẽ có một vài phản ứng đơn giản, nhưng hầu như vẫn không mở miệng nói chuyện.

Thẩm Các nhìn đứa bé này, nghe nói là nhỏ hơn Thẩm Dư một tuổi, nhưng sao lại quá mức gầy yếu như vậy?An Dạng bưng bình sứ trắng đựng nước tới, sau đó ngồi xuống đối diện anh, duỗi tay ôm Phương Kỳ vào lòng.

Thật ra Thẩm Các cũng đang khát, không khách khí mà duỗi tay nhận lấy chén nước, một hơi uống hết.

“Đồng chí An Dạng, báo cáo kết hôn tôi đã soạn xong rồi, cô nhớ mang theo chứng minh thư, khi nào đi qua huyện uỷ chúng ta sẽ làm giấy đăng ký kết hôn.

”An Dạng ‘à’ một tiếng, nói thật, bây giờ cô cũng mới phát hiện ra, hôn lễ ở nông thôn không quá chú trọng tới giấy đăng ký kết hôn, mà chủ yếu là tiệc tùng cỗ bàn.

Nguyên chủ và Phương Đại Quân cũng chưa từng đi đăng ký.

“À đúng rồi, trước khi đi anh đã đưa tiền cho bác gái cả của tôi, tôi sẽ trả lại, không biết anh đưa cho bà ấy nhiều tiền không?”Thẩm Các nhìn bộ dáng này của Phương Kỳ, phỏng đoán chắc hẳn đã xảy ra chuyện gì rồi.

“Không cần đâu, cũng không nhiều, tôi chỉ muốn bà ấy đối xử với thằng bé tốt một chút.

”An Dạng sờ sờ đầu Phương Kỳ.

“Tôi biết, nhưng anh làm như vậy, thực ra nên nói trước với tôi một tiếng, để tôi biết được con số chính xác.

”Thẩm Các thấy An Dạng rất nghiêm túc, như thể lần đầu tiên có người kiểm soát anh về phương diện này.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 15: Chương 15


“Được, sau này có chuyện gì, tôi nhất định sẽ bàn bạc trước với cô.

”An Dạng rất vui vẻ, xem ra sống chung như thế này cũng không khó hòa hợp.

Thẩm Các lấy kẹo sữa và bánh quy từ trong cặp ra.

“Tôi đã mua cho thằng bé từ trên thị trấn.

”An Dạng nhìn đồ ăn trên bàn, cũng không khách khí.

“Phương Kỳ, nếu muốn thì con cầm ăn đi.

”Phương Kỳ nghe hiểu, vội vàng tiến lên lấy một viên kẹo sữa, bóc vỏ rồi bỏ vào miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nở một nụ cười ngọt ngào.

An Dạng xem đồng hồ.

“Sắp đến giờ trưa rồi, nếu không còn việc gì thì tôi đi nấu cơm nhé! Khi nào chúng ta xuất phát?”Thẩm Các nghĩ là càng sớm càng tốt.

“Chúng ta ăn cơm xong thì đi luôn nhé, còn phải lên tỉnh ngồi xe lửa nữa.

”An Dạng gật đầu.

“Được, vậy tôi đi nấu cơm trước.

Hôm qua tôi nhờ thím ba mua hộ một miếng thịt, vốn định để ăn dần, nhưng giờ phải đi rồi, cũng nên ăn hết luôn.

”Cô thấy cả mình và con trai đều quá gầy gò, không bồi bổ một chút thì không được.

Cho nên mới mua hai lạng thịt, hôm qua đã cắt ra ăn một ít, hôm nay quyết định sẽ ăn hết.

Thẩm Các cũng đứng lên.

“Để tôi nhóm lửa giúp cô.

”An Dạng bật cười một tiếng.

“Phương Kỳ, con tự mình chơi nhé, dì đi nấu cơm.

”Trong miệng Phương Kỳ còn đang nhai kẹo, cái đầu nhỏ khẽ gật gật, chạy vào trong phòng lấy bi ra sân chơi.

Thật trùng hợp, trong phòng bếp vẫn còn dư lại khoai lang đỏ, khoai tây, và cả bột ngô từ mấy hôm trước, thật ra thứ cô muốn nhất chính là trứng gà, tốt nhất là trứng gà nhà nuôi, nhưng không có cũng không sao.

Thẩm Các cái gì cũng làm được, nhưng lại không biết nấu nướng.

Trước đây anh cũng đã đi dã ngoại để học các kỹ năng sinh tồn, nhóm lửa không là vấn đề, nhưng cơm nước chỉ gọi là nuốt được.

An Dạng gọt vỏ khoai tây, dùng dao cắt sột soạt, tạo ra những sợi nhỏ đều tăm tắp.

Toàn bộ thịt cũng được cắt nhỏ, chỉ có một ít thịt băm dùng để xào.

Phần mỡ của hai lạng thịt đều đã được cô lọc ra và đem rán từ ngày hôm qua rồi.

So với ngày đầu tiên nấu cơm, thì một chút dầu dính đầu đũa cũng chẳng có, nói gì đến mỡ heo rán.

Động tác của An Dạng rất thành thạo, kỹ thuật thái rau cũng rất thuần thục.

Lần đầu tiên Thẩm Các chứng kiến một ‘quy trình nấu cơm’ như vậy.

Anh quay sang chuẩn bị nhóm lửa.

Khoai tây thái sợi vẫn xào dấm, thật ra trong nhà có ớt cay, nhưng không thể dùng được, bởi vì Phương Kỳ không thể ăn cay.

Chỉ trong chốc lát, mùi thơm đã bay khắp xung quanh.

Thím ba tới nhà đúng lúc An Dạng vừa xào xong thịt, bày ra đĩa, đang chuẩn bị nấu cháo bột ngô, còn cho thêm cả khoai lang thái nhỏ nữa.

Bà duỗi tay xoa xoa đầu Phương Kỳ, nhìn thấy kẹo sữa và bánh quy đặt trên mặt bàn liền cảm thấy đồng chí Thẩm này đúng là không tồi, đồ ăn quý hiếm như vậy cũng có thể mua.

“Mẹ con đâu?”Phương Kỳ chỉ vào phòng bếp.

Thím ba lại đi vào bếp, thực ra hôm nay khi bà tan tầm trở về mới nghe nói đồng chí Thẩm tới đây, nghĩ tới nghĩ lui, không biết hai người đã đi chưa, vội vàng chạy tới xem có gì cần giúp đỡ hay không.

“Dạng à, nấu cơm hả cháu?”An Dạng đang trộn đều bột ngô trong bát, chờ nước trong nồi sôi sẽ cho vào nấu cháo.

Thím ba vừa nói vừa bước vào bếp.

Liếc mắt một cái liền thấy Thẩm Các đang nhóm lửa.

“Đồng chí Thẩm đang nhóm lửa đấy à? Tôi nghe nói hôm nay cậu tới đây, liền nghĩ hai đứa chuẩn bị chuyển đi, cho nên mới sang đây xem thế nào.

”Củi khô dưới đáy nồi cuối cùng cũng được Thẩm Các đốt cháy lên.

“Chào thím, chúng cháu định chiều nay sẽ đi.

”Thím ba nghe đến đó cũng thấy vui mừng, thời buổi này cưới được một anh chàng tham gia quân ngũ, còn có thể tuỳ quân, thật sự là chuyện rất tốt.

An Dạng xui xẻo lâu như vậy, cuối cùng cũng gặp được chuyện vui.

Nghĩ đến đây bà còn muốn rơi nước mắt.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 16: Chương 16


“Đừng quên thắp hương cúi đầu trước cha mẹ cháu.

Thời buổi cuộc sống khó khăn, nếu bọn họ biết cháu có thể tìm được một mái ấm gia đình, nhất định sẽ rất vui.

”An Dạng nhấp miệng vâng một tiếng.

Cô lại nghĩ đến quần áo của Phương Kỳ.

“Thím ba, để cháu đi lấy đồ, bên này cháu đã may quần áo cho Phương Kỳ rồi, bộ đồ kia thím mang về nhé, nếu không thì lấy đâu ra quần áo để mặc.

”Thím ba vội giữ chặt lấy tay cô.

“Không cần đâu, cháu cứ giữ lấy cho thằng bé mặc.

Lần này hai đứa rời đi, cũng không biết khi nào mới gặp lại.

”An Dạng lắc đầu.

“Không được, thím ba, gia đình thím cũng chẳng giàu có gì, một bộ quần áo cũng phải tiết kiệm rất lâu mới may được, nhất định phải lấy lại.

Còn nữa, lương thực cứu trợ cháu cũng không mang đi, thím nhớ đem hết về mà dùng nhé.

”Quả thật, lương thực trong nhà thím ba còn không đủ ăn, thời buổi này làm gì có nhà nào dư giả.

Gia đình thím lại đông người, có tới mấy đứa cháu trai cháu gái, quần áo cũng phải thay phiên nhau mà mặc.

Nghe An Dạng nói như vậy, bà cũng không từ chối nữa.

“Vậy thím cảm ơn nha.

”An Dạng mỉm cười, sự giúp đỡ của thím ba đối với cô chẳng khác nào đưa than ngày tuyết, còn đáng quý hơn việc ‘dệt hoa trên gấm’ này của cô.

“Không có gì đâu, chúng cháu thu dọn xong cũng sẽ đưa chìa khoá nhà cho thím.

”Thím ba lau nước mắt trên mặt mình, sau đó nhìn về phía Thẩm Các.

“Thẩm Các, từ hôm nay cậu phải đối xử với An Dạng nhà chúng tôi thật tốt đấy.

Nói cách khác, chúng tôi chính là nhà mẹ đẻ của An Dạng, tuy rằng con bé không còn cha cũng không còn mẹ, nhưng tôi có rất nhiều con trai con gái, đừng tưởng rằng nhà mẹ đẻ nó không có ai mà xem thường, nhớ chưa?”Bà nói những lời này, hoàn toàn xem An Dạng là con gái ruột của mình.

Thực ra, bà giúp đỡ An Dạng chủ yếu là vì trước đây cha mẹ cô đối xử không tồi với nhà mình.

Tính cách An Dạng hướng nội, không thích nói chuyện, quan hệ với hàng xóm láng giềng cũng không quá tốt, cho nên hảo cảm của bà đối với An Dạng cũng không nhiều lắm.

Nhưng chỉ sau mấy ngày sống chung, bà liền có cái nhìn khác về An Dạng.

Thẩm Các khụ khụ nở nụ cười.

“Thím ba, người yên tâm, cháu và An Dạng nhất định sẽ sống với nhau thật hoà thuận.

”Thím ba cảm thấy bản thân mình không nhìn lầm người, đồng chí Thẩm đúng là người tốt, cũng là người có năng lực.

Nói chuyện thêm một lúc nữa, bà cầm chìa khoá rồi rời đi.

An Dạng đem bột ngô đổ vào cháo, nấu chín, sau đó múc ra, mấy ngày nay đều ăn món này, bởi vì cô không muốn ăn mỳ sợi.

Khoai tây thái sợi xào dấm, thịt băm xào mỡ.

Ăn cùng cháo bột ngô, bên trong còn có khoai lang đỏ mềm mại.

Đúng là ngon bất chấp.

Mỗi lần ăn cơm, Thẩm Các đều ăn chỉ với một lý do là lấp đầy bụng, chưa từng bình tĩnh ngồi ăn một bữa cơm như vậy, hơn nữa hương vị của các món ăn thật đúng là không tồi.

Nghĩ đến vẻ mặt phản đối của Thẩm Luyện, nói không chừng chỉ một bữa cơm là có thể khiến nó thay đổi.

Thẩm Các ăn rất ngon lành, lại còn ăn nhiều, cuối cùng thì thức ăn và cháo trong nồi đều do anh tiêu diệt.

Ăn cơm xong liền đi thu dọn đồ đạc, chuẩn bị dên đường.

Thím ba ngồi ở nhà tính thời gian, đến lúc An Dạng sắp đi, lại chạy tới tiễn bọn họ.

Lúc này đang là giờ cơm trưa, nhưng trong thôn chẳng có nhà nào đóng cửa lại mà ngồi ăn cùng nhau.

Mọi người đều theo thói quen bưng chén cầm đũa ngồi xổm trước cửa, hoặc là đứng tụ tập giữa sân, vừa ăn vừa nói chuyện.

Tất cả đều nhìn thấy An Dạng rời đi.

Đương nhiên Lưu Hồng Hà và Vạn Quyên biết rõ việc này.

Lưu Hồng Hà lại đem chuyện An Dạng đến nhà mình kể cho Vạn Quyên nghe.

Vốn dĩ hai bà cũng chẳng có quan hệ tốt đẹp gì với nhà ông ba, bây giờ đứng đây cũng chỉ là xem náo nhiệt mà thôi, chỉ là trùng hợp.

Mọi người chung quanh chỉ lo đánh giá Thẩm Các, nghe thím ba nói, anh là một quân nhân, ngoại hình cũng khá ưa nhìn.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 17: Chương 17


Tất cả bọn họ đều nghĩ thầm: không phải An Dạng quá may mắn sao?Thím ba tiễn đám người An Dạng ra tới cửa thôn.

Bản thân An Dạng cũng chẳng có hành lý gì, chỉ cần mang theo chứng minh thư, phiếu gạo và tiền, thêm một bộ quần áo là có thể rời đi.

Thẩm Các bế Phương Kỳ, chẳng có gì nặng nhọc.

“Cháu chuyển tới đó, lúc nào rảnh rỗi thì nhớ gửi về nhà một lá thư, ngày lễ ngày tết cũng cố gắng sắp xếp mà về quê nhé.

”Thím ba lau nước mắt dặn dò cô.

An Dạng vội gật đầu.

Thím ba còn muốn nói gì đó, nhưng lại sợ lỡ mất chuyến xe, đành buông tay An Dạng ra.

“Được rồi, mau đi đi.

”An Dạng cùng Thẩm Các đi về phía trước, vẫy tay tạm biệt thím ba.

Phương Kỳ được Thẩm Các ôm, dựa vào vai anh, cũng phất tay với thím ba.

Trước tiên bọn họ sẽ ngồi xe buýt lên huyện, sau đó mới lên tỉnh để ngồi xe lửa đi tới Bình Nam.

Đến huyện uỷ, làm xong thủ tục đăng ký kết hôn mới được xem như vợ chồng chính thức.

Sau khi nhận giấy đăng ký kết hôn, họ lại lên đường.

Ngồi trên xe lửa, một miếng cơm An Dạng cũng không nuốt trôi, chỉ toàn uống nước.

Ngược lại, Thẩm Các mua cho Phương Kỳ một phần mì sợi, hai người cùng nhau ăn.

Thẩm Các nhìn bộ dáng khó chịu của An Dạng, ho khan hai tiếng.

“Chờ đến lúc tới quân khu, chúng ta sẽ ăn một bữa thật ngon.

”An Dạng cười khổ, cô thật sự không biết xe lửa lại chạy chậm như vậy.

Một chút không khí cũng không có, trong xe chỉ toàn mấy mùi khó chịu.

Hai ngày sau, bọn họ mới xuống xe.

Quân khu ở khá xa trung tâm, từ trên tỉnh đi tới đó cần phải ngồi xe.

Mấy hôm trước về nhà, anh đi bằng xe của đội hậu cần, cho nên bây giờ chỉ có thể di chuyển bằng xe buýt để về quân khu.

Lăn lộn mất gần một ngày mới xem như thoát khỏi xe buýt.

Thẩm Các thấy mặt mũi An Dạng trắng bệch.

“Không cần ngồi xe nữa, lần này có thể đi bộ tới đó.

”An Dạng không muốn ngồi xe ô tô thêm một giây phút nào nữa, đi bộ còn tốt hơn rất nhiều.

Nơi này không khí mới mẻ, còn có thể giãn cơ tay cơ chân.

Thẩm Các vẫn bế Phương Kỳ, đã hơn bốn giờ chiều rồi.

“Chúng ta sẽ đến nơi đúng giờ ăn tối.

”An Dạng hít một hơi thật sâu, xem ra sắp được ăn rồi.

Trong quân khu, tin tức Thẩm Các đi đón vợ chưa cưới đã được lan truyền khắp nơi.

Hai binh lính gác cổng cũng đã nghe qua chuyện này, lập tức nhận ra bọn họ.

Vội vội vàng vàng chào hỏi một tiếng.

“Chào trung đội trưởng Thẩm, xin mời đăng ký.

”Thẩm Các cong lưng viết giấy đăng ký ở trên bàn.

Kiếp trước, nơi mà An Dạng sống gọi là căn cứ, cho nên cô nhìn nơi này cũng cảm thấy có chút quen thuộc.

Hai binh lính gác cổng cũng đang quan sát An Dạng, thật sự không thể tin được trung đội trưởng Thẩm ưu tú như vậy đột nhiên lại kết hôn, ‘chị dâu’ trước mặt nhìn cũng xuất sắc không kém.

Thẩm Các một tay ôm Phương Kỳ, một tay viết đăng ký.

Đến mục của An Dạng, anh thầm nghĩ chắc cô không biết chữ, liền đăng ký hộ cô luôn.

Sau khi đưa giấy đăng ký cho bọn họ, Thẩm Các mới dẫn An Dạng vào trong.

Ba anh em Thẩm Luyện biết hôm nay cha sẽ trở về.

Lúc chuẩn bị lên xe lửa, Thẩm Các đã điện báo về nhà.

Ngay từ sáng sớm bà Trần đã bắt đầu quét dọn nhà cửa.

Nói gì thì nói, ngày đầu tiên cô dâu về nhà chồng, nhà cửa phải gọn gàng sạch sẽ thì người ta mới vui lòng.

Thẩm Các mồ côi cha mẹ, bà lại là người cưu mang chăm sóc, ít nhiều cũng phải có chút thể diện.

Bà còn nấu thêm vài món ngon, đi đường chắc chắn rất vất vả.

Thẩm Luyện nhìn đĩa thịt bằm rang mắm trên bàn, nhóc khẽ nuốt nước miếng vài lần, sau đó không nhịn được hỏi: “Bà ơi, khi nào chúng ta mới được ăn?”Bà Trần nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu nhóc.

“Chờ một chút nữa thôi, cha mẹ con sắp về rồi.

Lát nữa con nhớ phải thật ngoan ngoãn và hiểu chuyện, biết chưa?”Thẩm Luyện không biết đây đã lần thứ mấy nghe bà dặn dò như vậy, nhóc chỉ đành gật đầu một cách bất đắc dĩ.

.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 18: Chương 18


An Dạng nghe hai chàng lính kia gọi anh là trung đoàn trưởng Thẩm, mới biết Thẩm Các là một lãnh đạo.

Đi qua cửa lớn mới xem như tiến vào quân khu, nhưng còn cách khu huấn luyện chuyện nghiệp rất xa, nơi này chẳng qua chỉ là nhà ở của quân nhân mà thôi.

Thẩm Các dẫn An Dạng rẽ vào hai con đường mới đến nhà anh.

Bà Trần đứng chờ ở cửa, từ xa đã nhìn thấy ba người họ.

Thẩm Luyện lật đật chạy tới muốn ôm đùi Thẩm Các, nhưng vừa bước ra cửa, nhìn thấy cha còn đang bế một đứa trẻ khác, nhóc con liền ngây ngẩn cả người.

Đã hơn 5 giờ chiều, trời bắt đầu sẩm tối.

Thẩm Luyện nhìn đứa bé trong lồng ngực Thẩm Các, sau đó nhìn sang An Dạng đang đứng bên cạnh, lại chạy trở về.

Hai người tới gần, bà Trần tiến lên nhìn mặt An Dạng, vừa nói chuyện vừa đánh giá.

“Mau, mau vào nhà đi, đây là An Dạng hả, xinh gái quá đi.

Đi đường có mệt lắm không? Nhà cửa dì đã quét tước qua một lượt giúp hai đứa rồi, còn nấu thêm mấy món ăn nữa, đi đường cả ngày chắc mấy đứa đói bụng lắm rồi.

”An Dạng còn chưa biết rõ về tình hình nhà Thẩm Các.

Nhất thời cô không biết nên gọi bà là gì.

Thẩm Các cũng quên nói với An Dạng, vì vậy anh liền nhanh chóng giới thiệu.

“Đây là dì Trần, từ nhỏ tôi đã được dì nuôi lớn.

”An Dạng cười đáp lại.

“Con chào dì, làm phiền dì rồi.

”Dì Trần xua xua tay.

“Không phiền không phiền, đâu có gì đâu.

”Vừa dứt lời liền bước vào nhà chính.

Quả thật, nhà cửa trong quân khu tốt hơn hẳn so với nhà ở thôn, ít nhất cũng là gạch xanh mái ngói, bên trong bên ngoài đều sạch sẽ thoáng mát, sân vườn cũng rộng rãi.

Thẩm Các đặt Phương Kỳ xuống.

“Dì, đây là Phương Kỳ, mới hơn hai tuổi.

”Dì Trần rất hay mềm lòng, lại là người thích trẻ con.

“Ai u, hai tuổi thật sao? Sao lại gầy như vậy? Mau tới đây, cho bà ôm một cái nào.

”Phương Kỳ quay đầu nhìn thoáng qua An Dạng, sau đó đi tới để dì Trần ôm.

Dì Trần rất vui vẻ.

Trẻ con không sợ người lạ là chuyện tốt, đặc biệt là con trai, không thể ngượng ngùng xoắn xít như bé gái được.

“Nào, mau rửa tay đi, chúng ta vừa ăn vừa nói.

”Thẩm Các dẫn An Dạng đi rửa tay.

Ba anh em Thẩm Luyện đứng bên cạnh nhìn Phương Kỳ.

“Bà ơi, em ấy là em út sao?”Dì Trần ‘ừ’ một tiếng.

“Đúng vậy, mẹ các con nhìn qua cũng là người hiền lành, mấy đứa không được bắt nạt mẹ đâu nhé.

”Thẩm Luyện hừ một tiếng.

“Nếu cô ấy thật sự tốt bụng, con cũng không thèm khi dễ.

”Dì Trần giơ tay dí vào trán cậu bé một cái.

“Thằng nhóc này, đi rửa tay nhanh lên, rồi vào ăn cơm.

”Thẩm Luyện xoay người chạy đi rửa tay.

Thẩm Đồ và Thẩm Dư cũng đi theo anh trai.

Dì Trần ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ xíu không được mấy lạng thịt của Phương Kỳ.

Thở dài một hơi, mấy năm nay quả thật cuộc sống chẳng dễ dàng gì.

Bàn ăn trong nhà Thẩm Các là một cái bàn dài, vừa đủ cho mọi người ngồi.

Cải trắng xào, bí đao hầm miến, một đĩa thịt bằm rang mắm, và một đĩa rau trộn miến.

Bốn món ăn, tạo thành một mâm cơm hoàn chỉnh.

Trong nồi con có cơm, bột ngô vào bột gạo trắng.

Tay nghề của dì Trần chỉ ở mức trung bình, không quá xuất sắc.

Nhưng tất cả mọi người đều đói bụng.

Thẩm Các luôn tuân thủ nguyên tắc ăn cơm không nói chuyện.

Nhưng dì Trần lại không có thói quen này.

“An Dạng, đây là ba đứa con của Thẩm Các, đứa lớn nhất 5 tuổi - Thẩm Luyện, đứa thứ hai 4 tuổi - Thẩm Đồ, đứa nhỏ nhất ba tuổi - Thẩm Dư, đều được nhận nuôi, nhưng mấy đứa trẻ này đều đi theo Thẩm Các từ khi còn rất nhỏ, cho nên tình cảm cũng chẳng khác gì người thân ruột thịt.

”Vừa bước vào nhà An Dạng đã nhìn thấy ba đứa trẻ, trước đó Thẩm Các đã nói qua với cô, vậy nên cô cũng đã chuẩn bị tinh thần sẵn rồi.

“Thẩm Các đã nói với con về tụi nhỏ rồi ạ.

”Dì Trần khịt mũi.

“Mấy đứa mau gọi mẹ đi.

”Thẩm Đồ há miệng muốn lên tiếng, nhưng cậu nhóc thấy anh trai ngồi im không động tĩnh, cũng không dám gọi nữa.

An Dạng nhoẻn miệng cười, loại chuyện như này, ép buộc cũng không phải là tốt.

“Dì à, không sao đâu, trước tiên cứ sống với nhau thật hoà thuận là được.

”.
 
Thập Niên 60: Ăn Cơm Gả Chồng Nuôi Con
Chương 19: Chương 19


Dì Trần thấy An Dạng là người rộng lượng, lại nói chuyện tiếp.“Có một câu dì không biết có nên nói hay không.”An Dạng đại khái có thể đoán được, nhưng người ta lại là trưởng bối, cô cũng không có ý kiến gì.“Dì Trần, dì là người lớn, con lại mới đến đây, mong dì dạy bảo con nhiều hơn ạ.”Dì Trần nghe những lời này, cảm thấy An Dạng là một cô gái hiểu chuyện, đầu óc cũng không ngốc nghếch, Thẩm Các đúng là biết chọn người.“Dì chỉ muốn nói là, nếu ba thằng nhóc này quá nghịch ngợm, nên mắng cứ mắng, nên đánh cứ đánh, đừng quá chiều chuộng.”Miếng thịt trong miệng Thẩm Luyện đột nhiên mất hết vị ngon.Bà dì thật quá đáng, sao tự nhiên lại bán đứng bọn chúng.Thẩm Đồ đã mong có mẹ từ lâu rồi, những đứa trẻ khác đều có mẹ yêu thương, cho nên nhóc cũng muốn.Mẹ đã xuất hiện rồi, nhóc hứa sẽ không nghịch ngợm hay gây sự gì đâu.

Phải nói là nhóc con này đã sớm ngóng trông “mẹ mới” tới, bởi vì người khác đều có mẹ, cho nên nhóc cũng muốn mẹ.“Bà, con hứa sẽ nghe lời, sẽ làm gương cho em trai, không nghịch ngợm đâu.”Dì Trần ‘ai u’ một tiếng.“Nghe này nghe này, Thẩm Đồ nhà chúng ta đã trưởng thành hơn rồi.”Sau đó bà khẽ lay người Thẩm Luyện.“Con đã nghe em trai nói chưa, đừng có mà xụ mặt tỏ thái độ nữa.”Thẩm Luyện hung hăng nhai một miếng cơm.“Vâng, cháu cũng sẽ nghe lời.”An Dạng khẽ mỉm cười, quản lý mấy đứa trẻ này đối với cô chẳng có gì khó khăn, khi còn là đầu bếp trong căn cứ, cô cũng đã chăm sóc rất nhiều trẻ mồ côi, hơn nữa bản thân cô cũng rất thích hòa đồng với trẻ nhỏ.“Vâng, dì Trần, dì cứ yên tâm đi.”Bữa cơm trôi qua không quá lâu.Thức ăn trên bàn đều hết sạch.Dì Trần cũng không muốn trì hoãn việc đoàn tụ của ‘gia đình nhỏ’ này.“Dì về trước đây, mấy đứa dọn dẹp sau nhé.”Thẩm Các và An Dạng tiễn bà ra tới cửa.Sau đó mới đóng cửa lại rồi cùng nhau trở về.Cô thu dọn chén đũa trên bàn ăn, sau đó mang chúng xuống phòng bếp, rửa sạch sẽ chỉ trong chốc lát.Thẩm Các đi ra giếng múc nước, xách về hai xô đầy.An Dạng thấy Thẩm Các biết làm mọi chuyện, cũng không tồi.Thẩm Các suy nghĩ, anh cần phải nói rõ với An Dạng về mọi chuyện trong nhà.“Thẩm Luyện, con dẫn các em về phòng chơi đi, hoặc là đi ra ngoài cũng được.”Thẩm Luyện vui sướng ‘vâng’ một tiếng.“Đi mau lên, chúng ta có thể ra ngoài chơi.”Nói xong liền hấp tấp chạy đi.Thẩm Các ngăn cản tụi nhỏ.“Đừng chạy nhanh như vậy, chờ Phương Kỳ nữa.”An Dạng cũng duỗi tay giữ chặt người.“Vừa mới ăn no, không thể chạy nhanh như vậy, lát nữa bụng các con sẽ khó chịu.”Thẩm Luyện không biết phải nói gì, cha chưa bao giờ dặn dò bọn chúng như vậy.Cậu nhóc nắm lấy tay Phương Kỳ, trong miệng lẩm bẩm gì đó nghe không rõ, cầm lấy cây súng nhỏ của mình rồi đi chơi, nhưng cũng nghe lời không chạy nữa.Thẩm Các thấy tụi nhỏ đã đi ra ngoài, liền đem sổ tiết kiệm của mình ra.“Trong này là tiền lương mấy năm nay của tôi, còn có cả tiền trợ cấp nữa, em nhìn thử xem.

Còn trong hộp này là các loại phiếu được phát mỗi tháng.

Thỉnh thoảng tôi sẽ đưa cho dì một ít và tiêu vào một số việc.

Số còn dư đều cất ở đây.”Đó là một hộp sắt nhỏ.Trước đây khi còn độc thân, Thẩm Các không quá quan tâm tới mấy thứ này, cứ có tiền là cất vào trong hộp.Đôi khi cấp dưới thiếu tiền, anh sẽ lấy ra cho vay.

Hoặc khi cần dùng tiền vào việc gì đó, anh mới lấy hộp sắt ra.Bây giờ đã kết hôn rồi, bản thân thì thế nào cũng được, nhưng anh không muốn để cho người ta phải thiếu thốn.An Dạng nhận lấy, nhìn số tiền bên trong, quả nhiên là không ít.Qua nhiều năm công tác, anh đã tiết kiệm được hai ngàn đồng.Có thể dùng cho việc chi tiêu hằng ngày.Số phiếu cũng nhiều không kém.Lấy phiếu ra, phiếu gạo, phiếu dầu… rồi phân loại cẩn thận.Thẩm Các đưa nắm tay lên miệng, ho khan hai tiếng.“Tiền lương một tháng của tôi là 65 đồng 5 hào 9 xu, cộng thêm một ít phiếu, cụ thể nhiều hay ít thì tôi cũng không biết, bởi vì bình thường chẳng mấy khi để ý.”An Dạng gật đầu, số tiền này quả thật không nhỏ.“Được rồi, tôi sẽ chuẩn bị một cuốn sổ nhỏ, ghi chép toàn bộ chi tiêu hằng ngày của chúng ta.”Vốn dĩ Thẩm Các muốn nói không cần đâu, nhưng lại nghĩ đến hợp đồng hôn nhân của hai người bọn họ, tuy bản thân anh chẳng quan tâm, nhưng hình như An Dạng rất để ý, cho nên đành đồng ý.“Được, để tôi đi đun nước nóng, tắm rửa rồi đi ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải dậy sớm nữa.”An Dạng ừ một tiếng..
 
Back
Top Bottom